[Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối
Tập 146 : Chi đội cảnh sát hình sự (c726-c730)
❮ sautiếp ❯Chương 728: Chi đội cảnh sát hình sự
Cùng với Đỗ Song Ngư đến thành phố làm việc là Tiểu Liêu, năm nay 24-25 tuổi, đang tội nghiệp đứng dưới gốc cây xanh, thỉnh thoảng rướn cổ nhìn xung quanh, vẻ mặt rất lo âu.
Nhìn chiếc xe Nissan chạy lại, Tiểu Liêu lập tức vui mừng, không cần suy nghĩ, liền băng ra giữa đường, hướng chiếc Nissan liên tục vẫy tay.
Ngô Huy bị cậu ta làm cho kinh hãi, vội vàng đạp thắng.
May mà xe khi quẹo vào cổng cục Công an, Ngô Huy đã giảm tốc độ, nên mới không đâm vào cậu ta.
Tuy nhiên, Ngô Huy sắc mặt thật không tốt.
Nếu không phải suy xét đến tâm trạng của Chủ tịch huyện Phạm không tốt, Ngô Huy đã muốn răn dạy tiểu tử này một phen.
Phạm Hồng Vũ hạ cửa kính xe.
– Bí thư Phạm, Chủ tịch Hoàng.
Tiểu Liêu lao tới, ghé vào cửa sổ, thở hồng hộc kêu lên.
– Tiểu Liêu, tình huống thế nào?
– Là như vầy, khoảng hơn 11h trưa nay, chúng tôi đến cục Tài chính thành phố làm một số việc.
Mới đến chưa được vài phút thì có mấy người cảnh sát ập đến, bắt Chủ nhiệm Đỗ lại, nói anh ấy tháng ba năm nay đã tụ tập quần chúng gây rối, bao vây chính quyền thành phố, làm nguy hại đến an toàn công cộng, sau đó đã mang anh ấy đi.
Bọn họ tự xưng là chi đội cảnh sát hình sự cục Công an thành phố.
Tiểu Liêu nuốt nước miếng, vội vàng nói.
– Có đưa giấy chứng nhận ra không?
– Có, một trong số người đó có chào hỏi với một nhân viên của cục Tài chính, hình như là người quen.
Phạm Hồng Vũ suy nghĩ một chút rồi nói:
– Được, vậy lên xe đi.
Chúng ta cùng đến cục hỏi thăm một chút.
Nói xong, liền chuyển sang một vị trí khác.
– Vâng, vâng!
Tiểu Liêu vội vàng gật đầu, rồi cẩn thận lên xe.
– Tiểu Liêu à, lần sau đừng có đi ra giữa đường như vậy, rất nguy hiểm đấy.
Ngô Huy rốt cuộc không kìm nổi nói một câu.
Mỗi lần Phạm Hồng Vũ đến nông trường Triều Dương làm việc, đều là Ngô Huy đưa hắn đi, nên quen biết với rất nhiều cán bộ của nông trường.
– A, rất xin lỗi, rất xin lỗi.
Anh Ngô, là do em sốt ruột quá, lần sau em sẽ chú ý.
Tiểu Liêu vẻ mặt hổ thẹn, luôn miệng nói.
Ngô Huy gật đầu, không nói gì, bắt đầu tăng tốc, lái chiếc xe đến cục Công an.
Lần này, cục Công an thành phố Tề Hà cũng không quản nghiêm lắm, chiếc Nissan lái thẳng vào trong.
Bảo vệ cổng mí mắt cũng chẳng thèm nâng, lại càng không cần hỏi đến đăng ký.
Trong thời gian này, sử dụng xe nhập khẩu còn là quần chúng phổ thông sao?
Trụ sở cục Công an thành phố là được xây dựng mới, bảy tầng.
Tuy rằng kiểu dáng và trang trí bên ngoài cũng không tính là mới, nhưng cũng rất uy nghiêm.
Phạm Hồng Vũ, Hoàng Tử Hiên bước vào trong trụ sở.
Lúc này không khí rất yên tĩnh.
Phạm Hồng Vũ nhìn đồng hồ, vẫn chưa tới 2h.
Đây vẫn còn là giờ nghỉ trưa.
– Bí thư Phạm, văn phòng đội cảnh sát hình sự ở lầu một.
Bên này…
Tiểu Liêu vội ở một bên dẫn đường.
Lại nói tiếp, Tiểu Liêu coi như là cũng có dũng khí.
Đỗ Song Ngư bị bắt ngay trước mặt cậu ta, cậu ta còn dám chạy đến cục Công an để “trinh sát” địa hình, cũng không bị dọa đến mức phải chạy về nông trường.
Toàn bộ khu vực làm việc của chi đội cảnh sát hình sự chỉ có một cánh cửa khép hờ, còn lại là đóng chặt, bao gồm phòng của Chi đội trưởng, Chính ủy và Phó chi đội trưởng cùng các lãnh đạo khác.
Phạm Hồng Vũ đẩy cánh cửa duy nhất không khóa, bước vào.
Bên trong có hai gã cảnh sát trẻ đang nói chuyện phiếm với nhau.
Thấy có người vào cửa thì đồng loạt nhìn sang.
Một gã cảnh sát thoáng lớn tuổi hơn liền hỏi:
– Tìm ai?
Phạm Hồng Vũ thản nhiên đáp:
– Tôi là Phạm Hồng Vũ, là Bí thư Đảng ủy nông trường Triều Dương.
Tôi muốn đến tìm lãnh đạo chi đội của anh.
Hai gã cảnh sát vốn thần sắc đang lãnh đạm, lập tức ngẩn ra, rồi nở nụ cười tươi rói:
– A, là Chủ tịch huyện Phạm.
Xin chào Chủ tịch huyện Phạm.
Đại danh của Chủ tịch huyện Phạm, ở cục Công an thành phố Tề Hà không người nào là không biết.
Mấu chốt là sáng nay chi đội hình sự đã bắt thư ký của người ta, cũng chẳng phải là hành động bí mật gì.
Đa số cảnh sát của chi đội đều biết tình huống này.
Không ít người lén nghị luận, không rõ lãnh đạo cục tại sao lại không buông tha cho thư ký của Chủ tịch huyện Phạm.
Đều xem chừng, hẳn là sẽ có trò hay để xem.
Không nghĩ tới Chủ tịch huyện Phạm nhanh như vậy đã đến tận cửa.
– Xin chào!
– Chủ tịch huyện Phạm, mời ngồi, mời ngồi.
Hai gã cảnh sát đều có điểm luống cuống tay chân.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Cảm ơn, phiền hai anh thông báo với lãnh đạo chi đội một tiếng được không?
– Vâng, vâng.
Tiểu Quách, cậu ở đây tiếp Chủ tịch huyện Phạm, tôi đi tìm lãnh đạo.
Gã cảnh sát lớn tuổi hơn, rõ ràng là người thông minh, kinh nghiệm phong phú.
Không đợi Tiểu Quách hồi phục tinh thần lại, y đã chạy ra khỏi phòng, bỏ lại Tiểu Quách một mình.
Phạm Hồng Vũ tuy rằng trẻ tuổi, nhưng lại là Chủ tịch một huyện, lại còn đến tận cửa “khởi binh hỏi tội”, làm cho người ta cảm thấy áp lực rất lớn.
Gã cảnh sát lớn tuổi hơn vừa đi khỏi, Tiểu Quách liền luống cuống chân tay, trên trán rất nhanh đổ mồ hôi.
Phạm Hồng Vũ cũng không cố làm ra vẻ trước mặt tiểu cảnh sát, chỉ mỉm cười, nhiều hứng thú đánh giá bốn phía.
Đây là một gian phòng rất lớn, bên trong có đến bảy tám cái bàn làm việc.
Đoán chừng là phòng làm việc chung của chi đội cảnh sát hình sự.
Loại phòng làm việc này, Phạm Hồng Vũ rất quen thuộc.
Ở thế giới kia, Phạm cảnh quan đã từng ở trong căn phòng như vầy rất nhiều năm.
Giờ nhìn lại cảm thấy rất thân thiết.
– Chủ tịch huyện Phạm, mời ngồi.
Các vị, mời ngồi.
Tiểu Quách rốt cuộc hồi phục tinh thần, vội vàng nói.
Y nhìn so với Phạm Hồng Vũ còn trẻ hơn, phỏng chừng là vừa mới tham gia công tác không bao lâu, trên mặt còn lưu lại chút trẻ con.
Phạm Hồng Vũ cười gật đầu, rồi ngồi xuống một cái bàn làm việc.
Lôi Minh ở bên cạnh hạ giọng nói:
– Chủ tịch huyện, có cần trực tiếp tìm Bí thư Tiêu hay không?
Bí thư Tiêu chính là Ủy viên thường vụ Thành ủy, Bí thư Đảng ủy kiêm Cục trưởng cục Công an Tiêu Hàn Nguyệt, “lão đại” của hệ thống chính trị pháp luật thành phố Tề Hà.
Lôi Minh nghĩ, Đỗ Song Ngư mặc dù là do chi đội hình sự của cục Công an thành phố bắt giữ, nhưng chi đội cảnh sát rõ ràng chỉ là chấp hành nhiệm vụ.
Cho dù là Chi đội trưởng cũng không có khả năng tự tiện làm ra quyết định này.
Tìm lãnh đạo chi đội, trên thực tế cũng chẳng có tác dụng gì.
Muốn tìm, chi bằng tìm “chính chủ”.
Phạm Hồng Vũ khẽ lắc đầu.
Tiêu Hàn Nguyệt khẳng định là phải tìm, nhưng không phải bây giờ.
Phạm Hồng Vũ cũng không phải không rõ ràng, cảnh sát hình sự chỉ là người chấp hành mà thôi, chứ không phải người quyết định.
Tuy nhiên, trình tự này là phải đi.
Phạm Hồng Vũ không muốn người ta lên án, ỷ vào cái tấm biển thư ký Chủ tịch tỉnh của mình, không thèm xem đồng chí ở cơ sở Tề Hà vào mắt.
Ước chừng hai chục phút sau, trên hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Rất nhanh, cửa phòng làm việc được đẩy ra.
Ba gã cảnh sát bước vào.
Người đi trước ước chừng khoảng bốn mươi tuổi, mặc trang phục cảnh sát, tóc húi cua, khung xương thô to nhưng dáng người lại gầy yếu, chẳng làm cho người ta có cảm giác cường tráng, khôi ngô gì cả.
Tuy nhiên, đôi mắt lại rất sáng ngời, sắc bén.
– Chủ tịch huyện Phạm xin chào.
Gã cảnh sát trung niên vừa vào cửa, ánh mắt vung mạnh, lập tức nhìn thấy Phạm Hồng Vũ ngay, liền bước đến, từ xa đã vươn hai tay ra.
– Xin chào!
Phạm Hồng Vũ đứng dậy, bắt tay với y.
– Chủ tịch huyện Phạm, tôi là Cao Chấn Đông, là người phụ trách của chi đội hình sự.
Gã cảnh sát trung niên và Phạm Hồng Vũ nhiệt tình bắt tay, sau đó tự giới thiệu mình.
Nhìn gã bây giờ cười rất vui vẻ, ai có thể nghĩ ba giờ trước đây, gã đã cho người bắt thư ký của Phạm Hồng Vũ.
– Chi đội trưởng Cao, xin chào.
Tôi lần này đến đây là có chút vấn đề, muốn hướng chi đội trưởng Cao thỉnh giáo.
Phạm Hồng Vũ cũng mỉm cười, không nóng không vội nói.
Cao Chấn Đông mặt không đổi sắc, đối với mục đích đến đây của Phạm Hồng Vũ rất rõ ràng.
Vẫn vẻ mặt tươi cười như trước, nói:
– Tôi hiểu mà, Chủ tịch huyện Phạm, mời cậu vào phòng làm việc của tôi.
Nơi này nóng quá.
Lý do này cũng có chút hứng thú.
– Được, vậy làm phiền Chi đội trưởng Cao.
– Không phiền, không phiền.
Chủ tịch huyện Cao, xin mời.
Phạm Hồng Vũ cũng không vội vàng đáp, giới thiệu Hoàng Tử Hiên với Cao Chấn Đông:
– Chi đội Cao, đây chính là Hoàng Tử Hiên, là đồng nghiệp của tôi, Chủ tịch nông trường Triều Dương.
Cao Chấn Đông vội vàng bắt tay Hoàng Tử Hiên:
– Xin chào, Chủ tịch Hoàng.
Hoàng Tử Hiên cũng không có được công phu dưỡng khí như Phạm Hồng Vũ, sa sầm mặt, rất cứng ngắc bắt tay Cao Chấn Đông, miệng rặn ra một câu “xin chào”, thì chẳng còn nói câu nào.
Hoàng Tử Hiên nghĩ, bày ra bộ dạng vờ vịt như trong quan trường, chi bằng trực tiếp giết y thì hơn.
Không có trừng mắt với Cao Chấn Đông, xem như đã là Hoàng Tử Hiên tự kềm chế lắm rồi.
Cao Chấn Đông sắc mặt hơi trầm xuống, có vẻ xấu hổ, nhưng rồi lại tươi cười ngay.
Đã sớm nghe qua Hoàng Tử Hiên của nông trường Triều Dương là một tên lưu manh, dám dẫn người tấn công đồn công an.
Hiện tại vừa thấy, quả nhiên là danh bất hư truyền.
Loại tính cách này, cũng chỉ làm được cán bộ ở nông trường mà thôi.
Nông trường dù sao cũng là một đơn vị bán quân sự, so với quan trường chân chính khác nhau rất lớn.
Nếu là ở huyện, Hoàng Tử Hiên cho dù có ngồi được chức Chủ tịch huyện cũng chưa chắc đã vững.
Cho nên nói, con người cả đời, chú ý nhất chính là vận khí.
Lập tức Phạm Hồng Vũ, Hoàng Tử Hiên và Cao Chấn Đông bước vào văn phòng Chi đội trưởng.
Văn phòng Chi đội trưởng trang hoàng so với phòng làm việc chung xa hoa hơn nhiều.
Ngoại trừ không có phòng trong phòng ngoài, thì so với phòng làm việc của Chủ tịch huyện Phạm không kém chút nào.
Điều hòa không khí của văn phòng chi đội trưởng mở rất mát.
Quả thật so với phòng làm việc lớn thì mát mẻ hơn nhiều.
Một số chi đội ở cục Công an thành phố đều chính thức là biên chế cấp phó phòng.
Cao Chấn Đông là chi đội trưởng, được hưởng thụ đãi ngộ này là tương đối cao.
– Nào, Chủ tịch huyện Phạm, Chủ tịch Hoàng, mời ngồi.
Cao Chấn Đông mời Phạm Hồng Vũ và Hoàng Tử Hiên ngồi xuống trước, rồi cầm hai chai nước khoáng tới, đặt trước mặt mọi người.
Trong giai đoạn này, nước khoáng vừa mới xuất hiện không bao lâu.
Hai ba đồng một chai, tuyệt đối là hàng xa xỉ.
Đơn vị bình thường cũng không được xa hoa như vậy.
Chỉ có khách quý thì mới được hưởng thụ loại đãi ngộ này mà thôi.
Nếu qua vài năm nữa, việc cung cấp nước khoáng trở nên phổ biến, thì khách quý sẽ quay trở lại hưởng thụ đãi ngộ nước trà.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 729: Anh không đủ tư cách.
Chương 729: Anh không đủ tư cách.
– Chi đội Cao, tôi muốn biết, tại sao lại muốn bắt Đỗ Song Ngư?
Đến văn phòng của Cao Chấn đông, Phạm Hồng Vũ trực tiếp hỏi.
Cao Chấn Đông chưa ngồi xuống, trên mặt lập tức lộ thần sắc khó xử, thở dài nói: – Chủ tịch huyện Phạm, chúng tôi cũng chỉ thi hành mệnh lệnh thôi…chuyện hồi tháng ba năm nay, anh cũng tận mắt nhìn thấy đấy.
Lúc đó gây ra động tĩnh lớn như vậy, Bí thư Tỉnh ủy Vinh và Chủ tịch tỉnh Vưu cũng bị kinh động đến, còn bị truyền thông nước ngoài đưa tin…chuyện này, sớm muộn đều phải xử lý.
– Chỉ là chuyện này? Không còn chuyện khác nữa? Cao Chấn Đông ngẫm nghĩ một chút, nói: – Tạm thời chỉ vì chuyện này, còn có tình huống khác hay không thì phải đợi hỏi đương sự rồi mới biết.
– Hỏi?
Hoàng Tử Hiên lập tức trợn mắt, giọng điệu rất không tốt.
– Chi đội Cao, Đỗ Song Ngư là cán bộ của nông trường Triều Dương chúng tôi.
Các anh bắt cậu ấy, thì cũng phải thông báo cho nông trường chúng tôi chứ?
Đối với Hoàng Tử Hiên, Cao Chấn Đông cũng không thèm khách khí, liếc nhìn gã một cái, thản nhiên nói: – Giám đốc Hoàng, bắt giữ tội phạm là chức trách của cơ quan công an, pháp luật cũng không quy định khi chúng tôi bắt tội phạm là nhất định phải thông báo cho đơn vị khác.
Hoàng Tử Hiên tức giận nóiL – Trước khi bắt có thể không thông báo, nhưng sau khi bắt rồi, gọi điện cho chúng tôi thông báo tình huống thì được chứ? Nếu không chúng tôi đăng tin tìm người thì sao?
Cao Chấn Đông cười ha hả nói: – Giám đốc Hoàng, điện thoại thì nhất định phải gọi.
Đây không phải là vì chưa đến giờ làm việc sao? Khi đến giờ làm, cán bộ phá án sẽ làm theo quy định.
Cao Chấn Đông là chi đội trưởng chi động cảnh sát hình sự thành phố, cũng không phải dễ đối phó.
Y khách khí với Phạm Hồng Vũ, tuyệt đối không phải là vì chức Quyền Chủ tịch huyện Vân Hồ của Phạm Hồng Vũ, mà là nể cái tấm biển ‘cựu thư ký Chủ tịch tỉnh’ mà thôi.
Với một giám đốc nông trường như Hoàng Tử Hiên, Cao Chấn Đông sao để trong mắt được?
Hoàng Tử Hiên vẻ mặt giận dữ, còn muốn nói, nhưng Phạm Hồng Vũ khoát tay ngăn lại, vẻ mặt ôn hòa nói với Cao Chấn Đông: – Chi đội Cao, tôi muốn biết, các anh bắt Đỗ Song Ngư là thực hiện thủ tục gì? Chính thức bắt hay là tạm giam hình sự?
Về phần tạm giam hành chính, thì không cần phải hỏi, cảnh sát hình sự không quản cái này.
Cao Chấn Đông sửng sốt, lập tức đáp: – Tạm giam hình sự.
Phạm Hồng Vũ hỏi: – Quyết định tạm giam hình sự là vị lãnh đạo nào ký vậy? Ký bao giờ?
– Cái này…Chủ tịch huyện Phạm, cái này là quy trình của nội bộ cục Công an chúng tôi.
Trước mặt Phạm Hồng Vũ, thái độ Cao Chấn Đông trở nên vòng vo, chần chừ nói.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười, thản nhiên nói: – Chi đội Cao, cái này không phải quy trình nội bộ.
Là lãnh đạo của Đỗ Song Ngư, tôi nhất định phải biết, anh ấy rốt cuộc là phạm tội gì và thực hiện bắt tạm giam anh ấy với tội danh gì? Đỗ Song Ngư là cán bộ của nông trường chúng tôi, gánh vác nhiệm vụ quan trọng, những việc này nếu như không làm rõ ràng thì cán bộ của nông trường sao yên tâm công tác được? Tình hình nông trường như thế nào, tôi nghĩ Chi đội Cao ít nhiều cũng biết một chút.
Cục thành phố dự định sẽ cử người xuống thuyết minh tình huống, làm công tác tư tưởng với công nhân viên chức của nông trường?
Cao Chấn Đông nghẹn họng.
Lời này, thật sự y không dám trả lời.
Nông trường Triều Dương, cho tới bây giờ cũng không phải là mảnh đất yên bình, đây chính là ổ thị phi.
Đừng nói đến một chi đội cảnh sát hình sự như Cao Chấn Đông màn ngay cả Bí thư Tiêu Hàn Nguyệt và Cục trưởng Nhậm Uy cũng không dám “nói cứng rắn” với nông trường Triều Dương.
– Chủ tịch huyện Phạm, cái này, haiz, anh là lãnh đạo mà tỉnh cử xuống.
Xin anh hãy hiểu cho sự khó xử của cán bộ cơ sở chúng tôi.
Chúng tôi thật sự rất khó khăn…không nói dối Chủ tịch huyện Phạm, đây chính là do Cục trưởng Nhậm Uy tự mình ra lệnh.
Cao Chấn Đông chần chừ một chút, khẽ cắn môi, nói ra sự thật.
Nhớ với việc lúc Phạm Hồng Vũ mới đến Vân Hồ nhậm chức, Nhậm Uy tự mình đến văn phòng của Phạm Hồng Vũ, nói chuyện có liên quan đến vấn đề của Đỗ Song Ngư, Phạm Hồng Vũ cứng rắn đáp lại, hai bên đều không vui ra về.
Lúc đó Nhậm Uy không phát tác, hiện tại cuối cùng đã phát tác rồi.
Cao Chấn Đông đem hai chữ “Nhậm Uy” nói ra, Phạm Hồng Vũ liền không có bất kỳ “hứng thú” gì đối với y nữa, ngậm cười nói: – Chi đội Cao, tôi hoàn toàn hiểu sự khó xử của anh.
Như vậy đi, mời anh giúp tôi liên lạc một chút với cục trưởng Nhậm, tôi sẽ thỉnh giáo ông ấy.
Cao Chấn Đông bất đắc dĩ nói: – Rất xin lỗi, Chủ tịch huyện Phạm, cục trưởng Nhậm sáng nay đã đi kiểm tra công tác ở huyện An Dân rồi, khả năng phải sáng mai mới về cục.
Huyện An Dân là một huyện trực thuộc của thành phố Tề Hà, cách nội thành chừng 100km, tình hình giao thông rất không tốt.
Nhậm Uy có tình đến An Dân công tác, ý tứ đã rất rõ ràng.
Ông ta biết Phạm Hồng Vũ nhất định sẽ đến tìm tận cửa, nên cứ tránh đi trước đã rồi nói sau.
Phạm Hồng Vũ liền cười hỏi: – Vậy Bí thư Tiêu có ở trong cục không?
Cao Chấn Đông vội nói: – Bí thư Tiêu bình thường đều làm việc ở bên Thành ủy, rất ít khi đến cục…tuy nhiên, Bí thư Tiêu quả thật không ở thành phố, hôm qua lên tỉnh họp rồi.
Tình hình hệ thống công an thành phố Tề Hà, Phạm Hồng Vũ cũng khá rõ ràng.
Tiêu Hàn Nguyệt và Nhậm Uy không hợp nhau.
Tiêu Hàn Nguyệt trước kia từ bộ phận khác chuyển sang nên công không tinh thông nghiệp vụ của công an.
Công tác nghiệp vụ công an, từ trước đến giờ đều do Phó cục trưởng thường trực Nhậm uy phụ trách.
Nhậm Uy là công an kỳ cựu, quen thuộc nghiệp vụ công an, rất có uy vọng trong cục Công an thành phố.
Tình hình này, thật ra là giống với hệ thống công an của huyện Vân Hồ trước kia.
Chủ nhiệm ủy ban Chính trị Pháp luật Tạ Hậu Minh không xuất thân từ công an.
Tuy nhiên khi đó, trưởng công an huyện Lý Văn Hàn là do một tay Tạ Hậu Minh cất nhắc lên, giữa hai người là quan hệ cấp trên cấp dưới.
Còn giữa Nhậm Uy và Tiêu Hàn Nguyệt thì không tồn tại quan hệ lệ thuộc.
Nghe nói lúc trước lãnh đạo thành phố Tề Hà muốn đề cử Nhậm Uy đảm nhiệm chức cục trưởng cục Công an, ở bên chính quyền thì treo quan hàm Phó Chủ tịch thành phố.
Tiêu Hàn Nguyệt chỉ đảm nhiệm chức Chủ nhiệm UB Chính trị Pháp luật, không kiêm nhiệm cục trưởng cục Công an.
Nhưng về sau không biết vì nguyên nhân gì, mà Tiêu Hàn Nguyệt lại được kiêm nhiệm chức Cục trưởng công an.
Còn tính toán của Nhậm Uy thì bất thành.
Tuy nhiên điều này không ảnh hưởng đến uy tín của ông ta ở cục.
Nhiều năm, trong cục Công an, mọi người gần như đều mong muốn Nhậm Uy trở thành cục trưởng…
– Hóa ra là như vậy.
Chi đội Cao, tôi có thể mượn điện thoại một chút được không?
Cao Chấn Đông không biết mà Phạm Hồng Vũ muốn làm gì, vội vàng nói: – Được được, Chủ tịch huyện Phạm, mời, điện thoại ở bên này.
Phạm Hồng Vũ đi đến trước bàn làm việc của Cao Chấn Đông, cầm điện thoại lên, trực tiếp gọi đến máy nhắn tin của Tiêu Hàn Nguyệt.
Số liên lạc của lãnh đạo, Phạm Hồng Vũ đều nhớ trong đầu.
Sắc mặt Cao Chấn Đông thay đổi từng đợt.
Phạm Hồng Vũ đứng trước mặt y, gọi vào máy nhắn tin của Tiêu Hàn Nguyệt, nói có chuyện quan trọng muốn báo cáo, mời Bí thư Tiêu gọi lại.
Cao Chấn Đông vừa rồi nói rõ ràng, lệnh bắt Đỗ Song Ngư là do Nhậm Uy hạ.
Phạm Hồng Vũ không liên hệ với Nhậm Uy mà trực tiếp liên hệ với Tiêu Hàn Nguyệt.
Điều này đồng nghĩa với việc Phạm Hồng Vũ trực tiếp nói cho Cao Chấn Đông: Cục trưởng Nhậm đối với tôi chẳng là cái gì cả.
Tôi khách khí đối với Cao Chấn Đông ông, đó là bởi vì ông hoàn toàn không đủ tư cách để khiến tôi tức giận.
Chuyện này căn bản ông không làm chủ được.
Cao Chấn Đông trong lòng thấp thỏm không yên.
Mặc dù y chỉ thi hành mệnh lệnh của Nhậm Uy, nhưng người mà mình chọc vào, thật sự không phải là loại lương thiện.
Chuyện này tất nhiên sẽ có một trận long tranh hổ đấu, ai biết kết quả cuối cùng như thế nào? Hai bên đương sự, y đều không thể động vào.
Có thể không đến mức ảnh hưởng đến tiền đồ của y, nhưng phải nếm mùi răn dạy hoặc bị người ta trào phúng, cảm giác không hề dễ chịu chút nào.
Phạm Hồng Vũ cứ đứng bên bàn làm việc chờ như vậy, không có ý định ngồi xuống, dường như hắn chăc chắn Tiêu Hàn Nguyệt nhận được lời nhắn của hắn nhất định sẽ gọi lại.
Cao Chấn Đông cầm lấy chai nước khoáng, hai tay đưa đến cho Phạm Hồng Vũ, mặt mỉm cười.
– Cảm ơn.
Phạm Hồng Vũ nhận lấy, còn chưa kịp uống, chuông điện thoại đã reo lên. – Xin chào, Bí thư Tiêu.
Phạm Hồng Vũ nhấc ống nghe lên, cũng không hỏi ai mà trực tiếp gọi quan hàm của Tiêu Hàn Nguyệt luôn.
– Ha ha, xin chào, Chủ tịch huyện Phạm.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Tiêu Hàn Nguyệt, nghe có chút nho nhã.
– Chủ tịch huyện Phạm, có việc gì khẩn cấp à?
– Bí thư Tiêu, là thế này, chi đội cảnh sát hình sự thành phố, vừa mới đến bắt đồng chí Đỗ Song Ngư của nông trường Triều Dương chúng tôi.
Bí thư Tiêu, ông có biết việc này không?
Phạm Hồng Vũ cũng không quanh co, mà đi vào chủ đề chính luôn.
– Có chuyện này à?
Tiêu Hàn Nguyệt có vẻ kinh ngạc.
Khóe miệng Phạm Hồng Vũ cười cười.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 730: Tiêu Hàn Nguyệt nể mặt..
Chương 730: Tiêu Hàn Nguyệt nể mặt.
Nhà hàng nổi “thắng cảnh Thiên Giang” ở Thành phố Tề Hà đó là một con thuyền hoa khá lớn, cập ở bến sông.
Mỗi khi tối đến, chiếc đèn trên chiếc thuyền hoa này sáng trưng, đèn neon nhấp nháy sáng lên, gần sông nên ánh sáng phải chiếu tạo nên màu sắc lung linh, vô cùng tuyệt đẹp, trở thành nơi có phong cảnh đẹp ở thành phố Tề Hà.
Nhà hàng kinh doanh trên nước này kinh doanh cũng khá sôi động, mỗi ngày đều có khách đến đông ngặt, có không ít người dân nơi này đón tiếp bạn hữu.
Hơn nữa đến tối, ở nơi này gần như không có chỗ ngồi.
Nhưng tình huống này chỉ có ở tầng thứ nhất và thứ hai.
Tầng thứ ba tuy rằng cũng có đền đuốc chiếu sáng nhưng bình thường ít có người lên đó.
Thứ nhất, tần ba là nơi phòng riêng giành cho các vị khách quý, giá khá đắt đỏ, khoảng 180 đồng một phòng.
Đầu thập niên 90, giá như vậy là một con số khá cao, với người làm việc chưa được bao lâu như Phạm Hồng Vũ, với chức vị Chủ tịch huyện một tháng lương chỉ có thể trả được tiền thuê hai phòng.
Hễ ai thuê phòng ở tầng thứ ba thì không giàu cũng khá, với người dân bình thường không ai lại uổng phí tiêu sài tiền như vậy chứ! Đương nhiên đối với người giàu có thì 180 đồng một phòng cũng có là gì.
Thứ hai, phòng riêng ở tầng ba chỉ tiếp nhận nếu có hẹn trước, nếu anh không hẹn trước thì dù phòng có trống nhà hàng cũng không giải quyết cho anh.
Trong mắt quần chúng, nhà hàng đưa ra chế độ như vậy quả thật khá ngốc nghếch, có tiền như vậy tại sao lại không nhận?
Nhưng họ không nghĩ vì sao ông chủ nhà hàng lại đưa ra quyết định như vậy? Làm như vậy chính vì có nguyên nhân sâu xa của nó.
Trên thực tế đó chính là thủ đoạn tự nâng giá trị tiếp thị, tự hạn chế và phân biệt lượng khách, cho thấy sự mạnh mẽ và cứng rắn của bản thân họ.
Có khách nào muốn thể hiện thân phận thì sẽ thích kiểu phục vụ thế này.
Nếu tầng ba cũng giống tầng một tầng hai, người nào cũng có thể đi lên, thì những người khách sang trọng sẽ không bao giờ dời chân đến nơi này, và họ sẽ tìm nơi có thể thể hiện được địa vị thân phận của mình mà đến.
Ra vẻ tinh tướng cũng cần có hoàn cảnh trợ giúp không phải sao?
Khách quý có thể nhìn ánh mắt ghen tỵ, hâm mộ của người lầu một lầu hai, vị khách quý nọ sẽ được người phục vụ kính cẩn chỉ dẫn lên bậc thang, chậm rãi lên tầng ba, như vậy không khoái sao?
Dù Phạm Hồng Vũ không có một bước ba nấc cũng sớm đến phòng riêng tầng ba của “Mẫu Đơn đình”, ngâm một bình thượng giai Long Tỉnh, có bốn dĩa bánh , ngồi dựa ra cửa sổ, dù bận vẫn ung dung thưởng thức cảnh đêm, ngẫu nhiên đưa tay lên xem giờ.
Bảy giờ.
Đoán chừng xe của Tiêu Hàn Nguyệt đã vào thành phố Tề Hà.
Phải nói, Tiêu Hàn Nguyệt rất xem trọng chuyện Đỗ Song Ngư bị bắt, nên sau khi hội nghị tỉnh kết thúc, Đảng ủy công an tỉnh có tổ chức liên hoan đều không có tham gia, suốt đêm hướng thành phố Tề Hà mà chạy.
Anh ta biết chuyện này đã làm Phạm Hồng Vũ thực sự tức giận.
Không có lãnh đạo nào có thể dễ dàng tha thứ cho chuyện này.
Lúc trước Phạm Hồng Vũ phản công Trịnh Mỹ Đường, dù vụ án lớn như vậy nhưng Long Hổ lại không bắt Trịnh Mỹ Đường, chỉ dọa Trịnh Mỹ Đường một chút liền nhanh trả về Tỉnh ủy.
Dù thế nào, Viên Lưu Ngạn cũng rất tức giận, trực tiếp hướng Vinh Khải Cao đề nghị phải miễn chức Cục trưởng Cục công an Dịch Trường Thiên, việc đó cuối cùng cũng không thành sự thật nhưng kéo theo sự thù hận.
Tình hình của Tiêu Hàn Nguyệt ở thành phố Tề Hà thật sự không phải quá tốt, Bí thư Đảng ủy Công an không thể nắm trong tay hệ thống công an thì nói chuyện không có hiệu nghiệm.
Ở thành ủy thì lời nói không có quá nhiều quyền hành, may mà hệ thống pháp luật muốn bổ nhiệm hay miễn nhiệm cần trưng cầu ý kiến của anh ta, nếu không thật sư trở thành tư lệnh tay không rồi.
Bỗng nhiên, Cục công an thành phố bắt Đỗ Song Ngư làm sao Tiêu Hàn Nguyệt không nóng vội được?
Đi suốt đêm trở về thành phố Tề Hà để gặp mặt Phạm Hồng Vũ, giáp mặt anh ta giải thích rõ ràng, điều này thật không phải do Tiêu Hàn Nguyệt.
Phạm Hồng Vũ cũng không phải là Chủ tịch huyện bình thường, việc này nhất định không để vậy mà cho qua, nhất định hắn phải hiểu mọi chuyện bằng được.
Không hiểu sao Tiêu Hàn Nguyệt lại bị cuốn vào cơn lốc xoáy này.
Vô duyên vô cớ đắc tội với Phạm Hồng Vũ, thật sự không có lợi chút nào cả.
Đương nhiên, ngoại trừ việc phải nhanh chóng đến giải thích rõ ràng cho Phạm Hồng Vũ, trong lòng Tiêu Hàn Nguyệt cũng có “tính toán” khác không thể nói cho người ngoài được.
Về phần có thực hiện được hay không còn xem Phạm Hồng Vũ có chịu giúp hay không?
Nhưng dù có thế nào thì đó cũng là cơ hội.
Bảy giờ hai mươi phút cửa phòng “Mẫu Đơn đình” gõ nhẹ.
Phạm Hồng Vũ đứng dậy, bước đến mở cửa.
Ngoài cửa quả nhiên là dáng vẻ mệt mỏi vì phải nhanh chóng đi về của Tiêu Hàn Nguyệt.
Tiêu Hàn Nguyệt khoảng chừng bốn hai bốn ba tuổi, dáng người không cao lắm, có vẻ hơi gầy yếu ớt, trán cao, hai mắt đeo kính nhìn dáng vẻ rất tri thức, thật sự không giống nhân vật quản lý chính trị pháp luật cao cấp ở thành phố Tề Hà.
Nếu để anh ta và Nhâm Uy đứng cùng với nhau, để mọi người nhận xét xem ai là Cục trưởng cục công an, có lẽ mười người hết mười chỉ Nhâm Uy.
Tiêu Hàn Nguyệt càng nhìn càng giống vị giáo sư hơn.
Trên thực tế, Tiêu Hàn Nguyệt quả thật chưa bao giờ được công tác trong hệ thống công an này.
Anh ta đảm nhiệm chức Phó bí thư huyện ủy lại được điều đến Đảng ủy Công an tỉnh ủy công tác.
Vì cơ duyên nên ông ta mới được điều đến thành phố Tề Hà trở thành Bí thư Đảng ủy công an, kiêm Cục trưởng Cục công an.
– Bí thư Tiêu, xin chào.
Vẻ mặt Phạm Hồng Vũ tươi cười chủ động hướng Tiêu Hàn Nguyệt chào hỏi.
– Chủ tịch huyện Phạm, xin chào xin chào…. Ai chà, đã để cho Chủ tịch huyện Phạm đợi lâu, thật ngại quá ngại quá…..
Tiêu Hàn Nguyệt cũng gật đầu chào luôn miệng nói, hai tay hướng về phía Phạm Hồng Vũ.
Hai người nhiệt liệt bắt tay.
Đến đây, Bí thư Tiêu, mời vào.
Nơi này không phải nơi nói chuyện, mà là nơi dùng cơm ở tầng ba nhà hàng, nơi có mặt các nhân vật có tiếng, lãnh đạo không phải người giàu có.
Tiêu Hàn Nguyệt là Ủy viên Thường vụ Thành ủy, người nhận ra ông ta cũng không ít, nếu gặp ông ta nơi này họ lịch sự chào hỏi, nhưng không nói chuyện đứng đắn có muốn nói hay không?
Chỉ có Tiêu Hàn Nguyệt một mình đến phòng riêng, thư ký của ông ta và lái xe đều ở phía dưới.
Chuyện như vậy không tốt để người khác nghe được.
Phạm Hồng Vũ cũng không mang Hoàng Tử Hiên đi cùng.
Kỳ thật Phạm Hồng Vũ hiểu rõ nếu Nhâm Uy có gan trở mặt khiến đội cảnh sát hình sự dựa vào chuyện đánh nhau bắt Đỗ Song Ngư đi.
Hơn nữa, thừa dịp Đỗ Song Ngư đến thành phố công tác nên thừa dịp này mà bắt, chuyện này có điểm khá giống “bí mật hành động” vậy, như vậy Nhâm Uy sẽ không có ý định thỏa hiệp với Phạm Hồng Vũ.
Cho dù Tiêu Hàn Nguyệt có lên tiếng, Cục công an thành phố cũng không chắc sẽ thả Đỗ Song Ngư.
Lãnh đạo có quyền uy, cấp dưới mới nể mặt, nếu không có quyền cấp dưới cũng sẽ dùng luật với anh.
Chỉ cần Cục công an hình sự Thành phố chính thức ra quyết định tạm giam với Đỗ Song Ngư thì tất nhiên có căn cứ của pháp luật mà bắt.
Muốn thả cũng phải thả một cách minh bạch, sao có thể qua loa được?
Trước đó Nhâm Uy và Phạm Hồng Vũ chưa từng có gì không hài lòng với nhau, ít nhất cũng không hai kẻ tử thù.
Nói cách khác, quyết định này trên thực tế không phải do Nhâm Uy đưa ra.
Phạm Hồng Vũ sở dĩ gọi điện thoại cho Tiêu Hàn Nguyệt, vì thứ nhất phải làm theo trình tự, lễ tiết là cần thiết.
Thứ hai, hắn ta muốn biết ai đứng sau lưng của Nhâm Uy, muốn làm rõ người chủ mưu thật sự này mới có thể đưa ra đối sách tương ứng, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, không phải sao? Thứ ba, trong lòng Tiêu Hàn Nguyệt có nhiều suy tính, Phạm Hồng Vũ muốn xem có giống như hắn không.
“Suy tính” này có thể như ý hay không, có thời điểm năng lực không cần, mà cần cơ duyên.
Có năng lực mà không có cơ hội, cũng không thể cưỡng ép được.
– Đến đây Bí thư Tiêu, xin mời ngồi.
Phạm Hồng Vũ ân cần mời.
Kỳ thật trong phòng chỉ có hai người bọn họ, chỉ có thêm Trương Thập Nhị là người dọn thức ăn ra bàn, cũng không có gì quá nghiêm khắc, chỉ là nói chuyện thôi.
Tiêu Hàn Nguyệt khách khí ngồi, Phạm Hồng Vũ bảo nhanh chóng mang thức ăn lên.
Đồ ăn bao gồm sáu món rất bắt mắt và thêm một chai rượu Mao Đài.
Với mức phí trả cao như vậy nên người phục vụ cũng thật sự khá chuyên nghiệp.
– Bí thư Tiêu, thật vất vả cho anh, chắc là đói bụng lắm, chúng ta ăn chút gì trước đã.
Phạm Hồng Vũ khẽ cười nói.
Sau khi hội nghị kết thúc, Tiêu Hàn Nguyệt nhanh chóng chạy về thành phố Tề Hà, dù có thế nào cũng đã nể mặt Phạm Hồng Vũ mười phần.
– Được, ăn cơm trước đi, ha ha, Chủ tịch huyện Phạm, không nói dối gì cậu, tửu lượng tôi rất kém, rượu này chúng ta để tùy ý uống được bao nhiêu thì uống, như thế có được không?
Lời nói này, chỉ có thể ông ta được nói, ông ta là khách lại là có chức vụ cao hơn Phạm Hồng Vũ, là lãnh đạo Thành ủy.
Nếu Phạm Hồng Vũ nói như vậy thì không lễ phép lắm.
– Mọi chuyện cứ theo chỉ thị của Bí thư Tiêu.
– Ai…
Tiêu Hàn Nguyệt liên tục xua tay cười lắc đầu.
– Chủ tịch huyện Phạm khách khí quá, lúc này không phải là giờ làm việc, không cần chỉ thị.
Khó có thời gian gặp được Chủ tịch huyện Phạm, chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm xem như là bằng hữu đi.
Lời nói này khá phù hợp với thân phận cũng như bề ngoài nho nhã của Tiêu Hàn Nguyệt.
Nếu xưng gọi là “huynh đệ” không khỏi bị người ta nói Thành ủy Bí thư Đảng ủy Công an quá nông cạn.
Mọi người ai có thân phận địa vị cán bộ lãnh đạo cũng không thể là bạn bè bình thường.
– Đúng vậy, Bí thư Tiêu, tôi hoàn thoàn đồng ý với ý kiến của anh.
Phạm Hồng Vũ vẫn mỉm cười như trước, tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc quan trường.
Anh ta đến thành phố Tề Hà công tác hơn bốn tháng, giao tiếp với Tiêu Hàn Nguyệt cũng không nhiều, ngồi ăn cơm với nhau lại là lần đầu.
Mọi việc cần phải chú ý, không chỉ để mắt đến chuyện trước mắt được.
Tiêu Hàn Nguyệt mỉm cười gật đầu.
Phạm Hồng Vũ giơ chén rượu lên nói:
– Nào, Bí thư Tiêu, tôi mời anh một ly, cảm ơn anh đã quan tâm đến Đỗ Song Ngư như vậy.
Câu nói khách khí này thì nhất định phải nói rồi, tuy rằng Phạm Hồng Vũ được Chủ tịch tỉnh Vưu xem trọng, lúc này đã chuyển đến Tề Hà làm việc, và Tiêu Hàn Nguyệt là lãnh đạo cấp trên của hắn.
Người kính tôi một thước, tôi kính người một trượng.
Tiêu Hàn Nguyệt giơ ly lên cụng ly nhẹ nhàng với hắn một cái nói:
– Chủ tịch huyện Phạm không cần khách khí, nào cụng ly.
Hai người đưa lên miệng uống cạn.
– Chủ tịch huyện Phạm, cậu tuổi trẻ tài cao, đã mở ra nhiều thành tích cho tỉnh Thanh Sơn chúng ta, rất giỏi.
Nào, tôi mời cậu một ly.
Tiêu Hàn Nguyệt rất vừa lòng, rất nguyện ý đã biểu thị sự gần gũi với Phạm Hồng Vũ, là lãnh đạo Thành ủy cân duy trì sự khiêm tốn.
Hai người mời rượu lẫn nhau, lại rót đầy chén cả hai không hẹn mà cùng nhau thay đổi nước trái cây và không chạm chén nữa.
Tối này hai người đến đây không phải để uống rượu.
Nhà hàng trên nước thu phí khá cao, thức ăn quả nhiên cũng có chút đặc biệt, khẩu vị rất ngon, màu sắc khá đẹp.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện không khí trong phòng càng thêm hòa hợp.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 731: Nhâm Uy ngang ngược càn rỡ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Quầy Hàng Vỉa Hè Của Ta Cực Mạnh [Dịch] Quầy Hàng Vỉa Hè Của Ta Cực Mạnh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Quay-Hang-Via-He-Cua-Ta-Cuc-Manh-Audio-Truyen.jpg)




