[Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối
Tập 132 : Sống sót sau tai nạn (c656-c660)
❮ sautiếp ❯Chương 659: Sống sót sau tai nạn
– Đúng vậy, Chủ tịch tỉnh Vưu tối hôm qua đã tới Vân Hồ.
Các lãnh đạo thành phố cũng tới luôn.
Thiếu tá nhìn hắn, trong mắt mang theo điểm tò mò.
Người thanh niên này thật là Chủ tịch một huyện sao? Nhìn như thế nào cũng chẳng khác gì một thanh niên mới ra trường.
Thậm chí còn trẻ tuổi hơn mình.
Chủ tịch tỉnh còn vì hắn mà suốt đêm tới Vân Hồ, chỉ huy giải cứu người.
– Đồng chí, mọi người là bộ đội đơn vị nào thế?
Phạm Hồng Vũ lúc này mới hỏi.
– Chúng tôi thuộc phân khu.
Tôi họ Vương, tối hôm qua nhận được mệnh lệnh khẩn cấp yêu cầu chúng tôi ngay lập tức hành động.
Hôm nay khi trời vừa sáng, Chủ tịch tỉnh Vưu đã chính miệng chỉ thị, bảo chúng tôi chia nhau đi tìm.
Tất cả thuyền to nhỏ đều được phái đi rồi.
Vương Thiếu Giáo nói xong, trên mặt hiện lên một chút thần sắc kiêu ngạo.
Dù sao cũng là tổ của y tìm được Phạm Hồng Vũ và Bành Na, tối thiểu cũng có cảm giác thành tự.
Phạm Hồng Vũ vội nói:
– Cám ơn anh!
– Đừng khách khí, Chủ tịch huyện Phạm.
Tôi cũng nghe qua những chuyện của anh.
Tự mình đến đê lớn chỉ huy chống lũ.
Khi phát sinh nguy hiểm, anh cũng là người cuối cùng rời khỏi.
Lãnh đạo bình thường thật sự làm không được điều này.
Vương Thiếu Giáo rất khâm phục nói.
Phạm Hồng Vũ khoát tay nói:
– Thật hổ thẹn.
Đê lớn rốt cuộc cũng không bảo vệ được.
Đúng rồi, anh Vương, đê vỡ thôn Kiều Đầu đã được ngăn chặn chưa? Anh có rõ ràng tình huống không?
Vương Thiếu Giáo vội vàng đáp:
– Đã ngăn chặn.
Lỗ thủng vỡ đê cũng không lớn lắm.
Tối hôm qua, bộ đội quân khu tỉnh suốt đêm đến đây để bịt lại lỗ thủng.
Bằng không…
Vương Thiếu Học liếc mắt nhìn hai người, cũng không nói tiếp.
Bằng không, cái sườn núi nhỏ hai người núp vào chỉ sợ cũng không an toàn.
Nói không chừng đã sớm bị nước lũ cuốn trôi rồi.
Phạm Hồng Vũ lại hỏi:
– Thế tài sản tổn thất có nhiều không?
Vương Thiếu Học hơi xin lỗi nói:
– Rất xin lỗi, Chủ tịch huyện Phạm, tình huống này tôi cũng không rõ ràng lắm.
Chúng tôi chỉ phụ trách cứu người.
Phạm Hồng Vũ khẽ gật đầu, không nói gì thêm.
Đám người Vương Thiếu Học cũng đã nói là nửa đêm nhận được mệnh lệnh, tăng cường từ nội thành thành phố Tề Hà hướng bên này chạy qua.
Quá nhiều tình huống y tất nhiên là không biết.
– Nơi này là chỗ nào?
Bành Na đột nhiên hỏi.
Vương Thiếu Học nhìn xung quanh rồi nói:
– Vị trí cụ thể tôi cũng không xác định chính xác.
Tuy nhiên nơi này cách chỗ vỡ đê không xa.
Hẳn là còn trong phạm vi thôn Kiều Đầu.
Bốn phía đều là nước.
Tất cả các ngôi nhà đều bị nước bao phủ, khó mà xác định được vị trí.
– Haha, phóng viên Bành, cô và Chủ tịch huyện Phạm may mắn có thể lên được phía trên sườn núi thì coi như vận khí tốt vô cùng, phúc lớn mạng lớn.
Vương Thiếu Học lại không kìm nổi đánh giá Bành Na vài lần.
Cô nàng này rất xinh đẹp, nhìn qua tuổi cũng không lớn, lại là phóng viên báo tỉnh.
Thật khó mà khiến người ta tin được.
Nghe nói tối hôm qua vỡ đê, cô và Phạm Hồng Vũ là hai người cuối cùng rời khỏi.
Thế cho nên mới bị lũ cuốn đi.
Vậy là cũng dũng cảm rồi.
Hiện tại cả hai đều được cứu, không thể không nói đó là một kỳ tích.
Bành Na khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, nhẹ nhàng nghiêng đầu qua, không khỏi chột dạ.
Dường như việc phát sinh buổi tối hôm qua ở sườn núi, Vương Thiếu Học đều có thể đoán được nguyên nhân.
Rất nhanh, thuyền cứu hộ đã đến được khu vực an toàn.
Đứng ở trên thuyền, từ xa có thể nhìn thấy rất nhiều lều trại trên bờ.
Rất nhiều người và máy móc cũng đang khẩn trương làm công việc của mình.
Nơi này chính là sở chỉ huy mà Vưu Lợi Dân thiết lập.
Mắt thấy thuyền cứu hộ tới gần, một số người tinh mắt nhìn thấy được Phạm Hồng Vũ và Bành Na trên thuyền thì lập tức hoan hô lên.
– Chủ tịch huyện Phạm, là Chủ tịch huyện Phạm đã trở lại.
Bọn họ không còn việc gì rồi.
Một tin tức tốt, như gió truyền khắp bộ chỉ huy.
Mọi người đều bỏ công việc của mình, tụ tập đến bên mép nước, rướn cổ nhìn con thuyền.
Phạm Hồng Vũ và Bành Na liên tục nháy mắt.
Tiếng vỗ tay như sấm rền vang lên, xen lẫn từng trận hoan hô.
– Chủ tịch huyện Phạm đã trở lại.
Tối hôm qua, Phạm Hồng Vũ đã bị nước lũ cuốn trôi, lập tức tạo nên một cơn chấn động khắp toàn bộ thị trấn Lô Hoa.
Một số cán bộ quần chúng không biết Phạm Hồng Vũ, nhưng nghe nói Phạm Hồng Vũ là người cuối cùng rời khỏi thì lập tức kính nể hẳn lên.
Bọn họ vì an nguy của Phạm Hồng Vũ mà lo lắng không ngừng.
Còn những đội viên cứu hộ ở cùng với Phạm Hồng Vũ trên con đê thì tinh thần trở nên chán nản.
Nếu không phải Phạm Hồng Vũ quả quyết hạ lệnh lui lại, lúc vỡ đê, người bị nước lũ cuốn trôi sẽ không biết là bao nhiêu người.
Bọn họ sống lâu bên hồ, nên hiểu rằng nước lũ nguy hiểm đến cỡ nào.
Chỉ sợ Chủ tịch huyện Phạm cũng không về được.
Là một Chủ tịch huyện thật tốt!
Không nghĩ tới Phạm Hồng Vũ lại bình yên vô sự trở về.
Mọi người tất nhiên là kích động không thôi.
Một số người thân cận thì xông tới, bắt tay hỏi thăm Phạm Hồng Vũ.
– Chủ tịch huyện Phạm, anh có bị sao không?
– Chủ tịch huyện Phạm, anh có sao không chứ?
Phạm Hồng Vũ hướng mọi người gật đầu mỉm cười.
Nhìn ra được, những cán bộ quần chúng này, sự vui mừng là phát ra từ nội tâm.
Vương Thiếu Học nói:
– Chủ tịch huyện Phạm, phóng viên Bành.
Chủ tịch tỉnh Vưu, Tư lệnh Hà và các lãnh đạo thành phố đang ở trong lều.
Phạm Hồng Vũ bước đến căn lều chính giữa.
Vưu Lợi Dân, Đàm Khải Hoa, Quách Thanh Hoa, Trịnh Mỹ Đường và các lãnh đạo tỉnh thành phố đều tụ tập trong lều vải.
Còn có một vị quan quân mang quân hàm thiếu tướng.
Phạm Hồng Vũ cũng quen biết người này, chính là Tư lệnh viên Hà của quân khu tỉnh.
Ngoài ra có có một số người mang quân hàm thượng tá, đoán chừng là chủ quản quân khu tỉnh và phân khu thành phố Tề Hà.
Huyện Vân Hồ phát sinh vỡ đê, Chủ tịch huyện và phóng viên báo tỉnh bị nước lũ cuốn trôi, sống chết không rõ.
Chủ tịch tỉnh Vưu suốt đêm chạy tới huyện Vân Hồ trấn thủ chỉ huy, các lãnh đạo khác tất nhiên cũng phải chạy tới.
– Chủ tịch tỉnh.
Phạm Hồng Vũ bỗng nhiên tâm tình kích động, đi nhanh tới trước mặt Vưu Lợi Dân, kêu lên một tiếng.
Vừa nghe hắn gặp nạn, Vưu Lợi Dân đã suốt đêm chạy tới đây.
– Đã về rồi sao?
Vưu Lợi Dân cao thấp đánh giá hắn, giọng điệu vô cùng bình tĩnh, không có chút nào đặc biệt, giống như Phạm Hồng Vũ không phải vừa trải qua nguy hiểm thập tử nhất sinh, mà là mới về nhà thăm người thân một chút, hiện tại quay trở lại.
– Vâng, Chủ tịch tỉnh, đã trở lại.
Phạm Hồng Vũ gật đầu, giọng điệu cũng trở nên bình tĩnh.
– Cảm ơn Chủ tịch tỉnh đã quan tâm.
Vưu Lợi Dân khẽ gật đầu, chuyển hướng sang Bành Na đứng đằng sau Phạm Hồng Vũ, nở một nụ cười ôn hòa, hướng Bành Na chủ động vươn tay:
– Tiểu Bành cũng trở về rồi.
Chắc là đã chịu không ít khổ cực?
Bành Na là con gái, lại là phóng viên báo tỉnh, tuổi còn nhỏ, thuộc hàng con cháu Vưu Lợi Dân, tất nhiên là phải hưởng thụ đãi ngộ khác với Phạm Hồng Vũ.
Bành Na liền vội vàng tiến lên, cầm tay Vưu Lợi Dân thật chặt nói:
– Cảm ơn Chủ tịch tỉnh đã quan tâm, là Chủ tịch huyện Phạm đã cứu tôi.
Cực khổ thì không có, chỉ là nước lũ khó uống quá thôi.
Một câu nói đùa khiến các lãnh đạo đều bật cười.
Không khí căng thẳng trong lều cũng giảm bớt.
Vưu Lợi Dân cười nói:
– Tiểu Bành, phóng viên báo tỉnh xâm nhập phỏng vấn viết bài về tình hình chống lũ.
Khi gặp phải tình huống nguy hiểm thì để cho các đồng chí đi trước, còn mình đi cuối cùng.
Điều này rất anh dũng.
Tôi cũng muốn khen thưởng công lao cho cô một chút.
– Cảm ơn Chủ tịch tỉnh.
Công lao thì đều thuộc về Chủ tịch huyện Phạm.
Tôi cái gì cũng không làm được, chỉ tổ thêm vướng bận.
Nói xong, Bành Na rốt cuộc nước mắt lại tràn ra.
Vưu Lợi Dân nhè nhẹ vỗ tay cô, an ủi nói:
– Cậu ta là Chủ tịch huyện, chống lũ cứu hộ là công tác của cậu ta.
Không có công lao gì cả.
Cô là một cô gái, mà lại dũng cảm như vậy thì mới đáng gọi là công lao.
Được rồi, đừng khóc nữa, hãy nghỉ ngơi cho thật tốt.
Bành Na vội vàng lau nước mắt, lại cảm ơn Chủ tịch tỉnh đã quan tâm.
Nói với Vưu Lợi Dân vài câu xong, Phạm Hồng Vũ lại cùng Tư lệnh viên Hà, Đàm Kim Đảng, Quách Thanh Hoa chào hỏi vài câu, cảm ơn các lãnh đạo đối với công tác chống lũ của huyện Vân Hồ đã mạnh mẽ ủng hộ và quan tâm.
Quách Thanh hoa quan tâm hỏi:
– Chủ tịch huyện Phạm, chống lũ cả một buổi tối, khẳng định là rất khổ cực.
Trước hãy ăn một chút gì rồi nghỉ ngơi cho thật tốt.
– Cảm ơn Chủ tịch thành phố đã quan tâm.
Vưu Lợi Dân nói:
– Cậu hãy ăn một chút gì đó, nhớ gọi điện về Ngạn Hoa.
Tin tức Phạm Hồng Vũ gặp nạn, phỏng chừng sớm đã truyền đến Ngạn Hoa.
Hiện tại không biết Phạm Vệ Quốc và Cao Khiết đã thành bộ dạng gì.
An toàn trở về, quả thật hắn nên gọi điện thoại báo bình an cho gia đình.
– Vâng!
Phạm Hồng Vũ quả thật cảm thấy đói bụng nên gật đầu đồng ý.
Lập tức Bành Na dưới sự hướng dẫn của nhân viên công tác đến lều trại, sớm đã có người chuẩn bị cháo nóng, dưa muối và bánh bao.
Phạm Hồng Vũ cũng không vội ăn cơm, trước liền gọi đến văn phòng Phạm Vệ Quốc ở Ngạn Hoa.
Điện thoại vừa thông, bên kia liền vội vã cầm máy.
Là Phạm Vệ Quốc, giọng điệu tràn đầy lo âu, bất an.
Cho thấy được ông luôn ở bên cạnh điện thoại chờ tin tức, nhưng rồi lại lo lắng tin tức truyền đến lại là tin tức xấu.
Nước lũ vô tình!
Ban đêm bị nước lũ cuốn đi, hy vọng còn sống, thật sự vô cùng xa vời.
– Ba, là con, con không sao.
Phạm Hồng Vũ cầm ống nghe, chần chừ một chút rồi chậm rãi nói.
– A, không có việc gì? Không có việc gì thì tốt rồi.
Phạm Vệ Quốc thở phào một hơi, thì thào nói.
Trong khoảng thời gian ngắn không biết nên nói cái gì cho phải.
Qua một hồi lâu, Phạm Vệ Quốc mới khôi phục lại suy nghĩ bình thường, nói:
– Hồng vũ, những đồng chí không sao chứ? Nghe nói còn có phóng viên báo tỉnh, chính là Bành Na, cũng bị nước lũ cuốn đi.
Tình hình của cô ấy giờ sao rồi?
– Cô ấy cũng không có việc gì.
Chúng tôi tối hôm qua may mắn leo lên được một sườn núi nhỏ.
– A, tốt lắm, tốt lắm.
Hồng Vũ, con mau khẩn trương gọi điện thoại cho mẹ và Tiểu Khiết.
Hai người đều rất lo lắng cho con.
Còn có Bí thư Khâu nữa.
Phạm Vệ Quốc lại thở phào nhẹ nhõm, hoàn toàn yên lòng.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 660: Mất tích ba người
Chương 660: Mất tích ba người
Phạm Hồng Vũ gọi điện thoại đến văn phòng Cao Khiết, thấy không ai bắt máy.
Ngẫm nghĩ một chút hắn liền gọi về nhà.
Điện thoại thông.
Người nghe là Cao Khiết:
– Xin chào, xin hỏi ai vậy?
Thanh âm của Cao Khiết vẫn tao nhã như trước, nhưng Phạm Hồng Vũ vẫn có thể nghe được sự lo âu trong đó.
– Tiểu Khiết, là anh.
Đầu dây bên kia bỗng nhiên không có tiếng động, một lát sau mới vang lên giọng nói không xác định của Cao Khiết.
– Hồng Vũ, là anh thật sao?
– Ừ, là anh.
Anh không sao.
– An toàn?
Cao Khiết lại hỏi một câu, dường như không yên tâm.
– An toàn!
Cao Khiết dường như muốn nói điều gì, ống nghe lập tức bị Quản Lệ Mai đoạt mất:
– Hồng Vũ, Hồng Vũ, là con sao? Có phải là con hay không?
– Mẹ, là con.
Phạm Hồng Vũ lên tiếng.
– Con không sao chứ? Con đang ở đâu vậy? Bọn họ nói con bị nước lũ cuốn trôi, Bọn họ gạt người, có phải hay không?
Quản Lệ Mai vui mừng quá độ, nói năng lộn xộn.
Tuy rằng nghe được giọng nói của con trai, nhưng Quản Lệ Mai vẫn tin tưởng Phạm Hồng Vũ đã bị nước lũ cuốn trôi ngày hôm qua.
Đó là rất dọa người rồi.
– Đúng, bọn họ gạt mẹ đấy.
Con không sao, không có việc gì mà.
Phạm Hồng Vũ vội cười nói.
Hiện tại, hắn đã bình yên vô sự, còn quan tâm nhiều thứ để làm gì? Cũng không cần giải thích quá nhiều.
– Công tác của hồ khu thật sự là nguy hiểm.
Động một chút là lũ lụt, vỡ đê.
Chủ tịch huyện không làm nữa, con mau trở về tỉnh đi.
Quản Lệ Mai kêu lên.
Tối ngày hôm qua, nửa đêm bị điện thoại dựng dậy, người ta nói cho bà biết một tin dữ, thiếu chút nữa khiến cho hồn phách của Quản Lệ Mai bay mất.
Cả một đêm không tài nào ngủ được.
Vân Hồ lại cách xa ngàn dặm, cũng không còn biện pháp nào hết.
Sáng sớm, Phạm Vệ Quốc còn có tinh thần đi làm, nhưng Quản Lệ Mai thì nửa điểm tâm tư cũng không có, chỉ ở nhà ngây người.
Sau đó Cao Khiết lại đến ở cùng bà, hai người đều khóc mãi.
Phạm Hồng Vũ gọi điện thoại trở về, quả thực là vui còn hơn được tiền.
Quản Lệ Mai trong lòng vui mừng như muốn nổ tung.
Phạm Hồng Vũ không khỏi mỉm cười lắc đầu:
– Mẹ, không phải dọa người như vậy.
Con không phải là rất tốt sao? Chủ tịch tỉnh Vưu tối hôm qua cũng tới.
Đội cứu hộ là do ngài ấy phái đến.
– Vậy à? Chủ tịch tỉnh Vưu quả thật là lãnh đạo tốt.
Người tốt nhất định sẽ được hồi báo.
Nhất định là sống lâu trăm tuổi.
Hồng Vũ, vậy thì con hãy nói với Chủ tịch tỉnh Vưu, trở lại bên cạnh ông ấy mà làm việc.
– Mẹ, con thấy mẹ cao hứng đến hồ đồ rồi.
Quản Lệ Mai trong điện thoại nói liên miên, rồi một lần nữa mới đưa trả cho Cao Khiết:
– Hồng Vũ, rốt cuộc là tình huống như thế nào? Nghe nói Bành Na cũng xảy ra chuyện, bị nước lũ cuốn đi.
Cô ấy giờ ra sao rồi? Có được cứu viện hay không?
Phạm Hồng Vũ hướng lều trại bên kia nhìn một cái.
Bành Na cũng đang vội gọi điện thoại về nhà báo bình an.
Cô là phóng viên báo tỉnh, thân phận cũng không phải là nhỏ.
Ở tuyến đầu chống lũ gặp nạn, tòa soạn báo tự nhiên phải đem tin tức báo về cho gia đình.
Phạm Hồng Vũ bỗng nhiên chột dạ.
Buổi tối hôm qua!
Nhưng, tình hình lúc ấy, đàn ông cũng khó mà chịu được.
– A, cô ấy không có việc gì.
Tụi anh bị nước lũ cuốn lên trên một sườn núi.
Sáng sớm hôm nay đã được bộ đội cứu viện.
Lập tức, Chủ tịch huyện Phạm lời ít mà ý nhiều báo cáo những chuyện trải qua cho Chủ tịch thị xã Cao nghe.
Về phần khi nào thì leo lên sườn núi nhỏ, ở nơi đó đợi trong bao lâu, cô nam quả nữ, có hô hấp nhân tạo hay không…tất nhiên là không dám nói ra.
– Ừ, không xảy ra chuyện gì thì tốt rồi.
Cao Khiết rất vui mừng nói.
Về phần nội tâm của Chủ tịch thị xã Cao có thật tín nhiệm Chủ tịch huyện Phạm vô điều kiện hay không thì thật là không lớn.
Tuy nhiên, Phạm Hồng Vũ vừa mới thoát khỏi hiểm cảnh, tìm được đường sống trong chỗ chết, Chủ tịch tỉnh Vưu lại đích thân đến Vân Hồ chỉ huy, kế tiếp còn có rất nhiều công tác cần làm.
Cao Khiết tuyệt sẽ không trong lúc này mà truy vấn hai người đã làm gì trong một buổi tối.
Lại càng không cần phải nói khi có Quản Lệ Mai ở bên cạnh.
Cao Khiết thật ra là người rất biết nhận thức.
– Tiểu Khiết, lúc này thật khiến cho em phải lo lắng rồi.
Phạm Hồng Vũ hơi áy náy nói.
Cao Khiết càng rộng lượng thì hắn lại càng hổ thẹn.
Phải nói, Cao Khiết bày ra thân phận người vợ rất đúng chỗ.
Nếu cô không sáng sớm chạy tới làm bạn với Quản Lệ Mai, thật không biết mẹ sẽ như thế nào nữa.
– Chỉ cần anh không có việc gì là tốt rồi.
Hồng Vũ, anh dường như đã quên rằng anh hứa với em những gì.
Anh đã nói, càng đánh lớn thì lại càng phải chú ý an toàn.
Anh thất hứa rồi.
Cao Khiết hơi chút oán trách nói.
Cao Khiết cả một đêm không ngủ.
Cô làm sao mà ngủ được, cứ trằn trọc mong chờ trời sáng.
Phạm Hồng Vũ vội nói:
– Lúc này là tình huống ngoài ý muốn.
Khi phát hiện có dấu hiệu vỡ đê, tụi anh đã tổ chức nhân viên lui về, chỉ là chậm một bước mà thôi.
Còn các đồng chí khác thì an toàn dời đi.
Lúc rút lui, Phạm Hồng Vũ nhất định là sẽ ở cuối cùng.
Điểm này, Cao Khiết không cần hỏi rõ ràng.
Phạm Hồng Vũ chính là người có tính cách như vậy, Cao Khiết cũng không khuyên được.
Thấy nguy hiểm, bảo Chủ tịch huyện chạy trước, bỏ mặc các đồng chí khác.
Nói như vậy, bất kế thế nào Phạm Hồng Vũ cũng không nói ra miệng được.
Cô cũng không phải là loại lãnh đạo, khi thấy cháy liền hô to “Để lãnh đạo chạy trước”.
– Lần sau nên chú ý một chút, phát hiện tình huống không ổn thì cũng đừng có chọi cứng, càng sớm càng tốt mà rút lui.
Hồng Vũ, nhân định thắng thiên chỉ là một câu khẩu hiệu, ngàn vạn lần đừng coi là thật.
Uy lực của đất trời, con người làm sao mà chống đỡ được?
– Anh biết rồi, em yên tâm đi.
Lần này chủ yếu là không có kinh nghiệm.
Sau này sẽ không phát sinh loại tình huống này nữa.
Cao Khiết lại dặn dò thêm vài câu rồi mới cúp điện thoại.
Chiếu theo chỉ bảo của Phạm Vệ Quốc, Phạm Hồng Vũ gọi điện thoại cho Khâu Minh Sơn.
Cho dù Phạm Vệ Quốc không có nhắc nhở, cú điện thoại này hắn nhất định cũng sẽ gọi.
Khâu Minh Sơn quan tâm hắn cũng không ít hơn Vưu Lợi Dân.
Cũng giống như dự liệu của Phạm Hồng Vũ, Khâu Minh Sơn khi nhận được điện thoại của hắn, thái độ chẳng khác gì Vưu Lợi Dân.
Chỉ thản nhiên trả lời vài tiếng, bảo hắn cũng không cần khoe anh hùng lung tung.
Đối với trình tự hắn gặp nạn và thoát khốn cũng không hỏi.
Người đã an toàn trở lại, cần gì phải hỏi nữa.
Bí thư Khâu cũng không phải là bác gái quản lý khu phố.
Phạm Hồng Vũ ba cuộc điện thoại gọi xong, thì Bành Na bên kia vẫn chưa gọi xong một cuộc điện thoại, cứ ôm ống nghe mà khóc.
Chuyện phát sinh tối hôm qua, đối với Bành Na mà nói thì còn phong phú hơn so với hai mươi năm nhân sinh của cô cộng lại.
Thay đổi rất nhanh.
Mừng rỡ, buồn phiền đều lộ ra cả.
Phạm Hồng Vũ cười, cũng không quấy nhiễu cô, mà ngồi xuống bàn, ăn một chén cháo.
Húp một hơi hết nửa bát, rồi lại ăn tiếp một cái bánh mỳ.
Tối hôm qua tiêu hao thể lực quá nhiều, Chủ tịch huyện Phạm cần bổ sung dinh dưỡng lại.
Thật sự là đói bụng.
Khi Phạm Hồng Vũ ăn một hơi hết ba cái bánh bao, húp xong hai chén cháo thì Bành Na mới gọi điện thoại xong, hướng bàn đi tới.
Tư thế đi đường có chút không được tự nhiên.
Bành Na lấy ánh mắt có điều chột dạ nhìn xung quanh.
Phóng viên báo tỉnh lúc nào cũng phải chú ý hình thức.
Tuy nhiên lúc này phóng viên Bành thật sự là có vài phần chật vật.
Quần áo nửa khô nửa ướt, cả người lầy lội, tóc tai lộn xộn, chẳng khác gì dân chạy nạn.
– Mau ăn đi, em chắc là đói bụng lắm.
Phạm Hồng Vũ lại múc một chén cháo sắp nguội đưa đến trước mặt cô, rồi bỏ thêm một ít dưa muối.
Bành Na cười, rồi đưa bát lên miệng húp.
– Chú Bành và cô Đới chắc hẳn lo lắng lắm?
Phạm Hồng Vũ vừa ăn bánh mỳ vừa hỏi.
Mẹ Bành Na họ Đới.
– Đúng vậy, cả đêm ba mẹ em không ngủ.
Mẹ thì khóc suốt đêm.
Vừa rồi nhận được điện thoại của em còn không tin được.
Bành Na khóe miệng hiện lên nụ cười, nước mắt không ngăn được lại chảy xuống.
Sống sót sau tai nạn, tinh thần kích động là chuyện đương nhiên.
Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười.
Tấm lòng cha mẹ khắp thiên hạ đều giống nhau.
– Em cứ ăn từ từ, anh qua bên kia tìm hiểu tình huống một chút.
Chỉ trong chốc lát, Phạm Hồng Vũ rốt cuộc buông đũa, chuẩn bị đến trung tâm chỉ huy.
Bành Na lập tức đi theo:
– Em cũng đi phỏng vấn.
– Đừng phỏng vấn!
Phạm Hồng Vũ không chút do dự ngăn cô lại.
– Cơm nước xong, khẩn trương quay trở lại nhà khách, tắm nước nóng rồi đến bệnh viện kiểm tra một chút, phòng ngừa cảm mạo.
Ngàn vạn lần đừng để bị bệnh.
Bành Na hơi chần chứ nói:
– Nhưng Chủ tịch tỉnh đích thân đến…
– Không có việc gì đâu.
Chủ tịch tỉnh có dặn dò gì, đến lúc đó anh sẽ chuyển đạt lại cho em.
Nghe lời đi, mau về lại nhà khách thay quần áo.
Quần áo ướt mặc lên người, rất không thoải mái, lại dễ dàng bị bệnh.
– Vậy còn anh.
Anh cũng bị lạnh cả một buổi tối rồi.
Bành Na vội vàng nói.
– Anh không sao, sức khỏe anh tốt mà.
Em làm sao có thể sánh bằng.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười, hướng cô phất tay rồi ra khỏi lều.
Nhìn thấy Ngụy Thanh Bình đi tới, Phạm Hồng Vũ liền đứng lại, nói một tiếng:
– Chủ tịch huyện Ngụy?
Ngụy Thanh Bình nhìn thấy Phạm Hồng Vũ, lập tức bất ngờ, kêu lên:
– A, là Chủ tịch huyện Phạm, cậu thật sự không có việc gì chứ? Thật tốt quá, thật tốt quá.
Ông trời có mát, ở hiền ắt sẽ gặp lành.
Phạm Hồng Vũ khoát tay, chặn lại hỏi:
– Chủ tịch huyện Ngụy, tình huống như thế nào rồi? Còn có nhân viên nào bị thương hay mất tích hay không?
Đây đúng là điều mà Phạm Hồng Vũ chú ý nhất.
Ngụy Thanh Bình sắc mặt trở nên ngưng trọng, nhìn xung quanh rồi hạ giọng nói:
– Tôi và Chu Tử Kỳ vừa mới thẩm tra đối chiếu lại con số thôn dân, còn có ba người chưa thấy.
Hỏi lại Bí thư chi bộ và Trưởng thôn thì nghe nói tối hôm qua họ dường như không sơ tán đúng lúc.
– Dường như? Không thể xác định?
Phạm Hồng Vũ nhìn chằm chằm hỏi.
– Có thể.
Xác định mất tích ba người.
Ngụy Thanh Bình cũng khẳng định trả lời.
Phạm Hồng Vũ liền cau mày lại.
oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 661: Hội nghị kiểm điểm








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Audio] Vô Địch Kiếm Vực (dịch) [Audio] Vô Địch Kiếm Vực (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Vo-Dich-Kiem-Vuc-dich-SE-Audio-Truyen-hay-Kiem-Dao.jpg)




![[Dịch] Tuyệt Thế Kiếm Thần [Dịch] Tuyệt Thế Kiếm Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Tuyet-The-Kiem-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)
