1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Phù Diêu
  4. Tập 1: Luân hồi – Khó xử (c1-c10)

[Dịch] Phù Diêu

Tập 1: Luân hồi – Khó xử (c1-c10)

tiếp ❯

Chương 1 : Luân hồi

Giới Thiệu:

Lãng tử Vương Quốc Hoa được ông trời cho cơ hội sống lại, một cơ hội lựa chọn xuất hiện trước mắt Vương Quốc Hoa sẽ chọn như thế nào? Tiếp tục lựa chọn như trước hay chọn con đường phát triển khác?

Các bạn đã từng đọc truyện Sĩ Đồ Phong Lưu, Phù Diêu là tác phẩm tiếp theo của cùng tác giả Đoạn Nhận Thiên Nhai. Truyện xếp thứ hạng cao trên trang qidian, trong top 20 hàng tháng.

Đại học F có lịch sử khá lâu đời vì thế trong sân trường có rất nhiều cây, trời nóng ngồi ở đây ngắm nhìn da thịt các cô gái đi lại trên đường là sở thích đặc biệt của các nam sinh, trong đó có một sinh viên con nhà nông dân – Vương Quốc Hoa.

Đặt mông ngồi trên tờ báo ngồi dưới tán cây nhìn các vòng eo có kích thước khác nhau và cặp mông lắc lư khác, Vương Quốc Hoa vẫn không hiểu nổi sao mình đang ở năm 2010 lại về đến năm 1994.

Một người đàn ông 40 tuổi suốt ngày ở quán bar tán gái không chịu kết hôn là đáng xấu hổ, một tên được gọi là “Bạch cốt tinh” tán gái càng đáng xấu hổ hơn. Vấn đề là nửa tiếng trước Vương Quốc Hoa bị một tên lừa gạt đánh cho một gậy vào đầu, tỉnh lại hắn thấy mình ở đây.

16 năm sau nơi này đã khác hẳn, trường đại học được chuyển đi nơi khác, khu đất với nhiều cây xanh này được giới kinh doanh bất động sản mua lấy và xây dựng biệt thự cao cấp.

Kiếp trước Vương Quốc Hoa từ chối việc về quê là xã Bàn Sơn, huyện Nam Sơn làm một tên nhân viên bình thường mà chọn ở lại Thượng Hải làm một nhân viên kinh doanh, sau đó dần tích lũy được tài chính và thành lập công ty của riêng mình.

Học lấy thành tích theo Vương Quốc Hoa thấy là vô nghĩa. Bốn năm học nếu không phải vì học bổng thì Vương Quốc Hoa căn bản không cần thành tích cao. Trong bốn năm đó Vương Quốc Hoa ngoài việc đi học, thời gian rảnh hắn dành chủ yếu để đi làm thêm. Ai bảo bố mẹ hắn nghèo chứ.

Mặc dù bố mẹ hắn chấp nhận vất vả để gửi tiền lên nhưng hắn làm con không thể ích kỷ. Hắn phải đi làm, lúc ra trường lại không muốn xa sự phồn hoa của thành thị nên ở lại.

Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng. Trong kiếp trước bố bị bệnh mất mà hắn không thể về gặp ông đã làm hắn rất hối hận.

Nếu có cơ hội sống lại thì sẽ phải đổi cách sống. Ngồi tại chỗ gần tiếng, Vương Quốc Hoa xoay lưng đứng lên từ từ đi về phía hiệu sách trước cổng trường.

Đây là hiệu sách bên ngoài thì bán, trong thì mua, ở quầy còn bày một máy bán xổ số.

Cô gái bán hàng không có nghiệp vụ cho mấy, khách đến không chào mà ngồi đó cứ lấy gương ra soi. Vương Quốc Hoa nhìn lịch trên tường thấy đã là 12/6 dương, 4/5 âm, mai là tết Đoan Ngọ?

Vương Quốc Hoa nhớ lại một chuyện, đó là trước tết đoan ngọ ở trước cửa hàng sách này có tai nạn xe. Một chiếc xe máy chạy tới đâm vào một cô gái từ hiệu sách đi ra. Vương Quốc Hoa không nhớ nổi tên cô gái đó.

Đồng hồ trên tường đã là 3h35 phút chiều, Vương Quốc Hoa thở dài một tiếng. Hắn chỉ chỉ nhớ cô gái đố mặc váy trắng còn đâu không nhớ gì cả.

Nhân viên bán hàng thấy có khách ngoài cửa nên dừng việc lặn trứng cá. Cô ta lười biếng nói:

– Mua gì?

– Cho bao thuốc.

Vương Quốc Hoa gần như theo thói quen nói ra nhưng hắn mới nhớ bây giờ mình hình như còn chưa hút thuốc.

– Này.

Bao thuốc được ném tới, Vương Quốc Hoa cũng theo thói quen sờ sờ túi quần nhưng không sờ được ví.

Lúc này Vương Quốc Hoa thấy một cô gái mặc váy trắng từ bên trong đi ra trông như một đóa hoa sen trắng.

Sở Sở không thích tiểu thuyết tình cảm vì nó lúc nào cũng có đoạn khóc lóc sướt mướt, cô đi thuê sách cho bạn thân cùng phòng – Lưu Linh.

– Bạn kia xin dừng bước.

Sở Sở đứng lại nhìn theo tiếng gọi. Sở Sở rất bất ngờ thấy một khuôn mặt vừa quen vừa lạ. Đối phương mặc bộ quần áo chỉ đáng 10 đồng, dưới chân là đôi giày thể thao đã cũ. Vương Quốc Hoa này cứ mùa hè là ăn mặc như thế này.

Nói là quen là vì thành tích của Vương Quốc Hoa ở toàn khóa luôn đứng thứ nhất. Mặc dù là môn triết người này cũng đứng đầu, bốn năm từ lúc hắn vào học đến giờ chưa bao giờ thay đổi. Nói lạ là hắn chưa bao giờ nói gì với mình. Xx vốn rất tự tin vào vẻ đẹp của mình, vậy mà hắn không bao giờ chú ý đến cô.

Sở Sở nói:

– Bạn gọi tôi?

– Có thể cho mình mượn 10 đồng không?

Nhìn nụ cười sáng lạn trên khuôn mặt hắn, mặt hướng lên trên khi nói chuyện Sở Sở có chút bất ngờ. Trong ấn tượng của cô thì hắn hay cúi đầu, cũng không chủ động nói chuyện với bạn gái chứ đừng nói là vay tiền, chẳng lẽ hôm nay mặt trời mọc từ phía tây? Đúng, hắn hình như hắn không biết tên mình.

Nếu chỉ là muốn làm quen thì vay tiền là lý do kém nhất, xem ra hắn đúng là thiếu 10 đồng.

Thấy Vương Quốc Hoa đứng trước máy xổ số, Sở Sở cầm ví lấy ra 10 đồng rồi thuận miệng hỏi:

– Bạn mua xổ số?

Sở Sở thực ra cũng thấy trong tay Vương Quốc Hoa có 200 tệ.

– Ừ, sắp tốt nghiệp, bốn năm theo quy củ sắp qua nên tôi thấy nên thoải mái một phen. Vì thế đi mua thuốc cũng tiện mua một trăm hy vọng cho mình nhưng không đủ tiền.

Vương Quốc Hoa nói xong rồi đưa tiền cho nhân viên bán hàng:

– Cho xổ số hy vọng một trăm.

Vương Quốc Hoa rất tùy ý ấn máy quay và được số. Một trăm hy vọng, cách nói thú vị đó. Hơn nữa mua bao thuốc cũng là để thoải mái ư? Sở Sở thầm em mình năm 16 tuổi đã hút thuốc rồi.

– Ừ, đây là xổ số của cậu.

Nhân viên bán hàng rất khó chịu nói. Vương Quốc Hoa quay đầu lại thì thấy một cảnh làm người ta sợ hãi.

Một chiếc xe máy lao vút tới, tên lái xe đang quay đầu lại hôn môn cô gái phía sau. Sở Sở đang đứng ngây ra đó không có phản ứng gì. Vương Quốc Hoa không hề do dự lao tới trước ôm eo Sở Sở lao sang bên.

Vù một tiếng, chiếc xe Honda gần như lao sát người Vương Quốc Hoa.

– Ha ha, xem thằng ranh kia bị dọa sợ rồi kìa.

Tên lái xe cười phá lên và chạy. Vương Quốc Hoa theo thói quen giơ ngón giữa về phía đối phương:

– Cháu, sớm muộn gì mày cũng ngã chết.

Vương Quốc Hoa chỉ muốn phát tiết một chút nhưng không ngờ xe máy đằng trước lảo đảo đâm vào cây ven đường, hai người trên xe bay ra.

Vương Quốc Hoa không nhịn được lấy tay che mắt kêu lên:

– Mẹ nó chứ, không linh nghiệm như vậy sao?

– A, đau chết tôi.

Phía sau vang lên tiếng kêu, Vương Quốc Hoa vội vàng quay đầu lại. Sở Sở lúc này trông khá đáng thương, sách rơi không nói, mông cũng ngồi xuống đường. Thấy Vương Quốc Hoa, Sở Sở trừng mắt nhìn, giơ tay phải lên nói:

– Cậu muốn mưu sát à. Vì mười đồng mà làm vậy sao?

Vô số kinh nghiệm kiếp trước nói cho Vương Quốc Hoa biết nói lý với phụ nữ là ngu xuẩn.

Chương 2 : Giao dịch

Vương Quốc Hoa chỉ có thể im lặng sau đó dùng ánh mắt rất vô tội nghênh đón ánh mắt không cam lòng vì đau của Sở Sở. Thực ra Sở Sở sau khi hét lên đã lấy lại tinh thần và biết mình thất thố. Vừa nãy trong nháy mắt thoát khỏi tử thần làm cô sợ hãi nên mới vậy.

Nhìn tên bạn học mặt mày vô tội, tay chân luống cuống vì làm chuyện tốt còn bị mắng, nghĩ đến mình vô lý hét lên, Sở Sở không nhịn được nở nụ cười. Cười ảnh hưởng đến chỗ đau lại làm Lý Vân nhíu mày và rên lên một tiếng.

– Bạn không sao chứ?

Vương Quốc Hoa đi lên ngồi xuống định đưa tay ra kéo Sở Sở lên nhưng lại rụt về.

– Bạn nói xem? Bạn bị ngã chổng bốn vó lên trời thì xem có đau không chứ? Ôi, tôi đau, mau đỡ tôi lên.

Sở Sở trừng mắt nhìn. Cô biết hắn vì cứu người nên dùng quá sức nhưng thấy hắn rụt tay về làm cô có chút tức giận. Hắn quay mặt đi rồi mới vươn tay ra là sao?

Một cơn gió thổi qua, Sở Sở thấy dưới mông man mát. Cô vội vàng cúi đầu nhìn xuống thì ra tư thế không ổn, bên dưới váy lộ hết. Sở Sở chỉ có thể hét lên một tiếng chói tai, khép chân lại thật nhanh, hai tay còn cuộn hai chân lại như con nhím cuộn mình.

Vương Quốc Hoa nhìn mấy quyển sách rơi xuống đất rồi lặng lẽ nhặt lên. Hành động này của hắn chẳng khác gì cho Sở Sở cơ hội lấy lại tinh thần. Đợi khi hắn nhặt sách xong thì Sở Sở ngoài mặt đỏ ra còn lại không có gì khác.

– Cái này, bạn tên là gì, học lớp nào? Làm thế nào trả tiền lại cho bạn?

Sở Sở là hoa khôi khoa tiếng Trung kiêm toàn khóa giờ phút này không khỏi dở khóc dở cười. Học cùng bốn năm mặc dù không cùng lớp nhưng tốt xấu cũng cùng khoa mà, ngay cả tên hoa khôi cũng không biết, hắn đúng là. Sở Sở thật ra đâu có biết bốn năm đại học lưu lại ký ức không tốt mấy cho Vương Quốc Hoa. Hắn trải qua quá nhiều thứ về sau, hắn cũng không tham gia họp lớp. Có lẽ Vương Quốc Hoa trước đây biết tên Sở Sở nhưng đã quên mất.

Sở Sở muốn lộ cơn oán giận trong lòng nhưng đứng lên nhìn thấy có một đám đông tụ tập cách đó trăm mét, cô không khỏi lớn tiếng nói:

– Trời ơi, tai nạn xe, tôi đi báo cảnh sát.

Sở Sở vừa nói vừa chạy vọt tới trạm điện thoại công cộng gần đó gọi 110.

Báo cảnh sát xong Sở Sở muốn tìm Vương Quốc Hoa nhưng chỉ thấy hắn đã biến mất ở cửa đối diện. Cô không khỏi nhìn theo mà mỉm cười rồi thầm nghĩ tên này không nhân cơ hội quấn lấy mình, cũng không quá đáng ghét.

– Này, xổ số của cô.

Cô gái bán hàng giơ tờ xổ số lên gọi. Sở Sở nói:

– Đưa tôi.

Vương Quốc Hoa cũng không phải ra vẻ lạnh lùng, không phải chơi trò lạt mềm buộc chặt mà là hắn nhớ đến một việc khác đã ảnh hưởng rất lớn đối với hắn. Vương Quốc Hoa không muốn dẫm vào vết xe đổ kiếp trước nên muốn tiến hành ngay, ngay cả tờ xổ số mua rồi cũng quên.

Vương Quốc Hoa rất ghét tên Lý Vân. Hai người là bạn học cấp ba kiêm đồng hương, cùng tiến vào trường này nhưng lại không có quan hệ gì. Nguyên nhân rất đơn giản, bố Lý Vân là Bí thư huyện ủy còn bố Vương Quốc Hoa là nông dân.

Kiếp trước Vương Quốc Hoa và Lý Vân vì một suất ở lại trường đã cãi nhau rất căng. Thành tích học của Vương Quốc Hoa cao hơn nên có cơ hội lớn hơn, Lý Vân tìm Vương Quốc Hoa thương lượng hy vọng hắn bỏ nhưng bị từ chối, Lý Vân liền đưa quà cho lãnh đạo trường khiến Vương Quốc Hoa cũng không ở lại được trường, cả hai đều bại. Sau đó Vương Quốc Hoa không theo phân phối của trường mà ở lại thành phố tiếp tục cố gắng, sau nhiều năm mới đạt được chút thành công. Nhưng mỗi lần nhớ đến chuyện đó Vương Quốc Hoa lại thấy mình ngu. Mười sáu năm chìm nổi nói cho Vương Quốc Hoa một đạo lý người đàn ông không biết thỏa hiệp chính là một tên chưa trưởng thành.

Mặc dù rất chán ghét vẻ mặt luôn châm chọc người khác của Lý Vân, nhưng Vương Quốc Hoa sau khi sống lại vẫn quyết định chọn sự thỏa hiệp mất mặt đó nhưng lại có lợi cho sự phát triển sau này của hắn.

Phòng 405 có bốn giường tầng, trong đó có hai giường trống, không phải nhà trường tốt bụng để thừa hai vị trí để mọi người bỏ đồ, mà là hai tên đen đủi gần tốt nghiệp bị đuổi học. Vương Quốc Hoa trước khi vào đại học vẫn cho rằng ở đây chỉ có học không có gì khác, thực ra nhà trường cũng không ngoại lệ, có người là có mâu thuẫn.

Lý Vân cho đến bây giờ chưa bao giờ coi Vương Quốc Hoa vào đâu. Con một tên nông dân sao có thể so sánh với mình là con Bí thư huyện ủy? Lý Vân vừa từ cửa hàng trang sức do vợ của phó hiệu trưởng Lưu mở đi ra đang khá buồn bực. Y một lòng muốn ở lại trường lại bị chủ nhiệm khoa –- Lão Thái phản đối trong hội nghị, lý do là Vương Quốc Hoa thích hợp hơn. Lão Thái kia là giảng viên lâu năm ở trường, có quan hệ tốt với hiệu trưởng.

Lý Vân thích sự phồn hoa của Thượng Hải, không muốn về thị trấn miền núi kia. Y tìm không ít tiền để tạo quan hệ với phó hiệu trưởng Lưu, chuyện vốn tưởng chắc chắn nhưng bây giờ lại phải đi xin thằng mà mình coi thường. Lý Vân biết rõ cơ hội ở lại trường là rất khó, càng biết rõ muốn thuyết phục Vương Quốc Hoa gần như là không thể. Biện pháp duy nhất là giao dịch nhưng nghĩ tới tính cách tên Vương Quốc Hoa là kẻ đã quyết định gì thì không bao giờ thay đổi, Lý Vân không quá tin.

Vương Quốc Hoa chạy tới cầu thang liền dừng lại rút thuốc ra hút. Trong đầu hắn nghĩ xem trong phòng đang có chuyện gì. Nếu hắn không nhớ nhầm thì trong phòng chỉ còn lại có tên Thôi Tiểu Hải. Phòng 405 có hai sinh viên từ nông thôn đi ra, một là Thôi Tiểu Hải, một là Vương Quốc Hoa.

Kiếp trước hai người Vương Quốc Hoa, Lý Vân tranh nhau khiến Thôi Tiểu Hải thành công ở lại trường, đây là điều làm Vương Quốc Hoa rất hoang mang. Sau đó trong một cơ hội ngẫu nhiên hắn mới biết Thôi Tiểu Hải có thể ở lại là phải cảm ơn giảng viên Lưu Đường. Thôi Tiểu Hải và Lưu Đường thoạt nhìn không có quan hệ gì nhưng trên thực tế đây là anh em họ.

Nhắc tới Lưu Đường, người này bị tên Bành Trí Dũng cũng ở phòng 405 nói là tên không ra gì. Hai tên đen đủi của phòng bị khai trừ đúng là do đắc tội Lưu Đường. Lưu Đường nhìn qua thì gặp ai cũng cười nên làm nhiều người bị mê hoặc, trong đó có cả Vương Quốc Hoa.

Vương Quốc Hoa ra xã hội nhiều năm đã đánh giá Lưu Đường là kẻ “miệng phật tâm xà”. Vương Quốc Hoa mặc dù hận Lưu Đường nhưng không ghét y, thậm chí cho rằng có thể học được nhiều thứ từ đối phương.

Hút hết điếu thuốc, Vương Quốc Hoa nở nụ cười, ông trời cho cơ hội thì hắn phải lấy lại cơ hội đã bỏ qua.

Trong phòng quả nhiên truyền ra tiếng cười nói vui vẻ của Lý Vân, Thôi Tiểu Hải. Cùng là con nhà nông dân nhưng Thôi Tiểu Hải khéo đưa đẩy, người trong phòng có chuyện gì đều giúp, miệng cũng ngọt nên được chào đón hơn Vương Quốc Hoa nhiều.

Lý Vân do xuất thân nên từ lời nói, cử chỉ đều lộ sự tự tin. Thấy Vương Quốc Hoa vào, y miễn cưỡng nở nụ cười.

– Ông bạn về à, có việc cần tìm ông.

Thôi Tiểu Hải ở bên cười nói:

– Quốc Hoa, nghe Lý ca nói là bạn học hồi cấp ba với ông, sao trước đây không nghe thấy hai người có qua lại gì thế?

Lời này của Thôi Tiểu Hải nghe rất bình thường nhưng đây là muốn tạo điểm gì đó giữa hai người. Kiếp trước vì lời này làm Vương Quốc Hoa nhớ lại ký ức không tốt trước đó nên đốp lại, Lý Vân cũng mất hứng nên hai người cãi nhau.

Vương Quốc Hoa bây giờ đương nhiên không phạm sai lầm đó. Hắn rất tự nhiên gật đầu với Lý Vân:

– Ra ngoài nói chuyện.

Nụ cười trên mặt Thôi Tiểu Hải hơi cứng lại.

Đi dưới tán cây ở ký túc, Vương Quốc Hoa lấy thuốc ra mời. Lý Vân có chút bất ngờ nhưng vẫn cầm lấy rồi lấy bật lửa bật cho Vương Quốc Hoa.

– Biết nhiều năm như vậy mà không thấy ông hút thuốc, giấu sâu thật.

Vương Quốc Hoa nhìn lướt qua cửa sổ phòng 405, hút một hơi thuốc thật sâu như một kẻ nghiện.

– Vừa nãy trong ký túc Thôi Tiểu Hải nói gì với ông? Tôi không đoán sai thì y nhất định nói nhà tôi nghèo, bình thường không hay nói chuyện, đúng không?

Lý Vân không nghĩ Vương Quốc Hoa lại nói trực tiếp như vậy, thực ra Thôi Tiểu Hải nói thì y cũng đồng ý. Ba năm cấp ba, bốn năm đại học, Vương Quốc Hoa làm y có ấn tượng đó.

Có thể thi vào đại học F thuộc top 20 của cả nước thì ai cũng thông minh cả, Lý Vân đương nhiên không ngoại lệ.

– Ông còn đoán được gì?

Vương Quốc Hoa cười cười giơ ngón cái lên:

– Thông minh, Lưu Đường là anh họ của Thôi Tiểu Hải, đang hoạt động việc ở lại trường cho Thôi Tiểu Hải.

Lý Vân có chút giật mình, tên Vương Quốc Hoa này giấu quá sâu, đối phương nếu có thể nói ra việc này thì mình cũng không cần vòng vo nữa.

– Về chuyện ở lại trường thì ông cũng rõ, tôi muốn trao đổi với ông.

Chương 3 : Tình bạn

– Nói điều kiện xem.

Vương Quốc Hoa nói. Lý Vân thấy Vương Quốc Hoa đang nhíu mắt lại như một con sói đang ngồi rình gà.

Lý Vân vẫn cho rằng quan hệ giữa mình và Vương Quốc Hoa là quan hệ giữa sói và dê, bây giờ y đột nhiên cảm thấy quan hệ giữa hai người thay đổi vị trí, quyền chủ động không cầm trong tay làm y rất không thoải mái.

– Bạn gái tôi là người Thượng Hải, cô ấy nói nếu tôi không thể ở lại Thượng Hải thì chia tay. Khoa ta sau khi tốt nghiệp chỉ có một suất ở lại trường, nếu ông đi thì tôi gần như có thể sẽ có suất đó.

Lý Vân không đi vòng vo mà nói thẳng. Lúc nói chuyện y không ngừng dùng ánh mắt đánh giá đối phương, hy vọng có thể nhìn ra gì đó. Kết quả y rất thất vọng, mặt Vương Quốc Hoa không thay đổi gì. Lý Vân tuy thất vọng nhưng thật ra lại xác định được một điều tên này hút thuốc rất chuyên nghiệp, là kẻ nghiệp thuốc nhiều năm. Không ngờ, không ngờ.

– Nói điều kiện đi.

Câu nói của Vương Quốc Hoa làm Lý Vân nghẹn lại y thầm nghĩ tên này căn bản không cần biết nguyên nhân. Y gần như trợn trừng mắt nhìn tên Vương Quốc Hoa như biến thành người khác.

Lý Vân nghĩ không thể bị động, quyết định phải phản kích lại.

– Điều kiện? Ha ha, chỉ cần trong phạm vi huyện Nam Sơn là không có vấn đề gì.

Lý Vân muốn nhắc đối phương bố mình là quan phụ mẫu ở huyện mà Vương gia đang ở, cách biểu diễn thực lực này rất thô bạo nhưng thường có hiệu quả.

– Nói vậy nếu tôi muốn làm Chủ tịch huyện thì ông cũng có thể làm được sao? Nếu đã là giao dịch thì phải tỏ đủ thành ý. Tôi không muốn đưa giá trên trời vì đó là không thực tế. Ông đưa ra điều kiện đúng với năng lực của mình đi.

Vương Quốc Hoa khinh thường nói. Chút cảm giác ưu việt mới lấy lại được của Lý Vân thoáng cái mất sạch.

M L G B D, người này. Lý Vân thầm chửi trong lòng.

– Nguyên tắc phân phối năm nay đã có, hơn nữa không thể đến đơn vị sự nghiệp. Như vậy đi, các phòng ở huyện Nam Sơn ông tùy tiện chọn một, cho ông ba chỉ tiêu chuyển phi nông nghiệp, ngoài ra thêm 10 ngàn.

Trăm ngàn năm qua nông dân Trung Quốc luôn muốn lên thành thị khiến điều kiện chuyển phi nông nghiệp rất hấp dẫn, 10 ngàn đối với một thanh niên chỉ hơn tháng nữa sắp tốt nghiệp mà nói cũng rất hấp dẫn, càng đừng nói tùy tiện chọn một phòng ban. Lý Vân cho rằng ba điều kiện này đủ lớn.

Vương Quốc Hoa nhếch miệng cười, trong đầu hắn đang nghĩ đến nguy cơ từ cuộc giao dịch này có thể mang lại cho mình. Nếu lịch sử không thay đổi thì nhiều nhất nửa năm sau bố Lý Vân sẽ mất chức, phó bí thư kiêm chủ tịch huyện Tằng Trạch Quang bị đình chỉ công tác nửa năm, nguyên nhân cụ thể thì hắn không nghĩ ra. Người khác Vương Quốc Hoa không có ấn tượng mấy. Tằng Trạch Quang sau đó trở lại làm đến chức Phó chủ tịch thường trực tỉnh. Có thể nói nửa năm Tằng Trạch Quang bị đình chỉ công tác là cơ hội rất tuyệt.

Vẻ mặt của Vương Quốc Hoa làm Lý Vân rất thất vọng, rõ ràng đây là vẻ mặt không động lòng. Nếu không hài lòng thì thằng này quá tham? Chẳng lẽ còn muốn thêm.

Lý Vân đang do dự có thêm giá không thì Vương Quốc Hoa đã mở miệng nói:

– Không cần phiền phức như vậy. Tôi có hai điều kiện. Thứ nhất là thông qua Đảng viên dự bị trước khi tốt nghiệp, thứ hai là khi phân phối giải quyết một chức phó trưởng phòng, phòng ban cụ thể không cần, chỉ cần ở Huyện ủy là đủ rồi.

Lý Vân há hốc mồm, vốn tưởng điều kiện rất khó thỏa mãn không ngờ đơn giản như vậy. Đảng viên dự bị thì dễ làm, có phó hiệu trưởng ra mặt thì đối phó được ngay. Còn chức phó trưởng phòng thì gọi điện về bảo ông bố là được.

– Ông xác định chỉ có hai yêu cầu này?

Lý Vân không quá tự tin hỏi. Vương Quốc Hoa gật đầu nói:

– Có thể thì tôi thêm một điều nữa.

Lý Vân cười lạnh trong lòng, cái đuôi cáo lộ ra rồi.

– Nói đi?

– Cái bật lửa này của ông rất được, có thể thêm vào điều kiện không?

Lý Vân theo bản năng đưa sang, Vương Quốc Hoa cầm lấy rồi bỏ lại một câu:

– Hiệp định quân tử, tôi sẽ nói chuyện với thầy Thái.

Nhìn Vương Quốc Hoa rời đi, Lý Vân phát hiện tên bạn học này bình thường luôn cút đầu để đi không ngờ bây giờ lại ngẩng đầu lên như vậy. Lý Vân cảm thấy không nhận ra được hắn.

Trở lại phòng 405, Thôi Tiểu Hải đã không có ở đây, hai tên Trương Tiểu Cường, Tạ Vân Biên đang nói chuyện với nhau bằng tiếng Thượng Hải. Thấy Vương Quốc Hoa vào, hai người liền dừng nói chuyện.

Chú của Trương Tiểu Cường là chánh văn phòng trường, y vừa nói chuyện với Tạ Vân Biên về việc ở lại trường. Thấy Vương Quốc Hoa vào, hai người có chút xấu hổ. Vương Quốc Hoa là kẻ khác loại trong phòng, về cơ bản ít chủ động nói chuyện với bạn học, cũng không có mâu thuẫn với ai. Vương Quốc Hoa là người chăm chỉ, bình thường Wc của phòng hầu hết do Vương Quốc Hoa làm. Trương Tiểu Cường và Tạ Vân Biên mặc dù không coi trọng Vương Quốc Hoa từ nông thôn tới nhưng cũng không coi thường.

– Vương Quốc Hoa, vừa nãy ông cùng Lý Vân ở dưới lầu nói chuyện gì thế?

Tạ Vân Biên cười Hoàng Mộng Chân. Vương Quốc Hoa trước không coi trọng hai tên này nhưng giờ đã khác.

Chuyện làm Vương Quốc Hoa thay đổi cái nhìn xảy ra sáu năm trước. Vợ Tạ Vân Biên bị tiểu đường, Vương Quốc Hoa vẫn cho rằng Tạ Vân Biên là kẻ hám lợi lại không rời vợ, dùng hết tiền chữa trị cho vợ. Trong mười năm liền Tạ Vân Biên dùng bờ vai của mình chống đỡ bầu trời cho vợ, cuối cùng Tạ Vân Biên vẫn không thể cứu được mạng sống vợ mình. Vì chuyện này Vương Quốc Hoa thay đổi hoàn toàn cái nhìn về Tạ Vân Biên. Trương Tiểu Cường cũng từng vì giúp Tạ Vân Biên mà lấy tiền kết hôn dẫn đến cãi nhau chút nữa chia tay với bạn gái.

– Còn có thể có chuyện gì chứ? Không phải là việc phân phối khi tốt nghiệp sao? Tôi định về quê làm để tiện chăm lo cho bố mẹ nên cần nhờ Lý Vân giúp. Hai ông thì sao, sắp tốt nghiệp rồi có dự định gì không?

Đây là thủ đoạn chuyển mâu thuẫn của Vương Quốc Hoa từ cuộc giao dịch chuyển sang nhờ người giúp.

Vẻ mặt tươi cười của Vương Quốc Hoa làm Trương Tiểu Cường, Tạ Vân Biên giật mình. Trước đây Vương Quốc Hoa ít khi nói chuyện nhiều như vậy với bọn họ, chỉ nói một hai chữ mà thôi.

– Vân Biên, đóng cửa lại.

Trương Tiểu Cường thấy mình cần nhắc Vương Quốc Hoa một chút.

– Quốc Hoa, ông được chọn ở lại trường, thầy Thái còn vỗ bàn với phó hiệu trưởng Lưu vì việc này. Thầy Thái có quan hệ mật thiết với hiệu trưởng, ông không nên bỏ qua cơ hội này. Lý Vân cũng muốn ở lại đó.

Trương Tiểu Cường nói rất nhỏ đến độ chỉ hai người nghe được. Trước đây Vương Quốc Hoa rất ghét chuyện đàn ông rỉ tai nhau nói chuyện, bây giờ hắn lại thấy đó là tình cảm bạn học với nhau.

– Cảm ơn, tôi biết mọi người muốn tốt cho tôi. Nhà tôi ở nông thôn, bố mẹ tôi nuôi tôi học đã rất khó khăn, tôi phải báo đáp bọn họ.

Câu trả lời của Vương Quốc Hoa không nằm ngoài suy đoán của Trương Tiểu Cường. Thực ra trước đó Trương Tiểu Cường cũng cảm thấy Vương Quốc Hoa sẽ nói như vậy. Theo Trương Tiểu Cường thấy đừng nhìn Vương Quốc Hoa bình thường không thân thiện với mọi người nhưng trong lòng lại rất ấm áp. Trong cuộc sống bình thường ở phòng thì bình của sáu người luôn có nước ấm. Theo Trương Tiểu Cường thấy Vương Quốc Hoa chỉ dùng hành động để thể hiện tình cảm của mình.

– Quốc Hoa, ông phải coi chừng Thôi Tiểu Hải, y là em họ của giảng viên Lưu, y cũng muốn ở lại.

Chuyện kiếp trước không xảy ra bây giờ đã xảy ra. Tạ Vân Biên nhìn như nhát gan sợ chuyện không ngờ cũng nhắc. Thôi Tiểu Hải và Lưu Đường mặc dù ngụy trang tốt nhưng đúng là nếu không làm thì người khác mới không biết.

– Ừ, biết rồi, Dương Xán và Bành Trí Dũng đâu?

Vương Quốc Hoa hỏi hai tên thường ít xuất hiện ở phòng.

– Ông không biết à? Tối thứ bảy là bọn họ ra ngoài, ôi, biết bọn họ đi làm gì không? Ở ngay phía sau trường có một quán phim mới mở, một tệ một vé, bên trong rất nhiều bạn học tới xem.

Trương Tiểu Cường cố nhịn cười mà nói. Vương Quốc Hoa như thay đổi và trở nên hài hòa hơn trước nhiều.

Nhắc đến việc này Tạ Vân Biên cũng rất hứng thú, đầu đưa sát vào nói.

– Cửa chính quán kia luôn khóa, muốn vào phải vào bằng cửa phụ. Tôi nói với ông, trong phim đúng là. Chậc chậc, nam nữ cởi hết, hiểu không?

Tạ Vân Biên cười trông rất bỉ ổi nhưng cũng rất đáng yêu.

– Biết, phim động tác…

– Sao lại nói là phim động tác? Là ..

Trương Tiểu Cường phản ứng rất nhanh và ôm bụng cười.

– Ha ha, ông nói đúng thật.

Xe cảnh sát và xe cấp cứu chạy đi, Sở Sở ôm sách đứng đợi mà không thấy Vương Quốc Hoa quay đầu lại. Sở Sở có chút khó chịu thầm nghĩ tên kia có phải cố ý hay không? Lưu Linh nói đàn ông đều không đáng tin, luôn nghĩ mọi cách làm phụ nữ chú ý, mục đích cuối cùng là lên giường.

Sở Sở biết nếu Vương Quốc Hoa không đẩy mình thì mình không chết cũng bị thương. Người này không ngờ không hề thương hương tiếc ngọc gì cả, nó khiến Sở Sở không thể chấp nhận.

Cửa phòng 308 đẩy ra, Sở Sở hét lên với Lưu Linh đang ngồi rơi lệ vì đọc tiểu thuyết:

– Cô vú to, thiếu chút nữa bị bà hại chết rồi đó.

Chương 4 : Đến gặp

Lưu Linh là người Việt Hải. Việt Hải đi đầu về cải cách nên kinh tế đứng hàng đầu cả nước. Lưu Linh ngực khá to nên trái ngược với thân hình miễn cưỡng cao 1m6 của cô nên có biệt danh “Vú to”. Lưu Linh có tính cách hào sảng, làm việc hấp tấp có thể trở thành bạn tốt với Sở Sở luôn bình tĩnh, lạnh nhạt cũng là việc lạ của khoa Trung văn.

Lưu Linh mặc chiếc váy ngủ màu lam ngắn trông không được ưu nhã mấy. Cô nằm trên con gấu bông lớn khiến váy ngủ cuộn lên tận mông. Lưu Linh nói:

– Sao thế? Bị người sàm sỡ à? Giữa ban ngày ban mặt mà có tên nào to gan thế sao?

Sở Sở chỉ còn nước chịu thua khi Lưu Linh phản ứng như vậy. Cô đảo đảo mắt nói;

– Hôm trước tôi đọc quyển tạp chí có mẩu truyện rất hay.

– Gì cơ? Mau đưa mình xem.

Lưu Linh như lò xo ngồi bật dậy nhưng đập vào mắt cô là bàn tay được băng bó của Sở Sở.

– Nhìn xem, đều là chuyện tốt của bà đó, giữa trời nắng bắt tôi qua đường thuê sách cho bà, thiếu chút nữa bị xe máy đâm chết.

– Ồ, giống thật đó, váy cũng bị rách nữa. Lại đây để chị thổi cho. Tên nào độc ác vậy chứ? Đẹp thế này mà cũng đâm vào là sao?

Nhìn Lưu Linh hô to gọi nhỏ, Sở Sở trừng mắt nhìn lại nhưng không có biện pháp gì với cô bạn của mình.

– Cũng may còn có người kịp cứu nếu không thảm rồi.

– Ai thế? Nhất định là nam rồi? Đẹp trai không? Tôi nói với bà, cẩn thận không phải kẻ đóng kịch đó.

– Đi chết đi.

Sở Sở thành công bị Lưu Linh làm tức phải vào wc. Lưu Linh từ trên giường đi xuống đuổi tới cửa wc:

– Sở Sở, bà là cô gái chưa tiếp xúc với xã hội nên rất dễ bị trò anh hùng cứu mỹ nhân đánh lừa.

Sở Sở ở trong wc nửa ngày mới đi ra, cô đổi một chiếc áo cộc tay bó sát người và quần sóc.

Có phụ nữ không mặc được quần áo bó không phải không dễ nhìn mà mặc vào dễ tạo thành loạn. Nhất là ở khoa Trung văn nhiều gia súc thì Sở Sở có da thịt trắng như tuyết nếu lộ đôi tay và cặp đùi đúng là làm người ta lo lắng, càng đừng nói Lưu Linh có bộ ngực to nữa.

Cốp cốp cốp, tiếng dép va vào nền xi măng làm người ta có nhiều cảm xúc. Sở Sở cầm tờ xổ số trong tay mà vừa có chút đắc ý vừa khẩn trương vì bao tên nam sinh đang thèm muốn thò đầu ra nhìn mình. Lưu Linh đi theo bên cạnh cô thật ra không thèm để ý. Cô đứng ở cửa cầu thang tiện tay ngăn một tên gia súc đi ngang qua hỏi:

– Bạn cho hỏi Vương Quốc Hoa ở phòng nào?

Tên bị chặn lại run lên vì hạnh phúc đột nhiên ập tới, y lắc đầu theo bản năng.

– Không biết thì còn đứng đây làm gì?

Nghe Lưu Linh nói, tên gia súc kia chỉ có thể đỏ mặt chạy ngay.

Dương Xán, Bành Trí Dũng hai mắt đỏ rực sóng vai đi về, trong đầu đều là cơ thể phụ nữ và tiếng rên rỉ. Đối với hai tên này mà nói xem phim này đúng là kích thích nhất nhưng cũng là hành hạ người ta nhất. Không đi xem thì trong lòng ngứa ngáy, xem xong lại có ngọn lửa trong lòng. Trước đây có hai tên cùng phòng do xem xong không nhịn được chạy tới ven đường phát tiết nên chậm giờ học. Tên Lưu Đường rình đã lâu đâm lên đồn công an bắt gian tại trận khiến hai tên này bị đuổi học.

Khó khăn lắm mới về được đến dưới ký túc, ngọn lửa tan đi được lửa thì trước mặt lại xuất hiện hai mỹ nữ. Mỹ nữ không sợ, sợ nhất chính là mỹ nữ ăn mặc mát mẻ xuất hiện trước mặt, trong đó còn có một cô lắc lư bộ ngực chặn trước mặt.

– Bạn kia, biết Vương Quốc Hoa ở phòng nào không?

Bành Trí Dũng bại trận đầu tiên, máu cam chảy ra ngay. Dương Xán gầy hơn còn đỡ một chút, y đáp theo bản năng. “405”

Hai người Sở Sở lập tức rời đi lưu lại mùi thơm sau đó, phía sau truyền tới tiếng hét thảm:

– Tôi chảy máu rồi.

Cốp cốp dừng lại, đám gia súc tầng 4 cùng thò đầu ra nhìn hai mỹ nữ. Không phải bọn họ không muốn ra gần bắt chuyện mà là sợ mỹ nữ nhớ mặt, như vậy đừng mong quyến rũ em nào khác ở trường. Sở Sở còn đỡ vì bình thường căn bản là không nhìn đám gia súc. Lưu Linh thì khác, cô bé này rất nóng tính, đã học Vịnh xuân quyền, từng một tay đánh bay tên gia súc không có mắt. Thêm nữa gia súc có sức ảnh hưởng lớn đối với nữ sinh, được xưng là thần bảo vệ của nữ sinh.

Cốc cốc, tiếng gõ cửa rất nhẹ. Ba tên trong ký túc còn đang chia nhau gói thuốc lá Vương Quốc Hoa vừa mua. Tạ Vân Biên vội vàng hét lên:

– Có tình hình.

Tình hình chung đám nam sinh vào đều dùng chân đá cửa chứ không bao giờ gõ cửa. Tiếng gõ cửa nhẹ như vậy chỉ có thể có một khả năng là giảng viên tới, đương nhiên còn có một khả năng là nữ sinh tới. Chẳng qua đám gia súc phòng 405 này không có ai quyến rũ được MM cho nên khả năng này lập tức được bác bỏ.

Cửa mở ra, ba tên gia súc mặc quần cộc thấy rõ ở cửa là hai mỹ nữ liền ngẩn ra, sau đó đóng cửa thật nhanh.

– Trời, đừng trừng phạt tôi như vậy, mất hết hình tương rồi.

Trương Tiểu Cường khản giọng kêu lên.

– Tôi không phải nằm mơ đó chứ? Quốc Hoa véo tôi cái.

Tạ Vân Biên bình tĩnh hơn chút, y quyết định xem có phải mình đang mơ hay là thật.

Vương Quốc Hoa từ từ mặc quần áo vào rồi không hề hoang mang véo thật mạnh vào cằm Tạ Vân Biên. Một tiếng hét thảm vang lên rồi mọi chuyện rơi vào yên tĩnh.

Nghe thấy tiếng thét bên trong, Sở Sở và Lưu Linh nhìn nhau cười. Cửa một lần nữa được mở lộ ra ba khuôn mặt đang cố nở nụ cười, rất nhanh có hai ánh mắt nhìn chằm chằm vào các cô, chỉ có Vương Quốc Hoa vẫn giữ được bình tĩnh nói:

– Chào hai mỹ nữ, xin hỏi nên gọi như thế nào?

Lưu Linh rất bất ngờ. Cô vốn tưởng bốn năm đại học thì có thể có tên gia súc không biết tên mình chứ đám gia súc không biết tên Sở Sở chắc chết hết rồi. Nhìn tên trước mặt rất bình tĩnh, mắt sáng không có vẻ gì là giả vờ. Nếu tên này giả vờ thì tuyệt đối đủ tư cách đoạt giải vàng Oscar.

Vương Quốc Hoa khi gặp Sở Sở liền nhớ đến bức ảnh một mỹ nữ mà mình đã xem trên mạng. Vương Quốc Hoa cho rằng loại mỹ nữ này chỉ để ngắm không thể đến gần. Hai người phụ nữ trước cửa không thể nghi ngờ Sở Sở đẹp hơn nhưng nếu để Vương Quốc Hoa chọn thì hắn sẽ chọn Lưu Linh có làn da dám nắng, thân hình nóng bỏng hơn. Nguyên nhân không vì gì khác, loại phụ nữ này theo Vương Quốc Hoa thấy càng có thể kích thích tính dục của đàn ông.

Lưu Linh rất chú ý quan sát Vương Quốc Hoa, vừa lúc gặp phải ánh mắt dò xét của hắn. Lưu Linh tò mò là do không biết tên gia súc này là ai vì không biết tên Sở Sở. Vương Quốc Hoa tò mò thì có chút vô sỉ, trong đầu đang nghĩ mỹ nữ này trông như thế này thì ôm ngủ nhất định rất thoải mái.

Vương Quốc Hoa biết rõ Sở Sở tới tìm mình nhưng ánh mắt lại tập trung vào Lưu Linh, điều này làm Sở Sở hơi ghen tị. Cô định đưa xổ số tới nhưng thấy đôi nam nữ kia cứ đối mắt nhìn nhau nên cô lại nhét nó vào túi.

– Tôi tên Sở Sở, đây là Lưu Linh, tôi tới cảm ơn bạn. Tối bạn rảnh không? Tôi mời bạn dùng cơm.

Sở Sở nói rất nhẹ nhàng, Trương Tiểu Cường và Tạ Vân Biên ở bên không đợi Vương Quốc Hoa đáp ứng đã cướp lời:

– Có có, cái này … ồ…

Bị Vương Quốc Hoa nhìn tới, Trương Tiểu Cường có chút xấu hổ gãi đầu. Nhưng thật ra Tạ Vân Biên lại lên tiếng:

– Mỹ nữ mời nếu hắn dám không đi thì chúng tôi cũng buộc hắn đi.

Cục diện mất khống chế. Vương Quốc Hoa xem thường đám gia súc này.

– Cứ như vậy đi, chúng tôi không vào đâu, 6h30 tối nay ở quán lão Tam đối diện, không gặp không về.

Sở Sở kéo Lưu Linh đang không uốn đi xoay người chạy thẳng.

Dưới vô số ánh mắt muốn hóa thành tia X quang, hai mỹ nữ lắc lư rời đi. Lưu Linh hay nói không ngờ lại yên lặng không nói câu gì.

– Phát tài rồi.

Từ cửa phòng 405 truyền tới tiếng hú rợn người.

Sở Sở cười hì hì một tiếng và dùng khuỷu tay đâm đâm Lưu Linh:

– Sao? Thấy anh đẹp trai liền mê sao?

Lưu Linh nói:

– Ánh mắt đó rất thâm thúy, bà không nhìn không biết đâu.

– Phì.

Trong lòng Sở Sở như gợn sóng. Lưu Linh là bạn của cô, tính cách rất thẳng, thích tiểu thuyết tình cảm và cái gọi là vừa gặp đã yêu.

– Bà xong đời rồi. Thỏ nuôi 22 năm đã xong.

Sở Sở vốn nghĩ Lưu Linh sẽ phản bác không ngờ Lưu Linh lại gật đầu:

– Tôi cũng hiểu tỷ lệ xảy ra chuyện này là rất lớn, chẳng qua còn phải xem duyên phận sau này. Bà nói đây có phải trò đùa của số phận không?

– Cũng may chưa hoàn toàn điên cuồng.

– Không ngờ quan sát cả bốn năm mà còn có con cá lọt lưới, mình quá thất bại.

Sở Sở …

Chương 5 : Chương 0005

Cạnh trường không thiếu quán bán đồ cho sinh viên. Quan ăn lão Tam chính là quán bán đồ Tứ Xuyên, không phải vì Sở Sở và Lưu Linh thích ăn cay mà là vì tầng trên quán này có một phòng rất ưu nhã.

Cái gọi là ưu nhã thực ra chính là bày hai bàn trên tầng hai để các nhóm sinh viên tụ tập.

Mỹ nữ mời khách còn là hoa hậu giảng đường khiến đám gia súc như gà động tổ. Tên nào cũng đi tắm rửa sạch sẽ và chuẩn bị mặc đồ thật đẹp.

Thôi Tiểu Hải lấy cớ có việc ra ngoài thực ra trong lòng y có vấn đề nên không dám đối mặt. Bốn tên còn lại đều nhìn chằm chằm vào Vương Quốc Hoa.

Áo cộc, quần cộc dài, đây là tiêu chí mùa hè của Vương Quốc Hoa. Bỏ chậu rửa mặt xuống nhìn bốn tên gia súc, Vương Quốc Hoa không khỏi than thở sức ảnh hưởng của mỹ nữ quá mạnh.

– Tôi nếu tạm thời quyết định không đi thì sao?

Vương Quốc Hoa vừa mở miệng, bốn tên gia súc đã nhe răng trợn mắt lau tay. Bành Trí Dũng cười gian nói:

– Coi ông là công địch lớn nhất của dân chúng.

– Ông kích động sự phẫn hận của nhân dân.

Dương Xán nói.

– Đừng có rượu mời không uống chỉ thích rượu phạt.

Trương Tiểu Cường.

– Hạnh phúc của mọi người, ông dám làm mất sao?

Tạ Vân Biên.

– Đi.

Vương Quốc Hoa vừa nói, Tạ Vân Biên đã cẩn thận đi tới nói:

– Cứ như vậy mà đi ư? Không quá trang trọng chứ?

– Trang trọng đầu ông?

Vương Quốc Hoa nói một câu rồi dẫn đầu ra ngoài.

Năm người tới quán, mấy cô Sở Sở còn chưa tới nhưng vị trí đã được đặt. Đám gia súc ngồi uống trà đợi. Nghe Vương Quốc Hoa kể chuyện cứu mỹ nữ, mấy tên gia súc đều thở ngắn than dài vì đó không phải là mình.

– Đến đến.

Trương Tiểu Cường vẫn nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ kêu lên. Bốn tên gia súc lao xuống lầu thật nhanh chỉ để lại Vương Quốc Hoa ở tại chỗ nhìn xuống sáu cô nữ sinh do Sở Sở cầm đầu đi tới.

Không biết tại sao Lưu Linh cũng đột nhiên ngẩng lên vừa lúc gặp phải ánh mắt của Vương Quốc Hoa. ÁNh mắt đầy tính xâm lược như muốn xuyên qua mắt tiến vào tim, Lưu Linh không nhịn được run lên.

Sở Sở thấy Lưu Linh như vậy liền nhỏ giọng nói:

– Sao thế?

– Không có gì, không có gì.

Lưu Linh có chút xấu hổ đi tới. Sở Sở ngẩng đầu lên thấy một người rời khỏi cửa sổ. Cô lại nhìn quán ăn, tên kia quả nhiên không ra đón. Trong lòng Sở Sở dấy lên một cảm giác khó hiểu.

Vương Quốc Hoa cũng không cho rằng mình cần lấy lòng mỹ nữ. Sắp tốt nghiệp ai cũng có tương lai, trong cuộc sống có gặp hay không cũng không quan trọng. Ít nhất với kinh nghiệm 16 năm trong xã hội của Vương Quốc Hoa mà nói thì không có xuất hiện với bất cứ cô nữ sinh nào trong sáu cô bên dưới, dù là họp lớp Vương Quốc Hoa cũng không tham gia.

Cứu người đơn giản chỉ là thuận tay, xảy ra chuyện gì thì Vương Quốc Hoa không nghĩ đến. Về phần Lưu Linh thì Vương Quốc Hoa căn bản chỉ coi đó là một cô gái gợi cảm mà thôi. Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ trong lòng còn đâu hắn quyết định về quê làm việc nên tất cả xảy ra ở đây chỉ là kỷ niệm.

Sở Sở nhạy cảm ý thức được Lưu Linh vốn luôn đi trước lần này lại rơi cuối cùng như muốn trốn tránh gì đó.

Sở Sở một lần nữa xuất hiện trước mặt Vương Quốc Hoa, cô thay đổi bộ đồ khác. Chiếc áo màu trắng cộc tay rộng phối hợp váy ngắn đến đầu gối lộ da thịt sáng chói, mái tóc dài được buông xõa làm tôn lên vẻ mặt ngây thơ của cô. Trông cô không giống sinh viên mà như học sinh cấp ba.

Vương Quốc Hoa đứng ở đầu cầu thang chỉ nhìn thoáng qua Sở Sở mà thôi. Hắn nhìn một cái là nhận ra bộ đồ Sở Sở mặc nhìn như bình thường nhưng thực ra rất ó giá trị, hắn không nhìn lầm thì là thương hiệu nước ngoài. Phải biết đây là năm 1994, có thể mặc đồ nước ngoài thì hoàn cảnh gia đình như thế nào cũng có thể nghĩ được. Loại phụ nữ này không phải là người là con nhà nông dân có thể nghĩ tới.

– Vương Quốc Hoa, ra vẻ quá đó. Nhiều mỹ nữ như vậy tới mà không đến dưới nghênh đón một chút.

Sở Sở vừa mở miệng làm tất cả nữ sinh ngẩn ra. Căn cứ kinh nghiệm trước đây lời này phải xuất hiện ở trong miệng Lưu Linh, vậy mà Sở Sở lại chủ động nhằm người khác.

Mọi người đều trở nên khác thường nhìn Vương Quốc Hoa xem hắn ứng phó ra sao. Vương Quốc Hoa vẫn nở nụ cười lặng lẽ nhìn vẻ mặt khiêu khích của Sở Sở. Vương Quốc Hoa cười nói:

– Con người tôi nhát gan không chịu được ánh mắt ghen ghét của các nam sinh nên đành phải trốn trên tầng nhìn lén các mỹ nữ.

– Miệng lưỡi trơn tru, tính bạn vượt qua kiểm tra.

Sở Sở trừng mắt nhìn hắn. Vương Quốc Hoa bình tĩnh xoay người sang chỗ khác.

Đều là thanh niên nên mọi người rất nhanh trở nên náo nhiệt. Không biết có phải cố ý hay không mà Sở Sở ngồi ngay cạnh Vương Quốc Hoa.

Sở Sở chọn đồ ăn, gọi cả bia. Đám gia súc da mặt cũng dày nên nói cười vui vẻ với các mỹ nữ.

Trong đầu Sở Sở hiện lên cảnh Lưu Linh trước khi đi ra đã thử tất cả các bộ đồ đẹp nhất. Trong ấn tượng của cô Lưu Linh gần như không mặc váy nhưng bây giờ lại mặc chiếc váy hải quân rồi yên tĩnh ngồi đó như thục nữ.

Vương Quốc Hoa có chút thất thần, ánh mắt luôn nhìn ra ngoài cửa sổ. Đề tài mấy bạn học này nói chuyện hắn xem ra không có gì để đáp lại. Hắn đã 40 tuổi nên không thích ứng được. Hắn chỉ hút thuốc nhìn ra bầu trời đang dần tối đen. Hắn đang cố nhớ lại những chuyện quan trọng trước đây.

Sở Sở vẫn chú ý Vương Quốc Hoa. Hắn ngồi rất yên tĩnh, khói từ điếu thuốc bay lên, ánh mắt thâm thúy nhìn ra ngoài như một bức tượng. Sở Sở đột nhiên cảm thấy trên người Vương Quốc Hoa có thứ gì đó không giống đám bạn học cùng trang lứa.

Sở Sở có hoàn cảnh gia đình tốt nên gặp không ít nam sinh xuất sắc, tên Vương Quốc Hoa xuất thân nông dân này có thành tích tốt không phải sẽ có tố chất cao. Sự chín chắn và trầm ổn kia sao lại xuất hiện trên người hắn? Sở Sở có thể cảm thấy trạng thái lúc này của Vương Quốc Hoa không phải giả vờ vì tất cả rất tự nhiên. Sở Sở còn cảm thấy hắn cố gắng giữ khoảng cách với mình, tại sao lại như vậy?

Đồ ăn rất nhanh được mang lên, Vương Quốc Hoa lấy lại tinh thần thì cảm thấy có ánh mắt vẫn tập trung vào mình. Hắn theo bản năng nhìn lên thì thấy Lưu Linh đang bối rối tránh né, cô còn không cẩn thận rơi đũa xuống đất.

Theo bia mở ra, không khí càng náo nhiệt hơn.

Cầm cốc đứng lên, Vương Quốc Hoa đưa tay ra hiệu mọi người im lặng.

– Các vị mỹ nữ, các vị gia súc, sắp tốt nghiệp rồi, tôi đề nghị chúng ta cạn cốc vì tình bạn bốn năm. Tôi tin rằng tình nghĩa này sẽ không phai nhạt theo năm tháng.

– Cạn.

Mọi người ngồi đến 9h mới tan tiệc. Đám gia súc không mấy khi có cơ hội biểu hiện trước mặt mỹ nữ, ngoài Vương Quốc Hoa ra thì bốn tên gia súc đều không đi ổn.

Sau khi tan ở cổng trường, đám gia súc rút trước, Vương Quốc Hoa một mình đưa mấy cô nữ sinh về. Đi đến dưới lầu, Lưu Linh cố ý đi sau cùng nhỏ giọng nói:

– Bạn khác bọn họ.

Khác? Vương Quốc Hoa ngẩn ra định hỏi thì Lưu Linh đã chạy nhanh theo mấy bạn học đằng trước.

…..

Ba ngày sau Lưu Đường lần đầu tiên xuất hiện trước mặt Vương Quốc Hoa với vẻ nghiêm túc, chuyện hắn làm Đảng viên dự bị được thông qua. Lý Vân sau đó cũng xuất hiện nói việc phân phối của Vương Quốc Hoa không vấn đề gì.

Ngày 20/6 là ngày tốt nghiệp, sau khi chụp ảnh tập thể xong Vương Quốc Hoa định chuồn đi thì đằng sau có người gọi:

– Vương Quốc Hoa.

Là Lưu Linh.

Chương 6 : Bạn bè

Vương Quốc Hoa cười cười không nói. Lưu Linh đi lên nhỏ giọng nói:

– Đây là số điện thoại nhà mình, bạn có thể cho cách liên lạc không?

Lưu Linh vừa nói vừa đưa tới một tờ giấy.

– Nhà tôi ở miền núi nên không có điện thoại. Chờ tôi về xác định làm ở đâu sẽ liên lạc với bạn.

Vương Quốc Hoa đột nhiên cảm thấy mình có thể có chuyện gì đó với cô gái này.

– Như vậy à, đi một chút có được không?

Lưu Linh vừa nói vừa quay đầu lại nhìn xung quanh. Đám bạn học còn đang bận chụp ảnh lưu niệm nên không ai chú ý đến hai người.

Thế giới này rất thực tế, trụ cột kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng. Theo Vương Quốc Hoa biết thì chưa từng có nữ sinh nào vô duyên vô cớ chủ động mời cả. Vương Quốc Hoa không cho rằng Lưu Linh là si mê mình, có lẽ chỉ là chút ấn tượng tốt mà thôi.

– Rất vinh hạnh.

Vương Quốc Hoa cười cười đưa tay ra mời.

Hai người cứ lặng lẽ đi trong vườn trường như rất hưởng thụ cảm giác này, cả hai không ai muốn phá vỡ sự yên lặng đó. Hai người không hẹn mà cùng nhìn đối phương và nở nụ cười.

Lưu Linh có chút buồn nhỏ giọng nói:

– Có người nói bốn năm đại học nếu không yêu thì chẳng khác phí phạm bốn năm, bạn xem bọn họ đi.

Một cô nữ sinh ở trong rừng vừa lau nước mắt vừa chạy, đây là dấu hiệu một cuộc tình đến lúc kết thúc.

– Bạn có tin vào việc vừa thấy đã yêu không?

Lưu Linh đột nhiên đổi giọng, nói xong cô giương mắt nhìn Vương Quốc Hoa, hô hấp cũng dồn dập hơn.

– Nhà tôi là khu vực miền núi nghèo ở tỉnh Giang Nam, bố mẹ là nông dân luôn vất vả vì con cái.

– Trả lời mình.

Lưu Linh cắt ngang câu nói của Vương Quốc Hoa. Vương Quốc Hoa im lặng không nói gì. Các vị trí tốt đã có không ít đôi chiếm lấy. Lưu Linh từ phía sau xông về trước túm lấy tay Vương Quốc Hoa.

– Bạn trả lời mình.

Vương Quốc Hoa quay đầu lại bình tĩnh nhìn vào đôi mắt nóng bỏng của Lưu Linh:

– Rất quan trọng sao?

Lưu Linh gật đầu, môi run run như đang chờ tuyên án.

– Tôi không tin cũng không dám tin. Tôi khác bạn, trong đầu tôi không có khái niệm giấc mơ thành sự thật. Điều tôi muốn làm chính là cố gắng tranh thủ, sự nghiệp, tình yêu, gia đình, chỉ có mấy thứ đó.

Lưu Linh nở nụ cười như trút được gánh nặng.

– Chúng ta hôm nay coi như đã có hẹn ước, sau này nhất định phải nhớ liên lạc với mình, nếu không, hừ hừ ..

Lưu Linh chạy được vài bước liền quay đầu lại lớn tiếng nói rồi giơ giơ nắm tay lên như uy hiếp.

Vương Quốc Hoa đột nhiên cảm thấy muốn ôm đối phương vào lòng nhưng hắn không dám đi làm. Sống lại khiến hắn không còn muốn dính vào tình yêu nữa. Hắn giơ tay lên khẽ vẫy vẫy theo bóng lưng Lưu Linh.

Du Phi Dương bỏ máy xuống, y từ chối việc bố phái người tới đón. Y biết ông bố sẽ không thay đổi quyết định nên y quyết định rời đi trước.

Du Phi Dương vừa xoay người liền nở nụ cười bởi vì thấy Vương Quốc Hoa. Du Phi Dương trong bốn năm học gần như không có bạn, Vương Quốc Hoa coi như một trong số đó.

Nếu Vương Quốc Hoa không nhớ lầm thì tám năm sau ở một tòa nhà nước Mỹ Du Phi Dương đã lựa chọn tự tử mà kết thúc tính mạng. Mặc dù hắn không biết nguyên nhân Du Phi Dương tự sát nhưng Vương Quốc Hoa luôn tin chỉ cần có một người bạn đáng tin cậy thì Du Phi Dương sẽ không chọn cách cực đoan đó.

– Ông đúng là không được, đi không nói một tiếng gì cả.

Du Phi Dương nhìn thấy nụ cười chân thành của Vương Quốc Hoa làm y hơi xấu hổ.

Con người khi thị trưởng không tốt thường muốn được thổ lộ với người khác, Vương Quốc Hoa xuất hiện thật đúng lúc. Vương Quốc Hoa đi lên cầm cặp cho Du Phi Dương và nói:

– Tôi tiễn ông.

– Nhà muốn tôi vào nhà nước, tôi không muốn, tôi thích làm bên tài chính hơn.

Du Phi Dương rốt cuộc đã bỏ thứ đặt trong lòng ra rồi nhìn Vương Quốc Hoa.

Một người lựa chọn tự sát thường rất cố chấp, Vương Quốc Hoa cho rằng Du Phi Dương đang do dự và cần ủng hộ dù là về mặt tinh thần.

– Không thể làm chuyện mình thích là điều rất khổ sở cho nên ông thích tài chính thì cứ đi làm. Tôi kiên quyết ủng hộ ông, tương lai có gì khó khăn thì nhớ liên lạc với tôi.

Suy đoán của Vương Quốc Hoa không hề sai, giờ phút này Du Phi Dương đúng là đang muốn đưa ra quyết định. Du Phi Dương có tính cách bướng bỉnh quả thật chỉ cần có một sự ủng hộ dù là nhỏ. Đáng tiếc nếu Vương Quốc Hoa không sống lại thì chút ủng hộ tinh thần này cũng không thể nào có được.

– Cảm ơn.

Chút lo lắng trên mặt Du Phi Dương vụt mất và lộ ra vẻ tươi sáng.

– Không không, đừng nói cảm ơn, chúng ta là bạn mà phải không?

Vương Quốc Hoa mỉm cười lắc đầu. Du Phi Dương nghe cũng thấy ấm áp trong lòng.

– Ừ, chúng ta là bạn, mãi như vậy.

Nói xong Du Phi Dương lấy bút ra viết một số nhắn tin đưa tới cho Vương Quốc Hoa:

– Đây là số của tôi.

Vương Quốc Hoa cầm lấy:

– Tôi còn chưa xác định sẽ được phân tới đâu, chờ xác định sẽ liên lạc với ông.

Du Phi Dương lên taxi chạy được chục mét liền đột nhiên thò đầu ra ngoài lớn tiếng nói với Vương Quốc Hoa:

– Nhớ, chúng ta là bạn.

Vương Quốc Hoa có chút xấu hổ. Nếu Du Phi Dương không có ông bố là bí thư tỉnh ủy thì hôm nay hắn đã không tiễn Du Phi Dương như thế này.

Lý Vân làm việc rất nhanh có kết quả, hai điều kiện đáp ứng đã xong. Vương Quốc Hoa cầm được thư thông báo mới lặng lẽ thu thập hành lý rời đi.

Hành lý rất đơn giản chỉ có một chiếc túi du lịch nhỏ. Vương Quốc Hoa đi buổi sáng, buổi chiều Sở Sở và Lưu Linh tìm tới phòng 405 đã không còn ai. Nắm chặt tờ xổ số, Sở Sở cuối cùng mới có thể xác định tên đáng ghét kia không chơi trò lạt mềm buộc chặt hoặc là chuyện cứu người hắn đã quên. Mặc kệ là khả năng gì thì Sở Sở biết dù là mình hay Lưu Linh sẽ luôn ghi nhớ Vương Quốc Hoa.

Một tháng thoáng cái trôi qua, Vương Quốc Hoa ở nhà nghỉ một thời gian rồi tới Huyện ủy báo danh. Hắn được phân tới văn phòng nghiên cứu chính sách làm Phó chủ nhiệm. Phòng này rất nhàn chủ yếu dành cho mấy người sắp đến tuổi, tổ chức không muốn điều sang Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân hoặc Đại hội đại biểu nhân dân nên đến đó ngồi chờ về hưu.

Vương Quốc Hoa tốt nghiệp đại học hàng hiệu điều tới văn phòng này một nơi muốn quyền lợi không có nên cũng không được phân phòng. Vương Quốc Hoa lại không muốn ở ký túc nên bỏ 50 tệ mua một phòng đơ ở gần đó. Mỗi ngày hắn đến giờ đi làm, việc nhàn đến độ hắn lau rọn bàn, cửa sổ không có một hạt bụi.

Trời nóng, văn phòng lại không có việc gì làm nên văn phòng có ba lão già khác thi thoảng mới có mặt. Vương Quốc Hoa không biết bọn họ làm gì mà cứ đến 3h chiều là cả văn phòng chỉ còn một mình hắn. Vương Quốc Hoa cũng quen cuộc sống này nên lấy các bản thảo những lời phát biểu của lãnh đạo chủ yếu huyện ra đọc.

Từ cửa một người vội vàng chạy vào nói:

– Lão Chương đâu?

Lão Chương là chủ nhiệm văn phòng nghiên cứu chính sách, ngoài ra còn có lão Hoàng, lão Tiền cũng là Phó chủ nhiệm. Nói cách khác cả văn phòng này có một chủ nhiệm, ba Phó chủ nhiệm.

Vương Quốc Hoa ngẩng đầu nhìn thoáng qua đó là một người khoảng 35, 36 nhưng hắn không nhận ra. Vương Quốc Hoa đứng lên nói:

– Chủ nhiệm Trương có việc ra ngoài, có chuyện gì tôi có thể truyền đạt.

– Mới đến à? Sao trước đó không thấy cậu?

Người đến đeo kính mắt cử chỉ nho nhã.

– Tôi tên Vương Quốc Hoa, tốt nghiệp khoa Trung văn đại học F, không biết anh gọi là gì?

Vương Quốc Hoa cười cười trả lời thầm nghĩ người này là ai mà mình không có chút ấn tượng gì?

– Ha ha, bảo tôi lão Tằng là được. Đúng, chúng ta học cùng trường đó, nếu là sinh viên tốt nghiệp thì ở đây có một bản thảo cần cậu xem một chút. Lát nữa lão Chương về thì cậu đưa cho y. Chủ nhiệm Chương này không đơn giản, là cây bút số một của huyện, đi theo mà học.

Người kia bỏ bản thảo viết tay lại rồi rời đi.

Vương Quốc Hoa cầm bản thảo rồi nhìn đề tài: “Nắm bắt cơ hội, tăng cường cải cách, thúc đẩy công tác kinh tế nông thôn huyện ta” Đề tài này không nhỏ, người này không phải làm ở phòng tổng hợp Huyện ủy đó chứ? Vương Quốc Hoa thầm nghĩ như vậy nhưng vẫn cẩn thận xem bản thảo.

Vương Quốc Hoa xem xong không khỏi thầm than. Nếu như Lãnh đạo huyện ủy cầm bản thảo này nói có thể nói đến nửa tiếng, hơn nữa không phạm sai lầm.

Ra khỏi văn phòng nghiên cứu chính sách, Tằng Trạch Quang thấy khá thú vị. Tên mới tới không ngờ không nhận ra mình, không có thái độ nịnh bợ như người khác. Nhìn thấy hắn cầm đọc mấy bản thảo nên Tằng Trạch Quang mới có ý đưa bản thảo cho hắn, đồng thời Tằng Trạch Quang cũng có ý đồ nên không yêu cầu sửa bản thảo như thế nào.

Lưu bản thảo lại, lát nữa lão Chương tự nhiên sẽ lên xin chỉ thị sửa bản thảo này như thế nào, đến lúc ấy thật ra có thể hỏi tên Vương Quốc Hoa kia.

Chương 7 : Khó xử

Chủ nhiệm Chương, chiều nay một người tên lão Tằng ở phòng tổng hợp đến bỏ lại một bản thảo nhờ ngài chỉnh sửa giúp.

Lão Chương ngẩn ra trừng mắt nhìn Vương Quốc Hoa ba bốn giây mới lấy lại tinh thần:

– Ồ, bản thảo này tôi biết, như vậy đi, cậu mang về xem một chút, có thể sửa thì sửa chút. Cứ như vậy đi, hết giờ rồi.

Lão Chương vừa nói vừa lắc lư bụng bia rời đi. Vương Quốc Hoa rất khó hiểu, dựa vào gì bảo mình sửa, mình mới đến vài ngày thì biết gì chứ?

Asqwe34r3

Vương Quốc Hoa cầm hộp cơm đi về. Hắn vừa đi đến cửa phòng ăn thì một chiếc xe dừng ở bên cạnh. Vương Quốc Hoa vội vàng nhìn về cửa xe, xuất hiện đầu tiên không phải là mặt người mà là một cặp đùi thon dài được đôi tất chân màu đen bao lấy, sau đó là chiếc váy màu đen bao lấy cặp mông đầy đặn, bên trên là chiếc áo sơ mi trắng bó eo, bên trên nữa là một mái tóc đen dài quá vai.

Chỉ từ phía sau thôi Vương Quốc Hoa đã phải thừa nhận đây là một trong những cặp mông gợi cảm nhất mà mình từng thấy. Nếu là kiếp tước Vương Quốc Hoa sẽ theo thói quen thổi sáo theo nhưng bây giờ hắn chỉ có thể thầm nuốt nước bọt rồi thầm cầu khấn đừng để mình luôn nhớ lại cái bóng lưng này.

Chủ bóng lưng cũng không quay đầu lại ngay mà mà là muốn kéo một chiếc cặp to nhưng xem ra cô không thành công, kéo mấy lần càng làm mông vểnh cao hơn. Cạch, người phụ nữ lảo đảo, sau đó là tiếng gót giầy gẫy.

Cậu thanh niên lái xe thấy thế vội vàng kêu lên:

– Nghiêm tỷ, cẩn thận.

Vương Quốc Hoa chỉ cách phía sau người phụ nữ đó có một bước nên theo bản năng bỏ hộp cơm lại đưa tay ra.

Rất co dãn. Đây là cảm giác đầu tiên hiện lên trong đầu hắn. Người phụ nữ ngã vào lòng hắn đầu tiên là ngẩn ra sau đó mặt mặc đầy trầm giọng nói:

– Tay cậu sờ gì thế?

Nghiêm Giai Ngọc thà bị ngã dập mông cũng không muốn bị người sờ vào vị trí rắn chắc đó. Nghiêm Giai Ngọc mới 25 tuổi đã là góa phụ. Trước cửa nhà góa phụ luôn đông người, lời này từ xưa đến giờ đều đúng càng đừng nói một góa phụ rất đẹp như Nghiêm Giai Ngọc.

Vương Quốc Hoa vừa nhìn vẻ mặt của Nghiêm Giai Ngọc liền đoán được đôi chút. Người dân Nam Sơn rất bảo thủ, phụ nữ rất để ý việc người khác phái chạm vào vị trí mẫn cảm của mình. Người phụ nữ này đừng nhìn ăn mặc hợp thời nhưng tính cách cũng còn bảo thủ.

Vương Quốc Hoa mặt không chút thay đổi bỏ tay ra.

– Không có gì, giúp một chút mà thôi.

Nói xong hắn liền rời đi ngay.

Nghiêm Giai Ngọc lấy lại tinh thần cũng biết hắn không phải có ý muốn chiếm tiện nghi, mặt cũng bớt tức giận hơn. Tên vừa nãy rất nho nhã, mặc dù hơi đen nhưng đẹp trai.

– Nghiêm tỷ, không sao chứ? Tên kia là ai?

Lái xe đi lên ân cần hỏi. Nghiêm Giai Ngọc lắc đầu nói:

– Không có gì, chắc là mới vào làm mà thôi, tôi không nhận ra.

Nghiêm Giai Ngọc là người có lý lẽ, sau khi bình tĩnh lại cô thấy có chút xấu hổ.

Huyện ủy và Ủy ban nằm cùng một khu đất, tòa nhà năm tầng phía đông là trụ sở Huyện ủy, phía tây là của Ủy ban. Nếu như một người đi nhiều nơi và chú ý chút đều biết nếu Đảng ủy, Ủy ban ở cùng nơi thì đông là Đảng ủy, tây là chính quyền.

Nghiêm Giai Ngọc là phó trưởng phòng hành chính thuộc văn phòng Huyện ủy phụ trách hậu cần, cấp bậc không cao nhưng quyền lợi lại lớn. Vị trí béo như vậy thì người bình thường sao có thể ngồi ổn. Nghiêm Giai Ngọc có bố là chủ nhiệm Đại hội đại biểu nhân dân, lại có bố chồng là trưởng ban tổ chức cán bộ Huyện ủy nên không lo người khác chú ý đến vị trí dưới mông mình. Nghiêm Giai Ngọc có chỗ dựa mạnh hơn nữa tính cách cứng rắn nên ở trong Huyện ủy gần như không có người dám chọc vào Nghiêm Giai Ngọc.

Vương Quốc Hoa không có chút kinh nghiệm gì về chính trị, kinh nghiệm xã hội nói cho hắn biết sống trong một hoàn cảnh xa lạ thì im ắng, khiêm tốn là con đường duy nhất. Người phụ nữ vừa nãy là ai thì Vương Quốc Hoa không quan tâm.

Vương Quốc Hoa đi thản nhiên như vậy nhưng trong lòng Nghiêm Giai Ngọc lại không thể bình tĩnh. Chỗ đó sau khi chồng cô mất thì không có người khác phái nào chạm vào, mặc dù biết tên vừa rồi là có ý tốt nhưng Nghiêm Giai Ngọc vẫn không thể thoải mái được. Cô cho rằng mình mất trinh.

Vương Quốc Hoa gọi một phần ăn thanh đạm, hắn duy trì thói quen ở trường. Vương Quốc Hoa vừa đi vừa ăn mà trong đầu lại nghĩ đến bản thảo kia, hắn vẫn cảm thấy đây không phải việc của mình nhưng lãnh đạo giao nhiệm vụ mình không thể không làm. Vương Quốc Hoa có chút buồn bực, sửa tốt thì lãnh đạo hài lòng nhưng sẽ đắc tội người ở phòng Tổng hợp, nếu không sửa thì mình đừng mong sống yên ở văn phòng nghiên cứu chính sách.

Cúi đầu ăn cơm như nhai rơm, trước mặt hắn đột nhiên tối sầm lại như có người chặn. Vương Quốc Hoa theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn.

– Chị này, có việc gì vậy?

Vương Quốc Hoa biết cách che giấu tâm trạng của mình. Nghiêm Giai Ngọc thấy mặt hắn rất bình tĩnh, hơn nữa thấy cậu thanh niên nhìn mình với vẻ ngượng ngùng làm cho chút không hài lòng của cô hoàn toàn biến mất.

– Chuyện vừa nãy còn không cảm ơn cậu, đi, chị mời cậu ăn cơm.

Mặt Nghiêm Giai Ngọc chỉ có thể nói là trên trung bình nhưng khi cười lộ má lúm đồng tiền rất sâu. Vương Quốc Hoa cao 1m8 đứng trước mặt cô thấy ngay được chỗ nhô cao trên ngực đối phương. So với Lưu Linh thì nơi này nhỏ hơn đôi chút. Nếu như trước đây gặp ở quán bar hay quán ăn đêm gặp đối phương thì Vương Quốc Hoa đã không hề do dự đi tới mời đối phương một chén.

Nhưng bây giờ hắn chỉ lạnh nhạt nói:

– Không cần khách khí, tôi ăn xong rồi.

Hắn vừa nói vừa bước vòng qua đi về phía văn phòng nghiên cứu chính sách.

– Thằng ngu nào thế chứ, không nể mặt Nghiêm tỷ gì cả. Nếu là mình thì đã …

Lên tiếng là một tên thanh niên nhưng bị Nghiêm Giai Ngọc nhìn tới với vẻ nghiêm khắc làm y bối rối chạy nhanh vào phòng ăn.

Nghiêm Giai Ngọc đã quen việc nói gì được đó trong văn phòng. Cô cho rằng mình mời cơm đã là cho đối phương mặt mũi không ngờ lại bị từ chối. Nghiêm Giai Ngọc không tức giận ngược lại thấy đối phương là người thành thật. Nghiêm Giai Ngọc không làm được chuyện bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh. Nghĩ đến vẻ mặt xấu hổ của tên kia, Nghiêm Giai Ngọc nở nụ cười lộ ra má lúm đồng tiền rất đẹp.

Chuyện vừa nãy không làm Vương Quốc Hoa chú ý quá nhiều. Hắn thấy nhiều phụ nữ còn đẹp hơn thế. Nghiêm Giai Ngọc ở văn phòng Huyện ủy này có thể là nhất nhưng còn khoảng cách với những người phụ nữ đẹp mà Vương Quốc Hoa gặp, kể cả về dung mạo, khí chất hay cách ăn mặc.

– Mẹ nó chứ, qua cửa này rồi nói tiếp.

Nuốt miếng cuối cùng, Vương Quốc Hoa quyết định cầm bản thảo rời đi. Lúc qua cửa Vương Quốc Hoa theo lệ cười cười với bác bảo vệ, đưa tới một điếu Hồng mai và châm lửa mời.

Vương Quốc Hoa thuê một căn phòng đơn. Nhà này do hai vợ chồng Tào bá, Tào di cho thuê vì con cái ra ngoài làm thuê, ông bà thấy nhà quá yên tĩnh nên mới cho thuê.

Đẩy cửa, Tào bá vẫy tay gọi hắn:

– Tiểu Vương, lại đây đánh ván cờ.

Vương Quốc Hoa vội vàng xin lỗi:

– Tào bá, lãnh đạo giao việc nên cháu không chơi được.

Hai vợ chồng họ Tào đều thích Vương Quốc Hoa vì tính khiêm tốn, lễ phép và chăm chỉ của hắn. Tào di từ nhà đi ra cười nói:

– Tiểu Vương, trong tủ lạnh có dưa hấu đó, cháu cắt ăn đi.

– Cảm ơn cô, cháu thật sự có việc cần làm.

Vương Quốc Hoa vào phòng bật đèn cẩn thận đọc bản thảo. Hắn mất hai ba tiếng suy nghĩ mới nghĩ ra cách sửa lại. Vương Quốc Hoa không sửa một từ nào trong đó mà chỉ viết thêm một chữ “Chú” ở đoạn nói về làm như thế nào phát triển kinh tế, cải thiện cuộc sống nhân dân.

Sau đó Vương Quốc Hoa cẩn thận lấy một tờ giấy khác viết ra ba điều. Điều thứ nhất tăng cường đầu tư xây dựng giao thông, nếu muốn giàu thì phải làm đường, giao thông là điều kiện cơ bản để phát triển kinh tế. Điều thứ hai là nhằm vào hiện tượng thừa sức lao động ở nông thôn, chính quyền có thể tổ chức vận chuyển người lao động sang khu vực duyên hải phát triển hơn. Điều thứ ba, Nam Sơn có nhiều đặc sản phong phú, đặc sản này có khả năng lớn bán ra thị trường ở khu vực phát triển, vì thế cần có kế hoạch bnas ra thị trường bên ngoài.

Sáng hôm sau Vương Quốc Hoa vẫn xuất hiện đầu tiên ở phòng, hắn đi quét phòng, đun nước sôi. 9h sáng mấy lão già kia mới tới. Lão Chương vừa vào đã hỏi hắn về chuyện bản thảo, Vương Quốc Hoa đưa tới ngay. Lão Chương nhìn qua đi ra ngoài gần tiếng sau đó về nói:

– Tiểu Vương, đi theo tôi.

Chương 8 : Hiểu lầm

– Chủ nhiệm Chương, chiều nay một người tên lão Tằng ở phòng tổng hợp đến bỏ lại một bản thảo nhờ ngài chỉnh sửa giúp.

Lão Chương ngẩn ra trừng mắt nhìn Vương Quốc Hoa ba bốn giây mới lấy lại tinh thần:

– Ồ, bản thảo này tôi biết, như vậy đi, cậu mang về xem một chút, có thể sửa thì sửa chút. Cứ như vậy đi, hết giờ rồi.

Lão Chương vừa nói vừa lắc lư bụng bia rời đi. Vương Quốc Hoa rất khó hiểu, dựa vào gì bảo mình sửa, mình mới đến vài ngày thì biết gì chứ?

Asqwe34r3

Vương Quốc Hoa cầm hộp cơm đi về. Hắn vừa đi đến cửa phòng ăn thì một chiếc xe dừng ở bên cạnh. Vương Quốc Hoa vội vàng nhìn về cửa xe, xuất hiện đầu tiên không phải là mặt người mà là một cặp đùi thon dài được đôi tất chân màu đen bao lấy, sau đó là chiếc váy màu đen bao lấy cặp mông đầy đặn, bên trên là chiếc áo sơ mi trắng bó eo, bên trên nữa là một mái tóc đen dài quá vai.

Chỉ từ phía sau thôi Vương Quốc Hoa đã phải thừa nhận đây là một trong những cặp mông gợi cảm nhất mà mình từng thấy. Nếu là kiếp tước Vương Quốc Hoa sẽ theo thói quen thổi sáo theo nhưng bây giờ hắn chỉ có thể thầm nuốt nước bọt rồi thầm cầu khấn đừng để mình luôn nhớ lại cái bóng lưng này.

Chủ bóng lưng cũng không quay đầu lại ngay mà mà là muốn kéo một chiếc cặp to nhưng xem ra cô không thành công, kéo mấy lần càng làm mông vểnh cao hơn. Cạch, người phụ nữ lảo đảo, sau đó là tiếng gót giầy gẫy.

Cậu thanh niên lái xe thấy thế vội vàng kêu lên:

– Nghiêm tỷ, cẩn thận.

Vương Quốc Hoa chỉ cách phía sau người phụ nữ đó có một bước nên theo bản năng bỏ hộp cơm lại đưa tay ra.

Rất co dãn. Đây là cảm giác đầu tiên hiện lên trong đầu hắn. Người phụ nữ ngã vào lòng hắn đầu tiên là ngẩn ra sau đó mặt mặc đầy trầm giọng nói:

– Tay cậu sờ gì thế?

Nghiêm Giai Ngọc thà bị ngã dập mông cũng không muốn bị người sờ vào vị trí rắn chắc đó. Nghiêm Giai Ngọc mới 25 tuổi đã là góa phụ. Trước cửa nhà góa phụ luôn đông người, lời này từ xưa đến giờ đều đúng càng đừng nói một góa phụ rất đẹp như Nghiêm Giai Ngọc.

Vương Quốc Hoa vừa nhìn vẻ mặt của Nghiêm Giai Ngọc liền đoán được đôi chút. Người dân Nam Sơn rất bảo thủ, phụ nữ rất để ý việc người khác phái chạm vào vị trí mẫn cảm của mình. Người phụ nữ này đừng nhìn ăn mặc hợp thời nhưng tính cách cũng còn bảo thủ.

Vương Quốc Hoa mặt không chút thay đổi bỏ tay ra.

– Không có gì, giúp một chút mà thôi.

Nói xong hắn liền rời đi ngay.

Nghiêm Giai Ngọc lấy lại tinh thần cũng biết hắn không phải có ý muốn chiếm tiện nghi, mặt cũng bớt tức giận hơn. Tên vừa nãy rất nho nhã, mặc dù hơi đen nhưng đẹp trai.

– Nghiêm tỷ, không sao chứ? Tên kia là ai?

Lái xe đi lên ân cần hỏi. Nghiêm Giai Ngọc lắc đầu nói:

– Không có gì, chắc là mới vào làm mà thôi, tôi không nhận ra.

Nghiêm Giai Ngọc là người có lý lẽ, sau khi bình tĩnh lại cô thấy có chút xấu hổ.

Huyện ủy và Ủy ban nằm cùng một khu đất, tòa nhà năm tầng phía đông là trụ sở Huyện ủy, phía tây là của Ủy ban. Nếu như một người đi nhiều nơi và chú ý chút đều biết nếu Đảng ủy, Ủy ban ở cùng nơi thì đông là Đảng ủy, tây là chính quyền.

Nghiêm Giai Ngọc là phó trưởng phòng hành chính thuộc văn phòng Huyện ủy phụ trách hậu cần, cấp bậc không cao nhưng quyền lợi lại lớn. Vị trí béo như vậy thì người bình thường sao có thể ngồi ổn. Nghiêm Giai Ngọc có bố là chủ nhiệm Đại hội đại biểu nhân dân, lại có bố chồng là trưởng ban tổ chức cán bộ Huyện ủy nên không lo người khác chú ý đến vị trí dưới mông mình. Nghiêm Giai Ngọc có chỗ dựa mạnh hơn nữa tính cách cứng rắn nên ở trong Huyện ủy gần như không có người dám chọc vào Nghiêm Giai Ngọc.

Vương Quốc Hoa không có chút kinh nghiệm gì về chính trị, kinh nghiệm xã hội nói cho hắn biết sống trong một hoàn cảnh xa lạ thì im ắng, khiêm tốn là con đường duy nhất. Người phụ nữ vừa nãy là ai thì Vương Quốc Hoa không quan tâm.

Vương Quốc Hoa đi thản nhiên như vậy nhưng trong lòng Nghiêm Giai Ngọc lại không thể bình tĩnh. Chỗ đó sau khi chồng cô mất thì không có người khác phái nào chạm vào, mặc dù biết tên vừa rồi là có ý tốt nhưng Nghiêm Giai Ngọc vẫn không thể thoải mái được. Cô cho rằng mình mất trinh.

Vương Quốc Hoa gọi một phần ăn thanh đạm, hắn duy trì thói quen ở trường. Vương Quốc Hoa vừa đi vừa ăn mà trong đầu lại nghĩ đến bản thảo kia, hắn vẫn cảm thấy đây không phải việc của mình nhưng lãnh đạo giao nhiệm vụ mình không thể không làm. Vương Quốc Hoa có chút buồn bực, sửa tốt thì lãnh đạo hài lòng nhưng sẽ đắc tội người ở phòng Tổng hợp, nếu không sửa thì mình đừng mong sống yên ở văn phòng nghiên cứu chính sách.

Cúi đầu ăn cơm như nhai rơm, trước mặt hắn đột nhiên tối sầm lại như có người chặn. Vương Quốc Hoa theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn.

– Chị này, có việc gì vậy?

Vương Quốc Hoa biết cách che giấu tâm trạng của mình. Nghiêm Giai Ngọc thấy mặt hắn rất bình tĩnh, hơn nữa thấy cậu thanh niên nhìn mình với vẻ ngượng ngùng làm cho chút không hài lòng của cô hoàn toàn biến mất.

– Chuyện vừa nãy còn không cảm ơn cậu, đi, chị mời cậu ăn cơm.

Mặt Nghiêm Giai Ngọc chỉ có thể nói là trên trung bình nhưng khi cười lộ má lúm đồng tiền rất sâu. Vương Quốc Hoa cao 1m8 đứng trước mặt cô thấy ngay được chỗ nhô cao trên ngực đối phương. So với Lưu Linh thì nơi này nhỏ hơn đôi chút. Nếu như trước đây gặp ở quán bar hay quán ăn đêm gặp đối phương thì Vương Quốc Hoa đã không hề do dự đi tới mời đối phương một chén.

Nhưng bây giờ hắn chỉ lạnh nhạt nói:

– Không cần khách khí, tôi ăn xong rồi.

Hắn vừa nói vừa bước vòng qua đi về phía văn phòng nghiên cứu chính sách.

– Thằng ngu nào thế chứ, không nể mặt Nghiêm tỷ gì cả. Nếu là mình thì đã …

Lên tiếng là một tên thanh niên nhưng bị Nghiêm Giai Ngọc nhìn tới với vẻ nghiêm khắc làm y bối rối chạy nhanh vào phòng ăn.

Nghiêm Giai Ngọc đã quen việc nói gì được đó trong văn phòng. Cô cho rằng mình mời cơm đã là cho đối phương mặt mũi không ngờ lại bị từ chối. Nghiêm Giai Ngọc không tức giận ngược lại thấy đối phương là người thành thật. Nghiêm Giai Ngọc không làm được chuyện bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh. Nghĩ đến vẻ mặt xấu hổ của tên kia, Nghiêm Giai Ngọc nở nụ cười lộ ra má lúm đồng tiền rất đẹp.

Chuyện vừa nãy không làm Vương Quốc Hoa chú ý quá nhiều. Hắn thấy nhiều phụ nữ còn đẹp hơn thế. Nghiêm Giai Ngọc ở văn phòng Huyện ủy này có thể là nhất nhưng còn khoảng cách với những người phụ nữ đẹp mà Vương Quốc Hoa gặp, kể cả về dung mạo, khí chất hay cách ăn mặc.

– Mẹ nó chứ, qua cửa này rồi nói tiếp.

Nuốt miếng cuối cùng, Vương Quốc Hoa quyết định cầm bản thảo rời đi. Lúc qua cửa Vương Quốc Hoa theo lệ cười cười với bác bảo vệ, đưa tới một điếu Hồng mai và châm lửa mời.

Vương Quốc Hoa thuê một căn phòng đơn. Nhà này do hai vợ chồng Tào bá, Tào di cho thuê vì con cái ra ngoài làm thuê, ông bà thấy nhà quá yên tĩnh nên mới cho thuê.

Đẩy cửa, Tào bá vẫy tay gọi hắn:

– Tiểu Vương, lại đây đánh ván cờ.

Vương Quốc Hoa vội vàng xin lỗi:

– Tào bá, lãnh đạo giao việc nên cháu không chơi được.

Hai vợ chồng họ Tào đều thích Vương Quốc Hoa vì tính khiêm tốn, lễ phép và chăm chỉ của hắn. Tào di từ nhà đi ra cười nói:

– Tiểu Vương, trong tủ lạnh có dưa hấu đó, cháu cắt ăn đi.

– Cảm ơn cô, cháu thật sự có việc cần làm.

Vương Quốc Hoa vào phòng bật đèn cẩn thận đọc bản thảo. Hắn mất hai ba tiếng suy nghĩ mới nghĩ ra cách sửa lại. Vương Quốc Hoa không sửa một từ nào trong đó mà chỉ viết thêm một chữ “Chú” ở đoạn nói về làm như thế nào phát triển kinh tế, cải thiện cuộc sống nhân dân.

Sau đó Vương Quốc Hoa cẩn thận lấy một tờ giấy khác viết ra ba điều. Điều thứ nhất tăng cường đầu tư xây dựng giao thông, nếu muốn giàu thì phải làm đường, giao thông là điều kiện cơ bản để phát triển kinh tế. Điều thứ hai là nhằm vào hiện tượng thừa sức lao động ở nông thôn, chính quyền có thể tổ chức vận chuyển người lao động sang khu vực duyên hải phát triển hơn. Điều thứ ba, Nam Sơn có nhiều đặc sản phong phú, đặc sản này có khả năng lớn bán ra thị trường ở khu vực phát triển, vì thế cần có kế hoạch bnas ra thị trường bên ngoài.

Sáng hôm sau Vương Quốc Hoa vẫn xuất hiện đầu tiên ở phòng, hắn đi quét phòng, đun nước sôi. 9h sáng mấy lão già kia mới tới. Lão Chương vừa vào đã hỏi hắn về chuyện bản thảo, Vương Quốc Hoa đưa tới ngay. Lão Chương nhìn qua đi ra ngoài gần tiếng sau đó về nói:

– Tiểu Vương, đi theo tôi.

Chương 9 : Đột nhiên giàu

– Vương Quốc Hoa, ở đây.

Giọng rất quen nhưng Vương Quốc Hoa không nhớ ra đó là ai.

Sở Sở cảm thấy mình quá thất bại. Cô mất nửa tháng mới tìm được địa chỉ của hắn, hơn nữa còn tự mình lái xe tới mà hắn không ngờ hình như không nhận ra mình. Sở Sở cảm thấy có lẽ mình không nói gì với nhà đã chạy đến đây tìm hắn là sai lầm. Bỏ kính xuống, Sở Sở nói:

– Nhìn gì, không nhận ra ư?

Vương Quốc Hoa đã không ít kinh nghiệm giao tiếp với phụ nữ, thấy Sở Sở tức giận liền đưa tay lên trán thở dài nói:

– Sở Sở, cô ăn mặc gợi cảm như vậy làm tôi không dám nhận. Hơn nữa cô lái xe không sợ gây ra tai nạn giao thông ư? Đây là không có trách nhiệm.

– Đáng ghét.

Sở Sở nở nụ cười đồng thời vô thức ưỡn bộ ngực không lớn không nhỏ lên, mông lắc lư để muốn làm Vương Quốc Hoa mê đắm.

– Mau đeo kính lại.

Vương Quốc Hoa như kẻ trộm nhìn quanh. Sở Sở khó hiểu hỏi:

– Sao vậy?

Vương Quốc Hoa cười ha hả nói:

– Tôi không thích cảm giác bị vạn ánh mắt ghen ghét nhìn vào.

Lấy lòng phụ nữ như thế nào thì Vương Quốc Hoa thừa biết, Sở Sở là loại cô gái được yêu chiều từ nhỏ đâu phải đối thủ của hắn.

Trên đường đến đây Sở Sở khá lo lắng nhưng chỉ vài câu của Vương Quốc Hoa đã làm cô rất vui. Mặc dù biết hắn đây là đi vòng vo nhưng cô vẫn kìm nén được niềm vui của mình.

– Miệng lưỡi trơn tru, lên xe đi.

Sở Sở nở nụ cười rất tươi.

Vương Quốc Hoa cười nói:

– Không được, còn chưa hết giờ làm.

Sở Sở ngẩn ra một chút, câu trả lời này nằm ngoài suy nghĩ của cô. Trước khi đến Sở Sở đã tìm hiểu kỹ tình hình của Vương Quốc Hoa, một chức không có quyền lực gì vậy mà mỹ nữ đến hắn lại nói thế. Chút tự tin của Sở Sở lại bị đả kích.

– Được rồi, cậu về làm việc của mình đi, tôi đi.

Một người phụ nữ nếu đã quyết định không nói lý thì đàn ông có giải thích như thế nào cũng vô ích.

Vương Quốc Hoa biết rõ điểm này nên cười khổ nói:

– Được, tôi lên xe đi với cô.

Sở Sở lại thấy không đành lòng vì ép Vương Quốc Hoa phải làm như vậy. Sở Sở thực ra vẫn cảm thấy mình là người luôn biết suy nghĩ cho người khác, chỉ là không biết sao mỗi lần thấy Vương Quốc Hoa là cô lại muốn châm chọc hắn mà thôi.

– Thôi vậy, tôi đợi cậu. Cậu mới đi làm có vài ngày đừng làm lãnh đạo nhớ đến.

Lấy lui làm tiến luôn là biện pháp có hiệu quả, Vương Quốc Hoa mặc dù trong lòng vui vẻ nhưng trên mặt lại không hề có gì là do dự.

– Không sao, cùng lắm bị mắng một hai câu mà thôi.

– Tôi cũng không muốn hại cậu bị mắng, về đi làm đi, tôi chờ.

– Lời này sao tôi nghe thấy đầy tình cảm vậy, không phải là cô …

– Đi ngay.

Sở Sở cười mắng một câu. Vương Quốc Hoa cười ha hả vẫy tay xoay người đi về văn phòng.

Nhìn theo Vương Quốc Hoa, trong lòng Sở Sở dấy lên cảm giác khó tả. So với lúc ở trong trường thì Vương Quốc Hoa bây giờ trông sáng sủa hơn, mặc tuy vẫn đơn giản như trước nhưng cả người nhìn càng trầm ổn hơn. Sở Sở có thể rõ ràng cảm nhận được vẻ trầm ổn của Vương Quốc Hoa không phải giả vờ. Nghĩ đến hắn ngày đó còn vay tiền mình và còn cố ý duy trì khoảng cách, Sở Sở nở nụ cười. Lưu Linh nói đúng, hắn khác thường, ít nhất là có sức miễn dịch cao với mỹ nữ.

Vương Quốc Hoa mất gần một tiếng suy nghĩ cũng không hiểu tại sao Sở Sở tới huyện Nam Sơn tìm mình. Là do mình hấp dẫn ư? Lý do này quá vô nghĩa, cô bé này ăn mặc thoạt nhìn đơn giản nhưng đều là nhãn hiệu nước ngoài, Vương Quốc Hoa không cho rằng mình có đủ sức hấp dẫn có thể làm Sở Sở đi xa như vậy đến đây.

Hết giờ làm, Vương Quốc Hoa dứt khoát không suy nghĩ nữa. Hắn thu dọn đóng cửa lại và thấy đám đồng nghiệp đang chỉ trỏ về phía Sở Sở. Xe Bmw là thứ xa lạ, mới mẻ ở Nam Sơn, càng đừng nói lái xe là mỹ nữ đẹp đến thế.

Trong ánh mắt mọi người Vương Quốc Hoa lên xe Sở Sở rồi vội vàng giục:

– Mau lái đi nếu không sẽ bị vây xem đó.

Sở Sở lại một lần nữa không nhịn được cười.

Nghe thấy mấy câu bàn tán, Vương Quốc Hoa nhăn nhó mặt mày nói với Sở Sở:

– Xong rồi, nổi tiếng rồi.

Sở Sở ra vẻ khó hiểu hỏi:

– Nói, đi đâu.

– Rẽ phải, đi thẳng.

Nghiêm Giai Ngọc rõ ràng nhìn thấy Vương Quốc Hoa lên xe Bmw, không nhận ra xe Bmw cũng không ảnh hưởng đến việc Nghiêm Giai Ngọc kết luận xe treo biển quân đội này không hề rẻ.

Nghiêm Giai Ngọc không thể không thừa nhận cô gái lái xe rất đẹp, cho dù lật tung huyện Nam Sơn này lên cũng chưa chắc tìm được một người có thể Sở Sở. Cô gái kia chính là thứ để ông trời đả kích sự tự tin của phụ nữ. Trong đầu Nghiêm Giai Ngọc lại hiện lên khuôn mặt bình tĩnh, chân thành của Vương Quốc Hoa, còn có cặp mắt trong sáng kia nữa. Hắn có bạn gái đẹp như vậy thì bảo sao không thèm để ý đến người phụ nữ khác.

Vương Quốc Hoa ăn ở nhà bếp nên không quen với quán ở thị trấn, nếu như không phải Sở Sở quá đẹp có thể gây náo động thì Vương Quốc Hoa đã nghĩ đưa cô tới nhà bếp. Dẫn Sở Sở chạy xe dừng lại trước khách sạn Nam Sơn, Vương Quốc Hoa nhảy xuống xe nói:

– Ở đây đi, nơi này muốn ăn ở khách sạn lớn cũng không có.

Khách sạn Nam Sơn đời trước là nhà khách của huyện, ba năm trước cho người đấu thầu và được sửa tên. Đây là khách sạn cấp bậc cao nhất của huyện Nam Sơn. Giá phòng một ngày ở đây là 150 đồng, Vương Quốc Hoa cả tháng cộng đủ trợ cấp mới được 200 mà nói thì đó là con số quá lớn. Nghĩ đến mấy năm trời mình tiết kiệm ăn mặc mới để được 1000, Vương Quốc Hoa không khỏi đau lòng đồng thời cũng thầm oán giận mình vô dụng.

Thấy Vương Quốc Hoa nhe răng trợn mắt đầy đau lòng, Sở Sở không nhịn được trêu chọc:

– Sao? Sót tiền à? Nếu không đổi lại quán khác đi.

Vương Quốc Hoa ra vẻ tức giận vung tay nói:

– Không có gì, cùng lắm anh đây ở lại rửa bát trừ nợ.

Sở Sở cười phá lên đến run người. Vương Quốc Hoa vội vàng nhắm mắt lại nói:

– Tôi van cô, cô không biết như vậy sẽ làm người ta mất hồn sao?

Tâm trạng Sở Sở lúc này là rất ngọt ngào, cô vừa đi vừa nói:

– Yên tâm, bữa này tôi mời.

– Nói gì thế, cô từ xa đến như vậy sao có thể để cô mời khác, truyền ra ngoài tôi còn thể diện gì nữa?

Vương Quốc Hoa bất mãn bĩu môi. Hắn vừa đi được hai bước lại cúi đầu thở dài nói:

– Ôi, nếu tôi là tỷ phú thì tốt quá. Ừ, hơi tham thì phải, triệu phú cũng được, con người tôi rất dễ thỏa mãn.

Sở Sở không nhịn được nở nụ cười. Thật sự không ngờ tên Vương Quốc Hoa ở trường chất phác đến thế mà còn có mặt này.

Nhịn cười khá lâu, Sở Sở nghiêm túc nói:

– Vương Quốc Hoa, chúc mừng ông, ông đã là triệu phú.

Vương Quốc Hoa nghe xong ngẩng đầu lên nhìn trời thật lâu không nói gì, Sở Sở tò mò hỏi:

– Sao thế? Chảy máu mũi à?

Vương Quốc Hoa lắc đầu, Sở Sở lại hỏi:

– Trên trời có UFO à?

Vương Quốc Hoa lại lắc đầu, Sở Sở đầy tức giận nói:

– Cho đáp án.

Vương Quốc Hoa cúi đầu nghiêm túc nhìn Sở Sở:

– Tôi đang trời bầu rơi mưa màu xanh.

– Nói gì thế?

– Chính là tờ 50 và 100 đó.

Vương Quốc Hoa đáp. Sở Sở tức giận giơ chân đạp. Vương Quốc Hoa chạy nhanh vào phòng ăn.

Sở Sở đứng ở cửa hơi ngừng lại một chút thầm nghĩ hắn không ngờ thú vị đến vậy, ở bên hắn làm mình thấy dễ dàng hơn áp lực trong nhà nhiều.

Vương Quốc Hoa lấy bàn ở gần cửa sổ và mời Sở Sở ngồi xuống. Hắn bình tĩnh nói:

– Nói đi, đến đây làm gì? Đừng nói với tôi là đến đây để làm ruộng đó.

Sở Sở lười biếng như con mèo buồn ngủ nhìn tới không nói gì, Vương Quốc Hoa cũng rất kiên nhẫn chờ. Nhân viên cầm thực đơn tới, Sở Sở xua tay nói:

– Chờ chút mới gọi.

Dứt lời Sở Sở lấy một chiếc thẻ của ngân hàng nông nghiệp từ ví đặt lên bàn.

– Vương Quốc Hoa, bây giờ tôi rất nghiêm túc nói với ông, ông bây giờ đã là triệu phú.

Vương Quốc Hoa nhìn Sở Sở rồi thầm nghĩ đóng kịch gì vậy? Hắn ho khan một tiếng:

– Cho tôi mượn gương một chút.

Sở Sở ngẩn ra nói:

– Làm gì? Trên mặt ông không bẩn mà.

Vương Quốc Hoa nói:

– Tôi muốn xem lúc này mình đẹp trai đến đâu mà lại có mỹ nữ muốn bao mình.

Sở Sở nói:

– Tôi không thích nói đùa.

Vương Quốc Hoa đột nhiên sa sầm mặt lại nói:

– Tôi cũng không phải đang nói đùa, xin cho tôi giữ lại chút tự tôn ít ỏi.

Sở Sở nở nụ cười đẹp như đóa hoa sen nở rộ giống như lần đầu Vương Quốc Hoa thấy Sở Sở cười, Vương Quốc Hoa lại bị lung lay một chút, trong lòng cũng xấu hổ.

Chương 10 : Một cái không cẩn thận sẽ…

Sở Sở đưa một tờ giấy tới rồi bình tĩnh nói:

– Còn nhớ tờ xổ số một trăm hy vọng không? Ông còn nợ tôi 10 đồng. Bỏ đi, tự xem đi. Báo trước một câu là trên đó viết hoàn toàn là thật.

– Không nói đùa chứ?

Vương Quốc Hoa không tin hỏi.

Sở Sở nghiêm túc gật đầu nói:

– Không nói đùa, ông xem là biết.

Cô vừa nói xong Vương Quốc Hoa đã nhanh như chớp cướp lấy chiếc thẻ bỏ vào túi, vỗ vỗ vài cái:

– Tiền vào túi mới là tiền của mình.

Sở Sở không ngờ hắn trong nháy mắt lại lộ vẻ tham tiền như vậy, thậm chí ngay cả trên tờ giấy viết gì cũng không xem.

– Ông không xem trên tờ giấy viết gì sao?

– Không xem, cô trực tiếp nói với tôi là được. Tiền từ trên trời rơi xuống nhiều một chút cũng không sao.

Câu này làm Sở Sở dở khóc dở cười. Cô thầm nghĩ thời này mấy triệu đúng là con số lớn, nếu là người bình thường còn không vui đến điên rồi ư? Nhìn chằm chằm Vương Quốc Hoa một lúc xác định hắn không điên, Sở Sở không thể làm gì khác hơn là thở dài nói:

– Nếu như không phải biết nhà ông không giàu thì tôi sẽ cho rằng ông nhất định có nhiều tiền.

Vương Quốc Hoa cười nói:

– Vật ngoài thân mà thôi, có ngày sẽ không mang đi được.

Vương Quốc Hoa suy nghĩ một chút, hắn lấy chiếc thẻ ra nhìn chằm chằm một lúc lâu nói:

– Được rồi, chúng ta chia, ăn một mình sẽ bị sét đánh.

Sở Sở vốn ít cười nhưng hết lần này đến lần khác luôn bị mấy câu nói của hắn làm cô muốn cười.

– Ừ, coi như ông có lương tâm, chia thì không cần. Trong số tiền đó tôi đã giúp ông quyên góp 200 ngàn xây một trường tiểu học hy vọng, trừ tiền lao động, trừ tiền xe, trừ 10 đồng ông nợ tôi, trong thẻ còn có hơn 3,799 triệu, cụ thể cũng viết trên giấy.

Sở Sở nói xong liền không nhịn được cười. Cô muốn chờ xem Vương Quốc Hoa thật muốn chia cho mình hay là đang đóng kịch. Nhưng ai ngờ Vương Quốc Hoa lại một lần nữa thu lại chiếc thẻ.

– Vậy thì tốt quá, bây giờ tôi là người có tiền, toàn bộ chi tiêu của cô ở Nam Sơn do tôi phụ trách.

Sở Sở cuối cùng đã hiểu tại sao hắn luôn có thể làm mình chú ý, bởi vì tác phong làm việc của hắn luôn nằm ngoài dự đoán của mình. Từ việc ven đường đưa tay cứu mình ra, mỗi phản ứng của hắn đều nằm ngoài dự đoán, nếu chỉ như vậy còn chưa tính, hết lần này đến lần khác hắn cũng có thể kéo suy nghĩ của cô theo. Thằng này không giống bình thường, hấp dẫn sự tò mò của mình. Không sai, chính là cảm giác này.

Trong lòng Vương Quốc Hoa thực ra biết rõ Sở Sở có thể đi xe Bmw biển quân đội thì hoàn cảnh gia đình cô tuyệt đối không bình thường, gần bốn triệu mà thôi, Sở Sở không thèm để ý.

Nếu như có thể tán được Sở Sở thì tuyệt đối bớt được 20 năm phấn đấu.

Trong lòng hắn cũng biết tán cô gái này sẽ gặp đủ chông gai, phương pháp lên xe trước mua vé sau sẽ không thích hợp. Đối với người phụ nữ này thì biện pháp tốt nhất là giữ khoảng cách, duy trì cảm giác tốt đẹp, ngày sau lúc cần thiết thì có thể nhờ đôi chút. Về phần tình yêu nam nữ thì Vương Quốc Hoa không để trong lòng.

Cầm điện thoại di động trong tay, hông đeo máy nhắn tin, tay còn ôm eo một cô gái, đây chính là tiêu chuẩn đánh giá một người đàn ông thành công ở huyện Nam Sơn thời này. Khương Nghĩa Quân ăn mặc hoàn toàn tha khảo trong phim Hongkong, Chu Diễm Diễm bên cạnh coi như mỹ nữ ở nhà máy dệt, dù là đã nghỉ việc nhưng bình thường vẫn rất kiêu ngạo. Chẳng qua trước mặt Khương Nghĩa Quân thì cô lại không có bao sức chống cự. Ăn một bữa, mua vài bộ đồ, một chiếc túi, Khương Nghĩa Quân đầu tư chẳng qua chỉ mấy trăm đồng đã thành công làm Chu Diễm Diễm rên rỉ dưới thân mình.

Từ xe Santana xuống, Khương Nghĩa Quân đứng ở cửa xe chờ Chu Diễm Diễm đi tới khoác tay, hưởng thụ ánh mắt ngưỡng mộ của đám nữ nhân viên phục vụ đi ngang qua nhìn tới. Không thể nghi ngờ ở huyện Nam Sơn này một tên có xe riêng dù là bình thường thấp 1m65 vẫn làm phụ nữ hấp dẫn.

Đi vào phòng ăn Khương Nghĩa Quân theo thói quen nhìn xung quanh. Thấy Sở Sở ngồi ở cửa sổ, Khương Nghĩa Quân như bị sét đánh đến mất hồn.

Sở Sở là thứ có thể giết chết cả nam lẫn nữ, nếu như không phải đã trải qua nhiều phụ nữ thì Vương Quốc Hoa cũng không thể chống đỡ nổi. Dù là vậy Vương Quốc Hoa vẫn thất thần khi thấy Sở Sở cười, càng đừng nói tên nhà quê Khương Nghĩa Quân.

Trong mắt chỉ có Sở Sở, Khương Nghĩa Quân hoàn toàn thất thần ngơ ngác không nói được câu gì.

– Sao thế?

Chu Diễm Diễm không ngốc, nếu ngốc sẽ không chỉ nhìn ví của đàn ông mà không thèm nhìn vẻ ngoài. Nhìn theo ánh mắt của Khương Nghĩa Quân, Chu Diễm Diễm không khỏi cảm thấy ghen ghét.

– Không có gì, thấy người quen mà thôi.

Khương Nghĩa Quân nhìn cái là nhận ra Vương Quốc Hoa. Y vô thức sờ sờ vết sẹo trên bụng.

– Rau ngon thế, mẹ nó chứ….

Khương Nghĩa Quân thở dài một tiếng, câu phía sau đã nuốt vào bụng. Y từ từ đi tới trước mặt Vương Quốc Hoa, trước khi đến y đã nhét điện thoại di động vào tay Chu Diễm Diễm.

– Yêu nhân, về sao không tìm anh em? Không có nghĩa khí.

Vương Quốc Hoa híp mắt lại bình tĩnh nhìn Khương Nghĩa Quân.

– Tên bạo phát kia, ông mặc long bào cũng không giống thái tử. Tôi rất khó hiểu, với tài sản và phong cách của ông thì trong tay ông phải có điện thoại di động mới đúng? Bây giờ chỉ có một máy nhắn tin? Bình thường quá.

Hai người nói chuyện như trong sương mù, Sở Sở nghe thấy khá thú vị mở to mắt nhìn.

Khương Nghĩa Quân hoàn toàn không dám liếc nhìn Sở Sở, cô gái này có sức sát thương quá mạnh, có lẽ đàn ông không ai chống lại được sức hấp dẫn đó.

– Ôi, vẫn là anh em hiểu tôi.

Vừa nói Khương Nghĩa Quân vừa đưa tay về phía Chu Diễm Diễm.

– Thấy chứ, mấy chục ngàn một cái đó.

Có thể ra vẻ trước mặt Vương Quốc Hoa, Khương Nghĩa Quân rất đắc ý.

Không ngờ Vương Quốc Hoa lại cười nói:

– Tôi đoán trúng rồi, có lẽ thứ này ở rất nhiều nơi ở huyện Nam Sơn này không có sóng, cầm trong tay chỉ để ra vẻ với người mà thôi.

Khương Nghĩa Quân há hốc mồm, cảm giác luôn bị thiệt trước mặt Vương Quốc Hoa lại trở về một lần nữa.

– Ông không thể để tôi đắc ý một chút sao?

Khương Nghĩa Quân bất đắc dĩ gãi đầu nói:

– Hôm nay bỏ qua, ông có bạn ở đây. Nhớ đến nhà tôi đó, bố mẹ tôi thường xuyên nhắc tới ông.

Bỏ lại một tờ danh thiếp, Khương Nghĩa Quân kéo Chu Diễm Diễm lên lầu. Y không phải không muốn kéo Vương Quốc Hoa lên tầng trên ăn nhưng y biết rõ nhất định sẽ bị từ chối.

– Ai thế? Sao không giới thiệu cô gái kia với anh?

Chu Diễm Diễm không mấy khi thấy Khương Nghĩa Quân lại nhún nhường với người khác như vậy, càng đừng nói Vương Quốc Hoa ăn mặc rất bình thường. Ừ, người phụ nữ kia thì biết ăn mặc.

– Em biết gì? Hắn là anh em cũng là người cứu mạng anh. Người ta tốt nghiệp đại học hàng hiệu Thượng Hải, một cô gái tính gì.

Khương Nghĩa Quân lầu bầu nói. Trong lòng y biết Vương Quốc Hoa không chủ động giới thiệu nói rõ nhất định chưa có quan hệ kia với người phụ nữ đó. Mình chủ động đến gần sẽ không tiện.

– Vừa nãy sao ông không giới thiệu một chút?

Tính tò mò của Sở Sở lại tái phát, lẽ ra Vương Quốc Hoa có thể tự khoe khoang đôi chút, sao hắn không làm thế? Là lo mình phản cảm ư? Hay vì nguyên nhân khác? Nếu Sở Sở biết Vương Quốc Hoa lo bị Khương Nghĩa Quân hiểu lầm thì có lẽ cô sẽ tức giận đi ngay.

– Đúng thế, dù như thế nào cũng là làm ở Huyện ủy, đi ra ăn cơm có người mời khách là rất bình thường. Ha ha, bữa ăn này coi như tiết kiệm rồi.

Vương Quốc Hoa ra vẻ không để tâm tới câu hỏi của Sở Sở, quyết tâm chuyển sang chuyện khác.

Đồ lừa gạt. Một chân chạy ở văn phòng nghiên cứu chính sách, nghĩ mình là cô bé không hiểu gì sao? Sở Sở nói thầm trong lòng.

Nhân viên phục vụ chủ động mang vài đồ ăn lên và nói do Khương Nghĩa Quân mời, Vương Quốc Hoa cũng không hề khách khí mời Sở Sở cầm đũa. Ăn xong lấy phòng cho Sở Sở, Vương Quốc Hoa lấy cớ chiều đi làm để chạy không ngờ bị Sở Sở gọi lại:

– Ông không thể xin nghỉ sao? Tôi là con gái không quen ai ở đây mà.

Đôi mắt mở to phối hợp vẻ mặt đáng thương của Sở Sở, Vương Quốc Hoa không thể kháng cự nên đành gật đầu nói:

– Tôi về xin phép xem được không?

Vừa nói Vương Quốc Hoa không dám dừng lại.

Nhìn Vương Quốc Hoa, trong lòng Sở Sở biết rõ tên này là đang đóng kịch. Văn phòng nghiên cứu chính sách có chuyện gì quan trọng chứ? Sao không xin nghỉ được? Hôm nay là cuối tuần, chiều đến một chút rồi đi có lẽ không ai nói gì.

tiếp ❯

Avatar

Các bạn đăng ký thành viên hội nhé…!
→Free vip→Đọc và nghe audio truyện/ 0 quảng cáo→Yêu cầu truyện / Ưu Tiên♥Ngoài ra AudioSite là Website do hội Mê Đọc Truyện thành lập – chính vì vậy Đọc Truyện trên website giảm 90% xuất hiện quảng cáo nhé !