- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 97 : , viết lại một bộ phận, cuộc tấn công liều chết bằng khí cầu máy dân dụng của Hằng Xã và tổ chức thương hội Trung Nguyên, viết lại một số chi tiết, không bi thương, làm phong phú bộ phận cốt truyện này hơn thôi. (c961-c970)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 97 : , viết lại một bộ phận, cuộc tấn công liều chết bằng khí cầu máy dân dụng của Hằng Xã và tổ chức thương hội Trung Nguyên, viết lại một số chi tiết, không bi thương, làm phong phú bộ phận cốt truyện này hơn thôi. (c961-c970)
❮ sautiếp ❯Chương 961, viết lại một bộ phận, cuộc tấn công liều chết bằng khí cầu máy dân dụng của Hằng Xã và tổ chức thương hội Trung Nguyên, viết lại một số chi tiết, không bi thương, làm phong phú bộ phận cốt truyện này hơn thôi.
Nhưng ngay khi Dương Húc Dương thông báo thanh tra cần người đến giúp, hơn 20 người này không kêu ca bất kì câu nào mà lập tức theo Dương Húc Dương đến đây.
Đây chính là thành qua sau hơn 10 ngày làm việc ở khu 1 của Khánh Trần.
Bây giờ, tất cả các thám viên ở tổ 7 đã thật sự coi Khánh Trần là người lãnh đạo của họ.
Khánh Trần quay sang nhìn Dương Húc Dương:
“Chỉ có 2 người đang nằm trên mặt đất là kẻ buôn người, còn những người đang đứng trong góc đều là con tin.
Ngươi ở đây xử lí những chuyện còn lại đi, nhớ dẫn cả 7 người dưới bãi đậu xe về thẩm vấn.
Trông coi cho cẩn thận, có lẽ bây giờ có rất nhiều người đang trông chờ diệt khẩu họ đấy.
Không được để chúng tự tử, ta muốn thấy người sống về đến khu 1.
Còn nữa, sau khi mang về, ta cho ngươi 3 ngày để biết được khách hàng hiện tại của họ là ai và những ai đã từng là khách hàng của họ.
Dương Húc Dương, ngươi có biết nhiệm cụ của ngươi quan trọng đến mức nào không, nếu ngươi thất bại, những tên cặn bã chuyên buôn bán nô lệ vẫn sẽ thoải mái sống nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Sau này sẽ có không biết bao nhiêu người nữa rơi vào tay họ nữa.”
Nghe xong, Dương Húc Dương mới cảm nhận được trọng trách cao cả của mình, hắn lập tức đứng thẳng người, sau đó nói chắc nịch:
“Ta cam đoan sẽ hoàn thành nhiệm vụ!”
Khánh Trần lại quay sang nhìn Lý Mạnh Lâm, lạnh nhạt nói:
“Chẳng lẽ ngươi không biết điện thoại của con gái ngươi bị nghe lén sao.
Sáng mai nhớ đến khu 1, ta sẽ cho người dạy một số kĩ năng phản trinh sát cho ngươi.”
Sắp xếp xong mọi chuyện, Khánh Trần cứ thế xoay người bước ra cửa.
Mọi người đều nhìn theo bóng lưng hắn, Dương Húc Dương và các thám viên khác thấy thế cũng đi nhấc theo 2 tên buôn người dưới sàn rồi đi theo.
Khánh Trần không nhân cơ hội này để gây ấn tượng với Tống Niểu Niểu, hắn cũng không thừa dịp này để bắt những minh tinh khác phải làm gì.
Như thể đối với hắn, chuyện cứu những người ở đây chỉ là một việc nhỏ không đáng nhắc đến mà thôi.
Các minh tinh vừa nhìn theo bóng lưng Khánh Trần vừa thầm nhủ, chẳng phải Tống Niểu Niểu cũng đang ở đây sao, chẳng lẽ hắn không định nhân cơ hội này để nói gì?!
Lý Triệu Ân vừa đứng dậy vừa xoa ngón tay đau nhức rồi nói với Lý Mạnh Lâm:
“Cha, người đó là ai vậy?”
Lý Mạnh Lâm nhìn con gái nhà mình, sau đó lại liếc nhìn Tống Niểu Niểu:
“Hắn là thanh tra mới nhận chức ở khu 1, ngươi có biết từ khi nhận chức đến giờ hắn đã bắt bao nhiêu người không.
Chẳng phải dạo này trên Tiền Tuyến thường xuyên đưa tin về những quan viên mất tích không rõ lí do sao.
Hắn là người bắt họ.
Hơn nữa, nghe nói nếu hắn đã ra lệnh bắt , người đó chắc chắn sẽ không thoát được.
Ngươi nhớ phải cách xa hắn một chút, người bình thường như chúng ta tốt nhất không nên chọc vào những nhân vật nắm quyền lớn trong Khánh thị như hắn.”
Lý Triệu Ân thầm tự nhủ, vừa rồi nàng còn không hiểu tại sao cha mình lại khách khí với hắn như vậy, hóa ra đối phương là nhân vật lớn của Khánh thị!
Nàng thầm thì:
“Nhưng chẳng phải hắn còn rất trẻ sao.”
“Ngươi thì biết cái gì.”
Lý Mạnh Lâm tức giận nói:
“Trong các tập đoàn, người trẻ tuổi nắm quyền càng to thì cũng đồng nghĩ với việc tương lai của hắn sẽ càng sáng lạn.
Chỉ vài năm nữa thôi, không biết chừng lúc đó quyền lực trong tay hắn đã lớn đến mức ngươi không thể tưởng tượng được.”
Tuy Lý Mạnh Lâm là một kẻ chuyên đi nịnh nọt người khác để củng cố chức vị của mình, nhưng hắn sẽ không bao giờ để con gái bảo bối Lý Triệu Ân của hắn có liên quan gì đến những nhân vật nguy hiểm như vậy.
Hắn bỗng quay sang nhìn Tống Niểu Niểu thì phát hiện đối phương đang ngẩn người nhìn ra cửa, trông như có rất nhiều tâm sự.
Không hiểu sao, Lý Mạnh Lâm luôn cảm thấy mọi chuyện đêm nay không đơn giản như những gì hắn thấy.
Ngoài hành lang, Khánh Trần đang đưa hành lí của mình cho Dương Húc Dương.
Dương Húc Dương ngơ ngác hỏi:
“Ông chủ, ngài cũng ở đây sao?”
“Ừ.”
Khánh Trần bình tĩnh trả lời.
“Sao ngài lại đưa cho ta nhiều đồ như vậy, chẳng lẽ ngài định chuyển đến khu 1 sao?”
Dương Húc Dương nghi ngờ nói.
Khánh Trần nhìn hắn:
“Ngươi cũng biết chúng ta còn rất nhiều việc phải làm, các ngươi có thể nghỉ ngơi, nhưng ta thì không.”
Không hiểu sao, sau khi nghe những lời này, Dương Húc Dương lại cảm thấy rất cảm động:
“Ông chủ, ngài cực khổ rồi.”
Thật ra lý do khiến Khánh Trần không muốn tiếp tục ở đây không phải vì công việc ở khu 1, mà vì Tống Niểu Niểu.
Hắn không biết sau chuyện này, nếu tiếp tục chạm mặt nhau, hắn nên nói gì nữa.
Tuy hắn đã cố ý nói vài câu chữa cháy, nhưng chỉ cần cô gái đó không phải kẻ ngốc thì sớm muộn gì nàng cũng nghĩ thông mọi chuyện.
Ngoài ra vật cấm kỵ ACE-049 Dự báo thời tiết trong tay Lý Đông Trạch đủ điều kiện thu dụng, kích hoạt công năng thứ hai.
Chương 962, hơi điều chỉnh một chút, lúc thấy Lý Vân Thọ kết thúc phần diễn của mình, ta cảm thấy chương này viết rất ổn, Lý Vân Thọ hài lòng, ta cũng hài lòng.
Vốn dĩ lúc trước Khánh Trần chỉ định ở tạm đây một thời gian, khi nào công việc của hắn ở khu 1 ổn định một chút thì hắn sẽ dọn đến căn nhà mà Lý Tu Duệ mua cho hắn ở khu thứ ba.
Chỉ là không ngờ lại có nhiều chuyện bất ngờ xảy ra như vậy.
Có lẽ từ hôm nay trở đi, hắn sẽ không bao giờ gặp lại Tống Niểu Niểu nữa.
“Đúng rồi, bên phía Khánh Hoa thế nào rồi.”
Khánh Trần hỏi.
“Ngài yên tâm, Khánh Hoa có rất nhiều kinh nghiệm trong chuyện đó, hắn sẽ không sao đâu.”
Dương Húc Dương nói.
“Vậy là tốt rồi.”
Khánh Trần nhẹ nhàng gật đầu.
Dương Húc Dương nói tiếp:
“Chẳng lẽ ngài định điều tra những người đứng sau vụ mua bán này thật sao.
Ngài cũng biết, người dám trả tiền mua Tống Niểu Niểu thì địa vị chắc chắn rất cao.”
Khánh Trần nhìn Dương Húc Dương:
“Ta biết ngươi sợ ta sẽ gặp nguy hiểm vì chuyện này, nhưng dù những người đó có địa vị cao đến đâu cũng không sao, ngươi nghĩ địa vị của họ có thể cao hơn thủ lĩnh ảnh tử? Yên tâm, nếu quyền lực của ta không đủ để giải quyết họ thì thủ lĩnh ảnh tử sẽ ra mặt thay ta.”
Khánh Trần thầm nghĩ, nếu thủ lĩnh ảnh tử đã cố ý kiếm chuyện cho hắn thì sao hắn không kiếm thêm chút phiền phức cho đối phương? Nếu người khác đã tặng quà cho ngươi thì chẳng phải ngươi cũng nên đáp lễ sao.
Dương Húc Dương thầm nghĩ, hóa ra thanh tra chính là người của thủ lĩnh ảnh tử, vậy thì càng tốt.
….
Lúc này, Khánh Hoa đang chán nản bước từng bước trên một con phố náo nhiệt ở khu thứ năm.
Hắn biết có người đang theo dõi hắn nhưng không thèm để ý.
Đêm nay, trong khi những thám viên khác của tổ 7 đều được về nhà nghỉ ngơi thì hắn phải làm việc, vì Khánh Trần đã giao cho hắn một nhiệm vụ, chính là…đợi người của Jindai hoặc Kashima đến giao dịch.
Đã 7 ngày trôi qua kể từ khi tấm bảng trắng được đặt trước cửa phòng làm việc của tổ 7.
Tên những người Khánh Trần bắt được trong 7 ngày qua đều được viết lên đó.
Khánh Hoa đã từng nói với thanh tra, hắn sợ người của Jindai và Kashima sẽ không đến chỗ giao dịch.
Nhưng lúc đó Khánh Trần lại nói, nếu đối phương chưa đồng ý, có nghĩa là người chúng ta bắt được chưa đủ quan trọng với họ.
Nên hắn mới bảo mọi người tăng ca liên tiếp 10 ngày.
Đến khi đó, chắc chắn số người mà họ bắt được sẽ khiến đối phương phải động tâm, đối phương không muốn giao dịch cũng không được.
Hai ngày trước, Khánh Hoa đã dẫn người đi bắt một thành viên dòng chính của gia tộc Jindai.
Cha của hắn là một trong những nhân vật đại biểu cho gia tộc Jindai ở thành phố số 10, ngoài ra cha hắn còn là một trong những nghị viên cấp cao của liên bang.
Từ trước đến nay nếu một nghị viên muốn giữ được ghế của mình trong nghị viện, thanh danh của hắn phải thật trong sạch.
Nếu con trai hắn bị kết tội, hắn sẽ có một vết nhơ, vì vết nhơ này mà lòng tin của người dân đối với hắn sẽ giảm xuống.
Từ đó, số phiếu bầu cho hắn cũng sẽ giảm, số phiếu giảm thì hắn đắc cứ nhiệm kỳ tiếp kiểu gì, cho nên hắn không thể để con trai mình bị kết tội được.
Thật ra con trai của hắn làm việc cũng rất cẩn thận, chỉ không may gặp phải Khánh Trần thôi.
Đây chính là kế hoạch của Khánh Trần, hắn sẽ bắt người rất quan trọng đối với đối phương, đến khi đó họ không muốn giao dịch cũng không được.
Đây là dương mưu.
Nhưng Khánh Hoa không biết, không phải chỉ có mỗi người của Jindai đang theo dõi hắn.
Ở phía xa, trên sân thượng của một tòa cao ốc nào đó, thủ lĩnh ảnh tử cũng đang cầm kính viễn vọng theo dõi mọi hành động của hắn.
Thật ra hắn cũng cảm thấy rất hứng thú đối với kế hoạch lần này của Khánh Trần.
Từ trước đến nay hắn còn chưa nhìn thấy gia tộc Jindai bị ép xé bỏ mối quan hệ đồng minh với Kashima bao giờ, xem ra mọi chuyện sẽ rất thú vị đây.
Trên sân thượng lúc này, trừ thủ lĩnh ảnh tử ra thì ở đây vẫn còn môt người nữa, đối phương đang cung kính nói:
“Ảnh tử tiên sinh, người mua Tống Niểu Niểu rất có thể là một nhân vật nào đó nắm quyền rất lớn trong Trần thị.
Nếu thật sự bắt đối phương, có lẽ hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Sợ cái gì, không phải ta còn ở đây sao? Ngươi biết không, nếu ngươi thả một con hổ vào rừng, nó sẽ thử ăn tất cả động vật trong rừng một lần, ngươi biết vì sao nó làm vậy không?”
Người đứng sau sửng sốt nói:
“Tiên sinh, ta không biết.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Vì nó muốn biết mình đang đứng ở chỗ nào trong chỗi thức ăn ở khu rừng đó.
Nó có thể động đến ai và những người nào không thể động.
Có phải ngươi đang nghĩ Khánh Trần làm việc quá lỗ mãng? Thật ra những chuyện hắn đang làm chẳng khác gì con hổ đó cả, hắn muốn biết ta sẽ vì hắn làm những gì và hắn đang ở vị trí nào trong chuỗi thức ăn ở đây.”
Ngày mai sửa năm chương cuối, nhưng năm chương này lại có vấn đề nhất, đặc biệt là sinh tử quan cuối cùng.
Cốt truyện của Trung Vũ được tăng thêm trong lúc sửa đổi cũng phải nối vào đây.
Vì thế ta không chắc ngày mai có thể sửa xong được không, nhưng nhất định cuối tháng có thể hoàn thành, chắc chắn đấy.
Hai tháng qua ta cũng phải chịu áp lực tinh thần rất lớn, nhưng mọi việc sắp kết thúc rồi.
Được rồi, hôm nay nói đến đây thôi.
Hẹn mọi người ngày mai!
Chương 963, sau khi Hằng Xã rút lui, Giang Tiểu Đường chuyển lời cho Lý Đông Trạch.
ngừng cuộc chiến ở phương bắc vì một số nhân vật chủ chốt trong gia tộc bị người du hành thay thế, nghe nói những người bị thay thế đã gây náo loạn trong nội bộ hai gia tộc.
Có người đó Lý thị chính là người đứng sau lưng những kẻ thay thế này, cũng có người nói chuyện này chỉ là ngẫu nhiên thôi…
Nhưng dù có là ngẫu nhiên hay không thì cũng không ảnh hưởng gì đến sự náo nhiệt của thành phố số 10.
Cũng có thể do nơi xảy ra chiến tranh cạch họ quá xa nên không ai quan tâm đến nó.
Dù chiến tranh đã nổ ra nhưng thứ duy nhất thay đổi trong thành phố này chỉ là giá cả hàng hóa tăng một chút, cũng không có ai đổ xô đi mua vật tư hay thuốc men gì cả.
Vì chẳng ai quan tâm đến kết quả của cuộc chiến này.
Trong suy nghĩ của người dân liên bang, dù phe nào thắng thì cuộc sống của họ cũng không thay đổi gì.
Khánh Hoa bước đi trên con đường náo nhiệt, dòng người cứ thế đi lướt qua hắn, nhưng một lúc sau, bỗng có 7 người vây xung quanh hắn.
Hắn bước lên phía trước, 7 người đó cũng bước lên theo.
Dù hắn tiến hay lùi thì những người đó cũng theo sát hắn, như thể dòng người xung quanh họ là dòng nước siết, còn họ chính là những hòn đá cứng đầu trong dòng nước đó.
Lúc này Khánh Hoa mới nhớ đến những gì Khánh Trần dặn dò hắn trước khi đến đây, hắn lập tức nói vào tai nghe:
“Mục tiêu xuất hiện, đến đây đi.”
Một lúc sau, những thám viên của tổ 7 đang nấp trong các cửa hàng gần đó đều bước ra ngoài, tất cả đều đeo một chiếc túi đeo vai, trong túi có một khẩu súng, lúc này tay mỗi người đều nắm chặt khẩu súng trong túi.
Chỉ vào giây sau, hơn 30 thám viên đã bao vây xung quanh 7 người đó.
Bảy người đều kinh ngạc nhìn vòng vây xung quanh mình, có vẻ họ cũng không ngờ tổ 7 lại phái nhiều người đi theo Khánh Hoa như vậy.
Chẳng phải họ đến giao dịch sao, sao trận địa này lại giống sắp xảy ra một trận quyết đấu như vậy.
Trên sân thượng, thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ núp đằng sau.
Hắn vẫn cẩn thận như vậy, còn điều động nhiều người như thế.”
Lúc này, một người đàn ông trung niên lùn nhất trong bảy người bỗng nhích lại gần Khánh Hoa, vừa đi song song với hắn vừa nói:
“Khánh Hoa thanh tra, ta tìm ngươi để nói chuyện giao dịch Jindai Kyouichi.”
Khánh Hoa cười lạnh:
“Có người nào đến giao dịch mà mang nhiều người như vậy sao?”
Người đàn ông trung niên sửng sốt, sau đó hắn lại quay sang nhìn xung quanh rồi tự nhủ.
Ngươi nói gì, ta CMN chỉ mang mỗi sáu người đến đây.
Nhìn ngươi xem, chẳng phải số người ngươi mang đến đây còn gấp 5 lần số người ta mang sao, thế mà ngươi còn dám nói ta mang nhiều người?!
Nhưng hắn không định tiếp tục vòng vo mà thẳng nói vào chuyện chính:
“Jindai Kyouichi ở đâu? Ta biết đêm nay các ngươi đã mang hắn ra khỏi ngục giam bí mật, các ngươi có muốn giao dịch luôn vào tối nay không?”
Khánh Hoa liếc nhìn đối phương:
“Vậy phải xem các ngươi có thành ý hay không.
Ta đã nói nếu ngươi muốn cứu Jindai Kyouichi thì phải đưa ra bằng chứng phạm tội của hai người Kashima có giá trị ngang hàng.
Còn về ngang hàng hay không thì chúng ta sẽ tự quyết định, lúc nào chúng ta xác định chứng cứ phạm tội của hai người đó đầy đủ thì mới thả người.”
Người đàn ông đó trầm ngâm một lúc, sau đó mới lấy hai tờ giấy trong tay áo cho Khánh Hoa:
“Đây là thông tin về hai thành viên Kashima, nếu ngươi thấy không có vấn đề gì thì chúng ta sẽ tiền hành giao dịch.”
Khánh Hoa thận trọng nhìn xung quanh, sau khi xác định không ai chú ý đến họ, hắn mới lặng lẽ mở hai tờ giấy trong tay.
Người đầu tiên chính là một nhân viên tình báo của Kashima có danh hiệu là Tể Châu đã mất tích hai năm trước.
Trước đây người này rất nổi tiếng, nghe nói hắn còn là một trong những người phụ trách hệ thống tình báo của Kashima ở thành phố số 10, nhưng trong một lần thực hiện nhiệm vụ, cấp dưới của hắn đã vô tình để lộ thân phận hắn.
Sau chuyện đó, không ai thấy hắn xuất hiện nữa.
Đa phần mọi người đều nghĩ hắn đã trốn về địa bàn của Kashima, nhưng không ai biết hắn đã bị người của Jindai bắt.
Người thứ hai cũng là một thành viên rất nổi tiếng của Kashima, đối phương chính là cháu ruột của gia chủ Kashima đương nhiệm.
Trước đây hắn từng là chủ tịch uỷ ban quản lý trị an PCE ở thành phố số 10, nhưng trong một lần về quê tế tổ, hắn đột nhiên mất tích.
Xem ra cũng bị người của Jindai bắt.
Khánh Hoa vừa liếc nhìn người đàn ông trung niên thấp bé vừa tự nhủ, không ngờ Jindai lại là người đứng sau những chuyện này.
Chẳng phải họ mối quan hệ đồng minh của hai nhà vô cùng bền vững sao, vậy mà họ lại vụng trộm bắt hai nhân vật quan trọng của Kashima, cái này ĐM đây còn là đồng minh sao, làm gì có đồng minh nào như thế cơ chứ?
Thật đểu giả.
Quân đội của Lý thị rút lui và tập hợp sẽ được miêu tả chi tiết hơn, lúc trước gặp nhau hơi qua loa.
Chương 964 điều chỉnh kết cấu cốt truyện, Tiểu Tam phát hiện bảy chiếc quan tài vàng dưới lòng đất, sau đó nghe lén được cuộc đối thoại giữa quốc vương Roosevelt và công tước Phong Bạo, hay tin hoàng tộc đã lấy được Ly Rượu Độc.
Nếu Kashima biết gia tộc Jindai từng làm những chuyện này thì những thành viên của 2 gia tộc ở thành phố số 10 còn có thể chung sống hòa thuận nữa?
Nhưng Khánh Hoa bỗng nhận ra một vấn đề, tuy thân phận Jindai Kyouichi rất quan trọng, nhưng hắn cũng đâu quan trọng đến mức gia tộc Jindai phải mạo hiểm như vậy?
Hắn bắt đầu cảm thấy xúc động, không ngờ kế hoạch của ông chủ lại hiệu quả như vậy.
Sau chuyện này, mối quan hệ đồng minh của Jindai và Kashima còn có thể bền vững như lúc trước sao!
Khánh Hoa nói:
“Ta đồng ý trao đổi, nhưng ta có một điều kiện.
Trong quá trình giao dịch, ngươi phải đưa ra được chứng cứ phạm tội của họ, không có số chứng cứ đó thì sao chúng ta có thể bắt họ được.
Khi các ngươi đưa số chứng cứ đó cho chúng ta, ta cũng sẽ giao lại chứng cứ phạm tội của Jindai Kyouichi cho các ngươi, với số chứng cứ đó, hắn sẽ không lo bị kết tội nữa.”
Trong hiến pháp của liên bang, khu 1 có quyền bắt giam thành viên của các tập đoàn.
Nhưng khi bắt người, họ phải đưa ra được chứng cứ xác thực, nếu không tập đoàn có thể dễ dàng cứu những người đó ra ngoài.
Lúc đó tổ 7 sẽ bị lỗ.
Người đàn ông trung niên thấp bé nói:
“Được thôi, đã đồng ý giao dịch, tất nhiên chúng ta đã chuẩn bị đủ, các ngươi chắc chắn sẽ hài lòng.
Chúng ta sẽ giao dịch ở đâu?”
“Địa điểm giao dịch là ở đây.”
Khánh Hoa lạnh lùng nói:
“Hai bên sẽ cùng lái xe đến, sau khi kiểm tra chứng cứ xong, chúng ta sẽ trao đổi con tin.
Sau chuyện này, chúng ta sẽ không liên quan gì đến nhau nữa.”
Người đàn ông trung niên nghĩ một lúc rồi nói:
“Được thôi!”
Lí do Khánh Hoa chọn nơi này không chỉ vì ở đây có rất nhiều người, mà còn vì tất cả số camera giám sát ở đây đều bị các thành viên câu lạc bộ ở thành phố số 10 đạp nát, rất thích hợp để giao dịch.
Rất nhanh sau đó, hai chiếc xe thương vụ cùng xuất hiện ở phía nam và phía bắc con phố, hai bên cùng dừng lại ở hai đầu.
Cửa xe mở ra, hai bên cùng đi kiểm tra xem người ngồi trong xe có phải người mình muốn không.
Xác định xong người đang ngồi trong xe chính là Jindai Kyouichi, người đàn ông trung niên lập tức đưa tất cả ảnh chụp và tư liệu cho Khánh Hoa.
Sau khi Khánh Hoa xác nhận đây chính là chứng cớ phạm tội của hai người đó, hắn mới chậm rãi gật đầu.
Tiếp theo hai bên tiến hành trao đổi con tin, trao đổi xong, cả hai cùng rời khỏi hiện trường.
Khánh Hoa vẫn đang đứng ngẩn ra giữa phố.
Từ lúc bắt đầu giao dịch đến giờ hắn vẫn chưa thể tin đây là sự thật.
Chẳng lẽ kế hoạch của ông chủ đã thành công?!
Lúc này hắn cảm thấy rất thoải mái, nếu họ có thể khai thác được những tin tức trong tay hai thành viên của Kashima mà gia tộc Jindai vừa trao đổi, thu hoạch chắc chắn sẽ rất lớn.
Nhưng vấn đề mấu chốt cũng không phải ở việc này, mà là, nếu gia tộc Kashima biết Jindai từng làm chuyện này, chắc chắn mối quan hệ đồng minh của họ sẽ rạn nứt, mà vết nứt này sẽ không nhỏ đâu.
Trước đây, những thành viên của Jindai và Kashima làm việc ở khu 1 đều rất đoàn kết, mọi người đều không thể làm gì được họ.
Khi mối quan hệ này sắp bị tổ 7 phá vỡ, không biết cảnh tượng lúc đó sẽ thế nào?
Chỉ cần tượng tượng thôi đã hưng phấn rồi.
Bây giờ em trai của Khánh Hoa đang tham gia chiến đấu với Jindai và Kashima ở phương bắc, hắn rất căm thù Jindai và Kashima.
Nếu hắn có thể khiến mối quan hệ đồng minh của hai nhà đó tan vỡ, có lẽ số lượng binh sĩ của Khánh thị chết trên chiến trường sẽ giảm rất nhiều.
Nghĩ đến đây, Khánh Hoa lại tiếp tục bước đi, tâm trạng của hắn đã tốt hơn nhiều.
Nhưng chỉ mấy phút sau, một cô gái tóc đỏ đã bước lại gần hắn, nói nhỏ:
“Ta là người đại diện cho gia tộc Jindai đến giao dịch với ngươi.”
Khánh Hoa kinh ngạc quay đầu nhìn nàng:
“???”
Cái gì?
Gia tộc Jindai muốn giao dịch sao?
Không phải họ vừa giao dịch sao!
Khánh Hoa chần chờ hỏi:
“Ngươi là người của gia tộc Jindai thật sao?”
Trên môi và trên mũi của cô gái đang đứng trước mặt hắn đều đeo khuyên, nhìn rất Punk.
Nàng bình tĩnh nói:
“Ta tên là Jindai Sorajutsu, là chị gái của Jindai Kyouichi, chắc hẳn trước đây ngươi đã nhìn thấy ta rồi.”
Đến giờ Khánh Hoa mới nhận ra đối phương.
Đúng vậy, đây là chẳng phải là người chị nổi tiếng của Jindai Kyouichi sao, không ngờ một người nổi tiếng như đối phương lại đích thân đến đây.
Có lẽ vì lo cho an nguy của em trai nàng.
Nhưng nếu Jindai Sorajutsu mới là người đại biểu của gia tộc Jindai thì mẹ nó nhóm người lúc trước là ai?!
CMN sao họ lại làm vậy!
Tuy nhận nhầm người nhưng họ vẫn không thua thiệt gì, ít nhất thì họ đã có được bằng chứng phạm tội của hai nhân vật rất quan trọng trong gia tộc Kashima.
Nhưng tại sao, Khánh Hoa càng nghĩ càng cảm thấy đau đầu.
Hắn do dự một lúc rồi mới nói với Jindai Sorajutsu:
“Nếu ta nói Jindai Kyouichi đã bị người khác đổi đi rồi thì ngươi có tin không….”
Jindai Sorajutsu:
“???”
Tại sao họ lại đi đổi em trai nàng? Họ đổi em trai nàng làm gì!
Hôm nay lên tổng cộng 11 chương, từ đây tới tối sẽ lên thêm 5 chương nữa ạ!
Nếu Kashima biết gia tộc Jindai từng làm những chuyện này thì những thành viên của 2 gia tộc ở thành phố số 10 còn có thể chung sống hòa thuận nữa?
Nhưng Khánh Hoa bỗng nhận ra một vấn đề, tuy thân phận Jindai Kyouichi rất quan trọng, nhưng hắn cũng đâu quan trọng đến mức gia tộc Jindai phải mạo hiểm như vậy?
Hắn bắt đầu cảm thấy xúc động, không ngờ kế hoạch của ông chủ lại hiệu quả như vậy.
Sau chuyện này, mối quan hệ đồng minh của Jindai và Kashima còn có thể bền vững như lúc trước sao!
Khánh Hoa nói:
“Ta đồng ý trao đổi, nhưng ta có một điều kiện.
Trong quá trình giao dịch, ngươi phải đưa ra được chứng cứ phạm tội của họ, không có số chứng cứ đó thì sao chúng ta có thể bắt họ được.
Khi các ngươi đưa số chứng cứ đó cho chúng ta, ta cũng sẽ giao lại chứng cứ phạm tội của Jindai Kyouichi cho các ngươi, với số chứng cứ đó, hắn sẽ không lo bị kết tội nữa.”
Trong hiến pháp của liên bang, khu 1 có quyền bắt giam thành viên của các tập đoàn.
Nhưng khi bắt người, họ phải đưa ra được chứng cứ xác thực, nếu không tập đoàn có thể dễ dàng cứu những người đó ra ngoài.
Lúc đó tổ 7 sẽ bị lỗ.
Người đàn ông trung niên thấp bé nói:
“Được thôi, đã đồng ý giao dịch, tất nhiên chúng ta đã chuẩn bị đủ, các ngươi chắc chắn sẽ hài lòng.
Chúng ta sẽ giao dịch ở đâu?”
“Địa điểm giao dịch là ở đây.”
Khánh Hoa lạnh lùng nói:
“Hai bên sẽ cùng lái xe đến, sau khi kiểm tra chứng cứ xong, chúng ta sẽ trao đổi con tin.
Sau chuyện này, chúng ta sẽ không liên quan gì đến nhau nữa.”
Người đàn ông trung niên nghĩ một lúc rồi nói:
“Được thôi!”
Lí do Khánh Hoa chọn nơi này không chỉ vì ở đây có rất nhiều người, mà còn vì tất cả số camera giám sát ở đây đều bị các thành viên câu lạc bộ ở thành phố số 10 đạp nát, rất thích hợp để giao dịch.
Rất nhanh sau đó, hai chiếc xe thương vụ cùng xuất hiện ở phía nam và phía bắc con phố, hai bên cùng dừng lại ở hai đầu.
Cửa xe mở ra, hai bên cùng đi kiểm tra xem người ngồi trong xe có phải người mình muốn không.
Xác định xong người đang ngồi trong xe chính là Jindai Kyouichi, người đàn ông trung niên lập tức đưa tất cả ảnh chụp và tư liệu cho Khánh Hoa.
Sau khi Khánh Hoa xác nhận đây chính là chứng cớ phạm tội của hai người đó, hắn mới chậm rãi gật đầu.
Tiếp theo hai bên tiến hành trao đổi con tin, trao đổi xong, cả hai cùng rời khỏi hiện trường.
Khánh Hoa vẫn đang đứng ngẩn ra giữa phố.
Từ lúc bắt đầu giao dịch đến giờ hắn vẫn chưa thể tin đây là sự thật.
Chẳng lẽ kế hoạch của ông chủ đã thành công?!
Lúc này hắn cảm thấy rất thoải mái, nếu họ có thể khai thác được những tin tức trong tay hai thành viên của Kashima mà gia tộc Jindai vừa trao đổi, thu hoạch chắc chắn sẽ rất lớn.
Nhưng vấn đề mấu chốt cũng không phải ở việc này, mà là, nếu gia tộc Kashima biết Jindai từng làm chuyện này, chắc chắn mối quan hệ đồng minh của họ sẽ rạn nứt, mà vết nứt này sẽ không nhỏ đâu.
Trước đây, những thành viên của Jindai và Kashima làm việc ở khu 1 đều rất đoàn kết, mọi người đều không thể làm gì được họ.
Khi mối quan hệ này sắp bị tổ 7 phá vỡ, không biết cảnh tượng lúc đó sẽ thế nào?
Chỉ cần tượng tượng thôi đã hưng phấn rồi.
Bây giờ em trai của Khánh Hoa đang tham gia chiến đấu với Jindai và Kashima ở phương bắc, hắn rất căm thù Jindai và Kashima.
Nếu hắn có thể khiến mối quan hệ đồng minh của hai nhà đó tan vỡ, có lẽ số lượng binh sĩ của Khánh thị chết trên chiến trường sẽ giảm rất nhiều.
Nghĩ đến đây, Khánh Hoa lại tiếp tục bước đi, tâm trạng của hắn đã tốt hơn nhiều.
Nhưng chỉ mấy phút sau, một cô gái tóc đỏ đã bước lại gần hắn, nói nhỏ:
“Ta là người đại diện cho gia tộc Jindai đến giao dịch với ngươi.”
Khánh Hoa kinh ngạc quay đầu nhìn nàng:
“???”
Cái gì?
Gia tộc Jindai muốn giao dịch sao?
Không phải họ vừa giao dịch sao!
Khánh Hoa chần chờ hỏi:
“Ngươi là người của gia tộc Jindai thật sao?”
Trên môi và trên mũi của cô gái đang đứng trước mặt hắn đều đeo khuyên, nhìn rất Punk.
Nàng bình tĩnh nói:
“Ta tên là Jindai Sorajutsu, là chị gái của Jindai Kyouichi, chắc hẳn trước đây ngươi đã nhìn thấy ta rồi.”
Đến giờ Khánh Hoa mới nhận ra đối phương.
Đúng vậy, đây là chẳng phải là người chị nổi tiếng của Jindai Kyouichi sao, không ngờ một người nổi tiếng như đối phương lại đích thân đến đây.
Có lẽ vì lo cho an nguy của em trai nàng.
Nhưng nếu Jindai Sorajutsu mới là người đại biểu của gia tộc Jindai thì mẹ nó nhóm người lúc trước là ai?!
CMN sao họ lại làm vậy!
Tuy nhận nhầm người nhưng họ vẫn không thua thiệt gì, ít nhất thì họ đã có được bằng chứng phạm tội của hai nhân vật rất quan trọng trong gia tộc Kashima.
Nhưng tại sao, Khánh Hoa càng nghĩ càng cảm thấy đau đầu.
Hắn do dự một lúc rồi mới nói với Jindai Sorajutsu:
“Nếu ta nói Jindai Kyouichi đã bị người khác đổi đi rồi thì ngươi có tin không….”
Công tước Phong Bạo sắp lên đường, mang theo bảy chiếc quan tài vàng, bắt đầu cuộc viễn chinh của Đế Quốc.
Khánh Trần phải nghĩ cách phá hủy quan tài trước khi công tước Phong Bạo đánh thức bảy lão quái vật ấy.
Chương 965, căn bệnh ung thư của Khánh Trần đã đến giai đoạn cuối, trạng thái vô cùng suy yếu, đến đây sẽ lại viết về cuộc sống của hắn trên Kình Đảo, tương tác giữa hắn và học sinh trong trường học dành cho người du hành thời gian.
Lúc này, cánh cửa trên sân thượng của một cao ốc nào đó đang bị ai đó đẩy ra.
Người đàn ông trung niên thấp bé vừa giao dịch với Khánh Hoa vác Jindai Kyouichi bước ra khỏi cửa, cung kính nói:
“Ảnh tử tiên sinh, ta đã đổi được hắn, trước khi đến đây ta đã cho hắn chút thuốc mê nên hắn không biết gì cả.”
Thủ lĩnh ảnh tử không nói gì mà vừa nhìn biểu cảm ngơ ngác trên mặt Khánh Hoa và Jindai Sorajutsu, vừa cười ha hả.
Người đàn ông trung niên thấp bé và người trẻ tuổi đang đứng sau lưng hắn đều không quấy rầy.
“Ha ha ha, các ngươi xem biểu cảm ngơ ngác của Khánh Hoa kìa, tuyệt!”
Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị thoải mái cười to.
Xem ra thị lực của thủ lĩnh ảnh tử vô cùng tốt, tốt đến mức rõ ràng hắn đang đứng cách hai ngươi kia vài trăm mét mà hắn vẫn có thể thấy rõ biểu cảm trên mặt Khánh Hoa.
Hắn chính là người sắp xếp cuộc giao dịch vừa rồi.
Cao thủ dưới trướng thủ lĩnh ảnh tử mới là người bắt cóc hai thành viên của Kashima.
Người trẻ tuổi khẽ nói:
“Ông chủ, rất lâu rồi không thấy ngài vui vẻ như hôm nay.”
Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị đứng dậy cười híp mắt:
“Vì các ngươi quá nghiêm túc mới không khiến ta vui được.
Cuộc đời là một trò chơi, các ngươi không cần lúc nào cũng căng thẳng, vui vẻ và tahr lỏng một chút.
Các ngươi vui cười một lần thì Khánh thị cũng không sụp đổ ngay.”
Người trẻ tuổi nghĩ một lúc mới dám hỏi:
“Nhưng ngài làm vậy làm gì?”
“Ngươi không cảm thấy chơi rất vui sao?”
Thủ lĩnh ảnh tử cười hỏi.
Nam tử trẻ tuổi trầm mặc….
Thủ lĩnh ảnh tử nói tiếp:
“Từ khi bị bắt đến giờ, có phải hai thành viên của Kashima vẫn không biết người bắt họ là ai đúng không? Chẳng phải chúng ta đã moi hết tin tức rồi sao, có giữ họ lại cũng chẳng để làm gì.
Ngay lúc ta đang phân vân có nên giết họ hay không thì Khánh Trần đưa ra kế hoạch này.
Tuy họ không còn tác dụng gì đối với chúng ta, nhưng đối với giao dịch này, họ lại có thể mang đến tác dụng rất lớn.
Sau hôm nay, chắc chắn mọi người đều nghĩ Jindai chính là người giao họ cho tổ 7, dù Jindai không thừa nhận, nhưng chẳng lẽ Kashima sẽ không nghi ngờ sao? Có đôi khi không cần phải vạch trần mọi chuyện, chỉ cần ngươi có thể gieo sự nghi ngờ vào đầu họ, mọi chuyện sẽ tự diễn ra.”
….
Trên đường đi, Khánh Hoa và Jindai Sorajutsu đều không nói gì.
Hiển nhiên Jindai Sorajutsu đã mất kiểm soát cảm xúc, nàng tới đây để cứu em trai mình, kết quả em trai lại bị người khác mua mất rồi?
Nàng không thể chấp nhận được kết quả này…
Nhưng cũng không thể trách Khánh Hoa được.
Cao thủ dưới tay ảnh tử Khánh thị tự mình ra tay diễn kịch, làm đến nơi đến chốn từng chi tiết một.
Thậm chí còn lấy hai người cực kì quan trọng của Kashima đã mất tích ra để trao đổi, ai mà ngờ đây chỉ là một âm mưu chứ?
Cho nên, mọi người đều không lường được chiêu này của ảnh tử.
Jindai Sorajutsu nhìn Khánh Hoa, phẫn nộ chất vấn:
“Rốt cuộc em trai ta đã đi đâu? Không thể đột nhiên biến mất như vậy được!”
Khánh Hoa chần chờ:
“Ngươi đại diện cho gia tộc Jindai ư, có phải là những người khác của gia tộc Jindai đến giao dịch nhưng ngươi lại không biết không?”
Jindai Sorajutsu tức giận nói:
“Trừ ta ra, không còn ai trong gia tộc Jindai đến tham gia vụ giao dịch này nữa!”
Khánh Hoa ngẫm nghĩ:
“Vậy ngươi chờ một lát, ta cần gọi điện thông báo ông chủ đã.”
Thật ra Khánh Hoa không muốn gọi cú điện thoại này, vì Khánh Trần đã giao chuyện này cho hắn, vậy hắn phải hoàn thành thật tốt, mang kết quả cuối cùng về cho Khánh Trần.
Đây mới là cấp dưới tốt.
Bây giờ hắn mới chỉ giải quyết được một nửa công việc, còn phải làm phiền ông chủ ra mặt giải quyết nốt, điều này khiến hắn cảm thấy bản thân thật vô dụng.
Nhưng hắn lại không thể không gọi, vì hắn nhận ra người giả mạo Jindai đến giao dịch hẳn là có âm mưu lớn.
Nếu hắn đã nghĩ mãi không ra, vậy cứ thành thật báo cáo, ít nhất phải nhanh chóng cho ông chủ biết chuyện này.
Sau khi cuộc gọi kết nối, Khánh Hoa đi ra một bên nói rõ mọi chuyện cho Khánh Trần.
Khánh Trần quan tâm đến điểm chính đầu tiên:
“Hai người Kashima kia đã ở trong tay chúng ta rồi đúng không?”
Khánh Hoa giải thích:
“Đúng vậy, chỉ còn 15 phút nữa là đến ngục giam bí mật, vừa rồi ta đã xác nhận lại.
Bên phía mấy anh em khác đều không xảy ra chuyện gì, giao dịch lúc trước vẫn thuận lợi, chỉ là bây giờ…”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Đối với chúng ta mà nói, chỉ cần bắt được thành viên của Kashima là giao dịch này đã xem như thành công rồi.
Còn về Jindai Sorajutsu…Nếu không ngươi hỏi nàng xem còn muốn giao dịch người nữa không, bây giờ chúng ta đi bắt giúp nàng?”
Khánh Hoa trợn mắt há hốc mồm:
“Ông chủ…”
Hắn thấy việc này kỳ quái y như có người giả mạo gia tộc Jindai đến trao đổi Jindai Kyouichi vậy.
Ngoài ra, tăng thêm nội dung khôi lỗi và Trung Vũ hợp tác chuẩn bị ngăn cản Khánh Trần hoàn thành sinh tử quan.
Vốn dĩ ta còn muốn xóa phục bút hồi sinh ông chủ Hà, nhưng sau khi suy nghĩ cuối cùng vẫn giữ lại.
Mọi người có thể coi những nội dung mới được thêm vào như easter egg, khoảng hơn 4000 chữ.
Mặt khác nói về kế hoạch cuối tháng này, chỉ còn hai chương cuối cùng, nhưng hai chương này liên quan đến nội dung hai lượt sinh tử quan cuối cùng của Khánh Trần, cũng là nội dung ta không hài lòng nhất, cho nên phải viết lại hết.
Thế có nghĩa là viết lại một đoạn cao trào, ta dự tính nội dung mới có lẽ sẽ tăng thêm hơn mười nghìn chữ, ngoài ra trưa mai bắt đầu Giải đấu Dota 2 rồi, ta phải xem đội Trung Quốc đấu, ủng hộ Team Aster…
Vả lại nhân lúc bình luận tại chỗ chưa khôi phục, các ngươi không mắng chửi ta được, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, sau đó chuẩn bị cho việc cập nhật lại chương mới, kết thúc câu chuyện…
Trọng điểm là bây giờ các ngươi vẫn chưa thể mắng ta…
Nên là hẹn gặp lại vào ngày 31 nhé!
Chương 966: Đón Một Người Về Nhà 1
Nhưng không đợi Khánh Hoa nói gì, Khánh Trần đã thở dài:
“Hình như không phù hợp lắm, Jindai Sorajutsu này chỉ tới để cứu em trai, không quan tâm đến những chuyện khác…Vậy chạy đi.”
“Hả?”
Khánh Hoa sửng sốt.
“Chạy đi, mặc kệ là ai đã mua Jindai Kyouichi, chúng ta không lỗ là được.”
Khánh Trần nói:
“Chạy mau!”
Một giây sau, Jindai Sorajutsu với mái tóc đỏ, mặc đồ punk bỗng nhiên trông thấy Khánh Hoa vừa gọi điện thoại, vừa quay đầu nhìn nàng.
Ngay sau đó, đối phương đột nhiên quay người chạy như điên khỏi hiện trường.
Jindai Sorajutsu:
“???”
Nàng ngây ra, không ngờ đường đường là mật thám khu tình báo số 1 lại có thể bỏ chạy như thế.
Cứ chạy vậy sao?
Đây là chuyện mà cán bộ cao cấp của PCA nên làm?
Jindai Sorajutsu vô cùng uất ức, nhưng nàng nhìn tốc độ Khánh Hoa chạy đi liền biết mình không thể đuổi kịp.
Lúc này, ảnh tử Khánh thị vẫn ngồi ở mép sân thượng chọc trời của toà nhà.
Hứng thú quan sát thế giới giống như ngày trước ngồi ở mép vách núi Thanh Sơn vậy.
“Vậy mà lại chạy ha ha ha.”
Ảnh tử nở nụ cười:
“Nhưng đôi khi bỏ chạy cũng là một cách xử lí vấn đề rất tốt.”
“Ông chủ, tiếp theo phải làm thế nào?”
Người đàn ông trung niên thấp bé hỏi.
Ảnh tử Khánh thị ngẫm nghĩ:
“Đưa Jindai Kyouichi cho Jindai Sorajutsu, chỉ đến khi Jindai Kyouichi về đến nhà, gia tộc Jindai mới tính là vào cuộc chính thức.”
“Thả Jindai Kyouichi?!”
Người đàn ông trung niên hiếu kỳ nói:
“Ông chủ, chẳng lẽ không nên giữ Jindai Kyouichi lại để thẩm vấn sao?”
Bây giờ, người đàn ông trung niên đột nhiên cảm thấy hành động này của ông chủ khá quái dị.
Vừa rồi họ phải bày trận lớn như thế, dùng hai nhân vật quan trọng của gia tộc Kashima để đổi lấy Jindai Kyouichi, bây giờ lại muốn trả lại cho Jindai Sorajutsu?
Người đàn ông trung niên kinh ngạc, nhưng người trẻ tuổi sau lưng ảnh tử đã quá quen với việc này rồi.
Hắn thường xuyên đi theo ảnh tử, biết không thể phán đoán suy nghĩ của ông chủ theo lẽ thường.
Lại thấy ảnh tử cười lắc đầu:
“Một người trẻ tuổi đời thứ ba nhà Jindai có thể biết được bao nhiêu thứ có ích chứ? Bây giờ cho hắn về nhà mới có thể phát huy được giá trị lớn nhất của hắn.” “Không đúng, nói đúng hơn là để người của thế lực khác nhìn thấy hắn về nhà, mới có thể phát huy được giá trị lớn nhất của hắn.”
Ảnh tử tiếp tục nói:
“Đi đi.
Làm xong chuyện này, mấy người tham gia giao dịch này đều đến hoang dã cả đi, tạm thời đừng xuất hiện ở Liên Bang nữa, chờ đến khi ta phá huỷ đồng minh tình báo của Jindai và Kashima rồi nói sau.”
Người đàn ông trung niên và người trẻ tuổi sau lưng ảnh tử đã hiểu, chỉ khi người khác nhìn thấy Jindai Kyouichi về nhà, giao dịch của tổ 7 với Jindai mới được coi là thật, mới có thể khiến Kashima hoàn toàn căm thù Jindai.
Nếu không, tuy giao dịch đã hoàn thành, nhưng đối tượng giao dịch là Jindai Kyouichi lại không trở về gia tộc Jindai, đồ ngốc cũng nhìn ra có vấn đề.
“Ông chủ muốn làm gì trên hoang dã?”
Người trẻ tuổi thấp giọng hỏi.
Ảnh tử ngẫm nghĩ rồi nói:
“Nghe nói Hỏa Đường có một thần nữ đột nhiên xuất hiện, thần tử trưởng thành đều phải đi săn nhân vật lớn của Liên Bang, chắc hẳn thần nữ cũng đi, các ngươi xem thử có lợi dụng được chuyện này không.”
Ảnh tử rất ít khi làm chuyện gì mất công.
Lấy thói quen của hắn mà nói, mượn sức mới là cách làm thông minh nhất.
Giống như đêm nay, thật ra hắn chỉ tìm một thời cơ thích hợp nhất để ra tay thôi, nhưng cũng nhờ chiêu này của hắn mới giúp Khánh Trần giải quyết được mọi chuyện.
Phải biết, tuy Jindai Kyouichi rất quan trọng với nghị viên kia, nhưng còn chưa đủ để nghị viên đó làm trái với mục đích của gia tộc, phá huỷ đồng minh tình báo của Jindai và Kashima.
Thậm chí hôm qua gia tộc Jindai còn thông báo cho cha của Jindai Kyouichi: Cấm nghĩ cách cứu Jindai Kyouichi, việc này liên quan đến đồng minh của Jindai và Kashima, Jindai Kyouichi còn lâu mới có giá trị cao bằng đồng minh.
Cho nên, thật ra đêm nay Jindai Sorajutsu vụng trộm tới đây.
Cô gái tóc đỏ này cũng không có người của gia tộc Kashima trong tay, nàng chỉ lo lắng cho em trai mình, muốn dùng một chút tình báo để đổi lấy em trai.
Ngay cả cha nàng cũng không biết về hành động này.
Cho nên, nếu như đêm nay ảnh tử không ra tay, rất có thể kế hoạch của Khánh Trần sẽ thất bại.
Như vậy nhất định Khánh Trần sẽ phải tiếp tục bắt người, mãi đến khi hắn bắt được nhân vật quan trọng thực thụ mới có thể phá huỷ đồng minh tình báo của Jindai, Kashima.
Bây giờ ảnh tử xuất hiện, vừa chơi đùa vừa giúp hắn giải quyết vấn đề.
Nhưng không phải ảnh tử Khánh thị muốn giúp Khánh Trần, mà cơ hội này rất hiếm có, cũng rất thú vị, hắn có hứng thú chơi cùng Khánh Trần.
Hơn nữa chuyện này còn có ý nghĩa sâu xa hơn.
Ảnh tử Khánh thị muốn thông qua chuyện này để đón một người về nhà.
Lúc này, Jindai Sorajutsu còn đang mờ mịt đứng trên đường không biết làm sao.
Chương 967: Đón Một Người Về Nhà 2
Một giây sau, người đàn ông trung niên thấp bé kéo một cái túi du lịch đi ngang qua chỗ nàng, ném túi du lịch xuống bên chân nàng.
Jindai Sorajutsu sững sờ, vội ngồi xổm xuống mở túi du lịch ra, em trai Jindai Kyouichi của nàng đang ngủ say bên trong.
Jindai Sorajutsu vui đến phát khóc, nàng gọi điện thoại cho cha mình:
“Ba ba, ta tìm ra em trai rồi!”
Nhưng điều nàng không ngờ được là cha nàng không những không vui vẻ, mà còn nổi giận lôi đình:
“Ai bảo ngươi đi tìm hắn? Ta đã nói không được cứu hắn rồi mà, đây là mưu kế phá hoại đồng minh tình báo Jindai và Kashima của Khánh thị! Ngươi bị ngu sao?”
Jindai Sorajutsu bị cha mình mắng, hốc mắt hơi đỏ lên.
Nàng ôm em trai hôn mê bất tỉnh nói:
“Nhưng đây là em trai ta, là con trai ruột của ngươi! Hơn nữa nếu chuyện của hắn bị lộ ra ngoài, ngươi cũng không giữ được chức nghị viên! Cha cứ yên tâm, ta không trao đổi bất kì lợi ích gì với đối phương cả, là có người tốt bụng cứu em trai đặt trong túi du lịch ném đến bên chân ta!”
“Thế giới này làm gì có người tốt, tất cả đều muốn tính toán chúng ta! Ngươi thật sự cho rằng sẽ có người tốt bụng cứu tên ngu xuẩn kia sao.”
Cha nàng đã hiểu, hiển nhiên bây giờ họ đã bị người ta hãm hại, nhưng hắn không thể biết được người hãm hại họ là ai:
“Mất chức nghị viên thì thôi, bây giờ nếu gia tộc trách móc, chưa chắc ta giữ được mạng, cứ bỏ mặc Jindai Kyouichi ở đó, ngươi trở về đây cho ta!”
Jindai Sorajutsu trẻ tuổi không thể hiểu được vì sao cứu em trai mình lại là sai?
Ảnh tử ngồi một mình trên mép sân thượng nhìn thấy tất cả, lầm bẩm cười nói:
“Đến bao giờ mọi người mới có thể hiểu được tâm trạng của chị gái cứu em trai bây giờ mới là thứ đáng quý nhất trên đời? Ai cũng bị phù hoa che mắt cả.”
Nói rồi, hắn ngây người nhìn ra chân trời phía xa.
Không biết qua bao lâu, hắn gọi điện thoại cho Khánh Trần:
“Ta đã gửi ảnh Khánh Hoa giao dịch thành viên Kashima và Jindai Sorajutsu đón được em trai cho ngươi rồi đấy, truyền ra ngoài cho ta.
Nếu người của Kashima tới tìm ngươi trao đổi, nhất định phải nói muốn người tên là “Jindai Yashusi”, ta chắc chắn người mất tích này ở trong tay Kashima.”
Khánh Trần ngồi trong văn phòng không người ở tầng ba khu tình báo số 1, lập tức hiểu, hoá ra mọi chuyện đêm nay đều là kế hoạch của ảnh tử tiên sinh.
Hắn hiếu kì hỏi:
“Jindai Yashusi là ai, rất quan trọng với ngài sao?”
Ảnh tử nói:
“Không phải quan trọng với ta, mà là quan trọng với gia tộc Jindai.
Kashima giam giữ hắn 7 năm, biết được hết những gì cần biết rồi, bây giờ hắn không còn giá trị, cho nên mới muốn đổi lấy thành viên Kashima có biệt danh Tế Châu kia.”
Khánh Trần hỏi:
“Sau đó thì sao?”
Ảnh tử Khánh thị nói:
“Sau khi bắt được Jindai Yashusi, ngươi đi nói với người Jindai là chúng ta có thể trả Jindai Yashusi cho họ, điều kiện là thả Khánh Mục về.
Nếu không, chúng ta sẽ nhốt Jindai Yashusi vào trong chuồng heo, heo ăn cái gì, Jindai Yashusi sẽ ăn cái đó.”
“Khánh Mục là ai?”
Khánh Trần khó hiểu.
Hắn cảm thấy sao đột nhiên lại xuất hiện nhiều người hắn chưa được nghe đến bao giờ thế này.
Ảnh tử ngẫm nghĩ rồi nói:
“Khánh Mục từng là người phụ trách tình báo ở phương bắc của chúng ta, 19 năm trước bị Jindai bí mật bắt giữ, sau đó vẫn luôn bị gia tộc Jindai cầm tù trong chuồng heo của căn cứ quân sự ở phương bắc, cho heo của tập đoàn quân thứ ba Liên Bang ăn.”
Tập đoàn quân thứ ba Liên Bang là quân đội do Jindai quản lý.
Khánh Trần không hiểu được, sau khi Jindai bắt được Khánh Mục, vì sao lại bắt hắn đi cho heo ăn?
Ảnh tử giải thích:
“Khánh Mục là nhân viên tình báo kiêu ngạo nhất Khánh thị, sau khi hắn bị tóm đã phải chịu thẩm vấn 1030 ngày, nhưng vẫn không hề bán đứng bất cứ người nào của Khánh thị.
Jindai bắt hắn cho heo ăn 19 năm, bắt hắn đeo còng tay còng chân điện tử, chính là muốn để hắn ở trong chuồng heo thối hoắc cả ngày, tra tấn hắn, làm nhục hắn, phá hủy ý chí của hắn.”
Khánh Trần lại hỏi:
“Vậy vì sao ngài lại muốn đổi hắn trở về, hắn đã từng có cống hiến quan trọng nào cho Khánh thị sao?”
Dựa theo hiểu biết của Khánh Trần với ảnh tử, trong mắt ảnh tử chỉ có lợi ích, dù đối phương có chơi thì cũng là chơi có mục đích.
Như Lý Trường Thanh đã nói, đối phương vừa chơi vừa làm xong chuyện.
Sao loại người này có thể hành động theo cảm tính được?
Sao lại đổi một nhân vật quan trọng như Jindai Yashusi lấy một người không hề quan trọng trở về? Cho nên nhất định Khánh Mục cực kì quan trọng.
Ảnh tử Khánh thị bình tĩnh nói:
“Hắn bị nhốt trong chuồng heo 19 năm thì có cống hiến gì được? Nếu quả thật muốn nói đến cống hiến, đó là hắn chưa từng khuất phục trước Jindai.
Khánh Mục từng là một trong những người phụ trách hệ thống tình báo của Khánh thị.
Hắn biết rõ một khi hắn khuất phục, đầu hàng, những nhân viên tình báo khác của Khánh thị sẽ chịu kết cục gì? Những nhân viên tình báo khác có tài đức gì mà so với Khánh Mục, ngay cả Khánh Mục còn không chịu nổi, họ dựa vào cái gì mà chịu nổi?”
Khánh Trần đã hiểu, Jindai cầm tù Khánh Mục 19 năm, chính là muốn dùng chuyện này để phá huỷ ý chí của hệ thống tình báo Khánh thị.
Mà Khánh Mục ở trong chuồng heo 19 năm vẫn không chịu thua, chưa từng đầu hàng, cũng là muốn giữ vững ý chí này cho hệ thống tình báo Khánh thị.
Chương 968: Đón Một Người Về Nhà 3
Đối với một nhân viên tình báo mà nói, so với việc bị bắt, họ còn mong mình bị giết hơn.
Khánh Mục bị bắt là vì một Diêu Chuẩn dưới trướng hắn đã bán tin tức về hắn cho Jindai.
Tên Diêu Chuẩn này không những bán đứng Khánh Mục, hắn còn bán cả tin tức của 121 người làm việc trong hệ thống tình báo của Khánh thị ở phương bắc….
Sau khi bắt được hắn, gia tộc Jindai đã nói với Khánh Mục, chỉ cần hắn không rời khỏi chuồng heo thì tính mạng của 121 người dưới chướng hắn sẽ được đảm bảo.
Sau đó, tuy Jindai đã hứa hẹn sẽ không giết họ nhưng 121 người đó vẫn sẽ phải làm công việc tạp vụ thấp kém nhất.
Trong thời gian qua, 121 người đã phải làm việc vô cùng khổ cực, họ bị đối xử như súc vật.
Đến mùa đông, họ còn không có nổi một chiếc áo để tránh rét, công việc cực nhọc cộng thêm ăn uống kham khổ khiến 30 người bị quáng gà.
Nhưng dù họ có bị cực khổ đến đâu thì vẫn có thể coi là còn sống.
Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị vừa nhìn bầu trời vừa nói:
“Có đối khi ta tự hỏi bản thân, đời người được bao nhiêu lần 19 năm? Lúc Khánh Mục bị bắt, hắn chỉ mới 31 tuổi, sau 19 năm, hắn đã trở thành một lão già 50 tuổi.
Sau một năm bị bắt làm việc ở chuồng heo, mọi người đều nghĩ hắn sẽ khuất phục, nhưng không, hắn vẫn không nói câu nào.
Năm thứ hai, mọi người đều nghĩ năm nay hắn sẽ khuất phục, nhưng hắn vẫn không nói lời nào.”
Thủ lĩnh ảnh tử tiếp tục nói:
“Thời gian dần trôi qua, mọi người trong Khánh thị đều biết truyện này, dần dần, câu chuyện về Khánh Mục đã trở thành biểu tượng cho tất cả nhân viên trong hệ thống tình báo của Khánh thị.
Dù Jindai có tra hỏi thế nào thì hắn vẫn nhất quyết không khai.
Bây giờ hắn đã trở thành tấm gương cho tất cả các nhân viên tình báo.
Lúc này ngươi còn hỏi ta, hắn đã làm những gì cho Khánh thị sao? Ngươi nghĩ những gì hắn đã cống hiến có thể đo đếm được à.”
Cũng như những gì thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị từng nói, thật ra lý do chính khiến gia tộc Jindai để Khánh Mục còn sống không phải vì tin tình báo, mà vì để Khánh Mục sụp đổ.
Từ trước đến nay, những tên sài lang đến từ phương bắc luôn là những kẻ am hiểu cách đánh vào tâm lí người khác nhất.
Họ biết, nếu một nhân viên tình báo cấp cao như Khánh Mục khuất phục thì tất cả những nhân viên tình báo làm việc cho Khánh thị đang nằm trong tay họ cũng sẽ đầu hàng.
Đây là cách tốt nhất để đánh bại phòng tuyến tâm lí của những nhân viên tình báo Khánh thị.
Cứ thử nghĩ mà xem, nếu Khánh Mục đầu hàng Jindai, khi đó, nếu bắt được nhân viên tình báo nào đó của Khánh thị, họ chỉ cần nói, ngay cả một nhân vật lớn của Khánh thị như Khánh Mục còn đầu hàng, những nhân viên tình báo quèn như các ngươi còn chống trả làm gì?
Lúc đó, những nhân viên tình báo bị bắt đó sao có thể chịu nổi chiêu này.
So với sự tra tấn về thể xác, đòn đánh tinh thần này còn khủng khiếp hơn nhiều.
Nhưng Khánh Mục lại không.
Bây giờ Khánh Trần mới hiểu vì sao thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị lại đột nhiên nhúng tay vào chuyện của tổ 7, hóa ra là đối phương muốn đón Khánh Mục về.
Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Bây giờ Khánh Mục thế nào?”
Thủ lĩnh ảnh tử im lặng một lúc:
“Không tốt lắm, 7 năm trước gia tộc Jindai đã thử dùng kĩ thuật kết nối nơ-ron lên người hắn.
Nếu họ có thể thành công thì dù Khánh Mục không khuất phục cũng không sao, người giả mạo Khánh Mục sẽ làm việc này thay hắn.
Nhưng lần phẫu thuật đó lại thất bại, người thay thế hắn đã chết, còn Khánh Mục thì trở thành tên điên chỉ biết nói một câu và cho heo ăn.
Vì phẫu thuật thất bại cũng đồng nghĩa với việc sau này họ sẽ không thể tiếp tục dùng cách này nữa, nếu họ tiếp tục, rất có thể Khánh Mục sẽ chết.”
Thủ lĩnh ảnh tử tiếp tục nói:
“Lúc đó, vì Jindai chắc chắn hắn đang giả điên hay điên thật nên đã dùng rất nhiều thủ đoạn để tra tấn, vũ nhục hắn, nhưng dù họ có làm gì thì hắn cũng chỉ nói đúng 1 câu.”
Khánh Trần ngẩn người, không biết ý chí của Khánh Mục phải lớn đến đâu mới có thể sống sót qua lần phẫu thuật đó.
Không những sống sót, hắn còn chôn vùi luôn cả ý thức của người muốn thay thế hắn trong đầu.
Chương 969: Trà Cảnh Sơn
Khánh Trần hỏi:
“Câu nói đó là gì?”
Ý của hắn là câu nói mà Khánh Mục đã nói sau cuộc phẫu thuật lần đó.
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Đừng để ý đến ta.”
Khánh Trần rất ngạc nhiên, vừa rồi hắn còn nghĩ câu nói đó sẽ rất oanh liệt, nhưng không ngờ nó lại bình thường như vậy.
Nhưng không biết vì sao, sau khi nghe câu nói đo, hắn lại có thể cảm nhận được sự kiên định không chịu khất phục của Khánh Mục.
Thủ lĩnh ảnh tử nói:
“Thật ra, nếu Khánh Mục chết trong tay Jindai hoặc tiếp tục sống trong chuồng heo, đó mới là phương án có lợi nhất với ta.
Vì khi đó ta mới có thể tiếp tục dùng Khánh Mục để kích thích sự thù hận trong lòng những nhân viên tình báo.
Đồng thời, bức tường thành mà Khánh Mục tạo nên trong lòng mọi người mới có thể tiếp tục duy trì.
Nhưng ta vẫn muốn đón hắn về nhà, không phải vì lý do gì quá lớn lao, mà ta nghĩ hắn nên về nhà rồi.”
Không hiểu tại sao Khánh Trần lại có thể cảm nhận được thứ tình cảm gì đó đang ẩn giấu trong giọng nói bình thản của thủ lĩnh ảnh tử.
Chẳng lẽ Khánh Mục có quan hệ gì đó với đối phương sao.
Trong điện thoại, rõ ràng Khánh Trần không nói gì nhưng có vẻ thủ lĩnh ảnh tử đã nhận ra suy nghĩ trong đầu hắn, đối phương vừa cười vừa nói:
“Có phải ngươi đang nghĩ ta có quan hệ gì đó với hắn không, nếu ngươi có thể lần theo manh mối này thì sẽ tìm ra thân phận thật của ta? Sao ngươi không thử xem, không biết chừng lại có thể tìm ra thật đấy.”
Khánh Trần tức giận nói:
“Ta đã xem hết kho dữ liệu của khu 1, trong đó đâu có tin tức về Khánh Mục, chắc chắn Khánh thị đã sớm loại bỏ hồ sơ của hắn từ lâu rồi.
Có lẽ chỉ có kho dữ liệu của Khánh thị mới có hồ sơ của hắn thôi.
Nếu ngươi dám cấp quyền truy cập kho dữ liệu của gia tộc cho ta, ta nhất định sẽ tìm được ngươi.”
Khánh thị thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Nếu ngươi có thể trở thành thủ lĩnh ảnh tử, chẳng phải ngươi sẽ được thoải mái xem kho dữ liệu của Khánh thị sao? Cố lên nha.”
Sau khi nói xong câu đó, thủ lĩnh ảnh tử lập tức cúp điện thoại.
Lúc này, Khánh Hoa đã chạy về đến tổ 7, thấy phòng làm việc của Khánh Trần vẫn còn sáng đèn nên hắn lập tức đẩy cửa vào, nhưng khi cánh cửa vừa mở ra, hắn lại ngửi thấy một mùi gì đó thoảng thoảng rất giống mùi trà.
Hắn kinh ngạc nói:
“Ông chủ, ngài đang uống Cảnh Sơn Trà sao?”
Khánh Trần ngẩng đầu nhìn hắn:
“Ngươi từng uống loại trà này sao?”
Khánh Hoa nói nhỏ:
“Không, ta chỉ từng ngửi thấy mùi trà giống như vậy trong một lần đến phòng làm việc của một nhân vật lớn, vì mùi loại trà này rất lạ nên ta nhớ đến tận bây giờ.”
“Ừ.”
Khánh Trần lạnh nhạt đáp một tiếng, như thể đối với hắn, Cảnh Sơn Trà chẳng qua chỉ là một loại trà vô cùng bình thường mà thôi.
Khánh Hoa cẩn thận nói:
“Ông chủ, nghe nói chỉ có ảnh tử tiên sinh mới trồng được Cảnh Sơn Trà.
Hơn nữa, chỉ có những thân tín lập được công lớn mới được hắn ban thưởng một chút….Ta còn nghe nói, loại trà này chỉ sống được trên những mảnh đất có chô xác của siêu phàm giả. . .”
Sau đó hắn lại liếc nhìn hộp trà lớn đang đặt trên một góc bàn trước mặt Khánh Trần, chẳng lẽ trong cái hộp trà đó đều là Cảnh Sơn Trà sao, nếu thật sự là vậy thì có lẽ trong hộp có cả cân trà cũng nên?
Nghĩ đến đây, biểu cảm trên mặt Khánh Hoa càng thêm khiêm tốn.
Từ trước đến giờ hắn còn chưa nghe nói ai được thủ lĩnh ảnh tử ban cho cả cân Cảnh Sơn Trà bao giờ, nếu đối phương không phải thân tín thì sao thủ lĩnh ảnh tử lại cho hắn nhiều trà như vậy?
Đối với Khánh Hoa mà nói, những người có thể trở thành thân tín của thủ lĩnh ảnh tử đều là những nhân vật lớn.
Nghe vậy, Khánh Trần bỗng hiểu ra vì sao thủ lĩnh ảnh tử lại bảo hắn có thể mang Cảnh Sơn Trà đến khu 1.
Hóa ra ý của đối phương không phải muốn hắn mang trà đến đây để uống, mà là để những người ở đây thấy hắn có loại trà này, từ đó hắn có thể dễ dàng thu phục họ hơn.
Nếu lúc hắn mang trà đến đây từ khi mới nhận chức thì có lẽ mọi chuyện sẽ rất khác, sau khi ngửi thấy mùi loại trà này, chắc chắn Khánh Hoa sẽ không dám tìm cách khiến hắn bẽ mặt như lúc trước.
Nếu đối phương không dám thì sao các thám viên ở tổ 7 còn dám ra oai phủ đầu hắn nữa.
Nhưng thủ lĩnh ảnh tử lại không ngờ Khánh Trần không những không thèm mang Cảnh Sơn Trà đến, mà thậm chí còn có thể dễ dàng thu phục tất cả tổ 7 chỉ trong vài ngày, Cảnh Sơn Trà còn chưa kịp phát huy tác dụng của nó thì Khánh Trần đã hoàn thành việc của hắn rồi.
Khánh Trần không tiếp tục nói đến vấn đề này mà bình tĩnh hỏi Khánh Hoa:
“Không cần quan tâm đến Cảnh Sơn Trà, ngươi đã sắp xếp xong cho người của Kashima chưa?”
“Xong rồi.”
Chương 970: Kẻ Ngốc
Khánh Hoa nói:
“Ta đã sai người đi loan tin về cuộc gia dịch tối nay của chúng ta ra ngoài, có lẽ bây giờ người của Kashima cũng nghe ngóng được tin này rồi, không biết sau khi nghe tin Jindai đã giao hai thành viên quan trọng của gia tộc cho chúng ta, họ sẽ có biểu cảm gì.”
Khánh Trần gật đầu, sau đó kiên quyết nói:
“Rất tốt, nhớ ngày mai phải ghi tên hai người đó lên bảng, xóa tên của Jindai Kyouichi đi.
Nếu thấy người của Kashima đến nghe ngóng thì cứ nói thẳng với họ, muốn đem hai người đó về thì mang Jindai Yasushi đến đây.
Ngoài hắn ra, chúng ta không muốn người khác.
Nếu họ thật sự mang Jindai Yasushi thì ngươi cứ giao hai người mà chúng ta đổi được hôm nay cho Kashima.”
Khánh Hoa ngơ ngác:
“Được rồi, ta sẽ đi làm ngay.”
Khánh Trần lại tiếp tục ngồi uống trà, thật ra từ trước đến nay hắn vẫn luôn nghĩ mình không có bất kì tình cảm gì với Khánh thị, nhưng không hiểu sao sau khi nghe câu chuyện về Khánh Mục, hắn cũng muốn mang đối phương về nhà.
….
Sáng sớm, các thám viên của khu 1 bắt đầu đi làm.
Dạo này, việc đầu tiên của mọi người khi đến khu 1 không phải đến phòng làm việc của mình như trước, mà là đến trước cửa phòng làm việc của tổ 7 để xem những cái tên trên bảng hôm nay là ai.
Thật ra những người ở đây đều đã nghe nói về cuộc giao dịch tối qua, nhưng họ vẫn muốn tận mắt nhìn xem chuyện đó có phải sự thật không.
Nhất là những thám viên của hai nhà Lý thị và Trần thị, vì chuyện này có phải sự thật hay không thì cũng chẳng có liên quan gì với họ, khi đến đây, mọi người đều thoải mái cười nói chỉ trỏ những cái tên mới được viết lên trên bảng hôm nay:
“Chẳng phải Lý Quang Hiến đã mất tích từ hai năm trước sao, lúc trước chúng ta còn tưởng hắn đã trốn về địa bàn của nhà Kashima, không ngờ lại bị Jindai bắt đi, ta còn tưởng Jindai thân thiết với Kashima lắm, không ngờ họ lại vụng trộm bắt người sau lưng đối phương, chậc chậc chậc.”
“So với những gì gia tộc Jindai từng làm trước đây, bắt cóc người của đồng minh có là gì, ai mà biết họ còn làm gì sau lưng Kashima nữa.”
Thật ra người đứng sau chuyện Lý Quang Hiến mất tích không phải gia tộc Jindai.
Nhưng khi tin đồn này lan rộng, không ai nghi ngờ gì cả.
Vì từ trước đến nay, ai cũng biết họ chính là những kẻ rất thích đâm sau lưng người khác nhất.
Thật ra cũng không thể trách mọi người phán đoán sai, mà vì ấn tượng của mọi người về Jindai quá tệ nên mọi chuyện mới tin chuyện này là thật….
Vì chuyện xảy ra tối qua quá lớn nên ngay cả người luôn nghiêm túc như thanh tra của Lý thị là Lý Vân Thủ cũng phải chạy xuống tầng 3 hóng chuyện.
Lý Vân Thủ vừa đọc những cái tên trên bảng trắng, thầm tự nhủ, không ngờ tiên sinh lại trâu bò như vậy, hắn chỉ mới đến đây mấy ngày mà khu 1 đã trở nên náo nhiệt như vậy.
Quả nhiên, những người được gia chủ đời trước lựa chọn đều là những kẻ tàn nhẫn.
Lý Vân Thủ cười ha hả nói với bọn thuộc hạ:
“Không biết sau chuyện này Jindai và Kashima có còn tương thân tương ái được như trước nữa hay không?”
Lúc trước, mỗi khi các thám viên của Jindai và Kashima gặp nhau, họ đều giả vờ hỏi thăm thân thiết như thể là người nhà vậy.
Thậm chí thanh tra của hai nhà còn thường xuyên hẹn nhau đi ăn cơm trưa, sau đó hai người họ sẽ bắt đầu lớn tiếng khoe khoang mối quan hệ đồng minh của hai nhà với những người ngồi trong nhà ăn.
Nên bây giờ mọi người mới tụ tập ở đây để chờ xem phản ứng của Jindai và Kashima như thế nào.
Nhưng khi người của Jindai và Kashima đến đây, Lý Vân Thủ lại kinh ngạc phát hiện họ vẫn tươi cười nói chuyện với nhau như chưa có chuyện gì xảy ra.
Sau khi suy nghĩ một lúc, hắn lập tức hiểu ra vì sao họ lại vẫn bình tĩnh như vây, nếu bây giờ đối phương gây chiến, quan hệ đồng minh sẽ lập tức tan vỡ, mối quan hệ này mà tan vỡ, sao họ có thể tiếp tục chiến đấu với nhau được, khi đó chắc chắn họ sẽ trở thành phe thua trận, cho nên bây giờ dù có tức giận đến đâu, hai nhà vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Tất cả những người có thể làm việc ở đây đều không phải kẻ ngốc, nếu hắn đã nghĩ ra, sao họ không nghĩ ra được.
Sau khi thấy Jindai và Kashima vẫn giả vờ tương thân tương ái như trước, Lý Vân Thủ lập tức vui vẻ nói:
“Chẳng lẽ tất cả người của Kashima đều là kẻ ngốc sao, họ không biết mình bị bán đứng sao, rõ ràng biết hai người nhà mình bị đối phương bắt mà vẫn thân thiết cười nói với người ta.
Đi thôi, mọi người đừng xem nữa, nếu nói chuyện kẻ ngốc quá nhiều sẽ ngu đi đấy.”
Lúc này, các thám viên của Kashima không cười nói nổi nữa rồi, xem ra họ sắp không nhịn được nữa!
Những gì Lý Vân Thủ vừa nói có khác gì đang sát muối vào vết thương của họ đâu!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Chí Quái Thư [Dịch] Chí Quái Thư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/08/Dich-Chi-Quai-Thu-Audio-Truyen.jpg)

