- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 96 : tăng thêm nội dung tình tiết Hằng Xã ở thành phố số 18 chuẩn bị cho chiến tranh, Giang Tiểu Đường, Tô Hành Chỉ đứng ra ủng hộ Hằng Xã. (c951-c960)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 96 : tăng thêm nội dung tình tiết Hằng Xã ở thành phố số 18 chuẩn bị cho chiến tranh, Giang Tiểu Đường, Tô Hành Chỉ đứng ra ủng hộ Hằng Xã. (c951-c960)
❮ sautiếp ❯Chương 951 tăng thêm nội dung tình tiết Hằng Xã ở thành phố số 18 chuẩn bị cho chiến tranh, Giang Tiểu Đường, Tô Hành Chỉ đứng ra ủng hộ Hằng Xã.
Lý Khác nói:
“Cho nên, ta cảm thấy ngươi phải đề phòng Khánh Hạnh, loại người có hào quang may mắn này sẽ khiến các ngươi gặp chuyện không may.”
Khánh Nhất gật đầu, hắn đang muốn nói cái gì, lại thấy được một bóng người quen thuộc đang đi ra khỏi cửa sắt nhỏ trong kính viễn vọng.
Điều khiến người ta phải sợ hãi là Khánh Hoa đã từng hung dữ đến bắt người ở khu tình báo số 6, lúc này lại rất cung kính đi theo thiếu niên kia.
Khánh Hoa hôm đi bắt người khác hẳn với Khánh Hoa bây giờ.
Người trước có hình tượng như Diêm Vương Sống, mà người sau lại là phán quan dưới tay Diêm Vương.
Khánh Nhất đột nhiên hiểu ra, hoá ra thiếu niên kia mới là Diêm Vương thật sự của khu tình báo số 1.
Khánh Hoa là thanh tra thực tập, như vậy chắc chắc chỉ có thanh tra mới khiến Khánh Hoa khách khí như thế.
Hơn nữa Khánh Nhất biết, chỉ sợ sau khi đối phương vào khu tình báo số 1, tổ 7 mới dám trắng trợn bắt người.
Tất cả mà tổ 7 làm gần đây đều có liên quan đến thiếu niên thanh tra này.
“Tiên sinh…”
Khánh Nhất kinh ngạc nói.
Lý Khác trong điện thoại nhíu mày hỏi:
“Ngươi nhớ tiên sinh đến điên rồi hả?”
“Không nói nữa.”
Khánh Nhất cúp điện thoại.
Hắn trông thấy, sau khi Khánh Trần tạm biệt với Khánh Hoa thì đi một mình ra đường cái ngoài cửa khu tình báo, rất nhanh đã hoà vào trong đám người.
Khánh Nhất cứ chậm rãi đi theo sau lưng đối phương, sợ mình không cẩn thận làm mất dấu.
Khu tình báo số 1 nằm ở khu thứ ba, mà khu thứ ba lại tiếp giáp với khu thứ hai, khu thứ bốn, khu thứ năm.
Khánh Nhất yên lặng đi theo Khánh Trần từ khu thứ ba vào khu thứ năm, thế giới bắt đầu phồn hoa náo nhiệt hẳn lên.
Nếu như nói sự náo nhiệt của khu Tam Thượng đều do những câu lạc bộ tư nhân xa hoa, như vậy sự náo nhiệt của khu Hạ Lục đều do dân chúng ăn chơi vui vẻ.
Bây giờ tất cả đám công nhân, viên chức đều đã tan làm, mọi người đi trên đường hoặc đi bằng đường sắt nhẹ.
Mọi người về nhà thay quần áo lao động, có lẽ là đi xem thi đấu quyền anh, cũng có thể là đến quán bar uống rượu, hoặc là vào rạp chiếu phim để cảm nhận cuộc đời hư cấu.
Trải nghiệm những câu chuyện đẹp đẽ mà mình chưa bao giờ trải qua.
Diễn viên tụ tập trong những quán bar to to nhỏ nhỏ của thành phố, có minh tinh nhỏ, cũng có minh tinh lớn.
Tóm lại là cực kì náo nhiệt.
Khánh Nhất nhìn Khánh Trần nghênh ngang đi vào phố đèn đỏ của Jindai, hắn dần dần há to miệng, không ngờ lão sư tiên sinh sạch sẽ lại đến chỗ như thế này?!
Một giây sau, hắn trông thấy Khánh Trần lấy một cái kẹo mút từ trong túi ra nhét vào miệng, tiếp tục đi về phía trước.
Khánh Nhất đi trên đường phố, một bà chủ ở bên đường đi tới lôi kéo hắn:
“Tiên sinh, có muốn vào trong phòng uống rượu với mấy cô gái chúng ta không, trò gì các nàng cũng biết hết.”
Khánh Nhất sửng sốt, hắn vô ý thức nhìn về phía cửa kính, một thiếu nữ mặc kimono đang đứng đó mỉm cười với hắn.
Không đúng, hắn không phải đến để đi dạo phố đèn đỏ, hắn đang theo dõi tiên sinh!
Thế nhưng chỉ trong chớp mắt, lúc Khánh Nhất quay đầu lại đã không thể tìm được bóng dáng của Khánh Trần nữa.
Hắn lại nhìn cô gái trong cửa kính kia một chút rồi vội vàng chạy về phía trước.
Nhưng mà tiên sinh giống như một giọt nước hoà vào trong biển rộng, không thể tìm được nữa.
Khánh Nhất hơi uể oải, nếu như không phải vừa rồi mình mất tập trung, nhất định sẽ không để mất dấu.
Nhưng mà hắn đã biết lão sư tiên sinh đâu rồi, dù sao vẫn còn cơ hội đến tìm lại.
Thật ra Khánh Nhất có số điện thoại của Khánh Trần, nhưng không biết vì sao hắn lại không muốn gọi, giống như nếu gọi hắn sẽ thua vậy.
Hơn nữa khi hắn gọi điện cho tiên sinh, tiên sinh hỏi hắn có chuyện gì, hắn nên nói thế nào đây?
Khánh Nhất buồn bực ngán ngẩm đi trên phố đèn đỏ Jindai, ngay lúc đi đến con đường ít người qua lại, đột nhiên cảm giác hình như có người theo dõi mình.
Hắn đột nhiên quay lại thì thấy thiếu niên lão sư tiên sinh đang ngậm kẹo, mỉm cười đi theo mình.
Trong chốc lát, Khánh Nhất bỗng cúi đầu xoay người rời đi theo bản năng.
Lại nghe Khánh Trần hỏi:
“Tên nhóc ngươi theo dõi ta làm gì?”
Khánh Nhất lắp bắp:
“Chào…chào tiên sinh, ta không theo dõi ngài, ta chỉ trùng hợp đi ngang qua chỗ này thôi.”
“Thật sao?”
Khánh Trần đi tới vỗ quả đầu dưa hấu của Khánh Nhất.
Khánh Nhất vốn định tránh né, thế nhưng không biết vì sao cơ thể lại không nghe sai khiến, chỉ biết đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Bàn tay kia vỗ nhè nhẹ lên đỉnh đầu, giống như lần đầu tiên được tiên sinh quán đỉnh cho ở biệt viện Thu Diệp vậy.
Hắn vẫn còn cảm thấy hơi cảm động.
Màu đèn neon đỏ chót tung bay trên bầu trời phố đèn đỏ Jindai phía xa, cờ rượu màu trắng bay phấp phới, tiên sinh giống như đang đứng trong ánh hào quang.
“Tiên sinh, sao ngươi lại tới thành phố số 10?”
Chương 952: Gặp Diêm Xuân Mễ
Khánh Nhất hỏi.
Khánh Trần cười nói:
“Làm việc, không phải ngươi đã thấy ta đi ra từ đâu à? Còn nữa, lần sau đi trên phố đèn đỏ thì nhớ ăn kẹo mút, như thế mấy mụ già kia sẽ không bám lấy ngươi nữa.”
Lúc này Khánh Nhất mới ý thức được thật ra ngay từ đầu tiên sinh đã biết hắn đang theo dõi rồi.
Nghĩ tới đây, trong lòng Khánh Nhất bỗng thấy xấu hổ.
Khánh Trần cũng không nói nhiều, chỉ cười nói:
“Nếu có gì cần giúp thì cứ gọi cho ta, bây giờ chắc ta vẫn còn một xíu quyền lực.
Ngoài ra, chắc hẳn ngươi đã hoàn thành đại chu thiên rồi nhỉ, mấy ngày nữa nếu rảnh ta sẽ dạy ngươi phương pháp tu hành tiếp theo.”
Nói rồi Khánh Trần xoay người rời đi, hắn đã phát hiện Diêm Xuân Mễ ở gần đây, còn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.
Khánh Nhất kinh ngạc nhìn bóng lưng Khánh Trần, tự nhủ tiên sinh cứ đi như thế sao?
Câu hỏi quan trọng nhất là, vì sao lão sư tiên sinh có địa vị cực cao trong trang viên Bán Sơn của Lý thị lại đột nhiên đến khu tình báo số 1 làm thanh tra?!
Cho nên, thật ra tiên sinh là người Khánh thị, nhưng vì sao người Khánh thị lại có địa vị cao như vậy ở Lý thị!?
Càng quan trọng hơn là, ngài chỉ nói mấy ngày nữa nếu rảnh sẽ dạy ta phương pháp tu hành, nhưng không nói cụ thể là vào lúc nào!
Xem ra còn phải chờ ở cổng khu tình báo số 1 mới được.
Đúng rồi, quên không hỏi hỏi tiên sinh có thể điều mình đến khu tình báo số 1 không.
Khánh Nhất vô cùng ảo não, tiên sinh đi xa vậy rồi hắn mới nhớ ra còn có rất nhiều việc chưa hỏi.
Khánh Trần chậm rãi đi trên đường.
Diêm Xuân Mễ đeo khẩu trang và kính râm, lặng lẽ đến gần:
“Ông chủ, ngài đã ra khỏi khu tình báo số 1 rồi.”
Khánh Trần cười hỏi:
“Lại nói, ngươi chỉ là một minh tinh nhỏ hạng C, sao phải ăn mặc kín mít như thế, thật sự có người có thể nhận ra ngươi sao?”
Diêm Xuân Mễ vội vàng cười nói:
“Nhỡ may có người nhận ra thì sao, nếu để ai trông thấy ta đi vói ngài, chắc chắn sẽ tạo ra ảnh hưởng không tốt cho ngài.”
“Ừm.”
Khánh Trần gật đầu.
Hai người sóng vai đi, Khánh Trần có vẻ rất rảnh rỗi, không hỏi Diêm Xuân Mễ có chuyện gì, cũng không giao việc gì cả, 12 diêu chuẩn mà ảnh tử tiên sinh phân phối cho hắn cũng trở nên vô dụng.
Diêm Xuân Mễ thấy thái độ này của đối phương thì cắn răng, sau đó tươi cười hỏi:
“Ông chủ, chẳng lẽ ngài không muốn sắp xếp vài công việc cho đám diêu chuẩn* chúng ta sao? Có phải ngài lo lắng chúng ta không phối hợp không.
Ngài yên tâm đi, chắc chắn chúng ta sẽ phối hợp làm việc với ngài!”
*diều hâu
Khánh Trần cười mà không cười nhìn Diêm Xuân Mễ:
“Thật sao?”
“Ngài xem ngài nói kìa, 12 diêu chuẩn chúng ta chỉ chuyên môn phục vụ một mình ngài thôi.”
Diêm Xuân Mễ cười nói:
“Ngài muốn ta phục vụ ngài thế nào đây?”
Khánh Trần bỗng nhiên nghiêm mặt nói:
“Làm việc dưới tay ta thì đừng giở trò quyến rũ, cũng không cần ngươi phải quyến rũ, nhớ kỹ điều này.
Ta không cần ai hy sinh để hoàn thành mục tiêu của ta cả.”
Diêm Xuân Mễ sửng sốt nửa ngày cũng không nói nên lời.
Nhưng chức vụ diêu chuẩn này được tạo ra là để kính dâng tất cả lên cho mục tiêu mà.
Khánh Trần nhìn Diêm Xuân Mễ, có lẽ bây giờ đối phương vẫn không chịu thua, có lẽ những diêu chuẩn khác còn chưa thật sự phục hắn, nhưng không sao cả, có thể dùng được.
“Hai chuyện, thứ nhất là điều tra ra sau khi Khánh Nguyên biến mất đã đi đâu.
Chuyện thứ hai là ta muốn biết tất cả những chuyện may mắn mà Khánh Hạnh đã trải qua.”
…
“Ông chủ, sao ngươi lại muốn điều tra hai người đó?”
Diêm Xuân Mễ cẩn thận hỏi:
“Chẳng phải họ đều là nhân tuyển ảnh tử sao?”
Khánh Trần nhìn Diêm Xuân Mễ:
“Chẳng phải ngươi cũng đi theo ta à, không thấy ta nói chuyện với Khánh Nhất sao.
Ta muốn Khánh Nhất là người chiến thắng.”
“Thì ra là thế, người ngài chọn là Khánh Nhất sao.
Tuy chúng ta đều biết Khánh Nhất không ngu ngốc như những gì hắn thường biểu hiện, nhưng dù gì thì hắn vẫn không phải người ưu tú nhất trong số những người được chọn.”
Diêm Xuân Mễ thầm thì nói….
“Thế nào, ngươi có ý kiến gì sao? Ngươi muốn ta chọn ai.”
Khánh Trần hỏi.
“Ta nào dám có ý kiến gì, dù ông chủ có chọn ai thì chúng ta cũng ủng hộ người đó.”
Diêm Xuân Mễ cười nói:
“Đúng rồi, đám Diêu Chuẩn…..”
Khánh Trần nhìn nàng:
“Lúc nào các ngươi hoàn thành hai nhiệm vụ đó rồi mới có thể nói đến chuyện khác.
Đi làm việc của ngươi đi.”
Diêm Xuân Mễ thở dài, xem ra chủ mới đã biết đám Diêu Chuẩn bắt đầu sốt ruột nên mới bình tĩnh như vậy.
Tuy được đi theo một ông chủ thông minh là chuyện tốt, nhưng đối với đám Diêu Chuẩn mà nói, có lẽ những âm mưu mà họ đang giấu trong lòng sẽ khó mà thực hiện được.
Nàng lặng lẽ đứng nhìn bóng lưng ông chủ mới dần biến mất trong đám người, từ khi đối phương đến thành phố số 10 đến giờ chỉ mới 10 ngày, nhưng hắn có thể dễ dàng thu phục tất cả Diêu Chuẩn ở Mật Điệp ti lẫn các thám viên ở tổ 7.
Chương 953, chấp nối phục bút của giai đoạn trước, Khánh Trần định thực hiện kế hoạch thay thế đại nhân vật ở thế giới trong, phục bút về những gì Tư Niên Hoa và Quý Quan Á đã làm trước đây sẽ phối hợp với hắn thực thi kế hoạch.
Chỉ những người vừa có thủ đoạn, vừa có năng lực lại vừa có tố chất tâm lí cao mới có thể làm được điều này.
Tuy trước đây cũng từng có gián điệp bí mật có thể thu phục đám Diêu Chuẩn nhanh như Khánh Trần, nhưng họ lại không thể khiến đám diêm vương sống ở khu 1 nghe lời nhanh như hắn.
Nhưng lúc này trong đầu Diêm Xuân Mễ lại vang lên câu nói mà Khánh Trần từng nói với nàng trong lần đầu tiên hai người gặp mặt “ta không cần ai phải hy sinh vì nhiệm vụ cả” .
Nghĩ đến đây, Diêm Xuân Mễ lại mỉm cười, xem ra nhân cách ông chủ mới không tệ nha.
Khánh Trần đi thẳng về cao ốc Utopia, sau đó bước vào thang máy, nhưng khi cửa thang máy chuẩn bị đóng lại, một người phụ nữ ăn mặc kín mít từ đầu đến chân cũng kịp chạy vào.
Sau khi bước vào thang máy, nàng mới nhận ra người đang đứng trong thang máy là ai:
“A!”
Khánh Trần đành bất đắc dĩ nhìn sang hướng khác.
Có lẽ bây giờ hắn chỉ có thể giả vờ như không thấy, không nghe thấy bất cứ âm thanh gì mới có thể khiến đối phương bình tĩnh một chút.
Người phụ nữ vừa bước vào thang máy chính là nữ minh tinh từng bị hắn nhận lầm lần trước, Tống Niểu Niểu.
Có lẽ ngay cả Khánh Hoa, Khánh Chuẩn, Diêm Xuân Mễ cũng không ngờ một trong những lí do quan trọng nhất khiến Khánh Trần ở lại khu 1 lâu như vậy, chính là nữ minh tinh sống trong cao ốc Utopia này….
Giờ thì hay rồi.
Ngàn phòng vạn phòng, hắn đã cố ý không về đây mười ngày, vậy mà vừa bước vào thang máy, hắn đã gặp ngay đối phương.
Thậm chí đôi khi Khánh Trần còn nghĩ có ai đó đang cố ý sắp xếp mọi chuyện để khiến hắn phải gặp đối phương lần nữa.
Nếu không sao mọi chuyện lại có thể trùng hợp như vậy được!
Bầu không khí trong thang máy lúc này lập tức trở nên máu chó.
Từ lúc người phụ nữ đó nhìn thấy hắn đến giờ, tiếng hét chói tai đó còn chưa ngừng lại một giây phút nào, thậm chí Khánh Trần còn bắt đầu cảm thấy giọng của đối phương dần khàn đi, nên đành nghiêm túc giải thích:
“Xin lỗi, lần trước đã khiến ngài sợ hãi, ta cũng cảm thấy rất áy náy, nhưng ngài có thể đừng hét nữa được không….”
Vừa rồi thang máy từng dừng lại ở tầng 67, nhưng vì tiếng hét chói tai trong thang máy khi đó quá kinh khủng nên người định đi thang máy khi đó cũng bị dọa chạy mất.
Cũng may người đó không nhận ra Tống Niểu Niểu là ai, nếu không có lẽ chuyện hôm nay sẽ trở thành tin hot.
Nếu thế giới ngoài có hot search, thì thế giới trong cũng có một nơi chuyên cung cấp những tin tức mới nhất tên là Tiền Tuyến.
Nếu có người phát hiện Khánh Trần đi chúng thang máy với Tống Niểu Niểu, hơn nữa Tống Niểu Niểu còn hét thất thanh thì có lẽ hot search đứng đầu bảng ngày mai trên Tiền Tuyến chính là tin tức về Khánh Trần.
Tống Niểu Niểu nghe thấy hắn nói thế thì lập tức móc một khẩu súng nhỏ tinh sảo từ trong balo ra, sau đó run rẩy chỉ vào Khánh Trần.
Rơi vào đường cùng, hắn đành phải lấy ra giấy chứng nhận của mình:
“Xin lỗi vì chuyện lần trước.
Đầu tiên, thật ra ta không phải người xấu, ta là thanh tra của Cơ quan Tình báo Liên bang PCA tên là Khánh Trần.
Đây chính là giấy chứng nhận, vì lần đó ta đang điều tra một vụ án ở đây nên mới nhầm ngài là đối tượng tình nghi.”
Sau khi Tống Niểu Niểu nhìn thấy giấy trứng nhận trên tay hắn mới không hét nữa, sau đó nàng lại cẩn thận đánh giá Khánh Trần:
“Ngươi còn trẻ như vậy mà đã có thể làm thanh tra? Chắc chắn tờ giấy này là giả.
Hơn nữa, ta còn nghe nói, những người làm việc trong cơ quan tình báo PCA đều không phải hạng tốt lành gì!”
Sau đó, Tống Niểu Niểu lại cảnh giác nhìn hắn.
Khánh Trần dở khóc dở cười, không ngờ thanh danh của cơ quan tình báo PCA lại có thể kém như vậy.
Nếu họ đang ở thế giới ngoài thì chắc chắn chỉ cần một tờ giấy chứng nhận như thế này đã có thể giải quyết êm xuôi mọi chuyện rồi.
Từ đó có thể thấy, lòng tin của người dân vào chính phủ ở đây rất kém.
Ngay khi thang máy dừng lại ở tầng 112, Khánh Trần vội chạy thẳng vào nhà mình.
Mãi đến khi cửa nhà Khánh Trần khép lại, Tống Niểu Niểu mới dám bước ra khỏi thang máy.
Sau khi cẩn thận đi qua cửa nhà Khánh Trần, Tống Niểu Niểu lập tức chạy thẳng về nhà mình.
Vừa bước vào nhà, hắn bỗng phát hiện trong nhà hắn đang tràn ngập mùi trà.
Bây giờ Khánh Trần đã hiểu ra một việc, không phải ngày nào thủ lĩnh ảnh tử cũng rảnh rỗi chạy đến nhà hắn uống trà, vì đối phương biết sau khi rời khỏi khu 1 chắc chắn hắn sẽ về nhà nên mới đến đây đợi hắn.
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Thật thú vị, không ngờ ngươi vừa rời khỏi khu 1 mà ngươi đã gặp chuyện thú vị như vậy rồi.
Ta đã từng cho người điều tra cô gái tên là Tống Niểu Niểu đó.
Quá khứ khá trong sạch, gia đình nàng không có bất kỳ quan hệ gì với tập đoàn, tính cách cũng không tệ.
Bây giờ cha nàng chính là chủ tịch uỷ ban quản lý thuế vụ ở thành phố số 3, cũng miễn cưỡng coi như xuất thân gianh giá, thân phận đó cũng không thua kém quá nhiều so với một thành viên Khánh thị.”
Khoảng thời gian hai người bọn họ biến mất là phòng ngừa đại lục phía Tây đối chiếu thông tin hộ tịch của cả thế giới trước.
Đại lục phía Tây đã từng tìm kiếm người du hành thời gian tiềm ẩn trên toàn thế giới, chỉ có điều không tìm được do sự sắp xếp của lão gia tử Khánh thị.
Chương 954: Tố Chất Của Người Lãnh Đạo
“Số lần ngài ghé thăm chỗ này còn nhiều hơn cả chủ nhà như ta.”
Khánh Trần vừa đổi dép lê vừa thở dài:
“Ngài đừng gán ghép chúng ta làm gì, đối với những người như chúng ta, chẳng phải càng tránh xa những người nổi tiếng đó mới càng tốt sao.
Thật ra đến tận bây giờ ta vẫn không thể hiểu nổi vì sao ngài lại biến Diêm Xuân Mễ trở thành Diêu Chuẩn của ta.”
“Tất nhiên chuyện gì cũng phải có mục đích của nó, đối với những người có quyền thế, họ không cần biết khuôn mặt của người phụ nữ bên cạnh mình thế nào, mà thứ họ quan tâm chính là người phụ nữ đó có thân phận gì.”
Trong căn phòng tối om, thủ lĩnh ảnh tử khẽ nhấp một ngụm trà rồi nói.
Khánh Trần sửng sốt:
“Chẳng lẽ lí do ngài dùng nàng chỉ vì thân phận của nàng có thể hấp dẫn đàn ông sao?”
“Đúng vậy.”
Thủ lĩnh ảnh tử nhìn Khánh Trần:
“Có phải ngươi đang định nói ngươi sẽ không hy sinh nhan sắc của nàng để đổi lấy tin tức không, vậy có bao giờ ngươi thắc mắc làm tình báo là làm gì không? Ngươi nghĩ mọi người dựa vào cái gì để lấy thông tin? Ngươi nghĩ những tin tức đó có thể dễ dàng lấy được sao, nếu nàng không dùng cách đó thì còn cách nào để moi thông tin.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta sẽ không cho phép nàng dùng cách đó để lấy tin tức.”
Sau khi nghe đối phương nói, Khánh Trần mới hiểu ra hai việc.
Việc thứ nhất: Một người có thể dùng xác kẻ khác làm phân bón trà như thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị sao có thể là một người nhân từ được.
Chỉ khi nói chuyện với hắn, đối phương bộc lộ ra mặt ôn hòa của mình mà thôi.
Việc thứ hai: Không ngờ hắn còn chưa về đến nhà mà đối phương đã biết tất cả những chuyện hắn gặp trên đường về.
Xem ra năng lực thu thập tình báo của thủ lĩnh ảnh tử còn cường đại hơn rất nhiều so với những gì hắn nghĩ.
“Tùy ngươi vậy.”
Thủ lĩnh ảnh tử lắc đầu:
“Đúng rồi, Sao ngươi không mang theo lá trà ta tặng đến khu 1? Ngươi cứ uống nó lúc làm việc cũng được, nhưng nhớ phải chia đều số trà đó trong 15 ngày, nếu ngươi không uống liên tục thì tác dụng của trà sẽ giảm rất nhiều, nhưng nhớ không được uống quá nhiều lần, cũng không nên uống quá ít.”
Khánh Trần tính nghĩ, còn đúng 15 ngày nữa là hắn có thể trở về, xem ra hắn phải tận dụng thật tốt những ngày này mới được.
“Ta cũng không ngờ sau khi nhận chức lại có nhiều việc như vậy.”
Khánh Trần ngồi bịch xuống chiếc ghế phía đối diện với thủ lĩnh ảnh tử, sau đó hắn bắt đầu thoải mái nằm nhoài trên đó.
Lúc trước, đám đèn neon trên bầu trời luôn khiến hắn cảm thấy thế giới này chỉ là mộng ảo, nhưng không hiểu tại sao khi ngồi trong căn phòng đen xì như thế này, hắn lại cảm thấy rất an toàn.
Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị hăng hái hỏi:
“Rõ ràng trước khi ngươi đến khu 1, ta đã dặn ngươi có thể tin tưởng Khánh Chuẩn, nhưng hắn nói khi hắn hỏi ngươi, ngươi lại nói ta chưa nhắc đến hắn với ngươi bao giờ.”
Khánh Trần nhìn thủ lĩnh ảnh tử:
“Sau khi ta đến khu 1, ta mới là sếp của hắn, nếu ta không nói vậy thì sao Khánh Chuẩn có thể coi ta là sếp của hắn được.
Nếu hắn nghĩ ngài mới là sếp của hắn thì sao chịu làm việc cho ta? Hơn nữa, sự thật đã chứng minh, ta không cần sự trợ giúp của ngài.”
“Nên khi phân công công việc, ngươi mới cố ý giao cho Khánh Chuẩn ít công việc hơn mọi người để giảm sự chú ý của hắn trong tổ 7.
Sau đó ngươi lại biến một người không liên hệ nhiều với ta như Khánh Hoa trở thành người nổi bật nhất.”
Thủ lĩnh ảnh tử gật đầu.
Tuy nói như vậy nhưng có vẻ thủ lĩnh ảnh tử lại không tức giận chút nào, thậm chí giọng nói của đối phương còn có vẻ khá vui:
“Thường thì mọi người hay tin vào lời nói của kẻ có quyền hơn lời của những người bình thường, những người biết cách nói chuyện thường rất thích trích dẫn danh ngôn hoặc nhắc đến một người quen có quyền thế để tăng sự tin cậy trong lời nói.
Nhưng nếu làm như vậy thì chẳng khác nào đang thừa nhận ngươi không đủ tự tin, nếu ngươi có đủ quyền uy thì cần gì nhờ đến danh tiếng của kẻ khác.
Nếu ngươi tin Khánh Chuẩn, ngươi cũng chẳng khác gì họ.
Tin tưởng vào bản thân, đây chính là một trong những tố chất mà những người lãnh đạo cần có.”
Khánh Trần hỏi:
“Người lãnh đạo cần những tố chất gì?”
Rhủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Chẳng phải lúc trước ta đã nói với ngươi rồi sao, điều thứ nhất chính là không được tin tưởng bất cứ ai.”
“Nhưng sống như vậy rất mệt.”
Khánh Trần không đồng ý với quan điểm này lắm.
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Chẳng qua ngươi chưa ngồi lên vị trí này nên mới nghĩ như vậy thôi.
Đúng rồi, ngươi có biết việc hai người trong trung tâm sổ số ngươi bị bắt đã ảnh hưởng rất nhiều đến lợi ích của những nhân vật trung tâm trong nhánh thứ nhất của Khánh thị không.
Sau khi ngươi bắt họ, rất nhiều người trong gia tộc đã khiếu nại ngươi, thậm chí có người còn muốn ta điều người khác đến thế chỗ ngươi.”
Chương 955, tăng cảnh hợp tác của Trung Vũ và Khôi Lỗi Sư.
Khánh Trần nhìn thủ lĩnh ảnh tử, sau đó ra vẻ vô tội nói:
“Chẳng phải ngài ra lệnh cho ta làm vậy sao.”
Thủ lĩnh ảnh tử khoát tay:
“Người đừng vội đổ tội cho ta….Mới đi làm mấy ngày mà sao ngươi đã am hiểu đổ tội cho người khác như vậy?!”
Nhưng đúng lúc này, bỗng có tiếng bước chân vang lên từ ngoài hành lang.
“Sáu người.”
Thủ lĩnh ảnh tử bình tĩnh nói:
“Mục tiêu của họ không phải ngươi.”
Khánh Trần im lặng lắng nghe một lúc, những người ngoài hành lang nhanh chóng lướt qua cửa phòng hắn, đi về phía căn phòng phía cuối hành lang.
Xem ra mục tiêu của những người này không phải hắn.
“Có lẽ mục tiêu của họ chính là minh tinh đó.”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Ngươi không biết năm nay rất nhiều nữ minh tinh bị người ta bắt cóc để dâng cho các nhân vật lớn làm nô lệ sao.”
Khánh Trần bình tĩnh hỏi:
“Có phải ngài chính là người đứng sau chuyện này không?”
Thủ lĩnh ảnh tử cười nói:
“Ngươi thử đoán xem?”
Sau đó, thủ lĩnh ảnh tử lấy ra Ám Ảnh Chi Môn rồi bước vào.
Trong căn nhà chỉ còn lại Khánh Trần suy nghĩ xem lời mà thủ lĩnh ảnh tử vừa nói có ý gì.
Nếu hắn tin vào khả năng thủ lĩnh ảnh tử chính là người đứng sau chuyện này thì có lẽ hắn sẽ vui vẻ khoanh tay đứng xem màn kịch này.
Nhưng nếu người đứng sau chuyện này không phải thủ lĩnh ảnh tử thì có lẽ cuộc sống sau này của minh tinh đó sẽ rất thảm.
Cuối cùng, Khánh Trần lần nữa bước khỏi cửa.
…
Nửa đêm, hành lang vắng lặng không một bóng người.
Sau khi bước lại gần cửa, Khánh Trần đã nghe thấy âm thanh nhập mật mã, xem ra 6 người này biết mật khẩu nhà Tống Niểu Niểu, sau tiếng nhập mật mã là tiếng mở cửa, cánh cửa nhanh chóng đóng lại.
Nếu 6 người đó quen biết Tống Niểu Niểu, tại sao phải lén lút như vậy.
Hơn nữa, hành động của họ còn khá chuyên nghiệp, tiếng bước chân cũng rất nhỏ.
Sau khi cánh cửa đó đóng lại, căn nhà đó không còn vang lên bất cứ âm thanh nào khác.
Bây giờ Khánh Trần mới nhận ra một vấn đề, có lẽ vì Tống Niểu Niểu sợ bị hàng xóm làm phiền nên nàng đã cho người lắp đặt tường cách âm khắp.
Nếu không sao hắn không nghe bất kì âm thanh nào phát ra từ nhà nàng.
Khánh Trần thầm thở dài, nếu bây giờ hắn không biết trong phòng đang xảy ra chuyện gì, sao có thể tìm cách cứu người được.
Khánh Trần quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ nhà mình, phía xa xa là một đám đèn neon ba chiều đang không ngừng biến thành các loại pháo hoa đủ mọi màu sắc để chúc mừng năm mới.
Sau khi pháo hoa nở rộ, đám đèn đó lại biến thành những con vật nho nhỏ chạy nhảy tung tăng khắp bầu trời.
Trong thời đại này, người ta đã thay thế hoàn toàn pháo hoa truyền thống bằng đèn neon ba chiều.
Đến tối, đám đèn neon trên bầu trời sẽ biến bầu trời trên các thành phố trở nên thật lộng lẫy, lộng lẫy đến mức khiến người ta cảm tưởng hôm nay chính là ngày tổ chức vũ hội ánh sáng.
Thậm chí đôi khi Khánh Trần còn tưởng hắn đang phiêu lưu trong thế giới của Gatsby Vĩ Đại, vì mỗi ngày Jay Gatsby đều tổ chức những bữa tiệc tối tráng lệ ở đây nên thành phố này mới lộng lẫy như vậy.
Nhưng dù nó có lộng lẫy đến đâu thì cũng không thể nào che dấu sự dơ bẩn và tội ác của thế giới này.
Câu nói cuối cùng của thủ lĩnh ảnh tử trước khi rời khỏi đây có vẻ rất sâu xa, nhưng thật ra hắn chỉ muốn hỏi một câu rất đơn giản: Nếu suy đoán của ngươi đúng, ta thật sự là người đứng sau chuyện này thì không sao, nhưng nếu ngươi đoán sai thì chắc chắn Tống Niểu Niểu sẽ chết, ngươi chọn thế nào?
Thậm chí Khánh Trần còn cảm thấy, có lẽ lúc này thủ lĩnh ảnh tử đang ngồi ở đâu đó đợi xem hắn sẽ giải quyết chuyện này thế nào.
Hắn nhẹ nhàng mở cửa, lặng lẽ bước ra ngoài hành lang mờ tối.
Lúc này, trong tay hắn đang cầm một khẩu súng giảm thanh đã lên đạn.
Cộc cộc cộc.
Khánh Trần bình tĩnh gõ cửa nhà Tống Niểu Niểu.
Sau đó hắn lại im lặng lắng nghe động tĩnh một lúc, nhưng có lẽ vì tường cách âm của căn nhà này quá dày nên dù đứng trước cửa nhà, hắn vẫn không nghe thấy bật kì âm thanh gì phát ra từ bên trong.
Khánh Trần lặng lẽ giơ súng lục lên trước ngực rồi trốn sang bên cạnh cửa nhà để tránh trường hợp bọn côn đồ không thèm ra mở cửa mà trực tiếp sả súng về phía hắn.
Sau đó hắn lại gõ cửa một lần nữa, nhưng vẫn không có bất kỳ động tĩnh gì.
Khánh Trần quay đầu nhìn những căn nhà trong hành lang, xác định không có ai tò mò mở cửa hắn mới bắn hai phát liên tiếp vào ổ khóa.
Sau đó, một tiếng bụp vang lên, cánh cửa tự động mở ra.
Ngay khi cửa phòng hé mở, hắn mới nghe thấy tiếng nhạc ầm ầm vang lên từ trong nhà, ngoài ra, hắn còn nghe thấy giọng hát của ai đó rất giống Tống Niểu Niểu.
Ồn ào như thể trong nhà đang diễn ra một buổi tiệc rất lớn vậy.
Khôi Lỗi Sư muốn mượn tay Trung Vũ giết Khánh Trần, còn Trung Vũ muốn đoạt xác khôi lỗi bằng người máy nano và ý chí tinh thần của bán thần, rồi khống chế ngược lại Khôi Lỗi Sư thông qua khôi lỗi, hai người này đều đang ủ mưu.
Ngoài ra, tác dụng của đan tâm cổ khiến Trung Vũ thành một người không gần nữ sắc…
Chương 956, xóa vài chi tiết ám muội trong cốt truyện miêu tả Nhện Đen báo thù.
Nghĩ đến đây, Khánh Trần lặp tức đạp cửa xông vào, vừa bước vào nhà, hắn đã nhìn thấy bảy người trẻ tuổi đang điên cuồng nhảy nhót trên ghế sofa.
Lúc này, chủ nhân căn nhà là Tống Niểu Niểu đội mũ sinh nhật, trong tay nàng là một phần bánh ngọt còn nguyên, nhìn có vẻ vừa được cắt ra khỏi bánh.
Trong sáu người vừa lẻn vào nhà lúc trước, có người đang ôm một chiếc Guitar điện, có người đang cầm một cây sáo, căn cứ vào đoạn nhạc mà hắn vừa nghe được, có lẽ họ đang tạo ra một bản nhạc chúc mừng sinh nhật phong cách rock and roll.
Điều khiến Khánh Trần bất ngờ nhất chính là, trong số sáu người vừa đến lại có một gương mặt nhìn khá quen.
So với bộ quần áo nặng nề lúc ở trong thang máy, lúc này Tống Niểu Niểu đang mặc một bộ quần áo ngủ màu hồng trông có vẻ rất thoải mái.
Trước đây, mỗi lần nhìn thấy ảnh đối phương trên internet, Khánh Trần đều cảm thấy nàng rất xinh đẹp.
Lúc trước hắn còn tưởng đó là hiệu quả của trang điểm, nhưng không ngờ mặt mộc của nàng cũng xinh đẹp như vậy.
Nhưng lúc này biểu cảm trên gương mặt xinh đẹp đó lại rất đờ đẫn, ánh mắt nàng dần trở nên hoảng hốt.
Cũng may Khánh Trần đã kịp giấu khẩu súng ra sau lưng, nếu không ánh mắt nàng không chỉ là hoảng hốt đâu, có lẽ tiếng hét thất thanh trong thang máy lúc trước sẽ lại tiếp diễn mất.
“Sinh nhật vui vẻ.”
Khánh Trần thành khẩn nói.
Hắn không biết nên dùng từ gì mới có thể diễn tả được cảm giác xấu hổ như nữa.
Thậm chí lúc này Khánh Trần còn có thể tượng tượng ra hình ảnh thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị đang cười lăn lộn trên mặt đất.
Chắc chắn đối phương biết thân phận của những người này là gì, lúc những người đó đi qua hành lang, họ chỉ đứng cách thủ lĩnh ảnh tử đúng 1 bức tường, nếu những người này thật sự là sát thủ thì sao hắn có thể để họ lại gần như vậy được?
Cũng vì vậy mà Khánh Trần mới đoán những người đó không làm việc cho thủ lĩnh ảnh tử, nhưng hắn lại không biết sau khi đoán được thân phận của những người này, thủ lĩnh ảnh tử mới nghĩ ra kế hoạch.
Sau đó, đối phương mới cố ý nói những lời đó để khiến hắn lầm tưởng những người lén lút đó chính là những tên côn đồ chuyên đi bắt cóc các minh tinh, hắn chỉ việc trốn đến chỗ nào đó nhìn trò hay.
Câu hỏi Khánh Trần muốn hỏi thủ lĩnh ảnh tử nhất lúc này chính là, tại sao hắn lại thích xem mình xấu mặt như vậy?!
Đối với những người khác, Khánh Trần sẽ không mắc lừa dễ dàng như thế, nhưng đối với một kẻ thông minh như thủ lĩnh ảnh tử, hắn chỉ cần tùy tiện nói vài câu đã có thể dễ dàng khiến Khánh Trần mắc bẫy.
Lúc này, Khánh Trần mới nhận ra thân phận của 6 người vừa đến, tất cả đều thuộc một ban nhạc rất nổi tiếng trong thành phố.
Những bài hát của họ còn rất được mọi người yêu thích.
Hắn lập tức liếc mắt nhìn lên bàn, trên bàn không có dược phẩm, không có chip Dopamine, không có bất kỳ thứ gì gây nghiện cả, xem ra buổi tiệc này chỉ là một bữa tiệc sinh nhật đơn giản mà thôi.
Có lẽ căn nhà này chính là nơi Tống Niểu Niểu chuyên dùng để tổ chức những bữa tiệc nhỏ với bạn bè.
Đây cũng là lí do vì sao nàng lại cho người lắp đặt tường cách âm dày như vậy.
Mấy người đang cầm nhạc cụ vừa thấy Khánh Trần xuất hiện ngoài của đã lập tức dừng chơi nhạc, tất cả quay sang nhìn Tống Niểu Niểu, bầu không khí dần trở nên im lặng.
Vài giây sau, một cô gái đang ôm đàn Guitar bỗng nói:
“Oa a, Niểu Niểu, hóa ra ngươi chuyển đến đây vì đàn ông!”
Một người trẻ tuổi khác cũng hô to:
“Niểu Niểu, không phải ngươi nói không có hứng thú yêu đương sao, sao bây giờ lại có bạn trai đẹp trai như vậy?”
Những người khác đều tò mò quan sát từ đầu đến chân Khánh Trần, trên người đối phương là một bộ quần áo thể thao màu trắng, còn về nhan sắc….có lẽ chỉ cần lôi hắn lên sân khấu, sau đó cho hắn tùy tiện hát hai bài gì đó thì chắc chắn số người trở thành fan của hắn không phải ít.
Cũng vì lý do này nên họ mới tưởng Khánh Trần đến đây để tham gia party sinh nhật của Tống Niểu Niểu.
Không thể không nói, trong thời đại này, mọi thứ đều phải dựa vào nhan sắc.
Chỉ cần ngươi có một gương mặt đẹp thì dù ngươi có cầm súng đi nữa, mọi người vẫn sẽ nghĩ ngươi là người tốt.
Tống Niểu Niểu không thèm quan tâm người khác đang nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn Khánh Trần rồi hỏi:
“Ngươi vào bằng cách nào?”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi mới nói:
“Các ngươi không đóng cửa.”
Tống Niểu Niểu nhìn mọi người:
“Ta không mời hắn.
Hơn nữa, hắn là người xấu, mọi người đừng tin những gì hắn nói!”
Nàng lập tức vạch trần thân phận của Khánh Trần.
Khánh Trần càng thêm lúng túng.
Có lẽ vì bây giờ trong nhà Tống Niểu Niểu có bạn của nàng nên nàng mới không sợ Khánh Trần:
“Thanh tra tiên sinh, ngài không biết những gì ngài vừa làm đã vi phạm nhân quyền sao.
Xin ngài lập tức rời khỏi đây, mong là sau này ngài đừng quấy rối ta nữa!”
Chương 957: Có Thật Là Hiểu Lầm? 3
Sau khi nghe thấy thế, một cô gái khác lập tức nói với Tống Niểu Niểu:
“Đây là sasaeng* của ngươi sao? Không ngờ hắn lại có thể điều tra được của nhà của ngươi!”
*hiểu nôm na là fan cuồng, được biết đến rộng rãi như là người hâm mộ bị ám ảnh quá mức bởi làn sóng Hallyu.
Sau đó cô gái đó lại nói với Khánh Trần:
“Cha ta tên là Lý Mạnh Lâm, là đội trưởng đội bảy của cục xuất nhập cảnh liên bang.
Ngươi có tin ta chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là các thám viên của PCE lập tức đến đây không?”
Khánh Trần thở dài:
“Không phải không phải, các vị hiểu lầm rồi.”
Nếu họ thật sự gọi PCE thì hắn biết giải thích thế nào, chẳng lẽ hắn nói mình nghi ngờ đối phương sắp bị bắt cóc nên mới xông vào nhà nàng sao?
Chính hắn còn cảm thấy lí do này chẳng đáng tin chút nào.
Hơn nữa, hắn còn nổ súng bắn hỏng cửa nhà người ta….
Không ngờ chuyện này còn liên quan đến cả Lý Mạnh Lâm.
Lúc chuẩn bị lôi kéo Lý Mạnh Lâm, hắn đã điều tra tất cả họ hàng gần của đối phương, đương nhiên cũng thấy ảnh chụp của con gái đối phương.
Lúc đó Khánh Trần còn không hiểu tại sao một tên béo ịch như Lý Mạnh Lâm lại có một cô con gái xinh đẹp như vậy.
Cô gái này tên là Lý Triệu Ân, là một trong những nghệ sĩ Violon nổi tiếng của liên bang.
Nghe nói ngoài Violon, nàng còn biết chơi rất nhiều loại nhạc cụ khác.
Đối với cô gái đó mà nói, chức vị của Lý Mạnh Lâm đã rất cao, nhưng đối với Khánh Trần mà nói, Lý Mạnh Lâm chẳng qua chỉ là một người liên lạc mà thôi.
Nhưng dù Lý Mạnh Lâm có thế nào cũng không liên quan đến sai lầm của Khánh Trần, hắn vẫn phải xin lỗi đối phương.
Hơn nữa, việc khó giải quyết nhất bây giờ không phải chuyện này, mà là hai lỗ đạn trên ổ khóa, thật CMN….
Bây giờ hắn chỉ có thể chạy khỏi đây thôi.
Sau khi rời khỏi đây, hắn sẽ nhờ Dương Húc Dương bảo Lý Mạnh Lâm nghĩ cách đè chuyện này xuống.
Khánh Trần vừa lùi ra sau, vừa bước cố gượng cười nói với mọi người:
“Chúc các vị sinh nhật vui vẻ, chúc mọi người luôn vui vẻ như hôm nay….”
Sau khi lùi đến trước cửa, hắn lập tức xoay người chạy chối chết ra ngoài.
Lúc này, Lý Triệu Ân và Tống Niểu Niểu đã nhận ra khóa cửa đã bị Khánh Trần làm hỏng.
Lý Triệu Ân lập tức gọi điện thoại cho Lý Mạnh Lâm để nhờ hắn gọi người đến bắt tên biến thái đến nhà Tống Niểu Niểu trong cao ốc Utopia để quấy rối nàng.
Sau khi nghe thấy những gì nàng vừa nói, Khánh Trần thầm tự nhủ, nàng nghĩ đi đâu vậy.
Sau đó hắn lập tức chạy về nhà thu dọn quần áo, ấm đun nước và lá trà.
Có lẽ hắn sẽ phải ở khu 1 trong thời gian dài.
Nhưng ngay khi Khánh Trần bước ra khỏi cửa, hắn lại nhìn thấy hai người đàn ông lực lưỡng đang đi về phía mình.
Khánh Trần nhíu mày nhìn tư thế vào cách đi của họ.
Khi đến trước cửa nhà hắn, hai người đàn ông đó không dừng lại mà chỉ liếc mắt nhìn hắn rồi tiếp tục đi về phía căn nhà ở cuối hành lang.
Lúc này, ngay khi thấy hai người đàn ông đó đi về phía mình, Lý Triệu Ân tò mò hỏi:
“Có phải cha ta phái các ngươi đến đây không.
Người đứng sau lưng các ngươi chính là tên biến thai đó, các ngươi mau bắt hắn lại!”
Một người đàn ông trung niên quay đầu nhìn Khánh Trần, nhưng lại không quay lại bắt hắn mà tiếp tục đi về phía cuối hành lang:
“Cha ngươi bảo chúng ta đến bảo vệ các ngươi.”
Khánh Trần lập tức quay vào nhà, theo phán đoán của hắn.
Đầu tiên, chắc chắn hai người này không phải hạng tốt lành gì.
Thứ hai, có lẽ vì điện thoại của Lý Triệu Ân bị nghe lén nên địa chỉ nhà mà Lý Triệu Ân vừa nói với Lý Mạnh Lâm đã bị họ nghe được, sau đó hai người này mới mò đến đây.
Khi Lý Triệu Ân dẫn đường, hai ngươi đó còn quay lại xem Khánh Trần có còn đứng đó không.
Sau khi xác định trong hành lang không còn ai khác, họ mới chủ động bắt lấy Lý Triệu Ân rồi đẩy Lý Triệu Ân vào nhà.
Cánh cửa lại khép lại một lần nữa, ngăn cách căn nhà với hành lang yên tĩnh bên ngoài.
Trong phòng, lúc Tống Niểu Niểu thấy Lý Triệu Ân bị hai người đàn ông khống chế, nàng đã nhận ra có chuyện gì đó không bình thường nên lập tức chạy vào phòng để lấy súng phòng thân của mình.
Nhưng nàng còn chưa chạy được bao xa thì một người đàn ông đã bóp cò.
Viên đạn cắm thẳng vào khung cửa bên cạnh Tống Niểu Niểu khiến nàng sợ đến mức không dám nhúc nhích.
Người đàn ông trung niên bình tĩnh nói:
“Không ngờ lần này lại tóm được nhiều như vậy.
Các vị phối hợp một chút, ai chuyển khoản cho chúng ta trước thì người đó được tự do trước.”
Tống Niểu Niểu yếu ớt hỏi:
“Các ngươi muốn bao nhiêu tiền, ta không có tiền, tất cả tiền của ta đều nằm trong tài khoản của cha mẹ ta…..”
Hai người đàn ông quay sang trung niên nhìn nhau, một người nói:
“Vậy bảo cha mẹ ngươi chuyển tiền cho chúng ta đi.”
Còn một người đàn ông khác thì đi vào góc gọi điện thoài:
“Ừ, đã tìm được.
Yên tâm, không bị xây xước, khách hàng sẽ hài lòng.”
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Chương 958: Giải Cứu Minh Tinh 1
Đương nhiên những người trong căn phòng này đều có một chỗ đứng trong vòng giải trí Liên Bang.
Cho nên, không chỉ có mỗi Tống Niểu Niểu giống dê béo đợi làm thịt, bọn cướp để mắt tới tất cả.
Nhưng chỉ sợ những người này còn chưa thể ngờ được, côn đồ không chỉ muốn doạ dẫm, bắt cóc, thậm chí còn muốn bán họ đi kiếm lời giống như hàng hoá.
Thế giới ngoài có bí mật mua bán phụ nữ, mà thế giới trong còn đen tối hơn, trong chợ đen vẫn luôn có tình trạng buôn bán nô lệ, thậm chí còn tạo thành một chuỗi cung ứng.
Những nô lệ có “thân phận” này sẽ bán được với giá rất cao trong chợ đen.
Trong số mọi người ở đây, không có một ai là không có tên tuổi, sẽ bán được rất nhiều tiền trong chợ đen.
Đồng thời, lúc khách hàng mua sắm còn phải giao rất nhiều tiền đặt cọc, một khi mua nô lệ thì phải cam đoan nô lệ không chạy trốn, nếu nô lệ chạy mất thì sẽ mất tiền cọc.
Theo lý thuyết, khách hàng đều là quyền quý lớn mạnh, không thể tuân theo quy định ở trong chợ đen được, nhưng hết lần này tới lần khác quy định này vẫn được sử dụng.
Chỉ vì tổ chức chuỗi cung ứng trong chợ đen đã hứa hẹn, dù họ tịch thu tiền đặt cọc, nhưng cũng sẽ phụ trách giết chết nô lệ chạy thoát.
Chỉ là bình thường rất hiếm có cơ hội bắt được minh tinh hạng A, đầu tiên minh tinh hạng A đều ở khu Tam Thượng.
Nơi đó được quản lý cực kì nghiêm ngặt, không có người trong chợ đen nào lại dám nhàn rỗi đến đó gây sự, ngay cả paparazzi muốn đến khu Tam Thượng chụp ảnh cũng phải đút lót cho thám viên uỷ ban trị an PCE mới có thể đi vào.
Trước khi đi vào còn phải bị lục soát người và kiểm tra, xác định không có tiền án mới được vào.
Tiếp theo, bình thường cũng không có mấy quyền quý đồng ý chi ra một số tiền lớn cho minh tinh hạng A, số tiền đó đủ để cho mấy chục người độc lập về tài chính.
Cuối cùng, một khi chuyện này bị lộ, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.
Hơn hai mươi năm trước đã từng có người bắt được minh tinh hạng A, kết quả toàn Liên Bang xảy ra bạo động khiến tập đoàn cũng phải sứt đầu mẻ trán.
Cuối cùng phải tống cổ tên quyền quý mua nữ minh tinh hạng A kia vào ngục giam Liên Bang mới ổn định được sự giận dữ của dân chúng.
Lần này lại có người ra giá rất cao, vừa lúc có người bên trong chợ đen phát hiện bình thường Tống Niểu Niểu không ở khu Tam Thượng, mà là khu thứ năm.
Về sau lại có người cung cấp tin tức rằng thỉnh thoảng bạn bè của Tống Niểu Niểu sẽ xuất hiện ở khu thứ năm, rồi lại biến mát một cách khó hiểu.
Có côn đồ để ý đến, phát hiện có lẽ đây chính là cơ hội ngàn năm có một.
Thế là côn đồ đã phải tốn rất nhiều công sức tìm hacker sửa đổi, phá giải giao diện máy tính để nghe lén nàng gọi điện với người bạn Lý Triệu Ân.
Mọi chuyện còn thuận lợi hơn dự đoán, gần như không lâu sau đã có cơ hội .
“Ai cũng nói ngành giải trí dễ kiếm tiền, ta rất tò mò các ngươi có thể lấy ra bao nhiêu tiền để chuộc mạng mình đây?”
Một người đàn ông trung niên cười hỏi.
Đợi đến khi các minh tinh đều chuyển khoản xong xuôi.
Hai người đàn ông trung niên, một người cầm súng ống, một người dùng chìa khóa khóa tất cả trong phòng, không chỉ khóa tay mà còn khoá cả chân.
Lúc này, bảy minh tinh trong phòng đều không dám phản kháng.
Côn đồ có súng, họ có phản kháng cũng sẽ không có bất kì tác dụng gì.
Không biết vì sao, Tống Niểu Niểu với đôi mắt đỏ ửng lại đột nhiên nhớ ra thiếu niên thanh tra kia đang ở ngay bên cạnh.
Hơn nữa cũng thấy hai người đàn ông trung niên vào nhà, không biết có phát hiện ra sự bất thường ở đây không?
Nhưng nếu như đối phương đã phát hiện, hẳn phải đến cứu mình rồi?
Từ khi người đàn ông trung niên vào nhà đến bây giờ đã qua gần nửa giờ, muốn tới đã sớm tới, nếu chưa đến thì có lẽ sẽ không đến nữa.
Lúc này, một người đàn ông trung niên xác định đã khoá chặt mọi người xong mới không kiêng dè gì lấy điện thoại ra, bắt đầu chụp ảnh từng người một.
Trong phòng, một nam minh tinh trẻ tuổi cảm thấy không đúng:
“Các ngươi không chỉ muốn đòi tiền, còn định bán Tống Niểu Niểu đi!”
Người đàn ông trung niên bỗng nhiên bật cười, để lộ hàm răng đen vàng lẫn lộn:
“Ngươi sai rồi, không phải chúng ta muốn bán Tống Niểu Niểu đi, mà là muốn bán tất cả các ngươi đi, cả đời có một vụ làm ăn này là đủ rồi.”
Các minh tinh lập tức tuyệt vọng, họ biết nếu như bị bán đi sẽ có kết cục thế nào, đó sẽ là mấy chục năm tối tăm không có ánh mặt trời, cho đến khi mỗi người đều già yếu xấu xí, bị bí mật đưa đến hoang dã.
Người đàn ông trung niên cười nói:
“Đừng nóng vội, lúc này đồng bọn của chúng ta còn đang chuẩn bị ở bãi đỗ xe, các ngươi còn chút thời gian tự do cuối cùng, cứ hưởng thụ cho tốt đi.”
Lý Triệu Ân giận dữ gào lên:
“Ta đã gọi điện cho ba ba rồi, chẳng mấy chốc hắn sẽ tới!”
Người đàn ông trung niên hứng thú nâng cằm Lý Triệu Ân lên:
“Nếu không ngươi cho rằng đồng bọn của ta mai phục ở bãi đỗ xe làm gì? Lãnh đạo và binh sĩ cục quản lý xuất nhập cảnh đều có tác dụng trong đường hầm kia.
Yên tâm đi, giải quyết xong họ sẽ đưa các ngươi rời đi.”
Lúc này, đồng bọn bên cạnh hắn thấy hắn muốn động tay động chân với Lý Triệu Ân, liền lạnh giọng nói:
“Ngươi chạm vào nàng, khách hàng sẽ cảm thấy nàng sẽ không còn đáng giá nữa.
Nghĩ cho kĩ vào, sau khi lấy được tiền thì lo gì không tìm được gái? Đừng phạm sai lầm, nếu không đại ca sẽ không tha cho ngươi.”
Chương 959: Giải Cứu Minh Tinh 2
Các minh tinh càng thêm tuyệt vọng, họ không ngờ đám côn đồ này không chỉ có hai người, mà còn có rất nhiều người đang trốn ở bãi đỗ xe chờ đợi Lý Mạnh Lâm.
Đây là sai lầm duy nhất trong lần hành động này của đám bắt cóc.
Họ nghe Lý Triệu Ân gọi điện cho Lý Mạnh Lâm, mới biết được vị trí của Tống Niểu Niểu, như vậy cái giá phải trả chính là Lý Mạnh Lâm đến cứu viện.
Nhưng Lý Triệu Ân chỉ nói gặp phải một tên biến thái trong điện thoại, Lý Mạnh Lâm sẽ không dẫn quá nhiều người tới, cũng sẽ không mang theo vũ khí hỏa lực nặng.
Thỉnh thoảng Tống Niểu Niểu còn nhìn về phía cửa, nàng cũng không biết mình đang chờ cái gì.
Người đàn ông trung niên phát hiện ra ánh mắt của nàng, cũng nghi ngờ nhìn ra cửa, nhưng không phát hiện được gì.
Hắn ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ngươi đang chờ gì thế?”
Vừa dứt lời, cánh cửa phía sau họ bỗng nhiên mở ra.
Tống Niểu Niểu thấy thiếu niên thanh tra từng quấy rầy mình nhiều lần xuất hiện ở cửa.
“Ờm…cắt ngang một chút nhé!”
Thiếu niên nói.
Một giây sau, Tống Niểu Niểu thấy thiếu niên đưa tay bóp cò, chưa đến hai giây ngắn ngủi đã bắn bốn phát liên tục, bắn gãy hai chân của hai người đàn ông trung niên.
Hai người đàn ông trung niên mất thăng bằng ngã xuống đất.
Họ muốn bắn trả, nhưng chưa kịp bóp cò đã cảm thấy cánh tay tê rần, cổ tay chảy máu ồ ạt không còn sức để cầm súng lục nữa.
Tống Niểu Niểu nhìn thiếu niên kia, bỗng nhiên nghĩ hoá ra cắt ngang một chút…là đánh gãy cả tay và chân thật.
Đây là lần đầu tiên nàng thấy có người ngắt lời người khác nói thô bạo như thế.
Lúc này, một người đàn ông trung niên đang nằm dưới đất lặng lẽ thò bàn tay trái không bị thương vào trong túi, ấn một phím nào đó.
Khánh Trần mỉm cười nhìn hắn:
“Muốn gọi đồng bọn sao.
Xin lỗi, bây giờ họ đều giống các ngươi.
Muốn chạy cũng không được.”
Người đàn ông trung niên tuyệt vọng:
“Ngươi là ai?”
Tống Niểu Niểu bị khoá tay chân ngồi dưới đất tự nhủ trong lòng, hoá ra là đi giải quyết đồng bọn của đám côn đồ này, khó trách sẽ tới muộn.
Nàng nhìn bên mặt Khánh Trần, thấy thiếu niên này ung dung ngồi xổm trước mặt côn đồ, lại nghĩ tới kỹ thuật bắn chính xác và sự tự tin khi ra tay khống chế tình hình của đối phương.
Bỗng thấy trái tim mình đập nhanh hơn.
Đây chính là hiệu ứng lẫn lộn kích thích nổi tiếng, bình thường khi gặp nguy hiểm, mọi người sẽ hay sinh ra phản ứng, nhận sai một sự rung động nào đó bởi vì quá sợ hãi.
Cho nên tỏ tình ở trên cầu treo, bánh xe Ferris hay cáp treo sẽ dễ thành công hơn.
Người đàn ông trung niên hung dữ hỏi:
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
Lúc này, Khánh Trần mới nói:
“Nếu như ngươi là người bên trong chợ đen, chắc hẳn đã nghe nói về ta, ta là thanh tra tổ 7 khu tình báo số 1 mới nhậm chức.”
Người đàn ông trung niên sửng sốt, ông chủ mới của tổ 7 khu tình báo số 1? Đương nhiên họ biết!
Đây chính là người gần đây gây ra sóng to gió lớn trong giới tình báo chỉ bằng sức một mình.
Nhưng hắn không thể ngờ ông chủ mới của tổ 7 khu tình báo số 1 lại trẻ thế này!
Thật ra vừa rồi họ đã gặp Khánh Trần ở hành lang, nhưng vì Khánh Trần quá trẻ nên họ mới không để trong lòng.
Khánh Trần nói:
“Thật ra các ngươi cũng không oan uổng lắm, ta đã theo dõi các ngươi từ lâu, lần này rơi vào tay ta không cần oan ức đâu.”
Lúc này, Khánh Trần vẫn không quên nói hay cho mình, như thế có thể giải thích hiểu nhầm lúc trước với Tống Niểu Niểu: Hắn đang điều tra đám côn đồ này, không cẩn thận làm mấy chuyện mờ ám, nhưng thật ra mấy chuyện mờ ám này là để cứu các ngươi, cho nên hãy quên chuyện của chúng ta đi.
Quả nhiên, Tống Niểu Niểu nghe Khánh Trần nói vậy thì lập tức thấy thoải mái hơn, vẻ mặt biết ơn….nhưng vẫn cảm thấy hơi khó hiểu.
Mà hai người đàn ông trung niên kia đều ngây ra, họ cũng không biết mình có tài đức gì lại đáng để ông chủ khu tình báo số 1 tự mình theo dõi thế này?
Tống Niểu Niểu không biết rõ mọi chuyện, cũng không hiểu lắm về chợ đen và khu tình báo, cho nên sẽ không hiểu hai người kinh ngạc đến mức nào.
Nhưng người đàn ông trung niên lại hiểu, họ là cái thá gì trước mặt khu tình báo chứ?
Diêm Vương khu tình báo số 1 theo dõi hai người họ có khác gì dùng đại bác bắn con muỗi không?
Đúng lúc này, có người từ ngoài cửa vọt vào, Lý Mạnh Lâm dẫn theo hai tên binh sĩ cầm súng ngắn trong tay gào hét inh ỏi:
“Để ta xem tên biến thái nào dám bắt nạt con gái ta?!”
Khánh Trần chậm rãi đứng dậy đối mặt với súng ngắn:
“Đội trưởng Lý, cục quản lý xuất nhập cảnh cần phải nâng cao năng lực chiến đấu đấy.
Nếu thật sự có côn đồ ở đây, các ngươi đến có khác gì chịu chết không? Ta thấy có lẽ ngươi đã sống an nhàn sung sướng ở vị trí này quá lâu rồi.”
Lý Mạnh Lâm nhìn thiếu niên trong phòng chậm rãi xoay người lại rồi há hốc mồm không khép lại được.
Các minh tinh bị tiếng hét của Lý Mạnh Lâm thu hút, họ giật mình nhìn sang, tận mắt nhìn thấy Lý Mạnh Lâm biến hoá từ hung ác đến ngây ra như phỗng.
Vị lãnh đạo cục quản lý xuất nhập cảnh bình thường luôn oai phong lẫm liệt, bây giờ lại cứng đờ y như bị hóa đá, tay cầm súng cũng buông thõng bên người.
“Thanh…Thanh tra, sao ngài lại ở đây?!”
Chương 960: Buôn Người 1
“Nếu sau này không phải gặp đám diêm vương sống đó thì tốt biết bao.”
Đây mong ước đầu tiên xuất hiện trong đầu Lý Mạnh Lâm sau khi hắn được thả.
Vì để mong ước nguyện này thành hiện thực, thậm chí hắn còn ngồi trước cửa sổ đợi sao băng mấy đêm liền….
Lý Mạnh Lâm làm vậy không phải vì hắn ngây thơ tin rằng sao băng có thể giúp điều ước của hắn trở thành hiện thực.
Mà vì hắn biết khi nào hắn còn sống ở thành phố số 10, thì chắc chắn mong ước của hắn sẽ không thể thành sự thật được.
Nên ngoài cầu nguyện ra, hắn không biết còn cách nào khác nữa.
Những ngày gần đây, lúc nào Lý Mạnh Lâm cũng sợ những thanh tra ở khu 1 sẽ ập đến nhà hắn, lôi hắn quay lại nơi quỷ quái đó một lần nữa.
Cũng may mấy ngày nay mọi chuyện khá yên bình, những gì hắn lo sợ đều không xảy ra.
Sau khi hoảng sợ, hắn cũng nhận ra một chuyện, chỉ cần hắn báo cáo đủ thông tin về đoàn xe của các tập đoàn ra vào thành phố số 10 mỗi ngày thì sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Nhận ra điểm này, Lý Mạnh Lâm mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ngay khi hắn nghĩ cuộc sống của mình đã quay về với quỹ đạo bình thường thì tự nhiên đám diêm vương sống đó lại xuất hiện.
Không phải lý do tên diêm vương đó xuất hiện ở đây là vì con gái hắn chứ? Không đúng, nếu Tống Niểu Niểu cũng ở đây thì con gái hắn sẽ không sao.
Tuy nhan sắc của Lý Triệu Ân cũng khá xuất sắc, nhưng so với Tống Niểu Niểu thì nhan sắc của con bé vẫn còn kém xa.
Lý Mạnh Lâm thầm nghĩ.
Còn những nữ minh tinh ở đây, trong đó có cả Lý Triệu Ân đều đang ngẩn ngơ nhìn Lý Mạnh Lâm.
Ai cũng không ngờ một nhân viên cấp cao của cục quản lí xuất nhập cảnh như cha Lý Triệu Ân lại khép nhép, thậm chí nịnh nọt trước mặt thiếu niên này.
Từ nhỏ đến giờ, Lý Triệu Ân chưa bao giờ nhìn thấy biểu cảm đó trên mặt cha nàng? Từ trước đến nay nàng chỉ thấy người khác nịnh nọt cha mình, chưa bao giờ thấy cha nàng phải nịnh nọt người nào cả.
Sao cha phải khép nép trước đối phương như vậy.
Lý Triệu Ân quay sang nhìn Khánh Trần, chắc chắn địa vị của đối phương rất cao rồi.
Không phải chỉ có mỗi Lý Triệu Ân kinh ngạc, ngay cả bọn Tống Niểu Niểu cũng rất bất ngờ, ai cũng không ngờ thiếu niên mà họ nghĩ là biến thái lúc trước lại có chức cao như vậy.
Lúc này, ánh mắt của họ nhìn Khánh Trần đã thay đổi hoàn toàn.
Sau chuyện này, họ mới hiểu ra một việc, những minh tinh như họ dù có nổi tiếng đến đâu cũng chỉ là những người bình thường, mà người bình thường thì đâu có quyền quyết định chuyện gì.
Chỉ có những người có chức vị cao trong liên bang như đối phương mới có quyền quyết định mạng sống của người khác.
Khánh Trần lạnh nhạt nói với Lý Mạnh Lâm:
“Ta nhận ra mấy tên buôn người trong chợ đen để mắt đến con gái ngươi nên lần theo dấu vết chúng khá lâu, cuối cũng hôm nay cũng bắt được cả đám.”
“A?”
Lý Mạnh Lâm không ngờ Khánh Trần sẽ nói vậy, mãi đến lúc này hắn mới nhớ ra mục đích đến đây.
Chẳng phải con gái hắn nói ở đây có biến thái sao, tại sao lại biến thành buôn người.
Hắn định quay sang hỏi con gái mình thì mới phát hiện tất cả những minh tinh ở đây đều bị khóa ngón tay.
Sau đó hắn mới nhìn thấy hai người đàn ông trung niên bị Khánh Trần đánh gãy chân tay đang quằn quại trên sàn nhà.
Không cần hỏi, hắn cũng có thể tưởng tượng được chuyện gì.
Sau đó Lý Mạnh Lâm lập tức sai người mở khóa ngón tay cho các minh tinh khác, còn hắn thì đi mở khóa cho con gái.
Sau khi mở khóa xong, hắn bắt đầu hỏi thăm con gái chuyện đã xảy ra ở đây.
Khánh Trần lặng lẽ đứng chờ, ngay khi người của Lý Mạnh Lâm đang mở khóa ngón tay cho các minh tinh thì bỗng có tiếng bước chân ầm ầm của rất nhiều người vang lên ngoài hành lang.
Lúc này, những người trong phòng đã bắt đầu run rẩy, không phải đồng bọn của hai tên bắt cóc kéo đến đây chứ.
Trong tất cả những người trong phòng, chỉ có mình Khánh Trần vẫn bình tĩnh như cũ.
Một lúc sau, Dương Húc Dương và hơn 20 thám viên của tổ 7 đã xuất hiện ngoài cửa.
Ngay khi bước vào nhà, họ lập tức đứng thành vòng tròn xung quanh Khánh Trần, sau đó cùng rút súng nhắm vào bọn Lý Mạnh Lâm, Lý Triệu Ân khiến những người này hoảng sợ trốn vào góc nhà.
Chuyện này xảy ra nhanh đến mức bọn Lý Mạnh Lâm còn không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Ông chủ, ngài có sao không.”
Dương Húc Dương nói:
“Ngài muốn mang tất cả những người này về sao?”
Thật ra tối nay là thời gian nghỉ của Dương Húc Dương và 20 người đi cùng hắn.
Lẽ ra tối nay họ định về nhà sớm để có thêm chút thời gian bên cạnh gia đình.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










