1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 8 : Còn 30 Phút (c71-c80)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 8 : Còn 30 Phút (c71-c80)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 71: Còn 30 Phút

Nàng bắt đầu hoài nghi.

Kết quả Trương Tông Vũ đột nhiên nói:

“Ta có thể thấy ngài có chút nghi ngờ, cho nên ta xin giải thích một chút.

Hai năm trước ngài từng vô ý trợ giúp một nữ sĩ trung niên, nàng là thành viên tập đoàn tài chính Lý thị chúng ta.

Nàng đã tìm ngài hai năm, gần đây mới tìm được tin tức về ngài.

Mà những thứ này đều là nàng tặng.”

Giang Tuyết mơ màng gật đầu:

“À, ra là như thế…”

Về phần hai năm trước bản thân mình có từng giúp ai không, nàng sao biết được?

Điểm này, Lý Đồng Vân đã lợi dụng điểm mù ký ức của người du hành thời gian, nàng biết Giang Tuyết hoàn toàn không biết gì về quá khứ của mình.

Hơn nữa nàng cũng hiểu rõ một điều, cho dù mẫu thân mình có khó hiểu cũng không dám hỏi nhiều, như vậy cũng có thể rũ sạch quan hệ của nàng.

Lúc này Giang Tuyết đã không hoài nghi thêm gì nữa, mừng rỡ tiếp nhận quà tặng của Lý thị:

“Hai cánh tay cơ giới này…”

Trương Tông Vũ giải thích:

“Đây là sản phẩm cao cấp nhất trên thị trường hiện tại, không chỉ có cao năng nội tàng vũ khí, còn có thời gian bay liên tục cực dài, tỉ lệ đồng bộ thần kinh có thể tiếp nhận lên tới 97%.”

“Cảm ơn, thật sự cảm ơn!”

Giang Tuyết càng thêm mừng rỡ.

Thời gian đếm ngược 00:30:00.

Chỉ còn lại nửa giờ sau cùng.

Trong khu tập thể hình Diệp Vãn dẫn theo Khánh Trần đi tập bụng, đồng thời kết hợp huấn luyện động tác lục bộ để đề cao sức bật cho hắn.

Sau khi luyện cơ bụng xong sẽ huấn luyện các bài nhằm vào tim phổi.

Đêm còn rất dài, huấn luyện rất gian khổ.

Dựa theo thời gian Diệp Vãn tính ra, chỉ cần luyện thêm nửa tháng Khánh Trần đã có thể bắt đầu huấn luyện phụ trọng, đó mới có thể tính là huấn luyện thật sự.

Chỉ có điều đối với Khánh Trần, thời gian như sắp sửa tách rời.

Lúc này hắn còn đang nhận huấn luyện của Diệp Vãn, nhưng nửa giờ sau hắn phải trở về đến thế giới ngoài.

Sau đó không biết bao nhiêu ngày, nửa đêm hắn lại sẽ trở về huấn luyện tiếp…

Lúc này, Lý Thúc Đồng bỗng xuất hiện trong khu tập thể hình.

Hắn ta nhìn Khánh Trần hỏi:

“Có phải đợi lát nữa ngươi sẽ trở về thế giới ngoài không?”

“Ừm.”

Khánh Trần gật đầu:

“Làm sao vậy lão sư, có chuyện gì sao?”

Lý Thúc Đồng nói:

“Ta muốn tận mắt nhìn cảnh con người xuyên qua các thế giới như thế nào, nói không chừng ta có thể phát hiện ra bí mật gì đó.”

“Được.”

Cả người Khánh Trần bị mồ hôi xối ướt đẫm.

Diệp Vãn lấy thuốc bổ sung công năng và thịt bò ra coi như tiếp tế cho con đường huấn luyện của hắn.

Không thể không nói, dùng thuật hô hấp đi kèm huấn luyện đúng là rất có tác dụng thật, nhưng lại có tiêu hao quá lớn đối với năng lượng thân thể.

Chỉ một lát không ăn Khánh Trần đã cảm thấy mình đói tới phát hoảng.

Hắn như một con ác thú điên cuồng ăn uống, điên cuồng tập luyện.

Lúc này, Khánh Trần chợt phát hiện trên nét mặt Lý Thúc Đồng có một chút do dự.

Hắn ta hiếu kỳ hỏi:

“Làm sao vậy lão sư, còn có chuyện gì sao?”

“Cái kia… Là như thế này.”

Lý Thúc Đồng suy nghĩ một chút nói:

“Ngươi có thể nhớ thêm vài cuốn tàn phổ cờ tướng sau đó mang tới cho ta không?”

Khánh Trần kinh ngạc hai giây, tiện đà cười nói:

“Không thành vấn đề.”

Giờ khắc này hắn mới cảm thấy khí thế thượng vị giả trên người Lý Thúc Đồng như phai mờ đi một chút, nhiều thêm chút mùi vị nhân loại.

Vào lúc Diệp Vãn và Lý Thúc Đồng đang nhìn soi mói, Khánh Trần ngậm USB vào trong miệng.

Tiếp đó, trong lòng hắn hơi động, sau đó hắn móc vàng thỏi đã bị vò thành một cục ra khỏi túi.

Diệp Vãn kinh ngạc nói:

“Ta còn đang thắc mắc vì sao vàng trên cánh tay Lộ Quảng Nghĩa lại biến mất.”

Lý Thúc Đồng:

“…”

Trong nháy mắt, đường vân hỏa diễm trên gương mặt Khánh Trần lan tràn ra bên tai, luồng khí tức từng dạo chơi trong cơ thể hắn chịu sự chi phối của ý chí bắt đầu bọc lấy vàng thỏi trong tay hắn.

Trên mặt Lý Thúc Đồng xuất hiện vẻ kinh ngạc.

Thời gian đếm ngược 10.

9.

8.

7.

6.

5.

4.

3.

2.

1.

Thế giới trở nên đen tối.


Chương 72: Có Biến

Khi bóng tối tan đi, Khánh Trần vẫn đang mồ hôi đầm đìa.

Hắn nhìn thoáng qua bóng đêm ngoài cửa sổ, còn có phòng nhỏ của mình ở Hành Thự.

Mới rời đi một giây hắn đã cảm thấy hơi nhớ ngục giam âm trầm kia.

Khánh Trần phun USB trong miệng ra, sau đó hắn liếc nhìn lòng bàn tay, cục vàng vốn nên ở lại thế giới trong lúc này còn đang nằm trong tay mình.

Đây là một phát hiện khiến kẻ khác mừng rỡ.

Bởi vì phát hiện này có nghĩa vào lúc hắn tới lui giữa thế giới trong và ngoài, hắn sẽ có ưu thế hơn người khác.

Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua cánh tay, thời gian đếm ngược 168:00:00.

Lại là bảy ngày.

Lần trước đó trở về là ngày 7, lần này là 7 ngày sau sẽ xuyên việt, dường như khoảng cách người du hành thời gian giữa hai bên càng ngày càng dài.

Sau này sẽ xuất hiện bao lâu đây? Liệu có khi nào một ngày nào đó mình sẽ ngốc bên kia cả đời không bao giờ trở lại nữa.

Hắn không biết.

Khánh Trần cười cười.

Hắn không ngủ mà trực tiếp trải thảm trên mặt đất, tiếp tục huấn luyện dựa theo các hạng mục Diệp Vãn dạy hắn.

Tuy không có ai giám sát, nhưng tu hành vốn là chuyện của bản thân hắn.

Nếu hắn đã nói mỗi ngày huấn luyện đến 3 giờ vậy cho dù đã trở lại Thế giới ngoài cũng phải tiếp tục kiên trì.

Hắn hít sâu một hơi, theo tần suất hô hấp cổ quái kia, đường vân hỏa diễm trên mặt lại nở rộ!

Cho dù là Thế giới ngoài hay là Thế giới trong, kỷ luật của bản thân mới là quan trọng nhất.

Chờ đã, hình như hắn quên một chuyện rất quan trọng.

Sau khi Khánh Trần rèn luyện xong lại ngồi dưới đất uống nước, mặc cho mồ hôi trên người không ngừng rơi xuống.

Hắn mở điện thoại di động lên tìm được phần mềm dịch, sau đó thử nhớ lại mỗi chữ mỗi câu Jindai Sorane từng nói.

Câu tiếng Nhật đối phương nhỏ giọng thầm thì vẫn luôn khiến Khánh Trần cảm thấy hẳn trong đó có giấu rất nhiều tin tức.

Giống như… khi ngươi đến một khu du lịch, dân bản xứ muốn mắng ngươi nhất định sẽ dùng tiếng địa phương mà ngươi nghe không hiểu.

Khánh Trần dựa theo hồi ức bắt đầu thuật lại từng chữ từng câu vào điện thoại: “こんなに 静 かに 座 っているのもよさそうですが, この 少年 の 沈 黙ぶりは 本当 にきれいですね.”

Chỉ thấy trong phần mềm dịch rất nhanh đã xuất hiện phụ đề: “Cứ ngồi yên lặng như vậy cũng rất tốt, dáng vẻ trầm tĩnh của thiếu niên này rất đẹp nha.”

Khánh Trần sững sờ tại chỗ, đối phương nói vậy là có ý gì?

Hơn nữa, không phải Jindai gia tộc cũng nói tiếng phổ thông sao, tiếng Nhật hôm đó là chuyện gì xảy ra.

Là người du hành thời gian ở thế giới ngoài? Hay là Jindai gia tộc vẫn đang giữ lấy truyền thừa tiếng Nhật?

Nhưng nếu đối phương là người du hành thời gian, vậy phải giải thích thế nào về chuyện đối phương nói tiếng phổ thông lưu loát như vậy? Sợ rằng không có mấy người Nhật Bản có thể nói tiếng phổ thông lưu loát như vậy.

Sáng sớm ngày tiếp theo, Khánh Trần mới vừa tỉnh ngủ đã thấy trên điện thoại không ngừng lóe lên thông báo tin nhắn Wechat.

Hắn mở ra xem, là Nam Canh Thần gửi tới:

“Khánh Trần Khánh Trần Khánh Trần! Ngươi có biết Lưu Đức Trụ ở lớp bên cạnh chúng ta lợi hại tới mức nào không?”

Lúc đó Khánh Trần còn bối rối một chút.

Hắn bật người từ trên giường ngồi dậy:

“Có ý gì?”

“Ngươi mau tới trường học!”

Nam Canh Thần nói.

Khánh Trần mặc bộ đồng phục trắng xanh đan xen vào xong lập tức chạy về phía trường học.

Trước khi ra khỏi cửa hắn còn soi gương một chút, phát hiện ảnh hưởng do nhịn ăn trên người mình đã hoàn toàn biến mất, lúc này hắn mới yên tâm xuất môn.

Đợi tới khi hắn đuổi tới trường học lại nhìn thấy cửa lớp bên cạnh đã bị vây thành chật như nêm cối.

Mười mấy học sinh đang đứng ngoài cửa lớp 4 khối 11, dường như đang đợi cái gì đó.

“Bên này.”

Trong đám người, Nam Canh Thần vóc dáng thấp bé nhón đầu ngón chân lên, đưa cánh tay cố gắng vẫy tay gọi Khánh Trần.

Khánh Trần chen chúc đi tới thấp giọng hỏi:

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Ngươi xem hot search đi.”

Nam Canh Thần mở Weibo ra cho hắn xem.

Kết quả vừa nhìn hắn đã khiếp sợ.

Giản mỗ – nam tử Xuyên Châu – đến Lạc thành công tác, ngẫu nhiên trở thành người du hành thời gian, xuyên việt tới ngục giam số 18 ở Thế giới trong.

Chỉ có điều đối phương đã bị nhận ra thân phận người du hành thời gian, đang bị nhốt trong một phòng đơn khá kín đáo.

Xuyên việt 7 ngày.

Bị nhốt 7 ngày.

Theo Giản mỗ xưng, trong ngục giam số 18 đã có người du hành thời gian trở thành đại nhân vật hết sức quan trọng, thậm chí còn có thể tự do ra vào trại giam, cũng khiến siêu phàm giả phải phục vụ hắn ta.

Giản mỗ hy vọng mình có thể tìm được vị người du hành thời gian này, hợp tác cũng được mà bỏ tiền cũng xong, hy vọng đối phương có thể thuyết phục ngục giam số 18 thả hắn ta ra ngoài.


Chương 73: Gánh Tội

Khánh Trần ngây ngẩn cả người.

Hắn không nghĩ tới Giản Sênh lại lớn mật như thế, không ngờ lại trực tiếp tìm truyền thông trợ giúp, sau đó tìm bản thân mình hỗ trợ thoát khốn.

Xem ra trong bảy ngày đối phương bị giam một phòng đơn đã bị nghẹn hỏng.

Không thể không nói, Lưu Đức Trụ và Giản Sênh cũng quá xui xẻo.

Rõ ràng đã trở thành người du hành thời gian lại trắng trợn bị nhốt.

Người khác trở thành người du hành thời gian vẫn luôn sống cuộc sống muôn màu muôn vẻ, không phải ngắm hình ảnh ba chiều trong thành thị thì cũng ghé qua thành thị Cyber.

Hai người bọn họ thì hay rồi, vừa vào đã phải ngồi chồm hổm trong ngục giam…

Như vậy còn không bằng đừng xuyên qua.

Mà giờ khắc này, Khánh Trần cũng bỗng ý thức được vì sao mọi người muốn tụ tập trước cửa lớp Lưu Đức Trụ.

Cho dù hiện tại Lưu Đức Trụ còn chưa tới trường học, nhưng mọi người vẫn nguyện ý chờ.

Lần trước khi trở về, vì vấn đề mặt mũi, Lưu Đức Trụ đã thừa nhận sự thực mình đã xuyên việt đến ngục giam số 18, hơn nữa còn nói cho mọi người hắn ta đã từng nói chuyện với Lý Thúc Đồng!

Sau đó khi đồng học hỏi, Lưu Đức Trụ vẫn luôn bày ra vẻ mặt cao thâm mạt trắc không nói câu nào, ý tứ chính là: Cơ mật, đừng hỏi.

Càng không nói tỉ mỉ mọi người lại càng thích suy đoán.

Vì vậy, rất nhiều người đều cho rằng Lưu Đức Trụ sắp thu được truyền thừa của Lý Thúc Đồng, trở thành siêu phàm giả.

Hiện tại sau khi chuyện Giản Sênh rùm beng lên, đám học sinh vừa thấy hot search Weibo này lập tức nghĩ ngay đến Lưu Đức Trụ!

Bởi vì trong nhận thức của mọi người, người du hành thời gian trong ngục giam số 18 ngoại trừ Lưu Đức Trụ ra thì không còn ai khác!

Khi hot search từ từ leo lên, rốt cục cũng có bạn học trả lời phía dưới bình luận:

“Bạn học của ta đã từng nói hắn là người du hành thời gian, hắn đã sắp thu được truyền thừa của Lý Thúc Đồng!”

Lúc đầu hot search của Giản Sênh cũng chỉ mới hơn bốn mươi, những lời này vừa ra, trong vòng ba phút hot search kia lập tức tiến vào Top 10.

Thậm chí độ hot còn đang tăng lên.

Hôm nay trong dư luận ở thế giới ngoài, ngoại trừ một số nhân vật thần bí như Hà Tiểu Tiểu, cũng không có quá nhiều người biết về siêu phàm giả.

Hơn nữa đó là Lý Thúc Đồng, là con đường chuyên nghiệp có tiềm lực cao nhất mà Hà Tiểu Tiểu muốn công lược.

Hiện tại gần như tất cả những người từng thấy hot search này đều cho rằng, Lưu Đức Trụ chính là đại lão thần bí Giản Sênh từng nói…

Trong lúc mọi người đang châu đầu ghé tai, Lưu Đức Trụ đeo cặp sách lên tầng.

Hắn ta mới vừa quẹo vào hành lang đã thấy đám người đông đúc trước mặt, bị hù tới mặt mũi trắng bệch:

“Làm sao vậy?”

Mọi người bất đắc dĩ, không ngờ ngay cả chính chủ cũng chưa biết đã có chuyện gì xảy ra.

“Ngươi không thấy hot search sao? Chưa thấy hot search thì xem di động đi.”

Một bạn học nói.

“Có một người tên Giản Sênh nói hắn đã từng gặp ngươi trong ngục giam số 18, hy vọng ngươi có thể năn nỉ Lý Thúc Đồng một chút, để hắn được thả ra khỏi phòng tạm giam.”

Lúc đó đầu óc Lưu Đức Trụ như lùng bùng.

Sau khi bị giam bảy ngày, hiện tại sau khi trở về hắn chỉ thấy khắp người uể oải.

Vất vả lắm mới có thể ngủ một giấc trên mềm giường, vừa tỉnh lại đã thấy muộn, một đường cưỡi xe đạp đi học, còn chưa từng nhìn di động.

Hắn ta vội vàng mở điện thoại di động lên xem hot search.

Chỉ có điều hắn ta càng xem càng cảm thấy không đúng.

Dựa theo lời của Giản Sênh, vị đại lão thần bí kia đã từng thăm hỏi riêng đối phương, còn hỏi mấy vấn đề.

Nhưng người kia cũng không phải mình.

Cho nên, trong ngục giam số 18 trừ mình và Giản Sênh ra còn có người du hành thời gian thứ ba, hơn nữa người ta mới là đại lão chân chính, bản thân mình chỉ là người gánh tội thay!

“Mịa nó, ta cũng muốn van cầu vị đại lão này có thể thả cả ta và Giản Sênh ra luôn có được không? !”

Trong lòng Lưu Đức Trụ thầm rơi lệ.

Lúc này hắn ta muốn phủ nhận thân phận của mình, bởi vì chuyện đã náo lớn.

Lưu Đức Trụ thử nói:

“Thật ra người Giản Sênh nói cũng không phải ta, là một người khác.”

Một bạn học nghi ngờ nói:

“Hôm qua lúc ta hỏi ngươi, trong ngục giam số 18 có còn xuyên việt giả nào khác không, ngươi nói không mà.”

Xuyên việt 7 ngày, đối với Lưu Đức Trụ, ngày hôm qua ở thế giới ngoài đã là 7 ngày trước.

Khánh Trần yên lặng nhìn tình cảnh trước mắt, lòng thầm nghĩ có người thu hút sự chú ý của người khác thay mình cũng không tồi.

Chẳng qua cứ giam hai người này trong phòng tạm giam thời gian dài cũng không phải cách hay, có nên để Lý Thúc Đồng chuyển hai người tới ngục giam khác không?

Giờ này khắc này, bên ngoài trường học quốc tế Lạc thành có bốn chiếc xe phóng viên vừa chạy tới.

Sau khi xuống xe các phóng viên lập tức vọt vào trường học.

Hai gã bảo vệ ngoài cổng trường muốn ngăn bọn hắn nhưng vốn không cách nào ngăn được.

Khánh Trần thấy tình cảnh như vậy lập tức kéo Nam Canh Thần xoay người quay về lớp.

Vào thời điểm này việc cần làm nhất là tránh không để bản thân mình lọt vào tầm camera.

Dung mạo của người du hành thời gian ở Thế giới trong và Thế giới ngoài là giống nhau hoàn toàn, nếu xuất hiện trên TV sẽ bị người nhớ kỹ.


Chương 74: Không Vạch Trần Nguoi

“Tại sao phải đi? Ta còn muốn nghe xem Lưu Đức Trụ sẽ nói thế nào!”

Nam Canh Thần thầm nói.

Khánh Trần nhìn hắn:

“Có gì hay mà nghe, ngươi là người du hành thời gian sao, ngươi không phải, có nghe xong cũng chẳng có ích gì.”

Nam Canh Thần nghẹn họng:

“Đây đều là tin tức được trực tiếp ở Thế giới trong, ngộ nhỡ sau này ngươi… sau này hai ta xuyên qua cũng có thể dùng?”

“Không có hứng thú.”

Khánh Trần thờ ơ nói.

“Xuyên việt thú vị tới mức nào.”

Nam Canh Thần nói:

“Nếu như hai ta đều có thể xuyên vào Thế giới trong sẽ có thể trở thành siêu phàm giả, hoặc là thay một thân thân thể máy móc biến thành siêu nhân.

Đến lúc đó ta và ngươi có thể tạo thành liên minh Phụ Sầu Giả, vừa nghe đã thấy phấn khích.”

Khánh Trần:

“…”

Cuối cùng các phóng viên bị một đám lão sư chắn dưới lầu.

Trường học là nơi để học tập, sao có thể để đám người từ nơi nào đó bên ngoài trường tới xằng bậy?

Trong lúc học tiết thứ nhất, một bóng người len lén bay qua tường vây của trường học.

Hắn ta kéo lấy trường học sinh trong trường hỏi:

“Đường nào tới lớp 11 số 4?”

Học sinh kia vừa nghe thấy tiếng Xuyên Châu thì sửng sốt, nhưng vẫn chỉ đường cho hắn ta.

Nam tử trung niên nói tiếng cám ơn sau đó đi về phía phòng học.

Hắn ta đứng ngoài cửa lớp 11 số 4 nói:

“Lang nào là Lưu Bất Trụ?”

Bạn học ngoài cửa lớp phản ứng nửa ngày:

“Ngươi muốn nói Lưu Đức Trụ đúng không?”

“Đúng đúng đúng, Lưu Đức Trụ!”

Giản Sênh vỗ vỗ gáy.

Học sinh này chỉ cho hắn một chút, kết quả Lưu Đức Trụ trong lớp chợt cảm thấy không ổn, đứng dậy muốn chạy.

Giản Sênh xông lên phía trước kéo lấy hắn ta nói nhanh:

“Ta biết ngươi rất trâu bò trong ngục giam số 18, ngươi là người theo phía sau vị siêu phàm giả đã thẩm vấn ta, chắc chắn ngươi có địa vị rất cao!”

Lưu Đức Trụ thất kinh:

“Không phải ta, ngươi tìm sai người!”

“Được rồi, ngươi yên tâm, lão tử sẽ không vạch trần ngươi…”

Trong lúc nói chuyện, Giản Sênh bị vị lão sư mới vừa đuổi tới kéo ra ngoài phòng học:

“Lão tử cho ngươi tiền!”

Trên hành lang quanh quẩn tiếng chửi rủa của Giản Sênh.

Các học sinh sôi nổi quay đầu nhìn Lưu Đức Trụ…

Lúc này Lưu Đức Trụ đã sắp hỏng mất.

Hắn ta thật không nghĩ tới bản thân mình chỉ nói dối một chút đã dẫn theo nhiều chuyện như vậy.

Nói thật, hiện tại chuyện hắn ta khát vọng nhất chính là tìm ra người du hành thời gian thứ 3 trong ngục giam kia!

Hắn ta muốn nhìn xem rốt cuộc đối phương là ai mà khiến hắn phải cõng một cái nồi lớn như vậy!

Giờ này khắc này, người ném nồi Khánh Trần đang ngồi trong phòng học, phảng phất như ồn ào phía ngoài đã không có liên quan gì tới hắn.

Hắn thấy Nam Canh Thần lấy một quyển hướng dẫn lập trình máy tính ra, bèn hỏi:

“Vì sao đột nhiên ngươi lại xem sách này?”

“Không… Không có gì.”

Nam Canh Thần nói:

“Ta chỉ muốn nắm giữ một nghề.

Ngươi nói xem nếu chúng ta tìm cách tiếp cận Lưu Đức Trụ sẽ thế nào? Nếu quan hệ hai bên tốt rồi, nói không chừng chúng ta có thể thu được không ít lợi ích từ thế giới trong.”

“Không cần phải làm như vậy.”

Khánh Trần trả lời:

“Ta cũng không phải người du hành thời gian.”

Nhưng ngay lúc này, hắn bỗng cúi đầu trầm tư.

Đương nhiên mình biết Lưu Đức Trụ là giả, nhưng người du hành thời gian tỷ như Nam Canh Thần lại không biết.

Hiện tại tính ở khắp nơi trên toàn quốc, sợ rằng tổng số người du hành thời gian đã hơn vạn, liệu sẽ người nào bị “thân phận” của Lưu Đức Trụ hấp dẫn đến Lạc thành không?

Bởi vì đây là phương pháp dễ dàng nhất để tìm được “đồng đội đáng tin cậy” tại Thế giới trong.

Hà Tiểu Tiểu kiến nghị mọi người tổ đội ở Thế giới trong, nhưng đồng đội heo và đồng đội đáng tin cậy có chênh lệch lớn vô cùng.

Chỉ có điều, khiến Khánh Trần cảm thấy nghĩ không thông là.

Hôm nay đã có chuyện lớn như vậy xảy ra, vì sao cho đến bây giờ người của tổ chức Côn Lôn vẫn chưa xuất hiện.

Chẳng lẽ là truyền thừa của Lý Thúc Đồng vẫn chưa đủ để khiến bọn hắn chú ý? Khẳng định không phải.

Chắc chắn trong này có vấn đề.

Mãi tận tới giờ tự học buổi tối, Khánh Trần vẫn không chờ được bóng dáng Côn Lôn.

Hắn vẫn luôn cảm thấy có việc sắp xảy ra, nhưng lại không biết là chuyện gì.

9 giờ 20 phút, đám học sinh khối 11, khối 12 trường quốc tế Lạc Thành sôi nổi lao ra khỏi trường học.

Ban đêm dưới đèn đường mờ vàng chiếu rọi, vườn trường như được phủ lên vẻ đẹp đặc biệt.

Các học sinh mặc đồng phục đi trên đường nhỏ thành tốp 2 tốp 3 nói chuyện với nhau, bên cạnh có một đám học sinh đạp xe đạp chạy lướt qua tạm biệt mọi người, sau đó tiến vào đêm tối.

Có nữ sinh đi ở phía trước, nam sinh thầm mến nàng đi theo phía sau cùng bạn bè trêu chọc nàng, muốn khiến các nàng chú ý tới mình.

Dường như đây là dáng vẻ tuổi trẻ nên có.


Chương 75: Cảm Giác An Toàn

Lúc này, sau khi Lưu Đức Trụ tạm biệt đám bạn học đã lấy xe đạp của mình ra khỏi nhà xe, chạy về hướng hoa viên Hưng Long.

Hắn ta nhớ lại chuyện hôm nay, càng nghĩ càng thấy oan, nhưng nghĩ nửa ngày hắn ta vẫn không biết mình nên làm gì bây giờ.

Vào lúc hắn ta đi qua đường Hoàng Hà, hắn ta bỗng cảm thấy có gì không đúng.

Dường như bên cạnh mình có một chiếc màu thương vụ đen xe nhanh chóng nhích tới gần.

Hắn ta quay đầu nhìn thoáng qua, thình lình phát hiện hai người ngồi hàng trước trong xe thương vụ đều đeo kính đen, người ở ghế lái phụ còn đang quay đầu nhìn bản thân mình.

Trong lòng Lưu Đức Trụ thầm kêu không xong.

Vào lúc song phương sắp đi vào một khu cầu vượt không có camera theo dõi.

Người ngồi trên vị trí tài xế của chiếc xe thương vụ màu đen đã đánh tay lái về phía Lưu Đức Trụ, dùng thân xe cứng rắn đụng về phía Lưu Đức Trụ.

Hắn ta lái xe đạp cuống quít tránh vào lối đi bộ, nhưng xe thương vụ màu đen lại leo lên lối đi bộ, đụng cả Lưu Đức Trụ và xe đạp của hắn ta bay đi ra ngoài.

Trên mặt đất vang lên tiếng chói tai khi lốp xe ma sát với mặt đất, còn có tiếng hét thảm thiết của Lưu Đức Trụ.

Xe thương vụ màu đen ngừng ngay giữa đường.

Một tiếng thịch vang lên…. cửa xe bị người kéo ra, trong xe truyền tới giọng nói lạnh lùng của một nam nhân:

“Tốc chiến tốc thắng, dẫn hắn đi.”

Trên xe có hai người đeo kính đen nhảy xuống, không chút chậm trễ nhào về phía Lưu Đức Trụ.

Đối phương có vẻ dũng mãnh, cực kỳ giống tội phạm trong phim Hong Kong.

Nhưng quan trọng nhất là Lưu Đức Trụ có thể thấy rõ trên người hai người này đều là thân thể máy móc!

“Cứu mạng!”

Lưu Đức Trụ sợ vỡ mật, liều mạng hét to.

Chỉ nháy mắt, từ phía sau đã có một chiếc đèn chiếu xa chói mắt sáng lên, chiếu thẳng vào mọi người.

Tiếng oanh minh của động cơ từ xa tới gần, tựa như sấm chớp đánh xuống, như có một đầu mãnh thú sắt thép đang chạy như điên trên đường xi măng…

Một tiếng ầm vang, một chiếc việt dã màu đen ngang ngược đụng vào đuôi xe thương vụ đen!

Xe thương vụ đen bị đụng tới lật tung lăn ra ngoài!

Hai gã tội phạm đã xuống xe trước biến sắc.

Lúc này bọn chúng nhào về phía xe việt dã màu đen, trong hai tay máy móc của bọn hắn bắn ra hai thanh trường đao.

Nhưng còn không chờ bọn hắn xông tới trước xe việt dã, đã có một bóng người mơ hồ nhảy từ đầu cầu vượt cao 6m xuống.

Có người đã sớm chờ ở chỗ này!

Bóng người kia rơi xuống vừa nhanh vừa vội, chỉ chớp mất đã trực tiếp rơi xuống đỉnh đầu hai gã tội phạm.

Hai chân do sắt thép đúc thành giẫm lên vai của hai gã tội phạm, nặng nề giẫm hai gã tội phạm ngã trên mặt đất.

Hỏa hoa màu xanh nhạt cuốn lên, thân thể máy móc nơi bả vai tên tội phạm nổ tung, sau đó lộ ra nguyên kiện điện tử bên trong.

Bóng người từ trên trời giáng xuống kia quay đầu hỏi Lưu Đức Trụ:

“Không sao chứ? Chào ngươi, lần đầu gặp mặt, ta là người phụ trách Côn Lôn, Trịnh Viễn Đông.”

Lưu Đức Trụ ngơ ngác ngồi dưới đất, nhìn Trịnh Viễn Đông khỏe mạnh trước mặt, còn có thân thể máy móc hoàn mỹ của đối phương, nơi đáy lòng hắn ta bỗng nảy sinh cảm giác an toàn mãnh liệt.

Thật ra Lưu Đức Trụ cũng chưa được thấy bao nhiêu thân thể máy móc.

Trước đây khi hắn ta xuyên việt đến ngục giam số 18 vẫn chưa được thưởng thức văn minh cơ giới đã bị mang đi giam.

Nhưng thân thể máy móc trên người Trịnh Viễn Đông, hắn chỉ vừa liếc mắt đã nhận ra điểm không giống.

Trên cánh tay kia, thứ lộ ra ngoài đã không còn là ống dịch áp mà toàn bộ do da hợp kim bao trùm.

Trên cánh tay đối phương còn có từng tia sáng màu xanh như thể mạch máu, không biết có tác dụng gì.

So sánh với ngục giam số 18, đây mới là tay chân giả mà Thế giới ngoài từng mơ ước sáng tạo ra.

Trịnh Viễn Đông thấy Lưu Đức Trụ im lặng không nói bèn quay đầu đi về phía xe thương vụ màu đen đã lật úp.

Trên cánh tay hắn ta bắn ra đao màu đỏ sậm, chỉ phất tay đã cắt đôi xe ra.

Thân xe sắt thép như ngọn nến đụng phải dao nhỏ nung đỏ, trực tiếp bị hòa tan.

Trong lúc hành động, từ trước sau lại có mấy chiếc xe việt dã màu đen vây quanh, Lộ Viễn nhảy từ trên một chiếc xe xuống:

“Ông chủ, không nghĩ tới bọn chúng lại ra tay ở vị trí ngươi đoán.”

Trịnh Viễn Đông nhìn bốn người còn đang hôn mê trong xe thương vụ, hắn khẽ gật đầu với Lộ Viễn:

“Lưu Văn Khâm, Tân Khâu Trạch, Thôi Cường, Hoàng Hàn Dật, đều được đăng ký trong danh sách.

Xem ra Lưu Văn Khâm đã liên hệ bọn họ lại với nhau.

Dỡ thân thể máy móc của bọn hắn mang về, gọi người đến kéo xe đi, mau lên.”

Dựa theo lời của người phụ trách Côn Lôn này, tựa hồ hắn ta cũng có hiểu biết với mấy người trước mặt, thậm chí còn xác định được ai mới là chủ mưu.


Chương 76: Kỳ Quái

“Vẫn là ông chủ anh minh, sáng sớm nghe nói bọn hắn biến mất khỏi Võ thành đã biết bọn hắn tới vì Lưu Đức Trụ.”

Lộ Viễn đáp:

“Chỉ có điều lá gan của những người này cũng thật lớn, còn dám làm ra chuyện như vậy ngay trong nước?”

Trịnh Viễn Đông nói:

“Có người sau khi tới Thế giới trong thời gian ngắn, trật tự hỗn loạn trong đó đã khiến lá gan của bọn hắn ngày càng lớn.

Ở bên kia, bọn họ phải trải qua tháng ngày liếm máu trên mũi đao, sau khi trở lại Thế giới ngoài lại có được năng lực hơn hẳn người thường, vì vậy bọn họ cũng muốn khiêu chiến trật tự hiện hữu.

Mà chuyện chúng ta cần phải làm là để bọn hắn hiểu được trật tự ở Thế giới ngoài là thứ không thể khiêu chiến, tối thiểu, trong cảnh nội của chúng ta là không được.”

“Ừm.”

Lộ Viễn gật đầu:

“Có lẽ chúng ta có thể thu nạp nhiều người du hành thời gian hơn?”

Trịnh Viễn Đông lắc đầu:

“Tính thuần túy và tín ngưỡng của tổ chức quan trọng hơn nhiều so với thực lực.

Mù quáng khuếch trương thực lực không phải mục tiêu của Côn Lôn.”

Thực tế cũng giống như Khánh Trần từng hoài nghi, người du hành thời gian quan trọng như Lưu Đức Trụ xuất hiện mà Côn Lôn vẫn không ra mặt thì thật sự rất khác thường.

Tối thiểu cũng phải đến hỏi thăm một chút.

Nhưng Côn Lôn không làm vậy.

Khi bọn hắn nhận được tin đã ý thức được tầm quan trọng của Lưu Đức Trụ, hơn nữa Trịnh Viễn Đông cũng nhận ra, chắc chắn sẽ có người du hành thời gian khác có ý đồ với Lưu Đức Trụ.

Lý Thúc Đồng là ai?

Là người đứng đầu tổ chức Kỵ Sĩ đương đại, là người mà ngay cả ông chủ Hằng Xã Lý Đông Trạch cũng muốn hô một tiếng ông chủ.

Ở thế giới trong muốn tiếp cận với người như vậy khó khăn tới mức nào? Phải nói là khó như lên trời.

Nhưng hiện tại trước mặt có bày sẵn một cơ hội, ai mà không động tâm?

Chỉ cần là người có chút hiểu biết về Thế giới trong, chút có hiểu về Lý Thúc Đồng, sợ rằng đều sẽ biết giá trị của Lưu Đức Trụ.

Cho dù hiện tại Lưu Đức Trụ còn chưa thu được truyền thừa thực sự.

Cho nên Trịnh Viễn Đông lập tức sắp xếp cọc ngầm chung quanh trường học, lại bày nhân viên tiếp ứng trên đường Lưu Đức Trụ về nhà, rốt cục cũng chờ được đám tội phạm này.

Hắn ta đi về phía Lưu Đức Trụ.

Lúc này có một thành viên Côn Lôn đang kiểm tra vết thương cho thiếu niên.

Trịnh Viễn Đông hỏi:

“Hắn có bị thương không?”

Thành viên Côn Lôn đáp lại:

“Cánh tay, đùi phải, má phải có vết thương ngoài da nhưng không nghiêm trọng.”

“Vậy tốt rồi.”

Trịnh Viễn Đông nhìn về phía Lưu Đức Trụ:

“Không cần sợ, đêm nay chúng ta cố ý đến bảo vệ ngươi.

Kế tiếp chúng ta sẽ kiểm tra chặt tin tức xuất nhập cảnh, nếu có dị thường gì chúng ta còn có thể tiến hành bảo vệ ngươi 24/24.”

Lưu Đức Trụ hoảng loạn nói:

“Cảm ơn!”

Trịnh Viễn Đông gật đầu:

“Không cần khách khí, tốt nhất chính ngươi cũng phải cẩn thận một chút, có dị thường gì phải đúng lúc gọi điện thoại cho chúng ta, trước kia ta đã cho ngươi số điện thoại.”

Nói xong Trịnh Viễn Đông cũng không quay đầu lại, bước lên một chiếc xe việt dã.

Ngay sau đó, xe kéo đến, xe cảnh sát đến, tất cả đều đang xử lý hiện trường.

Lưu Đức Trụ nhìn xe việt dã dần đi xa sửng sốt hồi lâu, cứ đi như vậy?!

Đối phương cũng không hỏi gì khác, cũng không lôi kéo bản thân mình, rốt cuộc là vì cái gì?

Xa xa, trên xe việt dã màu đen đang lái về phía tổng bộ Côn Lôn, đột nhiên Trịnh Viễn Đông hỏi Lộ Viễn:

“Ngươi có cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái không?”

“Kì quái thế nào ông chủ?”

Lộ Viễn hỏi.

“Học sinh này không có chút đảm phách nào, cũng khuyết thiếu cảnh giác cơ bản nhất.

Một người như vậy có thể được Lý Thúc Đồng coi trọng sao?”

Trịnh Viễn Đông kỳ quái nói.

“Cũng có thể là Lý Thúc Đồng chưa từng coi trọng hắn ta?”

Lộ Viễn thử dò xét nói.

“Sẽ không, dựa theo lời của Giản Sênh, ngay cả siêu phàm giả cũng đang phục vụ cho người du hành thời gian thần bí kia, vậy tất nhiên đối phương đã được Lý Thúc Đồng coi trọng.”

Trịnh Viễn Đông lắc đầu:

“Ta hoài nghi trong ngục giam số 18 còn có người du hành thời gian thứ 3.

Thế nhưng chuyện này lại không giống với tin tức chúng ta lấy được.

Quan sát thêm một thời gian nữa đi, sớm muộn gì cũng sẽ có đáp án.”

“Ông chủ không định thu nạp Lưu Đức Trụ vào Côn Lôn sao?”

Lộ Viễn hỏi.

Trịnh Viễn Đông đè cửa sổ xuống châm điếu thuốc, chậm rãi nói:

“Hắn ta không xứng.”

Lộ Viễn tựa như nhớ tới cái gì:

“Đúng rồi ông chủ, bên phía Hà Kim Thu đề nghị tháng tới họp hội nghị…”

Trịnh Viễn Đông lắc đầu:

“Tạm thời đừng nhắc tới việc này.”

Buổi tối 10 giờ, Khánh Trần ở trong nhà mình bắt đầu huấn luyện.

Không có thời gian làm việc và nghỉ ngơi cố định như trong ngục giam, thậm chí hắn còn kéo dài thời gian huấn luyện thêm một giờ.


Chương 77: Bằng Chứng

Chẳng qua có một chút khác biệt là, trong tù hắn ăn thịt bò trứng gà, ít nhiều gì cũng có thể no.

Nhưng trở lại Thế giới ngoài lại không giống vậy… Không ăn nổi.

Lúc này vàng hắn mang về từ Thế giới trong được hắn giấu dưới gầm giường.

Khánh Trần cảm thấy mình phải nghĩ biện pháp biến vàng thành tiền mặt, nếu không hắn sẽ không có tiền mua thức ăn.

Giữa lúc hắn đang mồ hôi đầm đìa, ngoài cửa bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.

Hắn đứng dậy mở cửa, nhìn thấy Lý Đồng Vân bưng một bàn đồ ăn, thậm chí Khánh Trần còn có thể ngửi được mùi rau hẹ trứng gà bên trong.

Lý Đồng Vân nhu thuận nói:

“Khánh Trần ca ca, đây là mẹ ta mới vừa nấu xong, bà ấy kêu ta đưa tới cho ngươi.”

“Cảm ơn.”

Lần này Khánh Trần không khách khí nữa.

Ngay lúc Lý Đồng Vân xoay người lên lầu, Khánh Trần hỏi:

“Thật ra ngươi rất thông minh đúng không, ngươi biết ta đang nói gì.”

Lý Đồng Vân chậm rãi xoay người lại.

Nàng mặc bộ váy liền áo trắng hồng xen kẽ, cười ngọt ngào hỏi Khánh Trần:

“Khánh Trần ca ca cũng là người du hành thời gian đúng không?”

“Bằng chứng?”

Khánh Trần cười cười hỏi.

Lý Đồng Vân thấp giọng nói:

“Bởi vì vào ngày mẹ đánh ba ba, sau khi ngươi dẫn ta vào nhà đã từng trốn phía sau rèm cửa sổ len lén quan sát người Côn Lôn.

Khi ngươi nhìn thấy bọn hắn còn đang tránh né bọn hắn.”

Khánh Trần nở nụ cười.

Từ lúc hắn ý thức được Lý Đồng Vân không đơn giản như vậy, hắn đã biết chắc chắn mình không thể lừa được tiểu cô nương này.

Hiện tại thân phận đã bại lộ.

Không phải hắn đần độn, mà trước kia hắn không ý thức được, một tiểu cô nương lớn lên trong gia đình nguyên sinh bình thường lại có một nội tâm vừa thông tuệ lại trưởng thành sớm.

Ai lại nhàn rỗi không chuyện gì đi nghi kỵ một tiểu hài tử đâu?

Chẳng qua hắn đã biết thân phận của đối phương ở Thế giới trong, đối phương lại khó có thể tìm ra hắn.

Dường như cũng có chút thú vị.

Một lớn một nhỏ nhìn nhau cười một tiếng, dường như đã đạt thành một loại ăn ý, ngầm hiểu lẫn nhau.

Thời gian đếm ngược còn 6 ngày.

Lúc Khánh Trần ra khỏi cửa ngạc nhiên phát hiện, cửa phòng 102 đối diện nhà mình đang mở rộng, bên trong phủ kín vải plastic chống bụi.

Trong phòng có một đám công nhân đang tân trang sàn nhà và tường.

Đội công nhân này có chút khác với đội công nhân hắn nhìn thấy thường ngày, đối phương ăn mặc rất chỉnh tề, phía sau đồng phục đều in dòng chữ ‘trang trí Tam Sí’.

Khánh Trần chưa từng nghe tới tên công ty trùng tu này.

Hắn tìm một công nhân hỏi:

“Đây là…?”

Công nhân nhìn hắn cười nói:

“Đang dọn nhà đây.”

Khánh Trần lại như không có chuyện gì xảy ra hỏi:

“Vậy chủ nhà đâu? Dù gì cũng có thể tính là hàng xóm, cũng nên chào hỏi trước.”

Công nhân đáp lại nói:

“Không biết, chúng ta chỉ nhận tiền làm việc, không biết chủ nhà ở đâu.”

Khánh Trần cảm thấy kì quái.

Phòng 102 ở đối diện đã rất lâu rồi không có người ở, vì sao đột nhiên lại có hàng xóm mới tới đây?

Không chỉ phòng 102 đối diện, vậy mà hắn còn nghe được trên lầu cũng có động tĩnh.

Khánh Trần lên tầng vừa nhìn, thình lình phát hiện ngay cả phòng 202 cũng đang được tân trang.

Tình huống này là thế nào? Chẳng lẽ một lần có tới hai hàng xóm mới sao? Rõ ràng chuyện này rất không bình thường.

Thế nhưng ở đây chỉ có công nhân dọn nhà, Khánh Trần vốn không thấy bóng dáng chủ hộ đau.

Bên ngoài hàng hiên còn có người đang tháo dỡ vật dụng gia đình, vật phẩm hằng ngày từ trên xe hàng xuống.

Chỉ thấy những vật phẩm kia đã được người dùng vải giấy tỉ mỉ phân loại, đồ dễ vỡ, sách báo, quần áo, rất nhiều chủng loại.

Hơn nữa bên ngoài mỗi cái rương đều được phủ một túi chống bụi.

Chỉ nháy mắt hắn đã đoán được hộ gia đình mới dọn tới không phú cũng quý.

Hắn nhìn thoáng qua lầu nhỏ cũ nát phía sau mình, lại nhìn đội hình dọn nhà sang trọng này một chút…

Kẻ có tiền sẽ chuyển vào đây ở sao? Nói đùa gì vậy.

Hết thảy trước mắt có vẻ không ăn khớp với nơi hắn sống!

Tuy nhà đối diện khác với nhà của hắn, nhưng diện tích miễn cưỡng cũng chỉ chừng 92 mét vuông, còn có kết cấu phòng ốc cũ kỹ này, chỉ dùng thiết bị điện công suất lớn chút thôi đã đứt cầu dao.

Kẻ có tiền điên rồi mới có thể dọn đến nơi đây.

Trừ phi đối phương vì… Thế giới trong.

Trong tòa nhà này, trừ hắn ra chỉ còn lại hai người du hành thời gian là Lý Đồng Vân và Giang Tuyết.

Bản thân mình che giấu rất kỹ, vậy đối phương tới vì Giang Tuyết.

Lúc này, Giang Tuyết đã dẫn Lý Đồng Vân rời khỏi nàh.

Hai người liếc nhìn nhau một cái, Khánh Trần nói:

“Cẩn thận một chút.”

“Ừm.”

Giang Tuyết gật đầu.

Khánh Trần tới trường học, lập tức đi qua cửa lớp Lưu Đức Trụ, thế nhưng hình ảnh hắn thấy lại khiến hắn sửng sốt.

Chỉ thấy đối phương đang uể oải ngồi trong phòng học, trên cánh tay, trên mặt đều có dán băng gạc…


Chương 78: Học Sinh Mới

Vì sao những chuyện kỳ quái đều xảy ra vào hôm nay?

Đầu tiên là vô duyên vô cớ có thêm hai hàng xóm, ngay sau đó là Lưu Đức Trụ đã bị người đánh.

Khánh Trần vô thức mở hot search lên, kết quả hắn phát hiện chuyện Lưu Đức Trụ bị thương đã lên hot search…

Trong hot search Weibo không chỉ có ảnh Lưu Đức Trụ bị thương, còn có suy đoán của phóng viên.

Địa điểm chụp ảnh là ngoài cửa trường học, mà góc độ chụp ảnh… Hẳn người quay chụp đã ngồi xổm trong vành đai xanh đối diện trường học.

Hẳn là đám paparazi, Khánh Trần có chút bất đắc dĩ.

Hắn có nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới, vậy mà sự kiện xuyên việt đã đến mức kinh động paparazi.

Suy nghĩ một chút thấy cũng phải.

Thứ đám paparazi theo đuổi là tin tức nóng, ở đâu có tin tức bọn hắn sẽ chạy tới đó.

Một khi chụp được tư liệu, chỉ nửa phút đã có thể bán trao tay cho các tòa soạn.

Mà bây giờ còn có tin tức nào hot hơn tin tức của người du hành thời gian nữa? Minh tinh và hot mạng cũng không thể sánh nổi.

Những ngày qua trên bảng hot search, ngay cả việc Uông lão sư lại mở buổi hòa nhạc lưu động cũng không thể vào Top 10.

Trên cơ bản Top 10 đều có liên quan với người du hành thời gian.

Khánh Trần thật sự cảm thấy may mắn vì bản thân mình giấu đủ sâu.

Không nói đến chuyện một khi bại lộ có nguy hiểm hay không, chỉ nói tới chuyện bị truyền thông lộ ra hắn đã không thể chịu nổi.

Phía dưới hot search này lại có tin tức khiến Khánh Trần chú ý: Livestream mới nhất của Hà Tiểu Tiểu.

Hắn trở lại trong phòng học của mình mở TikTok tìm tài khoản của Hà Tiểu Tiểu.

Lần này vẫn là bối cảnh đen thùi như trước, vẫn chỉ có phụ đề và giọng nam:

“Ngày hôm nay ta giới thiệu phó bản cấm kỵ cho mọi người.”

“Hiện nay ta biết tổng cộng 139 nơi cấm kỵ ở Thế giới trong, phân tán ở các vùng hoang dã.

Đương nhiên cũng có nơi cấm kỵ mới hình thành chưa được ghi nhận.”

“Theo điều tra, nguyên nhân hình thành nơi cấm kỵ có liên hệ chặt chẽ không thể tách rời với siêu phàm giả ở Thế giới trong…”

“Trong Thế giới trong có rất nhiều kỹ thuật sinh vật, kỹ thuật gien vượt mức quy định, đều lấy được hàng mẫu từ trong nơi cấm kỵ mới có bước tiến triển mang tính đột phá.

Nếu như công lược phó bản nơi cấm kỵ, có khả năng thu được một lượng lớn tiền khen thưởng từ tay các tập đoàn.”

“Phó bản nơi cấm kỵ cực kỳ nguy hiểm, Hà Tiểu Tiểu ta xin nhắc nhở các vị tổ đội tham gia.”

Khánh Trần yên lặng xem xong video.

Lần này, rốt cục tin tức của hắn cũng đã linh thông hơn Hà Tiểu Tiểu.

Đáng lưu ý là đối phương lại nhắc nhở chuyện người du hành thời gian cần phải tổ đội.

Hắn cho rằng đây là một lời nhắc nhở có thiện ý.

“Khánh Trần, ngươi xem.”

Nam Canh Thần ngồi cùng bàn lắc lắc cánh tay hắn.

Khánh Trần ngẩng đầu giữa, ngoài phòng học, ánh nắng sáng sớm vừa vặn chiếu vào từ cửa sổ, hai nữ hài xa lạ đứng ở nơi đó.

Hai cô bé có chiều cao xấp xỉ nhau, đều có mái tóc thật dài hơi xoăn, dưới ánh mặt trời làn da trắng như đồ sứ có chút chói mắt.

Một người mặc áo bóng chày đen trắng thoải mái, phía dưới là quần jean, đôi chân dài thẳng tắp.

Người còn lại thì mặc áo T-shirt tay rộng, thoạt nhìn như tùy ý chọn vài món đồ mặc lên người, nhưng lúc người nhìn vào lại cảm thấy cực kỳ thuận mắt.

Bên cạnh Khánh Trần, Nam Canh Thần đã nhìn chằm chằm hai cô bé không thể rời mắt.

Chỉ thấy lão sư số học Điền Hải Long đang đứng nói trên bục giảng:

“Có hai chuyện, chủ nhiệm lớp của các ngươi Đỗ Nhất Hoằng tạm thời không cách nào lên lớp được, ta sẽ đảm nhiệm chức chủ nhiệm lớp của các ngươi, có việc gì cứ nói cho ta là được.”

Điền Hải Long tiếp tục nói:

“Chuyện thứ hai là lớp chúng ta có hai học sinh mới chuyển trường, hy vọng mọi người có thể đoàn kết hỗ trợ nhau.

Hiện tại, mời hai người bọn họ đến tự giới thiệu mình một chút.”

Nữ hài mặc áo bóng chày đi lên bục giảng cười nói:

“Chào mọi người, ta tên Vương Vân, đến từ Hải thành.”

Một nữ hài khác tự giới thiệu mình:

“Chào mọi người, ta tên Bạch Uyển Nhi, cũng đến từ Hải thành, xin mọi người chăm sóc nhiều hơn.”

Trong lớp vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, mà Nam Canh Thần là người vỗ mạnh nhất.

Điền Hải Long nhìn thoáng qua phòng học.

Hắn ta chỉ vào vị trí bên cạnh Khánh Trần và Nam Canh Thần nói:

“Đợi lát nữa các ngươi ngồi ở nơi đó.

Khánh Trần là một trong những học sinh có thành tích khá nhất lớp chúng ta, các ngươi có gì không biết có thể hỏi hắn.

Mấy nam sinh theo ta tới kho hàng bưng hai bộ bàn ghế qua đây.”

Tiếng nói vừa dứt, đã có mấy nam sinh đứng lên xung phong nhận việc.

Có một nam sinh trực tiếp dọn sạch bàn của mình sau đó đặt bên cạnh bàn của Khánh Trần, Nam Canh Thần, rồi nói với Vương Vân:

“Ngươi cứ dùng bàn của ta đi.”


Chương 79: Nghe Ngóng

Vương Vân cười cười hỏi:

“Vậy ngươi làm sao?”

Nam sinh nói:

“Không sao, ta lập tức tới kho hàng bưng bàn lên cho mình.”

Khánh Trần cảm khái từ đáy lòng, bạn học này thật nhiệt tình… Sau này hẳn sẽ rất có tiền đồ.

Vương Vân cám ơn xong ngồi xuống bên cạnh Nam Canh Thần.

Vào lúc tên Nam Canh Thần ngu ngốc kia còn đang kích động, một câu nói của Vương Vân đã tưới tắt tất cả nhiệt tình của hắn ta:

“Cái kia… Đồng học, ngươi biết Lưu Đức Trụ lớp bên cạnh không?”

Những lời này chỉ dùng 0.001 giây đã đâm xuyên trái tim Nam Canh Thần.

Hai bạn nữ đẹp như thế, chỉ nháy mắt Nam Canh Thần đã cảm thấy mình yêu rồi.

Sau đó, không có sau đó nữa.

Tựa như thần tình yêu Cupid vốn muốn bắn một mũi tên cho hắn ta, kết quả hắn ta trơ mắt nhìn đối phương đổi mũi tên thần tình yêu thành đạn hỏa tiễn RPG.

Quá đột nhiên.

Nam Canh Thần im lặng hồi lâu bỗng nói:

“Không biết… Nhưng ta có thể đi làm quen.”

Vương Vân cười cười không nói nữa mà chuyên tâm sửa sang lại bàn sách của chính mình.

Hai nữ hài này cũng không mang nhiều đồ tới trường học, chỉ có một vài văn phòng phẩm và sách giáo khoa toán văn, không còn thứ gì khác.

Khánh Trần phát hiện bản thân mình cũng không nhận ra thương hiệu quần áo đối phương mặc.

Tuy hắn đã đọc lướt qua rất nhiều, nhưng về mặc kiến thức quần áo, cái nghèo khiến hắn bỏ sót mấy loại hàng xa xỉ này.

Rốt cuộc hắn và Nam Canh Thần nghèo tới cỡ nào?

Nói như thế này đi, tình hữu nghị giữa bọn hắn còn có thể dùng để chứng minh trình độ đạo đức của bọn hắn.

Đều là người bị ép tới tầng lớp cấp thấp.

Một tiết học trôi qua, Khánh Trần đã hiểu rõ, hẳn hai người Vương Vân và Bạch Uyển Nhi cũng là người du hành thời gian.

Sở dĩ các nàng chuyển trường là vì Lưu Đức Trụ.

Trong thời gian 45 phút này, Vương Vân không nhịn được nhìn cánh tay sáu lần, Bạch Uyển Nhi không nhịn được nhìn cánh tay năm lần, bọn họ đều nhìn vị trí thời gian đếm ngược.

Đáng nhắc tới là số lần Nam Canh Thần nhìn là hai mươi mốt lần.

Sau khi tan học, hai người Vương Vân và Bạch Uyển Nhi rời khỏi phòng học.

Trên hành lang đã có hai nam sinh chờ ở nơi đó.

Đây là hai nam sinh Khánh Trần chưa từng nhìn thấy trong trường.

Một người cao to trắng tinh, trên mặt mang theo mắt kính viền vàng, rất có khí chất nhã nhặn bại hoại như trong phim ảnh.

Người còn lại thì đeo mắt kính gọng đen văn nhã.

Bốn người đứng trong hành lang nhỏ giọng trò chuyện với nhau, khiến vô số bạn học khác trên hành lang phải liếc mắt.

Tầng lầu của mấy người Khánh Trần có tổng cộng sáu lớp, 452 học sinh.

Thế nhưng bốn người này đứng ở nơi đó phảng phất như hóa thành tiêu điểm của cả tầng lầu, ánh mắt mọi người đều bị bọn họ bức phải chuyển tới đây, sau đó trong nội tâm nảy sinh cảm giác tự ti mặc cảm.

Dường như nam sinh đeo mắt kiếng viền vàng kia là chủ đạo trong bốn người, bởi thời gian hắn ta bình tĩnh nói chuyện là dài nhất, ba người khác đều đang lắng nghe.

Lúc này Nam Canh Thần vội vã trở lại phòng học.

Hắn ta thấp giọng nói:

“Bốn học sinh này chuyển trường cùng lúc.

Ta đã hỏi thăm lớp bên cạnh một chút, hai nam sinh kia chuyển đến lớp 4 khối 11 bọn hắn.”

“Ừm.”

Khánh Trần nói:

“Còn có chuyện gì khác không?”

“Nam sinh đeo mắt kính viền vàng tên Hồ Tiểu Ngưu.

Có người nói sáng sớm nay đã nhìn thấy hắn ta lái xe dẫn theo ba người khác tới trường.”

Nam Canh Thần nói:

“Một nam sinh khác tên Trương Thiên Chân.”

“Lái xe?”

Khánh Trần sửng sốt một chút.

Đám thiếu niên khổ cực như bọn họ nào đã từng thấy bạn học lái xe tới trường, chẳng lẽ đây không phải tình tiết chỉ xuất hiện trong phim thần tượng sao?

Chẳng qua, đột nhiên Khánh Trần cảm thấy hiện tại Lưu Đức Trụ đã thành cái bia thật, có lẽ tương lai còn sẽ có rất nhiều người vì ba chữ Lý Thúc Đồng mà đến đây.

Mà Lưu Đức Trụ sẽ từ từ trở thành trung tâm vòng xoáy, không ngừng hấp dẫn người du hành thời gian mới.

Tròn một ngày, Vương Vân và Bạch Uyển Nhi đều không nói chuyện nhiều với bạn trong lớp.

Mỗi lần hết tiết bọn họ lại đi ra ngoài phòng học nói chuyện phiếm với Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân.

Bọn họ vốn không cho đám học sinh trong trường có cơ hội tiếp xúc tới bọn họ.

Trong ngày này, hai nữ hài còn nói với Nam Canh Thần mấy câu, tỷ như hỏi tên của giáo viên một chút, tiến độ trường học, còn có một số phương tiện và thói quen trong trường học.

Về phần Khánh Trần, ngay cả hỏi một câu các nàng cũng không hỏi.

Khánh Trần có thể nhìn ra được, hai nữ hài này đều học tốt hơn trong tưởng tượng của hắn.

Trên lớp tiếng Anh, Bạch Uyển Nhi đã trực tiếp lấy một quyển đề thi TOEFL năm 2021 từ trong túi của mình ra.

Đó là quyển Khánh Trần đã từng làm.


Chương 80: Học Bá Và Học Thần

Học bá, học thần: đều chỉ những người học siêu giỏi

Mà Vương Vân thì đang làm đề vật lý, những tiết khác nàng cũng chẳng nghe giảng gì.

Bộ đề này Khánh Trần chưa từng thấy bao giờ, chắc chắn là tài liệu dạy học riêng do trung tâm giáo dục nào đó lén lút làm ra.

Hơn nữa, trong một lần Khánh Trần đi qua hành lang tới WC, rõ ràng nghe được bốn người kia đang nói tiếng Anh với nhau.

Bọn họ làm vậy cũng vì cố gắng không để các học sinh khác nghe hiểu, vì vậy bọn họ mới lựa chọn tiếng Anh.

Khánh Trần không cách nào nghe trộm, nhưng hắn vẫn có thể nghe được một số từ quan trọng, người du hành thời gian, xuyên việt, từ thành thị số 7 làm sao để tới thành thị số 18.

Sau buổi chiều khi gần tới giờ tự học buổi tối, Khánh Trần nhỏ giọng nói với Nam Canh Thần:

“Ta đi trước, nếu trong trường có chuyện gì ngươi gửi Wechat cho ta.”

Vương Vân và Bạch Uyển Nhi nhìn Khánh Trần ra khỏi phòng học, một người trong đó hỏi Nam Canh Thần:

“Hắn cúp cua?”

“Ừm.”

Nam Canh Thần phiền muộn trả lời.

“Không phải hắn là học sinh ngoan sao, vì sao lại cúp cua?”

Bạch Uyển Nhi nghi ngờ.

“Đây là đặc quyền của học sinh ngoan, đến hiện tại ngay cả giáo viên cũng chưa từng trách hắn.”

Nam Canh Thần nói.

Vừa dứt lời hắn ta đã thấy Vương Vân và Bạch Uyển Nhi cũng đứng dậy thu dọn đồ đạc, không quay đầu lại mà cúp cua.

Chỉ còn lại một mình Nam Canh Thần lẻ loi ngồi hàng cuối cùng.

Nam Canh Thần nhìn ánh trời chiều bên ngoài phòng học, bỗng cảm thấy có chút cô đơn…

Khánh Trần đi về nhà, hắn thay bộ y phục đã rất lâu rồi không mặc vào… Sau đó đi tìm một tiệm có khả năng mua vàng lậu, bán lấy miếng vàng bản thân mình bóc lột được từ chỗ Lộ Quảng Nghĩa đi.

Thuật hô hấp tiêu hao quá nhiều năng lượng, cho nên hắn nhất định phải chú ý ăn uống đầy đủ.

Thế nhưng hắn không thể xác định được liệu người ta có kiểm tra đo lường ra điểm khác biệt gì giữa vàng ở Thế giới trong và vàng ở Thế giới ngoài không.

Tuy hôm qua hắn đã dùng phương thức vàng treo nước đểu kiểm tra thử, khối lượng riêng giữa hai bên là giống nhau, nhưng hắn vẫn cảm thấy không được yên lòng.

Kiểm tra vàng treo nước chính là treo vàng trong nước để tìm ra thể tích của nó, sau đó lại tính toán khối lượng riêng từ trọng lượng, phương pháp rất đơn giản.

Dưới nhiệt độ bình thường, khối lượng riêng của vàng là 19.23 gram/centimet khối.

Nếu khối lượng riêng có chênh lệch không lớn thì là vàng thật.

Khánh Trần chuẩn bị xong tất cả lại vác một túi xách trên vai đẩy cửa đi ra ngoài.

Kết quả vừa lúc gặp phải bốn người Vương Vân, Bạch Uyển Nhi, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân.

Trong lòng hắn đã hiểu rõ, quả nhiên hàng xóm mới của mình chính là bọn hắn.

Vương Vân, Bạch Uyển Nhi ở tầng hai, ở đối diện Giang Tuyết.

Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, thì ở đối diện với mình.

Đúng là đối phương tới vì Lưu Đức Trụ thật, nhưng nếu có thể nhân tiện làm quen với Giang Tuyết cũng là lựa chọn đúng đắn.

Đây là lý do duy nhất khiến đối phương lựa chọn ở lại trong lầu nhỏ rách nát này.

Lúc Vương Vân thấy Khánh Trần đã sửng sốt một chút.

Nàng vừa cười vừa nói:

“Không nghĩ tới ngươi cũng ở nơi này.”

Hồ Tiểu Ngưu mang theo mắt kiếng viền vàng cười cười hỏi Vương Vân:

“Vị này là?”

“Đây là bạn học trong lớp 3 khối 11 chúng ta.”

Vương Vân giải thích nói:

“Nghe giáo viên nói đây là một trong số học sinh giỏi nhất khối 11.”

Hồ Tiểu Ngưu nhìn về phía Khánh Trần:

“Chào ngươi, Hồ Tiểu Ngưu, xin chăm sóc nhiều hơn.”

“Ừm.”

Khánh Trần bình tĩnh gật đầu:

“Sau này xin chăm sóc nhiều hơn.”

Nói xong hắn nhanh chóng biến mất giữa trời chiều, cũng không định tiếp xúc nhiều với đối phương.

Không phải hắn ta đã từng nhìn thấy Khánh Trần hoặc cảm thấy Khánh Trần giống ai đó, mà vì loại thái độ cự người ngoài ngàn dặm của đối phương.

Giống như chính bọn họ vẫn thường cách biệt một số bạn học ra khỏi vòng giao lưu, mặt ngoài thì khách khí lễ phép nhưng từ tận trong xương lại kiêu ngạo vô cùng.

Chuyện này khiến Hồ Tiểu Ngưu có chút ngoài ý muốn.

Hắn ta nhìn nhìn tòa nhà Khánh Trần ở, sau đó hỏi:

“Các người có cảm thấy hắn hơi kỳ quái không?”

Trương Thiên Chân đeo mắt kiếng gọng đen bên cạnh nói:

“Vương Vân và Bạch Uyển Nhi đều rất xinh đẹp, hơn nữa bọn họ còn là bạn học mới kiêm hàng xóm mới của hắn, nhưng ngay cả nhìn hắn cũng không nhìn, dường như hắn không có hứng thú nói chuyện với chúng ta vậy.”

“Đúng vậy.”

Vương Vân gật đầu:

“Hắn không ngây ngô giống các nam sinh bình thường mà càng giống với người muốn tách khỏi chúng ta hơn.”

“Hôm nay ta đã hỏi Nam Canh Thần, hắn ta nói thành tích của bạn học này vẫn luôn ổn định trong Top 3 khối, có chút kiêu ngạo cũng rất bình thường.

Không phải học bá đều là người như vậy sao.”

Bạch Uyển Nhi cười cười:

“Không phải đám học thần ở ‘Hải Trung’ chúng ta cũng là vậy sao.”

Hồ Tiểu Ngưu cười cười lắc đầu:

“Học bá ở thành phố nhỏ giới hạn quá thấp.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box