[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 7 : Ám Sát (c61-c70)
❮ sautiếp ❯Chương 61: Ám Sát
Như mọi ngày Khánh Trần đi ra khỏi miệng cống hợp kim, hắn thấy đám tù phạm trên hành lang đang nhìn mình với ánh mắt khác thường, dường như rất kinh ngạc vì năm ngày trôi qua bản thân mình lại lần nữa xuất hiện.
Chẳng qua lần này hắn cũng không đi xuyên qua hành lang mà ngoan ngoãn đứng tại chỗ.
Chờ đợi ngục giam thông báo, sau đó theo sau đội ngũ xuống lầu mua cơm.
Đám tù nhân lập tức tin tưởng lời đồn đãi mấy ngày trước: Thiếu niên này đã chọc giận Lý Thúc Đồng, bị giam trong tù giam vài ngày, còn phải chịu chút dằn vặt.
Cho nên hiện tại thiếu niên này đã mất đi đãi ngộ đặc biệt trong ngục giam số 18.
Chẳng qua đám tù phạm vẫn không dám đơn trêu chọc hắn, bởi vì Lý Thúc Đồng có thể đắc tội với Khánh thị nhưng bọn hắn lại không thể.
Lúc ăn cơm, Lộ Quảng Nghĩa và Khánh Trần ngồi ở nơi cách xa Lý Thúc Đồng.
Khánh Trần cúi đầu ăn cơm, cẩn thận nhai nuốt, bảo đảm thức ăn trong miệng đã bị nhai nát sau đó mới nuốt xuống.
Hiện tại dạ dày hắn rất yếu, nhất định phải chú ý.
Trong quá trình ăn cơm Khánh Trần không nói câu nào, ngoại trừ im lặng cũng chỉ có im lặng.
Phía hắn và phía Lý Thúc Đồng được tách biệt rõ ràng.
Phảng phất như mấy ngày hôm trước còn là bạn tốt, hôm nay đã biến thành người dưng nước lã.
Đám tù nhân xì xào bàn tán, tò mò không biết rốt cuộc chuyện này là thế nào, lẽ nào Lý Thúc Đồng và Khánh thị đã xích mích với nhau?
Mọi người lại suy đoán, rốt cuộc vật cấm kỵ mà Lý Thúc Đồng trấn thủ là cái gì mà đáng để đối phương phải cảnh giác và táo bạo như vậy.
Giờ này khắc này chỉ có Quách Hổ Thiện còn đang bày ra vẻ tùy tiện cẩu thả như chẳng có chuyện gì quan trọng.
Hắn ta bưng bàn ăn ngồi xuống bên cạnh Khánh Trần, vui vẻ nói:
“Sao ngươi lại đắc tội với Lý Thúc Đồng, lại bị hắn dằn vặt thành như vậy?”
Khánh Trần ngẩng đầu nhìn hắn ta:
“Ngồi bên cạnh ta, chẳng lẽ ngươi không sợ đắc tội với Lý Thúc Đồng?”
Quách Hổ Thiện không để ý nói:
“Ngay cả tập đoàn tài chính Hắc Đào ta cũng không sợ, còn sợ Lý Thúc Đồng?”
“Vậy ngươi tìm ta làm gì?”
Dường như Khánh Trần không quá hứng thú với tên nam tử cường tráng lươn lẹo, thích hứa hẹn lung tung như Quách Hổ Thiện, cho nên khi nói chuyện hắn cũng không liếc mắt nhìn đối phương lấy một lần.
“Ta không giống với những người khác, có thể những người khác coi trọng Khánh thị sau lưng ngươi, nhưng ta lại không giống vậy, ta coi trọng năng lực của ngươi!” Quách Hổ Thiện nói:
“Ta đang rất nghiêm túc muốn mời loại người có chí như ngươi.”
“Không có hứng thú.”
Khánh Trần bình tĩnh nói xong liền đứng dậy.
Hắn ném bộ đồ ăn cho Lộ Quảng Nghĩa đi tẩy rửa, sau đó lẻ loi một mình đi về phía khu đọc sách.
Nhưng chưa đi được hai bước hắn đã như mất hết sức lực mà ngã xuống đất.
Cũng may hắn đúng lúc lấy tay chống đất mới không xấu mặt.
Khánh Trần đứng dậy tiếp tục đi về phía trước.
Trong lúc bất tri bất giác, chẳng biết từ lúc nào phía sau hắn đã có hai gã tù phạm đi theo, đang thờ ơ tới gần hắn.
Ngay tại lúc này, Khánh Trần trước đó còn đang hư nhược lại chợt xoay người lại nhìn hai người.
Ánh mắt thiếu niên trong suốt lại áp bách vô cùng, hệt như có thể nhìn thấu hai người.
Hai gã tù phạm sửng sốt một chút.
Bọn hắn liếc nhìn nhau một cái, như đã quyết định cái gì đó, trong nháy mắt hai người đều tự lấy ra một cái bàn chải đánh răng đã được mài nhọn hoắt bên hông, vọt về phía Khánh Trần.
Trong mắt Khánh Trần, trục truyền động thủy lực trên chân máy móc của hai người chợt phát lực, hắn thậm chí còn có thể thấy có hơi nước phun ra từ trên thân thể sắt thép của đối phương.
Đây không phải phản ứng vật lý do thân thể máy móc mang tới, mà là cấu tạo máy móc ở nơi nào đó trên thân thể máy móc đè ép không khí, khiến hơi nước trong không khí chỉ nháy mắt đã bị hoá khí!
Nhưng bọn họ mới vừa bay người lên nhào tới lại đồng thời nhắm mắt hôn mê.
Khánh Trần đứng tại chỗ hơi cúi người xuống, tùy ý để hai người này bay lướt qua mình bay đến phía sau mình, lăn trên mặt đất hơn mười vòng cuối cùng mới ngừng lại được.
Hai người không thể đứng lên nữa, ý thức của bọn hắn đã bị mộng yểm của Lâm Tiểu Tiếu kéo chặt lấy.
Khánh Trần ngồi chồm hổm bên cạnh bọn hắn quan sát, Lộ Quảng Nghĩa thì đi tới dùng cánh tay cơ giới vạch khoang miệng của bọn họ ra, cứng rắn bẻ răng hàm hai người xuống.
Đám tù nhân ngây ngẩn cả người.
Tất cả mọi người đang ở đây đều không biết chuyện này là thế nào, tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh.
Bọn hắn cũng không biết vì sao hai gã tù phạm này muốn ra tay với Khánh Trần, cũng không biết vì sao bọn họ lại ngã xuống.
Lộ Quảng Nghĩa nắm một cái răng hàm trong tay cho Khánh Trần xem, đó rõ ràng là một túi độc màu bạc.
Chương 62: Điều Tra
👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹
Giờ khắc này Khánh Trần đã hiểu rõ, ba gã tử sĩ đã chết trước đó vốn không định tìm tới Lý Thúc Đồng, mục tiêu của đối phương… là mình.
Hai gã tử sĩ hôm nay là cùng một bọn với đám người Xuyên Châu Giản Sênh đã tới năm ngày trước.
Khi đó tất cả sự chú ý của mọi người đều đặt trên người Giản Sênh, nhưng cho dù khi đó hỗn loạn không gì sánh được, Khánh Trần vẫn chú ý tới chỗ kỳ quái của hai người này.
Lúc đầu hắn cũng không hề để ý, thế nhưng ngày thứ tư vào phòng tối, Khánh Trần càng cô độc lại càng tỉnh táo, đến mức tất cả dị thường đã từng xảy ra như chiếu lại trong đầu hắn.
Vì vậy hắn cho đối phương một cơ hội, một cơ hội gặp phải bản thân mình vừa lạc đàn lại vừa suy yếu.
Để xác định xem rốt cuộc đám tử sĩ này vì ai mà đến.
Nếu hai người này không động thủ, vậy hắn sẽ bắt hai người này tới.
Nếu hai người này ra tay, như vậy đáp án cũng được bày rõ.
Tính toán thời gian, nhóm tử sĩ đầu tiên đã vào cùng lúc với hắn.
Cho nên, thật ra vào ngày đầu tiên hắn xuyên việt tới đã có người muốn giết hắn.
Nếu không phải hắn tìm được Lý Thúc Đồng, khiến đối phương có e dè, sợ rằng bản thân mình đã sớm chết rồi.
Mà những tử sĩ tiến vào lúc sau dường như đã nhận được tử lệnh, cho dù phải liều mạng khiến mình chết đi cũng phải giết hắn, cho nên đám tử sĩ này mới vội vã như vậy.
Rốt cuộc là ai muốn giết bản thân mình đây? Là hậu tuyển ảnh tử khác sao?
Khánh Trần không thể xác định, nhưng đây là đáp án có khả năng nhất.
Xem ra việc tranh tuyển ảnh tử còn hung hiểm hơn nhiều so với những gì mình tưởng.
Ảnh tử chuyên âm thầm làm chuyện bẩn thỉu trong tập đoàn Khánh thị đương nhiên sẽ không chừa thủ đoạn nào.
Người có can đảm bài trừ đối lập mới xứng làm ảnh tử.
Từ lúc mới bắt đầu, trận thi đấu của chín người trong bóng tối này vốn không phải đang so xem ai có khả năng chấp hành nhiệm vụ càng mạnh hơn, mà đang so xem ai càng sắc bén và quả quyết hơn.
Lúc này, bốn cảnh ngục máy móc đều nhịp chạy tới.
Chẳng qua bọn họ cũng không làm khó Khánh Trần mà trực tiếp đỡ lấy hai gã tử sĩ này ra ngoài.
Khánh Trần biết bọn hắn sẽ phải đối mặt với màn thẩm vấn và hình phạt cực kỳ nghiêm khắc bởi vì những chuyện hắn vừa trải qua.
“Ông chủ, làm sao bây giờ?”
Lộ Quảng Nghĩa hỏi.
“Chờ bọn hắn mở miệng.”
Khánh Trần nói xong lại cách không trao đổi ánh mắt với Lâm Tiểu Tiếu, sau đó lại đi về phía khu đọc sách.
Buổi tối, ngục giam số 18 lại khôi phục yên lặng.
Giữa lúc Khánh Trần đang nằm trên ván giường suy nghĩ, miệng cống hợp kim trong phòng giam của hắn lại tự động mở ra.
Hắn cũng không kinh ngạc mà lặng yên không tiếng động đi ra ngoài.
Lý Thúc Đồng, Diệp Vãn, Lâm Tiểu Tiếu đã đang chờ hắn ở khu tập thể hình dưới lầu.
Đây là nơi mọi người đã hẹn trước, thứ Lý Thúc Đồng sắp dạy hắn không thể để người khác biết được.
Cũng may sau chín giờ toàn bộ tù phạm đều bị cưỡng chế trở lại trong phòng giam, điều này cũng cho Khánh Trần có đủ thời gian học tập… làm cách nào để trở thành một siêu phàm giả.
Lý Thúc Đồng nhìn Khánh Trần trước mặt, hỏi:
“Có chuyện gì muốn hỏi không? Trước khi học tập có thể xử lý những chuyện khác.”
“Ai muốn giết ta?”
Khánh Trần hỏi.
“Còn chưa thẩm vấn ra được.”
Lâm Tiểu Tiếu nói:
“Hai người kia quá kín miệng, ngay cả khi lâm vào ác mộng bọn hắn cũng có thể cắn răng không nhả ra.
Hai người này đã phạm tội bị bắt vào đây, không phải do người nào khác sắp xếp, cho nên trên phương diện này chúng ta cũng không điều tra ra gì.
Thân thể máy móc dường như đã được thay thế từ trước chỉ vì không để chúng ta tìm ra được nơi bán máy móc hay nơi sản xuất.
Chẳng qua ngươi yên tâm, cho ta bảy ngày ta sẽ cho ngươi một câu trả lời.”
“Cảm ơn!”
Khánh Trần gật đầu.
Lý Thúc Đồng suy nghĩ một chút nói:
“Tóm lại là mấy vãn bối Khánh gia.
Ngươi muốn tranh vị trí ảnh tử thì nhất định phải trải qua những nguy hiểm này, ngươi phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
“Vì sao mọi người lại muốn tranh vị trí ảnh tử này?”
Khánh Trần không hiểu:
“Cho dù cửu tử nhất sinh cũng không tiếc?”
Lý Thúc Đồng cười cười nói:
“Bởi vì không biết Khánh thị đã bắt đầu định ra quy củ này từ đời nào, phải là người từng làm ảnh tử mới có thể trở thành gia chủ.”
Chương 63: Chuyện Về Ảnh Tử
Hôm nay sẽ lên 4 chương, mọi người thêm truyện vào TỦ SÁCH nhé!
“Phải từng làm ảnh tử mới có thể trở thành gia chủ?”
Khánh Trần nghi ngờ.
Đến nay hắn vẫn chưa có khái niệm rõ ràng gì với việc cạnh tranh ảnh tử.
Trước đó vì không thể bại lộ, hắn chỉ có thể đần độn u mê giả bộ cái gì cũng biết.
Hiện tại rốt cục cũng có thể hóa giải nhiều điểm nghi ngờ.
Trực tiếp hỏi!
Lý Thúc Đồng cũng biết hắn không phải người trong thế giới này, vì thế lại bắt đầu liên tục giải thích cho hắn hiểu:
“Có người nói từ kỷ nguyên văn minh nhân loại trước đó, Khánh thị đã tồn tại.
Thời điểm đó ảnh tử chỉ là nhân vật tập đoàn Khánh thị có thể tùy tiện vứt bỏ, nên chỉ chuyên chọn tử đệ Khánh thị không có bối cảnh tới đảm nhiệm, quyền lực cũng không lớn như hiện tại.”
“Sau đó vì một vị ảnh tử Khánh thị thiên tư trác tuyệt lật bàn, đảo khách thành chủ.
Từ nay về sau hắn ta đã định ra quy củ mới.”
“Toàn bộ gia chủ nhất định phải từng làm ảnh tử, phải từng nhìn thấy chuyện bẩn thỉu nhất trên thế gian này.
Mà người từng làm ảnh tử, gia tộc sẽ không bao giờ ruồng bỏ mà phụng dưỡng bọn họ sống hết quãng đời còn lại.”
Khánh Trần nghi ngờ:
“Có bao nhiêu ảnh tử?”
Lý Thúc Đồng trả lời:
“Bình quân hơn mười năm sẽ chọn một đời, một đời gia chủ có thể sống qua mười mấy đời ảnh tử.”
Hắn tiếp tục nói:
“Thời đại hiện tại, kỹ thuật y liệu đã rất lợi hại, một vị gia chủ có thể sống tới trăm năm, có người thậm chí còn có thể sống hơn 150 năm.
Cho nên khi gia chủ thoái vị, hắn sẽ chọn một người được hắn tán thành nhất từ trong mười vị ảnh tử đương nhiệm.”
“Những ảnh tử khác thì sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Giao quyền ra.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Nhưng bọn họ vẫn có thể an hưởng tuổi già.
Trở thành ảnh tử không chỉ có tư cách làm gia chủ, còn nhận được kim bài miễn tử.”
“Ta luôn cảm thấy chế độ này có chút kỳ quái.
Nếu bản thân vị tổ tiên Khánh thị kia đã từng làm ảnh tử, biết nổi khổ của ảnh tử, vì sao hắn ta còn phải định ra chế độ như nuôi cổ vậy?”
Khánh Trần nghi ngờ.
“Không hiểu, quy củ chín người tranh giành vị trí này không phải do hắn ta định, là nhi tử của hắn ta quyết định.
Dường như đó là vì mấy vị nhi tử của người này đều là phế vật, bên cạnh không có người nào có thể dùng được, cho nên hắn ta để đám đầy tớ của mình tranh giành, người thắng đương nhiên sẽ là người mạnh nhất.”
Lý Thúc Đồng giải thích nói.
“Vị tổ tiên Khánh thị kia không ngăn cản con của mình sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Ngay từ đầu việc tranh giành ảnh tử chỉ là để mọi người làm nhiệm vụ, ai có thể lực càng mạnh hơn người đó sẽ thắng.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Thế nhưng gần ngàn năm trôi qua, việc tranh ảnh tử đã dần biến tướng, bắt đầu biến thành ai có thể còn sống người đó sẽ trở thành ảnh tử.”
Khánh Trần gật đầu, như vậy mới phù hợp với logic.
Gia pháp cho tổ tông quyết định là thể hiện chủ nghĩa lý tưởng, nhưng tất cả lý tưởng đều sẽ dần thối nát theo thời gian.
Không có thứ gì có thể vĩnh viễn bất biến, bởi vì nhân tâm vẫn luôn thay đổi.
“Về sau, lệ cũ khi tranh ảnh tử vẫn luôn kéo dài tới tận bây giờ.”
Lý Thúc Đồng vừa cười vừa nói:
“Có lẽ ngay cả gia chủ Khánh thị cũng hiểu điều này, nếu Khánh thị không hung ác độc địa làm sao có thể đặt chân trong thế giới này?”
“Cũng đúng.”
Khánh Trần gật đầu:
“Cho nên hiện tại ta phải chú ý an toàn của mình mới đúng, bởi vì chín hậu tuyển ảnh tử đều muốn diệt trừ những người khác.”
“Ừm.”
Lý Thúc Đồng gật đầu:
“Nói thật, chuyện lần này cũng vượt khỏi dự liệu của ta.
Ta không nghĩ tới mới vừa bắt đầu đã có người muốn diệt trừ những người khác.
Trước đây bọn họ không ra tay nhanh như vậy, trừ phi có người cảm nhận được uy hiếp đến từ ngươi.”
“Bởi vì ta có quan hệ gần gũi với ngươi sao?”
Khánh Trần phân tích:
“Không đúng không đúng, khi ta còn chưa quen biết ngươi, đám tử sĩ đã theo ta vào đây.”
“Không cần suy nghĩ nhiều, đợi thời gian nữa tự nhiên sẽ biết.”
Lý Thúc Đồng nói.
“Ta có thể từ bỏ việc cạnh tranh ảnh tử không? Là người Khánh thị và gia nhập kỵ sĩ có xung đột với nhau không?”
Khánh Trần hỏi.
“Không xung đột.”
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
“Chỉ là ngươi vẫn nên cố gắng đừng để người khác biết chuyện ngươi gia nhập Kỵ Sĩ thì tốt hơn.
Ngươi không thấy ta cũng bị nhốt ở chỗ này sao? Về sau nửa đêm ta sẽ tới dạy ngươi, còn ban ngày sẽ giống như bây giờ.
Hơn nữa ta đề nghị ngươi không nên từ bỏ việc tranh ảnh tử, bởi vì ngươi còn chưa từng thấy ảnh tử có quyền lực lớn tới mức nào.”
“Ừm.”
Khánh Trần gật đầu.
Hắn cũng không phải người không có can đảm.
Nếu Lý Thúc Đồng đã nói đừng từ bỏ, vậy hắn phải chơi một chút với những người hậu tuyển khác.
Lúc này trong ngục giam số 18 trống trải vô cùng, Khánh Trần cũng không cảm thấy câu thúc.
Lý Thúc Đồng khoanh chân ngồi dưới đất, mèo lớn tựa sát vào hắn ta ngủ thiếp đi, Khánh Trần cũng khoanh chân theo hắn ta ngồi ở đối diện.
Chương 64: Ảo Giác
“Còn có chuyện gì muốn hỏi không?”
Lý Thúc Đồng hỏi.
“Ta thấy vũ khí chủ yếu trong thế giới này vẫn là súng ống, còn có vũ khí khác lợi hại hơn không?”
Khánh Trần hỏi.
“Có, nhưng không nhiều lắm.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Có lựu đạn EMP loại nhỏ đặc biệt nhằm vào thân thể máy móc, cũng có vũ khí đặc biệt gắn trên thân thể máy móc.
Chẳng qua tập đoàn tài chính và quân đội vẫn lấy súng ống làm chủ, đạn trên cơ bản đều là đồng.”
Khánh Trần nghi ngờ:
“Dựa theo ngươi nói, khoa học kỹ thuật trong thế giới này đã vô cùng tân tiến, vì sao vũ khí nơi này vẫn có vẻ ngoài giống với vũ khí bên ngoài?”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Bởi vì muốn giết chết một người chỉ cần một viên đạn.”
Khánh Trần đã hiểu rõ.
Mọi người tiếp tục sử dụng nó là vì nó là vũ khí có tỉ suất giá thành quả cao nhất, đã đủ dùng.
Ba chữ đã đủ dùng vô cùng quan trọng.
Giống như trên web có người nói, cái gương tại Thế giới trong cũng không khác gì bên ngoài, trừ việc có thêm chức năng làm mờ.
Đây là bởi vì công năng của gương chỉ đơn giản để soi mặt.
Không phải khoa học kỹ thuật càng phức tạp thì vật phẩm sử dụng hằng ngày cũng sẽ phức tạp theo.
“Được rồi, mấy việc vặt vãnh đã nói xong, nói tới chính sự đi.”
Lý Thúc Đồng nói.
“Chọn con đường dài nhất trong số các đường tắt trên nhân thế sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Không sai.”
Lý Thúc Đồng gật đầu:
“Vươn tay phải ra đi.”
Khánh Trần mở tay phải ra, đặt trước mặt, chỉ thấy Lý Thúc Đồng bỗng nắm lấy cổ tay hắn.
Chỉ nháy mắt, hắn cảm thấy hô hấp của mình ngưng trệ một chút, dường như có một loại tinh thần ý chí cực mạnh đang thao túng nhịp thở của hắn, thậm chí là cả tốc độ chảy của máu.
Bị Lý Thúc Đồng nắm lấy mạch đập như bị đeo lên một tầng gông xiềng.
Ngay sau đó, nhịp thở của Lý Thúc Đồng cũng thay đổi, Khánh Trần trơ mắt thấy đối phương phun ra một hơi khí trắng, ngay sau đó có một đường vân hỏa diễm kéo dài từ gương mặt đến bên tai.
Khánh Trần giật mình!
Những thứ đối phương đang biểu diễn hoàn toàn trái với kiến thức sinh vật bình thường!
Nhưng không đợi hắn phản ứng, Khánh Trần đã cảm thấy nhịp thở của bản thân mình cũng bắt đầu bị cưỡng ép thay đổi, nhịp tim đập, hô hấp, tất cả đều không giống với lúc trước!
Khánh Trần chỉ cảm thấy khi bản thân mình hô hấp như có một ngọn lửa mãnh liệt tràn vào yết hầu, trải rộng khắp các lá phổi.
Nhiệt độ kinh khủng kia cuốn khắp toàn thân, sau đó là nỗi đau như xé rách tim gan ập đến!
Không phải nhiệt độ chân chính nhưng không hiểu sao lại tạo thành ảo giác đau đớn.
Dần dần, hai bên gò má Khánh Trần cũng bắt đầu xuất hiện đường vân hỏa diễm, đau đớn thuận theo đường vân liên tục lan tràn vào trong não.
Hắn muốn giãy bàn tay đang bị Lý Thúc Đồng nắm lấy, nhưng Diệp Vãn đang đứng bên cạnh lại trầm ổn nói: “Nhịn xuống.”
Khánh Trần dần dần an tĩnh lại, không giãy giụa cũng không cầu xin.
Giống như hôm qua khi hắn bị thủy hình vậy.
Lâm Tiểu Tiếu nói:
“Có nhớ ta đã nói gì không, phải trải qua thống khổ mới có thể đi lên đỉnh cao nhân sinh.”
Ảo giác bị đốt cháy, huyết dịch sôi trào, tim đập như lôi đình.
Khánh Trần chỉ cảm thấy dường như thế giới đang nổ vang, theo đó, ngay cả nhân sinh của chính mình cũng cùng bốc cháy lên.
Chỉ là rất nhanh cảm giác bị bỏng này lại bắt đầu biến mất.
Theo hô hấp, đường vân hỏa diễm trên gương mặt hắn và Lý Thúc Đồng còn đang ở đó, nhưng không khí hắn hít vào trong phổi lại trở thành gió mát thoải mái, không còn thống khổ như trước!
Lâm Tiểu Tiếu đang đứng bên cạnh bỗng nhắc nhở:
“Bảo vệ ý thức, những thống khổ ngươi từng quên mất kia sẽ nhanh chóng cuốn vào trong óc, toàn bộ thống khổ, nhớ kỹ, là toàn bộ thống khổ.
Một khắc này ngươi sẽ bắt đầu tan vỡ, nếu như ngươi không thể qua khỏi cửa ải này, ai cũng không thể giúp ngươi.”
Khánh Trần nghiêm nghị hẳn lên, bởi vì chỉ khoảnh khắc thống khổ Lâm Tiểu Tiếu nói đã tràn vào trong óc.
Lần đầu tiên hắn sống một mình hắn đã từng cắt đứt tay lúc nấu cơm.
Ngay trong nháy mắt tay bị cắt trúng, mũi đao chậm rãi xẹt qua da, ngay cả cảm giác từng vân tay bị cắt ra cũng ào trở về.
Lúc thủy hình, nước đá chảy xuôi trong phổi như một đống cây giống có độc, rễ cây lạnh băng đâm sâu vào trong lá phổi của hắn.
Trong phòng tối, cảm giác khô khốc thống khổ do mất nước và thống khổ do thủy hình không ngừng đánh vào.
Còn có ánh tịch dương ngày mẫu thân rời đi.
Cùng với bóng lưng đối phương kéo rương hành lý dưới trời chiều.
Hết thảy tất cả đều như thủy triều cuốn tới, như muốn đánh vách núi bên bờ biển thành đá vụn.
Từng mảnh sóng biển như đao đen thui từ trống rỗng phát ra tiếng gào thét và kêu rên.
Dường như Khánh Trần như lại trở về lúc bị thủy hình, hắn nhắm hai mắt lại.
Hắn lại rơi vào một mảnh bóng tối hư vô.
Dưới vực sâu có giọng nói dịu dàng vang lên:
“Đi theo mẹ thôi.”
Chương 65: Thủ Đoạn Phụ Trợ
Khánh Trần trả lời:
“Đường xa như vậy con vẫn luôn tự mình đi tới, quảng đường còn lại, con cũng sẽ tự mình đi.”
Phảng phất như chỉ mới chớp mắt hắn đã lại mở mắt.
Khó trách Lý Thúc Đồng lại nói không nhịn nổi cửa ải này hắn sẽ không cách nào bước lên con đường của hắn.
Thì ra cũng là vì giờ khắc này.
Hô hấp của Khánh Trần hừng hực như một đám lửa.
Đám lửa như chỉ khoảnh khắc đã đốt sạch chuyện cũ trước kia, từ đó về sau hắn hiểu được lựa chọn của mình, không cần phải hối hận thêm nữa, cũng không cần phải quay đầu xem nữa.
Quãng đời còn lại chính là con đường phía trước.
Nét mặt Diệp Vãn và Lâm Tiểu Tiếu đang ở bên cạnh cũng có biến hóa.
Bọn hắn đứng thẳng người nhìn nhau, dường như không nghĩ tới hiện tại Khánh Trần vẫn đang thanh tỉnh.
Bọn hắn đã từng trải qua cảm giác thống khổ này, khi thống khổ tập trung lại cùng tiến tới, bọn hắn rất rõ ràng cảm giác đáy lòng muốn sụp đổ là như thế nào.
Chỉ khi người nhìn thẳng vào từng thống khổ trước kia ngươi mới có thể bước qua vực sâu ‘tự vấn lương tâm’, dứt bỏ quá khứ và tương lai của mình, tiến về phía trước.
Lâm Tiểu Tiếu lẩm bẩm nói:
“Có lẽ Khánh Trần đã từng gặp phải là không quên được, cho nên tới tận bây giờ, hắn cũng chưa từng quên những thống khổ kia…”
Đại não của con người có cơ chế bảo vệ, nó sẽ khiến ngươi quên đi một số thứ, từ đó ngươi có thể sống tốt hơn.
Thế nhưng trí nhớ siêu việt mang tới cho Khánh Trần thiên phú trác tuyệt, đồng thời cũng mang tới cho hắn thống khổ vô tận.
Một năm không ngừng tuần hoàn ôn tập thống khổ, hắn đã sớm quen.
Cho tới bây giờ Khánh Trần cũng không phải con cưng trong nhà, từ rất sớm trước đây hắn đã là tín đồ của thống khổ.
Hơn nữa hắn đã sớm đạp qua vực sâu kia.
Lý Thúc Đồng chậm rãi buông lỏng bàn tay của hắn ra, cảm khái nói:
“Ngươi vượt qua cửa ải này còn thuận lợi hơn so với ta tưởng.”
Chẳng biết tại sao, khi hắn thấy được ký ức của thiến niên này, trong lòng hắn bắt đầu có chút đau lòng thay cho đối phương.
Không người nào biết rốt cuộc đối phương đã phải sống như thế nào, vào lúc có được thiên phú, đối phương còn phải gánh vác những gì.
Đường văn hỏa diễm trên gương mặt Khánh Trần bắt đầu biến mất, hỏi:
“Thuật hô hấp này có tác dụng gì?”
Sở dĩ hắn hỏi như vậy là vì hắn cũng không cảm giác được thân thể mình có biến hóa gì rõ ràng.
Chỉ cảm thấy tinh thần phấn chấn, vô cùng thoải mái dễ dàng, những suy yếu do nhịn đói bốn ngày trước đó nhanh chóng biến mất.
“Nó chỉ là thủ đoạn phụ trợ…”
Lý Thúc Đồng nói:
“Thuật hô hấp vốn là thay đổi tần số hô hấp.
Hiện tại ngươi còn chưa cách nào một mình sử dụng nó, chờ ta dẫn theo ngươi thực hành vài lần, ngươi sẽ nhớ kỹ tiết tấu của nó.”
Thế nhưng mới vừa dứt lời, Lý Thúc Đồng đã thấy đường vân hỏa diễm trên gương mặt Khánh Trần đang ngồi xếp bằng đối diện không hề biến mất, mà lại đang lan tràn ra!
Lần đầu tiên hắn ta cười khổ nói:
“Quên mất ngươi có thể đi vào trạng thái siêu ức*, có thể trực tiếp ghi nhớ tiết tấu hô hấp này.”
*trí nhớ siêu phàm
Không thể không nói, đúng là hiện tại Lý Thúc Đồng có chút bất đắc dĩ.
Trước đây hắn ta được lão sư dẫn theo hơn bốn mươi lần mới miễn cưỡng nhớ được tần suất hô hấp, chỉ sai một chút cũng không được.
Nhưng thiếu niên trước mặt chỉ cần một lần đã nhớ được rồi.
Lý Thúc Đồng nói thẳng:
“Nếu ngươi không cần ta dẫn dắt, vậy ta trực tiếp nói cho ngươi về truyền thừa Kỵ Sĩ đi.
Về phần tác dụng của thuật hô hấp có thể đợi sau này rồi lại nói.”
“Lúc ban đầu, là người sáng lập tổ chức Kỵ Sĩ đã phát hiện ra bí mật về khóa gien.”
“Căn cứ theo những gì hắn tổng kết, sau khi con người hoàn thành tám Sinh Tử Quan, khóa gien sẽ tự động mở ra.”
Lý Thúc Đồng tiếp tục nói:
“Ban đầu, chỉ khi ngươi hoàn thành tám Sinh Tử Quan này mới có thể tính là một Kỵ Sĩ hợp cách, mở khóa gien, tiến vào trạng thái siêu phàm thoát tục.”
“Khi đó còn có rất nhiều Kỵ Sĩ, bọn hắn dẫn theo nhân loại trải qua đại thời đại tai biến, cùng với những nhân loại may mắn còn sống, khai sáng ra kỷ nguyên văn minh mới.”
“Nhưng sau đó Kỵ Sĩ càng ngày càng ít, không phải là vì không chọn được người thích hợp mà vì có một Sinh Tử Quan nhất định phải được hoàn thành trong biển.
Nhưng khắp biển rộng đã biến thành nơi cấm kỵ.
Trước kia là cửu tử nhất sinh, hiện tại thành thập tử vô sinh.”
“Thiếu một Sinh Tử Quan, dĩ nhiên gông xiềng gien cũng không cách nào mở ra được nữa.”
“Nhưng người đứng đầu đám Kỵ Sĩ tân nhiệm lúc đó là Tần Sênh cũng có thiên tư trác tuyệt.
Hắn ta khai sáng ra thuật hô hấp mới để phụ trợ.
Vậy mà những người kế tục phát hiện lúc khiêu chiến sử dụng thuật hô hấp, mỗi hoàn thành một Sinh Tử Quan bọn họ có thể mở ra một khóa gien, không cần phải đợi hoàn thành tất cả mới mở nữa.”
Chương 66: Sinh Tử Quan
“Tuy Kỵ Sĩ chỉ hoàn thành một Sinh Tử Quan không thể mạnh mẽ như Kỵ Sĩ hoàn thành tám Sinh Tử Quan, nhưng khi mọi người hoàn thành Sinh Tử Quan thứ sáu, thực lực toàn diện đã vượt qua Kỵ Sĩ thế hệ trước.”
“Nếu dựa theo sự phân chia đẳng cấp trong thế giới, nó sẽ được xếp thành sáu cấp bậc ABCDEF, hoàn thành Sinh Tử Quan thứ sáu sẽ là cấp A.”
Khánh Trần sửng sốt.
Hắn không nghĩ tới siêu phàm giả trong thế giới này còn có phân chia cấp bậc thực lực.
Hắn đột nhiên hỏi:
“Vậy lão sư, cấp bậc của ngươi là gì?”
Diệp Vãn ở bên cạnh nói:
“Ông chủ là cấp S.”
Bởi vì Lý Thúc Đồng đã hoàn thành Sinh Tử Quan thứ bảy, chỉ kém một Sinh Tử Quan cuối cùng.
“Nhưng rốt cuộc thuật hô hấp này có gì thần kỳ, vậy mà có thể phụ trợ mở ra khóa gien?”
Khánh Trần hỏi.
Lúc này trong lòng hắn rất kích động, bởi vì chính mình đã chạm tới cánh cửa mở ra thế giới mới, nhưng hắn vẫn có chút không hiểu.
“Hẳn ngươi biết Endorphin.”
Lý Thúc Đồng nói.
Tuy Khánh Trần đã từng gặp qua sẽ không quên được, nhưng trước đây hắn chưa từng chú ý tới thứ này, chỉ có thể dựa vào tin tức trong trí nhớ nói:
“Cũng giống như Dopamine, nó là chất kích thích có thể giúp con người cảm thấy vui sướng, chẳng qua nó cũng có khác: Cảm giác vui vẻ khi chơi game, trúng số, đánh bạc là nhờ Dopamine, mà cảm giác sảng khoái và nhẹ nhõm sau khi vận động lại do Endorphin tạo ra.”
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
“Trong triết lý là thế, nhưng Dopamine không thể trực tiếp khiến người cảm thấy vui sướng, nó chỉ là một loại chất kích thích thần kinh, chịu trách nhiệm vận chuyển các loại sắc tố có thể khiến con người vui sướng.
Nếu nói một cách dễ hiểu, đúng là Dopamine tạo ra cảm giác sảng khoái, nhưng có một chuyện ngươi phải hiểu được, thứ nó mang tới không chỉ là sảng khoái mà là nghiện.”
“Vậy Endorphin thì sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Endorphin là một loại chất kích thích trước đắng sau ngọt, khi nó kết hợp với receptor của morphine trong thân thể có thể tạo ra tác dụng giảm đau.
Nhưng đây chỉ là công năng cơ bản nhất.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Tiền bối Tần Sênh đã làm một cuộc kiểm tra rất nghiêm ngặt, phát hiện khi đám Kỵ Sĩ hoàn thành một Sinh Tử Quan nào đó, trong thân thể sẽ phân bố ra lượng lớn Endorphin.”
“Cho nên hắn ta cho rằng Dopamine là độc khiến người mê mẩn chìm đắm, mà Endorphin mới là chìa khóa mở ra khóa gien.”
“Cho nên trong tổ chức Kỵ Sĩ mới có thêm một tín điều: Nhân sinh trải qua đau khổ mới có thể đi tới đỉnh cao.”
Trong lúc Khánh Trần nghe Lý Thúc Đồng giải thích về truyền thừa Kỵ Sĩ, hắn có thể tưởng tượng được tiền bối Kỵ Sĩ kia vì xây dựng ra một con đường mới đã phải chặt đứt bao nhiêu bụi gai.
Bởi vì hoàn cảnh nơi biển rộng khiến bọn hắn không cách nào hoàn thành tám Sinh Tử Quan, cho nên bọn hắn phải tự mình tìm kiếm lối ra.
Hắn hỏi:
“Vậy thuật hô hấp kia có quan hệ như thế nào với Endorphin? Vì sao lấy thuật hô hấp làm phụ trợ thì có thể sớm mở khóa gien?”
“Bởi vì thuật hô hấp có thể khiến ngươi cảm giác được thống khổ, sau đó lập tức phân bố ra Endorphin.
Bản thân nó vốn là một loại kỹ xảo khống chế thân thể, sử dụng thuật hô hấp rèn đúc thân thể, chỉ ba tháng ngươi có thể đi hết con đường mà người khác phải tốn vài năm mới có thể đi hết.”
Lý Thúc Đồng trả lời:
“Cho nên khi ngươi dùng thuật hô hấp để hoàn thành toàn bộ hành trình Sinh Tử Quan, Endorphin trong cơ thể sẽ vượt xa so với mức bình thường.”
“Còn có tác dụng nào khác không?”
Khánh Trần hỏi.
“Chờ ngươi hoàn thành Sinh Tử Quan đầu tiên ta sẽ nói cho ngươi biết tác dụng còn lại của nó.
Bây giờ ngươi có biết cũng không có ý nghĩa gì.”
Lý Thúc Đồng nói.
“Không thể trực tiếp tiêm Endorphin vào sao?”
Khánh Trần hỏi.
Hắn tin tưởng lấy trình độ khoa học kỹ thuật trong thế giới này, sợ rằng bọn họ đã có thể tinh chế ra Endorphin dạng tiêm mà không lưu lại bất kỳ di chứng gì.
Lý Thúc Đồng cười một tiếng nói:
“Đây là thời đại ngay cả tình cảm dùng có thể dùng phenylethylamine để ngụy tạo.
Nhưng ngươi phải hiểu được, đối với chúng ta, tất cả hành vi mượn ngoại lực đều không có tác dụng.
Có tiền bối đã từng thử cách không dùng thuật hô hấp, trực tiếp tiêm Endorphin vào, nhưng sau khi hắn thông qua Sinh Tử Quan lại không mở khóa gien.”
“Chúng ta có thể biết nguyên lý của Endorphin nhưng vẫn không cách nào hiểu rõ khóa gien.
Cho đến ngày nay, đối với Kỵ Sĩ, bí mật về khóa gien vẫn là thứ thần thánh lại không cách nào đụng chạm.”
“Chúng ta chỉ có thể dùng biện pháp ngu nhất, tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc của thời đại trước.
Cho nên ta mới nói đây là con đường dài nhất trong số tất cả các con đường tắt trong cuộc sống.
Mà đường đi tới thần tọa chỉ có một, đó chính là tu hành thống khổ.”
“Được, ta nhớ kỹ rồi.”
Khánh Trần nói:
“Ta sẽ dùng thuật hô hấp phụ trợ, hoàn thành toàn bộ tám Sinh Tử Quan, sau đó thì sao?”
Chương 67: Giải Thích
“Vấn đề này không có ý nghĩa.”
Lý Thúc Đồng lắc đầu.
“Có ý nghĩa.”
Khánh Trần nhìn đối phương nói:
“Bởi vì ở Thế giới ngoài, biển rộng không nguy hiểm, càng không có vùng đất cấm kỵ.”
Hắn thấy trên mặt Lý Thúc Đồng xuất hiện vẻ ngạc nhiên.
Trước đây đối phương vẫn luôn bày ra vẻ trí tuệ vững vàng, thật giống như cái gì cũng không quan tâm.
Thế nhưng khi đối phương nghe được câu này, rõ ràng tâm cảnh của đối phương đã có giao động.
“Đúng vậy, chỗ các ngươi chưa từng có siêu phàm giả, vì sao lại có nơi cấm kỵ.”
Lý Thúc Đồng kinh ngạc nói:
“Cho nên ngươi có thể thông qua toàn bộ Sinh Tử Quan ở thế giới khác.”
“Rốt cuộc nơi cấm kỵ và vật cấm kỵ là cái gì?”
Rốt cục Khánh Trần cũng hỏi những lời này.
Diệp Vãn thấy ông chủ đang suy tư bèn giải thích thay:
“Căn nguyên của vật cấm kỵ và nơi cấm kỵ đều đến từ cùng một tồn tại: Siêu phàm giả.”
“Siêu phàm giả?”
Khánh Trần hỏi.
“Đúng.”
Lâm Tiểu Tiếu nói:
“Sau khi siêu phàm giả tử vong ngoài ý muốn, tiên huyết dị thường lại mạnh mẽ của hắn sẽ chảy vào mặt đất, tưới nhuần cho các sinh linh nơi đó như: Kiến, rết, bò cạp… tất cả các loại côn trùng.
Còn có thể tưới nhuần cho thực vật thậm chí là vi sinh vật sinh trưởng.
Vì vậy, các sinh linh trong Tử Vong Chi Địa có thể tiến hóa, Tử Vong Chi Địa cũng biến thành nơi cấm kỵ.”
“Sở dĩ hải dương trong thế giới này kinh khủng, theo tập đoàn tài chính Lộc Đảo điều tra đưa ra, từng có một con cá voi tiến hóa siêu thoát già yếu bệnh chết, sau đó máu thịt và thi cốt của nó tưới nhuần cho cả vùng hải dương.”
“Vì sao bọn hắn có thể điều tra được?”
Khánh Trần hỏi.
“Lộc Đảo tạo tàu ngầm không người lái muốn thăm dò hải dương, xem xem nó có thể ra ngoài tìm đại lục mới hay không.
Trước khi tàu ngầm không người bị sinh vật biển phá hủy, bọn hắn đã chụp được một bộ xương cá voi to lớn dưới đáy biển.”
Lâm Tiểu Tiếu giải thích:
“Đây vốn là hồ sơ cơ mật mấy trăm năm trước, mới được tiết lộ mấy chục năm trước.”
Khánh Trần hiếu kỳ nói:
“Bộ xương cá voi kia lớn tới cỡ nào?”
“Ách.”
Lâm Tiểu Tiếu thiếu thốn từ ngữ:
“Thật CMN lớn?”
“Nói tiếng người.”
Khánh Trần đen mặt.
“Thấu kính wide của tàu ngầm không người lái chụp từ vị trí cách nó hơn ba trăm mét, nhưng ngay cả đầu lâu của nó cũng không cách nào thu hết vào trong khung hình.”
Lâm Tiểu Tiếu nói.
Khánh Trần cảm khái:
“Thật CMN lớn.”
Từ nay về sau, nhân loại trên đất bằng không bao giờ xuất hiện ý niệm ra biển trong đầu nữa.
“Vậy vật cấm kỵ lại là cái gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Sau khi siêu phàm giả chết đi hơn mười năm tới hơn trăm năm, năng lực siêu phàm khi hắn còn sống sẽ bị dị biến.
Dị biến này được gọi là vật cấm kỵ.”
Lâm Tiểu Tiếu giải thích.
“Có thể đưa ra mấy ví dụ không?”
Khánh Trần hỏi.
“Có một số vật cấm kỵ là năng lực của siêu phàm giả khi còn sống trực tiếp hiện thực hóa, tỷ như trên vùng đất hoang gần thành thị số 16 vẫn luôn có một xe lửa hơi nước màu đen có sáu khoang chạy đi, có rất ít người biết nó chạy về đâu.
Thỉnh thoảng nó sẽ dừng lại, nếu như ngươi ném một kim tệ qua cửa sổ xe ở đầu khoang xe lửa, nó sẽ dẫn ngươi tới bất kỳ nơi nào ngươi muốn, trước khi đến điểm cuối nó sẽ không dừng lại.”
“Kim tệ…”
“Đúng, ở đầu khoang xe lửa tràn đầy kim tệ.
Rất nhiều xã đoàn thích dùng nó để buôn lậu hàng hóa, tuy nhiên muốn tìm được nó cũng không dễ dàng.”
“Nếu như trộm kim tệ của nó thì sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Nó sẽ đóng thùng xe nhốt ngươi ở bên trong, mãi đến khi ngươi chết đi.
Cho nên trong khoang xe sau cùng tràn đầy hài cốt.”
Lâm Tiểu Tiếu hớn hở nói:
“Nếu có một ngày ngươi gặp phải nó, ngàn vạn lần chớ trộm kim tệ.”
Khánh Trần gật đầu.
“Cũng có một số vật cấm kỵ không có liên quan tới năng lực của siêu phàm giả, thậm chí là những sinh vật thần bí bất tử.”
Lâm Tiểu Tiếu tiếp tục nói:
“Nếu ngươi có biện pháp thu phục nó, có lẽ nó sẽ phục vụ cho ngươi.”
“Nếu như không có biện pháp thu phục nó thì sao?”
“Vậy nó sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm.”
Lúc này, dường như Lý Thúc Đồng đã nghĩ thông suốt chuyện gì, đứng dậy nói:
“Đối mặt với vật cấm kỵ, chúng ta như thợ săn đang dấn thân vào trong rừng rậm, trong tay có một thanh trường kiếm, hơn nữa chúng ta còn biết trong rừng rậm có mãnh thú, cũng ý thức được đám mãnh thú này không giống nhau.
Chúng ta phải học cách phân loại những mãnh thú này, đồng thời cũng phải có kinh nghiệm để đối phó với mãnh thú.
Chúng ta biết mãnh thú nào có thể chiến, mãnh thú nào cần phải tránh.
Nhưng bây giờ số lượng mãnh thú ngày càng nhiều, cho nên cần phải có đội thợ săn chuyên môn chống lại chúng nó.
Vì vậy cấm kỵ tài phán sở xuất hiện.
Bọn hắn không chỉ đối địch với mãnh thú còn đối địch với đám người chăn nuôi mãnh thú.”
“Bọn hắn không chỉ thu dụng vật cấm kỵ còn thu dụng những siêu phàm giả có khả năng sinh ra sinh vật cấm kỵ.
Bởi vì bọn họ không hy vọng có một ngày mãnh thú nhiều đến mức đủ để phá hủy nhân loại.”
Khánh Trần nghe xong lời này, như có điều suy nghĩ.
Lý Thúc Đồng nhìn hắn nói:
“Từ hôm nay trở đi sẽ do Diệp Vãn dạy ngươi kỹ xảo chiến đấu, huấn luyện thể năng cùng với kỹ xảo tám hạng khiêu chiến.
Ta rất hâm mộ vì ngươi sinh ra ở Thế giới ngoài, nhưng chuyện này không quá quan trọng, quan trọng là có lẽ ngươi có thể thay đổi một thời đại.
Bắt đầu đi, ta đã vội vã không thể chờ được để thấy ngày đó.”
Nói xong, Lý Thúc Đồng rời đi.
Trong đêm tối, ngục giam số 18 âm trầm vô cùng, nhưng đột nhiên Khánh Trần lại cảm thấy so với ánh nắng tươi sáng ở Thế giới ngoài, hắn càng thích nơi này hơn.
Tuy rằng hắn đang ở trong ngục giam nhưng lại cảm nhận được hy vọng và tự do.
Chương 68: Tiến Độ
Huấn luyện lần nữa bắt đầu.
Trong phòng tập thể hình, Diệp Vãn trực tiếp lấy một hộp cơm giữ nhiệt tới.
Trên hộp cơm giữ nhiệt còn có màn hình LED biểu hiện ra nhiệt độ bên trong hộp, cùng với các lựa chọn như đun nóng, thêm độ ẩm, nổ không khí, nấu cơm…
Trong lòng Khánh Trần tự nhủ, đây không phải loại nồi cơm điện không cần cắm điện sao? Xem ra phụ cận ngục giam cũng có Vân Lưu Tháp.
Diệp Vãn mở hộp đựng cơm ra, bên trong rõ ràng là từng miếng thịt bò được sắp xếp cực kỳ chỉnh tề.
“Ăn đi.”
Diệp Vãn nói.
“Không phải cần huấn luyện sao? Hiện tại ăn liệu có tạo thành ảnh hưởng xấu với dạ dày không?”
Khánh Trần hỏi.
“Huấn luyện bằng thuật hô hấp, nếu ngươi không ăn thân thể sẽ suy sụp vì tiêu hao quá lớn.”
Diệp Vãn giải thích.
Khánh Trần đã cảm thụ được sự kỳ diệu của thuật hô hấp, hắn đột nhiên hỏi:
“Chờ một chút, khi sử dụng thuật hô hấp rõ ràng ta cảm thấy có một luồng khí tức vô hình đang dạo chơi trong thân thể.
Nó không thể khiến thân thể khỏe mạnh hơn cũng không có tác dụng thực chất gì, nhưng dường như ta có thể khống chế nó.”
Diệp Vãn lắc đầu:
“Ta cũng không rõ ràng lắm, ngươi có thể hỏi ông chủ một chút.”
“Được.”
Khánh Trần không hỏi nhiều nữa.
Sáng sớm ngày tiếp theo, thời gian đếm ngược 20:20:00.
Lâm Tiểu Tiếu ngồi bên cạnh bàn hỏi Diệp Vãn:
“Tiến độ đêm qua thế nào? Mới vào đã được huấn luyện cường độ cao, hẳn người bình thường như ngươi không thể gánh nổi, hắn có thể chống tới mấy giờ?”
Diệp Vãn nhìn hắn:
“Max phụ tải, từ 11 giờ luyện đến rạng sáng 3 giờ.”
“Chờ đã, trông dáng vẻ của hắn dường như trước đây hắn chưa từng được huấn luyện, vậy mà hắn có thể luyện đến 3 giờ?”
Lâm Tiểu Tiếu sửng sốt:
“Diệp mụ ngươi cũng đừng luyện hắn tới chết đó!”
“Có thuật hô hấp đây, ngươi sợ cái gì.”
Diệp Vãn lắc đầu:
“Trước khi huấn luyện ta đã để hắn ăn nguyên một hộp thịt bò, lúc huấn luyện tất cả đã bị tiêu hao sạch sẽ.
Ông chủ còn đặc biệt nhắn nhủ, yên tâm, ta có chừng mực.”
Nếu đổi lại người bình thường, ngày đầu tiên tham gia huấn luyện cường độ cao mà tu luyện theo phương pháp này chỉ sợ đã sớm không chịu nổi, tu luyện sai hướng cũng là chuyện bình thường thôi.
“Cho dù có thuật hô hấp hắn cũng sẽ mệt chết.”
Lâm Tiểu Tiếu thầm nói.
Diệp Vãn lắc đầu:
“Hắn có thể tách rời thân thể và tinh thần ra, chỉ theo đuổi mục tiêu huấn luyện, không quan tâm tới sự uể oải do thân thể mang lại.
Ta chưa từng gặp tình huống này bao giờ.
Nếu không phải hắn là người du hành thời gian xuyên việt tới, sợ rằng dựa theo loại ý chí này, hắn đã sớm thức tỉnh trở thành siêu phàm giả.”
“Đây là chuyện tốt.
Nếu hắn sớm thức tỉnh sẽ không còn là người bình thường nữa, cũng không cách nào đi con đường của ông chủ.”
Lâm Tiểu Tiếu nói.
Lúc này, ngục giam số 18 đã tới thời gian ăn sáng.
Một miệng cống hợp kim ứng tiếng vang lên, đám tù nhân đứng xếp hàng đi xuống dưới lầu.
Khánh Trần ngoan ngoãn đứng trong đội ngũ, như không hề có đặc quyền gì.
Lâm Tiểu Tiếu nhìn thoáng qua Khánh Trần, thình lình phát hiện đối phương có vẻ khỏe khoắn tỉnh táo, ngay cả ảnh hưởng do nhịn ăn bốn ngày cũng đã biến mất không thấy gì nữa.
Hắn ta quay đầu hỏi Lý Thúc Đồng:
“Ông chủ, thuật hô hấp thần kỳ như vậy thật sao? Nếu không đêm nay ngài cho ta thử xem đi? Ta cảm thấy mình còn có thể cứu vãn một chút.”
Lý Thúc Đồng nhìn chằm chằm cờ tướng, không ngẩng đầu lên mà nói:
“Năm đó khi ta kêu ngươi thử lại lần nữa, ngươi không dám, hiện tại đã quá trễ rồi, tuổi tác quá lớn.”
“Ta mới 27 tuổi…”
Lâm Tiểu Tiếu nói.
“Nhân sinh càng dài, trong lòng càng khổ.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Qua hai mươi tuổi, nỗi khổ thế tục mà ngươi phải trải qua cũng ngày càng nhiều, khi sử dụng thuật hô hấp vốn không thể qua cửa ải tự vấn lương tâm kia.
Trước đây chúng ta luôn cảm thấy thời niên thiếu đã rất khổ, nhưng sau khi thành niên mới hiểu được hai loại khổ này không giống nhau.”
Đợi khi Khánh Trần xếp hàng xuống tầng, hắn vẫn ngồi ở vị trí cách Lý Thúc Đồng rất xa.
Lý Thúc Đồng hơi phiền muộn:
“Mặc dù là ta kêu hắn làm bộ bị xa lánh, nhưng cứ như vậy sẽ không còn người nào phá tàn cục với ta.”
Trong lúc nói chuyện, trong ngục giam số 18 bỗng có tiếng phát thanh vang lên:
“Tù nhân số hiệu 010101, tù nhân số hiệu 002199, tù nhân số hiệu… Có người thân thăm hỏi, mời theo cảnh ngục máy móc số 03 đi tới gian thăm hỏi.”
010101.
Là số hiệu của Khánh Trần.
Hắn sửng sốt một chút.
Bản thân mình tiến vào thế giới này đã lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên có người tới thăm hỏi.
Đến mức ngay cả hắn cũng quên mất trong ngục giam còn có mục cho thân quyến thăm hỏi.
Lộ Quảng Nghĩa ngồi đối diện hắn nói:
“Ông chủ, hôm nay là ngày thăm người thân, hẳn là Khánh Ngôn đến.”
“Ừm.”
Khánh Trần gật đầu đứng dậy.
Hắn theo hơn tám mươi tù nhân lần lượt xếp thành hàng, sau đó thông qua miệng cống hợp kim to lớn, xuyên qua hành lang dài dằng dặc.
Tường hành lang cũng được tạo thành từ kim loại, trên trần nhà còn có hai đường màu trắng, trông có vẻ giống với đang đi trong đường hầm thời không.
Trên đường có tù phạm ồn ào với những người khác: “Hàn Lâm Sơn, hẳn là muội muội ngươi lại tới thăm ngươi.
Ngươi xin muội muội ngươi một tấm hình đi, buổi tối cho ta mượn sử dụng!”
Chương 69: Vị Hôn Thê
Tù phạm tên Hàn Lâm Sơn phía trước tức giận mắng một câu, nếu không phải hiện tại đang tới thời gian thăm người thân, có lẽ hai người đã đánh nhau.
Đám tù nhân hò hét ầm ĩ.
Nhưng chỉ cần mọi người còn đang đứng trong đội ngũ, hẳn cảnh ngục máy móc sẽ không quản.
Trong đội ngũ chỉ có Khánh Trần yên lặng.
Không có tù phạm nào dám đùa giỡn với hắn, thậm chí đám tù phạm phía sau còn cố ý cách xa hắn một chút.
Đi tới gian thăm hỏi riêng, Khánh Trần đẩy cửa ra thấy bên trong có một người trẻ tuổi đang ngồi.
Đối phương tuổi chừng 25, 26, một đầu tóc ngắn màu đen thoạt nhìn rất dũng mãnh.
Đây chính là Khánh Ngôn.
Trên người đối phương mặc âu phục màu xám tro, chỉ có bàn tay là máy móc.
Chẳng qua đây gần như là thân thể máy móc tinh tế nhất Khánh Trần từng gặp, mỗi ngón tay đều như được người tỉ mỉ mài giũa, hai bên ngón tay đều khảm nạm đường vân màu vàng, trên mu bàn tay còn có hình lá cây ngân hạnh rất ưu mỹ, giống quyền trượng mafia.
Lá cây ngân hạnh là tiêu chí của Khánh thị.
Khánh Trần ngồi xuống trước mặt đối phương.
Khánh Ngôn nhìn hắn lạnh lùng nói:
“Nhị phòng và tứ phòng đã giao văn kiện kiện ngươi cho Thẩm Phán Đình của gia tộc, nói ngươi vô duyên vô cớ trêu chọc Lý Thúc Đồng, còn khiến Lý Thúc Đồng phản cảm.
Mặc dù Khánh thị chúng ta không sợ Lý Thúc Đồng, nhưng cũng không muốn kết thù với Kỵ Sĩ và Hằng Xã.
Hy vọng ngươi sống trong ngục giam số 18 có thể biết điều một chút, không nên gây thêm chuyện.”
Khánh Trần có chút sửng sốt.
Trước đó nghe Lộ Quảng Nghĩa nhắc tới Khánh Ngôn, hắn vẫn luôn cho rằng đây là phe bạn.
Nhưng hiện tại xem ra tình huống không phải như thế.
Hắn suy nghĩ một chút rồi hỏi:
“Còn gì khác không?”
Khánh Ngôn lạnh giọng nói:
“Ngươi có từng nghĩ tới tình cảnh của mình chưa? Những người hậu tuyển khác đều có người trợ giúp, duy chỉ có ngươi là không.
Ngươi dựa vào cái gì để tranh giành với người khác? Lần này nhị phòng và tứ phòng đều tỏ thái độ nhất định phải đạt được, không nên trở thành pháo hôi cho người khác.
Nghe ta khuyên một câu, cố gắng thành hôn với Jindai Sorane của gia tộc Jindai, Khánh thị vẫn còn có chỗ cho ngươi.”
Khánh Trần bình tĩnh nhìn đối phương, nhưng trong lòng lại không ngừng xoay chuyển.
Rốt cuộc tình huống này là thế nào?
Trong thế giới này mình còn có hôn ước?!
Hơn nữa nghe tên dường như đây không phải người gốc Hoa.
Jindai… Là Jindai, một trong năm công ty lớn hả.
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi nói:
“Ta vẫn muốn thử lại lần nữa.”
Dường như Khánh Ngôn không ngờ Khánh Trần lại trả lời như vậy, hắn ta chỉnh sửa vạt áo một chút, vẫn ung dung nói:
“Tùy ngươi vậy, ta muốn nói ngươi biết, tuy Thẩm Phán Đình phản đối xử phạt ngươi nhưng gia tộc sẽ không giúp gì cho ngươi nữa.
Bản thân gia tộc không định để ngươi tham dự tranh ảnh tử, là ngươi cố ý muốn tham gia, còn đánh rớt danh ngạch của tam phòng.
Cho nên ngươi không cần kỳ vọng sẽ nhận được càng nhiều ủng hộ hơn.
Nếu như ngươi có thể hoàn thành nhiệm vụ là tốt nhất, nếu không hoàn thành, ngươi cứ tiếp tục ở tại ngục giam số 18 đợi tới khi hết hạn tù đi.”
“Được.”
Khánh Trần bình tĩnh đứng dậy rời đi, cũng không nói thêm lời gì với vị tử đệ Khánh thị quần ảo cầu kỳ này nữa.
Khánh Ngôn thấy thế có chút tức giận:
“Lời của ta ngươi đã nghe chưa?”
Khánh Trần nói với cảnh ngục máy móc ngoài cửa:
“Chào ngươi, bên ta đã kết thúc.”
“Chờ đã!”
Khánh Ngôn hòa hoãn giọng điệu:
“Lần này Jindai Sorane cũng theo ta tới thăm hỏi ngươi, tối thiểu ngươi cũng phải gặp nàng, nếu không ta không cách nào bàn giao với gia tộc Jindai.”
Khánh Trần:
“… Được.”
Khánh Ngôn đi ra ngoài.
Năm phút sau, đối phương đổi người còn lại đi vào.
Là một nữ hài mười bảy mười tám tuổi, tướng mạo cũng không tính là kinh diễm nhưng không biết vì sao lại có thể khiến người ta có cảm giác thoải mái.
Nữ hài mặc lễ phục, phía dưới là váy lễ phục vừa tới đầu gối, xem như một lần gặp mặt vô cùng đàng hoàng.
Nhưng dường như nữ hài cũng không thường mặc loại y phục này, cho nên trông có vẻ không được thoải mái lắm.
Khánh Trần đánh giá nữ hài.
Bên cạnh mũi của đối phương có một nốt ruồi nho nhỏ, trên da không có bất kỳ vết tích trang điểm nào.
Sau khi nữ hài ngồi xuống cũng không nhìn thẳng vào Khánh Trần mà chỉ thỉnh thoảng lặng lẽ ngó một chút, cũng không nói gì.
Song phương cứ yên tĩnh như vậy…
Thẳng đến khi phát thanh tuyên bố thời gian thăm nuôi kết thúc.
Lúc này nữ hài mới nhỏ giọng thầm thì một câu: こんなに 静 かに 座 っているのもよさそうですが, この 少年 の 沈 黙ぶりは 本当 にきれいですね.” (1)
(1) Tạm dịch: Ngồi yên lặng cũng tốt, dáng vẻ yên tĩnh của thiếu niên này trông rất đẹp…
“Cái gì?”
Khánh Trần nghi ngờ.
Nữ hài cười cười:
“Không sao.”
Cảnh ngục máy móc dẫn Khánh Trần rời đi.
Trên đường trở về Khánh Trần vẫn đang suy tư.
Trước đó Lộ Quảng Nghĩa đã nói, là hắn chỉ đích danh kêu hắn ta đến ngục giam số 18 giúp một tay, sợ rằng Lộ Quảng Nghĩa cũng không biết được tình hình thực tế.
Khó trách chuyện trọng yếu như tranh ảnh tử, Khánh thị chỉ phái một tên tay chân như vậy tới giúp đỡ mình.
Thì ra là vậy, hắn trong thế giới này đã bị gia tộc bỏ qua.
Thế nhưng hôn ước vô duyên vô cớ lòi ra này lại là thế nào?
Chương 70: Quà Tặng
Vừa trở lại trong ngục giam số 18, Lộ Quảng Nghĩa đã nhào lên hỏi:
“Ông chủ, Khánh Ngôn có nói gì không?”
“Không.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Tiếp tục tiến hành theo kế hoạch của ta.”
Đối với Khánh Trần, sự xa lánh của các thế lực khác trong Khánh thị hay việc tranh ảnh tử đều không quan trọng.
Ngày hôm nay hắn cũng không phản bác bất kỳ từ ngữ mang tính công kích nào của Khánh Ngôn, bởi vì chỉ khi ngươi đủ mạnh, lời nói của ngươi mới có giá trị.
Kinh hỉ mà thuật hô hấp mang tới cho hắn không chỉ đơn thuần là mở ra cánh cửa trở thành siêu phàm giả.
Đêm qua rõ ràng hắn đã mệt đến mức không nhúc nhích được, nhưng buổi sáng hôm nay tỉnh dậy hắn không chỉ cảm thấy khỏe khoắn gấp trăm lần, thân thể còn thoải mái tự nhiên, không có chút uể oải nào.
Loại cảm giác này quá thần kỳ, là cảm giác mà hắn chưa từng cảm thụ được, chưa từng nhìn thấy, chưa từng nghe nói ở thế giới bên ngoài.
Lộ Quảng Nghĩa nhỏ giọng hỏi:
“Ngài và Lý Thúc Đồng đã ầm ĩ tới cạch mặt nhau rồi?”
Khánh Trần nhìn hắn ta:
“Ừm, đã cạch mặt nhau, chẳng qua lúc đầu khi chúng ta tới chấp hành nhiệm vụ cũng không định mượn ngoại lực, không phải sao?”
“Không sai.”
Lộ Quảng Nghĩa nói:
“Ông chủ, ngài còn có ta.”
Buổi tối, thời gian đếm ngược còn 5:59:59.
Trong khu thứ bảy thành thị số 18.
Giang Tuyết đang chậm rãi đi trong thành thị mới lên đèn.
Đối với loại người bên ngoài thế giới như nàng, nơi đây giống như một tòa mê cung.
Trong lúc nàng đang ngẩng đầu ngửa mặt nhìn bầu trời, thứ nàng nhìn thấy không phải khói mù, trời xanh, mây trắng, mà là rừng rậm sắt thép cao vót như mây, tọa lạc so le, còn có rất nhiều ánh đèn neon năm màu rực rỡ phát ra từ bảng hiệu 3D khiến nàng hoa cả mắt.
Hình chiếu biển hiệu 3D của quán đồ nướng xoay tròn trên không trung, người đi đường từ xa xa đã có thể nhìn thấy các xiên thịt thập cẩm to lớn, còn có thể nghe được mùi thơm tự nhiên bay ra từ trong tiệm.
Trên bầu trời bỗng có một con cá heo cơ học xuất hiện, như chui từ đáy biển ra ngoài khơi.
Khi nó chậm rãi tới lui tuần tra các tòa nhà, nó vẫy đuôi một cái khiến toàn bộ bảng hiệu 3D như bị phủ lên từng nhành hoa màu xanh.
Nhành hoa kia rơi xuống mặt đất, nếu là người lần đầu tiên thấy nhất định sẽ không nhịn được mà che đầu, phòng ngừa bọt nước rơi vào xuống người.
Thế nhưng khi cành hoa kia rơi xuống hơn 10m nó lại biến thành pháo hoa xán lạn rồi tiêu tán trong không khí.
Thẳng đến lúc này trên bầu trời mới lại lộ ra dòng chữ quảng cáo hư huyễn lại lóa mắt:
“Di động Pomelo, mang tới cho ngươi thể nghiệm ảnh ba chiều hoàn hảo nhất.”
Giữa từng tòa nhà còn có vô số cầu có mái che nối liền.
Từ mặt đất nhìn lại, những cầu có mái che này như từng sợi dây thừng nối liền các tòa nhà lại với nhau.
Giang Tuyết vẫn đang đi tới, lướt qua vô số người trong thế giới này.
Khi mọi người nhìn thấy ký hiệu tường vân trên ngực nàng, bọn họ lại vô thức nhường đường.
Đó là tiêu chí của Lý thị.
Nàng đi vào một thang máy, nhấn xuống tầng 32.
Thang máy trong suốt nhanh chóng tiến lên trên.
Nàng xoay người quan sát bên ngoài, hết dãy nhà này tới dãy nhà khác xuất hiện rồi lại biến mất, thỉnh thoảng còn có xe bay lơ lửng gào thét bay qua giữa không trung bên ngoài thang máy, không biết sẽ bay tới nơi nào.
Xe bay màu bạc có đường cong trôi chảy, bốn vị trí vốn là nơi đặt bánh xe nay đã biến thành tuabin phản lực, phun ra ngọn lửa màu xanh.
Đinh một tiếng, đã tới tầng 32.
Giang Tuyết ra khỏi thang máy, thuận theo một vùng quảng trường rộng rãi giữa không trung đi tới một tòa nhà mây mù.
Phòng khám bệnh của nàng nằm ở nơi này.
Chỉ có điều nàng còn chưa kịp tiến vào tòa nhà đã có người ngăn nàng ở cửa:
“Chào ngươi, Giang Tuyết tiểu thư.”
Đối phương mặc âu phục thẳng thớm nghiêm cẩn, trên cà vạt còn có một cái kẹp cà vạt màu vàng kim tinh xảo, trên cái kẹp cũng có ký hiệu tường vân.
Không chỉ có vậy, sau lưng đối phương còn có hai người phân biệt cầm theo hai cái rương màu đen được đậy kín.
Giang Tuyết sửng sốt một chút, đây là thành viên vòng ngoài của tập đoàn tài chính Lý thị đã nhập cổ phần vào phòng khám bệnh của nàng lần trước, Trương Tông Vũ.
“Chào ngươi, có chuyện gì sao?”
Giang Tuyết yếu ớt hỏi.
“Chào ngươi, là như vậy.”
Trương Tông Vũ nhã nhặn nói:
“Công ty rất vui vẻ vì có thể thuận lợi nhập cổ.
Vì báo đáp ngài, công ty cố ý lệnh ta đưa cánh tay cơ giới loại mới nhất tới tập đoàn tài chính Lý thị.
Không chỉ có vậy, công ty còn sắp xếp cho ngài một vị chuyên gia trên phương diện lắp đặt thân thể máy móc, chuyên bổ túc kiến thức cho ngài…”
Giang Tuyết càng nghe càng cảm thấy có điểm gì đó không đúng.
Đám người du hành thời gian ở Thế giới ngoài vẫn thường hay nói tập đoàn tài chính đáng sợ vô cùng, nhưng sao nàng cứ có cảm giác công ty này cực kỳ hiền lành, không chỉ đưa tiền nhập cổ phần lại còn tặng không thân thể máy móc, thậm chí còn tìm chuyên gia tốt nhất để nàng bổ túc kiến thức.
Phảng phất như bọn họ biết nàng không biết cách lắp đặt thân thể máy móc vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










