[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 62 : Thật Xui Xẻo (c611-c620)
❮ sautiếp ❯Chương 611: Thật Xui Xẻo
Khánh Trần bước vào Lý thị, trở thành giáo viên dạy võ, lại gặp mặt một ông lão câu cá bên bờ hồ.
Tất cả mọi thứ xung quanh đều tràn ngập bí ẩn.
Phía sau đó liệu có đơn giản?
Tất cả có trong những chương sau!
Vương Quảng là cao thủ, nên đương nhiên hắn biết ‘Đánh nhau bằng kỹ năng’ và ‘Đánh nhau bằng sức mạnh’ khác nhau ở chỗ nào.
Thật ra Vương Quảng rất bội phục Khánh Trần, tuy hai người đều là cấp E như nhau, đối phương còn bị thương chưa lành, nhưng chỉ bằng những kĩ thuật đơn giản đã khiển đối thủ không có cơ hội nghỉ ngơi.
Kỹ thuật này không cần vận động mạnh, không khiến vết thương năng thêm, cũng khiến cho họ không thể nào chạm tới được vết thương ở xương sườn của cậu thiếu niên.
Nhưng điều kỳ lạ nhất chính là, mọi người đều biết rõ Khánh Trần chỉ sử dụng kỹ năng mềm, vậy mà lại không có cách nào để đối phó.
Như thể, không cần biết ngươi định đáp trả thế nào, đối phương đều đã nghĩ xong cách phá giải từ lâu rồi.
Vương Quảng nói khẽ với Lý Khác:
“Thiếu gia, hắn đủ tiêu chuẩn để dạy cận chiến cho ngươi.”
Lý Khác đã hiểu, hắn quay đầu nói với những bạn học khác:
“Thua chính là thua, người của Lý thị sao có thể không dám nhận thua được, chào mừng thầy giáo mới đến.”
Khi các học sinh khác nghe thấy thế thì đồng loạt quay sang nhìn người chỉ lớn hơn mình vài tuổi là Khánh Trần, tuy còn không phục nhưng tất cả vẫn cúi đầu chào một câu:
“Chào thầy.”
Tuy những học sinh đã chịu nhận thua, nhưng chưa chắc Khánh Trần đã chịu bỏ qua.
Tất cả những học sính đứng đây đầu là con em Lý thị, nên họ luôn nghĩ việc cúi đầu trước người khác là cho người đó nhiều thể diện lắm rồi, sao người đó còn dám đòi hỏi gì nữa.
Bởi vì, họ chính là những người có quyền lục cao nhất ở thế giới trong.
Mà người đang đứng trước mặt không cùng một giai cấp với họ.
Nhưng đối với Khánh Trần mà nói, sao có thể cho qua đơn giản như vậy, đợi đến khi không còn thở gấp hắn mới khẽ cười nói:
“Chờ chết đi.”
Các học sinh ngơ ngác nhìn nhau, không biết nên làm gì lúc này, sau đó đồng loạt quay sang nhìn Lý Trường Thanh.
Thầy giáo mới tới có vẻ không giống người bình thường cho lắm!
Vừa rồi, khi Khánh Trần bị đám người hầu khiêu chiến, nàng còn khoanh tay đứng xem náo nhiệt.
Mà bây giờ, khi các học sinh đang luống cuống không biết phải làm sao, nàng cũng đứng bên cạnh chuẩn bị xem náo nhiệt tiếp.
Còn về việc con cháu Lý thị sẽ gặp phải chuyện gì, thì liên quan gì đến nàng chứ!
Mặc dù tất cả chuyện này, đều là do nàng gây ra.
Lúc này, bỗng có tiếng chuông vang lên trong Biệt viện Tri Tân, đã đến giờ vào lớp.
Các học sinh chạy về nhà chính ào ào như ong vỡ tổ, Lý Trường Thanh quay sang nhìn Lý Đồng Vân:
“Ngươi còn đứng ở chỗ này làm gì, sao không vào lớp đi!”
Tiểu Đồng Vân bất đắc dĩ đi vào, cẩn thận bước từng bước để nghe ngóng cuộc trò chuyện phía sau.
Khánh Trần nhìn Lý Trường Thanh:
“Bây giờ ta vào được chưa?”
“Đương nhiên là được rồi, ngươi đã vượt qua cửa ải quan trọng nhất “
Lý Trường Thanh cười nhẹ nhàng nói:
“Chỉ khi đám con cháu Lý thị phục ngươi, ngươi mới có tư cách dạy bọn chúng.”
“Vậy chúng ta đi vào thôi”
Khánh Trần nói.
“À, không phải chúng ta đi vào, mà là mình ngươi đi vào tìm ‘Hiệu trưởng’ của trường để báo danh.”
Lý Trường Thanh mỉm cười:
“Tuy ngươi đã vượt qua một cửa ải, nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu.”
Trong lúc họ đang nói chuyện, có một ông lão đang vội vã chạy tới Biệt viện Tri Tân, dưới nách hắn còn kẹp một quyển sách, hoàn toàn không quan tâm đám người đang đứng trước cửa như bọn Khánh Trần, mà cúi đầu đi thẳng vào trong Biệt viện Tri Tân .
“Tam thúc.” Lý Trường Thanh cất tiếng chào.
Ông lão hơi ngạc nhiên, sau đó híp mắt nhìn Lý Trường Thanh:
“Ồ, là Trường Thanh à, ngươi lại tới đây phá phách gì nữa sao?”
Lý Trường Thanh cũng hơi sửng sốt, nàng quay sang nhìn Khánh Trần rồi vội nói với ông lão:
“Ngài nói cái gì vậy, sao ta lại đến đây phá phách chứ.”
Ông lão ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, suy tư một lúc lâu rồi mới nói:
“À, ngươi đã tốt nghiệp từ lâu rồi.
Được rồi, không nói chuyện với ngươi nữa, ta còn phải đi soạn giáo án đã.”
“Ngài đợi chút đã, đây là giáo viên mà ta mới đưa tới, sau này hắn sẽ làm việc dưới trướng tam thúc.”
Lý Trường Thanh nói với ông lão.
Mắt ông lão sáng lên:
“Dạy môn gì?”
Lý Trường Thanh giải thích:
“Hắn dạy chiến đấu, hôm nay Giảng Võ đường ở Biệt viện Tri Tân sẽ mở cửa lại.”
Ông lão hơi sửng sốt:
“Thật xui xẻo.”
Khánh Trần: “???”
Ông lão nói xong thì đi thẳng vào Biệt viện Tri Tân, mà không nói thêm bất cứ điều gì nữa.
Nam Canh Thần trợn mắt há mồm, sao nhìn lão già này có vẻ hơi ngu ngơ nhỉ, hắn còn không thèm quan tâm tới đạo lý đối nhân xử thế.
Lý Trường Thanh giải thích với Khánh Trần:
“Đây chính là ‘Hiệu trưởng’ của trường, hắn cũng là là tam thúc của ta.
Tính cách của hắn không màng danh lợi, mà chỉ quan tâm đến sách vở, nhưng hắn chỉ tạm thời đảm nhiệm chức hiệu trưởng của trường thôi, bình thường hắn chỉ thích đọc sách, nên chẳng quan tâm đến chuyện gì khác.”
Khánh Trần cảm khái, có lẽ chỉ có các tập đoàn ở thế giới trong mới có thể nuôi được loại người không quan tâm đến việc đời như thế.
Nhưng vấn đề là, sao ông lão lại nói hắn xui xẻo chứ….?
Lý Trường Thanh suy nghĩ một chút rồi kiên nhẫn giải thích:
“Lúc Thất thúc của ta mở Giảng Võ đường, hắn cũng là hiệu trưởng.
Sau đó, Biệt viện Tri Tân bị hắn quậy phá đến mức trời long đất lở, thậm chí lúc Thất thúc đánh nhau với đám người của câu lạc bộ trên phố còn kéo cả học sinh trong trường tới giúp.
Cho nên, hắn rất có ghét Giảng Võ đường, cũng không ưa gì Kỵ Sĩ.
Tuy ta đã đóng cửa Giảng Võ đường, nhưng hắn vẫn rất ghét nó…”
Chương 612: Lập Uy
Khánh Trần thầm tự nhủ, chuyện này cũng dễ hiểu thôi.
Nếu hắn đảm nhiệm chức vị hiệu trưởng, nếu phải quản một người giỏi gây chuyện như sư phụ mình thì hắn cũng cảm thấy rất mệt mỏi.
Chẳng qua, trái đất hình tròn, có lẽ hiệu trưởng cũng không ngờ huấn luyện viên mới đến Giảng Võ đường lại là một kỵ sĩ khác…
Nếu hiệu trưởng biết thân phận kỵ sĩ của Khánh Trần, thì có lẽ hắn không chỉ nói hai chữ ‘Xui xẻo’ thôi đâu.
Hơn nữa, bây giờ Khánh Trần đã hiểu vì sao Lý Trường Thanh lại nói học sinh chỉ là cửa ải thứ nhất mà thôi.
Xem ra, cửa thứ hai chính là các giáo viên trong Biệt viện Tri Tân .
Sư phụ tạo nghiệp, mà đồ đệ lại phải gánh.
“Được rồi, ngươi đi vào đi, chúng ta chờ ngươi trong Phi Vân biệt viện.”
Sau đó, Lý Trường Thanh dẫn Lý Y Nặc và Nam Canh Thần ngồi lên xe bay, rồi nghênh ngang rời đi!
Khánh Trần đứng suy nghĩ một lúc rồi ngắm nhìn Biệt viện Tri Tân, sau đó mới bình tĩnh bước vào.
Biệt viện Tri Tân còn lớn hơn nhiều so với suy nghĩ của hắn, sau khi đi ra sau nhà chính, hắn bỗng phát hiện ở đây có những thứ khác nữa.
Đình đài, núi giả, hồ cá, cái gì cũng có.
Phải đi vào sâu bên trong, mới là nơi mà các giáo viên làm việc và soạn giáo án.
Trên đường tới đây, Lý Trường Thanh đã nói với hắn, tính cả hiệu trưởng thì Biệt viện Tri Tân có tổng cộng 7 giáo viên, dạy các môn: Ngữ văn, toán học, địa lý, vật lý, lịch sử chính trị, hóa học và sinh học.
Những môn học này không khác nhiều so với thế giới ngoài, chỉ là không có môn ngoại ngữ, ngoài ra môn chính trị và lịch sử còn được gộp lại với nhau.
Bởi vì lịch sử của liên bang quá ít ỏi, nếu tách riêng thành một môn học cơ bản thì quá đơn giản.
Hơn nữa, từ trước tới nay, chính trị và lịch sử luôn đi đôi với nhau.
Nếu muốn hiểu được chính trị thì chắc chắn phải biết rõ lịch sử, nếu không sẽ không thể hiểu nổi ý nghĩa của nó.
Lý Trường Thanh từng nói với Khánh Trần, trường học Lý thị chỉ dạy kiến thức cơ bản, nếu muốn học chuyên sâu hơn thì phải đến Đại học Thanh Hòa trong liên bang mới được, nếu muốn học trường quân đội thì đến Trường quân đội Hỏa Chủng.
Đi vào nơi sâu nhất của biệt viện Tri Tân, ở đó có một người đàn ông trung niên đang ngồi trên một cái ghế dựa bằng trúc, nhàn nhã xem máy tính, hình như hắn đang xem tin tức.
Khánh Trần đi lại gần rồi khách sáo hỏi:
“Xin chào, ta là giáo viên mới tới, xin hỏi phòng làm việc là phòng nào, bàn của ta đặt ở đâu?”
Tên giáo viên trung niên nhìn Khánh Trần một lúc, rồi nói với hắn bằng giọng điệu lười biếng:
“Phòng làm việc ở ngay bên cạnh chỗ này, nhưng ngươi đến đây dạy chiến đấu chắc không cần bàn làm việc đâu.”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Tạm không nói đến việc có cần hay không, nhưng cũng phải có chỗ ngồi chứ.”
Giáo viên trung niên bình tĩnh nói:
“Tự đi tới phòng bên cạnh rồi tùy ý tìm chỗ nào đó mà ngồi.”
Khánh Trần cảm thấy, có vẻ tất cả giáo viên trong Biệt viện Tri Tân đều không thích Giảng Võ đường lắm, hiệu trưởng thì cảm thấy xui xẻo, người đang ngồi trước mặt hắn rõ ràng kinh thường huấn luyện viên mới đến là hắn.
Có lẽ hắn nghĩ chỉ những người đọc sách mới cao quý, những người khác đều không là gì cả.
Chẳng qua, Khánh Trần đến Biệt viện Tri Tân không phải để tìm phiền phức, hắn vừa đến trường mà đã gây ra chuyện, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì không tốt lắm.
Cho nên hắn không thèm quan tâm đến người này nữa mà, xoay người đi sang phòng bên cạnh.
Trong phòng có hiệu trưởng hắn vừa gặp lúc này và 4 thầy giáo khác đang ngồi bên trong.
Bàn công tác cũng bị chiếm hết, không còn cái bàn nào trống cả.
Có vẻ mấy người trong phòng đã bàn bạc với nhau từ trước, chẳng ai thèm liếc quan tâm hỏi hắn một câu.
Khánh Trần cười rồi tiện tay lấy một cái ghế rồi kéo vào góc phòng, sau đó lấy hết giáo án giảng dạy môn lịch sử chính trị khỏi giá sách, nhanh chóng giở ra xem.
Đến lúc này, đã có giáo viên trong phòng lén quan sát Khánh Trần.
Họ muốn lập uy với huấn luyện viên mới tới, đợi đến khi đối phương làm ầm lên thì chế nhạo hắn một chút.
Nhưng xem ra thiếu niên này không định làm gì cả, hắn chỉ lấy một cái ghế rồi im lặng.
Mấy thầy giáo thầm nghĩ, có lẽ thiếu niên này không muốn gây chuyện?
Như vậy cũng rất tốt, có lẽ trong trường sẽ có thêm một kẻ bưng trà rót nước.
Trường học Lý thị có quy định, sau khi vào học phải tự làm tất cả mọi chuyện, quy tắc này cũng được áp dụng với tất cả giáo viên, kể cả hiệu trưởng.
Lúc này, giáo viên đang lén quan sát Khánh Trần đang thầm nghĩ, huấn luyện viên mới tới Giảng Võ đường nhìn có vẻ khá trẻ, chắc cũng chỉ tầm tuổi đám học sinh sắp tốt nghiệp trong trường, khoảng 17-18 tuổi gì đó.
Sao loại người này có thể vào làm trong trường học Lý thị được, có lẽ hắn đi cửa sau với Lý Trường Thanh cũng nên?
Bọn hắn đều nghe đồn, gần đây bên cạnh Lý Trường Thanh xuất hiện một tên tiểu bạch kiểm, không phải tên đó chính là thiếu niên này chứ?
Chương 613: Chèn Ép
Trong nội bộ Lý thị, những tin tức khác thì không sao nhưng mấy chuyện xấu với tin vịt thì lan truyền rất nhanh.
Chẳng qua chuyện này không liên quan gì đến các giáo viên khác, chỉ cần Khánh Trần không làm loạn khiêm tốn lễ phép, thì mọi người sẽ không nói gì hết.
Mười lăm phút sau, giáo viên quan sát Khánh Trần đã phát hiện điều bất thường.
Hắn phát hiện tốc độ lật giáo án môn lịch sử chính trị của Khánh Trần rất nhanh, có vẻ hắn đang cố hòa nhập với bầu không khí trong phòng làm việc.
Nhưng sao hắn lại lật sách nhanh như thế, nhìn chẳng giống người đọc sách chút nào.
Một thầy giáo lắc đầu, võ sĩ chỉ là võ sĩ mà thôi, đến chuyện giả vờ đọc sách cũng không xong.
Thật ra không chỉ mỗi giáo viên này phát hiện Khánh Trần đang giả vờ đọc sách, mà những người khác cũng phát hiện việc này, nhưng không ai lên tiếng mà thôi.
Khánh Trần dùng khoảng 20 phút để xem hết sáu quyển giáo án môn lịch sử chính trị, sau đó lại nhắm mắt tiêu hóa trong 20 phút.
Không thể không nói, những quyển giáo án môn lịch sử chính trị trong trường học Lý thị rất sát sự thật, rất nhiều sự kiện lịch sử bí mật mà bên ngoài không biết đều được ghi chép đầy đủ trong những quyển sách này.
Cái gì cũng dám viết.
Đúng thế, tập đoàn khống chế toàn bộ thế giới trong, những quyển sách bên ngoài chỉ để lừa gạt người dân liên bang, nhưng họ không muốn lừa con cháu nhà mình.
Lừa gạt người khác thì được, chứ không thể lừa con cháu nhà mình!
Khánh Trần đã từng tới một trường cấp 3 công lập ở khu thứ 6 để xem những quyển giáo án ở đó.
Ví dụ như lịch sử về nền văn minh mới của con người ở kỷ nguyên trước, giáo án trong trường cấp 3 công lập không nhắc tới điều này một chữ nào, nhưng giáo án trong trường học Lý thị lại giảng giải rất kĩ về nền văn minh ở kỷ nguyên trước, có cả quá trình con người diệt vong vì trí tuệ nhân tạo.
Đến tận bây giờ, Khánh Trần hiểu rõ người sáng tạo ra Nhất là Linh đã làm chuyện gì.
Cũng chính vì chuyện này, bây giờ các tập đoàn mới không nghiên cứu sâu hơn về Trí tuệ nhân tạo, vì họ đều hiểu rõ, trí tuệ nhân tạo phát triển sẽ mang đến tai họa thế nào.
Khánh Trần bỗng nghĩ, nếu trong trường học Lý thị có nhiều quyển sách bổ ích như vậy, chẳng phải hắn vừa tìm được kho báu sao.
Đây mới là nơi giúp hắn hiểu rõ hơn thế giới trong!
Khi tập đoàn bồi dưỡng các thế hệ sau của mình, họ sẽ phơi bày tất cả những sự thật đẫm máu trước mắt bọn chúng.
Sau khi chắc chắn mình đã nhớ kỹ sáu giáo án môn lịch sử chính trị, Khánh Trần mới từ từ mở mắt ra.
Hắn cất tài giáo án môn lịch sử chính trị vào giá sách, rồi lại lấy giáo án môn ngữ văn xuống, sau đó nhanh chóng lật xem.
Lần này, hắn chỉ mất 10 phút để đọc xong toàn bộ, so với nền văn học phong phú ở thế giới ngoài thì những gì ở thế giới trong chẳng có gì đáng xem cả, tuy có một số tác phẩm rất hay, nhưng số lượng lại quá ít.
Sau khi Khánh Trần xem giáo án môn ngữ văn xong, lại lấy giáo án môn toán học, vật lý, sinh học, hóa học xuống xem.
Lần này hắn còn đọc nhanh hơn, chỉ cần 5 phút là có thể đọc xong một quyển, hắn chỉ mất 20 phút để đọc xong tất cả.
Không phải Khánh Trần chỉ xem qua, vì hắn không cần đọc kĩ……
Các môn giáo dục cơ bản ở trường học Lý thị như toán, lý, hóa, sinh, hoàn toàn không biến thái bằng các môn học ở thế giới ngoài.
So về mức độ cạnh tranh trong thi cử giữa thể giới trong và thế giới ngoài thì đúng là khác nhau một trời một vực.
Cũng có thể những kiến thức khó đều được giảng dạy trong các trường đại học.
Cũng có thể do trường học Lý thị cảm thấy, trong giai đoạn thiếu niên, thì không nhất thiết phải đặt nặng việc học.
Bởi vì mỗi năm đều có các suất học bổng của đại học Thanh Hòa và đại học Hỏa chủng cho các con cháu tập đoàn, 60% kinh phí giảng dạy trong các trường đại học đều do tập đoàn quyên tặng.
Cho nên, phần lớn các học sinh trong trường không cần cạnh tranh với những học sinh ngoài kia.
Đây cũng là cách các tập đoàn chiếm đoạt tài nguyên giáo dục và tước đoạt cơ hội được đi học của rất nhiều dân thường.
Lúc này, những giáo viên khác trong văn phòng đều thấy Khánh Trần chỉ mất 20 phút để xem hết tất cả giáo án của bốn môn toán, lý, hóa, sinh, những người này đều thầm nghĩ, có lẽ tên này không hiểu gì nên mới đọc nhanh như thế.
Cuối cùng, Khánh Trần lấy giáo án môn địa lý ra, điều khiến hắn bất ngờ là trong quyển giáo án này có hăn một mục riêng để nói về các cấm địa!
Khánh Trần cảm thấy rất hứng thú với chuyện này.
Nhưng hắn chưa kịp xem kỹ thì vị giáo viên trung niên mà hắn gặp ngoài cửa đã đi vào phòng rồi vừa nhìn Khánh Trần vừa hỏi:
“Này….Ngươi tên là gì?”
“Khánh Trần.”
Khánh Trần tự giới thiệu.
“Khánh Trần, ta sẽ dạy thay tiết chiến đấu ngày mai của ngươi.”
Giáo viên trung niên nói:
“Ngày mai ngươi cứ nói mình cảm thấy không khỏe, sau đó ta sẽ lên lớp thay ngươi, có vấn đề gì không?”
“Có.”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Ta rất khỏe.”
Tuy vết thương trên người hắn chưa khỏi, nhưng hắn chỉ cần không vận động mạnh thì không có vấn đề gì.
Với lại, số thuốc Giang Tiểu Đường cho hắn cũng giúp tốc độ khôi phục vết thương nhanh hơn.
Giáo viên trung niên hơi ngạc nhiên:
“Ta bảo ngươi cảm thấy không khỏe, chỉ để kiếm cớ thôi, ta muốn các học sinh đuổi kịp tiến độ môn toán.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Giáo trình môn toán của trường học Lý thị đơn giản như thế, ta nghĩ ngươi không cần đuổi kịp tiến độ làm gì đâu.”
Văn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
Chương 614: Chê Bai
Trong văn phòng biệt viện Tri Tân cực kì yên tĩnh.
Chỉ mới mấy chục phút trước, khi Khánh Trần đem chiếc ghế vào trong góc để đọc sách, hiệu trưởng Lý Lập Hằng và bốn giáo viên khác còn nghĩ: Chà, vị huấn luyện viên chiến đấu mới nhận chức khá khiêm tốn.
Hắn chỉ là một tên võ sĩ, biết đọc sách để hòa nhập với không khí trong phòng, không cần biết hắn có hiểu nội dung trong sách là gì không, nhưng ít nhất hắn cũng biết giả vờ giống mọi người.
Mọi người đều rất vui.
Nhưng họ không ngờ mọi chuyện lại thay đổi nhanh như thế, mới ngày đầu tiên mà huấn luyện viên đã dám lám trái quy luật giảng dạy ở trường học.
Không đúng, hắn không chỉ làm trái với quy luật giảng dạy, còn dám mở miệng khiêu chiến niềm tự hào của trường học Lý thị, đó là nội dung dạy học!
“Giáo trình môn toán của trường học Lý thị đơn giản như thế, ta nghĩ ngươi không cần đuổi kịp tiến độ làm gì.”
Câu này thật chói tai!
Nhưng vấn đề mấu chốt là câu nói này do một giáo viên thể dục nói!
Trong suy nghĩ của các giáo viên giảng dạy trong trường Lý thị, không phải huấn luyện viên chính là giáo viên thể dục sao?
Không phải giáo viên thể dục nên nghe lời giáo viên dạy toán? Mọi người bảo ngươi không khỏe thì ngươi phải cảm thấy không khỏe chứ!
Nhưng đối với Khánh Trần lại khác, hắn đã đọc hết số giáo án trong trường học Lý thị, kiến thức cần giảng dạy của 4 môn khối khoa học tự nhiên chẳng có gì khó cả.
Không phải hắn chỉ cần nhìn một lần là hiểu, mà vì hắn đã sớm học xong những kiến thức trong giáo án từ lâu rồi!
Lúc hắn còn học lớp mười ở trường song ngữ Lạc thành, giáo viên môn toán khi đó là Điền Hải Long còn từng phàn nàn với những giáo viên khác: Bình thường Khánh Trần toàn ngủ gật trên lớp, nhưng mỗi lần hắn ngẩng đầu lên là ta lại sợ mình vừa nói gì sai.
Giáo viên ở đây không tưởng tượng nổi học thần được rèn luyện qua các kì thi khảo sát gắt gao ở thế giới ngoài kinh khủng đến mức nào.
Theo khía cạnh nào đó, mỗi giáo viên ở đây đều là người rất xuất sắc ở thế giới trong, giáo án được họ biên soạn cũng không có vấn đề gì…
Nếu gặp phải một học sinh cấp 3 bình thường thế giới ngoài, những giáo viên này nhất định có thể dễ dàng qua mắt.
Nhưng vấn đề là Khánh Trần không phải học sinh bình thường, ngay cả trường song ngữ Lạc thành cũng cần hắn tham gia những giải đấu về toán học và vật lí để lấy danh tiếng cho nhà trường…
Cho nên đối với loại người này, nội dung trong giáo án được những giáo viên trong trường học Lý thị biên soạn rất bình thường.
Lúc này, giáo viên trong phòng quay sang nhìn Khánh Trần như nhìn kẻ điên ngu dốt.
Tất cả đều im lặng, vì họ không biết phải nói gì.
Giáo viên toán học có vẻ rất tức giận, hắn vừa cười vừa nói:
“Môn toán trong trường học Lý thị quá đơn giản? Không cần phải đuổi kịp tiến độ? Ngươi chỉ là một tên võ sĩ, không biết từng đi học không, vậy mà dám chê bai chất lượng giảng dạy của chúng ta?”
Tam thúc của Lý Trường Thanh là Lý Lập Hằng nghĩ một lúc nhưng không nói gì.
Giáo viên hóa học cũng khuyên hắn:
“Này anh bạn, ngươi cũng là giáo viên nên không muốn người khác chiếm thời gian giảng dạy của mình là chuyện bình thường, nhưng ngươi không nên nói như thế.
Có lẽ ngươi học cấp ba bao giờ nên mới không hiểu những gì chúng ta cần giảng.”
Phần lớn những người ở thế giới trong đều không có cơ hội học cấp ba, huống chi một tên võ sĩ?
Cho nên, họ đều nghĩ Khánh Trần không hiểu giáo án.
Những gì giáo viên hóa học vừa nói như đang khuyên nhủ, những thật ra hắn đang ngầm ám chỉ hắn không có học thức.
Giáo viên vật lý có vẻ không thích giáo viên số học nên mở miệng trêu tức:
“Này anh bạn, nếu môn toán quá đơn giản, vậy ngươi nhường tiết ngày mai cho ta đi, môn của ta khá khó.”
Khánh Trần quay đầu nhìn hắn:
“Môn của ngươi cũng đơn giản.”
Giáo viên vật lý:
“…”
Khánh Trần:
“Hóa học cũng đơn giản, sinh học cũng thế.”
Giáo viên hóa học:
“…”
Giáo viên sinh vật:
“…”
Đến bây giờ các giáo viên khác mới hiểu, không phải Khánh Trần đang chê bai môn toán.
Ý của hắn là, tất cả các môn học trong khối tự nhiên của trường học Lý thị đều là rác rưởi.
Họ nhìn chằm chằm thiếu niên đang ngồi trong góc, văn phòng trở nên yên tĩnh.
Giáo viên môn toán khá nóng tính, hắn xắn tay áo rồi phẫn nộ:
“Sao ngươi dám chê môn ta dạy, ngươi chỉ là một tên võ sĩ, dựa vào đâu mà ngươi dám nói thế?”
Khánh Trần nghĩ một lúc mới nói:
“Ta khuyên ngươi nên kiềm chế một chút, ngươi cũng biết ta đến đây để dạy chiến đấu mà, ngươi nói ta không khỏe thì không sao, nhưng nếu ta nói ngươi không khỏe, ngươi sẽ không khỏe thật đấy.”
Giáo viên toán học không dám nói gì nữa.
Khánh Trần lại nói tiếp:
“Các ngươi xem, ta thậm chí còn không được phân cái bàn làm việc nào.
Hay chúng ta cược một ván, bốn giáo viên Toán, Lý, Hóa, Sinh sẽ làm một bộ đề khó nhất trong phạm vi kiến thức của cấp 3, nếu ta không được điểm tối đa, các ngươi có thể đến dạy tiết của ta, từ nay ta sẽ nói mình bị bệnh nan y nên không lên lớp nữa.”
Chương 615: Ra Đề
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠
Mắt các giáo viên đều sáng lên, nếu tên này không đi dạy buổi nào thì nhất định hiệu trưởng sẽ sớm đuổi hắn thôi, không đến một tháng nữa, chắc chắn tên này sẽ cút xéo khỏi đây!
“Ngươi không cần đạt điểm tối đa.”
Giáo viên toán học nói:
“Ngươi chỉ cần đạt 145 điểm là được, nếu không người khác lại nói chúng ta cố ý bắt nạt ngươi.”
“Không sao.”
Khánh Trần lại nói:
“Đương nhiên, nếu đạt điểm tối đa, ta cũng ra một bộ đề cho các ngươi.”
“Một bộ đề?”
Giáo viên toán học hỏi.
“Đúng.”
Khánh Trần bình thản trả lời:
“Nếu các ngươi không làm được thì tự đem ghế đến ngồi chỗ ta đang ngồi, bàn của các vị sẽ thuộc về ta.”
Các giáo viên nhìn nhau, giáo viên sinh học nói nhỏ:
“Có phải tên này có mưu đồ gì không?”
“Ta không tin hắn có thể đạt điểm tối đa tất cả các môn!”
Giáo viên toán học hung dữ nói.
“Nhưng có thể đây là cái bẫy, có lẽ hắn đã xem hết tất cả số đề trước kia chúng ta, sau đó học thuộc đáp án rồi cố ý nói vậy để chúng ta mắc bẫy.”
Giáo viên sinh học nói:
“Cho nên chúng ta không thể đưa những đề lúc trước ra, các ngươi còn cất giấu đề thi nào không?”
Lúc này những người khác mới nhận ra vấn đề:
“May là ngươi nghĩ ra, chúng ta ra đề mới, phòng trường hợp hắn đã học thuộc đáp án những đề trước đây.”
Bây giờ Lý Lập Hằng là người thoải mái nhất, hắn dạy môn lịch sử chính trị, cuộc chiến giữa những người này không liên quan gì đến hắn.
Nhưng không biết vì sao, khi hắn nhìn Khánh Trần lại cảm thấy thiếu niên này không hề sợ, nhưng hắn cũng không biết vì sao Khánh Trần lại tự tin như vậy.
Mọi người đợi một lúc, bốn vị giáo viên toán, lý, hóa, sinh mới đem ra bốn tờ đề đặt trước mặt Khánh Trần, ra vẻ thông cảm rồi nói:
“Chúng ta không quy định thời gian làm bài, chỉ cần ngươi có thể làm xong là được.”
Khánh Trần nhìn họ một chút:
“Mỗi lần các ngươi làm đề đều lâu như vậy sao?”
Câu nói này suýt khiến bốn vị giáo viên tức chết, tên này CMN kiêu ngạo như thế?!
Nhưng khi Khánh Trần bắt đầu làm đề môn hóa học, sắc mặt giáo viên hóa học bắt đều biến đổi.
Vì chỉ có người trong nghề mới biết người khác thế nào.
Giáo viên hóa học đã làm trong trường học Lý thị được 20 năm, hắn chỉ cần nhìn cách viết là có thể đoán được một học sinh có làm được bài hay không.
Bây giờ Khánh Trần đang làm bài rất nhanh, nhanh đến mức như thể hắn không cần tính toán cũng biết kết quả là gì.
Bình thường họ sinh trong trường phải mất ít nhất 90 phút để làm xong, nhưng Khánh Trần chỉ cần 15 phút đã làm xong tất cả.
Khánh Trần đưa bài thi cho giáo viên hóa học:
“Chấm điểm đi, đừng ăn gian điểm của ta, tất cả ở đây đều là người trong nghề cả.
Mẹ nó cái gì mà người trong nghề! Giáo viên hóa học tức giận nói:
“Sao ngươi dám nghi ngờ ta, ngươi làm được bao nhiêu điểm thì ta sẽ cho ngươi đúng bây nhiêu điểm!”
Khánh Trần không thèm để ý đến hắn:
“Người tiếp theo.”
Thậm chí không đến một giờ, hắn đã làm xong tất cả bài kiểm tra của ba môn vật lý, sinh học, toán học còn lại.
Khánh Trần ngồi một chỗ chờ họ chấm điểm xong.
Giáo viên hóa học chậm rãi ngẩng đầu:
“Chấm xong rồi, 145 điểm.”
Giáo viên vật lý cũng nói theo:
“Ta cũng chấm xong, 145 điểm.”
Giáo viên sinh học:
“145 điểm…”
Giáo viên toán học kinh ngạc nhìn điểm số trên bài thi mình vừa chấm xong, gian nan nói:
“145 điểm.”
Nếu hắn đạt điểm tuyệt đối thì không nói, nhưng bây giờ Khánh Trần lại cố ý không chế điểm số trên bài thi mỗi môn chỉ đạt 145 điểm, con số này như đáp lại lời họ vừa nói lúc trước:
“Ngươi chỉ cần đạt 145 điểm là được, nếu không người khác lại nói chúng ta cố ý bắt nạt ngươi” .
Nghe thật trào phúng…
Nhưng nếu không có thực lực thì không thể trao phúng người khác được như thế.
Lý Lập Hằng ngồi gần đó chứng kiến mọic chuyện, hắn nhìn Khánh Trần rồi thầm tự nhủ, tên này thật biết cách giễu cợt ngươi khác, không biết hắn học tính nết này từ ai, nhưng sao hắn lại cảm thấy quen thuộc như vậy.
Sau khi Khánh Trần làm xong bài thi lại không đi đâu, mà lấy một tờ giấy rồi viết đề bài, sau đó đưa cho giáo viên toán học, bình tĩnh nhìn đối phương.
Đề bài trên tờ giấy viết: Một cái thành viên của Tòa án Cấm kỵ và một kẻ vô hình cầm vật cấm kỵ chơi một trò chơi trên máy bay, vị trí vật cấm kỵ bắt đầu di chuyển ở …
Đây là một câu hỏi tên là con thỏ vô hình thần kì trong bộ đề của giải đấu toán học IMO năm 2017.
Lúc đó đội Trung Quốc không giải được câu này nên cả đội đều được 0 điểm, câu này cũng được mệnh danh là một trong những câu khó nhất trong lịch sử giải đấu toán học IMO.
Nhưng Khánh Trần không muốn người khác nhận ra đề này, nên mới đổi tên các chi tiết thành Tòa án Cấm kỵ và vật cấm kỵ.
Giáo viên toán học nhíu mày nhìn đề bài Khánh Trần vừa viết ra, mồ hôi lạnh đã toát đầy trên trán.
Đã qua mười mấy phút nhưng hắn vẫn không biết cách nào để giải bài toán này.
Cuối cùng, giáo viên toán học cũng quay sang nhìn Khánh Trần:
“Ngươi có thể giải được không?”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Đề bài này có 2 vấn đề chính cần giải quyết, đầu tiên là số thập phân N tuần hoàn vô hạn, thứ hai là góc lệch tối đa.”
Hắn vừa nói vừa viết cách giải bài toán xuống giấy, sau đó đưa cho giáo viên toán học:
“Ngươi tự đem ghế ra một góc đi.”
Thật ra lần đầu tiên Khánh Trần nhìn thấy đề bài này cũng suýt không giải được.
Nhưng hắn là học thần cơ mà.
Giáo viên toán học cầm tờ giấy chặt đến mức suýt nữa xé đôi nó ra, nhưng đã chơi thì phải chịu, hắn đành đem ghế đến một góc phòng.
Nhưng rất nhanh sau đó, giáo viên toán họ ngẩn người nhìn chầm chằm tờ giấy.
Đối với một giáo viên toán học như hắn, những đề bài khó và những cách giải hay đã đủ khiến hắn say mê.
Sau đó, Khánh Trần lại quay sang nhìn giáo viên vật lý, sau đó viết lên giấy đề thi mà hắn vừa nghĩ ra: Nếu cho một ống thủy tinh cắm thẳng đứng trong bình thủy ngân…
Chương 616: Chỗ Ngồi
Hôm nay mình sẽ lên 9 chương.
Mọi người hãy ủng hộ nhaaaa!!!
Lần này, giáo viên vật lý cũng cũng bắt đầu mồ hôi lạnh.
Họ đã làm giáo viên hơn hai mươi năm, nhưng ngay khi vừa nhìn thấy đề bài này, hắn cảm thấy mình như bị người ta treo lên cây đánh đập một trận vậy.
Thậm chí bây giờ hắn còn không biết mình nên bắt đầu từ đâu để giải đề bài này!
Không phải học vấn của họ không giỏi hay chuyên môn không tốt, mà vấn đề ở đây là đề bài trong các cuộc thi và đề bài trong trường học là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, mục đích của những người ra đề cũng khác nhau.
Khánh Trần dùng những câu hỏi ngắn để hỏi hai giáo viên sinh học và hóa học, sau hơn một trăm câu hỏi, hai vị giáo viên đều không trả lời nổi nữa.
Một lúc sau, bốn vị giáo viên đều tập trung ngồi trong góc, khuôn mặt vô tội như không hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
Khánh Trần chọn cái bàn có đủ ánh sang nhất rồi ngồi xuống, sau đó nhắm mắt lại.
Hắn lại vào thế giới thần bí của Lấy Đức Phục Người tập nhảy cầu.
Ánh sáng mặt trời nhẹ nhàng chiếu lên khuôn mặt của thiếu niên, khiến hắn như được phủ thêm một tầng ánh sáng vàng óng, cực kì chói mắt.
Thiếu niên bình tĩnh như chưa từng xảy ra bất cứ chuyện gì.
Khi bốn vị giáo viên ngồi trong góc thấy hành động này của hắn đều thầm chửi rủa trong lòng.
Không ngờ tất cả giáo viên của khối tự nhiên bị giáo viên thể dục đánh bại, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì có lẽ mọi người sẽ không tin đâu!
Nhưng họ không biết, Khánh Trần làm như vậy vì kẻ làm học thần như hắn đã thắng người khác rất nhiều lần rồi, nên hắn mới bình tĩnh như thế.
Dù ở đây là thế giới trong.
Hôm nay hắn làm như thế, vì hắn muốn giải quyết dứt khoát chuyện này, để sau này không còn ai dám động vào hắn nữa.
Trong thế giới thần bí của Lấy Đức Phục Người, Khánh Trần nghĩ thầm, chuyện mình làm hôm nay chẳng phải chính là lấy đức phục người sao?
Những gì hắn vừa làm mới xứng với khẩu súng bắn tỉa này chứ.
Lần này, ngay cả hiệu trưởng Lý Lập Hằng đang đọc sách cũng phải đặt xuống, nhìn kĩ Khánh Trần từ đầu đến chân.
Hắn đang thầm tự nhủ, không biết Lý Trường Thanh lấy từ đâu ra một vị yêu nghiệt như thế này?
Hắn chỉ là một giáo viên thể dục, lại có thể đánh bại tất cả giáo viên khối tự nhiên của trường học Lý thị, chuyện này thật khó tin.
Bây giờ hắn mới nhớ lại cảnh Khánh Trần nhanh chóng lật xem giáo án, đến lúc này hắn mới hiểu được, không phải đối phương đang cố hòa nhập với bầu không khí trong phòng lúc đó.
Mà hắn đang làm quen với nội dung giảng dạy trong trường học Lý thị.
Bây giờ Lý Lập Hằng mới nhớ đối phương cũng lật xem cả giáo án môn lịch sử chính trị của hắn, đột nhiên hắn cảm thấy hơi bối rối.
Nguyên nhân hắn có thể nhàn nhã xem nào nhiệt, vì Khánh Trần không không động tới môn của hắn thôi.
Nhưng bây giờ hiệu trưởng Lý Lập Hằng hơi lo lắng.
Hắn lo Khánh Trần sẽ cướp tiết học của hắn để trả đũa việc hắn khoanh tay ngồi nhìn.
Nếu hắn làm như vậy thật thì mọi chuyện lúc đó sẽ rất thú vị: Khi đó các lớp trong trường học Lý thị sẽ phải học hơn 20 tiết môn chiến đấu, lúc đó biệt viện Tri Tân có thể đổi tên thành biệt viện Giảng Võ cũng được.
Hiệu trưởng Lý Lập Hằng lặng lẽ quan sát rất lâu, mãi đến khi chắc chắn Khánh Trần không định trả đũa, hắn mới dám thả lỏng.
Nhân lúc Khánh Trần không để ý, giáo viên toán học đang ngồi trong góc quay sang nháy mắt với hiệu trưởng: Sao ngài không quản hắn đi, không lẽ ngài định để chúng ta ngồi trong góc thế này mãi sao?
Lý Lập Hằng vui vẻ nhìn hắn: Hắn là huấn luyện viên, ta CMN cũng không đánh thắng nổi hắn…
Trước kia giáo viên toán học luôn lấy cớ môn học của hắn quan trọng, thường xuyên cướp tiết của hắn.
Lý Lập Hằng nghĩ, có lẽ sau chuyện lần này giáo viên toán học sẽ không kiêu ngạo như trước nữa đâu.
Nhưng đúng lúc này, tiếng chuông bỗng vang lên, tiết học hôm nay đã kết thúc.
Giáo viên địa lý quay về phòng làm việc, hắn vừa mở cửa vừa nói:
“Không biết hôm nay học sinh làm sao mà cứ ồn ào cả tiết, ta nhắc nhở mà họ không thèm nghe…Nấc!”
Giáo viên địa lý vừa bước vào đã thấy Khánh Trần đang ngồi ngay trước bàn, sau đó lại thấy bốn giáo viên khối tự nhiên đang tập trung ngồi trong một góc.
Hắn không thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra!
Bây giờ hắn đang rất lúng túng…
Lý Lập Hằng cười chỉ Khánh Trần rồi giới thiệu:
“Đây là huấn luyện viên Khánh Trần mới đến, phụ trách Giảng Võ đường.
Khánh Trần, đây là giáo viên địa lý Loan Phong Phong.”
Giáo viên địa lý sửng sốt, sau đó quay sang chào hỏi Khánh Trần:
“Xin chào xin chào.”
Khánh Trần mở mắt nhìn hắn, sau đó tò mò hỏi:
“Thầy Loan ngồi ở chỗ nào?”
Giáo viên địa lý có vẻ khá bất ngờ, hắn chỉ vào cái bàn đặt trong góc rồi nói:
“Ở chỗ kia.”
“Được rồi.”
Khánh Trần nhắm mắt lại.
Loan Phong Phong không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hắn đi vào góc rồi hỏi giáo viên toán học:
“Sao các ngươi lại ngồi ở chỗ này?”
Giáo viên toán học nghĩ một lúc mới nói:
“Chúng ta định hỏi xem hắn có nhường thời gian môn của hắn cho chúng ta không… Nhưng hắn không đồng ý.”
Chương 617: Khí Thế
Giáo viên địa lý Loan Phong Phong không hiểu nổi, hắn không đồng ý thì liên quan gì đến chuyện các ngươi ngồi hết trong này.
Hơn nữa, sao Khánh Trần lại ngồi chỗ của giáo viên dạy toán.
Nhưng bây giờ hắn mới nhớ Khánh Trần vừa hỏi mình ngồi chỗ nào, không phải hắn định xem chỗ mình có tốt không, sau đó chiếm vị trí của mình, rồi bảo mình đến ngồi trong góc như bốn người này đấy chứ?
Nhưng sau đó đối phương thấy vị trí của mình không tốt nên mới không quan tâm đến mình nữa!
Loan Phong Phong thầm chửi một ĐM, có vẻ đúng là vậy rồi!
May chỗ mình ngồi không tốt lắm!
Đúng lúc này, lại có người đi vào phòng làm việc:
“Thưa thầy, ta không hiểu phương pháp tính sự chêng lệch vừa học trong tiết trước, thầy có thể giảng lại…Hả!”
Người vừa đi vào phòng làm việc là Lý Khác thuộc nhánh thứ nhất của Lý thị, nhưng khi hắn vừa mở cửa đã nhìn thấy 4 thầy giáo khối tự nhiên đang ngồi trong góc nhìn chằm chằm mình…Thật đáng sợ!
Lý Khác do dự nhìn họ một lúc rồi quay sang nhìn Khánh Trần, thiếu niên gần bằng tuổi mình đang nằm ngủ dưới ánh mặt trời, bây giờ nhìn hắn như đang thống trị cả căn phòng này.
Tuy Lý Khác không hiểu chuyện gì đang xảy ra trong văn phòng, nhưng hắn vẫn rất chấn động.
Có lẽ người thích xem nào nhiệt như Lý Trường Thanh cũng không ngờ, Khánh Trần chỉ mất 1 ngày đã có thể khiến con cháu Lý thị phải khuất phục.
Sau đó lại khiến các giáo viên trong trường học Lý thị phải khuất phục.
Dùng tư cách học thần để làm cả trường học Lý thị phải khuất phục.
Khánh Trần mở mắt rồi quay sang hỏi hiệu trưởng:
“Tam thúc, hôm nay ta có tiết nào không?”
Lý Lập Hằng lập tức cười nói:
“Không có, ngày mai ngươi mới có tiết.”
“Được, vậy ta về đây, ngày mai gặp lại.”
Khánh Trần đứng dậy rồi nói:
“Trong trường có quy định gì cần chú ý không?”
Lý Lập Hằng nghĩ một lúc, vừa vuốt râu vừa nói:
“Không có, ngươi vui vẻ là được.”
“Được.”
Khánh Trần lướt qua Lý Khác rồi rời khỏi phòng làm việc.
Không biết tại sao khi Khánh Trần đi lại gần Lý Khác, người học sinh này lại đứng sang một bên nhường đường cho hắn.
Như bị khí thế của hắn khuất phục.
…
“Thưa thầy, nếu ngài đang bận thì một lúc nữa ta quay lại cũng không sao.”
Lý Khác nhìn giáo viên địa lý Loan Phong Phong.
Hắn cảm thấy bầu không khí trong văn phòng hơi kì lạ, bây giờ hắn nên rời khỏi đây thì hơn.
Giáo viên địa lý nhẹ nhàng nói với Lý Khác:
“Ừ, ngươi về nhà chính trước đi.”
Lý Khác đi ra ngoài, nhưng hắn không rời khỏi đây ngay mà đứng lại nghe ngóng.
Thiếu niên 14 tuổi ngồi xổm ngay dưới khung cửa sổ để nghe lén cuộc nói chuyện của những người bên rong.
Sau khi Lý Khác vừa đi ra khỏi phòng, bốn giáo viên ngồi trong góc lập tức đứng dậy.
Giáo viên địa lý cười nói:
“Các ngươi đang làm cái gì vậy, tại sao lại ngồi hết trong góc thế….Hơn nữa, tại sao một huấn luyện viên mới tới như Khánh Trần lại ngồi ở chỗ của lão Chu?”
Lão Chu tên đầy đủ là Chu Hành Văn, là giáo viên toán học.
Lúc này, Chu Hành Văn đứng dậy nói:
“Không phải hôm qua chúng ta đã thương lượng chuyện của hắn sao, cố ý không chuẩn bị bàn làm việc để xem hắn sẽ xử lý chuyện này thế nào.
Nhưng không biết Lý Trường Thanh lôi tên yêu nghiệt này từ đâu ra, hắn ta chỉ mất mười mấy phút đã xem hết tất cả số giáo án trong trường học Lý thị do chúng ta biên soạn, sau đó hắn bắt đầu phản công.”
Chu Hành Văn tiếp tục nói:
“Hắn muốn chúng ta ra đề trong phạm vi kiến thức cấp ba, nếu hắn không được điểm tối đa thì sẽ không lên lớp nữa, nhưng chúng ta nói chỉ cần hắn đạt 145 điểm là được, không ngờ hắn lại không chế tất cả các bài thi đều đạt 145 điểm, sau đó hắn còn ra đề cho chúng ta, nhưng ta và lão Lưu đều không làm được…”
Lão Lưu, tên đầy đủ là Lưu Tuấn Khuê, là giáo viên vật lý.
Giáo viên địa lý Loan Phong Phong rất ngạc nhiên, hắn cầm tờ giầy viết đề bài được mệnh danh là khó nhất của giải đấu toán học IMO trong tay Chu Hành Văn, nhưng hắn nhìn rất lâu cũng không hiểu đề bài đang nói gì.
Tuy họ không giảng dạy cũng một chuyên ngành, nhưng tất cả đều được cấp bằng thạc sĩ ngành sư phạm của đại học Thanh Hòa, sao họ có thể không giải nổi một bài toán cấp 3 cơ chứ.
Nhưng bây giờ, hắn còn không hiểu nổi đề bài đang nói gì.
Ngay cả Lý Khác đang ngồi xổm dưới cửa sổ cũng không thể tin nổi chuyện này, sao có thể.
Thật ra hắn cũng không ngờ, chỉ trong 1 ngày mà Khánh Trần có thể làm được nhiều việc như thế.
Đầu tiên là đánh bại đám người hầu, lại đến phòng làm việc rồi khiến cho các giáo viên không còn chỗ để ngồi.
Thật ngang ngược!
Bây giờ Lý Khác mới hiểu thế nào mới gọi là ngang ngược!
Khó trách lúc hắn vừa đến phòng làm việc đã cảm thấy khí thế mà Khánh Trần tỏa ra như bá chủ!
Nghĩ tới đây, Lý Khác vối quay về nhà chính, chuyện chấn động như thế này sao có thể không chia sẽ với anh chị em của hắn được?
Lúc này, Khánh Trần đang đi trên con đường nhỏ hướng về biệt viện Tri Tân.
Chương 618: Ông Lão
Nhìn từ xa, trang viên lưng chừng núi xanh um tươi tốt, nhưng đi vào trong mới thấy nó như một mê cung.
Nói đơn giản hơn một chút chính là Khánh Trần đã lạc đường.
Vì hắn có trí nhớ rất tốt nên rất ít khi lạc đường.
Nhưng hắn được Lý Trường Thanh dùng xe bay đưa thẳng tới đây, hắn chưa ra khỏi cửa biệt viện Tri Tân bao giờ.
Khánh Trần dùng mặt trời để phân biệt Đông Tây Nam Bắc, sau đó đi bộ về hướng biệt viện Phi Vân.
Nhưng hắn đã đi bộ hơn 1 giờ mà vẫn không thấy bóng dáng biệt viện Phi Vân ở đâu.
Trên đường đi, Khánh Trần gặp hơn mười người canh gác trang viên lưng chừng núi, cũng may Lý Trường Thanh đã cấp thẻ ra vào cho hắn, nếu không thì hắn đã sớm chết ở chỗ nào đó trên đường đi rồi.
Khi hắn vừa ra khỏi con đường nhỏ nào đó, khung cảnh phía trước bỗng trở nên quang đãng, trước mặt hắn lúc này là một hồ nước rất lớn, nước trong hồ gợn đang sóng lăn tăn.
Không ngờ trong trang viên lưng chừng núi lại có một cái hồ nhân tạo không lồ như thế.
Nếu nhìn xuống hồ nước, có thể thấy những đàn cá đang tung tăng bơi lội.
Bên bờ hồ có một cây cầu gỗ kéo dài đến giữa hồ, một ông lão mặc một chiếc áo lông rất dày đang lặng lẽ ngồi câu cá bên hồ.
Ngoài hắn ra không còn ai đứng nên hồ nữa, nước trong hồ trong veo.
Khung cảnh này khiến hắn liên tưởng đến một bức tranh cổ, ông lão ngồi câu cá trên một chiếc thuyền độc mộc giữa dòng sông lạnh giá.
Nếu không phải trên tay ông lão có đeo thiết bị công nghệ cao thì bức tranh này sẽ còn hoàn mĩ hơn nữa.
Khánh Trần có thể nhìn thấy rõ thứ trong tay ông lão là một màn hình tinh thể lỏng, trên màn hình hiển thị khung cảnh dưới nước, thậm chí người câu cá còn có thể thấy rõ con cá đang ăn mồi là cá gì.
Nhưng Khánh Trần vẫn không hiểu một chuyện, loài cá sống trong các hồ nước trên hoang dã rất hung dữ.
Nhưng những con cá trong hồ lại nhìn rất bình thường.
Chắc chắn có chỗ kì lạ.
Hắn xoay người rời khỏi đây, những người có thể nhàn nhã ngồi một mình câu cá trong hồ nước này, chắc chắn là một nhân vật lớn nào đó của Lý thị.
Nhưng khi Khánh Trần vừa quay người thì ông lão đã cất tiếng nói:
“Nhanh lại đây giúp ta kéo cá lên! Nhanh lên!”
Khánh Trần sửng sốt quay đầu thì thấy ông lão đã câu được cá, nhưng cơ thể đối phương quá yếu, thậm chí còn suýt bị cần câu kéo đi.
Ông lão quay đầu nhìn hắn:
“Ta đang bảo ngươi đấy, còn đứng đờ ra đó làm gì?”
“À.”
Khánh Trần đi lại gần ông lão rồi cầm cần câu, hắn chỉ cần kéo một nhát là có thể nhấc con cá mắc câu khỏi mặt nước.
“Tuổi trẻ thật tốt, muốn làm gì cũng được.”
Ông lão vẫn ngồi im trên nghế, cười hỏi hắn:
“Ngươi con cháu nhà nào, sao trước kia ta chưa gặp ngươi bao giờ?”
Khánh Trần nghĩ một lúc mới nói:
“Ta là huấn luyện viên do Lý Trường Thanh mời đến Tri Tân biệt viện, ta không phải người của Lý gia.”
“Ồ?”
Ông lão có vẻ khá sửng sốt:
“Ta biết mà, Lý gia làm sao có gen tốt như thế, sao có thể sinh ra đứa trẻ xinh đẹp thế này.”
Khánh Trần cũng sửng sốt, những gì đối phương vừa nói khiến hắn không thể chắc chắn đối phương có phải người của Lý thị hay không:
“Ngài không phải người của Lý thị sao, sao ngài lại nói Lý thị như vậy.”
Lão tẩu vui vẻ cười nói:
“Ta đã cống hiến cả đời cho Lý thị rồi, ta nói xấu Lý gia hai câu thì thế nào?”
Khánh Trần nhíu mày rồi quay sang nhìn vật cấm kỵ ACE-020 Vô Tâm Đồng Linh được treo bằng hai sợi dây đỏ dưới mái hiên phía xa.
“Làm sao? Sợ ta nói xấu Lý thị sẽ khiến cái chuông đồng kia kêu lên sao?”
Ông lão cười nói:
“Đồ chơi kia là giả!”
“A?”
Khánh Trần mê mang:
“Tất cả số chuông đồng trong trang viên lưng chừng núi đều là giả sao? Không thể nào!”
“Tại sao không thể.”
Ông lão lắc đầu rồi nói:
“Trên thế giới này tràn đầy sự giả dối, ngay cả anh em ruột thịt cũng có thể làm giả, huống chi một cái vật cấm kỵ?”
“Ta không tin.”
Khánh Trần lắc đầu.
“Ha ha, ngươi không tin.”
Ông lão trợn mắt nhìn hắn:
“Ta nói cho ngươi biết, Vô Tâm Đồng Linh thật sự chỉ có một đôi, cho nên chỉ có hai cái chuông đang treo phía đông Bão Phác lâu mới là thật.
Sau khi Lý thị nhận Vô Tâm Đồng Linh từ tay Kỵ Sĩ, vì trang viên lưng chừng núi quá rộng, gia chủ Lý thị nghĩ hai cái Vô Tâm Đồng Linh sao đủ bao phủ tất cả? Thế là hai bên xảy ra tranh chấp.”
Khánh Trần không thể hiểu nổi, sao gia chủ Lý thị lại nghĩ như thế, có người tặng vật cấm kỵ mà hắn còn cảm thấy không vui….
À, hắn hiểu rồi, làm gì có ai không muốn sở hữu nhiều vật cấm kỵ đâu.
Ông lão lại nói tiếp:
“Kỵ Sĩ nói, cái kia ĐM Vô Tâm Đồng Linh chỉ có hai cái, ngươi có muốn nhận không.
Nhưng sau đó đối phương vẫn không nói lại gia chủ Lý thị, thế là hắn nói một câu: Những người khác đâu có biết Vô Tâm Đồng Linh có tất cả bao nhiêu, ngươi làm mấy trăm chiếc, chúng ta cũng nói với mọi người là nó có mấy trăm chiếc, làm như vậy nhất định có thể lừa được không ít người.”
Chương 619:
Khánh Trần im lặng, ý tưởng này chỉ có Kỵ Sĩ mới có thể nghĩ ra thôi.
Lúc hắn mới đến trang viên lưng chừng núi còn lo những chuyện mình làm sẽ khiến tất cả Vô Tâm Đồng Linh trong trang viên vang lên không ngớt.
Nhưng bây giờ lại có người bảo hắn, tất cả số chuông đó đều là giả!
Những gì ông lão này vừa nói như thể chính hắn có mặt ngày Lý thị được tặng Vô Tâm Đồng Linh, ông lão này rốt cục là ai?
“Ngài là ai, sao lại biết bí mật này? Hơn nữa, sao ngài lại nói chuyện bí mật như thế này cho ta biết?”
Khánh Trần vừa gỡ con cá béo khỏi lưỡi câu, vừa bình thản hỏi:
“Chẳng lẽ ngài đang có âm mưu gì.”
Lão tẩu nhíu mày:
“Một ông lão thích câu cá như ta thì có âm mưu gì được?”
“Được rồi.”
Khánh Trần lạnh nhạt nói:
“Cá cũng bắt lên cho ngài rồi, ta đi đây.
Tất cả những gì ngài vừa nói, ta sẽ coi như chưa nghe thấy gì cả.”
“A, ngươi không cảm thấy hứng thú với chuyện này sao?”
Ông lão vui vẻ nói:
“Vậy ngươi có muốn biết, vì sao Kỵ Sĩ lại tặng Vô Tâm Đồng Linh cho gia chủ Lý thị không?”
Khánh Trần nghĩ mội lúc mới nói:
“Bởi vì lãnh tụ của Kỵ Sĩ bây giờ chính là Lý Thúc Đồng, chẳng phải hắn chính là người của Lý gia sao? Chuyện này đâu phải bí mật to tát gì, ngài không nói ta cũng biết.”
“Phắc.”
Ông lão nói:
“Lúc Lý Thúc Đồng lên làm Kỵ Sĩ, Vô Tâm Đồng Linh đã treo ở đây hơn hai mươi năm rồi!”
“Ồ?”
Khánh Trần bắt đầu cảm thấy hứng thú.
“Lý thị có quan hệ tốt với Kỵ Sĩ vì ông tổ của Lý thị cũng là Kỵ Sĩ, hắn tên là Lý Ứng Duẫn.”
Ông lão phát hiện Khánh Trần không biết bí mật này, lập tức vui vẻ nói.
Lý Ứng Duẫn, Khánh Trần đã từng thấy cái tên này trên Thanh Sơn Tuyệt Bích.
Hắn bắt đầu kể chuyện xưa cho Khánh Trần:
“Chắc ngươi không biết chuyện này, vốn Lý Ứng Duẫn không có tài năng kinh doanh, nhưng con trai hắn lại là thiên tài kinh doanh.
Khi đó phía Tây Bắc vẫn chưa hình thành cấm địa, người này đã đi đến Tây Bắc, sau đó bắt đầu tạo dựng sự nghiệp ở chỗ đó.
Cho nên, Lý thị và Kỵ Sĩ có chúng một nguồn gốc.”
Khánh Trần bỗng cảm thấy những gì ông lão nói với hắn hôm nay, như thể đang ám chỉ với hắn một chuyện: Đối phương muốn nói với hắn, Lý thị có quan hệ rất tốt với Kỵ Sĩ.
Điều này khiến Khánh Trần bắt đầu cảnh giác, không phải đối phương biết thân phận của hắn đấy chứ?!
Nhưng rốt cục thân phận của ông lão này là gì.
“Ta đi đây, ngài cứ câu cá tiếp đi.”
Khánh Trần xoay người rời khỏi.
Nhưng hắn vừa quay đi đã bị ông lão kéo tay lại:
“Ngươi mang con Long Ngư này về đi, ăn ngon lắm.”
Khánh Trần kì quái:
“Chính ngài câu được mà, sao lại đưa cho ta?”
“Niềm vui khi câu là là lúc thấy cá cắn câu chứ không phải ăn nó, ngươi đem đi đi.”
Ông lão vui vẻ cười nói:
“Đúng rồi, nếu sau này ngươi muốn nghe thêm nhiều bí mật ít người biết nữa thì cứ đến đây tìm ta mỗi buổi trưa.
Ta biết rất nhiều bí mật, đủ khiến ngươi cảm thấy bất ngờ đấy.”
Khánh Trần liếc nhìn màn hình trên tay đối phương rồi thầm tự nhủ, cái gì mà niềm vui khi câu cá chứ, đeo thứ này thì còn gì vui nữa.
Hắn do dự một lúc, sau đó vẫn nhận con Long Ngư từ tay đối phương:
“Cám ơn, nếu chúng ta có duyên sẽ gặp lại.”
Trên đường trở về, hắn vẫn luôn nghĩ xem thân phận thật sự của đối phương là gì.
Bây giờ hắn có hai manh mối quan trọng, thứ nhất, ông lão biết rất nhiều bí mật của Lý thị, ngay cả chuyện tuyệt mật về Vô Tâm Đồng Linh cũng biết.
Thứ hai, những lúc hắn nói đến Lý thị đều không có thái độ tôn trọng.
Lúc đầu Khánh Trần còn nghĩ đối phương chính là gia chủ của Lý thị, những bây giờ hắn nghĩ lại rồi, không phải gia chủ Lý thị lúc này đang bị bệnh nguy kịch sao, chắc chắn không phải hắn.
Như vậy, rất có thể đối phương là anh hoặc em trai của gia chủ Lý thị? Vì hắn không giành được vị trí gia chủ nên bị giam lỏng trong trang viên lưng chừng núi.
Sau đó vì oán hận nên mới tiết lộ những chuyện bí mật của Lý thị cho người ngoài như hắn, có lẽ hắn muốn mình nói chuyện về Vô Tâm Đồng Linh với những người khác, khi đó mọi người sẽ không còn sợ hãi vật cấm kỵ Vô Tâm Đồng Linh nữa.
Nhưng hắn vẫn không thể chắc chắn được.
Cơ màkhi hắn vừa đi bộ được khoảng hai kilomet, đã bị người khác ngăn cản.
Người ngăn hắn đi ra từ trong rừng cây rồi nói vào tai nghe:
“Tổ trưởng, ta phát hiện một người không rõ danh tính đang trộm Long Ngư, yêu cầu trợ giúp.”
Khánh Trần:
“???”
Hắn quay đầu nhìn về hướng cái hồ rồi thầm tự nhủ, hắn CMN lại bị lừa rồi.
Chắc chắn ông lão kia cố ý lừa mình mà, nhất định đối phương biết mình cầm Long Ngư đi ra ngoài sẽ bị bắt, nên mới cố ý đưa con cá này cho hắn.
Hắn gây ra chuyện lớn rồi.
Khánh Trần nhìn họng súng đen ngòm đang chĩa vào đầu mình, sau đó giơ tay đầu hàng:
“Xin chào, ta tên là Khánh Trần, là huấn luyện viên mới đến biệt viện Tri Tân, không phải ta muốn trộm con Long Ngư này, mà do người khác tặng cho ta.”
Chương 620: Xu Mật Xử
Người kia không dám lại gần hắn mà đứng bên cạnh vừa đợi trợ giúp vừa hỏi:
“Ai tặng ngươi?”
“Ta không biết tên hắn.”
Khánh Trần thở dài nói:
“Nhưng ta không hề nói dối.”
Người kia dùng dụng cụ kỳ lạ gì đó nhắm vào Khánh Trần rồi nhấn một cái, ngay sau đó, điện thọai di động của Khánh Trần đã gửi thông tin về giấy tờ chứng minh thân phận của hắn vào thiết bị.
Người kia thở phào nhẹ nhõm, đối phương không nói dối.
Khánh Trần chân thành nói:
“Ta biết Lý Trường Thanh, phiền ngươi có thể liên lạc với nàng được không, nàng có thể giải thích giúp ta.”
Hành động ngu xuẩn nhất những lúc như thế này chính là phản kháng lại những vệ sĩ này, chuyện nên làm bây giờ là nói ra tên người mình quen biết, đừng cố ý gây sự với họ.
Rất nhanh sau đó, hơn mười vệ sẽ đã chạy đến rồi vây quanh hắn, sau đó áp giải Khánh Trần đến khu Vệ Thú xử.
Vì hắn rất phối hợp nên mọi chuyện diễn ra rất nhẹ nhàng, bây giờ hắn chỉ cần chờ Lý Trường Thanh đến xử lý chuyện này.
Thậm chí có người trong Vệ Thú xử còn nhận ra hắn:
“Khánh Trần sao? Có phải ngươi chính là Khánh Trần đã đánh bại bọn người hầu lúc sáng không?”
“Đúng là ta.”
Khánh Trần thở dài, lúc này hắn vẫn đang xách Long Ngư trên tay.
Nhân viên bảo vệ ở Vệ Thú xử tò mò hỏi:
“Người khác tặng cho ngươi con Long Ngư thật sao?”
“Đúng vậy.”
Khánh Trần giải thích:
“Có một ông lão ngồi câu cá bên hồ, hắn câu được cá đúng lúc ta đi ngang qua nên tặng cho ta một con.
Bây giờ ta nghi ngờ có người nhân lúc ta mới đến nên không biết quy củ, để cố ý hãm hại ta! Chắc chỗ đó cũng có camera, các ngươi chỉ cần xem lại đoạn video thời gian đó sẽ biết ta nói thật hay nói dối!”
“Ở Long Hồ không lắp camera, ngươi là mới đến nên không biết, đối diện Long Hồ chính là Bão Phác lâu, gia chủ đang ở trong đó, ngay cả chúng ta cũng không có tư cách đến gần.”
Nhân viên bảo vệ có vẻ rất sửng sốt:
“Ở chỗ đó có rất nhiều cao thủ trong có nên không cần những người ở Vệ Thú xử như chúng ta.
Không biết hôm nay mấy cao thủ đó đi đâu, nếu không đừng nói là trộm cá, ngươi có thể sống sót rời khỏi đó đã là may mắn lắm rồi.”
“Cao thủ nào? Ta có gặp ai đâu.”
Khánh Trần đã bắt đầu nghi ngờ:
“Con Long Ngư này rất hiếm sao?”
“Đương nhiên, gia chủ thích mấy con Long Ngư này lắm, nghe nói mấy con này do một Kỵ Sĩ bắt từ trong khu cấm địa nào đó để tặng gia chủ, dù có câu được cũng phải phóng sinh.”
Người của Vệ Thú xử giải thích.
Khánh Trần giơ lên con Long Ngư trong tay:
“Nó sao? Được bắt từ trong cấm địa sao? Nó quý ở chỗ nào cơ?”
“Nghe nói Long Ngư không cắn người.”
Nhân viên bảo vệ nói:
“Cho nên mọi người đều nói nó có suy nghĩ.”
Khánh Trần thầm tự nhủ, một con cá không cắn người rất quý hiếm sao, phần lớn cá ở thế giới ngoài đều không cắn người mà!
Nhưng bây giờ nghĩ lại, nếu Long Ngư thật sự được bắt trong cấm địa mà không cắn người thì quý hiếm thật.
Nhưng đúng lúc này có một chiếc xe bay hạ cánh trước cửa Vệ Thú xử, Lý Trường Thanh vừa bước xuống đã thấy Long Ngư trong tay Khánh Trần:
“Sao ngươi dám bắt cả Long Ngư, vừa rồi ta con không biết vì sao ngươi bị bắt tới Vệ Thú xử, bây giờ thì rõ rồi.”
Người của Vệ Thú xử nói:
“Trường Thanh tiểu thư….Ngài cũng biết tội trộm Long Ngư không phải nhỏ, chúng ta không dám tự ý thả người, hay ngài nói với mấy người của Xu Mật xử một tiếng, lúc nào bên kia có lệnh, chúng ta mới dám thả hắn đi.”
Hắn vừa dứt lời, tiếng chuông điện thoại trong Vệ Thú xử đã vang lên, là số điện thoại của Xu Mật xử.
Người của Vệ Thú xử liếc nhìn dãy số trên màn hình rồi mới nhận điện thoại:
“Alo, xin chào?”
“Thả người.”
Người bên kia chỉ nói đúng hai chữ rồi cúp điện thoại.
“Ai?”
Lý Trường Thanh hỏi.
“Là Xu Mật xử.”
Người của Vệ Thú xử tò mò hỏi:
“Hóa ra Trường Thanh tiểu thư đã nói chuyện này với Xu Mật xử rồi sao?”
Lý Trường Thanh không có trả lời mà dẫn Khánh Trần đi luôn.
Mãi đến khi hai người đều ngồi trong xe bay, Lý Trường Thanh bỗng ngưng trọng hỏi:
“Ta nghe nói, có một ông lão tự tay tặng cá cho ngươi?”
“Đúng vậy.”
Khánh Trần gật đầu, hắn nghĩ một lúc rồi đột nhiên nói:
“Đối phương còn nói với ta, trong cả trang viên lưng chừng núi, chỉ có hai cái Vô Tâm Đồng Linh là thật, hắn còn tiết lộ người tặng Vô Tâm Đồng Linh là ai, ngươi có biết hắn là ai không?”
Lý Trường Thanh nghiêm túc nhìn Khánh Trần:
“Hắn còn nói cái gì nữa?”
“Hắn còn nói, nếu ta rảnh rỗi có thể đến câu cá với hắn.
Nếu ta giúp bắt cá hắn, hắn sẽ tiết lộ rất nhiều bí mật cho ta biết.”
Khánh Trần thản nhiên nói.
“Vậy ngươi cứ làm theo những gì hắn nói.”
Lý Trường Thanh nói:
“Nếu không có tiết trên trường hoặc không có việc gì làm thì ngươi có thể đến Long Hồ chơi, sẽ không có ai dám ngăn ngươi đâu.”
Khánh Trần trầm tư suy nghĩ, có vẻ Lý Trường Thanh đã đoán ra điều gì đó, nhưng nàng không muốn nói cho hắn biết.
Lúc này, chỉ có mình Lý Trường Thanh biết, nàng không hề liên lạc với Xu Mật xử trước khi đến, đáng lẽ Xu Mật xử không biết chuyện có người trộm Long Ngư mới đúng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Bất Tử Bất Diệt [Dịch] Bất Tử Bất Diệt](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Bat-Tu-Bat-Diet-Truyen-Audio.jpg)




