1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 61 : Nhảy Cầu Thử (c601-c610)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 61 : Nhảy Cầu Thử (c601-c610)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 601: Nhảy Cầu Thử

“Thật là xui xẻo, nếu Thường Bình biết thân phận thật của Trương Thừa Trạch thì sẽ làm gì với hắn?”

Khánh Trần hỏi.

“Hắn sẽ bán cho cho tập đoàn.”

Nhất nói:

“Bây giờ có một nhóm người tập đoàn chuyên đi săn người du hành trên chợ đen, tập đoàn muốn khống chế người du hành để thực hiện mưu đồ rất lớn.”

“Ừ.”

Khánh Trần gật đầu:

“Họ muốn gián tiếp khống chế thế giới ngoài thông qua những người du hành đó, cho nên mới cần bắt rất nhiều người du hành.”

Nếu số người du hành này rơi vào tay tập đoàn thì chắc chắn không thể chạy thoát.

Khánh Trần không nghĩ đến chuyện này nữa mà hỏi về Sinh Tử Quan:

“Những Kỵ Sĩ trước kia sẽ đến chỗ nào ở thế giới trong để hoàn thành sinh tử quan?”

“Sinh tử quan khác nhau cần đến các địa điểm khác nhau, nhưng những nơi này đều không ở gần chúng ta, trong đó Băng Chi Cố Kết ở Tây Nam Tuyết Sơn, Địa Chi Giác Tỉnh ở vùng hoang dã gần thành phố số 5….”

Nhất hỏi:

“Cho nên, ngươi đã chọn được chỗ để khiêu chiến hạng thứ hai sinh tử quan chưa?”

“Chọn được rồi.”

Khánh Trần chậm rãi nói:

“Cuối tuần ta sẽ đến Hàm thành, sau đó thử hoàn thành khiêu chiến ở chỗ đó.”

“Tuy Chung Cực Tín Nhiệm không quá khó, nhưng nó rất nguy hiểm.”

Nhất có vẻ khá lo lắng:

“Sao ta chưa thấy ngươi tập bao giờ, ngươi có chắc chắn mình vượt qua được không?”

Nhất nói không sai, mỗi hạng sinh tử quan đều đại diện cho một môn thể thao mạo hiểm.

Người bình thường muốn vượt qua thì phải luyện tập không biết bao lâu, nắm giữ bao nhiêu kỹ xảo mới có thể khiêu chiến thành công.

Trong quá trình luyện tập, gãy xương, nứt xương là chuyện xảy ra thường ngày, mất mạng cũng là chuyện rất bình thường.

Trong tám hạng sinh tử quan, mỗi hạng đều đại diện cho một môn thể thao mạo hiểm đứng đầu bảng xếp hạng về tỉ lệ tử vong, nhất là Chung Cực Tín Nhiệm.

Nhảy cầu từ độ cao 70 mét, đồng nghĩa với việc phải giao phó cả tính mạng của mình vào một người tin tưởng nhất.

Rất nhiều người không tưởng tượng được độ cao 70 mét là như thế nào, hạng mục nhảy cầu trong Thế vận hội Mùa hè chỉ nhảy từ độ cao 10 m, mà 70 mét là độ cao của một tòa nhà hơn 20 tầng.

Nếu một người nhảy từ độ cao 70 mét xuống nước, khi đó mặt nước sẽ cứng như mặt đường xi măng.

Nếu cơ thể không giữ được cân bằng mà đập thẳng xuống mặt nước, dù có là cao thủ cấp B cũng cũng thịt nát xương tan.

Cho nên, muốn hoàn thành khiêu chiến, nhất định phải giữ được thăng bằng khi rơi xuống, sau đó tiếp xúc với mặt nước bằng diện tích nhỏ nhất, rồi mới đến toàn bộ cơ thể.

Nhất nói:

“Ngươi còn chưa luyện tập lần nào, vì sao lần này phải vội như thế.”

Khánh Trần nghĩ một lúc mới nói:

“Bởi vì ta nhất định phải tăng lên cấp D sau khi được Lý Trường Thanh tiêm thuốc biến đổi gen, chỉ có làm như vậy mới có thể qua mắt nàng.”

“Nhưng ta thấy ngươi có thể chạy trốn mà.”

Nhất nói:

“Ngươi chỉ cần trốn khỏi Lý Trường Thanh là sẽ không phải tiêm mũi thuốc đó nữa, ít nhất cũng không nguy hiểm đến tính mạng.”

Nhưng Khánh Trần lại nói :

“Ai nói ta sẽ nguy hiểm đến tính mạng?”

Lúc này, Nhất đã cảm nhận được sự tự tin của Khánh Trần, nhưng nàng không hiểu tại sao Khánh Trần lại tự tin như thế?

Nếu một người bình thường chưa luyện tập bao giờ mà cứ thế nhảy thì chẳng phải chắn chắn sẽ chết sao?

“Ta đi tu luyện đây.”

Khánh Trần quay về phòng ngủ, sau khi nằm xuống thì nói:

“Ngày mai về trang viên lưng chừng núi.”

Hắn nói xong thì nhắm mắt lại, sau đó đi vào thế giới thần bí của Lấy Đức Phục Người.

Đây mới là lí do vì sao hắn có can đảm khiêu chiến hạng thứ hai sinh tử quan.

Lúc này, Khánh Trần đã bắn trúng được mục tiêu cách 1300 mét, khoảng cách này đã bằng một nửa so với tầm sát thương 2600 mét của khẩu súng này.

Nhưng mục đích Khánh Trần vào thế giới thần bí lần này không phải tập bắn.

Hắn vừa thầm nghĩ, khung cảnh trong thế giới thần bí đã biến đổi.

Mặt đất bằng phẳng lúc trước lõm xuống thành hình hồ nước, một cái đài cao khoảng 70 mét đột nhiên mọc lên từ mặt đất bên cạnh hồ nước.

Đây là hình ảnh mô phỏng nơi hắn định khiêu chiến hạng thứ hai sinh tử quan.

Trong lần trở về trước, Khánh Trần đã xem rất nhiều ảnh của các địa điểm du lịch ở Hàm thành, hắn định phục dựng lại nơi đó trong thế giới thần bí để luyện tập.

Những người tu hành khác đều bắt đầu nhảy cầu từ 1 mét, 3 mét, 10 m, sau đó mới dần dần tăng lên.

Nhưng Khánh Trần không muốn làm thế, hắn định bắt đầu luyện tập từ 70 mét luôn.

Thiếu niên đứng trên trên đài cao từ từ nhắm mắt lại, sau đó giang hai tay để giữ cân bằng cơ thể.

Một giây sau, cơ thể hắn bắt đầu nghiêng về phía trước.

Cả người lao xuống mũi tên, đâm thẳng xuống mặt hồ.

78 giây sau, thế giới thần bí tối sầm lại, Khánh Trần đã cảm nhận được cái chết.

Vì gặp lực cản không khí trong quá trình lao xuống khiến cơ thể hắn mất cân bằng.


Chương 602: Thủ Lĩnh Ảnh Tử Đến

Cuối cùng, Khánh Trần nghiêng nghiêng đập xuống mặt hồ.

Thế giới thần bí này quá chân thật, chân thật đến mức hắn có thể cảm nhận được quá trình xương cốt vỡ vụn thành tường mảnh khi cơ thể va phải mặt nước, cảm nhận được sự chết chóc.

Khánh Trần lặng lẽ chờ đợi, mấy giây sau thế giới thần bí lại sáng lên lần nữa.

Thiếu niên lại đi lên đài cao, sau đó nhắm mắt lại.

Gió tuyết bay tán loạn ngoài ô cửa sổ của căn nhà trong cao ốc Lạc Thần, Khánh Trần lại chết trong thế giới thần bí một lần nữa, hắn cứ cứ lặp đi lặp lại quá trình này mà không biết mệt mỏi.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, ngoài cửa phòng ngủ bỗng vang lên âm thanh kì quái.

Khánh Trần ngừng tu luyện rồi lấy một khẩu súng lục từ dưới gối, sau đó mở chốt an toàn.

Hắn lặng lẽ bước ra cửa, nhưng lại phát hiện có một bóng người trong phòng khách đang đứng quay lưng về phía hắn, không biết đang loay hoay gì trên bàn ăn.

“Khụ khụ.”

Người đó ho khan rồi nói:

“Đừng bật đèn, nếu không ngươi sẽ gặp nguy hiểm.”

“Ngài không nhớ mình không phải chủ nhà sao.”

Khánh Trần bình tĩnh nói.

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị lại ghé thăm nhà hắn.

Lúc trước Khánh Trần đã biết người kia ghé thăm nhà hắn trong thời gian hắn không ở nhà, nhưng hắn không ngờ sau khi mình trở về, thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị vẫn nghênh ngang tới pha trà như ở nhà.

Người kia bật công tác, ấm nước vang lên tiếng nước sôi ục ục, hơi nước bắt đầu phun ra khỏi ấm.

Đó là ấm nước Lý Thúc Đồng dùng danh nghĩa Khánh Trần đi vay tiền mua….

Thật ra tình trạng vay tín dụng trong liên bang xảy ra rất thường xuyên, mỗi công ty của các tập đoàn đều nghĩ đủ mọi cách khiến người dân phải gánh trên lưng thật nhiều khoản nợ, khi đó mọi người sẽ càng làm việc chăm chỉ hơn để trả nợ.

Một người nợ tiền mua nhà sẽ không thể chuyển đi nơi khác.

Lúc này, thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị bóng lấy ra một túi trà nhỏ từ trong túi rồi đặt vào trong ấm.

Sau đó đậy nắp, hắn định dùng nước sôi đun trà sao.

“Không được dùng nước sôi đun trà, làm vậy trà sẽ rất đắng.”

Khánh Trần nói.

“Đây là trà lấy từ cấm địa số 10, nếu không đun sôi ít nhất 10 phút sẽ có độc.”

Thủ lĩnh ảnh tử Khánh thị nở nụ cười.

“Nếu ngươi đã biết nó có độc thì sao phải uống?”

Khánh Trần không hiểu.

“Chẳng phải có rất nhiều người trong thành phố số 8 biết nấm có độc sao, tại sao họ vẫn ăn, vì những người đó chỉ quan tâm nó ngon hay không thôi.”

Thủ lĩnh ảnh tử Khánh thị trả lời:

“Chúng ta chỉ sống một lần, tất nhiên phải làm những chuyện mình thích thì cuộc sống mới thú vị được.”

Một thứ mùi đắng ngắt bốc lên từ ấm nước rồi tỏa khắp căn phòng, nhưng chỉ 10 phút sau, mùi đắng chát đã biến thành mùi trà thơm mát.

“Muốn thử một chén không?”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị hỏi.

“Ta thích uống nước lọc hơn trà.”

Khánh Trần trả lời.

“Thứ đồ chơi này có tác dụng làm sáng mắt, nếu uống lâu thì có thể nhìn xa hơn người thường rất nhiều.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị chậm rãi nói.

“Uống.”

Khánh Trần nói:

“Ngươi còn nhiều trà không, chừa cho ta một ít.”

“Sao ngươi thực dụng thế.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị cầm một cái chén, tự nhiên rót một chén cho Khánh Trần như chủ nhà:

“Cuộc đời như một chén trà, mới uống sẽ cảm thấy rất đắng, nhưng lúc sau sẽ cảm thấy rât ngọt, lúc trước ta từng tìm ngươi nói chuyện, nhưng ta đợi rất lâu cũng không thấy ngươi ra tay với ai, ngươi khiến ta cảm thấy rất thất vọng.”

“Ngươi thất vọng hay không, không quan trọng.”

Khánh Trần nghiêm túc nói:

“Kẻ sống sót cuối cùng trong cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử mới là người chiến thắng.

Cho nên, hôm nay ngươi lại đến tìm ta, để thúc giục ta ra tay với những người được chọn khác sao?”

“Thật ra ta không thích ép buộc ai, chỉ muốn giao dịch với những người có nhu cầu.”

Thủ lĩnh ảnh tử nói:

“Nếu ngươi đã không muốn lộ mặt, vậy nếu ta đổi một điều kiện khác thì sao?”

“Điều kiện gì?”

Khánh Trần hỏi.

“Lựa chọn thứ nhất, ngươi sẽ được gia nhập quân đội liên bang sau khi mọi chuyện ở thành phố số 18 kết thúc.”

Thủ lĩnh ảnh tử bình thản nói.

“Chiến tranh rất nguy hiểm, ta từ chối.”

Khánh Trần bình tĩnh.

“Ừ, vậy lựa chọn thứ hai, ngươi có thể gia nhập Mật Điệp ti dưới chướng Khánh thị, ta đảm bảo với ngươi, thân phận của ngươi sẽ không bị lộ ra ngoài.”

Thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị nói.

“Ta có chỗ tốt gì?”

Khánh Trần hỏi.

“Cho ngươi một con đường lên trời?”

….

Thời gian ếm ngược 135:00:00.

9 giờ sáng .

Giống như lần trước, đội tới xe bay tới đón Khánh Trần đã đợi ở tầng 67 của cao ốc Lạc Thần.

Lần này Khánh Trần không gặp thiếu nữ tóc bạc Trịnh Ức như lần trước, nhưng có một chuyện khiến hắn khá bất ngờ, người tới đón hắn lại là Tiểu Ưng của Côn Luân.

Hắn ta còn đứng chờ hắn ngay từ trước cửa thang máy.

“Chào buổi sáng bạn học Khánh Trần, bà chủ Trường Thanh sai ta đến đón ngươi.”

Tiểu Ưng nhân lúc không có ai ở đây, hỏi thăm hắn:

“Vết thương của ngươi đã lành chưa?”

“Còn chưa khỏi hẳn.”

Khánh Trần lắc đầu.


Chương 603: Bồ Tát Sống

Cám ơn bạn nguyenlocha đã ủng hộ mình ạ!

“Đúng rồi, ngươi đã chuyển lời của ta đến ông chủ của ngươi chưa? Chuyện ta muốn xin gia nhập tổ chức của ngươi ấy!”

Tiểu Ưng nói.

“Chưa.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Vì xảy ra nhiều chuyện trên đường Hành Thự trong lần trở về này quá nên ta quên mất chuyện của ngươi.”

“Được rồi, lần xuyên sau ngươi nhất định phải nói với hắn….Chúng ta không nói chuyện này nữa, có người đang đợi ngươi trên xe.”

Tiểu Ưng nói nhỏ rồi dẫn Khánh Trần đi ra bãi đậu xe.

Lúc Khánh Trần mở cửa xe thì kinh ngạc phát hiện Lý Trường Thanh đang ngồi trên ghế sau:

“Sao ngươi lại đến đây?”

“Ta nên đích thân đến đón ngươi về nhà chứ.”

Lý Trường Thanh cười híp mắt nói:

“Không phải ngươi muốn chơi súng bắn tỉa sao, hôm nay ta sẽ dẫn ngươi đến sân tập bắn.”

….

Trên ghế sau xe bay, Khánh Trần tò mò hỏi Lý Trường Thanh:

“Lão Cửu nói cho ngươi là ta muốn chơi súng ngắm?”

Lý Trường Thanh cười híp mắt nói:

“Hắn đã nói hết với ta rồi, hắn nói ngươi là thiên tài súng ống, còn có thể bắn trúng mục tiêu trong 50m bằng bất kì loại súng nào.”

“Dù vậy cũng không cần vội vàng đến sân tập bắn ngày hôm nay.”

Khánh Trần bình tĩnh nói:

“Có ai nói gì với ngươi sao?”

“Đúng vậy, lúc ta dẫn Khánh Nhất đi thăm lão Cửu, hắn nói ngươi dùng súng rất điêu luyện.

Cho nên Khánh Nhất rất tò mò về ngươi, hắn muốn xem lão Cửu có nói thật không.”

Lý Trường Thanh nói:

“Lão Cửu còn nói, ngươi chỉ cần bắn thử 3 phát thì có thể sử dụng thành thạo bất kể súng ống hay cung nỏ gì.

Đúng rồi, trong đoàn vệ sĩ cửa Khánh Nhất cũng có siêu xạ thủ muốn thách đấu với ngươi, nghe nói tên đó được cha hắn chọn lựa rất kĩ từ trong quân đội liên bang.”

Khánh Nhất.

Khánh Trần thầm nghĩ.

Lúc này hắn đang nghĩ đến một vấn đề, không biết Khánh Nhất có phải người du hành không?

Vì sự kiện trên đường Hành Thự vừa xảy ra trong lần xuyên về trước, bây giờ có rất nhiều người muốn biết tay bắn tỉa đó là ai.

Bây giờ Khánh Nhất lại đột nhiên nói muốn xem mình bắn súng, chuyện này không phải quá trùng hợp sao.

Nhưng nếu Khánh Nhất là người du hành, thì mọi chuyện có thể giải thích dễ dàng…

Không phải Khánh Trần đa nghi, mà vì yêu cầu của hắn ta quá trùng hợp, nên hắn có căn cứ để nghi ngờ…..

Nếu Khánh Nhất thật sự là người du hành, thì hắn sẽ là ai trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu đây?

Là người quan tâm đến cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử nhất như Lý Tứ?

Hay là người giúp Huyễn Vũ tung tin giả như Trương Tam?

Hay là…..Chính Huyễn Vũ?

Đương nhiên đây chỉ suy đoán mà thôi.

Trong nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu có tổng cộng hơn 20 người, thậm chí có 10 người trong đó còn chưa nói chuyện bao giờ, Khánh Trần không thể chắc chắn thân phận đối phương.

Nhưng hắn có thể chắc chắn một điều: Phải cẩn thận với Khánh Nhất.

Không phải Khánh Trần chắc chắn Khánh Nhất chính là người du hành, mà vì hắn phải cẩn thận với giả thiết này.

Nếu người có thân phận như Khánh Nhất thật sự là người du hành, sẽ vô cùng nguy hiểm.

Vì, loại người này có thể dùng thế lực của gia tộc để bắt và khống chế những người du hành khác, sau đó xây dựng thế lực khổng lồ cho bản thân ở thế giới ngoài.

Ví dụ, nếu hôm qua Trương Thừa Trạch thừa nhận mình là người du hành, hắn chắc chắn sẽ bị bắt đi.

Trong xe bay, Khánh Trần bỗng ngửi thấy một mùi thơm thoang thoảng, không biết Lý Trường Thanh đã ngồi xích lại gần hắn từ lúc nào.

Hắn lặng lẽ ngồi sát lại gần cửa xe một chút, sau đó thầm nhắc nhở bản thân, đây là em gái của sư phụ…..Đây là em gái của sư phụ…..

Lý Trường Thanh bỗng nói:

“Lão Cửu nói ngươi rất muốn thử súng bắn tỉa, nhưng lúc ta nói hôm nay sẽ dẫn ngươi đến sân tập bắn, nhìn ngươi không vui chút nào.”

Khánh Trần bình tĩnh nói:

“Vì tuần này ta đã giết không ít người, tâm trạng chưa bình phục lại.”

Lý Trường Thanh cười nói:

“Ta nghe nói, ngươi mới giết một người trong lồng bát giác.

Bây giờ mọi người còn đặt biệt danh cho ngươi là Bồ tát sống.

Ngươi đừng nghĩ nhiều đến chuyện này làm gì, ngươi đâu có lỗi gì trong chuyện này, ngươi sẽ sớm quen với cảnh này thôi.

Hôm nay chúng ta chỉ đi tập bắn chứ không giết người.”

Hôm nay Khánh Trần không cần tập súng, nhưng hắn nhất định phải diễn một vở kịch cho người khác xem.

Có lẽ không chỉ mỗi Khánh Nhất muốn xem trình độ bắn tỉa của hắn thế nào.

Ví dụ như Tiểu Ưng đang dựng tai nghe chẳng hạn.

Nhưng Khánh Trần không biết, không phải Tiểu Ưng quan tâm đến vấn đề bắn tỉa, hắn đang học tập một số kiến thức cần thiết để tham gia Bạch Trú.

Xe bay đi thẳng đến ba khu trên.

Nhưng khi xe bay đi vào ba khu trên phải nghiêm ngặt đi theo một tuyến đường theo quy định, như vậy xe bay mới được đảm bảo an toàn, nếu không rất dễ bị người khác bắn hạ từ trên không.

Khánh Trần biết vì sao xe bay chỉ được phép đi theo một tuyến đường nhất định, nếu bay thẳng qua dinh tự của tập đoàn, hoàn toàn có thể quan sát được mọi kiến trúc và vị trí người canh gác, khi đó người khác rất dễ nghiên cứu ra cách đột nhập vào đó.

So với nơi tội phạm hoành hành như ba khu dưới, có lẽ nơi này chính là chỗ an toàn nhất trong thành phố số 18.

Lý Trường Thanh nói với Khánh Trần:

“Đợi khi vết thương của lão Cửu lành lại, ta sẽ sai hắn đi làm giấy thông hành cho xe của ngươi, khi đó ngươi mới có thể tự do ra vào ba khu trên.

Nhưng ngươi phải nhớ một điều, nhất định không được bay qua dinh thự của tập đoàn.”

Trong ba khu trên không có nhiều nhà cao tầng và những kiến trúc mang phong cách khoa học kí thuật hiện đại như những nơi khác, không bị ô nhiễm ánh sáng như thành phố Cyber, kiến trúc ở đây đa phần là các biệt thự sang trọng và các khu nhà kiểu phục cổ.

Trong lúc đợi chương các bạn có thể đón đọc:

👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹

🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠

👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾

👾NHÂN DANH BÓNG ĐÊM (BẢN DỊCH): ĐỆ NHẤT DANH SÁCH TOP 1 QIDIAN – PHẦN 2, hài hước, hệ thống, dị năng, đô thị….👾

🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥

🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠


Chương 604: Chú Khánh Trần Có Muốn Bắn Thử Không?

Hôm nay mình lên 7 chương.

Chúc các bạn luôn nhiều sức khỏe.

Bây giờ gì chứ sức khỏe là quan trọng nhất ý ạ!

Đến buổi tối, những chiếc đèn lồng đỏ được thắp sáng rực rỡ như giải ngân hà.

Lúc bay qua nơi này, Khánh Trần còn nghĩ mình đang xuyên đến thời Đại Đường.

Chỉ là, có vẻ các tập đoàn ở thế giới trong rất thích dùng màu đỏ thắm và màu đỏ tươi để trang trí trạch viện nên nhìn nơi này rực rỡ như một bức tranh sơn đâu đẹp đẽ.

Lý Trường Thanh nghiêm túc dặn dò:

“Ngươi không được đi đâu một mình sau khi quay lại trang viên lưng chừng núi, nếu muốn ra ngoài chơi cũng phải đi theo bên cạnh ta…..Thành phố số 18 bây giờ không còn an toàn, người nên tới và không nên tới đều tới cả rồi.”

Một lúc sau, Khánh Trần bắt đầu nghe thấy tiếng vang từ phía sau xe bay.

Hắn biết âm thanh này phát ra từ đâu, đây là tiếng của súng bắn tỉa công phá.

Xe bay đáp xuống chân núi phía sau trang viên lưng chừng núi, chỗ này có một tòa núi thấp, nhìn như một cái đê chống lũ, chia đôi trang viên lưng chừng núi thành hai nửa.

Mỗi chiếc bia ngắm đều được gắn chặt vào vách núi, bia 800 mét, bia 400 mét, bia 200m, bia 50 m, khoảng cách nào cũng có.

Chỗ này không chỉ có súng bắn tỉa, còn rất nhiều súng tự động và cả bộ súng ngắn được các nhân viên của Lý thị dùng xe tải chở đến.

Có hơn 20 người đang đứng ở chỗ nhắm bắn, một nửa trong số đó là do Khánh Nhất mang đến.

Khánh Trần chỉ cần nhìn lướt qua cũng thấy Khánh Nhất thấp bé đứng ở giữa, tuy dáng người này không cao lớn nhưng lại rất thu hút ánh nhìn nhất.

Đối phương ngoan ngoãn đứng bên cạnh, lẳng lặng quan sát một thanh niên đang nằm trên mặt đất nhắm bắn.

Lý Y Nặc, Nam Canh Thần và Lý Đồng Vân cũng đến đây, ba người bọn họ đang nghịch súng thường cách đó không xa.

Lý Y Nặc đứng phía sau ôm Nam Canh Thần, nàng còn nắm tay dạy hắn làm thế nào mới nhắm chuẩn, làm sao mới bắn trúng.

Đợi khi xe bay dừng hẳn, Khánh Nhất mới lại gần chào hỏi:

“Cô Trường Thanh, chú Khánh Trần, buổi sáng tốt lành.”

Khánh Trần thầm nghĩ, tên này rất kiên nhẫn, có thể gọi một người hơn mình 3 tuổi là chú mà không có biểu cảm khác thường nào trên mặt

Khánh Trần cười híp mắt hỏi:

“Lần này, ngươi đã mang lễ vật chưa?”

Hắn vừa dứt lời, Nam Canh Thần đang đứng cách nhắm bắn phía xa cũng phải run tay, hắn thầm bội phục, không hổ là Trần ca mà.

Chỉ có Khánh Trần mới có thể nghĩ cách đòi quà vãn bối như thế.

Hơn nữa, Nam Canh Thần còn biết một việc, nếu xét theo huyết mạch Khánh thị thì Khánh Nhất và Khánh Trần là hai người cũng một thế hệ, nhưng bây giờ quan hệ giữa Khánh Trần và Lý Trường Thanh đã biến hắn thành ‘Siêu cấp tiền bối’ của Khánh Nhất, dễ dàng bắt nạt những người được chọn khác.

Khánh Nhất đứng bên cạnh ngoan ngoãn nói:

“Mang theo mang theo.”

Hắn vừa dứt lời thì một người hầu mang một cái hộp đến bên cạnh hắn, trong hộp là môtk khẩu súng ngắn màu bạc, trên thân súng còn khắc hoa văn rất phức tạp.

Khánh Nhất vừa cười vừa nói:

“Khẩu súng này tên là ‘Nhân Sinh Bỗng Ngừng’ được sản suất số lượng có hạn bởi công ty Lôi Hỏa Quân Công dưới chướng Khánh thị, mẫu súng này từng bán với giá 2 triệu một khẩu trên chợ đen.

Từ khi sản xuất đến nay chưa qua tay ai, lão Cửu nói chú Khánh Trần là siêu xạ thủ, nên ta mới tặng khẩu súng này cho ngươi.”

“Thật ngoan.”

Khánh Trần cười híp mắt nhận lấy cái hộp, sau đó thuận tay đưa cho Tiểu Ưng đứng bên cạnh.

Hắn không thể dùng khẩu súng kia, cách tốt nhất để xử lí nó bây giờ là bán cho các thương nhân trên chợ đen, hoặc tặng cho người khác.

Hắn biết, người có vân tay, súng ống cũng có, mà vân tay của súng ống chính là rãnh nòng súng.

Khi viên đạn bay ra khỏi nòng súng, bề ngoài của nó sẽ bị ma sát với nòng súng tạo nên những vết xước rất nhỏ, mỗi khẩu súng khác nhau sẽ tạo ra những vết xước khác nhau.

Cho nên nhiều khi chỉ cần cần tra vết xước để lại trên viên đạn là tìm được loại súng mà hung thủ sử dụng là loại nào.

Cho nên khẩu Nhân Sinh Bỗng Ngừng này nhất định bị Khánh Nhất lưu lại dữ liệu về vết xước, nếu mình dùng khẩu súng này thì đối phương có thể dễ dàng tìm ra thông qua dấu vết để lại.

Lúc này, tay bắn tỉa đang nằm sấp trên mặt đất bóp cò lần nữa.

Viên đạn bay ra khỏi nòng súng bắn tỉa công phá khiến không khí xung quanh bị khuấy động theo.

Tiếng súng đột ngột vang lên khiến mọi người đều giật mình ngừng nói chuyện, bên cạnh bia ngắm cách 800 mét, một nhân viên công tác ở sân tập bắn của Lý thị vung cờ báo cáo: 9 điểm!

Tay bắn tỉa bóp cò lần nữa, 9 điểm.

Người này liên tục bắn mười phát súng, tất cả đều bắn vào vòng 9 điển, thậm chí có năm phát súng bắn vào vòng mười điểm.

Lý Trường Thanh khen ngợi:

“Trong khoảng cách 800 mét mà có thể bắn trúng 9 điểm trở lên, quả nhiên là tay súng thần.”

Khánh Nhất nhìn Khánh Trần:

“Chú Khánh Trần, ngươi có muốn bắn thử không?”

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:

“Ta mới biết dùng súng ngắn và súng tự động, còn chưa bắn xa như vậy bao giờ.”

Tay súng bắn tỉa chậm rãi đứng dậy:

“So súng ngắn cũng được.”


Chương 605: Phản Ứng

Lần này Khánh Trần không do dự nữa:

“Vậy cũng được, Y Nặc lấy giúp ta một khẩu súng lục.”

“Loại súng nào?”

Lý Y Nặc hỏi.

“Loại nào cũng được.”

Khánh Trần bình tĩnh nói.

“Nhận lấy.”

Lý Y Nặc tùy ý lấy một khẩu súng lục trên bàn trước mặt, sau đó ném cho Khánh Trần.

Khánh Trần vừa nhận lấy đã nói:

“Có ai vừa dùng khẩu súng này sao, băng đạn chỉ còn bảy viên.”

Hắn vừa nói vừa đưa tay bắn ra 7 phát súng liên tục.

Cùm cụp một tiếng, sau khi bắn hết đạn, thân súng va vào đầu súng tạo ra tiếng lách cách.

Quả nhiên chỉ còn bảy viên đạn.

Chuyện này khiến tất cả mọi người đứng xung quanh đều ngẩn người ra: Thật thần kì!

Mọi người đã từng thấy những người bắn rất chuẩn, nhưng bọn họ nghĩ những người chỉ vừa cầm súng đã biết băng đạn còn bao nhiêu viên chỉ tồn tại trong tiểu thuyết mà thôi, không ngờ thật sự tồn tại ngoài đời.

Mà khẩu súng này do Lý Y Nặc tùy ý chọn cho Khánh Trần, chứ không phải Khánh Trần tự chọn!

Một lúc sau, sau khi nhân viên công tác của sân tập bắn xác nhận đạn trúng bia rồi vung cờ: 10 điểm, cả 7 phát đạn đều trúng vòng 10 điểm.

Tay súng bắn tỉa nhíu mày, việc Khánh Trần có thể bắn trúng vòng 10 điểm trên bia 50 m không thể hiện được điều gì, vì hắn cũng có thể làm được.

Nhưng vấn đề mấu chốt ở đây là hắn không cần làm quen với súng, mà chỉ tiện tay nổ súng đã đạt được thành tích này.

Ngoài ra sức giật cũng không ảnh hưởng đến tính chính xác của viên đạn.

Chỉ những người trong nghề mới biết trình độ của nhau như thế nào, tay bắn tỉa biết Khánh Trần còn chưa dùng hết sức để nhắm bắn, cũng biết đối phương có cảm giác súng vô cùng tốt.

Lý Trường Thanh vỗ tay cười nói:

“Lão Cửu nói không sai, ngươi bắn súng rất tốt.”

Khánh Trần không nói gì mà lại gần bàn đặt súng, sau đó tùy ý lấy một khẩu súng tự động rồi tiện tay bắn về phía bia ngắm 200m, sau khi hắn bắn hết hộp đạn, tất cả đều trúng vào vòng 10 điểm.

Phong độ rất ổn định.

Sau đó hắn lại lấy một khẩu súng tự động khác, mỗi phát súng vẫn trúng vòng mười điểm.

Lần này, biểu cảm trên mặt tay bắn tỉa Khánh Nhất mang tới bắt đầu ngưng trọng.

Khánh Trần nhìn hắn rồi nói:

“Ngươi có muốn bắn thử không?”

Tay bắn tỉa lắc đầu:

“Không cần thử nữa, ngươi đã có cảm giác súng tuyệt đối, ta không thể thắng ngươi được.”

Khánh Trần không không định giấu tài, những phát đạn vừa rồi đều để chấn áp đối thủ.

Khánh Nhất đứng cạnh vừa cười vừa nói:

“Chú Khánh Trần, ngươi có muốn thử dùng súng bắn tỉa không không.”

“Được thôi.”

Khánh Trần trả lời.

Hắn tiện tay chọn một khẩu súng bắn tỉa công phá, rồi nhớ lại phản ứng của hắn khi dùng Lấy Đức Phục Người lần đầu tiên, sau đó nhắm vào bia 400 mét rồi bóp cò súng.

“Vòng mười điểm!”

Nhìn từ bên ngoài, Khánh Trần có vẻ không quen với sức giật của súng, cả cơ thể hắn đều lệch khỏi vị trí ban đầu, nòng súng cũng lệch khỏi hướng bia ngắm.

Tất cả xảy ra đều được hắn mô phỏng lại lần đầu tiên sử dụng Lấy Đức Phục Người, ngay cả phản ứng của cơ bắp cũng rất hoàn hảo.

Khánh Nhất lặng lẽ quay sang nhìn bắn tỉa, tay bắn tỉa nói nhỏ với hắn:

“Đây chắc chắn là phản ứng của những người động vào súng bắn tỉa lần đầu tiên, người chuyên nghiệp không thể có phản ứng như vậy được.

Hơn nữa, ngươi có thấy cách hắn lắp đạn rất gượng ép không, chuyện này không thể ngụy trang.”

Lại nói đến chuyện lắp đạn, thật ra không phải Khánh Trần giả vờ.

Hắn thật sự chưa lắp đạn cho súng bắn tỉa công phá bao giờ!

Vì Lấy Đức Phục Người không cần lắp đạn, ngay cả chỗ lắp đạn cũng không không có!

“Nhưng hắn lại bắn trúng vòng mười điểm.”

Khánh Nhất vừa nhìn Khánh Trần vừa nhẹ nhàng nói.

“Hắn đã có cảm giác súng tuyệt đối với súng ngắn và súng tự động rồi, nếu hắn bắn trượt vòng 10 điểm trên bia 400 mét mới là bất thường.”

Tay bắn tỉa nói nhỏ:

“Chuyện quan trọng bây giờ là hắn bắn được bao nhiêu điểm trên bia 600 mét và 800 mét.

Đến 600 mét, ống ngắm bằng kính phóng đại 16 lần cũng không thể thấy rõ bia ngắm, đến 800 mét, đường đạn sẽ không còn là đường thẳng nữa, mà bắt đầu xuất hiện đường cong, không biết khi đó hắn sẽ bắn được bao nhiêu điểm.”

Trong khi hai người đang nói chuyện với nhau, Khánh Trần đã bắt đầu nhắn bắn bia 600 mét.

Nhân viên công tác vung cờ: Vòng 6 điểm!

Tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy chuyện này rất bình thường, bọn họ còn nghĩ bắn được 6 điểm đã rất lợi hại rồi.

Chỉ mình Nam Canh Thần đang thầm nghĩ, diễn đi Trần ca, diễn tiếp đi, diễn rất đạt!

Lúc trước hắn còn nghĩ biểu hiện khoe khoang vừa rồi không giống với tính cách của Khánh Trần.

Nhưng bây giờ hắn đã hiểu, chỉ có thật giả đan xen mới có thể dễ dàng qua mắt mọi người.

Chỉ khi mọi người nhìn thấy biểu hiện khoe khoang của Khánh Trần, mới tin những phát súng sau là thật.

Theo nhận thức của hắn về Khánh Trần sau chuyện xảy ra trên đường Hành Thự đêm đó, hắn có thể bắn trúng vòng 10 điểm trên bia 1000 m là bình thường.

Nếu Khánh Trần không làm được điều này thì hắn nhất định không để viên đạn bay qua giữa chân mình, Khánh Trần sẽ không cho phép ngươi thân của mình gặp nghuy hiểm!


Chương 606: Đừng Nhụt Chí

Viên đạn của súng bắn tỉa công phá dài khoảng một bàn tay, Trần ca chỉ cần bắn sượt qua đùi thì thì hai chân hắn cũng không còn.

Khánh Trần sẽ không mang tính mạng hắn ra đánh cược.

Nam Canh Thần lặng lẽ nhìn xung quanh, có lẽ chỉ mình hắn biết Khánh Trần đang đóng kịch, ngay cả Tiểu Đồng Vân cũng không biết Khánh Trần biết dùng súng bắn tỉa.

“Chỉ được 6 điểm sao?”

Sau khi biết điểm, Khánh Trần có vẻ không vui về thành tích của mình.

Hắn lại bóp cò lần nữa, nhưng kết quả lần này còn kém hơn lần trước, viên đạn suýt nữa không trúng bia, hắn chỉ được có 2 điểm.

Hắn lại bắn lần nữa, vòng 10 điểm.

Khi nhân viên thông báo 10 điểm, tất cả mọi người đều rất ngạc nhiên, có người còn nghĩ thầm, chẳng lẽ hăn thật sự chỉ cần bắn thử 3 phát là có thể được 10 điểm?

Khánh Trần lại bắn lần nữa, lần này chỉ trúng vòng 7 điểm.

Khánh Nhất quay sang nhìn tay bắn tỉa, hắn muốn nghe ý kiến.

Tay bắn tỉa khẽ nói:

“Hắn chỉ gặp may nên mới bắn trúng vòng 10 điểm thôi, ngươi chỉ cần nhắm chuẩn vào bia ngắm là có thể bắn trúng vòng 10 điểm.

Hắn bắn được 10 điểm mới bình thường, nếu tất cả những viên đạn hắn bắn ra đều không trúng vòng 10 điểm mới có vấn đề.

Ông chủ, thứ chúng ta cần nhìn là bia 800 mét, vì nó là một nấc thang, chỉ những tay bắn tỉa thật sự mới có thể vượt qua cửa ải này”

Khánh Nhất nghĩ một lúc, nghe có vẻ rất đúng.

Lúc này, Lý Trường Thanh cười nói với Khánh Trần:

“Đừng nhụt chí, lần thứ nhất ngươi sờ súng bắn tỉa mà có thể bắn trúng bia 600 mét đã rất tốt rồi.”

“Nàng nói rất đúng.”

Một tay bắn tỉa nói:

“Lần đầu ta dùng súng bắn tỉa còn không thể bắn trúng bia, ngươi thử bắn bia 800 mét xem.”

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi lắc đầu:

“Thôi, ta còn không thể bắn trúng bia 600 mét, không muốn tự rước lấy nhục.”

“Hay cứ thử đi, chú Khánh Trần.”

Khánh Nhất cổ động:

“Dù sao đây cũng là sân tập bắn của Lý thị, chúng ta đâu cần trả tiền đạn.”

“Vậy để ta thử xem.”

Khánh Trần nằm sấp xuống đất, nhắm vào bia 800 mét.

Lần này, hắn nhắm bắn rất kĩ, nhưng sau khi bóp cò, thậm chí viên đạn còn không bắn trúng bia!

Sau khi Khánh Trần tính toán đường đạn xong thì hơi nâng nòng súng lên cao, để viên đạn bắn trúng bia, nhưng lần này vẫn là thất bại!

Ngay cả nhân viên công tác phụ trách tính điểm đứng bên cạnh bia cũng phải chạy ra xa, vì sợ bị đạn lạc bắn trúng…..

Tay bắn tỉa đứng cạnh Khánh Nhất giải thích cho hắn:

“Bây giờ hắn không biết làm sao để bắn trúng bia, cũng không biết vì sao mình không bắn trúng, vì hắn không biết cách tính toán đường đạn.

Dùng trực giác để điều chỉnh nòng súng chỉ phí công thôi.

Đến lúc này, tốc độ gió, trọng lực và rất nhiều nhân tố khác sẽ khiến viên đạn lệch khỏi đường thẳng, nếu hắn tiếp tục bắn cũng không thể trúng được.

Lần đầu tiên ta tập bắn bia 800 mét, phải cần đúng 2 ngày mới hiểu được chuyện này.”

Những gì xảy ra tiếp theo như chứng minh cho lời nói của tay bắn tỉa.

Khánh Trần lại tiếp tục bắn thêm mười lăm phát súng, nhưng chỉ có một viên đạn bắn vào rìa bia ngắm, tất cả những viên còn lại đều bắn trượt ra ngoài.

Nam Canh Thần đứng bên cạnh nhìn biểu cảm không phục và không thể tin nổi của hắn mà thầm tự nhủ, với diễn suất này mà Trần ca không được trao tượng vàng Oscar thì thật phí.

Sau này hắn sẽ không xem phim không có Trần ca nữa!

Lý Trường Thanh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Khánh Trần, sau đó vỗ vai an ủi hắn:

“Được rồi, sau này ngươi có thể luyện thêm mà, hôm nay ngươi đã làm rất tốt.”

“Ừ.”

Khánh Trần thở dài rồi đứng dậy.

“Đi thôi, hôm nay ta còn muốn dẫn ngươi đến một nơi.”

Lý Trường Thanh thấy hắn đứng lên thì vừa cười vừa nói:

“Lý Y Nặc, Tiểu Đồng Vân, các ngươi cũng đi theo ta, hôm nay là ngày trường học khai giảng Giảng Võ đường, chúng ta sẽ đẫn huấn luyện viên đi sang đó.

Khánh Nhất, ngươi đi không?”

Khánh Nhất lắc đầu, ngoan ngoãn cười nói:

“Cô biết ta ghét đi học nhất mà, đợi mãi mới được nghỉ, ta không muốn lại đến trường đâu.

Các ngươi đi đi, ta thích nghịch súng hơn.”

“Vậy ngươi nhớ chú ý an toàn.”

Lý Trường Thanh nói xong thì dẫn Khánh Trần đi.

Khánh Nhất nhìn theo đoàn xe, sau đó bình tĩnh nói với nhân viên công tác:

“Đi ra sau bia ngắm xem hắn bắn trúng chỗ nào.”

“Ông chủ, ngài muốn…..”

Tay bắn tỉa không hiểu ông chủ hắn muốn làm gì.

Khánh Nhất bình thản nói:

“Cao thủ thật sự thường thích giấu dốt, nhưng những khi những người kiêu ngạo giấu dốt sẽ để lại dấu vết.

Ví dụ những cao thủ làm đồ rởm thường kí tên mình lên tác phẩm vừa làm ra, nhưng những dấu vết này rất khó phát hiện, chỉ có những người quan sát rất tỉ mỉ mới có thể tìm thấy.

Nếu hắn thật sự là tay bắn tỉa, lại có sự kiêu ngạo của thiếu niên, hắn cố ý bắn trượt nhưng vẫn muốn chứng minh mình không phải kẻ thất bại, chắn chắn sẽ để lại dấu vết gì đó.

Đương nhiên, ta chỉ muốn kiểm tra thử mà thôi, cũng có thể hắn mới động vào súng bắn tỉa lần đầu tiên.”

Khi Khánh Nhất nói câu này đã bỏ đi lớp vỏ non nớt bên ngoài, biến thành một ông cụ non.


Chương 607: Không Có Tài Năng Gì

Một nô bộc của Khánh thị khó xử nói:

“Ông chủ, trên núi có rất nhiều vết đạn trải rộng, không thể biết được cái nào là hắn để lại.”

“Ta đã chuẩn bị rồi.”

Khánh Nhất Bình lạnh nhạt nói:

“Để Tạ Bân dẫn các ngươi đi tìm.”

Tạ Bân là tên của tay bắn tỉa.

“Cho nên, ông chủ bảo ta đổi đạn cho hắn là muốn xem phân bố vết đạn của hắn sao?”

Tay bắn tỉa Tạ Bân hỏi.

Vừa rồi lúc Tạ Bân cầm súng bắn tỉa để bắn, sau khi hắn đứng dậy đã cố gắng để lại mỗi đạn xuyên giáp.

Ở đầu những loại đạn của súng ngắm đặc chủng khác nhau sẽ có những đường vân khác nhau, ví dụ như ở đầu đạn xuyên giáp có một vòng màu đỏ cam, để phân biệt các loại đạn khác nhau.

Nhưng người bình thường sẽ không sử dụng loại đạn đặc chủng này để bắn bia.

Bây giờ chỉ cần tìm những viên đạn đặc chủng này ở bia ngắm phía trên núi thì sẽ biết viên nào là do Khánh Trần bắn ra.

Có đôi khi Tạ Bân cảm thấy ông chủ nhỏ tuổi nhà mình đúng là đáng gờm, làm chuyện gì cũng thường tìm được chi tiết sơ sót của họ.

Hắn không nhịn được mà nghĩ, rốt cuộc người đáng gờm như vậy được sinh ra kiểu gì?

Hẳn là không còn thiếu niên nào giỏi hơn Khánh Nhất đâu…

Tạ Bân dẫn hơn mười nô bộc Khánh thị chạy đến phía sau bia ngắm, tìm kiếm vết đạn ở trên núi, sau đó đánh dấu từng cái.

Khánh Trần đã bắn tổng cộng 17 phát, trong đó có một phát bay sát qua mép bia, còn lại đều trúng bia cả.

Dưới sự dẫn dắt của Tạ Bân, nô bộc của Khánh Nhất đã tìm ra toàn bộ vết đạn sau hơn một giờ.

Khánh Nhất đứng xa nhìn từng kí hiệu vết đạn, nhưng hắn lại không thể tìm được sự liên quan giữa những vết đạn này.

“Tạ Bân, ngươi chụp chỗ này lại, gửi cho cố vấn của cha ta phân tích xem những vết đạn này có tạo ra hình vẽ gì không?”

Khánh Nhất nói.

“Được rồi.”

Tạ Bân gửi ảnh đi.

Nhưng qua nửa giờ, cố vấn của cha Khánh Nhất trả lời:

“Không thể tìm ra quy luật.”

Có nghĩa lúc Khánh Trần nổ súng bắn, hắn không hề giấu dốt, vụng trộm để lại dấu vết gì.

Tay bắn tỉa Tạ Bân ngẫm nghĩ rồi nói:

“Ông chủ, xem ra hắn không có tài năng gì.”

Khánh Nhất gật đầu:

“Đánh giá cao hắn rồi, lấy cường độ của súng ngắn, súng tự động mà hắn khoe khoang, cũng không giống một người sẽ giấu dốt.”

“Ông chủ, cảm giác súng trong 200 mét cũng rất lợi hại.”

Tạ Bân nhắc nhở.

“Ừm ta biết.”

Khánh Nhất gật đầu:

“Nhưng lại có hạn, ta không sợ người ngông cuồng, ta chỉ sợ người nấp trong bóng tối.”

Nhưng hắn không biết Khánh Trần cũng chỉ giả vờ, để mình diễn không có sơ hở gì.

Trên đời này không chỉ có một anh hùng và yêu nghiệt, dù Khánh Trần vẫn là thiếu niên, nhưng rất ít khi có suy nghĩ hư vinh.

Giấu dốt chính là giấu dốt, nếu như trong quá trình giấu dốt còn vụng trộm thể hiện tài năng, đó chính là ngu xuẩn.

Lúc này, Lý Trường Thanh ngồi trên xe lơ lửng nhấn mạnh:

“Hôm nay luyện tập súng ngắm, lần đầu tiên ngươi bắn được bia 600 mét ta đã cảm thấy rất vui rồi, chokhông cần nhụt chí.

Ta đã thông báo với sân tập bắn, về sau lúc nào ngươi cũng có thể đến đây tập bắn.”

Nói rồi, Lý Trường Thanh lấy một tấm thẻ ra:

“Dùng điện thoại của ngươi quét nó, như thế dù đi đến chỗ nào, ngươi chỉ cần cầm điện thoại là có thể kiểm tra thân phận được, ngươi có thể đi toàn bộ Bán Sơn Trang Viên, ngoại trừ một số nơi giới nghiêm ra.

Thậm chí có thể tự do ra vào Bán Sơn Trang Viên.”

“Như vậy có được không?”

Khánh Trần nghi ngờ nói.

“Được, ngươi sắp trở thành giáo viên cận chiến của học đường Lý thị, có địa vị rất cao trong nội bộ Lý thị.”

Lý Trường Thanh nói:

“Nếu có học sinh nào không kính trọng ngươi, dù là ở dòng nào ngươi cũng có thể đánh hắn, hắn không thể đánh trả.”

“Giáo viên của học đường…..có địa vị cao như vậy?”

Khánh Trần không hiểu.

“Đúng vậy, ở Lý thị, vãn bối không thể chống đối trưởng bối, tất cả không thể chống đối gia chủ, trong nhà này chỉ có một người quyết định, đó chính là gia chủ.”

Lý Trường Thanh nói.

Khánh Trần đã hiểu, đây là một gia tộc tập quyền, địa vị của gia chủ không khác gì hoàng đế.

Hắn bỗng nhiên nghĩ đến, có phải Lý thị theo tư tưởng Nho giáo, cho nên mới để ý “trời, đất, vua, cha mẹ, thầy” như thế không.

Nhưng vấn đề là, chỗ ở của gia chủ Lý thị là “Bão Phác Lâu” lại xuất xứ từ Đạo giáo, hai chữ “Bão Phác” vốn xuất xứ từ “Lão tử chương 19”: thấy nguyên sơ, giữ mộc mạc, giảm suy nghĩ, bớt dục vọng.

Điều này khiến Khánh Trần cảm thấy tư tưởng thống trị của Lý thị có chút hỗn tạp.

Lúc này, Lý Trường Thanh mỉm cười nhìn về phía Khánh Trần:

“Sau khi Giảng Võ đường được mở, ngươi chỉ cần lên lớp hai ngày một tuần.

Muốn đứng vững trong học đường Lý thị phải có bản lĩnh thật.

Hôm nay có không ít thiếu niên nhận được tin ngươi muốn mở “Giảng Võ đường”, đều đang chờ đấy.”

Khánh Trần sửng sốt, bỗng có dự cảm không lành.

Lý Trường Thanh cười nói:

“Bây giờ còn muốn làm giáo viên nữa không?”

“Muốn.”

Khánh Trần gật đầu.

“Ồ, lần này ngươi lại không từ chối.”

Lý Trường Thanh hiếu kỳ hỏi:

“Vì sao?”


Chương 608: Luận Bàn

Khánh Trần kiên trì nói:

“Ngươi cũng đã nói rồi, bây giờ ta từ chối, ngươi phải đi tìm người khác, có vẻ rất mất mặt.”

Ánh mắt Lý Trường Thanh sáng lên:

“Cuối cùng ngươi cũng suy nghĩ vì ta.”

Khánh Trần muốn đến học đường làm giáo viên hoàn toàn là vì Lý Thúc Đồng từng gọi điện nói với hắn trước khi đi xa: Điều kiện để sư phụ rời khỏi thành phố số 18 là Khánh Trần phải chọn một con cháu Lý thị để kế thừa Kỵ Sĩ.

Giống như năm đó Lý Thúc Đồng bái sư, sư phụ Lý Thúc Đồng được gia chủ họ Lý nhờ vả, bây giờ truyền thừa thế hệ này lại đến lượt hắn.

Đây là chuyện mà Lý Trường Thanh không biết, nhưng Khánh Trần lại không có cách nào giải thích.

Khánh Trần vốn nghĩ có nên dạy Tiểu Đồng Vân không, nhưng về sau hắn nghĩ lại, luôn cảm thấy như thế sẽ khiến Tiểu Đồng Vân chịu khổ.

Cuộc đời Khánh Trần hắn đã khổ từ bé, cho nên có thể chịu được.

Hắn không cần ép buộc Tiểu Đồng Vân cũng phải chịu như vậy, cứ yên tâm làm một phú bà là được.

Trước đó Khánh Trần từng hỏi Lý Thúc Đồng:

“Nếu như thế hệ này của Lý thị không có một người nào thông qua vấn tâm thì làm sao?”

Lý Thúc Đồng trả lời:

“Vậy thì chờ đến đời sau thôi, dù sao ngươi sống được rất lâu, có thể chịu được năm sáu đời họ, ta cũng không đồng ý sẽ có truyền thừa ngay, chờ ngươi sống qua năm sáu đời, người giao dịch với ta đã không còn sống, không còn ai nhớ đến lời hứa này.

Nhớ đấy, truyền thừa Kỵ Sĩ thà thiếu chứ không được làm ẩu.”

Khánh Trần: “…”

Chắc sư phụ muốn nói, nếu thật sự không tìm thấy có thể quỵt nợ.

Nhưng lại không nói rõ.

Có lẽ đây chính là chính nghĩa của Kỵ Sĩ, nhưng không biết đã lệch lạc đi đâu.

Học đường của Lý thị nằm trong “biệt viện Tri Tân”.

Biệt viện Tri Tân rất lớn, thậm chí còn lớn hơn cả “biệt viện Phi Vân” của Lý Trường Thanh và “biệt viện Thanh Sơn” của Lý Y Nặc cộng lại.

Khánh Trần không chắc hai chữ Tri Tân này có phải là tri tân trong “ôn cố nhi tri tân” (Ôn cái cũ mà biết cái mới) không.

Trước cửa biệt viện có hai cái cây, một cây táo, cây còn lại cũng là cây táo.

Nô bộc của con cháu Lý thị đang chờ ở ngoài cổng, có người cắn hạt dưa, có người trò chuyện, chờ đợi thiếu gia, tiểu thư nhà mình tan học.

Khánh Trần có cảm giác giống trường tư thục ngày xưa vậy.

Lý Trường Thanh giải thích:

“Không được dẫn nô bộc vào trong học đường, học từ sáng đến chạng vạng tối, cơm trưa mang từ nhà đi.

Ở học đường, con cháu Lý thị không được ganh đua so sánh, nhất định phải tự mình làm mọi chuyện.

Đương nhiên, không phải tất cả đều muốn học ở đây, nhưng chỉ có tốt nghiệp học đường mới có thể được sắp xếp một công việc.”

“Nếu phải tốt nghiệp ở đây mới được sắp xếp công việc, vậy còn có người không đi học sao?”

Khánh Trần khó hiểu.

“Đương nhiên là có.”

Lý Trường Thanh nói rồi nhìn về phía Lý Đồng Vân:

“Về sau ngươi ngoan ngoãn đi học cho ta, nghe chưa? Ngũ ca đi sớm, không ai quản ngươi, nhưng về sau ta sẽ để ý tới ngươi.

Nếu ngươi còn trốn học, ta sẽ đánh ngươi đấy.”

Lý Đồng Vân khóc không ra nước mắt, vất vả lắm mới chạy được từ thế giới bên ngoài đến thế giới bên trong để không phải đi học, nàng chỉ muốn yên lặng làm một phú bà nhỏ của tập đoàn thôi.

Sao đột nhiên lại có thêm một bà mẹ nữa vậy?!

Khánh Trần nén cười trong lòng, trên mặt lại làm như không quen với Tiểu Đồng Vân.

Nam Canh Thần cũng giống vậy, định khi nào trở về thế giới bên ngoài sẽ chế giễu một trận.

Khánh Trần đột nhiên hỏi:

“Trước kia ngươi nói mở lại Giảng Võ đường, Giảng Võ đường này đã được mở ra từ trước?”

“Ừm.”

Lý Trường Thanh nói:

“Nhưng mà chỉ mở một khoảng thời gian, cũng chỉ có một giáo viên.

Về sau giáo viên đó rời khỏi gia tộc, Giảng Võ đường cũng đóng cửa.”

Khánh Trần sửng sốt, giáo viên thế nào mà ngay cả Giảng Võ đường cũng phải đóng cửa:

“Giáo viên này có gì đặc biệt?”

“Không có gì đặc biệt, là Thất ca của ta.”

Lý Trường Thanh bình tĩnh nói:

“Từ khi hắn làm giáo viên, về sau đám học sinh không phục giáo viên mới nữa, cho nên không ai dạy được, có bao nhiêu người đến đều bị lừa đi hết.”

Thất ca của ngài không phải là sư phụ ta sao, Khánh Trần nói thầm trong lòng.

Hoá ra mình cũng đang thừa kế nghiệp cha?

Lý Y Nặc đột nhiên nói:

“Cô cô, ta nghe nói đều bị ngươi lừa đi?”

“Ha ha ha ha, việc này mà ngươi cũng biết?”

Lý Trường Thanh cười che giấu vẻ xấu hổ:

“Là cha ngươi nói sao?”

Vẻ mặt Khánh Trần rất kì quái, cho nên Lý Trường Thanh mới là kẻ đầu têu việc Giảng Võ đường phải đóng cửa năm đó, mà bây giờ đối phương lại muốn mình mở lại Giảng Võ đường.

Lúc mấy người muốn tiến vào biệt viện Tri Tân, bên trong đám nô bộc bỗng nhiên có một người đi tới nghiêm túc nói:

“Chào buổi sáng bà chủ Trường Thanh.”

Lý Trường Thanh mỉm cười hỏi:

“Có chuyện gì sao?”

“Người bên cạnh ngài là giáo viên mới của Giảng Võ đường sao?”

Nnô bộc khách khí hỏi.

“Không sai, là hắn.”

Lý Trường Thanh nói:

“Ngươi muốn tìm hắn luận bàn?”


Chương 609: Hóng Chuyện

“Đang có ý này.”

Nô bộc nói:

“Ta cũng giỏi cận chiến, ta cho rằng mình thích hợp làm giáo viên ở Giảng Võ đường hơn hắn.”

Lý Trường Thanh mỉm cười, nàng chẳng những không ngăn cản, ngược lại còn hứa hẹn:

“Nếu ngươi có thể thắng hắn, ta sẽ tìm hợp đồng bán thân của ngươi ở công ty và hủy, cho phép ngươi vào Giảng Võ đường dạy học.”

Khánh Trần sửng sốt, Lý Trường Thanh xem náo nhiệt mà không sợ phiền phức lớn sao.

Nhưng mà vẫn chưa xong, ngay sau đó Lý Trường Thanh lại nói với tất cả nô bộc:

“Tất cả các ngươi đều được như thế, đánh thắng hắn sẽ có thể thoát khỏi nô tịch, trở thành giáo viên.”

Khánh Trần trợn mắt há hốc mồm, ở đây phải có ít nhất ba bốn mươi nô bộc!

Hắn trông thấy ánh mắt mọi người đều sáng rực!

Quan trọng là ở đây không có cao thủ cấp bậc rất cao nào chứ?

Lý Trường Thanh quay đầu nhìn Khánh Trần, khẽ cười:

“Có một điều ngươi không cần lo lắng, hôm qua ta đã nói với đám nhóc con kia rồi, ai dám mang nô bộc cấp E trở lên đến, một năm sau không được ra khỏi Bán Sơn Trang Viên.”

“Vậy ngài bảo kêu họ xông lên?”

Khánh Trần bắt được điểm chính.

Lý Trường Thanh cười:

“Nếu không sao ngươi thu phục mọi người… Ta thích nhìn dáng vẻ lúc ngươi đánh thắng người khác, rất có sức hấp dẫn.

Yên tâm, đánh xong trận này họ sẽ phục.”

Khánh Trần nhìn đám nô bộc bao vây trước mặt, nghiêm túc xác nhận:

“Từng người lên đúng không?”

Đám nô bộc sửng sốt, sau đó chân thành nói:

“Từng người lên, xin đừng lo lắng.”

“Vậy tốt rồi.”

Khánh Trần nhẹ nhàng thở ra.

Đám nô bộc kinh ngạc, họ nhìn nhau, nghe Khánh Trần nói vậy, có vẻ chỉ cần là từng người lên thì sẽ không có vấn đề?

Trong nhà chính ngăn nắp của biệt viện Tri Tân, tiên sinh đang dạy lớp số học.

Đang học, ngoài biệt viện bỗng nhiên truyền đến những tiếng kêu thảm và kêu rên liên tiếp.

Có học sinh quay đầu nhìn ra ngoài cửa, muốn xem đã xảy ra chuyện gì.

Kết quả vừa mới quay đầu, tiên sinh học đường đã tiện tay bẻ gãy một viên phấn, ném trúng đầu học sinh này, nhưng vẫn không ngừng giảng bài:

“Biến ngẫu π không đổi, nhìn vào góc vuông…”

Học sinh kia đau đớn ôm lấy đầu, một cục u nổi lên ngay lập tức.

Bây giờ đã là thời đại thông tin toàn diện, dạy học cũng không cần dùng phấn viết lên bảng đen.

Nhưng mà không biết học đường Lý thị giữ lại truyền thống từ bao giờ, trên bàn giáo viên lúc nào cũng có một hộp phấn, dùng để bẻ ra ném học sinh.

Vì tiên sinh chưa từng dùng phấn để viết chữ, dần dà, đám con cháu Lý thị cũng không biết phấn dùng để viết bảng đen.

Từ khi họ hiểu chuyện, phấn là để tiên sinh ném người ta, không còn công dụng khác.

Giống như thước vậy.

Có vài con cháu còn buồn bực, vì sao trong học đường lại chuẩn bị cho tiên sinh mất loại “vũ khí” kì quái này chứ?

Lúc này, các học sinh đã bắt đầu truyền giấy: Có phải tiên sinh của Giảng Võ đường đến rồi không.

Một học sinh khác đáp lại: Chắc rồi, nếu không lấy đâu ra những tiếng kêu thảm thiết đó, cũng không biết là nô bộc nhà ai gặp nạn.

Theo họ nghĩ, giáo viên cô cô Trường Thanh sắp xếp chắc chắn rất lợi hại, dù sao cô cô Trường Thanh đã rất lợi hại rồi.

Chỉ là họ cũng muốn ra oai với đối phương, cũng không phải ai muốn làm giáo viên của học đường Lý thị cũng được đâu.

Cho nên, mỗi người họ đều mang mội nô bộ cấp E của dòng bên mình đến, định dùng chiến thuật biển người để giáo viên tiên sinh nhớ lâu.

Mặc kệ nô bộc cấp E đó có hiểu về cận chiến hay không, đông người là có thể đè chết giáo viên được, chưa bao giờ nghe nói một cấp E có thể đánh một lúc mười mấy người đâu.

Đương nhiên, họ cũng sẽ không chơi quá mức, chỉ cần để giáo viên ngã xuống, xám xịt cút đi là được.

Hơn nữa việc này cũng được cô cô Trường Thanh ngầm đồng ý!

Một đứa con cháu viết giấy đưa cho người ngồi cùng bàn: Đánh cược không, là nô bộc nhà nào đánh bại giáo viên?

Một học sinh khác đáp lại: Cược mười nghìn đồng, nhà Lý Khác.

Hơn ba mươi người thay nhau đánh, giáo viên tiên sinh có lợi hại đi nữa cũng sẽ có lúc phải ngã xuống, cho nên họ đánh cược là, giáo viên tiên sinh sẽ ngã xuống khi gặp nô bộc nhà nào.

Lúc này, tiếng kêu thảm thiết bên ngoài nhà chính vẫn còn truyền đến, khiến tiên sinh đang giảng bài trên bục cũng chậm rãi dừng tiết tấu lại, đi ra bên ngoài.

Hắn muốn ngăn cản.

Nhưng mà có học sinh thận trọng nhắc nhở:

“Vương tiên sinh, đây là Trường Thanh cô cô gây ra, ta đề nghị ngài đừng nên để ý.”

Vương tiên sinh vừa nghe thấy tên Lý Trường Thanh, lập tức thu chân về:

“Quá đáng…..Bài học hôm nay chỉ đến đây thôi, thời gian còn lại ngồi trong phòng tự học cho ta.”

Nói rồi, Vương tiên sinh đi ra đằng sau biệt viện Tri Tân, uống trà hóng chuyện.

Các học sinh thấy thế thì hò hét nhốn nháo.

Mọi người cũng không dám rời khỏi vị trí, ai nấy đều cố thò cổ ra ngoài nhìn.

“Các ngươi nói xem, giáo viên tiên sinh sẽ không bị giết chết chứ?”

“Chắc chắn là không đến mức chết, đám nô bộc có chừng mực, hơn nữa chắc chắn cô cô Trường Thanh cũng ở đó.”


Chương 610: Lý Khác Và Vương Quảng

“Vậy ngươi nói xem cô cô Trường Thanh có trách tội chúng ta không?”

“Không đâu, việc này không phải do nàng ám chỉ sao?”

“Nhưng tại sao nàng lại muốn ám chỉ chuyện này…”

Lúc này, tiếng kêu thảm thiết vẫn còn truyền đến từ bên ngoài học đường.

Trong học đường, đám con cháu Lý thị cực kì hưng phấn.

Đột nhiên, một cậu bé ngồi trong góc lạnh lùng nói:

“Các ngươi phái một đám người đi đánh thay phiên, hơn ba mươi nô bộc đánh một người.

Các ngươi không nên cảm thấy hưng phấn vì loại chuyện này, hẳn phải cảm thấy xấu hổ.”

Hắn vừa nói xong, rất nhiều học sinh đều hậm hực ngồi xuống.

Cũng có học sinh phản bác:

“Lý Khác, ngươi cũng không cần giả vờ hiên ngang lẫm liệt đâu, nếu là giáo viên mở lại Giảng Võ đường, vậy dĩ nhiên phải đối phó được với loại chuyện nhỏ nhặt này mới đúng.

Ta nghe cha ta nói, năm đó lúc Thất thúc còn ở Giảng Võ đường, không ai là đối thủ của hắn!”

Tiểu nam hài cười lạnh:

“Thất thúc là Kỵ Sĩ, giáo viên này có phải không?”

Ở trong mắt cậu nhóc, Kỵ Sĩ biết đánh là bình thường, nhưng không phải tất cả giáo viên của Giảng Võ đường đều là Kỵ Sĩ.

Trên thực tế, hắn mới là người khinh thường giáo viên mới này nhất, vì hắn cảm thấy sau khi Thất thúc rời khỏi nhà họ Lý, Giảng Võ đường phải bị đóng cửa vĩnh viễn, vì không ai có thể thay thế địa vị truyền thuyết của Thất thúc Lý Thúc Đồng trong lòng hắn.

“Vậy không phải ngươi cũng phái ra cao thủ cận chiến lợi hại nhất trong dòng thứ nhất của các ngươi sao?”

Có người không phục nói:

“Ta còn nghe nói, cao thủ mà ngươi dẫn đến có thể so sánh với võ trạng nguyên của tập đoàn quân số 1 năm nay! Ngươi nói chúng ta nên cảm thấy xấu hổ, vậy còn ngươi?”

“Ta chỉ muốn hắn biết khó mà lui.”

Lý Khác cười lạnh nói.

Lúc này, tiếng chuông trong học đường vang lên, tan học.

Một đám học sinh chen chúc chạy ra bên ngoài học đường.

Đúng là điên cuồng giống như được ra về vậy.

Chỉ là đến khi họ chạy đến cổng biệt viện Tri Tân mới ngây người ra, chỉ thấy một đám nô bộc đang nằm ngoài cửa, Lý Trường Thanh cô cô nhẹ nhàng mỉm cười nhìn họ, nhưng cũng không nói gì.

Các học sinh tìm kiếm nô bộc nhà mình trên mặt đất, lại phát hiện đều không ngoại lệ, 31 tên nô bộc đều ngã xuống hết.

Sắc mặt ai nấy đều tím xanh, có vẻ là ngạt thở hôn mê.

Trong đám người, Lý Khác vẫn luôn lạnh mặt cũng kinh ngạc đứng ở cổng.

Một màn trước mắt thực sự quá chấn động, cao thủ cận chiến mà hắn dẫn tới cũng đã bất tỉnh nằm trên mặt đất.

Một giây sau, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn thiếu niên đang thở dốc, quay lưng về phía họ.

Khánh Trần nghe được tiếng bước chân ồn ào thì quay người lại, sau đó toét miệng cười:

“Các ngươi gây chuyện lớn rồi.”

….

“Các ngươi chính là những người gây ra chuyện này sao.”

Câu nói vang lên trong bầu không khí tĩnh lặng, tăng thêm sự uy hiếp.

Câu nói này khiến 31 học sinh nhận ra, có vẻ huấn luyện viên mới tới Giảng Võ đường không phải người bình thường.

Bởi vì mọi người đều nghĩ, làm gì có giáo viên nào sẽ uy hiếp học sinh một cách trắng trợn như vậy…

Khánh Trần đang thở dốc, mặc dù nhìn hắn có vẻ rất mệt mỏi, nhưng trên người lại không có bất cứ vết thương ngoài da nào.

Điều này có nghĩ là gì? Chẳng có ai trong ba mươi mốt người hầu có thể khiến hắn bị thương!

Ngay cả người được tuyển chọn trong quân đội liên bang như Vương Quảng do Lý Khác ở nhánh thứ nhất của Lý thị mang tới cũng không thể.

Có một học sinh mập mạp nói:

“Hắn thật sự là cấp E thật sao, hay cô Trường Thanh mang tới một cao thủ cấp C hoặc cấp D gì đó, rồi rồi lừa chúng ta là cấp E…”

Đám người nhận ra, tên mập mạp đang nghi ngờ Khánh Trần gian lận!

Thật ra suy nghĩ của họ cũng rất bình thường, vì lúc trước chưa có ai nhìn thấy một tên cấp E nào có thể đánh bại nhiều đối thủ cùng cấp như thế.

Phải biết rằng, cả 31 người hầu đều bị đánh đến mức hôn mê bất tỉnh, nếu họ đang ở trên chiến trường thì hôn mê chẳng khác gì đã chết.

Lý Trường Thanh chớp mắt, sau đó đi véo tai tên mập mạp:

“Ngươi đang nói cái gì thế hả, ngươi nghĩ cô của ngươi là loại người này sao?”

“Đau đau đau đau đau!”

Tên mập mạp vội gào lên:

“Cô Trường Thanh, ta sai rồi!”

Một học sinh đứng cạnh khẽ nói:

“Không phải chúng ta cố tình nghi ngờ, nhưng chuyện này rất khó tin, tự ngài nghĩ xem, làm sao một tên cấp E có thể đánh bại 31 tên cấp E, chuyện này không khoa học chút nào?”

Tiểu Đồng Vân nghe thấy thế thì không nhịn nổi nữa:

“Khánh Trần ca chính là hạng hổ Quyền Vương của thành phố số 18, ngay cả võ sĩ cấp Lục Địa Tuần Hành cũng bị hắn đánh chết!”

Cái tên Khánh Tiểu Thổ có thể lừa được người khác, nhưng làm sao lừa được những người trong Lý thị, nên mọi người mới gọi hắn là Khánh Trần như trước.

Các học sinh thấy Lý Đồng Vân thanh minh giúp hắn thì rất ngạc nhiên, nàng là một trong số những nhân vật lớn trong trường, nên những gì nàng nói nhất định là thật.

Họ đều biết hắc quyền là gì, nên khi nghe thấy Lý Đồng Vân nói Khánh Trần là Quyền Vương hạng hổ ở thành phố số 18 thì không biết nên phản bác kiểu gì…

“Khánh Trần? Hắn chính là Khánh Tiểu Thổ sao?”

Có người nói:

“Ta từng được nghe thấy tên này, nhưng chúng ta không được đi xem trận đấu giành chức Quyền Vương hạng hổ của hắn…”

Lúc này, Lý Khác đi xuyên qua đám người, rồi lại gần cao thủ Vương Quảng mà hắn mang tới, sau đó bình tĩnh nhấn vào huyệt nhân trung đối phương.

Khánh Trần đứng bên cạnh lẳng lặng nhìn, hắn bỗng cảm thấy thiếu niên này có vẻ khá thú vị.

Sau đó, Vương Quảng ho khan hai tiếng rồi từ từ tỉnh lại.

Hắn vừa sờ lên cổ mình, vừa nhớ lại những chuyện vừa xảy ra lúc trước.

Lý Khác đứng ngay trước mặt Khánh Trần rồi bình tĩnh hỏi Vương Quảng:

“Huấn luyện viên mới tới là cấp E thật sao?”

Khi Vương Quảng nghe thấy câu hỏi của Lý Khác thì tỉnh táo lại một chút:

“Thưa thiếu gia, hắn chắc chắn là cấp E, hắn không dùng sức mạnh mà chỉ sử dụng kỹ năng của bản thân.

Vì trên người hắn có vết thương nên không thể dùng sức quá lớn.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box