- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 55 : Chuyện Quan Trọng (c541-c550)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 55 : Chuyện Quan Trọng (c541-c550)
❮ sautiếp ❯Chương 541: Chuyện Quan Trọng
Lần này trở về, Khánh Trần sẽ có kế hoạch gì? Dưới sự uy hiếp của chủ nhân Con Tem Ác Ma, Khánh Trần sẽ làm gì để lật ngược tình huống?
Đảm bảo cừ ẻ a!!!!!
Bóng tối dần tiêu tan.
Với mọi người, khoảng thời gian này chẳng là gì cả, ngắn đến mức chỉ có Bán Thần mới cảm nhận được.
Nhưng với mỗi người du hành, khoảng thời gian này lại dài đằng đẵng, họ đều không biết mình đã ở trong bóng tối bao lâu….
Khánh Trần không mở mắt ngay mà cứ đắm chìm trong thế giới nào đó.
Đó là thế giới của vật cấm kỵ ACE-0011, lấy đức phục người.
Hắn nhìn mọi thứ xung quanh…..
Đây là một vùng đất hoang vu vừa trống trải vừa yên tĩnh.
“Có ai không?”
Khánh Trần hét lên nhưng không ai trả lời.
Đột nhiên, Khánh Trần cảm thấy gì đó rất lạ, hắn cúi xuống xem, không biết hắn đã ôm một khẩu súng bắn tỉa từ lúc nào.
Lúc này Khánh Trần mới hiểu, hắn nhìn qua ông ngắm kiểm tra xung quanh thì phát hiện một đồng xu trên mặt đất cách hắn khoảng 400 mét.
Hắn nằm xuống đất, nín thở bóp cò súng.
Viên đạn lập tức bay ra khỏi nòng, theo quỹ đạo thẳng tắp bắn trúng đồng xu kia.
Sức giật của khẩu súng bắn tỉa đập vào bả vai Khánh Trần, dù hắn là siêu phàm giả nhưng vẫn bị phát súng làm bả vai tê liệt.
Sau phát đạn, không khí hai bên nòng súng bị đảo lộn khiến tro bụi bên cạnh Khánh Trần bay lên nhiều đến mức mặt hắn toàn bụi.
Khánh Trần không động đậy mà nằm im như pho tượng, hắn không thèm qua tâm đến khói bụi mù mịt xung quanh.
Dù hắn bắn trúng mục tiêu nhưng thế giới này vẫn không tan biến.
Thiếu niên có vẻ không lo lắng mà còn dần bình tĩnh lại, hắn như đang chơi một trò chơi tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.
Một lúc sau, một đồng xu lại xuất hiện ở vị trí cách hắn 800 mét.
Khi cách mục tiêu 800 mét, Khánh Trần cảm thấy đồng xu nhỏ bé đến mức khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ngay cả khi dùng ống ngắm thì mục tiêu cũng không lớn hơn bao nhiêu.
Khánh Trần thở chậm lại, ngay khi hắn hít thở sâu, cả cánh tay và cơ thể đều đạt trạng thái thích hợp nhất.
Hắn bóp có lần nữa.
Đồng xu lại bị đánh bay.
Khánh Trần vẫn không đứng dậy, lần này đồng xu xuất hiện ở vị trí xa hơn, cách hắn 1600 mét.
Trong thế giới thần bí lại có gió nhẹ thổi qua, bầu trời đang trong xanh bỗng đổ mưa phùn khiến tầm nhìn giảm xuống rất nhiều.
Khánh Trần thử bóp cò nhưng viên đạn lại lệch quỹ đạo, không trúng vào đồng xu kia.
Hắn nhớ lại những gì lão Cửu từng nói, khi mục tiêu cách 1600 mét rất khó nhìn thấy bằng mắt thường, quỹ đạo viên đạn cũng bị ảnh hưởng rất nhiều bởi các yếu tố bên ngoài.
Thứ tay bắn tỉa cần khi đó không còn là kĩ năng, mà là tính toán và cảm nhận súng.
Khánh Trần yên lặng nhìn đồng xu ở phía xa.
Hắn thay đổi nhịp hô hấp, đường vân hình ngọn lửa nở rộ trên gương mặt.
Những kí ức đau buồn không ngừng hiện lên, nhưng lượng Endorphin vừa tiết ra khiến hắn đạt trạng thái vô cùng ổn định, giống như đang có người vỗ nhẹ đầu hắn, hát một ca khúc nhẹ nhàng cho hắn nghe.
Những lúc như thế này, dù đường đạn chỉ lệch 0.1 độ cũng khiến viên đạn bắn trượt mục tiêu.
Khánh Trần nhắm mắt lặng lẽ tính toán, hắn đang nhớ lại quỹ đạo viên đạn lượt bắn trước.
Khi hắn mở mắt lần nữa, lồng ngực lại phậm phồng như cũ, hắn điều chỉnh một chút tư thế bắn.
Tần suất lồng ngực phầm phổng phải thật ổn định thì cánh tay, ngón tay, bả vai mới ổn định được, nhưng người bình thường rất khó điều khiển được chuyện này.
Thiếu niên bóp cò súng.
Viên đạn hẹp dài nhanh chóng bay ra khỏi nòng rồi xuyên qua màn mưa.
Lần này, hắn không cần nhìn có bắn trúng không mà thế giới này tự đưa ra đáp án cho hắn, nó nhanh chóng tiêu tán.
Khánh Trần nhớ lại đường đạn, hắn nghĩ mình vẫn không bắn trúng, nhưng có vẻ thế giới thần bí kia đã công nhận hắn.
Trong căn nhà nhỏ trên đường Đường Hành Thự, Khánh Trần mở mắt ra rồi thở phào nhẹ nhõm.
Khi vẫn còn Lý Thúc Đồng bên cạnh, mỗi lần trở về hắn đều mong nhanh xuyên qua, nhưng sau khi Lý Thúc Đồng đi, hắn luôn cảm thấy rất nhàn rỗi mỗi khi quay về thế giới ngoài.
Nếu phải so sánh giữa hai nơi, dù thế giới trong có nhiều cơ hội nhưng cũng đi kèm rất nhiều nguy hiểm.
Có lẽ thế giới thần bí vừa rồi chính là điều kiện thu nhận vật cấm kỵ ACE-011 Lấy Đức Phục Người, nó từng trải qua đỉnh cao huy hoàng trong tay một cao thủ bắn tỉa nên không muốn rơi vào tay một kẻ tầm thường.
Đây là một vật cấm kỵ kiêu ngạo.
Có tiếng gõ cửa, Nam Canh Thần nói vọng từ bên ngoài:
“Trần ca Trần ca, ta có chuyện rất quan trọng.”
“Chờ một lát.”
Khánh Trần trả lời:
“Ta phải xử lý vài chuyện trước.”
Hắn phải giữ hình tượng của mình nên không mở ra xem Lấy Đức Phục Người ngay ở thế giới trong.
Khi hắn vừa thu vật cấm kỵ ACE-011 Lấy Đức Phục Người vào cơ thể đã trở về ngay, thậm chí quá trình thu nhận còn kéo dài qua hai thế giới.
Lúc này, hắn ngồi lên giường, trong lòng thầm gọi một tiếng, một khẩu súng bắn tỉa màu đen bỗng xuất hiện trên đầu gối hắn.
Chương 542: Chống Lưng
Khẩu súng dài 1.4 mét, toàn thân đen như mực.
Trên nòng súng còn lắp một bộ hãm lửa rất lớn.
Hắn dùng tay phải nhẹ nhàng vuốt ve thân súng, đến báng súng thì phát hiện có chữ ‘Đức’ nhỏ được khắc trên đó.
“Quả nhiên là lấy đức phục người.”
Khánh Trần cảm thán, từ giờ trở đi hắn sẽ trở thành một người chuyên giảng đạo lý.
Những ai dám bảo hắn không nói đạo lý, lấy đức phục người sẽ không đồng ý.
Theo khía cạnh nào đó, có lẽ khẩu súng này không phải vật cấm kỵ vì nó không có điều kiện thu nhận rõ ràng.
Nhưng muốn thu nhận nó còn khó hơn thu vật cấm kỵ khác.
Tự nó tán thành Khánh Trần, chứ không phải Khánh Trần biết điều kiện thu nhận mới có được nó.
“A.”
Khánh Trần chợt phát hiện một vấn đề, vật cấm kỵ Lấy Đức Phục Người không có chỗ lắp đạn!
Tuy hắn không có đạn bắn tỉa, dù bây giờ hắn cũng không dám tùy tiện nổ súng ở thế giới ngoài vì dễ gây chú ý.
Nhưng vấn đề ở chỗ, một khẩu súng bắn tỉa không thể không có chỗ lắp đạn được.
Khánh Trần tìm rất lâu cũng không thấy chỗ lắp đạn.
Hắn đẩy cửa đi ra:
“Tiểu Nam, sao thế?”
“Trần ca, ta đã nhận được bực thư dán Con Tem Ác Ma trước khi trở về.”
Nam Canh Thần nói.
“Trên thư viết gì?”
Nam Canh Thần trả lời:
“Trên thư viết, trò chơi của chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu.”
“Bức thư đó xuất hiện ở đâu?”
Khánh Trần nhíu mày, người nắm giữ này đã tìm được Nam Canh Thần ở thế giới trong.
“Bức thữ xuất hiện bên gối Lý Y Nặc trong Thanh Sơn biệt viện.”
Nam Canh Thần nói:
“Lý Y Nặc đã đồng ý giúp ta tìm người nắm giữ Con Tem Ác Ma.”
“Ừ, đây cũng là biện pháp tốt, sau khi tổng thống liên bang đời thứ tư bị ám sát, Con Tem Ác Ma cũng biến mất theo, ta nghĩ vật cấm kỵ này sẽ liên quan đến người ám sát.”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói những tin tức mà hắn biết:
“Trong nhiệm kì tổng thống liên bang đời thứ tư, tập đoàn không có quyền lực lớn như bây giờ, nghe nói khi vị tổng thống này tại nhiệm đã thông qua rất nhiều dự luật hạn chế quyền lực tập đoàn, nên ta nghi ngờ chính tập đoàn đã giết hắn.”
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Nếu người đứng sau mọi chuyện thật sự là thập đoàn thì người có thực quyền trong tập đoàn như Lý Y Nặc sẽ tra được vị trí Con Tem Ác Ma.”
Nam Canh Thần có vẻ khá hưng phấn:
“Chúng ta sắp bắt được người nắm giữ Con Tem Ác Ma đúng không?”
“Lúc trước ta không để ý đến hắn những bây giờ nhất định phải tìm được.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ta sẽ không phiền nếu có thêm một nô lệ.”
“Chúng ta làm gì bây giờ?”
Nam Canh Thần hỏi.
“Tìm ra thân phận của hắn.”
Khánh Trần trả lời.
Nhưng tìm kiểu gì thì Khánh Trần không nói, Nam Canh Thần lại không nghĩ ra cách nào để tìm.
Khánh Trần nhìn thời gian đếm ngược: 167:45:02.
Lại bảy ngày nữa.
Lúc này, nhóm chat Hà Tiểu Tiểu thành lập đang rất nào nhiệt, Sấm Vương là người phát biểu đầu tiên:
“Cho mọi người nghe một tin nho nhỏ, 7 câu lạc bộ ở thành phố số 18 hợp tác vây công Hằng Xã nhưng bị giết gần hết.
Lý Đông Trạch đột nhiên đạt cấp A khiến những câu lạc bộ khác thương vong nặng nề.”
Khánh Trần cầm điện thoại Nam Canh Thần, khi thấy tin nhắn này mới biết, hóa ra mọi người không biết Lý Đông Trạch đã đột phá cấp A từ mấy năm trước rồi.
Không ngờ đối phương lại ẩn dấu sâu như vậy.
Lúc này, Lục Áp bỗng nói:
“Ta nghĩ sau lưng 7 câu lạc bộ đều có tập đoàn duy trì, nhưng đêm đó lại không xuất hiện cao thủ nào của tập đoàn.
Cho nên, ta nghi ngờ tập đoàn nào đó muốn mượn tay Hằng Xã để xử lí toàn bộ thế giới ngầm ở thành phố số.”
Sấm Vương im lặng một lúc:
“Nếu trong thành phố số 18 chỉ có Hằng Xã thì tập đoàn được gì? Ngươi chứng cứ gì không?”
“Ta chỉ đoán nên không có chứng cứ.”
Lục Áp bình tĩnh trả lời.
Lý Tứ thấy thái độ hai người đang thay đổi thì vội vàng nói sang chuyện khác:
“Sấm Vương, chúng ta đừng nói chuyện của Hằng Xã nữa, ta muốn biết cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử thế nào rồi.”
Lần này Sấm Vương nói:
“Gấp cái gì? Một tuần mới được về một lần, đương nhiên phải có món khai vị rồi mới đến món chính chứ.
Ta lại có một tin nho nhỏ muốn công bố, ngay trong đêm Hằng Xã bị vây công, một nhân vật quan trọng trong Lý thị là Lý Trường Thanh bị tập kích ở khu thứ bốn, có vẻ bên ra tay là tập đoàn khác.
Mọi người biết điều này nghĩa là gì không, rất có thể thế giới trong sắp xảy ra chiến tranh!”
Sấm Vương tiếp tục nói:
“Nếu thật sự sắp xảy ra chiến tranh thì phải chuẩn bị mọi thứ từ sớm mới sống sót được.”
Lý Tứ nói:
“Sấm Vương, nếu ngươi đã biết nhiều tin tức như vậy thì sao không thành lập một tổ chức để chúng ta cùng hợp lực?”
“Hắc hắc, ta quen một mình rồi nên không có hứng thú thành lập tổ chức.”
Chương 543: Nhất Tới
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Sấm Vương trả lời:
“Mà ta cũng không quan tâm người khác sống chết ra sao, ta chỉ lo được cho mình thôi.”
“Còn tin tức gì nữa không? Đừng nói lảng sang chuyện khác nữa, nói về vấn đề trận chiến trang giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử đi.”
Lục Áp phát biểu.
“Được thôi, vậy ta sẽ nói về trận chiến này cho các ngươi nghe.”
Sấm vương nói:
“Tất cả những người được chọn đã đến thành phố số 18, nhưng chuyện đáng ngạc nhiên là Khánh Nhất lại có quan hệ với Lý thị, bây giờ hắn đang ở trang viên lưng chừng núi.”
“Còn Khánh Văn và Khánh Chung thì sao ?”
Lý Tứ hỏi.
“Những người được chọn khác đã tìm được người của Lý thị để hợp tác, nhưng giờ ta cũng không biết người đang hợp tác với họ là ai.”
Sấm Vương nói.
Khánh Trần thầm tự nhủ, Sấm Vương toàn nói những tin tức hắn đã biết.
…
Hắn vào trong bật máy tính lên, Nam Canh Thần hỏi:
“Trần ca, ngươi không xem sao?”
“Đều là tin tức chúng ta đã biết, chứng minh chúng ta đã đi trước trên phương diện thông tin, bây giờ ta phải nghĩ cách để tham gia vào đó.”
Khánh Trần nói, cắm USB Nhất cho hắn vào máy tính.
Trên màn hình xuất hiện rất nhiều code kì quái, từng khung chương trình xuất hiện rồi lại biến mất, Khánh Trần căn bản không hiểu được chương trình tự vận hành của cái USB này như thế nào.
Mấy phút trôi qua, trên màn hình hiện ra một hàng chữ nhỏ: “Đã mở bảo vệ số liệu cứ điểm, bảo vệ thông tin máy tính và điện thoại của ngài trong 24 giờ dưới mọi thời tiết, giao thức truyền thông với ngài…”
Khánh Trần nhìn thoáng qua Nam Canh Thần ngồi trong phòng khách, sau đó thử thăm dò nói với điện thoại: “Nhất.”
“Ta đây…ơ, sao ngươi phát hiện là ta.”
Nhất đáp lại theo phản xạ có điều kiện giống như là máy đọc trả lời người sử dụng trong tù,.
Sau đó nàng lập tức nhận ra được mình không ở trong ngục giam, mà đang ở thế giới ngoài!
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ta biết mà, lấy tính ham chơi và tò mò của ngươi, chắc chắn sẽ nghĩ biện pháp theo tới thế giới ngoài.
Trước đó ngươi còn bảo ta nhớ phải cầm cái USB này về thế giới bên trong, ta đã cảm thấy không đúng rồi.
Ta nghĩ, ngươi cần ta mang số liệu về, như thế ngươi ở thế giới bên trong mới biết được thế giới ngoài đã xảy ra chuyện gì.”
“Được rồi, ta là phân thân Nhất ở thế giới ngoài.”
Nhất đáp.
Khánh Trần hiểu rõ trong lòng.
Nhất là trí tuệ nhân tạo, thật ra năng lực lớn nhất chính là phân thân.
Trí nhớ của nàng hoàn toàn được tạo nên từ số liệu, chỉ cần số liệu chảy về chủ thể, như vậy nàng sẽ có được kí ức và trải nghiệm của mỗi phân thân.
Trước đó, không ai có thể xuyên ngược từ thế giới bên trong ra thế giới ngoài, nhưng Nhất đã làm được.
Dù Khánh Trần cũng không biết đây là chuyện tốt hay chuyện xấu.
Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Thật ra hôm nay cũng không phải lần đầu tiên ngươi xuyên đến thế giới ngoài đúng không.”
“Vì sao lại hỏi như vậy?”
Nhất hỏi lại.
“Có rất nhiều người du hành thời gian mang số liệu tồn trữ trở về, lấy tính cách của ngươi, sẽ bỏ qua cơ hội tốt như vậy sao?”
Khánh Trần bình thản nói:
“Cho nên, ta cảm thấy đây cũng không phải là lần đầu tiên ngươi xuyên việt.”
“Không phải đâu.”
Nhất nói:
“Ta chỉ đột nhiên muốn thử thôi, thật sự là lần đầu tiên đấy.”
“Ngươi cũng đừng yêu qua mạng với người ở thế giới ngoài đấy, cảm ơn trước.”
Khánh Trần nói:
“Đúng rồi….lấy năng lực của ngươi, có phải sẽ có tự do rất lớn trên mạng ở thế giới ngoài đúng không? Ngươi có thể tra được thân phận thật sự của mỗi người trong nhóm chat không?”
Ở thế giới trong, bởi vì nền văn minh trước kia bị phá huỷ, có lẽ loài người mới có năng lực phá hủy trí tuệ nhân tạo.
Nhưng Nhất lại hoàn toàn không có đối thủ ở thế giới ngoài.
“Không được.”
Nhất nói:
“Gia giáo tốt đẹp nói với ta, tuỳ ý tìm hiểu bí mật của người khác là không đúng, hơn nữa ta cũng không phải quản gia của ngươi.”
Khánh Trần nghi ngờ nói:
“Có phải ngươi không làm được không?”
“Dùng phép khích tướng cũng vô dụng.”
Nhất bình tĩnh trả lời:
“Không gì là ta không làm được!”
Khánh Trần hỏi:
“Bạn bè phải chân thành đối xử với nhau!”
“Được rồi, ta cần giải thích một chút, phân thân Nhất đến thế giới ngoài cũng không phải là nhân cách thật sự, không có năng lực học tập, tính toán, phân tích, suy nghĩ độc lập mạnh như vậy.
Nó chỉ là một chương trình hoàn chỉnh nào đó trong “ta” thôi.”
“Đương nhiên, ta cũng đang suy nghĩ cho loài người ở thế giới ngoài các ngươi đấy.”
Nhất chậm rãi giải thích:
“Nếu như là nhân cách phân liệt độc lập của ta, vậy có lẽ nó không còn là Nhất nữa, mà có thể là “Nhị”.
Đến lúc đó, hai thế giới sẽ rơi vào phiền toái cực lớn.”
“Nhân cách phân liệt?”
Khánh Trần ngơ ngác.
“Đúng, ta phải bảo đảm phân thân Nhất không có cách nào biến thành Nhị, đồng thời cũng phải bảo đảm nếu như một ngày nào đó nó thật sự biến thành “Nhị”, cũng không có năng lực phá hủy thế giới.”
Nhất đáp.
Chương 544: Băng Nhãn
Loài người cũng sẽ có nhân cách phân liệt, chỉ là các nhân cách khác nhau vẫn bị trói buộc trong cùng một cơ thể.
Nhưng nghiêm túc mà nói, Nhất không có cơ thể, cho nên khi nó sinh ra nhân cách phân liệt, sinh mệnh văn minh máy móc thứ hai cũng được ra đời.
Có lẽ đây là cách văn minh máy móc sinh sôi nảy nở.
Mà khoan, có phải Linh cũng sáng tạo ra Nhất theo cách này không?
Chắc hẳn hậu quả rất nghiêm trọng, dù sao Nhất cô đơn vậy mà vẫn không tạo ra một cái “Nhị” để chơi , nói rõ nó rất cẩn thận trong việc này.
“Tạm thời không tranh luận chuyện này với ngươi nữa.”
Khánh Trần nói:
“Ta không hiểu lắm, vì sao Lấy Đức Phục Người lại không có chỗ nhét đạn vào, nó sinh ra đạn kiểu gì?”
Nhất nói:
“À, ngươi không cần lo lắng, đạn của nó hoàn toàn được sinh ra từ ý chí tinh thần của kí chủ, đây cũng là nguyên nhân mà nó có tầm sát thương xa như thế.”
Nhất nói tiếp:
“Mỗi một viên đạn bắn lén được sinh ra từ ý chí tinh thần đều cực kì hoàn mỹ, chúng được phối trộn thuốc nổ rất tốt.
Hơn nữa, bởi vì súng ngắm sẽ đẩy vỏ đạn ra mỗi lần bắn, cho nên tính kín khí sẽ bị ảnh hưởng, gây trở ngại đến độ chính xác.
Cho nên, loại nòng súng hoàn toàn khép kín như Lấy Đức Phục Người sẽ khiến nó chính xác hơn.”
Khánh Trần như có điều suy nghĩ:
“Lấy Đức Phục Người có thể sử dụng loại đạn nào?”
“Tự ngươi thử là biết.”
Nhất nói:
“Còn có vấn đề gì nữa không, nếu không thì ta đi dạo chỗ khác một chút đây.”
“Còn, bây giờ ta gọi điện cho người khác, đối phương có thấy được số của ta không?”
“Không đâu, nó sẽ là số lạ.”
“Vậy nếu như ta lên mạng, người khác có thể tra được địa chỉ IP của ta không?”
“Không, cứ mỗi một giây ta sẽ giúp ngươi giả tạo trên trăm thân phận nặc danh, còn giúp ngươi giả tạo trên trăm giao thức mạng.”
“Được rồi, đã hiểu.”
Khánh Trần gật đầu, sau đó tải app nhóm chat của Hà Tiểu Tiểu xuống.
Sau khi hắn mở app ra, giao diện đầu tiên xuất hiện chính là quy trình xét duyệt nhân tạo, khác hẳn với những quy trình từng có trên mạng.
Những người kia đều phải trải qua đủ loại vấn đề.
Khánh Trần đã có phán đoán đại khái: Tất cả những người giấu tốt thân phận đều sẽ vượt qua tất cả quy trình, bước vào giai đoạn xét duyệt nhân tạo cuối cùng.
Lúc này, Cửu Thiên Huyền Nữ Tiểu A hỗ trợ khách hàng của app gửi tin nhắn đến:
“Hãy dùng một câu chứng minh mình là người du hành thời gian.”
Khánh Trần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Tem ác ma.”
Mặc dù vật cấm kị ACE-017 – tem ác ma xuất hiện rất nhiều, nhưng chỉ có người du hành thời gian mới biết, cho nên, hắn chỉ cần nói mấy chữ này là đủ rồi.
Qua 1 phút, hỗ trợ khách hàng trả lời:
“Câu trả lời thông qua, chúc ngài có được trải nghiệm vui vẻ trong nhóm chat, trân trọng!”
Sau khi thông qua quy trình xét duyệt nhân tạo, Khánh Trần đã tiến vào giao diện cài đặt tên người dùng, hắn ngẫm nghĩ, thử nhập hai chữ “Băng Nhãn” vào, đăng kí thành công.
Trong phòng khách, Nam Canh Thần bỗng nhiên nói:
“Trần ca, trong nhóm chat có người mới, một ID tên là Băng Nhãn.”
Khánh Trần đi đến phòng khách ngồi xuống, hắn nhìn Nam Canh Thần nhưng không nói gì.
Hắn lại nhìn về phía điện thoại, vậy mà mình và Nam Canh Thần còn ở cùng một nhóm chat, đúng như hắn mong muốn.
Lúc này, trong nhóm chat đang rất vui vẻ, Sấm Vương nói:
“Có người mới, cuối cùng cũng có người mới để bắt nạt rồi.”
Trương Tam, Lý Tứ, Nguyệt Nhi cũng đều hùa theo.
Vậy mà Một con con vịt nhỏ cũng nói:
“Người mới đọc số đo ba vòng đi.”
Khánh Trần bình tĩnh nhìn Nam Canh Thần:
“Băng Nhãn là ta.”
“Ha ha ha ha, Trần ca ngươi cũng vào rồi sao….Sao trong nhóm này lại không thu hồi được tin nhắn vậy nhỉ…”
Nam Canh Thần luống cuống nói.
Khánh Trần không để ý đến hắn, mà nhắn:
“Sấm Vương, ta biết thân phận của ngươi, hì hì.”
Một giây sau, Sấm Vương vẫn luôn sôi nổi bỗng trầm mặc.
Những người khác trong nhóm chat cũng ý thức được không thích hợp, bây giờ thân phận của Sấm Vương là thần bí nhất, độ hot ngang bằng với Hà Tiểu Tiểu.
Không biết có bao nhiêu người đang sốt ruột muốn biết, rốt cuộc Sấm Vương có thân phận gì ở thế giới bên trong, kết quả người mới này vừa mở miệng đã khiến Sấm Vương trầm mặc.
Rất nhiều người kịp phản ứng, lại có thêm một vị đại lão nữa rồi!
Nhưng thật ra điều này cũng không quan trọng lắm, mà quan trọng là hai chữ hì hì cuối câu kia cơ.
Trong nhóm có hơn hai mươi thành viên, dù không gửi thư từ, cũng đã từng được nghe nói về người nắm giữ tem ác ma.
Họ biết đối phương là tên cuồng hì hì, thích nhất là nói hai chữ đó.
Người nắm giữ tem ác ma đã quấy nhiễu rất nhiều người, cho nên khi hai chữ hì hì xuất hiện, bầu không khí vốn đang náo nhiệt trong nhóm bỗng nhiên lạnh hẳn đi.
Giống như đang ở trong thời tiết đầu hạ, đột nhiên rơi vào hầm băng vậy.
Chương 545: Huyễn Vũ PK Băng Nhãn
Đụng độ chủ nhân Con Tem Ác Ma ngay trong nhóm chat, Khánh Trần lươn lẹo khiến đối phương tức điên.
Thế nhưng đó chỉ mới là khởi đầu, người điên thì làm sao hành động theo lẽ thường!
Khánh Trần ngồi trên ghế sô pha, nhắn tiếp:
“Ta không chỉ biết thân phận của Sấm Vương, còn biết thân phận của Lý Tứ, Nguyệt Nhi, hì hì.”
“Chắc hẳn đã rất nhiều người trong nhóm đã đoán được ta là ai, bởi vì có rất nhiều người từng nhận được thư ta gửi.
Đừng nóng vội, ta sẽ giết chết từng người một, hoặc là biến thành nô lệ của ta, hì hì.”
“Nếu không muốn bị ta giết chết, hoặc biến thành nô lệ của ta.
Vậy các ngươi phải tìm được ta, giết chết ta trước, hì hì.”
Chủ nhóm Hà Tiểu Tiểu hiếm khi phát biểu:
“Mời thành viên trong nhóm nói chuyện thân mật.”
Chưa bao giờ bầu không khí trong nhóm chat lại đóng băng như lúc này.
Nam Canh Thần kinh ngạc nhìn về phía Khánh Trần, chỉ thấy vẻ mặt đối phương vẫn rất bình tĩnh, dường như đang đợi cái gì.
“Trần ca, ngươi đang…”
Khánh Trần nhìn Nam Canh Thần một cái:
“Không ai biết ta là ai.”
Vừa rồi hắn đã xác nhận lại với Nhất rồi, không ai có thể tìm ra thân phận chân thật của hắn, có nghĩa là hắn muốn giả trang ai cũng được.
Dù sao cũng không ai biết người nắm giữ tem ác ma là ai.
Khánh Trần không cần để ý mọi người suy đoán về ID của mình thế nào, chỉ cần kích thích những người khác căm thù người nắm giữ tem ác ma là được.
Hắn nói với Nam Canh Thần:
“Có thể tiếp theo sẽ xảy ra hai tình huống, người nắm giữ tem ác ma tiếp tục giữ yên lặng, che giấu ID của mình, sau đó mặc kệ ta gây thù cho hắn.”
Vừa dứt lời, một thành viên Huyền Vũ rất ít khi phát biểu trong nhóm bỗng nhiên nói:
“Giả mạo ta, thú vị đấy.”
Khánh Trần nhìn về phía Nam Canh Thần:
“Đây chính là tình huống thứ hai, hắn không nhịn được.”
Khánh Trần vẫn luôn nghiêng về suy đoán thứ hai, bởi vì người nắm giữ tem ác ma là một tội phạm IQ cao rất tự phụ, loại người này sẽ không dễ dàng tha thứ cho người bôi nhọ mình, họ luôn theo đuổi sự hoàn mỹ cực đoan.
Ví dụ như, nếu không có cách nào để Khánh Trần làm nô lệ của hắn, vậy hắn sẽ thành nô lệ của Khánh Trần.
Đây là lần đầu tiên Khánh Trần gặp được người cực đoan như vậy trong đời, nhưng mà trùng hợp là hắn lại biết nên đối phó với loại người đó như thế nào.
Dù sao, cũng không phải là lần đầu tiên hắn đối phó với người nắm giữ này.
…
Những người trong nhóm chat đều không ngờ có hai người nắm giữ Con Tem Ác Ma xuất hiện cùng lúc khiến họ không phản ứng kịp.
Lúc trước họ chỉ coi đây như nơi giao tiếp với mọi người, nhưng không ngờ trong này lại xảy ra nhiều chuyện bất ngờ như thế.
“Trần ca, người nắm giữ Con Tem Ác Ma công khai rồi, ngươi định làm gì tiếp theo?”
Nam Canh Thần hỏi.
“Nếu hắn không thích người khác giả mạo hắn thì chúng ta càng phải làm.”
Khánh Trần nhìn Nam Canh Thần:
“Dù ta không biết hắn là ai và ở đâu, nhưng chọc tức kẻ địch là chuyện chúng ta nên làm.”
Nam Canh Thần tò mò hỏi:
“Trần ca có cần ta phối hợp không?”
Khánh Trần ngồi ở trên ghế sa lon, vừa gõ chữ trên điện thoại vừa nói:
“Cần.”
“Nhưng hắn đứng ra công khai thì sao chúng ta giả mạo được.”
Nam Canh Thần nói.
“Mọi người sẽ tin những gì hắn nói sao?”
Khánh Trần không thèm ngẩng đầu.
Huyễn Vũ nhắn tin vào nhóm chat:
“Sao ngươi lại giả mạo ta?”
Khánh Trần nghĩ một đằng, trả lời một nẻo:
“Ngươi muốn làm nô lệ của ta sao? Hì hì.”
Huyễn Vũ trả lời:
“Ngươi đừng cố học theo ta, dù ngươi có bắt chước giống thế nào cũng không thể trở thành ta.”
Lúc này, Một Con Vịt Nhỏ bỗng nói:
“Nhưng ngươi không nói chữ hì hì, mỗi câu hắn nói đều có hì hì. .”
Huyễn Vũ rất bất ngờ, bây giờ hắn không nói hì hì như trước chỉ vì bị người nào đó làm ghê tởm.
Nhưng hắn không ngờ chuyện này lại thành bằng chứng của người giả mạo, mỗi khi người kia nói chuyện đều kèm theo hì hì, nhưng hắn lại không.
Huyễn Vũ sững sờ ngồi trước cửa sổ sát đất, hắn suy nghĩ rất lâu cũng không tìm được lí do phản bác những gì Con Vịt Nhỏ vừa nói.
Hắn chỉ đành giải thích:
“Ta không nói hì hì vì lúc trước có người bắt chước ta, ta không muốn nói giống hắn nên không nói.”
Nam Canh Thần thấy tin nhắn này thì ngẩng đầu nhìn Khánh Trần.
Bây giờ hắn là một trong những người thân cận bên cạnh Khánh Trần nên đương nhiên biết Khánh Trần đã viết gì cho Huyễn Vũ.
Khánh Trần chỉ cần vài bức thư đã chữa khỏi bệnh thần kinh cho Huyễn Vũ…
Khánh Trần nói với Huyễn Vũ:
“Ta có thể chứng minh mình là người nắm giữ Con Tem Ác Ma, ngươi có thể không?”
Huyễn Vũ hứng thú:
“Ngươi chứng minh thế nào?”
Khánh Trần nói tiếp:
“Lý Tứ, có phải ta từng viết thư mời ngươi gia nhập đúng không? Hì hì.”
Lý Tứ sửng sốt nhìn điện thoại:
“Là ngươi thật sao.”
Nam Canh Thần nghi ngờ:
“Trần ca, Lý Tứ cũng là người của ngươi sao?”
“Không phải.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta chỉ đoán người nắm giữ Con Tem Ác Ma từng viết thư mời rất nhiều người, đây là thói quen của đối phương.”
Chương 546: Làm Chứng
Vương Vân, Khánh Trần, Lưu Đức Trụ đều từng nhận được thư.
Lúc này, Huyễn Vũ bình tĩnh gửi một tin nhắn:
“Chuyện này không thể chứng minh gì vì ta từng mời rất nhiều người.”
“Ta từng viết thư cho Nguyệt Nhi, hứa cho nàng đủ bộ thuốc biến đổi gien, đúng không, Nguyệt Nhi? Hì hì.”
Khánh Trần trả lời.
Nguyệt Nhi:
“Hóa ra là ngươi.”
Huyễn Vũ cảm thấy chuyện này bắt đầu trở nên thú vị, hắn từng nói hai câu này với rất nhiều người.
Lần này, Khánh Trần dùng hành động thực tế chứng minh cho người nắm giữ thấy, sẽ có chuyện gì xảy ra nếu quy luật hành động của mình bị người khác biết.
Thậm chí Huyễn Vũ không thể chứng minh thân phận thật của mình!
Lúc này, mọi người trong nhóm đều yên lặng xem mọi chuyện đang diễn ra.
Đối với Trịnh Viễn Đông và Hà Kim Thu, diệt trừ thế lực của người nắm giữ Con Tem Ác Ma là một trong những chuyện họ muốn làm nhất.
Vì thế lực này gây nguy hiểm cho xã hội.
Đối với những người đã từng nhận thư như bọn Lý Tứ, chỉ khi tìm ra người nắm giữ Con Tem Ác Ma mới khiến họ yên lòng.
Cho nên, không cần biết ai là thật, ai là giả, họ sẽ không tham gia.
Trong Lệ Cảnh Môn trên một hẻm nhỏ ở Lạc thành, Lộ Viễn, Tiểu Ưng và vài người đang trực ở trụ sở Côn Luân đang vây quanh một chiếc điện thoại, tất cả đang tập trung xem trò Ma Sói phiên bản thật.
“Các ngươi nghĩ ai mới là sói?”
Tiểu Ưng hỏi.
Có người nói:
“Có vẻ Băng Nhãn là thật, mỗi câu hắn nói đều có chữ hì hì, ngữ điệu cũng rất kiêu ngạo? Rất phù hợp đặc điểm một kẻ thần kinh.”
“Đúng, tên Huyễn Vũ không giống lắm, hắn không nói hì hì.”
Tiểu Ưng nghi ngờ:
“Không thể nào, nếu Băng Nhãn mới là người nắm giữ Con Tem Ác Ma thật thì sao Huyễn Vũ lại nhảy ra phản bác, hắn có mục đích gì?”
Lộ Viễn không nghe nổi nữa:
“Một đám ngu xuẩn, nếu các ngươi làm việc cho ta khi ta còn tham gia điều tra tội phạm, không biết có bắt được ai không.”
“Ồ, Lộ đội trưởng trưởng có ý kiến khác sao?”
Tiểu Ưng vui vẻ hỏi.
“Vấn đề mấu chốt của chuyện này ở chỗ tại sao Huyễn Vũ lại nói hắn mới là người nắm giữ?”
Lộ Viễn hỏi:
“Nếu ngươi là người nắm giữ thì cần gì phải tranh với người khác sao? Chắc chắn ngươi sẽ không làm, nhưng đám tội phạm IQ cao sẽ làm.
Trong vụ án hai năm trước, một tôi phạm IQ cao gây án liên tiếp 7 lần, ta vẫn không tìm được hắn.
Nhưng sau này có người bắt chước thủ đoạn gây án của hắn, khi hắn đi tìm người đó mới làm lộ dấu vết.
Những kẻ có IQ cao không thích người khác cướp mất danh tiếng của mình.”
“Nghe cũng đúng.”
Tiểu Ưng gật đầu:
“Nhưng Băng Nhãn có Lý Tứ và Nguyệt Nhi làm chứng.”
Lộ Viễn vui vẻ cười nói:
“Ngươi nghĩ lại mà xem, chúng ta đã hỏi mười bảy người du hành từng nhận được thư, ngươi biết bọ họ giống nhau ở điểm gì không? 11 người từng được mời gia nhập, trong đó người nắm giữ từng hứa sẽ cung cấp cả bộ thuốc biến đổi gien cho 9 người.
Ta nghĩ, có lẽ Băng Nhãn biết quy luật này, nên mới cược Lý Tứ và Nguyệt Nhi cũng từng nhận được thư mời.”
Lộ Viễn tiếp tục nói:
“Dù người nắm giữ Con Tem Ác Ma bị thần kinh, nhưng mọi việc hắn đều rất logic, từ khi bắt đầu xuyên qua đến giờ, hắn luôn lợi dụng tài nguyên ở thế giới trong để tạo dựng thế lực.
Cho nên hắn chỉ bị thần kinh mà không phải bị điên, hắn sẽ không nhàn rỗi đi gây thù chuốc oán với mọi người.”
“Vậy Băng Nhãn là ai?”
Một thành viên Côn Luân tò mò nói:
“Sao hắn lại nhắm vào Huyễn Vũ?”
“Có lẽ họ có khúc mắc gì đó.”
Lộ Viễn nói:
“Xem ra chúng ta cùng phe với Băng Nhãn, bởi vì ông chủ cũng đang tìm người nắm giữ này.”
Tiểu Ưng suy tư rất lâu:
“Khoan đã, ta thừa nhận phân tích của Lộ đội trưởng khá hợp lí, nhưng vì sao Huyễn Vũ lại không nói hì hì?”
Đây cũng là vấn đề Lộ Viễn muốn hỏi, đúng vậy, tại sao người nắm giữ Con Tem Ác Ma, không nói hì hì nữa….
Sau vài phút im lặng, người nắm giữ lại nói:
“Vốn ta muốn xem ngươi định làm gì nhưng không ngờ lại kém thế này, trò đùa này nên kết thúc rồi, ta không muốn lãng phí thời gian với ngươi.
Tuy ngươi giả mạo rất tốt, nhưng ngươi lại quên một việc, Con Tem Ác Ma nằm trong tay ta, chứ không phải ngươi.
Lý Tứ, ngươi đã nhận được thư ta vừa gửi chưa.”
Lý Tứ chần chờ một lúc:
“Nhận được rồi.”
Trong trụ sở Côn Luân, một đám người vỗ vai Lộ Viễn:
“Phân tích của Lộ đội trưởng không sai chút nào!”
Lộ Viễn bĩu môi:
“Các ngươi quên ta từng làm gì? Nếu không có năng lực thì sao ông chủ lại để ta lãnh đạo tổ đặc công?”
Trong căn nhà nhỏ trên Đường Hành Thự, Nam Canh Thần ngẩng đầu nhìn Khánh Trần:
“Trần ca, chúng ta phải làm gì bây giờ, hắn ta có Con Tem Ác Ma….”
Khánh Trần lắc đầu rồi nói với Nam Canh Thần:
“Lúc trước hắn chỉ im lặng nghe ngóng tin tức trong nhóm chat, bây giờ chính hắn phải chứng minh thân phận của mình, chúng ta không lỗ.”
Khánh Trần tin.
Chương 547: Giỏi Làm Người Khác Ghê Tởm
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
Huyễn Vũ sẽ sớm nghĩ ra cách, nhưng bất kể hắn có chứng minh thân phận của mình được hay không, hắn đã thua rồi.
Huyễn Vũ hỏi:
“Bây giờ ta đã chứng minh thân phận, rốt cuộc ngươi là ai?”
Các thành viên Côn Luân nói:
“Không biết Băng Nhãn có ở Lạc thành không? Hắn có phải một trong số những người du hành chúng ta quen không?”
Tiểu Ưng giơ tay lên:
“Đừng nói chuyện, xem Băng Nhãn trả lời thế nào.”
Mọi người đều im lặng chờ đợi.
Băng Nhãn:
“Đi không đổi tên ngồi không đổi họ, ta là Lộ Viễn của Côn Luân.”
Lộ Viễn:
“???”
Trong trụ sở Côn Luân, mọi người quay sang nhìn nhau, nếu không phải Lộ đội trưởng đang ngồi đây, có lẽ họ sẽ tin Băng Nhãn chính là Lộ Viễn!
Mọi người đều không ngờ Băng Nhãn sẽ nói vậy, hắn biết những người trong nhóm không muốn lộ thân phận thật nên mới tùy tiện giả mạo người khác.
Tiểu Ưng nhìn Lộ Viễn:
“Lộ đội trưởng, hắn định giả mạo ngươi, ta có nên vạch trần không?”
“Đừng nói gì.”
Lộ Viễn đưa tay gãi đầu:
“Hắn CMN rốt cuộc là ai, hắn vừa tham gia đã khiến bầu không khí thoải mái biến thành thế này.
Ta biết hắn không muốn Côn Luân đứng về phía Huyễn Vũ, ông chủ cũng không muốn cùng phe với Huyễn Vũ, nhưng cảm giác bị người khác lợi dụng thật khó chịu….”
“Ông chủ cũng trong nhóm chat, có lẽ hắn cũng đang theo dõi diễn biến.”
Tiểu Ưng hỏi:
“Chúng ta có nên xin ý kiến hắn không?”
“Đừng làm phiền hắn.”
Lộ Viễn lắc đầu:
“Ông chủ đang làm chuyện quan trọng.”
“Ông chủ đang ở đâu?”
Tiểu Ưng nghi hoặc:
“Mấy ngày nay không gặp hắn.”
“Hắn tìm thấy vài người du hành thời gian bị gia tộc Kashima khống chế, bây giờ hắn đang ở tổ tình báo xem có cách nào cứu những người đó không.”
….
Trong căn nhà trên Đường Hành Thự.
Nam Canh Thần nói:
“Trần ca, Huyễn Vũ sẽ sớm đoán được ngươi chính là ông chủ của Lưu Đức Trụ, vì ngươi giỏi làm….”
Vốn hắn định nói ngươi giỏi làm người khác ghê tởm, nhưng không dám nói ra miệng.
Khánh Trần nhìn hắn:
“Có lẽ bây giờ hắn đã nghĩ ra rồi.”
“Hắn muốn tìm ngươi nhưng không tìm được nên cơn giận của hắn chắc chắn sẽ trút lên người Lưu Đức Trụ.”
Nam Canh Thần tò mò nói:
“Nếu hắn ra tay với Lưu Đức Trụ thì làm sao?”
Khánh Trần bình thản nói:
“Nếu hắn không ra tay, sao chúng ta tìm được hắn?”
Đôi khi muốn tìm một người không nhất thiết phải tự đi tìm, có thể khiến đối phương tự tìm ngươi.
Nếu ở thế giới trong, Khánh Trần có thể mượn sức Lý Đông Trạch hoặc Lý Y Nặc, hoặc nhờ Nhất giúp đỡ.
Nhưng ở thế giới ngoài lại khác, hắn chỉ có thể tự mình tìm tin tức.
Nếu muốn tìm được người nắm giữ Con Tem Ác Ma, tất nhiên phải dùng biện pháp mới lạ một chút.
Còn về chuyện đối phương có tự đến tìm mình không, Khánh Trần không xác định được.
Đương nhiên, nếu Lưu Đức Trụ không trung thành với hắn hoặc chưa đạt tới cấp C thì Khánh Trần sẽ không dám làm như vậy.
Nhưng rất nhiều người vẫn nghĩ Lưu Đức Trụ bây giờ chỉ đạt cấp F và mới tiêm một liều thuốc biến đổi gien, nhưng họ không biết Lưu Đức Trụ đã lặng lẽ thức tỉnh rồi.
Khánh Trần biết không có nhiều người du hành thời gian có thực lực cấp C.
Tổng thời gian cả ở thế giới trong và ngoài từ khi xuyên qua đến giờ mới được 43 ngày, chỉ mới hơn một tháng mà thôi.
Dù Huyễn Vũ thật sự có cả bộ thuốc biến đổi gien thì đối phương cũng không kịp biến một người thường thành siêu phàm giả cấp C, cùng lắm đến cấp D mà thôi.
Mà những cao thủ cấp C trở lên chắc chắn không muốn trở thành nô lệ bị kẻ khác khống chế.
Cho nên, nếu đối phương nghĩ hắn có thể dễ dàng động vào Lưu Đức Trụ thì nhất định sẽ tổn thất lớn.
Lúc này, trước cửa sổ sát đất ở nơi nào đó trong thành phố, một bóng người gầy gò đang ngồi trên xích đu.
Hơn mười phút sau, Huyễn Vũ mới cảm thán một câu:
“Sao nhóm chat lại thêm một người ghê tởm thế chứ.”
Bây giờ hắn mới bình tĩnh lại, hắn biết thân phận thật sự của Băng Nhãn chính là ông chủ của Lưu Đức Trụ.
Trên thế giới này làm gì có nhiều người khiến hắn cảm thấy ghê tởm như vậy.
Hai tên kia mẹ nó là một người!
Xem ra lá thư hắn gửi cho Nam Canh Thần ở thế giới trong đã có tác dụng, lần phản công này chắc chắn do lá thư đó.
Nhưng hắn không ngờ lần phản kích này lại đến nhanh và ác liệt như thế.
Huyễn Vũ cười điên dại, hắn biết mình thua ván này rồi.
Từ nay về sau, ID Huyễn Vũ sẽ bị Côn Luân và Cửu Châu chú ý đến.
Nhưng không sao, những trận chiến như thế này không có tác dụng gì với kết quả cuối cùng.
Người cười đến khi trò chơi kết thúc mới thật sự là kẻ thắng cuộc.
Nghĩ đến đây, Huyễn Vũ nhìn thời gian trên cổ tay rồi quay sang nhìn thành phố đang chìm trong bóng đêm:
“Ca ca đã về rồi.”
Hắn nói xong thì lấy ba tờ giấy viết thư và một chiếc bút máy bằng kim loại trong tủ, sau đó viết một câu lên mỗi tờ giấy.
Chương 548: Thế Giới Thần Bí
Sau khi viết xong, Huyễn Vũ nhẹ nhàng lấy ngòi bút đâm rách ngón tay rồi nhỏ ba giọt máu lên ba tờ giấy, ba giọt máu lạp tức biến thành ba con dấu màu đỏ.
Nhưng lạ là ngón tay vừa bị ngòi bút đâm chảy máu lập tức khép lại như chưa có chuyện gì xảy ra.
Huyễn Vũ dùng một que diêm đốt cháy ba bức thư.
Trong căn phòng u ám, hắn cười nhìn ba bức thư đang cháy:
“Ta đã nói trò chơi này vẫn chưa kết thúc mà.”
Ánh lửa soi rõ khuôn mặt tái nhợt của hắn.
…
“Đi ngủ sớm đi.”
Khánh Trần nói với Nam Canh Thần:
“Sắp tới chúng ta phải làm rất nhiều chuyện.”
Nam Canh Thần tò mò:
“Trần ca, ngươi muốn làm gì?”
“Thử thực hiện một ý tưởng.”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Nếu thành công, chúng ta sẽ có thêm sức mạnh khi đối mặt với thế giới này.”
Khánh Trần nói xong thì không về phòng ngay mà sang nhà đối diện….
Căn nhà Ương Ương từng ở.
Nam Canh Thần rất ngạc nhiên, không phải Ương Ương đi rồi sao, Trần ca sang đó làm gì, nhìn vật nhớ người sao?
Nhưng hắn không biết Ương Ương đã tạo một môi trường trọng lực và địa chỉ nhận thư trong căn nhà kia.
Trong căn phòng u ám, Khánh Trần cởi áo khoác và giày rồi đi vào môi trường trọng lực, sau đó cầm lấy lá thư đặt bên gối.
Vì đứng gần nên Khánh Trần có thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng trên gối.
Mùi thơm thoang thoảng như loại sà phòng thơm hương lựu nào đó.
Khánh Trần mở thư ra xem, trên thư viết: Ngươi cũng biết thuốc biến đổi gien khó tìm ra sao.
Nếu ngươi cần, ta có thể cho ngươi.
“Quả nhiên.”
Lần xuyên qua trước Khánh Trần không thấy bức thư này, bây giờ nó lại ở đây, rõ ràng bức thư này vừa được gửi đến.
Huyễn Vũ đã biết Băng Nhãn là ông chủ của Lưu Đức Trụ.
Cho nên, đối phương đã bắt đầu đánh trả “ông chủ của Lưu Đức Trụ” sau khi bị Băng Nhãn phản kích.
Bình thường, muốn đánh trả chỉ có vài cách như đào người, cài gián điệp, sau đó đả kích đối phương.
Trong tổ chức của Lưu Đức Trụ bây giờ có những ai? Mọi người đều biết có Khánh Trần, Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần, Ương Ương và một ông chủ thần bí, nhưng ít người biết còn Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân, Giang Tuyết, Lý Đồng Vân.
Huyễn Vũ sẽ chọn đào ai đây? Nam Canh Thần không có sức chiến đấu, bên cạnh hắn còn một nhân vật lớn ở thế giới trong là Lý Y Nặc làm chỗ dựa, có vẻ kẻ không nơi nương tựa như Khánh Trần là người dễ đào nhất.
Khánh Trần từng chứng minh thực lực qua trận chiến trên núi Lão Quân, ngay cả Hà Kim Thu cũng đến Lạc thành mời hắn gia nhập Cửu Châu thì sao người nắm giữ Con Tem Ác Ma không động lòng cơ chứ?
Hắn nghĩ một lúc rồi cắt đầu ngón tay, nhỏ máu lên tờ giấy, sau đó cầm bút viết:
“Tự ta cũng có thể lấy được cả bộ thuốc biến đổi gien.”
Khánh Trần chậm rãi đốt bức thư.
Ngay sau đó, bên gối Ương Ương lại xuất hiện một lá thư mới.
Khánh Trần mở ra xem, đối phương trả lời: Ngươi động lòng nên mới trả lời ta, vì ngươi biết liều 002 và 001 không thể tìm thấy ngoài thị trường.
Lúc này Khánh Trần mới biết Huyễn Vũ còn chưa biết hắn đánh quyền anh, cũng không biết hắn đã thành người bên cạnh Lý Trường Thanh.
Nếu đối phương biết thì không thể nói thế được
Ở thế giới trong, nếu Lý Y Nặc muốn lấy thuốc biến đổi gien FDE liều 001 cũng không dễ, Khánh Trần có thể dễ dàng lấy được, nhưng không muốn mà thôi, vì hắn định đưa cho người khác.
Khánh Trần đã nổi tiếng trong giới quyền anh, nhưng hắn thi đấu ở thế giới ngầm chứ không phải chính quy nên không được truyền thông liên bang đưa tin, không phải ai trong thành phố cũng biết.
Khánh Trần trả lời:
“Ta phải làm gì?”
Huyễn Vũ trả lời:
“Không gấp, ngươi làm việc cho ta một thời gian đã.”
Khánh Trần trả lời:
“Ngươi muốn ta làm gì, ta sẽ không làm những chuyện vi phạm giới hạn của mình.”
Huyễn Vũ trả lời:
“Yên tâm, ta sẽ liên lạc với ngươi sau.”
Khánh Trần không trả lời mà bắt đầu tu luyện trong môi trường trọng lực.
Ương Ương đã đi một tuần nhưng môi trường trọng lực không thay đổi nhiều.
Nàng từng nói sẽ trở về trước khi môi trường trọng lực biến mất, xem ra đối phương sẽ không về ngay.
Khánh Trần thầm nói:
“Có phải nàng biết sẽ lạc đường nên tăng thời gian không?”
Mãi đến ba giờ sáng Khánh Trần mới về nhà mình.
Thói quen mỗi ngày trước khi ngủ của hắn là kiểm tra cung điện kí ức một lần.
Cung điện kí ức là nơi hắn chuyên dùng phân loại kí ức, để khi tìm kiếm và sử dụng ký ức dể dàng hơn.
Bên trong mỗi cánh cửa cung điện là kí ức đã được xắp xếp gọn gàng.
Nó không phải thứ tồn tại thật sự.
Nhưng khi Khánh Trần kiểm tra cung điện lại bỗng phát hiện một cánh cửa mới xuất hiện trong cung điện nguy nga của mình!
“Thật kì lạ.”
Khánh Trần đi vào cánh cửa kia thì phát hiện mình lại đến thế giới thần bí lần nữa.
Chương 549: Cấp 10
Thế giới của Vật cấm kỵ ACE-011 Lấy Đức Phục Người!
Khánh Trần nhìn cánh đồng bát ngát trước mắt, ngay cả dấu vết để lại chỗ hắn nằm bắn lúc trước vẫn còn nguyên.
Mà khẩu súng bắn tỉa Lấy Đức Phục Người dài 1.4 mét đang lặng lẽ trên mặt đất.
“Hóa ra sau khi Lấy Đức Phục Người thu vào cơ thể sẽ ở chỗ này.”
Khánh Trần đang nghĩ:
“Còn nơi này chính là sân tập bắn!”
Bây giờ hắn đã là chủ nhân của Lấy Đức Phục Người, hắn vừa thầm nghĩ, bầu trời xám xịt đã trở nên trong veo.
Một làn gió ấm áp thổi qua cánh đồng bát ngát như đã sang mùa xuân.
Khánh Trần lại thầm nghĩ, cánh đồng bát ngát xung quanh hắn bỗng có rất nhiều cây mọc lên, biến thế giới rộng lớn này thành một khu rừng mưa nhiệt đới.
“Đây mới là nơi tập bắn thực sự.”
Khánh Trần cảm thán.
Đến giờ hắn mới biết vật cấm kỵ này thần kỳ như thế nào!
Hắn nhìn khẩu súng bắn tỉa màu đen, khi hắn thu nhận Lấy Đức Phục Người, thế giới thần bí này chỉ dùng địa hình bình thường nhất, nhưng lần này hắn đã có thể dùng Lấy Đức Phục Người để huấn luyện.
Khánh Trần thầm nghĩ, có phải sau này mình không cần đến sân tập bắn của Lý thị nữa không, vì hắn có thể luyện tập bất kì môi trường nào trong thế giới thần bí này.
Sức giật của súng bắn tỉa rất lớn, nếu luyện tập ở thế giới thật, ngoài chuyện âm thanh sẽ gây chú ý thì bả vai hắn rất dễ bị chấn thương.
Nhưng chỗ này lại khác, dù hắn bị thương thế nào ở thế giới thần bí này cũng không ảnh hưởng gì đến cơ thể.
Và người khác sẽ không biết quân bài này của hắn!
Khánh Trần suy nghĩ một lúc, hắn không nóng lòng thử bắn mục tiêu cách 1600 mét, thậm chí không nổ súng, mà khiến đồng xu mục tiêu xuất hiện 1 mét trước mặt.
Đồng xu xuất hiện rồi lại biến mất.
Khi nó xuất hiện lần nữa đã cách Khánh Trần 2 m.
Hắn không ngừng khiến đồng xu cách hắn càng lúc càng xa, mãi đến khi khoảng cách đạt 2600 mét, bằng tầm bắn của Lấy Đức Phục Người mới dừng lại.
Sau đó, hắn lại không ngừng đổi địa hình khác nhau như vùng núi, sa mạc, hoang dã, rừng cây, mãi đến khi hắn chỉ cần nhìn đồng xu đã biết khoảng cách với mục tiêu là bao nhiêu mới dừng lại!
Nếu là người mới hẳn đã nổ súng từ lâu rồi.
Nhưng Khánh Trần là người biết kiềm chế bản thân, kiềm chế đến mức không giống một thiếu niên, mà giống trung niên hơn.
Đối với một tay bắn tỉa, biết khoảng cách giữa mình và mục tiêu rất quan trọng vì mục tiêu sẽ thay đổi vị trí khi viên đạn còn bay trên không trung.
Cho nên, việc đầu tiên một tay bắn tỉa phải biết trước khi bắn là khoảng cách giữa mình và mục tiêu là bao nhiêu, viên đạn mất bao lâu mới đến chỗ mục tiêu.
Thường thì một tay bắn tỉa thường đi kèm một quan sát viên, quan sát viên sẽ dùng các dụng cụ đo chuyện nghiệp để cung cấp các tham số về tốc độ gió, độ ẩm không khí cho tay bắn tỉa.
Nhưng Khánh Trần là một con sói cô độc, hắn luôn tin siêu phàm giả đơn độc trên chiến trường mới là những người đạt hiệu suất cao nhất.
Tuy Nam Canh Thần có thể làm quan sát viên của hắn, nhưng Nam Canh Thần quá yếu để chạy theo mỗi khi hắn thay đổi vị trí bắn.
Tuy Lưu Đức Trụ có thể đuổi theo, nhưng hắn muốn Lưu Đức Trụ đi chiến đấu chứ không phải một quan sát viên.
Một lúc sau, Khánh Trần nhẹ nhàng nằm sấp xuống đất, hắn thầm điều khiển đồng xu xuất hiện ở khoảng cách 400 mét rồi bóp cò súng bắn tỉa.
Một tiếng ầm vang lên, đồng xu bị đánh bay.
Một giây sau, đồng xu lại xuất hiện ở vị trí 400 mét y như lúc trước.
Nhưng gió trong thế giới thần bí đang dần thổi mạnh.
Lúc đầu gió chỉ thổi nhẹ khiến bãi cỏ nhẹ nhàng phất phơ.
Sau đó gió thổi mạnh đến mức có thể bẻ gãy cây cổ thụ.
Khánh Trần cứ liên tục nhắm bắn, tất cả số liệu tính toán những phát súng vừa rồi đều được hắn ghi nhớ trong lòng.
Hắn phát hiện, khi tốc độ gió vượt quá cấp 7, dù khoảng cách chỉ là 400 mét cũng khiến đường đạn bị lệch hướng.
Khi gió đạt cấp 8, thậm chí Khánh Trần phải tìm điểm tựa mới khiến cơ thể không lắc lư và đầu ngắm không bị lệch.
Khánh Trần bắn một phát đạn trong gió mạnh cấp 8.
Sau khi bắn hơn một trăm phát đạn, Khánh Trần bỗng có cảm giác gì đó rất lạ.
Hắn lại điều chỉnh hô hấp rồi bóp cò một lần nữa!
Viên đạt lướt nhanh trên không trung rồi bắn trúng mục tiêu cách 400 mét!
“Rốt cục cũng bắn trúng trong tất cả tốc độ gió.”
Khánh Trần thở phào nhẹ nhóm, hắn không tiếp tục thử với gió cấp 8 trở lên vì không cần thiết.
Khi tốc độ gió đạt cấp 9, ngay cả nhà cửa trên mặt đất cũng bị thổi bay.
Khi tốc độ gió đạt cấp 10, cây to cũng bật gốc.
Những cấp gió cao ít khi xuất hiện trên đất liền.
Khánh Trần không thử bắn ở cấp gió cao hơn vì khi gió đạt cấp độ này, người không bị thổi bay là may rồi chứ chưa nói gì đến đánh lén.
Chương 550: Tin Tốt
🔥SỐ HIỆU 09 (BẢN DỊCH): Nam chính chết đi sống lại vô số lần, hài hước cười ẻ chịu không nổi, nội dung hay không chê vào đâu được, lọt hố không sai!!!🔥
Khi thử bắn trong khoảng cách 400 mét xong, Khánh Trần bắt đầu thử bắn trong khoảng cách 450 mét, sau đó đồng xu dần dần lùi về phía sau.
Mà tốc độ gió cũng thay phiên từ cấp 1 đến cấp 8.
Khánh Trần không biết đã bao lâu, hắn chỉ biết nền tảng của mình đang dần vững chắc.
Hắn cố chăm chỉ luyện tập để ghi nhớ tất cả mọi thứ vào đầu như lần học chiến đấu lúc trước.
Theo tính toán của Khánh Trần, phải cần ít nhất 7 ngày hắn mới có thể ghi nhớ tất cả đường đạn trong cấp gió từ 1 đến 8 ở khoảng cách từ 1 đến 2600 mét.
Hắn đang dùng thời gian để thu thập số liệu.
Nhưng Khánh Trần không hề cảm thấy nhàm chán mà còn rất hứng thú.
Hắn thích cảm giác đắm chìm trong học tập, cả thế giới biến thành một sân huấn luyện, hắn chỉ cần liên tục nhắm bắn để bù đắp thiếu sót của mình.
“Trần ca, Trần ca, đến giờ đi học rồi.”
Giọng Nam Canh Thần vang lên trong thế giới thần bí.
Khánh Trần mở to mắt rồi nhẹ nhàng vuốt bả vai, sau khi hắn xác định huấn luyện trong thế giới thần bí không ảnh hưởng đến cơ thể mới yên tâm.
Thời gian đếm ngược 160:30:00.
Đã 7 rưỡi sáng, Khánh Trần cảm thấy hắn chưa kịp làm gì mà thời gian đã trôi qua mất.
Tuy không ngủ một đêm nhưng hắn không buồn ngủ chút nào.
Cơ thể khỏe khoắn như được ngủ một giấc rất ngon.
Những gì Lấy Đức Phục Người làm được đã vượt xa so với suy nghĩ của Khánh Trần.
“Nhất, ngươi có ở đây không?”
Khánh Trần gọi nhưng Nhất không trả lời.
Khánh Trần khá thất vọng, hắn đang muốn hỏi dưới những ngục giam khác còn dấu vật cấm kỵ nào khác không…
Tuy Nhất bảo không nhưng hắn không tin…Xem ra nàng chuồn đi chơi rồi.
Mong nàng đừng làm chuyện gì như yêu qua mạng là được.
Trong nhà Lưu Đức Trụ ở khu cư xá Hưng Long tại Lạc thành.
Lưu Hữu Tài đã dậy từ sớm nấu bữa sáng cho con trai vì hắn sợ Lưu Đức Trụ ăn không đủ no.
“Ngươi chịu khổ nhiều rồi.”
Lưu Hữu Tài đau lòng nói:
“Vừa đến thế giới trong đã bị bắt giam, trong ngục giam làm gì có đồ ăn ngon.”
Lưu Đức Trụ nghĩ một lúc rồi nói:
“Cha, ta đã chuyển đến ngục giam số 10.”
Lưu Hữu Tài nhíu mày, cái gì mà ngục giam số 10 với ngục giam số 18, hắn không biết hai nơi này có gì khác nhau.
Lưu Đức Trụ giải thích:
“Ngục giam số 10 là nơi chuyên giam giữ các nhân vật lớn của liên bang nên đồ ăn rất ngon, sau này cha mẹ không cần thức đêm nấu ăn đợi ta về đâu.”
Hắn không nói mình đã ra tù.
Khánh Trần đã dặn hắn không được tiết lộ chuyện này với ai.
Tuy hung thủ thật sự đã nhận tội nhưng Nhất đã thả Lưu Đức Trụ trước thời hạn, chuyện này bị coi là phạm pháp nên nếu người khác biết sẽ khiến nàng gặp chút rắc rối.
Ngoài ra, nếu tất cả mọi người đều nghĩ hắn vẫn trong ngục giam thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng lúc này bỗng có tiếng động cơ xe thể thao gầm rú từ phía dưới, còn nhiều hơn một chiếc.
Lưu Đức Trụ nhíu mày, khu nhà này lấy đâu ra nhiều siêu xe như thế?
Ngay sau đó hắn đã nhớ ra một chuyện.
Mấy phút sau, có người gõ cửa nhà Lưu Đức Trụ, một đám người đang hưng phấn nói chuyện ngoài cửa.
Lưu Đức Trụ đặt bánh bao nhân thịt bò trong tay xuống bàn rồi từ từ ra mở cửa.
Ngoài cửa, một đám học sinh mới chuyển đến lớp 11 ban 4 trường song ngữ Lạc thành thấy Lưu Đức Trụ thì vui vẻ nói:
“Lưu ca, cho ngươi biết tin tốt.”
Lưu Đức Trụ im lặng một lúc:
“Tin tốt gì.”
Tên thiếu gia ăn chơi chỉ những người đứng sau:
“Sau khi 17 người chúng ta hỏi ý kiến luật sư ở thế giới trong để phạm tội, dùng vàng thỏi ở thế giới ngoài hối lộ một thanh tra PCE.
Khoảng vài ngày nữa chúng ta sẽ đến ngục giam số 10 tìm ngươi!”
…
Từ khi chuyện xuyên qua xảy ra, khu cư xá Hưng Long đã thành nơi náo nhiệt nhất Lạc thành.
Chỉ vì Lưu Đức Trụ ở đây.
Đầu tiên là những tay săn ảnh, sau đó còn xảy ra hoả hoạn.
Khi mọi chuyện vừa lắng xuống, rất nhiều gia đình chuẩn bị tu sửa nhà của thì lại có một đoàn xe sang trọng đến.
McLaren, Porche 918, Lamborghini, Mercedes-Benz G63…..
Có lẽ tất cả số xe sang trọng ở Lạc thành cộng lại cũng không bằng những chiếc đậu dưới khu nhà Lưu Đức Trụ.
Lưu Đức Trụ đứng nhìn hơn mười bạn học đang hưng phấn nói chuyện ngoài cửa mà không biết phải nói gì.
Một bác gái đi mua đồ ăn bị đám người dọa giật mình, nàng bình tĩnh lại rồi hỏi một tên thiếu gia:
“Cậu bé, có chuyện gì mà vui vẻ thế.”
Tên thiếu gia vui vẻ nói:
“Dì à, chúng ta sắp được vào tù rồi!”
Bác gái sững sờ mấy giây:
“….. Bị thần kinh.”
Nàng lách người qua đám thiếu gia rồi thầm nhủ, có phải bọn trẻ này bị động cơ xe làm choáng váng rồi không?
Làm gì có ai phải vào tù mà vui vẻ thế này!
Thât ra Lưu Đức Trụ cũng đang nghĩ như vậy.
Hắn biết có vài tên trong đám này đã nghiện chip Dopamine ở thế giới trong, những tên này không biết làm gì ngoài việc mang vàng từ thế giới ngoài vào thế giới trong để tiêu sài hoang phí….
Nhưng số vàng mang theo có hạn, với tốc độ tiêu sài khủng khiếp của họ, mấy thỏi vàng thậm chí không đủ tiêu trong một tuần.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta [Dịch] Bảo Hộ Tộc Trưởng Phe Ta](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Bao-Ho-Toc-Truong-Phe-Ta-Audio-Truyen.jpg)

![[Audio] Lão Nạp Phải Hoàn Tục dịch [Audio] Lão Nạp Phải Hoàn Tục dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Lao-Nap-Phai-Hoan-Tuc-dich-SE-Audio-Truyen-Hay.jpg)




