1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 54 : Xử Lý Tòa Nhà Này (c531-c540)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 54 : Xử Lý Tòa Nhà Này (c531-c540)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 531: Xử Lý Tòa Nhà Này

Hắn nhớ trước kia sư phụ từng nói một câu, thật ra hoàng đế chưa từng biến mất, họ chỉ thay mấy bộ quần áo thôi.

Sự tồn tại của tập đoàn ở thế giới này không phải rất giống hoàng đế sao?

Nhưng tên của hắn bây giờ là lão Cửu, sau này có thể biến thành lão Thập Tam, lão Nhị Thập Thất, lão Bát Thập Nhất không? !

Có lẽ số lượng không thể cao như vậy vì hắn sẽ không chịu nổi.

Những người thường cũng không thể chịu nhiều như vậy.

Lúc này, một tên sĩ quan của quân đội liên bang đến gần Lý Trường Thanh:

“Bà chủ, đã phong tỏa xong, chúng ta chuẩn bị xử lý tòa nhà này.”

“Ngươi đã bắt được người đó chưa?”

Lý Trường Thanh hỏi.

“Đã bắt được rồi, hắn ở trong cao ốc Cao Thiên cách đây 300 mét.”

Sĩ quan nói:

“Khi ngài giết tên trong tòa nhà này, bộ phận kỹ thuật của chúng ta đã bắt được tín hiệu truyền tin của hắn, bây giờ người này đã sa lưới.”

Khánh Trần nghe thấy thấy thế thì nghĩ, Lý Trường Thanh từng nói với hắn, có một nhân vật lớn của gia tộc Kashima từng thất bại trong cuộc chiến ở thành phố số 1 đã âm thầm đến thành phố số 18.

Việc đầu tiên sau khi Lý Trường Thanh trở về là bắt giữ người này, nhưng họ lại mất dấu đối phương.

Khánh Trần nghĩ, ngoài người vừa bị Lý Trường Thanh đánh xuống vẫn còn một người đứng sau nữa, mà Lý Trường Thanh đã dễ dàng bắt được người này.

Lý Trường Thanh bình thản nói:

“Bẻ hết răng hắn ra rồi dẫn đến ngục giam bí mật để Nguyệt Nhi tự thẩm vấn.

Ngoài ra, Vương Bính Tuất, ngươi đến chợ đen nói cho Tô Hành Chỉ, bảo hắn tung tin này ra ngoài.”

Nguyệt Nhi? Khánh Trần còn tưởng Nguyệt Nhi chỉ là thư kí bình thường bên cạnh Lý Trường Thanh, hóa ra cũng là một kẻ tàn nhẫn.

Chờ một chút, trong nhóm chat cũng có một người tên là Nguyệt Nhi….

Khánh Trần trầm tư suy nghĩ, làm sao có chuyện trùng hợp như vậy, làm gì có ai dùng tên thật ở thế giới trong làm tên ID ở thế giới ngoài chứ?

Mà hắn cũng biết cái tên Tô Hành Chỉ này.

Trước kia Lý Thúc Đồng từng dặn Tần Thành khi nào quay lại thành phố số 18 thì đi tìm người này, Khánh Trần còn biết địa chỉ của đối phương.

Khi đó Khánh Trần không chú ý đến cái tên này, nhưng xem ra hắn cùng là nhân vật rất quan trọng trong chợ đen.

Bây giờ nhớ lại mới nhận ra, thật ra sư phụ hắn đã cố ý để lại cho hắn rất nhiều manh mối.

Lúc này, Lý Trường Thanh nhìn về phía tên sĩ quan:

“Ngươi nên nhanh chóng xử lí mọi chuyện, phải kết thúc trận chiến trong vòng 20 phút nữa.”

Sĩ quan bình tĩnh nói:

“Bà chủ, theo quan sát của chúng ta thì trong tòa nhà vẫn còn rất nhiều sát thủ, xin cho chúng ra thêm chút thời gian.”

Nhưng Lý Trường Thanh lại lắc đầu:

“Ta biết ngươi quan tâm cấp dưới nên không muốn họ vội vã chiến đấu khiến thương vong quá nhiều, ta cũng không muốn chuyện này xảy ra.

Ta chỉ cho ngươi 20 phút vì sát thủ trong tòa nhà này đã bị giết gần hết.”

Sĩ quan rất bất ngờ, hắn nhìn về phía Vương Bính Tuất:

“Vương tiên sinh đã ra tay?”

“Không phải không phải.”

Vương Bính Tuất lắc đầu:

“Đều do Khánh Trần giết, hắn đã giết gần hết số sát thủ trong tòa nhà, ta và bà chủ….”

Hắn muốn nói mình và Lý Trường Thanh đều không thể tìm được đối phương, nhưng may kịp nghĩ chuyện này có thể khiến bà chủ mất mặt nên mới không nói tiếp.

Vương Bính Tuất suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Khi chúng ta đi vào đã thấy rất nhiều sát thủ bị giết, ta còn chưa kịp ra tay thì đã xuống tụ hợp với các ngươi.”

Những tên vệ sĩ khác trong tổ đặc công đều rất kinh ngạc.

Trước kia họ còn nghĩ Khánh Trần chỉ là một võ sĩ quyền anh ở chợ đen không biết sử dụng súng ống, hắn có thể gia nhập đội vệ sĩ đều nhờ Lý Trường Thanh….

Nhưng bây giờ bọn vệ sĩ mới hiểu được, thiếu niên chắc chắn không đơn giản như họ nghĩ.

Lúc trước họ bị tấn công bằng hỏa lực ở đây nên biết số lượng sát thủ trong tòa nhà tận mấy chục người, nếu chính họ vào trong đó thì còn sống đi ra đã không tệ rồi!

Mọi người quay sang tìm Khánh Trần trong đám người….

Lý Trường Thanh kỳ quái hỏi:

“A, Khánh Trần đâu?”

Vương Bính Tuất trả lời:

“Hắn bị thương nên đi theo một chiếc xe cứu thương vừa rời đi rồi.”

“Ngươi không nói với hắn, trong trang viên lưng chừng núi có đủ bác sĩ và thiết bị chữa trị hiện đại nhất sao?”

Lý Trường Thanh nhíu mày thì thầm với Vương Bính Tuất.

“Hắn vừa gia nhập tổ đặc công nên không biết cũng bình thường.”

Vương Bính Tuất nói:

“Không phải những vệ sĩ khác đều đến bệnh viện chữa trị sao.”

Lý Trường Thanh im lặng một lát:

“Ngươi đến bệnh viện xem hắn có ở đó chữa trị thật không.”

“Bà chủ, ngài đang nghi ngờ hắn sao?”

Vương Bính Tuất cảm thấy kỳ quái.

“Ta chỉ muốn xác nhận một việc.”

Lý Trường Thanh bình tĩnh nói.

….

Bây giờ Khánh Trần đang bình tĩnh ngồi nhìn xe cứu thương càng lúc càng xa.


Chương 532: Bệnh Viện

🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠

Từ khi họ gặp phục kích trên đường, Khánh Trần đã biết, dù đêm nay Hằng Xã có xảy ra chuyện gì thì chắc chắn Lý Trường Thanh sẽ không nhúng tay vào.

Vốn dĩ đối phương không định nhúng tay, nàng chỉ làm dáng một chút thôi.

Cho nên, Khánh Trần nhất định phải kiếm cớ rời khỏi đội ngũ, khi đó hắn mới có thể đi tìm Hòa Thắng xã để Lưu Đức Trụ thoát tội.

Vết thương trên cánh tay và trán đều do chính hắn tạo ra, đều vì rời khỏi đây.

Đến khi xe cứu thương đến bệnh viện, Khánh Trần không rời khỏi ngay mà kiên nhẫn chờ chờ kiểm tra toàn thân rồi đi vào phòng bệnh cùng những vệ sĩ bị thương khác.

20 phút sau, Vương Bính Tuất đến, hắn lặng lẽ nhìn vào phòng bệnh thì thấy Khánh Trần đã ngủ say, nên lại lặng lẽ đi ra ngoài.

Vương Bính Tuất không rời khỏi bệnh viện ngay mà trốn vào chỗ hẻo lánh len lén quan sát, hắn muốn xem Khánh Trần có hành động gì khác lạ như bà chủ dự đoán không.

Nhưng hắn chờ hơn một giờ mà vẫn chưa có gì bất thường xảy ra trong phòng bệnh.

Vương Bính Tuất còn thường xuyên vào phòng bệnh quan sát, hắn có thể chắc chắn Khánh Trần vẫn nằm trên giường bệnh.

Vương Bính Tuất gọi điện thoại cho Lý Trường Thanh:

“Bà chủ, đã hơn một giờ rồi, hắn vẫn không có động tĩnh.”

“Xem ra không có vấn đề gì, ta còn tưởng hắn định tham dự chuyện của Hằng Xã, xem ra không phải, chuyện chỗ Hằng Xã kết thúc rồi.”

Lý Trường Thanh bình tĩnh nói:

“Nhưng vì lý do an toàn, ngươi tiếp tục ở bệnh viện đi….Lần này không phải trông Khánh Trần mà trông bác sĩ chữa trị cho hắn.”

Vương Bính Tuất: “….”

Ngay khi cuộc gọi vừa kết thúc, bệnh viện lại tiếp nhận một nhóm bệnh nhân, Vương Bính Tuất tò mò hỏi một vị bác sĩ:

“Họ là ai vậy?”

Bác sĩ khoa cấp cứu vội vã nói:

” Họ đều là thành viên của các câu lạc bộ vừa đánh nhau ở khu thứ bốn, có một nửa trong số này là Hòa Thắng xã.”

Trong khu này, ban đêm luôn náo nhiệt hơn ban ngày rất nhiều.

Khoa cấp cứu của bệnh viện cũng như vậy.

Võ sĩ chợ đen, thành viên câu lạc bộ….

Tay chân đứt gãy, phần bụng bị đạn bắn, dao cắm trên trán.

Những bác sĩ ở khoa cấp cứu đã không còn kinh ngạc với những vết thương như vậy từ lâu rồi.

Chỉ là, số người bị thương đêm nay có vẻ nhiều hơn một chút, tiếng kêu rên cũng to hơn một chút.

Ngay khi thành viên Hòa Thắng xã được đưa vào bệnh viện, Khánh Trần nằm trên giường bệnh cũng nhẹ nhàng mở mắt.

Hắn biết Vương Bính Tuất đã đến bệnh viện, thậm chí còn nhiều lần quan sát xem mình có ở đây không.

Khánh Trần nằm nghiêng trên giường bệnh, không ngẩng đầu cũng biết, vì hắn nhớ rõ tiếng bước chân của Vương Bính Tuất.

Nếu Vương Bính Tuất tới đây, hắn không thể rời khỏi bệnh viện.

Nhưng đôi khi, thợ săn không nhất định phải tự đi tìm con mồi, con mồi sẽ tự mình đưa tới cửa.

Bên ngoài phòng bệnh, các bác sĩ vừa dặn dò y tá tiêm thuốc an thần cho bọn họ, vừa thầm thì với nhau:

“Nghe nói, mấy câu lạc bộ này hợp tác với nhau đi vây công Hằng Xã, nhưng giờ lại biến thành như vậy…Những thành viên câu lạc bộ này thật ồn ào.”

“Không phải Hằng Xã rất ít khi để lại người sống sao.”

Bác sĩ khoa cấp cứu phàn nàn:

“Sao những thành viên câu lạc bộ này không bị đánh chết đi, bọn họ đến đây khiến chúng ta phải bận rộn giữa đêm thế này.”

“Suỵt, tên bệnh nhân bên cạnh ngươi tỉnh lại rồi kìa.”

Một y tá nhắc nhở.

Bác sĩ khoa cấp cứu bình tĩnh quay đầu lại thì thấy một tên đang hung tợn nhìn mình:

“Nhìn cái gì? Lần sau ngươi bị thương còn phải đến đây nhờ ta cứu, nói ngươi mấy câu thì thế nào?”

Tên đó nhắm mắt lại, không nói một lời.

Bác sĩ khoa cấp cứu ở khu thứ bốn từ trước đến giờ luôn ngang ngược như vậy, trừ tập đoàn, uỷ ban quản lý an ninh và uỷ ban quản lý thuế vụ của liên bang, một trong số những người mà các thành viên câu lạc bộ không dám động đến chính là những bác sĩ này.

Khi bệnh viện đang náo loạn, Vương Bính Tuất còn chạy ra xem náo nhiệt, thậm chí hắn còn hỏi thăm hai thành viên câu lạc bộ không bị thương nặng lắm về chuyện xảy ra tối nay.

10 phút sau, các đặc vụ thuộc uỷ ban quản lý an ninh PCE mới khoan thai đến tiến hành điều tra như không có chuyện gì xảy ra.

Khánh Trần chậm rãi đứng dậy trong phòng bệnh u ám, thiếu niên lặng lẽ ra khỏi phòng bệnh, khuôn mặt hắn thay đổi ngay khi vừa bước ra.

Hắn cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại, tất cả đều rất tốt, khi hắn đẩy cửa phòng ra thì đúng lúc hai y tá đẩy hai thành viên Hòa Thắng xã qua cửa phòng hắn.

Hai người đó đều là nhân vật quan trọng của Hòa Thắng xã, một người chuyên xử lí mọi chuyện, người còn lại chuyên đàm phán với những câu lạc bộ khác.

Khánh Trần im lặng đứng ngoài cửa đợi các y tá đẩy giường bệnh đi, sau đó hắn bình tĩnh đi vào nhà vệ sinh công cộng ở đối diện.


Chương 533: Thiếu Niên Lạ Mặt

Khoảng một phút sau, y tá trên hành lang bỗng kêu lên, trên ngực một người của Hòa Thắng xã có một vệt đỏ đang nhanh chóng lan ra khiến bộ quần áo bệnh nhân màu xanh lam nhộm đỏ, y tá đưa tay sờ động mạch cổ của người này thì không thấy động tĩnh gì nữa.

Máu tươi ào ạt chảy ra khỏi người tên này, máu thấm xuống khăn trải giường di động rồi nhỏ giọt lên hành lang phía dưới.

Các đặc vụ PCE nghe thấy tiếng thì đi lại gần, một thanh tra có kinh nghiệm đưa tay lên ngực người chết:

“Hắn vừa bị ai đó đâm xuyên qua trái tim, vừa rồi có ai cầm hung khí lại gần người chết không?!”

Y tá sợ hãi trả lời:

“Không có, ta không thấy ai cầm hung khí, chỉ có một thiếu niên đi qua chúng ta, vào nhà vệ sinh thôi.”

Lão tham trưởng cảm thấy rất kì lạ, mặc dù uỷ ban quản lý an ninh PCE không quan tâm đến những câu lạc bộ này, nhưng nếu có ai đó giết người ngay trước mắt PCE thì thật quá đáng.

Hắn ngẩng đầu nhìn, tuy trên hành lang có camera giám sát nhưng vấn đề là những chiếc camera này đang quay hết vào góc chết nên chúng hoàn toàn không có tác dụng gì cả!

Hắn còn chưa biết làm gì tiếp theo thì người chuyên xử lí công việc của Hòa Thắng xã là ‘Ngụy Tử Hạo’ đang nằm bên cạnh bỗng nhiên tỉnh dậy.

Khi hắn nhìn thấy bộ dáng thê thẳm của tên kia thì lập tức đứng lên trên giường bệnh rồi ôm cách tay lão tham trưởng:

“Cảnh sát, cứu ta, ta không muốn chết!”

Lão tham trưởng cau mày đẩy đối phương:

“Ai muốn giết ngươi?”

Ngụy Tử Hạo nói khàn cả giọng:

“Cảnh sát, Hằng Xã muốn giết ta, tên kia bị ám sát.

Ngài bắt ta vào ngục giam đi, nếu không Hằng Xã nhất định sẽ giết ta.”

“Ngươi muốn vào ngục giam sao ?”

Lão tham trưởng lạnh lùng nói.

Lúc này, Ngụy Tử Hạo bỗng nói:

“Vụ án đột nhập cướp bóc trên đường Đào Hoa 2 năm trước là do ta làm, nếu không tin, ngài có thể lấy mẫu DNA của ta so sánh, chắc chắn sẽ khớp với hung thủ.

Ngoài ra còn vụ án cướp cơ thể robot 3 năm trước ở kia khu thứ 6, vụ trộm 7 năm trước ở ba khu trên…”

Ngụy Tử Hạo nói rất nhiều tội ác hắn từng gây ra, cộng lại cũng đủ khiến hắn ngồi tù mọt gông.

Các thanh tra ở đây đều phấn khích, trong những vụ án này chỉ có vụ trộm ở ba khu trên quan trọng nhất, nếu phá được vụ án này sẽ được tính là lập công lớn!

Nhưng lão tham trưởng bỗng nói:

“Vụ trộm ở ba khu trên đã được phá năm nay rồi mà! Ta nhớ thủ phạm vụ án đó tên là Lưu Đức Trụ!”

“Đúng vậy.”

Ngụy Tử Hạo nói:

“Chúng ta không muốn vào tù nên mới tìm tên Lưu Đức Trụ gánh tội thay! Thủ phạm của tất cả những vụ án vừa rồi đều là hắn, nhưng hung phạm thật sự không phải hắn, mà là ta!”

Những thanh tra PCE đều ngẩn người, Ngụy Tử Hạo gấp gáp muốn vào ngục giam để tránh thoát Hằng Xã truy sát đến mức nhận hết tội danh sao.

Lúc này, không có ai thấy trên cổ tay Ngụy Tử Hạo có một cây sợi tơ trong suốt đang buông lỏng, một thiếu niên đi ra khỏi nhà vệ sinh công cộng rồi quay lại phòng bệnh, hắn bình tĩnh như không có chuyện gì liên quan đến hắn.

Lão tham trưởng bỗng chỉ vào Khánh Trần rồi hỏi y tá:

“Hắn có phải người ngươi thấy vừa rồi không?”

Y tá lắc đầu:

“Không phải.”

“Không phải sao?”

Lão tham trưởng nhíu mày.

“Không phải, nếu hắn có khuôn mặt như vậy thì ta sẽ nhớ rõ.”

Y tá nói.

Lão tham trưởng xông vào trong thì phát hiện cửa sổ nhà vệ sinh đã mở, gió lạnh từ bên ngoài đang thổi vào trong.

Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ lại không thấy ai.

Chẳng lẽ đã trốn qua cửa sổ rồi sao? Đây là tầng một nên nhảy cửa sổ chạy trốn là chuyện rất đơn giản.

Lúc này, Khánh Trần đã bình tĩnh nằm xuống giường bệnh, thậm chí tư thế ngủ còn không thay đổi chút nào.

Mấu chốt chuyện này không phụ thuộc vào việc hắn gặp bao nhiêu thành viên của Hòa Thắng xã mà là tìm được hung phạm thực sự.

Mọi chuyện xảy ra đêm nay rất bí mật, nếu không phải người trong cuộc thì khó mà hiểu được tất cả.

Điện thoại trong túi Khánh Trần đang rung lên, hắn mở ra xem, là tin nhắn của Nhất:

“Thật ra, nếu tên thanh tra PCE cấp ba suy nghĩ kĩ sẽ phát hiện ngươi có sơ hở, dù sao chỉ có mình ngươi đi ra khỏi nhà vệ sinh, đáng nhẽ ra hắn phải hỏi ngươi có nhìn thấy ai tình nghi không.”

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nhắn lại:

“Nếu ta là người bình thường thì nhất định sẽ có sơ hở, nhưng bây giờ Vương Bính Tuất sẽ giúp ta giải quyết sơ hở này.”

“Là sao?”

Nhất không hiểu nổi.

Khánh Trần không trả lời mà đặt điện thoại di dộng xuống.

Lúc này, Vương Bính Tuất đã bị đám đông trong hành lang thu hút, hắn nhìn thoáng qua vết máu trên đất và thanh tra PCE thì cảm thấy có gì đó không ổn.

Sao trước cửa những phòng bệnh khác không xảy ra chuyện gì, sao cứ nhất định phải xảy ra chuyện trước cửa phòng bệnh này ?


Chương 534: Tới Thăm

Hắn vội lại gần giường bệnh của Khánh Trần thì thấy tư thế ngủ của thiếu niên không thay đổi chút nào.

Khánh Trần nhẹ nhàng xoay người:

“A, sao ngươi lại tới đây?”

“À, bà chủ sợ bác sĩ không quan tâm đến ngươi nên bảo ta tới xem.”

Vương Bính Tuất gãi đầu một cái:

“Ngươi không sao là được, ta đi ra ngoài trước.”

Một giây sau, lão tham trưởng đi từ nhà vệ sinh ra ngoài hành lang, hắn muốn xem xét phòng bệnh của Khánh Trần.

Nhưng khi hắn vừa đẩy của thì gặp Vương Bính Tuất.

Vương Bính Tuất lạnh lùng nói:

“Ngươi muốn làm gì?”

Lão tham trưởng cũng lạnh lùng trả lời:

“PCE phá án, nếu không muốn chết thì cút ngay.”

Vương Bính Tuất vung tay tát thẳng lên mặt hắn:

“Lão tử tên là Vương Bính Tuất, những người trong phòng bệnh này đều thuộc Lý thị, ai CMN cho phép ngươi đến phá án.”

Lão tham trưởng bị tát cho hoa mắt chóng mặt, nhưng chuyện hắn làm đầu tiên là xin lỗi:

“Xin lỗi, xin lỗi, ta không biết ngài là người Lý thị.”

“Cút.”

Vương Bính Tuất nói.

Cửa đóng lại, trong phòng trở nên u ám.

Ngụy Tử Hạo đang khóc lóc kể lể bên ngoài phòng bệnh:

“Vừa xảy ra chuyện gì vậy? Cảnh sát, ta bị oan mà.”

“Không phải vừa rồi ngươi còn nói rõ tất cả chứng cứ phạm tội sao, bây giờ kêu oan cũng đã muộn.”

Một tên thanh tra lạnh lùng nói:

“Người của chúng ta đi tìm hung khí ở chỗ ngươi cất giấu, yên tâm, nhất định sẽ khiến người ngồi tù mọt gông.”

Khánh Trần lấy điện thoại di động ra:

“Khi nào Lưu Đức Trụ mới có thể ra tù?”

“Đến mai Ngụy Tử Hạo bị PCE lập án là được.”

Nhất trả lời.

“A, chuyện này không theo quy trình sao?”

Khánh Trần nghi hoặc:

“Theo trình tự bình thường cần lập án phúc thẩm rồi bổ sung tất cả chứng cứ chứng minh Ngụy Tử Hạo phạm tội, sau đó Lưu Đức Trụ mới được phóng thích.”

“Nhưng vụ án của Ngụy Tử Hạo đã kết thúc rồi, ta đã mở cửa sau cho ngươi, nên mới có thể phóng thích Lưu Đức Trụ sớm hơn dự định.”

Nhất nói:

“Dù sao ngục giam thêm hay bớt một người thì cũng không ai phát hiện.

Nhớ đi nhận vật cấm kỵ ACE-011’Lấy Đức Phục Người lúc nửa đêm ba ngày sau.”

Khánh Trần cảm thán, Nhất muốn làm gì thì làm trong những ngục giam bé nhỏ đó, không biết vì sao liên bang lại trao quyền lực lớn như thế cho một trí tuệ nhân tạo.

Có lẽ do Nhất Nhậm Tiểu Túc là nhân vật có địa vị vô cùng quan trọng trong lịch sử liên bang, Nhất cũng coi như một quan nhị đại.

Nhất hỏi:

“Ngươi có muốn làm gì tiếp không?”

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:

“Giúp ta cảm ơn Lý Đông Trạch.”

Với phong cách làm việc của Lý Đông Trạch, đáng lẽ những thành viên của Hòa Thắng xã sẽ chết hết trong tối nay, nhưng vì Khánh Trần nên Lý Đông Trạch để lại vài người sống.

“Ngươi không cám ơn ta sao?”

Nhất tò mò hỏi:

“Đêm nay ta cũng giúp ngươi rất nhiều mà, nếu không nhờ ta, những người của Hòa Thắng xã sẽ không bị đưa tới bệnh viện này…À, gần đây ta lại thích một cô gái…”

Khánh Trần nhắm mắt không trả lời nữa.

Nhất đợi nửa ngày:

“Còn ở đó không?”

“Khánh Trần, ngươi còn ở đó không?”

“Có ở đây không, có ở đây không, có ở đây không?”

Thời gian đếm ngược 95:00:00.

Thành phố số 18, 1 giờ sáng.

Khu thứ 4, hội sở Bất Lạc Mạc.

Đây lẽ ra là nơi rất ồn ào và náo nhiệt, nhưng bây giờ sàn nhà như bị người ta lau bằng máu tươi.

Mười mấy người người mặc áo choàng dài đang đứng ngoài cửa, một con Lục Nhãn Ô Nha ngoan ngoãn đậu trên vai cô gái đứng đầu.

Cô gái nhíu mày nhìn dòng máu đang chảy khỏi khe cửa rồi lấy ra một quả mận nhỏ đặt trước miệng con quạ đen trên vai.

Con quạ đen cúi đầu mổ quả mận, nhưng vừa mổ hai cái đã bị chua làm nhắm ba con mắt.

Cô gái thở phào nhẹ nhõm rồi nói với những người sau lưng:

“Hôm nay chỉ chết cấp B nên khá dễ thu dọn, mọi người làm nhanh nhẹn chút, ta nghe nói nhà hàng phong cách Jindai mới mở ở khu thứ năm có món sukiyaki rất ngon, nếu mọi người có thể làm xong sớm thì ta sẽ mời đi ăn! Nhưng nó đóng cửa lúc 4 giờ sáng, không biết chúng ta có đến kịp không.”

Những người đứng sau lưng nàng nhìn nhau mỉm cười:

“Hiếm khi thấy Tứ Nguyệt mời khách, mọi người sẽ xong việc trước giờ đóng cửa!”

Mười người nói xong liền đẩy cửa vào hội sở Bất Lạc Mạc, cửa vừa mở ra mà mùi máu tanh đã sộc lên mũi.

Nhưng những người từ Tòa án Cấm kỵ lại bình tĩnh nói cười như thể đã quá quen thuộc với cảnh tượng này rồi.

Lý Đông Trạch ngồi trên ghế cạnh quầy bar buộc lại đám tóc ngắn ra sau đầu, sau đó uống một hơi cạn sạch cốc rượu mạnh màu hổ phách…

Hắn ngẩng đầu nhìn những người của Tòa án Cấm kỵ:

“Tam Nguyệt không đến sao?”

Tứ Nguyệt nhìn xung quanh:

“Chuyện này không lớn nên chị ta không cần tới.

Mà sau này ngươi gây ra chuyện gì cũng đừng để máu me be bét thế này, đôi giày ta vừa mua bị bẩn rồi.”

Lý Đông Trạch nghĩ một lúc rồi nói:

“Sẽ không có lần sau trong thành phố số 18 đâu, còn giày…Hằng Xã sẽ bồi thường cho ngươi.”


Chương 535: Đồng Hồ Dự Báo Thời Tiết

👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹

“Làm việc đi.”

Tứ Nguyệt phất tay với mấy người sau lưng rồi quay sang nhìn Lý Đông Trạch:

“Ngươi có bị thương không, nếu rớt máu ra đâu thì nhất định phải nói cho ta biết để ta đích thân xử lí.”

Những thành viên thuộc Tòa án Cấm kỵ đều cởi áo choàng rồi rắc thứ bột gì đó trong túi nhỏ đeo bên hông lên nền nhà.

Thứ bột đó tản ra như vật sống thấm xuống sàn.

“Ta không bị thương.”

Lý Đông Trạch lắc đầu:

“Đúng rồi, dạo này chị ngươi có bận gì không.”

“Sao ngươi lại quan tâm đến chị ta.”

Tứ Nguyệt bắt đầu cảnh giác.

“Không có gì.”

Lý Đông Trạch chỉnh lại áo khoác rồi ra khỏi hội sở Bất Lạc Mạc.

Hắn ngồi vào chiếc xe đứng đợi ngoài cửa rồi trầm tư suy nghĩ.

Lái xe nhẹ nhàng hỏi:

“Ông chủ, mấy tên Hòa Thắng xã được đưa đến một bệnh viện công ở khu thứ bốn, chúng ta có đi chém họ không?”

“Không cần.”

Lý Đông Trạch nghĩ một lúc rồi nói:

“Chuyện đêm nay đủ lớn rồi.”

Hắn lấy điện thoại di động gửi một tin nhắn cho Nhất:

“Chuyện chỗ ông chủ nhỏ có thuận lợi không?”

Nhất trả lời:

“Thuận lợi.”

Lý Đông Trạch lại nhắn:

“Khi nào hắn mới tiếp nhận Hằng Xã?”

Hai giây sau Nhất qua mới trả lời:

“Ta nghĩ hắn không tiếp nhận Hằng Xã đâu.”

Lý Đông Trạch nhíu mày:

“Nếu hắn không tiếp nhận thì sao ta đi được.”

Nhất hỏi ngược lại:

“Nếu ngươi đi, thuộc hạ của ngươi phải làm gì, để các thế lực khác xâm chiếm sao.”

Lý Đông Trạch đặt điện thoại di động xuống, nhẹ hàng hạ cửa kính rồi đốt một điếu thuốc lá.

Điếu thuốc bị đốt phát ra tiếng xèo xèo, bầu không khí có vẻ rất cô đơn.

Lý Thúc Đồng đã dẫn Lâm Tiểu Tiếu và Diệp Vãn đi xa, tuy rất nhiều người muốn có danh vọng như Lý Đông Trạch, nhưng thứ hắn muốn nhất không phải quyền lực, mà là đi theo ông chủ đến bất cứ đâu.

Bây giờ, Hằng Xã đã trở thành gánh nặng khiến Lý Đông Trạch không thể rời đi.

Khi ông chủ còn trong ngục giam số 18, hắn còn chưa cảm nhận được, nhưng khi bị bỏ lại một mình thì cảm giác đó mới rõ ràng.

Lý Đông Trạch nghĩ một lúc rồi cầm điện thoại di động nhắn cho Nhất phát một tin nhắn:

“Ngươi nói với ông chủ nhỏ, ta giúp hắn thì hắn cũng phải giúp ta.”

Lý Đông Trạch uống hết cốc rượu rồi hút hết một điếu thuốc ngoài cửa hội sở Bất Lạc Mạc mà tập đoàn vẫn chưa cử người đến giết hắn.

Xem ra, chỉ cần Lý Thúc Đồng chưa chết thì họ sẽ không dám lộ bộ mặt thật vì chuyện nhỏ này đâu.

Lúc này, hắn bỗng lấy ra chiếc đống hồ bỏ túi cũ kĩ vẫn luôn treo trước ngực rồi mở cái nắp màu vàng.

Nhưng dưới cái nắp đó không phải mặt đồng hồ mà là một thứ gì đó như hố đen vũ trụ, ngay khi vừa mở ra, ánh sáng xung quanh đồng hồ như bị hố đen này hút vào.

Thời gian dần trôi qua, trong bóng tối dần có thứ gì đó lóe lên như những ngôi sao hoặc giống như những bông tuyết đang rơi.

Lý Đông Trạch nhíu mày:

“Sao lại có tuyết rơi.”

Thời tiết lạnh giá khiến mỗi câu hắn nói đều biến thành một làn khói trắng, nhưng con cá vàng đang bằng đèn neon ba chiều đang bơi trên bầu trời khu thứ bốn lại không sợ lạnh chút nào.

Thật ra không phải tất cả vật cấm kỵ đều nguy hiểm, ví dụ như đồng hồ bỏ túi của ai đó chỉ có thể dự đoán thời tiết trong hai tư giờ tới mà thôi.

Đôi khi Lý Đông Trạch cảm thấy mình thích hợp làm nông dân hơn, bởi vì hắn sẽ biết chính xác khi nào trời sắp mưa để thu hoạch lúa mạch, nhưng không nói tin này cho hàng xóm.

Khi đó hắn sẽ ngồi dưới hiên nhà nhìn hàng xóm chật vật trong mưa.

“Xin chào, làm phiền mọi người một chút.”

Mới sang sớm đã có một người đàn ông trung niên đứng trước cửa phòng bệnh cười nói:

“Xin hỏi, trong phòng này có ai là người tàn tật không, là thế này, chúng ta chuyên cung cấp dịch vụ lắp đặt thân thể robot và nội tạng mô phỏng sinh vật, các vị có nhu cầu đặt mua không?”

Khánh Trần ngạc nhiên nhìn người đàn ông trung niên rồi quay sang nhìn bác sĩ và y tá đang đi lại trên hành lang, có vẻ họ không định can thiệp vào chuyện này.

Tiểu Ưng vừa đi vệ sinh quay lại thấy người đàn ông đứng ngoài cửa thì đẩy sang một bên:

“Cút đi, ở đây không có nhu cầu mua thân thế robot và nội tạng kém chất lượng của các ngươi, nội tạng trên người chúng ta đều rất tốt!

Người đàn ông trung niên nghe thấy thế lại hỏi:

“Vậy các ngươi có bán bán nội tạng không….”

Khánh Trần rất ngạc nhiên, người làm ăn ở thế giới trong đều thẳng thắn thế này?

Lúc này, Tiểu Ưng nhân lúc không có ai khác trong phòng thì lại gần Khánh Trần rồi hỏi:

“Cái kia…Ta có thể gia nhập tổ chức của các ngươi không?”

Khánh Trần im lặng một lúc:

“Thật ra chúng ta đã cùng trong một tổ chức rồi, ta đã gia nhập Côn Luân từ lần xuyên về trước.”


Chương 536: Quan Tâm

Các bạn có còn nhớ Lấy Đức Phục Người là của ai không? Dù được Khánh Trần được nhất tặng nhưng vũ khí từng của mẹ Nhất liệu có dễ dàng mà thu phục? Khánh Trần, Khánh Chẩn? Các bạn có bao giờ thắc mắc vì sao tên hai người này khá giống nhau?

Tất cả có trong các chương tiếp theo!

Hắn nhắc đến chuyện này làm Tiểu Ưng dở khóc dở cười:

“Ngươi gia nhập cả Côn Luân và Cửu Châu thì tính làm gì…Ta nói nghiêm túc mà, ta muốn gia nhập vào tổ chức của ngươi để cảm nhận thử chút văn hóa.”

Khánh Trần nghi ngờ nói:

“Ngươi cũng muốn báo cáo cha ngươi sao?”

Tiểu Ưng ngẩn người:

“Cái gì cơ.”

Văn hóa tổ chức mà hai người đang nói rõ ràng không giống nhau!

Họ đang nói chuyện thì có tiếng gõ cửa.

Khánh Trần quay sang thấy Lý Trường Thanh đang đi vào.

Tiểu Ưng vội vàng đứng sang một bên.

Lý Trường Thanh cười khanh khách ngồi lên giường Khánh Trần rồi nhẹ nhàng lật băng gạc trên trán hắn, khi nhìn thấy vết thương đã đóng vẩy mới yên tâm.

Khánh Trần bỗng quay đầu thì nhìn thấy ánh mắt hâm mộ của Tiểu Ưng, đến giờ hắn mới hiểu văn hóa tổ chức đối phương vừa nói là cái gì.

Hiểu lầm lớn mà!

Nhưng lực chú ý của Khánh Trần lúc này đang bị người khác hấp dẫn, hắn nhìn thấy một người được chọn khác là “Khánh Nhất” đang đứng sau Lý Trường Thanh ở cửa ra vào.

Trong tư liệu Lâm Tiểu Tiếu chuẩn bị, đối phương mới chỉ 14 tuổi, dáng người gầy gò, khuôn mặt nhìn rất hiền lành, trên đầu để kiểu tóc hình quả dưa.

Lý Trường Thanh vừa gọt táo cho Khánh Trần, vừa cười nói:

“Hôm nay, con trai em họ đến làm khách ở trang viên lưng chừng núi mà ta vẫn đến thăm ngươi, ngươi có thấy ta quan tâm đến ngươi không.”

Đến giờ Khánh Trần mới biết Khánh Nhất có quan hệ với Lý thị.

Lúc trước Lý Thúc Đồng từng nói các tập đoàn đều có quan hệ với nhau, chuyện liên hôn xảy ra rất thường xuyên.

Xem ra việc có nửa huyết thống của Lý thị đã khiến Khánh Nhất có thêm ưu thế trong trận chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử.

Khánh Nhất đứng ở cửa mỉm cười với Khánh Trần:

“Chào chú.”

Khánh Trần lúc này mới nhận ra một chuyện, có phải hắn đã trở thành trưởng bối của những người được chọn trong mắt người ngoài không….

Hắn quan sát biểu cảm trên mặt Khánh Nhất, chỉ thấy nụ cười mà thôi, căn bản không nhìn thấy bất kì cảm xúc nào khác.

Lý Trường Thanh gọt táo xong rồi nhét vào tay Khánh Trần, khi hắn cắn một miếng lại nhớ có một người đã từng đưa táo cho hắn ở trên hoang dã.

Với Lý Trường Thanh, quả táo này chỉ là quà thăm bệnh, nhưng đối với cô gái trên hang dã, quả táo đó đã là toàn bộ tài sản.

Quả táo của Tiểu Dĩ Dĩ ăn ngon hơn nhiều.

Khánh Trần nghĩ.

Không biết vì sao hắn tự nhiên thấy nhớ quãng thời gian tự do tự tại khi còn trên hoang dã.

Đúng rồi, Tiểu Dĩ Dĩ nói nơi gia tộc Jindai cắm trại có cây hồng ăn rất ngon, hắn vẫn chưa nếm thử.

Khánh Nhất lại gần giường bệnh rồi nói:

“Chúc ngươi mau khỏi.”

Khánh Trần nhìn Khánh Nhất, vừa cười vừa nói:

“Lần đầu gặp mặt…Ngươi có mang quà gì cho chú không?”

Tiểu Ưng nghe thấy câu này thì thầm nghĩ, đây là lần đầu tiên hắn thấy có người không biết xấu hổ đòi quà vãn bối thế này.

Trong nháy mắt, khuôn mặt Khánh Nhất cứng đờ một lúc rồi nói với Khánh Trần:

“Lần này ta đi vội nên không chuẩn bị, xin chú thứ lỗi.”

“Không sao.”

Khánh Trần cười:

“Lần sau nhớ mang là được.”

Biểu cảm của Khánh Nhất không ngừng lặp lại trong đầu hắn, hắn tin dưới khuôn mặt ngây thơ này cất giấu một linh hồn rất phúc tạp.

Lúc này, Lý Trường Thanh nhìn Khánh Trần:

“Bác sĩ nói ngươi có thể xuất viện rồi, ngươi có đi theo ta về trang viên lưng chừng núi không?”

Khánh Trần nghĩ một lúc mới nói:

“Ta cảm thấy phải kiểm tra lại một chút….”

Ba ngày sau hắn phải đi nhận ‘Lấy Đức Phục Người’ nên giờ không thể trở về trang viên lưng chừng núi.

Thế giới Cyberpunk trong tưởng tượng của Khánh Trần luôn chìm trong bầu trời u ám.

Biến đổi khí hậu vào sự xói mòn đất khiến thế giới gặp thiên tai liên tiếp.

Tuy nhiên, sự thật là khi khoa học kỹ thuật phát triển như hiện nay, sau khi nguồn năng lượng đổi thành năng lượng hạt nhân thì bầu trời đã trong xanh hơn…

Xe bay trong thành phố không còn chạy bằng xăng dầu nữa, sau khi lượng khí thải ngược cắt giảm, người ta thậm chí có thể thấy các vì sao trên bầu trời đêm mỗi tối.

Tốc độ xói mòn đất trên hoang dã không quá nghiêm trọng, những khu rừng rậm trong các cấm địa trở thành lá chắn bảo vệ con người trước bão cát.

Đôi khi Khánh Trần nghĩ, nếu một ngày thế giới này biến thành cấm địa, người khổng lồ như Đinh Đông có thể thoải mái chạy nhảy ở bất kì đâu, Phượng Hoàng đậu trên các tán cây to lớn, khung cảnh này chắc chắn rất xinh đẹp.

Mà những người khổng lồ như Đinh Đông ra đời trong cấm địa sẽ không bị quy tắc trói buộc.

Thời gian đếm ngược 2:00:00.

Khánh Trần về nhà ở tầng 132 cao ốc Lạc Thần, hắn cởi bộ âu phục đắt đỏ của Lý thị rồi chọn một bộ quần áo thể thao màu trắng trong tủ đồ sư phụ mua cho, đội mũ lưỡi trai rồi nhìn ghế sa lon trong nhà.

Trên ghế sa lon vẫn còn dấu vết có người từng ngồi, nhưng cửa nhà hắn lại không thay đổi gì từ khi hắn đi.


Chương 537: Suy Nghĩ

Khánh Trần nghĩ người có thể không động vào cửa mà vẫn vào nhà được chỉ có mình thủ lĩnh ảnh tử mà thôi.

Việc này khiến Khánh Trần có thêm phán đoán: Vật cấm kỵ hình cánh cửa kia chỉ có thể đến nơi chủ nhân nó từng đến hoặc từng nhìn thấy.

Lần đầu tiên thủ lĩnh ảnh tử đến còn phải đi vào bằng cửa chính, nhưng sau này không cần nữa.

Khánh Trần nghi ngờ thủ lĩnh ảnh tử của Khánh thị từng đến đây chơi trong lúc hắn vắng nhà.

Ấm nước trong nhà có nước nóng, có một ít vụn trà ở cái chén bên cạnh, chứng tỏ đối phương từng pha trà.

Có người từng dùng nhà vệ sinh, nhà tắm cũng có dấu vết từng sử dụng, ngay cả bồn tắm lớn cũng bị dùng.

Có vẻ vị thủ lĩnh này không coi mình là người ngoài….

Khánh Trần thầm thở dài, nhân vật muốn đến thì đến, muốn đi thì đi này khiến người ta thật đau đầu.

Nhưng mục đích của đối phương là gì, có phải chính hắn đã sắp xếp để mình tham gia vào cuộc chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử không.

Đối phương đang định làm gì?

Khánh Trần không nghĩ nữa mà kéo thấp vành mũ rồi bước ra ngoài.

Lần này, hắn còn cố ý nghe tiếng động ngoài cửa để tránh dọa Trịnh Ức.

Nhưng khi Khánh Trần đứng chờ thang máy, cánh cửa vừa mở ra đã khiến thiếu nữ tóc bạc kêu lên, ngay cả tay cũng thò vào trong ba lô nhỏ, như thể bên trong đang cất vũ khí gì đó.

Ví dụ như bình xịt hơi cay.

Khánh Trần không biết bình xịt hơi cay ở thế giới trong có hung mãnh hơn thế giới ngoài không nữa.

Mãi đến khi thiếu nữ tóc bạc nhận ra người ngoài thang máy là Khánh Trần mới thở phào nhẹ nhõm, nàng tò mò hỏi:

“Sao dạo này ngươi không đi học?”

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi trả lời:

“Nhà ta không đủ khả năng trả học phí đại học nên ta định đi tìm việc làm.”

Trịnh Ức rất kinh ngạc:

“Mọi chuyện sẽ có cách giải quyết, nhưng ngươi nhất định phải đi học, cửa hàng giá rẻ ta làm dạo này đang tuyển thêm thu ngân làm đêm, hay ta giới thiệu ngươi với bọn họ? Nhất định có thể tiết kiệm đủ học phí mà.”

“Cảm ơn, ta sẽ suy nghĩ.”

Khánh Trần cười đi vào thang máy:

“Mau về nhà nghỉ ngơi đi.”

“Ừ.”

Sau khi thiếu nữ tóc bạc đi được hai bước lại quay đầu nói:

“Nhất định phải suy nghĩ kỹ, thật ra làm việc không quá vất vả đâu.”

“Mau về nhà đi.”

Khánh Trần cười vẫy tay.

Khi thang máy khép lại, hắn xoay người nhìn ra ngoài lớp thủy tinh trong suốt.

Những cô gái như Trịnh Ức ở thành phố này dù có liều mạng cũng chỉ có thể đổi được một tương lai mù mờ.

Mỗi ngày đều đến trường buổi sang, buổi chiều học bù, buổi tối đi làm thêm.

Nàng làm tất cả chỉ vì muốn thi lên đại học.

Nhưng công việc tốt nhất sau khi tốt nghiệp lại là làm việc cho tập đoàn, sau đó đột tử trên bàn làm việc.

Quy tắc thế giới này đều được tập đoàn thiết lập.

Khánh Trần đang nghĩ, có lẽ sư phụ và những người bạn của hắn thấy được điều này nên mới quyết định phải thay đổi thế giới.

Hắn đeo tai nghe, Nhất hỏi:

“Ngươi sắp phải về thế giới ngoài rồi, dữ liệu cứ điểm đã hứa với ngươi trong giao dịch thứ hai của chúng ta đang trong cái túi bên trái ngươi, sau khi trở về cắm vào ổ USB trên máy tính là được.

Đúng rồi, 14 ngày nữa, Lý Trường Thanh muốn đích thân xem ngươi tiêm liều số 003 thuốc biến đổi gien, ngươi đã nghĩ ra cách gì chưa? Ngươi có định tiêm vào không?”

Lí do Khánh Trần từng từ chối tiêm thuốc biến đổi gen vì hắn vừa mới tiêm liều 004, phải chờ 18 ngày nữa mới được tiêm liều tiếp theo.

Bây giờ đã qua 4 ngày, có lẽ hắn không thể trốn được nữa.

Khánh Trần lảng sang chuyện khác:

“Nguồn gốc của Kỵ Sĩ là gì?”

Nhất trả lời:

“Nó bắt nguồn từ thể thao mạo hiểm.”

“Thể thao mạo hiểm?”

Khánh Trần biết mỗi hạng Sinh Tử Quan đều như một môn thể thao mạo hiểm, nhưng hắn chỉ nghĩ là trùng hợp mà thôi.

Nhất nói:

“Khi cha ta ghi chép lại lịch sử Kỵ Sĩ, ông nội của ta, cũng chính là người sáng lập tổ chức Kỵ Sĩ rất thích thể thao mạo hiểm.

Sau này, khi hắn trở thành người nổi tiếng trong các lĩnh vực thể thao mạo hiểm, hoàn thành tám hạng Sinh Tử Quan thì khóa gien đột nhiên mở ra.

Từ đó về sau, tám hạng Sinh Tử Quan mới trở thành con đường tu luyện.”

Khánh Trần biết, trước khi phát minh ra thuật hô hấp, Kỵ Sĩ phải khiêu chiến hết tám hạng Sinh Tử Quan mới thật sự trở thành Kỵ Sĩ, khi đó khóa gien mới được mở ra.

Kỵ Sĩ trước khi hoàn thành hạng thứ tám chỉ là người bình thường.

Ông của Nhất là Nhâm Hòa không hề biết mình đang tu luyện trước khi hoàn thành khiêu chiến lần thứ tám.

Nhất bỗng nói:

“Lý Thúc Đồng cảm thấy xúc động vì những gì các tiền bối ở thế giới ngoài của ngươi từng làm cho thế giới mới, trước khi người sáng lập đi con đường này hoàn toàn không biết kết quả, hắn còn không biết mình có thể trở thành siêu phàm giả.”


Chương 538: Thể Thao Mạo Hiểm

Gần đây mình không nhận được thông báo khi có bạn đề cử, bình luận hoặc đẩy KP cho truyện.

Nếu mình gửi mã giảm giá hoặc trả lời các bạn chậm.

Hy vọng các bạn thông cảm cho mình nha.

Các bạn có thể nhắn tin cho mình (Buu.Buu) để mình hỗ trợ các bạn nhanh nhất ạ!

“Vì sao người sáng lập có thể hoàn thành Sinh Tử Quan?”

Khánh Trần tò mò hỏi.

“Vì tình yêu và niềm tin vững chắc vào cuộc sống.”

Nhất trả lời:

“Thật ra Lý Thúc Đồng quá vội thu ngươi làm đồ đệ, theo quá trình thu đồ đệ bình thường thì ngươi phải hoàn thành các hạng mục Sinh Tử Quan mới đúng, nhưng vì ngươi quá thông minh nên hắn mới bỏ qua quá trình này.”

Nhất tiếp tục nói:

“Trong cuộc đời những người như Lý Thúc Đồng, con đường trở thành Kỵ Sĩ là một quá trình tu thân và lần lượt khiêu chiến bản thân, nhưng đối với ngươi, nó chỉ là con đường tu luyện nên ngươi mới không biết gì về tổ chức Kỵ Sĩ, thậm chí còn không hiểu gì về nó.”

Khánh Trần nghĩ, do hắn luôn quan tâm đến hiệu quả và lợi ích nên không trải nghiệm được ý nghĩa thật sự của quá trình này.

Nhưng khi nhìn thấy ánh bình mình trên Thanh Sơn Tuyệt Bích, hắn từng muốn đi con đường mà sư phụ hắn từng đi qua.

Thể thao mạo hiểm.

Thứ hắn từng cảm thấy xa lại là là thứ quen thuộc nhất.

Hắn đã nghĩ ra cách đối phó với Lý Trường Thanh rồi.

Hắn nhất định phải hoàn thành khiêu chiến Sinh Tử Quan tiếp theo trong 14 ngày tới.

Lần trước có sư phụ dẫn hắn đi, nhưng lần này chỉ có mình hắn đi.

Thành phố số 18 đang có tuyết rơi, tuyết đọng trên mặt đất dày đến 30 centimet, trên đường vắng lặng không một bóng người.

….

Thời gian đếm ngược 00:30:00.

Lưu Đức Trụ đang lo lắng chờ đợi trong căn nhà cũ nát nào đó ở khu thứ sáu, bên cạnh hắn còn Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân vừa mới đến thành phố số 18.

So với dáng vẻ run rẩy của Lưu Đức Trụ, nhìn Hồ Tiểu Ngưu có vẻ bình tĩnh hơn nhiều.

Hai tay Lưu Đức Trụ không ngừng vuốt ve chiếc hộp đen hắn đang ôm trong ngực.

Hộp đen dài khoảng một mét sáu, có vẻ rất nặng.

Nặng đến mức Lưu Đức Trụ bị nó đè lún sâu xuống ghế so pha.

Tuy căn nhà khá cũ nát nhưng mọi thứ cần dùng trong sinh hoạt đều đủ, còn được cung cấp nước nóng hai tư giờ.

Nhưng ba người trong phòng không quan tâm vấn đề này mà luôn nhìn đồng hồ.

Trương Thiên Chân tò mò hỏi:

“Sao ông chủ vẫn chưa tới?”

Lưu Đức Trụ thỉnh thoảng lại nhìn thời gian trên điện thoại:

“Ông chủ đã nói sẽ đến trước khi xuyên về, hắn nhất định sẽ giữ lời.”

“Rất tốt.”

Trương Thiên Chân nhìn hộp đen trong ngực Lưu Đức Trụ:

“Đây rốt cuộc là thứ gì? Ta thấy ngươi cứ ôm nó từ khi gặp chúng ta ở thành phố số 18 đến giờ.”

“Đây là đồ của ông chủ.”

Lưu Đức Trụ bắt đầu cảnh giác:

“Chúng ta chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là được, đừng hỏi những vấn đề không nên hỏi.

Từ khi nhận nó ta chưa mở ra lần nào, ta cũng không biết bên trong là cái gì.”

“Lưu ca, ta thấy ngươi thay đổi rất nhiều, bớt láu cá hơn trước kia, bây giờ còn suốt ngày gọi ông chủ nữa.”

Hồ Tiểu Ngưu tò mò hỏi:

“Ông chủ đồng ý gặp chúng ta thật à?”

“Đương nhiên, hắn không nói thì ta sẽ dẫn các ngươi đến đây sao?”

Lưu Đức Trụ trả lời:

“Kiên nhẫn chờ là được, hắn chắc chắn có chuyện muốn nói với các ngươi.”

“Ông chủ trông như thế nào?”

Trương Thiên Chân tò mò hỏi.

Sắc mặt Lưu Đức Trụ tối sầm lại:

“Không phải ta đã nói đừng hỏi những chuyện không nên hỏi.”

“À.”

Trương Thiên Chân chán nản.

Hồ Tiểu Ngưu cũng nghiêm túc nhìn Trương Thiên Chân:

“Chúng ta đều là người du hành, phải biết giữ bí mật, ông chủ cẩn thận là đúng, chúng ta chỉ cần làm tốt chuyện của mình là được.”

“Ừ, ta biết rồi.”

Trương Thiên Chân gật đầu.

Theo khía cạnh nào đó nào đó, ba người trong phòng có thể coi như những người được kiểm nghiệm một thời gian trong số những người du hành thời gian bên cạnh Khánh Trần, nên khá đáng tin.

Khánh Trần đã suy nghĩ rất kĩ mới quyết định gặp Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân.

Đúng lúc này, có tiếng nhập mật mã vang lên ngoài cửa.

Ba người trong phòng ngẩng đầu nhìn thì thấy một chiếc mặt nạ mèo trông rất thần bí.

Khánh Trần trầm giọng hỏi:

“Đều đến rồi à.”

Hắn nói xong rồi nhìn chiếc hộp đen trong ngực Lưu Đức Trụ.

Hai tay Lưu Đức Trụ dâng chiếc hộp như hiến bảo bối, ánh mắt rưng rưng:

“Ông chủ, nếu không có ngài có lẽ ta phải ngồi tù đợi cả đời.

Ta đã mang đồ đến, ta thề chưa mở ra nhìn lần nào.”

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:

“Làm tốt lắm.”


Chương 539: Chứng Minh Lòng Trung Thành

Lưu Đức Trụ có mở hộp đen ra xem lần nào không? Chắc chắn là không.

Khi hắn được thả ra khỏi ngục giam số 10, cai ngục robot đã trả lại đồ đạc bị thu giữ trước khi hắn vào tù, nhưng lại có thêm hộp đen này.

Hộp đen nhìn rất bình thường, bên trên có dán một tờ giấy: Đừng mở ra, đưa cho ngươi ông chủ ngươi.

Hộp đen không có khóa, ngay cả khóa mật mã đơn giản cũng không có, nhưng Lưu Đức Trụ không dám mở ra xem lần nào.

Hắn bắt đầu ôm hộp đen từ khi ra tù đến giờ, cả khi ăn cơm hay đi ngủ cũng ôm.

Chuyện này Nhất đã xác nhận.

Thật ra đây là một bài kiểm tra đơn giản, nếu Lưu Đức Trụ không thể làm được thì lời hứa trung thành chỉ là nói dối mà thôi.

Khánh Trần cần một bài kiểm tra để xác định Lưu Đức Trụ đã trung thành tuyệt đối với hắn chưa.

Lúc này, đôi mắt Lưu Đức Trụ hồng hồng nói:

“Ông chủ, ta phải cảm ơn ngài đã ra tay cứu mẹ ta đêm hôm đó ở Lạc thành, khi đó ta đã biết ngài là người tốt, một ông chủ tốt….Ta biết mình rất khó thoát tội, ta đã hỏi rất nhiều nhân vật lớn trong ngục giam số 10, họ đều nói vào tù thì dễ nhưng ra ngoài rất khó, nhất là vào ngục giam số 10….”

Lưu Đức Trụ bắt đầu khóc lóc thảm thiết, nước mũi nước mắt chảy ra nhìn rất đáng thương.

Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân quay sang nhìn nhau, bây giờ họ mới biết ông chủ đã làm bao nhiêu chuyện….

Đêm đó khu nhà Lưu Đức Trụ bốc cháy, họ đều biết cha mẹ Vương Vân thuê sát thủ và người du hành để bảo thù cho con gái.

Họ biết có một cô gái từ trên trời bay xuống ngăn cơn sóng dữ, có hai người bí ẩn phối hợp với cô gái đến cứu Lưu Đức Trụ.

Nhưng hai người Hồ Tiểu Ngưu không biết họ là ai và vì sao giúp lại Lưu Đức Trụ.

Lưu Đức Trụ vẫn không tiết lộ chút gì về chuyện này, hắn còn không nhắc đến chuyện này với bất kì ai.

Bây giờ Hồ Tiểu Ngưu mới biết chuyện đó do ông chủ sắp xếp.

Khó trách Lưu Đức Trụ lại trung thành với ông chủ như thế.

Thật ra trước đó Hồ Tiểu Ngưu từng thắc mắc một vấn đề, Lưu Đức Trụ bị phán nhiều năm tù như vậy, lẽ ra hắn phải ngồi tù cả đời mới đúng, sao hắn ra tù được?

Với thực lực của hắn, dù không ra ngoài cũng có thể tung hoành trong tù.

Nhưng họ chưa kịp làm gì thì Lưu Đức Trụ đã ra tù!

Trong mắt bọn Hồ Tiểu Ngưu, năng lực này có thể hình dung bằng từ thần thông quảng đại.

Ngoài hắn ra, làm gì có người du hành nào có thể lôi Lưu Đức Trụ từ trong ngục giam ra? Dù họ mới xuyên qua nhưng vẫn biết, hệ thống quản lý ngục giam rất công bằng.

Nghĩ tới đây, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đều mong chờ nhìn Khánh Trần, không biết ông chủ sẽ mang đến cho họ bất ngờ gì.

Vì họ không biết cuộc sống sau này sẽ ra sao.

Làm gì có ai không muốn được che chở ở thế giới xa lạ này?

Lúc này, Khánh Trần nhận hộp đen từ tay Lưu Đức Trụ rồi đặt sang bên cạnh, sau đó hỏi thăm:

“Ngươi có gặp nguy hiểm gì trên đường từ thành phố số 10 đến đây không?”

“Không gặp không gặp.”

Lưu Đức Trụ lắc đầu:

“Ta vừa ra tù đã có một chiếc xe bay trống đứng đợi ngoài cửa, ta chỉ ngủ một giấc, vừa mở mắt đã đến thành phố số 18 rồi.”

Vân Lưu Tháp giữa các thành phố đã bỏ hoang nên mọi người thường di chuyển bằng xe dùng động cơ dầu diesel.

Nhưng thành phố số 10 và số 18 ngay gần nhau, còn là thành phố song sinh của liên bang nên đi lại rất thuận tiện.

Khánh Trần gật đầu:

“Ngươi muốn làm gì tiếp theo?”

Lưu Đức Trụ lau nước mắt:

“Ta không muốn làm gì, việc ông chủ muốn làm chính là việc ta muốn làm! Sau này Lưu Đức Trụ sẽ đi theo làm người hầu của ngài.

Đúng rồi, lần này bọn Hồ Tiểu Ngưu đến mang hai thỏi vàng.”

Hắn nói xong thì lấy hai thỏi vàng trong túi đưa cho Khánh Trần.

Lần này Khánh Trần không nhận hai thỏi vàng mà nhẹ nhàng nói:

“Ngươi giữ lại hai thỏi vàng này đi, một thỏi dùng ở thế giới trong, một thỏi dùng ở thế giới ngoài, không cần đưa ta.”

“Cám ơn ông chủ, ông chủ thật hào phóng!”

Lưu Đức Trụ lại bị cảm động, điều kiện gia đình hắn vốn không tốt, lần lấy máu gửi thư cho người nắm giữ Con Tem Ác Ma đã khiến gia đình hắn càng thêm khó khăn.

Bây giờ hắn đã có thể có thu hoạch của riêng mình, không chừng còn có thể mua căn nhà tốt hơn cho cha mẹ.

Hồ Tiểu Ngưu đã lấy được thông tin rất quan trong trong câu Khánh Trần vừa nói: Ông chủ không thiếu tiền nữa! Hai thỏi vàng không đủ khiến đối phương dao động!

Hồ Tiểu Ngưu phải cảm ơn cha hắn.

Lần trước Hồ Đại Thành từng nói với hắn, loại người như ‘Khánh Trần’ có năng lực rất lớn, bây giờ có lẽ đối phương còn cần tiền, nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ không thiếu.

Nên Hồ Tiểu Ngưu mới phải làm bạn với đối phương trước khi hắn không thiếu tiền nữa, khi đó hắn mới chiếm ưu thế.

Hồ Tiểu Ngưu cảm thấy cha hắn có thể thành công như bây giờ đều nhờ nhìn xa trông rộng.

Lúc này, Trương Thiên Chân muốn nói gì đó nhưng bị Hồ Tiểu Ngưu kéo lại:

“Chờ ông chủ nói chuyện với Lưu ca xong mới đến phiên chúng ta.”


Chương 540: Đếm Ngược

Đầu tháng gòi, các bạn nhớ đẩy KIM PHIẾU hoặc ĐỀ CỬ để ủng hộ mình và Khánh Trần nhé!

Khánh Trần nhìn hắn, trong lòng đã có quyết định.

Hắn nhìn Lưu Đức Trụ:

“Ngươi phải ẩn nấp một thời gian, trong thành phố số 18 bây giờ rất loạn, tất cả những người được chọn cho vị trí thủ lĩnh ảnh tử đã tới đây, trận chiến giành quyền lực của Lý thị cũng có điều bí ẩn, nên chúng ta phải ẩn nấp.”

“Ta hiểu, ta sẽ nghe lời.”

Lưu Đức Trụ vội vàng đáp ứng:

“Ta sẽ không rời khỏi căn nhà này nếu không có lệnh của ông chủ.”

Khánh Trần quay sang nhìn Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân:

“Sao các ngươi lại tới thành phố số 18?”

Hồ Tiểu Ngưu giải thích:

“Thành phố số 7 cách thành phố số 18 quá xa, chúng ta đã thuê bảy người du hành ở thế giới ngoài hộ tống, sau đó tìm người làm giấy chứng nhận thợ săn hoang dã, rồi lái xe mất 12 ngày mới đến đây, trên đường đi qua thành phố số 1, nhưng chúng ta không dừng lại ở đó.”

“Bảy người các ngươi thuê có tin được không?”

Khánh Trần hỏi.

“Có, tuy họ tự do ở thế giới trong nhưng bị giám sát ở thế giới ngoài.”

Hồ Tiểu Ngưu nói:

“Chúng ta chỉ thuê họ đưa đến thành phố số 18, trên đường cũng không làm lộ bất kỳ tin tức gì, không nói đến làm gì, không nói đến tìm ai.”

Khánh Trần cảm thấy tài sản của Hồ thị có thể làm rất nhiều việc ở thế giới ngoài.

“Các ngươi có kế hoạch gì trong tương lai không?”

Khánh Trần hỏi.

Hồ Tiểu Ngưu suy nghĩ một giây:

“Đầu tiên phải cảm ơn ngài đã cho thủ hạ đến núi Lão Quân và báo thù cho hai người bạn ở Côn Luân.”

“Không cần cảm ơn ta, đó là quyết định của hắn, thật ra ta cũng rất ngưỡng mộ Côn Luân.”

Khánh Trần nói:

“Bây giờ thì nói kế hoạch của các ngươi đi, ý ta là, các ngươi muốn gì từ ta.”

Hồ Tiểu Ngưu trực tiếp nói:

“Ông chủ, ta và Trương Thiên Chân không cần nhiều, chỉ cần ông chủ chỉ ra một con đường, cho chúng ta một tương lai rực rỡ huy hoàng.”

“Ta đã biết.”

Khánh Trần gật đầu:

“Các ngươi có biết Hằng Xã không?”

Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân quay sang nhìn nhau:

“Biết, khi ta tìm Vương Vân báo thù ở thành phố số 7, Lý Đông Trạch đã đích thân ra tay giết Vương Vân, hắn còn sai người đưa chúng ta đến bệnh viện.”

“Ừ.”

Khánh Trần bình tĩnh nói:

“Con đường các ngươi cần đang ở Hằng Xã.

Đi làm việc cho Lý Đông Trạch, con đường này có rực rỡ huy hoàng hay không đều phụ thuộc vào các ngươi.”

Nhất đã truyền đạt lại lời nói của Lý Đông Trạch đêm qua.

Lý Đông Trạch không muốn lãnh đạo Hằng Xã, hắn thích theo Lý Thúc Đồng đi khám phá thế giới hơn.

Bây giờ hắn đã giúp Khánh Trần một việc thì Khánh Trần cũng phải giúp hắn một việc: Nếu ông chủ nhỏ không muốn tiếp nhận Hằng Xã thì hãy chọn một người có thể tin tưởng đến Hằng Xã để hoàn thành chuyển giao quyền lực.

Có thể sẽ rất lâu nhưng cũng có thể rất nhanh, nó sẽ phụ thuộc người Khánh Trần sắp xếp có đủ tư cách hay không.

Nhưng Khánh Trần lại không tìm được ai thích hợp mà có thể tin thưởng cả, chỉ có Hồ Tiểu Ngưu khá cẩn thận, có lẽ hắn sẽ có khả năng lãnh đạo.

Không phải hắn muốn Hồ Tiểu Ngưu tiếp nhận chức vị này, mà muốn đưa đối phương đến Hằng Xã để quan sát một thời gian xem thế nào.

Tuy Hồ Tiểu Ngưu không biết suy nghĩ trong đầu Khánh Trần, nhưng hắn cảm thấy sắp xếp này rất ổn.

Hắn biết Hằng Xã là tổ chức thuộc Kỵ Sĩ, mình được sắp xếp đến Hằng Xã thì hoàn cảnh tất nhiên tốt hơn bây giờ nhiều.

“Mọi chuyện đã xắp xếp xong, chuyện còn lại phụ thuộc vào các ngươi.”

Khánh Trần nói.

“Khoan đã, ông chủ.”

Lưu Đức Trụ hỏi:

“Khánh Trần là của người của ngài đúng không? Một trong hai người ra tay đêm đó chính là hắn, Lộ Viễn của Côn Luân nói cho ta biết.”

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi lại:

“Có chuyện gì sao?”

“Ta chỉ muốn cảm ơn hắn.”

Lưu Đức Trụ nói:

“Vậy Lý Quang Quang và Lâm Phàm cũng là người của ngài sao?”

Khánh Trần nghi hoặc:

“Lý Quang Quang và Lâm Phàm là ai?”

“Họ tự xưng trên mạng là thủ hạ của ‘Lưu Đức Trụ’….”

Từ lúc Ương Ương nói nàng là Lưu Đức Trụ thủ hạ, ‘thủ hạ’ của Lưu Đức Trụ xuất hiện nhiều như nấm mọc sau mưa.

Có vẻ thân phận thủ hạ của Lưu Đức Trụ có địa vị rất lớn, như khi Vịnh Đồng La nói mình giống Trần Hạo Nam, chỉ thiếu mỗi chuyện đứng thu phí bảo kê ở cổng trường nữa thôi.

Lập tức trở thành It’s For Your Own Good*.

Đều vì lợi ích của bạn

Mà chính Lưu Đức Trụ cũng không biết đối phương có phải cấp dưới ông chủ mới thu không nên mới không dám nhận ngay.

Khánh Trần nghĩ, đoàn thể này thật lộn xộn, ngay cả chuyện ai cùng tổ chức với mình cũng không biết.

Nếu có người lấy danh nghĩa họ đi làm chuyện xấu thì sao, mà họ cũng không tính là đoàn thể mà chỉ là tập thể nhỏ mà thôi.

Hắn bình tĩnh:

“Ta không biết Lý Quang Quang và Lâm Phàm.”

Hồ Tiểu Ngưu đột nhiên nói:

“Ông chủ, tổ chức của chúng ta….tên gì?”

Khánh Trần trầm tư suy nghĩ, ba người trong phòng nín thở chờ, không ai dám gây tiếng động đánh gãy ý nghĩ của hắn.

Bên ngoài là mưa tuyết dày đăch, trong phòng tỏa ra ánh đèn mờ ảo.

Khánh Trần nhớ lại những gì sư phụ từng nói với hắn, chúng ta không thể dịu dàng đối xử với bóng tối mà phải dùng lửa.

Đây là một thế giới tràn đầy nguy hiểm và bóng tối.

Khánh Trần cuối cùng nói:

“Bạch Trú, tổ chức của chúng ta tên là Bạch Trú.”

Hắn nói xong thì cầm hộp đen đi vào phòng ngủ, để lại ba người Lưu Đức Trụ, Hồ Tiểu Ngưu, Trương Thiên Chân ba nhìn nhau, sự nóng bỏng trong ánh mắt không thể che dấu.

Từ khi bắt đầu xuyên qua đến giờ, họ luôn bận rộn, nhưng lại không biết đang bận thứ gì.

Đến giờ mọi người mới có mục tiêu rõ ràng.

Hồ Tiểu Ngưu nói nhỏ với Lưu Đức Trụ:

“Lưu ca, sau khi về ta sẽ cống hiến một khoản tiền cho tổ chức, số tiền này sẽ dùng cho chi tiêu hằng ngày.”

Thật kì lạ, những tổ chức khác đều phải trả tiền lương mới có người gia nhập.

Nhưng Bạch Trú là nơi các thành viên tự nộp hội phí và làm việc mà không cần tiền.

Lưu Đức Trụ gãi đầu rồi hỏi:

“Ngươi đưa tiền vì mục đích gì?”

Hồ Tiểu Ngưu cười:

“Vì tương lai.”

Đếm ngược về không.

Trở về.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box