[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 38 : Chiến Đấu (c371-c380)
❮ sautiếp ❯Chương 371: Chiến Đấu
Khánh Trần suy nghĩ một chút:
“Chạy?”
Diệp Vãn nói ra:
“Nếu như chạy không thoát thì sao.”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Nếu ngươi cũng gặp phải một đối thủ ngang tầm, nhưng kinh nghiệm và kỹ năng của đối thủ lại vượt trội hơn nhiều so với ngươi, ngươi sẽ làm như thế nào, Diệp Vãn?”
“Ta sao?”
Diệp Vãn cười nói:
“Nếu như quả thật đánh không lại, vậy thì hãy thử một chút bản năng và lòng can đảm của ngươi.
Tiểu Trần, ngươi phải nhớ kỹ, chỉ có những người quá sợ thua hay luôn so đo được mất mới chỉ phòng thủ mà không tấn công.”
Trong lồng bát giác, những đòn tấn công của Hoàng Tử Hiền đang trút xuống như mưa, hắn muốn dùng cách này để đánh vỡ thế phòng thủ của Khánh Trần, nhưng ngay sau đó hắn ta chợt thấy thiếu niên đang cười qua khe hở.
Khánh Trần nghĩ thầm, đúng vậy, sao phải khiêu chiến với điểm mạnh của người khác làm gì?
Khánh Trần còn chưa tích lũy đủ kinh nghiệm và kỹ năng, nhưng hắn cũng có điểm mạnh của riêng mình, đó là không bao giờ sợ mất mạng, không bao giờ sợ thua!
Đúng vậy, nếu như kỹ năng của ngươi không tốt bằng người khác, vậy thì hãy thử dùng bản năng chiến đấu và ý chí bất khuất mà ngươi đã đúc rút ra được từ cuộc sống đi!
Còn có lòng can đảm!
Trong chốc lát, Khánh Trần đột nhiên giang hai cánh tay rồi lao về phía đối thủ, hắn mặc cho đối thủ tấn công kích mình, sau đó bắt đầu sử dụng những cú đấm mạnh mẽ.
Hắn có thân thể mạnh mẽ của Kỵ Sĩ, chỉ cần đối phương không thể giết hắn chỉ bằng một đòn, vậy thì hắn vẫn có cơ hội lấy vết thương của bản thân đổi lấy vết thương của đối phương, lấy mạng đổi mạng!
Cơ hội chỉ có một lần!
Trong chớp mắt!
Khánh Trần mạnh mẽ nện một đòn lên trên gương mặt của Hoàng Tử Hiền, đồng thời cũng dùng tay đấm vào trên sườn phải của đối phương.
Giây tiếp theo, hắn lại gắng gượng chịu một đòn của Hoàng Tử Hiền nện vào sườn trái của bản thân, đồng thời hắn cũng tung một cú đấm vào gò má đối phương.
Mặc dù hắn không có kỹ năng tấn công và phòng thủ, không biết cách kiểm soát nhịp điệu của các đòn tấn công như thế nào, thậm chí còn không biết làm thế nào để kết hợp các đòn tấn công, nhưng hắn chỉ có một cái mạng!
Hơn nữa, tốc độ và sức mạnh của hắn chưa bao giờ kém hơn Hoàng Tử Hiền.
Sau khi ra đòn tấn công, Hoàng Tử Hiền lặng lẽ lui về phía sau, khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng kẽo dãn.
Khánh Trần mỉm cười, dù máu vẫn đang chảy trên má nhưng nó không thể ngăn lại nụ cười rạng rỡ của hắn.
Bên ngoài lồng bát giác, Lý Thúc Đồng cũng cười theo Khánh Trần, hắn biết học trò của mình đã hiểu được bản chất của chiến đấu.
Trân chiến sinh tử chưa bao giờ phải so đo được mất, không phải ngươi chém ta một đao, ta chém ngươi một đao, sau đó nói một câu mình không bị lỗ là được.
Trân chiến sinh tử là phải giết chết đối thủ bằng mọi giá, không quan trọng là ngươi có bị thương nặng hay không.
Bên ngoài sàn đấu quyền anh, tất cả người xem đều đang sôi trào, họ không nghĩ tới Khánh Trần lại đột ngột thay đổi phong cách chiến đấu, mà cách dùng vết thương của bản thân để đổi lấy vết thương của đối thủ chính là kiểu chiến đấu hung mãnh nhất, đẹp mắt nhất bên trong hắc quyền!
Sau một lúc, Khánh Trần chủ động nhập cuộc rồi lao về phía trước, không hề lo lắng bộc lộ điểm yếu của mình trước mặt Hoàng Tử Hiền, mà chính hắn thì lâm vào một trạng thái chỉ tấn công mà không hề phòng thủ.
Hắn đã từng nói, nếu như không thể làm Thần Minh thì hãy làm một con dã thú!
Lúc này khí thế của Hoàng Tử Hiền đã bị đoạt mất, hắn lại làm giống như Khánh Trần lúc đầu, hơi xoay người rồi dùng hai tay bảo vệ mặt và hai bên sườn.
Giang Tiểu Đường nhìn thuộc hạ của mình rồi mỉm cười nói:
“Nhìn đi, đây chính là huyết tính mà ta nói.”
Khánh Trần điên cuồng đánh vào hệ thống phòng ngự của Hoàng Tử Hiền, không thể không nói, ánh mắt của đối phương xuyên qua khe hở giữa hai tay luôn có thể đoán được đòn tấn công tiếp theo của hắn.
Sau đó Hoàng Tử Hiền sẽ điều chỉnh tư thế tương ứng, rồi thử dùng khuỷu tay đỡ lấy nắm đấm của Khánh Trần.
Đây là kinh nghiệm vô cùng đáng sợ, là kinh nghiệm được đối thủ tích lũy từ những trận chiến trên võ đài hơn mười năm nay!
Đôi mắt của Hoàng Tử Hiền vẫn rất bình tĩnh.
Khánh Trần đã nhận ra rằng Hoàng Tử Hiền đang chờ đợi, chờ đợi để tìm ra một cơ hội để giáng cho mình một đòn chí mạng.
Đây cũng là một dã thú thực sự, giống như Tào Nguy trong cấm địa, cho dù đã bị người khác chiếm mất khí thế, hắn cũng sẽ dùng tâm lý vững vàng của mình để tìm kiếm một cơ hội chiến thắng.
Khánh Trần hiểu rằng hắn không thể để cho đối phương quan sát được phương thức chiến đấu của bản thân.
Nhưng hắn phải làm gì đây.
Chương 372: Chân Khí
Nhưng vào đúng lúc này, Khánh Trần đột nhiên cảm nhận được chân khí trong cơ thể hắn đang bùng nổ, hắn đột nhiên nhớ tới những gì Lý Thúc Đồng đã từng nói qua: Nếu như không sử dụng Thu Diệp Đao, chân khí của Kỵ Sĩ không thể trực tiếp gây tổn thương cho người khác được.
Nhưng nếu có thể truyền chân khí của Kỵ Sĩ vào trong cơ thể kẻ địch thì có thể gây ra tổn thương khó mà tưởng tượng được cho đối phương.
Debuff!
Khánh Trần đã từng muốn thử sử dụng Debuff trên người Lý Thúc Đồng, nhưng Lý Thúc Đồng lại nói cấp bậc của hắn còn quá thấp nên không dùng được.
Có thể chân khí Kỵ Sĩ của Khánh Trần không là gì với Lý Thúc Đồng, nhưng chỗ chân khí đó chắc chắn có tác dụng đối với Hoàng Tử Hiền.
Ở ngoài rìa lồng bát giác, Khánh Trần đánh ra những cú đấm mạnh mẽ, chân khí của Kỵ Sĩ đang dâng trào trong cơ thể hắn đều đang hội tụ đến hai nắm đấm.
Khánh Trần nện xuống hết cú đấm này lại đến cú đấm khác, mạnh mẽ đánh lên trên hai tay của đối phương, từng tia chân khí của Kỵ Sĩ cũng theo những đòn này mà truyền vào trong cơ thể của Hoàng Tử Hiền!
Trong khoảnh khắc, Hoàng Tử Hiền chỉ cảm thấy mũi mình đau rát, tuyến nước mắt giống như vòi phun nước, vô số giọt nước mắt đục ngầu đang tuôn ra.
Hoàng Tử Hiền không thể hiểu nổi, vốn hắn đang quan sát Khánh Trần qua khe hở giữa hai cánh tay, nhưng không hiểu sao lại rơi nước mắt đến nỗi không nhìn thấy gì.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, Khánh Trần đấm móc từ dưới lên trên, phá hủy sự phòng thủ của hắn!
Có người xem đột nhiên đứng dậy:
“ĐCM, Hoàng Tử Hiền bị hắn đánh đến phát khóc!”
Tất cả nhìn chăm chú nhìn về phía Hoàng Tử Hiền, vị Quyền Vương hạng hổ kia đúng là đang lệ rơi đầy mặt dưới những đòn tấn công của Khánh Trần, căn bản không mở mắt ra được!
Lần này, ngay cả người vốn dĩ bình tĩnh như Giang Tiểu Đường cũng không thể bình tĩnh được, một võ sĩ mới lại có thể đánh cho Quyền Vương hạng hổ lâu năm khóc lóc nức nở trong lồng bát giác.
Thành thật mà nói, ngay cả nàng cũng không biết đây là khái niệm gì!
Giang Tiểu Đường lẩm bẩm:
“Hắn lại có thể đánh cho Hoàng Tử Hiền phát khóc….”
….
Võ sĩ mới đã đánh cựu Quyền Vương hạng hổ đến mức phát khóc!
Trong một thời gian, tin tức này được lan truyền nhanh chóng, thậm chí chỉ trong vòng một phút đã truyền khắp toàn bộ khu thứ bốn.
Vốn dĩ đám người sống về đêm đang ăn bữa khuya trong quán ăn đêm, nhưng sau khi nhìn thấy tin tức trên điện thoại di động đều nhao nhao đổ xô đến sàn đấu Hải Đường.
Xe cộ rầm rầm đi đến, sàn đấu Hải Đường biến thành nơi sáng nhất khu thứ bốn trong đêm nay.
“Ngươi đánh bại kẻ địch”với “Ngươi cho kẻ địch phải phát khóc”là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Người trước thuộc về thế giới bình thường, logic của người bình thường, mà người sau lại có chút gì đó vô lí và hài hước.
Cho nên không trách mọi người ngạc nhiên, việc Khánh Tiểu Thổ đánh Hoàng Tử Hiền đến mức phát khóc thực sự là chuyện quá khó tin.
Chưa nói đến việc khán giả bị sốc, ngay cả chính Khánh Trần cũng khiếp sợ không kém!
Trước đây hắn biết chân khí của Kỵ Sĩ rất hung tàn, nhưng hắn lại không ngờ tới chân khí Kỵ Sĩ của mình lại hung tàn như vậy.
Chân khí của sư phụ Lý Thúc Đồng có thể làm cho kẻ địch sinh ra cảm giác bị bỏng.
Chân khí của sư bá Trần Gia Chương làm cho kẻ địch sinh ra cảm giác buồn nôn.
Nếu trúng hai loại chân khí này mặc dù sẽ rất khó chịu, nhưng vấn đề là nó không thể làm suy yếu quá nhiều lực chiến đấu.
Nhưng mà chân khí Kỵ Sĩ của Khánh Trần lại có chút quỷ dị, những giọt nước mắt kia đã làm mờ tầm nhìn, đến mức Hoàng Tử Hiền hoàn toàn không nhìn thấy đòn tấn công của Khánh Trần.
Điều quan trọng nhất trong chiến đấu là tầm nhìn, nếu không có tầm nhìn thì ngay cả việc đi bộ cũng rất khó khăc, căn bản không thể nào tiếp tục trận chiến được nữa.
Thực sự có quá ít người trên thế giới này có thể nghe âm thanh mà biết được vị trí.
Nhưng Khánh Trần đã tính trước, hắn truyền khoảng chừng một phần ba chân khí Kỵ Sĩ vào trong cơ thể của Hoàng Tử Hiền, đối phương mới có phản ứng.
Phải mất ít nhất năm đến sáu cú đấm mới có thể truyền bấy nhiêu chân khí của Kỵ Sĩ vào trong cơ thể của đối phương.
Lúc này, Hoàng Tử Hiền vừa lùi lại để kéo dãn khoảng cách của mình với Khánh Trần, vừa thử đưa tay lên dụi mắt mình, thử khôi phục lại tầm nhìn cho bản thân.
Nhưng cho dù hắn có dụi như thế nào thì nước mắt cũng không thể ngừng được.
Nhưng trong tình huống này, Khánh Trần vẫn không dễ dàng tiến lên kết thúc trận đấu, hắn chậm rãi đi trong lồng bát giác để quan sát đối phương.
Đối thủ lợi hại này mặc dù mắt không còn nhìn rõ tình hình, nhưng cánh tay vẫn lặng lẽ bày ra tư thế phòng thủ giống hệt như tư thế trong nhu thuật mà Khánh Trần đã xem trong video ở thế giới ngoài.
Chương 373: Chiến Thắng
Hoàng Tử Hiền đang chờ đợi mình lại gần, dù phải chịu vài cú đấm của mình, sau đó đối phương sẽ có cơ hội sử dụng kĩ thuật cận chiến đối với mình.
Ngay cả khi đối phương không thể nhìn thấy chính mình, nhưng hắn vẫn đang âm thầm tìm cơ hội phản kích mình.
Hoàng Tử Hiền vẫn chưa bỏ cuộc.
Khánh Trần tự nhủ trong lòng có lẽ đây là tính cách chỉ thuộc về thế giới của dã thú.
Những loài săn mồi hàng đầu trong thế giới này, có lẽ phải đủ hung ác mới có thể còn sống.
Tào Nguy như vậy, Hoàng Tử Hiền cũng là như thế, nhiều đối thủ mà Khánh Trần phải đối mặt trong tương lai cũng vậy, hắn nhất định phải tập trung tinh thần, để cho mình càng thêm tỉnh táo, càng thêm hung mãnh, mới có thể còn sống.
Lúc này, Hoàng Tử Hiền không còn dụi mắt nữa mà để nước mắt tự chảy.
Hắn hít thở sau và chậm lại, yên lặng chờ đợi, lắng nghe tiếng bước chân trong lồng bát giác.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, bước chân của Khánh Trần lại đột nhiên biến mất.
Trong mắt tất cả khán giả trên khán đài, thiếu niên trong lồng bát giác đang di chuyển qua lại với cách thức vô cùng kỳ lạ.
Khánh Trần đi chân trần, dùng cách đi mà Diệp Vãn đã dạy cho hắn để thay đổi hướng đi.
Tuyệt đối lặng yên không một tiếng động.
Khi Khánh Trần học tập kỹ thuật này, hắn còn tưởng rằng cường giả ở thế giới trong đều biết nó, nhưng về sau hắn mới phát hiện không phải là ai cũng có sư phụ như Lý Thúc Đồng, cũng không phải ai cũng có thể làm cho cao thủ như Diệp Vãn đến làm giáo viên huấn luyện cho mình.
Trong chốc lát, Khánh Trần ra một đòn từ bên hông đánh vào sườn phải của Hoàng Tử Hiền.
Hoàng Tử Hiền hoàn toàn không biết Khánh Trần đang tới gần, khi hắn muốn đi bắt lấy cánh tay của Khánh Trần, nhưng lại phát hiện sau khi ra một đòn đối phương đã sớm đi xa.
Hoàng Tử Hiền rất ngạc nhiên, tại sao hắn ta hoàn toàn không nghe thấy tiếng bước chân của thiếu niên kia!
Tại sao đối phương nặng hơn một trăm cân đang bước đi trong lồng bát giác lại không có tiếng động!
Một đòn rồi lại một đòn khác.
Khánh Trần mài mòn từng chút từng chút năng lực chiến đấu của Hoàng Tử Hiền, cuối cùng đối thủ của hắn cũng phun ra máu tươi, nửa quỳ trên mép lồng bát giác.
Lúc này, các khán giả trên khán đài cũng nhận ra rằng Hoàng Tử Hiền chắc chắn đã bại, một số người bắt đầu phấn khích đứng dậy hô to:
“Giết hắn! Giết hắn!”
Trong rừng thép trơ trọi, thú tính vốn bị khán giả và các con bạc đè nén bấy lâu nay được thả sức tung hoành trên võ đài quyền anh.
Họ hi vọng đêm nay sẽ có người tử vong trong lồng bát giác này!
Không có nhân viên nào đi đến ngăn cản, dường như họ đã được lệnh không được ngăn cản Khánh Trần giết người trong lồng bát giác.
Nhưng mà Khánh Trần lại đột nhiên nhẹ nhàng nói với Hoàng Tử Hiền:
“Ngã xuống đi, ta sẽ không giết ngươi.”
Ngay lập tức, Hoàng Tử Hiền đã bị thương nặng đến nỗi không thể chống đỡ nổi nữa, hắn ngã trên mặt đất rồi thở hổn hển, cuối cùng thì thào nói một câu:
“Cảm ơn.”
Cho đến giờ phút này, Khánh Trần mới biết cái lồng bát giác này tàn nhẫn đến cỡ nào.
Nếu như ngươi là người thua cuộc, rất có khả năng sẽ chết.
Mọi người đều đang chờ Khánh Trần giết Hoàng Tử Hiền, nhưng họ đợi mãi cũng không thấy hắn ra tay.
Khánh Trần nhìn về phía trọng tài bên ngoài sân, bình tĩnh nói:
“Kết thúc rồi, tuyên bố đi, ta không giết hắn.”
Trọng tài do dự một chút, cho đến khi hắn nghe thấy mệnh lệnh vang lên bên tai, mới gật gật đầu với người chủ trì:
“Tuyên bố đi.”
Người chủ trì lập tức kích động nói:
“Khánh Tiểu Thổ, chiến thắng!”
Trận đấu xác định đẳng cấp đêm nay của Khánh Trần coi như đã chiến thắng, trận chiến với cấp Lục Địa Tuần Hành tiếp theo, hắn có thể lựa chọn có tiếp tục tham gia không.
Trên khán đài bắt đầu như thường lệ, những con bạc không đặt cược Khánh Trần sẽ chiến thắng đều tức giận ném từng lá phiếu trong tay về phía Hoàng Tử Hiền.
Những tấm vé bay phấp phới trên bầu trời chẳng khác nào những bông hoa giấy bắn ra từ những quả pháo mừng trong những buổi lễ quan trọng.
Sau đó, giờ phiên đám con bạc cược đúng đang hoan hô rồi giơ cao phiếu.
Nhưng là mọi người chợt phát hiện ra một vấn đề, họ họ không có phiếu để giơ cao….
Trong hoàn cảnh bình thường, trên khán đài sẽ có sự đối lập rõ rệt giữa kẻ thắng và người thua, một số vui mừng còn một số lại buồn bực.
Tuy nhiên, trên khán đài sau trận đấu này rất kì lạ, mọi người đều u sầu.
Căn bản không có bên thắng….
Cho đến lúc này mọi người mới ý thức được, người đàn ông trung niên không có chút đạo đức nào kia đã mua gần hết số phiếu cá cược Khánh Trần sẽ thắng!
Ở phía bên kia, Lý Thúc Đồng đã đổi hết tất cả phiếu cược thành tiền, hắn còn yêu cầu sàn đấu chuyển hết số tiền vào trong tài khoản Ngân hàng phát triển khoa học kỹ thuật Lý thị dưới danh nghĩa Khánh Trần.
Chương 374: Bàn Luận
Số tiền kiếm được nhiều hơn dự kiến, bởi vì còn có không ít người đã mua lúc tỉ lệ đặt cược là 1:17, cho nên số tiền cuối cùng là 13,26 triệu tệ!
Đêm nay Lý Thúc Đồng đã dùng những hành động truyền thống của Kỵ Sĩ, đã trực tiếp làm Khánh Trần đứng vào hàng ngũ những người giàu có.
Đương nhiên, con số này không thể so với giới nhà giàu thực sự, nhưng khi còn đi học mà đã có thể có hơn 10 triệu, chắc chắn Khánh Trần có thể thỏa sức tung hoành trong trường học.
Có lẽ có rất nhiều người đã từng nghĩ tới, nếu như trong thời còn là học sinh mà mình đã trở thành triệu phú, cảm giác lúc đó sẽ như thế nào?
Trong phòng riêng, Lý Y Nặc tùy tiện ngồi trên ghế sa lon, Giang Tiểu Đường đi giày cao gót tiến đến nhẹ nhàng cười nói:
“Nghe nói Y Nặc tiểu thư tìm ta?”
“Ừ.”
Lý Y Nặc nói:
“Đêm nay vì một câu của ta, ngươi kiếm được không ít tiền lời nhỉ? Lúc ngươi mới ra khỏi căn phòng này, tỉ lệ đặt cược chiến thắng đã giảm đi 4 lần mà.”
Giang Tiểu Đường cười nói:
“Đó là đương nhiên, nhờ phúc của Y Nặc tiểu thư cả.”
“Nếu ta giúp ngươi kiếm tiền, vậy ta cũng có yêu cầu của mình.”
Lý Y Nặc quay đầu nhìn về phía Giang Tiểu Đường, đôi môi đỏ mọng của đối phương trông vô cùng hấp dẫn dưới ánh đèn mờ ảo.
Giang Tiểu Đường nói:
“Đừng nói là một yêu cầu, Y Nặc tiểu thư có đưa ra mười yêu cầu ta cũng phải đồng ý.”
Lý Y Nặc chỉ vào Khánh Trần còn đang thở dốc trong lồng bát giác rồi nói:
“Sau này, hắn muốn tham gia thi đấu thì để cho hắn đấu, nếu như hắn không muốn, ngươi cũng đừng dùng thủ đoạn gì.”
Có người nói, bất cứ khi nào ngươi nhìn thấy bà chủ xinh đẹp của sàn đấu Hải Đường, chắc chắc đối phương đều đang cười nhẹ nhàng, nhưng lúc này đối phương lại không cười nữa:
“Y Nặc tiểu thư, sàn đấu Hải Đường cũng mở cửa để làm ăn, có võ sĩ tốt tất nhiên là việc làm ăn sẽ tốt hơn.”
“Thế nào, ngươi không đồng ý?”
Mĩ nữ cường tráng ngồi thẳng người dậy.
Giang Tiểu Đường bình tĩnh nói:
“Không phải vậy, ý ta muốn nói là mọi chuyện vẫn phải xem ý tứ của chính Khánh Tiểu Thổ đúng không, ta sẽ không ép hắn làm gì, nhưng ta tin sàn đấu Hải Đường nhất định có thức có thể có hấp dẫn hắn.”
Lý Y Nặc cười rồi đứng dậy, khi đi qua bên người Giang Tiểu Đường, nàng nói đầy ẩn ý:
“Đừng góp bản thân mình vào trong đó.”
Nói xong, nàng liền dẫn Nam Canh Thần và Lý Đồng Vân rời đi.
Trên đường đi, Lý Đồng Vân còn lo lắng hỏi:
“Chị Y Nặc, vị võ sĩ Tiểu Thổ kia hình như bị thương, hắn có sao không?”
“Sẽ không.”
Lý Y Nặc xoa xoa đầu Tiểu Đồng Vân:
“Những vết thương kia nhìn rất đáng sợ, nhưng tất cả đều là vết thương ngoài da.”
Giang Tiểu Đường đứng trong phòng riêng trống trải, qua cửa kính lẳng lặng nhìn vào trong lồng bát giác, nàng cười cười, sau đó lắc lắc vòng eo bước ra ngoài, đi qua hai ba chỗ rẽ rồi đi vào một căn phòng khác.
Tại đây, võ sĩ Chu Mặc đã bỏ trận đấu hạng trung trước đó đang bị người khác bắt quỳ trên mặt đất.
Giang Tiểu Đường không nói lời nào, nàng lấy ra hai con dao găm từ trên tay tên thuộc hạ mặc âu phục màu đen, sau đó đâm mạnh vào bụng Chu Mặc.
Người phụ nữ nhìn vẻ mặt đau khổ của đối phương, bình tĩnh nói:
“Đừng trách ta, quy củ của giang hồ chính là như vậy.
Ngươi có thể không tham gia thi đấu trên võ đài, nhưng nếu ngươi đã đồng ý ra trận thì không thể đổi ý, nếu như không có trừng phạt, chuyện này sẽ khiến người ngoài nghĩ như thế nào về ta?”
Mặc dù Chu Mặc đã rất đau đớn nhưng cũng không phàn nàn một câu:
“Ta biết quy củ.”
“Cho nên tính mạng vẫn quan trọng hơn.”
Giang Tiểu Đường cười khẽ rồi đứng lên:
“So việc phải chết, ngươi phải sẵn sàng chịu hơn một nhát dao này.”
Nói xong, người phụ nữ nói với cấp dưới:
“Thả hắn ra, để hắn tự đi bộ đến bệnh viện bên cạnh, nhớ kỹ, không được rút con dao này ra trước khi đến bệnh viện.”
Sàn đấu Hải Đường cũng có nhân viên y tế, ở đây thậm chí còn có thể thực hiện những cuộc giải phẫu đơn giản.
Nhưng Chu Mặc phải đến bệnh viện bên ngoài để điều trị vết thương, vì bằng cách này người ngoài mới có thể nhìn thấy hắn bị trừng phạt.
Đây chính là quy củ giang hồ.
Lúc này, người chủ trì bên ngoài lồng bát giác đang hưng phấn nói:
“Đêm nay đã tái hiện được lại cảnh Quyền Vương A Phàm chiến thắng ở sàn đấu Hải Đường, ta tin tất cả khán giả đã cùng ta chứng kiến khoảnh khắc này, tương lai nhất định sẽ không quên những gì chúng ta đã được trải qua hôm nay….”
Khánh Trần bình tĩnh đi ra ngoài, bây giờ hắn chỉ cảm thấy toàn thân của mình đều muốn tan thành từng mảnh.
Ngoài cánh tay sưng tấy, hai bên mạn sườn của Khánh Trần cũng đã trở nên xanh tím, trên mép đùi ngoài cũng đã sưng đỏ vì cú đá của Hoàng Tử Hiền.
Một nửa khuôn mặt của Khánh Trần toàn là vết máu, đang sưng phồng lên.
Chương 375: Phòng Riêng
👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾
Cách tấn công liều lĩnh như vậy tất nhiên là hung mãnh, nhưng sau khi đánh xong cũng rất đau!
Hắn khập khễnh đi về phía phòng thay quần áo, nhân viên công tác phía dưới lập tức xông tới:
“Bạn học Tiểu Thổ, sàn đấu Hải Đường đã chuẩn phòng thay quần áo cho riêng ngài, hơn nữa nhân viên y tế cũng đã đợi ở đó, cha của ngài cũng ở đó.”
“Được thôi, dẫn ta tới đó.”
Khánh Trần nói.
Sau khi đánh xong trận đấu xác định đẳng cấp này, mọi thứ đều đã khác trước.
Dựa theo những gì nhân viên công tác giới thiệu, sau này nếu hắn muốn đến sàn đấu cùng không cần phải làm gì, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại liền sẽ có xe bảo mẫu đến của đón.
Trong phòng thay quần áo có trái cây và đồ ăn nhẹ, còn có một phòng tắm rất xa hoa đặt trong đó.
Ngay khi bước vào phòng thay quần áo, Khánh Trần đã phát hiện Lý Thúc Đồng đang vui vẻ ăn dưa vàng, quần áo cũng đổi sang mặt màu trắng.
Hai người còn chưa kịp nói chuyện, hai nữ nhân viên y tế đã tiến lên xử lí vết thương cho Khánh Trần, nhân viên công tác đi cùng hắn lúc trước đưa ra một cái thẻ:
“Đây là hoa hồng ngài được chia cho lần ra sân tối nay, bắt đầu từ tối nay, chỉ cần ngài ra sân tranh đấu, vé vào cửa và bàn cá cược của sàn đấu đều sẽ chia hoa hồng cho ngài.”
“Trong này có bao nhiêu tiền?”
Khánh Trần hỏi.
“1,12 triệu tệ.”
Nhân viên công tác lễ phép nói.
Lý Thúc Đồng đặt quả dưa vàng trong tay xuống, thản nhiên nói:
“Khá cao đấy, sàn đấu Hải Đường vừa ra tay đã chia hoa hồng theo tỉ lệ của Quyền Vương hạng hổ sao?”
Nhân viên công tác càng lễ phép hơn:
“Ngài thật hiểu biết, tỉ lệ chia hoa hồng này là do bà chủ dặn dò riêng, dựa theo cấp bậc Quyền Vương hạng hổ để tính.”
Võ sĩ từ hạng trung trở lên đã có thể tham gia chia hoa hồng, nhưng số tiền mà các võ sĩ quyền anh bình thường nhận được, khác biệt hoàn toàn so với Quyền Vương của các cấp có thể nhận được.
Điều này cũng thôi thúc những võ sĩ đầy tham vọng đó phải tìm mọi cách để cạnh tranh danh hiệu Quyền Vương các cấp bậc.
“Ngoài ra.”
Nhân viên công tác nói:
“Chúng ta cũng muốn hỏi bạn học Tiểu Thổ một chút, khi nào thì ngươi sẽ tham dự trận đấu cấp Lục Địa Tuần Hành kia?”
“Chuyện này ta cần suy nghĩ thêm.”
Khánh Trần nói.
“Được rồi, không có vấn đề gì.”
nhân viên công tác ra khỏi phòng thay quần áo.
Vết thương trên người Khánh Trần cũng đã xử lý xong, Lý Thúc Đồng cười nói:
“Từ nay về sau ngươi cũng sẽ không thiếu tiền nữa.”
Khánh Trần nhìn sư phụ hắn, trước đó đối phương muốn cho mình vàng thỏi, nhưng chính mình lại không nhận.
Thật ra mặc dù khi đó hai người là sư đồ, nhưng mối quan hệ lại không thân thiết như vậy.
Sau khi đi cấm địa số 002, rồi đã trải qua nhiều chuyện như vậy, bây giờ Khánh Trần có thể dễ dàng nhận những món quà này.
Nói cho cùng, trước kia Khánh Trần luôn không có cảm giác an toàn.
Lúc trước hai người là sư đồ, lúc này đã thân thiết như cha con, cảm giác này hoàn toàn khác, thiếu niên cũng không cần giữ lại lòng tự tôn của mình nữa.
Hơn nữa, vì Lý Thúc Đồng bảo vệ lòng tự tôn của hắn, ngay cả khoản tiền đầu tiên hắn có được đều là tự tay Khánh Trần thắng được.
Có lẽ sư phụ của hắn đã phải suy nghĩ rất nhiều.
“Sư phụ ngươi cảm thấy bây giờ ta có thích hợp tham gia trận chiến cấp Lục Địa Tuần Hành không?”
Khánh Trần hỏi.
“Ta cảm thấy ngươi cứ thi đấu trong hạng hổ trước.”
Lý Thúc Đồng nghĩ một lúc rồi nói:
“Hơn nữa ta cảm thấy ngươi cần một thời gian để thích ứng với quá trình chiến đấu.
Giống như trận đánh của ngươi và Hoàng Tử Hiền tối nay, hắn đã sớm biết rõ cân nặng của mình không thể tạo thành lớp phòng thủ với những người cùng cấp, nhưng ngươi thiếu kinh nghiệm thực chiến, cho nên hoàn toàn không biết gì về điều này cả.”
Theo quan điểm của Lý Thúc Đồng, học trò của mình có có thiên phú ghi nhớ siêu phàm, chỉ cần cho hắn thích nghi một đoạn thời gian, hắn có thể nhanh chóng sao chép các kỹ năng và kinh nghiệm của người khác một cách dễ dàng.
Cho nên tích lũy và lắng đọng là một quá trình rất quan trọng.
Lý Thúc Đồng nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta đề nghị ngươi nên đến đây xem các trận đấu vào mỗi buổi tối, không bắt buộc phải tham gia, đối với ngươi mà nói, ‘Nhìn’ trận chiến cũng có thể học được.”
Khánh Trần hiểu ý của sư phụ, bởi vì hắn thăng cấp nhanh hơn so với những người khác, một bước liền đạt tới đỉnh cấp E, cho nên hắn cần học tập, quan sát, suy nghĩ.
“Đi thôi, về nhà thôi.”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Lần này sư phụ cũng có thể ngồi xe mẫu bảo của sàn đấu sàn đấu Hải Đường, xem như nhờ phúc của ngươi.”
Bước ra khỏi phòng thay quần áo, rất nhiều người xem nhận ra Khánh Trần rồi chào hỏi thân thiết, còn có những người nhìn hắn với ánh mắt ngưỡng mộ.
Chương 376: Tổ Tiên
Điều này không có gì lạ, dù sao đây cũng là một thế giới mà kẻ mạnh làm vua.
Nhưng hành động của Lý Thúc Đồng lại rất kỳ quái, chỉ cần có người nhận ra Khánh Trần, hắn sẽ hớn hở cười nói với người khác:
“Vừa rồi ngươi có xem trận đấu của hắn không? Đây là con trai của ta, có lợi hại không….”
Khánh Trần nhìn một màn này, lặng lẽ nở một nụ cười, nhưng khi hắn lại động đến vết thương ở trên mặt, đau đến nỗi nụ cười của hắn cũng méo xệch đi.
Lúc hai người đi ra, bà chủ Giang Tiểu Đường mặc lễ phục màu vàng óng đã đợi sẵn ở cửa ra vào.
Nàng mỉm cười rồi nói với Khánh Trần:
“Chúc mừng ngươi, ta là bà chủ của sàn đấu Hải Đường, Giang Tiểu Đường.”
“Cảm ơn.”
Khánh Trần nói xong liền chui vào xe bảo mẫu.
Chỉ là, sau khi Lý Thúc Đồng thấy Khánh Trần lên xe, hắn bỗng nhiên chăm chú đánh giá Giang Tiểu Đường, cười một cái rồi nói:
“Không sai, so với khi còn bé thì ổn trọng hơn nhiều.”
Nói xong Lý Thúc Đồng cũng lên xe bảo mẫu, để lại Giang Tiểu Đường kinh ngạc đứng ở cửa ra vào.
Bà chủ xinh đẹp của sàn đấu quay người đi vào trong, nàng lắc eo rồi bước vào phòng làm việc của mình, lẳng lặng đốt một điếu thuốc lá cho bản thân.
Làn khói mịt mù dường như làm dịu đi những cảm xúc chập trùng của nàng.
Giang Tiểu Đường biết bên dưới khuôn mặt xa lạ kia là một trưởng bối mà mình quen thuộc nhất, có lẽ đối phương đã biến đổi khuôn mặt, nhưng giọng nói lại không thay đổi.
Mà lại vị trưởng bối này biết rõ nàng có thể nhận ra giọng nói của đối phương.
….
Thời giam đếm ngược 48:00:00.
Trở lại tầng 132 của cao ốc Lạc Thần, Khánh Trần chịu đựng cảm giác đau đớn truyền đến từ vết thương, nhe răng trợn mắt ngồi lên ghế sô pha:
“Sư phụ, vết thương của ta bao lâu thì khỏi?”
“Lần này ngươi bị thương khá nặng, ngay cả khi sàn đấu dùng thuốc tốt nhất cho ngươi, cũng phải mất một tuần lễ mới có thể khỏi được.”
Lý Thúc Đồng tính toán.
“Xem ra ta phải mang theo vết thương này về thế giới ngoài.”
Khánh Trần thở dài nói.
Lý Thúc Đồng cười tủm tỉm hỏi:
“Đúng rồi, ngươi còn chưa nói chính xác là ngươi bắt được sơ hở gì của Ương Ương?”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Bây giờ ta suy đoán nàng vì muốn quan sát Lưu Đức Trụ với khoảng cách gần nên mới chọn chuyển vào lớp ta.”
“Lưu Đức Trụ?”
Lý Thúc Đồng hỏi.
“Ừ, ở thế giới ngoài hắn mới là học trò của ngài, đương nhiên, bây giờ có rất nhiều người không tin điều đó.”
Khánh Trần nói:
“Nhưng có một điều mà ai cũng có thể chắc chắn là hắn ta thực sự đang ở trong ngục giam số 18, hơn nữa hắn cũng có liên hệ với ngươi.”
“Siêu phàm giả thức tỉnh từ trường, thực ra không cần đi ôm đùi như những người khác.”
Lý Thúc Đồng nói.
“Cho nên, ta nghĩ thật ra mục đích của nàng là ngục giam số 18.”
Khánh Trần nói:
“Ban đầu nàng muốn quan sát Lưu Đức Trụ, nhưng về sau nàng phát hiện có lẽ ta có giá trị hơn, cũng có thể gần gũi với ngài hơn, vì vậy nàng ta đã chuyển mục tiêu lên người ta.”
“Ừ, giải thích rất có lí.”
Lý Thúc Đồng nói.
“Sư phụ, hiện tại có thế lực nào đang nhìn chằm chằm vào ngục giam số 18? Chỉ vì ACE-005 sao?”
Lý Thúc Đồng cười:
“Dĩ nhiên không phải, ngay cả Quách Hổ Thiền cũng không phải vì ACE-005 mà tới.”
“Vậy thì vì cái gì?”
Khánh Trần nghi hoặc.
“Là vì ACE-002.”
Lý Thúc Đồng nói.
Khánh Trần giật mình, thì ra là thế.
Trước đó hắn từng hỏi sư phụ mình, đã từng thấy vật cấm kỵ cấp S hay chưa, đối phương trả lời là: Nói không chừng rất nhanh hắn có thể nhìn thấy.
Cho nên, vật cấm kỵ cấp S này vẫn luôn ở trong ngục giam số 18, hơn nữa còn cực kỳ quan trọng.
“Họ biết ACE-002 là cái gì sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Không biết.”
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
“Thực ra, sự xuất hiện của vật cấm kỵ này cũng rất kỳ lạ, bởi vì nó được tách ra từ trên cơ thể của một người.”
“Trên cơ thể người bình thường tách ra vật cấm kỵ cấp S sao.”
Khánh Trần kinh ngạc:
“Điều này không tuân theo quy tắc.”
“Ừ, mọi người đều cảm thấy không phù hợp.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Nhưng có người nói cho ta biết nói, thật ra người bình thường kia vốn có thể trở thành siêu phàm giả cấp S, nhưng người bình thường lại gần giống yêu quái, hắn luôn cảm thấy thực lực của mình đã đủ vô địch thế giới lúc đó, không cần thức tỉnh để trở thành siêu phàm giả nữa.”
Vì vậy, hắn ta đã không trở thành một siêu phàm giả.
Lý Thúc Đồng nói với Khánh Trần:
“Theo quan hệ huyết thống của thế giới trong, người bình thường này chính là tổ tiên của ngươi.
Những ảnh tử của Khánh thị rất khó bị giết, khi hắn làm ảnh tử đã bị buộc đến nỗi cuối cùng bất đắc dĩ phải lựa chọn phản bội, trong vòng một đêm, Khánh thị trải qua một trận chiến đẫm máu, giang sơn đổi chủ.
Sau khi siêu phàm giả chết, sẽ có người thỉnh thoảng đến xem mộ của họ, nhìn xem có vật cấm kỵ nào được tách ra hay không.
Duy chỉ có người này bị quên lãng, bởi vì căn bản hắn không phải là siêu phàm giả.”
Chương 377: Thông Minh
Khi Lý Thúc Đồng giới thiệu vật cấm kỵ ACE-002, hắn nói nguyên nhân hình thành rất kỹ càng.
Nhưng hắn lại không đề cập đến tác dụng, điều kiện thu nhận và lai lịch của vật cấm kỵ cấp S này.
“Sư phụ, không phải là ngài đi trộm mộ chứ.”
Khánh Trần do dự một lúc rồi mới nói.
“Ngươi đang suy nghĩ gì thế.”
Lý Thúc Đồng dở khóc dở cười:
“Kỵ Sĩ sẽ không làm những chuyện táng tận lương tâm như vậy.”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc:
“Vậy bây giờ ta đã biết tại sao có rất nhiều thế lực để mắt tới ngục giam số 18, nhưng trong đó có những thế lực nào?”
“Át Bích, Tòa án cấm kỵ, Kashima.”
Lý Thúc Đồng liếc nhìn Khánh Trần.
Khánh Trần phân tích:
“Kashima bị loại trừ đầu tiên, Ương Ương sẽ không làm việc cho Kashima.”
“Vì sao?”
Lý Thúc Đồng hỏi.
“Bởi vì ở thế giới ngoài, người Hoa rất ghét đám người Kashima kia.”
Khánh Trần chắc chắn nói:
“Nếu như ở thế giới ngoài, người Hoa làm việc cho Kashima sẽ bị coi là phản bội tổ quốc.”
“Vậy nàng cũng không thể là người của Tòa án cấm kỵ.”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Tòa án cấm kỵ là kẻ địch chung của siêu phàm giả, không có siêu phàm giả nào muốn sau khi gia nhập nó vì đến lúc về già sẽ bị xa lánh.”
“Vậy thì chỉ còn lại Át Bích.”
Khánh Trần nói.
Khi tất cả những trường hợp không thể bị loại bỏ, lựa chọn duy nhất còn lại chính là câu trả lời.
Ương Ương là một người có tính cách không theo khuôn mẫu, nàng có thể đến thăm Khánh Trần nhà lúc đêm khuya, cũng có thể không che miệng, trong mắt của mọi người, nàng có quan hệ rất thân thiết với Khánh Trần.
Nhưng sự thật thì sao? Hai người trêu đùa lẫn nhau để biết rõ hơn về đối phương, họ đề phòng lẫn nhau, thăm dò lẫn nhau, lợi dụng lẫn nhau.
Khánh Trần cần môi trường trọng lực mà nàng chế tạo, mà nàng biết thân phận của Khánh Trần ở thế giới trong.
Lý Thúc Đồng cười hỏi:
“Ngươi cảm thấy, nàng muốn thông qua ngươi để tiếp cận ta, lấy vật cấm kỵ sao?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Một cô gái thông minh như vậy, chắc chắn biết cho dù nàng cố gắng thế nào, có thân với ta ra sao, thì chắc chắn ngài cũng sẽ không đưa ACE-002 cho nàng, mục tiêu của nàng không phải là cướp đoạt vật cấm kỵ.”
Lúc này, Khánh Trần lâm vào trầm tư:
“Chỉ sợ khi nàng vừa xuyên qua, đã phải hoàn thành nhiệm vụ của Át Bích.
Nhưng Ương Ương là người du hành, đương nhiên sẽ không trung thành với tổ chức của nguyên chủ, chắc chắn nàng sẽ không liều chết chấp hành nghiệm vụ như Quách Hổ Thiền.”
Khánh Trần nói tiếp:
“Nhưng tổ chức là chỗ dựa của nàng, Ương Ương thông minh như vậy nên sẽ không ngồi nhìn tổ chức của mình tổn thất nặng nề, cho nên có lẽ nàng muốn bảo toàn Quách Hổ Thiền và tổ chức của nàng.”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Ta cảm thấy tính cách của tên đầu trọc như Quách Hổ Thiền cũng không tệ lắm, nếu như cô bé này xin tha cho hắn, ta cũng có thể tha cho hắn một mạng.”
“Sư phụ, hẳn còn manh mối khác.”
Khánh Trần nói.
Hắn nhắm mắt lại, cẩn thận tìm kiếm tất cả những có trong ký ức.
Gặp nhau ở thế giới ngoài, gặp lại ở thế giới trong, phòng học sáng nay, chuyến tàu hạng nhẹ chiều nay.
Tất cả mọi chuyện lóe lên trong tâm trí hắn như đèn kéo quân.
Khánh Trần bỗng nhiên mở to mắt nói:
“Sư phụ, cuộc biểu tình của học sinh vào chủ nhật này chính là ngày mà họ định ra tay.
Điểm cuối của cuộc biểu tình của học sinh là ba khu trên, đến lúc đó bộ cảnh sát của thành phố và các đơn vị đồn trú của quân đội liên bang sẽ tập trung ở nơi đó, sẽ không có ai chú ý đến ngục giam số 18.
Đây chính là mục đích mà họ khởi xướng học sinh biểu tình.”
Lý Thúc Đồng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của học trò, cười nói:
“Không cần lo lắng, ta đã chờ rất lâu, đợi đến ngày đó, chúng ta sẽ tạo cho cô bé đó một bất ngờ nho nhỏ.”
Khánh Trần tự nhủ trong lòng, có lẽ không phải một bất ngờ, mà là một sự sợ hãi.
“Đúng rồi sư phụ, ta trở thành võ sĩ trên võ đài, khuôn mặt của ta nhất định sẽ bị rất nhiều người nhớ tới, chuyện này có làm sao không?”
Khánh Trần hỏi.
“Ngươi đã không còn là ‘Khánh Trần Khánh thị’ nữa.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Rất khó để sửa chữa tương lai của ngươi, nhưng nếu muốn sửa chữa quá khứ của Khánh Trần Khánh thị, đối với Nhất mà nói, không tính là việc khó.”
Nói xong, Lý Thúc Đồng cầm điện thoại rồi lấy ra một bức ảnh, người ở trên ảnh chỉ có tối đa nhất hai điểm tương tự với Khánh Trần.
“Nếu có người đi tra hồ sơ của Khánh Trần Khánh thị, lúc đó họ sẽ phát hiện ra rằng ngoại hình của người này không giống ngươi chút nào.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Ngươi bây giờ là con trai của một doanh nhân giàu có, mặc dù có họ Khánh, nhưng không có quan hệ gì với Khánh thị.”
“Thế nhưng, có rất nhiều người từng gặp ta.”
Khánh Trần nói.
“Ta đã đi điều tra, chỉ có một vài người đã từng gặp ngươi, biết thân phận thật của ngươi, vẫn còn có thể nhớ được, những người khác mặc dù đã từng gặp ngươi mấy năm trước, nhưng sợ là ký ức của họ về ngươi đã sớm không còn bao nhiêu, khi nhìn thấy tấm hình này cũng sẽ không nhiều nghĩ, có lẽ họ chỉ cảm thấy người trong tấm ảnh này bị tàn phế.”
Chương 378: Bị Đánh Đến Khóc
Lý Thúc Đồng nói:
“Còn với những người vẫn nhớ ngươi, không cần lo lắng đến Jindai Sorane vì nàng cách chúng ta rất xa, ngươi cũng không cần lo lắng về Lý Y Nặc, chỉ có Tiểu Dĩ Dĩ trong số bọn người Tần Thành đoán được thân phận ta, còn lại chính là Khánh Ngôn đang trong ngục giam số 18.”
“Ừ.”
Khánh Trần suy tư một lát, hẳn là không sai.
“Hôm qua Khánh Ngôn đã chết rồi.”
Sắc mặt Lý Thúc Đồng không thay đổi nói:
“Ngươi cũng không cần lo lắng đến đám tù nhân trong ngục giam số 18, rất nhanh thôi, họ sẽ không thể nào mở miệng nói chuyện được nữa.”
Khánh Trần sửng sốt một chút , dựa theo tính cách của sư phụ, câu này nghĩa là những tù phạm kia….
Hắn biết giết người diệt khẩu, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ tới sư phụ lại muốn giết nhiều người như vậy để diệt khẩu.
Không đúng.
Khánh Trần bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía Lý Thúc Đồng:
“Sư phụ, ngài hiện tại….Thật ra là đang thực hiện điều kiện thu nhận của ACE-002, đúng không?”
Lý Thúc Đồng cười không nói.
“Nếu theo như lời ngươi nói, ta đã không có liên quan gì đến Khánh Trần Khánh thị, vậy làm sao ta có thể tham gia trận chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử, ta sẽ không thể nhận các nhiệm vụ tiếp theo được.”
Khánh Trần nghi hoặc không hiểu.
“Không sao, không cần đi nhận nhiệm vụ.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Cho tới bây giờ, trận chiến tranh giành vị trí thủ lĩnh ảnh tử luôn có hai con đường có thể chọn, nhưng có một con đường quá tàn khốc, thậm chí rất nhiều người đã quên mất nó.”
“Con đường gì?”
“Giết chết những người được chọn khác, chỉ còn mình ngươi.”
Đây là con đường tàn khốc nhất, nhưng cũng đơn giản nhất.
Khi nói đến đây, Lý Thúc Đồng mới giống một vị lãnh tụ của Kỵ Sĩ đã sống lâu năm
Đây mới là Lý Thúc Đồng mà Khánh Trần gặp lúc mới xuyên qua đến ngục giam số 18.
“Thế nhưng, nếu như ta không giống với Khánh Trần Khánh thị, dù ta có giết chết hết những người được chọn khác, cũng sẽ không nhận được sự đồng ý của Khánh thị, dù sao nếu không phải là người của Khánh thị, sao có thể làm ảnh tử được?”
Khánh Trần càng thêm bối rối.
“Đừng lo lắng, còn có một người biết khuôn mặt thật sự của ngươi, nhưng ta vẫn chưa thể nói ngươi biết đó là ai.”
Lý Thúc Đồng cười nói:
“Nhớ kỹ, bị mọi người lãng quên mới chân chính là ảnh tử.”
“Hoàng Tử Hiền bị đánh đến khóc là vì chân khí Kỵ Sĩ của ngươi?”
Lý Thúc Đồng hỏi.
“Ừ.”
Khánh Trần gật đầu.
Lý Thúc Đồng cảm khái nói:
“Vậy chân khí này của ngươi có tác dụng làm cay mắt.”
Khánh Trần nói:
“May mắn là ngài đã nhắc nhở ta chuyện này trước khi bắt đầu cuộc chiến, ta nghĩ mình khá có ưu thế về phương diện này.
Sư phụ, ta muốn biết chân khí của những Kỵ Sĩ khác đều có những tác dụng gì? Có giống như ta không.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Chân khí của Kỵ Sĩ có rất nhiều loại, cũng rất đa dạng, nhưng thực sự là không lặp lại lần nào, chân khí của sư bá làm cho người ta cảm thấy buồn nôn, sư gia ngươi lại làm cho người ta có cảm giác bị điện giật, nhị sư gia của ngươi….Làm cho người ta sinh ra ảo giác rất thích hắn.”
“Chờ một chút!”
Khánh Trần khiếp sợ quay sang nhìn sư phụ mình:
“Vì sao chân khí của Nhị sư gia lại bá đạo như vậy?”
“Ta cũng không biết.”
Lý Thúc Đồng thở dài rồi nói:
“Trong quá trình thực chiến, chân khí Kỵ Sĩ của hắn rất dễ dùng, nó có thể làm giảm sĩ khí của kẻ địch.
Khi kẻ địch đang đánh nhau sống chết với hắn, đánh qua đánh lại một lúc rồi bỗng nhiên không nỡ đánh trả hắn.”
“Nếu là như vậy thật, chân khí của sư phụ cũng coi như khá nghiêm chỉnh.”
Khánh Trần cảm khái nói.
“Đương nhiên cũng không phải tất cả các loại chân khí của Kỵ Sĩ đều có tác dụng trong chiến đấu.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Có một loại chân khí của một vị Kỵ Sĩ tiền bối có thể khiến người ta sinh ra ảo giác hưng phấn nên hắn đã bị đánh cho tơi tả khi lần đầu vị tiền bối đó truyền chân khí Kỵ Sĩ vào cơ thể kẻ địch.”
Khánh Trần nghe xong liền trợn mắt hốc mồm.
Nhưng mà lúc này Lý Thúc Đồng lại nói:
“Bên trong tổ chức Kỵ Sĩ, chưa bao giờ có chân khí của người nào có hiệu quả lặp lại với người khác, nhưng ngoại trừ ngươi.”
Khánh Trần nghi hoặc:
“Ta? Chẳng lẽ tổ chức Kỵ Sĩ xuất hiện qua đồng dạng có thể khiến người ta rơi lệ chân khí sao?”
“Đúng.”
Lý Thúc Đồng gật gật đầu.
“Còn có vị tiền bối nào cũng như vậy sao?”
“Người sáng lập ra tổ chức Kỵ Sĩ, chính là người khắc bốn chữ vĩnh viễn thiếu niên ở trên Thanh Sơn Tuyệt Bích .”
Lý Thúc Đồng nói xong liền đứng dậy:
“Sớm nghỉ ngơi một chút đi, sư phụ ra ngoài làm một ít chuyện.
Ngày mai có lẽ ngươi sẽ không thấy ta, sáng sớm chủ nhật ngày kia, ta sẽ dẫn ngươi về ngục giam số 18.”
“Ừ.”
Khánh Trần hỏi:
“Sư phụ, ta có thể đi đến võ đài một mình không?”
“Đương nhiên có thể, hơn nữa nơi đó cũng là nơi ngươi nên đi nhất bây giờ.”
Chương 379: Nói Dối
Lý Thúc Đồng nói:
“Đợi cho đến khi nào ngươi không cần dùng chân khí Kỵ Sĩ cũng có thể đánh bại hạng hổ, lúc đó ngươi có thể cân nhắc việc vượt qua Sinh Tử Quan lần tiếp theo.”
….
Thời gian đếm ngược 40:00:00.
Tám giờ sáng, ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa.
Khánh Trần mơ mơ màng màng đứng lên từ trên giường, lúc đứng dậy, vết thương trên toàn thân cũng bắt đầu vỡ ra, cảm giác đau đớn giống như cả người hắn sắp tan ra đến nơi.
Nhưng hắn không kêu một tiếng, chỉ là chậm rãi đi đến cạnh cửa rồi hỏi:
“Ai vậy?”
Giọng nói của Ương Ương vang lên:
“Là ta, cùng đi đến trường không!”
“Cái kia….”
Khánh Trần do dự một chút:
“Hôm nay ta bận chút việc nên không đi học, các ngươi đi trước đi.”
Ở ngoài cửa, Ương Ương và Trịnh Ức nhìn nhau, cảm giác có chút kỳ quái.
Ương Ương hỏi:
“Giọng của ngươi bị sao vậy? Nghe có vẻ không thích hợp.”
Giờ phút này nửa gương mặt Khánh Trần đang sưng to như cái bánh mì, nói chuyện còn khá khó khăn, đương nhiên giọng nói sẽ không thích hợp.
Sở dĩ hắn không đi đến trường là vì lo lắng bị các bạn cùng lớp trông thấy bộ dáng kinh khủng này của hắn.
Hơn nữa, hôm nay hắn hành động cũng khá khó khăn, thậm chí chỉ cần một cử động nhẹ cũng rất đau.
Khánh Trần là một người rất kiên cường, cho dù lúc này có đau thêm nữa hắn cũng sẽ không kêu một tiếng.
Nhưng kiên cường cũng không có nghĩa là hắn sẽ mặc kệ vết thương để đi học, đó không phải là kiên cường, mà là ngu ngốc.
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Ta không sao, các ngươi mau đi học đi, nếu không đi nhanh sẽ đến muộn.”
“Được thôi.”
Ương Ương kéo tay Trịnh Ức đi về phía thang máy.
Khi hai cô gái bước lên tàu điện hạng nhẹ ở tầng 66, Trịnh Ức nhỏ giọng nói:
“Ngươi không lo lắng cho bạn học Khánh Trần sao, ta cảm giác hắn hình như gặp vấn đề gì đó.”
“Không có gì.”
Ương Ương giúp Khánh Trần nói dối:
“Có lẽ hắn còn chưa tỉnh ngủ, trước đây người này rất thích trốn học.”
Ương Ương đã suy đoán là Khánh Trần bị thương, nhưng nàng không thể hiểu được vì sao đối phương lại bị thương.
Hai thiếu nữ đứng trong một đoàn tàu đông đúc, từ đầu đến cuối, bên cạnh Ương Ương luôn có một tầng từ trường bao phủ lấy hai người, ai muốn lại gần đều sẽ bị một lực vô hình đẩy ra xa, giống như hai nam châm cùng cực không bao giờ có thể lại gần nhau.
Thiếu nữ tóc bạch kim Trịnh Ức một bàn tay nắm lấy tay cầm của con tàu, còn tay kia cầm chiếc túi đeo vai nhỏ của nàng, nàng nhìn những đoàn tàu hạng nhẹ chạy qua không trung, sau đó xuyên thẳng qua một tòa rồi lại một tòa cao ốc, không biết vì sao tâm trạng nàng lại trở nên đặc biệt vui vẻ.
Có thể là do số tiền chi tiêu cho sinh hoạt của nàng đã giảm đi rất nhiều, cũng có thể là do nàng vừa có thêm một người bạn mới.
Lúc này, Ương Ương hỏi:
“Trịnh Ức, hôm qua ta thấy trong túi xách của ngươi có một chiếc dùi cui điện dân sự, bình thường ngươi đều mang theo cái này trên thân sao?”
“Ừ.”
Trịnh Ức gật gật đầu:
“Nhà ta ở khu thứ chín, mỗi lần trở về vào cuối tuần lúc đều phải cẩn thận một chút, ở nơi đó, nếu như xảy ra chuyện gì, cho dù có gọi cảnh sát thì chờ hai giờ sau bọn họ mới đến hiện trường.”
“Chậm như vậy sao?”
Ương Ương nhíu mày.
“Ừ.”
Trịnh Ức gật gật đầu:
“Mẹ ta nói, những cảnh sát liên bang đó sợ rằng có súng ở hiện trường vụ án.
Nếu như đến kịp thời, họ có thể là bị súng bắn trúng.
Nếu như đi muộn một chút , chờ sau khi vụ án kết thúc thì bọn họ chỉ cần kết thúc vụ án là được.
Mạng sống của những người ở khu thứ chín không đáng một đồng.”
Ương Ương nhìn ra ngoài cửa sổ, đây rõ ràng là một thành phố nhìn rất hoa lệ, từng tòa kiến trúc nhìn như ở trong tiên cảnh, nhưng người dân ở tầng dưới chót lại sống gian khổ như vậy.
Tối hôm qua nàng vô tình mở cửa tủ lạnh của Trịnh Ức, lại phát hiện bên trong chỉ có vài thanh protein giá rẻ nhất, trên bàn còn có lọ vitamin tổng hợp giá rẻ nhất.
Ngay lúc đó Ương Ương đã hiểu vì sao Trịnh Ức phải học tập chăm chỉ, đó là nỗ lực cuối cùng mà những người ở tầng dưới chót có thể làm được, bọn họ chỉ có thể thay đổi vận mệnh của mình nhờ kiến thức.
Sau khi đến trường, Ương Ương chợt phát hiện các bạn học lớp 11 ban 3 đang thì thầm to nhỏ với nhau, đợi cho nàng và Trịnh Ức bước vào lớp, mọi người lại ngừng nói chuyện, nhao nhao nhìn về phía nàng.
Nàng hiếu kỳ hỏi một bạn nam cùng lớp:
“Có chuyện gì vậy?”
“Tối hôm qua, có hai bạn cùng lớp theo anh họ đi xem một trận đấu quyền anh, kết quả lại phát hiện học sinh chuyển trường quen biết với ngươi lại đang ở trên võ đài quyền anh.”
Bạn nam nhỏ giọng nói:
“Bọn họ nói bạn học Khánh Trần còn có tên khác là Khánh Tiểu Thổ ở sàn đấu Hải Đường, tối hôm qua là lần đầu tiên hắn dùng thân phận người mới để thi đấu xác định đẳng cấp, cuối cùng dừng ở hạng hổ.”
Chương 380: Võ Sĩ Hot Nhất
Những người bình thường có thể không quan tâm đến những trận đấu sinh tử trong lồng bát giác, nhưng mà có rất nhiều người trong liên bang lại thích xem những trận đấu này, nhất là thanh thiếu niên.
Bạn nam kia tò mò nhìn về phía Ương Ương:
“Hôm qua không phải hai người đi cùng nhau sau giờ học sao, ngươi không biết chuyện này sao?”
“Thật đúng là không biết.”
Ương Ương đáp.
Bạn học đã xem trận đấu hôm qua phấn khởi nói:
“Ta đã tận mắt chứng kiến bạn học Khánh Trần tham gia trận đánh xác định đẳng cấp ngày hôm qua, lúc đầu hắn còn bị đánh, nhưng lúc sau lại trở nên rất mạnh mẽ.
Nhưng mà sau khi đến hạng hổ, có vẻ Khánh Trần đã không chịu nổi nữa, hắn bị Hoàng Tử Hiền đè xuống đánh hơn mười phút rồi mới có thể phản công.”
Ương Ương gật gật đầu, bây giờ nàng đã biết vì sao hôm nay Khánh Trần không đi học.
Thật ra nàng cũng đã từng xem đấu hắc quyền, có trên trăm nhà tổ chức võ đài đấu hắc quyền trong thành phố số 18, luật thi đấu của mỗi nhà lại càng tàn nhẫn hơn nhà khác, bây giờ chắc chắn trên cơ thể của Khánh Trần đang có đầy vết thương.
Một bạn nam khác có mặt tại hiện trường đêm qua tiếp tục nói:
“Bạn học Khánh Trần không phải là không chịu được, ta cảm thấy trận chiến đặc sắc nhất đêm qua chính là trận kia.
Các ngươi không biết, lúc bắt đầu, bạn học Khánh Trần còn không thích ứng được với tiết tấu chiến đấu của hạng hổ, bị người ta ép tới rìa lồng bát giác, lúc sau không biết làm sao hắn có thể bộc phát ra huyết tính, dùng vết thương của bản thân để đổi lấy vết thương của đối phương, lấy mạng đổi mạng, làm cho cựu Quyền Vương bó tay bó chân, cuối cùng còn đánh cho đối phương bật khóc!”
….
Giờ phút này, Khánh Trần đang nằm ở trên ghế sa lon nhắm mắt nghỉ ngơi, hắn còn không biết trong lớp đang thảo luận đến trận chiến của hắn tối qua.
Khánh Trần biết mục đích của Lý Thúc Đồng khi dẫn hắn lên võ đài, chính là để hắn tiêu hóa sức mạnh mà hắn đã đạt được trong thực chiến.
Mỗi Kỵ Sĩ đều thăng cấp theo kiểu nhảy cóc nên nhất định phải có một quá trình để làm quen với bản thân.
Tựa như một đứa bé bỗng nhiên có được 10 triệu, nhưng hắn chỉ biết là 10 triệu có thể mua được kẹo mút, không biết 10 triệu còn có thể mua được nhà, mua xe, mua xe thể thao.
Hơn nữa, Khánh Trần khác với những người đã từng được huấn luyện, thời gian huấn luyện mà hắn có được cũng chỉ là lần Diệp Vãn vội vàng giảng dạy trước kia.
Vì vậy, hắn luôn cần phải thường xuyên xem xét, quan sát và học hỏi, đó là điều mà hắn am hiểu nhất.
Mỗi ngày trong võ đài đều diễn ra những trận chiến sinh tử, các võ sĩ cũng là những người có kỹ năng chiến đấu thành thạo nhất, vì thế tất cả các Kỵ Sĩ đều sẽ đến đó để luyện tập.
Đúng như lời Lý Thúc Đồng nói trước khi ra đi: Đợi cho đến khi ngươi không cần sử dụng chân khí của Kỵ Sĩ cũng có thể đánh bại võ sĩ hạng hổ, thì có thể bắt đầu cân nhắc vượt qua Sinh Tử Quan lần tiếp theo.
Ý của câu này là để Khánh Trần học hỏi những kỹ năng cận chiến tốt nhất từ trên người những võ sĩ hắc quyền tốt nhất ở trong những sàn đấu tốt nhất ở khu thứ bốn.
Khi đó, hắn mới không phải là một kẻ ngốc không có gì ngoài sức mạnh.
Nghĩ tới đây, Khánh Trần kết thúc lần hồi tưởng hôm nay, sau đó hắn cầm điện thoại rồi gợi một cuộc gọi:
“Alo, xin chào, ta là Khánh Tiểu Thổ, có thể cho xe bảo mẫu tới đón ta không?”
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười của Giang Tiểu Đường:
“Được rồi, ta sẽ sắp xếp cho ngươi, ngươi bây giờ là võ sĩ hot nhất trong sàn đấu của chúng ta, lúc nào muốn đến đều có thể đến.
Ta xem lại một chút, địa chỉ mà cha ngươi lưu lại là cao ốc Lạc Thần, đúng không?”
“Ừ, là cao ốc Lạc Thần, cảm ơn.”
Khánh Trần ngắt điện thoại.
Hắn hơi nghi hoặc, theo đạo lý cuộc điện thoại này không phải nên do nhân viên công tác của sàn đấu nghe sao, tại sao lại trực tiếp gọi tới số điện thoại của bà chủ sàn đấu là sao?
Không lâu sau xe bảo mẫu đã đến, Khánh Trần đang ngồi trong xe bảo mẫu sang trọng liền thấy trên mặt bàn bên cạnh đã chuẩn bị sẵn hoa quả và trà bánh cho hắn.
Xe bảo mẫu màu đen đi qua thành phố rộng lớn và phức tạp, như thể đang đi giữa một mê cung.
Mấy chục phút sau, xe bảo mẫu trực tiếp lái vào cửa sau sàn đấu, nhưng khi Khánh Trần mở cửa xe lại ngây ngẩn cả người.
Hoàng Tử Hiền đang ngồi trên xe lăn lẳng lặng chờ đợi, hắn thấy Khánh Trần xuống xe liền khó khăn đứng dậy.
Khánh Trần đánh giá.
Thương thế trên người đối phương còn nghiêm trọng hơn so với hắn, cánh tay trái còn đang treo trên cổ, xem ra là bị gãy xương.
Chỉ là Khánh Trần có chút kỳ quái, đối phương bị thương nặng như vậy, không ở yên trong bệnh viện mà dưỡng thương, lại còn chạy tới chờ mình làm cái gì.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Bắt Đầu Mười Lần Rút Sau Đó Vô Địch [Dịch] Bắt Đầu Mười Lần Rút Sau Đó Vô Địch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Bat-Dau-Muoi-Lan-Rut-Sau-Do-Vo-Dich-SE-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Bắc Âm Đại Thánh [Dịch] Bắc Âm Đại Thánh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Bac-Am-Dai-Thanh-Audio-Truyen.jpg)



