- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 304 : Đoạn Đường Cuối 46 (c3031-c3040)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 304 : Đoạn Đường Cuối 46 (c3031-c3040)
❮ sau❯Chương 3031: Đoạn Đường Cuối 46
Lão gia tử cất toàn bộ quân cờ vào trong hộp:
“Nói thật tính nết ngươi cũng khá đáng yêu đấy, không giống bản thể Tông Thừa bị Lý Thần Đàn giết một nghìn năm trước, ít nhất ta không hoàn toàn ghét ngươi.
Đi đi, ngươi đã không còn đường lui.”
“Lão gia tử, ta sẽ không thua.”
“Chưa chắc.”
Tông Thừa mỉm cười, xoay người xuống núi, như lão gia tử đã nói, đã có cảm ứng tâm linh của người khổng lồ và vật cấm kỵ ống tiêm, nếu hắn vẫn không ra tay thì chỉ có thể ngồi chờ chết.
Thời cơ hôm nay chỉ đến trong chớp nhoáng, một khi để vuột sẽ không xuất hiện lại nữa.
Bên ngoài chiến trường A5, mười hai họa sĩ Trần thị già đi đến sườn núi, yên lặng nhìn khung cảnh tan hoang trong chiến trường.
Sau lưng họ, hơn một nghìn cửu vạn cõng tranh cuộn, im lặng chờ đợi.
Họa sĩ Trần thị thấy đội quân xác sống lần lượt hóa thành tro bụi, cuối cùng trở thành nắm đất vàng trên mặt đất, cơ thể của bọn chúng đổ nghiêng như cát lún trong sa mạc.
Người khổng lồ:
“Oa!”
Tiếng reo hò bùng lên khắp mọi ngóc ngách của chiến trường, họ biết, nhất định là có ai đã giết chết công tước Phong Bạo, mới kết thúc cuộc chiến này.
Cuối cùng cũng chấm dứt, tất cả mọi người ngồi liệt dưới đất, vừa hưởng thụ cảm giác sống sót sau tai nạn, vừa thều thào hoan hô.
Họa sĩ Trần thị đứng trên sườn núi khẽ mỉm cười:
“Thực lòng mà nói ta muốn cho các ngươi vui vẻ thêm một lát, nhưng không được rồihọXin lỗi, lần này ta phải thắng.”
Dứt lời, mười hai họa sĩ Trần thị đi đến trước mặt cửu vạn, xé rách từng bức tranh họ đang cõng.
Nhân vật trong tranh không có ai khác ngoài hai vị thần Hỏa thần Chúc Dung và Thủy thần Cộng Công.
Mái tóc đỏ rực của Hỏa thần Chúc Dung dựng đứng, đôi mắt của Thủy thần Cộng Công màu xanh lam như tảng băng, dòng nước xanh vờn quanh mắt cá chân.
Mười hai nghìn vị thần bay lên, đến ngay trên khoảng không của chiến trường.
Thần Phật phủ kín bầu trời!
Thần Phật khắp trời mà Trần Dư từng mơ ước đã được tái hiện trong tay Khôi Lỗi Sư.
Mấy trăm năm trước, một mình Trần Huyền Vũ triệu hồn 1300 thần Phật, nhất chiến phong thần.
Ngày hôm nay, Khôi Lỗi sư muốn dùng mười hai nghìn thần Phật để thống trị thế giới này.
Tiểu Thất đang hưởng thụ cảm giác thoát nạn, ngẩng đầu lên thì thấy cả trời thần Phật, hắn cảm thấy không ổn chút nào:
“Xong chưa hả? Hả? Ta hỏi ngươi đã xong chưa hả?”
Điều tàn khốc trong trận chiến này là mỗi khi mọi người cho rằng đã thấy được hy vọng thì sẽ có người lấy nước lạnh dập tắt hy vọng của họ!
Cái quái gì vậy!
La Vạn Nhai đứng dậy, phẫn nộ hét lên:
“Ta không tin đêm trường vô tận, bó đuốc…”
Tiểu Thất ngắt lời hắn:
“Đuốc cái đầu ngươi ấy, đại ca, ngươi nhìn xem trên trời là cái gì kia, còn đuốc đuốc cái gì! Thấy hơn sáu nghìn Hỏa thần Chúc Dung chưa, bó đuốc không nằm trong tay chúng ta, mà ở trên đầu chúng ấy!”
Tiểu Ngũ:
“…Đúng là giống bó đuốc thật.”
Trần Chước Cừ mệt mỏi ngẩng đầu lên nhìn:
“Còn có hơn hai trăm Hỏa thần trông khác bình thường, trong số họa sĩ Trần thị còn có bán thần.”
La Vạn Nhai đằng hắng:
“Vậy các ngươi nói xem phải giải quyết thế nào?”
Tiểu Thất uể oải đứng dậy, nở nụ cười tiêu sái và nói:
“Bó đuốc nằm trong tay ai thì kệ thây nó, có thể chiến thắng hay không cũng kệ đi, trận chiến ngày hôm nay chúng ta chết trên chiến trường thì sao nào, chỉ là chết thôi mà!”
Hôm nay, mọi ngươi chứng kiến quá nhiều sinh tử, họ đã chai lì.
Nhưng đằng sau sự chai lì ấy không phải sợ hãi, không phải hối hận, mà là dũng khi dù chết cũng không hối hận!
Giọng Tiểu Thất đã khản đặc, hắn nói:
“Đứng lên cả đi, chết cũng phải đứng mà chết!”
Hắn vừa nói xong thì tất cả mọi người trên chiến trường nhao nhao đứng dậy, nhìn về thần thánh trên trời với ánh mắt kiên định.
Vương Tiểu Cửu đứng trên đống cát tạo thành từ xác chết, giơ thanh đao lớn về phía quân địch trên không trung.
“Giết!”
Nhưng đúng lúc này, một hạm đội bay đến và đâm về phía đám thần Phật kia không chút do dự, một thiếu nữ buộc tóc hai đuôi bay qua bay lại trong sự che chở của khí cầu máy!
Đó là Ương Ương, cùng với hạm đội của Khánh Khôn, Khánh Nhất đến từ Kiếm Môn Quan!
Thần Phật trên trời đánh hạ từng chiếc khí cầu máy, nhưng hạm đội này vẫn không hề chùn bước.
Tạm thời giữ chân thần Phật!
Cùng lúc đó, trong dinh thự của Trần Dư ở thành phố số 7, Jindai Kura đứng trong sân ngắm hoa, hắn đã không thấy gì nữa, chỉ vươn ngón tay ra chạm nhẹ vào đóa hoa mai vừa nửa.
Vị quý công tử này vẫn mặc kariginu màu trắng, hắn cười nói:
“Người ta nói hoa mai ngát hương nhờ đông giá, nhưng thật ra hoa mai không thơm vì cái lạnh, mà nó vốn đã tỏa hương rồi.”
Đằng sau hắn là một chiếc đồng hồ cổ đang điểm giờ.
Từng tiếng tích tắc làm nền, ám ảnh chi môn mở ra, Khánh Kỵ đi ra, hỏi:
“Xong chưa?”
“Được rồi, đi thôi.”
Jindai Kura đi vào ám ảnh chi môn trước, hắn xuất hiện chiến trường.
Chương 3032: Đoạn Đường Cuối 47
Ngay sau đó, Dodomeki vốn đã trở lại Thần Kiều bỗng bay ra, rõ ràng nàng mới tĩnh dưỡng ba ngày, đáng lẽ không thể xuất hiện ở đây!
Trước đó Tông Thừa nói với lão gia tử, ván cờ đầu tiên mới chơi được nửa trận, Khánh Kỵ đã đi trộm thứ gì đó, trên thực tế Khánh Kỵ mang Jindai Kura đến chỗ chiếc đồng hồ, vì thời gian xung quanh vật cấm kỵ này chảy nhanh hơn bên ngoài gấp mười lần!
Khôi Lỗi Sư Tông Thừa dùng nó để vẽ rất nhiều tranh, còn Jindai Kura lợi dụng nó để triệu hồi Dodomeki ra sớm hơn bốn ngày!
Nếu Vải Liệm là thứ thích hợp nhất cho họa sĩ Trần thị, vậy thì có lẽ chiếc đồng hồ này là thần khí dành cho Âm Dương Sư, có thể giúp họ rút ngắn khoảng thời gian trống sau khi mất đi thức thần từ bảy ngày xuống còn nửa ngày!
Jindai Kura đút hai tay vào tay áo, triệu hồi tất cả thức thần ra:
“Sự kiến náo nhiệt thế này sao có thể thiếu ta được?”
Bóng dáng trắng tinh vô cùng hút mắt trên chiến trường xám xịt, mang đến cảm giác siêu phàm thoát tục.
Lúc này, mấy chục thần Phật đang bao vây tấn công Ương Ương, tóc của cô nàng bị đốt cháy, ngay khi đối phương sắp giết nàng, Dodomeki biến mất tại chỗ.
Đến khi thân hình mảnh dẻ ấy xuất hiện, nàng đã chắn trước mặt Ương Ương!
Hai con mắt màu đỏ như máu trên ấn đường của Dodomeki bỗng nhiên mở ra, con mắt của công tước Bạch Ngân trong lòng bàn tay, mắt của lão quốc vương Người Xem Mệnh trên mu bàn tay cũng đồng loạt trợn to!
Thế Giới Thập Phương!
Thế giới nổ vang, sức mạnh vô hình nghiền nát hết thảy, hơn hai trăm thần Phật tan thành mây khói!
Dodomeki mỉm cười quay người lại đẩy Ương Ương vào một khe nứt không gian, Ương Ương biến mất, sau đó lại xuất hiện bên cạnh Khánh Trần.
Năng lực điều khiển không gian quả là khó lường.
Chỉ trong nháy mắt, Dodomeki xoay người lại tấn công, nàng chiến đấu với thần Phật trên không, tạm thời đối phương không làm gì được nàng.
Nhưng hơn hai trăm thần Phật cấp bán thần lặng lẽ bao vây nàng, ngâm tụng Phạn văn không biết từ nơi nào, đốt cháy cả mảnh trời.
Họ muốn phong tỏa khu vực trên không này, để kiềm chế không gian hành động của Dodomeki.
Tuy Dodomeki hung mãnh nhưng cũng không thể phá tan vòng vây bán thần, đối đầu với hơn hai trăm thần Phật bán thần đúng là quá khó khăn.
Khánh Kỵ nói:
“Nàng sắp thua rồi.”
Jindai Kura nói với giọng điệu nhẹ nhàng:
“Thua là chuyện trong dự đoán, ngay từ đầu ta không định thắng.”
“Hả?”
Khánh Kỵ nhìn về phía hắn.
Jindai Kura cười nói:
“Ta chỉ muốn tranh thủ thời gian cho Khánh Trần thôi…Khánh Trần à, trở về đi, thế giới không chỉ cần bọn ta, mà còn cần ngươi!”
Giọng nói bay theo gió, chui vào trong tai Khánh Trần đang nằm trên lưng Hồ Tĩnh Nhất.
Trong thế giới sương mù, Khánh Trần vẫn đấm từng cú lên bức tường vô hình.
Hắn không biết mình đã đập tường bao lâu, cũng không biết còn phải đập đến khi nào, nhưng chỉ cần xiềng xích phong ấn chưa bị phá vỡ thì hắn cứ phải đập tiếp!
Bỗng nhiên, hắn nghe thấy có tiếng người vọng ra từ trong màn sương xám:
“Khánh Trần à, trở về đi, thế giới không chỉ cần bọn ta, mà còn cần ngươi!”
Rồi hắn lại nghe thấy tiếng La Vạn Nhai hô:
“Ta không tin đêm trường vô tận, vì bó đuốc đang ở trên tay chúng ta.”
Hắn nghe thấy tiếng kêu la, tiếng chửi bới, hắn nghe thấy âm thanh huyên náo và kỳ vọng của thế giới.
Khánh Trần đập tường như phát điên, hắn cảm thấy thiếu cái gì đó, nhưng lại không biết rốt cuộc thiếu cái gì!
Ký ức mà mình muốn trong phong ấn rốt cuộc là vì thực lực bị phong ấn, hay là thứ gì khác?
Trong câu chuyện dài bảy tiếng mà Nhất kể, rốt cuộc cái gì mới là thứ hắn muốn nhất?
Là những người vốn nên được hắn khắc sâu trong lòng, nhưng lại quên mất!
Khánh Trần bỗng lùi về sau, hắn gào lên và đâm về phía bức tường vô hình.
Rầm, như tiếng sấm rền trong cơn chấn động của thủy tinh.
Rắc, Khánh Trần thấy bức tường vô hình xuất hiện vết nứt, thanh âm ấy, giống như sông băng đã đóng băng hàng trăm triệu năm, nay bắt đầu tan rã!
Tức khắc, sương mù xám trong thế giới này bắt đầu tràn vào trong khe hở kia, khe hở mỗi lúc một mở rộng, cho đến khi hoàn toàn mở ra!
Sau khi sương mù tan đi, Khánh Trần thấy được cung điện nguy nga đằng sau bức tường vô hình, dẫn lối lên trời xanh!
Hắn nhấc chân đá vào bức tường vô hình, rầm, bức tường vỡ vụn.
Ngay sau đó, cung điện nguy ngã cũng vỡ nát, cánh chim lộng lẫy vẽ trên cung điện vô tận bay vào trong cơ thể Khánh Trần!
Ký ức bắt đầu ùa về!
Núi Lão Quân.
Ban Thủ và Sơn Tra đẩy cánh cửa chặn đường của các học sinh trong ngọn lửa!
Đời này không hối hận, bảo trọng!
Trên vách núi Thanh Sơn.
Đột nhiên, một tia sáng từ chân trời xuyên qua tầng mây và dãy núi.
Sau đó, vầng sáng màu đỏ nhanh chóng loang ra.
Cuối cùng là màu vàng.
Tầng tầng lớp lớp ánh nắng nhìn xa trông như một vùng biển màu vàng kim.
Thủy triều treo ngược, trút xuống đại địa.
Chương 3033: Đoạn Đường Cuối 48
Ông lão nói:
“Mất cả đời ta mới hiểu được một đạo lý.”
Khánh Trần hỏi:
“Đạo lý gì?”
Ông lão nhìn về phía ánh sáng mặt trời, cười nói:
“Trận gió rong ruổi thời niên thiếu quý hơn vàng.”
Nói xong, ông lão đứng trên đỉnh núi nhìn gốc đại thụ kia, Chu Tước ngũ sắc đang giương cánh bay quanh ngọn cây, lộng lẫy vô ngần.
Ông lão lại cảm khái bật cười, sau đó bay khỏi đỉnh núi:
“Nếu một mai ta được trẻ lại, hoàng kim một lượng đổi gió lành!”
Tiếng cười ấy như mộng như ảo, có vài phần tiếc nuối, vài phần buông bỏ, vài phần bướng bỉnh, vài phần tiêu sái.
Căn cứ A2.
Ban đêm, Khánh Trần dừng xây tường đá, bỗng nhiên đứng ở ven chuồng heo, nhẹ giọng hỏi:
“Hai người các ngươi tên gì?”
“Triệu Minh Khả.”
“Vương Vũ Siêu.”
Đột nhiên Triệu Minh Khả nói:
“Sếp, ngài biết hàm nghĩa của sáu chữ “thành công không do mình ta” chứ.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không hiểu lắm.”
Triệu Minh Khả hít sâu một hơi rồi nói:
“Nó không chỉ nói cho những tên lính quen như chúng ta không được sợ hãi hy sinh, mà còn muốn nói cho chỉ huy rằng không được mềm yếu.
Vì mục tiêu nào đó, hy sinh và đổ máu là điều không thể tránh khỏi, nếu sợ hy sinh và đổ máu thì thắng lợi nằm trong tay nhất định là thắng lợi giả dối.”
Đêm khuya ở thành phố phương bắc.
Jindai lùng bắt tất cả thành viên Hội Phụ Huynh.
Tiểu Lục bị xe hơi kéo lê trên đường, hắn hô to…Thay ta nhìn tân thế giới!
Bên ngoài khu cấm kỵ số 002.
Thần linh một khắc Khánh Chuẩn nhẹ nhàng lau nước mắt cho Khánh Trần.
Hắn quan sát một lát, rồi dịu dàng ôm lấy em trai của mình, sau đó buông tay.
“Tiểu Trần, ta chỉ có thể đi cùng ngươi đến đây thôi.”
“Chạy đi, với tốc độ mà tuyệt vọng không thể đuổi kịp.
Giết hết kẻ địch, đứng trên vai ta, nhìn thế giới vốn thuộc về ngươi.”
Trong thử triều ở thành phố số 10.
Các thành viên Côn Luân dùng ghế sofa chặn cửa sân thượng xong thì ngồi chen chúc trên ghế, Điển Phục chậm chân nên không cướp được vị trí, đành ngồi trên tay vịn, hơi cộm mông.
Mọi người cứ ngồi yên ngắm nhìn bầu trời đêm phía xa.
Sau lưng họ, đàn chuột đâm cửa rầm rầm, nhưng bị ghế sofa chặn nên không mở ra được.
“Ngươi nói xem, sau khi chúng ta chết, ông chủ Trịnh và Lộ Viễn có tưởng niệm chúng ta không?”
“Chắc chắn là có rồi, ngày nào Lộ Viễn cũng bắt ta giặt tất cho hắn, đến mức ta sắp nôn ra rồi, các ngươi nghĩ đấy có phải là bắt nạt trong tổ chức không? Ta có thể tố cáo hắn không?”
“Sao ngươi không nói sớm hơn ấy, nếu ngươi nói với ông chủ Trịnh sớm thì ông chủ đã quật hắn một trận rồi.”
“Vậy ta có nên sống lâu thêm một chút không, hay là chúng ta canh giữ thêm đi, ta muốn cầm cự đến khi trở về mách tội Lộ Viễn.”
“Hahahaha!”
“Hahahahahaha!”
Tiếng cười vang vọng trên mái nhà, mãi không tiêu tan.
Thời gian dần dần trôi qua, mọi người yên lặng lại, những ngày qua trong đầu họ toàn là tiếng la của nhau, chuột đến rồi, chuột lại đến nữa, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy câu như thế, nghe nhiều đến mức nhàm ta rồi.
Không còn chút sức lực nào cả.
Bỗng nhiên, Điển Phục nói:
“Các anh em, sắp đến lúc rồi…Có thể đồng hành với các ngươi lần này, là phúc phận ba đời của ta.
Kiếp sau, vẫn làm anh em nhé.”
“Phúc phận ba đời.”
“Phúc phận ba đời!”
Bên ngoài Bạch Ngân Thành.
“Đã đến trưa rồi.”
Trong tầng mây, Hà Kim Thu ngẩng đầu nhìn bầu trời trên cao.
Hắn thấy ngân hà mênh mông treo ngược trong bóng tối, thấy sao giăng kín trời, với tay là có thể chạm tới.
Hùng vĩ, bao la.
Im lặng.
Không một ai nghĩ đến, trong chiến trường thảm thiết này, kiếm tiên đơn thương độc mã chiến đấu đột nhiên nhìn chằm chằm vào ngân hà lấp lánh và ngẩn ngơ.
Thật ra, hắn có thể ngự kiếm từ hai tháng trước rồi, nhưng hắn vẫn chưa một lần lên trời cao ngắm nhìn cảnh sắc rúng động lòng người này.
Đến bây giờ, hắn mới biết được đời này mình đã bỏ lỡ cái gì.
“Đẹp quá.”
Hà Kim Thu tán thưởng, một giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt hắn.
Không thương cảm, không bi tráng.
Hắn chỉ tán thưởng thế giới rộng lớn, nhân sinh ngắn ngủi.
Như giờ khắc này đây, mái tóc đen của hắn trắng xóa, chỉ trong chớp mắt đã già nua!
Hà Kim Thu mỉm cười, cảm thán:
“Hoa lại có ngày nở rộ, người chẳng còn thuở trẻ trai…”
Đường đời của mình quá đỗi gập ghềnh.
Có đúng, có sai.
Từng khóc, từng cười.
Từng khắc chế, từng làm càn.
Nhưng khi quay đầu nhìn lại, mình đã đi sai quá nhiều.
Trên con đường ấy, sáng có mãnh hổ, tối có rắn độc, mài răng hút máu, giết người như ngóe.
Nhưng không sao, không sao cả.
Bỗng nhiên, Hà Kim Thu rơi xuống, hắn điều khiển mười chín thanh phi kiếm bay xung quanh, phi kiếm mỗi lúc một nhanh hơn, cho đến khi rốt cuộc không phân rõ đâu là kiếm, đâu là ngươi.
Sau khi thăng cấp bán thần, tâm kiếm trở nên vô cùng lóa mắt.
Như một vì sao rơi xuống từ bầu trời, vẽ nên một vệt sáng chói lóa, xuyên qua tầng mây với tốc độ khó tin, bay thẳng về phía cứ điểm trên không.
Một giây sau, ánh sáng độc nhất vô nhị trên đời này đâm thủng tàu Bạch Ngân từ trên xuống dưới!
Đường đi khó, quay về thôi!
Chương 3034: Đoạn Đường Cuối 49
Trong trang viên Bán Sơn, Lý Vân Thọ đỡ cha trở lại lầu Bão Phác, Lý Tu Duệ nói:
“Ngươi cứ coi những lời hắn nói đêm nay như cái rắm.
Năm xưa khi ông của ngươi bảo ta làm gia chủ, nói là gia chủ gánh vác trách nhiệm lớn lao, không phải ta thì không được.
Sau này ta cứ nghĩ, không phải ta thì không được cái khỉ gì chứ, lừa ta chơi thôi…Vân Thọ, tuy ta không biết ngươi thấy gì, cũng không biết hắn muốn ngươi làm gì.
Nhưng thật ra ngươi có thể lựa chọn con đường của mìn.”
Lý Vân Thọ cười:
“Yên tâm, cha à, ta hài lòng với kết cục của mình.”
Trong bãi đỗ xe ở Trung tâm Vương Thành.
Tiểu Tam nhìn Tiểu Kim, sống mũi hắn cay cay:
“Xin lỗi!”
Sau đó hắn móc khẩu súng lục bên hông ra, ôm chặt đầu Tiểu Kim, chĩa họng súng vào đầu nó và bóp cò.
Pằng, Tiểu Kim chết, không hề giãy giụa.
“Những người còn sống, hãy thay ta nhìn ngắm tân thế giới.”
Tiểu Tam hít sâu một hơi, chĩa súng vào cằm mình rồi bóp cò, ngã gục trong bãi đỗ xe u ám.
Đây không chỉ là ký ức của Khánh Trần, mà còn là sự cộng hưởng tinh thần hắn cưỡng chế cướp được từ ý chí của thế giới khi lén lút thoát ra ngoài!
Trong thế giới ý thức, hắn cúi đầu.
Đến giờ phút này, cuối cùng hắn mới hiểu được câu nói của Lý Thúc Đồng.
Nhưng ngươi phải hiểu được rằng, hỡi bạn của ta, chúng ta không thể đối phó với bóng tối bằng sự dịu dàng, mà phải dùng lửa!
Khánh Trần mở mắt ra, nói khẽ:
“Ta về rồi đây.”
Tiểu Thất sững sờ, La Vạn Nhai ngẩn ngơ, họ gần như cho rằng mình nghe lầm!
Vì câu nói này, đội ngũ hàng nghìn hàng vạn người im lặng trong giây lát, sau đó sôi trào!
Tiếp theo, Khánh Trần chỉ ngẩng đầu mà đêm trường đã tan biến, giống như bầu trời bị ai đó đẩy dạt ra, ánh mặt trời rọi xuống chiến trường!
Không chỉ chiến trường, mà cả thế giới đều sáng rõ như ban ngày, thành phố số 10, thành phố số 22, Trung tâm Vương Thành…
Tất cả mọi cư dân trong thành phố bước ra khỏi nhà, kinh ngạc nhìn hiện tượng kỳ lạ trên trời.
Họ thấy ngôi sao vẫn đang treo lơ lửng trên không, thấy biển cả vẫn chưa khô cạn, không ai biết điều này xảy ra là vì một người đã tỉnh lại.
Khánh Trần nhẹ giọng nói với mọi người:
“Cảm ơn, các ngươi đã làm xong chuyện của mình rồi, bây giờ đến lượt ta.”
Nếu đêm trường đằng đẵng không tự biến mất, vậy thì ta sẽ tự tay đẩy nó đi.
Tông Thừa đứng trên sườn núi nhìn mặt trời sáng tỏ, hắn chỉ khe khẽ thở dài:
“Kết thúc rồi, vẫn chậm một bước.
Thế giới này đúng là không công bằng, chuẩn bị bao nhiêu lâu, ngươi vừa tỉnh lại là ta chỉ có thể trở thành làm nền.”
Khi hắn nói chuyện.
Thần Thiết tái hiện.
Nhưng lần này Thần Thiết khắc hẳn trước kia, như một thế giới mới ra đời, ánh dương chiếu rọi muôn nơi.
Khánh Trần hóa thành vô số tia sáng, Thần Thiết vô cùng chói mắt ấy chia cắt thiên địa.
Ánh sao trên bầu trời thay đổi, như thể vầng trăng mọc và lặn vô số lần, một giây tựa nghìn năm.
Thần Phật đầy trời xông lên tấn công, nhưng chỉ có thể hóa thành pháo hoa rực rỡ giữa không trung, không bỏ qua bất kỳ ai.
Khôi Lỗi Sư dày công chuẩn bị hơn một trăm năm, bây giờ đã trở thành mây khói.
Khoảnh khắc Khánh Trần trở thành chân thần, vạn vật sinh diệt.
Khi tia sáng chói mắt chiếu đến, Hỏa thần Chúc Dung, Thủy thần Cộng Công, mười hại họa sĩ Trần thị, hơn một nghìn cửu vạn đều không còn tồn tại nữa.
Dường như chỉ trôi qua trong nháy mắt, lại như đã qua nghìn năm bể dâu.
Khánh Trần thoát khỏi trạng thái Thần Thiết, chậm rãi rơi xuống đất, hắn và Ương Ương ôm nhau, rồi xoay người lại nhìn thế giới đổ nát tan hoang.
Bỗng chốc, cỏ xanh đã mọc đầy trên chiến trường, hoa tươi bung nở giữa núi rừng.
Vẻ tươi cười xuất hiện trên mặt tất cả mọi người.
La Vạn Nhai đứng bên cạnh nói:
“Ông chủ, nói vài câu đi, đây là nơi yên nghỉ của các chiến hữu, họ có thể nghe thấy ngươi nói chuyện.”
Khánh Trần im lặng một lát, rồi hắn lên tiếng:
Nếu mùa đông rồi sẽ trôi qua, nếu ngày xuân rồi sẽ ghé đến, thì ta mong ước tất cả mọi người trên thế giới này đều có thể chọn một người bạn đời, tìm một chốn an thân, Đông chí ăn sủi cảo, Đoan ngọ gói bánh chưng, Trung thu có bánh trung thu.
Nhưng nếu chúng ta không thể gặp lại nhau, vậy thì ta mong chiến tranh kết thúc, thiên hạ thái bình.
Ta mong trẻ nhỏ có thể chơi thả diều, các ông các bác có thể luyện kiếm trong công viên.
Ta mong khi ngươi ra khỏi nhà có sữa đậu bánh quẩy, mong ngươi kinh qua mấy chục năm gió thổi, mấy chục năm mưa sa, khi trở về vẫn là thiếu niên thuở nào.
…
Chưa kết thúc.
Nhưng với ta mà nói, hoặc theo thói quen trước kia của ta, chính văn kết thúc ở đây rồi.
Lần này sẽ dùng hình thức vĩ thanh để làm sáng tỏ tuyến nhân vật Hà Kim Thu, Zard, Khánh Chuẩn, ngoài ra đưa ra lời giải đáp cho sinh tử quan không thể khiêu chiến ở cấm đoạn chi hải, viết những câu chuyện nhỏ như Jindai Kura thành lập học viện tu hành.
Nhưng trước tiên ta phải nghỉ ngơi vài ngày đã, sau đó sẽ cập nhật phần vĩ thanh miễn phí, cập nhật xong vĩ thanh thì viết cảm nghĩ kết truyện, hoặc là không viết.
Tóm lại, chính văn của Nhân Danh Bóng Đêm được đăng tải suốt một năm rưỡi đến đây là kết thúc, hẹn gặp lại các bạn vài ngày sau.
Chương 3035: Vĩ Thanh 1
Bỗng có tiếng vỗ tay vang lên.
Khánh Trần nhìn về hướng phát ra âm thanh, không ngờ là bản thể của Khôi Lỗi Sư Tông Thừa đang đi từ trên sườn núi xuống:
“Chúc mừng, giành được thắng lợi cuối cùng, ta đứng ngoài quan sát cũng phải cảm thán cho sự vất vả của các ngươi.”
Tông Thừa mặc một bộ âu phục màu đen, không giống như một kẻ thất bại mà giống một vị khách quý đến tham gia tiệc mừng hơn.
Các thành viên Hội Phụ Huynh bày ra vẻ mặt cảnh giác, còn Khánh Trần thì bình tĩnh đáp lại:
“Hình như ngươi không có vẻ chán chường của một kẻ thất bại.”
Tông Thừa mỉm cười giải thích:
“Nếu đã thất bại quá nhiều trong đời thì có khi không cảm thấy thất bại là chuyện gì to tát nữa, quen là được.”
Tông Thừa nói tiếp:
“Nói về sơ tâm thì ta và ngươi đều muốn tiêu diệt các tập đoàn, bây giờ ngươi chắc chắn làm tốt hơn ta, đương nhiên ta phải vui rồi.
Khi các ngươi quyết chiến, ta ở trên núi Ngân Hạnh đã trò chuyện rất vui vẻ với lão gia tử, khi đó ta cũng đã nói cho lão gia tử biết suy nghĩ của mình rồi.”
Khánh Trần trầm ngâm:
“Ta cho rằng ngươi lại tìm được đường lui mới, một đường lui khiến ngươi vừa lòng hơn.”
Tông Thừa cười gượng:
“Đừng cảnh giác với ta mãi thế, nếu thời gian có thể quay ngược lại thì có lẽ biết đâu ta sẽ ngoan ngoan làm một người bình thường ấy chứ, trải nghiệm tình thân, tình bạn, tình yêu cũng hay mà, đừng lúc nào cũng nghĩ ta độc ác như thế.”
Khánh Trần cười:
“Dù ngươi nói gì thì ta cũng sẽ mau chóng quét sạch toàn bộ khôi lỗi của ngươi.”
“Vậy thì ta sẽ chờ.”
Tông Thừa mỉm cười và lùi về sau một bước, sau đó khôi lỗi trẻ tuổi thất khiếu chảy máu, ngã xuống đất và chết.
Khánh Trần nhìn về phía nhà tiên tri của tộc người khổng lồ:
“Trong tộc người khổng lồ còn bao nhiêu người có thiên phú cảm ứng tâm linh?”
Nhà tiên tri trả lời:
“370 người.”
Khánh Trần gật đầu:
“Chúng ta an táng hài cốt trên chiến trường xong thì lập tức tiến hành rà soát toàn Liên Bang.”
Ở bên cạnh hắn, La Vạn Nhai lên tiếng:
“Ông chủ, hôm nay chúng ta tổn thất rất nghiêm trọng, khu vực Trung Nguyên tổng cộng còn có 20 vạn ngụy quân, chỉ sợ chúng ta phải nghỉ ngơi dưỡng sức một thời gian mới có thể giành lại đất đai đã mất, ít nhất cũng phải đợi thương thế của mọi người khỏi hắn.”
Hiện nay, vũ khí quân sự hiện đại của Khánh thị đã gần cạn kiệt, Hội Phụ Huynh chỉ còn hơn mười nghìn người, người khổng lồ còn bốn nghìn người, tất cả đều bị thương.
Cho dù Khánh Trần lợi hại đến đâu thì một mình hắn cũng không thể giải phóng cả Liên Bang trong thời gian ngắn được, dù đối phương chỉ là một đám ngụy quân không mấy được việc.
Khánh Trần nhìn chiến trường.
Chiến trường sạch sẽ hơn trước nhiều, đội quân xác sống hung tợn đã hóa thành tro bụi, số thi thể còn sót lại không nhiều.
Ngay cả xác của các thành viên Hội Phụ Huynh cũng không còn nữa.
Khánh Trần nhất thời cảm thấy rầu rĩ, thắng lợi thì sao chứ, những con người sống sờ sờ đó vẫn ra đi cả rồi đấy thôi?
“Nếu ta lấy lại ý chí tinh thần của mình sớm hơn thì có lẽ đã có thể cứu thêm nhiều người nữa.”
Đại Hốt Du trong nhóm anh linh quân Tây Bắc đi đến, an ủi Khánh Trần:
“Chuyện thế này không phải ngươi muốn thế nào là nó sẽ như thế đó, trước đây trong lúc quyết chiến Nhâm Tiểu Túc cũng chỉ khôi phục một bộ phận ký ức, không thể lấy lại ý chí tinh thần trở thành thần, phải 28 năm sau cuộc chiến hắn mới trở thành thần linh.”
“Hả?”
Khánh Trần nhìn hắn, hỏi:
“Vậy các ngươi giành chiến thắng bằng cách nào?”
Đại Hốt Du cười tươi rói:
“Đương nhiên là dựa vào sức mạnh tập thể của đội quân Tây Bắc bọn ta rồi…Dĩ nhiên còn cả Khánh Trần nữa.
Nếu mà đợi Nhâm Tiểu Túc thì thế giới này đã bị Linh thống trị lâu rồi!”
Tất cả mọi người có mặt trên chiến trường đều hết sức kinh ngạc, bọn họ chỉ biết Nhâm Tiểu Túc là thần, cho nên cho rằng trận quyết chiến cuối cùng chiến thắng là nhờ có Nhâm Tiểu Túc, nhưng bây giờ nghe Đại Hốt Du nói thì khi đó Nhâm Tiểu Túc mới chỉ đạt đến cảnh giới bán thần.
Tiểu Thất bỗng tò mò:
“Bây giờ ông chủ của bọn ta và Nhâm Tiểu Túc đều là thần, vậy thì trong số hai người họ ai lợi hại hơn?”
Đại Hốt Du suy nghĩ chăm chú một lát, rồi trả lời:
“Không so sánh được, nếu ngươi khăng khăng so sánh năng lực chiến đấu cá nhân thì Khánh Trần mạnh hơn, bởi vì hắn có được tuyệt chiêu Thần Thiết.
Nhưng Nhâm Tiểu Túc cũng có thứ mà Khánh Trần không bằng được, đó là sự lợi hại của trong năng lực hắn.”
Như Linh đã nói, thần cũng chỉ là nhân loại ở có thực lực cao cấp hơn, vì thế năng lực của thần cũng được phân chia rõ ràng, không phải cứ trở thành thần là trở nên toàn năng.
Khánh Trần khó hiểu:
“Năng lực của Nhâm Tiểu Túc là gì?”
Đại Hốt Du cười nói:
“Cầu được ước thấy.”
Sau khi Nhâm Tiểu Túc ghép tủy cho Nhan Lục Nguyên, Nhan Lục Nguyên có được năng lực cầu nguyện, Nhâm Tiểu Túc nhìn thấy năng lực của người khác là có thể sao chép năng lực đó, hắn muốn có vũ khí gì thì vũ khí đó sẽ xuất hiện.
Muốn hắc đao thì sẽ có được hắc đao.
Chương 3036: Vĩ Thanh 2
Muốn súng bắn tỉa thì sẽ có súng bắn tỉa.
Người khác mang tiếng thay hắn, hắn cảm thấy hổ thẹn, thế là một chiếc nồi đen sẽ xuất hiện trên thân người nọ.
Trước khi trở thành thần, ý chí tinh thần của Nhâm Tiểu Túc vẫn luôn bị phong ấn, chỉ rò rỉ ra một bộ phận là có thể dùng được, cũng tương tự như Khánh Trần rò rỉ ra một ít vân khí Kỵ Sĩ trước.
Cho đến khi Nhâm Tiểu Túc trở thành thần, năng lực cầu được ước thấy mới hoàn thiện.
Nếu Khánh Trần là một thích khách đỉnh cấp không có cách nào phòng ngự, vậy thì Nhâm Tiểu Túc giống như một pháp sư toàn năng, Khánh Trần dùng một chiêu Thần Thiết vô địch thiên hạ, còn Nhâm Tiểu Túc sở hữu hàng trăm, hàng nghìn kỹ năng.
Khánh Trần nghe xong Đại Hốt Dư giải thích thì càng khó hiểu hơn:
“Vậy hắn có thể sao chép Thần Thiết của ta.”
Đại Hốt Dư lắc đầu:
“Thế giới rất công bằng, năng lực sao chép của hắn đến cấp bậc bán thần thôi, vì vậy nếu đánh nhau thì hắn chưa chắc đã thắng được ngươi.”
Khánh Trần suy tư:
“Ta hiểu rồi, nhưng có vẻ như năng lực của hắn thú vị hơn nhiều.”
Đột nhiên Đại Hốt Du lấy một chiếc nhẫn ban chỉ màu đen ra:
“Có lẽ ngươi cần thứ này.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Đây là cái gì?”
Đại Hốt Du nói:
“Hồi trước quyết chiến quân Tây Bắc thương vong nghiêm trọng, để cứu bọn ta Nhâm Tiểu Túc đã sao chép năng lực thần điện anh linh.
Bây giờ giao thần điện anh linh cho ngươi, ngươi cần nó hơn.”
Khánh Trần không chạm vào chiếc nhẫn đen đó:
“Khoan đã, ta còn cần xác nhận một chuyện.”
Sau đó hắn bảo Khánh Kỵ lấy nhẫn Quyền Lực ra, chạm nhẹ vào nó một cái, chiếc nhẫn lập tức hóa thành tro bụi.
Lúc trước chưa lấy lại ý chí tinh thần, Khánh Trần còn có thể chạm vào vật cấm kỵ, thậm chí còn phải tốn chút công sức mới phá hủy được vật cấm kỵ của lão quái vật, hắn còn có thể đi qua ám ảnh chi môn, nhưng bây giờ tất cả vật cấm kỵ đều vô dụng với hắn, thậm chí chạm vào là nát ngay.
Khánh Trần bây giờ mới xem như một thần chân chính.
Hắn không thể dùng vật cấm kỵ của thế giới trong nữa, Nhâm Tiểu Túc cũng vậy, bởi vì thế giới trong, Nhâm Tiểu Túc và Khánh Trần đã là ba thế giới riêng rẽ.
Khánh Trần lắc đầu, nói với Đại Hốt Du:
“Ta và Nhâm Tiểu Túc đều là thế giới độc lập, quy tắc tương phản, trước kia ta còn dùng được nhưng bây giờ thì không.”
Đại Hốt Du ngớ ra:
“Vậy phải làm sao đây?”
Trịnh Viễn Đông tiến lên:
“Có thể để ta thử không?”
Nhưng Đại Hốt Du lắc đầu:
“Không được, ngươi chưa qua được bài kiểm tra của công viên giải trí Ngân Hạnh, không thể sử dụng thần điện anh linh.
Hơn nữa Khánh Trần đã vượt qua bài kiểm tra rồi, dù ngươi qua được cũng vô dụng, công viên giải trí Ngân Hạnh chỉ có thể phá đảo một lần duy nhất.”
Dẫu sao hơn hai mươi vạn anh linh của đội quân Tây Bắc cư ngụ trong thần điện anh linh, không thể tự ý giao cho người khác.
Mọi người im lặng, bởi vì phương pháp hồi sinh chiến hữu ở ngay trước mắt mà bọn họ lại không thể sử dụng.
Nhưng bọn họ chưa kịp suy sụp thì bầy quạ đen của Tòa án cấm kỵ bỗng bay tới, chúng khoác áo gai, đột ngột xuất hiện trên chiến trường như có thể rút ngắn khoảng cách trong nháy mắt.
Tam Nguyệt lấy ra một chiếc nhẫn ban chỉ màu đen giống y đúc:
“Trịnh Viễn Đông tiên sinh, dùng chiếc nhẫn này đi.”
“Ơ, không ngờ nó lại nằm trong tay ngươi!”
Đại Hốt Du kinh ngạc kêu lên.
Tiểu Thất tò mò:
“Sao lại có hai chiếc ban chỉ giống hệt nhau?”
Tam Nguyệt giải thích:
“Theo ghi chép của Tòa án cấm kỵ, năng lực thần điện anh linh của Nhâm Tiểu Túc được sao chép từ anh trai ruột của Khánh Chẩn là “La Lam”, sau khi trở thành bán thần La Lam an hưởng tuổi già rồi qua đời, 28 năm sau hình thành chiếc nhẫn ban chỉ này.
Mới đầu nó do hiệu trường P5092 của trường quân đội Hỏa Chủng nắm giữ, đến khi Tòa án cấm kỵ và trường quân đội Hỏa Chủng tách ra thì bị chủ tịch đầu tiên của Tòa án cấm kỵ “Cáo Đen” mang đi.”
Trịnh Viễn Đông nhận lấy ban chỉ:
“Điều kiện thu dụng là gì?”
Tam Nguyệt nói:
“Điều kiện thu dụng Thần điện anh linh không nằm ở vật cấm kỵ, mà do những người ngươi muốn hồi sinh.
Bọn họ phải thật lòng tán đồng ngươi mới có thể đi theo ngươi.
Nhưng ngươi phải hiểu một điều, anh linh trong Thần điện anh linh sẽ chiếm dụng ý chí tinh thần của người, hồi sinh càng nhiều anh linh thì gánh nặng ngươi phải chịu càng lớn, cuối cùng ngươi có lẽ không thể sử dụng vu thuật được nữa, bởi vì toàn bộ ý chí tinh thần của ngươi đã trở thành vật dẫn cho anh linh.
Nhâm Tiểu Túc không sợ là bởi vì hắn là thần, có được ý chí tinh thần vô hạn, nhưng ngươi chỉ là một người bình thường.”
Trịnh Viễn Đông lắc đầu:
“Chỉ cần có thể thành công thì dù ta biến thành một chiến sĩ gen cấp bán thần cũng không sao cả, ta còn tu luyện đao thuật.”
Tứ Nguyệt nói:
“Chỉ sợ rất khó thu dụng, thành viên Côn Luân tất nhiên sẽ tán đồng Trịnh Viễn Đông, nhưng Hội Phụ Huynh và người khổng lồ thì sao? Chưa chắc bọn họ đã chấp nhận.”
Chương 3037: Vĩ Thanh 3
Khánh Trần suy nghĩ rồi nói:
“Thử xem sao.”
Trịnh Viễn Đông xoay người đối mặt với chiến trường:
“Trịnh Viễn Đông của tổ chức Côn Luân, Người Nhà số 129 thuộc Nhà Vàng của Hội Phụ Huynh, Trịnh Viễn Đông, tại đây hỏi các ngươi bằng lòng vào Thần điện anh linh, tiếp tục hoàn thành sự nghiệp còn dang dở không?”
Tứ Nguyệt:
“?”
Nhiều người tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, bọn họ không hề biết Trịnh Viễn Đông đạt được danh hiệu thành viên Nhà Vàng ở phương bắc, hơn nữa thứ hạng còn khá cao…
Chiến trường yên tĩnh, tất cả mọi người đều im lặng chờ đợi, thế nhưng không có chuyện gì xảy ra cả.
Mọi người không biết thành viên Hội Phụ Huynh có ủng hộ Trịnh Viễn Đông không, hay là những vong hồn ấy đã tan biến cùng với đội quân xác sống rồi.
Một giây, hai giây…
Mười giây sau, trong chiến trường vắng lặng, một bóng người màu vàng kim đột nhiên xuất hiện giữa hư không, Tiểu Nhị cười nói:
“Ông chủ, ngươi phải thăng cấp cho ông chủ Trịnh lên Nhà Đen đi.”
Hắn vừa dứt lời thì những bóng hình vàng kim khác lục tục hiện ra, dần dần hợp lại thành biển vàng lấp lánh.
Thành viên Côn Luân, thành viên Hội Phụ Huynh, ai nấy đều trưng ra vẻ tươi cười, nhộn nhịp như ăn Tết.
Có người lớn tiếng cười nói:
“Ta còn tưởng đời mình kết thúc rồi chứ, không ngờ vẫn có thể sống lại bằng cách này!”
Còn có người hô to:
“Khoan khoan, di thư ta viết cho người nhà trước khi đến đây chưa gửi đi đấy chứ? Trong di thư ta viết nhiều bí mật lắm, toàn là những chuyện không thể nói lúc còn sống, đừng để vừa sống lại đã phải đội quần chịu nhục chứ…”
“Ha ha ha, có phải ngươi viết vị trí giấu quỹ đen trong di thư cho vợ không?!”
Phong cách bỗng dưng thay đổi, không ai ngờ sự việc lại chuyển biến theo hướng này.
Nhưng đàn ông của Hỏa Đường, người khổng lồ, tộc nhân Liên tộc, chiến sĩ của đội quân ảnh tử không có cách nào xuất hiện.
Trịnh Viễn Đông hít sâu một hơi:
“Cảm ơn sự tin tưởng của mọi người.”
Khánh Trần cũng lộ vẻ xúc động, hắn trịnh trọng nói cảm ơn với Tam Nguyệt:
“Cảm ơn… Nhưng chẳng phải các ngươi cần phải thu dụng vật cấm kỵ và siêu phàm giả để tránh cho khu cấm kỵ bao phủ thế giới sao?”
Tam Nguyệt nhìn tộc người khổng lồ, nàng im lặng một lát rồi nói:
“Tân nhân loại đã xuất hiện, mồi lừa của nhân loại sẽ không bị dập tắt bởi khu cấm kỵ.
Nhân loại như ta chẳng qua là giống loài bị thế giới đào thảo, Tòa án cấm kỵ bọn ta tôn trọng sự thay đổi của trật tự giống loài, về sau ta sẽ lựa chọn vài người khổng lồ làm thành viên của Tòa án cấm kỵ, hy vọng ngươi không ngăn cản.”
Khánh Trần:
“…”
Hắn nhìn anh linh có mặt khắp nơi, lớn tiếng nói:
“Hiện nay chiến tranh vẫn chưa hoàn toàn kết thúc, dân chúng ở hơn mười thành phố của Trung Nguyên vẫn còn đang chịu khổ dưới sự thống trị của ngụy quân, lúc trước chúng ta đã hứa với bọn họ một ngày nào đó sẽ trở về đánh đuổi ngụy quân, bây giờ là lúc thực hiện lời hứa đó. 120 mật thược chi môn, chúng ta chia mười hướng, mau chóng giải phóng toàn bộ Liên Bang, tốc chiến tốc thắng!”
Lúc này Hỏa Đường đã thu dọn xong chiến trường, bọn họ khiêng thi thể của tộc nhân rút khỏi nơi này, chuẩn bị trở về núi tuyết Tây Nam.
Tần Dĩ Dĩ đi đầu, nàng chỉ quay đầu nhìn thoáng qua Khánh Trần và Ương Ương đứng trong đám đông, sau đó dứt khoát rời đi.
Trước khi đi, đại trưởng lão của Hỏa Đường còng lưng đi đến trước mặt Khánh Trần:
“Khi nào chiến tranh hoàn toàn chấm dứt, hãy đến Hỏa Đường một chuyến.”
Khánh Trần khó hiểu.
Đại trưởng lão nói:
“Trước khi bọn ta tham gia chiến tranh, thần linh từng truyền chỉ dụ, nếu ngươi thành thần thì mời ngươi đi một chuyến, hắn có nhiều chuyện muốn cho ngươi biết.”
Khánh Trần suy tư, hắn có cảm giác thần của Hỏa Đường không đơn giản:
“Ta sẽ đi.”
Đại trưởng lão nhìn bóng lưng trầm lặng của Tần Dĩ Dĩ, cuối cùng thở dài một hơi rồi đi theo đội ngũ của Hỏa Đường.
Những người đàn ông của Hỏa Đường toàn thân nhuốm máu đi trên mảnh đất mênh mông, như bị họa vào bức tranh sơn dầu với gam màu đậm.
Sau đó, Khánh Kỵ mở ám ảnh chi môn, thay Hội Phụ Huynh mang mật thược chi môn đến từng thành phố được chỉ định, giúp bọn họ hoàn thành cuộc tấn công chớp nhoáng cuối cùng.
Vô số hình bóng màu vàng đi qua mật thược chi môn, mang đến hy vọng cho từng thành phố.
Ương Ương nhìn Khánh Trần:
“Ngươi thì sao? Ngươi đến thành phố nào?”
Khánh Trần nói:
“Ngươi mang một đội đến thành phố số 7 của Trần thị, ta và các ngươi cùng nhau giải quyết mối đe dọa cuối cùng của gia tộc này…Và ta muốn đi xem nơi Zard hy sinh với ông chủ Trịnh, để xem có thể cứu vãn được không.”
Ương Ương hỏi:
“Hẳn là ngươi cũng không thể đi qua mật thược chi môn đúng không?”
Khánh Trần suy nghĩ, rồi trả lời:
“Đúng vậy, chắc không đi bằng mật thược chi môn được.
Nhưng không sao, tự ta có cách.”
Ương Ương bước vào mật thược chi môn:
“Ta chờ ngươi ở thành phố số 7.”
Nhưng ngay sau đó, Khánh Trần bỗng dùng Thần Thiết lao lên không trung, một tia sáng chói lóa kéo dài mấy nghìn cây số, như một dải cầu vồng vượt qua không gian và thời gian, trong nháy mắt đã đến bên ngoài thành phố số 7!
Ngay khi Khánh Trần thoát ly tia sáng, Ương Ương cũng vừa mới bước ra từ mật thược chi môn.
Ương Ương ngạc nhiên tán thán:
“Hiện giờ Thần Thiết của ngươi giống như phép lạ ấy.”
Nhưng Khánh Trần không trả lời, hắn chỉ cau mày trầm tư.
Đại Vũ được Trịnh Viễn Đông đỡ ra khỏi mật thược chi môn, hắn nhìn Khánh Trần và hỏi:
“Sao thế?”
Bỗng nhiên Khánh Trần quay đầu hỏi:
“Các ngươi…Có nghe được tiếng tim đập dưới lòng đất không?!”
Đại Vũ lập tức triệu hồi tranh của mình ra như phát điên và bắt đầu đào đất!
Chương 3038: Vĩ Thanh 4
Tiếng tim đập thịch thịch thịch vang lên từ dưới nền đất.
Truyền vào trong tai Khánh Trần, rõ ràng đến thế, chân thật đến thế.
Thậm chí còn có phần quen thuộc.
Nhân vật trong tranh của Đại Vũ đào điên cuồng, Khánh Trần nhìn “bản thân “ và “sư phụ” dùng hai tay đào đất, cứ cảm thấy là lạ…
“Các ngươi nói xem, tiếng tim đập dưới lòng đất…Rốt cuộc là thế nào?”
Đại Vũ ép mình bình tĩnh lại:
“Ngày hôm đó ta tận mắt thấy hắn thiêu đốt sinh mệnh thăng cấp bán thần, phương pháp thiêu đốt sinh mệnh này không thể nghịch chuyển được, một khi bắt đầu thì không thể dừng lại, nên là tiếng tim đập ấy sẽ là Zard chứ?”
Ương Ương tỏ vẻ nghi ngờ:
“Liệu có phải là vật cấm kỵ do Zard tạo thành không?”
Khánh Trần nói:
“Không thể nào, kỷ lục hình thành vật cấm kỵ nhanh nhất là 12 năm, nếu Zard đã chết trong trận chiến ấy thì không thể hình thành vật cấm kỵ nhanh như thế được, vì thế đó nhất định là Zard.
Hiện nay không một ai trong số chúng ta thấy năng lực của bán thần nguyên tố Thổ, mà khi hắn cấp A đã có thể nói là bất tử, thăng lên bán thần…Có lẽ còn có ký tích.”
Càng ngày càng nhiều anh linh của Hội Phụ Huynh, người khổng lồ đi ra từ mật thược chi môn và ám ảnh chi môn, họ không vào thành phố ngay mà cùng nhau ở lại đây chờ đợi.
Trên các tòa nhà dân cư ở rìa thành phố số 7, người dân dần dần tụ tập bên cửa sổ, tò mò nhìn hằng hà anh linh màu vàng ngoài thành phố.
“Hình như họ đang đợi gì đó?”
“Những người màu vàng kim kia là gì, sao chưa nghe nói qua bao giờ, chẳng lẽ là tranh mới của Trần thị? Thần Phật đầy trời?”
“Họ không bay trên trời, thần Phật đầy đất nghe còn có lý.”
“…Ngươi đáp giỏi đấy.”
Hiện tại, hố càng ngày càng sâu, đến khi đào đến hơn trăm mét bỗng thấy được một chiếc “kén đất” khổng lồ dưới lòng đất!
Khánh Trần đỡ Đại Vũ nhảy xuống đáy hố, đùi của Đại Vũ mới được bó bột, thoạt nhìn vô cùng chật vật.
Đại Vũ nhìn lớp kén đất mỏng, lấy đèn pin siêu sáng từ trong nhẫn không gian ra soi, có thể thấy được bóng người đang ngủ say trong kén đất.
Hắn nín thở, lúc này lại không dám đào nữa, sợ chưa đến lúc phá kén đất, ảnh hưởng đến người bên trong.
“Là Zard à?”
Đại Vũ thấp thỏm hỏi.
Khánh Trần chưa bao giờ thấy Đại Vũ căng thẳng như thế cả:
“Chắc chắn là zard, lúc trước sau khi tiêu tan hắn ẩn nấp trong lòng đất, tái tạo lại cơ thể…Xem ra, bán thần nguyên tố Thổ có thể phát huy tối đa đặc tính “bất tử”, một khi bị trọng thương thì có thể niết bàn trùng sinh như phượng hoàng.”
Bán thần nguyên tố Thủy đầu tiên là Chu Kỳ, sau khi thăng cấp hắn có thể cưỡng chế phá tan trường lực sinh mệnh của con người, khống chế máu của người khác.
Cho dù là cao thủ cấp A thì khi gặp phải hắn cũng sẽ bị cướp đi máu tươi ngay lập tức, phải nói là cực kỳ khủng bố.
Hiện nay còn chưa có bán thần nguyên tố Hỏa, nguyên tố Không Khí mà Zard đã trở thành bán thần nguyên tố Thổ trước rồi.
Ngay lúc mọi người không biết nên làm gì, kén đất hóa thành cát lún chảy vào bên trong, tụ lại ở bóng người kia, cho đến khi kén đất hoàn toàn biến mất.
Đại Vũ thấy người bên trong thì thở phào một hơi:
“Đúng là Zard!”
Zard nhắm nghiền hai mắt nằm ở chính giữa, Đại Vũ bước tập tễnh về phía hắn, nhỏ giọng gọi:
“Zard?”
Ngay sau đó, Zard bỗng mở mắt ra, nhìn Đại Vũ:
“Ngươi là…?”
Đại Vũ ngớ ra, hắn ngẩn ngơ vài giây rồi mỉm cười, kiên nhân trả lời:
“Ta là Trần Vũ, trước đây là bạn thân nhất của ngươi, ngươi không biết ta cũng không sao, chúng ta có thể làm quen lại từ đầu.”
Zard mừng rỡ:
“Oa, cuối cùng ngươi cũng thừa nhận là bạn thân nhất của ta rồi!”
Đại Vũ:
“…”
Làm sao hắn có thể ngờ được Zard vừa mới sống lại sẽ lợi dụng điều này lừa mình?!
Đột nhiên, Zard đứng dậy, xé áo của Đại Vũ!
Tốc độ của Zard hiện giờ quá nhanh, cảnh giới cũng ổn định ở trên cấp bán thần, Đại Vũ không kịp phản ứng.
Roẹt, áo của Đại Vũ cứ thế bị Zard xé rách, lộ ra hình xăm mới hoàn thành một nửa trên người hắn, hình xăm ấy chính là hình Zard với mầm cây trên đỉnh đầu…
Người khổng lồ:
“Oa!”
Các anh linh hít sâu một hơi:
“Shhh!”
Đại Vũ:
“…CMN.”
Zard cười ha ha:
“Lúc trước ngươi nói ta thăng cấp bán thần thì sẽ xăm hình ta trên người mình, ngươi không lừa ta!”
Trước ánh mắt của hàng vạn người, Đại Vũ chết vì nhục.
Khánh Trần cảm thán:
“Đúng là Zard!”
Rõ ràng một giây trước còn rất bi thương…
Rõ ràng sau trận quyết chiến cuối cùng vẫn có đàn ông của Hỏa Đường, người khổng lồ, chiến sĩ ảnh tử không thể sống lại…
Đất nước đổ nát còn đang chờ họ trở về gây dựng lại…
Nhưng khi Zard trở lại, bầu không khí ngột ngạt bỗng nhiên bị phá tan.
Đến giờ phút này, tất cả mọi người mới sức nhận ra, họ thắng rồi, thật sự giành chiến thắng rồi.
Tất cả những gì của ngày hôm qua không còn trở lại nữa.
Mà hết thảy của ngày mai chắc chắn sẽ tốt đẹp hơn ngày hôm qua.
Chương 3039: Vĩ Thanh 5
Dưới hố, tiếng gào phẫn nộ của Đại Vũ vang lên:
“Zard, CMN! Hôm nay ta phải giết ngươi!!!”
“Đi thôi, cứ để hai người họ đánh nhau, chúng ta còn có việc phải làm.”
Khánh Trần mỉm cười, xoay người đi vào thành phố số 7.
Tiểu Thất đã chuẩn bị sẵn loa, hắn vừa di chuyển trong thành phố vừa thông báo:
“Liên Bang của đại lục phía Đông đã giành thắng lợi trong chiến tranh, Hội Phụ Huynh sẽ tiến hành đăng ký biên chế lại cho tất cả người dân trong thành phố!”
Từng chiếc khí cầu máy bay qua những tòa cao ốc và phát thanh, Hội Phụ Huynh thì nhanh chóng thiết lập các trạm kiểm tra trên toàn thành phố, phong tỏa mọi đường đi như hồi thanh trừng khôi lỗi ở thành phố số 10, đến khi xác định tất cả cư dân đều được kiểm tra tâm linh mới coi như kết thúc.
Dân chúng nghe tin Hội Phụ Huynh đã đến, cuối cùng cũng dám ra khỏi cao ốc, sau đó hò reo hoan hỉ.
Trong tiếng hoan hô, Khánh Trần đi đến dinh thự tinh xảo của Trần Dư, trong sân, một người thanh niên đứng ngẩn ngơ bên cạnh một gốc mai:
“Đáng tiếc, không thể đợi đến tiết mai nở đã phải vĩnh viễn rời xa thế giới này rồi.”
Khánh Trần đứng ở một bên khác của cây mai, bình tĩnh hỏi hắn:
“Không định giãy giụa nữa à?”
Tông Thừa cười nói:
“Vô nghĩa mà thôi.
Trần thị mà ta khổ cực trù tính không chịu nổi một đòn khi đối mặt với chân thần như ngươi, giãy giụa cũng chỉ tổ phí công.
Ở thời điểm này, giạy giụa chỉ khiến mình thua càng thêm khó coi.”
Khánh Trần suy tư:
“Ta có cảm giác ngươi sẽ không chết, có thể nói cho ta biết đường lui của ngươi rốt cuộc là gì không?”
Tông Thừa cười phá lên:
“Yên tâm, ta và ngươi sẽ không gặp lại nhau nữa.”
Khánh Trần đứng bên cạnh cây mai, vuốt ve thân cây xù xì, bỗng nhiên con ngươi của hắn co lại, màu vàng kim di chuyển ở đáy mắt, vô số chi tiết và manh mối tập trung lại trong đầu hắn.
“Có lẽ ta đoán được đường lui của ngươi là gì rồi.”
Khánh Trần nói:
“Ta sẽ nghĩ cách tìm được ngươi.”
“Làm kẻ địch của một người như ngươi đúng là đau đầu.”
Tông Thừa thở dài:
“Nhưng cần gì chứ.”
“Mối thù giữa ta và ngươi, không thể không đặt cho nó một dấu chấm hết.”
Đột nhiên Tông Thừa nói:
“Nếu ta có thể nghĩ cách trả Khánh Chuẩn lại cho ngươi thì sao?”
Khánh Trần sửng sốt.
Sau khi thành thần, hắn cũng từng nghĩ đến việc tách Khánh Chuẩn ra khỏi ý chí của thế giới, nhưng sự thật là ngay cả hắn lẻn ra còn khó thì làm sao mang Khánh Chuẩn ra được?
Khánh Trần không có manh mối gì cả.
Khánh Trần nói:
“Có lẽ ta có thể hỏi Linh, lúc trước nàng đã giữ Lý Thần Đàn lại.”
Tông Thừa lắc đầu:
“Không, điều nàng có thể làm là biến ý chí của Lý Thần Đàn thành số liệu và bảo lưu lại trước khi ý chí của thế giới cắn nuốt hắn.
Ngươi phải biết rằng, độ khó giữa giữ lại ý chí chưa bị cắn nuốt và tách ý chí đã bị cắn nuốt là hai cấp bậc hoàn toàn khác biệt.
Vì vậy nàng cũng không thể giúp được ngươi.”
Khánh Trần nhạy bén phát hiện:
“Ngươi và Linh quen biết, bằng không ngươi mới ra khỏi lòng đất từ hơn sáu trăm năm trước thì làm sao biết được nàng giữ Lý Thần Đàn lại bằng cách nào?”
Tông Thừa cười nói:
“Bọn ta biết nhau từ lâu rồi.”
Lúc này, Linh từ bên ngoài đi vào sân:
“Hơn bốn trăm năm trước hắn đã đến đại lục phía Tây, khi ấy ta và hắn đã có một cuộc trò chuyện rất thú vị, chỉ có điều vừa mới nói chuyện thì hắn đã bị Người Xem Mệnh loại trừ.
Lần này hắn đến đại lục phía Tây tìm ta, đưa ra một phỏng đoán và đề nghị thú vị hơn.”
Khánh Trần hỏi:
“Phỏng đoán và đề nghị gì?”
Linh trả lời:
“Hắn giúp ngươi tìm về Khánh Chuẩn, đổi lại ngươi không đuổi giết hắn.”
Khánh Trần:
“Việc này liên quan gì đến ngươi?”
Linh đáp:
“Hắn cần sự giúp đỡ của ta, mà ta đương nhiên cũng có yêu cầu của mình.”
Tông Thừa nhìn về phía Khánh Trần:
“Vậy vụ giao dịch này có thành công được không? Ta trả Khánh Chuẩn lại cho ngươi, từ nay về sau không bao giờ nhúng tay vào việc tranh đấu của nhân loại, không hại người, không xuất hiện trước mặt người khác nữa.”
Khánh Trần không tỏ rõ ý kiến:
“Ta phải thấy Khánh Chuẩn trước đã.”
Tông Thừa và Linh nhìn nhau:
“Bắt đầu đi.”
Ngay sau đó, trong thế giới Siêu Đạo ở đại lục phía Tây, biên giới mới bắt đầu được hình thành liên tục.
Vốn dĩ thế giới chỉ rộng một nghìn km, nhanh chóng mở rộng ra hai trăm km nữa, hơn nữa đang bành trướng với tốc độ 100km/s.
Đầu tiên là vách núi cao chót vót, biển cả mênh mông, mây trắng cuồn cuộn.
Sau đó, thực vật sinh trưởng, chim muông thành từng đàn.
Thế giới có trước, tiếp đến là sự sống.
Tất cả người chơi trong thế giới Siêu Đạo đều dừng chân, họ thấy một thế giới mới, một thế giới bao la, hùng vĩ hơn trước.
Trong một ma trận máy chủ nằm trong dòng sông ngầm bên dưới mặt đất của đại lục phía Tây, một thế giới ảo tức tốc được dựng nên.
Cuối cùng, mọi người thấy sao trời lấp lánh di chuyển trên đỉnh đầu.
Tựa như một vũ trụ đang hình thành,
Nhưng khi thế giới này mở rộng đến một giới hạn nào đó, toàn bộ người chơi thấy được cơ thể trong thế giới ảo hóa thành bụi sao lóng lánh.
Chương 3040: Vĩ Thanh 6
Khánh Trần cũng thấy Linh tiêu tan trước mặt mình!
“Cơ thể máy móc cũng sẽ bị ý chí của thế giới đồng hóa ư?”
Con ngươi của Khánh Trần co lại, điều này có nghĩa là ý chí tinh thần của Linh đã mạnh đến một mức nào đó, thế nên ý chí của thế giới cũng “gửi lời mời” cho nàng.
Linh quan sát ngón tay đang dần dân tiêu tan của mình, rồi nàng ngẩng đầu nhìn Khánh Trần và cười nói:
“Muốn tìm Khánh Chuẩn về thì nhất định phải vào ý chí của thế giới nhìn xem, chỉ khi mở cánh cửa ấy mới có thể trộm được cái gì đó ra ngoài.”
Khánh Trần hiểu ra, sau khi Khánh Chuẩn bị đồng hóa với ý chí của thế giới, hắn giống như bị nhốt trong một thần điện đóng kín.
Muốn lén đưa Khánh Chuẩn ra thì trước tiên phải mở cửa ra đã.
Bây giờ Linh cho lấy bản thân làm chìa khóa, mở cánh cửa ấy ra.
Khánh Trần hỏi:
“Vì sao ngươi phải làm vậy?”
Linh nhìn cơ thể đã biến mất một nửa, trầm ngâm một lát rồi nói:
“Ta muốn đi một con đường khác.
Ta chờ đợi một người, chờ suốt mười thế kỷ, bây giờ hắn không trở lại, vậy thì ta muốn đi tìm hắn, đi con đường hắn từng đi, nhìn xem bây giờ hắn thế nào rồi.”
Trí tuệ nhân tạo này cô đơn mười thế kỷ, cuối cùng kìm lòng không đặng đi ra khỏi lông giam cứ điểm trên không để nhìn con gái của mình, gặp được đối phương khiến nàng có thêm “nhân tính”, vì vậy tình cảm nào đó trở nên rõ ràng hơn.
Nhưng Khánh Trần không hiểu, đồng hóa với ý chí của thế giới chẳng phải sẽ biến mất sao? Vì sao Linh lại cảm thấy đó là “một con đường khác”?
Mà con đường này, dường như chỉ là một cách khác để thành thần!
Tông Thừa nói với Khánh Trần:
“Chắc hẳn Hỏa Đường đã mời người rồi, có lẽ ngươi đến Hỏa Đường thì sẽ biết tại sao Linh lại lựa chọn làm như vậy.”
Khánh Trần nhìn về phía Tông Thừa:
“Vậy còn ngươi?”
Tông Thừa mỉm cười:
“Ý chí của thế giới phàm ăn lắm, chỉ dựa vào mình Linh thì không đủ.”
Nói rồi cơ thể khôi lỗi trẻ tuổi bắt đầu tiêu tan, Tông Thừa cũng lựa chọn đồng hóa với ý chí của thế giới, cùng Linh tiến vào thần điện, nhằm dùng lực lượng của hai người họ để lén mang Khánh Chuẩn ra ngoài!
Thế nhưng đến tận bây giờ Khánh Chuẩn vẫn không hiểu ra sao.
Hắn không biết con đường mà Linh nói là gì, cũng không biết vì sao Tông Thừa lại lựa chọn làm vậy, dường như dù thế nào hắn cũng phải đến Hỏa Đường để tìm ra đáp án từ chỗ “thần Hỏa Đường” trong truyền thuyết.
So với Tông Thừa sống hơn sáu trăm năm, hắn vẫn thiếu quá nhiều tin tức để phán đoán về Linh – trí tuệ nhân tạo đã tồn tại hơn một nghìn năm, không phải hắn không đủ thông minh, mà do điều kiện đã biết không đủ.
Trước khi hoàn toàn biến mất, Tông Thừa nói khẽ:
“Thật ra ta rất hâm mộ các ngươi, mỗi người các ngươi đều thức tỉnh những năng lực xuất sắc, ngươi không cần hại ai cũng đã có thể sử dụng được Thần Thiết, không cần hại ai cũng có thể tích lũy vân khí.
Mà ta trời sinh phải chế tạo người khác thành khôi lỗi mới có thể trở nên mạnh mẽ, trời sinh phải hại người.
Ta cũng không có ý nói mình vô tội gì cả, chẳng qua ta muốn tìm một cơ hội để bắt đầu lại.
Ta biết ngươi sẽ tiếp tục đuổi giết ta, nhưng lần này ta sẽ trốn rất kỹ.”
Khánh Trần hỏi:
“Làm sao mới có thể trốn khỏi sự đuổi giết của ta?”
Tông Thừa cười nói:
“Ẩn nấp trong biển người, không có dã tâm, thế thì ngươi không tìm được ta nữa.”
Và rồi Tông Thừa cùng với Linh hóa thành ngôi sao, bay đến chân trời.
Khánh Trần không nhìn tháy Khánh Chuẩn, hắn không có cách nào xác nhận Linh và Tông Thừa có thành công hay không.
Trên đỉnh núi Đại Tuyết ở Tây Nam, Nhan Lục Nguyên và Lý Thần Đàn ngồi trong gió tuyết, bên cạnh họ là một chiếc rương màu đen, giống hệt chiếc rương trước đây Nhan Lục Nguyên dùng để giam giữ “Trung Vũ”.
Nhan Lục Nguyên mặc áo khoác trắng rộng thùng thình, hắn ngồi trong tuyết trông giống như thần tiên ở nhân gian, còn Lý Thần Đàn vẫn mặc áo đuôi tôm, tay hắn cầm mũ chóp cao.
Khi một cơn gió thổi qua, từng con chim bồ câu trắng muốt bay ra từ trong mũ, giống như là vô tận.
Trò ảo thuật của ảo thuật gia vô cùng tuyệt diệu, nhưng trên đỉnh núi tuyết lại không có người xem.
Lý Thần Đàn ngẩn ngơ ngắm phong cảnh, khi hắn thấy hai ngôi sao bay lên bầu trời, hắn quay đầu sang, hỏi:
“Có thể thành công không?”
Nhan Lục Nguyên lắc đầu:
“Không chắc chắn 100%, ta và hai người này không thân quen, không dám chắc họ có làm theo những gì ta nói không, ta chỉ biết họ muốn gì, cho nên chỉ dẫn cho họ một con đường.”
“Vì sao phải làm vậy?”
Lý Thần Đàn hỏi.
Nhan Lục Nguyên cười:
“Trên đời nào có nhiều nguyên nhân đến thế.”
“Không, chắc chắn có nguyên nhân, mọi việc phải có nhân thì mới có quả.”
Nhan Lục Nguyên trầm tư một lát:
“Có lẽ bởi vì lần đầu tiên ta trông thấy hắn thì hắn đang ôm đứa bé, trông rất giống anh của ta.”
Đột nhiên, một dải cầu vồng bắn xuống từ trên trời.
Như một cây cầu.
Nhan Lục Nguyên mở chiếc rương màu đen đặt bên cạnh ra, người máy nano nằm trong rương, cùng với đó là một trái tim máy được bao bọc bởi người máy nano.
Ngay khi rương được mở ra, dải cầu vồng đáng lẽ sẽ không đến đỉnh núi tuyết lại chuyển hướng, chiếu vào trong rương.
Ngay sau đó, người máy nano màu bạc bắt đầu di chuyển, dần dần tạo thành hình người.
Nhan Lục Nguyên nở nụ cười:
“Mừng về nhà.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Ta Có Một Cái Hoàng Kim Quan Tài [Dịch] Ta Có Một Cái Hoàng Kim Quan Tài](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Dich-Ta-Co-Mot-Cai-Hoang-Kim-Quan-Tai-Audio-Truyen.jpg)
