- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 303 : Đoạn Đường Cuối 36 (c3021-c3030)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 303 : Đoạn Đường Cuối 36 (c3021-c3030)
❮ sautiếp ❯Chương 3021: Đoạn Đường Cuối 36
Tiểu Nhị, Tiểu Thất cùng những người khác lập tức tỉnh táo lại, giận dữ hét lên:
“Tỉnh lại, tỉnh lại, người sống còn phải sống tiếp! Đừng suy sụp, đừng từ bỏ!”
Các thành viên còn lại của Hội Phụ Huynh sực hoàn hồn, bắt đầu chống trả quyết liệt.
Nhưng đối mặt với đội quân xác sống đông hơn mình gấp mấy lần và gần như không có biện pháp giải quyết, người sống làm sao có thể thắng được?
Có người mờ mịt, hỏi:
“Chúng ta không thắng được phải không.”
Trận chiến này dường như vĩnh viễn không có hồi kết.
Mọi người sống sót qua thử triều, hành quân bảy nghìn cây số, tiêu diệt quân đoàn thú nhân ở khắp mọi nơi, nhưng chiến tranh vẫn chưa kết thúc.
Họ dò dẫn bước đi trong bóng đêm, vấp ngã, rồi đứng dậy, lại vấp ngã, tiếp tục đứng dậy.
Nhưng mà…Bóng tối còn kéo dài đến bao giờ?
Tiểu Thất thở hồng hộc, trả lời:
“Nếu chúng ta có thể chiến thắng thì sao? Đừng từ bỏ, không thử thì sao biết được.”
Có người hỏi:
“Vậy nếu thử rồi mà vẫn thua thì sao?”
Tiểu Thất gào lên và xông về phía một thú binh:
“Vậy thử thêm lần nữa?”
Thử thêm lần nữa?
Thử thêm lần nữa!
Khi cùng đường, thành viên của Hội Phụ Huynh lại bộc phát ý chí chiến đấu mạnh mẽ.
Tiểu Nhị liều mình xông lên đánh nhau với một tên thú binh, Tiểu Ngũ quật ngã thi thể của một người đồng đội cũ xuống đất, khàn giọng hô tỉnh táo lại đi, ta là Ngũ ca của ngươi, nhưng không có tác dụng gì.
Không biết làm sao để thắng, nhưng không một ai chịu thua.
Khánh Trần vừa chiến đấu, vừa nhìn những người này đang vật lộn để sống sót, cảm thấy hết thảy dường như vô cùng quen thuộc.
Thành viên Hội Phụ Huynh lần lượt chết đi, phòng tuyến dần dần thu hẹp, không hề thấy được hy vọng, nhưng quyết không buông bỏ.
Trong nháy mắt, mọi thứ ở đây kéo hắn trở lại hồi ức về phòng tuyến khu Tam Hạ trong thành phố số 10.
Khi ấy, Tiểu Tam gào khàn cả giọng sau phòng tuyến, Trương Mộng Thiên đứng trên cao ốc gõ chậu sắt cảnh báo mọi người thử triều đang đến, các thành viên của Hội Phụ Huynh và nạn dân của thành phố số 10 dũng cảm quên mình đứng chắn trước phòng tuyến.
Tử thủ!
Tức khắc, ký ức mãnh liệt như dòng lũ bắt đầu tràn bờ đê.
Khánh Trần nhanh chóng bắt giữ tin tức hữu dụng từ những ký ức ấy, hòng tìm ra đường sống.
Đột nhiên hắn bừng tỉnh:
“Chịu đựng, còn có hy vọng, nhất định phải kiên trì!”
Bởi vì trong ký ức, hắn nhìn thấy rất nhiều người vốn nên xuất hiện nhưng vẫn chưa xuất hiện!
Đang lúc Khánh Trần muốn tìm ra nhiều tin tức hơn, ý thức của hắn lại bị một màn sương màu xám bao quanh, sương mù giống như một mê cung khổng lồ, cho dù hắn chạy kiểu gì thì cũng không thể phá vỡ nó…
Cuối cùng, hắn đâm phải một bức tường vô hình trong màn sương mù của thế giới ý thức.
Khánh Trần bỗng hiểu ra, đây là gông xiềng phong ấn của hắn.
Hắn bắt đầu đấm tường một cách điên cuồng, như muốn đập tan hết thảy, một lần, hai lần, nhưng bức tường vô hình này vẫn lù lù bất động.
…
Trên núi Ngân Hạnh.
Lão gia tử và Tông Thừa đã chơ bảy ván cờ, ván nào Tông Thừa cũng thua, nhưng hắn không hề lộ vẻ sốt ruột, như thể đã đắm chìm hoàn toàn trong niềm vui chơi cờ.
Lão gia tử nhìn hắn:
“Đã thua nhiều lần, vì sao còn muốn chơi nữa?”
Tông Thừa cười nói:
“Nó phù hợp với cuộc đời ta.
Thật ra, ta rất hâm mộ những người như ngươi và Khánh Trần, các ngươi sinh ra là để giành chiến thắng, các ngươi có vẻ ngoài đẹp đẽ, xuất thân cao quý, có được huyết mạch thiên phú dị bẩm, mà ta chẳng có gì cả.”
Tông Thừa nói tiếp:
“Loại người như ta phải nếm mùi thất bại hết lần này đến lần khác từ khi sinh ra.
Từ khi tỉnh lại trong căn cứ dưới lòng đất tối tăm ấy, ta còn phải cẩn thận với những vật thí nghiệm còn sót lại trong căn cứ, vừa bắt đầu đã ở chế độ địa ngục, sinh ra trong địa ngục.
Mãi mới có thể ra khỏi nơi đó, sau khi ra ngoài thì không hiểu gì cả, thân xác đầu tiên còn bị cắt mất một quả thận ở khu thứ chín thành phố số 5, xong rồi còn bị người xấu bán đi làm thợ mỏ.”
“Khó khăn lắm mới thức tỉnh dị năng, khống chế vài tên thợ mỏ rồi trốn về thành phố thì phát hiện ra không có cơm mà ăn.
Ta dẫn theo mấy tên thợ mỏ đó vào nhà máy làm công, làm công việc nặng nhọc nhất nhưng lại nhận được ít tiền lương nhất, mỗi ngày làm việc 16 tiếng đồng hồ mà chỉ đủ ăn…Nói tiếp có lẽ ngài không tin, thật ra mục tiêu của ta và Khánh Trần giống nhau đấy, sở dĩ ta lập chí khống chế cả thế giới là vì ta muốn chấm dứt thời đại tài phiệt của các ngươi.”
Lần này lão gia tử thật sự cảm thấy hơi bất ngờ.
Nói thật, đến chính ông lão cũng không ngờ trận đòn đầu tiên Tông Thừa nhận được khi đi vào thế giới nhân loại lại đến từ sự bóc lột và áp bức của thế giới tư bản.
Cuộc đời phân chia theo từng giai đoạn, thời thơ ấu, thanh niên, trung niên, tuổi già, trong đó thời kỳ ảnh hưởng sâu sắc nhất với một người là thuở nhỏ.
Mà sự áp bức của thế giới tư bản là ký ức của Tông Thừa trong thời niên thiếu.
Nhưng ai có thể ngờ được, một trong những nhân vật khủng bố nhất thế giới hiện nay từng có quá khứ thê thảm?
Thế thì thảm quá rồi!
Chương 3022: Đoạn Đường Cuối 37
Nhưng lão gia tử chỉ bình tĩnh đáp lại:
“Khánh Trần khác với ngươi, hắn chưa bao giờ dùng thủ đoạn mất nhân tính để hoàn thành mục đích, thế nên dù nguyện vọng ban đầu của các ngươi giống nhau, kết quả sẽ hoàn toàn trái ngược.
Sau khi ngươi nắm giữ quyền lực, ngươi sẽ bắt đầu hưởng thụ những lợi ích mà quyền lực mang đến cho ngươi.”
Tông Thừa mỉm cười:
“Ngươi nói đúng rồi đấy, thiếu niên diệt rồng cuối cùng sẽ biến thành rồng, áp dụng câu chuyện này lên người ta thì chẳng lệch phân nào.
Ban đầu ta muốn kiếm tiền, kết quả là chỉ có thể giải quyết bằng một cách rất ngu xuẩn; sau đó ta muốn khống chế quân đội thì bị cho một nổ bay ra ngoài; ta muốn đến đại lục phía Tây giảm độ khó của trò chơi xuống thì lại gặp phải Người Xem Mệnh; sau khi trở về định khống chế Khánh thị thì gặp ngay át chủ bài Khánh Chuẩn.
Ta khổ quá mà, ngài có thể hiểu được những gì ta đã trải qua không, dường như ta luôn thua cuộc, cho nên dần dần không quan tâm thắng thua nữa, vì sớm muộn gì ta cũng sẽ thắng.”
“Đừng nói năng tự tin như vậy.”
Lão gia tử lắc đầu:
“Bây giờ ngươi đột nhiên ra tay, một mặt đương nhiên là sau khi khống chế Trần thị thì cuối cùng ngươi đã có được lực lượng hùng mạnh nhất, mặt khác vì Khánh Trần trở thành vua của người khổng lồ, những người khổng lồ có năng lực cảm ứng tâm linh cộng thêm vật cấm kỵ Ống tiêm khiến ngươi hiểu ra một điều: Rốt cuộc đã có người tập hợp đủ tất cả các yếu tố để giết ngươi.”
Lão gia tử ngẩng đầu nhìn Tông Thừa:
“Ngươi sợ.”
Tông Thừa sửng sốt, sau đó hắn thản nhiên thừa nhận:
“Đúng vậy.”
Đúng lúc này, có người hầu câm bưng hai bát mì somen đến, đặt trước mặt hai người.
Tông Thừa vừa ăn vừa nói:
“Bất giác đã bị ngài tính kế, giờ ta mới nhớ ra Khánh Kỵ đã biến mất từ ván cờ đầu tiên, hắn đi trộm thứ gì đó của ta đúng không? Ngài giữ ta lại chơi cờ là để kéo dài thời gian?”
Lão gia tử vui vẻ:
“Ngươi phản ứng nhanh nhạy đấy.”
Tông Thừa ăn hết hai bát mì, rồi cảm thán:
“Ta không rõ ngài đang khen ta hay đang châm chọc ta nữa…Ngài có lo lắng cho Khánh Trần không? Ta đã thấy đại lục phía Tây tung ra lá bài tẩy cuối cùng, nói thật ta khá ngạc nhiên khi họ chuẩn bị rất lâu, cũng không ngờ nó lại khủng khiếp đến vậy.
Hiện giờ ta hơi lo, ta làm ngư ông, chưa chắc đã có thực lực giành thắng lợi cuối cùng.”
Dường như ngay cả Tông Thừa cũng phải kiêng dè đội quân xác sống.
Tông Thừa nhìn lão gia tử:
“Ngài đã đoán được họ sẽ làm như thế đúng không?”
Lão gia tử gật đầu:
“Đoán được.”
Tông Thừa ngạc nhiên hết sức:
“Cái này mà cũng đoán được ư?”
Lão gia tử cười nói:
“Dạo trước ta cũng coi như có chút thu hoạch trong thế giới Siêu Đạo, Khánh Trần tàn sát phó bản số 8, cuối cùng giết Minh Vương, thăng lên bậc thầy chiến đấu cấp S.
Khi ấy có người nói thật ra Minh Vương là một cao thủ cấp S khác xóa nick luyện lại, vì muốn học tập pháp sư vong linh trong thế giới Siêu Đạo để áp dụng vào hiện thực.
Nhưng ngươi cũng biết rồi đấy, kỳ thực trong thế giới hiện thực đại lục phía Tây cũng không có nhiều truyền thừa.
Vì thế, ta cứ nghĩ mãi, nếu không có truyền thừa, vậy thì nguyên nhân gì thúc đẩy một bậc thầy chiến đấu cấp S phế bỏ đăng cấp mình vất vả cày cấy mười năm, rồi lại tốn mười năm nữa luyện pháp sư vong linh?”
Tông Thừa:
“Ý của ngài là Minh Vương thật ra là công tước Phong Bạo mai danh ẩn tích trong thế giới Siêu Đạo?”
“Ta không đoán được là công tước Phong Bạo, chẳng qua ta cảm thấy nhất định sẽ xuất hiện thủ đoạn tương tự.”
Lão gia tử nhìn Tông Thừa:
“Làm sao ngươi có thể thấy tình hình trên chiến trường? Theo ta được biết, khôi lỗi không thể truyền lại tin tức cho nhau mà nhỉ?”
Tông Thừa mỉm cười:
“Khôi lỗi với khôi lôi thì không thể, nhưng khôi lỗi với bản thể đương nhiên là có thể làm được.”
Lúc trước, khi thành phố số 10 bị phong tỏa để kiểm tra, bản thể của Tông Thừa bám vào một người không phải người du hành ở thế giới ngoài, cũng chính là nhân viên an ninh đã mật báo với tổ chức Cực Dạ khi Khánh Trần khiêu chiến sinh tử quan cuối cùng.
Vì đó là bản thể nên ống tiêm không có tác dụng với hắn: Bản thể không coi như ô nhiễm tinh thần.
Hiện tại, bản thể của Tông Thừa đã trở lại thế giới trong, nghênh ngang ngồi trước mặt lão gia tử, mỉm cười giải thích:
“Không cần nghĩ đến việc giết ta thì có thể làm được gì, sau khi chết ta vẫn có thể chuyển sang khôi lỗi khác.”
Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn xà nhà, con trai của Khánh Kỵ là Khánh Vô đang ngồi ở bên trên, nhìn chằm chằm vào hắn với vẻ mặt không biểu cảm.
Lúc này, ngoài trời có tuyết rơi, nhiệt độ giảm xuống.
Người hầu câm bê một chiếc bếp lò bằng đất nung màu đỏ vào, đặt bên chân hai người.
Đột nhiên Tông Thừa nói với giọng điệu thê lương:
“Chắc chắn bây giờ ngài đang rất lo cho Khánh Trần, nhưng sáu trăm năm qua chưa từng có ai quan tâm ta.
Các ngươi có người nhà, mà ta không có.
Từ khi ra đời, thế giới này đã bất công với ta rồi.
Sau khi khống chế được khôi lỗi, thỉnh thoảng ta sẽ sử dụng họ trà trộn vào thành phố, trải nghiệm tình cảm gia đình, nhưng ta biết, giả dối thì mãi mãi là giả dối.”
Chương 3023: Đoạn Đường Cuối 38
Lão gia tử suy nghĩ rồi nói:
“Thế thì đúng là đáng tiếc.”
Tông Thừa cười:
“Lão gia tử, sắp thấy được kết quả sau cùng rồi, chúng ta cùng nhau ngồi đây chờ đợi thôi…Một ván nữa chứ?”
“Ván nữa.”
Trong thế giới sương mù màu xám, Khánh Trần cứ đi mãi, nơi này giống như không có tận cùng, ngoại trừ sương xám thì cũng chỉ có bức tường trong suốt.
Màn sương tựa hồ vô cùng vô tận, còn hắn là lữ khách cô độc, không biết đường về nhà.
“Nơi này là…”
Khánh Trần suy tư:
“Nơi này là thế giới ý thức của ta?”
Bỗng nhiên hắn nhận ra, ý chí bất khuất của các thành viên Hội Phụ Huynh như một chiếc chìa khóa, cuối cùng đã giúp hắn thấy được căn nguyên của phong ấn, bức tường vô hình là xiềng xích phong ấn của hắn.
Đằng sau bức tường vô hình có lẽ chính là ý chí tinh thần mà hắn muốn lén lút mang ra khỏi thế giới ban đầu.
Hắn dừng bước, lại đập mạnh lên bức tường vô hình ấy, những tiếng rầm rầm đinh tai nhức óc dần dần vang vọng trong thế giới sương mù.
Nhưng dù thử cách nào thì bức tường vẫn không hề hấn gì.
Khánh Trần mệt mỏi ngồi tựa vào tường, nhìn thế giới sương mù màu xám vô tận trước mặt.
Hắn không biết cởi bỏ phong ấn kiểu gì, thậm chí không biết bây giờ phải rời khỏi thế giới sương mù này bằng cách nào, dường như hắn bị nhốt ở đây rồi.
Nhưng đột nhiên, Khánh Trần nghe thấy giọng Tiểu Thất vang lên bên tai:
“Thử thêm lần nữa!”
Những người chịu ảnh hưởng bởi hắn đang ảnh hưởng lại hắn ở điểm bắt đầu.
Khánh Trần ngẩn người, sau đó chậm rãi đối mặt với bức tường vô hình, bắt đầu đập tường.
Tuy không có tác dụng gì nhưng Khánh Trần vẫn không từ bỏ.
Bên ngoài thế giới ý thức, Tiểu Thất thấy Khánh Trần đột nhiên nhắm mắt lại, đứng yên tại chỗ không nhúc nhích.
Dù thú binh đã lao đến trước mặt, Khánh Trần dường như vẫn không phát hiện.
Tiểu Thất nhận ra điều gì đó, hắn quay đầu lại hô to:
“Lão La, đưa ông chủ đi, có lẽ hắn đang đột phá phong ấn! Đưa hắn đi, đừng để hắn bị thương!”
La Vạn Nhai chạy đến cõng Khánh Trần, nhưng hắn chỉ lùi lại một khoảng rồi giao Khánh Trần cho Hồ Tĩnh Nhất:
“Cõng sư phụ ngươi đi, bảo vệ hắn! Nếu bọn ta không giữ được phòng tuyến được thì ngươi chạy đi, chạy được bao xa thì chạy!”
Nói rồi La Vạn Nhai lại xông về phía tiền tuyến, ngăn cản sự tân công của đội quân xác sống cùng các thành viên của Hội Phụ Huynh.
Thế tấn công của đội quân xác sống quá mãnh liệt, giống như khi ngươi mãi mới vượt ải, còn chưa kịp hồi máu, bổ sung mana, trị thương, kết quả ngay lập tức phải chơi phó bản siêu khó, bắt đầu chơi lại từ đầu.
Thành viên Hội Phụ Huynh lần lượt hy sinh, đàn ông của Hỏa Đường cũng chết hơn phân nửa.
Mà đội quân xác sống vẫn đông nghìn nghịt.
Nếu quan sát từ trên không thì có thể thấy đội quân xác sống trải dài trong phạm vi mười km, trước mặt họ, trận địa phòng ngự cuối cùng giống như một hòn đảo hoang giữa biển khơi.
Tần Dĩ Dĩ cầm hắc đao chém không nương tay, bất kỳ xác sống nào chạm vào lưỡi đao là sẽ bị phân giải ngay lập tức.
Gia Thố Thần Tử luôn đi sau lưng nàng, hắn nhìn bóng lưng oai hùng trước mặt, chợt nhớ tới lần đầu tiên mình thấy thiếu nữ cứng cỏi này ở núi tuyết.
Ngày đó họ đi săn về, Gia Thố Thần Tử ở trên xe thấy Tần Dĩ Dĩ co ro trong đống tuyết, bèn lớn giọng hỏi:
“Sao ngươi lại đến đây?”
Tần Dĩ Dĩ không nói gì mà chỉ trừng hắn bằng ánh mắt ngang bướng, như đang nhìn một kẻ xấu xa trên hoang dã.
Cả đời này hắn không thể nào quên được ánh mắt quật cường ấy, nó tựa như đóa hoa nở rộ vĩnh hằng trên núi thánh.
Bắt đầu từ ngày hôm đó, Gia Thố Thần Tử thích đi theo bên cạnh Tần Dĩ Dĩ.
Tần Dĩ Dĩ muốn đến khu cấm kỵ số 8, hắn liền theo đến khu cấm kỵ số 8.
Tần Dĩ Dĩ muốn đến phương bắc cứu Khánh Trần, hắn liền đi theo cứu Khánh Trần.
Đột nhiên, một bóng áo đen lao ra từ đội quân xác sống, đầu của đối phương đã bị Vương Tiểu Cửu chặt đứt, thế nhưng vẫn có thể tìm ra Tần Dĩ Dĩ một cách chính xác ở phòng tuyến và xông đến tân công nàng trong sự che chở của đội quân xác sống!
“Cẩn thận!”
Gia Thố Thần Tử vừa chạy lại gần vừa la to.
Nhưng thi thể của lão quái vật Người Xem Mệnh quá nhanh, Gia Thố Thần Tử phẫn nộ gào lên và biến ra pháp tướng thần ngưu của mình đâm về phía đối phương, song thi thể của lão quái vật dường như đã biết trước được điều này, hắn chỉ lùi về sau một bước tránh né pháp tướng thần ngưu.
Ngay sau đó, lão quái vật Người Xem Mệnh lại nhào lên.
Tuy nhiên, trong giây lát né tránh ấy cho Gia Thố Thần Tử cơ hội chạy đến sau lưng Tần Dĩ Dĩ.
Chỉ trong nháy mắt, bàn tay xương trắng hếu của lão quái vật đâm vào trái tim của Gia Thố Thần Tử.
Gia Thố dốc chút sức lực cuối cùng, hai bàn tay nắm lấy xương cổ tay của đối phương, đẩy hắn vào trong đội quân xác sống.
Gia Thố Thần Tử muốn quay đầu lại nhìn xem Tần Dĩ Dĩ có quay lại nhìn mình không, nhưng hắn đã không còn sức nữa.
Chương 3024: Đoạn Đường Cuối 39
Vào lúc này, Trần Chước Cừ đứng trước phòng tuyến, nàng cúi đầu nhìn sợi tơ trong suốt trên cổ tay mình, đó là Con Rối Giật Dây mà Khánh Trần để lại trên núi Ngân Hạnh.
Trước khi đến đại lục phía Tây, Khánh Trần từng nói mỗi Kỵ Sĩ đều sẽ được tặng một vật cấm kỵ, Trần Chước Cừ nhận được Con Rối Giật Dây này, vì nàng là người duy nhất trong lứa Kỵ Sĩ hiện nay có thể phát huy tối đa khả năng của Con Rối Giật Dây.
Sau khi nhận được Con Rối Giật Dây, Trần Chước Cừ vẫn luôn không dùng đến nó, dẫu sao tất cả đám thú binh kia không có tên, nàng không khống chế được chúng.
Nhưng đột nhiên nàng nghĩ đến một việc, nếu Con Rối Giật Dây cần hiến tế thi thể để sử dụng, mà đội quân xác sống đông đảo trước mắt nàng về bản chất đều là thi thể, vậy Con Rối Giật Dây có thể hiến tế tất cả bọn chúng không?
Trần Chước Cừ thử vùng Con Rối Giật Dây ra như dây câu, một thú binh bỗng biến thành làn khói!
Nàng mừng rỡ reo lên:
“Thành công rồi!”
Đội quân xác sống rất khó giải quyết, phải bẻ gãy tay và chân thì mới phế bỏ được sức chiến đấu của chúng, dù là bán thần Kỵ Sĩ thì muốn giải quyết bọn chúng cũng phải tốn nhiều công sức.
Bây giờ đã có Con Rối Giật Dây, cuối cùng Trần Chước Cừ đã có cách giải quyết đội quân xác sống!
Ngay sau đó, nữ bán thần Kỵ Sĩ lao vào đội quân xác sống, rót vân khí Kỵ Sĩ vào Con Rối Giật Dây để duỗi thẳng nó, rồi quét ngang chiến trường.
Con Rối Giật Dây thay đổi ký chủ, trở lại trạng thái ban đầu.
Nhưng thực lực bình quân của đối tượng có thể dùng để hiến tế trên chiến trường này đều đạt cấp A trở lên.
Con Rối Giật Dây kích động rít lên, chỉ trong mười mấy giây đã mọc ra thêm năm, sáu sợi tơ nữa, sau mười phút ngắn ngủi đã biến thành 18 sợi tơ, đồng thời tiến hóa lên hình thái hoàn chỉnh!
Từng nhóm xác sống bị Trần Chước Cừ hiến tế một cách bạo lực, có thể nói Con Rối Giật Dây là thiên địch của đội quân xác sống.
Nhưng hiện thực thì tàn khốc, vân khí Kỵ Sĩ của Trần Chước Cừ vốn đã tiêu hao gần hết ở chiến tuyến A3, hoàn toàn không đủ để tiếp tục rót vào Con Rối Giật Dây.
Một khi không có vân khí, sợi tơ trong suốt sẽ rũ xuống mặt đất, phạm vi sát thương lập tức thu hẹp.
Trần Chước Cư thoáng do dự, trước khi sử dụng hết vân khí Kỵ Sĩ, nàng quay trở lại đội ngũ của mình.
Nàng tìm một thành viên Hội Phụ Huynh, thấp giọng nói:
“Bây giờ ta cần một người kéo Con Rối Giật Dây vào chiến trường, ngươi bằng lòng làm việc này không? Rất nguy hiểm đấy.”
Thành viên ấy vỗ ngực và cười nói:
“Ta bằng lòng!”
Sau cuộc trao đổi ngắn ngủi, nàng buộc đầu còn lại của Con Rối Giật Dây lên cổ tay đối phương, sau đó lao vào chiến trường.
Nhưng thành viên của Hội Phụ Huynh đã kiệt sức, hắn đi theo nàng thu hoạch hơn một trăm thi thể thú binh thì bị một thú binh đánh lén rồi hy sinh.
Trần Chước Cừ lùi về và bắt đầu tự hỏi, để tăng hiệu suất thu hoạch, nàng lựa chọn dùng Con Rối Giật Dây cưỡng chế ép khô tiềm lực cuối cùng của thành viên Hội Phụ Huynh, vậy thì mới có thể tiếp tục thu hoạch lâu hơn.
Nàng lớn tiếng nói:
“Bây giờ ta cần 18 người nói tên cho ta biết, làm khôi lỗi của ta, nhưng màhọCác ngươi sẽ chết.”
Nàng phải khống chế 18 khôi lỗi đi thu hoạch xác chết trên chiến trường, như vậy cứ hai người thì có thể kéo căng một sợi tơ, giống như một chiếc máy gặt.
Nhưng những khôi lỗi này không có thực lực bán thần như nàng, một khi tiến vào đội quân xác sống chắc chắn sẽ phải chết.
Ngay sau đó, có thành viên Hội Phụ Huynh hỏi:
“Bọn ta không quan tâm mình có chết hay không, bọn ta chỉ muốn biết ngươi dùng bọn ta thì có thể làm được gì?”
Trần Chước Cừ im lặng vài giây:
“Ta có thể đảm bảo, mỗi một khôi lỗi có thể thu hoạch ít nhất 200 thú binh!”
Có thương binh trong Hội Phụ Huynh nói:
“Ta bị thương, để ta đi trước, Mã Hữu Kim!”
Một thành viên khác bị thương cũng lên tiếng:
“Dù sao ta mất một cánh tay rồi, coi như phát huy nốt tác dụng đi, Trần Bác Khang!”
“Trương Siêu!”
“Lý Long Phi!”
“Tống Triết!”
“Thêm cả ta nữa, Lý Hữu!”
“Các anh em, hãy thay bọn ta ngắm nhìn tân thế giới!”
Trần Chước Cừ nhìn những thương binh xung phong gánh vác trách nhiệm, cảm thấy sống mũi cay cay, nàng quay đầu đi, khống chế mọi người thành khôi lỗi, xoay người lao vào đội quân xác sống.
Trước kia, Khánh Trần khống chế kẻ địch, biến họ thành khôi lỗi, còn bây giờ thành viên Hội Phụ Huynh lại chủ động trở thành khôi lỗi.
Trần Chước Cừ mang theo mười tám khôi lỗi bắt đầu một đợt tàn sát, một người ngăn chặn một phần năm mặt trận!
Nàng cố gắng đồng thời làm nhiều việc, để cho những thương binh bị thương chết chậm một chút, mười chín người tạo thành một đao trận khổng lồ trong đội quân xác sống.
Nhưng đội quân xác sống cực kỳ hung hãn, một số thi thể né tránh đòn tấn công của Con Rối Giật Dây, trực tiếp giết khôi lỗi.
Chương 3025: Đoạn Đường Cuối 40
Khôi lỗi lần lượt chết đi, Trần Chước Cừ lại thu hoạch mấy nghìn xác chết nữa rồi lùi về phòng tuyến, nàng chưa kịp lên tiếng thì mấy trăm thương binh nữa lại dìu nhau tìm đến nàng, không một câu dư thừa:
“Lãng Hào!”
“Lâm Tử Phàm!”
“Cao Lâm Tường!”
“Thường Bình!”
“Bọn ta đi đây, các anh em, thay bọn ta ngắm nhìn tân thế giới nhé!”
Trần Chước Cừ dẫn dắt khôi lỗi quay trở lại đội quân xác sống với đôi mắt đỏ hoe, trước kia nàng rất cô độc, dù cày điểm trên Kình Đảo cũng chỉ có một mình, khiêu chiến vách đá cũng một thân một mình.
Ăn cơm một mình, đi học một mình, dê bò thành đàn, mãnh hổ độc hành.
Nàng luôn cảm thấy mình là cường giả không cần đồng đội, nhưng giờ khắc này, nàng mới hiểu được tại sao Khánh Trần phải phát triển Hội Phụ Huynh, tại sao lại muốn cho nhiều người trở thành Kỵ Sĩ hơn!
Vì thế giới này cần càng nhiều người hơn đến cứu vớt nó!
Tộc người khổng lồ đứng ở bên kia phòng tuyến như những cỗ xe tăng, họ che chở cho các thành viên Hội Phụ Huynh chen vào các khe hở xử lý đội quân xác sống.
Đằng trước đội quân xác sống ập đến như thủy triều…
“Huyễn!”
(Một bước không lùi!)
“Phong!”
(Một bước không lùi!)
Cuồng Phong nắm đầu hai xác thú binh vung vẩy, che chắn kín mít cho đằng sau.
Tiểu Thất và La Vạn Nhai như quân tiên phong trong đội hình, dẫn dắt các thành viên tinh nhuệ của Hội Phụ Huynh len lỏi khắp nơi.
Nhưng khi họ vừa mới chém chết một nhóm xác sống thì một lão quái vật Người Xem Mệnh chui ra từ khe hở giữa dòng người, đâm thẳng vào lưng Tiểu Thất.
Tiểu Nhị lao ra vật lộn với thi thể của lão quái vật Người Xem Mệnh, nhưng trong lúc đánh nhau, lão quái vật thọc tay vào bụng hắn.
Nhóm Tiểu Thất và La Vạn Nhai tấn công trở lại, dứt khoát phanh thây lão quái vật!
Tiểu Thất đưa Tiểu Nhị vào trong phòng tuyến, khàn cả giọng hô:
“Mau, mau bôi Kê Huyết Nha cho hắn…Mau cứu hắn đi!”
Tiểu Nhị chậm rãi ngả vào trong ngực Tiểu Thất, cười nói:
“Bị đâm thủng bụng thì còn dùng Kê Huyết Nha làm gì, đừng lãng phí nữahọThật ra, nghĩ đến việc sắp sửa đi gặp Tiểu Tam, Tiểu Lục, ta không cảm thấy sợ hãi nữa.”
Dứt lời, Tiểu Nhị nhắm hai mắt lại.
Các thành viên Hội Phụ Huynh ngỡ ngàng.
Đội quân xác sống nhiều vô kể, phủ kín không gian, giết mãi mà vẫn không hết.
Thật ra, mọi người biết, dù họ cố gắng đến mức nào thì trận chiến này chắc chắn sẽ thua.
“Tiểu Thất ca, còn phải thử một lần nữa ư?”
Có người hỏi với giọng điệu khổ sở.
Tiểu Thất ngơ ngác một lúc lâu rồi mới trả lời:
“Ông chủ nói phải kiên trì, còn có hy vọng.
Các anh em, vừa rồi ông chủ cũng đã bảo chúng ta phải kiên trì, còn có hy vọng!”
Bất thình lình, đội quân xác sống mở ra một lỗ hổng ở vị trí Tiểu Nhị phòng thủ khi nãy.
Tiểu Thất cao giọng nói:
“Người Nhà Vàng đi theo ta, giữ vững phòng tuyến! Người chưa đến cấp A trấn giữ bên trong, bọn ta chết các ngươi ra chống! Nhân viên bị thương ra chỗ Trần Chước Cừ xếp hàng, hôm nay chúng ta cùng chết ở nơi này, xuống dưới kia cùng nhau uống rượu!”
Đột nhiên có người la to:
“Có viện quân!”
La vạn Nhai lau mồ hôi trên mặt rồi quay đầu lại, thấy được biển người đông nghịt trên sườn núi.
Nhưng ngay sau đó tất cả mọi người sững sờ tại chỗ, vì đó không phải là hy vọng Khánh Trần bảo với họ, mà là tuyệt vọng!
Trên sườn núi, thành viên Hội Phụ Huynh và thú binh lao xuống chân núi, đội quân ấy không phải là viện binh, mà là quân đoàn xác chết được “sống lại” ở mặt trận A3!
Bây giờ Hội Phụ Huynh còn chưa giải quyết được đội quân xác sống ở A5 chứ đừng nói đến những nơi khác!
Dù Trần Chước Cừ sáng tạo ra đại chiêu ngay trong trận chiến thì toàn thần nữ bán thần Kỵ Sĩ cũng đã đầy thương tích, nàng cũng sắp sửa kiệt sức rồi!
Tất cả mọi người rơi vào tuyệt vọng!
Người ta nói rằng, trước khi bình minh dâng lên luôn là đêm tối đằng đẵng khiến người ta nghẹt thở.
Nhưng màn đêm này quá tối tăm, quá dài lâu, vĩnh viễn không thấy tận cùng.
Thế nên mọi người bắt đầu nghi ngờ, liệu ánh sáng có còn trở lại không?
Đối diện với đội quân xác sống ngày càng khổng lồ hơn, trận doanh Hội Phụ Huynh nhỏ bé như con kiến.
Trên mặt trận, bắt đầu có người thất thanh khóc rống:
“Tại sao, tại sao chúng ta cố gắng đến mấy cũng không thể giết hết bọn chúng, tại sao Phụ Huynh chưa tỉnh lại, tại sao không có viện binh?! Tại sao!”
Tiếng khóc xé ruột xé gan, người khóc không phải thật sự muốn oán trách gì cả, chỉ là không cam tâm mọi người trả giá quá nhiều mà vẫn không thể đi đến điểm cuối!
Cuộc trường chinh bảy nghìn cây số phải dừng lại ở đây ư?!
Lần này, ngay cả Tiểu Thất cũng không biết phải cổ vũ những đồng đội kề vai chiến đấu với mình như thế nào.
Bỗng nhiên La Vạn Nhai mở miệng, hắn chỉ vào một Người Nhà đang khóc lóc và nói:
“Ba ngươi là con bạc, trước kia ngươi là ăn trộm ở khu thứ ba thành phố số 10, nợ vay nặng lãi nên chỉ có thể trốn chui trốn lủi, nhưng lúc nạn thử triều xảy ra, ngươi cầm dao phay xông lên phòng tuyến.”
Chương 3026: Đoạn Đường Cuối 41
Tiếp theo La Vạn Nhai chỉ vào một người khác:
“Ngươi, ba của ngươi đánh chết mẹ ngươi, trước kia ngươi là một kẻ ham ăn làm biếng, nhưng trong hành trình bảy nghìn cây số, ngươi vẫn luôn giúp đỡ người khác.
Tìm được cái ăn sẽ để phần phụ nữ và người bệnh trước, còn mình thì không nỡ ăn nhiều một miếng.”
La Vạn Nhai lớn tiếng nói:
“Ta, La vạn Nhai, trước kia là kẻ lang thang, dường như cả đời đều đang chạy trốn, nhưng bây giờ ta đứng ở đây chiến đấu cùng với các ngươi.
Thế giới này không công bằng, chúng ta không thể lựa chọn nơi mình sinh ra, chúng ta không thể lựa chọn số phận nửa đời trước, nhưng chúng ta có thể lựa chọn khi nào thay đổi, lựa chọn khi nào chết đi.”
“Tuy thất bại bám theo chúng ta suốt cuộc đời, nhưng chúng ta có thể lựa chọn tư thế khi thất bại.”
“Ta không tin đêm trường kéo dài vô tận, vìhọBó đuốc đang ở trong tay chúng ta.”
Các thành viên Hội Phụ Huynh dần dần ngừng khóc lóc, họ quật cường lau nước mắt trên mặt, tất cả mọi người đã bình tĩnh lại.
La Vạn Nhai không hề trốn sau lưng người khổng lồ nữa, mà hắn đi đến phòng tuyến, ra bên ngoài, gào lên:
“Giết!”
Tuyết rơi xuống giữa màn đêm vùng cực, cùng dải cực quang trên bầu trời tôn lên nhau.
Tiểu Ngũ nhìn trận tuyết này, bỗng chốc ngẩn ngơ:
“Đẹp quá, mấy người Tiểu Nhị không thấy được thật là đáng tiếc.
Trước khi chết chúng ta được xem cực quang, xem một trận tuyết, hình như cũng không tệ.”
Đội quân xác sống đã lao xuống dốc núi, đội quân mới là tổ hợp thi thể của thú binh, thành viên Hội Phụ huynh và người khổng lồ, dưới sự khống chế của quyền trượng xác sống, hơn bốn nghìn người khổng lồ trở thành át chủ bài chân chính.
Trong cơn sục sôi tuyệt vọng và phẫn nộ, bỗng có tiếng còi hơi cổ xưa vọng lại từ phương xa.
La Vạn Nhai quay ngoắt lại, trông thấy một con tàu hơi nước màu đen đang chạy băng băng trên sườn núi xa xa.
“Đó là…”
“Ông chủ Trịnh!”
“Ông chủ Trịnh đến rồi!”
Tiểu Thất định reo hò, nhưng hắn phát hiện họng mình đã khàn đến mức mất tiếng, hoàn toàn không thốt ra được, chỉ có thể phát ra những âm tiết đơn giản nhất.
Hắn nhận thấy nước mắt mình vô thức chảy xuống, không phải vì đau khổ, mà đó là những giọt nước mắt vui mừng!
Trận chiến kéo dài quá lâu, lâu đến mức mọi người có cảm giác mình đã ở địa ngục suốt 100 năm.
Bây giờ, một tia sáng rọi xuống địa ngục, hóa ra mọi khổ cực họ phải chịu không hề uổng phí.
Ngay sau đó, đoàn tàu hơi nước chạy men theo sườn núi, “cán chết” đội quân xác sống đang không ngừng xuất hiện kia!
Hồi trước đoàn tàu này còn có thể đâm thủng mãng xà khổng lồ ở phía nam, bây giờ nghiền nát mấy binh lính của đội quân xác sống cũng chỉ là chuyện cỏn con.
Đầu tàu phun khói đen, phát ra tiếng còi rít đu dương!
Đoàn tàu hơi nước xuyên qua chiến trường, cuối cùng dừng lại trước phòng tuyến.
Các thành viên Hội Phụ Huynh chưa kịp chúc mừng vì sự tụ hội vĩ đài này thì cửa tàu mở ra, Lộ Viễn và một nhóm bóng dáng màu vàng khiêng 120 cánh cửa sắt xuống tàu.
La Vạn Nhai khó hiểu, hỏi:
“Định làm gì thế?”
Tiểu Thất, Tiểu Ngũ cũng giật mình.
Trước đó, họ biết ông chủ Trịnh mang đi gần như toàn bộ Chân Thị Chi Nhãn, điều này có nghĩa là trên chiến trường không có nhiều Chân Thị Chi Nhãn để mở mật thược chi môn.
Không có mật thược chi môn, tính cơ động của Hội Phụ Huynh suy giảm, bằng không lúc trước người khổng lồ đánh thắng ở mặt trận A3 xong thì người ở bên mặt trận A5 có thể đập nát mật thược chi môn đưa họ đến đây luôn.
Vì không có Chân Thị Chi Nhãn, mọi người đành phải từ bỏ chiến thuật chi viện này.
Nhưng họ khá tò mò rốt cuộc ông chủ Trịnh mang Chân Thị Chi Nhãn đi là để làm gì.
Bây giờ, 120 cánh mật thược chi môn đã ở đây.
Thời gian như bị bấm nút tạm dừng.
Mọi tiếng ồn trên thế giới như biến mất.
Mọi người dõi mắt nhìn từng mật thược chi môn.
Bỗng chốc, anh linh Trương Tiểu Mãn của quân Tây Bắc xuất hiện ở cửa và gào lên:
“Giết!”
Tiếng “giết” vang vọng trên chiến trường rộng lớn.
Từng bóng dáng màu vàng lao ra từ sau cánh cửa, những anh linh ấy di chuyển chỉnh tề, giữa chiến trường hỗn loạn cũng không hề lộn xộn, như những đơn vị bộ đội chính quy.
“Những người này là…?”
La Vạn Nhai vô cùng kinh ngạc:
“Họ chiến đấu có tổ chức, mạnh hơn Hội Phụ Huynh chúng ta nhiều, các ngươi xem, mỗi một tiểu đội không cần thiết bị liên lạc, mà họ chỉ cần truyền mệnh lệnh cho nhau là đủ rồi.”
Không ai biết rằng, sau khi quyết chiến với Linh, đội quân Tây Bắc đã quy ẩn.
Thế giới hòa bình, nhưng họ vẫn giữ thói quen tổ chức hội thao, huấn luyện, duyệt binh, thậm chí còn tiến hành diễn tập quân sự trong khu cấm kỵ số 001.
Họ huấn luyện bản thân suốt một nghìn năm, chỉ để chờ đợi một cuộc chiến cần họ, không biết khi nào, không biết ở đâu.
Thực lực trung bình của những anh linh này là cấp B theo cấp bậc của Nhâm Tiểu Túc, trước khi Nhâm Tiểu Túc trở thành thần họ chỉ đến cấp D.
Chương 3027: Đoạn Đường Cuối 42
Về phương diện chiến đấu cá nhân, đương nhiên họ không phải đối thủ của thú binh, nhưng trình độ chiến đấu mà họ thể hiện quả thực quá lợi hại.
Năm, sáu anh linh một tổ, gặp thú binh xác sống là có thể phanh thây nó ngay.
Lúc này, ở trên một sườn núi khác, bóng hình màu vàng lại xuất hiện, La Vạn Nhai nhìn sang thì phát hiện ra đó là Trần Gia Chương là kim thi của Liên tộc.
Sau khi kim thi lao xuống núi, Nam Cung Nguyên Ngữ của Hội Tam Điểm, Khánh Lăng, Lý Thành dẫn theo nhân viên tình báo ở căn cứ A02 ngày xưa đồng thời chạy đến chiến trường.
Đến đây vẫn chưa phải kết thúc, nhóm Lý Thành cũng xuống dưới, những người du hành được bảo hộ ở Kình Đảo cũng gia nhập cuộc chiến trong sự chỉ hủy của Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần, Trương Thiên Chân, Lý Đồng Vân, Jinguji Maki!
Tuy tất cả thức thần của Jinguji Maki bị phong ấn, nhưng cô bé là bán thần Kỵ Sĩ!
Đội quân xác sống ồ ạt tràn vào chiến trường, viện quân cũng đang ùa vào chiến trường!
Thảm họa xảy đến với nhân loại, không một ai vắng mặt.
Như Khánh Trần chờ mong, thế giới này không cần một người nào đó cứu vớt, mà tất cả mọi người tập hợp ở đây, dũng cảm chiến đấu vì hy vọng.
Đó mới là thời khắc đáng ghi lại nhất của văn minh nhân loại.
Dường như người khổng chế đội quân xác sống đã phát hiện ra sự khác thường, nếu nhóm anh linh này cứ lao ra liên tục thì đội quân xác sống sẽ tổn thất nghiêm trọng!
Hơn bốn nghìn người khổng lồ đã chết xung phong, mang theo đội quân xác sống nhanh chóng xông lên, chặn anh linh ở cửa mật thược chi môn.
Dù anh linh của đội quân Tây Bắc đông đến mấy, nếu không đi ra ngoài thì cũng không được ích gì.
Để miễn cho các thành viên Hội Phụ Huynh tiếp tục tử trận, Trịnh Viễn Đông dứt khoát đặt mật thược chi môn ở trước mặt trận, để anh linh của đội quân Tây Bắc che chở cho Hội Phụ Huynh phía sau.
Nhưng cũng bởi thế mà bây giờ họ bị đội quân xác sống chặn đường.
La Vạn Nhai lớn tiếng nói:
“Ông chủ Trịnh, mang mật thược chi môn rời đi, cách xa chiến trường ra, chỉ cần có thể thắng trận thì bọn ta sao cũng được!”
Nhưng Trịnh Viễn Đông chỉ đáp:
“Không cần, viện quân không chỉ có mỗi bọn ta.”
La Vạn Nhai sửng sốt, đúng vậy, sao ông chủ Trịnh có thể phạm sai lầm cấp thấp như thế được, nhất định còn có phương án kháchọNhưng phương án dự phòng ở đâu?
Trên chiến trường, Người du hành trên Kình Đảo, Liên tộc, Hội Tam Điểm không đủ để quyết định tình hình cuộc chiến.
Cũng không đủ để giúp anh linh quân Tây Bắc mở đường tấn công, vậy thì ông chủ Trịnh đang chờ ai?
“Mau nhìn trên trời! Thanh Ngưu!”
Tiểu Ngũ hét lên.
Tất cả mọi người ngẩng đầu lên, Lý Thúc Đồng ngồi nghiêng trên lưng Thanh Ngưu bay từ phương xa lại đây, khí thế sắc bén như trăng lưỡi liềm trên bầu trời.
Trong đêm tuyết rơi, vị bán thần này hít sâu một hơi, gió tuyết cuộn xoáy, dường như cả cực quang và ngân hà lộng lẫy trên không trung đều bị hắn hút vào trong miệng!
Hô Hấp Thiên Địa!
Há chẳng thấy, nước Hoàng Hà tự trời tuôn! Cuồn cuộn ra khơi chẳng quay về!
Một luồng vân khí từ trên trời đổ ập xuống như thác nước, cuốn theo gió tuyết mịt mù, tựa như một thanh đao khổng lồ.
Khi đội quân xác sống đông đúc dưới mặt đất xông lên tấn công thì bị vân khí tẩy trừ, tất cả hóa thành xương khô, rơi vãi trên nền đất.
Nhưng thế còn chưa đủ, Lý Thúc Đồng lại lấy Sạc đa năng ra, lặp lại chiêu thức đáng sợ ấy một lần nữa!
Tuyết trắng gột rửa núi sông, mở con đường tấn công cho anh linh quân Tây Bắc, những cơn gió rít gào trên chiến trường, như khúc hát của trời cao!
La Vạn Nhai chẳng biết tại sao đôi mắt mình ươn ướt, hắn cảm thấy khi ngươi không muốn từ bỏ, thế giới này chắc chắn sẽ cất tiếng hát vang vì ngươi.
Sau đó, càng ngày càng nhiều anh linh lao ra từ mật thược chi môn, lại bước vào chiến trường cứu vớt thế giới, như những gì họ đã làm một nghìn năm trước!
Sắc vàng vô tận và màu xám tro của đội quân xác sống va chạm, màu vàng kim ấy vô cùng xán lạn, vô cùng rực rỡ, tỏa ra hào quang chói lọi!
Nhưng anh linh biết, sau khi bị trọng thương trí mạng, họ sẽ hóa thành tia sáng bay về Tây Bắc, trở lại thần điện anh linh để tĩnh dưỡng.
Trương Tiểu Mãn lao lên trước nhất, cười to:
“Ta đi trước một bước!”
Đại Hốt Du càn quét chiến trường như chiếc xe tăng, khi còn sống hắn đã lên cấp A, bây giờ nhờ có thần điện anh linh của Nhâm Tiểu Túc nên sớm đã phá vỡ xiềng xích cấp A:
“Ta kiên trì thêm một lát!”
Trong trận chiến, các anh linh lần lướt hóa thành tia sáng bay khỏi mặt trận, như mưa sao băng Leonids, nhanh và liên tục, tỏa sáng rực rỡ trên bầu trời.
Các anh linh vừa cười vừa xông trận, khi gặp người sống, họ sẽ cười nói:
“Bọn ta không chết được, bọn ta lên trước!”
La Vạn Nhai quan sát tình hình cuộc chiến, bỗng nhiên hắn hỏi:
“Anh linh Tây Bắc có bao nhiêu người?”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Số người dự tính là 278911, số người thực tế là 278911.”
Chương 3028: Đoạn Đường Cuối 43
La Vạn Nhai nói:
“Vậy thì không được, đội quân xác sống đông hơn họ, sớm muộn gì anh linh đội quân Tây Bắc cũng sẽ giải quyết hết.
Ông chủ Trịnh, chúng ta phải nghĩ cách tìm được công tước Phong Bạo, chỉ khi tìm được người khống chế đội quân xác sống thì trận chiến này mới có thể kết thúc.”
Trịnh Viễn Đông lấy Chân Thị Chi Nhãn màu đen ra, giơ tay ra đóng băng nghìn dặm:
“Yên tâm, có người đi tìm rồi.
Đội quân Tây Bắc đến không phải để cứu thế giới, mà là để kéo dài thời gian cho chúng ta.”
La Vạn Nhai giật mình, hắn lập tức nhớ lại những chuyện đã xảy ra trên chiến trường, nhớ lại xem ai không có mặt trong trận chiến đấu này, người vắng mặt chắc chắn đang trên đường tìm kiếm công tước Phong Bạo.
Tuyết rơi trên đường núi, tuyết phủ Hắc Sơn như thiếu niên bạc trắng mái đầu.
Một người đàn ông trung niên và một cậu trai đội tuyết đi theo một con Xuyên Sơn Giáp màu vàng ánh kim, Xuyên Sơn Giáp là thú tìm vàng của Tòa án cấm kỵ, chuyên môn tìm kiếm vật cấm kỵ và ăn chúng.
Trên đường, con thú tìm vàng đáng yêu này dẫn hai người họ đi lên đỉnh núi, mấy trăm vật cấm kỵ từng xuất hiện ở đó, mùi của vật cấm kỵ còn lưu lại khiến thu tìm vàng thèm nhỏ dãi.
“Vân Kính tiên sinh, chúng ta thật sự có thể tìm được kẻ địch sao?”
Trương Mộng Thiên hỏi.
Lý Vân Kính trả lời một cách bình tĩnh:
“Ông lão trên núi Ngân Hạnh nói có thể, vậy thì nhất định có thể tìm được.”
“Ngươi tin ông ấy à?”
Trương Mộng Thiên tò mò.
“Lý Vân Thọ và lão gia tử Lý Tu Duệ tin tưởng đối phương, vậy thì ta cũng tin.”
Lý Vân Kính trả lời.
Đúng lúc này, hai người họ chạm trán 12 Người Xem Mệnh cấp A đang chạy xuống núi để đến chiến trường.
Hai bên dừng lại, cách nhau vài trăm mét, Lý Vân Kính cũng là cao thủ cấp A, hắn xắn tay áo tang lên và nói:
“Ngươi đi giết người sau màn, những người này giao cho ta.”
Trương Mộng Thiên biết Vân Kính tiên sinh bắt đầu nghiêm túc, lần trước đối phương xắn tay áo lên là khi cướp sách bò nhúng lẩu với mình, ngoại trừ lần đó thì không có chuyện nào khác đáng để đối phương làm vậy nữa.
Trương Mộng Thiên thắt chặt mảnh vải trắng che mắt mình rồi xuyên thẳng qua nhóm Người Xem Mệnh như không coi ai ra gì, dọc theo đường núi đi lên trên:
“Nhường đường nào.”
Những Người Xem Mệnh này thật sự nhường đường cho hắn, họ biết, mình không địch lại thiếu niên này.
Lý Vân Kính nhìn bóng lưng Trương Mộng Thiên, hồi tưởng lại lần đầu tiên mình thấy thiếu niên này, khi ấy chỉ cảm thấy đối phương nhếch nhác, lạnh nhạt, đáng thương.
Bây giờ hắn đã có phong thái bậc thầy rồi.
Trương Mộng Thiên làm lơ âm thanh chém giết sau lưng mà tập trung đi theo thú tìm vàng lên đỉnh núi, “thấy” công tước Phong Bạo đang cầm một chiếc quyền trượng lớn.
Công tước Phong Bạo không quan tâm đến chiến trường, hắn quay đầu nhìn Trương Mộng Thiên, bập bẹ dùng tiếng Trung nói với hắn:
“Dũng khí đáng khen.”
Nhưng công tước Phong Bạo nhìn kỹ.
Trương Mộng Thiên đứng trên đỉnh núi, như thể dung hợp với thế giới, hắn là thiên địa, thiên địa là hắn.
Dù thời gian trôi qua, năm tháng đổi dời, bãi bể hóa nương dâu, chỉ có thiêu niên không thay đổi.
Công tước Phong Bạo nheo mắt, hắn bỗng cảm thấy đối phương có lẽ là đối thủ khó giải quyết nhất mình từng gặp được, tuy thiếu niên đã mù, nhưng hắn có cảm giác mình bị nhìn thấu.
Trước khi quyết chiến, hắn nghĩ mình sẽ gặp Khánh Trần, sẽ gặp Lý Thúc Đồng, sẽ bị đông đảo kẻ địch tấn công.
Nhưng không tài nào ngờ được, cuối cùng đối thủ trong trận quyết chiến lại là một thiếu niên mù chưa từng nghe danh.
Khi đối phương xuất hiện ở trước mặt, trong tiềm thức công tước Phong Bạo cảm thấy điều này hợp lý.
“Được rồi, ta đang rất vội đấy.”
Trương Mộng Thiên mỉm cười và nói, sau đó hắn xông lên tấn công công tước Phong Bạo.
Công tước Phong Bạo vừa giao thủ đã cảm thấy khác thường, vì hắn có kỹ năng né đòn tuyệt đối, có thể thấy trước chiêu thức của Trương Mộng Thiên, mà giác quan thứ sáu bẩm sinh của Trương Mộng Thiên dường như đã dung hợp với ý chí của thế giới.
Mỗi khi công tước Phong Bạo ra tay, Trương Mộng Thiên cũng có thể cảm nhận trước được hành động của hắn.
Không giống Lý Khác sử dụng balo phục chế lấy được năng lực né đòn tuyệt đối, vì Lý Khác mượn năng lực này, còn Trương Mộng Thiên có sẵn khả năng biết trước.
Chỉ sau mười mấy giây chiến đấu, công tước Phong Bạo đã lờ mờ cảm nhận được năng lực né đòn tuyệt đối của thiếu niên này dường như còn nhanh hơn hắn!
Sao có thể thế được? Rõ ràng Người Xem Mệnh mới là người đại diện cho năng lực né đòn tuyệt đối!
Khác với lối tấn công hung mãnh tự nhiên của Kỵ Sĩ, phong cách chiến đấu của Trương Mộng Thiên nhẹ nhàng hơn, như một dải khỏi xanh trên trời, ngươi thấy nó ở đằng kia, nhưng khi vươn tay ra với thì nó lập tức né tránh.
Công tước Phong Bạo chỉ cảm thấy có một luồng gió mát luôn theo bên cạnh mình.
Hắn hừ lạnh một tiếng, ra tay vừa nhanh chóng vừa mạnh mẽ.
Bịch, bịch, công tước Phong Bạo đấm và đá trúng vai trái và vai phải của Trương Mộng Thiên, suýt nữa khiến Kỵ Sĩ thiếu niên rơi xuống vách núi.
Chương 3029: Đoạn Đường Cuối 44
Người Xem Mệnh am hiểu cách khắc chế Người Xem Mệnh, ngươi tấn công nhanh đến mức đối phương dù thấy cũng không thể tránh là được rồi.
Huyết mạch giữa nữ khổng lồ và bán thần Người Xem Mệnh giúp công tước Phong Bạo có được thiên phú dị bẩm, hắn có được ưu thế về thể chất của tộc người khổng lồ, sau khi đạt đến cảnh giới bán thần thì sức mạnh cơ thể thậm chí còn vượt xa Kỵ Sĩ.
Phải nói rằng gia tộc Người Xem Mệnh đã dự đoán chính xác, người khổng lồ và tân nhân loại giống như giống loài đã trải qua sự tiến hóa, đó mới là tương lai chắc chắn hơn.
Trương Mộng Thiên lộn nhào trên đất vào vòng rồi đứng dậy, hắn không hề nhụt chí:
“Thì ra đã ẩn giấu thực lực, thảo nào ngươi không sợ hãi, tiếp nào.”
Nhưng có một điều hắn không biết là người khổng lồ có thiên phú chủng tộc, công tước Phong Bạo cũng không ngoại lệ.
Thiên phú chủng tộc của hắn đơn giản và thuần túy, đó là khiến cơ thể của hắn cường hãn hơn.
Vốn dĩ hắn để dành lá bài tẩy này cho Khánh Trần, không ngờ lại bị Trương Mộng Thiên dồn ép phải dùng nó.
Trước sự giáp công hai bên của Trương Mộng Thiên, công tước Phong Bạo vẫn có thể đối phó dễ dàng.
Vì kỹ năng né đòn tuyệt đối nhanh hơn không đủ để đền bù sự chênh lệch giữa tốc độ và sức mạnh.
Trên đỉnh núi, tốc độ của hai người nhanh như chớp, chốc chốc lại có tiếng sấm rền vang chấn động cả dãy núi, xé rách bầu trời.
Trận chiến đỉnh cao của bán thần diễn ra ở một nơi hẻo lánh không người chú ý.
Chỉ có điều mỗi lần sấm vang, Trương Mộng Thiên lại bị trọng thương.
Dưới chân núi, Lý Vân Kính thả tay áo xuống, hắn ngẩng đầu nhìn trận chiến biến hóa liên tục trên đỉnh núi, thi thể Người Xem Mệnh nằm trên mặt đất bên cạnh hắn, khu vực này đã sụp đổ bởi cuộc chiến đấu.
Không ai biết, ở thời khắc cuối cùng Lý Vân Kính đã bùng nổ đến cảnh giới nào, người đời sau chỉ có thể thông qua việc quan sát chiến trường để suy đoán, ngày hôm ấy, trích tiên của Lý thị đã đạt đến cảnh giới bán thần, với tay là có thể hái sao, một chưởng có thể đánh sập mặt đất.
Lý Vân Kính yên lặng nhìn chiến trường, nhưng không định đi giúp đỡ Trương Mộng Thiên.
Chỉ có hắn mới hiểu rõ ràng nhất, sự lột xác của bậc thầy không thể thiếu một cuộc huyết chiến.
Đúng lúc này, một người phụ nữ đi từ dưới núi lên, Lý Vân Kính quay đầu lại, ra là Linh.
Linh mỉm cười, gật đầu chào hỏi Lý Vân Kinh, rồi tiếp tục đi lên trên.
Công tước Phong Bạo vừa áp chế thế tấn công của Trương Mộng Thiên, vừa cười khẩy:
“Không biết tự lượng sức mình.”
Nhưng thiếu niên Kỵ Sĩ chưa từng đáp lại, trong cuộc chiến này hắn liên tục cảm nhận được thế giới, ý chí của thế giới tựa như nước biển ấm áp tẩy rửa cơ thể hắn.
Dường như hắn có thể thấy rõ được những đường vân trên mặt đất.
Dường như hắn có thể hiểu được cảm xúc của thế giới này.
Đôi mắt chìm trong tối tăm, trái tim ta ngời sáng.
Từ thiếu niên khu ổ chuột đến bán thần Kỵ Sĩ, hắn từng chùn bước, từng lựa chọn, từng buông bỏ, từng kiên trì.
Nếu đây sẽ là câu chuyện được thế hệ mai sau lưu truyền, vậy thì nó phải kết thúc như thế nào mới xứng với sự quyết đoán trong khoảnh khắc hắn móc mắt mình ra?
Hô Hấp.
Đến lúc này hoa văn ngọn lửa mới chợt xuất hiện trên mặt Trương Mộng Thiên.
Ngay sau đó, công tước Phong Bạo phát hiện cú đấm ăn chắc của mình vậy mà lại không đánh trúng Trương Mộng Thiên.
Con ngươi của hắn co lại!
Tốc độ của thiếu niên Kỵ Sĩ tăng vọt!
Trương Mộng Thiên nói khẽ:
“Con đường xa nhất trong tất cả con đường trên đời, ta đã đi xong rồi.”
Công tước Phong Bạo chợt xuất hiện trước mặt Trương Mộng Thiên, tung một quyền cực nhanh, Trương Mộng Thiên giơ tay trái đỡ đòn, sau đó mượn lực bay về sau.
Thiếu niên Kỵ Sĩ bay trên không, sau đó nhổ một nhúm tóc sau tai xuống và thổi mạnh một hơi.
Những sợi tóc đen ấy như những cây kim, chặn tất cả đường trốn của công tước Phong Bạo.
Rầm, vách núi mà công tước Phong Bạo đang đứng bị từng thanh Thu Diệp Đao chém nứt!
Tảng đá lớn rơi xuống dưới, công tước Phong Bạo cố chịu đựng cơn đau, nhảy lên và đáp xuống một chỗ an toàn.
Áo choàng đen đã rách bươm, những sợi tóc đen cuốn theo chân khí Kỵ Sĩ, đâm thủng mười mấy chỗ trên cơ thể hắn!
Nếu không phải công tước Phong Bạo tránh né những chỗ hiểm thì sợ rằng trái tim của hắn đã bị đâm thủng!
Công tước Phong Bạo cúi đầu nhìn những vết thương trên người mình, hắn cười khẩy, ngay sau đó lao đến trước mặt Trương Mộng Thiên, không hề cho đối phương có cơ hội dùng Thu Diệp Đao nữa.
Nhưng ngay khi hắn tung một cú đấm, chợt hắn phát hiện Trương Mộng Thiên lại bay ngược về sau.
Đột nhiên, hằng hà sa số sao băng màu vàng từ chiến trường phương xa bay qua đỉnh núi, hướng đến thần điện anh linh ở Tây Bắc.
Màn mưa sao băng thắp sáng đêm vùng cực, chiếu ra vô số cái bóng trước mặt Trương Mộng Thiên.
Trương Mộng Thiên hít sâu một hơi.
Chương 3030: Đoạn Đường Cuối 45
Ta đã đi hết con đường xa nhất trong tất cả con đường trên đời.
Trong giây lát, hắn vừa lùi lại tránh né đòn tấn công của công tước Phong Bạo, vừa lấy một chiếc kéo từ trong tay áo ra, xoẹt xoẹt, cắt ra hai cái bóng của mình từ hư không.
Khi công tước Phong Bạo lao đến trước mặt, hai cái bóng và Trương Mộng Thiên tạo thành đội hình tam giác, bao vây hậu duệ đáng sợ của tộc người khổng lồ và tiến hành đánh gọng kìm!
Hai cái bóng thình lình xuất hiện khiến năng lực né đòn tuyệt đối của công tước Phong Bạo rối loạn, Trương Mộng Thiên thừa cơ tiến lên, đồng thời tấn công kẻ địch cùng với hai cái bóng!
Công tước Phong Bạo định dùng vật cấm kỵ để rút lui khỏi vòng vây tâm giác, vật cấm kỵ King từng dùng để dịch chuyển tức thời thông qua việc trao đổi ánh mắt đang nằm trong tay hắn, nhưng thiếu niên Kỵ Sĩ đã mù, mánh khóe bảo vệ tính mạng cuối cùng của hắn không hề có tác dụng!
Không một ai ngờ được núi Ngân Hạnh lại lựa chọn Trương Mộng Thiên hoàn thành bước “giết tướng địch” cuối cùng!
Không một ai ngờ được núi Ngân Hạnh lại lựa chọn đưa Cắt Ảnh cho Trương Mộng Thiên làm át chủ bài!
Mọi người chỉ thấy được Bàn Cờ Thiên Đại mà không thấy bao công sức của ông lão suốt mười mấy năm.
Ông lão trên núi Ngân Hạnh dường như không cần đến Bàn Cờ Thiên Địa cũng có thể tìm ra được lựa chọn chính xác nhất trong trong số mệnh hỗn loạn.
Oành, oành, hai cái bóng đồng thời đập trúng lưng công tước Phong Bạo, còn Trương Mộng Thiên cầm Cắt Ảnh làm vũ khí, đâm vào cổ đối phương!
Máu tươi chảy ra, công tước Phong Bạo đạp bay Trương Mộng Thiên và từ từ lùi ra sau, nhưng hắn càng lùi càng cảm thấy mất sức, cuối cùng loạng choạng ngã ngồi trên vách núi.
Sau lưng là vách núi cắm quyền trượng xác sống, vạt áo trước đã bị máu nhuộm thành màu đỏ tươi.
Công tước Phong Bạo ấn vết thương trên cổ, còn định bột phát sức lực giết người, dù sắp chết cũng phải kéo Trương Mộng Thiên chết cùng, nhưng Linh chậm rãi đi đến từ phía xa.
Linh đi đến bên cạnh công tước Phong Bạo và ngồi xuống, nàng ôm công tước Phong Bạo vào lòng, khẽ cất tiếng hát.
Đó là bài ca dao hồi bé công tước Phong Bạo thích nghe nhất.
“Ngồi thêm một lát, đợi những vì sao vây quanh ta.”
“Hoa cứ nở rộ, không cần chờ kết quả.”
“Ta muốn ngủ yên, tìm một nơi yên tĩnh vắng bóng người.”
Vẻ tàn bạo trên mặt công tước Phong Bạo dần dần biến mất, hắn chỉ nằm yên trong ngực Linh, nhỏ giọng gọi:
“Mẹ ơi…”
Linh khẽ ừ.
Khóe miệng công tước Phong Bạo cong lên, hắn nhắm mắt lại.
Thú tìm vàng ở bên cạnh thèm thuồng đã lâu, sau khi công tước Phong Bạo chết đi, nó vội vàng lao đến chỗ quyền trượng xác sống, cắn nó như ăn bánh mì Pháp.
Ngọn lửa màu xanh trong hộp sọ lập tức biến mất, cực quang trên bầu trời cũng tiêu tan.
Trương Mộng Thiên vừa đứng dậy vừa lau vết máu khô bên khóe miệng, hắn quay người đi xuống chân núi.
Hắn nhìn sao băng vẫn đang bay qua trên đỉnh đầu, đột nhiên dừng lại:
“Đẹp quá.”
Giống như hắn thấy một bức tranh đẹp đẽ hơn mà đôi mắt của người thường không thể thấy được.
Trên núi Ngân Hạnh.
Cánh tay đang định hạ cờ của Tông Thừa chợt khựng lại, tuyết ngoài nhà cũng đã ngừng rơi, rồi hắn chợt thở dài.
Lão gia tử nhìn bàn cờ chăm chăm:
“Ta lại thắng rồi.”
Như một câu hai ý nghĩa, một ván cờ, hai chiến trường.
Trên bàn cờ, quân đen đang ở thế nguy hiểm, nhưng tất cả chẳng qua là để dụ địch xâm nhập, ở một góc khác, sát ý đã ẩn nấp ở đó từ lâu.
Tông Thừa nở nụ cười:
“Chiến đấu đa tuyến, mỗi một tuyến xoắn lại thành một sợi dây thừng ở khắc cuối cùng, khiến người ta thán phục.
Ta khó tò mò nếu Trương Mộng Thiên không giết được công tước Phong Bạo thì phải làm sao?”
Lão gia tử lắc đầu:
“Sao có thể không giết chết được hắn, Cắt Ảnh đã mở hình thái thu dụng cấp hai, Trương Mộng Thiên còn chưa sử dụng thì trận chiến đấu đã kết thúc rồi.”
Tông Thừa như có vẻ suy tư, hắn không hỏi hình thái cấp hai của Cắt Ảnh là gì, trái lại hắn quan tâm một việc khác hơn:
“Linh là một nước cờ của ngài sao? Ta cho rằng thật ra công tước Phong Bạo còn có kế hoạch khác để kéo Trương Mộng Thiên xuống địa ngục cùng mình, nhưng hắn từ bỏ.”
Lão gia tử lại lắc đầu:
“Ta lợi dụng mọi thứ, nhưng chưa từng lợi dụng tình thân, chính Linh muốn đi, không liên quan đến ta.”
Tông Thừa tỏ vẻ thất vọng:
“Thì ra những tạo vật như công tước Phong Bạo và Linh cũng cần tình thân à.”
Lão gia tử hỏi:
“Ngươi còn ở lại đây làm gì?”
Tông Thừa đứng dậy sửa sang lại nếp gấp trên quần áo, hắn cười nói:
“Quả thực đến lúc ta lên sân khấu rồi, vốn dĩ ta không cảm thấy mình sẽ thua, nhưng bây giờ ta không dám chắc.
Ngài khiến ta tận mắt thấy đại lục phía Tây bị tiêu diệt, có lẽ là muốn đập nát sự tự tin của ta nhỉ.”
“Kể từ khoảnh khắc ngươi cảm nhận được sự uy hiếp từ Khánh Trần, thì ngươi cũng đã không còn tự tin nữa.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










