- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 301 : Đoạn Đường Cuối 16 (c3001-c3010)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 301 : Đoạn Đường Cuối 16 (c3001-c3010)
❮ sautiếp ❯Chương 3001: Đoạn Đường Cuối 16
“Chúng ta nên làm gì bây giờ?”
Lý Thúc nói:
“Chúng ta hãy dẫn theo đội quân Khánh Thị tấn công từ cạnh sườn và giúp họ đột phá phòng tuyến của quân đoàn Thú Nhân nhanh hơn…Chờ đã, hai bên quân đoàn Thú Nhân trên núi có người!”
Lý Trường Thanh đột nhiên nhìn lại thì nhìn thấy một cô gái tóc ngắn đứng ở bên trái đỉnh núi.
Ở phía bên phải của ngọn núi, một thiếu niên thật thà chất phác cũng đang đứng đối diện.
Vai của cô gái được băng bó bằng một miếng băng dính máu, trong khi chân trái của chàng trai được băng bó và không biết hắn bị thương ở đâu.
Lý Thúc nói:
“Là Trần Chước Cừ, Hồ Tĩnh Nhất! Là hai đồ đệ của Khánh Trần!”
Lý Trường Thanh nghe rằng họ là đồ đệ của Khánh Trần thì liền quay lại nhìn một lát!
“Sao các ngươi đều bị thương thế này, có vẻ bị thương rất nặng?”
Lão Vạn nói:
“Ta nghe nói họ đã đi khiêu chiến Sinh Tử quan.
Có thể họ đã bị thương trong cuộc chiến đấu với Sinh Tử quan, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến chiến đấu.
Nếu họ gắng gượng tham gia trận chiến với vết thương của mình thì e là họ sẽ bị lão quái vật Người Xem Mệnh giết trên chiến trường.”
Tuy nhiên khi vừa dứt lời thì Trần Chước Cừ và Hồ Tĩnh Nhất như thể đã bàn bạc từ trước, hai người họ đồng thời hít một hơi thì lại thấy mây trên trời cuộn lại, kình hút thiên địa!
Ngay sau đó, hai người đồng thời nghiêng người, hướng về phía quân đoàn Thú Nhân rồi thở ra một luồng khí!
Đám mây do hai người tí hon phun ra cách xa ngàn dặm, giống như bão tuyết do tiên nữ trên trời tạo ra!
Khu rừng mà đám mây đi qua đã cuốn đi tất cả những chiếc lá vàng úa khô héo trên cành, biến chúng thành những chiếc dao cắt lá mùa thu!
Những con dao cắt lá mùa thu chém vào quân đoàn Thú Nhân, thịt, da và nội tạng của những thú binh đã bị những con dao lá mùa thu cạo sạch, chỉ còn lại một bộ xương.
Hơn 10.000 thú binh giống như 10.000 bông hoa bồ công anh, chỉ cần thổi nhẹ qua là máu thịt đều bị cuốn bay!
Lúc này, Trần Chước Cừ và Hồ Tĩnh Nhát đã hoàn thành tám bài kiểm tra Sinh Tử quan, và tốc độ hoàn thành gần bằng với người sáng lập Nhậm Hòa, nhưng điểm mấu chốt là họ có kỹ năng hô hấp.
Vốn dĩ sẽ có thể trở thành một Bán Thần sau khi hoàn thành bảy bài kiểm tra Sinh Tử quan nhưng Trần Chước Cừ biết rằng một kỵ sĩ Bán Thần bình thường chắc chắn sẽ không đủ, vì vậy nàng đã dũng cảm hơn một chút để hoàn thành bài kiểm tra thứ tám của Sinh Tử quan – dực trang phi hành.
Dù bị thương nặng trong thử thách Sinh Tử quan và vai phải của nàng hầu như không cử động được.
Khánh Chuẩn từng nói với Khánh Trần rằng để đạt được điều gì đó thì ta phải mất đi thứ gì đó, mọi thứ đều phải đánh đổi.
Nhưng hắn đã không nhắc đến vế sau của câu nói: Mọi nỗ lực trên thế gian đều sẽ được đền đáp!
Hoàn thành thử thách Sinh Tử quan thêm một lần nữa đã khiến chân khí kỵ sĩ trong cơ thể hai người họ vượt qua quá trình ngưng tụ mây năng lượng của Khánh Trần và sở hữu năng lượng mây kỵ sĩ trước một bước!
Dù nó không đáng sợ như Lý Thúc Đồng nhưng tạm thời cũng đủ dùng.
Cú thổi này đã khiến hai lão quái vật Người Xem Mệnh ẩn núp trong quân đoàn Thú Nhân lộ mặt, áo choàng đen của hai người họ vỡ vụn, để lộ ra thân hình teo tóp, khô khốc và gầy xọp.
Hai người họ nhận thấy có điều chẳng lành liền lập tức bay lùi về sau.
Tuy nhiên, trước khi chúng chưa kịp rút lui về phía sau đội quân chủ lực của quân đoàn Thú Nhân thì đã phát hiện Vương Tiểu Cửu kéo theo máy chém khổng lao xuống núi!
“Chạy hả? Ta đã muốn giết các ngươi từ lâu!”
…
Bảy lão quái vật Người Xem Mệnh trong hoàng kim quan đã từng là một trong những mối nguy hiểm tiềm ẩn lớn nhất ở đông đại lục, đó là lý do tại sao Khánh Trần và Tiểu Tam tấn công vào hoàng cung của gã Người Xem Mệnh.
Đó là tích lũy hàng trăm năm của gia tộc Roosevelt, khi lần đầu tiên nhận được chén rượu tẩm độc họ đã lập lời thề rằng Bán Thần Người Xem Mệnh sẽ phong ấn bản thân khi chỉ còn lại một tháng trong cuộc đời và chờ đợi được thức tỉnh của gia tộc.
Một khi gia tộc gặp phải biến cố lớn thì máu mủ của đời sau có thể dùng chén rượu độc thức tỉnh họ.
Nếu nhìn gia tộc này từ góc độ khách quan, không phải ngẫu nhiên mà họ hưng thịnh hàng nghìn năm, nhóm Người Xem Mệnh này không chỉ có thể đoán trước tương lai mà mỗi cá nhân đều có niềm tin kiên định vào việc duy trì huyết mạch.
Dù đó là Người Xem Mệnh tự nguyện bước vào Cấm Kỵ Chi Sâm hay là lão quái vật tự phong ấn bản thân, hoặc là người nào đó tự nguyện trở thành Người Xem Mệnh của Lang Vương thì họ đều trở thành trụ cột của đại gia tộc này.
Tuy nhiên, trong trận chiến này, đông đại lục nhất định sẽ thắng thế.
Người Xem Mệnh đang dẫn dắt một gia tộc rời rạc để chống lại toàn bộ đông đại lục.
Giờ đây, một lão quái vật đầu tiên đã phải trả giá bằng mạng sống của mình để dùng Hổ Phách phong ấn Maki Bách Quỷ Dạ Hành.
Lão quái vật thứ hai đã bị Lý Khác chém giết tại phòng tuyến A1.
Chương 3002: Đoạn Đường Cuối 17
Ở phòng tuyến A3 cũng xuất hiện hai tên, nhưng ba tên còn lại vẫn chưa thấy tung tích.
Nhưng bất kể chúng xuất hiện ở đâu thì cũng sẽ bị giết ngay lập tức.
Hai tên Người Xem Mệnh trần trụi mình dính đầy những vết máu nhỏ điên cuồng cố gắng lui về quân đoàn Thú Nhân để tìm chỗ ẩn nấp.
Tuy rằng chúng không chết ở trong đám mây nhưng vết đao trên người lại dần dần toác ra, máu cùng nước mắt chảy ồ ạt xuống người và khiến chúng biến thành hai cái huyết hồ lô.
Khi cả hai chạy trốn, họ dần dần kết hợp lại với nhau.
Vương Tiểu Cửu kéo theo máy chém và bay như tên bắn, con dao dài của máy chém cắt qua lớp đất phía sau nàng.
Bùn bắn tung tóe sang hai bên giống như sóng của tàu phá băng hạt nhân giữa biển cả.
Dù trước mặt là tầng băng ngàn năm không tan thì lúc này cũng phải cuộn trào.
Chiếc máy chém này thực ra không giống vũ khí của con người, con đao dài 3,2 mét trông giống vũ khí cầm tay của Người khổng lồ hơn.
Khi nàng đi tới phía sau hai lão quái vật:
“Chết đi!”
Chiếc máy chém khổng lồ vung ra, cơ thể mảnh khảnh đó vung một thứ vũ khí cao hơn và dài hơn chính mình trông giống như một con quái vật hung bạo.
Người khổng lồ đứng phía sau khi thấy cảnh này thì kêu lên thán phục:
“Wow!”
Nhưng hai lão quái vật đó đã có chuẩn bị từ trước và đồng thời quay lại, cả hai đều biết quỹ đạo rơi của máy chém nên đã cùng nhau chống lại lưỡi kiếm!
Vương Tiểu Cửu lập tức rút lui, chiếc máy chém nặng nề đột ngột dừng lại trên không và nhanh chóng rút lui cùng nàng.
Hai lão quái vật phản kích thất bại thì bèn tiếp tục rút lui, nhưng chúng vừa rút lui thì Tiểu Cửu đã đuổi theo và thậm chí sử dụng ưu thế về tốc độ của Bán Thần và chặn đường hai lão quái vật, không cho chúng quay trở lại doanh trại của quân đội Thú Nhân.
Chiến thuật của vị Bán Thần kỵ sĩ này cũng rất xảo quyệt, hắn dùng một cục đường giống như da trâu bám lấy đối phương không buông.
Lúc đầu Vương Tiểu Cửu không nghĩ rằng mình thể tiêu diệt hai tên Bán Thần Người Xem Mệnh, vì vậy nàng phải vắt kiệt sức lực của chúng cho đến chết, hoặc chờ đồng đội của mình đuổi đến và tiêu diệt đối phương.
Khánh Trần từng nói rằng chỉ có hai cách để giết Người Xem Mệnh, hoặc là ngươi đủ nhanh để đối thủ không thể tránh được ngay cả khi họ thấy đòn tấn công của ngươi sớm hơn một giây.
Hoặc là phạm vi sát thương của ngươi đủ rộng, giống như Trần Chước Cừ và Hồ Tĩnh Nhất, phạm vi của họ lên đến gần 2 km.
Đương nhiên hai lão quái vật thấy dấu hiệu vận khí nhưng chúng căn bản không thể trốn thoát!
Bây giờ Vương Tiểu Cửu đã dùng đến phương thức tiêu diệt Người Xem Mệnh thứ ba và thứ tư.
Dựa vào ưu thế là kỵ sĩ, nàng đã vắt kiệt sức đối phương và kéo đồng đội tới tiêu diệt chúng.
Lúc này, Trần Chước Cừ và Hồ Tĩnh Nhất không nhìn nhau mà nhảy xuống núi không chút do dự.
Trần Chước Cừ hành động rất bất tiện khi một bên bả vai và cánh tay đều bị thương, Hồ Tĩnh Nhất thì phải khập khiễng chạy,họ thật sự đã bị thương rất nghiêm trọng sau khi thách chiến Sinh Tử quan, nhưng lúc này họ không có lý do để rút lui.
Từ lúc bắt đầu Khánh Trần đã bảo vệ họ rất cẩn thận, thời điểm tất cả học sinh du hành thời gian được che chở trên Kình Đảo là thời gian Khánh Trần và bọn người Trịnh Viễn Đông tranh thủ cho họ.
Khi những người khác tham gia chiến đấu, họ đang chu du thế giới để hoàn thành Sinh Tử quan.
Vào thời điểm những người khác đang liều mạng sống của mình thì họ vẫn còn đang chu du thế giới hoàn thành Sinh Tử quan.
Để cho họ thời gian trở nên trưởng thành hơn, Khánh Trần đã nỗ lực và đánh đổi rất nhiều, đây cũng là nguyên nhân thôi thúc họ hoàn thành Sinh Tử quan trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
Bây giờ không có Khánh Trần, quân chủ lực của hội Phụ Huynh thì lại thiệt hại hơn phân nửa ở chiến tuyến A1, phòng tuyến của lục quân Khánh Thị thì bị đánh thủng, Người khổng lồ cũng đang hao tổn lực lượng trên con đường nghịch chuyển thế giới…Bây giờ là lúc họ gánh trên vai trách nhiệm này.
Ở tang lễ Hà Kim Thu, Khánh Trần từng nói: trong những năm tháng chiến đấu, không phải đến 18 tuổi các ngươi mới trưởng thành mà nó đã bắt đầu từ khoảnh khắc những người bảo vệ ngươi và sát cánh cùng ngươi chiến đấu ra đi.
Khánh Trần không chỉ dạy họ cách chiến đấu với Sinh Tử quan, mà còn dạy họ cách đối mặt với thế giới bằng sự chân thành!
Con người càng lúc càng hối hả, vượt núi vượt biển với thân xác đau đớn!
Trước khi hai lão quái vật chuẩn bị phá vỡ lớp ngăn cách của Vương Tiểu Cửu, họ đã tạo thành một đội hình tam giác với Vương Tiểu Cửu và kiên quyết chặn hai lão quái vật.
Vương Tiểu cửu càng đánh càng phấn khích, lúc trước nàng chỉ nghe Lý Thúc Đồng kể về thời đại huy hoàng nhất mười hai kỵ sĩ, nhưng lúc này nàng lại nghĩ…bây giờ mới chính là thời đại huy hoàng nhất của kỵ sĩ!
Chương 3003: Đoạn Đường Cuối 18
Vào lúc này, quân đoàn Thú Nhân xông tới tiếp viện hai lão quái vật, phía xa xa, sau khi những Người khổng lồ dừng lại một lúc thì tiếp tục điên cuồng xông tới trước.
Họ giẫm trên mặt đất, bước chân nặng nề như trống trận, trường thương rực lửa rong tay Cuồng Phong giống như đang giương cao ngọn cờ bất tử!
Trên đường đi, những Người khổng lồ thấy những khẩu súng lựu đạn của lục quân Khánh Thị nằm rải rác trên chiến trường khác với những khẩu súng lục ổ quay lựu đạn đã được cải tiến của họ, những khẩu súng lựu đạn này to bằng một chiếc xe ngựa và không tiện mang theo.
Tuyến phòng thủ của Khánh Thị sụp đổ quá nhanh và họ buộc phải rút lui trước khi lựu đạn được bắn ra, vì vậy những khẩu súng lựu đạn này bị bỏ lại chiến trường.
Những quả lựu đạn trước đó của Người khổng lồ đã bắn xong, Hắc Hắc Hắc-người thích bao phủ của hỏa lực ném tấm thuẫn hợp kim đã biến dạng trong tay xuống và ngập ngừng nhặt khẩu súng lựu đạn trên mặt đất lên…
“Có vẻ không nặng lắm nhỉ!” Hắc Hắc Hắc.
(Chúng ta có thể mang thứ này để tấn công, để ta vác nó, ngươi bắn đạn! Nhìn kìa, bên cạnh còn có rất nhiều súng lựu đạn)
Người khổng lồ như đã phát hiện ra một món đồ mới, họ mang theo một khẩu súng lựu đạn và xông vào chiến trường trong khi những người khác nạp đạn và bắn sau lưng họ.
Gầm vang một tiếng, khẩu súng lục lựu đạn đáng sợ bắn thẳng qua chiến trường và đâm vào mặt quân đoàn Thú Nhân.
Súng lục lựu đạn có lực giật rất lớn, ví dụ như loại súng lục lựu đạn chiến đấu này trước khi khai hỏa thì phải được đặt trên mặt đất bằng giá đỡ.
Khoảnh khắc khẩu súng được bắn ra, Hắc Hắc Hắc đã bị sốc bởi độ giật và lăn về phía sau.
Tuy nhiên, Hắc Hắc Hắc chỉ đứng dậy và vỗ mông, sau đó tiếp tục vác khẩu súng lựu đạn trên vai và dũng mãnh lao tới!
Không sao!
Đột nhiên, trên chiến trường lại vang lên tiếng đại bác, đạn pháo lần lượt rơi xuống trúng quân đoàn Thú Nhân, cái gọi là sợ hãi đều bắt nguồn từ hỏa lực không đủ.
Sự thật ở khắp mọi nơi trong tầm bắn của đại bác!
Lấy chiến trường nơi Vương Tiểu Cửu và những người khác đang đứng làm đường phân chia quân đoàn Thú Nhân chạm mặt những Người khổng lồ giống như lửa và băng đang va chạm!
Lý Thúc và những người khác đi theo phía sau những Người khổng lồ, họ không ngờ rằng tình thế trên chiến trường lại biến hóa khôn lường như vậy, ban đầu mọi người đều nghĩ rằng họ sẽ bị đánh bại, nhưng bây giờ có vẻ như họ sẽ thắng.
Lão Vạn mỉm cười và nói:
“Những Người khổng lồ này cũng khá dễ thương đấy chứ.”
Lý Trường Thanh im lặng nhìn chiến trường, nàng biết thời gian đang đền đáp lại những công sức mà Khánh Trần đã bỏ ra.
Lý Thúc đột nhiên nói:
“Hẳn là có một lão quái vật từ trong hoàng kim quan đi ra…Còn có công tước Phong Bạo.”
“Còn nữa.”
Lý Trường Thanh nói:
“Ở đây quân đoàn Thú Nhân chỉ có 90.000 binh lính cấp A, tính thêm 30.000 quân ở chiến tuyến A1 có thể áp lực sẽ lớn hơn ở các chiến tuyến khác.
Số lượng quân đoàn Thú Nhân bên kia sẽ đạt 100.000, hoặc thậm chí hơn thế nữa, nhưng họ không có sự giúp đỡ của những Người khổng lồ.”
“Vậy phải làm sao?”
Lão Vạn lo lắng trong lòng.
Lý Trường Thanh lấy ra một tấm bản đồ giấy:
“Nếu như các ngươi là công tước Phong Bạo thì các ngươi sẽ chọn nơi nào làm nơi thích hợp nhất để quyết chiến?”
“Chiến tuyến A6?”
Lý Thúc nói:
“Phòng thủ của lục quân Khánh Thị ở đó yếu nhất và dễ bị xâm nhập nhất.”
“Không.”
Lý Trường Thanh chỉ vào phòng tuyến A5:
“Địa thế ở chiến tuyến A5 thông thoáng nhất, đủ để mười vạn thú binh toàn lực chiến đấu, ở đây không cần chúng ta nữa, chúng ta đến chiến tuyến A5 để chi viện!”
Ở chiến tuyến A5, 190.000 thành viên của hội Phụ Huynh được phân bổ trong tuyến phòng thủ, so với các tuyến phòng thủ khác, nơi này phù hợp làm địa trận phòng thủ hơn.
Có chiến trường rộng rãi và những chiến hào vừa kín đáo vừa mở rộng về mọi hướng, kéo dài hàng chục km và chằng chịt.
Phía trước chiến hào còn có một bãi mìn dài mười hai km, là bãi mìn do Khánh Thị chuẩn bị cho Nội chiến Liên bang, nếu đội quân cơ giới từ phía bắc Kashima và Jindai muốn đến thì chỉ có thể đi qua đây.
Đúng lúc này, các binh sĩ và sĩ quan Khánh Thị đang tiến hành huấn luyện quân sự khẩn cấp cho hội Phụ Huynh.
Chỉ vài tháng trước, họ vẫn là những người lao động nhập cư dưới đáy xã hội, mặc dù tu hành nhưng họ cũng tham gia vào các trận chiến đường phố trong cuộc vây hãm Kajima và Jindai, thậm chí còn tham gia bảo vệ thành phố số 10 .
Nhưng nếu nói đến kiến thức quân sự đúng chuẩn thì các thành viên hội Phụ Huynh còn kém xa.
Kinh nghiệm của Thành phố số 10 cũng khó áp dụng ở đây, dù sao ngươi có thể dùng khăn dài quấn quanh cổ để tránh bị trọng thương khi đánh lũ chuột.
Nhưng khi bạn đánh một người sói, nếu vẫn đeo khăn choàng dài trên cổ, điều này ít nhiều sẽ không tôn trọng người sói cấp A.
Chương 3004: Đoạn Đường Cuối 19
Một sĩ quan Khánh Thị giới thiệu với Tiểu Nhị của hội Phụ Huynh:
“Bên ngoài là bãi mìn, một khi tiếng sấm đầu tiên vang lên, có nghĩa là kẻ thù chỉ còn cách chúng ta 12 km.
Sau khi đội quân Thú Nhân đến, hoặc là phải đi đường vòng hoặc phải trả cái giá đắt nếu đi thẳng qua đây.
Theo tính toán của chúng ta, mìn phản bộ binh có thể sát thương và giết chết chúng.”
Tiểu Nhị hỏi:
“Cho hỏi bán kính sát thương của quả mìn là bao nhiêu?”
Sĩ quan Khánh Thị giải thích:
“12 mét, nhưng nếu quá 3 mét thì không thể thực hiện được!”
Tiểu Nhị nghiêm túc ghi chép trong khi các sĩ quan Khánh Thị trả lời từng chi tiết từng câu hỏi, mọi người đều biết rằng hội Phụ huynh là đội quân chủ lực của gia chủ Khánh Trần, và sẽ không có ai nhàn rỗi coi thường việc hội Phụ huynh thiếu tố chất quân sự.
Hơn nữa thực lực trung bình của người ta là C, toàn bộ trận địa đều nhờ vào hội Phụ Huynh bảo vệ, nếu đã cùng một chiến hào thì chính là huynh đệ.
Đúng lúc này, Tiểu Nhị đột nhiên ló đầu ra kiểm tra tình hình bên ngoài chiến hào, hắn kinh ngạc nói:
“Đội quân Thú Nhân có khả năng sẽ gỡ mìn? Ý ta là, địa trận bãi mìn của chúng ta liệu có thất bại?”
Sau khi Khánh Trần cướp được vùng đất cấm số 001, Kình Đảo đã có thêm một số loại trái cây thực vật chiến lược, chẳng hạn như quả mâm xôi đỏ giúp tăng khứu giác, ăn 18 quả thậm chí có thể phóng đại khứu giác của con người lên 1500 lần, có thể so sánh với khứu giác của một con khuyển!
Một cơn gió vừa mới thổi qua, Tiểu Nhị rõ ràng ngửi được một mùi tanh không nên tồn tại!
Sĩ quan Khánh Thị thắc mắc:
“Không thể nào, chúng ta vẫn đang đề phòng tin tặc đột nhập, không sử dụng mìn cảm ứng điện tử, mà tất cả đều là mìn áp lực có cấu trúc cơ học, chỉ cần dùng lực 80kg giẫm lên chúng thì chúng chắc chắn sẽ phát nổ trực tiếp, trừ phi…”
Tiểu Nhị hỏi:
“Trừ phi cái gì?”
Sĩ quan Khánh Thị nói:
“Trừ phi chúng có thể âm thầm gỡ bỏ tất cả các quả mìn.”
Ngay sau đó, Tiểu Nhị đột nhiên thu đầu lại và gầm lên trong chiến hào:
“Quân địch tấn công! Chuẩn bị chiến đấu!”
Sĩ quan Khánh Thị không hoài nghi hắn khai báo giả tình hình quân sự, nhưng vẫn nghiêm túc hỏi:
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Tiểu Nhị vội nói:
“Ta ngửi thấy một mùi thúi kỳ lạ, là mùi phân và máu trộn lẫn với nhau, mùi cực kỳ lạ.
Ta đoán quân đoàn Thú Nhân đã xuất hiện cách chiến hào 6 km, và chúng đang lặng lẽ đi qua khu vực bãi mìn, bãi mìn của chúng ta thất bại rồi.”
Khoảng cách tầm nhìn để quan sát đường chân trời là khoảng 5 km, vì vậy đến lúc này họ vẫn chưa thấy bóng dáng của quân đoàn Thú Nhân nhưng Tiểu Nhị chắc chắn rằng quân đoàn Thú Nhân đã đến.
Các sĩ quan Khánh Thị cầm thiết bị liên lạc, toàn bộ trận địa nhanh chóng tập hợp lại, các thành viên của hội Phụ Huynh và binh sĩ của Khánh Thị đang nghỉ ngơi tại chỗ đều tiến vào trạng thái chiến đấu!
Tiểu Nhị nhìn sĩ quan Khánh Thị:
“Người là người chuyên nghiệp, ngươi không nghi ngờ phán đoán của ta sao?”
Sĩ quan Khánh Thị lắc đầu:
“Các ngươi trèo đèo lội suối suốt bảy ngàn cây số, không phải tới đây để đùa giỡn với ta, ta tin tưởng các ngươi!”
Trên tuyến phòng thủ đầu tiên, tất cả các lực lượng phòng thủ lặng lẽ quan sát bên ngoài chiến hào.
Lúc này là sáng sớm, buổi sáng mùa thu vẫn còn sương mỏng, nhưng dần dần mọi người đều có thể thấy xa xa có những bóng người cao lớn dày đặc, từ trong sương mù chậm rãi đi tới giống như hàng vạn con sói dũng mãnh đi theo đàn.
Không ai biết quân đoàn Thú Nhân này đã bỏ qua các bãi mìn như thế nào!
Mọi người tận mắt chứng kiến sự thật này thì tâm trạng nhanh chóng rơi xuống đáy vực, bãi mìn là chỗ dựa lớn nhất của họ, nếu quân đoàn Thú Nhân thuận lợi vượt qua bãi mìn vậy thì tỷ lệ thương vong của họ sẽ đạt đến mức độ kinh hoàng.
Phải biết rằng mặc dù hội Phụ Huynh có hơn 100.000 người ở tuyến phòng thủ, nhưng thể lực của các thú binh vẫn cao hơn so với các binh sĩ di truyền cấp A bình thường, không cẩn thận sẽ phải bị thương nặng.
Nếu thành viên hội Phụ Huynh cấp B muốn đối phó với thú binh thì ít nhất phải có sáu người đồng thời vây công mới có cơ hội chiến thắng.
Nếu tính như vậy thì lỗ hổng trong phòng tuyến vẫn là 300.000 đến 400.000 người…
Các binh sĩ Khánh Thị sắc mặt nặng nề nhìn về phía các thành viên hội Phụ Huynh thì phát hiện những người này không có chút nào hoảng hốt và vẫn thản nhiên nằm cạnh hắn ngoáy mũi.
“Các ngươi không lo lắng sao?”
Binh sĩ Khánh Thị buồn bực hỏi.
Các thành viên của hội Phụ Huynh xoa các ngón tay vào nhau, vo những viên gỉ mũi thành những quả bóng nhỏ và ném chúng ra ngoài:
“Lo lắng chứ…”
Binh sĩ Khánh Thị ngạc nhiên:
“Dáng vẻ ngươi thế này chẳng có chút gì là lo lắng!”
Chương 3005: Đoạn Đường Cuối 20
Thành viên hội Phụ Huynh nói:
“Ngươi phải nhìn vào phần thân dưới của ta.”
Binh sĩ Khánh Thị nhìn xuống thì thấy hai chân của hắn đang run bần bật…
Bất luận là binh sĩ Khánh Thị hay là thành viên của hội Phụ Huynh thì mọi người đều có dũng khí để chiến đấu trong trận chiến này và dám liều mạng, nhưng căng thẳng trước trận chiến là bình thường và không cần phải né tránh nó.
Dần dần, Tiểu Nhị triệu tập thêm các thành viên của hội Phụ Huynh ra đứng ở tuyến đầu, họ đã sẵn sàng nổ súng để giành ưu thế, đồng thời lên kế hoạch phá vỡ đội hình của quân đoàn Thú Nhân trước.
Nhưng khi quân đoàn Thú Nhân dần dần đến gần, điều đầu tiên họ nghe thấy là tiếng vuốt tay xào xạc.
Tiểu Nhị ló đầu ra ngoài để quan sát, chỉ thấy vô số con nhện máy sáu chân đang đi trước quân đoàn Thú Nhân, toàn thân chúng được bao phủ bởi màu xám và sương mù, chúng chỉ cao 30 cm và cực kỳ thần bí.
Khi phát hiện có mìn, chúng đứng trên bãi mìn rồ dùng bốn chân nhọn phía trước và sau đỡ mặt đất, dùng hai chân giữa đào quả mìn ra khỏi đất, sau đó dễ dàng cắt bỏ lớp da kim loại của quả mìn và tháo ngòi nổ!
Tiểu Nhị sửng sốt, Khánh Thị đã từng sử dụng vệ tinh để chụp ảnh quân đoàn Thú Nhân đang đi về phía nam, nhưng những con nhện máy này đã nấp dưới thân hình vạm vỡ của quân đoàn Thú Nhân rồi giở thuật che mắt với họ!
Tất cả mọi người chỉ chú ý tới dòng thú binh đông đảo nhưng lại không thấy robot trí tuệ đáng sợ này!
Không có gì ngạc nhiên khi quân đoàn Thú Nhân có thể dễ dàng bỏ qua các bãi mìn!
Tiểu Nhị vội khẽ nói:
“Cẩn thận, con nhện máy này có rất nhiều công năng, không chỉ có thể rà phá bom mìn mà còn có thể tự nổ!”
Trong lúc nói, mấy vạn con nhện máy đã dọn sạch mìn, chúng làm lực lượng tiên phong nhanh chóng xông vào chiến hào, nhưng quân đoàn Thú Nhân lại dừng lại và yên lặng chờ đợi.
36 cơn bão kim loại trên phòng tuyến gầm rú bắn ra, đạn như thác lũ, trong ánh sáng xám xịt của buổi sáng hôm nay, những viên đạn nóng đỏ biến thành những chiếc roi đỏ cam trong không trung, quất về phía những con nhện máy!
Tuy nhiên, những con nhện máy này dường như đã tính toán đường đạn của những cơn bão kim loại này trong quá trình hành quân, và trước khi cơn bão kim loại bắn ra, chúng đã tách ra thành những khoảng trống, và chiếc roi màu đỏ cam chỉ nằm trong khe hở.
Sau một đợt oanh kích, chỉ có 8% con nhện máy thương vong.
Trên trận địa của tuyến phòng thủ, các binh sĩ dùng tên lửa ngòi nổ bắn phá nhện máy, tên lửa ngòi này có chức năng theo dõi bất kể mục tiêu di chuyển thế nào cũng không thoát khỏi cái chết.
Chỉ cần nó bắn phá một con nhện máy thì tất cả những con xung quanh nó sẽ bị giết.
Tuy nhiên, khi những binh sĩ Khánh Thị rút ngòi độc ra và phóng đi thì đàn nhện máy dày đặc đột nhiên tách ra, chỉ còn lại một con bị nọc độc nhốt đứng trong một khoảng trống.
Một tia độc có bán kính sát thương 30 mét được ném ra ngoài, nhưng cuối cùng nó chỉ giết được một con nhện máy!
Loại khả năng tính toán này khiến binh sĩ Khánh Thị nhận ra rằng thật đáng sợ khi công nghệ trí tuệ nhân tạo trưởng thành được áp dụng vào chiến trường!
Bên trong phòng tuyến, binh sĩ Khánh Thị nổ súng tấn công nhưng đạn khi bắn trúng cơ giáp của nhện máy thì chỉ có tia lửa bắn ra chứ không thể trực tiếp xuyên qua cơ thể!
Đội đầu tiên của nhện máy đột nhiên tăng tốc nhảy vào chiến hào, phát ra tiếng ầm ầm, chúng không chút do dự bật chế độ tự hủy, xé toạc phòng tuyến cho đội quân Thú Nhân phía sau!
“Lui về sau! Rút về tuyến phòng thủ thứ hai.
Tiểu đoàn 1623 ở lại câu giờ cho các đội quân khác!”
Chỉ huy Khánh Thị của chiến tuyến A5 ra lệnh, họ đã không còn lựa chọn nào khác.
Bây giờ vũ khí chiến đấu hiện đại của tuyến phòng thủ đã bị một con nhện máy nhỏ bé ở lục địa phía tây khống chế, họ chỉ có thể dẫn dụ quân đoàn Thú Nhân vào bên trong tuyến phòng thủ.
Lúc này, Tiểu Nhị đã lui ra ngoài:
“Để người của chúng ta xông lên thử xem!”
Chỉ huy Khánh Thị sửng sốt một chút:
“Các ngươi mặc dù đều là người tu hành, nhưng với loại nhện máy vừa gặp đã tự kích nổ này thì cũng không làm được gì?”
Tiểu Nhị kiên quyết nói:
“Hãy thử xem sao, hãy để chúng ta thử đi! Chúng ta sẽ điều động hàng ngàn người ở đây để trở thành đội quân cảm tử và giúp các ngươi đối phó với những con nhện máy này!”
Chỉ huy Khánh Thị chần chừ một lát:
“Được, các ngươi đi gia nhập tiểu đoàn 1623 đi!”
Vừa dứt lời, Tiểu Nhị đã chạy ra khỏi động trú ẩn trong chiến hào:
“Những người tu hành Vạn Thần Lôi Ti của hội Phụ Huynh đi theo ta.”
Nói xong, những thành viên nhận được thông báo từ hệ thống liên lạc lập tức đứng dậy đi theo, luồn lách xuyên qua chiến hào và đi một mạch đến nơi nguy hiểm nhất phía trước.
Những binh sĩ Khánh Thị canh giữ chiến hào giương mắt nhìn những người này bất chấp dòng người rút lui để đối mặt với khó khăn.
Chương 3006: Đoạn Đường Cuối 21
Trong chiến hào, những binh sĩ rút lui của Khánh Thị và các thành viên của hội Phụ Huynh đi bên trái, những người xông lên tiền tuyến đi bên phải, phân biệt rõ ràng với nhau.
Khi hai đội quân lướt qua nhau, mọi người đều hướng mắt nhìn theo để tiễn đám người Tiểu Nhị ngược dòng tiến lên tiền tuyến.
“Cố lên!”
“Hãy sống sót trở về!”
Lời động viên của binh sĩ Khánh Thị thì nghiêm túc hơn, còn lời động viên từ hội Phụ Huynh thì lại không quá nghiêm trọng:
“Nhị ca, ngươi vẫn chưa kết hôn, đừng bỏ mạng ở chiến tuyến nhé.”
Tiểu Nhị cười và mắng:
“Câm cái miệng thối của ngươi lại đi!”
Một thành viên khác trong hội Phụ Huynh nói đùa:
“Nhị ca, hôm nay phải làm anh hùng rồi!”
Tiểu Nhị cười nói:
“Hôm nay các anh em lập đại công thì hãy xin làm thành viên của gia đình đen!”
Đội quân 5.000 người này đã thâm nhập từ các hành lang chiến hào đến tiền tuyến.
Những con nhện máy tràn vào chiến hào như lũ, Tiểu Nhị nhìn những con nhện máy dày đặc trước mặt mà đầu óc tê dại:
“Dường như ta đã thấy cảnh này trong một bộ phim khoa học viễn tưởng nào đó, một đám người đánh bọ ngoài hành tinh…Đừng nói nhảm nữa, mọi người chuẩn bị sẵn sàng, xung EMP đã được kích hoạt, đi thôi!”
Có người nói đùa:
“Nhị ca, ngươi lo học cách động viên trước chiến đấu đi, đi thôi là cái quái gì vậy?”
Ngay sau đó, năm nghìn người tu hành Vạn Thần Lôi Ti đồng thời hình thành các xung điện từ đáng sợ trong cơ thể họ, những thành viên của hội Phụ Huynh có thể tu luyện Vạn Thần Lôi Ti này là những thành viên ưu tú nhất của hội Phụ Huynh, tuy nhiên họ vẫn chưa thăng cấp lên cấp A.
Nhưng điều đó không có nghĩa là họ yếu đuối.
Ngoài ra, mặc dù không nhạy bén như Khánh Trần nhưng họ vẫn có thể học các kỹ năng thông qua thế giới siêu dẫn, họ không cần suy nghĩ về nguyên lý xung điện từ, họ chỉ cần tuân theo thế giới siêu dẫn là được rồi.
Các xung điện từ riêng lẻ không mạnh, nhưng năm nghìn xung điện từ tương tác với nhau thì ngay lập tức sẽ tạo thành một nguồn xung khổng lồ.
Những xdung điện tđ áng sợ và vô hình nhanh chóng hình thành, dù trên bề mặt những con nhện máy có một tầng kháng xung điện từ phủ thì cũng không cách nào ngăn cản loại xung điện từ có thể so sánh với bom hạt nhân thu nhỏ này!
Ngay lập tức, làn sóng của những con nhện máy vừa mới một giây trước còn cực kỳ hung dữ bất ngờ dừng lại.
Khói trắng từ bên trong bay ra, xung điện từ khổng lồ phá hủy toàn bộ linh kiện điện tử bên trong!
Năm nghìn thành viên của hội Phụ Huynh đứng dưới chiến hào như bức tường ngăn lũ kiên cố và bền vững.
“Nhị ca? Bây giờ phải làm sao?”
Có người kêu lên.
Tiêu diệt những con nhện máy cũng đồng nghĩa với các kênh liên lạc của họ cũng bị xung điện từ phá hủy và cách duy nhất để liên lạc là hét lên.
Tiểu Nhị gào lên:
“Chạy thôi, nhiệm vụ của chúng ta đã hoàn thành, ngươi còn hy vọng năm nghìn người chúng ta có thể chống lại một trăm vạn quân của quân đoàn Thú Nhân sao? Chạy mau chạy mau!”
Tuyến phòng thủ đầu tiên đã bị đánh bại, tuy rằng bây giờ đã giải quyết những con nhện máy nhưng trận chiến tiếp theo sẽ chỉ khó khăn hơn mà thôi.
Vừa dứt lời, mọi người liền thấy quân đoàn Thú Nhân xông tới, 5000 thành viên của hội Phụ Huynh quay đầu gào khóc chạy tán loạn, họ đột nhiên không còn dũng khí như vừa rồi nữa mà chạy còn nhanh hơn cả thỏ!
Thấy những con nhện máy đã được giải quyết, chỉ huy Khánh Thị nhất thời kích động không biết nên nói cái gì:
“Lữ đoàn 172 lên đầu, ngăn cản quân đoàn Thú Nhân ở phòng tuyến thứ hai!”
Dẫn đầu đội quân Khánh Thị, các thành viên của hội Phụ Huynh sẽ cùng nhau chiến đấu theo nhóm, đây là một chiến lược đã được thiết lập từ trước, lúc này 12.000 thành viên của hội Phụ Huynh được xem là thành viên không thuộc biên chế của lữ đoàn 172.
Trận chiến trực diện giữa hai bên bắt đầu, những binh sĩ Khánh Thị đã nổ súng ở phía trước.
Khi đường đạn bị thú binh xuyên thủng, hội Phụ Huynh lập tức lao vào đối phó với thú binh theo nhóm sáu người.
Tuy nhiên, ngay cả khi hội Phụ Huynh tiêu diệt được tên sát thủ đồng nhện máy này thì thực lực giữa hai bên vẫn là còn chênh lệch rất lớn.
Hơn nữa, mọi người đột nhiên phát hiện đám nhện máy trước đó chỉ là đợt thứ nhất, đối phương dường như đã đề phòng với Vạn Thần Lôi Ti của hội Phụ Hunh từ sớm, sau khi bọn nhện máy đầu tiên lùi ra sau thì nhóm nhện máy thứ hai mới xông lên! Đội quân ở phòng tuyến thứ hai dần dần không chống cự nổi nữa, chỉ có thể nhanh chóng lui về phòng tuyến thứ ba, sau đó đến cả phòng tuyến thứ ba cũng không giữ nổi và chỉ có thể lui về phòng tuyến cuối cùng.
Lòng người không còn tinh thần để phản công, và tất cả mọi người đều rơi vào tuyệt vọng.
Đội quân Thú Nhân không ngừng xông lên, những con nhện máy cũng không ngừng tự nổ tung.
Chương 3007: Đoạn Đường Cuối 22
Trên tuyến phòng thủ, Tiểu Nhị rất chắc chắn rằng đây là lực lượng chủ lực hung ác nhất của quân đoàn Thú Nhân, nói không chừng công tước Phong Bạo và những lão quái vật Người Xem Mệnh đang ẩn núp sau quân đoàn Thú Nhân!
Khi tuyến phòng thủ cuối cùng bị chọc thủng, một đội quân cảm tứ khác của hội Phụ Huynh xông lên, Tiểu Nhị xông vào trận địa, mọi người lúc này đều không quan tâm đến sống chết của mình nữa.
Chỉ huy Khánh Thị cau mày và nhìn chằm chằm vào sa bàn ảo.
Phó chỉ huy hỏi:
“Chỉ huy, chúng ta có thể trụ nổi không?”
Chỉ huy Khánh Thị lắc đầu:
“Không thể trụ nổi.”
Phó chỉ huy hỏi tiếp:
“Liệu quân chi viện có đến không?”
“Ta nhận được chỉ thị là bây giờ quân chi viện đều đang ở các chiến tuyến khác, bây giờ ta muốn quân chi viện thì phải chờ ít nhất sáu tiếng đồng hồ.”
“Nếu không chống đỡ được nữa và quân chi viện cũng không đến kịp, vậy chúng ta có rút lui không?”
Chỉ huy Khánh Thị lại lắc đầu:
“Không thể rút lui, noi với lữ đoàn 071 họ chính là phòng tuyến cuối cùng, một bước cũng không thể lùi, dù hy sinh thì cũng phải hy sinh trên phòng tuyến.”
Nước lũ ngập trời, mọi người ở phòng tuyến đã không còn lựa chọn nào khác.
Nhưng vào lúc này, ở chiến hào của bộ chỉ huy bỗng nhiên mở ra cánh của Ám Ảnh Chi Môn.
Chỉ huy nghiêm túc đi về phía Khánh Kỵ và cúi chào:
“Sao ngài lại đến đây, núi Ngân Hạnh có chỉ thị gì sao?”
Lúc này, Khánh Trần bước ra từ Ám Ảnh Chi Môn, hắn cẩn thận quan sát bên trái rồi lại bên phải giống như một đứa trẻ hiếu kỳ.
Chỉ huy trợn tròn mắt!
Khánh Trần hỏi:
“Cần ta làm gì nào?”
Khánh Ky nói:
“Người cứ thoải mái tiêu diệt kẻ địch, càng nhiều càng tốt.”
Hiện tại không thể trông cậy Khánh Trần tham gia vào việc chỉ huy, một học sinh trung học 17 tuổi mất trí nhớ không có tố chất quân sự, nhưng chỉ cần Khánh Trần ra tay tiêu diệt kẻ địch, chỉ cần Khánh Trần không ngã xuống thì phòng tuyến A5 này vẫn còn hy vọng.
Khánh Trần lại hỏi:
“Kẻ địch là ai?”
Chỉ huy Khánh Thị dẫn hắn đi ra ngoài chiến hào bộ chỉ huy rồi chỉ vào đám thú binh cách đó 1km đang tàn phá điên cuồng:
“Chính là chúng!”
Khánh Trần:
“Được!”
Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng hắn quả thực có chút bất ngờ, những thú binh hung hãn kia thoạt nhìn vô cùng dữ tợn, mỗi một con không chỉ có sức lực vô tận mà còn vô cùng hung ác.
Khánh Trần chưa bao giờ thấy một trận chiến như vậy!
Khánh Kỵ thắc mắc:
“Ông chủ, không phải ngươi nói đã chuẩn bị tâm lý rồi sao?”
Khánh Trần ngơ ngác nói:
“Việc chuẩn bị tâm lý mà ta nói không phải cái này!”
Hắn đã giết kẻ địch là con người, vì vậy Khánh Trần liên tục tự cổ vũ bản thân và tự nhủ rằng kẻ địch không có gì phải sợ, nhưng bây giờ kẻ địch lại là người sói, một học sinh trung học 17 tuổi làm sao có thể?
Chỉ huy Khánh Thị không biết Khánh Trần đã mất trí nhớ, hắn chỉ cảm thấy hơi kỳ lạ…Ông chủ này dường như khác với những gì hắn tưởng tượng?
Khánh Kỵ nghiêm túc nói với Khánh Trần:
“Có lẽ ngươi sẽ thấy hơi sợ, nhưng bây giờ tuyến phòng thủ này chỉ có thể dựa vào ngươi.”
“E rằng không thể dựa vào một mình ta đâu, kẻ địch có nhiều người vậy mà!”
“Ngươi hãy cầm cự cho đến khi quân chi viện đến, lúc đó chính là thắng lợi của chúng ta…”
Khánh Trần hít sâu một hơi:
“Để ta thử xem.”
Những binh sĩ Khánh Thị nghe thấy điều này ai nấy đều sững sờ, ông chủ này bây giờ đã là người đệ nhất mãnh nhân trong truyền thuyết, điều đó không phải nói đến sức mạnh của hắn mà là sự hung tàn của hắn…Tại sao lúc này lại cần sự động viên và khuyến khích từ những người khác?
Khánh Trần nhảy ra khỏi chiến hào và vượt qua lớp lớp chiến hào.
Các thành viên của hội Phụ Huynh trong chiến hào đều sững sờ khi thấy bóng dáng của hắn.
“Đợi đã…Vừa nãy là Phụ Huynh sao?”
“Là Phụ Huynh!”
Khi Khánh Trần xông ra ngoài, các thành viên của hội Phụ Huynh trong tuyến phòng thủ cũng mạnh mẽ xông lên, âm thanh náo động càng lúc càng vang xa!
Lắng nghe tiếng ồn ào của thế giới, chỉ huy Khánh Thị cảm thấy trong lòng bừng bừng khí thế.
Lúc này, những binh sĩ Khánh Thị chưa từng kề vai sát cánh chiến đầu cùng Khánh Trần mới hiểu ra rằng sức ảnh hưởng của Khánh Trần đối với hội Phụ Huynh mạnh mẽ đến nhường nào.
Ngay sau đó, những thành viên bị thương của hội Phụ huynh vừa mới rút lui khỏi tiền tuyến để nghỉ ngơi giống như vừa mới uống huyết gà, họ không trú ẩn trong chiến hào mà trèo ra ngoài chiến hào và theo Khánh Trần phản công.
Không suy nghĩ gì, họ chỉ lao theo Khánh Trần.
Khi Khánh Trần lao tới, hắn cẩn thận quan sát những thú binh.
Hắn vô cùng sợ hãi, nhưng quân đoàn Thú Nhân này dường như cũng rất sợ hãi khi thấy hắn, toàn bộ đội hình tấn công của quân đoàn Thú Nhân dừng lại.
Không phải thú binh sợ hãi, mà là người điểu khiển phía sau chúng thấy sợ hãi.
Nhưng sự sợ hãi chỉ kéo dài trong chốc lát, ngay sau đó quân đoàn Thú Nhân lại tiếp tục áp sát, Khánh Trần thấy trận chiến vừa kinh hãi vừa lao tới.
Các thành viên của hội Phụ Huynh đang ở phía sau hắn cũng chạy theo và bối rối hỏi:
“Tại sao Phụ Huynh lại có vẻ hơi hèn nhát nhỉ?”
Chương 3008: Đoạn Đường Cuối 23
Ừm, trước đây đâu phải hắn chưa từng thấy thử triều, có lẽ đó là phương thức chiến đấu mới?
“Hoặc có thể hắn muốn giả vờ tỏ ra sợ hãi để bọn thú binh khinh suất kẻ địch?”
“Hẳn là như vậy!”
Khi Khánh Trần chạy qua tiền tuyến, hắn thấy những người bị thương lần lượt ngồi trong chiến hào cùng ánh mắt mong đợi và phấn khích.
Trên chiến trường tan hoang này dường như có gì đó quen thuộc.
Giống như mọi thứ hắn đã trải qua trong đời, những sự kiện vui vẻ, tức giận và buồn bã trong quá khứ hiện ra ngay trước mặt…
Khánh Trần dường như quay trở lại tuyến phòng thủ của khu tam hạ thành phố số 10, và hắn nói với khuôn mặt trẻ tuổi đó:
“Tiểu Tam, cố thủ.”
Bên kia trả lời lại:
“Cố thủ!”
Đột nhiên, một cảm xúc không thể giải thích được trào dâng trong lòng Khánh Trần.
Khoảnh khắc hắn đụng độ với quân đoàn Thú Nhân, adrenaline của Khánh Trần bắt đầu bùng phát khắp mọi nơi trên cơ thể, hắn mạnh mẽ đá vào khoang ngực của một thú binh và khoang ngực của thú binh đó sụp đổ ngay lập tức!
Bây giờ Khánh Trần chỉ có một phần nhỏ chân khí của kỵ sĩ lộ ra ngoài từ trong phong ấn, và chất lỏng lôi điện trong cơ thể hắn không còn nữa, nếu có thì hắn sẽ vô cùng mạnh mẽ,
Ầm một tiếng, tên thú binh bay lộn ngược hơn 50 mét và va vào hàng chục binh thú khác!
Tên binh thú tiếp tục lăn như một quả bóng bowling và tung ra cú đánh tốt nhất!
Mọi người đều sững sờ, đây là loại năng lực gì vậy? Ngay cả các kỵ sĩ cũng không mạnh mẽ như vậy!
Nếu như kiên trì tính toán, thực lực này có lẽ gấp năm sáu lần Vương Tiểu Cửu cùng những kỵ sĩ Bán Thần khác, cái máy chém đáng sợ khi rơi vào người hắn cũng chỉ nhẹ như cái kim thêu.
Không còn vũ khí thích hợp cho hắn ở thế giới này nữa, đó là lý do tại sao Nhậm Tiểu Túc để lại hai thanh hắc đao ở thế giới, khi hắn trở thành một Thần Minh thì tất cả các vật thể bên ngoài đều trở nên dư thừa.
Như Linh đã nói, Thần Minh chỉ là con người cấp cao hơn.
Nhưng vấn đề là một khi con người như vậy không có đối thủ thì hắn chính là vị thần tối thượng.
Vào lúc này Khánh Trần cũng phát hiện ra rằng những thú binh trông gớm ghiếc này…cũng chẳng ra làm sao!
Khánh Trần càng trở nên dũng cảm hơn, vừa cảnh giác chống lại sự ra tay của phía tây đại lục, hắn vừa tiêu diệt quân đoàn Thú Nhân không chút thương tiếc.
Hắn không có bất kỳ vũ khí hủy diệt hàng loạt nào, vì vậy hắn chỉ giết kẻ thù bằng một cú đấm và một cú đá.
Các thành viên trong hội phụ huynh cũng muốn theo kịp anh ta, nhưng mấu chốt là anh ta quá nhanh, mọi người đều không theo kịp.
Dần dần, Khánh Trần bị bao vây bởi quân đoàn Thú Nhân dày đặc, quân đoàn Thú Nhân liên tục bao vây hắn.
Lúc này, một lão quái vật Người Xem Mệnh mặc áo choàng đen trà trộn trong đám thú binh đang chờ cơ hội hành động.
Khi Khánh Trần đá qua một nhóm thú binh, lão quái vật Người Xem Mệnh bất ngờ nhảy ra và đâm nghiêng qua, chém vào cánh tay trái của hắn bằng một thanh chủy thủ màu bạc, nếu không phải Khánh Trần né kịp thì hắn có lẽ đã bị cắt trúng cổ họng.
Khánh Trần sửng sốt một lúc, đây là lần đầu tiên hắn bị thương sau khi tỉnh dậy.
Vết thương chảy máu là một lời nhắc nhở liên tục rằng hắn cũng là người phàm và vẫn có thể bị thương.
Tuy nhiên ngay sau đó Khánh Trần không để ý đến vết thương nữa mà quay lại và đuổi theo lão quái vật Người Xem Mệnh.
Lão quái vật giật mình và nhanh chóng lùi về quân đoàn Thú Nhân, tầng tầng lớp lớp thú binh chắn giữa họ nhưng Khánh Trần hoàn toàn không quan tâm.
Hắn kiên cường tấn công ra thêm 500 mét, và không biết đã có bao nhiêu thú binh bị tiêu diệt dưới tay hắn.
Tất cả những thú binh chắn đứng giữa hắn và lão quái vật đã chết.
Quân đoàn Thú Nhân đã phải trả giá bằng 800 thú binh để che chở cho lão quái vật Người Xem Mệnh rút lui.
Cảnh tượng này quá kinh khủng, phía sau Khánh Trần là một vệt máu dài thẳng tắp, một nơi chất đầy thi thể thú binh.
Có lẽ ngay cả lão quái vật Người Xem Mệnh cũng không nghĩ tới cái giá phải trả cho cú đánh lén của bản thân lại lớn như vậy!
Điều khiến hắn kinh ngạc hơn chính là tiên cơ khống chế địch tốt nhất của hắn trước đây dường như không có tác dụng đối với Khánh Trần, hắn hoàn toàn không thể phán đoán được phương hướng tấn công của Khánh Trần, cũng không cách nào phán đoán được vận mệnh tiếp theo.
Lúc này lão quái vật Người Xem Mệnh đột nhiên hiểu ra tại trong thị giác thượng đế vận mệnh trận chiến này của chúng lại biến thành một mảng tuyết hỗn loạn.
Vì ở đây có người đã vượt qua cả phong tỏa của vận mệnh!
Lúc này, để đuổi theo và giết chết lão quái vật Người Xem Mệnh, Khánh Trần đã thâm nhập sâu hơn vào vòng vây của quân đoàn Thú Nhân.
Hàng loạt binh thú tiếp tục bay ra dưới sự bắn phá của hắn, số lượng binh thú quả thực quá nhiều.
Quân đoàn Thú Nhân này không dừng lại ở con số 120.000 như Khánh Thị dự đoán mà đã tăng 160.000!
Trong lúc đó, Khánh Trần cũng có chút ngỡ ngàng, hắn vừa cố gắng kìm lại cảm giác nôn mửa vừa suy nghĩ không biết trận chiến này khi nào mới kết thúc.
Chương 3009: Đoạn Đường Cuối 24
Chỉ đến lúc này hắn mới nhận ra rằng mình cũng sẽ mệt mỏi.
Trong lúc hắn đang mơ màng thì lại có một lão quái vật Người Xem Mệnh khác đang chờ cơ hội ra tay, Khánh Trần đột nhiên bừng tỉnh, bây giờ không phải lúc để hắn mơ màng, dù đi lạc vào chiến trường này thì hắn cũng sẽ chết!
Ngay lập tức, vào khoảnh khắc lão quái vật đâm dao găm ra thì Khánh Trần đã nhanh chóng kẹp chặt lưỡi dao bằng cả hai tay, xoa hai bàn tay vào nhau và con dao găm vỡ tan.
Lão quái vật hoảng hồn, đây là vật cấm kỵ, tại sao vừa mới xoa tay một cái đã vỡ nát rồi!
Lão quái vật nhận ra rằng sự mệt mỏi vừa rồi của Khánh Trần chỉ là một hành động để dụ họ cắn lưỡi câu!
Vào lúc này, Khánh Trần vẫn đang không ngừng cải thiện, hắn đang dần quen với việc chiến đấu, hắn đang dần suy nghĩ về cách chiến đấu và đang phát triển nhanh chóng.
Lão quái vật chưa kịp phản ứng thì Khánh Trần đã vô thức phun ra một đám vân khí, dùng một ít vân khí kỵ sĩ trong cơ thể thổi bay mảnh vỡ dao găm về phía đối phương!
Một con dao găm xuyên qua thú binh và đâm thẳng vào người lão quái vật, bụng và đùi của lão quái vật lập tức bị mảnh vỡ xuyên thủng, những thú binh xung quanh cũng bị tiêu diệt!
Khánh Trần đang định lợi dụng tình thế đó để hạ gục hắn thì lại xuất hiện thêm một lão quái vật khác, thời điểm Khánh Trần trở lại phòng thủ thì có một tên Người Xem Mệnh núp trong quân đoàn Thú Nhân đang kéo một lão quái vật bị thương đi…
Trong tích tắc, những lão quái vật đó đã lùi về trong quân đoàn Thú Nhân.
Khánh Trần giống như ông chủ cuối cùng của thế giới đứng trên chiến trường, nhưng tây đại lục lại đến hạ gục ông chủ, họ chỉ có thể tiêu hao từng chút máu của Khánh Trần và vẫn còn phải đề phòng những chiêu thức của Khánh Trần.
Quân đoàn Thú Nhân vốn rất hung mãnh đã bị đánh lùi về 3km.
Thi thể những thú binh rải khắp mặt đất nhất thời khiến cho quân đoàn Thú Nhân có chút bi tráng giống như những dũng sĩ đồ long gan dạ không sợ chết.
…
Bên ngoài thành phố số 5, một thanh niên bị Tông Thừa biến thành con rối đứng ở cổng ngăn nước ra vào, ông già phía sau hắn cùng với hàng ngàn lực phu và tranh cuộn đều đã mất tích.
Người thanh niên chắp tay sau lưng, cười tủm tỉm đi về hướng thành phố, khi đi qua cửa thành, một tên binh sĩ ngăn lại:
“Cho xem tín hiệu điện tử.”
Người thanh niên mỉm cười và nói:
“Làm phiền thông báo với núi Ngân Hạnh rằng Tông Thừa đến thăm.”
Rất nhanh sau đó Ám Ảnh Chi Môn ngay lập tức mở ra trước mặt Tông Thừa.
Khánh Kỵ nhìn hắn không chút biểu cảm:
“Đi thôi, lão gia tử đang chờ ngươi ở núi Ngân Hạnh.”
Tông Thừa bước vào Ám Ảnh Chi Môn, khen ngợi:
“Đây là một trong những vật cấm kỵ mà ta muốn có nhất, nhưng từ đầu đến cuối lại luôn bị Khánh Thị giữ khư khư trong tay.
Nếu thứ này rơi vào tay ta thì chắc chắn sẽ càng hạnh phúc hơn.”
Khánh Kỵ mỉm cười miễn cưỡng nói:
“Kiếp sau đầu thai làm cháu trai của ta thì nói không chừng ngươi sẽ được truyền lại đấy.”
Tông Thừa đứng trước căn nhà gỗ nhỏ ở sườn núi, không hề tức giận nói:
“Có lẽ không cần đợi lâu như vậy…Lão gia tử cũng có khí phách lắm, một kẻ bình thường mà cũng muốn gặp mặt trò chuyện với ta.”
Lão gia tử bình tĩnh ngồi trong phòng xem sách dạy đánh cờ:
“Ngươi cũng không quá đáng sợ nên ta cũng không cần phải sợ, ngồi xuống đi, bất luận hôm nay kết quả như thế nào, ta và ngươi đều phải có một người biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới này, sau này muốn cùng nhau uống chén trà e là cũng không còn cơ hội.”
Tông Thừa mỉm cười rồi ngồi xuống đối diện với lão gia tử:
“Anh hùng với nhau quả là sẽ có cách nhìn giống nhau, ta cũng cho rằng hôm nay chính là ngày kết thúc tất cả, tuy nhiên ta không cho rằng mình sẽ thua cuộc.”
Khánh Kỵ lấy bàn cờ ra và đặt trước mặt hai người họ sau đó rút lui.
Lão gia tử cầm quân cờ màu đen đặt xuống:
“Làm một ván?”
“Vậy thì làm một ván.”
Tông Thừa mỉm cười đặt quân cờ trắng xuống:
“Ngài không lo lắng Khánh Thị sẽ thua sao? Hay là, ngài không lo lắng Khánh Trần sẽ chết?”
Lão gia tử nói:
“Sao lại thua?”
Tông Thừa nói:
“Ta biết Khánh Trần đã đi con đường trở thành thần, nhưng Nhâm Tiểu Túc đã phải mất hơn hai trăm năm mới khôi phục lại trí nhớ của mình, vậy làm sao ngài dám hy vọng rằng Khánh Trần có thể tìm lại trí nhớ trong trận chiến này chứ?”
Lão gia tử bình tĩnh nói:
“Nếu tìm lại được thì sao? Ngươi vẫn là người theo chủ nghĩa kinh nghiệm cứng nhắc, không đáng.
Hơn nữa, nếu hắn không lấy lại được ký ức nhưng vẫn có thể đánh bại tây đại lục thì sao?”
Tông Thừa nói tiếp:
“Ngài đánh giá thấp Người Xem Mệnh rồi, ta đã từng đối phó với họ, sau khi đổi tên thành Liễu Nguyệt, ta cũng từng đến vùng đất đó, vốn tưởng rằng họ sẽ dễ bị bắt nạt nhưng không ngờ họ lại tìm được những con rối ở tây lục địa và giết hết chúng.”
Chương 3010: Đoạn Đường Cuối 25
Lão gia tử hơi ngạc nhiên…
Khánh Trần đã từng nói ở tây đại lục cũng có xuất hiện Người Xem Mệnh nhưng lại không ngờ từ đầu đến cuối Người Xem Mệnh trên thế giới này đều chỉ là một người trước mặt!
Liên bang và vương quốc Roosevelt đã trải qua hàng nghìn năm, trong suốt hàng nghìn năm này không biết bao nhiêu sinh mệnh đã đến thế giới này rồi lặng lẽ ra đi.
Còn tên Người Xem Mệnh này lại luôn ẩn náu trong bóng tối và quan sát những thăng trầm của cuộc sống trên thế giới.
Lão gia tử cảm khái nói:
“Ngươi là vong hồn sao? Sao ở đâu cũng có ngươi vậy.”
“Đây là lần đầu tiên có người gọi ta như vậy.”
Tông Thừa cười nói:
“Nếu đã có mạng sống vô tận thì ta đương nhiên phải trải qua càng nhiều cuộc sống.
Tây đại lục còn tưởng rằng ta tới đây lần đầu tiên, nhưng họ lại không ngờ rằng trăm năm trước ta đã từng đến đó rất nhiều lần cũng đã từng cùng gia tộc Người Xem Mệnh đại chiến, nếu ngươi cho rằng trong trận quyết chiến, quân bài của họ chỉ là một đám thú binh ngu ngốc thì ngươi nhất định sẽ tổn thất lớn.”
“Ồ?”
Tông Thừa nghiêm túc nói:
“Ta thậm chí còn nghĩ rằng không cần đến ta ra tay Khánh Trần cũng sẽ chết trên chiến trường.”
Lão gia tử bình tĩnh hỏi:
“Họ sẽ có phương án dự phòng?”
Tông Thừa cười nói:
“Đó là át chủ bài của Người Xem Mệnh, ta làm sao biết được? Nhưng ta biết rằng ngay từ đầu trận quyết chiến này đều đã nằm trong tính toán của họ, Người Xem Mệnh trước nay vẫn luôn như vậy, ngươi thậm chí không biết khi nào họ sẽ lấy đi những thứ quan trọng nhất, và cán cân phân thắng bại cũng sẽ thay đổi”.
Lão gia tử đặt quân cờ màu đen xuống:
“Lần này e là không được, ta không thấy trước vận mệnh, họ cũng vậy.”
Tông Thừa vội vàng đặt một quân cờ màu trắng xuống:
“Năng lực mưu kế của Người Xem Mệnh không chỉ dừng lại ở thị giác thượng đệ, cũng giống như năng lực của ngài không chỉ là nắm giữ Thiên Địa Kỳ Bàn.
Có thể thấy vận mệnh đương nhiên là một ưu thế, có thể sử dụng thị giác thượng đế và thiên địa lỳ bàn vốn dĩ yêu cầu phải có khả năng tính toán hơn người.
Là một người ngoài cuộc xem ngài đánh ván cờ này, ta rất thán phục khi hầu hết những quyết định ngài đưa ra đều đúng đắn, nhờ vậy mà đông đại lục đang ở tình thế nguy kịch có thể chiến đấu ngang tài ngang sức với tây đại lục.”
Lão gia tử mỉm cười:
“Quá khen rồi.”
Tông Thừa nghiêm túc nói:
“Tuy nhiên lần này Người Xem Mệnh đáng sợ hơn nhiều so với tưởng tượng của ngài.
Ngài biết tìm đường sống khi bị dồn vào cửa tử thì đối phương cũng biết.”
Lão gia tử cười nói:
“Nếu họ đáng sợ như vậy, giả sử Khánh Thị thua cuộc thì ngươi làm thế nào để ngư ông đắc lợi? E rằng ngươi cũng không đánh lại họ.”
Tông Thừa suy nghĩ một chút:
“Ta hẳn là có thể.”
Lão gia tử ồ một tiếng:
“Chỉ dựa vào 12 họa sĩ cấp A của ngươi và những bức vẽ cả đời của họ?”
Tông Thừa hỏi vặn lại:
“Ai nói rằng trong số các họa sĩ chỉ có cấp A? Thế giới rộng lớn này cho phép ta có được bất cứ thứ gì ta muốn.
Nếu ta chỉ có thể tìm được 12 người tu hành có trình độ tầm thường thì đó sẽ là một thất bại.”
Lão gia tử chẳng ư hử gì:
“Chơi cờ.”
Tông Thừa kỳ quái hỏi:
“Ngài không lo lắng sao?”
Lão gia tử lấy lên một quân cờ đen trong hộp cờ:
“Một người bạn từng mang con trai của hắn đến chơi cờ, ta chỉ cho con trai hắn hướng đi trên bàn cờ và khiến hắn chấp nhận vận mệnh vô cùng tàn khốc, hắn không biết gì về chuyện này cả, ta cảm thấy rất hổ thẹn.”
Tông Thừa:
“Lý Tu Duệ, Lý Vân Thọ.”
Lão gia tử ngước mắt nhìn Tông Thừa:
“Khi đó ta đã hạ quyết tâm, bất kể phải trả giá như thế nào, dù gặp bao nhiêu trở ngại, chúng ta cũng nhất định phải chiến thắng.
Chỉ có như vậy, chúng ta mới xứng đáng với sự hy sinh của những người bình thản chấp nhận vận mệnh đó.”
“Ngài vẫn đánh giá thấp Người Xem Mệnh rồi, cũng đã đánh giá thấp ta.”
“Ngươi cũng đã đánh giá thấp quyết tâm của chúng ta.”
…
Trong núi, các thành viên của hội Phụ Hunh đang dìu dắt nhau gấp rút lên đường.
Trải qua một chuyến đường gian nan và một trận chiến lớn, thành viên cấp A cốt cán nhất của hội Phụ Huynh chỉ còn lại hơn 10.000 thành viên.
Những người đã ra đi đó sẽ mãi nằm lại trên chiến trường ở chiến tuyến A1.
Những người còn sống thì ai nấy đều đa sức cùng lực kiệt.
Ngay cả Tiểu Thất cũng không ngoại lệ, đôi khi đi trên đường cũng vấp phải những cành cây khô trên đường rồi trật chân té, điều này nói rõ hắn đã kiệt sức đến mức đầu óc đã không còn phân tích chính xác điều kiện xung quanh nữa.
“Kéo ta một tay!”
Tiểu Thất thở hổn hển nói, trên cánh tay trái của hắn có vết trầy xước, mặc dù hắn đã được bôi một loại thuốc đặc biệt làm từ chồi máu gà, nhưng đây không phải là thế giới ngoài.
Không có Kình Đảo, thuốc thang đều có hạn, mỗi người chỉ có thể bôi một lớp mỏng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Siêu Thần Yêu Nghiệt [Dịch] Siêu Thần Yêu Nghiệt](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Sieu-Than-Yeu-Nghiet.jpg)







