1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 300 : Đoạn Đường Cuối 7 (c2991-c3000)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 300 : Đoạn Đường Cuối 7 (c2991-c3000)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2992: Đoạn Đường Cuối 7

Cách thành phố số 10 180 km về phía đông, Khánh Trần đang sải bước chạy như bay trên con đường bỏ hoang, đôi giày trên chân cũng đã hỏng từ bao giờ.

Thật ra, mới đầu Nhện Đen không tin tốc độ của Khánh Trần nhanh hơn tàu Ngũ Công Chúa, nhưng sau khi nàng thả Khánh Trần xuống, nàng bỗng nhận ra…Tốc của Khánh Trần bây giờ quả thực đã nhanh hơn khí cầu máy rồi.

Sức mạnh ấy đã đạt đến độ cao mà ngay cả bán thần cũng không thể đuổi kịp, chỉ có một điều đáng tiếc duy nhất là tâm cảnh và kỹ xảo chiến đấu của Khánh Trần hiện tại kém xa thời kỳ mạnh nhất.

Đôi lúc có thể dũng cảm hơn, nhưng phần lớn thời gian vẫn giống như một học sinh cấp ba bình thường.

Nhện Đen có thể hiểu được, Khánh Trần tỏ ra bình tĩnh, chọn ra giải pháp tối ưu trong số tất cả các lựa chọn khác là liên hệ với Hội Phụ Huynh, đó là đáp án chính xác từ lý trí.

Nhưng tâm tính khó thay đổi, hắn cần trải qua vài chuyện.

Đôi khi, những chuyện người khác nói cho ngươi và ngươi tự mình trải qua không hề giống nhau.

Nhện Đen đứng trên tàu Ngũ Công Chúa nhìn Khánh Trần dần dần đi xa, còn mình bị bỏ lại, bay chầm chậm phía sau…

Lúc này, Khánh Trần chạy băng băng hơn một nghìn cây số cũng không cảm thấy mệt mỏi, khi trông thấy thành phố số 10 thấp thoáng phía trước, cuối cùng bước chân của hắn cũng chậm lại.

Cổng xuất nhập cảnh yên ắng, thành bố này đã nằm trong trạng thái giới nghiêm hoàn toàn.

Bộ đội đại lục phía Tây không dừng lại ở đây, chỉ để hai hầu tước, bốn nam tước ở lại, chỉ huy hai mươi nghìn quân trú đóng ở nơi này.

Họ không tham gia chiến tranh, mà ở trong thành phố bóc lột người dân, toan chiếm giữ tất cả những thứ đáng giá, coi như chiến lợi phẩm.

Vàng bạc, đồ cổ, lương thực, xe hơi, cổ phần xí nghiệp, dân số, toàn bộ dân chúng trong thành phố số 10 trở thành nô lệ, toàn bộ của cải trong thành phố số 10 trở thành tài sản riêng.

Trên thực tế, chế độ quý tộc-nô lệ của đại lục phía Tây chung quy gây ra mối tệ đoan nghiêm trọng, khi chiến tranh nổ ra, các quý tộc không có chung kẻ địch, trái lại bận rộn chia chác mọi thứ

Có lẽ họ cho rằng trận chiến này không thể thua được, thế nên nhất định phải nhân lúc hoàng tộc chưa phát hiện mà chiếm giữ những thứ của cải đó cho riêng mình, cuối cùng dẫn đến tình huống cục diện ở Trung Nguyên biến thành cuộc chiến riêng của các quý tộc.

Khánh Trần nhảy qua tường thành, bão kim loại chưa kịp phản ứng thì hắn đã biến mất trong thành phố số 10.

Đây là thành phố đầu tiên hắn gặp sau khi trở lại đại lục phía Đông, nghe nói chuyến đi của Hội Phụ Huynh cũng bắt đầu từ nơi này.

Hắn đi trên đường, thấy được tất cả mọi người đều bị xăm hai chữ “nô lệ” trên trán.

Vẻ mặt của người đi đường xám xịt tối tăm, lúc đi lại không ai nói chuyện với nhau, thành phố đã mất đi vẻ sầm uất ngày xưa.

Nhưng với Khánh Trần, thật ra đây là lần đầu tiên nhìn thấy thành phố của đại lục phía Đông.

Khánh Trần đang quan sát, một người đàn ông trung niên trông thấy hắn thì há hốc miệng:

“Sao…Sao ngài lại đến đây?”

“Hả?”

Khánh Trần nói:

“Ngươi biết ta à?”

“Có ai lại không biết ngài chứ…”

Khánh Trần nhìn xung quanh, hắn cảm thấy vô số ánh mắt tập trung lên người mình, giống như tất cả mọi người đều quen biết hắn.

Lúc trước khi kể về những chuyện hắn từng trải qua, Nhất chuyên chọn những chuyện quan trọng để kể, hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện này.

Người đàn ông trung niên thấp giọng nói với hắn:

“Phụ Huynh, đây không phải là nơi để nói chuyện, ngài hãy đi theo ta.”

Khánh Trần ngơ ngác đi theo đối phương:

“Ngươi là thành viên của Hội Phụ Huynh?”

“Ta không phải thành viên của Hội Phụ Huynh, chẳng qua ta muốn gia nhập hội.”

Người nọ trông có vẻ căng thẳng:

“Ngài mau đi theo ta, chưa biết chừng trong thành phố này sẽ có người mang manh mối về ngài đi lập công, thoát khỏi thân phận nô lệ.”

Đang nói chuyện thì tiếng còi báo động đã vang lên, tiếng động cơ xe của ngụy quân đang nhanh chóng lại gần.

Hơn nữa, tiếng động cơ còn bao quanh từ bốn phương tám hướng…

Quả nhiên có người bán đứng Khánh Trần.

Sắc mặt của người đàn ông trung niên thay đổi, hắn dẫn Khánh Trần rẽ trái, rẽ phải, cuối cùng đi vào một ngõ nhỏ.

Nhưng tiếng động cơ sau lưng đến rất nhanh, người đàn ông trung niên không còn cách nào khác phải tìm một hộ gia đình, rồi nói nhỏ:

“Chắc chắn khuôn mặt của ta đã bị ghi nhớ rồi, bây giờ có người đuổi giết Phụ Huynh, ngươi có thể giúp ta giấu hắn trong nhà mình không?”

Bác gái trong gia đình ấy gật đầu trịnh trọng:

“Được, mau vào đi.”

Khánh Trần khó hiểu:

“Bác gái, ngươi là thành viên của Hội Phụ Huynh à?”

“Không phải.”

Bác gái nói:

“Ta xin gia nhập, nhưng họ nói ta lớn tuổi, tạm thời không thích hợp thực hiện những hành động nguy hiểm.”

“Vậy các ngươi quen biết nhau à?”

Khánh Trần hỏi tiếp.


Chương 2993: Đoạn Đường Cuối 8

Người đàn ông trung niên lắc đầu:

“Không biết.”

Khánh Trần vô cùng kinh ngạc:

“Các ngươi không quen biết mà vẫn có thể thuận miệng nói vài câu rồi đồng ý giấu ta đi, không sợ xảy ra chuyện à?”

Người đàn ông trung niên chỉ hình xăm trên mặt mình:

“Bọn ta vẫn luôn chờ đợi Hội Phụ Huynh trở về giải phóng thành phố số 10, bọn ta đã xảy ra chuyện rồi, ngài không thể bị gì được, ngài mau vào đi, ta dẫn ngụy quân rời đi! Phụ Huynh…Tuy có người bán đứng ngài, nhưng ngài đứng trách họ, thời gian qua mọi người khổ quá rồi…”

Khánh Trần giữ chặt cổ tay hắn:

“Đừng, ngươi đi vào trốn đi, ta dẫn họ đi, ta không thể hại ngươi được.”

Nói xong hắn đẩy người đàn ông trung niên vào trong nhà bác gái, còn mình chạy ra ngoài tòa nhà dân cư.

Thật ra Khánh Trần không hiểu, hắn chưa từng gặp người dân trong thành phố này, vậy mà đối phương lại chịu dẫn hắn đi trốn khỏi sự săn lùng của ngụy quân, hơn nữa hai gia đình này không biết nhau, nhưng vẫn sẵn lòng hợp tác để giúp hắn.

Thậm chí người đàn ông trung niên còn sẵn sàng chịu chết để dẫn ngụy quân đi.

Đây là chuyện trước kia Khánh Trần chưa bao giờ gặp được, và hắn cũng cảm thấy không hợp lẽ thường.

Chỉ có điều, chuyện không hợp lý này lại khiến hắn không kìm lòng được mà suy nghĩ nhiều hơn, thậm chí dần dần nhớ lại một vài ký ức khi hắn ở thành phố số 23 xây dựng Hội Phụ Huynh…

Kỳ lạ thay, một việc cỏn con như thế thôi mà lại khơi gợi ký ức ngày xưa.

Khánh Trần chạy ra ngoài, ngụy quân đã bao vây xung quanh khu vực này.

Khánh Trần chạm trán họ ngay trên đường, hắn chần chừ giơ hai tay lên và khuyên can:

“Có chuyện gì cứ thương lượng với nhau trước đã, bây giờ ta không muốn ra tay với các ngươi, ta không chắc các ngươi có thể thắng ta được không, ta cũng không chắc mình có thể đánh lại các ngươi…”

Sao có thể không sợ được, quân địch đông như thế kia mà!

Đằng trước có rất nhiều người, làm Khánh Trần hơi sợ.

Sau lưng cũng toàn người là người, chen chúc, đông nghịt!

Thật ra cảm giác này khiến Khánh Trần sợ hãi, rõ ràng hắn biết tốc độ của mình rất nhanh, sức mạnh cũng không tầm thường, nhưng hắn vẫn thấy sợ…

Cứ thấy hãi hùng một cách khó hiểu…

Nhưng ngụy quân cũng cực kỳ sợ hại, họ nào biết trạng thái của Khánh Trần bây giờ ra sao, nếu không phải bị ép thì ai muốn đến vây quét Khánh Trần chứ?

Ngại mình sống lâu quá à?

Hai bên đều sợ chết đi được!

Họ đột nhiên thấy Khánh Trân giơ hai tay lên, cảm thấy ông chủ Bạch Trú có lẽ sắp dùng tuyệt chiêu, sợ đến mức vô thức bóp cò!

Nhưng trong khoảnh khắc ngụy quân bóp cò súng, Khánh Trần đột ngột biến mất.

Độ khó bằng không…

Dân cư vây xem ở hai bên đường chỉ cảm thấy trước mắt nhoáng lên, toàn bộ ngụy quân bị bẻ gãy xương cốt, chết ngay tại chỗ.

Vài phút sau trận chiến đấu dừng lại, trên đường cũng không còn bóng dáng của Khánh Trần nữa.

Hiện tại, Khánh Trần trở lại tòa nhà dân cư, gõ cửa nhà bác gái và đi vào.

Người đàn ông trung niên kích động:

“Không ngờ lại được thấy ngài tự mình ra tay, đám ngụy quân ấy đáng chết lắm, rõ ràng đều là người đại lục phía Đông, vậy mà lại nối giáo cho giặc!”

Khánh Trần đóng cửa lại, nói:

“Ờm…Các ngươi có cách nào liên lạc với bên ngoài không, ý ta là liên lạc với những người của Hội Phụ Huynh như La Vạn Nhai, Tiểu Thất, Tiểu Ngũ, Tiểu Cửu ấy?”

Người đàn ông và bác gái nhìn nhau:

“Chắc là không có cách nào đâu, cả thành phố mất tín hiệu rồi.”

Đang nói chuyện thì Khánh Trần nghe thấy âm thanh trong phòng khách, hắn liếc qua bên đó, thấy được một chiếc đài cực kỳ đơn sơ đang truyền phát tin tức xen lẫn trong âm thanh rè rè xẹt xẹt.

Trong bản tin, một giọng nói đầy kích động đang thông báo:

“Bây giờ xin được thông báo một tin tức quan trọng, hỡi tất cả Người Nhà! Theo nguồn tin đáng tin cậy, trong thành phố số 10, Khánh Trần vừa mới tiêu diệt một đơn vị ngụy quân 1200 người…Không ngờ ông chủ đã về đến Trung Nguyên, lẽ nào thời điểm Hội Phụ Huynh giải phóng Trung Nguyên sắp tới rồi?! Người Nhà, hãy kiên trì, kiên trì là thắng lợi!”

Khánh Trần kinh ngạc:

“Bây giờ là thời đại cyberpunk rồi mà vẫn còn loại đài này à?! Hơn nữa còn đăng tin trực tiếp?”

Bác gái cũng ngạc nhiên:

“Đó chẳng phải là chiếc đài ngài bảo Hội Phụ Huynh chế tạo lúc trước sao? Có thương nhân ké tiếng sản xuất một loạt máy thu thanh, mọi người muốn nghe xem đài của ngài phát cái gì nên mua đài về nghe thử.

Trong khoảng thời gian này, máy thu thanh chưa từng ngừng nghỉ, đôi khi sẽ phát nhạc, đôi khi sẽ phát tin tức, có lúc thì khích lệ mọi người, nếu không có chiếc đài này thì ta không cầm cự nổi nữa, bây giờ sống sót bằng cách nghe đài đấy.

Chỉ có điều thỉnh thoảng nội dung phát thanh không đứng đắn lắm.”

Người đàn ông trung niên cũng than thở:

“Hồi trước ta không mua được đài, sau đó cũng chỉ có thể sang nhà hàng xóm nghe nhờ.”


Chương 2994: Đoạn Đường Cuối 9

Khánh Trần cúi đầu, một vài ký ức quay trở lại…Đúng rồi, đây là đài phát thanh phủ sóng toàn bộ mà hắn đã từng chuẩn bị cho vật cấm kỵ nào đó.

Nhưng hắn không ngờ, máy thu thanh hắn để lại trước kia nay lại trở thành công cụ liên lạc quan trọng cho công cuộc phản chiến sau lưng địch.

Dường như quân địch cũng không thể ngờ được trong Hội Phụ Huynh còn có người sử dụng món đồ cũ kỹ như vậy.

Khánh Trần suy nghĩ rồi nói:

“Ta phải đi, các ngươi bảo trọng! Tin tưởng ta, mọi thứ sẽ tốt lên!”

Hắn xoay người đi ra ngoài, sau đó tìm kiếm từng căn phòng an toàn của Hội Phụ Huynh theo tài liệu Nhện Đen đưa cho mình.

Khánh Trần nghĩ đến một vấn đề, chắc chắn người chịu trách nhiệm bản tin của đài phát thanh chắc chắn phải né tránh sự điều tra của ngụy quân, rốt cuộc ngụy quân khám xét từng hộ gia đình, nếu phát hiện điện đài thì đã phá hủy chúng từ lâu rồi.

Vì thế những người này nhất định đang trốn ở một nơi bí mật nào đó, kiên trì sự nghiệp phản nghiệp.

Khi hắn tìm được phòng an toàn thứ tám, siêu thính lực giúp hắn nghe được giọng nói phấn khích bên trong:

“Hỡi các thính giả, ta muốn nói cho các ngươi biết rằng, Hội Phụ Huynh chưa bao giờ từ bỏ thành phố số 10, hãy tin tưởng ta, ngày chiến thắng rồi sẽ đến!”

Phòng an toàn này giấu trong một trung tâm thương mại ở khu thứ ba, trong một lối đi bí mật đằng sau trụ nước chữa cháy màu đỏ.

Khánh Trần gõ trụ nước chữa cháy.

Tức khắc, tiếng súng lên đạn phát ra từ trong phòng an toàn, có người thấp giọng, hỏi:

“Đừng động đậy, chưa chắc đã phát hiện ra chúng ta.”

Khánh Trần nói:

“Là ta, Khánh Trần.”

Tiếng máy móc vang lên, trụ nước cứu hỏa bị đẩy ra, để lộ một khuôn mặt trẻ tuổi tái nhợt bên trong, đối phương kích động chảy nước mắt:

“Ông chủ, cuối cùng ngài cũng tới rồi!”

Khánh Trần nói:

“Khoan nói chuyện phiếm, ta muốn dùng điện đài vô tuyến của các ngươi.”

“Ngài dùng đi, cứ dùng tùy ý!”

Người trẻ tuổi dẫn hắn vào phòng an toàn, trong căn phòng u ám, mười mấy thanh niên nam nữ nhìn hắn với vẻ mệt mỏi xen lẫn kích động.

Khánh Trần đi đến chỗ micro, trầm tư một lát rồi hỏi:

“Xác định cả Liên Bang có thể nghe thấy, đúng không?”

“Đúng vậy!”

Người trẻ tuổi nọ trả lời.

Khánh Trần ghé lại gần micro và nói:

“Ta là Khánh Trần, ta đã trở về, đến đón ta.”

Lúc Khánh Trần nói trước micrô, những người đàn ông và phụ nữ trong nhà an toàn chỉ cảm thấy khí thế bừng bừng.

Mỗi ngày họ đều ở lại đây canh giữ và chờ đợi đến héo mòn.

Vào lúc mọi người ở thành phố số 10 đều đang rơi vào tuyệt vọng thì họ trấn thủ ở đây để làm trò mua vui trấn an tinh thần của mọi người.

Có lúc phải vắt óc nghĩ ra những lời nói hài hước, truyện cười thậm chí còn phải giao tiếp chéo và diễn hài độc thoại.

Có lúc phải chơi nhạc, có lúc phải phát tin, nhưng phần nhiều vẫn là động viên mọi người không được bỏ cuộc và khiến mọi người tin rằng một ngày không xa hội Phụ Huynh sẽ quay trở lại thành phố, trấn an và củng cố lòng tin của người dân nơi đây.

Cũng chính vì họ chu đáo và có tâm như vậy nên đài phát thanh này đã dần dần trở thành nơi gửi gắm và chỗ dựa tinh thần của rất nhiều người.

Tuy nhiên, đôi khi chính họ cũng tự hỏi liệu sự kiên trì này có thực sự có ý nghĩa hay không.

Vào lúc này, giọng nói của Khánh Trần đang được truyền ra bên ngoài thông qua bộ đàm, tín hiệu bộ đàm xuyên qua không trung và lan ra xa.

Với thông tin duy nhất có được, Khánh Trần đã đưa ra lựa chọn mà hắn cho là đúng nhất, nhưng hắn không chắc liệu lựa chọn của mình có mang lại kết quả hay không.

Đây có lẽ là đặc điểm nổi bật nhất để Khánh Trần đi đến thành công như hôm nay, ngay cả khi mất trí nhớ và trở thành một học sinh trung học mười bảy tuổi không có gì trong tay một lần nữa, hắn vẫn có thể vượt qua sự hỗn loạn và tiến thẳng đến đích một cách chính xác.

Bên trong nhà an toàn trở nên yên tĩnh.

Trong lúc chờ đợi, thanh niên trẻ phụ trách trực đài nói:

“Ta có thể chụp ảnh chung với ngài không?”

“Hả?”

Khánh Trần trước đây chưa từng được đối xử đặc biệt thế này nên nhất thời có chút không quen.

Nhìn thấy ánh mắt mong đợi của những người đó, hắn chỉ có thể miễn cưỡng:

“Nhưng các ngươi không được lấy ảnh đó để kinh doanh trên wechat đâu đấy.”

Những nam nữ thanh niên dở khóc dở cười, không phải đấy chứ.

Họ lần lượt chạy đến bên cạnh Khánh Trần và tạo dáng với những tư thế kỳ lạ, thậm chí có cặp đôi còn hôn nhau trước mặt hắn để làm kỷ niệm.

Khánh Trần: “…”

Có người hỏi:

“Ông chủ, sẽ có người đến đón ngài không?”

Khánh Trần lắc đầu:

“Ta cũng không chắc.”

Trước đó trên núi Ngân Hạnh, Khánh Kỵ đang ngồi trong một túp lều ở sườn núi, nhìn chằm chằm vào bàn cờ, đầu óc như quay cuồng và không biết nước tiếp theo phải đi thế nào.


Chương 2995: Đoạn Đường Cuối 10

Với trình độ chơi cờ của hắn thì làm sao có thể đánh bại được lão gia tử?

Kể từ khi Linh đánh thắng lão gia tử ở ván cờ lần đó, vị lão gia tử này liền kéo hắn chơi cờ trong hai ngày liền, như thể muốn thắng ván cờ mà hắn đã thua Linh lần trước…Khánh Kỵ thấy rằng bàn cờ đã bị chặn không còn nước nào để đi, hắn liền chuyển đề tài:

“Chiến trường ở tiền tuyến rất ác liệt, thật sự không cần ta đến đó sao?”

Lão gia tử bình tĩnh nói:

“Ngươi đến đó chẳng qua cũng chỉ là nhiều thêm một cao thủ cấp A, ở lại bên cạnh ta ngược lại còn có ích hơn.”

Khánh Kỵ hơi nhụt chí:

“Nhưng ngài cũng không thể cố chấp như vậy, người thắng ngài là Linh, vậy thì ngài đi tìm nàng mà đánh cờ đi, tìm làm gì…”

Lão gia tử thản nhiên nói:

“Ta đánh không lại nàng, ta không thích đánh cờ, ta thích thắng.”

Khánh Kỵ:

“Ơ, cái này…”

“Được rồi, hôm nay không làm khó ngươi nữa, cùng ta đi dạo chút đi.”

Lão gia tử đặt quân cờ đen trắng vào hộp rồi dẫn Khánh Kỵ lên đỉnh núi, hắn đỡ tấm bia đá bên cạnh và hỏi:

“Khánh Kỵ, ngươi có biết tại sao căn nhà của chủ nhân Khánh Thị lại nằm ở sườn núi không?”

“Tại sao?”

Lão gia tử nói:

“Đó là vì tổ tiên Khánh Chẩn muốn nhắc nhở chúng ta rằng các vị thần trên đỉnh núi và những linh hồn đã hy sinh vì con dân Khánh Thị còn cao quý hơn cả chủ nhân… Thật ra ta rất hổ thẹn với các tướng lĩnh Khánh Thị”.

Vừa dứt lời, một người hầu câm đi lên bậc thang, ngạc nhiên mừng rỡ ôm một chiếc đài chạy tới.

Người hầu câm nhét chiếc đài vào tay Khánh Kỵ, dùng ngôn ngữ tay ra hiệu:

“Vừa rồi có người nói trên đài rằng thiếu gia đã đại khai sát giới ở thành phố số 10! Thiếu gia đã trở lại rồi.”

Khánh Kỵ đột nhiên quay đầu lại:

“Thật sao?!”

Người hầu câm vui vẻ dùng tay ra hiệu:

“Ta có khi nào nói dối lão gia đâu, ta tự biết chừng mực mà! Thiếu gia thật sự đã trở lại!”

Cũng vào lúc này, giọng nói của Khánh Trần từ trong bộ đàm truyền đến:

“Ta là Khánh Trần, ta đã trở lại, hãy đến đón ta.”

Khánh Kỵ nói:

“Lão gia tử, ta đi đón hắn đến gặp ngài.”

Lão gia tử nói:

“Không cần đến núi Ngân Hạnh, đến thẳng chiến trường luôn đi, nơi đó cần hắn hơn.”

“Đúng vậy.”

Khánh Kỵ gật đầu:

“Bây giờ hắn đã trở thành Thần Minh, tây đại lục chẳng qua cũng mong manh yếu đuối như một tờ giấy.”

Lão gia tử cười rồi lắc đầu:

“Chắc chắn hắn vẫn chưa khôi phục hoàn toàn trí nhớ, nếu như đã khôi phục trí nhớ thì hắn hẳn đã đến quán rượu Tiêu Đường tìm Khánh Thẩm trước rồi, chứ không phải đến đài phát thanh rồi dùng cách này để thông báo cho chúng ta.”

Khánh Kỵ thắc mắc:

“Nhưng không phải ngài đã nói rằng chỉ cần hắn trở lại thì trận chiến cuối cùng sẽ không có vấn đề gì sao? Ta nhớ dường như ngài đã từng nói kẻ thù cuối cùng phải cần đến Khánh Trần tiêu diệt?”

Lão gia tử kiên nhẫn giải thích:

“Nhưng ta chưa bao giờ nói rằng kẻ thù cuối cùng là một nhóm người tây đại lục.”

Khánh Kỵ sửng sờ:

“Khôi lỗi sư?”

Lão gia tử gật đầu.

Lúc này Khánh Kỵ mới nhận ra rằng ngay từ đầu lão gia tử đã không coi tây đại lục là kẻ thù khó nhằn nhất, mục tiêu cuối cùng trong kế hoạch của đối phương từ đầu đến cuối vẫn luôn là tên khôi lỗi sư ẩn náu trong bóng tối Tông Thừa.

“Ngài thật sự muốn báo thù cho Ninh Tú và Khánh Chuẩn?”

Khánh Kỵ hỏi.

Lão gia tử im lặng không trả lời, Khánh Kỵ biết mình đã đoán đúng.

Vào lúc này hắn đã hiểu vì sao Linh lại nói rằng ‘lão gia tử chưa chắc đã là một thủ lĩnh xứng đáng nhưng chắc chắn là một người bố chân chính.’

Ý của câu này muốn nói rằng tất cả những gì lão gia tử đã sắp xếp cho Khánh Trần cũng chính là cái giá phải trả cho việc hắn báo thù cho con trai và con dâu của mình.

“Nhưng làm sao ngài biết trận chiến cuối cùng sẽ là khôi lỗi sư chứ, chẳng phải ngài nói Thiên Địa Kỳ Bàn đã không còn nhìn thấy vận mệnh tương lai nữa rồi sao?”

Khánh Kỳ tò mò hỏi.

Lão gia tử cảm khái nói:

“Ta không chỉ có Thiên Địa Kỳ Bàn, ta còn có đầu óc…”

Khánh Kỵ:

“…”

Tất cả mọi người đều ca ngợi và ngưỡng mộ năng lực dự đoán của Thiên Địa Kỳ Bàn nên dường như quên mất dù không có Thiên Địa Kỳ Bàn thì đối phương vẫn có thể là người chiến thắng cuối cùng trong trận chiến Ảnh Tử và trận chiến gia chủ.

Đúng lúc này, một giọng nói phát ra từ máy thu thanh:

“Ta có thể chụp ảnh cùng ngài không?”

Trên đài, Khánh Trần lịch sự và tự nhiên trả lời:

“Được.

Nhưng không được lấy ảnh của ta đi kinh doanh trên wechat đâu đấy.”

Lão gia tử và Khánh Kỵ từ từ quay đầu lại…Đám người này thậm chí còn quên tắt micro.

Mọi người trong nhà an toàn đều đang nín thở, ngay sau đó, chốt chữa cháy bên ngoài nhà an toàn được mở ra, Khánh Kỵ nói:

“Các ngươi hãy tắt micrô trước.”

Những thanh niên trẻ vội vàng tắt micro.


Chương 2996: Đoạn Đường Cuối 11

Khánh Kỵ đi đến trước mặt Khánh Trần:

“Cuối cùng cũng đã trở lại.”

Khánh Trần do dự một chút:

“Ngươi chính là Khánh Kỵ?”

Khánh Kỵ thở dài:

“Quả nhiên vẫn chưa khôi phục hoàn toàn trí nhớ.”

Khánh Trần suy nghĩ một lát:

“Nhưng bây giờ ta có thể miễn cưỡng tham gia vào trận chiến rồi…Ta đã chuẩn bị tâm lý.”

“Vậy thì tốt, đi theo ta.”

Khánh Kỵ nhìn về phía những người khác trong nhà an toàn:

“Các ngươi rút lui không?”

Những người trẻ trong nhà an toàn nhìn nhau rồi nói:

“Chúng ta sẽ không rời đi.

Đài phát thanh này không thể không có chúng ta, vẫn còn rất nhiều người đang chờ đợi.

Nếu chúng ta ngừng phát sóng, e rằng rất nhiều người sẽ không thể gắng gượng được nữa.”

Trong lòng Khánh Trần bỗng thấy xúc động, sở dĩ hắn muốn quay lại tập thể này ngay cả khi chưa hoàn toàn khôi phục trí nhớ chính là vì hắn đã nhìn thấy rất nhiều cảnh tượng như vậy qua những mảnh vỡ ký ức.

Trong số đó, hắn thấy mình đã làm được rất nhiều điều cho đông đại lục.

Nhưng để thế giới trở thành một nơi tốt đẹp hơn thì cần nhiều hơn những người trẻ tuổi này.

Khánh Trần mỉm cười và nói:

“Rất vui được gặp ngươi, hẹn gặp lại sau cuộc chiến.”

Nói xong, hắn bước vào ám ảnh chi môn.

Vào một ngày nọ cách đó vài tháng, khi đài truyền hình được lập ra, các nhà khoa học đều cảm thấy rằng La Vạn Nhai đang chuyện bé xé ra to, chẳng qua cũng chỉ là một đài phát thanh bé xíu, ấy thế mà cũng phải cần các nhà khoa học đến xử lý.

Lúc đó không ai có thể ngờ rằng hành động vô tình lúc ấy lại trở thành nhân tố quan trọng để truyền tải tin tức và cũng là bước ngoặt then chốt của trận chiến vào lúc này.

Rất nhiều người đã hy sinh ở đông đại lục, và mọi người đều buộc phải rời xa quê hương của họ, nếm mật nằm gai bao lâu cuôi cùng đã chờ đến thời khắc phản công.

Cũng chính từ giờ phút này trở đi, tất cả vận mệnh của trận chiến cuối cùng đều đã bị che đậy, không ai có thể nhìn thấy nữa.

Trong ánh mắt của một người gầy guộc như hắn bừng bừng sát khí, nhưng vẻ mặt thì lại phấn khích lạ thường.

Trong phòng thí nghiệm, hắn ở trước mặt đám trợ thủ nhảy múa điên cuồng:

“Thành công rồi! Thuốc gen cấp A làm xong rồi!”

Đội lục quân của Khánh Thị ở tiền tuyến A2 vẫn đang yên tĩnh chờ đợi, Khánh Khu cau mày nhìn vẻ sóng yên biển lặng bên ngoài, chỉ cảm thấy sự yên ắng này có chút khác thường.

Khánh Khu đi qua đi lại tại phòng tuyến, trong lòng vô cùng bất an:

“Quân đoàn Thú Nhân đâu? Lẽ ra sớm đã đến phòng tuyến của chúng ta rồi chứ!”

Một chiến sĩ Ảnh Tử đứng trên bánh xích của một chiếc xe tăng chiến đấu chủ lực:

“Đây không phải là tin tốt sao? Tại sao ngươi lại mặt mày đăm chiêu như vậy?”

Khánh Khu lắc đầu:

“Đây chẳng phải là tin tốt đẹp gì.”

Đây tất nhiên là một tin tốt cho đội lục quân Khánh Thị đang canh giữ ở đây, vì cho đến lúc này tất cả mọi người vẫn còn sống.

Tuy nhiên Khánh Khu biết rằng số lượng của quân đoàn Thú Nhân sẽ không tự nhiên giảm đi, nếu họ không bị tấn công ở đây, vậy thì những chiến tuyến khác sẽ phải chịu áp lực gấp đôi.

Đối phương thậm chí có thể sẽ chuyển hướng tấn công, phân tán rải rác lực lượng quân đoàn Thú Nhân ban đầu sáng bảy chiến tuyến, sau khi rơi vào thế bí thì bèn thu hẹp chỉ còn một vài chiến tuyến, và dùng áp lực cực lớn xông thẳng vào những chiến tuyến này, vậy thì Khánh Thị sẽ hoàn hoàn không cách nào ngăn cản!

Đến lúc đó, quân đoàn Thú Nhân sẽ lập tức xâm nhập ngay phía sau họ và hoàn thành bao vây phía trước và phía sau trên tất cả các chiến tuyến.

Tuy nhiên, lúc này họ vẫn chưa nhận được bất kỳ tin tức nào, vì vậy chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.

Ngay cả khi các chiến tuyến khác đã bị tiêu diệt, họ cũng không thể rời khỏi vị trí của mình khi chưa có lệnh.

Đúng lúc này, binh sĩ phụ trách truyền tin qua bộ đàm chạy tới, hét to:

“Bộ chỉ huy hạ lệnh toàn bộ đội quân ở chiến tuyến A2 lập tức đến hỗ trợ phòng tuyến A3, bên đó đang rất nguy hiểm!”

Khánh Khu gào thét:

“Xuất phát! Xe tăng chiến đấu chủ lực đi trước, những người khác theo sau, chiến tuyến A1 đã không còn ai canh giữ nữa rồi!”

Một nửa ánh hoàng hôn đã bị ngọn núi che khuất, nửa còn lại chiếu sáng trên chiến trường, Tiểu Thất ngây người đứng đó, lần đầu tiên hắn cảm nhận được ý nghĩa thật sự của ánh tà dương đỏ như máu.

Dù đó là quân đoàn Thú Nhân hày là hội Phụ Huynh thì tất cả đều đã ngã xuống ở trận chiến này, lúc này chỉ còn lại vài trăm người vẫn đứng vững.

La Vạn Nhai dìu Đại Vũ đang bị gãy chân phải, trông bọn vô cùng thê thảm.

Tiểu Thất buồn bã nói:

“Tỷ lệ thương vong quá lớn!”

Cái giá phải trả thật sự quá lớn.

Hắn không ngờ rằng những người cùng họ trèo đèo lội suối trong suốt 7.000 km lại đều ngã xuống ở đây.

La Vạn Nhai vốn rất kiên cường nhưng vào lúc này cũng không thể kìm được giọt nước mắt.


Chương 2997: Đoạn Đường Cuối 12

Đang lau nước mắt, dưới chân hắn đột nhiên có một thi thể mở mắt ra:

“Lão La, ngươi khóc sao?”

“Hả!”

La Vạn Nhai run rẩy hét to:

“Ngươi thế này là sao? !”

Người đó nằm trên mặt đất, mặt đầy vết máu, chậm rãi nói:

“Ngươi đừng hét to…Họ đã vượt 7.000 km để đến tây nam, còn chưa kịp nghỉ ngơi đã phải tới tiêu diệt bọn thú binh, chiến đấu suốt mấy giờ liền đã quá mệt rồi, hãy để họ nằm một lát.”

“Để ngươi nằm một lát đấy, đúng là uổng công ta rơi nước mắt…”

La Vạn Nhai nói vói chiến trường vắng tanh:

“Còn ai còn sống không, hãy trả lời ta!”

Giọng nói của hắn vang vọng khắp chiến trường cho đến tận lúc mặt trời khuất đằng sau rặng núi…

“Ta không sao, vừa mới ngủ một giấc, bây giờ cảm thấy tốt hơn rồi.”

“Căn cứ sản xuất không thể sử dụng như vậy, sau trận chiến này, ta cần ngủ ba ngày ba đêm.”

“Ta muốn ngủ thêm một chút…Chân ta bị thương rồi!”

Tiểu Thất dở khóc dở cười.

Nhưng vào lúc trận chiến kết thúc, hắn quay đầu lại thì phát hiện phía sau không có người nữa nên mới tưởng rằng tất cả mọi người đều đã bị tiêu diệt!

Hắn nói:

“Vậy các ngươi nghỉ ngơi một chút đi, dù sao ở chiến tuyến này quân đoàn Thú Nhân cũng đã bị tiêu diệt toàn bộ.”

Thế nhưng đúng lúc này, Tiểu Ngũ từ đằng xa chạy tới rồi hét lớn:

“Bộ chỉ huy ra lệnh bảo chúng ta lập tức đến chi viện phòng tuyến A5, bên đó đã bị quân đoàn Thú Nhân tập kích bất ngờ, sắp không cầm cự nổi nữa rồi!”

Tiểu Thất và La Vạn Nhai nhìn nhau.

La Vạn Nhai không kìm được và nói:

“Ngươi hỏi bộ chỉ huy xem có thể chờ thêm hai tiếng nữa được không? Không phải bọn ta muốn trì hoãn, thật ra là vì mọi người đều không chịu đựng nổi nữa rồi…”

Tiểu Ngũ im lặng lắc đầu.

La Vạn Nhai có chút nan giải, không phải hắn ra vẻ mà là vì mọi người thật sự đều đã sức cùng lực kiệt, lúc trận chiến này sắp kết thúc, rất nhiều người đều bất giác ngất xỉu vì quá mệt và choáng.

Bây giờ nếu còn phải lặn lội đường sá xa xôi đến chi viện cho chiến tuyến khác thì e là họ sẽ không chịu đựng nổi nữa.

Trong lúc hắn đang bối rối thì có người từ từ ngồi dậy nói:

“Đi thôi đi thôi, đánh thêm một trận nữa cũng chẳng khác gì, đã nói rõ rồi, đây thật sự là trận cuối.”

“Ở chiến tuyến A5 hẳn đều là huynh đệ của hội Phụ Huynh chúng ta nhỉ?”

Có 232.910 người trong hội Phụ Huynh đã vượt qua Kiếm Môn quan, ở đây chỉ có 41.129 cao thủ cấp A tinh nhuệ nhất, còn lại là cao thủ cấp B và C đều đã ở chiến tuyến A5, A6, A7.

“Đi thôi đi thôi, đi hỗ trợ các huynh đệ ở chiến tuyến A5! Đánh xong hẵng ngủ!”

Trong lúc nói, ở chiến trường thê lương bỗng có vô số những thành viên của hội Phụ Huynh đứng dậy và dìu dắt nhau đi về phía tây.

Giống như sau khi lặn lội hết quãng đường gian nan đó thì sẽ không còn gì có thể hạ gục được họ nữa.

Phòng tuyến A3, Lý Trường Thanh đang giữ lấy ba thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm của mình và rong ruổi trên chiến trường, đây chính là đội quân chủ lực của lục quân Khánh Thị, một trong những phòng tuyến vững chắc nhất.

Nhưng quân đoàn Thú Nhân lại tầng tầng lớp lớp tiến lên giống như vô cùng vô tận.

Điều quan trọng là một số binh sĩ tinh nhuệ của đội quân chủ lực quân đoàn Thú Nhân lại còn được trang bị hỏa lực hạng nặng.

Những binh sĩ Thú Nhân này cao trung bình 2.2m, chúng có thể sử dụng những vũ khí do con người chế tạo, và những vũ khí này thậm chí không cần phải vận chuyện từ tây đại lục tới vì đã có Jindai Chomei và Kashima vận chuyển là đủ rồi.

Từng mảnh đạn lửa biến chiến trường thành biển lửa không thể dập tắt trong một thời gian dài.

Trong phút chốc, lục quân Khánh Thị dù vẫn được trang bị trang thiết bị hiện đại cũng không cách nào chiếm được ưu thế.

Lớp thứ nhất của phòng tuyến bắt đầu tan tác rồi đến lớp phòng tuyến thứ hai.

Lớp phòng tuyến thứ ba cũng đã tan tác…

Chỉ còn lại mỗi Lý Trường Thanh canh giữ lớp phòng tuyến cuối cùng.

Nếu lớp phòng tuyến này cũng bị đánh xuyên qua thì quân đoàn Thú Nhân kia sẽ san bằng vùng đất phía nam, thậm chí có thể hoàn thành bao vây những đội quân khác của Khánh Thị trong vòng 12 tiếng đồng hồ.

Lúc này, một thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm của Lý Trường Thanh đã hoàn toàn vỡ vụn, sắc mặt nàng tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi.

Nhưng nàng vẫn không tỏ ra yếu đuối, nàng lau đi máu ở khóe miệng, phân tích thế cục với vẻ bình tĩnh dị thường:

Tính sơ chúng ta đã tiêu diệt hơn 20.000 thú binh, nhưng trên chiến trường bây giờ vẫn còn có khoảng 70.000 đến 80.000 quân, điều này có nghĩa chúng ta đang đối mặt với một trong đội quân chủ lực của quân đoàn Thú Nhân.

Trước khi phá hủy vệ tinh, Khánh Thị dự đoán rằng quân đoàn Thú Nhân sẽ có khoảng 230.000 quân, nhưng sau đó đã có một số nô lệ bị biến thành thú binh nên bây giờ không ai biết được số lượng cụ thể của quân đoàn Thú Nhân là bao nhiêu.

Nhưng số lượng binh sĩ của quân đoàn Thú Nhân ở chiến tuyến A3 thật sự rất nhiều, nhiều một cách khác thường.


Chương 2998: Đoạn Đường Cuối 13

Lý Thúc người đầy bụi đất nhìn vào màn hình trong tay:

“Chúng ta đã chiến đấu suốt sáu tiếng đồng hồ với quân đoàn Thú Nhân, tính thời gian thì đã quá thời gian Thượng đế thị giác của Nhà Xem mệnh, tại sao đội quân chi viện vẫn chưa tới?”

Lý Trường Thanh nói tiếp:

“Đội quân chủ lực của hội Phụ Huynh đang ở chiến tuyến A1, những người còn lại của hội Phụ Huynh thì ở chiến tuyến A5…Có khả năng chúng ta không chờ được chi viện rồi.”

Đang nói thì một đội quân Thú Nhân bỗng xuất hiện ở phía sau lớp phòng tuyến cuối cùng.

Lục quân Khánh Thị đã đề phòng trước điều này, tây đại lục còn dư lực lượng điều động một đội quân Thú Nhân vây quanh hậu phương.

Vừa mang vác theo hỏa lực hạng nặng nhưng bọn thú binh vẫn có thể xuyên qua địa hình hiểm trở một cách dễ dàng, trèo đèo lội suối để đến tập kích bất ngờ phía sau Lý Trường Thanh.

Lý Thúc sắc mặt nặng nề nói:

“Hãy cho ta một đội quân cảm tử, ta có thể chống đỡ với chúng.”

Lý Trường Thanh lắc đầu:

“Vô ích thôi, hãy để ta gặp bộ chỉ huy.”

Bộ đàm được kết nối, Lý Trường Thanh hỏi:

“Phòng tuyến A3 sắp không cầm cự nổi nữa rồi, những viên đạn hạt nhân còn lại đâu, đạn ghen ghét, lười biếng, ngạo mạn, cái nào trong số đó được chôn giấu ở phòng tuyến A3? Có thể kích nổ rồi.”

Linh vừa cười vừa nói:

“Những người còn lại ở phòng tuyến đâu.”

Lý Trường Thanh cau mày:

“Ta không đùa với ngươi, đội quân chủ lực của quân đoàn Thú Nhân đang ở đây, chúng ta không canh giữ được nữa rồi, nếu đạn hạt nhân không được giấu ở đây thì hãy mau vận chuyển đến…trước khi chúng ta vẫn còn cầm cự được.”

Linh nói:

“Không có ba viên đạn hạt nhân đó.”

“Hả?”

Lý Trường Thanh nghi hoặc.

Linh nói:

“Ba quả bom hạt nhân đã được chế tạo xong.

Ta cũng đã từng đề nghị với phía núi Ngân Hạnh mai phục ở tiền tuyến nhưng lão gia tử của Khánh Thị đã từ chối.”

Lý Trường Thanh hỏi:

“Vì binh lính của Khánh Thị ở đây quá nhiều nên hắn không nỡ sao?”

Linh khẽ cười:

“Hắn trở nên không quyết đoán từ khi nào vậy? Hắn chỉ nói là không cần thiết thôi.”

“Không cần thiết?”

“Đúng, không cần đến nữa.”

Lý Trường Thanh sửng sốt, không cần nữa là có ý gì?

Nàng nhìn chiến trường tan hoang, phòng tuyến đầy lỗ hổng, nơi này sắp bị hạ gục hoàn toàn, đối phương lại nói không cần đạn hạt nhân?

Linh bình tĩnh nói:

“Các ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ và thành công dẫn dụ quân đoàn Thú Nhân đến phòng tuyến A3, vất vả rồi.”

Nói xong, bộ chỉ huy cắt đứt liên lạc.

Ngay sau đó, Lý Thúc hoảng sợ nói:

“Các ngươi nhìn kìa!”

Mọi người nhìn theo ánh mắt của hắn, chỉ thấy đám thú binh tập kích bất ngờ trên núi lần lượt bay xuống núi, một, một, hai…một trăm, hai trăm.

Những binh thú đó bay xuống bằng răng và móng vuốt, nhưng chúng không chủ động lao xuống mà ở góc khuất tầm nhìn sau sườn núi, dường như có thứ gì đó cực kỳ đáng sợ đang bẻ gãy xương của những con thú binh và sau đó hất tung chúng khỏi núi từ độ cao hàng trăm mét!

Đùng đùng đùng đùng!

Từng thú binh lần lượt văng xuống đất và phát ra những tiếng động nặng nề, tất cả chúng đều đã ngã xuống chết.

Dù là cấp A thì cũng không chịu nổi cú ngã như vậy!

“Chuyện gì đang xảy ra vậy, chúng đang tự sát sao?”

Lão Vạn thắc mắc.

“Không phải”

Lý Trường Thanh lẩm bẩm nói:

“Quân chi viện đến rồi!”

Ngay sau đó Cự Nhân cuồng phong đi đến bên vách núi, một tay túm lấy cổ của tên thú binh rồi nện vào ngực hắn, rống to:

“Gió!”

Trước đây Lý Thúc nghĩ rằng những binh thú rất cao to và đáng sợ, nhưng khi tên thú binh cao 2.2m nằm trong tay của Cự Nhân thì giống như những hình đồ chơi với kích thước vừa phải.

Sau trận chiến tiêu diệt Kashima ở phía bắc, hội Phụ Huynh từ biệt Cự Nhân, từ đó hội Phụ Huynh bắt đầu một cuộc hành trình mới và không biết gì về tung tích của tộc Cự Nhân.

Nhóm người Cự Nhân đáng sợ này đã biến mất trên bản đồ của mọi người, không ai biết rốt cuộc họ ở đâu, thậm chí mọi người đều đã quên bẵng họ đi.

Thế giới sụp đổ.

Người trở về mất phương hướng.

Mọi thứ vẫn còn kịp.

Trên núi có người hét lớn:

“Huyễn!”

(Thế giới đảo lộn, Cự Nhân!)

Lúc này, cuồng phong trượt xuống núi với tư thế phóng khoáng tự tại.

Loại lựu đạn pháo đường kính 40 ly này không phải ai cũng đều có thể sử dụng mà chính là loại lựu đạn pháo đường kính 150 các chuyên gia vũ khí của Khánh Thị thiết kế riêng cho họ.

Binh sĩ bình thường và dù là thú binh muốn sử dụng thứ này cũng phải dùng cơ giới binh vận chuyển, nhưng đám người Cự Nhân lại có thể cầm thứ này trên tay một cách dễ dàng.

Một súng lựu đạn mang theo 6 quả đạn nhưng khi ở trong tay Cự Nhân thì lại giống như một khẩu súng lục khổng lồ vô cùng đáng sợ.

Dù đã không kịp để Khánh Thị trang bị cho tất cả những Cự Nhân cấp bậc vũ khí loại này nhưng như thế cũng đủ rồi.

Sau khi 10.000 Cự Nhân xông xuống núi, họ căn bản không có ý định chảo hỏi đám người Lý Trường Thanh, cũng không định dựa vào phòng tuyến để phòng ngự, mà lại trực tiếp xông thẳng ra khỏi phòng tuyến bằng những khẩu lựu đạn riêng lẻ.

Chỉ cần bắn một lươt…


Chương 2999: Đoạn Đường Cuối 14

Quân đoàn Thú Nhân vốn hung mãnh như sông Hoàng Hà cuộn trào đó đã dừng tấn công…

Đám người Cự Nhân chưa đến một vạn, nhưng lại bất khả chiến bại.

Núi Ngân Hạnh sở dĩ muốn thay thế Phong Bạo Hạo không đơn giản chỉ vì hội Phụ Huynh, mà còn là vì đám người Cự Nhân này.

Công tước Phong Bạo thật sự không có nhiều sự lựa chọn, các quý tộc từ tây lục địa sau khi tiến vào đông đại lục thì trở nên có chút uể oải và họ tự mình chiến đấu để thu lại chiến lợi phẩm.

Đám vương thất muốn nhanh chóng kết thúc chiến tranh và đặt tham vọng hủy diệt đông đại lục trong vòng một tháng, nhưng trên đường tiến đến chiến trường tây nam, họ đã bị Khánh Thị tiêu diệt trước, xe tăng chủ lực cùng xe bọc thép đều không qua được.

Vì thế hắn lựa chọn kéo Khánh Thị về ngang hàng, chỉ cần trở về chiến tranh ở lục địa, từ bỏ không quân thì quân đoàn Thú Nhân chắc chắn sẽ giành thắng lợi.

Tuy nhiên, suy nghĩ của hắn và vị bên núi Ngân Hạnh lại trùng hợp giống nhau, chỉ cần tiêu diệt toàn bộ không quân ở tây đại lục thì thắng lợi nhất định thuộc về đông đại lục, vì thế nên hắn không quản mà bảo Khánh Nhất kích nổ Tham Lam.

Lúc này, 12.000 robot chiến đấu bị tiêu diệt đã trở thành một bước ngoặt trong sự thất bại của tây đại lục.

Lý Trường Thanh và những người khác trơ mắt nhìn những Cự Nhân mạnh mẽ và ồ ạt lao tới, điều đáng sợ nhất là những Cự Nhân lúc này khác với những Cự Nhân trước đây.

Lúc này những Cự Nhân đã đánh hụt súng lựu đạn.

Lý Thúc lo lắng nói:

“Lần công kích này tuy rằng hung mãnh, nhưng số lượng người Cự Nhân so với quân đoàn Thú Nhân vẫn còn ít hơn gấp tám lần, e rằng vẫn là một trận đấu gian nan.

Cuồng Phong đột nhiên giơ tay, trên chiến trường trăm ngọn lửa giống như lốc xoáy hướng về phía hắn lao tới, tạo thành một ngọn giáo lửa hướng lên trời!

“Gió!”

Những Cự Nhân cao như núi bước vài bước như một người ném lao và ném cây thương trong tay đi.

Ngọn giáo lửa rít lên dữ dội đâm xuyên qua những thú bình ở hàng trăm mét và giết chết hơn bốn mươi thú binh chỉ bằng một nhát! Dù quân đoàn Thú Nhân vẫn còn hơn 80.000 quân nhưng những Cự Nhân này thật sự quá đáng sợ.

Dù chỉ có hơn 300 quân cấp A trong số 10.000 Cự Nhân, nhưng vấn đề là định nghĩa về người khổng lồ cấp A và cấp B có một chút khác biệt so với con người sau khi tu hành Chuẩn Đề Pháp và Vạn Thần Lôi Ti.

Trong khoảng thời gian này, họ không đi đâu, toàn bộ đều làm theo căn dặn của Đại đương gia Khánh Trần ẩn náu ở Hắc Diệp Nguyên tu hành, có Phượng Vĩ Hoa mà họ cướp được từ hoàng thất Roosevelt đã giúp tốc độ tu hành nhanh lên vượt bậc.

Bây giờ Cuồng Phong chỉ vừa mới hoàn thành đại chu thiên, đạt đến cấp C của Nam Canh Thần lúc trước, thậm chí còn chưa tu thành khí mạch, nhưng sức mạnh bản thân đã gấp 6 lần người cấp A.

Mọi cử chỉ đều có thể hủy diệt thế giới.

Một binh thú lao tới trước mặt họ với răng và móng vuốt, Cuồng Phong cho một bạt tai, tên binh thú bị hủy diệt ngay lập tức.

Lão Vạn ở phía sau phòng tuyến ngẩn người:

“CMN…”

Lý Thúc:

“CMN…”

Tấm thuẫn đặc chế hợp kim vốn dĩ rất đáng sợ bị cướp lấy và cầm nó trong tay như một chiếc ghế dài nhỏ mà con người cầm khi đánh hội đồng, đập loảng xoảng vào đầu thú binh.

Lý Thúc sững sờ nói:

“Các ngươi từng thấy hổ chơi đùa với con thỏ nhỏ chưa? Bây giờ ta đang cảm thấy như vậy…”

Lão Vạn giật mình:

“Chẳng lẽ trong tương lai loài người sẽ bị Cự Nhân tiêu diệt sao?”

Những Cự Nhân hoành hành đúng vào lúc mối quan hệ giữa Lý Thị và Khánh Thị đang ở thế giằng co bế tắc, vì vậy Lý Thị lúc đó chỉ biết rằng một nhóm người Cự Nhân đã xuất hiện ở đông đại lục nhưng lại không biết tình hình cụ thể.

Lý Trường Thanh bình tĩnh giải thích:

“Yên tâm đi, Khánh Thị là chủ nhân của họ.”

Lý Thúc hít một hơi, làm sao sư phụ của hắn có thể thể hiện sự thống trị phi chủng tộc chứ?

Vào lúc này, tộc Cự Nhân với số lượng ít hơn so với quân đoàn Thú Nhân đang dần dần đẩy lùi tuyến phòng thủ với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Quân đoàn Thú Nhân không hề lùi bước trước sự đáng sợ của tộc Cự Nhân, chúng vẫn lao về phía trước mà không sợ chết…

Nhưng cũng vô ích!

Cuồng Phong luôn dẫn đầu, có lúc hắn nhảy cao mấy chục mét, khi rơi xuống có thể giẫm chết hai tên thú binh, giống như những viên đạn đại bác khổng lồ hình người.

Sau đó, những Cự Nhân cũng làm theo, từng người nhảy lên nhảy xuống như châu chấu bay trên trời, và khi họ rơi xuống, một số lượng lớn binh lính thú sẽ bị tiêu diệt.

Trước đó cũng chơi như vậy, vẫn là siêu cấp ngựa Mario giẫm cây nấm, giẫm rùa đen.

Các binh sĩ Khánh Thị ở sau phòng tuyến đều ngây người.

Mọi người gào khóc lao ra khỏi phòng tuyến và đi theo những Cự Nhân để cùng phản công, nhưng họ phát hiện ra rằng họ không thể theo kịp tốc độ của những Cự Nhân đang tiến lên tiền tuyến.


Chương 3000: Đoạn Đường Cuối 15

Lý Trường Thanh thở dài:

“Thời thế thay đổi quá nhanh, một năm trước đội quân chiến đấu chỉ là tiểu chiến, tiến vào 70 km chiến tuyến của đối phương đã coi là lợi hại.

Cái gọi là tiến công chớp nhoáng chẳng qua chỉ là một ngày tập kích 300 km mà thôi.”

Tuy nhiên, trong thời đại của Khánh Trần và những người khác, tiến công chớp nhoáng thật sự đã trở thành một giây trước họ vẫn còn đang ăn lẩu thì giây tiếp theo họ đã đi qua Mật Thược Chi Môn rồi xuyên qua hơn 2.000 km để giết cả nhà Kashima.

Một năm trước, mỗi phe đều phải tiêu tốn rất nhiều tiền mới có thể bồi dưỡng một binh đoàn gen cấp B trung bình.

Tuy nhiên, trong thời đại của hội Phụ Huynh, chỉ mới một ngày mà đã có thể thăng cấp hơn 40.000 người tu hành cấp A.

Bây giờ những Cự Nhân đã tham gia trận chiến, ngay cả quân đoàn Thú Nhân cũng không thể hiểu được những đột phá đáng sợ này.

Nền văn minh nhân loại sẽ luôn trải qua một sự biến đổi đột ngột thông qua một người nào đó sau hàng trăm năm chuyển đổi đều đặn, ví dụ như các nhà khoa học trong thời đại Cách mạng Công nghiệp, từ xe ngựa kéo đến đường sắt cao tốc và máy bay, và cũng chỉ mất nhiều hơn một trăm năm..

Ví dụ như Khánh Trần của hiện tại, sự xuất hiện của họ đã mang thế giới hiện tại đến gần hơn với thế giới thần thoại huyền thoại!

Tuy nhiên vào lúc này, một Cự Nhân vọt tới nhưng lại phát hiện nơi hắn sắp rơi xuống có một lão giả choàng áo bào đen đang chờ hắn rơi xuống.

Đối phương đã lấy ra một thanh trường kiếm màu vàng từ trong tay áo của mình!

Cự Nhân cố gắng hết sức để thay đổi vị trí trong không trung, nhưng góc độ của thanh trường kiếm vàng quá khó đoán và nó đã cắt đứt đầu của Cự Nhân.

Cái đầu khổng lồ vẫn lăn trên mặt đất, nhưng con quái vật già Người Xem Mệnh đã lui về đội quân Thú Nhân với khuôn mặt không chút biểu cảm.

Cùng lúc đó, một con quái vật già Người Xem Mệnh khác từ hướng khác bất ngờ xuất hiện, chặt đầu một Cự Nhân dưới lưỡi rìu!

Những Cự Nhân chưa kịp phản ứng thì lão quái vật già Người Xem Mệnh đã xuất hiện ở một nơi khác, tay cầm một thanh trường kiếm màu vàng tiếp tục chặt đầu một Cự Nhân!

Sự điên cuồng của Cự Nhân lần đầu tiên tạm dừng trong chốc lát chỉ vì chiêu thức của hai lão quái vật quá quỷ dị khiến người khác khó đề phòng!

Hơn nữa, dù bây giờ những Cự Nhan đã tu hành nhưng thời gian tu luyện vẫn còn ngắn, hoàn toàn không có bước đột phá của Bán Thần.

Nếu một chọi một với hai lão quái vật này thì chúng chắc chắn sẽ chết!

Không chỉ như vậy, trong đội quân này còn có mấy cao thủ Người Xem Mệnh cấp A đang chờ cơ hội ra tay sát hại.

Dù không nhanh và mạnh bằng Cự Nhân nhưng tốc độ tiêu diệt Cự Nhân của họ cực kỳ nhanh và họ luôn có thể xuất hiện ở những nơi thâm hiểm nhất!

Nhưng làn sóng điên cuồng của Cự Nhân chỉ tạm dừng một chút rồi sau đó tiếp tục điên cuồng đẩy lùi quân địch, quân đoàn Thú Nhân có thể gan dạ không sợ chết thì họ cũng có thể.

Trong số những Cự Nhân, Cự Nhân tiên tri hét lớn:

“Yên lặng!”

(Các Cự Nhân, chúng ta đã lang thang trong Cấm Kỵ Chi Sâm hai trăm năm, và giờ cuối cùng đã đến lúc báo thù.

Đừng sợ chết, linh hồn của ngươi và ta sẽ vượt qua Cấm Đoạn Chi Hải và bay qua những thành phố nhộn nhịp của loài người, trở về Hắc Diệp Nguyên yên tĩnh, trở về với quê hương của chúng ta!)

Nhà tiên tri vừa nói xong, những Cự Nhân lại điên cuồng xông lên, hơn 300 Cự Nhân đã xông lên phía trước!

Càng khó tin hơn là hơn 300 Cự Nhân này còn có thể phóng điện!

Trong nháy mắt, trên bầu trời sấm sét lóe lên, tia chớp nối thành một mảnh rơi vào đám quân đoàn Thú Nhân trong đó có một tên Người Xem Mệnh cấp A khiến hắn bị giật chết!

Lý Thúc khiếp sợ nói:

“Đây là…?”

Lý Trường Thanh giải thích:

“Khánh Trần đã truyền lại Vạn Thần Lôi Ti mà hắn tìm thấy cho tộc Cự Nhân, và tộc Cự Nhân đã chọn ra 300 Cự Nhân tinh nhuệ nhất để tu luyện thuật đó.”

Những Cự Nhân không chỉ sức lực vô biên mà còn có thể phóng ra sấm sét, thật đáng sợ?

Lý Thúc nhìn từ xa, hắn thề rằng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt của quân đoàn Thú Nhân, những thú binh này rõ ràng đã bị điều khiển bởi vật cấm kỵ, nhưng chúng lại cảm thấy sợ hãi.

Lý Trường Thanh thở dài:

“Nhưng chênh lệch số lượng giữa Cự Nhân và quân đoàn Thú Nhân vẫn còn quá lớn, các ngươi có để ý không, quân đoàn Thú Nhân đang thu nhỏ đội hình, người khống chế chúng cũng không có ý định tiếp tục đối đầu với những Cự Nhân mà lại muốn làm tiêu hao sức lực của Cự Nhân để lão quái vật Người Xem Mệnh có thể dựa vào quân đoàn Thú Nhân mà tấn công.”

Lão Vạn gật đầu:

“Tổng cộng chỉ có 10.000 Cự Nhân và bây giờ một số người trong số họ đã bị giết.

Dù lão quái vật Người Xem Mệnh một lần chỉ thua hai ba người thì vẫn có thể từ từ nuốt chửng những Cự Nhân.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box