[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 30 : Bạn Học Mới (c291-c300)
❮ sautiếp ❯Chương 291: Bạn Học Mới
Một tiểu thư giàu có như vậy lại bị giết ở thế giới trong.
Người bình thường cảm thấy sợ hãi nhưng những người này lại cho rằng đó là kích thích.
Đó là một thế giới có thể kích thích adrenalin của mọi người!
Lúc này, Khánh Trần gặp lại Nam Canh Thần.
Đối phương đi lại gần hắn sau đó dương dương đắc ý nói:
“Trần ca, tất cả họ đều đến vì Lưu Đức Trụ, chỉ sợ họ không ngờ người thật sự có quyền lực căn bản không ở trong cái lớp đó mà ở lớp bên cạnh!”
Sắc mặt Nam Canh Thần vô cùng hưng phấn, loại cảm giác tất cả mọi người không biết chỉ có ta biết thật là khó nói thành lời.
Khánh Trần nhìn hắn một cái:
“Đừng đắc ý vội, rất nguy hiểm.”
“Trần ca yên tâm, ta sẽ không tiết lộ bí mật!”
Nam Canh Thần lại liếc mắt nhìn vào trong lớp 11 ban 4, tự nhủ mình mới là người ôm được bắp đùi a.
Lúc hắn quay lại lớp học của mình, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân trong phòng học bỗng quay đầu cười với Khánh Trần:
“Xin chào bạn học, sau này chúng ta sẽ có nhiều thời gian tiếp xúc với nhau hơn.”
Khánh Trần có chút ngoài ý muốn:
“Sao hai người lại ở lớp này?”
Hồ Tiểu Ngưu cười:
“Chắc ngươi cũng nhìn tình trạng lớp bên rồi, bên đó đông người quá, đêm hôm qua hai chúng ta đã xin phép đổi sang lớp các ngươi.
Ngươi cũng biết chúng ta là người du hành, bản thân cũng vì Lưu Đức Trụ mà tới.
Nhưng bây giờ có quá nhiều người vây quanh hắn, chúng ta ở bên kia cũng không làm được gì, không bằng bỏ ý nghĩ muốn nhờ vào người khác, tự mình tìm cách xoay sở còn hơn.”
Hồ Tiểu Ngưu nói rất thản nhiên, cũng rất thẳng thắn.
Họ đã làm quen được với Lưu Đức Trụ, cũng từng giao dịch với nhau, từng để lại ấn tượng với người lãnh đạo phía sau Lưu Đức Trụ, có những thứ này là đủ rồi.
Lúc này, việc hắn muốn làm không phải là tiếp cận Lưu Đức Trụ mà đề cao giá trị bản thân, chỉ như vậy hắn mới có tư cách để giao dịch tiếp.
Hồ Tiểu Ngưu từng suy đoán thông qua hành vi và logic của người phía sau màn, đối phương vừa khiêm tốn lại cẩn thận, vừa cơ trí tỉnh táo lại quyết đoán.
Loại người này chắc chắn sẽ chướng mắt đám thiếu gia ăn chơi kia.
Nếu hắn chơi cùng đám thiếu gia nhà giàu mới nổi, chỉ sợ ngược lại sẽ mất đi giá trị trong mắt người sau màn.
Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân nguyện ý quên đi gia thế của mình, kết bạn với các bạn học, hoà mình với họ, nhưng bọn hắn cũng có sự kiêu ngạo của riêng mình.
Lúc này, Trương Thiên Chân bổ sung thêm:
“Với lại, lớp bên cạnh cũng quá chật…”
Sắc mặt Nam Canh Thần vô cùng cổ quái, hắn thầm tự nhủ, các ngươi làm chuyện này mà có thể đi đến gần người sau màn hơn…thật là trâu bò.
Hai người đang dọn dẹp bàn của mình, là hai cái bàn lúc trước Vương Vân và Bạch Uyển Nhi từng ngồi, không cần chuyển bàn mới tới.
Cuối cùng bốn cái bàn theo thứ tự là Nam Canh Thần, Khánh Trần, Trương Thiên Chân, Hồ Tiểu Ngưu xếp thành một hàng.
Nam Canh Thần bỗng nhiên có cảm giác: Chẳng lẽ họ nhằm vào Khánh Trần và mình, họ phát hiện ra gì rồi sao?
Sau một lúc, giáo viên chủ nhiệm Điền Hải Long đi vào lớp.
Phía sau hắn còn đi theo một cô gái có dáng người cực cao gầy, hai tay đối phương nhét trong túi áo hoodie, sắc mặt rất bình tĩnh.
Trước khi vào cửa đối phương đội mũ nhưng sau khi tiến vào thì đã bỏ xuống, một bộ tóc dài vừa đen vừa mượt rũ xuống sau lưng.
Trên mặt trái xoan tiêu chuẩn kia ẩn giấu một loại khí thế bí ẩn.
Điền Hải Long đứng trên bục giảng nói:
“Các bạn học, đây là học sinh mới chuyển tới lớp chúng ta.
Vị bạn học này tên là…”
Thầy giáo vẫn đang giới thiệu trên bục, ở phía dưới, khuôn mặt Khánh Trần không thay đổi đánh giá cô gái kia, thầy giáo nói gì hắn cũng không để ý, vì hắn đã từng gặp cô gái này.
Đây là người đã từng giúp hắn giải quyết tên côn đồ trên núi Lão Quân.
Khánh Trần đang nhớ lại mọi chuyện xảy ra ở bãi đậu xe đêm hôm đó, hắn đang so sánh khuôn mặt cô gái trong ký ức với cô gái trên bục.
Hắn thậm chí vẫn còn nhớ, lúc đó cô gái này đã giơ lên bàn tay, dùng trọng lực đè xuống tên côn đồ làm hắn phải quỳ xuống, sắc mặt dưới mũ trùm trong bóng tối đêm hôm ấy cũng bình tĩnh như bây giờ.
Nhưng lúc Khánh Trần đang quan sát, ánh mắt của cô gái kia cũng quét qua Khánh Trần.
Ánh mắt cô gái lướt qua người Khánh Trần, rơi vào trên người Trương Thiên Chân, sau đó rất nhanh lại quay sang nhìn Khánh Trần.
Trong ánh mắt có một chút nghi hoặc.
Nàng chăm chú đánh giá.
Thay vì nói dò xét còn không bằng nói là quan sát kĩ từng chi tiết một.
Cho đến khi Điền Hải Long nói:
“Xin mời bạn học mới tự giới thiệu một chút về bản thân.”
Cô gái kia nhìn về phía Khánh Trần nói:
“Mọi người có thể gọi ta là Ương Ương, cảm ơn.”
Khánh Trần phát hiện hai người Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân đều kinh ngạc nhìn cô gái kia, hắn quay đầu hỏi:
“Các ngươi quen biết sao?”
Chương 292: Ương Ương
Trương Thiên Chân giải thích:
“Gia đình chúng ta có quen biết nên chúng ta đã quen nhau từ nhỏ.
Nàng là nhân vật truyền kì trong trường cấp ba ở Hải thành.
Các ngươi có từng xem một video…Nội dung là có một cô bé mười tuổi người ngoại quốc đang cầm súng nhắm bắn rừng cây, gọn gàng linh hoạt lắp súng, đổi hộp đạn, mỗi phát súng đều trúng hồng tâm… Lúc chúng ta còn bé đã từng ra nước ngoài săn bắn với bố mẹ, nàng còn hung hãn hơn so với cô bé kia…”
Khánh Trần ngây ngẩn cả người, hắn đã từng xem video kia, nhưng hắn không nghĩ tới trong nước cũng có cô gái hung hãn như thế.
Hồ Tiểu Ngưu bổ sung thêm:
“Lúc Ương Ương mười sáu tuổi đã từng điều khiển du thuyền vượt qua Ấn Độ Dương một mình, ở trên biển từng gặp phải cướp biển.
Cha ta nói lần đó nàng dùng súng tự động giết ba tên cướp biển cách hơn một trăm mét, sau đó còn đánh lui hải tặc.”
Hai người Khánh Trần và Nam Canh Thần quay ra nhìn nhau, đối với những học sinh ở thành phố nhỏ như bọn họ mà nói, sự tích này nghe như truyền thuyết vậy.
Lúc này, Ương Ương đi xuống từ trên bục giảng, nàng đứng trước bàn của Trương Thiên Chân, im lặng nhìn đối phương.
Một giây, hai giây, ba giây…
Trương Thiên Chân sợ hãi thu dọn sách vở rồi đứng dậy, nhường vị trí cho nàng.
…
Trong mắt các bạn học, Trương Thiên Chân và Hồ Tiểu Ngưu vừa đẹp trai lại giàu có.
Lúc mọi người đến bệnh viện thăm họ có thể nhìn thấy cảnh hoành tráng như trên phim.
Vệ sĩ bảo vệ ngoài cửa vô cùng chuyên nghiệp, đội ngũ y bác sĩ chuyên phụ trách việc chữa bệnh của hai người cũng chuyên nghiệp nốt.
Tất cả những đãi ngộ này không phải chỉ cần giàu là được hưởng.
Nhưng mà chính những công tử này, mỗi khi bị Ương Ương bình tĩnh nhìn lại không thể giữ nổi khí thế lúc đầu nữa….
Trương Thiên Chân vừa thu dọn đồ đạc vừa nói thầm:
“Chỉ biết bắt nạt ta, sao ngươi không đi bắt nạt Tiểu Ngưu đi, bộ ta dễ bắt nạt lắm sao!”
Ương Ương liếc mắt nhìn hắn:
“Lại muốn bị đánh?”
Trương Thiên Chân lập tức ngậm miệng, thành thành thật thật chuyển chỗ.
Từ nhỏ họ đã học trong trường tư nhân, nam sinh lúc nhỏ đều hay ngứa tay: Thích cầm bút chì chọc chọc phía sau lưng, thích kéo bím tóc đuôi ngựa của các bạn nữ.
Chỉ biết dùng mấy cách vụng về này để thu hút sự chú ý của các bạn nữ nhưng lại khiến bạn nữ cảm thấy rất phiền.
Nhưng mấy chuyện như thế này không bao giờ tồn tại trên người Ương Ương, vì khi cô nàng này ngứa tay sẽ tìm người đánh nhau.
Cô nàng ngồi xuống vị trí giữa Khánh Trần và Hồ Tiểu Ngưu, Hồ Tiểu Ngưu nhỏ giọng hỏi:
“Ương Ương, ngươi có biết chuyện của Vương Vân không?”
“Có.”
Ương Ương gật đầu:
“Chuyện của các ngươi nổi tiếng như vậy, muốn không biết cũng không được.
Nhưng chuyện này cũng không trách được người khác, thân thiết với những người có vấn đề, xảy ra vấn đề cũng là bình thường.”
Tiếng chuông vào học vang lên, Hồ Tiểu Ngưu thở dài một tiếng rồi không nói thêm gì nữa.
Khánh Trần và Nam Canh Thần quay sang nhìn nhau, họ phát hiện trong đám Hồ Tiểu Ngưu, có vẻ vị Ương Ương này có địa vị cực cao.
Nhưng, Khánh Trần nghĩ mãi không hiểu, tại sao đối phương lại ngồi cạnh mình.
Vì nhận ra hắn?
Ban đầu, rõ ràng cô nàng này không để ý đến hắn, ánh mắt chỉ lướt qua hắn một lượt, nhưng bây giờ thì khác.
Xem ra, ngay ban đầu đối phương không nhận ra hắn, nhưng giờ nhất định đã nghi ngờ gì đó.
Tiết thứ nhất tiết tiếng Anh, cô nàng tên là Ương Ương này không thèm ngẩng lên một lần, cứ tô tô vẽ vẽ cái gì đó.
Trong lúc sắp tan học, cô bỗng nhiên cầm một tờ giấy bí mật truyền cho Khánh Trần.
Hai người Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân yên lặng chú ý đến, khi nhìn thấy động tác này đều ngây ngẩn cả người.
Chuyện gì vừa xảy ra vậy, Ương Ương viết tờ giấy nhỏ cho nam sinh? Hai người họ không nhìn nhầm chứ?
Theo ấn tượng của họ về cô nàng này, đối phương đánh Khánh Trần thì họ cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Nhưng họ tuyệt đối không bao giờ nghĩ đến nàng sẽ đưa tờ giấy nhỏ!
Nếu để các học sinh trong trường cấp ba Hải thành biết việc này, họ chắc chắn cũng không tin đâu!
Trương Thiên Chân viết cho Hồ Tiểu Ngưu một tờ giấy nhỏ:
“Không phải Ương Ương vì bạn học Khánh Trần kia mà tới đấy chứ?”
Hồ Tiểu Ngưu lắc đầu:
“Theo quan sát của ta, nàng cũng không biết Khánh Trần, cũng không biết Khánh Trần ở chỗ này.”
“Có phải là vì Khánh Trần khá đẹp trai nên mới truyền giấy cho hắn.”
“Ngươi nói gì vậy, Ương Ương không phải đứa mê trai! Chắc chắn nàng có lý do của mình!”
Trong lúc hai thiếu gia đang nòi chuyện.
Ở bên cạnh, Khánh Trần lặng yên nhìn tờ giấy trước mặt viết: Ta biết ngươi nhận ra ta.
Hắn nghĩ một lúc rồi viết lên tờ giấy: Bạn học, ngươi có ý gì.
Cô nàng bình tĩnh viết: Ta cũng nhận ra ngươi.
Thật bất ngờ.
Quả nhiên đối phương nhận ra hắn.
Cô nàng nghiêng mặt, nghiêm túc nhìn chằm chằm nửa mặt của Khánh Trần, chờ đợi câu trả lời của hắn.
Chương 293: Nhận Nhầm Người
Ánh mắt kia vô cùng sắc bén, như đang quan sát tất cả chi tiết trên khuôn mặt Khánh Trần, ánh mắt này như có động vật nguy hiểm nào đó đang nhìn chằm chằm vào hắn.
Khánh Trần trả lời một câu: Bạn học, chắc ngươi nhận nhầm người rồi.
Hắn không tin đối phương chắc chắn trăm phần trăm, xác suất lớn nhất là đang lừa mình.
Ương Ương lại viết: Ngươi chính là sát thủ trên núi Lão Quân đêm hôm ấy, dù ngươi thay đổi kiểu tóc, nhưng ánh mắt rất giống, điều này ta không nhận sai được.
Khánh Trần trả lời: Bạn học, ngươi nhận nhầm người thật.
Lúc này, Ương Ương không nói nhảm nữa.
Nàng rút ra một bức tranh phác hoạ từ trong cuốn sách của mình, đặt trước mặt Khánh Trần.
Khánh Trần nhìn bức tranh đơn giản trước mặt, đường nét đậm nhạt cực kì rõ ràng, hóa ra lúc trước cô nàng này tô tô vẽ vẽ, là vẽ hắn!
bức tranh kia chỉ vẽ nửa khuôn mặt của Khánh Trần, ánh mắt sinh động như thật.
Ương Ương viết: Đêm hôm đó là lần đầu tiên ngươi giết người.
Nếu như là lần đầu tiên, vậy ngươi mạnh hơn ta nhiều.
Khánh Trần nhìn bức tranh trước mặt, hắn trên tranh vô cùng luộm thuộm, tóc tai rối bời, trên mặt cũng có vết bẩn.
Nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định và cố chấp.
Đằng đằng sát khí.
Hắn cảm thấy, nếu đêm đó hắn soi gương, mình trong gương nhất định giống y đúc bức tranh này.
Chẳng lẽ cô nàng này cũng có khả năng nhìn một lần là không quên?
Không chỉ Khánh Trần có cảm giác này, Nam Canh Thần ở bên cạnh cũng len lén liếc đến bức tranh, như nhớ lại tất cả mọi chuyện đêm hôm ấy.
Bọn côn đồ hung hãn, ánh lửa ngập trời, tiếng gào thét.
Lúc hắn gặp nguy hiểm nhất, là Khánh Trần cứu hắn.
Dù đã qua nhiều ngày, Nam Canh Thần sắp quên mất mọi chuyện xảy ra đêm đó.
Nhưng bức tranh phác hoạ này vô cùng thần kì, nó có thể lôi hắn trở lại đêm hôm đó.
Ương Ương thấy hắn không nói lời nào, lại viết một tờ giấy:
“Ta đã vẽ tranh mười hai năm, am hiểu nhất là vè chi tiết trên khuôn mặt.
Thomas Lawrence là một trong những hoạ sĩ mà ta thích nhất, đôi mắt và biểu cảm trên khuôn mặt của ngươi lúc ấy đặc biệt như vậy, ta nhìn một lần tuyệt đối không quên.
Ta tin tưởng bản thân, ngươi không cần phủ nhận nữa.”
Khánh Trần biết Thomas Lawrence, người này từng là viện trưởng Học viện nghệ thuật Hoàng gia Anh, một trong những hoạ sĩ nổi tiếng nhất về vẽ tranh chân dung.
Hắn hiểu, dù cô nàng này không có khả năng nhìn một lần không quên như mình, nhưng đối phương lại luyện tập khả năng vẽ chân dung quanh năm.
Như những người vẽ chân dung dạo ở ven đường, họ có thể nhanh chóng vẽ được đặc điểm khuôn mặt khách hàng trên giấy.
Khánh Trần nghĩ một lúc lại viết lên tờ giấy:
“Bạn học, ngươi nhận sai người rồi.”
Ương Ương liếc mắt nhìn hắn, không nói thêm gì nữa.
Trên thực tế, Khánh Trần biết đối phương không sai nhưng hắn không thể thừa nhận.
Hắn kẹp bức phác họa vào trong sách, sau đó cẩn thận từng li từng tí xé nát tờ giấy đầy chữ, bảo đảm không ai có thể ghép lại được.
Hồ Tiểu Ngưu nhìn mọi chuyện, dù hắn thấy không rõ trên tờ giấy viết gì nhưng hắn biết trên đó viết rất nhiều chữ lít nha lít nhít.
Giờ phút này, ngay cả hắn cũng đang nghi ngờ: Có phải Ương Ương vì bạn học Khánh Trần mới tới đây không?
Nhưng thứ Khánh Trần đang nghĩ tới là, xem ra biện pháp che mặt này không dùng được nữa, phải đổi sang mặt nạ mới được.
Nếu không lần sau gặp phải người vẽ chân dung chuyên nghiệp, hắn sẽ bị phát hiện ra mất!
Chờ chút, tại sao cô nàng tên là Ương Ương này lại chuyển đến đây?
Đầu tiên, nàng hoàn toàn không cần ôm đùi Lưu Đức Trụ giống những người khác.
Bởi vì siêu phàm giả đã có con đường của mình.
Thứ hai, cô nàng này cũng không phải đến đến đây để tìm Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân, ít nhất hai vị kia cũng không biết chuyện này.
Hơn nữa, cô nàng này cũng không phải vì mình mà đến, sau khi đối phương đến nơi này, mới phát hiện mình cũng ở đây.
Trước mắt xem ra, việc đối phương đến lớp này chỉ là trùng hợp.
Nhưng Khánh Trần nghi đối phương đến chuyển tới đây vì mục đích khác hoặc mục tiêu khác.
Lúc này, ngoài hành lang vang vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Một giáo viên của phòng giáo vụ đi vào cửa phòng học:
“Sau khi tan học, các học sinh đến hội trường tập hợp.
Dạo gần đây đang có dịch virus viêm gan B.
Hôm nay nhà trường tổ chức kiểm tra sức khoẻ miễn phí cho các bạn học sinh.
Chương trình học buổi sáng được tạm dừng, mọi người nhanh chóng tập trung.”
Nam Canh Thần đột nhiên ngơ ngẩn, hắn ngay lập tức muốn nhìn về phía Khánh Trần, nhưng may mắn nhịn được.
Hắn có thể cảm giác được, lần kiểm tra sức khoẻ này không đơn giản!
Quốc gia quy định viêm gan B là một trong những bệnh dễ truyền nhiễm, xét nghiệm không đảm bảo rất dễ lây lan.
Nhưng vấn đề là, ai cũng chưa thấy lần kiểm tra sức khoẻ nào được tổ chức vội vàng như vậy, thậm chí còn không có người thông báo trước là không được ăn bữa sáng.
Tất cả mọi thứ đều rất vội vàng.
Chương 294: Buổi Kiểm Tra
anhbin82: Dạ, đầu tháng 7 sẽ có sự kiện bạo chương.
Cám ơn bạn đã ủng hộ ạ. ^^
Mọi người trong lớp học nháo nhào lên, không ai quan tâm việc kiểm tra sức khoẻ này để làm gì, chỉ cần không phải học nữa mọi người đều rất vui.
Ương Ương thừa cơ hội này nhỏ giọng nói với Khánh Trần:
“Chắc chuyện này là vì tìm ngươi đấy, những thứ còn sót lại trong vụ đó cũng chỉ có vết máu ngươi lưu lại trên núi Lão Quân thôi.
Không cần cầu may, ta đề nghị ngươi nên kiếm cớ trốn trước đi.”
Trừ Khánh Trần, những người khác đương nhiên cũng để lại vết máu.
Nhưng những những người để lại vết máu kia hoặc là chết rồi, hoặc bị Côn Luân tìm được.
Những lời Ương Ương nói có nghĩa, vết máu mà Côn Luân tìm được, chỉ có vết máu của Khánh Trần là không biết của ai.
Khánh Trần kinh ngạc nhìn đối phương, hắn không ngờ đối phương sẽ khuyên mình trốn.
Hắn nghĩ một lúc rồi kiên trì nói:
“Bạn học, ngươi nhận nhầm người thật rồi.”
Tiếng chuông tan học vang lên, Khánh Trần vỗ bả vai Nam Canh Thần, hai người cùng đi về phía hội trường ở tầng dưới.
Không có chút lo lắng nào, cũng không có chút do dự nào.
Lần này đến phiên Ương Ương kinh ngạc, nàng nhìn bóng lưng Khánh Trần rồi nghĩ, chẳng lẽ nàng nhận nhầm người thật? Nếu không thì vì sao thiếu niên này lại không lo gì cả?
Hoặc là nói, thiếu niên này đã có thủ đoạn để không bị phát hiện ra?
….
Hồ Tiểu Ngưu nhìn thoáng qua bóng lưng Khánh Trần, sau đó nhìn về phía Ương Ương:
“Hắn có vấn đề gì sao?”
Ương Ương nhìn hắn một cái:
“Chuyện này ngươi không cần biết, chú ý đừng chọc hắn là được.”
Hai người Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân ngạc nhiên nhìn nhau.
Có phải họ đã bỏ qua chuyện gì vô cùng quan trọng?
Vì sao Ương Ương lại nhắc nhở họ không được động vào Khánh Trần, chẳng lẽ hắn cũng là một tên yêu nghiệt?
Họ nhìn về phía Ương Ương, nhưng cô nàng cũng không định giải thích cho họ.
Trên thực tế, trong đêm hôm đó, từ khi khách sạn bốc cháy, Ương Ương đã chạy tới hiện trường.
Khi đó nàng đợi thời cơ giết đám côn đồ, nhưng còn chưa kịp ra tay đã có một thiếu niên đi ra từ phía sau.
Ương Ương tận mắt thấy Khánh Trần mặt không thay đổi, dùng dao găm chuẩn xác đâm vào lá lách từ phía sau một tên.
Còn có, kỹ thuật bắn súng của đối phương cũng rất kỳ quái.
Tõ ràng ngay cả tư thế cầm súng của thiếu niên này cũng không đúng tiêu chuẩn, phát súng đầu tiên cũng bắn trượt, nhưng phát súng thứ hai lại có thể bắn trúng mục tiêu!
Máu đỏ, súng ống, thiếu niên.
Giống như là một bức họa hoàn mỹ.
Một phút này, nàng phát hiện thiếu niên không có chút vội vàng hay bối rối nào.
Trong tình huống như vậy, đối phương lại có thể loại bỏ tất cả những biểu cảm của con người, trở thành một cỗ máy giết người lạnh băng.
Sau đó, nàng lại nhìn thấy bộ máy giết người kia, bộc phát dũng khí và sát khí vô cùng kinh khủng.
Loại cảm giác này rất kì quái, đến nỗi nàng đứng ngẩn người đằng sau thiếu niên, lặng yên thưởng thức nghệ thuật giết người mà quên mất ra tay.
Ương Ương nhớ lại, thật ra trước kia nàng từng bị ép phải giết người khi đi ngang qua Ấn Độ Dương, lúc cướp biển đến, nếu nàng không giết người, người bị giết sẽ là nàng.
Với lại, nếu nàng bị bắt làm tù binh, những gì đối phương làm còn tàn nhẫn hơn so với giết người nhiều.
Từ đó về sau, nàng cũng không tiếp tục giết người, chỉ đập vụn đầu gối của bọn côn đồ ở trong bãi đậu xe mà thôi.
Nhưng Khánh Trần khác nàng, đêm đó Khánh Trần là thợ săn, chủ động tìm kiếm con mồi của mình.
Nàng nhớ lại những dấu chân máu trên mặt đất, nhớ lại sự mạnh mẽ và lạnh lùng trong đêm hôm đó của đối phương.
Ấn tượng đầu tiên của Ương Ương chính là: Thiếu niên này rất nguy hiểm.
Cho nên Ương Ương mới nhắc nhở Hồ Tiểu Ngưu không nên trêu chọc loại người nguy hiểm như thế này.
Lúc xuống tầng, Nam Canh Thần nhỏ giọng thầm thì bên cạnh Khánh Trần:
“Trần ca, ta đã thấy tranh phác hoạ của học sinh chuyển trường kia.
Có phải nàng ta đã phát hiện ra thân phận của ngươi? Lúc đó nàng ở đâu, sao ta chưa từng gặp bao giờ.”
Khánh Trần liếc mắt nhìn hắn:
“Sau này sẽ nói ngươi biết.”
“Được thôi.”
Nam Canh Thần gật gật đầu:
“Trần ca, ngươi có thể đưa cho ta bức phác hoạ kia không.
Ta sẽ mang về nhà lồng khung làm kỉ niệm.
Tay nghề vẽ tranh của cô nàng này thật tốt, lúc ta xem bức phác hoạ kia, lập tức nhớ lại chuyện đêm hôm đó.”
Khánh Trần bất đắc dĩ nói:
“Có muốn đốt thêm chút hương cho ta không?”
“Khụ khụ, ta không có ý đó.”
Nam Canh Thần nói:
“Lại nói, Trần ca, ta cảm thấy cô nàng kia rất xinh đẹp, có phải nàng có ý đối với ngươi nên mới ngồi cạnh ngươi không? Hai ngươi….”
Sau khi nghe hắn nói, Khánh Trần quay sang chăm chú nhìn đối phương:
“Nói xấu sau lưng một cô nàng không phải là một thói quen tốt.”
“Biết rồi.”
Nam Canh Thần khiêm tốn nhận sai:
“Nhưng mà Trần ca, ngươi bị lấy máu xét nghiệm có sao không? Thật xin lỗi, là ta làm liên lụy đến ngươi.”
“Đây không phải là chuyện liên lụy hay không.”
Chương 295: Xét Nghiệm
Thứ bảy mà vẫn lên chương là quá năng suất luôn.
Các bạn còn hemz mau thưởng KP cho Bửu đi nè!
Khánh Trần nhớ lại những chuyện xảy ra đêm đó:
“Ban đầu là vì cứu ngươi, nhưng sau đó thì thay đổi.”
“Vì sao lại thay đổi?”
“Vì có một số việc nhất định phải làm.”
Trên hội trường, mười lều vải màu trắng không biết được dựng lên từ bao giờ.
Trước mỗi lều đều để một cái bàn, bác sĩ và y tá mặc áo blu trắng ngồi bên cạnh bàn, cồn khủ trùng, ngoáy tai, ống nghiệm đựng máu và các dụng cụ y tế khác cũng đã được chuẩn bị xong.
Khánh Trần nhìn sang bên cạnh, thình lình phát hiện Tiểu Ưng, người đã từng bị tai nạn xe trên đường Hành Thự viện số 4 đang mặc áo blu trắng đứng đó….
Ngược lại hắn không nhìn thấy Lộ Viễn, không biết vị đội trưởng Lộ này lại bận bịu gì nữa .
Trên hội trường, thứ làm mọi người chú ý nhất không phải những cái lều vải màu trắng này, mà là Lưu Đức Trụ.
Phải có hơn ba mươi tên công tử đang vây quanh người hắn, mọi người hi hi ha ha nhìn các bạn học trên hội trường, biểu cảm trên mặt mới lạ như lần đầu về nông thôn.
Khánh Trần nhìn mọi chuyện cũng không thấy lạ lùng, hắn không cảm thấy nơi này có khách hàng tiềm năng nào.
Bây giờ hắn đã chính thức thăng cấp lên thành Kỵ Sĩ, lại có nhân vật như Lý Thúc Đồng làm sư phụ nên cũng có tư cách chọn lựa khách hàng….
Cách đó không xa, Ương Ương yên lặng nhìn mọi người, hai người Khánh Trần và Nam Canh Thần cũng đứng trong đội ngũ, nhìn qua cực kỳ bình tĩnh.
Nàng nhìn thấy khi đến lượt đội ngũ Khánh Trần, thiếu niên ngồi trước bàn không chút do dự duỗi cánh tay ra, không hề lo lắng chuyện mình sẽ bị phát hiện.
“Chẳng lẽ thiếu niên này đã tiêm thuốc biến đổi gien nên không sợ?”
Ương Ương thầm nghĩ:
“Ta còn tưởng hắn mới là người có khả năng là học sinh của Lý Thúc Đồng, nhưng hiện tại xem ra ta nghĩ nhiều rồi?”
Trên thực tế, Khánh Trần từng hỏi Lý Thúc Đồng, truyền thừa của Kỵ Sĩ là vô cùng bí mật.
Nếu có người biết cũng chỉ biết chuyện Thanh Sơn Tuyệt Bích, bởi vì Thanh Sơn Tuyệt Bích là thứ không thể di chuyển.
Nhưng mà hầu như không có người nào biết Sinh Tử Quan là gì.
Cũng không biết sau khi hoàn thành Sinh Tử Quan thì làm cách nào để mở ra khóa gien, làm sao để thăng cấp.
Toàn bộ thế giới trong chỉ có Kỵ Sĩ là có quan hệ với khóa gien.
Cho nên, lúc này Khánh Trần mới không hề lo lắng, hiện tại hắn đã có thể yên tâm lấy máu xét nghiệm.
Mặc kệ đối phương xét nghiệm bao nhiêu lần, báo cáo xét nghiệm đều sẽ làm suy đoán của tất cả mọi người đi theo một hướng khác.
Trên đường trở về phòng học sau khi hắn lấy máu xong, khi hắn đi ngang qua bên người Ương Ương, cô nàng này bỗng nói:
“Ta không biết ngươi đã làm gì, nhưng ta sẽ không thay đổi suy nghĩ.”
Khánh Trần cười cười, không trả lời.
Không ai chú ý tới.
Sau khi Khánh Trần lấy máu xong, Tiểu Ưng mặc áo blu trắng đi vào trong lều vải.
Y tá phụ trách lấy máu xét nghiệm cho Khánh Trần trước đó im lặng lấy ra một ống máu, cơ thể hai người chỉ đi lướt qua nhau, ống máu kia đã xuất hiện trong tay Tiểu Ưng.
Hắn làm như không có chuyện gì xảy ra mà quan sát xung quanh, sau đó yên lặng lên một cái xe cứu thương.
Lên xe, hắn cởi chiếc áo blu trắng ra, nhìn Trịnh Viễn Đông ngồi bên cạnh, nói:
“Ông chủ, lấy được rồi.”
Trịnh Viễn Đông gật gật đầu nói:
“Mang đến phòng xét nghiệm đi, ta cần kết quả nhanh nhất có thể.”
Tiểu Ưng nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Ông chủ, chúng ta cẩn thận như vậy làm gì, ngài tổ chức lấy máu xét nghiệm quy mô lớn ta có thể hiểu được vì không muốn làm cho học sinh và phụ huynh hoảng sợ.
Nhưng lúc lấy mẫu máu của hắn, sao phải cẩn thận như vậy?”
Trịnh Viễn Đông nhìn Tiểu Ưng một chút, bình tĩnh giải thích:
“Có rất nhiều người đang tìm hắn, dù chúng ta muốn xác nhận thân phận của hắn cũng phải bảo đảm an toàn cho hắn.”
“Còn có người đang tìm hắn? Cửu Châu sao?”
Tiểu Ưng hiếu kỳ.
Trịnh Viễn Đông lắc đầu:
“Không chỉ Cửu Châu, chỉ sợ còn nhiều hơn nhiều so với tưởng tượng của chúng ta.”
….
Năm giờ chiều, trong căn phòng xét nghiệm nào đó, Tiểu Ưng cầm một bản báo cáo xét nghiệm đi đến trước mặt Trịnh Viễn Đông, hắn do dự một lúc rồi nói:
“Ông chủ, không phải hắn.”
Biểu cảm trên mặt Trịnh Viễn Đông bỗng thay đổi, hắn liên tục xem lại báo cáo xét nghiệm, cuối cùng mới xác định DNA của thiếu niên tên là Khánh Trần không giống với người mà họ đang tìm kiếm.
Hắn nhớ lại tất cả manh mối mà mình đã tìm được.
Trong phòng làm việc yên tĩnh, Trịnh Viễn Đông lặng lẽ nhắm mắt.
Hắn đi theo dấu chân của thiếu niên kia, tưởng mọi chuyện sẽ sáng tỏ.
Nhưng khi tất cả mọi chuyện gần như rõ ràng, lại vì một báo cáo xét nghiệm mà phủ định tất cả những suy nghĩ của hắn.
Cứ như hắn bị người ta chặt đứt hết tất cả manh mối vậy.
“Ông chủ?”
Tiểu Ưng nhịn không được hỏi:
“Phải làm gì bây giờ?”
Trịnh Viễn Đông đứng dậy:
“Người giật dây có lẽ không phải hắn, nhưng tên sát thủ trên núi Lão Quân nhất định là hắn, ta tin vào phán đoán của mình.”
Chương 296: Do Không Tìm Được Bạn Gái
Trịnh Viễn Đông đang nghĩ.
Nếu như tất cả những manh mối hắn tìm được đều chính xác, nhưng bản báo cáo xét nghiệm lại chứng minh suy đoán của hắn là sai.
Như vậy trong chuyện này nhất định còn có manh mối mà hắn không biết, dẫn đến bản báo cáo xét nghiệm phủ định suy đoán của hắn.
“Hắn đã biến đổi DNA của mình.”
Trịnh Viễn Đông nói với Tiểu Ưng.
Giữa sự kiện trên núi Lão Quân và sự kiện lấy máu xét nghiệm.
Trong thời gian hơn hai mươi ngày tính cả ở thế giới trong và ngoài cộng lại, DNA của Khánh Trần đã thay đổi!
Đây là giải thích hợp lý nhất.
Chắc chắn thiếu niên kia biết, vết máu đối phương lưu lại trên núi Lão Quân là manh mối vô cùng quan trọng, trong hơn hai mươi ngày qua, đối phương đã chủ động biến đổi DNA của mình.
Có những thủ đoạn gì có thể biến đổi DNA của mình, chỉ có thuốc biến đổi gien thôi.
Nhưng vấn đề là:
“Nếu hắn là người du hành thời gian trong ngục giam số 18, là học sinh của Lý Thúc Đồng, người giật dây phía sau Lưu Đức Trụ, tại sao hắn lại lựa chọn tiêm thuốc biến đổi gien?”
Phải biết, tất cả mọi người ở thế giới trong đều hiểu rất rõ, thuốc biến đổi gien để lại rất nhiều di chứng.
Trong kỉ nguyên trước, thuốc biến đổi gien là cấm kỵ của tòa án cấm kỵ.
Họ dùng thủ đoạn để lấy ra một đoạn gien của thần linh rồi ghép vào gen của con người.
Thứ này rất thần bí, Trịnh Viễn Đông từng cho người nghiên cứu kĩ thuốc biến đổi gien, nhưng đến bây giờ vẫn không có ai có thể đột phá kỹ thuật này.
Về sau, thuốc biến đổi gien dần nhiều hơn, các tập đoàn đã tìm được rất nhiều kiểu gen mới trong cấm địa, sau đó phân tích.
Nhưng di chứng cũng theo đó mà đến: Người tiêm thuốc biến đổi gien sẽ mất khả năng sinh con.
Việc này thuận theo đại lý bình thường, muốn có thêm thứ gì phải mất đi một thứ khác.
Mọi thứ đều có cái giá của nó.
Cho nên học sinh của Lý Thúc Đồng sẽ vì che giấu tung tích mà chấp nhận hi sinh? Đương nhiên sẽ không.
Những người dân sinh sống ở tầng chót của xã hội vì sinh tồn, địa vị gia tộc, bảo vệ người thân, kiếm ăn mới coi trọng thuốc biến đổi gen.
Vì ở thời đại mà tính mạng con người bị coi như cỏ rác, họ chỉ còn cách mạnh lên, trở nên có giá trị mới có thể sống tốt hơn một chút!
Nhưng trong giới thượng lưu, cho đến bây giờ đều khinh thường sử dụng thuốc biến đổi gien!
Nghĩ tới đây, đột nhiên Trịnh Viễn Đông nhìn về phía Tiểu Ưng:
“Các ngươi….có trách ta tiêm thuốc biến đổi gien cho các ngươi không?”
Tiểu Ưng gãi đầu rồi cười nói:
“Ông chủ, ngươi nói gì đó, đây là lựa chọn của mọi người, chúng ta đều biết di chứng.”
“Nhưng các ngươi còn rất trẻ, không thể ý thức được chuyện này nghiêm trọng đến mức nào.”
Tiểu Ưng cười cười:
“Thật ra, căn bản là do không tìm được bạn gái.”
Dưới ánh nhìn khinh bỉ của Trịnh Viễn Đông.
Tiểu Ưng vội nói:
“Ông chủ, ta chỉ đùa thôi.
Với lại….có vài chuyện cần có người làm, đúng không.
Ngài yên tâm đi, chúng ta đã tuyên thệ, không oán không hối.”
Trong văn phòng im lặng lại, Trịnh Viễn Đông trầm mặc.
Tiểu Ưng nói sang chuyện khác:
“Ông chủ, có thể phía sau Khánh Trần còn một người nữa?”
Trịnh Viễn Đông trầm tư:
“Ta cũng nghĩ đến khả năng này, với lại cũng chỉ còn khả năng này.
Người giật dây luôn hành động rất cẩn thận, không có khả năng dễ dàng đi ra sân khấu như vậy.”
Giống như Hà Kim Thu, từ trước đến nay, có rất ít người thấy hắn ra tay, vì đối phương muốn làm người bày mưu nghĩ kế, đứng sau khống chế tất cả mọi chuyện.
Từ chuyện này, Khánh Trần và Lưu Đức Trụ đều như con cờ trong tay người nào đó, bị người đánh cờ đặt lên sân khấu.
Đêm hôm ấy trên núi Lão Quân, tên sát thủ vô cùng hung hăng, điều này không giống cách hành sự của người giấu sau màn.
Nếu là hắn, có lẽ kết quả mọi chuyện sẽ khác.
“Ta cần xác nhận lại một chuyện.”
Nói xong, Trịnh Viễn Đông gọi một cú điện thoại:
“Giúp ta mang đoạn hội thoại giữa Nam Canh Thần và Khánh Trần đến đây, từ lúc bắt đầu xuyên qua đến nay, tất cả mọi thứ.”
Cuộc điện thoại này không biết là gọi cho ai, nhưng rất nhanh, tất cả những ghi chép về đoạn hội thoại của hai người đã được gửi đến.
Chuyện này trái với luật pháp nhưng hắn nhất định phải hiểu rõ hơn về Khánh Trần.
Trịnh Viễn Đông xem kĩ tất cả, phát hiện trong một đoạn thời gian rất dài sau khi sự kiện bắt đầu, Nam Canh Thần không biết thân phận người du hành của Khánh Trần.
Cho đến lần trở về trước.
Hắn nhìn ghi chép về đoạn hội thoại này:
“Trần ca, ngươi ở đâu? Có ở đây không có ở đây không có ở đây không?”
“Trần ca, ngươi nghe ta giải thích!”
“Trần ca, không phải như những gì ngươi nghĩ đâu, ta và Lý Y Nặc chỉ là bạn bè bình thường!”
Trịnh Viễn Đông cảm thấy kì quái:
“A, chắc là họ đột nhiên gặp nhau ở thế giới trong, với lại đã xảy ra vài chuyện kỳ quái, dẫn đến Nam Canh Thần nóng lòng giải thích.
Lý Y Nặc, ta từng nghe nói về người này, đây không phải là con gái trưởng đời thứ ba của Lý thị sao.
Trước đó ta còn xem tin tức, nàng dẫn đầu đội ngũ thu săn đi vào hoang dã….”
Chương 297: Không Hiểu
Lý Y Nặc quá nổi tiếng, còn là nhân vật quan trọng của tập đoàn, nổi tiếng đến mức Trịnh Viễn Đông cũng biết tin về nàng.
Trước mắt xem ra, Nam Canh Thần đi về phía nam theo đội ngũ thu săn, sau đó gặp Khánh Trần.
Nhưng vì sao, Nam Canh Thần lại giải thích quan hệ giữa mình và Lý Y Nặc là bạn bè bình thường, mà Khánh Trần lại bảo Nam Canh Thần phải bồi bổ thật tốt trong bảy ngày trở về này?
Tiểu Ưng thầm nói:
“Ông chủ, theo ta thấy, có lẽ Nam Canh Thần bị phú bà Lý Y Nặc bao nuôi chăng?!”
Trịnh Viễn Đông giật mình sửng sốt, đúng vậy, nghe cũng hợp lí.
Hắn tiếp tục nhìn đoạn hội thoại, sau đó liền thấy Nam Canh Thần bảo Khánh Trần đến thành phố sống với mình, Khánh Trần lại nói tay làm hàm nhai thì tiền kiếm được mới thơm.
Xem cũng khá hợp lí….
Tiểu Ưng cảm thấy rất hâm mộ:
“Nếu ta cũng có thể bị phú bà bao nuôi thì tốt quá, ta đã dùng thuốc biến đổi gien, không chỉ có thể lực tốt, còn không cần buộc ga-rô….”
Dưới ánh nhìn khinh bỉ của Trịnh Viễn Đông, Tiểu Ưng ngậm miệng.
Trịnh Viễn Đông nói:
“Khánh Trần là thợ săn trên hoang dã, Nam Canh Thần lại ở bên người Lý Y Nặc, hắn đã tiết lộ rất nhiều chuyện liên quan tới Lý thị cho Khánh Trần.”
Như vậy có thể giải thích được, Nam Canh Thần biết được những chuyện liên quan đến kế koạch diệt trừ từ Lý Y Nặc!
Sau đó nói cho Khánh Trần!
Tiểu Ưng nói:
“Ông chủ, có phải Nam Canh Thần mới là người giật dây hay không, ngươi nhìn xem, tất cả mọi chuyện đề có hắn tham gia.”
Trịnh Viễn Đông chậm rãi nhìn về phía hắn, tựa như đang nhìn một kẻ ngốc….
Thật ra bây giờ hắn đang cảm thấy rất tiếc nuối, hôm nay Côn Luân cất công tổ chức lấy máu xét nghiệm, vậy mà cũng chỉ có thể xác định thân phận thợ săn hoang dã của Khánh Trần mà thôi.
Căn cứ theo những manh mối trước mắt, Khánh Trần và Lưu Đức Trụ đều đã tiêm thuốc biến đổi gien, cho nên họ không thể nào là nhân vật quan trọng kia được.
Vấn đề mấu chốt là, Khánh Trần không ở trong ngục giam số 18!
Thật ra Trịnh Viễn Đông và Tiểu Ưng không biết, thân phận thợ săn hoang dã này cũng không quan trọng.
Khánh Trần giữ lại đoạn hội thoại này vì muốn chứng minh hắn không ở trong ngục giam số 18.
Đã thế, hắn chắc chắn không thể là người bí ẩn kia.
Sau đó, hắn có thể tự do ra vào thành phố.
Ai mà ngờ được, thật ra hắn có thể tự do ra vào ngục giam?
Khánh Trần có thể bại lộ thân phận người du hành thời gian, cũng có thể làm cho người ta nghĩ hắn là quân cờ của người nào đó.
Đây chính là bức tường bảo vệ thứ hai của hắn.
Trên thực tế, Khánh Trần đã ý thức được một việc, sau những chuyện đã xảy ra, hắn không có khả năng không lộ ra manh mối gì.
Cho nên hắn liền lùi một bước mà tiến hai bước, chủ động lựa chọn cho mình một thân phận không được coi trọng.
Nhưng mà, Trịnh Viễn Đông cảm thấy, mặc dù hai người Khánh Trần và Lưu Đức Trụ chỉ là quân cờ, nhưng địa vị của Khánh Trần chắc chắn không phải cấp dưới của Lưu Đức Trụ.
Loại chuyện này tuyệt không thể nghe lời nói từ một phía Lưu Đức Trụ được.
Trên thực tế, trong những tình huống như thế này, ai ẩn dấu càng sâu, địa vị người đó cao hơn.
Nếu như nói Lưu Đức Trụ là đầy tớ, như vậy ít nhất Khánh Trần cũng là một tên tay sai đắc lực.
Căn cứ vào manh mối và tin tức mà Trịnh Viễn Đông lấy được.
Khánh Trần thật sự mạnh hơn Lưu Đức Trụ nhiều.
Tiểu Ưng hỏi:
“Ông chủ, nói thật, chúng ta đều không hiểu, vì sao ngươi chắc chắn Khánh Trần chính là tên sát thủ trên núi Lão Quân, ngay cả lần này lấy máu xét nghiệm này đặc biệt được tổ chức vì hắn.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Những đầu mối này do rất nhiều chuyện xâu chuỗi lại.”
“Lúc sự kiện xuyên qua vừa mới bắt đầu, Lộ Viễn phát hiện một tên thiếu niên khả nghi xuất hiện ngoài cửa khu nhà của Hoàng Tể Tiên, vụng trộm quan sát chúng ta.
Hoàng Tể Tiên chính là tên học sinh cấp ba bị điên trong trường song ngữ ở Lạc thành.”
“Lúc ấy, Lộ Viễn và Hồ Lô định âm thầm theo dõi thiếu niên kia.
Ban đầu họ cũng không xác định được thiếu niên này xuất hiện ở nơi đó có phải trùng hợp hay không, cho đến khi thiếu niên này cắt đuôi họ, Lộ Viễn mới có thể chắc chắn đối phương là người du hành thời gian .”
Còn là một người du hành có năng lực chống theo dõi rất cao.
Tiểu Ưng rất ngạc nhiên, đây là lần đầu hắn nghe kể về việc này, đội trưởng Lộ nhìn tùy tiện như vậy thôi, nhưng từng là cao thủ trinh sát hình sự.
Một học sinh trung học được đội trưởng Lộ và Hồ Lô cùng theo dõi sao có thể nói mất dấu là mất dấu được?
Trịnh Viễn Đông nói:
“Lộ Viễn sợ mất mặt nên không nói cho các ngươi biết, nhưng sau đó hắn đã vụng trộm xem thiết bị giám sát ngày hôm đó.
Cuối cùng phát hiện đối phương biến mất trong trường song ngữ Lạc thành, vùng đường Hành Thự này.”
Đây là manh mối thứ nhất.
Trịnh Viễn Đông tiếp tục nói:
“Về sau, nhà một người du hành thời gian tên là Giang Tuyết bị đột nhập.
Trong hai tên côn đồ, một tên bị quẳng xuống cầu thang hôn mê tại chỗ, một tên chạy trốn được.
Nhưng trong quá trình tên côn đồ kia chạy trốn, hắn bị người dùng vũ khí đánh gãy chân.
Quỷ dị nhất chính là tên côn đồ này lại không thấy rõ người này là ai.”
Chương 298: Kẻ Khó Chơi
Đối phương cực kỳ cẩn thận, đánh một đòn thành công liền nhanh chóng biến mất trong bóng tối, nhanh đến nỗi khi hàng xóm mở cửa sổ ra xem náo nhiệt lại chỉ có thể nhìn thấy một tên côn đồ gãy chân.
Giống như cái chân gãy của tên côn đồ kia là do hắn tự ngã.
Tiểu Ưng nói:
“Ta biết việc này.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Khánh Trần là hàng xóm của Giang Tuyết, ở ngay tầng dưới nhà nàng, có hàng xóm nói hắn có quan hệ rất tốt với con gái của Giang Tuyết.”
Đây là manh mối thứ hai.
Trịnh Viễn Đông nói:
“Lúc hai học sinh Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân bị bắt cóc tại nhà Giang Tuyết, Lưu Đức Trụ đã đưa các ngươi đến đường Hành Thự.
Nhưng sao Lưu Đức Trụ biết chuyện này? Đến cùng là ai phát hiện chuyện này rồi gửi tin tức cho mọi người?”
“Cũng chính là sau khi xảy ra chuyện này, ta và Lộ Viễn mới ý thức được, có một người trốn ở phía sau màn, giật dây con rối, làm những trò này để đánh lạc hướng người khác.”
Thật ra cho đến giờ phút này, Trịnh Viễn Đông mới chú ý tới một người xuất hiện trong tất những manh mối có liên quan: Đó là Khánh Trần.
Trong tất cả mọi chuyện xảy ra đều liên quan đến có cái tên này, nhưng giống như mỗi chuyện đều không có quan hệ gì với hắn.
Đây là manh mối thứ ba.
Trịnh Viễn Đông nói:
“Trong sự kiện trên núi Lão Quân, ngọn lửa đã thiêu rụi hơn mười khách sạn, ngay cả ghi chép những người ở đó cũng bị đốt mất.
Bởi vì xảy ra vụ hỏa hoạn đó, chúng ta không thể nào tra được những ai từng thuê khách sạn.”
Tiểu Ưng nói:
“Đúng vậy, lúc đó đội trưởng Lộ còn tự mình đi lật phế tích, nhưng không tìm được cái gì cả.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Các ngươi đều không để ý đến một việc, hiện tại tất cả mọi người đều đã đặt trước khách sạn trên APP.
Ta đã tra trên Mỹ Đoàn, tìm được thông tim thuê nhà của Giang Tuyết.”
“Giang Tuyết không có xe riêng, ta đã đi tìm ghi chép danh sách khách hàng trên xe buýt, bây giờ nếu muốn ngồi xe buýt chính quy cũng cần dùng thẻ căn cước mua vé, cho nên ta phát hiện, Khánh Trần cũng ngồi trên chuyến xe đến núi Lão Quân.”
Cho nên, đêm đó Khánh Trần cũng ở trên núi Lão Quân.
Đây là manh mối thứ tư.
Về sau Trịnh Viễn Đông còn tìm hiểu được, Khánh Trần là bạn học kiêm anh em tốt của Nam Canh Thần.
Điều này có thể giải thích vì sao Khánh Trần giết tên côn đồ ở phía sau khách sạn sau đó lại lên tầng hai trước, chắc chắn là để cứu Nam Canh Thần.
Cũng có thể giải thích, vì sao Vương Vân nói sát thủ còn rất trẻ, Nam Canh Thần lại nói sát thủ là đàn ông trung niên hơn 30 tuổi.
Sau đó Trịnh Viễn Đông lại phát hiện trong ghi chép hành khách trên xe buýt, sau khi xảy ra vụ án bắt cóc, đến sáng sớm ngày mùng tám tháng mười ba người Giang Tuyết, Khánh Trần, Lý Đồng Vân mới rời khỏi núi Lão Quân.
Trong thời gian này, chắc chắn Khánh Trần đang dưỡng thương.
Rất nhanh, Trịnh Viễn Đông lại phát hiện, sau khi sự kiện xuyên qua xảy ra, cha của Khánh Trần lại liên tục vào tù, hai lần đều do bị người báo tụ tập đánh bạc.
Hắn đi tra những người báo tin, trong đó một hồ sơ viết người báo cáo là: Công dân gương mẫu Khánh tiên sinh.
Giờ phút này, rốt cục Trịnh Viễn Đông cũng có thể đánh giá rõ ràng con người Khánh Trần: Độc ác tàn nhẫn….
Đây là manh mối thứ năm.
Khi xâu chuỗi năm manh mối này lại, đến Trịnh Viễn Đông cũng cảm thấy kinh ngạc, hắn có thể phán đoán một cách chính xác: Học sinh cấp ba gọi là Khánh Trần kia vẫn luôn giấu kín thân phận nhưng lại có tác dụng cực lớn trong mỗi sự kiện xảy ra.
Có lẽ đối phương không phải là người giật dây kia, nhưng có thể chắc chắn tên sát thủ trên núi Lão Quân chính là hắn.
Trong văn phòng, miệng Tiểu Ưng càng mở càng lớn:
“Ông chủ, hắn chỉ là một học sinh cấp ba thôi….”
Theo Tiểu Ưng, mặc dù mỗi cái manh mối mà ông chủ nói đều rất có sức thuyết phục, nhưng hắn không thể tin được một học sinh trung học lại có thể mạnh mẽ như vậy.
Trong từng sự kiện kia, đổi lại là hắn, sợ là đã sớm bị bọn côn đồ giết rồi.
Với lại, đối phương không chỉ có khả năng phản trinh sát rất tốt, có thể cắt đuôi được Lộ Viễn, còn có thể lấy một địch nhiều, tỉnh táo giết người.
Mấu chốt nhất là, lại còn có thể không quan tâm tình thân mà đưa cha ruột vào tù….
Tên này CMN chắc chắn là người vô cùng tàn nhẫn.
“Vậy ông chủ định làm gì với thiếu niên này bây giờ?”
Tiểu Ưng suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Thật ra Côn Luân bây giờ rất cần những kẻ khó chơi như thế này.”
“Đúng vậy.”
Trịnh Viễn Đông suy nghĩ rồi nói:
“Dù chúng ta không tìm được người phía sau màn, nhưng có thể khiến Khánh Trần làm việc cho chúng ta cũng coi là thu hoạch không tệ.”
Tiểu Ưng hớn hở cười nói:
“Đúng, không mất công đi không một chuyến!”
Trịnh Viễn Đông:
“….”
Chương 299: Lão Tần
Tiểu Ưng không dám cười nữa:
“Ông chủ, ta nói sai rồi.”
Trịnh Viễn Đông thấm thía nói:
“Tiểu Ưng, có phải do mấy lần xung đột trước làm cho đầu óc ngươi xảy ra vấn đề gì hay không, ta cho nhóm ngươi nghỉ hai ngày, ngươi nên đi kiểm tra thử xem.”
“Không cần đâu ông chủ, ta không sao, ta chỉ nói đùa chút thôi mà .”
Tiểu Ưng vừa đáng thương vừa thành khẩn nói.
Sáu giờ tối.
Ngoài cửa ra vào phòng pháp y, một nhân viên làm như không có chuyện gì mà đi ra ngoài.
Bảo vệ ngoài của cười chào hỏi hắn:
“Tần khoa trưởng, tan tầm về nhà sao?”
Tần trưởng khoa cười đáp lại:
“Ừ, mệt mỏi một ngày rồi, nhanh về nghỉ ngơi thôi.”
Nói xong, Tần trưởng khoa liền đi lên xe buýt.
Đầu tiên, hắn đi đến chợ bán thức ăn trước, mua một bó hành, một bó rau cần, hai cân thịt trâu, sau đó lại đi sang cửa hàng tạp hóa mua một chai xì dầu.
Lúc này hắn mới đi về nhà.
Cuối mùa thu, sắc trời cũng mau tối hơn.
Chỉ là sau khi về đến nhà, Tần trưởng khoa lại không bật đèn trong phòng khách ngay, sờ soạng đi về phía tủ TV.
Hắn lấy ra một lá thư từ phía sau TV, dựa vào ánh đèn điện thoại mà viết xuống mấy chữ lên trên lá thư: DNA không chính xác.
Viết xong, Tần trưởng khoa lấy ra một con dao thái thịt từ trong bếp, nhẹ nhàng cắt trên cánh tay của mình, cứ như vậy, vết thương này sẽ bị quần áo che mất, không người nào có thể nhìn thấy được nó.
Hắn nhỏ một ít máu lên trên phong thư, có thể thấy máu chảy theo những khe rãnh rồi chảy ra toàn bộ bức thư.
Tần trưởng khoa lấy ra một cái bật lửa rồi bắt đầu đốt bức thư.
Ngọn lửa màu đỏ cam từ từ cháy lớn, chiếu sáng phòng khách.
Ngay sau đó Tần trưởng khoa nhìn về phía đối diện, hắn hoảng sợ hét ầm lên!
Không tự chủ mà lui về phía sau!
Trong nháy mắt khi ánh lửa chiếu sáng phòng khách, hắn mới phát hiện trên chiếc ghế sa lon đối diện là đồng nghiệp cũ của mình, Lộ Viễn!
Lộ Viễn không hề có ý định dập lửa trên phong thư kia, mặc cho nó cháy hết trong tay Tần trưởng khoa.
Phòng khách lại tiếp tục bị bóng tối bao trùm.
Lộ Viễn thở dài nói:
“Lão Tần, vì sao? Trước đó ta không tin những gì trinh sát nói, ngươi không phải loại người như vậy, ngươi còn từng dạy ta phải làm người chính trực.”
Tần trưởng khoa dựa lên tủ TV, thoáng có chút run rẩy nói:
“Tiểu Lộ, ta bị ung thư, đối phương có loại thuốc mà ta cần, thứ này không có ở thế giới ngoài.
Ta đã điều tra giá cả trên chợ đen ở nước ngoài, với tiền lương ít ỏi của ta, căn bản mua không nổi.
Dù có bán hết tất cả của cải cũng chỉ có thể đủ mua lượng thuốc dùng trong một tháng.”
Lộ Viễn vô cùng sửng sốt, hắn không nghĩ tới lão Tần lại phản bội tổ chức vì chuyện này.
Nhưng mà rất nhanh hắn liền nghĩ đến một việc, có rất nhiều người mắc bệnh nan y như lão Tần.
Trước kia mọi người còn cảm thấy ung thư là một khái niệm gì đó xa xôi, nhưng bây giờ có mấy ai không có bạn bè bị ung thư cơ chứ?
Nhưng mà, người nắm giữ Con Tem Ác Ma kia đang lợi dụng mong muốn được sống của mỗi người, hoặc những mong muốn khác của họ, thúc đẩy họ làm giao dịch với Ác Ma.
Đối phương không hề ép buộc ai.
Trong thần thoại, Ác Ma chưa bao giờ ép buộc ai, bọn chúng chỉ dùng lợi ích để câu dẫn con người bán đứng linh hồn.
Tần trưởng khoa run rẩy nói:
“Tiểu Lộ, tha cho ta một lần này thôi, dù sao ta cũng không sống được bao lâu nữa.”
Lộ Viễn ngồi trên ghế sô pha, khuôn mặt của hắn cũng bị bao phủ trong bóng tối, thấy không rõ biểu cảm như thế nào.
Một lúc lâu sau, Lộ Viễn thở dài một tiếng nói:
“Lão Tần, thật xin lỗi.”
Vừa dứt lời, Tần trưởng khoa liền quay người muốn chạy ra ngoài, nhưng Lộ Viễn đã nhanh chóng đi đến cạnh hắn, đánh hắn ngất xỉu.
Lộ Viễn yên lặng nhìn vị đồng nghiệp cũ này, trong đoạn thời gian gần đây, hắn vẫn luôn âm thầm điều tra xem ai là người tiết lộ thông tin ra ngoài.
Nhưng hắn không nghĩ tới, cuối cùng mọi chuyện lại kết thúc như vậy.
…
Trong phòng khách u ám, Lộ Viễn ngồi trên ghế sa lon chờ đồng đội trợ giúp, hắn muốn bí mật dẫn lão Tần đi.
Hắn lấy điện thoại từ trong túi ra rồi gọi một cuộc điện thoại, sau đó thẫn thờ phát hiện không biết đã gọi xong từ lúc nào.
Mấy chục phút sau, tiếng bước chân truyền đến từ ngoài cửa, Lộ Viễn mở cửa ra xem, hóa ra là ông chủ Trịnh Viễn Đông đích thân đến:
“Ông chủ, sao ngài lại tới đây?”
Trịnh Viễn Đông nhìn thoáng qua lão Tần còn đang hôn mê trên mặt đất:
“Bắt tại chỗ?”
“Ừ.”
Tinh thần Lộ Viễn có vẻ khá chán nản:
“Ông chủ, lúc ta vừa vào nghề, có lần điều tra một vụ án rất kinh khủng.
Trong lúc lão Tần kiểm tra thi thể, ta thì nôn bên ngoài phòng giải phẫu.
Sau đó hắn rót một cốc nước nóng cho ta, nói với ta thật ra lúc hắn mới vào nghề cũng vậy.”
Chương 300: Cùng Nhau Đi Về Nhà
Từ 1-5/7, mỗi 200 KP hôm sau bạo 10 chương! Các bạn nhớ ủng hộ mình nhé!
Yêu Yêu Yêu
Lộ Viễn tiếp tục nói:
“Hắn nói, công việc của chúng ta tuy vừa khổ vừa mệt, tiền lương cũng thấp, nhưng đã chọn thì không nên nghĩ nhiều làm gì.”
Nói thật, lúc điều tra người làm lộ thông tin, hắn không ngờ lại tra ra lão Tần.
Trịnh Viễn Đông nhìn hắn:
“Lão Tần phạm pháp, cứ để luật pháp xử lí hắn.
Nhưng ngươi và ta có thể hiểu, lúc một người đối mặt với sinh tử của bản thân đều sợ hãi.
Ta không trách hắn, ngươi cũng không cần trách hắn.”
Lộ Viễn nói:
“Con gái Lão Tần còn đang đi học, nếu chúng ta làm vậy, không biết con hắn có bị ảnh hưởng gì không.”
Trên đời này vốn cũng không có ai có thể lạnh lẽo như máy móc, tất cả mọi người đều có máu có thịt.
Đều lo lắng cho gia đình, cũng sẽ vui cười giận mắng.
Mong ước trong lòng loại người mạnh mẽ như Trịnh Viễn Đông là được quay về năm đó, uống rượu với các chiến hữu trên quán đồ nướng ven đường.
Bính Mệnh Tam Lang như Tiểu Ưng thỉnh thoảng cũng sẽ mơ được phú bà bao nuôi.
Mỗi người đều có mơ ước của riêng mình, nhưng chắc chắn những mơ ước đó đều liên quan đến tình người.
Trịnh Viễn Đông nói:
“Ngươi sai người làm một bản thống kê, những người có người thân bị bệnh nặng hay gia tộc có bệnh di truyền, nếu ở thế giới trong có thuốc hoặc thuốc biến đổi gien có thể chữa được, chúng ta sẽ nghĩ biện pháp lấy cho họ.”
Lộ Viễn ngạc nhiên:
“Ông chủ, thuốc chữa bệnh liên quan đến gien di truyền ở thế giới trong không rẻ.”
Trong phòng khách, Trịnh Viễn Đông yên lặng nhìn lão Tần vẫn đang hôn mê, sau đó vỗ vỗ bả vai Lộ Viễn:
“Không có gì, ta sẽ nghĩ cách.”
“Đúng rồi, thưa ông chủ.”
Lộ Viễn nói:
“Ta dựa theo những gì ngươi nói, không ngăn hắn truyền tin ra ngoài.”
“Ừ. “
Trịnh Viễn Đông gật gật đầu.
“Nhưng mà, ta vẫn không thể hiểu được .”
Lộ Viễn buồn bực:
” Chúng ta rất vất vả mới lấy được kết quả xét nghiệm, tại sao phải đưa cho người khác ?”
“Vì ta không muốn người khác cũng mắt tới tên học sinh cấp ba Khánh Trần này.”
Trịnh Viễn Đông trả lời.
Tuy lần này vẫn không thể tìm được người giật dây, nhưng tìm được người có thể lôi kéo làm thành viên tổ chức như Khánh Trần cũng khiến Trịnh Viễn Đông cảm thấy mọi chuyện hắn làm không hề vô ích.
Hắn nói với Lộ Viễn:
“Mặt khác, triệu tập tất cả bộ phận gián điệp, điều tra hình sự, phân tích hành vi, giải mã mật mã đến đây.
Báo cho những người phụ trách đặt hết vé máy bay gần nhất tới Lạc thành, ta có dự cảm sắp có chuyện lớn xảy ra ở nơi này.
Bộ đặc công của các ngươi hành động cũng phải thật cẩn thận và cảnh giác, bắt đầu điều động mọi người đến Lạc thành đi.”
Trong tiết tự học buổi tối, chủ nhiệm lớp 11 ban 3 Điền Hải Long đi dạo một vòng xung quanh lớp học.
Khi thấy Khánh Trần ngồi trong phòng, chủ nhiệm vô cùng sửng sốt, có phần ngoài ý muốn…
Điền Hải Long cảm thấy, rất ít khi hắn thấy Khánh Trần trong tiết này, vì thế nội tâm hắn lúc này vô cùng kích động.
Lúc tan học, Khánh Trần và Nam Canh Thần cùng ra bên ngoài.
Ở lớp bên cạnh, đám công tử kia khoác vai Lưu Đức Trụ, ồn ào muốn đi chơi ở quán bar Lạc thành, kết quả Lưu Đức Trụ không đồng ý, một mình cưỡi xe đạp về nhà.
Đám công tử kia có vẻ khá mất hứng, từng tên rú ga ở cửa trường học.
Trong âm thanh vù vù của từng chiếc xe sang trọng, Khánh Trần thậm chí cảm thấy đây mới là thế giới Cyber…
Nhưng Khánh Trần cũng hiểu được, Lưu Đức Trụ vội vã về nhà hẳn là có tin muốn báo cho mình.
Rất có thể lắm.
Khánh Trần nhìn về phía Nam Canh Thần:
“Ngươi có tính toán gì tiếp không, ta thấy Lý Y Nặc đối với ngươi rất tốt, sư phụ ta cũng nói nàng thật lòng yêu ngươi.”
Nam Canh Thần lắc đầu nói:
“Đúng là nàng đối với ta rất tốt, nhưng ta vẫn muốn tập làm hacker hơn.
Đến lúc trở về thế giới trong, ta cũng có năng lực giúp ngươi đúng không.
Với lại mọi người thường nói, sống đến già học đến già, ta hi vọng mình có thể trở nên mạnh mẽ thật nhanh, không làm liên lụy đến ngươi nữa… Ta cũng không thể dựa vào Lý Y Nặc mãi.”
Khánh Trần hơi xúc động:
“Thật sự là đường tới Thiên Đường ngươi không đi, đâm đầu vào con đường học hành này làm gì.”
Nam Canh Thần:
“???”
Nhưng đúng lúc này, trong lúc vô tình quay đầu, Khánh Trần lại phát hiện Ương Ương luôn đi theo sau họ.
Hắn nghĩ một lúc rồi nói với Nam Canh Thần:
“Ta về nhà trước đây, ngày mai gặp lại.”
Nói xong, Khánh Trần đi vào trong đám người.
Hắn lặng lẽ đi ngang qua đường Hành Thự, tiến vào viện số 4.
Đến lúc này vẫn có tiếng bước chân mơ hồ như cũ theo sau hắn.
Khánh Trần quẹo vào một ngõ nhỏ u ám, hắn bỗng quay đầu nhìn cô nàng phía sau:
“Vì sao lại theo ta?”
Ương Ương trầm mặc mấy giây rồi nói:
“Xin hỏi, lầu số 12 đi thế nào…”
Khánh Trần nhíu mày, lầu số 12, đây không phải nhà của mình sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










