- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 29 : Chính Là Ngươi (c281-c290)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 29 : Chính Là Ngươi (c281-c290)
❮ sautiếp ❯Chương 281: Chính Là Ngươi
Đương nhiên, đầu tiên là không được để lộ thân phận người du hành thời gian của cô bé mới được.
Khánh Trần tạm thời nhịn xuống, hắn hỏi:
“Ngươi ở khu vực cấm kị thế nào? Có an toàn không?”
Nam Canh Thần nhớ lại buổi thẩm vấn hơi ghê người kia:
“Bây giờ chúng ta chỉ biết mấy quy tắc là không thể đi vệ sinh lung tung, không thể hát theo người khác, không thể giết người, không thể nói bậy… Trần ca, nhất định ngươi biết rất nhiều quy tắc, có thể nói với ta được không?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không thể, nếu là khu vực cấm kị khác ta sẽ nói cho ngươi biết, nhưng ta đã thề với sư phụ là sẽ giữ bí mật về quy tắc ở khu vực cấm kị số 002.
Có điều sư phụ đã nói, ngươi chỉ cần theo sát Lý Y Nặc sẽ không có chuyện gì.”
Nam Canh Thần ngẫm nghĩ rồi nói:
“Trần ca, bên trong khu vực cấm kị xảy ra rất nhiều chuyện, họ nói có một thiếu niên chỉ bằng vào sức một mình đã giết cả một đội dã chiến.
Nhưng mà ta cảm thấy những người kia cũng không đáng đồng tình, dù sao họ dùng người sống để thử nghiệm quy tắc.”
“Ừm.”
Khánh Trần bình tĩnh đáp lại.
“Còn nữa, bọn họ nói có một cao thủ cấp C đuổi giết thiếu niên nhưng không trở về.”
“Ừm.”
“Còn nữa còn nữa, thiếu niên kia khiến Khánh Hoài chạy mất dép, trước kia Lý Y Nặc từng nói Khánh Hoài là một trong những người cạnh tranh mạnh nhất của trận chiến ảnh tử, được kì vọng rất cao, tương lai cực kì xán lạn.
Kết quả vẫn bị thiếu niên kia chơi một vố.”
Khánh Trần cười nói:
“Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?”
“Trần ca.”
Nam Canh Thần bỗng nhiên nhìn Khánh Trần:
“Thiếu niên mà bọn họ nhắc đến là ngươi đúng không, ngươi mới là đồ đệ của Lý Thúc Đồng.”
Khánh Trần cười:
“Là sao?”
“Từ khi ta biết Lý Y Nặc, nàng thường nói giấc mơ của mình là trở thành một Kỵ Sĩ, người kính nể nhất chính là thất thúc Lý Thúc Đồng của nàng.”
Nam Canh Thần nói:
“Nàng rất ít tôn kính ai, nhưng nàng lại gọi sư phụ ngươi là ngài.
Còn nói khi còn bé ông từng bế nàng, có thể để nàng tôn kính như thế, lại là người lợi hại như vậy, ta nghĩ rồi, chỉ có thể nghĩ đến Lý Thúc Đồng thôi.”
“Như thế vẫn chưa đủ để chèo chống suy đoán của ngươi, ta cảm thấy chắc chắn Lý Y Nặc không chỉ tôn kính mỗi mình Lý Thúc Đồng.”
Khánh Trần nói.
Nam Canh Thần gãi đầu một cái:
“Đêm hôm ấy ở núi Lão Quân, Lưu Đức Trụ nói tay chân của hắn ở gần đây, sau đó Trần ca liền xuất hiện, giết chết tất cả côn đồ.
Ta luôn cảm thấy, người tham sống sợ chết như Lưu Đức Trụ, dựa vào gì mà lại trở thành tâm phúc bên cạnh Lý Thúc Đồng, còn có thể chỉ huy ngươi.
Kết quả về sau ta nghĩ kĩ, nếu hai ngươi trao đổi thân phận, ta lại cảm thấy tất cả đều hợp lý.
Ta cũng không có logic và chứng cứ gì, dù sao chỉ là trực giác.”
Khánh Trần vui vẻ, hắn còn tưởng rằng với đầu óc của Nam Canh Thần sẽ xem nhẹ chuyện đêm đó ở núi Lão Quân chứ, không nghĩ rằng đối phương vẫn ghi nhớ ở trong lòng.
“Ta đoán đúng không Trần ca? Sư phụ của ngươi chính là Lý Thúc Đồng?”
Nam Canh Thần hỏi:
“Ngươi yên tâm, lúc trước vì cứu ta nên ngươi mới bị lộ, dù Nam Canh Thần ta phải bỏ mạng cũng sẽ không tiết lộ ra ngoài!”
Trên sân thượng, gió thu vốn đang gào thét đột nhiên ngừng lại, thế giới cũng đột nhiên yên tĩnh, giống như chờ một câu trả lời.
“Ừm, sư phụ của ta chính là Lý Thúc Đồng.”
Trên sân thượng trong trường ban đêm.
Một bí mật bỗng nhiên được vạch trần.
Nam Canh Thần hưng phấn hẳn lên:
“Ta nói rồi, Lưu Đức Trụ dựa vào cái gì mà chỉ huy ngươi, ngươi thông minh như thế thì sao có thể làm đàn em cho loại người này được! Hơn nữa, người như ngươi đến thế giới trong chắc chắn sẽ cực kì lợi hại, sao có thể chỉ là một thợ săn hoang dã bình thường được!”
Khánh Trần quay đầu nhìn người bạn cùng bàn khoa tay múa chân.
Mà Nam Canh Thần vui vẻ như vậy cũng vì mình có cuộc sống tương lai xán lạn ở thế giới trong.
Có rất nhiều người không hiểu được tình bạn thuần khiết nhất thời còn học sinh, mãi đến khi mọi người ra trường, đi vào trong xã hội lòng người hiểm ác mới có thể ý thức được, hoá ra trước đây mình từng có được thứ quý giá trên đời này là tình bạn.
Bạn bè sẽ vui vẻ vì ngươi, liều mạng vì ngươi, cùng đuổi theo gió với ngươi, cùng nằm mơ với ngươi ở độ tuổi không hề có chút kiêng dè nào.
Không có cái gì đẹp hơn đây cả.
“Trần ca, ngươi đã trở thành Kỵ Sĩ rồi sao?”
“Ừm.”
“Trần ca, ngươi có thể khống chế được binh sĩ tên là Vương Cường, ép Khánh Hoài khởi động quy tắc, quá ngầu luôn! Ngươi khống chế hắn kiểu gì vậy? Được rồi được rồi đây là con át chủ bài của ngươi, ta không hỏi ta không hỏi!”
“Ừm.”
Khánh Trần ngồi ở mép sân thượng, một tay chống đầu nhìn về phía người bạn ngồi cùng bàn, gió đêm lại thổi lên nhưng không còn lạnh nữa.
Về sau xuất hiện chế độ nô lệ, đối phương mới bắt đầu quý trọng dân số, hành vi tàn sát hàng loạt ấy từ từ giảm bớt.
Hiện nay, họ đến vùng lãnh thổ hoàn toàn mới, nhìn những người châu Á trong thành phố số 18 la ó với mình, họ không hề rủ lòng xót thương.
Lúc này, hai chiếc khí cầu máy bay xuống từ cứ điểm trên không tàu Hắc Thủy, đến trang viên Bán Sơn của Lý thị, hạ cánh trước Bão Phác lâu.
Cửa khoang mở ra, binh lính người da trắng nhai kẹo cao su bước xuống cầu thang, lúc xuống đến nơi, họ nhổ kẹo cao su lên mặt đất một cách tùy tiện, rồi hỏi với điệu bộ khệnh khạng:
“Lý Vân Thọ đau?”
Vô Tâm Đồng Linh trên Bão Phác lâu kêu vang leng keng, dồn dập và chói tai.
Binh lính người da trắng cau mày:
“Cái gì đấy, lấy nó xuống cho ta.”
Lý Vân Thọ bước ra từ Bão Phác lâu:
“Ta ở đây.”
Một người châu Á đi từ trên khí cầu máy của Hắc Thủy Thành xuống, đây là phiên dịch viên do vương quốc Roosevelt phái tới, hắn nhìn Lý Vân Thọ, hỏi:
“Công tước Hắc Thủy bảo ta hỏi ngươi, Lý thị các ngươi cấp bách cưỡng chế trưng binh, ngay cả phụ nữ cũng bị gọi nhập ngũ, có phải là vì muốn bảo vệ họ không?”
Chính sách trưng binh của Lý thị là nam nữ trên 16 tuổi đều phải nhập ngũ, nhưng trên thực tế việc trưng binh còn thái quá hơn, họ sẽ ép người mẹ dẫn con cái đi cùng, vì thế nhiều bé trai, bé gái còn rất nhỏ đã phải theo đội quân đến núi Tây Nam mở đường.
Chiều nay còn có phóng viên nằm vùng tiết lộ một bức ảnh, một bé gái 9 tuổi bê đá lấp đường, để xe tăng của Lý thị có thể đi qua.
Trong ảnh, cô bé nâng tảng đá nặng trĩu, đôi mắt tối tăm không còn ánh sáng.
Chẳng qua trên mạng đã có rất nhiều tiếng nói lên án công khai Lý thị, không thiếu vụ việc này.
Tuy nhiên, công tước Hắc Thủy biết, Lý thị đưa những người đó vào núi là để phòng ngừa binh sĩ của vương quốc Roosevelt đến sau đó tùy ý làm nhục, ngược đãi cư dân của thành phố số 18.
Trong thành phố bây giờ chỉ còn lại một ít người già hoặc người tàn tật.
Người châu Á kia cười khẩy:
“Những người dân bị ngươi trưng binh sẽ biết ơn ngươi chắc, chẳng phải họ đã phỉ nhổ ngươi trên mạng rồi à? Nếu bây giờ ngươi vẫn muốn làm một người hùng nhẫn nhục thì vứt bỏ suy nghĩ ấy đi.
Nếu ngươi đã yêu quý cư dân của mình như thế, vậy thì tập trung hết nữ giới từ 15 đến 30 tuổi trong trang viên Bán Sơn ra đây, theo ta lên cứ điểm trên không Hắc Thủy.”
“Ngươi nằm mơ đấy à?”
Ở bên phía Lý thị, có một người trẻ tuổi lên tiếng:
“Sao ngươi không gọi mẹ ngươi vào trang viên Bán Sơn đi?”
Nhưng đột nhiên, có bóng đen bao trùm trên đỉnh đầu, tám chiếc khí cầu máy chậm rãi bay tới, toàn bộ pháo chủ lực ngắm xuống mặt đất.
Phiên dịch viên đến từ Hắc Thủy Thành nhếch miệng:
“Đừng xúc động, xúc động không có kết quả tốt đâu.
Hay là phải đánh nát sống lưng của các ngươi thì mới khiến các ngươi ngoan ngoãn phục tùng.
Đừng có giở trò, bằng không bọn ta khắc chữ lên mặt các ngươi đấy.”
Năm 1645 ở thế giới ngoài, Thanh Thuận Trị ra lệnh: Sau khi bố cáo được phát ra, trong ngoài kinh thành, các tỉnh trực lệ, hạn đến hết ngày phải cạo đầu.
Nếu như lẩn tránh, tranh luận, quyết không phạt nhẹ.
Quan lại không được bàn về việc cạo đầu, nếu không giết không tha.
Hành động này được gọi là “lệnh cạo đầu” trong lịch sử.
Từ quan nhất phẩm cho đến bách tính lê dân, từ đó về sau việc để tóc không còn là sự yêu thích cá nhân, cũng không phải vấn đề đạo đức, mà nó đã trở thành vấn đề chính trị nghiêm trọng.
Để chinh phục triệt để mảnh đất này trên phương diện tinh thần, người đứng đầu triều đại nhà Thanh coi việc cạo đầu thành là biểu hiện của sự quy thuận, vì thế không ngần ngại áp đặt người dân với khẩu hiệu “Để tóc thì mất đầu, giữ đầu thì cạo tóc”.
Khi ấy, “thân thể là do cha mẹ ban cho” là quan niệm truyền thống của mọi người, vì thế đã có không ít người đứng lên phản kháng, thế nhưng lại bị đàn áp một cách tàn nhẫn.
Nhiều người xem phim cung đấu thời nhà Thanh dễ dàng sa vào tình yêu trong phim mà xem nhẹ kiểu tóc cạo nửa đầu ấy từng mang đến sự tàn sát và khuất nhục ra sao.
Từ lúc đó, nhiều người bị chém đứt sống lưng, đứt hơn 200 năm.
Bây giờ vương quốc Roosevelt muốn khắc hai chữ “nô lệ” lên mặt tất cả mọi người, điều này không khác gì giai đoạn lịch sử ở thế giới ngoài ấy, với mục đích chinh phục hoàn toàn.
Lý Vân Thọ ngăn cản người trẻ tuổi kia.
Thanh niên lớn tiếng kêu gào:
“Gia chủ, họ cố ý làm nhục chúng ta, cần gì phải tiếp tục thỏa hiệp hay nhượng bộ?! Đâu thể dâng đàn bà phụ nữ nhà chúng ta ra cho họ được!”
Lý Vân Thọ thở dài, nhìn Lý Thúc:
“Dẫn hắn đi, bảo bộ đội cảnh vệ mang hết nữ giới trong độ tuổi trong trang viên lại đây.”
Chương 282: Loại Trừ
Lúc này, Nam Canh Thần lại nói:
“Trần ca, còn có một chuyện nữa.
Về sau lúc chúng ta gặp tập đoàn quân Liên Bang, họ đang thẩm vấn Khánh Hoài về binh sĩ, Lý Y Nặc giúp ngươi chuyển mũi nhọn về hướng Hỏa Đường.
Bây giờ ta thấy tất cả mọi người đều tưởng rằng Hỏa Đường đang đi săn Khánh Hoài, không có liên quan gì đến ngươi hết.”
Đôi mắt của Khánh Trần sáng lên, lúc trước hắn còn lo lắng về chuyện này nhưng không nghĩ rằng Lý Y Nặc đã giúp hắn giải trừ nỗi lo về sau.
Khi đó hắn cố ý để lại một con Diệp Thu Đao ở bên cạnh hố chôn, muốn bảo Lý Y Nặc làm nội ứng.
Nhưng hắn chỉ cân nhắc là đừng để Vương Bính Tuất đuổi giết mình thôi.
Lhông nghĩ rằng Lý Y Nặc còn cho hắn bất ngờ, em dâu này cũng không tệ đâu!
“Này.”
Khánh Trần đưa sim điện thoại cho Nam Canh Thần:
“Nhớ kỹ một điều, trươc khi ta lấy được thông tin mấu chốt, tuyệt đối không được nhắc đến bất kì điều gì liên quan đến người du hành thời gian trong Wechat.”
Nam Canh Thần mở điện thoại ra, tiện tay liếc nhìn tin tức.
Dù sao vừa trở về chưa được mấy giờ, chắc chắn vẫn còn có người nặc danh gửi đến vài chuyện về thế giới bên trong.
Hắn và Khánh Trần đều ở trên vùng hoang dã, biết thêm chuyện xảy ra trong Liên Bang cũng rất quan trọng.
Nhưng đúng lúc này, Nam Canh Thần ngây người ra:
“Trần ca ngươi xem này, Sấm Vương đăng Weibo, còn có liên quan đến chúng ta nữa!”
Khánh Trần nhíu mày nhìn lại, chỉ thấy bài đăng Weibo kia đang nói về khu vực cấm kị số 002.
“Hết thời gian xuyên qua lần trước, bạn Hà Tiểu Tiểu công bố tiến triển mới của bản mở rộng trận chiến ảnh tử: người dự bị đứng đầu Khánh Hoài bị đánh giết thảm hại khi đang chấp hành nhiệm vụ ở khu vực cấm kị số 002, trên đường chuẩn bị rút lui khỏi khu vực cấm kị sau khi nhiệm vụ thất bại vũng không thể may mắn thoát được.”
“Trước mắt, tập đoàn quân Liên Bang đã tìm ra thi thể của Khánh Hoài, vết thương trí mạng của người dự bị kia là do động mạch chủ ở cổ vỡ tan, đã được xác định là giết người.
Tiến độ bản mở rộng trận chiến ảnh tử thay đổi: 8/9.”
“Hung thủ giết Khánh Hoài được nghi là con trai của trưởng lão Hỏa Đường nào đó.
Nghi ngờ hung thủ có được vật cấm kị, thực lực cực kỳ mạnh, có trí thông minh hơn người.
Đối phương lấy sức một mình gần như diệt hết cả đội ngũ của Khánh Hoài, hệ số nguy hiểm cực kì cao.”
Đã lâu rồi hai người Sấm Vương và Hà Tiểu Tiểu không đăng tin tức quan trọng, trước kia tất cả mọi người đều cho rằng phải rất lâu sau trận chiến ảnh tử mới có tiến triển, không nghĩ ngờ nhanh như vậy mà đã chết một người!
Chuyện này nhanh chóng leo lên bảng hotsearch, nhưng phân tích của Sấm Vương cũng là kết quả phân tích sau khi bị Lý Y Nặc lừa dối!
Lần này, Khánh Trần là người tự trải nghiệm, hoặc nói là nhân vật chính trong chuyện này nên mới biết được tất cả sự thật!
Nhưng Khánh Trần và Nam Canh Thần lại chú ý đến việc, rốt cuộc Sấm Vương này là ai hơn!
Khánh Trần ngẩng đầu nhìn về phía Nam Canh Thần:
“Ta hỏi ngươi đáp, ta cần phân tích manh mối về người này.”
“Ừm, Trần ca hỏi đi.”
Nam Canh Thần nói.
“Có những ai biết về chuyện Hỏa Đường?”
Khánh Trần hỏi.
“Có rất ít người biết chuyện này, chỉ có ta, Lý Y Nặc, cậu của Khánh Hoài là Trương Dương, còn có một sĩ quan phụ tá Vương, trung đội trưởng hàng 7 đội dã chiến – Ninh Thuận.”
Nam Canh Thần nói:
“Những người khác đều bị đuổi đi.”
“Sau khi các ngươi thảo luận xong, có phải đã có người thông báo việc này cho những người khác không?”
Khánh Trần hỏi.
“Không có.”
Nam Canh Thần nói:
“Trước khi trở về Lý Y Nặc bảo ta đi vệ sinh, để tránh thay đổi trước sau xuyên qua khiến những người khác nghi ngờ, nhưng ta dám xác định, trong khoảng thời gian ta cầm túi zip đi vệ sinh, mấy người kia đều không rời đi.”
Được rồi, tạm thời có thể khóa chặt mục tiêu ở giữa mấy người kia.
Khánh Trần hỏi tiếp:
“Tập đoàn quân Liên Bang đã thông báo với Lý Y Nặc nguyên nhân cái chết của Khánh Hoài chưa?”
“Chưa.”
Nam Canh Thần lắc đầu:
“Quân nhân liên bang đều đeo tai nghe truyền tin, chúng ta không nghe được họ nói gì với nhau.”
“Ninh Thuận là đối tượng bị thẩm vấn, hẳn là không đeo tai nghe?”
Khánh Trần hỏi.
“Không.”
Khánh Trần thả lỏng lại:
“Nguyên nhân cái chết của Khánh Hoài là thật, vì là ta tự tay giết hắn.
Trước mắt, căn cứ vào manh mối có thể đoán được Sấm Vương là một trong hai người sĩ quan phụ tá Vương hoặc Trương Dương!”
Khánh Trần nói:
“Lần sau lúc xuyên qua, ta sẽ nghĩ cách lấy được ảnh của hai người này, nhớ kĩ khuôn mặt của bọn họ.”
Điều khiến hắn không ngờ được là Sấm Vương này vì độ hot mà đã để lộ ra thân phận của mình.
Chỉ là Khánh Trần có chút khó hiểu, chẳng lẽ tên này lại chắc chắn trong mấy người có mặt lúc ấy không có người du hành thời gian sao?
Chương 283: Cấp Bậc
Ngang nhiên để lộ tiến độ trận chiến ảnh tử ra ngoài như thế, mục tiêu đối với người trong cuộc cũng quá rõ ràng.
Hay là đối phương còn chuẩn bị gì ở sau nữa?
Hai người du hành ẩn núp trên mạng nay đã lộ một người, còn lại Hà Tiểu Tiểu.
Nhưng cũng kì lạ, trước đó Hà Tiểu Tiểu nói phải dùng số liệu quan trọng để thành lập nhóm chat, sao lâu vậy rồi vẫn chưa có động tĩnh gì?
Khánh Trần về nhà rón rén mở cửa, sợ đánh thức Giang Tuyết và Lý Đồng Vân đang ngủ say trong phòng.
Nhưng hắn không ngờ vừa mở cửa ra đã thấy một đống món ăn khác nhau bày biện trên bàn ăn.
Xem ra, sau khi Giang Tuyết trở về đã không ngủ ngay, nàng đoán chắc chắn Khánh Trần vẫn chưa ăn cơmnên nấu cơm xong rồi mới đi ngủ.
Khánh Trần ngồi vào bên cạnh bàn ăn, sờ đĩa thức ăn vẫn còn nóng.
Lúc hắn đang cảm thấy ấm áp, cửa phòng ngủ đã lặng lẽ mở ra một khe hở.
Lý Đồng Vân mặc váy ngủ, ôm một con búp bê vải cao cỡ nửa người, rón rén ra khỏi phòng.
Nàng đi đến bên cạnh Khánh Trần, tội nghiệp nói:
“Khánh Trần ca, cứu ta!”
Khánh Trần không hề nghĩ ngợi liền từ chối:
“Chưa làm bài tập xong à? Ta không thể làm giúp ngươi.”
“Không phải chuyện làm bài tập!”
Lý Đồng Vân thấp giọng nói thầm:
“Là thân phận người du hành thời gian của ta, có lẽ sắp bị Lý thị phát hiện rồi!”
“Lý thị sắp phát hiện thân phận người du hành thời gian của ngươi?”
Khánh Trần đã nhận ra mức độ nghiêm trọng của chuyện này, cô bé sẽ không lấy việc đó ra để nói đùa:
“Nói xem có chuyện gì xảy ra.”
Lý Đồng Vân thấp giọng nói:
“Lần này ta ở thế giới trong, trong lúc vô tình nghe được người lớn nói chuyện, họ nói đã khống chế hơn ba trăm người du hành thời gian, chuẩn bị thực hiện một kế hoạch thanh trừ.”
Như thế giống với tin tức mà Khánh Trần lấy được, vốn hắn còn muốn tìm cơ hội hỏi Lý Đồng Vân, không ngờ đối phương đã lấy được tin tức liên quan trước một bước rồi.
“Vậy kế tiếp tại sao ngươi bị lộ?”
Khánh Trần hỏi.
Lý Đồng Vân ngẫm nghĩ rồi hỏi:
“Khánh Trần ca, ngươi không hỏi ta kế hoạch thanh trừ là gì trước, ngươi cũng đã biết nội dung kế hoạch này rồi đúng không?”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Cũng thông minh đấy!”
Lúc trước cô bé dựa vào việc Khánh Trần nhìn lén phản ứng của Côn Luân để kết luận hắn là người du hành thời gian.
Bây giờ lại tóm được một lỗ hổng trong lời nói để đoán ra được Khánh Trần đã biết về kế hoạch thanh trừ rồi.
Năng lực suy luận, năng lực bắt lấy từng chi tiết này, sợ rằng ngay cả học sinh cấp ba như Lưu Đức Trụ cũng không làm được.
Khánh Trần nói:
“Ta biết kế hoạch thanh trừ tồn tại, cũng biết nội dung đại khái, ngươi có thể nói tiếp.”
“Ừm.”
Lý Đồng Vân ngoan ngoãn gật đầu:
“Tạm thời tập đoàn Lý thị còn chưa khởi động kế hoạch thanh trừ, vì đám người du hành thời gian còn quá yếu, cơ bản đều là người bình thường.
Hơn nữa, cũng cần một khoảng thời gian để tiến hành tẩy não cho người du hành thời gian, có thể sẽ huấn luyện bọn họ thành bộ đội cần thêm mấy tháng.
Bọn họ nói, nếu không trải qua huấn luyện, những người du hành thời gian này sẽ không có lòng trung thành, cho dù cưỡng chế tăng cấp cũng chỉ là đồ vô dụng có cấp bậc, bị người ta giết chỉ trong vài phút.”
Khánh Trần gật đầu, như thế mới phù hợp với “chiến lược tài nguyên”, nếu tùy tiện sử dụng nhóm người du hành này, xác suất thiệt hại rất lớn, sợ rằng kế hoạch hãm hại của Lý thị sẽ không thành công không được.
“Lý thị không có ý chuẩn bị chân tay máy móc cho họ sao, đây là phương pháp nhanh nhất để tăng thực lực lên.”
Khánh Trần nói.
“Không.”
Lý Đồng Vân lắc đầu:
“Phải phân phối chân tay máy móc quá nhiều, không có cách nào thuận lợi thông qua kiểm tra ở thế giới bên ngoài, còn bị cưỡng chế đăng ký, sang nơi khác cũng sẽ bị giám sát, việc này không phù hợp với mong muốn của Lý thị.”
“Suy nghĩ cực kì chu đáo.”
Khánh Trần cảm thán:
“Cho nên, họ lựa chọn dùng thuốc biến đổi gen?”
“Sản lượng thuốc biến đổi gen hàng năm đều có hạn, phải giới hạn cho bộ đội dòng chính, thành viên dòng chính, tạm thời chỉ có thể tiêm vào cho mấy chục người du hành thời gian, nhưng họ đã quyết định, trong vòng ba tháng sẽ tiêm hết cho tất cả người du hành thời gian.”
Lý Đồng Vân nói.
“Trước nay vẫn luôn tiêm cấp độ F, họ dự định tăng lên cấp bậc gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Tăng lên cấp D.”
Lý Đồng Vân nói:
“Đây là cấp bậc bình quân của bộ đội đặc chủng ở thế giới bên trong.”
“Vẫn còn sớm lắm.”
Khánh Trần nói:
“Khoảng cách tiêm thuốc biến đổi gen phải là một tháng, cũng phải ba tháng sau kế hoạch thanh trừ bắt đầu được.”
“Nhưng trước khi bắt đầu kế hoạch thanh trừ, họ sẽ có một kế hoạch nữa.”
Lý Đồng Vân nói:
“Lý thị phái ra mấy người du hành thời gian để lấy trộm thông tin hộ tịch ở thế giới bên ngoài, dùng nó để tìm kiếm tin tức, xác định mục tiêu ám sát của kế hoạch thanh trừ.”
Chương 284: Không Gọi Được
Khánh Trần nhíu mày.
Đúng vậy, muốn thực hiện kế hoạch thanh trừ để giết mấy người trùng tên trùng họ thì phải biết trước có bao nhiêu người như vậy, ở nơi nào.
Mà những thứ này đều có trong mạng thông tin hộ tịch của cả nước!
Hơn nữa nếu có kho thông tin hộ tịch, mục tiêu ám sát của kế hoạch thanh trừ sẽ càng thêm chính xác!
Trên đời này có rất nhiều người trùng tên trùng họ, nếu Lý thị có người tên là Lý Tường, vậy thì phải giết đến hàng trăm, hàng ngàn người mới có thể hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng có kho thông tin hộ tịch thì sẽ không cần phiền phức như vậy, so sánh ảnh chụp là được.
Khánh Trần biết rõ, lấy trình độ khoa học kỹ thuật ở thế giới bên trong, sợ rằng những người kia chỉ cần mang một thiết bị nhỏ cũng có thể dễ dàng lấy được thông tin của bộ công an ở thế giới ngoài.
Không phải cấp bậc bảo mật của kho thông tin hộ tịch không đủ cao, mà đối phương có kỹ thuật vượt thời đại!
“Khoan đã, người du hành mà nghe lời như vậy sao?”
Khánh Trần khó hiểu, nhưng mà rất nhanh đã nghĩ thông suốt:
“Đúng rồi, chắc chắn sẽ có người chủ động phản bội, dùng việc này để mượn thế lực của Lý thị làm mình mạnh hơn.
Đây cũng là một cách bám víu, chỉ là lợi ích này phải đổi bằng mạng sống của người vô tội.”
Lý Đồng Vân nói:
“Nhưng những người du hành kia không hiểu gì về kỹ thuật hacker, cũng không hiểu rõ lắm về cơ chế vận hành của kho hộ tịch.
Chỉ có thể dùng cách lấy thiết bị mà Lý thị cho bọn họ, tìm cửa vào kho thông tin hộ tịch, dựa vào thiết bị sao chép lại.”
Cô bé tiếp tục nói:
“Nếu Lý thị lấy được thông tin hộ tịch, chỉ sợ sẽ sàng lọc toàn bộ gia tộc Lý thị một lần, đến lúc đó tên, tuổi tác, ảnh chụp của ta đều tương ứng, sợ sẽ bị lộ.”
Khánh Trần thở dài, hắn không ngờ được mình vừa về đã gặp phải chuyện khó giải quyết như thế:
“Bao giờ kế hoạch lấy trộm thông tin hộ tịch này đã được chấp hành?”
“Sắp rồi, nhưng ta không biết thời gian cụ thể, có thể sau lần trở về tiếp theo, cũng có thể là lần sau.”
Lý Đồng Vân giải thích:
“Ta còn quá nhỏ tuổi, ưu thế là lúc họ nói chuyện sẽ không cố gắng tránh ta, khuyết điểm là ta không thể chủ động mở miệng hỏi.”
Hắn hỏi:
“Bây giờ ngươi đang ở chỗ nào thế giới trong?”
Lý Đồng Vân nói:
“Trước khi ta trở về đã lấy cớ ra ngoài chơi, bây giờ đang ở trên đường Dạ Hành khu 1 thành phố số 18.
Nơi đó đang có học sinh biểu tình, lưu lượng người rất lớn, ta có thể trà trộn vào trong đám người bất kì lúc nào.
Nhưng bên cạnh ta có hai tên vệ sĩ, ta không xác định mình có cắt đuôi được họ không.”
Khánh Trần nhẹ nhàng thở ra:
“Không ngờ ngươi cũng rất lanh lợi, biết tự cứu như thế nào.
Không sao, nếu họ thành công, ngươi cứ thoát khỏi vệ sĩ trước, sau đó ta sẽ nghĩ biện pháp tới đó giúp ngươi, ít nhất sẽ không để ngươi rơi vào tay Lý thị chịu tội.”
Nhưng trước khi bị lộ, vẫn nên cố gắng giải quyết chuyện ở thế giới ngoài thì hơn!
Dù sao kho thông tin bị lộ sẽ liên quan đến toàn bộ người du hành thời gian ở thế giới ngoài.
Nếu để cho Lý thị lấy được thứ này, họ sẽ có thể kiểm tra đối chiếu toàn bộ thế giới trong rất nhanh!
“Khánh Trần ca, làm sao bây giờ?”
Lý Đồng Vân thấp giọng hỏi.
Sắp tới đây, sẽ có bước ngoặc lớn giữa hai thế giới.
Tập đoàn phản ứng quá mức đột ngột, họ dùng hành động thực tế để nói cho tất cả mọi người, thế giới trong cũng không phải là cừu non mặc người chém giết.
Nhưng đây mới thật sự là tập đoàn, họ sẽ mở cái miệng lớn, để lộ răng nanh sắc bén của mình ra vào lúc gặp nguy hiểm.
Khánh Trần nhìn Lý Đồng Vân:
“Đây không phải là chuyện ta ngươi có thể nhúng tay vào, phải nghĩ biện pháp truyền tin cho Côn Luân.”
…
Đêm khuya, Khánh Trần quay lại phòng, mở máy truyền tin ra:
“Có đó không?”
Lần này, dù đã ba giờ sáng, Lưu Đức Trụ vẫn lập tức trả lời:
“Ông chủ! Có ta! Dù ngủ ta vẫn để máy truyền tin bên cạnh gối, có tin nhắn là ta tỉnh, sẵn sàng nghe lệnh bất cứ lúc nào! Ông chủ, biểu hiện của ta có tốt không ?”
Khánh Trần ngồi trên giường, sắc mặt vô cùng kì quái, sao tên Lưu Đức Trụ này bỗng đổi tính thế?
Đột nhiên biểu lộ sự trung thành làm hắn không thích ứng kịp.
Chẳng lẽ hình phạt lúc trước đã khiến Lưu Đức Trụ hối cải, muốn thay đổi thành con người mới?
Khánh Trần trả lời:
“Gọi cho Côn Luân ngay, có chuyện rất quan trọng nhất định phải thông báo cho họ liền.”
Vài phút sau, Lưu Đức Trụ gửi tin nhắn cho Khánh Trần:
“Ông chủ, điện thoại của đội trưởng Lộ ở Côn Luân đã tắt máy…”
Khánh Trần bó tay, lần trước hắn bảo Giang Tuyết gọi cho Lộ Viễn, điện thoại tên này cũng tắt máy, không ngờ bây giờ vẫn gặp chuyện này.
Người khác chẳng bao giờ liên lạc được ngươi, cho người ta số điện thoại làm gì, cầu nguyện với số điện thoại của ngươi sao?
Chương 285: Anh Taxi
Kế hoạch thanh trừ sắp xảy ra.
Mọi người đoán xem Khánh Trần sẽ làm gì để tự bảo vệ bản thân và người thân nào?
Nếu là ngày thường thì không sao, chuyện hôm nay quan trọng như vậy, Khánh Trần nhất định phải liên hệ với Côn Luân.
Lúc này, Lưu Đức Trụ bỗng nói:
“Ông chủ, đã đến lúc cho ta biểu hiện rồi, ngài phải tin ta, ta có cách lập tức liên lạc được với Côn Luân!”
Hơn mươi phút sau, trong khu nhà Hưng Long có hai thành viên của Côn Luân yên lặng ngồi đối diện khu nhà của Lưu Đức Trụ.
Tiểu Ưng giơ kính viễn vọng, tinh thần phấn chấn quan sát xung quanh, Băng Đường thì bưng một ly cà phê, chán nản ngồi bên cạnh.
Không thể không nói, thành viên của những tổ chức khác đều có những cái tên ngầu lòi, hoặc là Hắc Lang, hoặc là Chu Tước, tên nào nghe cũng đầy khí thế.
Côn Luân thì trái lại, mấy cái tên Tiểu Ưng, Sơn Tra, Ban Thủ, Băng Đường, Hồ Lô vừa nghe đã thấy khả ái rồi.
Mà Tiểu Ưng lúc nào cũng giống như Bính Mệnh Tam Lang, không biết mệt, cũng không biết sợ.
“Ngươi nghĩ vì sao chúng ta phải bảo vệ hắn?”
Băng Đường bất đắc dĩ nói:
“Ta cũng không thấy hắn có gì cần phải bảo vệ.”
Tiểu Ưng nhìn xung quanh rồi trả lời:
“Ngươi nói sai rồi, không phải chúng ta bảo vệ hắn, đội trưởng Lộ muốn chúng ta ở chỗ này xem hắn như mồi nhủ, câu những phần tử ngoài vòng luật pháp.
Giá trị của Lưu Đức Trụ rất cao, có rất nhiều người chú ý tới hắn.
Rất nhiều người du hành núp trong bóng tối nhưng chúng ta không phát hiện ra.
Từ khi có Lưu Đức Trụ, hắn như một đèn lồng trong đêm, mấy con muỗi sẽ tự động nhào tới.”
“Cũng đúng.”
Băng Đường suy nghĩ một lúc rồi nói.
Nhưng vào lúc này, Tiểu Ưng bỗng nhiên hỏi:
“A, sao đột nhiên Lưu Đức Trụ lại ra cửa…Hắn đang làm gì?”
Băng Đường mở cửa sổ nhìn xuống dưới, rõ ràng Lưu Đức Trụ vừa chạy lòng vòng xung quanh vừa điên cuồng vẫy tay, như tên thiểu năng trí tuệ.
Khiến người ta không tự chủ được mà nhớ tới một màn đêm hôm đó.
“Hắn làm vậy chẳng lẽ vì muốn hấp dẫn lực chú ý của chúng ta, muốn chúng ta tìm hắn?”
Tiểu Ưng nghi ngờ.
“Tìm chúng ta có cần làm vậy không, chỉ cần gọi điện thoại cho đội trưởng Lộ là được mà.”
Băng Đường nói:
“Hắn có số điện thoại của đội trưởng Lộ.”
Tiểu Ưng thấy Băng Đường nói cũng có đạo lý, nhưng hắn luôn cảm thấy không đúng chỗ nào.
Bấy giờ, Lưu Đức Trụ thấy không ai để ý mình nên chạy ra bên ngoài.
Hắn đi ra cổng, ở cửa ra vào có hai chiếc xe taxi đậu ở đó.
Hắn suy nghĩ một lúc rồi ngồi vào trong một chiếc, vì lái xe của chiếc này nhìn khá trẻ tuổi, rất phù hợp với đặc điểm của thành viên Côn Luân.
Sau khi lên xe, Lưu Đức Trụ nhìn chằm chằm lái xe.
Giờ đã hơn nửa đêm, lái xe hơi run, hắn đang định hỏi Lưu Đức Trụ muốn đi đâu, Lưu Đức Trụ đã mở miệng nói:
“Ta là Lưu Đức Trụ.”
Lái xe:
“…A?”
Lúc này, cảm xúc của lái xe bỗng thay đổi, hai người ngồi đối diện nhau, bắt đầu nhìn nhau chằm chằm…
Trong kính viễn vọng, Tiểu Ưng thấy Lưu Đức Trụ lên một chiếc taxi, nhưng taxi mãi vẫn không khởi động…
Tiểu Ưng hít một ngụm khí lạnh, quay người phóng xuống.
Băng Đường ngồi phía sau hỏi:
“Ngươi đi đâu đấy?”
Tiểu Ưng vội vàng nói:
“Chắc chắn tên này đang tìm chúng ta, hắn tưởng lái xe là người của chúng ta, nhưng xe taxi của chúng ta vẫn đang sửa, kia căn bản không phải người chúng ta!”
Trong xe lúc này, Lưu Đức Trụ nhìn lái xe:
“Giả dạng cũng khá giống đấy, còn có máy tính tiền theo số km, nhưng ngươi có sơ hở.”
Tài xế xe taxi nghi ngờ:
“Sơ hở gì?”
“Tài xế taxi nửa đêm đều nghe radio, nhưng ngươi thì không.”
Lưu Đức Trụ nói.
Lái xe thắc mắc nói:
“Radio của ta hỏng rồi…”
Lưu Đức Trụ nhỏ giọng lại gần:
“Không cần giải thích, ta biết bí mật của ngươi.”
Tài xế xe taxi khó hiểu, hắn run rẩy hỏi:
“Người anh em, ngươi là bạn trai của Tiểu Hoa sao, sao ngươi tìm được ta? Ta và nàng chỉ là bạn bè bình thường…”
Lưu Đức Trụ nhẹ giọng nói:
“Đừng giả bộ, ta biết ngươi làm gì, ta có việc gấp muốn tìm ông chủ của ngươi!”
Tài xế xe taxi lúc này dở khóc dở cười:
“Người anh em, ngươi đừng như vậy, đừng làm ta sợ!”
Đột nhiên, cửa xe taxi bị mở ra.
Tiểu Ưng kéo Lưu Đức Trụ ra khỏi ghế phụ, sau đó giải thích với lái xe:
“Không có gì đâu, đầu óc người bạn này của ta có chút vấn đề!”
Lưu Đức Trụ nhận ra Tiểu Ưng:
“Ấy! Ngươi là lái xe đêm chở ta đến đường Hành Thự hôm đó, ta biết ngươi!”
Hắn kéo cánh tay Tiểu Ưng:
“Ta muốn tìm ông chủ của các ngươi, có chuyện vô cùng quan trọng muốn nói với hắn.
Nhanh lên, không thể chậm trễ nữa, bây giờ ta muốn nói chuyện trực tiếp luôn!”
Tiểu Ưng sửng sốt:
“Bây giờ ông chủ của chúng ta không ở trong Lạc thành, ngươi nói với ta cũng được!”
Giờ phút này, một chiếc máy bay vừa mới bay đến sân bay Đại Hưng ở thủ đô.
Trong đêm tối, sân bay bị ánh đèn màu da cam bao phủ, nhìn vô cùng ấm áp.
Hành khách lục tục rời khỏi máy bay, mọi người tò mò nhìn một chiếc xe việt dã màu đen được trang bị đầy đủ cách đó không xa.
Chương 286: Không Muốn Cứu
Bên cạnh xe việt dã có hai vệ sĩ mặc âu phục màu đen đứng bên cạnh.
Nhìn như nhân vật quan trọng nào đó đang đợi người giống trong phim, vô cùng nghiêm túc và thần bí.
Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía xe việt dã, họ rất tò mò, không biết đối phương đang chờ là ai.
Nhưng mãi đến khi hành khách đều đã lên xe rời đi, xe việt dã màu đen kia vẫn chưa đợi được người mà nó muốn đợi.
Sau vài phút, Trịnh Viễn Đông mặc áo Tôn Trung Sơn màu đen chậm rãi đi ra từ trong máy bay.
Hắn bình tĩnh đi đến bên cạnh xe việt dã, Hà Kim Thu nhảy xuống mở cửa, cười híp mắt nói:
“Đội trưởng đại giá quang lâm, sao lại đi máy bay dân dụng, Côn Luân đã xuống dốc đến nỗi này rồi?”
Trịnh Viễn Đông bình tĩnh nhìn Hà Kim Thu:
“Lưỡi dao cần đúc từ thép tốt, Côn Luân không có thói quen phô trương lãng phí.
Số tiền kia có thể mua thêm vài cái bảo hiểm cho thành viên, để họ không cần lo gì khi về già.”
“Đội trưởng vẫn quan tâm đến cấp dưới như trước.”
Hà Kim Thu mặc một bộ âu phục nghiêm túc, cảm thán:
“Nhưng ta rất ngạc nhiên, đến tột cùng chuyện gì xảy ra mới khiến ngươi đích thân đến thủ đô?”
“Có chuyện rất quan trọng .”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Người của chúng ta phát hiện tập đoàn có hành động mới, có rất nhiều người du hành xảy ra chuyện, không tìm thấy họ ở thế giới trong.
Trước mắt, có lẽ những người này đã bị tập đoàn giam giữ ở đâu đó rồi.”
“Hai thành viên Cửu Châu cũng bị lộ, bây giờ đang bị Khánh thị giam ở một nơi bí mật.”
Hà Kim Thu dần thu lại nụ cười, sắc mặt ngưng trọng:
“Hơn nửa đêm đội trưởng bay đến thủ đô, chẳng lẽ chỉ để nói những cái ta biết.”
Trịnh Viễn Đông bình tĩnh nói:
“Trước đây không lâu, người của ta bị Lý thị nhốt lại, hắn biết được có gần trăm người bị nhốt cùng chỗ với hắn.
Ta nghi ngờ Lý thị sắp có hành động mới.
Không chỉ Lý thị, chắc chắn Khánh thị và Trần thị cũng sẽ có hành động.”
Không thể không nói, kế hoạch của các tập đoàn vô cùng bí mật, họ không giam giữ người du hành ở chung một chỗ, có lẽ vì tránh cho sau này người du hành trở lại thế giới ngoài có thể xâu chuỗi mọi việc.
Hà Kim Thu đáp lại:
“Ta cũng nghĩ giống đội trưởng, hành động này chắc chắn có liên quan đến thế giới ngoài chúng ta.
Khi đám quái vật khổng lồ của thế giới trong cảm thấy bị uy hiếp, chắc chắn sẽ không ngồi chờ chết.”
Sự thật chứng minh, so với những người đơn độc như Khánh Trần, tổ chức lớn có ưu thế của riêng nó.
Nhưng bây giờ tập đoàn sẽ không nói kế hoạch diệt trừ cho những người du hành bị giam giữ kia biết.
Chỉ có những nhân vật quan trọng như Lý Đồng Vân và Lý Y Nặc mới biết được.
Cho nên, Trịnh Viễn Đông và Hà Kim Thu cũng không biết rốt cục tập đoàn muốn làm gì nên chỉ có thể suy đoán!
Lúc này, Trịnh Viễn Đông bỗng nói:
“Bất cứ lúc nào thân phận người của ta cũng có thể bại lộ, hẳn ngươi cũng hiểu được, tập đoàn không hi vọng chúng ta biết về hành động này của họ.
Nếu không họ sẽ bị tổ chức của chúng ta đánh trả, cho nên trước khi thi hành, họ nhất định nghĩ cách loại bỏ người không liên quan.
Người của ta đã chuẩn bị trước có thể sẽ hy sinh.”
Hà Kim Thu suy nghĩ một lúc rồi rồi nói:
“Đội trưởng, nếu ngươi muốn ta đi cứu bọn họ, vậy ta từ chối.
Cái giá quá lớn, bây giờ Côn Luân và Cửu Châu chưa thể chống lại thế giới trong, chúng ta phải chịu đựng chờ thời cơ.”
“Ta không muốn cứu bọn họ.”
Sắc mặt Trịnh Viễn Đông vô cùng nghiêm túc, dù hắn rất đau lòng, thậm chí có thể đoán được kết cục của cấp dưới nhưng hắn lại không thể làm gì ở thế giới trong.
“Vậy đội trưởng muốn làm gì?”
Hà Kim Thu bình tĩnh lấy một đồng xu từ trong ngực ra, đây là vật cấm kỵ ACE-099.
Đồng xu không ngừng lật qua lật lại trên tay hắn, còn có thể linh hoạt nhảy lên như một tinh linh bé nhỏ đang nhảy múa.
Ban đêm tại sân bay, người trẻ tuổi mặc âu phục trên xe việt dã, đồng xu thần bí, những thứ này khiến khí Hà Kim Thu trở nên vô cùng đặc biệt.
Trịnh Viễn Đông nhìn viên đồng xu rồi nói:
“Kim Thu, ngươi chưa bao giờ tin tưởng bất cứ kẻ nào nên mới dùng đồng xu để phân biệt thật giả, đúng không.”
Hà Kim Thu cười cười:
“Ông chủ Trịnh, ta có thể tin được ai đây?”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Không thể tin tưởng lẫn nhau, hai bên không coi nhau như chiến hữu thì sao đi xa được?”
Hà Kim Thu từ chối trả lời:
“Trước tiên ông chủ Trịnh cứ nói ngươi muốn ta làm gì đi, nhớ phải nói thật lòng.”
Mặt Trịnh Viễn Đông không chút thay đổi:
“Khi thế giới trong đánh trả, thứ quan trọng nhất không phải mạng sống chúng ta, mà là mạng sống của tất cả người du hành.
Ta không có ý cứu cấp dưới của mình, thậm chí ngay cả ta cũng có thể chết bất cứ lúc nào.
Nhưng có một thứ mà tập đoàn không thể lấy được, đó là kho thông tin hộ tịch.
Đây là thứ nguy hiểm nhất, một khi họ lấy được, tất cả người du hành đều sẽ bị tra ra.”
Chương 287: Đại Cục Làm Trọng
Mấu chốt nhất chính là, kho thông tin hộ tich có thể truy cập từ mạng lưới liên lạc trên cả nước, bất cứ chiếc máy tính nội bộ của cục công an nào cũng có thể dễ dàng truy cập vào, cho nên nó rất dễ dàng bị phát tán!
Họ không thể phái người trông coi máy tính của hàng vạn cục công an mỗi ngày sao?
Hà Kim Thu nghĩ một lúc rồi nói:
“Nếu ngươi muốn ta đi đóng kho thông tin hộ tịch và khóa nó lại, vậy ta làm không được.
Ông chủ Trịnh, ngươi và ta đều không có quyền hạn lớn như vậy, với lại nếu làm chuyện này thì phải qua rất nhiều bước, mời người đến, báo cáo, phê duyệt, sợ là mất mấy tháng cũng chưa chắc có thể được.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Ta biết dữ liệu mười hai cứ điểm của ngươi đã thành lập xong, mấy ngày nữa sẽ tuyên bố thành lập nhóm chat, có thể dễ dàng đưa tất cả người du hành vào phạm vi quản lý của mình.
Nhưng ta hi vọng ngươi có thể hoãn lại một chút, hãy dùng dữ liệu của cứ điểm bảo vệ kho thông tin hộ tịch! Có vật này, tập đoàn muốn có được dữ liệu về hộ tịch nhất định phải mang theo máy giải mã rất cồng kềnh, con người chắc chắn không thể mang thứ như vậy xuyên qua được.”
Hà Kim Thu nhíu mày:
” Ông chủ Trịnh, ta có kế hoạch của ta.
Ngươi không nên đi chuyến này vì làm chậm kế hoạch của ta.”
“Ngươi cũng hiểu được cái gì nhẹ nặng, ta hi vọng ngươi sẽ vì mọi người.”
Nói xong, Trịnh Viễn Đông sải bước rời khỏi sân bay.
Lúc này, đồng xu trên mu bàn tay Hà Kim Thu dừng lại rồi im bặt.
Hắn nhẹ giọng hỏi:
“Hắn đang nói thật lòng?”
Đồng xu đột nhiên chảy thành một thứ như nước, khi nó lại ngưng tụ lần nữa, mặt hướng lên trên là hình vòng tròn lúa mì.
Nói thật.
Hắn lấy ra một thỏi vàng, thỏi vàng tan ra, hòa vào trong đồng xu, hắn nhỏ giọng nói:
“Ta đã trả nợ.”
Hà Kim Thu cất Đồng Xu Sự Thật vào, sau đó nhìn bóng lưng cô đơn của Trịnh Viễn Đông.
Người kia đi một mình mà không ai đồng hành, nhưng có vẻ đối phương cũng không cần người đồng hành, tựa như hắn luôn có một lí tưởng trong lòng, không quan tâm mình có cô đơn không.
Hắn hô:
“Ta đồng ý với ngươi, dữ liệu cửa cứ điểm ta sẽ dùng để bảo vệ thông tin hộ tịch trước.”
Trịnh Viễn Đông vẫy tay, ra hiệu mình biết rồi.
Hà Kim Thu lại hô:
“Đội trưởng không cần tự mình đợi máy bay, máy bay tư nhân của Cửu Châu ở ngay bên cạnh, ta sẽ sai người đưa ngươi về, bây giờ thời gian là tài nguyên quý báu nhất của chúng ta.”
Lúc này, điện thoại Trịnh Viễn Đông đột nhiên vang lên.
Sau khi hắn nhận điện thoại, sắc mặt lập tức thay đổi, có vẻ cuộc gọi có vấn đề rất nghiêm trọng.
Sau khi ngắt điện thoại, hắn quay người nói với Hà Kim Thu:
“Có người lấy được tin cụ thể hơn.
Tập đoàn đã lên kế hoạch diệt trừ chúng ta, họ muốn khống chế thế giới ngoài! Nếu muốn chống lại sự phản công của bọn họ, lần này ngươi và ta nhất định phải liên thủ! Mỗi tập đoàn đều khống chế mấy trăm người du hành, bọn họ định gia tăng thực lực của nhóm người này rồi tiến hành huấn luyện chuyên nghiệp cho họ.”
Hà Kim Thu vô cùng kinh ngạc, hắn không ngờ có người lấy được tin còn kĩ hơn so với Côn Luân và Cửu Châu!
Hắn suy nghĩ một lúc rồi hỏi:
“Ông chủ Trịnh không sợ ta sẽ mượn lần này để nhúng tay vào việc trong nước?”
Trịnh Viễn Đông nhìn hắn:
“Lấy đại cục làm trọng, đây là sứ mệnh của ngươi và ta, nếu có khác nhau, sau này bàn lại cũng không muộn.”
Hà Kim Thu cười híp mắt:
“Được thôi, ta từng tưởng có một ngày được kề vai chiến đấu với đội trưởng lần nữa, nhưng không nghĩ ngày này lại đến nhanh vậy.”
Nhưng lúc này Hà Kim Thu lại có một nghi vấn: Người cung cấp tình báo lần này cung cấp thông tin vô cùng chuẩn xác, ít nhất thì chuẩn xác hơn nhiều so với tin mà Cửu Châu và Côn Luân có được.
Hà Kim Thu ý thức được, trong khi họ chỉ có thể suy đoán thì chỉ sợ có người du hành trốn sau màn, đi trước tất cả mọi người trong cuộc đua này.
Hắn nhất định phải tìm được người này.
Hà Kim Thu làm như không có chuyện gì nhìn thoáng qua Trịnh Viễn Đông, chỉ sợ đối phương cũng có suy nghĩ giống mình.
Bất kì tổ chức nào có được siêu phàm giả như vậy, chắc chắn có thể chiếm trọn phần thắng.
Nhưng vấn đề cấp bách bây giờ là họ cần bàn kĩ hơn về Kế hoạch diệt trừ.
Thời gian đếm ngược 161:00:00.
Bảy giờ sáng, Khánh Trần chưa ngủ được bao lâu đã phải rời giường đến trường, hắn nhìn thoáng qua điện thoại, tin tức Sấm Vương công bố đã nhanh chóng leo lên hotsearch đầu tiên.
Một phần ba người bình luận đều thảo luận về cuộc chiến ảnh tử, tất cả đều bị hấp dẫn bởi cuộc chiến này, họ giống như đang xem một bộ phim cung đấu.
Có người gom bài đăng của một ít người du hành, tập hợp thông tin về những người tham dự cuộc chiến.
Khánh Trần xem tất cả, những tài liệu kia nhiều hơn những thứ hắn biết một chút…
Chương 288: Ai Lộ Trước Sẽ Thua
Ví dụ Khánh Hoài là con trai trưởng đời thứ ba của dòng thứ tư của Khánh thị, là người có triển vọng đạt được vị trí thủ lĩnh ảnh tử nhất.
Ví dụ Khánh Văn thích xem đấu thú, phòng xa hoa nhất trong trường đấu thú nổi tiếng nhất thành phố số 12 vĩnh viễn để trống cho hắn, hắn còn nuôi một con Bạch Hổ bắt về từ cấm địa, vô cùng hung dữ.
Ví dụ Khánh Thi là cô gái duy nhất trong số người được chọn tham gia cuộc chiến, nàng rất ít xuất hiện trước mặt công chúng.
Ví dụ Khánh Nhất là người nhỏ tuổi nhất trong số những người tham gia, nghe nói còn đang học cấp hai.
Đương nhiên, đây cũng không phải thông tin mật, không quan trọng lắm.
Đây là tin tức có từ lâu rồi, người du hành bây giờ đều lo cho an nguy bản thân, đã biến mất trước mặt công chúng.
Nhưng lúc mọi người theo dõi thông tin về những người được chọn mới phát hiện.
Họ chỉ biết được thông tin về tám người được chọn, nhưng không ai biết gì về người được chọn cuối cùng.
Trong danh sách, phía sau tên tuổi của người được chọn khác đều có thông tin đi kèm.
Duy chỉ có người thứ chín, ngay cả tên của hắn mọi người cũng không biết, chuyện này thật kì lạ.
Trong phần bình luận, có một phần hai người thảo luận về thân phận của Sấm Vương, mọi người rất tò mò hắn là ai, sao có thể biết nhiều chuyện như vậy.
Một phần hai khác thảo luận có phải thầy Uông chuẩn bị chương trình gì mới nên Sấm Vương mới nhảy ra thông báo tin lớn như vậy không. .
Nhưng vào lúc này, máy truyền tin bên cạnh hắn rung lên.
Khánh Trần cầm lên xem, là tin nhắn của Lưu Đức Trụ:
“Ông chủ, ta vừa nhận được một lá thư kỳ quái.
Sáng sớm hôm nay khi vừa tỉnh ngủ, nó ở ngay bên cạnh gối đầu của ta.
Ông chủ, ta rất sợ.”
Người nắm giữ Con Tem Ác Ma lại xuất hiện rồi.
“Không cần sợ, mục tiêu của hắn không phải ngươi. “
Khánh Trần trả lời:
“Trên thư viết gì?”
Lưu Đức Trụ nhắn:
“Ngươi có thể nắm nhiều tin hơn ta, ta ngày càng hứng thú với ngươi hơn, hì hì.”
Khánh Trần đọc tin nhắn xong thì nhíu mày, tin tức đối phương nói tới rõ ràng liên quan tới Kế hoạch diệt trừ, vì tin nó tới rất đúng lúc.
Hôm qua hắn vừa nói cho Lưu Đức Trụ biết, còn nhấn mạnh phải giữ bí mật chuyện này, chỉ được trực tiếp nói với người phụ trách của Côn Luân.
Vì không ai biết trong Côn Luân và Cửu Châu có gián điệp của thế giới trong không, nếu chuyện này bị gián điệp của thế giới trong biết, tập đoàn nhất định sẽ có phản ứng vô cùng kịch liệt.
Ví dụ loại bỏ người làm lộ tin ra thế giới ngoài.
Ví dụ thay đổi kế hoạch diệt trừ, khiến mọi chuyện phức tạp hơn.
Thế giới trong và ngoài bây giờ đang theo dõi lẫn nhau, như đang phát động một trận chiến gián điệp, hai bên đều có nội ứng của đối phương.
Ai lộ trước, người đó liền thua.
Khánh Trần không thể xác định làm thế nào mà người nắm giữ Con Tem Ác Ma biết được tin, nhưng đây là một tín hiệu rất nguy hiểm:
Hoặc Côn Luân và Cửu Châu không giữ bí mật được.
Hoặc là người này còn lợi hại hơn so với tưởng tượng của hắn.
Tóm lại, đều rất hiểm.
Vào lúc này, Lưu Đức Trụ lại gửi tin đến:
“Ông chủ, có thêm lá thư nữa bỗng xuất hiện ở bên cạnh gối đầu của ta, hắn nói là: Không cần lo lắng chuyện tiết lộ bí mật, biện pháp giữ bí mật của Côn Luân và Cửu Châu vô cùng nghiêm ngặt, ta cũng không được lợi gì từ việc tập đoàn khống chế người du hành ở thế giới trong, hì hì; không bằng chúng ta so một lần, ai tìm được nhiều gián điệp hơn đi, hì hì.”
Khánh Trần đọc mấy chữ hì hì này lại bắt đầu đau đầu.
Sau đó hắn nghĩ, có khi nào bên kia là một người đàn ông cao lớn lực lướng đang hì hì không.
Nghĩ tới đây đầu Khánh Trần càng đau hơn.
Nhưng tin tức tốt là, đối phương không tiết lộ bí mật này cho thế giới trong, những người khác cũng rất khó biết được tin này.
Bấy giờ Khánh Trần không biết mình nên vui hay buồn.
Chờ chút, lần này đối phương gửi hai lá thư?
Nói rõ số lượng chữ Con Tem Ác Ma có thể gửi là có hạn, nếu không đối phương chỉ cần gửi một phong thư là được.
Lúc này, Lưu Đức Trụ nói:
“Ông chủ, một lá thư nữa ghi là: Có thể bảo nô lệ của ngươi nhỏ giọt máu lên con tem, sau đó thiêu cháy, ta sẽ nhận được thư trả lời của ngươi .”
Khánh Trần rất kinh ngạc, Lâm Tiểu Tiếu không hề nói vật cấm kỵ ACE-017, Con Tem Ác Ma còn có thể trả lời lại!
Ngẫm lại cũng đúng, vật cấm kỵ quá thần bí, ngay cả người nắm giữ cũng chưa chắc có thể biết tất cả tác dụng, những người khác cũng chỉ có thể đoán.
Khánh Trần cân nhắc một chút rồi nói:
“Hỏi hắn, tìm ta làm gì.”
Lưu Đức Trụ lấy ra một con dao gọt trái cây ra, cắn răng cắt ngón tay, sau đó nhỏ máu lên tem.
Trong nháy mắt khi máu nhỏ lên, những giọt máu đó chậm rãi nhúc nhích, tạo thành một hình tròn quỷ dị trên con tem, trong vòng tròn là vài chữ gì đó hắn không hiểu.
Chương 289: Trò Chuyện
Lưu Đức Trụ viết lên trên thư: Tìm ta làm gì.
Sau đó lại đi vào trong phòng bếp lấy ra một cái đĩa inox, đặt lá thư vào bên trong rồi châm lửa thiêu cháy.
Đối phương trả lời:
“Đương nhiên là tìm ngươi để ngươi làm nô lệ của ta nha, hì hì.”
Khánh Trần nói với Lưu Đức Trụ:
“Viết thư: Ngươi không sợ sẽ trở thành nô lệ của ta sao?”
Lưu Đức Trụ mang theo vẻ mặt cầu xin rồi tiếp tục nhỏ máu.
Đối phương trả lời:
” Cũng là lựa chọn không tồi, hì hì.”
Khánh Trần ngây người, hắn rốt cuộc đụng phải người nào? Đối phương còn cảm thấy làm nô lệ cho hắn mình không tệ? !
Hắn nhắn cho Lưu Đức Trụ:
“Con Tem Ác Ma chỉ gửi được một câu, lần sau giao dịch với Hồ Tiểu Ngưu, ngươi có thể giữ lại một thỏi vàng mà dùng, đi mua chút thuốc bổ, đây là bồi thường cho ngươi.”
Sau khi Lưu Đức Trụ gửi nguyên bức thư cho Khánh Trần, bỗng nhiên thỉnh cầu:
“Ông chủ, chúng ta không thể nói một lần hết chuyện được à.
Nếu các ngươi nói tiếp, ta sợ mình không chịu nổi mất…”
Trên đời không ai phục vụ cho người khác không công, Khánh Trần cũng sẽ không để Lưu Đức Trụ mất công mà không có gì.
Với lại, bồi thường mà hắn nói tới thật ra còn kèm theo thuốc biến đổi gien nữa.
Dù sao không cẩn thận khiến người ta mất khả năng có con, điều này sẽ khiến Khánh Trần cắn rứt lương tâm cả đời.
Dù sao Lưu Đức Trụ cũng chỉ là học sinh cấp ba, tội không nặng đến mức mất khả năng có con…
Cũng không biết sau này có cách gì cứu chữa được không nữa?
Nhưng đối với một tên chỉ cần thấy tiền là sáng mắt như Lưu Đức Trụ, vừa nghe thấy có thể giữ lại một thỏi vàng, mặt mày hắn lập tức hớn hở:
“Cám ơn ông chủ! Ông chủ thật hào phóng! Chúc ông chủ nhanh phát tài! So với sự nghiệp của ông chủ, một chút máu của Lưu Đức Trụ ta tính là gì?”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Ngươi hỏi hắn, hắn có phải chủ mưu của việc trên núi Lão Quân không?”
Đối phương trả lời:
“Nếu như ngươi nhất định phải tìm kẻ chủ mưu thì cũng có thể là ta, hì hì.”
Khánh Trần khó hiểu, câu trả lời này nghĩa là gì.
Dựa theo tính cách của đối phương, hẳn không sợ thừa nhận mình từng làm chuyện xấu.
Dù sao người nắm giữ vật cẩm kỵ sao có thể dễ dàng xấu hổ hoặc bị đạo đức kèm kẹp được.
Trong câu trả lời này, đối phương không hề trực tiếp thừa nhận.
Khánh Trần gửi tin:
“Ngươi hỏi hắn, làm chuyện xấu không sợ không ngủ được, bị đày xuống Địa Ngục sao?”
Đối phương trả lời:
“Không phải chúng ta đang ở trong Địa Ngục sao?”
Không đợi Khánh Trần trả lời, đối phương lại gửi một bức thư tới:
“Anh trai ta sắp tỉnh rồi, lần sau trò chuyện tiếp, hì hì.”
Khánh Trần nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng kết thúc.
Mỗi lần giao tiếp với loại người này, nói mấy câu đơn giản cũng khiến người khác mệt mỏi.
Bây giờ lại xuất hiện một người du hành như vậy, hắn không có tí cảm giác an toàn nào, đối phương tựa như ác quỷ trong bóng đêm nhìn chằm chằm hắn, đợi thời cơ hút máu nhai xương hắn.
Sau đó cướp đi linh hồn.
Nhưng mà, trong cuộc nói chuyện này, Khánh Trần có thể chiếm chút ưu thế nhỏ: Ít nhất hắn không cần cắt ngón tay lấy máu…
Ở một nơi khác, trong nhà Lưu Đức Trụ, cha mẹ của hắn ngửi thấy mùi khét nên đi ra.
Từ sau khi Lưu Đức Trụ trở thành người du hành thời gian, cha mẹ của hắn cũng chú ý dư luận, biết con trai mình là một trong những người du hành thời gian lợi hại nhất.
Dù bọn họ không thể hiểu được những chuyện kỳ quái ở thế giới trong, nhưng con trai mình lại lợi hại như vậy, họ cũng không ngại tìm hiểu thêm, bao dung, cổ vũ và động viên.
Cũng thử tìm chủ đề chung để nói chuyện với Lưu Đức Trụ.
Lúc này, cha của Lưu Đức Trụ cẩn thận từng li từng tí mở cửa phòng ngủ thì thấy trong phòng con mình khói mù lượn lờ, sau đó thấy Lưu Đức Trụ với ngón tay đang chảy máu, rồi lại nhìn đống tro trong cái đĩa kia.
Cha của Lưu Đức Trụ nhịn nửa ngày rồi hỏi:
“À…Đang làm pháp sư hả?”
Lưu Đức Trụ:
“???”
Cha hắn vội vàng nói:
“Làm phép xong thì tranh thủ thời gian ra ăn cơm…”
Giang Tuyết đã làm bữa sáng, nàng đeo chiếc tạp dề màu nâu, hai bên tay áo được xắn lên cao.
Lúc bưng đĩa ra bàn còn đang nhỏ giọng hát một bài.
Khác với lúc trước, bây giờ nàng không còn áp lực gì, không e ngại ai, thể xác và tinh thần đều thoải mái.
Khí chất cũng thay đổi, tựa như một viên trân châu phủ bụi đột nhiên được lau sạch sẽ.
Giang Tuyết thấy Khánh Trần bước ra liền cười nói:
“Tiểu Trần, lần này trong có gặp nguy hiểm gì ở thế giới không?”
“Không có.”
Khánh Trần cười:
“Dì Giang Tuyết, ta cảm thấy hôm nay ngươi rất vui.”
“Ừ.”
Giang Tuyết cười híp mắt:
“Ta mua được hai lọ thuốc đặc hiệu điều trị vết thương hở từ chợ đen.
Nếu sau này ngươi huấn luyện thì cứ lấy dùng.
Mỗi lần vào thế giới trong ta sẽ mua thêm cho ngươi.”
Chương 290: Học Sinh Chuyển Trường Thật Giàu
Lý Đồng Vân ở bên cạnh cũng ngẩng đầu nói:
“Đêm qua lúc mẹ trở về từ thế giới trong, hai bên má phình lên như con chuột hamster.”
Giang Tuyết cười vỗ đầu Lý Đồng Vân:
“Ngươi lo ăn cơm đi.”
Lúc này, Giang Tuyết lại nói với Khánh Trần:
“Sáng nay lúc ta đi mua đồ ăn, phát hiện nhà bên cạnh hình như đã có người ở.
Hẳn là người đỗ xe máy ở cửa ra vào, ta còn tưởng rằng phải một thời gian nữa mới có người vào ở, ít nhất cũng phải sửa chữa một chút.”
Khánh Trần nghĩ một lúc rồi nói:
“Vội vào như vậy, không phải là người du hành chứ? Dì Giang Tuyết, ngươi có thấy khuôn mặt chủ nhà mới không?”
Căn nhà trước kia của hắn lúc bán đi đã rất cũ, vỏ tường tróc ra, góc tường mốc meo, bóng đèn trong phòng cũng hỏng một cái, Khánh Trần chẳng muốn sửa nữa.
Đối phương cũng không thèm sửa sang gì đã dọn vào ở luôn.
Với lại bọn họ cũng không nghe thấy tiếng dọn nhà, không phải đối phương sẽ trực tiếp ngủ ở trên giường cũ đấy chứ?
Lúc ra cửa, Khánh Trần lặng yên không tiếng động quan sát chiếc xe máy đỗ trước cửa ra vào, nhưng hình như nó không có gì lạ cả.
Lúc tới trường học, hắn phát hiện có rất nhiều chiếc xe sang trọng đậu ở trong trường, tùy tiện một cái cũng có giá mấy triệu tệ, mấy chiếc xe đó còn chiếm hết chỗ đậu xe của các thầy cô giáo.
Khánh Trần không hiểu nổi, trường học đã xảy ra chuyện gì sao?
Bên cạnh hắn, có không ít người vừa đi vừa nói chuyện:
“Có rất nhiều học sinh chuyển đến trường chúng ta, lúc trước ta đã đoán vậy nhưng không ngờ lại nhiều như vậy!”
Có người nói:
“Cô họ ta là một trong những lãnh đạo của trường, nàng nói đột nhiên có rất nhiều học sinh chuyển tới, họ đều là con ông cháu cha, thậm chí có người là con của tỉ phú.
Tất cả những chiếc xe sang trọng đậu ở cửa đều là của học sinh chuyển trường, hầu hết bọn họ đều tự lái xe đến.”
“Ta cũng vừa nghe nói, phòng của Á Đinh Peninsula Hotels đã đều bị người ta bao hết, còn bao trọn một năm!”
“Đúng rồi, cô họ ta nói tất cả bọn họ đều chuyển vào lớp 11 ban 4…”
Lạc thành chỉ là một thành phố hạng ba, nhà ai có công ty mấy chục triệu đã được xem là học sinh giàu nhất rồi.
Nhưng những công tử tiểu thư ở đây, khi đi học nhìn không khác gì học sinh bình thường, chỉ là quần áo có nhiều hơn mọi người một chút, giày thể thao họ mang đắt hơn một chút, hút thuốc đắt hơn một chút, trừ những cái đó ra thì không khác gì nữa.
Mọi người từng thấy cảnh những chiếc xe sang trọng tụ tập như vậy bao giờ đâu?
Có bạn học thắc mắc:
“Sao đều là người giàu nhỉ, thật khoa trương.”
Nhưng Khánh Trần lại cảm thấy đây không hề khoa trương, mà là sự thật của xã hội: Giống như có người muốn đánh giá kém một công ty, nhưng vì người muốn đánh giá kém đều chết nên không đánh giá kém được.
Cho nên, mọi người nhìn thấy vào trong chỗ bình luận chỉ có khen ngợi.
Đạo lý này đặt ở đâu cũng như nhau.
Chỉ có con nhà giàu mới có thể tùy ý chuyển trường, học sinh của những gia đình bình thường dù trở thành người du hành cũng chưa chắc có thể tùy ý chuyển trường đến bên cạnh “đại ca”.
Cho nên mọi người nghĩ học sinh chuyển trường chỉ có “con nhà giàu”.
Các học sinh rộn ràng, náo nhiệt đi vào trường.
Trong đám người, có vẻ chỉ có Khánh Trần là bình tĩnh, giống như tất cả mọi chuyện đều không liên quan gì đến hắn.
Nhưng khi hắn đi qua hành lang trước cửa ra vào lớp 11 ban 4, dù là người du hành đã thấy nhiều việc lớn như Khánh Trần cũng phải ngây ngẩn cả người.
Có thể thấy được, trong phòng học không lớn kia tụ rất nhiều học sinh, trong đám học sinh kia có những người mặc những bộ quần áo kì quái được cho là thời thượng, còn có những người làm tóc kiểu dreadlocks*.
*Tóc bện thừng của mấy anh da đen hay làm
Mấu chốt nhất chính là, một lớp lại chứa hơn một trăm người!
Học sinh chuyển trường vây quanh Lưu Đức Trụ chật như nêm cối, mồm năm miệng mười báo nhu cầu:
“Cái kia…Đại ca, ta có hai kẻ địch ở thế giới trong, ngươi có thể sai Lý Đông Trạch giết chúng giúp ta không? Ta cho ngươi địa chỉ.”
“Đại ca, ta muốn mua hai liều thuốc biến đổi gien, ngươi có hàng không?”
“Đại ca, ta muốn…”
Giọng nói vô lực của Lưu Đức Trụ truyền ra:
“Mọi người đừng gấp, từng người nói, ta cũng không vạn năng như mọi người tưởng…”
Khánh Trần thầm nghĩ, lớp này còn có thể dạy học được không đây?
Đây rõ ràng không phải lớp 11 ban 4, mà là một khu chợ đen mới đúng, còn Lưu Đức Trụ bị họ coi thành tThương nhân chợ đen như NPC.
Nhưng mà, lúc hắn nghe nhu cầu để Lý Đông Trạch giết người, bỗng ý thức được tại sao lại có nhiều học sinh chuyển trường đến như vậy.
Bởi vì Vương Vân đã chết.
Chuyện Lý Đông Trạch ra tay giết Vương Vân đã nhanh chóng lan truyền.
Trong mắt của mọi người, đây đều là năng lực của Lưu Đức Trụ, có thể thể hiện được địa vị của hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










