1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 279 : Sự Thỏa Mã Bệnh Hoạn (c2781-c2790)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 279 : Sự Thỏa Mã Bệnh Hoạn (c2781-c2790)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2781: Sự Thỏa Mã Bệnh Hoạn

Nhất nói sang chuyện khác:

“Tại sao ngươi phải xem nhiều ảnh chụp như thế, còn nhớ mặt họ làm gì?”

“Vì phép thuật mà ta đã nói đấy.”

Khánh Trần mỉm cười giải thích:

“Mấy ngày nữa ngươi sẽ hiểu.”

Đúng lúc này, Nhện Đen mang ba đĩa mỳ Ý và hai bát salad đến:

“Ta không biết làm món ăn của đại lục phía Đông, các ngươi ăn tạm trước đã, ta sẽ nhanh chóng học cách làm.”

Nhất cười nói:

“Ta không ăn.”

Nhện Đen nhìn nàng, tựa hồ xác minh phỏng đoán của mình.

Nhất hỏi:

“Tên thật của ngươi là gì?”

Nhện Đen sửng sốt, vẻ mặt thoải mái lập tức trở nên ảm đạm:

“Ta tên là…”

Khánh Trần cản lại, hắn cười nói:

“Nàng nói cho ta biết rồi, ở đại lục phía Tây không được tùy tiện hỏi tên thật của người khác, nàng sẽ nghĩ ngươi muốn kiềm chế nàng.

Ở nơi này, một khi giao tên thật của mình cho người khác tức là giao quyền định đoạt sinh tử cho đối phương.

Theo ta được biết, Người Hành Quyết tạo ra vài vật cấm kỵ có thể làm một số việc dựa vào tên thật.”

Nhất tỏ vẻ áy náy:

“Xin lỗi, ta quên mất việc này, ta chỉ cảm thấy gọi ngươi là Nhện Đen không hay, ngươi xinh đẹp như thế mà lại gọi bằng tên này, đúng là kinh khủng quá.”

Nhện Đen im lặng một lúc rồi mỉm cười:

“Không sao, ta quen rồi, một ngày nào đó ta sẽ vứt bỏ biệt hiệu này, nhưng không phải bây giờ.”

“Ngồi đi, ta có vài câu hỏi muốn hỏi ngươi.

Ngươi cũng là Người Hành Quyết, hơn nữa còn là Người Hành Quyết vô cùng lợi hại, vậy ngươi có thể nguyền rủa Người Hành Quyết khác không?”

Nhện Đen đáp:

“Người Hành Quyết rất khó nguyền rủa lẫn nhau, chỉ có công tước Phong Bạo biết tên và ngày sinh của tất cả mọi người.

Muốn gia nhập tổ chức Người Hành Quyết thì nhất định phải báo tên thật và ngày sinh.”

“Có thể thay đổi tên thật không? Căn cứ vào đâu để xác định đó là tên thật?”

Khánh Trần ăn mỳ và salad, hỏi:

“Là cái tên đầu tiên cha mẹ đặt cho ngươi, tên đăng ký trong thông tin hộ tịch, người khác nghĩ ngươi tên là gì, hay là cái tên mà hầu hết mọi người nhận định?”

Thật ra phép thuật hắc ám của Người Hành Quyết rất kỳ lạ, bởi vì một người có thể sở hữu nhiều cái tên, ví dụ như một người vốn tên là Trần Vũ, nhưng đôi khi mọi người gọi hắn là Đại Vũ, đôi khi lại gọi là Trung Vũ hoặc Tiểu Vũ, vậy thì chỉ khi nguyền rủa “Trần Vũ” mới có tác dụng ư?

Dùng một cái tên trong số đó hay dùng cái nào mới là chính xác?

Khánh Trần phải biết được điều này mới có mục tiêu rõ ràng để nhằm vào.

“Căn cứ để quyết định đâu là tên thật, là cái tên ngươi giới thiệu với người khác lần đầu tiên, không thể thay đổi.”

Nhện Đen nói.

Khánh Trần cau mày, nếu xác định bằng cách này thì tên thật của vương quốc Roosevelt chưa chắc đã là họ Roosevelt, hắn có thể tên là “Texas Hold‘em”, “Burger Big Mac Bò”, “Đồ Lót Màu Đỏ”.

Bởi vì điều này hoàn toàn có thể khống chế, đối phương chỉ cần giới thiệu bản thân với cha mẹ – người gần gũi với mình nhất một lần, sau đó không một ai có thể đoán ra được “tên thật”.

Khánh Trần biết lợi dụng bug, người khác cũng biết.

Chỉ có đại lục phía Đông là hơi bất tiện, lần đầu tiên mọi người giới thiệu tên của mình khả năng cao đều nói tên thật.

Học mẫu giáo phải tự giới thiệu, tiểu học và trung học cũng thế.

Đương nhiên, cũng sẽ có người sở hữu những cái tên kỳ lạ như “Ultraman Tiga”, “Thánh Đấu Sĩ Seiya”, “Gấu Boonie”, “Cừu Vui Vẻ”, “Cường Trọc”, chẳng qua xác suất rất nhỏ.

Nhện Đen nói:

“Xin lỗi, ta từng cố gắng điều tra tên thật của những người khác, nhưng đều thất bại.”

Khánh Trần mỉm cười:

“Không sao.”

Nhện Đen nhìn hắn, hỏi:

“Không cần trừng phạt ta sao?”

Khánh Trần hỏi ngược lại:

“Trước đây hễ ngươi không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ bị trừng phạt à?”

Nhện Đen gật đầu, dường như nàng nhớ lại một vài ký ức, cơ thể hơi cứng đờ.

Khánh Trần suy tư:

“Vậy khi ngươi dẫn đội tìm kiếm ta mà không tìm được cũng sẽ phải chịu trừng phạt ư?”

Nhện Đen lại gật đầu.

Khánh Trần nói:

“Xin lỗi, khi ấy lập trường bất đồng.”

“Ngươi hay xin lỗi thuộc hạ của mình lắm à?”

Nhện Đen tỏ ra khó hiểu.

“Không thường xuyên.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Đi nghỉ ngơi đi, ở đây tạm thời không có việc gì nữa.”

Nhện Đen yên lặng trở lại phòng mình, nàng ngồi trên chiếc giường đơn hồi nhỏ, tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt thẫn thờ.

Ngay sau đó, nàng bỗng cởi bộ đồ da bó màu đen ra, chỉ mặc nội y ngồi trên giường, ánh mắt từ ngoài cửa sổ hắt lên cơ thể của nàng, nếu không có những vết sẹo kia thì đây là một cơ thể hoàn mỹ.

Nhện Đen lấy một con dao găm ra, hơ nóng lưỡi dao bằng bật lửa, sau đó ấn lên phần trong bắp đùi mình.

Con dao nóng bỏng dán lên làn da, phát ra âm thanh xèo xèo rất nhỏ, nàng đau đến mức run rẩy.

Nhưng dường như hôm nay không giống với trước kia, nàng cảm thấy còn thiếu gì đó.

Nhện Đen im lặng một lát, đột nhiên nàng lấy màn hình tinh thể lỏng của mình ra, lên mạng tìm ảnh của Khánh Trần, vừa nhìn vừa nung lưỡi dao, sau đó lại ấn lên đùi mình.

Lần này, ánh mắt nàng hiện lên vẻ thỏa mãn bệnh hoạn.


Chương 2782: Đối Chiếu Thành Công

Đếm ngược 00:10:00.

Nhện Đen ngồi trong phòng khách, nhìn Khánh Trần vẫn đang liên tục quan sát đủ loại ảnh chụp và thông tin, nàng hỏi với vẻ khó hiểu:

“Ông chủ, ngươi đã đến đại lục phía Tây hai ngày rồi, nhưng chưa ra khỏi cửa lần nào mà chỉ lên mạng dân dụng tìm kiếm và xem tất cả tin tức và hình ảnh trên mạng suốt! Rốt cuộc là để làm gì?”

“Vì một kế hoạch.”

Khánh Trần ngẩng lên và thở phào một hơi:

“Thật ra vai trò của ta trong việc này không lớn, chủ yếu vẫn là dựa vào cô nhóc bên cạnh ta đây.”

Nhất ngẩng đầu, cười nói:

“Một kế hoạch rất thú vị, có lẽ nếu có lần sau ngươi sẽ biết xảy ra chuyện gì.”

Nhện Đen thấy họ không muốn nói thì cũng không hỏi nhiều.

Nàng biết Khánh Trần không thể tin tưởng nàng hoàn toàn được, nàng vẫn chưa được xem như người một nhà.

Nàng nói, giọng hết sức bình tĩnh:

“Ta đi ngủ trước, có việc gì thì gọi ta.”

“Ừ.”

Khánh Trần gật đầu:

“Đi đi.”

Sau khi Nhện Đen rời đi, Nhất nhỏ giọng hỏi:

“Khánh Trần, ngươi và Ương Ương đến bước nào rồi?”

Khánh Trần dở khóc dở cười:

“Sao người hóng hớt thế, trẻ con trẻ mỏ đừng hỏi mấy việc này.”

“Thì ra đã phát triển đến giai đoạn trẻ con không được nghe rồi ư?”

Nhất kinh hãi.

Trở về.

Khi thế giới sáng sủa trở lại, Khánh Trần không ngủ mà lập tức vùi đầu vào làm việc.

Trước khi xuyên không, hắn đã nói lời cáo biệt với Ương Ương và trở lại Kình Đảo.

Hiện tại, hắn cầm một ổ cứng HDD nhỏ màu đen, trước mặt là những chiếc máy tính cùng với Hội Phụ Huynh đang chờ đợi.

Khánh Trần cắm ổ cứng HDD vào máy tính, “chương trình” bên trong nhanh chóng truyền đến hơn trăm chiếc ổ cứng HDD.

Ngay sau đó, hơn mười nghìn thành viên Hội Phụ Huynh chia thành hơn 100 đội ngũ, cầm lấy ổ cứng HDD thuộc về nhóm mình, sau đó lần lượt đi vào đường hầm.

Họ rầm rộ xuyên qua đường hầm, đến căn cứ “cánh cửa thần kỳ” của Côn Luân.

Trong căn cứ trống trải, những chiếc cầu thang xoắn cùng với vô số mật thược chi môn gắn trên các mặt tường xung quanh.

Tiểu Thất, Tiểu Ngũ, Tiểu Tam dẫn đội ngũ cả mình đến cầu thang xoắn, tìm được mật thược chi môn của mình ở từng tầng, đi đến nơi mình phải đến.

Thành viên Côn Luân đã chờ sẵn ở đây, để mở cửa cho họ và chuẩn bị chi viện bất cứ lúc nào.

Khi thành viên Hội Phụ Huynh và thành viên Côn Luân lướt qua nhau, thành viên của Côn Luân sẽ nhỏ giọng dặn dò:

“Chú ý an toàn.”

Khánh Trần và Trịnh Viễn Đông đứng sóng vai trong “giếng trời”, nhìn thành viên của Hội Phụ Huynh lần lượt đi vào mật thược chi môn và biến mất sau cánh cửa, như đang dõi theo các chiến sĩ lao ra chiến trường, đến các nơi trên thế giới.

“Đội ngũ của Hội Phụ Huynh hiện giờ thật sự rất đồ sộ.

Ngươi cảm thấy kế hoạch này có tác dụng không?”

Trịnh Viễn Đông hỏi.

Khánh Trần lắc đầu:

“Không dám chắc.”

London.

Tiểu Thất dẫn hơn 100 Người Nhà đi ra, hắn cầm một chiếc máy tính bảng đứng trước cửa ra vào, ổ cứng HDD họ vừa lấy được nối với máy tính bảng.

Một tấm bản đồ xuất hiện trên màn hình, bản đồ đã đánh dấu tuyến đường và sử dụng tiếng Trung nhắc nhở họ đi theo hướng dẫn đến sở cảnh sát London.

“Ở đây à?”

Tiểu Thất hỏi.

“Đi theo hướng dẫn chắc là chuẩn rồi.”

Một Người Nhà nói.

Sở cảnh sát London vào đêm vô cùng yên ắng, thậm chí không có người gác cửa.

Tiểu Thất suy nghĩ rồi nói:

“Trước khi đến đây ông chủ đã dặn không được quá thất lễ, chúng ta cố gắng tỏ ra lịch sử.”

“Ta không biết tiếng Anh.”

Có người nói.

Tiểu Thất gãi đầu:

“Các ngươi không một ai biết nói tiếng Anh à?”

“Chính ngươi cũng không biết đấy thôi, sao lại nhìn chúng ta oán trách như thế!”

Đột nhiên màn hình máy tính bảng trong tay Tiểu Thất hiện lên một dòng chữ:

“Ta giúp các ngươi nói chuyện.”

Tiểu Thất vui mừng:

“Máy tính bảng ông chủ đưa còn có trí tuệ nhân tạo cơ à, thế có phải tổng bộ trên Kình Đảo còn có người giúp đỡ theo dõi nhiệm vụ trực tiếp không?”

Họ bước vào sở cảnh sát, cảnh sát London trong sở thấy một đám người xông vào thì vô cùng kinh ngạc.

Tiểu Thất tươi cười giơ máy tính bảng lên, ngữ khí vô cùng hòa nhã:

“Người anh em, giơ hai tay lên, úp mặt vào tường, đừng ép bọn ta phải động thủ, cảm ơn đã hợp tác.”

Một hàng chữ tiếng Anh hiện lên trên màn hình, cảnh sát London đứng tại chỗ toan rút súng ra, kết quả họ chưa kịp phản ứng đã bị khống chế.

Chặn tín hiệu, chặn cửa ra vào, chỉ trong vòng 10 phút ngắn ngủi Hội Phụ Huynh đã hoàn thành công tác phong tỏa từ trong ra ngoài.

Tiểu Thất nối ổ cứng trên máy tính bảng với máy vi tính đăng ký hộ khẩu của sở cảnh sát, chiếc may tính ấy tự động chuyển sang giao diện đăng nhập, chưa đến một giây đồng hồ đã bị bẻ khóa.

Từng bức ảnh một lướt qua nhanh chóng trên màn hình máy tính, từng phần thông tin hộ khẩu được tức tốc đối chiếu.

Cảnh sát London nằm bò trên mặt đất nhìn cảnh này, ngơ ngác không đoán ra được họ đang làm gì.

Nhưng đột nhiên một lời nhắc nhở hiển thị trên màn hình máy tính.

Đối chiếu thành công!


Chương 2783: Phải Lễ Phép

Tiểu Thất nhìn màn hình, rồi chọn ra một Người Nhà, nói:

“Đi, số nhà 28 phố Brick Lane, London, dẫn hắn trở lại Kình Đảo.”

“Nếu hắn không muốn đi thì sao?”

Người Nhà hỏi.

“Hắn phải muốn.”

Tiểu Thất nói một cách nghiêm túc:

“Tuy lão La bảo chúng ta phải tỏ ra nhân văn, nhưng ta và ngươi cần phải hiểu chuyện, phải hiểu được tầm quan trọng của những người này, vả lại còn liên quan đến tính mạng của biết bao Người Nhà.

Bây giờ chúng ta đang chuẩn bị cho chiến tranh, không có nhiều thời gian đi khuyên bảo họ, thế nên đừng mềm yếu, bị bêu danh thì chúng ta gánh chịu.

Đúng rồi, nếu có người ngăn cản thì nhớ cố gắng nói vài câu tiếng Hàn hoặc tiếng Nhật.”

Người Nhà chỉ trích:

“Đến lúc này rồi còn giở trò khôn vặt.”

“Yên tân, chúng ta sẽ không làm gì họ, không muốn phối hợp kế hoạch thì chúng ta sẽ thi triển thuật Giữ Nghiêm Bí Mật rồi thả họ về, còn có thể trả thù lao cho họ.”

Tiểu Thất nói.

Đây chính là việc Khánh Trần cần phải làm: Chế tạo ra người du hành thời gian chuẩn xác.

Đầu tiên hắn vào mạng dân dụng ở thế giới trong, tìm kiếm số lượng lớn tin tức và bài báo, trong đó tràn ngập ảnh chụp của vô số nhân vật quyền quý.

Quả thực Khanh Trần không biết tên thật của họ, nhưng biết diện mạo là đủ rồi.

Ngay sau đó hắn lợi dụng thống trị toàn cầu và tính cơ động của Hội Phụ Huynh của bắt đầu tiến hành kiểm tra tất cả các quốc gia, các thành phố trên khắp thế giới để tìm ra những người du hành thời gian thất lạc.

Giống như thuyền trưởng Trương Kiệm vậy.

Từ khi sự kiện xuyên không xảy ra cho đến bây giờ, thậm chí còn chưa được một năm.

Trên thực tế, còn có rất nhiều người du hành thời gian tiềm ẩn phân tán ở các nơi trên thế giới, mà trong số những người này có khả năng sẽ có nhân vật quan trọng nào đó của vương quốc Roosevelt.

Đương nhiên, không chỉ giống nhau về ngoại hình, mà tên cũng phải ăn khớp.

Có lẽ trong 700 triệu người trên thế giới, có thể đối chiếu thành công mấy chục nghìn ngươi, nhưng thật sự có thể xuyên không thành công lại rất ít.

Tuy nhiên Khánh Trần cũng không cần quá nhiều, chỉ cần để hắn tìm ra được mười nhân vật quan trọng thì có thể tạo ra một khe hở ở đại lục phía Tây trong thế giới trong.

Đối phương biết phép thuật hắc ám, Khánh Trần cũng biết.

Thành phố Sydney, Úc.

Tiểu Tam ngồi trong một căn hộ penthouse.

Sàn nhà trong phòng khách được trải thảm Louis XV Savannah, tấm thảm này xuất hiện trong buổi đấu giá của Christie’s vào năm 2000, được một người ẩn danh mua lại với giá 31 triệu NDT, hiện tại nó đang lẳng lặng nằm trên mặt đất.

Lò sưởi Domo Focus bên cạnh sử dùng than hồng la, độ ấm trong phòng rất cao, nhưng lại không có khói bụi bay ra ngoài.

Than hồng la là loại than chuyên dụng của hoàng thất nhà Thanh, vào mùa đông quý phi có thể dùng 15 cân, muốn dùng thêm cũng chẳng có.

Tiểu Tam cảm thán:

“Thứ này lãng phí tiền của quá, lắp đặt hệ thống sưởi ấm sàn nhà không được à? Đến mùa đông, phía bắc có hệ thống sưởi ấm trung tâm, mặc quần đùi áo cộc tay giẫm lên sàn nhà ấm nóng, lòng bàn chân ấm ơi là ấm, lại còn tiết kiệm nữa.”

Người Nhà bên cạnh hắn phỉ nhổ:

“Đấy gọi là phong cách, đốt tiền chứ có phải đốt than đâu.”

Tiểu Tam quay đầu nhìn người đàn ông trung niên mập mạp trước mặt, rồi nói với Người Nhà:

“Hình như lần này chúng ta tìm được một con cá lớn rồi, theo kết quả đối chiếu thì hắn cực kỳ quan trọng, nhưng chúng ta thuyết phục hắn đi theo chúng ta kiểu gì đây? Trông hắn không giống như người thiếu tiền.

Người khác cầm 100 nghìn tệ là theo liền rồi, chắc hắn khinh 100 nghìn tệ ấy chứ!”

Ở bên cạnh, vệ sĩ của phú hào Úc nằm la liệt trên đất, mà người ra tay lại chỉ có mình Tiểu Tam.

Thật ra đã lâu Pháp ngoại cuồng đồ Tiểu Tam chưa đích thân động thủ rồi, hắn có gián Tiểu Kim ở bên giúp hắn hoàn thành phần lớn nhiệm vụ chiến đấu rồi.

Hiện nay, bảo hắn là Người Nhà có sức chiến đấu mạnh trong Hội Phụ Huynh chỉ sau Khánh Trần cũng không ngoa.

Chỉ có một vấn đề là sức chiến đấu ấy của hắn chỉ tồn tại ở thế giới trong, đến thế giới ngoài hắn không có bầy gián, còn phải tự mình ra tay.

Tỷ phú vẻ mặt bình tĩnh ngồi yên trên ghế sofa nhìn vị khách không mời mà đến trước mặt mình.

Tiểu Tam kiên nhẫn nói:

“Xin chào, bọn ta rất thân thiện, tuy bọn ta hạ gục vệ sĩ của ngươi nhưng bọn ta vẫn rất thân thiện, họ không sao, thậm chí không hề bị thương, ngủ một giấc là tỉnh lại ngay.”

Tỷ phú vẫn không nói một lời.

Người Nhà bên cạnh nhỏ giọng:

“Chắc hắn không hiểu chúng ta nói gì đâu, có cần trói lại luôn không? Phụ Huynh đang chờ những người này đến để thực hiện kế hoạch đấy, nhiều người vì ở trong Hắc Diệp Nguyên mãi không ra được nên chưa thể thực thi.”

“Không được, phải lễ phép.”

Tiểu Tam nói với máy tính bảng:

“Ngươi có thể phiên dịch giúp ta không.”

Trên màn hình máy tính bảng hiện lên một dòng chữ:

“Được.”


Chương 2784: Phép Thuật?

Tiểu Tam xoay màn hình ra nói với người đàn ông giàu có kia:

“Xin lỗi, mạo muội đến quấy rầy ngươi giữa đêm khuya, nhưng ngươi có thể đi theo bọn ta một chuyến không?”

Máy tính bảng nhanh chóng phiên dịch thành tiếng Anh.

Đọc xong, tỷ phú dùng tiếng Anh lạnh lùng đáp lại:

“Các ngươi là ai? Có biết hậu quả khi bắt cóc ta là như thế nào không? Ta khuyên các ngươi rời đi ngay bây giờ, bằng không vợ ta sẽ treo giải thưởng cho cái đầu của các ngươi trên toàn thế giới, đến lúc đó tất cả siêu phàm giả sẽ đuổi giết các ngươi!”

Tiểu Tam nhìn màn tính bảng:

“Hắn nói thế nào? Có bằng lòng đi theo chúng ta không?”

Máy tính bảng:

“Bằng lòng.”

Tức thì Tiểu Tam thở phào một hơi:

“Vậy là tốt rồi.”

Nói xong hắn và Người Nhà đưa tỷ phú ra ngoài.

Người Nhà lẩm bẩm:

“Hình như hắn nói nhiều lắm mà, thế nhưng phiên dịch chỉ có hai chữ.”

Tiểu Tam chợt khựng lại:

“Không quan trọng.”

Lúc xuống dưới tầng, họ trùng hợp gặp được người phụ nữ hàng xóm trong thang máy, đối phương thấy hai người họ mang tỷ phú đi vào, trên mặt vị tỷ phú này còn dính máu của vệ sĩ, ngay lập tức hét ầm lên.

Tiểu Tam và Người Nhà nhìn nhau, Tiểu Tam vội vàng nói với người phụ nữ ấy:

“Sumimasen! Sumimasen! (Xin lỗi! Xin lỗi!)”

Người Nhà cũng nói:

“A ssibal…(CMN!)”

Tiểu Tam nhìn Người Nhà, Người Nhà nhìn Tiểu Tam.

Hai người họ một người nói tiếng Nhật, một người nói tiếng Hàn, một người nói xin lỗi, một người mắng chửi.

Cứ thế trở thành một hành động hợp tác Nhật – Hàn.

Tinh, cửa thang máy mở ra, hai người họ nhanh chóng đi vào gara dưới tầng hầm, rút lui đến mật thược chi môn trong sự yểm hộ của thành viên Cửu Châu.

Ngồi trong xe MPV, Tiểu Tam nhỏ giọng lầu bầu:

“Lần sau nói tiếng Nhật biết chưa hả?”

“Được!”

Hành động mời khách như thế vẫn đang diễn ra ở khắp các nơi trên thế giới.

Mỗi khi mời được một người, họ sẽ đưa thẳng đến Kình Đào, vào trong cứ điểm chiến tranh.

Tối hôm nay, hơn mười nghìn Người Nhà đi qua đi lại mật thược chi môn, cực kỳ bận rộn.

Tuy nhiên, mọi việc không tiến triển thuận lợi như tưởng tượng.

Không phải là mọi người gặp nhân vật khó giải quyết, mà là có vài người thật sự quá khó tìm, giao thông của nhiều nơi ở nước ngoài cũng rất bất tiện.

Tiểu Bát khá xui xẻo bị phân đến Ấn Độ, hắn đối chiếu thành công mười mấy người trong cơ sở dữ liệu hộ tịch, kết quả đối phương lại cư trú ở nơi không có giao thông công cộng, Côn Luân cũng không thể mở riêng một mật thược chi môn vì người này được.

Thế là Tiểu Bát cùng vài Người Nhà nữa đành mua mấy chiếc xe đạp, đi hơn 200 cây số “mời” đối tượng về.

Họ thật sự đạp xe từ buổi tối cho đến khi mặt trời mọc, đi qua không biết bao nhiêu thôn làng.

Bên phía Tiểu Thất còn quái lạ hơn, mục tiêu hắn phải tìm là một người Digan, đối phương lái xe đi khắp nơi, những khi nhàn rỗi là vào núi ở.

Cửu Châu phải mua tình báo mới tìm được vị trí chính xác, Tiểu Thất lục tìm mười mấy đỉnh núi mới tìm được nơi nhóm người Digan ấy dựng trại.

Sau khi gặp nhau, người Digan cũng không hề yếu thế, vừa nghe nói Tiểu Thất muốn dẫn bạn mình đi là lập tức cầm súng lên đánh với nhóm Tiểu Thất một trận.

Tiểu Thất không muốn làm họ bị thương, thế là vây khốn họ một ngày một đêm, chờ đến khi họ hết sạch đạn mới xông vào bắt người.

Quá vất vả.

Tiểu Tam bịt mắt vị tỷ phú kia lại, sau khi họ đến mật thược chi môn mới cởi ra.

Họ dẫn tỷ phí đi qua mật thược chi môn, vào căn cứ bí mật của Côn Luân.

Tỷ phú đứng trên hành lang bằng sắt, nhìn những cánh cửa gắn đầy trên các bức tường, các thành viên của Hội Phụ Huynh qua lại giữa những cánh cửa ấy mà trợn tròn mắt.

Hắn không ngờ mình chỉ xuyên qua tấm gương thử đồ của một cửa hàng bán quần áo mà lại đến một nơi…Thần kỳ như thế này.

Trong căn cứ bí mật, Lộ Viễn thi triển thuật Giữ Nghiêm Bí Mật với từng vị khách được đón đến đây.

Tiểu Tam dẫn tỷ phú đi qua đường hầm, khi tầm mắt trở nên quang đãng sáng sủa, hắn thấy được công nghệ neon hologram rực rỡ chưa từng có trên Kình Đảo.

Ánh mắt của tỷ phú xuyên qua tầng tầng lớp lớp ánh đèn lộng lẫy, nhìn mê mẩn bầy cá heo lướt qua biển mây trên bầu trời, ngay sau đó, một con cá voi khổng lồ vung vẩy đôi vây cực lớn, tiếng kêu tang thương chỉ có thể nghe thấy dưới biển sâu ngân dài và bay lượn trên không.

Khi nó hạ xuống, vây cá cuốn theo cả làn mây trắng tinh khôi.

Trên trời, học sinh của trường học dành cho người du hành giẫm lên xe bay đi qua đi lại giữa tòa cao ốc mọc lên san sát.

“Đây là…Phép thuật ư?”

Trái tim của tỷ phú đập loạn, hắn hỏi.

Còn có rất nhiều người tỏ ra si mê như tỷ phú.

Họ như rơi vào một thế giới khác, một thế giới họ chưa được nhìn thấy bao giờ.

Những ông lớn giàu có này đều đã tiếp xúc với bí mật cốt lõi của thế giới này, cho nên mọi người không còn lạ gì sự tồn tại của người du hành nữa, thậm chí họ còn từng thuê người du hành làm vệ sĩ cho mình.

Thế nhưng họ chưa bao được chứng kiến cảnh tượng như thế này, cho dù là công nghệ hình chiếu 3D của New York cũng phải ngả mũ chào thua.


Chương 2785: Ẩn Giấu

Rốt cuộc bất cứ thứ gì trên Kình Đảo đều không cần phải trải qua quá trình chế tạo, toàn bộ đều được tạo nên bằng sự tưởng tượng của Maki-chan.

Những người bị mang đến đây đều cảm thấy vô cùng chấn động.

Họ ảo tưởng mình cũng có thể sống ở một thế giới như vậy, sau khi họ thưởng thức hết mọi thứ mới bị đưa vào cứ điểm chiến tranh.

Trong cứ điểm, thành viên của Hội Phụ Huynh vẫn đang bận rộn thu hoạch trái cây, hoặc cũng có người đang sôi nổi sao trà.

Tất cả người du hành tiềm ẩn ngồi xuống, La Vạn Nhai đưa cho mỗi người một cái khay, trong đĩa là phần ăn bao gồm hai quả Trường Sinh Thiên, một cốc trà Cảnh Sơn.

Một quả Trường Sinh Thiên có thể tăng sức lực thêm 15 kg, một cốc trà Cảnh Sơn có thể tăng thị lực.

Đây là thực vật có hiệu quả rõ rệt nhất trên Kình Đảo, tỷ phú vừa ăn trái cây xong là nhận thấy rõ ràng sự thay đổi của cơ thể!!!

Mọi thứ thật là thần kỳ!

Người du hành tiềm ẩn trong cứ điểm chiến tranh ngày một đông hơn, ban đầu chỉ có mười mấy người, sang ngày hôm sau đã lên đến hơn một nghìn.

Người du hành tiềm ẩn dần dần thả lỏng cảnh giác.

Rốt cuộc nếu muốn giết họ thì cũng không cần phải phí công như thế.

Họ bắt đầu truy hỏi đây là đâu, tại sao phải mang họ đến đây, thậm chí có người còn nhận ra Jindai Sorane đang hái trà:

“Ta nhận ra ngươi, ngươi là nữ minh tinh người Nhật đột nhiên tránh bóng.”

Jindai Sorane đội mũ rơm, khom lưng hái lá trà, thoạt nhìn giống như thiếu nữ thôn quê xinh xắn, nàng chỉ mỉm cười, không nói gì cả.

Khánh Trần đứng trong bóng râm của cứ điểm chiến tranh, bình tĩnh quan sát họ.

Hắn xây một phòng giám sát khổng lồ trong cứ điểm, camera quan sát tất cả mọi người ở mọi phương vị, không có điểm mù.

Ngày thứ ba sau khi trở về, hắn không làm gì cả mà chỉ sắp xếp phòng ở cho những người du hành tiềm ẩn này, ngày ngày chiêu đãi thịnh soạn.

Ngày thứ tư sau khi trở về, số lượng người du hành tiềm ẩn đã lên đến hơn 3000 người, nhưng Khánh Trần vẫn bất động, chỉ tiếp tục quan sát hơn 600 màn hình trước mặt.

Khánh Trần rất kiên nhẫn.

Trái lại, những người du hành tiềm ẩn kia dần không chịu đựng được, họ dồn dập truy hỏi Người Nhà:

“Bọn ta bị mang đến đây, có phải có nghĩa là bọn ta cũng có cơ hội trở thành người du hành?”

Nhưng Người Nhà không trả lời mà chỉ bảo họ cứ yên tâm ở đây.

Đến ngày thứ năm, bắt đầu có người nôn nóng, chủ động yêu cầu trở thành người du hành.

Ngay cả Tiểu Thất cũng cảm thấy nghi hoặc mà đi tìm Khánh Trần dò hỏi:

“Phụ Huynh, có phải đã đến lúc rồi không? Đưa họ đến Bắc Mỹ, bắt đầu thực hiện kế hoạch thay thế?”

Hánh Trần đứng trước cửa sổ sát đất ở tầng bốn, chọn ra hơn 70 người trong số 3000 người kia:

“Đi, dẫn họ lên đây.”

“Hả?”

Tiểu Thất sửng sốt.

“Đi đi.”

Tiểu Thất vội vàng chụp lại khuôn mặt của hơn 70 người đó rồi nhanh chóng dẫn những người này lên tầng bốn, Khánh Trần muốn trò chuyện với từng người một.

Trong phòng thẩm vấn, đèn sợi đốt chiếu thẳng vào mặt đối phương, KHánh Trần bình tĩnh ngồi đối diện:

“Hình như ngươi không hề ngạc nhiên chút nào, khi nhìn thấy công nghệ neon hologram cao cấp nhất, ngươi không kinh ngạc, khi ăn trái cây, ngươi cũng không bất ngờ.

Từ đầu đến cuối ngươi đều giữ thái độ dè dặt, quan sát mọi thứ xung quanh cẩn thận, và luôn giữ khoảng cách với những người khác.”

Người đàn ông trung niên da trắng ngồi đối diện hắn nói:

“Nếu ngươi bị bắt cóc thì ngươi cũng sẽ phản ứng như thế thôi.”

Khánh Trần mỉm cười, lắc đầu:

“Bây giờ ta nên gọi ngươi là Winston, hay là hầu tước Winston?”

Ngay từ lúc bắt đầu, việc Khánh Trần muốn làm không chỉ là tiến hành kế hoạch thay thế, mà hắn còn muốn tìm ra những người du hành của đại lục phía Tây ẩn giấu thân phận thành công trên toàn thế giới.

Ở đại lục phía Đông, đến nay có một vài người du hành che giấu rất kỹ, họ không gia nhập Côn Luân, Cửu Châu, Hội Phụ Huynh, thậm chí không nói cho bất cứ ai, và cũng không bị phát hiện, cứ cẩn thận giấu mình.

Ở Kashima và Jindai, vì ngôn ngữ bất đồng nên người du hành vừa đến là bị phát hiện ngay.

Nhưng Bắc Mỹ thì khác, rất nhiều người ở đây có cơ sở ẩn trốn, họ chỉ cần cầm cự qua khoảng thời gian gian khổ nhất là có thể sống tiếp với thân phận người thế giới trong một cách đương nhiên.

Bây giờ, Khánh Trần gần như tìm ra hết tất cả những người này, không bỏ sót một ai.

Trong cứ điểm chiến tranh, mọi người đều bị tịch thu điện thoại di động, đồng hồ cùng với mọi công cụ để xem giờ giấc.

Đèn huỳnh quang trên mái cong của cứ điểm chiếu sáng bất kể ngày đêm, khiến quan niệm về thời gian của mọi người trở nên mơ hồ.

Nhưng con người sống không thể thiếu thời gian.

Nghiên cứu tâm lý chỉ ra rằng, nếu một người không nhìn thấy mặt trời mọc mặt trời lặn, không có cách nào để tính toán thời gian thì nội tâm người đó sẽ dần dần suy sụp, đây là một trong những nguyên nhân chủ yếu mà phòng giam tối tăm khiến tù phạm sụp đổ.


Chương 2786: Cầu Nguyện

Lấy hai người làm thí nghiệm, một người vào phòng giam có thể trông thấy ánh sáng tự nhiên, có thể phán đoán ngày và đêm nhưng không có phương tiện giải trí.

Người còn lại vào phòng giam không có ánh sáng tự nhiên, không có cách nào phán đoán thời gian, nhưng lại có thể xem phim ảnh.

Kết quả là người thứ hai suy sụp trước.

Trong hai ngày qua, Khánh Trần không phải muốn quan sát ai xuất sắc hơn, chẳng qua là hắn đang ép người du hành ẩn nấp, khiến họ không kìm nén được phải cúi đầu xem thời gian trên tay mình.

Dưới sự quan sát của Khánh Trần, dù là một động tác rất nhỏ thì cũng không thể thoát khỏi ánh mắt của hắn, vì vậy Khánh Trần hoàn toàn tin tưởng phán đoán của mình.

Hiện tại, hắn vô cùng chắc chắn người đàn ông trước mặt mình thật ra đã hoàn thành chuyến xuyên không, trở thành người du hành, thay thế hầu tước Winston của vương quốc Roosevelt, chẳng qua mọi người không biết mà thôi.

Hầu tước Winston im lặng một lát:

“Có phải ngươi hiểu lầm gì rồi không, ta chỉ là một người bình thường thôi.”

Khánh Trần bình tĩnh lắc đầu:

“Bây giờ đại lục phía Đông đang bị xâm lược, ta không có thời gian chậm rãi thuyết phục các ngươi, giảng đạo lý với các ngươi.

Ngươi thân là cục trưởng cục lương thực của Trung tâm Vương Thành, ngày sau khi viễn chinh phía đông nhất định sẽ trở thành mắt xích quan trọng của bộ phận bảo đảm hậu cần.”

“Ta nói cho ngươi biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, ta sẽ cắt rạch một vết thương trên mu bàn tay ngươi, chỉ cần sau khi xuyên không ngươi không đi làm thì ta sẽ nhận định phán đoán của mình là chính xác.

Sau đó, ta sẽ nghĩ mọi cách khiến ngươi sống trong đau khổ, thậm chí không muốn sống tiếp nữa.

Ngươi đã bị thi thuật Giữ Nghiêm Bí Mật, không thể nói cho bất cứ ai biết những gì mình gặp phải, đương nhiên dù ngươi nói cho quốc vương Roosevelt thì họ cũng không có cách nào bảo vệ tính mạng của ngươi ở thế giới ngoài.

Có lẽ bắt đầu từ tuần trước, thế lực của họ ở thế giới ngoài đã sụp đổ cả rồi.”

“Tuy ta rất muốn làm một người tôn trọng nhân cách, thái độ hữu hảo, nhưng so với mạng sống của những người bên cạnh ta thì mạng của ngươi không quan trọng lắm, xin lỗi.”

“Khánh Trần, chúng ta đều là người du hành, ta đã nghiên cứu ngươi cẩn thận.

Theo ta được biết, Hội Phụ Huynh không phải là tổ chức lạm dụng bạo lực, và ngươi cũng không phải một người lạm dụng bạo lực.”

Hầu tước Winston ngồi trong ánh đèn màu trắng, hắn quan sát những bức tường kim loại màu xám toát lên sự lạnh lẽo bốn xung quanh:

“Thậm chí trước đó ta không cảm thấy các ngươi là một mối đe dọa ở thế giới ngoài, nhưng ta sai rồi.”

Khánh Trần im lặng một lát:

“Đời người luôn phải đưa ra những lựa chọn, tuy nhân cách của mỗi người đều bình đẳng, nhưng mạng sống của những người ta quan tâm quả thực quan trọng hơn các ngươi.”

Winston nói:

“Ta hiểu rồi, đích xác ta đã trở thành người du hành từ lâu rồi.”

“Tốt lắm, thẳng thắn sẽ bớt đi nhiều phiền toái.”

Khánh Trần nói.

Hầu tước Winston ngồi trong phòng thẩm vấn, ánh đèn trắng bệch chiếu lên mặt hắn:

“Vậy là bây giờ ta không có quyền lựa chọn, mà phải phối hợp với các ngươi chống lại vương quốc Roosevelt đúng không?”

“Đúng vậy.”

Khánh Trần nói:

“Nhưng ta cảm thấy ngươi không cần chán nản như thế, sau khi bọn ta thành công, ngươi cũng là công thần.”

Hầu tước Winston cười gượng:

“Các ngươi thắng vương quốc Roosevelt kiểu gì? Thứ cho ta nói thẳng, dù các ngươi hợp tác với vương triều người khổng lồ cũng không có ích gì, họ đã ra khỏi rừng cấm kỵ, không có quá nhiều tác dụng trong chiến tranh hiện đại.

Ta cần các ngươi hứa hẹn cho dù thất bại cũng không được tiết lộ thân phận của ta.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Bây giờ tốt nhất là ngươi cầu nguyện từ tận đáy lòng rằng bọn ta sẽ giành chiến thắng, vì mọi người đều là cùng một giuộc với nhau cả rồi.

Nếu bọn ta thất bại thì ta sẽ giao tất cả các ngươi ra.”

Hầu tước Winston:

“…”

Khánh Trần cười nói:

“Yên tâm, chúng ta chắc chắn sẽ thành công.”

“Các ngươi định lợi dụng ta làm gì?”

Hầu tước Winston hỏi với giọng bình tĩnh:

“Quyền lực của ta không lớn.”

“Lần sau xuyên không, bọn ta sẽ thiết lập phương pháp liên lạc ở thế giới trong, đến lúc đó có chỉ thị, sẽ báo cho ngươi biết.”

Khánh Trần đứng dậy:

“Trước khi chiến tranh kết thúc ngươi chỉ có thể ở lại trong cứ điểm chiến tranh này.”

Winston nhìn bóng lưng Khánh Trần rời đi:

“Khoan đã, bây giờ ta đã là người của các ngươi rồi, vậy chỗ trái cây và trà lúc trước ấy có thể cung cấp thêm cho ta đúng không? Mà các ngươi có truyền thừa tu hành không? Ta nghe nói Hội Phụ Huynh các ngươi có hơn 100 nghìn người đang tu hành, hơn nữa tốc độ tu hành còn rất nhanh.

Đúng rồi, nghe nói một khi được quán đỉnh thì có thể sống lâu hơn.”

Khánh Trần đưa lưng về phía Winston, khóe miệng khẽ cong lên.

Ở đại lục phía Tây, không phải ai cũng có thể tu hành, chỉ có năm truyền thừa tu hành chỉ, người bình thường có lẽ chỉ có thể trở thành chiến sĩ gen với nhiều di chứng.

Vì thế những người du hành như Winston dù đã thành hầu tước thì cũng vẫn chỉ là người làm công cho hoàng tộc, truyền thừa Người Xem Mệnh tuyệt đối sẽ không đến tay hắn.


Chương 2787: Cấp Bách

Nhưng vấn đề là, đã đến một thế giới như thế, có ai lại không muốn trở thành “siêu nhân” chứ?

Khánh Trần xoay người lại, nhếch miệng:

“Các ngươi biết khá nhiều nhỉ.”

Hầu tước Winston nhún vai:

“Chuyện của các ngươi cũng phải là bí mật, ta nghĩ đây cũng là nguyên nhân hoàng tộc Roosevelt gấp gáp khai chiến.

Tuy họ không nói gì, nhưng tốc độ tu hành của các ngươi quá nhanh vẫn khiến họ cảnh giác.

Đương nhiên, người họ cảnh giác nhất là ngươi.”

Khánh Trần suy nghĩ rồi nói:

“Truyền thừa tu hành thì ta sẽ không đưa cho ngươi, nhưng mỗi khi ngươi hoàn thành một nhiệm vụ, bọn ta sẽ sắp xếp một nhóm người quán đỉnh tập thể cho các ngươi một lần, hoàn thành khoảng 36 nhiệm vụ thì có thể quán đỉnh lên thẳng cấp B, tuổi thọ có thể tăng thêm 21 năm.

So với thuốc biến đổi gen thì đây là lựa chọn tốt nhất của ngươi.”

“36 nhiệm vụ ư? Hơi nhiều nhỉ.”

Hầu tước Winston nhìn Khánh Trần:

“Khi nào phân phát nhiệm vụ?”

Khánh Trần đi ra khỏi phòng thẩm vấn:

“Không cần vội.”

Hầu tước Winston cũng theo ra:

“Cấp bách lắm rồi.”

Khánh Trần đứng trên hành lang quan sát hơn ba nghìn người du hành tiềm ẩn bên dưới qua ô cửa sổ, vị tỷ phú người Úc “Mosley” sau khi phát hiện tính mạng mình không bị đe dọa thì tụ tập một nhóm người lại lớn tiếng kháng nghị, yêu cầu Hội Phụ Huynh đưa họ về.

Mosley đứng trong cứ điểm chiến tranh, phát biểu hùng hồn:

“Hội Phụ Huynh bắt chúng ta đến đây nhất định là muốn chúng ta trở thành công cụ gián điệp cho họ, ăn cắp tình báo của vương quốc Roosevelt về cho mình.

Chiến tranh đang diễn ra ở thế giới trong, các ngươi biết làm gián điệp nguy hiểm như thế nào không? Đừng trở thành công cụ cho người khác, đừng để bị ai lợi dụng.”

Những người vây quanh hắn giơ cánh tay lên hô to:

“Không thể trở thành công cụ cho người khác, chúng ta muốn tự do!”

Khánh Trần cười khẽ:

“Người phương Tây diễn thuyết giỏi thật, rất xúc động.”

“Mosley từng định tranh cử thống đốc, chưa biết chừng còn có ý định trở thành tổng thống.”

Winston giải thích:

“Chỉ có điều vụ án hối lộ chính trị của hắn bị đối thủ vạch trần, nên đành phải tuyên bố từ bỏ.

Từng có người chuyên giúp đám nhà giàu bí mật điều tra thân phận của họ ở thế giới trong trên dark web, ra giá cao lắm.

Chắc Mosley biết thân phận của mình ở thế giới trong không cao nên không muốn trở thành người du hành.”

Khánh Trần gật đầu:

“Ở thế giới trong, hắn chỉ là quản gia của một nam tước, thậm chí thân phận cũng chỉ là dân tự do, còn chẳng phải công dân.

Nhưng việc này không phải do hắn làm chủ.”

“Thật ra Hội Phụ Huynh rất nổi danh ở phương Tây.

Mosley tin chắc các ngươi sẽ không lạm sát người vô tội, cho nên bây giờ mới không thèm kiêng dè gì cả.”

Winston nhìn Khánh Trần:

“Ngươi có giết hắn không?”

Khánh Trần mỉm cười, không trả lời.

Quả thực hắn sẽ không giết Mosley, nhưng hắn không giết Mosley không phải vì hắn có giới hạn gì cả, mà vì hắn không muốn những người khác hoảng sợ.

Ví dụ như Winston, hắn đang quan sát phong cách làm việc của Hội Phụ Huynh để quyết định thái độ của mình về sau.

Giết gà dọa khỉ rất đơn giản, nhưng để khiến những người này ngoan ngoãn bán mạng rất khó.

“Vậy ngươi định làm thế nào?”

Winston hỏi.

“Không vội, cứ chờ thêm một thời gian.”

Khánh Trần nói, lần trước hắn nói như thế, Phật gia ở công viên giải trí Ngân Hạnh phải chịu nhiều đau khổ.

Những người này trở thành người du hành, nhất định có thể ẩn nấp thuận lợi ư? Người họ muốn thay thế đều là nhân vật quan trọng của vương quốc Roosevelt.

Sau khi thành người du hành, những người này cần phải xử lý việc chính trị, việc quân sự ngay lập tức, thứ Khánh Trần muốn là mạng lưới tình báo hiệu quả nhất, chứ không phải chỉ là giết vài nhân viên tình báo của quân đội và chính phủ ở thế giới trong.

Ngày cuối cùng sau khi trở về.

Trong cứ điểm chiến tranh, hơn ba nghìn người du hành tiềm ẩn tập trung ở cửa ra vào.

Mosley nhìn La Vạn Nhai đứng trước mặt mình và ép hỏi:

“Có phải các ngươi muốn sắp xếp cho bọn ta trở thành người du hành không?”

“Tất nhiên là không.”

La Vạn Nhai cười nói:

“Là thế này, tiếp theo Kình Đảo sẽ không tiếp tục cung cấp thức ăn và chỗ ở miễn phí cho các ngươi nữa.”

Mosley lớn tiếng:

“Ta có thể mua, ta bao tất cả mọi người ở đây.”

“Nhưng ở đây bọn ta không cần tiền mặt, mà là dùng điểm.”

La Vạn Nhai cười híp mắt:

“Ta chuẩn bị một vài chương trình học cho mọi người, như là hiểu biết về thân phận của mình ở thế giới trong, học cách ẩn nấp, huấn luyện kỹ năng chuyên nghiệp, chỉ cần học thì có thể lấy điểm.

Sau khi có điểm có thể mua thức ăn, quán đỉnh, thức ăn đặc biệt chính là những thứ các ngươi từng ăn đấy, có thể tăng sức lực, vả lại không có di chứng.”

Mọi người đều nhìn nhau.

Hội Phụ Huynh không đưa họ đi làm người du hành ngay, sau đó khống chế họ, khiến họ mất đi sự tự do như Mosley đã nói.

Mà đối phương cho họ đi học.

Khánh Trần không sốt ruột, trong cứ điểm chiến tranh hắn vẫn cứ duy trì thuật Hô Hấp của Vạn Thần Lôi Ti, không ngừng thử đột phá cảnh giới tiếp theo.


Chương 2788: Bánh Sinh Nhật

Hắn đã nếm trải cái hay của Thần Thiết, trước tốc độ tuyệt đối dù là bán thần cũng chỉ là cao thủ có tiếng mà không có miếng, một khi đối mặt với bán thần Người Xem Mệnh, nó là chỗ dựa lớn nhất của hắn.

Nhưng hệ Lôi cấp A vẫn quá thấp, năng lực bay liên tục quá kém.

Trong căn phòng u ám, Khánh Trần lẳng lặng chờ đợi.

Xuyên không.

Có một việc Khánh Trần khó có thể quen nổi, ấy là trước kia hắn xuyên không, thế giới này đang lúc đêm khuya, khi xuyên đến thế giới khác vẫn là buổi tối.

Nhưng sau khi đến Bắc Mỹ, ban đêm xuyên không lại thành ban ngày.

Vì chênh lệch thời gian, tuy mọi người đồng thời xuyên không nhưng người du hành ở đại lục phía Đông đều xuyên lúc 0 giờ đêm, mà ở đại lục phía Tây là 12 giờ trưa.

Khánh Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, hiện tại vẫn là buổi trưa nóng nực.

Nhện Đen đi ra ngoài mua thức ăn, hôm nay nàng mua thêm một ít thịt nạc vai bò.

Lúc đi ngang qua tiệm bánh ngọt, nàng do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định mua một chiếc bánh kem.

Mà lúc đi ngang qua cửa hàng quần áo lần trước, nàng bước vào cửa hàng.

Nhân viên bán hàng vẫn còn nhớ nàng, thấy nàng lại đứng trước chiếc váy màu trắng nọ thì cười nói:

“Nó thật sự rất hợp với ngài.”

“Vậy ư?”

Nhện Đen cảm thấy thích thú, hỏi:

“Ngươi thấy bây giờ ta rất đẹp à?”

Nhân viên cười:

“Dáng người của ngài rất chuẩn, lại xinh nữa, mặc gì cũng đẹp.

Có điều áo da màu đen sẽ khiến ngài trông quá kiêu kỳ, làm người khác không dám lại gần.”

Nhện Đen mỉm cười:

“Gói chiếc váy này lại cho ta.”

Thật ra, nàng biết bây giờ mình chưa mặc được nó, dù có tiền lương thì cũng phải làm việc rất lâu mới có thể thay làn da nano toàn thân có thể chống đạn.

Nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt, nàng đột nhiên muốn mua chiếc váy này về, treo trong phòng mình, ngày ngày ngắm nó.

Nhện Đen mang theo chiếc túi, giỏ rau cùng với bánh ngọt về, kết quả là vừa mới vào căn nhà số 78 đại lộ Victor nàng đã thấy Khánh Trần thay âu phục, thậm chí đã cải trang xong xuôi.

Khánh Trần nói với nàng:

“Chuẩn bị đi, cải trang cho mình, chúng ta phải ra ngoài chấp hành nhiệm vụ.”

Nhện Đen sửng sốt:

“Bây giờ luôn ư?”

Khánh Trần gật đầu:

“Đừng để trễ giờ, chúng ta phải đến đường Hoa Hồng vào thời gian đã định.”

Nhện Đen thầm thở dài.

Khánh Trần cúi đầu nhìn bánh ngọt trong tay nàng:

“Bánh sinh nhật à?”

Nhện Đen mỉm cười, đặt chiếc bánh lên bàn:

“Ta đã nói với ngươi tên thật và ngày sinh của ta, hôm nay là sinh nhật ta.”

“Không sao, có thể ăn sau khi về, nhiệm vụ này rất quan trọng, lát nữa ngươi phải sắm vai bạn nữ của một người, đi tham gia một bữa tiệc tư nhân cùng với hắn, nhớ phải quan sát hắn thật kỹ.”

Khánh Trần nói.

Nhện Đen đáp lại:

“Được, ta hiểu rồi.”

Hai người đi ra ngoài, họ lặng lẽ đi qua từng con phố dài và đứng chờ dưới bóng của cây cầu vượt ở đường Hoa Hồng.

Khánh Trần dặn:

“Nhớ này, tối nay ngươi đến đê tham dự yến tiệc, không cần phải làm gì khác, có việc gì thì ta sẽ gọi ngươi.”

Khi họ mới đến nơi, một chiếc xe bay dừng lại trước mặt họ, Khánh Trần mở cửa ghế phụ lái ra và ngồi vào trong xe:

“Nhện Đen, ngươi ngồi sau.”

Nhện Đen mở cửa ra thì thấy hầu tước Winston đã ngồi ở ghế sau, đối phương mỉm cười nhìn nàng:

“Xin chào, mời ngồi.”

Vẻ mặt nàng hết sức bình tĩnh:

“Xin chào.”

Winston nói:

“Lần đầu gặp mặt, ta xin tự giới thiệu, ta là…”

“Không cần, hầu tước Winston, cục trưởng đương nhiệm của cục lương thực, vợ là bà con bên ngoại của hoàng tộc, không có con cái.

Nhện Đen nói thông tin của hắn một cách lưu loát.

Winston cười nói:

“Xem ra ngươi biết rõ ta, thật vinh hạnh khi ngươi trở thành bạn nữ của ta tối nay, ngươi rất xinh đẹp.”

“Ừm.”

Nhện Đen nhìn ra ngoài cửa sổ.

Xe bay xuyên qua khu rừng sắt thép, 12 phút sau chiếc xe đến nhà hàng xoay trên tầng 101 trên cùng của cao ốc Berkeley.

Ở cửa nhà hàng từng quý tộc áo quần ngăn nắp đưa thiệp mời của mình ra, mà trên bãi đỗ xe là những chiếc xe sang trọng.

Sau khi xe bay hạ cánh xuống bãi đỗ xe, Khánh Trần mở cửa cho Winston và Nhện Đen bước xuống như một tùy tùng theo hầu.

Lúc xuống xe, vẻ mặt của Nhện Đen có phần lạnh nhạt, Khánh Trần nhìn nàng:

“Cười tự nhiên một chút.”

Nhện Đen cong khóe miệng mỉm cười:

“Như vậy được chưa?”

“Tự nhiên thêm chút nữa.”

Nhưng đột nhiên, Nhện Đen sững sờ, nàng nhìn thấy một chiếc xe bay đáp xuống bãi đỗ xe bên cạnh, mà người bước xuống từ chiếc xe đó là người mà dù nàng hóa thành tro cũng sẽ không bao giờ quên – hầu tước Wendy.

Nàng ngẩng đầu nhìn Khánh Trần, chợt hiểu ra đối phương muốn làm gì hôm nay.

Cao ốc Berkeley lộng lẫy ánh đèn, tòa nhà đứng sừng sững giữa đêm tối, tựa như một chiếc du thuyền khổng lồ lấp lánh rực rỡ chắn ngang khu thứ bảy của Trung tâm Vương Thành.

Và nhà hàng xoay trên tầng cao nhất không như những tầng lầu khác, ngươi không thể đi thang máy lên tầng trên cùng mà chỉ có thể đi xe bay, sau khi được cho phép mới có thể hạ cánh ở bãi đỗ xe.


Chương 2789: Tâm Tình Sa Sút

Hiện tại, trên sân thượng của tòa cao ốc Berkeley, các nhân vật nổi tiếng đang khoác tay bạn nam, bạn nữ của mình.

Hầu tước Wendy hơn 50 tuổi trông không bỉ ổi như trong tưởng tượng, trái lại hắn cao 1m87, dáng vẻ lịch lãm, tóc vuốt ngược ra sau, thoạt nhìn tinh thần phấn chấn.

Hắn mặc áo đuôi tôm, đang hàn huyên với người nổi tiếng mà mình quen biết.

“Ngươi muốn giết hắn?!”

Nhện Đen nhìn Khánh Trần và hỏi, vẻ hết sức kinh ngạc.

Khi nàng mang theo bánh sinh nhật trở về, thật ra nàng hy vọng có thể ăn sinh nhật một cách yên ổn.

Nhưng người làm thì phải có giác ngộ của người làm, cho dù ngươi đã tìm được hy vọng sống sốt, cho dù ngươi muốn cô nàng người máy và ông chủ tổ chức sinh nhật cho mình, thì khi ông chủ nói phải chấp hành nhiệm vụ, ngươi cũng phải hủy bỏ mọi kế hoạch.

Chỉ có điều tâm tình sẽ sa sút.

Bắt đầu từ khi Nhện Đen mua chiếc váy kia về, nàng quyết định vứt bỏ bản thân của quá khứ, thế nên khi Khánh Trần bảo nàng đóng giả bạn nữ của hầu tước Winston thì nàng hơi nản lòng, dường như khi nàng cho rằng mọi thứ sẽ thay đổi, thật ra lại chẳng có gì thay đổi cả.

Nhưng vào giờ phút này, nàng bỗng nhận ra, thật ra Khánh Trần không quên sinh nhật mình.

Ngay khoảnh khắc Nhện Đen nhìn thấy hầu tước Wendy, nàng hiểu được đây chính là món quà sinh nhật năm nay của nàng.

Kể từ khi mẹ tự sát, nàng không còn nhận được quà sinh nhật nữa, hơn nữa còn là món quà sinh nhật đặc biệt đến thế.

Thảo nào đối phương khăng khăng phải chọn ngày hôm nay đi thi hành nhiệm vụ này.

Khánh Trần cười nói:

“Ngươi lớn tiếng thêm chút nữa là tất cả mọi người sẽ biết ta muốn giết hắn.”

Nhện Đen vô cùng lúng túng, hoàn toàn không giống đao phủ của tổ chức Người Hành Quyết ngày trước.

Nàng hạ giọng, nói:

“Có vệ sĩ đi theo bên cạnh hầu tước Wendy, hai người đó đều là chiến sĩ gen cấp A.

Ý của ta không phải là ngươi không giết được bọn họ, mà là ngươi làm sao có thể lặng lẽ giết chết đối phương được? Hơn nữa nơi này là Trung tâm Vương Thành, có Người Xem Mệnh quan sát hắn, nếu ngươi muốn ra tay thì chắc chắn Người Xem Mệnh sẽ đến.”

Người Xem Mệnh là nhân tố gây trở ngại then chốt nhất.

Những Người Xem Mệnh đó theo dõi từng hầu tước ở góc nhìn Thượng Đế, một khi động thủ thì sẽ bị họ nhận ra ngay lập tức.

Khánh Trần có thể giết hầu tước Wendy, nhưng giết xong rồi thì sao?

Nhện Đen muốn giết kẻ hãm hiếp mẹ mình từ lâu rồi, nhưng nàng biết, mình không giết được hầu tước Wendy.

Khánh Trần cười:

“Đây không phải là việc ngươi phải lo.”

Nhện Đen hỏi:

“Ta cần phải làm gì? Thật ra ta cũng có tai mắt trong bữa tiệc tối nay, ta vừa mới nhìn thấy nàng.”

“Không, tối nay ngươi không cần làm gì cả.”

Khánh Trần nói.

Bỗng nhiên Nhện Đen nhỏ giọng nói với hắn:

“Cảm ơn.”

“Không, không, không.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Ta làm thế không phải vì ngươi.”

“Hả?”

Nhện Đen sửng sốt.

“Hầu tước Wendy chỉ là một mục tiêu phù hợp mà thôi.”

Khánh Trần nói:

“Quan trọng nhất là tối nay ta muốn thấy bằng chứng tỏ lòng trung thành.”

Dứt lời, Khánh Trần quay đầu sang nhìn Winston:

“Chuẩn bị sẵn sàng chưa?”

Bấy giờ Nhện Đen mới giật mình nhận ra, buổi tối hôm nay Khánh Trần muốn bằng chứng nhập hội của Winston!

Nhưng ông chủ bắt đầu thẩm thấu vào vương quốc Roosevelt từ lúc nào?

Điều này không quan trọng, Nhện Đen thậm chí không định suy nghĩ tiếp nữa, ông chủ bảo nàng làm gì thì nàng làm cái đó.

Hơn nữa, dù Khánh Trần có thừa nhận hành động tối nay là vì nàng hay không cũng không sao cả.

Winston hút sâu một hơi:

“Chuẩn bị xong rồi.”

“Vậy đi thôi, hãy tỏ ra tự nhiên.”

Khánh Trần nở nụ cười và nói.

Nhện Đen xuống xe khoác tay Winston, lần này nàng vô cùng tự nhiên, khác hẳn lúc trước.

Khanh Trần đi sau hai người họ, như một người hầu thật sự.

Winston mỉm cười, nhỏ giọng hỏi:

“Quý cô à, ta xưng hô với ngươi thế nào đây?”

Nhện Đen vuốt tóc, vừa tươi cười vừa đè thấp giọng đáp lại:

“Ta là ngươi của ông chủ, làm tốt việc của mình, cái gì không nên hỏi thì đừng hỏi.”

Winston:

“…”

Lúc này, hầu tước Wendy thế mà lại chủ động đi về phía họ, Winston khom lưng, tỏ ra vô cùng khiêm tốn:

“Chào ngài.”

Ánh mắt của hầu tước Wendy dừng lại trên mặt Nhện Đen:

“Quý cô đây là?”

Tuy Nhện Đen đã hóa trang nhưng vấn không thể che lấp vẻ xinh đẹp của nàng, hơn nữa sau khi thay đổi diện mạo, Nhện Đen càng giống mẹ mình hơn.

Có thể nói thẩm mỹ của hầu tước Wendy rất đơn giản, ngay cả người bạn nữ đi cùng hắn cũng khá giống mẹ của Nhện Đen.

Vốn dĩ Khánh Trần lo lắng Nhện Đen nhìn thấy kẻ thù thì sẽ cực kỳ phẫn nộ, dẫn đến lộ tẩy, nhưng Nhện Đen lại nở nụ cười cười bình tĩnh:

“Jennifer.”

“Tiểu thư Jennifer, ta có thể mời ngươi một điệu nhảy không?”

Hầu tước Wendy làm lơ hầu tước Winston bên cạnh mà mời Nhện Đen.

Nhện Đen mỉm cười nhìn Winston:

“Có được không?”

Winston, với tư cách là hầu tước xếp bét, mỉm cười khiêm nhường:

“Nếu là do hầu tước Wendy mời thì đương nhiên là được.”


Chương 2790: Đã Sẵn Sàng

Sau đó hắn quay trở lại đám đông, còn những tùy tùng như Khánh Trần thì ở lại bên ngoài.

Để bảo đảm sự bí ẩn của bữa tiệc tư nhân, nhà hàng buông rèm che nắng, tùy tùng cũng ở ngoài cửa, để tránh cho có người trà trộn vào chụp trộm cuộc sống trụy lạc của xã hội thượng lưu.

Nhện Đen quan sát xung quanh, không ngừng suy nghĩ về việc Khánh Trần có thể giết hầu tước Wendy bằng cách nào trong điều kiện này.

Điều kỳ lạ là một khi hầu tước Wendy chết ở đây, vậy thì tất cả mọi người sẽ bị điều tra, nàng và Khánh Trần nhất định sẽ bị phát hiện.

Nhưng ông chủ trẻ ngoài vừa dường như không hề lo lắng.

Hiện tại vẫn chưa có nhiều khách đến dự tiệc, Nhện Đen khoác tay Winston nhìn hầu tước Wendy trò chuyện vui vẻ với người khác.

Không có Người Xem Mệnh xuất hiện.

Khánh Trần cũng không định đi vào.

Nhện Đen chần chừ, thế này thì làm sao để giết Wendy?

Nhưng đột nhiên tiếng nhạc khiêu vũ vang lên trong nhà hàng.

Nhện Đen nhìn khách khứa không khiêu vũ, trái lại tất cả đều ngừng nói chuyện, thậm chí nhân viên phục vụ cũng dừng việc đang làm lại.

Wendy vẫy một nhân viên lại và nói:

“Champagne.”

Song nhân viên phục vụ không động đậy.

Wendy cau mày nhìn người nọ:

“Ngươi không thấy à?”

Ngay sau đó, tất cả mọi người chậm rãi vây quanh hắn, Nhện Đen ngạc nhiên, quay đầu sang nhìn Winston bên cạnh mình, dường như đối phương đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra.

Winston nhận ra tầm mắt của nàng, hắn nhún vai, cười nói:

“Đích thân đi ra tay đi, ông chủ nói phải nhường nhát dao đầu tiên cho ngươi.”

“Nhát dao đầu tiên?”

Nhện Đen lại càng ngạc nhiên hơn.

“Đúng vậy, tất cả những người ở đây đều phải đâm hắn một nhát, đó là bằng chứng nhập hội.”

Winston nói:

“Thế nên tốt nhất ngươi đừng đâm chết hắn luôn, bằng không những người còn lại phải giết người khác để nộp công đầu.”

Nhện Đen nhìn xung quanh, nơi này đâu phải dạ tiệc, rõ ràng nó là một cuộc vây sẵn đã được lên kế hoạch tỉ mỉ, tất cả mọi người ở đây đều là người phe mình, chỉ có Wendy là con mồi.

Không, dù tối nay có ý nghĩa thế nào với Khánh Trần, thì đối với Nhện Đen mà nói, tất cả những điều này như một bữa tiệc sinh nhật dành riêng cho nàng.

Đúng lúc này, một nhân viên phục vụ đẩy xe đẩy thức ăn từ bên trong ra, một chiếc bánh ngọt được đặt trên đó.

Trong bầu không khí im lặng, hầu tước Wendy lớn tiếng hỏi:

“Hôm nay là sinh nhật của ai thế? Không có ai nói cho ta biết đây là một bữa tiệc sinh nhật.

Nếu thông báo sớm hơn thì ta đã chuẩn bị quà tặng rồi.”

Nhưng không có ai quan tâm hắn, chiếc xe đẩy được đưa đến trước mặt Nhện Đen.

Nhân viên phục vụ đưa dao ăn cho nàng:

“Trước tiên cắt bánh ngọt, sau đó cắt người.”

Nhện Đen đứng ngẩn ngơ tại chỗ.

Trong nhà hàng xếp đầy những chiếc ly thủy tinh đắt tiền, đèn chùm pha lê trên đỉnh đầu tỏa ra ánh sáng rực rỡ với màu sắc ấm áp, nàng đứng ở đây, cuộc đời khốn khổ và bi thảm lần đầu tiên được cứu rỗi.

Hầu tước Wendu nhận ra sự khác thường, theo bản năng hắn muốn rời khỏi nhà hàng, nhưng lại bị ngăn cản, thậm chí còn bịt miệng hắn lại ngay lập tức.

“Còn người Xem Mệnh thì sao?”

Nhện Đen cầm dao ăn, hỏi:

“Chúng ta giết hắn ở đây, chắc chắn Người Xem Mệnh sẽ chuẩn bị sẵn sàng.

Nếu cứ thế giết hắn, chỉ sợ mọi người ở đây đều sẽ phải chôn cùng Wendy.”

Winston cười nói:

“Ông chủ nói, cứ giết là được, việc còn lại hắn sẽ giải quyết.

Đúng rồi, ngươi rất tin tưởng ông chủ à? Ta mới quen biết hắn chưa đến một tuần, ta vẫn chưa quá tin tưởng, nhưng nếu ngươi dám đâm nhát đầu tiên thì ta dám đâm nhát thứ hai.”

Giờ khắc này, Khánh Trần vẫn còn ở bên ngoài nhà hàng, thậm chí không đích thân vào khống chế cục diện.

Như một tên tùy tùng thật sự, hắn trò chuyện, khoác lác với những người hầu nô lệ khác và nhanh chóng trở nên thân quen với họ.

Như sự việc diễn ra ở đây ngày hôm nay không liên quan gì đến hắn.

Nhện Đen hít sâu một hơi rồi đi đến trước mặt hầu tước Wendy.

Kẻ thù cưỡng hiếp mẹ của nàng đang ra sức giãy giụa, muốn kêu gào cầu cứu, song lại bị bốn người giữ chặt.

Nhện Đen nhìn hắn và nói:

“Nhát dao này là vì mẹ của ta, vì sự lương thiện và nhẫn nhục của nàng, cùng với tình thương của người mẹ.”

Nói rồi nàng giơ dao ăn lên đâm chuẩn vào giữa háng của hắn, sau đó đưa dao cho Winston.

Tức khắc hầu tước Wendy hư thoát, giọt mồ hôi to như hạt đỗ lăn xuống, toàn thân mất hết sức lực như quả bong bóng bị chọc thủng.

Winston đâm một nhát lên đùi hắn, những người còn lại truyền tay nhau đâm từng nhát, cho đến khi cơ thể của Wendy bị chém be bét, ngay cả lưỡi cũng bị cắt mất.

Đầu danh trạng trong chiến tranh luôn luôn được thể hiện bằng cách tàn nhẫn nhất.

Mười phút sau, hầu tước Wendy đã ở trong tình trạng hấp hối.

Nhện Đen hỏi:

“Người Xem Mệnh đâu? Vì sao không thấy Người Xem Mệnh đến?”

Vừa dứt lời, một giọng nữ trong trẻo bỗng vang lên:

“Người Xem Mệnh đã sẵn sàng.”

Ngay sau đó, ngũ công chúa bước ra từ phía phòng bếp, còn có bình hoa di động Bolton đi theo sau.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box