[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 278 : Tàn Phế (c2771-c2780)
❮ sautiếp ❯Chương 2771: Tàn Phế
Ngày thứ tư sau khi trở về.
Ương Ương cầm tay Khánh Trần bay về Lạc Thành, hai người đều đeo cặp, đội mũ lưỡi trai, giống như hai lữ khách thoải mái tận hưởng niềm vui khi du lịch.
Họ đáp xuống sân thượng tòa nhà ngữ âm màu vàng trong trường ngoại ngữ của Lạc Thành, bây giờ đang là thời gian đi học, hai người họ nhàn nhã ngồi ở mép sân thượng.
Khánh Trần ngẩn ngơ nhìn sân trường:
“Đã lâu không trở lại, thế mà vẫn cảm thấy rất thân thiết.
Ngươi xem căn tin ở góc đông nam kia, chỗ đó bán một chiếc bánh bao chay giá 5 hào, kẹp khoai tay thái sợi chua cay, thế là xong một bữa đơn giản nhất.
Lúc ta nghèo nhất, mỗi ngày chỉ ăn một chiếc bánh bao ấy cầm cự qua ngày.
Về sau có lẽ cô bán thức ăn trong căn tin thấy ta thảm thương quá, nên lần nào cũng miễn phí cho ta một bát cháo.”
“Phía tây là bức tường vinh danh, trên tường sẽ dán ảnh chụp của người đứng đầu mỗi khối, dưới mỗi bức ảnh có thể viết một câu cách ngôn.
Ta từng đứng thứ nhất một lần, sau đó thương lượng với quán bún nồi đất ở cổng trường giúp hắn quảng cáo một lần “Yêu nàng thì dẫn nàng đi ăn bún nồi đất”.
Đợt quảng cáo ấy kiếm được hơn 2000 đồng, đóng học phí một năm, cũng có đủ tiền ăn 3 tháng.
Về sau nhà trường không cho làm vậy nữa, ta cũng không đứng nhất nữa.”
Ương Ương ngồi bên cạnh cười ngặt nghẽo:
“Còn có chuyện gì nữa không?”
“Ta còn giúp bạn học viết thư tình, một lá thư một chiếc đùi gà.”
“Ta còn giúp người ta gian lận, cha hắn thưởng cho hắn 1000 đồng, hắn chia ta một nửa.”
“Ban ngày ta nghiên cứu sách hướng dẫn chơi cờ, buổi tối đến công viên Vương Thành ở phía bắc tìm các ông cụ đánh thắng kiếm tiền, ta sẽ cố ý thua 5 đồng, sau đó thắng về 20 đồng.”
“Sau đó ta tiếp tục nghiên cứu sách vở, tính toán nước đi, chỉ để họ cảm thấy chỉ cần một chút nữa là có thể thắng.”
“Nhưng khi ấy còn nhỏ, lần đầu tiên trải nghiệm niềm vui thắng tiền không biết kiềm chế, các ông lão phát hiện chiêu trò của ta, thế là không chơi với ta nữa.”
Khánh Trần mỉm cười hồi tưởng chuyện cũ, những năm ấy vì tiền mà hắn đã làm rất nhiều chuyện, thất đức, không thất đức, làm đủ cả.
Bây giờ nhớ lại, cuộc sống túng quẫn khi ấy thật ra chẳng là gì so với trắc trở hiện nay.
Cuộc đời là thế, những khó khăn ngươi từng cho rằng không vượt qua nổi, mấy năm sau bỗng quay đầu lại, chợt phát hiện chúng chẳng đáng là bao.
…
“Đi thôi, ta dẫn ngươi đi ăn mỳ gánh ở Tiểu Nhai Thiên Phủ.”
Khánh Trần cười nói:
“Ở đó còn có sủi cảo chiên Tiểu Nhai, tiệc canh Lạc Thành, sáng mai xuống huyện uống canh thịt dê thôn Thiết Tạ.”
Ương Ương mỉm cười nhìn hắn, cảm thấy nếu thời gian dừng lại ở thời khắc này thì tốt biết bao.
“Khánh Trần!”
Ương Ương bỗng hô tên hắn.
Khánh Trần quay đầu nhìn nàng:
“Sao thế?”
“Đừng bỏ ta lại một mình.”
“Được.”
Ngày thứ năm sau khi trở về.
Khánh Trần dẫn Ương Ương ghé thăm mỗi nơi mình từng sinh sống.
Ngày thứ sáu sau khi trở về, Khánh Trần và Ương Ương đến ảnh viện chụp ảnh, hai người thay áo sơ mi trắng ngồi trước phông nền đỏ, chụp một bức ảnh với vẻ mặt cứng đờ, nụ cười gượng gạo, giống như mọi bức ảnh chụp khi đăng ký kết hôn, cười vui vẻ nhưng lại có phần mất tự nhiên.
Ngày thứ bảy sau khi trở về, hai người họ ăn tối xong thì đội mũ lưỡi trai, nắm tay nhau về chỗ ở.
Một cô gái đi phía sau nhìn bọn họ với vẻ nghi ngờ, bạn trai hỏi nàng:
“Nhìn gì thế?”
“Hình như ta thấy được Khánh Trần!”
“Là ông chủ Bạch Trú trong truyền thuyết á?”
Hai mắt của bạn trai sáng rực lên.
“Hình như vậy, nhưng có vẻ như không phải.”
Cô gái cảm thấy khó hiểu.
Sở dĩ khó hiểu là bởi nàng cảm thấy Khánh Trần đã là thần tiên trên trời rồi, không nên đi lại trên phố bình thường như thế.
Đếm ngược.
Xuyên không.
…
Nửa đêm.
“Đói quá.”
Có tiếng người nói khẽ.
“Ta cũng thế.”
Lại có người nhỏ giọng đáp lại.
Trong rừng núi Tây Nam mờ mờ ảo ảo, 381241 thành viên của Hội Phụ Huynh chia ra hơn một nghìn cánh quân, phân thành từng tốp nhỏ rải rác trong núi, hành quân thong thả.
Để tránh cho bị vệ tinh phát hiện, họ lựa chọn di chuyển vào ban đêm, còn ban ngày trốn dưới bóng cây mà ngủ.
Tất cả họ đều đạt cấp E, nhưng độ nguy hiểm và khó đi của đường Tây Nam là thứ mà người thường khó có thể tưởng tượng nổi.
Cuộc trường chinh cần phải hoàn thành không phải là đi bộ hơn 2000 cây số trên đất bằng.
Từ Trung Nguyên đến Tây Nam cần phải đi qua không biết bao nhiêu dòng sông, không biết bao nhiêu con đèo, không biết bao nhiêu đỉnh núi.
Gặp phải địa hình không thể vượt qua thì còn cần phải đi đường vòng rất xa mới có thể tìm được nơi thích hợp để đi qua.
Nếu đi thẳng thì chỉ có 2300 cây số, nhưng nếu trải rộng địa hình gập ghềnh trên đường đi ra chỉ sợ không chỉ dừng lại ở khoảng cách 7000 cây số.
Họ vừa đi được hơn 300 cây, giày của nhiều người đã nát bươm.
Chân cũng tàn phế rồi.
Chương 2772: Sự Kiên Định
Họ chỉ có thể đi chân trần trên đường núi gập ghềnh, bàn chân giẫm phải cành khô và lá thông nên nát bét, song vẫn không thể dừng lại.
Trên đường đi, có những Người Nhà khéo tay bắt đầu bện giày cỏ cho mọi người, nhưng người đi giày mới hiểu được, người hiện đại dù đi giày bện bằng cỏ cũng sẽ cảm thấy đau đớn vô cùng, mắt cá chân bị mài toét ra, giày cỏ dần dần chuyển sang màu đỏ, rồi khô cạn thành màu đen.
Những người bện giày cỏ đôi tay cũng chẳng còn lành lặn, nhưng những người phụ nữ vẫn kiên trì, có người khuyên họ đừng bện giày nữa, họ sẽ cười nói:
“Tay tướp máu cũng không ảnh hưởng đến việc di chuyển, nhưng chân mọi người bị thương thì không thể đi tiếp được nữa.”
Có vài người bắt đầu bỏ chạy, quãng đường núi dài hơn 300 cây số đã phá hủy tín ngưỡng của rất nhiều Người Nhà, 381241 người giảm đi còn 324109 người.
320 thành viên cốt cán bao gồm Tiểu Thất và La Vạn Nhai lẫn vào đám đông, sau khi thoát khỏi phép thuật hắc ám ngày đầu tiên họ lại lặng lẽ trở lại đội ngũ và đi theo đoàn người.
Khi 320 người họ quyết định trở lại, nhiều người không đồng ý, bởi vì không ai dám chắc liệu Người Hành Quyết có đột chạy đến gần chỗ họ sử dụng phép thuật hắc ám hay không.
Tránh được lần đầu tiên chưa chắc có thể tránh được lần thứ hai.
Nhưng La Vạn Nhai nói:
“Cuộc trường chinh này quá gian khổ, trong đội ngũ không có thành viên nòng cốt đóng vai trò dẫn dắt, đội ngũ chúng ta tốn nhiều công sức xây dựng sẽ tan rã nhanh chóng.
Đây là căn cơ cuối cùng của chúng ta, không thể để nó sụp đổ.”
Khánh Trần có việc phải làm, mà những người dưới trướng hắn đã có thể cáng đáng mọi việc, họ cũng đang nỗ lực hết mình.
Khi ấy, trong Hắc Diệp Nguyên, có người hỏi:
“Nếu 320 người các ngươi bị phép thuật hắc ám giết chết thật thì sao?”
La Vạn Nhai trả lời:
“Vậy thì đổi 320 người khác trở lại đội ngũ ở đại lục phía Đông, tiếp tục dẫn dắt đội ngũ tiến bước.”
Đây là một hành động mang tính tự sát, từng nhóm thành viên nòng cốt của Hội Phụ Huynh chống đỡ, nhóm này chết thì nhóm khác thế chân, lại chết thì đổi tiếp một nhóm khác.
Cho đến khi họ đưa hơn 300 nghìn người đi đến đích, chờ đợi những con người này được rèn luyện trên đường đi.
La Vạn Nhai cười nói:
“Người khác sẽ chết, vì sao bọn ta không thể chết được? Nếu bọn ta thật sự có thể dùng tính mạng của mình đổi lấy một đội ngũ không còn sợ hãi bất cứ khó khăn nào nữa, âu cũng là chuyện tốt…”
Như Khánh Trần đã nói, Hội Phụ Huynh phát triển quá nhanh, có những người chưa từng trải qua chiến tranh và tai họa, chẳng qua là hâm mộ danh tiếng của tổ chức nên quyết định tham gia, sau quá trình quan sát thì gia nhập Hội Phụ Huynh.
Nhưng vấn đề là, có những lòng quyết tâm sẽ bị phá hủy, và tín ngưỡng của một bộ phận người cũng không hề kiên định.
Đôi khi Khánh Trần sẽ nghĩ, thật ra Hội Phụ Huynh quả thực cần một cuộc tôi luyện, dùng phương thức khảo nghiệm sàng chọn khốc liệt đào thải những người không thể lên chiến trường.
Giống như bỏ phôi thép vào lò nung đỏ, sau đó đập từng nhát búa loại bỏ hết tạp chất, rèn thành đao thép, khi ấy hơn 300 nghìn người này mới hữu dụng.
Thế nhưng điều khó khăn nhất trên đường không chỉ là đường núi gập ghềnh, mà còn cả cơn đói khát.
320 nghìn người là một con số như thế nào? Cho dù họ phân tán trong rừng núi thì cũng khó có thể tìm được thức ăn bằng vào năng lực của mình.
Ngay từ đầu nhiều người còn suy nghĩ rất lạc quan, mình có thể vào rừng bắt thú hoang, đào rau dại, thiên nhiên rộng lớn có được nguồn thức ăn dồi dào, kiểu gì cũng tìm được cái ăn thôi.
Không được thì mọi người gặm vỏ cây.
Nhưng sự thật là số lượng người khổng lồ là một thảm họa với bất kỳ môi trường sinh thái nào.
Họ phát hiện ra, thú hoang bắt được chia cho mỗi người một phần thì mười người nhiều nhất được một miếng, thậm chí 100 người mới được chia một miếng.
Trên đường, chỉ có tối đa 1% thực vật là ăn được.
Những người đi đằng trước đội ngũ còn có thể ăn vỏ cây, những người đi sau chẳng còn vỏ mà gặm.
Cuối cùng, mọi người bắt đầu ăn côn trùng, nhưng di chứng là nôn mửa, tiêu chảy, thậm chí có không ít người sốt cao, sinh mệnh.
Nếu ngươi vào rừng một mình, hơn nữa còn khỏe mạnh, có kinh nghiệm sinh tồn ở nơi hoang dã thì có thể sống sót dễ dàng.
Nhưng nếu ngươi vào rừng cùng với hơn 300 nghìn người nữa thì tất cả mọi người đều khốn khổ.
Hiện nay mật thược chi môn đều dùng để sơ tán Người Nhà, tạm thời không thể lo cho họ được, mọi người đều phải chịu đói.
Thật ra, cho dù có mật thược chi môn thì Hội Phụ Huynh cũng rất khó có thể tập trung vật tư đưa đến đây ngay lập tức trong tình huống thành phố số 10 đã thất thủ như hiện nay.
Đường núi gồ ghề, sự đói khát, bệnh tật, họ sống không giống một người hiện đại chút nào.
Chương 2773: Bẫy Rập?
Ban ngày mọi người dừng lại nghỉ ngơi dưới bóng cây, đôi khi có tiếng nức nở chợt vang lên giữa đám đông, vốn dĩ chỉ có một người khóc, ngay sau đó là một đám người cùng nhau khóc.
Tỉnh thì khóc, khóc mệt rồi thì lại ngủ.
Không biết đến bao giờ chuỗi ngày này mới kết thúc.
La Vạn Nhai dựa vào thân cây, yên lặng nhìn ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt mình:
“Tiểu Thất, trước kia ngươi làm cái gì?”
“Dân thất nghiệp thôi.”
Tiểu Thất ngồi bên cạnh nhai cỏ, cười nói:
“Ngày ngày nhảy disco, vô ưu vô lo.”
“Trước khi xuyên không ta là một tên du côn, chuyện gì cũng từng làm hết cả rồi, năm xưa vượt biên sang Nhật Bản, trốn trong khoang thuyền của Đầu Rắn, vừa đến giờ cơm là Đầu Rắn mở kho chứa hàng ra đổ cả nồi cháo lên mặt đất, sau đó tất cả dân nhập cư trái phép tranh nhau cướp cháo để ăn.”
La Vạn Nhai hồi tưởng, nói:
“Vì chút cháo ấy mà mọi người đánh nhau vỡ đầu chảy máu, người thắng còn phải dùng tay vóc cháo từ trên sàn lên ăn.”
…
La Vạn Nhai:
“Khi ấy khổ lắm, ta ở trong kho hàng thề rằng khi nào làm nên thành tựu sẽ giết chết tên Đầu Rắn ấy trước tiên, nhưng về sau ta còn chưa làm được gì thì Đầu Rắn đã bị đâm chết rồi…”
Hắn nói tiếp:
“Nhưng nỗi khổ khi ấy là nỗi khổ vô nghĩa, còn bây giờ tuy khổ hơn xưa nhiều lắm, nhưng ta lại cảm thấy có ý nghĩa.”
“Nếu ngươi đói thì ăn cỏ đi, đừng lảm nhảm nữa.”
Tiểu Thất dở khóc dở cười.
La Vạn Nhai:
“…”
Nhưng đột nhiên, Người Nhà chịu trách nhiệm điều tra phía trước chạy lại:
“Lão La, lão La!”
La Vạn Nhai đứng bật dậy:
“Sao thế? Có tình hình quân địch rồi à?”
“A, không phải, đằng trước có người đang chờ chúng ta!”
Người Nhà nói:
“Hơn nữa hắn nói hắn chờ chúng ta mấy tháng liền rồi!”
La Vạn Nhai và Tiểu Thất nhìn nhau, cả hai đều mờ mịt.
Sao lại gặp phải kẻ lừa đảo thế này? Từ mấy tháng trước đã biết đội ngũ của Hội Phụ Huynh sẽ bị buộc phải sơ tán, sau đó đi qua nơi này?
Ngay cả họ cũng không ngờ được, ai lại có thể đoán trước được chứ.
“Người nọ đâu?”
Tiểu Thất hỏi.
“Đã bị khống chế.”
Người Nhà trả lời:
“Hình như là người thường, mấy người bọn ta đè hắn xuống đất, nhưng hắn nói muốn gặp La Vạn Nhai.”
“Hả?”
La Vạn Nhai nhíu mày, bẫy rập gì đây?
Hắn bước nhanh đến đó, đi khoảng ba cây số thì nhìn thấy một người đàn ông trung niên bị vài Người Nhà đè trên mặt đất.
Đối phương không giãy giụa mà chỉ im lặng chờ đợi.
“Ngươi là ai?”
La Vạn Nhai ngồi xổm xuống hỏi người nọ.
Người đàn ông trung niên ngẩng đầu lên:
“Đội quân ảnh tử, số hiệu E1333.”
“Nói bậy.”
La Vạn Nhai cười nhạt:
“Ta biết hết thành viên của đội quân ảnh tử, ta chưa từng thấy ngươi.”
Nếu là người của đội quân ảnh tử thì đối phương đã đến tìm Khánh Trần chào hỏi từ lâu rồi, sao có thể bỏ sót được?
Người nọ cười nói:
“Ta không thuộc đội quân ảnh tử thế hệ này, mà là thế hệ trước.”
La Vạn Nhai và Tiểu Thất nghệt ra, thế hệ này với thế hệ trước gì cơ, đội quân ảnh tử không phải chỉ có thế hệ này thôi ư?
“Khoan đã.”
La Vạn Nhai chợt nghĩ đến cái gì:
“Ngươi là người của lão gia tử.”
Mọi người thầm cả kinh, không ngờ Khánh thị lại có hai đội quân ảnh tử cũ, sau khi Khánh Tầm trở thành gia chủ thì dần dần khuất khỏi tầm mắt của mọi người, nhiều người cho rằng họ bị chia tách xếp vào các đội quân khác, nhưng đó chẳng qua là một phần mà thôi.
Lão gia tử vẫn còn giữ lại một bộ phận nhỏ những người trung thành nhất, không một ai hay biết đến sự tồn tại của họ.
“Ngươi có gì để chứng minh?”
La Vạn Nhai hỏi.
“Không cần chứng minh, ta ở đây không phải để hại các ngươi.”
Người đàn ông trung niên mỉm cười:
“Bốn tháng trước đơn vị của ta nhận được mệnh lệnh vận chuyển vật tư đến ven dãy núi Tây Nam, bắt đầu từ khi đó bọn ta đã chờ ở đây rồi.”
“Hả?”
La Vạn Nhai sửng sốt:
“Mọi người thả hắn ra, ngươi nói vật tư là những cái gì?”
Người đàn ông trung niên xoay cổ tay và cổ, cười nói:
“Đi với ta thì sẽ biết.”
Nói rồi hắn dẫn nhóm của La Vạn Nhai đi tiếp về phía trước, đi được khoảng một cây số thì những chiếc rương được phủ bạt che mưa màu xanh sẫm xếp thành từng dãy trong khe núi khuất tầm mắt đằng trước.
La Vạn Nhai xông lên mở rương ra, bên trong là những hộp vitamin, thuốc kháng sinh, vải phin ngụy trang, chỉ có một phần nhỏ là bánh protein, bánh quy nén.
Số thức ăn này chia đều cho hơn 300 nghìn người thì vẫn chẳng khác nào như muối bỏ bể, chưa đủ nhét kẽ răng…
Người nọ cười:
“Đừng bày ra vẻ thất vọng nhanh như thế chế, lúc bọn ta nhận được mệnh lệnh cũng đã rất cấp bách rồi, muốn lặng lẽ tìm được số vật tư này trong vòng bốn tháng, rồi lại lặng lẽ vận chuyển, khiêng chúng đến đây bằng sức người trong điều kiện không có thiết bị máy móc cũng phải không việc dễ dàng.”
Chương 2774: Sống Sót
Có Người Nhà nhỏ giọng lầu bầu:
“Nếu biết trước thì dù sao cũng phải đưa thêm nhiều đồ ăn một chút chứ…”
Người đàn ông trung niên nói tiếp:
“Lão gia tử nói những thứ này đủ để cho các ngươi sống sót là được rồi, ai thật sự không chịu thì cho hắn ăn chút gì đó.
Gian nan và mệt mỏi là những gì các ngươi nhất định phải trải qua, nhưng cũng không cần bỏ mạng hết ở đây vì bệnh tật và những trận bom vô nghĩa.
Vải ngụy trang là cho các ngươi dùng để tránh né khí cầu máy, miễn cho các ngươi bị quân địch ném bom.”
La Vạn Nhai vội nói:
“Vất vả rồi, vất vả rồi, thế này là tốt lắm rồi, vô cùng cảm ơn các ngươi.”
Hắn nói thật, giữa núi rừng hoang vắng đột nhiên có người đưa vật tư cho mình, niềm vui bất ngờ này còn khiến người ta phấn khởi hơn ngày thường trúng xổ số 5 triệu, đây là đồ cứu mạng đấy!
Đói khát còn có thể chịu đựng được, nhưng ốm đau thì khó lắm.
Chẳng qua La Vạn Nhai cảm thấy khó hiểu, sao mà lão gia tử thần thông quảng đại quá vậy, đối phương đoán được mọi việc từ bốn tháng trước bằng cách nào?
Năng lực ấy chẳng khác nào khả năng tiên tri giống như thần linh.
Lúc trước Khánh Trần từng nói ra suy đoán của mình, đối phương ở trên núi Ngân Hạnh, không hề ra khỏi cửa mà giống như đã biết trước sau khi hắn bị Jindai Yunhe đưa đến căn cứ A02 sẽ phải trải qua những gì.
Năng lực dự đoán tương lai cũng giống như góc nhìn Thượng Đế của Người Xem Mệnh, cực kỳ lợi hại.
Người đàn ông nhìn ánh mắt La Vạn Nhai toát ra vẻ nghi hoặc thì bật cười:
“Ngươi không cần phải nhìn ta như thế, ta cũng không biết lão gia tử làm sao mà biết được.”
“Lão gia tử biết bọn ta sẽ bị buộc phải đi xa, lại còn có thể chuẩn bị vải ngụy trang tương ứng với số người, vậy vì sao ông ấy không cảnh báo trước về những nguy hiểm sẽ xảy đến?”
La Vạn Nhai hỏi:
“Ví dụ như phép thuật hắc ám, ví dụ như sự xâm lược của vương quốc Roosevelt, hoặc là sự phản bội của Lý thị?”
Người đàn ông trung niên mỉm cười, lắc đầu:
“Sao ta biết được những việc này? Bọn ta chỉ nghe theo lệnh thôi…Có điều lão gia tử từng nói, nếu ngươi có thể chấp nhận được kết cục của cuộc đời thì đừng cố gắng thay đổi nó, bởi vì ngươi không biết nó sẽ trở nên tốt hơn hay tệ đi, chúng ta không thể khống chế được số phận.”
La Vạn Nhai trầm tư, lão gia tử chỉ có thể nhìn thấy những đoạn ngắn về tương lai, hay đối phương không muốn thay đổi hiện trang? Hắn không xác định được.
“Ta còn có một câu muốn hỏi, ngài tên gì?”
Tiểu Thất hỏi.
“Không cần dùng kính ngữ khách sáo như thế, gọi ta là E1333 là được.”
Người đàn ông trung niên cười:
“Kể từ ngày gia nhập đội quân ảnh tử, bọn ta không có tên của mình nữa.
Bọn ta không cưới vợ sinh con, không chức vụ, không quân hàm.”
Thành viên của Hội Phụ Huynh sửng sốt, những người này là những cái bóng chân chính, tự nguyện từ bỏ tất cả, cam tâm trở thành một viên gạch tầm thường trong thời đại này, thành hòn đá tảng dưới lòng đất của tòa cao ốc Khánh thị.
E1333 nói:
“Được rồi, các ngươi nhận vật tư rồi, bọn ta cũng rút lui đây.
Trong đội ngũ của các ngươi hẳn là có nhiều người bị bệnh rồi, mau đưa thuốc cho họ đi.
Mong có ngày chúng ta gặp lại nhau ở Tây Nam.”
Nói xong, giữa núi rừng chợt có mấy trăm thành viên đội quân ảnh tử khoác cỏ cây ngụy trang thình lình đứng dậy, họ trông giữ ở đây suốt bốn tháng liền, bây giờ cuối cùng cũng có thể rút lui.
La Vạn Nhai nhìn những chiến sĩ ảnh tử đi xa, bỗng nói:
“Trên thế giới này dường như còn có rất nhiều điều chúng ta không biết.
Nhưng lão gia tử cố ý cử một đơn vị ở đây trông coi, sợ chúng ta chết hết…Điều này có nghĩa là một ngày nào đó trong tương lai chúng ta rất quan trọng đúng không?”
…
“Chú ý ẩn nấp, không được lên tiếng!”
Tất cả thành viên của Hội Phụ Huynh nằm trong rừng, dùng vải ngụy trang phủ lên người mình, thậm chí không dám thở mạnh.
Một lát sau, một chiếc khí cầu máy cấp Ất của Lý thị bay ngang qua bầu trời, mãi cho đến khi nó bay xa mọi người mời thở phào một hơi và đứng dậy, nhét vải ngụy trang vào trong ngực, đợi lần sau lại dùng tiếp.
Vải phin là một món đồ cứu mạng cực kỳ hữu ích khi ở bên ngoài, nếu ngươi bị nhốt ở một nơi rét lạnh thì quấn chặt tấm vải, nó có thể phản xạ bức xạ nhiệt do cơ thể tản ra, do đó có tác dụng giữ ấm.
Đây là “đêm cuối cùng” trong chuỗi ngày sinh tồn nơi hoang dã, bởi vì tấm vải phin này có thể giúp ngươi sống sót qua ban đêm rét lạnh, đơn giản và thực dụng.
Mọi người đứng dậy, tiếp tục cuộc hành trình.
“Từ trước đã nghe nói ông lão trên núi Ngân Hạnh cực kỳ tàn nhẫn, bây giờ đúng là được mở mang tầm mắt.”
La Vạn Nhai nhìn danh sách vật tư được Tiểu Thất sửa sang lại:
“Thật sự không định cho chúng ta ăn no mà.”
Trong số vật tư này, quả thật có đầy đủ thuốc men, đối phương còn chuẩn bị cả thuốc tránh thai cho họ luôn chứ đừng nói là thuốc kháng sinh.
Nhưng thức ăn lại chỉ vừa đủ để cầm hơi thôi.
Xem đến đây, La Vạn Nhai cũng đã hiểu ra, lão gia tử muốn họ đi đến cuối cùng, dùng quãng đường 7000 km để rèn luyện ra được một đội ngũ hữu dụng, dễ dùng, được sàng lọc kỹ càng.
“Đi ra ngoài thôi, tất cả đều sống sót đi ra ngoài.”
La Vạn Nhai cảm thán:
“Phần lớn những người này trước đây đều sống trong thành phố, lúc thử triều xuất hiện họ không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đối mặt với nó.
Bây giờ cho họ một con đường có thể lựa chọn, muốn chạy thì chạy sớm đi, những ai nên ở lại thì đều ở lại hết, hoàn thành đoạn đường 7000 km này, e rằng sau đó sẽ là một trận chiến ác liệt.”
Đột nhiên điện thoại vệ tinh trên người La Vạn Nhai đổ chuông.
Chương 2775: Lên Kế Hoạch
Giọng của Khánh Trần vang lên từ đầu dây bên kia:
“Tình hình thế nào rồi? Có thể kiểm soát được không?”
“Được chứ, mọi người đi hai ngày, tuy mệt nhưng tinh thần tốt hơn nhiều rồi.”
La Vạn Nhai nói ngay:
“Ông chủ, ngươi cứ lo cho người khác đi, không cần để ý đến cho bọn ta.”
Tuy ở đây vừa khổ vừa mệt, nhưng hắn biết cục diện ở Trung Nguyên đang chờ được xử lý, bây giờ mình đưa ra yêu cầu thì chỉ sợ Khánh Trần sẽ kiệt sức vì lo nghĩ.
Vì thế La Vạn Nhai lựa chọn chỉ nói chuyện tốt.
“Có khó khăn gì không?”
Khánh Trần hỏi.
“Có một chút, mọi người đều khá là đói.”
Tiểu Thất ở bên cạnh bỗng lên tiếng, La Vạn Nhai liếc xéo hắn một cái.
Ở đầu dây bên kia, Khánh Trần thoáng chần chờ:
“Cá trong sông không đủ cho các ngươi ăn à?”
“Ý gì cơ?”
La Vạn Nhai ngớ ra, họ ít khi vào hoang dã, cho nên không có kinh nghiệm gì.
Khánh Trần nói:
“Ngươi nhỏ máu vào trong sông là biết…Thành viên của Hội Phụ Huynh còn có thể chết đói trên đường được à.
Đừng để mình sống khổ quá, rèn luyện thì rèn luyện, nhưng cũng không cần phải cưỡng ép bản thân tăng mức độ khó khăn.”
La Vạn Nhai:
“?”
Sông suối trong núi rừng rất nguy hiểm, đây là nhận thức chung của mọi người, bởi vì tất cả loài cá trong sông đều vô cùng hung dữ.
Nhưng hiện tại sự hung dữ ấy lại là tin mừng cho Hội Phụ Huynh.
La Vạn Nhai dẫn nhóm Tiểu Thất đi đến một con sông, dứt khoát cắt lòng bàn tay để máu rơi vào trong dòng nước.
Máu của siêu phàm giả cấp B có sức hấp dẫn khó cưỡng đối với các sinh vật dưới sông.
Chỉ trong 3 giây ngắn ngủi, nước sông như sôi trào, tất cả loài cá nhảy lên khỏi mặt nước như muốn ăn thịt La Vạn Nhai đang đứng ở bờ sông.
“Mau, mau, mau, bắt hết cá lại, để cao thủ cấp C bắt cá!”
La Vạn Nhai kích động hét to:
“CMN, trong sông biết bao nhiêu là cá, là lương thực dự trữ cho chúng ta cả đấy!”
Bởi vì sông quá nguy hiểm nên nghề đánh bắt cá ở Liên Bang mãi không phát triển, cá sinh sôi nảy nở mạnh mà cũng không có ai ăn.
Còn bây giờ, những loài cá này đều trở thành món ăn mỹ vị nhất.
Cá tuy nguy hiểm, nhưng tốc độ của chúng làm sao có thể nhanh hơn cao thủ cấp C?
Có Người Nhà chẳng biết đã đói bụng bao lâu, vừa bắt được cá là muốn ăn sông luôn.
La Vạn Nhai dặn:
“Không thể ăn sống, cá sông có nhiều ký sinh trùng lắm.”
“Nhưng chúng ta không thể nhóm lửa được.”
Tiểu Thất nói:
“Sẽ bị phát hiện.”
“Nếu ông chủ ở đây thì sẽ làm thế nào…Tìm sơn động, làm cá xông khói.”
“Vài người đi báo tình hình trong sông cho các đội ngũ khác, nhân lúc khí cầu máy của Lý thị vừa mới tuần tra qua đây, toàn thể đi bắt cá, gom hết lại xông khói!”
Hội Phụ Huynh đột nhiên dừng lại.
Tất cả tụ tập ở bờ sông bắt cá như điên.
Mà cá trong sông thi nhau đưa đến tận nơi, đây không phải cá, mà là phúc báo của mọi người?
Đến ngày hôm sau, dưới sông không còn động tĩnh gì nữa.
Dòng sông vốn rất nguy hiểm bây giờ lại an toàn đến mức có thể tắm rửa, giặt quần áo, dù sao đang là mùa hè, quần áo cũng nhanh khô.
Cả khu rừng đâu đâu cũng thấy những con cá đã được mổ sạch sẽ, đang treo trên cành cây phơi nắng.
Trước tiên sấy khô, sau đó xông khói lần lượt trong 36 tiếng đồng hồ là có thể ăn trực tiếp.
320 ngàn Người Nhà đi đến đâu là cá trong lưu vực sông ở đó bị ăn hết sạch!
Tiểu Thất nhìn cá khô đằng sau:
“Thật là, vốn dĩ ta định rèn luyện ý chí của mình cơ, ông chủ lên tiếng một phát làm kế hoạch của ta đổ bể luôn.”
La Vạn Nhai bật cười vỗ vai Tiểu Thất:
“Đừng nói sớm như thế làm gì, đi bộ 7000 km đừng núi không đơn giản như ngươi nghĩ, nó không chỉ khảo nghiệm cơ thể mà còn thử thách ý chí.
Dù là cấp B cũng chưa chắc đã chịu nổi đâu.”
“Nhưng những tiền bối trước kia đều chịu đựng được.”
Hội Phụ Huynh tiếp tục lên đường, gặp núi trèo núi, gặp sông qua sông, những nơi họ đi qua không có lấy một ngọn cỏ.
Trên đường núi, Tiểu Thất hỏi:
“Này, ông lão ấy lợi hại đến thế, chắc là còn có chuẩn bị đường lui khác nữa nhỉ?”
“Không biết, chắc vậy, nhưng không biết giấu ở đâu.”
La Vạn Nhai trả lời:
“Chắc chắn bây giờ ông cụ đang bận rộn lên kế hoạch cho mọi thứ.”
Hiện nay.
Trong trang viên Ngân Hạnh ở thành phố số 5.
Lý Khả Nhu mặc âu phục màu trắng đi giày cao gót, ôm một chiếc màn hình tinh thể lỏng bước vào văn phòng, nàng mở mật thược chi môn ở đây, một sợi dây nối từ phía bên kia của mật thược chi môn đến một khoang giả lập.
Nàng đi đến chỗ khoang giả lập, gõ lên mép khoang:
“Lão gia tử, bên E1333 đã hoàn thành nhiệm vụ.”
Lão gia tử ngồi dậy:
“Hoàn thành rồi à? Bảo bên E1001 đẩy nhanh tiến độ.”
Lý Khả Nhu gật đầu:
“Rõ, đúng rồi, ở đây còn có một bài hướng dẫn phá đảo, là manh mối để phá đảo phó bản 17, nhưng bản thân người đăng bài chưa phá đảo được.”
“Được, để ta xem nào.”
Lão gia tử cầm màn hình tinh thể lỏng, nhìn hết sức chăm chú.
Chương 2776: Cảm Ứng Tâm Linh
Lý Khả Nhu ngập ngừng:
“Tình hình bên thành phố số 10 không được ổn lắm, lần này Hội Phụ Huynh thiệt hại nặng nề, chúng ta không cần làm thêm cái gì nữa sao?”
Lão gia tử không ngẩng đầu:
“Không cần làm gì cả, bây giờ vẫn có người nấp một bên quan sát, không thể động vào sự bố trí quân sự của Khánh thị.
Yên tâm, ta đã làm xong những gì nên làm rồi.
Việc còn lại, để Khánh Trần ra tay.”
Nói xong, lão gia tử nhanh chóng xem hết bản hướng dẫn rồi lại nằm vào khoang giả lập.
…
Cứ điểm trên không tàu Chư Thiên di chuyển về phía Tây Nam với tốc độ cực nhanh, nó đã lên đến độ cao 12000 mét, bay rất vững vàng.
Khánh Trần ngồi ở vị trí chỉ huy, Trần Dư đứng, hắn ngồi, không hề che giấu nữa.
Trước mặt hắn là một đám sĩ quan Trần thị ngoan như cún.
“Trận chiến vừa rồi các vị vất vả rồi, mất một tòa cứ điểm và hơn một trăm khí cầu máy, cuối cùng an toàn rời đi.”
Khánh Trần cười nói.
Chỉ huy khổ không nói nổi, ngài không hề để tâm đến tàu Chư Thần bị bắn hạ à, thế mà là an toàn rời đi ư, rốt cuộc không phải đồ của nhà mình nên không đau lòng đúng không…
Họ lén lút nhìn về phía Trần Dư, đối phương chỉ nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, giống như một con rối.
Lúc này, một chiếc khí cầu máy sơn ký hiệu lá ngân hạnh bay từ Tây Nam lại đây, nhân viên tác chiến trên cứ điểm mở lối ra vào, boong tàu cao nhất của cứ điểm trên không bỗng mở ra, màn trời khổng lồ bằng hợp kim rút sang vào hai bên cho khí cầu máy hạ cánh xuống bãi đỗ bên trong.
Màn trời hợp kim đóng lại, ngăn cản ánh sáng mặt trời chiếu vào.
Khánh Kỵ, Nhện Đen, Nhất, Linh bước từ trên khí cầu máy xuống, đi vào trong cứ điểm theo sự chỉ dẫn của binh lính Trần thị và hội hợp với Khánh Trần.
Ngay sau đó, Khánh Kỵ mở ám ảnh chi môn, sĩ quan và binh sĩ của đội quân Khánh thị lần lượt đi ra từ trong đó, tiếp quản quyền khống chế cứ điểm có trật tự, như thể đã chuẩn bị xong xuôi từ lâu.
Họ nối đuôi nhau bước ra, quen cửa quen nẻo đi đến vị trí thao tác.
Khánh Trần sửng sốt:
“Binh lính và sĩ quan của một tòa cứ điểm trên không ít nhất phải có đến hơn ba nghìn người, ngươi có thể mang một đội ngũ đến nhanh thế cơ à?”
“Họ chờ sẵn rồi.”
Khánh Kỵ thuận miệng nói:
“Họ đều là lính trên tàu Quyền Trượng cắt lượt đến đây, mây tháng trước vẫn luôn ẩn nấp chờ lệnh ở thành phố số 8.
Yên tâm, đều là nghỉ ngơi dưỡng sức cả, cũng được người khổng lồ cảm ứng tâm linh rồi.”
Một sĩ quan đứng tuổi đi đến trước mặt Khánh Trần, cười nói:
“Ông chủ, ta tên Khánh Vãn, trước đây ta là người chịu trách nhiệm chỉ đạo vũ khí cho Thần Linh, Quyền Trượng, Thiên Cơ.”
“A, là ngươi cho nổ ngục giam số 18…”
Bỗng nhiên Khánh Trần đuổi những người khác đi, nhỏ giọng hỏi:
“Khoan, ngươi bắt đầu ở thành phố số 8 chờ mệnh lệnh từ bao giờ?”
“Tuần thứ hai sau khi cho nổ ngục giam số 18.”
Khánh Vãn nói.
Khánh Trần chợt hiểu ra, vật cấm kỵ ACE–002 Bàn Cờ Thiên Địa rốt cuộc có tác dụng gì.
Đội quân ảnh tử ở lại rùng núi chờ đợi Hội Phụ Huynh, binh sĩ chờ tiếp quản tàu Chư Thiên từ lâu, hết thảy đều đã được chuẩn bị xong xuôi.
Đã có người nhìn thấy tương lai ngay từ khi ấy.
Thảo nào lúc trước lão gia tử tốn biết bao công sức, phải dùng thanh thế rầm rộ yểm hộ để lấy Bàn Cờ Thiên Địa từ trong ngục giam số 18 ra.
Khánh Trần nhìn sang Khánh Kỵ:
“Lão gia tử còn chuẩn bị gì nữa?”
“Không biết.”
Khánh Kỵ lắc đầu:
“Mọi chuyện đều được giữ bí mật, mỗi bộ phận đều có nhiệm vụ của mình, không ai biết những người khác đang làm gì.”
“Ta hiểu rồi.”
Khánh Trần gật đầu.
Lão gia tử làm thế là để phòng ngừa có người đoán được nhiều chuyện qua hành động của mình, từ đó thay đổi những việc đã xác định.
Chẳng trách hồi Khánh thị nội loạn, đối phương không có động tĩnh gì.
Không phải là lão gia tử không làm gì cả, mà khi ấy còn có việc quan trọng hơn xử lý nội loạn.
Khánh Trần lẩm bẩm:
“Ta vẫn luôn tò mò không biết các ngươi tìm được vợ của Lee Byung Hee kiểu gì đấy, lại còn ngăn cản đối phương sống lại kịp thời, đáng lẽ Lee Byung Hee phải cực kỳ cẩn thận mới đúng.”
Khánh Kỵ nói:
“Lão gia tử vạch ra một khu vực rồi bảo bọn ta đi tìm kiếm, đáng tiếc là nếu bọn ta đến sớm hơn thì chưa biết chừng có thể giết luôn người vợ, để bà lão ấy cướp đi mạng sống của Lee Byung Hee.”
Khi đó, ở bên ngoài khu cấm kỵ số 002, Khánh Chuẩn trở thành thần linh một khắc giết chết Lee Byung Hee và Trần Dư, hai vị bán thần này đều chuẩn bị đường lui cho mình, Lee Byung Hee mang theo Khóa Đồng Tâm, sau khi bị giết hắn sẽ sống lại bằng cách hy sinh mạng sống của vợ mình.
Nhưng hắn thất bại.
Có lẽ ngay cả Lee Byung Hee cũng không ngờ được người vợ mình giấu rất kỹ lại bị Khánh thị tìm ra.
Chương 2777: Nghi Ngờ
Khánh Trần nhớ lại hồi trước mình bị bắt đến căn cứ A02, lão gia tử biết rõ mình sẽ trôi ra từ mạch nước ngầm nào, hơn nữa đối phương còn biết mình sau khi bị bắt đi còn có thể sống sót trở về, đồng thời thông qua việc này trở thành thủ lĩnh mới cực kỳ uy danh trong Khánh thị.
Khánh Trần nhìn Khánh Kỵ:
“Có phải lão gia tử biết thành phố số 10 sẽ xuất hiện thử triều không?”
“Phải.”
Khánh Kỵ trả lời.
Khánh Trần hỏi:
“Vì sao không cứu nơi đó sớm? Đó là hàng triệu sinh mạng đấy!”
Khánh Kỵ nhìn hắn, nói:
“Đầu tiên, lão gia tử cũng không biết thi thể của Jindai Senaka được cất giấu ở đâu, thứ hai, ngươi đã lấy được một thành phố, dựa vào thành phố này phát triển Hội Phụ Huynh lên đến hàng triệu thành viên.
Nếu không có gì xảy ra thì ngươi sẽ không kịp làm nhiều việc.”
“Quá độc ác.”
Khánh Trần thở dài:
“Khi ấy các ngươi có cơ hội cho nổ tường thành để mọi người chạy trốn.”
“Không được, nếu làm thế thử triều không bị bão kim loại kìm hãm sẽ chạy vào hoang dã, chúng ta cũng đã không có cách nào đối mặt rồi chứ chẳng cần chờ đại lục phía Tây đến.”
Khánh Kỵ nói nghiêm túc:
“Đó sẽ là tai họa của cả nhân loại.
Thử triều sẽ vào hoang dã, trắng trợn coi tất cả sinh vật như chất dinh dưỡng của mình, sau khi hình thành quy mô lớn, chúng sẽ chiếm lấy thành phố số 1, sau đó khuếch tán liên tục, trong vòng ba tháng, Liên Bang sẽ biến mất khỏi thế giới này.”
Khánh Trần giật mình, hắn chợt hiểu ra một điều: Lão gia tử còn lợi hại hơn Người Xem Mệnh, bởi vì Người Xem Mệnh chỉ nhìn thấy một đoạn xác định, mà lão gia tử thậm chí có thể nhìn thấy nhiều khả năng hơn thông qua các lượng biến đổi!
Vậy nên những gì xảy ra hiện nay là do sự lựa chọn của lão gia tử ư?
Khánh Trần không suy nghĩ nữa, hắn gọi Nhện Đen đến:
“Trước khi tàu Phong Bạo viễn chinh, liệu nó còn quay lại Phong Bạo Thành không?”
“Không.”
Nhện Đen lắc đầu:
“Nó sẽ hạ cánh ở Trung tâm Vương Thành.”
Khánh Trần lại hỏi Khánh Kỵ:
“Ám ảnh chi môn có thể nối đến Trung tâm Vương Thành không?”
“Không thể, ta chưa từng đến đó.”
Khánh Kỵ lắc đầu.
Đột nhiên Nhện Đen lên tiếng:
“Cho ta một viên Chân Thị Chi Nhãn màu vàng, ta thử xem, có lẽ ta có thể mở thẳng mật thược chi môn đến nơi nào đó.”
Linh bỗng tỏ ra hào hứng, hỏi:
“Số nhà 78 đại lộ Victor?”
Nhện Đen sửng sốt:
“Sao ngươi biết? Ngươi là ai?!”
Linh mỉm cười, không trả lời câu hỏi của nàng.
…
“Lần này chúng ta đến lục phía Tây với mục tiêu là gì?”
Nhất hỏi với vẻ tò mò.
“Nghĩ cách giải quyết mối đe dọa của Người Hành Quyết từ căn nguyên.”
Khánh Trần nói:
“Mặt khác, biểu diễn ảo thuật cho “những người bạn” đại lục phía Tây lần nữa…À không, phải là phép thuật.”
Khánh Trần không phải Khánh Chẩn, Khánh Chẩn là một người bình thường, dù hắn trải qua đủ sinh lão bệnh tử thì hắn cũng không trở thành một siêu phàm giả.
Nhưng Khánh Chẩn không trở thành siêu phàm giả là bởi vì hắn cho rằng chỉ số thông minh của mình đã đủ rồi, cho dù không phải siêu phàm giả thì hắn cũng có thể cứu vớt thế giới.
Cuối cùng vị tổ tiên ấy của Khánh thị quả thực đã dùng trí tuệ và sự ẩn nhẫn của mình để tính kế Linh, chấm dứt cuộc khủng hoảng trí tuệ nhân tạo.
Nhưng Khánh Trần lại khác, hắn mạnh ở khả năng tính toán, về phương diện mưu lược thì yếu hơn Khánh Chẩn, thế nên khi hắn đối mặt với nguy cơ, phần lớn là gặp vấn đề nào thì giải quyết vấn đề đó.
Nếu Khánh Chẩn đi một nước cờ là có thể phán đoán trăm nước tiếp theo.
Vậy thì Khánh Trần có thể đi một nước, thấy trước được 30 nước.
Có lẽ đây là sự khác nhau giữa hắn và Khánh Chẩn.
Đương nhiên, hắn không cần thiết phải trở thành ai, hắn có con đường riêng của mình.
Vào lúc này, Nhện Đen đứng trong phòng chỉ huy của cứ điểm trên không Chư Thần, tay cầm Chân Thị Chi Nhãn màu vàng, trông nàng hơi do dự, dường như chính nàng cũng không biết có nên mở mật thược chi môn này ra không.
“Số 78 đại lộ Victor là nơi nào? Có gì bí mật à? Sao lại chắc chắn mình sẽ mở cửa thông đến đó?”
Khánh Trần hỏi.
Nhện Đen lắc đầu:
“Không có gì bí mật cả, đối với những người khác đó không phải là một nơi quan trọng.”
Nói xong, nàng lấy hết dũng khí đặt viên đá màu vang lên cánh cửa, chỗ đá và cửa tiếp xúc xuất hiện một vết bỏng màu đỏ, giống như một hằng tinh với nhiệt độ cực cao đang hòa tan kim loại, thậm chí như sắp tan nóng chảy thành nước thép màu đỏ.
Xoay mười vòng, gợn sóng hiện ra trên cánh cửa.
Khánh Trần định đi vào nhưng Khánh Kỵ ngăn cản hắn, bản thân mình đi vào trước xem xét, sau đó mới nói với Khánh Trần:
“An toàn…Nhưng trong phòng rất lạ.”
Nhện Đen nhìn Khánh Kỵ.
Đại yêu Khánh Kỵ chưa bao giờ tin tưởng người khác, hắn cũng không quên trách nhiệm của mình.
Hắn lo lắng đằng sau cánh cửa Nhện Đen mở ra có bẫy rập gây nguy hiểm cho sự an toàn của Khánh Trần, nhưng hắn lại đi vào kiểm tra mà không hề do dự.
Chương 2778: Thú Vị
“Để ta vào xem.”
Khánh Trần bước vào.
Căn nhà số 78 trên đại lộ Victor là một căn nhà phố liền kề kiểu Tây, hơn 20 căn hộ liền kề tạo thành từng ô phố dài, mỗi một căn nhà đều có ba tầng.
Sau khi vào trong mật thược chi môn, Khánh Trần nhìn thấy trong lò sưởi âm tường trước mặt đã phủ đầy bụi, trên chiếc thảm đỏ trải trên mặt đất, trên các bức tường là những vết máu đã khô.
Hắn cau mày, căn biệt thự này…Giống như một ngôi nhà ma.
Linh đứng phía sau hắn, nói:
“14 năm trước, căn nhà số 78 đại lộ Victor đã xảy ra một vụ án giết người, người vợ giết chết chồng mình, để lại cô con gái sống một mình trong ký túc xá của trường học.”
Nhện Đen theo vào, nàng nói khẽ:
“Ta sống ở đây từ nhỏ, sau khi cha qua đời, mẹ ta tìm một người đàn ông khác.”
Người đàn ông đó đảm nhiệm chức giám đốc một xưởng may thuộc quyền quản lý của hầu tước Wendy, thu nhập cao hơn phần lớn công dân.
Hắn sẽ mang mẹ con Nhện Đen đến những nhà hàng cao cấp, sẽ dẫn họ đến bờ biển nghỉ phép.
Nhện Đen cho rằng đây là một người cha dượng tốt, mãi cho đến một ngày nọ hắn đến biệt thự ven biển, nhưng sau khi vào nhà người cha dường này nhốt mẹ của Nhện Đen vào phòng và khóa trái, rồi dẫn Nhện Đen ra bờ biển nhặt vỏ sò.
Lúc trở lại biệt thự, Nhện Đen nhìn thấy hầu tước Wendy lên ô tô, còn mẹ mình thì ở trong phòng khóc thút thít, với những vết bầm tím trải rộng khắp người.
Khi đó nàng vẫn rất ngây thơ, chỉ biết rằng có một việc gì đó rất tồi tệ đã xảy ra.
Những tháng ngày như thế kéo dài 7 năm, cho đến khi hầu tước Wendy không còn thích mẹ của nàng nữa, người đàn ông kia bị giáng chức.
Hắn bắt đầu ham mê rượu chè, cứ mỗi lần uống say là mắng mẹ của Nhện Đen là thứ đê tiện, là con điếm.
Mẹ của nàng chỉ yên lặng chịu đựng.
“Chưa từng nghĩ đến việc rời khỏi hắn à?”
Khánh Trần hỏi.
“Có chứ.”
Nhện Đen nói:
“Ta hỏi mẹ vì sao không bỏ hắn, mẹ nói rằng cần tiền lương của hắn để sinh sống, cho ta đi học, nàng có thể chịu đựng được tất cả.”
“Sau đó đã xảy ra chuyện gì?”
Khánh Trần hỏi.
“Năm ta 17 tuổi, hắn uống say, nhốt mẹ ta trong phòng, sau đó cưỡng hiếp ta.”
Nhện Đen nói, giọng nàng vô cùng bình tĩnh:
“Sau khi kết thúc, hắn trở lại phòng ngủ, còn mẹ ta vào phòng bếp lấy dao ăn, nhân lúc hắn ngủ đâm hắn 11 nhát.
Hắn giãy giụa chạy xuống dưới nhà, nhưng lại loạng choạng ngã xuống cầu thang, không còn đứng dậy nữa.
Giết hắn xong, bởi vì không muốn trở thành nô lệ nên mẹ cũng uống thuốc độc tự sát.
Ta tiếp tục đi học, đến khi bị tổ chức Người Hành Quyết lựa chọn khi còn ở trong trường học, đó lại là một cơn ác mộng khác.”
Nhện Đen nói:
“Nơi này là nơi ta căm hận nhất, cũng là nơi ta hoài niệm nhất, đúng là mâu thuẫn nhỉ.
Ta vẫn luôn muốn trở lại đây thu dọn sạch sẽ, nhưng không có dũng khí.”
Khánh Trần gật đầu:
“Được rồi, bắt tay vào làm thôi.”
Nhện Đen sửng sốt:
“…”
Nhân viên có quá khứ thê thảm như vậy thì bình thường ông chủ cũng sẽ an ủi vài câu, kết quả Khánh Trần dứt khoát lược những cảm xúc này và muốn bắt đầu làm việc luôn.
Không phải mọi người nói ông chủ này có tình có nghĩa lắm sao?
Hay là mình vẫn chỉ là người ngoài, không đáng được quan tâm?
Tuy Nhện Đen không cần những thứ đó, nhưng khi nàng kể những gì mình trải qua, mà Khánh Trần lại bày thái độ giải quyết việc chung như thế khiến nàng cảm thấy hơi khó chịu.
Khánh Trần đứng trước lò sưởi âm tường, giơ tay sờ vết máu khô cạn trên đó:
“Nhện Đen…”
“Gì thế?”
Nhện Đen lập tức quay sang nhìn hắn.
Khánh Trần nhìn nàng và nói:
“Trước tiên quét dọn căn phòng này, thời gian tới chúng ta sẽ ở lại đây.”
Nhện Đen:
“…Được.”
“Khỏi cần rắc rối như thế, mua mấy người máy quét dọn địa hình là được, ta đặt hàng rồi, lát nữa sẽ có người giao đến đây.”
Linh nói.
Khánh Trần sửng sốt:
“Ngươi đặt hàng lúc nào thế?”
Linh chỉ vào đầu mình:
“Người máy ở đại lục phía Tây có nhiều công năng hơn ngươi nghĩ đấy.”
10 phút sau, có người máy giao hàng đến nhà giao một loạt người máy quét dọn.
Đám người máy có sáu chân như chân nhện trước tiên rà quét căn nhà một lượt, sau đó bắt đầu bò lên bò xuống dọn dẹp toàn diện các bức tường, trần nhà, sàn nhà, lò sưởi, túi đựng rác sau bụng chúng dần dần phòng lên, thoạt nhìn như những con nhện thật sự.
Dường như chỉ cần bóp mạnh một cái thôi là nó sẽ nổ tung và chất lỏng rực rỡ chứa bên trong sẽ bắn tung tóe.
Khánh Trần cảm thán:
“Người thiết kế mất nết thật, nửa đêm ta nhìn thấy thứ này trên trần nhà cũng sẽ giật thót tim.”
Linh cười nói:
“Ta lại cảm thấy rất thú vị.”
Khánh Trần nhìn Linh:
“Không phải là do ngươi thiết kế đấy chứ…”
Linh:
“Đúng là ta.”
“…”
Khánh Trần:
“Bây giờ ta có thể ra ngoài đường không? Liệu có bị nhận ra không?”
“Chỉ cần vương quốc Roosevelt không phát hiện ra ta đang giúp ngươi thì vẫn được.”
Chương 2779: Nhân Cách Không Hề Đáng Giá
Linh nói:
“Nhưng ta vẫn kiến nghị ngươi đừng dùng diện mạo thật đi ra ngoài.”
“Vương quốc Roosevelt bắt đầu truy nã ta rồi à?”
Khánh Trần hỏi:
“Không phải.”
Linh lắc đầu:
“Là vì người hâm mộ của ngươi khá đông.”
Khánh Trần ngạc nhiên, mình thuộc phe thế lực đối địch mà vẫn có người hâm mộ cơ à?
Linh trở lại tàu Chư Thần sau mật thược chi môn:
“Tiếp theo quân đội Khánh thị sẽ do ta điều phối, không hối hận chứ?”
Khánh Trần nghiêm túc suy nghĩ một lát:
“Không hối hận.”
Linh mỉm cười bước vào trong cửa:
“Đương nhiên, nếu ngươi cảm thấy quyết định nào đó của ta là sai thì có thể nói thẳng cho ta biết, cũng có thể hủy bỏ quyền chỉ huy của ta bất cứ lúc nào.
Ta hiểu nhân loại, cho nên không cảm thấy có vấn đề gì cả.”
Linh vẫn không tin tưởng nhân loại, đối với nàng đây giống như một trò chơi hơn: Nàng sẽ chọn ra giải pháp tối ưu của mình, sau đó chờ đợi ánh mắt nghi vấn của nhân loại, dùng điều đó để chứng minh nhân loại vẫn giống hệt như một nghìn năm trước, không hề thay đổi, trí tuệ nhân tạo vẫn không thể sống chung với nhân loại.
Khánh Kỵ cũng rời đi, trong phòng chỉ còn lại Nhất, Khánh Trần và Nhện Đen.
Trước khi đi hắn còn cố ý cảnh cảo Nhện Đen:
“Đừng có bất kỳ ý đồ xấu xa gì, bằng không ta sẽ đuổi giết ngươi đến chân trời góc bể.”
Nhện Đen không nói gì, nàng chỉ trở lại căn phòng ngủ của mình hồi nhỏ, ngồi trên chiếc giường đã được quét tước sạch sẽ, ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nàng thấy khung ảnh trong phòng bị người máy quét dọn tưởng là rác nên đóng gói mang đi, vì thế vội vàng cản người máy lại, ôm ảnh chụp chung của mình với mẹ vào trong lòng, tiếp tục ngồi ngẩn ngươi trên giường.
Tiếng Khánh Trần vang lên ở tầng dưới:
“Nhất, giúp ta tập trung toàn bộ tin tức và bài phỏng vấn trên mạng, thu thập ảnh chụp và thông tin của tất cả nhân vật.”
“Chỉ có thể dùng mạng dân dụng.”
Nhất nói:
“Nơi khác đều có cứ điểm dữ liệu, phải có máy chủ cực mạnh mới vào được.”
“Không sao, mạng dân dụng là được rồi.”
Khánh Trần nói:
“Lần này, chúng ta sẽ dùng phép thuật đánh bại phép thuật.”
Nhất kết nối với màn hình tinh thể lỏng bằng cáp dữ liệu trên tay, khi nàng đang tìm kiếm các bài báo trên mạng dân dụng, ảnh chụp của từng người, từng người một sẽ liên tục hiện lên trên màn hình.
Khánh Trần tập trung tinh thần nhìn vào màn hình tinh thể lỏng, tốc độ ảnh hiện lên cực nhanh, nếu là người bình thường nhìn thấy e rằng chỉ thấy được bóng mờ.
Bỗng nhiên, Nhất hỏi:
“Khánh Trần, ngươi và Ương Ương xác nhận quan hệ rồi à?”
Hình ảnh trên màn hình tinh thể lỏng dừng lại, Khánh Trần ngẩng đầu nhìn Nhất:
“Đúng vậy, sao thế?”
“Không có gì.”
Nhất lắc đầu, hình ảnh trên màn hình lại bắt đầu chuyển động, Nhất ngồi cuộn tròn trên ghế sofa nhìn lò sưởi âm tường trước mặt, không biết đang nghĩ gì.
Đến tối, lúc Nhện Đen hãy còn đang ngẩn người trên giường, tiếng gõ cửa bỗng vang lên.
Nàng giật mình tỉnh lại, xuống giường ra mở cửa thì thấy Khánh Trần đang đứng bên ngoài.
Nhện Đen nhìn vẻ mặt tươi cười của Khánh Trần, vô thức mím môi, vài giây sau nàng mới lên tiếng:
“Có thể đừng làm ở đây không, chúng ta đổi nơi khác.
Với cả trên người ta có sẹo, có lẽ ngươi phải tắt đèn…Đương nhiên nếu ngươi thích sẹo thì không cần.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Nghĩ gì thế, ta muốn ngươi giúp ta đi mua thức ăn làm vài món.”
Mặt Nhện Đen đỏ bừng:
“A, xin lỗi, ta đi ngay đây…Khoan đã, ta có thể ra ngoài một mình ư?”
“Vì sao không thể?”
Khánh Trần hỏi ngược lại nàng.
“Ngươi không sợ ta đi tố giác à? Ví dụ như báo vị trí của ngươi cho hoàng tộc Roosevelt?”
Nhện Đen hỏi.
Khánh Trần lắc đầu:
“Không sợ, đi đi.
Đúng rồi, mua thêm một bộ quần áo mới, ta cảm thấy ngươi không thích bộ đồ da màu đen này.”
“Được…Được.”
Nhện Đen vuốt tóc, vội vàng xuống dưới nhà.
Khánh Trần đứng trên cầu thang sau lưng, bỗng nói:
“Về sau ngươi không cần bán đứng thân thể của mình để lấy lòng ai nữa, ít nhất không cần làm thế với ta.”
Nhện Đen quay đầu lại, nàng đứng dưới bậc thang nhìn lên thiếu niên kia:
“Nhưng đây là cách nhanh nhất để lấy được tình báo và sự tin tưởng, đây là ưu thế của ta…Ta rất đẹp, đúng không?”
“Đúng, ngươi rất đẹp, nhưng có rất nhiều cách để lấy được tình báo, ngươi có thể không chọn cách này.”
Khánh Trần nói:
“Đi mua đồ ăn đi.”
Trên thực tế, ngay cả các diêu chuẩn trong Mật Điệp Ti của Khánh thị cũng thường xuyên sử dụng mỹ nhân kế, đó là một trong những thủ đoạn chính để xúi giục nhân vật quan trọng bên địch, mọi người đều không cảm thấy có vấn đề gì cả.
Thậm chí diêu chuẩn nữ còn được huấn luyện đặc biệt, gián điệp nam và nữ cởi quần áo ngay trên lớp, học cách từ bỏ nhân cách của mình, học cách bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích.
Đây là quan niệm mà thời đại này dạy cho mọi người, trinh tiết và sinh mệnh, nhân cách không hề đáng giá.
Chương 2780: Trả Lương
Lý thị, Khánh thị có mặt tốt, cũng có mặt xấu, chỉ đơn giản là chúng cũng là tập đoàn tài chính xây dựng trên máu thịt của dân chúng.
Khánh Trần cho rằng, những người du hành thời gian như bọn họ đến thế giới trong nhất định phải thay đổi điều gì đó, cho nên hiện nay nội bộ Mật Điệp Ti đã nghiêm cấm sử dụng phương thức xúi giục này.
Có lẽ Khánh Trần có phần lý tưởng hóa, nhưng hắn cho rằng nó là điều tất yếu.
Đợi đến ngày thế giới hòa bình, tập đoàn cũng phải biến mất cùng với chiến tranh.
Nhện Đen thân thờ đi trên đường, đi dưới ánh đèn neon hologram rực rỡ.
Nàng ngẩng đầu lên, ảnh toàn ký cực lớn bên trái lay động trên đỉnh đầu nàng, một người phụ nữ nói với âm thanh thở hổn hển:
“Cao ốc Màu Hồng, có tất cả những gì ngươi muốn.”
Bên phải là quảng cáo trưng binh, một nam tước mặc đồ Tây, đi giày da cầm xì gà:
“Công huân, tiền tài, đàn bà, muốn có được chúng thì hãy gia nhập quân đội, giành lấy tất cả bằng đôi tay của mình.”
Sau lưng là biển quảng cáo cá độ, phía trước là chip dopamine được rao bán trắng trợn.
Trên đường, camera giám sát có mặt ở khắp mọi nơi, nhìn đâu cũng thấy nô lệ gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, còn có cả công da da trắng và quý tộc ăn mặc lố lăng đi lại.
Nhện Đen đứng trước tủ kính, nhìn bộ váy xinh đẹp trong tủ.
Nàng đi vào, cầm lấy chiếc váy đi vào phòng thử đồ để thay, nhưng nàng thấy chiếc váy này hở vai, để lộ những vết roi chằng chịt trên phần da thịt không được vải vóc che khuất, thế là nàng lặng lẽ cởi váy ra, mặc lại bộ đồ da của mình.
Nhân viên trong cửa hàng nhìn nàng, tò mò hỏi:
“Kích cỡ không phù hợp sao ạ?”
“Hợp.”
Nhện Đen trả lời:
“Nhưng ta không muốn mua.”
Nàng bước ra khỏi cửa hàng quần áo trong ánh mắt kinh ngạc của nhân viên, đi thẳng đến siêu thị thực phẩm tươi sống, dường như cuộc sống trước kia đã rời xa nàng từ lâu, mà những vết sẹo mà cuộc sống ấy gây ra cho nàng ở lại mãi mãi, không thể xóa nhòa.
Thay da phỏng sinh nano toàn thân? Có thể, nhưng quá đắt, bảy tài khoản thanh toán nặc danh của nàng lúc trước đã bị công tước Phong Bạo đóng băng rồi, chỉ còn lại một tài khoản nặc danh không bị phát hiện, nhưng trong tài khoản ấy không có nhiều tiền, cho nên không chi trả nổi.
Chỉ có điều, trước đây Nhện Đen không nghĩ đến chuyện này, bây giờ thì khác rồi.
Lúc Nhện Đen mang rau dưa trở lại số nhà 78 đại lộc Victor, vừa về nhà nàng đã đi thẳng vào vấn đề:
“Ông chủ, ta muốn tiền lương.”
Khánh Trần quay sang nhìn nàng:
“Muốn bao nhiêu?”
Nhện Đen tính toán:
“Lương 1 triệu 200 nghìn.”
Làm việc 10 năm là nàng có thể thay đổi làn da nano toàn thân rồi.
Khánh Trần suy nghĩ, rồi nói:
“Trước kia ngươi không đòi tiền lương.”
Nhện Đen ngập ngừng:
“Nếu ngươi không muốn trả lương cũng không sao.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta không keo kiệt đến thế, yên tâm, ta sẽ trả lương cho ngươi, hơn nữa trong thời kỳ chiến tranh ta sẽ trả ngươi gấp đôi.”
“Tại sao?”
Nhện Đen khó hiểu:
“Đây không phải một khoản tiền nhỏ.”
Khánh Trần cười nói:
“Bởi vì bây giờ ta mới có cảm giác như ngươi là một người sống thật sự.”
…
Khánh Trần ngồi trên ghế sofa nhìn chằm chằm vào hình ảnh lập lòe trên màn hình tinh thể lỏng.
Lúc hắn đang tập trung tinh thần, bỗng có tiếng hát loáng thoáng vang lên từ trong phòng bếp.
Nhất nói:
“Nàng cứ như thay đổi thành một người khác ấy.”
Khánh Trần không ngẩng đầu lên:
“Ừ, cuộc sống có hy vọng mới thì sẽ như thế.”
Lúc trước Nhện Đen bị bỏ lại ở Hắc Diệp Nguyên, trở thành vật hy sinh của công tước Phong Bạo.
Từ đó nàng bắt đầu làm phản, cung cấp tình báo cho vương triều người khổng lồ và Hội Phụ Huynh.
Nhưng từ đầu đến cuối nàng không hoàn toàn hòa nhập vào quần thể này, giống như một kẻ lạc lõng giữa biển người.
Không có niềm vui, không có mục tiêu, không có hy vọng, bản thân nàng cũng không biết mình phải làm gì, cứ sống như một người máy.
Sống sót chẳng qua là không có dũng khí chết đi, chỉ vậy mà thôi.
Nhện Đen giống mẹ, khi gặp trắc trở trên đường đời, họ lựa chọn ẩn nhẫn, cho đến khi không nhẫn nhịn được nữa.
Nhưng bây giờ dường như đã không còn như trước, nàng chợt có hy vọng mới, bởi vì nàng bỗng nhận ra, cuộc đời nàng dần dần thuộc về chính mình, chứ không thuộc về một ai khác.
“Ngươi cảm thấy vì sao nàng đột nhiên cần nhiều tiền? Hơn nữa còn là một số tiền lớn như vậy nữa.”
Nhất tò mò:
“Dù là Khánh Dã, tiền lương hàng tháng cũng mới 1 triệu 200 nghìn, mà hắn đã là người phụ trách đội quân ảnh tử rồi đấy.”
Khánh thị thiết lập chế quy chế 18 tháng lương, ngoại trừ 1 triệu 200 nghìn mỗi tháng thì cuối năm còn được phát thêm 6 tháng tiền lương coi như tiền thưởng.
Tập đoàn hút máu của xã hội để nuôi dưỡng thành viên của mình.
Khánh Trần ngẩng đầu, suy nghĩ trong chốc lát:
“Vì sao lúc trước ngươi luôn cố gắng kiếm tiền?”
Nhất ngồi trên ghế ngọ nguậy chừng như mất tự nhiên, nàng giấu hai chân mình dưới làn váy:
“Ta có rất nhiều bạn bè cần tiền.”
“Bạn gái?”
“A, ta đã nói rồi, về sau ta sẽ không yêu đương qua mạng nữa!”
Nhất tức giận.
“Được rồi.”
Khánh Trần cười:
“Ta thay mặt những cô gái đó cảm ơn ngươi.”
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
👹TIÊN ĐẠO QUỶ DỊ (BẢN DỊCH): Hài hước, xuyên giữa hiện đại và tiên hiệp, kinh dị….👹








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Từ Tiễn Thuật Bắt Đầu Tu Hành [Dịch] Từ Tiễn Thuật Bắt Đầu Tu Hành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/08/Dich-Tu-Tien-Thuat-Bat-Dau-Tu-Hanh-Audio-Truyen.jpg)







