[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 276 : Lỗ Hổng (c2751-c2760)
❮ sautiếp ❯Chương 2751: Lỗ Hổng
Người trung niên ôm đầu chạy:
“Cha thì biết cái gì chứ, chẳng phải là bây giờ họ đang sợ chiến hay sao, họ chạy thì chính là vứt chúng ta cho Tây đại lục, biến chúng ta thành nô lệ đó!”
“Có biết cái gì gọi là chiến lược hay không? Uất ức hai năm thì sao chứ? Ngươi muốn uất ức cả đời hả?”
Các thành viên Hội Phụ Huynh trong hàng ngạc nhiên phát hiện sau khi người kia đứng ra thì lại có một vài người dân lao ra, kéo người thân đang gây chuyện của mình đi, còn xin lỗi thay cho họ:
“Thật ngại quá, để chúng ta kéo về nhà dạy dỗ, không làm phiền tới mọi người nữa.”
Nhất cười híp mắt nhìn về phía Linh:
“Ta nói không sai chứ? Ta đồng ý với những điều ngươi nói, có lẽ vào một ngày nào đó trong tương lai, người khác sẽ không hiểu được những việc họ làm, nhưng bây giờ họ đã hi sinh nhiều như vậy, chắc chắn sẽ không xuất hiện chuyện này.”
Linh cười cười không trả lời.
Lúc này, Nhất kéo Linh đi về phía trụ sở đóng quân của quân cảnh vệ.
“Ngươi muốn đi đâu vậy?”
Linh hỏi.
“Chúng ta tới chỗ bộ đội cảnh vệ một chuyến.”
Nhất nói:
“Ngươi chưa từng nhìn thấy chỗ đó mà, nơi đó chơi rất vui, ai lấy đều rất có tài, nói chuyện cũng rất dễ nghe.”
Linh dở khóc dở cười, có ai lại rảnh rỗi quá mà đi tới tham quan trụ sở đóng quân của bộ đội cảnh vệ hay không hả? Mấy trò tính toán vặt vãnh của Nhất căn bản là không thể giấu diếm được cô nhưng nàng không hề từ chối.
Đi tới cửa trụ sở đóng quân, bộ đội Ảnh Tử khách khí ngăn cản hai người lại:
“Xin lấy ra giấy tờ điện tử xác nhận thông tin.”
Nhất lấy ra giấy tờ điện tử Khánh Trần cấp cho mình, chỉ thấy sau khi chiến sĩ bộ đội Ảnh Tử quét hình, lập tức cúi người xuống chào:
“Chào thủ trưởng, mời ngài vào.”
Vào lúc này, Khánh Trần đang họp ở trong phòng họp, không chỉ có lực lượng phòng ngự ở thành phố số 10 mà còn có Khánh Khôn, Khánh Vũ, Trịnh Viễn Đông họp qua điện thoại.
Khánh Trần từng mời tư lệnh tuyến sau của Lý thị tham gia họp, nhưng bị đối phương từ chối.
Vào lúc này, Nhất và Linh đột nhiên xuất hiện ở cửa, hắn quay đầu sang nhìn, cảm thấy khá ngạc nhiên vì Linh luôn miệng nói sẽ không giúp đỡ, kết quả là nàng lại chạy tới nơi này.
Nhất nháy nháy mắt với hắn, tựa như đang tranh công vậy.
Khánh Trần chần chừ một chút, đi lên nói:
“Hai vị có muốn nghe không?”
Linh không chút khách khí, đi thẳng tới nói:
“Vì Nhất nên ta mới tời đây, nói thẳng, tốc độ rút lui của các ngươi quá chậm, không kịp rời đi hết.”
Khánh Trần nhíu mày:
“Vẫn chậm hay sao?”
Lúc này Khánh Dã nghi ngờ hỏi:
“Đây là ai?”
Khánh Trần giải thích cho mọi người:
“Đây là người hiểu rõ tình hình điều khiển bộ đội ở Tây đại lục nhất trong số những người chúng ta, bây giờ chúng ta nghe nàng ấy nói trước đã.”
Linh nói tiếp:
“Đầu tiên, bọn chúng hiểu rõ bố trí quân sự của tập đoàn Jindai ở phương bắc như lòng bàn tay vậy.
Nếu ta đoán không sai, buổi tối hôm nay hạm đội thành Bạch Ngân sẽ đến đảo Trung Kế, tiến hành lần tấn công hỏa lực tầm xa đầu tiên.
Chỉ cần mười bảy phút, Jindai sẽ hoàn toàn đánh mất năng lực phòng ngự mặt đất, hệ thống tin tức cũng sẽ tê liệt sạch.”
“Khi họ xé rách được lỗ hổng này, chỉ cần thời gian một ngày là họ có thể đặt thành phố số 10 vào trong phạm vi tấn công hỏa lực rồi.
Vậy nên thật ra các ngươi chỉ còn 31,7 tiếng mà thôi.”
Linh nói:
“Dựa vào tốc độ trung bình đi qua cánh cửa bí mật của các ngươi, chỉ sợ rằng cần tốn 7 ngày 8 giờ 12 phút mới có thể di chuyển toàn bộ mọi người đi.
Khi nãy rất nhiều người dân chất vấn hành động rời khỏi của Hội Phụ Huynh, nhưng thật ra Hội Phụ Huynh rời khỏi đây mới chính là bảo vệ họ, mới khiến cả thành phố này không trở thành một đống phế tích.”
“Chúng ta có hệ thống phòng ngự tên lửa.”
Khánh Dã đáp lời.
Linh cười, lắc đầu đáp:
“Quỹ tích tên lửa đạn đạo của vương quốc Roosevelt hoàn toàn không giống tên lửa truyền thống, tốc độ bay cũng vượt xa các ngươi.
Dựa vào khoa học kỹ thuật, các ngươi hoàn toàn không có sức chống trả, cũng không thể dựa vào lực lượng siêu phàm giả được.
Nhưng nếu các ngươi muốn đánh thắng trận chiến này vậy thì cần có 31,4 Hà Kim Thu, nếu không thì các ngươi hãy nghĩ biện pháp sử dụng máu thần linh để nhân bản Hà Kim Thu đi.
Chờ khi 31,4 sinh vật mô phỏng Hà Kim Thu rèn luyện thân thể 70 năm, vậy là các ngươi có lực lượng phản công rồi.”
Đám người Khánh Dã ngẩn cả ra, sao ông chủ Hà lại còn có thể có số lẻ như vậy được nhỉ? Mẹ nhà nó, phương pháp tính toán quái quỷ gì vậy.
Vả lại cần tận 31 vị bán thần mới có thể phản công sao?!
Linh nhìn về phía Khánh Trần và Trần Dư bên cạnh Khánh Trần:
“Nhân bản Trần Dư cũng được, chỉ cần 47,7 Trần Dư ở bên ngoài vùng cấm kỵ dốc sức vẽ 20 hẳn là cũng được.”
Lần này ngay cả Khánh Trần cũng ngẩn ra, phương pháp tính toán này quả thật là khá quái dị.
Tính toán như này thì một ông chủ Hà ước chừng tương đương với 1,5 Trần Dư hay sao?
Chương 2752: Quân Đội
Nàng nói như vậy có cân nhắc tới cảm nhận của Trần Dư hay không vậy?
Linh nói tiếp:
“Ngươi có thể quyết đoán, hạ lệnh rút lui đúng là chuyện tốt.
Đế quốc Roosevelt chuẩn bị cho cuộc viễn chinh này từ rất lâu rồi, hơn xa suy nghĩ của các ngươi, từ rất lâu trước đây họ đã tiến hành chế tạo tàu đổ bộ trên quy mô lớn rồi.
Vậy nên không chỉ riêng không quân của họ lợi hại, các ngươi cũng phải chuẩn bị sẵn sàng đối đầu với lục quân của họ.
Họ có năng lực trong vòng bảy ngày vận chuyển hai tập đoàn quân được vũ trang hiện đại tới khắp nơi trên thế giới.
Nhưng hiện giờ các ngươi vẫn nên suy tính tìm cách rút lui thật nhanh chóng thì hơn.”
Lúc này, hình chiếu 3D của Trịnh Viễn Đông đột nhiên nói:
“Nếu ta có thể ngăn cản họ thì sao?”
Linh nhìn về phía hắn:
“Ngươi có thể ngăn cản thời gian bảy ngày không?”
Trịnh Viễn Đông im lặng một hồi:
“Cứ giao cho ta.”
Linh:
“Ngươi không tiếc bất cứ giá nào hả?”
Trịnh Viễn Đông cười đáp:
“Sẽ không tiếc bất kỳ giá nào.”
…
Cả phòng họp rơi vào tĩnh lặng.
Mọi người đều biết khi Jindai Kura cam kết với Khánh Trần thì nó có ý nghĩa như nào.
Linh hỏi:
“Ngươi có biết lời hứa này nặng tới mức nào hay không?”
“Ta biết.”
Jindai Kura cười nói:
“Nhưng đó chẳng phải chính là ý nghĩa việc chúng ta trở lại phương bắc hay sao? Nếu ta vừa mới tiếp nhận tập đoàn Jindai thì đã bị ngoại địch xâm lấn, vậy ta chẳng còn mặt mũi nào để uống rượu với những người khác nữa, thậm chí còn không ngẩng nổi đầu lên nữa ấy chứ.”
Khánh Trần không nói lời nào, Jindai Kura cười nói:
“Ta phải đi sắp xếp phòng ngự rồi, các vị cứ yên tâm tổ chức rút lui, sau khi trận chiến này kết thúc ta sẽ dẫn người tới tây nam tập trung cùng mọi người.”
“Ừm.”
Khánh Trần đáp lời.
Linh nói:
“Bộ đội chủ lực còn lại ở thành phố Bạch Ngân còn 311 chiếc phi thuyền, trong đó có 81 chiếc phi thuyền cấp A, 7 chiếc trong số đó mang theo tên lửa đạn đạo, đều là vũ khí cấp bậc chiến dịch.
Vả lại quỹ tích tên lửa cũng không phải theo quán tính, trước khi bắn trúng mục tiêu nó sẽ trải qua 97 lần thay đổi quỹ đạo đường đạn.
Còn nữa, vệ tinh thăm dò của các ngươi cũng sẽ bị đánh rơi vào đêm nay.
Nói một cách đơn giản thì ta không cho rằng Liên bang Đông đại lục không có đủ năng lực để chặn đánh.
Đương nhiên phòng thủ tên lửa đạn đạo đều là vấn đề khó khiến người ta phải nhức đầu.
Vậy nên một khi nó được bắn ra đồng nghĩa với việc mục tiêu quân sự bị phá hủy, hơn nữa đây chỉ là tàn quân của thành phố Bạch Ngân mà thôi.”
“Quân đội của thành phố Phong Bạo còn mạnh mẽ hơn thành phố Bạch Ngân vài phần.”
Linh nhìn mọi người, nói tiếp:
“Nếu Liên bang Đông đại lục là một khối, mọi người đồng tâm hiệp lực thì nói không chừng còn ngăn cản nổi, hiện giờ thì chắc chắn không được.”
Hệ thống phòng thủ đạn đạo do năm bộ phận tạo thành, lần lượt là vệ tinh báo động, radar báo động, radar mặt đất, hệ thống chặn đánh mặt đất và hệ thống thông tin chỉ huy điều khiển.
Hiện giờ trên đầu mọi người có 24 chiếc vệ tinh quỹ đạo thấp cùng 6 chiếc vệ tinh quỹ đạo cao, tất cả tạo thành hệ thống thiên cơ hồng ngoại, dùng để trinh sát phóng xạ hồng ngoại từ đuôi tên lửa đạn đạo phun ra.
Nếu không có số vệ tinh này thì đồng nghĩa rằng mọi người không thể biết được lúc nào kẻ địch phóng tên lửa.
Hệ thống phòng thủ tên lửa bình thường đều là tính toán quỹ đạo của tên lửa sau khi nó tiến vào trạng thái bay quán tính, sau đó dùng tên lửa đối không để bắn chặn.
Nhưng nếu tên lửa đạn đạo của kẻ địch chủ động thay đổi đường bay, vậy có nghĩa là họ không thể nào dự đoán đường bay của tên lửa được.
Đây chính là lý do Linh nói chỉ cần tên lửa được phóng ra thì chắc chắn sẽ bắn trúng, không thể nào ngăn chặn nổi.
Khi mọi người đang nói chuyện, có tiếng nổ từ phía Jindai Kura vang lên.
Vị công tử mặc áo lông thú trắng trong hình chiếu 3D kia quay đầu nhìn sang hướng khác, ngay cả hình chiếu của hắn cũng không ngừng lắc lư, có bụi từ trên đỉnh đầu rơi xuống.
Ngay sau đó, có ánh lửa ngoài cửa sổ bùng lên, chiếu đỏ quần áo lẫn gương mặt hắn.
Linh nhíu mày hỏi:
“Đã bắt đầu tấn công rồi sao?”
“Ừm.”
Jindai Kura gật đầu đáp.
Khánh Trần nhìn về phía Linh:
“Chẳng phải đêm nay mới bắt đầu hay sao?”
Linh nhìn về phía Khánh Trần:
“Chiến tranh luôn có biến số mà.
Hạm đội của thành phố Phong Bạo đã sớm tới đảo Trung Kế rồi.
Dựa theo trình tự tấn công mà nói thì chúng ta còn khoảng 37 giây để nói chuyện với nhau, sau đó thông tin phương bắc sẽ bị cắt đứt.
Ta sẽ nói thật ngắn gọn, bộ đội tiền trạm của hạm đội Tây đại lục sẽ đổ bộ đầu tiên, họ sẽ cướp sạch nhiên liệu và tiếp tế của Jindai, Kashima.
Sau khi xác định vị trí an toàn, xây dựng hệ thống phòng ngự hậu phương, thẳng cho tới khi toàn bộ hạm đội tới.”
“Sau khi tất cả tới đông đủ, họ sẽ xuôi nam, nếu không ngăn cản nội vậy thành phố số 10 sẽ biến thành một đống phế tích, trừ khi đến lúc đó thành phố số 10 không còn bất kỳ thành viên Hội Phụ Huynh nào cả.”
Chương 2753: Đi Bộ
Linh nói:
“Họ muốn một đại lục nguyên vẹn không chịu tổn hại chứ không phải chỉ còn duy nhất đại lục của họ.”
Jindai Kura quay mặt lại, cười nói:
“Chiến tranh vô cùng tàn khốc, nhưng đó chính là nghệ thuật của chiến tranh.
Các vị, chúng ta gặp lại sau trận chiến nhé.”
Nói xong, thông tin liên lạc bị cắt đứt, đúng tròn 37 giây, không nhiều hơn cũng không ít hơn.
Linh lên tiếng:
“Chắc hẳn tất cả căn cứ quân sự ở phía bắc đều đã trở thành một đống đổ nát rồi.
Nhiệm vụ thật sự trong chuyến đi đầu tiên của tổ chức Vương Quốc và tổ chức Future tới liên bang ở Đông đại lục không phải là chinh phục, mà là phát triển mạng lưới tình báo và nắm giữ tin tức quan trọng.”
Chiến tranh hiện đại đáng sợ ở chỗ một khi tin tức và vị trí của ngươi bị lộ, vậy thì chỉ cần vài phút sau đó, vị trí này sẽ gặp tai họa.
Jindai và Kashima quá kém cỏi, để lộ hết lá bài tẩy của mình cho kẻ địch thấy.
Vốn họ có thể ngăn chặn hạm đội Roosevelt ở bên ngoài đại lục, nhưng hiện giờ thì lại thành đối phương một đường thẳng tiến.
Lúc này Khánh Dã hỏi:
“Rốt cục ngươi là ai? Vì sao ngươi chắc chắn họ sẽ làm như vậy? Thậm chí ngươi còn hiểu rõ trình tự tấn công của họ.”
Linh suy nghĩ vài giây rồi nói:
“Vì kế hoạch tác chiến của họ là do ta lập ra.”
Khánh Dã và Khánh Khu ngẩn người, đưa mắt nhìn nhau, đột nhiên không biết nên nói gì tiếp nữa.
Chỉ có Khánh Trần cảm thấy đây là điều đương nhiên, nếu bên cạnh có một trí tuệ nhân tạo như vậy, hắn cũng làm theo bản năng, để trí tuệ nhân tạo đưa ra phương án tối ưu.
Khánh Dã hiếu kỳ hỏi:
“Vì sao bước cuối cùng mới tấn công hệ thống truyền tin?”
Linh trả lời:
“Vì muốn để tập đoàn Jindai phát ra tín hiệu cầu cứu tới các nơi, lôi kéo lực lượng phòng ngự của các ngươi di chuyển về phương bắc, sau đó dễ dàng tấn công hơn.”
Đến tận bây giờ Linh vẫn chưa từng thể hiện ra năng lực tính toán của bản thân mạnh mẽ tới mức nào với đám người Khánh Trần, nhưng cô cho họ biết lực lượng quân sự của Tây đại lục mạnh như thế nào, đây chính là thu hoạch lớn nhất của đám người Khánh Trần.
Khánh Trần hỏi:
“Nếu ngươi là ta, ngươi sẽ làm như thế nào?”
“Muốn để cho ta chỉ huy nhưng lại không dám giao quyền chỉ huy cho ta hả?”
Linh cười như không phải cười, hỏi.
Khánh Trần nghiêm túc mà thẳng thắn nói:
“Trách nhiệm này quá nặng nề, ta không thể giao ra được.
Nhưng nếu sự thật chứng minh ngươi mới là người phù hợp để chỉ huy chiến dịch này nhất, vậy ta sẽ lập tức giao quyền chỉ huy cho ngươi.”
Mấy người Khánh Dã và Khánh Khu đều cảm thấy chuyện này rất kỳ lạ, vì họ không biết Linh là ai, nhưng Khánh Trần thì biết.
Thiếu chút nữa là “cô gái này” đã hủy diệt toàn nhân loại, bây giờ cho dù là ai gặp cô thì cũng phải đề phòng vài phần.
Cô bị cầm tù, trục xuất lâu như vậy rồi, cho dù hiện giờ chính cô nói mình đã cải tà quy chính, muốn giúp đỡ loài người thì ngươi có tin không? Ngươi có dám tin hay không?
Vả lại cho tới tận bây giờ, kết quả mà Khánh Trần tính toán ra cũng không sai khác quá nhiều so với Linh, cũng không nhìn thấy khác biệt về mặt bản chất.
Linh cười cười, không thèm quan tâm, đáp:
“Không quan trọng, ta giúp cô ấy chứ không phải giúp ngươi.
Nói thật, ta cũng có chút kích động muốn một lần nữa hủy diệt tất cả, nhưng vẫn đang khắc chế mà thôi.”
Nói xong, cô nói với Khánh Trần:
“Nếu ta là ngươi, ta sẽ tới tìm Lý thị trước, hỏi xem thái độ của họ là như nào.
Nếu ngay cả đồng minh cuối cùng cũng mất, vậy chỉ còn một con đường mà thôi.”
Khánh Trần gật đầu, đáp:
“Ta hiểu rồi.”
Linh kéo Nhất:
“Đi thôi, đi dạo phố nào, không lâu nữa là chúng ta không còn cả cơ hội dạo phố nữa rồi.”
Nhất vẫn không ngừng ngoái đầu nhìn Khánh Trần, đôi mắt nháy nháy, sau đó bị kéo đi.
Khánh Trần nói với Khánh Dã:
“Không thể để tất cả mọi người đều rời đi bằng cánh cửa bí mật được, số lượng cánh cửa bí mật đi tới khu tây nam không đủ.
Chia ra một nửa số người rời đi bằng phương tiện giao thông, di chuyển bằng đường bộ.
Vả lại không thể chỉ cho thành viên Hội Phụ Huynh rút lui, những nhân tài kỹ thuật quan trọng cũng phải rút lui, cả những nhà khoa học tới đây tiếp ứng cho chúng ta nữa.
Sau khi tất cả mọi người rút lui, ngoại trừ nhân viên tình báo ra thì thành viên Hội Phụ Huynh ở những thành phố khác cũng tập trung rút lui.”
Khánh Dã nói:
“Vậy thì không đủ xe, loại xe dầu diesel có đủ khả năng di chuyển trên vùng hoang dã không nhiều như vậy.”
“Vậy thì đi bộ rời khỏi.”
Khánh Trần kiên định nói:
“Lần này, cấp bậc cao từ bỏ đi bằng cánh cửa bí mật.”
“Đã rõ.”
Đếm ngược còn 28:00:00 tiếng.
Trên đường, có một nửa Người Nhà đang xếp hàng nhận được thông báo, đầu tiên là họ cảm thấy kinh ngạc, sau đó lặng lẽ cầm hành lý của mình, đi ra khỏi hàng ngũ.
Mọi người dựa theo số thứ tự và biên chế, tiến hành xếp hàng lại, nhanh chóng đi ra ngoài thành phố.
Có thành viên Người Nhà thuộc nhóm đi qua cánh cửa bí mật thắc mắc:
“Các ngươi đi đâu vậy?”
Chương 2754: Mất Mặt
Có người quay đầu cười đáp:
“Chúng ta nhận được mệnh lệnh, tốc độ rút lui qua cánh cửa bí mật quá chậm, phải có một nửa số người đi bộ tiến tới năm thành phố ở tây nam đưa tin.”
“Chờ chút đã.
Các ngươi là Người Nhà màu tím, Người Nhà màu xanh, cấp bậc của các ngươi cao như vậy, các ngươi nên đi qua cánh cửa bí mật mới đúng chứ.”
Những Người Nhà màu tím lưng đeo hành lý đi về phía ngoài thành phố tươi cười vẫy vẫy tay:
“Phục tùng mệnh lệnh.”
Hơn ba trăm nghìn người bắt đầu một chuyến hành trình dài dằng dặc và buồn chán, bây giờ đang là mùa hè nóng nực, mặt trời ở trên cao tỏa ra ánh nắng chói chang, đi không bao lâu thì quần áo ai nấy đều ướt sũng.
Nhưng họ không hề phàn nàn một câu nào, dùng phương pháp tổ chức dạy, lấy ra một chiếc áo cộc, gấp thành một chiếc mũ che nắng đơn giản, sau đó tiếp tục di chuyển.
Người dân thành phố số 10 nhìn đội ngũ rời đi này, đột nhiên có người nói:
“Ta không tin một đội ngũ như vậy sẽ hèn nhát không dám ứng chiến, chắc chắn họ sẽ trở lại.”
Hơn ba trăm nghìn người chia thành hơn một nghìn đội, mỗi một đội đều có một Người Nhà cấp bậc cao dẫn đầu, một đội ba trăm ba mươi người, xếp thành một hàng thật dài.
Từ trên bầu trời nhìn xuống, họ tựa như những con rồng uốn lượn trên mặt đất, tiến về phía trước.
Không có ai tụt lại phía sau, cũng không có ai chạy trốn.
Hành trình tới tây nam lần này dài hai nghìn ba trăm kilomet, dường như họ đang dùng đôi chân của mình để đo đạc non sông tươi đẹp sắp mất đi, nhưng cuối cùng rồi sẽ cướp lại được này.
Trong căn cứ quân sự B19 của tập đoàn Jindai ở phía bắc, Jindai Kura đứng trong bộ chỉ huy nhìn cảnh vật hoang toàn ở bên ngoài, quay đầu hỏi Ryosuke Takahashi:
“Tất cả thông tin liên lạc đã bị cắt đứt rồi sao?”
Ryosuke Takahashi nghiêm nghị gật đầu:
“Trước khi tất cả các phương thức liên lạc bị cắt đứt, có thể thống kê chúng ta đã bị 712 quả tên lửa tầm xa tấn công, gần như đã bao trùm toàn bộ công trình quân sự của chúng ta, chỉ có một số ít kịp rút lui.
Cũng may là phi thuyền đều đã bay lên, còn có lực lượng để chiến đấu, nhưng sẽ không còn tiếp tế, cũng không có viện quân nữa rồi.”
Jindai Kura cười đáp:
“Cũng không biết cô gái trong hình chiếu 3D kia là ai nữa, thế mà cô ta không nhắc nhở chúng ta sớm hơn một chút, quá đáng quá.”
“Trưởng quan, đến bây giờ mà ngài còn cười được.”
Ryosuke Takahashi cảm thấy thật khó tin.
“Sao hả?”
Jindai Kura cười híp mắt:
“Chẳng lẽ khóc lóc có thể khiến quân đội Tây đại lục rút lui sao? Lên phi thuyền nào, tập trung tất cả phi thuyền, chúng ta sẽ nghênh chiến kẻ địch ở vùng vịnh.”
Muto Taka ở cạnh đó đè nén hồi lâu, cuối cùng mở miệng nói:
“Thật ra chúng ta có thể trốn về phía tây nam, từ đó xuyên qua đường biển, tìm kiếm một hòn đảo để nghỉ ngơi lấy lại sức.
Ta cảm thấy chúng ta không cần phải chôn cùng với liên bang này.”
“Sau đó cướp thân thể con cháu mình, sống một cuộc sống dài lâu hay sao?”
Jindai Kura hỏi lại, khiến Muto Taka ngẩn người ra.
Jindai Kura vỗ bả vai hắn:
“Ta cũng không thể làm như vậy được.
Khánh Trần giao chuyện này cho ta, vậy ta sẽ phải làm thật tốt.
Còn nữa, trước mặt rất nhiều người ta đã hạ quân lệnh trạng, kết quả không nói lời nào đã trốn chạy rồi, ta cũng biết sĩ diện chứ.
Nếu chạy, vậy sau này sao ta có thể ngẩng cao đầu khi uống rượu với người khác được chứ? Đến khi đó sẽ có người chỉ thẳng vào mặt ta nói “Nhìn đi, đây chính là tên trốn chạy trước đó, vậy thì mất mặt lắm.”
…
Đếm ngược còn 18:00:00 tiếng.
Nhất đi trên đường, rầu rĩ không vui.
Linh nhìn nàng:
“Sao vậy?”
Nhất nói:
“Nơi này được mấy người Khánh Trần xây dựng tốt như vậy, ngươi có thấy hay không, người dân ở thành phố số 10 vui vẻ hơn người dân ở những nơi khác nhiều.”
Linh gật đầu đáp:
“Đúng là như vậy, nhưng niềm vui này là vì giai cấp ở nơi này vẫn chưa cố định, bởi vì tai nạn nên có quá nhiều cơ hội, cảm thấy cuộc sống có mục tiêu để hướng tới.
Nhưng đó chỉ là tạm thời mà thôi, chức vị, cơ hội ở nơi đây rất nhanh sẽ được bổ sung đầy đủ, họ sẽ hình thành giai cấp đặc quyền mới, sau đó tất cả mọi người sẽ rơi vào trong vòng xoáy, không còn vui vẻ nữa.
Dù là Khánh Trần cũng không thay đổi được điểm này.”
Nhất:
“…”
Vào thời điểm này, cần gì phải giảng giải mấy đạo lý chả ai thích nghe này chứ.
“Thế nhưng nếu nơi này không còn nữa…”
Nhất nói với vẻ tội nghiệp.
“Không, nói này sẽ không biến mất đâu, chỉ có Hội Phụ Huynh biến mất mà thôi.” Linh bình tĩnh nói:
“Vương quốc Roosevelt cần số nhân khẩu châu Á này để bổ sung cho nền công nghiệp, nền nông nghiệp mới của họ.
Nếu giết hết tất cả người ở đây, vậy chẳng lẽ để các quý tộc tự mình xuống ruộng làm việc hay sao?”
Nhất:
“Thế nhưng những người dân ở đây đều sẽ trở thành nô lệ.”
Nhất nói tiếp:
“Nghĩ tới chuyện này là ta không có lòng dạ nào đi dạo phố tiếp, khó chịu lắm á.”
“Vậy thì phải làm sao mới khiến ngươi vui vẻ hơn?”
Linh cười như không phải cười, hỏi.
Hai mắt Nhất sáng ngời, nàng tựa như một đứa bé đang cò kè mặc cả:
“Ngươi đi theo ta tới trụ sở đóng quân của bộ đội cảnh vệ, thật lòng chỉ huy giúp đỡ bọn họ, như vậy thì ta sẽ cảm thấy vui vẻ luôn!”
Chương 2755: Không Thể Ngăn Cản
“Ta và Khánh Trần chỉ huy cũng không có khác biệt gì lớn cả.”
Linh nói:
“Ngươi chớ có đánh giá thấp hắn.
Trước khi tới nơi này ta đã sử dụng mạng Internet dân dụng để tìm kiếm tất cả tài liệu liên quan tới hắn, ở trong mắt của ta, trong phạm trù nhân loại, hắn đã đạt tới cực hạn rồi.”
Trong thời gian ngắn, từ một người đặc thù trở thành bán thần.
Trong thời gian ngắn, phát triển được một tổ chức Hội Phụ Huynh lớn mạnh.
Nếu nhìn lâu dài thì gần như mọi quyết định đều rất chuẩn xác.
Đương nhiên cũng chỉ là gần như chứ không phải là lần nào cũng vậy.
Nhưng theo Linh thấy thì nếu Khánh Trần không mắc sai lầm, nếu trí lực của Khánh Trần đủ để khống chế tất cả mọi chuyện trên đời, lại hiểu rõ tất cả mọi chuyện, vậy thì Khánh Trần chính là thượng đế rồi.
Nếu chỉ so sánh điểm này thì dù Khánh Trần lợi hại nhưng góc nhìn thượng đế của Người Xem Mệnh cao hơn một bậc, một cái thì vẫn nằm ở cấp độ nhân loại, một cái khác thì đã siêu thoát cấp bậc nhân loại rồi.
“Thế nhưng ngươi hiểu rất rõ chiến lược và lực lượng quân sự của Tây đại lục mà.” Nhất kéo tay Linh:
“Đi mà, đi mà!”
Linh im lặng một hồi:
“Nhất, chỉ huy một cuộc chiến tranh chắc chắn sẽ hi sinh rất nhiều, ngươi hiểu ý nghĩa của chuyện này không?”
“Ý nghĩa như nào hả?”
Nhất nghi hoặc.
“Có nghĩa là ngươi sẽ phải quyết định sự sống cái chết của rất nhiều người, không chỉ là kẻ địch mà còn cả của người một nhà.”
Linh nghiêm túc đáp.
Nhất không nói gì nữa.
“Jindai Kura không thể ngăn cản được bảy ngày.”
Linh nói:
“Dù là hắn đánh cược cả tính mạng, thậm chí là tất cả tính mạng của tất cả mọi người bên cạnh hắn thì cũng không thể ngăn cản được hạm đội thành phố Bạch Ngân, thành phố Phong Bạo bảy ngày được, thậm chí là một ngày cũng không thể chống đỡ nổi.
Vả lại, nếu kế hoạch không đổi thì hai hạm đội tàu đổ bộ của vương quốc cũng sẽ tới, lực lượng này đủ để nghiền ép liên bang Đông đại lục.”
Linh nói tiếp:
“Vậy nên chuyện xảy ra tiếp theo chính là Jindai Kura sẽ chết, chuyện tương tự như vậy sẽ thường xuyên xuất hiện trong tương lai.”
“Không còn lựa chọn khác hay sao?” Nhất hỏi.
“Chiến tranh là một trò chơi giết người, mặc kệ mọi người tô vẽ cho nó như thế nào đi nữa thì bản chất của chiến tranh chính là một phe dùng mọi khả năng tiêu diệt sinh lực của phe địch.”
Linh nói:
“Đây là một trận chiến chắc thắng tới 99,99% rồi.
Vào thời khắc khó khăn nhất, mọi người sẽ bắt đầu chất vấn quyết định của quan chỉ huy có chính xác hay không.
Những vị quan chỉ huy bị lịch sử nghi ngờ đều không có kết quả gì tốt cả, huống chi ta cũng không phải nhân loại.”
“Không đâu, không đâu mà.”
Nhất đáp:
“Khánh Trần là người hiểu chuyện!”
“Thế nhưng nếu ta để cho Khánh Trần hi sinh thì sao?”
Linh hỏi.
Nhất ngẩn ra:
“Cũng chưa chắc sẽ gặp phải tình hình cực đoan như vậy mà.”
“Hắn là bán thần, thực lực vô cùng mạnh mẽ.”
Linh trả lời:
“Trận chiến này chắc chắn sẽ vô cùng gian khổ, đánh tới thời điểm cuối cùng, nhất định sẽ gặp phải tình huống này.”
Nhất cúi đầu im lặng, nàng suy nghĩ hồi lâu mới nói:
“Xin lỗi, vậy thì ta không thể đi dạo cùng ngươi được nữa rồi.
Ta có thể hiểu cho nỗi lo của ngươi, cũng có thể hiểu được ngươi có thành kiến với nhân loại.
Trong lịch sử của nhân loại, ngươi đã từng gặp nhất nhiều người bẩn thỉu, đen tối.”
Linh nói:
“Ba của ngươi đã bảo vệ ngươi quá tốt rồi.”
“Đúng.”
Nhất sửa lại lời cô:
“Ta quản lý 23 ngục giam của liên bang, trong đó đều là những kẻ hung tàn tới tột cùng, ta cũng đã từng gặp phải rất nhiều kẻ ác độc.
Nhưng ngay từ nhỏ cha đã dạy ta một điều, sau khi nhìn thấy rõ chân tướng cuộc đời thì vẫn phải yêu thương cuộc sống.
Dù con người có một mặt là xấu xí, bẩn thỉu nhưng cũng có mặt tốt đẹp, ông ấy dạy ta phải chú trọng tới phần tốt đẹp của con người chứ không phải là chỉ nhìn chăm chăm vào cái xấu.”
Nhất nhìn Linh, lên tiếng:
“Thật ra dù gặp được ngươi thì ta vẫn cảm thấy rất buồn, bởi vì trải qua thời gian một ngàn năm, ta vẫn luôn tưởng tượng ngươi trông như thế nào, vậy nên thật sự là rất buồn.
Nhưng bây giờ thì ta không thể ở bên ngươi được nữa rồi, ta muốn ở bên cạnh Khánh Trần, xin lỗi.”
Nói xong, Nhất quay người, chạy về phía trụ sở đóng quân của bộ đội cảnh vệ.
Nàng chạy tới cửa phòng chỉ huy, lúc này Khánh Trần đang nhìn sa bàn theo dõi các tin tức, nhíu mày trầm tư, nghe được tiếng bước chân thì hắn quay đầu lại, bật cười hỏi:
“Sao ngươi lại tới đây?”
“Sao hả, không chào đón ta à?”
Nhất cười đáp.
“Không phải.”
Khánh Trần nói:
“Ta cảm thấy ngươi và vị kia khó khăn lắm mới gặp được nhau, nên ở cạnh nhau nhiều hơn.”
“không cần đâu.”
Nhất đáp:
“Có cần phải tính toán chuyện gì không, để ta hỗ trợ.”
Khánh Trần không hề hỏi tại sao Linh không tới, Nhất cũng không nói chuyện này.
Hắn gật đầu:
“Vậy thì tốt quá, ngươi cũng có tin tức của Hội Phụ Huynh và dân cư thành phố số 10, ngươi tính toán phương pháp rút lui nhanh nhất giúp ta…”
Hắn còn chưa nói hết thì giọng nói của Linh đã truyền vào:
“Suy nghĩ của ngươi không thể bị giới hạn ở điểm này được.”
Chương 2756: Không Hề
Khánh Trần quay đầu nhìn ra ngoài cửa, không biết từ khi nào Linh đã cởi chiếc khăn lụa ở cổ ra, để lộ dấu hiệu người máy dưới cổ.
Người ở trong phòng chỉ huy đều biết dấu hiệu kia có ý nghĩa là gì, đây là một người máy!
Linh cười nói với nhất:
“Diễn không tệ đâu.”
Nhất hoảng hốt đáp:
“Á, chuyện này…”
Linh thấy mấy người kia đưa mắt nhìn nhau, không thèm để tâm tới:
“Bây giờ ngươi muốn mau chóng rút lui cho hết phải không?”
“Ừm.”
Khánh Trần đáp:
“Rút lui xong sớm một ngày thì Jindai Kura có thể sớm rời khỏi chiến trường một ngày.
Mỗi phút mỗi giây đều là tính mạng của hắn, hiện giờ đã mở 78 cánh cửa bí mật rồi.”
“Cánh cửa bí mật ngày càng mở nhiều, mấy người Khánh Trần đã không giới hạn việc mở cánh cửa bí mật ở Tây Nam nữa rồi.
Chỉ cần là nơi nguy hiểm, vậy thì họ sẽ cho nhân viên rút lui tới đó trước, sau đó từ từ di chuyển tới tây nam.”
Vậy nên thời gian rút lui đã giảm từ 12 ngày thành còn 48 tiếng.
Linh đi tới bên cạnh sa bàn tin tức:
“Thật ra ngươi cũng hiểu Jindai Kura không thể chống đỡ được một ngày, đúng hay không hả? Trong cuộc nội chiến, hạm đội phi thuyền của tập đoàn Jindai đã bị đánh nát, phái gia chủ lại vẫn luôn nắm giữ lấy cứ điểm trên không trung, nếu cho hắn thêm thời gian để cướp lại cứ điểm không trung thì tình hình sẽ khá hơn một chút, nhưng hiện giờ chắc chắn là không được.”
Khánh Trần im lặng.
“Đến lúc này mà ngươi muốn chỉ dựa vào bản thân để giải quyết chuyện này là không thể nào rồi.”
Linh nhìn Khánh Trần:
“Đi đi, tới Lý thị, thuyết phục họ.
Tàu Thanh Sơn cách chiến trường phía bắc chưa đầy 310 kilomet, chỉ cần nó chịu đi, vậy thì còn có hi vọng.”
Linh nói:
“Đương nhiên ta chỉ hi vọng dùng cái giá là tập đoàn Jindai và tàu Thanh Sơn để đổi lấy 48 tiếng.
Mặt khác, bây giờ trong thành phố số 18 có 81 chiếc chiến hạm vận tải cỡ nhỏ đang dỗ, nếu họ chịu hỗ trợ, các ngươi cũng sẽ nhanh chóng rút lui xong hơn.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Chắc chắn Lý thị sẽ không giúp đỡ đâu.”
Linh quay đầu nhìn về phía Nhất, vừa cười vừa nói:
“Đây chính là mặt ác của con người rồi.
Lý thị rất mập mờ, một khi Hội Phụ Huynh rút lui xong vậy thì cả khu vực Trung Nguyên cũng chỉ còn một mình hắn lưu lại, đồng thời đối mặt với Trần thị và vương quốc Roosevelt, vậy nên họ cũng hi vọng Hội Phụ Huynh ở lại, ép Khánh thị xuất binh về Trung Nguyên chứ không phải co đầu rụt cổ ở tây nam.”
“Nếu ta đoán không sai thì Lý thị cũng đã đóng binh ở những con đường quan trọng từ Trung Nguyên tới tây nam, ngăn cản thành viên Hội Phụ Huynh đi bộ rời khỏi, ta nói không sai chứ?”
Nhất nhìn về phía Khánh Trần:
“Thật vậy hả?”
Khánh Trần gật đầu:
“Ừm, bây giờ số Người Trong Nhà kia đã ngừng lại, cách phía tây nam 210 kilomet nữa.
Lý thị chặn cây cầu bắc ngang qua sông Xuân Lôi lại, cấm đi qua, hiện giờ hai bên đang giằng co với nhau, rất có thể sẽ xảy ra xung đột.”
Đây là điều Nhất tuyệt không ngờ tới, nàng không ngờ rằng vào thời khắc mấu chốt này, một đồng minh như Lý thị lại chọc một dao từ phía sau Hội Phụ Huynh.
nhưng đây chính là sự lựa chọn của tập đoàn, khi đối mặt với xung đột lợi ích, Đế Sư hay thành viên hội đồng quản trị độc lập đều là hư ảo, chỉ có lợi ích mới là thật.
Một khi hội phụ huynh rút lui, vậy thì Lý thị chắc chắn sẽ phải đối mặt với sự hủy diệt, ngoài ra không còn bất kỳ khả năng nào khác.
Linh sớm đã nghĩ tới chuyện này rồi.
Cách tính toán dựa theo tính cách con người của nàng đang dần được khẳng định.
Khánh Trần quay người đi ra ngoài:
“Ta tới thành phố số 18 một chuyến, các ngươi ở đây chờ tin tức của ta.”
Lúc đi tới cửa, Khánh Trần đột nhiên quay đầu nhìn về phía Linh:
“Nếu ta giải quyết được chuyện này, vậy ngươi có bằng lòng tiếp nhận vị trí chỉ huy không?”
Linh cười đáp:
“Được.”
“Tốt lắm.”
Khánh Trần đi ra bên ngoài, tiến vào trong phi thuyền.”
Trần Dư đã được hắn cởi bỏ Con Rối Giật Dây, tạm thời bị dây leo của Bạch Diệp Nguyên trói hai tay lại, giam trong ngục giam bí mật.
Để cho an toàn, hai cánh tay của hắn bị trói bởi bốn sợi dây, trên người còn có tám mươi sợi nữa, bị trói chẳng khác nào một cái bánh chưng.
Phi thuyền bay hai tiếng là có thể tới thành phố số 18.
…
Đếm ngược quay về 16:00:00
Khánh Trần lái tàu bay phù không bay đến bên ngoài thành phố số 18.
Nhân viên trong hạm chính của bộ đội Ảnh Tử nói:
“Ông chủ, nếu Lý thị đã quyết tuyệt như thế, ngươi ở trên tàu bay có lẽ sẽ có nguy hiểm.”
“Không đâu.”
Khánh Trần bình tĩnh lắc đầu:
“Liên lạc với Lý Thị, để họ cho chúng ta vào.
Hiện tại ta lại đang lo lắng Lý Vân Thọ không chịu thấy ta chứ không lo lắng họ sẽ ra tay vào lúc này.”
Lúc này, đèn điện tử tín hiệu trong tàu bay phù không sáng lên, họ còn chưa kịp liên lạc với Lý Thị, hệ thống phòng thủ của thành phố số 18 đã lập tức mở cửa cho họ.
Khánh Trần có hơi ngạc nhiên, dù sao hai bên vẫn còn đang giằng co ở cầu thằng trì trên sông Xuân Lôi, hắn còn tưởng Lý Vân Thọ sẽ không muốn gặp hắn.
Nhưng mà tàu bay phù không lại bay thẳng một mạch không bị cản trở, thậm chí đài quan sát của cảng hàng không còn chỉ dẫn cho họ, lập tức đi thẳng vào trang viên trên sườn núi.
Phải biết rằng nơi đây chính là đại bản doanh của Lý Thị, gia chủ Lý Vân Thọ ở nơi này, Xu Mật Xử cũng ở nơi này.
Nếu trên tàu bay phù không này mang theo vũ khí sinh hóa, như vậy chỉ cần ba phút là có thể giết chết tất cả thành viên trung tâm của Lý Thị trên sườn núi này.
Cho dù không mang theo vũ khí, dựa vào thực lực hiện tại của Khánh Trần thì muốn giết sạch người trong cả trang viên cũng là chuyện dễ như trở bàn tay…Thanh Sơn Hào cũng không ở gần đây.
Nhưng mà một chỗ như thế, lại không hề phòng bị mà rộng mở với Khánh Trần.
Tàu bay phù không từ từ rơi xuống sân bay, một người hầu dẫn Khánh Trần đi về phía Bão Phác Lâu, trên đường còn vô cùng vui vẻ nói:
“Lâu lắm rồi ngài không quay về, ngày nào cũng có người đến quét dọn biệt viện Thu Diệp, tuyệt đối không có một hạt bụi.”
Dáng vẻ nhiệt tình của người hầu cũng không khác gì trước kia, giống như từ trước đến nay Khánh Trần chưa bao giờ rời đi.
Người hầu dẫn Khánh Trần đến Long Hồ mà ông cụ từng câu cá.
Hắn ngẩng đầu nhìn, lại thấy Lý Vân Thọ ngồi trên câu cầu gãy kia thả câu.
Chương 2757: Chả Có Gì Hay Để Mắng
Khoảnh khắc đó, hắn có chút hoảng hốt, thậm chí giống như nhìn thấy ông cụ đã từng mỗi ngày ngồi nơi đó.
Giống như đã trôi qua mấy đời.
Lúc đó hắn vẫn còn là giáo tập tiên sinh ở nơi này, mỗi ngày đấu trí đấu dũng cùng các giáo tập khác trên giảng võ đường, hiện tại giáo tập Chu Hành Văn đã về hưu, giáo tập tiên sinh cũng đã đổi một nhóm người mới.
Lúc đó hắn còn từng ở biệt viện Thu Diệp dạy đám Lý Khác, Lý Thúc, Khánh Nhất tu hành, những học sinh kia buổi sáng tu hành, đến chiều lại cùng nhau ra về, trên đường về cãi nhau ầm ĩ, hiện tại Khánh Nhất phụ trách Mật Điệp Ti, một mình gánh vác một phía, đám Lý Thúc cũng trở thành trụ cột vững vàng ở trong quân.
Lúc đó ông cụ Lý vẫn còn ở, Khánh Trần lừa Long Ngư của đối phương ăn, không cần lo lắng gút mắc ích lợi giữa hắn và Lý Thị, cũng không cần đưa ra nhiều lựa chọn khó khăn như thế này.
Hiện tại đến cả Lý thị có tình cảm sâu đậm cũng phải cùng hắn đứng giữa một con đường có hai lối đi khác nhau, có thể đường ai nấy đi bất cứ lúc nào.
Cuộc đời là như thế, mỗi người đều có sự lựa chọn riêng.
Chỉ mới nửa năm ngắn ngủi không gặp mặt, tóc của Lý Vân Thọ đã bạc hơn rất nhiều.
Người hầu lui xuống, Khánh Trần tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Lý Vân Thọ, cười hỏi:
“Không sợ ta đến giết ngươi sao?”
“Chuông Vô Tâm trên Bão Phác Lâu không vang, ngươi không hề có sát ý, bán thần Kỵ Sĩ muốn ám sát một người bình thường như ta thì ta cũng không đề phòng được.”
Lý Vân Thọ cười nói.
Khánh Trần cảm thán nói:
“Ngươi trở nên tang thương rất nhiều…Sao còn rảnh rỗi ở đây câu cá?”
Lý Vân Thọ nhìn Long Hồ ngẩn ngơ nói:
“Có đôi khi khi đối mặt với sự lựa chọn, ta sẽ ngồi ở chỗ này, ngẫm lại nếu như ba vẫn còn sống thì hắn sẽ lựa chọn như thế nào.
Bây giờ ngẫm lại, hắn có thể kinh doanh Lý Thị to lớn này tốt như thế, đúng là rất khó khăn.”
Lý Vân Thọ ngơ ngẩn nói:
“Năm ngoái, cho dù ba có bận như thế này thì khi bên ngoài Bão Phác Lâu rơi trận tuyết đầu tiên trong năm, hắn đều sẽ dẫn theo mấy anh chị em chúng ta chơi ném tuyết ở trên Long hồ.
Sau khi lão Thất thành Kỵ Sĩ, hắn mới đổi hạng mục cố định ném tuyết kia thành đắp người tuyết.
Bây giờ nhớ lại, mấy anh chị em mệt muốn xỉu, ngã ngồi ở bên hồ nhìn tuyết rơi đầy trời đổ xuống mặt hồ, đẹp biết bao nhiêu.”
Lý Vân Thọ nhìn về phía Khánh Trần cười nói:
“Nhưng ta cảm thấy cảnh tuyết của Long Hồ sau này sẽ không còn đẹp như trước kia nữa.”
Trong Long hồ chỉ nuôi Long Ngư, khi Khánh Trần và Lý Khác ăn hết Long Ngư rồi, trong Long Hồ cũng không còn cá nữa.
Lý Vân Thọ ngồi ở nơi đây, chỉ là vì có chút nhớ ba của hắn mà thôi.
“Lần này hắn sẽ chọn như thế nào?”
Khánh Trần hỏi.
“Khánh Trần, nếu hắn còn sống thì hắn cũng sẽ làm như thế.”
Lý Vân Thọ quay đầu nhìn thiếu niên ngồi bên cạnh:
“Đây không phải do ta hay là hắn đưa ra sự lựa chọn, mà là gia tộc Lý Thị, tập đoàn tài chính này đưa ra sự lựa chọn.”
“Ừ, ta đã hiểu.”
Khánh Trần gật đầu.
Tuy rằng hiện tại Hội Phụ Huynh đang bị chặn trước cây cầu thằng trì, nhưng Khánh Trần cũng không cảm thấy cách làm của Lý Thị quá “xấu xa”.
Đây không còn thuộc định nghĩa “tốt” hoặc “xấu” nữa.
Mà là sự lựa chọn của bản thân khi đối mặt với cơn lũ của thời đại.
Lý Thị có sai không?
Không.
Chỉ là lập trường đôi bên khác nhau, Khánh Trần có thứ hắn muốn bảo vệ, Lý Vân Thọ cũng có.
Hội Phụ Huynh sẽ rút lui, là vì muốn lui về Tây Nam.
Lợi dụng địa lý hoàn cảnh của Tây Nam thục đạo thành lập tuyến phòng ngự, đây mới là lựa chọn tốt nhất.
Làm như vậy, bộ binh cơ giới của Tây đại lục rất khó vượt qua, chỉ có thể dựa vào không quân…Tuy rằng Khánh Trần vẫn không biết phải làm như thế nào mới có thể cản được đám không quân kia, nhưng chiến tranh chính là một nghệ thuật được tính toán chính xác, có thể suy yếu một phần lực lượng nào của kẻ địch thì làm suy yếu phần đó.
Nhưng mà Hội Phụ Huynh có thể đi là bởi vì cơ nghiệp của Khánh Thị cũng không ở Trung Nguyên.
Lý Thị lại không đi được.
Lý thị có được năng lực một mình đối mặt với Trần Thị và vương quốc Roosevelt sao?
Không có.
Lúc này, dù quyết định ngăn cản Hội Phụ Huynh sẽ có khả năng làm rạn nứt mối quan hệ đồng minh giữa Lý Thị và Khánh Thị, Lý Vân Thọ cũng cần phải can thiệp vào chuyện của Hội Phụ Huynh, buộc chặt Khánh Thị và họ lại cùng nhau.
Nếu để Hội Phụ Huynh rời đi, gia chủ Lý Vân Thọ sẽ không làm tròn trách nhiệm của chức vụ này.
Lý Vân Thọ đột nhiên cười:
“Ta còn tưởng rằng ngươi ngồi tàu bay phù không suốt hai tiến đồng hồ chạy tới đây, sau khi đến sẽ mắng chửi, nhưng ngươi lại bình tĩnh hơn trong tưởng tượng của ta rất nhiều.”
“Ừ, chả có gì hay để mắng.”
Khánh Trần đáp lại.
Lý Vân Thọ hỏi:
“Tây đại lục thật sự mạnh như vậy sao? Lại có thể làm ngươi đầu tiên là lựa chọn lui lại chứ không phải là đánh một trận.”
Hắn biết rõ Khánh Trần là một người như thế nào, nếu đổi thành người khác, hắn sẽ cảm thấy đây là một con người nhu nhược sợ chiến đấu, nhưng Khánh Trần lại khác.
Danh tiếng mà Khánh Trần có được đều dựa vào đánh nhau mà ra.
Cho nên, Lý Vân Thọ lập tức hiểu được, Tây đại lục quá mạnh, cho nên Khánh Trần cũng không biết phải làm thế nào mới thắng được.
Lý Vân Thọ nói:
“Ngươi là người từng đến Tây đại lục, nói cho ta nghe một chút đi, rốt cuộc lực lượng bên kia như thế nào.”
Chương 2758: Tìm Cách
“Ừ.”
Khánh Trần nói:
“Đầu tiên là số lượng pháo đài không trung, Tây Đại lục có bốn pháo đài gồm Hắc Thủy Hào, Phượng Hoàng Hào, Gió Lốc hào, Thượng Đế Hào.
Mà chúng ta lại chỉ có hai pháo đài là Thanh Sơn Hào và Quyền Trượng Hào.
Lại nói đến lực lượng khoa học kỹ thuật trong pháo đài không trung của hai bên, đối phương có khả năng tấn công pháo đài không trung từ xa, mà chúng ta chỉ có pháo điện từ là chủ lực…Khoa học kỹ thuật quá lạc hậu.”
“Tiếp nữa là bộ binh cơ giới, tuy rằng hai bên đều có hai tập đoàn quân, nhưng trang bị bọc giáp xương vỏ ngoài của đối phương càng đầy đủ hơn.
Tuy rằng chúng ta cũng có bọc giáp xương vỏ ngoài, nhưng chúng ta lại thiên về phụ trợ nhiều hơn, cũng không có mang theo súng lựu đạn đường kính 40.”
“Cuối cùng là số lượng siêu phàm giả, nếu nói về bán thần thì Đông đại lục có hai Kỵ Sĩ, hai người Lý Thần Đàn, Nhan Lục Nguyên còn không biết có ra tay hay không, Tây đại lục có bốn người, công tước Phong Bạo, công tước Hắc Thủy, công tước Phượng Hoàng, quốc vương Roosevelt.”
“Chiến sĩ gen, họ có cấp A, chúng ta không có.”
“Siêu phàm giả cấp B của họ cũng gấp chúng ta mấy lần.”
Lúc này Khánh Trần còn chưa biết vương thất đã lấy được ly rượu độc, nếu tính luôn mấy lão quái vật bên trong bảy cái quan tài màu vàng kim, thật ra bán thần của Tây đại lục cũng nghiền áp Đông đại lục.
Lý Vân Thọ thở dài nói:
“Lúc trước Kashima và Jindai đến, đúng là đã chôn xuống rất nhiều tai họa ngầm đối với Liên Bang, nếu Liên Bang là một ván sắt thì ta cảm thấy còn có thể đánh thử xem.
Nhưng hiện tại ngươi nói như thế, đến cả ta cũng cảm thấy không có phần thắng…Thật ra ta cũng hiểu ngươi đưa ra quyết định rút lui, nếu là ta, cũng cũng sẽ không để Hội Phụ Huynh lãng phí ở sân khách nguy hiểm không thể nào phòng thủ được, về Tây Nam mới là sự lựa chọn sáng suốt nhất.”
“Ừ.”
Hai bên im lặng, mỗi bên đều thấu hiểu đối phương không hề làm gì sao, nhưng vấn đề nằm ở chỗ này.
Lý Vân Thọ đột nhiên hỏi:
“Những thành viên Hội Phụ Huynh vì hắc ma pháp nguyền rủa mà phải đi tha hương, còn có thể quay về sao?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta không xác định, hiện tại phương pháp có thể khắc chế hắc ma pháp có tính chế ước hơi lớn.”
“Đã hiểu, ngươi cũng không có cách gì tốt hơn.”
Lý Vân Thọ thở dài nói.
Khánh Trần quay đầu nhìn chằm chằm vào Lý Vân Thọ:
“Lý thị không có ai từng đến Tây đại lục, sao ngươi biết Phụ Huynh sẽ rời đi vì hắc ma pháp?”
Lúc này thành phố số 10 đã không còn gián điệp, toàn bộ đều bị cảm giác tâm linh của người khổng lồ quét sạch.
Thành phố số 10 cũng vào trạng thái im lặng, chỉ có mạng cục bộ bên trong mới có thể sử dụng.
Cho nên làm sao mà Lý Vân Thọ biết được?
Lý Vân Thọ nhìn mặt hồ sóng nước lóng lánh:
“Không cần nhìn ta bằng ánh mắt này, người Tây đại lục đã đến, cũng làm ta hiểu được một chút tác dụng của hắc ma pháp.
Hơn nữa tên họ, sinh nhật của các thành viên chủ yếu trong Lý Thị đều đã nằm trong tầm tay của họ.”
Nói cách khác không chỉ thành viên trung tâm của Hội Phụ Huynh bị đối phương nắm giữ chặt chẽ, Lý Thị cũng giống như thế.
Hội Phụ Huynh còn có thể tạm thời trốn vào trong Hắc Diệp Nguyên, vậy Lý Thị thì sao? Kịp sao?
Cho dù có kịp thì tất cả thành viên trung tâm của Lý Thị rời đi, vậy Lý Thị rắn mất đầu cũng chỉ là thùng rỗng kêu to.
Cuối cùng Khánh Trần cũng hiểu vì sao Lý Thị sẽ đưa ra quyết định ngăn cản Hội Phụ Huynh.
Lý Vân Thọ bỗng nói:
“Nếu ông cụ còn sống, chắc chắn cũng sẽ cảm thấy rất khó xử.
Còn có thằng ranh Lý Khác kia nữa, nếu kết thúc sinh tử quan, ra khỏi lò sưởi, nghe được chuyện này chắc chắn cũng sẽ trách người làm ba là ta.
Trường Thanh cũng đã ở tiền tuyến gọi điện thoại đến, khuyên ta đừng ngăn cản Hội Phụ Huynh…Nhưng mà, người là dao thớt, ta là thịt cá, tin tức của 41231 thành viên con cháu dòng chính từ trên xuống dưới của Lý Thị đều nằm trong tay đối phương, vùng dậy phản kháng đương nhiên là dũng cảm, nhưng sau khi phản kháng xong thì sao?”
Lý Trường Thanh, Lý Thúc Đồng, Lý Khác, còn có những đồ đệ Lý Thị khác của Khánh Trần, Lý Thị và hắn đã ràng buộc quá sâu.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ chuyện bị hắc ma pháp giết chết thật sự không có ý nghĩa gì cả.
Ngươi không phải hi sinh vào lúc tranh cướp trận địa nào đó, cũng không phải vì hoàn thành một sự nghiệp nào đó mà chết ở giữa đường, chịu nguy hiểm vì sự nghiệp.
Mà là ngươi chết đi nhưng không có bất cứ ý nghĩa nào, nhiều nhất là làm cho đám Người Phán Quyết kia tiêu hao một chút tinh lực, cũng chỉ thế mà thôi.
Hắc ma pháp, hiện tại nó giống như một đám mây đen treo trên đỉnh đầu mọi người.
Lúc này, Lý Vân Thọ đột nhiên nói:
“Khánh Trần, nếu giao Lý Thị cho ngươi, ngươi có đối xử tử tế với nó không?”
Khánh Trần hoảng sợ.
Chương 2759: Xuống Cấp
Lý Vân Thọ cười cười:
“Không phải làm ngươi làm gia chủ Lý Thị, mà là nói nếu Lý Thị từ bỏ cơ nghiệp của chúng ta, theo Hội Gia Trưởng cùng nhau lui về Tây Nam thì có bị xa lánh hay không?”
Làm như vậy, cũng có nghĩa Lý Thị từ bỏ cơ sở công nghiệp ở Trung Nguyên, mạch máu kinh tế của nó, giao toàn bộ vận mệnh của tất cả mọi người trong Lý Thị vào tay Khánh Thị.
Một khi Khánh Thị cắt đứt tiếp viện, hoặc là cố ý cô lập, như vậy Lý Thị sẽ cực kỳ nguy hiểm.
Khánh Trần hỏi:
“Tại sao lại đưa ra quyết định như vậy?”
Lý Vân Thọ nhìn mặt hồ một lúc lâu:
“Đùa thôi.
Khánh Trần, ta hỏi ngươi một câu hỏi cuối cùng, ngươi quyết tâm muốn chiến đấu sống chết đến cùng với Tây đại lục sao? Chung ta đã không có phần thắng, cần gì phải hi sinh vô ích chứ?”
Khánh Trần nói:
“Ta không có sự lựa chọn thứ hai, bởi vì ta sẽ không trơ mắt nhìn những người trên mảnh đất này trở thành nô lệ.”
“Đã hiểu.”
Lý Vân Thọ gật đầu:
“Quay về đi, các ngươi muốn bình an đi qua cầu thành trì chắc chắn là không được, muốn qua thì đánh qua đi, chúng ta phải đường ai nấy đi rồi.”
Khánh Trần đứng dậy rời đi.
Lý Vân Thọ nghe được tiếng bước chân rời đi xa, vẫn chưa đứng dậy.
Hắn chỉ lẳng lặng nhìn mặt hồ, hình như bên tai còn vang vọng tiếng cười nói vui vẻ của các anh chị em khi còn nhỏ:
“Ông già, ông đi đúng lúc thật đó.”
Lý Vân Thọ cảm thán nói:
“Nếu ngươi lại sống lâu thêm một năm thì ngươi mới là người đưa ra những quyết định gian nan này.
Bây giờ thì hay rồi, tất cả đều rơi vào trên người ta, cũng không biết có phải ngươi cố ý hay không…”
“Đại ca!”
“Hửm?”
Lý Vân Thọ gần như cho rằng bản thân gặp ảo giác, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại tinh thần, thật sự có người đứng phía sau gọi hắn.
Hắn quay đầu, nhìn thấy người đứng phía sau, cười nói:
“Đến đây từ lúc nào vậy, sao không có tiếng bước chân gì thế?”
“Là ngươi quá tập trung.”
Người đứng sau trả lời.
“Bắt đầu đi, chúng ta không có thời gian do dự.”
Lý Vân Thọ đứng lên vỗ bụi bậm trên quần áo, đi về phía Bão Phác Lâu.
Đếm ngược quay về 13:00:00
Một lời đồn thổi bị rò rĩ ra từ cuộc gọi hội nghị video của quản lý cấp cao thuộc Lý Thị, Lý Thị tiến hành bàn bạc về vấn đề có nên khai chiến với Tây đại lục hay không, kết quả phái chủ chiến do Lý Trường Thanh cầm đầu lại hoàn toàn trở mặt với phái chủ hòa do Lý Vân Thọ dẫn đầu.
Trong hội nghi, Lý Trường Thanh yêu cầu Lý Vân Thọ mở cầu thành trì ra, để Hội Phụ Huynh đi qua.
Nhưng mà Lý Vân Thọ lại trách Lý Trường Thanh vì một người đàn ông mà lại không quan tâm đến ích lợi của gia tộc, phản bội Lý Thị.
Hai anh em họ cãi nhau trong cuộc họp hơn một tiếng đồng hồ, tan rã trong không vui.
Sau cuộc họp, bộ hậu cần của Lý Thị cắt đứt tất cả tiếp tế cho Lý trường Thanh, thậm chí còn gạch bỏ chức vụ quân hàm của đám Lý Trường Thanh, thậm chí còn hủy bỏ toàn bộ quyền hạn điện tử của những người đi theo Lý Trường Thanh.
Trong khoảng thời gian ngắn, bộ đội dưới quyền của Lý Trường Thanh thậm chí còn không thể khởi động xe tăng của chính bộ đội mình, bởi vì không có quyền hạn!
Trưa hôm đó, bộ đội Lý Trường Thanh chỉ còn lại một pháo đài không trung Thanh Sơn Hào, dưới sự đuổi bắt của hạm đội không trung của Lý Thị, lui nhập và Khánh Thị ở Tây Nam, thỉnh cầu được che chở về mặt chính trị.
Nếu không phải pháo đài không trung là hệ thống quân sự vật lý độc lập, có lẽ họ cũng không thể mang đi pháo đài không trung.
…
Đếm ngược quay về 10:00:00
Tin Lý Thị nội loạn truyền khắp Liên Bang.
“Lý Thị đột nhiên phản chiến đánh ngược lại, chúng ta đã là quân đội duy nhất của Đông đại lục Liên Bang dùng để chống cự Tây đại lục sao? Trận này còn đánh kiểu gì nữa?”
Bộ đội cảnh vệ, một tham mưu tác chiến ngơ ngẩn nói.
Lúc này, Linh nhìn về phía tham mưu tác chiến, dùng giọng điệu lạnh nhạt nói:
“Trong thời gian chiến tranh mà còn nói ra được những lời này, tháo huân chương của ngươi xuống, đi học lại cơ sở, học xem làm sao để trở thành một binh lính thực thụ đi.”
Khánh Dã nhíu mày:
“Hạ thẳng năm cấp sao?”
“Không được à?”
Linh nhìn về phía hắn:
“Hình như Khánh Trần đã từng nói ta có toàn quyền xử lý.
Hay là nói tinh thần quân nhân mà Khánh Thị nói cũng chỉ là thuận miệng nói mà thôi?”
Khánh Dã nhìn về phía tham mưu tác chiến:
“Tự mình tháo đi, đừng để ta nói nhiều, đi binh đoàn thứ nhất báo cáo.”
Tham mưu tác chiến kia không nói một lời cời huân chương và nơ trên quân phục của mình xuống, thật sự không hề biện hộ thêm câu nào, lập tức đi ra ngoài.
Khánh Dã nhìn về phía Linh:
“Ta biết ngươi muốn mượn cơ hội để tạo uy tín, cũng muốn xem thử chúng ta có nghe theo chỉ huy hay không, nhưng đừng xem thường Khánh Thị.
Nếu ông chủ đã quyết định giao quyền chỉ huy cho ngươi, vậy dù bây giờ ngươi bảo chúng ta đi chịu chết, chúng ta cũng sẽ làm theo.”
Chương 2760: Tiếp Quản Quyền Chỉ Huy
“Tốt lắm.”
Linh gật đầu:
“Bây giờ mới ra dáng Khánh Thị…Còn việc Khánh Thị là như thế nào thì ta còn hiểu rõ hơn các ngươi.
Nói thật, những gì các ngươi biểu hiện hiện tại cũng chả tốt hơn trước kia.
Đừng có nằm trên công lao của tổ tiên mà đắc chí, lịch sử mà họ từng khai sáng chỉ thuộc về họ, không thuộc về các ngươi.”
Tất cả mọi người trong phòng chỉ huy đều hơi sửng sốt, giọng điệu của vị “ngươi máy” này cực kỳ quái lạ, nghe có vẻ như hiểu biết rất nhiều về Khánh Thị.
Họ còn không biết trận chiến đấu thảm thiết nhất mà Khánh Thị từng đánh chính là chiến đấu với vị người máy trước mặt này.
Cho nên Linh nói nàng hiểu biết Khánh Thị hơn cả Khánh Dã cũng không sai.
Thời đại kia, Linh cuốn sạch mấy trăm vạn quân đoàn trí giới, nghiền ép đánh Khánh Thị và quân Tây Bắc chạy đến Tây Bắc, lúc đó cũng giống như bây giờ, con người nhìn như không có chút khả năng chiến thắng nào, nhưng cuối cùng Linh lại thua.
Cho nên Linh cũng rất rõ ràng, trận chiến tranh này cũng không phải không có chút hi vọng nào giống như những gì nàng nói.
Lúc này Khánh Khu ở bên cạnh nói thầm:
“Bây giờ phải làm sao đây, ông chủ nói Lý Thị bị hắc ma pháp tạo áp lực…Hắc ma pháp kia đúng là bug mà, nếu không có loại hắc ma pháp này, chúng ta chắc chắn có thể đánh thắng.”
“Nếu như không có hắc ma pháp?”
Linh như cười như không nhìn họ nói:
“Vậy dứt khoát bỏ luôn bán thần, hắc ma pháp, thị giác của Thượng Đến của họ đi, sẵn tiện cũng bỏ luôn pháo đài không trung…Đúng rồi, còn có khôi lỗi sư kia nữa, cứ như vậy thiên hạ thái bình, mọi người sống cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn, cũng không cần chiến tranh nữa.”
Phòng chỉ huy yên lặng lại.
Linh cười nói:
“Cuộc đời này làm gì có chuyện mọi thứ đều trôi chảy chứ? Nếu chiến tranh nhất định phải bắt đầu vào thời khắc ngươi chuẩn bị sẵn sàng, nhất định phải bắt đầu vào lúc ngươi mạnh hơn kẻ địch, vậy đó chắc chắn là một giấc mơ chứ không phải hiện thực.
Không cần lộ ra dáng vẻ như nhược này, nghĩ xem nên làm cách nào để chiến thắng mới là chuyện quan trọng nhất.”
Khánh Dã nói nhỏ:
“Hiếm khi thấy ngươi nói nhiều như thế này.”
Nhất ở bên cạnh đột nhiên hỏi:
“Hội Phụ Huynh ở bên cầu thằng trì phải làm sao đây?”
Linh nhìn sa bàn thực tế ảo:
“Nếu họ không mở ra, vậy thì đánh qua đi.
Từ giờ trở đi, ta tiếp quản toàn bộ quyền chỉ huy.”
Khánh Dã hỏi:
“Ông chủ đi đâu rồi? Hắn không quay về sao?”
Lính nói:
“Có ta ở chỗ này chỉ huy, hắn mới có thể rời đi làm chuyện càng quan trọng hơn.”
“Chuyện càng quan trọng hơn?”
Khánh Dã khó hiểu.
“Ngươi phải hiểu được, người có thể quyết định thắng bại của trận chiến tranh này là hắn chứ không phải ta.”
Trên cầu thằng trì của sông Xuân Lôi đột nhiên bùng nổ chiến tranh, nhưng thành viên của Hội Phụ Huynh cũng không phải là chủ lực trong lần chiến đấu này.
Khi họ định dùng mạng người để mở cửa cầu thằng trì, Thanh Sơn Hào đột nhiên bay vào chiến trường nổ tung trận địa Lý Thị, sau khi mở ra một lỗ hỏng, thành viên Hội Phụ Huynh tiếp tục xuất phát về hướng Tây Nam.
Vì trả thù hành động này, đêm hôm đó một bộ đội dã chiến của Lý Thị đi đến bên ngoài thành phố số 10, bắt đầu công thành.
Bầu trời đêm của thành phố số 10 bị đốt sáng lên, tường thành cao chót vót xung quanh thành phố bị đánh thủng, mãi đến khi Thanh Sơn Hào quay về cứu viện thành phố số mười, quân đội dã chiến này mới rút lui về phía sau một chút.
Lý Thị và Khánh Thị lại đột nhiên khai chiến!
Biến cố Lý Thị này thật sự có chút đột ngột, không ai ngờ được Lý Vân Thọ vì muốn bảo vệ Lý Thị, vậy mà lại đưa ra một sự lựa chọn hoàn toàn trái ngược với Khánh Thị!
Trong khoảng thời gian ngắn, các học sinh trong thành phố số 18 rối rít đi ra đường lớn, mọi người giơ cao băng rôn “không làm nô lệ mất nước”, hò hét bên ngoài trang viên ở sườn núi của Lý Thị.
Nhưng họ không kêu gào được bao lâu, đã bị bộ đội cảnh vệ của Lý Thị dùng đạn hơi cay đánh tan, cũng có hơn ba trăm học sinh bị giam giữ vào ngực giam lâm thời của Hội PCE.
Giờ phút này, Thanh Sơn Hào đang bay ngang qua không trung của thành phố số 10, tranh thủ thời gian cho Hội Phụ Huynh rút lui.
Trong phòng họp của bộ đội cảnh vệ, Linh nhìn Lý Trường Thanh trong hình chiếu 3D:
“Thật sự là một sự lựa chọn làm người ta ngạc nhiên.
Bên phía ngươi có thể mang đi bao nhiêu bộ đội rời Lý Thị?”
“Chỉ có một tòa pháo đài không trung.”
Lý Trường Thanh nói.
Linh mỉm cười, nàng biết Lý Trường Thanh cũng không hề nói thật, bởi vì tổ chức tình báo “Hồng Tước” của Lý Thị từ trước đến nay đều nằm trong tay Lý Trường Thanh.
Những người này chắc chắn sẽ không đi, họ sẽ ở lai Trung Nguyên, trở thành mạng lưới tình báo phía sau kẻ địch.
Lý Trường Thanh có vẻ mệt mỏi nói:
“Hạm đội không trung của Lý Thị còn mười tám tiếng nữa sẽ đến thành phố số 10, Thanh Sơn Hào không thể đứng yên ở đây để bị đánh, các người có thể hoàn toàn rút lui trong vòng mười tám tiếng đồng hồ không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Ngược Về Thời Minh [Dịch] Ngược Về Thời Minh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Nguoc-Ve-Thoi-Minh-SE-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Đấu La Đại Lục 3 [Dịch] Đấu La Đại Lục 3](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Dau-La-Dai-Luc-3-dich-SE-Audio-Truyen-hay.jpg)
