- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 274 : Cảnh Trong Mơ 4 (c2731-c2740)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 274 : Cảnh Trong Mơ 4 (c2731-c2740)
❮ sautiếp ❯Chương 2731: Cảnh Trong Mơ 4
Cho dù ngươi tính được khoảng cách, đi vào trong nước cũng sẽ bị mấy câu hỏi này làm khó, lại phải quay trở về chơi lại một lần những trò chơi có liên quan, trong lúc đó chỉ có thể uống nước, còn phải tìm đồ ăn…
Đây là công viên giải trí đàng quàng cho người ta chơi sao?
Người đàng quàng ai lại đi chơi công viên giải trí kiểu này?
Muốn trừng phạt người vượt cửa ải thành công thì cứ nói thẳng đi!
Trần Dư nhìn thấy cảnh này cũng cười muốn tắt thở, hắn chắc chắn Khánh Trần không biết những câu trả lời này, cũng rất vui khi nhìn thấy Khánh Trần chịu thiệt.
Hơn nữa quan trọng nhất là dưới mặt nước này, cuối cùng cũng không bị đám cha phiền phức kia ồn ào nữa.
Các Trần Truyền Chi cũng có đi xuống nước theo, nhưng chỉ cần mở miệng là cũng chỉ nghe được tiếng ọc ọc sặc nước.
Giờ phút này, Khánh Trần muốn dựa vào nhẫn quyền lực để mở cửa, nhưng mà hắn ấn đáp án lung tung một lần, miệng cống vẫn không mở ra…
Điều này có nghĩa vật cấm kỵ ở phía sau mắt có cấp bậc ưu tiên thấp hơn quyền lực rất nhiều.
Không lẽ sau khi sinh ra Khánh Thận đã là bán thần sao?
Khánh Trần trôi lơ lửng trong nước suy nghĩ, Trần Dư lại cảm thấy vô cùng vui sướng.
Nhưng giây tiếp theo, Khánh Trần đột nhiên từ trong không khí rút ra một thanh bạch đao…
Bính khí thần minh có thể chém tất cả mọi thứ trên đời, cho dù đến cả vật cấm kỵ cũng có thể chém, cho nên chắc chém vỡ một cánh cửa cũng không thành vấn đề nhỉ?
Du Quỳnh Sơn ngươi đê tiện như thế, ta cũng không khách khí!
Trong phút chốc, Khánh Trần cắm bạch đạo vào trong miệng cống, giống như cắm vào một miếng đậu phụ.
Nhưng mà còn chưa kịp đợi hắn chém ra, miệng cống lại đã chủ động mở ra… Cái miệng cống này vậy mà lại rén!
Bên ngoài miệng cổng xuất hiện lực hút nhẹ, hắn và Trần Dư bị cuốn vào trong, sau khi bọn họ đi vào, miệng cống cũng vội vàng đóng lại
Giờ phút này, Khánh Trần nhận thấy được hắn đã tiếp nhận toàn bộ công viên giải trí, một cành cây ngọn cỏ bên ngoài đều có thể thay đổi theo đúng suy nghĩ của hắn, giống như Bạch Diệp Nguyên và Kình Đảo!
Vượt qua cửa ải rồi, đây là tiêu chí để xác định hắn có vượt qua cửa ải thành công hay không!
Việc đầu tiên Khánh Trần làm sau khi thu nhận công viên giải trí này là lấp kín hẻm núi dùng để ra vào công viên giải trí.
Lãnh địa tư nhân, xin đừng tự tiện xông vào!
Bên ngoài bóng đen là một vùng trắng xóa, hắn biết bản thân đã trôi nổi rất lâu, cuối cùng cũng đi đến một chỗ ẩm thấp, hắn lên bờ đi bộ thêm vài km nữa.
Khánh Trần đột nhiên nghe được một giọng nói âm u:
“Một đôi ách!”
“Tiếp đi!”
“Đặt lớn hay đặt nhỏ, đặt rồi bỏ tay ra!”
Dường như hắn đột nhiên xông vào một sòng bạc ngợp trong vàng kim, mà trong sòng bạc này toàn là một đám bóng dáng tản ra ánh sáng vàng kim.
Khi Khánh Trần và Trần Dư đi đến, bên ngoài sòng bạc chìm vào ên lặng.
Đầu tiên mọi người đều nghi ngờ hiếu kỳ nhìn hai người bọn họ, sau đó lại nghi ngờ hiếu kỳ mà quay sang nhìn nhau.
“Đại Mãn Đại Mãn, bọn họ đi từ cửa ra của cầu trượt, đó có phải là cửa ra vượt cửa ải không?”
“Hình như là vậy, Đại Lừa Dối ngươi còn nhớ không, cái đó là con đường để qua cửa ải sao?”
“Hình như… là vậy đó?”
Lâu lắm rồi không có người đi qua con đường đó, hoặc là nói từ trước khi công viên giải trí được xây dựng thành công thì từ trước đến nay chưa từng có người từ nơi đó đi ra ngoài, cho nên gần nghìn năm qua, mọi người gần như đã quên mất con đường kia dùng để làm gì.
Khánh Trần thong dong nhanh chóng đứng dậy:
“Đúng vậy, ta đã vượt qua cửa ải thành công, từ dưới đáy sông đến đây, công viên giải trí đã bị ta thu nhận.”
Hắn quan sát những bóng người đứng ở phía sau:
“Lúc trước là các ngươi ở bên ngoài mê cung nhà ma đúng không? Khi chúng ta lui vào khu ngựa gỗ ở vách núi, cũng là các ngươi đang cười trộm.’
Lúc hắn nói chuyện, bên trong lại có mấy bóng người màu vàng kim từ con đường khác vội vàng chạy đến:
“Đại Mãn Đại Mãn, Đại Lừa Dối, Lý tư lệnh, Vương tư lệnh, cái thằng nhóc trông rất giống Khánh Chẩn hình như đã chui vào đáy sông, nhưng có lẽ bây giờ hắn vẫn còn chưa vượt cửa ải thành… nấc!”
Mấy bóng người màu vàng kim nhìn Khánh Trần và dt đang ướt đẫm, đột nhiên im bặt.
Bên ngoài Thần Điện Anh Linh lập tức trở nên ồn ào.
Đại Lừa Dối là một ông già mất nết, Nhâm Tiểu Túc lại là một người lớn tuổi.
Khánh Trần giống như không có việc gì mà quan sát khung cảnh bên ngoài, lại thấy tòa cung điện này rất rộng lớn, xung quanh được trưng bày một đống khung ảnh đặc biệt, bên dưới đều là những bức ảnh chụp chung trước trận chiến kỷ nguyên thứ bảy của con người và quân đoàn Trí Giới.
Không có Trương Tiểu Mãn và Khánh Chẩn, cũng không có P0592 và đám Bạch Hồ.
Trên mặt mọi người đều là nụ cười vui vẻ.
Mà ở giữa Thần Điện Anh Linh lại bày hơn trăm cái bàn, có người đang chơi Texas, có người chơi đấu địa chủ, có người đang chơi xúc xắc….
Dù sao trong Thần Điện Anh Linh cũng không có loại người đứng đắn nào.
Chuơng 2732: Cảnh Trong Mơ 5
Trong khoảng thời gian ngắn, cảm giác thần bí của công viên giải trí, vật cấm kỵ số 001 trong mắt Khánh Trần đã biến mất sạch sẽ.
Nếu Khánh Trần không đoán sai thì những người này có lẽ là bảy mươi vạn anh linh của quân Tây Bắc đã tử vong sau trận quyết chiến mà đồ đằng từng nói đến.
Lúc này, cuối cùng các anh linh cũng lấy lại tinh thần, bọn họ dần nhốn nháo lên:
“Cái quái gì thế này, thật sự có người có thể vượt qua cửa ải của công viên giải trí kia sao?”
“Sao có thể có người vượt cửa ải của công viên giải trí được chứ?”
“Lúc trước khi Trương Tiểu Mãn lắp đặt cái miệng cống dưới đáy sông là ta đã nói hắn mất dạy rồi!”
“Hắn ta vẫn luôn mất dạy như vậy mà!”
“Vậy bây giờ phải làm sao đây?”
“Ặc, cũng chưa có người vượt cửa ải thành công, chúng ta không có kinh nghiệm gì cả…Cho nên bây giờ chúng ta phải làm gì đây? Kéo băng rôn chúc mừng hắn hả?”
Khánh Trần hỏi thẳng:
“Ta muốn nhận phần thưởng vượt cửa ải thành công của ta, vật cấm kỵ do Hồ Thuyết phân ra, bí mật thành thần của Du Quỳnh Sơn, còn có Thần Điện Anh Linh này.”
“Ồ đúng rồi, hình như là có chuyện này.”
Đại Lừa Dối suy nghĩ nói:
“Đầu tiên tìm ra vật cấm kỵ mà Hồ Thuyết phân ra trước đã, mọi người mau đi tìm xem, coi quăng ở góc nào rồi!”
“Ai mà biết chứ.”
Nhâm Tiểu Túc nói thầm:
“Hình như bỏ trong ngăn tủ nào đó, lâu lắm rồi không thấy.”
Khánh Trần:
“…”
Đừng nói là mấy người này lấy vật cấm kỵ chêm chân bàn rồi đó nha.
Hình như Đại Lừa Dối cũng đoán được suy nghĩ của hắn, vội vàng giải thích nói:
“Chúng ta rất tôn kính cụ Hồ Thuyết, vẫn luôn gìn giữ cẩn thận vật cấm kỵ của hắn, chỉ là trong cung điện này có rất nhiều ngăn tủ, đột nhiên như thế chúng ta cũng không nhớ được là để chỗ nào.
Người chờ một chút, chúng ta đi tìm xem sao.”
Mấy nghìn người vàng kim trong Thần Điện Anh Linh bắt đầu tìm kiếm, khắp nơi toàn là tiếng mở ngăn kéo, đóng ngăn kéo.
Khánh Trần hỏi:
“Không phải nói là bảy mươi vạn anh linh sao? Mấy anh linh khác đi đâu hết rồi?”
Đại Lừa Dối cười giải thích:
“Chuyện này thì không thể nói cho ngươi biết được.”
Khánh Trần suy nghĩ nói:
“Nhưng có người nói sau khi ta vượt cửa ải thành công là có thể thu nhận Thần Điện Anh Linh, vậy các ngươi hẳn là đều thuộc về sự quản lý của ta.”
Đại Lừa Dối cười tủm tỉm nói:
“Chuyện này ta lại nhớ rất rõ, cần để chúng ta bỏ phiếu biểu quyết mới quyết định ngươi có thể thu nhân Thần Điện Anh Linh hay không, ngươi cũng không cần tốn công, chúng ta sẽ không bỏ phiếu để ngươi thu nhận.”
Khánh Trần nói thầm nói:
“Việc này thì ngươi lại nhớ kỹ ghê nhỉ?”
Đại Lừa Dối nghĩ một lúc nói:
“Ta nhìn thấy tướng của ngươi mệnh chủ tinh Thiên lang, ngươi có từng nghe nói qua một câu thơ Tây Bắc vọng, xạ Thiên Lang không? Nhóc con, vận thế của ngươi ở không nằm ở Tây Bắc.”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Ý của Tây Bắc Vọng trong câu thơ này là chỉ phía Tây Bắc không có người xâm lấn, chứ không phải nói sao Thiên Lang ở phía Tây Bắc, nếu thật sự muốn nhìn thấy sao Thiên Lang ở hướng Tây Bắc thì phải đi đến Châu Úc ở thế giới bên ngoài mới được.”
Đại Lừa Dối:
“…Vậy sao?”
Khánh Trần gật đầu nói:
“Khoa học bài trừ mê tín phong kiến.”
Đại Lừa Dối:
“A cái này!”
Nhâm Tiểu Túc đứng bên cạnh cười muốn đau bụng:
“Cũng có lúc Đại Lừa Dối ngươi phải chịu thiệt.”
Khánh Trần cũng chỉ đang nói nhảm với Đại Lừa Dối, thật ra khi hắn nhìn thấy mộng cảnh bên trong đồ đằng nói cần phải để bảy mươi vạn anh linh tự bỏ phiếu biểu quyết thì cũng đã biết hắn không thể nào thu dụng thành công.
Dù sao, hắn dựa vào cái gì để thuyết phục bảy mươi vạn anh linh này nghe theo hắn chứ? Ngươi ta mỗi ngày ở đây đánh bài, coi toàn bộ cấm kỵ số 001 là công viên của mình không phải vui hớn sao, mắc gì phải đi đánh giặc giúp hắn.
Cho nên, hắn vừa kết thúc là đã tính trả cái phần thưởng này về.
Lúc này, một người đưa một cái hộp đầy bụi đến, lại thấy lớp bụi trên hộp đã dày bằng nửa đốt ngón tay, nếu thổi mạnh có thể thổi lên một lớp bụi mù.
Khánh Trần nhận lấy mở hộp ra, lại thấy bên ngoài nằm hai mươi bốn thanh ngọc tâm kiếm, một một thanh đều dài chừng ngón trỏ.
“Điều kiện để thu nhận là gì?”
Khánh Trần hỏi.
Trên đời này có rất ít vật cấm kỵ là không có điều kiện, phần lớn đều có, chẳng hạn như thanh ngưu của Trần Dư, đến bây giờ hắn vẫn không thể thu nhận được, chỉ là hắn điều khiển Trần Dư, thông qua Trần Dư để điều khiển Thanh Ngưu mà thôi.
Đại Lừa Dối suy nghĩ một lúc lâu:
“…Quên rồi, các ngươi có ai nhớ điều kiện thu nhận vật cấm kỵ này không?”
“Quên rồi quên rồi, ai mà nhớ cho nỗi, chúng ta cũng có xài tới cái thứ này đâu.”
“Đúng vậy, quên rồi.”
Khánh Trần hít thở sâu, xem ra chỉ có thể đi tìm Lý Thần Đàn để hỏi, cũng may Lý Thần Đàn vẫn còn sống, nếu không vật cấm kỵ này đã trở thành câu hỏi không có lời giải đáp.
Hắn lại nhìn về phía Đại Lừa Dối:
“Bí mật thành thần đâu?”
Chương 2733: Cảnh Trong Mơ 6
Đại Lừa Dối hỏi ngược lại:
“Ngươi là Kỵ Sĩ sao?”
“Đúng vậy.”
Khánh Trần gật đầu.
“Chẳng trách.”
Đại Lừa Dối suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Trương Tiểu Mãn chỉ dặn dò, chỉ có Kỵ Sĩ mới có thể biết được bí mật thành thần, những người khác có biết được cũng không có tác dụng gì.
Bí mật thành thần gồm có bảy cái, đôi mắt chân thật màu đen tạm thời phong ấn ý chí tinh thần; hoàn thành bốn cửa ải sống chết của Kỵ Sĩ để mở ra khóa gien, để gien cải tạo năng lực ứng biến; bị bệnh ung thư, đây là bắt đầu của việc thành thần; lấy được thuốc có thể sống cùng với ung thư của công ty Hỏa Chủng, nó sẽ thay đổi mọi thứ.”
“Nhất định phải mở khóa toàn bộ gien sao?”
Khánh Trần hỏi.
“Đúng vậy, Du Quỳnh Sơn chỉ nói như thế.”
Đại Lừa Dối nói:
“Đúng rồi, hắn còn nói…con đường thành thần cũng không bằng phẳng, vẫn còn có nguy hiểm trong việc đồng hóa cùng thế giới, nhưng ngươi phải nhớ kỹ, ngươi là một thế giới, mà là một bộ phận nào đó của thế giới.”
“Đã hiểu.”
Cuối cùng Khánh Trần cũng nhận được lời giải đáp chính thức, trong lòng cũng nhẹ nhõm hơn.
Lúc này, hắn đột nhiên ho khan, không ngờ lại ho ra một búng máu.
Đại Lừa Dối sửng sốt:
“Chẳng trách ngươi muốn tìm kiếm bí mật thành thần…”
“Ừm, đôi mắt chân thật, thuốc có thể sống cùng với ung thư, ta đều đã có được, chỉ còn lại hai cửa ải sống chết.’
Khánh Trần nói:
“Đúng rồi, hiện tại ta đã có thể đi rồi đúng không? Ta muốn thu thập gien của các sinh vật bên ngoài khu cấm kỵ số 001 để nghiên cứu thuốc gien cấp A, có được đi không?”
Đại Lừa Dối lắc đầu:
“Cái này thì không được, ngươi chỉ thu nhận vật cấm kỵ là công viên giải trí, chứ không phải toàn bộ khu cấm kỵ, sao có thể để ngươi phá hoại hoàn cảnh sinh thái của khu cấm kỵ số 001 được?”
Khánh Trần nhướng mày.
Đại Lừa Dối vội vàng đổi cách nói khác:
“Từ trước đến giờ ngươi chỉ trải qua quy tắc của công viên giải trí, trong khu cấm kỵ còn có vô số quy tắc khác, ngươi muốn đi sâu vào chắc chắn sẽ bị quy tắc giết chết, cho dù ngươi là bán thần thì cũng chưa chắc có thể xông ra ngoài.”
Khánh Trần gật đầu:
“Đã hiểu.”
Đại Lừa Dối lê dép lê dẫn hắn đi về phía sâu trong Thần Điện Anh Linh, một đám anh linh vàng rực giống như mấy em bé tò mò cùng nhau tiễn hắn ra cửa.
Đại Lừa Dối nói:
“Đi từ cửa sau ra ngoài đó chính là nơi cấm kỵ, đi về phía tây 2 km chính là cây ngân hạnh, như vậy chắc ngươi đã biết phải đi như thế nào rồi đúng không?”
“Ừ, biết rồi.”
Vẻ mặt Khánh Trần không có bất cứ biểu tình nào, không có thất vọng, cũng không có phẫn nộ.
Đại Lừa Dối hỏi thử:
“Vượt qua của ải công viên giải trí cũng không thể thu nhận Thần Điện Anh Linh, muốn bắt vài sinh vật bên ngoài khu cấm kỵ cũng không được cho phép, ngươi có tức giận không?”
“Cái này có gì đâu mà phải tức giận.”
Khánh Trần cười nói:
“Ta cũng có được hai vật cấm kỵ mà, đúng không?”
“Ồ, ngươi cũng rất biết thỏa mãn đó.”
Đại Lừa Dối bĩu môi nói.
Thật ra các anh linh cũng đang quan sát Khánh Trần.
Là người đầu tiên vượt qua cửa ải trong nghìn năm qua, bọn họ đương nhiên rất tò mò rốt cuộc Khánh Trần có tính cách như thế nào, có năng lực gì.
Nếu đối phương đúng cũng giống như thần minh Du Quỳnh Sơn, hoặc là có được phẩm đức được bọn họ tán thành, vậy đi theo Khánh Trần đi ra ngoài chơi cũng không sao.
Lại thêm Khánh Trần là Kỵ Sĩ, bọn họ rất có hảo cảm với Kỵ Sĩ.
Vì thể, mọi người đều muốn thử xem, cố ý không nói cho hắn biết làm sao để thu nhận hai mươi bốn thanh tâm kiếm, còn trực tiếp bác bỏ thỉnh cầu của Khánh Trần.
Bọn họ chỉ muốn xem thử Khánh Trần sẽ có phản ứng như thế nào.
Chỉ là…
Hiện tại Khánh Trần lại không có vẻ vui hay buồn gì cả, lại làm bọn họ cảm giác có chút vô lực, giống như đấm một quyền vào bông, không thể thăm dò được bất cứ điều gì.
Đại Lừa Dối và đám anh linh đưa tiễn Khánh Trần đến dưới cây ngân hạnh:
“Vậy tạm biệt ha?”
Khánh Trần đột nhiên quay đầu lại cười nói:
“Mọi người chờ một chút.”
Lúc này, Khánh Kỵ bước từ phía sau cây ngân hạng ra, Khánh Trần nhìn về phía Khánh Kỵ:
“Bắt lại!”
Giây tiếp theo, Khánh Kỵ mở Ám Ảnh Chi Môn ra, lại thấy Khánh Dã và bộ đội chiến sĩ Ảnh Tử đã chờ sẵn ở bên ngoài, khiêng theo mười bảy Mật Thược Chi Môn chạy ra.
Ngay sau đó, một đám người khổng lồ chui từ trong Mật Thược Chi Môn, tò mò quan sát xung quanh.
Khi bọn họ nhìn thấy anh linh và cây ngân bạch vàng óng ánh:
“Woa!”
Khánh Trần thay đổi thái độ bình tĩnh như ban nãy, ngược lại cười tủm tỉm nói với đám người khổng lồ:
“Cướp bọn họ cho ta, lui ra ngoài thi thập giống loài cho nhà khoa học số hai, chỉ cần là động vật có vú thì không được bỏ sót dù chỉ một con.”
Các anh linh:
“?”
Chương 2734: Cảnh Trong Mơ 7
Nếu có người tin rằng Kỵ Sĩ sẽ một thân một mình đi đánh lộn với ngươi, vậy ngươi sai hoàn toàn.
Khánh Trần vừa bước chân vào trấn nhỏ, Khánh Kỵ cũng đã lặng lẽ theo sau.
Phật Gia kéo theo các con tin vừa mới vào khu cấm kỵ, Khánh Kỵ cũng lập tức mang theo Hội Phụ Huynh san bằng trấn nhỏ.
Nhóm Khánh Kỵ làm cái gì? Đương nhiên là bảo vệ gia chủ rồi.
Có Ám Ảnh Chi Môn + Mật Thược Chi Môn, binh mã của Khánh Trần giống như internet 5G đè đánh internet 2G vậy, cực kỳ xuất quỷ nhập thần.
Nếu thật sự gặp nguy hiểm, đập một búa xuống xong lập tức bỏ chạy, mấy ngày gần đây Kashima đã bị chiến thuật này đánh cho te tua, không còn sức phản kháng.
Hơn nữa, Khánh Trần đã lên kế hoạch làm sao để cướp đoạt gien sinh vật của khu cấm kỵ này từ lâu.
Lúc trước khi gặp Gudon hắn cũng đã nói, muốn mời Gudon đến khu cấm kỵ số 001 cùng hắn.
Vì sao ư?
Bởi vì tộc người khổng lồ sinh trưởng ở khu cấm kỵ, có thể làm lơ mọi quy tắc!
Cho nên khi Đại Lừa Dối nói “Khu cấm kỵ số 001 có mấy trăm quy tắc, ngươi là bán thần cũng không thể xông ra được” thì Khánh Trần suýt chút nữa đã bật cười.
Mấy trăm quy tắc?
Có ích lợi gì không?
Cũng chỉ vậy thôi?!
Từ khi Khánh Trần trở thành vương của tộc người khổng lồ, thật ra hắn đã không thèm để ý đến quy tắc của các khu cấm kỵ.
Những người khổng lồ này đi khắp nơi trong khu cấm kỵ số 001 để thu thập sinh vật, giống hệt như đi hái nấm, không hề có nguy hiểm.
Lúc này, Trưởng Tiểu Mãn, nhỏ giọng nói thầm với Đại Lừa Dối ở bên cạnh:
“Ông già, da đầu của ta hơi tê rồi.”
Đại Lừa Dối:
“Ừa…Ta cũng thế.”
Khi đám người khổng lồ chui từ trong cánh cửa chìa khóa bí mật ra rồi “Woa”, đám Đại Lừa Dối cũng đã ngẩn ngơ.
Bọn họ cũng từng gắp người khổng lồ, lúc trước Gudon cũng từng đến khu cấm kỵ số 001, muốn xông vào công viên giải trí, cuối cùng lại vào.
Lúc đó Gudon có xông vào thật đó, cái tên này nửa chữ bẻ đôi cũng không biết, cẩm nang khách du lịch gì đó, rồi quy tắc này nọ, tất cả đều biết.
Trước khi ra khỏi khu ngựa gỗ còn rút ngựa gỗ ra chơi, là rút ra ngoài luôn, sau đó mệt mỏi ở bên ngoài hai ngày, sau đó lại đi ngược lại, nhảy qua máy xoát vé chạy đi mất.
Chỉ là Gudon, vốn khu cấm kỵ số 001 cũng có không ít người khổng lồ, dù sao kiểu gì thì cũng sẽ có một ít người hoang dã bị ép sinh con ở bên ngoài khu cấm kỵ.
Nhưng số lượng người khổng lồ cũng là rất ít, cũng rất hòa thuận, không có gì phải sợ.
Cho nên, lúc này khi Mật Thược Chi Môn mở ra, có một đám người khổng lồ từ bên trong chui ra, mọi người cũng không để ý, dù sao cũng chỉ là mấy tên ngờ nghệch, muốn đến thì cứ đến.
Nhưng mà số người khổng lồ chui ra từ Mật Thược Chi Môn càng ngày càng nhiều, mười người, trăm người, nghìn người, mười nghìn người! Người khổng lồ đi ra ngoài đánh nhau chưa bao giờ đi một mình, vừa đi ra khỏi nhà là phải từ mười nghìn người trở lên, đại gia đình là phải đoàn kết! Người khác là “bị” làm rối loạn, còn đám người khổng lồ kia mới thật sự là tự rối loạn.
Hơn nữa Đại Lừa Dối cũng không ngờ Khánh Trần lại trở mặt chậm như thế!
Lúc trước khi ở bên ngoài Thần Điện Anh Minh, bọn họ cố ý không cho Khánh Trần cái này, không cho Khánh Trần cái kia, đến cả phần thưởng vượt qua cửa ải đặc biệt cũng kéo dài, ngay lúc đó Khánh Trần đối mặt với mấy nghìn anh linh, lại cực kỳ dễ nói chuyện.
Mặc kệ ngươi muốn thử hắn như thế nào, hắn đều rất bình tĩnh, không hề tức giận.
Ngay lúc đó, Đại Lừa Dối và Nhậm Tiểu Túc còn cảm thấy có chút lạ, không lẽ tổ chức Kỵ Sĩ ở bên ngoài lại có người tốt như vậy sao? Đúng là hiếm có, cuối cùng cũng có một nhân vật chính phái.
Nhưng hiện tại nhìn lại, lúc đó Khánh Trần còn cố ý hỏi các anh linh khác đâu rồi, lúc đó cũng đã chuẩn bị kéo bè kéo lũ đánh nhau, ăn cướp!
Không chỉ như thế, đối phương lại còn có thể bình tĩnh đi ra ngoài, đi đến địa bàn của mình rồi mới lật mặt.
Quá tâm cơ!
Thủ đoạn giỏi thật!
Giờ phút này, gần nghìn người khổng lồ rối rít chạy ra, bao vây toàn bộ mấy nghìn tên anh linh đi ra hóng chuyện lại.
Lại còn có một tên khổng lồ cười ngây ngô với bọn họ:
“Hắc hắc hắc!”
Các anh linh:
“…”
Tiếng cười hắc hắc hắc này làm da đầu bọn họ tê rần rồi!
Nếu bàn về thực lực, trong thế giới này đã không còn quần thể nào có thể hung hãn hơn tộc người không lồ, người ta đều là cấp B, còn có vô số vài trăm người cấp A, cái này ai mà chịu được? Vương quốc Roosevelt rời khỏi khu cấm kỵ cũng chưa chắc có thể đánh thắng được bọn họ.
Đại Lừa Dối là cấp A, các chiến sĩ gien T5 của công ty Hỏa Chung cũng là cấp A, nhưng mà nhiều nhất cũng chưa đến một trăm người, những người khác thì sao? Chẳng hạn như Nhậm Tiểu Túc sau khi sinh ra cũng chỉ là một tiểu đầu binh đặc biệt, lại cũng không có ai trở thành anh linh trước khi chết đạt đến cấp D, những người này ở trước mặt người khổng lồ cũng không đủ nhìn.
Chương 2735: Cảnh Trong Mơ 8
Thêm nữa, Khánh Trần và Trần Dư còn là hai bán thần.
Bàn về số lượng.
Bên phía quân Tây Bắc còn chưa tập hợp đủ người, còn tộc người khổng lồ lại kéo đến đây hết, hai bên rõ ràng là mối quan hệ nghiền áp và bị nghiền áp.
Lúc này, Bặc Phân Thông vẫn không chịu thua:
“Các huynh đệ, khi xưa chúng ta đánh giặt từng có thắng có thua, nhưng chưa bao giờ đi nhận thua, chơi tới bến với bọn họ, dù sao chúng ta cũng giỏi chịu đòn!”
Giây tiếp theo, vài tên người khổng lồ đi vào trong rừng cây nhỏ ở bên cạnh, giang rộng tay ôm lấy một thân cây to gầm to:
“Ha!”
Cây lớn bị nhổ tận gốc.
Giây tếp theo, vài trăm tên khổng lồ giơ lòng bàn tay ra, trong lòng bàn tay lóe lên tia sét.
Đại Lừa Dối lập tức giảng hòa nói:
“Ha ha ha ha ha, hiểu lầm thôi! Chỉ là hiểu lầm thôi mà! Ngươi làm lớn chuyện làm gì, muốn bắt vài con vật đúng không, chúng ta có thể cho ngươi bắt mà!”
CMN mấy người khổng lồ này còn ghê gớm hơn mấy người khổng lồ mà bọn họ từng gặp.
CMN người khổng lồ còn đi tu hành!
Cho người khổng lồ công pháp tu hành, CMN phải là thằng mất dạy cỡ nào mới có thể làm ra chuyện này chứ?!
Trong lúc đang tự hỏi, Thất đương gia nhìn Trương Tiểu Mãn:
“Vương, giết chết bọn hắn hay làm sao?”
Các anh linh:
“?”
Con người còn có thể làm vương của người khổng lồ nữa hả?!
Lâu lắm rồi bọn họ không đi ra ngoài nên thời đại thay đổi rồi sao? Mới lúc nãy thôi, mấy người Đại Lừa Dối còn cảm thấy Khánh Trần rất hiền lành, có cảm giác cực kỳ vô hại.
Hiện tại mấy người Đại Lừa Dối lại nhìn Khánh Trần, rõ ràng đây là một con ác ma đang cười tủm tỉm.
Cái tính cách này, thậm chí bọn họ còn cho rằng là Khánh Trần quay trở về giỡn chơi với bọn họ.
Kể ra bọn họ cũng rất xui xẻo, cả đời có thể gặp được hai người chơi trò mất nết như Nhâm Tiểu Túc và Khánh Trần, cũng rất là khổ.
…
Lúc này họ bắt đầu cảm thấy hiếu kỳ, rốt cuộc cái tên này là người thế nào?
Thấy tộc người khổng lồ đã khống chế được cục diện, Khánh Trần bèn mở miệng hỏi:
“Đại lừa dối, hiện giờ có nhớ được quy tắc thu nhận của hai mươi bốn chuôi tâm kiếm chưa?”
Đại lừa dối cười nói:
“Nhớ rồi nhớ rồi.
Trước tiên cắt mười đầu ngón tay, mỗi một ngón tay nhỏ một giọt máu lên hai mươi bốn chuôi tâm kiếm, liên tục hai mươi bốn tiếng, mỗi tiếng một lần.
Sau hai mươi bốn tiếng, chúng sẽ tiến vào thân thể ngươi, dùng máu của ngươi để uẩn nhưỡng 183 ngày, sau đó thì có thể sử dụng.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Phức tạp như vậy? Ngươi đang gạt ta đúng không.”
Đại lừa dối thành thật nhìn người khổng lồ ở xung quanh:
“Lúc này sao ta dám lừa ngươi.”
“Được.”
Khánh Trần nói với đại lừa dối:
“Việc tiếp theo, hiện giờ các ngươi hãy bỏ phiếu đi, chọn ta làm người thu nhận của Anh Linh Thần Điện.”
Các anh linh:
“…”
Ai tán thành? Ai phản đối?
Mẹ nó, ai dám phản đối?
Họ nằm mơ cũng không ngờ rằng bản thân có thực lực mạnh mẽ như vậy, có ngày lại bị người ta đè đầu bắt bỏ phiếu!
Lúc trước khi Nhậm Tiểu Túc thiết lập quy tắc này là muốn họ thật lòng tán thành một người, sau đó giúp đối phương chiến đấu.
Bây giờ thì hay rồi…
Thiếu niên này thật hung hãn, thật ác độc.
Đại lừa dối vội nói:
“Chúng ta ở đây là người ngoài, còn chưa đến 0.025%.
Dù bây giờ tất cả chúng ta đều tán thành cũng không có tác dụng gì.”
Khánh Trần suy tư một lát.
Nếu hai trăm ngàn anh linh cùng đến, hơn mười ngàn người khổng lồ của họ cũng chưa chắc đánh thắng được.
Hội Phụ Huynh đến thì có thể thắng được, nhưng điểm then chốt là Người Nhà không thể bất chấp quy tắc.
Nếu bị người ta đè đầu bắt bỏ phiếu thì e là đám anh linh này sẽ liều chết phản kháng.
Hơn nữa ai nấy đều từng hy sinh quên mình vì sự tồn vong của là nhân loại, hắn không thể ngược đãi họ được.
Bỏ đi.
Khánh Trần nói với Nhị đương gia:
“Để lại một nửa trông coi họ, tránh cho có người lén chạy đi mật báo.
Một nửa còn lại đi tìm kiếm động vật có vú, ta ở ngay đây chờ.
Đi đi.”
Nhị đương gia kiểm kê nhân số.
Tất cả lao hết về khu cấm kỵ, đuổi gà đuổi chó như về nhà.
Khu cấm kỵ số 001 trở nên hỗn loạn vì họ.
Đại lừa dối quay đầu nhìn lại, đã thấy bầu trời trên rừng rậm ở khu cấm kỵ có vô số con chim giật mình bay lên vì tộc người khổng lồ.
Quá khốc liệt!
Hắn nhìn về phía Khánh Trần:
“Ngươi vừa nói ngươi chỉ là một kỵ sĩ.”
Khánh Trần vui cười hớn hở đáp lại:
“Ngươi cũng đâu hỏi ta thân phận khác.
Có điều các ngươi còn nấp trong khu cấm kỵ số 001 thì đừng quan tâm rốt cuộc ta là ai, ta đang làm gì.
Sau hôm nay, chúng ta cũng chẳng còn liên quan.”
Đối với Khánh Trần mà nói, hiện giờ hắn cướp sạch anh linh, mà trước đây khu cấm kỵ số 001 không thiếu nhân vật có thực lực, lỡ như đối phương thù dai…
Chủ yếu là quan hệ giữa đám người kia và Nhậm Tiểu Túc quá tốt.
Khánh Trần lo lắng ngày Nhậm Tiểu Túc về đến sẽ tìm mình tính sổ.
Chương 2736: Cảnh Trong Mơ 9
Mà một bên khác, Trương Tiểu Mãn ngồi dưới đất, viết chữ cho đại lừa dối xem:
“Ngươi nói hắn có tiện như Nhậm Tiểu Túc không?”
Đại lừa dối nghiêm túc suy nghĩ một lúc, viết chữ trả lời:
“Hình như gần giống.
Lúc Nhậm Tiểu Túc ghê tởm ta thì ta cũng khó chịu như vậy.”
“Vậy ngươi nói chúng ta có nên nghĩ cách điều tra hắn không?”
Trương Tiểu Mãn hỏi:
“Mọi người đã kìm nén rất lâu trong khu cấm kỵ rồi, ngày nào cũng đánh cược, đánh cược đến chán luôn, có muốn ra ngoài đi đánh nhau với hắn, giải buồn một chút không.”
Đại lừa dối lắc đầu:
“Lỡ đây là tên bụng dạ khó lường thì sao? Quan sát thêm đi, cho nhân loại mà chúng ta có liên lạc nghe ngóng về hắn, hắn tên gì nhỉ?”
Trương Tiểu Mãn:
“Hình như hắn còn chưa tự giới thiệu mình.”
Đại lừa dối ngẩng đầu nhìn Khánh Trần:
“Ngươi tên là gì?”
“Trần Vũ.”
Khánh Trần ngồi bên cạnh đống lửa, thất thần nói.
Đại lừa dối câm nín.
Móa nó, ngươi và Khánh Chẩn giống như anh em sinh đôi, ngươi nói ngươi không họ Khánh mà họ Trần?
Tính tình này giống y như Nhậm Tiểu Túc!
Đại lừa dối không nói nữa, chắc cũng dễ nghe ngóng tin tức về bán thần của Khánh thị thôi.
Các anh linh không hoàn toàn tách biệt với thế gian.
Tuy rằng họ rất ít đi ra ngoài, nhưng có không ít dân đãi vàng tiến vào khu cấm kỵ số 001 để kiếm tiền.
Dân đãi vàng ở trấn nhỏ muốn chơi công viên trò chơi khá là cực đoan, có một số là dân hái thuốc dưới tay thương nhân chợ đêm, tiến vào khu cấm kỵ rồi ra khỏi đó trong ngày.
Có lúc các anh linh sẽ lấy dược liệu đổi mấy món đồ chơi nhỏ với họ.
Muốn nghe ngóng tin tức về bán thần như Khánh Trần thì không khó lắm.
Đám người Khánh Kỵ nhóm lửa ở trong khu cấm kỵ, những người khổng lồ ngồi vây quanh anh linh màu vàng, tạo thành một vòng tròn.
“Ca sát!”
(Cả người họ là một màu vàng, trông rất tinh xảo.
Ta có thể mang một anh linh theo làm vật kỷ niệm không?)
“Phong!”
(Ta cũng muốn mang một anh linh về nhà làm vật trang trí!)
Khánh Trần cười lắc đầu:
“Không được, họ là người sống, có tư tưởng của riêng mình, cũng từng cống hiến sức mạnh của bản thân cho sự nghiệp của nhân loại.
Hiện giờ tuy rằng chúng ta cướp họ nhưng vẫn phải kính trọng trong lòng.”
Các anh linh:
“…”
Cái tên này vậy mà có thể gắn liền hai từ không chút liên quan là cướp đoạt và kính trọng lại với nhau một cách tươi mát thoát tục như thế, lại còn chẳng hề cảm thấy xấu hổ nữa chứ!
Không theo thói thường!
Lúc này Khánh Trần nhìn về phía đại lừa dối:
“Các ngươi chỉ có mấy ngàn người ở lại Anh Linh Thần Điện, chắc những người khác đang mưu tính gì đó trong khu cấm kỵ đúng không?”
Đại lừa dối giả vờ ngây ngốc:
“Đâu có? Đám người già như chúng ta có thể mưu tính cái gì chứ, họ chỉ đang đi du ngoạn thôi.”
Khánh Trần nói:
“Ta giả sử…Chỉ giả sử thôi, có khi nào họ trồng trọt, nuôi trồng gì đó trong khu cấm kỵ số 001 không.
Ví dụ như một số thực vật quý trọng, có hiệu quả đặc biệt chẳng hạn?”
Trương Tiểu Mãn tức khắc cảnh giác:
“Ngươi cũng không nên giả sử lung tung!”
Đại lừa dối đập vào ót hắn:
“Ngươi phản ứng thế này, kẻ ngốc cũng nhìn ra được nữa là.”
Khánh Trần cười ha ha.
Đại lừa dối nhìn Khánh Trần, nghiêm túc nói:
“Ngươi cũng đừng suy nghĩ nhiều làm gì.
Hiện giờ quả thật chúng ta đã lạc đàn, nhưng nếu như ngươi thâm nhập nữa thì những người khổng lồ này không đánh lại chúng ta đâu.”
“Đã hiểu, ta cũng không có ý gì khác.”
Khánh Trần cười híp mắt nói:
“Các vị đều là lão tiền bối, ta vẫn phải có lễ phép.”
Hắn rút hắc đao ra, cắt từng đầu ngón tay của mình mà chẳng nhíu mày, sau đó ép máu tươi ra khỏi đầu ngón tay, lần lượt nhỏ lên hai mươi bốn chuôi tâm kiếm.
Trương Tiểu Mãn và đại lừa dối thấy cảnh này, trong lòng thầm nhủ dáng vẻ quyết tâm này đúng thật có vài phần của Nhậm Tiểu Túc.
Có điều chỉ mới cắt đầu ngón tay thôi, vẫn chưa thấy được điều gì.
Tộc người khổng lồ dựng trại đóng quân trong khu cấm kỵ, vững vàng bảo vệ các anh linh.
Mãi đến tận buổi sáng ngày thứ tư xuyên qua, những người khổng lồ thâm nhập vào khu cấm kỵ mới lại xuất hiện…Đúng là thắng lợi trở về.
Tộc người khổng lồ vốn lấy săn thú mà sống trong rừng cấm kỵ, ngay cả bá chủ những vùng rừng rậm kia cũng khó trốn khỏi tay họ, đừng nói là những sinh vật bình thường.
Chỉ thấy những người khổng lồ tay trái cầm lợn rừng, tay phải mang khổng tước, trên eo treo một dây thỏ, chồn, chuột đồng, sau lưng còn buộc một đống động vật nhỏ được lá to bao lại, giống như bọn giặc xông vào trong thôn vậy.
Đám Trương Tiểu Mãn nhìn thấy mà khóe mắt co giật kinh hoàng.
Đây còn chỉ là người khổng lồ có thực lực tầm thường.
Dưới sự dẫn dắt của Cuồng Phong, những dũng sĩ có thực lực mạnh mẽ của tộc người khổng lồ lần lượt kéo trâu hoang có hoa văn sấm quỷ dị trên người, con nai có hoa văn lửa thần bí và một số giống loài cổ quái kỳ lạ khác.
Chương 2737: Chế Thuốc
Trên đường trở lại, người khổng lồ còn hát quân ca:
“Mặt trời lặn núi tây rạng mây đỏ trở về, chiến sĩ bắn bia mang doanh trại về, mang doanh trại về!”
Việc văn hóa nhân loại xâm lấn tộc người khổng lồ xem như đã hoàn thành…
Khánh Trần nhìn khổng tước trong tay Hắc Hắc Hắc:
“Không phải ta đã nói chỉ cần động vật có vú thôi sao.
Gien của động vật khác sẽ gây ra di chứng sau này rất lớn cho nhân loại, hoàn toàn không cần cân nhắc.”
Hắc hắc hắc cười nói:
“Hắc hắc hắc.”
(Trông có vẻ ngon nên bắt một con.)
Lý do chỉ giản dị và tự nhiên như vậy.
…
“Các ngươi thu gom những chủng loại này ở khu cấm kỵ số 001 là để làm gì?”
Đại lừa dối đưa ra nghi hoặc của mình.
Khánh Trần hồi đáp:
“Chúng ta phải tìm phương án chế tạo thuốc biến đổi gien cấp A.”
“Chỉ vì thuốc biến đổi gien cấp A mà phải huy động nhân lực đến vậy sao.”
Đại lừa dối không rõ:
“Hiện giờ hẳn ngươi đang là một trong những người nắm quyền của liên bang.
Nghe lời khuyên của ta, quyền lực, tiền tài, danh lợi, dục vọng không hề quan trọng với cuộc đời của một con người, tuyệt đối không nên vì những thứ này mà không chừa thủ đoạn nào.”
Đại lừa dối thật sự đang quan tâm Khánh Trần.
Hắn không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy mục đích Khánh Trần đến khu cấm kỵ số 001 lấy những thứ đó đi cũng giống với những kẻ kia, chỉ là vì đổi lấy dục vọng thế tục bên ngoài.
Khánh Trần cười lắc đầu:
“Ta cũng không để ý đến những thứ đó.”
“Hả?”
Đại lừa dối nghi hoặc:
“Việc ngươi nói và việc ngươi làm có chút mâu thuẫn với nhau.”
Thấy đã thu gom xong xuôi các chủng loại, Khánh Trần bèn đứng dậy từ biệt:
“Các vị tiền bối, quả thật ta kính trọng các vị trong lòng, mạo phạm như vậy cũng vì bất đắc dĩ.
Ta không có thời gian ở chung với với các ngươi, chậm rãi bồi dưỡng tình cảm, để các ngươi dần hiểu rõ ta.
Năm đó vì sự tồn vong của nhân loại, các ngươi đã làm chuyện bản thân nên làm.
Bây giờ đến lượt chúng ta, chúng ta cũng đang làm chuyện chúng ta nên làm.”
Khánh Trần:
“Hôm nay sau khi từ biệt, sẽ có ngày gặp lại.”
Nói xong, hắn dẫn những người khổng lồ kia đi vào Mật Thược Chi Môn, trở lại thành phố số 10.
Đại lừa dối sững sờ tại chỗ:
“Bây giờ đến lượt các ngươi…”
Hình như hắn đã hiểu được sơ sơ về tình cảnh bây giờ của Liên bang.
Thiếu niên này đến công viên trò chơi, liều sống liều chết qua cửa, lấy phần thưởng, lấy các chủng loại cũng là vì trận chiến gọi là chiến tranh bảo vệ.
Năm đó cũng vì nó nên họ mới tắm máu trên chiến trường.
Ở sau họ, đám người đại lừa dối và Trương Tiểu Mãn vẫn ngồi bên đống lửa.
Có người bỗng nhiên lên tiếng:
“Thật ra ta khá thích hắn.
Không biết tại sao gặp hắn lại tự dưng có cảm giác như gặp thiếu soái vậy.”
“Có khi nào hắn là chuyển thế của Nhậm Tiểu Túc không…”
“Buồn cười chết đi được, bây giờ Nhậm Tiểu Túc sẽ không chết được…”
“Nhưng chúng ta có hơn hai trăm ngàn người, không thể tùy tiện giao mạng sống của mình cho người khác được.
Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, phải làm rõ thì tốt hơn.”
Đại lừa dối trầm tư trong chốc lát.
Hắn quay đầu lại rồi hô to:
“Đi, móa nó.
Trước tiên tìm người phụ trách công viên trò chơi đến đây, để ta hỏi xem trong đó đã xảy ra chuyện gì.
Trương Tiểu Mãn, ngươi bắt mấy tên hái thuốc đến đây, nói cho bọn họ biết, chỉ cần nói ra tin tức mà chúng ta muốn biết thì có dược liệu.”
Các anh linh nhanh chóng hành động.
Có người đi tới biên giới của khu cấm kỵ số 001, tìm kiếm dân hái thuốc.
Người đi vào trong Anh Linh Thần Điện, rung chiếc chuông lớn trong điện.
Nghe được tiếng chuông, rất nhiều anh linh đang rải rác ở trong khu cấm kỵ số 001 dồn dập chạy về.
Bên trong thần điện, đại lừa dối nghe anh linh phụ trách công viên trò chơi nói: Tên nhóc này rất kỳ lạ, chúng ta lén lút quan sát thì thấy hắn thật sự vác thuyền kayak chơi từ đầu đến cuối…”
“Còn có mái chèo thuyền nữa chứ.
Mọe kiếp, ở khu xe đụng cầm mái chèo đánh người đúng là hung ác.”
“Thật là giống Nhậm Tiểu Túc…”
Hết người này đến người khác lên tiếng, nói hết những chuyện Khánh Trần đã làm, bao gồm trận chiến bán thần kia…
Nhưng dù vậy thì họ vẫn chưa hiểu rõ về Khánh Trần.
Mãi đến khi trời sắp sáng, Trương Tiểu Mãn mới dẫn mấy dân hái thuốc đang che mắt vào trong.
Đại lừa dối lên tiếng hỏi trước:
“Ta chỉ hỏi mấy chuyện này, sau khi xong thì các ngươi có thể mang dược liệu mà mình muốn rời đi.”
Dân hái thuốc vội vàng gật đầu:
“Ngài hỏi, ngài hỏi đi.”
Đại lừa dối hỏi:
“Bán thần của Khánh thị là ai?”
“Khánh Chuẩn.”
Dân hái thuốc trả lời.
Bây giờ ở Liên bang vẫn chưa có bao nhiêu người biết Khánh Trần đã là bán thần.
Đại lừa dối nói:
“Hóa ra tên là Khánh Chuẩn…Hiện giờ hắn mang thân phận gì ở Khánh thị?”
“Hả?”
Dân hái thuốc choáng váng:
“Hắn đâu có thân phận gì.
Lúc trước ở ngoài khu cấm kỵ số 002, biến thành thần một phút, giết hai vị bán thần xong là chết.”
Lúc đó thật ra Trần Dư vẫn chưa chết, nhưng người Liên bang vẫn kiên trì cho rằng Khánh Chuẩn giết chết hai vị bán thần.
Chương 2738: Gặp Dân Hái Thuốc
“Chết rồi?”
Đại lừa dối cất cao giọng:
“Mọe nó, sao mấy tiếng trước ta mới vừa nhìn thấy hắn.”
“Đại ca, ngươi đừng làm chúng ta sợ.”
Dân hái thuốc bị hù dọa:
“Các ngươi còn có thể nhìn thấy người đã chết?”
“Không đúng không đúng.”
Đại lừa dối lắc đầu:
“Chắc chắn không phải là một! Ta hỏi ngươi, Khánh thị còn có ai mỗi ngày dẫn theo một đám người khổng lồ, kéo bè kéo lũ đánh nhau không?”
“Ngài nói…là Khánh Trần! Ngài sớm nói người dẫn theo một đám người khổng lồ, kéo bè kéo lũ đánh nhau thì chúng ta biết ngay.
Kashima sắp bị họ đánh sập cả đảo luôn…”
“Hắn là em trai của Khánh Chuẩn.
Hắn cũng là bán thần rồi sao?”
Đám người đại lừa dối đưa mắt nhìn nhau.
Họ biết Kashima, cũng rất phiền đám người đó luôn kéo dân thường đến thăm dò khu cấm kỵ số 001.
“Nói xem trước đây Khánh Trần đã làm gì?”
Đại lừa dối hỏi.
Một dân hái thuốc nở nụ cười:
“Cái này thì ngài hỏi đúng người rồi, ta là fan của hắn.
Những năm qua ta chưa từng bỏ qua những tin tức về hắn!”
Một đám anh linh tỏa ra màu vàng chói lọi cứ thế ngồi trong thần điện, như những người khổng lồ nghe Hắc Tri Chu kể chuyện hồi trước vậy, họ cũng nghiêm túc nghe dân hái thuốc kể chuyện.
Chỉ có điều dân hái thuốc càng kể kỹ hơn, từ ngục giam số 18 đến bây giờ chém giết với vương quốc Roosevelt…Hội Phụ Huynh rất chú trọng việc tuyên truyền dư luận, vì vậy những sự kiện gây náo động mà Khánh Trần làm ra ở đại lục phía tây đều sẽ được phổ biến rộng rãi, xác lập địa vị chính thống không thể chống lại của họ.
Đám đại lừa dối nghe từ sáng sớm đến buổi tối, mãi đến khi dân hái thuốc không kể được nữa mới thôi.
Đến giờ phút này, họ mới hiểu rõ tại sao Khánh Trần lại nói “bây giờ đến lượt chúng ta”.
Trương Tiểu Mãn rống lên:
“Ôi, sớm biết là đánh nhau với đại lục phía tây thì lúc đó ta đã đồng ý cho hắn thu nhận Anh Linh Thần Điện.
Cũng là do cái lão già đại lừa dối ngươi nhất định phải treo giá, bây giờ hay rồi, bỏ qua cơ hội đánh nhau với đại lục phía tây rồi!”
Đại lừa dối lườm hắn:
“Mọe kiếp, ngày hôm qua ngươi không nói như vậy đâu.”
Lúc này có người nói:
“Hiện giờ hẳn là bệnh ung thư của hắn đã không thể chữa được nữa nhỉ.
Thế mà hắn vẫn mang bệnh đến đây, chỉ vì tìm kiếm thuốc biến đổi gien cấp A cho thành phố số 10.”
Các anh linh khác cũng trầm mặc.
Trên thực tế, những người đã tham gia trận chiến cuối cùng như họ, sau khi nghe được quá khứ truyền kỳ của Khánh Trần thì có cảm giác như đang chứng kiến một thần linh mới quật khởi vậy…
…
Dù họ đã từng gặp sóng to gió lớn cũng thật lòng cho rằng, những chuyện Khánh Trần từng làm, đang làm là chuyện mà họ không làm được.
So sánh họ với Khánh Trần cũng chẳng có nghĩa gì, phải so sánh Nhâm Tiểu Túc với Khánh Trần mới được.
“So với hắn thì Nhâm Tiểu Túc dũng cảm hơn, nhưng hắn lại có tâm kế hơn.”
Đại lừa dối nói:
“Không có ưu khuyết.
Tuy rằng hai người đều rất tiện, nhưng thật ra tính cách lại có phong cách hoàn toàn khác nhau.”
“Đúng thế.”
Đại lừa dối quay đầu nhìn về phía dân hái thuốc:
“Các ngươi không phải là thành viên được Hội Phụ Huynh sắp xếp ở biên giới khu cấm kỵ đâu nhỉ?”
Dựa theo phong cách làm việc của Khánh Trần, hắn rất có thể sẽ sắp xếp mấy thuyết khách sớm chờ ở đó để kể chuyện cho họ.
Tuy rằng Khánh Trần không tự thừa nhận bao giờ, nhưng anh linh của quân đội Tây Bắc đều đã có ấn tượng đầu tiên với Khánh Trần là: Tính toán không bỏ sót.
Người hái thuốc cười giải thích:
“Chúng ta đều là Người Nhà dự bị.
Hiện giờ ở chợ đêm, ngươi muốn bán đồ mà không có thân phận Người Nhà dự bị là không bán được gì.
Nhưng chúng ta không phải là người do họ sắp xếp ở đây.
Mọi người đã giao tiếp với nhau hơn mười năm, không phải mới quen biết nhau ngày một ngày hai.”
“Ừm, cũng đúng.”
Đại lừa dối gật đầu:
“Tiểu Mãn, đưa họ ra ngoài đi, chuẩn bị cho mỗi người họ một sọt dược liệu ra ngoài.
Các vị khổ cực rồi.”
“Không khổ cực không khổ cực!”
“Vậy chúng ta làm sao bây giờ?”
Trương Tiểu Mãn hỏi.
“Còn có thể làm sao?”
Đại lừa dối suy nghĩ hồi lâu:
“Chắc là hắn còn trở lại đây nữa.
Trước khi hắn trở lại, chúng ta nên làm gì thì làm cái đó.”
Họ tán thành việc Khánh Trần làm, nhưng chuyện Khánh Trần cướp họ cũng là thật…
Trong Anh Linh Thần Điện yên tĩnh chốc lát, ngay sau đó lại vang lên âm thanh huyên náo:
“Quyết định rồi thì bỏ tay ra, đặt đại hay đặt tiểu!”
“Chiến dịch bên phía Kashima thế nào rồi?”
Khánh Trần lên tiếng hỏi trong phòng họp của đội cảnh vệ thành phố số 10.
Tiểu Thất đã mặc quân trang, nghiêm túc báo cáo:
“Hiện giờ họ mất hết ba thành, không ít người có tiền, có quyền dồn dập chạy đến Jindai.
Lý thị xin tị nạn chính trị, kết quả Jindai và Lý thị đều từ chối.
Bên phía Jindai Kura càng hay, còn chuyên môn phái một đội quân ra vùng hoang dã, phụ trách khuyên những đại nhân vật chạy nạn ra khỏi Kashima quay lại.”
“Khuyên quay lại?”
Khánh Trần nghi hoặc.
“Thì là…bắt họ lại trên đường, sau đó hỗ trợ đưa về phía Kashima.”
Tiểu Thất nhịn cười nói:
“Có mấy người không muốn trở về thì giúp bọn họ trở về.”
Chương 2739: Lễ Tang
Khuyên trở về kiểu cưỡng chế.
Hắn không cần mặt mũi thì cho hắn mặt mũi.
Tạm thời những người này vẫn chưa thể chết được.
Họ phải trợ giúp Hội Phụ Huynh sắp xếp lại kết cấu quyền lực của ba thành phố thuộc phía bắc của Kashima, sau đó là nộp của cải của họ lên.
Hiện giờ Hội Phụ Huynh đã bắt đầu công khai thu gom bằng chứng phạm tội của những người này, tương lai sẽ liệt toàn bộ những người này vào tội phạm chiến tranh: Quả thật Kashima và Jindai đã từng trợ giúp vương quốc Roosevelt xâm lấn Liên bang, mở cửa biên giới.
“Quân đội của Kashima đâu?”
Khánh Trần hỏi.
“Quân đội Kashima cũng bị đám Khánh Dã đánh tàn phế rồi.”
La Vạn Nhai nói:
“Lão gia tử ở núi Ngân Hạnh chuẩn bị rất đầy đủ.
Trong lúc chúng ta ra tay ở thành phố, Khánh Kỵ Khánh Dã đã đi thẳng đến trụ sở quân sự Kashima.”
“Ừm.”
Khánh Trần gật đầu:
“Bên phía Lý thị có động thái gì không?”
“Họ đang tích cực bố trí canh phòng, nhưng phương hướng phòng ngự…hướng về chúng ta.”
La Vạn Nhai than thở:
“Bây giờ động tác của Hội Phụ Huynh quá lớn khiến họ sinh ra cảm giác nguy hiểm…”
“Đây cũng là chuyện có thể hiểu được.”
Khánh Trần nói, sau đó nhìn Lý Khả Nhu ở phía sau đang ghi chép những điều cốt yếu trong hội nghị:
“Bảo Khánh Khôn đến Lý thị một chuyến, chúng ta nhất định phải đoàn kết lại.”
Lý Khả Nhu gật đầu:
“Đã rõ.”
Lúc này, cuối cùng Khánh Trần cũng nói đến trọng điểm:
“Đại Vũ và Zard đã mất liên lạc bao lâu?”
“Bắt đầu từ bốn giờ sáng lần xuyên qua này, họ gửi tin nhắn báo là chuẩn bị chạy trốn, sau đó không còn liên lạc được nữa.”
La Vạn Nhai nghiêm mặt nói:
“Chắc là họ đã gặp chuyện.
Thành viên của Hội Phụ Huynh trong thành phố số 7 vẫn theo dõi sát sao trang viên của gia chủ Trần thị, họ không hề ra khỏi đó.”
Khánh Trần trầm mặc, mọi chuyện đã phát triển theo chiều hướng thoát khỏi kế hoạch của hắn.
Có thể nói rằng chuyện Đại Vũ và Zard rơi vào hiểm cảnh thì trách nhiệm chủ yếu thuộc về hắn.
Tuy rằng chuyện Đại Vũ muốn cướp quyền là chuyện của hắn, nhưng bắt đầu mọi chuyện là do hắn yêu cầu Đại Vũ và Zard trở lại.
Lúc này La Vạn Nhai lên tiếng nói:
“Hiện giờ trong Trần thị vẫn tuyên bố Trần Dư đã bị ngươi giết chết, phe phái Trần Dư đã có dấu hiệu sụp đổ.”
Lúc nói lời này, ánh mắt của hắn vẫn hướng về phía Khánh Trần.
Trong phòng họp bỗng nhiên yên tĩnh lại, bởi vì vị bán thần kia của Trần thị đang ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh Khánh Trần, tư thế nghiêm chỉnh như là học sinh tiểu học vừa đến trường vậy.
Lúc trước khi thấy Khánh Trần dẫn Trần Dư theo, mọi người đều hít vào một hơi.
Họ đã nghĩ khi đối diện với Trần Dư, chỉ cần Khánh Trần lên cấp thì nhất định có thể đạt được thắng lợi mà không gặp chút nguy hiểm gì.
Nhưng họ thật sự không ngờ rằng Khánh Trần còn có thể biến Trần Dư trở thành Khôi Lỗi bằng Con Rối Giật Giây…thì quá ác độc.
Trần Dư đưa mắt nhìn thẳng, trong lòng lại mắng đến tổ tông Khánh Trần từ lâu.
Hiện giờ hắn giống như một con thú cưng bị người ta quan sát, đám Trần Truyện Chi bên cạnh còn mắng liên tục.
Cái này còn khó chịu hơn là chết nữa.
Có Trần Dư ở đây, cục diện của Trần thị vẫn có thể cứu vãn được.
Nếu Hội Phụ Huynh không thể khống chế Trần thị qua gia chủ của Trần thị, thế thì thông qua Trần Dư…
Khánh Trần nói:
“Bắt đầu từ bây giờ, phong tỏa tin tức ta còn sống.
Một ngày sau, bắt đầu tung tin tức ta đã bị Trần Dư giết chết.
Rất nhiều người trong Trần thị biết ta có Con Rối Giật Giây.
Chỉ khi ta chết thì họ mới tin Trần Dư vẫn là Trần Dư…Làm lễ tang cho ta luôn cũng không sao.”
La Vạn Nhai gật đầu:
“Đã rõ.”
Nhưng vấn đề là nếu Đại Vũ và Zard cũng bị biến thành Khôi Lỗi thì phải làm sao? Nếu vậy thì quá buồn nôn!
Lúc này Khánh Trần bỗng nhiên nhìn về phía tiểu Thất:
“Hiện giờ Tần Thư Lễ đang bị giam giữ ở đâu? Dẫn ta đi gặp hắn…Ta muốn thí nghiệm một chuyện.”
Hết thảy nhân viên tham dự đi vào ngục giam bí mật của thành phố số 10.
Khánh Trần đứng bên ngoài nhà tù, lạnh lùng nhìn đối phương.
“Tần Thư Lễ” ngạc nhiên nhìn về phía Trần Dư bên cạnh Khánh Trần:
“Bên ngoài đã trở trời nhanh như vậy sao.”
Khánh Trần nhìn người khổng lồ bên cạnh:
“Khôi Lỗi này biết chuyện ta đến khu cấm kỵ số 001 không?”
Người khổng lồ lắc đầu.
Khánh Trần bình tĩnh phân tích:
“Ta đoán nếu khoảng cách quá xa thì các Khôi Lỗi muốn truyền tin với nhau cũng phải sử dụng công cụ truyền tin hiện đại, không thể tương thông suy nghĩ mọi lúc được.
Khôi Lỗi trong thành phố số 10 còn chưa biết chuyện ta đến khu cấm kỵ số 001, chủ thể của ngươi…chắc là đang ở thành phố số 7.”
Tần Thư Lễ mỉm cười:
“Ngươi đoán thế nào cũng được.”
Nhưng hắn suy nghĩ lại thì cười lớn nói:
“Ta hiểu rồi.
Ngươi trù tính dẫn dụ Trần Dư, đồng thời phái Trần Vũ và Zard đến Trần thị…Bây giờ chắc là họ đã mất liên lạc rồi đúng không?”
“Có lẽ lát nữa ngươi không cười nổi đâu.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Mở cửa.”
Một giây sau khi cửa nhà tù mở ra, Tần Thư Lễ nhìn thấy Trần Dư cầm một cái ống chích đi tới trước mặt, đè hắn xuống rồi lấy máu hắn ra.
Chương 2740: Ống Chích
Khánh Trần lẳng lặng nhìn từng ống máu đen bị rút ra, vẻ mặt của Tần Thư Lễ chuyển từ kinh ngạc sang khiếp sợ.
Hắn khó có thể tin mà nhìn về phía Khánh Trần:
“Đây là thứ gì? Tại sao ta chưa từng nghe nói đến vật cấm kỵ này!”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Chuyện ngươi chưa từng nghe nói còn rất nhiều.”
Rút xong tám ống máu, vẻ mặt của Tần Thư Lễ từ điên cuồng dần chuyển thành mờ mịt:
“Tại sao ta lại ở đây?”
Khánh Trần nhìn người khổng lồ:
“Sao hả?”
Người khổng lồ gật đầu:
“Thành công.”
Nói cho cùng, người bị chế thành Khôi Lỗi cũng chỉ là bị khống chế tinh thần mà thôi.
Chẳng lẽ còn Khôi Lỗi sư còn lợi hại hơn Lý Thần Đàn sao? Chắc chắn là không rồi.
…
“Lão Tần!”
Tiểu Thất ở bên ngoài nhà tù vui vẻ nói:
“ĐM, cuối cùng ngươi cũng được cứu rồi!”
Tần Thư Lễ mờ mịt ngẩng đầu nhìn qua:
“Ta bị gì sao? Sao ta lại ở trong ngục giam bí mật.”
Tiểu Thất bỡn cợt nói:
“Hôm qua ngươi uống rượu xong là say khướt, chúng ta nói cho ngươi về nhà ngủ, kết quả ngươi nhất định phải cởi truồng chạy trên đường.
Chúng ta không ngăn được ngươi, thế là quan trị an bắt ngươi vào đây.”
Tần Thư Lễ nghe được câu này bèn nở nụ cười:
“Nhất định là đã xảy ra những chuyện khác đúng không, gần đây công việc của ta rất trọng yếu, sẽ không đi uống rượu.”
“Hahaha, vậy mà không gạt được ngươi.”
Đám Tiểu Thất bắt đầu cười ha ha:
“Lão Tần, ngươi bị Khôi Lỗi sư khống chế, Hội Phụ Huynh nghĩ cách cứu ngươi.”
Phản ứng đầu tiên của Tần Thư Lễ là:
“Có những anh em khác bị biến thành Khôi Lỗi không? Họ có cứu được không?”
Trong lòng Tiểu Thất thoáng thổn thức.
Tần Thư Lễ xem như đã cúc cung tận tụy vì Hội Phụ Huynh.
Bản thân vừa được cứu, tỉnh lại liền quan tâm những người khác.
Không thẹn với chức đại quản gia của Hội Phụ Huynh.
Tiểu Ngũ ở bên cạnh cũng cảm khái:
“Mấy ngày trước chứng kiến Phụ Huynh lên cấp bán thần, bây giờ Phụ Huynh lại tìm được cách phá giải Khôi Lỗi, tuyệt! Có điều nghĩ tới đây là chuyện mà Phụ Huynh làm thì lại cảm thấy là chuyện đương nhiên…”
Trước đó, không có ai từng nghĩ tới chuyện Khôi Lỗi do Khôi Lỗi sư làm ra có thể cứu được cả.
Sau khi Khôi Lỗi trong Hội Phụ Huynh bị bắt tới, Người Nhà nhìn chiến hữu kề vai chiến đấu ngày xưa bị chế tạo thành Khôi Lỗi, trong lòng chỉ có sự phẫn nộ không thể nói thành lời.
Tần Thư Lễ có địa vị thế nào trong Hội Phụ Huynh? Hắn chưa bao giờ đề cập đến quan hệ giữa bản thân và Khánh Trần, chỉ cẩn trọng làm việc, quản lý hậu cần.
Thành phố số 10 có Người Nhà bị bệnh, bị thương cũng là do hắn dẫn người đến an ủi, dàn xếp.
Bất kể ngươi có chuyện khó khăn gì trong cuộc sống cũng có thể đến tìm hắn.
Dân chúng có việc có thể tìm Hội Phụ Huynh, Người Nhà có việc có thể tìm Tần Thư Lễ, đây thậm chí đã trở thành ấn tượng cố hữu của Người Nhà thành phố số 10.
Kết quả đột nhiên có một ngày, có người nói cho ngươi biết lão Tần hy sinh, tuy rằng hắn còn sống nhưng cũng như đã chết.
Sao mọi người có thể không phẫn nộ được đây?
Nhưng phẫn nộ thì làm được gì, ngươi hỏi rất nhiều người, nhưng tất cả đều nói cho ngươi biết biến thành Khôi Lỗi rồi thì không thể đảo ngược lại được, không cứu chữa được nữa.
Bây giờ tốt rồi, đám Tiểu Thất tận mắt thấy Trần Dư cầm lấy ống chích, rút 800ml máu đen từ cơ thể đối phương thì sau đó Tần Thư Lễ đã khôi phục lại bình thường!
Tiểu Thất vui cười hớn hở nói:
“Đừng ngạc nhiên làm gì, thao tác bình thường của Phụ Huynh thôi ấy mà!”
Giống như hết thảy kỳ tích mà Khánh Trần sáng tạo trước kia, kỳ tích này và những kỳ tích khác không có gì khác nhau cả.
Trong ngục giam bí mật vang lên tiếng cười nói.
Đợi Tần Thư Lễ nhớ đến Khánh Trần, muốn tìm kiếm bóng dáng thì lại phát hiện Khánh Trần đã rời đi.
Hắn thầm thở dài một tiếng trong lòng.
Trên đường rời khỏi ngục giam bí mật, La Vạn Nhai hiếu kỳ hỏi:
“Ông chủ, rốt cuộc ống chích này là thứ gì?”
“Là một vật cấm kỵ không được ghi lại trong cơ cấu tình báo Hồ thị, có thể giải trừ trạng thái xấu trên người, ví dụ như ô nhiễm tinh thần.”
Khánh Trần giải thích.
Bị người ta thành Khôi Lỗi có tính là ô nhiễm tinh thần không? Đương nhiên là tính.
Thậm chí Khánh Trần còn hoài nghi, cách chế tạo Khôi Lỗi là không ngừng dùng trí nhớ của mình bao trùm ký ức của người khác, sau đó thành lập quan niệm chủ thứ.
Hơn nữa điểm mấu chốt nhất chính là, bây giờ Hội Phụ Huynh có được tất cả ống chích đã có đầy đủ biện pháp phân biệt, cứu lại.
Tông Thừa nhọc nhằn khổ sở chế tạo một Khôi Lỗi không biết phải tốn bao nhiêu thời gian, nhưng họ có thể cứu người đó trong vòng vài phút.
Không thể không nói, mỗi một người tên là Phật gia xuất hiện đều sẽ mang đến niềm vui mới cho kỵ sĩ.
Ca ngợi Phật gia!
Khánh Trần đưa ống chích cho La Vạn Nhai:
“Bắt đầu đi.
Trước hết đưa hết thảy Khôi Lỗi trong Hội Phụ Huynh lại đây, xếp hàng rút máu.
Nhớ khi sử dụng thì dùng cồn để tiêu độc trước, sau đó phái một trăm cao thủ cấp B chuyên môn bảo vệ ống chích này…Không được, phái hai trăm người, nhất định phải ổn thỏa.”
Chỉ cần vẫn còn ống chích thì Khôi Lỗi sư không bao giờ tạo ra sóng gió được nữa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Đại Sư Huynh Không Có Gì Lạ [Dịch] Đại Sư Huynh Không Có Gì Lạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Dai-Su-Huynh-Khong-Co-Gi-La-SE-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Đường Chuyên [Dịch] Đường Chuyên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Duong-Chuyen-SE-Audio-Truyen.jpg)




