[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 270 : Khó Hiểu (c2691-c2700)
❮ sautiếp ❯Chương 2691: Khó Hiểu
Lúc này hắn đột nhiên quay đầu, thấy trong bóng tối của bức tường phía sau lại có một bóng người đang nấp.
Người nọ trợn to hai mắt, trừng trừng nhìn hắn! Trong bóng tối, tứ chi của đối phương vặn vẹo, giống như một con rối bị bẻ gãy!
Khánh Trần bình tĩnh bước đến, lại phát hiện tay chân của một người bị bẻ gãy một cách kỳ lạ đang được khảm trên tường của mê cung, phảng phất đã trở thành một phần của bức tường.
Trên người hắn không có miệng vết thương, lại chết trong yên lặng.
Khánh Trần biết đối phương, đây thình chính chính là người một mình tiến vào cửa thứ hai ở trong khu ngựa gỗ.
“Lạ thật, tại sao ngươi lại chết ở đây, là ai giết ngươi nhỉ?”
Khánh Trần suy tư nói.
Trong mê cung này, nhất định có thứ gì đó đang giết người.
Thuộc hạ của Cẩu Oa đã chết một người, nếu còn chết nữa thì hắn sẽ không có cách qua cửa.
Khánh Trần xoay người, tiếp tục đi về phía trước.
Đợi đến khi hắn nhận ra sự khác thường, định quay lại xem cái xác kia thì lại phát hiện cái xác trên tường không còn là người kia nữa, mà đổi thành thuộc hạ của Cẩu Oa!
Trong phút chốc, da gà của hắn nổi lên khắp người.
…
Hắn có cung điện ký ức, những thứ từng gặp thì hắn sẽ không bao giờ nhớ nhầm.
Hắn có thể chắc chắn rằng người được khảm trên tường trước đó tuyệt đối không phải là thuộc hạ của Cẩu Oa.
Nhưng hắn chỉ đi hơn mười mét, rẽ một ngã, đến lúc trở về thì chợt phát hiện mọi thứ đều đã thay đổi.
Khánh Trần chậm rãi lui về phía sau.
Cảm giác kinh sợ dần bao phủ trong lòng hắn, quỷ hài tử trên bè cũng đứng dậy, há miệng, lộ ra hàm răng với hắn.
“Đừng để ta đánh ngươi.”
Quỷ hài tử ngậm miệng, lại ngoan ngoãn ngồi xuống.
Khánh Trần bỗng nhiên cười lạnh.
Hắn lại bước mấy bước về trước, rẽ một cái rồi trở về.
Trên tường vẫn là thuộc hạ của Cẩu Oa.
Hắn tiếp tục kéo bè đi vào sâu trong mê cung, đi thẳng mãi.
Hắn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Cẩu Oa, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của những người khác…
Tính thử số lượng, hầu như mọi người trong mê cung này đều chết cả, cuối cùng chỉ còn lại một mình hắn.
Là ảo giác sao? Không thể xác định được.
Không có cái gì gọi là cạnh tranh với nhau, thi đấu với nhau cả.
Khu mê cung này giống như một cái cối xay thịt, mọi người xếp hàng bị đẩy vào trong đó.
Nhưng nếu những người kia đã chết thật, vậy sau này Khánh Trần cũng chẳng còn cơ hội qua cửa nữa.
Trừ phi hắn lui ra ngoài trước, sau đó lại dẫn một đám người khác vào trong.
Ngay sau đó, Khánh Trần nhìn thấy Cẩu Oa và đám thuộc hạ của hắn trên một bức tường.
Mọi người đều có tạo hình kỳ dị, biến thành một phần của mê cung.
Rốt cuộc hắn cũng lấy hết dũng khí mà đẩy một bức tường thực vật ra, lại nhìn thấy bên dưới bộ rễ của thực vật là xương cốt trắng xóa.
Cái mê cung này đã tồn tại suốt mấy trăm năm, nuốt chửng không biết bao nhiêu người.
“Chết hết!”
Khánh Trần mờ mịt đứng trong mê cung, cái mê cung này phảng phất không có phần cuối.
Hắn bắt đầu lao nhanh, từ rạng sáng đến giữa trưa ngày hôm sau, nhưng cho dù hắn chạy thế nào thì cũng không thể ra khỏi cái mê cung này.
Dựa theo tốc độ của hắn, cho dù chạy đều để bảo tồn thể lực thì tám tiếng này cũng chạy được ít nhất cả ngàn cây số, nhưng mê cung này vẫn không thấy điểm cuối.
Mặt trời chiếu lên mặt Khánh Trần, khiến môi miệng hắn bắt đầu khô nứt.
Tinh thần càng ngày càng bị ô nhiễm nghiêm trọng.
Đứa bé trên chiếc bè đã lớn thành một thanh niên trong tám tiếng đó.
Khánh Trần quay đầu lại nói:
“Ngươi lúc bé vẫn dễ thương hơn, biến lại đi.”
Quỷ thanh niên lại biến thành quỷ hài tử…
“Lẽ nào chỉ cần tiến vào nhà ma thì nhất định sẽ chết sao?”
Khánh Trần nghi hoặc:
“Nhưng tại sao ta không chết? Ta và đám Cẩu Oa khác nhau ở điểm nào? Là vì ta có thực lực mạnh mẽ, không ai dám đến giết ta, hay là ta đã làm cái gì đó khác họ?”
Hắn suy nghĩ hồi lâu nhưng vẫn không nghĩ ra được kết quả.
Màn đêm lại buông xuống, ngày đầu tiên sau khi tiến vào mê cung cứ trôi qua như vậy.
Khánh Trần quá uể oải.
Từ khi tiến vào công viên trò chơi, tinh thần của hắn luôn trong trạng thái căng thẳng, đại não vẫn luôn vận chuyển với tốc độ cao nên bây giờ đã mệt mỏi.
Hắn nằm trên cái bè mềm mại, dứt khoát ngủ một giấc.
Nằm xuống, bất chấp tất cả, có thứ gì muốn giết ta thì cứ đến đây đi! Chọi nhau thử!
Lúc tỉnh lại lần nữa, Khánh Trần liếc mắt nhìn đếm ngược trên cánh tay mình, 112:00:00.
Hắn lại ngủ lâu như vậy sao.
Nhưng vấn đề là cũng không có thứ gì đến giết hắn.
Đây mới là tình huống Khánh Trần lo lắng nhất.
Có người đến giết hắn cũng tốt, hắn có thể giết thẳng ra ngoài, cho dù chết ở đây cũng có người chịu cùng.
Nhưng nếu bị vây chết ở đây mới là thứ khiến người ta tuyệt vọng nhất, cũng uất ức nhất.
Nước, thức ăn, nơi này chẳng có.
Cứ mệt mỏi như thế, nhiều nhất hai ba ngày nữa thì hắn sẽ khát chết ở đây.
Khánh Trần lại bắt đầu di chuyển, hắn kéo bè đi không biết bao xa.
Ký ức thuận buồm xuôi gió ở đây cũng rơi vào hoàn cảnh khó khăn, bởi vì tất cả mọi thứ nơi này đều thay đổi, ký ức hoàn toàn không có tác dụng.
Chương 2692: Mê Cung
“Đợi chút.”
Khánh Trần từ bỏ việc tìm kiếm đối thủ và đội viên.
Hắn bắt đầu kéo bè đi về phía trước, lại trở về.
Hắn giống như một con ruồi không đầu, không ngừng qua lại giữa từng bức tường bên trong mê cung này.
Hắn càng muốn dùng phương pháp liệt kê đơn giản và thô bạo nhất để thử ra mọi phương thức thay đổi trong mê cung!
Bè bị kéo trên đất phát ra tiếng sàn sạt khiến người ta vô cùng sợ hãi.
Quỷ hài tử ở phía sau hắn cũng nhảy nhót đến mệt nhoài, thành thật ngồi trên bè, giống như đứa bé đi theo phụ huynh dạo siêu thị, cuối cùng mệt đến mức không muốn nhúc nhích nữa mà ngồi vào xe đẩy.
Hết lần này đến lần khác, hết lần này đến lần nọ.
Đếm ngược 96:00:00.
Đếm ngược 72:00:00.
Khánh Trần mệt mỏi thì ném quỷ hài tử ra khỏi bè, nằm lên đó ngủ, tỉnh dậy lại đi tiếp.
“Lạ thật, ngay cả phương pháp liệt kê cũng không có tác dụng.”
Khánh Trần mắng chửi:
“Mẹ kiếp, tên nào thiết kế cái mê cung này vậy, có quá nhiều thay đổi rồi đấy! Ngươi ra đây đứng trước mặt ta, xem ta có đấm một cú bay sạch hàm răng của ngươi không!”
Đếm ngược 48:00:00.
Hắn lại nằm xuống ngủ, trong lúc mơ màng thì lẩm bẩm:
“Các ngươi sẽ không thiết lập một cái bẫy chết, bí mật của nó giấu trong trí nhớ của ta.”
Hắn bắt đầu nhớ lại hết thảy các chi tiết nhỏ sau khi tiến vào công viên trò chơi.
Khánh Trần lại dạo chơi hết lần này đến lần khác, muốn phát hiện ra bí mật của cái mê cung này từ những chi tiết nhỏ trước đó.
Cuối cùng, hết thảy suy nghĩ của hắn dừng lại ở mấy câu nói trong lần sàng chọn cuối cùng:
“Nhớ cho kỹ, khi nghe được tiếng sắt thép va chạm thì xin mau chóng rời khỏi công viên trò chơi.
Nếu không thể rời khỏi đúng lúc, xin bảo đảm bản thân một mình đi đến trước bức tượng thạch sùng thằn lằn ở khu mê cung, sau đó ngồi xuống ném bảng cầu phúc của ngươi vào trong miệng nó.
Tiếp đến thì nhắm mắt lại, mãi đến khi tiếng sắt thép va chạm kết thúc, nó sẽ bảo vệ ngươi.”
“Trong mê cung chỉ có một bức tượng thạch sùng thằn lằn, nhưng nếu ngươi đồng thời nhìn thấy hai bức tượng, xin đừng ném bảng cầu phúc vào trong miệng chúng.”
Khánh Trần bỗng nhiên nở nụ cười.
Hắn cười rất điên cuồng, dường như đang cười trò chơi này chơi chữ rất tinh vi, lại dường như đang cười phản ứng của bản thân quá chậm.
“Trong mê cung chỉ có một bức tượng thằn lằn.”
“Nơi này lại có mười chín bức tượng.”
“Trước khi tiến vào thang trượt, kính viễn vọng đã cho ta đủ lời nhắc, nhưng ta lại quên mất.
Trong những điều du khách cần biết có nói trong công viên trò chơi có mười hai khu vực, thế nhưng ta chỉ thấy mười khu trò chơi trong kính viễn vọng.
Vì vậy qua khỏi khu cáp treo, khu nhà ma chính là một phần của công viên trò chơi, có điều không tồn tại trong thế giới bình thường.”
“Hơn nữa trên đỉnh mê cung có mây mù làm nhiễu, ngươi lại không có.”
“Vì vậy ngươi không phải là khu mê cung.”
“Ngươi là khu nhà ma.”
Có trên hai bức tượng thạch sùng thằn lằn thì chính là khu nhà ma.
Phỏng sinh thể của Khánh Chẩn, Khánh Thận.
Trên đồ đằng ngựa gỗ, điều hắn thật sự muốn nhắc du khách là: Nhất định phải phân biệt rõ ràng nơi nào là mê cung, nơi nào là nhà ma.
Nếu gặp nhà ma thì nhất định phải đi đến khu cáp treo ở phía bên trái hoặc bên phải! Rời khỏi nơi đây, nếu không thì sẽ chết!
Ở khu mê cung, ném bảng cầu phúc cho bức tượng thạch sùng thằn lằn thì có tác dụng, nó sẽ bảo vệ ngươi.
Ở khu nhà ma, ném bảng cầu phúc cho bức tượng thạch sùng thằn lằn thì không có tác dụng, không chừng còn có thể khiến nó sống lại giết người!
Khánh Trần biết Nhậm Tiểu Túc từng có hai con thạch sùng thằn lằn, chúng gọi là Rạng Sáng và Hoàng Hôn.
Ở trong kỷ nguyên văn minh nhân loại trước đó, một con thạch sùng thằn lằn trong đó bị trí tuệ nhân tạo số không khống chế, chém giết nhân loại.
Vì vậy một con đại diện cho bảo vệ, còn một con khác đại diện cho giết chóc.
Nhưng…trước khi đi vào, Khánh Trần vẫn không thấy bên trái hay bên phải có cáp treo.
Cáp treo vô cùng cao to, nếu nó ở ngay hai bên thì nhất định có thể thấy được.
Gặp khu nhà ma thì phải đi qua khu cáp treo.
Nhưng mà phải đi thế nào?
…
Sau khi nghĩ thông suốt câu “nếu gặp trên một bức tượng thạch sùng thằn lằn thì phải tiến vào khu nhà ma”, Khánh Trần dần kết nối lại hết mọi manh mối trong công viên trò chơi này.
Hắn suy đoán trong công viên trò chơi thì khu nhà ma là nơi nguy hiểm nhất.
Nhưng vấn đề là Nhậm Tiểu Túc, Khánh Chẩn, Lý Thần Đàn xây dựng công viên trò chơi ở đây là mong có người qua cửa được, chứ không phải là mong mọi người đều chết ở đây.
Lúc này hắn đã vào khu nhà ma, thế thì cách để rời khỏi đây nhất định được giấu trong tất cả thông tin qua những điều mà hắn đã nhìn, đã nghe, đã trải qua.
Ví dụ: Không được tùy tiện đi vào khu cáp treo, nhưng nếu tiến vào thì có hai cách để rời khỏi là mở mắt, nhắm mắt.
Ban ngày không thế tiến vào khu mê cung, nhưng buổi tối ngươi có thể vào đó.
Buổi tối không thế tiến vào công viên nước, nhưng ban ngày ngươi có thể vào đó.
Quả thực công viên trò chơi đã đặt hết những thông tin này lên mặt ngươi rồi.
Đã cho thông tin, còn việc ngươi có phát hiện ra được hay không là chuyện của ngươi!
Chương 2693: Quỷ Hài Tử
Đầu tiên giải thích tại sao Khánh Trần tiến vào khu nhà ma mà không phải mê cung.
Việc Khánh Trần tiến vào khu nhà ma chỉ có một cách để giải thích: Những điều du khách cần biết, khi tiến đến khu mê cung xin bảo đảm rằng chỉ có một mình mình.
Nếu hắn một mình tiến vào thang trượt, cũng trượt suốt cả hành trình thì sẽ tiến vào khu mê cung, nhìn thấy bức tượng thạch sùng thằn lằn duy nhất.
Còn mười chín người họ đồng thời tiến vào thang trượt, vậy thì tất cả đều sẽ tiến đến khu nhà ma.
Đáp án ở ngay trên câu đố.
Người xây dựng trò chơi này đã chơi chữ đến trình độ cực cao, giấu hết mọi thông tin những nơi người ta không để ý.
Vậy thì vấn đề lại xuất hiện: Tại sao người một mình tiến vào cửa ải thứ hai trước đó, nhưng chết ở trong khu nhà ma lại tiến vào khu nhà ma chứ?
Có hai khả năng, khả năng thứ nhất là chỉ cần chân chính qua cửa thì du khách sẽ vô thức bị đẩy đến khu nhà ma rồi bị vây chết ở đó.
Công viên trò chơi sẽ không giết người, nó chỉ dùng cơ chế của trò chơi để giết người.
Khả năng thứ hai là có người dẫn hắn đến đây, hoặc là khi hắn tiến vào thang trượt thì còn có một người khác cũng đang ở trong thang trượt.
Khả năng này rất nhỏ, bởi vì nếu hắn qua cửa một cách chính xác, lẽ ra sẽ không đến được chỗ thang trượt, khu xe điện đụng là không qua được rồi.
Khánh Trần nghiêng về khả năng thứ nhất.
Thứ hai giải thích tại sao những người khác đều chết cả, chỉ có Khánh Trần không sao.
Lời nhắc của Khánh Thận rất rõ ràng.
Nếu sau khi ngươi tiến vào có thể phán đoán ra được bức tượng thạch sùng thằn lằn ở đây không chỉ có một, như vậy ngươi đã đến khu nhà ma.
Lúc này tuyệt đối không được ném bảng cầu phúc, bởi vì đây chính là điểm quan trọng then chốt.
Thằn lằn trong mê cung phụ trách bảo vệ, thằn lằn trong nhà ma phụ trách giết chóc.
Sau khi Khánh Trần ném bảng cầu phúc vào, thằn lằn muốn cuốn quỷ hài tử bên cạnh hắn vào miệng nó.
Nhưng quỷ hài tử là cái gì? Là tồn tại mà tiềm thức của Khánh Trần ảo tưởng ra.
Thôi miên là để người khác giao tiềm thức của mình cho ngươi!
Nếu lúc đó Khánh Trần tùy ý cho thạch sùng thằn lằn ăn quỷ hài tử, nhìn thì giống như là thằn lằn đang bảo vệ hắn, thật ra lại là hoàn thành bước thôi miên cuối cùng mà công viên trò chơi thực hiện với du khách.
Người bị liếm mất quỷ vật trên người sẽ hoàn toàn biến thành tế phẩm của công viên trò chơi.
Đây chính là cách Lý Thần Đàn từng bước hướng dẫn giết người, dùng bức tượng thạch sùng thằn lằn mà mọi người đều tin tưởng để thôi miên giết người, rất xảo quyệt.
Sau khi nghĩ rõ ràng hai điều này, tâm trạng của Khánh Trần cũng không còn nhẹ nhõm.
Điều hắn cần suy nghĩ chỉ còn lại hai chuyện: làm sao rời khỏi đây, làm sao qua cửa.
Đầu tiên phải suy nghĩ làm sao rời khỏi đây trước đã…
Đúng như Khánh Trần đã nghĩ, thông tin về việc làm sao để rời khỏi đây nhất định đã giấu trong quá khứ.
Khánh Trần nằm trên bè, nhìn bầu trời phía trên mê cung:
“Bức tường này cũng không cao, ta có thể nhảy qua được.
Cho dù nó ở bên trái hay bên phải, chỉ cần ta luôn nhảy thì có thể không bị che tầm nhìn.
Đáng tiếc ta không biết bay, nếu vậy thì càng tiện.”
Hắn nhìn về phía quỷ hài tử:
“Ngươi cảm thấy thế nào?”
Quỷ hài tử trơ như phỗng, không hề trả lời.
“Đứa bé ngốc.”
Khánh Trần đứng dậy, gánh bè nhảy về phía bên trái.
Chỉ thấy hắn vượt qua bức tường mê cung cao hơn bốn mét, nhảy đến bên cạnh.
Ầm, quỷ hài tử cũng nhảy theo.
Lúc bay lên, hắn nhìn về phương xa, còn thấy được biên giới của mê cung! Còn có xe cáp treo ở ngoài biên giới nữa! Có hi vọng!
Lúc hạ xuống, hắn quay đầu nhìn về phía Cẩu Oa bị khảm trong bức tường của mê cung, chết không nhắm mắt:
“Đã lâu không gặp.”
Nói xong, hắn lại tiếp tục nhảy về phía trước.
Khánh Trần là một người có năng lực cảm giác khoảng cách rất tốt.
Bởi vì hắn hoàn toàn có thể tính toán được thứ như khoảng cách, chỉ cần không phải là một màu đen khịt, chỉ cần có vật để tham chiếu thì không phải là vấn đề khó.
Thế là hắn chậm rãi phát hiện, bản thân hắn nhảy thẳng đến nhưng không hề đến gần biên giới kia chút nào…
Một giây sau, Khánh Trần hạ xuống lần nữa, cũng thấy được Cẩu Oa bị khảm trong bức tường mê cung lại xuất hiện.
“Móa nó, thế này thì phí sức cả nửa ngày rồi.”
Khánh Trần cảm khái:
“Ta đã mệt hết hơi rồi, lúc này ngươi mới xuất hiện.
Ngươi sớm xuất hiện thì ta đã sớm không nhảy nữa.”
Hiện giờ sự thật chứng minh, quả thật trong mê cung này có vấn đề về không gian.
Nói cách khác, trong lúc nhảy lên thì Khánh Trần đã tiến vào một không gian kỳ diệu.
Trừ phi hắn có thể bay, nếu không thì hắn nhất định phải tìm được một quy tắc nào đó của không gian này, lúc đó mới có thể đi ra ngoài.
Có lẽ ngay cả bay cũng không ra được.
Chương 2694: Ngông Cuồng
Đếm ngược 24:00:00.
Khánh Trần ném bè xuống đất, lại nằm lên đó suy nghĩ.
“Nếu nhìn thấy nhà ma thì xin đừng tiến vào, lập tức đi tới khu cáp treo ở bên trái, ngồi cáp treo đi đến lối ra.”
“Khu vực cáp treo không ở bên trái nhà ma, mà ở bên phải nhà ma.”
Khánh Trần sắp xếp hồi lâu, chỉ thấy có hai thông tin này nói rõ vị trí của cáp treo.
Nhưng lúc thì bên trái lúc thì bên phải, nói lý với ai bây giờ? Cứ ráng nhảy thì cũng chẳng nhảy ra ngoài được.
Đợi lát, khu cáp treo này là tồn tại như tất cả các khu giải trí bây giờ, nó có di chuyển không? Có thứ gì mà lúc gì trái, lúc thì phải nhỉ?
Nếu hai thông tin này không phải là nghịch lý, vậy chứng minh khu cáp treo thật sự sẽ di chuyển.
Khánh Trần nằm trên bè nhìn lên bầu trời…
Hắn bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía quỷ hài tử đang ngoan ngoãn ngồi bên cạnh.
“Mặt trăng, mặt trời?”
Quỷ hài tử gật đầu.
Khánh Trần lại hỏi:
“Bóng?”
Quỷ hài tử lại gật đầu.
Khánh Trần cười nói:
“Ngoan ghê.”
Không phải quỷ hài tử có trí khôn, có thể trả lời Khánh Trần.
Mà là tiềm thức của Khánh Trần đang trả lời chính hắn.
Hắn đã dần không nhận rõ được hiện thực và hư ảo, chút lý trí còn sót lại chưa bị ô nhiễm là vì Ương Ương còn đang đợi hắn trở về.
Hắn muốn sống sót trở về.
Khánh Trần cười nhắm mắt, lại ngủ tám tiếng, mãi đến hừng đông mới mở mắt ra.
Lúc này, hắn đứng dậy, nhìn thấy dưới sự chiếu sáng của ánh mặt trời, bức tường mê cung bên trái ở trong đường hầm chiếu ra một con đường bóng mờ.
Vì vậy đây chính là lý do tại sao trong lời nhắc của công viên trò chơi, lúc thì nói cáp treo ở bên trái, lúc lại nói cáp treo ở bên phải.
Bởi vì hắn nhất định phải đi vào con đường bóng mờ này mới không bị quy tắc hỗn loạn của không gian ảnh hưởng, tìm được đường đến khu cáp treo!
Trước đó hắn không ngừng dùng phương pháp liệt kê, lại phát hiện hơn mười ngàn cách thay đổi không giống nhau của con đường.
Đó là vì hắn không ngừng xuyên qua biên giới giữa khu bóng mờ và khu không phải bóng mờ.
Khánh Trần cười ha ha, cười đến mức nước mắt cũng chảy ra:
“Hóa ra là vậy…”
…
Chẳng trách hắn dùng phương pháp liệt kê để dò đường cũng không được.
Chỉ vì hắn xuyên qua cái bóng, đụng tới cái bóng cả ngày, nhưng chỉ cần không đi thẳng vào trong cái bóng thì không gian sẽ không ngừng thay đổi.
Khánh Trần kéo bè bước trong cái bóng.
Lần này hắn đi về phía trước ba trăm mét, lại lùi về đường cũ.
Đúng, con đường cũng không còn thay đổi nữa.
Trong lúc này, hắn xác nhận được rằng thân thể rời khỏi cái bóng cũng không sao, chỉ cần bước chân của hắn còn đạp lên cái bóng thì nhà ma sẽ phán định rằng hắn còn bước trên con đường chính xác!
Hắn nhanh chóng bước đi, gặp nơi cái bóng bị đứt đoạn bèn nhảy qua đó.
Cứ đi như vậy suốt bốn tiếng, hắn quay đầu lại, chợt phát hiện đôi mắt của quỷ hài tử ở phía sau đã từ màu đen biến thành màu đỏ.
Khánh Trần:
“Tinh thần của ta đã ít bị ô nhiễm rồi đúng không?”
Quỷ hài tử gật đầu.
“Nếu ta đúng lúc tìm thấy khu mê cung chân chính, ném bảng cầu phúc cho bức tượng thạch sùng thằn lằn thì có thể tạm thời bình an không?”
Quỷ hài tử lại gật đầu.
Khánh Trần:
“Đã hiểu.”
Nếu nhìn từ góc nhìn của người khác thì giống như hắn lại đang nói chuyện với không khí.
Nhưng Khánh Trần biết hắn đã có đáp án.
Hắn tóm lấy cây xanh trên bức tường của mê cung, muốn lấy mấy cái lá để ăn, nhằm bổ sung nước cho cơ thể.
Kết quả thứ này là một bộ phận của vật cấm kỵ, chẳng thể hái được.
“Mẹ kiếp!”
Khánh Trần dở khóc dở cười tiếp tục tiến lên.
Giữa trưa mặt trời chói chang, cái bóng trên không dần không còn ở bên trái, cũng chẳng ở bên phải nữa, đã biến mất.
Khánh Trần đứng tại chỗ bất động.
Mãi đến ba giờ chiều, cái bóng phía bên phải xuất hiện, đủ để hắn đi qua thì hắn mới bước tiếp, rẽ phải suốt đường.
Đến chạng vạng, Khánh Trần ngơ ngác nhìn về phía trước, nơi đó là một con đường bằng phẳng dài cả trăm mét, không có bức tường mê cung, chỉ có một cái cáp treo ở lối thoát, bên ngoài là vòng xoay.
Hắn khịt mũi bước ra ngoài:
“DM.”
Sáu ngày mười tám tiếng ngắn ngủi, Khánh Trần lại cảm giác như mình đã trải qua một thế kỷ…
Không chỉ vậy, trên thực tế thì hắn đã trải qua giấc mơ mười bảy năm vô số lần, đã tích thêm vài thế kỷ nữa.
“Lúc gặp lại Ương Ương, nhất định ta sẽ cảm thấy rất thân thiết.”
Khánh Trần vỗ đầu quỷ hài tử.
Bởi vì hắn đã ở chung với Ương Ương suốt vài thế kỷ.
“Đi thôi!”
Khánh Trần kéo bè đi ra phía ngoài.
Ra khỏi cửa, hắn ném bè và mái chèo xuống, duỗi eo:
“Aaa!”
Khánh Trần không kiêng dè gì mà trút hết sự hậm hực của bản thân:
“Aaaa…DM!”
Giọng hắn chợt im bặt.
“Xem ra ở bên trong rất vui vẻ.”
Đối diện có người khẽ cười nói.
Khánh Trần giật mình nhìn về phía đối diện, đã thấy vị bán thần kia của Trần thị, Trần Dư…Mọe nó, đang ngồi trên một con trâu đen bay tới đây.
Trên lưng trâu đen còn kéo theo một cái xích sắt.
Trong hai xích sắt còn nhét sáu cuộn tranh úy phương giống như đang tìm kiếm bí mật nơi đây, kết quả lại gặp Khánh Trần vừa ra khỏi đó.
Khánh Trần:
“…Ta khuyên ngươi tự biến đi, hiện giờ ta không muốn đánh ngươi.”
Nụ cười trên mặt Trần Dư dần biến mất:
“Ngông cuồng.”
Một giây sau, chỉ thấy lần này Trần Dư dứt khoát vặn nát bốn cuộn tranh!
Chương 2695: Trốn Tìm
Đối với vị bán thần này của Trần thị mà nói, từ lúc hắn xuống núi tới nay, cũng chỉ có Jindai Senaka có tư cách khiến hắn sử dụng nhiều cuộn tranh như vậy một lúc.
Jindai Senaka là ai…Cho dù tính tình của hắn tệ đến mấy cũng là Âm Dương Sư có thể điều khiển mười hai vị thức thần cấp bán thần!
Mà hiện giờ, vì đối phó Khánh Trần mà Trần Dư vừa ra tay đã mang thái độ nghiêm túc đến thế.
Hơn nữa bốn cuộn tranh này đều là Phi Thiên Thần Nữ cũng có thể bay! Trong phút chốc, chỉ thấy xung quanh bốn vị Phi Thiên Thần Nữ này lơ lửng dây lụa màu đỏ, phóng thẳng đến trước mặt Khánh Trần như sấm chớp.
Lúc Trần Dư vặn nát cuộn tranh, Khánh Trần cũng đã nhanh chóng lùi về phía sau…Khi đó hắn đã ý thức được, mẹ kiếp, đây không phải là ảo giác mà là Trần Dư thật sự! Cái tên hành động một mình nhưng chết trong nhà ma trước đó là người đi cùng với Trần Dư!
Trần Dư đã sớm ở trong công viên trò chơi này, đối phương còn đến sớm hơn hắn! Mẹ nó, đối phương bay vào được đây, nhưng đối diện với bán thần thì cấp A cũng chỉ là cấp A.
Khánh Trần không ngừng lùi lại, khi Phi Thiên Thần Nữ đến trước mặt hắn thì, Thần Thiết!
Cả người hắn phun trào sấm chớp, dùng lực lượng của Thần Thiết tránh né một chưởng của đối phương, còn kéo ra được khoảng cách ba mươi mét.
Nếu Khánh Trần là bán thần hệ sấm chớp, khoảng cách Thần Thiết trong hiện thực của hắn còn xa hơn so với lúc ở trong thế giới đạo, bởi vì sức mạnh sấm sét của hắn mạnh hơn trong trò chơi.
Nhưng vấn đề là hiện giờ hắn chỉ có cấp A.
Kéo ra được khoảng cách ba mươi mét, đối với Thần Nữ mà nói thì chẳng đáng kể.
Chỉ trong nháy mắt, một Thần Nữ khác đã đi tới trước mặt hắn.
Thần Thiết!
Khánh Trần lại kéo ra được khoảng cách sáu mươi mét, mắt thấy phía sau chính là nhà ma.
Nhưng một vị Phi Thiên Thần Nữ ở phía xéo lại đánh một chưởng tới.
Hắn dùng sức giơ hai cánh tay đan chéo nhau ở miệng.
Tiếng phịch vang lên, chỉ thấy xương cổ tay, xương khuỷu tay của hắn lập tức bị vỡ nát.
Khánh Trần bay ngược ra ngoài.
Ngay cả xương cốt được Long Ngư gia cố cũng không chịu nổi uy thế của bức tranh bán thần! Quá khủng khiếp!
Tuy rằng Khánh Trần từng giết bán thần, nhưng đó là bán thần đã bị ông chủ Hà đánh gãy gân tay, chân, đồng thời còn hao hết hơn một nửa tinh khí thần.
Nếu thật sự để hắn một mình đối diện với công tước Bạch Ngân, nhiều nhất chỉ cần ba hiệp là đối phương đã có thể giết hắn trong giây lát.
Đúng, công tước Bạch Ngân ra ba chiêu cũng không tốn hơn một giây, nói là giết trong giây lát cũng không hề khuếch đại chút nào.
Lúc này, một Phi Thiên Thần Nữ khác đã bay đến từ lâu.
Nàng giơ cánh tay tinh tế lên.
Trong lụa đỏ tung bay, Khánh Trần đang bay ngược giữa không trung lại ăn thêm một chưởng.
Chỉ thấy Khánh Trần cắn răng, ra sức vặn eo trên không trung khiến cả người xoay tròn, tránh khỏi một chưởng đang đánh về phía ngực bụng, dùng vai đỡ lấy chưởng này.
Trả giá bằng việc xương vai vỡ nát, dựa vào chưởng này mà tiến gần mê cung nhà ma!
Cả người Khánh Trần hóa thành một tia sáng màu trắng, xuyên thẳng qua vách tường, rơi vào cái bóng phía sau bức tường mê cung.
Bốn vị Phi Thiên Thần Nữ không hề lo lắng gì mà bay giữa không trung.
Các nàng không bị ảnh hưởng bởi ranh giới giữa cái bóng của bức tường mê cung và hiện thực, có thể đuổi theo Khánh Trần một mạch.
Một giây sau, Khánh Trần lao nhanh ở trong mê cung với hai cánh tay vô lực.
Hắn lần lượt xuyên qua cái bóng và hiện thực, cố gắng tránh né sự truy sát của Phi Thiên Thần Nữ.
“Ồ?”
Lần này đến lượt Trần Dư kinh ngạc.
Chính hắn cưỡi trâu đen bay ra khỏi khu nhà ma, vì vậy khôn biết đến điểm kỳ lạ của khu này.
Bán thần tới chỗ như thế, tuy rằng khó mà dùng trí để qua cửa, bởi vì cho dù họ cố xông vào thì cũng chẳng tìm được cửa ra nên không thể chân chính qua cửa, cũng không lấy được phần thưởng.
Chỉ có thể xông tới, lại xông ra.
Nhưng đối với bán thần mà nói, họ đã không cần đi đường bình thường nữa.
Nhưng mà khi dùng Phi Thiên Thần Nữ để truy tìm Khánh Trần, Trần Dư phát hiện dường như đối phương đã nắm giữ quy luật nơi này.
Hắn có thể lựa chọn qua lại giữa những cái cái bóng, sau đó kéo ra được khoảng cách mấy trăm mét với Phi Thiên Thần Nữ chỉ với thời gian ba lần hít thở ngắn ngủi.
“Chơi trốn tìm sao?”
Trần Dư quyết liệt nói:
“Để xem ngươi có thể trốn bao lâu.”
Hắn vốn đã kiểm soát để tin tức mà Khánh Trần nhận được so với những người khác không mấy chênh lệch.
Kỳ thật tin tức của công viên này không khó đoán, chỉ cần tiến vào một thời gian là đoán ra được ngay.
Tuy cũng chẳng có gì mới mẻ, nhưng chỉ cần thay đổi cách chơi một chút sẽ có trò vui để xem ngay.
Chương 2696: Tiếng Búng Tay
Khánh Trần gần như sức cùng lực kiệt.
Kể từ khi đi ra khỏi công viên nước, hắn cơ hồ không uống một giọt nước nào, cũng kho có cái gì bỏ bụng.
Sở dĩ hắn kiên trì mang theo thuyền trong suốt quãng đường này cũng do đây là thứ duy nhất có thể chứa nước, nhưng lúc đến khu vực cầu trượt, toàn bộ số nước đã đổ hết ra ngoài sau khi ngồi cầu trượt rồi.
Sau đó, Khánh Trần có tình cảm với chiếc thuyền kayak trong trạng thái ô nhiễm tinh thần.
Hắn kéo thuyền đi khắp nơi, dùng thuyền làm giường, thậm chí đôi khi còn không nhận ra mình đang kéo nó đi.
Khánh Trần của hiện tại không hề có phần thắng khi chiến đấu với Trần Dư vốn được nghỉ ngơi đầy đủ.
Không, nói một cách chính xác hơn là có thể sống sót đã tốt lắm rồi.
Nhưng điều khiến Trần Dư không ngờ tới là cho dù ở trong trạng thái này thì Khánh Trần vẫn không dễ bắt, không dễ giết.
Quy tắc ra vào nhà ma gây rắc rối nhất cho Khánh Trần lúc trước nay lại thành chỗ dựa vững chắc nhất của hắn.
Ánh trăng bạc từ phía xa rọi xuống, trải ra trước mắt hắn những con đường u ám vô hình trong mê cung.
Khánh Trần qua lại giữa ánh sáng và bóng tối, như thể mê cung ma ám này tạo ra hàng trăm ám ảnh chi môn cho hắn!
Hết lần này đến lần khác, hắn lao vào trong, giống như bước vào vực sâu tăm tối.
Cảm giác đau đớn ở hai tay truyền đến não thông qua các tế bào thần kinh, Khánh Trần không cảm thấy có là gì, thậm chí có lúc hắn còn hy vọng cơn đau có thể dữ dội thêm một chút.
Như vậy hắn mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của mình.
Chứ không phải là một phần của công viên giải trí.
Vào lúc này, Thần Nữ Phi Thiên đã tìm được bóng dáng Khánh Trần từ trên cao, nàng lao vụt đến trước mặt hắn như một mũi tên rồi rút dải lụa đỏ trên người mình ra phất về phía hắn.
Nhưng ngay sau đó Khánh Trần thình lình biến mất ngay trước mắt nàng, không biết đi đâu!
Dải lụa đánh vào không trung phát ra một tiếng “chát” vang dội, giống như chiếc roi dài xé toạc không khí!
Trần Dư cau mày, hắn đã phát hiện ra Khánh Trần biến mất bằng cách lợi dụng nguyên lý vây nhốt trong mê cung ma quỷ…
Có người tìm ra được cơ chế hoạt động của mê cung rồi thoát ra ngoài thì còn có thể hiểu được.
Dù sao trò chơi là để chiến thắng.
Nhưng bây giờ Khánh Trần không chỉ thoát khỏi nhà ma, mà thậm chí còn lợi dụng quy tắc của nó!
Thậm chí với những người xây dựng mê cung ma quái này mà nói, việc này cũng phi lý tưởng chừng như hoang đường.
Trần Dư không xác định được rốt cuộc Khánh Trần chạy trốn mù quáng? Hay hắn đã nắm vững quy luật của mê cung?
Hiện tại Trần Dư khống chế một Thần Nữ Phi Thiên bay lên không trung nhìn toàn cảnh, ba người còn lại bắt đầu bao vây chặn đánh Khánh Trần.
Mê cung ma ám rộng hơn trăm km này bỗng trở thành một bàn cờ khổng lồ, Trần Dư là kỳ thủ, còn Khánh Trần là quân tốt qua sông kia!
Không, Khánh Trần không phải là quân tốt nữa rồi, giờ hắn là quân pháo thoắt ẩn thoắt hiện!
Ba Thần Nữ Phi Thiên nhanh chóng dàn trận tam giác, vây kín các phương hướng mà Khánh Trần có khả năng trốn chạy, từng người cách Khánh Trần khoảng 100 mét, đây là khoảng cách mỗi lần hắn biến mất theo như trước đó.
Nhưng bọn họ chưa kịp ra tay thì Khánh Trần đã nhẹ nhàng tiến lên trước một bước và xuyên qua vòng vây của ba thần nữ, xuất hiện bên ngoài cách đó 200 mét!
Kể cả khi bị thương nặng, Khánh Trần vẫn có thể nghĩ ra cách thiết kế bẫy rập tư duy quán tính, hắn khiến Trần Dư nghĩ rằng mỗi lần mình chỉ có thể dịch chuyển 100 mét, kết quả lại lấy ra át chủ bài khi đối phương nghĩ cách vây giết mình.
Cho dù thần nữ có thể bay lên cao, áp chế Khánh Trần về tốc độ và sức mạnh, số lượng cũng nhiều gấp mấy lần hắn, nhưng đối phương đi lại trong mê cung nhà ma lại như nhàn nhã tản bộ.
Trên đời này không có bất kỳ siêu phàm giả cấp A nào có thể trêu cợt bán thần, ra khỏi mê cung thì Khánh Trần cũng không làm được!
Nhưng bây giờ hắn có thể.
Khánh Trần không thể chống lại thần nữ và Trần Dư, nhưng thần nữ muốn tìm được hắn thì khó như lên trời!
Và hơn hết là hiện tại hắn không định phản kích.
Hắn chỉ muốn kéo dài thời gian.
Đúng lúc này, trong công viên giải trí chợt có tiếng kim loại vang lên!
Keng!
Lanh lảnh và kỳ dị.
Giống như ở sâu trong khu cấm kỵ có người dùng hai thanh kiếm va vào nhau, kêu gọi những linh hồn vĩ đại ngủ say từ thời xa xưa, cùng với ý chí chiến đấu bất hủ.
Không, chính xác hơn thì đó là sự ám thị tâm lý của Lý Thần Đàn.
Trong hướng dẫn dành cho du khách, Nhâm Tiểu Túc thiện ý nhắc nhở mọi người rằng, sau khi nghe thấy tiếng kim loại va chạm thì cần phải mau chóng rời khỏi công viên giải trí Ngân Hạnh.
Nhưng Lý Thần Đàn lại chôn xuống một “gợi ý mấu chốt” trong bản hướng dẫn này.
Tựa như một ảo thuật gia biểu diễn trên đường phố, hắn nói với các vị khách:
“Khi nghe được tiếng búng tay của ta, ngươi sẽ chìm vào giấc ngủ say.”
Cái búng tay này chính là gợi ý mấu chốt.
Chương 2697: Vô Nhân Đạo
Sau khi vào khu vui chơi, ngươi nhủ đi nhủ lại rằng nếu nghe thấy tiếng kim loại thì chắc chắn sẽ có nguy hiểm, lúc đó công viên Ngân Hạnh sẽ giết người, sẽ ăn thịt người, sẽ biến thành dã thú.
Vì vậy, khi tiếng kim loại va chạm thật sự vang lên, gợi ý mấu chốt hiện ra, như ảo thuật gia đứng trên sân khấu tối tăm đột nhiên búng ngón tay: Tinh thần của ngươi bắt đầu chuyển sang trạng thái khác, cấp độ ô nhiễm tinh thần lập tức tăng lên!
Đó chính là ác ma thì thầm đùa bỡn nhân tâm.
Khánh Trần bước từng bước vào bóng tối, hắn rẽ vào một hướng, chợt thấy một người đứng ở phía trước…Tào Nguy.
Chiến sĩ gen cấp C bị Khánh Trần giết chết trong khu cấm kỵ số 002, “thời cơ” đầu tiên để hắn leo lên vách núi Thanh Sơn.
Tào Nguy nhìn Khánh Trần, cười nói:
“Quả báo không chừa một ai.”
Khánh Trần lướt qua hắn với khuôn mặt không cảm xúc:
“Ngươi không phải là người du hành thời gian, sao biết được lời thoại trong Vô Gian Đạo?”
Tào Nguy:
“Biết đâu ta cũng là người du hành thời gian?”
Khánh Trần:
“Thiên vương cái địa hổ?”
Tào Nguy:
“Bảo tháp trấn sơn hà!”
Khánh Trần:
“Cung đình ngọc dịch tửu?”
Tào Nguy:
“Nhất bách bát nhất bôi!”
Khánh Trần cười phá lên như một tên tâm thần:
“Thú vị, thú vị quá, đây là tài thôi miên của ác ma thì thầm ư, Nhất, xem ca ca ngươi làm việc tốt đây này, công viên Ngân Hạnh cái con khỉ ấy, ca ca ngươi vô nhân đạo quá đấy! Tào Nguy, hôm nay ta không giết ngươi, ta phải giết Trần Dư trước đã! Trước khi trời sáng tất cả các ngươi đều sẽ chết!”
Bên ngoài nhà ma, Trần Dư cau mày, Tào Nguy? Tào Nguy là ai?
Khánh Trần đang nói chuyện với ai?
Hắn điên rồi à?
…
Lúc này Trần Dư quan sát và tính ra được khoảng cách dịch chuyển của Khánh Trần mỗi lần lợi dụng quy tắc của mê cung là khoảng 200 mét, vì thế hắn lại mở rộng vòng vây của thần nữ đến 300 mét!
Một thần nữ ra tay, ba người còn lại tùy cơ ứng biến, sẵn sàng giết chết Khánh Trần xuất hiện trước mặt mình ngay khi có thể.
Nhưng trong khoảnh khắc họ sắp vây giết thành công, Khánh Trần đột nhiên lùi lại một bước, lần này hắn dịch chuyển 400 mét!
Phương pháp thử đi thử lại trước đó cuối cùng cũng phát huy tác dụng, Khánh Trần không lợi dụng quy tắc, bởi vì hắn vẫn chưa hiểu thấu quy tắc này.
Nhưng 18 nghìn cách thay đổi, tạm thời đủ rồi.
Thời gian dần dần trôi qua, dù thần nữ bao vây chặn đánh thế nào thì Khánh Trần đều có thể hóa giải dễ dàng nhờ vào sự thay đổi đa dạng của mê cung này.
Trần Dư bỗng nở nụ cười.
Hắn cảm thấy Khánh Trần không hổ là người được ông lão trên núi Ngân Hạnh chọn, không hổ là đệ tử cuối cùng được Lý Thúc Đồng tuyển chọn kỹ càng.
Một Kỵ Sĩ bất khả chiến bại, lại có thêm trí tuệ của Khánh thị, hai yếu tố này kết hợp với nhau khiến người khác phải kiêng dè.
Không thể để Khánh Trần sống sót, hôm nay hắn phải chết!
Đột nhiên, Trần Dư vừa quay đầu thì giật mình sửng sốt:
“Cha, sao ngươi lại tới đây?”
Trần Truyền Chi bình tĩnh đứng chắp tay sau lưng, hỏi:
“Vì sao đến bây giờ còn chưa giết Lý Thúc Đồng?”
Trần Dư ngập ngừng:
“Không tìm được cơ hội.
Vốn dĩ ta định mượn cuộc chiến của các vị thần phía bắc để giết hắn, nhưng ta phát hiện khí thế của hắn quá mãnh liệt, mà Jindai Senaka, Lee Byung Hee đều có đường lui cho mình, không phải đối tượng hợp tác thích hợp.”
Trần Truyền Chi cười khẩy:
“Khi ấy ngươi cầm theo mấy chục bức tranh cuộn, rõ ràng một mình ngươi cũng có thể giết được hắn, vậy vì sao lại không ra tay?”
Trần Dư cúi đầu không nói gì.
Trần Truyền Chi tiến lên một bước, ép hỏi:
“Ngươi không dám à? Ngươi sợ tranh của thần Phật trong tranh của ngươi vẫn không thể ngăn cản tốc độ của Lý Thúc Đồng, không ngăn được Kỵ Sĩ khi thi triển toàn lực, đúng không?”
Trần Dư từ từ ngẩng đầu lên:
“Chẳng phải năm xưa ngươi xé liền 12 bức tranh cũng vẫn bị hắn đột phá vòng vây xông đến trước mặt, một chưởng mất nửa cái mạng sao? Tranh của ngươi bị hắn đốt sạch, ngươi cũng không có dũng khí tìm hắn báo thù đấy thôi?”
“Ngỗ nghịch!”
Trần Truyền Chi tát Trần Dư một cái:
“Im miệng!”
Nhưng Trần Dư không quan tâm mà vẫn nói tiếp:
“Nếu hồi đó ngươi không phá hủy con đường Kỵ Sĩ của Trần Gia Chương thì đâu xảy ra nhiều chuyện như thế nữa? Trần Gia Chương vốn không định tranh giành với ngươi, vì sao ngươi lại hại hắn?”
Trần Truyền Chi phẫn nộ trách mắng:
“Ngươi thì biết cái gì? Trên con đường quyền lực không được nhân từ nương tay, không được mềm yếu như đàn bà, không được phép quay đầu!”
Trần Dư cười:
“Cha, nếu đã chết rồi thì đừng để ý đến chuyện dương gian nữa, yên tâm chờ xem đi, ta sẽ làm tốt hơn ngươi, con đường Kỵ Sĩ sẽ hoàn toàn đứt đoạn ở đời của ta.”
Dứt lời, hắn chợt quay đầu nhìn về phía mê cung quỷ quái.
Ngay sau đó, Trần Dư rút hai bức tranh cuộn cuối cùng trên lưng Thanh Ngưu ra và xé nát!
Hai Phục Ma Kim Cương ba đầu sáu tay cầm hàng ma xử hiện ra.
“Đi.”
Trần Dư lấy một cây trúc màu xanh la từ trong tay áo ra.
Thân trúc sáng bóng như phỉ thúy, lớn bằng ngón trỏ, đây là vật cấm kỵ “Họa trúc trong đầu” do Trần Huyền Vũ của Trần thị tạo ra, cũng là vật cấm kỵ mà mọi họa sĩ Trần thị mơ ước, nó có thể tăng tốc độ vẽ tranh.
Chương 2698: Tâm Ma
Phục Ma Kim Cương ngẩng đầu ưỡn ngực nhảy vào mê cung, mỗi một bước nhảy đều giống hệt điểm dịch chuyển của Khánh Trần khi trước.
Bán thần Trần thị chỉ nhìn Khánh Trần đi một lần là đã nhỡ được tuyến đường mà hắn từng đi, sau đó điều khiển Phục Ma Kim Cương đi tấn công đối phương một cách chính xác.
Tốc độ của họ nhanh hơn Khánh Trần lúc chạy trốn nhiều lắm!
Tay của Khánh Trần đã tàn phế, họ vẫn kiện toàn.
Khánh Trần cấp A, họ là bán thần!
Hai Phục Ma Kim Cương đã đuổi giết Khánh Trần sát nút, ngay khi Khánh Trần chuẩn bị bước vào không gian tiếp theo, vừa giơ chân ra thì Phục Ma Kim Cương thình lình xuất hiện, đồng thời hàng ma xử trong tay nện mạnh xuống!
Bịch, phần lưng của Khánh Trần bị thương nghiêm trọng, hắn vào về phía trước và biến mất trong bóng tối.
Không chỉ vai trái nát vụn, mà xương vai phải của Khánh Trần cũng bị đập nát rồi!
May mà hắn từng ăn Long Ngư, thế nên tuy xương cốt của hắn đã vỡ vụn nhưng lại chống đỡ được phần lớn sức mạnh của hàng ma xử, bằng không mảnh xương đâm vào tim thì Khánh Trần chết ngay tại chỗ rồi!
Trần Dư chỉ dùng cách đơn giản nhất, học theo cách của Khánh Trần, khiến hắn không còn nơi nào có thể đi.
Khánh Trần có phương pháp siêu trí nhớ của mình thì Trần Dư cũng có, bán thần vẽ một mô hình mê cung trong đầu, sau đó điểm từng nét bút đánh dấu, xâu chuỗi tuyến đường di chuyển của Khánh Trần trong bức vẽ ấy.
Họa trúc trong đầu, tức là khi họa sĩ nhìn trúc rồi đến bước vẽ trúc, cho dù không nhìn cũng có thể vẽ giống như y thật, không sai một li!
Mê cung nhà ma này không có đãi ngộ đặc biệt cho bất cứ ai cả, con đường ngươi có thể đi thì người khác cũng đi được! Ngươi bước vào cái bóng nào thì khi người khác đi vào đó cũng không có gì khác biệt!
Khánh Trần gặp nguy hiểm!
Nhưng khi hai Phục Ma Kim Cang đi theo Khánh Trần xông vào con đường bóng tiếp theo, thì lại không thấy Khánh Trần đâu.
Chỉ có một tia sáng rực rỡ xuyên thấu bức tường mê cung!
Sạc dự phòng!
Lần cuối cùng hắn sử dụng sạc dự phòng là ở ngoài căn cứ TOP Đế Quốc, sau đó hắn trở về hai lần, ba lượt xuyên không, đến hiện tại là đã qua 35 ngày!
Sạc dự phòng có thể dùng rồi!
Công viên giải trí này có quy tắc không được sử dụng bất kỳ công cụ gì, nhưng Trần Dư đã làm trái quy tắc dùng tranh vẽ và vật cấm kỵ giết hắn, nếu hắn không dùng thì khó thoát chết.
Trần Dư sẽ đối mặt với hình phạt thế nào thì hắn không rõ, chắc hẳn cũng rơi vào tình trạng ô nhiễm tinh thần như hắn, tuy hắn sẽ tiếp tục bị ô nhiễm tinh thần nghiêm trọng hơn, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
Trần Dư và Khánh Trần, cả hai đều lựa chọn giao đấu bất chấp sự trừng phạt của quy tắc!
Nếu không phải hai tay đã bị tàn phế thì hắn thậm chí sẽ dùng ống tiêm rút máu mình ngay lúc này để tiêu trừ trạng thái tiêu cực.
Cho dù sử dụng ống tiêm sẽ bị trừng phạt tàn khốc hơn, thì bây giờ phải uống rượu độc giải khát thôi, dẫu rằng ngươi biết đó là một ly rượu độc, ngươi cũng phải uống!
Khánh Trần sử dụng Thần Thiết hai lần liên tục, tức khắc thoát ra khỏi phạm vi quan sát của thần nữ, hắn được tường mê cung che chắn nên cho dù Trần Dư sử dụng Họa Trúc cũng không thể phỏng lại con đường của Khánh Trần.
Khánh Trần lại có được cơ hội kéo dài thời gian!
Nhưng Trần Dư cũng không sốt ruột, dường như hắn đã dần dần hiểu được quy tắc của mê cung quỷ quái này, hắn chậm rãi khống chế Phục Ma Kim Cương đi đến hai vị trí.
Hắn như đang chơi một ván cờ “dồn ép”, dùng điểm cố định ngăn chặn phạm vi hoạt động của Khánh Trần, rồi hạn chế không gian hành động của hắn từng chút từng chút một, ép Khánh Trần vào góc của bàn cờ rộng lớn này!
Trần Dư ngẩng đầu nhìn sắc trời, vầng trăng ngời sáng trên cao đã dần dần leo lên giữa trời.
Hắn mỉm cười nhìn mười mấy người bên dưới:
“Hắn không còn đường để đi nữa rồi, khi nào mặt trăng lên đến đỉnh đầu, mê cung sẽ không còn bóng nữa.”
Nói một cách chính xác thì ở khu vực 28 độ vĩ bắc sẽ không nhìn thấy mặt trăng nằm trong pha của nó ngay trên đỉnh đầu mình.
Nhưng vào giữa trưa và nửa đêm, tất cả các bức tường trong mê cung đổ bóng cực ít, không thể đi lại được.
Còn một tiếng nữa là đến nửa đêm, chỉ cần đợi thêm 20 phút nữa là Khánh Trần không còn đường đi nữa rồi.
Khi đó, là lúc Trần Dư giết người.
Hiện tại, Khánh Trần vô cùng chật vật, hắn lảo đảo nghiêng người đi vào một dãy hành lang, tên bắt cóc bị hắn giết trên núi Lão Quân đứng trước mặt hắn:
“Vì sao lại giết bọn ta?”
Khánh Trần xoay người định lùi ra sau thì lại thấy mấy người Jindai Yunhe, Jindai Unuma chặn đường đi của hắn:
“Vì sao lại giết bọn ta?”
Khánh Trần cười như mếu:
“Tránh ra, bằng không ta tìm tro cốt của các ngươi rải tứ tung!”
Chương 2699: Vô Dụng
Khi tiếng kim loại vang lên, ảo thuật gia búng tay.
Thế giới trong công viên giải trí bắt đầu trở nên kỳ lạ, những người ngươi từng giết, những người ngươi từng vứt bỏ, từng yêu thích cũng lần lượt bước ra từ cái bóng tối tăm.
Không biết họ đến từ đâu, cũng không biết tại sao lại đến.
Vào khoảnh khắc họ xuất hiện, thế giới của ngươi đảo điên giữa hư ảo và chân thực.
Tào Nguy, Jindai Yunhe, công tước Bạch Ngân, Hắc Kỵ Sĩ Đoàn, từng bóng người ngăn cản Khánh Trần, bám riết không tha.
Mặt họ tái nhợt, hốc mắt đen và sâu hoắm, thoạt nhìn vô cùng đáng sợ, như thể mới bò ra từ âm phủ.
“Vì sao ngươi lại giết bọn ta?”
“Vì các ngươi đáng chết.”
Khánh Trần nói một cách bình tĩnh:
“Dù sống lại một lần, dù sống lại muôn nghìn lần, các ngươi vẫn phải chết.
Ta còn tưởng sẽ có trò bịp bợm nào đó, tưởng rằng ngươi sẽ khó đối phó như vấn tâm…Các ngươi cũng xứng so với vấn tâm à? Cút ra!”
Khánh Trần lướt qua họ như vượt qua hư vô, nhưng hắn phát hiện đứa trẻ ma không thể xuyên qua hàng rào người, vì thế hắn xoay người lại, hắn cơ thể tàn tạ của mình đẩy tất cả quỷ hồn ra:
“Làm ơn nhường đường.”
Thế mà mấy người Tào Nguy cũng nhường tránh đường thật.
Khánh Trần căn dặn đứa trẻ ma:
“Theo sát ta, bên ngoài nhiều người xấu, đừng để bị người ta bắt cóc đi.
Bây giờ bọn buôn người càn rỡ lắm, gặp được tên nào là phải tống vào tù ngay.”
Bình thường Khánh Trần rất kiệm lời, bây giờ lại như một tên…Lải nhải cực đoan.
Hắn nhìn lên đỉnh đầu:
“Trăng hôm nay tròn quá.”
Và cũng rất sáng.
Thế nhưng vầng trăng sáng ngời sắp leo lên đỉnh tựa như chiếc kim của đồng hồ mặt trời giữa trưa, gần như không nhìn thấy bóng dáng, cái bóng trong mê cung ma quái này sắp biến mất.
Bóng biến mất.
Đường cũng sẽ biến mất.
Đến lúc đó hắn chạy lung tung trong mê cung này với thân thể tàn khuyết như một tên ngốc.
Đã không có những ám ảnh chi môn kia, sáu nhân vật trong tranh cấp bậc bán thần có thể giết hắn dễ dàng.
Chỉ còn một tiếng nữa là trở về, mà hắn vừa hay rơi vào đường cùng.
Trần Dư cũng đã tính toán đâu ra đấy, vì thế trong lòng vô cùng bình tĩnh, để mặc Khánh Trần giày vò cái bóng 20 phút cuối cùng.
Hai Phục Ma Kim Cương trông giữ tại điểm phòng thủ trên “bàn cờ dồn ép” ở ngoại vi, phối hợp vững vàng với Thần Nữ Phi Thiên đẩy Khánh Trần vào góc chết.
Phải nói rằng Trần Dư là một kỳ thủ xuất sắc, dù không có khoảng thời gian bóng biến mất thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ giết được Khánh Trần trong mê cung.
Phục Ma Kim Cương đang mai phục tại điểm cố định trên bàn cờ không cho phép Khánh Trần đi lại tự do nữa.
Khánh Trần giống như quân tốt trên bàn cờ vua, bị đôi xe, đôi mã, đôi tượng chặn trong góc.
Một khi chạm mặt, Trần Dư có thể lợi dụng sự chênh lệch như trời với đất giữa bán thần với cấp A để nghiền áp Khánh Trần, dù Khánh Trần có là Kỵ Sĩ, dù Khánh Trần ăn Long Ngư, uống trà Cảnh Sơn, cướp Tử Lan Tinh của Trần Dư.
Vô dụng thôi!
Hiện nay, vai trái, vai phải, cánh tay trái và cánh tay phải của Khánh Trần đều gãy xương, gần như nát vụn, đối kháng Trần Dư và tiến hành phản sát là điều bất khả thi.
Mê cung rộng trăm km trải dài khu cấm kỵ lại không có lấy một chốn dung thân cho Khánh Trần!
Thật ra, Trần Dư có thể đợi, hắn có thể chơi đùa với Khánh Trần một ngày một đêm ở đây như mèo vờn chuột cho đến khi hắn chết vì kiệt sức, hoặc bắt Khánh Trần, thẩm vấn hắn về bí mật thành thần.
Nhưng bây giờ trong lòng hắn tràn ngập ý muốn giết chóc, giống như cái gã cầm dao muốn chém người ở trấn nhỏ, biến thành một tên sát nhân khát máu.
Hắn biết Khánh Trần là người du hành thời gian, hắn không xác định liệu trong 7 ngày xuyên không trở về Khánh Trần có gặp được kỳ ngộ gì không, vì vậy, hắn phải lợi dụng khoảng thời gian không có bóng từ 11 giờ 20 phút đến 12 giờ đêm này để giết chết Khánh Trần.
Tuyệt đối không nương tay!
Trần Dư quay sang nhìn Trần Truyền Chi đứng bên cạnh:
“Thế nào? Đời sau của Kỵ Sĩ sắp bị chôn vùi ở đây rồi.”
Trần Truyền Chi không nói gì, mà Lee Byung Hee đã chết bỗng xuất hiện, hắn nói với vẻ âm u:
“Bán thần Trần thị quả là danh bất hư truyền, chẳng qua hồi trước bên ngoài khu cấm kỵ số 002 tại sao ngươi lại không giết được Khánh Chuẩn? Nếu khi ấy ngươi giết Khánh Chuẩn thì ta đã không phải chết, ngươi cũng sẽ không mất tranh của mình.”
Trần Dư lớn tiếng bác lại:
“Hắn đã là thần trong một khắc, phàm nhân làm sao giết được thần linh?”
Lee Byung Hee cười âm trầm:
“Ngươi cũng biết hắn là thần, mà ngươi vẫn chỉ là một phàm nhân.
Hắn từng nói cái gì nhỉ, hắn là ngọn núi cao cả đời này ngươi không vượt qua được, hắn muốn ngươi mỗi khi nhớ đến hắn thì sẽ cảm thấy sợ hãi.
Trần Dư, con đường tu hành của ngươi đã dứt ngay từ khi ấy rồi.
Hắn để ngươi lại cho đệ đệ của hắn, ngươi là đá mài dao tốt nhất cho đối phương.”
Chương 2700: Tiểu Khánh Trần
Trần Dư nhếch miệng:
“Đệ đệ của hắn sắp chết rồi, ta sẽ để cho ngươi tận mắt chứng kiến đệ đệ của hắn chết như thế nào.”
“Hắn sẽ trở về thăng lên bán thần, sau đó đánh bại ngươi, như năm xưa Lý Thúc Đồng đánh bại cha ngươi.”
Trần Dư đanh mặt:
“Hắn xuyên trở về kiểu gì? Trong mê cung này chẳng có lấy một cái bóng, hắn về bằng cách nào được?”
Hai người ở trong và ngoài mê cung ma quái đều rơi vào cái bẫy ô nhiễm tinh thần vì vi phạm quy tắc của công viên.
Chỉ có điều, Khánh Trần đã bị ô nhiễm tinh thần từ khu chèo thuyền.
Còn Trần Dư nhờ vào thực lực bán thần mà chống chọi một thời gian dài rồi.
Rốt cuộc công viên giải trí có quy tắc không? Không.
Nói đúng hơn là không có quy tắc gần như xóa sổ như ở khu cấm kỵ.
Nếu là quy tắc của khu cấm kỵ thì Trần Dư không bị làm sao cả.
Những quy tắc với người bình thường là “thủ tiêu”, nhưng Trần Dư lại có thể cưỡi Thanh Ngưu rời khỏi khu cấm kỵ bất cứ lúc nào mình muốn, dù là sinh vật huyền bí trong khu cấm kỵ như Chu Tước, Thanh Sơn Chuẩn thì cũng chưa chắc đã làm gì được hắn.
Nhưng nó có trừng phạt không? Có.
Một khi làm trái quy tắc của nó thì sẽ dần dần rơi vào bẫy ám thị tâm lý mà Lý Thần Đàn bố trí.
Vì vậy, những người bị công viên này trừng phạt đều bị Lý Thần Đàn giết chứ không phải bị quy tắc xóa sổ.
Chỉ có điều thủ đoạn giết người vô cùng kỳ dị này của ác ma thì thầm lại khiến tất cả mọi người lầm tưởng đó là quy tắc.
Sau khi Trần Dư vào công viên, trò thôi miên của Lý Thần Đàn khó có thể phát huy tác dụng trực tiếp với hắn.
Nhưng hai vị bán thần giao thủ cách thời không cuối cùng Trần Dư kém hơn, bị Lý Thần Đàn kéo vào vũng bùn và vực sâu.
Thế giới của siêu phàm giả giống như một tòa cao ốc, Trần Dư là bán thần, đứng trên sân thượng của tòa nhà, đạt đến cảnh giới cực cao ít ai có thể với tới, không có đối thủ.
Nhưng hai bán thần trên cả bán thần như Lý Thần Đàn, Nhan Lục Nguyên lại giống như mây đen bao phủ cao ốc.
Họ ít khi ra tay, sau khi xây dựng công viên giải trí này xong thì đồng loạt chìm vào giấc ngủ say gần như không thể kháng cự.
Nhưng họ vẫn luôn tồn tại.
…
Đối với bán thần Trần Dư mà nói, Lý Thần Đàn ra tay còn khủng khiếp hơn quy tắc của khu cấm kỵ.
Lúc này, Trần Dư điều khiển sáu bức tranh bán thần điên cuồng ép Khánh Trần phải trốn vào trong góc của mê cung.
Mặt trăng từ từ leo lên giữa khung trời, đường bóng trong mê cung biến mất.
Đúng lúc này, Khánh Trần bỗng nghe thấy tiếng người hỏi vang lên sau lưng mình:
“Ca ca, ngươi có thấy mẹ của ta không?”
Khánh Trần quay ngoắt lại nhìn đứa trẻ ma phía sau, chẳng biết từ lúc nào mà mặt nó đã không còn tái nhợt nữa, trông giống như một đứa bé bình thường.
Nó không còn là đứa trẻ ma, mà là Khánh Trần khi còn nhỏ.
Đứa trẻ ma gọi mình về nhà ở cầu trượt hắc ám là vết thương không thể phai mờ trong lòng hắn.
Khánh Trần nở nụ cười:
“Ta còn nghĩ sao mà cứ cảm thấy ngươi rất quen, hóa ra lại là ta trong suy nghĩ của chính mình.
Thảo nào một khi ngươi bị thằn lằn ăn thì tiềm thức của ta cũng sẽ bị Lý Thần Đàn cướp mất.”
Đứa bé không tiếp lời, mà chỉ hỏi:
“Ca ca, ngươi có thấy mẹ của ta không? Nàng nói đi mua kẹo hồ lo cho ta, nhưng lại không thấy đâu nữa.”
Khánh Trần sửng sốt, đó là buổi chiều hắn bị Trương Uyển Phương vứt bỏ lần đầu tiên, hắn đợi từ giữa trưa cho đến lúc hoàng hôn, đợi đến khi có người hỏi han, đợi đến khi có người báo cảnh sát.
Mãi đến tối mới đợi được mẹ trở lại.
Mẹ nói mình lạc đường, nhưng thật ra Khánh Trần biết, mình đã bị vứt bỏ một lần rồi.
Khánh Trần mỉm cười, ngồi xổm xuống xoa đầu đứa bé, hắn nói:
“Ngoan, đi với ca ca, mẹ không quan trọng.
Ca ca có thể cho ngươi tất cả những gì ngươi muốn, con đường tu hành, quyền lực, tiền bạc.”
Đứa bé hất tay hắn ra và gào khóc:
“Ta muốn mẹ.”
Khánh Trần im lặng ngồi nguyên đó, đột nhiên hắn ôm lấy mình thuở nhỏ:
“Đừng khóc, về sau ngươi sẽ gặp được một người sư phụ rất rất tốt, có một ngày ngươi sẽ xuyên đến một nơi gọi là ngục giam số 18, ở đó sẽ có ca ca của ngươi nấp trong tối lén lút nhìn ngươi.
Tuy ngươi sẽ phải trải qua nhiều vấp ngã và thất bại, nhưng cuộc sống sẽ tốt lên.”
“Thật vậy ư?”
Đứa trẻ hỏi:
“Ca ca, ngươi buông bỏ rồi sao?”
Khánh Trần cười nói:
“Buông bỏ rồi…Ta từng trải qua vấn tâm này một lần rồi.
Bây giờ ta yên tâm rồi, vấn tâm thì ta không thành vấn đề, nhưng khúc mắc trong lòng Trần Dư sợ là khó giải quyết.”
Nói rồi hắn đứng dậy, quay lại nhìn sau lưng mình, Khánh Chuẩn đang đứng tựa vào tường mê cung, mỉm cười nhìn hắn:
“Lâu rồi không gặp.”
Khánh Trần nói nghiêm túc:
“Ca, cảm ơn ngươi, ngươi là ngọn núi cao Trần Dư suốt đời không thể vượt qua được, chắc chắn hắn sẽ chết trong trận chiến này.
Vấn tâm này ta vượt qua được, còn hắn thì không.”
Sau khi tiếng kim loại vang lên, tất cả những người bị ô nhiễm tinh thần sẽ rơi vào trạng thái thôi miên sâu hơn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Thần Ấn Vương Tọa [Dịch] Thần Ấn Vương Tọa](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Than-An-Vuong-Toa-dich-Nghe-Doc-Truyen-Audio-hay.jpg)




