- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 269 : Cướp Thẻ Bài (c2681-c2690)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 269 : Cướp Thẻ Bài (c2681-c2690)
❮ sautiếp ❯Chương 2681: Cướp Thẻ Bài
Vốn là Khánh Trần cũng sẽ không đến mức sẽ rơi vào tình huống này, nhưng hắn phân tích quá xâu, nhưng người khác chỉ đọc lướt qua tin tức này rồi đi, hắn lại đi phân tích từng cái, nhớ kỹ từng câu.
Điều này dẫn đến hắn ngược lại bị ám chỉ tâm lý nhiều nhất.
Tạm thời đã biết được một số quy tắc thật sự của công viên giải trí này.
Thứ nhất, dùng máu đổ đầy vào mỗi cái bình đá trước cửa là có thể rời đi.
Thứ hai là sau khi giết người nhận tri của bản thân sẽ bị ảnh hưởng, giết thêm một người thì mức độ ô nhiễm sẽ càng tăng cao.
Thứ ba, quy tắc qua cửa ải của các trạm kiểm soát, chẳng hạn như trò chơi ngựa gỗ thì sau khi trời tối phải cách xa nhau ba mét, lại ví dụ như khu phiêu lưu thì cần có hai mươi ba người đi đến đích.
Thứ tư là mỗi khi bước vào một trạm kiểm soát tiếp theo, số người nhất định phải ít đi một người, hơn nữa chỉ được thiếu đi một người (cái này còn cần xác minh).
Thứ năm là không thể dùng bất cứ công cụ nào.
Sổ tay du khách cũng chỉ là sổ tay du khách, không phải là quy tắc.
Chẳng hạn như sau khi mặt trời lặn, trước khi mặt trời mọc không được tiến vào khu mê cung, đó không phải là quy tắc, đó là một lời cảnh cáo!
Khánh Trần nhìn về phía Cẩu Oa:
“Ống chích trong tay Phật Gia chính là vật cấm kỵ, hơn nữa còn có thể giải quyết trạng thái tinh thần bị ô nhiễm, đúng không?”
“Đúng.”
Nguyên nhân.
Một khi vượt ải bằng phương pháp sai lần, người vượt ải cũng sẽ dần dần bị lạc mất thần trí bên trong công viên giải trí.
Cẩu Oa dùng vẻ mặt phức tạp nhìn gia chủ Khánh Thị ở trước mặt này.
Lúc chưa trải qua việc đời, hắn cảm thấy những người đó có được địa vị cao cả trên đời này cũng chỉ là vì họ may mắn hơn chính hắn một chút, nếu để hắn có được một xuất thân tốt như thế, vận may tốt như thế, chính hắn cũng có thể được như vậy.
Nhưng đợi đến khi hắn đứng đối diện với Khánh Trần mới có thể cảm giác được vô lực.
Hiện tại chắc là có một con quỷ đang bò trên người đối phương, nhưng hắn lại phân tích mọi việc mà hoàn toàn không bị ảnh hưởng chút nào, trạng thái thả lỏng, bình tĩnh tự nhiên.
“Ta vốn còn tưởng ra sau khi vượt cửa ải thành công thì có thể loại bỏ trạng thái này, nhưng hiện tại xem ra là không được, còn phải lấy được ống chích trong tay Phật Gia mới được.”
Khánh Trần nói:
“Đi theo, chúng ta đi đến cửa ải tiếp theo.
…
Nói xong, hắn kéo thuyền Kayak đi đến chỗ soát vé.
“Hả? Không phải muốn đi tìm Phật Gia sao?”
Cẩu Oa hỏi.
Khánh Trần vờ như không có việc gì nói:
“Sớm muốn gì họ cũng chết.”
“Cho nên đây là cấp dưới của ngươi, Vương Đầu JL đang ở trong công viên giải trí, đến lúc đó ta lấy từ trên thi thể của họ sẽ càng tiện hơn.”
Nhưng dù sao trong công viên giải trí cũng không thể sử dụng ống chích.
Lúc này, Khánh Trần suy nghĩ nói:
“Chúng ta phải để một người ở lại đúng không? Cẩu Oa ngươi chọn một người ở lại, sau đó bảo hắn đưa mái chèo cho Cẩu Thặng, để hắn đi đánh Phật Gia.”
Cẩu Oa:
“…”
Người này đúng là tàn nhẫn thật, ngài đã không còn ở cửa ải này, vậy mà vẫn còn phải chừa lại một vài thứ làm Phật Gia chán ghét.
Quá là thiếu đạo đức.
Đợi đến khi đưa mái chèo cho Cẩu Thặng rồi, Khánh Trần lại đi về bãi đua xe, nói nhỏ với Cẩu Thặng vài câu:
“Nếu không thắng được thì ở trên xe cả đời luôn đi.”
Nói xong, hắn lập tức bước qua cửa soát vé, đi vào cửa ải tiếp theo.
Cẩu Oa đi theo bên cạnh hắn, tò mò hỏi:
“Ngài nói với Cẩu Thặng cái gì đó? Muốn làm cái gì?”
Khánh Trần cười sờ đầu thủy quỷ ở trên vai:
“Cứ để viên đạn bay một lúc.”
Cẩu Oa sởn tóc gáy, tuy rằng hắn không nhìn thấy thủy quỷ, nhưng hắn biết trên vai Khánh Trần có thứ gì, loại người có thể coi thủy quỷ thành thú cưng như thế này chẳng trách có thể dạy dỗ ra đám người tàn nhẫn như Hội Phụ Huynh.
Ngay sau đó, Khánh Trần nhìn về phía Cẩu Thặng đang ngồi trong xe điện đụng:
“Đưa cho ta.”
Cẩu Thặng sởn tóc gáy:
“Đưa cái gì? Ngươi muốn cái gì?”
“Đưa thẻ bài cầu phúc cho ta hết.”
Cẩu Oa:
“!!!”
Cướp thẻ bài cầu phúc!
Khánh Trần biết cái thứ này chắc chắn có tác dụng, chẳng qua tạm thời không biết dùng ở chỗ nào mà thôi.
Hiện tại hắn đang nắm giữ quyền quyết định sống chết của đám Cẩu Thặng, hắn không hề giết người, chỉ cướp một ít thẻ bài cầu phúc thì có làm sao đâu đúng không?
Mười phút sau, Cẩu Oa đi theo phía sau Khánh Trần, nhìn eo của Khánh Trần.
Mỗi khi hắn đi một bước, đống thẻ bài cầu phúc treo trên tơ hồng lập tức lắc lư, da đầu tê rần.
Phật Gia là đợt đầu tiên, Cẩu Thặng là đợt thứ hai, phía sau có đám binh tôm tướng cua làm đợt thứ ba.
Nhưng nhóm thứ ba đã mất đi cơ hội đi vào khu xe điện đụng.
Trước tấm bia đá của khu phiêu lưu, Phật Gia nhìn các cao thủ của Trần Thị, vô cùng khách sáo nói:
“Chúng ta cũng nên đi rồi.”
Chương 2682: Quy Tắc
“Đi thôi.”
Cao thủ Trần Thị vỗ mông:
“Cũng không biết Cẩu Thặng đã chết chưa nữa, đi vào xem sao.”
Mọi người quét tròng đen đi vào trong, ai nấy đều kinh ngạc cảm thán trước sự rộng rãi của bãi đua xe, khi còn nhỏ họ chưa bao giờ chơi xe điện đụng nào có khu sân trâu bò như thế này.
Lúc này, Phật Gia nhìn thấy Cẩu Thặng:
“Khánh Trần đâu?”
“Đánh chúng ta một trận xong đi rồi.”
Phật Gia:
“…”
Cao thủ Trần Thị:
“…”
Đây không phải là xe điện đụng sao, sao còn có thể đánh nhau nữa? Mấy người Phật Gia cũng ngồi xuống xe điện đụng, nghe quy tắc tính điểm của trò chơi.
Sau khi khóa dây an toàn được khóa chặt lại, Phật Gia nhìn thấy Cẩu Thặng lấy từ trong xe ra một cái mái chèo.
Phật Gia:
“…”
Thì ra là đánh kiểu này.
Má ơi, thì ra mấy cái mái chèo thuyền này có thể dùng được à! Không phải nói không được sử dụng công cụ sao?!
Đây đều là lần đầu tiên mọi người đi vào nơi này, hoàn toàn không có thời gian đi lách luật.
Nhưng mà lúc này, một cao thủ Trần Thị như cười như không nhìn Cẩu Thặng:
“Ngươi vẫn còn muốn đi ra ngoài đúng không? Đi ra ngoài rồi không muốn sống nữa sao?”
Cẩu Thặng sửng sốt một lúc, yên lặng đưa mái chèo ra ngoài…Nhưng hắn lại nhanh chóng thu về.
Phải biết rằng, một khi vượt cửa ải thất bại thì sẽ bị khóa ở trên xe chờ đợi đến đợt khách tham quan tiếp theo, nhưng mà chừng nào mới có một đợt khác tham quan tiếp theo đi vào chứ? Chỉ sợ phải đợi một hai năm, thậm chí là vài chục năm mới có người đi đến nơi này!
Cho nên người thua đến cả chuyện rót máu đầy bình đá cũng không làm được, chỉ có thể bị nhốt ở nơi này cho đến chết.
Cẩu Thặng gằn giọng nói:
“Cửa ải này không phải ngươi chết chính là ta sống, các anh em, đấm họ cho ta!”
Bên phía Phật Gia còn chưa kịp nhìn thấy Khánh Trần đã phải tự đánh nhau với người của mình trước một đợt.
Cẩu Thặng quơ mái chèo, đuổi theo phía sau mông Phật Gia.
Bắt đầu từ khi Khánh Trần đến, phong cách của công viên giải trí bắt đầu thay đổi…
Nhưng mà Cẩu Thặng thật sự là quá yếu, hắn cũng chỉ có thể giơ mái chèo đuổi theo Phật Gia được một lúc, đã có một cao thủ Trần Thị cố nhịn đau cướp lấy mái chèo.
Tình thế lập tức thay đổi…
Đến cuối cùng, cái đầu vốn bóng lưỡng của Phật Gia xuất hiện vài cục y, đi xuống xe, còn Cẩu Thặng là kẻ thất bại thì vẫn bị khóa lại trên xe.
Phật Gia lấy mái chèo đập túi bụi vào Cẩu Thặng, mãi đến khi đánh Cẩu Thặng chết ở trên xe mới thôi cơn giận:
“Mẹ nó, tưởng bản thân ghê gớm lắm à? Cái thứ gì!”
Vài tên cao thủ Trần Thị cũng vặn gãy cổ tất cả đám cấp dưới của Cẩu Thặng còn đang ngồi trong xe, phong cách làm việc của họ là nhổ cỏ tận gốc để tránh hậu quả về sau.
Nhưng mà không ngờ, Cẩu Thặng chính là món quà Khánh Trần dành tặng cho họ.
Không cần đích thân ra tay, quy tắc cũng có thể giết chết người. đám Phật Gia nghe được phần thưởng vượt quả, phần thường vượt ải của họ hơi khác biết, ngoại trừ những lời đám Khánh Trần nghe được, lại có thể một câu:
“Nhớ kỹ, thủy quỷ chỉ xuất hiện trong khu phiêu lưu, nếu nó đi theo ngươi lên bờ, phiền ngươi lập tức đi đến khu vực tàu lượn siêu tốc.
Khu tàu lượn siêu tốc không tồn tại lại được nhắc đến một lần nữa.
Mâu thuẫn.
Phật Gia hùng hổ nói:
“Quy tắc này là do ai thiết lập vậy, điên rồi sao, cứ nhất quyết phải làm cho người khác điên mới chịu.”
“Đi thôi, cửa ải tiếp theo rất có khả năng là con lắc, có lẽ là hình thức vượt ải từng tổ, phải suy nghĩ xem phải đối phó như thế nào.”
Cao thủ Trần Thị lạnh lùng nói:
“Chúng ta không có đầu óc như Khánh Trần, chỉ có thể tự nghĩ cách.”
Khu ngựa gỗ xoay tròn có nhắc nhở.
Khu phiêu lưu có độ chấn động thấp.
Khu xe điện đụng chỉ cần có được điểm tích lũy là được.
Ba cửa ải đầu giống như món khai vị, làm ngươi có được một ít tin tức trước khi thật sự bước vào công viên giải trí.
Nhưng mà tiếp theo, chỉ sợ mới thật sự là bắt đầu.
Mọi người quét tròng đèn ở máy xoát vé, đi vào bên trong…
Nhưng điều kỳ lạ là, họ đi một lúc lâu, họ cũng không nhìn thấy con lắc trong tưởng tượng, mà lại nghe được tiếng nước.
Không, nói chính xác hơn là tiếng thủy triều.
Lại tiếp tục đi vào trong, lại nhìn thấy một công viên nước cực lớn, ống trượt nước, tháp rơi tự do, cầu vồng nước, loa trượt nước.
Mọi người đi vào bên trong, yên lặng nhìn thấy cảnh này: Phải làm sao mới vượt qua cửa ải này đây?
Một cao thủ Trần Thị nhạy bén nói:
“Khoan đã, trong số các ngươi có ai đã từng chơi công viên nước?”
“Chưa từng chơi, trong Liên Bang chỉ có thành phố số mười và số mười tám mới có công viên nước, phải là thành phố cực kỳ đông đúc mới xây dựng loại đồ vật này.
Phật Gia đột nhiên nói:
“Ta đi rồi, lúc trẻ đi tán gái hay đi, có thể nhìn thấy mặt mộc của người đó, còn có thể nhìn dáng người.
Đi tán gái nhất định phải đến công viên nước, phải đến chỗ kia mới có thể quan sát rõ ràng.”
Chương 2683: Thủy Triều
Cao thủ Trần Thị nhìn về phía hắn:
“Ngươi đi rồi, vậy chỗ này có gì khác với nơi ngươi từng đi không.”
Phật Gia híp mắt:
“Hình như không có gì khác biệt cả…Mặt ngoài đều giống nhau.”
Cao thủ Trần Thị hình như suy tư gì đó:
“Giống sao? Các công trình trong công viên giải trí chắc chắn đều khác biệt với bên ngoài, đầu tiên phải tìm ra điểm khác biệt, mới có thể đoán được đại khái nội dung trò chơi là gì.”
Nhưng mà lúc này, Phật Gia đột nhiên nói:
“Khoan đã, hình như nơi này không có hồ lướt sóng nhân tạo.”
Cao thủ Trần Thị hơi sửng sốt.
Ngay sau đó, tiếng thủy triều như có như không lúc trước không ngờ lại càng lúc càng lớn, mọi người nhìn sang, lại thấy một cơn sóng biển cao mười mấy mét xông đến, thậm chí bao phủ toàn bội công viên nước!
Công viên nước kia chỉ là để trưng, nội dung trò chơi thật sự chính là khu sóng nhân tạo ở phía Bắc.
Đúng là công viên giải trí này không có hồ lướt sóng nhân tạo, bởi vì toàn bộ nó đều là hồ lướt sóng nhân tạo!
Không đợi mấy người Phật Gia lấy lại tinh thần, lại thấy đám Khánh Trần đang ngồi trên thuyền Kayak xuôi dòng mà xuống, theo gió vượt sóng! Phật Gia:
“CMN, cái thuyền Kayak này của họ…ọc ọc ọc ọc!”
Phật Gia còn chưa nói xong, đầu đã bị sóng to ập đến, bao phủ ở bên trong thủy triều!
…
Công viên giải trí vốn là một nơi tìm kiếm niềm vui.
Ít nhất vào giây phút thuyền Kayak của Khánh Trần lướt qua mặt Phật Gia, hắn cảm thấy rất vui vẻ.
Đến nỗi Phật Gia có vui hay không, hắn cũng không biết.
Nói thật tuy rằng cơn sóng này trông rất bao la hùng vĩ, nhưng nó cũng sẽ không tác động đến cây cối, dây điện hay vật sắc bén như những cơn lũ bất ngờ, cho nên cho dù có bị cuốn vào bên trong, nếu như không bị đụng trúng thứ gì thì cũng vẫn có cơ hội tiếp tục sống sót.
Nhưng Phật Gia xui xẻo ở chỗ, gặp được Khánh Trần.
Lúc này, Khánh Trần ngồi trên thuyền Kayak, dẫn theo đám Cẩu Oa xuôi dòng mà xuống, Phật Gia đã không biết cuốn trôi đi nơi nào.
Bên trong cơn sóng mạnh mẽ còn xen lẫn thuyền Kayak, hết cơn sóng này đến cơn sóng khác, nếu không có thuyền Kayak, chỉ sợ họ cũng đã trôi dạt chìm nổi trong cơn sóng khủng bố này, mãi đến khi nước dịu đi, Khánh Trần ngồi ở trên thuyền Kayak thậm chí còn có có hơi sức suy nghĩ đến việc gửi quan tài trong công viên giải trí.
Giống như trong lúc ôn tập thi đại học, sẽ có rất nhiều học sinh giỏi thậm chí còn sẽ đi nghiên cứu xem năm nay ai là người ra đề.
Làm như vậy chỉ là vì muốn dựa trên những loại đề hình mà người đó từng đưa ra vào năm ngoái, cách thức đặt câu hỏi để đoán xem năm nay người đó sẽ ra loại đề nào, gài cái bẫy tri thức nào, công viên giải trí này cũng như thế, người xây dựng công viên giải trí này là đám người Nhậm Tiểu Lật, Khánh Kỳ, Lý Thần Đan, Nhan Lục Nguyên, nhưng chắc chắn trong số họ sẽ có một người là lãnh đạo.
Khánh Trần cho rằng người phụ trách chính là tổ tiên Khánh Hi của Khánh Thị, người phụ trách phụ chính là ác ma thì thầm Lý Thần Đàn.
Đầu tiên là phong cách sắp đặt cửa ải của Khánh Kỳ, hắn thích để lại phục bít ở các chi tiết nhỏ, nếu như không để ý đến chi tiết thì cả đời ngươi cũng không thể nào qua cửa ải được.
Nhưng nếu chú ý đến, phân tích ra đến thì sẽ thuận buồm xuôi gió.
Bắt đầu từ trạm thứ hai khu phiêu lưu, thật ra mấy cửa ải tiếp theo đều có liên quan đến nó.
Hai cửa ải xe điện đụng và công viên nước thật ra cũng không khó.
Điểm quan trọng nhất chính là ngươi có thể nghĩ đến việc lợi dụng thuyền Kayak, mái chèo hay không.
Điều này quyết định đến trình độ khó dễ của một số cửa ải tiếp theo.
Sau đó là ác ma thì thầm Lý Thần Đàn giỏi về việc thôi miên.
Từ lúc họ còn chưa đặt chân vào khu ngựa gỗ xoay tròn thì ám chỉ tâm lý và thôi miên cũng đã bắt đầu.
Đôi phương nắm chặt cõi lòng của mọi người, dẫn dắt họ bước từng bước một rơi vào vòng vây sợ hãi, sau đó trong lúc vượt cửa ải lại chọn cách bạo lực và máu me nhất.
Nhận tri sai lầm này sẽ dẫn đến trừng phạt, chắc chắn cũng là do Lý Thần Đàn bày ra.
Đi theo mạch suy nghĩ của Khánh Kỳ là có thể vượt qua cửa ải.
Đi theo tiết tấu của Lý Thần Đàn, sẽ hoàn toàn bị mê hoặc ở lại trong công viên giải trí.
Cho nên phải rõ ràng điểm này, Khánh Trần cũng hiểu đại khái bản thân nên làm gì.
Vứt bỏ nỗi sợ hãi vô dụng kia, dùng logic làm chìa khóa, mở ra cánh cửa của mỗi một cửa ải, sóng lớn cũng dần tĩnh lặng.
Đợi họ xông đến nơi cuối cùng của công viên nước, gặp được một bãi sông đầy đá.
Sóng to ngập trời vừa đến đây, xoay chuyển đã bị khe hở giữa các cục đá “hấp thu” hết, thuyền Kayak cũng bị mắc cạn trên bãi đá.
Cẩu Oa cảm khái nói:
“Ta làm cách nào cũng không ngờ được bản thân lại có thể đi đến cửa ải thứ tư, cũng không ngờ thuyền Kayak và mái chèo ở cửa ải thứ hai lại phát huy tác dụng lớn đến thế này.”
Chương 2684: Vẫn Có Tác Dụng
Khánh Trần gãi má, lúc này trên người hắn đã có đến hai con thủy quỷ, lúc nãy trong lúc lướt sóng lại có một con thủy quỷ khác bò lên, lúc này đang nắm quai hàm hắn nhìn ngó khắp nơi.
Trước bãi đá vẫn là tấm bia đá kia, lại nghe trên tấm bia đá vang vọng ra tiếng một cô gái:
“Chúc mừng đã vượt qua cửa ải.
Chú ý, bắt đầu từ cửa ải tiếp theo sẽ không còn xuất hiện thi đấu đoàn đội! Hi vọng những lần thi đấu đoàn đội lúc trước đã làm ngươi có được thu hoạch từ trên người đối thủ!
Tin tức khen thưởng mỗi một khi qua cửa ai thật ra là cực kỳ quan trọng.
Nó thậm chí còn quyết định ngươi có thể vượt qua cửa ải tiếp theo hay không.
Cẩu Oa đột nhiên nói:
“Ta hiểu rồi, ta hiểu ra.
Thật ra tin tức này đang ám chỉ chúng ta muốn lấy được tin tức từ trong tay đối thủ, thật ra là đang ám chỉ chúng ta cướp được thẻ bài cầu phúc từ trên người đối thủ.”
“Có tiến bộ.”
Khánh Trần gật đầu.
Cẩu Oa đi theo Khánh Trần, học theo Khánh Trần, cũng dần dần hiểu được cách tư duy của công viên giải trí này.
Chẳng qua chuyện làm hắn bất đắc dĩ là Khánh Trần còn chưa có được tin tức khen thưởng vượt ải cũng đã bắt đầu ý thức được việc phải cướp thẻ bài cầu phúc.
Tư duy của người này không ngờ lại còn nhanh hơn công viên giải trí một bước.
Lúc này, Khánh Trần đi về phía bắc.
Cẩu Oa sửng sốt một lúc, bên kia là hướng ngược lại với máy xoát vé:
“Khoan đã, ngài đi đâu vậy?”
Khánh Trần trả lời:
“Thu hoạch vẫn còn chưa đủ.”
Cẩu Oa:
“…”
Lại thấy mọi người lần theo hướng bắc bắt đầu tìm kiếm, tìm được toàn bộ đám người Phật Gia.
Những người này đang nằm ở trong công viên nước đã khô cạn, hoặc là đã chết đuổi, nếu không cũng là nửa sống nửa chết.
Chỉ còn lại Phật Gia và bảy chiến sĩ gen của Trần Thị là còn sống.
Khánh Trần cũng không giết họ, mà đầu tiên là thu hết toàn bộ thẻ bài cầu phục của họ, tính luôn cái của hắn, Cẩu Thặng 22 thẻ, đám Phật Gia 21 thẻ, tổng công 44 thẻ bài, giàu sụ.
Thật sự rất muốn gặp điêu khắc thạch sùng con bướm trong mê cung, Khánh Trần có thể cho nó ăn no nê…Đúng lúc này, Khánh Trần thoáng nhìn thấy mí mắt của một chiến sĩ gen Trần Thị đang run rẩy.
Đối phương đã tỉnh, nhưng không dám mở mắt.
Lại nói thì họ nhận được mệnh lệnh của Trần Dư, đến đây giết Khánh Trần.
Nhưng mà khi gặp mặt Khánh Trần rồi, họ lại rất hi vọng Khánh Trần coi họ như người chết.
Khánh Trần cũng không để ý đến đám cao thủ Trần Thị này, hắn lục soát tìm được ống tiêm từ trên người Phật Gia, Khánh Trần mở ra nắp ống tiêm, dùng sức bẻ công kim tiêm trong ống tiêm, xác định không thể nào bẻ gãy mới thu nắp lại, cất vào trong túi.
Trong công viên giải trí nghiêm cấm sử dụng đạo cụ ở bên ngoài, cho nên hắn nhất định phải rời khỏi nơi này, mới có thể dùng ống tiêm xóa bỏ trạng thái xấu.
Lúc này hắn cảm giác nhận tri sai lầm của hắn ngày một nhiều.
Lúc này hắn cảm giác nhận tri sai lần đang càng lúc càng nặng, nhất định phải mau chóng vượt qua cửa ải rời khỏi nơi này, sử dụng ống tiêm.
Sau đó, Khánh Trần khiêng Phật Gia đi về phía cửa ra, chuẩn bị đi vào cửa ải tiếp theo.
Cẩu Oa sửng sốt một lúc:
“Ngài dẫn hắn theo làm gì, có tác dụng gì sao?”
“Đương nhiên là có tác dụng.”
Khánh Trần nói:
“Không phải tin tức vượt ải đã nhắc nhở chúng ta sao, hi vọng những trận thi đấu trước đó đã làm chúng ta có được thu hoạch từ trên người đối thủ.”
Khánh Trần nhẹ nhàng xách Phật Gia lên:
“Đây cũng là thu hoạch.”
Cẩu Oa:
“…”
Hắn lập tức hỗn độn, CMN cái này mà là thu hoạch gì chứ, cái này là bắt cóc.
Công viên giải trí chỉ là làm người đi lấy thẻ bài cầu phúc, kết quả ngươi lại xách luôn cả đối thủ theo luôn.
Lúc trước Cẩu Oa còn cảm thấy lần này hắn đã hiểu được tin tức khen thưởng vượt ải, nhưng hiện tại hắn mới biết hắn suy nghĩ không rộng thoáng bằng Khánh Trần! Khánh Trần dặn dò:
“Tiếp tục kéo thuyền Kayak, cầm mái chèo theo.”
Cẩu Oa:
“…Vẫn kéo theo sao?”
“Ừ, còn có tác dụng.”
Cẩu Oa kinh ngạc, rõ ràng Khánh Trần đã ý thức được con thuyền Kayak này còn có thể có thêm tác dụng gì đó, nhưng hắn lại không nghĩ ra được.
Đi đến trước máy xoát vé, Khánh Trần nói với Cẩu Oa:
“Để lại một người, để lại người có nhận tri sai lệch nghiêm trọng nhất, hắn đã không thể nào tiếp tục đi tiếp.”
Trong đội ngũ có ba người giết người ở cửa ải vòng xoay ngựa gỗ, họ để lại một người giết người ở khu phiêu lưu, ở khu xe điện đụng để lại người giết người thứ hai, bây giờ để lại người giết người thứ ba..
Bắt đầu từ khu phiêu lưu, ba người này đã bị thủy quỷ quấn lấy, đi đứng cừng còng.
Trên người Khánh Trần mới chỉ có hai con quấn lấy, trên người họ lại đã bị quấn đầy, lúc đi đường đừng nói là quay đầu, thậm chí đến xoay trái xoay phải cũng không dám…
Người đàn ông bị bắt ở lại đau khổ cầu xin Cẩu Oa dẫn hắn theo, nhưng Cẩu Oa cũng không mềm lòng.
Chương 2685: Hướng Dẫn Mới
Người đàn ông kia đe dọa:
“Nếu như các ngươi không dẫn theo ta, như vậy lát nữa ta sẽ cùng các ngươi đi vào cửa ải thứ năm, đến lúc đó kích hoạt quy tắc, mọi người cùng nhau chết chung.”
Nhưng mà vừa nói xong, Cẩu Oa lại bóp chặt cổ hắn, mạnh mẽ móc mắt của hắn ra:
“Muốn uy hiếp chúng ta? Không có mắt, ngươi không qua được máy xoát vé.”
Khánh Trần chỉ lạnh nhạt nhìn cảnh này, khi gặp được nguy hiểm, những người tàn nhẫn sống ở trấn nhỏ như Cẩu Oa sẽ lộ ra bản tính thật sự.
Những người này là soi, có thể cắn chủ nhân bất cứ lúc nào.
Cẩu Oa cũng không giết người, chỉ vứt tên mù kia xuống đất.
Hơn hai mươi người còn lại đi đến trước máy xoát vé, Khánh Trần vạch mí mắt Phật Gia ra, quét tròng đen đi vào cửa ải tiếp theo.
Cẩu Oa chần chờ:
“Dẫn Phật Gia vào có thể làm chúng ta vi phạm quy tắc mỗi một lần vượt qua cửa ải số người đều cần phải ít đi một người không.”
Khánh Trần nhẹ nhàng bâng quơ nói:
“Không, công viên giải trí đã xác nhận hắn là người thuộc đội ngũ khác, sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta.
Nếu như vi phạm quy tắc thì khi chúng ta ở khu phiêu lưu cũng đã vi phạm quy tắc rồi.
Cho nên đội ngũ của chúng ta vẫn đi vào đúng với quy tắc, Phật Gia chỉ vi phạm quy tắc vào cửa ải tiếp theo của đội ngũ họ mà thôi.”
Hiện tại vị Phật Gia này đầu tiên là giết người, sau đó lại vi phạm quy tắc bước vài cửa ải tiếp theo, có thể nói là đã chịu đủ trạng thái xấu…
Nhận tri sai lầm của hắn chắc chắn đã cực kỳ nghiêm trọng rồi.
Nhưng mà chuyện này không liên quan gì đến Khánh Trần, Khánh Trần vui là được.
Đi ở trên đường.
Đối với loại người như Cẩu Oa mà nói, Khánh Trần thân là chủ nhân của một tập đoàn tài chính, đã là người ở trên trời, là một trong năm người có quyền thế lớn nhất Liên Bang.
Cái đùi này có một vài người cả đời cũng không gặp được.
Khánh Trần liếc nhìn hắn:
“Tuy rằng ta có thể lừa gạt ngươi, nhưng mà ta cần phải nói thật cho ngươi biết, ngươi và ta không phải cùng một loại ngươi, sau khi rời khỏi công viên trò chơi, chúng ta đường ai nấy đi.”
Cẩu Oa kinh ngạc, Khánh Trần đang coi thường hắn sao.
Sự thật là, Khánh Trần biết rõ những người này làm bao nhiêu chuyện ác ôn trên trấn nhỏ, hại bao nhiêu mạng người, số nội tạng mà họ mổ lấy từ trên người cư dân trấn nhỏ đủ chiếm bốn phần nguồn cung cấp nội tạng của năm thành phố ở Trung Nguyên.
Nếu bàn về mặt tội nghiệt thì mấy người Cẩu Oa, Vương Đầu Nhi, Nhị Hổ có xuống địa ngục chịu tội mười nghìn năm cũng không đủ để chuộc tội.
Hắn sẽ không thu nhận loại người này vào trong đội ngũ của hắn, nguyên tắc không cho phép.
Mới một ngày trước thôi, đám Cẩu Oa còn giết chết ba người khách tham quan ngay trước mặt hắn.
Cẩu Oa không nói, thành thật đi theo sau Khánh Trần.
Đi vào cửa ải mới, mọi người giật mình nhìn cây cột trụ cao chót vót trên tầng mây, còn có con lắc đang yên lặng dừng lại dưới mặt đất…
Nếu cái thứ này ngẫu nhiên vứt ra một người ở giữa không trung, người đó chết là cái chắc!
Lỡ như người bị vứt ra là chính mình thì phải làm sao đây?
Xung quanh con lắc là loạt ghế ngồi xếp theo hình vòng tròn, mỗi chỗ ngồi đều được đánh số thứ tự rõ ràng.
Trên tay vịn của mỗi ghế ngồi đều có một bàn phím giống như máy tính, bên trên là các phím số, còn có một nút #, môi Cẩu Oa có hơi tím tái đi:
“Cửa ải này làm sao mới qua được đây…”
Lúc này, con lắc vang lên giọng nói:
“Mời các vị khách tham quan ngồi vào vị trí.
Đợi đến khi con lắc dâng đến trên trời cao, các vị khách tham quan cần phải chọn ra vị khách tham quan may mắn, điền số thứ tự của người đó vào máy bỏ phiếu, ấn nút # để bình chọn, nếu trong thời gian quy định mà không bỏ phiếu, coi như vi phạm quy tắc của công viên giải trí.
Trò chơi chỉ có một vòng, nếu trong một vòng mà không thể vượt qua cửa ải, tất cả mọi người đều sẽ bị vứt ra khỏi chỗ ngồi.”
Cẩu Oa trợn trợn mắt nhìn về phía Khánh Trần.
Khánh Trần đang giúp Phật Gia đã hôn mê thắt dây an toàn…Số, đây là số thứ tự chỗ ngồi của Phật Gia.
Cẩu Oa…Trâu bò, ngài nghe được con lắc sẽ tùy ý vứt ra một vị khách du lịch, cho nên mới kéo Phật Gia theo sao?
Cẩu Oa ý thức được cơ chế của trò chơi trong cửa ải này là đang ám chỉ mọi người lục đục với nhau.
Ngươi có thể bỏ phiếu cho bất cứ kẻ nào, người khác cũng có thể bỏ phiếu cho ngươi, lúc này phải làm cách nào đó thuyết phục mọi người không được bỏ phiếu cho ngươi mà đi bỏ phiếu cho người khác, đây mới là điểm quan trọng nhất.
Nhưng mà vị gia chủ Khánh Thị tàn nhẫn này lại trực tiếp lựa chọn một cách qua cửa ải khác, đẩy Phật Gia ra để mọi người bỏ phiếu.
Nhưng mà ngay lúc mọi người chuẩn bị ngồi vào vị trí, Khánh Trần lại đột nhiên đứng yên tại chỗ.
Không đúng.
Chuyện này không thể nào đơn giản như thế! Lại là hướng dẫn.
Chương 2686: Bỏ Phiếu
Đầu tiên, tin tức nhắc nhở vượt cửa ải ở trạm xe điện đụng đã nói có khả năng sẽ ngẫu nhiên vứt ra một khách tham quan.
Nhưng mà giọng nói ở con lắc lại nói, trước câu chọn ra vị khách tham quan may mắn, lại không hề có hai chữ “may mắn.”
Khánh Trần đã từng nói, nhất định phải phân tích từng câu từng chữ ở nơi này, ở một nơi mà dù phải nghiền ngẫm từng chữ một cũng không có gì là thái quá, lại liên tiếp xuất hiện bẫy:
Đầu tiên, các cửa ải trước đó đều là thi theo đoàn đội, cố ý thiết lập đối thủ cho ngươi, lúc này lại nói con lắc sẽ ngẫu nhiên quăng một người ra, điều này rất dễ dàng dụ dỗ ngươi túm lấy một đối thủ để qua cửa ai.
Nhưng nếu ngươi thật sự làm như vậy, như vậy mỗi một người tham gia bỏ phiếu đều sẽ phạm phải tội giết người.
Tuy rằng những người còn lại vẫn có thể tiếp tục thăm dò công viên giải trí, nhưng tinh thần của mọi người lại đều sẽ bị ô nhiễm nhiều thêm.
Tiếp theo, những lời con lắc nói cũng có rất nhiều điều đáng chú ý, cũng không hề nói chỉ có thể lựa chọn ra một người khách tham quan may mắn, cũng chưa nói là phải có số phiếu cao nhất mới có thể trở thành khách tham quan may mắn, nói cách khách, mọi người đều có thể trở thành vị khách tham quan may mắn.
Cho nên, cách vượt qua cửa ải chính xác nhất chính là tất cả mọi người đều tự bình chọn cho bản thân một phiếu, để bản thân trở thành khách tham quan may mắn, ai cũng sẽ không bị quăng ra ngoài.
Khánh Trần nhỏ giọng dặn dò mọi người một số việc cần chứ ý, mọi người lần lượt ngồi vào ghế ngồi thắt dây an toàn.
Mang theo mọi người bay vào trong không trung, bắt đầu điên cuồng xoay tròn.
Con lắc hình tròn lắc lư, Khánh Trần cảm thấy hai con thủy quy bám trên người hắn đã bị quăng ra ngoài, hắn kịp thời vươn tay túm lấy thủy quỷ, lại treo lại lên người mình.
Tinh thần của Khánh Trần đã bị ô nhiễm khá nghiêm trọng, nhưng chính hắn lại rất khó có thể ý thức được…cũng giống như những người bị bệnh tâm thần đều cho rằng bản thân không mắc bệnh tâm thần vậy.
Cẩu Oa nhìn thấy động tác của Khánh Trần, lập tức ý thức được vị gia chủ Khánh Thị này đang làm gì, nhưng hắn lại có hơi khó hiểu, có người bình thường nào rảnh hơi đi cứu con thủy quỷ đang bám trên người mình chứ.
Khánh Trần quay đầu, đột nhiên nhìn thấy mí mắt của Phật Gia giật giật liên tục…Tên này cũng tỉnh lại rồi.
Cũng lúc đó, con lắc lại vang lên giọng nói:
“Bắt đầu đếm ngược thời gian bỏ phiếu…Tám…”
Khánh Trần lớn tiếng nói:
“Bỏ phiếu đi.”
Mọi người đồng loạt nhấn xuống nút bỏ phiếu, tất cả đều tự bình chọn cho bản thân, chọn bản thân trở thành vị khách may mắn, không bị con lắc vứt ra.
Nhưng mà cách qua cửa ải của Khánh Trần chưa chắc là hoàn toàn chính xác, đám Cẩu Oa lo lắng chờ đợi, sợ Khánh Trần đã nghĩ sai.
Nếu thật sự sai, vậy tất cả những người tự bỏ phiếu cho bản thân đều sẽ chết.
Ngay sau đó, rắc, dây an toàn của Phật Gia bị mở ra, hắn bị con lắc quăng lên trời cao, lại hét chói tai rơi xuống đất theo đường parabol…
Tuy răng quá trình thay đổi, nhưng không ngờ kết quả vẫn không thay đổi, chỉ có một mình Phật Gia bị quăng ra ngoài.
…
Bóng dáng xoay tròn trên trời cao của Phật Gia rơi theo quỹ đạo đường parabol bay xa ra ngoài.
Tiếng hét của Phật Gia từ lớn dần chuyển sang nhỏ.
“A…Bịch.”
Tiếng ngã xuống đất rõ ràng kia, âm thanh đột nhiên im bặt, nghe thôi đã thấy đau.
Con lắc dần dần ngưng xoay tròn giữa không trung, bên trong cột vang lên giọng nói:
“Chúc mừng đã vượt cửa ải thành công, tất cả khách tham quan còn sống đều là khách tham quan may mắn.
Chú ý, khu mê cung chỉ có một cửa ra vượt cửa ải chính xác nhất!”
Khánh Trần suy tư, cố ý nhắc nhở chỉ có một cửa ra vượt ải chính xác nhất là có ý gì.
Nhưng lúc này, Quế Tử lại lên tiếng:
“Tiên sinh Khánh Trần nhận được hai phiếu, trở thành vị khách may mắn nhất, sau đây có thể tự đi nghe tin tức khen thưởng riêng!”
Trong cửa ải này, tất cả khách tham quan đều được chia thành hai thân phận:
“khách tham quan” và “khách tham quan may mắn”.
Con lắc sẽ vứt ngẫu nhiên một vị “khách tham quan” chứ không phải “khách tham quan may mắn”.
Chỉ cần là khách tham quan được bỏ phiếu, không quan tâm là mấy phiếu thì đều là “khách tham quan may mắn”, mà không phải là “khách tham quan”, “khách tham quan may mắn” sẽ không sao.
Cho nên Khánh Trần mới làm tất cả mọi người đều tự bình chọn cho chính mình, Cẩu Oa tự bình chọn cho chính Cẩu Oa, Khánh Trần cũng tự bỏ phiếu cho Khánh Trần, kết quả cuối cùng là mỗi người một phiếu, ai cũng đều là khách tham quan may mắn.
Điều này vừa lúc trái ngược hoàn toàn với nội dung gài bẫy: Nếu như lúc trước tất cả mọi người đều bỏ phiếu cho Phật Gia, như vậy cuối cùng chỉ có một mình Phật Gia có thể sống.
Ngược lại, những người cố ý muốn hại chết Phật Gia là họ sẽ chết.
Lúc trước Phật Gia chỉ nghe được nửa đoạn phân tích đầu của Khánh Trần.
Hắn nghĩ thầm dù sao chính hắn cũng sẽ chết, lỡ như Khánh Trần cũng có một phiếu thì cũng sẽ bị quăng ra ngoài, vậy chẳng phải là kéo theo một người chết cùng sao?
Chương 2687: Thuyền Kayak
Cho nên hắn bỏ phiếu cho Khánh Trần, muốn Khánh Trần chôn cùng hắn.
Kết quả là, đám người Cẩu Oa mỗi người đều có một phiếu, Khánh Trần hai phiếu, Phật Gia không phiếu.
Cho nên Phật Gia bị quăng ra ngoài, Khánh Trần trở thành khách tham quan may mắn nhất, Phật Gia đúng là Bồ Tát sống.
Con lắc hình tròn từ từ rơi xuống, Khánh Trần để mọi người đi sang một bên, quyết định nghe tin tức khen thưởng một mình.
Cây cột nói:
“Lúc thấy ánh sáng, ngươi sẽ sắp đến điểm cuối.”
Ánh sáng? Có ý gì đây?
Khánh Trần nhìn về phía Cẩu Oa ở đằng xa:
“Để lại một người lại, đi đến cửa ải tiếp theo.”
Mọi người khiêng thuyền Kayak đi qua máy xoát vé, đi dọc theo đường núi một lúc lâu, bầu trời cũng dần sập tối.
Họ nhìn về phía rừng cây khu cấm kỵ quanh đường núi, bên trong đen như mực, giống như có gì đó cực kỳ nguy hiểm đang nhìn chằm chằm họ.
Mọi người nhích lại gần nhau tiến lên, sợ bị thứ gì đó trong bóng tối bắt đi.
Đường núi uốn lượn về phía trước, không biết đi bao lâu, cuối cùng mới rộng thoáng hơn.
Lúc này, họ đã đi đến nơi cực cao, mà trước mặt là một đường ống bằng đá cực dài, đường kính ba mét, bên trong tối om không thấy gì.
Đường ống đá kia quanh co khúc khuỷu hướng về phía dưới, kéo dài từ đỉnh núi xuống thẳng đến rừng cây khu cấm kỵ dưới chân núi, dưới tán cây che đâu, họ không thấy rõ đầu ra ở đâu.
Cửa ải thứ sáu, khu cầu trượt.
Chẳng trách cửa ải phía trước lại nhắc nhở “thấy ánh sáng là sắp đến điểm cuối”, nhưng mà đây không phải là một câu nói nhảm sao, cầu trượt bị phong kín hoàn toàn, lúc thấy ánh sáng thì không phải sắp đến điểm kết thúc sao.
Khánh Trần hỏi:
“Các người thấy cầu trượt kia có màu gì?”
“Màu đen.”
Dựa theo lời nhắc nhở thiện ý của cẩm nang khách du lịch, màu sắc vốn có của cầu trượt phải là màu đen, nếu thấy cầu trượt màu đen, vậy có nghĩa là tinh thần đã bị ô nhiễm.
Tất cả đều đã bị ô nhiễm tinh thần ở các mức độ khác nhau.
Như vậy, mọi người trải qua cầu trượt dài 113 km, trong hoàn cảnh bị phong kín hoàn toàn, lại bị ám chỉ tâm lý mạnh mẽ và thôi miên, rất có khả năng sẽ phát điên trong lúc trượt cầu trượt.
Nhưng mà Khánh Trần lại đột nhiên ngẩn người, trên vách núi này còn có một cái kính viễn vọng hoạt động bằng tiền xu thường hay được cố định ở khu ngắm cảnh, chẳng qua cái kính viễn vọng này cũng không cần tiền xu, chỗ đút tiền của nó lại có kích thước vừa đủ để bỏ một thẻ bài cầu phúc vào.
Cẩu Oa nhìn về phía một chuỗi thẻ bài cầu phúc bên hông Khánh Trần, cười ha hả.
Lần này thì có thể xem rõ ràng rồi.
Lại thấy Khánh Trần bỏ một thẻ bài cầu phúc vào, sau đó cúi đầu quan sát kính viễn vọng.
Khoan đã, không ngờ kính viễn vọng này còn có thể tùy ý điều chỉnh góc độ, nhìn được bao quát toàn bộ công viên giải trí.
Nhưng mà không đợi hắn nhìn kỹ, kính viễn vọng đã tối ôm, đã bị đóng lại.
Một thẻ bài cầu phúc vậy mà chỉ xem được có năm giây! Khánh Trần lại bỏ một thẻ bài cầu phúc khác vào.
Sau đó lẩm bẩm nói:
“Khu ngựa gỗ, khu phiêu lưu, khu xe điện đụng, khu công viên nước, khu con lắc, khu cầu trượt, khu mê cung, khu cầu độc mộc, khu bánh xe quay, khu nhảy cầu.
Ngoại trừ khu mê cung bị sương mù dày đặc ngăn cản, Khánh Trần nhanh chóng xem xong toàn bộ các khu vực trong công viên giải trí.
Nếu là người thường chỉ sợ phải bỏ hơn hai mươi thẻ bài cầu phúc mới có thể thấy rõ ràng nơi này, nhưng Khánh Trần lại không cần, hắn cẩn thận nghiền ngẫm ký ức là được rồi…
Sau khi Khánh Trần xem xong, suy nghĩ cẩn thận.
Hắn loáng thoáng cảm thấy kính viễn vọng này cung cấp một tin tức cực kỳ quan trọng, nhưng bởi vì tin tức mảnh ghép vẫn còn chưa đủ hoàn chỉnh, cho nên tin tức mà nó cung cấp vẫn chưa tạo ra được kết quả mang tính quyết định.
“Đi thôi, ngồi thuyền Kayak đi vào cầu trượt.”
Tuy rằng tất cả mọi người đều thấy cầu trượt màu đen, nhưng sống hay chết thì cũng đều phải đi thử một lần.
Khánh Trần nói:
“Các ngươi đi vào trước, ta đi cuối cùng.”
Cẩu Oa:
“Lần này cũng muốn kéo thuyền Kayak vào theo sao…”
Khánh Trần nói:
“Lỡ như có tác dụng thì sao? Đây là một trong ba công cụ duy nhất mà chúng ta có được, không thể tùy ý quăng đi, phải chuẩn bị sẵn sàng để đối phó với tất cả nguy cơ.
Thuyền Kayak, mái chèo thuyền, thẻ bài cầu phúc, không được bỏ lại cái gì.”
Đám Cẩu Oa chui vào cầu trượt màu đen kia.
Mới vừa đi vào, họ giống như đã trải qua nỗi sợ hãi cực lớn nào đó.
Tất cả đều hét ầm lên:
“Có ai trong số các ngươi đang khóc sao? Hay là ta nghe lầm.”
Khánh Trần biết cần phải có ý chí cực kỳ kiên định mới có thể chịu đựng đến điểm cuối của cầu trượt.
Hắn hít thở sâu, ngồi trên thuyền Kayak nhanh chóng trượt xuống, thế giới rơi vào trong bóng tối vô tận, Khánh Trần nhắm mắt lại.
Chương 2688: Về Nhà
Khu công viên nước, bảy tên cao thủ Trần Thị lần lượt thức tỉnh, mấy người họ nhìn nhau, sau đó cảm nhận được sau lưng mỗi người đều lạnh đến thấu xương, cùng với tiếng kêu rên của thủy quỷ.
“Đừng quay đầu lại!”
Họ nhớ đến lời cảnh cáo của công viên giải trí, mỗi người đều cố gắng cứng còng cổ, dùng ý chí được mài giũa ra được từ trong chiến trường, cưỡng ép khắc phục nỗi sợ hãi với thứ không biết tên ở sau lưng.
Một cao thủ Trần Thị nói:
“Bây giờ phải làm sao đây? Tiếp tục đi tới hay là?”
Hắn không biết quy tắc của công viên giải trí là có thể thảo luận, chỉ có thể nói bóng nói gió hỏi.
Ý của hắn là đã ít người, không phù hợp với quy tắc, có còn muốn tiếp tục tiến lên nữa hay không?
Cao thủ phụ trách quyết định suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng vẫn nói:
“Cứ tiếp tục tiến lên đi, hoàn thành mệnh lệnh của ông chủ, chúng ta đều còn có người thân ở bên ngoài khu cấm kỵ, phải suy nghĩ cho họ nữa.”
Các cao thủ Trần Thị nhìn nhau, chỉ có thể đứng dậy tiếp tục đi về phía nam, từng người lần lượt đi quét tròng đen, sau đó đi về phía khu con lắc.
Lại thấy xác của Phật Gia ngã vào bình đá ở cửa lối vào, xác khô quắc không còn một giọt máu, trong bình đá còn có vết máu vừa khô cạn.
Có người lợi dụng máu của Phật Gia, đi về cửa ải trước đó.
Họ thấy xác của Phật Gia:
“Ủa, sao cái tên Phật Gia chó chết này lại chết ở chỗ này? Không lẽ hắn tỉnh lại sau đó lén đi vượt cửa ải một mình?”
…
“Chỉ sợ không phải…Có lẽ hắn bị mang qua cửa không.”
“Là ai lợi dụng máu của hắn để trở lại? Sao chúng ta không thấy?”
“Hẳn là người bị bỏ lại tại cửa này trong đội Khánh Trần nhỉ.
Hắn ở chỗ này một mình, không nghĩ được cách trở về thì cũng chỉ có một con đường chết.”
“Hợp lý.”
Bảy người bước đến phía trước big pendulum để nghe quy tắc.
Người phụ trách chính hít sâu một hơi, nhìn về phía người còn lại:
“Trần Bưu, chúng ta nuôi cả nhà ngươi giúp ngươi.
Chúng ta đều bỏ phiếu cho ngươi.”
Trần Bưu sửng sốt:
“Dựa vào cái gì mà bỏ phiếu cho ta! Móa nó, ta không đùa đâu!”
Sáu người còn lại nhìn nhau, không giải thích gì mà đè Trần Bưu xuống chỗ ngồi, buộc đai an toàn trói hắn lại.
Theo sự xoay tròn của big pendulum ở giữa không trung, Trần Bưu lớn tiếng mắng:
“Sáu người các ngươi không được chết lành…Mẹ kiếp!”
Hắn vừa nói xong câu đó, đã thấy sáu người kia bay hết ra ngoài.
Trần Bưu hoàn toàn choáng váng, nguyền rủa lại có tác dụng như thế sao? Mãi đến khi big pendulum chậm rãi hạ xuống, chúc mừng hắn đã qua cửa thì hắn vẫn còn mờ mịt.
Ta là ai, ta ở đâu?
Trong bóng tối, Khánh Trần nhắm mắt lại.
Đường hầm tối tăm không ngừng xoay vòng, xoay vòng, xoay vòng.
Hắn chỉ thấy bản thân như đang rơi vào một cái vực sâu…Không phải vực sâu thật sự mà là vực sâu tiềm thức Ác Ma Nhĩ Ngữ Giả mà Lý Thần Đàn từng nhắc đến.
Chân lý của thôi miên là vươn tay ra với ngươi, để ngươi giao tiềm thức của mình cho hắn.
Sau khi bị khống chế tiềm thức, thậm chí vào lúc không thật sự bị bỏng, nhưng lại nghĩ là mình bị bỏng thì làn da sẽ nảy sinh hiện tượng tự cháy.
Đây chính là kết quả khi ý chí tinh thần can thiệp vào thế giới hiện thực.
Khánh Trần đột nhiên mở to mắt.
Hắn ngồi trên bè, nghe thấy tiếng khóc ở phía sau.
Một đứa bé khóc nói:
“Ta muốn về nhà.
Ca ca, ngươi có muốn về nhà không?”
“Ca ca, ngươi về nhà với ta đi.”
“Ca ca, về nhà đi!”
Khánh Trần hỏi:
“Nhà ngươi ở đâu?
Đứa bé nở nụ cười:
“Ngươi đi theo ta thì sẽ biết thôi mà?”
Khánh Trần cảm nhận được ý chí của mình đang dần điên cuồng, tinh thần của hắn bị ô nhiễm càng lúc càng sâu!
Không được, nhất định phải nghĩ ra cách.
Trong bóng tối, hắn khắc lên cánh tay mình một hàng chữ nhỏ bằng móng tay, dùng nó làm giới hạn an toàn cuối cùng của mình.
Khánh Trần cho ý thức của mình hoàn toàn chìm vào tiềm thức.
Ý muốn phong bế bản thân để trốn tránh nhận thức sai lệch và chứng vọng tưởng càng lúc càng trở nên điên cuồng.
Hắn lại trở về trong giấc mộng mà ca ca cho hắn.
Nơi này là pháo đài cuối cùng trong lòng hắn.
Có người nằm mơ mấy phút nhưng có thể nhìn thấy cảnh tượng của mười mấy năm.
Mười bảy năm mà Khánh Trần trải qua trong mơ, ở trong hiện thực cũng chỉ là mười phút ngắn ngủi.
Trong đường hầm tối tăm dài 113 cây số, hắn lại trải qua việc được sinh ra đời, vào nhà trẻ, lên tiểu học, cấp hai, cấp ba một lần nữa.
Ngày qua ngày đến trường, về nhà, ăn cơm, ngủ.
Buổi sáng lúc hắn rời giường, anh trai, chị dâu và cha đã ngồi ở cạnh bàn ăn.
Anh trai ăn sáng xong trước hết, cười bảo phải đến công trường làm việc.
Chị dâu dịu dàng đáp lại:
“Buổi tối về sớm một chút, đừng ra ngoài uống rượu bừa bãi với công nhân.”
Anh trai cười đồng ý:
“Biết rồi, biết rồi.”
Khánh Trần đeo cặp lên đường sắt của thành phố, từ không trung xuyên qua thành phố, dường như muốn tiến về phần cuối của thế giới.
Đến trạm Ngân Hạnh, hắn âm thầm đếm số, một, hai, ba.
Chương 2689: Chiến Đấu Một Mình
Ương Ương đeo tai nghe, mang cặp sách xuất hiện tại cửa ra vào đường sắt.
Nàng nhìn về phía Khánh Trần như không có chuyện gì xảy ra, mà Khánh Trần thì quay đầu đi, giả vờ mình không nhìn đối phương.
Hai người ngồi cùng một chiếc tàu.
Suốt mười hai năm từ hồi tiểu học, phảng phất họ đã hiểu ngầm với nhau, ngày nào cũng như ngày đó.
Khánh Trần lên xe từ trạm Hạnh Phúc của khu thứ năm vào lúc bảy giờ mười phút.
Ương Ương lên tàu từ trạm Ngân Hạnh của khu thứ tư vào bảy giờ năm phút.
Sau đó cả hai đồng thời xuống xe đi tới trường học, một trước một sau.
Hai người giống như hai đường thẳng song song, luôn có thể nhìn thấy nhau nhưng vĩnh viễn không giao hội.
Khánh Trần mơ một giấc mơ dài đằng đẵng mà không biết chán, phảng phất từ nay về sau sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.
Hắn không muốn đối diện với thế giới đã vặn vẹo, hỗn loạn và điên cuồng, cũng không muốn đối diện với thủy quỷ, quỷ hài đột nhiên xuất hiện.
Mãi đến lần thứ ba mươi mốt, Ương Ương đột nhiên dừng lại ở cửa trường học, xoay người nhìn về phía hắn.
Khánh Trần sửng sốt, bởi vì đây là giấc mơ chưa từng xuất hiện.
Giống như giấc mơ đang phát triển đến nơi này đột nhiên xuất hiện vũ trụ song song, xuất hiện một hướng khác là Ương Ương tháo tai nghe xuống, nhìn Khánh Trần rồi nói:
“Ngươi cứ như vậy sẽ trầm luân trong giấc mơ tiềm thức, không bao giờ tỉnh lại.”
Khánh Trần nói:
“Ta không quan tâm.”
Ương Ương cười bước đến trước mặt Khánh Trần, giơ tay nhẹ nhàng xoa lên gò má của hắn, sau đó nhón chân hôn lên môi Khánh Trần:
“Ta còn đang chờ ngươi ở bên ngoài.
Trở về đi, ta tin là ngươi có thể làm được mà.”
Một giây sau, Khánh Trần đột nhiên mở hai mắt ra trong đường hầm tối tăm!
Hắn quay đầu lại, thình lình nhìn thấy một đứa bé với khuôn mặt trắng bệch đang ngồi ở phía sau, nhìn chằm chằm hắn bằng ánh mắt quỷ dị:
“Ca ca, về nhà không?”
Khánh Trần nhẹ nhàng vỗ đầu thằng bé:
“Ngoan đi, bây giờ ca ca không muốn đánh ngươi.
Ngươi ngồi trên bè tự chơi một lát được không?”
Quỷ hài tử:
“…”
Khánh Trần quay người lại, yên lặng nhìn bóng tối trước mắt.
Quỷ hài tử lại không nói gì nữa!
Đúng lúc này, nhận thức sai lệch điên cuồng kia đã bị áp chế trong chốc lát! Lạ thật, tiếng thét chói tai trước đó đã không còn nữa.
“Không thấy đám Cẩu Oa đâu cả, cũng không nghe được tiếng hít thở của họ.”
Khánh Trần thầm nói.
Nếu tất cả cùng rơi xuống với tốc độ tương đương nhau, khoảng cách giữa mọi người sẽ không quá xa.
Hơn nữa hắn ở sau cùng, hẳn là sẽ không có người tự dưng biến mất mới phải.
Vậy nếu Khánh Trần vẫn tin công viên trò chơi này là thiên hạ của chủ nghĩa duy vật biện chứng, thế thì chuyện đám Cẩu Oa bị đầu trâu mặt ngựa kéo đi là chuyện không thể xảy ra, chỉ có một đáp án:
Đối phương tiến vào những lối rẽ khác nhau.
Cái thang trượt này có cái bẻ ghi chuyển đường giống như đường ray vậy, chỉ cần thay đổi một cái là quỹ tích cũng thay đổi.
Nhưng mà những người kia đi đâu được cơ chứ? Lúc này bên trong thang trượt vang lên âm thanh:
“Chúc mừng qua cửa.
Theo thời gian trôi qua, tiếng sắt thép va chạm sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào.
Sau khi nghe thấy tiếng sắt thép va chạm, mời các du khách không muốn dạo chơi nữa đến khu nhà ma, hoặc khu cáp treo.”
Khánh Trần lại mờ mịt.
Trong tin tức khen thưởng lại xuất hiện nghịch lý.
Nghịch lý thứ nhất là rốt cuộc khu cáp treo nằm ở bên trái hay bên phải khu nhà ma?
Nghịch lý thứ hai là rốt cuộc bức tượng thạch sùng thằn lăn là một bức tượng hay hai bức tượng? Dù sao cũng phải cho chúng bảng cầu phúc.
Nghịch lý thứ ba là sau khi nghe được tiếng sắt thép va chạm, rốt cuộc là phải đến khu nhà ma, hay là đến khu cáp treo, hay là khu mê cung?
Một giây sau, Khánh Trần và bè đồng thời lao ra đường hầm tối tăm của thang trượt, đâm thẳng vào trong rừng Hắc Ám của khu cấm kỵ.
Hắn ngạc nhiên nhìn về bức tượng thạch sùng thằn lằn ở phía trước.
Hắn đã đến khu mê cung?
Chẳng trách mọi người từ thang trượt tiến vào những ngã rẽ khác nhau, hóa ra có người tiến vào khu mê cung, chỉ có thể một mình qua cửa.
Có lẽ bắt đầu từ đây, việc qua cửa đã từ hình thức tập thể hợp tác chuyển đến hình thức cá nhân trong đội cạnh tranh với nhau!
“Phải chiến đấu một mình sao?”
Khánh Trần lẩm bẩm:
“Không đúng.”
Nói rồi, hắn quay đầu lại nhìn quỷ hài tử ở phía sau, cười cười.
Hắn lại vỗ hai con thủy quỷ đeo hai bên cổ mình, cười nói:
“Không phải chiến đấu một mình, còn có các ngươi bầu bạn ta.
Lúc không ầm ĩ thì các ngươi cũng rất đáng yêu.”
Thủy quỷ:
“…”
Quỷ hài tử:
“…”
Chương 2690: Con Đường Đã Thay Đổi
Trong hoàn cảnh tối tăm, bức tượng thạch sùng thằn lằn được làm từ đá được đặt trên một khối đá vuông, cao bằng hai người cộng lại.
Nó hơi cúi đầu, nhìn chăm chú về phía Khánh Trần.
Khoảnh khắc Khánh Trần lao ra khỏi thang trượt, nó vốn đang nhìn về phía khác chợt quay đầu lại, khiến người ta sởn cả tóc gáy.
Khánh Trần yên lặng quan sát.
Bức tượng thạch sùng thằn lằn nhiều lần xuất hiện trong gợi ý nghịch lý đột nhiên lại xuất hiện ở trước mắt hắn.
Hắn còn tưởng rằng đây là thứ được giấu kín, phải tốn sức lắm mới tìm ra được! Hơn nữa bức tượng thạch sùng thằn lằn này không chỉ có một cái.
Tính theo số lượng người đi vào trong là mười chín người, nếu lối vào của mỗi người đều có một bức tượng thì khu mê cung này ít nhất phải có mười chín bức tượng điêu khắc mới đúng.
Nhưng trong đồ đằng ở cửa thứ nhất, rõ ràng phỏng sinh thể của Khánh Trấn đã nói: Trong mê cung chỉ có một bức tượng thạch sùng thằn lằn, nhưng nếu ngươi đồng thời nhìn thấy hai bức tượng thì đừng ném bảng cầu phúc vào trong miệng của chúng.
“Trước tiên xem thử sau khi ném bảng cầu phúc vào, nó sẽ làm thế nào để bảo vệ ta.”
Khánh Trần lấy bảng cầu phúc ra ném vào trong cái miệng đen ngòm của bức tượng.
Một giây sau, bức tượng thằn lằn đá được đặt ở đây để trông coi lại chuyển động.
Nó vặn cổ, đôi mắt chớp chớp, sau đó đột nhiên lè lưỡi ra, cuốn quỷ hài tử ở phía sau Khánh Trần vào lưỡi, định hút vào trong miệng mình.
“Hóa ra đây chính là bảo vệ.”
Khánh Trần gật đầu, nhanh như chớp kéo lấy mắt cá chân của quỷ hài tử, kéo đứa bé ra khỏi cái lưỡi.
Thạch sùng thằn lằn sửng sốt.
Khánh Trần đặt quỷ hài tử xuống đất:
“Lúc nãy ngươi vẫn ngoan ngoãn, là một đứa bé ngoan.
Đừng ăn nó.”
Quỷ hài tử:
“…”
Khánh Trần nhìn về phía thạch sùng:
“Nếu chúng là ảo giác, vậy thì…động tác le lưỡi lúc nãy của ngươi cũng là ảo giác.
Trong những điều du khách cần biết, bảo mọi người tìm đến ngươi sau khi tiếng sắt thép va chạm vang lên không phải là để bảo vệ chúng ta, mà là để tập hợp mọi người đến chỗ ngươi, tiện cho một tồn tại không biết tên nào đó tìm được chúng ta.”
Khánh Trần lại cười:
“Đương nhiên đây chỉ là một suy đoán, không đủ chứng cứ để chứng minh.
Nhưng tại sao trong những điều du khách cần biết và phỏng sinh thể của Khánh Chẩn đều nói, ở đây chỉ có một bức tượng thạch sùng thằn lằn…Có phải ý nghĩa là chỉ có một bức tượng thôi, còn những thứ khác đều là sinh vật còn sống không.”
Nói xong, hắn vỗ đầu quỷ hài tử:
“Đi thôi, chúng ta vào trong xem thử.”
Hắn lúc này phảng phất đã hoàn toàn sa vào sự hỗn loạn, nhưng điều kỳ lạ là hắn có thể tự điều khiển bản thân trong sự hỗn loạn này, còn duy trì được năng lực phân tích đầy logic với hiệu suất cao.
Hắn biết tất cả những thứ này là ảo giác, nhưng còn tương tác với những ảo giác này.
Quỷ dị.
Điên cuồng.
Một giây sau, Khánh Trần một tay kéo bè, một tay cầm mái chèo rồi đi vào sâu trong mê cung tối tăm.
Hai con thủy quỷ bám vào quai hàm của hắn, quỷ hài tử nhún nhảy theo, phía sau mê cung là bức tường thực vật cao cao, vô số thực vật xen lẫn với nhau nên chẳng thể thấy được phía sau bức tường là cái gì…
Trên đầu là màn đêm thăm thẳm, nhưng có ánh trăng chiếu xuống.
Ánh trăng chiếu xuống tạo ra hình bóng, khiến con đường trong mê cung bị bao phủ dưới bóng mờ của những bức tường.
Lúc này quỷ hài tử bỗng nhiên dừng bước, quay đầu lại.
Không biết từ khi nào bức tượng thạch sùng thằn lằn đã xoay đầu lại.
Nó không nhìn ra ngoài mê cung nữa mà yên lặng nhìn chăm chú vào bóng tối trong mê cung.
Khánh Trần quay đầu nói với quỷ hài tử:
“Đừng để bị lạc, theo sát ta.”
Quỷ hài tử tiếp tục nhún nhảy theo sau hắn, cái miệng lặng lẽ mở ra khép lại, phảng phất đang hát một bài đồng dao không tiếng.
Khánh Trần tính chính xác số bước đi từ lúc mình tiến vào mê cung.
Sau khi đi được 1000.2 mét, lùi lại đường cũ một mét, nhưng nơi vốn phải là lối vào đã biến thành một bức tường.
Thạch sùng thằn lằn phải canh giữ ở cửa cũng chẳng thấy đâu nữa.
“Hình dáng con đường đã thay đổi sao? Đúng, thay đổi rồi.”
Khánh Trần nghiêm túc nói.
Sau khi hắn đi qua, quả thật con đường của mê cung đã thay đổi.
Lúc này hắn không chỉ cho rằng trong đám tượng thạch sùng kia có thể có rất nhiều bức tượng là sinh vật còn sống, thậm chí ngay cả cái mê cung này cũng là “thứ còn sống”! Trong lúc đang suy tư, từ xa bỗng nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết.
Tiếng kêu này xuyên thấu qua nhiều lớp tường, sau đó chợt im bặt, hẳn là người đó đã chết.
Khánh Trần nghe ra được đó là giọng một thuộc hạ của Cẩu Oa.
Ai, là ai giết tên thuộc hạ này ở trong mê cung?
Hắn kéo theo cái bè, nhanh chóng chạy trong mê cung.
Nhưng rõ ràng là hắn chạy về phía phát ra âm thanh, nhưng trong mê cung khúc khuỷu này thì làm thế nào cũng không thể chạy đến nơi được.
Tất cả con đường thông đến đó đều là đường cụt.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










