1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 26 : Tới Vách Núi (c251-c260)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 26 : Tới Vách Núi (c251-c260)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 251: Tới Vách Núi

Thời gian đếm ngược 48:00:00.

Khánh Trần ngước nhìn vách núi thẳng đứng cao sáu trăm mét trước mặt.

Sư phụ từng nói, sáu trăm là một số rất nhỏ, nếu là tiền thì có thể tiêu hết trong nháy mắt.

Nhưng khi ngươi đứng trước một vách núi thẳng đứng, mới có thể hiểu được sáu trăm mét đối với người leo núi có khái niệm thế nào.

Mộ cao ốc cao hai trăm hai hai tầng.

Cao ốc Sears.

Tháp truyền hình KVLY.

Cao ốc trung tâm Hải thành.

Hắn lẳng lặng ngẩng đầu nhìn.

Ở chỗ này, trí nhớ của hắn không có tác dụng quá lớn.

Vì hắn chưa từng nhìn hết toàn bộ vách núi này, không thể nào phân tích được con đường để leo lên núi.

Khó trách sư phụ từng nói, muốn trèo lên một ngọn núi cần dũng khí vô cùng lớn.

Đây là con đường xa nhất trong những con đường có thể đi, nếu đã đi mà liếc mắt nhìn lại sẽ thấy vô cùng hào hùng.

Nhưng nguy hiểm và thành công luôn song hành với nhau.

Khánh Trần không có dây thừng đảm bảo an toàn, Kỵ Sĩ khi đi qua Sinh Tử Quan không thể đeo dây thừng an toàn, nếu như rơi xuống từ trên vách núi, kết quả chỉ có chết.

Lúc này, Khánh Trần cười khổ, cúi đầu nhìn thoáng qua đùi phải, nơi đó đã tạm thời được quấn một lớp vải, máu vẫn thấm ra bên ngoài.

Cơn đói cồn cào làm bụng hắn sôi lên ùng ục như có một đống lửa đang thiêu đốt.

Thiếu niên nghĩ thầm, không biết sư phụ có nghĩ tới không, với trạng thái này hắn chưa chắc có thể leo được hai mươi mét, bây giờ lại muốn leo sáu trăm mét?!

Nhưng, Khánh Trần sẽ không quay đầu.

Đã từng, lúc còn huấn luyện trong ngục giam số 18, Khánh Trần mệt đến nỗi khó mà không thể đứng dậy được nữa, Diệp Vãn nói với hắn, tưởng tượng ngươi đang thoát khỏi trọng lực của trái đất.

Đã từng, Khánh Trần hỏi Lý Thúc Đồng, hạng mục này của Sinh Tử Quan gọi là gì, Lý Thúc Đồng trả lời: Luật vạn vật hấp dẫn.

Vì hắn chỉ là một con người nhỏ bé, phải cố gắng thoát khỏi trọng lực của trái đất để tiếp cận bầu trời.

Leo lên đi, không có đường lui.

Khánh Trần khập khiễng đến gần vách núi, lúc này, hắn chợt thấy dưới chân vách núi có người khắc một hàng chữ nhỏ: Chỉ có tín ngưỡng và nhật nguyệt là tồn tại mãi mãi.

Khánh Trần bỗng ngẩng đầu lên, hắn bỗng nhiên nhìn thấy bên trong lòng bàn tay của người khổng lồ*, có những vết màu trắng in lên vách núi.

*Ý chỉ cả khu cấm địa như người khổng lồ trợ giúp Khánh Trần

Đó là bột magiê trong lòng bàn tay của các Kỵ Sĩ tiền bối để lại trên vách núi, giống như một cái thang lên trời, nối thẳng đến thiên đường.

Hắn không cần ký ức gì, chỉ cần đi theo “Dấu chân” của các tiền bối là được.

Vào giờ phút này, hắn nhớ đến tiếng gió thân thiết bên cây liễu, nhìn lại những dấu ấn màu trắng trước mặt, tựa như những anh hùng của thời đại trước đang cười nói với hắn:

Trèo lên phía trên đi, trèo một ngọn núi, nhìn một trận tuyết, theo đổi một giấc mộng.

Đi con đường mà chúng ta từng đi qua, trở thành một Kỵ Sĩ mới.

Khánh Trần cảm thấy rất xúc động.

Không biết bắt đầu từ khi nào, trong mọi thứ, Khánh Trần chỉ có thể dựa vào bản thân.

Không có tiền ăn cơm thì học chịu đựng đói khát.

Không có tiền nộp học phí thì tự mình đi kiếm.

Trong lớp có cuộc họp phụ huynh chỉ có một mình hắn lẻ loi ngồi trong phòng học.

Có một lần hắn thực sự không kiếm được tiền nộp học phí, cũng chỉ có thể đi sang nhà bà ngoại, muốn vay bà.

Kết quả là bà ngoài lạnh lùng hỏi hắn: Vì sao không tìm cha ngươi?

Về sau Khánh Trần cảm thấy chuyện này cũng không có gì, dù sao còn có người khổ hơn hắn nhiều.

Thế là hắn học được cách kiên cường.

Nhưng mà sau khi đi vào thế giới trong có Lý Thúc Đồng làm sư phụ, sau khi đến cấm địa lại giống như cả thế giới cũng đang trợ giúp chính mình.

Loại cảm giác này quá tốt đẹp, tốt đẹp đến nỗi làm cho người ta cảm thấy đây không phải là sự thật.

Hóa ra đôi khi hắn cũng có thể không cần kiên cường.

Khó trách Lý Thúc Đồng nói cửa thứ nhất để mở khóa gen nhất định phải tới nơi này.

Không phải vì nơi này có một vách núi hiểm trở nhất trên thế giới, mà là nơi này có con đường mà các Kỵ Sĩ đã đi qua.

Khánh Trần cười cười.

“Hô hấp.”

Hoa văn ngọn lửa bỗng hiện lên gương mặt hắn, giống như ánh bình minh chiếu xuyên qua tầng mây mỏng.

Thiếu niên lấy từ trong túi ra gói bột magiê mà Lý Thúc Đồng giao cho hắn, buộc chặt vào bên hông.

Hắn vươn tay móc vào khe đá, leo về phía lòng bàn tay người khổng lồ.

Đúng lúc này, bỗng nhiên hắn phát hiện có gì đó không thích hợp.

Trong chớp mắt khi hắn sử dụng thuật hô hấp, đột nhiên có một luồng khí ấm áp thổi kháp cơ thể, giống như ngâm mình trong suối nước nóng, luồng khí đó chảy theo từng mạch máu, thẩm thấu vào các cơ bắp và xương cốt.

Vết thương trên đùi đã không còn đau đớn, máu cũng đã ngừng chảy.


Chương 252: Leo Núi

Không còn cảm giác đói bụng, sức lực lại cực kì dồi dào.

Khánh Trần tỉnh ngộ, hóa ra đây mới là tác dụng của trái cây màu trắng kia, phải phối hợp với thuật hô hấp mới có thể phát huy tác dụng.

Là những tiền bối kia đang trợ giúp hắn.

“Cảm ơn.”

Khánh Trần tiếp tục leo lên trên.

10 m.

20 m.

40 m.

Khánh Trần thấy có người khắc một hàng chữ nhỏ trên vách núi: Quách Khải viết.

Đây là chỗ thích hợp nhất để nghỉ ngơi, vị tiền bối tên là Quách Khải này đang đứng nghỉ, tiện tay dùng dao găm khác lên dòng chữ này.

Hắn hiểu ý mà cười một tiếng, giống như đang chào tạm biệt tiền bối, tiếp tục trèo lên trên.

62 m, Chu Bằng viết.

83 m, Triệu Vĩnh Nhất viết.

Khánh Trần còn chưa bao giờ leo lên vách núi nào cao như vậy, nhưng hắn không cô đơn.

Thiếu niên lần lượt nhìn thấy chữ viết mà các tiền bối để lại, lại chào tạm biệt các tiền bối, giống như không biết mệt mỏi leo lên tiếp.

Năng lượng mà quả màu trắng tạo ra giống như một cái lò phản ứng cỡ nhỏ, cung cấp liên tục năng lượng cho hắn, thậm chí còn làm dịu cảm giác mệt mỏi của cơ bắp.

Nhưng vào đúng lúc này, Tào Nguy đã đi theo mùi máu tươi đến chân vách núi, hắn ngước nhìn vách núi trước mặt mà ngây ngẩn cả người, bởi vì cho đến giờ phút này hắn mới hiểu được vì sao thiếu niên luôn chạy theo hướng tây.

Hóa ra mục đích của đối phương là nơi này.

Thanh Sơn Tuyệt Bích!

Không nhiều người biết đến Thanh Sơn Tuyệt Bích, nhưng trong đó lại có người chăm chỉ làm bài tập như Tào Nguy.

Hắn biết đây là nơi bắt đầu giấc mộng Kỵ Sĩ.

Nhưng hắn cũng không thể nghĩ đến, chính mình sẽ tận mắt chứng kiến chuyện này.

Trong nội tâm Tào Nguy cảm thấy rất rối rắm, hắn từng muốn trở thành một Kỵ Sĩ.

Người ở thế giới ngoài bây giờ đều biết Lý Thúc Đồng là người có được truyền thừa tốt nhất, người ở thế giới trong sao có thể không biết?

Với lại đối với rất nhiều người ở thế giới trong mà nói, đó không chỉ là truyền thừa, nó còn là một loại ước ao và hướng tới.

Tào Nguy trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng cũng giơ nỏ hướng về phía vách núi rồi buông tay.

Hắn đã là người trưởng thành, không thể lại mơ giấc mộng này.

Đinh một tiếng, tên nỏ bay qua hơn một trăm mét, bắn trúng tay trái của Khánh Trần.

Khánh Trần cảm thấy giật mình, hắn không nghĩ tới tên nỏ này lại có tầm bắn xa như vậy.

Tào Nguy từ từ lắp thêm một tên nỏ nữa, thời đại bây giờ có rất ít người biết dùng tên nỏ, đừng nói là vũ khí, giờ nó chỉ còn là hàng mĩ nghệ.

Hắn đã bỏ ra rất nhiều công sức mới có thể sử dụng được thứ này, cũng bởi vì một trong những quy tắc của cấm địa số 002 là không được phép sử dụng súng ống, sử dụng thuốc nổ không thuộc về phạm trù súng ống.

Phát thứ hai tên nỏ xuất hiện ở dưới chân Khánh Trần, không trúng đích.

Phát thứ ba tên nỏ xuất hiện ở bên tay trái Khánh Trần, không trúng đích.

Khuyết điểm của nỏ tay chính là ở chỗ này, nỏ tay bình thường tầm sát thương chỉ có 60 mét, vượt qua khoảng cách 60 mét có thể trúng mục tiêu hay không thì đều nhờ vận may.

Tốc độ gió, cự li bắn, có rất nhiều yếu tố ảnh hưởng đến tên nỏ.

Nếu có người sử dụng nỏ tay bắn trúng mục tiêu cách 100 mét, có thể được gọi là thần.

Với lại góc ngắm lên cao, nếu tên nỏ có thể bắn trúng thiếu niên kia, lực sát thương cũng không lớn.

Nhưng Tào Nguy không thèm để ý.

Hắn biết leo lên vách núi nguy hiểm cỡ nào, mình chỉ cần làm cho đối phương phân tâm là đủ rồi.

Một khi thiếu niên kia phân tâm, tất nhiên sẽ rơi xuống khỏi vách núi.

Sự thật đúng là thế, thiếu niên đã ngừng lại trên vách núi, Tào Nguy có thể cảm nhận được sự sợ hãi trong nội tâm của đối phương.

Thân ở trên vách núi, nếu không cẩn thận sẽ chết, lúc này có người đang dùng tên nỏ nhắm bắn chính mình, đổi lại là ai cũng không thể nào bình tĩnh được.

Thế nhưng, trong lúc Tào Nguy bắn ra mũi tên thứ 5, hắn lại nhìn thấy thân hình thiếu niên kia ổn định lại.

Một lúc sau, đối phương dùng ba điểm tựa mà đứng vững trên vách núi, sau đó rút ra dao găm từ bên hông, khắc ba chữ lên trên vách núi hung hiểm kia.

Khánh Trần viết.

Cho đến khi khắc xong, thiếu niên mới lại tiếp tục leo về phía trước, không quay đầu lại nhìn Tào Nguy.

Tào Nguy kinh ngạc nhìn mọi chuyện xảy ra, cảm nhận được đối phương im lặng nhưng lại đang trào phúng từ trên cao nhìn xuống bản thân mình.

Đây chính là người được chọn làm Kỵ Sĩ sao?

Chỉ có người như vậy mới có thể trở thành Kỵ Sĩ sao?

Đúng lúc này, Tào Nguy lại nôn ra một ngụm máu tươi, cũng may không phạm vào quy tắc.


Chương 253: Không Quan Tâm

Thời gian đếm ngược: 44:00:00.

Cấm địa số 002.

Nơi nào đó cách Thanh Sơn Tuyệt Bích hơn một nghìn mét, trên một đỉnh núi khác.

“Thật hoài niệm những chuyện lúc trước.”

Trong đêm tối, Lý Thúc Đồng cảm khái:

“Nhớ lần cuối ta leo lên Thanh Sơn Tuyệt Bích đã hơn 30 năm trước, khi đó ta và sư huynh luôn so sánh hơn thua với nhau, muốn xem ai khắc chữ cao hơn người kia.”

Truyền thống của Kỵ Sĩ chính là, lần thứ nhất trèo lên Thanh Sơn Tuyệt Bích, lúc kiệt sức cần nghỉ ngơi thì phải khắc tên của mình xuống ở nơi đó.

Kết quả là sư huynh hắn khắc chữ ở 212 mét, Lý Thúc Đồng thì khắc ở 367 mét.

Sau khi trở về hắn con khoe khoang mãi việc này với sư huynh hắn, kết quả bị sư huynh Trần Gia Chương đã mở ra khóa gen lần thứ hai đánh cho một trận tơi bời.

Khi đó hắn còn không phải bán thần như bây giờ, cũng không phải lãnh tụ Kỵ Sĩ được người người kính sợ, hắn lúc đó chỉ là một nhóc con vừa mới học được cách cạo râu.

Khi đó hắn còn rất bốc đồng, dám làm tất cả mọi chuyện mà không quan tâm đến hậu quả.

Lần này, Lý Thúc Đồng cũng không nói truyền thống của Kỵ Sĩ cho Khánh Trần, chính là muốn nhìn học trò của mình sẽ khắc tên hắn vào chỗ nào.

Chỉ là mọi chuyện xảy ra lại làm cho hắn rất bất ngờ, Khánh Trần khắc tên cũng không cao, chỉ có hơn một trăm mét.

Nhưng Lý Thúc Đồng vẫn cảm thấy, tự nhiên khác tên của mình như vậy mới có ý nghĩa.

“Học trò của ta cũng không tệ đúng không.”

Lý Thúc Đồng quay sang bên cạnh khoe khoang:

“Không hề sợ hãi khi đối mặt tên nỏ, không hiếu thắng mà cố tình khắc ở chỗ cao, nếu như thời gian có thể quay trở lại trước kia, ta cũng muốn làm giống như hắn.

Ngẫm cũng đã cảm thấy kích thích rồi.”

Ở bên cạnh hắn, một con Thanh Sơn Chuẩn cao hơn ba mét lẳng lặng đứng.

Lông vũ trên người Thanh Sơn Chuẩn kia cứng cáp như kiếm, móng vuốt sắc bén bám lên trên tảng đá, chỉ cần dùng chút sức, ngay cả sắt thép cũng có thể vỡ vụn như đậu hũ.

Chỉ là lúc này, Thanh Sơn Chuẩn liếc xéo Lý Thúc Đồng, ánh mắt vô cùng có nhân tính, giống như đang xem thường dáng vẻ tự biên tự diễn của đối phương: Đó là học trò của ngươi tài giỏi, không phải là ngươi tài giỏi.

Lý Thúc Đồng vui vẻ:

“Còn không phục sao? Đây là do mắt tìm học trò của ta tốt! Ngươi đừng tưởng ta chỉ tùy tiện nhận một học sinh, thật ra ta phải căn cứ vào rất nhiều nguyên tắc, kiểm tra trách nghiệm của hắn đối với tổ chức Kỵ Sĩ!”

Thanh Sơn Chuẩn liếc mắt: Còn không phải như lão tử đuổi theo ngươi chạy khắp núi chứ gì.

“Anh hùng thì không đề cập đến những chuyện trước kia.”

Lý Thúc Đồng nói:

“Bây giờ hai ta đánh một trận thử xem? Ta sẽ nhổ trọc lông của ngươi!”

Thanh Sơn Chuẩn hơi xê dịch thân hình khổng lồ: Lão tử không chấp nhặt với ngươi.

Lý Thúc Đồng vui vẻ quay lại nhìn Khánh Trần, thiếu niên giống như thạch sùng mà leo lên phía trên, ngày càng thuần thục, ngày càng kiên định.

Khi tổ chức Kỵ Sĩ mới thành lập, lúc thu nhận thành viên mới, thứ được coi trọng nhất không phải là năng lực mà là tâm tính.

Mà tâm tính của thiếu niên này, Lý Thúc Đồng cảm thấy có thể xếp được vào ba vị trí đầu.

“Sư phụ, ngươi xem đi, ta đã tìm được một người kế nghiệm rất tốt cho Kỵ Sĩ chúng ta .”

Lý Thúc Đồng cảm thán.

Nói xong, hắn đứng dậy đi ra phía sau, chuẩn bị xuống núi.

Thanh Sơn Chuẩn kêu to hai tiếng: Ngươi không nhìn tiếp sao? Lúc này mới leo được nửa đường.

Lý Thúc Đồng cũng không quay đầu lại mà vẫy vẫy tay cười nói:

“Kỵ Sĩ có một câu nói, còn đường sau này, ta chỉ có thể đi cùng hắn một đoạn, từ đây gió tuyết hay mặt trời rực rỡ ta đều không quan tâm.”

Một làn gió núi thổi qua làm quần áo Khánh Trần bay phất phới.

Ngón tay thiếu niên mạnh mẽ chộp vào trong khe đá, hắn quay đầu nhìn thoáng qua phong cảnh sau lưng, cả khu cấm địa đều hiện lên trong mắt.

Trên bầu trời tối om đã chuyển sang mờ mờ sáng, cây cổ thụ ở phía xa đứng vững vàng, tán cây rậm rạp đang đung đưa theo gió nhìn vô cùng hoành tráng như có người đang nhẹ giọng ngâm thơ.

Khánh Trần tiếp tục trèo lên phía trên, quả màu trắng trong cấm địa vẫn tiếp tục chữa trị cơ thể hắn.

267 mét, Tưởng Phi Phi viết.

312 mét, Lý Linh Hoành viết.

321 mét, Dương Đạt Ngõa viết.

367 mét, Lý Thúc Đồng viết.

Khánh Trần tìm những ‘Dấu chân’ màu trắng mà các tiền bối để lại.

Từng vị tiền bối, đang dùng từng câu thăm hỏi ân cần theo cách của riêng mình, cùng hắn tiếp tục leo về phía trước.

Chỉ là càng lên cao, chữ khắc càng ít.

Lúc leo đến nơi này, Khánh Trần đã cảm giác được năng lượng mà quả trắng mang tới đang dần biến mất.

Hắn cảm thấy thể lực của bản thân đang nhanh chóng biến mất, cảm giác mệt mỏi cũng không ngừng chiếm lấy ý chí.

Nhưng mà ngay lúc này.

411 mét, Tần Sênh viết.


Chương 254: Thành Công Hay Không?

Khánh Trần nhớ rõ, đây là vị lãnh đạo Kỵ Sĩ đời nào đó đã phát minh ra thuật hô hấp.

Bỗng nhiên, hắn đã hiểu được cái gì đó.

Những nơi mà các Kỵ Sĩ tiền bối khác chữ, đều khắc trên đường leo lên núi, lúc sắp phải đối mặt với khoảng khắc nguy hiểm nhất.

Các tiền bối dừng lại nghỉ ngơi ở nơi này, sau đó khắc tên của mình lên.

Khi tất cả cảm thấy mình đã kiệt lực, không thể leo tiếp nữa, những tiền bối đó khắc tên của mình như là một tiếng cổ vũ.

Khánh Trần mím môi tiếp tục leo lên.

489 mét, Dương Tiểu Cận viết.

Khánh Trần nhìn thoáng qua dòng chữ nhỏ này, lại lần nữa cắn răng tiếp tục lên đường.

Trong cơ thể truyền đến tiếng gào thét, cơ bắp hắn đang run rẩy, ý chí đang đấu tranh kịch liệt.

Hắn đã sắp kiên trì không nổi nữa, nhưng vẫn tiếp tục leo mà không hề dừng lại.

Lúc hắn nghĩ là không còn ai khắc tên nữa.

599 mét, Nhậm Tiểu Túc viết.

Khánh Trần bỗng ngẩng đầu nhìn lên phía trên, nơi đó đã là điểm cuối cùng của vách núi.

Thế nhưng sau đó Khánh Trần lại ngây ngẩn cả người, bởi vì điểm cuối cùng của vách núi lại đột xuất xuất hiện một rìa núi chìa ra ngoài.

Không có chỗ để mượn lực.

Đây không phải là vách núi thẳng đứng nữa, hoặc là nói trước 599 mét đúng là vách núi thẳng đứng, nhưng nơi này thì khác.

Lúc trước, Lý Thúc Đồng chưa bao giờ nói đến việc này.

Muốn leo lên đỉnh, nhất định phải nhảy lên từ điểm cuối của vách núi.

Nơi này không có đường, trước mắt lại không có “Dấu chân” màu trắng.

Năng lượng của quả màu trắng cũng đã biến mất.

Các tiền bối đi cùng hắn 599 mét, nhưng một mét cuối cùng, là con đường của riêng Khánh Trần.

Thời gian đếm ngược 42:20:00.

Buổi sáng lúc 5 giờ 40 phút.

Ánh bình minh xuyên thủng tầng mây sau lưng hắn, tầng mây trôi nổi uốn lượn giống như một biển mây.

Khánh Trần nắm lấy khe đá ở đỉnh núi, vì đã do dự quá lâu, ngón tay của hắn đã bắt đầu hơi run rẩy.

Hắn nhớ lại thứ nhất xuất hiện đồng hồ đếm ngược trên cánh tay mình.

Hồi tưởng lại lúc cô độc trong phòng tối, hồi tưởng lại lúc ném cục đá trên núi Lão Quân.

Lúc này, Khánh Trần mới nhìn thấy bên cạnh dòng chữ Nhậm Tiểu Túc, còn có một hàng chữ nhỏ: Cuộc đời này phải giống như ngọn nến, cháy từ đầu đến cuối, từ đầu đến cuối đều sáng chói lóa.

Thiếu niên nhắm mắt lại.

Đúng vậy, dù cho người chỉ còn sống được một giây cuối cùng, cũng phải tỏa sáng!

Khánh Trần mở to mắt, bỗng nhiên phát lực nhảy lên.

Cuộc đời trong quá khứ.

Cuộc đời trong tương lai.

Cùng nhau!

Đi về phía trước!

Đây là con đường do chính hắn lựa chọn.

Một con đường xa nhất trong tất cả các con đường có thể đi.

Nếu đã lựa chọn, vậy thì không được phép quay đầu lại!

Quãng đời còn lại?

Đều là con đường phía trước!

Thiếu niên giống như là lần đầu tiên được học bay lượn trên không trung.

Hắn cố gắng điều khiển thân thể của mình trên không trung, sau một lúc, thiếu niên đã nắm được vào rìa vách núi!

Khánh Trần cười, vui sướng cười.

Hắn nghe thấy trong cơ thể của mình vang lên một tiếng rắc, xương cốt bắt đầu rung lên răng rắc, thể lực đã mất đi đang không ngừng trở về, từ trước tới giờ hắn chưa bao giờ cảm nhận được sức mạnh dồi dào như bây giờ!

Thiếu niên cảm nhận được sức mạnh hoàn toàn khác, thế giới hoàn toàn khác, cuộc sống hoàn toàn khác!

Một tay hắn nắm vào rìa núi, quay đầu nhìn lại ánh bình minh vừa mới ló rặng sau lưng!

Giống như cả khu cấm địa cũng đang đón ánh sáng mặt trời, tựa như cũng đang chào đón cuộc đời mới!

Khánh Trần yên lặng nhìn tất cả mợi chuyện, khi hắn ở trong rừng cây cấm địa, chỉ có thể nhìn thấy tán cây rậm rạp che kín bầu trời.

Nhưng khi nhìn từ nơi này, tán lá dày đặc kia lại giống như một thảo nguyên xanh tươi trải dài đến chân trời.

Khánh Trần cúi đầu nhìn về phía Tào Nguy ở bên dưới.

Hai bên cách nhau hơn sáu trăm mét, cơ thể Tào Nguy đứng đó bỗng nhiên có vẻ hơi nhỏ bé, thiếu niên bình tĩnh làm một động tác cắt yết hầu, sau đó xoay người nhảy khỏi vách núi.


Chương 255: Kỵ Sĩ Khánh Trần

👾TA CHÍNH LÀ KHÔNG THEO SÁO LỘ RA BÀI (BẢN DỊCH): Hài hước, hệ thống, hài hước, giả trư ăn thịt hổ, phế vật lưu….👾

Dưới vách núi, Tào Nguy nhìn thiếu niên vượt qua đỉnh núi, sau đó biến mất không thấy nữa.

Thật ra hiện tại hắn không hận Khánh Trần chút nào, dù là đối phương có chôn mìn bẫy mình, làm bản thân bị thương nặng.

Nhưng mọi người lại có quan hệ thù địch, hai bên dùng bất kì thủ đoạn gì cũng hợp lý thôi.

Bây giờ ngược lại, hắn càng hận Khánh Hoài hơn, vì rõ ràng đối phương có thể trợ giúp hắn nhưng lại đột nhiên ngắt bộ đàm.

Loại người không quan tâm chiến hữu và cấp dưới này mới là người đáng hận.

Với lại, Tào Nguy cảm thấy bất kì người nào nhìn thấy quá trình leo núi của thiếu niên kia thì trong lòng nhất định sẽ cảm thấy bội phục.

Ngay cả khi hắn là kẻ địch cũng cảm thấy thán phục chứ chưa nói đến kẻ khác.

Không cảm thán thêm nữa, Tào Nguy quay người chạy vào trong rừng cây, hắn không có ý định tụ hợp cùng Khánh Hoài, chuẩn bị một mình rời khỏi cấm địa số 002.

Trốn chậm, chỉ sợ tất cả mọi người đều phải chết.

Tào Nguy biết, mình không thể quay lại liên bang được, dù lần này Khánh Hoài có chết không, hắn đều không thể trở về.

Sống trên hoang dã cũng tốt hơn chết.

Chỉ là. . .

Trên đường chạy trốn hắn bỗng nhớ lại chuyện lúc nãy.

Hắn thấy thiếu niên trèo trong đêm tối, như đang trèo lên bầu trời.

Dần dà, dù thị lực của hắn đã được thuốc biến đổi gien cải tạo cũng không thể thấy rõ được.

Tào Nguy luôn chờ đối phương rơi xuống, nhưng khi ánh bình minh ló dạng, hắn lại thấy một tay của đối phương treo trên rìa núi.

Cũng chính là thời khắc này, Tào Nguy biết thiếu niên dù có khiêu chiến thành công không, thiếu niên bấy giờ không phải đối thủ của mình, nhưng hắn đã mất đi dũng khí giết đối phương.

Đó là giấc mộng hồi nhỏ mà hắn không thể nào thực hiện được, giờ lại có người hoàn thành ngay trước mắt hắn.

Trên đỉnh núi Thanh Sơn Tuyệt Bích, Khánh Trần lẳng lặng nhìn trước mặt.

Hắn từng tưởng tượng phong cảnh trên đỉnh núi hẳn là rất đẹp rất rung động, nhưng hắn không nghĩ tới, hóa ra thứ làm chấn động lòng người nhất không phải là phong cảnh mà lại là những câu nói được khắc ở đây.

Mỗi một dòng đều khắc “Chỉ có tín ngưỡng và nhật nguyệt là tồn tại mãi mãi” .

Mà trên mỗi một câu nói này đều có khắc một tên người.

Trương Thanh Khê, Lý Ứng Duẫn, Nhậm Tiểu Túc, Dương Tiểu Cận, Triệu Vĩnh Nhất, Lý Thúc Đồng, Trần Gia Chương, Vương Tiểu Cửu. . .

Khánh Trần đếm một chút, số tên trên đỉnh núi này có 81 người, mỗi một cái tên đều là tiền bối của hắn.

Chỉ là, hắn lại thấy trên vách núi có 123 cái tên.

Điều này có phải mang ý nghĩa, từng có 42 người trong quá trình khiêu chiến vách núi này đã rời đi nhân thế, hoặc là còn có vài tiền bối chưa kịp khắc tên lên, đã thất bại trước Sinh Tử Quan này?

Khánh Trần trầm mặc.

Hơn trăm người trải qua hơn ngàn năm, người sau nối tiếp người trước đến đây chỉ vì theo đuổi một giấc mộng mà đánh đổi mạng sống.

Bất luận là người tự sáng tạo thuật hô hấp Tần Sênh, hay là những ‘Dấu chân’ bột magiê mà các tiền bối lưu lại trên vách núi, đều là con đường thông lên bầu trời người trước mở ra cho người sau.

Khánh Trần nhìn những câu nói phía trước, lại phát hiện có một câu nói viết trên cùng những câu này, có người khắc bốn chữ lớn nhưng không kí tên.

“Vĩnh viễn thiếu niên.”

Chỉ có bốn chữ này khác biệt hoàn toàn với những câu nói khác, nó vừa đặc biệt lại vừa có ma lực kì lạ.

Vĩnh viễn thiếu niên.

Vĩnh viễn nhiệt huyết.

Vĩnh viễn tuổi trẻ, vĩnh viễn khát vọng hành trình mới.

Bốn chữ này thể hiện khát vọng mong đợi, đối phương hi vọng mỗi một vị kế tục Kỵ Sĩ tiếp theo đều có thể vĩnh viễn duy trì quyết tâm đi về phía trước, không bao giờ quay đầu lại.

Thiếu niên không cần quay đầu, chỉ cần có dũng khí tiến về phía trước.

Khánh Trần hít một hơi thật sâu, cuối cùng rút ra dao găm đeo bên hông, khắc trên vách núi dòng chữ: “Chỉ có tín ngưỡng và nhật nguyệt là tồn tại mãi mãi. . .

Khánh Trần.”

Có lẽ đến giờ phút này, hắn mới được công nhận thực sự trở thành một thành viên của Kỵ Sĩ.

Không phải chỉ cần biết một chút võ thuật liền có thể trở thành Kỵ Sĩ, mà hắn nhất định phải đi qua con đường như vậy, tìm được những người bạn cùng chung chí hướng, có chung tín ngưỡng và ý chí kiên định mới có thể được gọi là Kỵ Sĩ.

Khánh Trần cảm nhận được tác dụng của sức mạnh mới lên thân thể của mình, sau đó, thân thể, xương cốt, huyết dịch, gen đều có biến hóa.

Lúc này hắn chợt phát hiện một việc, sau khi mở ra khóa gien, luồng khí trong cơ thể mình cũng nhiều gấp đôi.

Lúc trước luồng khí này còn không quá rõ ràng, nhưng khi sức mạnh dần ổn định, luồng khí kia liền lắng đọng trong cơ thể.

Trong gió núi, có máy chiếc lá rụng bị thổi từ trong rừng cây lên đây, mấy chục chiếc lá cây đón ánh mặt trời đang bay qua trước mặt Khánh Trần.


Chương 256: Đổi Chỗ

Thiếu niên đưa tay cầm lấy một chiếc là từ không trung, hắn làm theo bản năng mà truyền luồng khí kia vào chiếc lá rụng trong tay.

Luồng khí kia đi theo ngón tay của hắn đi vào trong chiếc lá, theo mỗi gân lá tới từng ngóc ngách của lá.

Bỗng nhiên, chiếc lá khô sun sun kia lại lập tức thẳng băng như kiếm.

Khánh Trần lẳng lặng nhìn chiếc lá trong tay, đây chính là cảm giác siêu thoát khỏi nhân sinh sao?

Rốt cục hắn cũng đạt được.

Bây giờ nên làm cái gì đây? Khánh Trần suy tư.

Đúng, nên đi giết người.

Nếu không giết, kẻ địch sẽ chạy mất.

Nghĩ tới đây, thiếu niên quay người đi về phía rừng cây ở sau núi.

Thời gian đếm ngược 36:00:00.

Trong cấm địa, Tào Nguy chạy bộ về phía bắc.

Hắn nghiêm ngặt duy trì phương hướng của bản thân, cứ cách mười phút lại xác định vị trí của bản thân một lần.

Thế nhưng dựa theo kế hoạch của Tào Nguy, đáng nhẽ sau 5 giờ hắn có thể ra khỏi khu vực biên giới của cấm địa, ra tới vùng hoang dã bên ngoài.

Hiện tại đã qua hơn sáu giờ, hắn vẫn không thấy biên giới cấm địa đâu cả!

Hắn bị nhốt ở chỗ này.

Hắn bị cấm địa nhốt ở nơi này.

Tào Nguy có thể khẳng định hướng đi của hắn tuyệt đối không sai, như vậy thứ đang ngăn cản hắn nhất định là cấm địa này.

Nói chính xác hơn, không phải do sai lầm của cấm địa, mà là cấm địa như muốn cản hắn lại.

Cấm địa khủng bố lại to lớnmuốn giữ mình lại cho thiếu niên kia.

Lúc này, thậm chí Tào Nguy còn nghĩ, thiếu niên kia đang chậm rãi đi theo sau mình, nhưng dù hắn có quay đầu tìm kiếm, lắng nghe cũng không thể nào phát hiện vị trí của đối phương.

Bởi vì hắn chỉ chạy về phía trước, khó mà ngửi được mùi vị đằng sau.

Tào Nguy bỗng nhiên dừng lại, hắn nghiêm mặt quay người tìm kiếm ở phía sau.

Không có tiếng bước chân, cũng không có bóng dáng của thiếu niên kia.

Nhưng rõ ràng hắn cảm nhận được có người đang đi theo mình, chẳng lẽ là quỷ sao? !

Lúc này, mùi máu tươi quen thuộc bị một làn gió thổi tới, Tào Nguy có thể khẳng định được, thiếu niên đã đuổi theo rồi!

Đối phương đang ẩn náu ngay ở đầu hướng gió, giấu ở trong bóng cây nào đó.

Vị trí con mồi và thợ săn đã thay đổi.

Tào Nguy quay người tiếp tục chạy như điên, nhưng hắn vẫn không thể nào thoát khỏi cảm giác bị người khác theo dõi.

Hắn lại dừng lại lần nữa.

“Không phải ngươi đến giết ta sao.”

Tào Nguy thở hào hển nói:

“Nếu đã trở thành Kỵ Sĩ, có thực lực, vì sao còn sợ bóng sợ gió? Đây chính là tác phong của Kỵ Sĩ à.”

Hắn nóng lòng muốn đánh một trận.

Trận mìn lúc trước đã làm tồn thương nội tạng của Tào Nguy, nếu như được chữa trị kịp thời, dựa vào cơ thể cường tráng của cao thủ cấp C đương nhiên không sao.

Nhưng bây giờ hắn rất mệt mỏi, vết thương không hề chuyển biến tốt, ngược lại đang nặng thêm, đây chính là kết quả thiếu niên kia mong muốn.

Làm cho người ta không nghĩ tới là.

Lúc trước luôn là Tào Nguy dùng chiến thuật sói đi săn, muốn bắt được thiếu niên này.

Lại không nghĩ tới sau khi vị trí hai người trao đổi, chiến thuật mà đối phương sử dụng đều là những thứ mà Tào Nguy từng sử dụng.

Giống như chính hắn đã từng nói, sói là động vật rất cẩn thận, bọn chúng không muốn vì đi săn mà bị thương, càng không muốn cho con mồi bất cứ cơ hội phản công nào.

“Bây giờ mình đã thành con nai bị đuổi giết sao.”

Tào Nguy thầm nghĩ.

Điều làm hắn càng kinh ngạc là, thậm chí ngay cả khi thính lực của hắn mạnh mẽ như vậy cũng không thể nghe thấy tiếng bước chân của Khánh Trần.

Nó khiến hắn không thể xác định được vị trí chính xác của đối phương, hắn muốn liều chết đánh một trận cũng không thể.

Trong lúc thở dốc, bỗng Tào Nguy không muốn chạy nữa.

Hắn hô to về phía rừng cây:

“Nếu ngươi không dám đi ra, ta cũng không chạy nữa, hai chúng ta ở chỗ này so xem ai mất kiên nhẫn trước.”

Nói xong, hắn thật sự ngồi xuống, điều chỉnh tần suất hô hấp của mình.

Tào Nguy đang đánh cược, cược đối phương không dám yên tâm để cao thủ cấp C như hắn khôi phục thể lực và vết thương!

Hắn lặng yên không tiếng động buông hai cánh tay xuống, nhẹ nhàng cầm bùn đất vào trong tay, nếu như lúc này thiếu niên kia đi ra giết mình, hắn sẽ lập tức phản kích.

Lúc Tào Nguy vừa mới ngồi xuống, bỗng nhiên trong rừng cây có thứ gì đó gào thét xông tới.

Hắn ngửa mặt lật người ra sau, thứ kia xoay tròn trên không trung, xoẹt một tiếng, nó vừa xẹt qua chóp mũi của hắn, cắm vào mặt đất ở phía sau.

Tào Nguy nhìn lại sau lưng mình, nơi đó có một chiếc lá thảng tắp như kiếm, cắm ngập xuống đất ba phần.

Nội tâm hắn còn đang giật mình, Thu Diệp Đao!

Năng lực lấy lá khô thành kiếm này còn rất mới lạ đối với Khánh Trần nhưng trong thế giới này, không ai không biết đến nó.


Chương 257: Tuyệt Vọng

Nhưng vấn đề là, chỉ có Kỵ Sĩ đạt tới cấp B mới có thực lực sử dụng sơ bộ Thu Diệp Đao, thiếu niên này vừa mới trở thành Kỵ Sĩ làm sao lại có thể sử dụng được?!

Chẳng lẽ Kỵ Sĩ đang đuổi giết mình bây giờ không còn là thiếu niên lúc nãy nữa, mà là một vị Kỵ Sĩ nào đó thành danh đã lâu?

Là Trần Gia Chương, Vương Tiểu Cửu hay Lý Thúc Đồng! ?

Không đúng, nếu thật sự là ba vị này, đối phương cần gì lãng phí thời gian với mình!

Tào Nguy bỗng giật mình, tên này vừa trở thành Kỵ Sĩ liền có thể sử dụng Thu Diệp Đao!

Không đợi hắn nghĩ rõ ràng, lại một Thu Diệp Đao bay vụt tới, hắn vội vàng lăn sang một bên.

Nếu không phải hắn tránh kịp, chỉ sợ lúc này đã bị xuyên thủng bụng.

Tào Nguy cắn răng bò dậy tiếp tục chạy về phía rừng cây, đối phương có khả năng giết hắn từ xa, bản thân hắn không thể tiếp tục ngồi nghỉ được nữa.

Đối phương còn khó đối phó hơn so trong tưởng tượng của hắn nhiều!

Thời gian đếm ngược 33:00:00.

Trong rừng cây vẫn vô cùng im ắng, giống như không ai biết nơi này đã xảy ra chuyện gì, cũng không ai quan tâm.

Trong im lặng, cảm giác sợ hãi càng ngày càng mãnh liệt, dường như thiếu niên kia đang áp sát ngay sau lưng Tào Nguy.

Nhưng thợ săn này còn kiên nhẫn hơn nhiều so với dự đoán của Tào Nguy.

Bất kể hắn có nôn ra bao nhiêu máu, dù hắn đã yếu thế như vậy, đối phương cũng không có ý định đi ra quyết chiến cùng hắn.

Thiếu niên chỉ yên lặng ẩn nấp trong bóng tối của cấm địa, như con sói lão luyện nhất, chờ con mồi của mình kiệt lực.

Thời gian đếm ngược 30:00:00.

Tào Nguy chạy từ sáng sớm đến nửa đêm.

Nhưng dù hắn có chạy thế nào cũng không thể thoát khỏi cấm địa.

Vết thương trong nội tạng của hắn dần chuyển biến xấu, dù là cao thủ cấp C cũng không chống đỡ được.

Lúc đầu Tào Nguy cảm thấy theo thời gian trôi qua, mình sẽ mệt, đối phương nhất định cũng mệt.

Khi tim và phổi bị thương quá nặng, hiệu suất làm việc sẽ giảm xuống, máu bắt đầu thiếu oxi, não bộ bắt đầu mất đi khả năng suy nghĩ, tay chân bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, sức phán đoán cũng không còn chính xác nữa.

Tính tình cũng dần trở nên nóng nảy, không còn kiên nhẫn nữa.

Nhưng không biết vì sao, theo thời gian trôi qua, cảm giác sợ hãi kia lại ngày càng mạnh!

Trong cảm giác của Tào Nguy, đối phương đuổi theo hắn gần mười giờ đồng hồ, thậm chí bước chân còn không hỗn loạn, không cho mình bất cứ cơ hội nào.

Đối phương như là một cỗ máy lạnh băng, mạnh mẽ, không có bất kì cảm xúc gì, cơ thể cũng chỉ là công cụ của đối phương.

Tào Nguy tự nhủ trong lòng, đây chính là người có tư cách trở thành Kỵ Sĩ sao.

Không thể nghi ngờ, thực lực của thiếu niên không như hắn tưởng tượng, nhưng đối phương tuyệt đối là đối thủ có kiên nhẫn nhất mà Tào Nguy từng gặp trong cuộc đời này.

Không tìm thấy kẻ địch, đường cũng đi không hết, thật sự khiến người ta vô cùng tuyệt vọng.

Mỗi khi Tào Nguy muốn nghỉ ngơi, Thu Diệp Đao sẽ đúng hẹn bay vụt tới, thúc giục hắn tiếp tục chạy trốn.

Thời gian đếm ngược 25:00:00.

Bỗng nhiên, Tào Nguy vấp phải một khúc cây mà trượt ngã trên mặt đất.

Nhưng lần này hắn không có ý định lại đứng dậy, chỉ nằm ngửa trên mặt đất thở hổn hển, nói với rừng cây u ám:

“Ngươi có thấy mệt không? Ta biết mục tiêu của ngươi là Khánh Hoài, sao ngươi không đi tìm hắn trước, ngược lại tới tìm ta?”

Không ai trả lời.

Nhưng Tào Nguy cũng không thèm để ý, hắn chỉ là tiếp tục nói:

“Khi còn bé ta cũng rất muốn trở thành Kỵ Sĩ, nhưng số mệnh của ta không được tốt như ngươi.

Sau này ta nhập ngũ, dùng quân công đổi lấy thuốc biến đổi gien, cho là mình không được làm Kỵ Sĩ cũng không sao, dùng cách này cũng có thể trở thành siêu phàm giả.

Nhưng hôm nay ta mới phát hiện, bản thân vẫn còn kém quá xa.”

Trong lúc nói chuyện, Thu Diệp Đao lại lần nữa xoẹt qua không khí, bay tới từ trong rừng cây.

“Tìm được ngươi rồi!”

Tào Nguy bỗng nhiên nảy lên khỏi mặt đất.

Trong chính khoảnh khắc này, hắn dùng tất cả sức lực còn lại trong cơ thể!

Như lần phản kháng cuối cùng của một mãnh hổ sắp chết, xông về một hướng trong rừng cây.

Lúc Tào Nguy nằm trên mặt đất cũng không phải đang nhận thua, mà để lỗ tai mình áp sát với mặt đất, làm như vậy mới có thể dễ dàng tìm được vị trí của Khánh Trần!

Hắn biết, sau mỗi lần đối phương sử dụng Thu Diệp Đao nhất định sẽ thay đổi vị trí ngay lập tức, tránh bị mình lần theo quỹ tích của Thu Diệp Đao, tìm dược chỗ ẩn nấp của hắn.

Cho nên, khi đó sẽ có tiếng bước chân!

Tham gia quân ngũ hơn mười năm, Tào Nguy có thể leo lên được chức vị như bây giờ không phải chỉ dựa vào mỗivận may và võ lực, còn phải có đầu óc và dũng khí, nghị lực nữa.

Hắn tìm mọi cách để trèo lên vị trí cao hơn trong quân đội liên bang, bị người ta giáng chức xuống làm chó săn cho bọn con cháu của các tập đoàn lớn, hắn cũng có thể cắn răng tiếp tục trèo lên trên, loại người này tuyệt đối không bao giờ ngồi chờ chết!


Chương 258: Đẹp Mắt

Trong phút chốc, Tào Nguy đã nhào vào trong rừng cây tối tăm, trong hơn mười giờ qua, hắn lại có thể nhìn thấy thiếu niên kia lần nữa, có thể nhìn thấy những đường vân lửa đỏ trên mặt đối phương.

Hai bên cách nhau rất gần, ánh mắt thiếu niên không hề thay đổi.

Tựa như không phải hắn tìm được đối phương mà là đối phương đang đợi hắn tới.

Chỉ là, Tào Nguy lại cảm thấy có chút quái lạ, ánh mắt thiếu niên này nhìn mình có chút kỳ quái, giống như là đồ tể đang nhìn chằm chằm con trâu đực sắp bị làm thịt.

Trong đêm tối, quân nhân của liên bang phẫn nộ vung dao găm trên tay phải về phía trước, cánh tay cầm dao găm xuyên qua tán lá dày, hung mãnh rạch vào phần ngực bụng của Khánh Trần.

Thế nhưng Tào Nguy phát hiện, khi cơ bắp của hắn vừa mới hoạt động, thiếu niên trước mặt như biết trước mọi thứ, biết mình muốn làm động tác gì.

Một trận chiến sau hơn mười giờ truy đuổi, thực lực của cao thủ cũng bị vết thương làm giảm xuống mức thấp nhất.

Hắn chỉ cảm thấy trên tay nhẹ bẫng, đòn quyết định này của hắn thất bại rồi.

Giờ là lúc thiếu niên phản kích, dao găm trong tay đối phương xoẹt qua dao găm của mình, lưu lại một vết thương rất sâu trên cánh tay của hắn.

Hai chân Tào Nguy bật lên như cái cung, tiếp tục nhào về phía trước, cánh tay vung lên, dao găm của hắn lại không thể nào chạm vào cơ thể thiếu niên.

Giống như đối phương đã nghiên cứu kĩ cách thức hành động của hắn, dự đoán được lần tấn công tiếp theo của hắn rồi phản kích.

Chỉ vẻn vẹn hơn mười giây sau, trên thân Tào Nguy đã xuất hiện hơn mười vết thương, nhưng ngay cả góc áo của Khánh Trần hắn cũng không đụng đến được!

Tào Nguy biết, bản thân đã trở nên chậm chạp hơn, cũng đã yếu đi, nhưng đây không phải nguyên nhân khiến hắn bị áp chế.

Hắn bị áp chế là vì khả năng phán đoán của thiếu niên.

Tào Nguy cảm giác tốc độ phản ứng của đối phương không nhanh hơn mình, chỉ là đối phương có thể thông qua biến hóa của quần áo, vị trí cơ bắp hở ra, ánh mắt biến đổi, eo và chân biến hóa khi hắn phát lực để đánh giá động tác tiếp theo.

Hắn không biết thiếu niên này làm như thế nào, chỉ biết mình đang cách cái chết rất gần.

Gần vô cùng.

Sau một lúc, khi Tào Nguy nghĩ thiếu niên sẽ tiếp tục tránh né quỹ tích của dao găm khi hắn vung thì đối phương lại không lùi mà tiến tới.

Đêm tối trong cấm địa, rất ít ánh trăng xuyên được qua khe lá để chiếu xuống mặt đất.

Tào Nguy thấy ánh mắt lạnh như băng của thiếu niên ngày càng gần, hắn di chuyển về phía bên trái, vô thức muốn cầm dao găm cắt đứt cổ họng của Khánh Trần.

Nhưng Khánh Trần đột nhiên chạy lại gần, tay trái cầm dao găm, dùng tay phải ngăn cản dao găm của Tào Nguy đang hướng về phía cổ mình.

Cùng lúc đó, dao găm trong tay trái thiếu niên cũng đâm vào lá lách của kẻ địch.

Tào Nguy ngơ ngác, hắn biết dao găm đã đâm vào chỗ nào ở bụng, cũng biết chính mình chắc chắn sẽ phải chết, nhưng hắn không muốn chỉ có một mình hắn chết.

Bỗng nhiên, Tào Nguy dùng chút sức lực cuối cùng, hắn muốn thoát khỏi sự trói buộc của tay phải thiếu niên.

Nhưng khi cánh tay hắn còn chưa kịp thoát ra, thiếu niên đã há miệng cắn lấy cổ tay của hắn, tiếp tục giữ chắc cánh tay hắn.

Khánh Trần giữ chặt kẻ địch rồi xông về phía trước, cánh tay bị hắn cắn đã chảy máu be bét.

Ầm một tiếng, toàn bộ thân hình của Tào Nguy va đập mạnh vào thân cây.

Tào Nguy vô lực nhìn đôi mắt gần trong gang tấc kia, ánh mắt hung dữ như dã thù đó đang nhìn chằm chằm mình, rất gần rất gần.

Sau đó ánh mắt kia dần bình tĩnh lại.

Miệng vết thương trên cánh tay Tào Nguy chảy ra máu tươi, vảy cả lên mặt thiếu niên.

Mười mấy giây sau, Khánh Trần chậm rãi buông tay ra, hắn để Tào Nguy ngã ngồi trên mặt đất.

Tào Nguy gian nan ngẩng đầu nhìn hắn, sau đó lại nhìn vào chỗ sâu trong cấm địa.

Lúc này Khánh Trần mới giải thích:

“Tới giết ngươi trước, vì sợ ngươi chạy mất, trước khi ta có năng lực giúp sư phụ, thân phận Kỵ Sĩ của ta không thể bị người khác biết.”

Tào Nguy khó khăn gật đầu, ra hiệu mình đã hiểu, hắn im lặng một lúc sau đó dùng chút sức lực cuối cùng hỏi:

“Phong cảnh trên đỉnh Thanh Sơn Tuyệt Bích thế nào?”

Khánh Trần nghĩ một lúc rồi trả lời:

“Đẹp mắt.”

“Cảm ơn.”

Tào Nguy nhắm mắt lại.

Cho đến giờ phút này, Khánh Trần mới có thể buông lỏng sau mười mấy tiếng truy đuổi kia.

Lần này rất khó khăn mơi có thể giết chết cao thủ cấp C.

Đầu tiên làm đối phương bị thương vì mìn bẫy bộ binh, sau đó để đối phương chứng kiến cảnh hắn leo vách núi mà đánh mất ý chí chiến đấu, cuối cùng Khánh Trần còn dùng hơn mười giờ để tiêu hao hết sức lực của đối phương.

Mấu chốt vấn đề là ở quả mìn bẫy bộ binh kia, nếu không có thứ này làm Tào Nguy bị thương nặng, Khánh Trần khó mà giết chết đối phương được.


Chương 259: Quái Dị

Chỉ là Khánh Trần cảm thấy hơi khó hiểu, tại sao Tào Nguy lại lựa chọn cho quả mìn kia nổ?

Kế hoạch ban đầu của hắn là làm cho đối phương yêu cầu trợ giúp, giữ chân đối phương ở đó một lúc mà thôi.

Lúc này, Khánh Trần giết người, nhưng hắn không hề phạm phải quy tắc trong cấm địa.

Thật ra, khi hắn leo lên vách núi thì đã hiểu ra một điều, nơi này là sân nhà của Kỵ Sĩ, đương nhiên Kỵ Sĩ muốn làm gì cũng được.

Cho nên, sư phụ của mình mới không thèm quan tâm mà nói ra quy tắc ở đây, cũng vì thân phận Kỵ Sĩ của đối phương.

Lý Thúc Đồng từng nói, tất cả cấm địa đều có hai quy tắc thông hành.

Lúc đó đối phương cũng không nói quy tắc này là gì.

Nhưng bây giờ Khánh Trần đã đoán được, đó là nếu ngươi thỏa mãn một điều kiện nào đó của cấm địa, cấm địa kia sẽ trở thành sân nhà của ngươi.

Cho dù ngươi chỉ là một kẻ ngoại lai.

Chỉ là việc này khó mà làm được, khó đến mức căn bản không có ai từng thử “thu nhận” một khu cấm địa.

Khánh Trần chậm rãi ngồi xuống bên cạnh Tào Nguy, trận chiến này đã kéo dài hơn mười giờ truy đuổi, đối với hắn mà nói, cảm giác cũng không thoải mái gì.

Thời gian đếm ngược 24:00:00.

“Sư phụ, ngài đang ở gần đây sao?”

Khánh Trần mỏi mệt, gào lên vang vọng khắp bốn phía xung quanh:

“Ta có vấn đề muốn hỏi.”

“Khụ khụ, ta ở đây.”

Lý Thúc Đồng đi ra từ trong rừng cây phía tây vách núi, vẻ mặt còn có chút xấu hổ.

Rõ ràng hắn đã nói chỉ đi cùng Khánh Trần một đoạn đường, kết quả còn không phải vụng trộm chạy vào trong rừng cây, lặng lẽ nhìn đồ đệ của mình.

Rõ ràng hắn cũng không bình tĩnh như biểu hiện bên ngoài!

Nếu để Thanh Sơn Chuẩn biết việc này, chắc chắn sẽ khinh bỉ hắn.

Lý Thúc Đồng nhìn về phía Khánh Trần:

“Ngươi muốn hỏi điều gì?”

“Ta muốn hỏi một việc, sau khi mở ra khóa gien, DNA của ta có còn giống trước kia không?”

Khánh Trần hiếu kỳ nói.

“Đương nhiên sẽ thay đổi.”

Lý Thúc Đồng lắc đầu:

“Mỗi một Kỵ Sĩ, mỗi khi mở ra một tầng khóa gien, DNA đều sẽ biến đổi rất lớn.”

“Còn thuộc phạm trù nhân loại không?”

Khánh Trần suy tư.

“Đương nhiên là có, bây giờ bộ gen của ngươi chỉ đang tiến hóa để trở nên hoàn hảo hơn mà thôi, vẫn là nhân loại như cũ.”

Lý Thúc Đồng giải thích:

“Sau khi mở ra khóa gien tầng thứ nhất, điều thay đổi đầu tiên chính là sống thọ hơn, chữa trị những bệnh di truyền theo gen của gia đình, có thể so sánh như thế này, ví dụ cha của ngươi có gen đầu hói, thì chuyện này sẽ không xảy ra trên cơ thể ngươi nữa.

Những gen giống như vậy, thật ra còn có rất nhiều.”

“Nghe rất có khí thế, rất thực dụng.”

Khánh Trần cảm khái nói, ít nhất mình sẽ không phải lo lắng đến mấy chuyện như hói đầu nữa

Lý Thúc Đồng tiếp tục nói:

“Bây giờ ngươi vừa mới mở ra khóa gien tầng thứ nhất, chỉ có cơ bắp được tăng cường, nếu lần sau mở khóa gen, sẽ theo thứ tự là xương cốt, làn da, nội tạng, cho đến lần thứ năm mở khóa gien, sẽ xuất hiện khí…”

Lúc này, sư phụ hắn đã ý thức được sự không bình thường của hắn, vì Khánh Trần đã có khí từ trước khi mở ra khóa gen, vậy bây giờ phải làm sao để phán đoán được trình tự mở ra khóa gen của hắn đây?

Khánh Trần nhìn về phía sư phụ của mình, hắn nói:

“Sư phụ, ta có thể cảm nhận được rất rõ, xương cốt, làn da, nội tạng của ta đã khác biệt với trước đây, với lại khí cũng mạnh hơn rất nhiều… Ngài cũng nhìn thấy, bây giờ ta cũng có thể dùng lá cây làm vũ khí, chỉ là số lần có thể sử dụng còn rất ít, sức lực cũng không mạnh mẽ như vậy.”

Lý Thúc Đồng chăm chú đánh giá Khánh Trần, sau đó lại đưa tay nắm cổ tay của thiếu niên, cảm nhận xương cốt của đối phương:

“Kỳ quái, tại sao ngươi có thể quái dị như thế!”

Trong giọng nói của sư phụ, có vẻ rất kinh ngạc, thậm chí còn có một ít không phục…

Nói thật, Lý Thúc Đồng đã là người có thiên phú rất cao trong tổ chức Kỵ Sĩ.

Dù sao mỗi khi Kỵ Sĩ mở ra khóa gien, thực lực đều xảy ra biến hóa, hắn vẫn luôn là một trong những người mạnh nhất trong đám trẻ cùng lứa.

Nhưng bây giờ, tiềm lực mà Khánh Trần biểu hiện ra, lớn hơn rất nhiều so với hắn.

Trước kia hắn chưa nghe thấy ai nói, có vị tiền bối nào sau khi mở ra khóa gien tầng thứ nhất liền có thể sử dụng Thu Diệp Đao!

Từ sau khi Tần Sênh sáng tạo ra thuật hô hấp, chưa bao giờ có trường hợp đặc biệt như vậy xảy ra!

Trong lúc Lý Thúc Đồng đang suy tư, lại nghe thấy tiếng bước chân vừa nhanh chóng vừa nặng nề truyền đến từ sâu trong cấm địa.

Âm thanh kia như tiếng trống vang dội, ngày càng gần.

Khánh Trần nhìn về phía Lý Thúc Đồng, phát hiện đối phương đang vô cùng kinh ngạc, nhưng cũng không có địch ý.

Âm thanh truyền đến từ trong trung tâm cấm địa, chẳng lẽ có dã thú nào đó chạy ra ngoài?


Chương 260: Con Rối Giật Dây

Sau một lúc, có một người khổng lồ cao hơn bốn mét đang vạch ra lá cây, đi đến trước mặt hai người, đối phương tóc tai bù xù, khuôn mặt lại vô cùng thật thà.

Chỉ là Khánh Trần phát hiện, trong mỗi hốc mắt của người khổng lồ này, đều có hai con ngươi.

Trùng Đồng!

Hắn nghe thấy Lý Thúc Đồng nói với người khổng lồ kia:

“Đinh Đông? Tại sao ngươi lại chạy ra đây?”

Khánh Trần kinh ngạc, người khổng lồ có thân hình vĩ đại như vậy lại có một cái tên mĩ miều thế kia!

Chỉ là Đinh Đông thật thà không nói chuyện, hắn chậm rãi ngồi xổm người xuống trước mặt Khánh Trần, sau đó chìa ra bàn tay to cỡ cái ghế ra trước mặt thiếu niên.

Trong lòng bàn tay không có cái gì cả.

Khánh Trần nghi ngờ nói:

“Sư phụ, đây là ý gì?”

Nhưng Lý Thúc Đồng cũng không trả lời hắn, tức giận nói về phía bóng tối ở sâu bên trong cấm địa:

“Các ngươi có ý gì? Ta không đưa vật cấm kỵ cho hắn là vì chưa tới lúc.

Các ngươi vội vã đưa làm cái gì, nhìn xem các ngươi đang khoe khoang này! Những vật cấm kỵ không bình thường này ta cũng có! Ta đã nói rồi, nếu chiều chuộng quá sẽ dễ làm hư trẻ nhỏ, các ngươi nghe không hiểu đúng không!”

Khánh Trần trợn to mắt nhìn sư phụ của mình, hắn không biết ngày thường sư phụ vừa ôn hòa vừa dễ gần như vậy, vì sao đột nhiên lại tức giận như vậy.

Với lại trong lòng bàn tay của người khổng lồ kia cũng không có cái gì!

Đinh Đông quay sang cười cười với Khánh Trần, ra hiệu cho hắn cũng mở lòng bàn tay ra.

Sau đó người khổng lồ này cẩn thận từng li từng tí, đem một nắm tơ trong suốt trong lòng bàn tay ngã đưa đến trong tay Khánh Trần.

“Sư phụ, đây là cái gì?”

Khánh Trần hỏi.

Lý Thúc Đồng tức giận nói:

“Vật cấm kỵ ACE-019, Con Rối Giật Dây!”

Khánh Trần kinh ngạc nhìn một nắm tơ trong suốt trong lòng bàn tay, lúc này ở trong tay hắn lại nhẹ như không có vật gì.

Như một đám mây không ngừng bồng bềnh trong lòng bàn tay.

Đây không phải ví von, mà hắn thật sự không cảm nhận được trọng lượng của vật này.

Khánh Trần ngẩng đầu nhìn về phía người khổng lồ trước mặt kia:

“Ngươi đưa thứ này cho ta?”

Người khổng lồ Đinh Đông thật thà cười, gật gật đầu, sau đó chỉ chỉ vào sâu trong cấm địa, giống như đang nói: Là những lão gia hỏa kia tặng cho ngươi, cất đi nhanh lên.

Khuôn mặt Đinh Đông vô cùng thân thiết và hiền lành, chỉ là hình như hắn biết hình dáng của mình sẽ làm người khác sợ hãi nên sau khi đưa đồ cho Khánh Trần xong, liền cẩn thận từng li từng tí lui về phía sau.

Hắn sợ bản thân sẽ dọa đến thiếu niên.

Bởi vì vóc dáng quá cao, lúc lui lại hắn còn đâm vào một tán cây, bộ dáng lúng túng lại có chút đáng yêu.

Người khổng lồ lớn như vậy chỉ có thể cẩn thận khom lưng đứng.

Khánh Trần nhìn về phía sư phụ nhà mình:

“Sư phụ, ta có thể nhận lấy không?”

“Đương nhiên có thể!”

Lý Thúc Đồng nhướn mày:

“Đã cho rồi vì sao lại không nhận! Đám lão già này đang khoe của, nếu ngươi không nhận, không phải không nể mặt mọi người sao!”

Nói xong.

Lý Thúc Đồng vừa nói vừa lạnh lùng nhìn, rõ ràng là đang nói với chỗ sâu trong cấm địa:

“Đây coi như là lễ gặp mặt đi, các ngươi có nhiều người như vậy, sao chỉ đưa một phần này lễ vật? Có thấy xấu hổ không? Ta còn biết, vật cấm kỵ ACE-003 cũng trong đó!”

Khánh Trần ngây ngốc nhìn Lý Thúc Đồng, lúc nãy không phải còn đang rất tức giận à, sao đột nhiên lại thành đòi lễ vật rồi?!

Chỉ là những ý chí trong cấm địa như không muốn nói chuyện với Lý Thúc Đồng, không có động tĩnh gì nữa.

Người khổng lồ Đinh Đông cười cười với Lý Thúc Đồng, như nói tiếng chào rồi quay người đi về phía sâu trong cấm địa.

Khánh Trần bỗng nhiên nói với bóng lưng hắn:

“Cảm ơn, ta tên Khánh Trần, rất hân hạnh quen biết ngươi.”

Người khổng lồ Đinh Đông có chút ngoài ý muốn, hắn vội vàng vui vẻ khoát khoát tay với Khánh Trần, lúc này mới tiếp tục đi về phía trước.

Lúc đầu hắn còn chậm rãi đi từ từ, sau đó là chạy.

Tiếng bước chân uỳnh uỳnh uỳnh, mạnh mẽ mà vang dội.

Cái chân to lớn kia nhìn như lốp xe tải, vô cùng mạnh mẽ.

“Sư phụ, vị Đinh Đông này là….?”

Khánh Trần hiếu kỳ hỏi.

Trước đó, hắn còn chưa bao giờ thấy người cường tráng như vậy, hoặc là nói, thật ra đối phương đã vượt qua phạm trù của nhân loại?

Lý Thúc Đồng giải thích:

“Mẹ của hắn là một người hoang dã, lúc có thai hắn vì tránh né tập đoàn quân của liên bang vây quét, trong lúc vô tình đã đi vào vùng trung tâm cấm địa, may mắn ăn được một ít thứ gì đo.

Sau này hắn được sinh ra ở đây, giống như tất cả sinh vật ‘dân bản địa’ trong cấm địa, xảy ra biến hóa kỳ diệu.”

Khánh Trần nhìn qua bóng lưng Đinh Đông, hắn bỗng nghĩ đến một vấn đề: Xương cốt người bình thường không giống siêu phàm giả, chỉ sợ rất khó sử dụng thân thể này.

Mà Đinh Đông có vẻ không gặp vấn đề này, thân thể to lớn của đối phương đang chạy như điên, làm hắn nghĩ đến một câu thành ngữ: Khoa Phụ đuổi mặt trời!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box