- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 25 : Ai Đúng Ai Sai (c241-c250)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 25 : Ai Đúng Ai Sai (c241-c250)
❮ sautiếp ❯Chương 241: Ai Đúng Ai Sai
Tào Nguy khẽ cắn môi, nói với những binh sĩ dã chiến còn sống:
“Lấy đội hình chiến thuật đuổi theo, chuẩn bị chiến đấu.”
Bọn họ đã kịp phản ứng có chuyện gì xảy ra, nếu như quái vật, thực vật trong rừng cây xâm nhập, chắc chắn đồng đội của bọn họ sẽ không chết đều đặn như thế, vừa vặn là cả một hàng.
Nhưng rốt cuộc đối phương đã lợi dụng quy tắc nào?!
Dưới sự dẫn đầu của Khánh Hoài, đội dã chiến hành quân trở về đường cũ với tốc độ nhanh nhất.
Trên đường vẫn không ngừng có binh sĩ tử vong, cứ như có một thứ gì đó không thể đối kháng đang bao phủ lấy bọn họ, giống thần chết giáng lâm.
Sau khi chạy được mấy cây số, Khánh Hoài chợt dừng bước, hắn nhìn từng cái hố bị đào ra ở trước mặt, lẳng lặng không nói một lời.
Trong những cái hố bị đào ra là từng chiếc túi bọc kín bị người ta cứa rách.
Có người cưỡng chế để bọn họ phá vỡ quy tắc “không thể đi vệ sinh lung tung”!
Trước đó, ai có thể ngờ được rằng sẽ có người dùng nước cờ âm hiểm như thế chứ?
Trước đó cũng không có ai nghĩ đến, người khác cứa rách những cái túi đã chôn xuống, mà khu vực cấm kị lại tính cho người đi tiểu!
Đối phương không chỉ biết quy tắc không thể đi vệ sinh lung tung, hơn nữa còn hiểu kĩ hơn cả bọn họ.
Nhưng làm thế cũng quá âm hiểm rồi!
“Đối phương còn chưa đi xa, thấy chúng ta tới mới rời khỏi.”
Khánh Hoài tỉnh táo phân tích, vì vẫn còn một cái hố mới đào được một nửa.
Lúc này.
“Ai?!”
Tào Nguy bỗng nhiên nhìn về phía xa xôi trong rừng cây.
Ở sâu trong rừng cây, có một bóng người đang lẳng lặng nhìn bọn họ chằm chằm, làm một động tác cắt cổ.
Sau đó nhanh chóng biến mất trong bóng tối.
…
“Quái lạ, dùng động tác cắt cổ để khiêu chiến không phù hợp với tính cách cẩn thận của ngươi, có mục đích gì sao?”
Trong rừng cây, Khánh Trần và Lý Thúc Đồng đứng ở một chỗ, người sau hiếu kì hỏi.
Khánh Trần giải thích:
“Ta lo bọn họ sẽ chạy.
Nhỡ may không đủ thù hận, bọn không đuổi theo ta, ta khó dùng được kế hoạch của mình.”
“À.”
Lý Thúc Đồng gật đầu:
“Cũng có lí.”
Khi hai sư đồ sóng vai đi với nhau, bầu không khí lập tức thoải mái hơn rất nhiều, giống như đây không phải là khu vực cấm kị gì hết, mà chỉ là một rừng cây bình thường.
“Đúng rồi sư phụ.”
Khánh Trần hỏi:
“Đám người hoang dã kia đã đi vào chưa?”
“Mới có Hỏa Đường vào, nhìn quãng đường bây giờ của bọn họ, hẳn là đang đi thẳng vào nội địa khu vực cấm kị, ta luôn cảm thấy bọn họ đột nhiên xuất hiện ở gần Trung Nguyên, rất có thể cũng đến vì Khánh Hoài.”
Lý Thúc Đồng nói.
“Đến vì Khánh Hoài?”
Khánh Trần khó hiểu.
“Đương nhiên, trong trận chiến ảnh tử không phải chỉ có mỗi ngươi muốn giết hắn.”
Lý Thúc Đồng giải thích:
“Có lẽ là có người Khánh thị trao đổi lợi ích với Hỏa Đường, để bọn họ tới giúp đỡ tiêu diệt Khánh Hoài.
Như vậy mới là bình thường, chỉ có mỗi ngươi và Khánh Hoài đánh tới đánh lui thì không giống trận chiến ảnh tử.”
“Liên Bang và người hoang dã có liên hệ gì sao?”
Khánh Trần không hiểu.
“Đương nhiên có liên hệ, chỉ cần có lợi ích thúc đẩy, chuyện kì lạ gì cũng có thể xảy ra.”
Lý Thúc Đồng nói.
Khánh Trần nhìn về phía Lý Thúc Đồng, hỏi:
“Trước đó trưởng lão Hỏa Đường nói tổ tiên khen ngợi là có ý gì, ta nghe giọng điệu của hắn hình như có lợi ích thật sự? Những người này làm như thế nào mới được tổ tiên khen ngợi?”
Lý Thúc Đồng nhìn Khánh Trần một cái:
“Tổ tiên khen ngợi hắn như thế nào thì đó là chuyện của tổ tiên hắn, điều ngươi có thể làm là tiễn hắn đi gặp tổ tiên nếu sau này hắn muốn giết ngươi để đổi lấy lời khen ngợi.”
Khánh Trần:
“…”
Lúc này Lý Thúc Đồng lại nói:
“Nhưng mà, Tiểu Trần, ngươi phải nhớ kỹ, ở Liên Bang, chỗ nào cũng có người tốt và người xấu.
Hoặc có thể nói là hoang dã và Liên Bang đã chất chứa oán hận từ lâu, thật ra đã sớm không phân rõ ai đúng ai sai, ví dụ như thu thú săn giết người hoang dã, đám con cháu tập đoàn ở trong mắt người hoang dã lại không khác gì ác ma.”
Khánh Trần như có điều suy nghĩ.
Lúc này, Lý Thúc Đồng lại lấy một cái túi zip ra:
“Cầm lấy tự giải quyết đi, nhưng mà nhỡ kĩ, ngươi có thể đâm thủng túi của người ta, cũng phải để phòng túi zip của mình bị người ta tìm thấy.”
“Vâng.”
Khánh Trần đi sang một bên giải quyết vấn đề sinh lý.
Lúc hắn cầm túi zip trở về, đang suy nghĩ nên chôn nó ở chỗ nào.
Bỗng nhiên chuyển ánh mắt lên trên người sư phụ mình.
Lý Thúc Đồng cảm thấy buồn nôn:
“Ngươi cút xa một chút cho ta, ta không bảo quản cái này giúp ngươi đâu.”
Khánh Trần nghiêm túc nói:
“Nhưng đặt túi zip này ở đâu cũng không an toàn bằng ở bên cạnh sư phụ.
Một ngày làm thầy cả đời làm cha, trong lòng ta đã coi sư phụ như cha mình rồi, sư phụ cũng nói coi ta như con trai, trên đời này làm gì có người cha nào chê bai con mình chứ?”
Chương 242: Sân Nhà Kỵ Sĩ
“Ngươi nói cũng có lý.”
Lý Thúc Đồng nhìn thẳng:
“Bây giờ ta rút lại câu nói coi ngươi làm con được không?”
“Sợ là không kịp rồi.”
Khánh Trần nói.
Lý Thúc Đồng thở dài, hắn chỉ vào một tán cây đại thụ:
“Ném lên đó đi.”
Khánh Trần không hiểu lắm, nhưng vẫn làm theo.
Chỉ thấy lúc cái túi zip bay lên, một cái móng vuốt lông xù nhỏ thò ra từ trong thân cây, bắt lấy cái túi đó.
Ngay sau đó tán cây liền rung lắc, con vật lông xù kia mượn tán cây để giấu đi cơ thể mình, lao vùn vụt vào trong nội địa khu vực cấm kị, Khánh Trần còn loáng thoáng nhìn thấy cái đuôi to trắng như tuyết của đối phương.
Khánh Trần hiếu kì:
“Sư phụ, đó là con gì vậy?”
“Về sau ngươi sẽ biết.”
Lý Thúc Đồng nói.
Thiếu niên khó hiểu nhìn sư phụ, hắn chợt phát hiện ra, sư phụ mình không chỉ có quyền được miễn quy tắc tuyệt đối trong khu vực cấm kị số 002, hình như còn có rất nhiều người bạn kì lạ.
Đây chính là sân nhà Kỵ Sĩ sao?
“Đúng rồi.”
Lý Thúc Đồng nói:
“Ngươi phải cẩn thận tên Tào Nguy, chính là người bên cạnh Khánh Hoài.”
“Ồ?”
Khánh Trần khó hiểu, đúng là sư phụ của mình phải điều tra rõ ràng từng chi tiết rồi mới đến giết người, ngay cả Tào Nguy cũng biết.
“Ta đã xem tài liệu về Tào Nguy rồi, còn khó đối phó hơn cả Khánh Hoài, là một tay lão luyện rất thiện chiến.”
Lý Thúc Đồng giải thích:
“Ta cảm giác tên nhóc kia đang giấu dốt, chờ đợi ngươi phạm sai lầm.”
“Vâng, cảm ơn sư phụ đã nhắc nhở.”
Khánh Trần nhìn Lý Thúc Đồng:
“Vậy ta tiếp tục đi gây chuyện đây?”
“Đi đi, đi đi.”
Lý Thúc Đồng phất tay.
Hắn nhìn bóng lưng của Khánh Trần, chợt nhớ tới một câu, cái gọi là cha mẹ con cái, chính là cả đời này không ngừng đưa mắt nhìn bóng lưng của hắn càng ngày càng xa.
Chắc hẳn mình là một sư phụ đạt yêu cầu nhỉ?
Đây là lần đầu tiên Lý Thúc Đồng làm sư phụ nên vẫn luôn lo lắng mình không làm nổi.
Hắn hơi do dự, cuối cùng vẫn quyết định tùy hứng một lần:
“Nếu không sư phụ giúp ngươi giết chết bọn họ đi, xem như là món quà sư phụ tặng ngươi?”
Nhưng đúng lúc này, Khánh Trần bỗng nhiên quay người nhìn Lý Thúc Đồng, nói:
“Sư phụ.”
“Hử?”
Lý Thúc Đồng sửng sốt.
“Lần này ta nói mình muốn thử trước không phải bởi vì ngang ngược.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Trẻ con được người lớn đỡ đi đường sẽ phát triển chậm hơn người khác một chút.
Ta biết sư phụ sắp phải đi làm chuyện rất nguy hiểm, sư phụ biết là nguy hiểm, cho nên mới dẫn ta đi gặp Lý Y Nặc, để ta biết về sau có khó khăn thì nên tìm ai, lại dẫn ta đi giết Khánh Hoài, giúp ta diệt trừ một chướng ngại trong trận chiến ảnh tử.
Sau đó sư phụ lại dùng trăm phương ngàn kế giúp ta giấu giếm thân phận, sợ sẽ liên lụy đến ta.”
“Ta nghĩ rằng, chắc hẳn kế hoạch của sư phụ còn phải chuẩn bị thêm một lát nữa, nếu như ta trưởng thành đủ nhanh, có lẽ lúc đó sẽ đến giúp sư phụ được.”
“Quan hệ sư đồ ở trong mắt sư phụ có thể là gông xiềng với ta, nhưng ta chưa bao giờ cho rằng như vậy.”
Khánh Trần nói.
Thiếu niên đứng trong rừng cây mờ tối, mặc dù hắn mới quen Lý Thúc Đồng chưa được bao lâu, cũng không có quan hệ máu mủ, nhưng hắn biết ai tốt với mình là thật lòng.
Lý Thúc Đồng đứng tại chỗ, lời thiếu niên vừa nói vang vọng trong đầu: Nếu như ta trưởng thành đủ nhanh, có lẽ lúc đó sẽ đến giúp sư phụ được.
Khó trách cho dù thiếu niên có trở lại thế giới bên ngoài cũng phải tranh thủ từng giây để huấn luyện, hoá ra là muốn chạy thi với thời gian.
Lý Thúc Đồng cười phất tay:
“Nói cái gì ngốc vậy, mau đi đi.”
“Vâng.”
Khánh Trần đi vào rừng cây.
Trong rừng cây, Tào Nguy đang tự tay cắt quần áo của một binh sĩ đã chết, không để thừa lại một thứ nào cả.
Lúc hắn đang cắt áo của đối phương, một con sâu sáu cánh kì quái đột nhiên bay ra khỏi vạt áo bị cắt rách.
Tào Nguy nhanh tay phi dao găm ra.
Phập một tiếng, sâu sáu cánh dài bằng ngón trỏ bị đóng đinh trên mặt đất.
Những con sâu sáu cánh kia bình thường sẽ không tấn công sinh vật cỡ lớn, nọc độc trong cơ thể bọn chúng là dùng để đi săn côn trùng khác.
Chỉ khi nào vi phạm quy tắc của khu vực cấm kị mới bị tấn công.
Tào Nguy rút dao găm từ dưới đất lên, lạnh lùng nói:
“Đừng âm thầm nói mấy thứ mê tín như thần tiên ma quái nữa, hại chết bọn họ chính là sâu sáu cánh, không phải yêu ma quỷ quái.”
Chương 243: Tào Nguy
Khánh Hoài phân tích:
“Lúc chiến sĩ đầu tiên của chúng ta tử vong là 19 phút trước.
Trong lúc này, đối phương còn chưa kịp đào hố thứ ba, nói rõ thực lực và thể lực của đối phương cũng không mạnh.”
“Hơn nữa, chỉ sợ đối phương cũng mới nghĩ ra cách này.
Nếu không, sau khi hắn tìm ra hố chôn, hẳn phải đào hết hố ra trước khi đánh rắn động cỏ, nhanh chóng cắt rách toàn bộ túi zip.
Như vậy chỉ sợ tất cả chúng ta sẽ bị quy tắc giết chết trong vòng 1 phút mà chẳng biết gì cả.”
“Có lẽ đối phương cũng không xác định phương pháp này có được hay không nên mới thử.”
Khánh Hoài nói ra kết luận của mình.
Tào Nguy nhìn đối phương, nói:
“Trưởng quan phân tích rất có lý.”
“Bây giờ không thể trì hoãn nữa, có phân tích gì thì để lát nói sau.”
Khánh Hoài nói:
“Anh Tào Nguy, ngươi dẫn ba tổ tác chiến trở lại chỗ chúng ta vừa chôn, lấy tất cả túi zip ra.
Sau đó, ta cần ngươi tìm một nơi để bố trí khu mìn.”
Rất nhanh, Tào Nguy đã dẫn người đến tập trung lần nữa, hắn vỗ vỗ bọc hành lý của mình:
“Trưởng quan Khánh Hoài, túi zip của ngài đang ở trong túi ta, ta tự mình bảo quản.”
Nhưng mà Khánh Hoài lại lắc đầu lấy túi zip từ trong bọc hành của đối phương ra:
“Anh Tào Nguy, sao ta có thể để ngươi cõng túi nước tiểu chứ, ta kính ngươi như anh trai, không thể làm như vậy được.”
Nói xong, hắn liền nhét hai túi zip vào trong bọc hành lý của mình.
Tào Nguy rất cảm động:
“Trưởng quan quá khách khí.”
Lại nghe Khánh Hoài hỏi:
“Anh Tào Nguy, ngươi có phân tích gì về người này không?”
“Có lẽ cấp bậc cũng không cao, nhưng chắc hẳn quen thuộc với quy tắc ở đây hơn chúng ta.”
Tào Nguy ngẫm nghĩ rồi nói:
“Hiểu rõ quy tắc nơi này như vậy có phải kỵ sĩ không? Cũng không đúng, nếu như là kỵ sĩ, ta là cấp C, ngài là cấp D, thậm chí đối phương không cần quy tắc đã có thể giết chết chúng ta rồi.”
“Khó mà nói.”
Khánh Hoài ngẫm nghĩ:
“Ít nhất là không loại trừ được suy đoán này, theo ta được biết… cũng có thể kỵ sĩ không muốn trực tiếp ra tay.”
Khánh Hoài muốn nói trong khu vực cấm kỵ có quy tắc không thể ra tay giết người nhưng vẫn nhịn được.
Tào Nguy nhìn Khánh Hoài một cái:
“Có phải người này được người cạnh tranh khác trong Khánh thị mời đến để quấy nhiễu nhiệm vụ của ngài không? Ngài cảm thấy có thể là ai mời tới?”
“Mỗi người dự bị trong trận chiến ảnh tử đều muốn giết ta.”
Khánh Hoài nói:
“Người duy nhất có thể loại trừ hiềm nghi, cũng chỉ có tên vô dụng bị giam trong ngục giam số 18 kia thôi.
Anh Tào Nguy, trận chiến ảnh tử tàn khốc như thế đấy.”
Đội dã chiến lúc đến có 152 người tinh nhuệ, bây giờ lại chỉ còn lại 104 người.
Thậm chí 48 tên lính đã chết kia còn chẳng có cơ hội đánh trả.
Đây chính là chỗ đáng sợ của quy tắc trong khu vực cấm kị, nếu như nắm giữ quy tắc, ngay cả con kiến cũng có thể lừa giết voi.
Nhưng vào lúc này, binh sĩ đang dùng kính 3D điều khiển chó robot nói:
“Trưởng quan, phát hiện mục tiêu nguồn nhiệt khả nghi ở hướng 3 giờ, đối phương đang lặng lẽ tới gần.”
Khánh Hoài bình tĩnh hỏi:
“Còn có nguồn nhiệt khả nghi nào khác xuất hiện không?”
“Báo cáo trưởng quan, không có.”
Binh sĩ trả lời.
Khánh Hoài nhìn về phía Tào Nguy:
“Giết hắn, chúng ta lại đi tiếp.”
Tào Nguy nói:
“Xin ngài hãy quyết định cẩn thận, thật ra bây giờ chúng ta rời khỏi cũng được.”
Khánh Hoài lắc đầu:
“Theo ta được biết, người của mấy dòng khác muốn quấy rối ta đã lên đường, nếu lúc này đi ra ngoài, căn bản sẽ không có cơ hội để hoàn thành nhiệm vụ này trong thời gian 3 tháng.”
Khánh Hoài đoán không sai, đội ngũ Hỏa Đường chuyên môn tới giết hắn đã tiến vào khu cấm kị.
Trên thực tế, trước khi họ tới đã đoán được có thể sẽ có người đến phá hỏng nhiệm vụ, dù sao đây là lệ cũ trong trận chiến ảnh tử, chỉ là không ngờ đối phương tới nhanh như vậy thôi.
Trận chiến ảnh tử không có đường để quay lại, nếu đã bước lên thì phải mặc kệ sinh mạng, lấy được vị trí ảnh tử mới là quan trọng nhất.
Tất cả binh sĩ đội dã chiến đều chạy đi, bốn con chó robot chui vào rừng cây như chó hoang đứt xích, tập trung đến chỗ nguồn nhiệt vừa rồi!
Chỉ là bọn họ vừa mới khởi hành, nguồn nhiệt kia liền bắt đầu xa bỏ ra xa.
Hơn nữa tốc độ còn cực nhanh.
Khánh Trần tuỳ ý đi lại trong rừng cây, khác với những người khác, mỗi một bước đi của hắn đều không phải không có mục đích.
Những chỗ hắn đi đều là nơi hắn từng đi qua.
Người bình thường đi lại trong rừng núi đều phải cẩn thận vấp phải cành cây dưới chân, cần thận những tảng đá bị che dưới lá mục, cẩn thận bùn đất gập ghềnh.
Cho nên người bình thường sẽ không thể phát huy hết sức lực lúc đi lại trong núi.
Nhưng Khánh Trần thì khác, chỉ cần là con đường hắn đã đi qua hắn đều nhớ.
Chương 244: Bất Thường
Mỗi một chiếc lá trên đất, mỗi một viên đá dưới chân, nơi này giống như nhà của hắn vậy.
Giống như hắn từ từ nhắm hai mắt vẫn có thể đi lại được.
Như đi trên đất bằng.
Không biết vì sao, thật ra Khánh Trần rất thích nơi này, mặc dù rừng cây lờ mờ, nhưng hắn luôn cảm thấy có một vài ánh mắt thân thiết đang nhìn mình chằm chằm.
Không hề có thái độ thù địch, chỉ lẳng lặng nhìn, thậm chí còn có ý cười.
Nhìn hắn lợi dụng quy tắc, nhìn hắn diệt trừ kẻ thù.
Giống như sư phụ Lý Thúc Đồng dẫn hắn tới đây không đơn giản là để giết Khánh Hoài, mở khóa gen, mà còn muốn để các tiền bối nhìn người nối nghiệp Kỵ Sĩ hung ác và thông minh biết bao.
Không có ai biết thú dữ và sâu bọ trên chiến trường này đã lặng lẽ rời đi hết, để lại chiến trường này cho thiếu niên.
Giống như đặc biệt chuẩn bị một cái sân khấu cho hắn vậy.
Kẻ địch sau lưng ngày càng gần,hiệu suất theo dõi của bốn con chó robot quá cao, hai chân máy móc của binh sĩ đội dã chiến phát lực quá nhanh quá mạnh, dù Khánh Trần như đi trên đất bằng cũng không thể xoá được sự chênh lệch sức mạnh khổng lồ này.
Hắn vẫn chưa phải là kỵ sĩ thực thụ.
Thời gian dần trôi qua, Khánh Trần đã có thể nghe được tiếng thở dốc của kẻ địch sau lưng, chỉ ở ngoài mấy chục mét.
Nhưng hắn không quay đầu lại, bởi vì hắn có kế hoạch của mình.
Tất cả vẫn còn ở trong lòng bàn tay.
Lúc kẻ địch muốn đến gần sau lưng Khánh Trần, thiếu niên bỗng nhiên tăng tốc.
200 mét.
100 mét.
50 mét.
10 mét.
Khánh Trần đi qua một lùm cây.
Một giây sau, Tào Nguy và Khánh Hoài đồng thời cảm nhận được sự bất thường, vì sao thiếu niên kia lại phải tốn công lượn quanh chỗ này?
“Dừng…”
Tào Nguy còn chưa dứt lời.
Mười mấy binh sĩ đuổi theo đã chui vào trong bụi cỏ.
Trong chốc lát, bọn họ cảm giác cơ thể của mình bay vọt lên.
Lúc lật mình trên không trung, các binh sĩ còn có thể nhìn thấy nửa người dưới của mình ở dưới mặt đất, mà bên trên lá cây thì bị bắn đầy máu.
Chỉ trong nháy mắt, bốn con chó robot, cộng với 8 binh sĩ chui qua bụi cây…
Cơ thể bỗng nhiên vỡ thành từng mảnh nhỏ.
Đằng sau còn có hơn hai mươi binh sĩ đang chạy đến, bởi vì không dừng lại được, liền ngã vào bên trong bụi cây, cũng có kết quả như vậy.
…
Thiếu niên núp ở lùm cây phía bắc.
Binh sĩ quân dã chiến của tập đoàn số 2 ở lùm cây phía nam.
Họ không hiểu vì sao đối phương có thể thuận lợi đi qua bụi cây và cây xấu hổ mà mình đi qua lại bị giết.
Không phải ai cũng giống sư phụ Lý Thúc Đồng, cũngkhông phải ai cũng có tư cách giống nhưLý Thúc Đồng, thoải mái nhàn nhã thăm dò khu cấm kị.
Thiếu niên từng bước một lui vào trong rừng mờ tối phía sau.
Có lúc Khánh Hoài cảm thấy đối phương rất quen nhưng lại không nhớ nổi mình từng gặp đối phương ở đâu.
Giống như mình từng bỏ qua chi tiết quan trọng nào đó vậy.
Tào Nguy đoán:
“Trưởng quan, đúng là đối phương nắm giữ quá nhiều quy tắc.”
Khánh Hoài ngẫm nghĩ rồi nói:
“Ta đang không biết tại sao dòng thứ nhất, dòng thứ hai lại nghĩ cách sắp xếp cho ta làm nhiệm vụ ở khu cấm kỵ số 2.
Hoá ra có người biết rõ quy tắc đang chờ ta ở đây.”
Tào Nguy cũng nói:
“Nhưng ta không hiểu, đối phương không giống siêu phàm giả, vừa rồi ta tiếp cận rất gần hắn, nhìn cách hắn phát lực từ chân và sức nặng của tim phổi, chắc chắn không thể giả được.”
Tào Nguy phán đoán hoàn toàn chính xác.
Nhưng chính vì vậy mới khiến hắn cảm thấy hoang mang: Một thiếu niên còn chẳng phải siêu phàm giả lại lợi dụng quy tắc lần lượt giết hơn bảy mươi người của họ, cảm giác sai sai này khiến người ta cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Sau đó mọi người đều tự hỏi một câu, dựa vào cái gì đối phương có thể làm được.
Khánh Hoài bình tĩnh hỏi:
“Tào Nguy, vừa rồi bảo ngươi bố trí khu mìn thế nào rồi?”
Khi Khánh Hoài không còn kiên nhẫn, cách xưng hô của hắn cũng lặng lẽ thay đổi.
Tào Nguy sửng sốt:
“Đã bố trí xong trưởng quan.”
Khánh Hoài gật đầu:
“Tất cả mọi người cắt đứt liên lạc và lặng im, kết nối với máy truyền tin.
Tào Nguy chỉ huy, bắt hắn vào khu mìn.
Ta cảm nhận được quy tắc của khu cấm kỵ số 2 rồi, phải để hắn cảm nhận quy tắc của tập đoàn quân Liên Bang mới được.”
“Đã rõ.”
Tào Nguy dẫn người vòng qua bụi cây như báo đi săn.
Trong kênh truyền thông, giọng nói của Tào Nguy truyền đến:
“Hàng 1 tiến lên về hướng 2 giờ đồng hồ, hàng 2, ta cần các ngươi đến khu vực A21 ở hướng 4 giờ trong vòng 20 phút, hàng 7…”
Trước khi đến, họ đã đánh dấu tất cả khu cấm kỵ trên bản đồ chiến thuật, đánh số thứ tự từ A1-A50, B1-B50, phân chia toàn bộ bản đồ ra để dễ dàng chỉ huy.
Tào Nguy đánh dấu như vậy để đề phòng nhỡ may đánh nhau với người ta ở trong khu cấm kỵ.
Chương 245: 41 Quỷ Lôi
Hắn làm thế cũng chỉ là thói quen mà thôi, nhưng không ngờ hiện tại lại hữu dụng.
Toàn bộ đội dã chiến bỗng lao ra ngoài giống như một tấm lưới, giống như đàn sói săn nai tại mùa đông.
Đàn sói sẽ tạo ra một cái lưới lớn, xua nai về phía trước.
Chúng không vội cắn xé con mồi, vì nếu bị con nai đang phi nước đại va phải, chúng sẽ bị thương.
Vào lúc này, thợ săn chỉ cần yên tâm kiên nhẫn chờ đợi con nai rơi vào hồ kết băng mỏng, chết cóng, chết chìm.
Đến mùa xuân năm, sau khi lớp băng tan, đàn sói có thể đến hưởng thụ bữa tiệc này.
“Hàng 7, di chuyển về phía khu vực A37, không được tiếp xúc với mục tiêu.”
“Hàng 2, di chuyển về phía khu vực A35, không được tiếp xúc với mục tiêu.”
Trong máy truyền tin, giọng của Tào Nguy vang lên.
Hắn tuyên bố từng câu lệnh một nhưng chưa thu lưới.
Nếu đã nhận ra đối phương biết được nhiều quy tắc, vậy không thể để đối phương có thời gian để dùng quy tắc nữa.
Không cần gấp gáp, Tào Nguy biết lúc con mồi tiến vào khu mìn, tất cả sẽ kết thúc.
Một giây say, có binh sĩ bỗng nhiên nói:
“Mục tiêu đã tiến vào khu mìn!”
Tào Nguy lập tức thở phào, Khánh Hoài cười nói trong máy truyền tin:
“Anh Tào Nguy, khó trách lúc trước ngươi lên chức rất nhanh, chỉ sợ sẽ có rất nhiều người phải thán phục về khả năng chỉ huy này.”
Chỉ một giây sau, họ đột nhiên cảm thấy không đúng, vì không có tiếng nổ.
Tào Nguy lạnh giọng hỏi trong máy truyền tin:
“Bây giờ mục tiêu đang ở đâu?”
“Mục tiêu đang nhanh chóng đi qua khu mìn, không hề chạm phải bất kì quỷ lôi nào!”
“Mục tiêu không giảm tốc độ.
Trưởng quan, hướng đi của hàng 2 bị khu mìn ngăn cản, có cần đi vòng không?”
Vào lúc này, Tào Nguy và Khánh Hoài nhìn nhau, Khánh Trần ở trong khu mìn không thể suy nghĩ được điều gì khác.
Hắn đã từng tới đây rồi.
Lý Thúc Đồng từng dùng hai ngày để dẫn hắn làm quen với hoàn cảnh và địa hình ở rìa khu cấm kỵ.
Mãi cho đến hai ngày sau, đám người Khánh Hoài mới tiến vào khu vực thích hợp nhất như hắn dự đoán và Khánh Trần bắt đầu ra tay giết người.
Nếu đối phương nghĩ rằng bày ra trận mìn có thể khiến nơi này trở thành sân nhà của họ thì sai rồi.
Có lẽ quen thuộc hoàn cảnh với người khác là biết ở đâu có núi, có sông, ở đâu có mô đất, có loại thực vật nào.
Nhưng đối với Khánh Trần, hoàn cảnh quen thuộc với hắn là…
Mỗi một gốc cây.
Mỗi một tảng đá.
Lá khô trên đất giống như hình xăm trên người, cây cối như tóc, đá lớn như nốt ruồi.
Mỗi một giây phút, Khánh Trần thậm chí còn cảm giác người này đang thân thiết nhìn chằm chằm mình.
Thế là, mỗi một chi tiết nhỏ ở đây đều nằm trong đầu Khánh Trần.
Nếu không tương ứng với vị trí trong trí nhớ thì sẽ không đúng.
Muốn chôn quỷ lôi nhất định phải thay đổi hoàn cảnh, dù là một quả quỷ lôi chỉ lớn bằng lòng bàn tay đi nữa.
Dù ngươi có nguỵ trang nhiều thế nào, làm mặt đất trông rất tự nhiên nhưng so sánh với trí nhớ của Khánh Trần, không đúng là không đúng.
Hắn dễ dàng tránh đi mỗi điểm chôn mìn, nhanh chóng đi qua khu mìn trong ánh mắt cực kì kinh ngạc của tổ dã chiến.
Với tổ dã chiến Khánh Trần như có mắt thần vậy!
Khánh Hoài hỏi Tào Nguy:
“Ngươi chôn bao nhiêu quỷ lôi ở khu vực này?”
“41 quả, trưởng quan, chúng ta chỉ mang theo tổng cộng 50 quả thôi.”
Tào Nguy giải thích.
Khánh Hoài nhíu mày, không hề thấy chân tay máy móc gì trên người thiếu niên kia, vì sao hắn có thể tránh được tất cả quỷ lôi?!
“Có đuổi theo nữa không?”
Tào Nguy hỏi.
Khánh Hoài nói với hắn:
“Tào Nguy, thật ra ngươi vẫn chưa dùng hết sức đúng không?”
Lúc này, Khánh Hoài đã tháo lớp ngụy trang, không còn gọi Tào Nguy là anh nữa.
Tào Nguy là cao thủ cấp C, võ trạng nguyên của toàn quân hai giới, sao đuổi theo một thiếu niên bình thường lại khó khăn như vậy?
Khánh Hoài tiếp tục nói:
“Ta biết trong lòng ngươi có kiêng dè, sợ đối phương nắm giữ quy tắc trí mạng.
Nhưng ngươi phải hiểu, có người này, chúng ta không cách nào tiến vào sâu bên trong.
Nếu ta bỏ qua cơ hội chấp hành nhiệm vụ lần này, dòng thứ nhất dòng thứ hai sẽ không cho ta cơ hội nữa.
Nếu ta rời khỏi trận chiến ảnh tử, đến lúc đó ngươi bị hạ quân hàm thì toi.”
Tào Nguy hít sâu một hơi, nói vào trong máy truyền tin:
“Hàng 1, hàng 2 dùng tốc độ nhanh nhất để đuổi theo hắn.
Ta sẽ đến ngay, cần phải giết chết hắn trước khi trời tối.
Hàng 7, ta muốn các ngươi đến khu vực A48 trước để bố trí phong tỏa, ta sẽ đích thân đuổi hắn tới nơi đó!”
Chương 246: Hát
Đếm ngược 62:00:00.
Hàng 1 và hàng 2 đại đội dã chiến luôn đi sau lưng Khánh Trần, họ vòng qua khu mìn, dùng ưu thế to lớn từ cơ thể máy móc đuổi kịp thiếu niên.
Các binh sĩ biết, trưởng quan Tào Nguy phán đoán không sai, thiếu niên này đúng là người bình thường.
Họ đều là chiến sĩ trải qua huấn luyện khắc nghiệt, hiểu rõ người có cấp bậc nào sẽ có tình trạng cơ thể nào.
Lúc thiếu niên chạy bộ đã thở hổn hển, bước chân không còn chính xác như trước, cơ thể cũng bắt đầu lắc lư vì mặt đất gập ghềnh.
Dù đối mặt với một thiếu niên bình thường có tố chất thân thể như thế, các binh sĩ của đội dã chiến vẫn cảm thấy e ngại.
Vì khi đối phương nắm giữ quá nhiều quy tắc, toàn bộ khu cấm kỵ như đang trợ giúp đối phương.
Nếu hai bên đánh giáp lá cà, mỗi binh sĩ đều có lòng tin giết được thiếu niên.
Nhưng họ không có cách nào chiến thắng được quy tắc của khu cấm kỵ.
Mọi người quyết định cẩn thận quan sát hành động của thiếu niên, đối phương làm gì, họ sẽ làm đó, tuyệt đối không thể sai lầm.
Nếu không có lẽ sẽ xảy ra chuyện cây xấu hổ giết người như trước đó.
Vào lúc tất cả đều đang e ngại quy tắc, thiếu niên phía trước đi qua một khu vực nào đó, bỗng hát lên:
“Dưới cây cầu trước cửa có một đàn vịt đang bơi qua…”
Các binh sĩ hàng 1 hàng 2 đang đuổi theo đằng sau nhìn nhau, họ do dự một lát:
“Dưới cây cầu trước cửa có một đàn vịt đang bơi qua, mau đến đây, mau đến đây đếm xem, hai bốn sáu bảy tám…”
Bầu không khí trong rừng cây vốn đang ngột ngạt vì cuộc truy đuổi nay trở nên hoang đường vô cùng.
Mà đây là nơi giao nhau của “nội địa” và “biên giới” khu cấm kỵ.
Trong chốc lát, bỗng nhiên có một cây liễu to lớn trong nội địa duỗi cành cây cứng rắn cuốn hết binh sĩ hàng 1, hàng 2 vừa hát vào trong.
Cành liễu đỏ như máu quấn từng vòng trên lưng binh sĩ, sau đó bỗng siết chặt.
Làn da bên hông các binh sĩ bị siết ra máu, sau đó bắt đầu nứt ra từng phần một, cho đến khi cành liễu kia cứa đứt bụng của họ, để máu và nội tạng bắn lên trên cành liễu, thấm vào lòng đất, vô số kiến đỏ chui ra.
Đây chính là món quà cuối cùng mà Khánh Trần để lại cho họ, một món quà tên là quy tắc.
“Lúc người khác hát, không thể hát theo.”
Đầu tiên Khánh Trần dùng quy tắc kì lạ “không thể đi vệ sinh lung tung” để giết người.
Lại không hề nương tay, lợi dụng sự đáng sợ của cây xấu hổ để thu hoạch sinh mạng.
Hắn cứ như Thượng Đế chi phối tiết tấu của tất cả mọi người.
Dù hắn còn nhỏ yếu nhưng hắn lại lợi dụng quy tắc đến mức gần như cao nhất.
Sư phụ từng hỏi hắn vì sao muốn làm động tác cắt yết hầu.
Khánh Trần trả lời: Sợ họ chạy.
Nhưng thật ra hắn làm động tác này là có một mục đích: Tạo ra hình tượng mạnh mẽ và thần bí.
Hắn muốn đối phương tin tưởng rằng mình biết hết mọi thứ, nắm giữ tất cả quy tắc của khu cấm kỵ.
Khi hình tượng này đã khắc sâu vào lòng tất cả mọi người, hắn có thể khiến tất cả nhìn chằm chằm vào hắn, vô ý thức bắt chước theo!
Chi phối phản ứng bản năng của họ!
Sự thật đã phơi bày.
Tào Nguy có thể chỉ huy quân đội như đàn sói đi săn.
Khánh Trần cũng có thể thiết kế ra từng vòng từng vòng gông xiềng cạm bẫy.
Không ngừng thay đổi giữa nhân vật thợ săn và con mồi như một trò chơi, nhưng người thua sẽ phải chết.
Lúc này, chỉ có hai binh sĩ may mắn thoát khỏi, họ bị một màn này doạ sợ vỡ mật, quay người chạy ra bên ngoài khu cấm kỵ.
Trong máy truyền tin, Tào Nguy chưa khởi hành chỉ nghe được tiếng kêu thảm thiết của binh sĩ trong tai nghe.
Hắn kinh ngạc đứng tại chỗ, vì khoảng cách quá xa, thậm chí Tào Nguy và Khánh Hoài cũng không rõ rốt cuộc thiếu niên đã dùng quy tắc gì để giết chết những binh lính kia!
Quỷ dị.
Sợ hãi.
Đây là lần đầu tiên Khánh Hoài cảm nhận được điều này.
Rõ ràng đối phương chỉ là người bình thường lại như một con quỷ sống lâu trong khu cấm kị.
Tào Nguy vẫn còn tỉnh táo, hắn hỏi:
“Còn người nào sống nữa không, nói ta biết đã xảy ra chuyện gì?!”
Một binh lính sợ hãi nói:
“Trưởng quan, ta là Trương Tĩnh.
Chúng ta cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.
Thiếu niên kia bỗng hát, chúng ta nghi ngờ hắn lại muốn lợi dụng quy tắc để giết người nên hát theo.
Trưởng quan, tất cả đã chết hết, ngoại trừ ta và Lưu Thuận, tất cả đều chết rồi.”
“Thay đổi tần số truyền tin dự bị, đến khu A39 tập hợp với ta, dám tự tiện chạy trốn cứ đợi ra tòa án quân sự đi.”
Tào Nguy nói, hắn phải hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Không lâu sau, hai binh sĩ vẫn còn sợ hãi đi đến trước mặt trưởng quan.
Khánh Hoài lạnh lùng hỏi:
“Hắn dẫn dắt các ngươi hát bài gì? Hát lại một lần cho ta!”
Binh sĩ sắp khóc:
“Trưởng quan, ta không dám hát, những người hát đều chết rồi!”
Chương 247: Tới Để Leo Núi
“Không phải hai ngươi và tên nhóc kia vẫn không có chuyện gì sao?”
Khánh Hoài dí dao găm vào cổ binh sĩ:
“Hát cho ta! Nếu chết ta sẽ cho người nhà các ngươi tiền trợ cấp!”
Binh sĩ vừa khóc vừa hát:
“Dưới cây cầu trước cửa có một đàn vịt đang bơi qua…”
Tào Nguy:
“…”
Khánh Hoài:
“…”
Hai binh sĩ này hát nhưng không có một câu nào đúng nhịp, hai người cũng không biết chuyện gì đã xảy ra.
Tào Nguy bỗng hiểu ra, hai binh sĩ này may mắn thoát chết là vì họ hát lệch nhịp!
Khánh Hoài nhận ra, hắn và Tào Nguy nhìn nhau, nửa ngày không nói thành lời.
Ai có thể ngờ rằng sẽ có một ngày, hát lệch nhịp cũng có thể cứu mạng!
Lúc này, Tào Nguy vứt toàn bộ đồ vô dụng trong túi xuống đất, sau đó nói vào trong máy truyền tin:
“Hàng 7, về A39 tập trung với trưởng quan Khánh Hoài, bảo vệ hắn thật tốt.”
Nói xong, hắn nói với Khánh Hoài:
“Trưởng quan, trận chiến ảnh tử quan trọng hơn cả.
Tào Nguy ta biết nếu để ngài về tay không, sau này ta cũng không đổi đời.
Hơn nữa bình thường ngài đối với ta không tệ, ta sẽ đi giết hắn cho ngài, hy vọng ngài sẽ giữ lời hứa.”
Khánh Hoài thân thiết nắm chặt hai tay Tào Nguy:
“Anh Tào Nguy, xin nhờ ngươi, ta sẽ luôn giữ lời hứa.”
“Ừm.”
Tào Nguy quay người, sải bước đi vào trong rừng cây.
Sắc mặt của Khánh Hoài lạnh dần đi, hắn biết vì sao đến bây giờ Tào Nguy mới bằng lòng ra tay.
Trước đó tay già đời này vẫn luôn bình tĩnh đi theo đội ngũ, ngay cả lúc ép Khánh Trần vào khu mìn, từ đầu đến cuối đối phương cũng ở hậu phương chỉ huy.
Vì Tào Nguy biết thiếu niên kia nắm giữ rất nhiều quy tắc, muốn dùng binh sĩ đội dã chiến để kiểm tra xong hết quy tắc rồi mới lựa chọn ra tay.
Như thế mới càng thêm chắc chắn.
Không thể không nói, Tào Nguy có thể sống sót sau 17 lần vây quét trên đồng hoang, tuyệt đối không phải ngẫu nhiên mà là tất nhiên.
Đó là một người thông minh, chỉ là thông minh hơi quá.
Vào lúc này, Khánh Trần đang thở hổn hển nhìn về phía cây liễu to lớn kia.
Máu me, tàn nhẫn, mạnh mẽ.
Đây là tất cả từ hình dung về cây liễu lớn ở trong lòng Khánh Trần.
Nhưng không biết vì sao, khi hắn nhìn thấy một màn máu tanh đó lại không hề cảm thấy sợ hãi một chút nào.
Hơn nữa, có vẻ như hắn không hề sợ hãi cây liễu lớn mà còn đi từ từ về phía nó, nhặt một cái nút bị tai ở gần nó lên nghe, nhưng bên trong không có bất kì âm thanh gì.
Xem ra, đối phương đã cẩn thận thay đổi tần số truyền tin.
…
Thiếu niên bỗng quay đầu nhìn cây liễu lớn phía trước, một cành liễu hái có quả màu ngà sữa vươn tới trước mặt hắn.
Khánh Trần im lặng nhìn, cây liễu lớn kinh khủng kia còn giơ cành lá lên chỉ vào miệng hắn, như một bàn tay đang làm động tác “mời ăn”.
Nói thật Khánh Trần có chút nghi ngờ, hắn tới gần cây liễu lớn vì bản năng cho rằng đối phương sẽ không làm hắn bị thương, nhưng hành động mời ăn này lại khiến hắn… được sủng mà sợ?
Thứ cực kì kinh khủng ở trong mắt người khác lại đang mời hắn ăn cái gì đó!
Khánh Trần ngẫm nghĩ, bỗng nhiên bật cười:
“Nếu ngươi thật sự muốn giết ta cũng không cần phải tốn công như vậy, đúng không?”
Dứt lời, hắn nhanh chóng ăn sạch quả.
Quả kia có vẻ không khác táo mấy, lúc mới ăn còn có mùi thơm trứng gà.
Không có cảnh tượng vào miệng là tan thần kì như trong tưởng tượng, hơn nữa cũng không có cảm giác đặc biệt gì.
Khánh Trần hơi khó hiểu nhìn thoáng qua cây liễu lớn, đối phương lại không còn động tĩnh gì nữa.
“Cảm ơn.”
Thiếu niên nói xong thì chuẩn bị quay người rời đi.
Nhưng hắn vừa mới quay người, một trận gió lớn thổi từ bên trong khu vực cấm kị ra.
Trong gió có người đang thầm thì gì đấy, giống như là đang nói chuyện, lại như đang hát, không nghe rõ rốt cuộc đang nói cái gì, nhưng Khánh Trần lại có thể hiểu được ý của đối phương.
Loại cảm giác này hơi kỳ quái, giống như có người đang truyền lời vào trong lòng hắn vậy.
Giọng nói kia vừa thân thiết vừa ấm áp.
Khánh Trần bỗng nhiên quay đầu nhìn vào sâu trong nội địa, như có điều suy nghĩ:
“Ngài đang nói là có người đuổi giết ta, ta không đánh được hắn?”
Lại một trận gió mát thổi xung quanh hắn.
Khánh Trần nghi ngờ nói:
“Ta còn trẻ, không đánh được hắn cũng rất bình thường…”
Sao đột nhiên bắt đầu an ủi hắn rồi.
Hắn ngẫm nghĩ, sau đó chân thành hỏi:
“Vậy ngài cảm thấy ta nên làm gì?”
Cành liễu lại nâng lên, giống như một cánh tay chỉ về hướng tây.
“Ngài bảo ta leo lên ngọn núi kia?”
Cuối cùng Khánh Trần đã xác định, chỉ sợ thứ đang nói chuyện cùng hắn là ý chí của một vị tiền bối nào đó, đối phương an nghỉ ở đây, như trưởng bối che chở vãn bối.
Thiếu niên cúi người thật sâu với nội địa:
“Cảm ơn ngài.”
Nói xong, hắn chạy như điên về hướng tây.
Khánh Trần từng hỏi Lý Thúc Đồng, lúc nào mới có thể trèo lên ngọn núi kia? Dù sao lần này bọn họ đến để leo núi.
Chương 248: Rượt Đuổi
Nhưng Lý Thúc Đồng dẫn hắn đi làm quen với khu vực cấm kị, luôn nói thời cơ chưa tới.
Khánh Trần hỏi vì sao thời cơ chưa tới.
Lý Thúc Đồng trả lời, mặc dù ngươi đã nắm giữ được kỹ năng nhưng thiếu cơ hội.
Muốn leo lên ngọn núi kia không phải dựa vào kỹ năng, mà là dũng khí không thể hối hận.
Lúc ấy Khánh Trần nói, sư phụ, cái gì gọi là dũng khí không thể hối hận.
Lý Thúc Đồng chỉ cười mà không nói.
Bây giờ Khánh Trần đã hiểu, hoá ra là thiếu một người đuổi giết mình…
Khánh Trần vừa rời khỏi chỗ cây liễu lớn không bao lâu.
Lý Thúc Đồng đã chắp hai tay sau lưng, nhàn nhã bước đến dưới cây liễu.
Những thi thể kia đều đã bị kiến ăn thành xương trắng, vết máu dưới đất cũng bị cỏ dại và rễ cây hấp thu không còn lại gì.
“Các ngươi đưa đồ ăn cho hắn, lại chỉ rõ thời cơ và đường đi, như vậy hơi gian lận đấy.”
Lý Thúc Đồng cảm thán:
“Cũng may trên đời này không có đồ gì tẩy gân phạt tuỷ như trong sách ảnh, nếu không có phải các ngươi cũng hái tặng hắn luôn không?”
Trong rừng cây không có ai đáp lại Lý Thúc Đồng, hắn như đang nói chuyện với không khí.
Chỉ có cành cây liễu lớn kia lúc ẩn lúc hiện, có vẻ rất đắc ý.
Lý Thúc Đồng thở dài:
“Năm đó ta cũng không được đãi ngộ như thế, mỗi ngày các ngươi đều nói công bằng công chính, kết quả lại đối xử khác nhau, giúp hắn gian lận như vậy?”
“Nhưng mà… trên địa bàn nhà mình, gian dối một chút cũng không sao cả!”
“Nói thật, ta cũng không ngờ rằng có người lại lợi dụng được đống quy tắc mà sư phụ chán ghét đó để giết người, quá bất ngờ…”
“Ngươi cũng không tiện đánh giá đây có phải là một loại trí tuệ hay không… Nhưng mà các vị cũng đã nhìn thấy, lần đầu tiên có một đồ đệ có thể lấy thân phận người bình thường để lợi dụng quy tắc giết nhiều kẻ địch trong khu cấm kị số 002 như vậy.”
Nói đến đây, Lý Thúc Đồng bỗng nhiên nhìn về phương xa, thậm chí trên mặt còn có chút kiêu ngạo, hỏi:
“Các vị, có phải đồ đệ mà ta nhận có bản lĩnh mạnh hơn các vị không?”
“Không đúng không đúng.”
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
“Hình như đang lôi cả mình vào, không phải cũng đang nói ta không bằng hắn sao…”
“Được rồi, ta không nói chuyện với các ngươi nữa, ta đã tìm ra truyền nhân, hơn nữa chỉ sợ các ngươi cũng sẽ không đoán được hắn sẽ mang đến thay đổi như thế nào cho truyền thừa của Kỵ Sĩ đâu, tóm lại sẽ tốt hơn là được rồi.”
“Tiếp theo ta muốn đi làm chuyện của mình.”
Không có người đáp lại Lý Thúc Đồng.
Trong khu vực cấm kị số 002 này toàn là một của các Kỵ Sĩ, hắn giống một vãn bối đang đối mặt với bia mộ của trưởng bối, lải nhải những chuyện không đâu.
Không cần để ý đối phương có thể nghe được hay không, chỉ cần hoá giải nỗi nhớ nhung là được rồi.
Một giây sau, tiếng rít của gió truyền đến ở bên trong nội địa khu vực cấm kị.
Lý Thúc Đồng cẩn thận nghe âm thanh trong gió, thay đổi sắc mặt:
“Cái gì gọi là ta không giúp hắn? Là hắn không cho ta giúp!”
Lại một trận gió thổi đến, Lý Thúc Đồng nghe âm thanh trong gió, căm giận nói:
“Sao lại gọi là không có đồ cấm kị nào trên người? Từ bao giờ vật cấm kị đã trở thành tiêu chuẩn thấp nhất của Kỵ Sĩ vậy.
Sao ta chưa nghe nói bao giờ, lúc trước sư phụ ta cũng có đưa cho ta đâu! Đừng ồn ào nữa, cách thế hệ dễ dạy hư trẻ con*!”
*Đại loại như là ông bà cách một thế hệ nuông chiều sẽ hư cháu
Đếm ngược 52:00:00.
8 giờ tối, Khánh Trần tựa lên một gốc cây để thở hổn hển.
Hắn đã chạy từ từ xế chiều đến bây giờ vẫn chưa thấy bóng núi.
Bụng đói kêu vang, hắn tìm trong túi chỉ thấy một thanh socola mà Tần Dĩ Dĩ vụng trộm đưa cho mình trước khi chia tay.
Còn chưa kịp ăn, Khánh Trần bỗng nhiên cảnh giác, đứng dậy tiếp tục chạy về hướng tây.
Cho đến khi chạy được mấy cây số mới ngồi xuống một lần nữa.
Hắn quá đói, cũng quá mệt, đến mức cơ thể bắt đầu xuất hiện triệu chứng mệt lả.
Thế nhưng mỗi khi hắn muốn dừng lại để ăn gì đó, lại luôn cảm giác được nguy hiểm ở khắp mọi nơi sau lưng.
Lúc này, thiếu niên xé giấy bạc bọc socola ra, socola bên trong đã chảy ra vì nóng.
Hắn dùng sức nhai nuốt, cuối cùng thậm chí còn liếm cả nước socola tan chảy trên giấy bạc.
Cho đến khi ăn socola xong, cuối cùng hắn mới có một chút xíu cảm giác yên tâm.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ.
Rõ ràng trước đó đã ăn quả mà cây liễu lớn tặng rồi, vì sao lại cảm thấy thứ đó chẳng có tác dụng gì cả.
Khánh Trần lấy dao găm ra, cạo một miếng vỏ cây trên cành xuống nhét vào trong miệng, dùng sức nhai nuốt.
Vỏ cây rất khó ăn, có nhiều chỗ xốp, có nhiều chỗ lại cứng đến mức không thể nuốt trôi được, chỉ có thể nhổ ra.
Một giây sau, Khánh Trần như phát hiện ra điều gì đó, thầm mắng một tiếng trong lòng rồi đứng dậy tiếp tục chạy trối chết.
Chương 249: Trợ Giúp
Không lâu sau, Tào Nguy đeo túi hành lí lặng lẽ xuất hiện, hắn nhìn giấy bạc và vỏ cây bị nhổ ra dưới đất.
Tào Nguy hơi nhếch khóe môi lên: Tìm được ngươi rồi.
Ánh mắt của Tào Nguy sáng trưng trong đêm, đây là năng lực do thuốc biến đổi gen mang lại.
Thuốc biến đổi gen chia thành rất nhiều loại, mỗi loại thuốc biến đổi gen đều sẽ làm tăng cường tinh thần và thể xác, nhưng đây chỉ là cơ sở.
Ví dụ Lưu Đức Trụ tiêm thuốc biến đổi gen FDE có thể tăng cường sức mạnh của chân dưới, mà Tào Nguy thì là tăng cường giác quan.
Thị giác, thính giác, khứu giác, vị giác tốt hơn.
Cho nên, hắn mới có thể liên tục tìm ra tung tích của Khách Trần trong khu vực cấm kị rộng lớn này.
Lúc hắn chuẩn bị tiếp tục đuổi theo, Tào Nguy phát hiện trên cành cây đã bị cạo ra một miếng vỏ, có người khắc một chữ cái cực kì nhỏ trên đó.
“Bắt?”
Tào Nguy ngẩng đầu nhìn xung quanh, rất nhanh đã tìm được thêm một thân cây nữa bị tróc vỏ, phía trên khắc một chữ nhỏ khác: Tào.
Hắn nghi hoặc: “Tào bắt?”
Không đúng.
Lúc hắn đang định đọc ngược lại hai chữ đó, bỗng nhiên im bặt.
…
Tào Nguy đuổi theo Khánh Trần gần tám tiếng.
Đuổi từ giữa trưa đến tận đêm khuya.
Lúc chiều, mỗi lần hắn phát hiện ra vị trí của đối phương, đối phương đều có thể lợi dụng các loại địa hình để thoát khỏi hắn.
Hắn còn có thể lợi dụng những bụi cây xấu hổ rậm rạm, dòng suối trong veo hay những thực vật nguy hiểm.
Thiếu niên luôn có thể lợi dụng mấy thứ kì lạ để trốn thoát, giống như thiếu niên này quen thuộc với tất cả những thứ ở vùng biên giới cấm địa này.
Nhưng bây giờ đối phương không thể trốn nữa.
Tào Nguy nhặt lên mảnh vỏ cây mà đối phương nôn trên mặt đất, còn có những mảnh giấy bạc từng bị liếm, hắn cho lên mũi ngửi thử.
Hành động này hắn cũng không cảm thấy có gì phải buồn nôn, tham gia quân ngũ hơn mười năm, có những việc buồn nôn hơn hắn đã từng làm: Ăn côn trùng, uống nước tiểu, ẩn nấp trong ao phân.
Những năm qua, tập đoàn quân của liên bang dù không gặp phải những kẻ địch mạnh nhưng chưa bao giờ coi nhẹ việc huấn luyện.
Bởi vì không biết lúc nào nội chiến sẽ xảy ra vào.
Tào Nguy lần theo mùi, trong lòng đã nắm chắc thắng lợi.
Hắn đã được sử dụng bốn liều thuốc biến đổi gien, vài năm gần đây, thực lực đã dừng lại ở cấp C.
Thiếu niên kia sao so được với tốc độ và sức mạnh của hắn.
Với lại thiếu niên kia cũng không thể lợi dụng quá nhiều quy tắc, vì những điều kiện để có thể lợi dụng quy tắc rất nghiêm ngặt, ví dụ như lúc nãy đối phương khắc chữ hãm hại mình đã không thành công.
Thiếu niên kia chắc chắn cũng biết rõ điểm này nên không ôm hy vọng quá lớn.
Trong đêm tối, Tào Nguy yên lặng lần theo mùi hương còn sót lại trong không khí.
Mùi hương lưu lại trong không khí lúc này, giống như đang nối với nhau thành một con đường, chỉ dẫn cho hắn đến chỗ đối phương.
Tào Nguy cảm thấy khoảng cách giữa mình và đối phương càng ngày càng gần, thậm chí thông qua thính giác mạnh mẽ của mình, có thể cảm nhận được tiếng chạy bộ, tiếng thở dốc của đối phương.
Tiếng thở dốc kịch liệt, mà mỏi mệt của con mồi.
Đây là âm thanh mà đàn sói thích nhất.
Khoảng cách giữa hai bên càng ngày càng gần, Tào Nguy sẽ không cho phép đối phương lại bẫy hắn lần nữa.
Hắn đã thấy bóng lưng của thiếu niên.
200 m.
100 m.
50 m.
Nhưng vào đúng lúc này, dưới chân Tào Nguy bỗng vang lên tiếng rắc rắc.
Cơ thể của hắn bỗng nhiên dừng lại.
Đây là mìn chôn dưới đất để bẫy bộ binh.
Tào Nguy đã tham gia quân ngũ hơn mười năm, hắn không lạ gì tiếng rắc rắc quen thuộc của loại mìn này.
Hắn không cần cúi xuống xem cũng có thể đây là mìn loại nào.
Chính là loại mìn mà họ mang theo!
Lúc trước từng dùng hết bốn mốt quả, còn lại chín quả do tiểu đội một bảo quản, không nghĩ rằng sẽ rơi vào tay thiếu niên.
Tào Nguy từng đi đến cạnh cây liễu quan sát, quần áo và trang bị của binh lính rải rác dưới gốc cây, thi thể đã sớm bị kiến dọn dẹp sạch sẽ.
Hắn không thể hiểu được, không phải những trang bị kia đều đang dưới gốc cây liễu sao, sao thiếu niên này có thể lấy được trang bị? !
Với lại, hắn cũng không biết thiếu niên chôn quả mìn này xuống từ khi nào.
Cuối cùng, Tào Nguy cũng nghĩ ra, hóa ra đối phương cố ý nhổ vỏ cây, ném giấy bạc vì đã phát hiện được khả năng khứu giác của mình, nên muốn mình đi theo “Con đường” mùi hương, giẫm lên trên khu mìn này!
Đối phương phát hiện khả năng khíu giác của mình từ khi nào?
Có người đang giúp hắn sao?
Những nơi thiếu niên kia đi qua, dã thú trong cấm địa đều không thấy đâu, mấy con cá ăn thịt người dưới suối cũng không thấy đâu, cây liễu cũng không tấn công đối phương, bây giờ đối phương lại có thể nhận ra năng lực của mình.
Giống như cả tòa cấm địa này cũng đang trợ giúp đối phương.
Chương 250: Không Thể Quay Đầu
Chẳng lẽ hắn là người sinh sống trong cấm địa?
Tào Nguy không kịp nghĩ đến những thứ khác, sau khi hắn giẫm lên mìn thì không dám di chuyển thêm, hắn tháo balo trên lưng xuống, lấy một cái nỏ nhỏ cầm tay ra.
Vút một tiếng.
Mũi tên bắn vút vào trong không trung, thiếu niên đang chạy phía trước nghe thấy âm thanh, hắn muốn tránh né nhưng đã không kịp nữa.
Trong tầm mắt Tào Nguy, mũi tên kia sượt qua đùi đối phương, rạch một vết thương rất sâu dọc theo đường bay của nó.
Thiếu niên ngã lăn sang bên cạnh, nhưng rất nhanh đã có thể đứng dậy, bước từng bước khập khễnh tiếp tục chạy trốn.
Tào Nguy ngửi thấy mùi máu tươi tràn ngập trong không khí, nếu cứ như vậy, mùi của đối phương căn bản không thể nào thoát được khứu giác của mình.
Hắn không trực tiếp giết Khánh Trần, vì hắn biết ở trong cấm địa không được giết người.
Lúc trước Khánh Hoài từng muốn nói lại thôi, che dấu quy tắc này với hắn, chỉ sợ là muốn mình vì giết người mà phạm vào quy tắc, chết ở đây.
Nhưng thật ra Tào Nguy đã sớm biết mọi chuyện.
Hắn không nhìn bóng lưng thiếu niên nữa.
“Alo? Tào Nguy gọi trưởng quan.”
Tào Nguy dùng bộ đàm để gọi trợ giúp.
Mặc dù vị trí dãy bảy cách chỗ hắn gần hai mươi km, nếu gọi trợ giúp sẽ rất lâu mới được cứu ra, sẽ mất thời gian tốt nhất để bắt đối phương.
Nhưng hắn đã làm thiếu niên kia chảy máu, mất một lượng máu lớn như vậy chắc chắn thiếu niên kia không thể chạy thoát được.
Dưới loại tình huống này, dù Tào Nguy là cao thủ cấp C cũng không muốn lấy cơ thể của mình ra chịu mìn nổ, hắn không chết nhưng sẽ bị thương nặng.
Trong bộ đàm vang lên giọng nói của Khánh Hoài:
“Tào Nguy, đã bắt được hắn chưa?”
Tào Nguy nghĩ một lúc rồi giải thích:
“Trưởng quan, còn chưa bắt được hắn…”
Ngay lập tức, tiếng dẹt dẹt trong bộ đàm cũng biến mất, Khánh Hoài đã ngắt cuộc gọi!
“Cái con… nhà ngươi!”
Tào Nguy kịp thời thu lại lời chửi rủa.
Bên trong cấm địa số 002 không được nói lời thô tục.
Tào Nguy cúi đầu nhìn xuống dưới chân, cuối cùng thở dài một tiếng.
Hắn chỉ có thể tự cứu lấy mình.
Tào Nguy móc ra dao găm từ từ cắt nát đế giày, sau khi dùng dao cắt rời phần đế giày ra, hắn lấy tay đè xuống đế giày.
Trong phim, rất nhiều lính đặc chủng lựa chọn dùng tảng đá đè lên mìn, nếu làm như vậy, người dẫm lên mìn có thể thong dong rời đi.
Nhưng thực tế lực cảm ứng của quả mìn rất mạnh, nếu áp lực ở phía trên thấp hơn tám mươi kg sẽ lập tức nổ tung.
Ở trong rừng, không dễ gì tìm được cục đá nặng tám mươi kg bên cạng bãi mìn.
Với lại xung quanh ngay cả một hòn đá cũng không có, hẳn thiếu niên đã tính toán kỹ!
Tào Nguy dùng tay cởi chiếc giày khác, dùng đế giày đè lên ngăn quả mìn nổ tung.
Hắn tiếp tục đè balo của mình lên trên.
Cho đến giờ phút này, Tào Nguy mới có thể nhẹ nhàng thở ra.
Hắn biết, lần này mình phải chịu mìn nổ thôi, nhưng quả mìn bẫy bộ binh này uy lực không lớn, nếu không bị mảnh vụn bắn vào thân thể, cao thủ cấp C sẽ không chết.
Để có biện pháp ổn thỏa hơn để đối phó với loại mìn bẫy bộ binh này, phòng khoa học kĩ thuật đã phát minh ra một loại vũ khí PVR keo siêu dính.
Nếu chẳng may dẫm lên loại mìn này có thể dùng keo này nhỏ vào khe hở của quả mìn, đợi hai mươi phút sau keo sẽ dính chặt các linh kiện của quả mìn lại với nhau.
Quả mìn đó sẽ không thể hoạt động được nữa.
Tào Nguy hít một hơi sâu, hắn nằm rạp trên mặt đất, lấy khuỷu đè xuống vị trí quả mìn, hai tay bảo vệ trước ngực.
Sau một phút hắn nhẹ nhàng nâng thân thể, một tiếng ầm vang lên, cả người Tào Nguy bị nổ bay ra ngoài, nhưng những mảnh sắt bên trong quả mìn không thể xuyên qua lớp bảo vệ của hắn.
“Khụ khụ,”
Trong miệng Tào Nguy có vị tanh của máu, nội tạng bị phản lực của vụ nổ làm cho xuất huyết.
Một ngụm máu tươi tràn lên miệng, người kiên định nổi tiếng trong đội thứ hai trong quân đội tập đoàn nuốt ngụm máu đó vào trong bụng.
Hắn bò dậy, cầm lấy nỏ tay, lần theo mùi máu tươi trong không khí, chậm rãi chạy theo.
Giờ phút này, người hắn muốn giết nhất không phải thiếu niên kia mà ngược lại là Khánh Hoài.
Nhưng trong thế giới này, người trưởng thành phải biết cân nhắc lợi hại trước khi làm một việc gì đó.
Nếu đã đi đến một bước này, không thể quay đầu lại.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Từ Tiễn Thuật Bắt Đầu Tu Hành [Dịch] Từ Tiễn Thuật Bắt Đầu Tu Hành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/08/Dich-Tu-Tien-Thuat-Bat-Dau-Tu-Hanh-Audio-Truyen.jpg)
