[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 256 : Lý Lực (c2551-c2560)
❮ sautiếp ❯Chương 2551: Lý Lực
Lão Tam cực kỳ kích động:
“Cảm ơn đại ca!”
Khánh Trần và lão Tam đồng thời nằm trên hai chiếc giường lớn, công tước Bạch Ngân đích thân dán ống dẫn người máy nano cho họ.
Khi hắn nhấn nút khởi động, người máy nano màu bạc trong thiết bị lập tức được rót vào cơ thể hai người họ.
Kết nối tế bào thần kinh 10%.
12%
19%
37%
99%
100%
Lão Nhị hâm mộ ra mặt, công nghệ kết nối tế bào thần kinh đoạt xác mà Hắc Kỵ Sĩ Đoàn nắm giữ cực kỳ hoàn thiện, mấy trăm năm qua chưa từng thất bại lần nào, chẳng bao lâu sau lão Tam sẽ có được quyền thế tối cao ở đại lục phía Đông cùng với một cơ thể có thể sống đến 251 tuổi.
Nói không hâm mộ là giả, thậm chí hắn cảm thấy hơi đố kỵ!
Công tước Bạch Ngân quan sát Khánh Trần cẩn thận, hòng nhìn xem có sơ hở nào không.
Bởi vì thuốc mê nên Khánh Trần không tỉnh lại ngay.
Công tước Bạch Ngân yên lặng chờ đợi
Thời gian từ từ trôi qua, đột nhiên Khánh Trần mở mắt, còn cơ thể của lão Tam đã trống không.
Công tước Bạch Ngân đứng cạnh, tay phải giữ cổ Khánh Trần, hỏi một cách bình tĩnh:
“Tên thật của ngươi là gì?”
Khánh Trần từ từ nhìn về phía công tước Bạch Ngân:
“Lý Lực.”
Công tước Bạch Ngân:
“Ta và ngươi quen biết nhau như thế nào?”
Khánh Trần trả lời:
“Ở vương thành Trung Ương, ta không có tiền ăn cơm, đại ca đã cho ta một chiếc sandwich.
Ngươi hỏi ta hồi sức chưa, ta nói ta rất khỏe, ngươi bảo ta về sau đi theo ngươi, ngươi có một miếng cơm cũng sẽ không làm ta bị đói.”
Chỉ có công tước Bạch Ngân và lão Tam biết chuyện này, thế nên khi Khánh Trần kể lại chuyện cũ, công tước Bạch Ngân thở phào một hơi.
Hắn mỉm cười, thả bàn tay bóp cổ Khánh Trần ra:
“Tam đệ!”
Khánh Trần:
“Đại ca!”
Công tước Bạch Ngân:
“Tam đệ!”
Khánh Trần:
“Đại ca!”
Hai người họ giống như anh em ruột lâu ngày không gặp nhau.
Công tước Bạch Ngân nói:
“Lão Tam, tuy ta biết ngươi đã về, nhưng kế tiếp còn cần xác minh cẩn thận để kiểm tra thân phận của ngươi.
Ngươi coi như là đang làm thủ tục, nói hết tất cả những gì ngươi biết ra là được.”
Ai có thể ngờ được trên đời này lại có một huyết thống không thể bị đoạt xác cơ chứ?
Nhưng Khánh Trần thầm cảm thấy xót xa, bởi vì ngay khi hắn cướp đoạt ký ức của lão Tam, hắn chợt nhận ra đối phương có lẽ là…người duy nhất có thể xem như người tốt trong Hắc Kỵ Sĩ Đoàn.
Lão Tam hơi đần, lại nóng tính, nhưng tính cách cũng không đến nỗi nào, thỉnh thoảng sẽ ra ngoài bố thí cho người nghèo để trấn an tâm hồn.
Người này không nhận đồ đệ, kiên trì đoạt xác những tội phạm bị phán tử hình.
Tuy lão Tam yêu tiền, yêu đàn bà, yêu quyền lực, nhưng có mấy ai không thích những thứ đó? Mà điều đáng ngạc nhiên nhất là lão Tam trung thành với công tước Bạch Ngân suốt mấy trăm năm.
Thật ra nhiều lần công tước Bạch Ngân có ý định vứt bỏ hắn, hắn cũng biết, nhưng hắn vẫn một dạ khăng khăng với công tước Bạch Ngân.
Thế gian hiếm ai được vậy.
Một người trung thành như lão Tam dưới suối vàng mà biết được, chắc chắn sẽ rất cô đơn.
Không sao, ta sẽ nhanh chóng tiễn các anh em của ngươi xuống dưới đó gặp ngươi, người một nhà phải đông đủ.
…
Trước đó, sở dĩ Khánh Trần quay trở lại thang máy ngột ngạt sau vụ nổ bom hạt nhân thực ra chính là để chuẩn bị cho thời điểm này, đoạt xác ngược lại thành viên của Hắc Kỵ Sĩ.
Đối với hắn, một tổ chức sử dụng thủ đoạn đoạt xác để duy trì mạng sống của mình thì không còn xứng đáng được gọi là Kỵ Sĩ.
Nghĩ thôi cũng thấy đau lòng, truyền thừa Bắc Mỹ mà Nhâm Hòa để lại giờ đây lại biến thành dáng vẻ này.
Lúc này, thân phận của Khánh Trần đã trở thành Lão Tam của đoàn Hắc Kỵ Sĩ, mặc dù hắn vẫn mang dáng vẻ của chính mình nhưng trong mắt tất cả các Hắc Kỵ Sĩ, hắn đã là Lão Tam…một tay chạy việc đáng tin của Công tước Bạch Ngân!
Trong phòng thẩm vấn.
Lão Nhị ngồi đối diện với Khánh Trần, hỏi:
“120 năm trước, tên tội phạm mà ngươi đã đoạt xác tên gì?”
Khánh Trần trả lời:
“Cao Dương.”
“Ngươi nợ ta bao nhiêu?”
“Ta không nợ tiền ngươi, khi ta vừa mới đi theo đại ca, ngươi từng lừa ta hai lần, trộm mất của ta 200.000!”
Khánh Trần phẫn nộ nói:
“Ta đã không muốn nhắc tới rồi, ngươi còn không biết xấu hổ sao?”
Lão Nhị gãi gãi đầu:
“Mọe nó, nhớ rõ như vậy, ta còn tưởng ngươi quên rồi.
Yên tâm, ngày mai ta sẽ trả lại cho ngươi.”
Khánh Trần không chút biểu cảm nói:
“Hàng trăm năm trước ngươi cũng từng nói như vậy, luôn luôn là ngày mai ta sẽ trả cho ngươi.”
“Thôi bỏ đi bỏ đi, không thẩm vấn nữa, vô vị.”
Lão Nhị đứng lên mắng mỏ:
“Ngươi đúng là số hưởng phúc, CMN ngoại hình đã đẹp trai lại có nhiều thế lực sau lưng nữa, sao có thể ưu ái cho đồ lừa như ngươi vậy nhỉ?”
Lúc này, Lão Nhị đã chấp nhận được sự thật này, nhưng vẫn có chút không vui:
“Mà này, tên nhóc này đã ngủ với bao nhiêu phụ nữ rồi?”
Đây là một câu hỏi mà họ luôn hỏi sau khi đoạt xác, coi như là một thú vui tanh tưởi.
Chương 2552: Hữu Ích
Khánh Trần lắc đầu:
“Chưa từng ngủ với ai.”
Lão Nhị hít một ngụm khí lạnh:
“Cứng quá đi!”
Đúng lúc này, Công tước Bạch Ngân đi vào:
“Lão Nhị, nếu ngươi cảm thấy không cam tâm, ta sẽ cho phép ngươi trực tiếp thẩm vấn, bây giờ ngươi còn có câu hỏi nào không?”
“Không còn câu hỏi nào nữa rồi, chỉ có Lão Tam thôi.”
Lão Nhị nói, chỉ thấy hắn lộ ra vẻ trầm ngâm, hiện giờ Lão Tam quả thực đã đoạt xác Khánh Trần, chẳng phải cũng đồng nghĩa với việc có được những thế lực đằng sau Khánh Trần sao?
Nghĩ đến đây, hắn liếc nhìn Khánh Trần một cái, cũng không biết đang âm mưu cái gì…
Thực ra, Hắc Kỵ Sĩ…cũng đâu nhất thiết phải luôn là mười hai người, Lão Tứ có hai tên đồ đệ lợi hại, một người dùng để đoạt xác, người còn lại hoàn toàn có thể lần lượt bổ sung thêm, thêm chút máu tươi cho đoàn Hắc Kỵ Sĩ.
Đại ca trầm ổn, Tam ca liều mạng, Lão Nhị nham hiểm, đây đều là những cái danh nổi tiếng của đoàn Hắc Kỵ Sĩ.
Những nếu Khánh Trần biết Lão Nhị đang mưu tính điều gì, có lẽ hắn sẽ phải biết ơn dữ lắm.
Bây giờ hắn đã đoạt được ký ức của Lão Tam, bên trong đó có rất nhiều bí mật, nếu hắn có thể đoạt xác thêm Lão Nhị nữa thì…Mấu chốt là ở chỗ phương pháp giết Kỵ Sĩ cấp A này thực sự quá đơn giản, chỉ cần nằm xuống trang bị và chờ đối phương dâng mạng lên là được.
Thành thật mà nói, Khánh Trần chưa bao giờ giết một cao thủ cấp A dễ dàng như vậy.
Thôi thì tất cả Hắc Kỵ Sĩ cùng đến đoạt xác hắn luôn đi…
Chờ đã, liệu hắn có thể giết Công tước Bạch Ngân rồi sau đó trở thành Công tước Bạch Ngân mới không?!
“Nói chuyện chính đi.”
Công tước Bạch Ngân đưa mọi người đến phòng họp và nhìn Khánh Trần:
“Giải quyết từng vấn đề một đi, nào, hãy nói về lý do tại sao các Kỵ Sĩ của đại lục phương đông sau khi xuất hiện ở Cấm Đoạn Chi Hải mà vẫn có thể thăng cấp vậy? Họ không có ma dược, vậy họ dựa vào cái gì?”
“Thuật hô hấp.”
Khánh Trần nói:
“Kỵ Sĩ Tần Sanh đã bất cẩn rơi xuống vách đá khi chiến đấu với những người khác, kết quả là hắn đã tìm thấy một cuốn sách cổ trong hang, trong đó ghi lại một thuật hô hấp bí ẩn và một phương pháp về thực phẩm bổ sung bí ẩn, ngày nào cũng phải ăn nó.”
Đám Hắc Kỵ Sĩ đưa mắt nhìn nhau, tên Tần Sanh này đúng là chó ngáp phải ruồi? Còn có thể may mắn như vậy sao?
Thực sự ghen tỵ với Tần Sanh!
Thành thật mà nói, những lời này đều là những gì Khánh Trần bịa ra, Tần Sanh nghe được chắc cũng có thể bò ra khỏi khu cấm kỵ số 002 mất…
“Thực phẩm bổ sung?”
Lão Cửu tò mò hòi:
“Nó có giống ma dược của bọn ta không?”
Khánh Trần gật đầu:
“Nhưng thứ này chỉ là nguyên liệu thức ăn bình thường, sau khi ăn vào sẽ kéo dài tuổi thọ, không bị chết yểu.
Quá trình sẽ là một cân khổ qua, sau đó đập nát thêm hai lạng khổ đinh trà, sau đó uống thêm hoa cúc vàng sau mùa thu…”
Đám Hắc Kỵ Sĩ ngơ ra, CMN toàn những nguyên liệu khó nuốt.
Người bình thường có ai lại coi khổ qua là một loại thức ăn.
Thực ra thì Khánh Trần đã cố gắng nói nhẹ nhàng đi nhiều rồi, nếu không vì độ tin cậy, thậm chí hắn còn muốn khiến đám ngu ngốc này ngày nào cũng nuốt một cân phân xuống bụng.
Nhưng những nguyên liệu khó nuốt đến thái quá như vậy lại thành ra rất hợp lý trong mắt Công tước Bạch Ngân:
“Quả nhiên phải nếm trải được khổ đau mới có thể làm người vượt trội, nếu muốn sống lâu hơn và trở nên mạnh mẽ hơn, tất nhiên ngươi phải trả giá.
Dặn dò nhà bếp, ngày mai mọi người sẽ bắt đầu ăn món này, không ai được phép trốn.
Còn nữa, những đồ đệ còn lại cũng phải bắt đầu ăn những thứ này, thúc giục bọn chúng nhanh chóng hoàn thành sinh tử quan, chúng cũng không còn nhỏ tuổi nữa, cũng phải nhanh chóng chuẩn bị cho chuyện đoạt xác.”
Lão Nhị:
“Đại ca, ngươi không ăn sao?”
Công tước Bạch Ngân:
“Ta đã là bán thần rồi, ăn cái này có ích lợi gì sao?”
Lão Nhị:
“…”
Công tước Bạch Ngân:
“Tam đệ, tiếp tục nói.”
“Vâng thưa đại ca!”
Khánh Trần nói tiếp:
“Chỉ cần làm theo công thức này mỗi ngày thì không cần phải dùng ma dược nữa, sau đó duy trì thuật hô hấp để tiến hành hoàn thành thử thách sinh tử quan, mỗi lần hoàn thành được một mục sẽ được tăng lên một cấp.”
Ánh mắt công tước Bạch Ngân sáng ngời, khi nghe đến thuật hô hấp, hắn chỉ cảm thấy thế giới đều trở nên tốt đẹp hơn:
“Nào, ngươi dạy cho Lão Nhị thử sự kỳ diệu của thuật hô hấp này đi! Phương đông quả nhiên thần kỳ, không ngờ lại có thể dùng thuật hô hấp mở ra tiềm năng của cơ thể!”
Khánh Trần đi tới, hắn nắm cổ tay Lão Nhị bắt mạch, sau đó dùng vân khí của Kỵ Sĩ để điều khiển, nhịp thở của Lão Nhị ngay lập tức đồng nhất với nhịp thở của hắn.
Lão Nhị ngạc nhiên:
“Này! Ta có thể cảm thấy được sau khi nhịp thở thay đổi, chân khí Kỵ Sĩ của ta đã bắt đầu tăng lên! Nó thực sự hữu ích!”
Công tước Bạch Ngân mỉm cười:
“Rất tốt!”
Nhưng vấn đề là thứ Khánh Trần đã cho không phải là thuật hô hấp của Kỵ Sĩ, mà là phần thứ hai của Chuẩn Đề Pháp.
Chương 2553: Rồi Sẽ Có Cơ Hội
Phần thứ hai này rất kỳ diệu, nếu người bình thường chỉ tu hành riêng phần này, không có phần thứ nhất thì dùng phần thứ hai cũng vô dụng.
Còn nếu dùng cho Kỵ Sĩ, mặc dù phần thứ hai có thể tăng thêm chân khí Kỵ Sĩ, nhưng dùng nó để hoàn thành thử thách sinh tử quan thì lại không có tác dụng gì.
Mà hiện tại, Lão Nhị có thể cảm nhận sâu sắc chân khí Kỵ Sĩ phát triển mạnh mẽ, vậy chứng tỏ nó hữu dụng thật.
…
Khánh Trần cảm khái, thực sự phải cảm ơn Đức Phật vì sự cống hiến quên mình của ngài, chỉ riêng Đức Phật đã đóng góp bao nhiêu cho các Kỵ Sĩ nào? Lập miếu thờ cho ngài cũng không có gì gọi là quá đáng.
Tất nhiên, Khánh Tần cũng muốn trực tiếp dùng Vấn Tâm để giết luôn một người.
Hắn dám chắc chắn rằng trong đoàn Hắc Kỵ Sĩ đảm bảo không ai qua được Vấn Tâm, cưỡng ép cảm nhận thuật hô hấp của Kỵ Sĩ chắc chắn sẽ giết chết họ.
Tiếc thay, vị công tước Bạch Ngân này không có ý định tự mình trải nghiệm, nếu không lúc đó Khánh Trần có thể giết một bán thần trước, sau đó giết một mạch từ phòng họp này ra ngoài kia.
Nhưng hắn có niềm tin sau này rồi sẽ có cơ hội.
Công tước Bạch Ngân nhìn Khánh Trần:
“Chuyện thứ nhất đã xong, bây giờ hãy nói đến chuyện thứ hai, phía sau Khánh Trần rốt cuộc có bao nhiêu thế lực mà chúng ta có thể lợi dụng?”
Khánh Trần nói:
“Chính là Khánh thị, Bạch Trú và Hội Phụ Huynh mà chúng ta đã biết.”
Khánh Trần nói tiếp:
“À mà, tên Joker này đáng sợ hơn chúng ta vẫn nghĩ, bây giờ, hắn ta đang bí mật hỗ trợ một con cháu trong tập đoàn Trần thị tên là Trần Vũ, họ muốn đoạt quyền.
Ta nghĩ cơ hội thành công rất cao, chỉ cần chúng ta cùng nhau tiêu diệt được bán thần Trần Dư của Trần thị, Trần Vũ nhất định có thể trở thành gia chủ thế hệ tiếp theo của Trần thị.
Đại ca, thế nào, chúng ta đến đại lục phương đông góp một tay chứ?”
Tính cách của Lão Tam vốn liều lĩnh nên Khánh Trần cũng không giấu giấu diếm diếm làm gì, nếu có thể khiến đoàn Hắc Kỵ Sĩ đến đại lục phương đông một chuyến, đợi bọn họ giết chết Trần Dư, sau đó hắn lại gọi thêm người đến giết bọn họ, rồi lấy đi cặp nhãn cầu của bán thần cho Jindai Kura…
Thế giới thực sự không nên tốt đẹp như thế!
Khánh Trần vẫn còn có chút thòm thèm:
“Còn nữa, tình báo cũng có nhắc tới ba người Jindai Kura, Jindai Sora, Jindai Unshuu, ba người này có quan hệ cá nhân rất tốt với Khánh Trần, Khánh Trần nói gì họ nghe nấy, đồng thời cũng là người đại diện của phái thanh niên của Jindai, trước đây đã thất bại trong cuộc tranh giành quyền lực và rời khỏi tập đoàn Jindai.
Hiện Jindai đang hỗ trợ hoàng gia Roosevelt, nhưng nếu chúng ta có thể giúp ba người họ lấy lại quyền lực, Jindai rồi cũng sẽ thuộc về chúng ta.”
Khánh Trần nói tiếp:
“Tin tức Joker là sư phụ của đế vương Lý thị mọi người cũng biết cả rồi đấy, phụ thân của đồ đệ Lý Khác của hắn chính là gia chủ hiện tại của Lý thị…
Các Hắc Kỵ Sĩ đều ngẩn ra.
Đầu tiên là Khánh thị, sau đó là Trần thị, rồi đến Jindai và cuối cùng là Lý thị.
Dường như chỉ cần nắm giữ được Khánh Trần là có thể trực tiếp hạ gục bốn tập đoàn của đại lục phương đông.
Còn đánh nhau gì nữa, bay thẳng qua đó lập quốc luôn không phải hết việc sao?
Còn Kashima lại là chuyện gì nữa, tại sao nó lại có vẻ lạc lõng như vậy? Tại sao lại không ăn khớp với những thế lực khác?
Tại sao Kashima lại không liên thủ với Joker?
Tiêu diệt luôn là xong.
Các thành viên của đoàn Hắc Kỵ Sĩ ngồi quanh chiếc bàn dài, cố gắng tiêu hóa thông tin mà họ vừa nhận được.
Lão Nhị khen ngợi:
“Phải nói Joker này tài năng thật, thảo nào ta chỉ có thể nhớ tới một mình hắn trong toàn đại lục phương đông, nếu hắn trở thành bán thần, trở thành thế hệ anh hùng ở đại lục phương đông, kết cục của chúng ta đảm bảo chẳng được tốt đẹp.”
Lợi ích của việc đoạt xác Joker thực sự nhiều hơn họ tưởng rất nhiều!
Ngay cả công tước Bạch Ngân cuối cùng cũng không giữ được nét điềm tĩnh, trên mặt tràn đầy nụ cười.
Nhưng suy cho cũng hắn cũng giỏi giang hơn những người khác:
“Ta phân tích Trần thị trước, sẽ không thực tế nếu chúng ta từ Thành phố Bạch Ngân vượt biển xa xôi một mình đến đó chỉ để giết một bán thần, vì vậy phải tạm gác chuyện này lại; về phía Jindai thì dễ dàng hơn, chỉ cần Jindai Kura nguyện ý hợp tác, chúng ta giúp ba người họ trở về Jindai cũng không có vấn đề gì, đến lúc đó để ba người bọn họ giả vờ nịnh nọt hoàng gia trước, đợi thời cơ chín muồi sẽ theo chúng ta đánh trả; Kashima thì hoàn toàn chống lại hoàng gia, nếu có cơ hội tốt hơn hết là nên giết…đến khi đế quốc bắt đầu chuyến viễn chinh, đây chính là điềm báo trước để chúng ta mai phục!”
Đối với đoàn Hắc Kỵ Sĩ, hôm nay là một sự kiện hạnh phúc trong đời, Lão Nhị hiếm thấy kéo những Kỵ Sĩ khác cũng đi nhậu nhẹt ăn mừng.
Sau khi các Kỵ Sĩ khác rời đi, Khánh Trần nhìn Công tước Bạch Ngân:
“Đại ca, ngươi có muốn thử thuật hô hấp không?”
Chương 2554: Tù Nhân
Công tước Bạch Ngân lắc đầu:
“Không cần, ta đã đạt được vị trí bán thần rồi, bây giờ dùng thuật hô hấp cũng không có ý nghĩa gì nữa.
Để đến khi ta đoạt xác đồ đệ của mình rồi, ngươi hãy đích thân dạy ta.”
Khánh Trần nhận thấy vị công tước này rất thận trọng, bèn gật đầu bỏ qua chuyện này:
“Được rồi…bây giờ Lão Nhị càng ngày càng kiêu ngạo, đại ca, ngươi còn có thể tiếp tục dung túng hắn sao? Ngươi chỉ cần ra lệnh, ta sẽ lập tức đi chém hắn, thân thể của tên Joker này rất hữu dụng, ta nghĩ giết Lão Nhị cũng chẳng thành vấn đề.”
Công tước Bạch Ngân cười vỗ vỗ bờ vai hắn:
“Không cần đâu, tiếp theo đây còn có nhiều việc cần hắn phụ trách.
Tam đệ, ngươi bị bệnh mười mấy năm, hiện tại có được thân thể này, ngươi nên hưởng thụ cuộc sống trong vài ngày.”
Khánh Trần đột nhiên nói:
“Đúng rồi, đại ca, còn những vật cấm kỵ của Joker thì sao, vật cấm kỵ có thể dịch dung này trên khuôn mặt hắn, và cả cây súng bắn tỉa màu đen trong cơ thể hắn, Con Rối Giật Dây trên cổ tay hắn…hay là đưa cho ngươi hết?”
Đây đều là vật cấm kỵ thế giới bên ngoài đã biết, muốn tránh cũng không tránh được, Khánh Trần định lấy lùi làm tiến.
Công tước Bạch Ngân cười nói:
“Ta làm gì còn cơ hội sư dụng súng bắn tỉa nữa? Vật cấm kỵ có thể dịch dung cũng là nhãn mác của Joker, sau này ngươi sẽ phải giả làm hắn để tiếp tục nhận được sự tin tưởng từ các thế lực của đại lục phương đông.
Cứ giữ lấy, làm gì có chuyện đại ca lại đi cướp đồ của anh em bao giờ? Mấy năm nay ngươi vất vả rồi.”
Khánh Trần cảm động:
“Đại ca.”
“Trước tiên, ngươi phải thay đổi diện mạo của mình giống như trước đây.”
Công tước Bạch Ngân nói:
“Joker bây giờ là một tù nhân, không thể ra ngoài và đi lại tùy ý.
Đừng để thế giới bên ngoài biết rằng chúng ta đã đoạt xác hắn.”
Khánh Trần giả vờ giả vịt điều chỉnh một hồi lâu thì rốt cuộc mới trở thành được dáng vẻ của Lão Tam.
Hắn hỏi:
“Đại ca định làm thế nào để chiếm được lòng tin của đại lục phương đông? Nếu chỉ là một cuộc chiến nhỏ, có thể bên kia sẽ thấy nghi ngờ phải không?”
Công tước Bạch Ngân cười giải thích:
“Ta đã sắp xếp cả rồi, đến lúc đó ta sẽ giành cho ngươi một cơ hội để trốn thoát, sau đó sáu người Lão Nhị, Lão Tứ, Lão Lục, Lão Cửu, Lão Thập Nhất và Lão Thập Nhị, sẽ bắt đầu một cuộc săn lùng khổng lồ để truy bắt ngươi, lúc đó ngươi cứ giả vờ chém giết với bọn ta và cuối cùng tìm cơ hội trốn thoát.
Lúc đó, mọi người đánh chém nhau trông thật một chút, làm bị thương nhau vài lần cũng không sao, dù gì cũng đến lúc họ sắp đoạt xác đồ đệ rồi.”
Hai mắt Khánh Trần sáng lên, còn có chuyện tốt này nữa sao?
Hiện tại hắn lại thấy hơi mong chờ màn kịch giết chóc ở thành phố Bạch Ngân này rồi, dù sao cơ hội kẻ địch chủ động đem đầu dâng lên…cũng không nhiều.
Nhưng đúng lúc này, một phi thuyền cấp A trơ trọi bay đến, đáp xuống sân đỗ trước trụ sở chính của đoàn Hắc Kỵ Sĩ.
Trên phi thuyền có viết số 5, vậy ra đây là phi thuyền của Lão Ngũ.
Cửa phi thuyền mở ra, khóe mắt Khánh Trần khẽ co giật nhưng đã nhanh chóng trở lại bình thường.
Chỉ thấy Lão Ngũ bước ra khỏi phi thuyền với một nụ cười tươi rói, còn chiến binh gen đằng sau hắn thì đang kéo một người đã hoàn toàn biến thành đối tượng thí nghiệm là Hà Kim Thu, sải bước đi tới.
Ông chủ Hà bị dây leo quấn quanh cổ tay và bàn tay, hắn vẫn đang hôn mê.
Khánh Trần thầm thở dài trong lòng, vận mệnh của ông chủ Hà thật lắm thăng trầm, bọn họ khó khăn lắm mới lừa được thuốc, nhưng không ngờ lại khiến ông chủ Hà bị bắt mất.
Hơn nữa, con đường trở thành thần của ông chủ Hà cũng bị đứt đoạn, cuối cùng trở thành vật thí nghiệm.
Lão Ngũ đánh giá Khánh Trần trước tiên:
“Lão Tam?”
Công tước Bạch Ngân gật đầu:
“Là Lão Tam, mọi chuyện đều rất thuận lợi, đoàn Hắc Kỵ Sĩ của chúng ta sẽ mở ra một kỷ nguyên mới!”
Lão Ngũ hào hứng.
Khánh Trần nhìn Hà Kim Thu, sau đó hỏi Lão Ngũ:
“Đây là…Hà Kim Thu? Ta đã nhìn thấy hắn trong ký ức của Joker, trước đây hắn đã phản bội Joker, sao lại bị ngươi bắt lại vậy?”
Lão Ngũ cười nói:
“Hắn muốn thỏa thuận với chúng ta, muốn trao đổi thuốc, thế là ta đã đưa nó cho hắn, nhưng hắn không biết rằng ta đã trộn người máy nano vào lọ thuốc, có thể tìm thấy vị trí của hắn.
Tên này cũng khá ghê gớm, hắn đã giết một phần ba số người của chúng ta trong vương thành.
Ta mang hắn về xem còn có giá trị hữu ích gì không.”
Công tước Bạch Ngân suy nghĩ một hồi rồi nói:
“Kéo hắn đến hầm giam để tra khảo, loại người này rất khó thu phục, cũng không có giá trị đoạt xác, nếu hỏi không ra thì cứ trực tiếp giết đi.”
Khánh Trần nói:
“Đại ca, Joker có mối quan hệ cá nhân rất tốt với tên Hà Kim Thu này, tổ chức Cửu Châu dưới trướng của hắn, ta nghĩ chắc cũng có thể lợi dụng ít nhiều, ta có thể ra mặt thuyết phục hắn.”
Chương 2555: Phí Công
Công tước Bạch Ngân lắc đầu:
“Không cần thiết, lỡ như hắn giả vờ như đã bị thuyết phục, nhưng lại nhận ra được kế hoạch của chúng ta rồi truyền tin ra bên ngoài, vậy chúng ta lại thành ra kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Bây giờ, điều quan trọng nhất là để ngươi tiếp quản các thế lực ở đại lục phương đông, không thể dây dưa gây thêm nhiều phiền toái.
Được rồi, ngươi trở về đi, còn người này, vài ngày sau ta sẽ tự mình xử lý.”
Khánh Trần vẫn bình tĩnh nói tạm biệt với công tước Bạch Ngân, quay trở lại xe của mình:
“Lái xe đi.”
Đoàn xe của Lão Tam từ từ lái xe về phía khu vực giàu có cốt lõi của thành phố Bạch Ngân.
Ngồi trong xe, Khánh Trần nhắm mắt và nhanh chóng suy tính, hắn không thể giương mắt đứng nhìn ông chủ Hà bị tra tấn đến chết.
Thời gian để Khánh Trần cứu Hà Kim Thu…không còn nhiều nữa.
…
Đếm ngược 16:00:00.
Trong hầm giam mờ mịt, Hà Kim Thu từ từ mở mắt.
Hắn đã có một giấc mơ rất dài.
Trong giấc mơ, hắn vẫn là một tân binh, vừa đến đại đội tân binh, lần đầu tiên chạy việt dã 5 km, hắn đã trực tiếp nôn thốc nôn tháo ngay trên đường chạy…
Hắn còn mơ thấy lần đầu tiên hắn được tiểu đội trưởng dẫn đi tập bắn, tưởng cuối cùng cũng được chạm vào súng, nhưng kết quả tất cả tân binh đều phải đứng trong trường bắn bằng tư thế quân đội suốt bốn tiếng đồng hồ với cây súng không có đạn.
Tiểu đội trưởng còn gọi một cách hoa mỹ là rèn luyện tính kiên nhẫn, là một người lính thì không được suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện chạm vào súng mà trước hết phải trau dồi ý chí của mình.
Lúc đó, thực sự ai cũng muốn chết.
Trong giấc mơ, Hà Kim Thu đã mơ thấy tất cả những điều mà hắn căm ghét nhất vào thời điểm đó.
Nhưng chính những thứ đó giờ đây lại trở thành những ký ức ngọt ngào.
Thực sự kỳ lạ.
Lúc này hai tay hắn vẫn còn bị dây leo trói chặt, có người dùng móc sắt xuyên qua xương quai xanh của hắn, treo nửa người hắn trên không trung.
Với trọng lượng toàn thân đè lên hai xương đòn, hắn cảm thấy cơn đau dữ dội và xuyên thấu tim gan…nhưng vẫn không cách nào so sánh được với nỗi đau của các tế bào không ngừng phân chia và hợp nhất.
Nhưng điều kỳ lạ hơn nữa là vết thương ở xương quai xanh không hề chảy máu.
Hắn lơ lửng giữa không trung, đầu gục xuống, nhìn thân ảnh xám xịt của mình, sau đó hắn ngẩng đầu nhe nanh, gầm lên nhìn Lão Ngũ đang ngồi trước mặt.
Nhưng giọng nói đó không còn là tiếng người nữa, nó giống như một con thú hơn.
Trong đôi mắt nâu của Hà Kim Thu, con ngươi đã trở thành con ngươi thẳng đứng của một con dã thú, mọi thứ đều đang phát triển theo hướng xấu nhất.
Ngồi trước mặt hắn, Lão Ngũ buồn bực chán nản nói:
“Ta còn tưởng rằng ông chủ Hà của Cửu Châu sau khi tiêm thuốc có thể mang đến cho ta những niềm vui bất ngờ khác thường, nhưng hóa ra lại biến thành một con ma như quái thú này, thật đáng tiếc.”
Hà Kim Thu tiếp tục rống lên như thể không hiểu những gì hắn nói, như thể đã mất luôn trí nhớ của mình.
Lão Ngũ cười nói:
“Người đâu, kiếm cho hắn một con chuột chết xem hắn có giống như những con quái vật da xám khác có thể ăn thịt đủ loại không.”
Một người lính cẩn thận tiếp cận với con chuột, rồi hắn đưa con chuột vào miệng Hà Kim Thu, nhưng ngay sau đó, hắn thấy chân của Hà Kim Thu đung đưa trong không khí, nhanh chóng tiếp cận người lính và kẹp đối phương vào giữa hai chân của mình.
Lão Ngũ sững sờ trong giây lát, thấy tên quái vật da xám dùng hai chân kẹp lấy tên lính, cắn một phát vào cổ tên lính, cắn đứt một miếng thịt.
Lão Ngũ chẳng hề quan tâm đến cái chết của người lính, vỗ tay khen ngợi:
“Tuyệt vời tuyệt vời, không ngờ dù bị dây leo quấn chặt mà ngươi vẫn có thể lực cường tráng như vậy, còn biết lựa chọn đồ ăn! Thật thú vị!”
Nhưng cũng chỉ đến đó mà thôi.
Lão Ngũ bật dậy:
“Nếu đã trở thành quái thú thì cũng chẳng còn giá trị gì để lợi dụng nữa, phí công ta chạy đến đây một chuyến…Nếu không phải để bắt được ngươi, cũng không đến lượt Lão Tam đoạt xác được tên Joker kia.”
Nghĩ đến điều này, Lão Ngũ thấy vô cùng tức giận, hắn giơ roi lên và liên tục quật vào người Hà Kim Thu.
Cây roi được làm bằng dây kim loại mềm, mỗi lần đánh xuống, nó sẽ để lại một vệt máu sâu trên cơ thể Hà Kim Thu, nhưng trong máng máu đó chỉ lộ ra một chất lỏng trong suốt thay vì dòng máu màu đỏ.
Lão Ngũ quất thêm hàng chục nhát roi để trút giận, sau đó quay lưng bỏ đi.
Ầm một tiếng, cánh cửa hầm giam được đóng lại.
Hà Kim Thu bị treo lơ lửng trên không, cơ thể hơi lắc lư, trên khuôn mặt đang rũ xuống ấy, đôi mắt vốn là con ngươi thẳng đứng giờ đã trở lại bình thường.
Hắn vẫn là hắn, trước đây chỉ là hắn chẳng rảnh hơi để ý tới Lão Ngũ kia, để cho đối phương coi mình là dã thú không có trí tuệ, có vậy đối phương mới khinh thường hắn.
Ông chủ Hà vẫn là ông chủ Hà, giờ phút này hắn vẫn không có ý định ngồi yên chờ chết, chỉ cần có chút ít cơ hội, hắn cũng muốn giết một mạch từ nơi này ra ngoài.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
🩸GEN CỦA TA VÔ HẠN TIẾN HÓA (BẢN DỊCH – FULL): Dị giới, đô thị, nâng cấp gen, hài hước, dị năng….🩸
Chương 2556: Giấc Mơ Kết Thúc
Thế nhưng, tại sao hắn lại không bị biến thành quái vật, thậm chí hắn còn không có cảm giác thèm thịt.
Vẫn giống như một con người bình thường.
Dường như vào khoảnh khắc chung sống với tế bào ung thư, hắn đã bước vào một cảnh giới thần kỳ…
Trong giấc mơ đó, hắn đã rất nguy hiểm.
Dường như chỉ cần có người trong mộng nói với hắn, từ bỏ đi, hối hận đi, hắn sẽ chìm vào con quái vật.
Tuy nhiên, tiểu đội trưởng trong giấc mơ luôn có một cách đơn giản và thô sơ nhất, kéo hắn ra khỏi sự suy sụp.
Không muốn chạy năm km hay mười km? Tiểu đội trưởng lập tức kéo hắn ra chạy, dù muốn dừng cũng không thể dừng.
Không muốn đứng tư thế quân sự? Đánh ngươi một trận trước đã rồi có gì nói sau.
Không muốn gấp chăn? Thực hiện động tác ngồi xổm một trăm lần trước, sau đó tiếp tục gấp chăn.
Không muốn tập xà ngang? Vậy thì chạy mười km!
Hà Kim Thu cảm thấy mình như bị cuốn vào một vòng lặp trong giấc mơ của mình, vị tiểu đội trưởng già đó cứ quấn lấy hắn như âm hồn bất tán, tuyệt đối không để hắn từ bỏ.
Bất cứ khi nào hắn nói rằng hắn không muốn trở thành một người lính, đối phương sẽ huấn luyện hắn đến nôn mửa, để hắn không có thời gian nghĩ về những điều này nữa…
Tám mươi phần trăm bóng đen tâm lý mà Hà Kim Thu phải chịu sau khi nhập ngũ đều nhờ vào Trịnh Viễn Đông cả…
Cuối cùng, vào buổi chiều khi Hà Kim Thu sắp tới lực lượng gìn giữ hòa bình, hắn thu dọn hành lý và chuẩn bị rời đi, nhưng Trịnh Viễn Đông đột nhiên đến hỏi hắn:
“Bây giờ ngươi còn hối hận không?”
Hà Kim Thu đáp rằng không hối hận, cũng không dám hối hận nữa.
Giấc mơ đến đó thì kết thúc.
Nỗi đau và vẻ đẹp trong giấc mơ ấy đã giúp hắn giữ vững lý trí.
Hay nói chính xác hơn, tiểu đội trưởng đã giúp hắn giữ vững tâm lý.
Chắc chắn rồi.
Hà Kim Thu kiểm tra những điểm khác biệt trên cơ thể, những chiếc móng tay dài và sắc nhọn, những chiếc răng nanh trong miệng.
Trong cơ thể vẫn còn âm thanh của nhịp tim đập, nhưng nó rất yếu.
Hắn không cảm nhận được sự tồn tại của Thanh Ngọc Tâm Kiếm, nhưng hắn cảm nhận được sức mạnh siêu phàm trong cơ thể mình, nếu hắn thoát khỏi sợi dây và thoát khỏi cái móc trên xương quai xanh của mình, có lẽ hắn sẽ mạnh hơn trước.
Hắn thấy vết thương mà Lão Ngũ vừa quất lên người hắn đã nhanh chóng lành lại chỉ trong vài phút.
Đây có phải là sức mạnh của tế bào ung thư không?
Lúc này Hà Kim Thu nhớ lại những gì Lão Ngũ đã nói trước đó.
Đoạt xác Joker…
Nếu không phải lo rằng nơi đây có camera giám sát, hắn thậm chí còn không kìm được mà muốn cười thành tiếng!
Đoàn Hắc Kỵ Sĩ này mà đoạt xác được Khánh Trần?!
Đoàn Hắc Kỵ Sĩ không hề biết rằng Khánh Trần sẽ không bao giờ bị đoạt xác, nhưng năm đó Hà Kim Thu đã từng tham gia quá trình tìm kiếm và cứu hộ, làm sao có thể không biết đặc điểm này của Khánh Trần? Vì vậy, hắn chắc chắn rằng trong cơ thể Khánh Trần vẫn còn linh hồn của Khánh Trần, còn người được gọi là Lão Tam kia đã biến mất không dấu vết.
Đây có lẽ là chuyện duy nhất đáng để hạnh phúc trong suốt hai ngày nay.
Vì vậy, Lão Tam mà hắn gặp khi bị áp giải ra khỏi phi thuyền đã là Khánh Trần sau khi dịch dung sao.
Đối phương nhìn thấy hắn nhất định sẽ tìm cách giải cứu hắn, mà ở đây còn có một bán thần và mười một người cấp A, không chỉ vậy, đây còn là căn cứ địa của Hắc Kỵ Sĩ, có những người máy chiến tranh hung ác và vô số máy bay không người lái, máy bay trực thăng vũ trang, phi thuyền.
Nếu muốn cứu người ở đây, e rằng phải đối mặt với cục diện thập tử nhất sinh.
Không được, không thể đợi Khánh Trần đến cứu được, ta phải tự cứu mình.
…
Không phải Hà Kim Thu kiêu ngạo và nghĩ rằng mình nhất định có thể thoát khỏi đây, mà là Khánh Trần vì cứu hắn mà đã gặp nguy hiểm một lần, hắn không muốn nợ thêm một ân huệ nào nữa.
Đã biến thành bộ dạng ma quỷ này rồi, vẫn không nên liên lụy người khác.
Trong trụ sở chính của Hắc Kỵ Sĩ phía trên hầm giam.
Công tước Bạch Ngân đang ngồi trên chiếc ghế sofa bọc da mềm mại, trên tay lắc nhẹ ly rượu whisky màu hổ phách, đối diện với hắn là một Người Xem Mệnh mặc áo choàng đen.
Người Xem Mệnh nói:
“Ly Rượu Độc đâu? Ngươi sở hữu nó lâu như vậy, đã đến lúc nên trả lại rồi chứ?”
Công tước Bạch Ngân tò mò hỏi:
“Ly Rượu Độc gì cơ?”
Người Xem Mệnh cười nói:
“Muốn nuốt lời?”
Công tước Bạch Ngân lắc đầu:
“Không phải ta muốn bội ước, mà là các ngươi nuốt lời trước.
Theo thỏa thuận, các ngươi phải đích thân giao Joker vào tay ta, nhưng lại đột nhiên có biến, ngũ công chúa Người Xem Mệnh hoàng thất của các ngươi thậm chí còn muốn đưa Joker đi!”
Người Xem Mệnh cau mày, điều đáng kinh tởm trong chuyện này là quốc vương không nói rõ ràng rằng hắn muốn giết Willa, vì vậy Willa vẫn là một thành viên của hoàng thất, của Người Xem Mệnh.
Willa ra tay cũng tương đương với việc hoàng gia ra tay.
Chương 2557: Bảy Người Xem Mệnh
Người Xem Mệnh nghiêm nghị nói:
“Ly Rượu Độc này rất quan trọng, vả lại Joker cũng đã nằm trong tay ngươi rồi, ta mong rằng ngươi có thể cân nhắc kỹ càng trước quyết định này, đừng tự rước lấy tai họa cho mình.”
Công tước Bạch Ngân cười:
“Đe dọa ta? Không có ích lợi gì đâu, ngươi có thể giết ta, sau đó để cho bảy vị tổ tiên nhà ngươi nằm đó thêm hàng trăm năm, biết đâu được lại tự nhiên tỉnh lại đấy.”
Ly Rượu Độc này tuyệt đối không thể trả, phải biết rằng một khi hoàng tộc Roosevelt lấy được Ly Rượu Độc, họ có thể triệu hồi bảy con quái vật già bất cứ lúc nào để liều chết đánh một trận.
Bảy bán thần Người Xem Mệnh, ai có thể chịu đựng được điều này?
Ngay cả khi những con quái vật già cỗi này sống dậy, chúng cũng chỉ có thể đánh được một trận rồi lại chết đi.
Nhưng thứ này giống như mối đe dọa hạt nhân, chỉ cần nó tồn tại, kế hoạch thành lập một quốc gia ở đại lục phương đông của Công tước Bạch Ngân sẽ không thể thực hiện được.
Nhưng làm thế nào mà Ly Rượu Độc này lại lọt vào tay công tước Bạch Ngân?
Hơn 200 năm trước, thất công chúa của hoàng tộc đã đem lòng yêu công tước Bạch Ngân, công tước Bạch Ngân đối với thất công chúa chỉ là kiểu gặp dịp thì chơi, dẫn thất công chúa đi du ngoạn khắp nơi, khiến thất công chúa say lòng đến thần hồn điên đảo.
Vương thất không đồng ý cuộc hôn nhân này, vì vậy Công tước Bạch Ngân đã nói dối thất công chúa rằng chỉ cần nàng lấy trộm được Ly Rượu Độc từ chỗ cha mình, ngài ấy sẽ buộc phải đồng ý cuộc hôn nhân của họ.
Sau đó, thất công chúa đã thực sự đánh cắp Ly Rượu Độc này cho hắn ta.
Sau khi lấy được Ly Rượu Độc, Công tước Bạch Ngân ngay lập tức trở mặt không quen biết, còn thất công chúa vì chịu sự khiển trách từ nội bộ hoàng gia, nên đã ấm ức treo cổ tự vẫn.
Người Xem Mệnh chế giễu đứng dậy:
“Xem ra công tước Bạch Ngân vẫn không có ý định giao Ly Rượu Độc ra, năm đó ngươi đã dùng thủ đoạn đê hèn để có được vật cấm kỵ này rồi cất giấu nó như một bảo bối…Vương thất biết tên thật của toàn bộ các ngươi đấy.”
Công tước Bạch Ngân uống cạn ly rượu whisky:
“Vậy thì hãy dùng tên thật của ta để giết ta đi, để ta đem hết bí mật chôn vùi trong cơn tức giận của mình…Nhưng mà, Vương thất có biết ngày sinh của ta không? Nếu không biết thì chỉ có thể tạo cho ta chút rắc rối mà thôi.”
“Vậy thì ta mỏi mắt mong chờ.”
Người Xem Mệnh cười nói:
“Joker đó, bọn ta có thể giao cho ngươi, tất nhiên cũng có thể phá hủy.
Bọn ta biết ngươi muốn làm gì, nhưng đó chẳng qua chỉ là mơ tưởng hão huyền.”
Công tước Bạch Ngân cau mày.
Không ổn, hắn đột nhiên đứng dậy sải bước đi ra ngoài:
“Chuẩn bị phi thuyền, đi tìm Lão Tam!”
Hắn đã nhận ra vương thất muốn làm gì rồi, bên kia sẽ dùng toàn lực phục kích ở thành phố Bạch Ngân để tiêu diệt Lão Tam, tức là phá hủy cơ thể và trí nhớ của Joker.
Không được, bí mật của Joker vẫn chưa được đào lên, bọn họ thậm chí còn chưa thành thạo thuật hô hấp!
Lão Tam không thể chết!
Người Xem Mệnh chậm rãi đứng dậy, bước ra khỏi trụ sở của đoàn Hắc Kỵ Sĩ với một nụ cười mỉa mai, bước lên phi thuyền của mình để rời khỏi Thành phố Bạch Ngân.
Sau khi Khánh Trần rời khỏi trụ sở chính của Hắc Kỵ Sĩ, hắn không về thẳng nhà mà ngồi trong đoàn xe, để đoàn xe đi vòng quanh thành phố không ngừng nghỉ.
Hắn làm vậy, một mặt để ghi nhớ con đường đến Thành phố Bạch Ngân, mặt khác…trong nhà Lão Tam có hơn 70 người vợ và hơn 200 nữ nô lệ xinh đẹp, mặc dù khi Khánh Trần đối mặt với các nàng ấy cũng không đến nỗi bị lộ, nhưng bớt ứng phó được cái nào thì cứ tránh càng tốt.
Hắn ngồi trong xe, lục tìm kí ức của Lão Tam, trong đó ẩn chứa rất nhiều bí mật.
Ví dụ như Lão Nhị đã từng ngủ với vợ của Lão Cửu.
Ví dụ như Công tước Bạch Ngân đã từng yêu cầu Lão Tam bí mật giết những đồ đệ của Lão Nhị và Lão Ngũ.
Ví dụ như Lão Ngũ từng muốn giết Lão Tam, thậm chí còn muốn giết Công tước Bạch Ngân khi công tước Bạch Ngân muốn đoạt xác đồ đệ, và sau cùng Công tước Bạch Ngân đã được Lão Tam cứu thoát.
Khánh Trần kiểm tra những ký ức này một lượt, chỉ cảm thấy đoàn Hắc Kỵ Sĩ này rối như một nồi cám heo.
Công tước Bạch Ngân có thủ đoạn sắt đá và sự tàn nhẫn.
Lão Nhị nham hiểm, giỏi kiếm tài nguyên, có thể thu phục các Kỵ Sĩ khác.
Lão Tam liều mạng.
Lão Tứ nghiện thế giới siêu đạo.
Lão Ngũ giống như kiêu hùng, làm người trượng nghĩa, rất được các Kỵ Sĩ khác yêu mến.
Lão Lục thì nhát, thường xuyên ủ dột.
Lão Thất…
Trong số những Hắc Kỵ Sĩ này, Lão Đại, Lão Nhị, Lão Ngũ về cơ bản là ba người cầm đầu, còn những Kỵ Sĩ khác chỉ đi theo sau.
Vì Hắc Kỵ Sĩ từ thế hệ này sang thế hệ khác luôn đoạt xác đồ đệ của mình, mỗi lần đoạt xác đồ đệ đều được gọi là một lần độ kiếp, đây là thời điểm tốt nhất để giết người.
Chỉ có Công tước Bạch Ngân ở mỗi thế hệ luôn ổn định làm bán thần, Lão Nhị đã từng nghi ngờ đại ca đã nắm được công thức ma dược bí mật nhưng không chịu chia sẻ cho mọi người.
Chương 2558: Động Cơ
Vấn đề này, Khánh Trần cũng đã có được chứng thực trong trí nhớ của mình, đúng vậy, công tước Bạch Ngân có công thức chế tạo ma dược của riêng mình.
Những thông tin như trên vẫn còn rất nhiều, nhưng Khánh Trần cảm thấy rằng nó không đủ để làm lung lay nền tảng của toàn bộ đoàn Hắc Kỵ Sĩ.
Chỉ có một thông tin duy nhất khiến Khánh Trần thích thú: Lão Tam biết tên thật của tất cả các Hắc Kỵ Sĩ.
Không phải chỉ mỗi tài quyết giả Người Xem Mệnh mới cần biết tên thật, Con Rối Giật Dây cũng cần phải biết.
Ở Lục địa Roosevelt, mọi người đều được Người Xem Mệnh và tài quyết giả tạo ra một mật danh mới, những người có thể sử dụng mật danh sẽ không bao giờ sử dụng tên thật của họ.
Khiến Con Rối Giật Dây của Khánh Trần dù đã mọc ra sợi râu thứ bảy cũng không có chỗ thể hiện.
Giờ đây, Khánh Trần nhận thấy rằng thông tin này chính là thứ quý giá nhất của Lão Tam.
Những người này đã sống với nhau suốt mấy trăm năm, đều phất lên từ những thứ nhỏ nhặt nhất, hồi đó mọi người đều gọi nhau là anh em, sao có thể không biết tên thật của nhau được?
Có được tên thật, chuyện có thể làm càng nhiều hơn!
Nhưng vào đúng lúc này, ở phía trước đột nhiên có một người máy chiến tranh rơi xuống, rơi đúng ngay mui xe của chiếc xe mà Khánh Trần đang ngồi.
Ầm một tiếng, phần đuôi xe dài của chiếc xe chống đạn bị giẫm lên, khiến chiếc xe bị nhấc khỏi mặt đất!
Lại có thêm một vài tiếng động nữa, hơn một chục con người máy chiến tranh đồng loạt rơi xuống, phía xa hơn nữa thậm chí còn có một phi thuyền dân dụng lao qua khu rừng thép, hướng thẳng đến đoàn xe của Khánh Trần!
Tiếng nổ vang rền vẫn không ngừng vang lên, người máy chiến tranh liên tục bắn phá mọi phương tiện trong đoàn bằng những khẩu đại bác xung kích.
Trước đó Khánh Trần còn lo rằng những người bên cạnh Lão Tam đã nhận thấy điều gì đó kỳ lạ, bây giờ thì tốt rồi, bọn họ đều đã chết…nhưng vấn đề là, ai đang muốn giết hắn đây?
Lão Nhị và Lão Ngũ là hai người có động cơ nhất, vì họ cũng muốn đoạt xác Joker và làm suy yếu công tước Bạch Ngân.
Hoàng gia cũng có động cơ, họ không muốn giương mắt nhìn Thành phố Bạch Ngân trở nên mạnh hơn, có thể sau cuộc giao dịch họ sẽ giết Joker, đây vốn là kế hoạch của họ.
Không được, không thể cứ ở mãi trong xe và chờ chết, lát nữa phi thuyền dân dụng trên bầu trời sẽ phát động một cuộc tấn công liều chết và đâm trực diện vào chiếc xe, Khánh Trần chắc chắn sẽ chết.
Lợi dụng khoảng trống giữa kho năng lượng của pháo xung, Khánh Trần kéo mở cửa xe và nhảy ra ngoài.
…
Đột nhiên Khánh Trần nói:
“Nhốt vào địa lao, đuổi hết binh sĩ canh gác đi, lát nữa lão Tứ đưa một quả bom đến ta thừa cơ chạy đi.”
“Ừm, phải bắt đầu từ địa lao.”
Công tước Bạch Ngân gật đầu.
Khánh Trần trở lại tổng bộ, biến thành bộ dạng của Joker, lão Nhị và lão Ngũ đích thân áp giải xuống dưới.
Khánh Trần im lặng quan sát xung quanh, tìm kiếm tung tích của ông chủ Hà.
Đúng lúc này hắn chú ý tới một phòng giam hoàn toàn khép kín ở nơi sâu nhất của địa lao:
“Đằng kia nhốt ai thế?”
Lão Ngũ cười nói:
“Là cái tên Hà Kim Thu bán đứng Joker đấy, bây giờ hắn biến thành một con quái vật rồi.
Vốn dĩ ta định huấn luyện hắn thành một con chó dắt theo bên mình, trông khá là uy phong.
Nhưng ta nghĩ không được, hắn không còn lý trí nữa rồi.”
Nói xong, lão Ngũ đẩy Khánh Trần vào một phòng giam:
“Nhỡ kỹ này, khi nghe thấy tiếng nổ, cửa phòng giam của ngươi sẽ mở ra.
Đến lúc đó ngươi chạy thật nhanh ra ngoài, ngoài cửa có máy bay trực thăng vũ trang, ngươi cướp nó chạy trốn, bọn ta đợi 20 phút rồi sẽ đuổi theo.”
Khánh Trần vào phòng giam, đợi lão Nhị và lão Ngũ rời đi thì bắt đầu quan sát xung quanh.
Càng nhìn sắc mặt hắn càng trở nên nghiêm túc, ở đây đâu đâu cũng có camera, một khi hắn có hành động gì khác thường là sẽ bị theo dõi, công tước Bạch Ngân kiểm soát hết thảy sẽ phát hiện ra ngay.
Làm sao đây?
Mình có thể đánh liều dùng vật cấm kỵ Quyền Lực mở khóa cửa phòng giam của Hà Kim Thu.
Nhưng vấn đề là mở cửa rồi thì hai người họ cũng không thể xông ra ngoài trong tình huống toàn bộ Hắc Kỵ Sĩ Đoàn tập kết ngoài kia.
Đúng lúc này, Khánh Trần bỗng nghe thấy tiếng gõ rất nhỏ, rất khẽ.
Đó là âm thanh hai móng tay ngón trỏ đụng vào nhau, nếu không nhờ Long Ngư tăng thính lực của Khánh Trần lên thì hắn không thể nghe thấy âm thanh này, đến cả thiết bị thu nhận âm thanh trong địa lao cũng không thu hoạch được gì.
Cạch, cạch cạch cạch, cạch.
Cạch…
Mã Morse.
Khánh Trần chợt nhớ đến cảnh tượng trong nhà trọ tư nhân ở núi Lão Quân, thành viên Côn Luân cũng dùng mã Morse truyền tin tức…
Hắn lục tìm bảng mã Morse trong ký ức, đối chiếu và ra câu đầu tiên:
“Khánh Trần, cứ mặc kệ ta.”
Khánh Trần sửng sốt, ông chủ Hà đã biết thân phận của mình, cũng nghe được cuộc đối thoại khi nãy, hơn nữa đối phương không thật sự biến thành quái vật!
Nhưng vì sao ông chủ Hà lại bảo mặc kệ hắn?
Câu thứ hai của Hà Kim Thu là:
“Làm theo kế hoạch của họ, ngươi dẫn họ đi, ta có cách rời khỏi đây, đừng mạo hiểm vì ta.”
Chương 2559: Âm Mưu
Khánh Trần quay lưng về phía camera, ngón tay gõ nhẹ lên cửa sắt:
“Ngươi rời đi kiểu gì?”
Nhưng ông chủ Hà không hề đáp lại, dường như thính lực của đối phương không được cải thiện cho nên không nghe thấy mã Morse của hắn.
Khánh Trần hơi lo, hắn không đoán ra được ông chủ Hà không muốn làm liên lụy đến hắn hay thật sự có cách trốn thoát.
Rất có khả năng đối phương không muốn để hắn mạo hiểm nên mới đưa ra quyết định.
Khánh Trần chưa kịp suy nghĩ thêm thì bên ngoài đã vang lên tiếng nổ ầm ầm, cạch, cửa phòng giam mở ra trước mặt hắn.
Trong địa lao.
Tiếng nổ đã ngừng.
Khánh Trần cúi đầu, không biết đang nghĩ gì, trên hành lang ngoài cửa, bên trái là phòng giam của ông chủ Hà, bên phải là con đường đi ra ngoài.
Hiện tại hắn đang tính toán mọi khả năng, khả năng lao ra ngoài, và khả năng quay trở lại.
Lúc này ông chủ Hà gõ câu thứ ba, trong địa lao u ám, tiếng gõ ấy rõ ràng và kiên định:
“Tin ta.”
Công tước Bạch Ngân cau mày nhìn camera giám sát:
“Sao lão Tam vẫn chưa đi? Ta phải xuống xem sao.”
Công tước Bạch Ngân vừa dứt lời thì Khánh Trần bắt đầu di chuyển, hắn đi ra ngoài rồi rẽ phải, chạy như bay ra ngoài đại lao.
Tổng bộ của Hắc Kỵ Sĩ Đoàn đột nhiên có tiếng nổ mạnh vang lên, người qua đường đi ngang qua đó thấy khói đen cuồn cuộn tỏa ra từ bên trong thì sợ ngây người.
Khánh Trần chạy ra khỏi tổng bộ với cả người toàn máu là máu, không ai ngăn nổi, tất cả bính sĩ Bạch Ngân Thành định cản đường đều bị hắn giết không nương tay.
Đúng như lão Ngũ đã dặn, ngoài cửa có một chiếc máy bay trực thăng vũ trang.
Sau khi thoát khỏi địa lao, Khánh Trần lao vút vào cabin trực thăng, gào lên với phi công:
“Cất cánh, bay về phía đông, bằng không ta giết ngươi!”
Người kia vội vàng gạt cần điều khiển, máy bay trực thăng tức tốc bay lên cao, nhanh chóng bay ra ngoài Bạch Ngân Thành.
Cùng lúc đó, lão Nhị, lão Tứ, lão Ngũ, lão Lục, lão Thất, lão Bát, lão Cửu, lão Thập Nhất đều hành động, họ nhao nhao chạy tới cảng hàng không, tìm kiếm khí cầu máy của mình.
Công tước Bạch Ngân không đi, hắn và lão Thập, lão Thập Nhị ở lại đóng giữ tổng bộ.
Vở kịch đã đủ long trọng, không cần hắn ra tay.
Công tước Bạch Ngân cứ suy nghĩ mãi về việc khi nãy “lão Tam” dừng lại vài giây, hắn cảm thấy hình như có gì đó ngoài ý muốn xuất hiện trong chuyện này, nhưng lại không biết được điều bất ngờ ấy từ đâu ra.
Ở phía bên kia, trước khi đến sân bay lão Nhị nói nhỏ với thư ký của mình:
“Đưa thiết bị đoạt xác của ta lên khí cầu máy chưa?”
Thư ký trả lời:
“Đã lén chuyển lên rồi, ngài yên tâm, không có ai phát hiện.”
Lão Nhị thở phào một hơi, hắn gọi điện cho lão Tứ, lão Bát, nhỏ giọng dặn dò vài câu về kế hoạch, sau cùng mới thở hắt ra, tựa vào ghế ngồi mềm mại ở hàng phía sau.
Khóe miệng hắn cong lên.
Ở phía khác, lão Ngũ đã lên khí cầu máy, hắn thúc giục binh lính trên tàu:
“Mau, phải tìm được lão Tam trước lão Nhị! Lão Nhị cho rằng ta không biết hắn gì cơ đấy, hừ, không thể để hắn thực hiện được!”
Trung tâm Vương thành.
Công tước Phong Bạo đã ngồi trên ngai vàng, bắt đầu sử dụng quyền lực hoàng tử của mình quản lý vương quốc thay cha.
Hắn chờ đợi vị trí này hơn 30 năm, mà sinh mệnh của hắn cũng chỉ còn lại hơn 20 năm, nhất định phải quý trọng.
Đột nhiên một Người Xem Mệnh vội vàng đi đến, đặt một tờ giấy trước mặt công tước Phong Bạo:
“Chỉ thị quốc vương tự tay viết, khẩn cấp.”
Công tước Phong Bạo gật đầu:
“Đã xác nhận là sinh nhật của đời thứ nhất đúng không?”
“Phải.”
Người Xem Mệnh gật khẽ:
“Năm xưa hắn đi theo công tước Bạch Ngân nhập ngũ, sao có thể nghĩ đến mình sẽ có địa vị như ngày hôm nay? Tất cả thông tin hắn điền đều là thật, khi ấy cũng không cho phép hắn điền thông tin giả.”
Người Xem Mệnh lại lấy một chiếc túi dán kín ra:
“Năm đó ở thời của đệ nhất, người này nghi ngờ một đứa con nào đó không phải con ruột, vì vậy mang một sợi tóc đi xét nghiệm ADN huyết thống, sau đó bị một Người Xem Mệnh giữ lại.”
Công tước Phong Bạo ngạc nhiên, hắn cũng chỉ bắt đầu tiếp nhận công việc của tổ chức Người Xem Mệnh mới đây, hắn phát hiện Người Xem Mệnh còn kín đáo và biến thái hơn tưởng tượng.
Những người có thể nhìn thấy mệnh số đã chôn vô số phục bút trong số phận!
Quá kinh khủng, chỉ sợ vị Kỵ Sĩ thứ ba này còn không biết được mình chết như thế nào.
Công tước Phong Bạo nói:
“Được, ta biết rồi, ngươi chuyển lời cho phụ vương, có tên, ngày sinh, tóc hoặc máu thì trong vòng một ngày người này chắc chắn sẽ chết!”
Người Xem Mệnh rời đi.
Công tước Phong Bạo bảo người hầu mang sáu loại ma dược đến, hắn dùng máu của mình vẽ ngôi sao sáu cánh trên bàn, sau đó đặt lần lượt sừng hươu đen, cánh bướm xanh, đất ở Hắc Diệp Nguyên, lưỡi Xuân Ngưu, nước mắt Vân Hùng, một ly brandy ở sáu điểm của ngôi sao.
Sau đó thả tóc của lão Tam vào giữa sao sáu cánh.
Chương 2560: Lựa Chọn
Công tước Phong Bạo rót sức mạnh của mình vào, thế nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra, ma dược trong ngôi sao sáu cánh không bị sao cả, sợi tóc giữa ngôi sao vẫn còn nguyên vẹn.
Nguyền rủa thất bại?
Một bán thần như mình mà lại thất bại trong việc nguyền rủa một kẻ cấp A?
Không thể nào, tuyệt đối không có khả năng ấy!
Công tước Phong Bạo thử đi thử lại rất nhiều lần, thậm chí thay đổi vài loại phép thuật hắc ám nhưng đều không thành công.
Kỵ Sĩ thứ ba này…Mạnh đến vậy ư?
…
Chỉ cần chết đủ nhanh thì Người Phán Quyết không thể nguyền rủa ngươi, đó là nguyên nhân tại sao lão Tam không có cách nào bị nguyền rủa.
Chắc chắn lão Tam không ngờ được sợi tóc dùng để xét nghiệm ADN huyết thống của mình lại bị cất giữ, sự nham hiểm đến mức lo trước tính sau của Người Xem Mệnh khiến mọi người cảm thấy sợ hãi khi đối mặt với họ.
Nhưng sợi tóc này không phát huy được công dụng của nó là điều Người Xem Mệnh không đoán trước được.
Cuộc đời quả đúng là luôn tràn đầy những bất ngờ.
Hiện tại, Khánh Trần ngồi trên máy bay trực thăng vũ trang, bắt cóc phi công bay khỏi Bạch Ngân Thành.
Phi công không biết gì cả.
Chỉ có thành viên Hắc Kỵ Sĩ cùng với những thân tín nhất của lão Nhị, lão Ngũ biết kế hoạch, cho nên bây giờ phi công thật sự rất sợ hãi.
“Đại ca, ngươi muốn đi đâu?”
Phi công run rẩy hỏi.
Khánh Trần nói:
“Ra khỏi thành phố 50 km thì thả ta xuống.”
“Hả?”
Phi công nghệt ra, nào có ai chạy trốn lại chỉ chạy 50 km, thế chăng phải là sẽ bị đuổi kịp ngay à à:
“Nhiên liệu còn đủ cho chúng ta bay 400 km cơ, hay là chúng ta bay thêm một lát?”
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Người bên này ai cũng dí dỏm thế à? Mau lên, thả ta xuống đi.”
Rồi hắn nhắm mắt tự hỏi.
Bây giờ không phải là chuyện ngụy trang nữa.
Hắn nghĩ, rốt cuộc ông chủ Hà định trốn thoát bằng cách nào?
Cho đến giờ khắc này, hắn vẫn không thể xác định liệu đối phương có chắc chắn chạy trốn được thật không nữa.
Trong địa lao, đối phương nói “Tin ta” một cách kiên định, nhưng trong vài giây Khánh Trần suy tính hơn mười cách trốn thoát, kết quả đều thất bại.
Hắn không nghĩ ra được tại sao Hà Kim Thu tự tin như vậy, cho nên khả năng cao là…Đối phương thật ra không muốn liên lụy đến mình.
Nhưng trong vài giây đồng hồ khi ở địa lao, Khánh Trần đã suy nghĩ rõ ràng rồi, dù đối phương có chắc chắn hay không thì mình chỉ cần dẫn chủ lực của Hắc Kỵ Sĩ Đoàn đến đây, khả năng đối phương trốn chạy thành công nhất định sẽ cao hơn.
Thay vì cùng nhau sóng vai xông ra khỏi địa lao đối mặt với bán thần, chi bằng mình dẫn dụ nhiều người đến cánh rừng này hơn, tạo một cơ hội hoàn hảo cho đối phương.
Không phải, Khánh Trần thậm chí phải buộc công tước Ngân Bạch đuổi theo mình thì Hà Kim Thu mới có cơ hội sống sót.
Khi hắn nhìn thấy lão Ngũ kéo Hà Kim Thu như kéo một con chó, lửa giận bùng lên, bốc cháy hừng hực trong lòng hắn.
Nếu Hà Kim Thu không bị đồng đội phản bội sau đó mắc bệnh ung thư thì làm sao Hắc Kỵ Sĩ bắt được hắn?
Khánh Trần nhớ lại lần đầu tiên mình gặp ông chủ Hà, đối phương mặc âu phục màu xám, đi giày da đen bóng, tay cầm quyền trượng đen cực kỳ tinh xảo.
Phong thái của ông chủ Hà không nên bị tổn hại bởi một đám Hắc Kỵ Sĩ.
Sau khi xuống dưới, Khánh Trần vẫn đang tự hỏi, không vội chạy trốn.
Phi công run lẩy bẩy, hỏi hắn:
“Đại ca, ta thấy ngươi không giống như đang lẩn trốn, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
Khánh Trần nhếch miệng cười:
“Thanh lý môn hộ.”
Nói xong hắn giết luôn phi công.
Bây giờ không giết thì ngày sau đối phương sẽ lái trực thăng vũ trang đến đại lục phía Đông giết nhiều binh sĩ Liên Bang.
…
Đếm ngược 06:00:00.
Lúc này, quân đội của Bạch Ngân Thành xuất phát với khung cảnh rầm rộ.
Từng chiếc khí cầu máy bay trên bầu trời thành phố, bóng của chúng nối tiếp nhau in trên mặt đất, giống như mây đen ùn ùn kéo đến…
Hắc Kỵ Sĩ Đoàn treo thưởng truy nã kèm với ảnh của Joker, chỉ cần ai có thể cung cấp manh mối về Joker thì sẽ được thưởng 10 triệu.
Không phải bắt được Khánh Trần thì thưởng 10 triệu, mà khi nhìn thấy hắn trên đường, miễn là ngươi chứng minh được hắn thật sự từng xuất hiện ở đó thì ngươi sẽ có ngay 10 triệu!
Bây giờ tất cả mọi người đều biết: Hắc Kỵ Sĩ Đoàn bắt được Joker của đại lục phía Đông, sau đó Joker nhân lúc hỗn loạn khi có kẻ ác ôn tập kích thì chạy trốn.
Lão Nhị đứng trong khí cầu máy của mình, vuốt ve thiết bị đoạt xác:
“Bảo bối, hôm nay nhờ cả vào ngươi.”
Hắn đã lên kế hoạch xong xuôi.
Chỉ cần hắn bắt được cơ thể của Joker là có thể đi khỏi đại lục phía Tây ngay lập tức, phòng ngừa bị đại ca ám hại.
Một khi hắn ổn định Khánh thị ở đại lục phía Đông, rồi thăng lên bán thần bằng truyền thừa Kỵ Sĩ chính thống, ai là anh cả của Hắc Kỵ Sĩ Đoàn còn chưa biết được đâu.
Mai sẽ lên 10 chương, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









