1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 255 : Bí Mật (c2541-c2550)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 255 : Bí Mật (c2541-c2550)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2541: Bí Mật

Willa lắc đầu:

“Nhưng trong trường hợp này, ngươi sẽ rất nguy hiểm.

Ta không hiểu, tại sao ngươi lại muốn làm như vậy?”

Khánh Trần cười nói:

“Bởi vì ta đã hứa với hắn từ trước nhất định sẽ giúp hắn lấy được bình thuốc này.”

Mặc dù Kỵ Sĩ thường hay hãm hại nhau, cũng thường bị mọi người mắng chửi, nhưng lời hứa của Kỵ Sĩ sẽ luôn là vô giá.

Dù là đại trưởng lão Hỏa Đường suốt ngày treo lời xúi quẩy trên miệng cũng không bao giờ phủ nhận vấn đề này.

Vì vậy, hễ là chuyện Khánh Trần đã hứa, dù có phải lên núi đao xuống biển lửa, hắn cũng phải hoàn thành.

Willa nghiêm túc nhìn Khánh Trần:

“Không ngờ ngươi lại là một người vì giữ lời hứa mà có thể mạo hiểm cả thân mình, ta phải nghiêm túc tìm hiểu lại ngươi rồi, cũng hi vọng chúng ta hợp tác thuận lợi.

Đúng rồi, tại sao Hà Kim Thu lại cần loại thuốc này? Chỉ vì muốn giữ lại mạng sống sao, dù có nguy cơ trở thành quái vật hắn cũng muốn dùng bằng mọi giá?”

“Bí mật, ta chỉ hi vọng mọi thứ suôn sẻ với hắn.”

Khánh Trần bước vào thang máy, Willa sửng sốt:

“Tại sao ngươi lại quay lại thang máy?”

Khánh Trần cười đáp:

“Bởi vì ta đã phát hiện một chuyện rất thú vị.

Hãy nhớ, nhanh chóng giúp ta giải quyết chuyện hợp pháp hóa thân phận.”

Nhưng, đúng lúc này, căn cứ quân sự TOP của đế quốc cách đó 120 km đột nhiên bốc cháy.

Ngay sau đó, một luồng ánh sáng chói đến tận cùng đột nhiên bật ra, bất ngờ bao phủ lấy Khánh Trần và những người khác.

Nó chiếu sáng bầu trời vào rạng sáng và cuốn trôi những đám mây đen trong đêm mưa! Thật lâu sau, âm thanh ầm ầm chậm rãi truyền đến!

Khánh Trần và Willa tránh thời điểm tia sáng mãnh liệt nhất, đồng thời kinh ngạc nhìn sang.

Chỉ nhìn thấy một đám mây hình nấm nhỏ từ từ từ đường chân trời lao thẳng vào bầu trời!

Cơn bão cát khổng lồ thổi bùng lên, làm rối tung mái tóc của Khánh Trần và Willa.

“Đây là…”

Willa lẩm bẩm.

Khánh Trần cũng choáng váng, điều này không nằm trong kế hoạch của hắn, mà hắn cũng chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ trải qua hai vụ nổ bom hạt nhân chỉ trong vòng một tuần.

Theo kế hoạch, phải là để Willa thông báo cho các thành viên Bạch Trú trong thế giới siêu đạo, rồi tìm cách đột kích vào đây trước khi căn cứ quân sự hồi phục được sức phòng ngự.

Kết quả, mọi thứ đến còn nhanh hơn dự kiến.

Willa nhìn Khánh Trần:

“Là người của ngươi! Là người mà Bolton đã đến thế giới siêu đạo để thông báo.

Họ xông vào căn cứ quân sự nhưng không tìm thấy ngươi, vì vậy trong cơn thịnh nộ, họ đã trực tiếp cho nổ tung nơi này!”

Khánh Trần:

“A, chuyện này!

Hình như cũng không còn cách giải thích nào khác hợp lý hơn!

Nhưng vấn đề là sau khi các thành viên Bạch Trú ấn định thời gian kích nổ bom hạt nhân, họ đã dùng Mật Thược Chi Môn để bỏ chạy.

Nhưng hắn vẫn ở trong vùng bức xạ!

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Khánh Trần đã cảm thấy tê ngứa cổ họng, cảm giác làn da cũng hơi rát, khong thể mở được mắt, hễ mở mắt ra nước mắt lại rơi.

Tuyệt lắm.

Khánh Trần vẫn luôn suy nghĩ ‘bị ánh sáng bao phủ’ là chuyện gì, nhưng hắn thật không ngờ được lại bị chính người của mình dùng ánh sáng nhấn chìm!

Hãm hại ta đúng không!

Nghĩ đến đây, Khánh Trần thấp giọng dặn dò vài câu với Willa, rồi vội vã quay trở lại thang máy ngột ngạt để trốn khỏi bức xạ.

Thấy hắn ta quyết đoán như vậy, Willa cũng mắng mỏ vài câu rồi vội vã quay trở lại phi thuyền của mình, dựa vào lớp phủ chống xung để cố gắng tránh khỏi làn sóng bức xạ mạnh nhất sau khi quả bom hạt nhân phát nổ.

Cơn bão cát khổng lồ thổi đến, tầm nhìn của thế giới giảm mạnh, như thể nó đã trải qua một trận bão cát đầy trời, che mất dấu vết của trận chiến trước.

Thời gian quay ngược trở lại 4 giờ trước.

Bolton đeo lên chiếc kính giả lập, bước vào thế giới siêu đạo, trong khi Nhị Thập Cửu kéo lê hắn ta như kéo một xác chết, đi vào sâu trong rừng bên bờ sông.

Chỉ thấy Nhị Thập Cửu lấy từ trong túi áo ra một cái mảnh vải thiếc mỏng đặc biệt, phủ lên cơ thể hai người rồi yên lặng chờ đợi.

Chẳng mấy chốc, phi thuyền trên đỉnh đầu nhanh chóng tuần tra qua đây, hình như đang đi dọc theo dòng chảy con sông để tìm kiếm manh mối.

Lão Thập Nhất đã phản ứng lại, hắn biết đồ đệ Nhị Thập Cửu của hắn có vấn đề, là hắn đã thả Bolton đi!

Lão Thập Nhất hoang mang ngồi trong phòng chỉ huy, không còn vẻ bất cần đời như trước đây nữa.

Nếu để anh trai biết chỉ vì hắn ham chơi bất cẩn thả Bolton đi, còn để Bolton kịp thời thông báo cho ngũ công chúa, e rằng kết cục của hắn sẽ rất thảm.

Hơn nữa đây không chỉ do áp lực của Công tước Bạch Ngân, bản thân Lão Thập Nhất cũng rất ý thức về tầm quan trọng của Khánh Trần, bản thân hắn cũng muốn sống lâu thêm vài ngày mà.

Thế nhưng hắn vẫn mãi không tìm được bóng dáng của Nhị Thập Cửu và Bolton, thậm chí máy dò xét sự sống cũng không phát hiện được gì.

Chỉ có hai khả năng, hoặc đối phương đã chết dưới sông, hoặc đối phương đã chuẩn bị rất đầy đủ.

Lão Thập Nhất nhìn thuộc hạ của mình:

“Đi! Đi kiểm tra số lượng vải ngụy trang, xem có ít đi không!”

Thuộc hạ nhanh chóng quay lại báo cáo:

“Hầu tước, thiếu hai cái túi.”

Lão Thập Nhất lập tức cười lạnh:

“Chuẩn bị cũng thật đầy đủ, không ngờ ta lại nuôi ong tay áo! Hạ độ cao cho ta rồi phái người đi tìm!”

Lớp vải ngụy trang đặc biệt có thể phản xạ tín hiệu điện từ và cản trở máy dò xét sự sống, vì vậy, trong trường hợp này, phải tìm kiếm bằng nhân lực.


Chương 2542: Khai Hỏa

Trong khu rừng, Nhị Thập Cửu nhìn phi thuyền Thập Nhất bất ngờ quay ngược lại, dường như chỉ cách họ vài mét, hắn phút chốc hoảng sợ, thậm chí còn tưởng rằng mình đã bị lộ tung tích.

Hắn liếc nhìn Bolton, tự hỏi sao tên này mãi không chịu ra, đi gọi người mất nhiều thời gian vậy sao! Hết cách, Nhị Thập Cửu chỉ có thể kéo cổ áo Bolton và tiếp tục đi sâu vào rừng.

Phía sau, hắn nghe thấy âm thanh nặng nề của người máy chiến tranh rơi vào rừng, hỏng rồi, Lão Thập Nhất làm thật rồi.

“Đại ca, chạy trong thế giới siêu đạo lúc này có sướng không vậy.”

Nhị Thập Cửu than thở.

Cũng chính lúc này, trên tán cây có một con người máy chiến tranh bay qua, sau khi đối phương bay đi, nó lại từ từ bay trở lại, máy thu hình của nó nhìn chằm chằm vào bộ dạng chật vật của Nhị Thập Cửu.

Lão Thập Nhất thông qua người máy chiến tranh, cười lạnh nói:

“Tại sao ngươi lại phản bội ta?”

Nhị Thập Cửu cũng cười chế nhạo, sau khi thả Bolton xuống thì hắn ta dần dần đứng thẳng dậy:

“Ngươi cũng xứng nói tới chuyện phản bội sao? Kỵ Sĩ giết Kỵ Sĩ, các ngươi chỉ vì giữ mạng mà không từ thủ đoạn.

Nếu không có chuyện này, e rằng các người cũng muốn đoạt xác ta luôn đúng không?”

“Khá thông minh đấy.”

Lão Thập Nhất vui vẻ ngồi trong phòng chỉ huy:

“Đợi khi bọn ta có được truyền thừa Kỵ Sĩ của đại lục phương đông, ngươi sẽ không phải bị đoạt xác nữa…Nhưng bây giờ mọi chuyện đã kết thúc, ngươi không cần để lại lời trăng trối gì cả, ta không muốn nghe.”

Nhưng một chuyện kỳ lạ đã xảy ra, chính là vào lúc này, trên cành cây khô của một cây đại thụ bên cạnh Bolton, một vòng tròn gợn sóng trong suốt bất ngờ lắc lư hiện ra.

Như thể có một cánh cửa hay một con đường nào đó nối liền với thế giới bên kia.

Ngay sau đó, một người khổng lồ ngó dáo dác rồi bước ra, nhìn xung quanh:

“Hihihi!”

Lão Thập Nhất ngồi trong phòng chỉ huy, đồng tử đột nhiên co rút lại.

Cái quái gì đây, sao lại có một người khổng lồ ở nơi này!

“Khai hỏa!”

Người máy chiến tranh giơ hai tay lên, liên tục bắn ra những phát đại bác xung kích từ đầu ngón tay của nó.

Nhưng Hi Hi không hề có ý định rút lui, người khổng lồ này nhấc bổng cái lốp xe có kích cỡ bằng lòng bàn tay, mạnh mẽ dùng lòng bàn tay tiếp lấy mạch xung pháo, còn cả người hắn thì sắp bò hẳn ra ngoài, dùng hết sức tung người

Trong tích tắc, người khổng lồ cao bốn mét tên Hi Hi nhảy vọt lên trời…nhảy tới rồi.

Hi Hi bay qua đầu người máy chiến tranh trên bầu trời khiến Lão Thập Nhất ngơ ngác.

Gần đây tốc độ tu hành của người khổng lồ quá nhanh.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, họ đã được Hội Phụ Huynh quán đỉnh lên cấp E, sau khi hoàn thành bước nhảy hai cấp, thể lực của họ đã tăng lên gấp bội.

Vốn dĩ Lý Đồng Vân không muốn quán đỉnh nhanh như vậy, nhưng lại không kìm được sự nhiệt tình của Người Nhà.

Bây giờ có quá nhiều Người Nhà, Người Nhà cũng hơi hấp tấp, ở thành phố số 10 cũng không kể tới làm gì, ngay thành phố số 5 và cả ông già trên núi Ngân Hạnh rảnh rỗi không có việc gì làm cũng bày ra hoạt động quán đỉnh tặng dầu lạc, Người Nhà ai nấy đều tích cực lắm lắm.

Bình thường có lại ăn nổi thứ tốt như dầu lạc chứ?

Mọi người ai cũng nói rằng vốn dĩ đây là chuyện của các thành viên trong Hội Phụ Huynh, nhận dầu lạc thì có hơi ngại một chút, hay là ngày mai lại đến quán đỉnh thêm lần nữa, nếu gấp thì đêm nay cũng được.

Bởi vì sức mạnh tăng trưởng quá nhanh, khiến người khổng lồ bây giờ rất khó khống chế sức mạnh của mình, cứ lâu lâu lại làm ra một trò cười.

Chẳng hạn như bây giờ, Hi Hi vừa nhảy đã nhảy đi thật xa.

Không chỉ Lão Thập Nhất thấy buồn bực, cả Nhị Thập Cửu cũng hoang mang.

Bước ngoặt đến quá nhanh!

Ngay sau đó, Cuồng Phong cũng nhảy ra từ trên một cành cây, hắn thì lợi hại hơn một chút, chỉ một cú nhảy nhẹ đã nắm chặt người máy chiến tranh trong tay, đặt trên nền đất đạp mấy cú, đạp đến bẹp dẹp.

Cảnh tượng này khiến mí mắt Nhị Thập Cửu nhảy loạn xạ, đập như vậy thì có khác gì đập một quả óc chó? Phải đến khi người thứ ba là Lý Đồng Vân bước ra thì mới coi như một người bình thường cuối cùng cũng đến.

Lý Đồng Vân nhìn Nhị Thập Cửu:

“Này, ta biết ngươi, ta đã thấy bức ảnh chụp chung của ngươi với anh Khánh Trần và chị Ương Ương, ngươi là vị thuyền trưởng mà họ đã gặp trong thời gian tuần trăng mật của hai người họ.”

Nhị Thập Cửu thở phào nhẹ nhõm.

Phải biết là ở vương quốc Roosevelt, người khổng lồ chính là hóa thân của nhân vật độc ác tàn bạo, hơn nữa vương quốc ngày nào cũng phát video tuyên truyền chống lại người khổng lồ, vậy nên khi Nhị Thập Cửu nhìn thấy người khổng lồ hắn đã sợ chết khiếp.

Mãi đến lúc này hắn mới nhận ra, hóa ra đều là người của mình.

Lúc này, hắn nhìn thấy hết người khổng lồ này đến người khổng lồ khác chui ra từ trong thân cây, ai nấy đều nhảy nhót bước ra khỏi tán cây, giống như một con châu chấu nhảy ra khỏi bãi cỏ một cách dễ dàng và tùy ý.

Có một người khổng lồ mãi nhảy nhót đột nhiên chỉ vào phi thuyền Thập Nhất:

“Kacha!”

(Xử nó!)

Lão Thập Nhất nhìn đám người khổng lồ lần lượt bước ra mà da đầu tê rần:

“Nhanh, nhanh, mau tăng độ cao! Nhanh lên!”


Chương 2543: Ba Tiếng Trước

Cuồng Phong nhặt một tảng đá khổng lồ từ mặt đất lên, cơ thể hắn quay nhiều vòng tại chỗ, rồi sau đó ném tảng đá đi như tên bắn.

Tảng đá khổng lồ ma sát vào không khí và phát ra âm thanh rít gào, một tiếng ầm vang lên, tảng đá đâm chính xác vào phi thuyền Thập Nhất khiến nó lảo đảo, một tiếng chuông báo động điên cuồng vang lên trong kho của phi thuyền:

“Hệ thống kín khí đã bị hư hỏng, hệ thống kín khí đã bị hư hỏng, không được phép bay lên độ cao trên 3.000 mét!”

Những người khổng lồ đứng trên mặt đất răm rắp học theo, điên cuồng ném những tảng đá khổng lồ, ném xa hàng trăm mét cũng không thành vấn đề.

Nếu người khổng lồ được nâng cấp lên cấp A, những viên đá trong tay họ e là có thể trở thành tên lửa đất đối không không biết chừng.

May cho chúng là phi thuyền bay rất nhanh, người khổng lồ cũng không có kỹ năng cao, cho nên bọn họ đành phải bỏ cuộc.

Lý Đồng Vân nhìn phi thuyền Thập Nhất bay đi, Bolton cũng đã tỉnh lại.

“Vừa rồi ngươi nói là anh Khánh Trần của ta gặp nguy hiểm sao? Hắn ở đâu?”

Lý Đồng Vân hỏi.

Người khổng lồ đứng bên cạnh nói:

“Vua của chúng ta đâu?”

Nhị Thập Cửu sững sờ:

“Ta đã xem qua ảnh của ngươi, vua của người khổng lồ không phải là ngươi sao?”

Vua người khổng lồ:

“Hiện tại không phải là ta nữa, Khánh Trần mới phải, ta hiện tại là nhị thiếu chủ.”

Nhị Thập Cửu biến sắc, CMN thần là nhị đương gia, người khổng lồ các ngươi muốn đi Lương Sơn sao? Ai dạy cái này vậy?

Nhưng bây giờ không phải là lúc suy nghĩ những việc này, 29 nói nhanh:

“Hắn cùng với Hà Kim Thu đến căn cứ quân sự của vương quốc Roosevelt, nhưng Hà Kim Thu đã làm phản, có thể sẽ hại hắn, Hắc Kỵ Sĩ Đoàn của Bạch Ngân Thành cũng muốn hại hắn, bên đó là bẫy rập!”

Mọi người nghe thế thì nổi giận:

“Ở đâu?”

Nhện Đen xẵng giọng:

“Ta biết ở đâu, chắc chắn là căn cứ quân sự TOP Đế Quốc, đi theo ta.”

Nhện Đen bước đi như bay, tất cả người khổng lồ ầm ầm xông ra ngoài như bầy châu chấu.

Cuồng Phong nhổ cái cây dùng để làm mật thược chi môn lên vác trên vai.

Những người khổng lồ chui ra sau rơi bình bịch xuống đất hệt như cây biết đẻ trứng, sau đó đuổi theo đội ngũ.

Chạy được một lát thì số lượng người khổng lồ ngày càng đông, vài trăm người, rồi hơn nghìn người, cho đến khi nhà tiên tri nói đã đủ, không cần đến góp vui nữa thì người khổng lồ trong vương đình mới thôi gây rối.

Đối với họ, lần này đi đánh nhau cũng giống như đi chơi, dù sao mật thược chi môn bị đập nát là họ có thể về nhà bất cứ lúc nào.

Thú vị!

Với bước chân của người khổng lồ, quãng đường dài hơn 100 km cũng chỉ mất một tiếng đi bộ.

Lúc họ thấy căn cứ quân sự trong dãy núi, bên phía căn cứ cũng phát hiện ra bọn ho.

Tư lệnh nhìn người khổng lồ láo nháo giữa núi rừng thì ngây ra như phỗng.

Sao người khổng lồ lại xuất hiện ở đây?

Phải biết rằng Vương đình người khổng lồ và căn cứ quân sự nằm ở hai hướng đông – tây!

Về mặt lý thuyết, nếu người khổng lồ muốn đến đây thì phải đi hết vương quốc Roosevelt.

Với vị trí địa lý như thế căn cứ quân sự rất an toàn, nếu không họ có thể dùng biện pháp phòng ngự mạnh hơn.

Nhưng bây giờ nói gì thì cũng đã quá muộn.

Người máy chiến tranh đều đã báo hỏng, máy bay trực thăng vũ trang đã rời đi, bão kim loại thì vừa mới được tu sửa, nhưng trên đường đến đây người khổng lồ cũng không nhàn rỗi, tất cả sinh vật nơi họ đi qua đều bị khống chế, hơn 100 nghìn con chim, chồn, lợn rừng, sói, chó rừng xông lên, tức khắc bao vây căn cứ quân sự.

Không hề có năng lực chống trả…

Cuồng Phong khiên đại thụ đi lại nghênh ngang trong căn cứ, trước kia họ chưa từng đánh trận nào nhẹ nhàng như bây giờ…

Đi theo vị vua mới đúng là lựa chọn khôn ngoan!

Hiện tại căn cứ tư lệnh đang quỳ trước mặt Nhện Đen.

Nhện Đen lấy một con dao khắc nhỏ màu đen ra khắc một ký hiệu kỳ lạ trên đầu tư lệnh.

Ngay lập tức tư lệnh kêu rên đau đớn, tình trạng thê thảm này khiến người khổng lồ rùng mình.

Đó là nguyên nhân Người Phán Quyết được đặt tên như thế, chức vị của Nhện Đen trước kia chính là Người Hành Quyết.

Tạp Sát không đành lòng:

“Hay là xé hắn đi?”

Nhện Đen nhìn hắn:

“Hiện nay ông chủ biến mất không rõ tung tích, chẳng lẽ ta không cần cho ra hỏi chân tướng à? Ngươi đi chơi đi, chút nữa là ta sẽ lấy được câu trả lời.”

Tư lệnh rất kiên cường, từ đầu đến cuối vẫn không chịu hé răng.

Cho đến khi Nhện Đen cắt ngón tay mình ra, lấy máu bôi lên dao, sau đó khắc đường vân hình con nhện màu đen với một vòng ký hiệu thần bí bên ngoài lên ngực tư lệnh.

Mức độ đau đớn đột ngột tăng lên!

Chịu đựng không quá ba giây, tư lệnh đã phải mở miệng gào thét:

“Ta nói, ta nói! Joker bị bọn ta dùng Thang Máy Giam Cầm bắt sống, hiện tại đang trên đường vận chuyển đến Bạch Ngân Thành, bị Người Xem Mệnh áp giải, người bên cạnh bán đứng hắn!”

Nhện Đen hỏi:

“Bao lâu rồi?”

Tư lệnh đau quằn quại:

“3 tiếng trước!”

Vị quân nhân của vương quốc Roosevelt này nói cho cùng là một người quật cường, cuối cùng vẫn không nói thật.


Chương 2544: Thuộc Về Bọn Ta

Nhện Đen nhìn Lý Đồng Vân:

“3 tiếng trước thì không kịp rồi, trừ phi mật thược chi môn có thể đến bên ngoài Bạch Ngân Thành, chặn đường giết chết họ ngay ở đó.

Nhưng trước đó để đến chỗ Bolton, chúng ta đã liên tục thay đổi người thử mấy trăm lần, nếu lần này vẫn không được…”

Tốc độ chạy của người khổng lồ bằng với ô tô, nếu đối phương đi không ngừng nghỉ thì có lẽ họ phải xông vào Bạch Ngân Thành, như thế nhiều người khổng lồ sẽ phải chết.

Không kịp.

Lý Đồng Vân cúi đầu trầm tư:

“Tuy nói ông chủ Hà làm phản, nhưng chuyện mà các ngươi đều phát hiện làm sao Khánh Trần ca ca của ta lại không phát hiện ra được? Nhất định là ca ca gài bẫy sẵn chờ họ nhảy vào, ai trúng bẫy thì kẻ đó xui xẻo.

Được rồi, không cần đuổi theo, chúng ta cho nổ nơi này rồi rút.”

“Nổ kiểu gì?”

Nhện Đen hỏi.

Khánh Kỵ ở bên cạnh nói:

“Nếu là căn cứ phóng tên lửa đạn đạo thì dùng tên lửa đạn đạo đi, chẳng phải có sẵn đây à? Dù sao Khánh Trần đã rời đi được 3 tiếng rồi, chắc chắn tên lửa không lan đến chỗ hắn được đâu.”

Thế là họ giết tất cả binh lính trong căn cứ quân sự, Khánh Trần đón chuyên gia bom mìn của Khánh thị đến cài hẹn giờ đếm ngược 10 phút.

Khánh Kỵ dùng ám ảnh chi môn đón 29 và Bolton, đập vỡ mật thược chi môn ở vương đình.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cả căn cứ quân sự đã trống không.

Sau đó, một đám mây hình nấm tiến căn cứ lên trời.

Sau khi vương triều người khổng lồ thay đổi quân vương, trận đầu đại thắng.

Cách màn khói bụi 150 cây số, hạm đội của Bạch Ngân Thành vẫn đang di chuyển.

Họ cũng thấy đầu đạn hạt nhân phát nổ, sau đó bị bão cát ngăn trở tầm nhìn.

Càng gần trung tâm vụ nổ, các chỉ số trên khí cầu máy lại càng hỗn loạn.

Nhưng Kỵ Sĩ đệ nhị Lão Nhị phụ trách chỉ huy hạm đội vẫn hết sức trấn định:

“Chắc chắn Joker chưa chết, tiếp tục di chuyển, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

Hạm đội tiếp tục bay thêm 40 km, khói bụi từ từ tản đi, đột nhiên có người thấy tàu Ngũ Công Chúa đã hạ cánh cùng với hạm đội của ngũ công chúa trên bầu trời ở phía đằng xa.

Trên mặt đất, một nhóm người mặc quần áo chống hóa chất đang vất vả vận chuyển Thang Máy Giam Cầm, hình như muốn đưa lên tàu Ngũ Công Chúa.

Lão Nhi hô to:

“Chuẩn bị chiến đấu, phải cướp lại Thang Máy Giam Cầm! Nhắm tên lửa vào khu vực xung quanh Thang Máy Giam Cầm, cho nổ chết những kẻ vận chuyển kia, đừng lo, vật cấm kỵ không thể bị phá hủy, Joker ở bên trong không chết được.”

Lão Nhị thấy cửa thang máy vẫn đóng kín thì yên tâm, cũng phải, không có họ thì không ai có thể mở thang máy ra, chắc chắn Joker vẫn ở bên trong.

Hạm đội của Bạch Ngân Thành khai hỏa, những chiến sĩ gen đang vận chuyển thang máy cũng là một đám hèn nhát, họ vừa phóng tên lửa là những người đó lập tức vứt thang máy lại rồi chạy trốn.

Tàu Ngũ Công Chúa đón những chiến sĩ gen này xong thì bỏ đi rất dứt khoát.

Lần này Bạch Ngân Thành điều động cả một đơn vị không quân, thậm chí có thể hoàn thành một cuộc viễn chinh, tuy hạm đội của ngũ công chúa lợi hại nhưng vẫn chưa đủ lực lượng để khai chiến với Bạch Ngân Thành ngay ở đây.

Lão Nhị cười khẩy:

“May mà căn cứ quân sự phát nổ làm ngũ công chúa phải trì hoãn, bằng không tất cả đã muộn.

Đi kéo thang máy lên, đừng đuổi theo, chúng ta lập tức về Bạch Ngân Thành!”

Hiện nay, chuyện quan trọng nhất với Hắc Kỵ Sĩ Đoàn chỉ có một: Bắt sống Joker, biết được tất cả bí mật của tổ chức Kỵ Sĩ ở đại lục phía Đông.

Về phần ân oán giữa ngũ công chúa với hoàng tộc, căn cứ quân sự còn nguyên vẹn không, liên quan gì đến họ đâu?

Nếu tất cả họ đều có thể sống 251 năm, hơn nữa ai nấy đều nắm giữ được con đường thành bán thần ổn định, hoàng tộc Roosevelt có thể làm gì được họ?

Binh sĩ Bạch Ngân Thành khiêng Thang Máy Giam Cầm về trong gió bão.

Khi chính tay chạm vào thang máy, lão Nhị mới thở phào một hơi, hắn cười cợt:

“Nói với lão Thập Nhất là hắn không cần lo đại ca treo ngược hắn lên đánh nữa, yên tâm về thôi.”

Nói xong, lão Nhị gõ thang máy:

“Này, Joker ở bên trong, bây giờ ngươi thuộc về bọn ta rồi.”

Giọng điệu lạnh lùng của Khánh Trần phát ra từ trong thang máy:

“Ta biết các ngươi muốn gì, nhưng các ngươi đừng hòng biết được thuật Hô Hấp từ ta, nằm mơ sống đến 251 tuổi.”

Lão Nhị nghe Khánh Trần nói vậy thì cười tít mắt:

“Ngươi không có quyền lựa chọn, bọn ta có cách để lấy được tất cả mọi thứ của ngươi.”

Khánh Trần tức giận đấm thang máy, âm thang rầm rầm vang lên từ phía trong khiến các binh sĩ hoảng sợ.

Nhưng lão Nhị chẳng hề để tâm, hắn chỉ cười tủm tỉm:

“Đừng lãng phí sức lực, chỉ tổ phí công.”

Hạm đội của Bạch Ngân Thành cấp tốc quay về trở, hạm đội đông nghịt cho thấy sự coi trọng của họ dành cho Khánh Trần.

Chỉ để lại trong lớp bụi mù khu căn cứ quân sự bị san bằng, cùng với hố sâu như thiên thạch rơi xuống.


Chương 2545: Kiên Định

Đếm ngược 40:00:00, 8 giờ sáng.

Bên trong vương thành Trung Ương.

Hà Kim Thu đứng trên sân thượng một tòa cao ốc, quan sát chúng sinh bên dưới với vẻ mặt mệt mỏi.

Đây là địa điểm giao dịch hắn và Hắc Kỵ Sĩ Đoàn hẹn trước.

Theo giao hẹn, hắn phải tạo cơ hội cho Hắc Kỵ Sĩ Đoàn bắt giữ Khánh Trần, còn Hắc Kỵ Sĩ Đoàn cần phải giao hai ống thuốc cho hắn ở đây.

Ông chủ Hà nhìn bên dưới tòa nhà có mấy chục người mặc thường phục ngụy trang người đi đường lặng lẽ lẻn vào cao ốc hắn đang đứng.

Nguy hiểm lặng lẽ lại gần, hắn cười nhẹ, chẳng hề quan tâm.

Bây giờ hắn sống không được bao lâu nữa, vốn cũng không muốn liên lụy đến người khác.

Thậm chí ông chủ Hà còn cắt đứt liên hệ với Cửu Châu, giẫm lên Thanh Ngọc Tâm Kiếm bay qua biển, đến đại lục phía Tây tìm kiếm một cơ hội sống.

Khi ấy, ông chủ Hà đã kề vai sát cánh với Bạch Trú, Hội Phụ Huynh, Côn Luân đối kháng thử triều, phá vỡ tình hình bố cục ở nước ngoài, hắn cảm thấy mình đã làm xong việc mình nên làm, hoàn thành nghĩa vụ và trách nhiệm của mình, không hề nợ ai nữa.

Có thể rũ bỏ mọi ràng buộc, cũng không cần ai giúp đỡ.

Hà Kim Thu biết, nếu hắn mở miệng thì nhất định đội trưởng Trịnh Viễn Đông sẽ chẳng từ nan mà đi với hắn chuyện này, cho dù tiễn đưa hắn cũng được.

Nhưng hắn không muốn làm vậy.

Nếu một người không còn cơ hội sống sót, vậy thì tìm đến với cái chết.

Phút chốc nào đó hắn đã chuẩn bị sẵn tinh thần phải chia tay với cuộc đời, xông vào Bạch Ngân Thành, điều khiển từng thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm cho đến khi chúng vỡ vụn hết, đến khi sức lực cạn kiệt mới thôi.

Thế mới phù hợp với định nghĩa về nhân sinh của hắn.

Nhưng hắn không ngờ, Khánh Trần sẵn sàng bước vào hiểm nguy, để hắn có một cơ hội được sống.

Ngay khoảnh khắc Khánh Trần bước vào thang máy, Hà Kim Thu rất muốn nói với cậu thiếu niên ấy, hay là thôi, chúng ta lại xông ra ngoài, ngươi đừng vào thang máy.

Nhưng ánh mắt của Khánh Trần lúc ấy…Còn kiên định hơn cả hắn.

Hà Kim Thu vuốt ve Đồng Vàng Sự Thật trong tay mình, không biết bắt đầu từ khi nào hắn không còn dùng để thứ này nữa…Hình như là sau thử triều?

Ngày hôm đó, hắn như trở về con đê nơi họ chống lũ và cứu nạn khẩn cấp, đội trưởng hò dô ta, đằng xa có người nói tuyến đê bờ tây lại vỡ rồi.

Nước lũ đập mạnh lên thân thể, nhưng tất cả mọi người quyết chí không lùi.

Nếu trước kia không gia nhập lực lượng giữ gìn hòa bình thì tốt.

Hoặc là không tòng quân cũng được.

Những việc này sẽ không xảy ra.

Đột nhiên, cánh cửa sau lưng hắn bật mở, một người đàn ông trung niên xách theo một chiếc vali màu đen chậm rãi đi lên sân thượng.

“Thứ ta muốn đâu?”

Hà Kim Thu vuốt ve Đồng Vàng Sự Thật.

Người đàn ông trung niên cười nói:

“Yên tâm, thứ ngươi lấy nguyên tắc của mình ra đổi, bọn ta sẽ không thất tín, trong vali là hai ống thuốc biến mất trong phòng thí nghiệm.”

Hà Kim Thu không để ý đến đối phương, hắn lấy một cây vàng nhỏ ra, đun chảy rót vào Đồng Vàng Sự Thật.

“Ta đã trả nợ.”

Chỉ chốc lát sau hình vẽ trên mặt phải của Đồng Vàng Sự Thật biến thành hai bông lúa đan chéo, đối phương nói thật, thuốc ở trong vali.

Hắn ngẩng đầu nhìn người kia, nói:

“Ta đã được lãnh giáo phong cách làm việc của Hắc Kỵ Sĩ Đoàn, lấy đi thứ vốn thuộc về ta để trao đổi với ta.”

Người đàn ông cười nói:

“Về sau phục vụ cho bọn ta thì ngươi sẽ hiểu Hắc Kỵ Sĩ Đoàn có ý nghĩa thế nào trên đại lục này.

Họ có thể cho ngươi tất cả những gì mà trước kia ngươi không tưởng tượng ra được, nữ nô lệ, tiền tài, quyền thế.”

Hà Kim Thu mỉm cười:

“Nếu ta muốn thì ta đã có được những thứ đó từ lâu rồi.

Bây giờ chúng ta tính toán nợ nần giữa hai bên.

Các ngươi bảo ta bán đứng người kề vai chiến đấu với mình, chỉ riêng điều này thì chết trăm lần cũng không đủ.

Hôm nay thu một ít lợi tức của các ngươi, ngày sau ta sẽ khiến tất cả Hắc Kỵ Sĩ chôn cùng ngươi.”

Sắc mặt của người đàn ông trung niên thay đổi:

“Ngươi biết hậu quả khi chống đối Hắc Kỵ Sĩ là gì không?”

Hà Kim Thu hỏi ngược lại:

“Chắc hẳn ngươi cũng chỉ là một tên lính trong Hắc Kỵ Sĩ Đoàn thôi.

Trước tiên ta mạo muội hỏi một câu, ngươi có cảnh giới bán thần không, hoặc là nói ngươi có mang bán thần đến không?”

Người đàn ông trung niên sửng sốt:

“Bán thần?”

“Nếu không mang bán thần đến, vậy thì hôm nay các ngươi đều phải chết.”

Hà Kim Thu cười nói.

Sau khi tàu Quân Lâm đến Liên Bang của đại lục phía Đông đã gửi về rất nhiều tư liệu, họ dùng một nửa thời gian để thu thập các loại tình báo.

Kết quả là họ phát hiện đại lục phía Đông cực kỳ bất ổn, bởi vì đã trải qua một cuộc khủng hoảng trí tuệ nhân tạo, cho nên lực lượng quân sự, khoa học công nghệ lạc hậu hơn bên này rất nhiều.

Bởi vậy, người của đại lục phía Tây luôn có cảm giác thượng đẳng khi đối mặt với người cua đại lục phía Đông, giống như người thành phố nhìn thấy người nhà quê.


Chương 2546: Không Còn Thời Gian

Nhưng vấn đề là, tu hành giả ở đại lục phía Đông không chậm tiến hơn nơi này, sự thật đã chứng minh, các loại truyền thừa của thuật Hô Hấp mới là con đường tu hành chính thống trên đời này.

Đại lúc phía Đông có mà đại lục phía Tây lại không có.

Và quan trọng hơn hết là dường như những người này không hiểu rõ ba chữ Hà Kim Thu rốt cuộc có ý nghĩa như thế nào.

Ngay sau đó!

Thanh Ngọc Tâm Kiếm giấu sẵn trong vài góc xó của cao ốc bỗng nhiên bay ra, giết chết tất cả nhân viên vũ trang trong tòa nhà này.

Một thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm đâm thủng cổ, máu tươi bắn ra, văng tung tóe trên mặt đất hệt như súng nước.

Tầng một, tầng hai, tầng ba…

Vì cuộc giao dịch lần này, thế lực của Hắc Kỵ Sĩ Đoàn ẩn nấp trong vương thành chuẩn bị vô cùng đầy đủ, thế nhưng vẫn chẳng là gì so với Thanh Ngọc Tâm Kiếm.

Nếu như không phải vì giao dịch cùng với kế hoạch của Khánh Trần, thì khi còn ở trong căn cứ quân sự hắn có thể giết luôn Người Xem Mệnh.

Hành lang chật hẹp như thế, làm sao Người Xem Mệnh né tránh được chín thanh Tâm Kiếm?

Hà Kim Thu nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, cười hỏi:

“Cái gì khiến các ngươi cảm thấy mình an toàn?”

Khi hắn đứng trên sân thượng trò chuyện vui vẻ, tòa nhà dưới chân hắn đã nhuộm đẫm máu của vô số người.

Người đàn ông kia nheo mắt:

“Ngươi cho rằng ngươi có sống sốt rời khỏi vương thành Trung Ương à?”

Hà Kim Thu suy tư một lát rồi trả lời nghiêm túc:

“Ta biết chắc chắn các ngươi còn có kế hoạch tiếp theo nhằm vào ta, ta cũng không xác định mình có thể tránh thoát hay không, nhưng kết cục của ta thế nào khó nói trước, mà kết cục của ngươi thì ta đã viết sẵn cho ngươi rồi.”

Vừa dứt lời, chín thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm đã đâm nát tường kính của tòa nhà, lơ lửng trên sân thượng.

Chín thanh kiếm vây quanh người đàn ông trung niên, chặn đứng mọi đường đi của đối phương.

“Ngươi trốn không thoát đâu.”

Người đàn ông trung niên nói.

“Vậy thì sao?”

Hà Kim Thu nói với giọng điệu hờ hững.

Chỉ trong nháy mắt, chín thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm xuyên qua cơ thể của người đàn ông nọ.

Hắn nhìn thấy ở dưới mặt đất có một chiếc xe đang lao như điên tới đây, mà chín thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm bên cạnh hắn hợp lại với nhau, tạo thành một thanh trường kiếm dài hơn, rộng hơn.

Hà Kim Thu nhẹ nhàng nhảy lên đứng trên thân kiếm, như đón gió ngự kiếm, bay thẳng lên trời.

Quy Nhất.

Đó là Cửu Kiếm Quy Nhất trong truyền thừa Thanh Ngọc Tâm Kiếm của Hồ thị.

Truyền thừa này có hai chiêu mạnh nhất, chiêu đầu tiên là Quy Nhất, tu hành giả có thể ngự kiếm cưỡi gió, ngày đi ngàn dặm.

Chiêu thứ hai là Ngọ Thì ở cảnh giới bán thần, cần có 12 thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm, dệt thành một tấm lưới kiếm chân chính, phá hủy tất cả mọi thứ trong vòng 800 mét xung quanh dễ như trở bàn tay.

Trong truyền thừa của Hồ thị, sở hữu chín thanh Tâm Kiếm tức là đã bước chân vào ngưỡng cửa của cảnh giới bán thần, tu luyện ra 12 thanh kiếm có nghĩa là chính thức trở thành bán thần.

Tâm Kiếm khó tu luyện, sau khi thăng lên cấp A mới có thể từ từ luyện chế thanh kiếm đầu tiên, ngay cả Lý Trường Thanh cũng chỉ mới tu ra được thanh Tâm Kiếm thứ ba.

Vì quá khó nên đã lâu không có ai thấy được Cửu Kiếm Quy Nhất.

Khỏi phải nhắc đến Ngọ Thì.

Bây giờ Hà Kim Thu ngự kiếm cưỡi gió bay trên cánh rừng sắt thép, hắn nhẹ nhàng băng qua những tòa cao ốc đứng độc lập, trang nghiêm, như có phong thái của tiên nhân.

Hắn bay thẳng lên trời xanh, bay xa 600 km mới chậm rãi đáp xuống mặt đất.

Ngay khi rơi xuống đất, ông chủ Hà phun ra một ngụm máu, đầu váng mắt hoa gần như hôn mê bất tỉnh.

Vốn dĩ hắn định chờ trở về đại lục phía Đông rồi mới tiêm thuốc, xem ra bây giờ hắn không có cơ hội này.

“Không có thời gian nữa rồi.”

Hắn mỉm cười, lau vệt máu bên khóe miệng.

Ông chủ Hà ngã ngồi dưới đất, mở vali ra một cách cẩn thận, nhìn hai ống thuốc màu xám bên trong.

Hắn lấy một ống thuốc đâm vào ngực, tiêm toàn bộ chỗ thuốc vào trong cơ thể mình không chút do dự.

Chỉ trong nháy mắt, hắn cảm nhận được lục phủ ngũ tạng dần dần bị bỏng cháy, thứ thuốc màu xám ấy giống như dung nham tuần hoàn khắp các mạch máu trên người.

Các tế bào lần lượt phân tách, thình lình phá vỡ màng tế bào dung hợp lại với nhau.

Những tế bào ung thư đột nhiên bột phát sức sống mãnh liệt chưa từng có, giống như virus, chúng không ngừng xâm chiếm các tế bào thường, phân chia tế bào mới rồi dung hợp các tế bào.

Tế bào ung thư hình thành do sự đột biến gen trên cơ thể.

Thật ra trong cơ thể của mỗi người, mỗi một giây mỗi một phút đều có khả năng sẽ gặp phải đột biến gen, chẳng qua có người có thể điều trị đột biến gen, có người không.

Vì thế nhiều chiến sĩ gen khi về gia đều chết vì ung thư.

Sau khi con người mắc bệnh ung thư, tế bào ung thư phát triển mạnh mẽ, chúng vắt kiệt vật chủ để nuôi dưỡng chính mình.


Chương 2547: Không Muốn Đi

Tế bào trong cơ thể là tế bào đơn nhân, mà tế bào ung thư là đa nhân dị hình, thế nên khi chúng sinh trương sẽ từ từ tích tụ lại thành khối u, không tương thích với tế bào bình thường.

Bây giờ, tất cả các tế bào trong cơ thể Hà Kim Thu đều chậm rãi dung hợp thành tế bào hai nhân!

Khi các tế bào trở nên khác với tế bào thường thì bất thường cũng thành bình thường.

Nhưng vấn đề là điều này không giống với miêu tả của Nhâm Tiểu Túc, trước kia nhân tế bào của Nhâm Tiểu Túc đều biến thành tế bào đơn nhân dị hình giống kim cương chứ không phải nhân kép bình thường như hiện tại!

Hà Kim Thu quỳ dưới đất, cảm thấy đau đớn như có hàng nghìn hàng vạn con kiến đang cắn xé cơ thể mình, hắn giãy giụa xé áo mình ra, mắt mở trừng trừng nhìn vết tiêm màu xám trên ngực bắt đầu lan rộng ra xung quanh.

Chẳng lẽ mình không tránh khỏi vận mệnh trở thành vật thí nghiệm màu xám ư? Trở thành một con quái vật như thế?

Quả nhiên, đường thành thần hiện nay chỉ dành cho Kỵ Sĩ.

Từng giọt mồ hôi rơi xuống bùn đất, ý chí của hắn dần mơ màng.

Nếu là người bình thường thì đã ngất xỉu từ lâu rồi, nhưng Hà Kim Thu vẫn tỉnh táo.

Điều kỳ lạ là ngoài sự đau đớn, cơ thể còn bắt đầu sản xuất ra lượng lớn endorphin giảm đau, cảm giác đau đớn xen lẫn thoái mái ấy vô cùng quái lạ.

Ý chí tinh thần của hắn lan tràn như sắp sửa dung hợp với ý chí của thế giới, nhưng khi ý chí của thế giới bắt đầu tiếp xúc với hắn thì lại chủ động cự tuyệt.

Giống như…Ý chí của thế giới cũng có lựa chọn của mình.

Trong phút chốc hắn như quay trở lại khoảng thời gian mình đi lính.

Cha ở trong phòng không nói chuyện, mẹ đeo bông hoa lớn bằng lụa đỏ xếp thành lên ngực cho hắn, để tiễn hắn đi nhập ngũ.

Hà Kim Thu ngẩn ra:

“Cha…mẹ…ta không muốn đi.”

Người cha hiền như bụt tức khắc trợn mắt:

“Bây giờ ngươi nói không đi là không đi được à?”

Hà Kim Thu suy nghĩ hồi lâu rồi nói:

“Nếu ta đi thì có lẽ sẽ bị đồng đội phản bội, có lẽ sẽ mắc ung thư, hoặc là sẽ phải chết.”

Cha trừng hắn:

“Cái vớ vẩn gì thế, nhà lão Hà này không có kẻ hèn nhát tham sống sợ chết.”

Nói rồi, cha vào phòng bếp lấy chày cán bột ra, luôn miệng nói phải đánh gãy chân hà Kim Thu.

Mạch suy nghĩ thay đổi, Hà Kim Thu dường như lại về đến con đê mình đi chống lũ cứu nạn, mình khiêng bao tải đi theo Trịnh Viễn Đông.

Hà Kim Thu muốn khóc, hắn nhẹ giọng ướm hỏi:

“Đội trưởng?”

Trịnh Viễn Đông cũng khiêng bao tải, không thèm quay đầu lại:

“Gì đấy? Đừng kêu mệt, đội 2 của ta không có kẻ đào ngũ, chịu đựng đi, muốn chết thì chết trong cơn lũ ấy.”

Hà Kim Thu ngẩn người:

“Đội trưởng, ngươi có hối hận vì đã tòng quân không?”

Trịnh Viễn Đông cười trêu:

“Hối hận chứ, hối hận chết đi được, nếu hồi đâu ta biết phải làm đội trưởng cho đám oắt con chẳng nên thân các ngươi thì ta đã chẳng lên xe của bộ vũ trang rồi!”

Hà Kim Thu vui vẻ, hắn theo Trịnh Viễn Đông bước đi trong đêm mưa bữa, tất cả các chiến hữu cùng nhảy vào dòng nước xiết, mọi người mặc áo ba lỗ màu đỏ, trên người toàn là những vết thương do bị cháy nắng, da bong tróc từng lớp từng lớp.

Trong cơn lũ, đằng xa có người gào:

“Đội 2, đội 2, bên này! Bờ đê bên này vỡ rồi, mau lại đây cho ta!”

Trịnh Viễn Đông gân giọng lên hô:

“Đội 2 không sự chết thì theo ta!”

“Đội trưởng, hết bao tải rồi, lấp chỗ khác hết cả rồi!”

Hà Kim Thu hô to:

“CMN ngươi không biết dùng thân mình để lấp à?”

Trịnh Viễn Đông hùng hổ mắng.

Hà Kim Thu chợt nhận ra, thì ra lúc này đội trường cũng nóng tính, rất hay nói tục.

Về sau đội trưởng thay đổi, ngày ngày mặc áo Tôn Trung Sơn, trông cũng ra hình ra dạng lắm…

Họ chặn lũ cả một ngày, từ sáng sớm cho đến tối mịt.

Đến khi có đơn vị mới đến thay họ.

Tất cả chiến sĩ của đội 2 kéo lê tấm thân mệt nhoài về, dân chúng tự phát đến an ủi ở bên đường, có người dúi trứng gà nóng hầm hập vào bàn tay bẩn thỉu, lạnh lẽo, rữa nát vì ngâm nước quá lâu của họ, ông cụ trưởng thôn đứng bên cạnh nói liên thanh từng câu “các chiến sĩ vất vả rồi”.

Hà Kim Thu định trả trứng gà lại:

“Cụ à, bọn ta có kỷ luật.”

Đội trưởng Trịnh ngăn hắn lại:

“Thôi, cầm lấy ăn đi.”

Giờ nghĩ lại, trước kia đội trưởng giỏi biến báo hơn mình nhiều.

Cơ thể Hà Kim Thu đau nhức, ý thức của hắn như một người bàng quan tỉnh táo trong những năm tháng dĩ vãng ấy, nhưng thân xác lại ở trong cuộc trải qua hết thảy…

Trở lại căn lều màu xanh sẫm, họ chưa cởi giầy đã ngả lưng xuống phản luôn.

Chốc lát sau xung quanh đã nổi lên tiếng ngáy o o, Hà Kim Thu không ngủ được.

Đột nhiên hắn hỏi:

“Đội trưởng, ngươi có hối hận đến đây không?”

Trịnh Viễn Đông suy nghĩ rồi nói:

“Đồ chó nhà ngươi chưa đủ mệt hay sao mà còn rảnh hơi suy nghĩ những thứ vớ vẩn này, nếu không có việc gì làm thì đi ra ngoài chạy việt dã vũ trang 10 cây sổ rồi quay lại hỏi ta.”

Hà Kim Thu:

“?”

Hắn nở nụ cười, cười rất tươi, thì ra những đau khổ hắn trải qua đều trở thành những hồi ức đẹp nhất.


Chương 2548: Cơ Thể Này

Nhưng hình ảnh ấy dần vỡ vụn, trước mặt chỉ còn lại bùn đất của đại lục phía Tây.

Hiện tại, cả người Hà Kim Thu biến thành màu xám, vị trí của răng nanh mọc hai chiếc răng kiếm, móng tay cũng dài thêm 2 cm, thoạt nhìn vô cùng dữ tợn.

Mệt mỏi, cực kỳ mệt, chưa bao giờ mệt như thế.

Hắn nằm trên mặt đất, nhìn một chiếc khí cầu bay đến khoảng không trên đỉnh đầu, trên thân khí cầu máy có ký hiệu của Hắc Kỵ Sĩ Đoàn.

Ngay sau đó có người cấp tốc leo xuống bằng dây thừng, trói cổ tay Hà Kim Thu lại bằng một loại dây kỳ lạ nào đó.

Bỗng chốc Hà Kim Thu cảm thấy mình mất hết sức lực.

Loại dây mây này được lấy từ khu rừng cấm kỵ, trước kia công tước Phong Bạo bị trói lại cũng chỉ có thể mặc cho người khác làm gì thì làm.

Đương nhiên, công tước Phong Bạo không liều chết đánh cuộc một làn, rốt cuộc thứ này có tác dụng với bán thần hay không, không một ai biết rõ.

Có người buộc đai lưng an toàn cho Hà Kim Thu rồi nhanh chóng kéo hắn lên khí cầu máy, lão Ngũ của Hắc Kỵ Sĩ Đoàn cười khẩu, đứng nhìn Hà Kim Thu nằm trên sàn nhà một cách trịch thượng:

“Ngươi cho rằng ngươi có thể chạy đi đâu?”

Hà Kim Thu không để ý đến đối phương, hắn mơ màng thiếp đi.

Mọi việc chờ hắn tỉnh ngủ rồi tính tiếp.

Đếm ngược 28:00:00.

Hạm đội không quân Hắc Kỵ Sĩ Đoàn chịu trách nhiệm vận chuyển Khánh Trần bay nhanh vào Bạch Ngân Thành.

Rất nhiều khí cầu máy hạ cánh, đèn dẫn hướng của cảng hàng không sáng chói như hằng tinh giữa ngân hà, lượn vòng, xoay tròn.

Vô số binh sĩ của Bạch Ngân Thành tập kết, chỉ huy khí cầu máy đáp xuống, bổ sung nhiên liệu, kiểm tra thân tàu.

Hạm đội nằm trong phạm vi ảnh hưởng của đầu đạn hạt nhân, tất cả khí cầu máy đều gặp trục trặc đủ kiểu,

Nhưng mọi tổn thất đều chẳng là gì so với người đang bị nhốt trong Thang Máy Giam Cầm kia.

Lão Nhị đứng trong khí cầu máy, tự mình giám sát chiến sĩ gen vận chuyển thang máy, cho đến khi đưa nó vào trong xe bọc thép, đến khi tất cả các Hắc Kỵ Sĩ còn lại đều tụ tập ở đây, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Đoàn xe dài ngoằng lao nhanh ra khỏi sân bay, xe cảnh sát mở đường, vô số máy bay trực thăng theo cùng, trông vô cùng rầm rộ.

Lúc này phần lớn dân cư trong thành phố vẫn chưa ngủ.

Vốn dĩ bọn họ thấy có hạm đội trở lại thành phố, sau đó thấy được đoàn xe long trọng như thế, không ai biết xảy ra chuyện gì.

Ngày thường, mười hai Hắc Kỵ Sĩ mạnh ai nấy làm, rất ít khi tụ tập cùng nhau, ngày ngày tận tình hưởng lạc.

Hiện nay có hai Hắc Kỵ Sĩ ra ngoài làm nhiệm vụ, mười người còn lại đều trở về.

Người dân không đoán ra được rốt cuộc là chuyện quan trọng đến mức nào mới khiến Hắc Kỵ Sĩ Đoàn huy động nhân lực như vậy.

Có người nhìn thấy xe thiết giáp được bảo vệ trong trung tâm đoàn xe, bèn suy đoán: Bọn họ đang áp tải thứ gì đó cực kỳ quan trọng sao?

Nhưng vấn đề là dù áp giải quốc vương Roosevelt có lẽ cũng chỉ đến thế mà thôi.

Đương nhiên, đây chỉ là một cách ví von.

40 phút sau, đoàn xe phi như bay đến trụ sở của Hắc Kỵ Sĩ Đoàn, công tước Bạch Ngân đã chờ ở đó từ lâu.

Công tước Bạch Ngân mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn màu xám, thoạt trông thận trọng trầm ổn.

Hắn đã 46 tuổi, là một trong số ít thành viên của Hắc Kỵ Sĩ Đoàn có thể sống hơn 40 tuổi, bởi vì hắn đột phá cảnh giới bán thần.

Theo những kinh nghiêm trước kia, tuổi thọ của bán thần có thể tăng thêm khoảng 52 năm.

Công tước Bạch Ngân hỏi một cách bình tĩnh:

“Thế nào rồi?”

Lão Nhị cười nói:

“Đại ca, thành công rồi! Ta mang Joker về rồi! Giữa đường ngũ công chúa muốn cướp hắn đi, may mà vụ nổ hạt nhân ở căn cứ quân sự khiến tốc độ của ngũ công chúa bị chậm lại.”

Công tước Bạch Ngân nghe thế thì cau mày:

“Ngũ công chúa là Người Xem Mệnh, chắc chắn nàng có thể đoán được ngươi sẽ đến, vì sao lại còn có thể để cho ngươi thành công mang người đi?”

Vị công tước này nhạy bén bắt được trọng điểm, thậm chí sinh lòng hoài nghi.

Lão Nhị suy nghĩ:

“Có lẽ bởi vì chúng ta đông hơn? Cung mau khi ấy đại ca nhanh trí, bảo bọn ta dẫn theo toàn quân, số lượng của hạm đội của bên ta gấp ba ngũ công chúa.”

“Ta vẫn không yên tâm.”

Công tước Bạch Ngân nói:

“Đi, mang Thang Máy Giam Cầm xuống căn cứ dưới lòng đất, phun khí gây mê vào bên trong, ta phải đích thân kiểm tra thân phận…Lão Tam đâu?”

Lão Tam bước xuống xe với dáng vẻ ốm yếu, thều thào:

“Đại ca, ta ở đâu.”

Lão Nhị rất nhạy bén, hắn thấp giọng hỏi:

“Đại ca, có phải ngươi muốn để cho lão Tam lấy được cơ thể này? Ta không đồng ý, cơ thể của Joker vô cùng quý giá, không thể do một người quyết định quyền sở hữu được, bốc thăm hoặc giơ tay biểu quyết.”

Trong Thang Máy Giam Cầm, Khánh Trần nghe thấy thế thì cười vui vẻ, sao lại chia của không đồng đều thế này.

Có lẽ những người khác cảm thấy ký ức, cơ thể, bí mật của mình đã nằm trong tay họ rồi, còn chưa ra đâu vào đâu mà đã bắt đầu phân chia chiến lợi phẩm!

Khánh Trần đã đập thang máy vài tiếng đồng hồ, mấy người lão Nhị nghe tiếng ồn suốt quãng đường, bây giờ cũng hơi ù tai.


Chương 2549: Cũng Có Lý

Người bên ngoài cho rằng hắn đập mệt rồi, nhưng thật ra hắn lại lo mình đập mạnh quá, không nghe rõ những người kia nói gì…

Hắn có lời khen dành cho Thang Máy Giam Cầm vì không cách âm.

Công tước Bạch Ngân nhìn lão Nhị, ánh mắt hết sức lạnh lùng:

“Mười năm trước vì Bạch Ngân Thành, lão Tam đấu với Người Xem Mệnh, đến nay vẫn chưa lành bệnh, cho hắn cơ thể này là tất nhiên.”

Lão Nhị nhíu mày:

“Đại ca, không thể nói như vậy được, công lao thì công lao, nhưng cơ thể và ký ức của Joker rất quan trọng, chúng ta phải sàng lọc được tin tức hữu dụng, hơn nữa còn phải dùng thân phận Joker để ngụy trang.

Lão Tam không đủ năng lực, mấy trăm năm đều không tiến bộ, không thể cho hắn được, hắn không gánh vác được trách nhiệm quan trọng như thế.”

Lão Nhị tiếp tục nhỏ giọng:

“Đại ca, ta biết kế hoạch của ngươi.

Chúng ta có thể lấy được cơ thể của Joker, ở đại lục phía Đông có Khánh thị giúp đỡ, ngươi có thể xây dựng vương quốc của mình, đúng không?”

Đến lúc đó, với tư cách người cầm quyền của tập đoàn Khánh thị, công thần trợ giúp công tước Bạch Ngân thành lập quốc gia, đương nhiên hắn sẽ trở thành công tước số một dưới trước quốc vương Bạch Ngân.

Công tước Bạch Ngân cau mày, hắn cảm thấy lão Nhị quá nóng vội, không nên nói thế ngay trước mặt tất cả các anh em.

Nhưng lão Nhị nói đúng, kỳ thực hắn mưu đồ rất lớn, rất lâu dài.

Khánh Trần quan trọng không chỉ vì con đường Kỵ Sĩ nữa.

Mà còn bởi vì thân phận của hắn.

Theo tình báo, ở đại lục phía Đông Khánh Trần nắm giữ tập đoàn Khánh thị, đội quân ảnh tử, thành phố số 10, tổ chức Bạch Trú, tổ chức Hội Phụ Huynh, tất cả đều là những sự trợ giúp mạnh mẽ.

Dù trình độ khoa học công nghệ của đại lục phía Đông lạc hậu, thì chỉ riêng Khánh thị cũng đã tương đương với thế lực của một vị công tước.

Nếu bọn họ có thể dùng thân phận, ký ức của Khánh Trần tiếp nhận toàn bộ thế lực đó, với Hắc Kỵ Sĩ Đoàn mà nói quả thực là như hổ thêm cánh.

Thậm chí dã tâm của công tước Bạch Ngân không chỉ có thế…Ví dụ như thành lập vương quốc của mình ở đại lục phía Đông.

Hắn chịu đựng quá đủ cảnh cứ phải dưới cơ người khác, gia tộc Roosevelt có thể khống chế một quốc gia, vậy tại sao hắn không thể?

Vì vậy Khánh Trần không thể chết, hơn nữa trong tương lai bôn họ còn phải cố ý diễn một vở kịch sao cho trông giống Khánh Trần đột phá Bạch Ngân Thành xông ra ngoài, trở lại đại lục phía Đông tiếp quản Khánh thị, Bạch Trú, Hội Phụ Huynh vì Hắc Kỵ Sĩ Đoàn.

Như thế mới có thể tối đa hóa lợi ích.

Trong thang máy, Khánh Trần cũng đang suy nghĩ:

Đầu tiên, vương quốc Roosevelt không bền vững, Hắc Thủy Thành, Phượng Hoàng Thành, Phong Bạo Thành đúng là thuộc hạ trung thành của hoàng tộc, nhưng có lẽ công tước Bạch Ngân đã đánh nhau với hoàng tộc nhiều lần.

Từ việc Hắc Kỵ Sĩ Đoàn trộm Ly Rượu Độc là có thể thấy được Bạch Ngân Thành và hoàng tộc bằng mặt nhưng không bằng lòng.

Thứ hai, đối phương quả thực muốn đoạt xác mình, nhưng công tước Bạch Ngân không định đích thân làm việc đó mà sắp xếp người khác “thử”.

Đáng tiếc, nếu công tước Bạch Ngân tự dâng mạng cho mình thì tốt.

Công tước Bạch Ngân nhìn lão Nhị, nói một cách thành khẩn:

“Lão Nhị, ta cũng có cân nhắc của mình, ngươi chỉ biết thân phận của Joker quan trọng, nhưng lại chưa nghĩ đến người đầu tiên dám thử chưa chắc đã có kết cục tốt.

Hiện nay Ngươi có thể xác định thân phận của tên Joker này không? Ngũ công chúa nhúng tay, lỡ như nàng đánh tráo Joker thì sao? Nếu không vì sao ta không tự đoạt xác hắn?”

Lão Nhị ngớ ra:

“Cũng có lý…Khoan, đại ca, ngươi nói sai rồi, người ngoài không thể mở Thang Máy Giam Cầm ra được!”

Thang Máy Giam Cầm là thứ đáng tin cậy nhất, trước kia bán thần còn bị nhốt bên trong đến khi chết đói thì ngũ công chúa và Joker mở nó ra bằng cách nào?

Lão Nhị tỏ vẻ khó chịu:

“Đại ca, ngươi không thể vứt bỏ thân phận công tước Bạch Ngân ngay lúc này được, hơn nữa đồ đệ ngươi đã đạt đến cấp A, có thể đoạt xác rồi dùng thuật Hô Hấp thăng lên bán thần bất cứ khi nào tùy thích.

Dù sao ta không đồng ý đưa cơ thể ấy cho lão Tam, đồ đệ của ta bây giờ mới cấp C, mà ta năm nay đã 38 tuổi rồi, ta không có thời gian chờ hắn trưởng thành.”

Khuôn mặt của công tước Bạch Ngân thoáng hiện lên vẻ tức giận:

“Vậy các ngươi bốc thăm hoặc bỏ phiếu, ai thắng thì cơ thể của Joker thuộc về người đó, như thế cho công bằng.”

“Được!”

Lão Nhị hăm hở gật đầu, như thể đã chiếm được cơ thể của Khánh Trần rồi vậy.

Đám người này luôn mồm đại ca, nhị đệ, kết quả trong lòng ai cũng so đo từng li từng tí.

Khánh Trần nghe xong thì vui lắm, cứ như đang nghe kể chuyện ấy.

Thú vị.

Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:

🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠

👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾


Chương 2550: Bỏ Phiếu

Công tước Ngân Bạch đi đến chỗ thang máy, hắn cười gằn:

“Nghe lén đủ rồi nhỉ, nhưng cũng chẳng có ích gì đâu…Khiêng thang máy đi!”

Chiến sĩ gen mang Thang Máy Giam Cầm xuống căn cứ dưới lòng đất, bỏ vào trong một căn phòng kín đặc chế, trong phòng kín còn có một ô cửa sổ, Hắc Kỵ Sĩ có thể nhìn thấy chiếc thang máy đứng yên ở bên trong.

Ngay sau đó, khí gây mê màu trắng tràn vào từ khe hở trên trần của căn phòng đóng kín, chui vào trong buồng thang máy thông qua quạt thông gió.

Khoảng 30 phút sau, lão Cửu nói:

“Có lẽ hắn ngất đi rồi, dù là con voi thì giờ cũng ngủ say như chết.”

Lão Nhị lắc đầu:

“Chờ một lát, Joker của đại lục phía Đông có rất nhiều lá bài tẩy, chúng ta phải dùng gấp đôi thời gian và gấp đôi khí gây mê.”

“Lỡ như dùng khí gây mê quá lâu gây thương tổn cho hệ thần kinh ở đại não thì chết dở, ở trong này hắn có thể chạy đi đâu được, với cả còn có đại ta ở đây rồi.”

Lão Cửu nói.

“Vậy cũng không được.”

Lão Nhị rất cẩn thận, hắn nhìn thiết bị đoạt xác đặt bên cạnh, trông có phần kích động:

“Nào, mọi người giơ tay biểu quyết, người được bỏ phiếu nhiều nhất sẽ đoạt xác hán!”

Hắc Kỵ Sĩ nhìn nhau, lão Tam lên tiếng, giọng yếu ớt:

“Lão Thập Nhất và lão Ngũ vẫn đang trên đường về, chẳng lẽ không chờ họ à?”

Ý cười trên mặt lão Nhị nhạt bớt:

“Chờ cái gì mà chờ, bây giờ chúng ta phải mau chóng biết được bí mật của Kỵ Sĩ ở đại lục phía Đông, biểu quyết luôn!”

Thế lực của lão Ngũ rất lớn, hắn không muốn chờ đợi một đối thủ cạnh tranh trở về.

Lão Nhị đã lên kế hoạch sẵn, đầu tiên nhất quyết không thể bốc thăm, bởi vì bốc thăm thì cơ hội cho mọi người là như nhau.

Nhưng nếu bỏ phiếu thì lại khác, lão Tứ, lão Lục, lão Thập Nhị đều đứng về phía hắn, tỷ lệ hắn giành chiến thắng cũng cao hơn.

Tiếp theo, không thể chờ lão Ngũ về, bởi vì lão Tam, lão Thất, lão Bát đứng về phía lão Ngũ.

Phải giải quyết dứt khoát, đánh nhanh thắng nhanh!

Thế nhưng thật ra trò biểu quyết này cũng giống Ma sói, bỏ phiếu bầu ra một người đoạt xác Khánh Trần giống như bỏ phiếu loại một người trong trò chơi Ma sói…

Không biết biểu cảm của họ sẽ như thế nào khi biết chân tướng…

Lão Nhị nói:

“Bây giờ bỏ phiếu, đại ca không tham gia nên bắt đầu từ ta, mỗi người chỉ có một cơ hội, ai bầu cho ta thì giơ tay lên.”

Lão Nhị vừa nói xong thì chính hắn cùng với lão Tứ, lão Thập Nhi giơ tay.

Lão Nhị nhìn lão Lục đầy kinh ngạc:

“Lão Lục, sao ngươi không bỏ phiếu cho ta?”

Lão Lục ngập ngừng:

“Ta muốn bầu cho mình…”

Lão Nhị hùng hổ định xông lên đánh hắn, nhưng lại bị công tước Bạch Ngân lườm một cái, đành yên lặng.

Nhưng lão Nhị cũng không quan tâm, dù sao hắn đã có ba phiếu rồi, chỉ cần lão Ngũ không có mặt ở đây thì những người khác cũng chẳng làm được việc gì.

Hắn ổn định cảm xúc rồi nói:

“Ai bầu cho lão Tâm thì giơ tay.”

Kết quả lần này lại khiến lão Nhị há hốc mồm, lão Tam, lão Lục, lão Thất, lão Bát, lão Cửu, lão Thập đều giơ tay bỏ phiếu cho lão Tam!

Hắn chợt quay đâu nhìn công tước Bạch Ngân, thảo nào đại ca lại bằng lòng để mình bỏ phiếu quyết định, thì ra đại ca nhân lúc mình rời khỏi Bạch Ngân Thành đã quyết định xong hết thảy.

Đối phương đoán trước được hắn sẽ chọn cách bỏ phiếu, sau đó lừa hắn một vố.

Sự thật chứng minh, người của lão Nhị, lão Ngũ chung quy đều là người của đại ca.

Đại ca rốt cuộc vẫn là đại ca của ngươi, không có bản lĩnh thì đâu thể ngồi yên ở vị trí công tước Bạch Ngân mấy trăm năm được.

Lão Nhị tâm phục khẩu phục, cười nói:

“Đại ca lợi hại.”

Hắn đã hiểu ra, bởi vì Joker quá quan trọng nên đại ca không yên tâm để hắn đoạt xác đối phương, mà đại ca muốn dùng lão Tam vốn dễ khống chế.

Lão Tam được xưng là kẻ liều mạng trong Hắc Kỵ Sĩ, dám đánh dám xông pha,, cả đời ủng hộ Tống Giang giống như Lý Quý trên Lương Sơn.

Cho dù công tước Bạch Ngân đưa cho hắn một ly rượu độc thì hắn cũng sẽ uống hết không chút do dự.

Công tước Bạch Ngân cũng sẽ cầm lòng không đặng mà suy nghĩ, nếu lão Nhị đoạt xác Khánh Trần, ngộ nhỡ hắn đưa tin tức sai lầm cho mình thì sao? Điều này cực kỳ nguy hiểm.

Hắn an ủi lão Nhị:

“Yên tâm, sau khi lấy được truyền thừa Kỵ Sĩ chính thống, ta và ngươi sẽ được trường sinh, nếu thành lập vương quốc ở đại lục phía Đông, có lẽ ta sẽ cho ngươi vị trí đệ nhất công tước.”

“Có được những lời này của đại ca là đủ rồi.”

Lão Nhị nhượng bộ.

Đúng lúc này, thời gian gây mê một tiếng đã kết thúc, khí gây mê trong phòng kín bị quạt thông gió hút ra ngoài, công tước Bạch Ngân lại gần Thang Máy Giam Cầm.

Hắn cắt ngón tay, viết dòng chữ “Trên dưới trên dưới trái phải trái phải BABA” lên cửa thang máy.

Tinh một tiếng, dòng chữ ấy hệt như mật mã mở cánh cửa thang máy, Khánh Trần ngủ say ở bên trong, hắn xụi lơ trên mặt đất giống như mất hết xương cốt.

“Lão Tam, mang hắn đến chỗ thiết bị đoạt xác, giao hắn cho ngươi đấy.”

Công tước Bạch Ngân nói.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 15 giờ trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 2 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box