[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 257 : Giờ Tuất (c2561-c2570)
❮ sautiếp ❯Chương 2561: Giờ Tuất
Sau đó hắn lại nghĩ cách sản xuất hàng loạt Kỵ Sĩ, đến lúc đó Người Xem Mệnh là cái thá gì?
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là hoàng tộc Roosevelt không thể đánh thức mấy vị tổ tiên của họ.
Lão Nhị hỏi:
“Máy bay trực thăng của lão Tam bay đến đâu rồi?”
“Thưa sếp, hắn hạ cánh ở ngoài thành 50 km, đã chui vào trong rừng.”
Một sĩ quan nói:
“Đơn vị trinh sát của chúng ta đã đến chỗ trực thăng, hắn đã giết phi công.”
Lão Nhị sờ cằm:
“Chân thật thế nhỉ? Cả quãng đường hắn giết không ít người rồi…Đại ca bảo hắn giết là hắn giết thật!”
Hắn chỉ huy:
“Cử khí cầu máy vòng đến đằng trước chặn đường, đừng để lão Tam chạy mất.”
Theo kế hoạch, lão Tam phải chạy một mạch, chạy bạt mạng, sau đó Hắc Kỵ Sĩ Đoàn liều mạng truy đuổi, diễn một vở kịch xuất sắc.
Nhưng cuối cùng vẫn phải thả lão Tam đi.
Mà bây giờ, lão Nhị dứt khoát lợi dụng tính cơ động của khí cầu máy, bao vây mọi con đường Khánh Trần có khả năng chạy trốn trước, như thế thì Khánh Trần dù chắp cánh cũng khó thoát.
Ngay sau đó, hơn 40 chiếc khí cầu máy bỗng tăng tốc, thoát ly hạm đội bay đi phong tỏa con đường trốn thoát.
Khánh Trần chạy như điên trong rừng, nơi này không có đường núi, những gốc đại thụ cao ngất ngưởng mọc trên sườn núi, hắn cảm thấy như mình đang tham gia trò chơi sẵn giết, nhưng chỉ có mình hắn là con mồi, mà thợ sẵn lên đến hơn mười nghìn người.
Nhưng mặt khác, chỉ có hắn là thợ săn thật sự…Còn lại đều là con mồi.
Dê bò thành đàn, mãnh hổ độc hành.
Vào lúc này, hàng chục khí cầu máy lao nhanh trên bầu trời, lướt qua tán cây cao vút, chắc hẳn đối phương đã dùng thiết bị tìm kiếm sự sống để thăm dò phương vị của mình và chặn đường mình trước rồi.
Ngay sau đó có khí cầu máy hạ thấp độ cao, thả vô số người máy chiến tranh ra.
Những người máy chiến tranh đó băng qua rừng bằng động cơ đẩy, lao về phía Khánh Trần một cách chuẩn xác, nhưng chúng không bắn pháo mạch xung mà bắn ra những tấm lưới lưới hợp kim.
Mười hai người máy chiến tranh đồng thời bắn lưới hợp kim từ hướng 1 giờ đến hướng 12 giờ, gần như bao phủ mọi góc độ, chỉ cần tấm lưới này chụp trúng thì Khánh Trần khó lòng tránh thoát.
Lão Nhị thấy được cảnh này thông qua màn hình trên khí cầu máy, hắn ngoác miệng cười đến tận mang tai.
Nhưng Khánh Trần điên cuồng tính toán tất cả các kẽ hở, cuối cùng cố gắng chui ra được từ khoảng hẹp giữa hai tấm lưới.
“Ơ?!”
Lão Nhị sửng sốt:
“Sao tự dưng lão Tam thông minh thế? Lẽ nào đoạt xác Khánh Trần còn có thể cướp lấy trí tuệ chiến đấu của hắn nữa ư?
Khánh Trần tiếp tục chạy đi xa, hắn cần thời gian.
Hắn cần phải đợi đến tối.
Lão Nhị lớn tiếng:
“CMN, đừng để hắn chạy! Chúng ta tăng tốc lên, ta phải đích thân bắt hắn!”
Ngay khi lão Nhị liều mạng muốn bọc đánh Khánh Trần, một cái bóng đen thui lao băng băng trong rừng, nó chạy còn nhanh hơn Khánh Trần.
Dường như Khánh Trần đoán trước được lão Nhị sẽ bọc đánh phía trước, vì thế hắn cố ý giảm tốc độ, để cái bóng cầm vật cấm kỵ Cắt Bóng đi trước!
Khi lão Nhị cho rằng đội quân nghìn người của mình sắp sửa bao vây Joker, Khánh Trần lại cảm thấy hắn và bóng của mình bao vây hơn một nghìn người này!
Khánh Trần ngẩng đầu, xuyên qua tán cây nhìn lên không trung, mặt trời lặn dần về tây, vầng trăng nhô lên cao.
…
Tốt lắm.
Bắt đầu thôi.
Giờ Tuất, đất trời u ám, vạn vật ảm đạm, mờ mờ ảo ảo.
Từng chiếc khí cầu máy đáp xuống đất, tiểu đoàn chiến sĩ gen xếp hàng tiến vào rừng, đi đến chỗ Khánh Trần.
Một bóng đen hiện lên, oành một tiếng, bóng đen đâm vào đội ngũ chiến sĩ gen như đoàn tàu lao ra khỏi đường hầm.
Cơ thể Kỵ Sĩ của Khánh Trần có thể tạo ra cái bóng cấp A, áp đảo hoàn toàn về tốc độ, đâm cho bảy, tám chiến sĩ gen bay lên trời, xương cốt đứt gãy!
Âm thanh răng rắc vang lên, bóng đen xuyên qua đám đông như u linh quỷ quái.
Một đơn vị tạo nên từ 500 chiến sĩ gen cấp C mà cái bóng lại ra vào như chỗ không người.
Với tình hình hiện tại, các chiến sĩ gen không có cách nào nổ súng, một khi bắn lệch sẽ ngộ thương đồng đội.
Viên chỉ huy lớn giọng nói trong kênh liên lạc:
“Bắt lấy nó, liều chết bắt lấy nó, đừng sợ bị thương!”
Thế là các chiến sĩ gen bùng nổ, bọn họ nối nhau lao về phía cái bóng, có người chặn đường nó, có người cưỡi cổ nó, lại có người lôi kéo cánh tay của nó.
Bởi vì quân địch quá đông nên cái bóng không cựa quậy được.
Chỉ huy thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng hắn còn chưa quyết định phải xử trí cái bóng thế nào thì bỗng nhiên nhìn thấy sau lưng chiến sĩ gen có hơn trăm bóng đen lúc nhúc đứng dậy.
Chỉ huy cảm thấy lạnh gáy!
Hắn chưa kịp phản ứng thì những cái bóng này đã hùng dũng phi ngay đến chỗ chiến sĩ gen.
Tình cảnh trở nên vô cùng kỳ dị, các chiến sĩ gen không biết cái bóng này từ đâu ra, vì sao lại đông như vậy!
Những chiến sĩ gen bắt được bóng đen nọ chưa kịp vui sướng thì đã bị bóng của mình tấn công.
Chương 2562: Tiểu Đoàn Và Bóng Đen
Bóng của Khánh Trần thuận thế thoát khỏi cảnh nguy hiểm, âm thanh răng rắc lại vang lên trong khu rừng u ám.
Trước đây, có người lấy được Cắt Bóng cũng chỉ là có thêm một chiến sĩ gen cùng cấp bậc giúp đỡ, muốn lấy một địch một trăm là điều bất khả thi.
Nhưng bây giờ, với sự phụ trợ của Ngoài Tam Giới, có bao nhiêu kẻ địch thì có bấy nhiêu cái bóng.
Phương pháp này trở thành thủ đoạn hay nhất để Khánh Trần phá trận và giết địch, kẻ địch còn chẳng nhìn thấy mặt hắn đã chết rồi.
Giống như Đại Vũ lấy được Vải Liệm.
Từng vật cấm kỵ rơi vào tay Khánh Trần, chúng và siêu phàm giả giúp đỡ, ảnh hưởng lẫn nhau, và đều sinh ra những cách sử dụng khó có thể phá giải.
Viên chỉ huy dùng kênh liên lạc báo cáo chuyện này lên cấp trên:
“Thưa sếp, không biết từ đâu ra rất nhiều bóng đen, hiện đang đánh nhau với tiểu đoàn của chúng ta.”
Lão Nhị nheo mắt:
“Hử? Tình hình chiến đấu thế nào? Các ngươi là đội ngũ tinh nhuệ dưới trướng ta, đừng để ta mất mặt.”
Chỉ huy nói:
“Chúng ta bị giết chỉ còn 39 người!”
“Khoan, các ngươi bị người ta đánh đến mức chỉ còn lại 39 người?”
Lão Nhị gào lên:
“Các ngươi làm ăn kiểu quái gì thế?!”
Nhưng trong kênh liên lạc không có ai trả lời hắn.
Chỉ trong vòng 20 phút ngắn ngủi, tiểu đoàn chiến sĩ gen bị tiêu diệt.
Lão Nhị bỗng cảm thấy sợ hãi, hắn thậm chí còn không biết đó là thứ gì, trong thế giới của hắn chỉ còn lại sự yên lặng của kênh liên lạc.
Không biết mới là đáng sợ nhất.
Quan trọng hơn hết là tiểu đoàn chiến sĩ gen này vốn là đơn vị tinh nhuệ nhất của hắn, ngay cả tiểu đoàn này còn không sống sót qua nửa tiếng thì còn làm ăn gì nữa?
“Hình như có gì đó là lạ?”
Lão Nhị vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ:
“Lão Tam vẫn còn ở trong vòng vây, vẫn chưa chạy đến đó, vậy đó là ai, vì sao lại ra tay với ta? Mau, rút một nửa người máy chiến tranh về bảo vệ ta!”
Các sĩ quan bên cạnh hắn nhìn nhau, rồi nhỏ giọng nói:
“Liệu có phải là bẫy của lão Tam không?”
Lão Nhị gãi đầu:
“Một mình lão Tam gài bẫy 500 chiến sĩ gen, ngươi đang nói linh tinh gì thế, hắn làm gì có năng lực ấy?”
Sĩ quan nói khẽ:
“Đúng là lão Tam không có, nhưng Joker làm được.”
Lão Nhị sửng sốt, hắn vẫn cứ nghĩ lão Tam là lão Tam như trước theo thói quen, đâu ngờ lão Tam đã khác xưa rồi.
“Không đúng, không đúng.”
Lão Nhị lẩm bẩm:
“Cho dù bây giờ lão Tam rất lợi hại nhưng với hắn thì đây là một vở diễn, hắn giết nhiều người như thế làm gì? Lão Tam có vấn đề! Đưa điện thoại cho ta, ta phải gọi cho đại ca!”
Sĩ quan giữ chặt lấy hắn:
“Ngài định nói thế nào với công tước Bạch Ngân? Nói là ngài bí mật dẫn theo tiểu đoàn chiến sĩ gen đến à? Thế thì ý đồ của ngài bại lộ mất!”
Lão Nhị không phản bác được, đúng là ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ không nói nên lời.
Bây giờ nếu để đại ca biết hắn dẫn tiểu đoàn chiến sĩ gen đến, chắc chắn đại ca sẽ đoán ra được hắn muốn đoạt xác lão Tam…
Sợ là đến lúc đó đại ca muốn giết hắn ấy chứ!
“CMN, chuyện đã đến nước này rồi đâm lao phải theo lao, xông lên với ta, mặc kệ bóng đen với chả bóng trắng, phải bắt bằng được lão Tam.”
Lão Nhị nói:
“Mau chóng liên hệ lão Tứ và lão Bát, nói cho bọn họ biết nếu thành công thì ta dẫn bọn họ đi cùng, bảo bọn họ lập tức đến tập hợp!”
Nói xong lão Nhị dân đầu lao vào trong rừng, thế nhưng, một bóng đen đuổi theo bọn họ!
Có người nhận ra sự khác thường, nhưng khi bọn họ quay đầu lại quan sát rừng cây, dù mang theo thiết bị nhìn đêm thì cũng không phát hiện ra tung tích của bóng đen.
Thời gian từ từ trôi qua, bóng đen càng ngày càng đến gần bọn họ hơn, đột nhiên lão Nhị quay lại, nhe răng cười nói:
“CMN, cuối cùng cũng tìm được ngươi, ta đang đợi ngươi đây!”
Đúng lúc này, hai chiếc khí cầu máy trên bầu trời bay xuống thấp hơn, ngoài ra còn có mấy chục người máy chiến tranh bao vây bóng đen.
Đèn pha sáng rực từ bên trên rọi xuống, chiếu rõ cái bóng kia.
“Bắt lấy nó cho ta, ta phải nhìn xem nó là thứ quái quỷ gì!”
Mặt mũi lão Nhị trông hết sức dữ tợn:
“Ta nuôi ít nhất 20 siêu phàm giả bên người, chẳng lẽ còn không giết được ngươi?”
Nhưng vấn đề là…Cái bóng không sợ chết.
Bóng đen không những không lùi lại mà còn tiến lên, lập tức đi đến trước mặt một sĩ quan bằng sức lực mạnh mẽ của mình.
Tên sĩ quan kia nổ súng, nhưng cái bóng bỗng đến sau lưng hắn hệt như u hồn.
Lão Nhị sửng sốt, sao tốc độ của cái bóng này lại nhanh thế?
Phải biết rằng, trong mọi hệ thống tu hành Kỵ Sĩ sở hữu tốc độ và sức mạnh đỉnh cao, đứng đầu tất cả các cấp bậc, hơn nữa vừa thăng cấp đã có thể trở thành kẻ mạnh nhất.
Hắn là Kỵ Sĩ cấp A, thế nhưng tốc độ của cái bóng này còn nhanh hơn cả hắn!
Chương 2563: Lão Tam Có Vấn Đề
Đột nhiên, bóng của Khanh Trần nhắm ngay sau lưng sĩ quan mà cắt xoẹt xoẹt vài nhát…
Ngay sau đó, hai cái bóng đen sì giống hệt nhau đồng thời nhô lên từ đằng sau sĩ quan kia!
Không chỉ có vậy, bên ngoài vòng vây bao quanh cái bóng, một bóng đen khác chậm rãi lại gần.
Lão Nhị cảm thấy lạnh gáy, tại sao lại có nhiều quái vật như thế?!
Trên thực tế, đây cũng là điều Khánh Trần mới lĩnh ngộ được về Cắt Bóng…Mỗi người không chỉ có một cái bóng.
Nếu phải giải thích bằng khoa học khoa học tức là trong một môi trường có bao nhiêu nguồn sáng thì người đứng trong nguồn sáng ấy sẽ có bấy nhiêu cái bóng.
Ví dụ như nguyên lý đèn phẫu thuật không hắt bóng, có nghĩa là dùng nhiều nguồn sáng để làm mờ tất cả cái bóng.
Trước kia khi Khánh Trần tìm hiểu về Cắt Bóng cũng đã phát hiện, người tạo ra nó là tướng quân Tây Bắc ở kỷ nguyên thứ hai – Hứa Hiển Sở, nhưng theo những gì ghi lại trong lịch sử, bóng của Hứa Hiển Sở có thể có được thực lực gấp đôi chủ nhân.
Nói cách khác, nếu Hứa Hiển Sở cấp B thì cái bóng hắn chế tạo ra bằng dị năng của mình sẽ sở hữu sức mạnh và tốc độ của cấp A.
Nhưng Cắt Bóng rõ ràng không lợi hại được như năng lực của Hứa Hiển Sở.
Rồi Khánh Trần nghĩ…Có phải là phương pháp sử dụng có vấn đề không?
Quan niệm của hầu hết mọi người về bóng là khi ngươi đứng dưới ánh mặt trời, sau lưng chỉ có một cái bóng.
Nhưng có lần Khánh Trần đi trên phố giữa đêm khuya, đèn đường phía trước chiếu xuống, hắn có đến ba, bốn cái bóng đậm nhạt khác nhau.
Khi ấy Khánh Trần hiểu ra, vấn đề nằm ở đâu…
Nhưng bóng tuy nhiều nhưng cũng chỉ có thể cắt tối đa hai cánh bóng, điều này khớp năng lực của Hứa Hiển Sở.
Đương nhiên, hai cái bóng cũng cực kỳ đáng sợ rồi…
Trước đó Khánh Trần đã dùng hai chiếc đèn pin khẩn cấp trên trực thăng để tạo ra hai cái bóng rồi phân tán trong rừng, bây giờ đã đến đông đủ.
Hiện tại, hai chiếc khí cầu máy lơ lửng trên đỉnh đầu mọi người cũng soi đèn pha, chế tạo cho mỗi người hai cái bóng…
Một khi bọn họ phải đối mặt với hai cái bóng của mình thì dù là siêu phàm giả hay tu hành giả cũng không sống sống!
Dường như lão Nhị đã phát hiện ra điều gì đó, hắn lẩm bẩm:
“Thế này thì đánh kiểu gì?! Mau, mau, mau, bảo khí cầu máy tắt đèn pha đi!”
Tiếc là đã muộn.
Ở một hướng khác, Khánh Trần đã bắt đầu tấn công, xung điện từ mạnh mẽ trong cơ thể hắn cắt đứt mọi thông tin liên lạc.
Hắn cùng với hai cái bóng của mình đã bao vây mấy trăm người.
…
“Sao vẫn chưa tắt đèn pha trên khí cầu máy hả?!”
Lão Nhị gào lên giữa rừng cây.
Mỗi một thành viên trong Hắc Kỵ Sĩ Đoàn đều đã sống mấy trăm năm, trong hàng trăm năm ấy họ đã trải qua vô số chiến dịch có lớn có nhỏ, số lần phải đối mặt với những vụ ám sát, đối mặt với vật cấm kỵ, với siêu phàm giả nhiều đến mức người bình thường không tài nào tưởng tượng nổi.
Thế nên lão Nhị có được trực giác và trí tuệ chiến đấu mạnh mẽ, giống như một tay súng thiện xạ, chỉ cần có thiên phú, bắn 10 nghìn phát súng là có thể luyện được cảm giác với súng.
Hắn bắt giữ được động tác của bóng đen, thấy được đối phương ở sau lưng sĩ quan cắt hai lần, thế là hiểu ngay đó là vật cấm kỵ, hơn nữa cần có đồng thời hai nguồn sáng mạnh mới có thể chế tạo ra hai cái bóng!
Tức khắc hắn bảo cấp dưới tắt đèn pha trên khí cầu máy đi, tuy làm thế sẽ khiến họ rơi vào bóng tối, nhưng cũng tốt hơn là đối mặt với hai cái bóng cùng cấp bậc!
Thế nhưng thông tín viên lớn tiếng hô:
“Thông tin liên lạc bị cắt đứt! Không liên hệ được với khí cầu máy!”
Lão Nhị thầm kinh hãi, hắn nhìn xung quanh, vẻ mặt hết sức hung tợn:
“Lão Tam?! Là ngươi à!”
Trong rừng không có tiếng người nói chuyện, nhưng hắn biết kia là tuyệt chiêu xung điện từ trứ danh của Joker, trước kia đối phương đã dùng chiêu này bắn hạ một chiếc khí cầu máy của tập đoàn Jindai ở trên không trung!
Bây giờ lão Tam đoạt xác Joker đương nhiên cũng có năng lực này.
Nghĩ đến đây, sắc mặt của lão Nhị bỗng dịu đi:
“Lão Tam à, tuy đại ca bảo ngươi giả vờ sao cho giống thật nhưng ngươi giết hơi bị nhiều người, đại ca tức giận lắm, bảo ta đến đón ngươi về.
Ngươi nhìn ngươi xem, bình thường ta bảo ngươi đọc nhiều sách vào, đừng lỗ mãng nữa, giờ thì hay rồi, gây ra họa rồi đúng không? Mau ra đây, nhị ca đưa ngươi về Bạch Ngân Thành, kế hoạch của chúng ta tạm thời dừng lại.”
Hắn muốn lừa lão Tam vốn không thông minh này đi ra, nhưng vừa mới nói xong thì hắn đã thấy hai cái bóng bên ngoài vòng vây lại xông lên chém giết, giống như không nghe lọt tai.
Lão Nhị chỉ nghe thấy tiếng kéo cắt xoèn xoẹt.
“CMN, đại ca muốn giết ta!”
Lão Nhị nổi giận:
“Nói là phải giả vờ, đều là giả dối, đại ca muốn giết ta…Không, có lẽ lão Tam này có vấn đề!”
Bây giờ lão Nhị đã nhận ra sự khác thường.
Phong cách chiến đấu của hai cái bóng trong rừng tuy cực kỳ hung hãn nhưng không hề giống lão Tam.
Lão Tam chỉ biết đánh đấm lỗ mãng, không có kỹ xảo, không thể nào đạt đến trình độ lẻn vào đám đông từng chiêu trí mạng.
Chương 2564: Con Rối Giật Dây
Tuy họ nắm giữ công nghệ đoạt xác vượt xa thời đại, nhưng vấn đề là mọi người cướp đoạt ký ức của người khác, thế nên ai nấy đều biết rõ phải mất rất nhiều thời gian để biến ký ức thành năng lực của mình.
Có lẽ ba, bốn năm, hoặc là mười năm.
Tại sao lão Tam lại thích ứng cơ thể của Joker nhanh như vậy, lại còn sử dụng thành thạo kỹ xảo của đối phương?
Hơn nữa, khí cầu máy trên bầu trời cũng phát hiện vấn đề, binh sĩ bên trong không có cách nào dùng vũ khí sát thương diện rộng, chỉ có thể điều khiển súng máy nhằm vào bóng đen mà bắn, nhưng từng viên đạn lớn bằng bàn tay bắn trúng những cái bóng kia mà chúng vẫn chẳng hề hấn gì, chỉ bị đẩy lùi một bước rồi lại tiếp tục xông lên!
CMN không phải là Joker đoạt xác lão Tam đấy chứ!
Tổng kết lại, lão Tam mạnh thật, nhưng không thể mạnh như vậy được!
Lúc này, bóng đen trong rừng càng ngày càng nhiều hơn.
Lão Nhị bỗng hô lên với khu rừng:
“Joker, là ngươi à?!”
Nhưng vẫn không có ai đáp lại.
Bóng đen đông nghịt đang chém giết, nhưng một khi chúng giết chết chủ nhân của mình thì sẽ biến thành một luồng khói đen rồi tiêu tan ngay lập tức.
Thế nên mới đầu trong rừng còn rất đông người, nhưng càng về sau lại càng ít đi nhanh chóng, cho đến khi cả cánh rừng không một bóng người, thậm chí có vẻ trống vắng.
Lão Nhị phát hiện ra, thứ quỷ quái không biết là lão Tam hay Joker này hình như cố ý tha cho mình, tất cả mọi người đều đã chết, chỉ có mình hắn còn sống!
Khoan đã…Con Rối Giật Dây!
Tên này định dùng Con Rối Giật Dây với mình!
Nếu không tại sao lại chỉ tha cho một mình mình!?
Lão Nhị vội ngẩng đầu lên ra hiệu cho khí cầu máy, ý bảo họ hạ xuống, thả thang dây xuống đón mình thoát khỏi đây.
Tuy hắn cảm thấy mình rất lợi hại, nhưng cũng không có dũng khí đơn thương độc mã đối mặt với Joker của đại lục phía Đông!
Thế nhưng đúng lúc này, một quả tên lửa tự hành từ phía xa lao nhanh về phía này, để lại vệt khói dài trên tàng cây cao cao, oành một tiếng, đâm vào khí cầu máy của lão Nhị!
Lão Nhị kinh ngạc, hắn nhìn ra xa, vừa hay thấy được khí cầu máy của lão Ngũ đang bay đến đây.
“Chết tiệt!”
Lão Nhị nổi giận, lão Ngũ định thừa nước đục thả câu à? Hay là lão Ngũ và đại ca hợp tác toan giết mình?
Tối hôm nay đúng là loạn, thế cho nên lão Nhị đã hoàn toàn không nhận rõ chân tướng sự việc rốt cuộc là thế nào.
Khi cầu máy trên đỉnh đầu từ từ rơi xuống, lão Nhị biết nếu còn trì hoãn thì hắn sẽ chết, phải chạy thôi!
Hắn chạy vào trong rừng, hai bóng đen ngăn cản đường đi của hắn.
Hai mắt lão Nhị sáng lên, hắn xông về phía cái bóng của Khánh Trần ở bên trái:
“Sơ hở ở chỗ ngươi!”
Chỉ trong nháy mắt lão Nhị và bóng đen đã giao thủ, cái bóng ra tay tấn công, lão Nhị ra chiêu sau nhưng lại nhanh chân hơn đạp bay nó trước:
“Suýt nữa bị ngươi lừa! Cái bóng này chỉ có cấp B!”
Trên thực tế, tuy Cắt Bóng có thể cắt hai cái bóng khi có hai nguồn sáng.
Nhưng chắc chắn độ mạnh yếu của nguồn sáng không đồng đều, cho nên một cái bóng là cấp A như bản thể, cái còn lại là cấp B.
Vì vậy hai cái bóng này là một cặp chính phụ.
Trước đó lão Nhị bị bóng chính hù dọa nên không có thời gian phân biệt kỹ càng, hiện tại hắn phải chạy trốn, nguy cơ lúc sống còn ép hắn phải bình tĩnh, cuối cùng cũng phát hiện tốc độ và sức mạnh của hai cái bóng không giống nhau.
Bị hắn tìm ra sơ hở rồi!
Trong rừng cây, Khánh Trần khẽ ơ một tiếng, hắn xem thường lão Nhị rồi, có thể sống lâu lại ngồi vững vị trí thứ hai trong Hắc Kỵ Sĩ Đoàn quả thực cũng có chút năng lực đấy.
Nhưng cũng chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Bây giờ, lão Ngũ ngồi trong khí cầu máy của mình cười ha ha:
“Chắc chắn lão Nhị đang khóc, thiết bị đoạt xác của hắn đều ở trong chiếc khí cầu máy đó, để xem hắn còn đoạt xác kiểu gì được! Bay nhanh lên, nhanh, chúng ta đánh xong rồi đi!”
Sĩ quan bên cạnh có vẻ lo lắng:
“Nhưng ngài vừa bắn hạ một chiếc khí cầu máy cấp A, lỡ như công tước trách tội…”
Lão Ngũ xua tay và nói với vẻ dửng dưng:
“Sợ gì chứ, đại ca cũng ngứa mắt lão Nhị lâu rồi, hơn nữa ta làm thế là để cứu lão Tam, sao đại ca lại trách ta được? Đến lúc đó tính toán tổn thất thì ta bồi thường một chiếc khí cầu máy cho hắn là được.”
Lão Ngũ lăn lộn giang hồ, hay hành động lỗ mãng.
Hắn biết lão Nhị chuẩn bị đoạt xác lão Tam nên đến phá đám, hoàn toàn không định đối đầu trực diện.
Nhưng hắn không biết, một quả tên lửa của mình đã làm xáo trộn an bài hạm đội của lão Nhị, hại lão Nhị thê thảm…
Lão Ngũ nói:
“Đi, bay trở lại 50 km, chúng ta giả vờ đuổi theo lão Tam từ chỗ đó.
Đúng rồi, những người khác đến đâu rồi?”
“Họ đã bắt đầu lùng tìm trên mặt đất, lão Tứ, lão Lục, lão Thất đều dẫn theo một đội ngũ.”
Chương 2565: Ngươi Cũng Xứng?
Lão Nhị lẻ loi chạy trong rừng, thỉnh thoảng hắn ngoái đầu lại, thấy hai cái bóng đen mơ hồ cứ bám theo hắn mãi, nhưng lại không ra tay ngay.
Lão Nhị gào lên:
“Joker? Lão Tam? Rốt cuộc ngươi là ai!”
Không ai trả lời hắn, tay thợ săn ăn nấp trong rừng dường như không có hứng thú nói chuyện với con mồi.
Hai bóng đen liên tục điều chỉnh phương hướng truy kích, như là muốn đuổi hắn đến nơi nào đó.
Cảm giác nguy hiểm nảy lên trong lòng hắn…Tại sao đối phương lại phải đuổi hắn đi?
Có phải có thứ gì đó đang chờ mình phía trước không?
Không được, không thể đi theo sự dẫn dắt của đôi phương!
Tức khắc, lão Nhị đang phi nước đại bỗng nghiêng mình xuống dưới với tư thế rất kỳ lạ, cơ thể quay ngoắt 180 độ, đang chạy như điên thì dừng lại đột ngột, rồi chợt bùng nổ.
Từng múi cơ trên người hắn bột phát sức mạnh không gì sánh được, hắn lao thẳng đến chỗ cái bóng cấp B.
Phải phá cục!
Không thể bị đuổi theo nữa!
Chắc chắn lão Tam đang chờ hắn ở phía trước, nếu bị bóng đen đuổi đến đó thật thì hắn nhất định sẽ phải chết, vì thế hắn phải chạy ngược về!
“Nghĩ ta là trẻ lên ba à, lúc ta đang liều mạng chém giết trên chiến trường ngươi còn chưa sinh ra đâu! Dám chơi mưu kế với ta, ngươi cũng xứng chắc?!”
Lão Nhị gầm lên và xông đến trước mặt cái bóng cấp B.
Trong khoảnh khắc, lão Nhị dùng kỹ thuật đấu vật tinh vi, tay trái của hắn nắm khớp khuỷu tay của cái bóng, tay phải giữ chặt eo nó, đùi phải đè lên lưng bóng đen.
“Đi!”
Lão Nhị chỉ nhẹ nhàng xoay phần eo, toàn thân hắn như trục tâm và đòn bẩy, cứ thế nhổ cái bóng cấp B lên khỏi mặt đất và ném ra xa hơn 10 mét, nện mạnh lên thân cây!
Động tác vô cùng lưu loát, liền mạch, phải luyện ngàn vạn lần mới làm được như thế!
Xưa kia Hắc Kỵ Sĩ Đoàn ổn định không phải là nhờ vào những thủ đoạn và âm mưu dơ bẩn, họ chiến đấu lập công trong những cuộc chiến bình định vào thời kỳ vương quốc Roosevelt còn chìm trong hỗn loạn!
Năm đó trên chiến trường, quân địch mới nghe tên mười hai Kỵ Sĩ đã sợ mất mật!
Đã lâu lão Nhị không đích thân chiến đấu với ai.
Bất chợt khi hắn sử dụng kỹ xảo chiến đấu mình từng rèn luyện vô số lần, hắn như trở lại chiến trường ngày xưa.
Khi ấy mọi người tu rượu ừng ực, ăn thịt thì ngấu nghiến, các anh em gặp phải nguy hiểm thì sóng vai nhau bị bao vây thì lưng kề lưng ngoan cường chiến đấu phá tan vòng vây.
Lúc khiêu chiến sinh tử quan, mọi người cùng nhau ngồi trên đỉnh núi El Capitan, ngắm mặt trời khuất dần sau núi, cao giọng hát vang.
Tiếng hát ấy như có thể bay xa nghìn dặm, vượt qua biển, qua núi.
Nhưng mặt mũi họ trở nên dữ tợn, hung ác như thế này từ bao giờ? Anh em khi nào bắt đầu nghi kỵ, hãm hại lẫn nhau?
Hình như từ khi họ trở thành công tước, hầu tước.
Có những người có thể cùng chung hoạn nạn, lại chẳng thề cùng hưởng phú quý vinh hoa.
Dường như họ là những người như thế.
Lão Nhị chạy chục mạng, nếu có thể sống sót đi khỏi đây thì hắn nhất định phải uống với đại ca vài chén, tâm sự chuyện năm xưa.
Nhưng hắn không có cơ hội.
Hắn vừa mới chạy được vài bước thì có bóng người lao ra từ sau thân cây, Joker!
Trong nháy mắt lão Nhị cảm thấy khuỷu tay mình bị bắt được, đối phương bỗng vặn eo, hắn mất thăng bằng, bay ra ngoài, đâm vào thân cây!
Như để đáp lại câu “lúc ta đang liều mạng chém giết trên chiến trường ngươi còn chưa sinh ra”, đối phương dùng kỹ xảo đấu vật mình đắc ý nhất để đánh bại mình, hơn nữa mình lại chẳng có năng lực đánh trả!
Lão Nhị nên mạnh lên cây, trong khoảnh khắc ấy Khánh Trần rót vân khí Kỵ Sĩ của mình vào cơ thể hắn, thế nên bây giờ nước mắt lão Nhị tuôn ra ào ào, hai mắt đau buốt không tài nào mở ra được.
Rắc, thân cây bị lão Nhị đâm trúng nứt toạc từ bên trong rồi từ từ ngã xuống.
Vừa rồi, vân khí Kỵ Sĩ của Khánh Trần được rót vào trong người lão Nhị đã bắn lên đại thụ phía sau theo cú va chạm, khiến sợi thực vật bên trong dập nát thành mùn gỗ.
Lão Nhị cố chịu đựng cơn đau, lồm cồm bò dậy:
“Ngươi là Joker, lão Tam không âm hiểm như ngươi.”
Rốt cuộc hắn đã xác định được người trước mặt là Joker, không thể là lão Tam được.
Khánh Trần mỉm cười không lên tiếng, lão Nhị tiếp tục nói:
“Ta rất tò mò, bọn ta đoạt xác chưa bao giờ xuất hiện vấn đề gì, vì sao ngươi có thể giết được lão Tam?”
Khánh Trần vẫn không nói gì.
Lão Nhị nhắm mắt để mặc nước mắt chảy xuống, hắn cảm nhận được sự đè nén kỳ lạ trong sự im lặng ấy, hắn sa vào cảm xúc phẫn nộ:
“Nói cho ta biết, để ta được chết rõ ràng!”
“Ngươi cũng xứng à?”
Giọng của Khánh Trần vọng lại từ trong rừng cây
“Thể diện của Kỵ Sĩ bị các ngươi hủy hoại cả rồi:”
Lão Nhị ngẩng đầu, nghiêng tai dò tìm phương hướng của Khánh Trần:
“Kỵ Sĩ ở đại lục phía Đông các ngươi có truyền thừa chính thống, bọn ta không có, chỉ vậy thôi.
Ngươi nghĩ bọn ta không muốn đi đường ngay à, bọn ta cũng muốn chứ! Ngươi không ở trong chăn sao biết chăn có rận, các ngươi thử đặt mình vào vị trí của bọn ta đi, chưa biết chừng các ngươi cũng sẽ lựa chọn như vậy thôi!”
Chương 2566: Khách Hàng Mới
Khánh Trần gật đầu:
“Những gì ngươi nói ta cũng từng suy nghĩ rồi, không thể phủ nhận là chưa đến bước ấy thì không ai biết rốt cuộc sẽ ra sao.
Nhưng việc sử dụng ma dược thì ta hiểu được, còn đoạt xác đồ đệ mình thì không.”
Khánh Trần nhớ đến Lý Thúc Đồng và nói:
“Kỵ Sĩ là truyền thừa sư phụ dạy dỗ đồ đệ, sư phụ là chỗ dựa của đồ đệ, khi đồ đệ gặp phải nguy hiểm sư phụ đứng ra nói “có ta ở đây” hữu dụng hơn bất cứ điều gì.
Các đồ đệ của ngươi tin tưởng ngươi, kỳ vọng có được tương lai tốt đẹp, nhưng lại không biết ngay từ đầu sư phụ mình cũng chỉ chú ý thể xác của mình, thật là xấu xí.”
Lão Nhị im lặng hồi lâu:
“Nhưng tuổi thọ của bọn ta quá ngắn, nếu bọn ta cũng có thể sống đến 251 tuổi như ngươi…”
“Vậy đến khi 251 tuổi các ngươi sẽ đoạt xác đồ đệ mình.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Đơn giản là đoạt xác ít đi vài đồ đệ mà thôi, không có gì khác nhau cả.”
Nhưng Khánh Trần vừa nói xong thì lão Nhị thình lình giơ tay lên, một con kiến khoang màu vàng kim bỗng bay ra từ tay áo của hắn, lao nhanh như chớp về phía đối phương.
Con kiến khoang ấy chưa bay đến trước mặt Khánh Trần đã phun nọc độc từ phần đuôi.
Thế nhưng nọc độc không rơi lên người hắn mà rơi trúng bóng đen.
Lão Nhị vẫn luôn nói chuyện với Khánh Trần là để nhắm mắt tìm kiếm phương hướng của hắn, nhưng vấn đề là Khánh Trần có được ký ức của lão Tam, hắn biết lão Nhị còn cất giấu vật cấm kỵ tên là Kiến Khoang trong tay áo.
Ở trước mặt Khánh Trần, Hắc Kỵ Sĩ Đoàn gần như không có bất kỳ bí mật gì.
Kiến Khoang bị bóng đen nắm chặt trong tay không thể nhúc nhích, Khánh Trần nhẹ nhàng nhảy đến trước mặt lão Nhị:
“Yên tâm, ngươi chưa chết được đâu, ta sẽ để các anh em của ngươi đi theo ngươi…Bao gồm công tước Bạch Ngân.
Nhánh Kỵ Sĩ các ngươi không xứng được ở lại trên đời.”
Dứt lời, lão Nhị phát hiện có một sợi tơ lạnh buốt quấn lên cổ tay mình.
Ngay sau đó, hắn đánh mất quyền khống chế cơ thể.
…
Trong bóng tối, Khánh Trần chậm rãi mở mắt ra.
Hắn vẫn đang ở căn cứ huấn luyện Wingsuit Flying, còn bên ngoài thì truyền đến những tiếng kinh hô la hét, tiếng gào khóc, tạo nên một mớ hỗn độn.
Những người du hành đi vào khu cấm kỵ cùng với tập đoàn quân thành phố Hắc Thủy lúc này đã bị những mãnh thú của khu cấm kỵ ăn thịt, chỉ còn trơ trọi bộ xương.
Vì thời gian tử vong quá ngắn, xương cốt vẫn còn dính ít máu thịt, đủ khiến một số học viên nhìn thấy phải nôn ọe cả tiếng đồng hồ.
Bên ngoài vang lên tiếng khóc, thậm chí còn có người gọi cảnh sát, nhưng tất cả những chuyện này dường như không liên quan gì đến Khánh Trần đang trong phòng, việc đầu tiên hắn làm là gọi điện cho ông chủ Trịnh:
“Ông chủ Trịnh, ông chủ Hà xảy ra chuyện rồi.”
Hắn biết, nếu trên đời này có một người sẵn sàng giúp đỡ Hà Kim Thu vô điều kiện, thì người đó chỉ có thể là Trịnh Viễn Đông.
Trong điện thoại, giọng nói Trịnh Viễn Đông đầy nặng nề:
“Ngươi cần ta làm gì?”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc:
“Trước tiên chúng ta phải tìm được hắn.”
Lúc này ông chủ Hà hẳn là đã trở về, nhưng không hiểu lý do vì sao đối phương lại không chủ động liên lạc với Khánh Trần và Trịnh Viễn Đông.
Trong chuyện này nhất định có vấn đề.
Nếu Hà Kim Thu thực sự chắc chắn có thể trốn thoát được, đáng lý ra hắn phải ngay lập tức liên lạc với Khánh Trần, kể cho hắn nghe kế hoạch mới phải.
Hai chiếc xe cảnh sát lần lượt lái vào căn cứ huấn luyện, kể cả Khánh Trần đang ở bên trong cũng phải ghi chép lời khai.
Tuy nhiên, cảnh sát châu Âu dường như đã quá quen với sự tử vong của người du hành, họ bỏ đi sau khi viết vài dòng ghi chép nguệch ngoạc.
Ngày hôm sau, vì vụ việc tử vong này mà rất nhiều học viên đã chọn cách tạm ngừng việc học của họ và rời khỏi cơ sở huấn luyện.
Căn cứ huấn luyện vốn luôn náo nhiệt bây giờ đột nhiên trở nên im ắng, chỉ còn lại bảy người.
Alice lái chiếc xe bán tải của mình, đưa từng học viên đến sân bay quốc tế Courchevel, khi quay lại, nhìn khu căn cứ huấn luyện vắng vẻ, nàng thấy hơi lạc lõng.
Bước vào lớp, nàng nhìn thấy Khánh Trần vẫn đang lặng lẽ gấp bao dù, Alice có chút tò mò:
“Tager, tại sao ngươi không rời đi?”
Khánh Trần mỉm cười:
“Ta vẫn chưa học được kỹ năng Wingsuit Flying mà, tất nhiên chưa thể rời đi.”
Alice sững sờ một lúc:
“Thật ra…ngươi cũng là người du hành đúng không, là người rất xuất sắc hay gì đó?”
Khánh Trần không trả lời:
“Đúng rồi, để ta giới thiệu một khách hàng mới cho ngươi, hắn tên là Trương Kiệm, rất giàu có, và hắn sẽ học cùng ta.”
Trước đó chuyện Nhị Thập Cửu tham gia cứu hắn đã được Lý Đồng Vân kể lại, qua sự xác nhận của người khổng lồ, Nhị Thập Cửu quả thực không có vấn đề gì.
Khánh Trần quyết định đưa Nhị Thập Cửu vào ngạch quân dự bị Kỵ Sĩ và đi theo hắn học tập.
Ngoài ra, sự việc xảy ra với đoàn Hắc Kỵ Sĩ cũng đã cảnh tỉnh hắn.
Chương 2567: Chờ Tin
Có thể ở thế hệ của hắn sẽ không có chuyện Kỵ Sĩ bước trên một con đường lạc lối, nhưng tương lai thì sao? Nhiều Kỵ Sĩ như vậy, liệu có xuất hiện một Kỵ Sĩ nào đó cũng lạc lối trong sức mạnh, quyền lực và tiền bạc như Hắc Kỵ Sĩ không?
Với đoàn Hắc Kỵ Sĩ như hiện tại, chắc chắn không một ai có thể qua được Vấn Tâm.
Nhưng nếu là lúc ban đầu, khi họ đang ở thời điểm sục sôi nhiệt huyết và tràn đầy chân thành, liệu họ có qua được không? Khánh Trần tin nhất định sẽ có một, hai người gì đó có thể qua được Vấn Tâm.
Vấn Tâm chỉ là một khoảnh khắc, nhưng con người rồi sẽ sa đọa.
Có biết bao nhiêu người mang trong mình sự chân thành và lý tưởng cao cả, nhưng cuối cùng lại làm ra những chuyện đi ngược lại với lý tưởng của mình? Quá nhiều.
Vì vậy, trong tương lai các Kỵ Sĩ cũng nên có cơ chế xét duyệt nội bộ, và khả năng cảm ứng tâm linh của người khổng lồ có vẻ là một cách hay.
Suốt cả một ngày, Khánh Trần luôn nghiêm túc học cách nhảy dù với Sorel, và lần đầu tiên đi trực thăng vào căn cứ, dưới sự đồng hành của Sorel, lần đầu tiên hắn thực hiện động tác nhảy dù.
Mọi chuyện đều diễn ra suôn sẻ, Sorel thậm chí chưa từng gặp qua một học viên nào ngoan ngoãn như vậy.
Đến tối, Trịnh Viễn Đông gọi điện đến:
“Ta không tìm thấy được hắn, tất cả thành viên của Cửu Châu đều không liên lạc được với hắn, chỉ nói rằng sau cuộc tấn công vào trụ sở chính của Vương Quốc và Future, đối phương đã một mình ở lại New York và chưa bao giờ thấy xuất hiện nữa.
Hắn cũng không trở về Kình Đảo để tu hành, cũng không có bất kỳ hồ sơ tiêu thụ nào, có lẽ hắn đã kích hoạt thông tin nhận dạng dự phòng của mình và cả ngôi nhà an toàn của Cửu Châu ở New York. “
Khánh Trần hỏi:
“Mấy người Ngu Thành, Cửu Nhiễm của Cửu Châu có thông tin về ngôi nhà an toàn không? Việc thành lập ngôi nhà an toàn chắc hẳn không phải do Hà Kim Thu tự mình xây dựng, chúng ta hãy lần theo manh mối này để tìm kiếm.”
Trịnh Viễn Đông:
“Ta cũng đang có ý này, ngày mai ta sẽ bay đến New York để kiểm tra tất cả ngôi nhà an toàn của Cửu Châu.”
“Ta chờ tin của ngươi.”
Trong một biệt thự ở ngoại ô New York.
Hà Kim Thu mở tủ lạnh vầ lấy ra một miếng thịt bò vừa mới được rã đông, hắn nhìn chằm chằm vào miếng thịt bò một lúc lâu, thậm chí còn muốn tìm cảm giác khi là đối tượng thí nghiệm, nhưng sau khi nhìn một hồi lâu hắn vẫn không thấy có cảm giác khao khát máu thịt.
Hắn thử cắn một miếng, ngay lập tức cảm thấy miếng thịt bò sống quá khó nuốt, thế là phải nhổ vào thùng rác.
Quái lạ, rốt cuộc bây giờ hắn có được coi là một đối tượng thí nghiệm không?
Lúc này, trên cổ tay Hà Kim Thu mới trở về đã không còn dây leo quấn quanh, hành động vẫn như bình thường.
Vết roi trên người hắn cũng đã tan đi, không nhìn ra được là đã từng bị thương.
Nếu không có bất ngờ gì xảy ra, hắn sẽ có tuổi thọ vĩnh viễn như tất cả các đối tượng thí nghiệm khác, vì tế bào ung thư sẽ không ‘già’ để chết.
“Vậy chẳng phải đã thành Người Sói sao?”
Hà Kim Thu cười nhạo bản thân:
“Nhưng dù là Người Sói nó cũng sẽ già đi và chết vào một ngày nào đó, còn ta mạnh hơn hắn nhiều.”
Nói xong, hắn quay người đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo và lựa chọn một chiếc áo sơ mi trắng và một bộ đồ xám cho mình.
Kết quả thay sang bộ nào cũng cảm thấy nó không hợp với màu da của mình.
Cảm thấy bất lực, hắn chỉ có thể lấy ra một chiếc áo khoác màu đen trông khá thoải mái để làm cho mình trông bình thường hơn.
Lúc này Hà Kim Thu đã không còn dáng vẻ suy sụp nữa, trông hắn bình tĩnh như một chiến sĩ sẵn sàng quyết tử, hắn biết mình phải lựa chọn gì và sẽ phải đối mặt với điều gì nên mọi thứ đều nhẹ nhõm hẳn.
Hắn đội một chiếc mũ lưỡi trai và cố gắng che đi làn da xám xịt của mình.
Hắn lại lấy bấm móng tay, cắt mép đao thành một cái lỗ nhỏ, lúc này mới miễn cưỡng cắt được một cái móng tay của hắn.
Sau đó, hắn dứt khoát sử dụng chiếc kéo lớn cắt tỉa cành, và sau nhiều nỗ lực, hắn đã cắt những chiếc móng dài ngoằng ngắn lại, rồi dùng dũa để mài chúng cho thật nhẵn.
Dường như chỉ bằng cách này, hắn mới có thể nhặt lại được chút tôn nghiêm con người của mình.
Ông chủ Hà vẫn luôn là ông chủ Hà lịch sự đó.
Hắn lại viết một mẩu giấy nhớ rồi để trên bàn, quay lưng bước ra cửa.
Khi ra khỏi cửa, hắn đụng phải một người hàng xóm, bác gái đó nhìn thấy làn da ở má và cổ của hắn xám xịt, liền sợ hãi lùi lại.
Hà Kim Thu ngẩn ra, hắn mỉm cười và nói một câu xin lỗi.
Sau đó, chín cây Thanh Ngọc Tâm Kiếm được hợp nhất lại, hắn cưỡi thanh kiếm bay đi trong gió, ngao du khắp đại dương.
Hắn nghĩ nếu đã đưa ra quyết định rồi, thì nên tranh thủ đi gặp vài người, thăm thú vài nơi.
Chương 2568: Cố Gắng Hết Sức
Nửa giờ sau, Trịnh Viễn Đông trong bộ đồ Tôn Trung Sơn tìm đến trước cửa của ngôi nhà an toàn, hắn hơi sững sờ, cánh cửa ngôi biệt thự này còn không hề khóa, như cố ý để cửa cho hắn vậy.
Trực giác mách bảo hắn rằng ngôi nhà an toàn này là nơi Hà Kim Thu từng sống…chính là nơi này.
Trịnh Viễn Đông đẩy cửa bước vào, nhưng chợt thấy trước mặt hắn là một dòng chữ viết tay: Đừng tìm ta.
Đối phương đã biết trước rằng Khánh Trần sẽ nói cho hắn biết sự việc, cũng biết trước là hắn sẽ tới đây tìm mình, nhưng rồi vẫn đi trước một bước.
Trịnh Viễn Đông có chút lo lắng.
Hắn biết quá rõ Hà Kim Thu, đối phương chắc chắn đã gặp phải vấn đề gì đó mà hắn không thể giúp đỡ, hoặc có thể sẽ khiến hắn rơi vào tình thế nguy hiểm, nên mới đưa ra quyết định như vậy, dứt khoát không muốn người khác xen vào.
Hà Kim Thu không thích người khác mang nợ mình, cũng không thích mang nợ người khác.
Trịnh Viễn Đông gọi điện cho Khánh Trần:
“Ta nghĩ chắc hắn không đủ tự tin để giải quyết chuyện này, ngươi có giải pháp nào không?”
Khánh Trần trả lời:
“Cứ cố gắng tiếp tục tìm hắn đã, ông chủ Trịnh, nếu sau khi xuyên không sẽ chết ở một nơi nào đó trong thế giới trong, ngươi nghĩ hắn sẽ đi đâu? Ngoài ra, ta sẽ giúp hắn lôi kéo quân chủ lực của thành phố Bạch Ngân…cũng sẽ kéo chân công tước Bạch Ngân, ta sẽ cố gắng hết sức.”
Hà Kim Thu cưỡi kiếm lướt đi trong gió, phiêu diêu trên chín tầng mây.
Vào ngày thứ tư lướt qua biển rộng, hắn quan sát cá voi nổi trên mặt biển ở Thái Bình Dương, phun ra cột nước cao hơn 20 mét từ lưng chúng.
Hắn còn quan sát bầy cá voi sát thủ hoành hành nơi biển rộng, bắn rùa biển ra khỏi mặt nước bằng vây đuôi của chúng.
Hắn còn nhìn thấy một con rùa biển to lớn nổi trên mặt biển, con rùa biển to bằng một ngôi nhà, và chắc hẳn đã trùng hợp xảy ra chuyện có một siêu phàm giả lợi hại chết bên cạnh nó.
Thế giới này cũng có Cấm Đoạn Chi Hải sao?
Hà Kim Thu ngã vào lưng con rùa biển, cùng nó chậm rãi phiêu lưu suốt một ngày.
Con rùa cũng không tức giận, chỉ chậm rãi trôi đi, mặc cho hắn nằm ngửa trên lưng của mình, giữa thế giới cô độc của biển cả, một người một rùa dựa vào nhau phiêu dạt.
Vào ngày thứ năm khi hắn trở về nước, hắn tình cờ nhìn thấy một đàn chim nhạn đang di cư, chim nhạn từ từ bay đến bên cạnh hắn, để hắn làm con chim đầu đàn xé gió, cho hắn quá giang một đoạn gió trời.
Hồi nhỏ ai cũng từng học ‘chim nhạn’ lúc thì xếp thành chữ ‘Nhân’, lúc thì xếp thành chữ ‘Nhất’ trong sách giáo khoa.
Hà Kim Thu bật cười, không ngờ rằng có một ngày hắn cũng trở thành một bộ phận trong chữ ‘Nhân’ này, lại còn trở thành một con chim nhạn đầu đàn.
Những con chim nhạn này rất ngoan, dù hắn có đưa tay ra vuốt ve chúng cũng không né tránh.
Thế là hắn lại dùng thêm một ngày chỉ để tiễn đưa đàn chim nhạn này một đoạn hành trình.
Có một khoảnh khắc nào đó, hắn chợt cảm thấy cuộc đời hắn từng sống trước đây đúng là uổng phí, hóa ra trên đời có biết bao điều thú vị, cảnh đẹp đến vậy.
Vậy mà hắn chỉ luôn tính toán từng ngày làm thế nào để Cửu Châu đứng lên chống lại các thế lực ở nước ngoài, làm thế nào để bản thân trở nên mạnh mẽ hơn và không bao giờ bị phản bội nữa.
Bỏ lỡ tất cả những điều này.
Nuối tiếc.
Vào ngày thứ sáu trở về, Hà Kim Thu quay trở về nơi mình được sinh ra, Vũ Hán, hắn cúi đầu đi mua một tô mì khô nóng và một suất đậu cô ve, bưng chén giấy vừa đi vừa ăn.
Hắn ngắm nhìn vịnh Vương Gia ở Hán Dương nơi mình đã từng sống, chỉ cảm thấy nơi đây thay đổi quá nhiều, khác hoàn toàn so với hơn mười năm trước.
Dần dần, trên đường bắt đầu có người chỉ chỉ trỏ trỏ về phía hắn, dường như đã nhìn thấy sự khác thường của hắn.
Hắn ngẫm nghĩ một lúc rồi trực tiếp cưỡi kiếm rời đi, rất nhiều người đã chụp ảnh hắn bay lên bầu trời.
Khi đến mộ của cha mẹ mình, Hà Kim Thu nghiêm túc gập đầu vài lần.
Hắn đến thế giới trong suốt hơn mười năm, sau khi trở về, cha mẹ đều đã an giấc ngàn thu nơi suối vàng, là chú của hắn đứng ra tổ chức tang lễ.
Sau khi thành lập Cửu Châu, hắn đã bí mật chuyển cha mẹ của mình đi để tránh người khác báo thù.
Lúc này Hà Kim Thu mới cảm thấy hắn đúng là một đứa con bất hiếu, lúc trước khi rời khỏi nhà, hắn cảm thấy cực kỳ chán ghét ngôi nhà này, không muốn ở lại dù chỉ một phút.
Sau khi nhập ngũ, để không phải về nhà, hắn đã tham gia cuộc tuyển chọn của tiểu đoàn trinh sát, sau đó vì vẫn không muốn về nhà, hắn lại đầu quân vào lực lượng gìn giữ hòa bình.
Bây giờ nghĩ lại, hắn thực sự quá ích kỷ.
Hắn ngồi trước ngôi mộ, kể lại với cha mẹ tất cả những gì hắn đã trải qua sau khi nhập ngũ bằng một giọng nói rất đỗi nhẹ nhàng, bất kể họ có nghe thấy hay không.
Kể mãi kể mãi, Hà Kim Thu đã ngủ thiếp đi trước mộ lúc nào không hay, lần này hắn thậm chí còn không nằm mơ, ngủ một giấc rất nhẹ nhàng.
Trong gần hai mươi năm nay, chưa bao giờ nhẹ nhàng đến vậy.
Chương 2569: Hà Kim Thu 1
Ánh trăng soi sáng vào thân ảnh của hắn, giống như một tấm chăn bông, lại giống như một người mẹ lặng lẽ đến phòng của con trước đêm con mình đi xa, nhẹ nhàng vuốt ve.
Ông chủ Hà cũng không sợ ma, nếu trong nghĩa trang này thực sự có ma, đổi lại phải là chúng sợ hắn mới đúng.
Vào ngày thứ bảy trở về, hắn cưỡi kiếm bay đến Thị trấn Sa Mạo ở Hán Nam, nhẹ nhàng hạ cánh trên bờ đê.
Hồi đó họ đã chống chọi với cơn lũ ngay tại đây, nhưng lúc đó chưa có kè bê tông, khắp nơi đều là phù sa.
Nước mưa quá lạnh, nên có lúc khi hắn xách bao tải bước qua, chân đạp lên bùn đất lại cảm giác bùn cũng thật ấm áp.
Hà Kim Thu cũng không biết tại sao hắn lại đến đây để làm trạm dừng chân cuối cùng.
Chỉ cảm thấy đây là khoảng thời gian khó khăn và vất vả nhất trong cuộc đời của hắn, thứ mà hắn đã mơ đi mơ lại nhiều lần.
Hà Kim Thu nhập ngũ trước khi học xong trung học phổ thông.
Thật nhiều năm về sau, khi nghe các thành viên của Cửu Châu nói về việc bao nhiêu năm xa cách, họ vẫn ước mơ được trở lại trường trung học để học và thi vào đại học.
Hoài niệm khoảng thời gian vừa khó khăn vừa tuyệt vời đó.
Hà Kim Thu sẽ nghĩ rằng khoảng thời gian đó của hắn thực ra là ở trên bờ kè này, chỉ khác là lúc đó có hàng chục nghìn đồng đội bên cạnh, còn bây giờ chỉ lẻ loi một mình hắn.
Nhưng khi đêm xuống, bỗng vang lên tiếng bước chân đằng sau hắn.
Hà Kim Thu cười nói:
“Không phải đã nói ngươi đừng đến tìm ta sao?”
Trịnh Viễn Đông cũng ngồi ở trên bờ kè:
“Từ khi nào lại tới lượt một tân binh như ngươi ra lệnh cho tiểu đội trưởng hả? Ngươi bảo ta đừng tìm là ta sẽ không tìm sao?”
Hà Kim Thu vui vẻ:
“Cũng có lý.”
“Nói đi, định làm thế nào?”
Trịnh Viễn Đông hỏi.
“Bây giờ ta còn đang bị người ta treo trên trần nhà bằng cái móc xuyên qua xương quai xanh đây, còn có thể làm được gì chứ?”
Hà Kim Thu hỏi ngược lại.
Trịnh Viễn Đông nói:
“Đừng lề mề, nói kế hoạch của ngươi đi.”
“Tất nhiên phải giết hết tất cả những kẻ đã tính toán ta mới được rồi.”
Hà Kim Thu hơi nheo mắt:
“Chúng nghĩ rằng nhốt ta ở đó thì ta sẽ không nhúc nhích gì được, nhưng chúng đã đánh giá quá thấp tính cách của ta.”
“Có kế hoạch là tốt rồi.”
Trịnh Viễn Đông gật đầu:
“Khánh Trần nói hắn đã dẫn tất cả chín người trong đoàn Hắc Kỵ Sĩ đi rồi, bây giờ Công tước Bạch Ngân vẫn đang trấn giữ ở thành phố, còn hai người còn lại là Kỵ Sĩ thứ mười và mười hai.
Công tước Bạch Ngân là một bán thần, e rằng ngươi không đánh lại được hắn.”
“Không đánh một trận sao biết được là không thể đánh bại hắn?”
Hà Kim Thu bình tĩnh nói:
“Ngươi cũng thấy rồi đấy, bây giờ ta đã biến thành bộ dạng ma quỷ này rồi, tất nhiên, có được ắt có mất, ta đã trả giá, ắt hẳn sẽ có thu hoạch.”
Hà Kim Thu nói tiếp:
“Thực ra ta thấy khá ngạc nhiên đấy, không ngờ Khánh Trần lại giúp đỡ ta nhiều như vậy.
Lần đầu tiên gặp hắn, ta cứ tưởng hắn cũng là người giống như ta, ích kỷ và thận trọng.
Nhưng khi chúng ta trải qua nạn thử triều ở thành phố số 10, ta mới phát hiện ra rằng cuộc sống của bọn ta hoàn toàn trái ngược nhau, ban đầu ta là một người mang theo nhiệt huyết sôi sục nhưng lại bị người ta tạt cho một gáo nước lạnh, còn hắn lại là từng chút một được người khác đánh thức nhiệt huyết trong tim.”
Hà Kim Thu xúc động nói:
“Thực sự ngưỡng mộ hắn…Đúng rồi, hãy giúp ta nói lời cảm ơn với hắn.”
“Ừ.”
Trịnh Viễn Đông gật đầu:
“Ta sẽ nghĩ cách để qua được đó, nhưng thứ như Mật Thược Chi Môn thực sự không quá đảm bảo, ta không dám chắc mình phải thử bao nhiêu lần mới thành công.”
“Không sao đâu.”
Hà Kim Thu cười nói:
“Ta biết mình phải làm gì.”
“Bây giờ ngươi cần ta làm gì?”
Trịnh Viễn Đông liếc nhìn đồng hồ đếm ngược trên tay, sắp phải xuyên không rồi.
Hà Kim Thu giơ hai tay lên:
“Dùng con dao đen của ngươi chặt đứt hai cánh tay của ta, sau khi ta đến thế giới trong, ta có thể bắt đầu một màn đại khai sát giới.”
Ở thế giới trong, hai cánh tay của hắn bị dây leo quấn chặt, sức lực và năng lực toàn thân đều không có cách nào sử dụng được.
Cách để thoát khỏi sợi dây leo này cũng rất đơn giản, chẳng qua là đám Hắc Kỵ Sĩ không cho rằng Hà Kim Thu lại có dũng khí này.
Nhưng hắn thực sự có.
…
Đếm ngược 168: 00: 00.
Thế giới lại được bao trùm bởi ánh sáng.
Lão Nhị ở trong rừng cảm thấy hắn như vừa mới lấy lại quyền kiểm soát thân thể trong chốc lát.
Nhưng chỉ một lúc sau.
Sợi tơ lạnh lẽo quấn quanh tay hắn chợt biến mất, sau đó lại quấn lấy tay hắn trở lại.
Hắn hối hận không thôi, như thể cơ hội thoát thân duy nhất cứ vậy mà bị hắn bỏ lỡ.
Trên thực tế, cơ chế xuyên không có ảnh hưởng đến Con Rối Giật Dây.
Ở khoảnh khắc Khánh Trần quay trở lại, tất cả vật cấm kỵ đều sẽ trở lại cùng với hắn.
Vì vậy, tại thời điểm đó, Con Rối Giật Dây sẽ rời khỏi cổ tay của con rối, phải đợi đến khi hắn xuyên không thì nó mới được vắt ngang lại.
Khoảnh khắc này là một thiếu sót, nếu con rối mà hắn điều khiển đủ mạnh thì hắn có thể phát hiện chính xác khoảnh khắc này và sau đó khỏi khỏi sự kiểm soát.
May mà Lão Nhị không đủ mạnh.
Chương 2570: Hà Kim Thu 2
Khánh Trần điều khiển Lão Nhị đi vào rừng cây, bóng chính và bóng phụ đan xen nhau đi về phía trước, hắn không có ý định bỏ chạy, hắn muốn tự mình kéo quân chủ lực của thành phố Bạch Ngân vào khu rừng này.
Hắn cần tích lũy đủ sức mạnh để đối mặt với Công tước Bạch Ngân.
Khánh Trần đi trong rừng, bình tĩnh nói với Lão Nhị:
“Ta vừa biết chuyện đã xảy ra với ông chủ Hà, ta thấy vô cùng tức giận, chẳng mấy khi ta tức giận đến thế này.
Tối nay sẽ để cả nhà ngươi cùng rời khỏi thế giới này một cách gọn gàng.
Nhưng đừng lo, đôi mắt của ngươi sẽ thay ngươi tiếp tục cuộc sống ở nhân sinh này.”
Chỉ sau mười phút tìm kiếm, bóng chính đã phát hiện dấu vết của đống lửa ở phía trước.
Lão Tứ đang dẫn theo một trung đoàn quân và đóng quân tại chỗ, vị Hắc Kỵ Sĩ này hoàn toàn không có ý định tham gia truy đuổi Lão Tam.
Suy cho cùng đây vốn chỉ là một vở kịch, đâu cần diễn quá nghiêm túc làm gì?
Hắn biết nhị ca muốn đoạt xác Lão Tam, hắn cũng biết khả năng thành công của nhị ca rất cao, dù sao nhị ca mang theo bao nhiêu người như vậy, còn Lão Tam thì chỉ có một mình.
Nhưng loại chuyện này sẽ trực tiếp đắc tội với đại ca, xong xuôi mọi chuyện hẳn đại ca sẽ truy đuổi tới cùng, hắn có một nhóm người chứng minh rằng hắn không tham gia.
Tốt biết mấy.
Mười hai anh em này, ngoài Lão Tam ra, cộng lại chắc phải có tới hơn 10.000 tâm tư.
Lão Tứ đang quay chiếc chân cừu nướng của mình bên đống lửa trại, chiếc đùi cừu đã sắp ăn được rồi.
Nhưng đúng lúc này, bên ngoài nơi đóng quân vang lên giọng nói của một trinh sát:
“Ai?”
“Ta.”
Giọng nói của Lão Nhị lạnh lùng vang lên.
Chỉ thấy có hai bóng người chậm rãi bước ra khỏi rừng cây, Lão Tứ nhìn thấy người tới là ai ngay lập tức cả kinh, hắn luống cuống đứng lên:
“Nhị ca! Tam ca!”
Lão Tứ cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm, nếu nhị ca đã tìm được tam ca thì tại sao không dẫn đến phi thuyền để đoạt xác mà chạy đến chỗ hắn làm gì?!
Lão Nhị lạnh lùng nói:
“Tại sao ngươi lại đóng cọc ở đây?”
Lão Tứ ngập ngừng một hồi lâu:
“Ta đói…nhị ca, sao ngươi lại ở đây?”
Lão Nhị lạnh lùng nói:
“Lão Ngũ vừa nãy đã phá hủy phi thuyền của ta.”
Lão Tứ lập tức hiểu ra, hóa ra thiết bị đoạt xác của nhị ca đã bị phá hủy rồi…Lão Ngũ hành động tuyệt lắm.
Lão Nhị ngồi bên đống lửa, nói với Lão Tứ:
“Qua đây ngồi đi, lần này ta muốn ngươi giúp ta diệt trừ Lão Ngũ, ta đã bàn bạc với Lão Tam rồi, quyết định dùng hắn làm mồi nhử…đúng rồi, những anh em khác đâu, ngươi có gặp họ không?”
Láo Tứ vừa nhích qua đó ngồi vừa nói:
“Ban nãy ta có thấy Lão Lục, hắn nói hắn sẽ đi diễn một lát, tối ghé qua ăn chân cừu nướng…”
Lão Tứ vừa mới ngồi xuống, liền cảm thấy có một sợi tơ lạnh lẽo quấn quanh cổ tay, cơ thể cũng mất khả năng tự chủ.
Ngay sau đó, hắn nhìn thấy Khánh Trần tự mình quay chân cừu nướng, bình tĩnh nói:
“Chân cừu nướng vừa chín đều rồi, ngon đấy.”
Lão Tứ trong lòng thầm mắng chửi fuck không biết mấy lần, thầm nghĩ hóa ra nhị ca bị Lão Tam khống chế…Không đúng, đây không phải là Lão Tam, CMN đây là Joker!
Khánh Trần ngồi trong doanh trại bị bao vây bởi kẻ thù, dùng con dao nhỏ cắt một miếng thịt cừu rồi cho vào miệng, nhai từ từ.
Lão Nhị và Lão tứ im lặng quan sát, chỉ cảm thấy đối phương quá bình tĩnh, giống như tất cả binh lính ở đây đều là của hắn.
Hồi đó khi ở trên chiến trường họ có giữ được sự bình tĩnh như thế không? Chỉ e là không.
Lão Tứ đã chiến đấu suốt hàng chục năm, có đôi lúc, khi bị kẻ thù bao vây, bắp chân của hắn còn run lên bần bật.
Nhưng tên Joker này lại giống như một người không liên quan, hoàn toàn không thèm để ý tới họ.
Lúc này, Khánh Trần vừa ăn thịt cừu vừa nói:
“Thực ra thì ta không phát hiện được đâu, hoàn toàn dựa vào thái độ của các ngươi đối với đồ đệ của mình.
Khi đó ta mới đến thế giới trong, lại không có sư phụ, ta không biết phải làm thế nào để đối mặt với thế giới này.
Hắn đã dạy ta tu hành, dạy ta biết những đạo lý trong cuộc đời này, hắn đi hỏi người du hành thời gian, những người cha ở thế giới biểu thường làm gì cho con trai của mình, sau đó thì mua nhà, mua xe cho ta…Không đúng, chuyện này dường như đã hãm hại ta.
Khoản tiền nợ đến bây giờ vẫn chưa trả hết nữa, nếu ta không trở thành gia chủ Khánh thị, nói không chừng một ngày nào đó ta lại bị đám người xã hội đen thất tín lừa nhỉ.”
Chờ đã, Khánh Trần đột nhiên nghĩ đến một vấn đề, thực ra sư phụ lúc đó đã biết thân phận của hắn rồi, sau đó tất cả các khoản vay nợ của sư phụ đều là vay từ Ngân hàng Khánh thị cả, dù hắn không trả khoản tiền đó cũng không sao cả.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
👹TIÊN ĐẠO QUỶ DỊ (BẢN DỊCH): Hài hước, xuyên giữa hiện đại và tiên hiệp, kinh dị….👹








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









