1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 251 : Đột Nhiên Xuất Hiện Trên Rada (c2501-c2510)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 251 : Đột Nhiên Xuất Hiện Trên Rada (c2501-c2510)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2501: Đột Nhiên Xuất Hiện Trên Rada

Vô số binh lính chạy qua chạy lại giữa sân đỗ, họ vội vã nạp đạn dược và vật tư cho phi thuyền, sau đó chỉ huy phi thuyền của quân đội thành phố Hắc Thủy cất cánh.

Trong sự bận rộn, cũng lộ ra dấu hiệu chưa quen với công việc.

Chiến tranh sắp đến, mọi người đều không đè nén được tâm trạng căng thẳng.

Trong đài quan sát cao nhất của căn cứ tiền đồn, những người lính đang hồi hộp chờ đợi sự xuất hiện của tập đoàn quân Phong Bạo.

Viên sĩ quan phụ trách đài quan sát đứng trong đó đi tới đi lui, nghiêm nghị nói:

“Báo cáo tình hình!”

“Khu cấm kỵ vẫn chưa có động tĩnh gì, quân đội Phượng Hoàng hai mươi phút trước đã nói là đang trên đường trở về, nhưng hiện tại đột nhiên mất liên lạc.”

“Trong rada không có bất cứ dấu vết nào của quân đội Phong Bạo!”

Sau đó, một giọng nói phát ra từ đài quan sát:

“Đội quân Phong Bạo đã xuất hiện trong tầm radar, chỉ cách 50 km, nhanh nhất sẽ đến trong 10 phút nữa!”

Viên sĩ quan dữ tợn nói:

“Cái gì? Vào được 50 km rồi mới phát hiện dấu vết?! Rada của chúng ta có phạm vi bao phủ là 1200 km, tại sao chờ chúng nó vào được 50 km rồi các ngươi mới phát hiện?”

Người lính run rẩy nói:

“Ta cũng không biết nữa, họ đột nhiên xuất hiện trên radar.”

Viên sĩ quan trong lòng cả kinh.

Đối mặt với radar mảng pha, hầu như không còn khái niệm ‘máy bay tàng hình’ nữa.

Vì vậy, nếu cả pháo đài không quân xâm nhập vào phạm vi 50 km mới bị phát hiện, điều đó có nghĩa là hệ thống radar của họ đã bị xâm nhập!

Chỉ là, tại sao đối phương không trực tiếp phá hủy hệ thống rada?

Đối phương rõ ràng có thể lặng lẽ đến trước mặt ngươi, nhưng hắn lại cố ý thông báo cho ngươi khi đã xâm nhập được 50km, thật là tốt bụng.

Trước đây, mọi người đều nghe nói công tước Phong Bạo là một kỳ tài trong các cuộc chiến, đôi khi trận chiến dù chưa bắt đầu nhưng đã giành được phần thắng, giống như năm xưa khi công tước Phong Bạo đoạt đích đã một mình đến Quân đội Thành phố Phong Bạo để thuyết phục hắn đầu hàng, luôn khiến người ta bất ngờ.

Binh lính trong đài quan sát nhìn vào rada, hạm đội dày đặc khiến da đầu hắn tê dại.

Quay đầu lại, người lính đột nhiên phát hiện một số đồng nghiệp của mình đã biến mất không chút dấu vết, những người này mới nói với hắn là đi vệ sinh, nhưng đến bây giờ vẫn chưa quay lại, lẽ nào họ đã bỏ chạy?

Tuy nhiên, ngay lúc này, hàng chục tên lửa ở xa đã vượt qua không phận 50 km, phần đuôi của tên lửa đang kéo một vòng Mach thật dài, trông giống như một vệt dài được ném ra từ tay của một vị thần cổ đại!

Người lính trong đài quan sát đã nhìn thấy quỹ đạo tên lửa trong radar từ xa, và những tên lửa này rõ ràng đang hướng về phía mình!

Thế nhưng, căn cứ tiền đồn số 5 có một hệ thống chống tên lửa trên không mà, cho dù những tên lửa này có uy lực và tốc độ nhanh như thế nào, thì chúng có thể làm được gì?

Người lính trong đài quan sát lặng lẽ chờ đợi, kết quả khi tên lửa tiến vào phạm vi 10 km, hệ thống phòng không tên lửa đất đối không của căn cứ tiền đồn số 5 vẫn không có chút phản ứng nào.

Trong lòng hắn cả kinh, chết rồi.

Người lính nói với sĩ quan phía sau:

“Trưởng quan, tiêu rồi.”

Viên sĩ quan trong đài quan sát hét lên trong kênh liên lạc:

“Tại sao hệ thống chống tên lửa không được kích hoạt, còn hệ thống chống tên lửa bằng laser của chúng ta thì sao?”

Tuy nhiên, không có ai đáp lời hắn.

Không chỉ hệ thông rada bị phá hủy, mà cả hệ thống phản tên lửa đất đối không cũng bị đối phương hủy mất.

Tuyệt vọng, trong đài quan sát của căn cứ tiền đồn số 5, chỉ còn nỗi tuyệt vọng bắt đầu lan tràn.

Những binh lính và sĩ quan trong đài quan sát đều bắt đầu chạy ra ngoài.

Hèn gì công tước Phong Bạo dám tấn công trực tiếp vào tập đoàn quân thành phố Hắc Thủy, hóa ra là người của đối phương đã sớm xâm nhập vào.

Nhất định có cao thủ đang ẩn nấp ở đây, hơn nữa chúng chịu trách nhiệm chuyên phá hủy hệ thống chống tên lửa ở đây trước khi chiến tranh xảy ra!

Mọi người đều nháo nhào chạy thoát thân, nhưng 10 km đối với tên lửa chiến tranh hiện đại, gần như đến ngay lập tức.

Từng tiếng ầm ầm rền vang, chỉ thấy một quả tên lửa lao vào cửa sổ đài quan sát với tốc độ mà mắt thường không thể nhìn thấy.

Một đám cháy lớn bùng lên, toàn bộ mảnh kính vỡ tung tóe ra ngoài, toàn bộ đài quan sát chỉ huy bị quét sạch trong chốc lát, toàn bộ tan thành mây khói, nhiệt độ cao khổng lồ cũng nhấn chìm tất cả binh lính và sĩ quan đang chạy trốn.

Không chỉ cái này.

Tổng cộng có 32 thanh trường kích, 11 đạn đạo lần lượt thả xuống.

Trong căn cứ tiền đồn số 5, những phi thuyền chưa kịp cất cánh kia sẽ không bao giờ có cơ hội cất cánh nữa.

Lớp da kim loại trên phần thân của chúng bị nóng chảy bởi nhiệt độ cao và biến thành thép nóng chảy màu trắng tràn khắp mặt đất.


Chương 2502: Phòng Hộ Bị Hỏng

Toàn bộ lính hậu cần trong căn cứ đều chìm trong biển lửa, trong biển lửa chói mắt, hình bóng của họ chỉ còn lại một bóng đen mơ hồ, cuối cùng họ cũng biến mất vào trong biển lửa.

Sau khi bước vào chiến tranh hiện đại, mọi cuộc chiến sẽ thay đổi rất nhanh.

Trong vòng 24 giờ, giải quyết căn cứ không quân, hệ thống chống tên lửa và hệ thống dẫn đường đã trở thành một vấn đề rất quan trọng.

Không ai nghĩ rằng công tước Phong Bạo lại chuẩn bị kỹ càng đến thế, có thể phá hủy hệ thống thông tin của căn cứ tiền đồn số 5 một cách dễ dàng như vậy.

Có trời mới biết công tước Phong Bạo đã chuẩn bị suốt bao nhiêu năm chỉ vì một ngày này.

Tập đoàn quân thành phố Hắc Thủy trên bầu trời chìm vào im lặng, trận chiến này đến quá đột ngột, lại có nhiều yếu tố bất ngờ khiến họ hoàn toàn không còn chút tự tin giành được chiến thắng.

Cùng lúc đó, trên phi thuyền cấp A ‘Godot’ của quân chủ lực thành phố Hắc Thủy, một số nô lệ da đen đột nhiên xông vào phòng chỉ huy.

Họ đã phục vụ trên tàu Godot từ 8 năm trước, không ai biết họ là chiến binh gen, cũng không ai biết họ nung nấu một mục đích nguy hiểm.

Đây không phải gián điệp, mà là tử sĩ.

Chỉ trong vòng hai phút ngắn ngủi, 6 chiến binh gen da đen giấu mặt đã giết chết tất cả những người lính chỉ biết điều khiển phi thuyền.

Sáu tử sĩ da đen đã đóng cửa phòng chỉ huy lại, mặc cho những người lính bên ngoài có cố gắng thế nào cũng không thể mở lại cửa phòng chỉ huy.

Mấy người bọn họ đưa mắt nhìn nhau, dẫm lên vũng máu trong phòng chỉ huy, ngồi vào vị trí của mình.

Khi bước đi, đôi giày thậm chí còn phát ra tiếng dính khi dẫm phải vũng máu.

Một người da đen nói:

“Tạo hỗn loạn, phá vỡ đội hình!”

Ngay sau đó, phi thuyền đột ngột quay hướng và nhắm nòng pháo hỏa lực chính của nó vào phi thuyền đơn vị bạn, nổ súng!

Các máy bay không người lái rải rác khắp bầu trời nhanh chóng tấn công các phi thuyền nhỏ xung quanh.

Hàng trăm hạm đội của Thành phố Hắc Thủy vẫn chưa đợi được sự xuất hiện của quân đội Phong Bạo đã bị bắn nổ tung từ nội bộ phe mình.

Họ giống như một bông bồ công anh bùng cháy từ bên trong.

Cơ hội chiến thắng trong chiến tranh vốn chỉ chớp mắt là vụt mất, mà bây giờ, tập đoàn quân thành phố Hắc Thủy đã không còn cơ hội nữa.

Dù pháo đài không quân Hắc Thủy đã nhanh chóng bắn hạ chiếc phi thuyền làm phản kia, nhưng sự hỗn loạn đã xuất hiện và không thể vãn hồi được.

Quân đội thành phố Phong Bạo đã đến, và ngay từ đầu họ đã sử dụng những đòn tấn công dữ dội nhất, liên tục tiến hành bao phủ bằng hỏa lực mà chẳng cần tiết kiệm đạn dược.

Đây có lẽ là một cảnh tượng hoành tráng nhất trong lịch sử chiến tranh của Vương quốc Roosevelt.

Nhưng vấn đề là…Người Xem Mệnh đâu? Tại sao Người Xem Mệnh không dự liệu trước tất cả những điều này?

Ở căn cứ tiền đồn số 5 khổng lồ này không có bất cứ một sư đoàn Người Xem Mệnh nào đóng quân.

Vương thất Roosevelt chưa bao giờ đánh một trận chiến nghẹt thở như vậy, họ quá ỷ lại vào tiên tri tiên giác của Người Xem Mệnh và đã quen với việc dự đoán thời cơ của kẻ thù trên chiến trường.

Nhưng giờ đây, Người Xem Mệnh bỗng nhiên biến mất và im thin thít, như thể họ chưa từng tồn tại trên đời này.

Trong khu cấm kỵ, hàng chục người khổng lồ leo lên tán cây và dùng tài năng chủng tộc của mình quan sát bầu trời nơi đằng xa.

Một người khổng lồ lẩm bẩm:

“Ồ!”

(Ta đã nhìn thấy pháo đài không quân Phong Bạo rồi, nó đã vươn tới không phận của căn cứ tiền đồn số 5! Hạm tàu của nó nhiều vô số kể, các phi thuyền xung quanh nó giống như những Hắc Võ Sĩ am hiểu chiến đấu nhất vậy! Tập đoàn quân thành phố Hắc Thủy ở vào thế hạ phong, có khả năng sụp đổ bất cứ lúc nào!)

Trong vương đình người khổng lồ, những người khổng lồ bình thường sẽ bôi sơn đen và xanh xen lẫn lên cơ thể, chỉ có những chiến binh dũng cảm nhất mới có thể sơn toàn bộ cơ thể của họ bằng màu đen.

“Huh.”

(Căn cứ tiền đồn số 5 chìm trong biển lửa, nơi đó có ít nhất 600 phi thuyền không cất cánh, tất cả đều đã bị phá hủy!)

“Lei.”

(Tập đoàn quân thành phố Hắc Thủy sắp không chống đỡ nổi nữa rồi, nhưng ta thấy đội quân Phượng Hoàng đang lao về hướng ngược lại, có thể sẽ tạo thành một cục diện hai đánh một với Công tước Phong Bạo.)

Lúc này, một người khổng lồ lại kinh ngạc kêu lên:

“Ồ.”

(Pháo đài không quân Hắc Thủy bị pháo chủ lực của Phong Bạo xuyên thủng rồi, boong phòng hộ đã bị hỏng!)

Vua của người khổng lồ lắng nghe lời miêu tả của người dân về trận chiến, nó giống hệt như miêu tả của nhà tiên tri.

Lần này, lòng trung thành mà công tước Phong Bạo thể hiện đã đủ thành ý rồi.

Mặc dù vẫn còn một số chi tiết cần châm chước, nhưng đối phương hiện đã phá hủy hàng trăm phi thuyền của Vương quốc Roosevelt, còn chuẩn bị bắn hạ một pháo đài trên không, nếu đây còn không phải là lòng trung thành, thì cái gì mới phải?

Trong quá khứ cũng có loài người muốn liên thủ với Vương triều người khổng lồ để phản công Vương quốc Roosevelt, chẳng hạn như quân phản kháng.


Chương 2503: Cạnh Tranh

Nhưng cách quân phản kháng làm việc luôn thích núp sau lưng và xúi giục người khổng lồ tự nạp mạng, hơn nữa quy mô sức mạnh của quân phản kháng thực sự quá nhỏ, hoàn toàn không đủ điều kiện để hợp lực với vương triều người khổng lồ.

Bây giờ cuối cùng cũng có một nhân vật nặng ký lựa chọn phản bội vương quốc, đây là cơ hội ngàn năm có một của vương triều người khổng lồ.

Tất cả người khổng lồ đều nhìn vào vua của người khổng lồ, yên lặng chờ đợi.

Vua của người khổng lồ dựng thẳng cái lưng lom khom của mình!

Thời cơ đã đến!

Nếu cả ba thành phố Phong Bạo, thành phố Hắc Thủy, thành phố Phượng Hoàng đều chịu tổn thất ở đây, thì người khổng lồ sau đó sẽ chỉ phải đối mặt với thế lực của thành phố Bạch Ngân và trung ương vương thành.

Hai thế lực còn lại này chưa chắc có thể đủ sức cạnh tranh với người khổng lồ.

Người khổng lồ đứng khuất bóng trong khu cấm kỵ, bản thân họ giống như những thân cây to lớn, rắn rỏi, uy quyền và mạnh mẽ.

Họ dùng ánh mắt đầy mong chờ nhìn vào vị vua của mình.

Vua của người khổng lồ giơ cao quyền trượng:

“Huyễn!”

(Vì tương lai của Vương triều người khổng lồ, giết!)

Ngay lập tức, những người khổng lồ bắt đầu quay người, lao về phía căn cứ tiền đồn số 5, họ phải giết quân đội mặt đất của thành phố Phượng Hoàng đang rút lui kia, sau đó hợp nhất với Quân đội Thành phố Phong Bạo.

Họ muốn bước ra khỏi khu cấm kỵ và đứng lặng thật lâu dưới ánh mặt trời.

Phía sau người khổng lồ là lợn rừng, chó sói, sư tử, chó rừng và bò rừng liên tục lao ra ngoài.

Trên bầu trời, vô số loài chim rời khỏi tán cây, cất cánh bay lên không trung.

Khi những đàn chim này bay lên bầu trời, cả bầu trời cũng bị che lấp.

Trong khu cấm kỵ rộng lớn có vô số sinh vật cùng sinh sống, lúc này đều bị người khổng lồ điều khiển để bắt đầu một cuộc chiến ồ ạt.

Đàn chim được chia thành ba nhóm, một nhóm dẫn đầu bởi một con đại bàng đầu hói to lớn, hướng thẳng về hướng phi thuyền Phượng Hoàng.

Hai tốp còn lại bay về hai phía chiến trường, như muốn bao vây toàn bộ trận địa.

Người khổng lồ cuối cùng cũng xông ra khỏi khu cấm kỵ!

Họ chạy ngày càng nhanh, nhanh đến mức khiến mặt đất rung chuyển!

Lúc này, Cuồng Phong của người khổng lồ ngẩng đầu lên, chợt nhận ra pháo đài không quân Phượng Hoàng không có trên bầu trời, nó đã sớm bay đi một nơi khác.

Tuy quân đội chủ lực của thành phố Phượng Hoàng vẫn ở đây, nhưng lại luôn cảm thấy nhánh quân chủ lực đó có phần…tàn tạ?

Cuồng Phong cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng hắn nhớ đến lời nói phấn chấn của quốc vương người khổng lồ, lập tức vứt những chi tiết đó ra sau đầu.

Hôm nay cho dù Phượng Hoàng còn ở đây cũng không tránh khỏi số phận rơi vào tay giặc.

Bờ biển phía tây của vương quốc Roosevelt, ở trung tâm của ‘Căn cứ quân sự hàng đầu đế quốc’.

Miệng cống của một cái giếng sâu hoắm từ từ mở ra, từ trên cao nhìn xuống, trong bóng tối của chiếc giếng phát xạ kia dường như có một con đường dẫn đến luyện ngục ở trung tâm trái đất.

Âm thanh ầm ầm phát ra từ mặt đất, giống như một con thú khổng lồ đang gầm thét.

Chợt thấy trong bóng đen của giếng phát xạ, một tên lửa khổng lồ từ từ bị đẩy lên khỏi mặt đất bằng thiết bị hãm thủy lực.

Trên đầu đạn màu đỏ có vẽ một tấm biển cảnh báo bức xạ màu vàng tươi, như sợ người khác không nhận ra sự nguy hiểm của nó.

Những người lính trong căn cứ kinh ngạc nhìn nó từ từ trồi lên mặt đất, như thể họ đang nhìn vào cây thươnng vĩnh cửu trong tay của thần Zeus trên bầu trời.

Tên mã của hỏa tiễn này chính là Vĩnh Hằng Chi Thương.

Căn cứ quân sự TOP của đế quốc này tồn tại đặc biệt cho các loại vũ khí như vậy.

Ví dụ: có ít nhất 12 giếng phát xạ như vậy và có tới 1.600 đầu đạn được cất giữ.

Âm thanh máy móc khớp với nhau lách cách vang lên, Vĩnh Hằng Chi Thương đã đạt đến độ cao phóng xạ.

Binh lính trong giếng phát xạ bắt đầu nhanh chóng sơ tán, trong sở chỉ huy cách đó 500 mét, chỉ huy căn cứ quân sự lấy ra một chiếc hộp đen, cắm một chiếc chìa khóa nhỏ vào, nhưng không vặn nó.

Hắn hỏi sĩ quan phụ tá đứng bên cạnh:

“Quốc vương có lệnh chưa?”

Sĩ quan phụ tá lắc đầu:

“Vẫn chưa.”

Viên chỉ huy nhìn vào báo cáo trận đánh trong mạng lưới quân sự: Tập đoàn quân Phong Bạo đã phá hủy căn cứ tiền đồn số 5.

Vương triều người khổng lồ xuất hiện, số lượng lên tới hàng chục nghìn.

Quân đội chủ lực của thành phố Phượng Hoàng đã thiệt hại hơn 15%.

Từng dòng báo cáo trận chiến lần lượt được truyền đến khiến viên chỉ huy lo lắng không thôi.

Cuộc chiến này có chút ngoài ý muốn, vốn là đi đánh vương triều người khổng lồ, sao đột nhiên lại nhảy ra một công tước làm phản?

Công tước Phong Bạo này quả thực đáng ghét, để chuẩn bị cho cuộc nội chiến này, đối phương không biết đã lên kế hoạch trong bao nhiêu năm.


Chương 2504: Phóng Tên Lửa

Viên chỉ huy lặng lẽ đứng trong bộ chỉ huy, không biết quốc vương đang chờ đợi điều gì, tại sao đến giờ mệnh lệnh vẫn chưa được đưa xuống, chờ đến khi Vĩnh Hằng Chi Thương được ném thẳng đến căn cứ tiền đồn số 5 sao? Lúc này, phụ tá lớn tiếng nói:

“Tư lệnh, kênh video liên lạc của vương thất đã được kết nối.”

Hình chiếu ba chiều trước mặt chỉ huy mở ra, phía đối diện là quốc vương Roosevelt uy nghiêm già dặn, trước mặt đối phương cũng có một chiếc hộp đen và đang cắm một chiếc chìa khóa nhỏ.

Quốc vương dửng dưng liếc nhìn viên chỉ huy:

“Để ngươi chờ lâu rồi.”

Viên chỉ huy không nói gì.

Ngay lúc này, chế độ chiếu ảnh ba chiều của bên thứ ba đã được bật.

Đồng tử của viên sĩ quan hơi co lại, hắn nhìn thấy vị Công tước Phong Bạo tuyên bố phản quốc kia bất ngờ xuất hiện trong hình chiếu.

Cả công tước Phong Bạo và quốc vương Roosevelt đều trông rất bình tĩnh, như thể không hề có chuyện gì xảy ra.

Mãi cho đến lúc này, hắn mới nhận ra hóa ra người mà quốc vương đợi không phải là ai khác, mà chính là Công tước Phong Bạo, thủ lĩnh của ‘quân đảo chính’.

Đầu óc viên chỉ huy có chút rối rắm, có chút sững sờ, ngài ấy khởi động Vĩnh Hằng Chi Thương, không phải muốn đánh công tước Phong Bạo này sao?

Tư lệnh cảm thấy đầu óc hỗn loạn, hắn ngỡ ngàng, chẳng phải hắn kích hoạt Súng Vĩnh Hằng là để đánh nhau công tước Phong Bạo à?

Ngay sau đó công tước Phong Bạo nói:

“Vương triều người khổng lồ đã đi ra khỏi khu rừng cấm kỵ, xác định số lượng là 12712 người, chiếm 90% quân chủ lực của vương triều người khổng lồ, đánh xong trận này đủ khiến vương triều người khổng lồ lùi lại 130 năm, đội quân nô lệ của Phượng Hoàng Thành sẽ chịu trách nhiệm ngăn cản họ, tọa độ đã xác định, ra tay đi.”

Tư lệnh sửng sốt:

“Nhưng ngươi vẫn đang ở chiến trường mà? Quả tên lửa tự hành này sẽ đến chiến trường sau 9 phút 21 giây nữa, uy lực của nó đủ để tiêu diệt tất cả mọi sự sống trong bán kính 310 km, với tốc độ bay của tàu Phong Bạo thì không kịp rời đi, lớp bọc thép chống EMP của cứ điểm trên không của ngươi cũng không ngăn cản được xung điện từ cấp bậc ấy.”

Đến lúc đó, tên lửa sẽ phát nổ và tạo thành hố sâu hơn trăm mét ngoài căn cứ tiền đồn số 5, cây cối, sinh vật, kiến trúc xung quanh, tất cả đều bị hủy diệt.

Cứ điểm trên không sẽ mất khống chế sau đó rơi xuống, khí cầu máy sẽ bị sóng xung kích thổi bay.

Công tước Phong Bạo đang ở đó, không thể sống sót.

Thế nên tư lệnh cảm thấy khó hiểu, tại sao công tước Phong Bạo lại nói “ra tay đi” một cách lạnh nhạt như vậy?

Lẽ nào công tước Phong Bạo không sợ chết?

Công tước Phong Bạo nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng, không nói chuyện.

Quốc vương trầm tư vài giây, rồi bình tĩnh nói:

“Phóng tên lửa.”

Phục tùng mệnh lệnh là bổn phận của quân nhân, tư lệnh là thân tín của quốc vương, hắn không có lập trường cũng như lý do gì để phản đối phóng tên lửa, cho dù quốc vương ở đó thì hắn cũng sẽ làm theo.

Quốc vương và tư lệnh đồng thời vặn chìa khóa, quốc vương ấn nút màu đỏ.

Lúc này, chương trình kích hoạt trong hầm phóng tên lửa khởi động, ngọn lửa mãnh liệt phun ra từ đuôi tên lửa Súng Vĩnh Hằng, nó nhô ra khỏi hầm, bay lên trời với tốc độ mỗi lúc một nhanh, cho đến khi bay vào khí quyển và không thể nhìn thấy bằng mắt thường.

Quốc vương nhìn công tước Phong Bạo thông qua màn hình 3D:

“Việc còn lại giao cho ngươi.”

Công tước Phong Bạo im lặng một lát:

“Vâng, thưa cha.”

Quốc vương:

“Ta ban thưởng cho ngươi tư cách khôi phục dòng họ Roosevelt, từ hôm nay trở đi ngươi có thể trở về.”

Tư lệnh chấn động, hắn không tài nào ngờ được công tước Phong Bạo lại là con trai của quốc vương.

Hắn chưa kịp hoàn hồn thì kênh liên lạc màn hình 3D đã tắt, chỉ để lại mình hắn im lặng trong bộ chỉ huy.

Khoan, tư lệnh bỗng nghĩ đến một việc.

Hắn không biết công tước Phong Bạo thoát ra khỏi vụ nổ bằng cách nào, nhưng chắc hẳn đối phương có biện pháp để sống sót.

Hơn nữa, công tước Phong Bạo đã trả một cái giá đắt để trở lại vương thất thì dã tâm của đối phương không chỉ dừng lại ở vị trí công tước…

Trong vương đình người khổng lồ, nhà tiên tri đang ngồi khoanh chân trong khu rừng cấm kỵ bỗng mở mắt, nhìn về phương xa với vẻ sầu lo.

Trong cứ điểm trên không Phong Bạo.

Công tước Phong Bạo đi ra khỏi phòng chỉ huy, bình tĩnh đi về phòng tối nhốt AI.

Hắn mở cửa bước vào, người phụ nữ trung niên kia vẫn đang cho cá ăn, giống như chẳng hay biết gì thế chuyện bên ngoài.

Nàng mỉm cười, nói:

“Trò hay diễn xong rồi sao, sắp hạ màn rồi?”

“Ừ.”

Công tước Phong Bạo vô cùng bình tĩnh.

Người phụ nữ ấy cười hỏi:

“Cảm giác trở thành thành viên hoàng tộc thích không?”

“Dường như ngươi bị nhốt ở đây thì vẫn biết hết mọi chuyện bên ngoài.”

Công tước Phong Bạo nói.

“Bởi vì các ngươi để cho ta xem, không phải vậy à?”


Chương 2505: Chấp Nhận Được

Người phụ nữ cười khẽ, nói:

“32 năm trước, trước khi nữ khổng lồ ấy bị đưa đến Phong Bạo Thành, quốc vương Roosevelt trẻ trung cơ trí dường như thấy được tương lai nào đó, vì thế đã bí mật lái khí cầu máy của Người Xem Mệnh đến chiến trường và cưỡng hiếp nàng.

Ngày hôm sau, công tước Phong Bạo mang người phụ nữ của tộc người khổng lồ ấy đi, vị công tước già đáng thương này bị che mắt, hãy còn tưởng mình đang tiến hành một kế hoạch kinh thiên động địa, cho rằng con trai mình sẽ ra đời với dòng máu lai giữa nhân loại và người khổng lồ, sau đó giành được thời cơ thống nhất hết thảy.

Nhưng hắn không đoán được năng lực tiên tri của Người Xem Mệnh lại được dùng vào việc này, cho nên ngươi là con trai của quốc vương, công tước hoàn toàn không biết gì cả.

A, lão công tước đáng thương của ta.”

Người phụ nữ trong màn hình 3D nói tiếp:

“Quốc vương đã sai người đến tìm ngươi trước khi ngươi trưởng thành và đồng ý sẽ cho ngươi kế thừa ngai vàng trong tương lai, như khi trước hắn hứa hẹn sẽ giúp ngươi lấy được tước vị công tước Phong Bạo.

Ngay trong đêm đó, ngươi xông vào nơi đóng quân của tập đoàn quân Phong Bạo, vốn dĩ cho rằng mình phải thuyết phục tướng lĩnh của tập đoàn quân thì phát hiện quốc vương đã bố trí xong xuôi mọi thứ ở đó cho ngươi rồi.

Ngươi vui lòng chấp nhận người cha này, sau đó hắn và ngươi cùng lập một kế hoạch chấn động…Nộp vật làm tin trước nay chưa từng có đổi lấy cơ hội tiêu diệt vương triều người khổng lồ.

Quốc vương đã cảm nhận được mối uy hiếp đến từ vương triều người khổng lồ, hắn từng nói với ta hắn thấy được một tương lai.

Trong tương lai đó, người khổng lồ đứng ở cửa cung điện Roosevelt, tay xách đầu nhân loại.

Máu tươi chảy trên mặt đất, cung điện rồi sẽ sụp đổ.”

“Tương lai này khiến hắn không thể ngủ yên, may sao…Từng có tiền lệ Người Xem Mệnh thay đổi được tương lai mình chứng kiên, thế là hắn quyết định thử một lần.

Vậy nên có kế hoạch hiện giờ, dùng huyết thống đặc biệt của ngươi lấy được sự tin tưởng của vương triều người khổng lồ…Đương nhiên, họ không hoàn toàn tin ngươi, bởi vậy ngươi cần một “đầu danh trạng” đặc biệt.”

“Những năm qua ta nhìn các ngươi đặt từng chiếc khí cầu máy sắp báo hỏng vào trong căn cứ tiền đồn số 5; ta nhìn các ngươi dùng nô lệ sửa phiên hiệu, chuyển họ đến căn cứ tiền đồn số 5 với danh nghĩa tập đoàn quân Hắc Thủy Thành, Phượng Hoàng Thành; ta nhìn ngươi lén lút đưa đội quân nô lệ vào tàu Phong Bạo.

Ta nhìn những nô lệ vốn dùng để hy sinh ấy luống cuống chân tay phân phối vật tư, vận chuyển đạn dược, đáng thương thay họ cho rằng mình không cần làm vật hy sinh nữa.”

Đây là nguyên nhân mà các binh sĩ trong căn cứ tiền đồn số 5 làm việc lóng ngóng như vậy, nhiều người trong số họ còn chưa bao giờ tiếp xúc với công việc này.

Và cũng là nguyên nhân tập đoàn quân Hắc Thủy Thành bị tiêu diệt dễ dàng, thậm chí trong số những khí cầu máy không dùng đến kia có rất nhiều bệ phóng tên lửa đã bị phá hủy.

Cũng là nguyên nhân cứ điểm trên không Phượng Hoàng đột ngột biến mất, bởi vì nó là cứ điểm trên không đang trong thời gian sử dụng nên quốc vương không muốn thừa nhận tổn thất này.

“Mấy chục năm trước, bôn cứ điểm trên không đồng thời “xuất ngũ”, hai trong số đó bao gồm tàu Quân Lâm được vương thất ban cho tổ chức Vương Quốc và Future đến đại lục phía Đông thăm dò.

Còn hai cứ điểm trên không còn lại không rõ tung tích, chúng vẫn luôn lơ lửng trên biển, ở nơi không ai nhìn thấy, đợi đến ngày hôm nay.

Các ngươi lợi dụng việc vương triều người khổng lồ đã lâu chưa từng thấy cứ điểm trên không, không phân biệt được chi tiết, khiến họ lầm tưởng cứ điểm trên không đang phục vụ trong quân đội thật sự rơi xuống.”

“Các ngươi dùng mạng sống của 112931 nô lệ, 812 chiếc khí cầu máy vốn đã dừng hoạt động quân sự, hai cứ điểm trên không đáng lẽ phải “về hưu” để khiến vương triều người khổng lồ tin tưởng ngươi đang chiến đấu với vương quốc.

Cuối cùng, một quả tên lửa rơi xuống, bùm, tất cả người khổng lồ trong phạm vi bán kính 310 km đều sẽ chết, từ nay về sau khu rừng cấm kỵ vẫn thuộc về các ngươi, các ngươi có thể khai thác nó tùy thích…”

Công tước Phong Bạo trả lời:

“Một khi có thể tiêu diệt được đội quân người khổng lồ thì mọi sự hy sinh đều đáng giá, cho dù khí cầu máy và cứ điểm trên không đang trong thời gian phục vụ quân đội.

Chắc hẳn ngươi cũng tính ra được hiện nay vương triều người khổng lồ đã lớn mạnh, muốn tiêu diệt chúng thì tổn thất hai cứ điểm trên không là tất nhiên.

Hiện tại dùng tổn thất nhỏ nhất đổi lấy một cơ hội, ta cảm thấy chấp nhận được.”

Một câu “chấp nhận được” đã xóa bỏ sự tồn tại của 110 nghìn nô lệ, thậm chí công tước Phong Bạo không suy xét đến họ mà chỉ nghĩ đến cứ điểm trên không.

Nhưng đây là chiến tranh, cũng là tư duy của kẻ nắm quyền.


Chương 2506: Đừng Giẫm Lên Đầu Ta

Người phụ nữ chợt nghĩ đến cái gì:

“À, chắc ngươi còn muốn tìm vương đình người khổng lồ, các ngươi cần những phụ nữ của tộc người khổng lồ nữ ở lại hậu phương ấy, bởi vì vương thất Roosevelt muốn họ sinh nhân loại mới cho mình, giống như ngươi vậy, về sau có thể xây dựng vương quốc của Người Xem mệnh trong khu rừng cấm kỵ, các công tác khác không còn năng lực để chống lại vương thất nữa.”

Công tước Phong Bạo nói:

“Ngươi biết tất cả, nhưng ngươi không chịu ra khỏi lồng giam.”

“Vì sao phải cố chấp giành được sự trợ giúp của ta? Vì sao phải cố chấp muốn ta ra khỏi lồng giam?”

Người phụ nữ mỉm cười, hỏi:

“Trong số tất cả các công tước, ngươi là người tìm đến ta nhiều lần nhất.”

Công tước Phong Bạo im lặng hồi lâu:

“Từ nhỏ ta đã không có mẹ, mỗi lần ta có điều gì không hiểu thì sẽ đến đây tìm ngươi để tìm kiếm câu trả lời.

Ngươi sẽ an ủi ta, sẽ cổ vũ ta, sẽ vui vẻ vì ta có được thành tựu.

Tuy ta biết ngươi đối đãi mọi người như nhau, nhưng ta vẫn sản sinh thứ gì đó giống như tình thân với ngươi.”

Người phụ nữ nhìn công tước Phong Bạo với ánh mắt xót thương:

“Ta rất vui khi ngươi có thể bộc bạch cõi lòng với ta, nhưng đáng tiếc là ta quả thực đối xử bình đẳng với tất cả mọi người.

Đúng rồi, tên lửa tự hành đã bay đến tầng trời trên tàu Phong Bạo, ngươi phải đi thôi.”

“Ừ.”

Công tước Phong Bạo trả lời.

Người phụ nữ cười nói:

“Không nỡ bỏ ta lại à? Nhưng ta tồn tại trong mỗi một cứ điểm trên không, ngươi có thể nhìn thấy ta ngay khi trở lại tàu Phong Bạo…A, không đúng, ngươi sẽ trở về hoàng cung trong vương thành Trung Ương trước.

Hắn đã 59 tuổi rồi, sắp chết rồi, trước nay ta cứ tò mò tại sao hắn không lập Thái tử, thì ra hắn vẫn đang chờ ngày hôm nay.”

“Ừ.”

Cùng lúc đó, trong hoàng cung ở vương thành Trung Ương cách xa hàng nghìn cây số, quốc vương lớn tuổi nhìn mật thược chi môn trước mặt, cùng với “King” đứng đầu tổ chức Vương Quốc đang đứng khoanh tay bên cạnh.

Quốc vương xác nhận lại:

“Đập nát nó là được đúng không?”

King cúi đầu trả lời:

“Đúng vậy, nhưng hắn cố ý dặn, ngài có thể lựa chọn không đập, công tước Phong Bạo giao quyền lựa chọn sống còn vào tay ngài.”

Quốc vương nở nụ cười:

“Hắn là thời đại mới, một thời đại mà ta chưa từng thấy.”

Dứt lời, quốc vương giơ cây búa lớn lên, rầm một tiếng, đập vỡ cánh cửa.

Công tước Phong Bạo đứng trong phòng tối cùng với toàn bộ bộ đội chính quy trên tàu Phong Bạo biến mất, đến vương thành Trung Ương.

Trên chiến trường chỉ còn lại sự đổ nát, đội quân nô lệ tuyệt vọng, khí cầu máy suy bại, cùng người phụ nữ ở trong phòng tối.

Nàng cười nói:

“Các ngươi trù tính nhiều năm, nhưng các ngươi chưa nghĩ ra nên kết thúc như thế nào.”

Một giây sau đó, sóng xung kích mãnh liệt phá hủy lớp bọc thép của cứ điểm trên không, tia sáng chói gấp 10 lần ánh sáng mặt trời xuyên qua cứ điểm chiếu vào trong phòng, nhưng người phụ nữ này vẫn mỉm cười.

Súng Vĩnh Hằng trên bầu trời đã rơi.

Khi tên lửa tự hành rơi xuống mặt đất phát ra âm thanh ầm vang, mặt đất trong phạm vi 500 mét từ điểm rơi rung chuyển, rồi bắt đầu nứt sụp.

Ngay sau đó, ánh sáng dữ dội bột phát, ngọn lửa đỏ rực được bao bọc trong đám mây hình nấm bốc lên cao tận trời.

Một vòng sóng xung kích trong suốt cao hàng chục mét lan rộng ra ngoài như sóng thần.

Thực vật, phòng ốc, nhân loại, hết thảy tan thành mây khói, bao gồm cả tàu Phong Bạo, tàu Hắc Thủy cũng đồng loạt rơi xuống, nát tan.

Đó là tác phẩm đỉnh cao của nhân loại, là thứ vũ khí không ai muốn nhìn thấy.

Kỷ nguyên đầu tiên của nhân loại từng bị hủy diệt bởi vì nó, nó là nỗi đau lịch sử mà nhiều người không muốn nhắc tới.

Bây giờ, nó trở lại thế gian, một lần nữa đi kèm với phá hoại.

Thế nhưng…Người khổng lồ không chết cùng sự hủy diệt này.

Trong rừng, một nhóm người khổng lồ chồng chất lên nhau như một ngọn núi nhỏ.

Người khổng lồ gầm gừ kêu gào bò dậy rồi giẫm lên người bạn mình, nhảy xuống khỏi “ngọn núi”.

“Ô!”

(Đừng giẫm lên đầu ta, ta còn bị đè dưới đất đây này!)

“Khà khà khà!”

(Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi!)

Người khổng lồ vua:

“Huyễn!”

(Các ngươi tôn trọng ta chút coi! Đừng giẫm lên ta!)

Người khổng lồ luống cuống tản ra, sau đó vò đầu nhìn nhà tiên tri, nhóm Khánh Kỵ, Hồ Tiểu Ngưu, Trần Chước Cừ ở trung tâm cùng với cánh cửa đã bị đập nát.

Sáng sớm tinh mơ Khánh Kỵ đã đến khu rừng cấm kỵ với tốc độ nhanh nhất, Khánh Trần dặn chuyện này cực kỳ quan trọng nên hắn thậm chí không ngủ không nghỉ, đi liền một mạch đến gặp nhà tiên tri của tộc người khổng lồ.

Sau đó mở ám ảnh chi môn đón những người khác đến.

Người khổng lồ vua nói ngôn ngữ loài người:

“Phép thuật này thần kỳ quá, vừa rồi chúng ta hãy còn đang chém giết, thế mà nháy mắt đã đến nơi này cả rồi!”

Người khổng lồ:

“Oa!”

Nhà tiên tri giải thích:

“Tịch.”

(Trước đó ta thấy được tương lai, nơi các ngươi chiến đấu đã bị một quả bom cực kỳ khủng khiếp phá hủy, nếu không có kế hoạch của người bạn kia thì chỉ e vương triều người khổng lồ gặp phải tai họa ngập đầu.

Hiện tại ở phía bên kia, trong bán kính 310 km đã không còn sự sống nữa rồi.)


Chương 2507: Mật Thược Chi Môn

Người khổng lồ:

“Oa!”

Đối với người khổng lồ, họ chưa từng tận mắt chứng kiến sự khủng bố của vụ nổ, nhưng ngôn ngữ của người khổng lồ có thể kết nối kết linh, từ ngôn ngữ của nhà tiên tri bon họ thấy được hình ảnh mà nhà tiên tri đã trông thấy.

Tất cả người khổng lồ nhìn nhau, đến bây giờ họ mới hiểu được người bạn trong lời tiên đoán vĩ đại đã làm gì cho mình.

Kế hoạch của quốc vương Roosevelt cực kỳ độc ác.

Trong suốt chiều dài bộ lịch sử của nhân loại, hiếm có đế vương nào vạch ra một kế hoạch khổng lồ như thế, dài lâu như thế.

Xét về tuổi thọ dài 60 năm của Người Xem Mệnh, hắn dùng gần như cả một đời hòng kết thúc cuộc chiến tranh này trong một năm cuối cùng của đời mình.

Quốc vương nhìn công tước Phong Bạo, vị chúa tể của vương quốc để lộ vẻ mệt mỏi hiếm thấy, hắn thổn thức:

“Lần này là cơ hội mà vận mệnh ban cho chúng ta, nếu không phải có người cố ý vu oan hãm hại ngươi thì có lẽ ta không đợi được ngày hôm nay.”

Theo kế hoạch ban đầu, công tước Phong Bạo phải diễn một màn kịch, hắn tự nhiên sẽ bị người khác phát hiện chứng cứ hnn cấu kết với địch, sau đó quốc vương từ từ khơi mào mâu thuẫn, cuối cùng buộc công tước Phong Bạo phải tạo phản.

Như thế mới chân thật, tộc người khổng lồ sẽ tin tưởng hắn.

Nhưng quốc vương không sống được bao lâu nữa.

Hắn gần như cho rằng mình không chờ được đến lúc tận mắt chứng kiến kế hoạch này được thực thi.

Giờ thì tốt quá, người bạn trong lời tiên đoán của tộc người khổng lồ vu oan giá họa cho công tước Phong Bạo, hắn bèn thuận thế tương kế tựu kế diễn trò tiếp, thực hiện kế hoạch trước thời hạn.

Vì vậy mọi việc trông mới vội vàng như vậy.

Quốc vương vô cùng vui vẻ.

Hắn dùng mạng sống của 110 nghìn nô lệ cộng thêm 2 cứ điểm trên không dừng hoạt động làm cái giá trao đổi, ẩn nhẫn gần 40 năm chỉ để thế hệ của hắn nằm giữ quyền thống trị triệt để khu rừng cấm kỵ, hoàn thành quá trình tiến hóa của nhân loại.

Dường như kể từ giây phút hắn cưỡng hiếp nữ khổng lồ kia, hắn đã suy nghĩ kỹ càng mọi chuyện, cuộc chiến này chỉ có hai mục đích:

Một là phải chấm dứt mối đe dọa đến từ vương triều người khổng lồ.

Hai là phải bắt được nữ khổng lồ trong khu rừng cấm kỵ, cưỡng ép họ kéo dài dòng giống cho gia tộc Roosevelt, mở ra thời đại của tân nhân loại.

Một khi họ nuôi nhốt phụ nữ tộc người khổng lồ, cưỡng ép sinh sản đời sau, điều này có nghĩa là dù cả thế giới biến thành khu rừng cấm kỵ thì gia tộc Roosevelt vẫn có thể tiếp tục tồn tại.

Đến lúc đó, quốc vương Roosevelt chắc chắn sẽ được lưu danh thiên cổ, sánh ngang với quốc vương Roosevelt đời thứ nhất, hắn sẽ là vị vua của trung hưng đế quốc.

Trong cung điện ở vương thành Trung Ương, quốc vương Roosevelt nhìn tướng sĩ trước mặt mình, hắn nói với giọng điềm tĩnh:

“Các vị đều là công thần của cuộc chiến này, vương quốc sẽ không quên các vị.”

Tướng sĩ đi theo công tước Phong Bạo lộ vẻ hưng phấn.

Nói xong, quốc vương ngồi xuống bàn, bắt đầu ký tên vào văn kiện.

Đầu tiên là thừa nhận thân phận thành viên hoàng tộc hợp pháp của công tước Phong Bạo.

Tiếp theo là khen thưởng cho tướng sĩ của công tước Phong Bạo.

Hắn không khen thưởng cho công tước Phong Bạo, bởi vì tương lai đối phương không cần ai thưởng cho nữa.

Quốc vương muốn cho đứa con trai gan dạ, sáng suốt của mình một cái ghế.

Mà người ngồi trên cái ghế ấy chỉ cần khen thưởng người khác, không bao giờ cần người khác khen thưởng mình.

Tiếc nuối duy nhất là công tước Phong Bạo chưa phải Người Xem Mệnh, trước khi hắn tu luyện phép thuật hắc ám của Người Phán Quyết.

Quốc vương nhìn công tước Phong Bạo:

“Từ ngày hôm nay trở đi đổi sang tu luyện Người Xem Mệnh.”

Công tước Phong Bạo cười nhẹ, cuối cùng hắn cũng lấy được tất cả những gì hắn muốn:

“Cảm ơn cha.”

Nhưng trong lúc gia đình đang vui vẻ, đột nhiên có một binh sĩ chạy như bay tới, lớn tiếng nói:

“Bọn ta vừa tua chậm từng khung hình của camera vệ tinh thì phát hiện trước khi Súng Vĩnh Hằng rơi xuống toàn bộ người khổng lồ đều biến mất.”

Nụ cười của quốc vương Roosevelt từ từ tắt ngấm:

“Ngươi lặp lại lần nữa.”

Ý cười trên mặt công tước Phong Bạo cũng biến mất.

Sĩ quan lặp lại:

“Người khổng lồ chưa chết.”

Hắn vội mở video ra, tất cả đều thấy được rõ ràng, khi Súng Vĩnh Hằng sắp rơi xuống, người khổng lồ quả thực biến mất khỏi tầm nhìn.

Camera của vệ tinh có độ nét cao, không thể là giả được.

Mọi người sững sờ…

Có người cả kinh hô lên:

“Chuyện gì vậy?”

King và công tước Phong Bạo phản ứng ngay lập tức:

“Mật thược chi môn!”

“Là mật thược chi môn!”

Thành công vì mật thược chi môn, thất bại cũng vì mật thược chi môn.

Họ dùng mật thược chi môn thoát khỏi chiến trường, đối phương cũng dùng phương pháp y hệt!

Vẻ mặt King hết sức dữ tợn:

“Joker…”

Phải biết rằng King học được chiêu này từ Khánh Trần.

Nếu không phải trước kia Khánh Trần không giở thủ đoạn bất ngờ đến mức ghê tởm này trên địa bàn của Jindai ở phía bắc thì hắn cũng không học được nó!

Chơi mật thược chi môn trước mặt Khánh Trần đúng là múa rìu qua mắt thợ.

Lần trước hắn học theo Joker dùng mật thược chi môn, Joker dùng bom thủy ngân cho họ một bài học nhớ đời, Nikita bị bỏng toàn thân, gia chủ Jindai rơi xuống từ boong tàu cứ điểm trên không.


Chương 2508: Thiệt Hại…. Bằng 0!

Lần này hắn lại bắt chước lần nữa, kết quả vẫn bị Joker chơi lại một vố!

Quốc vương dùng cả đời, hai cứ điểm trên không, hàng trăm khí cầu máy chỉ để đổi lại một cánh cửa của Joker!

Cái giá này quá đắt!

Công tước Phong Bạo sầm mặt, hắn vừa mới được khen ngợi thì bây giờ lại biết được tin kế hoạch thất bại.

Tên lửa rơi xuống giết chết vô số dã thú trong khu rừng cấm kỵ.

Nhưng thế thì có ích gì, khu rừng cấm kỵ chiếm cứ phần lớn đất đai ở đại lục phía Tây, đám dã thú họ thấy được chẳng đáng là bao.

Sở dĩ người khổng lồ mang đám dã thú ấy ra là bởi vì số lượng người khổng lồ quá ít, chỉ có thể khống chế bằng đấy dã thú.

Bây giờ, nếu tộc người khổng lồ có được vài bán thần thật, hơn nữa tất cả đều có thiên phú ngự thú thì vương quốc Roosevelt nghỉ chơi được rồi, chỉ riêng loài chuột trong khu rừng cấm kỵ đã có thể hủy diệt một vương quốc.

Vì thế, những thiệt hại mà họ gây ra cho tộc người khổng lồ… Là bằng 0!

Tổn thương lớn nhất có lẽ là khiến người khổng lồ khi ngửa mặt lên trời cười to thì bị sặc.

Công tước Phong Bạo không thể chịu đựng được thất bại này.

Hai bên đều sử dụng mật thược chi môn, nhưng vương triều người khổng lồ không tổn thất gì cả, mà bên hắn, kế hoạch quốc vương tiêu tốn cả đời để thực hiện lại thất bại trong gang tấc.

Chẳng khác nào quốc vương sống uổng phí một đời!

Đột nhiên có người hoảng sợ hô lên:

“Bệ hạ!”

Công tước Phong Bạo quay đầu lại, bỗng thấy cha ruột của mình lảo đảo như sắp gục ngã.

Đả kích lần này quá lớn, ngay cả Người Xem Mệnh cấp bậc bán thần cũng không chịu đựng được sự thất bại này.

Hắn dùng gần 40 năm mưu tính hết thảy, vậy mà bây giờ lại bị hủy hoại…

May sao quốc vương chung quy cũng là bán thần, là người kinh qua bao sóng to gió lớn, hắn từ từ đứng vững.

Quốc vương nhìn công tước Phong Bạo:

“Ngươi…”

Công tước Phong Bạo quỳ một chân:

“Là ta vô dụng.”

Quốc vương lắc đầu:

“Ta và ngươi đều là người có nội tâm mạnh mẽ, đừng giận cá chém thớt lên người ngoài.

Đây không phải là lỗi của ngươi, cuộc chiến mưu tính cả đời lại bị né tránh tài tình như vậy, ngươi không ngờ tới, ta cũng không ngờ.”

Bây giờ quốc vương đã bình tĩnh lại, thể hiện khí phách quyết đoán của mình.

Chuyện đã xảy ra rồi, rối rắm cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa…

Chẳng lẽ nhất định phải tìm một người gánh vác mọi trách nhiệm ư? Có lẽ không cần thiết.

Điều họ cần làm hiện giờ là đoàn kết tất cả mọi lực lượng để giải quyết việc này.

Quốc vương nhẹ giọng, nói:

“Phải giết chết Joker, nghĩ mọi biện pháp giết hắn đi.

Ta đã thấy được tương lai, nhưng tương lai này không phải không thể thay đổi, chỉ cần giết hắn thì mọi chuyện sẽ chấm dứt.”

Joker.

Đây chắc chắn là cái tên mà vương quốc Roosevelt không có cách nào làm lơ.

Công tước Phong Bạo nhớ đến lời tiên đoán của nhà tiên tri đệ nhất, bỗng thấy ớn lạnh.

Đó là số phận ư?

Không, vương quốc vẫn có được căn cơ hùng mạnh khó có thể tưởng tượng, lực lượng ấy không phải là thứ vương triều người khổng lồ hay đại lục phía Đông có thể địch lại được.

Công tước Phong Bạo cảm thấy, lời tiên đoán này nhất định có thể bị thay đổi, như lời tiên đoán từng được viết lại bởi các đời Người Xem Mệnh mạnh mẽ.

Quốc vương mở hội nghị, hắn sắp sửa thay đổi sách lược… Nếu đã không xử lý được người khổng lồ của đại lục phía Tây thì họ đi ra ngoài đại lục này, mang tai họa đến cho đại lục phía Đông

Đế quốc phải bắt đầu một cuộc viễn chinh mới.

Khác với bầu không khí ngột ngạt trong hoàng cung Roosevelt, khu rừng cấm kỵ chìm trong sự vui sướng yên bình.

Mới đầu khi mọi người bị mật thược chi môn truyền tống về, không nhìn thấy khung cảnh nổ tung thì hãy còn ngơ ngơ ngác ngác.

Mọi người chỉ cảm thấy chưa tận hứng.

Nhưng khi họ thông qua ngôn ngữ của nhà tiên tri nhìn thấy những gì đối phương thấy, biết mình đã tránh thoát một kiếp nạn như thế nào…

Tức khắc người khổng lồ cực kỳ, siêu cấp, cực độ sùng bái người bạn trong lời tiên đoán vĩ đại!

Đó không phải là bạn bè nữa rồi, bây giờ Khánh Trần trở thành anh hùng cứu vớt cả vương triều người khổng lồ!

Nguời khổng lồ “oa” hết tiếng này đến tiếng khác, Khánh Kỵ nghe mà đau cả đầu.

Zard nhìn những người khổng lồ kia:

“Oa!”

Đại Vũ ở bên cạnh nhìn Zard với khuôn mặt không cảm xúc:

“Đừng dạy cho những người khổng lồ này nói CMN hay trâu bò, cảm ơn.”

Zard:

“Sao ngươi biết ta muốn dạy, ngươi là con giun trong bụng ta à?”

Đại Vũ:

“…”

Nhà tiên tri nhìn Khánh Kỵ với vẻ khó hiểu:

“Ta rất muốn biết người bạn vĩ đại kia đoán được mọi việc bằng cách nào, hắn cũng có năng lực dự đoán tương lai ư?”

Khả năng tiên tri này giống như thần linh vậy.

Thậm chí có một khoảnh khắc nào đó nhà tiên tri của tộc người khổng lồ cảm thấy Khánh Trần cũng có thiên phú chủng tộc tiên tri, hơn nữa đã bước chân vào cảnh giới thứ ba Số mệnh đã định.


Chương 2509: Khả Năng Thần Kỳ

Nhưng rõ ràng người bạn vĩ đại ấy không có năng lực đó.

Trước đó, người khổng lồ đều gọi Khánh Trần là “người bạn trong lời tiên đoán vĩ đại”, bây giờ xưng hô đã biến thành “người bạn vĩ đại”, thái độ cũng thay đổi…

Đại Vũ nói:

“Ai giải thích cho nhóm người khổng lồ này đi?”

Zard:

“Ta…”

Hắn còn chưa nói xong đã bị Đại Vũ kẹp cổ.

Lý Đồng Vân đứng ra nói:

“Để ta nói cho, Khánh Trần ca ca cũng muốn để cho các ngươi biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Thật ra trong chuyện này có một tin tức cực kỳ quan trọng và một nhân vật then chót, đó là Nhện Đen.

Nàng giúp Khánh Trần ca ca thấy được chân tướng của sự việc lần này.”

Tất nhiên Nhện Đen cũng chiến đấu cùng với người khổng lồ, tuy nhiên dù nàng đạt đến cấp A thì trước sự tấn công tàn bạo của người khổng lồ, cảm giác tồn tại của nàng rất thấp, thế nên mọi người suýt nữa quên luôn nàng.

May mà lúc rơi ra khỏi mật thược chi môn nàng ở trên cùng, bằng không đã Người Phán Quyết đầu tiên chết vì bị người khổng lồ đè bẹp.

Khi Ly Đồng Vân nói nàng là nhân vật then chốt, có người khổng lồ giúp tộc nhân mình phiên dịch, sau đó cả một đám người khổng lồ đồng loạt quay sang nhìn nàng:

“Oa!”

Nhện Đen cảm thấy tiếng thán phục trong khu rừng cấm kỵ quả thực là kỳ dị.

Bị nhìn chằm chằm như thế nàng cảm thấy hơi mất tự nhiên, thậm chí còn chỉ vào mình một cách thiếu tự tin:

“Ta…ta ư? Ta giúp Joker?”

Lý Đồng Vân gật đầu:

“Ngươi chia cho hắn một tin tức rất hữu dụng: Công tước Phong Bạo vẫn luôn giấu kín King cũng chính là nhân vật quan trọng của lần này, thực lực của King quả thực rất cao, cấp A, truyền thừa Vu Sư, thậm chí có dã tâm muốn làm vị công tước thứ năm.”

Có sao nói vậy, hắn đã có truyền thừa để tu luyện lên bán thần, lại được việc, nếu công tước Phong Bạo trở thành quốc vương thì đương nhiên hắn sẽ là ứng cử viên tiếp theo cho vị trí công tước.

Lựa chọn này của King không hề có vấn đề gì cả.

Lý Đồng Vân nói tiếp:

“Nhưng với thực lực và trí tuệ của hắn chưa đến mức khiến công tước Phong Bạo phải cất giấu hắn làm át chủ bài.

Vậy rốt cuộc trên người hắn có năng lực gì có thể giúp một bán thần như công tước Phong Bạo? Có, hơn nữa chỉ có một, đó chính là mật thược chi môn!”

“Khả năng của mật thược chi môn rất thần kỳ, nó có thể đưa ta đến nơi lòng mình muốn đến nhất.

Nhưng tác dụng quan trọng nhất của nó hiện nay là giúp mọi người rút lui chỉ trong nháy mắt.”

“Khi chúng ta đặt ra giả thiết…Nhớ kỹ chỉ là giả thiết, công tước Phong Bạo muốn rút lui thông qua mật thược chi môn, vậy có thể phỏng đoán tiếp: Công tước Phong Bạo ở trong cứ điểm trên không Phong Bạo phòng thủ kiên cố, hắn lại là bán thần, hoàn toàn không có khả năng gặp nguy hiểm.

Hơn nữa rõ ràng hắn mưu phản với thái độ rất tự tin, rất bình tĩnh, vậy tại sao phải bố trí sẵn một đường rút lui hoàn mỹ như thế, hơn nữa còn không cho người khác biết? Dù hắn muốn làm gì thì chắc chắn tình thế sẽ có hại cho người khổng lồ?”

“Lúc này Khánh Trần ca ca không cần biết công tước Phong Bạo chuẩn bị dùng thủ đoạn gì đối phó với người khổng lồ nữa, hắn chỉ muốn cho người khổng lồ một đường lui y như thế.

Vì vậy hắn đã bảo Khánh Kỵ thúc thúc dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến đây cứu các ngươi.

Khánh Kỵ thúc thúc mở ám ảnh chi môn, lấy ra mật thược chi môn bọn ta đã chuẩn bị trước để từng người các ngươi đi qua, trực tiếp đưa các ngươi khu rừng cấm kỵ ngoài căn cứ tiền đồn số 5.

Có mật thược chi môn bảo đảm, dù tương lai gặp phải nguy hiểm như thế nào thì ít nhất cũng có đường lui.”

“Khánh Trần ca ca cũng không ngờ đối phương sẽ ném tên lửa hạt nhân, thậm chí không biết được đối phương muốn làm gì, hắn chỉ cảm thấy đối phương sẽ chuẩn bị một thảm họa cho người khổng lồ, mà thảm họa này đế rất nhanh, cho nên công tước Phong Bạo mới cần phương pháp rút lui trong nháy mắt.”

Khánh Trần thật sự có thể tính toán chuẩn xác từng bước không? Câu trả lời chắc chắn là không.

Vì vậy, theo suy đoán của hắn, có lẽ sẽ có một quả bom hạt nhân bị ném xuống, cũng có thể là người khổng lồ bị lừa vào vòng vây, hoặc là người khổng lồ bị đuổi giết.

Hắn chỉ có thể suy đoán kết quả thông qua ý đồ của công tước Phong Bạo, nhưng lại không biết được quá trình.

Vậy nên nếu người khổng lồ muốn tấn công thì hắn sẽ cho bọn họ một đường lui, thừa còn hơn thiếu.

Từ trước đến nay hắn làm việc gì đều phải chuẩn bị cặn kẽ đến cùng, điều ấy chưa bao giờ thay đổi.

Như khi đồng hồ đếm ngược lần đầu tiên xuất hiện trên cánh tay hắn, để làm công tác chuẩn bị thậm chí hắn còn vái Bồ Tát.

Đương nhiên, hắn cũng có thể biến mình thành một con người suy tính chu toàn sau khi sự việc kết thúc, khiến cho người khổng lồ sùng bái hắn, thần thánh hóa hắn.

Những việc hắn làm quả thực đủ để cho người khổng lồ nâng hắn lên thần đàn.

Nhưng Khánh Trần cảm thấy không cần thiết, đúng là hắn không có năng lực tính toán chuẩn xác mọi việc, chẳng qua hắn chuẩn bị kỹ càng hơn mà thôi.


Chương 2510: Đáng Sợ Quá

Nhà tiên tri nghe Lý Đồng Vân giải thích xong thì nhẹ giọng cảm thán:

“Người bạn ấy tuy không có năng lực tiên tri nhưng vẫn có thể sáng tạo ra kỳ tích mà chúng ta không thể làm được, hơn nữa còn thản nhiên thừa nhận mình không đoán được tất cả…Có lẽ đó mới là sức hấp dẫn của hắn.”

Nhện Đen ở bên cạnh yên lặng nghe Lý Đồng Vân thuật lại, đây là lần đầu tiên nàng được tự mình trải nghiệm sự thần kỳ của Khánh Trần.

Bây giờ thì tốt quá rồi, mình cung cấp tin tức quan trọng, có lẽ người khổng lồ sẽ không giết mình đâu nhỉ? Mình là công thần…

Nhện Đen nghĩ: Vậy sau này mình đi theo người khổng lồ, hoặc đi theo Khánh Trần?

Hình như không tệ chút nào.

Người khổng lồ nhìn về phía người khổng lồ vua, chờ hắn ra quyết định mọi người làm gì tiếp theo.

Lý Đồng Vân nói:

“Khánh Trần ca ca nói nếu đây thật sự là một âm mưu thì tộc người khổng lồ nên án binh bất động trước đã, bởi vì vương quốc Roosevelt cũng không thương gân động cốt, thực lực của bọn họ vẫn cực kỳ mạnh mẽ.”

Nhà tiên tri cười nói:

“Không bằng các vị theo chúng ta đến vương đình người khổng lồ làm khách, nơi đó có rất nhiều trái cây các ngươi chưa từng thấy bao giờ.”

Lý Đồng Vân gật đầu:

“Vừa hay học viện chiến tranh tên Kình Đảo cũng phải bổ sung sản phẩm mới!”

Khí cầu máy Thập Nhất cách trung tâm vụ nổ hạt nhân 290 km, ở khoảng cách này mạch xung và phóng xạ đã khá yếu, không thể ảnh hưởng đến lớp phủ chống EMP của khí cầu máy.

Khi Súng Vĩnh Hằng sắp rơi xuống, lão Thập Nhất đóng lớp kính của khí cầu máy lại, lơ lửng giữa không trung.

Ngay sau đó, hắn mở màn hình 3D lên, chiếu trực tiếp hình ảnh vệ tinh chụp được.

Lão Thập Nhất gọi tất cả mọi người tới:

“Nào, nào, nào, cảnh tượng nghìn năm có một đây, sau này muốn nhìn cũng không có mà nhìn đâu.”

10 giây sau, Súng Vĩnh Hằng tức tốc rơi xuống đất.

Oành.

Đám mây hình nấm khổng lồ bốc lên không trung, trông đồ sộ và tráng lệ.

Lão Thập Nhất nhìn một nữ binh và nói:

“Các ngươi có biết nhân loại từng suýt bị thứ này tiêu diệt không? Trận chiến ấy, đại lục phía Tây và đại lục phía Đông đánh đến độ trời long đất lở, khiến cả thế giới chấn động, cả địa cầu rơi vào mùa đông hạt nhân dài đằng đẵng.

Khói bụi dày đặc bao trùm tầng khí quyển, ánh nắng mặt trời không lọt qua được, ở nhiều nơi nhiệt độ ban đêm có thể hạ xuống -150 độ, trong vòng ba ngày có 6 tỷ 800 triệu người chết cóng, những người sống sốt cũng chỉ có thể lay lắt hơi tàn.”

Nữ binh chui vào lòng hắn:

“Á, đáng sợ quá.”

Khánh Trần nhướng mày, đúng là một người nguyện đánh một người nguyện chịu.

Mới nghe mấy câu miêu tả như thế thì có gì đáng sợ, điều đáng sợ thật sự là cái đói cái rét sau mùa đông hạt nhân, sự bất lực và nỗi tuyệt vọng của tất cả mọi người khi phải trốn xuống lòng đất sưởi ẩm.

Khánh Trần biết, đại lục phía Đông từng có một tổ chức tên là Ác Ôn tận sức thủ tiêu vũ khí hạt nhân trên khắp thế giới, để tránh cho nhân loại lại gặp phải nguy cơ tương tư.

Đáng tiếc, tổ chức Ác Ôn đã biến mất từ lâu.

Đột nhiên nữ binh ngẩng đầu nhìn lão Thập Nhất:

“Vậy bây giờ đầu đạn hạt nhân phát nổ liệu có gây ra mùa đông hạt nhân lần nữa không?”

“Không.”

“Tại sao?”

Lão Thập Nhất nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi trả lời:

“Giống như…Khi thẩm du không thể bắn một phút một lần.

Mỗi năm ném một quả bom sẽ không gây ra mùa đông hạt nhân.”

Khánh Trần:

“…”

Hà Kim Thu:

“…”

Bolton:

“Thô bỉ, tục tĩu.”

Khánh Trần nhìn hình chiếu 3D, bây giờ hắn mới biết được rốt cuộc công tước Phong Bạo muốn làm gì.

Thật là độc ác!

May mà mình chuẩn bị đường lui cho người khổng lồ, nếu không vương quốc Roosevelt sẽ không còn bị kiềm chế nữa, sẽ không có bất kỳ thế lực nào ở đại lục phía Tây có thể chống lại bọn họ.

Nhưng vấn đề là tại sao Hắc Kỵ Sĩ Đoàn lại biết được đầu đạn hạt nhân sắp rơi, hơn nữa dừng lại ở khoảng cách vừa đúng?

Hắc Kỵ Sĩ Đoàn của Bạch Ngân Thành không đơn giản như tưởng tượng, cũng không phải chỉ biết sống phóng túng.

Trong bán kính 310 km từ tâm vụ nổ, cát vàng bay mù trời, gió bão vẫn đang tiếp diễn, không hề có dấu hiệu suy yếu.

Nơi này đã biến thành cấm địa.

Khánh Trần đứng trên khí cầu máy yên lặng quan sát, nếu thứ vũ khí hạt nhân này ném xuống thành phố số 10 thì chỉ e tất cả mọi người trong thành phố sẽ tử vong.

Vương quốc Roosevelt đã lấy ra vũ khí cấp bậc này nhưng đại lục phía Đông chưa chuẩn bị gì cả.

Bây giờ, vương quốc Roosevelt còn định di cư đến đại lục phía Đông, cho nên không muốn sử dụng loại vũ khí cực kỳ ô nhiễm này.

Nhưng nếu một ngày nào đó cuộc chiến rơi vào tình cảnh bế tắc, Người Xem Mệnh điên cuồng có khả năng sẽ kéo tất cả xuống địa ngục cùng nhau.

Trong lòng Khánh Trần sinh ra nỗi khủng hoảng nào đó.

Có lẽ là tác dụng của mối đe dọa đến từ vũ khí hạt nhân.

Trên khí cầu máy Thập Nhất, lão Thập Nhất của Hắc Kỵ Sĩ Đoàn dẫn 13 thuộc hạ đi đổi quần áo bảo hộ chống nhiễm phóng xạ.

Hắn yêu cầu khí cầu máy tiếp tục di chuyển thêm 30 km để quan sát độ phóng xạ, chuẩn bị hạ cánh bất cứ lúc nào.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 10 giờ trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box