- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 250 : Hái Trái Cây (c2491-c2500)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 250 : Hái Trái Cây (c2491-c2500)
❮ sautiếp ❯Chương 2491: Hái Trái Cây
Nhà tiên tri của tộc khổng lồ ngồi khoanh chân ở cửa cung điện, cái đầu bóng loáng làm hắn trông như một bức tượng Phật, thần thái an nhiên đến độ siêu phàm thoát tục.
Nếu người nào quen nhìn người khổng lồ thô kệch chỉ mặc độc một cái quần thì nhất định sẽ cảm thấy kinh ngạc khi nhìn thấy nhà tiên tri.
Nhà tiên tri đang nghe Nhện Đen kể chuyện.
Trên thực tế, hắn cũng giống như những người khổng lồ khác, được nuôi dưỡng bằng lời tiên đoán hệt như thần thoại kia.
Thuở nhỏ, biết bao lần hắn tưởng tượng, ước ao, người bạn trong lời tiên đoán rốt cuộc trông ra sao, đối phương phải lợi hại cỡ nào mới có thể dẫn dắt người khổng lồ thay đổi thế giới này.
Đó là chuyện mà cả ba đời nhà tiên tri không có cách nào hoàn thành.
Nhưng khi nghe xong câu chuyện về Khánh Trần, nhà tiên tri này bỗng càng thêm chờ mong…Thì ra người bạn trong lời tiên tri ấy thật sự rất lợi hại, như những gì ông hắn kỳ vọng trước lúc lâm chung.
Người bạn ấy có thể dẫn dắt tộc người khổng lồ ra khỏi khu rừng cấm kỵ như đã từng dẫn hơn 900 nhân viên tình báo thoát ra khỏi căn cứ A02 không?
Giờ khắc này, nhà tiên tri trẻ tuổi bỗng cảm nhận được điều gì đó.
Dường như câu chuyện của Nhện Đen kích thích hắn, thế nên dự đoán của hắn về tương lai trở nên rõ ràng hơn.
Hắn nhắm mắt lại, trong đầu, hắn thấy được thiếu niên mảnh khảnh nhưng đầy sức mạnh bay lên không trung, chiếu rọi trời xanh, lấp lánh chói lòa.
Nổ tung, nứt toạc.
Đó là thứ sức mạnh có thể khiến thế giới rung chuyển.
Nhà tiên tri trẻ tuổi ngạc nhiên mở bừng mắt.
Không nói đến việc hình ảnh hắn thình lình nhìn thấy có ý nghĩa như thế nào, điều khiến hắn kinh ngạc là chỉ nghe kể chuyện mà lại khiến năng lực của hắn tăng lên một cấp bậc.
Nhà tiên tri đệ nhất chia năng lực dự kiến tương lai làm ba cấp bậc.
Cấp bậc đầu tiên là Nhìn thấu.
Cấp bậc thứ hai là Hiểu biết chính xác.
Cấp bậc thứ ba là Số mệnh đã định.
Vừa rồi năng lực của nhà tiên tri này đột nhiên chạm đến cảnh giới Hiểu biết chính xác.
Kỳ diệu thay.
Cảm giác ấy thực sự kỳ diệu.
Thậm chí hắn cảm thấy nếu công tước Phong Bạo còn ở đây thì có lẽ hắn có thể thấy được hình ảnh rõ ràng hơn.
Nhà tiên tri nhìn về phía Nhện Đen, chỉ trong nháy mắt hình ảnh lại xuất hiện trong đầu hắn.
Hắn thấy người bạn trong lời tiên đoán xách giỏ rau, Nhện Đen và một cô gái người máy đi theo sau, bình tĩnh mua bánh mì…
Vẻ mặt của Nhện Đen ấm áp, khác hẳn bộ dạng nghiêm nghị hiện giờ.
Thế nhưng người bạn trong lời tiên đoán có vẻ khác thường, giống như quên mất tranh chấp và thị phi…Lẽ nào khi đó chiến tranh đã kết thúc rồi ư?
Nhà tiên tri lại mở mắt ra, lúc này Nhện Đen đã kể xong câu chuyện của ngày hôm nay.
Nhưng nàng không tiết lộ toàn bộ, tất cả những chuyện liên quan đến Khánh Trần nàng đều chỉ nói sơ lược.
Nhện Đen đã lên kế hoạch, một khi những người khổng lồ này định vặn gãy cổ nàng, nàng sẽ kể phiên bản hoàn chỉnh, kéo dài đến vài tháng sau rồi tính tiếp!
Nàng nói với người khổng lồ:
“Hôm nay kể đến đây thôi, về phần cụ thể hắn thoát ra khỏi căn cứ A02 như thế nào, hay vân khí của hắn lợi hại ra sao, về sau chúng ta nói tiếp.”
Người khổng lồ vô thức “oa” một tiếng, kết quả khi nghe tộc nhân phiên dịch lời của nàng, bảo rằng nàng không muốn nói tiếp thì mọi người tức khắc nổi giận.
Một người khổng lồ lớn giọng nói:
“Hừ!”
(Kể tiếp đi, ngươi kể tiếp một chuyện nữa đi, ta đi hái trái cây lợi hại nhất cho ngươi ăn!)
Nhện Đen không hiểu chữ “hừ” này có nghĩa gì, nhưng nghe đơn âm này nàng cảm thấy người khổng lồ kia có vẻ chảnh.
Thú thực, Nhện Đen cũng không ngờ những thông tin trước kia mình nghiên cứu để giết Joker hôm nay lại cứu mình một mạng.
Có lẽ đây chính là nhân sinh vô thường…
Nhưng trong lúc kể chuyện, Nhện Đen cảm thấy là lạ.
Khi nàng biến những việc Khánh Trần làm thành câu chuyện kể, bản thân nàng cũng cảm thấy Joker quả thực rất giỏi.
Và quan trọng hơn hết là chỉ cần trở thành người của Joker thì khi gặp phải nguy cơ sống còn, đối phương sẽ liều mạng cứu ngươi.
Đó là điều mà Nhện Đen chưa bao giờ được nếm trải, làm việc dưới trướng công tước Phong Bạo, bất cứ lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn tinh thần bị vứt bỏ.
Nghĩ đến đây, Nhện Đen chợt nhớ đến chuyện mình từng thấy Joker trần truồng, suýt nữa phì cười…
Về quá trình Nhện Đen phát hiện ra Khánh Trần, có thể xem như một sự trùng hợp.
Việc này còn phải cảm ơn Đại Vũ.
Lúc trước Đại Vũ điều khiển “Khánh Trần” đi tiểu trước camera giám sát, những Người Phán Quyết khác nhìn màn hình thì cảm thấy ghê tởm và bị sỉ nhục, chỉ có nàng thấy…hình như hơi quen mắt!
Đương nhiên Đại Vũ không vẽ hẳn bộ phận nào đó của Khánh Trần ra, nhưng điều thần kỳ của họa sĩ Trần thị chính là khi vẽ dáng vẻ của đối phương một cách chân tình thì tác phẩm sẽ dung hợp với ý chí của thế giới, khi triệu hồi nhân vật trong tranh, ý chí của thế giới sẽ tự điều chỉnh bổ sung chi tiết.
Chương 2492: Vì Muốn Sống Sót
Bởi vậy, Đại Vũ chỉ cần hoàn thành bức vẽ là Khánh Trần bước ra từ trong tranh sẽ giống hệt Khánh Trần thật.
Tuy tính cách của Nhện Đen dần trở nên vặn vẹo biến thái do những việc từng trải qua trước kia, nhưng nàng cũng chưa biến thái đến mức cố ý nhớ kỹ bộ phận nào đó của Khánh Trần.
Sau khi cảm thấy quen mắt, nàng đã đi tìm video thẩm vấn khi trước, đối chiếu với hình ảnh khỏa thân của Khánh Trần, cuối cùng mới xác nhận: Joker chính là quản gia trong trang viên Kennedy.
Nhưng dù biết chân tướng thì nàng cũng không nói với ai.
Ngay cả chính bản thân nàng cũng không rõ rốt cuộc tại sao mình lại làm vậy.
Tuy nhiên, bây giờ không phải là lúc để nghĩ những việc này, Nhện Đen nhìn xung quanh, nàng phải tìm cơ hội chạy trốn.
Bây giờ người khổng lồ tỏ ra thân thiện vì bọn họ cho rằng nàng có quan hệ với Joker.
Nhưng chỉ có mình nàng biết, nàng là người cầm đầu việc bắt Joker.
Lỡ như Joker hồi âm bảo tộc người khổng lồ giết nàng, thế thì những người khổng lồ này chắc chắn sẽ giết nàng không chút do dự.
Nhện Đen không thể gửi gắm hy vọng vào Joker, hiện tại nàng và Joker không phải bạn.
Cho nên nàng phải nghĩ cách rời đi.
Hoặc là…Chứng minh sự trung thành và giá trị với Joker.
Nghĩ đến đây, Nhện Đen nói với nhà tiên tri:
“Có một việc nhờ các ngươi chuyển lời cho Joker.
Tổ chức Vương Quốc ở thế giới ngoài thật ra vẫn luôn nằm dưới sự quản lý của công tước Phong Bạo, chẳng qua trong thời gian này công tước Phong Bạo đã giấu bọn họ đi.
Vốn dĩ ta tưởng công tước Phong Bạo muốn trừng phạt họ, nhưng trên thực tế thì không phải, dường như bọn họ còn có tác dụng quan trọng khác, Joker và tổ chức Vương Quốc là kẻ thù không đội trời chung, hy vọng hắn nhất định phải cẩn thận.”
Nhà tiên tri ngồi dưới đất, mỉm cười nhìn Nhện Đen:
“Vì muốn sống sót nên mới tiết lộ tin tức này sao?”
Nhện Đen gật đầu.
Nhà tiên tri hỏi tiếp:
“Còn chuyện gì khác muốn nói với người bạn kia không?”
Nhện Đen lắc đầu.
Nàng sẽ không nói toàn bộ những gì mình biết, để tránh bị vắt kiệt giá trị sử dụng rồi lại bị vứt bỏ…Tuy nhiều dấu hiệu cho thấy Joker không phải người như vậy, nhưng Nhện Đen đã trải qua nhiều chuyện tương tự.
Nhà tiên tri cười nói:
“Nhưng ngươi phải hiểu rằng, tuy người bạn ấy vẫn còn thiện niệm, nhưng chưa bao giờ nương tay với thuộc cấp của kẻ địch, sao hắn có thể đoán được ngươi không phải nội gián của vương quốc Roosevelt?”
Vẻ mặt Nhện Đen trở nên rối rắm, lúc này nàng đã lau son môi màu đỏ tím, thoạt nhìn không còn lạnh lùng, cay nghiệt như trước nữa, đứng trước mặt người khổng lồ nàng trông có vẻ gầy yếu mong manh.
…
Đặc biệt là gò má tương tự Jennifer Connelly dễ dàng khiến người ta quên mất nàng từng là Người Hành Quyết của tổ chức Người Phán Quyết.
Nhện Đen suy nghĩ rồi nói:
“Ta có thể giao truyền thừa Người Phán Quyết mà ta biết ra.”
Công tước Phong Bạo cho rằng nàng sẽ chết, nhưng hắn không ngờ người khổng lồ lại tha mạng cho nàng, vàn cũng không ngờ được nàng lại dám đưa truyền thừa cho người ngoài.
Thế nhưng chỉ có như vậy Nhện Đen mới có thể đấu với công tước Phong Bạo đến cùng, đó là bằng chứng cho sự trung thành của nàng.
Nhà tiên tri lại cười nói:
“Ta hiểu rồi, ngươi đi nghỉ ngơi đi, một ngày nào đó ngươi sẽ hiểu mình không lựa chọn sai.”
Nhện Đen khó hiểu:
“Ngươi nhìn thấy gì trong số phận của ta?”
“Vinh quang và cuộc đời mới.”
Nhện Đen rời đi.
Nhà tiên tri vẫn ngồi khoanh chân trước cửa cung điện, tắm mình trong ánh chiều tà.
Người khổng lồ vua chậm rãi đi đến chỗ nhà tiên tri:
“Huyễn.”
(Nhện Đen xử lý thế nào?)
Nhà tiên tri:
“Tịch.”
(Nàng từng là trợ thủ đắc lực nhất của công tước Phong Bạo, cũng là một trong những nhân vật quan trọng nhất của vương quốc Roosevelt, nàng biết vô số bí mật, nếu nàng sẵn lòng gia nhập chúng ta thì sẽ cung cấp cho chúng ta nhiều bí mật.
Giữ nàng lại, xem nàng có thể cung cấp điều gì khác không, nhưng cũng phải cắt cử người trông chừng nàng, hết thảy chờ người bạn kia đến quyết định nàng được sống hay chết.)
Người khổng lồ vua:
“Huyễn.”
(Theo kế hoạch của công tước Phong Bạo, một ngày sau chúng ta phải xuất phát đến chiến khu, trong khoảng thời gian này ta sẽ chuẩn bị đầy đủ rồi xuất phát.
Trâu rừng, gấu nâu, đàn sói trong rừng Cao Hi đã bị lùa đến đây, có thể dùng để xung trận.
Bầy dơi trong vực Đỏ cũng lùa đến rồi, dùng để chiến đấu với máy bay không người lái.
Kền Kền trên vách núi Người Khổng Lồ đã bay đến, chúng có thể đấu với khí cầu máy…Chỉ có cứ điểm trên không khó giải quyết, cần bên phía công tước Phong Bạo xử lý.)
Trong khu rừng cấm kỵ mênh mông có vô số giống loài kỳ lạ và quý báu, tựa như Thanh Sơn Chuẩn, Chu Tước ở khu cấm kỵ số 002, cùng với gấu khổng lồ cao 10 mét Cô Đông thu phục được.
Những loài cự thú sau khi tiến hóa này mới là lực lượng được tộc người khổng lồ dùng để đối kháng vương quốc Roosevelt.
Nhà tiên tri mỉm cười:
“Tịch.”
(Vua tự quyết định là được.
Nhưng trước đó chúng ta phải dùng con ưng nhanh nhất báo mọi việc cho người bạn kia, từ giờ trở đi vận mệnh của tộc người khổng lồ đã gắn chặt với hắn.)
Hơn 20 phút sau, một con chim ưng bay ra khỏi vương đình, lướt qua Hắc Diệp Nguyên rộng lớn, sải cánh về phương xa.
Chương 2493: Bộ Hậu Cần
Đếm ngược 112:00:00.
Khánh Trần ngồi trong đống đổ nát của căn cứ tiền đồn số 6 ăn thịt lợn nướng.
Quanh đi quẩn lại một vòng, hầu tước Bolton vậy mà lại trở thành tư lệnh của căn cứ tiền đồn, chẳng qua lần này hắn phải dẫn dắt tàn binh bại tướng của sư đoàn 3 xây dựng lại nơi này…
Bolton ngồi bên đống lửa, mờ mịt nhìn cảnh hoang tàn xung quanh:
“Tại sao lại phái ta đến đây!”
Khánh Trần giải thích:
“Trùng kiến một thị trấn quân sự quan trọng là nhiệm vụ hết sức trọng yếu, bởi vì trọng yếu nên mới phải cử một hầu tước am hiểu quản lý căn cứ tiền đồn đến…Hầu tước đại nhân, lúc trước chúng ta lập công to quá, có lẽ quốc vương bệ hạ cảm thấy chỉ có ngươi mới đảm nhiệm được chức vụ này.
Căn cứ tiền đồn số 6 dựa vào Hắc Thủy Thành, phối hợp với căn cứ tiền đồn số 5 bên cạnh, nếu người khổng lồ vượt qua nơi này không chút trở ngại thì Hắc Thủy Thành và căn cứ số 5 sẽ gặp nguy hiểm.”
“Ôi.”
Bolton nhỏ giọng:
“Biết thế chẳng bằng ở lại căn cứ tiền đồn số 9 làm sâu lười.”
Khánh Trần cạn lời, có lẽ đây là hầu tước không có lòng cầu tiến nhất mà hắn gặp được, nếu ngũ công chúa không thúc giục thì e rằng người này sẽ nằm trên giường cả đời.
“Hầu tước đại nhân, ngươi không cần lo lắng, việc chỉ huy bọn họ xây dựng nơi này cứ để ta.”
Khánh Trần nói:
“Ta đã gửi danh sách các thứ chúng ta cần cho Bộ hậu cần rồi, lát nữa vật tư sẽ được vận chuyển đến đây.”
Bolton phàn nàn:
“Tuy ta không hiểu về quân sự mấy, nhưng ngươi yêu cầu Bộ hậu cần cho ngươi một cứ điểm trên không thì điên quá rồi đấy…”
Khánh Trần kiên nhẫn trân an:
“Chào giá cắt cổ, mặc cả liền tay.
Bọn họ không cho cứ điểm trên không thì cho mười mấy chiếc khí cầu máy cấp A cũng được mà.
Nếu vẫn không cho, lỡ như nơi này bị công phá thì chúng ta sẽ hạch tội bộ trưởng Bộ hậu cần.”
Đúng lúc này một con chim ưng khổng lồ bay qua trên bầu trời.
Khánh Trần nhìn nó rồi nói muốn đi vệ sinh, sau đó hắn xoay người chạy vào khu rừng cấm kỵ.
Chim ưng ném một ống trúc nhỏ trúng ngay đỉnh đầu, Khánh Trần mở ra nhìn, tức khắc kinh hãi: Công tước Phong Bạo bắt tay hợp tác với tộc người khổng lồ, ý định xuyên qua căn cứ tiền đồn số 6, bao vây hậu phương căn cứ tiền đồn số 5, tiêu diệt bộ đội chủ lực của Phượng Hoàng Thành và Hắc Thủy Thành ở đó!
Khánh Trần ngớ ra, thế chẳng phải là định giẫm đạp lên xác bọn họ để đi qua sao?
Không ngờ công tước Phong Bạo lại là người của vương triều người khổng lồ, nếu vậy thì trước kia mình hãm hại người một nhà à?
Hắn bắt đầu suy tính, nếu vương triều người khổng lồ đã quyết định thì đương nhiên mình phải phối hợp.
Chỉ có điều, phần cuối của tờ giấy nhắc đến tổ chức Vương Quốc và King, Khánh Trần trầm tư…Công tước Phong Bạo giấu tổ chức này đi với mục đích gì?
Hoặc là nói, King có thể làm gì cho công tước Phong Bạo?
Khánh Trần dứt khoát ngồi xuống ngay tại chỗ, trước mặt hắn như xuất hiện một tấm bảng đen trong suốt, tất cả những manh mối và tin tức lần lượt hiện lên trên bảng.
Vô dụng bị lọc bớt, hữu dụng thì giữ lại.
Chẳng bao lâu sau, những tin tức được giữ lại xếp dày đặc trên tấm bảng đen vô hình trước mặt hắn, sau đó từng dòng thông tin va vào nhau như trò Xếp Kim Cương, hình thành thông tin mới và quan trọng hơn, cuối cùng chỉ còn lại vài câu.
Hắn không có năng lực tiên tri.
Hắn không có Hội Giấy Rút.
Hắn không có huyết thống người khổng lồ.
Việc Khánh Trần có thể làm là tập hợp những thông tin đã biết lại với nhau, rồi phán đoán tương lai sẽ xảy ra chuyện gì.
Tương lai, vốn là những gì đã xảy ra trong “quá khứ” tương tác và ảnh hưởng lẫn nhau, hình thành nên “tương lai”.
Một hạt cát của ngày hôm nay có thể ảnh hưởng đến lịch sử ngày sau.
Nước Anh ở thế giới ngoài có một câu ngạn ngữ: Mất một chiếc đinh, thiếu một móng sắt; thiếu một móng sắt, mất một chân ngựa; thiếu một chân ngựa, mất một quốc vương; không có quốc vương, chiến dịch thất bại.
Khi thợ rèn không đóng chắc chiếc đinh cho móng ngựa, kết quả của cuộc chiến này đã được định sẵn.
Đối với nhiều người, tương lai là một ẩn số, nhưng với Khánh Trần, thật ra nó là kết quả suy luận từ những chứng cứ xác đáng.
Nếu Người Xem Mệnh và nhà tiên tri biết hắn đang làm gì lúc này thì chỉ sợ sẽ cảm thấy hết sức kinh ngạc, thì ra có người có thể dùng tin tức và tính toán tiếp cận lĩnh vực chỉ có bọn họ mới nắm giữ!
Ngay sau đó, Khánh Trần bỗng ngẩng đầu lên, tất cả manh mối đều dẫn đến một kết quả cực kỳ chấn động, khiến người ta cảm thấy khó tin…Tất cả mọi người sẽ chết!
Hắn đứng dậy chạy về căn cứ tiền đồn số 6, đeo kính thực tế ảo lên, hắn cần phải đi vào thế giới Siêu Đạo bố trí kế hoạch mới cho Bạch Trú, đội quân ảnh tử, Hội Phụ Huynh.
Khánh Trần cảm thấy hắn không thể giải quyết chuyện này một mình nữa rồi.
Chương 2494: Bị Lừa
Nửa tiếng sau, trong căn hộ của quản gia ở Phong Bạo Thành, Lý Đồng Vân mở cửa sổ cho Khánh Kỵ và dặn dò hắn:
“Khánh Kỵ thúc thúc, ca ca ta nói chỉ có một con đường duy nhất tránh né được camera giám sát để đi từ đây ra khỏi thành phố, sau cùng còn phải đi vào cống thoát nước, ngươi đành chịu khổ một chút.
Nhưng Khánh Trần ca ca nói việc này rất quan trọng, cho nên ngươi phải đích thân đi một chuyến, những người khác không làm được.”
Khánh Kỵ cười nói:
“Ta nếm trải nhiều khổ cực hơn các ngươi tưởng tượng đấy, không cần lo cho ta.”
Nói rồi hắn chui ra khỏi cửa sổ tòa nhà, dùng cả tay lẫn chân leo xuống dưới tầng.
…
Trong khu rừng cấm kỵ bên ngoài căn cứ tiền đồn số 6, Khánh Trần viết kín một tờ giấy rồi nhét vào ống trúc một cách cẩn thận, treo lên chân của chim ưng.
Nhưng hắn suy tư một lát rồi lại lấy tờ giấy ra, viết lại một bức thư đơn giản hơn sau đó cất lại như cũ.
“Đi đi.”
Khánh Trần nói:
“Mang thư của ta về vương đình người khổng lồ ở Hắc Diệp Nguyên đi, đúng rồi, nhớ bay vòng qua căn cứ tiền đồn số 5, cẩn thận bị chặn giết.”
Chim ưng ngân dài một tiếng rồi sải cánh bay lên không trung, nó lao nhanh như một mũi tên quay trở lại Hắc Diệp Nguyên.
Khánh Trần nhìn theo hướng nó bay đi, chỉ hy vọng suy luận của mình có thể nhanh chóng giao đến tay người khổng lồ vua.
Hắn quay lại căn cứ tiền đồn, nhưng không hề biết khi chim ưng bay được hơn 200 km thì đột nhiên một tia laser từ khung trời cao hơn bắn thủng đầu nó.
Chim ưng rơi xuống, một chiếc máy bay trinh sát không người láu cỡ lớn chậm rãi hạ thấp độ cao.
Tin tức bắn hạ một con chim ưng nhanh chóng được truyền lại cứ điểm trên không Phong Bạo.
Không chỉ có một chiếc máy bay trinh sát không người lái, mà đội ngũ máy bay bao vây khu rừng cấm kỵ này giống như âm mưu phủ kín bầu trời.
Trong phòng chỉ huy, một binh sĩ quản lý tất cả máy bay không người lại ngồi ở rìa lớn tiếng nói:
“Đã xác nhận bắn hạ một con chim ưng, có một ống trúc buộc trên chân ưng, đã thả máy bay không người lái đi lấy ống trúc.”
Ngay sau đó, máy bay không người lái hạ thấp đến đồ cao vừa đủ và tung quả cầu kim loại ra.
Quả cầu kim loại xuyên qua tàng cây phát ra âm thanh bình bịch rồi rơi xuống mặt đất, quả cầu nhẵn bóng ấy mở ra, biến thành một con nhện máy lớn bằng bàn tay.
Cơ thể nó giãn ra, tức tốc chạy về phía xác chim ưng.
Khi đi đến bên cạnh thi thể, nhện máy dùng những cái chân sắc bén cắt ống trúc, sau đó mở cuộn giấy ra, chĩa camera trên đầu vào tờ giấy và quay chụp.
Hiện tại, trong phòng chỉ huy của tàu Phong Bạo, tất cả mọi người đều sững sờ, bởi vì trên tờ giấy viết: Motherfucker.
Họ nhìn nhau, có người dùng ưng đưa thư của vương đình người khổng lồ chỉ để viết một câu mắng chửi thôi ư?
Hiển nhiên bức thư này không phải viết cho vương đình người khổng lồ, có người đoán trước được ưng đưa thư không thể an toàn trở lại vương đình nên dứt khoát viết một câu như thế để khiến người đọc thấy ghê tởm.
Công tước Phong Bạo ngồi ở ghế chỉ huy, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như cũ.
Ngón tay to lớn của hắn gõ lên tay vịn:
“Ưng đưa thư bay đến từ hướng nào?”
Binh sĩ trả lời:
“Từ căn cứ tiền đồn số 5.”
“Nhà tiên tri lừa ta, người trong lời tiên đoán không đến vương đình, đối phương vẫn ẩn nấp trong tập đoàn quân của vương quốc Roosevelt, hơn nữa ở ngay trong căn cứ tiền đồn số 5 mà tập đoàn quân Phong Bạo Thành cần phải đi qua.”
Công tước Phong Bạo nhếch miệng, nở nụ cười lạnh lùng.
Tốc độ bay của ưng đưa thư của tộc người khổng lồ cực nhanh, rất khó chặn đường.
Người có tư cách để vương đình dùng loài ưng này ắt hẳn là người trong lời tiên đoán.
Về phần đối phương viết câu mắng chửi trong thư hồi âm, chứng tỏ đối phương đã đoán được sẽ có người phong tỏa con đường truyền tin của khu rừng cấm kỵ với bên ngoài.
Vậy thì đối phương có đoán được kế hoạch của mình không?
Công tước Phong Bạo trầm tư hồi lâu, hắn cho rằng kế hoạch của mình hoàn mỹ, hơn nữa cực kỳ tàn nhẫn, cho dù đối phương lờ mờ nhận ra được sự nguy hiểm thì cũng không đoán ra được mới đúng.
Người bạn trong lời tiên đoán ấy không có năng lực tiên tri không.
Hơn nữa, vương triều người khổng lồ không nhận được tin tức phản hồi của đối phương thì sẽ chiến đấu theo đúng kế hoạch, thế là đủ rồi.
Nhưng mà chim ưng bay từ căn cứ tiền đồn số 5 về Hắc Diệp Nguyên, phải chăng điều này có nghĩa là người bạn này đang ở trong căn cứ quân sự đó?
Không biết đối phương có phát hiện ra cái gì ở căn cứ tiền đồn số 5 không, xem ta tập đoàn quân Phong Bạo phải đẩy nhanh tốc độ.
Một binh sĩ nói:
“Thưa công tước, chúng ta sắp đến căn cứ tiền đồn số 6.”
Công tước Phong Bạo hỏi:
“Xem công văn điều phối của vương quốc, trạng thái hiện nay của căn cứ tiền đồn số 6 thế nào?”
Binh sĩ nói:
“Hầu tước Bolton đang dẫn dắt sư đoàn 3 tiến hành trùng kiến sau cuộc tấn công.”
“Bolton.”
Chương 2495: Lời Nói Của Người Khổng Lồ
Công tước Phong Bạo cao mày:
“Lại là Bolton! Tăng tốc đến căn cứ tiền đồn số 6, sau khi đến đó lập tức cho nổ, sau đó bao vây hậu phương của căn cứ tiền đồn số 5.
Theo giao hẹn với vương đình người khổng lồ, trong vòng 48 tiếng đồng hồ chúng ta phải mở cánh cổng của căn cứ tiền đồn số 5 cho họ.”
Để thuyết phục vương triều người khổng lồ hành động, tập đoàn quân Phong Bạo phải đưa ra được sự hy sinh xứng đáng.
Công tước Phong Bạo muốn khái chiến với tập đoàn quân của Phượng Hoàng Thành và Hắc Thủy Thành bằng tốc độ nhanh nhất, mở ra căn cứ tiền đồn số 5, tiêu diệt một tập đoàn quân bằng mọi giá, có thể vương triều người khổng lồ mới tin tưởng thành ý của hắn.
Chỉ có lời tiên đoán của nhà tiên tri đệ nhất như bóng ma bao trùm trái tim hắn.
Nhưng khi hắn đến căn cứ tiền đồn số 5, người bạn trong lời tiên đoán sẽ chôn cùng với căn cứ.
Sau khi Công tước Phong Bạo ra lệnh, hạm đội không quân của Phong Bạo Thành bỗng tăng tốc.
…
Vương quốc Roosevelt có tin tức lớn, hạm đội không quân của tập đoàn quân Phong Bạo biến mất rồi.
Họ không đến khu vực tác chiến theo kế hoạch, cũng không đáp lại yêu cầu liên hệ của bộ đội khác.
Như thể hạm đội này đột nhiên biến thành hạm đội ma, thình lình biến mất giữa không trung, ngay cả radar cũng không rà quét ra được.
Nhưng 19 tiếng sau, căn cứ tiền đồn số 6 bỗng truyền tin lại…Họ phát hiện hạm đội không quân của Phong Bạo Thành trong radar mảng pha.
Cùng lúc đó, đội quân của vương quốc Roosevelt mắc kẹt ở căn cứ tiền đồn số 9, nhiều đơn vị đã ở đó bày sẵn thế trận đón địch, ai ngờ công tước Phong Bạo còn ác hơn, hắn vứt bỏ đại bản doanh Phong Bạo Thành, đi đường vòng 2100 km để đến căn cứ tiền đồn số 6!
Chẳng bao lâu sau đã có tin dữ từ tiền tuyến gửi về, tập đoàn quân Phong Bạo tiến hành tấn công, san bằng căn cứ tiền đồn số 6 vừa mới lên kế hoạch xây dựng lại, ngay sau đó cho nổ tan xác tất cả mọi người trong căn cứ!
Hầu tước Bolton vừa mới nổi tiếng khắp vương quốc hy sinh cùng căn cứ.
Tráng niên mất sớm!
Tập đoàn quân Phong Bạo không dừng lại ở đó, mà tăng tốc đến căn cứ tiền đồn số 5.
Mọi người biết…Công tước Phong Bạo làm phản rồi!
Thế là vô số người hoảng loạn, không phải toàn bộ tập đoàn quân của Hắc Thủy Thành và Phượng Hoàng Thành đều ở căn cứ tiền đồn.
Hai tập đoàn quân thay phiên nhau đi vào khu rừng cấm kỵ chiến đấu với vương triều người khổng lồ.
Hiện nay, tập đoàn quân Hắc Thủy Thành trú đóng ở căn cứ tiền đồn, tập đoàn quân Phượng Hoàng Thành tiến vào khu rừng cấm kỵ đã lâu, muốn rút về cũng không kịp nữa!
…
Công tước Phong Bạo dường như đã đoán chắc thời điểm, biết rằng quân đội Thành phố Phượng Hoàng chắc chắn không kịp quay lại, tìm được cơ hội một chọi một với Thành phố Hắc Thủy!
Hơn nữa, đã có người thông minh nào đó phát hiện ra Công Tước Phong Bạo muốn xâm nhập căn cứ tiền đồn số 5, nhất định không phải vì chút ít vật tư đáng thương kia, mà là để tiêu diệt một phần tư quân chủ lực của vương quốc, để vương triều người khổng lồ khi xâm chiến không cần lo trước lo sau.
Đội quân hậu phương của căn cứ tiền đồn số 5 đang nhanh chóng tập hợp, không ai ngờ rằng cuộc nội chiến này lại xảy ra đột ngột đến vậy.
Nguyên nhân dường như chỉ là…lời nói của một người khổng lồ?
Bên ngoài căn cứ tiền đồn số 6 vài chục cây số, hơn 70 người thẫn thờ nhìn căn cứ của mình.
Họ đứng từ xa nhìn pháo đài phòng không Phong Bạo đột ngột bay đến, sau đó bắn một loạt đạn vào căn cứ của họ, sau đó bùng lên một ngọn lửa cao ngất trời…
Hơn 70 người đều là những chiến binh gen cấp B do Khánh Trần điều động đến, còn có ba người Hà Kim Thu, Khánh Trần, Bolton.
Theo đề nghị của Hà Kim Thu, họ đến săn lợn rừng và thú dữ để ăn, kết quả chưa săn được mãnh thú nhà đã không còn nữa.
Họ nhìn qua vòm cây và quan sát ngọn lửa đằng xa, Hầu tước Bolton chết lặng:
“Làm sao có thể? Sư đoàn ba của ta…căn cứ tiền đồn của ta!”
Có vài thứ chỉ khi mất đi ta mới biết trân trọng, Bolton nhìn vào căn cứ tiền đồn đổ nát, miệng chỉ biết lẩm bẩm oán hận.
Nhưng dù là căn cứ rách nát cũng tốt hơn một mảnh đất lớn bị cháy xém!
Bolton cảm thấy chức vị hầu tước của hắn thực sự xui xẻo không để đâu cho hết, người ta còn chưa bắt đầu khai chiến, thậm chí còn chưa thấy bóng dáng của người khổng lồ đâu, còn hắn đã liên tục gặp sự tấn công của người khổng lồ những ba lần, sau đó còn bị người của mình làm cho nổ tung một lần nữa.
Rõ ràng là tập hợp sức mạnh vương quốc cùng bắt đầu cuộc viễn chinh, nhưng kết quả số trận mà mọi người chiến đấu còn chẳng nhiều hơn một mình hắn…
Hầu tước Bolton lại quay người nắm lấy tay Hà Kim Thu:
“May mà có lời đề nghị của ngươi, nếu không tất cả chúng ta đều sẽ chết trong căn cứ, ngươi nhìn xa trông rộng chẳng khác gì hoàng đế khai quốc của Vương quốc Roosevelt vậy! Tên tiêu tử công tước Phong Bạo kia, ta đã sớm nhìn ra ý đồ mưu phản của hắn rồi, thật quá hèn hạ!”
Chương 2496: Thói Quen
Hà Kim Thu im lặng liếc nhìn Khánh Trần, đề nghị này là do Khánh Trần yêu cầu hắn nói ra, lúc đó hắn cũng không biết tại sao Khánh Trần lại đột ngột muốn dẫn Bolton rời khỏi căn cứ tiền đồn, giờ hắn rốt cuộc cũng hiểu rằng hóa ra đối phương đã dự đoán được ý đồ phản quốc của công tước Phong Bạo.
Lạ lùng.
Trước đây Hà Kim Thu qua lại với Khánh Trần, chỉ cảm thấy đối phương rất thông minh, có tài chiến đấu cao, thiên phú tu hành cao, tính cách rất cứng rắn, có thể nói là có rất nhiều ưu điểm.
Nhưng hắn không bao giờ tưởng tượng được giờ đây Khánh Trần đã phát triển đến mức này, dường như hắn đã sở hữu năng lực tiên đoán tương lai, tìm kiếm vận may và tránh vận rủi.
Đa trí cận yêu!
Đây là lời đánh giá của rất nhiều người ở Liên bang đại lục phương đông dành cho tổ tiên của Khánh thị, ‘Khánh Chẩn’, mà Khánh thị xưa nay luôn dễ dàng sinh ra những yêu nghiệt như vậy.
Có người nói Khánh thị có gen tốt, cũng có người nói huyết thống của Khánh Chẩn thoát tục giống như những siêu phàm giả, cho nên Khánh thị cứ trăm năm sẽ xuất hiện một người như vậy.
Trước đây, Hà Kim Thu nghĩ rằng Khánh Chuẩn chính là yêu nghiệt của thế hệ này của Khánh thị, nhưng bây giờ, hắn lại nghĩ liệu yêu nghiệt như Khánh Chuẩn có khi nào xuất hiện những hai người không.
Ít nhất Khánh Trần hiện tại khiến hắn cảm thấy rất không thoải mái, bởi vì hắn đặt tay lên ngực tự hỏi rằng, cùng một lượng thông tin như nhau, tại sao hắn lại không phán đoán ra được kế hoạch của Công tước Phong Bạo.
Hầu tước Bolton hỏi:
“Bây giờ phải làm sao?”
Khánh Trần nói:
“Hầu tước Bolton, việc đầu tiên ngài phải làm bây giờ là báo cáo tình hình cho vương quốc, ít nhất ngài phải báo bình an với ngũ công chúa chứ, nếu không ngài sẽ thành ở lậu đấy.”
“Ồ, đúng, đúng, vợ ta chắc đang lo lắng đến chết đi sống lại rồi.”
Hầu tước Bolton nói:
“Ta đi gọi điện thoại.”
Nói xong, hắn lấy điện thoại vệ tinh ra, đi sang một bên gọi điện thoại.
Hà Kim Thu hạ giọng hỏi:
“Không ngờ ngươi lại đoán được công tước Phong Bạo sẽ làm phản, vậy hẳn ngươi đã đoán được hắn định làm gì tiếp theo rồi đúng không?”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
“Ta đoán hắn ta sẽ mở kẽ hở ở căn cứ tiền đồn số 5 và thả đại quân mãnh thú của Vương triều người khổng lồ vào.
Ta có thể tưởng tượng được đến lúc đó sẽ có hàng nghìn người khổng lồ lao ra khỏi khu cấm kỵ.”
Thực tế thì số lượng người khổng lồ không hề nhiều, tốc độ sinh sản của họ rất chậm, phải mang thai ba năm mới sinh ra một đứa trẻ, giống như sinh ra Na Tra vậy.
Trong những năm trước khi quân đội của Roosevelt chiến đấu chống lại người khổng lồ, đã lưu truyền một câu nói rằng người khổng lồ không quá mười nghìn, quá mười nghìn là quân vô địch.
Trên thực tế, mặc dù quân đội của Roosevelt vượt trội hơn về mặt công nghệ, nhưng quân đội của người khổng lồ với bình quân đầu người là cấp B, hơn nữa ai cũng có tài năng chủng tộc đặc biệt, trong các trận chiến luôn tràn ngập những kỳ trân dị thú, và chúng cũng cực kỳ hung dữ.
Vì vậy, nếu Vương triều người khổng lồ liên thủ với tập đoàn quân Phong Bạo, sức chiến đấu chắc chắn sẽ khốc liệt hơn tưởng tượng.
Lúc này, Hầu tước Bolton mới quay lại, nét mặt từ vẻ chán nản lập tức thành vẻ dương dương tự đắc nói:
“Vợ ta còn tưởng ta chết rồi, khóc đến mức cổ họng khản đặc.
Thế giới bên ngoài nói ta và vợ ta quan hệ không tốt, đó toàn là mấy người không ăn được nho thì chê nho xanh nói hết.”
Khánh Trần im lặng hai giây:
“Hầu tước đại nhân, nói chuyện chính…”
“Ow.”
Bolton vội nói:
“Vợ ta nói rằng vừa hay gần đây có một đội quân của Thành phố Bạch Ngân đang tiến đến căn cứ tiền đồn số 5, họ được vương quốc yêu cầu đến để hỗ trợ, có thể đón chúng ta trên đường, quá tốt phải không?”
Khánh Trần không nói nên lời:
“Hầu tước đại nhân, chuyện này có gì mà tốt, nếu đó là đội quân rút lui còn được, còn đội quân này là đi hỗ trợ chiến đấu, đón chúng ta cùng đi bỏ mạng sao…Quy mô của cuộc chiến này có lẽ lớn hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều, nếu muốn mọi người đều giữ được mạng sống, toàn bộ phải nhờ vào vận khí.”
Bolton nghe xong lập tức nhăn mặt.
Tuy nhiên, phi thuyền của Thành phố Bạch Ngân đã đến rồi.
Chỉ thấy một hạm đội nhỏ đang tiến đến nhanh chóng và đáp xuống ngay trước mặt mọi người.
Cửa hạm tàu mở ra, người thanh niên nhảy xuống đầu tiên là một người đàn ông châu Á với huy hiệu đại bàng của hầu tước trên ngực.
Khánh Trần thấp giọng hỏi Hà Kim Thu:
“Người châu Á cũng có thể làm hầu tước sao?”
Hà Kim Thu rõ ràng hiểu biết về Vương quốc Roosevelt nhiều hơn, hắn giải thích:
“Hắn là một trong số 12 Kỵ Sĩ trong tập đoàn Kỵ Sĩ Đen của thành phố Bạch Ngân, 12 Kỵ Sĩ đều là người châu Á, nghe nói là có một truyền thống nào đó.
Vì vậy, những công dân châu Á và dân tự do trong vương quốc đều rất thích đến thành phố Bạch Ngân, bởi vì bầu không khí phân biệt đối xử ở đó không quá nghiêm trọng.
Ngươi nói xem, liệu những Kỵ Sĩ Đen này có liên quan gì đến đoàn Kỵ Sĩ của ngươi không?”
Chương 2497: Bị Lạc
Khánh Trần hỏi ngược lại:
“Truyền thừa tu hành của họ là gì?”
“Không biết, nó rất bí ẩn, nghe nói có liên quan đến ma dược.”
Hà Kim Thu bình tĩnh nói:
“Thành phố Bạch Ngân là trung tâm phân phối ma dược lớn nhất trong toàn vương quốc, hàng năm còn có một hội chợ buôn bán ma dược rất lớn…Cái gọi là ma dược chính là thứ được làm ra từ khu cấm kỵ, chẳng hạn như nanh độc của con rắn hai đầu, thân rễ của hoa tử đằng pha lê.
Tất nhiên, còn nhiều loại cây cỏ hơn nữa.
Đôi khi một số vật cấm kỵ khác cũng xuất hiện tại hội chợ buôn bán ma dược.”
Ma dược chẳng có gì kỳ diệu cả, Tử Lan Tinh, Trường Sinh Thiên, Tĩnh Sơn Trà trong nhận thức của Vương quốc Roosevelt chính là ma dược.
Khánh Trần lại hỏi:
“Phương thức chiến đấu của họ là gì?”
“Điều này cũng rất bí ẩn, hình như hầu hết những người chiến đấu với họ đều đã chết.”
Hà Kim Thu nói:
“Công tác bảo mật của những truyền thừa tu hành ở Vương quốc Roosevelt vẫn luôn rất tốt, nếu không thực sự giao đấu quả thực rất khó để biết chính xác đối phương có thể làm gì.”
“Vậy thì không thể phán đoán được rồi.”
Khánh Trần thở dài.
Hồi đó, Nhâm Hòa và Nhâm Tiểu Túc đều đã đến đại lục phương tây, hắn cũng đã từng đoán xem liệu Kỵ Sĩ Đen có liên quan đến các Kỵ Sĩ hay không, nhưng bây giờ xem ra không có cơ sở nào để phán đoán cả.
Lúc này, Hầu tước người châu Á mỉm cười đi tới và nói với Bolton:
“Hầu tước Bolton, khi còn ở căn cứ tiền đồn số 2, ngày nào ta cũng nghe thấy tên của ngươi, nghe đến mức tai sắp mọc kén rồi.
Nhanh chóng lên phi thuyền thôi, phi thuyền của ta đã chuẩn bị sẵn đồ ăn và rượu rồi.”
Hầu tước Bolton trợn tròn mắt:
“Không phải các ngươi đến chiến trường ở căn cứ tiền đồn số 5 sao, vẫn có tâm trạng uống rượu à?”
Kỵ Sĩ Đen cười nói:
“Đừng lo lắng, hạm đội của chúng ta chỉ loanh quanh ngoại vi, không tiến vào chiến trường.”
“Vậy nếu quốc vương trách tội, nói ngươi trốn khỏi chiến trường thì sao? Ngươi sẽ giải thích thế nào?”
“Bị lạc thôi!”
Khánh Trần và Hà Kim Thu sửng sốt, tác phong của Thành phố Bạch Ngân này có chút phế rồi đây!
…
Tập đoàn Kỵ Sĩ Đen hơi khác so với những gì Khánh Trần tưởng tượng.
Ban đầu hắn nghĩ rằng thế lực của tứ đại công tước dưới quyền gia tộc Roosevelt hoàn toàn nghe theo lệnh của vương quốc.
Vương thất chỉ hướng đông, bọn họ không dám đánh tây.
Thế nhưng đoàn Kỵ Sĩ Đen ở Thành phố Bạch Ngân dường như có chút khác biệt, Vương thất lệnh cho ngươi ra trận, nhưng ngươi lại nói ngươi bị lạc đường?
Ngươi lạc đường thì mọi chuyện sẽ được giải quyết sao?
Khánh Trần âm thầm quan sát Hầu tước Bolton, mấu chốt là Bolton cũng không có cảm giác gì!
Kỵ Sĩ Đen kia mỉm cười chào đón mọi người lên tàu, Bolton đứng bên cạnh thì thầm:
“Cấp dưới các ngươi không biết cũng rất bình thường, thực tế thì địa vị của Thành phố Bạch Ngân tương đối đặc biệt…”
“Nghĩa là sao?”
Khánh Trần thắc mắc:
“Họ rất mạnh sao, mạnh đến mức ngay cả hoàng gia cũng không làm gì được họ?”
“Cũng không hẳn như thế.”
Bolton suy nghĩ một lúc và giải thích:
“Trong toàn bộ vương quốc, chỉ có 11 Hầu tước của Thành phố Bạch Ngân là theo kiểu cha truyền con nối.”
Khánh Trần nghi ngờ:
“Đâu phải cha truyền con nối, ta đã nghe được một số tin đồn về Thành phố Bạch Ngân, người thừa kế trong mỗi thế hệ của họ không có quan hệ huyết mạch gì với thế hệ trước, đúng không? Không phải cha truyền con nối.”
Bolton giải thích:
“Việc này các ngươi không biết là rất bình thường, hoàng thất không cho phép những tin này truyền ra bên ngoài.
Đoàn Kỵ Sĩ Đen có phương pháp riêng để chọn người thừa kế, một khi có hầu tước chết đi, một Kỵ Sĩ Đen mới sẽ thế chỗ, những người này không cần công trạng, chỉ cần công tước Bạch Ngân bổ nhiệm miễn nhiệm là được, hoàng gia sẽ giúp họ làm thủ tục.”
Khánh Trần và Hà Kim Thu đều vô cùng bất ngờ.
Không ngờ một công tước lại có thể tự mình bổ nhiệm hoặc miễn nhiệm một hầu tước? Đây không phải là quyền lực chỉ những quốc vương mới có sao?
Bolton nói tiếp:
“Những người này thậm chí còn không có tên, người đứng trước mặt là Kỵ Sĩ thứ mười một, những người thân thiết với hắn thường gọi hắn là Lão Thập Nhất.”
Khánh Trần đột nhiên hỏi:
“Kỵ Sĩ Đen có sống lâu không?”
Kỵ Sĩ có tuổi thọ rất cao, chỉ cần không tự tìm đường chết, sống đến 251 tuổi là chuyện rất bình thường.
Do đó, chỉ cần hỏi tuổi thọ của các Kỵ Sĩ Đen, là đã biết được đại khái nhóm người này rốt cuộc có phải truyền thừa Kỵ Sĩ hay không thôi.
Bolton hạ giọng và nói:
“Đừng nhắc đến tuổi thọ, các thành viên của Kỵ Sĩ Đen nói chung đều có tuổi thọ ngắn, hầu hết họ đều chết trước 40 tuổi, người sống lâu nhất dường như chỉ mới 52, có người nói đó là bởi vì bọn họ sử dụng ma dược quá nhiều, cũng có người cho rằng đây là số mệnh của bọn họ.”
Khánh Trần nhất thời giật mình, sinh mệnh ngắn ngủi như vậy có lẽ không phải là truyền thừa Kỵ Sĩ rồi, chênh lệch quá lớn!
Kỵ Sĩ đâu có ai đoản mệnh như vậy.
Tuy nhiên, vào lúc này, Kỵ Sĩ Đen Lão Thập Nhất ở phía trước quay lại và mỉm cười:
“Cũng không cần phải e dè về tuổi thọ của bọn ta, bọn ta không quan tâm đến nó.
Nhưng cũng chính vì tuổi thọ của bọn ta tương đối ngắn nên bọn ta mới đặc biệt coi trọng niềm vui trong cuộc sống của mình.”
Chương 2498: Lý Do
Nói đến đây, chợt thấy trong phòng chỉ huy của phi thuyền có gác một lò nướng, còn có hai nữ binh lính nhan sắc xinh đẹp đứng trước lò nướng lật vỉ thịt sườn, dầu mỡ từ miếng thịt bò tươi ngon nhỏ xuống than củi làm bắn lên những tia lửa nhỏ, trông đặc biệt hấp dẫn, đây đâu phải là đi đánh trận, rõ ràng là đi nghỉ lễ mà!
Lão Thập Nhất cười nói:
“Bít tết vẫn cần nướng trên lửa than hồng thì ăn mới ngon.
Đúng rồi, ngươi muốn chín ở mức độ nào? Ta đề nghị 30%.”
Bolton:
“Ta muốn chín một nửa.”
Khánh Trần nhìn Lão Thập Nhất trước mặt, thính lực đối phương hẳn là đã từng tăng cường, nếu không vừa rồi Bolton nói nhỏ như vậy, đối phương hẳn là không thể nghe thấy.
Lão Thập Nhất này trông chừng ba mươi mốt ba mươi hai tuổi, nếu nói phần lớn Kỵ Sĩ Đen đều không sống được đến 40 tuổi, vậy thì cuộc đời của hắn cũng sắp kết thúc rồi.
Khánh Trần nhớ lại, khi tứ đại công tước vây quét hắn ở lối vào của phó bản thế giới đa nguyên số 8, chỉ có thành phố Bạch Ngân không đi, và người ta nói rằng họ đi tán gái.
Chẳng trách, nếu số mệnh đã định chỉ có thể ngắn ngủi như vậy, lưu lại những công danh lợi lộc kia có ích lợi gì?
Khánh Trần có chút khó hiểu:
“Vương gia vì sao lại dung túng cho thành phố Bạch Ngân như vậy?”
Lão Thập Nhât mỉm cười:
“Bí mật.”
Thành thật mà nói, Khánh Trần có chút khó hiểu, suy cho cùng cũng là tổ chức dưới trướng vương thất, thực lực cũng không đến nổi vô địch thiên hạ, làm việc cũng không có hiệu quả gì, tại sao hoàng gia không những không truy cứu khuyết điểm của họ, mà còn giao cho Công tước Bạch Ngân quyền bổ nhiệm và cách chức Hầu tước.
Quá mức kỳ quặc!
Trong cuộc trò chuyện, trong kho tàu có một thanh niên cao cao người châu Á bước vào phòng chỉ huy:
“Sư phụ, khi nào mới được ăn cơm?”
Lão Thập Nhất mỉm cười và nói với Bolton:
“Xin giới thiệu, đây là đồ đệ của ta, hiện có mật danh là Nhị Thập Cửu, có thể một ngày nào đó sẽ tiếp nhận chức vị hầu tước của ta.”
Khánh Trần thầm suy nghĩ, hóa ra đoàn Kỵ Sĩ Đen cũng là sư phụ dẫn dắt đồ đệ, đồ đệ tiếp nhận tước vị.
Thứ này càng nhìn càng giống tổ chức Kỵ Sĩ, ngoại trừ tuổi thọ chênh lệch ra, cái nào cũng như nhau!
Nhị Thập Cửu với đôi mắt xinh đẹp nhìn thấy người ngoài, liền vội chào hỏi:
“Xin chào mọi người…đây không phải là Hầu tước Bolton sao, sao lại tới phi thuyền của chúng ta?”
Lão Thập Nhất cười nói:
“Nhà của Hầu tước Bolton mất rồi, trở thành một chỉ huy trống rỗng, vì vậy mới đến ở tạm với chúng ta một thời gian.”
Bolton:
“Đâm vào tim rồi.”
Lúc này, Lão Thập Nhất nói:
“Công tước Phong Bạo này có chút vấn đề.”
“Vấn đề chỗ nào?”
Khánh Trần hỏi.
“Quá nhanh.”
Lão Thập Nhất cười nói:
“Phản ứng quá nhanh.
Theo ta biết, có một Người Xem Mệnh đã nghe được cuộc nói chuyện của người khổng lồ trên chiến trường, nói rằng Vương triều người khổng lồ đã giao dịch với công tước Phong Bạo.
Nhưng hoàng gia cũng chỉ phái hai trung đoàn đến căn cứ tiền đồn số 9, kết quả Công tước Phong Bạo không nói một lời biện bạch, lập tức tạo phản ngay tại chỗ.
Các ngươi không thấy kỳ lạ sao, ít nhất cũng phải giải thích vài câu với bệ hạ chứ, hoặc chuẩn bị thêm, tại sao lại gấp gáp giống như đi chợ vậy, ồ ạt rầm rộ tạo phản ngay vậy chứ.”
Lão Thập Nhất nói tiếp:
“Ta đã gặp Công tước Phong Bạo vài lần, khi ta đến thành phố Phong Bạo, ta đã hẹn con gái ngài ấy đi uống rượu ngay trước mặt ngài ấy mà ngài ấy chẳng hề phàn ứng gì cả, cực kỳ kiên nhẫn, sao lần này lại nóng nảy như vậy? Ta nghĩ là có kế hoạch gì ở đây, nên chúng ta tốt nhất đừng đến gần chiến trường, cứ uống rượu ăn bít tết trên phi thuyền cũng được, thật tốt!”
Khánh Trần cảm thấy Lão Thập Nhất nói đúng, lần tạo phản này đến quá nhanh.
Chỉ mới hơn ba mươi giờ kể từ khi hắn thực hiện kế hoạch ly gián Công tước Phong Bạo mà thôi.
Một màn này cứ như được tập luyện từ trước rồi vậy, mọi thứ diễn ra rất vội.
Tất nhiên Khánh Trần có suy đoán của mình, nhưng hắn không muốn nói với những người này.
Có điều, Lão Thập Nhất này thực sự rất dũng cảm, lại còn dám hẹn con gái của Công tước Phong Bạo đi uống rượu ngay trước mặt ngài ấy…
Bolton đột nhiên hỏi:
“Vậy ngươi có hẹn được không?”
Khánh Trần và Hà Kim Thu im lặng quay đầu lại nhìn Bolton, mạch não của hầu tước này rõ ràng là không bình thường.
Giống như việc bạn gái của ngươi nói với ngươi:
“Hôm qua ta nghe được một bài hát, khóc đến tận 12 giờ đêm.”
Ngươi hỏi nàng ấy:
“Nàng nghe nhạc gì vậy? Khóc đến đúng 12 giờ sao?”
Đây đều không phải là điều mà người bình thường có thể hỏi ra.
Lúc này, Lão Thập Nhất mới tò mò hỏi:
“Hầu tước Bolton, ban đầu khi ngài ở căn cứ tiền đồn số 9, làm thế nào mà phát hiện trước sẽ có người khổng lồ tấn công vậy, sau đó ngay lập tức điều chỉnh vị trí phi thuyền từ trước?”
Hầu tước Bolton nói:
“Không phải phát hiện, chỉ là một sự điều động theo như thường lệ thôi.”
Chương 2499: Chiến Binh Gen
“Ta không tin, làm gì có chuyện trùng hợp ngẫu nhiên như vậy.”
Lão Thập Nhất cười vui vẻ nói:
“Chắc chắn là Hầu tước Bolton anh minh thần võ, đã phán đoán trước được, ta rất tò mò không biết ngươi dựa vào những chi tiết nào mà đoán ra được, ngươi kể nghe đi.”
Nghe được lời này, hầu tước Bolton vô thức liếc nhìn Khánh Trần.
Lão Thập Nhất cực kỳ nhạy bén, hắn cũng vô thức liếc nhìn sang Khánh Trần, sau đó đồng tử lập tức co lại, cứ như đã phát giác được điều gì đó.
Hóa ra vị hầu tước Bolton này đích thực là một tên ăn hại, sau lưng hắn có cao nhân giúp sức.
Đang lúc suy nghĩ, Nhị Thập Cửu lại đi vào phòng chỉ huy nói với Lão Thập Nhất:
“Sư phụ, đến giờ uống thuốc rồi.”
Lão Thập Nhất tươi cười nói với mọi người:
“Xin phép một chút. “
…
Kỵ Sĩ Đen Lão Thập Nhất đi ra ngoài được 20 phút, khi quay lại mặt mày rạng rỡ, giống như vừa uống một bát máu nai vậy.
Nhưng vấn đề là, Lão Thập Nhất trước đó dường như không hề kêu ca bệnh tật gì.
Trong số tất cả những người có mặt, Hà Kim Thu mới là người nên uống thuốc nhất, sắc mặt ông chủ Hà càng lúc càng tiều tụy, có vẻ thời gian cũng không còn nhiều nữa.
Kết quả người nên uống thuốc thì không chịu uống, người không nên uống thuốc thì uống một cách thoải mái.
Khánh Trần có một phán đoán trong lòng rằng các Kỵ Sĩ Đen có thể đã dựa quá nhiều vào ma dược để nâng cao sức mạnh của họ, vì vậy tuổi thọ mới ngắn đến vậy.
Có câu nói rằng thuốc ba phần độc, ngày nào cũng uống quả thực rất độc hại.
Nếu giả thiết là các Kỵ Sĩ Đen thực sự là truyền thừa của Nhâm Tiểu Túc hoặc Nhâm Hòa ở đại lục phương tây, thì sau khi xuất hiện ở Cấm Đoạn Chi Hải họ cũng sẽ phải đối mặt với nguy cơ không thể hoàn thành sinh tử quan cuối cùng.
Do đó, những Kỵ Sĩ Đen này đã đi một con đường hoàn toàn khác với đại lục phương đông, đại lục phương đông dựa vào thuật hô hấp để đi một con đường có giới hạn cao hơn và truyền thừa đúng đắn hơn, trong khi những Kỵ Sĩ Đen này bắt đầu sử dụng ma dược để hỗ trợ sinh tử quan, cưỡng ép mở khóa di truyền, ngược lại khiến ma dược tự cắn lại mình và rút ngắn tuổi thọ.
Tất nhiên, tiền đề của tất cả những giả thiết này là nguồn gốc truyền thừa của đoàn Kỵ Sĩ Đen thực sự là Kỵ Sĩ.
Khánh Trần tò mò hỏi:
“Công tước Phong Bạo là cấp bậc gì vậy? Công tước cũng là người thừa kế không cùng huyết thống sao?”
Lão Thập Nhất cười nói:
“Đoàn Kỵ Sĩ Đen không quan tâm đến huyết thống, con đường mà bọn ta phải đi đã định là sẽ không có đời sau.”
“Tại sao người thừa kế chỉ chọn người châu Á? Có phải vì truyền thừa tu hành có hạn chế gì đó không?”
Khánh Trần tò mò.
“Không, chỉ là bọn ta thích người châu Á hơn thôi.”
Lão Thập Nhất giải thích.
Khánh Trần nói đùa:
“Vậy thì ta có thể tham gia vào đoàn Kỵ Sĩ Đen không?”
Lão Thập Nhất cười nói:
“Ngươi đã là một chiến binh gen rồi, không đi được con đường của bọn ta.”
Cho đến thời điểm này, Khánh Trần cuối cùng đã thăm dò được câu trả lời mà hắn muốn: Ở truyền thừa thế giới này, ngoài con đường Kỵ Sĩ, hắn chưa từng thấy con đường tu hành nào yêu cầu phải là người thường.
Lúc đầu, đám người Lý Đồng Vân tu hành chuẩn đề pháp, sau đó, khi chuyển sang tu hành Vạn Thần Lôi Ti họ cũng không cần tự phế tu hành, hơn nữa sau đó, họ có thể dần dần chuyển đổi chuẩn đề chân khí thành sấm sét của Vạn Thần Lôi Ti, có vẻ như chỉ cần là truyền thừa tu hành chính thống, giữa hai loại sẽ có điểm tương thông với nhau.
Chỉ có con đường Kỵ Sĩ, vì sinh tử quan nên mới yêu cầu phải là người thường.
Đoàn Kỵ Sĩ Đen có 80% xác suất đến từ cùng một nguồn với Khánh Trần, chỉ có điều họ đã đi ‘sai đường’.
Không phải Khánh Trần kỳ thị con đường này, mà là một truyền thừa tu hành có hai con đường đi, một con đường có thể sống đến 251 tuổi, còn lại chỉ có thể sống đến 40, dưới cùng một sức mạnh, cái sau chắc chắn không hoàn thiện.
Ai lại không muốn có cơ hội sống lâu hơn?
Tuy nhiên, chuyện Khánh Trần tiện miệng thăm dò đã khơi dậy sự hứng thú của Lão Thập Nhất:
“Hay là ngươi đến Thành phố Bạch Ngân đi, mặc dù ngươi không thể tu hành truyền thừa của bọn ta, nhưng có thể mang đến cho ngươi chức quan cao cấp và sự giàu có, cả đời vinh hoa phú quý, người đẹp rượu ngon.”
Nói đến đây, Hầu tước Bolton ở bên cạnh vốn là đang ăn bít tết, sau khi nhịn một lúc, vẫn cứ cảm thấy chẳng có mùi vị gì, vì vậy hắn nói nhỏ:
“Ta cũng có thể cho.”
Lão Thập Nhất thấy hứng thú, phản ứng của Bolton đã xác nhận suy đoán của hắn.
Bắt đầu từ căn cứ tiền đồn số 9, Bolton đã sống sót và đóng góp to lớn hết lần này đến lần khác, thực tế đều nhờ vào công lao của vị quản gia này.
Bolton gần đây danh tiếng ngày càng bay xa.
Nhưng danh tiếng này có thể đánh lừa người khác chứ không lừa được những người thông minh, Bolton trước mặt hắn có chỗ nào mang dáng vẻ của một anh hùng chiến đấu, hắn rõ ràng chỉ là một bình hoa.
Chương 2500: Quà Tặng
Vậy nên, nếu nói tất cả công lao đều thuộc về người quản gia này, thì người quản gia này quả là không tầm thường!
Lão Thập Nhất cười nói:
“Mười hai Kỵ Sĩ của chúng ta giống như một gia đình vậy, công tước Bạch Ngân là anh cả của ta, nếu ngươi đi theo ta cũng là đi theo Công tước.
Hơn nữa, vừa rồi Bolton không nói hết mọi chuyện, công tước Bạch Ngân có quyền lực bổ nhiệm số lượng hầu tước không chỉ 11 người, mà là 15 người! Chỉ cần ngươi có thể đến giúp ta, cho ngươi tước vị hầu tước thì có hề gì?”
Chưa biết có cho được hay không, cứ ra dấu hiệu trước đã.
Hầu tước Bolton ở bên nhanh chóng nói:
“Vợ ta cũng đã hứa nếu trong chuyến viễn chinh này ngươi kiến công lập nghiệp, chức hầu tước tất nhiên cũng không vấn đề gì.”
Lão Thập Nhất:
“Ta có thể cho ngươi thuốc biến đổi gen trở thành cấp A, để ngươi có thể trở thành cao thủ cấp A, tin ta đi, hậu di chứng của thuốc biến đổi gen ở Thành phố Bạch Ngân chắc chắn là nhỏ nhất.”
Bolton:
“Dù hậu di chứng của thuốc biến đổi gen cấp A có nhỏ đến đâu cũng sẽ thay hình đổi dạng, lại còn đoản mệnh.
Mà nếu thực sự muốn ta cũng có thể nói vợ ta cho.”
Lão Thập Nhất:
“Ta có thể cho ngươi 24 nữ nô lệ xinh đẹp.”
Bolton:
“Những hầu gái của vợ ta đều rất xinh đẹp, ta cũng có thể cung cấp cho ngươi 24 cô hầu gái xinh đẹp.”
Lão Thập Nhất trừng hai mắt, CMN có vợ là công chúa thì ghê gớm lắm sao?
Đến lúc này rồi, không quan trọng là Khánh Trần có thực lực hay giá trị lớn đến đâu nữa, điều quan trọng là thành phố Bạch Ngân không thể để mất thể diện này.
Đôi mắt hắn hơi híp lại, hắn cởi giày, khoanh chân ngồi trên ghế chỉ huy:
“Theo ta biết, Bolton đã lập được rất nhiều thành tích lớn, nhưng công lao ngươi được chia cũng không bao nhiêu đúng không, ngươi hiện là công dân cấp 1? Cấp 2? Nếu ngươi đi theo ta, tất cả công lao đều thuộc về ngươi, ngươi đã là Nam tước cấp 5 rồi!”
Lúc này Bolton thực sự câm nín, quả thực hắn lấy rất nhiều công lao từ Khánh Trần, đây là sự thật không thể chối cãi…
Trước đây hắn luôn nghĩ đây là chuyện đương nhiên, bây giờ Lão Thập Nhất mở lời, hắn mới cảm thấy mình nợ Khánh Trần rất nhiều.
Bolton không nói gì nữa, cắn từng chút một miếng bít tết, vành mắt đỏ lên vì ấm ức.
Bolton im lặng một lúc lâu mới lẩm bẩm:
“Xin lỗi…”
Khánh Trần cứng họng, đây đâu phải là hầu tước gì, rõ ràng là một cô gái không nói lại người ta, chỉ có thể bị oan ức mà rơi nước mắt.
Hắn an ủi:
“Những công lao trước đó đều giao cho ngài cũng là hợp tình hợp lý, dù sao thì với thân phận của ta, cho dù nói cho người khác biết chính ta làm những chuyện đó, người khác cũng sẽ không tin, chỉ cần ngài và ngũ công chúa nhớ đến là được.”
“Thật không, ngươi không để ý?”
Mắt Bolton sáng lên:
“Ta có thể tặng cho ngươi biệt thự của ta ở trung ương vương thành, rất lớn, rất có giá trị.”
“Ngũ công chúa có biết chuyện này không?”
Lão Thập Nhất trợn mắt:
“Ta nhớ nơi đó hiện đang là biệt viện của ngũ công chúa nhỉ…”
“Không sao, ta sẽ bàn bạc với vợ ta.”
Hầu tước Bolton nói.
Lão Thập Nhất mất kiên nhẫn xua tay:
“Quản gia, tự mình nghĩ đi, người đàn ông mở miệng một vợ ta hai bà xã ta, phụ tá một người như vậy thì có ý nghĩa gì? Chi bằng đến chỗ ta.”
Vừa dứt lời, chợt thấy màn hình ba chiều trong phòng chỉ huy mở lên, trong đó có hai người trung niên tóc mai điểm bạc đang đứng với nhau.
Lão Thập Nhất sửng sốt:
“Đại ca?”
Công tước Bạch Ngân nghiêm nghị nói:
“Cuộc chiến này rất quan trọng, đừng ăn uống hưởng lạc nữa, nên làm những việc ngươi cần làm đi.”
Lão Thập Nhất gãi gãi đầu:
“Aida, được rồi.”
Khánh Trần nhướng mày, hóa ra không phải tất cả Kỵ Sĩ Đen đều cà lơ phất phơ như Lão Thập Nhất.
Hắn quay đầu nhìn Nhị Thập Cửu bên cạnh mình, cũng không biết liệu cậu thiếu niên này có bước chân vào con đường tu hành hay không, không biết tính cách thế nào.
Nếu thuật hô hấp có thể đảo ngược số phận của Kỵ Sĩ Đen, liệu nó có thay đổi được tình hình ở đại lục phương tây không?
Nhưng hiện tại Khánh Trần không hiểu chút gì về Kỵ Sĩ Đen, hắn không muốn hấp tấp thử nghiệm, con đường Kỵ Sĩ là thứ quý giá nhất của hắn.
Lúc này, Lão Thập Nhất đã mang giày lại, ngồi vào ghế chỉ huy:
“Bây giờ không vội ăn bít tết nữa, làm việc thôi, hết tốc lực tiến về phía trước! Nhanh lên, nhanh lên, hai nữ quân kia, các ngươi còn làm phiền ta nữa ta sẽ tức giận thật đấy.”
Khánh Trần hỏi:
“Phi thuyền Thập Nhất có nhiệm vụ gì vậy?”
Lão Thập Nhất liếc hắn một cái:
“Nếu ngươi gia nhập thành phố Bạch Ngân, ta sẽ nói cho ngươi biết.”
Khánh Trần luôn cảm thấy nhiệm vụ của thành phố Bạch Ngân không phải là tấn công dẹp loạn công tước Phong Bạo.
Đếm ngược 92:00:00.
Bốn giờ sáng.
Căn cứ tiền đồn số 5 binh hoang mã loạn, người ra vào tấp nập, bận đến sứt đầu mẻ trán.
Nơi đây thậm chí còn lộn xộn hơn căn cứ tiền đồn số 9 khi chưa được chỉnh đốn nữa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân [Dịch] Ta Thật Không Phải Cái Thế Cao Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Ta-That-Khong-Phai-Cai-The-Cao-Nhan-SE-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Từ Thế Giới Võ Hiệp Bắt Đầu Trồng Đạo [Dịch] Từ Thế Giới Võ Hiệp Bắt Đầu Trồng Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/03/Dich-Tu-The-Gioi-Vo-Hiep-Bat-Dau-Trong-Dao-Audio-Truyen.jpg)



