1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 252 : Phá Hủy Căn Cứ (c2511-c2520)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 252 : Phá Hủy Căn Cứ (c2511-c2520)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2511: Phá Hủy Căn Cứ

Lúc này lão Thập Nhất không mang dáng vẻ bất cần đời nữa, mà trông ổn trọng và nghiêm túc hơn hẳn.

Phải làm việc đứng đắn rồi.

Khánh Trần ngạc nhiên nhìn họ, chẳng lẽ lão Thập Nhất muốn vào trung tâm vụ nổ ngay bây giờ ư? Vụ nổ mới kết thúc được 6 tiếng, tuy mặc đồ chống phóng xạ tân tiến nhưng vẫn có nguy hiểm mà?

Một tay Lão Thập Nhất xách một cái hòm cực to ra, không biết bên trong chứa gì.

Nhưng khí cầu máy chưa kịp lại gần tiếp thì kênh liên lạc trên tàu đã được bật lên.

Bởi vì phóng xạ nên kênh liên lạc rất rè.

Công tước Bạch Ngân nói:

“Mục tiêu chưa chết, không cần đi nữa, lập tức về nhà.”

Lão Thập Nhất huýt sáo, mừng rỡ cởi quần áo chống phóng xạ ra:

“May mà không cần đến cái nơi quái quỷ ấy, ở đâu uống rượu, tán gái không vui hơn à? Cứ khăng khăng phải đi vào bão cát…”

Tiếng nói chuyện im bặt, dường như không muốn mấy người Khánh Trần biết mục đích thật sự của chuyến đi lần này.

Lão Thập Nhất nói với một nữ binh:

“Mau chóng trở về, mục tiêu Bạch Ngân Thành, ta nóng lòng muốn về lắm rồi!”

Hầu tước Bolton ngẩn tò te:

“Khoan đã, ngươi phải đưa bọn ta đến vương thành Trung Ương đã chứ!”

Lão Thập Nhất nói với giọng dửng dưng:

“Ta không tiện đường thì đưa ngươi qua đó kiểu gì? Ngươi muốn đến vương thành Trung Ương cũng được thôi, đến lúc đó tự ngươi xuống dưới, quản gia đi theo ta, hắn coi như là lộ phí để đưa ngươi đến vương thành Trung Ương.”

Bolton tỏ ra kiên quyết:

“Vậy thì thôi, bọn ta đến Bạch Ngân Thành trước, sau đó ta bảo vợ điều khí cầu máy đến đón ta.”

Bây giờ đã gần sáng, tất cả mọi người đều cảm thấy buồn ngủ.

Lão Thập Nhất bố trí cho Khánh Trần và Hà Kim Thu ở cùng một gian ký túc xá, còn phòng của Bolton cách họ hai hành làng, hoàn toàn không ở cạnh nhau.

Hắn muốn tách Khánh Trần và Bolton ra để sáng tạo một cơ hội ra tay cướp người về bên mình.

Kết quả Bolton cũng lợi hại chẳng kém, hắn dứt khoát ngủ trên sàn nhà trong phòng đôi của Khánh Trần.

Khánh Trần bảo hắn lên giường ngủ nhưng hắn nhất quyết không chịu dậy…

Bây giờ tên này bỗng thông minh hẳn ra.

Trong phòng có 2 giường đơn, còn Bolton nằm trên tấm chăn đệm trải dưới đất giữa hai chiếc giường ngáy o o…

Khánh Trần nằm trên giường mình, gõ chữ trên điện thoại di động rồi giơ ra cho Hà Kim Thu xem:

“Hầm phóng tên lửa hạt nhân của vương quốc Roosevelt ở đâu? Trên cứ điểm trên không à?”

Hai người cứ dùng điện thoại trao đổi với nhau ngay trên đầu Bolton như thế, Bolton ngáy như sấm, hoàn toàn không hay biết gì.

Nói thật, dù bây giờ lão Thập Nhất đến hốt người đi hắn cũng không biết.

Hà Kim Thu gõ chữ trên điện thoại của mình cho Khánh Trần xem:

“Cứ điểm trên không có hầm chứa tên lửa, nhưng tính cả vương thành Trung Ương cũng chỉ có 5 hầm, dù phóng tên lửa hạt nhân cũng không thể tạo thành mối đe dọa toàn diện với đại lục phía Đông, quan trọng hơn là căn cứ phóng tên lửa TOP của Đế Quốc.

Theo ta được biết, thiết bị ở đó đủ cho họ phóng 288 quả tên lửa trong vòng 6 tiếng, đó là mới là mối đe dọa lớn nhất.”

Trong tình huống bình thường, mối đe dọa bằng hạt nhân chỉ là nghiên cứu vũ khí hạt nhân, mà khi mình gặp đả kích còn có năng lực kéo cả thế giới xuống địa ngục.

Sau đó khiến mùa đông hạt nhân bao trùm địa cầu.

Có chuyên gia dự đoán, chí ít phải sở hữu hơn 1000 đầu đạn hạt nhân mới làm được điều này.

Vì vậy, đầu đạn hạt nhân mà cứ điểm trên không mang theo tuy cũng rất khủng bố nhưng chưa đến mức không thể giải quyết, mà căn cứ phóng tên lửa TOP của Đế Quốc mới là mối đe dọa lớn nhất với đại lục phía Đông.

Lỡ như vương quốc Roosevelt nổi giận, họ sẽ thực sự ném bom hạt nhân.

Khánh Trần lại gõ chữ:

“Trước khi sự tình phát triển đến bước cuối cùng, nhất định phải phá hủy căn cứ đó, ông chủ Hà biết nó ở đâu không?”

Hà Kim Thu:

“Không biết, chỉ biết là căn cứ quân sự nào đó ven biển.

Nhưng mà ở đó có 27 căn cứ quân sự, rất khó phân biệt được rốt cuộc là cái nào.

Hoặc là căn cứ này ẩn giấu kỹ hơn, không nằm trong số 27 căn cứ này.

Ta nghiêng về ý kiến thứ hai.”

Hà Kim Thu:

“Ngươi muốn tìm ra căn cứ phóng đầu đạn hạt nhân đó rồi phá hủy?”

Khánh Trần:

“Đó là việc chúng ta nhất định phải làm, ngoài ra còn có tên King cầm một đống Chân Thị Chi Nhãn cũng phải chết.”

Nếu King chỉ sử dụng sức mạnh Vu Sư thì một Vu Sư cấp A chưa đủ để Khánh Trần phải thận trọng như thế.

Nhưng có mật thược chi môn thì khác, phương thức chiến đấu thích đánh hay chạy tùy mình quyết định này khiến Khánh Trần cũng phải kiêng dè.

Bug là do hắn mò ra, hắn phải đích thân sửa lại.

Trước tiên nói đến việc giết King, chỉ cần Khánh Trần tìm được hắn thì có thể nghĩ cách giết hắn, nhưng vấn đề là hiện nay đối phương có khả năng cao đang trốn trong vương thành Trung Ương, tìm không ra.


Chương 2512: Tìm Người

Bàn tiếp sang việc tìm kiến căn cứ quân sự TOP Đế Quốc, bây giờ Nhất chỉ có thể vào mạng dân dụng, không có cách nào xem dược bất kỳ thông tin gì liên quan đến căn cứ này.

Thậm chí thần dân của vương quốc Roosevelt cũng chưa từng nghe về nó.

Khánh Trần nhìn Bolton…Có thể lợi dụng Bolton lừa ngũ công chúa không, có lẽ ngũ công chúa biết.

Nhưng ngũ công chúa không ngu, một khi Bolton hỏi thì chắc chắn đối phương sẽ nghĩ ngay ra được mình bảo Bolton hỏi.

Khánh Trần gõ chữ trên điện thoại:

“Nhất.”

“Đâyヽ(*´▽` )ノ”

Khánh Trần:

“…Emoji này là phong cách nói chuyện mới gì thế?!”

Nhất:

“Vừa học được đó! ︿( ̄︶ ̄)︿”

Khánh Trần nghĩ thầm, hình như phong cách ngôn ngữ của Nhất được quyết định bởi việc gần đây nói chuyện với ai, sau đó dần dần học theo đối phương.

Bây giờ xem ra khả năng cao đối phương lại là một cô bé?

Đừng gây ra chuyện gì nữa đấy…

Nhất nói:

“Đừng nghĩ nhiều, dạo này ta không yêu đương qua mạng nữa, về sau cũng sẽ không yêu qua mạng!”

“Được rồi…”

Khánh Trần:

“Có thể giúp ta sàng lọc tin tức trong vòng 20 năm trở lại đây xem có bài viết nào phàn nàn bạn trai, chồng, con trai làm quân nhân đột nhiên mất tích hoặc tin tức nhà khoa học vật lý biến mất, ví dụ như bỗng có một ngày tài khoản xã hội không sử dụng nữa ấy.”

Nhất:

“Ngươi muốn tìm người đột ngột mất tích à?”

Khánh Trần:

“Ừ, ta cũng không biết có hữu dụng không nữa, nhưng trước tiên cứ tìm được những người này mới tìm hiểu ngọn nguồn được.”

Nhất:

“Ngươi muốn tìm căn cứ phóng hạt nhân kia à?”

Khánh Trần:

“Phải.”

Nhất:

“Ta biết tọa độ của nó đấy (uωu♡)”

Khánh Trần:

“Sao ngươi biết được???”

Nhất:

“Ta từng nhìn thấy rồi.

Trước kia ta nghịch vệ tinh của Liên Bang của đại lục phía Đông, từng thấy họ thử nghiệm vũ khí hạt nhân trên biển qua vệ tinh mà.

Ta không thấy căn cứ phòng tên lửa ở đâu, giấu kỹ lắm.

Nhưng tên lửa thì phải bay lên tầng khí quyển, ta quan sát được quỹ đạo của nó ở khí quyển, tính toán là sẽ ra được địa điểm phóng tên lửa, sai số không quá 5 km.”

Khánh Trần:

“Ta thật may mắn khi có ngươi.”

Nhất:

“Thiệt hở? (☆▽☆)”

Khánh Trần không ngờ việc này lại đơn giản đến vậy…

Nhưng Nhất đột nhiên thích tỏ ra dễ thương là sao vậy.

Trong khu rừng cấm kỵ.

Lý Đồng Vân, Hồ Tiểu Ngưu, Trần Chước Cừ, Khánh Kỵ cùng hơn 200 người nữa đang cưỡi lợn rừng khổng lồ di chuyển với tốc độ cực nhanh.

Còn người khổng lồ thì chạy bên cạnh lớn rừng…Lợn rừng không chở nổi họ.

Người khổng lồ vua và nhà tiên tri thì có một sói trắng to lớn của của riêng mình, họ cưỡi sói trắng trông càng thêm uy vũ.

Nhưng suy cho cùng vẫn có quá ít sinh vật có thể chịu được trọng lượng của người khổng lồ.

Lý Đồng Vân nhìn Kacha đang nghiên cứu dữ liệu:

“Làm phiền chút, chỗ các ngươi có loại hoa quả gì vậy?”

Tộc người khổng lồ rất quan trọng chuyện ăn uống, vì người khổng lồ sinh ra trong khu cấm kỵ chỉ cần ăn uống một cách đơn giản là đã có thể dễ dàng đạt được cấp độ, nhiều nhất là vấn đề thời gian cũng như lượng thức ăn nạp vào.

Vì vậy, tộc người khổng lồ ai ai cũng là thùng gạo, ngày nào cũng nhịn không được ăn năm sáu bữa, mỗi ngày ăn đồ ăn chất đống như đồi.

Và điều quan trọng nhất là người khổng lồ rắn chắc hơn nhiều so với con người vốn có sức tấn công cao nhưng phòng thủ thấp, tất cả đều nhờ vào thức ăn mà có cả.

Lý Đồng Vân đang nghĩ, nếu con người cũng có thể ăn những loại trái cây đó, thì họ có phải cũng có thể dùng làn da để chặn làn đạn như những người khổng lồ không?

Kacha dùng tiếng người nói:

“Bọn ta thường ăn quả đỏ, quả xanh, quả vàng, quả tím…”

Hiện tại, người khổng lồ chỉ mới ổn định được hơn trăm năm, vẫn chưa hình thành ngôn ngữ riêng, nên rất ít khi đặt tên cho thực vật hay đồ vật.

Một người khổng lồ thậm chí có thể gọi tên của chính mình là “Kacha” thì làm gì quan tâm đến tên của loại trái cây nào.

Thế hệ các nhà tiên tri trẻ này đã bắt tay vào làm điều này, nhưng cũng chỉ mới bắt đầu mà thôi.

Lý Đồng Vân nghe thôi đã thấy đau đầu, nàng tò mò hỏi:

“Chúng có tác dụng gì?”

Kacha suy nghĩ hồi lâu, nhưng cũng không giải thích rõ được, vẫn là tiên tri cưỡi con sói trắng đến giải vây:

“Quả màu đỏ có thể nâng cao cơ bắp, giúp sức mạnh bộc phát của ngươi mạnh mẽ hơn.

Quả màu xanh lá cây có thể làm cho tế bào da thêm cứng cáp.

Quả màu vàng có thể tăng cường sức chống đỡ của dây chằng và gân nhượng chân.

Ta đang cố gắng sắp xếp tất cả chúng và tạo ra một danh sách, chỉ có điều việc sáng tạo văn tự có phần mệt mỏi.”

Tiểu Đồng Vân lắng nghe hồi lâu, không ngờ những loại quả này đều để phòng thân, hèn gì người khổng lồ có sức chống chọi mạnh đến vậy…

Nhất định phải thu thập những loại quả này, mang về trồng ở trên Kình Đảo mới được.


Chương 2513: Người Khổng Lồ Phương Đông

Trên thực tế, vấn đề sức phòng ngự thấp chính là điều khiến tất cả những siêu phàm giả phải đau đầu, ngay cả một Kỵ Sĩ cấp bán thần như Lý Thúc Đồng cũng sẽ bị thương nếu trúng một viên đạn bắn tỉa.

Công nhận là siêu phàm giả thường rất dễ bị đột tử, nhưng Lý Đồng Vân phải thay đổi điều này.

Đợi đến khi sức phòng thủ của họ tăng lên, dù kẻ địch muốn cắt họng ở cự ly gần, dao găm chỉ cần chạm vào cổ, cổ chưa đứt nhưng dao găm đã gãy rồi.

Nghĩ thôi cũng hưng phấn.

Nàng lại liếc nhìn nhà tiên tri, hóa ra đầu của ngài trọc lóc như vậy.

“Tại sao không trực tiếp sử dụng các ký tự đã có?”

Lý Đồng Vân nói:

“Mặc dù chuyện này liên quan đến truyền thừa, nhưng các ngươi đã quá lạc hậu về phương diện này, trước tiên, ngươi có thể thử sử dụng các ký tự của người khác để truyền bá và ghi lại mọi thứ, chẳng hạn như hán tự.”

Đôi mắt tiên tri sáng lên:

“Ta cũng có ý tưởng này, nhưng ngươi có thời gian để dạy không?”

Lý Đồng Vân nói:

“Không cần bọn ta có thời gian, chú Khánh Kỵ chỉ cần mở Ám Ảnh Chi Môn là đã có thể kéo đến một loạt giáo viên rồi.”

Nhà tiên tri khổng lồ hỏi:

“Ở đại lục phương đông các ngươi cũng có người khổng lồ sao?”

Tiểu Đồng Vân gật đầu:

“Họ tên là Đinh Đông và Cô Đông, một người cực kỳ nhút nhát và một người cực kỳ táo bạo.”

“Họ đã được thăng cấp lên bán thần chưa? Họ có cách thăng cấp thành bán thần không?”

Nhà tiên tri khổng lồ hỏi.

“Chắc không đâu, hiện tại bọn họ đều là cấp A, ta cũng chưa nói chuyện này với bọn họ bao giờ.”

Lý Đồng Vân nói:

“Ngươi không biết làm thế nào sao?”

Nhà tiên tri khổng lồ gật đầu:

“Rõ ràng người khổng lồ chính là vật chủng được lựa chọn trong khu cấm kỵ, nhưng con người các ngươi có thể thăng cấp thành bán thần, còn người khổng lồ thì không, điều này khiến bọn ta có chút lo lắng, vì điều này sẽ khiến bọn ta luôn thiếu sức chiến đấu cao cấp.”

Lý Đồng Vân nhỏ bé nhún vai:

“Ta cũng lực bất tòng tâm, chuyện này ta cũng không biết phải làm thế nào, có thể anh Khánh Trần có thể nghĩ ra cách, hắn có rất nhiều ý tưởng.”

Đôi mắt nhà tiên tri khổng lồ sáng lên, đúng vậy, người bạn vĩ đại đó đã băng qua đại dương để đến đây, sẽ dẫn dắt người khổng lồ mở ra một kỷ nguyên mới.

Tuy nhiên, đúng lúc này, một người khổng lồ kêu lên:

“Ha!”

(Vương, ngài bị sao vậy, vương!)

Chỉ thấy bóng dáng của Vua khổng lồ rơi khỏi lưng con sói trắng, một người khổng lồ đã nhanh chóng giữ chặt được ngài ấy.

Nhà tiên tri nhảy khỏi con sói trắng, chạy đến xem, còn vị vua khổng lồ già nua kia đã nhắm mắt lại và đang hấp hối.

“Tịch.”

(Nhà vua của chúng ta đã già rồi, ngài ấy đã quản lý vương đình này cho chúng ta trong suốt 117 năm, cuối cùng đã đến lúc ngài nên nghỉ ngơi.

Trước đây ta đã thuyết phục ngài ấy không nên tham gia vào cuộc chiến này, nhưng ngài ấy nói rằng ngài đã từng là Hắc Võ Sĩ mạnh nhất trong số người khổng lồ, không thể ẩn nấp sau lưng mọi người được.

Các tộc nhân, thản nhiên đối mặt với cái chết và sự già yếu là ý chỉ của vận mệnh, chúng ta hãy cùng tiễn ngài ấy một đoạn đường cuối cùng.)

Vua của người khổng lồ đã quá già yếu, già yếu đến mức nâng cây quyền trượng cũng cảm thấy khó khăn, muốn hướng thẳng về phía con dân cũng phải cắn răng chịu đựng cơn đau của cột sống già yếu.

Và bây giờ, vị vua của người khổng lồ, người vẫn luôn dẫn đầu các cuộc tấn công, sắp phải chết đi.

Trong khi những người khổng lồ đang im lặng than khóc, Lý Đồng Vân lại đi ngang qua bọn họ, vẻ mặt vô cùng tò mò.

Tầm vóc của nàng vẫn còn rất nhỏ nên khi đi ngang qua những người khổng lồ, nàng giống như một con thỏ nhỏ đi ngang qua gốc đại thụ.

Nhà tiên tri khổng lồ quay lại nhìn nàng:

“Vua của bọn ta sắp phải đi rồi.”

Lý Đồng Vân nói:

“Ngươi có thể hạ thấp xuống chút được không?”

Nhà tiên tri khổng lồ lặng lẽ quỳ xuống, đặt vị Vua khổng lồ trên mặt đất.

Vua của người khổng lồ dùng chút sức lực cuối cùng, cố gắng cười nói:

“Huyễn.”

(Ta sắp phải trở lại vương đình của Hắc Diệp Nguyên trước rồi, ta sẽ ở đó chờ đợi các ngươi.)

Đang nói thì một bàn tay nhỏ bé đặt lên đỉnh đầu của ngài ấy và quán đỉnh.

Ngay sau đó, chợt thấy sắc mặt vua của người khổng lồ bỗng nhiên hồng hào trở lại, làn da nhăn nheo cũng bất ngờ giãn ra, cơ bắp và gân cốt yếu ớt kéo thẳng cột sống bị cong.

Thẳng tắp duỗi ra.

Ngay cả mái tóc trắng của vua người khổng lồ cũng rụng hết đi, một lớp tọc đen mới mọc lên.

Tất cả người khổng lồ đều kinh ngạc.

Nhà tiên tri khổng lồ cũng kinh ngạc!

Vua của người khổng lồ cũng lắp bắp kinh ngạc:

“Đây là loại sức mạnh gì vậy?”

Lý Đồng Vân vẻ mặt phức tạp nói:

“Đây là truyền thừa tu hành của nhân loại, gọi là chuẩn đề pháp, nếu được quán đỉnh thì có thể tăng tuổi thọ của người đó thêm 21 tuổi.

Trước đây ta không coi mọi người như gia đình của mình nên chỉ muốn thử xem sao, nhưng không ngờ lại thành công.”

“Tăng thêm 21 năm tuổi thọ?”


Chương 2514: Các Ngươi Cần Tu Luyện

Nhà tiên tri khổng lồ kinh ngạc, thậm chí ngay cả Nhện Đen cách đó không xa cũng nóng lòng muốn thử, thử hỏi xem có người phụ nữ nào lại không muốn tuổi thanh xuân của mình kéo dài hơn? Lý Đồng Vân giải thích:

“Tăng thêm 21 năm tuổi thọ là một con số cố định, chỉ cần ngươi không bị thương, sau khi quán đỉnh, những cơ quan kiệt quệ sẽ được tái sinh.”

Người khổng lồ:

“Oa!”

Tất cả đều náo loạn, mọi người đều muốn chạy đến và nhận được quán đỉnh! Trong lúc xô đẩy, Vua của người khổng lồ vừa đứng lên được đã bị đám đông đẩy ra ngoài!

Cảm xúc của Vua khổng lồ cũng không ăn khớp được nữa!

Lúc này, Lý Đồng Vân nhìn về phía nhà tiên tri khổng lồ:

“Ta cũng không biết phải làm sao để các ngươi đột phá bán thần.”

Vẻ mặt của nhà tiên tri khổng lồ đông cứng lại.

Lý Đồng Vân nói:

“Tu luyện.

Các ngươi cần phải tu luyện.”

Trong nhận thức trước đây của người khổng lồ, chỉ cần ăn cơm là có thể tăng mạnh thực lực, chênh lệch chỉ ở vấn đề ăn ngon hay dở mà thôi.

Thế nhưng, thế giới này rất công bằng, người khổng lồ dù được thượng đế ưu ái đến mức nào, nếu muốn phát triển thành một kẻ mạnh thực thụ, cũng cần phải tu hành cực khổ.

Vì vậy, khi Tiểu Đồng Vân quán đỉnh cho Vua khổng lồ, nàng đã nhận ra một vấn đề: mặc dù người khổng lồ có thân hình cao lớn, nhưng cấu trúc bên trong của họ cũng giống như của con người mà thôi!

Điều này cũng có nghĩa là người khổng lồ có thể tu hành chuẩn đề pháp, tu hành Vạn Thần Lôi Ti, và thậm chí trở thành Kỵ Sĩ.

Tuy nhiên, những vách đá mà người khổng lồ phải leo lên có thể cao hơn và nguy hiểm hơn!

Trên thực tế, việc quốc vương Roosevelt có thể khiến nữ nhân người khổng lồ mang thai đã cho thấy họ tương đồng về mặt di truyền với nhau.

Người khổng lồ đầu tiên cũng được sinh ra từ một người mẹ loài người!

Lý Đồng Vân nhìn nhà tiên tri khổng lồ dần dần có phản ứng lại, nàng không biết rốt cuộc đây là chuyện xấu hay chuyện tốt.

Vì một khi khai mở lối tu hành cho người khổng lồ, đồng nghĩa với việc chủng tộc người khổng lồ sẽ hoàn toàn mất kiểm soát, không ai biết bọn họ sẽ phát triển đến mức độ nào.

Ngay cả khi không tu hành đã có thể mạnh mẽ đến vậy, nếu sau khi tu hành thì phải lợi hại đến thế nào?

Lý Đồng Vân tưởng tượng một chút, đợi đến khi quốc vương Roosevelt gặp lại những người khổng lồ, nhìn thấy người khổng lồ ai ai cũng mạnh mẽ, thân cao bốn mét, vừa phô diễn những kỹ năng bẩm sinh của chủng tộc, vừa tách ra tia chớp, thổi ra vân khí.

Ai thấy mà chẳng hoang mang?

Những tu hành giả cùng cấp của con người hoàn toàn không thể cạnh tranh trước những người khổng lồ! Trong số Kỵ Sĩ, cuối cùng cũng xuất hiện chuyên chức Kỵ Sĩ khổng lồ rồi sao?

Chỉ cần bắt đầu tu hành, việc những người khổng lồ hoàn toàn thống trị thế giới chỉ còn là vấn đề thời gian.

Tuy nhiên, mỗi khi nàng nghĩ đến một nhóm người khổng lồ phá hủy Vương quốc Roosevelt sau khi tu hành, nàng lại cảm thấy mong chờ điều đó hơn.

Suy cho cùng thì người khổng lồ rõ ràng trông có vẻ thuần phác hơn người dân của vương quốc Roosevelt.

Không được, hiện tại người khổng lồ ai cũng đơn giản, nhưng ai có thể đảm bảo tương lai bọn họ vẫn đơn giản như thế? Chuyện này phải hỏi anh Khánh Trần mới được, rồi hắn sẽ quyết định có nên truyền lại phương pháp tu hành hay không.

Trong khu cấm kỵ vốn dĩ đang ồn ào huyên náo bỗng trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng lá cây xào xạc trong gió.

Nhà tiên tri khổng lồ và vua người khổng lồ nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng cũng hiểu tại sao trong lời tiên tri vĩ đại lại nói rằng người bạn này sẽ dẫn dắt người khổng lồ bước vào một thời đại mới.

Đúng vậy, là thời đại mới!

Trong hàng trăm năm qua, người khổng lồ đã quen với logic ăn uống sẽ giúp bản thân trở nên mạnh mẽ hơn.

Mọi người ngày nào cũng ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, việc đầu tiên sau khi thức dậy là tìm thứ gì đó để ăn, chẳng hạn như thịt bò rừng xé sợi, hói nướng than hoa, sư tử tẩm mật ong, nhện mặt người từng xiên…

Thứ hung dữ nào họ cũng ăn được.

Trong khu cấm kỵ này vẫn có nhiều nơi có rất nhiều sinh vật không dám lui tới, nơi đó ẩn giấu những sự tồn tại đáng sợ như động vật có vảy khổng lồ cao hàng trăm mét.

Người khổng lồ không thể một mình đánh bại chúng.

Nhưng người khổng lồ cũng giống như tổ tiên thuở ban sơ của loài người, họ học cách cùng nhau săn bắn và cách hợp lực cộng tác cơ bản, họ bắt đầu săn những mãnh thú như vậy…

Người khổng lồ đang đi trên con đường tiến hóa của loài người, nhưng họ hung dữ hơn.

Thành thật mà nói, săn bắn tập thể sướng hơn nhiều so với cách Cô Đông bị đánh liên tục rồi từ đó trở nên mạnh mẽ hơn.

Vì vậy, lối suy nghĩ của người khổng lồ chính là ăn.

Họ chưa từng nghĩ đến chuyện tu hành.

Một mặt là vì trước đây cũng không có nhu cầu gì, dù sao thì ăn thôi cũng có thể mạnh mẽ hơn.

Mặt khác ngươi không thể mong đợi một nhóm người khổng lồ thậm chí không có văn tự, ngày nào cũng ngồi lại với nhau nói đi nói lại “ồ quao” có thể tạo ra một truyền thừa tu hành được.


Chương 2515: Bất Thường

Tiên tri khổng lồ chỉ sắp xếp tên gọi các loại thực vật thôi đã muốn hói đầu, bây giờ còn yêu cầu hắn chỉnh lý một phương pháp tu hành? Thôi quên đi.

Nhưng giờ đây, những người bạn từ phương xa đã mở ra cho họ một cánh cửa mới: họ có thể tu hành theo cách của con người!

Thế này thì tiện lợi hơn nhiều.

Nhà tiên tri khổng lồ chân thành nhìn Lý Đồng Vân:

“Ta biết ngươi cũng có những băn khoăn của mình, nhưng tộc người khổng lồ bọn ta xin hứa, nếu không có sự cho phép của người bạn đó, bọn ta sẽ không bao giờ đặt chân đến đại lục phương đông.”

Lý Đồng Vân lắc đầu:

“Thực ra ta rất thích những chủ trương lớn của các ngươi, có ấn tượng ban đầu là Đinh Đông và Cô Đông khiến ta có cảm giác tất cả mọi người đều là người tốt.

Nhưng lo lắng của ta không phải là thừa, sức mạnh sẽ mang lại cho người ta tham vọng, ngươi cũng không thể cam đoan con dân tương lai của ngươi cũng yêu hòa bình như ngươi.”

Khánh Kỵ khẽ gật đầu, lòng người sẽ thay đổi, ai có thể đảm bảo rằng trong tương lai tộc người khổng lồ sẽ không xuất hiện bạo quân? Người khổng lồ phát triển đến hiện tại cũng đã có trường hợp một câu sâu làm rầu nồi canh, bị xua đuổi vào khu cấm kỵ rộng lớn tự sinh tự diệt.

Dù ở đâu cũng đều có người tốt kẻ xấu.

Vì vậy, lo lắng của Lý Đồng Vân là không sai.

Ban đầu, Khánh Kỵ nghĩ rằng một nhóm người lớn để một cô gái nhỏ bé đưa ra quyết định thực sự quá bất thường.

Nhưng sau một thời gian chung đụng, hắn mới nhận ra người có thể tin tưởng nhất trong đám người này chính là Lý Đồng Vân…

Điều này thực sự còn bất thường hơn.

Thế nhưng ngay lúc này, vua của người khổng lồ liếc nhìn nhà tiên tri khổng lồ, dường như đang thảo luận điều gì đó.

Nhà tiên tri khổng lồ gật đầu, có vẻ đồng ý với điều gì đó.

Vua của người khổng lồ đột nhiên nói:

“Vậy nếu như ta giao phương thức thu dung vương đình của Hắc Diệp Nguyên cho người bạn kia thì sao? Thu dung toàn bộ khu cấm kỵ là không thể được, nhưng Hắc Diệp Nguyên là quê hương của người khổng lồ, tất cả bọn ta đều được sinh ra ở đây.”

Đám người Khánh Kỵ, Lý Đồng Vân và Đại Vũ đều vô cùng ngạc nhiên.

Thu dung toàn bộ Hắc Diệp Nguyên?

Nếu là như vậy, người khổng lồ đều sẽ trở thành thần dân của Khánh Trần rồi!

Đây là khái niệm gì đây?

Có nghĩa là sau này, địa vị của Khánh Trần trong lòng tộc người khổng lồ còn cao hơn nhà tiên tri khổng lồ hay vua khổng lồ nữa, người khổng lồ không được phép từ chối bất cứ yêu cầu nào của hắn.

Dù hắn yêu cầu người khổng lồ tự sát tập thể, họ cũng không thể từ chối.

Vua của người khổng lồ nói:

“Người bạn đó có thể trở thành vua của người khổng lồ, chỉ cần giúp tộc ta có một tương lai mới, ai lên làm vua cũng giống nhau, bọn ta cũng sẽ chiến đấu vì người đó.”

“Đánh cược lớn như vậy?”

Lý Đồng Vân hỏi:

“Một con người không phải người khổng lồ, làm vua của người khổng lồ sao?”

Nhà tiên tri khổng lồ nghiêm túc nói:

“Nếu không có người bạn đó, hơn 10.000 người khổng lồ có mặt tại đây đã bỏ mạng cả rồi.

Bọn ta không bài xích việc trở thành con dân của ai, và ta cũng đã tìm hiểu về nhân cách của người bạn đó thông qua Nhện Đen, ta không bài xích hắn, thậm chí còn tôn trọng và tin tưởng hắn.

Trong số hơn 10.000 người khổng lồ, hơn 600 người có thiên phú cảm ứng tâm linh, họ có thể cảm thấy rằng các ngươi không phải là người xấu, và có hơn 100 người có trái tim vô cùng thuần khiết.

Ta tin rằng người có thể trở thành thủ lĩnh của các ngươi chắc chắn không phải là người xấu.”

Cái gọi là hơn 100 người có trái tim cực kỳ thuần khiết này, có lẽ ám chỉ hơn 100 Kỵ Sĩ trong quân dự bị.

Nhà tiên tri khổng lồ nói tiếp:

“Bây giờ bọn ta cần bắt đầu một kỷ nguyên mới, ta tin rằng hắn sẽ không lợi dụng thân phận người thu nhận để làm gì bất chính, bọn ta chỉ muốn cho hắn một lý do để tin tưởng bọn ta.

Sau này, hắn chỉ cần đưa ra mệnh lệnh, yêu cầu bọn ta chỉ được sinh những tộc nhân mới trong Hắc Diệp Nguyên, vậy thì tộc người khổng lồ sẽ bị hắn ràng buộc trong suốt nhiều thế hệ.”

Zard:

“Ồ quao!”

Khánh Kỵ ngay lập tức mở Ám Ảnh Chi Môn, nói với Lý Đồng Vân:

“Quay trở về thành phố, đăng nhập vào thế giới siêu đạo, ngươi phải nhanh chóng báo cáo chuyện này cho Khánh Trần.”

“Ừm.”

Lý Đồng Vân trịnh trọng gật đầu, chuyện này quá lớn, còn lớn hơn chuyện lớn bằng trời.

Mười hai giờ sau, Lý Đồng Vân mới trở lại từ Ám Ảnh Chi Môn.

Khánh Trần đang trên đường đến Thành phố Bạch Ngân, không thể lúc nào cũng vào được thế giới siêu đạo để trao đổi thông tin, vì vậy Lý Thúc Đồng đã phải đợi hắn rất lâu.

Khánh Trần đưa ra quyết định ngay tại chỗ: dạy cho người khổng lồ tu hành!

Người khổng lồ đã tôn ngươi trở thành vua của người khổng lồ rồi, lại còn đặt mạng sống của họ vào tay ngươi, ngươi còn điều gì không thể dạy được nữa? Đến lúc đó thu dung Hắc Diệp Nguyên, hơn 10.000 người khổng lồ này sẽ là vệ sĩ của riêng ngươi.


Chương 2516: Sóng Thần

Ban đầu quân đội Ảnh Tử thân vệ quân của anh trai Khánh Chuẩn cũng có hơn 300 người cấp 8, hai người cấp A, 10000 người cấp 8 và hơn 10 người cấp A của hắn đúng là chất vượt trội.

Đến lúc đó dùng Ám Ảnh Chi Môn đưa người khổng lồ đến đại lục phương đông, hắn thật sự muốn xem xem lão gia tử trên núi Ngân Hạnh sẽ bày ra biểu cảm phức tạp gì…

Hiện tại trước mắt người khổng lồ có 3 sự lựa chọn: tu hành chuẩn đề pháp tiếp nhận quán đỉnh, tu hành vạn thần lôi ti tiếp nhận sấm sét.

Cái thứ nhất nhanh hơn.

Cái thứ hai lợi hại hơn, hơn nữa còn có khả năng đột phá thành bán thần.

Con đường Kỵ Sĩ là tuyệt đối không thể, dựa vào tố chất cơ thể của người khổng lồ, Khánh Trần không thể nào tưởng tượng nổi họ phải vượt qua bao nhiêu trắc trở mới có thể mở khóa được khóa di truyền.

Chỉ nói riêng về chiều cao, sức mạnh, vách đá trong thử thách trước đó của Kỵ Sĩ cao 600 mét, còn người khổng lồ nhìn qua đã sở hữu chiều cao ít nhất là 1200 mét rồi.

Trên đời này muốn tìm một ngọn núi có chiều cao 1200 mét không khó, nhưng vách đá cao 1200 mét lại rất hiếm gặp.

Dù có thì những người khác biết làm sao mới có thể hoàn thành?

Nói riêng về việc lên xuống vùng núi dốc, mọi người còn phải chết tạo một con xe địa hình dành riêng cho người khổng lồ.

Được thôi, con xe địa hình dù tạo ra được, nhưng nhảy cầu phải cần một cái đài cao bao nhiêu?

Điều quan trọng nhất là wingsuit flying thì phải làm sao mới được? Khánh Trần nghĩ tới cơ thể to lớn của người khổng lồ mặc vào bộ wingsuit, từng người một trên bầu trời giống như những chiếc phi thuyền Kirov, ngay lập tức cảm thấy cảnh tượng đó thật sự thái quá.

Wingsuit flying là để hoàn thành việc dùng mũi tên bắn xuyên bia với tốc độ 280 km/giờ, kích thước của người khổng lồ đã định sức cản đối với cơ thể của họ chắc chắn khiến họ không thể nào đạt được tốc độ 280 km/giờ.

Lướt sóng cũng không được, biển cấm kỵ không mở được, mà dù mở được cũng cần có làn sóng khổng lồ cao trên 60m.

Thứ đó thực sự không thể gọi là sóng biển, phải gọi là sóng thần mới đúng…

Vì vậy Khánh Trần đã từ bỏ kế hoạch để người khổng lồ tu hành con đường Kỵ Sĩ, dứt khoát chỉ cho họ hai sự lựa chọn, người có thiên phú cao sẽ tu hành vạn thần lôi ti, thiên phú thấp tu hành chuẩn đề pháp.

Lý Đồng Vân nhìn nhà tiên tri khổng lồ nói:

“Anh Khánh Trần đã đồng ý truyền cho mọi người phương pháp tu hành, ngươi hãy chọn ra người có thiên phú cao và thiên phú thấp.”

Nghe đến đây, không ngờ vua của người khổng lồ lại đột nhiên bật khóc:

“Cuối cùng, ở thế hệ của ta đã có thể giúp người khổng lồ có được truyền thừa rồis, mặc dù nó không liên quan gì đến ta…”

Lý Đồng Vân: vua người khổng lồ cũng thẳng thắn ghê…

Nhà tiên tri khổng lồ nói:

“Ta cũng không chắc làm thế nào để phân biệt khả năng thiên phú của họ, thiên phú chung của người khổng lồ bọn ta thường dựa vào tỷ lệ giữa lương thực chuyển hóa thành sức mạnh.

Nếu đúng như vậy, người có thiên phú cao nhất có khoảng 300 người, họ có tiềm năng ăn đến cấp A, vậy thì 300 người này sẽ tu hành vạn thần lôi ti, những người còn lại tu hành chuẩn đề pháp.”

“Được rồi.”

Lý Đồng Vân gật đầu:

“Ngoài ra, anh Khánh Trần sẽ chuẩn bị một số giáo viên cho các ngươi, chú Khánh Kỵ, phiền ngươi hãy mở Ám Ảnh Chi Môn đến thành phố số 5 và thành phố số 10, chỗ ta đang có danh sách, ngươi hãy đưa giáo viên sang đây.”

Phải nói rằng nếu xét về khả năng dịch chuyển đơn thể thì Ám Ảnh Chi Môn thực sự thực dụng hơn Mật Thược Chi Môn, Khánh Chuẩn đã giao Ám Ảnh Chi Môn cho Khánh Kỵ, có lẽ đã nghĩ đến một ngày nào đó Khánh Kỵ sẽ giúp Khánh Trần rất nhiều.

Nhà tiên tri khổng lồ dùng ánh mắt mong chờ nhìn Khánh Kỵ rời đi, một lúc sau, La Vạn Nhai đeo kính, dẫn theo Tiểu Tứ, Tiểu Ngũ, Tiểu Bát và một nhóm thành viên của Hội Phụ Huynh bước ra.

Dạo này La Vạn Nhai kiên trì đọc sách 6 tiếng mỗi ngày, khiến một đại ca giang hồ như hắn cũng thở ra hơi thở của một nhân vật nho nhã.

Khi Đại Vũ thấy La Vạn Nhai đích thân đến đây làm giáo viên, khóe mắt hắn ta khẽ co giật.

Hắn đã biết Khánh Trần muốn làm gì rồi, nói một cách nhẹ nhàng thì đây có thể là quá trình lần đầu tiên người khổng lồ tiếp nhận cuộc xâm nhập văn hóa.

Lý Đồng Vân chỉ vào La Vạn Nhai, nói với nhà tiên tri khổng lồ:

“Họ ở đây để dạy mọi người biết đọc biết viết, cũng như các khóa học cơ bản về toán học, lịch sử, sinh học…và cả hệ tư tưởng chính trị.”

Người khổng lồ:

“Ồ quao.”

Ngay sau đó, Khánh Kỵ lại đón một nhóm người từ thành phố số 5 đến đây, Lý Đồng Vân giải thích:

“Những người này dạy mọi người cách hành quân và chiến đấu, đồng thời để những người khổng lồ có thần giao cách cảm học hỏi kiến thức quân sự.

Ngoài ra còn có các sĩ quan cơ sở, chịu trách nhiệm giúp người khổng lồ hiểu cách phối hợp chiến thuật trong các trận chiến.”


Chương 2517: Thiên Phú Không Cao

Phương pháp chiến đấu của người khổng lồ là dựa vào hơn 600 người khổng lồ thần giao cách cảm để chỉ huy trận chiến bằng tâm linh tương thông.

Giống như khi Đinh Đồng dùng thần giao cách cảm để cho Khánh Trần trực tiếp nhìn thấy một số hình ảnh nào đó.

Nói tới thì phương thức chỉ huy này vẫn rất tiên tiến.

Trong chiến tranh, một khi cuộc chiến xảy ra thì vô cùng ồn ào, một đội quân hoạt động có hỗn loạn hay không thực ra chính là tiêu chuẩn cơ bản để đánh giá xem đội quân có tinh nhuệ hay không.

Nhưng vấn đề là cách chiến đấu của người khổng lồ chưa trải qua thử thách của năm tháng, một khi bước vào cuộc chiến, mọi người chỉ biết gào loạn xông lên.

Chỉ dạy thôi thì sao thành tài được? Những gì Khánh Trần phải làm bây giờ là: nếu mọi người đều đang đối mặt với các mối đe dọa, vậy thì khỏi phải làm kiêu nữa, trực tiếp biến người khổng lồ thành một đội quân có sức chiến đấu cao hơn mới là công việc thực sự!

Nhà tiên tri khổng lồ nhìn vào những thay đổi sắp tới, trong lòng tràn đầy kỳ vọng, không cần biết Khánh Trần định làm gì, người khổng lồ thực sự đang phát triển theo chiều hướng tốt.

Hắn nhìn Lý Đồng Vân:

“Chúng ta bắt đầu tu hành trước đi, ta cũng rất muốn trải nghiệm việc tu luyện.”

“Không thành vấn đề.”

Lý Đồng Vân tự tin nói:

“Trước tiên chúng ta tu hành chuẩn đề pháp, ngươi tìm một người có thiên phú kém một chút, ta sẽ chỉ cho ngươi cách quán đỉnh và mở khí mạch.”

Nhà tiên tri khổng lồ gật đầu:

“Ta sẽ gọi một người không tài năng lắm đến đây.”

Hừ được gọi đến.

“Hừ!”

(Tại sao lại xếp ta vào đội thiên phú không cao chứ?)

Vua khổng lồ vỗ vào sau đầu hắn:

“Khi còn bé ngươi ăn thịt trăn khổng lồ cũng không cao lên nổi đấy, đừng nói nhiều nữa, mau tu hành đi.”

Hừ ấm ức nằm trên mặt đất, Lý Đồng Vân đứng bên cạnh nói:

“Cấp bậc chuẩn đề pháp của ta là cấp B, cho nên một lần quán đỉnh có thể trực tiếp nâng hắn lên hai cấp, chính là nâng từ cấp F lên cấp E như con người bọn ta vẫn hay nói.”

Nói xong, Lý Đồng Vân dùng đôi tay nhỏ bé của mình phủ lên, dồn hết chân khí chuẩn đề của toàn thân để bắt đầu quán đỉnh.

Khi quá trình quán đỉnh kết thúc, nàng mang theo vẻ mặt đắc thắng, hỏi với chút tự mãn:

“Cảm giác thế nào, có phải chân khí chuẩn đề đang du hành khắp cơ thể của ngươi không?”

Tiên tri người khổng lồ mong chờ hỏi Hừ:

“Thăng cấp chưa?”

Hừ ngập ngừng nói:

“Hừ!”

(Cảm giác có một luồng khí ấm nóng chạy dọc trong cơ thể, nhưng nó quá ít, chỉ cảm nhận nó đang chảy ở lòng bàn tay…không chảy được trong cả cơ thể.)

Hừ không cảm nhận được niềm vui khi được nâng cấp, chỉ cảm giác sao chân khí chuẩn đề này lại ít như vậy?

Đám người Lý Đồng Vân ai nấy đều kinh ngạc, với thực lực của một cấp B như nàng, quán đỉnh cho một người khổng lồ mà chỉ bổ sung được một chút ít kinh mạch trên bàn tay sao?

Nàng nhìn người khổng lồ đang nằm trên mặt đất…vậy là cơ thể khổng lồ thì lượng chân khí chuẩn đề cần thiết thậm chí còn phải nhiều gấp 10 lần.

Vậy nếu thực sự quán đỉnh toàn bộ kinh mạch, muốn thăng cấp cấp F cho ngươi khổng lồ phải đáng sợ đến mức nào?

Lý Đồng Vân đột nhiên nhớ tới một truyền thuyết trong thế giới biểu, người khổng lồ có thể dời núi, lấp biển…

Nếu tính toán theo mức độ như vậy, bán thần người khổng lồ có thể cũng sẽ làm được.

Tuyệt vời!

Mấu chốt là, ban nãy khẩu khí của Lý Đồng Vân nghe rất tự tin, nhưng bây giờ chân khí của nàng thậm chí còn không đủ nhét kẽ răng cho người ta, nàng không chịu nổi sự nhục nhã này.

Nàng nhìn qua đám người La Vạn Nhai:

“Mọi người cùng làm đi…”

La Vạn Nhai, Tiểu Ngũ và những người khác có mặt đều tu hành chuẩn đề pháp, và hầu hết họ đều là cấp B, cuối cùng, hơn 20 ‘giáo viên’ đều sắp gục ngã mới có thể giúp Hừ lên được cấp F.

Giúp người khổng lồ tu hành xem ra còn khó hơn tưởng tượng.

Nhà tiên tri khổng lồ cảm ơn:

“Mọi người đã vất vả rồi.”

Tiểu Đồng Vân vẫn còn mạnh miệng:

“Cũng không vất vả gì đâu.”

Hừ đứng lên, cảm nhận được sức mạnh mới tinh trong cơ thể.

Hắn đã ở dừng ở cấp B quá lâu rồi, dù ăn bao nhiêu cũng không thể tiếp tục tăng thêm sức mạnh và tốc độ.

Bây giờ, cảm giác sức mạnh lại lần nữa được gia tăng, quá hạnh phúc.

Nhà tiên tri khổng lồ hỏi:

“Thử xem, xem tăng lên được bao nhiêu?”

Hừ có lẽ đang đưa ra phán đoán:

“Hừ!”

(Ta nghĩ sức mạnh của ta đã tăng lên 50%.)

Người khổng lồ:

“Ồ quao!”

Vua khổng lồ vui mừng hớn hở, chỉ thăng lên một cấp thực lực đã tăng lên 50%, đây là khái niệm gì?

Nếu bọn họ có thể tu luyện đến cấp A, chẳng phải sẽ có thể lên trời xuống biển sao? Cho dù dưới biển có quái vật khổng lồ, vậy thì sao? Quái vật nhất định là ăn rất ngon!

Vua người khổng lồ nhớ lại khát vọng đối với hải sản của mình.


Chương 2518: Ghen Tỵ Đỏ Mắt

Quan trọng nhất là những người khổng lồ khác cũng không kìm lòng được nữa.

Hừ vốn là một người khổng lồ khá yếu trong khu cấm kỵ, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, Hừ đã không còn là người yếu nhất nữa!

Người khổng lồ tranh nhau để trở thành người tiếp theo được quán đỉnh, còn Hừ thì đứng một bên nhảy nhót vui vẻ, một cú nhảy đã có thể bay ra khỏi tán cây những mấy mét, trông như thể một con hổ dũng mãnh nhảy qua mặt biển.

Cảnh tượng trong khu cấm kỵ dần dần trở nên xa rời thực tế.

“Nhanh bắt đầu quán đỉnh cho người tiếp theo thôi!”

Nhà tiên tri khổng lồ chờ đợi nói.

Lý Đồng Vân lắc đầu:

“Không được.”

“A?”

Nhà tiên tri khổng lồ trẻ tuổi sửng sốt một hồi:

“Không được sao…”

Hắn cho rằng loài người chứng kiến sự tăng trưởng sức mạnh đáng sợ của người khổng lồ nên đã sinh ra sự kiêng kỵ rồi.

Chỉ nghe Lý Đồng Vân giải thích:

“Anh Khánh Trần nói rồi, người khổng lồ buộc phải đi theo các giáo viên để học văn tự, học được 100 văn tự mới được quán đỉnh, nghe xong một khóa học mới được tự mình nắm vững thuật hô hấp và tự tu hành, trong đó bao gồm quân sự, tư tưởng chính trị vân vân.

Hắn lo lắng rằng các ngươi đang quá theo đuổi sức mạnh mà quên mất học cách sử dụng nó.

Đúng rồi, hắn cũng đã tìm cho các ngươi những người thầy chiến đấu chuyên nghiệp, là những đại sư chiến đấu và chuyên gia vũ khí.”

Nhà tiên tri khổng lồ vô cùng cảm động, người bạn vĩ đại này thực sự quá tuyệt vời, hơn nữa còn đối xử với họ vô cùng tốt.

Hắn biết rất rõ ý nghĩa của việc này, nếu người khổng lồ chỉ có sức mạnh mà không có bộ não, lần sau khi bị ném bom hạt nhân lên đỉnh đầu, họ cũng vẫn sẽ chết.

“Vậy thì cứ làm theo kế hoạch của người bạn vĩ đại đó.”

Nhà tiên tri nói, hắn quay lại nhìn người khổng lồ:

“Tịch!”

(Tất cả mọi người cùng bắt đầu học tập, chúng ta không thể trở nên mạnh mẽ hơn nếu không học! Học, bắt đầu học cả cho ta! Nhanh lên!)

Mong muốn được trở nên mạnh mẽ hơn của người khổng lồ cũng giống như khát vọng của đàn ông đối với phụ nữ, nếu thực sự dựa theo họ để học, họ chắc chắn không muốn học kiến thức văn hóa, nhưng một khi vấn đề này liên quan đến việc trở nên mạnh mẽ hơn thì lại hoàn toàn khác, ngươi cho họ ăn ít hơn hay nhiều hơn một chút cũng không thành vấn đề.

Ngươi cho họ một thỏi vàng, họ cũng không hề quan tâm.

Người khổng lồ thậm chí còn không quan tâm đến quyền lực.

Nhưng một khi một người khổng lồ nào đó sau khi học tập liền trở nên mạnh mẽ hơn, những người khổng lồ khác sẽ đặc biệt ghen tị…

Ghen tị đỏ mắt.

Một nhóm người khổng lồ ngồi xếp bằng trên mặt đất, nhìn một người khổng lồ khác đã nhận được quán đỉnh đang nhảy nhót thể hiện sức mạnh, biểu cảm đó thực sự chẳng khác gì một đứa trẻ không được ăn kẹo.

Quả chanh trên cây chanh, ngươi và ta dưới gốc cây chanh.

Nắm bắt từng dây từng phút một.

Sau 12 giờ, người khổng lồ quay trở về vương đình Hắc Diệp Nguyên được chia thành hàng chục lớp học, do Người Nhà đảm nhiệm việc dạy học.

Ai nấy đều không biết chữ ‘Vương’ viết thế nào, đều học cách viết hai chữ ‘Người Nhà’ trước…

Dần dần, tính tích cực của người khổng lồ được khơi dậy, bọn họ lúc lên lớp thậm chí còn đặt câu hỏi.

Số văn tự mà mọi người học được ngày càng nhiều hơn, đến nỗi số Người Nhà đến Hắc Diệp Nguyên cũng không đủ dạy nữa.

Lý Đồng Vân vẫn luôn cố gắng điều chỉnh nhịp thở của mình, để chân khí chuẩn đề của mình có thể phục hồi nhanh hơn, nhưng lại có quá nhiều người khổng lồ, số chân khí chuẩn đề cần đến cũng nhiều bất thường!

Không đủ dùng!

Sau đó, nàng hít một hơi thật sâu và quay lại nhìn Khánh Kỵ:

“Chú Khánh Kỵ, có thể phải phiền ngươi vất vả chạy thêm một chuyến nữa.

Mở cánh cửa thông đến thành phố số 10…không, ta cần thành viên Hội Phụ Huynh ở mọi thành phố đều tập hợp về đây.”

Đã đến lúc đưa Hội Phụ Huynh ra ánh mặt trời rồi.

Lịch sử tiến hóa của loài người thực chất là một quá trình không ngừng cắt đứt toàn bộ thế giới, rừng bị chặt phá, thành phố được xây dựng trên mặt đất, và bầu trời trở nên xám xịt mơ hồ.

Thế giới không còn lành mạnh nữa.

Đôi khi Khánh Trần tự hỏi liệu sự xuất hiện của khu cấm kỵ có phải là một phương pháp dọn dẹp theo ý muốn của thế giới không, nó sẽ xóa bỏ những vùng đất đã bị con người ‘tu sửa’, và sau đó xóa sổ những con người muốn tiếp tục gây ô nhiễm thế giới, và cuối cùng sinh ra một cuộc sống mới.

Một cuộc sống trong lành hơn.

Con người vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo về tu vi của mình, nhưng đôi lúc họ cũng cảm thấy bất lực trước mặt người khổng lồ, họ chăm chỉ tu luyện để lên được cấp A, còn người khổng lồ chỉ cần dựa vào ăn uống là đã thành công ngay lập tức.

Khi người khổng lồ có truyền thừa tu hành, thì cũng không còn việc của con người nữa.

Hàng trăm năm nữa, trên mảnh đất này chỉ còn lại một số ít con người có thể cạnh tranh với người khổng lồ, những người còn lại đều sẽ bị nghiền nát.


Chương 2519: Quản Đỉnh

Cảm giác này giống như loài vật đang bắt đầu đối chọi khôn sống mống chết.

Vào lúc này, Lý Đồng Vân đang trải qua cảm giác bất lực rằng mình sắp bị đào thải.

Nàng thực sự đã rất cố gắng để hồi phục chân khí chuẩn đề của mình, nhưng vẫn không thể lấp đầy khoảng trống của hơn 10.000 người khổng lồ.

Những người khổng lồ này giống như một bể nước không đáy, hút tất cả chân khí chuẩn đề của Người Nhà.

Có điều, người khổng lồ sau khi được quán đỉnh thực sự rất khác.

Sau một khoảng thời gian, khi quân đội của Vương quốc Roosevelt gặp lại nhóm binh lính có sức tấn công cao, phòng thủ cao và tốc độ cao này, e rằng họ sẽ tuyệt vọng mất.

La Vạn Nhai đang giảng bài trước cung điện của vương đình:

“Đọc theo hai chữ này với ta, Người Nhà.”

Người khổng lồ giống như người nước ngoài trong lớp học tiếng Trung, cứng nhắc đọc theo ‘Người Nhà’.

La Vạn Nhai rất hài lòng:

“Kacha, ngươi giúp ta dịch lại cho mọi người, ý nghĩa là của hai từ ‘Người Nhà’ là mọi người đoàn kết với nhau và lập nên một đại gia đình mới, giúp đỡ lẫn nhau, chống lại Vương quốc Roosevelt, chiến đấu với tập đoàn ở đại lục phương đông…”

Có dạy học tất nhiên phải có bài tập về nhà.

Từng người khổng lồ cầm theo than củi và viết chính tả trên những chiếc lá xanh khổng lồ.

Người khổng lồ ai nấy đều lo đến vò đầu bứt tai, chỉ khi họ viết đúng mới được nằm trên mặt đất để nhận quán đỉnh!

Chẳng mấy chốc, càng ngày càng có nhiều người khổng lồ học được 100 chữ Hán.

Họ giơ tay lên, ra dáng để thầy giáo kiểm tra bài tập, khi thầy giáo xác nhận rằng mình viết đúng, người khổng lồ vạm vỡ ngay lập tức đứng dậy:

“Ồ quao!”

Sau đó ngay lập tức vụt đến bên cạnh Lý Đồng Vân:

“Quán đỉnh quán đỉnh quán đỉnh!”

Đây là từ thứ 2 mà họ học được.

Tiểu Đồng Vân nhìn hàng trăm người khổng lồ đứng trước mặt, ngay lập tức muốn sụp đổ, trong cơ thể nàng thực sự không còn một chút chân khí chuẩn đề nào nữa.

Hơn nữa sau khi truyền hết chân khí chuẩn đề trong cơ thể, con người nàng cũng sẽ yếu đi.

Sao lần này chú Khánh Kỵ đi lâu vậy, mãi vẫn không thấy về!

Nhà tiên tri khổng lồ dù không tinh tế đến đâu cũng nhận ra vẻ mặt khó xử của Tiểu Đồng Vân, hắn vội an ủi:

“Thật ra để họ tu luyện từ từ cũng không tệ, nếu ở đây mọi người không có đủ nhân lực…”

Thế nhưng Lý Đồng Vân lại ngẩng đầu nhìn người khổng lồ đó:

“Nhân lực? Thứ luôn dư dả trong Hội Phụ Huynh của ta chính là nhân lực, tiên tri, ngươi xem kỹ đây!”

Cũng đúng lúc này, Ám Ảnh Chi Môn bên cạnh nàng đột nhiên mở ra.

Chỉ nghe thấy giọng nói của Tần Thư Lễ từ bên trong truyền đến:

“Mọi người xếp hàng, lần lượt đến theo thứ tự đã sắp xếp từ trước, từng người một, mọi người sau khi quán đỉnh hết chân khí chuẩn đề thì rời đi, không cần dừng lại, cũng đừng quá ngạc nhiên với những chuyện mà mọi người nhìn thấy.”

Tiếp đó, từng Người Nhà lần lượt xếp hàng đi vào.

Ám Ảnh Chi Môn không hề rộng rãi, mỗi lần chỉ có thể cùng lúc đi qua hai người, người khổng lồ muốn đi qua thì phải bò nghiêng mình.

Nhưng dưới sự chỉ huy của Tần Thư Lễ, Người Nhà rất có trật tự, một lối vào một lối ra, giống như khi lên xuống cầu thang, một đội bên trái và một đội bên phải, sẽ không bao giờ có tắc nghẽn.

Mà trong vương đình Hắc Diệp Nguyên, người khổng lồ đã xếp hàng nằm sẵn trên mặt đất, người nào thăng lên cấp E rồi thì sẽ đứng dậy, vui vẻ rời đi, biến thành một cậu bé nhí nhảnh.

Nhà tiên tri khổng lồ nhìn đội hình bất tận đi ra từ Ám Ảnh Chi Môn, đi một lượt từ sáng sớm đến tối muộn.

Lần đầu tiên khi nhìn thấy người bước ra từ cánh cửa đó, hắn còn cho rằng đó là người mà những người Lý Đồng Vân gọi đến tạm thời để giữ thể diện, một lúc nữa có thể sẽ không còn nữa.

Nhưng vài giờ trôi qua, nhà tiên tri khổng lồ đã sốc vô cùng, dòng người không hề dừng lại! Cũng chưa từng thấy nó lộn xộn!

Cảnh tượng được đào tạo bài bản và có trật tự như vậy tuyệt đối không thể nhìn được từ những người khổng lồ.

Người khổng lồ một khi hỗn loạn thì ngay cả quốc vương cũng bị gạt sang một bên, lúc đó còn ai quan tâm xem có xếp hàng hay không nữa?

Như câu nói, chi tiết quyết định sự thành công hay thất bại, trong quá trình xếp hàng để được quán đỉnh, nhà tiên tri khổng lồ nhìn thấy không phải là người khổng lồ nào tăng 50% hay 80%.

Mà là trật tự đằng sau chuyện này.

Phải biết rằng thành phố số 10 là trụ sở chính của Hội Phụ Huynh, mọi người đã cùng nhau trải quan nạn chuột, sau đó còn trải qua việc quản lý bán quân sự hóa.

Bây giờ trong số Người Nhà của thành phố số 10, chỉ cần tùy ý chọn ra bất kỳ người nào cũng có thể tham gia chiến đầu trên chiến trường.

Hơn nữa, bây giờ thành phố số 10 đã dần hồi phục với dân số 9 triệu người, trong đó 1 triệu người là thành viên của Hội Phụ Huynh.


Chương 2520: Còn Có Chuyện Tốt Như Vậy Sao?

Nhà tiên tri khổng lồ đột nhiên nói:

“Nhưng liệu điều này có gây rắc rối gì đến cuộc sống của mọi người không? Nhiều người như vậy, ai cũng có cuộc sống của riêng mình mà, vậy mà họ đều đến đây để giúp đỡ chúng ta.”

Vua người khổng lồ:

“Thật sự khiến chúng ta cảm động, họ đều là những người tốt.”

Lúc này Hội Phụ Huynh và vương triều người khổng lồ giống như tình hữu nghị giữa Trung Quốc và Pakistan vậy, Hội Phụ Huynh có thể nghênh ngang đi lại trong khu cấm kỵ, muốn ăn than nướng kền kền, sư tử tẩm mật ong cũng có thể cho ngươi ăn no nê.

Nhà tiên tri khổng lồ xúc động nói:

“Đủ rồi, đủ lắm rồi, chúng ta có thể cảm nhận được sự chân thành và thiện ý của mọi người, ngay cả những con chim ở Hắc Diệp Nguyên cũng phải rơi lệ vì điều này, sư tử của khu cấm kỵ nhìn thấy cũng cảm động.”

Lý Đồng Vân thầm nghĩ, chỉ có hai nguyên liệu nấu ăn này thì có gì mà cảm động, bên đại lục phương tây nói chuyện đúng là vòng vo tam quốc, kiểu gì cũng phải nói có văn vẻ một chút mới chịu.

Nàng lắc đầu:

“Yên tâm, sự gắn kết giữa chúng ta rất bền chặt.”

Tiểu Đồng Vân lại nghiêm túc nói thêm:

“Người bạn trong lời tiên tri vĩ đại đó mạnh mẽ hơn mọi người nghĩ nhiều.

Những việc trước đây hắn từng làm có vẻ vô ích vào thời điểm đó, nhưng tất cả đều mở đường cho ngày hôm nay.

Lời tiên tri trong thế hệ đầu tiên của các ngươi là một người bạn, nhưng người bạn này còn có thể mang lại cho các ngươi hàng trăm nghìn, hàng triệu người bạn mới.”

Ở phía bên kia đằng sau Ám Ảnh Chi Môn, trong thành phố số 10, mọi người đều biết đã xảy ra chuyện lớn.

Các thành viên da đen của Hội Phụ Huynh đã phát lệnh triệu tập cao nhất và cần sự giúp đỡ của tất cả Người Nhà.

Lúc này ai có thể ngồi yên được? Tất nhiên phải là người đầu tiên ra tay giúp đỡ.

Sự gắn kết của Hội Phụ Huynh hiện nay giống như thuốc độc vậy, giữa mọi người đều là mối giao tình vượt lên trên mạng sống, ai ai cũng khen Hội Phụ Huynh tốt đẹp.

La Vạn Nhai vừa phát lệnh triệu tập tập trung ở quảng trường, cả thành phố đã vang lên tiếng bước chân cập rập, cộc cộc cộc cộc, nghe như tiếng ngựa phi nước đại.

Quảng trường ầm ầm, một lúc đã chật kín.

Người đến đầu tiên hét lên đầy phấn khích:

“Ta là người đến đầu tiên, ta là người đầu tiên!”

“Ta là top 100 người đến sớm nhất!”

Một số Người Nhà ở hơi xa, đến tập trung có chút muộn bèn buồn chán đứng đợi ở bên ngoài.

Dưới sự dẫn dắt của Tần Thư Lễ, mọi người chậm rãi xếp thành một hàng dài, sau đó chờ đợi để quán đỉnh cho người khổng lồ.

Gì cơ? Được giúp sức cho Hội Phụ Huynh, lại còn được tham quan người khổng lồ?

Còn có chuyện tốt như vậy?

Nhất thời, cả thành phố sôi động hẳn lên, đáng lẽ phải là thời gian ban đêm nằm cạnh vợ con ở nhà, nhưng giờ đồng loạt đều ra ngoài khiến cả thành phố đông đúc nhộn nhịp khác thường.

Đường phố bắt đầu tắc nghẽn.

Nguyên nhân ùn tắc cũng rất tuyệt diệu, có một tài xế thiếu thông minh là thành viên của Hội Phụ Huynh, vừa nghe tiếng lệnh đã trực tiếp vứt xe ngay giữa đường rồi chạy vào lề đường xếp hàng.

Vẫn là Khánh Nhất dẫn người sử dụng cách điều tra qua hệ thống tình báo mới bắt được hắn ta tới, sau đó giao thông mới được khôi phục.

Quá đỉnh.

Cuối cùng, thực sự quá bất đắc dĩ, Khánh Khu phải đưa toàn bộ bộ phận PCE và PCA xuống đường để duy trì trật tự, đồng thời ra lệnh cho những người dưới cấp E về nhà đợi trước, để những Người Nhà có cấp cao hơn đến trước.

Lúc này mọi thứ mới dần ổn định hơn.

Những Người Nhà chưa tu hành đến cấp D thì khóc lóc quay về, về nhà tu hành hoặc đi tìm bà xã để tăng hiệu quả tu hành.

Đến ban đêm, những Người Nhà vẫn đang xếp hàng chờ trên đường, còn có vợ mang hộp cơm đến để đưa bữa ăn.

Người đàn ông cười ngốc nghếch bảo rằng không vất vả đâu, người phụ nữ thì nhìn người đàn ông của mình ăn cơm, mỉm cười bảo chồng cố gắng kiên trì thêm chút nữa.

Không chỉ Hội Phụ Huynh có hành động mà người nhà của Người Nhà cũng vậy, hồi đó Hội Phụ Huynh ra tay diệt thử triều, cứu người, mọi người vẫn không biết nên cảm ơn thế nào mới phải, nay Hội Phụ Huynh cần làm một việc lớn, mọi người hẳn nhiên đều là việc nghĩa chẳng từ.

Suốt một đêm ở thành phố số 10 chẳng khác gì đêm giao thừa.

Thực sự rất náo nhiệt.

Đây là một trải nghiệm mà trước đây mọi người đều chưa từng cảm nhận được.

Lúc đầu Khánh Trần có thể lựa chọn không cứu họ, có thể chọn cách trực tiếp mở Mật Thược Chi Môn để đưa các thành viên của Hội Phụ Huynh sơ tán, nhưng Khánh Trần đã không làm như vậy.

Bây giờ, thời gian đã cho hắn một câu trả lời.

Trong khu cấm kỵ, nhà tiên tri khổng lồ nhìn vào đội ngũ dường như vô tận kia, hắn nghi ngờ hỏi:

“Những người này…tại sao họ có thể bỏ tất cả công việc trong tay xuống và nghe theo tiếng gọi của người bạn đó?”

Trong lúc chờ chương, các bạn có thể đọc:

👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹

🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 11 giờ trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box