[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 247 : 50 Mét (c2461-c2470)
❮ sautiếp ❯Chương 2461: 50 Mét
Hà Kim Thu cử một lúc hơn 160 người rời khỏi đội hình, như vậy đám người Hắc Sắc có rời khỏi doanh trại cũng không bị người ta dòm ngó.
Đám người Hắc Sắc và Hoàng Sắc liếc mắt nhìn nhau, lập tức hành động.
Cộng thêm 7 người khác trong tiểu đội Xích Huyết nữa, tổng cộng 14 người, cùng đi bộ đến khu cấm kỵ tối tăm.
Thực ra họ cũng là bất đắc dĩ thôi.
Giờ đây Khánh Trần đã là tâm phúc bên cạnh Hầu tước Bolton, hơn nữa mọi quyết định đều do Khánh Trần đưa ra, hầu tước Bolton giống như một tên bù nhìn vậy.
Tiểu đội Xích Huyết vốn đã có thù oán với Khánh Trần, ngay cả khi họ muốn nhân nhượng mọi chuyện cho yên, liệu họ có dám cá rằng Khánh Trần sẽ bỏ qua cho bọn họ không?
Đặt cược mạng sống?
Vì vậy, đến giây phút này, phải quyết một trận sống mái thôi.
Hà Kim Thu từng hát Tĩnh Sơn Trà, mỉm cười nhìn tiểu đội Xích Huyết gồm 14 thành viên đi vào bóng tối, sau đó vòng qua và đuổi theo hướng của Khánh Trần.
14 người thực hiện các cử chỉ chiến thuật với nhau, hoàn toàn dựa theo đặc điểm kỹ thuật là ám sát mục tiêu cao nhất, dùng đội hình 446, bắt đầu tìm kiếm từ ba góc độ.
Họ đã là đồng đội của nhau trong nhiều năm, phối hợp với nhau cực kỳ ăn ý, đừng nói 14 cấp B cùng giết một cấp C, thậm chí đến cấp A họ cũng giết được.
Người quản gia này không thể nào là bán thần, đúng không?
Điều cần chú ý duy nhất là không được để lại chứng cứ, nhất định phải ngụy trang thành hắn vi phạm quy tắc mà chết.
Hà Kim Thu ngồi ở rìa doanh trại, im lặng chờ đợi.
Đội tiên phong của Vương triều người khổng lồ có thể ập đến bất cứ lúc nào, Bolton thực sự là một tên ăn hại nên không cần lo lắng, nhưng có một nhân tố không ổn định như tên quản gia, hắn cũng không yên tâm.
Sâu trong khu cấm kỵ, Khánh Trần đứng trong bóng tối vừa đi tiểu vừa ngâm nga một bài hát.
Trong khu rừng im lặng, tiếng hát vang lên giống như một tọa độ hấp dẫn sự chú ý.
Đám Hắc Sắc đeo kính nhìn đêm và nhìn thấy lưng của Khánh Trần từ xa, cẩn thận dò tìm sang đó.
Hắc Sắc làm một cử chỉ chiến thuật: Kiểm tra hoàn cảnh xung quanh!
Hoàng Sắc sử dụng hình ảnh nhiệt hiệu suất cao để quét bán kính ba km, thậm chí cả tán cây cũng không bỏ qua.
Hắn lắc đầu với Hắc Sắc, tỏ ý không có ai đang trốn.
Hắc Sắc hơi nghi ngờ.
Lúc đầu, họ còn lo lắng rằng sẽ có một cuộc phục kích ở đây,
Vì khi quản gia đi ra ngoài để đi tiểu, hắn đã đi quá xa, xa đến mức nơi đóng quân cũng không thể nghe thấy tiếng kêu rên.
Điều này quá bất thường, vì những người lính bình thường sẽ không đi xa đến mức này khi muốn đi vệ sinh.
Cho nên Hắc Sắc để mắt tới, hắn lo lắng Khánh Trần cùng Hà thiết kế nên cái bẫy này, muốn nhân đêm khuya tối tăm để cao thủ cấp A tên ‘Hà’ kia đến xử lý bọn họ.
Khi rời doanh trại, họ vẫn luôn quan sát Hà Kim Thu bằng hình ảnh nhiệt tầm nhìn ban đêm, lo sợ đây là một cái bẫy.
Nhưng Hà Kim Thu từ đầu đến cuối không hề di chuyển, và hoàn toàn không có ý đi theo hắn.
Hắc Sắc thậm chí đã chuẩn bị kế hoạch giết luôn tên ‘Hà’.
Hắn thấp giọng hỏi:
“Hà đang làm gì vậy?”
Trong kênh liên lạc có người nhỏ giọng đáp lại:
“Hắn đang cởi giày sưởi ấm, không đi đâu cả.”
Hắc Sắc nhíu mày, họ có thể sống sót sau các cuộc chiến, tất nhiên, nguyên nhân là vì Hắc Sắc luôn hiểu được “những đạo lý đối nhân xử thế”, nhưng phần lớn là vì hắn đủ thận trọng.
Thực ra trong doanh trại do thám của họ có 15 người, giữ lại một tay trong chuyên quan sát tình hình trong trại.
Nhưng bây giờ xem ra thực sự không có vấn đề gì!
Hắc Sắc ra dấu tay với Hoàng Sắc: Lần nữa dùng hệ thống nhiệt quan sát xung quanh đi.
Hoàng Sắc sau khi quét xong thì lắc đầu: Đã xác nhận, trong vòng ba km không có gì bất thường, không có dấu hiệu của con người.
Hắc Sắc cau mày, hắn luôn cảm thấy có gì đó không ổn, rất muốn từ bỏ, nhưng đâm lao phải theo lao, có lẽ nếu bây giờ hắn từ bỏ cơ hội này, đêm về sẽ bị quản gia giết chết.
“Tiếp tục tiến lên!”
Hắc Sắc thì thầm:
“Hoàng Sắc, ngươi có nhiệm vụ quan sát tình hình xung quanh, tốc chiến tốc thắng, nếu có cấp A ở đây, chúng ta cũng sẽ giết luôn tên đó!”
Thực ra, mặt này là sự tự tin lớn nhất của Hắc Sắc, 14 cấp B đều ở đây, cho dù ‘Hà’ có đến, bọn họ cũng có thể giết luôn một thể!
Nhưng đúng lúc này, khi đang quan sát bóng lưng của Khánh Trần, hắn chợt nhận ra có điều gì đó không ổn…
Một cựu binh từng trải qua nhiều trận chiến như Hắc Sắc, đương nhiên sẽ không bỏ qua một chi tiết nhỏ, hắn luôn cảm thấy ‘quản gia’ có gì đó không đúng, nhưng lại nhất thời không phát hiện ra không đúng chỗ nào.
Từ từ, họ đã tiếp cận Khánh Trần trong vòng 50 mét, nếu không phải lo lắng việc Khánh Trần giãy dụa và la hét thu hút sự chú ý, có lẽ bây giờ họ đã bổ nhào qua giết tên quản gia rồi.
Chương 2462: Có Mai Phục
Hoàng Sắc chỉ chỉ vào cổ tay.
Đến lúc này Hắc Sắc mới nhận ra không ổn chỗ nào, không biết từ bao giờ, trên tay tên quản gia đã mang lên một chuỗi hạt trên cổ tay.
Trước đó không hề có!
Đại lục phương tây cũng có Phật giáo, nhưng Phật giáo đã sớm bị các thành viên thần đồ ở thành phố Hắc Thủy đuổi cùng giết tận rồi, ngay cả những người tin theo đạo Phật cũng chỉ có thể âm thầm hành lễ tại nhà.
Không ngờ tên quản gia này lại là một Phật tử?
Hắc Sắc cho rằng có vấn đề, nhưng lại cho rằng đó không phải là vấn đề lớn…
Ngay sau đó, hắn thực hiện một động tác chiến thuật, mọi người bắt đầu tăng tốc và tiếp cận về hướng Khánh Trần.
Nhưng họ vừa bước được hai bước thì chợt nghe thấy có âm thanh vọng ra từ tán cây trên đầu.
Âm thanh giống như có người xuyên qua tán cây, cọ vào lá cây làm lá rơi xuống đất, nhưng nhẹ như không hề phát ra tiếng động trên mặt đất.
Không ổn!
Có mai phục!
Hắc Sắc nhìn Hoàng Sắc, nhưng Hoàng Sắc lại mờ mịt không hiểu gì, vì lúc trước khi hắn quét nhìn, hắn thực sự không nhìn thấy gì cả!
Hắc Sắc vội xoay người, ngay khoảnh khắc hắn xoay người lại, đôi chân như cắm rễ vào mặt đất, lực của chân truyền đến eo, và eo vặn ngược người.
Với tất cả sức mạnh của mình, hắn vung con dao găm về phía sau!
Thế nhưng hắn không đụng trúng bất cứ thứ gì!
Hắc Sắc quay đầu lại nhìn, vừa lúc nhìn thấy ánh trăng rơi thưa thớt và lốm đốm qua tán cây, một bóng dáng đen như mực đứng ngay sau lưng Hoàng Sắc.
Ở sâu trong khu khu cấm kỵ này, một bóng người tối đen như mực, không có khuôn mặt, không có ngũ quan, thậm chí không hề giống một con người, thực sự rất đáng sợ.
“Cẩn thận!”
Hắc Sắc không quan tâm được nhiều vậy nữa, chỉ có thể hét lên nhắc nhở Hoàng Sắc.
Điều đáng ngạc nhiên là cái bóng không giết ai, mà cầm theo chiếc kéo, hạ thấp cơ thể và cắt một thứ gì đó trong không khí.
Ngay sau đó, bóng đen đó không tiến lên chiến đấu mà biến mất vào trong đêm tối như một bóng ma với tốc độ kinh người.
Như thể nó vốn thuộc về bóng tối, và có thể hợp nhất với bóng tối bất cứ lúc nào.
Điều kỳ lạ là thiết bị nhìn ban đêm không thể nhìn thấy nó, và hình ảnh nhiệt cũng không thể quét được nó!
Điều này không phải do cái bóng đen không tồn tại, mà là do đặc điểm của thiết bị nhìn ban đêm, nó bị hạn chế bởi cái bóng đen.
Trong trường hợp bình thường, tất cả các bóng trong thiết bị nhìn đêm hồng ngoại đặc biệt bị mờ, trừ khi có nguồn sáng từ tia hồng ngoại, nếu không sẽ rất khó để nắm bắt được sự tồn tại của cái bóng.
Vì vậy, khi tất cả các cao thủ cấp B sử dụng kính nhìn đêm để tìm kiếm cái bóng, họ chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng đen mờ lướt qua nhanh chóng.
Vì vậy, tình huống trở thành: đám người Hắc Sắc mang kính nhìn đêm nhưng không thể nhìn thấy cái bóng đen.
Sau khi tháo kính nhìn đêm xuống thì đến con đường cũng không thể nhìn rõ ràng nữa.
Loại trận chiến này sao có thể tiếp tục chơi đây?
Hắc Sắc sởn cả tóc gáy, hắn không thể hình dung ra làm sao lại có một thứ đồ quỷ quái như vậy trong khu cấm kỵ này, chẳng lẽ đó là tài năng chủng tộc của một người khổng lồ nào đó sao?
Hắn nhìn về hướng Khánh Trần đang đứng, nhưng phát hiện nơi đó đã sớm không còn bóng dáng của Khánh Trần nữa!
Hắn đã đi đâu?
Hắc Sắc thấp giọng tức giận hỏi:
“Quản gia đi đâu rồi?”
Đám người thấy rõ sự sợ hãi trên mặt người kia, tất cả bọn họ đều không biết được Khánh Trần biến mất từ khi nào.
Cũng chính lúc này, cái bóng của Lục Sắc cũng bị cắt đứt, bóng của Hồng Sắc cũng bị cắt…âm thanh lách cách lách cách khi hai thanh kéo chạm vào nhau giống như phát ra ngay bên tai họ, nhưng Hắc Sắc và những người khác thậm chí không có khả năng tiêu diệt cái bóng đen đó.
Đêm trong khu cấm kỵ thật thích hợp để vật cấm kỵ Cắt Bóng phát huy tác dụng.
Thậm chí đến vị trí của nó cũng không nhìn thấy thì sao có thể chiến đấu với nó?
Hơn nữa, Cắt Bóng đã thừa hưởng phách thể mạnh mẽ từ Kỵ Sĩ cấp A của Khánh Trần, không biết nó nhanh hơn những chiến binh gen cấp B này biết bao nhiêu lần.
Bây giờ trong khu cấm kỵ không chỉ có mỗi Khánh Trần là cấp A, mà Cắt Bóng cũng là sự tồn tại có thể treo cổ những chiến binh gen cùng cấp.
“Tìm quản gia, là trò ma quỷ tên quản gia đó bày ra, hắn không phải cấp C!”
Hắc Sắc hét lên với Hoàng Sắc:
“Không tìm được bóng đen đó thì dùng ảnh nhiệt để tìm quản gia, bắt giặc phải bắt vua trước!”
Hoàng Sắc dùng ánh nhiệt quan sát xung quanh, nhưng lại phát hiện, trong ảnh nhiệt, bóng dáng màu vỏ quýt của tên quản gia đang ung dung dựa vào thân cây.
Khánh Trần cười nói:
“Này, phía sau các ngươi là gì vậy?”
Hắc Sắc đột nhiên quay đầu lại, liền nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng lách cách, sau đó, bóng người dưới chân vốn dĩ thuộc về chính hắn bất ngờ chậm rãi đứng lên, biến thành một cái bóng mới.
Không chỉ có hắn, phía sau những đồng đội khác bị cắt bóng, đều có một bóng đen từ từ đứng lên.
Chương 2463: Người Đáng Sợ Nhất
Vào lúc này, Khánh Trần với hai cấp A cùng với 14 người đứng bốn gốc:
“Ngươi không phải là quản gia, rốt cuộc ngươi là ai!”
Hắc Sắc vừa chiến đấu với cái bóng của mình, vừa gầm lên trong không khí.
Hắn đột nhiên phát hiện ra một sự thật tàn khốc, bất cứ khi nào hắn tấn công bóng đen, không những không thể làm đối phương vỡ vụn, mà ngược lại sẽ tự nhận lấy nỗi đau trên cơ thể mình.
Hắn chém vào cổ của bóng đen một đao, nhưng cổ của chính hắn cũng cảm nhận được nỗi đau rất mạnh.
Kiểu chiến đấu tự mình giết mình này, thực sự rất khó giải.
Thực ra, bản thân Cắt Bóng tuy rằng rất mạnh, những cũng không đến mức mạnh như vậy, cho đến khi nó được Khánh Trần mang lên vật ngoài Tam giới đã được sửa lỗi, nó mới ngay lập tức chuyển từ một vật cấm kỵ chiến đấu thông thường thành một thần khí có thể lấy một địch nhiều.
Đêm nay, trong khu cấm kỵ này, đừng nói là 14 chiến binh gen cấp B, cho dù có đến cả trăm, Khánh Trần vẫn có thể giết họ!
Thậm chí còn không cần tự mình ra tay!
Hắc Sắc không tiếp tục chiến đấu với cái bóng của chính mình nữa, mà điên cuồng chạy đến nơi đóng quân của sư đoàn ba.
Phía sau có tiếng đồng đội kêu cứu, nhưng Hắc Sắc thậm chí không thèm quay đầu lại.
Khi chiến binh gen đối mặt với Cắt Bóng đều rất tuyệt vọng, bởi vì sức chiến đấu là như nhau, kỹ năng chiến đấu cũng giống nhau, đánh qua đánh lại cũng không phá được chiêu thức, cuối cùng chỉ có thể đang sống sờ sờ nhưng mệt đến chết.
Nhưng Hắc Sắc thì khác, hắn là một dị năng giả, hắn có nhiều hơn một kỹ năng so với Cắt Bóng.
Giây tiếp theo, sau lưng Hắc Sắc có những sợi dây leo mọc lên từ bùn đất ở những nơi mà hắn đi qua, quấn quanh cái bóng của hắn, làm chậm tốc độ truy đuổi của cái bóng.
Tuy nhiên, thay vì quay lại để cứu đồng đội của mình, hắn đã chọn bỏ lại đồng đội và chạy về doanh trại!
Hắc Sắc bất giác nhớ đến gương mặt cười của Hà Kim Thu, hắn kiên định phán đoán: đây quả nhiên là cục diện của tên ‘Hà’ và quản gia liên thủ tạo ra!
Hai người này, chỉ muốn lừa bọn họ ra ngoài để giết chết!
Ban đầu hắn cho rằng không có cấp A tên ‘Hà’ này, quản gia sẽ dễ giết hơn.
Giờ hắn mới hiểu quản gia mới là người đáng sợ nhất.
Hà! Ngươi không được chết dễ dàng đâu!
Trong lòng Hắc Sắc đã cực kỳ căm hận Hà Kim Thu rồi!
Thành thật mà nói, lần này Hà Kim Thu thực sự bị oan, thực sự hắn rất muốn trừ khử tên quản gia kia.
Hắn thực sự muốn giết Khánh Trần mà, nhưng cuối cùng, lại tạo nên cục diện là hắn liên thủ với Khánh Trần!
Đây đâu phải là kết quả mà Hà Kim Thu muốn!
Vào lúc này, trong khi Hắc Sắc đang chạy trốn, chỉ cảm thấy ngực nhói lên đau đớn, trong bóng tối, một cánh tay đen sì dùng ngón tay như một con dao, đâm xuyên qua trái tim hắn.
Khánh Trần cũng đi tới chỗ hắn, ngồi xổm bên cạnh Hắc Sắc, có chút u sầu:
“Trong 14 người, chỉ có nhãn cầu của ngươi là hữu dụng, nhưng cũng không thể gửi cho Jindai Kura ngay lập tức, chỉ có thể dùng Formalin xử lý xác chết để ngâm trước, không biết liệu Jindai Kura có cần nhãn cầu đã ngâm qua Formalin không nữa…”
Vừa nói, hắn vừa móc ra nhãn cầu của Hắc Sắc, cho vào một chiếc túi kín rồi cho vào túi của mình.
Khánh Trần dùng Con Rối Giật Dây để vuốt mắt vật hiến tế là Hắc Sắc, cũng coi như hắn đã đạt được một ít thu hoạch.
Râu ria của Con Rối Giật Dây đã lên đến con số sáu, và một nhánh thứ bảy sẽ sớm phát triển, chỉ là tốc độ phát triển ngày càng chậm.
Thực ra như này cũng khá tốt, không giống như Trung Vũ, phí sức ở trong thành phố chỉ để giết những linh mục cấp B, lúc nào cũng bị các bán thần khác truy đuổi vào giữa đêm, còn hắn lại còn có người tự nguyện dâng cái chết đến.
Sau khi giết xong cũng không để lại hậu quả gì to lớn…
Trong doanh trại, Hà Kim Thu ngồi bên đống lửa và chờ đợi, giữ bằng chứng ngoại phạm của mình.
Hắn biết ngũ công chúa hẳn đã dặn dò quản gia theo dõi mình, lúc này quản gia đã chết, hắn phải giải tỏa mối nghi ngờ rồi mới có thể tiếp tục đến chỗ ngũ công chúa để tìm kiếm công nghệ mà hắn muốn.
Sau khi tính toán thời gian, Hà Kim Thu đột nhiên đứng lên nói:
“Quản gia sao còn chưa trở về? Người đâu, cùng ta đi tìm quản gia!”
Nói xong hắn liền dẫn các cao thủ từ doanh trại do thám đi sâu vào khu cấm kỵ, hắn lao nhanh đến mức mở ra một khoảng cách khá xa với các cao thủ cấp B phía sau.
Theo kế hoạch, hắn sẽ tìm đám người Hắc Sắc trở về sau khi giết người, sau đó giết tất cả họ bằng những thủ đoạn bạo lực nhất, đồng thời đổ tội giết quản gia lên những người này.
Bằng cách đó, không ai có thể biết hắn đã từng âm mưu những gì với Hắc Sắc.
Còn tên tay trong do Hắc Sắc để lại trong doanh trại thì lại quá dễ giải quyết.
Hắc Sắc cảm thấy hắn đã rất thận trọng rồi, nhưng gặp phải hai tên Hà Kim Thu và Khánh Trần này, đúng là phải nói đáng đời hắn, dù đêm nay hắn có giết được quản gia hay không, hắn đều phải chết.
Kết cục ngay từ ban đầu đã được định sẵn.
Nhưng trước khi Hà Kim Thu bước vào khu cấm kỵ, hắn đã thấy Khánh Trần từ từ bước ra từ bóng tối.
Hà Kim Thu cau mày.
Cái quái gì vậy?!
Tại sao người quay lại lại là tên quản gia này?
CMN 14 người các ngươi đi giết 1 người, kết quả lại bị tấn công ngược lại? Các ngươi còn có thể ăn hại hơn nữa không!
Chương 2464: Cùng Tồn Tại
Hà Kim Thu nhíu mày nguy hiểm, điều này chứng tỏ tên quản gia hẳn không đơn giản như vẻ bề ngoài mà hắn thể hiện.
Người có thể giết chết 14 cấp B có thể đơn giản được sao?
Giết không? Dứt khoát giết luôn người chủ chốt bên cạnh Hầu tước Bolton đi, còn về bằng chứng…vương triều người khổng lồ sắp xuất hiện rồi, đến lúc đó tất cả nhân chứng và nghi phạm đều có thể đẩy sang vương triều Người khổng lồ.
Tuy nhiên, Hà Kim Thu lại đột nhiên do dự, bởi vì một người có thể giết chết 14 cao thủ cấp B, cho dù giết được, hắn cũng sẽ bị trọng thương.
Nếu quản gia này thật sự ẩn chứa thực lực, nghĩa là tên quản gia hẳn rất kinh người, dù là cấp A cũng là cấp A tuyệt đỉnh nhất.
Ông chủ Hà không dám đảm bảo có thể nắm chắc phần thắng.
Một người muốn bảo vệ Bolton, một người muốn giết Bolton, hai tên ngốc mang ý đồ xấu riêng này, đột nhiên bế tắc.
Khánh Trần mỉm cười hỏi Hà Kim Thu:
“Hà, ngươi đang lo lắng cho ta sao?”
Hà Kim Thu cũng cười:
“Đúng đấy, ngươi đi lâu như vậy, không thể tránh khỏi có chút lo lắng, ta là vệ sĩ của ngươi, cho nên đến đây xem sao…ngươi không sao thì tốt.”
Khánh Trần đột nhiên hét lên với những người phía sau Hà Kim Thu:
“Nhiều người từ doanh trại đến đây như vậy, đều là để tìm ta sao?”
Những cao thủ cấp B đó im lặng nhìn Khánh Trần và Hà Kim Thu, một lúc lâu cũng không biết phải nói gì.
Hà Kim Thu hỏi:
“Đúng rồi, trong doanh trại còn mất tích hơn 10 người nữa, có vẻ là tiểu đội Xích Huyết của Hầu tước Kennedy, ngươi có nhìn thấy họ không?”
“Không có, họ mất tích rồi sao, liệu họ có phải là lính đào ngũ không?”
Khánh Trần sững sờ hỏi.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, lính đào ngũ ở Vương quốc Roosevelt sẽ bị tru di tam tộc, sẽ không ai dễ dàng làm lính đào ngũ, vì vậy tiểu đội Xích Huyết bây giờ vẫn chưa xuất hiện, khả năng cao là có chuyện gì đó đã xảy ra rồi.
Nhưng họ đã đi đâu?
Đúng lúc này, ngay tại nơi đóng quân của sư đoàn ba xảy ra một tiếng nổ cực lớn, còn có tiếng gầm thét của những người khổng lồ và cả tiếng than khóc của binh lính loài người.
Người khổng lồ!
Người khổng lồ thực sự đã đến tấn công đội quân bia đỡ đạn của họ!
Mọi người đột nhiên nhìn về phía doanh trại, Khánh Trần hét lên:
“Không ổn, vương triều người khổng lồ đang tấn công, bảo vệ Hầu tước Bolton, hắn mà chết, tất cả chúng ta đều phải chôn cùng hắn! Mau đi bảo vệ Hầu tước Bolton, ai chết mặc kệ, riêng ngài ấy không thể chết!”
Sau tiếng gầm này, các cao thủ cấp B cũng lo lắng theo, chủ quản trong quân đội mà chết, thì những người khác cũng phải bồi táng cùng với hắn!
Một nhóm người vội vàng chạy lại, Khánh Trần đi ngang qua Hà Kim Thu, hắn thấy Hà Kim Thu đứng bất động như đang suy nghĩ điều gì.
Khánh Trần quay lại, nở nụ cười hỏi:
“Ông chủ Hà, là ngươi muốn giết ta đúng không, con dao ngươi mượn hơi dốt đấy.”
Hà Kim Thu cũng mỉm cười.
Cách xưng hô ‘Ông chủ Hà’ này đã lâu lắm không xuất hiện, lại còn được nói bằng tiếng Trung Quốc.
Cho nên khi ba chữ này thốt ra từ miệng của ‘quản gia’, Hà Kim Thu lập tức đoán được thân phận của người quản gia trước mặt.
Âm thầm giết 14 cấp B, danh phận là đại lục phương đông, còn có thể dịch dung.
Khi những yếu tố này được kết hợp với nhau, chỉ còn lại một câu trả lời: Khánh Trần.
Hà Kim Thu vừa cười vừa mắng:
“Diễn rất giỏi đấy nhóc, còn lừa ta làm côn đồ thay cho ngươi, không thẳng thắn thân phận ngay từ đầu là còn đề phòng ta sao?”
Khánh Trần ngượng ngùng cười:
“Không phải, chỉ là ngũ công chúa đang trên phi thuyền trên không, cũng không biết có đặt máy nghe lén gì không, nên không thể nói lung tung được.”
Lúc này, hắn cũng không thể tiếp tục giả vờ nữa, còn giả vờ nữa, mọi người sẽ tàn sát lẫn nhau mất…
“Mất công ta lên kế hoạch, ta vốn định giết Hầu tước Bolton, kết quả lại bị ngươi cứu được.”
Hà Kim Thu cảm khái nói:
“Có điều nếu ngươi xuất hiện bên cạnh hắn, những gì đã xảy ra với hắn cũng có thể được giải thích rồi, nhưng tại sao ngươi lại muốn bảo vệ Bolton?”
“Ta muốn thông qua hắn bước vào cốt lõi của vương quốc Roosevelt và nhận được sự tin tưởng của hắn, không biết ông chủ Hà muốn lấy gì từ ngũ công chúa vậy, có lẽ ta có thể giúp được một chút.”
Khánh Trần thử thăm dò hỏi:
“Công nghệ để cùng tồn tại với bệnh ung thư.”
Hà Kim Thu ngạc nhiên:
“Ngươi biết bí ẩn của thần cũng đã bước vào thế giới đa nguyên số 1 của thế giới siêu đạo.”
Khánh Trần sững sờ một lúc, hóa ra Hà Kim Thu có được bí ẩn thành thần từ thế giới siêu đạo, vậy nên thần minh Nhâm Tiểu Túc thật sự đã để lại một bí mật ở đó, và được ông chủ Hà tìm ra, Khánh Trần nói:
“Ta đã tìm thấy công nghệ cùng tồn tại với căn bệnh ung thư trong căn cứ bí mật của Hỏa Chủng, chỉ cần cho ta thời gian một năm, các nhà khoa học ở thành phố số 10 nhất định sẽ chế tạo ra được.”
Hà Kim Thu im lặng một lúc lâu:
“Ta không có nhiều thời gian như vậy, trong tay ngũ công chúa có sẵn, ta nhất định phải lấy được.”
Chương 2465: Kinh Hoàng
“Vậy ta sẽ thử qua Bolton.”
Khánh Trần hỏi.
“Đó cũng là một cách, đối với những người không biết, thứ này chỉ là một công nghệ thất bại, không có tầm quan trọng đến vậy.
Nếu Bolton yêu cầu, ngũ Công chúa có lẽ sẽ đưa.”
Hà Kim Thu nói.
“Được rồi, ta thử xem sao.”
Khánh Trần nói.
“Cám ơn.”
Hà Kim Thu thở phào nhẹ nhõm, nhưng hắn lại nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn, xoay người chạy về phía doanh trại.
“Cứu người mau!”
CMN hắn còn tự mình làm dấu để dẫn dụ Vương triều người khổng lồ đến giết Bolton, nhưng bây giờ tên Bolton này không thể chết được!
Khánh Trần vui vẻ nhìn bóng lưng ông chủ Hà, không phải bây giờ vẫn làm một tên côn đồ sao? Hà Kim Thu cũng là bị Khánh Trần làm cho tức nghẹn thôi, nói xem thằng nhóc này tại sao lại nói thẳng thân phận chứ, thì ra đó chính là làm dấu với hắn, ra hiệu cho hắn, sau đó để hắn dễ bề phối hợp cùng tên nhóc đó bảo vệ mạng sống cho Bolton, bây giờ hắn còn phải làm côn đồ thay cho thằng nhóc này!
Lúc này, hàng trăm người khổng lồ đột nhiên xuất hiện, sư đoàn ba đã hoàn toàn bị phân tán, chúng lao tới chạy lui như mãnh thú, thi triển tài năng chủng tộc của mình.
Còn hầu tước Bolton…vẫn đeo kính giả lập ngồi trong xe có phòng…
Ừm, tâm trạng của xác chết rất ổn định.
Một phút sau, xác chết cuối cùng cũng bị quấy rầy bởi một tiếng động lớn.
Xác chết tháo kính giả lập xuống.
Xác chết lập tức kinh hoàng…
…
Trong khu cấm kỵ tối tăm, một nhóm người liều mạng chạy lại.
“Ngươi nói coi ngươi che giấu làm cái gì, sớm thành thật thân phận của mình với ta thì đâu ra nhiều sát thương như vậy?”
Hà Kim Thu vừa chạy vừa nói.
Nếu Khánh Trần tiết lộ danh tính của mình sớm hơn, hắn chẳng việc gì phải dụ những người khổng lồ đến đây! Cũng sẽ không dẫn hơn hai trăm chiến binh gen đến tìm Khánh Trần, giúp vương triều người khổng lồ điệu hổ ly sơn! Giờ thì hay rồi, những người khổng lồ ban đầu vì chuyện ở căn cứ tiền đồn đã bắt đầu nghi ngờ động cơ của hắn.
Lần này, đích thân hắn đến để ngăn chặn đối phương giết Bolton, sợ rằng chút niềm tin cuối cùng sẽ mất đi.
Mối liên kết và sự tin tưởng giữa Hà Kim Thu và Vương triều người khổng khó khăn lắm mới gây dựng lên được, giờ thì hay rồi, kiếm củi ba năm thiêu một giờ, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác, bởi vì Bolton buộc phải sống.
Khánh Trần cười nói:
“Sự bình tĩnh và ung dung của ông chủ Hà đi đâu mất rồi? Ta có cách giải quyết đây.”
“Hả?”
Hà Kim Thu nhìn Khánh Trần.
Nhưng mà, trước hết không cần biết tên này có cách gì, lời nói của đối phương đã nhắc nhở hắn một câu.
Bởi vì sinh mệnh của hắn sắp kết thúc, tâm lý của hắn cũng bắt đầu dần dần mất cân bằng, không còn bình tĩnh như trước nữa.
Hà Kim Thu thở dài trong lòng, quả nhiên khi đối mặt với sự sống và cái chết, hắn không thể bình tĩnh được.
Suy nghĩ một chút, hắn nói:
“Theo kế hoạch của ngươi đi.”
Hầu tước Bolton đang ngồi trong xe có phòng, nhìn xuyên qua mô hình ba chiều trong xe, hắn nhìn hàng trăm người khổng lồ đang hoành hành bên ngoài, miệng bọn chúng từ từ há ra…
Trong mô hình ba chiều đó, những người khổng lồ trong toàn doanh trại sư đoàn ba chạy quanh trong chiếc quần thô, và thỉnh thoảng họ xé xác một người nào đó chơi đùa.
Hầu tước Bolton ngồi xem cảnh này như thể hắn đang xem một bộ phim kinh dị.
Giống như việc thức dậy vào nửa đêm để đi vệ sinh, đi từ phòng ngủ qua phòng khách, và sau đó phát hiện ra rằng có hàng trăm con ma trong phòng khách đang âm mưu giết ngươi.
Loại cảm giác này quá khó chịu, lập tức lấn át cả niềm vui cùng Người Nhà đi luyện cấp của hắn.
CMN cái quái gì thế này!
Sư trưởng sư đoàn ba như hắn mới nhậm chức ngày đầu tiên, sư đoàn ba đã sắp mất rồi sao!? Khoan đã, quản gia đâu, tên Hà kia đâu?
Hầu tước Bolton hoang mang lo sợ, và phản ứng đầu tiên của hắn là yêu cầu quản gia tìm cách cứu hắn.
Thế nhưng cả quản gia và Hà đều không thấy bóng dáng đâu.
Hai người này đã vứt lại hắn mà chạy trốn sao?
Lúc này, hắn đột nhiên nhìn thấy một tên khổng lồ có mái tóc bông xù ném một tên lính vào trong tán cây, rồi chậm rãi nhìn về phía xe có phòng nơi hắn đang ở.
Người khổng lồ từ từ đi về phía xe có phòng, đôi mắt của đối phương như thể đang nhìn vào một con hàu sống, sau đó đập dập con hàu đang sống sờ sờ này, lấy phần thịt bên trong ra và ăn lấy ăn để.
Bolton rùng mình, chết rồi, vợ ta phải làm góa phụ rồi!
Hắn lấy điện thoại vệ tinh ra gọi cho vợ, điện thoại được kết nối, giọng nói dịu dàng của ngũ công chúa cất tiếng hỏi:
“Sao thế anh yêu?”
Bolton:
“Vợ à, trong lòng ta, nàng thuần khiết và hoàn mỹ như cát trắng trên bãi biển Barbudo, trong cuộc đời ta, nàng như suối trong núi ở Macha…quản gia?”
Ngũ Công chúa sững sờ trong giây lát:
“Cái gì mà lộn xà lộn xộn vậy, ở núi Macha làm gì có quản gia?”
“Núi Macha không có, nhưng chỗ ta có!”
Bolton phấn khởi:
“Quản gia dẫn theo Hà đến rồi, và cả rất nhiều người đang đến cứu ta!”
Ngũ Công chúa:
“Đang nửa đêm ngươi…”
Liên lạc đột nhiên bị cắt đứt!
Ngũ công chúa cũng mơ hồ theo, chuyện gì đang xảy ra vậy? Không đúng, Bolton đang gặp nguy hiểm!
Chương 2466: Phản Bội
Đúng lúc này, sự xuất hiện của tiểu đoàn trinh sát đã thu hút sự chú ý của những người khổng lồ, người khổng lồ muốn phá bỏ chiếc xe có phòng kia vỗ vỗ vào ngực, hô hoán gọi cho tộc của mình.
Tuy nhiên, trước khi hắn sẵn sàng chiến đấu, Hà Kim Thu đã xuất hiện trước mặt hắn như một bóng ma, đấm vào đầu gối của đối thủ bằng một nắm đấm.
Người khổng lồ bị đau, đầu gối của hắn bị trẹo bất thường, không chống đỡ nổi sức nặng của cơ thể.
Bên kia, có một người khổng lồ thi triển thiên phú của chủng tộc hắn, không ngờ lại có sấm sét cuồn cuộn khuấy động trong cơ thể, tiếng vang ầm ầm đinh tai nhức óc.
Chỉ thấy người khổng lồ tung ra một cú đấm như dãy núi vung về phía Hà Kim Thu, còn Hà Kim Thu thì tung người nhảy lên, một cước đá vào nắm đấm đó của Thụy và đánh bay người khổng lồ tên Thụy ra hơn mười mét!
Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ông chủ Hà nổi danh đã lâu ở đại lục phương đông lấy một địch hai nhưng đã chiếm được thế thượng phong, hoàn toàn làm tan rã gã khổng lồ đứng bên cạnh xe có phòng trong tư thế nghiền nát.
Dưới ngọn lửa đang chập chờn, biểu cảm của Hà Kim Thu hơi bệnh hoạn, nhưng sắc bén như dao.
Đây vẫn là Hà Kim Thu còn chưa sử dụng Thanh Ngọc Tâm Kiếm trong trạng thái đuổi tận giết tuyệt, nếu dùng hết sức mạnh của Thanh Ngọc Tâm Kiếm, e rằng rất nhiều người khổng lồ sẽ bị giết ngay lập tức.
Phía sau Hà Kim Thu là hơn 200 chiến binh gen cấp B với những người khổng lồ đang ào ạt lao vào chiến đấu với nhau.
Trong khoảnh khắc hai bên va chạm với nhau, cảnh tượng người khổng lồ tàn phá doanh trại sư đoàn ba bỗng nhất thời dừng lại.
Ban đầu người khổng lồ nghĩ rằng đám người này cũng không đỡ nổi một đòn như quân đội bia đỡ đạn kia, dù sao thì bia đỡ đạn của sư đoàn ba đều như nhau, đều được dùng để chết thay.
Kết quả điều khiến họ ngạc nhiên là hai trăm con người này hoàn toàn khác với bia đỡ đạn, mỗi người trong số họ đều có thân thủ mạnh mẽ đến khó tin, sức mạnh cũng mạnh đến bất ngờ, thậm chí còn có thể bắt được nắm đấm của người khổng lồ.
Những người khổng lồ đang lao tới đều sững sờ trong giây lát, không đúng rồi! Đây vẫn là đội quân bia đỡ đạn trong truyền thuyết sao?
Sao hai ngày hôm nay chuyện gì cũng không thuận lợi cả vậy, xâm lược căn cứ tiền đồn số 9, kết quả gặp phải sự cố.
Bây giờ đến giết chết sư trưởng của sư đoàn ba cũng gặp phải biến cố!
Rốt cuộc là chỗ nào xảy ra vấn đề, sư đoàn ba sao lại có nhiều cao thủ ẩn thân như vậy? Là cạm bẫy sao?
Dần dần, trên người một số chiến binh gen mọc ra những sợi lông tơ màu đen dày đặc, thậm chí trên chân còn có xước măng rô đâm rách cả quần.
Tiến trình gen dị biến càng phi nhân loại, sức chiến đấu của chiến binh gen sẽ càng hung mãnh, thậm chí nhảy đến điểm giới hạn từ cấp B lên đến cấp A!
Đại lục phương tây vẫn luôn trong tình trạng lạm dụng thuốc biến đổi gen, nô lệ dưới đáy, dân tự do căn bản không quan tâm thuốc biến đổi gen có chỗ thiếu sót nào không.
Vì vậy, từng lô thuốc biến đổi gen không đủ tiêu chuẩn bị tuồn vào thị trường, nhưng vẫn có xu hướng hàng ngàn người đổ đi mua.
Có người thậm chí còn hoàn toàn biến thành thú trong quá trình đột biến gen.
…
Hai bên giao thủ vài phút, tức khắc hàng chục người khổng lồ do không kịp đề phòng mà bị thương!
May mà thực lực của người khổng lồ cũng mạnh, bằng không không biết có bao nhiêu tộc nhân sẽ hy sinh ở đây!
Cuồng Phong ở phía đằng xa trông thấy cảnh này, rồi lại thấy được Hà Kim Thu trong đám đông thì phùng màng trợn má vì phẫn nộ.
Hắn hít sâu một hơi, ngọn lửa xung quanh chui vào miệng hắn như rồng cuộn, đồng thời một ngọn giáo lửa xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.
“Phong!”
(Giết!)
Hắn dồn sức vung tay ném, ngọn giáo lửa kia bay nhanh, xuyên qua bốn chiến sĩ gen cấp B, lao đến trước mặt Hà Kim Thu!
Hà Kim Thu nghiêng người, ngọn giáo lửa sượt qua chóp mũi hắn cắm vào thân cây sau lưng, tóc hắn xoăn lại vì nhiệt độ cao.
Chỉ trong nháy mắt, ngọn lửa cực lớn bao phủ đại thụ, tán cây cũng biến thành bó đuốc giữa đêm tối.
“Phong!”
(Ngươi phản bội bọn ta!)
Hà Kim Thu im lặng, thế là hiệp ước đồng minh giữa hắn và người khổng lồ vô hiệu, nhưng hắn không thể không cứu Bolton!
Ở đây quá nhiều người, hắn không có cách nào giải thích nguyên do với Cuồng Phong!
Không có đường lui.
Đã đến nửa đêm!
Hà Kim Thu giơ tay phải lên, búng nhẹ ngón tay, chín thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm cả thảy bay ra theo đầu ngón trỏ.
Thanh Ngọc Tâm Kiếm sắc bén bay nhanh trong nơi trú đóng, xuyên qua cơ thể của từng người khổng lồ, đâm thủng bắp đùi, gân cốt của họ.
Chương 2467: Rút Lui
Trong đội quân người khổng lồ, ngoại trừ Cuồng Phong, tất cả người khổng lồ khác đều có thực lực cấp B, họ không cần tiêm thuốc biến đổi gen, không cần tu luyện, chỉ cần ăn uống ngủ nghỉ là đã cực kỳ hung mãnh, hơn nữa còn có khả năng thức tỉnh thiên phú chủng tộc.
Người khổng lồ thoát ra khỏi trạng thái không kịp phòng bị ban đầu và khôi phục tinh thần, lập tức đánh cho chiến sĩ gen phải tháo chạy.
Nhưng họ gặp phải Hà Kim Thu, cao thủ số một số hai ở thế giới ngoài!
Chín thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm ẩn hiện khôn lường.
Có người khổng lồ định bắt một thanh kiếm bằng tay không, nhưng lưỡi kiếm sắc bén gọt luôn bàn tay của người khổng lồ kia.
Khánh Trần thầm giật mình, lúc này ông chủ Hà cực kỳ tàn nhẫn, để thủ tín với ngũ công chúa và hầu tước Bolton, hắn không hề nể mặt đồng minh cũ chút nào.
Thậm chí Khánh Trần hơi hối hận nói cho đối phương biết thân phận của mình, khi kiểu người tàn nhẫn này bắt đầu bất chấp mọi thủ đoạn quả thật là đáng sợ!
Hơn nữa, nhìn thấy cảnh ấy là Khánh Trần hiểu ngay, chắc chắn ngũ công chúa cũng biết thân phận thật của Hà Kim Thu, bằng không ông chủ Hà tuyệt đối sẽ không bại lộ năng lực của mình trước mặt bao người như thế này.
Ngũ công chúa biết hắn là người du hành thời gian của thế giới ngoài, biết hắn là thủ lĩnh của tổ chức Cửu Châu!
Vậy thì ông chủ Hà lấy cái gì làm minh chứng nhập hội mới đạt được cơ hội hợp tác với ngũ công chúa?
Khánh Trần không suy nghĩ nữa, hắn định đích thân đi hỏi.
Có lúc hắn cảm thấy tò mò, theo miêu tả của Trịnh Viễn Đông ông chủ Hà từng là một con người nhiệt huyết hăng hái, giống như mặt trời, lan tỏa năng lượng cho đồng đội bên cạnh mình.
Rốt cuộc đối phương đã trải qua những gì mới biến thành dáng vẻ hiện nay?
Khánh Trần không nghĩ ra được, có lẽ Trịnh Viễn Đông biết câu trả lời.
Hiện tại, một mình Hà Kim Thu phối hợp với chiến sĩ gen áp chế cả chiến trường.
Khánh Trần mở nắp xe bánh xích ra, nhìn hầu tước Bolton đang run bần bật bên trong:
“Hầu tước đại nhân, sư đoàn 3 bị tấn công, bọn ta đến cứu ngươi.”
Hầu tước Bolton luống cuống bò ra ngoài, nước mắt giàn giụa:
“Quản gia, cuối cùng ngươi cũng đến rồi, may có ngươi ở đây bằng không vợ ta thành quả phụ mất! Còn cả Hà, Hà thật là lợi hại! Các ngươi là ân nhân cứu mạng của ta!”
Hắn không biết rằng đám người khổng lồ kia là do hai người này dẫn đến đây…
Khánh Trần an ủi:
“Thế công của người khổng lồ tạm thời đã bị chặn lại.”
Bolton nhìn chiến trường, kích động nói:
“Lúc trước ngươi điều những cao thủ này đến, vợ ta còn nói ngươi gây thù chuốc oán cho ta, bây giờ nghĩ lại nếu không có họ thì ta đã chết ở đây rồi.”
Không bàn đến cái khác, hơn 200 chiến sĩ gen chắc chắn lập được công lớn, nếu không Khánh Trần và Hà Kim Thu gặp phải mấy trăm người khổng lồ cũng chỉ có nước chạy trốn.
Cuồng Phong gầm lên:
“Phong!”
(Rút lui, dẫn tộc nhân đi, ta yểm hộ!)
Ngay sau đó, tóc của Cuồng Phong cũng bốc cháy, hai mắt hắn đỏ bừng, như có nham thạch nóng chảy trong đó.
Đỉnh đầu hắn bùng lên ngọn lửa hừng hực.
Người khổng lồ to như quả núi phòng từng ngọn giáo lửa một, biến khu rừng cấm kỵ tối tăm thành biển lửa.
Nếu trước kia khi nhìn thấy Đinh Đông Khánh Trần ngỡ rằng mình gặp được người khổng lồ Khoa Phụ trong thần thoại, vậy thì bây giờ hắn cảm thấy Cuồng Phong hệt như Hỏa thần Chúc Dung!
Giống như đang chiến đấu với thần linh! Ngay cả Hà Kim Thu cũng phải tạm thời né tránh!
Nhưng đáng tiếc trạng thái này của Cuồng Phong không duy trì lâu, khi người khổng lồ khiêng tộc nhân chui vào khu rừng cấm kỵ, hắn lập tức khống chế ngọn lửa trên cơ thể yếu bớt rồi quay người rút lui.
Khánh Trần quát:
“Tiểu đội trinh sát tiếp tục, đi theo ta truy kích quân địch, đã đến lúc kiến công lập nghiệp!”
Các chiến sĩ gen phấn khởi.
Hiện tại, đám người khổng lồ bị Hà Kim Thu đánh trọng thương, thậm chí một người phải khiêng hai đồng bạn trốn thoát, cho nên chạy không nhanh.
Bây giờ không đuổi theo chém giết, còn chờ gì nữa? Giết một người khổng lồ có thể thăng liền 3 cấp bậc, chưa biết chừng sau đêm nay sư đoàn 3 sẽ xuất hiện vài năm tước!
Chiến sĩ gen theo đại quản gia xung trận, chẳng qua mọi người đuổi theo không biết bao lâu thì đột nhiên phát hiện, quản gia nghe nói là cấp C từ đầu đến cuối luôn chạy trước họ.
Hơn nữa, khi họ sắp đuổi kịp người khổng lồ, quản gia thình lình quay người lại, nở nụ cười quái đản đồng thời đeo một chiếc vòng tay Phật châu lên.
Sau lưng các chiến sĩ gen, một bóng đen cầm kéo, cắt xoèn xoẹt từng cái bóng của họ.
Cách hơn 100 mét phía trước, Cuồng Phong đã kiệt sức, hắn gần như cho rằng mình phải hy sinh vì vương triều.
Cuồng Phong nhìn bóng lưng tộc nhân dần đi xa, nhủ thầm, có thể yểm hộ tộc nhân rút lui cũng coi như không uổng công mình chỉ huy họ nam chinh bắc chiến.
Nghĩ đến đây, Cuồng Phong bỗng quay mình, định bụng tiếp tục thiêu đốt sinh mệnh để ngăn cản chiến sĩ gen loài người.
Nhưng ngay khi quay đầu lại, hắn ngạc nhiên phát hiện những chiến sĩ gen kia đang chiến đấu với một đám bóng đen, hơn nữa tình thế nghiêng hẳn về một phía, phe còn lại bị áp đảo hoàn toàn!
Chương 2468: Bạn Của Nhà Tiên Tri
Cuồng Phong cau mày nhìn Khánh Trần, giờ khắc này Khánh Trần đứng trong khu rừng cấm kỵ, ở rìa chiến trường hỗn loạn, bình tĩnh và thong dong như thể hắn là nhân vật chính của thế giới này.
Khánh Trần quay sang nói với Cuồng Phong một cách nghiêm túc:
“Hà đã làm phản, ta đến cứu các ngươi.”
Cuồng Phong sửng sốt:
“Phong?”
(Ngươi cũng là quân nổi dậy? Ngươi cũng là người phe ta?)
Khánh Trần gật đầu, nói:
“Đúng vậy, hôm nay ta cũng mới phát hiện Hà làm phản, may mà ta ẩn nấp ở đây, bằng không các ngươi gặp nguy hiểm rồi.”
Cuồng Phong ngơ ngác, nghĩ thầm thế này đúng là chuyển biến bất ngờ.
Nhưng nhân loại này nói đúng, nếu không nhờ có đối phương thì mình sẽ chết ở đây thật, và cũng không biết sẽ có bao nhiêu tộc nhân phải hy sinh.
Khoan, hình như có gì đó sai sai?!
Cuồng Phong nhíu mày:
“Phong!”
(Ngươi có thể nghe hiểu ngôn ngữ của người khổng lồ, ngươi là ai!)
Khánh Trần nói:
“Ta từng nhận được một món quà từ một người khổng lồ, hắn cho ta một thứ trái cây màu đỏ giúp ta hiểu được ngôn ngữ của các ngươi.”
Cuồng Phong sợ đến mức nói tiếng người:
“Thì ra ngươi biết nhà tiên tri!”
Trong tộc người khổng lồ, trái cây màu đỏ đó do nhà tiên tri quản lý, chỉ có nhân loại chứng minh được tình hữu nghị với tộc người khổng lồ mới được tặng một quả!
Đây là người một nhà thật ư!?
Cuồng Phong thầm kinh hãi, bởi vì chuyện này còn liên quan đến một bí mật của tộc người khổng lồ.
…
Cuồng Phong mờ mịt.
Tối hôm nay, trong vòng một tiếng đồng hồ đã xảy ra quá nhiều chuyện.
Đầu tiên là người khổng lồ bị “Hà” mà mình tin tưởng phản bội.
Sau đó một nhân loại xuất hiện, giúp họ thoát khỏi khốn cảnh.
Người này không chỉ có được thực lực mạnh mẽ mà còn hiểu ngôn ngữ của họ.
Đầu óc của Cuồng Phong đã chết máy…Bởi vì lượng tin tức quá nhiều!
Chuyện này liên quan đến nhà tiên tri của tộc người khổng lồ!
Ngôn ngữ của người khổng lồ là ngôn ngữ khó hiểu nhất trên thế giới, không có thứ tiếng nào khó hơn hoặc khó bằng.
Ngươi còn có thể tìm được một vài quy luật trong những ngôn ngữ khác, nhưng ngôn ngữ của người khồng lồ lại không có quy luật gì cả, hết thảy là nhờ sự cảm ứng tâm linh.
Đô Đô, Tạp Sảt, Phong, Khà Khà, Hề Hề Hề, Hơ, những cách phát âm này không hề có tính logic, người khổng lồ dù chỉ nói một chữ cũng có thể biệt đạt vô vàn ý nghĩa.
Đồng thời, tộc người khổng lồ cũng nhận ra ưu thế chủng tộc này, chỉ cần nhân loại không hiểu ngôn ngữ người khổng lồ thì khó có thể tìm ra bí mật của họ.
Dù người khổng lồ lớn tiếng lên kế hoạch ngay trước mặt nhân loại thì cũng không cần lo lắng sẽ bại lộ bí mật.
Cuồng Phong nhìn Khánh Trần, nói với giọng nghiêm túc:
“Ngươi nói mình là bạn của nhà tiên tri ngay từ đầu có phải hơn không, chúng ta tuyệt đối tin tưởng bạn của nhà tiên tri.”
“Nhà tiên tri?”
Khánh Trần khó hiểu, hỏi.
Thậm chí hắn còn chưa từng nghe nói đến việc tộc người khổng lồ còn có “nhà tiên tri” trên mạng của vương quốc Roosevelt.
Cuồng Phong gật đầu:
“Nhà tiên tri! Đó là sự tồn tại tối cao của người khổng lồ bọn ta, nhà tiên tri nhiều đời dẫn dắt bọn ta sống sót dưới cái bóng của vương quốc Roosevelt, bằng không bọn ta đã biến mất từ lâu rồi.
Trái cây ngươi ăn chỉ có nhà tiên tri mới có, cho nên ngươi nhất định là bạn của nhà tiên tri.”
Ở vương triều người khổng lồ, vua là người quản lý thực tế của vương quốc.
Nhưng ai có thể lên làm vua lại là do nhà tiên tri lựa chọn.
Vì vậy. tuy bình thường nhà tiên tri không nhúng tay vào việc quản lý nhưng lại có địa vị cao quý, nhà tiên tri là lãnh tụ tinh thần của người khổng lồ.
Khoảng thời gian đầu, khi khu rừng cấm kỵ còn chưa nối liền thành một vùng rộng lớn, vương quốc Roosevelt hoàn toàn nghiền ép tộc người khổng lồ, công nghệ và vũ khí tiên tiến của nhân loại khiến tộc người khổng lồ không có cơ hội nghỉ xả hơi.
Hơn 200 năm trước, thiên phú chủng tộc “nhà tiên tri” ra đời, nhà tiên tri đầu tiên của người khổng lồ dẫn tộc nhân đi lánh nạn, thường dùng năng lực của mình tìm kiếm cơ may và tránh né tai họa, cuối cùng chống chọi được đến 81 năm trước khu rừng cấm kỵ hình thành.
Khi ấy, lời tiên đoán đầu tiên của nhà tiên tri đầu tiên là: “Người khổng lồ vĩ đại cần tạm thời nhẫn nại, khi rừng rậm nối nhau thành biển cả xanh lá, thế giới sẽ xuất hiện quy tắc mới.
Ở đó người khổng lồ xây dựng quê hương, chờ đợi thế giới hồi sinh!”
Trên thực tế, nếu không có nhà tiên tri này thì chỉ e tộc người không lồ đã chết sạch.
Vê sau, để giữ gìn bí mật của tộc người khổng lồ, nhà tiên tri ấy yêu cầu tất cả người khổng lồ giao trái cây màu đỏ như hắn bảo quản, không cho phép người khổng lồ tự mình tặng nó cho con người, thậm chí không thể nói bí mật vê trái cây màu đỏ cho nhân loại.
Nhà tiên tri mang theo người khổng lồ đi khắp khu rừng cấm kỵ, phá hủy toàn bộ đại thụ có trái cây màu đỏ, chỉ để lại một cây trồng trong vương đình của tộc người khổng lồ, tại nhà cũ của nhà tiên tri.
Từ đó về sau, không còn trái cây màu đỏ nào xuất hiện bên ngoài nữa, tất cả đều do dòng dõi nhà tiên tri nắm giữ.
Chương 2469: Lời Tiên Đoán
Chỉ có số ít nhân loại được nhà tiên tri xem như bạn bè mới được tặng một quả.
Nhưng Khánh Trần cảm thấy, nhất định Cuồng Phong hiểu lầm gì rồi.
Rốt cuộc trái cây là do Đinh Đông đưa tặng, mà Đinh Đông chắc chắn chưa từng vượt biển đi đến đại lục phía Tây.
Khánh Trần còn định giả vờ mình là bạn của nhà tiên tri thật, nhưng chuyện này sớm muộn gì cũng bị vạch trần, đối phương trở về hỏi nhà tiên tri là biết ngay.
Thậm chí không cần hỏi nhà tiên tri, trong tộc người khổng lồ cũng sẽ có người có được thiên phú tâm linh cảm ứng, ví dụ như Đinh Đông.
Nói dối trước mặt người khổng lồ có thiên phú này chẳng có ý nghĩa gì cả.
Khánh Trần giải thích:
“Ta đến từ bờ bên kia của cấm đoạn chi hải, trái cây cũng là do một người bạn thuộc tộc người khổng lồ cho ta.
Hắn không phải nhà tiên tri của các ngươi, hắn tên là Đinh Đông.”
Vẻ mặt của Cuồng Phong lại thay đổi, trong đầu hắn, lời tiên đoán vĩ đại mà nhà tiên tri đầu tiên đưa ra dường như ngày càng rõ ràng hơn.
Hắn lẩm bẩm:
“Phong!”
(Một ngày nào đó một người bạn của người khổng lồ sẽ đến từ nơi tận cùng của biển cả, người bạn ấy khống chế sấm sét, màu vàng kim ẩn sâu trong con ngươi.
Hắn là tín ngưỡng trên đỉnh núi, là sinh linh trong sóng biển, là chim ưng trên bầu trời.
Hắn có thể nghe hiểu ngôn ngữ của chúng ta, sẽ thắp lên ánh lửa mới cho tộc người khổng lồ, mở ra kỷ nguyên mới.
Hắn sẽ cứu vớt chúng ta ra khỏi khổ ải, chỉ dẫn cho chúng ta con đường phía trước.)
Giờ khắc này, Cuồng Phong chỉ nói một chữ, nhưng tính chất đặc biệt trong ngôn ngữ của tộc người khổng lồ lại như dẫn Khánh Trần đến căn phòng đá nơi nhà tiên tri cư ngụ, nhà tiên tri đầu tiên sắp đi đến tận cùng sự sống dùng ngọn lửa sinh mệnh để tiên đoán lần cuối.
Khánh Trần im lặng.
Trong lời tiên đoán này, dường như mỗi từ mỗi chữ đều nhằm vào hắn.
Thậm chí, hắn cảm thấy có người bắt tay với tộc người khổng lồ chơi hắn!
Khánh Trần thở dài:
‘Thật hay giả thế…”
Nói xong, hắn xòe bàn tay ra trước mặt Cuồng Phong, hồ quang điện màu vàng nhảy nhót trong lòng bàn tay, tựa như tinh linh vỗ cánh giữa màn đêm.
Ngay sau đó, hắn ngẩng đầu nhìn Cuồng Phong, sắc vàng kim óng ánh nằm sâu trong đôi mắt hắn rung động tâm can, như cất giấu lôi tương.
Hết thảy đều hiện ra ngay trước mắt như trong lời tiên đoán.
Cuồng Phong khóc.
Đó không phải là biện pháp tu từ cường điệu, Cuồng Phong thật sự cảm động đến mức bật khóc, hắn ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào Khánh Trần:
“Bạn à, sao bây giờ ngươi mới đến, những năm qua bọn ta sống khổ lắm đấy!”
Khánh Trần:
“…Có thể đừng xúc động vậy được không.”
Thật ra, Khánh Trần từng tiếp xúc với Đinh Đông cho nên cũng biết người khổng lồ tuy trông thô kệch tục tằng, nhưng tình cảm không giống nhân loại, họ chất phác hơn.
Nhưng mới nửa tiếng trước Cuồng Phong còn xé người để chơi, bây giờ lại gào khóc nói muốn làm bạn với hắn.
Cuồng Phong nói:
“Phong!”
(Bạn của ta, đi với ta, tộc người khổng lồ cần ngươi.)
Khánh Trần dở khóc dở cười:
“Ta chưa thể đi được, ta phải tiếp tục ở lại đây, chờ đợi thời cơ chín muồi phá hủy vương quốc Roosevelt.
Chỉ khi nào vương quốc Roosevelt hủy diệt, các ngươi mới có thể yên tâm sinh sống trên đại lục này.”
Cuồng Phong vội gật đầu:
“Phong!”
(Đều nghe theo ngươi, nhưng ta phải mau chóng trở lại vương đình, báo tin ngươi đã đến cho vua và nhà tiên trí, chắc chắn họ sẽ rất vui.)
“Ta liên hệ với các ngươi bằng cách nào?”
Khánh Trần hỏi.
“Phong!”
(Ta sẽ cho người ở lại chờ ngươi gọi, bầy khỉ di chuyển trên tán cây, sẽ thường thường chú ý chỗ ngươi, ngươi có thể để lại ký hiệu trên cây.
Ký hiệu hình chim tức là gặp nguy hiểm, cần bọn ta giúp ngươi trốn thoát, ký hiệu hình rắn có nghĩa là…)
Chỉ trong phút chốc, Cuồng Phong đã nói cho Khánh Trần biết tất cả những ký hiệu mà tộc người khổng lồ giao ước với quân nổi dậy.
Điều bất ngờ là những ký hiệu này đều rất toàn diện và cũng rất phức tạp.
“Phong!”
(Đúng rồi, trước khi bọn ta đi có cần phối hợp với ngươi giết “Hà” không?)
Khánh Trần vội nói:
“Không cần, không cần, ta còn cần dùng đến hắn.
Ngươi đi mau đi, đi về nhà với tộc nhân của ngươi.
Nhớ kỹ, chỉ có thể đem chuyện của ta nói cho vua và nhà tiên tri biết.”
Cuồng Phong quay người chạy vào sâu bên trong khu rừng cấm kỵ, đuổi theo đồng đội của mình.
Khánh Trần nhìn bóng lưng hắn, bỗng cảm thấy nhà tiên tri của người khổng lồ thật là thần kỳ, không ngờ đối phương thật sự tiên đoán được mình đã đến, hơn nữa còn miêu tả rõ ràng từng đặc điểm.
Hoàn toàn không giống lời nói của những kẻ lừa bịp.
Vốn dĩ hắn còn nghĩ vương thất Roosevelt có được truyền thừa Người Xem Mệnh giống y như bug, có thể áp chế tứ đại công tước bằng năng lực dự đoán tương lai, vậy tộc người khổng lồ sinh tồn dưới sự áp bức ấy bằng cách nào?
Chương 2470: Thuyết Phục Người Khổng Lồ
Kết quả là phép thuật đấu phép thuật, tiên tri đấu tiên tri!
Thảo nào tộc người khổng lồ có thể dần dần quật khởi!
Hắn yên lặng đi đến doanh trại, hầu tước Bolton thấy hắn về thì tò mò hỏi:
“Sao có mỗi ngươi quay lại?”
Khánh Trần nói:
“Ta chỉ mới cấp C, không theo kịp những cao thủ chiến sĩ gen với người khổng lồ nên chỉ có thể về trước.
Đáng tiếc, công huân lớn thế mà ta không lấy được.”
Hầu tước Bolton an ủi:
“Tối hôm nay nếu không nhờ có ngươi và Hà dẫn dắt mọi người chống lại người khổng lồ thì sư đoàn 3 đã chết hết rồi.
Chỉ riêng công lao này đã đủ để ngươi lên làm công dân rồi, yên tâm, ta sẽ ghi nhớ tất cả những gì ngươi đã làm, ngươi giống như ánh trăng trong màn đêm…”
Khánh Trần nghe mấy lời sến súa của hắn, nghĩ thầm sao ngươi lại giở thủ đoạn đối phó với ngũ công chúa ra với ta thế?!
Hắn nhìn xung quanh, các binh sĩ đang xếp đống thi thể đồng đội hy sinh lại một chỗ, còn có binh sĩ phụ trách sửa chữa thiết bị truyền tin, thử liên lạc với hậu phương.
Một mớ hỗn loạn.
Hà Kim Thu ngồi cạnh đống lửa, xòe hai tay về phía ngọn lửa, không biết đang nghĩ gì.
Khánh Trần ngồi xuống bên cạnh, Hà Kim Thu hỏi với giọng bình tĩnh:
“Được chưa? Lấy được sự tín nhiệm của họ rồi chứ?”
“Ừm.”
Khánh Trần gật đầu.
Tối nay, bởi vì sự cố bất ngờ khiến Hà Kim Thu hoàn toàn đánh mất tình bạn với tộc người khổng lồ, đối phương sẽ không tin tưởng hắn lần nữa.
Nhưng vương triều người khổng lồ cực kỳ quan trọng, vì thế Khánh Trần lên kế hoạch tạm thời, Hà Kim Thu làm người xấu còn mình trở thành người liên lạc mới.
Họ đã bàn bạc với nhau từ trước.
Trong kế hoạch, Hà Kim Thụ chịu trách nhiệm cứu sư đoàn 3, khiến người khổng lồ rơi vào cảnh khốn khó.
Còn Khánh Trần dẫn người đuổi giết, trong giây phút cuối cùng thì ra tay cứu người khổng lồ.
Họ vừa giành được sự tín nhiệm của Bolton, vừa được tộc người khổng lồ tin tưởng, thu lợi từ cả hai phe.
Hà Kim Thu nhìn Khánh Trần:
“Tộc người khổng lồ rất khó tin tưởng nhân loại, đặc biệt là khi vừa mới bị nhân loại lừa gạt, ngươi thuyết phục họ tin mình kiểu gì?”
Khánh Trần mỉm cười, hắn không nhắc đến lời tiên đoán mà dùng lý do khác:
“Ta giết hơn 30 cao thủ cấp B đi theo làm minh chứng cho lòng trung thành, thế chưa đủ à?”
Từ nay người chịu trách nhiệm liên lạc với người khổng lồ không phải Hà Kim Thu nữa, mà là Khánh Trần.
Hơn nữa tình bạn bất ngờ giữa Khánh Trần với tộc người khổng lồ còn đáng tin hơn Hà Kim Thu tưởng tượng.
“Ông chủ Hà.”
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi mắc bệnh ung thư từ bao giờ?”
Hà Kim Thu suy nghĩ rồi trả lời:
“Trước khi đến thế giới trong đã bị rồi.”
“Gượm đã, chẳng phải ngươi đã đến từ 10 năm trước rồi à?”
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi đã mắc ung thư hơn 10 năm rồi ư?”
Hà Kim Thu hồi ức
“Mới đầu ta và ông chủ Trịnh thuộc cùng một đơn vị, hắn là lớp trưởng của ta.
Về sau hai người bọn ta được tuyển chọn, lại cùng nhau gia nhập đại đội điều tra.”
Đại đội điều tra chính là lực lượng đặc biệt.
Nó giống như cuộc tuyển chọn mà Hứa Tam Đa trong phim Sĩ Binh Đột Kích tham gia, hết thảy dựa vào bản lĩnh của mình.
Hà Kim Thu nói tiếp:
“Rồi sau đó bởi vì biểu hiện xuất sắc nên ta đại diện quốc gia gia nhập lực lượng giữ gìn hòa bình của Liên Hợp Quốc, đi đến khu vực Trung Đông.
Trong đơn vị này có đủ các chủng tộc, đồng bào Trung Quốc chỉ chiếm một phần mười.”
Khánh Trần nghĩ, thảo nào khu vực hoạt động của Cửu Châu ở nước ngoài tập trung chủ yếu ở vùng Trung Đông, thì ra là bởi Hà Kim Thu từng sống ở đó.
Có lẽ đó là nguyên nhân Hà Kim Thu phụ trách công việc ở nước ngoài.
“Trong một lần chấp hành nhiệm vụ giữ gìn hòa bình, bọn ta nhận được tình báo có tay buôn vũ khí quốc tế được CIA yểm hộ lén lút buôn bán nhiên liệu hạt nhân Plutonium-239.
Lực lượng giữ gìn hòa bình lên đường, tổng cộng 12 người tham gia hành động này, nhảy dù xuống phía tây Kandahar cách 79 km, chặn đánh đoàn xe vận chuyển vũ khí.”
“Ngay từ đầu kế hoạch rất thuận lợi, bọn ta cướp được xe vận chuyển vật liệu hạt nhân, hạ gục 17 tên tội phạm được huấn luyện nghiêm ngặt.”
Hà Kim Thu cười nói:
“Ta và một đồng đội Trung Quốc khác mở container của xe vận tải ra đi vào kiểm tra nhiên liệu hạt nhân có còn nguyên vẹn không, nhưng khi ta và đồng đội vừa đi vào bị cửa container bị người ta khóa từ bên ngoài.”
“Ngay sau đó, ngoài thùng hàng vang lên tiếng súng…Có nội gián trong bộ đội giữ hòa bình, họ chặn được chiếc xe vận tải này xong cũng không định giao nộp nhiên liệu hạt nhân lên cho bên trên xử lý, mà đã bí mật liên hệ với ông trùm nước Nhà từ trước, ý đồ bán đi với giá cao.
Khi đó ta đâu ngờ được lòng người đáng sợ đến vậy, trong lòng ta tình đồng đội phải giống như tình cảm của ta với lớp trưởng, đối đãi nhau chân thành, nào nghĩ đến việc sẽ bị đánh lén sau lưng.”
Khánh Trần cau mày:
“Sau đó thế nào?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









