- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 246 : Ngươi Có Ý Đồ Gì? (c2451-c2460)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 246 : Ngươi Có Ý Đồ Gì? (c2451-c2460)
❮ sautiếp ❯Chương 2451: Ngươi Có Ý Đồ Gì?
Nhưng mà vừa uống xong cà phê, năm tên lính trông coi lập tức cảm thấy khó thở, trái tim cũng trở nên quặn đau.
Họ khiếp sợ ngã xuống đất, không cam lòng nhìn đôi ủng da của Francisco.
Francisco nhấp một ngụm cà phê, sau đó liếm lớp bọt màu nâu trên môi mình:
“Các ngươi phải cảm ơn hầu tước Bolton.
Nếu không nhờ hắn, e rằng vào lúc Cuồng Phong đến đây thì các ngươi đã chết rồi.”
Những người khổng lồ trong nhà tù yên tĩnh lại.
Họ lặng lẽ nhìn Francisco giết chết đồng bọn, ý thức được rằng cơ hội trốn thoát cuối cùng cũng đến!
Francisco ngẩng đầu liếc nhìn nhà tù.
Hắn tin rằng bây giờ không có ai trong căn cứ có thời gian quan tâm đến nơi này cả, mọi người đều uể oải ứng phó đám tiểu quý tộc đang gây sự kia.
Hắn bước đến trước phòng giam, nói:
“Ta là người của quân phản kháng, chuẩn bị thả các ngươi ra ngoài.
Nghe ta nói, sau khi ra khỏi nhà tù hãy đi với ta, sẽ có Ngải Ngải Vân đến tiếp ứng chúng ta.”
Ánh mắt của những người khổng lồ sáng lên.
Francisco mở cửa phòng giam, xoay người dẫn những người khổng lồ này ra ngoài.
Giờ phút này, hầu tước Doug vừa trấn an xong những tiểu quý tộc này.
Hắn tiễn những tiểu quý tộc này ra khỏi văn phòng, cũng kiên trì nói:
“Thứ nhất, chuyện này quả thật không phải ta làm.
Thứ hai, bên phía đệ tam sư đã ký văn kiện tiếp nhận.
Ta không có khả năng thay đổi hiện trạng này, nhưng ta sẽ cố hết sức bảo đảm lợi ích của các ngươi.
Hết thảy những người chịu tổn thất đều được đến một quân đội khá an toàn…Mẹ kiếp!”
Ở bên ngoài văn phòng, hầu tước Doug đang nói chuyện thì bỗng nhiên sửng sốt.
Tất cả tiểu quý tộc đều nhìn theo ánh mắt của hầu tước Doug, sau đó đều kinh ngạc thốt lên:
“Mẹ kiếp!”
Chỉ thấy dưới sự dẫn dắt của Francisco, sáu tên người khổng lồ dáo dác chạy ra khỏi cửa nhà tù, sau đó chạy nhanh về phía bắc, trông như sáu tên trộm có thân hình to cao vừa trộm dưa hấu của người ta vậy.
Hầu tước Doug và những tiểu quý tộc ở đây đều bối rối!
Thậm chí họ còn chưa kịp phản ứng là chuyện gì.
Là người khổng lồ đánh vào căn cứ sao?
Không đúng, là những người khổng lồ vừa bắt được định vượt ngục!
Francisco càng chạy càng nhanh, những người khổng lồ cũng thế.
Mãi đến khi họ chạy đến phần đất mềm mại ở biên giới của căn cứ tiền tiêu, từ mặt đất đột nhiên xuất hiện một khe nứt to lớn nuốt chửng họ.
Francisco và sáu tên người khổng lồ đồng thời biến mất trong khe nứt đó.
Khe nứt đó như một cái miệng đen rộng, sau khi mở ra thì nhanh chóng khép lại, phảng phất chưa từng xảy ra chuyện gì.
Quá dễ dàng, lần vượt ngục này cũng quá dễ dàng!
Hầu tước Doug ngẩn ngơ, mấy giây sau mới đột nhiên hô to:
“Người đâu tới đây!”
Hầu tước Doug làm thế nào cũng không ngờ rằng, sau khi tiếp nhận chức vụ tư lệnh của căn cứ tiền tiêu số 9 được một tiếng, sáu tên tù nhân quan trọng nhất trong căn cứ này cứ thế mà chạy mất ngay trước mắt hắn!
Còn chạy mất một cách lộ liễu như vậy nữa!
Hầu tước Doug gào thét với đám lính:
“Đây là chuyện thế nào, tại sao cơn bão kim loại trên tường thành không có phản ứng gì?”
Binh lính giải thích:
“Sau khi căn cứ bị tập kích, đạn trong cơn bão kim loại đã bắn hết, còn chưa kịp bổ sung đạn dược.”
“Vì sao không nói sớm cho ta biết, vì sao không sớm bổ sung đạn dược?”
Hầu tước Doug lại gào thét.
Binh lính giải thích:
“Trưởng quan, thủ tục đến kho khí giới nhận đạn rất phức tạp, nhất định phải do hầu tước đích thân ra lệnh mới được.
Từ lúc gặp phải tập kích đến bây giờ, mọi người đều bận rộn giải cứu những chiếc phi thuyền trong căn cứ, sửa chữa vết nứt trên mặt đất, chưa có thời gian chú ý đến chuyện này.”
Trên thực tế, việc hai ngày nay Khánh Trần ra lệnh hết chuyện lớn đến chuyện nhỏ đã khiến binh lính ở căn cứ tiền tiêu quen làm theo mà không cần suy nghĩ.
Không cần họ phải suy nghĩ thì Khánh Trần đã cho họ biết cần phải làm gì.
Còn Khánh Trần không ra lệnh, họ cũng lười suy nghĩ.
Vì vậy, Khánh Trần “còn chưa kịp” dặn họ bỏ đạn vào cơn bão kim loại thì cơn bão kim loại sẽ không có đạn mới…
Hầu tước Doug rất tuyệt vọng.
Hắn biết rõ sau khi xảy ra chuyện thế này, bản thân sẽ bị xét xử và chất vấn thế nào.
Điểm mấu chốt là chuyện này rất có thể sẽ khiến hắn phải gánh tội thông đồng với địch.
Tội danh này quá nghiêm trọng!
Hắn có nghĩ đến chuyện khiếu nại hầu tước Bolton cố ý để lại sơ hở.
Nhưng vấn đề là hắn nhận lệnh của công tước Phong Bạo, vội vội vàng vàng đuổi hầu tước Bolton đi.
Dựa theo quy trình giao nhận công việc bình thường thì ít nhất phải một tuần mới xong.
Giao nhận tồn kho, giao nhận danh sách binh lính, giao nhận khí giới…
Nếu không phải hắn đuổi hầu tước Bolton đi, tất cả những điều này vốn phải xảy ra vào nhiệm kỳ của hầu tước Bolton.
Hiện tại hầu tước Doug cũng không nói rõ được nữa.
Lúc hắn đến ủy ban quân sự tố cáo hầu tước Bolton, thậm chí Bolton còn có thể hỏi ngược lại:
“Vốn dĩ ta đang định bỏ đạn vào kho của cơn bão kim loại.
Căn cứ tiền tiêu số 9 đang còn rất nhiều chuyện phải làm ngay, ta đã rất bận rồi, còn làm rất hoàn hảo nữa.
Nhưng ngươi đột nhiên vội vàng đến đây đuổi ta đi, còn bảo cứ yên tâm giao căn cứ tiền tiêu cho ngươi.
Ngươi có ý đồ gì?”
Chương 2452: Đáp Án
Doug chẳng thể nói rõ được! Đồng thời hắn còn đều không thể phán đoán rằng Bolton có cố ý hay không nữa.
Vì nếu không phải hắn đuổi Bolton đi, cái tội danh này phải do Bolton tự gánh!
Tuyệt!
Trong cơn tuyệt vọng, Doug báo tình hình lên trên.
Từ Phong Bạo Hào lập tức có một chiếc phi thuyền bay xuống áp giải hắn, đưa hắn đến vương thành trung ương.
Phạm phải sai lầm lớn như vậy, có thể còn liên quan đến tội danh thông đồng với địch, bởi vậy ngay cả công tước Phong Bạo cũng quyết định bo bo giữ mình, chẳng hề có ý che chở Doug.
Công tước Phong Bạo đứng trong căn phòng tối tăm trên Phong Bạo Hào, quan sát căn cứ tiền tiêu qua hình chiếu 3D, cũng đang suy nghĩ đây có phải là cái hố mà Bolton cố ý đào cho mình hay không.
Phải biết rằng Doug là nhân tài có thể đảm đương một phía dưới tay hắn, đã đi theo hắn mười sáu năm, nhọc nhằn chịu đựng đến khi lên được tước vị hầu tước cấp một, bây giờ lại vì một chuyện không hiểu ra sao thế này mà toi mất…
Chuyện này cũng quá quái lạ.
“Bolton…”
Công tước Phong Bạo thầm nói trong bóng tối.
Đối diện hắn là con nhện đen đang lẳng lặng quỳ, trên lưng đã da tróc thịt bong từ lâu.
Ngũ công chúa ngồi trên phi thuyền của mình đọc công báo từ vương thành trung ương, sau đó kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Khánh Trần:
“Người khổng lồ ở căn cứ tiền tiêu số 9 đã trốn thoát!”
Khánh Trần cũng kinh hãi:
“Người khổng lồ ở căn cứ tiền tiêu số 9 đã trốn thoát?”
Ngũ công chúa cẩn thận quan sát vẻ mặt của Khánh Trần, muốn xem thử hắn có đang giả vờ hay không.
Nhưng mà nàng không nhìn ra được gì cả, vị đại quản gia ở đối diện thật sự đã khiếp sợ.
Lúc này hầu tước Bolton còn đang hẹn người trong nhà cùng nhau luyện cấp trong thế giới siêu đạo, chẳng biết chuyện gì đã xảy ra ở bên ngoài.
Ngũ công chúa phất tay cho các thuộc hạ trong phòng chỉ huy ra ngoài, sau đó nhìn về phía Khánh Trần, thản nhiên nói:
“Ta đã điều tra ngươi.
Lúc ở bên cạnh hầu tước Kennedy, tuy rằng ngươi phụ trách không ít chuyện nhưng danh tiếng cũng không tốt, rất nhiều nô lệ đều nói ngươi là một kẻ vô cùng biến thái.
Ta còn biết mối quan hệ giữa ngươi và tiểu đội Xích Huyết, vì vậy ngươi mới điều họ đến đệ tam sư.
Hơn nữa tài quản lý của ngươi cũng không xuất chúng như bây giờ.”
Thật ra Khánh Trần đã kìm hãm lại, không dùng hết năng lực của mình, nhưng trong mắt ngũ công chúa thì hắn vẫn là một nhân tài hiếm có…
Ngũ công chúa nói:
“Ta không ngại ngươi có đam mê thầm kín gì, cũng không ngại ngươi lợi dụng quyền lực của Bolton để lấy việc công trả thù riêng.
Ta có thể bao dung hết.”
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi giải thích:
“Ta…”
Lúc này, ngũ công chúa ngắt lời hắn:
“Ngươi không cần nghĩ mấy lời nói dối để lừa gạt ta, ta không quan tâm lắm đâu.
Trong đoạn ngắn vận mệnh, ngươi có thể phụ tá Bolton trở thành công tước, chứng minh tài năng mà ngươi biểu hiện ra ngoài lúc này vẫn chỉ là một phần nhỏ của tảng băng chìm thôi.
Công tước là một tước vị cao xa khó với, ngay cả ta cũng không biết phải đạt được công huân thế nào mới giúp Bolton đi đến bước đó…Nhưng ngươi làm được.”
Ngũ công chúa nói tiếp:
“Đừng giấu dốt nữa, cố gắng phụ tá Bolton thì ngươi sẽ nhận được cái mà ngươi nên có.
Đúng rồi, Francisco là do ngươi điều đến nhà tù đúng không.
Ta không truy cứu tại sao trong sáu người mà ngươi điều đến lại có hắn, nhưng ngươi dùng danh nghĩa của Bolton điều hắn đến nên ta chỉ có thể xóa bỏ hiềm nghi giúp ngươi.
Nhớ kỹ, sau này không được giở mấy trò khôn vặt đó ra nữa, cũng đừng cảm thấy trên đời này chỉ có ngươi là người thông minh.
Quân phản kháng không có tương lai, nhưng ta có thể cho ngươi tương lai.”
Trong lòng Khánh Trần cảm thấy khá ngạc nhiên.
Hắn còn tưởng rằng đối phương nảy sinh nghi ngờ, định giết hắn luôn chứ.
Ai ngờ ngũ công chúa có tham vọng rất lớn, chỉ cần hắn cố gắng phụ tá Bolton, nàng có thể không quan tâm đến thân phận khả nghi của hắn.
Nhưng vấn đề là tuy rằng ngũ công chúa đã rất dám tưởng tượng, nhưng vẫn không liên kết được thân phận này Joker và hắn lại với nhau.
Hiện tại đối phương cho rằng hắn là một thành viên của quân phản kháng, định dùng sự quyết đoán, thủ đoạn và lợi ích của bản thân để chiêu hàng hắn!
Đương nhiên cũng nhờ công của Đại Vũ nên hắn mới có thể không bị nghi ngờ về thân phận.
Hai ngày qua ở thành phố Phong Bạo, dựa theo phương pháp của Khánh Trần, Đại Vũ đã giết chết bảy vị nam tước, hơn nữa có ba lần đều bị camera giám sát cực kỳ bí mật quay lại được.
Dưới tình huống này, lãnh đạo cấp cao của vương quốc đều biết Joker làm loạn ở thành phố Phong Bạo, đang vô đau đầu vì chuyện này.
Vào lúc thế này, trừ phi quốc vương Roosevelt – hí mệnh sư bán thần cấp mở thị giác của Thượng Đế để xem vận mệnh của vương quốc, nếu không thì không ai ngờ rằng Joker thật sự đang ở ngoài đó 600 km.
Nhưng cho hí mệnh sư mở thị giác của Thượng Đế chỉ để điều tra một chuyện thì không đáng lắm, cái giá phải trả quá lớn.
Ngũ công chúa nhìn về phía Khánh Trần:
“Ngươi đi làm đi.
Không chỉ những cao thủ được điều đến đều do ngươi điều phối, tiểu đội Hỏa Tuyến cũng sẽ nghe theo lệnh của ngươi.
Thay Bolton quản lý đệ tam sư cho tốt, vận mệnh sẽ cho ngươi đáp án.”
Chương 2453: Lại Càng Nguy Hiểm Hơn
Vận mệnh sẽ cho ngươi đáp án.
Đây là câu quen miệng của tất cả hí mệnh sư.
Khánh Trần rời khỏi phòng chỉ huy, ngũ công chúa ở phía sau hắn dùng điện thoại nội bộ để báo cho một người khác vào trong.
Hắn đang định đến kho của phi thuyền để quản lý những cao thủ cấp b kia, bỗng nhiên lại nhìn thấy một người trẻ tuổi mặc áo jacket đen ôm sát người, đeo mũ đánh cá bước đến từ phía trước.
Sắc mặt của đối phương khá tiều tụy, người này cúi đầu đi ngang qua hắn.
Khánh Trần biết người trẻ tuổi này, đối phương lại không nhận ra hắn.
Cửu Châu, Hà Kim Thu!
Cho dù suy nghĩ thế nào, Khánh Trần vẫn không khẳng định được tại sao ông chủ Hà lại đột nhiên xuất hiện ở trên phi thuyền của ngũ công chúa!
…
Sắc mặt tiều tụy của Hà Kim Thu khiến Khánh Trần cảm thấy khá ngoài ý muốn.
Dường như hắn đã bị bệnh nan y, mạng sống sắp đi đến cuối đường.
Trong ấn tượng của Khánh Trần, đối phương luôn ăn mặc đồ vest chỉnh tề, trên cà vạt cũng dùng kẹp để giữ cố định, trong tay thì cầm cây gậy màu đen tinh xảo.
Khí chất vừa kiêu ngạo lại mạnh mẽ, lưng luôn thẳng tắp.
Nhưng Hà Kim Thu lúc này lại giống như một người trẻ tuổi bình thường, gầy gò hơn trước rất nhiều, giống như không thể chống được bộ đồ vest nên đổi thành jacket mỏng manh.
Đương nhiên khí chất của đối phương vẫn mạnh mẽ như cũ, bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ giết người, giống như tâm kiếm của đối phương vậy.
Không, ông chủ Hà bây giờ lại càng nguy hiểm hơn.
Khi sự sống bắt đầu đếm ngược, con người ta hoặc là trở nên rụt rè sợ chết hoặc là trở nên dũng mãnh không còn lo sợ gì nữa.
Ông chủ Hà là người thứ hai.
Lúc đầu Khánh Trần khá căng thẳng.
Vì hắn vô thức cho rằng ông chủ Hà đến đây là để ám sát ngũ công chúa, phá hủy phi thuyền.
Đến lúc đó hắn cũng không biết nên chạy thế nào, bởi vậy theo bản năng muốn tìm dù để nhảy.
Nhưng Khánh Trần cũng nhanh chóng ý thức được điểm khác thường.
Ông chủ Hà đến đây không phải là để giết người, rõ ràng quan hệ giữa hắn và ngũ công chúa là quan hệ hợp tác!
Rõ ràng là Hà Kim Thu không nhận ra Khánh Trần sau khi dịch dung.
Hắn chỉ bình tĩnh quay đầu liếc nhìn Khánh Trần, sau đó lẳng lặng đi vào phòng chỉ huy mà nói chuyện riêng với ngũ công chúa.
“Lúc trước vì sao ngươi một mình rời khỏi phi thuyền, ngươi đã đi đâu?”
Ngũ công chúa hỏi.
Lúc này, cánh cửa hợp kim có hệ thống truyền động thủy lực đóng lại, cắt đứt mọi âm thanh, đến nỗi ngay cả Khánh Trần cũng không nghe được bên trong đang nói gì.
Nhưng mà không phải một tháng trước ông chủ Hà còn đang ngậm Tử Lan Tinh mà tu hành trên đảo Kình hay sao.
Đợi lát, từ sau khi tập kích vương quốc, trụ sở chính của tổ chức Future thì đối phương chưa từng xuất hiện nữa.
Không về nước, cũng không trở về đảo Kình.
Cho nên ông chủ Hà ở tại thế giới ngoài, hẳn là còn ở Bắc Mỹ?
Mà sự xuất hiện của ông chủ Hà đồng thời cũng xác minh nhận định của Khánh Trần về ngũ công chúa: Vị công chúa điện hạ này quả thật rất có dã tâm.
Đối phương đang lợi dụng hết thảy sức mạnh mà bản thân có thể sử dụng nhằm xây dựng nền tảng để đoạt lấy vương vị.
Ngay cả lãnh tụ Cửu Châu ở thế giới ngoài như Hà Kim Thu mà nàng cũng có thể hợp tác, mời chào “gián điệp quân phản kháng” như hắn thì cũng chẳng tính là gì.
Tư duy của ngũ công chúa rất rộng đó!
Chắc chắn là ông chủ Hà không vào trong thành phố được.
Chỉ cần hắn xuất hiện dưới hệ thống Thiên Nhãn thì sẽ bị hệ thống phân biệt mặt người phát hiện giống như Trung Vũ lúc trước.
Bởi vậy cho dù ông chủ Hà tiến vào thành phố thì cũng chỉ có thể ở lì trên phi thuyền của ngũ công chúa.
Nhưng rốt cuộc trong tay ngũ công chúa có thứ gì khiến ông chủ Hà phải hợp tác với đối phương?
Khánh Trần tiếp tục bước đi.
Hắn phải chỉnh đốn những cao thủ cấp B kia trước.
Hắn định xây dựng một bộ đội ảnh tử bản thấp ở đại lục phía tây để sử dụng, sử dụng xong lại thu hồi mà lợi dụng.
Điều khá đáng tiếc là trong hai trăm tên cao thủ này chỉ có mười hai người là thức tỉnh giả cấp B, còn lại đều là chiến sĩ gen.
Nói cách khác, chỉ có mười hai cặp mắt có thể sử dụng.
Khánh Trần còn chưa tiến vào tầng thứ hai của kho phi thuyền, phía sau đã truyền đến tiếng bước chân.
Chỉ nghe Hà Kim Thu nhẹ giọng nói bằng tiếng anh:
“Quản gia Brian, đợi một lát.”
Khánh Trần xoay người nhìn về phía đối phương:
“Xin chào.
Có chuyện gì vậy?”
Hà Kim Thu cười nói:
“Ngũ công chúa dặn dò, bảo ta trợ giúp ngươi chỉnh đốn đệ tam sư.
Nàng nói ngươi có tài năng hơn ngươi nhưng thực lực không đủ.
Đúng lúc ta có thực lực lại không có tài quản lý, ta làm trợ thủ của ngươi thì vừa vặn bù đắp cho nhau.”
Khánh Trần bất lực, không biết nên càu nhàu thế nào nữa.
Sao một người quản lý ngăn nắp một tổ chức như Cửu Châu, biến nó trở thành tổ chức tình báo đệ nhất thế giới ngoài như ông chủ Hà lại không có tài quản lý được.
Vì vậy Khánh Trần đang diễn mà đối phương cũng đang diễn.
Chương 2454: Người Giám Thị
Lúc nói chuyện thì ông chủ Hà có vẻ vô cùng chân thành.
Nếu không phải đối phương không thay đổi ngoại hình thì có lẽ Khánh Trần sẽ tin ngay lời này.
Khánh Trần hỏi:
“Thực lực của ngươi là cấp mấy?”
Ông chủ Hà đáp:
“Chiến sĩ gien cấp A.
Vì tiêm vào thuốc biến đổi gen không hoàn chỉnh nên bị mắc bệnh ung thư, không còn sống được bao lâu nữa.”
Trái tim của Khánh Trần co chặt.
Hắn cảm thấy nửa câu sau là lời nói thật, mà đối phương tiều tụy như vậy cũng là vì ung thư!
Lúc này vì gầy gò nên khi cười lên, khóe mắt của ông chủ Hà đã xuất hiện nếp nhăn, chiếc mũ người đánh cá cũng trở nên trắng xám dưới ánh nắng mặt trời.
Mãi đến giờ phút này, Khánh Trần mới ý thức được rằng đối phương đã hơn ba mươi tuổi, là cường giả cùng thời đại với Trịnh Viễn Đông.
Cho nên ông chủ Trịnh có biết chuyện này không? Ông chủ Hà vậy mà lại mắc bệnh ung thư không thể trị hết.
Dù giữa Cửu Châu và Côn Luân có rất nhiều mâu thuẫn, nhưng Khánh Trần biết rõ tình nghĩa giữa ông chủ Trịnh và ông chủ Hà rất sâu nặng.
Nếu biết được chuyện này thì chắc hẳn ông chủ Trịnh sẽ cảm thấy rất khó chịu.
Trong lòng Khánh Trần nhanh chóng phân tích: Ung thư! Mượn Hắc Sắc Chân Thị Chi Nhãn!
Khi hai thông tin quan trọng này cùng xuất hiện với nhau, hắn khó mà không liên tưởng đến một điều: Con đường thành thần!
Cho nên trong tay ngũ công chúa nhất định có cách để người bệnh ung thư sống sót.
Đây chính là thứ mà ông chủ Hà muốn, nếu không thì không thể giải thích tại sao đường đường là lãnh tụ của Cửu Châu lại bằng lòng phục vụ cho ngũ công chúa.
Nhưng vấn đề là ngũ công chúa lại phái ông chủ Hà đến trợ giúp hắn sao?
Nói chính xác hơn là ngũ công chúa phái đối phương đến để hạn chế hắn, giám thị hắn.
Dù sao thì hắn cũng là “gián điệp của quân phản kháng”.
Cho dù hắn để lộ ý muốn nương nhờ vào, cho dù công chúa điện hạ có ý định mời chào hắn thì đối phương cũng không thể hoàn toàn yên tâm về hắn được.
Đương nhiên nói không chừng cũng có ý để cho hắn quan sát ông chủ Hà.
Dù sao tính theo thời gian thì nhiều nhất ông chủ Hà mới chỉ đến đại lục phía tây được hai tháng thôi, ngũ công chúa cũng không thể hoàn toàn tin tưởng ông chủ Hà được.
Thế là hai người ở đại lục phía đông đều mang ý xấu cùng đến đệ tam sư…
Ngũ công chúa điện hạ quả thật tài giỏi, như vậy mà cũng có thể tụ họp họ lại với nhau…
“Phải xưng hô thế nào đây?”
Khánh Trần cười hỏi.
“Gọi ta là “Hà” được rồi.”
Ông chủ Hà vừa cười vừa nói:
“Ta gọi ngươi là đại quản gia nhé.
Ngươi và ta cùng làm việc dưới trướng ngũ công chúa điện hạ.
Ngươi là chính ta là phó, ta sẽ nghe theo sự sắp xếp của ngươi.
Ngươi cứ coi ta như cận vệ của ngươi là được.”
Quả nhiên ông chủ Hà được phái đến để giám thị hắn.
Tên giám thị khốn kiếp, tên khốn kiếp…Tuy rằng tư duy của ngũ công chúa rất rộng, nhưng ở phương diện nhìn người thì rất thái quá.
Cũng phải, người phụ nữ có thể coi trọng hầu tước Bolton, quả thật sẽ có chút vấn đề ở phương diện nhìn người.
Thế thì rốt cuộc hắn có nên nói tình hình thực tế cho ông chủ Hà biết không?
Khánh Trần quyết định chờ xem sao.
Nếu là ông chủ Trịnh thì Khánh Trần sẽ tỏ thân phận ngay, nhưng trước mắt hắn chính là ông chủ Hà nên trong lòng hắn vẫn có chút lo lắng.
Hắn xem xét lại trí nhớ của mình.
Lúc trước trong trận chiến với Trần thị ở bên ngoài khu cấm kỵ số 002, ông chủ Hà ẩn nấp trong quân tập đoàn Trần Thị nhưng lại ngăn cản ông chủ Trịnh sớm ra tay.
Vì vậy Khánh Trần còn phải đề phòng mới được.
Đương nhiên nếu ông chủ Hà cần hắn giúp đỡ tìm kiếm cách sống sót, cách thành thần thì hắn nhất định sẽ giúp đỡ.
Khánh Trần lo lắng hỏi:
“Hà, bệnh tình của ngươi thế nào? Có thể chiến đấu được không?”
Hà Kim Thu lắc đầu cười nói:
“Không cần phải lo lắng, sức chiến đấu của ta không bị ảnh hưởng.
Yên tâm, ta sẽ giải quyết hết những người dám khiêu chiến uy tín của ngươi.”
Khánh Trần yên tâm.
Điều này chứng minh Hà Kim Thu vẫn còn nhiều thời gian:
“Vậy sau này ngươi và ta chính là đồng nghiệp.
Xin hãy chiếu cố cho ta nhiều hơn.”
…
Trong ký túc xá của kho tàu, đây vốn là nơi ở của nô lệ thì lúc này lại dành cho những cao thủ ở lại đây.
Mỗi cao thủ cấp B đều là tiểu phú hào trong thành phố, ở trong căn hộ lớn ở trung tâm thành phố, đến nơi này đều trở thành anh em giường trên giường dưới, ngửi mùi hôi chân hôi nách của nhau.
Cũng may phi thuyền của ngũ công chúa vô cùng xa hoa và sạch sẽ, khả năng thông gió rất tốt, giường cũng rất mềm mại.
Bảy người của tiểu đội Xích Huyết ngồi bên mép giường, lặng lẽ giao lưu với nhau bằng ngôn ngữ của người câm điếc.
Chương 2455: Không Phải Ngươi Chết Thì Là Ta Vong
Nhân viên chiến đấu tinh nhuệ đều hiểu phải giao lưu như thế nào dưới tình huống yên lặng, đây là kỹ năng cần phải có.
Nhất là những người tiến vào rừng cấm kỵ đều biết rõ, không được nói chuyện lung tung là điều đầu tiên để giữ mạng.
So với những cao thủ mang vẻ mặt sầu thảm kia, tiểu đội Xích Huyết lại hân hoan vui mừng.
Vốn dĩ họ cho rằng bản thân bị điều đến đệ tam sư làm bia đỡ đạn, hiện tại xem ra cũng không phải là như vậy.
Hoàng Sắc ra hiệu bằng ngôn ngữ của người câm điếc: Ta còn tưởng rằng chúng ta bị nhắm vào, nhưng bây giờ nhìn lại thì tất cả cao thủ của căn cứ tiền tiêu đều bị điều đến trinh sát doanh của đệ tam sư.
Đệ tam sư không thể dùng cả hai trăm tên cao thủ cấp B để làm con tốt thí đâu nhỉ, ai sẽ chịu áp lực từ mọi phía để làm như thế?
Sắc mặt của Hắc Sắc giãn ra: Ngay từ đầu ta tưởng rằng quản gia đột nhiên trở mình, âm thầm điều chúng ta tới đây.
Nhưng lúc nãy có một người bạn nói cho ta biết, lần này hai trăm tên cao thủ cấp B đều bị điều động đến đệ tam sư là do ý đồ lạ lùng của hầu tước Bolton.
Vì lập công lớn nên hắn được điều đến đệ tam sư làm sư trưởng, trước khi đi muốn điều tất cả các cao thủ cấp B để làm một việc lớn.
Ánh mắt của Phấn Nộn sáng lên: Vậy chẳng phải là chúng ta sẽ có cơ hội nhận được công huân?
Hắc Sắc khẽ gật đầu: Các ngươi cũng biết hắn là chồng của ngũ công chúa, còn là hầu tước đang nổi như mặt trời ban trưa.
Chúng ta ở bên cạnh, nếu có thể bám lấy hắn thì hữu dụng hơn ở bên cạnh hầu tước Kennedy nhiều.
Mà trông vị hầu tước Bolton này rất có dã tâm, ta thích đi theo người có dã tâm.
Phía sau hắn là ngũ công chúa, đây chính là thành viên chân chính của vương thất.
Lục Sắc: Không biết tên quản gia kia sao rồi.
Chắc là hắn cũng đến đệ tam sư báo danh cùng lượt với chúng ta, đến lúc đó càng dễ giết chết hắn.
Vốn dĩ ta còn lo một kẻ cấp C như hắn có thể sống sót trên chiến trường, nhưng có chúng ta ở đây thì chắc chắn hắn sẽ phải chết.
Hắc Sắc cười lạnh: Tuy rằng không giống với kế hoạch, nhưng nếu vô tình gặp phải hắn thì ta nhất định sẽ giết chết hắn.
Lục Sắc: Hắn là cấp C, theo lý mà nói cũng là cao thủ trong quân đội, có khi nào cũng ở trên chiếc phi thuyền này hay không?
Hắc Sắc suy tư: Không chắc chắn lắm, nhưng lúc nãy ta không nhìn thấy hắn đâu.
Hắc Sắc đang ra hiệu bằng tay thì cửa ký túc xá bỗng nhiên mở ra.
Bảy người của tiểu đội Xích Huyết quay đầu lại nhìn, thình lình trông thấy “quản gia” đẩy cửa bước vào, phía sau còn có một người trẻ tuổi đi theo.
Mắt của Lục Sắc sáng lên, hắn không nhịn được thốt ra thành lời:
“Là quản gia kìa.
Hóa ra hắn thật sự ở trên chiếc phi thuyền này.”
Hắc Sắc nhìn sang, trong lòng thầm nhủ đây coi như là oan gia ngõ hẹp nhỉ.
Hắn đứng dậy bước qua, tươi cười nói:
“Không ngờ cấp C như quản gia cũng có thể tiến vào đội ngũ này?”
Trong cả ký túc xá đều là cấp B.
Khi mọi người nghe được cấp C thì có cảm giác rất chói tai, nhất là hiện tại mọi người đã tức sôi ruột, đang lo không có nơi để trút giận, bây giờ lại có một người mới tới, còn là cấp C dễ bắt nạt…
Khánh Trần nhìn quanh một vòng như không có chuyện gì xảy ra, chẳng nói gì hết.
Hà Kim Thu ở bên cạnh không đứng ra như lời vừa nói, trái lại còn chờ xem kịch vui.
Hắn muốn xem “quản gia” được ngũ công chúa tán dương là có tài quản lý sẽ xử lý cục diện trước mắt thế nào.
Nhưng mà một giây sau, khi Hắc Sắc đi đến trước mặt Khánh Trần, Khánh Trần lại nhìn về phía Hà Kim Thu:
“Đánh hắn.”
Hà Kim Thu khẽ nhíu mày.
Cái gọi là tài quản lý…chỉ thô bạo như vậy thôi sao?
Hắc Sắc đứng trước mặt Khánh Trần, lạnh lùng nói:
“Ta nói rõ hết vậy.
Lúc trước người điều ngươi đến đệ tam sư chính là ta, tin rằng ngươi cũng có thể đoán được.
Cho nên mọi người không cần giả vờ giả vịt nữa, lần này ra chiến trường không phải ngươi chết thì là ta vong.”
Khánh Trần bĩu môi với Hà Kim Thu: Đánh hắn đi!
Tài quản lý không phải là biết người mà giao việc sao.
Một cao thủ cấp A như ngươi, đến ông chủ Trịnh còn nói rằng ngươi có thể đột phá bán thần bất cứ lúc nào.
Có nhân vật như vậy ở đây thì cần gì đến thủ đoạn quản lý nữa, đánh cho những người này phục là được rồi!
Ông chủ Hà cho rằng vị quản gia này muốn xem thực lực của mình.
Hắn hít một hơi, xuất một chưởng lôi đình lên mặt của Hắc Sắc.
Ra tay, tiếng vang phát ra, Hắc Sắc ngã xuống đất, tất cả xảy ra còn chưa đến một giây.
Ông chủ Hà vẫn đứng ở vị trí ban đầu, bàn tay phải xuất chưởng đã để xuôi bên người, giống như chưa động đậy bao giờ.
Đã thấy Hắc Sắc không đề phòng nên đầu cũng lệch đi.
Dưới sự tấn công của nguồn lực to lớn, cả người hắn ngã xuống đất một cách nặng nề, ít nhất cũng bị chấn động não ở mức trung.
Chương 2456: Âm Thầm Tập Kích
Âm thanh giòn giã này phát ra quá đột ngột, hơn nữa ông chủ Hà ra tay quá nhanh.
Những cao thủ ở đây đều là người biết chuyện, biết rằng đây là tốc độ mà cấp A mới có thể sở hữu!
Khánh Trần cảm thán trong lòng, đãi ngộ khi đến đại lục phía tây của hắn thật không tệ chút nào, đến cả lãnh tụ Cửu Châu cũng trở thành tay đấm cho hắn.
Cũng may hắn còn chưa nói ra thân phận thật sự.
Chỉ cần hắn chưa nói thì ông chủ Hà còn phải diễn kịch cùng hắn, nếu nói ra thì có lẽ ông chủ Hà sẽ không diễn nữa…
Lúc này Khánh Trần lạnh lùng nhìn những cao thủ ở trong ký túc xá:
“Các vị, lúc nãy chỉ là một việc nhỏ xen giữa.
Bây giờ chúng ta làm quen lại.
Ta là đại quản gia của hầu tước Bolton, Brian Kennedy, sau này sẽ phụ trách hết thảy chính vụ của đệ tam sư, cũng phụ trách mọi hành động của các vị.
Nhớ kỹ, ở trong đệ tam sư thì các ngươi chỉ cần nghe mệnh lệnh của ba người, thứ nhất là ngũ công chúa điện hạ, thứ hai là hầu tước Bolton, thứ ba chính là ta.”
Trong ký túc xá trở nên yên lặng.
Dù ở đây có hơn hai trăm chiến sĩ gen cấp B, nếu thật sự ra tay đánh nhau thì cũng không sợ Hà Kim Thu.
Nhưng nơi này là chiến trường, quan hơn một cấp cũng đủ để đè chết người.
Nếu như ra tay thật thì đợi bị đưa đến ngục giam quân sự tối tăm ngột ngạt đi.
Đám Hoàng Sắc, Lục Sắc, Hồng Sắc kinh ngạc nhìn Khánh Trần, trong lòng tự nhủ sao tên này lại biến thành đại quản gia của hầu tước Bolton rồi?
Lúc trước khi dùng tiền mua chuộc, có phải là đội trưởng đã mua sai không, Sao lại mua luôn một chức vụ cho cái tên này rồi?
Tiêu, tiêu hết rồi.
Bây giờ tên quản gia này nắm quyền lớn, chẳng phải tiểu đội Xích Huyết sẽ bị diệt sạch.
Một giây sau, Khánh Trần cười híp mắt giới thiệu:
“Người bên cạnh ta chính là Hà, cận vệ kiêm trợ lý của ta.
Thật ra hai chúng ta đều rất dễ tính, chỉ cần mọi người ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ không sao.”
Nói xong, Khánh Trần liền dẫn Hà Kim Thu rời đi.
Đám Hoàng Sắc vội vàng đỡ Hắc Sắc lên khỏi mặt đất, xoa huyệt thái dương giúp hắn:
“Đội trưởng, bây giờ phải làm sao đây?”
Hoàng Sắc thấp giọng hỏi.
Một lát sau Hắc Sắc mới khôi phục lại, lúc này mới dữ tợn nói:
“Bây giờ không còn đường lui nữa.
Hắn muốn đích thân chỉ huy chúng ta nên nhất định sẽ ra chiến trường.
Tên vệ sĩ kia không thể luôn đi theo hắn được, chính hắn chỉ là cấp C, rất dễ giết.
Lấy chất độc thần kinh rút ra từ trong rừng cấm kỵ lần trước, bắt hắn lại sau đó chế tạo hiện trường giả là đã phá vỡ quy tắc.”
Hắc Sắc thấp giọng:
“Tên quản gia này còn quá trẻ, không biết đạo lý giấu dốt, vừa mới đạt được quyền thế đã phách lối thế này.
Hắn chắc chắn phải chết.”
Đang lúc nói chuyện, Hắc Sắc đưa mắt nhìn về một phía, trao đổi ánh mắt với người của một đội khác.
Bên kia cũng là thành viên của tiểu đội Xích Huyết, chiến hữu của Hắc Sắc.
Họ chia nhau đi theo Lam Sơn và em trai của hắn đến căn cứ tiền tiêu, lúc này lại cùng bị điều đến đệ tam sư.
Mười bốn cao thủ cấp B muốn giết chết một cấp C ở trên chiến trường là quá dễ dàng.
…
Trong phi thuyền, Khánh Trần và Hà Kim Thu được xếp vào một ký túc xá hai người.
Hà Kim Thu ngồi trên giường mềm nhìn về phía Khánh Trần:
“Ngươi không lo lắng về sự an toàn của mình sao? Lúc lên chiến trường thì thế cục chắc chắn sẽ hỗn loạn lắm, ngươi chỉ có cấp C thì rất dễ bị bọn họ âm thầm tập kích.”
Khánh Trần cười nói:
“Bên cạnh ta có ngươi bảo vệ nên không cần phải lo lắng điều gì.
Nói thật, đây là lần đầu tiên ta có cao thủ như ngươi làm vệ sĩ.
Trong lòng ta chưa từng cảm thấy yên tâm như vậy.”
Hà Kim Thu đột nhiên hỏi:
“Ngươi là người của quân phản kháng sao? Ngươi có thân phận gì trong quân phản kháng?” Khánh Trần thoáng sửng sốt.
Hắn không ngờ rằng ông chủ Hà lại đột nhiên hỏi câu thế này.
Khánh Trần vừa cười vừa nói:
“Ngươi đang nói gì ta nghe không hiểu.”
Nói đến đây thì Khánh Trần nghĩ bản thân cũng phải nói chuyện cẩn thận lại, đừng để cho ông chủ Hà giao hắn cho ngũ công chúa để lập công…
Khánh Trần nhìn về phía Hà Kim Thu, hỏi ngược lại:
“Ngươi là người của quân phản kháng sao? Ngươi có thân phận gì trong quân phản kháng?”
Hà Kim Thu cười híp mắt, nói:
“Ngươi đang nói gì, ta cũng nghe không hiểu.”
Lúc này bên ngoài phòng truyền đến tiếng của binh lính:
“Phi thuyền đã đến đệ tam sư, xin mời hai vị đến phòng chỉ huy.
Phi thuyền chuẩn bị hạ cánh!”
…
Đếm ngược 36∶00∶00.
“Hai vị có vấn đề gì về việc phối hợp công tác không?”
Ngũ công chúa ngồi trên ghế chỉ huy, nhìn Khánh Trần và Hà Kim Thu từ trên cao:
“Dù các ngươi chỉ mới biết nhau ngày đầu, còn chưa quen thuộc nhưng ta vẫn hi vọng các ngươi có thể chung sức hợp tác, cố gắng phụ tá hầu tước.
Hắn là chồng của ta, chỉ cần hắn tốt thì ta sẽ hài lòng.
Ta hài lòng thì các ngươi mới vui vẻ được.”
Chương 2457: Nhiệm Vụ Mới
Khánh Trần nói:
“Hà rất phối hợp với ta, chúng ta vừa chỉnh đốn trinh sát doanh.
Đây là điểm mấu chốt để bảo vệ hầu tước Bolton.”
Công chúa gật đầu, điều nàng lo lắng nhất chính là điều này.
Hà Kim Thu ỷ vào bản thân có thực lực mạnh mẽ nên sẽ không nghe theo lời của quản gia.
Nàng suy nghĩ một lát, bảo các thuộc hạ trong phòng chỉ huy ra ngoài rồi mới lên tiếng:
“Tuy rằng quản gia chỉ có cấp bậc thấp nhưng ngươi cũng đừng xem thường hắn.
Trước kia trong căn cứ tiền tiêu, Bolton có thể điều tra ra tham ô, chống cự lại người khổng lồ đột kích đều là nhờ công của quản gia.”
“Ồ?”
Hà Kim Thu khẽ nhíu mày.
Công chúa nói tiếp:
“Vụ án điều tra tham ô là nhờ hắn dùng thủ đoạn như sấm chớp, sắp xếp ra hết thảy chứng cứ trong một đêm.”
Hà Kim Thu:
“Còn người khổng lồ xâm lấn thì sao?”
Công chúa cười nói:
“Đó là vì hắn sớm sửa sang vị trí phi thuyền đậu, lúc này mới để phi thuyền cấp A có cơ hội lên không.
Hơn nữa sáu tên người khổng lồ kia cũng là do hắn bắt sống.”
Nói đến đây, thật ra công chúa cũng khá nghi hoặc.
Dường như thân phận của người quản gia này vẫn còn là nghi vấn.
Nếu quản gia thực sự là người của quân phản kháng, lúc trước không chỉnh đốn căn cứ tiền tiêu thì bây giờ Bolton cũng đã chết.
Chẳng lẽ là do nàng hiểu lầm hắn?
Tạm thời nàng vẫn chưa nghĩ ra, nhưng không sao cả, nàng đã dặn Hà theo dõi quản gia sát sao, Hà sẽ báo cáo cho nàng biết mọi cử chỉ hành động của quản gia.
Nhưng mà tâm trạng của Hà Kim Thu và nàng hoàn toàn khác nhau.
Vì buổi tối ngày hôm ấy, ngươi liên lạc Cuồng Phong tập kích căn cứ tiền tiêu số 9 chính là hắn!
Vốn dĩ Hà Kim Thu muốn tiếp cận ngũ công chúa, kết quả lại bị ngũ công chúa sắp xếp đến phụ tá hầu tước Bolton.
Hắn không có nhiều thời gian để trì hoãn, vì vậy bèn nhẫn tâm liên hợp với vương triều người khổng lồ, định đưa hầu tước Bolton lên đường luôn.
Lúc đó hắn có thể ở lại bên cạnh ngũ công chúa, tiếp tục tìm kiếm vật mà hắn cần.
Thế nhưng đợt tập kích nắm chắc đến chín phần này lại khiến Cuồng Phong suýt chút nữa đã không thể quay lại rừng cấm kỵ.
Sau khi trở về.
Cuồng Phong gào thét nói họ đã tổn thất nặng nề, nói sự bố trí trong căn cứ tiền tiêu bị người ta lâm thời điều chỉnh.
Lúc đó Hà Kim Thu còn khá buồn bực, không biết rốt cuộc là ai đã làm hỏng chuyện của hắn?
Hiện tại Hà Kim Thu xem như là đã tìm được kẻ cầm đầu.
Hắn cười tủm tỉm nhìn về phía Khánh Trần:
“Ta nhất định sẽ cố gắng phối hợp với quản gia.
Chỉ nói đến những việc mà quản gia làm đã khiến cho ta vô cùng kính phục.”
Hóa ra chính là tên nhóc ngươi làm hỏng kế hoạch của ta!
Lúc này Khánh Trần thật sự không biết bản thân đã sớm gặp ông chủ Hà, nhưng hắn đã thấy vẻ mặt này của Hà Kim Thu.
Mỗi lần Hà ông chủ Hà bày ra vẻ mặt này chính là đang tính kế!
Hắn rùng mình trong lòng.
Đây là tình huống thế nào, bản thân hắn đã làm gì trêu phải ông chủ Hà? Đừng nói là ông chủ Hà thích ngũ công chúa nên chán ghét tất cả những người khác phái ở bên cạnh ngũ công chúa nhé?
Lúc này phi thuyền đã dừng tại trụ sở của đệ tam sư.
Ngũ công chúa nói với Hà Kim Thu:
“Hà, ngươi bảo vệ hầu tước Bolton xuống dưới trước đi, ta còn có vài lời muốn nói với quản gia.”
Đợi sau khi Hà Kim Thu rời đi, ngũ công chúa mới thản nhiên nói:
“Giao cho ngươi một nhiệm vụ, quan sát Hà cho kỹ.
Ta muốn biết rốt cuộc hắn có mục đích gì.”
Trong lòng Khánh Trần tự nhủ, hẳn là ngũ công chúa cũng đã cho Hà Kim Thu nhiệm vụ như vậy.
Bởi vậy ngài đúng là đã tìm đúng người…
Từ trên lý luận mà nói, đệ tam sư có một trong hai người là Khánh Trần, Hà Kim Thu thì nhất định không thể yên ổn được.
Kết quả đệ tam sư còn tập hợp cả hai lại.
Đương nhiên Khánh Trần còn không biết ngũ công chúa không chỉ dặn Hà Kim Thu giám thị hắn, còn báo cho Hà Kim Thu biết vị quản gia này vô cùng biến thái, nếu như gây họa trong quân thì nhất định phải dùng hết sức ngăn cản.
Còn biến thái cỡ nào thì những nô lệ từng gặp quản gia đều nói là biến thái.
Lúc này ngũ công chúa đột nhiên nói với Khánh Trần:
“Bảo đảm Bolton có thể bình an trở về, ta hứa cho ngươi vinh hoa phú quý cả đời, lại tặng thêm cho ngươi một vật cấm kỵ.
Khánh Trần mỉm cười nói:
“Bảo vệ hầu tước Bolton là nghĩa vụ của ta.”
Bảo vệ hầu tước Bolton xuống phi thuyền xong, sư trưởng tiền nhiệm của đệ tam sư đã rời đi trước, chỉ để tham mưu trưởng ở lại giao nhận với Bolton.
Trong thời chiến thì tất cả đều nhanh chóng và giản lược.
Phi thuyền của ngũ công chúa rời đi, nàng còn có chuyện cần phải làm.
Bolton nhìn trụ sở bẩn thỉu, tự nhủ trong lòng rằng nơi này còn không thoải mái bằng căn cứ tiền tiêu trước đó, sớm biết như vậy thì đã không lập công lớn rồi.
Vì muốn làm thân với tay đấm hàng đầu, Khánh Trần bèn khoác vai Hà Kim Thu mà nói:
“Hà, sau khi tiến vào khu cấm kỵ thì còn phải nhờ ngươi chiếu cố nhiều hơn.
Ta và hầu tước Bolton không đủ thực lực, đến lúc đó phải dựa hết vào ngươi.”
Chương 2458: Oan Uổng
Hà Kim Thu nhớ đến lời đồn mà công chúa nói, lẳng lặng lấy tay phải của Khánh Trần ra rồi cười nói:
“Yên tâm, nhất định mà.”
Lúc này ông chủ Hà đã thầm tính toán làm sao để hố Khánh Trần bằng cách mượn đao giết người.
Hình như tiểu đội Xích Huyết có thù oán với tên quản gia này? Phải chế tạo cơ hội cho họ ra tay mới được.
Tham mưu trưởng của đệ tam sư nhiệt tình nhìn về phía hầu tước Bolton:
“Sư trưởng, các binh sĩ đã tập kết xong xuôi, chỉ chờ ngài lên nói chuyện thôi.”
Bolton hắng giọng một cái, đi lên phát biểu một tràng.
Ngay cả bản thảo hắn đang đọc cũng là do Khánh Trần viết cho.
Chỉ có điều binh lính ở đệ tam sư cũng không có tâm trạng lắng nghe.
Những vật hy sinh ở nơi đây đều biết mình sẽ nghênh đón vận mệnh thế nào.
Bao năm qua, tỷ lệ chết trận trung bình của binh lính ở đệ tam sư là 91%.
Rất nhiều vật hy sinh vừa mới đến đây còn hi vọng mình là 9% may mắn còn sống kia, đây còn coi là có chút hy vọng.
Nhưng sau khi hiểu rõ tình huống thật, họ mới tuyệt vọng phát hiện 1% sĩ quan trong quân đội ở đây chỉ làm duy nhất một chuyện, đó là coi chừng đám vật hy sinh là họ, đừng để cho họ chạy trốn.
Sĩ quan chiếm 10% sẽ không thử quy tắc của rừng cấm kỵ.
Vì vậy tỷ lệ tử vong của vật hy sinh là trăm phần trăm.
Còn ghê hơn nữa là đội quân vật hy sinh ở đây sẽ không được phát vũ khí súng ống.
Họ chỉ có thể liên tục bước đến, sau đó thăm dò quy tắc mới ở khu cấm kỵ mà thôi.
Đợi đến lúc vật hy sinh chết hết, sư trưởng và sĩ quan ở đệ tam sư sẽ lui về trụ sở, đợi một đội quân vật hy sinh mới được bổ sung vào.
Đệ tam sư của quân tập đoàn thứ hai đã thành lập được mười hai năm, số người do nhánh quân đội này đưa vào rừng cấm kỵ đã hơn một triệu.
Đối với việc thăm dò khu cấm kỵ, bên này càng máu me và bạo lực hơn so với đại lục phía đông.
Vương quốc Roosevelt cấm phá thai.
Họ lấy giáo lí của Thần Đồ giáo trong thành phố Hắc Thủy làm lý do, ký dự luật cấm phá thai.
Vì trong giáo lí cho rằng phá thai có tội, không thể cho dân lên Thiên đường, vì vậy cho dù là nạn nhân của vụ cưỡng hiếp cũng không thể phá thai.
Vương quốc Roosevelt cổ vũ sinh đẻ, họ cần số nô lệ tăng lên để cung cấp sức lao động, thăm dò rừng cấm kỵ.
Vương quốc quy định dân tự do thăm dò được một quy tắc có thể tăng ba cấp, công dân thăm dò được một quy tắc có thể tăng hai cấp.
Nhưng sự thật là muốn thăm dò được một quy tắc, có lẽ cần hơn một nghìn người mới lấp được.
…
Cũng chính trên đường đi, Khánh Trần mới biết quy tắc của khu cấm kỵ hoàn toàn khác với quy tắc của khu cấm kỵ mà hắn biết.
Cũng chính lúc này, tham mưu trưởng của sư đoàn ba bất ngờ nhận được một mệnh lệnh.
Tư lệnh quân đoàn 2 ra lệnh: Sư đoàn 3 đã bổ sung quân số, lập tức lên đường thăm dò khu cấm kỵ, trong vòng 72 giờ phải đến khu vực B79 để tìm rõ các quy tắc, sau khi xác minh được quy tắc thì tiếp tục tiến lên, trong vòng 168 giờ phải thăm dò được các quy tắc khu vực B80.
Mệnh lệnh này đến quá đột ngột, nhưng có vẻ như nó đã được tính toán từ trước.
Hầu tước Bolton lẩm bẩm:
“Quân đoàn 1 quân đoàn 2 giờ đều thuộc quyền quản lý của công tước Phong Bạo, tên tiểu tử này không phải muốn hại ta đấy chứ?!”
Nếu nói trước đây Bolton không có thù oán gì với công tước Phong Bạo, thì sau khi Bolton hãm hại tạo nên cái chết của hầu tước Doug, giữa hai người coi như đã tạo nên một mối thù mới.
Tuy rằng Bolton cảm thấy hắn rất oan uổng…
Đến bây giờ, Bolton vẫn cảm thấy bản thân Doug không có khả năng xử lý được người khổng lồ, chẳng liên quan gì đến hắn.
Tham mưu trưởng trầm giọng nói:
“Hầu tước đại nhân, chúng ta phải xuất phát thôi, tập đoàn quân đã đưa ra mệnh lệnh màu đỏ, nếu không khởi hành trong vòng 15 phút, chúng ta có thể sẽ bị đưa ra tòa án quân sự.”
“Đi thôi, đi thôi.”
Hầu tước Bolton thở dài nói:
“Nhanh đi thôi.”
Hắn nói xong liền đi tới bên cạnh Khánh Trần:
“Quản gia, ngươi ngồi chung chiếc xe có phòng ở với ta, nhớ để những cao thủ đó canh giữ bên cạnh chúng ta, không cho phép họ tự ý hành động.”
Địa hình nơi khu cấm kỵ vô cùng phức tạp, các phương tiện xe thông thường không vào được đây, phải đi xe có phòng toàn địa hình mới có thể.
Trong mỗi chiếc xe có phòng ngồi được 12 người, Bolton, Khánh Trần, và Hà Kim Thu đều ngồi trên cùng một chiếc xe.
Hầu tước Bolton thật sự rất sợ chết, hơn nữa vì vừa đặt chân đến nơi này nên cũng không quen lắm, chỉ có thể dựa vào Khánh Trần.
Tham mưu trưởng nhìn vị sư đoàn trưởng lập tức trốn vào trong xe có phòng này, trong lòng thầm nghĩ, công tước Bolton không giống với suy nghĩ của hắn lắm nhỉ, không phải nói hắn tuổi trẻ tài cao, can đảm quyết đoán sao?
Chờ đã, hầu tước Bolton không phải lại bắt đầu màn kịch giả làm lợn ăn thịt hổ đấy chứ, lẽ nào là muốn chỉnh đốn sư đoàn ba sao?
Đoàn quân chậm rãi xuất phát, thậm chí còn không cử hành nghi thức xuất phát.
Xe có phòng không có nhiều, sư đoàn ba cũng không cần phải phân phát xe này cho đoàn quân làm bia đỡ đạn kia, vì vậy trên dưới toàn sư đoàn chỉ có khoảng 40 chiếc xe có phòng, chỉ có những quan trên được ngồi.
Chương 2459: Quy Tắc Kỳ Quái
Nhưng có một ngoại lệ đó là, trước đây sư đoàn ba không có tinh nhuệ như tiểu đội Xích Huyết, vì vậy hiện tại xe có phòng không đủ để chứa đủ, đám Hắc Sắc cũng chỉ có thể đen mặt, đi bộ chậm rãi bên cạnh xe có phòng.
Trong lòng Hắc Sắc không biết đã hỏi thăm tám đời tên quản gia kia bao nhiêu lần, chỉ muốn giết hắn càng nhanh càng tốt.
Sau khi họ tiến vào khu cấm kỵ, tham mưu trưởng nói trên kênh liên lạc:
“Mọi người nghe lệnh, chúng ta chuẩn bị tiến vào khu vực A, tất cả lập tức bắt chước cấp trên của mình và phải làm y như vậy.”
Giây tiếp theo, tham mưu trưởng trong xe có phòng bắt đầu xoay tròn quanh viền mắt.
Khánh Trần sững sờ, CMN quy tắc quái quỷ gì của khu cấm kỵ vậy, tại sao phải làm vật lý trị liệu với đôi mắt nữa…Mấu chốt là, ai đã phát hiện ra quy tắc này vậy?
Tiếp theo, toàn bộ 8000 người của sư đoàn ba đều bắt đầu làm theo động tác vật lý trị liệu đôi mắt như trưởng quan đã làm, những viên trưởng quan sau khi xác định toàn bộ binh sĩ đã hoàn thành thì báo cáo trong kênh liên lạc:
“Thiết Huyết Doanh đã hoàn thành.”
“Hùng Phong Doanh đã hoàn thành.”
Tham mưu trưởng đánh dấu vào danh sách quân đội trên màn hình LCD, xác định tất cả các nhánh quân đều đã hoàn thành rồi mới tiếp tục đi về phía trước.
Trên thực tế, khu cấm kỵ của đại lục phương tây được tạo thành từ 317 khu cấm kỵ liên tiếp với nhau, sau khi khu cấm kỵ được hình thành thì không cần phải tuân theo các quy tắc của một khu cấm kỵ nhất định nữa.
Nhưng nếu muốn đi vào khu vực A2 từ khu vực A1, buộc phải làm đúng một điều, như vậy mới có được tư cách đi vào khu vực A2!
Nếu không, ngay khi bước vào khu vực A2 sẽ ngay lập tức bị tấn công bởi mọi thứ ở đó.
Sư đoàn 3 muốn đến được khu B79 thì trước hết phải đi qua khu A1-80, sau đó là khu B1-78, tổng cộng 158 khu, dùng mạng của hàng triệu người để thử ra các quy tắc rồi tiến về phía trước.
Chẳng trách sư đoàn ba muốn bảo toàn tính mạng của những sĩ quan thường trú đó, bởi vì chính những sĩ quan này là người dẫn đường và đi đầu trong việc giải mã các quy tắc.
Sau khi tiến vào khu A2, tham mưu trưởng lại bật kênh liên lạc:
“Mọi người nghe lệnh, bắt chước cấp trên.”
Lúc này, tham mưu trưởng nháy nháy mắt phải với Khánh Trần đứng bên cạnh.
Giống như phóng điện, lông mao của Khánh Trần dựng đứng hết cả lên! Tham mưu trưởng chỉ vào hàng ghế sau.
Khánh Trần lại chớp mắt phải với Hà Kim Thu ở hàng ghế sau, lông mao của Hà Kim Thu cũng dựng đứng cả lên.
Khánh Trần tự hỏi, quy tắc này lại do ai phát hiện ra vậy?
Quy tắc kỳ quái, người phát hiện ra các quy tắc càng kỳ quái hơn đấy được không? Chiến đấu chống lại Vương triều người khổng lồ ở một nơi như vậy, cũng may Vương triều người khổng lồ vẫn còn trong trạng thái hoang dã, không biết sử dụng công nghệ, nếu không đã giết chết quân đội của Vương quốc Roosevelt ngay tại đây chỉ trong vài phút.
Phải biết rằng, những người khổng lồ sinh ra trong khu cấm kỵ không cần thiết phải tuân theo các quy tắc.
Quy tắc chỉ dành cho những người ngoại lai.
Hầu tước Bolton có chút tuyệt vọng, chiếc kính giả lập vẫn có thể trực tiếp tiếp nhận tín hiệu vệ tinh và tiếp tục chơi thế giới siêu đạo.
Nhưng vấn đề là hắn vừa cùng Người Nhà ra khơi đánh cá, còn chưa bắt được bao lâu thì đã phải kéo kính xuống để làm động tác vật lý trị liệu đôi mắt, mới bắt cá thêm được một lúc thì lại phải kéo ra nháy mắt phóng điện.
Khu A3 còn cực hơn, mọi người phải bước xuống xe có phòng và làm động tác xoạc chân.
Quần của hầu tước Bolton còn bị rách luôn.
Biết đi đâu đòi lý lẽ đây?
Ngược lại Khánh Trần lại thấy rất thích thú, bởi vì những quy tắc do Nhâm Tiểu Túc đặt ra trong khu cấm kỵ số 001 ở đại lục phương đông thực ra hơi giống với những quy tắc ở đây.
Khu cấm kỵ số 001 là nơi sớm muộn gì hắn cũng sẽ đến.
Buổi tối, mặt trời khuất hẳn sau dãy núi phía xa, sắc trời cũng dần tối sầm lại.
Sư đoàn ba hạ trại tại chỗ, lúc này mọi người mới được nghỉ ngơi.
Sau sáu tiếng đồng hồ, họ gấp gáp hành quân suốt 70 cây số, đến được khu vực A18, ngay cả những cao thủ cấp B cũng dính đầy bùn đất trên người.
Các chiến sĩ cởi bỏ quần áo, nhờ đồng đội giúp gỡ những con đỉa đáng sợ trên người rồi thất thần ngồi bên bếp lửa.
Hà Kim Thu lặng lẽ quan sát khu cấm kỵ, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.
Chỉ có Khánh Trần biết là ông chủ Hà đã để lại dấu vết trên các thân cây trên đường đi.
Không ai biết những dấu hiệu đó có nghĩa là gì.
Trong khu cấm kỵ tăm tối, có mấy con khỉ chạy xuyên qua những tán cây, ẩn nấp trong những tán cây rậm rạp và nhảy nhót trong đó, dùng tay chân nhanh nhẹn ngoạm lấy cành cây và vung tới lắc lui.
Điều kỳ lạ là ánh mắt những con khỉ này không có tiêu cự, như thể chúng bị ai đó điều khiển.
Chẳng bao lâu, những con khỉ bắt đầu nhảy khỏi tán cây và tìm kiếm trong các nhánh cây cho đến khi chúng tìm thấy một số dấu hiệu kỳ lạ trên đó.
Sau khi tìm được 12 dấu hiệu liên tiếp, đám khỉ lại trèo lên cây và quay trở lại sâu trong khu cấm kỵ.
Chương 2460: Chúng Ta Có Thể Tin Tưởng Hắn Không?
Những chiếc lá xào xạc rơi xuống, không ai biết đám khỉ đã từng đi qua đây.
Trong bóng tối ở một nơi sâu trong khu cấm kỵ, Cuồng Phong tựa vào gốc cây của một cái cây cao chót vót.
Đúng lúc này, một người khổng lồ ngồi bên cạnh trố mắt nói:
“Hihihi.”
(Đám khỉ tìm thấy dấu vết do người kia để lại, hắn định vị cho chúng ta vị trí chỉ huy và sĩ quan của sư đoàn ba, muốn chúng ta loại bỏ hoàn toàn đơn vị này và giết tất cả các sĩ quan.
Bằng cách này, sẽ mất ít nhất một tháng để sư đoàn ba xây dựng lại một lực lượng thăm dò được huấn luyện tốt.)
Vương triều người khổng lồ đã chiến đấu với sư đoàn ba không ít lần, nhánh quân đội làm bia đỡ đạn này thực sự rất dễ giết, chỉ có điều không lần nào họ có thể tìm thấy được nhân vật chủ chốt, chỉ tiêu diệt đám bia đỡ đạn không đủ để ngăn sư đoàn ba tiếp tục thăm dò, ngược lại, những người khổng lồ như họ sẽ bị đánh dấu điện tử, thu hút những đòn chí mạng từ trên không giáng xuống.
Bây giờ, có người đã đánh dấu nơi đóng quân của chỉ huy và sĩ quan sư đoàn ba, đúng là cơ hội ngàn vàng khó kiếm.
Đơn vị này không có bao nhiêu sức chiến đấu, nhưng họ rất ghét bỏ chúng, Vương triều Khổng lồ không muốn Vương quốc Roosevelt khám phá ra tất cả các quy tắc.
Một người khổng lồ trong rừng đứng lên:
“Ai!”
(Chúng ta có thể tin tưởng hắn không?)
Cuồng Phong đáp:
“Phong!”
(Đám Dudu đã được người ta cứu sống trở về rồi, lần trước tuy rằng thất bại, nhưng chúng ta có thể đảm bảo rằng không có đồng đội nào thương vong.
Thông tin hắn cho chúng ta không có vấn đề gì, chỉ là xảy ra chút biến cố thôi.)
Người khổng lồ ban nãy nói:
“Hihihi.”
(Cuồng Phong, đợt tấn công liều lĩnh vào căn cứ tiền đồn số 9 lần này của ngươi đã đánh rắn động cỏ, nếu ngươi không lập được công, sau khi trở về nhất định sẽ bị đại vương trách phạt, ngươi không có đường lui đâu.)
Cuồng Phong:
“Phong!”
(Không quan trọng là ta có lối thoát hay không, điều quan trọng là ta không cho phép những con người bẩn thỉu đó đặt chân đến quê hương của chúng ta, giết!)
“Hihihi!”
(Người đó đã nhắc nhở rằng bên cạnh sư đoàn trưởng có hơn 200 chiến binh gen bảo vệ, chúng ta nhất định phải liên thủ cùng Ai Aiyun mới có thể đảm bảo dẹp loạn được chúng, chúng ta không thể bốc đồng, lần này nhất định phải thật chắc chắn 100%, mang theo thủ cấp của hàng ngàn con người trở lại, đại vương sẽ tha thứ cho ngươi.)
“Phong!”
(Xuất phát, đi gặp đồng bọn của chúng ta, trước khi trời sáng nhất định phải giết sạch con người!)
Nói xong, hàng trăm người khổng lồ trong bóng tối đứng dậy, khí thế hùng hổ lao về phía xa.
Bên cạnh nơi đóng quân của sư đoàn ba, hầu tước Bolton lại đeo lên chiếc kính giả lập của mình.
Khánh Trần đứng dậy đi vào rừng đi vệ sinh, trong khi Hà Kim Thu thì nhân cơ hội này đứng dậy đi đến phía Hắc Sắc.
Nhân lúc không ai chú ý, Hà Kim Thu ra ngôn ngữ ký hiệu với Hắc Sắc: Có muốn giết quản gia không, nếu ngươi muốn giết, hãy làm theo hướng dẫn của ta.
Đôi mắt Hắc Sắc sáng lên.
…
Hắc Sắc muốn giết Khánh Trần.
Trước đây đã muốn giết, bây giờ ý muốn đó càng mãnh liệt hơn.
Trước đây chỉ lo lắng Khánh Trần sẽ giành hết công trạng, còn bây giờ, là vì phải chịu một cái tát.
Tuy trước đó Hắc Sắc vẫn luôn muốn giết Khánh Trần, nhưng mãi không vượt qua được tên vệ sĩ Hà Kim Thu, hắn hoàn toàn không thể tìm thấy một cơ hội nào cả.
Nhưng bây giờ thì khác, hóa ra…tên ‘Hà’ này cũng muốn giết Khánh Trần!
Hắc Sắc dùng thủ ngữ hỏi: Tại sao ngươi lại muốn giết hắn?
Hà Kim Thu suy nghĩ chốc lát: Cấp A bị cấp C điều khiển, ta không nghĩ hắn có tư cách này.
Hắc Sắc suy ngẫm…nói vậy là đấu đá nội bộ?
Đây là bất ngờ lớn nhất đối với hắn sau một ngày cuốc bộ rã rời.
Vào lúc này, sự mệt mỏi trước đó của Hắc Sắc đều đã bị cuốn trôi!
Hắn dùng thủ ngữ hỏi lại: Kế hoạch của ngươi thế nào?
Hà Kim Thu nở nụ cười đáp lại: Thực ra muốn giết một cấp C hoàn toàn không cần thiết phải lên kế hoạch.
Trong doanh trại trinh sát của ngươi hiện tại đang có 14 người phải không, chẳng lẽ ngay cả 14 người cấp B cũng không thể giết được một người cấp C? Bây giờ hắn đang đi vệ sinh, chính là thời điểm thích hợp để giết hắn.
Hắc Sắc lại dùng thủ ngữ đáp lại: Nhưng nếu bị phát hiện rằng chúng ta đã giết hắn, e rằng hầu tước Bolton sẽ không tha cho bọn ta.
Hà Kim Thu: Lẽ nào các ngươi không có bất kỳ thủ đoạn nào để giả vờ rằng hắn bị giết bởi các quy tắc sao? Ta không tin.
Một cấp C như hắn vô tình lạc đường trong khu cấm kỵ, hơn nữa lại đi sang các khu vực khác trong khi vẫn chưa hoàn thành các quy tắc, lý do này có phải vô cùng chính đáng không? Nhanh đi đi, nếu không hắn đi vệ sinh xong luôn đấy, yên tâm, Hầu tước Bolton không thông minh đến vậy đâu, ta sẽ yểm trợ giúp các ngươi.
Bên cạnh đống lửa, Hà Kim Thu lên tiếng chỉ huy trong doanh trại:
“Mấy người các ngươi đi chặt củi khô và mang trở lại đây, các ngươi đi về phía đông, các người đi về phía tây!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









