1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 248 : Nội Gián (c2471-c2480)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 248 : Nội Gián (c2471-c2480)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2471: Nội Gián

“Sau đó à, ta và đồng đội cùng bị nhốt trong container cũng bị phát hiện, thật ra Plutonium-239 trong xe không được đóng kín mà đã rò rỉ ra ngoài.

Tiếng súng ngừng lại, những người kia không đến giết bọn ta, trái lại lái xe mang cả bọn ta đi.”

“Chiếc xe rung lắc cả một ngày, bọn ta cũng ở chung một chỗ với Plutonium-239 bị rò rỉ cả một ngày.

Bọn ta bắt đầu chảy máu mũi, nội tạng cũng dần trở nên đau đớn, hô hấp khó khăn.

Một ngày sau, xe dừng lại, ta cho rằng những người kia sẽ mở container ra giết bọn ta, kết quả cửa mở ra, họ kéo hai người đã mất đi năng lực phản kháng bọn ta xuống xe.”

“Lúc đó ta mới nhận ra, nội gián trong lực lượng giữ gìn hòa bình không chỉ muốn bán Plutonium-239 mà còn muốn bán cả hai chiến sĩ giữ hòa bình đến từ Trung Quốc là bọn ta đây.

Họ muốn quay clip bọn ta tuyên bố mình phản bội tổ quốc, sau đó biến bọn ta thành gián điệp.

Vậy thì sau khi bọn ta về nước sẽ phải nghe theo mệnh lệnh của họ.”

“Nhưng bọn ta không khuất phục, họ nhốt hai người bọn ta dưới địa lao suốt một tháng liền.

Đồng đội của mình bắt đầu bị ung thư khoang miệng, ta cũng cảm thấy phổi mình có vấn đề, sau khi bị ô nhiễm phóng xạ cả hai bọn ta đều mắc ung thu.”

“Bọn ta ở cái nơi tối tăm không thấy ánh mặt trời ấy rất lâu, những người kia liên tục tra tấn, ly gián bọn ta, bọn ta bắt đầu nghi ngờ tín ngưỡng, nghi ngờ lẫn nhau, và bắt đầu tuyệt vọng với thế giới này.”

“Đám người ấy lấy bọn ta mua vui, hứa hẹn chỉ cần họ giết hại lẫn nhau thì người còn sống có thể ra khỏi ngục giam.

Một ngày nọ, nửa đêm ta thấy người đồng đội cũ đi đến bên cạnh, bóp cổ ta, hắn nói xin lỗi, hắn nói mẹ hắn còn cần đứa con trai này phụng dưỡng.

Nghe xong ta không giãy giụa nữa, mà nằm ở đó chờ chết.

Đúng lúc này, cửa địa lao mở ra, một người đàn ông trẻ tuổi tóc dài đứng ở cửa, hỏi ta có bằng lòng đến thế giới khác với hắn, giành một cơ hội sống tiếp, ta nói đồng ý.

Rồi hắn giết đồng đội của ta.”

Hà Kim Thu cười nói:

“Sau khi đến thế giới trong, đã hơn 10 năm rồi ta chưa từng trở về, đến khi ta có thể quay về, ta ngay lập tức đi thăm mẹ của người đồng đội trong nhà giam, nghĩ rằng mẹ của hắn không có con trai cậy nhờ, chắc chắn sống vất vả lắm.

Nhưng ta điều tra mới phát hiện, thì ra những gì hắn nói lúc định giết ta đều là nói dối, hắn mất cha mẹ từ khi còn nhỏ, cô ruột nuôi lớn hắn, chẳng qua hắn muốn ta đừng chống cự mà thôi.”

Khi nói những lời này giọng điệu của ông chủ Hà rất hờ hững, nhưng chỉ người từng trải qua mới hiểu được quãng thời gian ấy tàn khốc nhường nào.

Khánh Trần hiểu ra, cuối cùng Nhan Lục Nguyên cứu Hà Kim Thu và đưa hắn đến thế giới trong.

Sau khi đến thế giới trong, ông chủ Hà nhờ vào kỹ thuật chữa bệnh ở đây tạm thời kìm hãm tình trạng bệnh ung thư của mình.

Đồng thời, chuyện này đã thay đổi tính cách của Hà Kim Thu.

Ông chủ Hà trải qua sinh tử và phản bội, từ đây không bao giờ tin tưởng bất cứ ai nữa, cho dù là lớp trưởng Trịnh Viễn Đông.

Cho dù nói chuyện với Trịnh Viễn Đông cũng cần dùng Đồng Vàng Sự Thật để đoán định đối phương có nói dối hay không.

“Tình trạng của ngươi giờ thế nào rồi?”

Khánh Trần hỏi.

Hà Kim Thu mỉm cười:

“Thuốc ở thế giới trong không phải vạn năng, hiện nay bệnh ung thư của ta đã lan ra khắp cơ thể, phải nghĩ cách khác.”

Khánh Trần im lặng một lúc:

“Ông chủ Hà, ta nhất định sẽ giúp ngươi lấy được thuốc chữa ung thư.”

Hà Kim Thu từ từ tựa vào thân cây sau lưng, lấy mũ bucket che mặt mình:

“Cảm ơn.”

Thiết bị liên lạc đã sửa xong, người đầu tiên liên hệ với sư đoàn 3 là ngũ công chúa.

Nàng ve vãn với hầu tước Bolton một lát, xác định chồng mình không có vấn đề gì mới bảo Bolton đưa điện thoại cho Khánh Trần, đồng thời cũng bảo đối phương đưa Hà Kim Thu đi.

Ở đầu dây bên kia, ngũ công chúa dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi Khánh Trần:

“Có phát hiện ra Hà có điều gì khác thường không? Hắn có từng rời khỏi tầm mắt của ngươi không? Ngươi có cho rằng hắn dẫn tộc người khổng lồ đến không?”

Hiện tại ngũ công chúa đã bắt đầu nghi ngờ.

Trong quá trình tập đoàn quân di chuyển, thiết bị liên lạc tích hợp được che giấu kỹ nhất, nhưng trước đó nàng vừa mới liên hệ với Bolton thì bị cắt đứt.

Điều này chứng tỏ sư đoàn 3 có nội gián báo tin tức ở đây cho tộc người khổng lồ trước cho nên họ mới tiến hành một tấn công chuẩn xác vào thiết bị liên lạc.

Ngũ công chúa nghi ngờ nội gián là Khánh Trần hoặc Hà.

Khánh Trần oán giận:

“Ngũ công chúa nói đúng ý ta rồi, ta cũng nghi Hà là nội gián.”

Giọng ngũ công chúa trở nên nghiêm túc:

“Tại sao?”

Khánh Trần nói:

“Sau khi từ trên khí cầu máy xuống hắn không nghe ta chỉ huy, có vẻ bằng mặt không bằng lòng với ta.

Hơn nữa trước đó hắn nói mình chỉ là chiến sĩ gen cấp A, nhưng khi hắn chiến đấu với tộc người khổng lồ, ta phát hiện hắn có thể là tu hành giả!”


Chương 2473: Công Tước Thì Có Gì Hay Mà Làm

Sau khi nhóm Bolton rời đi, một acc trắng cấp F đi tới:

“Hìhì.”

Khánh Trần nhìn về phía Trung Vũ thì thấy đối phương vẫn dùng khuôn mặt của mình, dù phải xóa nick bao nhiêu lần vẫn vậy.

Trung Vũ nói:

“Trong một tuần vừa qua ta tổng cộng đã giết 371 người, trong đó có 3 thần quan, 3 nam tước…”

Khánh Trần thở dài, lắc đầu:

“Quá chậm.”

Trung Vũ nhướng mày:

“Ngươi nói gì thế? Ngươi có biết không, hiện tại tất cả những nhân vật từ cấp bậc hầu tước trở lên đều nằm trong phạm vi bảo vệ của Người Xem Mệnh, một khi có người muốn giết họ thì chắc chắn Người Xem Mệnh sẽ cảm nhận được.

Ta có thể giết 3 nam tước là tốt lắm rồi, ngươi chưa từng đấu với Người Xem Mệnh, nếu ngươi giao thủ một lần thì sẽ hiểu thôi.”

Trung Vũ nói tiếp:

“Người Xem Mệnh đã bắt đầu phong tỏa Hắc Thủy Thành, nếu không phải ta đi theo quân đội đến tiền tuyến từ sớm thì chỉ sợ bây giờ bị họ bắt được.”

Ồ, Khánh Trầm trầm tư, Người Xem Mệnh mang lại cảm giác áp bách mãnh liệt như vậy sao, thậm chí đến cả bán thần điên cuồng như Trung Vũ cũng phải chọn cách tránh né?

Xem ra hắn phải cẩn thận hơn rồi, chắc chắn Người Xem Mệnh còn có nhiều thủ đoạn hắn không biết.

Chỉ có điều hắn không tỏ ra sợ hãi trước mặt Trung Vũ, chỉ khi hắn đạt được thành tựu lớn hơn đối phương thì Trung Vũ mới có thể tiếp tục gây chuyện thị phi.

Khánh Trần nói:

“Thấy tin tức căn cứ tiền đồn số 9 bị tập kích chưa?”

Trung Vũ sửng sốt:

“Thấy rồi.”

Khánh Trần:

“Là ta lên kế hoạch dẫn dắt vương triều người khổng lồ tấn công đấy, trong trận chiến này bọn ta phá hủy hơn trăm chiếc khí cầu máy, hơn nữa còn tiêu diệt rất nhiều binh sĩ trong căn cứ tiền đồn.

Người Xem Mệnh biết trước được hành động của bọn ta nên bố trí phòng ngự, kết quả bọn ta vẫn toàn thân trở ra, người khổng lồ bị giữ lại cũng vượt ngục rồi.”

Trung Vũ trầm mặc.

Khánh Trần nói tiếp:

“Thấy được tin sư đoàn 3 bị tấn công chưa?”

Trung Vũ nhẫn nhịn mãi:

“Thấy rồi.”

Khánh Trần nói:

“Ta là người đưa ra kế hoạch cho tộc người khổng lồ phát động lần tập kích này.

Đệ tam sư tổng cộng có tám nghìn người, đã có sáu nghìn người chết trận.

Chúng ta còn giết chết 131 tên chiến sĩ gen cấp B, cuối cùng bình an trở về, chưa có một người khổng lồ nào chết trận.

Bây giờ ta đã trở thành bạn của tiên tri vương quốc người khổng lồ, sắp phát động cuộc tiến công có quy mô lớn hơn với vương quốc Roosevelt.”

Khánh Trần liếc xéo bị bán thần xấu xa nọ:

“Vậy những gì ta đã làm so với ngươi thì…thế nào?”

Trung Vũ hoàn toàn trầm mặc vì lời của Khánh Trần.

Hắn rất điên cuồng, nhưng không có nghĩa là hắn ngang ngược không biết lý lẽ.

Khánh Trần dùng phương pháp chín giả một thật, bày ra nhiều số liệu và sự việc có thể nhìn thấy trong bản tin.

So với đống số liệu được bày ra trước mắt, chút thiệt hại mà Trung Vũ làm ra trong thành phố chẳng tính là gì…

Trung Vũ nói:

“Quân đội mà ta đi theo cũng đi về phía đệ tam sư.

Có điều nhiệm vụ của họ không phải là chiến đấu chính diện, mà là chuyên môn tập kích hậu phương của tộc người khổng lồ.

Ta đoán trong quân đội nhất định có hí mệnh sư có thể dự phán thời gian và địa điểm tập kích.”

Khánh Trần nhíu mày, điều này cũng gia tăng không ít phiền phức cho hắn.

“Tại sao ngươi quen được tiên tri của tộc người khổng lồ? Tại sao ngươi có thể chỉ huy tộc người khổng lồ đi giết quân đội của vương quốc Roosevelt?”

Trung Vũ phát biểu sự nghi hoặc từ tận linh hồn.

Khánh Trần cười bí ẩn:

“Ngươi còn có rất nhiều điều không biết về những chuyện liên quan đến ta.

Cho nên bây giờ ta hỏi ngươi, nếu như ngươi và ta liên thủ thống trị đại lục phía tây thì ai sẽ lên làm quốc vương? Quốc vương chỉ có một, đương nhiên là người có công lao lớn nhất được làm.

Hay là ngươi bỏ lòng hơn thua đi, đến lúc đó làm công tước được rồi.”

“Nói dóc vừa thôi! Công tước thì có gì hay mà làm!”

Trung Vũ lập tức đăng xuất để cân nhắc giết người ra sao, còn chẳng kịp nói câu hì hì.

Trải qua một đợt tập kích tàn bạo, nhân số của đệ tam quân giảm mạnh từ tám nghìn còn hai nghìn.

Nhưng khi Bolton đề nghị rút lui với bộ chỉ huy để bổ sung nhân lực thì bị bộ chỉ huy của quân tập đoàn từ chối, hơn nữa còn yêu cầu họ nhất định phải di chuyển đến khu vực B79, B80 vào đúng thời gian quy định.

Sau khi nhận được mệnh lệnh, Bolton tức giận muốn chết nhưng còn phải nghe theo.

Nhưng vẫn có một điều đáng để vui mừng, lãnh đạo nhánh quân đội vật hy sinh lại đẩy lùi được cuộc tập kích của tộc người khổng lồ là thắng lớn rồi.

Đừng nói là nhánh quân đội vật hy sinh, cho dù là quân chính quy mà gặp phải Cuồng Phong cũng chưa chắc có thể bình an trở lại.

Có thể nói từ khi vương quốc Roosevelt tuyên chiến với vương triều người khổng lồ, hai chiến dịch loại nhỏ đều do Bolton đánh, lại còn đều thắng…


Chương 2474: Khắc Tên

Đếm ngược quay lại 06:00:00.

Đến buổi tối ngày hôm đó, đệ tam sư đóng quân ở khu vực A28, chờ trời sáng.

Khánh Trần ngồi cạnh đống lửa nói gì đó với Hà Kim Thu với khuôn mặt dữ tợn, sắc mặt của Hà Kim Thu cũng vô cùng khó coi.

Nhìn từ đằng xa giống như là hai người đang cãi nhau vậy.

Người của ngũ công chúa lặng lẽ báo chuyện này lên trên.

Nhưng nếu đến gần thì họ sẽ nghe được Khánh Trần đang nghiến răng nghiến lợi hỏi:

“Ngươi có muốn đi săn không, thức ăn của đệ tam sư quá tệ.

Săn một con lợn rừng đi.”

Hà Kim Thu trả lời với khuôn mặt nghiêm nghị:

“Ngươi ăn một mình đi.

Hiện tại ta đang bị ung thư thời kỳ cuối. không thể ăn thịt.”

“Sắp đến lúc quay về rồi, ông chủ Hà ở nơi nào trong thế giới ngoài vậy?”

Khánh Trần hỏi.

“Tu hành trong một căn biệt thự ở vùng ngoại thành New York.”

Hà Kim Thu trả lời:

“Chắc hẳn là tổ chức của vương quốc không ngờ rằng còn có người dám nấp ở New York, bởi vậy không điều tra nữa.”

Nhưng vào lúc này trên tán cây ở đỉnh đầu có một con khỉ nhỏ phóng qua.

Nó lặng lẽ chui ra khỏi tán cây, thấy khánh trần ngẩng đầu thì ra hiệu bằng tay.

Khánh Trần thoáng sửng sốt, vậy mà người khổng lồ lại hẹn hắn gặp mặt vào đêm nay trong rừng cấm kỵ.

Thấy hắn hiểu được ý mình, khỉ nhỏ lại chạy mất.

Hà Kim Thu ở bên cạnh nói:

“Chắc hẳn người khổng lồ có tâm linh cảm ứng đã đến đây, cảm nhận được ác ý và thiện ý của ngươi với người khổng lồ, mặt khác còn muốn xem ngươi có nói thật hay không.”

“Hóa ra là vậy.”

Khánh Trần gật đầu:

“Nếu ta không qua được thử thách này thì sao?”

“Vậy thì đánh một trận.”

Hà Kim Thu nói như không có chuyện gì.

Đếm ngược 01:00:00.

Trong nơi đóng quân của đệ tam sư đã chìm vào sự phẳng lặng, các binh sĩ phải đi ngủ theo giờ quy định là chín giờ bốn mươi phút tối.

Khánh Trần đứng dậy, lặng lẽ tránh khỏi sự tuần tra của binh lính mà chạy về phía rừng cấm kỵ.

Hắn chạy hết ba mươi phút mới nhìn thấy mấy thân hình khổng lồ đang ngồi cùng một chỗ, thấp giọng trò chuyện điều gì đó với nhau.

Khánh Trần chậm rãi bước tới:

“Đêm khuya gọi ta đến có chuyện gì? Là muốn nghiệm chứng lời ta nói là thật hay giả sao?”

Mấy tên người khổng lồ đó đứng dậy.

Dưới ánh trăng mờ ảo, vài tên người khổng lồ rất có sức sống mà nhìn Khánh Trần.

“Ai ai!”

(Ngươi chính là người bạn mà tiên tri nhắc đến trong lời tiên đoán sao!)

“Hahaha!”

(Đây chính là người được nhắc đến trong lời tiên đoán vĩ đại!)

Khánh Trần thoáng sửng sốt.

Hắn còn đặc biệt dặn dò Cuồng Phong không được nói lung tung:

“Sao các ngươi biết thân phận của ta?”

“Trên đường trở về vương quốc, Cuồng Phong đã nói bí mật này cho chúng ta biết, cũng dặn chúng ta không được truyền ra ngoài.

Nhưng chúng ta muốn đến gặp ngươi, xem người bạn trong lời tiên đoán vĩ đại có ngoại hình thế nào.”

Lúc này từ xa lại có một người khổng lồ chạy đến, hắn rất có sức sống mà nhìn chằm chằm Khánh Trần:

“Tạp sát!”

(Ngươi chính là người bạn trong lời tiên đoán vĩ đại mà Cuồng Phong nhắc đến sao! Xin chào, ta là Tạp Sát, tướng lĩnh của quân tiên phong!)

Khánh Trần chấn động.

Thậm chí hắn có thể tưởng tượng ra được dáng vẻ của Cuồng Phong trên đường trở về, gặp ai cũng lặng lẽ nói “ta nói cho ngươi biết một bí mật”.

Cuồng Phong, cái tên miệng rộng này!

Hơn nữa tình huống bây giờ không hề giống như lời Hà Kim Thu đã nói.

Đám người khổng lồ này đến đây không phải là để điều tra hắn, rõ ràng là đến để theo đuổi thần tượng.

Thật ra Khánh Trần còn chưa biết vị tiên tri trước đó của người khổng lồ có địa vị cực kỳ cao trọng.

Hắn đốt cháy sinh mệnh còn lại để đưa ra lời tiên đoán cuối cùng cho tộc người khổng lồ.

Lời tiên đoán này đã được truyền miệng suốt một trăm ba mươi năm.

Trong một trăm ba mươi năm qua, những người khổng lồ chờ đợi người bạn trong lời tiên đoán vĩ đại có thể giúp họ thoát khỏi sự ức hiếp của vương quốc Roosevelt.

“Người bạn trong lời tiên đoán vĩ đại” này quả thật rất nổi tiếng.

Giống như khi câu chuyện Harry Potter bắt đầu, Harry Potter đã nổi tiếng thế nào ở trong thế giới phép thuật vậy:

“Nhìn đi, hắn chính là người đã giết chết chúa tể hắc ám.”

Thì bây giờ địa vị của Khánh Trần cũng gần giống như vậy…

Vì thế mặc dù Khánh Trần biết bản thân có địa vị đặc biệt trong tộc người khổng lồ, nhưng hắn vẫn chưa ý thức được mình đặc biệt cỡ nào.

Một khắc sau, Ai Ai Vân ngại ngùng nói:

“Ngươi có thể cho ta nhìn lôi đình trong lòng bàn tay và mắt hoàng kim của ngươi không?”

Khánh Trần bất đắc dĩ, lại bắt đầu biểu diễn cho họ xem giống như một nghệ nhân tạp kỹ.

Khi nhìn thấy tia lửa bắn ra và tia sét sâu trong con ngươi của Khánh Trần, những người khổng lồ phát ra tiếng thán phục:

“Oa!”

Họ kinh ngạc đến mức không nói ngôn ngữ của mình nữa.

Sau khi biểu diễn xong, Tạp Sát hỏi:

“Ngươi có thể dùng cốt đao khắc tên của ngươi lên cánh tay ta không?”

Khánh Trần cảm thấy rất kính nể.

Tộc người khổng lồ không chỉ chơi xé người, thậm chí cả việc ký tên cũng thô bạo đến thế.


Chương 2475: Giữ Bí Mật

Hắn nói lời từ chối:

“Cái này thì thôi vậy…”

Sắc mặt của Tạp Sát có vẻ tiếc nuối:

“Chừng nào ngươi đến vương đình làm khách, ta nhất định phải dùng trái cây và thịt tốt nhất để chiêu đãi ngươi.

Đúng rồi, em gái của ta còn chưa kết hôn…”

Khánh Trần vội xua tay:

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa.

Ngoài ra các ngươi có thể nhắc nhở những người khổng lồ khác rằng tạm thời thân phận của ta còn cần giữ bí mật, không thể để lộ nữa.”

Tạp Sát vội nói:

“Ừ ừ, chúng ta sẽ nhắc nhở những người khác phải giữ bí mật.”

Trở về.

Đêm khuya giá buốt ở căn cứ Everest nghênh đón một đám khách leo núi được huấn luyện nghiêm chỉnh.

Họ lặng lẽ bước qua lều vải, cố gắng không quấy rầy bất kỳ ai.

Tất cả đều đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai để che lấp khuôn mặt thật của mình.

Những người này không giống khách leo núi, trái lại càng giống một đám lính.

Điều khác với những khách leo núi bình thường là số người của đội leo núi này rất khổng lồ.

Người khác chỉ có tám người một đội nhưng họ lại là trăm người một đội.

Không chỉ vậy, còn có đoàn bảo vệ chuyên nghiệp hơn một trăm người đi theo những vị khách leo núi này, trong đó có hơn hai mươi người là người Sherpa.

Nhưng điều kỳ lạ là cho dù có đoàn bảo vệ mạnh mẽ như vậy đi theo, những người này cũng không lười biếng chỉ huy đội bảo vệ làm việc mà lại tự tay dựng lều vải, trung tâm thông tin liên lạc và nhóm lửa nấu cơm.

Thậm chí những người này còn không ngại cực khổ mà dọn những tảng đá đến, làm thành một vòng tường vây bên ngoài nơi họ đóng quân.

Buổi tối lúc họ đi ngủ cũng có người thay phiên canh gác.

Sự xuất hiện của họ cuối cùng cũng đã kinh động đến những vị khách leo núi khác trong nơi đóng quân.

Người có tâm phát hiện có người trong đoàn bảo vệ chuyên nghiệp còn mang theo súng, hơn nữa tuy rằng đã bị giấy nhám xóa mất ký hiệu, nhưng vẫn có lính đã xuất ngũ nhận ra những cái rương màu xanh sẫm mà đoàn người này mang theo là rương chuyên dùng để đựng đạn hỏa tiễn…

Nhìn cách bố trí hỏa lực thế này, người không biết còn tưởng là nguyên thủ quốc gia nào đến đây để leo núi Everest nữa.

Hồ Tiểu Ngưu đứng trong nơi đóng quân của mình, lắng nghe nồi sắt phát ra tiếng sùng sục.

Trần Chước Tảo ở bên cạnh khá bình tĩnh, đang bẻ lương khô bỏ vào trong nồi.

“Có gì khác thường không?”

Hồ Tiểu Ngưu hỏi.

Trần Chước Tảo lắc đầu: “Trong nơi đóng quân không có gì khác thường, sư phụ đã xử lý xong con đường này rồi.

Hắn đặc biệt chạy đến châu u đánh vương quốc, tổ chức Future, thế lực nước ngoài còn đang bận tìm hắn đâu, chẳng có thời gian để ý tới chúng ta…Có điều vẫn phải cẩn thận.”

Sau kỳ tập huấn ma quỷ, tất cả các thành viên của quân dự bị kỵ sĩ đều gầy đi trông thấy.

Vốn dĩ trên mặt các thiếu niên, các thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi còn có chút mũm mĩm, bây giờ tất cả đều ngăm đen, gương mặt trở nên góc cạnh rõ ràng.

Cằm của Trần Chước Tảo như là dùng đao khắc ra vậy, khí chất có vẻ càng sắc bén.

Nàng nhìn về phía Hồ Tiểu Ngưu rồi nói:

“Chúng ta phải mau chóng thích ứng khí hậu cao nguyên, kết thúc huấn luyện.”

Hồ Tiểu Ngưu cười hỏi:

“Quyển Vương cũng có áp lực sao?”

“Ừm.”

Trần Chước Tảo khẽ gật đầu:

“Hai vị sư huynh mà ta nhìn thấy ở lò sưởi Đại Tuyết sơn rất lợi hại.”

Hai vị sư huynh mà nàng nói là Lý Khác và Trương Mộng Thiên.

Khi quân dự bị kỵ sĩ đến lò sưởi, đúng lúc Lý Vân Kính đang dẫn hai vị này vào Đại Tuyết sơn, chuẩn bị khiêu chiến Sinh Tử Quan.

Cũng chính vào lúc này, Trần Chước Tảo nhìn thấy Lý Khác ôn hòa như ngọc và Trương Mộng Thiên mở được giác quan thứ sáu của tâm nhãn.

Bên cạnh hai vị sư huynh này có Lý Vân Kính bảo vệ, có thể thuật nghịch hô hấp bất cứ lúc nào.

Họ còn đeo bao cát 380 cân trên đùi, trên cánh tay để triệt tiêu sức mạnh bổ trợ từ trái cây Trường Sinh Thiên.

Bên trong bao cát chứa vonfram nặng trĩu, cho dù đi ngủ thì hai vị sư huynh cũng không tháo bao cát ra.

Đại sư huynh Lý Khác nói, mọi người có cơ hội ăn Trường Sinh Thiên đương nhiên là chuyện tốt, nhưng trước kia khi đi con đường kỵ sĩ thì sư phụ lại không có sự trợ giúp thế này, kỵ sĩ ngày xưa cũng không có điều kiện tốt như vậy.

Bởi vậy muốn cảm nhận được tâm tình và sự long đong của các tiền bối trước kia thì phải triệt tiêu mất sức mạnh từ trái cây Trường Sinh Thiên, như thế mới có thể tôi luyện tâm cảnh.

Trần Chước Tảo cũng thử, kết quả ngay trong hôm đó liền mắc phản ứng cao nguyên…

Nếu không phải trong phi thuyền mà Khánh thị phân phối cho họ có thiết bị chữa bệnh, sợ là nàng đã toi mạng ở đó rồi.

Đại sư huynh Lý Khác an ủi nàng, nói rằng kiểu huấn luyện này phải tiến hành dần, không thể xong ngay một lần.

Nhưng rõ ràng trong mắt của vị đại sư huynh này lại chất chứa sự ranh mãnh.

Quả nhiên kỵ sĩ không ai là kẻ tầm thường, Maki-chan chính là lương tâm cuối cùng của kỵ sĩ!


Chương 2476: Người Có Ánh Sáng Trong Mắt

Sao nữ Quyển Vương có thể chịu được sự ấm ức này.

Nàng vừa hồi phục liền bắt đầu bảo trì thuật nghịch hô hấp, sau đó đeo phụ trọng lên cho mình.

Không chỉ có vậy, nàng còn định chế bao cát phụ trọng cho mọi người, khiến tất cả quân dự bị kỵ sĩ đều khổ không thể tả.

Đương nhiên mọi người cũng đều biết làm thế này là tốt cho mình, đại sư huynh Lý Khác cũng không nói sai.

Có điều Lý Khác còn chưa phải là kích thích lớn nhất với Trần Chước Tảo, mấu chốt là Trương Mộng Thiên…Khi Trần Chước Tảo đối diện với Trương Mộng Thiên, rõ ràng mắt của đối phương đã bị băng gấm màu trắng che lại nhưng Trần Chước Tảo lại cảm thấy đối phương có thể nhìn thấy mình mọi lúc.

Hơn nữa đối phương đã có thể dự phán nàng sẽ làm gì.

Nàng muốn cầm ấm nước, một giây sau liền phát hiện Trương Mộng Thiên đã đưa ấm nước cho nàng.

Bởi vì huấn luyện làm mất sức nên nàng làm rơi chiếc đũa, Trương Mộng Thiên cũng có thể giơ tay ra chụp được.

Khoảnh khắc chiếc đũa rơi xuống, nàng cũng có thể dùng tốc độ cực nhanh để bắt được chiếc đũa.

Thế nhưng nàng biết rõ Trương Mộng Thiên làm được như vậy không phải là nhờ tốc độ, mà là vì đối phương có thể…nhìn thấy tương lai.

Theo Trần Chước Tảo thì thứ này giống như chức năng đặc biệt vậy.

Người ta đã là kỵ sĩ chuyển chức, còn mình chỉ là kỵ sĩ mới toanh, không có đại chiêu ngoài định mức!

Ngươi nói mấy chuyện nhỏ như đưa ấm nước, bắt lấy đũa cần gì đến sự hỗ trợ của sư huynh chứ? Đây còn chẳng phải là đang thi đua với nàng hay sao?

Thế là Trần Chước Tảo bắt đầu dẫn các huynh đệ tỷ muội thi đua với đại lục phía tây trong thế giới siêu đạo, định kiếm một suất thức tỉnh, làm một nghề nghiệp mới cho mình.

Đua!

Bây giờ mỗi giờ mỗi phút trong quân dự bị kỵ sĩ đều đang đua!

Đua đến mức làm cho Jinguji Maki khóc luôn!

Lúc này trên cái tay và cái chân nhỏ nhắn của Maki-chan đều cột bao cát được làm riêng, cô bé ngồi trong lều vải khóc đến mức nước mũi nước mắt chảy dài.

Momijigari, Kageonna, Bàn Nhược ngồi quỳ chân bên cạnh, luống cuống tay chân lau nước mắt cho Maki-chan, Hồ Hỏa cuộn người bên cạnh để làm ấm chân cho cô bé.

Lý Đồng xốc rèm của lều vải lên rồi bước vào.

Nàng nói với Momijigari và Kageonna:

“Các ngươi ra ngoài trông coi đi, có người tới gần khu đóng quân của chúng ta liền báo cho ta biết.

Nhớ kỹ, bây giờ là thời điểm mấu chốt, không thể bỏ qua bất kỳ điểm khác thường nào.”

Trên thực tế, bây giờ sức chiến đấu mạnh nhất trong đội này không phải là Lý Đồng, mà là Jinguji Maki.

Maki-chan đã là cấp C, Thức Thần mà cô bé có thể triệu hoán cũng từ 3 biến thành 24. tốc độ tích lũy Thức Thần mà Khánh Trần làm cho cô bé đã bắt đầu không bắt kịp tốc độ cô bé mở vị trí triệu hoán Thức Thần…Bây giờ Momijigari, Shinkiro, Kageonna, Hồ Hỏa, Yamawarawa, Bàn Nhược, Đại Thiên Cẩu, Shuten Douji, Hitouban, Buchibuchi, Bạch Hổ…Tất cả đều được Maki-chan triệu hoán thành công.

Mặc dù bởi vì hạn chế về cấp bậc của cô bé nên cấp của Thức Thần chỉ có cấp C, nhưng chỉ với những Thức Thần cấp C này cũng có thể đánh bại bất kỳ một cao thủ cấp B nào.

Lại tăng thêm một cấp thì cô bé sẽ mang theo 48 Thức Thần cấp B, ngay cả cấp A gặp cô bé cũng phải quay đầu chạy mất.

Lúc này, Lý Đồng Vân nhét vật cấm kỵ ACE-119 Hộp Rút Giấy nhét vào trong ngực cô bé:

“Đừng khóc, đừng khóc nữa.

Mặc dù hơi vất vả nhưng tối mai chúng ta có thể ở lại đây xem mặt trời lặn.

Hơn nữa khoảng thời gian trước sư phụ ngươi vừa đến đây, hắn đã nhanh chóng leo lên đến đỉnh núi.

Những người Sherpa kia đều biết hắn, đều coi hắn là thần.

Nếu để cho người Sherpa biết đệ tử của thần là kẻ mít ướt thì họ sẽ đánh giá sư phụ ngươi ra sao?”

“Hức!”

Jinguji Maki ngừng ngay tiếng khóc lại:

“Vậy ta không khóc nữa.”

“Lúc này mới ngoan.”

Lý Đồng Vân vừa cười vừa nói.

Jinguji Maki rút một tờ giấy ra lau nước mắt:

“Nhưng tại sao sư phụ không đi cùng chúng ta, ta rất nhớ hắn.”

Lý Đồng Vân an ủi:

“Sư phụ ngươi còn có chuyện quan trọng hơn phải làm…Đợi chút, đưa khăn giấy trong tay ngươi cho ta!”

Nói xong, nàng nhận lấy khăn giấy từ trong tay Jinguji Maki, chỉ thấy trên tờ khăn giấy lấm tấm nước mắt ghi: Bắc đẩu nam chỉ, người có ánh sáng trong mắt sẽ bị ánh sáng nuốt chửng, có người lặng lẽ phản bội lý tưởng của mình, bước về phía vực sâu.

Tiểu Đồng Vân lập tức ngẩn ngơ, đây không phải là lần đầu tiên Maki-chan rút được lời tiên đoán.

Lần trước cái Hộp Rút Giấy này đã thành công tiên đoán nàng bị mẹ Giang Tuyết đánh cho một trận.

Bây giờ lời tiên đoán lại xuất hiện, nhưng trong lúc nhất thời Lý Đồng Vân lại không thể xác nhận lời tiên đoán này đang chỉ về điều gì!

Người có ánh sáng trong mắt…đang nói đến Khánh Trần ca ca sao?

Khánh Trần nằm trong phòng ký túc xá một người của mình, yên lặng nhìn về phía núi tuyết đang rơi ngoài cửa sổ, cuộc sống như trôi chậm lại.

Nơi này không có người hắn biết, phảng phất hắn lại bắt đầu một kỳ du lịch, tu hành một mình.

Hắn đi ra khỏi thế giới huyên náo, sau đó tự đi đường của bản thân.

Nhưng cuộc sống không thể cứ như vậy.

Tiếng ting vang lên, một tin nhắn được gửi đến, là Lý Đồng Vân.

Khánh Trần đọc rồi nghiêm túc suy tư một lát…

“Bắc đẩu nam chỉ, người có ánh sáng trong mắt sẽ bị ánh sáng nuốt chửng, có người lặng lẽ phản bội lý tưởng của mình, bước về phía vực sâu.”


Chương 2477: Hy Vọng Cuối Cùng

Hộp rút giấy đưa ra lời tiên đoán đều có liên quan đến vị ký chủ là Maki-chan, như vậy nếu người có ánh sáng trong mắt là hắn thì ánh sáng nuốt chửng hắn lại là gì?

Người lặng lẽ phản bội lý tưởng…là ai?

Trong lòng Khánh Trần có suy đoán, nhưng bây giờ đối với chuyện này thì không thể làm gì để chuẩn bị trước được, chỉ có thể quan sát rồi lại tùy cơ ứng biến.

Hắn lấy điện thoại ra khỏi túi quần, kéo Hồ Tiểu Ngưu, Trần Chước Tảo, Hồ Tĩnh Nhất, Lý Đồng Vân, La Vạn Nhai, Tiểu Thất, Tiểu Tam, Zard, Đại Vũ…vào trong một nhóm chat, chu đáo dặn dò kế hoạch tương lai.

Hắn đã phát hiện sơ hở trong vương quốc Roosevelt, chỉ cần cho hắn một cây gậy, nói không chừng hắn có thể cạy vỡ khe hở kia ra.

Nhưng cũng vào lúc này, cửa phòng của hắn bị người ta mở ra.

Bên trong trụ sở huấn luyện, hành giả thời gian người da trắng rất nhiệt tình.

Hắn thò đầu vào, thấy Khánh Trần đang chơi điện thoại bèn cười híp mắt nói:

“Ngươi cũng không ngủ sao, không bằng đến phòng khách tâm sự với nhau? Chúng ta mới trở về từ thế giới trong, có không ít chuyện mới mẻ.

Hơn nữa chúng ta còn mang theo thuốc biến đổi gen, ngươi có muốn không mở mang kiến thức không?”

Khánh Trần bình thản trả lời:

“Không cần đâu cảm ơn, đóng cửa lại giúp ta.”

Hành giả thời gian người da trắng nhún nhún vai:

“Được thôi, tùy ngươi vậy.”

Phòng khách bên ngoài dần trở nên ồn ào.

Hơn 30 vị học viên bưng ly cà phê ấm, tụ tập một chỗ chờ nghe hành giả thời gian kể chuyện xưa, sau đó mua thuốc biến đổi gien.

Khánh Trần nghe họ nhắc tới số của tổ hợp gen, QQSD-001, QQSE-001.

Đây đều là thuốc biến đổi gen được lưu thông dành cho người bình thường thăng cấp thành chiến sĩ gen cấp F, nhưng vấn đề là những hành giả thời gian này không nói cho các học viên biết, hai loại thuốc biến đổi gen này trước mắt là hai loại thuốc biến đổi gen được công nhận có di chứng lớn nhất trong vương quốc Roosevelt.

Sau khi tiêm thuốc đầu tiên vào người, trên đùi người đó sẽ mọc ra gai ngược của côn trùng.

Sau khi tiêm thuốc thứ hai vào người lại có khả năng xuất hiện mắt kép như côn trùng.

Mục tiêu của liên bang ở đại lục phía đông là làm cho di chứng của thuốc biến đổi gen giảm xuống mức nhỏ nhất, cho nên sản lượng vẫn không thể gia tăng.

Còn đại lục phía tây thì lại rất buông thả, không kiêng kỵ điều gì.

Mà trong căn cứ huấn luyện này, vốn dĩ học viên có can đảm khiêu chiến Wingsuit Flying đều là người tìm kiếm sự kích thích trong cuộc sống.

Họ vô cùng bằng lòng nếm thử cuộc sống khác mà thuốc biến đổi gen mang đến.

Lúc này, trong phòng khách có người đột nhiên hỏi:

“Hiện tại thế giới trong đang xảy ra chuyện gì vậy?”

“Gần nhất vương quốc Roosevelt đã tuyên chiến với vương triều người khổng lồ, mấy người chúng ta đang xuất phát với một nhánh quân đội của thành phố Hắc Thủy, chuẩn bị đến tiền tuyến.”

Hành giả thời gian trả lời.

“Ồ, đi đánh trận có thể gặp nguy hiểm hay không?”

Học viên hỏi.

“Không đâu.”

Hành giả thời gian cười nói:

“Nhánh quân đội này của chúng ta vô cùng đặc biệt, chỉ phụ trách điều tra sự kiện, không phụ trách đánh trận.

Hơn nữa ngay cả người của vương thất đều tới, sao có thể có nguy hiểm được.”

“Đúng rồi, Bạch Nhân Chi Quang mà ngươi nói lúc trước thế nào rồi?”

“Bạch Nhân Chi Quang đã hết thời, hiện tại trong thế giới trong người nổi tiếng nhất là hầu tước Bolton, vị hầu tước này đúng là lợi hại…”

Khánh Trần tắt điện thoại di động, nhắm mắt điều chỉnh nhịp hô hấp của Vạn Thần Lôi Ti, sau đó chìmvào giấc ngủ.

Trời đã sáng, Khánh Trần đúng giờ rời giường tiến vào phòng ăn.

Người phụ trách Alice trong trụ sở huấn luyện đang chiên trứng.

Nàng cười, nhìn về phía Khánh Trần:

“Nghe nói đêm qua ngươi không gia nhập cuộc trò chuyện đêm khuya của họ, là do không có hứng thú với chuyện của hành giả thời gian sao?”

Khánh Trần suy nghĩ một lát rồi nói:

“Ta tới đây là để huấn luyện, không phải tới để kết bạn.”

Alice sửng sốt một lát, sau đó nở nụ cười:

“Người châu Á đặc biệt thẳng thắn như ngươi cũng rất hiếm thấy.”

Khánh Trần tự chiên trứng, nướng bánh mì và trộn salad rau củ.

Alice chợt phát hiện, thậm chí vị học viên này còn dùng miếng bánh mì lau sạch tương salad trên đĩa, sau đó ăn hết bánh mì.

Đợi đến khi ăn xong thì trên đĩa vô cùng sạch sẽ, giống như chưa từng được sử dụng vậy.

Dáng vẻ kỹ lưỡng lúc ăn cơm của đối phương khiến cho người ta phải ngạc nhiên.

“Tager, lúc ăn cơm ngươi vẫn luôn như vậy phải không?”

Alice hiếu kỳ hỏi.

“Không phải.”

Khánh Trần suy tư một lát rồi nói ra:

“Đã trải qua một ít chuyện khắc cốt ghi tâm mới biến thành thế này.”

“Đã trải qua chuyện gì?”

Alice hơi nghi hoặc:

“Chẳng lẽ trong một lần du lịch bộ hành nào đó ngươi đã bị nhốt trong núi, sau khi trải qua hoàn cảnh thiếu thốn thức ăn quý nên bắt đầu biết quý trọng thức ăn?”

Khánh Trần cười giải thích:

“Đã từng có người đem thức ăn của mình cho ta, từ bỏ hy vọng sống của bản thân.

Ta chỉ muốn nhắc nhở bản thân quý trọng thời gian mình còn sống, bởi vì đây là hy vọng cuối cùng của họ khi còn sống.”


Chương 2478: Học Viên

Alice hỏi:

“Nếu quý trọng thời gian còn sống thì tại sao lại muốn học tập Wingsuit Flying? Tỷ lệ tử vong của Wingsuit Flying rất cao, dù cho ngươi là kẻ lão luyện có kinh nghiệm đầy mình.

Nếu quý trọng sinh mệnh thì ngươi không nên tới đây.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Trân quý sinh mệnh không có nghĩa là sống theo kiểu được chăng hay chớ.

Nếu không thể sống phong phú thì có khác gì chết chứ.

Ta ăn xong rồi, ngươi từ từ ăn đi.”

Alice trầm mặc nhìn bóng dáng Khánh Trần rời đi.

Nàng luôn cảm thấy vị học viên này có chút đặc biệt.

Huấn luyện bắt đầu.

Nhưng không giống như trong tưởng tượng là mặc trang phục Phi Thử vào rồi tự do xuyên qua giữa ngọn núi, cái Khánh Trần muốn học chính là kiến thức nhảy dù cơ bản nhất: Quá trình nhảy dù, lý thuyết về trang bị, tăng tốc như thế nào, chuyển hướng như thế nào, lộn trước, lộn ngược ra sau, lật nghiêng như thế nào trước.

Thật ra Wingsuit Flying là một nhánh huấn luyện của nhảy dù.

Bởi vì phía sau Wingsuit Flying phải dựa vào nhảy dù để rơi xuống đất, không biết nhảy dù thì chỉ có thể dùng mặt chạm đất.

Có tổ chức USPA phát giấy chứng nhận nhảy dù cấp C mới có thể bắt đầu huấn luyện Wingsuit Flying chân chính.

Giấy chứng nhận chia thành bốn cấp A, B, C, D.

Cấp A cần nhảy trên 25 lần, lúc này thì có thể độc lập nhảy dù, không cần huấn luyện viên dẫn dắt.

Cấp B cần nhảy trên 50 lần, lúc này mới có thể từ trên khinh khí cầu nhảy xuống.

Cấp C cần nhảy trên 200 lần, lúc này mới có thể tham gia biểu diễn với nhiều người, làm người chụp ảnh phe thứ ba.

Cấp D cần nhảy trên 500 lần, lúc này mới có thể xin làm huấn luyện viên.

Đương nhiên huấn luyện viên cũng chia thành đại thần và người bình thường.

Ví dụ như Sorel trong căn cứ chính là đại thần nhảy hơn 13000 lần, còn hai vị huấn luyện viên yếu hơn, bao gồm Alice thì chỉ nhảy hơn 3000 lần.

Trong căn cứ huấn luyện này có hai vị học viên là đại thần đã nhảy dù trên 1000 lần, thậm chí còn có mấy vị là cao thủ đã nhảy trên 200 lần, họ đã có thể trực tiếp bỏ qua huấn luyện nhảy dù.

Những học viên còn lại, ai nấy cũng có giấy phép nhảy dù.

Chỉ có một mình Khánh Trần là loại người chưa từng nhảy dù một lần nào đã trực tiếp đến học Wingsuit Flying.

Khánh Trần không có cái gì, nhưng Khánh Trần có tiền.

Cho nên khi học viên khác đang học tập lý thuyết về Wingsuit Flying dưới sự chỉ đạo của hai vị huấn luyện viên khác, đại thần như Sorel lại một kèm một mà dạy kẻ gà mờ như Khánh Trần học nhảy dù từ đầu.

Học viên khác thoáng nghi hoặc không biết tại sao Sorel lại lãng phí thời gian với một kẻ gà mờ, Alice bèn kiên nhẫn giải thích cho họ rằng Khánh Trần mua hết giờ dạy của Sorel…Đại khái khoảng hai triệu đô la.

Sorel vốn đang lo lắng kẻ có tiền như Khánh Trần sẽ nóng lòng thành công.

Nhưng hắn phát hiện Khánh Trần không hề gấp gáp, mà lại học vô cùng vững mỗi bước rồi mới bắt đầu bước kế tiếp.

Hơn nữa đây đại khái là học viên nghiêm túc nhất mà hắn từng gặp, kiến thức lý thuyết đọc làu làu, gấp dù thì cẩn thận tỉ mỉ, mỗi một động tác đều tiêu chuẩn giống như sách giáo khoa.

Không giao lưu với các học viên khác, chỉ tập trung học hành.

Trong bảy ngày học tập, sự giao lưu giữa Khánh Trần và những học viên khác vẫn chỉ giới hạn ở chỗ gặp mặt thì chào hỏi nhau.

Tất cả học viên đều biết trong căn cứ huấn luyện này xuất hiện một người châu Á quái gở lại giàu có.

Alice lặng lẽ đi gặp Sorel:

“Ngươi cảm thấy vị học viên này thế nào?”

Sorel bưng cà phê, suy tư nói:

“Trước kia ta đã từng gặp người như vậy ở lĩnh vực khác, họ biết rõ chính mình cần gì, cũng biết làm thế nào mới có thể đạt được mục đích của mình.

Loại người này luôn thành công nhất trong lĩnh vực của mình, nhưng ta không rõ quá khứ thế nào mới có thể tạo ra tính cách thế này của họ.

Có lẽ họ sẽ gặp phải khốn khó nhất thời, nhưng thành công với họ mà nói chính là đương nhiên.”

Buổi tối ngày thứ bảy, Khánh Trần yên lặng nằm trên giường của mình điều chỉnh hô hấp, chờ đợi thời gian đếm ngược.

Đối với hắn mà nói, cuộc sống học tập ở thế giới ngoài đã là một loại điều tiết chậm rãi, khiến hắn có thể không cần luôn căng thẳng.

Nhưng cuộc sống không có khả năng luôn luôn chậm như vậy.

Khánh Trần giơ cánh tay lên nhìn thoáng qua thời gian đếm ngược, trở về.

Thế giới lâm vào hắc ám, lại sáng lên lần nữa.

Người khổng lồ trước mắt còn đang líu ríu thảo luận điều gì đó, từ đằng xa còn có người khổng lồ mới phóng tới, gia nhập vào đội quan sát “người bạn trong lời tiên đoán vĩ đại”.

Họ còn nhiều lần yêu cầu Khánh Trần dùng cốt đao ký tên lên trên cánh tay của họ.

Khánh Trần ngồi xổm trên mặt đất, dùng nhánh cây tô tô vẽ vẽ, dặn dò Tạp Sát điều gì đó.

Mãi đến khi xác nhận Tạp Sát hiểu rõ kế hoạch của mình, cuối cùng hắn mới yên lòng.

Tạp Sát dẫn các tộc nhân rời đi, trên đường gặp được Lôi tộc thì lập tức khoa tay múa chân, khoe khoang chuyện mình gặp được Khánh Trần với họ.


Chương 2479: Cảm Giác Tồi Tệ

Hắc hắc hắc hơi nghi hoặc hỏi Tạp Sát:

“Hắc hắc hắc?”

(Chẳng phải người bạn vĩ đại kia đã dặn chúng ta phải dặn những người khác giữ bí mật sao?)

Tạp Sát đáp lại:

“Tạp sát!”

(Chỉ khi họ biết bí mật thì họ mới có thể giữ bí mật.)

Hắc hắc hắc ngẩn ngơ.

Hình như logic này rất chặt chẽ, chẳng trách Tạp Sát có thể trở thành tướng lĩnh của quân tiên phong, còn mình lại không được.

Quân đội của thành phố Hắc Thủy còn đến nhanh hơn so với tưởng tượng.

Sáng sớm ngày thứ hai, từ hậu phương của đệ tam sư đã truyền đến tiếng xích xe.

Khánh Trần đứng dậy nhìn qua từ bên cạnh đống lửa, đã thấy trên trăm chiếc xe tăng nhanh chóng chạy đến như lô cốt.

Trong đó có một chiếc xe tăng treo cờ bay phấp phới, trên đó rõ ràng là ký hiệu quyền trượng của Hí Mệnh sư, đồng thời cũng đại diện cho việc vương thất đã đến.

Sau khi xuống xe, sứ giả của vương thất phát công huân cho người có công trong lần chống cự người khổng lồ tập kích thứ ba này, vì vậy cuối cùng Khánh Trần cũng trở thành công dân.

Sứ giả khách sáo với Bolton một phen rồi quay trở lại xe, không lộ diện nữa.

Có chút kỳ lạ.

Khánh Trần chú ý thấy sau khi nhánh bộ đội này đến nơi đóng quân của đệ tam sư, có 17 chiếc xe tăng không hề có người muốn xuống xe.

Từ đầu đến cuối những người đó vẫn ẩn nấp, chưa từng xuất hiện, giống như đang lẳng lặng chờ đợi điều gì.

Cũng chính vào lúc này, mặt đất phía xa xuất hiện một vết rách, nhanh chóng lan tới gần nơi đóng quân của đệ tam sư như một tia chớp.

Bất ngờ không kịp đề phòng nên mấy trăm tên binh sĩ của đệ tam sư rơi vào vực sâu!

Kẽ nứt vực sâu giống y như đúc cái ở căn cứ tiền tiêu số 9 lại xuất hiện.

Cùng lúc đó, cửa của những chiếc xe tăng kia cũng mở ra, Khánh Trần trông thấy một ông lão hất áo choàng màu đen lên, ung dung bước xuống xe.

Đội quân của thành phố Hắc Thủy đến quá kịp thời, sát nút đến mức như thể đã tính toán sẵn thời gian, biết rằng người khổng lồ sẽ tấn công trại đóng quân của sư đoàn ba vào đúng lúc đó.

Tính toán sơ bộ khoảng cách từ thành phố Hắc Thủy đến đây, cũng như tốc độ bay của phi thuyền cấp A và cấp B, Khánh Trần cảm thấy đối phương dường như đã không dừng lại một phút giây nào trên đường mới có thể kịp thời như vậy.

Người Xem Mệnh.

Là Người Xem Mệnh chú ý đến số phận của sư đoàn ba, vì vậy khi ai đó muốn tấn công sư đoàn ba, họ sẽ cảm nhận được điều đó.

Năng lực này của Người Xem Mệnh thực sự quá mạnh, ví dụ như đối tượng của những lời tiên tri của vật cấm kỵ Hộp Rút Giấy chỉ có thể là ngẫu nhiên, và khi nào xuất hiện lời tiên tri vẫn phải phụ thuộc vào may rủi.

Ngay cả nhà tiên tri khổng lồ cũng chỉ có thể cảm nhận được tương lai một cách ngẫu nhiên.

Nhưng Người Xem Mệnh thì khác, họ có thể chủ động chọn một mục tiêu cụ thể và một hướng đi cụ thể để dự đoán tương lai.

Một bên ngẫu nhiên bị động, một bên chủ động xác định phương hướng, hiệu quả hẳn nhiên hoàn toàn khác nhau.

Nghĩ đến một đoạn ký ức về những vị tướng mà hắn từng bắt được, Khánh Trần rút ra được một cái nhìn cực kỳ sâu sắc:

Tình báo trong chiến tranh có vai trò quan trọng như thế nào?

Chiến trường của chiến tranh hiện đại có quy mô trải rộng đến hàng nghìn km, cả hai bên tham chiến đều cố gắng làm mọi cách để gây hoang mang cho đối thủ.

Đạn dược bắn vào nhau không phải vô hạn, nhân lực cũng không phải vô hạn, cao thủ cũng không vô hạn, trước khi bắt đầu một cuộc chiến, một vị tướng có trình độ sẽ gieo rắc nghi ngờ và để kẻ địch dồn binh lực mạnh nhất vào những nơi lãng phí nhất.

Nếu ngươi sử dụng một cơ số đạn để tấn công mục tiêu, nhưng nơi đó lại trống rỗng, ở vị trí đó thực ra không hề có kẻ địch, điều này sẽ để lộ ra sơ hở cho kẻ thù.

Nhưng vương quốc Roosevelt có Người Xem Mệnh, họ luôn có thể sử dụng binh lực tốt nhất vào những nơi quan trọng nhất, không lãng phí một chút binh lực nào.

Vì vậy, sự xuất hiện của Người Xem Mệnh hẳn đã mang đến sức mạnh đủ để đối phó với cuộc tấn công của người khổng lồ.

Điều duy nhất mà Khánh Trần không dám chắc là Người Xem Mệnh có thể nhìn thấy số phận trong bao lâu, nếu chỉ nhìn thấy một đoạn ngắn thì kế hoạch của hắn vẫn có thể thành công.

Còn nếu đối phương thấy một cuộc chiến toàn diện thì quá nguy hiểm, mọi người đều sẽ gặp nguy hiểm.

Cảm giác khi chiến đấu với Người Xem Mệnh thực sự rất tệ.

Lúc này, các vết nứt trên mặt đất vẫn đang không ngừng nứt toác, từng binh lính lần lượt rơi vào đó, bị lớp vỏ mặt đất nghiền nát và chà xát.

Trong khu cấm kỵ, hàng trăm người khổng lồ đang nhanh chóng tấn công và giết chóc nhờ vào lớp yểm trợ của khe nứt đất.

Phương thức tấn công và giết chóc của họ cũng đa dạng hơn tưởng tượng rất nhiều.

Trực tiếp sử dụng vũ khí gia trì.

Cách một khu rừng rậm rạp, chỉ thấy một mũi tên dài bằng sắt bay vụt đi như đạn đại bác, nó xuyên qua từng khe hở trong khu rừng và phát ra âm thanh vù vù.


Chương 2480: Mau Chóng Kết Thúc

Đầu trước của mũi tên dài bằng sắt thậm chí còn đọng lại luồng khí đen, đây chính là vũ khí gia trì của thiên phú người khổng lồ!

Khi một tiếng nổ rền vang đánh vào một chiếc xe có phòng, nó bất ngờ xuyên qua chiếc xe có phòng kia và xuyên qua cả những người lính vẫn ngơ ngác chưa kịp ra tay!

Còn cả những mãnh thú được điều động.

Hàng trăm người khổng lồ xua đàn sói đến giết, số lượng đàn sói vô cùng lớn, phần lớn binh sĩ thậm chí còn không có sức phản kháng, tất cả đều bị đàn sói moi ruột xé gan.

Còn cả những loại thực vật được điều khiển.

Trước khi người khổng lồ đến, những cây dây leo thô chắc đã mọc lên trong thổ nhưỡng ở dưới lòng đất, những sợi dây leo còn được bao phủ bởi những chiếc gai.

Dây leo rậm rạp giống như thủy triều màu xanh lục, lao thẳng về phía ông già Người Xem Mệnh.

Nhưng điều kỳ lạ là Người Xem Mệnh đó chỉ tùy ý di chuyển vài bước là đã có thể nhẹ nhàng tránh được hết dây leo.

Nhìn vào thì có vẻ như ông già không có gì mạnh mẽ, không có thủ đoạn nổi bật, không có năng lực xuất sắc, nhưng hắn vẫn luôn đứng ở thế bất bại.

Mọi ý đồ tấn công ở trước mặt hắn như thể đều chủ động nhượng bộ.

Khánh Trần hiểu ra đây chính xác là một loại khả năng, chỉ khi tận mắt chứng kiến mới biết được nó đáng sợ đến mức nào, và bản thân bất lực đến mức nào.

Các khe nứt trên mặt đất tiếp tục lan rộng, dồn dập hướng về phía ông già Người Xem Mệnh một cách chính xác.

Tuy nhiên, khi khe nứt của mặt đất quét qua, lão già Người Xem Mệnh mặc áo choàng đen lại không hề hoang mang.

Trong lúc di chuyển để né tránh, hắn liếc nhìn về phía sau, 17 chiếc xe có phòng đó đồng thời mở cửa ra, một nhánh quân đội tinh nhuệ bước ra từ đó.

Bảy chiếc trước là những chiến binh gen.

Sáu chiếc ở giữa là sáu người máy chiến tranh được trang bị đầy đủ vũ khí, những người máy này sử dụng lõi của một cỗ máy chạy bằng năng lượng hạt nhân thu nhỏ làm nguồn năng lượng, dưới sự điều khiển của trí tuệ chiến tranh, toàn bộ chúng tự động khóa chặt người khổng lồ và bay ra ngoài không trung.

Cùng lúc đó, các cánh tay của chúng cũng lần lượt mở các cổng phóng, để lộ các tên lửa đất đối không cỡ nòng 25mm đang mang trên tay.

Chỉ với một cú vô lê duy nhất, những người khổng lồ đã khốn đốn không tả nổi.

Khánh Trần cau chặt mày, sáu người máy chiến tranh này khác hẳn với những người máy ở đại lục phương đông, đây rõ ràng là sáu chiến giáp loại Mark20 của Iron Man.

Ngay cả một cấp A cùng lúc đối mặt với hai con chiến giáp như vậy, e rằng cũng sẽ chịu nhiều tổn thất.

Khi bốn cánh cửa cuối cùng mở ra, mọi người còn nghe thấy tiếng gầm gừ từ trong xe!

Đây là những chiến sĩ nhân thú đến từ Vương quốc Roosevelt, tất cả đều là nô lệ bị tiêm thuốc biến đổi gen không hoàn chỉnh, đã đánh mất tâm trí của mình và bị giam giữ như những con chó trong hầm giam của trung ương vương thành.

Người Xem Mệnh lấy trong tay áo ra một cái tẩu, sau đó lấy một que diêm dài ra, rồi từ từ châm lửa cho cái tẩu.

Ngay sau đó, thời điểm hắn thở ra làn khói, khói xám xộc vào mũi từng người trong đội quân tinh nhuệ như một cơn lốc xoáy.

Tất cả những người lính, thậm chí cả những chiến sĩ nhân thú, đều đỏ hoe đôi mắt, họ hét lên tiếng giết vang trời như thể bị kích thích.

Đây là một vật cấm kỵ, một vật cấm kỵ đặc biệt dùng để kích thích tiềm lực của binh lính!

Khi các chiến binh gen còn lại của sư đoàn ba hợp lực với những con quái vật từ xa chạy đến này, cuộc tấn công của người khổng đã bị ngăn chặn.

Đội quân của thành phố Hắc Thủy đến quá đột ngột, khiến những người khổng lồ lại lần nữa mất cảnh giác.

Thế nhưng Kacha đang tuần tra trong khu cấm kỵ vẫn chưa ra lệnh rút lui.

Hắn vẫn luôn chờ đợi, không ngừng rút chiếc trường cung cao ngang người, bắn ra những mũi tên dài bằng sắt, kéo dài thời gian cho đồng đội.

Người bạn vĩ đại đó đã nói, thời gian là chìa khóa để chiến thắng vận mệnh.

Cũng chính lúc này, Người Xem Mệnh mặc áo choàng đen dường như đã nhận ra điều gì đó không ổn, chỉ thấy có một luồng sức mạnh vô hạn bùng nổ từ cơ thể già nua của hắn, không ngờ hắn lại giơ tay lên trước, dùng tay không bắt lấy một mũi tên sắt dài rồi trở tay ném nó trở lại.

Âm thanh pặc vang lên!

Mũi tên dài bằng sắt đã bắn trúng trái tim của một người khổng lồ đúng như dự đoán!

Khả năng phán đoán trước này giống như một vị thần trong chiến trường có tính cơ động cao, hắn hoàn toàn có thể đoán trước mọi hành động của kẻ địch, bất khả chiến bại!

Hơn nữa, cơ thể của Người Xem Mệnh dường như còn mạnh hơn tưởng tượng, những người này không phải là pháp sư chậm chạp, mà là những chiến binh hành động nhanh nhẹn!

Ngay cả một ông già lọm khọm cũng có thể bùng phát một sức mạnh kinh người!

Người Xem Mệnh lạnh lùng nói:

“Mau kết thúc trận chiến, đừng cho chúng có cơ hội chạy thoát!”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 giờ trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box