- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 213 : Cứ Thử Xem (c2121-c2130)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 213 : Cứ Thử Xem (c2121-c2130)
❮ sautiếp ❯Chương 2121: Cứ Thử Xem
Thật không ngờ sư phụ Lý Thúc Đồng không học được những thứ khác, nhưng “thiếu một bước ngoặt” lại học rất giỏi.
Hơn nữa, người rõ ràng là luyện tập hơn một năm mới leo Thanh Sơn Tuyệt Bích, làm sao nói với ta ta lại thành ra chỉ luyện tập bừa cũng có thể leo được Thanh Sơn Tuyệt Bích rồi?
Trần Gia Chương hỏi:
“Hồi đó ngươi đã luyện tập leo Thanh Sơn Tuyệt Bích trong bao lâu?”
Khánh Trần nói:
“…Hai tuần.”
Trần Gia Chương:
“…”
Thành thật mà nói, lời nói dối của Lý Thúc Đồng có phần quá lố, bởi vì từ Khánh Trần trở đi, tất cả các Kỵ Sĩ đều cho rằng một hoặc hai tuần luyện tập là gần như đủ, nếu không luyện tập được nghĩa là ngươi không đủ cố gắng, hoặc là số mệnh không tốt.
Khánh Trần xoa xoa huyệt thái dương:
“Kỵ Sĩ chúng ta còn có truyền thống lừa gạt đồ đệ nào khác không, sư bá, người nói hết một lèo cho ta biết đi.”
Trần Gia Chương lắc đầu:
“Không có gì khác cả, chỉ ăn, ngủ, thử thách sinh tử quan, giết vài người của Jindai Kashima, sau đó đi dạo trong Hỏa Đường, chỉ có mấy mục cố định đó thôi.”
Đại trưởng lão lật người ngồi dậy:
“Đám Kỵ Sĩ các ngươi không thấy xấu hổ sao?!”
Lúc này, Khánh Trần nói:
“Hiện tại chúng ta không cần vội xuống sơn động nữa.”
Đại trưởng lão nghi hoặc nói:
“Hả? Không đi thăm dò công ty Hỏa Chủng sao…”
“Công ty Kỵ Sĩ.”
Khánh Trần sửa lại:
“Ta đã được thăng lên cấp A, hơn nữa cũng có một số phương pháp mới, cho nên không cần vội lao vào hang sâu đó, chúng ta hãy giết đám quân của Trần thị đến cứu viện ở bên ngoài trước đã hẵng bàn tiếp.
Ta nghe nói cứ điểm không quân ‘Chư Thiên’ của Trần thị đã rời khỏi nơi đóng quân và rất có thể nó đang đến theo hướng này.”
Khánh Trần tiếp tục nói:
“Với tốc độ phi hành của cứ điểm không quân, đối phương sẽ mất khoảng 7 ngày để đến được đây, trước khi 7 ngày này đến, hãy tiêu diệt đội quân tiên phong mà chúng sử dụng để tấn công Hỏa Đường, cho Hỏa Đường tranh thủ chút thời gian để di tản lên núi.”
Giờ đây, Trần thị thậm chí đã sử dụng đến cứ điểm không quân rồi, điều này cho thấy rằng quyết tâm tiêu diệt Hỏa Đường của Trần Dư đã rất vững vàng, sức mạnh tập đoàn tuyệt đối không phải là thứ mà một Hỏa Đường nhỏ bé có thể chống lại được.
Vì vậy, chiến lược tốt nhất cho Hỏa Đường là tạm thời rời bỏ ngôi nhà và rút lui sâu hơn vào những ngọn núi phủ tuyết.
Theo kế hoạch, Ương Ương có lẽ đã bay đến Hỏa Đường rồi, còn những gì mà đám người Khánh Trần phải làm là tranh thủ thêm chút thời gian cho Hỏa Đường.
“Chúng ta dựa vào đâu mà có thể tiêu diệt đội tiên phong của Trần thị? Dựa vào những người già ốm đau bệnh tật này sao?”
Trần Gia Chương hỏi:
“Theo ta nghĩ phải nhanh chóng rời khỏi đây mới là chiến lược tốt nhất.”
Đại Vũ đứng bên cạnh cũng lạnh lùng nói:
“Đừng cảm thấy rằng ngươi được thăng lên cấp A rồi thì có thể coi trời bằng vung, thứ treo lơ lửng trên đầu ngươi chính là bán thần Trần thị đấy.
Hắn có thể nghiền nát ngươi đến chết chỉ bằng một bức họa của hắn, sau khi cứ điểm phòng không đến nơi, Lý Thúc Đồng cũng đừng mơ có thể đối đầu trực diện với hắn.”
Đại Vũ nói điều này không phải là bắn tiếng đe dọa, ngay cả một Kỵ Sĩ bán thần cũng không thể cạnh tranh với hỏa lực của một cứ điểm trên không.
Tự tin là một điều tốt, nhưng kiêu ngạo lại là một điều xấu.
Khánh Trần mỉm cười:
“Người có thể tiêu diệt chúng không phải là ta, mà chính là ngươi đấy Đại Vũ.”
Đại Vũ sững sờ một lúc:
“Ngươi đang nói chuyện vớ vẩn gì vậy?”
Khánh Trần nói:
“Ngươi lấy một bức tranh ra, và cả tấm vải liệm nữa.”
“Ý ngươi là…”
Đại Vũ không phải là một kẻ ngốc, sau khi nghe hắn nhắc nhỏ, hắn cũng nhận ra Khánh Trần định làm gì.
Chỉ thấy hắn lấy bức tranh và tấm vải liệm ra khỏi chiếc nhẫn không gian, vặn nó, một Thần Nữ liền xuất hiện trong căn phòng an toàn.
Thần Nữ được bao bọc bởi dải lụa đỏ, đôi chân trần lơ lửng trên mặt đất.
Tần Dĩ Dĩ nhìn Thần Nữ, còn đưa tay sờ vạch áo trên bụng Thần Nữ:
“Oa, thật lợi hại, y như thật vậy.”
Sau đó, Khánh Trần cẩn thận nhặt từng mảnh vỡ của bức tranh lên, đặt toàn bộ vào trong tấm vải liệm:
“‘Chờ một tiếng, chỉ cần một tiếng là có thể biết kết quả.”
Mọi người đợi từ 6 giờ đến 7 giờ, Khánh Trần mở tấm vải liệm ra, chỉ thấy bức tranh hiện ra bên trong vẫn còn nguyên vẹn, không hư hại một chút nào!
Khánh Trần nở nụ cười vui vẻ:
“Vặn thử xem.”
Đại Vũ cau mày đập vỡ bức tranh đã được khôi phục nguyên vẹn, ngay sau đó, vị Thần Nữ trước đó lập tức tiêu tán trong không khí, còn vị trí của nàng ấy đã được một Thần Nữ mới thay thế.
“F**k.”
Đại Vũ kinh ngạc thốt lên, hắn thực sự không thể tìm ra một tính từ nào khác.
Chẳng trách Khánh Trần muốn đưa cho hắn thứ này, còn nói là nó có tác dụng bí ẩn, hóa ra thứ này được dùng để Đại Vũ lợi dụng lỗ hổng.
Nó có thể dùng để cứu Zard, cũng có thể dùng để lợi dụng lỗ hổng của họa sĩ Trần thị, tấm vải liệm này đích xác chính là vật cấm kỵ phù hợp nhất với họa sĩ Trần thị, độc nhất vô nhị!
Chương 2122: Lão Khọm
Phải biết rằng trước đây các họa sĩ của Trần thị rất tiết kiệm, những bức tranh không bao giờ được sử dụng một cách dễ dàng, mỗi một bức tranh đều được coi như phương tiện bảo mệnh cất dưới đáy hộp.
Nhưng có tấm vải liệm rồi, Đại Vũ sẽ bước vào trạng thái hỏa lực vô hạn với CD dài 1 giờ.
Nếu như Trần Dư biết hắn cầm thứ này trong tay, có lẽ sẽ khóc mất!
Thành thật mà nói, nếu như Trần Dư sở hữu vật cấm kỵ này, một mình hắn cũng có thể san bằng toàn bộ Liên bang, thực sự không ngoa chút nào!
Đại Vũ im lặng nhìn Khánh Trần, lòng thầm kêu không ổn, ân tình mà hắn nợ đã quá nhiều, thật không biết mình sẽ phải làm việc bao lâu mới xứng với giá trị của vật cấm kỵ này đối với hắn.
Mặc dù đối với người khác, đây chỉ là một vật cấm kỵ có thể sửa chữa mọi thứ và phục hồi hư tổn, nhưng Đại Vũ biết mình không thể vô liêm sỉ như vậy, chỉ dùng một vật cấm kỵ khác mà trả hết ân huệ của người ta.
Trừ khi một gian vật cấm kỵ đó cũng rất thích hợp với Khánh Trần.
Đại Vũ lại do dự một lần nữa, hắn vươn tay tháo lên chiếc nhẫn không gian trên tay mình…
Khánh Trần vội vàng ngăn cản hắn, cười nói:
“Ngươi cần phải mang theo rất nhiều tranh vẽ và vũ yến, nhẫn không gian chỉ có thể phát huy tác dụng tối đa khi ở trong tay ngươi.
Ngươi và ta đã trở thành bạn bè rồi, còn nhắc vấn đề ân huệ làm gì nữa, cứ từ từ rồi trả…”
Tâm trạng của Đại Vũ nhất thời trở nên phức tạp.
Hắn đang nghĩ, Khánh Trần đối xử với hắn như vậy, lẽ nào là thật sự coi hắn là bạn sao, nếu không tại sao đến nhẫn không gian cũng không chịu nhận?
“Ta…”
Đại Vũ không biết phải nói gì, nhất thời không nói nên lời.
Khánh Trần cười nói:
“Đi thôi, dù sao Trần Dư cũng đoán được thân phận của ngươi, chúng ta cứ thử năng lực mới của ngươi xem sao, ‘hỏa lực vô hạn’.
Đúng rồi, trong nhẫn không gian của ngươi có bao nhiêu bức họa?”
Đại Vũ liếc mắt nhìn Khánh Trần:
“24 bức cũng có thể lấy ra.”
Khánh Trần nhìn về phía đại trưởng lão và Trần Gia Chương, mỉm cười hỏi:
“Chỉ cần chúng ta trốn trong hang động, không để cho đối thủ có cơ hội giết chết cơ thể gốc của Đại Vũ.
Mỗi giờ sẽ sinh ra 24 cấp A, liệu có đủ sức tiêu diệt đội tiên phong của Trần thị không?”
“Chó…quá chó ấy chứ!”
Đại trưởng lão bức xúc cảm khái.
…
Trong phòng an toàn của hang động đá vôi, Khánh Trần nằm trên giường đá:
“Các ngươi đi chiến đấu đi, ta cần nghỉ ngơi một lát.”
Đại Vũ không vui:
“Khoan đã ngươi đừng có ngủ, giờ này mà ngươi còn ngủ được à?”
Khánh Trần nói với giọng mệt mỏi:
“Trong 7 ngày trở về không có ngày nào là ta được nhàn rỗi cả.
Hết lên kế hoạch tác chiến lại phải leo núi, rồi cả chiến đấu nữa.
Đến bây giờ vết thương trên người vẫn chưa lành hẳn đâu, ta ngủ một lúc thì có làm sao?”
Đại Vũ tức giận:
“Ngươi lên kế hoạch để ta đi tập kích bộ đội Trần thị, kết quả ta đang bận rộn thế này mà ngươi còn đi ngủ à?”
Khánh Trần trở mình, xua tay:
“Hỏa lực vô hạn vui lắm, chỉ cần Trần Dư không ra tay thì chuyện này chẳng có gì khó khăn với ngươi cả.
Đại trưởng lão, phiền ngươi đưa hắn đến lối ra hô ta, ta mệt lắm rồi.
Nhất định phải giúp Hỏa Đường tranh thủ thời gian đấy, nhờ cả vào ngươi.”
Thật ra Khánh Trần không nói dối, quả thật hắn vô cùng mệt mỏi.
Sau giây phút kích động ngắn ngủi khi thăng lên cấp A, hắn chỉ cảm thấy cơn mệt nhọc ập đến, làm hắn không tài nào chịu nổi.
Đại Vũ nhìn dáng vẻ chật vật của Khánh Trần, lại nghĩ đối phương còn đưa vật cấm kỵ cho mình, nên cũng không nói gì nữa…
Nghĩ đến đây, hắn lại thấy mất tự nhiên.
Từ khi nhận những lợi ích mà Khánh Trần đưa cho, hắn chẳng có quyền lên tiếng nữa…
“Nếu Trần Dư xuất hiện thì sao bây giờ?”
Trần Gia Chương hỏi.
Kết quả Khánh Trần không trả lời.
Đại trưởng lão sờ mạch đập trên cổ tay phải của Khánh Trần, hắn ngạc nhiên:
“Các ngươi đã trải qua những gì ở thế giới ngoài mà hắn hôn mê thật rồi thế này?”
Đại Vũ sửng sốt:
“Giả vờ thôi!”
Đại trưởng lão lắc đầu:
“Giả vờ bất tỉnh đúng là phù hợp với phong cách của Kỵ Sĩ.
Nhưng mạch của hắn không giả được, quả thật ngất đi rồi.
Các ngươi đã chiến đấu ở thế giới ngoài à, đáng lẽ ra sau khi ăn thịt Thần Ngưu hắn sẽ khôi phục trong vòng bảy ngày mới đúng.”
“Ở thế giới trong có một đám cao thủ cấp A muốn bao vây tiêu diệt hắn, cuối cùng bị hắn phá hủy tổng bộ và giết hai tên.”
Đại Vũ nói một cách bình tĩnh, tuy hắn không muốn thừa nhận đó là “công tích” của Khánh Trần nhưng hắn cũng khinh thường việc nói dối hay giấu giếm.
Tràn Gia Chương nhìn vẻ mặt kiêu căng của Đại Vũ, bỗng hỏi:
“Có phải vì cha ngươi nhận hắn làm đồ đệ nên ngươi mới nảy sinh tâm lý so bì với hắn không?”
Đại Vũ lạnh lùng nhìn đối phương:
“Liên quan gì đến ngươi hả lão khọm?”
Trần Gia Chương:
“…”
Đại trưởng lão thấy Trần Gia Chương và Đại Vũ lại muốn đánh lộn thì vội vàng kéo Tần Dĩ Dĩ cùng với Đại Vũ rời khỏi phòng an toàn, dù sao Đại Vũ là nhân tố quyết định để Hỏa Đường tranh thủ thời gian, hắn không thể để ân oán của hai người này ảnh hưởng toàn cục.
Chương 2123: Dùng Để Dọa Kẻ Địch Vào Thời Khắc Mấu Chốt
Tần Dĩ Dĩ không tình nguyện:
“Ta muốn ở lại chăm sóc hắn!”
Đại trưởng lão giữ chặt tay nàng lôi đi:
“Tiểu tổ tông ơi ngươi ở lại ta không yên tâm, ngươi phải đi với ta.”
Mấy người họ đi đến cửa hang số 4, nơi này là mặt sau của thác nước, vị trí bí ẩn như Thủy Liêm Động.
Bên ngoài hang động là tiếng nước rào rào, trong hang Đại Vũ rút lần lượt 24 cuộn tranh từ lòng bàn tay phải của mình ra.
Hắn hít sâu một hơi, sau đó xé nát từng lá bài tẩy mình dày công vẽ và cất giấu biết bao nhiêu năm.
Ngay sau đó chín Thần Nữ, chín Hàng Ma Kim Cang, sáu Lý Thúc Đồng xuất hiện trong hang động đá vôi.
Đại trưởng lão nhìn sáu Lý Thúc Đồng, cảm thấy hàm răng bắt đầu đau nhức…
Hắn khó hiểu:
“Ngươi vẽ nhiều Thần Nữ và Hàng Ma Kim Cang giống nhau như thế làm gì? Không phải họa sĩ Trần thị đều thích vẽ nhiều kiểu khác nhau à?”
Đại Vũ lườm hắn:
“Tranh dùng để chiến đấu, vẽ cùng một kiểu đương nhiên là quen tay hay việc, hiệu suất khi vẽ cũng cao.
Thần Nữ dùng để đối phó kẻ địch trên không, Hàng Ma Kim Cang dùng dưới mặt đất, vậy là đủ rồi.
Họa sĩ Trần thị sáng tác một bức tranh phải tốn rất nhiều thời gian, nếu muốn có hiệu suất chiến đấu cao thì tất nhiên tập trung vào vài nhân vật là hợp lý nhất.
Ta không giống họa sĩ Trần thị khác, họ làm ra vẻ quá.
Vừa dùng tranh giết người, lại vừa nói mình đang theo đuổi nghệ thuật.”
Đại trưởng lão càng nghi hoặc:
“Thần Nữ ở trên không, Kim Cang dưới mặt đất, thế Lý Thúc Đồng dùng để làm gì?”
Đại Vũ lại nguýt hắn một cái:
“Dùng để dọa kẻ địch vào thời khắc mấu chốt.”
Đại trưởng lão sửng sốt.
Hắn tưởng tượng khi mình đang chiến đấu, bỗng nhiên Lý Thúc Đồng xuất hiện đấm mình một cú, quả thật là vô cùng đáng sợ, còn kinh khủng hơn cả Thần Nữ với Hàng Ma Kim Cang.
Dù sao Thần Nữ và Kim Cang đều là nhân vật thần thoại, ngươi biết họ không có thật, chỉ cần dựa theo cấp bậc của họa sĩ để đánh giá năng lực chiến đấu của họ là được.
Nhưng đột nhiên xuất hiện một Lý Thúc Động thì khác…Đó là bán thần sống sờ sờ.
Đột nhiên Zard khen:
“Chín Thần Nữ, chín Hàng Ma Kim Cang, vì sao ngươi không kết hợp thành Thần Nữ ba sao và Hàng Ma Kim Cang ba sao ấy, vậy mới lợi hại hơn! Nhiều máu hơn, lực công kích cao hơn nữa!”
Đại Vũ:
“???”
Ngươi nghĩ mình đang chơi game chiến thuật Đấu Trường Chân Lý à?!
Chín Thần Nữ bình thường hợp thể thành Thần Nữ ba sao cái đầu ngươi ây!
Đại Vũ không để ý đến hắn nữa, lập tức phái toàn bộ thần Phật và Lý Thúc Đồng ra ngoài, chia làm 6 nhóm.
Mỗi nhóm 4 người, Lý Thúc Đồng là nhóm trưởng dẫn từng nhóm lục soát khu cấm kỵ.
Lần này không phải tập đoàn quân Trần thị truy sát họ, mà là họ muốn đi săn tập đoàn quân!
Họa sĩ Trần thị tung toàn bộ át chủ bài ra chiến đấu, đương nhiên có tự tin lấy một địch nghìn quân.
Zard gom tất cả những mảnh vụn của tranh một cách cẩn thận vào vải liệm, bấm giờ chờ đợi:
“Vậy là chúng ta chỉ cần ngồi đây chờ là được sao? Đại ca, lần sau ngươi có thể vẽ ta không, ta cũng lợi hại lắm.”
Đại Vũ ngồi đằng sau thác nước, nhắm mắt lại:
“Nếu ngươi thăng lên bán thần thì ta sẽ vẽ ngươi.”
Trong khu cấm kỵ số 008, một trung đoàn 1500 người đang vượt qua nơi này theo mệnh lệnh.
Quân chi viện khởi hành sau của Trần thị đã đến nơi, Trần Dư không chỉ muốn bí mật thành thần nằm dưới hang động đá vôi, mà còn muốn thành lập căn cứ tiên tiến ở phía tây của khu cấm kỵ số 008, để sư đoàn dã chiến chủ lực của Trần thị sắp đến khu cấm kỵ đi qua đây và tiến thẳng đến Hỏa Đường cướp bóc.
Dù sao đại trưởng lão của Hỏa Đường đã bị vây ở chỗ này, Trần Dư chỉ cần trấn áp những người kia dưới khu cấm kỵ số 008, không cần đích thân đến núi tuyết Tây Nam.
Tập đoàn quân Trần thị đã sửa sang lại quy tắc của khu cấm kỵ, họ đang hành quân với tốc độ rất nhanh.
Nhưng họ vừa mới tiến vào khu cấm kỵ số 008 sáu tiếng đồng hồ, đằng sau đội ngũ bỗng vang lên âm thanh ồn ã.
Bộ đội phía trước quay đầu lại thì thấy hai Hàng Ma Kim Cang và một Thần Nữ xuất hiện ở mặt sau, tàn sát binh sĩ của Trần thị không chút nương tay trong sự dẫn dắt của “Lý Thúc Đồng”.
Tranh cấp A bao thương bất nhập, chỉ cần không bị pháo binh bắn trúng, không bị mấy trăm người tập trung tấn công quả thật giống như có được tấm thân bất tử.
Mới đầu họa sĩ Trần thị ẩn nấp trong tập đoàn quân đều kinh hãi, sao Lý Thúc Đồng lại dẫn thần Phật trong tranh nhà họ đến giết người?!
Nhưng hắn nhanh chóng nhận ra đó không phải Lý Thúc Đồng thật sự, mà là thằng nhãi nhà Trần Ngưng Chi đang giúp Hỏa Đường!
Họa sĩ Trần thị chỉ huy với giọng điệu lạnh lùng:
“Chỉ là bốn bức tranh cấp A mà thôi, hy sinh binh lính bị họ tấn công, dùng vũ khí nhiệt áp bắn chết họ!”
Trung đoàn trưởng sửng sốt:
“Xung quanh họ còn hơn trăm binh sĩ, một khi sử dụng vũ khí nhiệt áp, tất cả mọi người sẽ chết.”
Chương 2124: Vẫn Dùng Cách Cũ
Họa sĩ Trần thị nhìn hắn với ánh mắt lạnh lẽo:
“Dùng hơn trăm mạng người đổi lấy bốn bức họa của họa sĩ cấp A, lẽ nào không đáng giá hơn à? Ngươi là chỉ huy, ngươi phải biết đâu mới là lựa chọn chính xác nhất, nếu bây giờ không quyết đoán xử lý thì càng nhiều cấp dưới của ngươi phải chết.”
Thật ra, trung đội trưởng rất rõ ràng, vào lúc này bỏ xe giữ tướng mới là lựa chọn chính xác, nếu cứ không giải quyết xong những thần Phật trong tranh này thì chỉ cần năm phút nữa thôi là thương vong của đội ngũ này sẽ đạt đến mức khủng khiếp.
Thế nhưng, không biết tại sao trung đoàn trưởng nghe ngữ khí của họa sĩ thì cảm thấy khó chịu.
Trung đoàn trưởng cố gắng lần cuối:
“Có thể dùng tác phẩm của ngài giết họ không?”
Họa sĩ Trần thị cho hắn một ánh mắt lạnh lùng:
“Ngươi có biết bức tranh cấp A quý giá đến mức nào không? Chuyện gì có thể dùng binh lính bình thường để giải quyết thì đừng để ta ra tay.”
Ở trong bộ đội, họa sĩ Trần thị có địa vị khá đặc biệt.
Họ không có quân hàm, không có chức vụ, nhưng lại là người có tác dụng quan trọng có thể ổn định cục diện trong đội ngũ, dùng thân phận tương tự “giám quân”, có dấu hiệu khống chế quân đội.
Mệnh lệnh của họa sĩ đương nhiên trung đoàn trưởng phải nghe theo.
Trung đoàn trưởng cắn môi, hắn ra lệnh cho binh lính:
“Hy sinh những chiến sĩ kia, lập tức cách ly khu vực an toàn, không cần quan tâm thương vong của đồng đội, trực tiếp dùng hỏa lực bao phủ họ!”
Hắn nói xong, từng quả pháo binh được bắn ra, cứ thế tiêu diệt đội ngũ gồm Lý Thúc Đồng, Thần Nữ và hai Kim Cang ngay tại chỗ.
Họa sĩ Trần thị cười gằn:
“Có vẻ như thằng nhãi nhà Trần Ngưng Chi không có kinh nghiệm chiến đấu gì, không ngờ lại sử dụng bức tranh của mình một cách cẩu thả như thế cho chúng ta có cơ hội tập trung tấn công.
Uổng có thiên phí lại không biết dùng, đáng tiếc.”
Nhưng đúng lúc này, ở hướng 11 giờ lại xuất hiện một tên Lý Thúc Đồng khác, lần này đối phương mang theo hai Thần Nữ và một Hàng Ma Kim Cang.
Bốn nhân vật trong tranh xung phong liều chết, vô cùng kiên cường, không thèm quan tâm mình có bị vây công hay không.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, hơn hai trăm bính sĩ Trần thị đã bị họ tàn sát một cách tàn nhẫn.
Có chiến sĩ gen xông lên ngăn cản, kết quả bị giết chết ngay lập tức.
Họa sĩ Trần thị ngớ ra, đám họa sĩ họ bình thường phải mất vài tháng mới hoàn thành một bức tranh, nếu đạt đến cảnh giới như Trần Dư thì có thể nhanh hơn một chút.
Vì thế họ đều vô cùng cẩn thận khi sử dụng tác phẩm của mình, hận không thể tách Thần Nữ ra làm hai mà dùng.
Kết quả, con trai của Trần Ngưng Chi lấy ra liền một lúc tám bức tranh cứ như không cần tiền thế này?
Giọng nói của họa sĩ Trần thị hết sức lạnh lùng:
“Vẫn dùng cách vừa rồi, nổ chết họ.”
Nói xong, hắn không để ý đến trung đoàn trưởng nữa mà cầm lấy điện thoại vệ tinh, nối máy với khí cầu máy cấp Giáp của Trần Dư:
“Ông chủ, con trai của Trần Ngưng Chi hành động rồi, vừa ra tay là tung ra tám bức tranh cấp A.”
Trong khí cầu máy cấp Giáp, lúc này Trần Dư vẫn đang tô màu cho Hỏa thần Chúc Dung, hắn hỏi một cách bình tĩnh:
“Ngươi không xử lý được hắn à?”
Họa sĩ Trần thị sửng sốt:
“Ta có thể xử lý, chẳng qua là báo với ngài một tiếng.”
Trần Dư nói, giọng điệu hờ hững:
“Họa sĩ của Trần thị giúp đỡ người ngoài, không thể để hắn sống tiếp.
Hiện nay, phe của gia chủ có người lặng lẽ ủng hộ hắn, thậm chí muốn hắn sau khi thăng lên bán thần thì thay thế ta, ngươi nên biết mình cần phải làm gì.
Đừng tiếc rẻ những bức tranh của mình, tìm đối phương, giết hắn đi.”
Trần Dư đạt được bốn lợi ích trong trận chiến này: Thứ nhất là biết được bí mật thành thần; thứ hai là giết chết mối uy hiếp tiềm tàng trong gia tộc; thứ ba là giết người đứng đầu Kỵ Sĩ, chặt đứt truyền thứ này và trả mối thù ánh tử phá hủy một cái mạng của hắn; thứ tư là tiêu diệt chiến lực cao cấp của Hỏa Đường, chuẩn bị cho hành động san bằng Hỏa Đường sau đó.
Thậm chí, Trần Dư cảm thấy mình rất may mắn, vận mệnh tập trung tất cả kẻ địch của hắn lại đây.
Tốt lắm.
Trong khí cầu máy, Trần Dư vẫn ung dung vẽ tranh, hắn suy tư một lúc rồi bật kênh liên lạc của bộ đội trên không lên:
“Các họa sĩ khác phải khẩn trương lên, trước khi cứ điểm trên không Chư Thiên đến nơi các ngươi phải hoàn thành tranh mới.
Khánh Trần có thể chế tạo xung điện từ, mà không có người máy thì không thể thăm dò hang động đá vôi, vì vậy phải dựa vào các ngươi.”
Trên một chiếc khí cầu máy cấp Ất khác, năm họa sĩ đang trải tấm vải vẽ ngay trong khoang tàu, họ không vẽ thần Phật mà vẽ “Ngũ Bức lâm môn đồ”, đây là loại tranh Trần thị chuyên dùng cho việc điều tra.
Không cần vẽ quá tinh tế, nhiệm vụ của những con dơi này không phải là chiến đấu, tác dụng của bọn chúng là thăm dò hang động đá vôi dưới lòng đất.
Chương 2125: Thảm Thiết
Trên chiến trường, họa sĩ Trần thị cúp điện thoại, thấy lại có thêm một nhóm tranh vẽ của Đại Vũ bị tiêu diệt, hắn thờ phào một hơi:
“Lục soát theo hướng họ đến đây, nhất định trong khu cấm kỵ này còn có lối ra vào hang động đá vôi khác, tìm nó cho ta…Sao lại đến nữa rồi!?”
Họa sĩ Trần thị trợn mắt há mồm nhìn Lý Thúc Đồng trong tranh lại dẫn đội ngũ đến tấn công, hắn chưa kịp hoàn hồn thì ở hướng khác lại xuất hiện một nhóm nữa cũng do Lý Thúc Đồng dẫn đầu.
Không chỉ có như vậy, ở hướng 11 giờ, lại có thêm một Lý Thúc Đồng khác xông tới từ tranh vẽ bị tiêu diệt.
Vẫn chưa hết…
Sau khi nhóm tranh đầu tiên chạm mặt bộ đội Trần thị, tất cả bức tranh của Đại Vũ phân tán trong khu cấm kỵ đều tập hợp về phía này.
Hơn nữa, những bức tranh này vừa đến là xông lên đánh luôn, hoàn toàn không được điều khiển một cách tinh tế.
Thật ra không phải Đại Vũ không yêu quý tác phẩm của mình, nếu là trong trận chiến bình thường thì hắn cũng sẽ cẩn thận, sau đó chia nhỏ tranh vẽ thành từng cá thể tác chiến, chứ không tấn công theo nhóm như hiện tại…
Nhưng vấn đề là Đại Vũ chưa đánh trận nào xa xỉ như thế này.
Mỗi lần dùng 24 bức tranh, nếu là họa sĩ khác thì chẳng khác nào tự tìm cái chết.
Bởi vậy, trước kia Đại Vũ không khống chế nhiều tranh như thế, hắn không điều khiển hết được, chỉ có thể làm liều…
Sợ là Khánh Trần cũng không thể điều khiển 24 bức tranh chiến đấu một cách tinh tế chứ nói chi là hắn, Jindai Kura – được biết đến là có thể thao tác cực hạn – cũng chỉ có thể điều khiển sáu thức thần mà thôi.
Tình hình hiện nay là họa sĩ Trần thị ẩn nấp trong tập đoàn quân cười nhạo Đại Vũ đánh nhau không theo trật tự gì sất, còn Đại Vũ cười nhạo đối phương bần cùng nghèo khổ.
Nói thật, hỏa lực vô hạn hồi chiêu một tiếng thì không cần đầu óc làm gì, địch đến thì giết là được rồi.
Chỉ có việc cần phải chú ý, đó là đừng để người khác tìm được bản thể.
Lúc này, họa sĩ Trần thị vô cùng kinh ngạc:
“Thằng nhãi ấy điên rồi ư, thả 24 bức tranh cùng một lúc, đây là toàn bộ vốn liếng của hắn rồi nhỉ?”
Theo chu kỳ ba tháng hoàn thành một bức tranh, chỉ riêng 24 bức tranh này đã tiêu tốn vài năm!
“Vì Hỏa Đường, không ngờ liền một lúc lại lãng phí mấy năm trẻ tuổi của mình, Hỏa Đường bỏ bùa mê thuốc lú cho hắn à? Mau yêu cầu chi viện!”
Họa sĩ Trần thị vô cùng sót ruột.
Những việc diễn ra hiện nay có nghĩa là…chỉ dựa vào binh lính bình thường thì không ngăn cản được Đại Vũ, hắn phải ra tay!
Họa sĩ Trần thị nhớ lại ngữ khí lạnh nhạt của Trần Dư ban nãy, hắn nhịn đau lấy sáu bức tranh từ trong balo bên cạnh ra, nói với giọng điệu dữ tợn:
“Có mình ngươi có tranh chắc?!”
Nói rồi hắn xé nát sáu bức tranh ấy, ngay sau đó sáu vị thần Phật lao ra ngoài đánh nhau với nhóm tranh vẽ do Lý Thúc Đồng dẫn đầu theo sự điều khiển của hắn.
Nhưng khi tranh của hắn hóa thành thực thế.
Tất cả những bức tranh do Đại Vũ khống chế không đánh với binh sĩ nữa.
Hơn mười Thần Nữ, Hàng Ma Kim Cang, Lý Thúc Đồng đồng thời xông lên bao vây sáu thần Phật của họa sĩ Trần thị.
Đại Vũ chiến đấu không theo quy tắc nào cả, giống như học sinh cấp 3 kéo bè kéo lũ đánh nhau, đồng loạt tấn công mục tiêu!
Thậm chí một bức tranh Lý Thúc Đồng trong số đó sử dụng Vương Bát Quyền, hai tay vung hết mình.
Sáu cánh tay của Hàng Ma Kim Cang cũng múa may như Phong Hỏa Luân.
Sáu bức tranh của họa sĩ Trần bị bao vây dồn vào giữa, đầu bị đánh vang bôm bốp.
Tuy rằng phương thức chiến đầu này khá cẩu thả, nhưng Đại Vũ nhiều tranh, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã ép tất cả thần Phật của họa sĩ Trần thị lại với nhau rồi đánh tơi bời.
Giờ khắc này, họa sĩ Trần thị nhìn bộ đồ luyện công màu trắng của Lý Thúc Đồng, cảm thấy đau đầu, đau cả mắt!
Sao mà nhiều Lý Thúc Đồng vậy?!
Hắn thử điều khiển thần Phật của mình phản kháng, nhưng sáu người sao có thể đánh thắng 16 người…
Hơn nữa, khi nhóm Lý Thúc Đồng, Hàng Ma Kim Cang vây đánh sáu thần Phật, họ còn tiện tay đánh luôn cả binh sĩ Trần thị ở gần, chày Hàng Ma trong tay Hàng Ma Kim Cang đập vào đám đông cứ như không cần tiền.
Thứ đó giống như một quả đạn pháo động năng, đập một nhát là có thể giết hơn hơn mười binh sĩ.
Họa sĩ Trần thị gào lên trung đoàn trưởng:
“Dùng hỏa lực bao phủ, dứt khoát nổ tung họ luôn đi!”
Trung đoàn trưởng lập tức ra lệnh, tiếng pháo nổ đùng đoàng vang lên liên tiếp, cứ thế bao phủ toàn bộ bức tranh của họa sĩ Trần thị và Đại Vũ.
Tuy họa sĩ Trần thị rất đau lòng, nhưng hắn cũng thấy nhẹ lòng, hắn nói với giọng điệu hung tợn:
“Điều động tất cả chó săn máy, tất cả máy bay không người lái tìm cho ra nơi ẩn nấp của hắn! Quan sát quỹ đạo trong rừng, ta muốn biết những bức tranh này đến từ nơi nào!”
Chưa đến nửa tiếng, trung đoàn dã chiến của hắn chỉ còn lại hơn ba trăm người.
Có thể nói là thảm thiết.
Chương 2126: Điên Rồi!
Nhưng họa sĩ Trần thị không quan tâm, hắn cười khẩy:
“Chắc chắn thằng nhãi đó dùng hết tranh của mình rồi, xem ra không có ai dạy hắn là không được để lộ át chủ bài dễ dàng như thế à.
Hắn nghĩ hắn là Trần Huyễn Vũ chắc, dùng tác phẩm tích góp cả đời được ăn cả ngã về không? Ngây thơ, ngu xuẩn!”
Và điều khiến vị họa sĩ Trần thị này chướng mắt nhất là sự lỗ mãng của Đại Vũ.
Hắn nghĩ thầm, nếu hắn điều khiển 24 bức tranh thì nhất định có thể điều khiển tinh tế hơn hơn, ít nhất sẽ không chơi Vương Bát Quyền!
Trung đội trưởng ở bên cạnh hắn nói khẽ:
“Chúng ta chỉ còn lại hơn ba trăm người, có cần yêu cầu chi viện không?”
Họa sĩ Trần thị suy nghĩ, mình tổn thất sáu bức tranh, vất vả lắm mới dẹp yên được trận chiến này, nếu bây giờ gọi tiếp viện thì chẳng phải sẽ bị người khác giành mất công lão sao?
Sắc mặt của hắn đổi tới đổi lui.
Nhưng trung đoàn trưởng thấp giọng nói với hắn:
“Trong khu cấm kỵ không chỉ có tiểu tử Trần Vũ mà còn có dị năng giả nguyên tố Thổ, đại trưởng lão của Hòa Đường, Khánh Trần…”
Bấy giờ họa sĩ Trần thị mới nhớ tới chuyện này, vội nói:
“Mau chóng báo cáo với cấp trên, chúng ta đã tiêu diệt toàn bộ 24 bức tranh của Trần Vũ, hiện tại đang tìm kiếm tung tích của đối phương, bảo lữ đoàn dã chiến di chuyển lại gần đây.
Nhớ kỹ, nhất định phải nói rõ chiến tích.”
Không bao lâu sau, tập đoàn quân Trần thị tìm được dấu vết: Trong rừng có cành cây, bụi cổ bị người ta giẫm lên.
Bộ đội Trần thị lần tìm theo manh mối này, một binh sĩ do quá mót nên chui vào trong một bụi cỏ đi tiểu.
Đang xả nước, hắn bỗng cảm thấy có gì đó là lạ, hắn ngẩng đầu lên, đột nhiên trông thấy sáu Lý Thúc Đồng đang nhìn mình với vẻ mặt lạnh tanh…
Binh sĩ run rẩu, hắn chưa kịp kêu thì sau lưng đã có Thần Nữ dùng dải lụa màu đỏ bịt miệng hắn.
Lúc này, số lượng của Thần Nữ và Lý Thúc Đồng đã đông hơn, không giống thần linh cao quý nữa mà giống bọn cướp xông vào nhà cướp bóc…
Họa sĩ Trần thị nấp trong đội ngũ, hắn nhỏ giọng nói với trung đoàn trưởng:
“Có lẽ Trần Vũ đã dùng hết tranh của mình rồi, nếu sau đó hai bên giao chiến thì ngươi yểm hộ ta đánh lén Khánh Trần và đại trưởng lão của Hỏa Đường, nếu thành công thì địa vị của ta ở gia tộc sẽ được nâng cao, đến lúc đó sẽ không quên ngươi…CMN!”
Họa sĩ Trần thị nhìn sáu Lý Thúc Đồng lại xuất hiện trước mắt mình, chết sững tại chỗ!
Họa sĩ Trần thị nhìn xung quanh:
“Đã hết chưa? Tại sao hắn lại có nhiều bức tranh như vậy!”
Cho dù ngươi thật sự tiêu tốn mười năm vẽ tranh thì cũng không thể dùng như thế này được!
Trần Vũ, ngươi thân là họa sĩ Trần thị, nguyên tắc và giới hạn của ngươi đâu?!
…
Thần Phật của Đại Vũ ào ạt xông ra từ trong rừng.
Mọi người đếm kỹ, lại đủ bộ hai mươi bốn Thần Nữ, Hàng Ma Kim Cương và Lý Thúc Đồng!
Có binh sĩ Trần thị từng chơi game bỗng nhiên cảm thấy mình đang ở trong một trò chơi: Trong hang động của khu cấm kỵ này có một điểm xuất binh, mà họ đang chơi trò Tháp phòng thủ thời xưa, cứ có boss xuất hiện là đánh…
Thứ họ phải đối diện không phải là một đối thủ bình thường, mà là một cơ chế trò chơi, là hệ thống, là bug…
Nói chung đối thủ không phải là nhân loại bình thường.
“Điên rồi!”
Họa sĩ Trần thị nhìn binh sĩ bên cạnh mình, nguyên một đám bị đối phương giết tan tác, cuối cùng hắn không chịu nổi nữa, phẫn nộ mắng to:
“Đồ điên! Đồ tâm thần mới dùng tranh của mình như thế!”
Mới đầu hắn cho rằng Đại Vũ dùng bốn bức họa liền một lúc đã là khác thường.
Bây giờ, từ đầu đến cuối tổng cộng 48 bức tranh xuất hiện đã khiêu chiến sự nhận thức của họa sĩ Trần thị.
Lần này, Đại Vũ dần thích ứng thao tác đa luồng, hắn chia những bức tranh thần Phật thành nhiều tốp nhỏ, phân tán xung quanh bộ đội Trần thị.
Hơn nữa, hắn bắt đầu thử luyện tập cho 24 thần Phật phối hợp cùng chiến đấu.
Sớm muộn gì hắn cũng phải luyện tập, dù sao về sau mỗi khi chiến đấu đều dùng 24 bức tranh, không luyện không được.
Không chỉ diệt một quân đoàn, cho dù đập muỗi hắn cũng phải dùng 24 bức tranh thần Phật!
Tại vì sao, đương nhiên là vì phương thức chiến đấu này quá sướng.
Giống như ngươi chơi game chiến lược, mới đầu ngươi cẩn thận nghiên cứu thao tác như thế nào, kiếm tiền ra sao, xây dựng thành phố kiểu gì, làm sao để mời chào nhân tài.
Bỗng nhiên một ngày nào đó, có người đưa cho ngươi một chuỗi mã hiệu thần bí.
Ngươi nhập mã hiệu vào bảng điều khiển, ngay sau đó ngươi phát hiện mình đạt được tiền tài vô hạn, CD vô hạn…
Lúc này, hành vi của ngươi trở nên điên cuồng, bắt đầu tiêu xài như để trả thù, phát rồ phát dại đền bù khoảng thời gian chi tiêu tằn tiện trước kia.
Gặp boss trong trò chơi, ngươi chỉ muốn đập hắn mấy trăm lần thì mới đã ghiền được.
Quan trọng nhất là tranh của Đại Vũ không dừng lại mãi ở 24 bức nữa, về sau hắn lại tiếp tục sáng tác, vài năm nữa hắn sẽ có 36 bức tranh dùng liên tục.
Đến lúc đó, Trần Dư hay thủ lĩnh Bạch Trú cũng chẳng là cái thá gì…
Nghĩ đến đây, Đại Vũ kích động, thậm chí muốn về hang động sáng tác ngay bây giờ.
Chương 2127: 1500 Người
Hiện tại, trung đoàn dã chiến trong khu cấm kỵ chỉ còn lại hơn một trăm người, họ vây quanh họa sĩ Trần thị để bảo vệ hắn, trung đoàn trưởng khẩn cầu:
“Xin ngài hãy ra tay, tranh của kẻ địch quá nhiều, chỉ có ngài mới có thể giải quyết, bọn ta không cầm cự nổi nữa.”
Họa sĩ Trần thị ngơ ngác:
“Tất cả tranh của ta cộng lại cũng không hung bạo như hắn.”
Hắn chỉ còn 12 bức tranh, sử dụng hết số tranh đó thì cũng không còn át chủ bài nào khác.
Nếu những họa sĩ khác trong gia tộc biết chuyện này thì họ sẽ xem thường hắn, dù sao một họa sĩ Trần thị mà lại không có tranh vẽ thì có gì đáng sợ?
Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
Còn một tiếng nữa lữ đoàn dã chiến mới đến nơi, hắn phải cầm cự cho đến khi đối phương tới mới sống sót được.
Vẻ mặt của họa sĩ Trần thị trở nên dữ tợn, hắn xé nát 12 bức tranh của mình.
Tức khắc, dường như Hoàng hôn của Chư Thần đang từ từ buông xuống khu cấm kỵ, đây mới thật sự là thần tiên đánh nhau, người thường không nhúng tay vào được.
Họa sĩ Trần thị dặn:
“Chuẩn bị vũ khí hỏa lực hạng nặng, một khi tranh của Trần Vũ bị ta hấp dẫn sự chú ý thì lập tức tập trung công kích!”
Nhưng lần này không giống những lần trước, tranh của Đại Vũ không nhào về phía 12 thần Phật kia, trái lại quyết tâm giết hết tất cả binh sĩ Trần thị.
Những vị thần Phật này chơi trò đuổi bắt trong khu rừng, họa sĩ Trần thị tức đến mức suýt hộc máu, bức tranh của hắn đuổi theo “Lý Thúc Đồng” chém mạnh từng nhát từng nhát, kết quả mấy tên “Lý Thúc Đồng” ấy quá nhanh, đến cả quần áo của đối phương cũng không chém trúng.
Trái lại, binh sĩ vốn chẳng còn lại bao nhiêu bên cạnh mình đều bị đối phương tàn sát gần hết.
“Trung đội trưởng…trung đội trưởng đâu?”
Họa sĩ Trần thị quay đầu nhìn thì chợt phát hiện trung đoàn trưởng đứng cạnh mình đã ngã gục xuống đất từ lúc nào không hay.
Trên đầu hắn cắm chày Hàng Ma, hai chân vẫn đang run rẩy.
Đến tận lúc này, thần Phật do Đại Vũ điều khiển mới chuyển sang tấn công các tác phẩm của họa sĩ Trần thị, một lần nữa bao vây họ…
Họa sĩ Trần thị thấy tình thế không ổn, bèn quay người chạy vào trong rừng, hắn lờ mờ xác định phương hướng, ý đồ đi tìm lữ đoàn dã chiến đến chi viện.
Điều đáng mừng là không có ai đuổi giết hắn.
Trong khu cấm kỵ tối tăm, một bóng người lặng lẽ theo đuôi họa sĩ Trần thị, đến khi đối phương tập hợp với lữ đoàn dã chiến mới rời đi.
Lữ đoàn trưởng nhìn họa sĩ Trần thị chỉ còn lại một mình:
“Sao ngài lại chạy về đây?”
Họa sĩ Trần thị thở không ra hơi:
“Bọn ta bị kẻ địch tấn công, thằng nhãi Trần Vũ dùng toàn bộ số tác phẩm của mình, tổng cộng 48 thần Phật cấp A, có 39 bức tranh bị bọn ta tiêu diệt rồi!”
Lữ đoàn trưởng nghe hắn nói thế thì vô cùng kính phục:
“Ngài vất vả rồi, có thể giết 39 thần Phật cấp A chắc chắn không dễ dàng gì.”
“Đừng nói việc này nữa.”
Họa sĩ Trần thị phẫn nộ:
“Bây giờ đến bên kia, nhanh lên, hắn đã không còn bức tranh nào bảo vệ mình nữa, hoàn toàn không làm được gì nữa đâu, đi giết hắn đi! Họa sĩ trong đội ngũ các ngươi đâu, bảo hắn đến gặp ta!”
Vị họa sĩ Trần thị này là nhân vật quan trọng trong đội ngũ tiên phong, địa vị và vai vế khá cao, những họa sĩ trong đơn vị khác đều là hậu bối của hắn.
Hắn chưa bao giờ chật vật như thế này.
Hóa sĩ Trần thị nói với lữ đoàn trưởng bằng giọng điệu lạnh lùng:
“Hắn không còn át chủ bài nữa, cho dù có chín bức tranh còn lại thì cũng chẳng phải mối uy hiếp khi đối mặt với cả một tập đoàn quân.
Tăng tốc lên, đi tìm và giết hắn!”
…
Lúc này Khánh Trần đã tỉnh lại.
Hắn chỉ ngủ hai tiếng ngắn ngủi, cảm thấy không yên tâm nên đến cửa hang số 4 xem xét.
Khánh Trần thừa nhận, số mình vốn vất vả, trừ phi ngày nào đó thế giới hoà bình, bằng không hắn không nhàn rỗi được.
Đến cửa hang số 4, hắn tò mò hỏi:
“Giết được bao nhiêu kẻ địch rồi?”
Đại Vũ ngồi dưới đất, nói với vẻ kiêu ngạo:
“1500 người.”
Khánh Trần im lặng vài giây:
“Ít thế à?”
Đại Vũ mở to mắt trừng hắn:
“Ngươi nói cái quái gì thế, hai tiếng tiêu diệt một trung đoàn dã chiến, đó đã là sức chiến đấu của một lữ đoàn rồi đấy!”
Trong tình huống bình thường, gấp ba binh lực mới có thể tiêu diệt toàn bộ quân địch trong thời gian ngắn.
Vì vậy Đại Vũ khoe mình có sức chiến đấu tương đương một lữ đoàn quả thật không sai, mà lực lượng của lữ đoàn là tiêu chuẩn để đánh giá bán thần.
Khánh Trần nhìn Đại Vũ lại trưng ra vẻ mặt kiêu ngạo, bỗng nói:
“Nhiều thời gian như thế đủ để ngươi triệu hồi hai đợt thần Phật rồi, 48 thần Phật cấp A tiêu diệt một trung đoàn, quả thật…hơi chậm.
Ta không có ý gì khác, chỉ muốn trao đổi với ngươi về phương thức chiến đấu, xem có thể cải thiện ở đâu không.”
Chương 2128: Không Hóa Thành Thực Thể Được
Đại Vũ nén giận:
“Làm gì cũng phải từ từ, giết địch phải giết từng tên một, tuy thần Phật trong tranh lợi hại nhưng cũng không có năng lực gây sát thương diện rộng.”
Khánh Trần sửng sốt:
“Ngươi dùng thần Phật trong tranh giết từng người từng người một như thế thôi à?”
“Không làm thế thì làm gì?”
Đại Vũ hỏi lại.
“Sao ngươi không vẽ thần Phật nào có năng lực đặc biệt ấy, ví dụ như Hỏa thần Chúc Dung, Thủy thần Cộng Công, với cả Lôi thần.”
Zard vui vẻ nói:
“Vẽ Thanos, búng tay một cái.”
Đại Vũ gào lên:
“Đây không phải là một hệ thống, được chưa?! Hơn nữa chỉ có bán thần mới vẽ được những tác phẩm có năng lực đặc biệt thôi, bằng không ngươi vẽ sinh vật đặc biệt như Tam Túc Kim Ô, ngọn lửa của nó cũng chỉ bốc cháy được trong thời gian ngắn thôi, trừ phi nhằm vào Zard, không thì chẳng có tác dụng gì hết, sức chiến đấu cũng không kéo dài được lâu.”
“Ta hiểu rồi.”
Khánh Trần nói:
“Khoan đã, trong phòng an toàn…Hỏa Đường tích trữ bao nhiêu vũ khí như thế, lẽ nào ngươi không nghĩ đến việc dùng chúng à? Ta thấy súng ống đạn dược trong mấy hòm gỗ ấy ít nhất cũng đủ để phân phát cho quân số của một lữ đoàn rồi, tất cả đều là súng tự động, hơn nữa còn có rất nhiều lựu đạn, thậm chí còn có sáu khẩu súng Gatling.
Sao ngươi không dùng?”
Đại trưởng lão giật mình.
Đại Vũ cũng cả kinh.
Giọng điệu kiên định của Đại Vũ ban nãy lại xìu xuống:
“Nào có thần Phật cầm vũ khí hiện đại bao giờ…”
Khánh Trần dở khóc dở cười.
Ngươi không nghĩ ra thì nói là không nghĩ ra đi.
Đại Vũ không phải người cổ hủ, khi vẽ tranh còn chọn cách có hiệu suất cao nhất, sao lại khinh thường việc sử dụng vũ khí được?
Khánh Trần nói với đại trưởng lão:
“Đại trưởng lão, nhờ ngươi đi vận chuyển những vũ khí ấy tới đây, Zard, sư bá, các ngươi cũng đi, nhiều người sức lớn, trước tiên lấy hỏa lực hạng nặng.
Ngươi cầm AK, ta dùng súng trường, cố gắng phát triển sự nghiệp, lại sáng tạo vinh quang.”
Đại trưởng lão cũng không làm kiêu, bây giờ mọi người đều chiến đấu vì Hỏa Đường, nếu không còn Hỏa Đường nữa thì giữ lại những vũ khí này còn có ích gì?
Từng hòm vũ khí được chuyển đến, vải liệm cũng CD xong.
Đại Vũ lại triệu hồi 24 thần Phật trong tranh, sáu Lý Thúc Đồng nhao nhao cầm súng Gatling, ở hai bên túi áo của bộ đồ luyện công còn nhét thêm một quả lựu đạn.
Chín Thần Nữ cầm súng lửa lơ lửng giữa không trung.
Chín Hàng Ma Kim Cang không cần chày Hàng Ma nữa, dứt khoát vứt xuống đất, sôi nổi đổi sang súng tự động, trên cánh tay của họ còn treo vài quả bom năng lượng cao.
Tất cả họ hóa thân thành Nam Mô Gatling Bồ Tát, Nam Mô Bom Năng Lượng Cao Bồ Tát.
Thoạt nhìn cực kỳ đáng sợ.
Cho dù Đại Vũ là một người theo chủ nghĩa thực dụng thì khi nhìn tạo hình mới của những vị thần Phật này, hắn cũng phải cau mày:
“Trông dị quá…”
Khánh Trần hỏi:
“Ngươi nói xem có hữu hiệu không?”
“Thì đúng là hữu hiệu thật…”
Đại trưởng lão cảm thán:
“Bàn về mưu cao kế lạ, chung quy Kỵ Sĩ mới giỏi ngón này nhất…Nếu năm xưa Trần Huyền Vũ của Trần thị biết được chiêu này, sợ rằng Liên Bang đổi sang họ Trần rồi.”
Trước khi Khánh Trần tỉnh dậy, đại trưởng lão mở ta mắt nhìn Đại Vũ lợi dụng bug, cảm thấy vô cùng kinh hãi.
Mà sau khi Khánh Trần tỉnh lại, quả thật không bình thường tí nào!
Khánh Trần nói với Đại Vũ:
“Nếu không lần sau khi vẽ tranh ngươi vẽ luôn Gatling đi, tiết kiệm được súng và đạn.”
Đại Vũ hết nói nổi:
“Không hóa thành thực thể được!”
“Thế thôi.”
Khánh Trần tiếc nuối:
“Ra tay đi, cho tập đoàn quân Trần thị một bài học, đồng thời giúp gia chủ Trần thị làm suy yếu lực lượng của Trần Dư.”
Ngay sau đó, sáu Lý Thúc Đồng cầm Gatling lao ra khỏi Thủy Liêm Động, nhóm thần Phật còn lại theo sát phía sau.
…
Lữ đoàn dã chiến của Trần thị tức tốc di chuyển về phía bắc, họ men theo dấu vết, nhanh chóng tìm đến cửa hang số 4.
Lữ đoàn trưởng hỏi họa sĩ Trần thị bên cạnh mình:
“Ngài xác định hắn chỉ còn chín bức tranh còn sống chứ?”
Họa sĩ Trần thị thoáng do dự, nhưng vẫn gật đầu:
“Tuy ta không tận mắt nhìn thấy hắn sử dụng hết tranh vẽ, nhưng ngươi cũng biết để sáng tác một bức tranh cần bao lâu.”
Nếu một bức tranh cần hai tháng để hoàn thành, vậy 48 bức tranh cần 8 năm.
Nếu là ba tháng thì tiêu tốn 12 năm.
Trần Vũ chưa đến 27 tuổi, cho dù hắn có được thiên phú xuất chúng, 4 tuổi bắt đầu tu luyện, 18, 19 tuổi thăng cấp A, vẽ được 48 bức tranh đã là cực hạn.
Trừ phi Trần Vũ là họa sĩ thiên tài như Trần Huyền Vũ, không cần dùng máu ngâm thuốc màu mà dùng ý chí của mình vẽ ra được thần vận chân chính.
Nhưng trên đời này chỉ có một Trần Huyền Vũ.
Hơn nữa, họa sĩ Trần thị cũng có khuyết điểm, sau khi họ thăng lên cảnh giới mới thì phải vẽ lại một lần nữa, bức tranh ngươi sáng tác khi còn ở cấp B vĩnh viễn là cấp B, thần Phật ngươi vẽ ra khi thăng lên cấp A mới là cấp A…
Bởi vậy, họa sĩ Trần thị chắc chắn Trần Vũ không còn hàng tồn nữa.
Chương 2129: Xả Hết Đạn Thì Ngươi Cũng Tàn Đời
Thằng ranh ấy tiêu hao toàn bộ tác phẩm dự trữ của mình vì Hỏa Đường rồi.
Đúng lúc này, lính trinh sát trong đội ngũ lên tiếng:
“Kẻ địch tấn công! Kẻ địch tấn công! Kẻ địch vượt qua hàng rào trinh sát!”
Ở bên kia, họa sĩ Trần thị vẫn đang nói với lữ đoàn trưởng:
“Ngươi cứ yên tâm vây quét, không có vấn đề gì đâu…CMN!”
Nói xong, hắn lập tức quay người chạy vào trong đám đông.
Trước mặt lữ đoàn dã chiến, sáu Lý Thúc Đồng cầm Gatling đồng loạt tiến lên, bóp cò súng với khuôn mặt lạnh tanh, trông giống hệt đại ca trong phim xã hội đen.
Những thần Phật trong tranh này đến quá nhanh, phạm vi điều tra của lữ đoàn dã chiến là 500 mét, với nhóm thần Phật này mà nói chỉ mất vài giây là vượt qua.
Trong quá trình điều tra, máy bay không người lái phát hiện mục tiêu, định tấn công họ thì đã quá muộn.
Máy bay không người lái không theo kịp tốc độ của họ!
Một tiểu đội gồm 24 thần Phật cấp A đang tấn công một lữ đoàn dã chiến 4500 người, cấp bậc chiến đấu như thế đã không phải là thứ mà người bình thường có thể tưởng tượng nổi…
Trước kia, ảnh tử của Khánh thị cũng không chơi lớn đến vậy…
Lúc này, sức giật khủng khiếp của khẩu súng Gatling trong tay nhóm Lý Thúc Đồng gần như không đáng kể trước lực lượng của bức họa cấp A, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, đội ngũ phía trước của lữ đoàn dã chiến chưa kịp phản ứng gì đã bị “Lý Thúc Đồng” tiêu diệt.
Pằng, pằng, pằng, pằng, tiếng súng vang vọng trong khu cấm kỵ, vỏ đạn màu vàng óng rơi xuống đất.
Nếu họa sĩ này có thể may mắn sống sót, chỉ sợ về sau thấy ảnh chụp của Lý Thúc Đồng cũng sẽ sợ hãi.
Không chỉ có thế thôi, trên tàng cây Thần Nữ di chuyển qua lại như con thoi, ném từng quả lựu đạn xuống mặt đất, tiếng nổ vang ầm ầm không dứt, họa sĩ Trần thị có cảm giác như mình bị một đội quân đánh úp!
Hắn quỳ rạp trên mặt đất, chui vào trong lữ đoàn dã chiến, cho đến khi bò vào vị trí chính giữa mới cảm thấy an toàn hơn đôi chút.
Khi họa sĩ Trần thị này đứng dậy, vừa hay trông thấy Hàng Ma Kim Cang ngay gần đó…đang dùng năm cánh tay giơ năm khẩu súng tự động bắn phá không ngừng, và cánh tay còn lại đang nạp đạn cho năm khẩu súng kia.
Hay thật, rõ ràng là Hàng Ma Kim Cang, bây giờ lại trông như đồng phạm.
Họa sĩ Trần thị phẫn nộ, Trần Vũ, tôn nghiêm của họa sĩ Trần thị đâu, sao ngươi lại có thể sử dụng thần Phật trong tranh như thế được chứ!
Có còn biết kính sợ thần Phật không?!
Mà tính cả nhóm thần Phật này nữa là đã có đến 72 bức tranh, tranh của ngươi dùng hoài không hết à?
Họa sĩ Trần thị nhớ lại trước đó mình cười nhạo Trần Vũ, đối phương có nhiều tranh như thế đương nhiên cứ thế xông lên là xong việc…
Cười người hôm trước hôm sau người cười.
Hay rồi!
Hắn lấy điện thoại vệ tinh ra, sau đó lấy hết can đảm gọi cho Trần Dư:
“Ông chủ, ông chủ! Thằng nhãi nhà Trần Ngưng Chi có đến 72 bức tranh cấp A, bọn ta không trụ được nữa rồi!”
…
Trước kia, mọi người cảm thấy họa sĩ Trần thị cứ treo hai từ nghệ thuật với phong nhã bên miệng, quả thật là làm ra vẻ.
Nhưng bây giờ, cuối cùng đám binh lính của tập đoàn quân Trần thị đã được chứng kiến họa sĩ Trần thị sau khi vứt bỏ nguyên tắc, giới hạn, trình độ nghệ thuật thì trở nên khủng bố đến mức nào.
Nếu họ nhìn thấy Đại Vũ, e rằng sẽ quỳ mọp xuống đất, cầu xin đối phương nhặt nguyên tắc và giới hạn của mình lên…
Hàng Ma Kim Cang không cầm chày Hàng Ma, thế thì còn gì là Hàng Ma Kim Cang nữa?!
Hả?!
Sau khi tập đoàn quân Trần thị gặp phải những bức tranh này, chỉ trong vài phút ngắn ngủi họ đã bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.
Khác với cuộc chiến bình thường.
Trong trận đấu bình thường, tất cả mọi người phải tính toán số lượng đạn dược, tức là tuy ngươi bắn hăng đấy nhưng rồi sẽ đến lúc ngươi hết đạn thôi.
Xả hết đạn thì ngươi cũng tàn đời!
Nhưng những bức tranh này thì khác, Lý Thúc Đồng bắn hết đạn của Gatling thì cả đám coi súng máy Gatling như chày gỗ mà dùng, vung vẩy khẩu súng máy ấy trông vô cùng khí phách.
Hàng Ma Kim Càng còn dị hơn, các binh sĩ vừa chờ được đến lúc hắn dùng hết đạn, kết quả Hàng Ma Kim Cang vung năm khẩu súng tự động bằng thép lên thật mạnh, quật ngã các binh sĩ Trần thị, phe địch chết như ngả rạ.
Vốn dĩ lữ đoàn dã chiến này phải đi tấn công Hỏa Đường, kết quả bây giờ còn chưa ra khỏi khu cấm kỵ số 008 đã bị đánh tan tác!
Lúc này, vị họa sĩ Trần thị đã rơi vào tuyệt vọng đang báo cáo với Trần Dư bằng cách gào lên gần như mất tiếng:
“Ông chủ, quá trái với lẽ thường, đến bây giờ đối phương đã tung ra 72 bức tranh cấp A rồi!”
Trong khí cầu máy cấp Giáp, cuối cùng Trần Dư cũng ngừng vẽ, hắn cau mày hỏi;
“Ngươi xác định đúng là 72 bức chứ?”
“Đúng vậy, tất cả binh sĩ của tập đoàn quân Trần thị bên cạnh ta đều có thể làm chứng!”
Họa sĩ Trần thị nói.
Trần Dư trầm tư.
Thật ra hắn cũng nghĩ như họa sĩ kia, tính theo thời gian, Trần Vũ không thể lấy ra liền một lúc nhiều tác phẩm như vậy được.
Vì Trần Vũ không thể có nhiều thời gian và tinh lực để vẽ được bằng ấy bức tranh.
Trần Dư phân tích:
“Đầu tiên, ta không cho rằng hắn có năng lực vẽ nhanh đến thế, cho dù là ta cũng không làm được, Tiếp theo, hắn sử dụng tranh không chút tiếc rẻ, chứng tỏ trong tay hắn vẫn còn nữa, chắc chắn không chỉ có 72 bức mà thôi.
Hắn cũng không phải dạng thanh niên bốc đồng, xốc nổi sẽ hy sinh toàn bộ gia tài và tính mạng của mình cho một tổ chức chẳng hề liên quan đến mình như Hỏa Đường.”
Chương 2130: Tranh Thủ Thời Gian
Vì vậy, bán thần Trần Dư vô cùng chắc chắn, nhất định con trai của Trần Ngưng Chi tìm được cách nào đó có thể phỏng lại tranh của mình liên tục.
Chỉ có lý do này mới giải thích được tại sao Trần Vũ lại đánh một trận chiến xa xỉ như vậy.
Hơn nữa, quan trọng nhất là Trần Vũ không thả 72 bức tranh ra liền một lúc, mà là thả ra liên tục.
Thời gian mỗi lần nhóm tranh mới xuất hiện đều cách nhau một tiếng.
Là tác dụng của vật cấm kỵ nào đó ư?
Nhưng Trần Dư nghiêm túc suy nghĩ rất lâu những vẫn không nghĩ ra đối phương làm được bằng cách nào.
Điều này không trách Trần Dư được, quả thật trong Liên Bang không một ai biết sự tồn tại của vật cấm kỵ vải liệm, không biết vài vật cấm kỵ Bắc Mỹ đột ngột bị cướp đến Liên Bang sẽ sinh ra phản ứng kỳ lạ gì.
Có những vật cấm kỵ không được coi trọng ở Bắc Mỹ, khi đến tay Khánh Trần, Đại Vũ lại có tác dụng thần kỳ nào đó.
Tấm vải liệm này chắc chắn là thần khí dành cho truyền thừa họa sĩ của Trần thị, không có bất kỳ vật cấm kỵ nào có thể đạt được hiệu quả như của nó.
Trần Dư bỗng cảm thấy cực kỳ hứng thú với thủ đoạn quái lạ của Đại Vũ: Trần Vũ có thể sử dụng, vậy hắn cũng dùng được.
Nếu có thể sử dụng các tác phẩm cấp bán thần của hắn hào phóng được như thế thì trên đời này còn bao nhiêu là đối thủ của Trần Dư hắn đây?
E rằng Lý Thúc Đồng cũng không phải đối thủ của hắn ấy chứ.
Nghĩ đến đây, Trần Dư ra lệnh cho họa sĩ Trần thị:
“Trông giữ trận địa, ta lập tức ra lệnh cho bộ đội chủ lực ở hậu phương đến giúp đỡ, ta cũng sẽ đích thân ra tay.”
Nói xong, hắn do dự mãi, cuối cùng rút một cuộn tranh bên cạnh ra và xé nát.
Nữ thần Lakshmi hiện ra, Lakshmi còn được gọi là Cát Tường Thiên nữ, là một trong ba vị hộ pháp của Phật giáo.
Trần Dư điều khiển nàng bay ra khỏi khí cầu máy.
Đến thẳng chiến trường!
Để giết mấy người Khánh Trần, hắn đã dùng hai bức tranh, đó là một tổn thất rất lớn.
Nếu không thu hoạch được gì thì chẳng khác nào bốn tháng của hắn bị lãng phí một cách vô ích.
Thời gian của bán thần quý giá biết nhường nào? Quan trọng nhất là tranh của Trần Dư không còn bao nhiêu nữa, dùng bức nào là ít đi bức nấy.
Hiện giờ hắn chỉ còn lại một bức tranh dự phòng!
Trên chiến trường, sáu Lý Thúc Đồng vung vẩy súng Gatling trong tay lao vào quân địch, tiêu diệt bộ đội Trần thị cùng với Hàng Ma Kim Cang và Thần Nữ.
Nói thật, bây giờ tất cả các binh sĩ Trần thị nhìn thấy Lý Thúc Đồng đều sinh bóng ma tâm lý rồi.
Hơn nữa lần này Đại Vũ rút kinh nghiệm, hắn phân tán nhóm thần Phật của mình ra đánh lẻ, họ đều rất linh hoạt, binh sĩ Trần thị không dễ gì ngắm trúng.
Số lượng của lữ đoàn dã chiến từ 4500 người giảm xuống còn 3000 người, sau đó giảm xuống 2000 người, cuối cùng chỉ còn lại hơn 800 người…
Quân số suy giảm với tốc độ quá nhanh, thế nên các binh sĩ còn lại đã hoàn toàn tuyệt vọng, không thể chiến đấu một cách hiệu quả.
Thế nhưng đang lúc Đại Vũ định thừa thắng xông lên, Lakshmi bỗng từ trên trời giáng xuống, nàng khoác một tấm lụa rực rỡ, đầu đội vương miện vàng.
Nàng vỗ nhẹ một chưởng lên người một vị Hàng Ma Kim Cang, ngay sau đó Hàng Ma Kim Cang tan biến!
Một Thần Nữ lia súng phun lửa qua đó, Lakshmi đột nhiên biến mất.
Đại Vũ điều khiển Thần Nữ quan sát xung quanh hòng tìm ra Lakshmi, nhưng khi hắn chưa kịp phản ứng thì đối phương đã xuất hiện sau lưng Thần Nữ, đặt một chưởng lên giữa lưng nàng.
Bóng dáng Lakshmi khi ẩn khi hiện như hồn ma, hư ảo không thấy dấu tích.
Đằng sau Thủy Liêm Động, Đại Vũ bỗng mở mắt:
“Trần Dư ra tay rồi!”
Lakshmi xuất hiện giống như một chậu nước lạnh giội lên đầu Đại Vũ mới nãy hãy còn đắm chìm trong sự sung sướng vì nghiền ép được quân địch, khiến hắn tỉnh táo lại tức thì.
Trước mặt tác phẩm của bán thần, số lượng chỉ là gánh nặng, Thần Nữ, Hàng Ma Kim Cang thoạt nhìn rất lợi hại kia trở nên vô cùng nhỏ yếu khi đối mặt với bức tranh của đối phương.
Rốt cuộc bán thần là cảnh giới vượt ra ngoài đẳng cấp ABCDEF của phàm nhân, dù Đại Vũ đã đạt đến cấp A thì khi đối diện với bán thần, trong lòng hắn không có gì khác ngoài sự bất lực.
Cấp B có thể khiêu chiến vượt cấp cấp A, vì thực lực của hai bên chỉ khác biệt về “lượng”.
Nhưng cấp A vĩnh viễn không thể khiêu chiến bán thần, vì giữa hai bên có sự chênh lệch về “chất”.
Đại Vũ nhìn Khánh Trần:
“Làm sao bây giờ?”
Khánh Trần cười nói:
“Sao lại bày ra vẻ kinh ngạc như thế? Bán thần đánh bại chúng ta dễ dàng không phải là một việc hết sức bình thường à, phải nhìn nhận rõ sự cách biệt về thực lực hai bên chứ.
Chúng ta chỉ cần ngăn cản tập đoàn quân Trần thị đi ra khỏi khu cấm kỵ số 008 là được rồi, nếu ngươi đặt mục tiêu là giết Trần Dư thì viển vông quá…”
Đại Vũ gật đầu:
“Cũng đúng, thế làm sao đây?”
“Ngươi lại đánh với hắn một lúc đi, tranh thủ thời gian cho ta.”
Khánh Trần bỗng nói.
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Vạn Kiếm Nhân Hoàng [Dịch] Vạn Kiếm Nhân Hoàng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/09/Dich-Van-Kiem-Nhan-Hoang-Audio-Truyen.jpg)






