- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 209 : Nói Xong Mới Được Ngủ (c2081-c2090)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 209 : Nói Xong Mới Được Ngủ (c2081-c2090)
❮ sautiếp ❯Chương 2081: Nói Xong Mới Được Ngủ
Hôm nay sẽ lên 10 chương, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Phải biết rằng, sách bài tập và sách giáo khoa đều phải viết tên, bài tập nghỉ đông và nghỉ hè cũng cần phải viết tên.
Muốn tìm tên do đích thân một người viết thì đơn giản nhất là đến trường, có lẽ trước đây K đã dùng cách này để tìm tên.
Theo lẽ thường, chỉ cần tùy ý nhìn qua phòng giảng dạy và nghiên cứu là đã có thể tìm thấy ít nhất bảy tám sách bài tập của Khánh Trần, bài tập nghỉ đông và nghỉ hè tuyệt đối không thể thoát được.
Nhưng có lẽ K phải thất vọng rồi, vì ở trường ngoại ngữ Lạc Thành, sau khi nhận vở bài tập nghỉ đông nghỉ hè của học sinh, thầy cô sẽ không sửa bài mà trực tiếp mang bán giấy vụn…
Mà Khánh Trần đã tạm nghỉ học từ lâu, sách giáo khoa của hắn cũng bị Nam Canh Thần bán giấy vụn từ lâu rồi.
Có thể K lúc đó có chút ngớ người, người đánh bại vật cấm kỵ của hắn không phải siêu phàm giả, mà là những người thu đồng nát.
Còn về vật cấm kỵ sau, Khánh Trần đang nghĩ tới một vấn đề, nếu món đồ này nằm trong tay K, thì lẽ ra đối phương đã sớm viết tên hắn để giết hắn rồi.
Nhưng sao lại không như thế?
Có hai khả năng, khả năng thứ nhất là trong khi viết tên vẫn cần phải có một số điều kiện tiên quyết khác, chẳng hạn như giờ sinh chính xác đến từng giờ, hoặc là nơi sinh hay những điều tương tự.
Khả năng thứ hai là quyển sổ ở Bắc Mỹ không nhận diện được tên tiếng Trung, còn Khánh Trần thì không có tên tiếng Anh…
Khánh Trần nhìn hướng dẫn viên Tiểu Trương, nheo mắt cười nói:
“Nào, nói hết những vật cấm kỵ ở Bắc Mỹ mà ngươi biết cho ta nghe, đêm nay ngươi đừng ngủ nữa, khi nào nói xong mới được kết thúc.”
Hướng dẫn viên Tiểu Trương nói:
“Còn có một con Chuồn Chuồn Thủy Tinh, dùng để do thám, tốc độ bay cực kỳ nhanh, chỉ cần bắt được nó trong ba giờ là có thể trở thành một người thu nhận mới, nhưng không dễ để bắt được nó.
Gạc Phục Hồi có thể bọc tất cả những thứ bị rách trong đó, mọi thứ sẽ được khôi phục sau 24 giờ.
Tình Yêu Vĩnh Cửu, đây là một đôi bông tai, hai người yêu nhau sau khi mang vào có thể cảm nhận được linh hồn, chiến đấu một cách ăn ý, và dĩ nhiên cũng có người dùng nó để khảo nghiệm tình yêu… “
Hướng dẫn viên Tiểu Trương nói suốt bốn tiếng đồng hồ, nói mãi đến khi bình minh sắp ló dạng…
Khánh Trần cũng là lần đầu tiên có được kiến thức một cách trực quan về những vật cấm kỵ của Bắc Mỹ như thế này.
Số lượng vật cấm kỵ ở Bắc Mỹ cũng gần bằng ở Liên bang, có khoảng hơn 300 món đã biết và hơn 100 món chưa biết, còn số lượng vật cấm kỵ mà Tiểu Trương biết rõ là khoảng 70 món.
Khánh Trần cảm thấy hắn cần bắt giữ các thành viên cốt cán của tổ chức Vương Quốc và tổ chức Future rồi tiến hành một cuộc điều tra kỹ lưỡng.
Tuy rằng hắn có Ngoài Tam giới nên không cần lo lắng, nhưng những người khác như thành viên của Bạch Trú, Hội Phụ Huynh, Côn Luân lại không có, hiện tại chiến lược hải ngoại cấp tiến như vậy, mọi người sớm muộn gì cũng phải chiến đấu một trận.
Buộc phải đề phòng.
Có lẽ, Cửu Châu thực sự có thông tin về điều này? Khánh Trần suy nghĩ một chút, nếu Cửu Châu có nó, hắn có thể dùng quả Phỉ Lệ sau khi nhân giống để đổi lấy.
Nghĩ đến đây, Khánh Trần hỏi:
“Hướng dẫn viên Tiểu Trương, ngươi có lời trăng trối nào không?”
Hướng dẫn viên Tiểu Trương kinh hãi lắp bắp:
“Trên tay ngươi có đeo một chuỗi hạt phật kìa, ngươi theo phật giáo đúng không, ông chủ lòng dạ từ bi mà ông chủ!”
Giây tiếp theo, hắn liền thấy Khánh Trần cởi chuỗi hạt phật xuống…
Đếm ngược 137: 00: 00.
Bảy giờ sáng.
Các thành viên còn lại của đội leo núi thiêm thiếp thức dậy bên cạnh đống lửa, họ kinh ngạc khi thấy trên người mình đang được đắp bằng chăn cách nhiệt.
“Này, tại sao chúng ta lại ngủ quên bên đống lửa?”
Giám đốc quản lý đầu tư Khương Minh hỏi.
“Có lẽ do mệt quá.”
Khánh Trần quậy đống lửa, lên tiếng giải thích:
“Ta đã đắp chăn cho các ngươi, cũng may vẫn chưa đến căn cứ trên đỉnh Everest nên ban đêm ở đây cũng không quá lạnh.”
Giám đốc Lưu ở bên cạnh im lặng đứng nhìn, chỉ có hắn biết rằng hẳn là thế lực hải ngoại lại ra tay với Khánh Trần, nhưng Khánh Trần lại một lần nữa hóa nguy thành an, không có chuyện gì xảy ra.
Lúc này, nữ blogger tò mò hỏi:
“Này, hướng dẫn viên Tiểu Trương đâu rồi?”
Khánh Trần cười nói:
“À, hắn mắc phải phản ứng cao nguyên rồi, đã được đội cứu hộ trong làng đưa xuống núi.”
Giám đốc Lưu:
“???”
Nữ blogger:
“???”
Hướng dẫn viên của đội leo núi bị phản ứng cao nguyên, có ngược đời không?
Câu trả lời này là điều mà họ không bao giờ ngờ tới…
Mấu chốt là hướng dẫn viên bị phản ứng cao nguyên rồi, họ biết phải làm gì tiếp theo…
“Haha, đùa thôi, xem kìa, dọa các ngươi sợ mất mật rồi.”
Khánh Trần cười nói:
“Hắn đến trại của một đội leo núi khác rồi, lát nữa sẽ trở về.”
Trong khi nói, hướng dẫn viên Tiểu Trương đã quay trở lại trại.
Tối qua Khánh Trần không hề giết hắn, theo lý mà nói tên này đã dấy lên ý định muốn giết Khánh Trần, Khánh Trần lẽ ra phải giết chết hắn.
Nhưng điều mà mọi người lo lắng cũng là điều Khánh Trần thấy lo: đoàn leo núi không thể thiếu người hướng dẫn…
Chương 2082: Nguy Hiểm
Vì vậy, Khánh Trần đã dùng Con Rối Giật Dây để khống chế đối phương.
Khương Minh nhìn hướng dẫn viên Tiểu Trương:
“Hướng dẫn viên Tiểu Trương, hôm nay chúng ta đi như thế nào?”
Hướng dẫn viên Tiểu Trương đang chìm trong suy nghĩ:
“Ừ, hôm nay đi thế nào nhỉ…?”
Khương Minh đột nhiên thấy không ổn, ngươi là hướng dẫn viên mà, ngươi hỏi ai đấy?
Khánh Trần suy nghĩ, thật ra vấn đề cũng không lớn, ở đây có nhiều đội leo núi như vậy, cứ đi theo mọi người là được.
Lúc này, Jindai Kura cũng đã ra khỏi lều với tâm trạng vui vẻ, một người phụ nữ phía sau hắn đang chải chuốt lại tóc tai, xấu hổ bỏ chạy mất.
Khánh Trần há hốc mồm, hắn còn tưởng rằng tên này chỉ được cái mõm, làm sao biết được hắn thực sự là một tay chơi thứ thiệt!
Chơi kiểu này ở một nơi như vậy, không sợ bị phản ứng cao nguyên sao…
Phải biết rằng, trong trại căn cứ Everest có luật bất thành văn rằng, hướng dẫn viên dẫn đội phải dừng ngay loại hành vi thân mật này, một khi bị phản ứng cao nguyên sẽ sinh ra chứng phù phổi độ cao, thần tiên cũng không cứu nổi.
Jindai Kura ngồi xuống:
“Tối qua ở đây có chuyện gì mới xảy ra không? Phía ta đã giết bảy người rồi, tất cả đã được xử lý.”
Khánh Trần phàn nàn:
“Năng lượng của ngươi thật dồi dào nhỉ, rõ ràng là chơi suốt một đêm, vậy mà không bỏ sót chuyện gì…”
“Thiên phú tinh lực dồi dào là vật đính kèm của một người thành công đấy.”
Jindai Kura vui vẻ nói.
Lúc này, hướng dẫn viên Tiểu Trương quay đầu lại, cảnh cáo:
“Jindai Kura, chặng đường tiếp theo ngươi không được tùy ý đùa bỡn như vậy nữa, leo lên đỉnh Everest là một việc rất nghiêm túc, đừng lấy tính mạng mình ra làm trò đùa.”
Jindai Kura sững sờ, sau một lúc, hắn quay đầu lại nhìn Khánh Trần:
“Hắn dũng cảm đến vậy sao?”
“E hèm.”
Khánh Trần nói:
“Hắn là hướng dẫn viên, ngươi cứ làm theo lời khuyên của hắn đi.”
Jindai Kura suy nghĩ một lúc:
“Được thôi…”
Cả nhóm lại lên đường, chỉ mất năm giờ đi đường, họ đã đến được nơi đóng quân đỉnh Everest.
Tại làng Lobcek, năm người đang lên âm mưu.
Mike, người của tổ chức Future, ngả ngớn nhìn sang Jindai Sora trong phòng, mái tóc đen suôn thẳng và khuôn mặt trẻ trung nhưng quyến rũ của người đối diện khiến trái tim Mike rung động không thôi.
Thế nhưng, sau khi Jindai Sora đến đây thậm chí còn không nói một lời nào, chỉ im lặng lắng nghe.
Mike mỉm cười nói với W bên cạnh:
“Người phụ nữ đến từ đảo quốc này không hiểu tiếng Anh sao?”
W bĩu môi nói:
“Cũng bình thường thôi, tỷ lệ phổ cập tiếng Anh ở phương Đông rất thấp, chỉ nói một chút thuật ngữ chuyên môn thôi họ cũng không hiểu được.”
Mike huýt sáo:
“Người phụ nữ này không tệ, ta đột nhiên muốn đổi khẩu vị rồi.”
Giọng điệu đầy ngả ngớn.
Jindai Sora liếc nhìn hắn ta và lưu loát nói bằng tiếng Anh:
“Có lẽ lần này ngươi sẽ chết dưới đỉnh Everest, nên đừng có suy nghĩ bậy bạ.”
Mike sững sờ trong giây lát.
Lúc này, W cắt ngang cuộc trò chuyện của họ và nói với mọi người:
“Phía K gọi điện thoại vệ tinh đến, hắn cảm thấy chúng ta cần cử một người cấp A đi kiểm tra Joker xem hắn có thực sự đạt đến cảnh giới bán thần hay không.
Chỉ khi xác định được thực lực của hắn, chúng ta mới có thể lựa chọn thời cơ ra tay, xử lý thế nào.”
Lee Huyn Ji bị hủy dung lạnh lùng nói:
“Kiểm tra như thế nào, lấy tính mạng ra thử đi, chi bằng cứ đợi người tên K kia đến rồi hãy tính đến chuyện kiểm tra, đề nghị của hắn bảo hắn tự đi mà thực hiện.”
“Không, không, không.”
Mike lắc đầu nói:
“Ngươi biết đấy, bọn ta là đang giúp các ngươi tiêu diệt mối đe dọa Joker này, hắn gây ra nhiều rắc rối cho Jindai và Kashima các ngươi như vậy, bọn ta chỉ đang giúp đỡ ngươi thôi.
Ngươi phải hiểu mối quan hệ chính phụ này chứ, bây giờ Kashima và Jindai là chư hầu của chúng ta, các ngươi phải tuân theo mệnh lệnh.”
Lee Huyn Ji mỉa mai cười một tiếng.
W đột nhiên nói:
“Ta quyết định để tiểu thư Jindai Sora đi kiểm tra, đầu tiên, nàng ta có sức mạnh cấp A, còn có sáu thức thần mạnh cấp A, là người có thực lực mạnh nhất trong số chúng ta, và có xác suất sống sót cao nhất.”
Jindai Sora lạnh lùng nói:
“Tại sao lại là ta? Mọi người cùng đi không tốt sao, ít nhất còn có người phối hợp.”
Mọi người ngừng bàn tán, ai nấy đều lo lắng rằng Joker đã thăng cấp thành bán thần, tùy tiện đi rất có thể cả nhóm sẽ bị tiêu diệt.
Vì vậy đều muốn người khác xung phong đi trước, còn mình lại theo sau quan sát tình hình…
W nói:
“Bây giờ chúng ta đã kết thành đồng minh, vậy thì hãy tiến hành một cuộc bỏ phiếu tự do và dân chủ đi, ai đồng ý tiểu thư Jindai Sora đi xin giơ tay.”
Giọng nói vừa dứt, bốn trong số năm người trong phòng cùng giơ tay.
Jindai Sora bật dậy, cười chế nhạo:
“Vậy ra đây chính là dân chủ và tự do của các nước phương Tây các ngươi, nực cười, các ngươi là đang cho hắn ta cơ hội để đánh bại từng người một.”
Mọi người trong phòng vừa nói vừa nhìn sang chỗ khác.
Chương 2083: Giấu Đầu Hở Đuôi
W cười và nói:
“Hy vọng tiểu thư Jindai Sora có thể ra tay trước khi họ xuất phát đến trại căn cứ Everest, như vậy mới không bị nhiều người nhìn thấy.
Thực tế, ngươi là người thích hợp nhất để đi kiểm tra, dù sao ngươi cũng có thể đứng từ xa thả thức thần ra.
Dùng thức thần để kiểm tra, ngươi sẽ không tổn hại gì cả.”
“Nếu tất cả đã biểu quyết vậy rồi thì ta sẽ đi, yên tâm, Âm Dương Sư ắt có ưu thế của Âm Dương Sư, các ngươi chết cả rồi ta vẫn còn ổn áp.”
Jindai Sora bước ra khỏi căn phòng, đuổi theo về hướng trại căn cứ đỉnh Everest, những người khác đi ngay theo sau.
Khánh Trần vừa đi vừa cảm nhận được năng lượng sống trong cơ thể mình đang dần hồi phục.
Jindai Kura thì thầm vài câu bên cạnh hắn, rồi lại vui vẻ với cô bạn gái.
Vị quý công tử này không giống như đến đây để làm hộ đạo giả, mà giống như đi du sơn ngoạn thủy hơn, hơn nữa còn kiếm được hơn 20 người cùng đi…
Đi được nửa chặng đường, Khánh Trần dừng lại, nói muốn đi vệ sinh ở phía bên kia.
Hắn tìm một chỗ chắn gió, chưa kịp cởi cúc quần thì đã nghe thấy tiếng xé gió từ trên cao.
Khánh Trần cười lạnh, tay phải đột nhiên lật ra một lá bài Poker, ném về phía thức thần đang từ trên trời giáng xuống.
Âm thanh dồn dập xé rách không khí vang lên, lá bài Poker vẽ một đường trắng trong không khí, như thể ngay cả không gian cũng bị cắt đứt.
Thức thần từ trên trời giáng xuống vô thức chống lại poker bằng cả hai tay, nhưng trước mặt lá bài poker, nó lại như một quả bóng bay không đỡ nổi một đòn, biến thành một vệt ánh sáng và bay đi.
Giây tiếp theo lại có ba thức thần khác bay đến từ ba góc khác nhau, nhưng Khánh Trần giống như một nhà tiên tri, đã ném trước ba lá bài ra, lần lượt tiêu diệt cả ba thức thần.
Khánh Trần chế nhạo nhìn về phía ánh sáng đang vụt bay đi:
“Đám gan chuột nhắt, giấu đầu hở đuôi.”
Thay vì đuổi theo đối phương, hắn quay đầu trở về đội.
Ở phía xa, W, Mike và Lee Huyn Ji đang cầm ống nhòm với độ phóng đại lớn, chứng kiến Khánh Trần tấn công thức thần bằng thủ đoạn nghiền nát, ai nấy đều hít một ngụm khí lạnh.
Thực ra khi họ ở Châu Âu đều đã từng giao đấu với thức thần cấp A, Mike từng dùng tia tử thần để đốt cháy thức thần, nhưng thức thần đó vẫn không bị tiêu diệt ngay cả sau hai tia tử thần hắn đã bắn ra.
W cũng từng triệu hồi Lục Dục Thiên Sứ để chiến đấu với thức thần, khi đó, hắn vẫn còn là cấp B, khi thức thần cấp A ra tay, chỉ bằng hai hơi thở đã diệt gọn Lục Dục Thiên Sứ của hắn.
Lee Huyn Ji thì khỏi phải bàn, phân thân chiến đấu với thức thần cấp A, luôn nằm ở thế hạ phong.
Còn hiện tại, thủ đoạn giết thức thần của Khánh Trần thực sự quá gọn ghẽ và dứt khoát!
Đến nỗi ai thấy cũng phải giật mình, tự hỏi liệu mình có thể chống lại được cú đánh này hay không…
“Lẽ nào thực sự là bán thần sao?”
Mike kinh ngạc:
“Trong người du hành thời gian lại có người có thể tiến bộ thần tốc như vậy sao!”
W và Lee Huyn Ji ai nấy sắc mặt đều kém vô cùng…
Mọi người đặt mình vào hoàn cảnh hắn mà suy nghĩ, khi hắn đối diện với bốn thức thần, có thể đánh ra một đòn hiệu quả như vậy không? Rõ ràng là không.
“Chúng ta cần phải báo cho K biết chuyện này, mọi người buộc phải kiểm tra lại thực lực của Joker rồi.”
W nói:
“Trước tiên hãy thảo luận xem có nên tiếp tục ra tay không.
Nếu xác định nhất định phải giết hắn, thì chúng ta phải có thêm người, còn phải có thật nhiều vật cấm kỵ!”
Bên kia, Khánh Trần đang than thở với Jindai Kura:
“Tiểu mê muội của ngươi cũng thật biết diễn, tiết tấu chiến đấu quá xuất sắc.”
Ương Ương nghiêng đầu hỏi:
“Nàng ấy có phải là người phụ nữ của ngươi không, thực sự nghe lời ngươi như thế sao? Nhưng nếu đúng là vậy, ngươi ở bên ngoài trêu ong ghẹo bướm như thế, không phải có lỗi với nàng ấy lắm sao.”
Jindai Kura liếc nhìn hai người họ:
“Tuy rằng ta phong lưu, nhưng Jindai Sora là người phụ nữ duy nhất ta không muốn chạm vào, nàng ấy quá sạch sẽ, nàng ấy xứng đáng có một chỗ dựa tốt hơn.”
Khánh Trần sững sờ một lúc, hắn biết Jindai Kura đang rất nghiêm túc.
Jindai Kura nhìn Khánh Trần:
“Chúng ta phải cẩn thận, lần này có rất nhiều cao thủ đến, nếu suôn sẻ, ngươi có thể sở hữu nhiều vật cấm kỵ hơn, ta cũng có thêm nhiều nhãn cầu, nhưng…chưa chắc chúng ta có được mệnh tốt đó.”
Khánh Trần chìm sâu vào suy nghĩ, sau một lúc lâu hắn mới nói:
“Cho ta thêm sáu ngày, kéo dài sáu ngày này cho ta.”
Jindai Kura suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Yên tâm đi, thậm chí có mất mạng ta cũng sẽ kéo dài sáu ngày này cho ngươi.
Đúng rồi, bây giờ Côn Luân và Cửu Châu không định giúp ngươi nữa sao? Đây là cái bẫy ngươi đặt ra, không thể không có đường lui.”
Khánh Trần mỉm cười, nhưng không trả lời.
Chương 2084: Rời Đi
Nơi đóng quân đỉnh Everest là một thắng cảnh độc đáo.
Những người leo núi từ nhiều quốc gia khác nhau tập trung tại đây, giống như một Liên hợp quốc thu nhỏ.
Hàng ngàn chiếc lều được dựng trên nền tuyết trống trải, đầy màu sắc và tươi sáng lạ thường.
Ngoài ra còn có hàng chục công ty thám hiểm thiết lập các đài phát thanh quy mô nhỏ ở đây, cũng như một trại căn cứ cứu hộ đơn giản, họ sẽ ở lại đây cho đến cuối tháng năm.
Trại căn cứ sôi động hẳn lên, người người đi xuyên qua giữa các lều, vốn dĩ không hề quen biết từ trước, ở đây sinh hoạt một hai tuần đã trở nên quen thân hơn.
Khi Khánh Trần vừa đặt chân đến đây chỉ cảm thấy nó sống động hơn một chút so với Thị trấn Namche, nhưng ở đây có vô số người leo núi đang tắm nắng và pha cà phê.
Lúc này, một người Sherpa mặc trang phục dân tộc đi tới, thân thiết mở rộng vòng tay với hướng dẫn viên Tiểu Trương, chào hỏi:
“Trương!”
Thấy vậy, Khánh Trần cũng điều khiển hướng dẫn viên Tiểu Trương ôm hắn ta một cách nhiệt tình:
“Đã lâu không gặp!”
Người Sherpa là một sự tồn tại rất kỳ diệu.
Vào mùa cao điểm leo núi Everest hàng năm, đội leo núi lớn nhất sẽ triệu tập các đội đến từ nhiều quốc gia với tư cách ‘trưởng đoàn’, thanh toán tiền và cung cấp hàng hóa, đồng thời nhờ người Sherpa lên núi sửa ‘đường’ trước.
Không có bất kỳ thiết bị nào, những người Sherpa đã liều mạng dựng những sợi dây an toàn dài từ 7.000 đến 8.000 mét.
Họ mang theo ‘sợi dây’ bên người để leo lên một nơi cao, và cố định phần cuối của sợi dây vào tảng băng đá ngàn năm bằng một cái nhũ băng, sau đó buông thỏng dây thừng, như vậy là đã có thể hoàn thành việc vận chuyển hậu cần, dẫn đường, trợ giúp việc leo núi và bảo vệ được sự an toàn của các đội leo núi ở một mức độ nhất định.
Có thể nói, nếu không có những người Sherpa, độ khó của việc leo lên đỉnh Everest sẽ tăng thêm một số yếu tố.
Có hai cách để leo lên đỉnh Everest, một là dốc phía nam của Nepal và hai là dốc phía bắc của Trung Quốc.
Hầu hết mọi người đều thích leo lên từ sườn phía nam, vì quá trình thương mại hóa ở sườn phía nam đã hoàn thiện hơn, hơn nữa còn có những người Sherpa ở sườn phía nam.
Người Sherpa đưa Khánh Trần và những người khác đến trại của họ.
Một bác người Sherpa dùng tiếng Anh giao tiếp một cách hồn hậu:
“Ta đã sống ở đây từ một tuần trước để giúp các ngươi chiếm được chỗ tốt, nơi đây cách xa nhà vệ sinh, mùi sẽ bớt nồng đi phần nào.”
Hàng nghìn người sống trong nơi đóng quân Everest, nhưng ở đây không có cống rãnh hay hệ thống cung cấp nước uống, nên mùi hôi thối khỏi nghĩ cũng biết…
Nhiều người nghĩ rằng người leo núi sẽ luôn ở lại trại đóng quân Everest trong suốt một tháng.
Nhưng thực ra không phải thế.
Trong khoảng thời gian này, hầu hết mọi người sẽ trở về thành phố sinh sống trong hai ngày, tắm rửa sạch sẽ cơ thể, cho cơ thể và tâm trí nghỉ ngơi, sau đó mới quay lại và tiếp tục.
Miễn là ngươi quay lại đây trong vòng một tuần và các tế bào vận chuyển oxy trong cơ thể không bắt đầu giảm, thì sẽ không có vấn đề gì.
Lúc này, Jindai Kura cười nói với Khánh Trần:
“Hôm nay ngươi không phải dựng lều cho ta nữa.”
Khánh Trần buồn bực nói:
“Ngươi muốn rời đi?”
Jindai Kura cười nói:
“Ta là hộ đạo giả của ngươi đấy, sao có thể rời đi dễ dàng như vậy? Có điều, tối nay ta ngủ trong lều của người khác.”
Khánh Trần:
“???”
Ương Ương nhìn Jindai Kura quay ngươi đi vào trong lều của một nhà leo núi nữ, thở dài nói:
“Ta cũng chỉ nói chơi mà thôi, không ngờ hắn lại làm thật.”
Một tay chơi cấp vương giả như Jindai Kura đến nơi đóng quân đỉnh Everest cũng không cần phải dựng lều, hắn cứ trực tiếp chọn một cái lều, mỗi ngày đều không giống nhau…
Khánh Trần kìm nén đã lâu:
“Trâu bò…ta nên để khoa học tiếp cận rồi làm một chương trình đặc biệt, tổng cộng làm ba tập, tập đầu tiên nghiên cứu về đạo đức suy đồi của Jindai Kura, tập thứ hai nghiên cứu sự thiếu bản chất con người trong Đại Trung Tiểu Vũ, tập thứ ba là nghiên cứu bộ não của Zard, nhỉ.”
Ấy vậy Jindai Kura đi vào trong chưa bao lâu lại đột nhiên chui ra, nói:
“Không đúng!”
Khánh Trần thắc mắc:
“Sao, vào nhầm lều?”
“Không phải.”
Jindai Kura cau mày không ngừng suy nghĩ, như thể sắp đưa ra một phán đoán gì đấy.
Khoảnh khắc tiếp theo, vị quý công tử này đột nhiên nói với Khánh Trần:
“Xin lỗi, nhưng có lẽ ta phải làm xáo trộn một số kế hoạch của ngươi rồi.”
Khánh Trần im lặng một lúc:
“Việc này rất quan trọng sao?”
“Quan trọng, còn quan trọng hơn mạng của ta.”
Jindai Kura nói một cách nghiêm túc.
Khánh Trần nói:
“Vậy thì đi đi.”
Jindai Kura gật đầu:
“Đừng lo lắng, ta nhất định sẽ giúp ngươi vượt qua sáu ngày còn lại.”
Nói xong, Jindai Kura rời khỏi căn cứ đỉnh Everest với tốc độ cực nhanh, lao thẳng về hướng họ vừa đi tới!
Ương Ương hỏi:
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
Khánh Trần lắc đầu:
“Không rõ, nhưng ta đoán có thể có chuyện xảy ra với Jindai Sora, chuyện này quan trọng hơn mạng sống của hắn, ngoại trừ Jindai Sora và Jindai Unshuu ra thì không còn ai khác.
Chương 2085: Khoảng Thời Gian Khó Khăn
Tổ chức Future, Jindai Sora và tập đoàn Kashima đang ở trong doanh trại.
Tất cả đang thảo luận về sức mạnh của Joker và cách đối phó với vị bán thần này.
Có người nhìn Jindai Sora và hỏi:
“Khi giao đấu với hắn ta ngươi cảm thấy thế nào?”
“Lực bật tòng tâm.”
Jindai Sora bình tĩnh nói:
“Có vẻ như mọi thủ đoạn và tính toán đều vô dụng khi ở trước mặt hắn.”
Tất cả đều đồng cảm sâu sắc, họ đều là cao thủ đỉnh cao ở thế giới biểu, tất nhiên, hay phải nói là ít nhiều cũng từng đối diện với bán thần, họ đều biết ‘bất lực’ chính là cảm giác chân thực nhất khi cao thủ cấp A đối đầu với bán thần.
Jindai Sora nói:
“Các ngươi bàn bạc đi, ta muốn nghỉ ngơi.”
Nói xong nàng xoay người đi về phía núi tuyết phía xa, định ngồi xếp bằng tu hành một lúc.
Tuy nhiên, không lâu sau khi nàng đứng dậy, Mike cũng cười haha đứng dậy rời đi.
W cau mày:
“Ngươi đi làm gì?”
Mike cười cợt nhả nói:
“Ta biết thức thần của Âm Dương Sư không thể được triệu hồi trong vài ngày sau khi chết.
Ta rất hứng thú với tiểu thư Jindai Sora này, không phải đây chính là cơ hội tốt nhất hay sao.”
W nghiêm nghị nói:
“Ngươi như vậy là phạm tội.
Tổ chức Vương Quốc phải mất hai ngày mới đến được đây, ta khuyên ngươi đừng tự kiếm chuyện trước khi họ đến.”
Mike vỗ vai hắn:
“Tội mà ta và ngươi phạm phải còn ít sao, đều đã là siêu phàm giả rồi, đừng màng đến luật pháp thế tục nữa.
Hơn nữa, phụ nữ là như vậy đấy, đến khi trở thành phụ nữ của ta rồi thì sẽ không quan tâm hôm nay có chuyện gì đã xảy ra đâu.
Vả lại, không phải tập đoàn Jindai đã trở thành chư hầu của chúng ta rồi sao, hồi đó tổ phụ của chúng ta cũng đã từng làm loại chuyện này trên lãnh thổ của họ rồi, cha ta nói chúng rất nghe lời.”
Nói xong Mike quay người đuổi theo Jindai Sora, mặc dù những người khác cảm thấy chuyện này là không phù hợp, nhưng cũng không ai đứng ra ngăn cản.
Vương Quốc và Future, với tư cách là tổ chức người du hành thời gian lớn nhất thế giới, không ai muốn đắc tội với họ vì những điều “nhỏ nhặt” như vậy.
Bên kia, Jindai Sora đột nhiên mở mắt ra, lạnh lùng nhìn Mike nói:
“Cút.”
Nhưng Mike lại bám riết không thôi, mỉm cười sờ sờ khóe miệng, tiếp tục đi về phía nàng:
“Tiểu thư Jindai Sora, hiện tại thức thần của ngươi có lẽ đã trở về Thần Kiểu Bản Mệnh rồi, vậy nên, có phải chúng ta có thể làm gì đó khác để vượt qua khoảng thời gian khó khăn này không?”
Jindai Sora càng lạnh lùng hơn:
“Nay địch ngay trước mặt, ngươi còn không quản nổi thân dưới của mình sao?”
Mike cười nói:
“Ngươi và ta mà hợp làm một thì trận chiến sẽ diễn ra càng ăn ý hơn, yên tâm, nếu ngươi chiến đấu với bán thần Joker, ta sẽ bảo vệ ngươi.”
“Không cần.”
Jindai Sora đứng dậy đi về phía trại đóng quân, không hề có ý định dính dáng tới Mike.
Trên thực tế, thức thần của Jindai Sora đều không sao, khi nàng và Khánh Trần diễn kịch, chẳng qua chỉ là khi quân bài Poker đánh trúng cơ thể thức thần, nàng liền lập tức thu hồi thức thần về Thần Kiểu Bản Mệnh, tạo nên cảnh tượng giả rằng thức thần đã bị giết mà thôi.
Mặc dù lá bài poker của Khánh Trần rất sắc bén, nhưng nó không đủ để giết thức thần cấp A chỉ trong một cú đánh.
Thế nhưng, nếu lúc này nàng đánh nhau với Mike và sử dụng thức thần thì mọi chuyện sẽ đổ vỡ.
Mọi người sẽ biết rằng nàng và Khánh Trần không thực sự đánh nhau.
Cứ vậy thì kế hoạch giả vờ mạnh mẽ và cơ thể yếu ớt của Khánh Trần cũng sẽ bị vạch trần ngay lúc này.
Vì vậy, Jindai Sora không có ý định phản ứng gì với Mike.
Thế nhưng, khi nàng đi ngang qua Mike, Mike bất ngờ lao lên.
Jindai Sora rút con dao ngắn từ thắt lưng ra đâm vào đối phương, tuy nhiên cơ thể chính của Âm Dương Sư quá yếu, Âm Dương Sư cấp A sở hữu thức thần cực mạnh, nhưng bản thể chỉ có ngoại hình của cấp B ở giai đoạn đầu, sao có thể đánh bại Mike?
Chỉ trong một hiệp, chiếc wakizashi trên tay nàng đã bị đánh văng đi.
Sử dụng thức thần?
Jindai Sora suy nghĩ.
Nếu không sử dụng thức thần, e rằng Mike sẽ thực hiện được kế hoạch của hắn.
Nhưng nếu sử dụng thức thần, kế hoạch của Khánh Trần cũng sẽ bị xáo trộn.
Điều quan trọng không phải là Khánh Trần như thế nào, mà là Jindai Kura đã đặc biệt dặn dò nàng phải diễn cho giống một chút, không thể làm lộ mối quan hệ giữa nàng và Jindai Kura.
Jindai Kura…
Cô gái này chưa bao giờ chống lại mệnh lệnh mà Jindai Kura đã giao cho.
Jindai Sora bị Mike ném xuống đất đến choáng váng, nàng bị Mike dùng một tay trói hai tay nàng lại, còn nghe thấy âm thanh áo khoác của mình bị kéo khóa kéo.
Bộ não của cô gái trở nên trống rỗng.
Đột nhiên, Mike dường như nhận ra điều gì đó, cả người vọt lên không trung, thân hình phi nhanh như một con rồng.
Nhưng giờ mới nhận ra nguy hiểm đang đến thì đã quá muộn.
Vừa rồi hắn quá nghiện sự phấn khích khi sắp có được con mồi, nên đã đánh mất sự cảnh giác cơ bản nhất của một chiến binh!
Sau đó, Jindai Sora nghe thấy có người nói cách đó không xa:
“Thế Giới Thập Phương.”
Chương 2086: Không Thể Ngăn Cản
Giữa các ngón tay, máu bắt đầu phun ra.
Jindai Sora chỉ cảm thấy một có một dòng máu nóng tuôn ra từ cơ thể Mike, chảy trên khuôn mặt mình.
Giây phút tiếp theo, Mike gầm lên, chỉ thấy hàng chục vết thương cứa dọc, cắt ngang do Dodomuki cứa lên người hắn, may mà hắn đã kịp thời bảo vệ cổ và đầu, nếu không vừa rồi hắn đã bị đầu một nơi thân một nẻo rồi.
Jindai Sora đang nằm trên mặt đất, thất thần nhìn Mike đang bị Jindai Kura tấn công, hai tay của hắn bị cắt lìa bởi sức mạnh tàn nhẫn của không gian, hai cánh tay của hắn vô lực rơi xuống đất.
Mike gầm lên một tiếng lớn:
“Kẻ địch tấn công! Giúp ta!”
Khi nói, đôi mắt tử thần của hắn bắn về phía Dodomuki và Jindai Kura.
Nhưng tia tử thần màu đỏ cam chỉ vừa bắn ra, thân hình to lớn của Dodomuki đã đứng chặn trước Jindai Kura, chống lại nhiệt độ cao muốn thiêu đốt của tia tử thần.
Thấy vậy, Mike biết lúc này hắn đã không thể giết Jindai Kura được nữa, chỉ có thể miễn cưỡng quay người điên cuồng chạy, hai bả vai trống trơn vì mất đi hai cánh tay nên cứ lắc lư, trông vô cùng kì dị và chật vật.
Nếu không còn cánh tay vẫn có thể lắp được chân tay máy móc, nhưng nếu mất mạng thì coi như mọi chuyện cũng kết thúc!
Khu đóng quân cách nơi xảy ra trận chiến hơn 500 mét, tiếng kêu cứu của Mike khiến ai nấy đều giật mình.
Lee Huyn Ji và W đồng thời đứng dậy, dẫn theo hơn chục tên thuộc hạ cùng đi cứu viện.
Từ xa, Mike đã nhìn thấy bóng dáng của họ, trong lòng dâng lên một sự hả hê đắc chí:
“Jindai Kura và Jindai Sora có vấn đề, giết bọn chúng đi!”
Lục Dục Thiên Sứ bên cạnh Lee Huyn Ji và W nhẹ nhàng tung cánh, trong tích tắc đã lao đi hơn 200 mét, sẵn sàng ứng cứu Mike.
Nhưng mà, Jindai Kura là người thế nào? Hắn là thiên tài chiến đấu hiếm có, trăm năm khó gặp của gia tộc Jindai, dù trực tiếp ra tay hay là đánh lén cũng không chừa cho Mike một con đường sống.
Jindai Kura sắc mặt u ám, hắn đã hạ quyết tâm phải giết bằng được kẻ muốn bắt nạt Jindai Sora này.
Khi Mike chạy trốn, Mã Diện La Sát, Tenjo Kodari, và Hone- onna đã sớm mai phục trên con đường hắn phải đi qua.
Mike chưa kịp phản ứng thì Hone-onna và Tenjo Kodari đã cản đường hắn lại, chỉ thấy Mã Diện La Sát từ trên núi cao nhảy xuống, thế như chẻ tre bổ làm đôi tên cấp A này.
Hone- onna lật cổ tay, thanh kiếm xương trong tay tuốt nhẹ đao văn, móc đi đôi mắt trên sóng mũi của Mike.
Nhưng vào lúc này, một người thanh niên đứng sau W lấy ra một viên đá màu đen, đang thi triển Băng Phong Chi Thuật xung quanh Jindai Kura.
Những chiếc gai băng nhọn màu xanh không ngừng lớn mạnh, cứng rắn tạo ra một chiếc lồng khổng lồ, phong ấn Jindai Kura vào bên trong!
Trong lòng Jindai Kura thoáng kinh ngạc, cấp A! Đỉnh cao tiềm ẩn của cấp A!
Người thanh niên có mái tóc bạch kim, đôi mắt sâu như ngọc, sáng như sao!
Đây là K!
Những gì K có được là…truyền thừa vu sư!
Đối phương không hề trốn trên đất Bắc Mỹ, mà là sáng sớm đã tới trại đóng quân, giống như cử Arthur chờ để tập hợp nhưng thật ra chính bản thân hắn cũng đã tới đây từ sớm rồi trốn ở bên cạnh W.
“Đi!”
Jindai Kura thấp giọng nói, hắn nhấc bổng Jindai Sora trên mặt đất lên, đánh đổi ba thức thần để mạnh mẽ phá bỏ khu vực bị Băng Phong.
Dù là thức thần cường đại như Dodomuki, khi đập phá bức tường băng phong đầy gai nhọn trước mặt cũng chảy máu đầm đìa!
Chiếc lồng băng phong khổng lồ đã bị đánh thủng thành một cái hố to lớn, nhưng ngay khi Jindai Kura sắp đột phá vòng vây thì lại có một cái gai băng mới tiếp tục chặn lại.
Jindai Kura điều khiển Dodomuki thi triển Thế Giới Thập Phương, nhưng hắn chỉ phá vỡ một bức tường băng này lại có một bức tường băng mới mọc lên.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, K đã phong ấn nơi này thành một thế giới đóng băng, khiến nhiệt độ lập tức giảm xuống còn âm 60 độ!
Băng sương hình thành giữa lông mày của Jindai Kura và Jindai Sora.
Jindai Sora thì thầm:
“Ta xin lỗi.”
“Im đi.”
Jindai Kura lạnh lùng quát.
Cũng vào lúc này, một bóng đen nhanh chóng tiến đến, hắn đánh lén ở phía sau K và W, nhanh chóng tiến đến mà không phát ra chút tiếng động.
K chợt cảm thấy điều gì đó.
Khoảnh khắc Cắt Bóng chuẩn bị đến gần, một vòng lửa khổng lồ đúng đưa thoát ra khỏi cơ thể hắn, đốt cháy cơ thể của Cắt Bóng.
Thế nhưng, Cắt Bóng như không sợ chết, tiếp tục tấn công như một con quái thú, mục tiêu của nó chỉ có một, là K!
“Giết cái này trước!”
K lạnh lùng nói.
Lục Dục Thiên Sứ của W quay lại phòng thủ ngay lập tức, chặn đứng Cắt Bóng với cơ thể sáng rực đó.
Tiếng va chạm ầm ầm vang lên, một Cắt Bóng từng không có thiên địch mà lúc này dường như bị Lục Dục Thiên Sứ với ánh sáng vạn trượng khống chế, thân thể liên tục bị ánh sáng làm tan chảy, cuối cùng hóa thành một vũng nước đen, nhanh chóng chảy về phía trại căn cứ Everest.
Không thể ngăn cản.
Chương 2087: Hai Khả Năng
K quay đầu nhìn vào cái lồng phong ấn mình, chỉ thấy một lỗ lớn đã bị phá ở đó, Jindai Kura và Jindai Sora đã biến mất không còn dấu vết.
Nếu không có Cắt Bóng, chỉ e Jindai Kura và Jindai Sora đã cùng nhau bỏ mạng ở đây.
Hắn nhìn Mike vẫn còn thoi thóp và nói một cách bình tĩnh:
“Rượu đã bào mòn cơ thể và ý chí của hắn, sau khi xuyên không lại quá suôn sẻ, vừa bước đến thế giới trong đã có được sức mạnh cấp A, nhưng lại không biết cách sử dụng.
W, Tổ chức Future của ngươi lỏng lẻo quá đấy, ít nhất các ngươi phải hiểu rằng sống là sống, chiến đấu là chiến đấu.
Đáng tiếc, một tên phế vật đã khiến ta bại lộ tung tích.”
W không lên tiếng, lúc này, cánh tay của Mike đã bị chặt đứt, đôi mắt của hắn cũng đã bị khoét, một thế hệ cao thủ cấp A ở Bắc Mỹ lại mất cảnh giác vì tình dục ái nữ, rơi vào thảm cảnh như thế này.
K chế nhạo:
“Có vẻ như trận chiến trước đó giữa Joker và Jindai Sora cũng là giả.
Jindai nói với ta rằng hai người Jindai Sora và Jindai Unshuu xưa nay luôn mâu thuẫn với Jindai Kura, là ta đã đánh giá quá cao chỉ số IQ của Jindai rồi, chúng thậm chí còn không phát hiện ra chút mánh khóe nhỏ này.”
Nói xong, K nói với một tên thuộc hạ bên cạnh:
“Jindai Unshuu tạm thời còn nghi ngờ, nhưng hai người Jindai Sora và Jindai Kura, nếu lần quay trở lại này không giết được bọn chúng trên đỉnh Everest thì lần xuyên không tới hãy chặn bọn chúng trong khu vực của thành phố số 20, không được để chúng chạy thoát.”
W tập trung nói:
“Nếu trận chiến giữa Joker và Jindai là giả, nghĩa là đối phương không hề có sức mạnh của một bán thần, nếu không thì đáng ra hắn phải chủ động giết đến đây từ lâu rồi.”
“Đương nhiên.”
K bình tĩnh nói:
“Ngoài ra, ta nghĩ tên Joker này có lẽ còn yếu hơn ta tưởng.
Ta biết về tên Joker này nhiều hơn ngươi nghĩ, thậm chí còn đặc biệt vì hắn mà học tiếng Trung.
Từ những gì hắn ta đã làm ở Amsterdam, có thể thấy hắn là một người chỉ sợ thiên hạ không loạn.
Jindai Sora là nội ứng, hẳn hắn biết các ngươi đang ở đây.
Lee Huyn Ji, ngươi, Mike, chỉ là ba người cấp A, nhưng chỗ hắn lại có Jindai Kura, Jindai Sora và hắn.
Nếu hắn đang trong trạng thái sức mạnh đỉnh cao thì đã đến giết các ngươi từ sớm rồi, các ngươi cũng đã chết từ lâu trước khi A và Z đến.”
A là mật danh của Arthur, và Z là Nikita.
K trốn trong đám đông vì muốn xem có cơ hội câu được cá không, nếu Khánh Trần chủ động ra tay sát hại thì hắn hoàn toàn có thể nấp trong bóng tối và giáng một đòn chí mạng.
Nhưng Khánh Trần đã không làm thế…
K phân tích:
“Ngươi đã bao giờ thấy Joker sợ hãi rụt rè bao giờ chưa? Dù sao thì ta cũng chưa thấy, Châu Âu, đảo quốc Osaka, tập kích đạo trường Tâm Cảnh ở thành phố số 20 ở thế giới trong, giết và thoát ra được căn cứ A02, có lần nào hắn không đại khai sát giới, sao lần này lại trở nên nhát gan như vậy?”
Sau đó, K nói chắc nịch:
“Chỉ có hai khả năng, một là hắn bị thương, hơn nữa còn là vết thương rất nặng, nặng đến nỗi ảnh hưởng đến trận chiến.
Khả năng thứ hai chính là, hắn đã kích hoạt thuật hô hấp ngược và thực sự trở thành người bình thường.
Ta không hiểu về thuật hô hấp ngược nên ta nghiêng về khả năng trước.”
W hỏi:
“Vậy thì làm sao hắn miễn trừ được phán định của đài thôi miên?”
“Ta nghi ngờ rằng Jindai đã che giấu một vật cấm kỵ nào đó trên người hắn, vật cấm kỵ này sẽ giúp hắn tránh được phán định của những vật cấm kỵ khác, thử xem là biết ngay thôi.”
K bình tĩnh lấy ra một chiếc điện thoại di động cũ.
Vật cấm kỵ: Cuộc Gọi Không Xác Định.
Chỉ cần biết tên và diện mạo của mục tiêu là có thể thực hiện cuộc gọi không xác định mỗi ngày.
Người thu nhận không cần biết số điện thoại của đối phương, số phận sẽ kết nối giúp ngươi.
K nói với ‘Cuộc Gọi Không Xác Định’:
“Khánh Trần.”
Hắn nhớ lại diện mạo của Khánh Trần và đợi cuộc gọi được kết nối.
Một tiếng bíp vang lên, cuộc gọi đã được kết nối.
Nhưng tiếng phát ra từ bên trong không phải là giọng của Khánh Trần, mà là một giọng nói già nua nhưng to lớn:
“Trò mèo lại dám múa rìu qua mắt thợ, đại uy thiên long, đại la pháp chú!”
Điện thoại bị cắt đứt.
K:
“…”
W nghi ngờ hỏi:
“Vừa rồi có phải là giọng của Joker không? Hắn đang nói gì vậy?”
K hít một hơi dài:
“Có vẻ như có thứ kỳ lạ nào đó đang che chở cho hắn.”
…
Jindai Kura ôm ngang Jindai Sora và nhanh chóng đi xuyên qua những ngọn núi phủ đầy tuyết trắng.
Hắn bị thương ở cánh tay, chính là vết thương do gai băng cắt phải, nhưng Jindai Kura vẫn bình yên vô sự, không có vấn đề gì xảy ra.
“Thật xin lỗi, anh Jindai Kura, lần này chúng hẳn đã đoán ra được Khánh Trần đang đóng kịch rồi.”
Jindai Sora nhỏ giọng nói trong vòng tay của Jindai Kura:
“Tối nay, A và Z từ tổ chức Vương Quốc sẽ đến Namche Bazaar, chỉ cách trại đóng quân đỉnh Everest vài giờ đi đường…”
K, A, Z, W, Lee Huyn Ji, năm cao thủ cấp A sẽ bắt đầu truy sát họ trong ngọn núi phủ tuyết này.
Trong số đó, còn có không biết bao nhiêu con át chủ bài là vật cấm kỵ, khó lòng đề phòng.
Vì vấn đề của Jindai Sora, chấn thương của Khánh Trần không tiếp tục che dấu được nữa.
Chương 2088: Kỳ Lạ
Nhưng vấn đề này không phải do lỗi lầm của Jindai Sora, với sự thăm dò hết lần này đến lần khác của đối phương, bị bại lộ là không thể tránh khỏi.
Nếu không có Jindai Sora đến kiểm tra thì vẫn sẽ có những người khác.
May mắn thay, Jindai Kura đã giết Mike một cách đơn giản và gọn gàng, nếu không chúng còn nguy hiểm hơn.
Jindai Kura lạnh lùng hỏi:
“Thức thần của ngươi không sao, tại sao ngươi không trực tiếp giết hắn?”
Jindai Sora nói:
“Nếu ta ra tay giết hắn, chúng sẽ nhận ra vấn đề, ngươi yêu cầu ta cố gắng kìm hãm chúng…ta không ngờ ngươi sẽ đến.”
Jindai Kura hỏi:
“Nếu ta không đến, có phải hắn ta đã thực hiện được kế hoạch rồi không? Thật ngốc.”
Nói xong, hắn đặt Jindai Sora xuống, không chút lưu tình nói tiếp:
“Ta muốn ngươi và Unshuu phải sống cho bản thân mình chứ không phải sống vì ta, hiểu không? Một khi gặp phải nguy hiểm, trước hết ngươi nên nghĩ cách tự cứu mình, chứ không phải thực hiện mệnh lệnh của ta!”
“Hiểu rồi.”
Jindai Sora thì thầm nói.
Jindai Kura nổi cơn tam bành khi nhìn thấy bộ dạng của nàng, hắn tức giận đến bật cười:
“Được rồi, ngươi và Unshuu đều biết cách dối gạt ta rồi.”
Hắn rất chắc chắn, cũng rất khẳng định rằng nếu lần sau cô gái này gặp phải trường hợp tương tự thì nhất định nàng ấy cũng sẽ lựa chọn như ngày hôm nay.
Jindai Sora và Jindai Unshuu không bao giờ phàn nàn điều gì, như thể đã giao chính mạng sống của mình cho hắn.
Tình cảm của ba người này từ nhỏ đã kỳ lạ như thế.
Hắn không nói gì nữa.
Mà thay vào đó, hắn đi thẳng đến trại doanh của đỉnh Everest, lần này cũng may có Khánh Trần cử Cắt Bóng đến, nếu không hắn cũng gặp nguy hiểm.
Chỉ là đòn sát thủ cuối cùng là Cắt Bóng mà Khánh Trần có thể sử dụng trong chiến đấu trực diện đã không còn nữa, chỉ còn hai người có thể tham gia trận chiến, là Jindai Kura và Jindai Sora.
Mặc dù Ương Ương cũng có thể tham gia trận chiến, nhưng Ương Ương là cấp B.
Khi cả hai đến trại doanh trên đỉnh Everest, họ thấy Khánh Trần đã dựng xong lều của Jindai Kura, rồi quay sang nói với Jindai Kura:
“Đây là lều được chuẩn bị cho Jindai Sora.”
Jindai Sora đột nhiên cúi gập người 90 độ và nói bằng tiếng Nhật:
“Rất xin lỗi, ta đã làm gián đoạn kế hoạch của ngươi và anh Jindai Kura, tất cả đều là lỗi của ta.”
Khánh Trần tươi cười nói:
“Đừng vậy nữa.
Hơn nữa nếu ngươi không hợp tác diễn kịch với ta, chỉ e mấy tiếng trước ta đã bị cuốn vào trận chiến rồi, có thể giúp ta kéo dài một trận đã là một hạnh phúc vô bờ rồi.”
Lúc này, Jindai Kura hỏi:
“Không định đi sao, ta sợ đêm nay chúng sẽ đến giết ngươi đấy, ngươi không có năng lực chiến đấu.”
Khánh Trần suy nghĩ một chút rồi nói:
“Bây giờ chỉ có một con đường có thể xuống núi, muốn đi lên cũng chỉ có một con đường duy nhất là lên đỉnh Everest, chúng ta còn có thể đi đâu nữa? Ta mới hỏi người Sherpa, thật ra có một con đường họ từng buôn bán thời xa xưa, nhưng con đường đó cũng cao 7.000 mét so với mực nước biển, cơ thể của ta không kham nổi.”
Vào thời cổ đại, người Sherpa chở hàng hóa đến miền nam Tây Tạng để đổi lấy muối và các mặt hàng khác, họ đi bộ ở độ cao 7.000 mét mãi, sau đó tạo ra tuyến đường thương mại.
Khánh Trần chỉ nói một chút lại bắt đầu ho, hắn lấy tay che miệng, khi hạ tay xuống còn có những vết máu lấm tấm ở đó.
Hắn nhìn Jindai Kura:
“Tim và phổi của ta không thể chống đỡ được việc chạy bộ trên cao, nên ta không thể chạy được.”
“Có vẻ như ngươi còn có sự chuẩn bị khác?”
Jindai Kura thắc mắc:
“Nếu ngươi không chạy, ngươi có thể sẽ chết.”
Khánh Trần cười nói:
“Ta sẽ giành cho chúng một câu hỏi lựa chọn.”
“Tùy ngươi.”
Jindai Kura nói rồi quay người rời đi, thật không ngờ hắn lại chào hỏi với một nữ leo núi trẻ tuổi ngay trước mặt Jindai Sora, sau đó cùng đi vào lều của đối phương.
Khánh Trần liếc nhìn Jindai Sora, vẻ mặt nàng ấy rất bình tĩnh, dường như không thấy chuyện này có gì bất thường…
“Đối tượng tiếp cận khoa học cho buổi ghi hình tập bốn cũng đã xuất hiện rồi.”
Hắn nhỏ giọng cảm khái.
Đếm ngược 126:00:00.
Màn đêm buông xuống, bên cạnh Quảng trường Thời đại ở New York.
Trên đỉnh tòa nhà của trụ sở tổ chức Future, phi thuyền hạng A được tạo thành từ ánh đèn neon ba chiều đang bay lượn trên bầu trời cao, trông không khác gì đồ thật.
Quảng trường Thời đại rất nhộn nhịp, có những màn hình lớn ngay trên mặt tiền của các tòa nhà cao tầng.
Đây là nơi giống với thế giới trong nhất, đầy lộng lẫy và ma mị.
Ở vùng biển ngay bên ngoài thành phố New York, một hòn đảo ẩn trong sương mù biển đang tiến đến với tốc độ 18 hải lý/giờ.
Zard đứng trên đỉnh Thanh Sơn Tuyệt Bích, nhìn ra thành phố phồn hoa nhất ở bờ biển phía Tây và thốt lên:
“Chà, đẹp quá”.
Jinguji Maki có thể điều khiển đường đi của Kình Đảo, sau khi Jinguji Maki rời đi, Trịnh Viễn Đông lần nữa tiếp quản quyền quản lý.
Cũng giống như admin và mod của một diễn đàn vậy, Jinguji Maki là chủ đảo, và Trịnh Viễn Đông là phó chủ.
Sau khi Khánh Trần rời đảo, Kình Đảo đã đi thuyền về phía New York với tốc độ ổn định, trong suốt thời gian này, Trịnh Viễn Đông liên tục nhìn ra Thanh Sơn Tuyệt Bích, để tránh việc Kình Đảo va chạm với tàu trên biển.
Chương 2089: Vượt Biên
Zard đếm đếm các đầu ngón tay:
“Tính theo giá vé máy bay, vé máy bay từ Hải Thành đến New York của một người là hơn 10.000 nhân dân tệ, chúng ta có hàng nghìn người đi Kình Đảo đến đây, có lẽ đã tiết kiệm được hàng triệu tiền vé, bốn hợp làm năm thì cũng đã 100 triệu rồi! Đi bằng Kình Đảo đúng là một món hời!”
Đại Vũ giận dữ nói:
“Đây là lúc để tính giá trị kinh tế sao? Điều quan trọng nhất là Kình Đảo liệu có được che giấu kĩ càng để radar không thể nhìn thấy, và không ai có thể nghĩ tới kìa.”
Sử dụng Kình Đảo để hoàn thành chuyện vượt biên là một điều táo bạo và đáng sợ biết nhường nào.
Tổ chức Future và Tổ chức Vương Quốc đã bắt đầu kiểm soát chặt chẽ việc ra vào, đặc biệt là ở các thành phố lớn, đề phòng có người đến nơi đây để phá hoại.
Nhưng thứ như Kình Đảo, nếu nó không gần đến ở một mức độ nhất định, không ai có thể phát hiện ra nó.
Hơn nữa, lại có thể cùng lúc vượt biên rất nhiều người…
Ai có thể ngờ rằng một thứ khổng lồ đáng sợ như vậy lại trôi nổi trên mặt biển? Vương Quốc không thể nghĩ ra, và Future chắc chắn không thể tưởng tượng được.
Lúc này, một con tàu du lịch trống từ từ tiếp cận tọa độ đã thống nhất.
Sau khi đến tọa độ, các thành viên Cửu Châu trên tàu lấy đèn pin cường quang ra, ra hiệu ba dài một ngắn.
Trịnh Viễn Đông nói:
“Chuẩn bị xuống đảo thôi.
Nếu đến gần hơn nữa, các con tàu sẽ quá dày đặc, ta sợ chúng sẽ va chạm vào nhau.
Nhớ lấy, lần hành động này nhất định phải tuân theo sự chỉ huy thống nhất, Khánh Trần đã điều động một số cao thủ đến tổng bộ, lần này chúng ta sẽ tiêu diệt kế hoạch cơ bản của chúng, chỉ có thể thành công, không được thất bại.”
Zard đột ngột đứng lên, đưa tay chào Trịnh Viễn Đông:
“Vâng thưa ngài!”
Một vài người đến bên mép Kình Đảo, số người du hành muốn vượt biên đến New York không chỉ có vài người họ.
Vào lúc này, Nam Cung Nguyên Ngữ và 27 cao thủ cấp C khác của Hội Tam Điểm và 191 cao thủ cấp C trong Hội Phụ Huynh, mỗi người cầm một chiếc túi chống thấm nước, mặc bộ đồ lặn bằng da cá mập và cầm một bộ tăng áp, còn có những người khác đang cầm bom hẹn giờ đã được bịt kín.
Ở phía bên kia, Hà Kim Thu đang chống cây quyền trượng màu đen của mình, và phía sau hắn là 12 cao thủ cấp B và 71 cao thủ cấp C đến từ Cửu Châu.
Xếp sau Trịnh Viễn Đông, có 9 cao thủ cấp B và 171 cao thủ cấp C đến từ Côn Luân.
Có thể thấy từ cơ cấu nhân sự, Cửu Châu đã sử dụng nền tảng tài chính hùng mạnh nhất của mình để chiêu nạp một số sức chiến đấu cao cấp trong nước về dưới trướng của mình.
Đối với những người này, chuyện xuất chinh ra nước ngoài chiến đấu thực sự hấp dẫn hơn bảo vệ đất nước, khoảng thời gian này, họ giống như lính đánh thuê, đi chiến đấu chống lại những người du hành tới từ nhiều quốc gia khác nhau, tất cả họ đều rèn luyện được bản năng chiến đấu khi trải qua hàng trăm trận chiến.
Tuy nhiên, các cao thủ cấp C ở Cửu Châu vẫn kém xa so với Hội Phụ Huynh.
Đặc trưng của Hội Phụ Huynh và Hội Tam Điểm là rất rõ ràng, họ dựa hoàn toàn vào Khánh Trần như một cuộc sống bật hack, như Chuẩn Đề Pháp bật hack, và nhóm này phát triển vô cùng nhanh chóng.
Hiện tại họ chưa có sức mạnh cấp B, nhưng giờ đây trên Kình Đảo, ngay cả quả Phỉ Lệ có thể cải thiện tư chất tu hành của mình cũng đã có rồi.
Có thể vào một ngày bình thường nào đó, hơn hai trăm cấp C có lẽ sẽ có thể cùng nhau thăng thành cấp B…
Hơn nữa, quy mô của Hội Phụ Huynh ở thế giới trong còn lớn hơn Cửu Châu rất nhiều.
Xét về tiềm năng, Hội Phụ Huynh và Hội Tam Điểm sẽ hùng mạnh hơn đôi chút.
Lại so sánh người du hành trong nước với nước ngoài.
Khi bắt đầu chuyện xuyên không, ở nước ngoài, bởi vì việc kinh doanh thuốc biến đổi gen ở thế giới trong đã hoàn thiện hơn, một số lượng lớn chiến binh gen cấp D, cấp C, thậm chí cả chiến binh gen cấp B đã được sinh ra.
Chỉ tính riêng về sức chiến đấu, nước ngoài có thể mạnh gấp mấy lần trong nước.
Nhưng kể từ khi có sự xuất hiện của Kình Đảo và Tử Lan Tinh, nước ngoài đã không thể bắt kịp tốc độ trong nước, đây cũng là lý do tại sao Hà Kim Thu lại rút bớt lực lượng của mình và đến Kình Đảo để tích lũy lâu dài chuẩn bị cho một lần sử dụng.
Hà Kim Thu biết điều gì là quan trọng nhất.
Trịnh Viễn Đông nhìn mọi người:
“Ông chủ Hà dẫn các thành viên của Cửu Châu trực tiếp đến nhà máy quân sự ở ngoại ô New York để phá hủy căn cứ chế tạo phi thuyền ở đó, còn Đại Vũ sẽ dẫn theo Zard, các thành viên của Hội Tam Điểm và Hội Phụ Huynh đi phá hủy trụ sở chính của tổ chức Vương Quốc ở trung tâm New York, ta sẽ dẫn các thành viên của Hội Phụ Huynh phá hủy trụ sở chính của tổ chức Future bên cạnh Quảng trường Thời đại.”
Chương 2090: Thời Gian Cấp Bách
Trịnh Viễn Đông tiếp tục nói:
“Cửu Châu đã chuẩn bị phương tiện cho mọi người trên bờ biển rồi, thời gian hành động của chúng ta chỉ có tám giờ, tám giờ sau, dù thành công hay thất bại, chúng ta đều buộc phải rút lui.
Đây là thời gian và cơ hội mà Khánh Trần đã tranh thủ cho chúng ta, mọi người hãy trân trọng nó.”
Những người này sẽ hoàn thành một cuộc chiến chớp nhoáng chuẩn xác trên bờ biển phía tây, phá hủy sức mạnh quân sự của tổ chức Vương Quốc và tổ chức Future, phá hủy sức mạnh của người du hành của lớp giữa và lớp dưới cùng.
Những gì đã xảy ra trong Liên bang không phải là một sự kiện không chút liên quan, nếu hai tổ chức này có thể dẫn đầu một cuộc xâm lược và chiến tranh thuộc địa ở thế giới trong, thì họ sẽ tự nhiên làm điều tương tự ở thế giới biểu.
Vì vậy, ngay từ đầu họ đã đứng ở hai phía đối diện, chính là kiểu không chết không thôi.
Khánh Trần và Trịnh Viễn Đông vẫn luôn thảo luận, làm thế nào mới có thể thực sự làm chậm lại kế hoạch của tổ chức Vương Quốc và Future, khiến chúng bớt điên cuồng ngang ngược như thế.
Không chỉ riêng Khánh Trần và Lý thị cần thời gian, mà sự phát triển của thành phố số 10 và sự phát triển của Hội Phụ Huynh cũng cần có thời gian.
Cuối cùng, Khánh Trần nảy ra một ý tưởng táo bạo: New York tập hợp hai phần năm số người du hành của tổ chức Vương Quốc và Future, nếu tất cả cao thủ của họ đều được điều động, liệu họ có thể thử trực tiếp tiêu diệt sinh lực ở đây không?
Một khi hơn hai phần năm số người du hành của cả hai tổ chức đều chết, thì mối quan tâm đầu tiên của chúng chính là làm sao để ổn định nội bộ, chứ không phải tiếp tục xâm lược.
Khánh Trần muốn Jindai, Kashima, Vương Quốc và Future cùng bị công kích nặng nề.
Có như vậy họ mới có thể sử dụng Kình Đảo để tiếp tục tích lũy sức mạnh.
Trên Kình Đảo tổng cộng có hơn 400 cao thủ cấp C, đủ sức biến một New York phồn hoa yên bình trở thành thành phố Gotham đáng sợ trong một thành phố không có cao thủ cấp A.
Tất nhiên, mục tiêu của họ chỉ là những người du hành của cả hai tổ chức, không phải thường dân.
Trịnh Viễn Đông nhìn mọi người nói:
“Mọi người, xuất phát thôi!”
Vừa nói, hắn liền nhảy xuống biển trước, bơi về phía tàu du lịch tới tiếp ứng.
Từng âm thanh phốc phốc liên tục vang lên, lực lượng đặc chủng đi đầu gồm hơn 400 người du hành cứ như vậy cùng nhảy xuống biển.
Họ sẽ lên tàu du lịch, đi đến khu vực gần với bờ biển hơn, rời tàu du lịch một lần nữa và cập bờ!
Chỉ có Hà Kim Thu là không nhảy xuống biển, Thanh Ngọc Tâm Kiếm của hắn tạo thành các bậc thang dưới chân hắn, và ‘đi’ đến bờ biển với tốc độ rất nhanh, giống như một thần tiên trên bầu trời.
Ngay sau khi mọi người rời khỏi hòn đảo, Kình Đảo nhanh chóng rút khỏi đường ven biển, chực chờ khoảnh khắc lần nữa tiếp cận.
Trong đêm tối, Zard ướt nhẹp trèo ra khỏi đê biển, tháo mặt nạ dưỡng khí, hít một hơi thật sâu:
“Này, không phải nói không khí ở đây rất ngọt ngào sao, sao không cảm giác được gì, lại còn có mùi nước tiểu…có vẻ như có rất nhiều người đang phóng uế ở đây.”
Đại Vũ từ từ cởi bộ đồ lặn xuống và nói:
“Đừng nói nhảm nữa, thời gian cấp bách.”
“Ế, không phải có tám giờ sao.”
Zard nói:
“Cửu Châu đã điều tra rõ ràng số lượng người được điều động đến trụ sở chính rồi, và sẽ chỉ mất chưa đầy 8 giờ để chúng ta có thể hành động.”
Đại Vũ liếc nhìn hắn và nói:
“Nếu ngươi còn không nhanh lên, chúng sẽ tan ca đấy.
Nếu phát hiện số lượng nhân viên ở trụ sở chính Vương Quốc ít đi hãy đến câu lạc bộ tư nhân của Vương Quốc cách đó năm km.
Nếu không, chúng ta sẽ giết được ít người hơn.
Đúng rồi, một khi gặp phải cao thủ cấp B, ngươi phải tìm cách đưa nó trở lại Kình Đảo, Khánh Trần nói rằng hắn muốn trồng vật cấm kỵ.”
Zard cảm khái:
“Công việc kinh doanh của ông chủ đã khởi sắc trở lại rồi, trước đây là trồng cây, còn bây giờ đã bắt đầu trồng sinh vật sống…Này, tại sao ngươi lại nghe lời hắn như vậy?”
Đại Vũ khịt mũi lạnh lùng:
“Chẳng qua là ta muốn trả lại cho hắn ân tình của Tử Lan Tinh, Trường Sinh Thiên, Tĩnh Sơn Trà, quả Phỉ Lệ, Sơ Hạ, Vấn Hàn mà thôi.
Ngoài ra, ân huệ hắn tặng ngươi vật cấm kỵ, ta cũng thay ngươi trả sạch rồi.”
Zard lắng nghe một tràng dài những cái tên thực vật, nói:
“Ân huệ mà ngươi nợ hắn cũng nhiều thật…”
Đại Vũ:
“…”
Đúng nhỉ, không tính kỹ càng thì đúng là không biết ta đã ăn nhiều thứ của Khánh Trần vậy!
Đại Vũ đổi chủ đề:
“Bản đồ đâu?”
Zard sửng sốt:
“Không phải là ở chỗ của ngươi sao?”
Đại Vũ đau đầu:
“Rõ ràng lúc ở trên đảo, chính ngươi liên tục nói muốn giữ bản đồ còn gì.”
“Ah, ra vậy hả?”
Zard nói.
“Bản đồ tác chiến đâu? Ngươi quên nó trên đảo à?”
Đại Vũ nổi sung rồi.
“Hay ta quay lại lấy nó nhé?”
Zard nói.
“Bây giờ đi lấy làm sao mà kịp.”
Zard vừa nghĩ vừa thay quần áo:
“Vậy thì chúng ta tìm người ta hỏi đường, hỏi họ xem trụ sở của Tổ chức Vương Quốc ở đâu.”
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
👾ĐỐI TƯỢNG HẸN HÒ CỦA TA LÀ THẦN MINH CHI NỮ (BẢN DỊCH): Hài hước, dị năng, đô thị, trang bức…👾








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Trọng Luyện Cửu Thiên cửu thiên [Dịch] Trọng Luyện Cửu Thiên cửu thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Aduio-Trong-Luyen-Cuu-Thien-cuu-thien.jpg)







