- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 208 : Đừng Vội Đánh Nhau (c2071-c2080)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 208 : Đừng Vội Đánh Nhau (c2071-c2080)
❮ sautiếp ❯Chương 2071: Đừng Vội Đánh Nhau
Chắc chắn là thứ cực kỳ quan trọng.
“Đã có vài căn cứ của công ty Hỏa Chủng bị khai quật, tất cả đều nằm ở những nơi khá kín đáo.”
Đại trưởng lão nói:
“Công ty này đã tồn tại từ kỷ nguyên văn minh trước nữa, khi đó họ vẫn còn là công ty bất hợp pháp, tất cả những thứ họ nghiên cứu đều không thể để lộ, cho nên phải che giấu.
Đương nhiên….che giấu đến mức này thì khá ít, nhất định là tốn rất nhiều công sức.”
Khánh Trần biết, thật ra văn minh nhân loại ở kỷ nguyên trước nữa gần giống với thế giới ngoài bây giờ, một công ty quái lạ như thế quả thật sẽ bị lên án về mặt đạo đức và pháp luật.
“Đi xuống xem đi, ít nhất phải biết được bên dưới có thứ gì mới yên tâm được.”
Khánh Trần nói:
“Có trùng hai mặt ở ngoài kia, tạm thời Trần thị sẽ không đi đâu được, một tiểu đoàn dã chiến mà muốn tiêu diệt gần một trăm nghìn còn trùng mặt người là chuyện bất khả thi.”
Mọi người trở lại phòng an toàn thì thấy Trần Gia Chương và Đại Vũ vật lộn với nhau như con nít.
Trần Gia Chương đè một bàn tay lên cằm Đại Vũ, tay còn lại kẹp chặt một bàn tay của đối phương, gào lên:
“Hôm nay ta sẽ dạy cho ngươi biết thế nào là kính già yêu trẻ, gọi ngũ thúc! Không được gọi là lão già!”
Còn Đại Vũ túm đầu óc rối bù của Trần Gia Chương, gầm lên giận dữ:
“Ngươi cũng xứng làm ngũ thúc của ta à?! Ngươi còn chẳng nhìn ra được lão khọm Trần Truyền Chi ấy là thứ chó mà gì, sống uổng phí một bó tuổi! Nếu lúc trước ngươi giết chết Trần Truyên Chi luôn thì mẹ của ta còn phải lấy nước mắt rửa mặt hay sao?”
Khánh Trần:
“…”
Đại trưởng lão:
“…”
Kích thích thế cơ à?
Mọi người chỉ đi ra ngoài đánh một trận, khi về hai người các ngươi đã thành ra thế này rồi sao?
Hơn nữa, Đại Vũ vậy mà lại thừa nhận thân phận…
Khánh Trần tò mò:
“Trước khi đi hai người vẫn yên ổn lắm à…”
Đại Vũ phẫn nộ:
“Ngươi đi mà hỏi hắn, cha ta là ai thì liên quan quái gì đến hắn, hắn cứ thích chõ mũi vào chuyện của người khác ấy!”
Trần Gia Chương cũng tức giận:
“Nếu cha ngươi biết mình có một đứa con trai là ngươi thì không biết sẽ vui vẻ đến mức nào đâu! Lẽ nào không nên cho hắn biết sao?”
Đại Vũ:
“Hứ!”
Trần Gia Chường:
“Hứ…hứ…hứ!”
Khánh Trần cạn lời, hai người này thân là cao thủ cấp A mà cứ như trẻ con ấy, hình tượng cao ngạo lạnh lùng của Đại Vũ sụp đổ hoàn toàn!
May mà Đại Vũ không hạ độc thủ, bằng không hôm nay Trần Gia Chương biên thành lão hói luôn.
“Rồi, rồi, đừng đánh nữa.”
Khánh Trần và Zard kéo hai người họ ra.
Hiện tại nội thương của Khánh Trần vẫn chưa lành, toàn thân chẳng có tí sức lực nào cả, mãi hắn mới kéo hai người này ra được:
“Đừng vội đánh nhau, bọn ta phát hiện ra căn cứ bí mật của công ty Kỵ SĨ, mọi người quyết định đi thăm dò.”
Trần Gia Chương ngớ ra:
“Kỵ Sĩ chúng ta thành lập công ty từ lúc nào thế?!”
Đại trưởng lão vô cùng đau đớn:
“Đó là căn cứ bí mật của công ty Hỏa Chủng nhà người ta.”
Khánh Trần gật đầu:
“Bây giờ là của Kỵ Sĩ rồi.”
Đại trưởng lão:
“…”
Khánh Trần nhìn cánh tay rồi nói:
“Sắp phải quay về rồi, lần sau xuyên đến đây thì chúng ta lập tức xuất phát, trùng hai mặt không giữ chân được tập đoàn quân Trần thị quá lâu, chúng ta mau chóng thăm dò xong rồi rời khỏi nơi quái quỷ này.”
Bây giờ là cơ hội tốt nhất, sinh vật bảo vệ căn cứ bí mật đã bị dẫn đi, nơi đó không còn bố trí phòng vệ.
Đếm ngược.
Trở về.
…
Đếm ngược 168:00:00.
Địa điểm vẫn là trong homestay ở Namche Bazaar.
Bên ngoài homestay là du khách leo núi đến từ nhiều quốc gia bị tiếng nổ quấy nhiễu, trước mặt hắn là Jindai Kura cùng với Ương Ương.
Khánh Trần vừa trở về là ho sù sụ rồi phun ra một búng máu.
Hiện tại, nội tạng của hắn vẫn ở trong tình trạng tổn thương nghiêm trọng.
Jindai Kura và Ương Ương trông thấy cảnh này thì kinh hãi không thôi.
Ương Ương vội vàng rót một cốc nước ấm cho Khánh Trần:
“Xảy ra chuyện gì thế? Ta còn đang định hỏi ngươi, rõ ràng chúng ta hẹn gặp ở khu dân cư hoang dã mà ngươi chạy đi đâu mất thế?”
Khánh Trần uống một ngụm nước rồi nói:
“Vốn dĩ ta định đến khu dân cư rồi đấy, kết quả vừa tỉnh lại đã bị tập đoàn quân Trần thị bao vây, mà Trần Dư cũng ở trong đó.
Họ đuổi hơn 1300 nạn dân đến khu cấm kỵ số 008, bọn ta đánh với Trần Dư một trận ở đó, bị trọng thương rồi chạy trốn, bây giờ tạm thời an toàn.”
Jindai Kura cau mày:
“Còn đánh nhau cơ à? Ta ở phía bắc không tới kịp.”
Khánh Trần bỗng nhìn Jindai Kura và nhếch miệng cười:
“Ngươi đang quan tâm ta à?”
Jindai Kura nhướng mày:
“Ta chỉ cảm thấy đây sẽ là cơ hội tốt để lấy nhãn cầu thôi.”
Hắn không ngờ Khánh Trần lại dùng trò của hắn đối phó với hắn.
Jindai Kura nói:
“Được đấy, đánh với bán thần mà vẫn sống sót trở về.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Thực lực của Trần Dư vô cùng khủng khiếp, đã đạt đến đỉnh cao của bán thần rồi.
Bốn người cấp A bọn ta lại không làm gì được một bức tranh của hắn, cuối cùng mọi người bị thương nặng mới phá hủy được bức tranh ấy.”
Chương 2072: Chỉ Có Một
Jindai Kura gật đầu:
“Lúc trước ta trúng một đòn của hắn là biết vị bán thần này sử dụng Tử Lan Tinh, trở thành bán thần trẻ nhất, hiện tại chúng ta không dây vào hắn được.
Giả như cho ta thu thập đủ con mắt cho Dodomeki, hơn nữa bản thân ta cũng thăng lên bán thần, có được mười hai thức thần cấp bậc bán thần, có lẽ có thể thắng hắn.”
“Chưa đến mức ấy.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Hắn đã mất rất nhiều tranh, hiện nay chỉ có vài bức vẽ bảo vệ tính mạng luôn mang theo bên mình, bằng không ta cũng không có cách nào sống sót trở về.
Ta ủng hộ ngươi thu thập đủ con mắt rồi khiêu chiến đối phương, thật ra hắn không đáng sợ đến vậy đâu.”
Jindai Kura bật cười:
“Ngươi muốn lừa ta đi chịu đòn à, có còn lương tâm không thế!”
Khánh Tràn cười gượng:
“Ta đi với ngươi.”
Jindai Kura nhếch miệng:
“Thế còn được.”
Ương Ương bĩu môi:
“Hai người các ngươi được rồi đấy, ta vẫn còn ở đây này.”
Jindai Kura:
“…”
Ương Ương kiểm tra tình trạng vết thương của Khánh Trần:
“Lực trường sinh mệnh của ngươi yếu đi tám phần rồi, Trần Dư đúng là chẳng ra gì.
Ngươi bị thương nặng thế này rồi, hay là chúng ta trước đi, đừng ở đây làm bia ngắm cho Vương Quốc, Future với Kashima nữa.”
Khánh Trần im lặng, thật ra đây mới nguy cơ lớn nhất của hắn hiện nay.
Ở thế giới tỏng bị bán thần theo dõi, về thế giới ngoài còn có ba tập đoàn tài chính muốn đẩy hắn vào chỗ chết.
Hắn nói:
“Chúng ta đã bị theo dõi rồi, chắc chắn không đi được nữa, binh tới thì tướng chặn, nước đến thì đất ngăn, chúng ta còn có một việc cần giải quyết.”
Nói xong, hắn ra khỏi phòng và đi đến phòng của sếp Lưu.
Lần trước khi trở về, hắn chưa kịp xử lý việc sếp Lưu và vợ của hắn hạ độc trong rhodiola.
Thật ra, hai người này là gián điệp của Kashima bị Nghê Nhị Cẩu giám thị bấy lâu nay, công ty của sếp Lưu vẫn luôn cung cấp tài chính trong nước cho tổ chức gián điệp của Kashima.
Vì vậy khi hai người họ đột nhiên đăng ký tham gia đội leo núi, Trịnh Viễn Đông lập tức báo việc này cho Khánh Trần.
Vì họ thấy được băng văn của thuật Hô Hấp Ngược trên mặt Khánh Trần, cho nên Kashima và đội cảm tử của Vương Quốc mới quyết định đến thăm dò.
Khánh Trần dùng chiếc nhẫn quyền lực mở cửa phòng, kết quả hắn phát hiện vợ của sếp Lưu đã hóa thành tro bụi rơi trên mặt đất, còn hắn vừa gục trên mặt đất khóc vừa gom tro cốt rải rác lại.
Hắn nói một cách bình tĩnh:
“Thì ra trong hai người các ngươi chỉ có một người là người du hành thời gian.”
Khánh Trần không trúng độc rhodiola, điều đó có nghĩa là thân phận của hai vợ chồng đã bại lộ từ lâu.
Trong bảy ngày xuyên không, Kashima biết họ đã hết giá trị lợi dụng thì sẽ không cho Khánh Trần cơ hội thẩm vấn người biết chuyện, cho nên dứt khoát giết vợ của sếp Lưu.
Sếp Lưu vừa khóc vừa nói:
“Ta đã nói là đừng đến, nhưng nàng nói ở thế giới trong có người uy hiếp tính mạng của nàng, không đến thì sẽ chết.
Nàng đã giết người bao giờ đâu, đến nơi này làm gì cơ chứ! Nàng nói có một tập đoàn tên là Kashima muốn giết ngươi, không chỉ nàng mà còn có rất nhiều người nữa chuẩn bị giết ngươi!”
Khánh Trần hỏi một cách bình tĩnh:
“Ta còn tưởng tình cảm của các ngươi chỉ hời hợt thôi, trước đó không mấy hòa thuận, bây giờ lại khóc lóc khổ sở như thế?”
Khánh Trần cảm thấy còn có một khả năng nữa: Hai vợ chồng đều là người du hành thời gian, Kashima biết sự tình đã bại lộ thì lựa chọn giết một người, sau đó để người còn lại giành được sự tin tưởng của hắn, cung cấp cho hắn một ít tin tức giả.
Sếp Lưu mệt mỏi quỳ dưới đất:
“Ta kết hôn với nàng từ khi còn chưa dựng nghiệp, khi đó hai bọn ta sống trong một căn nhà trọ nhỏ ở Thâm Thành, đến cả nơi tắm rửa cũng không có.
Lúc ấy ta nghèo lắm, lúc kết hôn còn không nỡ tiêu tiền bao nàng một bữa ăn ngon, mà hai người bọn ta ăn lẩu thịt bò ở vỉa hè.
Ta nói xin lỗi nàng, nàng nói không sao….Vợ chồng đồng cam cộng khổ, dù cho bây giờ mâu thuẫn nhiều đến mấy thì vẫn không quên được tình cảm ấy.”
Sếp Lưu nói tiếp:
“Từ khi nàng xuyên không, hai bọn ta đã bị khống chế, mỗi ngày sống trong sợ hãi, ăn không ngon ngủ không yên…”
Nói xong, sếp Lưu lấy một khẩu súng lục dưới gối ra, ngắm vào cằm mình và bóp cò súng.
Rầm.
Sếp Lưu ngẩn ra, viên đạn đã bay ra khỏi nòng súng nhưng lại không bắn thủng đầu của hắn mà nện lên bức tường bên cạnh cùng với khẩu súng lục!
Ngay khi hắn vừa bóp cò, Khánh Trần đã kích hoạt Vô Củ, từ trường cực lớn khiến súng và viên đạn đều tuột khỏi tay hắn và dính lên tường.
Khi Khánh Trần rút lại từ trường Vô Củ, khẩu súng mới rơi xuống đất.
Khánh Trần hỏi một cách bình tĩnh:
“Tại sao phải tự sát?”
Sếp Lưu ngạc nhiên:
“Vợ ta nói, nếu sau khi trở về nàng chết thì hãy tự sát, đừng cho ngươi có cơ hội thẩm vấn ta, nếu không con trai của bọn ta sẽ bị ám sát.”
Chương 2073: Bắt Đầu Từ Khi Nào?
Khánh Trần lắc đầu:
“Yên tâm, bây giờ người đi đuổi giết gián điệp của Kashima ở trong nước chắc hẳn đã bao vây họ rồi, họ chẳng có thời gian giết con của ngươi đâu.
Từ giờ trở đi, ngoan ngoãn đi leo núi với bọn ta, ta còn có rất nhiều chuyện muốn hỏi ngươi.
Đừng cố chạy trốn, nếu ngươi chạy trốn thì ta sẽ biết, đến lúc đó không chỉ đơn giản là chết thôi đâu.
Nếu có người hỏi thì bảo vợ ngươi sốc cao nguyên nên được đưa đến Kathmandu rồi.”
Dứt lời, Khánh Trần trở về phòng, Jindai Kura khen:
“Xuất sắc, bây giờ ngươi đã có thể sử dụng năng lực này một cách tự nhiên rồi, hơn nữa còn có thể cứu người sau khi đã bóp cò súng.”
Khánh Trần thở dài:
“Cái gì vậy.
Mà Jindai các ngươi còn có gián điệp trong nước nữa à, đưa danh sách cho ta, ta giết sạch họ.”
Jindai Kura vui vẻ:
“Ngươi nghĩ ta là đồ ngốc à?”
Khánh Trần chịu đựng đau đớn, từ từ nằm lên giường, hắn hít sâu vài hơi rồi nói:
“Có câu, ba chuyện vui tuổi trung niên là thăng quan, phát tài, vợ chết.
Ta không ngờ tình cảm của cái người họ Lưu này dành cho vợ mình lại sâu đậm như thế.”
Jindai Kura cười nói:
“Vì thuở nghèo khó khảo nghiệm phụ nữ, khi giàu sang thử thách đàn ông, hầu hết mọi người trên đời này đều không chịu đựng nổi hai thử thách này, cho nên xác suất ly hôn của đàn ông thành đạt mới cao tới 95%.”
Khánh Trần nhìn Jindai Kura với ánh mắt suy tư:
“Ngươi không về ngủ à?”
Jindai Kura cười híp mắt, hắn khoanh chân ngồi dưới đất bắt đầu tu luyện:
“Ngươi bị thương nặng như thế kia, với tư cách là một trong những người hộ đạo của ngươi đương nhiên ta phải ở đây bảo vệ ngươi rồi! Ngươi yên tâm ngủ đi, ta sẽ không phát ra âm thanh.”
Ương Ương trợn trắng mắt.
…
Năm giờ sáng.
Khánh Trần tỉnh dậy sau một cơn ác mộng hỗn loạn, trong giấc mơ, hắn mơ thấy một trận chiến cực kỳ cam go, các thành viên của Bạch Trú và Hội Phụ Huynh liên tục tử trận, còn hắn thì bị ung thu não, thời gian không còn được bao nhiêu.
Cuối cùng trận chiến của họ kết thúc trong thất bại.
Sắp thành lại bại.
Khi tỉnh dậy, Khánh Trần thấy Ương Ương đang nằm bên cạnh giường mình, cố gắng nắm lấy bàn tay của hắn, mềm mại và ẩm ướt.
Khánh Trần bị sốt, 39 độ.
Đây là lần đầu tiên hắn ngã bệnh kể từ khi trở thành siêu phàm giả, có thể thấy hắn đã bị tổn thương nặng đến thế nào trong trận chiến hôm đó với Trần Dư.
Tâm trí và cơ thể của hắn đều rơi vào trạng thái kém đến cực độ, hắn thậm chí không thể chiến đấu nổi nữa.
Ương Ương ngẩng đầu lên nói:
“Ngươi tỉnh rồi, để ta rót cho ngươi cốc nước nóng, uống xong thì nghỉ ngơi thêm lát nữa.”
Ánh mắt Khánh Trần nhìn lướt qua nàng, ngây người nhìn Jindai Kura.
Vào lúc này, quý công tử này không biết từ đâu có được một chiếc ghế tựa bọc da, hắn đang thoải mái nằm trên đó và mặc một bộ đồ ngủ.
Hone- onna đặt thanh kiếm dài của mình sang một bên, và đang cầm một chiếc giũa bằng vàng ròng tinh xảo để cắt móng chân cho Jindai Kura.
Tenjo Kudari thì lại chui lên từ dưới giếng, cạo lông mày và lông mặt cho Jindai Kura, nàng ấy tạo bọt trắng và thoa đều lên vùng dưới cằm của chủ nhân, sau đó dùng dao cạo cạo sạch, cuối cùng dùng một chiếc khăn nóng chườm lên mặt chủ nhân, và bắt đầu mát xa phần đầu…
Dodomaki thì đang xoa bóp đùi cho hắn.
Đám thức thần này, người nào người nấy đều bận rộn không thua gì nhau.
Khánh Trần vẫn còn rất buồn ngủ, nhưng cảnh tượng này ngay lập tức khiến hắn tỉnh táo hơn hẳn, cả một phòng đầy ma!
“Tên này bắt đầu như vậy từ khi nào đấy?”
Khánh Trần chỉ vào Jindai Kura.
Ương Ương nhún vai.
Jindai Kura lấy chiếc khăn trên mặt xuống, thoải mái nói:
“Xem ra ngươi bị thương nặng đấy, động tĩnh lớn như vậy cũng không cảm nhận được, có lẽ, bây giờ là thời điểm tốt nhất để giết ngươi nhỉ.”
Khánh Trần nói:
“Đừng đá sang chuyện này, ta đang hỏi ngươi…thức thần được dùng cho những việc này sao?”
Jindai Kura cười nói:
“Nếu không thì dùng thế nào? Ở thời đại Nguyên thị, bản thân thức thần chính là người hầu của Âm Dương Sư đấy, ngươi cho rằng ‘Nekomata’ tại sao chỉ bắt chuột chứ không tham gia chiến đấu? Đó là bởi vì chức năng của nó là giúp chủ nhân tóm sạch những con chuột trong sân.
Zashiki Warashi có tác dụng gì nào? Chính là giúp chủ nhân làm ấm giường.
Chuông Chùa Dojo có tác dụng gì nào, tất nhiên là được dùng để báo thời gian trong thời đại đó.”
Khánh Trần nhướng mày.
Jindai Kura nói tiếp:
“Tổ tiên của Nguyên thị vốn là một người lười biếng và keo kiệt, hắn ta không muốn bỏ tiền tìm người hầu trông coi dinh thự của mình nên đã đi bắt hơn một trăm con yêu ma về giúp hắn trông coi nhà cửa, vừa bớt tiền vừa bớt lo, đầy tớ mua rau còn bòn rút tiền rau của hắn, chứ yêu quái thì không.
Hơn nữa, hắn nhận thấy rằng một khi một con quái vật được đặt tên, thì đó sẽ là một sự trung thành tuyệt đối, điều này tốt hơn nhiều so với con người.”
Nhất thời, Khánh Trần thậm chí không biết đó có phải là chuyện cơ mật hay không.
Ngươi nói nó không phải, nhưng phần lớn mọi người đều không biết chuyện đó.
Ngươi nói đó là bí mật, nhưng thực sự nó lại quá qua loa.
Chương 2074: Cảm Nhận
Lúc này, Jindai Kura đột nhiên hỏi:
“Ta muốn biết, cô gái nhỏ Jinguji Maki đã bắt đầu tu hành rồi đúng không, nếu tu hành rồi liệu có thể triệu hồi thức thần không, và cả…liệu thức thần mà cô bé ấy triệu hồi được có nhiều hơn Âm Dương Sư của bọn ta không?”
Khánh Trần thoáng sững sờ:
“Ngươi hỏi chuyện này làm gì, cô bé còn nhỏ lắm.”
Jindai Kura lắc đầu:
“Cô bé ấy vốn dĩ là vương tộc ở phương bắc, nhưng bây giờ lại phải lưu lạc chốn dân gian, nếu có thể, một ngày nào đó khi quyền lực Jindai thay đổi, ta sẽ đón nó trở về.”
“Đừng có mà mơ.”
Ương Ương nói:
“Nó là con gái của ta và Khánh Trần, nó chỉ có thể lớn lên bên cạnh bọn ta.”
Trong giây lát, Jindai Kura và Khánh Trần đều không lên tiếng.
Lúc này, Dodomuki nhẹ nhàng cẩn thận giúp Jindai Kura mang giày và tất, đồng thời dùng thân hình cao lớn của mình làm ‘màn che’ để chặn tầm mắt của Khánh Trần và Ương Ương, tiện cho Jindai Kura thay áo khoác.
Jindai Kura cười nói với nàng:
“Cảm ơn, các ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi.”
Nói xong, tất cả thức thần đều trở lại bên trong Thần Kiều bản mệnh của hắn.
Ương Ương lẩm bẩm:
“Cũng không bảo bọn họ giúp chúng ta một tay, keo kiệt.”
Khánh Trần:
“…”
Jindai Kura hỏi:
“Kế hoạch hôm nay của ngươi là gì, tiếp tục leo núi?”
“Ừ.”
Khánh Trần gật đầu:
“Trong vài ngày tới, cho đến khi vết thương của ta đỡ hơn, nhờ hết cả vào mọi người.”
“Không thành vấn đề!”
Jindai Kura nói:
“Nhưng phải có một điều kiện trao đổi.”
“Điều kiện là gì?”
Khánh Trần thận trọng hỏi:
“Nếu ngươi nói muốn dẫn Maki-chan đi thì đừng hòng, ta xé xác ngươi ra.”
“Yên tâm, chuyện vặt hằng ngày thôi.”
Nhóm người hướng dẫn viên Tiểu Trương đã có mặt ở cửa khách sạn từ sớm.
Một thành viên đội leo núi tên Khương Minh hỏi:
“Tối qua mọi người có nghe thấy tiếng nổ không?”
“Ta có nghe, nó có vẻ rất gần với chỗ chúng ta.”
Chu Tuệ, một nữ blogger du lịch nói:
“Ta cảm nhận được điều đó, tiếng nổ vang lên giống như ở trên đầu chúng ta vậy…”
Lúc này, Khánh Trần và Ương Ương cũng đã xuống lầu, hai người vẫn trùm khăn che mặt, còn Jindai Kura đứng bên cạnh lại mang một tinh thần thoải mái đi theo phía sau, hoàn toàn không có ý định che đậy gì.
Khoảnh khắc Chu Tuệ nhìn thấy Jindai Kura, Khánh Trần rõ ràng cảm nhận được mắt của nữ blogger sáng rực lên.
Hướng dẫn viên Tiểu Trương vội vàng giới thiệu:
“Đêm qua vợ của Lưu Song Hỷ – giám đốc Lưu, đã rời Namche Bazaar vì không thể chịu được phản ứng cao nguyên.
Tiên sinh Jindai Kura đến từ đảo quốc này là một vận động viên leo núi một mình sống ở thị trấn Namche, sắp tới sẽ là đồng đội của chúng ta, cùng nhau leo lên đỉnh Everest.”
Giám đốc Lưu lặng lẽ liếc nhìn với đôi mắt đỏ hoe, chỉ có hắn biết lý do của tiếng nổ đêm qua, hắn cũng biết Jindai Kura là đồng đội của Khánh Trần, là một cao thủ siêu cấp chứ không phải là nhà leo núi một mình gì đó.
Giám đốc Lưu lúc này mới liếc mắt nhìn hướng dẫn viên Tiểu Trương, đột nhiên cảm thấy hướng dẫn viên này có lẽ cũng không đơn giản gì.
Tuy nhiên, những người còn lại trong đội không biết gì về điều đó, mọi người đều nghĩ rằng Khánh Trần là một thanh niên thể lực yếu.
“Xuất phát thôi, hôm nay chúng ta sẽ leo lên đỉnh Lobcek để thực hiện bài huấn luyện thích nghi cơ bản nhất, sau đó chúng ta sẽ bắt đầu từ làng Lobcek vào ngày mai và đến nơi đóng quân trên đỉnh Everest trong khoảng năm giờ!”
Lại lần nữa khởi hành, lần này Khánh Trần không tiếp tục diễn nữa, vì lần này hắn thực sự rất khó khăn.
Môi trường cao nguyên này dường như càng khuếch đại lên những vết thương trên khắp cơ thể hắn.
Chỗ gãy xương trên hai cánh tay hắn vẫn đang được chữa trị, đau đến không chịu được, các cơ quan nội tạng đang dần lành lặn, vừa đau vừa ngứa.
Cơ bắp, xương và các cơ quan nội tạng được chữa lành nhờ máu mang oxy và chất dinh dưỡng.
Một người bị thương sẽ không kìm được mà thở hổn hển, vì não đang nói với cơ thể rằng hắn cần thêm oxy.
Thế nhưng, trong môi trường cao nguyên này, tình trạng thiếu oxy sẽ gây tử vong.
Ương Ương lo lắng liếc nhìn hắn, sau đó quấn túi leo núi của Khánh Trần bằng lực trường để giảm bớt một phần gánh nặng về thể chất trên người hắn, nhưng nó cũng chỉ là muối bỏ biển.
Nàng muốn trực tiếp tạo trường phản trọng lực cho Khánh Trần nhưng Khánh Trần từ chối, nếu vậy tư thế đi đứng của hắn sẽ bị biến dạng, nếu kẻ địch biết chuyện chắc chắn sẽ đoán được tình trạng cơ thể hắn rồi tấn công sớm hơn.
Khác với việc giả vờ khiêm tốn trước đây, giờ đây Khánh Trần lại phải cố tỏ ra mình mạnh mẽ, không thể để đối phương thấy được tình trạng yếu ớt của hắn.
Khánh Trần quay đầu nhìn lại vị trí của Jindai Kura để xem liệu hắn có đang bảo vệ mình tốt hay không.
Kết quả vừa quay đầu lại liền phát hiện quý công tử này đang chọc cho nữ blogger cười khúc khích, cơ thể của nữ blogger cũng sắp treo trên người hắn luôn rồi…
Đây là đãi ngộ của quý công tử đó sao?
Chương 2075: Bóng Đèn
Trên suốt đường đi, trước khi đến nơi đóng quân đỉnh Everest thì phải đến ngọn núi Lobcek, đây dường như là một mục cố định đối với hầu hết tất cả những nhà leo núi.
Do đó, cùng leo lên núi có hơn mười đội, tổng cộng có gần một trăm người.
Lần đầu Khánh Trần quay đầu nhìn lại chỉ có một mình Chu Tuệ ở bên cạnh Jindai Kura.
Nhưng một tiếng sau khi hắn quay đầu lại đã có hơn 20 người phụ nữ vây quanh Jindai Kura, tất cả đều vui vẻ cười khúc khích, thậm chí họ còn ghen tị với những người được đứng gần Jindai Kura hơn…
Chúa ơi!
Ở thành phố số 22 và số 20, người khác biết Jindai Kura là ai, ngươi tay ôm phải ấp còn thấy bình thường.
Nhưng giữa nơi vùng núi hoang vu thế này, ai lại biết được cái tên Jindai Kura này?!
Tại sao những người phụ nữ này lại cứ vây quanh hắn như thế?
Khánh Trần nhìn sang các đội leo núi khác, thấy rõ có rất nhiều người nhìn Jindai Kura với ánh mắt thù địch.
Thế này còn khiến người ta căm ghét hơn hắn nhiều…
Ương Ương cười hỏi:
“Sao, đố kị hả?”
“Không phải.”
Khánh Trần lắc đầu:
“Hắn đã đồng ý làm hộ đạo giả cho ta nhưng kết quả lại đi trêu ong ghẹo bướm.
Hiện tại sức chiến đấu của ta gần như bằng không, đang rất cần hộ đạo giả đấy…”
Ương Ương vui vẻ cười:
“Ta thấy như vậy cũng tốt, đỡ phải vây quanh hai ta làm bóng đèn.”
Khánh Trần đột nhiên nghĩ, Jindai Kura liệu có phải cũng là một dị năng giả, đánh thức năng lực thu hút ong bướm?
Trên đường đi, Khánh Trần cũng trò chuyện và cười đùa với đồng đội, hỏi thăm người quản lý đầu tư Khương Minh về cách quản lý tiền của hắn, có nên đầu tư vào cổ phiếu hay không.
Câu trả lời của Khương Minh là:
“Cổ phiếu loại A trong nước chó còn chẳng thèm chơi.”
Jindai Kura nhân thời gian nghỉ ngơi thì đến tìm Khánh Trần:
“Ta hỏi thăm rõ ràng rồi, trong hai đội leo núi khác có người khả nghi, danh tính mà họ chia sẻ sau khi vào đội leo núi có vấn đề rất lớn, ngoài ra họ chưa bao giờ mở ba lô của mình ra trước mặt người khác.
Nhưng ngươi yên tâm, ta đã lôi kéo được một đội phòng thủ chung rồi, đêm nay sẽ đi giết mấy người đó, trong balo có vũ khí, ta sẽ giải quyết hết thảy cho ngươi.”
Khánh Trần và Ương Ương trợn mắt há mồm…
Khi hai người họ hãy còn đang ngây ngốc thì Jindai Kura đã lợi dụng cô gái đi cùng rồi lôi kéo được một đội liên hợp phòng thủ hơn 20 người rồi!
Lại còn lên kế hoạch đêm nay sẽ đi giết những tên khả nghi đó!
Thánh thần ơi!
Jindai Kura nhìn hai người họ:
“Lẽ nào các ngươi lại tưởng ta đang yêu đương thật? Ta kén chọn lắm đấy được không, người từng qua lại với Jindai Kura này có ai không phải là đại minh tinh nổi danh khắp chốn trong liên bang hay những tiểu thư đài các?”
Khánh Trần thở dài:
“Đúng là dân chơi!”
Ai cũng biết Kỵ Sĩ có nhiều mánh khóe, nhưng chiêu thức lẳng lơ này của Jindai Kura đến Kỵ Sĩ cũng chẳng học được.
Nói chung là hắn không học được…
Vào ban đêm, mọi người đều xuống khỏi núi Lobcek, nghỉ ngơi một lát ở làng Lobcek, sáng mai khi tiếp tục xuất phát, điểm đến sẽ là khu đóng quân đỉnh Everest.
Mọi người đang dựng lều, Jindai Kura híp mắt cười nói:
“Đã đến lúc báo đáp ân tình rồi, Khánh Trần, Ương Ương, giúp ta dựng lều nhé, đây là điều kiện để ta trở thành hộ đạo giả.”
Khánh Trần sững sờ:
“Vậy thôi?”
“Đương nhiên rồi.”
Jindai Kura nói:
“Không thì ngươi nghĩ điều kiện là gì?”
“Ngươi không biết tự dựng sao?”
Khánh Trần phàn nàn:
“Cơ hội được ta chấp nhận một điều kiện không nhiều đâu, ngươi nhớ trân trọng lấy.”
“Ta không dùng tới đâu.”
Jindai Kura ung dung nói:
“Ta là quý công từ nhà Jindai, mười ngón tay không cần đụng nước, sao lại phải làm chuyện của đầy tớ này, nếu ở thế giới trong, ta nhất định sẽ dùng thức thần để dựng lều, còn không phải ta lo bọn chúng dọa người ta chạy mất hay sao.”
“Được rồi.”
Khánh Trần thở dài.
Hắn và Ương Ương giúp tên này dựng lều, còn hắn lại chạy đi tiếp tục vui vẻ trò chuyện với những người phụ nữ.
Có cảm giác, hai người họ giống như tùy tùng của Jindai Kura…
Tại buổi giao lưu ban đêm, Jindai Kura đi giao lưu với những người phụ nữ, trong mấy đội leo núi chỉ còn lại những người đàn ông mắt to trừng mắt nhỏ, họ nhạt nhẽo chia sẻ với nhau câu chuyện cuộc đời mình…
Chỉ có đội của Khánh Trần là ổn, ít nhất vẫn còn có Ương Ương.
Hướng dẫn viên Tiểu Trương mỉm cười và lấy ra một chiếc radio:
“Ở khu vực cao nguyên, thiết bị vô tuyến là phương tiện liên lạc duy nhất của chúng ta, muốn gọi cứu hộ dưới núi, liên lạc với người trên núi hay thông báo thời tiết đều phải dựa vào thiết bị vô tuyến.
Nơi chúng ta đang ở có phần thô sơ, không có ti vi để xem, ta chỉ có thể cho mọi người nghe tin tức trên đài, nghe xong 20 phút rồi về lều ngủ.”
Đài phát thanh rất cũ, sau khi được bật lên, nó phát đi tin tức gần đây: quỹ đã giảm mạnh, quỹ than khóc ở khắp mọi nơi, đây là một lời nhắc nhở khán giả nói chung, đừng quản lý tài sản một cách tùy tiện.
Không quan tâm tiền thì tiền bỏ đi.
Trong quá trình nghe đài, Khánh Trần đột nhiên phát hiện bên cạnh đống lửa, mọi người bỗng nhiên đồng thời ngáp một cái, hơn nữa ánh mắt của họ dần rơi vào trạng thái mệt mỏi.
Ngay cả Ương Ương cũng không ngoại lệ!
Chương 2076: Không Ai Có Thể Chống Lại
Chỉ trong một phút ngắn ngủi, tất cả mọi người bên đống lửa đều ngã xuống đất, chỉ có mình Khánh Trần vẫn đang ngồi, trầm ngâm vuốt ve chuỗi hạt Phật Ngoài Tam giới.
Hướng dẫn viên Tiểu Trương có chút kinh ngạc:
“Sao ngươi còn chưa ngủ?”
Khánh Trần suy nghĩ một lúc rồi trả lời:
“Ta không buồn ngủ…”
Hướng dẫn viên Tiểu Trương sững sờ, ngươi không buồn ngủ như lời đồn sao, người giao chiếc đài cho hắn có nói rằng chỉ cần chiếc đài này phát một kênh tin tức thì ai nghe thấy cũng sẽ lăn ra ngủ, chỉ có người bấm công tắc là không sao!
Ngay cả cấp A cũng không ngoại lệ!
Khánh Trần mỉm cười, tò mò nói:
“Chiếc đài này là một vật cấm kỵ đúng không? Có vẻ như không có vật cấm kỵ nào như vậy được ghi lại trong liên bang ở thế giới trong, hơn nữa tất cả các nút trên đài, và thậm chí cả thông tin sản xuất đằng sau nó đều được viết bằng tiếng Anh, cho nên nó là vật cấm kỵ ở Bắc Mỹ? Quá khách sáo rồi… “
Hướng dẫn viên Tiểu Trương run rẩy nói:
“Sao ngươi lại không sao chứ? Rõ ràng là cấp A cũng sẽ ngủ đi, ở thế giới biểu không ai có thể chống lại được.”
Khánh Trần híp mắt cười nói:
“Liệu có thể là do…ta đã là cấp S không?”
Dưới chân núi ở làng Lobcek, có ai đó đang lắng nghe mọi chuyện xảy ra thông qua thiết bị liên lạc dạng nút gắn trên ngực áo của hướng dẫn viên Tiểu Trương, quyết định có nên ra tay không.
Khi Khánh Trần nói ra câu này, một người phiên dịch đã nói lại ý của câu nói với đám người trong bóng tối, ai nấy đều rất sốc! Cấp S?
Người du hành mới xuất hiện ở thế giới biểu chưa được bao lâu, sao lại có thể xuất hiện cường giả cấp bán thần được?
Ngay cả tổ chức Vương Quốc và Tổ chức Future cũng không có!
Hiện tại, lý do khiến Vương Quốc và Future quyết định tạm ngừng chiến tranh cũng một phần là vì một số người trong số họ đang cố gắng hết sức để tìm cách đột phá cấp bán thần.
Vương quốc và Future không phải là tổ chức thống trị Bắc Mỹ, bên trên họ còn có một nhân vật khổng lồ độc chiếm hoàn toàn mọi huyết mạch kinh tế ở bờ Tây thế giới: gia tộc Roosevelt.
Ban đầu vẫn sẽ có một vài người du hành thắc mắc, tại sao tập đoàn lại toàn là doanh nghiệp gia đình? Nó trông có vẻ không hề chính quy, lẽ nào các tập đoàn lớn không nên mang hình thức một xã hội Khô Lâu do giới tinh hoa xã hội hình thành nên sao.
Tuy nhiên, cho dù đó là thế giới biểu hay thế giới trong, các quốc gia do tập đoàn thống trị thực sự đều mang cấu trúc gia đình, chẳng hạn như gia tộc Samsung Lý thị ở Cao Ly, chẳng hạn như các gia đình chính trị ở Bắc Mỹ: Bush, Roosevelt, Adams, Kennedy, v.v.
Giới tinh hoa xã hội không là gì khác ngoài những người lao động nhập cư dưới quyền gia đình của họ, mà gia đình mới là cấu trúc quyền lực thực sự nắm giữ đỉnh của kim tự tháp.
Lịch sử của những gia tộc này thậm chí cũng lâu đời như ở Bắc Mỹ.
Tổ chức Vương Quốc và Tổ chức Future vẫn rất thấp kém trước một nhân vật mang tính tầm cỡ như gia tộc Roosevelt.
Việc xâm lược Liên bang để chuyển giao các xung đột xã hội là do Arthur – người đứng đầu tổ chức Vương Quốc đề xuất và được gia tộc Roosevelt chấp thuận.
Nhưng có một tiền đề là tổ chức Vương Quốc và Future phải thuộc địa hóa hơn một nửa đất đai của liên bang, lúc đó gia tộc Roosevelt mới đồng ý hỗ trợ nhiều hơn, nếu không sẽ bị giới hạn ở hai cứ điểm không quân và bảy phi đội không quân.
Nếu hoàn thành thuộc địa hoàn toàn, Vương Quốc và Future sẽ cùng cai quản thuộc địa mới.
Bây giờ, có một bán thần xuất hiện ở thế giới biểu, và điều mà tổ chức Vương Quốc và tổ chức Future phải suy nghĩ không phải là việc xâm chiếm Liên bang- một thuộc địa đại lục phía đông nữa, mà là liệu bán thần này có giết đến tận cửa, tan hoang cửa nhà hay không…
Có người đứng trong bóng tối trầm giọng hỏi:
“Có đáng tin cậy không?”
“Ta thấy không thực tế lắm, trừ khi hắn vừa xuyên không đã trực tiếp thế thân cho một bán thần, nhưng tư liệu của hắn thể hiện rằng khi hắn trở thành người du hành chẳng qua chỉ là một người bình thường.”
“Có điều, hắn đúng là đã miễn trừ được tiêu chí quy tắc của ‘Đài thôi miên’, chỉ bán thần mới có thể miễn trừ được tiêu chí này, cả ngươi và ta đều đã thử nghiệm nó, và cấp A cũng không thể được miễn.”
“Nói thì nói vậy, nhưng ta vẫn nghiêng về…hắn thực sự không trở thành bán thần.”
Lúc này, có người nói:
“Nếu ngươi nghĩ hắn không thể trở thành bán thần, vậy thì đi kiểm tra xem.”
“Tại sao ta phải đi kiểm tra…ta nghĩ rồi, hắn ta thực sự có thể là một bán thần.”
Một người khác nhẹ nhàng nói:
“Thực ra, dù hắn ta có phải bán thần hay không thì bây giờ cũng không phải là thời điểm tốt nhất để ra tay, đã có người cung cấp thông tin tốt nhất rồi, bây giờ điều chúng ta cần làm chính là chờ đợi, chờ đợi khoảnh khắc hắn đi hoàn thành thử thách sinh tử quan.”
“Nếu đã vậy thì kế hoạch nhắm vào hắn của chúng ta cần được xây dựng lại, ta cần thêm thành viên của tổ chức đến Nepal.”
Chương 2077: Nhất Định Phải Tiêu Diệt
Ai đó nghiêm nghị nói:
“Khánh Trần thuộc phe chủ chiến vững chắc, nhất định phải giết chết hắn thì kế hoạch thuộc địa hóa của chúng ta mới có thể tiếp tục.
Tổ chức Vương Quốc của chúng ta sẽ lập tức thu thập nhân lực.”
“Tổ chức Future của ta cũng sẽ thu xếp ngay lập tức.”
Trong bóng tối, một người đàn ông với nửa khuôn mặt bị biến dạng cười lạnh lùng chế nhạo:
“Kashima cũng có ý định nhất định phải tiêu diệt hắn.”
“Vậy thì quyết định sẽ ra tay ngay lúc hắn thử thách sinh tử quan của Kỵ Sĩ, lúc đó là lúc hắn yếu ớt nhất.”
“Đúng rồi, Trương thì phải làm sao?”
“Không cứu nổi, để hắn tự sinh tự diệt đi.”
Lúc này, hướng dẫn viên Tiểu Trương đang nhìn Khánh Trần ngay trước mặt, đã rơi vào hố sâu tuyệt vọng.
…
Đếm ngược 143:01:02.
Gần một giờ sáng, trên Ấn Độ Dương, một du thuyền sang trọng đang lênh đênh tiến đến cảng Mumbai với tốc độ 30 hải lý/giờ.
Hơn chục siêu mẫu Bắc Mỹ trên du thuyền vẫn say sưa ngồi trên boong tàu, lắc lư dáng người bốc lửa, xung quanh họ là hơn chục người đàn ông du hành đang chơi đùa.
Thế lực hiện tại của tổ chức Vương Quốc và tổ chức Future cho phép họ sở hữu một khối tài sản kếch sù không thể tưởng tượng nổi trên đời, đủ để họ thỏa mãn thú vui.
Khác với sự thấp kém của người du hành phương Đông, dù Cửu Châu bây giờ giàu nứt đố đổ vách cũng hoàn toàn nhờ vào tập trung quản lý quân sự, không ai dám phóng túng như vậy trước mặt Hà Kim Thu.
Côn Luân thì khỏi phải bàn, một đám lưu manh.
Trên du thuyền sang trọng, một nữ du hành người da trắng trong bộ vest chỉnh tề.
Cô ta lạnh lùng nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt, không có ý định tham gia vào nó, người mẫu nam mà người nào đó trong tổ chức Vương Quốc chuẩn bị cho nàng ta đang ngồi ở hai bên nàng, như hai con cun cút.
Người phụ nữ khoảng 30 tuổi, vòng eo của bộ đồ tôn lên vóc dáng của nàng ta một cách rõ ràng.
Không khí trên du thuyền thật vui vẻ.
Nhưng có một điều kỳ lạ là trên boong tàu còn có một bức tranh sơn dầu cũ, trong tranh là một tháp đồng hồ kiểu Anh với một chiếc đồng hồ cơ khổng lồ trên tháp đồng hồ.
Quan sát kỹ, những chiếc kim đồng hồ đáng lẽ phải được đóng băng trong bức tranh sơn dầu, nhưng chúng vẫn đang chầm chậm quay.
Bên dưới tháp đồng hồ này còn có hàng trăm người vẫn đang đứng, ăn mặc theo các phong cách khác nhau, bao gồm cả phong cách punk, phong cách Anh và phong cách giản dị, như thể họ không phải là những nhân vật cùng thời.
Mãi đến khi đồng hồ điểm 0h59, một người đàn ông châu Á bất ngờ bước ra khỏi tháp đồng hồ và từ trong bức tranh bước ra boong tàu.
Arthur, người đại diện của thủ lĩnh tổ chức Vương Quốc, trên tay có đeo một chiếc nhẫn đầu lâu, trong hai hốc mắt của đầu lâu có một con rắn độc màu xanh lục xuyên qua, quấn quanh ngón tay hắn hình thành nên vòng nhẫn và cài nhẫn.
Vật cấm kỵ: Bức Tranh Sơn Dầu Của Nghệ Thuật Gia.
Là một bức tranh sơn dầu có chiều rộng 80 cm và chiều dài 180 cm, bức tranh này sẽ được ‘hồi sinh’ vào đúng thời gian hàng ngày là 12 giờ trưa đến 1 giờ sáng.
Người thu nhận có thể đi vào trong đó, dòng chảy thời gian bên trong bức tranh gấp 96 lần dòng chảy bên ngoài thế giới thực.
Vật cấm kỵ này chủ yếu được sử dụng để tu hành, nó có thể cho phép người tu hành có thêm thời gian bốn ngày.
Nhưng nếu 1 giờ sáng các người thu nhận còn không ra ngoài, họ sẽ vĩnh viễn trở thành khung cảnh trong tranh.
Hàng trăm người được cố định trong bức tranh sơn dầu chính là những nhân vật bị lạc lối trong bức tranh.
Vật cấm kỵ: Chiếc Nhẫn Đầu Lâu.
Bộ nhẫn này có tổng cộng hai chiếc nhẫn, chiếc nhẫn chính và chiếc nhẫn phụ, chúng là sự kết tinh của một siêu phàm giả với khao khát kiểm soát mãnh liệt, lúc sinh thời hắn từng có bảy người vợ, vì không chịu được ham muốn kiểm soát của hắn nên đều tự sát.
Nếu ký chủ đeo chiếc nhẫn chính lên thì sẽ có thể kiểm soát người đeo chiếc nhẫn phụ.
Đây cũng là lý do khiến thủ lĩnh K của Vương Quốc có thể điều khiển được Arthur.
Arthur cởi trần với thân trên màu lúa mì, bước đến boong tàu, khuôn mặt tươi cười nhìn lướt qua những người khác:
“Đã sắp đến Mumbai, chúng ta sẽ đáp máy bay riêng trực tiếp đến Kathmandu, Nepal, con mồi của chúng ta ở ngay đó.
Hãy tận hưởng cuộc vui chơi đi, sau khi cập bến mọi người đều phải giữ một lối sống lành mạnh, chuẩn bị cho cuộc chiến đấu sắp tới.”
Nói xong, hắn quay sang nói với nữ du hành kia:
“Nikita, trông ngươi có vẻ nhàm chán.”
Nikita cười khan hai tiếng:
“Đó là vì hình thức giải trí của ngươi quá thấp kém, ta không cần loại khoái cảm xuất phát từ bản năng động vật này.
Đưa ta tất cả thông tin về con mồi, ta muốn nghiên cứu xem làm sao để giết chúng.”
Arthur lấy từ trong túi quần ra một ổ USB flash, ném cho Nikita rồi nhắc nhở:
“Đây là thông tin được cung cấp bởi tập đoàn Jindai và tập đoàn Kashima, nhưng xin đừng tin hoàn toàn.”
“Không phải ngươi nói rằng Jindai và Kashima đã quy phục chúng ta sao?”
Nikita lạnh lùng nói.
“Đó chỉ là tạm thời.”
Arthur cười giải thích:
“Hai tập đoàn ở đại lục phương đông này chỉ muốn lợi dụng chúng ta để làm suy yếu sức mạnh của các tập đoàn khác, mượn sức chúng ta để hoàn thành việc thống nhất liên bang đại lục phương Đông.
Một khi chúng cảm thấy rằng chúng ta không còn giá trị sử dụng nữa, chúng sẽ cắn lại ngay lập tức.
Cho nên, chúng lại càng hi vọng chúng ta và các tập đoàn Khánh thị, Lý thị, Trần thị hai bên đều tổn hại, chứ không phải một bên chèn ép còn bên còn lại bị chèn ép.”
Chương 2078: Thực Lực
“Vậy tại sao ta lại phải hợp tác với chúng?”
“Vì chúng không biết chút gì về sức mạnh của chúng ta.”
Arthur nói:
“Sau khi cánh cửa đại lục phương đông này mở ra với chúng ta thì không thể đóng lại nữa.
Một khi chắc chắn có được nửa phần thuộc địa của liên bang rồi, gia tộc Roosevelt sẽ lập tức hỗ trợ nhiều hơn cho chúng ta, Jindai và Kashima còn không biết chúng đang hợp tác với sự tồn tại nào.”
“Ý nghĩa của việc săn lùng ba con mồi này là gì?”
Nikita hỏi.
Arthur cười đáp:
“Thực ra Jindai muốn chúng ta giữ lại cái mạng của Jindai Kura kia, hình như bọn chúng còn có tác dụng khác.
Hai người còn lại có thể trực tiếp giết chết, trong đó có một kẻ tên là Khánh Trần, hắn có sức ảnh hưởng rất lớn ở đại lục phương đông, còn là một nhân vật cốt lõi của tập đoàn Khánh thị.
Hắn là người đã gây ra các cuộc bãi công quy mô lớn trước đó của Jindai và Kashima.
Ngoài ra, Joker, người đã làm loạn ở Châu Âu trước đây ở Amsterdam, cũng chính là hắn.”
“Sao ngươi không nói với ta ngay từ đầu, hắn chính là Joker!”
Nikita nghe đến cái tên Joker liền thể hiện rõ vẻ hứng thú.
Lúc này, Bắc Mỹ không biết nhiều về Jindai và Kashima, cũng không hứng thú tìm hiểu chúng.
Một Côn Luân thấp kém càng chẳng cần nhắc tới, nơi đó không hề mang đến một chút cảm giác tồn tại.
Người du hành ở lục địa phương đông nổi tiếng nhất ở Bắc Mỹ, chính là hai người Joker và Hà Kim Thu.
Arthur cười nói:
“Nikita, ta có thể thấy được khát vọng chinh phục trong mắt ngươi, giống như tên của ngươi vậy.”
Bản thân cái tên Nikita có ý nghĩa tượng trưng cho sự chinh phục.
“Thực lực của chúng thế nào?”
Nikita liếm môi hỏi.
“Tư liệu do Jindai cung cấp thể hiện rằng người này là một người tu hành cấp B, một dị năng giả cấp A, hệ sấm sét, cô gái bên cạnh hắn là một hệ lực trường hiếm có.”
Arthur nhớ lại:
“Jindai Kura là một Âm Dương Sư cấp A, sở hữu sáu thức thần mạnh mẽ.”
“Mang theo những vật cấm kỵ nào?”
Nikita hỏi.
Arthur lắc đầu:
“Jindai và Kashima không hề đề cập, chỉ nói đối phương sở hữu một vật cấm kỵ có thể tùy ý thay đổi diện mạo.”
Nikita cười lạnh nói:
“Một nhân vật lợi hại như vậy sao có thể không có những vật cấm kỵ khác? Ít nhất theo ta biết, nếu hắn là Joker, thì vật cấm kỵ ‘Quyền Lực’ kia nhất định ở trên người hắn, Jindai và Kashima không biết chút gì về chuyện này sao?”
Arthur cười:
“Đó là lý do tại sao ta nói phải cẩn thận với Jindai và Kashima.”
Lúc này, chiếc du thuyền sang trọng Hắc Hải đã cập cảng Mumbai, mọi người đã thay quần áo và sẵn sàng lên bờ.
Tại hải cảng đã có một đội hậu cần khổng lồ đang chờ sẵn, đó là lực lượng tiến công của tổ chức Vương Quốc.
Trong tổ chức Vương Quốc tồn tại những tầng lớp rất khác biệt.
Những người du hành hung ác nhất đều có mã ký tự dành riêng cho họ.
Ví dụ, thủ lĩnh của tổ chức Vương Quốc, King, mật danh K.
Ví dụ, Nikita, mật danh Z.
Mật danh của con rối tên Arthur này cũng độc lập, A.
Trong toàn bộ tổ chức, ý nghĩa của sự tồn tại của tất cả người du hành là phục vụ những người du hành có mã ký tự như vậy.
Lần này, để giết Khánh Trần, tổ chức Vương Quốc đã đưa tổng cộng hai người A và Z, cả hai đều là cấp A.
Ở tổ chức Future còn có Mike, một cao thủ cấp A, tham gia chiến đấu, trước đây Trịnh Viễn Đông đã từng giao đấu với Mike này, đôi mắt đối phương có thể phóng ra tia tử thần, tia nhiệt độ cao đó chuyển động theo đôi mắt hắn, có thể thiêu rụi các tòa nhà.
Ngoài tổ chức Vương Quốc và Future ra, còn có Lee Huyn Ji cấp A của Kashima và một người du hành cấp A khác.
Âm Dương Sư cấp A của Jindai, Jindai Sora.
Sáu người cấp A, Khánh Trần không có lý do gì để sống tiếp.
Nikita hỏi:
“Vậy nên, Jindai Kura kia có cần phải giết luôn không?”
“Không, theo như ta biết, người nắm quyền của Jindai đang thèm muốn cơ thể của hắn.”
Arthur cười nói:
“Nhưng việc ta muốn làm chính là nói chuyện với Jindai Kura, xem hắn có ý đồ muốn lật đổ gia tộc Jindai hiện tại không.
Nếu Jindai đã muốn gây rắc rối cho chúng ta, tại sao chúng ta không tạo trước một chút cho chúng.”
Nikita đột nhiên hỏi:
“Thực ra gia tộc Roosevelt không tin tưởng ngươi đến vậy đúng không, nên ngươi mới gấp gáp lập công thể hiện cho họ xem.
Ta nghĩ gia tộc Roosevelt có lẽ còn gấp gáp hơn ngươi nữa đấy, vì diện tích khu cấm kỵ ở Bắc Mỹ đã quá rộng lớn, nó bao phủ gần như 80% diện tích đất.
Theo ước tính của mọi người, có lẽ chưa đến năm mươi năm nữa nơi này sẽ bị bao phủ hoàn toàn bởi khu cấm kỵ.”
Arthur cười nhạt, không trả lời.
Lúc này, có người gọi vào điện thoại vệ tinh, Arthur nghe xong vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
Sau khi Arthur cúp điện thoại, hắn nói với Nikita:
“Vừa rồi, tổ chức Future đã kiểm tra rằng Khánh Trần có thể không phải là cấp A nữa, mà là một bán thần! Hắn miễn trừ được phán định của ‘Đài thôi miên’.”
Chương 2079: Cần Thêm Thời Gian
“Bán thần?”
Nikita sửng sốt một hồi:
“Nếu ngươi đang yêu cầu chúng ta thách đấu với một bán thần, ta đề nghị ngươi nên lái chiếc du thuyền này đi ngay bây giờ, ngay và luôn.”
Arthur lắc đầu:
“Ta luôn cảm thấy có chút kỳ quái, với tài năng trên thân thể Arthur này có, cộng thêm vật cấm kỵ ‘Tranh Sơn Dầu Của Nghệ Sĩ’, hiện tại cũng chỉ vừa mới thăng lên cấp A, thời điểm hắn trở thành người du hành cũng chỉ là một người bình thường, sao có thể đạt đến cấp S? Ta nghĩ…hắn không thể là bán thần, nếu thực sự là bán thần, trước đó khi tập kích ở thành phố số 20 hắn hoàn toàn không cần có mặt ở đó cũng có thể chiến đấu thêm một lúc nữa.”
Arthur nói tiếp:
“Nếu hắn không phải là bán thần, thì hiện tại có hai khả năng xảy ra, một là tập đoàn Jindai đang lừa gạt chúng ta, bọn chúng muốn chúng ta giết chết Joker, để làm suy yếu sức mạnh của chúng ta.
Một khả năng khác là tên Joker này không thực sự lợi hại như vậy, mà là dùng những cách khác để miễn trừ được phán định của vật cấm kỵ.
Nhưng, Jindai vẫn chưa đạt được mục đích thông qua chúng ta, hắn vẫn cần chúng ta và không cần thiết phải ra tay diệt trừ, vì vậy ta nghiêng về phán đoán sau: trong tay hắn có thể có một thứ gì đó, kiềm chế được sự thôi miên của đài phát thanh.”
Nikita hỏi:
“Nhưng nếu Joker thực sự là một bán thần thì sao? Ngươi là người thay thế, chết cũng không sao, nhưng bọn ta thì sao?”
Arthur lắc đầu:
“Dù là kẻ thay thế thì cũng là sự thay thế tốt nhất mà ta có thể tìm thấy cho đến nay, chết rồi cũng đau lòng lắm.”
Arthur lúc này cũng thấy hơi rối, đúng như Nikita nói, mọi thứ hắn vừa nói đều chỉ là suy đoán, không ai biết Joker có thực sự là bán thần hay không…
Thứ đồ chơi này cũng giống như mèo của Schrödinger, nếu chưa từng chết, ngươi mãi mãi cũng không nắm chắc được sức mạnh của Joker.
“Quan sát thêm đã.”
Giọng nói Arthur dần dần bình tĩnh lại:
“Dùng mạng người để khảo nghiệm là được rồi.
Lần này chúng ta không chỉ có một lượng lớn cao thủ cấp A, dưới đáy hộp còn có rất nhiều vật cấm kỵ, dù hắn thực sự là bán thần, ta cũng muốn thử một lần.”
Chuyện Khánh Trần giả làm bán thần, tuy rằng có thể tạm thời giúp hắn thuận lợi vượt qua thời kỳ chấn thương, nhưng hậu quả là đối thủ sẽ chuẩn bị một uy lực mạnh đến không thể tưởng tượng nổi.
Cao thủ cấp A ở thế giới biểu nhiều như vậy, bây giờ gần một nửa trong số họ sắp đến Nepal, coi hắn như ông chủ cuối cùng của thế giởi biểu để đối phó…
Đây chắc chắn không phải là điều Khánh Trần muốn thấy, nhưng hắn không có lựa chọn nào khác…
Hắn cần thời gian.
Một mặt, hắn cần thời gian để hồi phục chấn thương, chỉ khi trở lại phong độ đỉnh cao, hắn mới có thể chơi đùa với những người du hành này.
Mặt khác, thế giới trong vẫn còn nguy cơ tiềm ẩn, hắn không thể mang thêm thương tích mới trở về, hắn phải dẫn theo vài người khác tiếp tục truy bắt binh lính Trần thị, để Hỏa Đường không phải tắm trong biển máu.
Vì vậy, bây giờ không phải thời gian thích hợp để chiến đấu.
Hắn phải giả vờ là một bán thần, phải giả vờ thật giống mới được.
Bên đống lửa trại ở làng Lobcek, Khánh Trần mỉm cười nhìn hướng dẫn viên Tiểu Trương:
“Dám ám sát bán thần, ngươi có chín cái mạng sao?”
Bên kia kênh liên lạc, một số người cảm thấy nghẹt thở khi nghe Khánh Trần trực tiếp thừa nhận điều đó.
Hướng dẫn viên Tiểu Trương xé toạc chiếc cúc áo trong tuyệt vọng và ném nó vào đống lửa, liên lạc bị cắt đứt.
Bên cạnh là âm thanh của Jindai Kura và những người phụ nữ đang ca hát nhảy múa, còn không khí bên này của Khánh Trần lại đặc biệt yên tĩnh, ngoại trừ hắn và hướng dẫn viên Tiểu Trương ra, những người khác đều đã ngủ.
Khánh Trần cười nói:
“Đưa đài phát thanh ta xem.”
Hướng dẫn viên Tiểu Trương:
“…”
Hắn không dám nói gì, vội vàng đưa đài phát thanh qua.
Khánh Trần hỏi:
“Trên người còn giữ vật cấm kỵ nào khác của ta không?”
Hướng dẫn viên Tiểu Trương:
“…Không có.”
Khánh Trần hơi hối tiếc nói:
“Sao ngươi không mang thêm nữa, các ngươi thiếu ta sự tôn trọng tối thiểu rồi đấy nhé.”
Trong đài phát thanh vẫn tiếp tục phát mục tin tức.
…
Trước hết, tin tức này là đúng thực tế, và đây cũng là một kênh leo núi địa phương được chuẩn bị đặc biệt cho những người leo núi ở Nepal, được phát hoàn toàn bằng tiếng Anh.
Nghĩa là nội dung nghe được từ radio không khác gì radio thông thường.
Khánh Trần hỏi:
“Điều kiện thu nhận là gì?”
“Không có điều kiện thu nhận.”
Hướng dẫn viên Tiểu Trương nói:
“Chỉ cần ngươi nhấn công tắc, ngươi sẽ tạm thời trở thành người thu nhận.”
“Ồ.”
Khánh Trần gật đầu:
“Kênh tin tức mới là thôi miên, vậy các kênh khác dùng để làm gì? Nói đi, cho ngươi sống thêm một giờ.”
Hướng dẫn viên Tiểu Trương đổ mồ hôi lạnh:
“Còn có một kênh âm nhạc, sau khi phát sóng, người nghe thấy liền bắt đầu muốn nhảy nhót nhưng không ngừng được, nhảy cho đến khi chết.
Đương nhiên, người nghe nhạc cũng không cảm thấy có gì khác thường, chỉ cảm thấy rất cao hứng.”
Chương 2080: Có Lý
Lúc này, Ương Ương đột nhiên ngồi dậy, xoa xoa đầu:
“Thứ đồ chơi này thật tà đạo, không ngờ ta lại thật sự ngủ thiếp đi…Ta hỏi ngươi, kênh lưỡng tính có tác dụng gì không?”
Hướng dẫn viên Tiểu Trương nghiến răng trả lời:
“Có…trước đây có một người thu nhận chuyên sử dụng nó để bức hại phụ nữ, nó có lịch sử khá lâu đời, cũng được dùng để bức hại đàn ông nữa… “
Ương Ương cười nhạt nói:
“Con trai ra ngoài cũng phải thật chú ý an toàn đấy.”
Khánh Trần:
“…Tại sao tỉnh dậy phong thái của ngươi lại khác hoàn toàn vậy.”
“Thiên phú dị bẩm đấy.”
Ương Ương cười nói.
Ương Ương đã bị ảnh hưởng bởi đài thôi miên, sau khi Khánh Trần tắt đài thì nhanh chóng tỉnh táo lại, đây chính là điểm khác biệt giữa siêu phàm giả và người bình thường.
Để có thể sống sót, hướng dẫn viên Tiểu Trương cố hết sức giới thiệu:
“Nhưng thứ này thật ra rất vô vị, ở thế giới trong đã không còn đài phát thanh vô tuyến nữa rồi, cho nên ta chỉ có thể mang đến thế giới biểu để sử dụng, ở thế giới biểu nó sẽ có tác dụng hơn đôi chút, dù sao chiến trường chính vẫn là ở thế giới biểu này.”
Khánh Trần ngạc nhiên liếc mắt nhìn hướng dẫn viên Tiểu Trương:
“Xây một đài phát thanh vô tuyến, thu lại phát sóng mỗi ngày không phải là được rồi sao? Xây một đài phát thanh vô tuyến phủ sóng toàn Liên bang thì tốn bao nhiêu chứ… “
Hướng dẫn viên Tiểu Trương sững sờ một lúc:
“Lời ngài nói có lý thật đấy.”
Cách hiểu vấn đề của Khánh Trần rất đơn giản: nếu có điều kiện thì phải đi, không có điều kiện, tạo ra điều kiện cũng phải đi.
Nếu ở thế giới trong không có đài phát thanh vô tuyến thì tự xây một cái thôi.
Vì một vật cấm kỵ có thể ảnh hưởng đến cấp A, xây riêng một đài phát thanh vô tuyến và sau đó mỗi kênh sẽ phát một tiết mục đặc biệt, vòng lặp vô hạn.
Lẽ nào không xứng đáng sao?
Tất nhiên xứng đáng!
Bản thân các gián điệp vẫn có một số công nghệ liên lạc vô tuyến, xây dựng món này cũng không phải khó.
Sau đó Khánh Trần liền gọi cho La Vạn Nhai bằng điện thoại vệ tinh, yêu cầu đối phương trực tiếp xây dựng một đài phát thanh cả ở thế giới trong và thế giới biểu, thành phố số 10 vừa hay nằm ở trung tâm của Liên bang, như vậy sẽ tốt hơn cho toàn bộ Liên bang.
Với sức mạnh công nghệ của thành phố số 10, chỉ cần ba ngày để hoàn thành nó.
Thậm chí Khánh Trần còn đã nghĩ xong việc làm thế nào để binh lính Trần thị vừa hát vừa nhảy…
Tuy nhiên, thứ này là vật cấm kỵ ở Bắc Mỹ, liệu có bắt buộc phải phát sóng nội dung tiếng Anh không? Nếu là vậy thì hắn phải tìm một người du hành thời gian giỏi tiếng Anh để ghi lại nội dung.
Ương Ương cười nói:
“Đi leo đỉnh Everest thôi vẫn có người vội vàng dâng tới vật cấm kỵ, cảm tạ thiên nhiên ban tặng.”
Khánh Trần hỏi:
“Lần này có bao nhiêu người đến giết ta?”
“Không biết nữa, ta chỉ là chân sai vặt thôi.”
Tiểu Trương yếu ớt nói.
“Ngươi là người Trung Quốc, tại sao lại đi chạy việc cho các thế lực ở nước ngoài?”
Khánh Trần lạnh lùng nói.
Hướng dẫn viên Tiểu Trương im lặng.
Khánh Trần biết, chẳng qua là vì “họ đã cho quá nhiều”.
Khánh Trần hỏi:
“Ta muốn biết tên thật của tất cả các cao thủ cấp A của tổ chức Vương quốc và tổ chức Future, ngươi có thể cho ta không?”
Hướng dẫn viên Tiểu Trương sửng sốt một lúc:
“Mật danh không được sao, rất ít người biết tên thật của họ, ở Bắc Mỹ, phần lớn đều giấu tên thật và chỉ sử dụng mã ký tự của họ để gặp mặt mọi người.
Ví dụ, ở Bắc Mỹ có một vật cấm kỵ giống như điện thoại, chỉ cần biết tên thật và ngoại hình là có thể gọi cho bất cứ ai, lúc nào cũng được.”
“Còn có một vật cấm kỵ ‘Bật Lửa Của Thợ Săn’ nằm trong tay K, chỉ cần hắn có được tờ giấy ghi tên thật của ngươi là có thể dùng bật lửa đốt cháy tờ giấy đó, có thể theo dõi tung tích trong một khoảng thời gian.”
“Và còn có một vật cấm kỵ nữa, chỉ cần biết viết tên thật của ngươi, ngươi sẽ chết trong vòng 24 giờ, có người suy đoán, vật đó cũng nằm trong tay K.
Tất cả siêu phàm giả trung thành với Vương Quốc đều phải giao riêng tên thật của mình cho K, đây là một trong những thủ đoạn của hắn để khống chế tất cả mọi người.”
Khánh Trần sửng sốt một hồi, vật cấm kỵ Bật Lửa này cũng không phải là thái quá, nó tương tự như tác dụng của Ungaikyo.
Một cái là cần thi thể của mục tiêu muốn giết, một cái là cần tên thật viết tay, khó có thể nói cái nào khó sử dụng hơn, nhưng Ungaikyo là thức thần, không phải vật cấm kỵ, Khánh Trần không thể được miễn trừ.
Còn vật cấm kỵ cuối cùng, chỉ cần viết tên sẽ trực tiếp sắp đặt cái chết của người đó.
Thứ này giống như cuốn sổ tử thần vậy, nó ghê gớm hơn rất nhiều so với cái sắp đặt vận hạn của Khánh Trần.
Nói về chiếc bật lửa chỉ cần đốt cháy tên là có thể lấy được tung tích trước:
Bây giờ, Khánh Trần nghi ngờ rằng trước đây K từng đích thân đến Lạc Thành, lại còn điều khiển một quả bom để thiêu rụi ngôi biệt thự của Bạch Trú, có lẽ chuyến đi đó là để tìm cuốn vở bài tập của đám Khánh Trần…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










