[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 206 : Xúi Quẩy (c2051-c2060)
❮ sautiếp ❯Chương 2051: Xúi Quẩy
Hôm nay lên 10 chương, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
“Đi thôi, chúng ta cách quân của Trần thị quá xa, không thể theo dõi sát sao hành động của chúng.”
Khánh Trần nói rồi dẫn đầu và đi về phía sau.
Tám giờ sau.
Một đội hàng trăm người Hỏa Đường chậm rãi bước ra từ khu rừng, trên lưng mỗi người đều mang theo một chiếc giỏ tre để hái thuốc, trông giống như khách vào núi hái sâm.
Đại trưởng lão mặt mày hớn hở nói:
“Năm đó khi ta tìm được quả Phỉ Lệ, ta cũng lớn như ngươi bây giờ.
Lúc đó, đại trưởng lão của Hỏa Đường chính là ‘Hàng sơ Rob’, hắn vui mừng như lên mây.
Hắn nói rằng ta là người được trời cao chiếu cố, cho nên bắt đầu huấn luyện ta làm đại trưởng lão.
Năm 21 tuổi ta đã trở thành trưởng lão thứ hai của Hỏa Đường này, xán lạn vô cùng.”
Tần Dĩ Dĩ hỏi:
“Quả Phỉ Lệ cũng có tác dụng với người Hỏa Đường như chúng ta sao?”
“Đương nhiên là hữu dụng.”
Đại trưởng lão cười sảng khoái nói:
“Chúng ta là người bản địa Hỏa Đường, cứ ba năm lại chọn ra ba đứa trẻ có tài năng xuất sắc nhất, được thần minh chỉ định, sau đó cho chúng ăn quả Phỉ Lệ, đợi chúng hoàn thành xong lễ cắt sừng, nhận lễ rửa tội của thần minh, vậy là đã có được thêm nhiều sức mạnh.
Dĩ Dĩ à, sau khi hái được quả Phỉ Lệ, ngươi cứ dẫn bọn ta đi loanh quanh trong khu cấm kỵ, xem vận may của ngươi thế nào, đi trong ba ngày ba đêm, ngươi gặp được cái gì bọn ta sẽ hái cái đó.”
Việc Hỏa Đường vào khu cấm kỵ để hái thảo dược cần phải chú ý, ba loại đầu tiên là họ đặt mục tiêu hái, chẳng hạn như quả Phỉ Lệ, họ đi thẳng đến đây, hái xong thì thôi.
Sau khi hái xong ba loại đầu tiên, những loại còn lại thì phải chọn ra thần tữ, thần nữ để cược vận may, gặp được cái gì thì hái cái đó, không gặp được thì thôi.
Ngay cả khi ngươi biết vị trí của các loại thảo mộc quý hiếm cũng không được đi tiếp nữa.
Đây là phong tục của Hỏa Đường bao đời nay, nghĩa là tôn trọng thiên nhiên, kiềm chế bản tính tham lam của con người, không được tát ao bắt cá, tạo cơ hội cho thiên nhiên vun đắp sức sống.
Cách làm này có lẽ sẽ có chút khác người, nhưng Hỏa Đường đã tuân thủ phong tục này trong suốt nhiều năm và chưa bao giờ phá bỏ nó.
Thế nhưng, khi đại trưởng lão đến bên cạnh cây Phỉ Lệ, nhìn thấy ba cái hố cây non trống rỗng trên mặt đất…
“Ai? Ai?”
Đại trưởng lão giận dữ gầm lên:
“Ai đã đào quả Phỉ Lệ của ta, hả?”
Ba năm một lần thu hoạch quả Phỉ Lệ đã trở thành đối tượng cố định của Hỏa Đường, bây giờ, quả Phỉ Lệ đã bị đào tận gốc rễ!
Thật quá quắt, hái quả thì cũng thôi đi, đến gốc cũng đào là cớ làm sao?
Lúc này, một thần tử cúi xuống, nhặt một ít đất bỏ vào miệng cẩn thận nếm thử:
“Đại trưởng lão, cái hố này đào được cùng lắm là tám giờ, đối phương có lẽ vẫn chưa đi xa, chúng ta có thể bắt kịp.”
“Đuổi theo!”
Đại trưởng lão rống lên:
“Ta mà biết ai đào trộm, ta nhất định sẽ giết chết chúng!”
Mọi người cưỡi lên những con ngựa cao lớn, đuổi theo hướng đám Khánh Trần vừa rời đi, một người Hỏa Đường tuổi tầm trung niên chân trần lao nhanh dẫn đường phía trước, đây là thợ săn giỏi nhất trong Hỏa Đường, cũng là người giỏi nhất trong việc tìm kiếm dấu vết của con mồi.
Thảm thực vật trong khu cấm kỵ rậm rạp, nếu có người đi qua không tránh khỏi giẫm phải rêu và cỏ ngắn trên mặt đất, còn có thể làm gãy cành cây bụi.
Trong mắt nhiều người, nơi đây là biển rừng bao la, nhưng đối với người dân Hỏa Đường, mọi thứ ở đây đều là manh mối.
Tần Dĩ Dĩ tò mò hỏi:
“Ai lại biết được vị trí của quả Phỉ Lệ nhỉ, không phải nói không có người dám tới khu cấm kỵ số 008 sao?”
Đại trưởng lão do dự một chút nói:
“Có thể là Kỵ Sĩ!”
“Hả?”
Tần Dĩ Dĩ nghi ngờ hỏi:
“Làm sao biết được?”
“Ta không có chứng cứ, chỉ là chúng thích làm những hành động tiệt đường lui như vậy, kiểu mình ăn thịt, nhất định không chừa phần canh cho người khác.”
Đại trưởng lão nói:
“Ta nghĩ là do Kỵ Sĩ làm đấy, những người khác không thất đức như chúng…xúi quẩy!”
Thế nhưng vừa nói tới đây, đại trưởng lão đột nhiên phát hiện đôi mắt Tần Dĩ Dĩ sáng rực lên, rõ ràng là đang mừng rỡ.
Hắn tức giận nói:
“Tiểu tổ tông ơi, người ta đã đào hết bảo vật của Hỏa Đường chúng ta rồi, ngươi vui vẻ cái quái gì vậy.”
Tần Dĩ Dĩ nói:
“Lỡ như không phải họ thì sao? Dù sao thì mỗi năm có mấy vạn người thám hiểm đến đây, chỉ tính thợ săn hoang dã trong Liên bang thôi đã lên đến hơn một trăm nghìn người rồi, cũng đâu chắc chính là Kỵ Sĩ, ta lại hi vọng là Kỵ Sĩ đến đấy…”
Ngay khi những lời này nói ra, các thần tử bên cạnh đều căm giận bất bình, bọn họ ai cũng muốn nhanh chóng tìm thấy và tóm lấy tên trộm quả Phỉ Lệ, để xem rốt cuộc có phải là Kỵ Sĩ hay không.
Nếu thật sự chính là Khánh Trần, bọn họ có thể vật tay với đối phương để Tần Dĩ Dĩ sáng mắt ra xem truyền nhân của Kỵ Sĩ lợi hại hay người đàn ông Hỏa Đường của họ lợi hại!
Chương 2052: Chúng Sống Hòa Thuận
Người Hỏa Đường phóng ngựa đuổi theo mấy tiếng đồng hồ, nhưng lại bị mất dấu trước một con lạch.
Người thợ săn trung niên nói:
“Có thể họ đã lội qua mặt nước, chúng ta phải sang bờ bên kia mới có thể tiếp tục tìm kiếm manh mối.”
“Đuổi theo.”
Đại trưởng lão nói.
Hơn mười phút sau.
Dưới lớp đất cạnh con lạch, trong pháo đài ngầm mà Zard mở ra bằng năng lực dị năng của mình, bốn cấp A vẫn đang nằm bên trong.
Trước đó Đại Vũ đuổi giết mọi người suốt từ tối đến sáng khiến mọi người phải thức cả đêm, hiện tại ai nấy đều đang ngủ bù.
Pháo đài ngầm này có diện tích hơn mười mét vuông, bên trên chỉ có vài cái lỗ thủng bắt chước ‘ve sầu’ chui ra khỏi mặt đất để hít thở.
Đại Vũ hỏi:
“Ai vậy? Lại còn cưỡi ngựa trong khu cấm kỵ sao?”
Khánh Trần bình tĩnh phân tích:
“Không phải quân đội Trần thị, hướng đi không đúng, trong quân đội Trần thị cũng không có ngựa.”
Trần Gia Chương đột nhiên nói:
“Là Hỏa Đường, trước đây ta từng theo dõi họ, muốn xem xem trong khu cấm kỵ số 008 có những bí mật gì, nhưng kết quả lại bị họ phát hiện ra.”
Khánh Trần:
“…”
Các ngươi nhớ nhung tới người Hỏa Đường như vậy, người ta không ưa các ngươi cũng có lý lắm chứ.
Hắn kiên nhẫn thuyết phục:
“Ngươi đừng phí tâm sức với Hỏa Đường nữa, người Hỏa Đường ai cũng tốt, Kỵ Sĩ chúng ta nên chung sống hòa thuận với họ mới phải.”
Trần Gia Chương tức giận nói:
“Không biết lớn nhỏ, bớt dạy dỗ sư bá của ngươi đi.”
Lúc này, Khánh Trần nói:
“Zard, mở lô cốt ra, ta phải đuổi theo bọn họ.
Nếu họ cứ tiếp tục đi như vậy, nhất định sẽ va chạm với quân đội Trần thị, ta phải ngăn họ lại.”
“Được thôi.”
Zard nói, mở mặt đất ra.
Đại Vũ tức giận nói:
“Muốn đi thì ngươi đi một mình, ta muốn ngủ thêm lát nữa…”
Vừa nói, hắn vừa nhận ra mình là người duy nhất còn lại trong boongke.
Đại Vũ do dự hai phút, cuối cùng hùng hổ nhảy ra khỏi boongke.
Đội ngũ hơn 100 người Hỏa Đường đang phóng nhanh trên lưng ngựa, phải nói rằng ở một nơi như vậy, ngựa hữu dụng hơn nhiều so với quân cơ giới.
Chỉ có điều, đại trưởng lão này càng tiến lên, lại càng cảm thấy có gì đó không ổn:
“Tuy rằng chúng ta đã tìm thấy dấu vết, nhưng ngược hướng mất rồi, có người chạy từ con đường này đến bên chỗ quả Phỉ Lệ…hẳn là có bốn người, hành động vừa nhanh chóng vừa vội vàng, theo tần suất bước chân và đổ mở bước chân của họ, bốn người này đều là thể chất cấp A? Bây giờ Kỹ Sĩ không thể nhiều vậy được đúng không, Trần Gia Chương và Vương Tiểu Cửu đã lâu lắm rồi không xuất hiện mà.
Với lại, chúng chạy nhanh như vậy làm gì, lẽ nào chúng biết kế hoạch của chúng ta và muốn tranh giành quả Phỉ Lệ với chúng ta?”
Rất hiếm khi bốn người cấp A xuất hiện cùng lúc, bên cạnh còn không có người đi theo.
Lúc này, đại trưởng lão dường như nghe thấy cái gì đó, thấp giọng nói:
“Xuống ngựa! Dĩ Dĩ ngươi trông coi kỹ đám ngựa, chúng không thể gặp rắc rối!”
Chỉ thấy hắn rút ra một con dao đen từ thắt lưng, hạ thấp người lẻn về phía trước, hắn khom người, vừa hay ngang với những bụi cây rậm rạp.
Hắn lặng lẽ tách bụi cây ra quan sát phía trước thì bất ngờ thấy quân đội Trần thị đang chậm rãi đi về hướng này, binh lính của tiểu đoàn công binh vẫn đang dùng công cụ để đo vẽ bản đồ.
Lúc này, một người lính Trần thị thì thầm điều gì đó với đồng đội, rồi nhanh chóng chạy về phía sâu trong rừng.
Chỉ thấy hắn nới lỏng thắt lưng quần, nhảy lên nắm lấy cành cây, sau đó từ trên cao nhìn xuống rồi nhìn thấy hơn 100 người Hỏa Đường đang nằm rạp trong bụi rậm, quân sĩ đều ngẩn ra, thậm chí còn quên tách chân ra, cứ treo thẳng người như vậy trên cây, bị hơn trăm người nhìn chằm chằm.
Hắn nhốn nha nhốn nháo trong cơn gió.
Cả đại trưởng lão cũng mù mờ: tên lính này làm gì vậy, phát hiện ra bọn ta rồi sao, nhưng nếu phát hiện ra bọn ta rồi sao lại làm hành động như vậy?
Đang khiêu khích sao?
Không trách đại trưởng lão không phản ứng kịp được, cảnh tượng trước mắt này quả thực quá mức khó tin.
Cũng may Tiểu Dĩ Dĩ không theo tới đây! Nếu không đôi mắt đã bị vấy bẩn rồi!
Giây tiếp theo, binh lính Trần thị gầm lên:
“Địch tấn công! Hỏa Đường!”
Đại trưởng lão cầm dao chém hắn làm đôi, sau đó vội vàng lùi lại:
“Lên ngựa, rút lui, đây là tập đoàn quân của Trần thị!”
Quân đội Trần thị nghe tiếng gọi thì xúm lại, tiếng súng dội lên trong khu cấm kỵ, dữ dội như tiếng pháo đêm giao thừa, hoặc phải nói là tiếng sấm đầu xuân.
Người Hỏa Đường cũng lấy súng trường tự động ra đánh trả, nhưng bọn họ chỉ có hơn 100 người, lực lượng tiến công của Trần thị lại có đến 500 người, hỏa lực cũng không ngang ngửa.
“Nhanh lên, trên đỉnh đầu có lẽ còn có lực lượng không quân của chúng, nhất định đừng để bị tia laze chỉ dẫn khống chế.
Một khi bị khóa chặt, ngươi sẽ chết.”
Đại trưởng lão rất quen thuộc với phương thức tác chiến của tập đoàn quân Trần thị, chỉ vì quân đội liên bang đã phát triển một hệ thống laze chỉ dẫn, phản ứng nhanh với các cuộc tấn công bằng súng laze và sự hỗ trợ trên không đối với mặt đất, vốn dĩ được thiết kế để nhắm mục tiêu địa hình của khu cấm kỵ.
Chuơng 2053: Đừng Hiếu Chiến
Đại trưởng lão quay đầu nhìn lại, thấy ai đó đã lấy ra một khẩu súng bắn tia laze chỉ dẫn.
Đôi mắt hắn như muốn rách ra, nếu để cho bên kia hoàn thành xong tia laze chỉ dẫn tầm xa, ít nhất sẽ có hơn một nửa người trong số họ phải bỏ mạng:
“Các ngươi đi trước đi, ta sẽ chặn chúng!”
Nhưng lời vừa dứt, tiếng súng bắn tỉa đã vang lên từ xa, trên người tên sĩ quan cầm khẩu súng ngắn bắn laze chỉ dẫn kia lập tức tuôn ra một đống máu.
Súng bắn tỉa tiếp tục ầm ầm bắn ra, Khánh Trần cũng không quan tâm đến việc che giấu thân phận của mình nữa, chỉ biết cố gắng hết sức để bảo vệ Hỏa Đường.
Có điều, Trần thị cũng chưa chắc có thể đoán được là hắn, dù sao thì trong Liên bang cũng có rất nhiều tay súng bắn tỉa, hắn không phải là người duy nhất có thể yểm trợ bằng hỏa lực.
Hơn nữa, trước đây hắn luôn trực tiếp dùng đạn xuyên giáp lõi vonfram, nhưng lần này lại chọn loại đạn bình thường đánh lừa dư luận.
Về phần đối phương có đoán được là hắn hay không thì cứ để Trần thị tự đoán thôi.
Lúc này, Trần Gia Chương cũng xuất hiện trước mặt người Hỏa Đường:
“Đi mau, nói không chừng Trần Dư đang ở trên không đấy, còn không đi sẽ không kịp mất!”
Đại trưởng lão bi phẫn đan xen:
“Quả đúng là Kỵ Sĩ, gặp phải các ngươi thì luôn xui xẻo!”
Mọi người vừa chiến đấu vừa rút lui, không ngờ khẩu súng bắn tỉa của Khánh Trần thực sự có thể một mình trấn áp hơn 400 binh lính, làm giảm tốc độ truy đuổi.
…
“Đừng hiếu chiến, đừng cố gắng quay lại đánh trả.”
“Phía sau quân đội Trần thị có cả một lữ đoàn dã chiến, trên không còn có lực lượng không quân của Trần thị đang tuần tra.
Dù có giết 500 binh lính trong đội tiên phong cũng vô dụng.
Nếu không chạy nhất định sẽ chết!”
“Quan trọng nhất là trong lực lượng không quân có lẽ có Trần Dư.”
Trần Gia Chương một mạch nói hết, đồng thời kéo lại tất cả những người Hỏa Đường đang muốn phản kích:
“Khánh Trần nói hắn sẽ kéo dài cho mọi người chút thời gian, mọi người nhanh chóng rút lui trước rồi hẵng nói!”
Đại trưởng lão vừa chạy về phía đám ngựa vừa hỏi:
“Cây Quả Phỉ Lệ là các ngươi đào đúng không?”
Trần Gia Chương sửng sốt một hồi:
“Quả Phỉ Lệ? Quả Phỉ Lệ nào cơ, ngươi đang nói gì đấy?”
Giọng điệu chân thành của vị sư bá này khiến đại trưởng lão thấy hơi áy náy, đối phương đã giúp kéo dài thời gian để cứu họ, kết quả mình lại nghi ngờ người ta cướp đi quả Phỉ Lệ?
Đại trưởng lão ngẫm lại, vừa rồi giọng nói của hắn có phải hơi lớn không, giọng điệu cũng không tốt lắm?
Mặc dù Kỵ Sĩ là kẻ đáng ghét thuộc loại đẳng cấp thế giới, nhưng nếu thực sự đụng đến vấn đề về nguyên tắc, Kỵ Sĩ quả thực đã dũng cảm đứng ra bảo vệ Hỏa Đường mấy lần…
Lúc này, đại trưởng lão vừa thấy đau lòng vì quả Phỉ Lệ vừa thấy rối rắm:
“Vậy các ngươi có từng thấy một đội có bốn cao thủ cấp A chưa?”
“Từng thấy rồi, là đội chặt đầu của quân đội Trần thị, ngươi có biết tới biệt đội chặt đầu không?”
Trần Gia Chương thúc giục:
“Đừng ngây ra đó nữa, chúng ta nhanh rời khỏi đây.”
Đại trưởng lão có chút nghi hoặc, Trần Gia Chương thúc giục quá mức, hắn cũng không có cơ hội nói được gì.
Nhưng ngay sau đó, Zard và Đại Vũ chạy đến tụ họp, Zard nói:
“Ta đã giúp ông chủ gánh một làn sóng mưa bom bão đạn, hắn đang chuyển vị trí để chuẩn bị giết những người lính có mang theo thiết bị laze chỉ dẫn kia, hắn yêu cầu chúng ta rời đi trước, ngài yên tâm, ba cây Phỉ Lệ quả đều không có vấn đề gì!”
Đại trưởng lão:
“…”
Trần Gia Chương:
“…Ngươi nói thêm câu cuối này, hơi thừa rồi đấy.”
Đại trưởng lão đau lòng nhức óc nói:
“Đám Kỵ Sĩ các ngươi có muốn nhổ lông dê cũng đi nhổ của người khác đi được không, sao cứ túm vào Hỏa Đường vậy?”
Trần Gia Chương an ủi:
“Người khác cũng đã nhổ rồi, không chỉ nhổ mỗi các ngươi.”
Đại trưởng lão cứ cảm thấy những lời an ủi này có chút không thích hợp.
Mọi người đã đến bên ngựa, xoay người nhảy lên ngựa!
Nhưng mà, vừa định đi về phía bắc, họ liền nhìn thấy Tần Dĩ Dĩ đang quay lưng chạy về phía chiến trường.
Đại trưởng lão tức giận:
“Tiểu tổ tông, ngươi đi làm gì vậy? Tự Khánh Trần biết rút lui mà.”
“Không được, ta muốn tận mắt thấy hắn rút lui, các ngươi đi trước đi!”
Cô gái trong rừng cây động tác mau lẹ, thân thể cường tráng như một con báo đen.
Trung đoàn dã chiến của Trần thị bao gồm 500 người, và trong vòng mười phút sau khi chạm trán với Hỏa Đường, bọn chúng đã hoàn thành việc thu hẹp và tập kết.
Trong kênh liên lạc, các binh sĩ truyền tin đang nhanh chóng kêu gọi chi viện:
“Đã gặp phải đội Hỏa Đường, nhắc lại, đã gặp phải đội Hỏa Đường, yêu cầu chi viện! Nghi ngờ đại trưởng lão và Thần Nữ của Hỏa Đường cũng ở trong đội hình đó!”
Riêng câu nói này chẳng khác nào chọc phải tổ ong vò vẽ.
Lần này, quân đội Trần thị đi qua khu cấm kỵ số 008, theo kế hoạch sẽ trấn áp hoàn toàn Hỏa Đường.
Chương 2054: Rút Lui
Kết quả, còn chưa đến Tây Nam Tuyết Sơn, Hỏa Đường đã tự dâng tới cửa, nếu như trực tiếp tiêu diệt luôn đại trưởng lão và đám người của chúng ngay ở đây, vậy thì chuyến đi Tây Nam Tuyết Sơn suôn sẻ quá rồi.
Trên phi thuyền đã có người hạ lệnh cho chỉ huy lữ đoàn trên mặt đất:
“Toàn quân tiến về phía trước, nhất định phải xử lý được đội Hỏa Đường.”
Bên trong khu cấm kỵ, viên chỉ huy trung đoàn trưởng nói:
“Liên đội laze chỉ dẫn, các ngươi phân chia rải rác vào trong rừng, phải tìm cơ hội ngắm đúng đội Hỏa Đường, đồng thời dùng các đòn không kích để làm chậm tốc độ chạy thoát của chúng! Lực lượng chủ lực sẽ dùng hỏa lực bao phủ vị trí của tay súng bắn tỉa, đừng sợ chết, hắn ta chỉ có một mình!”
Trong khi nói, hỏa lực vọt lên bao phủ lấy phía vị trí mà tay bắn tỉa vừa rồi đã đứng.
Nhưng mà, khẩu súng bắn tỉa đã đột ngột dừng lại, không ai biết người bắn tỉa đã đi đâu.
“Khoan đã, lính bắn tỉa đã rút lui rồi sao? Điều kiện tầm nhìn trong khu cấm kỵ quá kém, nhanh chóng bật hệ thống ảnh nhiệt lên!”
“Người bắn tỉa đã biến mất, mọi người hãy di chuyển nhanh lên, nhưng chú ý không được vượt quá tốc độ 100 mét/ 14 giây.”
Trung đoàn trưởng rống lên trong kênh liên lạc.
Trước đây, các nạn dân đã vi phạm các quy tắc do chạy quá nhanh.
Tốc độ này có chút ngượng ngùng, không hẳn là nhanh hay chậm, nói chung là học sinh năng khiếu thể dục trung học cơ sở ở độ tuổi 14-15 đều có thể chạy tới tốc độ này, huống chi là mấy tên lính Trần thị.
Điều đáng ngại ngùng hơn nữa là đây là liên đoàn điều tra đặc chủng, mọi người trong liên đội này đều là chiến binh gen, kết quả từng người một đều phải áp chế tốc độ, không ai dám chạy nhanh.
Thực lòng mà nói, Trần Gia Chương suy nghĩ cũng rất kĩ càng, đầu tiên là hắn làm giả các quy tắc không cho binh lính Trần thị ăn uống, sau đó lại rào trước cho chiêu “nếu đánh không lại thì chạy”, thậm chí còn có quy tắc không được ngồi xổm đi ị để tăng cảm giác xấu hổ.
Các quy tắc giả này có thể nói là khá toàn diện…
Trong cơn buồn nôn, vẫn còn lộ ra chút đắn đo suy nghĩ…
Lúc này, đội laze chỉ dẫn tiếp tục bấm tốc độ, họ không cần quá nhanh, cho dù cách 500 mét, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng của đội Hỏa Đường, đối phương nhất định sẽ chết.
Liệu một tay súng bắn tỉa có thể một mạch giết sạch 180 người không? Chỉ cần một người sống sót cũng đủ để phi thuyền trên bầu trời có thể nhắm tới!
Thế nhưng, chưa kịp nhìn thấy bóng dáng của Hỏa Đường, họ đã nghe thấy tiếng người trong rừng kêu lên:
“Cứu ta với! Xin các ngươi mau đến cứu ta! Ai cứu ta là chó!”
Người kêu cứu đứt hơi khản tiếng, nghe khàn khàn như sắp chết, giọng nói như truyền đi hàng dặm.
Binh lính cau mày, tiếng kêu cứu này từ đâu mà ra?
Phía đó không hề có đồng đội nào của chúng!
Hơn nữa, lời cầu cứu này có vấn đề gì về ngôn ngữ không, ngươi nói vậy rồi ai dám tới cứu ngươi nữa?
Một người lính nói:
“Liên đội trưởng, liệu có phải đồng đội của chúng ta không?”
“Không thể, hướng đó không có chiến hữu nào.”
Liên đội trưởng bình tĩnh nói:
“Hiện tại chúng ta có nhiệm vụ quan trọng nhất, không được dừng lại!”
Lúc này, Khánh Trần đang trong rừng cây vừa chạy vừa la hét, nhưng hắn đột nhiên phát hiện có vấn đề, kêu cứu cũng không có tác dụng gì, binh lính của đại đội cầm theo laze chỉ dẫn vẫn tiếp tục tiến lên.
Lẽ nào trước đó hắn quan sát sai rồi sao?
Lúc đó, một bà già vì sức khỏe không tốt nên tụt về cuối đội, thấy mọi người đã đi xa rồi, lại nghe tiếng sói tru trong khu cấm kỵ nên yếu ớt kêu ba người trước mặt ‘cứu ta với, đừng bỏ lại ta’.
Ba người nghe vậy nhưng cũng chỉ liếc nhìn, thờ ơ như không.
Thế là cả ba người đều chết cả.
Đúng vậy, đúng là ‘không được nghe thấy tiếng kêu cứu mà vẫn dửng dưng’.
Khánh Trần nghiêm túc suy nghĩ, lẽ nào là phải có một người gặp nguy hiểm thực sự, hoặc người kêu cứu phải nghĩ rằng bản thân đang gặp nguy hiểm?
Đang miên man suy nghĩ thì một cái gai nhọn dưới đất đột nhiên ló ra trước mặt.
Những chiếc gai liên tục xuất hiện, như thể muốn dồn Khánh Trần vào chỗ chết.
Khánh Trần tiếp tục hét lên:
“Cứu với, cứu mạng!”
Đội cầm laze chỉ dẫn vẫn không có chút phản ứng nào, hoàn toàn vô sự!
Nhưng giây tiếp theo, một con ếch nhỏ được gấp bằng tờ giấy trắng nhảy ra từ trong bụi cỏ lao đến cắn xé dữ dội cổ của Khánh Trần!
Khánh Trần vội vàng tránh ra, nhưng lại bị con ếch nhỏ cắn một ngoạm vào vai, chảy cả máu, hắn liều mạng kêu lên:
“Cứu, cứu ta!”
Trong liên đội laze chỉ dẫn, binh lính nghe thấy tiếng hét quá thảm thiết, không khỏi liếc thêm vài cái.
Thế nhưng, chúng chỉ có thể nhìn thấy một bóng người đang lắc lư nhanh chóng chứ không thể nhìn thấy rõ thực giả.
Trong kênh liên lạc, liên đội trưởng liên đội laze chỉ dẫn nói:
“Đừng để ý tới hắn, có thể có người cố ý cản trở đường ngắm, chúng ta tiếp t…”
Chương 2055: Chuẩn Bị Ra Tay
Vị liên đội trưởng này còn chưa nói xong thì đã đột ngột chết đi.
Đám binh lính nhìn liên đội trưởng co quắp ngã xuống đất, lập tức hoảng sợ:
“L…”
Chết chung với hắn còn có tổng cộng 179 binh lính trong liên đội laze chỉ dẫn.
Chỉ trong tích tắc, liên đội laze chỉ dẫn đã bị xóa sổ!
Quy tắc của khu cấm kỵ như một thanh gươm sắc bén treo lơ lửng trên đầu mỗi người.
Trước đây, Trần thị đã xua đuổi các nạn dân đến đây để thăm dò khu cấm kỵ, lẽ ra chúng phải có được manh mối này rồi, nhưng kết quả vẫn bị Khánh Trần, Trần Gia Chương và Zard lừa gạt đến mức đổ máu.
Ghi nhớ một đống các quy tắc giả, nhưng lại không biết đến một quy tắc thật nào!
Mãi đến tận lúc này, Khánh Trần mới thở phào nhẹ nhõm, quy tắc mà hắn đang nghĩ tới quả nhiên chính xác.
Người kêu cứu phải thực sự gặp nguy hiểm đến tính mạng của mình mới được!
Để giữ một kế hoạch dự phòng, hắn đã dặn dò Zard và Đại Vũ sau khi đi thật xa thì hãy thử ra đòn tấn công hắn, để tạo ra một mối nguy hiểm giả tạo.
Các quy tắc trong khu cấm kỵ rất phức tạp và bí ẩn, phải có một phương pháp dự phòng mới ổn thỏa mọi chuyện.
Nhưng vấn đề là khi Zard tấn công hắn, hắn có kêu cứu nhưng lại vô ích.
Khi Đại Vũ tấn công mới thấy có tác dụng…
Chứng tỏ Đại Vũ là thực sự muốn nhân cơ hội này để giết chết hắn…
Tốt lắm.
Ở phía bên kia, trung đoàn trưởng vẫn đang dẫn bộ đội chủ lực tiến công với tốc độ như cũ, chuẩn bị bao vây và tiêu diệt Hỏa Đường ngay sau khi có hỏa lực yểm trợ đến.
Trung đoàn trưởng chuyển kênh liên lạc nói:
“Liên đội laze chỉ dẫn, trong đội các ngươi có hai chiến binh gen, cứ để bọn chúng trực tiếp vi phạm quy tắc mà tăng tốc, giữ chân Hỏa Đường bằng cả mạng sống của chúng…đội laze chỉ dẫn?”
Liên đội laze chỉ dẫn đã chết cả rồi mà!
Trong kênh liên lạc, không một ai đáp lại hắn.
Trong kênh của liên lạc của liên đội laze chỉ dẫn không còn một ai!
Trung đoàn trưởng lập tức sững sờ, đến bây giờ hắn còn chưa thấy bóng dáng của kẻ địch, kết quả là toàn bộ liên đội laze chỉ dẫn đã bị xóa sổ?
Sao lại chết cả chứ? Thật cẩu thả quá mức!
Giờ phút này trung đoàn trưởng biết đây không phải là tình huống mà hắn có thể xử lý, lần này hắn chọn cách báo cáo trực tiếp với kênh liên lạc của phi thuyền:
“Khu cấm kỵ xuất hiện những tay súng bắn tỉa không rõ danh tính, mức độ đe dọa rất cao!”
Trên phi thuyền hạng A, có người trầm giọng nói:
“Hạ thấp độ cao, chuẩn bị ra tay.”
Các nhân viên tác chiến trong phi thuyền vô cùng sửng sốt khi phát hiện ra nhân vật tầm cỡ trong phi thuyền lại thực sự quan tâm đến người bắn tỉa hơn là Hỏa Đường!
Giây tiếp theo, kể cả hạm đội phi thuyền trên bầu trời cũng bắt đầu dần dần hạ xuống độ cao, chuẩn bị dệt nên một tấm lưới lớn trên bầu trời.
Sau khi Khánh Trần kết thúc việc diệt gọn đội laze chỉ dẫn, hắn không dừng lại một phút giây nào mà trực tiếp rút lui về phía sau.
Mục đích yểm trợ đã đạt được, nếu cứ tiếp tục hiếu chiến thì chính là tự tìm đường chết.
Hắn đã lờ mờ nghe thấy tiếng động cơ chỉ có ở phi thuyền loanh quanh trên đầu, chứng tỏ hạm đội của Trần thị đang không ngừng hạ thấp độ cao.
Khánh Trần nằm ngoài tầm nhìn của trung đoàn dã chiến, chạy bằng tất cả sức lực của mình.
Trong phút chốc, hắn chợt nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.
Dường như có người từ trên trời giáng xuống, thân thể xuyên qua tán cây, tạo ra âm thanh ma sát với cành cây và lá cây.
Trái tim Khánh Trần như đông cứng lại, có người nhảy xuống từ trên phi thuyền? Là cao thủ cấp A sao?
Một cảm giác khủng hoảng không thể giải thích nổi dâng lên trong lòng hắn, cảm giác khủng hoảng này như thủy triều của biển đen, dâng trào như muốn nuốt chửng hắn vào trong đó!
Không đúng!
Người đến không chỉ dừng lại ở cấp A được, cấp A không thể khiến hắn có cảm giác ngột ngạt đến như vậy!
Khi Khánh Trần đang lao về phía trước thì vô thức cúi người xuống, đồng thời, một cây Hàng Ma Xử khổng lồ xẹt qua trên đỉnh đầu hắn.
Âm thanh của chiếc Hàng Ma Xử xuyên gió sinh ra cộng hưởng, tiếng vù vù khiến tim và phổi của Khánh Trần cũng bắt đầu cộng hưởng, ngay lập tức một cơn buồn nôn ập đến.
Chiếc Hàng Ma Xử này rõ ràng không đánh trúng ai, nhưng lại như trong thần thoại và truyền thuyết, nó có một hiệu ứng chấn động tâm can!
Không ổn!
Tốc độ này là họa tác của Trần Dư!
Trần Dư quả nhiên ở ngay trên phi thuyền trên đỉnh đầu!
Nguy hiểm!
Đang lúc suy nghĩ, Khánh Trần liền làm ra tư thế vọt về phía trước, chỉ thấy hắn nhảy ra như một con cá, lăn lộn tại chỗ hai vòng, sau đó đứng lên như mây bay nước chảy tiếp tục điên cuồng chạy.
Làm sao bây giờ?
Kỵ Sĩ của hắn hiện tại chỉ là cấp B, cho dù thăng lên cấp A cũng không thể địch lại họa tác của bán thần được!
Chương 2056: Tiếp Tục Chiến Đấu
Lần này vì muốn cứu Hỏa Đường mà phải trả một cái giá quá đắt!
Hỏa Đường và Trần Gia Chương có lẽ đã rút lui rồi, Đại Vũ và Zard cũng chạy trốn theo chỉ dẫn của hắn, Khánh Trần chỉ có thể dựa vào chính mình!
Hắn quay đầu liếc nhìn lại, chỉ nhìn thấy đằng sau là Hàng Ma Kim Cương với cái tay đang cầm Hàng Ma Xử, mặt mày xanh đen, có ba đầu, sáu tay, bốn chân.
Cơ thể Kim Cương cao tận 2,4m, nhưng khi đi đường lại không một tiếng động, như thể những âm thanh dưới chân hắn đều bị nuốt chửng.
Khánh Trần điên cuồng chạy, nhưng tốc độ của Hàng Ma Kim Cương nhanh hơn hắn rất nhiều, chỉ thấy cái bóng của đối phương hiện ra sau lưng hắn, mặc dù không thể đạt được khí thế chuyển dịch thần tốc như Lý Thúc Đồng, nhưng cũng không phải là tốc độ mà một cấp A như hắn có thể so sánh được.
Hắn còn chưa chạy được 100 mét, Hàng Ma Kim Cương đã lướt tới phía sau hắn, một lần nữa giáng cây Hàng Ma Xử xuống người hắn.
Không gian bắt đầu chấn động, Khánh Trần chỉ cảm thấy tim phổi đau dữ dội, hắn nghiêng sang bên trái né tránh Hàng Ma Xử, xoay người muốn thay đổi lộ trình, nhưng năm bàn tay còn lại của Hàng Ma Kim Cương đã kịp duỗi ra, chặn con đường đi cả hai bên trái phải của hắn.
Một tiếng nổ ầm ầm vang lên, Khánh Trần nghiến răng, dùng hai tay chống đỡ trước ngực, cố gắng đỡ lại cú đấm, cả người bay ra ngoài như một con diều bị đứt dây.
Cú đấm này sung sức như sông như núi, mạnh như rồng như hổ!
Lồng ngực Khánh Trần bị sức mạnh này bóp chặt, nội tạng xuất hiện vết nứt, cơ thể trên không trung đột ngột phun ra một ngụm máu lớn, máu phun ra như sợi dây kéo lấy con diều.
“Chết!”
Hắn trên không trung chịu đựng cơn đau thấu xương, nghiến răng nghiến lợi lấy ra một cây súng ngắm màu đen.
Năng lượng điện từ khổng lồ lưu thông trong buồng súng, dòng điện cấp mega-ampe được đưa vào trong chỉ với vài phần nghìn giây, cùng với một tiếng nổ vang, đạn được bắn ra khỏi nòng, nổ tung đột ngột!
Trong chớp mắt, một lỗ thủng xuyên qua cái đầu chính diện của Hàng Ma Kim Cương.
Khuôn mặt xanh đen có răng nanh hung dữ, hai răng hướng lên trên, hai răng hướng xuống dưới, đầu bị Khánh Trần bắn thủng không chút đề phòng, hắn nhắm mắt lại.
Nhưng Khánh Trần còn chưa kịp vui mừng, cái đầu bên trái chợt quay về phía chính diện, tên Hàng Ma Kim Cương này không hề bị ảnh hưởng chút nào!
Hắn lại bóp cò thêm lần nữa, nhưng lần này, Hàng Ma Kim Cương đã trực tiếp dùng Hàng Ma Xử che mặt lại, viên đạn gia tốc điện từ đập vào Hàng Ma Xử, nhưng lại không hề lưu lại chút dấu vết!
Không được, giữa cấp A và bàn thần tồn tại một sự cách biệt như mây với bùn, hoàn toàn không thể đánh bại được!
Đánh không lại, trốn không thoát, tâm trạng Khánh Trần rơi xuống đáy vực, lần trước tuyệt vọng như vậy, là lúc hắn còn là cấp C thì gặp phải Jindai Kura cấp A.
Nhưng không như sự xảo quyệt của Jindai Kura, lần này Trần Dư dốc hết sức lực, cho dù Khánh Trần có vùng vẫy thế nào thì bên kia cũng không chừa bất cứ một con đường sống nào cho Khánh Trần.
Hắn nặng nề ngã xuống đất rồi lại bật dậy lăn lộn, chân tay đau nhức như muốn ăn sâu vào tận xương tủy, cứ như có cả ngàn chiếc đinh thép đóng vào xương.
Cơ thể không còn chút sức lực nào, từng giọt mồ hôi túa ra trên trán.
Khánh Trần cố gắng hít thở, hắn vừa bò dậy, tên Hàng Ma Kim Cương đó lại bước tới trước mặt hắn, tung cho một cước!
Hơi thở nóng rực, hai tay chéo lại trước ngực, Khánh Trần lại bị đá văng đi, lần này hắn nghe được rõ ràng tiếng răng rắc từ xương cánh tay, dù hắn đã từng ăn xương chín con Long Ngư, cũng không thể chịu nổi ba đòn tấn công.
Đây chính là sức mạnh của các bức tranh bán thần của Trần thị!
Chẳng trách năm xưa một nhân vật như Jindai Kura cũng bị Phi Thiên Thần Nữ một đòn đánh bay lên không trung như vậy.
Bán thần là một ngọn núi cao, chỉ khi ngươi đứng dưới chân núi mới biết được uy lực của nó.
Bây giờ cấp Kỵ Sĩ chỉ là cấp B, nếu đạt đến cấp A thì có lẽ sẽ trốn thoát được, bởi vì cơ thể Kỵ Sĩ là cùng cấp trần nhà, chưa chắc sẽ chậm hơn bao nhiêu so với Hàng Ma Kim Cương này.
Mặc dù hắn đã đánh thức sấm sét, nhưng sự tương phản giữa cơ thể của dị năng giả và cơ thể của một Kỵ Sĩ cũng như sự khác biệt giữa một pháp sư và một chiến binh.
Khánh Trần nằm trên mặt đất ra sức giãy dụa, cố gắng đứng dậy tiếp tục cuộc chiến.
Hắn biết mình sắp chết, không ai có thể tới cứu hắn, thậm chí không ai biết hắn trải qua những gì ở đây, để không dẫn Trần Dư về phía Hỏa Đường, Khánh Trần thậm chí đã chọn một con đường đi chệch hướng.
Dẫu vậy, hắn vẫn phải đứng lên chiến đấu.
Khánh Trần ho ra máu, cười nói:
“Muốn giết ta từ lâu rồi đúng không? Nhưng giết ta rồi thì sao? Ngươi không phải vẫn không thể xóa bỏ hình bóng của anh trai Khánh Chẩn của ta trong lòng mình sao.
Ngươi còn nhớ những gì hắn đã nói không, hắn chính là ngọn núi mà cả đời này ngươi cũng không thể vượt qua được.”
Chương 2057: Cảm Ơn
Hàng Ma Kim Cương cười lạnh, giọng nói của hắn chói tai như kim loại cọ xát, như có giọng nói của quỷ tràn ngập bên tai:
“Khánh Chẩn đã chết rồi, ngươi cũng sẽ phải chết, cả Khánh thị đều phải chết.”
“Vậy thì sao?”
Khánh Trần ho ra máu, cười như một tên vô lại:
“Nếu không phải có người vô liêm sỉ giao cho ngươi Châm Ngực Bất Diệt, ngươi đã chết chắc rồi.
Trong lòng ngươi hẳn rất xem thường Lee Buyng Hee đúng không, nhưng thật ra các ngươi là cùng một loại người thôi.
Trước khi tiến lên thì luôn giữ lại cho mình một con đường bỏ chạy.”
Hàng Ma Kim Cương không nhiều lời nữa, hắn nâng Hàng Ma Xử lên và hung tợn chém xuống.
Nhưng mà, vào lúc này, đất dưới chỗ Khánh Trần đột nhiên nới lỏng ra, trong lòng đất đột nhiên xuất hiện một cái hố sâu, để cho hắn rơi xuống!
Rơi xuống hố còn tốt hơn là bị đánh trực diện bằng Hàng Ma Xử!
Cùng lúc đó, hai bên cái hố, dưới mặt đất đột nhiên xuất hiện một ánh đao.
Thanh đao dài màu đen chênh chếch lên trên, đại trưởng lão từ dưới đất nhảy lên, trở tay chọc con đao lên trên.
Đại trưởng lão tức giận trừng mắt, râu tóc đều thẳng ra:
“Phá!”
Đây là thanh đao sắc bén nhất trên thế giới, vật cấm kỵ ACE-001, Đao Của Thần Minh!
Đây là con dao mà Nhâm Tiểu Túc đã sử dụng khi hắn phi nước đại vòng quanh thế giới vào một nghìn năm trước.
Nó được tạo ra bởi vị Thần Minh duy nhất này, người đã tác động đến ý chí tinh thần vào thời điểm mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, dùng câu ‘gửi bảy lời cảm ơn đến bản thân’ và sự cộng hưởng của thế giới để rèn đúc nên, có thể chém mọi vật trong thiên hạ, không gì không gãy.
Khi đó, Nhâm Tiểu Túc đã bảy lần cảm ơn bản thân:
“Lần đầu tiên, ta cảm ơn bản thân đã không hèn nhát khi đứng trước cơ hội.”
“Lần thứ hai, ta cảm ơn bản thân đã không sợ hãi khi đối mặt với hiểm nguy.”
“Lần thứ ba, ta cảm ơn bản thân đã không thỏa hiệp khi đối mặt với nghịch cảnh.”
“Lần thứ tư, ta cảm ơn bản thân đã có điểm giới hạn khi đối mặt với cám dỗ.”
“Lần thứ năm, ta cảm ơn bản thân không bao giờ dối trá.”
“Lần thứ sáu, ta cảm ơn bản thân đã luôn tỉnh táo như lúc ban đầu, chưa từng do dự.”
“Lần thứ bảy, ta cảm ơn bản thân trong vũng lầy cuộc đời, vẫn luôn cất cao tiếng hát, vượt mọi chông gai!”
Đó là ý chí tinh thần của Thần Minh lần đầu tiên nỗ lực để lần nữa cộng hưởng với thế giới, và sau đó đã rèn đúc nên con hắc đao này.
Có hai con hắc đao, một con ở Hỏa Đường và con còn lại nằm trong tay Trịnh Viễn Đông.
Họa tác của bán thần dù có uy lực đến đâu cũng không thể so sánh với một thanh đao của thần!
Thanh kiếm cực lớn trong tay đại trưởng lão vung từ dưới lên trên, chém vào Hàng Ma Xử.
Leng keng!
Hàng Ma Xử cứng rắn không thể phá hủy đã bị chẻ làm hai mảnh dưới sức mạnh của con đao này!
Hàng Ma Kim Cương chế nhạo:
“Ngươi vẫn phải chết.”
Trong khi nói, hắn đã ném một nửa Hàng Ma Xử bằng tay không, hung ác đâm vào Khánh Trần đang trong hố như một viên đạn đại bác.
Quyết tâm giết Khánh Trần của bán thần này không chút lay động!
Nhưng Hàng Ma Xử không đâm trúng ngực của Khánh Trần, chỉ thấy Zard không biết xuất hiện từ lúc nào, lúc này đang nằm trên người Khánh Trần, dùng cơ thể đã nguyên tố hóa liều mạng bảo vệ Khánh Trần.
Chiếc Hàng Ma Xử xuyên qua người hắn, phát ra một âm thanh nặng nề.
Zard dùng đất cát trên người mình liên tục mài chày để tăng độ ma sát, bức họa bán thần đã giáng một đòn nhưng trên ngực Zard chỉ xuất hiện một mũi nhọn, không làm Khánh Trần bị thương.
Zard cười khổ nói:
“Ông chủ, hỏng rồi, quả Phỉ Lệ bị đâm trúng rồi.”
Khánh Trần ngây người ra.
Trong tích tắc, hàng trăm con ếch nhỏ xúm lại xung quanh, đại trưởng lão rút chặt hoa đao đến mức gió thổi không lọt, dùng con hắc đao buộc Hàng Ma Kim Cương lùi lại hàng chục mét:
“Mau mang hắn đi.”
Tần Dĩ Dĩ nhảy xuống hố, vác theo Zard và Khánh Trần nhanh chóng bỏ chạy.
Khánh Trần giãy dụa nói:
“Không được chạy, nhất định ta phải giết chết tên Hàng Ma Kim Cương kia, thả ta xuống.”
Tần Dĩ Dĩ lại không chút do dự thả hắn xuống, cô gái không có chút thắc mắc về mọi quyết định của Khánh Trần.
Khánh Trần nửa quỳ trên mặt đất, nâng cao họng súng màu đen, ổn định hai tay run rẩy bóp cò súng!
Đầu thứ hai của Hàng Ma Kim Cương đã bị xuyên thủng.
…
“Hô hấp.”
Khánh Trần nhanh chóng điều chỉnh hô hấp, ý đồ khiến cơ thể đang trong tình trạng hỗn loạn của mình bình phục.
Nhưng tình trạng của cơ thể hắn càng ngày càng kém hơn, thậm chí tầm mắt cũng bắt đầu mờ dần.
Súng điện từ bắn tỉa của Khánh Trần bắn được tối đa ba phát.
Hắn đã bắn hai phát súng liên tục, hai phát bắn trúng hai cái đầu của Hàng Ma Kim Cang, nhưng đến lượt phát súng thứ ba, đối phương tuyệt đối không cho hắn cơ hội nữa.
Hàng Ma Kim Cang bắt đầu đánh với đại trưởng lão, hai bên đều sắp đến giới hạn, bóng dáng hai người trong lúc giao thủ đều trở nên mờ đi, Khánh Trần không dám chắc mình có thể đánh trúng Hàng Ma Kim Cang mà không làm đại trưởng lão bị thương.
Khánh Trần chỉ còn một cơ hội cuối cùng.
Lúc này, Trần Gia Chương đã xuất hiện bên cạnh đại trưởng lão, nhất cử nhất động thoải mái tự nhiên, phối hợp với đại trưởng lão đẩy lùi Hàng Ma Kim Cang, để cho Khánh Trần có cơ hội tạm nghỉ.
Chương 2058: Ta Cõng Ngươi Nhé?
Khánh Trần nhìn về phía Zard:
“Ngươi sao đấy?”
Zard nằm trên mặt đất, lồng ngực vẫn còn cắm nửa cái chày Hàng Ma, hắn nhìn tán cây với đôi mắt vô hồn:
“Ông chủ, nếu ta chết thì hãy mang thi thể của ta về, chôn trong cứ điểm chiến tranh của chúng ta, sau này xác của ta hình thành vật cấm kỵ, nhất định phải luôn mang theo bên mình, ta muốn tiếp tục kề vai chiến đấu với ngươi.”
Khánh Trần:
“Cũng cẩn thận đấy, biết thi thể của mình sẽ trở về nên không nhắc đến việc chôn ở khu cấm kỵ số 002.”
“Ư…”
Zard nói:
“Ông chủ, ta mệt quá, cũng lạnh nữa.”
Tần Dĩ Dĩ đứng bên cạnh mở to mắt ra nhìn, trên khuôn mặt của nàng hiện lên vẻ thương cảm, hai mắt ngấn lệ.
Zard bồi thêm một câu:
“Trong phim toàn diễn như vậy.”
Khánh Trần dở khóc dở người:
“Rốt cuộc ngươi có sao không?”
“Ta không sao.”
Zard nói:
“Chẳng qua thứ này mắc kẹt trong ngực, cảm giác rất khó chịu, nhưng quen dần là ổn.”
Khánh Trần:
“Ngươi không sao thì nằm trên mặt đất làm gì?!”
Zard:
“Ta đang đếm lá, nhưng mà lá cây trong khu cấm kỵ nhiều quá, ta đếm hoài không xong.
Mà ta vừa đếm đến bao nhiêu rồi ấy nhỉ?”
Khánh Trần thầm thở phào một hơi, rồi cười mắng:
“Biết ngay là ngươi miễn dịch với các đòn tấn công vật lý mà.”
Trước kia ở tòa thị chính Osaka, Zard bị bắn mấy nghìn viên đạn mà không hề hấn gì.
Tuy chày Hàng Ma là vũ khí của bán thần, nhưng nó cũng thuộc dạng tấn công vật lý!
Zard sờ lên đầu nhọn của chày Hàng Ma nhô ra từ ngực mình, đột nhiên hắn nhổ mầm cây trên đầu ra.
Khánh Trần sửng sốt:
“Mầm cây này hình như ngươi trồng được hơn một tháng rồi, sao tự dưng lại nhổ đi?”
Zard nói một cách nghiêm túc:
“Ta có skin giới hạn mới rồi, tên là bán thần chi kiếp Zard, về sau ta chính là số kiếp của tất cả các bán thần.”
Trong hoàn cảnh nguy hiểm và căng thẳng như thế này, Khánh Trần nhìn chày Hàng Ma găm trên ngực đối phương mà suýt bật cười thành tiếng.
Nói thật, nếu Zard vì cứu Khánh Trần mà chết, chỉ sợ đối phương sẽ trở thành vết sẹo khó lành trong lòng Khánh Trần.
Dù bao lâu trôi qua cũng không thể khép lại.
Người người trên thế gian này mỗi ngày đều vì lợi ích mà sống, mà kết giao, chỉ có Zard không đòi hỏi điều chi mà chỉ vì bản thân thấy hứng thú, hắn có được một trái tim chân thành và thuần khiết.
Nếu người như thế chết đi thì đó sẽ là tổn thất của thế giới.
“Lạ thật, chiến đấu đến bây giờ mà sao chỉ có một Hàng Ma Kim Cang?”
Khánh Trần nhìn chiến trường với vẻ suy tư.
Khánh Trần suy đoán, tranh vẽ mà Trần Dư luôn cất giấu trên người chắc chắn không chỉ có mỗi bức này.
Cho dù đối phương bị Khánh Chuẩn giết chết, mất một lượng lớn bức tranh tích góp nhiều năm, nhưng những món đồ để bảo vệ tính mạng của Trần Dư chắc chắn không chỉ có thế.
Nhưng Trần Dư dám dốc toàn lực ra tay sao?
Nếu không giữ lại một bức tranh nào, bây giờ đột nhiên có người đánh lén, chẳng phải Trần Dư thành con cá nằm trên thớt hay sao?
Lỡ như lúc này Lý Thúc Đồng đang mai phục trong khu cấm kỵ chuẩn bị ra tay, bán thần của Trần thị dám đánh cuộc sao?
Rốt cuộc Lý Thúc Đồng đang ở phía nam, tuy Khánh Trần biết sư phụ ở khu cấm kỵ số 002, nhưng mà Trần Dư không biết.
Khánh Trần nghĩ ra rồi, Trần Dư đang kéo dài thời gian, đối phương không muốn sử dụng tranh mới, bán thần Trần thị muốn dùng Hàng Ma Kim Cang cầm chân tất cả mọi người.
Sau đó dùng tập đoàn quân Trần thị bao vây họ, hoàn thành công việc thu hoạch.
Hắn tĩnh tâm lắng nghe trong chốc lát…Quả nhiên!
“Ta nghe được có tiếng đội quân di chuyển ở phía xa, tối đa ba cây số.”
Khánh Tần nói:
“Hàng Ma Kim Cang đang kéo dài thời gian với chúng ta, Trần Dư không nỡ sử dụng bức tranh thứ hai, muốn trì hoãn cho đến khi tập đoàn quân tới đây! Không ổn, nơi này đã nằm trong phạm vi bao phủ của súng cối đơn binh rồi!”
Thời gian trở nên cấp bách, Khánh Trần cố gắng đứng dậy, Tần Dĩ Dĩ nhìn hắn và nói:
“Ta cõng ngươi nhé? Chúng ta lùi lại.”
Khánh Trần cười nói:
“Không cần.”
Tần Dĩ Dĩ nhìn Khánh Trần một cách nghiêm túc, dáng vẻ của thiếu niên vẫn không hề thay đổi, vẫn là tên nô bộc quật cường ấy.
Tốt quá.
Khánh Trần nhìn chiến trường, đối mặt với hai cao thủ cấp A, Hàng Ma Kim Cang vung mạnh cánh tay lên như vung chùy, đánh bay Trần Gia Chương!
Đại trưởng lão tức giận:
“Sao bây giờ ngươi yếu thế hả? Ngươi bị đánh bay thì ta làm sao đây?! Hả? Kỵ Sĩ các ngươi còn có thể vô dụng hơn nữa được không, đã nói là cùng nhau kề vai chiến đấu giết thần, kết quả ngươi yếu như vậy à? Sức mạnh trước kia ngươi dùng để đánh ta đi đâu rồi!”
Trần Gia Chương nằm trên mặt đất ho ra máu:
“Đánh đấm nào thú vị bằng uống rượu.”
“CMN!”
Đại trưởng lão tức điên.
Không có Trần Gia Chương giúp đỡ, đại trưởng lão cũng dần kiệt sức, cấp A một mình đối mặt với tác phẩm của bán thần, tất cả đều bại trận.
Chiến đấu đến tận bây giờ, thể xác và tinh thần của mọi người đều mệt mỏi.
Trần Dư chỉ xé một bức tranh đã có thể đẩy cả Khánh Trần, Zard và đại trưởng vào đường cùng, đây chính là uy lực của bán thần.
Chương 2059: Xong Đời
Nếu không phải lúc trước ảnh tử phá hủy át chủ bài của Trần Dư, hủy hoại 62 bức tranh của hắn thì hiện nay bán thần Trần thị sẽ còn đáng sợ hơn, cảnh giới này đạt đến ngưỡng cao nhất của bán thần!
Thảo nào Trần Dư có dã tâm, bắt đầu lên kế hoạch, thì ra hắn có đủ tự tin.
Lúc này, Hàng Ma Kim Cang chiếm thượng phong, áp chế đại trưởng lão về mọi mặt, ba đầu sáu tay tấn công dồn dập như gió táp mưa sa.
Đại trưởng lão chém một nhát đao, mà Hang Ma Kim Cang bỗng chắp bốn tay trước ngực, giữ chặt hắc đao trong lòng bàn tay!
Ngay sau đó hai chân và hai cánh tay còn lại của Hàng Ma Kim Cang đồng thời tấn công, ba đầu, sáu tay, bốn chân cứ như bật hack, một người mà có thể dùng như ba người!
Thảo nào họa sĩ Trần thị đều thích vẽ thần Phật trên trời, bởi vì thần Phật có thể bật hack!
Hơn nữa, Trần Dư ở trên khí cầu máy, nếu chỉ dùng tranh để chiến đầu thì hoàn toàn không bị hạn chế bởi quy tắc của khu cấm kỵ.
Đối phương đã tính toán mọi việc kỹ càng, cho nên mới điều động hạm đội số 2 của Trần thị.
Đột nhiên!
Đại trưởng lão cầm đao, thình lình bị Hàng Ma Kim Cang đá bay ra ngoài, còn hắc đao vẫn đang nằm trong bốn cái tay của đối phương!
Zard:
“Xong đời.”
Khánh Trần:
“CMN…”
Hàng Ma Kim Cang cầm chày Hàng Ma đã khó chơi rồi, giờ hắc đao vào tay đối phương, vậy chẳng phải là gặp ai thì chém liền à?
Thấy thế ai mà chẳng hoảng?
“Cứu người!”
Khánh Trần gào lên:
“Zard, bảo vệ đại trưởng lão và sư bá!”
Zard đã chìm vào lòng đất như cát lún trong sa mạc, Hàng ma Kim Cang vung hắc đao định chém đại trưởng lão.
Nhưng lần này tốc độ của nó không còn nhanh như trước.
Mặt đất cứng rắn dưới chân Hàng Ma Kim Cang bỗng chốc hóa thành cát mịn, cơ thể khổng lồ kia cũng đang lún dần xuống.
Nó chỉ có thể ra sức giãy giụa mới tạm thời giữ nguyên được tốc độ.
Và quan trọng nhất là Hàng Ma Kim Cang hoàn toàn bó tay với bãi cát lún rộng trăm mét này, dùng đao chém cũng không làm được gì.
Khánh Trần nghĩ thầm lần này chắc chắn không giết được Trần Dư, nếu lần sau chiến đấu với đối phương nhất định phải cẩn thận đối phương chuẩn bị thần Phật hệ Hỏa khắc chế Zard!
“Dĩ Dĩ, cứu người!”
Nói xong Khánh Trần nổ súng yểm hộ, hắn không định ngắm bắn Hàng Ma Kim Cang, dù đối phương bị lún trong cát thì hắn cũng không thể ngắm trúng.
Mà mục tiêu ngắm bắn của hắn là phía trước mặt đại trưởng lão, dùng đạn bình thường xé rách một đường hỏa lực cho đại trưởng lão, ngăn cản Hàng Ma Kim Cang nhân cơ hội giết người.
Nhưng Hàng Ma Kim Cang hoàn toàn không quan tâm, để mặc viên đạn bắn lén bắn trúng, từng viên đạn bắn lên Minh Quang Khải Giáp sau đó hất tung ra ngoài.
Khánh Trần không dám dùng chút lực lượng sấm sét cuối cùng của mình, hắn còn phải đề phòng hạm đội trên không của Trần thị thả máy bay không người lái ra.
Số lượng máy bay không người lái của cả một hạm đội sợ rằng phải trên mười nghìn chiếc, nếu không có năng lực của xung điện từ thì mọi người sẽ chết.
Có những át chủ bài, khi không sử dụng thì hữu ích hơn là dùng nó.
Lúc này Tần Dĩ Dĩ đã đuổi tới nơi, nàng kéo đùi phải của đại trưởng lão đã không thể động đậy và rời đi.
Đại trưởng lão cảm thấy da đầu chợt mát lạnh, hắc đao đã chém lên mặt đất chỉ cách đỉnh đầu hắn 1 cm.
Nhát đao ấy làm hắn sợ tới mức giật thót, chỉ cần Tần Dĩ Dĩ chậm hơn một giây, thậm chí 0.1 giây thì hôm nay hắn phải chết ở chỗ này rồi!
Hàng Ma Kim Cang vẫn đang đuổi theo, hắn lội qua vũng cát mịn, chém về phía đại trưởng lão và Tần Dĩ Dĩ.
“Ngươi chạy đi, đừng lo cho ta.”
Đại trưởng lão quýnh lên:
“Ngươi mới cấp B, kéo ta theo không chạy thoát khỏi hắn được!”
“Không! Muốn chết thì cùng chết!”
Tần Dĩ Dĩ nói với vẻ ngang bướng.
Đại trưởng lão nhìn vẻ mặt quật cường của Tần Dĩ Dĩ, bỗng cảm thán không uổng công mình thường tiểu tổ tông này, chung quy vẫn được hồi báo…
Đột nhiên Khánh Trần hô to:
“Đại Vũ! Đại Vũ bạn của ta, ngươi ở đâu?!”
Trên tang cây, Đại Vũ tức giận:
“Lúc chiến đấu với bán thần ngươi có thể đừng nhớ tới ta không?!”
“Khó lắm.”
Khánh Trần vừa nổ súng vừa cười nói:
“Chúng ta là bạn mà! Mau ra tay đi, chúng ta đi giúp đại trưởng lão, nếu không giết được Hàng Ma Kim Cang, cứ để nó đuổi giết mọi người, đánh bại từng người một thì tất cả chúng ta đều phải chết.”
Đại Vũ ngôi trên tang cây, thong thả nói:
“Là mấy người các ngươi chết, ta không chết được.”
Khánh Trần hô to:
“Nếu Zard chết, sợ là Tiểu Vũ sẽ khóc bảy ngày bảy đêm mất.”
Đại Vũ im lặng vài giây, rồi đột nhiên kéo một chiếc balo ra từ trong lòng bàn tay mình, bên trong nhét đầy ếch, từng con từng con nhào về phía Hàng Ma Kim Cang.
“Không đủ.”
Khánh Trần nói:
“Khỏi nể nang gì hết, thay mặt gia chủ Trần thị khai chiến với bán thần Trần thị đi! Tranh của ngươi đâu, đừng cất giữ nữa!”
Đại Vũ lườm hắn:
“Ngươi thì biết cái gì, một khi ta sử dụng tranh, chắc chắn hắn sẽ đoán ra được thân phận của ta, Trần thị có biết bao nhiêu họa sĩ mà chỉ hành tung của ta không nằm trong sự khống chế của hắn.
Chuyện này liên lụy sâu lắm, ngươi đừng có mà đổ thêm dầu vào lửa.”
Chương 2060: Thanh Đao
Nói xong, Đại Vũ lại lấy một chiếc balo từ trong lòng bàn tay ra, đó là vũ yến Tiểu Vũ gấp cho hắn, và cũng là một trong những đòn sát thủ hắn ẩn giấu.
Ngay sau đó, vũ yến xé rách balo bay ra, chúng không đi tấn công Hàng Ma Kim Cang mà bay thẳng về phía khí cầu máy trên bầu trời!
Hàng trăm con vũ yến nhằm thẳng vào tuabin động lực của khí cầu máy, bay vào trong động cơ tuabin tựa như những viên đạn.
“Vô Tướng!”
Vũ yến bằng giấy từ màu trắng biến thành màu xanh đen, giống như chất liệu giấy loáng cái đã biến thành sắt, chúng tắm trong ngọn lửa mà không bị thiêu đốt, đâm vào tuabin bằng thân mình cứng như sắt thép.
Keng, keng, leng, keng, tiếng kim loại va chạm vô cùng vang dội, tuabin động lực chủ của khí cầu máy cấp Giáp bắt đầu bốc khói đen.
Thì ra, hàm nghĩa của Vô Tướng là thay đổi hình thái của giấy gấp, có thể khiến ếch mọc răng nanh, có thể khiến có thể của vũ yến biến thành kim loại!
Vô Tướng hẳn là trạng thái thứ hai của vật cấm kỵ này.
Khánh Trần hô:
“Khí cầu máy cấp Giáp đều được trang bị hai tuabin động lực dự bị, ngươi phá hủy một cái cũng vô dụng thôi! Hơn nữa dù hủy hoại toàn bộ thì nó vẫn còn thiết bị phản trọng lực, không rơi xuống được.”
Đại Vũ tức giận:
“Cần ngươi nói nữa chắc? Trước tiên hủy tuabin động lực của nó, bằng không lát nữa chạy đi kiểu gì?”
Dứt lời, hắn lại kéo liền ba, bốn chiếc balo nữa từ lòng bàn tay ra.
Hơn một nghìn con vũ yến lượn vòng trên không trung, tạo thành hình xoắn ốc kép giống như mô hình cấu trúc DNA và đâm vào khí cầu máy.
Hơn mười nghìn máy bay không người lái của hạm đội số 2 huy động toàn bộ lực lượng, ùn ùn xuất hiện như nạn châu chấu tràn đến.
Nhưng vũ yến bằng sắt thép không hề sợ hãi, chúng xé toạc một khe hở giữa tấm màn máy bay không người lái dày đặc, bay ra và đâm về phía động cơ tuabin của khí cầu máy cấp Giáp.
Tuabin của khí cầu máy vốn được lắp đặt lưới ngăn chim, nhưng thứ đó chỉ có thể ngăn loài chim bình thường chứ không thể cản được vũ yến trong trạng thái “Vô Tướng”!
Lần này Đại Vũ dốc hết vốn liếng!
Âm thanh ầm ầm vang lên, cả tuabin của khí cầu máy cấp Giáp đều bốc khói đen, bị ép bay lên cao hơn!
Khánh Trần tò mò:
“Ngươi lấy đâu ra nhiều vũ yến thế? Chẳng phải lần trước ở bên ngoài khu cấm kỵ số 002 đã dùng hết rồi à?”
“Tiểu Vũ bảo thôn dân ở khu dân cư hoang dã gấp giúp ta.”
Đại Vũ tức giận nói:
“Thôn dân ở đó rất nhiệt tình, Zard giúp họ lợp nhà, họ ngồi bên cạnh giúp Tiểu Vũ gấp vũ yến.”
Khánh Trần ngẩn người, khu dân cư hoang dã ấy có lẽ có đến mấy chục nghìn người, thế thì một ngày gấp được bao nhiêu vũ yến?
Phải biết rằng trong khu Tam Hạ do Hội Phụ Huynh khống chế, đám tù nhân cải tạo lao động ấy có thể gấp được hàng chục nghìn hộp giấy mỗi ngày.
Khánh Trần không ngờ Zard dẫn Tiểu Vũ đến khu dân cư hoang dã làm việc thiện, lại còn giúp Đại Vũ tăng thêm không ít át chủ bài.
Hắn hô lên:
“Thả thêm đi, phá hủy cả những khí cầu máy khác nữa, chúng không có thiết bị phản trọng lực.
Và giết chết Hàng Ma Kim Cang kia nữa đi!”
Đại Vũ giận dữ, quát:
“Giới hạn của vật cấm kỵ này là chỉ điều khiển 1800 con thú giấy một ngày thôi, ngươi nghĩ ta là thần à? Đến giới hạn rồi!”
Nhưng đột nhiên Đại Vũ rút một bức tranh cuộn từ trong lòng bàn tay ra.
Ngay sau đó Khánh Trần sững sờ, bởi vì hắn nhìn thấy sư phụ Lý Thúc Đồng mặc trang phục luyện công màu trắng đáp xuống đất, đi về phía Hàng Ma Kim Cang với vẻ mặt bình tĩnh.
Cái quái gì vậy? Sao đột nhiên sư phụ lại xuất hiện?
Không đúng, đây là tranh của Đại Vũ!
Trần Dư vẽ thần Phật, còn Đại Vũ vẽ Lý Thúc Đồng!
Đại Vũ hạ thấp giọng hô:
“Còn chờ gì nữa! Bắn hắn đi!”
Không cần nhắc nhở.
Hàng Ma Kim Cang trông thấy Lý Thúc Đồng xuất hiện cũng ngây ra như phỗng!
Hắn lập tức dừng việc đuổi theo đại trưởng lão và Tần Dĩ Dĩ, chậm rãi lùi về phía sau!
Khánh Trần nửa quỳ trên mặt đất, tập trung tinh thần ngắm bắn Hàng Ma Kim Cang ở phía xa.
Hắn điều chỉnh đầu ruồi của súng theo nhịp hít thở, dùng ý chí tuyệt đối vứt bỏ đau đớn trên cơ thể.
Trong nháy mắt Hàng Ma Kim Cang mất tập trung, Khánh Trần lập tức bóp cò súng.
Dòng điện một triệu ampe quét qua nòng súng, cuối cùng hóa thành năng lượng điện từ sôi trào mãnh liệt, đẩy đạn xuyên giáp lõi wolfram ra khỏi họng súng!
Tốc độ của súng điện từ khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường, ngay cả bán thần cũng chỉ có thể nhìn chứ không thể đuổi kịp, nếu Khánh Trần không bắn trúng thì còn may, một khi bắn trúng cho dù là tác phẩm của bán thần thì cũng sẽ chết ngay lập tức!
Cái đầu cuối cùng của Hàng Ma Kim Cang bị bắn thủng.
Ba cái đầu đều bị hủy hoại, thân thể của Hàng Ma Kim Cang hóa thành hư ảnh và tiêu tan!
Đại trưởng lão chứng kiến cảnh này, phản ứng đầu tiên chính là:
“Đao, Dĩ Dĩ, đao của ta…Đao của ngươi!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Người Chơi Số 4 [Dịch] Người Chơi Số 4](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Nguoi-Choi-So-4-Audio-Truyen.jpg)


