- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 192 : Huy Chương (c1911-c1920)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 192 : Huy Chương (c1911-c1920)
❮ sautiếp ❯Chương 1911: Huy Chương
Đếm ngược 02:00:00.
Khánh Trần tỉnh lại từ trong giấc mơ, hắn nhìn chằm chằm mái vòm của cứ điểm chiến tranh với vẻ ngơ ngác.
“Ta ngủ lâu thật, ngủ một hơi hơn ba mươi tiếng.”
Hắn nói rồi thở dài một hơi.
Trong tình huống bình thường thì con người không thể nào ngủ lâu như thế, trừ khi đại não đã mệt mỏi tới mức cần phải ngừng hoạt động mới có thể tự chữa trị.
…
Giờ phút này, trong cứ điểm chiến trong, từng giỏ Huyết Kê Nha và quả Trường Sinh Thiên chất cao như núi.
Mấy người Tiểu Tam đang khoanh chân tu hoành, mà đám Tiểu Thất thì đang không ngừng quán đỉnh cho họ.
La Vạn Nhai đang đứng ngoài ruộng vội vàng đốc thúc các học viên của học viện nông nghiệp thu hoạch gấp, hắn muốn thu hoạch xong đợt quả Trường Sinh Thiên cuối cùng này trước lần xuyên việt tiếp theo.
Tiểu Tam ở thành phố số 10, Tiểu Thất ở thành phố số 22, dựa theo nguyên lý vận chuyển của Chuẩn Đề Pháp Tiểu Thất quán đỉnh cho Tiểu Tam sẽ dẫn đến việc chân khí Chuẩn Đề trong cơ thể hắn sẽ trống rỗng, không thể nào tiếp tục xung kích khí mạch trong thân thể mình được.
Tiểu Đồng Vân và Jinguji Maki cũng tới.
Jinguji Maki cầm dao cắt ngón tay của mình một cách cẩn thận rồi sau đó bôi máu của mình lên cổ tay của sư phụ.
Cô bé khóc nhè thích rơi nước mắt nhưng lần này lại không khóc.
“Cảm ơn ngươi.”
Khánh Trần cười cười rồi sờ lên đầu Jinguji Maki, hắn đứng dậy rồi nói:
“Đi thôi, chuẩn bị khai chiến rồi.”
Khánh Trần nói rồi quay người đi ra ngoài cứ điểm chiến tranh, mấy người Tiểu Tam cũng cầm theo từng giỏ Trường Sinh Thiên, Huyết Kê Nha mà đi theo sau hắn.
Trên đường đi, La Vạn Nhai báo cáo tình hình gần đây:
“Ông chủ, Tư Niên Hoa và Quý Quan Á đều đã lên đảo, họ đang chờ ngài ở quảng trường.
Người du hành của thành phố số 10 đều đã được bôi Huyết Kê Nha, mọi người đều đã khỏe lại, đáng tiếng là không thể mang vào lý thế giới được.
Trái Trường Sinh Thiên đủ để mỗi người ăn hai trái, vẫn còn dư 432 quả, lần này ta đề nghị cho những người khiêu chiến vách đá dựng đứng ăn.”
“Vì sao lại thế?”
“Thứ nhất, người khiêu chiến ăn Trường Sinh Thiên thì chắc chắn sẽ phù hợp với lợi ích của chúng ta và của ngài.
Thứ hai, bọn trẻ được bảo vệ ở trong khu Tam Hạ, cũng không cần họ lên chiến trường nên không cần thiết phải ăn nhiều.”
“Ừ, cứ làm theo những gì ngươi nói đi.”
Khánh Trần gật đầu rồi trả lời.
Khi mọi người đang đi trên đường thì bỗng có người du hành chào hỏi Khánh Trần:
“Chào tiểu viện trưởng.”
“Cảm ơn tiểu viện trưởng.”
Khánh Trần nghe vậy thì có hơi sững sốt, hắn nhìn những người du hành đang nhìn mình bằng ánh mắt kính trọng phát ra từ nội tâm thì trong lúc nhất thời không phản ứng lại kịp.
Thật ra, khi những người du hành này mới biết Khánh Trần là viện trưởng học viện nông nghiệp thì trong lòng họ vẫn có chút khó chịu.
Mọi người cũng công nhận thực lực của Khánh Trần, nhưng tuổi tác của hắn thật sự quá nhỏ.
Nhỏ đến mức lúc họ đối mặt với Khánh Trần thì kiểu gì cũng sẽ cảm thấy có hơi kỳ quái.
Nhưng mà, lần trở về này thì người du hành của thành phố số 10 kể lại với họ rằng Khánh Trần đã lần lượt dẫn bọn họ về khu Tam Hạ như thế nào.
Rồi trên đường đi Khánh Trần đã giúp bọn họ ngăn cản sóng chuột ra sao.
Người du hành nói cho các bạn học của mình rằng, mỗi lần nghỉ ngơi tiểu viện trưởng chỉ ngủ hai tiếng, thậm chí có lúc không ngủ được.
Trong bảy ngày ròng rã, thời gian ngủ nghỉ của hắn cộng lại chưa tới mười tiếng, chỉ bởi vì hắn muốn đi cứu mọi người.
Khi chuyện này được đưa lên diễn đàn của học viện thì tất cả người du hành nhìn thấy tin này đều chìm vào im lặng.
Bây giờ, những người du hành kia nhìn Khánh Trần với ánh mắt tôn kính, trong lòng cũng không còn cảm giác không tự nhiên.
Bởi vì đây là sự tôn trọng mà Khánh Trần đã dùng thực lực và hành động của mình để đổi lấy.
Khánh Trần đang bồi hồi thì thấy Trần Tuế của tổ chức Ma Trận bỗng dưng đi tới, hắn nói:
“Xin lỗi ngươi, trước kia là do Ma Trận chúng ta làm sai, hi vọng Bạch Trú có thể tha thứ những chuyện trước kia ta đã từng làm, cũng hi vọng rằng trong tương lai Ma Trận có thể giống các ngươi, giúp đỡ cho nhiều người du hành hơn.
Ta biết Ma Trận và Bạch Trú còn có nhiều điểm chênh lệch rất lớn, nhưng bắt đầu từ ngày hôm nay, chúng ta sẽ đặt các ngươi làm mục tiêu để cố gắng.
Trước đây Ma Trận quá ích kỷ rồi, nhưng sau này sẽ không như thế nữa, thành thật xin lỗi ngươi và mong ngươi tha lỗi cho bọn ta.”
Khánh Trần im lặng một lúc rồi mới nở nụ cười mà nói:
“Không sao, mọi chuyện đều đã qua rồi.”
Khánh Trần không ngờ rằng hiềm khích của Ma Trận và Bạch Trú lại kết thúc bằng việc Trần Tuế xin lỗi.
Lúc này, đột nhiên Trần Tuế cất tiếng hỏi:
“Trần Niên cũng là ngươi đúng không? Huy chương vàng của thành phố số 22 kia…”
Chương 1912: Không Được Thì Chết
Khánh Trần nói với vẻ mặt không thay đổi:
“Lão La, ngươi lôi hắn ra ngoài trước đi, chúng ta vẫn còn việc quan trọng phải làm.”
Đi vào quảng trường, Tiểu Thất đang cười tủm tỉm nhìn các bạn học mà nói:
“Tới đây, vẫn là quy củ cũ, mọi người quét mã điền thông tin vào bảng xin trả góp trước đã, nhớ là mỗi người chỉ được xin hai trái!”
Lộ Viễn đứng ở bên cạnh nhìn cảnh tượng này mà dở khóc dở cười, hắn than thở:
“Bây giờ đã là lúc nào rồi mà học viện nông nghiệp vẫn còn nhớ đến chuyện cho vay trả góp hả?”
Trịnh Viễn Đông cười cười rồi nói:
“Đây mới đúng là Khánh Trần, điều này cũng chứng minh rằng hắn đã thoát khỏi cảm xúc tiêu cực và trạng thái mất lý trí, cũng đã sẵn sàng cho cuộc chiến tiếp theo.
Mau đem những thứ chúng ta đã chuẩn bị ra phân phát đi.”
Lúc này, Tiểu Ưng dẫn người bê theo mấy chục rương súng ống đạn được xuất hiện.
Thành viên Côn Luân mở từng rương ra, bên trong là từng viên lựu đạn hình cầu được xếp ngay ngắn, mỗi viên lựu đạn chỉ to bằng nửa lòng bàn tay của người trưởng thành mà thôi.
Trịnh Viễn Đông nói với Khánh Trần:
“Đây là kỹ thuật bom chất lỏng của lý thế giới, kích thước vừa đủ để người du hành bỏ trong miệng mà mang theo.”
“Côn Luân chế tạo ra nó ư?”
Khánh Trần hỏi với vẻ tò mò.
“Không phải.”
Trịnh Viễn Đông lắc đầu trả lời:
“Đây là Cửu Châu ở nước ngoài đã tăng giờ làm việc để chế tạo ra, đặc biệt thiết kế cho người du hành đi qua đi lại giữa hai thế giới, điều quan trọng là miễn phí.
Mặc dù độ hoàn thiện còn có chút thô ráp nhưng có lẽ sẽ giúp các ngươi được ít nhiều.”
Khánh Trần gật đầu rồi nói:
“Cảm ơn ông chủ Hà giúp ta.”
Mặc dù Bạch Trú và Cửu Châu là quan hệ giao dịch nhưng cho dù thế nào mọi người cũng thân thiết hơn đối tác làm ăn bình thường rất nhiều.
Ông chủ Hà chắc hẳn đã chuẩn bị những thứ này từ lần trở về trước mà không phải là chờ tới lần trở về này mới bắt đầu chuẩn bị.
Chỉ là bây giờ mới gấp gáp chế tạo rồi đưa tới đây kịp.
Trên quảng trường, Tư Niên Hoa và Quý Quan Á đi về phía Khánh Trần:
“Ông chủ, Khánh thị đã ký hợp đồng với Lý thị, nếu phòng tuyến của khu Tam Hạ bị đánh vỡ thì Khánh thị sẽ trực tiếp đưa ra sáu tên lửa đạn đạo cấp tuần hành để hủy diệt thành phố, tránh cho Jindai Senaka thúc đẩy thử triều chạy trốn tới nơi hoang dã, uy hiếp bộ đội tiền tuyến phương bắc.
Có người Khánh thị để ta hỏi ngài đã tìm thấy cách giải quyết chưa?”
Khánh Trần rồi nói:
“Sau khi các ngươi xuyên việt thì giúp ta nói với Lý thị và Khánh thị rằng không cần họ ra tay, ta sẽ tự làm.”
Tư Niên Hoa và Quý Quan Á nhìn nhau một chút, trong ánh mắt họ đều hiện lên vẻ kinh ngạc, giải quyết thử triều ư? Mấy tập đoàn cũng không biết giải quyết như thế nào, chỉ có thể chọn cách dùng tên lửa đạn đạo để hủy diệt thành phố.
Vậy mà Khánh Trần lại nói rằng hắn đã tìm được cách giải quyết rồi ư?
Đếm ngược dần kết thúc.
Khánh Trần lại nhìn về phía Tiểu Tam thêm một lần nữa:
“Còn có thể chịu đựng được hay không?”
Đây là lần thứ ba Khánh Trần hỏi câu này rồi.
Tiểu Tam cất cao giọng mà trả lời hắn, giọng điệu vẫn chắc chắn và kiên định như xưa:
“Có thể!”
“Tử thủ!”
Khánh Trần quay người lại nhìn những người du hành trên quảng trường, hắn chờ họ ăn quả Trường Sinh Thiên.
Ta quay trở lại rồi đây, vì những người không thể về được nữa.
Đếm ngược kết thúc.
Xuyên việt!
…
Thế giới lại tươi sáng trở lại.
Thời gian đếm ngược 168:00:00.
“Dù chết cũng phải cố thủ…”
Tiểu Tam nhổ quả lựu đạn loại nhỏ trong miệng ra và lẩm bẩm nói.
Không có thời gian cho mọi người giảm bớt cảm giác xa lại với thế giới khi vừa xuyên qua.
Chỉ cần một giây là thử triều trước mắt đã có thể kéo tất cả mọi người về với hiện thực!
Thử triều vẫn không ngừng tăng lên phía trước phòng tuyến của khu Tam Hạ.
Trong đó có lẫn một số lượng lớn chuột da đen vừa mới chạy tới, tốc độ và sức mạnh của chúng nó còn khó đối phó hơn so với lũ chuột trước đó.
Tiểu Tam nhíu mày.
Trước khi trở về, phòng tuyến cũng đã hơi lỏng lẻo, hiện giờ lại càng tệ hơn.
Người Nhà và các thành viên câu lạc bộ, cùng với những người dân tị nạn đến tiền tuyến hỗ trợ đều lần lượt ngã xuống.
Dù sao đây cũng là chuột cấp F, cho dù hình thể có nhỏ đến đâu thì cũng không phải là thứ mà người bình thường có thể đối phó dễ dàng.
Những người dân tị nạn đó đều không có kinh nghiệm tác chiến, thậm chí cho dù họ có dùng hết sức lực để vung dao thì cũng không thể chém trúng cái bóng của con chuột.
Tới giờ khắc này, bỗng nhiên Tiểu Tam nhận ra rằng thử triều đã tiến hóa đến hình thái đầy đủ, mà lần này chính là đợt tổng tiến công của bọn chúng!
Chịu được thì sống.
Không chịu được thì chết!
Khánh Trần từng đặc biệt dặn dò Tiểu Tam rằng: hàng trăm vạn con chuột từng bao vây và tấn công đám người Điển Phục chắc chắn sẽ lập tức di chuyển đến phòng tuyến khu Tam Hạ sau lần xuyên không này, đó mới là lúc gian nan nhất.
Nghĩ tới đây, Tiểu Tam lập tức nhìn về phía những người du hành thời gian và cao giọng hô:
“Mau gom hết lựu đạn ra tiền tuyến, nhanh nhanh nhanh!”
Dưới ánh mắt không hiểu gì của dân tị nạn, từng người du hành thời gian lần lượt nhả lựu đạn trong miệng ra.
Ngay cả những đứa trẻ nhỏ chưa đầy 12 tuổi cũng bận bịu giúp đỡ di chuyển lựu đạn.
Họ gom hết lựu đạn lại và nâng ra tiền tuyến.
Tiểu Tam gào to:
“Mang lựu đạn ra xong thì mau chóng rời đi!”
Chương 1913: Tiếp Tục Chiến Đấu
Trong lúc nói, hắn rút chốt an toàn của một quả lựu đạn rồi dùng hết sức ném nó vào trung tâm của thử triều.
Với một tiếng nổ vang, quả lựu đạn chứa đựng công nghệ chế tạo thuốc nổ lỏng của toàn thế giới đột ngột nổ tung giữa bầy chuột.
Chỉ thấy quả cầu lửa bùng lên và cháy rực, hàng trăm con chuột ở gần đó lập tức bị nổ tan xương nát thịt ngay tại chỗ.
Những con ở xa hơn cũng dính phải ngọn lửa hoàn toàn không thể dập tắt được trên người.
Loại lựu đạn lỏng này cũng giống như vũ khí phốt pho trắng, là hàng cấm vi phạm công ước chiến tranh loài người.
Trên chiến trường của con người, một khi vũ khí phốt pho trắng bị ném ra thì ngay cả những binh sĩ chỉ bị lan nhẹ cũng sẽ bốc cháy toàn thân cho đến khi chết đi.
Tình trạng thảm khốc trước khi chết khiến cho người ta không thể nào chịu nổi, cho nên loại vũ khí này đã bị cấm vì quá tàn nhẫn.
Mà hiện giờ, lý do Cửu Châu tạo ra nó là bởi vì với những con chuột này thì căn bản không cần phải quan tâm đến công ước của con người gì hết.
Tất cả những gì họ cần làm chính là phải giết chết toàn bộ lũ chuột này!
Công ước của loài người là dùng cho con người, tất nhiên không cần phải kiêng kỵ gì khi dùng để giết chuột!
Không chết không thôi!
Từng quả lựu đạn bị ném ra, thật sự đã khiến cho thử triều khó có thể tiếp tục đổ bộ, tranh thủ được một cơ hội thở dốc cho phòng tuyến ở khu Tam Hạ.
Những người dân tị nạn quan sát tất cả những điều này một cách mơ hồ, họ chỉ cảm tưởng như những người trẻ tuổi này đang làm phép thuật.
Một giây trước những người này còn đang thoi thóp ngắc ngoải, một giây sau tất cả vết thương đều đã bình phục và thậm chí còn mạnh như rồng như hổ.
Một giây trước vừa bị đánh bại liên tiếp, một giây sau lại phun ra một quả lựu đạn từ trong miệng và dẹp lui thử triều, khiến nó không thể tiếp tục tấn công trong một thời gian.
Chờ đã, những người này có phải là người du hành thời gian không?!
Chuyện này thật đúng là quá mức thần kỳ!
Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải là lúc để vui vẻ, Tiểu Tam lại tiếp tục hét lớn:
“Mau, mau bổ sung lại phòng tuyến ngay, thử triều lại tới rồi!”
“Bổ sung tuyến phòng thủ!”
“Quay trở về!”
“Tiếp tục chiến đấu!”
Từ trong thành phố tăm tối này, những tiếng hô hào lần lượt truyền ra phương xa, vang vọng trong đêm tối!
Thử triều liên miên không dứt, Tiểu Tam nhận thức rất rõ ràng rằng những quả lựu đạn Cửu Châu chuẩn bị cùng lắm cũng chỉ có thể giúp họ giảm bớt áp lực trong một thời gian.
Hơn bốn nghìn quả lựu đạn loại nhỏ không hề đáng kể so với thử triều lên tới hàng triệu con.
Triều cường chuột đen lại tiếp tục cuộn trào mãnh liệt và xông tới, rất nhiều người bị bất ngờ và mất cảnh giác.
Chỉ trong nháy mắt, rất nhiều nơi trong tuyến phòng thủ đã bị phá vỡ.
Không có phương tiện liên lạc, không có điện, một số tuyến phòng thủ đã bị sụp đổ nhưng đều không thể kịp thời báo với lực lượng bộ đội hỗ trợ.
Trương Mộng Thiên đứng trên tòa nhà cao tầng, bất chấp tính mạng mà gào thét và gõ đáy nồi, cố gắng cảnh báo.
Thế nhưng cứ gõ thế gõ mãi, đột nhiên đáy nồi lại vỡ vụn!
Hắn cúi đầu xem xét thì thấy gan bàn tay mình không biết đã bị nứt toạc ra từ bao giờ rồi.
Chỉ thấy khu vực phòng thủ của khu tám như bị một cơn lũ phá vỡ, thử triều đen laonhư điên về phía khu Tam Hạ.
Trong chớp nhoáng, có tám chuôi Thanh Ngọc Tâm Kiếm bay lượn trong thử triều.
Thế nhưng, dù là Thanh Ngọc Tâm Kiếm sắc bén vô song cũng dần dần mất ổn định.
Kiếm hợp kim vẫn có thể bị gấp khúc, tất nhiên Thanh Ngọc Tâm Kiếm cũng sẽ xảy ra vấn đề.
Hà Kim Thu đã không còn nhớ rõ mình đã giết chết bao nhiêu con chuột nữa, hắn chỉ cần điều khiển Thanh Ngọc Tâm Kiếm bay loạn trong thử triều là có thể giết chóc một cách dễ dàng.
Nhưng trong giây tiếp theo, trên thân một trong những thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm bỗng nhiên xuất hiện vết nứt, cứ như những mảnh băng đột ngột vỡ ra từ đồ làm bằng sứ, lan rộng với âm thanh răng rắc.
Hà Kim Thu đứng trên tòa nhà cao tầng, phun ra một ngụm máu tươi.
Tâm kiếm phản phệ!
Hắn bình tĩnh lau bờ môi, thu hồi chuôi Thanh Ngọc Tâm Kiếm xuất hiện vết rạn, bảy chuôi còn lại thì vẫn không ngừng chém giết trên chiến trường.
Cho đến tận khi những lỗ hổng kia đã được người dân tị nạn xông tới lấp đầy trở lại!
Hà Kim Thu đứng trên bầu trời cao, thương xót nhìn phòng tuyến khắp nơi đang sụp đổ liên tục.
Hắn chợt nhớ tới khoảng thời gian mấy năm trước mình và đội trưởng cũ cùng nhau chiến đấu với lũ lụt.
Lúc đó họ chỉ mặc một chiếc quần đùi và một cái áo ba lỗ.
Mọi người đứng trong dòng sông đục ngầu, dùng thân thể mình tạo thành một bức tường người.
Cơn lũ dữ dội đã cuốn trôi cả đê lẫn người, những bao cát họ xây lên cũng bị cuốn đi và phá nát từng chút một.
Chương 1914: Thiên Quỹ-11
Có người cố gắng đi lấp kín lỗ hổng trên sông, nhưng cuối cùng cũng bị cơn lũ cuốn trôi xuống hạ lưu, sau đó thì họ không bao giờ gặp lại người đó nữa.
Tình cảnh lúc này sao mà quá giống với khi đó.
Nhưng thử triều lần này, đã không còn là thứ mà sức người có thể ngăn cản được nữa.
Chỉ 30 phút ngắn ngủi trôi qua, hơn mười nơi trong tuyến phòng thủ bắt đầu tan tác.
Sau thời gian hai phút đồng hồ thì lại tiếp tục vỡ trận thêm bốn năm chỗ nữa.
Đối mặt với thử triều mênh mông, trong một khoảnh khắc, Hà Kim Thu đột nhiên cảm thấy mình vất vả cực nhọc tu hành hơn mười năm, nhưng lại vẫn cứ nhỏ bé như thế.
Tu hành, là vì gì đây chứ?
Sẽ phải thua sao, Khánh Trần đang ở đâu, tại sao vua chuột còn chưa chết, tại sao đợt công kích của thử triều vẫn chặt chẽ kín mít như cũ, vẫn hung tàn đến mức như không sợ chết.
Trong một khoảng thời gian ngắn, trong não hắn có vô số suy nghĩ hiện lên, rồi lại bị hắn vứt ra sau đầu.
Trong thử triều, Thanh Ngọc Tâm Kiếm lại tiếp tục tăng tốc, bảy ánh kiếm màu xanh vẽ lên những vệt cầu vồng từ trong thử triều màu đen.
Cho đến tận khi trên thân tất cả bảy thanh Thanh Ngọc Tâm Kiếm đều xuất hiện vết nứt, cũng mới chỉ có thể giúp những người dân tị nạn bổ sung được bảy, tám nơi trên phòng tuyến!
Tuyến phòng thủ ấy cứ như một cái ống trúc rỉ nước, không thể bịt lại được!
“Không đúng, đáng ra phải đến rồi!”
Hà Kim Thu đột ngột nhìn lên bầu trời.
Trên trời hoàn toàn không có bất cứ một âm thanh nào, nhưng hắn có thể thấy rõ ràng một quả tên lửa đạn đạo “Thiên Quỹ-11” của Lý thị lao thẳng xuống dưới như một ngôi sao chổi, kéo theo một cái đuôi lửa vô cùng dài.
Hà Kim Thu biết Khánh Trần có thể xác định được vị trí cụ thể của vua chuột thông qua cách phân tích video.
Chỉ cần biết được vị trí thì Khánh Trần hoàn toàn có thể định vị được tọa độ, để Lý thị hoặc Khánh thị tiến hành ném bom chuẩn xác!
Chỉ cẩn tìm được vị trí, sao mà Khánh Trần lại không thể kêu gọi hỏa lực bao phủ cho được! Đó chính là thành viên hội đồng quản trị độc lập của Lý thị, không gọi được viện quân, chẳng lẽ ngay cả một quả tên lửa cũng không sử dụng được hay sao?
Các đường cống thoát nước chỉ nằm ở khoảng 3-5m dưới đất, độ sâu như vậy căn bản không thể được chịu được tên lửa đâm qua!
Đôi mắt của Hà Kim Thu sáng lên, chỉ cần vua chuột chết, thử triều trước mắt lập tức sẽ khó có thể tiếp tục tấn công.
Thử triều gồm mấy triệu con bao vây và tấn công Điển Phục kia cũng sẽ không đến nữa, đến lúc đó mọi người sẽ có nhiều thời gian để xây dựng lại non sông.
Tên lửa tốc độ siêu âm “Thiên Quỹ-11” rơi xuống, để lại tất cả âm thanh ở đằng sau!
Một tiếng nổ vang lên, tên lửa hạ cánh chính xác xuống mặt đất bên cạnh tòa cao ốc chim bay, ánh lửa cực lớn dấy lên, một đóa mây hình nấm bốc lên tận trời, chiếu sáng toàn bộ bầu trời đêm.
Hà Kim Thu đang mong đợi…Nhưng hắn từ từ thất vọng.
Sau khi tên lửa phát nổ, đợt tấn công của thử triều cũng không hề chậm lại một chút nào.
Xong, vua chuột đã thay đổi vị trí, nó hoàn toàn không ở chỗ thi thể của Jindai Senaka!
Vua chuột kia đã tiến hóa ra trí tuệ, nó cố ý sắp xếp lính canh của mình ở khu thứ năm để đánh lạc hướng, để tất cả mọi người nghĩ rằng nó là kẻ chỉ có thể nằm trong cống thoát nước chờ ăn giống như nữ hoàng của bầy kiến.
Hiện giờ, không ai biết rốt cuộc là vua chuột đang ở đâu, trừ khi mọi người giết sạch toàn bộ chuột trong thành phố này, sau đó lật từng cái cống thoát nước thì mới có thể tìm thấy nó thêm một lần nữa!
“Kết thúc rồi…”
Hà Kim Thu thở dài.
Nhưng chính vào lúc này, bỗng nhiên có một người phụ nữ trung niên xông tới trước cánh cửa bị mã khóa:
“Nhường một chút, nhường một chút! Cho ta đi qua với!”
Những người dân tị nạn đều bần thần hết cả người:
“Ngươi có muốn chạy thì cũng phải xếp hàng! Ơ, là ngươi?!”
Họ nhận ra đây là người phụ nữ trung niên đã tổ chức những người dân tị nạn ở lại giúp đỡ cho Hội Phụ Huynh lúc trước, chẳng ai ngờ rằng khi phòng tuyến sụp đổ thì nàng lại lựa chọn chen ngang chạy trốn!
Người Nhà tới duy trì trật tự, giận dữ hét:
“Những lúc như thế này càng không thể hỗn loạn được! Rõ ràng là đã sơ tán rất nhiều người rồi, tốt nhất là ngươi đi xếp hàng, sớm muộn gì đều sẽ tới lượt! Yên tâm, cho dù tuyến phòng thủ có sụp đổ thì chúng ta cũng sẽ dùng thân thể mình để ngăn cản thử triều, ngươi đừng làm loạn!”
Nhưng đột nhiên, người phụ nữ trung niên tên là Lưu Lâm Phương kia lại nói:
“Các ngươi coi ta là ai mà lại bảo là ta chạy trốn? Tránh ra cho ta!”
Không đợi mọi người kịp phản ứng, Lưu Lâm Phương đã chen qua đám người, chui vào trong cánh cửa mã khóa.
Sau đó, giọng nói của nàng vang lên từ trong cánh cửa đó:
“Tất cả nghe rõ cho ta!”
Phía sau cánh cửa mã khóa.
Lưu Lâm Phương đứng trên gò núi hét lớn:
“Những đứa trẻ đó đã chết rất nhiều, rất nhiều rất nhiều, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy đau lòng rồi! Họ bảo vệ các ngươi đến nơi hoang vu này, trong thời gian bảy ngày đã sơ tán nhiều người như vậy, thật sự không dễ dàng gì!”
Chương 1915: Quay Trở Lại
Trong vùng đất hoang vu, hàng triệu người trải dài gần trăm cây số, ngồi dày đặc dưới đất.
Giọng nói của Lưu Lâm Phương chỉ có thể truyền đến nơi gần nhất.
Nhưng nàng mặc kệ, chỉ tiếp tục kêu gào:
“Hiện giờ, rất nhiều người cảm thấy có khả năng là khu Tam Hạ không thể phòng thủ được nữa, nhưng ta cảm thấy vẫn có thể thử lại! Các ngươi cũng đều biết mấy ngày nay khu Tam Hạ đã xảy ra chuyện gì, người của những khu khác đều đã chết, chỉ có chúng ta là còn sống, ta cho rằng đây chính là một kỳ tích.
Bây giờ ta khẩn cầu mọi người, nếu có khả năng thì hãy trở về cùng ta, nơi đó cần các ngươi!”
Giọng nói vừa vang lên, người trong khu Tam Hạ nghe thấy tất cả âm thanh trong cánh cửa mã khóa đều im bặt.
Không ai trong số họ có thể ngờ rằng người phụ nữ trung niên này lại này đi kêu gọi mọi người!
Trong bảy ngày qua, cánh cửa mã khóa chỉ có vào chứ không có ra, hàng triệu người đã được sơ tán, mọi người đều chưa từng có suy nghĩ rằng những người đã rời đi kia sẽ quay lại.
Có thể hay không?
Lưu Lâm Phương đứng ở nơi đồng không mông quạnh nhìn những người dân tị nạn và nói:
“Không cần biết các ngươi nghĩ như thế nào, hiện giờ khu Tam Hạ đã trở nên tốt hơn, nơi đó là nhà của ta, ta muốn bảo vệ nó! Không phải chỉ là hai ba triệu con chuột sao, chúng ta còn có hơn sáu triệu người cơ mà!”
Nói xong, Lưu Lâm Phương lại chạy về một hướng khác của cánh cửa mã khóa, hướng tới phòng tuyến mà không hề quay đầu nhìn lại.
Ở nơi hoang vu, những người dân tị nạn vốn đang ngồi dưới đất, chờ đợi các tập đoàn tổ chức tới tiếp ứng cũng bắt đầu ồn ào huyên náo.
Có người hỏi từ một chỗ xa hơn ở phía sau:
“Nàng vừa nói gì?”
Người ở gần cánh cửa mã khóa nhất suy nghĩ một chút rồi nói:
“Bảo là muốn cùng nhau trở về bảo vệ khu Tam Hạ, bên đó đã có rất nhiều người chết, sắp không cầm cự được nữa rồi.”
Âm thanh thảo luận dần dần lan tràn, ồn ào và đông đảo như nồi nước sôi sùng sục trên vùng đất hoang dã vừa bắt đầu bước vào mùa xuân này.
“Trở về ư? Nếu đã không thể phòng thủ được nữa thì trở lại làm gì, chúng ta đều đã phải rất vất vả mới có thể chạy thoát được mà!”
“Đúng vậy, trở về chắc chắn sẽ phải chết, nhiều người như vậy mà đều không thể giữ vững, chúng ta có đi thì có lẽ cũng vô dụng thôi.”
Mọi người bàn luận xôn xao.
Nhưng vào lúc này, có người đứng lên từ trong đám đông, họ yên lặng băng qua dòng người, đi về phía cánh cửa mã khóa.
Có người nắm lấy ống tay áo của một người đàn ông trung niên trong số đó:
“Ngươi làm gì vậy, thật sự muốn quay trở lại sao?”
Người đàn ông trung tuổi kia đứng yên tại chỗ, suy nghĩ hồi lâu rồi mới lên tiếng:
“Thật ra ta cũng là một thành viên của Hội Phụ Huynh, chỉ là lúc ban đầu ta quá sợ hãi nên đã lẻn vào đám đông trốn đi.
Ta không ngờ mọi chuyện lại thảm khốc đến vậy, và cũng không ngờ rằng họ lại có thể phòng thủ lâu như thế này…”
Danh tiếng của Hội Phụ Huynh đã dần dần lan rộng trong trận thảm họa lần này, tất cả mọi người đều biết hàng trăm câu lạc bộ đều do Hội Phụ Huynh đứng sau kiểm soát.
Tiểu Tam từng nói với Khánh Trần, có hơn một ngàn Người Nhà đã chạy trốn vì sợ hãi.
Khánh Trần trả lời là không ép buộc, những chuyện liên quan đến mạng sống đều phải tự nguyện mới được.
Không có trách nhiệm và nghĩa vụ trên vai thì ai có thể ép buộc người khác đi vào chỗ chết được?
Thế nhưng, hơn một ngàn Người Nhà kia tiến vào vùng hoang dã chịu đựng bảy ngày, mỗi khi nghe thấy những người dân tị nạn khen ngợi Hội Phụ Huynh, họ đều xấu hổ vô cùng.
Họ ngồi ở nơi hoang dã này, mỗi phút mỗi giây đều cảm thấy như đang bị dày vò, nhưng họ lại không có dũng khí để trở về.
Bây giờ thì không thể chờ đợi lâu hơn được nữa.
Người đàn ông trung niên nói:
“Thật ra ban đầu ta gia nhập Hội Phụ Huynh cũng là vì hy vọng có thêm nhiều người giúp đỡ ta hơn một chút.
Trong quán bar, ta nghe nói Hội Phụ Huynh sẽ giúp đỡ lẫn nhau nên mới gia nhập vào.
Thời gian ban đầu, ta còn hoài nghi tất cả những lời nói về việc hỗ trợ lẫn nhau của họ đều là mánh lới bịp bợm, nhưng bây giờ ta thật sự xem thường bản thân từ tận trong đáy lòng.”
Có người hỏi:
“Hỗ trợ lẫn nhau? Rốt cuộc là Hội Phụ Huynh muốn làm gì? Đây cũng không phải chuyện mà câu lạc bộ nên làm mà.”
Người đàn ông trung niên suy nghĩ rồi lại nói:
“Có người trong Hội Phụ Huynh từng nói, người khác trở nên mạnh mẽ hơn là vì muốn đứng trên kẻ khác, còn họ là vì muốn thế giới này không còn ai đứng dưới đáy nữa…Thôi không nói tiếp nữa, ta phải quay trở về.
Những người thuộc Hội Phụ Huynh, nếu các ngươi cũng cảm thấy ngồi ở chỗ này mấy ngày nay đều rất khổ sở, vậy thì hãy đi theo ta đi thôi.”
Chương 1916: Rút Lui
Chỉ thấy vài trăm Người Nhà bước nhanh qua đám đông.
Mà những lời họ vừa mới nói lại lan truyền trong vùng đất hoang vu thêm một lần nữa.
Mấy triệu người cùng ngồi ở một nơi lánh nạn thật sự rất đông đảo và bao la.
Thậm chí khi những người này ngồi lại thảo luận mọi chuyện với nhau, âm thanh của họ còn có thể sinh ra cộng hưởng.
Vài trăm người bước qua mấy triệu người dường như rất cô đơn và nhỏ bé.
Lúc này, có người hùng hổ nói:
“Ngươi đừng nói nữa, ta thật sự muốn xem họ có thể làm nên trò trống gì.
Một thế giới không có người nào ở dưới đáy? Nói khoác vừa thôi, ông đây đã ở dưới đáy cả một đời này rồi.”
“Ta cũng muốn quay lại xem xem…”
Thời gian dần trôi qua, càng ngày càng có nhiều người dân tị nạn đứng lên từ dưới đất và đi theo phía sau họ.
Người Nhà cảm thấy đi bộ quá chậm, thế là lại bắt đầu chạy.
Những bóng dáng trên vùng đất hoang vu này cũng dần hóa thành một dòng lũ lớn cuồn cuộn như thử triều! Xông qua cánh cửa mã khóa!
“Làm ơn tránh ra một chút, chúng ta muốn quay lại!”
Trước cánh cửa mã khóa của khu Tam Hạ, những người dân tị nạn nhìn thấy liên tục có những người chạy ngược từ trong cánh cửa ra ngoài.
Chẳng ai ngờ rằng, thật sự sẽ có người trở lại từ sau cánh cửa này!
Có người nói đùa rằng:
“Mọi người tránh ra một chút, nhường đường cho họ đi…Mẹ nó chứ thế này thì có muốn chạy cũng chạy không nổi mà, họ chiếm hết cả cửa rồi, hay là chúng ta cũng đi đánh nhau đi, dù sao thì cũng không chạy được nữa rồi…”
Nói rồi, những người dân tị nạn còn đang xếp hàng kia cười khổ và rời khỏi đội ngũ, nhường ra một lối đi cho cánh cửa mã khóa:
“Đi thôi, xem chỗ nào có bàn ghế, đồ gia dụng gì không, kiếm một ít làm vũ khí.”
“Lấy đâu ra bàn mới chả ghế nữa, nhà ta nghèo chỉ còn mỗi cái giường…”
“Vậy thì dùng răng cắn đi.”
Phía sau tuyến phòng ngự, Tiểu Tam vừa mới bị thay quân gào thét giận dữ:
“Mau! Bổ sung nhanh lên, không thể để vỡ phòng tuyến được, phía sau chúng ta còn có hàng trăm ngàn người dân tị nạn, nếu để cho lũ chuột trào qua, tất cả họ đều sẽ phải chết! Mẹ nó bổ sung nhanh lên cho ta!”
Tuy nhiên, sau khi Tiểu Tam nói xong và nhìn xung quanh thì lại bàng hoàng phát hiện ra những hàng phòng ngự kia bị sụp đổ không phải vì có người nào đó không cẩn thận hay hèn nhát, mà là bởi vì không còn ai!
Phòng tuyến của toàn bộ khu Tam Hạ bị chia cắt thành mấy trăm đoạn, thế mà trong đó lại có tới tận bốn năm mươi đoạn phòng tuyến là người đã chết hết sạch!
Nếu là bảy ngày trước thì hắn vẫn còn có thể đếm kỹ số lượng người thương vong, nhưng bây giờ hắn đếm thế nào cho nổi? Không thể nào đếm được!
Có người nói:
“Không thể cầm cự được nữa rồi! Tiểu Tam, không thể cầm cự được nữa rồi! Không thể tiếp tục cố thủ ở phòng tuyến được nữa, chúng ta lui về các tòa nhà, chiến đấu trên đường phố, giữ vững, chia nhóm nhỏ canh gác ở cầu thang và cửa sổ, có khi còn có thể tiếp tục đánh được!”
Tiểu Tam cắn răng:
“Cái con mẹ nhà ngươi, rút lui thì dân tị nạn phía sau phải làm sao bây giờ? Rút lui vào trong nhà cao tầng thì sớm muộn gì cũng sẽ phải chết thôi! Dù chết cũng phải cố thủ!”
Phụ Huynh nói, dù chết cũng phải cố thủ!
Vừa nói Tiểu Tam vừa liền xách kiếm nghênh đón thử triều, muốn dùng thân thể của chính mình để lấp kín một lỗ hổng nào đó.
Chết thì chết, dù chết cũng phải cố thủ ở nơi này.
Côn Luân, Điển Phục, họ đều có thể liều mạng thì mình có gì mà không thể?
Thế nhưng, ngay sau đó lại có những tiếng bước chân rền vang truyền tới từ phía sau hắn.
Hắn chưa kịp quay đầu nhìn lại thì đã thấy từng người dân tị nạn bình yên vô sự, quấn áo khoác quanh cổ, chạy tới từ phía bên cạnh hắn.
Tiểu Tam choáng váng, hắn nhìn thấy càng ngày càng có nhiều người dân tị nạn chạy qua bên người mình.
Hắn quay đầu lại, ngơ ngác nhìn cánh cửa mã khóa, không biết bắt đầu từ khi nào đã liên tục có người lao ra từ trong đó, có người cầm tảng đá trong tay, có người cầm nhánh cây.
Những người đã rời đi, lại quay trở về.
Những người này lao về phía thử triều không theo một quy luật nào cả, cứ hễ thấy chuột là họ nhảy nhót loạn xạ rồi giẫm đạp như bị điên, có chuột leo lên người thì dùng sức đập thật mạnh.
Có người bị chuột cắn vào lỗ tai, thậm chí đối phương còn xé luôn cả thịt trên tai mình xuống cùng với con chuột, sau đó nhét đầu chuột vào mồm cắn xé.
Những con người trong xã hội văn minh hiện đại này bỗng nhiên trở nên thô bạo và man rợ như động vật hoang dã, những người khác cũng học theo.
Càng ngày càng có nhiều người xông lên trước phòng tuyến, đầu tiên là những người dân tị nạn còn đang xếp hàng kia.
Ngay sau đó là những người đang xông ra không ngừng từ cánh cửa mã khóa.
Chương 1917: Thế Giới Mới Vạn Tuế
Vì muốn cánh cửa mã khóa gần với phòng tuyến hơn một chút, có người còn xách nó tiến về phía trước 500 mét!
Chỉ trong vòng 10 phút ngắn ngủi, vậy mà lỗ hổng do thử triều màu đen tấn công tạo ra đã thật sự bị chặn lại bởi biển người này!
Mũi Tiểu Tam chua xót, đứng phía sau hàng phòng ngự, hắn lau khóe mắt, giữ chặt một người đàn ông trung niên, hỏi:
“Người Nhà, tại sao các ngươi lại trở lại, không phải là các ngươi chạy trốn rồi hay sao?”
Người đàn ông trung niên nói:
“Ta cũng đã trở lại rồi, đừng có vạch trần nữa chứ!”
Tiểu Tam vội giải thích:
“Không phải vạch trần gì cả, ta thật sự không biết tại sao các ngươi lại trở về?”
Người đàn ông trung tuổi cười nói:
“Vì thế giới mới mà các ngươi nói đến!”
“Thế giới mới vạn tuế!”
Trương Mộng Thiên đứng ở trên tòa nhà cao tầng, lặng lẽ nhìn cảnh tượng này.
Hắn tận mắt chứng kiến những người dân chạy ra từ trong cánh cửa mã khóa, nhìn dòng người bổ sung phòng tuyến mà cảm xúc trào dâng.
Đây chính là sức mạnh to lớn của cả dân tộc, hắn nhớ ông chủ từng nói: Từ trước đến nay chưa từng có một dân tộc nào như chúng ta, kiên cường gan lì, dũng cảm bất khuất.
Ngươi chỉ cần cho họ một tia hy vọng, họ sẽ dám đi theo sau ngươi để cứu vớt thế giới này.
Lúc ấy, Trương Mộng Thiên nhớ lại những gì mình đã trải qua ở khu Tam Hạ, hắn tự nhủ trong lòng rằng làm sao có thể như thế được.
Họ đều là những hạng người thối nát như thế nào cơ chứ, từng người hãm hại lừa gạt lẫn nhau, hết ăn lại nằm.
Ông chủ, chắc hẳn ngươi không thật sự cho rằng nối lại điện cho họ là họ có thể hiểu rõ lễ nghĩa liêm sỉ là gì đấy chứ?
Nhưng bây giờ thì hắn đã tin.
Trong khoảnh khắc Trương Mộng Thiên nhìn về phía phòng tuyến bên ngoài, lại có một cơn thử triều đen đang cuồn cuộn ập đến.
“Lại có một đợt thử triều nữa đến rồi!”
Hắn kêu gào rát cổ bỏng họng.
Thế nhưng nồi của hắn thì đã vỡ, cuống họng cũng bị tịt, hoàn toàn không thể hô thành tiếng được.
Hiện giờ những người trong cánh cửa mã khóa căn bản là không thể xông ra kịp, những người dân tị nạn xếp hàng lúc trước cũng chỉ còn lại có mấy trăm ngàn, số lượng như vậy thì không thể nào đủ để ngăn cản đợt thử triều mới!
Trương Mộng Thiên luống cuống, thế nhưng hắn không biết làm thế nào, nếu để cho đợt thử triều này ập đến phòng tuyến, tất cả mọi người sẽ chết!
Phải làm sao bây giờ?
Lý Thúc Đồng đang nhắm mắt, ngồi xếp bằng ở một nơi phía dưới ngọn núi nhỏ trong vùng cực lạnh phía phương bắc.
Đối diện hắn còn có một người đàn ông trung niên mặc đồ tang màu trắng, cũng đang ngồi xếp bằng-Đại Yêu Khánh Kỵ.
Lý Thúc Đồng hỏi:
“Khi nào ngươi mở Ám Ảnh Chi Môn ra cho ta.”
Khánh Kỵ lắc đầu:
“Gia chủ đã nói rồi, chưa đến lúc vạn bất đắc dĩ thì không thể để cho ngươi đi qua.”
Lý Thúc Đồng cười lạnh:
“Ta còn tưởng rằng cái vị bên trên núi Ngân Hạnh kia chẳng quan tâm đến điều gì cơ mà? Nhưng hắn lại ngăn cản ta đi cứu đồ đệ, hắn có mấy cái đầu để chơi đùa như vậy? Nếu không phải là do tình nghĩa nhiều năm, hiện giờ ta có thể giết chết ngươi.”
Khánh Kỵ cười nói:
“Là do người trên thế giới này không hiểu hắn quan tâm đến thứ gì mà thôi.
Cũng không phải là hắn muốn ngăn ngươi, chỉ là hắn tin rằng dù không có ngươi thì Khánh Trần cũng vẫn có thể sống sót.
Còn về chuyện giết chết ta…Đừng quên, người bạn tốt họ Tần kia của ngươi còn chưa được tìm thấy, Khánh thị chúng ta có thể tiếp tục tìm giúp ngươi.
Vả lại, ngươi không tin tưởng đồ đệ mình hay sao?”
Khánh Kỵ lại nói:
“Bên cạnh đó, nếu không có Ám Ảnh Chi Môn, ngươi cũng không đến kịp.”
Lúc này, điện thoại vệ tinh trong ngực Khánh Kỵ vang lên, có người nhẹ nhàng nói từ đầu kia điện thoại:
“Được rồi.”
Ngay lập tức, Khánh Kỵ đứng dậy và mở ra một cánh Ám Ảnh Chi Môn từ trong bóng tối của ngọn núi nhỏ:
“Xin mời.”
“Sao nào, bây giờ lại muốn ta đi cứu Khánh Trần ư?”
Lý Thúc Đồng đứng dậy.
Khánh Kỵ cười nói:
“Không phải cho ngươi đi cứu Khánh Trần, mà là để ngươi giúp hắn giữ vững thứ quý giá nhất, tức là lòng người, với tư cách là sư phụ của hắn.
Người của khu Tam Hạ không thể chết được, nếu không thì lấy đâu ra người ca tụng hắn nữa?
“Tính toán cũng tường tận lắm…”
Lý Thúc Đồng cười chế nhạo và phủi nhẹ lớp bụi trên người, nhấc chân bước qua ngưỡng cửa kia.
Trên tòa nhà cao tầng, Trương Mộng Thiên vừa mới chuẩn bị chạy xuống thì chợt trông thấy một cánh Ám Ảnh Chi Môn mở ra trên tòa cao ốc:
“Ảnh Tử tiên sinh?”
Không, không phải Ảnh Tử tiên sinh, Ảnh Tử tiên sinh đã đi rồi.
Vậy đó có thể là ai?
Trương Mộng Thiên nhìn thấy người bước ra từ trong Ám Ảnh Chi Môn kia là…sư phụ của ông chủ.
Sau khi biết được ông chủ là Kỵ Sĩ, hắn đã tìm kiếm những tin tức liên quan đến Kỵ Sĩ không chỉ một lần, và cũng khao khát được đến với thế giới của Kỵ Sĩ rất nhiều lần.
Chương 1918: Đây Chính Là Kỵ Sĩ
Trương Mộng Thiên ngơ ngác nhìn Lý Thúc Đồng đột nhiên giáng lâm như Thiên Thần, xuất hiện ở sân thượng của tòa nhà phía trên thử triều.
Tiếp đó, hắn tận mắt chứng kiến đối phương hít một hơi thật sâu và nuốt vào nhả ra!
Một đám mây khói ùn ùn kéo đến, khủng khiếp như một cơn lốc xoáy cuồng phong!
Một tiếng rít san phẳng mặt đất!
Đám mây kia cuốn theo gió tuyết mùa đông xuân lạnh giá như một con dao cắt, trong chớp mắt nó đã bao phủ toàn bộ thử triều gồm hàng triệu con.
Và cũng chính trong chớp mắt đó, thử triều khổng lồ như một cơn hồng thủy màu đen lập tức tan tành mây khói.
Thịt và máu trên người từng con chuột bị thổi trôi sạch sẽ, sự khác biệt với đám mây khí của Khánh Trần chính là đám mây của Lý Thúc Đồng thổi nát toàn bộ xương cốt của đám chuột ra thành từng mảnh!
Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc, chỉ thấy những nơi mà vòi rồng đã đi qua, từng tòa công trình kiến trúc làm bằng bê tông đều bị phá hủy nhanh chóng, những thanh thép cứng rắn trong lộ ra ngoài!
Đúng thật là Thiên Tiên cuồng say!
Nghiền nát những đám mây trắng thành từng mảnh tán loạn!
Sau khi được Khánh Trần nhắc nhở thì Lý Thúc Đồng vẫn luôn sử dụng thuật hô hấp Chuẩn Đề Pháp để đè ép chân khí Kỵ Sĩ trong trong cơ thể mình.
Cho đến cuối cùng nó cũng biến thành từng giọt chất lỏng.
Đám mây của bán thần mới chính hình thái hoàn chỉnh cuối cùng của chiêu thức chí mạng thuộc về thế giới này!
So sánh với đám mây khí kia của Lý Thúc Đồng thì đám mây cấp B của Khánh Trần giống như con sâu cái kiến, chỉ là phù du khi đứng trước một con cá voi khổng lồ!
Trương Mộng Thiên quan sát tất cả mọi thứ trước mắt, thử triều cùng với ba tòa nhà đã bị phá hủy dễ như trở bàn tay.
Thì ra đây chính là Kỵ Sĩ!
Đây chính là Kỵ Sĩ!
Trương Mộng Thiên nhìn cảnh tượng này như si như say, hắn cúi đầu xuống, không biết đang suy nghĩ gì.
Không biết sau bao lâu, hắn đột ngột giơ tay lên và móc đôi mắt bằng máy móc kia của mình ra.
Bóng tối.
Chìm vào bóng tối.
Thần chú Long Ngư lắng nghe từng tiếng xương khớp run rẩy, tiếng gió, tiếng hò hét, tiếng hít thở, tiếng tim đập.
Tất cả mọi thứ hội tụ vào một chỗ để cho hắn thấy một bức tranh khổng lồ.
Đó là sức mạnh mà hàng trăm ngàn người ban tặng cho hắn một cách bất ngờ, kích thích mọi giác quan của hắn, ngoại trừ đôi mắt, và còn tiến xa hơn một bước nữa!
Dường như kết cấu của trái đất này vô cùng rõ ràng với hắn.
Dường như tâm trạng của trái đất này, hắn đều hiểu.
Đôi mắt chìm trong bóng tối, nhưng lòng ta lại sáng như gương.
Trương Mộng Thiên từng rất mờ mịt, rõ ràng là lúc ông chủ cho hắn Chuẩn Đề Pháp thì hắn nên bước vào con đường tu hành.
Sau này lại có thêm Vạn Thần Lôi Ti, rõ ràng là cũng rất tốt.
Rốt cuộc mình đang chờ gì?
Rốt cuộc là tại sao mình lại không cam lòng?
Hôm nay Trương Mộng Thiên mới biết được.
Thì ra con đường này, mới là con đường mà hắn muốn đi.
…
Vào thời đại trước của các Kỵ Sĩ, Kỵ Sĩ là người có sức chiến đấu mạnh nhất.
Lý Thúc Đồng từng đánh nhau với Ảnh Tử, dù Ảnh Tử cũng là Bán Thần, Lý Thúc Đồng cũng có thể nhẹ nhàng dùng sinh mệnh lực mạnh mẽ để tránh khỏi Thời Gian lĩnh vực của hắn.
Khi chiến đấu với Bán Thần Trần Truyền Chi của Trần thị đời trước, Thần Phật trong bức tranh đó dù có liều cả mạng cũng không sờ được một góc áo của Lý Thúc Đồng.
Mà phải là Mạn Thiên Chư Phật cùng kết trận mới có thể ngăn được lãnh tụ của các Kỵ Sĩ này, cuối cùng vẫn không thành công.
Lúc trước, người sáng lập Nhậm Hòa đi du lịch Châu Âu, Đại Vu Sư Russell còn chưa kịp đọc xong chú ngữ đã bị Nhậm Hòa treo lên đánh, không kịp đọc được một câu chú ngữ nào hoàn chỉnh.
Cuối cùng dẫn đến việc Vu Sư của tập đoàn Russell bế quan khổ tu cách thi pháp nhanh không cần đọc chú ngữ, đến bây giờ vẫn chưa được…
Jindai và Hỏa Đường thì không cần nói nữa, mọi người đều từng bị đánh.
Kỵ Sĩ là một tổ chức được truyền thừa rất kỳ cục, họ không thuộc về thế lực nào cả, cũng không xung đột lợi ích với đa số các tập đoàn, nhưng lại có thể khiến Bán Thần trên toàn thế giới có cảm giác đồng cảm với nhau.
Tất cả đều là đàn em hết.
Nhưng vấn đề là Kỵ Sĩ chỉ có năng lực chiến đấu cá nhân, khi đối mặt với một đội quân dã chiến thì rất có thể sẽ bị kéo đổ bằng số lượng, bởi vì tất cả mọi người đều không có năng lực tác chiến quần thể.
Ngược lại, họ có thể nhận được truyền thừa của Bán Thần.
Trần thị: Truyền thừa họa sĩ, Bán Thần có Mạn Thiên Chư Thần kế thừa sức mạnh gần trăm năm, một người bằng vạn người.
Tổ chức tình báo Hồ thị: Truyền thừa ngự kiếm, 24 Thanh Ngọc Tâm Kiếm của Bán Thần, giờ Ngọ vừa đến, chém cả thiên hạ.
Lý thị: Truyền thừa trích tinh, Bán Thần là Trích Tiên Nhân có thể hái cả sao trên trời, nhấc tay nhấn chìm cả mười dặm.
Chương 1919: Vô Cùng To Lớn
Khánh thị: Truyền thừa Võ Đạo, Bán Thần dùng võ để nhập đạo, mỗi cái giơ tay nhấc chân đều dẫn dắt ý chí của thiên địa, một cái vung tay cũng khiến không gian trong vòng trăm mét phải chấn động.
Hỏa Đường: Thần Minh ban phước, Bán Thần có sức mạnh phi thường, bổ một đao có thể chẻ núi, cắt ngang ngàn quân.
Bàng quan giả: Truyền thừa Vu Sư, Bán Thần cầm Chân Thị Chi Nhãn có thể đóng băng mười dặm, giáng thiên thạch từ trên trời xuống.
Jindai: Truyền thừa Âm Dương Sư, Bán Thần có thể khống chế 12 Shikigami giết sạch quân chính quy, truyền thừa Thiết Xá Ngự Miễn tuy mạnh nhưng không phải là con đường nối thẳng đến Bán Thần, tất cả đều nhờ vào vận may.
Dù là một kẻ yếu như Kashima Lee Byung-Hee cũng có thể tạo ra nhiều nhất là 48 phân thân cấp A, đánh giết khắp chiến trường.
Những truyền thừa khác mặc dù có mạnh có yếu, nhưng chỉ cần vừa đến Bán Thần là có thể không sợ tác chiến quy mô nhỏ, ít nhất là không cần phải tự giết từng người một.
Cho nên khi Kỵ Sĩ không có ưu thế về số lượng mà phải tác chiến quần thể thì sẽ luôn có một khuyết điểm trí mạng.
Đó cũng là nguyên nhân khiến tổ chức Kỵ Sĩ dần phai nhạt khỏi võ đài lịch sử.
Mãi cho đến khi Khánh Trần xuất hiện.
Đầu tiên là Lý Khác, Hồ Tiểu Ngưu, sau đó là Jinguji Maki và những người khiêu chiến khác trong học viện, cho đến Trương Mộng Thiên bây giờ.
Chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, Kỵ Sĩ đang mọc lên tầng tầng lớp lớp như nấm sau mưa.
Trong đó còn có vài Kỵ Sĩ chuyển chức và hơn trăm người đưa tin.
Nghiêm khắc mà nói, Hằng Xã là tổ chức người đưa tin của Kỵ Sĩ thế hệ trước, mà Hội Phụ Huynh, Hội Tam Điểm, đội Ảnh Tử, vân vân, đều là tổ chức người đưa tin của Kỵ Sĩ thế hệ này.
Vô cùng to lớn.
Nhưng những thay đổi mà Khánh Trần mang đến cho tổ chức Kỵ Sĩ không chỉ là về số lượng.
Một ngụm Vân Khí tinh như mưa trên núi Okuhotaka của hắn lúc trước đã mở ra thời đại quần thương của Kỵ Sĩ.
Thuật Hô Hấp tiết thứ nhất của Chuẩn Đề Pháp nén chân khí của Kỵ Sĩ, kết hợp với Sinh Chất Biến giúp Lý Thúc Đồng có được năng lực khiến mọi người đều sợ hãi.
Đây chắc chắn là một thời đại thuộc về Kỵ Sĩ, chỉ còn cần chờ thêm một chút nữa, cho đến khi tất cả các Kỵ Sĩ trẻ tuổi đều trưởng thành.
Đến lúc đó, chỉ cần mỗi người một ngụm Vân Khí, có lẽ Jindai cũng chẳng còn.
Đương nhiên đó là tình huống tốt nhất.
Vào lúc này, nguy hiểm lớn nhất ở phòng tuyến khu Tam Hạ đã được giải trừ, mấy triệu thử triều bị thổi bay, tất cả nạn dân nhìn Lý Thúc Đồng như đang nhìn thần tiên trên trời.
Hành động của Lý Thúc Đồng lúc này thật sự đã nâng cao sĩ khí.
Mà sau đó Lý Thúc Đồng cũng không đi, hắn tiếp tục đứng trên tòa nhà đó, cầm Thu Diệp Đao đánh thử triều còn sót lại, nhổ tận gốc thử triều như chặn sông từ nguồn.
Không còn thử triều liên tiếp ập tới, áp lực ở phòng tuyến lập tức giảm đi!
Đám người Tiểu Tam hưng phấn hò hét:
“Các ngươi thấy không, đó là sư phụ của Phụ Huynh chúng ta đấy! Hắn đến để cứu chúng ta!”
“Bán Thần Lý Thúc Đồng, đó là thái phó của Hội Phụ Huynh chúng ta.”
Mọi người vừa chém chuột vừa hớn hở đắp vàng lên mặt, cứ như vết thương trên người không còn đau nữa, khiến những nạn dân bên cạnh phải sững sờ một lúc.
Họ vẫn chưa kịp hiểu có chuyện gì xảy ra, nhưng họ cũng đã tận mắt thấy được phong thái của Bán Thần!
Nói đúng hơn, đây là lần đầu tiên Lý Thúc Đồng ra tay sau khi có được Vân Khí, cũng thi triển trước mắt mấy triệu người.
Hắn đứng trên tòa nhà cao tầng, nơi bất kỳ ai cũng có thể trông thấy, cứ như thần tích vậy.
Mà tòa nhà chỉ còn mỗi cốt thép đó, từng phút từng giây đều đang nhắc nhở mọi người về chuyện đã xảy ra lúc nãy.
Có nạn dân bỗng hỏi:
“Hội Phụ Huynh của các ngươi còn nhận người không?”
“Có chứ, chắc chắn là có.”
Có người cẩn thận nói:
“Nhưng nếu muốn gia nhập vào Hội Phụ Huynh thì phải được xét duyệt trước, sau khi bày tỏ mong muốn, tổ chức sẽ quan sát ngươi trong ba tháng, sau đó ngươi điền vào đơn xin nhập hội, tổ chức nạp ngươi làm Người Nhà dự bị rồi lại quan sát thêm ba tháng, nếu kết quả đạt thì sẽ chính thức được gia nhập.”
Đấy là chính sách La Vạn Nhai mới quyết định, dùng nó để kiểm soát độ trong sạch của đội ngũ, ít nhiều gì cũng phải có một cái bậc cửa mới được.
Hội Phụ Huynh bây giờ cũng không phải ai muốn vào là vào được.
Các nạn dân nghe điều kiện thì trầm tư, sao nghe có vẻ khó thế? Nhưng con người là thế đấy, càng khó càng muốn làm.
Mọi người luôn nghĩ rằng: Người muốn lừa gạt ngươi sẽ không đặt bậc cửa đâu!
Trong một thoáng, không biết có bao nhiêu nạn nhân xoa tay chờ sau này sống sót được sẽ xin vào Hội Phụ Huynh.
Nhưng vào lúc này, có một Người Nhà nhìn lên tòa cao tầng đó, nhíu mày cả buổi mới nói:
“Mà khoan, cái tòa nhà bị thổi bay còn mỗi cốt thép đó là nhà ta đúng không?”
Chương 1920: Bắt Thử Vương
“Chờ chúng ta giết hết chuột rồi, nhà ở khu Tam Thượng mặc sức chúng ta chọn.
Đừng tiếc nhà, thái phó thổi bay nhà của ngươi là phước đức tổ tiên tích lại…”
“Ngươi nói nhảm cái gì đấy…”
Càng lúc càng có nhiều người chạy ra từ Mật Thược Chi Môn, vọt đến chỗ phòng tuyến đẩy nó rộng ra!
Không chỉ thế, còn có người giết đỏ cả mắt, thậm chí còn có ý định phản công, muốn giết sạch chuột trong cả thành phố!
Cũng may là Tiểu Tam vẫn còn lý trí, cản họ lại:
“Dù muốn phản công thì cũng không phải lúc này, chúng ta phải nghỉ ngơi, phải lập kế hoạch đàng hoàng mới được.”
Nhưng ngay cả Tiểu Tam cũng nghĩ…có khi nào phản công được thật không?
Trước đó, tất cả mọi người đều chỉ nghĩ đến chạy trốn, rút lui, tử thủ, ngay cả Khánh Trần cũng không ôm hy vọng gì nhiều vào kết quả, từ đầu đến cuối đều cảm thấy chỉ có giết được Thử Vương mới có thể kết thúc vụ tai nạn này.
Kết quả là ngay cả một viên đạn đạo cũng không giết được Thử Vương, mà Thử Vương không biết đã trốn đi đâu rồi nữa.
Thế nhưng, bây giờ có còn con đường nào đó khác…để giết chết hết chuột không?
Chỉ cần chặt đứt hết tay chân của Thử Vương, thì hơn năm triệu người này từ từ tìm kiếm Thử Vương run lẩy bẩy dưới đường cống ngầm của thành phố là được rồi, không cần biết nó đang trốn ở đâu, sớm muộn gì cũng có thể bắt được nó.
Có Bán Thần Lý Thúc Đồng ở đây, chỉ cần Thử Vương bị tìm ra thì chỉ có đường chết mà thôi, không cần lo lắng điều gì khác.
Đến lúc đó sẽ nuôi nó như thú cưng, không cần biết nó có muốn không.
Mà điều kiện trước hết phải là các nạn dân chịu chiến đấu với mọi người!
Đây là lực lượng của nhân dân!
Tiểu Tam gọi Tần Thư Lễ đến:
“Ngươi đến sau Mật Thược Chi Môn thông báo bảo tất cả mọi người quay về đi, thử triều mấy triệu con đã bị diệt, trận chiến giữa chúng ta và thử triều đã thắng chắc rồi, có thêm bao nhiêu con nữa đến cũng không đủ một hơi thở của thái phó đâu.
Sau đó tập kết các nạn dân thành 100 đội, chúng ta chuẩn bị dẫn họ đi phản công, tìm kiếm hết trong cả thành phố để diệt chuột còn sót lại, bắt Thử Vương giúp Phụ Huynh.”
Đến lúc đó, thành phố số 10 sẽ trở thành địa bàn của Hội Phụ Huynh.
Cả liên bang có 24 thành phố, có một cái chỉ thuộc về Hội Phụ Huynh, nghe là đã thấy lợi hại rồi.
Đã bao nhiêu năm trôi qua, bao nhiêu thế lực muốn len lỏi giữa năm tập đoàn lớn hòng tìm được một chỗ đặt chân, nhưng chưa từng có ai thành công.
Mà bây giờ, các tập đoàn không phá hủy thành phố này, mặc dù thử triều đã giết rất nhiều người nhưng vẫn có hơn 5 triệu người còn sống, kiến trúc trong thành phố vẫn còn nguyên vẹn, đầy đủ các công trình, nhà máy, kỳ ngộ ngàn năm có một đang ở ngay trước mắt.
Tiền thuế của cả một thành phố như thế này trong tương lai đã đủ cho Hội Phụ Huynh chi tiêu rồi!
Trên thực tế, Tiểu Tam nghĩ rất đúng, vị trên núi Ngân Hạnh thương lượng với các phương không ném đạn đạo không chỉ bởi vì bảo vệ Khánh Trần, mà còn muốn giữ lại một thành phố nguyên vẹn cho hắn.
Chuột trong thành phố số 10 chỉ giết người chứ không phá hủy các công trình, thậm chí nơi này cũng không cần xây dựng lại sau tai nạn!
Chuyện này chắc chắn sẽ khiến các phương đều phản đối.
Nhưng Lý thị là minh hữu của Khánh Trần, Khánh thị cũng sẽ không phản đối, Jindai là đầu sỏ gây ra vụ tai nạn này không có tư cách ngăn cản, Kashima dù muốn ngăn cũng không có năng lực điều binh xuôi xuống phía nam, Trần thị đang hồi phục lực lượng.
Chờ đến khi đội quân dưới trướng Ảnh Tử đến thì sẽ lập tức có thể biến điều này thành sự thật.
Chờ đến khi Khánh Trần miễn nhiệm, bổ nhiệm lại quan chức trong thành phố, các tập đoàn khác có muốn nói gì cũng đã trễ rồi.
Vào giờ khắc này, bộ đội Ảnh Tử đã đến vùng ngoại ô thành phố cách đây 800 cây số, không chỉ là các chiến sĩ gen thuộc bộ đội đặc chủng của Khánh Dã, Khánh Khu, mà còn một đội dã chiến, họ vốn là dòng chính của Ảnh Tử.
Ngoài ra, quân đội của Khánh thị đã tập kết ở phía bắc, không rảnh để đến chiếm nơi này, Khánh Vũ sau khi đến tiền tuyến làm tư lệnh cũng chỉ có hai nhiệm vụ, một là cản không cho Kashima, Jindai xuôi nam, một là giới hạn các phe phái trong Khánh thị ở chiến trường.
Vị lão nhân đó đoán chắc được thời cơ, tặng cho Khánh Trần một món quà nho nhỏ.
Hắn thấy, đây là thành phố của Khánh Trần chứ không phải là của Khánh thị.
Nhưng thật ra hắn chỉ đang thuận nước đẩy thuyền cho tất cả những chuyện này xảy ra, cứ như là tất cả mọi người cố gắng nắm bắt thời cơ biến Khánh Trần trở thành người đứng đầu một thành phố.
Tiểu Tam thì thầm:
“Mau đi xử lý đi, chúng ta phải phản công, diệt chuột hại.
Không thể để các tập đoàn khác dùng cái cớ diệt chuột để đến đây.
Thành phố này là của Phụ Huynh.”
Tần Thư Lễ cũng sáng mắt:
“Ta đi làm ngay, yên tâm, nội trong 24 tiếng chắc chắn ta sẽ trích được cho ngươi 30 đội có thể hành quân ngay lập tức.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Vô Thượng Thần Đế [Dịch] Vô Thượng Thần Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Vo-Thuong-Than-De-SE-Audio-Truyen.jpg)

