- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 193 : Chỉnh Đốn 15 Phút (c1921-c1930)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 193 : Chỉnh Đốn 15 Phút (c1921-c1930)
❮ sautiếp ❯Chương 1921: Chỉnh Đốn 15 Phút
Lúc này, các nạn dân đã kéo những Người Nhà như đám người Tiểu Tam tác chiến đã lâu xuống khỏi phòng tuyến, để họ nghỉ ngơi trước.
Tin tức Bán Thần đích thân đến và thử triều đã bị khống chế bắt đầu truyền đến vùng hoang dã phía sau Mật Thược Chi Môn.
Tất cả mọi người đều nói không cần phải chạy nữa, sắp thắng rồi!
Càng ngày càng có nhiều nạn dân quay về, đến nỗi Người Nhà còn phải giữ gìn trật tự ở khu vực Mật Thược Chi Môn.
Tiểu Tam chật vật ngồi trên một băng ghế nhỏ, bị mấy cô bé bắt ngồi lên để băng bó.
Lúc này, cô bé được gọi là Tiểu Hà đi theo cha mẹ về đến khu Tam Hạ, nàng đi đến trước mặt Tiểu Tam, thầm thì:
“Thúc thúc, xin lỗi, lúc trước ta hiểu lầm ngươi.”
Nàng còn tưởng rằng mình sẽ không còn cơ hội để nói tiếng xin lỗi này nữa.
May là mọi người không mất hết tất cả.
…
Khu thứ 4, các đặc công tạo thành một đội tinh nhuệ đã đến.
Khánh Trần nhìn hai tòa nhà cao tầng ở phía xa:
“Trước mắt vẫn không thể nào xác định tòa nhà nào mới là chỗ JIndai Senaka đang ẩn thân, không cần phải phân tán binh lực, đi theo ta vào tìm kiếm.”
“Chú ý, bên cạnh Jindai Senaka còn một đội an ninh nữa, trước mắt vẫn chưa thể xác định được số lượng, một khi phát hiện người nào đáng nghi trong tòa nhà thì phải đánh chết ngay, không được tin bất kỳ ai, dù có là phụ nữ hay trẻ con.
Hai tòa nhà này đều đã từng bị bầy chuột càn quét rồi, không thể nào có người bình thường còn sống được.
TIến lên.”
Nói rồi đội tinh nhệ đi theo Khánh Trần vào tòa nhà hơi lùn hơn một tý để tìm kiếm.
Khánh Trần đi đầu làm mũi tên của đội hình, tất cả mọi người đều đi sau hắn, phụ trách tìm kiếm khắp mỗi một gian phòng, ngăn tủ, dưới giường, trần nhà, không bỏ qua một ngóc ngách nào.
Nhưng một tiếng sau, tất cả mọi người đều xác nhận rằng mục tiêu không ở trong tòa nhà này.
“Chỉnh đốn 15 phút, tiếp tục tìm kiếm tòa nhà bên cạnh.”
Khánh Trần nói.
Lại một tiếng trôi qua, họ kinh ngạc phát hiện một điều rằng mục tiêu không hề ở trong hai tòa nhà này.
Khánh Trần nhớ lại những gì mình đã thấy ở bên ngoài tòa nhà, rồi lại tính toán kích thước của những thứ mình đã gặp bên trong hai tòa kiến trúc…
Ngay từ đầu hắn còn tưởng tòa nhà này là loại nhỏ: Nghĩa là nhìn bên ngoài tầm 1500 mét vuông, nhưng thật ra không gian bên trong chỉ có 1300 mét vuông, còn hơn 200 mét vuông bị giấu đi.
Rất nhiều căn phòng an toàn của gián điệp cũng được xây dựng như thế, rất khó để phát hiện.
Nhưng Khánh Trần tính toán rồi mới phát hiện hai tòa nhà này không hề xây như vậy.
Hắn không nói thêm gì, dẫn người của Mật Điệp Ti rút lui, không hề do dự.
Khánh Nhất tò mò nói:
“Tiên sinh, có phải là Jindai Senaka đã rút lui rồi không?”
Những người khác đều không dám nói gì, bây giờ ai lại đi chất vấn ông chủ mới của mình? Những câu như thế chỉ có thể để Khánh Nhất thân thiết hơn nói ra.
Sắc mặt Khánh Trần rất bình tĩnh, không nói gì, chỉ lo dẫn mọi người ra ngoài.
Mãi cho đến khi tất cả mọi đều đi đến một nơi cách tòa nhà 300 mét, Khánh Trần mới bỗng nói:
“Không sai, là ở đây.”
“Nếu ta là Jindai Senaka, ta sẽ chọn nơi nào làm chỗ trốn? Ta cần đề phòng điều gì?”
Khánh Trần nói:
“Ta cần đề phòng bị thử triều tấn công, ta cần trốn cho đến khi quy mô của thử triều đã bắt đầu trưởng thành, đạt đến điều kiện mà vật cấm kỵ ACE-022 đang cần, ta phải…ta phải đề phòng việc các tập đoàn ném bom, ném đạn đạo vào thành phố như phát điên!”
Khánh Trần chỉ từng thấy một nơi có thể tránh được đạn đạo đâm xuyên và đạn đạo tuần hành trong thành phố này: Quầy rượu Tiêu Đường dưới mặt đất 50-80 mét, kho dữ liệu của lão Thẩm, bên ngoài cái kho dữ liệu đó trông có vẻ đơn giản, nhưng tất cả đều là hợp kim kháng chấn, kết cấu cách âm!
Khánh Nhất từng đề nghị yểm hộ lão Thẩm rút lui, nhưng lão Thẩm nói hắn không cần phải đi.
Đó là điều khiến lão Thẩm kiêu ngạo, nếu là nơi Mật Điệp Ti cất giữ dữ liệu nguyên thủy mà bị chuột tấn công hay bị đạn đạo đánh sập thì Mật Điệp Ti không cần phải làm gì nữa.
Căn phòng an toàn đó hoàn toàn kín đáo, thậm chí còn có thể sống sót trong vòng một tháng mà không cần ra ngoài, còn phòng được đạn khí độc nữa.
Cho nên nếu như trong tòa nhà này cũng có một căn phòng an toàn như thế thì tất cả đều có thể được giải thích.
Khánh Trần nói:
“Ta nghi ngờ trong tòa nhà đó có camera ẩn nên không nói thêm gì, nhưng ta đã quan sát được trên nắp thang máy ở tầng 1 có dấu tay người đẩy ra.
Lúc đó Khánh Trần không tùy tiện mở cái nắp đó, bởi vì hắn không biết bên trong có bẫy gì không.
Những loại phòng an toàn như thế phần lớn đều chỉ có một con đường ra vào, họ đánh xuống dưới là tìm đường chết, nhưng người bên trong sớm muộn gì cũng phải ra ngoài.
Khánh Nhất hỏi:
“Có khi nào hắn trốn luôn trong đó không ra không?”
Chương 1922: Chúc Mừng
“Không đâu.”
Khánh Trần lắc đầu nói:
“Nếu hắn khống chế được thử triều thì chắc chắn hắn sẽ rút theo thử triều về vùng hoang dã, hắn biết rất rõ rằng trốn ở đây thì chỉ có thể chờ chết.
Đương nhiên là nếu hắn không chịu ra, ta cũng có cách.”
Khánh Nhất hỏi:
“Căn phòng này có đường nối với cống thoát nước không? Ta có cần dẫn người đi trông chừng từng cống thoát nước ở các giao lộ để đề phòng chúng rút lui từ dưới lòng đất không?”
“Ừ, đi trông chừng đi, cẩn thận chuột.”
Khánh Trần nói.
Khánh Trần vẫy tay ra hiệu, tiểu đội 30 người lập tức tản ra, tìm vị trí ẩn nấp tốt nhất để tác chiến…
Khánh Trần ngồi trong một cái bóng râm phía sau tòa nhà, hắn biết lúc này mình nên làm gì nhất, cũng biết mục tiêu của hắn là ai.
Nếu Jindai Senaka không chết thì hắn sẽ không rời khỏi nơi này.
Còn một trận chiến nữa.
Trận chiến cuối cùng.
…
Trong đường cống ngầm, một con chuột mắt xám lông đen bò theo mấy trăm con chuột khác đến chỗ Thử Vương.
Chỉ thấy thân thể cồng kềnh của Thử Vương nằm trong vũng nước bẩn của cống thoát nước rộng lớn, trông như một ngọn núi nhỏ sắp sửa lấp kín đường đi.
Nó liên tục ăn, móng vuốt kéo máu thịt nhét vào miệng không ngừng.
Con chuột mắt xám lông đen đó ngậm một cánh tay người từ từ đến gần, ngay vào lúc Thử Vương duỗi móng lấy cái tay nó đang ngậm, con chuột này lại nhảy lên cánh tay Thử Vương, bò thẳng đến phía sau cổ Thử Vương.
Thử Vương định ra lệnh cho nó dừng lại, nhưng phát hiện con chuột mắt xám lông đen này không hề bị khống chế!
Trong đôi mắt xám của nó dường như có giòi bọ đang ngọ nguậy, nó cắn xuống gáy Thử Vương một cái, Nghĩ Hậu trắng trắng mập mập trong bụng nó chui ra, chui vào thân thể Thử Vương từ vết cắn.
Nghĩ Hậu đi đến xương sống của Thử Vương, trên thân thể màu trắng vươn ra mấy trăm cái xúc tu tinh tế, đâm vào xương cột sống của Thử Vương, hòa làm một với nó.
Thử Vương tức giận gào thét, nó muốn móc Nghĩ Hậu từ trong máu thịt ra ngoài, nhưng nó không với tới được.
Một lúc sau, vô số con chuột dưới sự điều khiển của Thử Vương bò lên lưng Thử Vương, cắn rách da nó.
Đó là vì Thử Vương đang ra lệnh cho con dân của nó đến giúp tìm cái thứ quỷ quái đó.
Thế nhưng dù chúng có tìm được xúc tu sau lưng nó thì cũng không thể nào phá hỏng được!
Vật cấm kỵ không thể bị tổn hại, không thể bị phá hỏng!
Thời gian cứ trôi qua từng chút mội, tròng mắt của Thử Vương lúc thành màu xám, lúc lại trở về màu đen, mãi cho đến khi nó đổ gục xuống đường cống ngầm.
Đôi con ngươi màu đen đó cuối cùng cũng bị màu xám chiếm cứ.
Dưới lòng đất ở một nơi khác, Jindai Senaka cầm một mảnh gỗ màu đỏ như máu đang nhắm chặt hai mắt bỗng đứng dậy, cười nói:
“Xong rồi!”
Trong căn phòng an toàn dưới lòng đất này, 12 tên bảo vệ đang quỳ chờ sẵn, nghe thế thì sáng mắt:
“Chúc mừng lão tổ tông!”
Jindai Senaka cười:
“Cuối cùng cũng chờ được đến thời khắc này…Khoan đã, không đúng.”
Mấy tên bảo vệ nhìn nhau.
Có gì không đúng?
Sắc mặt Jindai Senaka trở nên dữ tợn:
“Tại sao số lượng chuột chỉ còn có một phần tư? Không ổn rồi, Lý Thúc Đồng đến rồi, Kỵ Sĩ có được năng lực quần thương đáng sợ như thế từ khi nào?”
Vật cấm kỵ ACE-022 Nghĩ Hậu này có thể tìm kiếm trong ký ức của Thử Vương dâng lên cho Jindai Senaka sau khi đã khống chế được nó, cũng giống như Thử Vương, hắn nhìn thấy được những thứ mà thử triều đã thấy.
Lúc Jindai Senaka thấy cảnh Lý Thúc Đồng phun ngụm Vân Khí đó ra từ trí nhớ của Thử Vương, tay chân hơi run rẩy.
Một tồn tại chỉ có năng lực tấn công đơn lẻ như Kỵ Sĩ lại có năng lực quần thương đáng sợ như thế? Trên đời này có chuyện như thế được sao?
Dựa theo kế hoạch của hắn, nếu như các tập đoàn ném đạn đạo vào thành phố thì hắn sẽ ra khỏi phòng an toàn, đến những thành phố khác để tìm kiếm cơ hội, nếu họ không ném đạn đạo thì hắn sẽ hi sinh một nửa thử triều để hạ khu Tam Hạ, xem nơi đó như kho lúa để phát triển một lực lượng thử triều mới.
Chỉ cần ba ngày là hắn có thể đưa thử triều ra bắc, đến lúc đó thì Lý thị hay Khánh thị cũng đều phải chết, phe trung lập trong nội bộ tập đoàn Jindai cũng sẽ nghiêng về phía hắn một lần nữa.
Nhưng bây giờ có chuyện ngoài ý muốn này xảy ra, phòng tuyến ở khu Tam Hạ đã chống cự được, giết một đám thử triều của hắn, Lý Thúc Đồng xuất hiện lại giết thêm một đám, lượng thử triều còn lại không thể nào đủ để hạ được khu Tam Hạ!
“Bỏ khu Tam Hạ!”
Jindai Senaka lạnh giọng nói:
“Nhất định phải để thử triều rút lui, chỉ cần trốn ra được hoang dã thì sẽ có cơ hội quật dậy.”
Đồ ăn ở hoang dã tuy không nhiều bằng khu Tam Hạ, nhưng đó lại là đường sống duy nhất của thử triều.
Chờ khi thử triều đến hoang dã, quét sạch động vật và dã thú ở đó, không đến ba tháng là hắn có thể nắm được một lượng thử triều khổng lồ.
Không thể ra bắc được, Jindai nhất định phải giữ lại lực lượng của mình
Chương 1923: Chán Chết
Một lát sau, Thử Vương bò dậy trong cống thoát nước, từ từ xuôi theo dòng nước về phía cửa ra vào.
Trong phòng tuyến ở khu Tam Hạ, Tiểu Tam vừa mới trở lại đội ngũ phòng thủ đã thấy thử triều đang nhao nhao chạy đi như thủy triều rút xuống.
Chạy trốn!
Thử triều chia ra khắp nơi chạy về các miệng cống, muốn lợi dụng đường cống ngầm để rời khỏi thành phố rồi tụ hợp lại ở hoang dã.
Tiểu Tam nhìn thử triều rút lui mà ngơ ngẩn cả người.
Thắng?
Thắng!
“Không đúng.”
Tần Thư Lễ bỗng nói:
“Thử triều muốn chạy, không thể để chúng bỏ chạy như thế được, nhất định phải giết cho bằng sạch, nếu không thì vẫn sẽ có ngày chúng ngóc đầu lên!”
Tiểu Tam cũng kịp hiểu ra, hắn nhảy lên bao cát của phòng tuyến, hô lên bằng một giọng nói đã khàn:
“Truyền lệnh ra, tất cả đi theo đội ngũ đã phân chia, điều tra khắp thành phố, đừng để chuột chạy mất!”
Chưa kịp dứt lời thì tất cả nạn dân đã xông ra khỏi phòng tuyến theo Người Nhà, dũng mãnh lao đi như nước lũ.
Thành phố số 10 không đợi được quân trợ giúp của các tập đoàn liên bang, nhưng họ vẫn thắng.
Các tập đoàn vẫn đang chờ phòng tuyến của khu Tam Hạ sụp đổ để ném đạn đạo.
Jindai Senaka còn tưởng rằng thử triều sẽ đủ để tiêu diệt cả thành phố.
Lịch sử từ xưa đến nay đều thuộc về nhân dân, nhưng sẽ luôn có người quên mất điều này.
Phóng viên Cao Văn của Truyền thông Hi Vọng kích động nhìn cảnh tượng này, hắn giơ máy ảnh lên, liên tục ghi lại từng khoảnh khắc của cảnh tượng trước mắt mình.
Cô bé mặt mũi đầy tro bụi ngồi trong đống phế tích, người phụ nữ cầm dao phay chạy trên đường, người đàn ông cầm ghế xông pha theo đoàn người, Hội Phụ Huynh với quần áo cắt thành khăn quàng cổ xông lên đi đầu.
Trời đã sáng, tuyết đã ngừng.
Bình minh ở phía chân trời bao phủ cả thành phố.
Tất cả những tòa nhà đều biến thành màu vàng, ánh nắng cũng chiếu lên người các nạn dân, ấm áp.
Cao Văn bỗng lau khóe mắt, trong khoảnh khắc này, hắn cảm nhận được sức sống mình chưa từng thấy bao giờ đang dâng trào trong thành phố, tăng lên theo ánh nắng mặt trời.
…
Thử triều vẫn đang chạy trốn, hoàn toàn không thèm quay đầu lại theo kế hoạch của Jindai Senaka.
Trong thang máy khu thứ bốn, một cái đèn lồng màu trắng bay lên không trung như một cái tháp đèn tín hiệu.
Shikigami, ATS-271, Buchibuchi!
Miệng cống ngầm ra vào thành phố số 10, một Âm Dương Sư mặc đồ chiến đấu màu đen cầm kính viễn vọng lạnh lùng nhìn Buchibuchi trên bầu trời, hắn biết, đó là tín hiệu lão tổ tông truyền cho hắn, nên mở cống rồi.
Hệ thống phòng thủ của thành phố ngăn cách internet, có nguồn điện độc lập, chỉ có thể do con người khống chế từ bên trong, bên ngoài không thể kiểm soát được, cho nên tên Âm Dương Sư này từ đầu đến cuối đều chờ đợi ở đây, chờ mệnh lệnh của lão tổ tông.
Bây giờ mệnh lệnh tới rồi.
Âm Dương Sư quay người đi về phía phòng điều khiển.
Vào khoảnh khắc khi hắn bước vào phòng điều khiển, bỗng cảm thấy sau lưng có gì đó bất thường.
Không kịp nghĩ nhiều, Thần Kiều Shikigami bản mệnh trong cơ thể hắn lao ra ngoài, tuôn về phía vị khách không mời sau lưng hắn.
Không gian chấn động, Âm Dương Sư chỉ cảm thấy nội tạng đau đớn, giống như đang cộng hưởng với không gian xung quanh.
Chỉ thấy một bàn tay duỗi ra từ Ám Ảnh Chi Môn, nắm chặt lấy cổ của hắn.
Khánh Kỵ thản nhiên bước ra từ Ám Ảnh Chi Môn, bóp cổ đối phương như một con rối, dùng thân thể của tên Âm Dương Sư này đánh bay các Shikigami đang tấn công tới.
Sau đó, hắn ung dung đập Âm Dương Sư vào miệng cống bằng hợp kim, từng cái, từng cái một, mãi cho đến khi xương cốt cả người gãy hết!
Thất khiếu chảy máu!
“Chán chết.”
Khánh Kỵ vứt tên Âm Dương Sư xuống dưới chân như vứt một mảnh vải rách.
Lúc này, Khánh Kỵ bỗng nhớ mình đã từng có một người bạn thích nhất là nói hai chữ “thú vị”, mà hắn lại thích hai chữ “chán chết”…
Hắn lắc đầu đi về phía phòng điều khiển rút thiết bị tên Âm Dương Sư đó đã cắm vào, đổi thành thiết bị mình mang đến.
Chỉ trong chớp mắt, bão kim loại khựng lại, 1 giây sau mới khởi động một lần nữa!
Ngay vào lúc này, sinh vật đặc biệt mà chúng muốn nhốt không phải là người nữa, mà là chuột.
Khánh Kỵ với sắc mặt cô đơn đi ra khỏi phòng điều khiển, hắn đút tay vào túi áo, nhìn lối ra vào bình thường rất náo nhiệt, nhìn những bộ xương người bị bão kim loại đánh nát ở phía xa.
Không ai biết được màn bão kim loại dùng để bảo vệ loài người này, trong bảy ngày nay đã giết chết bao nhiêu người.
Khánh Kỵ nhìn cảnh tượng đó, thầm nghĩ quả nhiên là mình không nên nghĩ đến vấn đề này.
Làm một thanh đao là được rồi, không cần phải làm một thanh đao biết suy nghĩ.
Nếu không thì sẽ lầm đi đạo tâm.
Cái thế giới hỗn loạn này…thật sự rất nhàm chán.
Trong căn phòng an toàn dưới mặt đất khu thứ 4, Jindai Senaka nghiêm túc nói:
“Chúng ta nhất định phải rút lui.”
Chương 1924: Không Phát Hiện Quân Địch
Jindai Senaka biết, không có kế hoạch nào có thể đảm bảo thành công 100%.
Nhưng dù hắn đã chuẩn bị tinh thần mình sẽ thất bại thì hiện giờ thua trận phải bỏ chạy vẫn khiến hắn khó nén nổi phẫn nộ.
Hắn cảm thấy, nguyên nhân có khả năng cao nhất dẫn đến sự thất bại của ông ta là do các tập đoàn tài chính không tiếc bất kỳ giá nào để thả tên lửa cấp bậc máy bay tuần tra xuống hủy diệt cả một thành phố.
Nếu thành công thì hắn sẽ có được vốn liếng để quật khởi.
Nếu thất bại thì hắn cũng chỉ tổn thất vật cấm kỵ ACE-022 Kiến chúa cùng với vật cấm kỵ ACE-039 Ngoài Tam giới mà thôi.
Kẻ thành công, tổn thất hai vật cấm kỵ thì có là gì?
Nhưng điều khiến Jindai Senaka không chấp nhận được là các tập đoàn thậm chí còn chưa thả tên lửa mà kế hoạch của hắn đã thất bại.
“Lão tổ tông, bọn ta hộ tống ngài rời đi.”
Một nhân viên an ninh nói:
“Xin ngài chờ một lát, sau khi lên mặt đất chúng ta không còn nguy hiểm thì ngài lại ra.”
Jindai Senaka gật đầu:
“Ngươi dẫn năm người đi cùng, chú ý an toàn.”
“Vâng.”
Nhân viên an ninh mở hố thang máy của nhà an toàn ra, sau đó bám vào dây cáp của thang máy bò lên trên.
Jindai Senaka yên lặng nhìn theo, đến khi nhân viên an ninh leo lên hố thang máy được 50 mét, đột nhiên hắn vặn chiếc đèn bàn trong nhà ăn toàn, một cánh cửa ngầm chừng một mét vuông sau lưng hắn mở ra.
“Rút lui.”
Hắn nói với giọng lạnh lùng:
“Các ngươi đi trước đi, cuối con đường này là cống thoát nước.
Hiện nay thử triều đã bị ta khống chế, sẽ không có nguy hiểm gì nữa.”
Dường như các nhân viên an ninh không cảm thấy căm phẫn vì Jindai Senaka bán đứng sáu người đồng đội của mình, tất cả họ đều là tử sĩ đã bị tẩy não hoàn toàn, sẵn sàng hy sinh vì “nghiệp lớn”.
Nhìn sáu nhân viên an ninh lần lượt leo lên hố thang máy, hắn cũng khom lưng bò vào bên trong, đó là một đường hầm rất dài, chẳng thấy tận cùng.
Trên mặt đất, sáu nhân viên an ninh chui ra từ hố thang máy, họ kiểm tra hoàn cảnh xung quanh một cách thận trọng, sau khi xác nhận không có ai thì dùng đội hình chiến thuật đột phá vòng vây bên ngoài.
“Cảnh giới, có quân địch xuất hiện không?”
Nhân viên an ninh thấp giọng, hỏi.
“Vị trí số 2 không phát hiện quân dịch.”
“Vị trí số 3 không phát hiện quân địch.”
“Vị trí số 4…”
Tiểu đội tác chiến bị Jindai Senaka coi như mồi nhử nhanh chóng tiến lên, một người trong số đó trở lại tòa cao ốc, hô lên với hố thang máy:
“Mặt đất an toàn, có thể ra ngoài!”
Nhưng hắn hô lên một lúc lâu rồi mà vẫn không thấy ai ra khỏi lòng đất.
Chiến sĩ gen hiểu ngay, hắn giơ khẩu súng lạnh lẽo lên trở lại đội ngũ:
“Lão tổ tông đã rút lui từ nơi khác, chúng ta là mồi nhử.”
“Hiểu rồi.”
Đội trưởng an ninh nói:
“Di chuyển theo hướng 11 giờ, hiện tại chúng ta là tốt thí, đi tìm quần áo để thay, chuẩn bị trà trộn vào trong đám người tị nạn của khu Tam Hạ, họ không có cách nào phân biệt thân phận của bên ta.”
Những nhân viên an ninh này đều được huấn luyện nghiêm ngặt, dù biết mình là con tốt thí cũng không hề để tâm, trái lại họ đưa ra quyết định sáng suốt nhất ngay lập tức: Khu Tam Hạ sắp thắng, ở đó có vài triệu người, chỉ cần có thể thay quần áo của dân thường trà trộn vào đám đông thì không một ai có thể nhận ra họ.
Tiểu đội gồm sáu nhân viên an ninh bên ngoài cao ốc tức tốc tiến lên, thế nhưng ở ngã tư thứ hai đột nhiên có tám người xuất hiện, ngăn chặn đường đi của họ.
Các chiến sĩ gen của Jindai Senaka rùng mình, quả nhiên bị theo dõi, xem ra quyết định của lão tổ tông là đúng.
Đội trưởng an ninh đè thấp giọng:
“Mau, dùng ưu thế về tốc độ kéo giãn khoảng cách, chúng ta làm mồi nhử có hiệu quả rồi, đừng hiếu chiến.”
Nói xong, đội trưởng an ninh lập tức quay đi, dự định đi hướng khác, làm lơ tám người chặn đường họ.
Nhưng hắn vừa mới xoay người lại thì lại thấy tám người nữa xuất hiện trên con đường mà họ vừa đi tới từ lúc nào không hay.
Mười sáu người vây kín họ ngay trên con đường này.
Các tòa nhà cao tầng đứng sừng sững xung quanh, không có nơi để trốn, đây là một nơi thích hợp để bao vây phong tỏa.
Đội trưởng an ninh thấy cảnh này thì cười khẩy:
“Đến chặn giết bọn ta à? Không biết lượng sức mình, giết hết đi, sau đó đi tiếp!”
Phải biết rằng mỗi một binh lính trong tiểu đội an ninh này đều sở hữu thực lực cấp B trở lên, trên chiến trường nếu đội quân tinh nhuệ như thế này bắt gặp bộ đội bình thường, muốn đi thì đi, muốn đánh thì đánh, thích thì dùng thực lực nghiền áp người khác luôn.
Khi còn ở trong tập đoàn quân Liên Bang, mấy người họ thấp nhất cũng đạt được quân hàm thiếu tá, đều là binh lính tinh nhuệ trong số những binh lính tinh nhuệ!
Vì vậy đội trưởng an ninh trở nên hung ác, hắn định giết người rồi mới đi, như thế vẫn kịp.
“Nổ súng!”
Chương 1925: Mười Bí Mật
Ngay sau đó sáu nhân viên an ninh bóp cò, súng nổ đùng đoàng trên con phố.
Họ vừa nổ súng vừa tách ra làm hai nhóm ba người, chi nhau ra đi đến hai đầu con phố, ý định lấy ba dịch tám, nhanh chóng kết thúc trận chiến.
Thế nhưng trong nháy mắt, đội trưởng an ninh bỗng cảm thấy kỳ lạ.
Bởi vì mười sáu người ở hai đầu không những không lùi lại mà còn tiến lên, đã thế còn phán đoán đường đạn của họ và tránh thoát với tốc độ cực nhanh của mình.
Tốc độ này…là dị năng giả cấp B?
Đội trưởng an ninh chết máy, thế này là thế nào?
Hắn vốn tưởng rằng đội ngũ toàn chiến sĩ gen cấp B của mình có thể tiêu diệt đội quân bình thường trước mặt rồi, nhưng mà bộ đội kia không bình thường chút nào.
16 người, người nào người nấy cũng là cao thủ cấp B! Ai lại có thể cất giấu một đội ngũ như thế trong thử triều hỗn loạn này?
“Không ổn!”
Đội trưởng an ninh gào lên:
“Rút đội hình, tập trung phòng ngự!”
Đội trưởng an ninh bắt đầu hối hận, ngay từ vừa nãy hắn đã phán đoán sai, chia làm hai nhóm giải quyết đối phương quả thật chẳng khác nào quyết định đâm đầu vào chỗ chết!
“Đến chặn giết bọn ta à? Không biết lượng sức mình!” gì đó, đúng là ăn nói khinh suất!
Suýt nữa làm các điệp viên chặn ở hai đầu phố phải bật cười, không cười thành tiếng là bởi vì họ được huấn luyện nghiêm khắc, duy trì sự tôn trọng cao nhất với cuộc chiến.
Đội ngũ do điệp viên tạo thành này có được trình độ như thế nào? Tất cả đều đạt đến cấp B, tổng cộng 30 người.
Bấy giờ, sáu nhân viên an ninh của Jindai cấp tốc tập hợp lại, nhưng họ chưa kịp nghĩ ra đối sách thì trên tòa nhà phía bên kia đường bỗng vang lên tiếng súng nổ, còn có 4 điệp viên mai phục sẵn ở hai bên cao ốc chờ họ tập trung lại để phòng thủ, sau đó diệt luôn một mẻ.
Pằng pằng pằng!
Tiếng súng vang dội trên đường phố trống trải vào buổi sáng sớm, sáu nhân viên an ninh của Jindai hãy còn đang suy nghĩ cách ứng phó với kẻ địch ở hai đầu phố, kết quả bị đánh lén tập thể.
Đạn chì nã về phía họ một cách điên cuồng, khiến phần đùi, bắp chân, cánh tay không được bọc giáp chống đạn bị bắn thủng lỗ chỗ.
Họ ngã lăn trên mặt đất, chỉ còn thoi thóp.
Bởi vì được áo chống đạn và mũ chống đạn bảo vệ quá kín kẽ nên bây giờ họ muốn chết cũng không chết được.
Diêm Xuân Mễ nói với giọng ngạc nhiên:
“Ồ, không ngờ trên cổ họ còn được gắn da nano phỏng sinh học, thứ này đắt tiền lắm đấy, chúng ta còn chưa có đâu.”
Một điệp viên giải thích:
“Họ ít người mà, không cần tiêu tốn nhiều tiền, còn chúng ta đông thế này nếu ông chủ gắn da nano phỏng sinh học cho tất cả chúng ta thì e sẽ xót tiền lắm đấy.”
Sáu nhân viên an ninh nằm trên mặt đất thở hổn hển, trong lòng cảm thấy phẫn nộ, đông người thì giỏi lắm à?”
Diêm Xuân Mễ chậm rãi đi đến trước mặt sáu nhân viên an ninh:
“Hình như đều là chiến sĩ gen, không có siêu phàm giả nào cả.”
Một điệp viên cảm thấy đáng tiếc:
“Không có nổi một người để làm phân bón trồng trà luôn à?”
Nguyên lý của chiến sĩ gen là làm phép cộng trong gen, không gây ô nhiễm sinh học, Tòa án cấm kỵ sẽ không thu dụng họ.
Siêu phàm giả chân chính hay gạt bỏ chiến sĩ gen ra khỏi quần thể dị năng giả và người tu hành.
Siêu phàm giả cũng có sự khinh miệt của mình.
Hai đùi của đội trưởng an ninh đều đã bị đánh gãy, hắn cười gằn:
“Nhiệm vụ của bọn ta đã hoàn thành, bây giờ các ngươi dùng ngôn ngữ sỉ nhục bọn ta cũng chẳng có ý nghĩa gì cả!”
“Thế ư?”
Diêm Xuân Mễ nói, mặt lạnh tanh:
“Ngươi cho rằng bây giờ ngươi có thể chết sao? Biết thân phận của bọn ta là gì không? Bọn ta là điệp viên của Mật Điệp Ti, mọi kẻ địch rơi vào tay bọn ta mà không lộ ra bí mật gì thì không thể chết được.
Ngươi từng nghe nói khu cấm kỵ số 10 có một quy tắc là “Trước nửa đêm phải nói cho nó biết một bí mật mới có thể sống sót” chưa? Mật Điệp Ti bọn ta cũng có một quy tắc: Nói ra mười bí mật mới có thể chết yên ổn… Ơ, vậy có phải là Mật Điệp Ti bọn ta cũng có thể xem như khu cấm kỵ rồi không? Khu cấm kỵ cực kỳ hung hiểm.”
Các điệp viên cười, sáu nhân viên an ninh cảm thấy lạnh gáy, những người này là người của Mật Điệp Ti ư? Họ biết rõ thái độ của điệp viên Khánh thị với Jindai, đến nay ảnh chụp bí mật Jindai Seisho bị nuôi trong chuồng heo thỉnh thoảng vẫn bị các điệp viên cố ý lộ ra, như thế quả thật là muốn sống không được, muốn chết không xong.
Diêm Xuân Mễ cười nói:
“Kéo đi hết đi, đây toàn là thân tín bên cạnh tên cáo già kia, xem xem có thể thẩm vấn ra được cái gì trước khi ông chủ quay lại không.”
“Liệu Khánh Nhất có sao không, có lẽ hắn đang canh giữ bên phía Jindai Senaka.”
Một điệp viên lo lắng.
“Không chắc được, hy vọng ông chủ đến đó kịp thời.”
Diêm Xuân Mễ nói.
Chương 1926: Nôn Nóng
Bây giờ, Khánh Nhất và 9 điệp viên phân tán rải rác trong bán kính 2 cây số, trông coi lối ra của mười mấy cống thoát nước.
Đang lúc trinh sát, một chiếc nắp cống bị đẩy ra từ bên trong, rồi một nhân viên an ninh nhảy ra khỏi cống thoát nước, quan sát thành phố hoang vắng này một cách cẩn thận.
Ngay sau đó, nhân viên an ninh ngẩng đầu nhìn xung quanh, hòng quan sát xem có tay súng bắn tỉa nào không.
Khánh Nhất ở trên sân thượng lập tức rụt đầu lại…Quả nhiên hắn chờ được rồi! Nguy hiểm rồi, suýt nữa bị phát hiện!
Hắn biết, không thể nhìn chằm chằm vào cao thủ cấp A, mà đẳng cấp của cơ thể Jindai Senaka đoạt xác hiện nay có khả năng cao là cấp A!
Lúc này Khánh Nhất cảm thấy hối hận, tuy hắn là điệp viên nhưng đó là vì hắn là người được chọn cho cuộc chiến tranh giành vị trí ảnh tử, trên thực tế hắn chưa từng trải qua chế độ huấn luyện chính thống Mật Điệp Ti.
Khánh Nhất từng hỏi cha mình có thể tìm cao thủ như Lý Vân Kính đến huấn luyện hắn không, kết quả Khánh Khôn tỏ ý không cần thiết, người nắm quyền không cần giá trị vũ lực cao làm gì.
Hắn biết, cha sợ vũ lực giá trị của hắn quá cao sẽ chạy ra ngoài chém giết.
Khánh Khôn có mỗi đứa con trai là hắn, bình thường ghét nhất là Khánh Nhất nhắc đến việc tu luyện…
Khánh Nhất từ từ ló đầu ra, hắn giơ tay ra hiệu cho điệp viên ở cao ốc bên cạnh, ý bảo mình bên mình có biến, tranh thủ thời gian báo tin cho tiên sinh gấp.
Còn hắn chạy như điên xuống dưới tầng,
Jindai Senaka muốn rời đi, đằng trước không có điệp viên giám thị, nếu mặc kệ đối phương rút lui một cách nghênh ngang như thế thì rất có khả năng họ sẽ mất dấu mục tiêu trong thành phố rộng lớn này.
Khánh Nhất muốn bám theo, như thế ít nhất còn có thể biết Jindai Senaka đi đâu.
Hắn biết trong lòng tiên sinh tràn đầy nỗi căm hận và phẫn nộ, không giết chết Jindai Senaka thì sự thù hận và tức giận ấy không thể tiêu tan.
Giờ Khánh Nhất không sợ hãi, hắn chỉ cảm thấy rốt cuộc mình cũng có tác dụng.
Hơn nữa, ngọn lửa phẫn nộ cũng nhen lên trong lòng Khánh Nhất.
“Vốn dĩ muốn quản lý cơ quan tình báo PCA tử tế rồi khoe công lao của mình với tiên sinh, kết quả lão già nhà ngươi thả chuột ra, hủy hoại toàn bộ công sức mà ta vất vả lắm mới dựng lên được.”
Khánh Nhất vừa lải nhải vừa đi xuống dưới tầng:
“Hôm nay không giết ngươi, không chỉ tiên sinh phẫn uất, ngay cả ta cũng căm phẫn…”
Hắn nhanh chóng đi đến đầu phố, lợi dụng chút tri thức ít ỏi về gián điệp của mình theo dõi nhóm bảy người kia một cách thận trọng.
Trên đường đi, Khánh Nhất còn cẩn thận dùng dao găm cắt góc áo của mình rồi ném từng mảnh từng mảnh xuống đường, để chỉ đường cho Mật Điệp Ti và tiên sinh.
Cắt hoài cắt mãi, quần áo tác chiến vốn còn nguyên viện giờ sắp thành áo crop top hở rốn rồi.
Nhóm Jindai Senaka di chuyển về phía nam với tốc độ cực nhanh và cũng không hề quay đầu lại nhìn, Khánh Nhất cố lắm mới theo kịp.
Hắn hơi nôn nóng, không thể để đám người này trốn thoát được!
Từ phố Kế Viện đi thẳng đến phố Phương Vật, Khánh Nhất đuổi theo hơn 10 km.
Lúc này, nhóm Jindai Senaka rẽ vào một góc phố, Khánh Nhất định đuổi theo tiếp nhưng đột nhiên hắn cảm thấy có gì đó là lạ, bèn quay đầu bỏ chạy.
Nhưng hắn vừa mới quay người thì trông thấy thức thần Bàn Nhược đứng xa hơn trăm mắt phía sau lưng mình, đang nhìn hắn với vẻ mặt từ bi.
Bàn Nhược có hai khuôn mặt, một từ bi một hung ác, khi trên mặt treo vẻ từ bi thì mọi chiêu tránh chỗ hiểm, khi diện mạo trở nên hung ác thì chiêu nào chiêu nấy đều là một đòn mất mạng.
Mà vẻ từ bi ấy cũng chỉ là từ bi giả dối.
Không chỉ Bàn Nhược mà cả Shuten Douji, Ootengu cũng đồng thời chặn mọi đường đi của Khánh Nhất.
“Thú vị thật, một thằng nhãi hỉ mũi chưa sạch cũng dám theo dõi ta cơ đấy.”
Ở ngã rẽ của con phố Jindai Senaka lại bước ra, hắn cười gằn:
“Chẳng lẽ người lớn trong nhà ngươi không nói với ngươi rằng chỉ cần đủ gần, dù ngươi không nhìn chằm chằm vào cao thủ cấp A thì đối phương cũng có cơ hội dùng giác quan thứ sáu cảm nhận được sự tồn tại ngươi à?”
Môi Khánh Nhất mấp máy, đây là lần đầu tiên hắn gặp phải tình huống này, nhưng hắn vẫn nhếch miệng cười khẩy, đáp lại:
“Phụ huynh nhà ta không nói chó cũng có giác quan thứ sáu.”
Jindai Senaka mỉm cười, hắn không ngờ tên nhóc này lại dám ăn nói ngông cuồng như vậy:
“Ta hồi tưởng mãi, cảm thấy ngươi khá là quen mắt, nhưng nghĩ hoài vẫn không nhớ ra ngươi là ai.
Mà ta vừa mới nhớ ra, hình như ngươi tên là Khánh Nhất, đúng rồi, hiện giờ thực lực của ngươi thế nào rồi, đến cấp B chưa?”
Khánh Nhất rùng mình, hắn bỗng nhận ra tên khốn Jindai Senaka này lại muốn đoạt xác mình để một lần nữa xoay chuyển tình thế.
Đúng vậy, đó là dự định của Jindai Senaka, nếu trong nội bộ Jindai đã khó có thể thay đổi tình hình thì vì sao không gia nhập Khánh thị, thay hình đổi dạng triệt để? Khánh Nhất đứng trước mặt hắn là người dự bị ảnh tử, chỉ cần đủ lợi hại, chưa biết chừng trong tương lai sẽ trở thành gia chủ của Khánh thị!
Chương 1927: Phân Tách
Hơn nữa, nếu hắn đoạt xác Khánh Nhất thì chỉ cần ngụy trang thành công là có thể lấy được sự ủng hộ của Khánh Khôn!
Đôi môi Khánh Nhất dần dần không còn run rẩy nữa, hắn cười gằn, đứng thẳng lưng:
“Đúng là giang sơn khó sửa bản tính khó dời, ngày ngày đoạt xác con cháu của mình còn chưa đủ, lại còn muốn đoạt xác cả cha ngươi, thứ bất hiếu.
Ta có người chống lưng nữa đấy, một khi mất tích rồi lại xuất hiện tất nhiên sĩ bị nghi ngờ, hơn nữa ta cấp C, ngươi không đoạt xác ta được, dù đoạt xác thì dần dà sẽ biến thành đồ ngốc.
Ngươi nằm mơ đi, trong mơ cái gì cũng có.”
Hiện tại Khánh Nhất không làm được gì cả, dị năng giả cấp C và Âm Dương Sư cấp A giao thủ, dù hắn ưu tú xuất chúng như tiên sinh thì cũng không lật ngược tình thế được.
Thay vì phản kháng một cách không cần thiết, chi bằng mắng cho sướng miệng đi đã.
Không ai ngờ được tiểu tử Khánh Nhất còn toát lên vài phần khí chất bất cần đời của cha hắn.
Jindai Senaka không nhiều lời nữa, hắn nói:
“Vậy cũng chẳng sao, mang ngươi đi cũng có thể trở thành tiền đặt cược quan trọng, theo ta được biết Khánh Khôn quan tâm con mình lắm đấy.”
Khi hắn nói chuyện, Bàn Nhược, Ootengu, Shuten Douji đồng thời bao vây, bọn chúng tạo thành đội hình tam giác như tam vị nhất thể lấp kín mọi đường đi của Khánh Nhất.
Khánh Nhất thầm ủ ê:
“Tiên sinh…”
Hắn chỉ cảm thấy hơi tiếc nuối, vừa mới gặp lại tiên sinh, sao bây giờ lại phải chia ly nữa rồi.
Ba thức thần xông lên, sắp sửa lao tới trước mặt Khánh Nhất.
Nhưng đúng lúc này, một bóng người bỗng nhảy ra từ cửa sổ bên đường rồi đứng vững bên cạnh Khánh Nhất.
Bóng người ấy xoa đầu Khánh Nhất, nở nụ cười và nói khẽ:
“Quỳ xuống.”
Khánh Nhất nhận thấy được sự ấm áp từ đỉnh đầu, suýt chút nữa quỳ xuống theo mệnh lệnh, nhưng ngay sau đó hắn mới nhận ra hai chữ kia không phải là dành cho mình, mà là dành cho thức thần!
Trong khoảnh khắc ba thức thần đang bao vây tấn công kia đến gần hắn, bọn chúng bỗng khựng lại, sau đó quỳ xuống hành lễ với bóng người bên cạnh hắn!
Hai chữ ấy tựa như ẩn chứa lực lượng thần bí nào đó, như là uy thế bẩm sinh của người bề trên với bề dưới.
Chỉ cần một câu “quỳ xuống” nhẹ nhàng, toàn thiên hạ đều phải quỳ gối!
Khánh Nhất vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, hắn ngẩng đầu lên:
“Tiên sinh!?”
Hắn nhìn sườn mặt của Khánh Trần, cảm thấy khuôn mặt của tiên sinh vừa khéo được ánh mặt trời chiếu rọi, như được phủ lên một tầng hào quang rực rỡ.
Có một thoáng chốc trong lòng Khánh Nhất đã thầm bỏ cuộc, việc duy nhất hắn còn có thể làm là giữ vững tôn nghiêm của đệ tử Khánh thị của mình, không để cha phải mất mặt.
Nhưng hắn không ngờ tiên sinh kịp thời đến nơi.
Khánh Trần cười nói:
“Chiêu cắt quần áo để lại manh mối hay đấy, nếu không lại khiến thứ chó đẻ này chạy trốn mất rồi.
Nhưng lần sau có thể cắt ống tay áo trước, bằng không hở rốn sẽ cảm lạnh.”
…
Trên thế giới này luôn có những việc mà khi ngươi nghe được truyền thuyết về chúng sẽ cảm thấy tuy rất lợi hại nhưng hình như cũng không quá lợi hại.
Bởi vì có nhiều truyền thuyết trên đời, nhiều chuyện đều trở nên hết sức tầm thường.
Nhưng cho đến khi ngươi tận mắt thấy những truyền thuyết ấy mới biết được nó chấn động đến mức nào.
Chẳng hạn như Jindai Senaka chứng kiến thức thần của mình quỳ xuống vì người khác…
Trong khu cấm kỵ số 002, lần đầu tiên Tần Sanh nghe nghe nhắc đến Jinguji Maki, trong đầu cũng chỉ có một câu: Jindai xong đời rồi.
Đúng vậy, Jindai xong đời rồi, đó cũng là tiếng lòng của Khánh Trần.
Nói một cách chính xác hơn là thảm họa giáng xuống đầu loài người ở thành phố số 10 đã kết thúc ngay khi hắn tìm được Jindai Senaka.
Một Âm Dương Sư cấp A không có thức thần thì có khác gì lính cao cấp cấp B?
Đối với Khánh Trần mà nói, bây giờ chỉ còn lại việc giải quyết dứt điểm, không có một trận chiến ác liệt nào cả.
“Từ hôm nay trở đi, ta sẽ từ từ phân tách Jindai và Âm Dương Sư.”
Khánh Trần nói một cách từ tốn:
“Sau này Âm Dương Sư của Jindai sẽ lần lượt chết đi, cuối cùng chỉ còn lại chức nghiệp Kỵ Sĩ Âm Dương Sư để lựa chọn.
Không…ta sẽ gạch bỏ tên của gia tộc Jindai trên bản đồ Liên Bang, sau đó đóng đinh các ngươi trên cột trụ ô nhục của lịch sự, tất cả học sinh ngay từ tiểu học sẽ biết được các ngươi vô liêm sỉ đến mức nào.”
Jindai Senaka rùng mình.
Âm Dương Sư và Thiết Xá Ngự Miễn là hai truyền thừa nâng đỡ Jindai.
Về truyền thừa Thiết Xá Ngự Miễn, muốn có được một bán thần toàn nhờ vào may mắn, nhất định phải là nhân tài trăm năm hiếm gặp mới có thể tự đột phá.
Còn Âm Dương Sư mới là truyền thừa với chiến lực cao cấp, làm hậu thuẫn cho tập đoàn.
Nhưng chỉ cần Khánh Trần che chở Jinguji Maki thì toàn bộ Âm Dương Sư cũng chỉ như gà đất chó sành thực lực yếu kém khi đối mặt với Khánh Trần.
Chương 1928: Lần Đầu Tiên
Trừ phi đối phương đề phòng từ trước, hơn nữa có năng lực tấn công mạnh như Dodomeki.
Khánh Trần tin tưởng, nếu không có Âm Dương Sư thì chỉ sợ tập đoàn Jindai sẽ nhanh chóng bị tàn sát, không chừa một ai.
Hắn quan sát ba thức thần một cách thích thú, ngay sau đó dùng Rối Gỗ Giật Dây giết chết từng thức thần.
Sau khi bị giết, ba thức thần không trở lại Shinkyo bản mệnh của Jindai Senaka mà hóa thành ba tia sáng, bị máu của nhà Minamoto trên cổ tay Khánh Trần lừa vào.
Khi chúng phát hiện ra sự khác thường cũng đã muộn.
Cung điện ký ức khổng lồ trong đầu Khánh Trần xuất hiện và mở ra ba cánh cửa, ba thức thần bị giam giữ trong đó.
Hiện nay Khánh Trần đã thành thạo việc giam giữ thức thần, thậm chí hắn còn không để thức thần này gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào cho mình.
Đây đều là bảo bối mà hắn để lại cho Maki-chan, đồng thời cũng là khởi đầu cho con đường Kỵ Sĩ Âm Dương Sư.
Rốt cuộc, sau khi Hồ Tiểu Ngưu và những người khác đạt đến cấp A thì không có cách nào đột phá cảnh giới bán thần, nếu không thể tiếp tục đột phá thì đi cướp đoạt truyền thừa tu hành của Âm Dương Sư, sau đó mỗi người mang theo vài thức thần chơi.
Một ngày nào đó, Khánh Trần sẽ cướp hết toàn bộ thức thần của Âm Dương Sư, rồi thành lập Shinkyo mới trên Kình Đảo.
Đế lúc đó lại sửa tên của truyền thừa, như thuật Hô Hấp bậc bốn của Chuẩn Đề Pháp đổi thành thuật Hô Hấp của Kỵ Sĩ vậy.
Nên đặt tên là gì đây? Tên Âm Dương Sư xui xẻo quá, hay gọi là Digimon?
Về vấn đề đặt tên truyền thừa, có thể chờ khi nào trở về Kình Đảo mọi người cùng nhau suy nghĩ, nhưng không thể để Zard tham gia.
Lúc này.
Lần đầu tiên nhân viên an ninh bên cạnh Jindai Senaka gặp phải tình huống này.
Con ngươi của họ co lại, thậm chí họ còn không biết trận chiến này phải đánh như thế nào.
Lúc trước trong quá trình đối luyện, những chiến sĩ gen này còn đánh không lại một thức thần cấp A.
Mà bây giờ, ba thức thần cấp A quỳ gối trước mặt người khác, vậy thì sáu chiến sĩ gen cấp B họ có thể làm được gì?
Khánh Trần vừa lên sân khấu đã dùng khí thế vô địch trấn áp tất cả những người ở đây, thậm chí còn dập tắt ý chí chiến đấu của họ.
Giữa ngày đông, thiếu niên mặc quần áo mỏng manh, để lộ dáng người mảnh khảnh.
Vẻ mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định, nhìn thẳng vào mọi người ở đây.
Sáu nhân viên an ninh nhìn về phía lão tổ tông với vẻ sợ hãi.
Giống như tín ngưỡng sụp đổ.
Khánh Trần nhìn Jindai Senaka:
“Ta rất tò mò rốt cuộc ngươi đã sống bao lâu rồi, có phải đã thấy nhà Minamoto rồi không? Quan hệ trong gia tộc Jindai nhà các ngươi loạn thật đấy, ta nghe nói Jindai Unsou đã kết hôn, sau khi ngươi đoạt xác Jindai Unsou còn ngủ với vợ hắn, nhất định là đã ngủ rồi.
Nghĩ thôi đã cảm thấy ghê tởm, các ngươi cần tồn tại trên đời này thật à?”
Vẻ mặt của Jindai Senaka hết sức u ám.
“Ngươi đang kéo dài thời gian đúng không, ngươi muốn đợi thuộc hạ của ngươi đến tập hợp?”
Hắn đã sống mấy trăm năm, với nhiều người mà nói Minamoto đã trở thành truyền thuyết, thậm chí là bí mật không ai hay biết.
Nhưng khi các đại gia tộc vây công Minamoto, hắn đang ở trên con thuyền đó, khi ấy hắn chỉ mới 6 tuổi.
Năm đó, hắn tận mắt chứng kiến sự khủng bố của vô số thức thần thuộc về gia chủ Minamoto ra tay, một mình đối phương trấn áp các gia tộc cũng không dám tiến lên thu hoạch thức thần.
Bây giờ…hậu duệ của gia tộc Minamoto trở về, đến tìm gia tộc Jindai đòi nợ!
Sự áp chế từ trong huyết mạch khiến Jindai Senaka nhớ đến tất cả những gì mình thấy mấy trăm năm trước…
Sau đó hắn cảm thấy vô cùng sợ hãi.
“Ngươi là con cháu của nhà Minamoto?”
Jindai Senaka nheo mắt:
“Năm đó các ngươi sống sót bằng cách nào?”
Khánh Trần nở nụ cười, hắn lắc đầu:
“Xem ra ngươi đang kéo dài thời gian, đáng tiếc đến chết vẫn hồ đồ.”
Thật ra, vừa rồi hắn dò hỏi vài câu như thế là để nhìn xem Jindai Unshuu, Jindai Kura, Jindai Sora có nói cho gia tộc biết chuyện Jinguji Maki mới là hậu duệ của gia tộc Minamoto không.
Hắn muốn nhìn xem Jindai Kura có phải là một kẻ ăn ở hai lòng không.
Nhưng sự thật chứng minh, Jindai Kura không nói dối, đối phương thật sự không tiết lộ chuyện của Maki-chan, và đúng như những gì hắn nói: Nếu vận mệnh của một gia tộc lại cần một cô bé quyết định thì gia tộc đó không cần tồn tại nữa.
Đột nhiên Khánh Trần nhớ ra mình vẫn còn nợ Âm Dương Sư áo trắng ấy một chầu rượu.
Trong lúc nói chuyện, một nhóm điệp viên xuất hiện ở đầu đường cuối ngõ, cuối cùng họ cũng lần theo manh mối Khánh Nhất để lại chạy tới nơi này.
29 dị năng giả cấp B, 1 dị năng giả cấp C, cộng thêm Khánh Trần là cao thủ cấp A, đủ để hoàn thành cuộc vây quét Jindai Senaka.
Khánh Trần cười hỏi:
“Lá bài tẩy của ta đến rồi, còn ngươi thì sao?”
Jindai Senaka nói với vẻ dữ tợn:
“Chỉ có mình ngươi có con bài chưa lật chắc?”
Chương 1929: Thử Triều Đang Tới Gần
Ngay sau đó, có tiếng ầm ầm vang lên từ phía xa, và rồi thử triều lao đến từ bốn phương tám hướng, bọn chúng vốn dĩ muốn chạy trốn ra ngoài hoang dã nhưng lại bị Jindai Senaka triệu hồi, thực hiện lần đánh cuộc cuối cùng.
Trong nháy mắt Jindai Senaka thấy Khánh Trần, hắn biết, thử triều, nghiệp lớn gì đó, mọi thứ phải đợi đến khi sống sót được rồi hẵng tính!
Thử triều chạy ra khỏi khu Tam Hạ có đến mấy trăm nghìn con, thoạt trông khủng bố giống như sóng thần.
Khánh Trần đứng yên tại chỗ, không nói năng gì.
Jindai Senaka cười ngạo nghễ:
“Ngươi vẫn quá trẻ tuổi, không hiểu được tầm quan trọng của thời cơ, ngươi có thể áp chế thức thần của ta vậy tại sao không giết ta ngay từ đầu, khi đó ta đâu có năng lực phản kháng? Hiện giờ thì sao, mấy chục người các ngươi có thể chống lại thử triều sao?”
Khánh Trần nói khẽ:
“Ta đang lo thử triều chạy đến hoang dã, tương lai sẽ thành đại họa.
Thành phố số 10 đã chêt quá nhiều người, sau này không thể để có thêm người chết vì nạn chuột nữa.”
“Hả?”
Jindai Senaka sửng sốt.
“Đe dọa đến mạng sống của ngươi, sau đó khiến ngươi gọi toàn bộ thử triều về giết luôn một thể, chẳng lẽ không tốt hơn hay sao?”
Khánh Trần phân tích một cách bình tĩnh:
“Loài chuột quả thật là một sinh vật đáng ghét, nó có thể ẩn nấp trong xó xỉnh, trong các khe hở, không tiêu diệt sạch thì nó vẫn có thể tiếp tục giết người.
Giờ thì vừa hay, cảm ơn ngươi.”
Giết người không dao.
Thử triều không chỉ đơn giản là thi thể của Jindai Senaka nuôi dưỡng ra một triệu quái vật cấp F, mà là Jindai Senaka dùng chính thi thể của mình làm kíp nổ, sau đó dùng hơn sáu triệu cư dân ở khu Thượng Lục làm chất dinh dưỡng nuôi ra mấy trăm vạn con quái vật!
Ngày nào tộc đàn này chưa bị tiêu diệt, Khánh Trần vẫn sẽ lo nghĩ ngày đó.
Jindai Senaka nhìn thử triều từ từ tới gần, hắn cười khẩy:
“Sao ngươi dám chắc mình sẽ không chết trong thử triều? Chỉ bằng mấy người các ngươi cũng muốn giết hơn 3 trăm nghìn con chuột ư?”
“Ngươi ngẩng đầu nhìn sân thượng của cao ốc xem, người đang đứng trên đó có phải là ác mộng khủng khiếp nhất khiến ngươi tỉnh giấc giữa đêm khuya không?”
Khánh Trần vừa cười vừa nói.
Dưới ánh mặt trời, thiêu niên tươi cười xán lạn.
Jindai Senaka ngẩng phắt lên, hắn bỗng thấy được mặt trời chiếu rọi lên Lý Thúc Đồng đang đứng sừng sững trên mái nhà, im lặng nghe hai bên đối thoại.
Khánh Trần vẫy tay vui vẻ:
“Sư phụ, lâu rồi không gặp!”
Hắn không biết chuyện Lý Thúc Đồng tiêu diệt hàng triệu thử triều, hắn cũng không biết khu Tam Hạ đã thắng lợi, hắn chỉ biết thử triều đã bị không chế, hiện nay đang chạy tán loạn.
Khi hắn phát hiện Lý Thúc Đồng đến nơi này, hắn không cần cố kỵ gì nữa mà kéo dài thời gian nữa, tập trung mưu tính để cho Jindai Senaka triệu hồi toàn bộ thử triều.
Tuy làm thế rất nguy hiểm, nhưng đáng giá!
Đây không thể xem như âm mưu, mà giống như dương mưu hơn: Ngươi triệu hồi thử triều là tốt nhất, nếu không triệu hồi thì phải chết, Jindai Senaka không có lựa chọn nào khác.
Lý Thúc Đồng mỉm cười nhìn thiếu niên đứng dưới tòa nhà, cảm thấy đồ đệ của mình trưởng thành hơn rất nhiều, có thể ung dung bình tĩnh đùa bỡn Jindai Senaka.
Lão già chơi âm mưu quỷ kế mấy trăm năm lại bị đồ đệ nhà mình chơi lại một vố, làm sao không tự hào cho được?
Đó là đồ đệ của Lý Thúc Đồng này đấy.
Chỉ có điều Lý Thúc Đồng hơi do dự, mình có cần xuống dưới không, dù sao vẫn chưa tìm đủ vật cấm kỵ cho đồ tôn.
Lại còn học lỏm ngay trước mặt đồ đệ, tóm lại có hơi xấu hổ.
Lúc này, Khánh Trần cười, vẫy tay:
“Sư phụ, xuống đánh hắn đi!”
Nhưng Lý Thúc Đồng vẫn đứng yên không động đậy.
Khánh Trần khó hiểu:
“Lạ thật, sư phụ làm sao thế?”
Khánh Nhất nhìn tiên sinh, thì ra tiên sinh cũng sẽ lộ ra nét trẻ con khi trông thấy sư phụ.
Hắn vội vàng kéo vạt áo của mình, hòng cho sư gia ấn tượng tốt…
Tuyệt đối đừng khiến sư gia cảm thấy mình là một tên biến thái không đứng đắn…
Khi Jindai Senaka ngẩng đầu nhìn Lý Thúc Đồng, hắn cảm thấy toàn thân tê dại.
Lúc xem xét ký ức của Thử Vương, hắn thấy được vân khí đó tiêu diệt cả triệu thử triều như thế nào.
Hắn bỗng dừng thử triều lại rồi nói với giọng bình tĩnh:
“Không bằng chúng ta hợp tác, ta biết phần lớn bí mật của tập đoàn Jindai, chỉ cần ngươi chịu hợp tác với ta thì bản đồ phòng thủ, cách sắp xếp lực lượng quân sự, tiến độ nghiên cứu và phát minh công nghệ kỹ thuật, danh sách nhân vật chủ chốt của hệ thống tình báo, ta đều có thể nói cho ngươi biết! Ta và gia chủ như nước với lửa, ta và ngươi có chung lợi ích!”
Khánh Trần lắc đầu:
“Ta và ngươi không có chung lợi ích, ngươi cũng biết ta sẽ nghĩ cách tìm hiểu từng chút một.
May mà ngươi đoạt xác cơ thể trẻ trung, còn có thể sống rất lâu, ta sẽ nhốt ngươi trong ngục giam bí mật của Mật Điệp Ti, khai quật ngươi sạch sẽ như khai quật kho báu.
Từ hôm nay trở đi, biệt danh của ngươi là chàng trai kho báu.”
Chương 1930: Tiết Kiệm Sức Lực
“Đừng nghĩ chuyện này đơn giản!”
Jindai Senaka giận dữ hét lên:
“Ngươi phải chôn cùng ta!”
Hắn vừa dứt lời, thử triều lại bắt đầu trào dâng.
Khánh Trần thầm căng thẳng, hắn ngẩng đầu nhìn Lý Thúc Đồng, thế nhưng lại phát hiện sư phụ mình không nhìn xuống bên dưới mà đang dõi mắt về phía sau thử triều.
“Có chuyện gì thế, sao sư phụ lại nhìn về phía kia?”
Khánh Trần cảm thấy nghi ngờ.
Ngay sau đó, bên ngoài vòng vây thử triều vang lên tiếng hò hét rung trời:
“Giết!”
Khánh Trần ngây ra như phỗng.
…
Trong vòng vây thử triều, Tiểu Tam đang dẫn theo nạn dân của khu Tam Hạ và người nhà, người nào người nấy cũng cầm vũ khí đi vây quét thử triều.
Bây giờ họ không còn sợ hãi khi thấy bầy chuột nữa mà giống như trước khi thấy thử triều, ai trông thấy chuột cũng muốn xông lên đá chết nó.
Đám đông hùng hổ đi sau thử triều, tất cả mọi người cắt quần áo thành vải rách quấn lên cổ, thậm chí còn có người quấn quần giữ ấm màu đỏ lên cổ, chẳng biết lấy nó từ đâu ra nữa.
Những nạn dân tham gia chiến đấu từ lúc ban đầu đã mệt đến kiệt sức, nhưng nạn dân liên tục lao ra từ mật thược chi môn đã nghỉ ngơi đủ bảy ngày.
Trong sự dẫn dắt của Tiểu Tam, mọi người cùng chung kẻ địch, thề phải đuổi tận giết tuyệt những con chuột ăn thịt đồng bào mình.
Đầu tiên họ đuổi theo đến gần tường thành, thấy bão kim loại trên tường thành không tiếp tục tấn công nhân loại, trái lại chuyển sang tấn công thử triều.
Sau đó, thử triều đột nhiên rút vào bên trong, họ lại bám theo đi vào thành phố.
Tiểu Tam đứng đằng trước đám đông và hô to:
“Lão Tần, Tần Thư Lễ! Đến bây giờ chúng ta vẫn chưa thấy Thử Vương đâu, ta nghi là nó vẫn còn ở trong cống ngầm.
Ngươi dẫn theo một đội thợ sửa ống nước của khu Tam Hạ xuống bắt nó cho Phụ Huynh, họ hiểu cống thoát nước nhất!”
“Được!”
Tần Thư Lễ dẫn theo một nhóm người rời đi.
Tiểu Tam đuổi theo thử triều, khi Jindai Senaka đàm phán với Khánh Trần, hắn thấy thử triều dừng lại bèn ra hiệu cho mọi người lặng lẽ tới gần, chia nhau ra đánh bọc sườn.
Đến khi thử triều lại động đậy, họ cũng bắt đầu hò hét rồi xông lên chém giết!
Thử triều khủng khiếp khi trước đã bị nhân loại bao vây.
Ngay sau đó, mọi người thấy vân khí thứ hai của Lý Thúc Đồng thổi bay hai trăm nghìn con chuột trên tổng số ba trăm nghìn thử triều.
Cũng giống như Khánh Trần, mỗi lần sử dụng vân khí sẽ tiêu hao toàn bộ chân khí Kỵ Sĩ.
Vài tiếng đồng hồ trước Lý Thúc Đồng mới thổi một lần vân khí, chân khí Kỵ Sĩ trong cơ thể chưa khôi phục hoàn toàn.
Tuy rằng làm thế sẽ khiến đồ đệ biết chuyện mình học lỏm, nhưng thể diện đâu quan trọng bằng trăm nghìn mạng người, nếu hắn không ra tay thì khi nạn dân chém giết thử triều, nhất định sẽ chết rất nhiều người.
Trong chiến trường bên trong thử triều, sắc mặt của Jindai Senaka hết sức u ám, hắn nói với chiến sĩ gen bên cạnh:
“Ngăn hắn lại, tranh thủ thời gian cho ta…”
Nhưng chưa kịp nói xong thì hắn đã nghe thấy giọng của Lý Thúc Đồng vang lên trên đỉnh đầu:
“Tiết kiệm sức lực đi, chẳng có ý nghĩa gì nữa đâu.”
Khánh Nhất yên lặng nhìn, hắn cảm thấy trước mắt nhoáng lên, trong không khí xuất hiện liên tục sáu âm thanh giòn giã.
Chưa đến một giây, gân cốt của sáu chiến sĩ gen nát vụn từng khúc, họ va vào tòa nhà bên kia đường, rồi từ từ trượt xuống như một bức tranh cuộn.
Không một ai ở đây thấy rõ bóng dáng của Lý Thúc Đồng!
Khánh Trần cười nói với Khánh Nhất:
“Đây là năng lực của Kỵ Sĩ khi đạt đến cảnh giới bán thần, đánh người như treo tranh, chỉ cần nhẹ nhàng ra tay là có thể khiến toàn bộ xương cốt của đối phương vỡ vụn.”
Jindai Senaka muốn chạy trốn nhưng bị Lý Thúc Đồng đuổi kịp, lại là bốn tiếng vang giòn giã, hai tay hai chân của Jindai Senaka đã đứt gãy, hắn nằm trên mặt đất, không đứng dậy nổi.
Lý Thúc Đồng lắc đầu:
“Tuổi thọ của con người có hạn, vì truy cầu sự bất tử hư vô mờ mịt mà không tiếc đoạt xác con cháu của mình, khi bán thần rơi xuống cấp A lại mượn thủ đoạn dơ bẩn lần nữa cưỡng ép thăng lên cảnh giới bán thần.”
“Thủ đoạn dơ bẩn?”
Khánh Trần hỏi với giọng tò mò:
“Trước kia ta từng nghe nói một khi đoạt xác thì không thể trở lại cảnh giới bán thần nữa, nhưng lão già này có khi sống mấy trăm năm rồi, hắn duy trì cảnh giới bán thần của mình hết lần này đến lần khác bằng cách nào thế?”
Lý Thúc Đồng cảm khái:
“Lúc trước ta cũng cảm thấy khó hiểu y như ngươi vậy, mãi đến lần này trông thấy ô nhiễm sinh học ta mới hiểu ra, hắn ăn luôn cơ thể cũ của mình.
Có lẽ Kashima cũng từng làm vậy, nhưng hẳn tố chất tâm lý của bên Kashima không bằng hắn, cho nên không tiến hành nhiều lần.”
Khánh Nhất nghe thấy thế suýt nữa nôn mửa.
Lý Thúc Đồng phân tích:
“Xác của bán thần giống như một chiếc chìa khóa, hoặc cũng có thể nói là giấy phép.
Lần đầu tiên hắn thăng cấp bán thần, bộ não và cơ thể của hắn đã nhận được sự chấp thuận của thế giới, sau khi đoạt xác hắn không có năng lực tự thăng cấp lên cảnh giới bán thần, cho nên hắn ăn luôn cơ thể cũ của mình, lừa gạt ý chí của thế giới hết lần này đến lần khác.
Và sức mạnh của hắn cũng dần dần suy yếu.”
🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Đại Đế Cấm Khu [Dịch] Đại Đế Cấm Khu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/08/Dich-Dai-De-Cam-Khu-Audio-Truyen.jpg)