[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 186 : Thông Báo (c1851-c1860)
❮ sautiếp ❯Chương 1851: Thông Báo
Hôm nay truyện lại lên 10 chương ạ!
Khánh Nhất một thân một mình ngồi yên trong văn phòng Hắc Ám, lẳng lặng nghe từ bên ngoài truyền vào những âm thanh rối loạn khi bị mất điện.
Thiếu niên đã đừng để đầu nấm hiện giờ đã bỏ đi phong cách ấy, cậu cắt tóc đầu đinh giống hệt Lý Khắc, trông có vẻ chững trạc đĩnh đạc hơn hẳn.
Lúc này, một tên do thám PCE đi tới:
“Thưa ngài, một vị khách nữ tự xưng là Tư Niên Hoa đang ở ngoài kia, nói đã có hẹn trước với ngài.”
Khánh Nhất trong bóng đêm ngẩng đầu lên, ngoài cửa sổ ánh trăng sáng chiếu vào đổ bóng lên gương mặt của hắn.
Thiếu niên đứng bật dậy:
“Dẫn nàng vào đây, nhanh lên.”
Tư Niên Hoa chân xỏ giày cao gót nện từng bước yểu điệu như một cô mèo thướt tha, kẹp nách một chiếc túi xách hàng hiệu đắt đỏ.
Khánh Nhất vừa trông thấy nàng liền bật cười:
“Tiên sinh gần đây vẫn ổn chứ?”
Tư Niên Hoa đáp:
“Không có thời gian mà hàn huyên đâu, vừa nãy mất điện là do bọn Jindai làm đấy, bọn chúng đem thi thể của bên Jindai Senaka vứt vào một con cống ngầm nào đó và rồi để thành phố số 10 bị ô nhiễm sinh học, hiện tại bọn chúng dự định hủy diệt cả cái thành phố này rồi.
Mau chóng hành động đi, ngài ấy sẽ ở khu Tam Hạ chờ ngươi.”
Khánh Nhất gật đầu, gọn gàng nhanh nhẹn bước tới dặn dò do thám PCA:
“Khánh Hoa, ngươi đi thông báo cho do thám của Lý thị cùng đi với chúng ta, cứ nói với bọn chúng rằng đây là mệnh lệnh của uỷ viên hội đồng.
Dương Húc Dương, ngươi đi lấy món đồ kia đi.”
Nói xong hắn quay người đi ra cửa:
“Tất cả đi theo ta.”
Vẻn vẹn chỉ trong 5 phút đồng hồ, nhóm tổ đội đã được Khánh Trần dạy dỗ qua được Khánh Nhất dẫn đầu cấp tốc di chuyển ra khỏi trụ sở PCA.
Ngay sau đó, do thám của bên Lý thị cũng lần lượt bước ra.
Khánh Nhất chìm vào màn đêm bước đi, bên cạnh hắn là Tư Niên Hoa đang nhếch miệng cười cười.
Khánh Nhất ấn công tắc của chiếc điều khiển từ xa, căn lầu phía sau lưng đoàng một tiếng hoá thành một quả cầu lửa, các đội do thám của bên Trần thị, Jindai và Kashima toàn bộ táng thân trong biển lửa.
Hắn để Dương Húc Dương đi lấy một vật, vật đó là một cái rương kim loại đã được khoá chặt đựng thuốc nổ có tính năng cực mạnh.
Đây vốn là thứ Khánh Nhất dự trữ để khi bất đắc dĩ dùng để đồng quy vô tận với kẻ thù, thật không ngờ ngày hôm nay hắn lại dùng nó để cho nổ hết một đống người trong căn lầu kia.
Khánh Nhất chớp mắt khẽ cười nhìn về phía Tư Niên Hoa:
“Tiên sinh còn nói thêm điều gì không?”
Tư Niên Hoa hơi kinh ngạc, thiếu niên này vừa mới ra thủ đoạn ngoan cường nhẫn tâm khiến cho nơi kia hoá thành địa ngục trần gian, vậy mà giờ đây khi nhắc tới Khánh Trần hắn lại mang dáng vẻ vui cười vô hại thành thật.
“Ông chủ có nói để cho ta trước tiên phải đến thông báo cho ngươi biết, cũng muốn ngươi nghĩ cách mà báo cho thành viên tổ chức Mật Điệp.”
“Trước tiên luôn?”
Khánh Nhất lập tức cười càng tươi, vẻ mặt càng thêm xán lạn.
Tại thành phố số 10.
Khu Tam Hạ cũng vì hệ thống điện lực có trục trặc mà chìm vào một biển đêm đen tăm tối.
Trông nó như từ trước đến giờ chưa từng được đón lấy ánh sáng vậy.
“Để cho ta nói cho nghe này! Lão La cũng nói, chỉ cần ta mở được cánh Mật Thược Chi Môn bên kia, lão ta sẽ cho ta làm người mối lái rồi giới thiệu đối tượng cho ta.” Tiểu Tam lấy ra Chân Thị Chi Nhãn màu vàng mà gần đây hắn tìm được: “Yên tâm đi, ta bây giờ không còn đăm chìm trong tình yêu nữa rồi, chắc chắn có thể làm được việc.”
“Ngươi cũng đừng mở cánh cửa ấy tới khu vực cấm kỵ.”
Người đang ẩn mình trong góc tối nhắc nhở.
“Sẽ không tới đâu.”
Tiểu Tam vui tươi hớn hở cười nói tiếp:
“Ta sợ chết lắm, tuyệt đối sẽ không bén mảng đến đấy.”
Mật Thược Chi Môn là một trong những pháp thuật mạnh nhất được các Vu sư sử dụng và lưu truyền rộng rãi trong giới Vu Sư, nhưng phải là Vu Sư có căn cơ.
Nguyên lý của nó là đem viên Chân Thị Chi Nhãn kia đặt vào lỗ hổng trên cánh Mật Thược Chi Môn, xoay mười vòng liên tục theo chiều kim đồng hồ thì cánh cửa sẽ được mở ra mang người mở đến bất kì nơi nào người ấy muốn.
Nơi đó nhất định phải là nơi mà trong nội tâm được kêu gào, nơi mà người ấy thèm khát không thể che giấu.
Cái này vốn là một phép Vu thuật, các Vu sư dùng nó để tự xem lại bản ngã của bản thân, khi họ trở nên mông lung mờ mịt không biết đi đâu về đâu thì Mật Thược Chi Môn sẽ cho họ một đáp án.
Một người cả đời cũng chỉ có thể mở được một lần cánh Mật Thược Chi Môn.
Nhưng hiện tại có lẽ Mật Thược Chi Môn sau khi được lưu truyền gần ngàn năm, đã bị đám người ngoài kia chơi cho hỏng rồi.
La Vạn Nhai đã lập lời hứa với đám tiểu tử cường tráng mạnh bạo này, chỉ cần mở cánh cửa này ở trên vùng hoang dã, không cần biết là mở ở đâu đều nhất định sẽ giới thiệu mối lái cho.
Chương 1852: Sợ Hết Hồn Luôn
Tiểu Tam nâng tay xoay nhẹ Chân Thị Chi Nhãn, cái lỗ trên phiến cửa thép kia như là bị Chân Thị Chi Nhãn làm cho tan chảy, nóng hổi chảy ra một vệt đỏ tựa như sắt được nung.
Chân Thị Chi Nhãn chậm rãi khảm vào trong cửa, lạch cạch một tiếng, Mật Thược Chi Môn mở ra.
Tiểu Tam hít sâu một hơi, sau đó một bước đạp tới.
Trước mặt là khoảng không rộng rãi khoáng đạt không một bóng người, trên đỉnh đầu là một màn trời đầy sao sáng lạn rực rỡ.
Tiểu Tam lui về phía cửa:
“May mắn thay không bị làm sao…Ta thật sự là CMN sợ cái Mật Thược Chi Môn này dắt ta đến nơi phong tình ở khu Đệ Tứ, sợ hết hồn luôn!”
Côn Luân tổ chức tặng cho Hội Phụ Huynh năm con Chân Thị Chi Nhãnnên bọn hắn sẽ có năm lần cơ hội để mở ra được Mật Thược Chi Môn.
Mười phút đồng hồ trôi qua, trong năm cánh cửa thì có 4 cánh cửa là mở ra ở cùng một vị trí, điều đó có nghĩa là họ đã thành công rồi!
Mọi người cảm thấy áp lực như có núi đè lên vai, vì họ biết gánh trên vai của mình là vô số sinh mạng khác.
Lúc này, hơn 40 người bước ra khỏi Mật Thược Chi Môn, như chuẩn bị cho một điều gì đó.
Tiểu Tam dùng đao gỡ chiếc cửa sắt xuống:
“Thôi được rồi, khiêng cửa xuống dưới lầu đi, bắt đầu sắp xếp cho dân cư khu Tam Hạ rút lui đi.”
“Phải khuyên họ như thế nào?”
Tần Thư Lễ hiếu kỳ nói:
“Có cần ta đi chuẩn bị trước một bản thảo không?”
Mặc dù Tần Thư Lễ đã trở thành người nhà của nhà Kim Sắc, hơn nữa còn ở lại thành phố số 10, nhưng La Vạn Nhai không dẫn nàng theo lên đảonên nàng không hề biết mọi việc sẽ được sắp đặt ra sao.
Trong bóng tối xuất hiện một người đứng trong hành lang đốt đuốc, Tiểu Tam nở nụ cười:
“Vấn đề ngươi hỏi ta, ta cũng báo cáo lại với Hội Phụ Huynh rồi.
Ta vẫn nhớ như in ngày đó hội Phụ Huynh của ta khinh miệt nhìn ta, họ hỏi ta rằng: ngươi là dân lành sao? Ngươi còn chưa rõ tình trạng hiện tại của bản thân ngươi à?”
Tiểu Tam tiếp tục nói:
“Khi đó ta mới nhận ra…Đúng vậy, ta là thành viên của xã đoàn liên hiệp hội còn gì.
Tuy rằng chỉ khi chúng ta làm tốt mới được nhận phí bảo hộ để chỉnh đốn an sinh khu Hạ Tam, nhưng chúng ta vẫn phải dùng năng lực uy hiếp của mình mới có thể làm tốt việc được, không phải sao? Hiện tại, chúng ta muốn làm thành viên tàn bạo của xã đoàn!”
Thà đe doạ những cư dân kia rời đi còn hơn là trơ mắt nhìn thấy họ ở đây nộp mạng.
Thân phận của xã đoàn là Hội Phụ Huynh thường bảo vệ cho các cư dân, tuy rằng các cư dân có thể không biết Hội Phụ Huynh cụ thể là làm những gì nhưng chỉ cần tất cả bọn kính nể Hội Phụ Huynh là được rồi.
Lúc này, 120 liên lạc viên của hội phụ huynh học sinh đã nhân lúc trời tối, rồ ga phóng chiếc xe máy chạy bằng dầu đi để tập hợp các thành viên xã đoàn nằm phân tán ở mọi ngóc ngách của thành phố số 10.
Nếu không có chuyện biên phòng dàn trải quá nhiều thì quy mô của Hội Phụ Huynh lúc này đã lớn hơn hẳn rồi.
Phải biết rằng, thành phố số 10 cùng thành phố số 18 đều là địa bàn căn cứ của Hội Phụ Huynh, Hội Phụ Huynh cũng sẽ khuếch trương quy mô ra bên ngoài, tất cả đều hừng hực lăn xả.
Hội Phụ Huynh mọc lên như nấm sau mưa, không thể thiếu được hai nhân tài vận động ở hai thành phố.
Các thành viên xã đoàn ở đây không như các hộ gia đình bình thường, mà như các huấn luyện viên hơn.
Những hộ gia đình từ hai thành phố này ra ngoài sẽ luôn có địa vị cao hơn một chút.
Hiện tại, có một số thành viên xã đoàn nhanh chóng đắp bao cát ở khu Tam Hạ, kèm theo sử dụng bê tông khô nhanh để nhanh chóng lấp đầy tất cả các cống.
Còn một bộ phận thành viên xã đoàn đem hết thuốc men, đạn dược đang tích trữ được trong khoảng thời gian này đều mang ra.
Còn lại ba nhóm người, lập tức khiêng bốn cánh Mật Thược Chi Môn lên, chia làm bốn đội, hùng hổ xông vào bốn toàn nhà đuổi người dân xuống dưới lầu.
Tiểu Tam đứng dưới lầu lấy súng bắn chỉ thiên doạ cho tất cả cư dân căng thẳng sợ hãi.
Tiểu Tam ngang ngược cười cười:
“Tất cả mọi người không được phép ngủ, đi từng nhà lục soát tìm lấy đồ ăn rồi theo ta bước qua cánh cửa này.”
Các cư dân kinh ngạc, dáng vẻ và hành động của tên Tiểu Tam này cùng với những thành viên khác trong xã đoàn hoàn toàn khác biệt.
Ngày trước họ tuy có vẻ hung dữ nhưng khi gặp các cư dân đều nhẹ nhàng hoà nhã, nhưng mà giờ trông họ lại hung tợn tàn bạo.
Trong đám người có người nhỏ giọng nói:
“Nghe ta nói đây, hồi xưa xã đoàn ôn hoà như vậy đều là giả vờ hết đấy, đến tận giờ mới lòi cái đuôi ra rồi kia kìa!”
“Bọn hắn muốn làm gì, tại sao lại ép chúng ta đi qua cánh cửa kia, hay là họ muốn bán chúng ta đi, họ muốn bán chúng ta đi về đâu?”
Chương 1853: Nhân Lực Quá Ít
Tiểu Tam nghe được họ lời nói mà sắc mặt lại không thay đổi chút nào:
“CMN đừng hòng lề mề, tất cả ra đây xếp thành hai hàng dài cho ta, hai người song song bước vào cánh cửa này, ai không đi ta đánh gãy chân kẻ đó! Nhanh lên!”
Thành viên Hội Phụ Huynh ai cũng trưng ra sắc mặt hung ác mà quơ quơ con dao, bức bách cư dân từng người từng người một bước qua cánh cửa, họ vẫn còn do dự nhưng khi quay qua chỉ thấy con dao kia như muốn lao thẳng lên người mình.
Mà lại các thành viên của xã đoàn cũng nhất quyết không khách khí, cứ gặp kẻ nào hùng hùng hổ hổ chống đối họ lại tặng cho một cước.
Lúc này, một đôi vợ chồng trung niên dẫn một cô bé đang nơm nớp lo sợ bước tới, Tiểu Tam mắt sáng lên, hắn thò tay vào trong túi áo móc ra mấy viên kẹo:
“Tiểu Hà, cho ngươi kẹo này.”
Đây là bé gái hắn mới quen ở khu Tam Hạ, vô cùng đáng yêu, tuổi còn nhỏ mà đã có mơ ước được tham gia vào xã đoàn để sau này có thể giúp dân cư khu Tam Hạ, trừ gian diệt ác…
Thế nhưng Tiểu Hà của ngày trước cứ nhìn thấy hắn là cười ngọt ngào giờ đây khóc toáng lên, cô bé vừa khóc vừa đi về phía cánh cửa, nức nở:
“Thúc thúc thật là đáng ghét.”
Tiểu Tam người cứng lại, hắn chậm rãi khép bàn tay lại, nhìn từng giọt từng giọt nước mắt lăn trên mặt con bé đáng thương đến đau lòng.
Bố mẹ của Tiểu Hà ngay lập tức che miệng con mình lại kéo đi sợ Tiểu Tam sẽ nổi giận.
Thế nhưng Tiểu Tam vẫn dõi theo bóng dáng họ đi qua Mật Thược Chi Môn, nhỏ tiếng nói:
“Thật xin lỗi.”
Ngay sau đó hắn lập tức trở về hình dạng dữ tợn mà nhìn về phía cư dân:
“Đi nhanh hết lên cho ta! Ta xem ai đnag kì kèo lề mề, có phải chán sống rồi hay không?”
Các cư dân vốn cứ nghĩ đằng sau Mật Thược Chi Môn là địa ngục cầm tù.
Kết quả là sau khi tiến vào, mọi người đều bị trượt xuống sườn đồi theo ‘cầu trượt’, dưới sườn đồi có các thành viên xã đoàn dìu từng người lên một, sau đó mới dìu những người ra khỏi cổng sau.
Lúc trước các thành viên xã đoàn bước vào Mật Thược Chi Môn đã tự tay xây một cái cầu trượt bên sườn núi để tiếp đón người dân.
Đây cũng là kế sách của Khánh Trần, hiệu suất được nâng lên đáng kể.
Điểm cuối cùng của thang trượt có một tấm bảng hiệu dựng thẳng đứng:
“Xin chào tất cả, chúng tôi là xã đoàn liên hiệp hội, rất xin lỗi khi nửa đêm phải quấy nhiễu mọi người.
Nhưng chúng tôi đúng là không có cách nào, thành phố số 10 phải nghênh đón một trận tai vạ kinh hoàng, tập đoàn Jindai đã bày kế làm ô nhiễm sinh học thành phố ta dẫn đến tất cả các loài chuột trong thành phố đều bị biến dị, việc mất điện cùng tiếng nổ lớn mà mọi người nghe thấy là có liên quan đến nhaunên chúng tôi mới phải bất đắc dĩ đưa mọi người di tản đi hết, mọi chuyện mời đợi qua hai mươi tư giờ sau để biết có đúng hay không.
Mong mọi người yên tâm đừng nóng vội, hãy ở yên tại nơi đây chờ đợi một lúc, sau đó sẽ có người đem nước và vật tư vận chuyển từ xã đoàn liên hiệp hội đến.”
Bên dưới những dòng thông báo kia, còn người đã vẽ lên hình trái tim cùng hình mặt cười.
Các cư dân sửng sốt hồi lâu.
Nơi này không có những tên thương gia chợ đen nào như trong tưởng tượng của họ đến mua họ đi, cũng không có thành viên xã đoàn nào tiếp tục đe dọa họ bằng vũ khí, chỉ có một vùng đất hoang dã vô tận.
Bốn cánh cửa, bốn chiếc cầu trượt, liên tục không ngừng nghỉ đem các cư dân đến nơi đây.
Những thành viên canh giữ bên Mật Thược Chi Môn đón được người xong thì không nhúng tay vào nữa, nhân lực quá ít.
Nơi này so với tưởng tượng của họ thì khác nhau một trời một vực!
Có một số cư dân muốn chạy trốn, nhưng họ đột nhiên nhớ tới quãng thời gian chung sống cùng với đoàn xã liên hiệp hội, chân không tự chủ mà dừng ngay lại.
Đây là cơ sở để tin tưởng phó thác.
Đây là những gì được hồi báo sau khi Hội Phụ Huynh đã hi sinh.
Tiểu Hà chưa biết chữ, cha mẹ của cô bé liền đọc tấm bảng hiệu một lượt cho cô bé nghe, Tiểu Hà lập tức oà khóc, muốn trở về tìm thúc thúc.
Cha mẹ cô an ủi:
“Không có chuyện gì, nhà mình đợi việc này qua đi rồi thì sẽ đến xin lỗi thúc thúc nhé, được không nào?”
Tiểu Hà gật mạnh đầu:
“Được.”
Trong khu Tam Hạ, có thành viên nhìn ra quang cảnh xung quanh, đột ngột hét lớn:
“Chuột chui ra rồi!”
Trước mắt họ là một bầy chuột lít nha lít nhít từ bên ngoài khu Tam Hạ tràn vào, chúng từ dưới cống nước trên phố leo lên, chúng đẩy nắp cống, cả một đám ào ào như thuỷ triều tràn ra ngoài.
…
Nửa đêm đen kịt.
Trên đường dài khu Tam Hạ, nhóm Người Nhà nhấc từng cái chảo sắt lên, đốt lên ngọn lửa hừng hực.
Bóng tối và ánh lửa giao nhau, hỗn loạn và tanh mùi máu.
Bên ngoài khu Tam Hạ, khắp nơi đều là tiếng thét chói tai, tiếng kêu rên.
Chương 1854: Để Ta Xử Lý
Lúc này, cư dân khu Tam Hạ bị Hội Phụ Huynh dùng dao và súng dồn trên đường, sau đó những kẻ chưa kịp vào cửa Mật Thược, nhìn thấy chuột như thủy triều tuôn ra.
Mọi người hoảng loạn, tiếng la hét liên tục.
Tiểu Tam rống lên một tiếng trên đường:
“Tất cả đừng hoảng, thành viên của câu lạc bộ liên hiệp hội nghe cho kỹ, một khi nạn dịch chuột hướng xuống khu Tam Hạ, trực tiếp nổ súng bắn chúng!”
Nói xong, hắn cầm bộ đàm, hét lên:
“Lưu Hách, người của ngươi đâu, vũ khí đâu?”
“Đến rồi đến rồi!”
Lưu Hách dẫn người khiêng ra từng thùng súng ống đạn dược và thuốc men từ trong tòa dân cư ra.
Các cư dân ngây cả người, nhiều súng ống đạn dược thế? Muốn đánh trận hả?
Họ đều không ngờ, câu lạc bộ liên hiệp hội lại có được lực lượng vũ trang hung hãn như vậy!
Thấy bên Hội Phụ Huynh trữ mười mấy thùng đạn, mười mấy thùng vận chuyển ra ngoài, sau đó phân tới tay nhóm Người Nhà.
Không chỉ Người Nhà, trước đó khi chỉnh đốn và cải cách khu Tam Hạ, chỉ hợp nhất mỗi thành viên câu lạc bộ đã có hơn bốn mươi nghìn người.
Bây giờ, từng thành viên nòng cốt tội ác tày trời trong xã đoàn đều đang giẫm lên máy khâu, còn có thể cải tạo lần nữa thì sát nhập vào câu lạc bộ liên hiệp hội, phân công quản lý hơn trăm câu lạc bộ.
Hội Phụ Huynh là đại não của hơn một trăm câu lạc bộ, mà những câu lạc bộ kia đều cung cấp cho họ mang ra sử dụng.
Cho nên, thế lực của Hội Phụ Huynh ở khu Tam Hạ này không chỉ là mười hai nghìn Người Nhà, còn có hơn bốn mươi nghìn thành viên câu lạc bộ.
Số lượng này có thể so với bộ đội cảnh vệ của thành phố số 10!
Dù thành viên câu lạc bộ không được huấn luyện nghiêm chỉnh như bộ đội cảnh vệ, nhưng số lượng thì rất dọa người.
Vốn Hội Phụ Huynh còn định từ từ chuyển hóa những thành viên câu lạc bộ này thành Người Nhà mới, có điều vẫn chưa kịp.
Tiểu Tam nói trong bộ đàm:
“Từng câu lạc bộ dẫn người tới nhận vũ khí.
Nếu để ta thấy các người bắt nạt dân thường, thì sẽ vặn đầu mấy người đấy.
Lưu Hách, ngươi vận chuyển thuốc tới cửa Mật Thược, nhanh chóng chuyển vật tư và nước đi.”
Thuốc men là của từng nhóm mua sắm, đám Người Nhà nhận thông báo của La Vạn Nhai xong, rảnh rỗi thì một mình tới tiệm thuốc mua ít thuốc kháng sinh, sau đó cùng tích hàng lại.
Súng ống đạn dược thì một nửa là cướp từ câu lạc bộ khu Tam Hạ, một nửa là các nhóm mua được từ chợ đen của thành phố số 10.
Hội Phụ Huynh vẫn luôn tích trữ súng ống đạn dược đâu vào đấy, để cho chiến tranh sau này, cho tới khi Ảnh Tử đánh bay thị trường chợ đen.
Nói thật, lúc đấy đám Người Nhà rất ưu sầu, trong lòng tự nhủ đây chẳng phải là lũ lụt vọt tới miếu Long Vương à.
Khi đó, đám Người Nhà đoán được thân phận Khánh Trần, cũng biết Khánh Trần chính là ông chủ đời kế tiếp của Mật Điệp Ti Khánh thị, cho nên dù Ảnh Tử phá hủy kế hoạch của họ, nhưng nào ai dám nói gì.
Bây giờ, phân phối vũ khí xong cho những Người Nhà, chuẩn bị chiến đấu với nạn dịch chuột.
Nếu như không phải thời gian quá gấp gáp, thậm chí họ còn muốn đào ra một con hào ở giữa cách khu.
Người Nhà kim sắc Tần Thư Lễ đi tới bên cạnh Tiểu Tam:
“Sau khi nạn dịch chuột xuất hiện từ dưới đất công kích khu thứ sáu trước, cũng không trực tiếp công kích chúng ta.
Nhưng mà chúng có một nhóm chuột chưa rời đi, vẫn đang ở trong bóng tối theo dõi chúng ta.
Dường như có mưu đồ gì đó, vũ khí thì khẳng định là không đủ rồi, súng tự động có hơn nghìn cây, nhân số của chúng ta cộng lại có tới mấy vạn người.”
Tiểu Tam khẽ cắn môi:
“Không có súng thì dùng dao, không có dao thì dùng ghế, kiểu gì cũng phải đập chết chuột.
Phụ Huynh nói, chúng ta nhất định phải giữ vững ba con đường sinh mệnh: đường Long Lân, đường Liên Minh, đường Tân Giang.
Ngươi hay ta có chết cũng phải chết trên ba con đường này!”
Tần Thư Lễ nhìn chăm chút hắn:
“Yên tâm, để ta tổ chức.”
Tiểu Tam nói tiếp:
“Còn có những tên đang phải đạp máy may kia, ngươi biết phải xử lý thế nào chứ?”
Tần Thư Lễ hơi ngơ ngác một chút rồi nói:
“Yên tâm, để ta xử lý.”
Hắn nói rồi quay người ra lệnh mọi người trong nhà lần lượt đi vào trong tòa nhà lớn, thu thập các con dao phay trong nhà của cư dân trong đó.
“Bộ đội” đối đầu với nạn dịch chuột chính là một đội quân còn chẳng thu thập được đầy đủ vũ khí như thế này đây.
Tần Thư Lễ dẫn theo hơn mười người nữa, từ từ đi về phía cao ốc Thụy Hâm, tất cả tù nhân tội ác tày trời đều bị Hội Phụ Huynh giam giữ ở đó.
Họ đang đạp máy may, xếp hộp giầy, dùng phương thức cải tạo lao động để kiếm tiền cho Hội Phụ Huynh.
Trên tay của mỗi một tù nhân bị giam giữ ở đây đều dính máu người, chúng một là từng giết người, hai là từng buôn bán nội tạng của người khác, hoạt từng buôn bán trẻ em.
Tất cả đều phạm phải những tội ác khiến cho Hội Phụ Huynh không thể tin tưởng rằng họ sẽ hối cải.
Chương 1855: Đoán Sai
Sau khi bước vào cao ốc, Tần Thư Lễ cất cao giọng nói:
“Hội Phụ Huynh đi theo ta.”
Trong cao ốc này vốn còn có hơn một trăm người nhà được sung làm thủ vệ, lúc này cũng họ cũng đi theo sau lưng Tần Thư Lễ, bắt đầu tiến hành tiến hành xâm nhập vào tòa cao ốc này như bộ đội đặc chủng.
Có thủ vệ cất tiếng hỏi:
“Người Nhà màu vàng, họ muốn làm gì vậy?”
“Xử lý tất cả tù nhân.”
Tần Thư Lễ nói với giọng lạnh lùng.
Chẳng biết từ bao giờ mà một ông chủ vốn đang mở công xưởng nhỏ ở thế giới đồng hồ Lạc Thành đã thay đổi thành bộ dạng như bây giờ.
Những người được phân công nhiệm vụ bảo vệ tòa cao ốc này nghe vậy thì có hơi sửng sốt, bây giờ những tù nhân kia cũng chẳng còn vũ khí nào trong tay, vậy mà lại muốn xử lý họ ư?
Dù điều này là hợp lý, nhưng lại không hề nhân đạo.
Tần Thư Lễ quay đầu lại nhìn họ một cái rồi nói:
“Bây giờ ta không rảnh để giải thích với các ngươi.
Đây là mệnh lệnh của phụ huynh, không được nhân từ hay nương tay.”
Xử lý tù nhân phạm tội nghiêm trọng là mệnh lệnh do Khánh Trần đưa ra.
Bởi vì khi Hội Phụ Huynh đối mặt với nạn dịch chuột thì chưa chắc đã chống đỡ được, hoàn toàn không thể lãng phí nhân lực và vật lực để tiếp tục quản lý những tù nhân này.
Nhưng nếu không ai trông coi quản lý những tù nhân phạm tội nghiêm trọng thì sẽ tạo cơ hội cho họ thoát khỏi nơi này, khi đó sợ rằng họ sẽ làm tổn thương nhiều dân chúng vô tội.
Đó mới là chuyện Khánh Trần không muốn thấy nhất.
Vì thế trong thời kỳ loạn lạc này phải dùng biện pháp mạnh, lựa chọn của Khánh Trần là giải quyết một cách dứt khoát.
Không thể không nói, Khánh Trần đã suy nghĩ rất nhiều thứ trong năm ngày cuối cùng đếm ngược của lần xuyên việt này.
Hắn phải bổ sung tất cả chi tiết, sau đó đưa ra những quyết định vô tình, dù là những quyết định đó không được thấu hiểu.
Trong cao ốc Thụy Hâm vang lên những tiếng súng dày đặc, đám người Tần Thư Lễ bước nhanh về phía trước, xử tử từng tù nhân phạm tội nghiêm trọng trong phòng giam, giết người không chớp mắt.
Trái tim của họ cũng dần trở nên lạnh lẽo.
Bên ngoài khu Tam Hạ, có một đàn chuột không những không tấn công khu cao ốc thứ sáu, mà còn không nóng lòng đi tấn công khu Tam Hạ, mà chúng đang chờ đợi trong bóng tối yên lặng cách phòng tuyến của khu Tam Hạ không xa.
Không ai biết chúng đang chờ cái gì.
Cư dân ở hậu phương khu Tam Hạ còn chưa biết có chuyện gì đã xảy ra, thậm chí họ còn không biết đến sự xuất hiện của nạn dịch chuột.
Trong đám người ở tiền phương có thể nhìn thấy nạn dịch chuột, có một cư dân lên tiếng nói:
“Có khi nào đám chuột này đang chờ đồng loại dưới mặt đất tấn công từ hậu phương của chúng ta lên không? Ta nhớ có người từng nói rằng sói đi săn theo phương thức này.
Đàn sói sẽ để cho một nhóm sói đứng ở phía chính diện hấp dẫn sự chú ý của con mồi, còn những con khác trong đàn sẽ vây quanh ở phía sau.”
Những cư dân khác nghe vậy thì thầm giật mình, họ quay đầu nhìn đường cống và miệng giếng đằng sau lưng mình, lại ngạc nhiên mà phát hiện khu Tam Hạ đúng là không có một con chuột nào cả.
Những miệng giếng ở khu thứ sáu bên cạnh họ đều đã bị đẩy ra, từng đàn chuột bò ra khỏi miệng giếng liên tục, nhìn mà run cả da đầu.
Phải biết rằng trong những năm qua, khi có nạn dịch chuột, dịch muỗi hay côn trùng thì khu Tam Hạ đều là khu chịu ảnh hưởng nặng nhất, bởi vì ở đây quá hỗn loạn.
Nhưng bây giờ, nơi bẩn thỉu và hỗn loạn nhất là khu Tam Hạ lại không có bóng dáng con chuột nào, miệng giếng cũng vô cùng yên lặng, chẳng hề có chút tiếng động.
Cư dân vừa mới lên tiếng kia gãi đầu rồi nói tiếp:
“Cũng có thể là ta đoán sai nhỉ?
Tiểu Tam lắc đầu rồi nói:
“Ngươi đoán không sai đâu, đúng là chúng đang ở dưới chân chúng ta.”
Trong những đường ống nước ở sâu dưới lòng đất, tại nơi mà mọi người không nhìn thấy được, còn có những đàn chuột lít nha lít nhít đang hành quân.
Trong mắt chúng là nỗi thù hận khó hiểu, chúng đang định trả thù khu Tam Hạ, nuốt chửng, bao phủ nơi mà đã tàn sát đồng loại của chúng này.
Chúng muốn xé rách phòng tuyến của khu Tam Hạ từ bên trong.
Chỉ là có một điều khiến cho đàn chuột hơi bất ngờ, đó chính là chúng đã đi loanh quanh dưới lòng đất rất lâu nhưng vẫn không tìm ra những đường ống thoát nước, đường ống bồn cầu vốn nên thông lên mặt đất.
Không, nói đúng hơn là mọi đường ống thông lên mặt đất đều đã bị bê tông nhanh khô phá hỏng!
Phải biết rằng liên bang kiến trúc là một trong những ngành nghề xuất sắc nhất, nếu không thì cũng không thể nào chồng chất cao ốc một trăm tầng để chơi.
Trong bê tông nhanh khô kia cũng có thành phần hóa học đặc biệt, khô nhanh trong mười giây, có thể chống chịu động đất cấp bảy trở xuống.
Muốn phá dỡ cũng phải dùng thuốc hóa học đặc biệt để hòa tan mới được.
Chương 1856: Chiến Đấu
Dùng thứ này để chặn đường ống thoát nước thì dễ như ăn bánh.
Đúng lúc Hội Phụ Huynh vẫn đang xây dựng cơ cấu hạ tầng, nếu tìm thấy phòng ốc nguy hiểm thì cũng sẽ tu sửa lại nên bê tông và vật liệu còn thừa rất nhiều, tất cả đều được dùng trong việc lấp đường ống thoát nước.
Thử Vương có mối thù rất lớn với khu Tam Hạ, bởi vì ngay từ đầu nó đã định dùng khu Tam Hạ dơ dáy bẩn thỉu này để làm kho lúa, tạo bàn đạp cho việc phóng xạ cả thành phố.
Không ngờ rằng lại thất bại ngay trong giai đoạn đầu tiên, cuối cùng nó đành phải chuyển hướng mục tiêu sang khu thứ năm.
Bây giờ nó ngóc đầu lên lại, nghĩ thầm trong lòng rằng với đội quân hùng hậu như thế thì chắc chắn nó sẽ báo thù thành công.
Ai ngờ chúng đi loanh quanh lâu như thế rồi vẫn chưa tìm được đường lên mặt đất.
Lúc này, đàn chuột dưới mặt đất đang chia nhau tìm kiếm lối ra, chúng cũng đã thử đào bê tông nhưng đã đào nửa ngày trời, thậm chí đào tới nỗi móng vuốt gãy làm đôi cũng không thể đào thông đường ống thoát nước.
Hội Phụ Huynh thật sự đã xây dựng phòng tuyến của khu Tam Hạ quá vững chắc, Thử Vương cũng không biết bọn Người Nhà này có thể vì lời bình tiên tiến có thể điên cuồng tới mức nào!
Đàn chuột chia nhau tìm kiếm dưới mặt đất hơn hai mươi phút nhưng không thể tìm ra bất cứ lỗ hổng nào có thể đột phá khu Tam Hạ từ bên trong.
Đột nhiên đàn chuột ngửi được mùi đồ ăn.
Một số con chuột đi tìm đồ ă theo bản năng, thì thấy có hạt gạo trong đường ống thoát nước ở bên kia.
Có con chuột ăn vài miếng, sau đó chết ngay tại chỗ.
Đó là bả chuột ngâm độc mà Hội Phụ Huynh thả xuống trước khi đổ bê tông vào.
Căn cứ theo nguyên tắc có thể giết bao nhiêu hay bấy nhiêu, đội Người Nhà đã thả hết những bả chuột ngâm độc có thể tìm thấy trên thị trường vào trong hệ thống thoát nước.
Sau khi một con chuột trúng thuốc mà chết bất đắc kỳ tử thì đàn chuột bên cạnh lại nhào vào người nó mà cắn xé, định ăn thịt đồng loại.
Nhưng chúng còn chưa nuốt được miếng nào thì đã chết ngay tại chỗ như con chuột đầu tiên.
Trừ Thử Vương ra thì trí thông minh của cả bầy chuột đều chưa phát triển hoàn toàn, cho nên chỉ dựa vào mấy loại bả chuột ngâm độc này đã có thể giết được mấy trăm con chuột ở nơi mọi người không nhìn thấy.
Cho tới khi Thử Vương phát hiện ra điều kỳ lạ thì mới chỉ huy đàn chuột dưới mặt đất nhanh chóng rút lui.
Trên mặt đất, có gần một ngàn Người Nhà đang cầm súng ống đạn dược trong tay rồi bày trận sẵn sàng để đón quân địch.
Mười mấy ngàn thành viên câu lạc bộ cầm dao phay, canh giữ đường Long Lân, đường Liên Minh, đường Tân Hà, trên cao ốc còn có trạm gác.
Cuối cùng, đàn chuột lại không chọn tiếp tục tấn công khu Tam Hạ mà bắt đầu lao về những khu khác như thủy triều.
Trí thông minh của Thử Vương đã phát triển, trí tuệ của nó giống như là đến từ bộ não của thi thể Jindai Senaka nào đó.
Trong suy nghĩ của nó, bây giờ nạn dịch chuột còn chưa được tính là hoàn thiện, chưa trải qua sinh sôi và tiến hóa đầy đủ.
Nếu đối đầu với một khu Tam Hạ đã chuẩn bị đầy đủ trong thời điểm này thì có thể làm chậm tiến độ thúc đẩy chỉnh thể của nó.
Cho nên chẳng bằng bây giờ đi xâm lược nơi khác, rồi lại đối đầu với khu Tam Hạ một thân một mình này.
Lúc này, cư dân của khu Tam Hạ đều ngẩn cả người ra, chuyện gì đã xảy ra thế? Sao nạn dịch chuột lại rút lui rồi?
Trong khu thứ sáu gần khu Tam Hạ, có người đứng trên cao ốc quan sát thấy tình cảnh yên bình bên này, hoàn toàn không có dấu vết bị nạn dịch chuột tấn công.
Có người cả gan tổ chức một đội nhân lực xông ra ngoài, mục đích là muốn vọt thẳng về phía khu Tam Hạ.
Nhưng gần một trăm người vừa mới xông ra khỏi cao ốc, cách phòng tuyến khu Tam Hạ khoảng hai trăm mét thì đột nhiên có mấy ngàn con chuột không biết lao từ đâu ra đang đâm đầu về phía họ!
Bên trong phòng tuyến, mấy người Tiểu Tam đang mượn ánh sáng phát ra từ đống lửa mà quan sát cảnh tượng này.
Những cư dân cũng nhìn thấy cảnh này.
Chỉ thấy những người kia vừa xông ra ngoài đã bị đàn chuột bao vây, sau đó lại bị đàn chuột ép lùi về trong bóng tối nơi xa kia một lần nữa.
Trong bóng tối, có người hét lên với phòng tuyến khu Tam Hạ:
“Cứu mạng với!”
Còn có nạn dân bị chuột nhào lên cắn xé, sau đó từ từ bị kéo vào bóng tối phía sau cao ốc.
Người Nhà màu tím, Lưu Hách nói:
“Không thể đi nữa, phòng tuyến của chúng ta cũng không ổn định.
Phụ Huynh đã nói rồi, khi nào nhìn thấy tín hiệu thì đi ra ngoài mở cửa rồi tiếp ứng cho người du hành thời gian trên Kình Đảo.
Bây giờ không nhìn thấy tín hiệu thì chúng ta không thể ra ngoài một cách tùy tiện được.
Ngươi đã quên kế hoạch B của Phụ Huynh rồi sao? Một khi sử dụng kế hoạch B thì đừng hòng mơ tưởng tới việc cứu cả thành phố này nữa, chúng ta phải ưu tiên việc bảo vệ chính mình.”
Chương 1857: Trận Chiến Ác Liệt Sắp Xảy Ra
Nhưng Tiểu Tam lại trả lời với một giọng điệu lạnh lùng:
“Ngươi không hiểu ý của Phụ Huynh, dù Phụ Huynh để chúng ta ở đây trông giữ nhưng trong lòng hắn vẫn muốn cứu cư dân toàn thành phố.
Bây giờ nạn dịch chuột vừa mới xuất hiện, còn chưa sinh sôi tới một mức độ cao hơn, chúng ta có thể cứu người.”
“Quá nguy hiểm.”
Lưu Hách kéo hắn lại:
“Ngươi không được đi!”
Tiểu Tam nhìn hắn với ánh mắt nghiêm túc rồi nói:
“Ý nghĩa tồn tại của Hội Phụ Huynh chúng ta là gì? Là vì mạng sống của bản thân mình ư? Yên tâm đi, bây giờ nạn dịch chuột còn chưa lớn mạnh! Lưu Hách ngươi ở lại đây đi, người của đội hai, đi theo ta!”
Tiểu Tam nhớ Khánh Trần đã từng nói rằng:
“Đây mới chính ý nghĩa để Hội Phụ Huynh tồn tại.
Lão La, chỉ khi Hội Phụ Huynh thật lòng thật dạ muốn cứu giúp thế giới này thì thế giới này mới bằng lòng giúp chúng ta.
Nếu như thế giới và vận mệnh cần chúng ta hi sinh trong kiếp nạn này mới có thể chứng minh lòng thành thay đổi thế giới của chúng ta thì ta cũng sẽ không ngại mà trở thành một trong những người hi sinh.”
Đến gia trưởng cũng có thể hy sinh thì hắn còn sợ gì nữa chứ.
Tiểu Tam nói rồi dẫn theo hơn mười người nữa bắt đầu lao về phía bóng đêm trước mặt.
Tiếng súng, tiếng kêu rên thảm thiết vang lên không dứt.
Trái tim của Lưu Hách nhảy vọt lên cổ họng, hắn im lặng mà quan sát.
Cho tới khi tiếng súng trong bóng tối ngừng lại thì trái tim của hắn cũng dần ngừng nhịp đập.
Tiếng súng dừng lại có khả năng cao đại biểu cho việc…
Hắn còn chưa nghĩ xong mọi việc thì đã nghe thấy tiếng bước chân vang lên trong bóng tối.
Tiểu Tam đang khiêng hai đứa trẻ trên vai, những Người Nhà khác cũng khiêng thêm mấy người, họ cùng nhau chạy về phía ánh sáng.
Tiểu Tam hét lên một cách giận dữ:
“Chuẩn bị xạ kích, sau khi bọn ta vượt qua được phòng tuyến thì giết sạch những con chuột kia.”
Tất cả Người Nhà đều phi nước đại, phía sau họ là hơn một ngàn nạn dân đang chạy theo.
Tiểu Tam dẫn theo họ vượt qua phòng tuyến, hắn buông hai đứa trẻ xuống rồi định quay người lại mà nổ súng tiêu diệt đàn chuột.
Nhưng Người Nhà phát hiện ra một điều bất ngờ rằng một khi đàn chuột tới gần phòng tuyến thì chúng sẽ không đuổi theo họ nữa.
Có Người Nhà đứng trong phòng tuyến mà hò reo, nhưng Tiểu Tam vội vàng lên tiếng ngăn cản:
“Các vị nhanh chóng tranh thủ thời gian nghỉ ngơi đi, chúng ta vẫn còn một trận chiến ác liệt phải đánh đấy.”
Các cư dân nghe Tiểu Tam nói thế thì không khỏi cảm thấy nghi ngờ, dường như những thành viên câu lạc bộ này đã biết trước là sẽ có chuyện gì xảy ra, hơn nữa cũng đã chuẩn bị xong để sẵn sàng chiến đấu với đám chuột này rồi?
Lúc này mọi người lại nhớ tới hành vi xua đuổi mọi người của hội liên hiệp câu lạc bộ, những hành động đó không giống như là muốn bán họ đi, mà lại càng giống là muốn dẫn họ đi tị nạn hơn.
Từ đầu tới cuối, những thành viên của hội liên hiệp câu lạc bộ này cũng chỉ mắng ngoài miệng, quá đáng thêm một chút thì chỉ là nổ súng lên trời mà thôi, lúc căng thẳng nhất cũng chỉ đạp lên mông của nam nhân mà thôi.
Phụ nữ, người già và trẻ con hoàn toàn chưa từng phải chịu sự nhục nhã của những thành viên câu lạc bộ hung thần ác sát này.
Lúc này, Tiểu Tam cất cao giọng giải thích với các cư dân rằng:
“Mọi người không cần phải sợ, tất cả đường cống thoát nước đều đã bị chúng ta phá hỏng, chúng ta phải lợi dụng khoảng thời gian này để diệt chuột, sau đó mau chóng sửa chữa, lấp kín những nơi chuột có khả năng chui qua.
Tuyệt đối không được để lộ sơ hở, loại bỏ tất cả con đường chuột có thể vào được trong nội bộ khu Tam Hạ! Mọi người hãy mau rút lui theo thứ tự!”
Tiểu Tam nói tới đây thì cảm thấy dường như vỏ bọc hung thần ác sát của mình sắp sụp đổ rồi nên lại vội vàng tỏ ra hung hăng rồi nói:
“Mẹ nó nhanh tay nhanh chân lên cho ta, ai dám làm chậm trễ tốc độ tiến lên của đội ngũ thì ông đây sẽ nổ súng bắn chết hắn.”
Thái độ trước và sau khác biệt quá lớn khiến cho các cư dân hơi sững người ra, chỉ là mọi người không còn bài xích sự sắp xếp của Hội Phụ Huynh như trước nữa.
Dưới bầu trời đêm bên ngoài khu Tam Hạ, khắp nơi đều là những tiếng kêu rên, khu Tam Hạ vốn bị người người phỉ nhổ, xa lánh lại trở thành cảng tránh gió tạm thời đúng nghĩa.
120 liên lạc viên của Hội Phụ Huynh chạy khắp các ngõ ngách trong thành thị, thế là càng ngày có càng nhiều Người Nhà bắt đầu đi về phía đại bản doanh để tụ tập.
Vấn đề không đủ nhân lực dần dần được giải quyết.
Những Người Nhà đang tổ chức cho hơn một triệu cư dân di chuyển với vẻ hung hăng, Tiểu Tam thì đang nhíu mày.
Họ có bốn cánh cửa Mật Thược, dựa theo tốc độ hiện tại thì chắc là có thể đạt tới hiệu suất mỗi một giây đưa hai người thông qua, bốn cánh cửa thì tức là mỗi một giây đưa qua được tám người.
Chương 1858: Chắc Chắn Có Vấn Đề
Một tiếng có 3600 giây, mỗi tiếng có thể rút lui được 28800 người.
Khu Tam Hạ tập trung hơn một nửa dân số của thành phố số 10, Hội Phụ Huynh thống kê qua hộ khẩu thì áng chừng khoảng, hơn sáu triệu ba trăm mười nghìn người.
Cho nên, muốn rút lui toàn bộ dân số của khu Tam Hạ thì thời gian cần thiết tối thiểu là 9 ngày.
Nhưng nạn dịch chuột sẽ cho họ thời gian 9 ngày ư? Đáp án là không! Dựa theo sự tính toán của gia trưởng thì nhiều nhất ba ngày nữa là nạn dịch chuột có thể tàn sát gần hết khu Lục Thượng.
Bây giờ Hội Phụ Huynh chỉ có thể cố gắng hết sức đưa cư dân đi, sau đó trông chờ vào quân trợ giúp của Liên Bang tập đoàn mau tới đây.
Tiểu Tam dựa vào phòng tuyến mà hút thuốc, hắn yên lặng quan sát đội ngũ cư dân di chuyển về phía trước.
Phía sau cửa Mật Thước, mọi người cũng đã hiểu chuyện gì đang xảy ra với thành phố số 10.
Mà những thành viên câu lạc bộ vừa mới quát nạt, hung dữ với họ kia cũng không lựa chọn trốn tránh khi tai nạn ập tới, mà là ở lại để cho họ một con đường sống.
Một phóng viên của truyền thông Hi Vọng lặng lẽ trốn trong đội ngũ, đi theo cư dân của khu Tam Hạ mà rút lui.
Hắn tới đây để điều tra sự khác lạ của khu Tam Hạ, bây giờ lại bị Hội Phụ Huynh đe dọa đi xuống dưới lầu.
Bởi vì có một lần hắn vô tình đi ngang qua đây trong đêm, vị phóng viên này đã nhìn thấy khu Tam Hạ vốn nên tối tăm u ám nay lại đèn đuốc sáng trưng, bởi vậy nên hắn đã không kìm được mà đi vào nơi này.
Hắn còn chưa nhìn đủ thì đã gặp phải chấp pháp của Hội Phụ Huynh.
Phóng viên tận mắt chứng kiến những Người Nhà đã liên tục đánh úp hai cứ điểm của bọn trộm trong một toà cao ốc, cư dân vây xem dồn dập vỗ tay khen hay.
Trong đêm, những người đi đường vui vẻ tụ tập bên phố nói chuyện phiếm, phụ nữ còn dám đi ngoài đường một mình vào lúc hai giờ đêm.
Phải biết rằng, cho dù là ở khu thứ tư, khu thứ năm, khu thứ sáu thì phụ nữ ở ba khu này cũng không dám đi ngoài đường như thế sau mười hai giờ đêm.
Tùy tiện đi qua một ngõ nhỏ tối tăm cũng có thể mất mạng.
Phóng viên nhìn về phía hẻm nhỏ của khu Tam Hạ theo bản năng, nơi đó có lắp camera giám sát, còn dán biển cảnh cáo đại loại như “Không cho phép tùy tiện đại tiểu tiện, nếu không thì bắt diễu hành thị chúng”, “Không cho phép phạm pháp, nếu không sẽ bị bắt”, “Ta đang nhìn ngươi”…Camera giám sát còn quay đi quay lại, vô cùng đáng sợ.
Hắn đi vào ngửi một hơi, quả nhiên không có mùi khai của nước tiểu.
Phải biết rằng dù là trong một số hẻm nhỏ của khu thứ ba thì cũng sẽ có người đại tiện tiểu tiện bên trong đó.
Lúc ấy, vị phóng viên của truyền thông Hi Vọng này đã đứng lặng người.
Đây là khu Tam Hạ trong ấn tượng của hắn ư? Không phải khu Tam Hạ vô cùng nguy hiểm, lại còn dơ dáy bẩn thỉu, đen tối u ám ư? Sao lại khác hoàn toàn với những gì hắn thấy hiện tại vậy?
Chuyện này chắc chắn có vấn đề.
Phóng viên thuê một phòng ở lại tại khu Tam Hạ, hắn muốn trải nghiệm sinh hoạt tại khu Tam Hạ một cách chân thật nhất.
Dần dần, hắn bắt đầu hiểu rõ hội liên hiệp câu lạc bộ, cũng biết những nhân vật nòng cốt.
Sau này, hắn còn thông qua những con đường khác mà phát hiện được dường như các khu Tam Hạ của các thành thị đều đang trải qua sự lột sác, những nhân vật qua trọng dần dần trồi lên mặt nước.
Phóng viên bắt đầu hiểu được, phía sau hội liên hiệp mà hơn một trăm câu lạc bộ tạo nên là một quái vật khổng lồ có tên Hội Phụ Huynh.
Họ đã xử lý thần giáo cứng nhắc của thành phố số 10 và số 18.
Thật ra những gì hắn điều tra đã có thể trở thành bản thảo từ lâu rồi, nhưng phóng viên lại do dự.
Bởi vì hắn biết rõ bây giờ tập đoàn chỉ là còn chưa phát hiện sự thay đổi của khu Tam Hạ và sự sự lột xác của Hội Phụ Huynh.
Tập đoàn đã quen với việc mắt cao hơn đầu, cho nên xem thường chuyện cúi đầu quan sát khu Tam Hạ.
Nhưng nếu truyền thông Hi Vọng báo cáo lên thì chắc chắn sẽ khiến cho sự tồn tại của Hội Phụ Huynh lộ ra ngoài ánh sáng.
Đến lúc đó sẽ xảy ra chuyện gì? Phóng viên biết rõ hậu quả của chuyện này.
Vậy nên hắn đã phá hủy bản thảo rồi.
Dù sớm muộn gì chuyện này cũng sẽ bị lộ ra ngoài ánh sáng nhưng hắn tình nguyện để cho nó lộ ra muộn hơn một chút.
Sau này, phóng viên đã định cư ở khu Tam Hạ, hắn cảm giác cuộc sống ở đây còn dễ chịu hơn cuộc sống ở khu thứ năm của hắn nhiều.
Chuẩn bị tới lượt vị phóng viên này tiến vào cửa Mật Thước, hắn nhìn Tiểu Tam đứng một mình tựa vào bao cát mà hút thuốc thì bỗng nhiên rời khỏi đội ngũ.
Hắn vừa rời khỏi đội ngũ thì bên cạnh đã có một Người Nhà giơ chân đạp hắn một cái rồi hỏi với vẻ hung dữ:
“Làm cái gì thế hả? Không muốn sống nữa đúng không, quay về đội ngũ ngay cho ta!”
Chương 1859: Vấn Đề
Còn có một Người Nhà đứng duy trì trật tự của đội ngũ nói:
“Người đứng sau bổ sung lên đi, đi nhanh lên cho ta!”
Phóng viên bị đạp một cú ngồi bệt xuống đất, nhưng hắn cũng không tức giận mà chỉ đứng dậy phủi sạch tro bụi trên người, sau đó hắn nhìn Tiểu Tam mà nói:
“Ta là phóng viên của truyền thông Hi Vọng, ta từng đi lính ở lữ đoàn 102 quân tập đoàn thứ nhất của Liên Bang, ta muốn ở lại đây chiến đấu cùng các ngươi!”
Tiểu Tam nghe vậy thì sững người một chút, hắn nói:
“Mẹ nó, ngươi biết mình đang nói gì không thế?”
Phóng viên gật đầu rồi nói tiếp:
“Ta tên là Cao Văn, ta bằng lòng ở lại, ta cũng biết chúng ta sắp phải đối mặt với điều gì.”
Vị phóng viên của truyền thông Hi Vọng này muốn ở lại tham gia chiến đấu, cũng định sẽ ghi chép những gì mình thấy lại thành một câu chuyện.
…
Bên trong căn cứ quân sự T101 ở phía bắc thành phố 10, cứ điểm không quân khổng lồ Thanh Sơn Hào đang được kiểm tu toàn diện.
Tòa thành trì màu đen kia lặng lẽ đậu trên mặt đất, những đài sửa chữa cao cao được dựng xung quanh nó, trông giống như giàn giáo dày đặc bên ngoài bức tường khi một tòa nhà đang được xây dựng.
Hàng nghìn công nhân sửa chữa đang bận rộn trên đài sửa chữa, họ điều khiển cánh tay robot khổng lồ, tháo rời các bộ phận bị hỏng của Thanh Sơn Hào và thay thế chúng bằng những bộ phận mới.
Ngoài ra còn có hàng trăm kỹ sư đang đại tu các hệ thống và mã của Thanh Sơn Hào, thử nghiệm từ dữ liệu trận chiến trước đó và có được những phương án cải tiến trong tương lai cho cứ điểm không quân.
Trận chiến ở khu cấm kỵ số 002 khiến Thanh Sơn Hào lâm vào tình trạng hư tổn về mọi mặt.
Sau khi thiết bị phản trọng lực và lò phản ứng quá tải hoạt động, đều phải được bảo dưỡng, máy càng lớn và chính xác thì càng phải xử lý cẩn thận.
Bây giờ, chỉ riêng việc sửa chữa lớp giáp bên ngoài của nó cũng đã tiêu tốn một khoản tiền rất lớn.
Trong vấn đề chiến tranh này, trong trường hợp lực lượng đồng đều, cái được lôi ra so sánh là ai có nhiều tiền hơn.
Mặc dù Lý Trường Thanh trong lần hành động này đã khiến cho hạm đội của Trần thị không thể hoạt động bình thường trở lại trong vòng một năm, nhưng Lý thị cũng phải trả một cái giá tương xứng.
Lúc này Lý Trường Thanh đang mặc quân phục, đeo quân hàm trung tướng, ngồi trong bộ chỉ huy của căn cứ quân sự.
Nàng lặng lẽ xem tin tình báo do tổ chức Hồng Tước gửi về, trong đó có hai tin tức khiến nàng chú ý tới.
Tin đầu tiên là đã phát hiện tung tích của người ngoại quốc trên lãnh địa của Jindai ở phương bắc, nhưng đến nay vẫn chưa tìm thấy phương tiện bay mà đối phương dùng để vượt qua Cấm Đoạn Chi Hải.
Cấm Đoạn Chi Hải có thể vượt qua được, mặc dù tàu bè không thể đi qua, nhưng trên không trung không hề có chướng ngại vật nào.
Cho dù ở thế giới biểu, một chuyến bay thẳng xuyên đại dương cũng mất khoảng mười ba giờ.
Ở bờ biển tây cũng có những người từng đến liên bang, lúc đầu Liên bang vẫn hoan nghênh, nhưng sau đó mới phát hiện những người đến đây đều làm công tác gián điệp, kiểu qua lại này liền bị cắt đứt.
Những gián điệp đó đều bị kết án tù chung thân, đồng thời còn bị thẩm vấn gắt gao về những tin tức liên quan đến bở biển tây, cuối cùng biết được tin tức rằng phía bên kia muốn mở ra một đại lục mới và sẽ tiến hành thực dân với liên bang.
Mặc dù khoảng cách của Cấm Đoạn Chi Hải có thể vượt qua được, nhưng nó không thích hợp để chiến đấu.
Phải biết, bán kính bay của máy bay chiến đấu là khoảng 8.000 km.
Vương quốc ở bờ biển tây lần này cử người đến là muốn tìm một hòn đảo trên biển làm căn cứ trung chuyển cho họ.
Khinh khí cầu và máy bay chiến đấu đều sẽ được bổ sung tại căn cứ tiền phương này, sau đó bay qua không phận liên bang.
Kể từ đó, liên bang vẫn luôn coi sự xuất hiện của người ở bờ biển tây trên vùng đất này là một hành động khiêu khích, và các căn cứ radar đã được triển khai ở các khu vực ven biển để theo dõi 24/24 giờ.
Còn bây giờ, nếu có người ngoại quốc nào đó xuất hiện ở phía bắc, tất nhiên là bay đến đây, mà quân đội liên bang dưới trướng Jindai không có radar cảnh báo trước, điều đó có nghĩa là Jindai đã mở cửa đất nước cho các thế lực ở bờ biển tây!
Lý Trường Thanh cau mày, đây không phải là tin tức tốt lành gì, bờ biển tây đang ngóc đầu trở lại, e rằng trên biển đã tìm được căn cứ tiền phương rồi.
Thông tin tình báo thứ hai là có nội loạn ở thành phố số 5, tình trạng nội loạn đó đã được dập tắt vào đêm hôm đó, thế nhưng sau khi hành động lật đổ gia chủ này thất bại, vị gia chủ kia vẫn luôn ở trong căn phòng nhỏ trên núi Ngân Hạnh, không có bất cứ động tĩnh gì.
Điều này khiến Lý Trường Thanh vô cùng khó hiểu, gia chủ Khánh thị rốt cuộc là muốn làm gì, ngay đến cả một hành động khiêu khích nghiêm trọng như vậy cũng có thể coi như không có gì xảy ra?
Thực ra, gia chủ Khánh thị muốn làm gì vẫn luôn là một ẩn số đối với các thế lực khác nhau.
Các gia chủ từng đảm nhiệm ở những đời trước đều sẽ cân bằng mối quan hệ giữa Ảnh Tử và các phe phái khác nhau, Ảnh Tử quản thúc được các phe, các phe cũng quản thúc được Ảnh Tử, còn gia chủ lại là người kiểm soát đại cục.
Chương 1860: Tội Đồ
Các gia chủ của các thế hệ trên núi Ngân Hạnh đã sử dụng đế vương tâm thuật của họ để kiểm soát tất cả mọi người trong tay mình.
Nhưng gia chủ hiện tại, Khánh Tầm không hề làm thế, hắn để cho thế lực Ảnh Tử cạnh tranh với các phe phái khác, khi Ảnh Tử chiếm lấy thế thượng phong hắn không hề quản, và hắn cũng không quan tâm khi các phe phái khác thắng thế.
Như thể tất cả mọi chuyện đều không hề liên quan đến hắn.
Nội chiến gia tộc, người được lợi luôn là người ngoài, những năm nay để chống lại Ảnh Tử, các phe phái nhà họ Khánh đã không ngừng trao đổi quyền lợi với các tập đoàn khác, giống như lần này Khánh Vân mẹ của Khánh Văn đã chuyển giao công nghệ cốt lõi vậy, có lẽ không cần đợi bao lâu nữa, họ sẽ bán khống dần dần.
Cứ như vậy, thứ bị tổn hại là lợi ích của gia tộc.
Nhưng vị gia chủ này vẫn không thèm quan tâm, hơn mười năm nay, đây là lần đầu tiên gia chủ Khánh thị ra tay ngăn cản Khánh Vân đem bán công nghệ cứ điểm phòng không.
Đối phương đang ở trong căn phòng nhỏ đó, lặng lẽ nhìn tòa nhà sụp đổ.
Lúc này, một sĩ quan tham mưu tác chiến mang theo một thông tin tình báo đi vào, Lý Trường Thanh liếc nhìn tấm biển trên thông tin tình báo, đó là thông tin cấp S do xu mật sứ của Lý thị chuyển qua:
Tối nay, một thanh niên tên Quý Quan Á đã đến thăm trang viên Bán Sơn ở thành phố số 18, đồng thời có một cuộc nói chuyện bí mật với Lý Vân Thọ trong hai mươi phút.
Quý Quan Á vốn là một người du hành thời gian thuộc về Lý thị, và là cấp dưới trực tiếp của Lý Trường Thanh.
Lúc này Lý Vân Thọ đã là gia chủ nhà họ Lý, và đương nhiên hắn sẽ không vượt qua Lý Trường Thanh mà đi gặp Quý Quan Á.
Nhà họ Lý rất chú trọng đến trật tự nội bộ, vì vậy Lý Vân Thọ không thích ai đó tự ý vượt cấp đến gặp hắn.
Đây không phải là sự kiêu ngạo của Lý Vân Thọ, mà là đối với một tập đoàn lớn, cơ cấu quyền lực cần phải ổn định, nếu thuộc hạ của Lý Trường Thanh có thể tùy ý vượt cấp đến gặp hắn, điều này sẽ làm giảm quyền lực của Lý Trường Thanh, dẫn đến sự sụp đổ cấu trúc cơ bản của Lý thị.
Là chủ sở hữu của tòa nhà Bão Phác, Lý Vân Thọ đi theo cha mình nghe mãi thành quen đã mấy chục năm, hắn chứng kiến cha mình giải quyết mọi chuyện vô cùng gọn ghẽ, sau đó lại dạy cho hắn vô số đạo lí.
Nhiều người bên ngoài đều nói rằng Lý Tu Duệ thích nhất Lý Thúc Đồng, vì vậy gia chủ có khả năng sẽ phá lệ truyền lại cho con trai thứ bảy.
Thế nhưng chỉ Lý Tu Duệ biết rằng kể từ khi mẹ hắn rời đi, dù cha hắn có bận rộn đến đâu vẫn dành ra hai tiếng mỗi ngày để truyền đạt kiến thức, chia sẻ kinh nghiệm và kiểm tra trí tuệ.
Thực ra ngay từ lúc đó, Lý Vân Thọ đã biết cha hắn là muốn rời đi với mẹ của mình.
Sau khi mẹ qua đời, tất cả những gì cha làm trong suốt quãng đời còn lại của mình là để vun vén cho gia tộc được bền lâu.
Khi Quý Quan Á đến trang viên Bán Sơn, Lý Vân Thọ đã chìm vào giấc ngủ, hoàn toàn không có kế hoạch gì.
Kết quả Quý Quan Á giải thích rằng hắn được Khánh Trần giao phó nên mới đến, gia chủ Khánh thị lập tức đứng dậy.
Sau cuộc trò chuyện bí mật, một phong thư tình báo đã đến căn cứ quân sự T101 thông qua một mạng được mã hóa.
Lý Trường Thanh chỉ vừa mở ra xem vài dòng đã đứng dậy ngay lập tức:
“Chuẩn bị phi thuyền hạng A, ta phải đi đến thành phố số 10.”
Lão Nhị Thập Nhất ở bên ngoài bộ chỉ huy đang ngủ gà ngủ gật trên ghế ở cửa, sau khi nghe thấy câu nói của Lý Trường Thanh, hắn ta khó hiểu hỏi:
“Hay là ngồi phi thuyền loại B đi, nó nhanh hơn.”
“Ta sắp đi đánh trận, chuẩn bị phi thuyền loại A và đội hộ tống đi!”
Lý Trường Thanh lạnh lùng nói:
“Gia chủ nói, Khánh Trần nhờ Quý Quan Á truyền tin đến, thành phố số 10 đã bị ô nhiễm bởi thi thể của Jindai Senaka, một trận thảm họa sẽ sớm xảy ra.”
Lão Nhị Thập Nhất sửng sốt một hồi lâu:
“Chờ chút, ngài vừa mới trở về từ phía nam mà, những chuyện thế này không cần đích thân ngài phải đi, bà chủ chỉ cần trấn giữ nơi hậu phương là được, có lý nào lại để ngài phải đích thân ra chiến trường vào mỗi lần giao chiến?”
Lý Trường Thanh liếc hắn một cái:
“Khánh Trần đang ở thành phố số 10.”
Lão Nhị Thập Nhất im lặng hồi lâu:
“Đúng là tội đồ.”
“Tiểu Ưng đâu?”
Lý Trường Thanh lớn tiếng hỏi.
“Ta ở đây, bà chủ.”
Tiểu Ưng rụt rè bước vào từ bên ngoài.
“Không phải ngươi và Khánh Trần đều ở học viện du hành thời gian sao, sao không báo tin này cho ta?”
Lý Trường Thanh vẻ mặt u ám hỏi.
Tiểu Ưng bị khí thế của người phụ nữ trước mặt làm choáng ngợp:
“Khánh Trần nói ngươi vừa tham gia một trận chiến, không thích hợp lại đến thành phố số 10 mạo hiểm nữa…”
Trong lúc chờ chương các bạn có thể đọc:
🩸GEN CỦA TA VÔ HẠN TIẾN HÓA (BẢN DỊCH): Dị giới, đô thị, nâng cấp gen, hài hước, dị năng….🩸








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










