- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 178 : Giao Dịch Thành Công (c1771-c1780)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 178 : Giao Dịch Thành Công (c1771-c1780)
❮ sautiếp ❯Chương 1771: Giao Dịch Thành Công
Nhưng họ không biết rằng, một mét cuối cùng thật sự, không có dây thừng an toàn.
Mà những ngày họ cho là chấn động lòng người này, tương lai nhìn lại cũng hoàn toàn không đáng để nhắc tới.
Như những gì mà Khánh Trần đã nói, cuộc hành trình của những người này chỉ vừa mới bắt đầu.
…
Đếm ngược 64:00:00
Sáng sớm tám giờ, học viện đã rất náo nhiệt.
Những học sinh vẫn đang ngủ say trong ký túc xá bị những âm thanh thảo luận ồn ào náo nhiệt bên ngoài hành lang đánh thức…Những học sinh huấn luyện cả đêm cuối cùng cũng trở về ký túc xá, và hào hứng kể về việc họ đã hoàn thành thử thách vách đá đầu tiên như thế nào.
Các học sinh bừng tỉnh, họ mở cửa ký túc xá ra, thấy những người thành công kia thương tích đầy mình, nhưng lại cầm trái cây, lá trà, Tử Lan Tinh.
Hôm qua trong diễn đàn, còn có kẻ nói học viện lừa người, căn bản không ai có thể hoàn thành được thử thách.
Đặc biệt là hai người có sở thích leo núi kia ra mặt thuyết phục mọi người: Hoàn toàn không có lối đi lên đỉnh vách đá, không thể trèo lên được.
Vậy nhưng, chỉ qua một đêm đã có người thành công, như một cú tát vào mặt họ.
Thật sự có phần thưởng!
Hơn nữa còn phát cả bộ!
Đúng rồi, vẫn còn 300 điểm tích lũy!
Các học sinh sôi trào, ai ai cũng như điên cuồng, đều nói rằng hôm nay mình phải khiêu chiến thành công mới được!
Sự nhiệt tình của mọi người đều đã được khơi dậy một lần nữa.
Lúc này, Trần Chước Cừ vừa ăn quả Trường Sinh Thiên mà Tiểu Thất đưa cho, nàng nhận được hai quả, đối phương nói là phần thưởng đặc thù cho hạng nhất, cho nên đây là quả thứ ba, thứ tư nàng ăn.
Trà Cảnh Sơn vẫn đang được nấu trong ký túc xá, trong phòng tràn ngập hương thơm của trà.
Nàng ngơ ngẩn ngồi bên giường, nhìn Tử Lan Tinh rực rỡ trong tay mình…Đây chính là vật phẩm có thể hỗ trợ tu hành kia sao.
Thế nhưng, nếu vật phẩm này đã được tặng, vậy tại sao vị chủ nhân của Bạch Trú kia lại nói, người vượt qua thử thách không thể tu hành? Vậy thì tặng thứ đồ chơi này chẳng phải cũng bằng thừa sao?
Khoan đã, lẽ nào cho thứ này, là để cho mọi người dùng tiền đổi lấy sự bảo đảm tính mạng sao?
Bán hay không bán đây? Nếu như lần khiêu chiến tiếp theo thất bại, giữ lại Tử Lan Tinh trong tay cũng coi như là cho mình một đường lui.
Nếu như con đường của Khánh Trần không thể đi được, có lẽ nàng còn có thể dùng Tử Lan Tinh để đi theo một con đường khác.
Thế nhưng…đời người nào có cần giữ lại cho bản thân nhiều đường lui vậy?
Trần Chước Cừ gọi một cú điện thoại ra bên ngoài:
“Alo, ngươi còn cần mua đồ không?”
Học sinh trong điện thoại cười nói:
“Trà hay quả? Ngươi đừng lo, ngươi có bao nhiêu chúng ta có bấy nhiêu, có không ít học sinh còn đang đợi đây này.”
“Thứ ta muốn bán, là Tử Lan Tinh.”
Trần Chước Cừ nói.
Bên kia điện thoại im lặng một hồi, rất lâu sau mới đột nhiên hỏi:
“Ngươi vượt qua được huấn luyện kia sao? Chờ một chút.”
“Ừm.”
Trần Chước Cừ nói:
“Ta là người thứ nhất vượt qua.”
“Ta trả năm triệu.”
Phú nhị đại bên kia điện thoại nói.
Trần Chước Cừ bình tĩnh đáp:
“Sáu triệu, không thể bớt một xu tiền nào, đây chính là vật phẩm tu hành số một lưu truyền trong dân gian.
Trước đây đã sớm bị Ma Trận, Hội Tam Điểm, Hồng Diệp mua sạch toàn bộ, người của họ thay phiên nhau xếp hàng thâu đêm suốt sáng, các ngươi không thể cướp được từ họ đâu.
Ta biết các ngươi đang thành lập một câu lạc bộ, việc lấy được thứ này, cũng có thể chứng minh thực lực của câu lạc bộ các ngươi, thu hút được càng nhiều học sinh ưu tú hơn.”
Bên kia đầu dây điện thoại lại im lặng hồi lâu:
“Giao dịch thành công, ngươi có ở ký túc xá không, bây giờ ta sẽ chuyển khoản.”
Tử Lan Tinh – vật phẩm rất khó có thể đổi được bằng điểm tích lũy đoàn đội như thế này, là quá quý giá đối với những phú nhị đại muốn bước chân vào con đường tu hành.
Mà lại còn là thứ được lưu thông hàng đầu trong dân gian.
Em gái được cứu rồi.
Trần Chước Cừ cúp điện thoại, không biết tại sao, nàng chỉ cảm thấy số phận của mình dường như bắt đầu thay đổi từ hôm nay.
Thế nhưng, nàng không hề vui vẻ, mà gõ chữ liên tục trên điện thoại di động, sau đó click gửi đi.
Một hướng dẫn khiêu chiến cần trả phí xuất hiện trên trang đầu của app học viện:
“Vì sao ta có thể trở thành người đầu tiên khiêu chiến thành công trong thử thách?”
Hướng dẫn khiêu chiến này giải thích quá trình và bí quyết khiêu chiến vách đá mười mét của nàng, trong đó bao gồm cả việc phải vận dụng cơ thể thế nào để định vị ba điểm, ví dụ như nên làm thế nào để giữ gìn thể lực, ví dụ như nên làm thế nào để nhảy qua một mét cuối cùng.
Nàng biết rằng, cho dù những học sinh khác thấy bản hướng dẫn khiêu chiến này, cũng khó có thể thành công trong thử thách.
Nhưng không sao cả, nàng có thể kiếm được tiền từ bản hướng dẫn khiêu chiến và danh tiếng của người thành công đầu tiên này là tốt rồi.
Còn về việc người khác có thành công hay không, liên quan gì tới nàng?
Chương 1772: Quyển Vương
Lúc này, Khánh Trần còn đang nằm trên ghế học viện nông vụ, dùng clone đăng bài viết:
“Oa, thật sự có phần thưởng đó, hôm nay ta nhất định phải khiêu chiến thành công, nếu không ta sẽ không ngủ được! Mọi người cùng nhau đi thôi!”
Sau đó lại đổi sang một cái clone khác trả lời bài viết:
“Ta cũng đi!”
Khánh Trần lướt bài viết rồi bật cười haha, Côn Luân và Cửu Châu muốn giành người với hắn? Không có cửa đâu, các ngươi chỉ có thể chọn những kẻ còn thừa lại sau khi Bạch Trú chọn.
Một giây sau, hắn đột nhiên lướt thấy bản hướng dẫn khiêu chiến mất phí của Trần Chước Cừ, lập tức vui vẻ:
“Chính ra là cũng có chút phong cách của Kỵ Sĩ đấy chứ.”
Hắn chợt nhớ tới khoảng thời gian sư phụ Lý Thúc Đồng dẫn hắn tới phòng tập đấm bốc để kiếm tiền.
Thời đại huy hoàng nhất của Kỵ Sĩ, lập tức sẽ tới gần.
Một bóng dáng nói với Trần Dư, bảo hắn trở về kéo dài hơi tàn, chờ đợi một thời đại thuộc về Khánh Trần.
Anh trai đã nói ra câu này, Khánh Trần nhất định phải làm cho được mới thôi.
…
Giờ phút này.
Trong lúc rảnh rỗi, Trịnh Viễn Đông và Lộ Viễn đến nơi khiêu chyến tuyệt bích, đứng ở ngoài quan sát.
Dù đã là 1 giờ đêm, tòa tuyệt bích 10 mét kia vẫn đông nghịt người như cũ, cần hai người lần lượt thay phyên nhau xếp hàng mới được.
Họ đều là người chịu sự mê hoặc ở học viện App, mỗi người đều đã từng trải qua thất bại, bây giờ lần nữa đối mặt với nó.
Trịnh Viễn Đông hiếu kỳ hỏi:
“Sao ở đây còn nhiều học sinh vậy? Tối hôm qua đã có rất nhiều người rời đi mà.”
Hắn ta biết nơi này sẽ vẫn có người tiếp tục phấn đấu, nhưng không ngờ lại có nhiều như vậy.
Lộ Viễn ở bên cạnh iếu ớt nói:
“Khánh Trần vì muốn tăng giới hạn sàng lọc đám người kỵ sĩ, quả thật đã dùng mọi thủ đoạn, làm người ta giận sôi mà…”
Ngay lúc 2 giờ chiều, có mấy tài khoản bắt đầu thổi phồng chỗ tốt của Tử Lan Tinh, Cảnh Sơn Trà, Trường Sinh Thyên.
4 giờ chiều, lại có mấy tài khoản bắt đầu hô lên khẩu hiệu “Không khiêu chyến thì không phải người Trung Quốc.”
6 giờ chiều, học viện còn đặc biệt đưa ra một thông báo:
“Tất cả người khiêu chyến thành công, hyện tại đều có thể trở về chỗ khiêu chyến tiến hành rút thưởng.
Ở hyện trường chọn ra một người khiêu chyến may mắn, khen thưởng thêm một phần Trường Sinh Thyên, Tử Lan Tinh, Cảnh Sơn Trà!”
Hơn nữa, ngay tại hyện trường khiêu chyến, có người may mắn trở thành người khiêu chyến thứ 66, thứ 73, thứ 88, thứ 179, thứ 188 cũng được ban thưởng gấp đôi.
Học sinh ở tại chỗ lúc ấy đều mơ màng, đây là chương trình giảm giá sâu cho người tiêu dùng ư, như nào lại ngẫu nhyên rút ra một vị khán giả may mắn vậy?
Các ngài là đang làm chương trình khuyến mãi đấy à?
Hơn nữa vị may mắn thứ 66, 88 mọi người còn có thể hiểu được, còn vị thứ 73 và 179 cũng có thể trở thành người khyên chyến may mắn là chuyện gì?
Ta nói này, phương thức chỉ định người khiêu chyến may mắn của tổ giám sát khiêu chyến các ngươi có phải hơi qua loa quá không?
Chẳng qua, tất cả quyền giải thích đều thuộc về tổ giám sát khiêu chyến, hơn nữa, tất cả đệ tử đều hy vọng mình có thể trở thành người may mắn đó.
Sau khy chuyện này truyền ra, mọi người càng thêm điên cuồng.
Học sinh bắt đầu từng người từng người trở về chyến trường tuyệt bích, hết cách thôi, bầu không khí cũng đã bùng cháy đến chừng này rồi.
Chỉ có điều, quyết định quay lại chyến trường, thì phải đổ mồ hôi, nỗ lực, trả giá, thứ vĩnh viễn không thay đổi ở nơi này, dường như chỉ có số lượng Kê Huyết Nha trên mặt đất, chỉ cần dùng một chút, là bọn Tiểu Thất sẽ bù thêm một chút ngay.
Còn 7 giờ nữa là khiêu chyến kết thúc, tất cả mọi người đều đang giành giật từng giây.
Hạn chót ngay trước mắt, đã có 189 người hoàn thành khiêu chyến ải thứ nhất.
Nếu có người trong màn đêm nhìn về nơi cách đó không xa, sẽ thình lình thấy được vậy mà Trần Chước Cừ đang dẫn đầu hơn một trăm người thành công, bắt đầu khiêu chyến cửa ải thứ hai.
Tòa tuyệt bích màu xám kia cao đến 48 mét.
Loại tinh thần Quyển Vương này, quả thật làm người ta nghyến răng nghyến lợi mà kính nể.
Thật ra, nghiêm khắc mà nói bọn Trần Chước Cừ cũng không phải Quyển Vương.
Bên trong cạnh tranh quá mức thì lợi ích của từng người sẽ giảm xuống.
Nói cách khác, với chyếc bánh ngọt lớn như vậy, mọi người trong nhóm Quyển Vương bình thường bỏ ra 100% nỗ lực là có thể lấy được bánh ngọt, còn hyện tại phải bỏ ra 200% nỗ lực mới lấy được.
Số lượng bánh ngọt không thay đổi, nhưng phải nỗ lực gấp bội.
Nhưng từ Quyển Vương dùng trong lần khiêu chyến này thì không giống, bởi vì không ai biết khối bánh ngọt của học viện Nông Vụ kia rốt cuộc lớn chừng nào…
Nên không có chuyện người khác cố gắng hơn ngươi thì lợi ích của ngươi lại ít đi.
Tình huống bây giờ, có lẽ phải dùng từ phấn đấu mới thích hợp hơn.
Đương nhyên, cái này cũng không làm mọi người không gọi họ là Quyển Vương nữa.
Chương 1773: Vạn Thần Lôi Ti
Tiếng thảo luận cách tuyệt bích bên này một mét, nên cũng không ảnh hưởng đến bọn người Trần Chước Cừ, nàng chỉ dựa vào chỗ nào đó mượn lực quay đầu liếc mắt nhìn rồi tiếp tục leo lên trên.
Sau đó lần lượt thất bại té xuống.
Đai an toàn trên tuyệt bích 48 mét, lại hỏng thêm.
Cần phải trĩu xuống 5 mét mới có thể bắt đầu nắm chặt, không cẩn thận sẽ có thể đâm đến vỡ đầu chảy máu.
Thời gian đếm ngược 68:00:00.
Bốn giờ sáng.
Bên ngoài chỗ đổi tích phân của học viện, học sinh xếp thành một hàng thật dài để chuẩn bị đoạt hạng ngạch thương phẩm buổi sáng.
So sánh với sự hỗn loạn lộn xộn ngày đầu tiên, hiện tại đội ngũ đã trật tự.
Lúc này, mười mấy học sinh quần áo lam lũ chậm rãi bước từ đêm tối ra.
Trên người họ chằng chịt vết thương, có người máu trên cánh tay đã chảy đến đầu ngón tay.
Cả người họ quần áo rách nát, cũng không biết ma sát nát vụn ở chỗ nào.
Khi đám người kia đến, tạo nên một trận rối loạn và nghị luận nhỏ trong đội ngũ bên ngoài chỗ đổi tích phân.
Nơi này là kình đảo chứ không phải chiến trường gì, sao họ lại trở nên như thế?
Những học sinh bị thương không giải thích gì, chỉ yên lặng xếp sau đội ngũ, chờ đổi thương phẩm.
Có người hiếu kỳ hỏi một câu:
“Huynh đệ, các ngươi xảy ra chuyện gì thế?”
Đám học sinh bị thương giải thích:
“Chúng tôi đi khiêu chiến học viện tuyệt bích, té bị thương ở đó.”
“Sao lại đột nhiên chạy tới đây?”
Có người thắc mắc.
Học sinh bị thương giải thích:
“Mọi người đều cảm thấy mình chưa đủ sức mạnh,chỉ còn thiếu xíu thôi, nên chúng ta thương lượng định dùng tất cả tích phân còn lại trong tay, tạm thời đến đây đoạt ít quả Trường Sinh Thiên.”
Lúc này, một học sinh vừa tỉnh ngủ từ khu ký túc xá bên kia chạy đến.
Một học sinh bị thương nhìn về phía hắn ta nói:
“Xin lỗi đã đánh thức người, tích phân trong tay ta còn chưa đủ nên có thể mượn tích phân của ngươi để đoạt quả trước chút không? Nếu như ta hoàn thành khiêu chiến xong sẽ lập tức trả lại ngươi, nếu như không hoàn thành, ta sẽ chạy điểm trả lại ngươi.”
Học sinh vừa tỉnh ngủ cười, vỗ lên vai hắn ta:
“Nói cái mẹ gì đó, hai ta đã là huynh đệ bao năm rồi.
Yên tâm đi, ta đây sẽ xếp hàng đổi cho ngươi.”
Học sinh bị thương thở phào nhẹ nhõm:
“Cảm ơn.”
Hiện tại trong học viện, tích phân chẳng khác nào tài nguyên tu hành, huynh đệ vì chuyện tích phân mà rạn nứt cũng không phải không có.
Còn có một số cặp đôi vì tích phân mà cãi nhau đến chia tay.
Hiện tại, rạng sáng 4 giờ mà còn bằng lòng chạy đến cho mượn tích phân, thì đúng là chân ái.
Có người hiếu kỳ hỏi họ:
“Các người tập luyện bao lâu rồi? Hiện tại đã là 4 giờ sáng, các ngươi cứ luyện tập mãi không nghỉ ngơi à?”
“Không kịp nữa, chỉ còn 4 tiếng thôi.”
Một tên đệ tử giải thích:
“Mặc dù rất mệt mỏi…Nhưng còn chưa đến lúc buông xuôi.”
Câu nói này khiến người xếp hàng phía trước đều ngẩn ra, trong họ, có học sinh khiêu chiến thất bại, cũng có học sinh đã đổi Vạn Thần Lôi Ti.
Mà ba mươi hai học sinh trên người chằng chịt vết thương đang đứng nghiêm trước mắt này, chẳng biết tại sao, sâu trong nội tâm mọi người bỗng nhiên bị chạm vào một chút.
Có người lại hỏi họ:
“Đáng giá chăng, đều đã đem bản thân trở thành bộ dáng này.”
Một học sinh nhai nghiền Kê Huyết Nha, sau đó vừa thoa lên cánh tay mình, vừa cúi đầu nói:
“Chúng ta không giống các ngươi.
Lúc chúng ta kiểm tra để vào trường, cũng bởi vì không đủ thiên phú nên đã bị phân đến học viện cơ sở, có mấy người để kiếm chút tích phân còn phải bán trái cây trợ cấp trong nhà, có mấy người chạy tích phân, kết quả mỗi lần đều chỉ có thể đạt được 2 điểm an ủi, còn có hai học sinh quá ngu ngốc, dù làm thế nào cũng không nắm vững được tiết tấu hô hấp của Vạn Thần Lôi Ti, sau đó bị lão sư giảng dạy trả lại tích phân…”
Có những màn chạy tích phân vinh quang, cũng có những màn chua xót, có những học sinh tham gia tranh tài bóng đá lại bị các thần tiên chèn ép, cuối cùng nhọc nhằn khổ sở đá 90 phút, cũng chỉ được 2 điểm an ủi.
Không phải ai cũng có thể thành công chạy điểm như Trần Chước Cừ, nếu không thì Trần Chước Cừ cũng sẽ không được cả Côn Luân và Cửu Châu đồng thời để ý.
Vị học sinh này ngẩng đầu lên nhìn người ở phía trước nói:
“Chúng ta không cân nhắc chuyện có đáng giá hay không, nhưng mọi người cũng không biết phải làm sao để thể hiện tài năng, hiện tại lại có hy vọng, nên dù thế nào đi chăng nữa cũng phải liều mạng, đúng không?”
Bạn học trong đội phía trước đều im lặng.
Học viện có tổng cộng hơn sáu mươi ngàn người, học viện cơ sở mới mở có bốn mươi lăm ngàn người, học viện khoa học kỹ thuật, học viện siêu phàm có hơn mười bảy nghìn người.
Về sau nếu có thể đổi Vạn Thần Lôi Ti thì nhân số của học viên siêu phàm sẽ lập tức tăng lên dữ dội, mà học sinh còn lại trong học viện cơ sở, sẽ giống như trẻ lưu ban, chờ góp đủ tích phân mới đổi được Vạn Thần Lôi Ti.
Chương 1774: Thất Bại Lại Thất Bại
Nhưng hiện tại, dường như lại có một con đường đặc biệt dành cho người bình thường, những người không cam lòng kia sao có thể bỏ lỡ? Liều mạng cũng phải liều một phen.
Trong tay những học sinh bình thường này, mấy người cộng lại là hơn 100 tích phân ngay, lựa chọn tốt nhất lúc này chính là đi đổi quả Trường Sinh Thiên, rồi lại đi khiêu chiến tuyệt bích.
Đúng lúc này, có người hỏi học sinh bị thương kia:
“Huynh đệ, ngươi tên là gì?”
Học sinh bị thường cười nói:
“Ta tên Hồ Tĩnh Nhất.”
Lúc nói chuyện, cánh tay hắn ta vừa vặn mới cầm máu.
Học sinh ở hàng trước không hề im lặng, có người bỗng nhiên cao giọng nói:
“Hôm nay, mấy người chúng ta đừng đổi vội, một ngày thôi, chúng ta cũng không gấp gì cả, nhưng họ chỉ còn 4 tiếng, ta đề nghị mọi người nhường một chút, để những huynh đệ tỷ muội này đổi Trường Sinh Thiên mà họ cần trước, có được không?”
Một vị nam sinh vui cười hớn hở nói:
“Được đó, sao lại không được.
Dù sao chúng ta cũng không thiếu một ngày, tất cả mọi người đều nhường đi, để những huynh đệ tỷ muội này lên trước!”
Hồ Tĩnh Nhất ngây người tại chỗ:
“Cái này không được đâu.”
Có vị nữ sinh cười nói:
“Gì mà được với không được, mọi người đều là bạn học trong một học viện, trong ngoài nên giúp đỡ nhau mới đúng, lúc nào chúng ta cũng có thể đổi thương phẩm được, nhưng thời gian của các ngươi không nhiều.
Yên tâm đi, chúng ta không vội.”
Hồ Tĩnh Nhất ngơ ngác, những người này sao mà không vội cho được, dù sao cũng là những người mới 4 giờ sáng đã đến xếp hàng, ai mà không có thuộc tính Quyển Vương chứ.
Những người thật sự không gấp, đều đang ngủ ngon trong ký túc xá ấy.
Thế nhưng, những bạn học này đều giả vờ bày ra vẻ hoàn toàn không quan trọng mà nhường đường.
Hồ Tĩnh Nhất chậm rãi vượt qua đám người, không hiểu tại sao, cảm giác cô độc khi hắn ta đối mặt với tuyệt bích lúc trước, bỗng chốc như chưa từng có.
Ấm áp không hiểu được.
“Cảm ơn mọi người.”
Bọn người Hồ Tĩnh Nhất chân thành nói cảm ơn.
“Đừng khách sáo như vậy.”
Có người cười nói:
“Chúc các ngươi thành công, chúng ta về ngủ trước.”
Hồ Tĩnh Nhất nhìn bóng lưng những bạn học kề vai sát cánh, cười cười nói nói rời đi, bỗng nhiên hiểu được ý nghĩa thành lập của học viện Côn Luân.
Trong quá khứ, nhóm hành giả thời gian mỗi người đều tác chiến đơn độc, hyểu lầm nhau, nên căn bản không có cơ sở tín nhiệm nhau.
Nhưng giờ đây, hình như mọi thứ đang dần dần tốt lên.
Lúc này, cửa nơi đổi thương phẩm cũng mở ra, học sinh hơi sửng sốt:
“Nơi đổi thương phẩm không phải bảy giờ sáng mới mở cửa sao?”
Trong kế hoạch của mọi người, 8 giờ sáng khiêu chiến kết thúc, họ sẽ chờ đến bảy giờ, đợi nơi đổi thương phẩm mở cửa, đổi quả xong lập tức đi khiêu chiến ngay, có thể hoàn thành hay không đều dựa vào mệnh, dù sao thì thời gian thật sự không nhiều.
Nhưng bây giờ, chỗ đổi thương phẩm đã mở cửa.
Tiểu Ưng vui cười hớn hở nói:
“Không phải thời gian các ngươi eo hẹp ư, phá lệ cho các ngươi một lần cũng không sao, đến đi, bắt đầu xếp hàng đổi!”
Vẻ mặt Hồ Tĩnh Nhất vội vàng chạy về tuyệt bích mười mét, một phút cũng không muốn lãng phí.
Hắn ta dùng 200 tích phân còn sót lại trong tay đổi hai quả Trường Sinh Thiên, nuốt vào.
Thế nhưng, khi quay về tuyệt bích 10 mét lúc trước lần nữa, dù hắn ta khiêu chiến bao nhiêu lần đi nữa, cũng chỉ dừng lại ở nơi 8 mét hoặc 9 mét.
Thật ra, hai học sinh không có cách nào nắm vững thuật hô hấp bị lão sư giảng dạy của học viện trả lại tích phân mà Hồ Tĩnh Nhất nói, có một người là hắn ta.
Dường như đây là một nguyền rủa, đi học thì dậy trễ, toán học và lý học học thế nào cũng không hiểu được, mỗi lần chỉ có thể đạt vừa mức tiêu chuẩn.
Dù cho sau khi đến học viện đã đổi được Vạn Thần Lôi Ti, nhưng vì không nắm vững thuật hô hấp, nên bị trả lại tích phân.
Giờ đây, dù hắn ta có cố gắng thế nào, chăm chỉ thế nào, thì cũng dường như không thể nào vượt qua tòa tuyệt bích trước mặt kia.
Tối hôm qua, lúc Trần Chước Cừ lên đỉnh núi hắn ta cũng đã có mặt ở đó rồi, luận về trả giá đổ mồ ai, Hồ Tĩnh Nhất không thua kém ai cả, hắn ta cũng dám nhún người nhảy một cái ở nơi 9 mét, thế nhưng từ đầu đến cuối hắn ta không cách nào tìm được điểm chống đỡ tốt nhất, mà chỉ có thể lần lượt thất bại.
Giống như một nguyền rủa, vận mệnh của hắn ta đã định sẵn chỉ có thể làm nền cho người khác, trở thành một người thất bại.
Hồ Tĩnh Nhất yên lặng nhìn về phía bên cạnh, bóng lưng trên vách núi tòa tuyệt bích 48 mét kia, làm cho hắn ta yêu thích tận đáy lòng, chỉ có điều yêu thích không có tác dụng gì cả, hắn ta thoa Kê Huyết Nha lên người mình, sau đó quật cường đi về phía tuyệt bích thuộc về mình lần nữa, thất bại lại thất bại.
Chương 1775: Không Chết Được Thì Cứ Tiếp Tục
Trong tất cả người khiêu chiến, hắn ta là người leo nhiều nhất, té nặng nhất, thương tích khắp mình, máu me đầm đìa.
Hồ Tĩnh Nhất không sợ thất bại, thứ hắn sợ chính là bản thân sẽ là thằng ngốc sau lần thất bại nào đó mà không đứng lên nổi nữa.
Thời gian sắp đến hạn chót, trong một đêm, đã có tổng cộng 231 người dưới áp lực nặng nề hoàn thành khiêu chiến.
Mà Hồ Tĩnh Nhất, vẫn là không thành công.
Trời đã sáng, Tiểu Thất liếc mắt nhìn thời gian, 07:59, hắn ta liếc nhìn bóng lưng vách núi mà Hồ Tĩnh Nhất đang leo lên, hy vọng phút chót này sẽ xuất hiện một kỳ tích.
Đáng tiếc không có kỳ tích nào cả, Hồ Tĩnh Nhất tại nơi 9 mét nhìn câu nói trên đỉnh đầu, câu nói nơi điểm cuối này không biết đã khích lệ hắn ta bao nhiều lần trong mấy giờ này.
“Cố lên.”
Hồ Tĩnh Nhất gầm thét.
Hắn ta gắng sức vọt lên, sau đó thất bại lần nữa.
Bịch một tiếng, nam sinh này rơi xuống dưới, lại được đai an toàn kéo lên, đánh vào trên tuyệt bích một lần nữa, cuối cùng Hồ Tĩnh Nhất bị treo không thể nhúc nhích trên không trung, được đai an toàn thả lên tuyệt bích rồi chậm rãi buông xuống.
Hắn ta nằm trên đất, rất lâu cũng không có đứng dậy, như là không đứng lên nổi.
Thật giống như là, một mét mà hắn ta không với tới kia, chính là khoảng cách vĩnh hằng.
Là khoảng cách của người thành công và kẻ thất bại.
Tổng cộng 234 người khiêu chiến thành công tập hợp trên tuyệt bích 10 mét, yên lặng nhìn xem.
Tiểu Thất không chờ đợi thêm, hắn ta cao giọng tuyên bố:
“Khiêu chiến kết thúc, chúc mừng tất cả người khiêu chiến người thành công thuận lợi vượt cấp, tiếp theo, thời gian để cho các vị khiêu chiến tuyệt bích 48 mét vẫn là 48 giờ như cũ! Mong các vị nhớ kỹ rằng, con đường này không cần hoa tươi hay tiếng vỗ tay, bởi vì đây là chính con đường của các ngươi!”
Trần Chước Cừ hỏi:
“Chúng ta đã vượt qua ải thứ nhất rồi, hiện tại có thể nói cho chúng ta, nếu như chúng ta hoàn thành tất cả khiêu chiến, sẽ có thứ gì chờ đằng trước?”
Tiểu Thất cười lắc đầu một cái:
“Không có hứa hẹn, chúng ta cũng sẽ không hứa hẹn bất cứ chuyện gì.
Lúc đầu các ngươi vì phần thưởng mà đến, nhưng ta cho rằng, trên con đường chưa thể xác định được điều gì này, thì phần thưởng cũng không xác định được, muốn biết phía sau có gì, vậy phải xem ngươi có thể kiên trì hay không.”
Vừa nói, hắn ta bỗng nhiên chỉ tòa núi xanh tuyệt bích sau lưng mình:
“Bắt đầu khiêu chiến ải thứ hai đi, ngươi phải leo lên đó, mới gặp người chờ ngươi ở đấy.”
Đây chính là thái độ của Khánh Trần đối với người thành công, hắn dùng phần thưởng hấp dẫn mọi người đi trên con đường này, nhưng bắt đầu từ bây giờ, hắn không còn xác định tương lai, để sàng lọc những kẻ không chịu được tịch mịch kia, không cách nào trải nghiệm được phần vui sướng và xúc động này đi.
Đây là quá trình luiện kim một lần lại một lần, chỉ có tài năng vàng ròng chân chính mới có thể trở thành kỵ sĩ cuối cùng.
Trần Chước Cừ không có hỏi nhiều nữa, nàng dẫn đầu đi đến ải thứ hai.
Lúc này, Tiểu Thất quay đầu nhìn lại Hồ Tĩnh Nhất, trong lòng hắn ta có tiếc hận, có đồng cảm với nam sinh này, rõ ràng đã cố gắng như vậy nhưng lại không nhận được hồi báo, đây chính là chuyện đáng tiếc nhất trong thế gian.
Thế nhưng, lúc hắn ta quay đầu nhìn lại, lại thấy Hồ Tĩnh Nhất vậy mà đã đứng lên.
Vị nam sinh này chậm rãi phủi tro bụi trên người mình, cởi đai an toàn, đi đến tuyệt bích 48 mét của cửa ải thứ hai.
Tiểu Thất hơi sửng sốt, hyếu kỳ hỏi:
“Ngươi làm gì đấy?”
Hồ Tĩnh Nhất quay đầu nhìn về phía Tiểu Thất, chật vật cười nói:
“Quy tắc của khiêu chiến này, hẳn là tất cả mọi người có 48 giờ để khiêu chiến ải thứ nhất, nếu như trong 48 giờ không thể hoàn thanh, vậy thì chỉ có thể bỏ qua ải thứ nhất mà đi khiêu chiến ải thứ hai…vậy nên ta vẫn có tư cách để trực tiếp khiêu chiến ải thứ hai, đúng không?”
Tiểu Thất đứng lặng người rất lâu, quy tắc đúng là như vậy, nhưng hắn ta không nghĩ tới thật sự sẽ có người làm như vậy:
“Tại sao?”
Hồ Tĩnh Nhất nắm một Kê Huyết Nha trong giỏ trúc nhét vào túi, hắn ta bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn tiểu Thất nói:
“Thật ra cũng không có tại sao cả, chỉ là ta không biết hoàn thành khiêu chiến sẽ có cái gì nên có chút không phục.”
Hồ Tĩnh Nhất chậm rãi nói:
“Thật ra ta cũng rất nỗ lực, ta cũng tưởng tượng mình có thể là học sinh giống như Trần Chước Cừ, đi học thì thành tích tốt, làm gì cũng đứng nhất, lúc nhỏ khi nghe chuyện xưa rùa thỏ thi chạy với nhau, ta cực kỳ vui vẻ, sau này mới biết, không phải tất cả con thỏ đều sẽ đi ngủ để đợi rùa đen, cổ tích chỉ có thể là cổ tích.
Nhưng ta vẫn không phục, ta vẫn tức giận, ta không muốn trở thành số một, ta chỉ muốn bản thân có thể thành công một lần trong đời.”
Đời người không phải là thế sao, dù thất bại cũng muốn tiếp tục bò lên đi về phía trước.
Vừa nói, Hồ Tĩnh Nhất đi về tuyệt bích 48 mét.
Tiểu Thất đứng cạnh bên bỗng nhiên trông thấy, sáu học sinh bởi vì khiêu chiến thất bại muốn rời đi, nghe thấy lời Hồ Tĩnh Nhất nói lại dần dần dừng bước.
Tiểu Thất thấy được họ đang giãy dụa, đang do dự.
Cuối cùng, Tiểu Thất nhìn thấy họ xoay người, đi theo bóng lưng Hồ Tĩnh Nhất, đi về cửa ai thứ hai.
Tiểu Thất cao giọng cười nói:
“Đời người lúc này mới đi được đến nơi nào đâu? Không chết được thì cứ tiếp tục tiến lên, cố lên!”
🩸GEN CỦA TA VÔ HẠN TIẾN HÓA (BẢN DỊCH): Dị giới, đô thị, nâng cấp gen, hài hước, dị năng….
Chương 1776: 1665
Trong lầu dạy học chính, Lộ Viễn đứng trước cửa sổ sát đất mà nhìn về phía vách đá dựng đứng kia.
“Ông chủ, Hồ Tĩnh Nhất bị học viện siêu phàm trả về học viện Cơ Sở rất dẻo dai, phù hợp với chúng ta.”
Lộ Viễn nói nhỏ.
Trịnh Viễn Đông nói với vẻ lạnh nhạt:
“Đừng nghĩ nhiều, dù sau này người đó có thất bại cũng sẽ trở thành người đưa tin của Kỵ Sĩ, Khánh Trần sẽ không bỏ qua hạt giống như thế này đâu.
Không thể không thừa nhận, Khánh Trần tổ chức thử thách này đã chọn ra những người kiên định, dẻo dai nhất trong đám học sinh kia.
Trong suy nghĩ của hắn thì thiên phú cũng không phải là yếu tốt mang tính quyết định, một người có thể thành công không cuối cùng vẫn phải phụ thuộc vào tính bền dẻo này.
“Ông chủ, vậy chúng ta cứ khoanh tay đứng nhìn Khánh Trần cướp người như thế ư?”
Lộ Viễn hét lên:
“Trong những học sinh vừa vượt qua thử thách kia, Trần Chước Cừ, Lý Phấn, Vương Đông Đông đều là những nhân tài mà chúng ta coi trọng, không thể để cho hắn cứ cướp một cách trắng trợn như vậy được.”
Trịnh Viễn Đông ngồi trước bàn làm việc, đang đọc tài liệu thì đột nhiên nói:
“Ngươi có biết hôm nay Bạch Trú đã cho ra bao nhiêu Tử Lan Tinh không?”
Lộ Viễn nghe vậy thì sửng sốt một chút, sau đó liền trở nên im lặng, một lúc sau mới trả lời bằng giọng lí nhí:
“Cộng cả phần cho chúng ta thì tổng cộng là 288 tệ.”
Trịnh Viễn Đông hỏi tiếp:
“Vậy ngươi biết hôm nay Bạch Trú đã đưa ra bao nhiêu trà Cảnh Sơn không?”
Giọng Lộ Viễn lại càng nhỏ hơn:
“1655 phần…”
“Trái cây của Trường Sinh Thiên thì sao?”
“1665 trái.”
Trịnh Viễn Đông thấy mình hỏi cũng đã gần đủ rồi nên để tài liệu trong tay xuống rồi nói với Lộ Viễn:
“Bây giờ, ta và ngươi cùng là người nhận được lợi từ trà Cảnh Sơn, ngươi cảm thấy nó có tác dụng không?”
“Đương nhiên có tác dụng rồi!”
Lộ Viễn tươi cười hớn hở mà trả lời:
“Trước kia Côn Luân chúng ta có khá nhiều người đeo kính cận đấy, bây giờ đều bỏ ra cả rồi, các học sinh cũng dành cho trà Cảnh Sơn những lời khen có cánh.”
Nếu nhất định phải bình chọn ra thương phẩm nào ảnh hưởng đến các học sinh nhiều nhất thì chắc chắn là trà Cảnh Sơn.
Theo số lượng trà Cảnh Sơn mà học viện Nông Vụ cung cấp ngày càng gia tăng thì số học sinh cởi bỏ kính cận trong học viện cũng ngày càng nhiều.
Trong chiến đấu, kính cận là một thứ dư thừa và vướng víu.
Trịnh Viễn Đông nói tiếp:
“Ngươi cũng thấy đấy, biết bao nhiêu người được lợi, ngươi cũng biết lực lượng cướp người của Bạch Trú xuất phát từ đâu rồi chứ? Đừng nói là bây giờ đối phương muốn giành một số người bình thường từ trong tay ngươi, nếu hắn thật sự muốn dùng Tử Lan Tinh để giành một số người tu hành có thiên phú cao của ngươi thì ngươi cũng không thể làm được gì đúng chứ? Bây giờ tên nhóc Khánh Trần này còn đang nắm giữ tiết thứ ba, tiết thứ tư của Vạn Thần Lôi Ti là thuật hô hấp, không phải là đang âm thầm nhắc nhở chúng ta đừng trở mặt đấy sao…”
“Ông chủ nói đúng là có lý, chỉ là ta không thể trơ mắt nhìn những hạt giống tốt kia bị hắn đào đi hết, ta đau lòng lắm.”
Lộ Viễn thở dài rồi nói.
Thật ra Côn Luân vẫn luôn rơi vào tình trạng không đủ nhân lực.
Họ không giàu có như Cửu Châu, trước kia đã từng nhịn ăn nhịn uống vì muốn gây quỹ xây dựng học viện.
Cũng vì chuyện này mà hắn, Nghê Nhị Cẩu và Trịnh Viễn Đông gặp phải khó khăn ở khắp mọi nơi.
Rõ ràng đều là những người siêu phàm vô cùng lợi hại rồi nhưng mọi người lại phải chịu sự khinh bỉ của những người xung quanh.
Nhưng ông chủ Trịnh nói dù phải chịu uất ức gì, chỉ cần đối phương là đồng bào thì mọi người đều phải chịu đựng, đây là kỷ luật.
Một tổ chức như thế rất khó thu nạp nhân tài một cách rộng rãi như Cửu Châu.
Trịnh Viễn Đông cười rồi nói:
“Ngươi biết chúng ta không tranh giành được với họ là tốt rồi, chấp nhận sự thật cũng là một chuyện tốt.
Vả lại chúng ta cũng không bồi dưỡng được nhiều người mới như thế, lập trường của Bạch Trú vững chắc, tính nguyên tắc cũng cao, họ phát triển là chuyện tốt.
Ta cũng rất tò mò lúc ông chủ Hà xuất quan sẽ có phản ứng như thế nào, bởi vì theo những gì ta biết thì hắn đã khen ngợi Trần Chước Cừ rất nhiều lần rồi.”
“Cái này ta cũng có nghe nói.”
Lộ Viễn hớn hở mà kể lể:
“Ông chủ Hà từng khen Trần Chước Cừ là một viên ngọc chưa mài, chỉ là đang chờ người khác khai quật lên mà thôi…Cũng không biết là sau khi ông chủ Hà xuất quan lại phát hiện Trần Chước Cừ đã trở thành Kỵ Sĩ thì sẽ cảm thấy thế nào.
Ông chủ, ngươi nói như thế ta lại có chút mong chờ rồi, chờ người Cửu Châu xuất quan ta phải bám theo bọn họ cả ngày để xem phản ứng của bọn họ mới được…”
Tâm trạng của Lộ Viễn thay đổi rất nhanh, nếu tất cả mọi người đều không thể giành giật thắng Bạch Trú thì cũng không thể để một mình Côn Luân họ khó chịu.
“Đi thôi, đi tới vách núi dựng đứng bên kia xem một chút đi.”
Trịnh Viễn Đông nói.
Chương 1777: Buổi Họp
“Xem cái gì? Xem leo núi ư?”
Trịnh Viễn Đông cười mà trả lời hắn:
“Không phải xem leo núi, mà là xem tương lai của người du hành của chúng ta.”
Ngươi có thể tưởng tượng được một tổ chức Kỵ Sĩ lớn mạnh với nhân số hơn một trăm người là cảnh tượng như thế nào không?
Dù sao thì tạm thời Trịnh Viễn Đông vẫn chưa tưởng tượng ra được…
Mấy trăm năm qua, Kỵ Sĩ vì muốn bổ sung nhân lực cho tổ chức nên đã thành lập tổ chức thuộc hạ như người đưa tin Kỵ Sĩ này, bình thường đều là một Kỵ Sĩ dẫn theo mấy người đưa tin kéo bè kéo lũ đi đánh nhau.
Đến thế hệ của Lý thúc thì lại biến thành một Kỵ Sĩ dẫn theo mười mấy người đưa tin kéo bè kéo lũ đi đánh nhau.
Nhưng tới thế hệ này của Khánh Trần thì tình hình lại thay đổi rồi, tương lai có khi người đưa tin Kỵ Sĩ còn có số lượng ít hơn Kỵ Sĩ rất nhiều…Nếu phân phát một người đưa tin cho một Kỵ Sĩ thì có khi còn không đủ mà chia.
Trịnh Viễn Đông cũng âm thầm thở dài trong lòng, mình không thể so nổi.
Đếm ngược bốn mươi tiếng.
Tám giờ sáng, Hà Kim Thu ngồi khoanh chân trong biệt thự, chín thanh kiếm Ngọc Tâm lơ lửng xung quanh người, trong đó thanh thứ chín vừa mới được thành hình, nhìn thoáng qua vẫn còn nhỏ hơn tám thanh khác rất nhiều.
Hắn mở to mắt ra rồi đứng bật dậy, bởi vì đã ngồi quá lâu nên lúc đứng lên các khớp xương trên người hắn còn kêu rắc rắc.
Từng tiếng kêu giòn giã.
“Ai là người giác ngộ mộng lớn trước, ngày thường ta tự biết.”
Ông chủ Hà cất tiếng cười rồi nói:
“Cuối cùng thì thanh kiếm Ngọc Tâm thứ chín đã xuất hiện hình thức ban đầu rồi, sự thần kỳ của Tử Lan Tinh hoàn toàn vượt xa những gì chúng ta có thể tưởng tượng.
Chẳng trách Trần Dư cất giữ nó như bảo bối, cũng chẳng trách Khánh Trần không nỡ đưa ra.
Có sự tồn tại của nó thì Bạch Trú rất khó mà không lớn mạnh.”
Hà Kim Thu đi ra khroi biệt thự, giang rộng hai cánh tay đón lấy ánh nắng.
Ai ngờ hắn vừa bước chân ra ngoài thì đã thấy hai người Lộ Viễn và Tiểu Ưng đang ngồi xổm ở một nơi cách biệt thự không xa.
Ánh mắt hai người dáo dác quan sát về phía bên này, giống như là đang theo dõi hắn vậy.
Ông chủ Hà thấy vậy thì nhíu mày.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Hai người kia ngồi ở đây làm gì?
Hắn suy nghĩ một lát rồi gọi điện thoại cho biệt thự bên cạnh, nội dung chỉ có một chữ:
“Họp.”
Năm phút sau, Ngu Thành và Đường Khả Khả đẩy cửa đi vào, hai người ngồi xuống bàn ăn của biệt thự rồi im lặng nhìn ông chủ Hà mặc sơ mi trắng quần tây, đeo tạp dề đứng loay hoay trong bếp làm đồ ăn sáng cho mọi người.
Dù là lúc nấu cơm thì ông chủ Hà này cũng vô cùng chú ý tới hình tượng của mình.
Ngu Thành nói:
“Ông chủ, để ta làm cho.”
Hà Kim Thu mỉm cười rồi trả lời:
“Ngồi im đó chờ đồ ăn là được, tất cả mọi người đều bế quan bốn ngày liên tục, phải ăn chút gì đó thanh đạm thôi nếu không dạ dày sẽ không chịu nổi.”
Đúng lúc này, một thiếu nữ tóc ngắn mặc một bộ quần áo thể thao màu đỏ cũng đẩy cửa đi vào, nàng bình tĩnh nhìn bóng lưng trong phòng bếp một cái rồi cất giọng hô:
“Ông chủ.”
“Tiểu Nhiễm tới rồi à.”
Hà Kim Thu cười rồi nói tiếp:
“Ngồi xuống đi, đồ ăn sắp xong rồi.
Đúng rồi, trong lúc chúng ta bế quan thì học viện có chuyện gì mới không? Mấy người Trần Chước Tảo mà ta dặn ngươi chú ý thế nào rồi? Chúng ta nhất định phải cướp được những nhân tài này từ tay Côn Luân, dù ông chủ Trịnh tới tìm ta tính sổ ta cũng sẽ không nhả ra đâu.”
Cửu Nhiễm cao một mét tám mấy, hoàn toàn nổi bật trong đám nữ sinh, nàng đi trong biển người có cảm giác như là hạc giữa bầy gà vậy.
Cửu Nhiễm ngồi xuống bàn ăn rồi mới nói:
“Ông chủ, ta tới đây họp chính là vì muốn nói một số chuyện của học viện, trong bốn ngày các ngươi bế quan thì học viện đã thay đổi rất lớn.”
“Sao vậy?”
Bỗng nhiên Hà Kim Thu có một cảm giác không lành:
“Có chuyện gì thế?”
“Đầu tiên là chuyện hối đoái thương phẩm của học viện.”
Cửu Nhiễm từ từ giải thích:
“Họ đưa ra Tử Lan Tinh, trà Cảnh Sơn, Trường Sinh Thiên nhiều hơn những gì ta có thể tưởng tượng được.”
Hà Kim Thu vừa cười vừa đi ra khỏi phòng bếp, hắn đặt đồ ăn trong tay lên bàn rồi nói:
“Chuyện này cũng không nằm ngoài dự đoán của ta.
Khánh Trần chưa hề nói thật, chắc chắn trong tay hắn vẫn còn nắm giữ át chủ bài khác.
Trong học viện cho bao nhiêu thương phẩm? Ta đoán nếu như ông chủ Trần và Khánh Trần đã ký kết hiệp ước thì có thể bên phía Bạch Trú sẽ lấy ra thêm mươi phần Tử Lan Tinh để cung cấp cho học sinh, còn về trà Cảnh Sơn và Trường Sinh Thiên thì ta đoán Bạch Trú sẽ lấy ra thêm 50 phần…Đúng rồi, Bạch Trú lấy bao nhiêu phần ra vậy?”
Cửu Nhiễm nhìn Hà Kim Thu một cái rồi nói một cách nghiêm túc:
“288 phần Tử Lan Tinh và hai loại trà Cảnh Sơn, Trường Sinh Thiên thì mỗi loại hơn 1600 phần.”
Chương 1778: Tất Cả Đều Được Nhận
Phụt!
Đường Khả Khả đang uống cà phê nghe vậy thì phun hết cà phê trong miệng lên mặt Ngu Thành.
Nhưng Ngu Thành lại không còn tâm trí để ý đến chuyện này, hắn cầm khăn giấy lau mặt qua loa rồi cao giọng mà hỏi lại:
“Ngươi nói là bao nhiêu cơ?”
Cửu Nhiễm nhìn hắn một cái rồi nói một cách chắc chắn:
“Ta chắc chắn là số liệu báo lại không hề có sai sót, chỉ là chênh lệch hơi lớn so với những gì các ngươi tưởng tượng nên trong lúc nhất thời các ngươi vẫn chưa thể chấp nhận được mà thôi.
Ta đề nghị các ngươi tự tiêu hóa một chút rồi mới nghe tiếp những chuyện khác.”
Hà Kim Thu yên lặng tính toán một lúc lâu, nhưng dù hắn tính như thế nào cũng đều cảm thấy cái số này lớn tới mức hoang đường.
Nó lớn hơn rất nhiều những gì hắn đã dự tính từ trước!
“Những thứ này phân phát ra ngoài bằng cách nào?”
Ngu Thành đưa ra câu hỏi với sự thắc mắc khôn cùng.
Cửu Nhiễm giải thích:
“Từ ngày thứ hai của lần trở về này tính đi, định mức hối đoái thương phẩm của học viện tăng lên gấp bội.
Tử Lan Tinh đã sắp móc sạch điểm tích lũy Ma Trận và Hồng Diệp rồi.
Còn trà Cảnh Sơn và Trường Sinh Thiên thì móc rỗng điểm tích lũy của các học sinh.”
Phải biết rằng một học sinh cố gắng lâu như vậy thì tối đa cũng chỉ có thể đồng thời hối đoái Vạn Thần Lôi Ti và hai phần trà Cảnh Sơn hoặc Trường Sinh Thiên mà thôi.
Cho nên có hơn một ngàn tài khoản điểm tích lũy của học sinh đã rỗng tuếch, nhìn chỗ hối đoái có thương phẩm cũng không đổi được, tất cả mọi người đều đang liều mạng kiếm điểm tích lũy.
Mà Tử Lan Tinh thì lại khác, Hội Tam Điểm đột nhiên lại không còn cướp đoạt Tử Lan Tinh nữa, Ma Trận và Hồng Diệp thì giống như là đang chuẩn bị trang bị quân sự vậy, không ngừng tranh đoạt.
Ma Trận vì không muốn cho Hồng Diệp phát triển quá nhanh nên thậm chí còn không cho thuê phòng thí nghiệm nữa.
Trần Tuế cũng từ nhân tài kỹ thuật chuyển thành nhân tài tu hành.
Nói tới đây thì Hà Kim Thu hỏi với vẻ nghi ngờ:
“Đến cùng là những Tử Lan Tinh kia được đưa ra như thế nào? Ta đã từng tính dù tất cả các câu lạc bộ đều đi hối đoái thì điểm tích lũy của họ cũng đâu có đủ?”
Cửu Nhiễm trả lời:
“Đây chính là chuyện thứ hai mà ta muốn nói, những học sinh mà ông chủ dặn ta phải chú ý tới đang tham gia thử thách leo núi của học viện.
Ta nhìn thấy vách núi thẳng đứng trong sân thử thách, cho nên ta có lý do để phán đoán rằng đây là Bạch Trú đang tuyển chọn Kỵ Sĩ mới cho tổ chức Kỵ Sĩ.
Họ thiết lập chín độ khó khác nhau tăng dần, mỗi lần khiêu chiến thành công một cửa ải sẽ đạt được một phần trà Cảnh Sơn, Trường Sinh Thiên, Tử Lan Tinh.
Tới nay đã có 234 người khiêu chiến thành công rồi.”
“Tất cả đều được nhận theo quy định ư?”
Hà Kim Thu nhíu mày mà hỏi.
Cửu Nhiễm gật đầu khẳng định lại một lần nữa:
“Tất cả đều đã nhận được.”
Hà Kim Thu im lặng, vốn ban đầu hắn còn vui vẻ vì Khánh Trần bổ sung thêm cho Cửu Châu bốn phần Tử Lan Tinh, bây giờ lại cảm thấy Tử Lan Tinh trong tay không còn hấp dẫn như lúc đầu nữa rồi.
Mà điều quan trọng nhất là suy nghĩ của hắn và Trịnh Viễn Đông giống nhau như đúc, bọn họ đều biết rõ với sự giàu có này của Bạch Trú thì không có bất cứ tổ chức nào có thể tham gia giành người với Bạch Trú cả!
Dù Cửu Châu của hắn có danh vọng cao ở ngoại cảnh như thế nào cũng không ai có thể chống cự được sự hấp dẫn của Tử Lan Tinh.
Hơn nữa, tổ chức Kỵ Sĩ trên thế giới cũng không hề thua kém gì tổ chức tình báo Hồ Thị, dù sao thì tổ chức Kỵ Sĩ của người ta có Bán Thần làm chỗ dựa cơ mà!
Dù không nhắc tới tổ chức Kỵ Sĩ thì tổ chức tình báo Hồ Thị cũng không thể nào lấy đá chọi đá với quân chính quy như Mật Điệp Ti.
Xong đời rồi.
Hạt giống tốt mà mình quan sát vài ngày đều đã bị người khác cướp mất rồi.
Lúc này thì Hà Kim Thu cũng đã biết Lộ Viễn và Tiểu Ưng ngồi ngoài kia theo dõi hắn để làm gì.
Mẹ nó hóa ra là hai thằng nhóc đấy tới đây để xem trò cười, người của Côn Luân các người đều đã bị đào đi hết nên tới đây xem phản ứng của Cửu Châu bọn ta khi gặp chuyện tương tự đúng không?
Ngu Thành cất tiếng hỏi với vẻ thắc mắc:
“Sao đột nhiên ta lại có cảm giác Khánh Trần cho chúng ta Tử Lan Tinh là một âm mưu nhỉ? Hắn để chúng ta bế quan sau đó nhân lúc chúng ta bế quan mà làm ra một đống chuyện.”
Bây giờ cảm giác của Ngu Thành chính là ngủ một giấc, vừa mới dậy lại phát hiện thế giới đã thay đổi.
Ai không biết còn tưởng mình bế quan tận ba mươi năm cơ đấy!
Hà Kim Thu cười rồi an ủi:
“Đừng nghĩ nhiều như thế, thứ quý giá như Tử Lan Tinh thì không ai cố ý lấy nó ra làm âm mưu cả.
Mặc dù Khánh Trần hơi xấu xa một chút nhưng suy cho cùng thì hắn đã cho chúng ta Tử Lan Tinh, cũng là ý tốt.
Hay là như thế này, Cửu Nhiễm thử tiếp xúc đám người Trần Chước Tảo xem chúng ta còn cơ hội mời chào họ gia nhập Cửu Châu không?”
Chương 1779: 48 Mét
Cửu Nhiễm lắc đầu rồi trả lời:
“Ta đã đi rồi nhưng dường như nàng biết mình đang tham gia thử thách tuyển chọn của Bạch Trú nên hoàn toàn không để ý đến ta.
Ta nói mời nàng gia nhập Hồng Diệp nàng cũng không thèm để ý.
Sau đó ta lại nói mời nàng gia nhập Cửu Châu, nàng cũng phớt lờ ta.”
Cửu Nhiễm ngừng một lát rồi nói tiếp:
“Ta biết nàng rất thích tiền nên đã đưa ra đề nghị cho nàng phí an trí, nhưng cuối cùng nàng vẫn từ chối.
Hình như cô gái yêu tiền này đã không còn ham tiền nữa rồi, ánh mắt cũng vô cùng trong suốt.
Không đúng, nàng vẫn rất yêu tiền, thậm chí còn kiếm tiền trên ứng dụng của học viện, nhưng trong lòng nàng đã xuất hiện một mục tiêu quan trọng hơn.”
Ngu Thành cảm thấy vô cùng đau đầu, làm người không thích lại cứ nhất quyết phải đi làm Kỵ Sĩ.
Kỵ Sĩ trên thế giới có danh tiếng tốt đến vậy ư?
Cửu Nhiễm nhìn về phía Hà Kim Thu rồi nói:
“Ông chủ, chúng ta phải làm gì bây giờ?”
Hà Kim Thu suy nghĩ một lát rồi mới quyết định, hắn nói:
“Triệu hồi tất cả người du hành từ 22 tuổi trở xuống của chúng ta, để họ lên đảo tìm Côn Luân báo danh gia nhập học viện du hành, để họ trở thành học sinh.
Sau đó dặn họ thành lập câu lạc bộ kiếm điểm tích lũy như những học sinh khác, tranh giành hối đoái Tử Linh Lan.
Không phải Khánh Trần thích cung cấp tài nguyên cho học viện sao? Vậy thì kéo hết quân tinh nhuệ của ta vào học viện để tranh giành với đám học sinh kia.
So với chuyện quan tâm những tranh đấu bên ngoài thì điều quan trọng hơn bây giờ là phát triển năng lực bản thân.”
Tình cảnh của Cửu Châu hiện tại rất kỳ diệu, mỗi ngày đều phải đối mặt với sự chèn ép của các tổ chức Vị Lai, Vương Quốc, Kashima, Jindai.
Tất cả đều đang giành giật không gian sinh tồn của nhau.
Một khi Cửu Châu rút người về thì cũng đồng nghĩa với việc bọn họ sẽ rơi vào thế yếu ở ngoại cảnh.
Nhưng Hà Kim Thu cũng không cảm thấy chuyện này có gì đáng lo, dù sao một khi trong nội bộ Cửu Châu xuất hiện hai người cấp A, hoặc là hơn mười người cấp B thì khi họ trở về cảnh ngoại sẽ mang tới sự đả kích rất lớn với những tổ chức ngoại cảnh kia.
Chuyện quan trọng nhất bây giờ là phải làm sao để cho quần thể Cửu Châu này trưởng thành một cách nhanh nhất.
Đám người Cửu Nhiễm nhìn nhau, tài nguyên học viện phân phát ra ngoài thật sự quá to lớn, lớn đến nỗi để cho ông chủ Hà bắt đầu điều chỉnh phương châm sách lược, muốn đi tranh giành với đám học sinh…
Cửu Nhiễm đứng dậy rồi nói:
“Ông chủ, ta về bế quan tiếp đây, dường như ta sắp đúc được thanh kiếm Ngọc Tâm đầu tiên thành công rồi!”
Hà Kim Thu nghe vậy thì vui vẻ hơn hẳn, hắn không ngờ rằng với sự trợ giúp của Tử Lan Tinh thì Cửu Nhiễm tiến cảnh còn nhanh hơn những gì hắn tưởng tượng!
…
Trước vách 48 mét.
“Làm ơn nhường một chút.”
Một nam sinh nói với Hồ Tĩnh Nhất đang xếp hàng.
Hồ Tĩnh Nhất ngạc nhiên một lúc, hắn còn chưa hiểu đang có chuyện gì:
“Sao thế?”
Nam sinh nọ nói:
“Vách núi 48 mét là để cho người đã khiêu chiến thành công, tuy tinh thần rất đáng khen nhưng cũng không thể làm ảnh hưởng những người khiêu chiến khác được.
Vách núi này có 100 điểm leo, người đã khiêu chiến thành công của chúng ta có 234 người, vốn đã không đủ chia rồi.
Bây giờ các ngươi còn đến cướp vị trí, như thế là không công bằng với chúng ta.”
Hồ Tĩnh Nhất kinh ngạc đứng tại chỗ.
Thật ra hắn cũng nghĩ đối phương nói rất đúng, hắn có thể lấy tinh thần thử một lần để tiếp tục khiêu chiến vượt cấp, nhưng vấn đề là những người có thể thành công này vốn đang rất gấp rồi, họ thật sự sẽ chiếm dụng thời gian của người khác.
Lúc này, vài học sinh phàn nàn:
“Đúng vậy, không thì các ngươi có thể đi nơi khác để huấn luyện, đi cửa thứ ba cũng được, tập luyện ở đó hai ngày rồi quay về khiêu chiến sau.”
Hồ Tĩnh Nhất im lặng, hắn nhìn về hướng Tiểu Thất, ai ngờ đối phương đã biến mất từ bao giờ rồi, không biết đi đâu nữa.
Cũng đúng, sao chuyện gì cũng dựa vào người khác được?
Nhưng đi vách núi 96 mét ở cửa thứ ba thật sự có thể tập luyện kỹ xảo, mà vấn đề là địa hình ở mỗi vách núi đều khác nhau, ngay cả những bậc thầy leo núi cũng phải soạn sẵn tuyến đường leo núi, nếu từ đầu đến cuối họ đều không chạm vào mặt vách núi thứ hai này, không biết đường leo tốt nhất là ở đâu thì sao có thể khiêu chiến thành công được?
Leo núi cũng không phải là một dạng vận động đơn giản, lúc trước nếu Khánh Trần không được Mĩ Phấn chỉ dẫn thì e là cũng phải mất hai ngày mới có thể quen được tuyến đường leo trên Thanh Sơn Tuyệt Bích.
Trong lúc suy nghĩ, lại có một người nói:
“Hay là các ngươi bỏ cuộc đi, đi chạy điểm rồi đổi Vạn Thần Lôi Ti cũng thế thôi.”
Bảy học viên chưa qua được khiêu chiến nghe nói, bỗng thấy hơi tức giận.
Nhưng mà Hồ Tĩnh Nhất vẫn yên lặng quay đầu đi về phía vách núi thứ ba:
“Không sao, ta hiểu, ta đi chỗ khác luyện tập.”
Nhưng mà vào đúng lúc này….
Chương 1780: Tỷ Lệ Đào Thải Cao
Trần Chước Cừ bỗng nói:
“Các ngươi thất bại rồi à?”
Câu nói này khiến Hồ Tĩnh Nhất phải dừng bước.
Trần Chước Cừ:
“Trong hạng mục khiêu chiến này, chỉ cần ngươi không có ngã chết tức là không hoàn toàn thất bại, cho nên các ngươi vẫn đang là người khiêu chiến.
Có nhớ Tiểu Thất ca nói gì không? Không chết thì phải tiếp tục tiến lên.”
Nói đến đó, Trần Chước Cừ bỗng nhìn tất cả mọi người, sau đó chỉ vào vách núi 48 mét:
“Quy tắc nói rằng, vách núi thứ hai này không phải dành cho người thành công, mà là dành cho tất cả những người chưa nhận thua, cho nên các ngươi không có quyền yêu cầu họ đi chỗ khác.
Chỉ cần họ còn sống, còn chịu đứng trước vách núi này thì họ vẫn chưa thua.
Mỗi người trong chúng ta đều chịu rất nhiều đau khổ với cửa thứ nhất, bây giờ thấy những người mình đầy thương tích thế này mà vẫn không chịu thua thì hẳn phải nên khâm phục mới đúng.”
Những người khiêu chiến đều im lặng, có người phản bác rằng:
“Ngay cả ở cửa thứ nhất họ còn phải trầy trật, bây giờ đi khiêu chiến cửa thứ hai không thấy mất thời gian sao?”
Câu này cũng rất có lý, mấy người nhao nhao tán thành:
“Bỏ cuộc sớm cũng là tốt cho họ, không nhất thiết phải lãng phí thời gian ở đây.”
Trần Chước Cừ tức giận:
“Các ngươi quá ích kỷ! Trong tất cả mọi người ở đây, ta hẳn là người mong muốn chiến thắng nhất, nhưng ta không thể nói được những lời như các ngươi vừa thốt ra.”
Có người tán thành:
“Ta không nghĩ họ khác với chúng ta, tất cả mọi người trên con đường này đều là đồng hành, là chiến hữu kề vai chiến đấu, ta đồng ý để họ ở lại.”
“Ta cũng thế!”
Một nam sinh cao to lực lưỡng cười nói:
“Ta cũng tán thành, mẹ nó chứ chơi có một trò khiêu chiến thôi mà các ngươi cũng biến nó thành cung tâm kế cho được.
Chỉ có một trò khiêu chiến cũng có thể khiến các ngươi tức giận, xa lánh bạn học, nếu một ngày nào đó phải kề vai chiến đấu thì biết đâu còn bị các ngươi phá tới chết! Hồ Tĩnh Nhất, ta khâm phục ngươi từ lâu rồi, ta tên Trương Hổ Bảo, rất hân hạnh được làm quen.”
“Ta tên Lương Mông Thuận, hân hạnh được làm quen.”
“Ta tên Diệp Hàm, hân hạnh được làm quen.”
“Ta tên Trương Quân Lập, hân hạnh được làm quen.”
Càng lúc càng có nhiều người bênh vực Hồ Tĩnh Nhất, cũng khiến Hồ Tĩnh Nhất không biết nên làm sao.
Hắn im lặng cả buổi, cuối cùng cười với mọi người:
“Cảm ơn mọi người, nhưng chúng ta vẫn nên đi vách núi thứ ba để tập luyện, không sao đâu, tập luyện ở đó cũng được, cùng lắm thì khiêu chiến cửa thứ ba luôn.
Thế thì chúng ta tập luyện nhiều hơn các ngươi tận 48 tiếng đấy.
Đến lúc đó thì độ thuần thục của chúng ta sẽ cao hơn các ngươi.”
Những lời này cũng khiến Trần Chước Cừ ngây ngẩn, không ngờ tên này lại tự an ủi mình như thế.
Trần Chước Cừ nói:
“Đần thì có đần, nhưng mà ngươi cũng rộng rãi, lạc quan.”
Hồ Tĩnh Nhất ngạc nhiên, không biết câu này của Quyển Vương là đang khen mình hay là mắng mình.
Không chờ hắn kịp phản ứng, Tiểu Thất đi từ xa đến:
“Rất hay.”
Tiểu Ngũ thản nhiên điểm mặt vài người:
“Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi…ra đây.”
Hắn điểm danh liên tục bốn mươi người!
Những học viên bị điểm mặt hơi bối rối, vừa nãy họ cũng ỷ vào việc Tiểu Thất và Tiểu Vũ không có ở đây nên mới dám xa lánh bạn học.
Nhưng không ngờ Tiểu Thất lại đang chờ cảnh tượng này, sau đó loại trừ hết những học viên có tâm thái chẳng ra gì đó.
Tiểu Thất vui vẻ cười nói:
“Bốn mươi người các ngươi vừa nãy đều tham gia xa lánh bạn học, năm đó lúc ta còn đi học ghét nhất là loại người như các ngươi, cút đi nhanh lên, các ngươi đã bị hủy bỏ tư cách khiêu chiến, mỗi người còn bị trừ thêm 20 điểm.”
Bốn mươi học viên nọ chạy đi với sắc mặt ảm đạm, họ còn chưa ngu ngốc đến nỗi cãi lại Tiểu Thất, nhìn Tiểu Thất mỗi ngày đều ngậm Tử Lan Tinh tu luyện, e là có thể đánh chết họ chỉ với một đấm…
Sau khi bốn mươi học viên nọ đi xa, Tiểu Thất quay lại:
“Đừng có đứng ngẩn ngơ nữa, thời gian của các ngươi không còn nhiều đâu.”
Mọi người vẫn còn hơi hoang mang, chẳng ai ngờ Tiểu Thất đào thải một lúc bốn mươi người!
Tỉ lệ đào thải cao thế?
Tiểu Thất cười nói:
“Làm sao? Cảm thấy cách làm của ta cực đoan quá à?”
Trần Chước Cừ nghĩ rồi nói:
“Không, chẳng qua là vì cảm thấy tiếc nuối thôi.”
Tiểu Thất nói:
“201 người các ngươi ở đây sẽ phải kề vai chiến đấu trong tương lai, có hiểu ý ta không? Nếu như lúc này ta không đá những người này ra ngoài thì mai này họ sẽ hại chết các ngươi.
Nếu ta là các ngươi thì ta sẽ cảm thấy may mắn, bởi vì trước khi các ngươi ra chiến trường đã kịp lúc rời xa những kẻ có thể hại chết các ngươi.
Các ngươi nên nhớ kỹ rằng tất cả những người ở lại đều phải là người đáng để tin tưởng, trên con đường này có thể có người thông minh biết đi đường tắt, cũng có thể có người lấy cần cù bù thông minh, nhưng tuyệt đối không được phép có con sâu làm rầu nồi canh.
Thôi, đi tập luyện nhanh đi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Thiên Đạo Đồ Thư Quán [Dịch] Thiên Đạo Đồ Thư Quán](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Thien-Dao-Do-Thu-Quan-dich.jpg)






