- Home
- Truyện Đô Thị
- [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
- Tập 177 : Không Phải Bí Mật (c1761-c1770)
[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 177 : Không Phải Bí Mật (c1761-c1770)
❮ sautiếp ❯Chương 1761: Không Phải Bí Mật
Cùng lúc đó, Tôn Sở Từ và Đoàn Tử vừa mới kết thúc một ngày làm việc và trở lại ký túc xá.
Ban ngày, Khánh Trần nói dối có vài lá Tử Lan Tinh hỏng rồi, vì vậy nhặt ra sáu lá cho sáu đệ tử của Khánh thị thay phiên mang đi “vứt”.
Bấy giờ sáu đệ tử của Khánh thị hiểu ra, hiển nhiên viện trưởng đang tìm lý do để đưa thứ tốt cho họ.
Bên Côn Luân giao hẹn với Khánh Trần rằng học viện nông nghiệp không thể đưa sản phẩm nông nghiệp cho học sinh của học viện mình, muốn tình báo và tin tức gì thì phải làm việc cho Côn Luân, họ sẽ tuyên bố nhiệm vụ.
Khánh Trần cũng hiểu Trịnh Viễn Đông làm thế không phải vì muốn kìm hãm sự phát triển của Bạch Trú, mà vì hệ thống điểm tích lũy tuần hoàn bình thường thì mới có lợi cho tất cả mọi người.
Chỉ cần các học sinh chấp nhận hệ thống điểm tích lũy thì không cần ngươi tốn công tốn sức đi giao dịch với từng người một, chỉ cần tuyên bố nhiệm vụ trong app là mọi người sẽ cố gắng vì mục tiêu của mình.
Đương nhiên cũng có những vụ giao dịch ngầm giữa các học sinh.
Ví dụ như có nữ sinh tên là Trần Chước Cừ bẩm sinh thích suy ngẫm về quy tắc và trò chơi.
Trong trường học, người khác mỗi ngày kiếm được 10 điểm tích lũy là căng hết cỡ, còn nàng một ngày có thể kiếm được 60 điểm, mới đầu không ai biết nàng cày điểm tích lũy kiểu gì.
Sau đó mọi người mới biết được, mỗi khi rảnh rỗi là nàng sẽ đi trò chuyện với lão sư, nhiệm vụ bí mật của các lão sư trong từng học viện đều bị nàng moi ra hết.
Khi app học viện đột nhiên tung ra sản phẩm mới, khi những người khác còn đang quan sát tình hình vì giá cao cắt cổ thì nàng đã xài hết toàn bộ điểm tích lũy để mua ba túi trà Cảnh Sơn và ba quả Trường Sinh Thiên…
Sau đó nàng bán một túi trà Cảnh Sơn và một quả Trường Sinh Thiên với giá một trăm nghìn tệ, có bao nhiêu bán hết bấy nhiêu, không hề giữ lại cho mình dùng.
Nghe nói học sinh này nhà nghèo, gia đình ở trong một căn nhà dột nát, cho nên cấp thiết muốn đổi nhà mới cho cha mẹ.
Nghe nói muội muội của Trần Chước Cừ còn mắc bệnh bạch cầu, nàng muốn kiếm tiền cho muội muội ghép tủy xương.
Cả gia đình đều chờ người du hành thời gian duy nhất trong nhà là nàng kiếm tiền về, nhưng Trần Chước Cừ khá xui xẻo, sau khi xuyên qua thân phận của nàng là công nhân ở tầng chót, trong xã hội củng cố giai tầng phân cấp đó, nàng không tìm được cơ hội xoay chuyển tình thế.
Nàng từng thử gia nhập các tổ chức để lột xác, kết quả là vừa gia nhập công xã Quang Minh thì công xã này đã bị một con khủng long nhỏ và một con Pikachu đánh nát…
Côn Luân biết nàng đang buôn bán tài nguyên nhưng cũng không quản thúc chặt chẽ.
Thật ra ở đâu cũng có người chơi nạp tiền thôi, thế giới này vốn không công bằng.
Nếu như Trần Chước Cứ có thể dùng trí tuệ và mồ hôi của mình thay đổi số phận thì Côn Luân cũng không ngại làm thinh.
Chảng phải thứ Côn Luân muốn chính là kiểu học sinh như thế này hay sao?
Hơn nữa, một trong những động lực để người ta cố gắng không phải là để mình và người thân có được cuộc sống tốt đẹp hơn sao? Trong trò chơi còn có đội ngũ cày tiền và đội ngũ dọn gạch đấy thôi, trường học cũng cho phép những người cày điểm như thế tồn tại.
Đương nhiên, Khánh Trần cũng bằng lòng phân phát nhiệm vụ cho người như thế bằng app của trường.
Sản phẩm nông nghiệp của học viện nông nghiệp không thể lén lút bán ra ngoài, cùng lắm là cung ứng cho thế lực của hắn thôi.
Tiền không thể để mình Bạch Trú kiếm hết được, còn phải cho những học sinh như Trần Chước Cừ có cơ hội làm việc.
Lúc này, Tôn Sở Từ và Đoàn Tử đã giấu kỹ Tử Lan Tinh của mình và phấn khởi chạy về ký túc xá.
Hai người họ nghĩ, Chuẩn Đề Pháp mà họ tu luyện có thể tăng tốc độ tu luyện bằng phương pháp không thể viết ra điểm xuất phát nào đó, nếu họ còn ngậm thêm Tử Lan Tinh thì chẳng phải sẽ nhanh chóng vượt mặt nhiều người khác sao?
Đúng là vui vẻ gấp sáu!
Hiện tại.
Một cây Tử Lan Tinh trong học viện cần học sinh dùng điểm tích lũy suốt mấy tuần liền mới đổi được, nếu một câu lạc bộ kiếm được ít điểm tích lũy thì không đủ để bồi dưỡng một người trong thời gian dài.
Hơn nữa còn gặp tình trạng cung không đủ cầu.
Vật trân quý là thế, họ đi theo Khánh Trần lại có được dễ như trở bàn tay.
Khánh Trần đúng là người tốt.
Lúc đi đến cửa ký túc xá, Tôn Sở Từ và Đoàn Tử bỗng thấy trước cửa phòng vây kín người.
Không chỉ có đồng đội cũ của họ mà còn có vài học sinh lạ mặt.
Mọi người thấy họ tới thì một đồng đội cũ lập tức mở miệng hỏi:
“Sở Từ ca, hàng hóa trong học viện…có phải đều do học viện nông nghiệp sản xuất không?”
Tôn Sở Từ sửng sốt:
“Đúng vậy.”
Việc này cũng không giấu được người khác, viện trưởng nói đây không phải bí mật.
Chương 1762: Chẳng Đáng Một Đồng
Một đồng đội cũ nói:
“Là thế này, học viện đưa ra ít hàng quá, mới đây bọn ta gặp được vài người bạn mới, nhà họ rất giàu có, muốn dùng nhân dân tệ mua ít hàng từ chỗ các ngươi… Một phần lá trà họ sẵn sàng chi ra một trăm nghìn tệ, một quả cũng một trăm nghìn, một chiếc lá phụ trợ tu luyện họ sẵn lòng trả một triệu.”
Với giá cả này, ba trăm triệu có thể mua được 100 lá Tử Lan Tinh đủ cho một người tu luyện liền một mạch 700 ngày, tức là 2 năm.
Nếu là học sinh có tư chất cao thì có thể chỉ dùng Tử Lan Tinh thăng cấp lên cấp A.
Đối với một nơi thiếu thốn dị năng giả như thế giới ngoài, nếu gia tộc nào đó dùng ba trăm triệu bồi dưỡng ra một cao thủ cấp A, chắc chắn họ sẽ rất vui lòng chi tiền.
Dù ở thế giới trong thì các tập đoàn cũng vui lòng!
Nhưng Tôn Sở Từ lắc đầu từ chối:
“Xin lỗi, có vẻ như viện trưởng của bọn ta không thiếu tiền.”
Nói đúng ra là Khánh Trần không thiếu tiền bạc của thế giới bình thường.
Thứ Khánh Trần cần nhất bây giờ là tất cả những thứ có thể giúp sức cho việc tu luyện, còn tiền bạc bình thường có nhiều đến mấy thì hắn vứt bừa ra một vài thứ gì đó ra cũng đổi được trăm triệu, đủ để Bạch Trú xài không hết,
Thậm chí Tử Lan Tinh trở thành tài nguyên chiếm địa vị quan trọng hơn cả dầu mỏ ở thế giới ngoài, chỉ cần hắn muốn bán thì có thể thành tỷ phú ngay lập tức.
Không thể bán ra ngoài Kình Đảo cũng không sao, để khách hàng lên đảo tu luyện là được.
Nhưng Khánh Trần không có ý định thành lập quốc gia, xây dựng quân đội ở thế giới ngoài, hắn cần nhiều tiền đến mấy cũng chẳng có tác dụng gì.
Thứ Khánh Trần muốn là dị năng giả, hơn nữa còn là những dị năng giả có thể đoàn kết với nhau.
Tôn Sở Từ cũng coi như hiểu biết Khánh Trần, vì vậy từ chối một cách dứt khoát.
“Làm ơn nhường đường cho, bọn ta phải về ký túc xá.”
Hắn biết nhất định sẽ còn có người nhằm vào học viện nông nghiệp, nhưng ý định này chắc chắn sẽ thất bại.
Những cậu ấm cô chiêu chặn đường trên hành lang đưa mắt nhìn nhau, họ vốn tưởng rằng có thể dùng một số tiền khổng lồ làm học sinh của học viện nông nghiệp quáng mắt.
Nhưng họ không ngờ được, những người được Khánh Trần lựa chọn, tư duy của họ không chỉ giới hạn trong tiền tài nữa.
Họ nhìn cửa phòng ký túc xá đóng lại ngay trước mặt mình, bỗng nhận ra sự kiêu căng và tài sản của họ chẳng đáng một đồng với học viện nông nghiệp.
Tít tít tít.
4 giờ sáng, báo thức trên điện thoại trong phòng của Huyễn Vũ vang lên, hắn bật dậy.
Ngày hôm qua, hắn cài đặt đồng hồ báo thức lúc 6 rưỡi, nhưng vấn đề là hắn xem trên app diễn đàn của trườngthấy tất cả mọi người đều nói 6 giờ sáng sẽ đến xếp hàng, vì vậy hắn đổi thời gian thành 4 giờ!
Dù sao hắn cũng là cao thủ cấp A, dư thừa tinh lực, hắn có thể thắng được tất cả mọi người!
Huyễn Vũ nhìn sang chiếc giường khác trong ký túc xá, kết quả thấy được Zard không có ở đây.
Nhưng bây giờ hắn chẳng quan tâm mấy chuyện con con ấy nữa, hắn nhanh chóng đánh răng rửa mặt, sau đó tức tốc đi đến nơi đổi điểm tích lũy ở khu dạy học chính.
Nhưng đã xảy ra một việc khiến hắn kinh hãi.
Nơi đổi điểm tích lũy đáng lẽ phải vắng tanh vắng ngắt thế mà đã có đầy học sinh đến xếp hàng, ít nhất có hơn một nghìn người!
Huyễn Vũ ngơ ngác hồi lâu, đã bảo là đặt báo thức 6 giờ cơ mà, các ngươi đang làm gì thế này? Còn nhỏ mà đã biết nói dối rồi à?
Các ngươi vẫn còn là học sinh đấy!
Học sinh ở thế giới ngoài giỏi cạnh tranh đến thế ư?
Hắn không hứng thú với thương phẩm lắm, vì vậy mới đánh giá thấp sự nhiệt tình của các học sinh dành cho thương phẩm.
Lúc Huyễn Vũ đang nghĩ xem nên làm gì thì một giọng nói ngạc nhiên xen lẫn vui mừng vang lên bên cạnh:
“Ơ? Cao thủ! Cao thủ cũng đến xếp hàng giành thương phẩm à?”
Huyễn Vũ quay sang nhìn, không ngờ là nam sinh chơi bóng rổ với hắn.
Lúc trước đệ đệ còn viết trong thư là bây giờ đệ đệ đi trong sân trường sẽ có người gọi hắn là cao thủ, đệ đệ vui lắm!
Huyễn Vũ suy nghĩ rồi giữ vững hình tượng cao thủ của mình, hắn nói với giọng lạnh nhạt:
“Ừ, tới xem thử.”
Nhưng nam sinh kia lại cười nói:
“Cao thủ ngươi đâu cần xếp hàng, đúng rồi, tối hôm qua ta định đi tìm ngươi đấy, kết quả phát hiện ra mình không biết phòng của ngươi ở đâu.”
“Tìm ta làm gì?”
Huyễn Vũ hỏi:
“Có trận bóng rổ à, đội thắng vẫn được 10 điểm tích lũy à? Ta đi.”
Với thể chất có thể nhảy lên ném rổ từ giữa sân của Huyễn Vũ, chơi bóng rổ không thắng cũng khó.
Đồng đội của hắn chỉ cần làm một việc: Chuyền bóng cho hắn.
Hiện nay Huyễn Vũ càn quét sân bóng rổ, cuối cùng còn thu hoạch được một đám fangirl.
Chương 1763: Ca Ca Và Đệ Đệ
“Không phải, không phải, không phải thi đấu bóng rổ.”
Nam sinh cười nói, hắn ghé lại gần và nói khẽ:
“Cao thủ ngươi thân với người của học viện nông nghiệp lắm đúng không, bây giờ những thương phẩm này đều được vận chuyển ra từ học viện nông nghiệp, ta có thể lén lút tìm ngươi mua một ít không?”
Huyễn Vũ lườm hắn:
“Không thân.”
Nam sinh sửng sốt:
“Hai ngày qua ta còn thấy ngươi cứ ra ra vào vào cứ điểm chiến tranh kia cơ mà, sao lại không thân quen.
Ngươi yên tâm, ta sẽ đưa ra một cái giá hợp lý.
Ngoài ra còn có vài học sinh nhà giàu cũng muốn mua nữa, bọn ta trả 150 nghìn cho một phần trà!”
Nam sinh nói một cách phấn khởi, hoàn toàn không phát hiện Huyễn Vũ trầm mặc, hơn nữa vẻ mặt hết sức u ám…
Huyễn Vũ:
“Ngươi lặp lại lần nữa? Hai ngày qua, ngày nào ta cũng ra vào học viện nông nghiệp?”
“Đúng vậy, buổi sáng ta nhìn thấy ngươi đi vào, đến sẩm tối tới đi ra ngoài, lão sư được mời về giảng dạy của học viện nông nghiệp còn nói là dẫn ngươi đi ăn kem nữa.”
Nam sinh nói.
Huyễn Vũ lại im lặng, sau đó hắn nghiến răng nghiến lợi nói:
“Zard!”
Phút chốc mọi tin tức trong thư của đệ đệ đều ăn khớp.
“Tìm được một chỗ rất thú vị.”
“Có thêm vài người bạn mới.”
Chỗ rất thú vị ấy chính là học viện nông nghiệp!
Bạn mới…là học sinh của học viện nông nghiệp đúng không!
Thảo nào lần trước hắn tỉnh lại phát hiện mình khỏe hơn, bây giờ ngẫm lại, có phải là do ăn hai quả Trường Sinh Thiên ở học viện nông nghiệp không!?
Nếu bây giờ Huyễn Vũ biết được mình đã trở thành đại sư sao trà đặc cấp trong học viện nông nghiệp, không biết sẽ cảm thấy thế nào…
Huyễn Vũ ngửa đầu nhìn bầu trời hãy còn tối tăm.
Nói thật, nếu không phải còn phải trải qua một trận chém giết ở thế giới trong cứu Zard thì hắn muốn tấn công học viện nông nghiệp ngay bây giờ.
Khinh người quá đáng!
Quan trọng hơn là thứ mà hắn cho rằng cậu nhóc không có, thật ra đối phương đã ăn ở học viện nông nghiệp từ lâu rồi, điều này khiến người làm ca ca như hắn bỗng cảm thấy thất bại.
Huyễn Vũ xoay người đi đến học viện nông nghiệp.
Giờ còn xếp hàng cái quái gì nữa, xếp cái con khỉ!
Hắn cũng không biết mình muốn đến học viện nông nghiệp để làm gì, đánh một trận? Hoặc đòi một lời giải thích? Hắn chưa nghĩ ra.
Nhưng hắn không hiểu, cho dù đệ đệ đến học viện nông nghiệp thì tại sao Khánh Trần lại dám đưa tài nguyên chiến lược như thế cho mình ăn? Rốt cuộc mình là một trong những kẻ địch của Khánh Trần!
Mâu thuẫn giữa hai người họ không có cách nào hòa giải.
Có tên Zard lắm miệng ở đó chắc chắn Khánh Trần cũng biết chuyện hai linh hồn của thế giới và thế giới ngoài tồn tại trong cùng một cơ thể sau sự kiện xuyên không của mình.
Đệ đệ ăn thật ra tương đương với việc ca ca ăn.
Khánh Trần tốt bụng như thế ư?!
Huyễn Vũ đi đến trước cổng học viện nông nghiệp, sau đó hắn nhìn thấy cửa sắt nhỏ mở ra, Tiểu Ưng đang dẫn người chuyển từng sọt quả Trường Sinh Thiên và trà Cảnh Sơn ra ngoài…
Khánh Trần đứng ở cửa, mỉm cười nói với Tiểu Ưng:
“Nói cho ông chủ Trịnh, hiện nay Hội phụ huynh còn thiếu rất nhiều tình báo của thành phố số 5, 7, 9, 14, 18, về sau phải chú ý đến tình báo của những nơi này hơn.
Còn về sản phẩm nông nghiệp thì không cần phải lo, ta sẽ nghĩ cách để các học sinh tiêu hết điểm tích lũy…”
Đột nhiên Khánh Trần cảm nhận được tầm mắt dừng trên người mình, đó là giác quan thứ sáu mà hắn có được sau khi thăng cấp A.
Hắn quay đầu lại thì thấy Huyễn Vũ đứng ngay gần đó, bèn cười nói:
“Tiểu Vũ đấy à, đến tìm Zard à…”
Vừa nói đến đây, Khánh Trần bỗng nhận ra sự khác thường.
Đây không phải đệ đệ!
Là ca ca!
Xong rồi!
Quá xấu hổ!
Huyễn Vũ nhìn hắn một cách bình tĩnh.
Hắn cũng nhìn Huyễn Vũ một cách bình tĩnh.
Hai bên đều không nói gì.
Tiểu Ưng và các thành viên của Côn Luân bị kẹp ở giữa đều cảm thấy rợn tóc gáy!
Đương nhiên họ biết hai người này có thù có oán, hơn nữa còn biết hai người họ hiện nay đã là cao thủ hàng đầu, nếu bây giờ đột nhiên lao vào đánh nhau thì có khi mấy người họ đều gặp vạ lây.
Tiểu Ưng sắp khóc đến nơi rồi, sao hắn lại gặp phải chuyện này chứ!
Hơn nữa Khánh Trần à, ngươi gọi hắn là Tiểu Vũ là thế nào đấy hả?
Ngay sau đó, Khánh Trần và Huyễn Vũ giống như có một sự ăn ý nào đó, Huyễn Vũ xoay người đi về phía ký túc xá, còn Khánh Trần quay vào đóng rầm cửa lại.
Cao thủ gặp nhau, nhưng lại vờ như không nhìn thấy…
Cuối cùng hai người họ lựa chọn kiềm chế, dù muốn tính sổ thì cũng phải chờ đến khi kết thúc trận chiến ở thế giới trong mới được!
Màn đêm yên tĩnh phủ lên hòn đảo u tối.
Chỉ có Tiểu Ưng và những người khác đứng trong gió lạnh, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tiểu Ưng:
“Ta là ai, ta đang ở đâu, ta đang làm gì?”
Trên đường về ký túc xá, Huyễn Vũ bỗng cảm thấy cơn buồn ngủ ập tới.
Hắn sửng sốt, dường như không ngờ chu kỳ chuyển đổi thân phận lần này lại đến sớm như vậy.
Nhưng bây giờ hắn không thể ngủ được, vì hắn không xác định lần sau mình sẽ tỉnh lại khi nào, mà Zard vẫn đang gặp nguy hiểm.
Còn vài ngày nữa là xuyên không rồi.
Huyễn Vũ nhất định phải trụ vững qua vài ngày còn lại của đợt quay về lần này, cho đến khi cuộc chiến ở thế giới trong kết thúc!
“Nhóc chờ một thời gian đi, khi nào ca ca chiến đấu xong thì đổi cho ngươi ra chơi.”
Chương 1764: Ngày Càng Tốt Hơn
Thời gian đếm ngược 90:00:00.
6 giờ sáng.
Vào thời gian này, phần lớn các học sinh bên ngoài Kình Đảo đều đang nằm ngủ trương mắt ở nhà, chỉ có vài học sinh cấp ba khốn khổ mới dậy sớm.
Nhưng trên Kình Đảo lại khác, 6 giờ sáng mỗi ngày đều có chương trình chạy bộ tập thể buổi sáng, chạy với huấn luyện viên của học viện một lần là có thể thu hoạch 10 điểm tích lũy.
Tương đương với việc buổi sáng và buổi tối đều có thể lấy được điểm tích lũy.
Trước kia, chạy bộ, học tập đều là những hoạt động không có ích lợi gì, hoặc nói theo cách khác là hiệu quả của chúng quá chậm, cho nên các học sinh khó có thể nhìn xa trông rộng để mà tiếp tục kiên trì.
Nhưng hiện tại không giống vậy, lợi ích của Kình Đảo đến ngay tức thì, điều này có thể thấy trước được.
Vì vậy những học sinh vốn lười biếng kia bỗng chốc trở nên chăm chỉ hơn.
Thật ra ban đầu không có chương trình thêm điểm tích lũy này.
Trước khi trường học được thành lập, trong dư luận vốn có nhiều người tỏ ra mâu thuẫn với cách quản lý tập trung, vì vậy Côn Luân không muốn trường học đi theo phong cách quân sự hóa nghiêm trọng như thế này ngay từ đầu.
Những người đưa ra quyết định của trường cho rằng trường học này cần sự khai sáng hơn, cần bầu không khí sôi động hơn, họ khuyến khích mọi người tự do thử nghiệm, sống nhiều lối sống khác nhau.
Bởi vậy mới đầu trong trường không có chương trình chạy bộ tập thể.
Kết quả là nữ sinh tên Trần Chước Cừ đã tìm đến nhà trường và đưa ra kiến nghị của mình:
“Nếu Côn Luân muốn nếp sống của học sinh ở đây càng ngày càng tốt hơn, càng ngày càng tự giác hơn, vậy thì nên bố trí chương trình thể dục buổi sáng, khuyến khích mọi người hướng đến cuộc sống tích cực.”
“Tuy trước kia trong trường không có chương trình này nhưng chỉ cần xác định phương hướng thì có thể bố trí.”
Nhà trường nghe Trần Chước Cừ trình bày, suy nghĩ cẩn thận thì thấy quả thật không có vấn đề gì, không phải là lão sư trong trường cần phải dậy sớm một chút, mệt mỏi một chút thôi sao, Côn Luân họ cũng đâu sợ mệt.
Thế là chương trình chạy bộ tập thể xuất hiện.
Chạy bộ buổi sáng là chương trình tự chọn, ai muốn lấy điểm tích lũy thì đến, cho nên không ai mắng Trần Chước Cứ lắm chuyện.
Còn Trần Chước Cứ thì kiên trì mỗi ngày đúng giờ dậy chạy bổ, cứ thế tăng điểm tích lũy hằng ngày của mình lên thành 70 điểm.
Người khác phải mất ba, bốn ngày mới kiếm đủ điểm tích lũy đổi một món đồ, còn nàng chỉ cần hai ngày đã kiếm đủ rồi.
Trần Chước Cừ khác biệt với những học sinh khác ở chỗ, học sinh bình thường chỉ làm những nhiệm vụ có sẵn trong trường, còn Trần Chước Cừ, trong trường không có nhiệm vụ thì nàng sẽ sáng tạo ra nhiệm vụ.
Với kiểu học sinh như thế này, dường như trên đời không có chuyện gì khó khăn, chỉ do bản thân chưa đủ nỗ lực…
Cô gái vàng trong làng cạnh tranh!
Trong trường còn có ít nhất mười mấy học sinh như thế, Trịnh Viễn Đông nhận xét họ là những người thành đạt bẩm sinh, trường học nhất định phải chú ý trọng điểm, tranh thủ thu nhận họ vào tổ chức Côn Luân.
Nếu là sinh viên đại học thì có thể thu nhận luôn, còn học sinh cấp ba thì chờ họ lên đại học rồi thu nạp sau.
Dù sao cũng không thể để Cửu Châu cướp đi được, trong tương lai những người này có thể trở thành nhân tài gánh vác một phương trời.
Khi chạy bộ, tất cả bỗng nhìn về phía nam, có người khẽ ơ một tiếng:
“Do ta nhớ nhầm hay sao mà hình như phía nam mọc lên vài ngọn núi thế nhỉ? Sao trước kia ta chưa từng nhìn thấy?”
“Ta cũng chưa thấy bao giờ, đúng là mới xuất hiện, nhưng mà…ngọn núi này dốc quá thể, nhìn từ xa cứ như vách núi dựng đứng luôn ấy.”
Trần Chước Cừ trong đội ngũ chạy bộ cũng nhìn về phía đó, chuyện khác thường ắt có điều kỳ lạ, lúc trước trong trường học có học viện nông nghiệp đột ngột mọc lên, sau đó học viện ấy đưa ra những thương phẩm thần kỳ.
Hiện nay lại xuất hiện vài ngọn núi, nhất định sẽ có sự kiện mới nào đó xảy ra.
Nàng vừa chạy vừa lấy điện thoại di động ra, kết quả không thấy thông báo nào cả.
Lạ thật, lẽ nào vẫn chưa đến lúc công bố?
Đột nhiên huấn luyện viên ở bên cạnh nhìn về phía nàng:
“Trần Chước Cừ, xem điện thoại trong lúc chạy thể dục, trừ 5 điểm tích lũy.”
Trần Chước Cừ thở dài một hơi, không nên xem điện thoại mà.
Trong khu dạy học chính, Trịnh Viễn Đông đang đứng trên tòa nhà cao tầng quan sát hơn một nghìn học sinh chạy bộ bên dưới.
Nghê Nhị Cẩu bước đến sau lưng hắn:
“Ông chủ, ngươi đang nhìn gì mà chăm chú thế?”
“Ta đang xem các học sinh chạy bộ tập thể.”
Trịnh Viễn Đông nói:
“Việc này khá là thú vị.
Trong một môi trường tự do, phần lớn các học sinh đều có suy nghĩ vui chơi thỏa thích, dù sao vừa xa cha mẹ, không có ai quản thúc, mới khải giảng vài ngày mà ngày nào cũng có học sinh uống say bét nhè, rạp chiếu phim tư nhân ngày ngày chật ních người đến xem, trong ký túc xá có người chơi game thâu đêm.
Đó là tình trạng chung của các trường đại học ở thế giới ngoài hiện nay.
Nhưng chắc chắn sẽ có người bộc lộ tài năng giữa môi trường này…Phải để ý đến những học sinh chạy bộ buổi sáng này, tham vọng là động lực để họ tự giác, trong số những người này nhất định sẽ có người tỏa sáng trong tương lai.”
Chương 1765: Ông Chủ Yên Tâm
Với sự quản lý của Trịnh Viễn Đông, trường học dành cho người du hành không dùng các phương pháp kiểm tra phòng ngủ, điểm danh khi đi học, tuần tra khu rừng để quản thúc học sinh như những trường học có kỷ luật nghiêm khắc khác, mà nơi này lựa chọn dùng hệ thống điểm tích lũy để chỉ dẫn học sinh.
So sánh giữa hai cách quản lý, dễ dàng thấy được cách nào tốt hơn.
Hiện nay, sức sống tràn ngập trong ngôi trường này, ngoại trừ một nhóm người rất nhỏ, đại đa số các học sinh đều chìm đắm trong bầu không khí vui sướng vừa kiếm điểm tích lũy vừa trưởng thành.
Đây là thứ mà Trịnh Viễn Đông muốn nhìn thấy.
Thế nhưng vẫn chưa đủ, hắn muốn thấy những người xuất sắc trổ tài, đó là đối tượng để Côn Luân bồi dưỡng và mời gọi trọng điểm.
Đương nhiên, mời mọc là một chuyện hết sức dễ dàng, dù sao nơi này cũng là sân nhà của Côn Luân, Cửu Châu không nhúng tay vào được.
Trịnh Viễn Đông nói với giọng tò mò:
“Ngươi đang tu luyện cơ mà, sao lại xuất quan rồi?”
Nghê Nhị Cẩu cười nói:
“Tu luyện liền tù tì hơn ba ngày rồi, phải nghỉ ngơi nữa chứ, lát nữa ta ăn sáng xong sẽ bế quan tiếp.
Đúng rồi, học viện nông nghiệp bỗng đệ trình một nhiệm vụ phát điểm tích lũy, khác thường quá nên muốn cho ngươi xem.”
Trịnh Viễn Đông cầm lấy máy tính bảng, hắn kinh ngạc:
“300 điểm tích lũy cộng thêm Tử Lan Tinh, trà Cảnh Sơn, Trường Sinh Thiên mỗi thứ một phần? Tiểu tử này giàu quả nhỉ, hắn bị làm sao mà lại chịu chi thế?”
Ban đầu, hắn và Hà Kim Thu đoán học viện nông nghiệp có thể đảm bảo cung cấp Tử Lan Tinh cho tầm 5 người dùng liên tục, còn trà Cảnh Sơn có lẽ một tháng cung cấp được hơn mười phần là cùng.
Sau đó họ cảm thấy, Khánh Trần có thể cung cấp đồng thời cho hơn mười người liên tục đã là cực hạn.
Mà bây giờ, ngay cả 16 người Nhà Vàng của Hội phụ huynh đã lên đảo, trong đó còn có Tiểu Thất hắn từng gặp.
Khánh Trần cố ý đưa những người này lên đảo bế quan, sao lại không thể bảo đảm nguồn cung ứng Tử Lan Tinh liên tục cho họ được?
Mà trà Cảnh Sơn và Trường Sinh Thiên trong học viện nông nghiệp bắt đầu từ ngày hôm qua vận chuyển từng sọt từng sọt ra bên ngoài, hòng vắt kiệt điểm tích lũy của học sinh để họ đi làm nhiệm vụ cho Hội phụ huynh.
Cứ như trường học dành cho người du hành thành lập cho Bạch Trú ấy!
Rồi hôm nay, Khánh Trần đưa ra một kế hoạch không bình thường, đưa Tử Lan Tinh, Trường Sinh Thiên, trà Cảnh Sơn như cho không.
Quá khác thường!
Trịnh Viễn Đông bỗng có cảm giác Khánh Trần lừa họ.
Tốc độ sinh trưởng của Tử Lan Tinh e rằng không chỉ nhanh hơn gấp mấy chục lần như Khánh Trần nói khi trước…
Nhưng như thế thì kinh khủng quá.
Nếu điều này xảy ra với các tập đoàn tài chính ở thế giới trong, với số lượng tài nguyên thế này mà không bồi dưỡng ra được hai, ba bán thần thì không hợp lý chút nào!
Nghê Nhị Cẩu bổ sung:
“Trong nhiệm vụ này còn đưa ra điều kiện là chỉ có người bình thường mới được tham gia, thật ra sẽ không có quá nhiều người đạt yêu cầu.
Nhưng hắn có 300 điểm tích lũy trong tay, có nghĩa là chúng ta phải tăng quyền hạn của hắn lên.”
Trịnh Viễn Đông suy tư:
“Dù thế nào thì hắn bằng lòng lấy ra nhiều tài nguyên như thế cho học sinh cũng là chuyện tốt, chỉ cần người du hành ở thế giới ngoài trưởng thành, đó là việc mà Côn Luân muốn nhìn thấy.
Đồng ý nhiệm vụ này cho hắn đi, và cũng tăng quyền hạn của hắn lên, có được điểm tích lũy không có hạn mức tối đa như ta ấy.”
Nghê Nhị Cẩu gật đầu:
“Dạo này ta có đi điều tra, thằng nhãi Khánh Trần vẫn biết chừng mực, học viện nông nghiệp chưa từng lén lút buôn bán thương phẩm, chỉ cung cấp cho người của mình sử dụng.
Có người đến tìm học sinh của học viện nông nghiệp mua hàng nhưng đều không mua được.”
“Chỉ cần không phá hoại sự công bằng của chế độ điểm tích lũy của chúng ta là được, về phần thế lực của hắn chỉ cần kín tiếng một chút thì muốn làm gì thì làm, dù sao với địa vị của hắn ở thế giới trong, hắn có thể đến Kình Đảo là tốt lắm rồi.”
Trịnh Viễn Đông gật đầu:
“Mà ngươi cũng đừng suốt ngày gọi hắn là thằng nhãi nữa, hiện nay hắn là ông chủ của Bạch Trú, là thủ lĩnh của tổ chức điệp viên của Khánh thị, thủ lĩnh tiếp theo của Kỵ Sĩ, rồi cả Lý thị…Má nó sao hắn lắm danh hiệu thế?”
Trịnh Viễn Đông nói chuỗi dài, cuối cùng cũng không kìm được mà chửi tục, quả thật danh hiệu và chức vụ của Khánh Trần khá là nhiều.
Hắn nói tiếp:
“Nhân vật tai to mặt lớn” như thế sau khi đạt được vinh dự và địa vị thì Côn Luân chúng ta cũng phải học cách đối xử bình đẳng với hắn, tuy rằng ba tháng nữa hắn mới tròn 18 tuổi.”
Nghê Nhị Cẩu gật đầu:
“Ông chủ yên tâm, ta biết rồi, ta cũng chỉ thuận miệng gọi vậy thôi.”
…
Trường học bỗng sôi trào, các học sinh chạy đi báo tin cho nhau.
Chỉ vì trên app của trường đột nhiên đăng một thông báo nhiệm vụ liên quan đến ngọn núi bất ngờ xuất hiện kia!
Chương 1766: Cửa Ải Thứ Nhất
Các học sinh thảo luận sôi nổi trên đường đi:
“Trời ạ, chỉ cần leo xong một ngọn núi là có thể lấy được 300 điểm tích lũy, hơn nữa còn tặng kèm toàn bộ thương phẩm mỗi thứ một phần? Tổng giá trị của tất cả những thứ này là hơn một nghìn điểm tích lũy đấy, chỉ riêng thương phẩm phụ trợ tu luyện dù có điểm tích lũy cũng không mua được!”
“Trong thông báo viết rõ, thời hạn của cửa ải thứ nhất là vách núi 10 mét chỉ có 2 ngày thôi, 48 tiếng sau sẽ hủy bỏ nhiệm vụ, nếu muốn tham gia tiếp thì phải khiêu chiến luôn cửa ải thứ hai 48 mét.”
Điều này khiến tất cả các học sinh đều nôn nóng, họ nhao nhao chạy về phía ngọn núi để nhìn xem rốt cuộc những ngọn núi ấy trông ra sao.
Với tình trạng khan hiếm thương phẩm hiện tại, nhiệm vụ đưa tặng ba thương phẩm cùng một lúc đủ khiến bất kỳ ai trở nên tích cực hơn.
Hơn nữa, nhiệm vụ này còn yêu cầu phải là người bình thường (có thể dùng thương phẩm), vậy thì những học sinh tu luyện Vận Thần Lôi Ti đã bị loại ngay từ đầu.
Điều này có nghĩa là trong hơn sáu mươi nghìn học sinh, chỉ có hơn mười nghìn người có thể tham gia.
Đây quả là một tin tức tốt với những học sinh bình thường.
Rốt cuộc cũng có một nhiệm vụ không cần cạnh tranh với các thần tiên nữa rồi!
Như tuần trước chẳng hạn, sân thi đấu của vòng bán kết giải bóng rổ, bóng đá, quần vợt và cầu lông đã biến thành cảnh tượng thần tiên đánh nhau.
Trên sân bóng đá, có người đá một cú nổ bóng, có người đá thủng lưới, một trận đấu mà đổi chục quả bóng, một khung thành có đến ba thủ môn.
Trên sân cầu lông, đập mạnh một cái thủng luôn vợt.
Trên sân bóng rổ, một cú dunk khi nhảy từ đường ném tự do đã không thể thỏa mãn thẩm mỹ của mọi người, đâu đâu cũng là thần tiên thử ném rổ ở đường ngang giữa sân, người bình thường vào sân cứ như liều mạng, người nào người nấy đều cảm thấy mình vừa lên là chết bất đắc kỳ tử ngay.
Bởi vậy việc thi đấu thể thao đã thể hiện trạng thái phân hóa thành hai cực trong quần thể người du hành.
Hiện nay có một nhiệm vụ dành riêng cho người du hành bình thường, mọi người thật sự vô cùng vui vẻ!
Hơn nữa có phải người bình thường hay không cũng không thể gian lận được, chỉ cần ngươi từng có ghi chép đổi Vạn Thần Lôi Ti trong trường học thì sẽ bị gạt bỏ ngay lập tức.
Không chỉ thế mà còn có người chuyên môn chịu trách nhiệm giám sát, một khi phát hiện có dị năng giả tham gia sẽ trừ 50 điểm tích lũy.
Khánh Trần đưa ra lựa chọn này không phải vì muốn thiên vị người bình thường, mà bởi vì chỉ có người bình thường mới có thể bước trên con đường của Kỵ Sĩ.
Kỵ Sĩ ở thế giới trong trải qua vấn tấm sau khi khiêu chiến thành công 7 sinh tử quan có thể trở thành bán thần, nhưng sinh tử quan 8 lại không có điều kiện hoàn thành.
Những Kỵ Sĩ ở thế giới ngoài không trải qua vấn tâm, không có thuật Hô Hấp phụ trợ cần hoàn thành liền một lúc 8 sinh tử quan mới có thể từ cấp độ người bình thường nhảy vọt lên cấp A.
Muốn đi con đường Kỵ Sĩ ở thế giới ngoài thì phải chịu đựng được cô tịch, chịu đựng được sự thật rằng mình vẫn luôn là một người bình thường.
Nhưng đây tuyệt đối là con đường Kỵ Sĩ theo phương hướng sản xuất hàng loạt!
Trong hơn mười bốn nghìn người có được mấy người sẽ trở thành Kỵ Sĩ? Khánh Trần không biết tỷ lệ là bao nhiêu, nhưng chỉ cần có được 3–6 người thì tất cả những gì hắn làm đều có ý nghĩa!
Khánh Trần không hề lo lắng những người đi con đường này không đồng lòng, bởi vì sau cùng, tín ngưỡng của những người có thể bước lên con đường Kỵ Sĩ đều nhất trí, không có ngoại lệ.
Đó là quá trình sàng chọn nghiêm ngặt nhất của mọi tổ chức ở thế giới trong, phải trải qua tám lần sinh tử.
Lúc này, những học sinh bình thường luôn uất nghẹn đều điên cuồng, một đám nhao nhao chạy về phía vách núi cheo leo kia.
Nhưng sau khi đến nơi, tất cả họ đều cảm thấy tuyệt vọng.
Trước mặt họ, ngọn núi thấp nhất cũng cao tới 10 mét, hơn nữa còn là vách núi dựng đứng, phải leo lên bằng tay không!
Nhiệm vụ này không giống trò leo núi trong nhà, ít nhất bộ môn thể thao đó còn có chỗ bám cố định, còn trên vách đá này có những chỗ cùng lắm chỉ đủ cho nửa ngón tay bám vào, không cẩn thận là ngã xuống núi ngay.
Hơn nữa, 10 mét nghe thì có vẻ thấp, nhưng thực tế lại rất cao, còn cao hơn tòa nhà 4 tầng.
Mức cao nhất trong môn nhảy cầu của thế vận hội Olympic cũng mới 10 mét mà thôi.
Đứng trên cầu nhảy nhìn xuống dưới, cảm giác bể bơi như nhỏ đi.
Bên cạnh ngọn núi thấp nhất đặt máy tời dây thừng an toàn do Jinguji Maki biến ra, có thể cung cấp đủ cho hơn một trăm người cùng leo núi.
Có học sinh kích động buộc dây thừng lên người mình, sau khi được nhóm Tiểu Thất kiểm tra móc khóa xong thì bắt đầu leo núi.
Chương 1767: Sợ Hãi
Ngay sau đó những học sinh này cảm nhận được nhiệm vụ khiêu chiến này khó đến mức nào.
Bình thường họ hít xà mười cái đã mệt lắm rồi, hiện tại cần dùng lực ở ngón tay, vừa leo được 2 mét cánh tay bắt đầu run rẩy…
Đến khi họ ngẩng lên nhìn khoảng cách trên đỉnh đầu, tức khắc từ bỏ.
Có người vất vả lắm mới leo được 8 mét, song lại phát hiện leo tiếp lên trên thì không tìm được điểm nào để bám vào.
Có người đang leo không cẩn thận ngã ngửa ra sau, sợ đến mức mồ hôi lạnh túa túa ra như tắm.
Khoảng cách an toàn mà Khánh Trần cài đặt cho máy tời dây thừng cũng rất kỳ lạ, chỉ khi nào những người leo núi rơi xuống ba mét thì nó mới bắt đầu thít chặt dây thừng.
Nói cách khác, tất cả những ai rơi xuống nhất định sẽ phải trải qua nỗi sợ hãi.
Nếu người khiêu chiến còn không leo được quá ba mét thì sẽ ngã luôn xuống mặt đất.
Đương nhiên, người nào bị thương cũng không cần phải sợ, nhóm Tiểu Ưng cầm mười sọt Kê Huyết Nha gom góp mấy ngày nay chờ ở bên cạnh, chỉ cần có người bị thương là cho bôi thuốc miễn phí…
Khánh Trần muốn dọa những người nhát gan rút lui trước.
Ác thì ác thật, nhưng lại vô cùng hữu dụng.
Trước vách núi 10 mét, hết nhóm này lại đến nhóm khác lần lượt xông lên khiêu chiến, có vài người tuy thất bại nhưng ánh mắt họ nhìn vách núi dường như vẫn không hề chịu thua, họ chạy đi tìm kiếm giáo trình leo núi.
Cũng có vài người biết rõ với thể lực của mình hoàn toàn không làm được việc này, vì vậy từ bỏ luôn.
Những người vừa thử đã thôi không nằm trong phạm vi suy xét của Khánh Trần, hắn cần những người kiên trì, dũng cảm, không sợ hãi!
Lúc này, Trần Chước Cừ ngửa đầu nhìn vách đá cheo leo này, bỗng nhớ tới câu cuối cùng trong bản thông báo trên app của trường học:
“Sợ hãi ư? Một ngày sợ hãi, cả đời sợ hãi.”
Khi nhìn thấy câu này, Trần Chước Cừ còn đang nghĩ chỉ là ngọn núi thấp tè cao 10 mét mà thôi, có gì phải sợ.
Nhưng bây giờ nàng mới hiểu được, thì ra muốn đạt được thành công không phải chuyện dễ dàng chút nào.
Cô nàng chuyên gia cày điểm này đứng bên cạnh nhìn, đầu tiên nàng phải quan sát tuyến đường leo núi, để xem tuyến đường nào dễ leo nhất.
Sau đó, nàng chọn vị trí số 31, vị trí này dễ leo nhất, mượn lực tối đa.
Vị chuyên gia này lại bắt đầu quan sát, so sánh sức mạnh, thể trọng của mình với người khác, để xem mình có năng lực chịu đựng đến cuối cùng không.
Sau đó nàng đưa ra kết luận là không được, chỉ sợ nàng leo đến bốn mét đã kiệt sức, đây không phải là chuyên môn của nàng.
Trần Chước Cừ do dự, nàng sờ hai quả Trường Sinh Thiên trong túi quần, nếu nàng ăn hai quả này thì có phải nàng sẽ có đủ sức mạnh không?
Có vẻ như là được.
Nhưng người hiến tặng phù hợp với muội muội của nàng…đã đưa ra mức giá cực cao với thỏa thuận riêng, thật ra đối phương bán tủy xương.
Nàng còn thiếu 6 triệu.
Hiện nay hai quả này đã có thể bán với giá 600 nghìn, tháng sau muội muội phải mổ rồi, Trần Chước Cừ rất cần 600 nghìn này.
Không phải ngày nào nàng cũng có thể cướp được quả Trường Sinh Thiên, có điểm tích lũy chưa chắc đã giành được, cho nên mỗi một quả đều vô cùng quan trọng.
Hiện tại trước mặt nàng có hai con đường.
Một con đường là từ bỏ, tiếp tục tiết kiệm tiền cho muội muội.
Con đường khác là ăn trái, nhưng cho dù có sức mạnh thì chưa chắc nàng đã thành công được, bởi vì leo núi cần có kỹ thuật.
Trần Chước Cừ suy nghĩ, sau đó nàng xoay người ra khỏi đám đông.
Nhưng vừa đi được vài bước, nàng lại dừng lại.
Nàng không muốn bỏ qua cơ hội này.
Các cao thủ chơi game đều biết một điều rằng, khi trước mặt ngươi xuất hiện một con đường đầy thử thách với độ khó cực cao, vậy thì ở cuối con đường này nhất định sẽ là phần thưởng hậu hĩnh nhất.
“Cùng lắm thì khi cày điểm vất vả hơn một tí, cùng lắm thì ngày ngày cắm chốt ở cửa ra vào của nơi đổi điểm tích lũy.”
Trần Chước Cứ cắn răng, xơi sạch hai quả Trường Sinh Thiên.
Sức mạnh 30 cân tựa như dòng nước ấm lan khắp cơ thể nàng.
Đây là lần đầu tiên nàng ăn thứ mình dùng điểm tích lũy đổi lấy.
Trần Chước Cừ dùng dây thun buộc hết tóc tai ra sau đầu rồi dứt khoát xoay người đi xếp hàng.
Nàng buộc dây an toàn một cách cẩn thận, sau đó bắt đầu leo lên núi từ vị trí số 31.
Nhưng việc này khó hơn nàng tưởng tượng.
Quả thật nàng khỏe hơn rất nhiều, nhưng khi leo đến vị trí 6 mét, đối mặt với vách núi chỉ hơi gồ lên, dù nàng cố gắng đến mấy cũng không thể cố định cơ thể.
“Không ổn rồi.”
Trần Chước Cừ không bám chắc điểm mượn lực tiếp theo, nàng rơi xuống phía dưới.
Cơ thể rơi xuống nhanh chóng làm nàng cảm nhận được nguy cơ tử vong, ngay sau đó dây thừng thít chặt, kéo nàng nện mạnh lên vách núi.
Bịch một tiếng, Trần Chước Cừ cảm thấy nửa người bên phải của mình đau điếng.
Đau đớn tột độ!
Bấy giờ nàng mới biết, thì ra việc này chỉ có sức mạnh thôi là không đủ, còn cần phải có kỹ thuật!
Máy móc từ từ đặt nàng xuống mặt đất, Tiểu Thất cõng giỏ trúc đi tới đưa một ít Kê Huyết Nha cho nàng:
“Tay phải và đùi phải đều trầy xước, tự nhai nát rồi bôi lên đi.”
Chương 1768: Nhóm Người Đầu Tiên
Trần Chước Cừ quật cường mím môi đứng dậy:
“Ta có thể thử lại lần nữa không?”
Tiểu Thất ngạc nhiên nhìn nàng một cái:
“Có thể, nhưng phải đi xếp hàng, đằng sau còn rất nhiều người đang đợi đấy…ngươi không đau sao?”
Trần Chước Cừ không trả lời vấn đề đau hay không đau, đột ngột hỏi:
“Nơi này có thể huấn luyện vào ban đêm được không?
Cửa thứ nhất chỉ có bốn mươi tám tiếng, điều này đồng nghĩa với việc đợi đến lúc nàng đi kiếm điểm tích lũy lần nữa, rồi mua được quả Trường Sinh Thiên, khả năng là không còn kịp nữa rồi.
Vì vậy, bắt buộc phải chạy đua với thời gian.
Nàng đưa ra phán đoán: Sức lực của bản thân đã đủ rồi, muốn huấn luyện kỹ xảo thêm nhiều lần, nàng nhất định phải lợi dụng khoảng thời gian đêm muộn không có ai.
Tiểu Thất nghe thấy câu hỏi của nàng thì rất vui vẻ:
“Đương nhiên là có thể, không ai ngăn cản ngươi, chỉ cần ngươi không sợ đau, không sợ mệt mỏi, muốn huấn luyện như thế nào cũng được.”
“Cảm ơn.”
Trần Chước Cừ xoay người, bước tới bên cạnh, quan sát buổi dạy học leo núi, không nói thêm một câu dư thừa nào.
Tiểu Thất gãi gãi gáy mình, vào lúc này, những người bình thường đều sẽ nói một vài câu tỏ ý kiên quyết, ví dụ như “Ta không sợ”, “Ta có thể”, “Ta tuyệt đối không từ bỏ.” các kiểu, cứ như là sợ người khác không tin tưởng vậy.
Nhưng cô gái này thì không.
Nói thật thì hắn hơi thích người con gái này, đây chính là kiểu con gái mà hắn có lái Porsche 911 tìm bên ngoài trường học cũng không tìm thấy.
Vào lúc này, Khánh Trần đang quan sát từ trong đám đông.
Tiểu Ngũ ở bên cạnh thấy có rất nhiều người bỏ cuộc và rời đi, bèn nhỏ giọng nói:
“Phụ huynh…”
Khánh Trần liếc nhìn hắn một cái, không sửa lại xưng hô.
Tiểu Ngũ thấy vậy thì lập tức mặt mày hớn hở đứng lên:
“Phụ huynh, hay là ta cũng giả vờ là người bình thường, leo lên một lần.
Sau đó ngài khen thưởng ta trước mặt mọi người, khích lệ họ một chút, vừa hay cho họ biết phần thưởng là thật, vậy thì sẽ có nhiều người ở lại hơn một chút.
Nhưng Khánh Trần lại lắc đầu:
“Không cần, ta muốn xem thử xem nhóm người đầu tiên có thể kiên trì được là những ai.”
Thứ cần thiết nhất trên con đường này là người đồng hành, và mỗi người đồng hành đều bắt buộc phải học được cách chịu đựng sự cô độc, trên con đường cô độc này.
Hôm nay, hắn đã thấy rất nhiều kẻ hèn nhát, chùn bước trước sự đau đớn và khó khăn.
Nhưng, cũng thấy rất nhiều bóng lưng đơn độc.
Đó chính là những gì hắn cần, cũng là thứ mà tổ chức Kỵ Sĩ cần.
Khánh Trần hiểu rất rõ một chuyện:
Tại sao mấy lão già trong vùng cấm kỵ số 002 kia chỉ ưu ái một mình hắn?
Vài trăm năm qua, mấy lão già này đều không hỏi chuyện đời, vậy mà lại công khai sử dụng sức mạnh của vùng đất cấm để giúp đỡ hắn, chẳng phải là vì muốn thấy một màn này hay sao.
Khôi phục vinh quang của Kỵ Sĩ thế hệ trước…đó chính là tổ chức Kỵ Sĩ có thể chiến đấu theo nhóm!
Mà tham vọng của Khánh Trần hoàn toàn không phải chỉ là khôi phục lại quy mô của mười hai Kỵ Sĩ thế hệ trước.
Nếu chỉ dừng lại ở đó, hắn vẫn sẽ sống dưới ánh hào quang của thế hệ trước như cũ.
Không thể coi như là một vị vua phục hưng lại Kỵ Sĩ.
Màn đêm buông xuống.
Trần Chước Cừ vẫn đang không ngừng quan sát buổi dạy học leo núi phía trước vách đá dựng đứng.
Mỗi khi thấy một chi tiết nào đó, nàng sẽ không ngừng lặp đi lặp lại nó, khắc sâu ấn tượng vào trong tâm trí.
Nàng ngẩng đầu lên nhìn vách núi cheo leo, nơi đó vẫn còn gần một nghìn người đang liên tục thử nghiệm, không ngừng xếp hàng, Tiểu Thất cũng đang liên tiếp phân phát Kê Huyết Nha.
Không có một người nào thành công leo lên đỉnh.
Dưới tình huống này, cho dù biết rằng có dây thừng an toàn bảo vệ, ngã không chết, hơn mười nghìn người cũng chỉ còn lại hơn một nghìn người.
Trần Chước Cừ không tới xếp hàng, mà tiếp tục quan sát video, mệt mỏi thì nằm ngủ trên bãi cỏ một lúc, nghỉ ngơi lấy sức.
Đối với người chơi chuyên nghiệp, phân bổ tài nguyên là một sở trường, hiện giờ, tài nguyên của nàng chính là thời gian.
Thay vì lãng phí thời gian xếp hàng như những người khác, tốt hơn hết là nên nghỉ ngơi lấy sức, chờ đêm muộn không còn ai thì sẽ không cần xếp hàng, có thể luyện tập thêm vài lần.
Một giờ đêm, Trần Chước Cừ đánh giá xung quanh một hồi, vẫn còn khoảng hơn một trăm người, họ cũng đang có ý định giống nàng.
Tới lúc này, cuối cùng cũng không còn ai xếp hàng trước vách núi, nàng mới đứng dậy, chậm rãi bước tới.
Cô nữ sinh xoa cánh tay vẫn còn đang đau nhức, nét mặt tràn đầy sự quật cường.
…
Lộ Viễn và Tiểu Ung đi tới trước vách đá dựng đứng, hắn thấy chỉ còn lại hơn một trăm học sinh, trong lòng chợt bồi hồi.
Mười sáu nghìn người tham gia, chỉ vỏn vẹn mười hai tiếng trôi qua, chỉ còn lại một trăm ba tám người.
Tý lệ đào thải có thể nói là vô cùng khủng khiếp.
Vả lại, đây mới chỉ là cửa đầu tiên.
Chương 1769: Cướp Người Côn Luân
Tiểu Ung đứng bên cạnh nói:
“Còn hơn một trăm người ở lại đã là tốt lắm rồi.
Ngày trước, ta còn cảm thấy những học sinh này đều là bông hoa trong nhà kính.
Bây giờ thì lại thật sự bất ngờ khi thấy vẫn còn có một số người chịu được khó nhọc.
Ngươi nhìn vết thương trên người họ xem, máu me be bét.”
Lộ Viễn nở nụ cười:
“Những người còn ở lại trước vách đá đến tận bây giờ đều là hạt giống tốt.
Đã ghi lại hết chưa?”
Tiểu Ung nói:
“Ừm, đều đã ghi lại hết rồi.
Những người này và nhóm người chạy thể dục sáng sớm có tỉ lệ trùng khớp rất cao.
Vừa rồi ta đối chiếu với tư liệu, phát hiện ra trong một trăm ba tám người vẫn đang huấn luyện, có tới chín mươi mốt người sáng nào cũng chạy bộ thể dục.”
Lộ Viễn gật đầu:
“Đây chính là đạo lý kẻ mạnh càng ngày càng mạnh.
Thứ khiến cho họ trở nên mạnh mẽ không phải là một gia đình giàu có, không phải là vừa sinh ra đã đứng ở vạch đích, mà là sự can đảm và lòng quyết tâm, thà chết cũng phải chạy đến cuối cùng, rất tốt.”
Lúc này, Tiểu Ung tò mò hỏi:
“Thế nhưng vách đá này có vẻ khó cực kỳ đó, đến bây giờ mà vẫn chưa người nào có thể qua được, ta nghe nói trong số các học sinh tham gia có hai người leo núi rất giỏi, vậy mà cũng thất bại.
Khánh Trần bỏ vốn liếng ra để làm cái này, cũng không biết là muốn gì đây?”
Dường như Lộ Viễn đột ngột nhớ tới điều gì đó, im lặng.
Hắn nhanh chóng đi về phía vách núi cao nhất…Lộ Viễn từng uống trà Cảnh Sơn.
Sau đó, hắn đứng dưới chân núi, thấy dòng chữ được khắc trên sườn núi phía xa xa.
Mười chín mét, Trương Văn Thăng để lại.
Tới giờ khắc này, Lộ Viễn mới biết vách đá trước mặt mình là gì, đây chính là Thanh Sơn Tuyệt Bích!
Không ngờ Khánh Trần lại cho xây dựng một tòa Thanh Sơn Tuyệt Bích trên Kình Đảo!
Bỗng nhiên, hắn nhìn về phía những học sinh đang huấn luyện leo núi ở phía xa, cuối cùng hắn cũng biết Khánh Trần muốn làm gì rồi!
CMN!
Đây là sàng lọc Kỵ Sĩ sao?! Vừa ra tay là muốn chọn mấy người, mười mấy người, mấy chục người!
Đợi đã!
Côn Luân xem trọng nhiều hạt giống bao nhiêu, bấy nhiêu người đều chạy tới tham gia lần sàng lọc này.
Nếu như những kẻ còn lại không bị đổi sang Vạn Thần Lôi Ti thì cũng có thể sẽ tới đây!
“Mẹ nó chứ…”
Lộ Viễn tức giận:
“Thế này là muốn cướp người với Côn Luân đây mà.”
Trước đó họ đã chuẩn bị kế hoạch phòng bị Cửu Châu, dù sao thì Hà Kim Thu và những người khác cũng đang bế quan trên Kình Đảo.
Tất cả đều đã bàn bạc xong, ngộ nhỡ Cửu Châu xuất quan giành người, Côn Luân bọn hắn sẽ phái người đi theo Cửu Châu hai mươi tư tiếng, đề phòng họ cướp người và gây rối.
Kết quả là thành viên Cửu Châu còn chưa xuất quan, Bạch Trú đã ra tay rồi.
Mà vừa ra tay đã là một chiêu lớn, thật đúng là muốn đào hết tất cả các mầm non tốt nhất của họ đi mới vừa lòng.
Lộ Viễn dùng sức vò tóc:
“Làm sao bây giờ, phải ngăn cản hắn! Đây đều là những hạt giống tốt nhất đó, đường đường là Côn Luân, không thể nào chọn những người còn thừa lại sau khi kẻ khác chọn xong được!
Tiểu Ung buồn bã nói:
“Ngăn cản thế nào?”
Lộ Viễn sửng sốt hồi lâu, đúng vậy, làm thế nào để ngăn cản đây…
Phần thưởng Bạch Trú đưa ra chính là mỗi người một bộ Trường Sinh Quả, Tử Lan Tinh, Trường Sinh Thiên.
Chút đồ trong tay Côn Luân cũng đều là lấy được từ chỗ Bạch Trú.
Mọe nó, thế này thì cướp người với Bạch Trú kiểu gì?
Lần này, Khánh Trần vừa ra tay đã vô cùng xa hoa, thậm chí xa hoa đến mức mọi người không tin đó là sự thật.
Còn có một số học sinh sau khi thất bại đã trở về nói rằng học viện này cố ý thiết lập độ khó cực cao, vốn là không định để họ nhận được phần thưởng.
Nhưng Lộ Viễn biết, sự thật không phải vậy.
“Vì sao hắn không tuyển chọn từ những người có tư chất tu hành tốt nhất cơ chứ.”
Tiểu Ung hiếu kỳ nói:
“Chuyện này không logic, chúng ta muốn những hạt giống này vì họ kiên định hơn.
Sau khi tu luyện đến một cảnh giới nhất định thì sẽ có năng lực chỉ huy và chiến đấu hơn người, đó là điều mà một tổ chức lớn cần.
Nhưng Bạch Trú lại không phải vậy, bọn hắn vẫn luôn đi theo con đường tinh anh, cần nhiều học sinh tư chất bình thường vậy làm gì?”
Không nói đến những cá thể có tỉ lệ thấp như Trần Chước Cừ, mười sáu nghìn học sinh tham gia lần tuyển chọn vách đá này, thực chất đều đã trải qua một đợt sàng lọc Minh Tưởng Đồ của Côn Luân, là lớp người có tư chất tu luyện bình thường, 98% đều là học sinh của các học viện cơ sở.
Bởi vậy, những chuyện Bạch Trú đang làm bây giờ, khiến cho người khác cảm thấy rất kỳ quái…
Nhưng điều mà họ không biết là, Khánh Trần căn bản là chẳng thèm để ý những người này có thiên phú hay không, con đường Kỵ Sĩ dù khó, nhưng chỉ quan tâm đến tâm tính.
Chương 1770: Đời Người Như Một Cây Nến
Chỉ cần ngươi có thể hoàn thành được tám cửa ải sinh tử, vậy thì chắc chắn là cấp A đỉnh phong, chuyện này sẽ không thay đổi vì bất kỳ điều gì.
Lộ Viễn đứng trong màn đêm, vẻ mặt đau khổ, đã sớm không còn tâm tình khoái trá như lúc vừa rồi mới thấy các mầm non:
“Mọe nó, ta phải nhanh chóng đi báo lại với ông chủ…hạt giống đã tới tay rồi còn bị kẻ khác đoạt mất!”
Hai người vội vàng rời đi, Trần Chước Cừ vẫn đang không ngừng leo lên vách đá cheo leo.
Tiểu Thất và những người khác ngồi tại chỗ tu hành, Kê Huyết Nha và bột magie được đặt trong từng cái sọt tre, để cho các học sinh tùy ý sử dụng.
Thi thoảng Tiểu Thất cũng sẽ mở mắt nhìn bóng lưng Trần Chước Cừ, sau khi thấy đối phương không sao mới tiếp tục nhắm mắt tu hành.
Mà lúc này, cuối cùng Trần Chước Cừ cũng leo lên được vị trí chín mét lần đầu tiên, sau đó ngây ngẩn cả người.
Bảo sao đến tận bây giờ vẫn chưa có một ai thành công.
Vì một mét cuối cùng của vách đá mười mét dựng đứng này, không hề có đường.
Trần Chước Cừ lại quay đầu nhìn những vị trí khác, kết quả là tình hình cũng đều giống vậy.
Một mét cuối cùng của tất cả các vị trí leo núi khác đều trơ trọi, hoàn toàn không có một chỗ nào để mượn lực.
Ngoài ra, khi quan sát kỹ càng sẽ phát hiện ra rằng, một mét cuối cùng kia hơi nhô ra ngoài, nếu như leo núi theo cách bình thường, chắc chắn sẽ bị rơi xuống phía dưới.
Nàng lại nhìn những người thách đấu khác, có vẻ như cũng có người gặp phải hoàn cảnh khó khăn giống như nàng.
“Lẽ nào thật sự không có ý định cho bất cứ người nào vượt qua sao?”
Trần Chước Cừ thở hổn hển, nghi hoặc nói.
Không đúng, học viện làm việc minh bạch rõ ràng, chắc chắn sẽ không lừa gạt học sinh vậy.
Trần Chước Cừ thử tiếp tục leo lên bên trên, nhưng lại ngã xuống vì không có chỗ nào để mượn lực.
Nàng bị dây an toàn treo chồng chất xô vào vách đá, sau đó từ từ hạ xuống.
Cô nữ sinh đi tới trước mặt Tiểu Thất:
“Một mét cuối cùng là cố ý thiết lập sao?”
Tiểu Thất không hề mở mắt, cũng không nói lời nào.
Phụ huynh đã dặn dò, họ không được can thiệp vào mọi thử thách của học sinh, tất cả mọi chuyện đều phải để học sinh tự hoàn thành.
Trần Chước Cừ thấy Tiểu Thất không nói lời nào, cũng không dông dài thêm, xoay người đi về phía vách đá lần nữa.
Tiểu Thất vui vẻ mở to mắt, cô gái này vẫn rất phóng khoáng.
Thú vị.
Trần Chước Cừ leo hết lần này đến lần khác, nhưng cho dù nàng thử điều chỉnh góc độ như thế nào đi nữa thì cánh tay của nàng vẫn không thể nào vượt qua được khoảng cách một mét đó.
Mỏm đá đó tựa như là một điểm kết thúc mà nàng không bao giờ có thể chạm tới.
Cho đến tận thời khắc đen tối nhất ngay trước khi trời hửng sáng.
Bầu trời màu xám trắng khẽ soi rọi vách núi cheo leo.
Lúc này, Trần Chước Cừ leo tới mét thứ chín của vách đá một lần nữa, bỗng nhiên thấy một hàng chữ nhỏ được khắc ở vách đá trên đỉnh đầu:
“Đời người như một ngọn nến, từ đầu đến đuôi, từ khi bắt đầu đến lúc kết thúc, vẫn luôn sáng ngời.”
Đó chính là lời nói mà Khánh Trần đã từng thấy, cũng là lời nói đã từng cho tất cả Kỵ Sĩ sức mạnh, chính là ở một mét cuối cùng của Thanh Sơn Tuyệt Bích.
Trần Chước Cừ nhìn đỉnh đầu mình, bỗng hít sâu một hơi, nhún người nhảy lên!
Tay phải nàng bắt lấy rìa vách đá, tay trái lại bị trượt ra vì không cẩn thận.
Những tia nắng đầu tiên chiếu tới từ phía chân trời, Trần Chước Cừ chỉ cảm thấy cuộc đời mình chưa từng vui vẻ vậy bao giờ.
Nhưng mà lúc này, trên đỉnh đầu nàng có tiếng bước chân truyền tới.
Cô nữ sinh ngẩng đầu nhìn lên, liền trông thấy Khánh Trần đứng ở phía trên, bình tĩnh nói:
“Chúc mừng, Tiểu Thất sẽ phát phần thưởng tới chỗ của ngươi, ta muốn nhắc nhở một câu, hãy kiềm chế khát vọng bên trong lòng mình, đừng tự mình tu hành, vì có lẽ ngươi còn có thể đi trên một con đường khác tốt hơn.
Đừng vui mừng quá, con đường này chỉ mới vừa bắt đầu.”
Nói xong, Khánh Trần quay người rời đi.
Trần Chước Cừ vội vàng dùng cả tay cả chân leo lên đỉnh vách đá, ngơ ngác nhìn Khánh Trần đã đi xa.
Vừa rồi Khánh Trần cũng không dịch dung, cho nên nàng biết đó chính là ông chủ của Bạch Trú.
Toàn thân Trần Chước Cừ đã sức cùng lực kiệt, ngồi trên vách đá, quay đầu nhìn xuống dưới.
Vừa rồi nàng có làm thế nào Tiểu Thất cũng không chịu phản ứng lại, nhưng giờ vị đó đã đứng lên mỉm cười với nàng.
Có học sinh đầu tiên leo đến đỉnh ắt sẽ có người thứ hai, họ thấy Trần Chước Cừ nhún người nhảy lên, cũng đã hiểu ra quy luật ẩn chứa trong một mét cuối cùng.
Khi mặt trời mọc, nhóm học sinh gồm một trăm ba mươi tám người này, cuối cùng đã có 107 người thành công leo đến đỉnh, mà ba mươi mốt người còn lại có lẽ cũng đã hiểu ra điều gì đó, họ không hề do dự, quay người trở về ký túc xá ngủ, chuẩn bị tới đêm ngày thứ hai sẽ tiến hành khiêu chiến lại lần nữa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










