1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 157 : Giấy Thông Báo Trúng Tuyển (c1561-c1570)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 157 : Giấy Thông Báo Trúng Tuyển (c1561-c1570)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1561: Giấy Thông Báo Trúng Tuyển

Lộ Viễn suy tư trong chốc lát, rồi nói:

“Việc này cũng không cần phải giữ bí mật, trường học không xây dựng ở khu vực phố xá sầm uất mà ở một nơi cực kỳ bí ẩn, có thể xem như thế ngoại đào nguyên.

Ngươi cũng biết việc đưa người du hành đến trường học tập chẳng khác nào tập trung một nửa người du hành trong cả nước lại một chỗ, lỡ như bị người nào tìm được rồi một lưới bắt hết, thế thì nguy hiểm quá.”

“Ta hiểu.”

Khánh Trần gật đầu:

“Thế sao Côn Luân đột nhiên muốn làm như vậy?”

Lộ Viễn nhìn hắn:

“Trước đó Côn Luân không làm gì bởi vì tình hình tìm kiếm và điều tra ở trong nước chưa kết thúc.

Bây giờ bọn ta và Cửu Châu điều tra xong xuôi rồi, không để lọt người du hành nào nữa, nên cũng có điều kiện xây dựng trường học.”

“Ý nghĩa của việc xây dựng trường học này là gì?”

Khánh Trần khá là tò mò.

“Người du hành giống như ngươi đương nhiên là tốt, nhưng cũng có người sau khi có được sức mạnh lại không an phận.”

Lộ Viễn than thở:

“Kể từ khi người du hành xuất hiện, tỷ lệ tội phạm ở các nơi đều tăng lên rất nhiều.

Ngươi cũng biết thế giới trong là một nơi như thế nào, giá trị quan ở nơi đó khác hẳn bên chúng ta, trẻ con đi đến bên đó rất dễ dàng bị ảnh hưởng, trở nên khinh thường trật tự.

Mới hôm qua thôi, đã có một trẻ vị thành niên ra tay tàn nhẫn…thôi, ngươi cũng hiểu rồi đấy.

Sau khi trở lại thế giới ngoài, họ cảm thấy đi học chẳng có tác dụng gì, ngày ngày gây họa, thậm chí còn làm bố mẹ mình bị thương.”

Lộ Viễn nói tiếp:

“Hơn nữa có những đứa trẻ khi đến bên kia hoàn toàn không có năng lực tự vệ, ngay từ đầu bị người ta lừa bán nội tạng, hầy…Côn Luân cũng muốn dạy họ một ít kỹ năng sinh tồn ở thế giới trong, hoặc là thành lập một tổ chức chuyên môn giúp đỡ người du hành ở bên kia, để họ không dễ bị thương tổn nữa.”

Khánh Trần biết, khi thế giới quan của bọn trẻ vẫn chưa được hình thành, đến nơi tự do lại hỗn loạn như thế giới trong thì dễ dàng học theo cái xấu.

Vả lại, bên kia lắm kẻ lừa đảo và tội phạm, con nít dễ gặp phải nguy hiểm, Trương Mộng Thiên chính là ví dụ.

Việc mà Côn Luân làm lúc này là điều tất yếu.

Ở bất luận thời đại nào, tổ chức có tinh thần trách nhiệm đều sẽ làm những việc như thế này.

Mục đích chủ yếu Côn Luân thành lập trường học này không phải vì ràng buộc, mà là để bảo vệ.

“Có cả giấy thông báo trúng tuyển của ta à?”

Khánh Trần hỏi.

“Phải.”

Lộ Viễn nói:

“Từ tiểu học đến đại học, ngôi trường này có tất cả các bậc học trước khi bước vào xã hội, ông chủ Trịnh nói là ngươi đi hay không đều được, nhưng những người còn lại trong Bạch Trú tốt nhất là nên đi.”

“Tại sao?”

Khánh Trần hỏi.

Đối phương nói một cách bình tĩnh:

“Bây giờ Bạch Trú đã trở thành cái gai trong mắt nhiều người, không chỉ tập đoàn Jindai muốn Bạch Trú, e rằng cả tổ chức Tương Lai ở Bắc Mỹ ngươi từng gây sự với họ trước kia cũng muốn trả thù các ngươi.

Trong trường học này, những thành viên còn chưa lớn lên của ngươi sẽ được an toàn hơn, Giang Tuyết cũng có thể đến đó dạy vẽ.

Đây là lý do thứ nhất.”

Lộ Viễn nói:

“Ông chủ Trịnh bảo ta nhắn cho ngươi một câu, nếu ngươi muốn tìm người đồng hành thì thay vì phát triển ở thế giới trong, không bằng tìm ngươi ở trong trường học.

Đây là lý do thứ hai.”

Hai lý do mà Côn Luân nói, một lý do là cung cấp sự bảo hộ tạm thời cho Bạch Trú, còn một lý do nữa là cung cấp sự thuận tiện cho Khánh Trần, có thể nói thái độ hợp tác của Côn Luân rất có thành ý.

Có thể nói Bạch Trú sẽ rất an toàn khi có được đồng minh ở trong nước như thế.

Dù thế nào, hiện nay Côn Luân và Cửu Châu vẫn là những thế lực mà Bạch Trú cần ngưỡng vọng.

Ít nhất là ở thế giới ngoài.

Khánh Trần cười nói:

“Nhờ ngươi nói với ông chủ Trịnh, ta sẽ suy xét, có điều thân phận của ta bây giờ khá nhạy cảm, dù đến trường cũng phải giấu giếm tên tuổi.”

“Ta biết rồi.”

Lộ Viễn xoay người rời đi.

Bỗng nhiên Khánh Trần gọi hắn lại:

“Đúng rồi, có tin này ngươi nói cho ông chủ Trịnh giúp ta, ta gặp được người nước ngoài ở thành phố số 22…là người da trắng.

Ta nghi ngờ có khả năng tập đoàn Jindai bắt đầu chuẩn bị tiếp nhận thế lực ở bờ biển Tây, đồng thời cũng cung cấp căn cứ tiên tiến cho họ.”

Lộ Viễn sửng sốt:

“Cảm ơn, chuyện này vô cùng quan trọng, trước đó bọn ta đã có manh mối liên quan về việc Jindai xây dựng căn cứ tiên tiến trên đảo hoang ở nước ngoài, nhưng vẫn chưa được chứng thực.

Bây giờ xem ra là thật rồi!”

Nói xong hắn vội vàng rời đi.

Khánh Trần nghe tiếng gào khóc thảm thiết trong phòng, bèn gọi với theo Lộ Viễn:

“Khoan hãy đi, hai ta trò chuyện thêm lúc nữa!”

“Không trò chuyện!”

Lộ Viễn cũng dở khóc dở cười, trước kia muốn tìm Khánh Trần trò chuyện kết quả không tìm được, bây giờ tên này lại muốn lấy hắn làm cớ tị nạn, miễn bàn!

Khánh Trần nhìn hắn rời đi, đang định vào trong nhà thì nghe thấy tiếng Tiểu Đồng Vân gào:

“Aaaa Khánh Trần ca ca cứu ta!”


Chương 1562: Bạch Trú Gặp Nguy Hiểm

Khánh Trần đứng ở cửa một lúc, suy tư mãi, sau đó gọi điện thoại cho Hồ Tiểu Ngưu:

Ở đầu dây bên kia, Hồ Tiểu Ngưu do dự hồi lâu:

“Ông chủ, giờ mới ba giờ chiều thôi, chưa đến giờ cơm đâu…Ngươi có việc gì à?”

Khánh Trần nói:

“Tiểu Ngưu, ta cần ngươi khởi động kế hoạch nhà an toàn, bắt đầu từ hôm nay tập đoàn Hồ tị phải giúp bọn ta thành lập nhà an toàn trên toàn thế giới.”

Hồ Tiểu Ngưu:

“Đã rõ.”

Khánh Trần nói tiếp:

“Bên ngươi vẫn thuận lợi chứ?”

Hồ Tiểu Ngưu suy nghĩ rồi đáp:

“Có thể xem như thuận lợi, nhưng mà ta học hơi chậm, lúc huấn luyện bị thương, ảnh hưởng đến tiến độ.”

“Ừ, giữ gìn sức khỏe, chú ý an toàn đấy.”

Đúng lúc này, từ trong nhà giọng Giang Tuyết bỗng vang lên:

“Còn gọi ta là tỷ tỷ nữa không?”

Ngay sau đó là tiếng khóc của Lý Đồng Vân…

Hồ Tiểu Ngưu ngớ ra:

“Ông chủ, có chuyện gì thế?”

“Ờ, không sao, Tiểu Đồng Vân bại lộ ấy mà…”

Khánh Trần than thở, lúc trước thoải mái bao nhiêu thì bây giờ bị vạch trần thân phận lại tuyệt vọng bấy nhiêu…

Trong nhà huấn luyện nhảy cầu ở Hải Thành, Hồ Tiểu Ngưu đã hoàn thành hai lần khiêu chợt sinh tử quan vừa thuê hẳn một nhà huấn luyện, chỉ tiếp đãi một mình hắn.

Trương Thiên Chân ngồi khoanh chân tu hành cạnh bể bơi trong xanh, Hồ Tiểu Ngưu vừa vuốt tóc, vừa nói với giọng điệu khó hiểu:

“Trước kia ông chủ không bao giờ để ta dùng lực lượng của Hồ thị giúp Bạch Trú, hôm nay là thế nào vậy? Có phải Bạch Trú gặp chuyện gì nguy hiểm rồi không, hay là chúng ta về một chuyến đi.”

Nhưng Trương Thiên Chân còn chẳng thèm mở mắt, nàng nói một cách chắc nịch:

“Bạch Trú gặp nguy hiểm? Ông chủ đến Osaka tàn sát mà đối phương còn không làm gì được hắn, phải là người khác cảm thấy Bạch Trú nguy hiểm mới đúng.

Với tính cách của ông chủ, nếu như Bạch Trú gặp nguy hiểm thì cũng sẽ chẳng gọi điện thoại cho ngươi đâu, bởi vì hắn không muốn liên lụy đến ngươi.

Bây giờ hắn bảo ngươi vận dùng lực lượng của Hồ thị, bởi vì hắn coi ngươi như người của mình, chỉ vậy mà thôi.

Người ngoài mới cần giữ lịch sự, chứ người mình cần khách sáo làm gì.”

“Cũng đúng.”

Hồ Tiểu Ngưu gật đầu:

“Sáu mươi tám căn nhà an toàn, sản nghiệp chỗ ba của ta đã chuẩn bị xong, mỗi một thành phố Open Beta đều có hai căn, ở nước ngoài còn có ba mươi căn, ba cua ta chuẩn bị rất bí mật, toàn dùng tài khoản ủy thác để chuẩn bị.”

“Ba ngươi đích thân chuẩn bị việc này nhất định sẽ không có sai sót gì.

Đúng rồi, tối nay Trần Tuế mở tiệc bên ngoài, mời chúng ta đến đó, ngươi đi không?”

Trương Thiên Chân hỏi.

“Không đi.”

Hồ Tiểu Ngưu lắc đầu:

“Hắn mời chúng ta làm gì?”

“Chắc chắn là biết Bạch Trú rất lợi hại, sợ ông chủ biết chuyện hắn thọc gậy bánh xe rồi trả thù đấy.”

Trương Thiên Chân nói, giọng điệu chẳng hề để tâm.

“Bây giờ Bạch Trú nổi danh rồi, ai cũng muốn bám víu vào chúng ta, mỗi ngày có khi nhận được mười mấy lời mời, họ không tìm được ngươi nên đành phải tìm ta, hôm qua ta còn bị thêm vào một nhóm chat của minh tinh Hỗ Thượng cơ.”

Trương Thiên Chân và Hồ Tiểu Ngưu đều là hai trong số những cô chiêu cậu ấm hiếm hoi ở Hải Thành, vốn dĩ họ đã rất nổi tiếng, hơn nữa còn quen biết rộng rãi.

Đương nhiên, Hồ Tiểu Ngưu cũng không phải kẻ vô dụng, trong khoảng thời gian này hắn đã dựa vào nhiều bí mật thương nghiệp mà Đại Phú Ông mang về từ thế giới trong, hiện giờ Hồ Đại Thành nghiễm nhiên có bộ dạng của nhân tài mới nổi trong giới khoa học kỹ thuật, bắt đầu gây dựng sản nghiệp sản xuất chip ở thế giới ngoài.

Không biết Đại Phú Ông lấy ở đâu ra một bộ tài liệu đầy đủ như thế, quả thật là có đủ mọi thứ.

Nhiều người từng thử sản xuất chip ở thế giới trong, nhưng thứ này là bí mật của các tập đoàn, cho dù kỹ thuật bị đào thải thì cũng không lấy được.

Nhưng Đại Phú Ông lại lấy được tài liệu về nó, hơn nữa còn là cả một dây chuyền sản nghiệp…

Bây giờ, tập đoàn Hồ thị đã hơn xa ngày xưa rồi.

Nay lại có thêm thân phận của Bạch Trú, Hồ Tiểu Ngưu và Trương Thiên Chân trở nên vô cùng lóa mắt.

Hồ Tiểu Ngưu nói:

“Đừng để ý đến họ, đạo lý nhân sinh đầu tiên mà ta học được từ ông chủ chính là đừng để những chuyện vụn vặt không liên quan quấn thân.”

“Ông chủ vốn là người lạnh lùng mà.”

Trương Thiên Chân nở nụ cười, tựa hồ nhớ lại hình ảnh ngày trước mình bị Khánh Trần lạnh lùng từ chối:

“Đúng rồi, khi nào chúng ta đi ăn đây, ta đói rồi.”

“Nhảy mười lần nữa đã.”

Hồ Tiểu Ngư nói.

Trương Thiên Chân lẩm bẩm:

“Đồ điên.”

Ban đêm, Tiểu Đồng Vân chui vào trong giường mình nằm khóc rấm rứt, nàng vô cùng buồn bã.

Quan trọng nhất là nàng có thể đoán được Giang Tuyết sẽ quản thúc nàng ở cả thế giới trong, đến lúc đó nàng không còn được tự do như hiện giờ nữa.

Đương nhiên, năm nay nàng mới mười một tuổi, độ tuổi cần có gia đình quản lý.

Tiểu Đồng Vân rất tuyệt vọng, nàng nghĩ hay là mình bỏ nhà ra đi…Không được, thực lực của nàng còn chưa đủ mạnh, ít nhất phải chờ thêm một thời gian nữa, đến cấp B rồi tính sau.


Chương 1563: Giết Hắn Ở Thế Giới Ngoài

Tiểu cô nương trưởng thành sớm giống như Khánh Trần, cho nên nàng biết lúc nào nên làm gì, dù muốn bỏ nhà ra đi cũng phải chuẩn bị đầy đủ mới được.

Nàng suy nghĩ miên man, đột nhiên nhận thấy Maki-chan lẻn vào trong chăn mình, chui vào trong lòng nàng, dường như muốn dùng cách này để an ủi nàng.

Không hiểu sao Lý Đồng Vân bỗng cảm thấy không còn khổ sở nữa.

Trong một căn biệt thự ở Trịnh Thành, tất cả cửa sổ đều bị rèm cửa làm bằng vải nhung màu đen che kín.

Khánh Nguyên ngồi trên ghế sofa, trong ngực hắn là một chiếc laptop đang mở.

“Khánh Trần, Bạch Trú, Joker, giỏi dịch dung…”

Khánh Nguyên lầu bầu.

Hắn phục chế lại sự kiện xảy ra ở Trịnh Thành lần đó, rồi lại phục chế toàn bộ tin tức liên quan đến Khánh Trần.

Khánh Nguyên bỗng mỉm cười:

“Nếu là như vậy, thì tiền căn hậu quả đều rõ ràng, người trước kia tìm ta quả nhiên chính là ngươi.”

Nhưng đúng lúc này, chuông cửa vang lên.

Khánh Nguyên cau mày bật điện thoại di động lên, dùng điện thoại để kiểm tra camera giám sát bên ngoài.

Xung quanh căn biệt thự này camera giám sát có mặt ở khắp mọi nơi, chỉ có thể vậy hắn mới cảm thấy an toàn hơn một chút.

Trên màn hình điện thoại, Lộ Viễn đặt một tập tài liệu ở cửa rồi xoay người rời đi.

Khánh Nguyên mở cửa ra, trong tài liệu vậy mà lại là giấy thông báo trúng tuyển đại học của hắn!

Năm nay hắn hai mươi tuổi, tính ra là đang học năm thứ hai đại học.

Đột nhiên, có giọng của một người đàn ông trung niên vang lên từ tầng trên của biệt thự:

“Tiểu Nguyên, ai đến thế?”

Khánh Nguyên nói:

“Ba, là giấy báo trúng tuyển Côn Luân gửi tới.

Ngoài ra, ngươi đã xem bài báo về chuyện của Khánh Trần nữa, nếu ta muốn làm ảnh tử thì có lẽ hắn chính là trở ngại lớn nhất.”

Người đàn ông trung niên suy nghĩ:

“Hiện tại người này được ảnh tử coi trọng, chúng ta không làm gì được hắn.”

“Thế giới trong là địa bản của ảnh tử, vậy thì chúng ta giết hắn ở thế giới ngoài.”

Khi giấy báo trúng tuyển của Côn Luân lục tục được gửi đi, tin trường học dành cho người du hành lập tức leo lên bảng hot search.

Tuy nhiên dù tin tức này được lan truyền thế này, đến tận bây giờ trên mạng đều không một ai biết rốt cuộc trường học này nằm ở đâu.

Một ngôi trường đủ để tiếp nhận mấy chục nghìn người, bao gồm các cấp học từ tiểu học cho đến đại học, không người nào biết nó được xây ở nơi nào.

La Vạn Nhai vẫn đi xe đạp đến đại học công nghệ Lạc Thành như thường lệ, trước tiên còn mượn Lịch sử Trung Quốc cận đại và Truyền kỳ vĩ nhân.

Ngoài ra hăn còn mượn thêm một cuốn sách mới là Tâm học của Vương Dương Minh, không phải vì hắn cảm thấy hứng thú với Vương Dương Minh, chẳng qua là hắn muốn tìm hiểu cuộc đời dũng mãnh của một trong hai vị thánh trong lịch sử Trung Quốc, và muốn hiểu những đạo lý được đối phương đề cao.

Trong lịch sử Trung Quốc chỉ có hai vị thánh, một vị là Khổng Tử, còn một vị là Vương Dương Minh, La Vạn Nhai cảm thấy đời này mình rất khó đọc hiểu Khổng Tử, vậy thì thử hiểu người còn lại xem sao.

Mượn sách xong, La Vạn Nhai lại đến viện nhân văn dự thính tiết học pháp luật.

Cuối cùng đến lớp quan hệ quốc tế.

Giáo viên của lớp quan hệ quốc tế vẫn là nữ giáo viên sắc sảo lại hết sức quyến rũ kia, hiện tại nàng đã quen với việc đến lớp học dự thính của La Vạn Nhai.

La Vạn Nhai đeo kính, khác hẳn dáng vẻ của hắn ngày thường, song vẫn bị nhận ra.

Trong giờ học, một nam sinh viên đi đến trước mặt hắn, hỏi một cách cẩn thận:

“Xin chào, xin hỏi ngài là thành viên của Bạch Trú phải không? Hình như ta từng thấy ngài trên bản tin.

Trên mạng, mọi người đều nói ngài là người của Bạch Trú.”

La Vạn Nhai cười:

“Phải, là ta.”

Nam sinh viên khá ngạc nhiên, cứ thế thừa nhận luôn ư?

La Vạn Nhai nói:

“Là thành viên của Bạch Trú cũng không phải chuyện gì mất mặt, không có gì là không thể thừa nhận cả.”

Dù sao hình ảnh của tất cả thành viên trong Bạch Trú đều bị lộ rồi, giấu giếm thì có vẻ nhỏ mọn quá.

Hơn nữa, Khánh Trần cũng cố ý dặn dò về chuyện này, Bạch Trú quang minh lỗi lạc, không cần phải kiêng dè gì cả.

Các sinh viên trong lớp cảm thấy ngạc nhiên, dạo này chuyện của Bạch Trú có thể nói là ngày ngày treo trên bảng hot search, đặc biệt là khi Thần Bí Nghiệp Bộ vừa mới tuyên bố treo giải thưởng toàn bộ thành viên của Bạch Trú cách đây không lâu.

Bao gồm cả chuyện nổ tung đền thờ lần trước, Bạch Trú bỗng chốc còn nổi tiếng hơn cả Côn Luân và Cửu Châu.

Nổi danh nhất vẫn là Khánh Trần.

Hình ảnh của hắn đã bị truyền thông vô lương tâm công bố rộng rãi, khi mọi người nhìn thấy bức hình thì không có cách nào liên tưởng thiếu niên đẹp trai trong ảnh với người đã ra tay tàn sát ở thành phố Osaka.

Trong suy nghĩ của họ, một người đẹp trai như thế nên đi hát, đi nhảy hoặc chơi bóng rổ, làm sao hắn có thể thoát khỏi căn cứ A02, còn làm ra chuyện chấn động như thế?


Chương 1564: Vợ Cũ 1

Mới đầu, mọi người còn chưa tin đó là Khánh Trần, nhưng ngay sau đó trên mạng có ID tên Đại Phú Ông bắt đầu tiết lộ những tin tức độc nhất, chẳng hạn như các chi tiết trong cuộc sống sinh hoạt của Khánh Trần ở thế giới trong, chẳng hạn như tình hình của cuộc đại chiến ở A02, nói chung toàn là những chuyện mà một vài tổ chức tình báo ở thế giới trong đều nhưng nhưng thế giới ngoài còn chưa rõ.

Trong đó, còn tung ra một bức ảnh Khánh Trần đi trên đường ở thành phố số 10.

Hắn mặc âu phục màu đen, áo sơ mi trắng, đeo cà vạt đen.

Sau lưng Khánh Trần chính là một thám viên của bộ phận tình báo nhìn hắn với ánh mắt sùng kính.

Giống như đang nhìn Bố Già mới đương thời.

Đại Phú Ông lại tung ra một bức ảnh Khánh Trần mặc đồ thể thao màu trắng đứng một mình trong thành phố rực rỡ, thoạt nhìn tách biệt với trần thế…

Phải nói rằng kỹ thuật dùng camera giám sát thành phố bắt kịp khoảnh khắc của Đại Phú Ông vô cùng cao siêu, còn lợi hại hơn cả cánh săn ảnh.

Trong ảnh, bộ dạng sạch sẽ của thiếu niên không hề giống vẻ hung hãn trong lời đồn, sự tương phản cực độ này lập tức thu hút một lượng lớn người hâm mộ.

Sau khi tiết lộ tin tức, độ nổi tiếng của Đại Phú Ông tăng vọt, ngày hôm qua nàng đã bắt đầu nhận đóng quảng cáo, còn lên kế hoạch nhắc đến sản phẩm khi phát sóng trực tiếp.

Người này lợi dụng Khánh Trần để kiếm bộn tiền.

Thậm chí hai ngày nay còn có người tạo super topic trên Microblogging cho Khánh Trần, mỗi ngày chỉ riêng người đến điểm danh mỗi ngày nhiều không đếm xuể, nghiễm nhiên trở thành thần tượng thế hệ mới…

Còn có vài đoàn phim liên lạc với Giang Tuyết, muốn mời Khánh Trần đi đóng phim nhưng đều bị Giang Tuyết từ chối.

Nữ giáo viên kia đứng trên bục giảng, vừa sửa soạn lại giáo án vừa nhìn về phía La Vạn Nhai với ánh mắt đầy hứng thú.

Dường như nàng rất tò mò tại sao một nhân vật như thế lại đến lớp mình dự thính.

Trong tin tức, La Vạn Nhai của Bạch Trú cũng không phải phần tử tri thức gì cả, mà hắn từng là một đại ca giang hồ ở Lạc Thành.

Có một bạn học nữ đi tới, nhỏ giọng nói với La Vạn Nhai:

“Xin chào, bọn ta có thể nhờ ngài xin chữ ký của Khánh Trần giúp bọn ta được không?”

La Vạn Nhai lắc đầu:

“Đó là ông chủ của ta, ta không thể thay hắn đáp ứng những việc này, xin lỗi.”

Nói xong, hắn cầm vở đứng dậy đi đến chỗ nữ giáo viên, hỏi vài vấn đề mình không hiểu trong giờ học ban nãy.

Nữ giáo viên nhìn La Vạn Nhai một cách thích thú:

“La tiên sinh, ta rất tò mò tại sao ngươi đến tuổi này rồi lại đột nhiên cảm thấy hứng thú với việc đi học vậy? Theo ta được biết, bây giờ ngươi đã là người nổi tiếng trong trường rồi, ngươi không chỉ đến lớp của ta mà còn dự thính lớp pháp luật, lịch sử Trung Quốc cận đại và kinh tế vĩ mô.

Có thể nói lý do tại sao không?”

La Vạn Nhai suy tư vài giây, sau đó hắn cười:

“Bây giờ có nhiều việc khi làm ta đều cảm thấy lực bất tòng tâm, tổ chức đang trong quá trình phát triển, ta biết rõ vấn đề nằm ở đâu nhưng lại không biết giải quyết như thế nào, cho nên muốn bổ sung kiến thức, tìm câu trả lời từ người khác.”

“Theo ta biết, vấn đề của tổ chức Bạch Trú hình như không cần ngươi xử lý.”

Nữ giáo viên nghi hoặc.

La Vạn Nhai cười:

“Ý ta không phải là Bạch Trú.”

Hội phụ huynh trải qua một chu kỳ sinh trưởng man dại, hiện nay có cần phải phối hợp với ý chí của Khánh Trần, trở nên một tổ chức lớn mạnh hơn, có tính liên kết hơn, điều này khiến Hội phụ huynh gặp phải rất nhiều vấn đề.

Ví dụ như thành lập văn hóa tổ chức, truyền đạt cương lĩnh tổ chức, hoàn thiện quy trình thăng chức cho nhân viên, thiết lập mục tiêu và viễn cảnh chung.

Trước đây La Vạn Nhai đã làm mấy việc này bao giờ? Cương lĩnh duy nhất của người trong giang hồ chính là tiền, làm một phi vụ sau đó các anh em chia chác là xong.

Mà Hội phụ huynh bây giờ lại không thể làm như vậy.

Đúng lúc này, chuông vào học vang lên, nữ giáo viên nhìn sổ ghi chép trong tay La Vạn Nhai:

“Ngươi có khá nhiều câu hỏi, nếu không buổi tối chờ ta tan tầm ngươi mời ta một bữa, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện.”

La Vạn Nhai ngớ ra, ngay sau đó ánh mắt hắn sáng rực lên:

“Được, ta lái xe đến đón ngươi.”

Sau khi trở lại biệt thự, La Vạn Nhai đên biệt thự Bạch Trú xem một lát, xác định mọi người đều đang tu hành, không cần hắn làm gì thì trở lại chỗ mình tắm rửa, thay quần áo.

Gần tối, hắn lái chiếc Bentley Continental GT hơn bốn tỷ của mình ra ngoài, rồi dừng lại ở cổng khuôn viên Khai Nguyên của trường đại học công nghệ Lạc Thành.

Nữ giáo viên ăn diện quyến rũ đi từ trong trường ra và ngồi vào ghế phụ, nàng quan sát một chút rồi đùa:

“Đã lâu không có ai ngồi ở ghế phụ rồi nhỉ.”

La Vạn Nhai hơi mất tự nhiên:

“Xe này ta cũng ít đi lắm.”


Chương 1565: Vợ Cũ 2

Trong nhà hàng sang trọng mà La Vạn Nhai đặt bàn trước, hai người họ mới gặp mà như đã quen từ lâu, họ trò chuyện rất vui vẻ.

Chuyện tình cảm của đàn ông và phụ nữ trưởng thành thiếu vài phần vô tri mờ mịt và ngượng ngùng, lại thêm mấy phần trực tiếp và dục vọng.

Trong bữa ăn, nữ giáo viên hỏi rất nhiều chuyện liên quan đến thế giới trong, nàng cực kỳ hứng thú với thế giới bên kia.

Họ hàn huyên từ chính thể của thế giới trong đến chính thể của thế giới ngoài, lại nói từ lịch sử cận đại đến chế độ nô lệ thời xưa.

Cuối cùng trò chuyện đến đảo quốc, La Vạn Nhai kể chuyện hồi mình mới sang bên kia, còn nữ giáo viên nói về những câu chuyện lý thi khi du học ở Mỹ.

Lúc tiệc tối sắp kết thúc, nữ giáo viên bỗng nói:

“Với năng lực của ngươi, ngươi hoàn toàn có thể có được sự nghiệp và thành tựu của mình.

Ở tuổi này mà còn có thể kiên định và bền chí học hành, lại còn có thủ đoạn của mình, ngươi đáng giá có được con đường tốt hơn chứ không phải khuất phục người khác.”

La Vạn Nhai suy nghĩ một lúc, giả vờ không hiểu:

“Thế là có ý gì? Ngươi cũng biết trình độ văn hóa của ta không cao, không hiểu ám chỉ của người khác.”

Nữ giáo viên lắc đầu:

“Không sao, ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi.”

La Vạn Nhai đưa nữ giáo viên trở lại khu nhà dành cho viên chức trường học.

Khi đến tòa nhà nhân viên trong đại học công nghệ Lạc Thành, nữ giáo viên cười hỏi:

“Mèo nhà tôi biết pha cà phê, ngươi có muốn lên xem không?”

La Vạn Nhai lắc đầu một cách nho nhã:

“Không cần, đã muộn rồi, ta đi lên sợ rằng sẽ gây ra hiểu lầm.”

“Giờ lại ga lăng thế.”

Nữ giáo viên liếc La Vạn Nhai, rồi tươi cười đi lên nhà.

Cái liếc mắt này không hề có ý khinh thường, trong bóng đêm ánh mắt ấy để lộ vẻ dịu dàng rồi lại như trêu chọc, hớp hồn người ta.

La Vạn Nhai lái chiếc xe thể thao Bentley của mình đi không mục tiêu hồi lâu, rồi dừng lại trước một tòa nhà.

Hắn ngồi trong xe châm một điếu thuốc, sau đó hắn nhìn thấy một người phụ nữ trung niên kéo tay chồng lên trên tầng, vẻ hạnh phúc thoáng hiện lên trên gương mặt điềm tĩnh ấy.

Người phụ nữ kia bất chợt quy đầu lại, thấy được La Vạn Nhai ngồi trong xe, bèn cười nói với chồng mình:

“Ngươi lên nhà trước đi, ta gặp được người quen.”

Nàng nói xong thì đi đến, ngồi vào trong xe:

“Ghế phụ vẫn còn vương mùi nước hoa, người vừa ngồi đây được ngươi đưa đón chắc chắn ưu tú hơn ta rất nhiều, còn trẻ tuổi hơn ta nữa.”

La Vạn Nhai cười vui vẻ:

“Chắc chắn rồi, năm đó khi kết hôn với ngươi ta chẳng hiểu gì cả, có bao nhiêu là người tốt không chọn vậy mà lại thích ngươi.

Bây giờ ta có kiến thức, cũng có tiền rồi, nhất định phải chọn người nào tốt.”

Người phụ nữ trung niên cười mắng:

“Ngươi thì giỏi rồi, trước kia ta chưa từng thấy ngươi mặc âu phục đeo cà vạt, giờ còn đeo kính nữa, giống như nho thương ấy.”

“Giả vờ cho ra hình ra dạng ấy mà, người trong giới thượng lưu chẳng phải đều như thế à?”

La Vạn Nhai nói.

Người phụ nữ kia bỗng hỏi:

“Lão La, hai ta ly hôn đã bao lâu rồi?”

La Vạn Nhai sửng sốt, đột nhiên cảm thán bằng một câu trả lời đâu đâu:

“Thời gian trôi qua nhanh thật, chớp mắt cái đã nửa đời người rồi.”

“Những năm qua ngươi có trách ta không?

Người phụ nữ trung niên hỏi.

“Không trách, chỉ trách ta hồi trẻ không hiểu chuyện, khi ấy ngươi luôn khuyên ta đi học, có bằng cấp, ta không nghe ngươi, kết quả giờ đến cái tuổi này rồi ta lại bắt đầu học tập.”

La Vạn Nhai nói.

Người phụ nữ lấy một tấm thẻ từ trong túi ra:

“Trước kia ngươi cứ trốn ta, không dám tới gặp ta.

Lần này quang minh chính đại đến đây chắc là đã thông suốt rồi.

Lão La, hai mươi mốt năm, cảm ơn ngươi.”

Lão La vuốt ve tay lái:

“Cảm ơn ta cái gì chứ, trì hoãn ngươi hai năm, khiến ngươi đi theo ta trong nơm nớp lo sợ.”

Nàng đặt thẻ ngân hàng trên bảng điều khiển ô tô:

“Thẻ ngân hàng đứteentene ngươi, tiền trong thẻ đều là số tiền mấy năm qua ngươi gửi cho ta, tổng cộng bốn tỷ ba mươi mốt nghìn.

Ta bảo quản cho ngươi từ đó đến giờ, chỉ sợ ngày nào đó ngươi lại phải bỏ chạy, cần tiền gấp…Bây giờ xem ra không cần ta giúp ngươi chuẩn bị, vậy để người ngươi thích giữ giúp ngươi đi.”

“Được.”

La Vạn Nhai gật đầu:

“Còn dặn dò việc gì không?”

Bỗng nhiên nàng nói:

“Lão La, nhất định phải làm những việc mà sau này già rồi ngươi sẽ không hối hận, đừng sống bê tha nữa.”

La Vạn Nhai dở khóc dở cười:

“Ngươi mau lên nhà đi, nếu không chồng ngươi lại nghĩ nhiều.”

Người phụ nữ xuống xe, đi lên tầng.

La Vạn Nhai ngồi trong xe rất lâu, có nhiều điều hắn không giải thích.

Đối phương hiểu lầm vài chuyện.

Không phải hắn thích người khác, chẳng qua là hắn đến đây xem người nọ, cuối cùng vẫn cảm thấy, người mình thích nhất vẫn là người phụ nữ không xịt nước hoa, không hiểu yêu đương lãng mạn vừa nãy.


Chương 1566: Ngày Sau Không Hối Hận

Trước đây, hắn luôn nói với người khác rằng, khi hắn chạy trốn, vợ cuỗm tiền chạy mất, như thế có thể khiến hắn đỡ cảm thấy bứt rứt không yên.

Nhưng chỉ có hắn biết, hồi trẻ hắn làm gì có tiền cho người ta cuỗm đi, nghèo rớt mồng tơi ấy chứ, chẳng qua đối phương hoàn toàn thất vọng mà thôi.

La Vạn Nhai nhìn tấm thẻ ngân hàng mà đối phương đưa, ngồi trong xe rất lâu.

Đếm ngược 28:00:00.

Trong một nhà hàng sang trọng nào đó.

La Vạn Nhai hỏi:

“Những lời ngươi nói ngày hôm qua là có ý gì, có thể nói cụ thể hơn không?”

Nữ giáo viên lắc lắc ly rượu vang trong tay, cười nói:

“Ta không hiểu tại sao ngươi lại cam tâm tình nguyện làm việc dưới trường một học sinh trung học? Nếu ngươi muốn thì ta có thể giúp người quy hoạch một cơ cấu tổ chức mới, cũng có thể làm cố vấn phát triển tổ chức cho ngươi ở thế giới trong.”

La Vạn Nhai im lặng một lúc:

“Ngươi là người du hành đúng không?”

Nữ giáo viên hơi do dự:

“Đúng vậy.”

La Vạn Nhai mỉm cười, hắn lau miệng rồi nói:

“Ta sẽ suy xét cẩn thận việc ngươi nói, đi thôi, ta đưa ngươi về.”

Sau đó hắn đưa nữ giáo viên về nhà rồi lái xe rời đi, để lại đối phương đứng một mình dưới tòa nhà, nhìn đèn hậu của ô tô càng lúc càng xa.

Trở lại khu biệt thự, La Vạn Nhai đỗ xe trong sân, chần chừ hơn mười phút cuối cùng vẫn xóa sạch phương thức liên lạc của nữ giáo viên.

La Vạn Nhai chợt cười, dường như đang cười nhạo chính mình, hoặc đang cười nhọ số phận.

Hắn mở cửa xuống xe, kéo cà vạt trên cổ xuống, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Không biết cà vạt do tên nào phát minh ra nữa, khó chịu thật.

Rượu vang cũng chẳng đủ đô, uống mãi chẳng thấy say gì cả.”

Trong biệt thự bật nhạc, các nhân viên tình báo đã tan ca đang tụ lại một chỗ uống bia, ăn gỏi nộm.

La Vạn Nhai cầm một cốc bia trên ban lên uống một hơi cạn sạch, rồi lại cầm đôi đũa không biết của ai gắp mấy miếng.

Có nhân viên tình báo cười nói:

“Lão La, chẳng phải tối ngươi ra ngoài ăn tiệc à, thế nào lại giống như chết đói thế kia?”

La Vạn Nhai chửi:

“Nhà hàng bây giờ cứ như lừa đảo ấy, thức ăn ít tẹo như cho mèo ăn, không đủ no gì hết.”

Hắn biết, đây là hai cách sống, mà một cách trong đó không hợp với hắn.

Nửa đêm, La Vạn Nhai ngồi trong thư phòng xem sổ tay, hắn vẫn kìm lòng không đặng nhớ lại dáng vẻ quyến rũ của nữ giáo viên nọ.

Vòng eo thon nhỏ cùng với cặp mông căng tròn, khi đi đôi giày cao gót màu đen nàng giống như một con mèo hoang xinh đẹp.

La Vạn Nhai gãi đầu, lại tiếp tục học bài, lát nữa hắn còn phải học trên mạng.

Khóa học trên mạng hắn mua rất đắt, một chương trình học phải tốn mấy chục nghìn.

Nhưng đúng lúc này, Khánh Trần mở cửa thư phòng ra, tìm chỗ ngồi xuống, hắn cười nói:

“Nghe cấp dưới nói ngươi có số đào hoa?”

La Vạn Nhai mỉm cười:

“Kiếp đào hoa.”

Khánh Trần không thích tọc mạch lắm, hắn chỉ khá tò mò:

“Sao đột nhiên ngươi lại học hành nghiêm túc thế?”

La Vạn Nhai suy nghĩ rồi trả lời một cách thận trọng:

“Thật ra nửa đời trước tôi sống hồ đồ vô tri, người ta nói bán VCD kiếm tiền thì ta đi bán VCD, người ta nói bán máy nhắn tin làm giàu được ta cũng đi bán luôn, lại có người nói bảo đảm đầu tư ngon lắm, ta bèn đi làm bảo đảm đầu tư…Thật ra chỉ để kiếm tiền cả thôi, không có mục tiêu gì cả.

Bây giờ nghĩ lại, mình ngoại trừ có chút tiền hình như chẳng khác muốn vàn chúng sinh bình thường là bao.

Vợ cũ của ta bảo ta hãy làm những việc về già sẽ không hối hận, ta cũng không biết rốt cuộc làm gì mới không hối hận.”

Khánh Trần cười nói:

“Có tiền không phải là chuyện tốt hay sao, trước kia khi tôi còn nghèo, ngày nào cũng chỉ muốn cúi đầu đi bộ, chưa biết chừng có khi nào lại có thể nhặt được một đồng tiền dưới đất ấy chứ.

Đôi lúc thấy có người tàn tật ăn xin ở ven đường, ta nhìn bát tiền của họ lại nghĩ, hay là mình cướp của người kia đi.

Đương nhiên tôi kiềm chế được.”

La Vạn Nhai nở nụ cười:

“Ai cũng phải trải qua cái độ tuổi ba mươi tự lập, bốn mươi không còn mê hoặc, kết quả ta gần năm mươi rồi mà trong đầu vẫn còn một đống nghi ngờ.

Mình nên sống hết kiếp này như thế nào cũng không rõ nữa.”

Khánh Trần im lặng một lúc rồi nói:

“Khổng Tử nói tam thập nhi lập, tứ thập bất hoặc, tức là kẻ địch có ba mươi tên mới đáng để ta đứng lên đánh họ, địch có bốn mươi tên thì ta cũng có thể đánh cho họ tỉnh táo, không có nghi hoặc gì cả.”

La Vạn Nhai trầm mặc:

“Ngươi nói vậy sao nghe giống như Khổng Tử làm đại ca giang hồ ấy.”

“Ha ha.”

Khánh Trần bật cười:

“Thật ra ta nghĩ ý của tứ thập bất hoặc là dù gặp chuyện gì không hiểu thì đến bốn mươi tuổi sẽ không muốn tìm tòi nghiên cứu nữa.

Bây giờ ngươi đột nhiên học hành nghiêm túc lại khiến ta hơi bất ngờ, sao, muốn đổi cách sống khác à?”

La Vạn Nhai trầm tư suy nghĩ:

“Hai ngay ta cứ nghĩ mãi, mình sống tầm thường hơn nửa đời người, rốt cuộc phải làm gì mới có thể khiến mình ngày sau không hối hận.

Tuy rằng Trương Thanh Hoan trông lực lưỡng nhưng hắn đã nói một câu đả động tôi.

Tất cả những việc hắn làm trước kia cũng chỉ vì để cho mình được sống tốt, nhưng sự vui vẻ ấy có hạn.

Những việc chúng ta làm bây giờ là khiến cuộc sống của người khác trở nên tốt đẹp hơn, niềm vui này lại khó có thể đo đếm.

Trước kia ta chưa chắc đã phục ngươi, gọi ngươi là ông chủ là bởi vì con người ta biết lúc nào nên làm cái gì, nên cậy nhờ cường giả như thế nào.”


Chương 1567: Biến Mất Toàn Bộ

Hắn nói tiếp:

“Nhưng giờ có lẽ đã khác rồi, chuyện ngươi phải làm bây giờ đúng là những chuyện trước kia ta chưa bao giờ nghĩ tới, hiện tại ta học tập, cảm thấy mục tiêu này rất phù hợp với ta, tóm lại tốt hơn nhiêu những chuyện ta làm lúc trước.

Dĩ nhiên, nếu có một ngày ngươi không làm chuyện này nữa, ta cũng sẽ rời khỏi Bạch Trú, tự mình làm lấy.”

Khánh Trần cười, với đại ca xã hội đen như La Vạn Nhai, bộ dạng khúm núm phục tùng trước kia chỉ là biểu hiện của việc hắn đã thành thạo kỹ năng đối nhân xử thế, hắn làm vậy là để sống sót.

Hắn sành sỏi đạo lý đối nhân xử thế, đến mức có lúc người khác sẽ thật sự cho rằng hắn trung thành tuyệt đối với Khánh Trần.

Nhưng người lăn lộn trên giang hồ mấy chục năm làm sao lại có thể trung thành với người nào đó một cách dễ dàng?

Khánh Trần cười:

“Lão La, giờ ngươi không giả vờ trung thành nữa thì lại thành thật ra đấy, có thêm khí phách thiếu niên.”

“Năm mươi rồi, khí phách thiếu niên đâu ra nữa.”

La Vạn Nhai cảm thán:

“Chẳng qua là đột nhiên tỉnh ngộ thôi.”

“Thế nữ giáo viên kia thì sao?”

Khánh Trần tò mò, hỏi.

“Xóa rồi.”

La Vạn Nhai không giải thích nhiều.

Đời này hắn từng gặp nhiều người có dã tâm, cũng biết những người đó là kẻ như thế nào.

Trước tiên họ sẽ xuất hiện với dáng vẻ thuyết khách tri kỷ, sau đó thử ngươi, rồi nuốt trọn tất cả mọi thứ của ngươi.

Nếu là trước kia, La Vạn Nhai không ngại giao lưu với người phụ nữ đầy dã tâm này, nhưng bây giờ khác rồi, hắn chỉ hận sao mình đi con đường này không đủ nhanh, cho nên phải xuất phát với hành trang gọn nhẹ.

Khánh Trần hỏi:

“Ngươi nhất định phải tiếp tục hoàn thành sự nghiệp kia ở thế giới trong à?”

La Vạn Nhai gật đầu:

“Nhất định.”

Khánh Trần hỏi:

“Ngươi có biết tuy hiện tại Hội phụ huynh hãy còn rất bí mật, nhưng một ngày nào đó trong tương lai nó chắc chắn sẽ bị tất cả các tập đoàn tài chính chèn ép kịch liệt.

Họ sẽ truy nã các ngươi, tàn sát các ngươi, treo các ngươi ở khu ổ chuột để thị chúng, sau đó phá hủy toàn bộ những gì các ngươi làm được lúc này.”

Giống như cảnh ngộ mà các tiền bối ở thế giới ngoài gặp phải, phản bội, tàn sát, tra tấn, ly gián, các tập đoàn sẽ giở bất cứ thủ đoạn nào để ra tay tổ chức muốn lật đổ thế giới này.

Tất nhiên sẽ có người hy sinh.

Giờ khắc này, cuộc trò chuyện giữa Khánh Trần và La Vạn Nhai trở nên chân thành và bình thản hơn.

Khánh Trần bóc trần kết quả đẫm máu có thể thấy trước được cho La Vạn Nhai xem,

La Vạn Nhai nói với giọng nghiêm túc:

“Ta có thể nghĩ đến điều này, trong khoảng thời gian này ta đang học đến giai đoạn lịch sử đó.

Có điều, ông chủ à, nếu ngươi biết sắp bị tập đoàn tài chính đả kích thì sao còn phải làm như thế nữa? Tại sao lại phải bắt đầu sự nghiệp định trước cuối cùng sẽ bị phá hủy?”

Khánh Trần nói:

“Ta muốn chôn những mồi lửa để cho những người dân ở khu ổ chuột nhìn thấy ánh sáng, một ngày nào đó sẽ không cần phải chịu đựng bóng tối nữa.”

“Ta hiểu rồi.”

Hắn nói tiếp:

“Ta đã chuẩn bị tinh thần rồi, hy vọng ngươi cũng giống như ta, có lẽ bắt đầu từ ngày hôm nay chúng ta mới được xem như người bạn đồng hành thật sự…Mà ta thật lòng cảm thấy tò mò, ngươi xóa nữ giáo viên kia, không cảm thấy đáng tiếc sao?”

“Ta đến phố Phong Tình thì hơn.”

La Vạn Nhai cười nói:

“Nơi đó rất tốt.”

Khánh Trần mỉm cười bất đắc dĩ:

“Tùy ngươi thôi…Bây giờ chúng ta bị theo dõi, ta cần ngươi phối hợp với Bạch Trú bắt đầu dịch chuyển, rời khỏi nơi này trước khi nguy hiểm tới.

Hiện nay Bạc Trú quá nổi danh, giống như một tấm bia ngắm.”

Sáng sớm, Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần cùng nhau đến trường làm thủ tục chuyển trường, còn Giang Tuyết dẫn Lý Đồng Vân và Jinguji Maki đi làm thủ tục chuyển trường cho Tiểu Đồng Vân và thủ tục chuyển công tác cho mình, nàng quyết định đến trường mới dạy mỹ thuật.

Sau khi hai nhóm đi ra ngoài, Khánh Trần cũng lái xe điện xuất phát.

Họ đều manh tai nghe Bluetooth, trông không giống như đi làm thủ tục chuyển trường mà giống thực hiện nhiệm vụ nào đó.

Làm thủ tục xong xuôi, Giang Tuyết mang Lý Đồng Vân và Maki – chan đến Vương Phủ Tỉnh trên đường Nam Xương của Lạc Thành, nàng mua cho Jinguji Maki vài bộ quần áo mới, bởi vì vẫn đang giận Tiểu Đồng Vân nên không mua cho đối phương cái gì cả.

Buổi trưa, ba người ăn cơm xong thì Giang Tuyết lại dẫn hai cô bé đi đến cổng sau chuyên để vận chuyển hàng hóa của trung tâm thương mại.

Đã có một chiếc xe chờ ở đó từ lâu, sau đó ba người họ đi thẳng đến Trịnh Thành.

Trong tai nghe Bluetooth, giọng của La Vạn Nhai vang lên:

“Ông chủ, đội A thuận lợi.”

Khán Trần lái xe điện rời khỏi Vương Phủ Tỉnh thì di chuyển đến trường ngoại ngữ ở Lạc Thành:

“Chuẩn bị tiếp ứng đội B.”

Hắn muốn toàn bộ thành viên của Bạch Trú biến mất trong tầm mắt của mọi người, để tránh có người phục kích họ trên đường đến Trịnh Thành.


Chương 1568: Người Nổi Tiếng Bên Cạnh Ta

Đếm ngược 15:00:00.

Sở giáo dục Lạc Thành đã nhiều lần ra chỉ thị, nhấn mạnh rằng các trường học không được phép dạy thêm, thế nhưng kỳ thi vào đại học ở Dự Châu luôn trong tình trạng sĩ tử thì nhiều mà tuyển sinh lại quá ít, không có một trường cấp ba nào dám cho nghỉ trước Tết âm lịch, sợ học sinh mải chơi.

Ở Dự Châu, thi đại học chẳng khác nào chém giết trên chiến trường, muốn vào được trường đại học khoa chính quy hạng hai tốt cũng phải đạt từ 550 điểm trở lên mới được.

Bởi vậy, cho dù đã gần cuối năm, nơi nơi đều bắt đầu giăng đèn kết hoa, thế nhưng học sinh lớp mười một, mười hai vẫn chưa được nghỉ Tết, về nhà.

Trường học ngoại ngữ Lạc Thành hôm nay cực kỳ náo nhiệt, các học sinh vây kín trước tòa nhà dạy học giống như gặp thần tượng.

Từ Tử Mặc từng đến Hàm Thành tham gia cuộc thi toán học với Khánh Trần đứng ngoài đám đồng yên lặng nhìn.

Sau khi từ Hàm Thành trở về, nàng lập tức xin nghỉ dài hạn rồi lần lượt đi đến 19 thành phố Open Beta, nàng muốn thử xem mình có đạt được tư cách trở thành người chơi Open Beta hay không.

Nhưng nàng thất bại, cho dù đi hết 19 thành phố, trên cánh tay của nàng cũng không xuất hiện thời gian đếm ngược…

Tựa như đột nhiên có một con dao cầu vô hình trong cuộc sống, nó chia cắt thế giới của một nhóm người này với một nhóm người khác, từ nay về sau hai bên khó có thể cùng xuất hiện.

Cuộc sống là như vậy đấy, quá trình trưởng thành có lẽ là muốn ta phải hiểu thật ra thế giới này không quay xung quanh mình.

“Sao thế Tử Mục?”

Một bạn học nữ đi cùng hỏi nàng.

“Không có gì.”

Từ Tử Mục cười, rồi tiếp tục đi đến lớp học.

Giống như nàng đã tự nhủ với bản thân, những người khiến lòng ngẩn ngơ như thế có thể gặp gỡ là được rồi, không nhất thiết phải có được đối phương.

Trong đám đông, có người nhỏ giọng nói:

“Hôm nay nhiều người du hành trở lại trường làm thủ tục chuyển trường ghê, vừa nãy ta nhìn thấy Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần của Bạch Trú vào phòng giáo vụ đấy!”

“Cái tên Lưu Đúc Trụ ấy trước đây còn chép đáp án môn toán của ta cơ…”

“Còn Nam Canh Thần hồi xưa nghèo lắm, thường xuyên vay tiền ta.”

Về sự kiện “Người nổi tiếng ngay bên cạnh ta“, bạn bè từng thân quen với những người nổi tiếng này rất thích kể mấy chuyện xấu hổ của họ, giống như làm thế là có thể khiến bản thân trở nên vô cùng lợi hại.

Lúc này, hàng dài người xếp hàng trước cửa phòng giáo vụ, những người du hành ngày thường hay trốn học đang xếp hàng làm thủ tục chuyển trường.

Trường học không dạy được họ, chỉ có thể để cho Côn Luân quản lý họ.

Lúc Nam Canh Thần và Lưu Đức Trụ đến, nhóm người du hành này yên lặng lùi lại nhường đường cho hai người họ, ưu tiên cho họ xử lý thủ tục trước.

Các học sinh đứng xem đều ngớ ra, họ chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác trật tự và phân chia đẳng cấp như thế này.

Thật ra, trong trường học dù ngươi có lợi hại đến mấy thì khi phải xếp hàng vẫn phải xếp hàng, không có địa vị cao hơn hay địa vị thấp hơn.

Ngươi đi giày Nike thì cũng chẳng có nhiều đặc quyền hơn người đi giày Warrior.

Ba mẹ ngươi làm ông ta bà lớn cũng không khiến ngươi được bạn bè trong trường tôn kính hơn là bao.

Trường học là môi trường khá sạch sẽ, mọi người còn chưa học được cách đối nhân xử thế.

Thế nhưng những người du hành lại khác, tất cả họ đều đã bị xã hội phức tạp của thế giới trong rèn giũa.

Những người du hành này biết rõ, hiện nay hai chữ “Bạch Trú” có ý nghĩa như thế nào, và họ cũng biết Khánh Trần thân là thủ lĩnh tiếp theo của Kỵ Sĩ có ý nghĩa ra sao.

Bị xã hội dạy dỗ trước, tất cả những gì nên dạy hay không nên dạy đều được xã hội dạy cho họ cả rồi.

Lưu Đức Trụ nhìn đám người du hành kia, nhẹ giọng nói:

“Không cần nhường chỗ cho bọn ta, mọi người cứ xếp hàng đi, bọn ta chờ là được.”

Hắn nói vậy đoàn người xếp hàng mới khôi phục trật tự như bình thường.

Hình ảnh này khiến những sinh viên cấp ba chưa bao giờ ra khỏi tháp ngà kích động.

Lúc xếp hàng, có một học sinh bỗng nói với vẻ nghi hoặc:

“Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần đều đến rồi, sao Khánh Trần vẫn chưa đến?”

Những người này không quen biết Nam Canh Thần và Lưu Đức Trụ mấy, chẳng qua họ được ăn hôi tên tuổi của Bạch Trú nên mọi người tập trung sự chú ý lên người họ.

Thế nhưng suy cho cùng Bạch Trú trở nên nổi tiếng là nhờ Khánh Trần, vậy nên tất cả mọi người đều tò mò Khánh Trần đâu rồi.

Giờ phút này, Khánh Trần lái xe điện công cộng đến trước cổng trường học.

Hắn đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, hắn nhìn xe cộ qua lại, yên lặng ghi chép biển số xe của mỗi chiếc xe.

“Nếu không có biển số xe lặp lại thì có thể rút lui.”

Khánh Trần nói trong kênh liên lạc.

“Đã rõ.”

La Vạn Nhai nói.

Nhân viên tình báo mặc thường phục đứng ở cổng trường mau chóng hành động, còn Khánh Trần đi xem trường ngoại ngữ Lạc Thành một lần nữa, giống như một người sắp đi xa đến thăm bạn cũ lần cuối.

Trong trường học, Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần làm xong thủ tục chuyển trường thì đi ngay.


Chương 1569: Mike

Hai người họ vừa mới đến cổng trường đã có một chiếc taxi dừng lại, đưa họ đến một vị trí khác kín đáo hơn, ở đó còn có một chiếc xe khác chờ trung chuyển.

Sau khi hai người lên xe, Khánh Trần mới lái xe điện rời đi, hắn nói trên kênh liên lạc:

“Sau khi tập hợp với Giang Tuyết, Tiểu Đồng Vân và Maki – chan thì đi thẳng đến Trịnh Thành tìm Côn Luân nhập học, các ngươi ở ngôi trường đó chờ ta.”

Lưu Đức Trụ nói:

“Ông chủ, ngươi không đi à?”

“Ta còn có một việc chưa làm xong.”

Khánh Trần nói:

“Nhớ kỹ là đến trường mới không được trốn học nữa, Côn Luân nói cũng không sai đâu, quả thật học sinh cần phải học tập, đó là quá trình bồi dưỡng cách tư duy.”

Nam Canh Thần nghi ngờ:

“Trần ca, ngươi vội vàng tiễn chúng ta khỏi Lạc Thành như thế rốt cuộc là để phòng bị cái gì?”

“Cẩn thận không bao giờ là thừa.”

Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần ngồi xe đi càng lúc càng xa, mà chờ đợi họ là cuộc sống vườn trường hoàn toàn mới.

Đếm ngược 01:00:00.

Trụ sở chính của tổ chức Future ở Bắc Mỹ nằm bên cạnh quảng trường Thời Đại ở New York.

Nơi này từng là chốn sầm uất nhất trên thế giới, được mệnh danh là Giao lộ thế giới.

Tổ chức Future mua hẳn một tòa cao ốc ở chỗ này, đồng thời cũng chuyển công nghệ 3D Holographic Neon ở thế giới trong đến thế giới ngoài.

Buổi tối, sau khi Holographic Neon được mở ra sẽ có một chiếc khí cầu máy cấp Giáp khổng lồ đi tuần trên không trung, giống như văn mình của tinh cầu khác giáng xuống Trái Đất.

Không chỉ tòa cao ốc này, họ còn bán thiết bị Holographic Neon cho các công ty khác, thế là khi màn đêm buông xuống New York còn lộng lẫy hơn pháo hoa ở Disney.

Hàng trăm nghìn khách du lịch trên toàn thế giới đổ xô đến đây để thưởng thức cảnh đẹp vốn thuộc về thế giới trong.

Những thứ đã quá quen thuộc với người dân ở thế giới trong lại khiến người dân của thế giới ngoài rúng động.

Có lẽ, thành phố này là nơi gần với thế giới trong nhất ở thế giới ngoài.

Không chỉ riêng cảnh sắc mà cả hoàn cảnh văn hóa, hoàn cảnh sinh hoạt của nó nữa.

Thời gian trong nước bây giờ đã là mười một giờ đêm, mà nơi này mới là mười giờ sáng.

W, người từng phụ trách chi nhánh ở Châu Âu, bị gọi về trụ sở chính, đảm nhiệm chức vụ quan trọng.

Hắn mặc áo khoác màu xám, cầm một cốc cà phê rảo bước đến tòa nhà Future.

Tòa cao ốc có chế độ kiểm tra an ninh nghiêm ngặt, dù là W cũng phải trải qua ba lần xác minh thân phận.

Hắn đi thang máy lên tầng 42, Mike – dị năng giả cấp A đang gác hai chân lên bàn làm việc, đắp một quyển tạp chí playboy lên mặt mà ngủ.

W vén quyển tạp chí trên mặt Mike lên, nhìn khuôn mặt hốc hác vì rượu chè gái gú của đối phương:

“Tối hôm qua ngươi lại chơi thuốc à?”

Mike mở mắt nhìn W và cười nói:

“Đừng lúc nào cũng trưng ra vẻ mặt thế giới sắp hủy diệt có được không, chúng ta cùng nhau bị gọi về từ chi nhánh Châu Âu, thế nên phải hưởng thụ cuộc sống chứ.”

W cười khẩy:

“Có lẽ ngươi đã quên đó là bởi vì hai chúng ta làm hỏng chuyện của chi nhánh Châu Âu, khiến tổ chức Vương Quốc lợi dụng sơ hở xâm nhập mới dẫn đến việc chúng ta bị điều về trụ sở chính.

Hai chúng ta nhìn thì ngồi chức cao nhưng lại chẳng có quyền lực gì, thế này thì khác gì mất hết thực quyền?”

Mike nhún vai:

“Bạn của ta ơi, thời đại thay đổi rồi, người là dị năng giả cấp B, ta là dị năng giả cấp A, chỉ cần có thực lực thì không ai có thể cướp mất quyền lực của chúng ta đâu, đừng lo.”

“Ngươi xem tin tức của Châu Á chưa, thân phận của Joker bại lộ rồi!”

W nói với giọng điệu nghiêm trọng.

Trên thực tế, điều bất trắc lớn nhất mà hai người gặp phải khi ấy chính là để quả bom trên phố Amsterdam phát nổ không chút phòng bị, ngoài ra tia laser của Mike cũng gây thiệt hại lớn cho Asmterdam.

Cuộc chiến đấu ấy khiến toàn bộ Châu Âu sản sinh cảm xúc mâu thuẫn với tổ chức Future.

Cho dù tổ chức Future PR như thế nào thì cũng không thể thay đổi tất cả những việc này.

Để tránh cho mâu thuẫn trở nên gay gắt hơn, tổ chức lựa chọn tạm thời gọi W và Mike trở lại.

Mà người đầu têu trong chuyện này chính là Joker.

Mike cười nói:

“Tối qua truyền tình báo về rồi, ông chủ cũng trông thấy.”

“Ông chủ nói thế nào?”

W cau mày, hỏi:

“Kệ hắn à?”

“Sao có thể mặc kệ hắn được.”

Mike nhìn thời gian đếm ngược trên cánh tay:

“Còn có một tiếng nữa là xuyên không, món quà mà ông chủ đưa tặng Bạch Trú chắc hẳn đang được giao rồi.”

Tuy biệt thự Bạch Trú che kín rèm cửa sổ nhưng trong nhà đèn đuốc sáng trưng và bật nhạc, sau rèm cửa còn có bóng người lay động, nom vô cùng náo nhiệt.

Lúc này, hai chiếc máy bay không người lái phát ra tiếng vù vù khe khẽ, bay qua tường bao của khu biệt thự Hoa Viên Quốc Bảo và tiến vào sâu hơn.


Chương 1570: Là Bẫy

Một chiếc trong số đó bay đến trên đầu biệt thự Bạch Trú, còn chiếc còn lại thì bay đến trên khoảng không của căn biệt thự thuộc về La Vạn Nhai.

Máy bay không người lái ở thế giới trong có cấu tạo khác với thế giới ngoài ở chỗ họ sử dụng tuabin, tốc độ bay nhanh hơn và khả năng chịu lực tốt hơn.

Bên dưới hai chiếc máy bay không người lái này đều có một chiếc hộp màu đen, khi chắc chắn máy bay bay đến trên không thì lập tức thả hộp xuống.

Ầm ầm vang lên liên tiếp hai tiếng, hai căn biệt thự bốc cháy ngùn ngụt, ánh lửa khổng lồ rọi sáng bầu trời.

Mảnh ngói trên nóc nhà nứt toác bắn tứ tung, thủy tinh xung quanh biệt thự cũng vỡ vụn bởi cơn chấn động.

Hai chiếc máy bay không người lái nhanh chóng bay lên cao, sau đó bay về phía bắc trong sự yểm trợ của bóng đêm, bay thẳng đến Mang Sơn mới từ từ hạ cánh.

Trong núi, một người châu Á trẻ tuổi với làn da ngăm lấy kính thực tế ảo xuống, mở hòm kim loại bên cạnh ra chuẩn bị cất máy bay không người lái vào.

Thế nhưng đúng lúc này, Ương Ương đáp xuống từ màn đêm, đồng thời nàng nói với tai nghe Bluetooth:

“Tìm được hắn rồi, giết luôn à?”

“Ừ, giết đi.”

Khánh Trần nói.

“Không thẩm vấn sao? Để xem là tổ chức nào phái tới?”

Ương Ương tò mò.

Hắn nói:

“Chúng ta không kịp tra hỏi, sắp phải xuyên không rồi, hắn đến thế giới trong chưa biết chừng cũng sẽ bị người khác diệt khẩu.

Hơn nữa cũng chỉ có mấy tổ chức nhằm vào chúng ta, không khó đoán, tổ chức Future của Bắc Mỹ, tập đoàn Jindai của đảo quốc, Huyễn Vũ trong nước, dù là ai làm, nói chung đều là kẻ địch.”

“Sao ngươi biết nhất định sẽ có người tập kích biệt thự Bạch Trú thế?”

Ương Ương lại hỏi.

“Ta không biết, ta chỉ đề phòng thôi.

Những người trù tính chuẩn xác trong lịch sử chẳng qua cũng là chuẩn bị sâu hơn người khác mà thôi.”

Khánh Trần đứng trên con đường ngoài khu biệt thự Hoa Viên Quốc Bảo, nhìn ánh lửa cháy hừng hực một cách bình tĩnh.

Ương Ương cuốn trường lực nhanh chóng rơi xuống, nàng chưa kịp chạm đến mặt đất thì trường lực khổng lồ đã ép cong cành cây và cỏ dại mọc xung quanh.

Chàng trai đứng trên mặt đất đang chuẩn bị rút lui không chịu nổi trọng lực, hắn còng lưng giống như bị một ngọn núi đè lên người!

Ngay cả nền đất rắn chắc cũng lún xuống, tạo thành một cái hố to.

Thế nhưng trong khoảnh khắc đó, chàng trai kia bỗng ngẩng đầu lên, mỉm cười nhìn Ương Ương, ngay sau đó hắn hóa thành ánh huỳnh quang màu xanh lam, rồi tan biến trong bóng đêm.

Khi bóng người nọ biến mất, trên mặt đất cũng xuất hiện một ký hiệu sau năm cánh màu xanh lam, bên ngoài ngôi sao năm cánh đó còn được bao quanh bởi những đường vân kỳ quái trông giống như nòng nọc, vừa thàn bí lại vừa kỳ dị.

“Ớ, là bẫy!”

Ương Ương cảm thấy là lạ, chiếc hòm vốn dùng để cất máy bay không người lái rơi xuống đất, bên trong bỗng nhiên xuất hiện sự dao động của nguồn năng lượng khổng lồ.

Ương Ương giơ hai tay lên che trước mặt mình, nàng tức tốc bay lên cao.

Oành một tiếng, bên trong chiếc hòm giống như cất giấu một mặt trời, bỗng bộc phát ánh lửa cực lớn!

Sóng hơi do nhiệt độ cao đồ sộ khuấy động không khí nửa đêm, may mà Ương Ương nhanh trí tránh né kịp thời, nếu không vừa rồi nàng sẽ phải chết ở đây.

“Khánh Trần, kẻ thù của ngươi có thể biến thành ánh sáng màu xanh rồi biến mất à? Sau khi biến mất còn để lại một ký hiệu sao năm cánh.”

Ương Ương nhìn ký hiệu trên bầu trời, nàng lấy điện thoại ra chụp lại ký hiệu màu xanh lam này.

Khánh Trần nói:

“Từng xuất hiện bên Bắc Mỹ, là vật cấm kỵ của ông chủ tổ chức Future, nghe nói phương pháp sử dụng chính là nhìn thấy ánh mắt của người có sát ý thì sẽ dịch chuyển tức thời.

Cho nên ông chủ của tổ chức Future này được người ta gọi là chim bất tử không thể bị giết chết.”

“Ông chủ của Future à?”

Ương Ương nói với vẻ khó hiểu:

“Không đúng, ta thấy được một người trẻ tuổi châu Á, trông giống người Đông Nam Á ấy, ông chủ của Future không phải là người da trắng hay sao?”

“Cái này thì ta không rõ, nhưng cách biến mất mà ngươi miêu tả ăn khớp với truyền thuyết.”

Khánh Trần nói:

“Rút đi, không dây dưa thêm nữa…Đúng rồi, ngươi đến tụ họp với ta chứ?”

“Ta không đi.”

Ương Ương cười nói:

“Dù sao lát sau xuyên không là có thể gặp nhau rồi.”

“Vậy lát nữa gặp lại.”

Khánh Trần nói.

Hắn nhìn La Vạn Nhai bên cạnh mình:

“Lúc trước bảo ngươi mua bảo hiểm cho nhà mình, chắc chắn có hiệu lực chứ?”

“Ừ, bảo hiểm cho kết cấu nhà ở bị hư hại, lũ lụt, hỏa hoạn và những sự cố ngoài ý muốn.”

La Vạn Nhai gật đầu, ông chủ này không muốn chịu tổn thất một chút nào cả.

Khánh Trần nói tiếp:

“Thế thì mau đi báo án rồi cứu hỏa.

Người mua bảo hiểm có nghĩa vụ phối hợp khám xét và cứu vớt tổn thất, sau khi báo án các ngươi cũng bắt đầu chia nhau rút lui, ta đi sau các ngươi dọn dẹp những kẻ bám đuôi.”

“Hiểu rồi.”

La Vạn Nhai gật đầu:

“Ta chỉ thấy tiếc cho hai căn biệt thự ấy thôi, đáng tiếc thật đấy, mọi người tụ tập bên nhau vui vẻ biết bao.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box