1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 156 : Sao Ngươi Biết (c1551-c1560)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 156 : Sao Ngươi Biết (c1551-c1560)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1551: Sao Ngươi Biết

Bấy giờ có một ám ảnh chi môn ở trong khu rừng cách đó không xa bỗng mở ra, ảnh tử đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang đen đi ra, hắn cười híp mắt chào hỏi Ương Ương:

“Ngươi chắc hẳn là Ương Ương nhỉ!”

Ương Ương tém lại tính cách quái đản của mình rồi đáp lại một cách đứng đắn:

“Xin chào, ảnh tử tiên sinh.”

Nàng đang suy nghĩ một vấn đề, Khánh Trần cái gì cũng tốt, chỉ có điều trưởng bối hơi nhiều quá.

Không biết về sau sẽ thường đón năm mới cùng với Kỵ Sĩ hay là trở về Khánh thị?

Ảnh tử cầm một bình trà nhỏ, đưa cho Ương Ương:

“Trong này là trà Cảnh Sơn, mỗi ngày uống khoảng ba gram, uống hết một hộp có thể tĩnh tâm, sáng mắt, xem như quà gặp mặt của ta.”

Jindai Seisho ở bên cạnh ngây người, hắn đã từng trông thấy người được mệnh danh là ảnh tử của Khánh thị này trong một cuộc đàm phán, nhưng ảnh tử của hiện tại khác xa hình tượng lạnh lùng trước kia, bây giờ trông hắn vô cùng hiền lành.

Đó là tên khốn dùng dị năng giả để trồng trà, có ai thấy được mặt hiền lành của hắn như thế bao giờ?!

Hơn nữa Jindai Seisho cũng từng điều tra về trà Cảnh Sơn, theo tính toán của bọn họ có lẽ hai dị năng giả cấp B mới có thể trồng ra một hộp trà nhỏ cỡ ấy, thế mà giờ ảnh tử nói tặng là tặng luôn.

Jindai Seisho bỗng cảm thấy hình như mình đoán sai thân phận của cô gái này rồi thì phải?

Phải là một cô gái như thế nào mới cần ảnh tử đích thân tặng quà gặp mặt?

Ương Ương nhận lấy hộp trà:

“Thế này quý trọng quá.”

Ảnh tử lắc đầu, cười nói:

“Các ngươi phối hợp rất ăn ý, thực lực của công sự mà chênh lệch là không thể làm được.

Ngoài ra còn phải cảm ơn ngươi lần này đã giúp Khánh Trần nữa.”

“Cảm ơn ảnh tử tiên sinh.”

Ương Ương tính tình quái gở và hay nói tục lại cực kỳ ngoan ngoãn khi đối diện với trưởng bối.

Khi ảnh tử đến thì Khánh Trần cũng mở mắt.

Hắn từ từ đứng dậy:

“Ngươi không trách ta rời khỏi đội ngũ hành động một mình đấy chứ?”

Ảnh tử cười tủm tỉm:

“Sao lại trách ngươi được chứ.

Ngươi đi đâu là quyền tự do của ngươi, Khánh thị không phải nhà tù giam giữ ngươi.”

Đúng lúc này lại có hai mật vụ của Khánh thị đi ra từ ám ảnh chi môn, bọn họ vừa trông thấy Khánh Trần là rảo bước đi tới, định nói gì đó nhưng lại ngại ảnh tử còn ở đây, không có cách nào nói ra khỏi miệng.

Ảnh tử nhìn hai người họ:

“Chẳng phải các ngươi lén lút nói muốn chụp ảnh chung với hắn à, đi đi, ta cho các ngươi chụp.”

Hai mật vụ đứng yên không dám nhúc nhích, lỡ như ảnh tử nói ngược lại thì sao.

Ảnh tử tức giận lấy điện thoại ra:

“Vốn dĩ chút việc cỏn con như dẫn Jindai Seisho đi không cần hai người các ngươi đích thân đến.

Giờ hai ngươi xung phong nhận việc, ta còn không biết các ngươi nghĩ gì chắc? Đi đi, trước tiên để cho ông chủ tương lai quen mặt đi.”

Nói xong, hai mật vụ kia vui vẻ đi đến chỗ Khánh Trần, mỗi người kéo một tay kẹp hắn ở giữa, cười ngu ngơ.

Điều này lại khiến Khánh Trần luống cuống.

Jindai Seisho thề, hắn chưa bao giờ trông thấy mật vụ của tổ chức mật vụ cười ngờ nghệch như thế.

Mật vụ trong trí nhớ của mọi người là những kẻ lạnh lùng, hung ác, tàn nhẫn!

Sau khi chụp xong, hai mật vụ lôi Jindai Seisho đi luôn, cả quá trình không nói một câu.

Jindai Seisho bị kéo lê trên mặt đất, hai tay đau đớn vì bị bẻ gãy, hắn khóc lóc kêu gào:

“Ta yêu cầu có đãi ngộ chính trị, các ngươi không thể đối xử với ta như thế, Khánh thị muốn phát động chiến tranh Liên Bang toàn diện đấy à?”

“Khoan đã!” Ảnh tử giơ tay lên gọi hai mật vụ lại, sau đó nhìn về phía Khánh Trần:

“Ngươi định xử trí hắn thế nào?”

Khánh Trần suy nghĩ rồi nói:

“Vốn dĩ ta định dùng Jindai Yunhe để trả thù cho Khánh Mục, bây giờ ta cảm thấy có lẽ Jindai Seisho thích hợp hơn.

Nhốt hắn vào chuồng lợn đi, để hắn ở đó cả đời, đừng để cho tập đoàn Jindai đổi hắn về.”

Jindai Seisho nghe đối phương nói thế thì lập tức phát điên:

“Các ngươi không thể đối xử với ta như vậy!”

Còn ảnh tử thì bật cười:

“Như ngươi mong muốn.”

Hắn vừa dứt lời, hai mật vụ vừa lòng thỏa ý kéo Jindai Seisho đang chìm trong tuyệt vọng đi về phía ám ảnh chi môn.

Còn Jindai Yunhe, nằm trên mặt đất với cơ thể tàn phế hoàn toàn, hắn vừa ho sù sụ vừa cười nói:

“Lão già Seisho, dị năng giả Khánh Trần này ấy, e rằng địa vị của hắn trong Khánh thị cực cao, ngươi tính sai rồi, ha ha ha ngươi còn thê thảm hơn ta, ta sắp chết rồi, nhưng ngươi muốn chết cũng không chết được.”

Khánh Trần nhìn hắn:

“Sao ngươi biết ta muốn giết ngươi?”

Jindai Yunhe thở phì phò, nói:

“Ngươi sẽ không để người như ta sống trên đời, đúng không? Giao thủ bao lần rồi, chúng ta đều biết chỉ cần hai bên còn sống thì sẽ mãi là khúc mắc trong lòng…Chúng ta đều là loại người dù chỉ còn một tia hy vọng cũng phải xoay chuyển tình thế.”

Khánh Trần im lặng vài giây, Jindai Yunhe nói đúng, hắn vốn định dùng Jindai Yunhe để làm nhục tập đoàn Jindai, nhưng hắn cảm thấy để cho một kẻ như thế sống sót chưa biết chừng trong tương lai sẽ có người của Khánh thị mà hắn quản lý bị hại chết.


Chương 1552: Chết Nhục

Mà Jindai Seisho thì khác, tên thập thường thị này không có ý chí chiến đấu như vậy, có lẽ nhốt một tháng hắn sẽ phát điên.

Đợi đến khi Jindai Seisho bị mang đi, ảnh tử hỏi:

“Tiếp theo ngươi định làm gì? Câu lạc bộ các ngươi xây dựng ở thành phố số 22 khá thú vị đấy, phải về tiếp tục phát triển nó à?”

Khánh Trần lắc đầu:

“Nơi đó không cần ta nữa…ngài cảm thấy câu lạc bộ này thế nào?”

Ý của hắn là nếu ảnh tử đã phát hiện ra hắn đang làm gì thì nhất định đối phương cũng nhạy bén nhận ra được chuyện này sẽ ảnh hưởng đến cơ cấu quyền lực của Liên Bang.

Mà ảnh tử là người được lợi từ nó, chắc hẳn sẽ không để mặc Gia Trưởng Hội phát triển tiếp.

Thế nhưng ảnh tử chỉ cười, nói:

“Ta cũng không còn sống được mấy năm nữa, việc này liên quan gì đến ta đâu? Yên tâm, vì tìm ngươi nên ta mới phát hiện điều khác thường ở bên kia, nhưng những người khác không nhàn rỗi như ta, ngươi còn có một thời gian để phát triển.

Trước khi mấy ông già kia phát hiện ra, mau chóng nâng cao năng lực tự bảo vệ mình đi…chẳng qua rất khó đấy.”

Ảnh tử nói khó là chỉ ông trùm của các tập đoàn sau khi phát hiện chuyện mà Gia Trưởng Hội đã làm nhất định sẽ dốc toàn lực tiêu diệt Gia Trưởng Hội, đến lúc đó có lẽ Gia Trưởng Hội sẽ bị phá hủy ngay lập tức.

Ảnh tử nhìn về phía Khánh Trần:

“Ngươi vẫn chưa trả lời ta, ngươi định đi đâu tiếp? Ngươi có biết cả tổ chức mật vụ đều đang chờ ngươi trở về không, nơi đó còn có vô số người chờ ngươi trở lại đó nắm quyền giống như hai mật vụ vừa rồi.”

Vốn dĩ Khánh Trần có thể thoát ra khỏi căn cứ A02 cũng đã khiến người ta khiếp sợ, đặc biệt hắn còn dẫn theo hơn chín trăm nhân viên tình báo.

Bây giờ, Khánh Trần lại to gan lớn mật bắt sống Jindai Yunhe và Jindai Seisho.

Một người là cao thủ cấp A nổi danh mười ba năm của tập đoàn tài Jindai, còn một ngươi là thập thường thị.

Hai ngày qua Khánh Trần không tiếp xúc với bên ngoài, cho nên hoàn toàn không biết chuyện này đã khiến toàn Liên Bang xôn xao đến mức nào.

Đó là thập thường thị đấy, là nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp quyền lực của Liên Bang, ấy thế mà bị bắt rồi.

Khi chuyện này được lan truyền, cả tổ chức mật vụ cũng sôi trào.

Có ai lại không mong muốn mình có một ông chủ có thể nói là thánh hack game như thế cơ chứ?

Đột nhiên ảnh tử nói sang chuyện khác:

“Nhưng mà lần này thân phận ông chủ Bạch Trú của ngươi cũng coi như lộ tẩy hoàn toàn rồi.”

“Hỏng rồi.”

Khánh Trần bỗng ngẩng đầu lên nói.

“Hả? Có gì nguy hiểm à?”

Ảnh tử khó hiểu, hỏi hắn.

“Không có, không có…”

Khánh Trần nói.

Nguy hiểm thì tạm thời không có, dù sao bây giờ hắn đã trở thành dị năng giả cấp B, không cần vô số thân phận giả che giấu nữa, rất nhiều người dù biết hắn là ai cũng không làm gì được hắn cả.

Chuyện hắn đang nghĩ không phải là có gặp nguy hiểm hay không, mà là nên làm sao đối mặt với những người bị hắn lừa gạt…

Lúc trước Khánh Trần một người diễn hai vai lâu rồi, hắn còn dùng thân phận boss của Bạch Trú để khen “Khánh Trần” trong nhóm chat!

Hắn sắp sửa phải chết nhục rồi!

Và điều quan trọng nhất là chắc chắn Huyễn Vũ đã biết thân phận thật của hắn rồi, không biết đối phương đã khôi phục chưa, có chuẩn bị trả thù mình lần nữa không?

Thành phố số 21, Jindai Kura vẫn mặc bộ kariginu màu trắng mà hắn thường mặc, ngồi ở nơi tổ chức lễ truy điệu.

Trong lễ truy điệu, tất cả mặc âu phục màu đen khiến hắn trở nên vô cùng nổi bật.

Lúc này, một trong thập thường thị Jindai Iwaseigo đi đến trước mặt hắn, đầu tóc của ông lão này đã thưa thớt đến mức có thể thấy cả da đầu, đối phương quan sát Jindai Kura và nói thẳng:

“Cũng được cái mã ngoài đấy.”

Jindai Kura mỉm cười đáp lại:

“Cảm ơn vì lời khen.”

Jindai Iwaseigo xoay người đi về phía trước xếp hàng, mặt hắn lạnh tanh:

“Ngươi cố ý thả Từ Lâm Sâm đi, gia tộc sẽ không tha thứ dễ dàng cho chuyện này, bắt đầu từ ngày hôm nay ngươi không còn nằm trong danh sách người thụ hưởng của gia tộc nữa.”

Jindai Kura ngồi ở vị trí của mình, nụ cười trên mặt hắn không mảy may thay đổi.

Lễ truy điệu bắt đầu, đằng trước nhất của linh đường bày một bức ảnh lớn của Jindai Senaka, trong ảnh hắn hòa nhã, thân thiện, khác hẳn con người thật.

Jindai Kura cười nói với người bên cạnh:

“Ngươi nói xem vì sao lúc còn sống hắn âm trầm đáng sợ mà sau khi chết đi lại để lại một bức ảnh trông ôn hòa như thế kia? Đó chính là mặt âm dương trong truyền thuyết sao…”

Một thanh niên trẻ tuổi của gia tộc ngồi bên cạnh nghe hắn nói thế thì run bần bật, không dám nói gì cả…

Mà Jindai Kura nhìn tất cả mọi người vờ vịt diễn kịch, nhỏ giọng nói:

“Còn không bằng về thành phố số 22 uống rượu.

Không biết pha lê bị rơi của nhà hàng Thiên Nga Đen tu sửa xong chưa…không đúng, có lẽ hắn đi luôn rồi, không bao giờ trở lại nữa.”


Chương 1553: Hắn Không Về Được

Nói xong, hắn nhìn thấy Jindai Unsou vội vàng bước qua, mà đi sau lưng đứa con trai được vị tổ tông kia yêu thương nhất là toàn bộ thành viên thuộc phe Âm Dương sư.

Một thế lực mà gia tộc không thể xem thường.

Tuy Jindai Senaka đã chết, phe gia chủ nắm giữ quyền lực lớn nhất, song Âm Dương sư sẽ không biến mất vào lúc này.

Gần một nghìn năm, quyền lực vẫn luân chuyển giữa hai phe phái này, mọi người đều quen rồi.

Chàng trai trẻ tuổi Jindai Unsou ấy nhanh chóng đi qua, ai ngờ bỗng quay trở lại, đứng nhìn Jindai Kura đang ngồi tại chỗ:

“Đi theo ta, ta sẽ cho ngươi tất cả những gì ngươi nên được.”

Jindai Kura suy nghĩ, rồi cười nói:

“Thứ ta nên được là cái gì ngay cả ta cũng không biết, ngươi cho ta kiểu gì?”

Jindai Unsou gật đầu, tiếp tục đi đến vị trí chủ nhà trên cùng.

Jindai Kura luồn hai tay vào trong tay áo, hắn cứ có cảm giác là lạ, nhưng lại không nói ra được lạ ở chỗ nào.

Nghi thức của lễ truy điệu vừa rườm rà vừa rắc rối, đám người trẻ tuổi chỉ có thể cực khổ chịu đựng.

Bắt đầu từ buổi sáng, đến khi trời nhá nhem tối mới kết thúc.

Khi mặt trời lặn, Jindai Kura là người rời đi trước tiên, ngồi khí cầu máy cấp Ất tên Vân La trở lại thành phố số 22.

Jindai Unshuu và Jindai Sora bị giữ lại và đưa đến hậu trường của nơi tổ chức lễ truy điệu.

Họ dừng lại trước một tấm màn sân khấu màu đen và đứng đó một cách cung kính.

Sau bức màn đen, có người nói khẽ:

“Jindai Unshuu, ngươi có bằng lòng tạm thời thay thế vị trí quản lý của Jindai Seisho không?”

Jindai Unshuu cúi đầu:

“Tuy quản lý Seisho bị kẻ xấu bắt đi nhưng tôi tin hắn nhất định sẽ trở lại, gia chủ, vị trí này vẫn nên để lại cho hắn thì hơn.”

Đằng sau bức màn, mấy quản lý còn lại cũng thấp giọng nói:

“Đúng đấy thưa gia chủ, chúng ta hoàn toàn có thẻ dùng lợi thế chính trị để trao đổi quản lý Seisho.

Quyền phân phối khoáng sản chúng ta giành được từ tay Khán thị mấy năm trước bây giờ trả lại cho họ là được.”

Nhưng gia chủ lại nói rằng:

“Lần này khác, hắn không về được.”

Giọng nói của gia chủ già nua mà vững vàng, toát ra sự uy nghiêm một cách tự nhiên.

Không ai biết ông lão nghe tin từ đâu mà có thể chắc chắn Jindai Seisho không trở về được nữa.

Gia chủ nói: “Cứ quyết định thế đi, Jindai Unshuu sẽ tiếp nhận dự án và công việc của Seisho khi trước.

Mặt khác, Jindai Iwaseigo, ngươi cũng lui ra đi, vị trí của ngươi chuyển giao cho Jindai Unsou.”

Sau tấm màn đen, Jindai Iwaseigo im lặng rất lâu rồi mới lên tiếng:

“Đã biết ạ.”

Ngoài tấm màn, Jindai Unshuu quỳ xuống, hành đại lễ theo kiểu dogeza:

“Cảm ơn gia chủ ban ơn.”

“Đi đi, mưa gió chính trị Liên Bang, gia tộc cần những người trẻ tuổi các ngươi góp sức.”

Trên vùng đồng hoang, Ương Ương kéo tay Khánh Trần và Trương Mộng Thiên rơi vào một tòa căn cứ sản xuất.

Ương Ương hỏi với giọng tò mò:

“Đây chính là nơi mà trước kia Jindai Yunhe mang ngươi đến à?”

“Ừ.”

Khánh Trần gật đầu.

Căn cứ sản xuất này bị bỏ hoang, nhà cửa hư hại, nhân viên sản xuất đều bị đám Jindai Yunhe giết chết, sợ rằng phải đợi đến mùa xuân Liên Bang mới có thể cử người tới trồng trọt và sửa sang lại lần nữa.

Khánh Trần treo Jindai Yunhe trên tường, sau đó cùng Ương Ương và Khánh Trần đào những hài cốt đóng băng trong bùn đất ra, chôn ở vùng đồng hoang xa hơn và dựng mộ bia.

Không làm vậy thì khi Liên Bang phái người tới nhất định sẽ dọn hết ra ngoài rồi ném bừa ra vùng đất hoang đút cho sói ăn.

Ở cách đó không xa, Jindai Yunhe nói:

“Tuy ta không nhìn thấy nhưng cũng có thể đoán ra được đây là đâu.

Thế ngươi dẫn ta đi đoạn đường này là vì muốn đưa ta cho họ tạ tội à?”

Khánh Trần nhìn hắn, cũng không nói gì cả.

Jindai Yunhe nói tiếp:

“Hay là ngươi muốn dùng những hài cốt vô tội chết thảm này để khiến ta thật lòng sám hối? Để tiện phá hủy tâm lý của ta? Đừng mơ mộng hão huyền, tâm lý của ta kiên cố lắm.”

Khánh Trần nói:

“Đừng nghĩ nhiều, ta chẳng qua là muốn ngươi đền mạng cho họ mà thôi.”

Jindai Yunhe cười khẩy:

“Có phải tiếp theo còn đến bờ hồ đoàn phim dừng chân, còn cả sơn động mà các ngươi từng ẩn nấp để chôn toàn bộ hài cốt.

Nhưng ngươi có nhớ không, nếu ngươi không nấp ở một đoàn phim trong số đó thì họ cũng sẽ không phải chết.”

Khánh Trần im lặng một lúc:

“Ta không kiêng dè vấn đề này, ngươi nói đúng, họ chỉ là người bình thường, không hề mơ ước quyền lực, là ta hại chết họ.

Nếu họ là một đám hám lợi đen lòng thì ta sẽ không áy náy, nhưng đối mặt với những người này, ta cảm thấy vô cùng hổ thẹn.”

“Vậy không bằng lấy cái chết tạ tội, ngươi và ta cùng chết?”

Jindai Yunhe cười điên cuồng:

“Nếu không ngươi có tư cách gì được họ tha thứ, chỉ bằng một câu xin lỗi qua loa hời hợt của ngươi ư?”

Khánh Trần nói một cách bình tĩnh:

“Khỏi cần uổng phí sức lực, ta không cưỡng từ đoạt lý.

Làm việc ta có thể làm, thay đổi điều ta có thể thay đổi, sau đó nhìn về phía trước.”


Chương 1554: Một Con Đường Khác

“Dối trá.”

Jindai Yunhe nói:

“Nhưng ngươi yên tâm, hiện giờ thân phận của ngươi đã bại lộ, chắc chắn sau này sẽ bị tập đoàn Jindai đuổi giết không ngừng, bởi vì gia chủ của Jindai rất thương yêu đứa con trai Jindai Seisho này, hơn nữa không giết ngươi thì đúng là mất mặt tập đoàn tài chính quá.”

Hắn nói tiếp:

“Khi ngươi trở lại phòng làm việc cơ quan tình báo PCA, chưa biết chừng đột nhiên bị một quả bom mà ai đó giấu đi nổ bùm một tiếng thành muôn mảnh.

Hoặc là nhận lời mời đến yến hội nào đó, trong bữa tiệc vô tình uống một ly rượu và bị độc chết.

Trên đời này có vô số loại thuốc độ có thể giết chết dị năng giả cấp A.”

Khánh Trần cười nói:

“Khỏi cần ngươi nhắc nhở.”

Có chuyện Jindai Yunhe nói không sai, lần này tuy Khánh Trần báo thù rất thống khoái, thậm chí còn bắt đi thập thường thị, nhưng hậu quả cũng rất nghiêm trọng: Bạch Trú nhất định sẽ phải đối mặt với sự trả thù điên cuồng của một con quái vật khổng lồ.

Từ nay về sau, toàn bộ thành viên của Bạch Trú cần phải cẩn thận.

Khánh Trần phải lập ra sách lược mới cho Bạch Trú.

Sau khi chôn cất thi hài ở căn cứ sản xuất, Ương Ương lại mang hai người bay đến sơn động ẩn nấp hồi trước.

Trương Mộng Thiên và Ương Ương muốn giúp đào phần mộ, nhưng Khánh Trần từ chối.

Đích thân hắn chôn từng bộ hài cốt bị bầy sói gặm ăn vào trong đất và khắc bia đá cho họ.

Trương Mộng Thiên nhìn ông chủ nhà mình, tò mò hỏi:

“Ông chủ, để ta giúp ngươi đào.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Tự mình đào mới có thể khắc ghi sâu hơn, Mộng Thiên, con người ai cũng sẽ phạm sai lầm, nhưng những sai lầm ta từng phạm phải chắc chắn phải giúp chúng ta trở thành một người tốt đẹp hơn, nhớ chưa?”

“Nhớ rồi ạ.”

Trương Mộng Thiên gật đầu.

Khánh Trần nói:

“Theo dì Ương Ương đi nhóm lửa nấu cơm đi, tối hôm nay ta sẽ dạy ngươi tu hành, truyền thụ cho ngươi.”

Trương Mộng Thiên bỗng hỏi:

“Ông chủ, là Chuẩn Đề Pháp mà mấy người lão La tu hành ấy ư?”

“Ừ.”

Khánh Trần gật đầu đáp.

Trương Mộng Thiên đứng cạnh ngôi mộ Khánh Trần đào ra, do dự hồi lâu:

“Ta có thể không học cái đó không?”

Khánh Trần ngẩng đầu nhìn hắn:

“Có một con đường khác, nhưng ngươi không đi được.”

Trương Mộng Thiên bướng bỉnh:

“Vậy ta tình nguyện không đi đường khác.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Tùy ngươi.”

“Hừ.”

Trương Mộng Thiên chạy dưới trời chiều.

Khánh Trần chôn cất tất cả hài cốt vào phần mộ, sau đó ngồi tạc khắc mộ bia trong hoàng hôn, trên mộ bia khắc tên của tất cả mọi người trong đoàn phim.

Jindai Yunhe nằm trên mặt đất lạnh lẽo gần đó, hắn bỗng nói:

“Tiếp theo ngươi sẽ giết ta nhỉ?”

Khánh Trần gật đầu, trả lời:

“Đúng vậy.”

Jindai Yunhe im lặng một lúc, rồi hắn thở phào một hơi:

“Lần này ta không muốn tốn sức lực giết ngươi nữa.

Giết ngươi thì ta cũng không giải quyết được cô nàng kia, có sao nói vậy, những dị năng giả trường lực trước đều cô độc một mình, một ngày nào đó thế giới của họ sẽ chỉ còn lại trường lực chứ không nhìn thấy bản thân ngươi nữa.

Trong mắt họ, ngươi không còn là người, mà chỉ là trường lực mà thôi.

Ngươi đã chuẩn bị tinh thân chưa?”

Bàn tay đang khắc chữ của Khánh Trần chợt khựng lại, hắn nhìn Jindai Yunhe:

“Đến lúc nào rồi mà còn muốn công kích tâm lý?”

“Không phải công kích tâm lý, mà là trần thuật sự thật.”

Jindai Yunhe nói một cách lạnh nhạt, hai lỗ máu trên mặt khiến hắn trông vô cùng dữ tợn và đáng sợ:

“Mẹ ta là người hầu trong tập đoàn Jindai, ký với Jindai hợp đồng lao động dài 999 năm, trời mới biết tại sao lại phải ký một hợp đồng lao động dài như thế.

Jindai Iwaseigo cưỡng hiếp bà, sau đó sinh ta ra, tuy ta họ Jindai nhưng luôn luôn thấp hơn người khác một bậc.”

Khánh Trần nói:

“Ta không cảm thấy hứng thú với thân thế của ngươi.”

Jindai Yunhe nói tiếp:

“Sau đó ta chủ động đến tập đoàn quân Liên Bang, ý định lập nên chút thành tựu.

Ta liều mạng huấn luyện, trong những cuộc chiến tranh quy mô nhỏ luôn đi tiên phong, giết nhiều người hoang dã nhất, sau đó gửi tiền lương về cho mẹ.

Ta liều mạng nịnh bợ cấp trên, hắn thích ăn anh đào ta bèn dẫn bộ đội đến hoang dã hái cho hắn, hắn chê quân doanh không có phụ nữ thì ta đi cướp đàn bà ở vùng hoang, mang đi tắm rửa sạch sẽ đưa cho hắn.

Ta đấm chân cho hắn, đấm vai cho hắn, rửa chân cho hắn, giả vờ khúm núm nịnh nọt.

Một ngày nọ, có người gọi điện thoại cho ta, nói là mẹ ta thắt cổ tự sát ở nhà.

Đến khi ta về nhà nhìn thấy tiền lượng ta gửi cho mẹ vẫn còn y nguyên, ta bỗng thức tỉnh…Ngươi nói xem có phải rất kỳ lạ không?”

Hắn nói:

“Ta cũng may mắn, vừa thức tỉnh đã là cấp B, khi trở lại tổng bộ lục quân, con đường làm quan của ta bắt đầu trôi chảy, sau ta mới biết, ra là Jindai Seisho đang cố gắng đề bạt ra.

Nhân một lần diễn tập quân sự ta giết cấp trên của mình, sau đó ta lại thức tỉnh thành cấp A…Cuộc đời đúng là đáng châm chọc.”


Chương 1555: Trở Về

Jindai cảm nhận ánh chiều tà chiếu lên da thịt:

“Bây giờ là gần tối rồi đúng không, đôi lúc ta cũng không quá xác định rốt cuộc ta sống vì cái gì.

Khi vừa mới tham gia quân ngũ, điều ta khát vọng nhất là trở thành quan to, sau đó mới phát hiện mình đạt đến cấp A mà vẫn phải giả vờ không biết Jindai Iwaseigo là bố mình, cũng vờ như không biết hắn đã làm gì mẹ ta.”

Khánh Trần nói:

“Ngươi nói với ta những điều này làm gì?”

Jindai Yunhe đáp:

“Giống như đang nói cho bản thân ta nghe thì hơn.”

Khánh Trần suy nghĩ, rồi nói:

“Cũng tức là những gì ngươi trải qua quyết định bản năng chiến đấu của ngươi mạnh mẽ hơn so với họ.”

“Có tác dụng gì đâu chứ.”

Jindai thở dài:

“Nào, ta nói xong hết rồi, ra tay đi.”

Khánh Trần cũng không dây dưa lằng nhằng, hắn giơ cao súng ngắm lên.

Jindai Yunhe cười gượng:

“Cẩn thận thật…ta nghĩ, một ngày nào đó ngươi sẽ đi đến vị trí cao nhất, chỉ có ngươi mới có tư cách này.”

Thật ra, vừa rồi hắn nói nhiều như thế không biết là hy vọng Khánh Trần thả lỏng cảnh giác hay nói ra những lời trăng trối cho mình lúc lâm chung thật nữa.

Nhưng không sao, Khánh Trần sẽ không cho hắn thêm cơ hội nào nữa.

Khánh Trần lắc đầu:

“Xin lỗi, ta không có hứng thú với quyền lực, ta chẳng qua là muốn thay đổi vài việc.”

Đoàng!

Khánh Trần bóp cò súng, bắn xuyên tâm Jindai Yunhe.

Mặt trời lặn xuống ngọn núi phía xa, nắng chiều ngày đông đỏ rực hãy còn đốt cháy đám mây trên bầu trời.

Có cánh diều hâu bay ngang qua trên không trung, Khánh Trần bằng lòng xưng Jindai Yunhe là kiêu hùng, mà cuộc đời của vị kiêu hùng này đã hạ màn.

Nửa đêm, trên đường phố của thành phố số 10, Khánh Trần cầm một bó hoa bách hợp bước đi một cách chậm rãi.

Hắn đi đến một tòa nhà dân cư ở khu thứ sáu và dừng lại trước một cánh cửa.

Khánh Trần đặt hoa trên hàng hiên, đồng thời cũng để năm thỏi vàng lại.

Hắn gõ cửa, sau đó xoay người rời đi.

Nơi này là địa chỉ của mẹ Trương Văn Tề.

Trương Văn Tề là nhân viên tình báo của Khánh thị mà Khánh Trần gặp được trên khí cầu máy trên đường bị vận chuyển đến căn cứ A02, đối phương định phá hủy khoang động cơ, sau đó lại bị binh lính của Jindai tra khảo.

Cuối cùng, bởi vì sợ bị thẩm vấn liên tục mà nổ súng tự sát.

Khi đó Khánh Trần hỏi Trương Văn Tề, đời này có tiếc nuối gì không.

Đối phương nói, có lẽ vì quá trẻ nên chưa kịp tiếc nuối điều gì.

Nhưng Trương Văn Tề có một nguyện vọng, đó chính là nhờ Khánh Trần giúp mình tặng cho mẹ một bó hoa.

Trong nhà, một người phụ nữ trung niên đang nằm người người trên giường, bà nghe thấy tiếng gõ cửa, không biết làm sao lại lao ra cửa giống như nổi điên.

Thế nhưng hiên nhà yên tĩnh đã không có một bóng người.

Bà cúi đầu nhìn hoa bách hợp thuần khiết và mấy thỏi vàng trên mặt đất, bà che miệng, khóc không thành tiếng.

Bỗng nhiên bà như cảm giác được có một cơn gió phất qua người mình, nhẹ thổi vào trong nhà.

Bà quay đầu nhìn về phía rèm cửa sổ đong đưa, ngỡ rằng con trai đã về.

Dưới nhà, Khánh Trần nhìn thời gian.

Kim giờ dịch đến chính giữa.

Thế giới chìm vào bóng tối.

Xuyên qua.

Trở về.

Tựa như một giai đoạn trong cuộc đời.

Quá khứ và tương lai cứ thế bị phân tách rạch ròi.

Cho dù ở thế giới bên trong xảy ra chuyện to lớn nhường nào, thì trong giây phút trở về, mọi việc đều sẽ bắt đầu lại, đồng thời nghênh đón những thay đổi không biết trước.

Nhưng đó chẳng qua là số phận của những người du hành bình thường, còn đối với Khánh Trần mà nói, quá khứ và tương lai của hắn không tách rời, mà là nối liền.

Trước khi về, hắn vừa mới đi hết một quãng đường nguy hiểm, và sau khi trở lại hắn vẫn phải đối mặt với hiểm nguy.

Khánh Trần vẫn đứng lặng im trên sân thượng tòa cao ốc cạnh Shinsaibashi của Osaka, hắn đang chờ đợi…

Tất cả mọi người đều biết, lần trước trong một tiếng cuối cùng khi xuyên không hắn đột ngột xuất hiện trên phố ở Osaka, dẫn đến việc Thần Bí Nghiệp Bộ vây đánh.

Thậm chí có rất nhiều người du hành ở trong nước vừa trở về đã lấy điện thoại di động ra đăng nhập Weibo, Douyin, Bilibili chờ đợi tin tức trực tiếp.

Họ muốn biết thủ lĩnh của Bạch Trú vừa mới vang danh ở thế giới bên trong có thể bình an trở về hay không.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc Khánh Trần trở về, dị biến cũng xảy ra.

Trung tâm thành phố Osaka lộng lẫy sáng ánh đèn, muôn nhà sáng rạng rỡ, ở Shinsaibashi phía xa du khách hãy còn đi lại nườm nượp, đèn xe xếp thành dải ngân hà trên đường phố.

Nhưng những người du hành vốn đang xông về phía Khánh Trần định tập kích hắn bỗng nhiên biến thành thi thể.

Những người bị Khánh Trần và La Vạn Nhai giết ngay từ đầu đột ngột biến mất.

Những người này đều bị Jindai Sora dùng Ungaikyo hiến tế để truy tìm tung tích của Khánh Trần.

Sau đó tập hợp những người bị Zard chôn sống, tất cả họ nằm trên đường phố, trong miệng, mắt, lỗ mũi và lỗ tai đều nhồi đầy đất vàng.


Chương 1556: Nếu Ngươi Dám Tới

Hôm nay lên 10 chương.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Chỉ trong nháy mắt, Shinsaibashi của thành phố Osaka đã ít đi hơn bảy trăm người sống, và nhiều hơn sáu trăm thi thể!

Thứ duy nhất không thay đổi chính là chàng trai đứng trên sân thượng nhìn xuống nhân gian.

Người dân ở các tòa nhà gần đó nhao nhao quay clip, ống kính khi thì chĩa vào Khánh Trần, khi thì quay những thi thể đột tử trên đường phố, còn có vài người du hành ẩn nấp trong bóng tối đăng hết thảy những thứ này lên mạng.

Vốn dĩ, tuy ở thế giới trong có rất nhiều người biết người đứng đầu Bạch Trú tiến hành tàn sát ở thành phố số 22, nhưng họ không biết rốt cuộc ông chủ của Bạch Trú giết ai, cũng không biết vì sao hắn lại giết người.

Vào giờ khắc này, câu trả lời đã được công bố, người mà Khánh Trần giết đều là người muốn vây giết hắn ở thế giới ngoài.

Kết quả nguy cơ rúng động ở thế giới ngoài đã bị Khánh Trần hóa giải trước ở thế giới bên trong luôn rồi!

Người đoán được tình hình sự việc tức khắc cảm thấy cực kỳ chấn động, đây là thủ đoạn của người nắm quyền Bạch Trú ư?

Tuy nhiên mọi người không biết rốt cuộc Khánh Trần tìm ra những người này một cách chính xác ở thế giới trong như thế nào.

Họ không biết kỹ năng hội họa nhận diện khuôn mặt cực kỳ chuẩn xác của Khánh Trần, chỉ cảm thấy giống như ảo thuật gia thế kỷ bỗng nhiên thay đổi một trò ảo thuật không ai có thể phục chế.

Giống như ảo thuật gia Houdini vĩ đại nhất thế kỷ XX thay đổi một con voi trước mặt mấy nghìn khán giả.

Ngoài trừ chấn động thì không còn gì khác.

Hiện tại, Khánh Trần bình tĩnh nhìn cánh tay, đếm ngược 167:58:12.

Bảy ngày, chuyến đi vượt thời không dài dằng đẵng, trở lại chu kỳ, trở về với hình dạng ban đầu.

Hắn nhìn bầu trời đêm vô tận, rồi lại nhìn xuống phía dưới.

Nếu Jindai Kura muốn giết hắn, thì bây giờ hắn tứ cố vô thân là cơ hội tốt nhất.

Thế nhưng thành phố Osaka ồn ào náo động bỗng yên lặng.

Trên đường phố Osaka, Jindai Kura xách một vại bia, nhàn nhã bước đi ở Shinsaibashi.

Không có người du hành của Thần Bí Nghiệp Bộ đi vây giết nữa, họ không tấn công nữa mà chỉ bao vây tòa cao ốc kia.

Jindai Kura lấy điện thoại ra, gọi điện cho Khánh Trần:

“A lô, ta biết ngươi chuẩn bị rời đi, nhưng đừng vội đi mà, ở lại uống mấy chén đã.

Ở thế giới trong ngươi cảnh giác quá, chẳng chịu uống chén rượu nào, bây giờ về thế giới ngoài hẳn là không cần cảnh giác như thế nữa đâu nhỉ.”

Khánh rần đứng yên trên sân thượng, cười nói:

“Lẽ nào ta không nên đề phòng ngươi à?”

“Đề phòng ta? Tại sao?”

Jindai Kura ra vẻ kinh ngạc:

“Chúng ta không phải là bạn sao!”

Khánh Trần im lặng.

Jindai Kura cười to:

“Xem kìa, thật ra ngươi cũng cảm thấy ta có thể trở thành bạn của ngươi.

Ngươi yên tâm, ngươi để ta lại sẽ ảnh hưởng tiêu cực cho Jindai, với ta mà nói sao lại không phải thế đâu? Tuy ngươi nói mình và Jindai không có lợi ích chung, nhưng hai ta thì có đấy.

Đừng đi, ở lại uống mấy chén, ta dẫn ngươi đi ăn thịt bò wagyu nướng đĩa sắt nổi tiếng nhất Shinsaibashi!”

Khánh Trần nhìn cô gái bay ngày càng gần hơn trên bầu trời đêm, cười nói:

“Để lần sau đi.”

Jindai Kura ngẩng đầu, nhìn cô gái bay qua bầu trời kia, hắn thở dài:

“Có một cộng sự có thể toàn tâm toàn ý tín nhiệm, quả thật khiến người ta phải hâm mộ.”

“Ngươi cũng có thể tin tưởng Jindai Unshuu và Jindai Sora giống như vậy, không phải sao?”

Khánh Trần cười nói:

“Nếu như ngươi muốn uống rượu thì có thể đến Trung Quốc uống, nếu ngươi dám tới.”

“Ta sẽ đến.”

Jindai Kura nói:

“Ngoài ra, cảm ơn ngươi đưa tặng ta hai tròng mắt kia, ta nhận được rồi.”

Dodomeki muốn thu thập một trăm đôi mắt của dị năng giả cấp B, dường như kẻ bị vứt bỏ của Jindai đã tiến đến gần mục tiêu của mình hơn rồi.

Câu chuyện Dodomeki thu thập mắt vẫn luôn tồn tại trong truyền thuyết ở thời kỳ Minamoto, đã gần nghìn năm chưa từng xuất hiện.

Ngay sau đó Ương Ương cũng đến bên cạnh hắn, dắt tay hắn bay tiếp vào màn đêm.

Lần này trở về, không có cuộc chiến ác liệt như tưởng tượng, trái lại hết sức hòa bình.

Đêm khuya ở thành phố Osaka, chỉ để lại một truyền thuyết.

Ương Ương hỏi:

“Trước đó ta thấy thi thể của Jindai Yunhe đột nhiên biến mất, là ngươi dùng vật cấm kỵ hiến tề à?”

“Ừ.”

Khánh Trần gật đầu.

Hiện tại Con Rối Giật Dây đã có thể khống chế ba người!

Trên bầu trời đêm, Khánh Trần nhớ tới những gì Jindai Yunhe nois, hắn bỗng hỏi Ương Ương:

“Ngươi đã lên cấp B rồi, trong mắt ngươi có phải ta không còn là con người nữa không?”

Ương Ương ngẩn ra, nàng thoáng do dự, rồi hỏi:

“Sao ngươi biết?”

Khánh Trần thở dài:

“Vậy giờ ngươi nhìn thấy ta trông như thế nào?”

Ương Ương chần chừ:

“Makka Pakka?”

“Khánh Trần:

“???”

Sao bảo chỉ có thể thấy trường lực cơ mà? Makka Pakka là cái quái gì vậy!

Giờ hắn còn đang lo sau này Ương Ương nhìn hắn thì chỉ có thể thấy một đám trường lực, không thể nào thấy được hình dạng vốn có của hắn.

Kết quả không ngờ Ương Ương lại trả lời như thế!


Chương 1557: Thân Phận Bại Lộ

Jindai Kura nhìn Khánh Trần rời đi, hắn xách vại bia tiếp tục đi về phía cao ốc.

Hắn ngồi ở rìa sân thường, kariginu trắng tinh không nhiễm một hạt bụi.

Jindai Kura mở lon bia ra, tu ừng ực hết sạch, sau đó hắn ợ một cái.

Jindai Unshuu và Jindai Sora đi đến sau lưng hắn, cô gái tóc dài mượt màu đen nói:

“Kura ca ca, ta cảm thấy Jindai Unsou có vấn đề, không biết gia chủ và hắn trao đổi cái gì mà lại bảo Jindai Iwaseigo nhường lại vị trí quản lý cho hắn.”

Jindai Kura mỉm cười nhìn Unshuu:

“Chúc mừng ngươi trở thành quản lý, uống một lon chúc mừng nào.”

Jindai Unshuu không từ chối, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp âu phục, hắn cầm lon nhôm như đang uống khẩu phục dịch.

“Thật là hâm mộ vẻ hào sảng của ngươi khi uống rượu.”

Jindai Kura cảm thán:

“Tên Jindai Unsou ấy cũng đến mời chào ta, nhưng ta từ chối rồi.

Như Sora nói đấy, ta cũng cảm thấy hắn có gì đó kỳ lạ.

Đáng lý ra hắn tiếp quản quyền hành của lão tổ tông thì dù bị gia chủ chèn ép, tiến vào hội đồng cũng là điều chắc chắn, việc này không thành vấn đề.

Nhưng mà hắn quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức không giống như Jindai Unsou mà ta biết.”

“Ta sẽ để mắt đến hắn.”

Jindai Unshuu nói.

Jindai Kura gật đầu:

“Tiếp theo mọi người cũng phải cẩn thận.”

Kẻ bị vứt bỏ của nhà Jindai nhìn bầu trời đêm, trong lòng cảm thấy trống vắng.

Jindai Sora bỗng nói:

“Kura ca ca, bọn ta sẽ luôn ở bên ngươi.”

Jindai Kura xoa đầu nàng:

“Con đường chúng ta phải đi còn rất dài.

Đúng rồi, ta nghe nói thế giới ngoài xuất hiện sự kiện có người thức tỉnh dù không phải người du hành, các ngươi đã bắt giữ được mấy người đó chưa?”

“Đã bắt giữ.”

Jindai Unshuu gật đầu:

“Không khác gì những người thức tỉnh ở thế giới trong, dường như gông xiềng của thế giới ngoài đã mở ra, thậm chí một người trong số đó vừa thức tỉnh đã trở thành dị năng giả cấp C.

Ta nghi ngờ khi gông xiềng của thế giới từ từ mở rộng, người được trời chọn vừa thức tỉnh đã đạt đến cấp A cũng sẽ xuất hiện…thậm chí sẽ xuất hiện dị năng giả cấp S bẩm sinh giống như ảnh tử.”

Jindai Kura bật cười:

“Loại người ưu tú xuất chúng như ảnh tử dù ở thế giới nào cũng thuộc dạng năm trăm hiếm gặp, yên tâm, tạm thời thế giới ngoài sẽ không xuất hiện người như thế.”

Sự kiện thân phận của Khánh Trần bại lộ vẫn đang lan truyền ở thế giới ngoài.

Chuyện này không liên quan gì đến phần lớn người du hành, thế nhưng nó lại khiến mỗi người du hành chấn động, chỉ vì hết thảy những gì Khánh Trần làm đều là những việc mà người du hành bình thường không thể làm được,

Đúng lúc này, người chơi cao cấp “Hà Tiểu Tiểu” thần bí lại xuất hiện và tuyên bố công lược mới, đây là lần đầu tiên hắn xuất hiện trong tầm mắt của công chúng sau khi thành lập hệ thống trò chuyện nhóm.

Trong Douyin vẫn tối om, giọng nói có phần quyến rũ tổng kết: Bản mở rộng mới đã được cập nhật, chỉ có điều lần này nội dung cập nhật chủ yếu là thông tin liên quan đến bộ phận nước ngoài cùng với quốc đảo và tập đoàn Jindai, tạm thời trong nước vẫn chưa có bản mở rộng mới.

Nội dung cập nhật chủ yếu của lần này là người chơi Khánh Trần bị bắt đến căn cứ quân sự bí mật A02 ở phía bắc, sau đó phá vòng vây, đến thành phố số 22 báo thù.

Cuối cùng kết thúc bằng việc bắt giữ cao thủ cấp A Jindai Yunhe, một trong thập thường thị Jindai Seisho.

Mà tập đoàn Jindai với mục đích báo thù đã công khai thân phận thật của người chơi này, trong đó bao gồm thủ lĩnh đời sau của Kỵ Sĩ, ông chủ của Bạch Trú…

Hiện nay trong số tất cả người chơi Open Beta, tuy thực lực của người chơi Khánh Trần không phải là cao nhất nhưng sức ảnh hưởng tổng hợp xếp hàng đầu.

Tiếp theo, ta sẽ chọn thời gian thích hợp công bố tổng kết xếp hạng người chơi Open Beta.

Trong đó, sẽ có hai danh sách, danh sách thứ nhất xếp hạng thực lực, danh sách thứ hai xếp hạng sức ảnh hưởng, danh sách sẽ được cập nhật theo thời gian.

Ngoài ra, xét thấy người du hành thường xuyên bỏ học, tổ chức Côn Luân ở thế giới ngoài sẽ thành lập trường học tập trung, tập hợp toàn bộ người du hành đang trong thời gian học tập lại với nhau, quy định cụ thể xin đợi Côn Luân công bố.

Người chơi cao cấp thần bí này vẫn giữ thái độ coi nhân sinh như trò chơi, còn tất cả những người bàn tán sôi nổi thấy thông tin cập nhật, cuối cùng cũng xác định tin tức ở thế giới trong không phải tin đồn.

Trong số những người du hành quả thật xuất hiện một người có thể thao túng tiến trình lịch sử của thế giới trong!

Bắt đầu từ giờ khắc này, Bạch Trú đã trở thành tổ chức người du hành xếp hàng đầu cùng với Côn Luân và Cửu Châu, tuy chỉ có vài người ít ỏi.

Lúc này, trong biệt thự Bạch Trú, tất cả mọi người ngồi ở bàn ăn, nhìn tin tức “Khánh Trần chính là ông chủ của Bạch Trú”, sắc mặt của mọi người không ai giống ai…

Trong đó, vẻ mặt của Lưu Đức Trụ là khó coi nhất.

Hắn ngẩng đầu:

“Trước kia ta vẫn luôn tám chuyện của ông chủ ngay trước mặt ông chủ, có phải ta sắp xong đời rồi không?!”


Chương 1558: Hoan Nghênh Người Khát Vọng Tri Thức

Lạc Thành.

Sáng sớm tinh mơ, La Vạn Nhai lái xe đạp ra khỏi nhà.

Đối diện cổng khu biệt thự Hoa Viên Quốc Bảo chính là đại học công nghệ Lạc Thành.

La Vạn Nhai lái xe đạp vào sân trường cùng với các sinh viên, hắn nhìn bố cục của vườn trường trong tay, trước tiên đến thư viện mượn hai quyển sách, một quyển lịch sử Trung Quốc cận đại, một quyển truyền kỳ vĩ nhân.

Sau đó hắn lại dùng giấy chứng nhận học dự thính để dự thính hai tiết học của học viện nhân văn.

La Vạn Nhai đeo kính gọng vàng, che giấu diện mạo hung ác, cùng với khí chất có phần nho thương của mình.

Trong số các sinh viên ngồi kín lớp học, ai có thể nghĩ tới người bạn học lớn tuổi này mấy ngày trước vừa mới dẫn người tiêu diệt cả một câu lạc bộ lớn ở thế giới trong, còn xử tử tám thủ phạm tội ác tày trời của câu lạc bộ Long Văn.

Việc học hành của La Vạn Nhai khá là gian nan, hắn mang bút ghi âm, định bụng tối về nghe lại lần nữa…

Đại ca giang hồ đã gần năm mươi tuổi muốn bắt đầu lại việc học đúng là một kỳ tích.

Vài năm trước, khi ấy hắn hãy còn trẻ, sách vở toàn bị cuộn lại làm vũ khí.

Một người qua ba mươi tuổi đã rất khó bị thay đổi bởi tác động từ bên ngoài.

Trừ phi có động lực mới từ bên trong.

Chương trình dự thính hiện tại là Quan hệ quốc tế, nữ lão sư ba mươi lăm tuổi, độ tuổi có thể xem như khá trẻ trong số những lão sư đại học, nghe nói nàng còn là nhân tài mà đại học công nghệ Lạc Thành mới tuyển về dạy, thậm chí trường còn cung cấp một khoản trợ cấp không nhỏ cho nàng cùng với một chiếc xe và một căn nhà 140 mét vuông.

Nữ lão sư là người Hải Thành, vừa sắc sảo lại vừa biết cách ăn mặc, rất nhiều sinh viên đều thầm thương trộm nhớ nàng.

Lão sư vừa vào lớp đã chú ý đến La Vạn Nhai, nàng đứng trong giảng đường bậc thang rộng lớn cười hỏi La Vạn Nhai ở phía xa:

“Bạn học kia trước đây ta chưa từng thấy ngươi nhỉ.”

La Vạn Nhai đứng dậy và nói với giọng điệu lịch sự:

“Xin lỗi lão sư, ta vừa mới làm giấy chứng nhận dự thính, muốn đến học tập.

Lão sư không cần để ý đến tôi.”

Các sinh viên đánh giá hắn một cách tò mò nhưng không ai cười nhạo, dẫu sao mỗi một món đồ trên người La Vạn Nhai thoạt nhìn không hề rẻ tiền, có lẽ đây là ông trùm nào đó ở Lạc Thành bỗng dưng nổi hứng.

Còn có người suy đoán ông chủ chắc là tìm cách mới theo đuổi nữ lão sư.

Nữ lão sư gật đầu, cười nói:

“Nơi này hoan nghênh ngươi, hoan nghênh tất cả những ai khát vọng tri thức, nào chúng ta bắt đầu học.”

Sau khi tan học, La Vạn Nhai nhận được một tin nhắn và vội vàng lái xe đạp rời đi.

Ngoài cổng đã có sẵn người của Hội phụ huynh lái Maybach đến đón hắn.

La Vạn Nhai không có nhiều thời gian, lập tức ngồi Maybach ra khỏi trường học, nhanh chóng đi đến khu biệt thự Hoa Viên Quốc Bảo.

Dáng vẻ vội vàng ấy không giống bộ dạng hắn nên có ở tuổi này.

Vừa mới tới trước cửa biệt thự Bạch Trú, La Vạn Nhai đã trông thấy Giang Tuyết, Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần đứng chờ hết ở cửa, hắn hỏi:

“Ông chủ sắp về à?”

Lưu Đức Trụ gật đầu, ánh mắt của hắn như đã chết lặng.

Đúng lúc này, Lý Đồng Vân dắt Jinguji Maki đi từ trong nhà ra.

Hai cô bé cứ như búp bê vậy, trông hết sức đẹp mắt.

Jinguji Maki thay một bộ đồ mới, đó là Giang Tuyết cẩn thận lựa chọn cho cô bé.

Maki-chan đi vào sân, khom lưng và chào La Vạn Nhai bằng thứ tiếng Trung lơ lớ của mình:

“Chào buổi chiều Vạn Nhai thúc thúc.”

La Vạn Nhai vội xua tay:

“Chúng ta không cần khách sáo như thế, không cần đâu.”

Nhưng hắn biết cô bé này là Kỵ Sĩ đời thứ ba hàng thật giá thật, hơn nữa còn là Kỵ Sĩ chuyển chức hiếm có.

Đang nói chuyện, Maki-chan lại quay sang nói với Lưu Đức Trụ:

“Chào Đại Ngốc ca ca.”

Lưu Đức Trụ:

“?”

Maki-chan lại chuyển sang nói với Nam Canh Thần:

“Chào Nhị Ngốc ca ca.”

Nam Canh Thần nhướng mày:

“Lý Đồng Vân! Ngươi dạy con bé nói tiếng Trung mà lại dạy cái này nữa à?”

Dường như Maki-chan cũng nhận ra bầu không khí khác thường, cô bé đứng tại chỗ với vẻ luống cuống, không biết xảy ra chuyện gì.

Thật ra Lý Đồng Vân cũng không hiểu tiếng Nhật, thế nên việc nàng làm là chỉ vào Lưu Đức Trụ và nói:

“Đại Ngu.”

Rồi chỉ và Nam Canh Thần:

“Nhị Ngu.”

Maki-chan cứ ghi nhớ theo như thế thôi…

Lý Đồng Vân cười híp mắt:

“Ngươi xem quỷ tử nhà chúng ta hiểu chuyện thế cơ mà, chào hỏi từng người một đấy, học cũng nhanh nữa.

Mấy ngày nữa là ăn Tết rồi, các ngươi đều phải chuẩn bị lì xì cho bọn ta đấy.”

Giang Tuyết véo tai nàng:

“Bảo ngươi dạy Maki-chan tiếng Trung thì ngươi dạy cho tử tế, biết chưa hả?”

Jinguji Maki thấy nàng lên tiếng thì chợt nhớ ra hình như mình chưa chào hỏi dì này, bé lập tức cúi người, nói một cách gượng gạo:

“Bà quản gia, chào buổi chiều.”


Chương 1559: Hòa Nhau

“Lý Đồng Vân!”

Giang Tuyết nghiêm giọng, nói:

“Ngươi muốn tạo phản phải không? Hôm qua ta đã phát hiện ngươi không nghiêm túc làm bài tập nghỉ đông, bây giờ ngươi còn dạy con bé tiếng Trung linh tinh thế này à?!”

Sắc mặt của Lý Đồng Vân thay đổi:

“Đau đau đau đau đau!”

Trong lúc nói chuyện, ở chân trời bỗng xuất hiện hai chấm đen, mọi người tỏ ra kích động, ngay cả bàn tay đang véo tai Lý Đồng Vân của Giang Tuyết vô thức cũng buông lỏng.

Ương Ương và Khánh Trần rơi xuống đất, Jinguji Maki là người kích động nhất, cô bé lập tức nhào vào lòng Khánh Trần:

“Sư phụ, cuối cùng cũng gặp lại ngươi rồi!”

Lý Đồng Văn ở bên cạnh bĩu môi.

Trong nhà có thêm một người biết làm nũng, địa vị của nàng khó giữ được rồi.

Nhưng mà nàng cũng không nói gì, lần này Lý Đồng Vân xuyên không tiêu tốn rất nhiều tiền mới giúp Jinguji Maki tìm được một hạt Thủy Tinh Đậu Tằm ở khu cấm kỵ số 007 từ chợ đen, nghe nói ăn một hạt thì sức lực sẽ tăng lên.

Cho dù là trẻ con thì ăn mười hạt cũng khỏe như người trưởng thành.

Tuy nhiên, Thủy Tinh Đậu Tằm rất khó tìm, nghe nói trong khu cấm kỵ một năm cũng chỉ sản xuất được một, hai hạt, mà trong số tất cả khu cấm kỵ chỉ có hai nơi có thứ này.

Lý Đồng Vân biết Jinguji Maki vẫn còn nhỏ, chỉ khi ăn nhiều loại hạt này mới có thể đi lên con đường của Khánh Trần sớm một chút, hơn nữa cũng phải giúp cô bé có năng lực tự vệ.

Lúc Ương Ương đưa Maki-chan đến Lạc Thành, Khánh Trần đã gọi điện để cho Lý Đồng Vân làm người hộ đạo của Jinguji Maki.

Hắn cũng chưa nói người hộ đạo rốt cuộc cần phải làm gì, Lý Đồng Vân chỉ đành tự suy đoán, trong lúc đó còn gọi điện thoại hỏi ý kiến Trương Thiên Chân làm sao để trở thành một người hộ đạo.

Tuy không mấy vui vẻ khi thấy Jinguji Maki làm nũng như thế,

Nhưng khi Lý Đồng Vân thấy Maki-chan ăn bảo bối mà mình cực khổ tìm về, nàng lại cảm thấy rất thỏa mãn.

Đương nhiên, những việc này đều phải giấu Giang Tuyết.

Bây giờ Lý Đồng Vân có khá nhiều sản nghiệp ở thế giới trong, nàng là đối tác của Đại Phú Ông, bắt tay với Đại Phú Ông cùng hợp tác kinh doanh trên mạng ở thế giới trong và thế giới ngoài.

Ngoài ra, Đại Phú Ông ở thế giới trong cũng rất chiều nàng, còn cho nàng rất nhiều tiền tiêu vặt.

Rốt cuộc Đại Phú Ông làm ăn ở thế giới trong gần nghìn năm, không biết có bao nhiêu thân phận giả, chỉ riêng kinh phí của mười nhà tù ở Liên Bang mỗi năm đã là một con số khổng lồ.

Vì vậy, danh hiệu Tiểu Phú Bà của Lý Đồng Vân cũng không phải giả dối.

Lúc này, Lưu Đức Trụ đứng một bên run lẩy bẩy, nói:

“Ông chủ…”

Khánh Trần nhướng mày:

“Đi vào rồi nói.”

Hắn định đánh đòn phủ đầu, chỉ cần hắn đủ mặt dày thì người khác mới cần phải xấu hổ.

Ương Ương ở bên cạnh cười vui vẻ, nói:

“Ta nhớ có một ông chủ nói trong nhóm chat là Khánh Trần cực kỳ đáng tin cậy.”

Tức khắc khí thế của Khánh Trần xẹp xuống:

“…Khụ khụ, vào rồi nói sau, vào rồi nói sau.”

Mọi người đi vào trong nhà, tập trung bên cạnh bàn ăn màu xám trong nhà ăn, ai nấy đều im lặng.

Giống như hiện trường xấu hổ cỡ lớn, không ai biết nên nói gì.

Lưu Đức Trụ nói một cách dè dặt:

“Ông chủ, mấy chuyện ta tám hồi trước ấy…do ta rảnh rỗi sinh nổi thôi.”

Khánh Trần:

“Ừm…”

Lưu Đức Trụ nói tiếp:

“Nhưng chắc là hòa nhau đi, trước kia ngươi lừa ta đi đến sân số 4 đường Hành Thư, lừa ta sáng sớm dậy đi theo ngươi chạy bộ, lại còn lừa ta…”

“Như vậy là đủ rồi.”

Khánh Trần thở dài:

“Khi đó mọi người còn chưa quen thân nhau, ta giả tạo thân phận để tự bảo vệ mình cũng là chuyện rất bình thường mà.”

Lý Đồng Vân:

“Thân phận của ngươi hơi bị nhiều đấy…”

Nhưng đúng lúc này, Giang Tuyết bỗng ngẩn ra, nàng nhìn Lý Đồng Vân với ánh mắt ngờ vực:

“Khoan đã, ngươi không ở trong nhóm chat của bọn ta đúng không, ngươi cũng không phải là người du hành, sao ngươi biết chúng ta đang nói gì?”

“A!”

Lý Đồng Vân nói:

“Ta…ta hùa theo các ngươi đùa một tí ây mà, đúng không, Khánh Trần ca ca?”

Khánh Trần mỉm cười không đáp lại, hắn chưa kịp lên tiếng thì Nam Canh Thần đã nói:

“Trước đây Trần ca lừa ta làm ta đau khổ lắm đấy.

Ta luôn nói với hắn, khi nào ta phát tài sẽ mời hắn đi ăn, ta còn tưởng tất cả mọi người không biết thân phận người du hành của ta…Hắn ở bên cạnh cũng không nói năng gì, cứ im lặng nhìn ta làm màu…Sau đó ta bị Y Nặc bao nuôi, thầm nghĩ cuối cùng mình cũng giàu rồi, kết quả phát hiện Trần ca còn lợi hại hơn cả ta, cứ im ỉm phát tài thôi, Người như thế đúng là xấu xa, phải xử tội công khai mới được!”

Sắc mặt của Khánh Trần thay đổi, quả thật hắn bó tay trước kiểu người giết địch một nghìn, tự tổn hại tám trăm như Nam Canh Thần.

Hắn còn tưởng rằng mình bắt thóp được đối phương thì đối phương sẽ không dám nói gì, kết quả Nam Canh Thần lại tự vạch trần luôn!

Khi mọi người đang nói chuyện, Ương Ương phiên dịch sang tiếng Nhật cho Jinguji Maki nghe.


Chương 1560: Hoan Nghênh Trở Về Nhà

Maki-chan dán lại gần Ương Ương, cảm thấy nơi này vô cùng ấm áp, nhiều người có thể tụ tập bên nhau nói chuyện, tuy vẫn còn không hiểu mọi người đang nói gì, chỉ có thể dựa vào Ương Ương phiên dịch nhưng tất cả mọi người quây quần bên nhau cũng đã ấm áp lắm rồi.

Đúng lúc này, nhân viên tình báo gõ cửa, đối phương thò đầu vào toan chiêm ngưỡng phong thái của Khánh Trần sau khi trở về nhưng lại bị La Vạn Nhai mắng:

“Lấm la lấm lét làm gì đấy?!”

Nhân viên tình báo nói:

“Lão La, người của Côn Luân bỗng nhiên đến đây, còn cầm theo rất nhiều đồ.”

“Cho họ vào.”

Khánh Trần nói.

Người tới là Lộ Viễn, mọi người trông thấy vị trụ cột của Côn Luân này vui vẻ đi tới, hắn nhìn Khánh Trân và nói:

“Hoan nghênh ngươi trở về nhà, có thể về là tốt rồi.”

Khánh Trân tò mò, hỏi:

“Có chuyện gì à?”

Lộ Viễn cười nói:

“Là thế này, bên Côn Luân điều tra và thống kế, phát hiện ra trong số những người du hành có đến 60% đều là học sinh, mà trong 60% này có hơn một nửa hiện giờ vẫn không đi học nghiêm túc, hơn nữa còn ỷ vào việc bản thân lấy được vài món đồ hay năng lực từ thế giới trong, gây ra ảnh hưởng xấu cho xã hội.

Ngươi là học bá, ngươi cũng biết đấy, tri thức chưa chắc có thể thay đổi số phận, nhưng một người không đi học thì dù là người du hành cũng khó đạt được thành tựu.

Bọn ta không hy vọng học sinh đi lên con đường lệch lạc, cho nên tới đây phát giấy báo nhập học cho mọi người, ờm…đừng từ chối, tất cả học sinh ở Côn Luân đều được đối xử bình đẳng như nhau.”

Rồi Lộ Viễn đọc tên:

“Lưu Đức Trụ, Nam Canh Thần, Khánh Trần, Trần Ương Ương, Lý Đồng Vân…”

“Á!”

Lý Đồng Vân xoay người chạy đi.

Giang Tuyết nhanh tay tóm cổ áo nàng:

“Ngươi cũng là người du hành à?!”

“Nói đi, ngươi trở thành người du hành từ khi nào?”

Giang Tuyết gào lên.

LÝ Đồng Vân:

“Ha ha ha ha…”

“Đừng giả ngây giả dại nữa!”

Giang Tuyết đặt Tiểu Đồng Vân nằm úp sấp lên đùi mình và bắt đầu đánh mông nàng.

Cô nàng dịu dàng này ở biệt thự Bạch Trú luôn giống như một người chị cả trong nhà, chăm sóc cho tất cả mọi người.

Có nàng ở đây, những người khác không cần mua thức ăn, nấu cơm.

Mỗi buổi chiều, khi mọi người tu hành, nàng sẽ chuẩn bị hoa quả cho họ.

Khi đưa chuối cho mấy người Lưu Đức Trụ và Nam Canh Thần, biệt thự Bạch Trú giống như một căn cứ nuôi dưỡng và bảo vệ tinh tinh.

Một ví dụ thần kỳ.

Mà người chị cả hiền dịu này lại cực kỳ nghiêm khắc với Lý Đồng Vân.

Ngày thường, Nam Canh Thần và Lưu Đức Trụ ở tầng dưới luôn nghe thấy tiếng quát gào của Giang Tuyết khi kèm Lý Đồng Vân làm bài tập ở trên tầng, khi đó Giang Tuyết giống như một con sư tử cái, không ai dám trêu ngươi nàng.

Nhất là bây giờ Giang Tuyết quản lý tài chính của Bạch Trú, dòng vốn của Hội phụ huynh ở thế giới trong cùng với việc thu thập tình báo, tất cả đều do nàng phụ trách.

Nói nàng là quản gia của Bạch Trú cũng không quá.

Ai sẽ rỗi hơi đắc tội quản gia lắm gì cơ chứ…

Lý Đồng Vân tuyệt nhiên không ngờ được, mình lén trông chờ Khánh Trần nhục nhã phải đội quần, đợi mãi cuối cùng người phải đội quần lại là mình.

Nàng lấy thuyết âm mưu ra suy đoán, có khả năng người của Côn Luân là cứu binh mà Khánh Trần mời tới!

Thật là quá đáng!

Giang Tuyết đánh Lý Đồng Vân xong thì bắt đầu kiểm tra điện thoại di động của nàng, sau đó giọng của Giang Tuyết lên cao chót vót:

“Ngươi chính là Tiểu Phú Bà? Khánh Trần!!”

“Hả?”

Khấn Trần sửng sốt.

Giang Tuyết nói:

“Ngươi biết nàng là người du hành từ lâu rồi đúng không? Nếu không nàng làm sao vào trong nhóm được, ngươi lại còn giúp nàng lừa ta!”

Khánh Trần:

“Ha ha ha…”

Giang Tuyết cũng không làm khó Khánh Trần, nàng lại quay sang nhìn Lý Đồng Vân:

“Ngươi giỏi lắm, lừa ta gọi ngươi là muội muội suốt mấy tháng!”

Hiện tại Lý Đồng Vân hoàn toàn tuyệt vọng, trước kia chơi hết mình thì bây giờ bị chơi hết hồn…

Jinguji Maki nhìn cảnh này mà sợ ngây người, dì Giang Tuyết bình thường rất dịu dàng sao bỗng nhiên lại biến thành bộ dạng nà.

Cô bé luống cuống nhìn Ương Ương:

“Họ đang làm gì vậy?”

Mà Ương Ương cười híp mắt, nói:

“Đồng Vân tỷ tỷ của ngươi xong đời rồi.

Lộ Viễn đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng gào thét trong phòng, hắn chần chừ một lúc rồi nói với Khánh Trần:

“Hay là để khi khác ta lại đến?”

“Không cần, không cần.”

Khánh Trần đóng cửa lại, kéo Lộ Viễn đi ra ngoài:

“Bây giờ ngươi đi thì ta cũng bị tai ương mất…à không, ta muốn nghe chi tiết chuyện trường học cho bọn ta rốt cuộc là thế nào, xây ở đâu? Ta thấy ngày nhập học là tuần sau rồi, cũng chính là lần sau khi trở về, trước đó ta cũng không nghe thấy tin Côn Luân đang xây trường học.”

Địa điểm nhập học là hiệu sách Côn Luân ở Trịnh Thành.

Nói cho cùng hiện nay cả nước có hơn trăm nghìn người du hành, dù chỉ có 60% là học sinh thì cũng cần phải có khuôn viên trường học rộng lớn mới chứa xuể.

Thế nhưng Khánh Trần không thấy có tin Trịnh Thành có trường đại học và cao đẳng nào có chỗ trống cho Côn Luân.

Hơn nữa, việc đến nhập học ở một hiệu sách nỏ, nghe đã thấy kỳ lạ.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box