[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 128 : Phát Hiện (c1271-c1280)
❮ sautiếp ❯Chương 1271: Phát Hiện
Cho dù cứ điểm không trung to lớn hơn, nhưng về phương diện tốc độ thì phi thuyền cấp A nhanh hơn.
Chiếc phi thuyền cấp A chậm rãi hạ xuống bên cạnh căn phòng gỗ nhỏ.
Lý Trường Thanh mặc quân trang tập đoàn quân Liên Bang và lão Thập Cửu dẫn theo mười mấy tên binh sĩ võ trang đẩy đủ đi ra khỏi khoang thuyền.
Sau tai bọn hắn đều gắn một mảnh kim loại tròn, đó là thuyết bị liên lạc cảm biến xương cấp bậc cao nhất của quân đội liên bang, tính ẩn nấp và khoảng cách sử dụng rất mạnh mẽ.
Vừa mở cửa phòng ra, Lý Trường Thanh đã thấy sáu thi thể chết do độc cùng với chiếc giường Khánh Trần từng nằm.
Nàng bình tĩnh quan sát, ngón tay mảnh khảnh lướt qua chiếc giường, nơi đó có những chấm máu lốm đốm, cách đó không xa còn có băng vải thuốc được thay ra.
Chỉ cần vài phút ngắn ngủi, Lý Trường Thanh đã đưa ra nhận định:
“Sáu người này bị diệt khẩu, bọn hắn thay thuốc cho Khánh Trần ở nơi này, sau đó Jindai Yunhe một mình đưa hắn rời khỏi.
Đưa chó săn máy ra đây, dựa vào vết máu của Khánh Trần, đuổi theo.”
Sáu con chó săn máy được đưa đến, sau khi ngửi mùi máu trên băng vải, chúng nó như nổi điên, chạy ra bên ngoài.
Lý Trường Thanh chạy theo sau, lão Thập Cửu nói:
“Sếp, thời tiết lạnh như vậy, ngài hãy quay về phi thuyền, đuổi theo trên không trung là được rồi.”
Lý Trường Thanh lắc đầu:
“Chúng ta đã cách Khánh Trần rất gần rồi, nhỡ đâu bất ngờ có chiến đấu trên đường núi, các ngươi không thể ứng phó nổi.
Đừng nói nhảm nữa, mau đi thôi, phi thuyền cảnh giới trên không trung, tiến vào trạng thái chiến đấu.”
Trên đường núi gập ghềnh, Lý Trường Thanh nhìn vết tích từng có binh sĩ tìm kiếm.
Có người bị kéo lê trên mặt đất, trên những cục đá trên đường đi có dính máu.
Dấu chân máu một đậm một nhạt.
Lý Trường Thanh biết đó là bằng chứng Khánh Trần đã bị tra tấn.
Chỉ cần nghĩ qua là biết Khánh Trần đã bị người kéo lê trên đường núi, đối phương không cho hắn đi giày, bắt hắn đi mấy chục cây số đường tuyết.
Vừa nghĩ tới đây, Lý Trường Thanh siết chặt nắm đấm, móng tay đâm vào trong lòng bàn tay.
Lão Thập Cửu ở bên cạnh cũng cảm thấy lo lắng vô cùng, hắn đi theo Lý Trường Thanh đã mười năm, nhưng chưa từng thấy nàng như vậy bao giờ cả.
Hắn nói nhỏ:
“Sếp hãy cẩn thận đấy, nói không chừng trên đường cũng có cạm bẫy, nhỡ đâu có kẻ muốn dùng Khánh Trần để dẫn dụ ngài ra ngoài…”
“Yên tâm đi, ta tự hiểu.”
Lý Trường Thanh bình tĩnh đáp, trong sự bình tĩnh của nàng ẩn chứa cơn giận dữ tột độ.
Nàng muốn đi trên con đường Khánh Trần chịu tra tấn, khắc ghi toàn bộ những điều Khánh Trần phải chịu đựng, sau đó trả lại gấp mấy lần cho Jindai.
Trên đường đi không hề có mai phục, khi bọn hắn tới nông trại thì nơi này đã hoàn toàn tĩnh lặng.
Thi thể mấy tên sát thủ Jindai nằm rải rác bên ngoài nông trại, chúng chết lúc Khánh Trần mới tới nơi này, đóng giả mà giết được.
Lão Thập Cửu ngồi xuống kiểm tra một hồi, sau đó nghi ngờ hỏi:
“Sếp, có người cứu Khánh Trần hay sao? Hắn bị thương nặng như vậy rồi, hơn nữa còn bị người ép đi chân trần suốt mấy chục cây số đường núi, chắc hẳn không có năng lực giết nhiều người như vậy đâu nhỉ?”
Lý Trường Thanh gật đầu:
“Có lẽ vậy, chắc là khi bọn hắn tới đây thì có người cứu viện.”
Có rất nhiều người tìm kiếm Khánh Trần, kể cả việc bọn hắn tìm được tung tích của chiếc phi thuyền cấp Bính kia nữa, đó là nhờ có tin tức nặc danh từ một người thần bí.
Toàn bộ Trung Nguyên chỉ có hơn nghìn chiếc phi thuyền, muốn xác minh quỹ đạo đường bay của mỗi chiếc phi thuyền đều cần có thời gian, đối phương lại có làm ra ngụy trang.
Sớm muộn gì Lý Trường Thanh cũng có thể tìm được chiếc phi thuyền này, nhưng bây giờ phải cứu được Khánh Trần, điều quan trọng nhất chính là tính hiệu quả.
Người nặc danh kia đó rất thần bí, Lý Trường Thanh đã sử dụng bộ đội kỹ thuật thông tin giỏi nhất trong quân nhưng cũng không thể tìm được tung tích của đối phương.
Chuyện này vô cùng kỳ lạ, chẳng lẽ Khánh Trần còn quen biết Hacker có thể đối đầu với tập đoàn quân Liên Bang hay sao? Trước kia chưa từng nghe nói tới.
Lão Thập Cửu sắp xếp binh sĩ tìm kiểm trong nông trường, hắn ngăn cản Lý Trường Thanh lại, sau khi xác nhận trong nông trường không có cạm bẫy gì thì mới để cho nàng tiến vào.
Kết quả là binh sĩ vừa mới xông vào thì đã có người hét lên:
“Nơi này có thiết bị kết nối tế bào thần kinh!”
Lý Trường Thanh ngẩn ra, sau đó như nổi cơn điên, xông vào trong.
Chỉ là khi bọn hắn nhìn thấy hai người thực vật và một thi thể bên cạnh giường thì lập tức cảm thấy yên lòng:
“Chắc hẳn bọn hắn đã thử đoạt xá Khánh Trần, nhưng không thành công.”
Nếu như thành công thì cũng không biến thành ba cái xác ở chỗ này.
Lúc này lão Thập Cửu nhíu mày:
“Trong đây không hề có dấu vết ai đó nghĩ cách cứu viện cả, vậy nên mấy cái xác bên ngoài đều do Khánh Trần giết hay sao?”
Chương 1272: Có Địch Tập Kích
Xem ra là không có ai tới cứu Khánh Trần cả, chính Khánh Trần gắng gượng vượt qua mấy chục cây số đường núi, sau khi tới nơi này còn giết được bảy tên sát thủ Jindai.
Vừa nghĩ tới đây thì cho dù lão Thập Cửu cảm thấy khó tin nhưng không biết tại sao hắn lại cảm thấy thiếu niên đó hoàn toàn có thể làm được những điều này.
Lý Trường Thanh tra xét hai thiết bị đoạt xá kết nối tế bào thần kinh kia, đột nhiên lên tiếng hỏi:
“Kỳ lạ, hình như hai thiết bị này gặp trục trặc?”
Một tên binh sĩ cầm máy tính xách tay kết nối với thiết bị, sau khi kiểm tra một hồi, nói:
“Sếp, thiết bị này không bị phá hỏng từ bên ngoài mà là bị ai đó định dạng lại từ bên trong.
Chuyện này rất kỳ lạ, còn nữa, người máy Nano bên trong thiếu rất nhiều, lượng tồn trữ chỉ còn 27%.
Những người máy Nano này đều được viết chương trình nghiêm khắc nhất của Liên Bang, không thể ở lại bên trong cơ thể người, nhưng trên mặt đất nơi này cũng không hề có.”
Nhưng vào lúc này, có binh sĩ bên ngoài hô:
“Trưởng quan, phát hiện ra nơi mai táng thi thể.”
Lý Trường Thanh đứng dậy rảo bước ra ngoài, chó săn máy đứng cạnh một chỗ bùn đất mới, sủa loạn, một tên binh sĩ dùng dụng cụ đào lên, phát hiện ra có hơn mười thi thể bên dưới, có phụ nữ, trẻ con, đàn ông.
Có người còn đeo găng tay, tiến hành thu thập mẫu xét nghiệm bên trong hố, lớp bùn đất đen đã bị ngấm máu tươi, biến thành màu tím đen.
Binh sĩ nói:
“Trưởng quan, sau khi xét nghiệm, đây đều là những người nông dân sản xuất nông nghiệp ở đây, có thân phận trong Liên bang.
Jindai không chôn thi thể của đồng bọn chứng tỏ việc này có vấn đề.
Bên cạnh hố đất có dấu vết ngón tay con người đào bới, còn có vết máu nữa.”
Lý Trường Thanh nhìn miệng hố:
“An táng họ đi, lấp đất chôn lại cả đi.
Không phải do Jindai chôn đâu, chính Khánh Trần dùng tay đào phần mộ, mai táng những người này đó.”
Nàng đau lòng, cao giọng nói:
“Chúng ta đã cách Khánh Trần rất gần rồi, tìm cho ta, dù Jindai chạy tới chân trời góc biển thì cũng phải tìm được bọn hắn!”
Nhưng đúng lúc này, phi thuyền cấp A trên không trung đột nhiên phát cảnh báo thông qua tần số truyền tin:
“Có một sinh mạng thể trên mặt đất xuất hiện, ở cách đây 2,2km, đang nhanh chóng tiếp cận.”
Bán kính quét sinh mạng của phi thuyền cấp A là 10km, có người đột nhiên xuất hiện cách đây 2,2km chứng tỏ có người đã sử dụng kỹ thuật sơn phủ để ngụy trang, mai phục ở gần đó.
Lý Trường Thanh bình tĩnh hỏi:
“Người của Jindai hả, nhắm vào chúng ta sao? Không phải…”
Lý Trường Thanh cho rằng nếu là người của Jindai vậy đối phương sẽ lựa chọn một điểm phục kích tốt hơn, vả lại đối phương cũng không để lộ ra nhiều tin tức ở đây như vậy, ví dụ như việc đối phương đã thử dùng phương pháp kết nối tế bào thần kinh để đoạt xá Khánh Trần.
Nhưng nếu như không phải Jindai.
Còn có ai biết tin Khánh Trần được đưa tới đây, hơn nữa còn biết Lý Trường Thanh sẽ tới?
…
Địch tập kích.
Chắc chắn thiết bị dò quét sinh mệnh được lắp đặt trên phi thuyền cấp Giáp sẽ không nhầm lẫn, tuy đến giờ họ vẫn chưa biết kẻ đến tập kích là ai nhưng nếu nọn chúng đã dám tập kích Lý Trường Thanh thì chắc chắn đối phương sẽ có cách giết được cấp A.
Lão Thập Cửu lập tức chỉ huy những binh sĩ đi theo họ vào đội hình chiến đấu.
Không thể không nói, lúc này, một người làm nhiệm vụ bảo vệ Lý Trường Thanh bao nhiêu năm như lão Thập Cửu mới có thể phát huy được những ưu thế về kinh nghiệm trong những trường hợp như thế này.
Hắn biết lực lượng mà hắn mang theo không nhiều, mà trong những nông trường như thế này thường xây dựng lớp phong thủ bên ngoài khá chắc chắn để đề phòng trường hợp người hoang dã đến cướp bóc nên lập tức di tản tất cả mọi người vào nông trường.
“Báo cho phi thuyền, bảo họ gọi Thanh Sơn Hào đến đây, nhanh lên!”
Tuy tốc độ bay của Thanh Sơn Hào không thể nào nhanh bằng những phi thuyền cấp Giáp.
Nhưng đối với lão Thập Cửu mà nói, nếu họ có thể cố thủ trong cứ điểm này đến khi Thanh Sơn Hào đến thì chắc chắn Lý Trường Thanh sẽ an toàn.
Dù quân địch có phái cả Bán Thần đến đây thì hắn cũng không sợ, vì Thanh Sơn Hào chính là vũ khí mà đến cả Bán Thần cũng phải sợ.
Trong khi tinh thần mọi người đều căng như dây đàn, lão Thập Cửu mới phát hiện không thấy bà chủ nhà mình đâu, hắn quay lại thì mới phát hiện nàng vẫn đang ngần ngơ ngồi nhìn những phần mộ đó.
Vừa rồi nàng đã ra lệnh bảo họ chôn lại những cái xác đó xuống đất, nhưng vì trong khi đang chôn dở, lại có tin địch tập kích nên tất cả quân lính đều vội vã chuẩn bị chiến đấu.
Lúc này, Lý Trường Thanh đang ngồi xổm bên miệng hố chôn dở rồi dùng tay không lấp từng chút đất bên trên xuống hố.
Lão Thập Cửu lập tức nói vào bộ đàm:
“Bà chủ, ngài đừng động tay vào mấy công việc bẩn thỉu đó, đợi khi nào đánh lui địch, chúng ta sẽ hoàn thành nốt công việc đó.”
Chương 1273: Sát Khí Rất Nặng
Lý Trường Thanh bình tĩnh trả lời:
“Không sao.”
Bùn đất lạnh băng.
Lý Trường Thanh có thể tưởng tượng được cảnh Khánh Trần đã phải khổ sở như thế nào mới có thể đào được một cái hố to như vậy.
Huống chi, lúc đào cái hồ này, đối phương còn đang bị thương rất nặng.
Lý Trường Thanh càng nghĩ càng tức giận.
Lão Thập Cửu hỏi:
“Bà chủ, ngài không muốn chỉ huy chiến đấu sao.”
“Không cần chỉ huy gì hết, cứ giết hết là được.”
Nếu không có những người này, bây giờ Lý Trường sẽ tiếp tục tìm kiếm tung tích của Thanh Khánh Trần, nhưng những người này lại cố ý xuất hiện đúng lúc này để cản trở nàng tìm hắn, thậm chí còn có thể khiến nàng mất dấu Khánh Trần, từ đó đánh mất cơ hội cứu được hắn.
Nhưng đúng lúc nàng vừa dứt lời.
Một đám đạn pháo bỗng lao lên từ phía xa, mục tiêu của những quả pháo đó chính là phi thuyền đang bay giữa không trung.
Nhưng khi những quả pháo đó còn chưa bay lại gần phí tuyền thì đã bị pháo phòng thủ của phi thuyền bắn hạ.
Lý Trường Thanh cười lạnh, sau đó nói vào bộ đàm:
“Có nâng lực điều xe chở pháo cao xạ đến đây, lại có thể qua mắt được máy dò quét sinh mệnh, máy quyét nhiệt độ đến của chúng ta.
Ngoài Trần thị ra, còn có thể là ai nữa, xem ra họ không chịu ngồi yên nữa rồi.”
Thật ra nhóm bộ đội này không hề có dấu hiệu đặc trưng của bất cứ gia tộc nào, nên dù họ có bắt được những người đó thì cũng không thể công khai nói Trần thị là kẻ đứng sau chuyện này được.
Nhưng những nhân vật lớn như Lý Trường Thanh không phải những người nhìn vào chứng cứ, mà là logic.
Theo nàng, bây giờ quân đội của Kashima và Jindai không thể ngang nhiên xuất hiện ở đây được, tuy họ có thể phái một ít binh linh đến đây nhưng chắc chắn những người đó chỉ có thể mang theo những vũ khí loại nhỏ, chứ không phải những vũ khí loại lớn như xe chở pháo cao xạ được, nên chắc chắn kẻ đứng sau chuyện này chỉ có thể là Trần thị mà thôi.
Tuy Lý thị và Khánh thị cũng có năng lực này, nhưng nàng có thể chắc chắn, lúc này những phe phái khác trong gia tộc sẽ không giám làm vậy.
Nàng và thủ lĩnh ảnh tử cố ý biểu hiện quyết tâm như vậy trong những ngày qua là để nói với những phe phái khác trong nội bộ Lý thị và Khánh thị rằng, khi nào xong việc, mọi người muốn làm gì cũng được, nhưng bây giờ không phải lúc đấu đá lẫn.
Nhưng nếu Trần thị đã nhúng tay vào chuyện này thì mọi thứ đã không còn đơn giản như trước nữa rồi.
Lý Trường Thanh lại nói vào bộ đàm:
“Ngươi lập tức ra lệnh cho phi thuyền, bảo họ bắn một loạt pháo về phía quân địch rồi ngay lập tức bay lên cao, nhất định không được lại gần.”
Lão Thập Cửu gấp gáp nói:
“Bà chủ, tại sao phải làm như vậy, nếu họ cố thủ ở trên cao thì ngài mới được an toàn, nếu họ bay lên cao nữa thì sao có thể bảo vệ được ngài, đến lúc đó chắc chắn ngài sẽ gặp nguy hiểm.
Đừng tiếc một cái phi thuyền cấp Giáp làm gì, tính mạng của ngài còn quan trọng hơn nó rất nhiều! Hơn nữa, rõ ràng bọn chúng cố ý nhắm vào phi thuyền đầu tiên để ép nó bay lên cao hơn! Chắc chắn họ không thể điều nhiều vũ khí hiện đại hơn đến đây được.”
Nơi này là vùng đất ranh giới giữa doanh trại quân đội của Lý thị và Khánh thị, nên dù Trần thị có mang được vũ khí đến đây thì cũng không thể nào mang quá nhiều đến được.
Lý Trường Thanh lắc đầu:
“Không nên tạo ra những thương vong không đáng có, hơn nữa, đây là mệnh lệnh, nhiệm vụ của ngươi là chấp hành.”
N nàng bảo họ bay lên cao chứ đâu phải bay đi, nếu bay lên cao thì nông trường này vẫn nằm trong phạm vi tấn công của họ mà, đã nằm trong phạm vi tấn công thì sao quân địch dám phái người lao lên tấn công được?
Một lúc sau, sau khi bay lên cao, phi thuyền lại báo cao:
“Ở hướng 2 giờ và hướng 7 giờ đều xuất hiện sinh mệnh.”
Lão Thập Cửu đang định quay sang nói gì đó với bà chủ nhà mình thì mới phát hiện nàng đang lao về mục tiêu ở hướng 2 giờ.
Lý Trường Thanh chạy càng lúc càng nhanh, trong khi nàng chạy, một thanh kiếm màu xanh ngọc cũng xuất hiện bên cạnh nàng rồi lao nhanh về phía trước.
Thanh kiếm nhỏ đó đã ngưng thật hơn lần trước rất nhiều.
Trong phương pháp tu luyện của tổ chức tình báo Hồ thị, mỗi người đều có thể ngưng tụ rất nhiều thanh tâm kiếm, đây chính là thanh kiếm đầu tiên mà Lý Trường Thanh ngưng tụ được.
Lão Thập Cửu bỗng cảm thấy hôm nay bà chủ nhà mình sát khí rất nặng.
Lý Trường Thanh nói:
“Các ngươi không cần lại đây, đứng nguyên ở đó đợi lệnh của ta, đây là mệnh lệnh.”
….
Hướng 2 giờ nông trường là một khu ruộng rất lớn, lúc này, trên ruộng đã phủ một lớp tuyết rất dày.
Nhưng ngay khi Lý Trường Thanh chạy lại gần khu ruộng, lớp tuyết trên mặt ruộng lại bắt đầu động đậy.
Vừa thấy nàng xuất hiện, mười mấy tên sát thủ mặc đồ trắng lập tức đứng dậy, phía sau họ là 32 tên người máy chiến tranh được sơn trắng toát cũng đứng dậy theo.
Chương 1274: Đây Là Chuyện Ta Phải Làm
Lý Trường Thanh cười lạnh:
“Không ngờ vì giết ta mà các ngươi lại chịu đầu tư nhiều như vậy.
Có phải vì ta đã giết cháu trai của gia chủ các ngươi ở thành phố số 19 không, hay là, hắn ta không phải cháu trai, mà là con riêng của hắn?”
Không ai trong mười mấy tên sát thủ và 32 cỗ máy chiến tranh trả lời nàng, tất cả vẫn tiếp tục lao về phía Lý Trường Thanh.
Lúc này, đội binh sĩ bảo vệ Lý Trường Thanh không ở đây, lại cộng thêm phi thuyền bảo vệ nàng cũng đã bay lên cao, nên bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để giết nàng.
Lúc còn ở thành phố số 19, đội quân bảo vệ của Lý Trường Thanh vẫn luôn theo sát nàng, khi nào họ không đi theo thì Thanh Sơn Hào sẽ đảm nhiệm trọng trách bảo vệ nàng, nên họ không tìm thấy bất cứ cơ hội nào để ra tay cả.
Bây giờ chính là thời cơ tốt nhất.
Vốn dĩ lúc đầu họ cũng không định ra tay, nhưng sau khi phát hiện Thanh Sơn Hào không ở gần đây, họ mới đưa ra quyết định này!
Ngay lúc này, đầu của một tên sát thủ bỗng bị một thanh kiếm xuyên qua, Lý Trường Thanh tiếp tục nói:
“Nếu các ngươi chọn tấn công ta vào một thời điểm khác thì có lẽ ta sẽ tha cho các ngươi một lần.
Nhưng nếu các ngươi quyết định chọn lúc này để tấn công thì ta sẽ không tha cho bất cứ ai cả.”
Lý Trường Thanh vẫn còn nhớ rõ, đúng lúc nàng nghĩ mình sẽ chết trên phố thì tiếng súng đó xuất hiện.
Nàng còn nhớ, vì để bảo vệ nàng mà Khánh Trần đã không màng nguy hiểm để ở lại nhắm bắn đến khi nàng được cứu.
Bây giờ Khánh Trần đang gặp nguy hiểm, những người này lại dám nhảy ra ngăn cản nàng.
Tất cả đều phải chết.
Tổng cộng có s32 cố máy chiến tranh lập tức xếp thành một hình vòng cung, trên cánh tay máy của mỗi tên đều xuất hiện một khẩu súng, sau đó mỗi tên người máy lại nhắm khẩu súng trên tay mình vào một vị trí mà Lý Trường Thanh có thể đi qua.
Ở khoảng cách gần như thế này, khả năng bắn trúng cao thủ cấp A gần như là không thể, nên họ mới phải dùng đến cách này.
Lý Trường Thanh vẫn vô cùng bình tĩnh.
Trên cánh đồng tuyết trắng tinh, bộ quân trang màu đen trên người Lý Trương Thanh nổi bật như một quân mã đang đứng trước một hàng quân trắng.
Không thể né tránh.
Chiến thuật mà 32 cỗ máy chiến tranh đó đang sử dụng chính là chiến thuật chuyên dùng để giết những cao thủ cấp A trên chiến trường.
Lý Trường Thanh không thèm tránh né bất cứ đương đạn nào.
Nhưng ngay khi những cỗ máy chiến tranh đó chuẩn bị khai hỏa thì một bóng người màu trắng bỗng xuất hiện ngay phía sau họ.
Áo khoác màu trắng, trường đao màu đen.
Trường đao nhẹ nhàng lướt qua những khe hở giữa những linh kiện bằng hợp kim trên người những cỗ máy chiến tranh, như một người thợ mổ lợn đang thuần thục lột da, róc xương, cắt thịt một con lợn ra vậy.
Tuy nhìn như phức tạp, nhưng thật ra nó chỉ diễn ra trong vài giây.
Chỉ vài giây sau, bóng người màu trắng kia đã xuyên qua vô số cỗ máy chiến tranh.
Giống như chỉ khua một đao, nhưng cũng giống như đã khua vô số đao.
Sau khi hắn xuyên qua những cỗ máy chiến tranh đó, mười tên người máy lập tức tan tành, nhưng vấn đề mấu chốt là những vị trí mà bọn định nhắm bắn chính là nơi mà Lý Trường Thanh đang đứng.
Đúng lúc này, những cỗ máy chiến tranh còn lại đồng loạt khai hỏa, nhưng sau loạt bắn đó lại chẳng có viên đạn nào bắn vào Lý Trường Thanh cả, như thể…. Những cỗ máy chiến tranh này bỏ sót mục tiêu là Lý Trường Thanh vậy.
Đây chính là kĩ thuật nổi tiếng của ‘Người đứng xem’, một bước giết mười người.
Trịnh Viễn Đông, ‘Người đứng xem’ nổi tiếng nhất, sát thủ đắt giá nhất liên bang.
Một lúc sau, ba thanh kiếm bỗng xuất hiện trên chiến trường.
Không biết cánh cửa của phi thuyền bay trên cao đã mở ra từ lúc nào.
Một người trẻ tuổi mặc âu phục màu xám đang lặng lẽ đứng ở ngay trước cửa phi thuyền.
Tuy phi thuyền liên tục sóc này nhưng không biết bằng nào đó, hắn vẫn đứng im một chỗ mà không lung lay chút nào.
Như thể trên hai chân hắn có nam châm vậy.
Lúc này, ba thanh kiếm vẫn đang lao nhanh trên cánh đồng như một người nông dân đang thuần thục dùng lưỡi hái thu hoạch lúa trên đồng.
Không những thế, một thanh kiếm bỗng lao về phía những vũ khí mà Trần thị mang đến đây.
Hà Kim Thu đứng trên cao, oai phong như một vị thần không cần mở mắt cũng có thể giết người.
So với những loại vũ khí hiện đại khác, sức sát thương mà những thanh kiếm của hắn tạo ra còn khủng khiếp hơn nhiều!
Đây chính là một trong số những lãnh đạo trẻ tuổi nhất của tổ chức tình báo Hồ thị, cũng là một trong số ít những người có thể ngưng tụ được bốn thanh kiếm trước 30 tuổi.
Ở thế giới ngoài, Hà Kim Thu vẫn luôn cố ý che giấu thực lực.
Từ khi người sáng lập tổ chức tình báo Hồ thị là Hồ Thuyết qua đời, chưa thành viên nào của tổ chức có thể ngưng tụ được tất cả 24 thanh kiếm trước khi chết.
Nhưng có người nói, thành viên có khả năng tái hiện lại cảnh tượng huy hoàng năm đó nhất chính là Hà Kim Thu.
Lý Trường Thanh bình tĩnh nhìn mọi chuyện đang diễn ra, nếu ba cao thủ cấp A như họ đã liên thủ lại với nhau thì chắc chắn sẽ không ai cản được.
Từ khi quyết định đi cứu Khánh Trần, nàng đã biết chắc chắn chặng đường này sẽ không yên bình, vì chuyện này liên quan đến lợi ích của rất nhiều người, hơn nữa, nàng biết kẻ thù của mình rất nhiều, nếu nàng đích thân đi cứu hắn thì chắc chắn họ sẽ nhân cơ hội này để giết nàng.
Nên ngay khi biết tin Khánh Trần bị bắt, nàng đã lập tức liên hệ hai vị lãnh đạo của Côn Luân và Cửu Châu để nhờ hai người họ trợ giúp mình.
Cũng may, sau khi nhận được tin, cả hai đều không từ chối.
Lý Trường Thanh quay sang nói với Trịnh Viễn Đông:
“Cám ơn.”
Trịnh Viễn Đông chống hắc đao xuống đất, ngẫm nghĩ một giây rồi nói:
“Nếu xét theo khía cạnh nào đó thì Khánh Trần cũng là một thành viên của Côn Luân, nên ngươi không cần cảm ơn ta làm gì, đây là chuyện ta phải làm.”
Lý Trường Thanh sửng sốt, Khánh Trần gia nhập Côn Luân từ bao giờ? Tại sao nàng không biết chuyện này, rõ ràng những người du hành dưới trướng nàng đâu có đề cập đến nó.
Chương 1275: Bên Trong Huyết Dịch
Lay động.
Xóc nảy.
Khánh Trần chỉ cảm thấy mình dường như đang phiêu đãng trong hải dương, như lục bình không có rễ, không biết trôi dạt về đâu.
Hắn dần dần tỉnh lại từ cơn mê, nhưng hắn cũng không mở to mắt.
Không phải vì lo lắng sau khi tỉnh sẽ tiếp tục bị tra tấn, cũng không phải vì không muốn đối mặt với hiện thực.
Chủ yếu là hiện đang có người dùng cáng cứu thương khiêng hắn đi, loại cảm giác này cũng không tệ lắm…
Lúc này, người phụ trách nâng cáng cứu thương còn thầm thì:
“Tại sao hắn còn chưa tỉnh, chẳng lẽ lần đoạt xá thứ ba, trực tiếp cháy hỏng đầu óc hắn rồi?”
“Khó nói lắm, Triệu Kiệt chết tươi, máy móc cũng hỏng, rốt cuộc tình huống hiện tại của hắn như thế nào, thật khó mà đánh giá chính xác……..Nhưng đây cũng là chuyện tốt, nếu như không phải máy móc xảy ra chuyện, nói không chừng vị kia sẽ bắt chúng ta tiếp tục thử đoạt xá.
Ngươi cũng thấy đấy, đoạt xá thằng nhãi này, không có kết cục gì tốt.”
Lúc này, sát thủ Jindai bên cạnh Khánh Trần chỉ còn lại có ba người.
Tiếng bước chân quen thuộc của Jindai Yunhe cũng không có ở đây, hình như đã đi chỗ khác.
Nhưng Khánh Trần cũng không tùy tiện hành động, một mặt là bởi vì thân thể hắn thực sự đã đến cực hạn, mặt khác là cái tên Jindai Yunhe này trông có vẻ kiêu ngạo bạo ngược, kỳ thực rất cẩn thận.
Nhất định đối phương đang ở không xa, ở một nơi bất cứ lúc nào cũng có thể bắt được hắn.
Vả lại, bây giờ còn có người nâng cáng cứu thương, nếu như mình giết người, mà không thành công chạy thoát……..Đến lúc đó, ngay cả người nhấc cáng cứu thương cũng không có.
Lại nghe ba người này tiếp tục nhỏ giọng nói:
“Các ngươi cảm thấy, Jindai Yunhe có thể giết chết chúng ta diệt khẩu như lúc trước không?”
“Có khả năng lắm.
Sau khi chúng ta rời đi, cũng nghe hậu phương xuất hiện tiếng nổ mạnh.
Mặc dù rất xa, nhưng nhất định là những người đến cứu thằng nhãi này đã tra xét đến nông trường.”
Lại có người nói:
“Điều này chứng tỏ, cứu binh của thằng nhóc này đã đến rất gần, nếu Jindai Yunhe muốn gọn nhẹ lên đường, nhất định sẽ giết chúng ta.”
Dù sao Jindai Yunhe là cấp A, dù vác theo Khánh Trần chạy trốn, cũng có thể nhanh hơn bọn họ khiêng cáng cứu thương.
Khánh Trần nghe đến đó, trong lòng hơi rục rịch!
Điều này phải chăng có nghĩa là, hắn có cơ hội được cứu?
Thiếu niên yên lặng lên kế hoạch, không biết thân thể của mình có thể chống đỡ thêm một trận chiến đấu nữa hay không, nếu Jindai Yunhe không có mặt, mình có thể đánh cược một chút.
Giết chết ba người này, trước khi Jindai Yunhe trở về, tụ hợp với người cứu viện mình.
Không đợi Khánh Trần nghĩ kỹ kế hoạch, trong rừng núi đã truyền đến tiếng bước chân của Jindai Yunhe.
Jindai Yunhe lạnh giọng nói với ba tên sát thủ:
“Vì sao tốc độ tiến lên chậm như vậy? Tăng tốc mau, không nên dừng lại ở chỗ này.”
Khánh Trần thở dài, dù mình có ở đỉnh cao phong độ, cũng không có khả năng chạy trốn dưới mí mắt Jindai Yunhe.
Lúc này, một người nhấc cáng cứu thương hồ nghi nói:
“Hình như ta trông thấy mí mắt thằng nhóc này nhúc nhích.”
“Hử?”
Có người nghi ngờ:
“Thật sao?”
Mấy người châu đầu quan sát Khánh Trần, quan sát hơn mười phút cũng không phát hiện có gì dị thường:
“Có thể là ta hoa mắt…”
Khánh Trần thầm nghĩ trong lòng, nguy hiểm thật, thiếu chút nữa là phải tự xuống đất đi bộ rồi.
Hắn nhắm chặt hai mắt, yên lặng cảm thụ thân thể của mình.
Hình như có một ít khác biệt.
Nhưng Khánh Trần lại nói không ra khác biệt ở chỗ nào.
Sau khi lấp mộ cho nhóm nông dân, hắn liền hôn mê bất tỉnh, cho nên cũng không biết sau đó có chuyện gì xảy ra.
Mà bây giờ sau khi tỉnh dậy, điểm bất thường đầu tiên chính là, bên trong Cung Điện Ký Ức của mình lại có thêm hồ sơ ký ức của một người.
Khánh Trần hiểu đại khái, đây là Jindai lại thừa dịp hắn hôn mê, dâng lên một mạng người…
Thật là khách sáo quá.
Người cung cấp ký ức tên là Triệu Kiệt, sinh ra ở phương Bắc, gia đình đơn thân.
24 năm nhân sinh của Triệu Kiệt này rất đúng quy củ, chỉ có một việc khiến Khánh Trần chú ý là, người tuyển hắn vào Yamata vô cùng thần bí, ngay cả Triệu Kiệt cũng chỉ gặp qua một lần.
Chờ chút…
Khánh Trần đột nhiên cảm giác được có chỗ bất thường.
Triệu Kiệt này rõ ràng sống với một bà mẹ đơn thân, nhưng sinh hoạt cũng không nghèo khó, cách một đoạn thời gian cố định sẽ có người mang tiền đến.
Thân phận Triệu Kiệt này, dường như có bí ẩn gì khác.
Cũng đúng lúc này, Khánh Trần lại phát giác được điểm quỷ dị trong huyết dịch.
Bên trong huyết dịch nhấp nhô.
Dường như có biến số đang sôi trào.
Người máy nano?! Ý thức của Khánh Trần đã sớm tương liên với bọn nhóc kia, mấy trăm triệu Người máy nano phiêu dạt trong máu của hắn, như hạt bụi, lại như ánh sao xán lạn.
Tuân theo ý chỉ của Khánh Trần, bọn chúng theo huyết dịch nhanh chóng tập kết tại miệng vết thương, sau đó mô phỏng cách hình thành cơ thịt của sinh vật, lấp lại miệng vết thương của hắn.
Vết thương chậm rãi khép lại, bọn nhóc kia dần dần rời khỏi điểm mô phỏng cơ bắp sinh vật, chừa lại không gian cho bản thân vật chủ tự khép vết thương lại.
Khánh Trần hơi nghi hoặc một chút, bọn nhóc này tiến vào trong cơ thể hắn từ khi nào, tại sao lại nghe lời như thế?
Trước đó mặc dù Người máy nano cũng từng tiến vào tầng chất xám trong đại não hắn, nhưng sau khi tiếp nhận tế bào thần kinh, sẽ vô cùng nghiêm khắc quay trở về đường cũ.
Còn bây giờ lại……..hoàn toàn khác.
Khánh Trần thao túng Người máy nano trong thể nội, một hồi xếp thành chữ ‘Nhân’, một hồi xếp thành chữ ‘Nhất’, những nhóc con kia cũng đặc biệt nghe lời, thuận theo ý chí của hắn 100%.
Từ từ, Khánh Trần lại phát hiện tác dụng đầu tiên của những Người máy nano này, thanh lý phần hoại tử và tụ huyết dưới da, liên kết vết thương.
Phải biết rằng, kết thúc trận đấu giữa hắn và đàn sói, trên thân bị cắn, cào rách không biết bao nhiêu chỗ, trong đó chỉ riêng cơ bắp bị xé rách đã có rất nhiều chỗ.
Chương 1276: Lúng Túng
Loại vết thương này, trực tiếp ảnh hưởng đến sức chiến đấu.
Dù ý chí của ngươi ương ngạnh đến cỡ nào, cơ thịt bị rách cũng sẽ không có cách nào dùng sức.
Mà bây giờ, người máy nano có thể giúp Khánh Trần tu bổ khuyết điểm này.
Mặc dù còn không biết cường độ làm việc của lũ nhóc con này thế nào, nhưng tối thiểu trước khi hắn khỏi hẳn, có thể cam đoan hắn hành động không trở ngại.
“Kỳ lạ, không phải người máy nano của liên bang thì không thể xâm nhập vào cơ thể người sao.
Hơn nữa khi tất cả Người máy nano xuất xưởng, đều bị ghi một chương trình cố định, sẽ không xuất hiện hành vi dị thường.”
Khánh Trần thầm lấy làm lạ.
Hắn biết rõ tại sao liên bang lại quy định như vậy, chỉ vì văn minh nhân loại từng có nguy cơ bị hủy bởi Trí Tuệ nhân tạo, trong thời kỳ đó thứ gây nhức đầu nhất chính là người máy nano.
Đây là vũ khí khó giải quyết nhất trong tay trí tuệ nhân tạo.
Đám người nhanh chóng đi vào rừng, dưới sự thúc giục của Jindai Yunhe, tất cả mọi người đều bước nhanh hơn.
Mỗi một khắc, Khánh Trần phát hiện Jindai Yunhe dường như có mục tiêu, đang gấp rút đến một địa điểm nào đó.
Mấy giờ sau, mọi người dừng lại trước một hang động đá vôi.
Trung Nguyên nhiều động đá vôi, giống như thế giới ngoài liền có khu thắng cảnh tên là Động Mào Gà, dưới động đá vôi là hệ thống mê cung chồng chéo nhau phức tạp, thậm chí ở những chỗ sâu còn có dòng sông ngầm chảy xiết dưới mặt đất.
Sau khi Jindai Yunhe nhìn thấy động đá vôi liền nhẹ nhàng thở ra, trong lòng Khánh Trần dâng lên dự cảm bất thường, nếu đối phương rời đi thông qua loại địa hình quỷ dị này, sợ là thật sự rất khó bị tìm được.
Nhưng vấn đề là, dù nhân viên tình báo Jindai có xâm nhập vào Trung Nguyên, cũng không đi thăm dò địa hình của cả một cái động đá vôi chứ?
Lúc này, Jindai Yunhe giơ cánh tay lên, mở năm ngón tay về hướng động đá vôi.
Động đá vôi ở trong bóng tối, truyền đến tiếng đập cánh, càng ngày càng gần.
Sau một khắc, bầy dơi đếm không hết đột nhiên tuôn ra từ động đá vôi như thuỷ triều đeb, con lớn nhất treo ngược trên cánh tay Jindai Yunhe.
Khánh Trần lặng lẽ mở một con mắt ra dò xét……..Vừa vặn chạm mắt với một tên sát thủ Jindai.
Sát thủ Jindai kinh hãi hô lên:
“Thằng nhóc này đã sớm tỉnh!”
Khánh Trần: “…”
Thế này rất lúng túng.
Nhưng dường như tâm tư của Jindai Yunhe cũng không nằm trên người Khánh Trần, vị cao thủ tập đoàn tư bản Jindai này vô cùng bình tĩnh.
Hắn cắt cổ tay của mình, lấy máu tươi vẽ một ký hiệu quỷ dị trên thân thể con dơi.
Cho đến lúc này, Khánh Trần mới bỗng nhiên ý thức được một vấn đề, trước đó Jindai Yunhe có thể điều khiển đàn sói, như vậy lúc này liền có thể điều khiển bầy dơi.
Khó trách Jindai phái người này đến Trung Nguyên bắt cóc mình, vì năng lực của Jindai Yunhe, có thể giúp hắn thần không biết quỷ không hay mượn nhờ năng lực của động vật trong tự nhiên, dã thú, xuyên qua một số địa hình nhân loại khó mà xuyên qua được!
“Các vị vất vả rồi, nhưng mà vì sự nghiệp vĩ đại của tập đoàn tư bản, cần các vị hi sinh một chút.”
Jindai Yunhe vừa dứt lời, đã thấy bầy dơi đen bay đầy trời mãnh liệt rơi xuống, vây chặt ba tên sát thủ Jindai vào giữa.
Chỉ hai hơi thở, khi bầy dơi tản ra lần nữa, ba tên sát thủ Jindai đã biến thành thây khô da bọc xương, huyết dịch đều bị hút sạch sẽ!
Mà đàn dơi hút máu xong, giống như đã trở thành một chi quân đoàn, hoàn toàn nghe hiệu lệnh của Jindai Yunhe.
Jindai Yunhe cười nói với Khánh Trần trên cáng cứu thương:
“Tỉnh thì đứng lên đi, ta biết ngươi đang suy tư làm thế nào thoát khốn, tụ hợp với người cứu viện ngươi ở hậu phương.
Nhưng không cần phí công, nếu Jindai phái ta đến Trung Nguyên, tự nhiên phải có lý do, để ta mở mang kiến thức cho ngươi, xem chỗ lợi hại trong năng lực của ta.”
Jindai Yunhe nắm lấy dây thừng, đi vào trong động đá vôi tối đen.
Làm cho người ta bất ngờ là, lúc đi đường Jindai Yunhe hoàn toàn không bị bóng tối ảnh hưởng, luôn có thể sớm biết nơi nào có chướng ngại, nơi nào có đường.
Quân đoàn dơi tản ra mùi hôi thối chia làm bảy, tám nhánh, một nhánh ở lại bên cạnh Jindai Yunhe, còn lại thì bay vào trong động đá vôi.
Mỗi lần Jindai Yunhe lựa chọn đường đi đều không chút do dự, tựa hồ biết rõ mình nên đi về hướng nào.
Quân đoàn dơi dẫn đường cho hắn tiến về phía trước.
Jindai Yunhe tâm linh tương thông với quân đoàn dơi!
Khánh Trần phát hiện, năng lực chiến đấu cá nhân của Jindai Yunhe không tương xứng với một cao thủ cấp A, vì hắn cần phải nhờ đến ngoại lực.
Nhưng nếu như luận về công năng, năng lực của vị cao thủ cấp A này lại biến hóa khôn lường.
Một cái động đá vôi nếu dùng sức của hơn ngàn người cũng chưa hẳn có thể thăm dò hết được, lại không xứng là trở ngại trước mặt Jindai Yunhe.
Chương 1277: Thử Một Lần
Bỗng nhiên Khánh Trần nghĩ đến một vấn đề, nếu như có một ngày mình thật sự có thể giết chết Jindai Yunhe, vậy hẳn là nên tìm một chỗ không người, chôn đối phương xuống.
Sau đó chờ mấy chục năm, thu hoạch vật cấm kỵ do đối phương sinh ra.
Tác dụng của vật cấm kỵ này, sợ là sẽ phát huy hiệu quả vào thời khắc mấu chốt.
Ảnh tử có thể dùng siêu phàm giả trồng trà, mình dùng kẻ thù trồng vật cấm kỵ, hẳn là không có vấn đề gì đâu nhỉ?
Đương nhiên làm như vậy cũng có tai hoạ ngầm, khu cấm kỵ do cấp A hình thành sợ là uy hiếp quá lớn, chỉ sợ Toà án Cấm kỵ cũng sẽ không cho phép mình làm như thế.
Hai người dọc theo động đá vôi đi thẳng xuống phía dưới, thời gian dần trôi qua, Khánh Trần nghe được tiếng nước chảy xiết.
Trong động đá vôi, thạch nhũ treo ngược ngưng kết hơi nước, từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất.
Lúc này, Jindai Yunhe móc từ trong túi ra một cây phát sáng dạ quang để thắp sáng, nơi này đã bày sẵn tám bộ dụng cụ lặn!
Hắn lại cắt cổ tay mình lần nữa, mặc cho huyết dịch nhỏ vào mạch nước ngầm.
Trong lòng Khánh Trần dâng lên dự cảm bất thường lần nữa, chỉ thấy dưới ánh sáng của thanh chiếu sáng kia, sâu trong mạch nước ngầm, tựa hồ đang có một con quái vật khổng lồ đang tuần tra.
Có tứ chi, hình thể như kỳ nhông, khủng bố mà dữ tợn.
Jindai Yunhe nhìn về phía Khánh Trần cười nói:
“Ngươi đoán xem, nếu như ta mang theo ngươi bơi hơn trăm cây số dưới sông ngầm, những người cứu ngươi kia còn có thể tìm tới ngươi không?”
…
Trong động đá vôi tối đen âm u, những thạch nhũ lởm chởm kia không biết đã trải qua bao nhiêu thời gian, mới hình thành nên hình dạng hiện giờ.
Giống như ác ma giương nanh múa vuốt, bị nhốt trong lòng núi, đang giãy dụa muốn thoát khỏi trói buộc, chui từ trong vách núi ra.
Quái vật khổng lồ dưới nước dần dần trồi lên, nó leo từng tý lên bờ sông, dài đến sáu mét.
Đến lúc này, rốt cuộc Khánh Trần mới thấy rõ bộ mặt của nó, rõ ràng là con Kỳ Nhông Bá Vương, một loài săn mồi đỉnh cấp sinh hoạt dưới lòng đất.
Mắt con Kỳ Nhông kia đã thoái hóa, đồng tử đục ngầu nhìn về phía Khánh Trần.
Khánh Trần đứng trước mặt nó, cảm thấy mình đặc biệt nhỏ bé, giống như bị một con ác quỷ đến từ Địa Ngục để mắt tới.
Cái cảm giác áp bách hung ác kia, rất ít thấy trong cuộc đời hắn.
Jindai Yunhe đến gần con Kỳ Nhông Bá Vương này, mãnh thú trong thủy vực kia lại không hề lộ thái độ công kích, chỉ đờ đẫn dừng lại, giống như đã trở thành sủng vật của vị cường giả cấp A này….
Trên người con Kỳ Nhông Bá Vương đeo dây xích kim loại như yên ngựa.
Có Kỳ Nhông Bá Vương bảo vệ, sinh vật dưới nước cũng sẽ không tiếp tục công kích họ.
Jindai Yunhe vỗ vỗ làn da thô ráp như nham thạch của Kỳ Nhông Bá Vương, sau đó quay đầu vừa cười vừa nói với Khánh Trần:
“Đây là chỗ cách mặt đất 700m, cho dù thiết bị thăm dò sinh mệnh của cứ điểm trên không cũng không có khả năng tìm được ngươi.
Dù người cứu ngươi có lợi hại hơn nữa, dọc theo con đường này có mấy trăm cái lối rẽ và cửa hang, nếu không có nhân lực hơn ngàn người thăm dò ba ngày ba đêm, thì không thể nào tìm tới đây.”
Jindai Yunhe nói tiếp:
“Chờ chúng tìm tới đây, ta đã mang theo ngươi chạy đến lối ra khác cách đây hơn trăm cây số.
Ngẫm lại cũng thấy thú vị, nhiều đại nhân vật tới cứu ngươi như vậy, cuối cùng lại chỉ có thể về tay không.”
Khánh Trần bình tĩnh nhìn Jindai Yunhe:
“Làm khó các ngươi chuẩn bị đầy đủ như vậy, ta lại cảm thấy bố cục của tập đoàn tư bản Jindai quá tầm thường, vì một mình ta mà bại lộ nhiều thứ.”
Jindai Yunhe lắc đầu:
“Lúc trước ta cũng cho rằng ngươi không đáng.
Nhưng về sau nhiều người như vậy chạy đến nghĩ cách cứu viện, ngươi lại thể hiện ra tiềm chất không thể bị đoạt xá.
Mới khiến ta cảm thấy ngươi có đủ giá trị xứng với nhiều tài nguyên như thế.”
Nói xong, Jindai Yunhe đi tới mang dụng cụ lặn cho Khánh Trần.
Khánh Trần lui về sau một bước.
Jindai Yunhe cười nói:
“Phản kháng cũng không có ích lợi gì, dù ngươi không phối hợp, ta cũng sẽ kéo ngươi vào trong nước, đến lúc đó ngươi ở dưới nước không thể thở nổi, thua thiệt vẫn là bản thân ngươi.”
Khánh Trần bình tĩnh nói:
“Ta chết rồi, vẫn còn có giá trị sao?”
“Đương nhiên là có.”
Jindai Yunhe nói:
“Ta sẽ mang thi thể của ngươi về Jindai, xé đầu của ngươi ra nhìn xem vì sao không ai có thể đoạt xá ngươi.”
Khánh Trần nói:
“Có lẽ là cấp bậc của họ quá thấp, nếu không chúng ta trở về thử một lần đi, nói không chừng ngươi có thể đoạt xá ta.”
Jindai Yunhe cười lắc đầu:
“Ngươi coi ta là đồ ngốc sao, đi nhanh lên đi.
Có lẽ ngươi còn không biết, ngay lúc toàn thế giới tìm kiếm ngươi, Khánh Hoa và Dương Húc Dương đã bị chúng ta bí mật bắt, cũng sẽ nhanh chóng bị đưa đến phương Bắc.
Nếu như ngươi không muốn liên lụy bọn hắn, liền thành thật theo ta đi.”
Chương 1278: Vũ Khí Sắc Bén
Khánh Trần sửng sốt, không động đậy nữa.
Bởi vì hai tay Khánh Trần còn bị khóa ngón tay, khóa cổ tay, Jindai Yunhe chỉ mang bình dưỡng khí cho hắn.
Trong liên bang, việc cần làm dưới nước cũng không nhiều, cho nên dụng cụ lặn cũng không tiên tiến hơn bao nhiêu so với thế giới ngoài.
Bình dưỡng khí này nhiều nhất là có thể chống đỡ hai giờ.
Nói cách khác, Jindai Yunhe nắm chắc trong hai giờ có thể lợi dụng Kỳ Nhông Bá Vương xuyên qua khoảng cách 100 cây số.
Lần này, người muốn cứu viện Khánh Trần, sẽ thật sự để mất mục tiêu.
Vùng hoang dã quá bao la, người muốn cứu viện phải xác định phạm vi tìm kiếm trước, sau đó lại nghĩ cách tiến hành cứu viện.
Theo tốc độ bơi lội của người bình thường, mỗi giờ đại khái khoảng 1-3 cây số, cộng thêm tốc độ chảy của mạch nước ngầm, có lẽ có thể đạt tới mỗi giờ 20 cây số.
Ai có thể nghĩ tới hai người họ có thể vượt qua khoảng cách 100 cây số?
Một khi tính toán sai lầm, như vậy phạm vi tìm kiếm cũng sẽ phạm sai lầm theo.
Jindai Yunhe mặc xong bộ đồ lặn, nhìn về phía Khánh Trần, trêu chọc:
“Có vẻ thanh tra Khánh Trần vẫn bình tĩnh như cũ, đã chuẩn bị sẵn sàng để về tập đoàn Jindai làm tù nhân rồi sao?”
“Nói nhảm quá nhiều.”
Khánh Trần bình tĩnh nói: “Ngươi đang dùng phương thức nói chuyện, che giấu sự căng thẳng trong nội tâm.
Kỳ thật sau khi ngươi phát hiện người cứu viện ta khủng bố cỡ nào, cũng không dám chắc cuối mạch nước ngầm này, liệu có người đang chờ ngươi hay không, cho nên ngươi sợ hãi.”
Jindai Yunhe cười lắc đầu, hắn bò lên trên lưng Kỳ Nhông Bá Vương, dùng dây xích hợp kim để cố định thân hình của mình.
Hắn nắm dây thừng cột trên cổ tay Khánh Trần, mặc cho Kỳ Nhông Bá Vương leo từng bước một vào trong mạch nước ngầm.
Dòng nước ngầm vô cùng lạnh, Kỳ Nhông Bá Vương dùng tốc độ cực nhanh bơi trong dòng sông, cái đuôi to lớn của nó phe phẩy, giống như cánh quạt quấy dưới dòng nước ngầm.
Cứ như vậy Khánh Trần bị treo ở phía sau, tiến lên theo Kỳ Nhông Bá Vương.
Hắn nhắm mắt lại, cảm thụ mình như con rối trôi trong dòng nước tăm tối lạnh buốt.
Tử cục.
Tuyệt cảnh.
Trình độ phức tạp rắc rối của mạch nước ngầm này chỉ hơn chứ không kém động đá vôi kia, dù Khánh Trần có thể dựa vào ký ức nhớ kỹ đường, nhưng dòng nước chảy xiết này cũng đủ khiến hắn không có cách nào trở về đường cũ.
Một phút đồng hồ chỉ có thể ngược dòng bơi vài mét, cũng đủ khiến hắn phải dốc hết toàn lực.
Cho nên, nếu như muốn sống sót, cũng chỉ có thể từ bỏ giãy dụa, mặc cho Jindai Yunhe mang hắn đến lối ra kế tiếp.
Sau đó cả đời bị cầm tù trong trụ sở bí mật của tập đoàn tư bản Jindai.
Tựa hồ. . . không có biện pháp nào tốt hơn.
Nhưng nếu như bắt đầu từ giây đầu tiên Khánh Trần đi vào trong nước, liền không có ý định sống ra ngoài thì sao?
Dù Kỵ Sĩ đến tuyệt lộ, cũng phải chết trong tôn nghiêm.
Người dám làm nhục Kỵ Sĩ, tất phải trả giá bằng cả mạng sống.
“Mọi thứ đều có cái giá của nó.”
Khánh Trần ở dưới nước tính toán thời gian, sau đó mở mắt, phía trước chỉ có gậy phát quang trong tay Jindai Yunhe tản ra ánh sáng yếu ớt.
Mạch máu trong hai cánh tay hắn bỗng nhiên sáng lên hào quang màu bạc, hàng trăm triệu Người máy Nano trong thân thể thiếu niên, hấp thu đầy đủ năng lượng sinh vật, sau đó tập trung về phía cổ tay.
Chúng thẩm thấu xuyên qua khe hở trên tế bào da mà ra, giống như thủy ngân bao trùm khóa cổ tay cùng khóa ngón tay.
Tràn vào lỗ khóa khóa cổ tay và khóa ngón tay.
Lũ nhóc tỳ này cứng lại, chúng xoay chuyển cơ quan trong lỗ khóa.
Dưới nước, hai tiếng cùm cụp bé đến không thể nghe, khóa tay và khóa cổ tay cùng nhau mở ra.
Đây là tác dụng đặc biệt của Người máy Nano, tìm về tự do đã lâu không thấy.
Khánh Trần bắt lấy sợi dây thừng mà Jindai Yunhe dùng để kéo hắn, từng chút từng chút rút ngắn khoảng cách giữa hai người.
Dưới dòng nước tối đen, ‘Giác quan thứ sáu’ của Jindai Yunhe cũng suy yếu hơn, thậm chí không cảm giác được Khánh Trần đang lần theo dây thừng tới gần hắn.
Khi Jindai Yunhe phát giác điểm bất thường quay đầu lại, liền nhìn thấy Khánh Trần đã chỉ còn cách hắn một mét!
Chỉ thấy thiếu niên dưới nước tươi cười xán lạn, đang nhổ một sợi tóc của mình kẹp giữa hai ngón tay, xẹt qua bình dưỡng khí phía sau Jindai Yunhe.
Keng một tiếng!
Bên trên bình dưỡng khí màu đen kia lại bị một sợi tóc đâm đến phát ra tiếng sắt thép va chạm, một lỗ thủng to xuất hiện trên bình dưỡng khí.
Không khí bị nén chặt bỗng nhiên tìm được chỗ trút, điên cuồng tuôn ra từ trong lỗ thủng.
Giờ khắc này rốt cuộc Jindai Yunhe cũng biết trước đó thiếu niên này giết người như thế nào, hoá ra ngay cả sợi tóc mềm nhũn cũng có thể trở thành vũ khí sắc bén nhất trong tay đối phương!
Jindai Yunhe không biết Khánh Trần là Kỵ Sĩ.
Chương 1279: Tử Cục
Cũng không biết, dù Kỵ Sĩ đánh đến một hơi cuối cùng, cũng có thể lấy thân thể tóc da làm vũ khí!
Sắc mặt Jindai Yunhe cực kỳ dữ tợn, một phát bắt được móc treo bình dưỡng khí của Khánh Trần, muốn kéo bình dưỡng khí trên lưng Khánh Trần để dùng.
Về phần Khánh Trần không có bình dưỡng khí dùng, có thể sống sót hay không, hắn căn bản không quan tâm.
Nhưng Jindai Yunhe lại phát hiện, dưới ánh sáng của gậy phát quang, Khánh Trần còn đang cười.
Nụ cười xán lạn kia khiến hắn cảm thấy hoảng hốt.
Sau một khắc hắn mới phát hiện, hoá ra trước khi Khánh Trần cắt phá bình dưỡng khí của hắn, đã cắt vỡ bình dưỡng khí của mình!
Thiếu niên này muốn chết cùng hắn!
Dù vậy, Khánh Trần vẫn chưa yên tâm, hắn lại rút ra một sợi tóc của mình, muốn thừa dịp đối phương đang bối rối, dùng chân khí Kỵ Sĩ đâm vào mặt Jindai Yunhe.
Nhưng cấp A chung quy vẫn là cấp A, Jindai Yunhe cảnh giác né về bên trái, ‘Thu Diệp Đao’ làm bằng sợi tóc kia chỉ đính trên cánh tay vị cao thủ cấp A này, thậm chí còn không thể xuyên thủng cánh tay hắn.
Đúng lúc này, Khánh Trần buông lỏng dây thừng ra, mặc cho bản thân phiêu đãng trong dòng nước ngầm dưới lòng đất, cách Kỳ Nhông Bá Vương lẫn Jindai Yunhe càng ngày càng xa.
Nhìn như Khánh Trần bị buộc đến bất đắc dĩ mới thả mình vào trong nước.
Nhưng trước khi Khánh Trần rơi vào nước đã nghĩ kỹ phải làm thế nào.
Ở nơi cách mặt đất 700m này, dù Ương Ương tới cũng không thể cảm ứng được lực trường của hắn, sư phụ Lý Thúc Đồng, Lý Trường Thanh, Ảnh tử cũng không cứu được hắn.
Dù hắn có thể hô hấp dưới nước, cũng không có khả năng tìm tới đường ra trước khi sử dụng hết chân khí Kỵ Sĩ.
Sau khi giết Jindai Yunhe, con Kỳ Nhông Bá Vương kia cũng sẽ không bỏ qua cho hắn, loài cá hung mãnh dưới nước cũng sẽ không bỏ qua hắn.
Nhưng không sao.
Hắn có thể cùng chết với Jindai Yunhe ở chỗ này!
Có lẽ ở nơi khác, mười cái Khánh Trần cũng đánh không lại một Jindai Yunhe.
Nhưng nơi này thì khác.
Sức mạnh vĩ đại của thiên nhiên đủ để giết chết bất cứ kẻ nào.
Cảm tạ thế giới này, có tước đoạt, cũng có tặng thưởng.
Nếu như Jindai Yunhe tưởng rằng dùng tử vong là có thể uy hiếp Khánh Trần ngoan ngoãn làm một tù nhân, cũng quá ngây thơ rồi.
Xưa nay Kỵ Sĩ không thiếu dũng khí đối mặt với tử vong!
Con đường của họ, vốn là đi cùng sinh tử!
Cho nên Khánh Trần tính toán tốt thời gian, thẳng đến sau khi Jindai Yunhe và hắn xuống nước 30 phút đồng hồ, mới rốt cuộc lựa chọn động thủ.
Sở dĩ chờ 30 phút đồng hồ, là bởi vì dưới loại tình huống này, nếu như Jindai Yunhe không có dưỡng khí, dù lập tức đường cũ trở về cũng không có khả năng chống đỡ nửa giờ dưới nước.
Vị cao thủ cấp A này, nhất định sẽ chết chìm trong mạch nước ngầm này!
Lúc này Jindai Yunhe đã tức điên, hắn không nghĩ tới mình đường đường là một cao thủ cấp A, vậy mà ở nơi mình đắc ý nhất, bị một tên cấp C nho nhỏ ám toán, xuất hiện nguy hiểm tính mạng!
Hắn cũng không nghĩ tới, nhân vật nhỏ trong mắt mình, lại có dũng khí một mạng đổi một mạng với mình.
Nhưng đúng vào lúc này, Kỳ Nhông Bá Vương mở miệng ra, phun ra một cái cái túi màu đen, bên trong là mang cá nhân tạo Jindai Yunhe đã sớm giấu kỹ.
Đây là kỹ thuật đã bị người du hành thời gian mang ra thế giới ngoài, là sự chuẩn bị dự phòng của Jindai Yunhe, lại không nghĩ rằng thật sự có đất dụng võ.
Hắn điều khiển Kỳ Nhông Bá Vương trở về theo đường cũ để bắt Khánh Trần.
Dù mang một thi thể, cũng phải mang thiếu niên này về!
Nhưng lúc Jindai Yunhe trở về liền ngẩn người, chỉ thấy thiếu niên kia cũng không bó tay chịu chết, mà đang dùng ngón tay bám vào vách đá trên đỉnh mạch nước ngầm, giống như leo núi, từng bước một gian nan ‘Leo’ ngược dòng hướng về lối vào.
Trong tử cục này, đối phương vẫn không từ bỏ hy vọng sống.
…
Cảnh tượng Khánh Trần ngược dòng ‘Leo lên’ vách đá khiến Jindai Yunhe không thể bình tĩnh được.
Tuy lúc này hắn đang rất tức giận, nhưng dù tức giận, hắn vẫn nghĩ, mình chưa bao giờ gặp được một người kiên cường đến mức này.
Nếu bình dưỡng khí chưa bị thủng, nếu dòng nước ngầm này không chảy siết thì có lẽ đối phương sẽ leo lên được.
Dù hi vọng này rất nhỏ nhoi nhưng ít nhất thì nó còn có thể xảy ra.
Nhưng những gì mà Jindai Yunhe nhìn thấy lại khác….
Tất cả các yếu tố đều không ủng hộ đối phương, leo được lên mặt nước gần như là không thể.
Vì hắn không biết Khánh Trần chưa bao giờ lạc đường, cũng không biết bây giờ Khánh Trần chân khí Kỵ Sĩ của đối phương đủ để hắn ở trong nước bốn giờ liên tục mà không sao.
Jindai Yunhe lạnh lùng nhìn theo thiếu niên.
Hắn chỉ có một chiếc mang cá nhân tạo, nhưng hắn không định đưa nó cho Khánh Trần dùng…..
Tuy nhiệm vụ mà tập đoàn giao cho hắn là mang Khánh Trần đến phương bắc.
Chương 1280: Một Mét Cuối Cùng
Nhưng rõ ràng vừa rồi đối phương đã muốn đồng quy vu tận với hắn, nên nếu hắn đưa mang cá nhân tạo cho Khánh Trần thì chắc chắn đối phương sẽ phá hủy nó, đến lúc đó ngay cả tính mạng của hắn cũng sẽ bị uy hiếp.
Nếu không có dưỡng khí thì dù là Bán Thần cũng chỉ có thể sống thêm 30 phút dưới nước mà thôi.
Jindai Yunhe sợ, theo lí mà nói, nếu đối phương muốn leo lên vách đá chứng tỏ hắn vẫn muốn sống, nếu hắn vẫn muốn sống thì hắn sẽ không phá hủy mang cá nhân tạo.
Nhưng ngươi sẽ không bao giờ hiểu được suy nghĩ của một kẻ điên đâu.
Cho nên, Jindai Yunhe không định đi cứu Khánh Trần, hắn sẽ đợi đến khi thiếu niên này ngạt thở đến chết rồi mang xác hắn về tập đoàn.
Nghĩ đến đây, hắn lập tức sai Bá Vương Cá Cóc lao về phía đối phương.
Khánh Trần cũng không ngờ Jindai Yunhe còn cất giấu một bộ mang cá nhân tạo nữa.
Vừa thấy Bá Vương Cá Cóc lao về phía mình, hắn đã vội vàng dùng một chân đạp mạnh về phía vách đá.
Không còn điểm tựa, lại cộng thêm dòng nước xiết khiến cơ thể hắn bị cuốn theo dòng nước.
Tuy hắn đã nhảy ra khỏi vách đá trước khi Bá Vương Cá Cóc lao đến, nhưng vì tốc độ của Bá Vương Cá Cóc quá nhanh, lại cộng thêm cơ thể không lồ của nó nên Khánh Trần vẫn bị nó cào vài vết thương sâu đến tận xương trên lưng.
Máu tươi vừa chảy ra khỏi vết thương đã bị dòng nước cuốn đi, Khánh Trần đã bắt đầu cảm thấy suy yếu, có lẽ chỉ vài phút nữa thôi, mất máu quá nhiều sẽ khiến đầu óc hắn không còn tỉnh táo được nữa.
Đến giờ Khánh Trần đã hiểu, bây giờ Jindai Yunhe đã bỏ ý định mang hắn về đến gia tộc rồi!
Vì an toàn của bản thân, đối phương sẽ giết mình!
Khánh Trần không cam tâm.
Không phải hắn không cảm tâm chết đi.
Vì chắc chắn con người cuối cùng con người cũng sẽ phải chết.
Mà điều hắn không cảm tâm là chỉ có mình hắn phải chết.
Kỵ Sĩ sẽ không chết một mình, hắn muốn có người làm đệm lưng.
Khánh Trần vừa bơi theo dòng nước vừa sai người máy Nano tập trung xuống chân, sau đó kết làm một lớp màng để hắn bơi nhanh hơn.
Nhưng dù hắn có bơi nhanh đến đâu thì cũng không thể nhanh bằng Bá Vương Cá Cóc được.
Lúc này, Bá Vương Cá Cóc đã sắp đuổi kịp hắn, trên lưng nó, sắc mặt của Jindai Yunhe càng lúc càng lạnh lùng, hắn sắp không kiên nhẫn được nữa rồi.
Chờ chút, Khánh Trần bỗng nhìn thấy một vị trí màu tối hơn trên vách đá ngay trước mặt, đó là một chỗ rẽ nhỏ của mạch nước ngầm!
Khánh Trần lập tức chui vào trung đó, hắn thì có thể chui lọt, nhưng chắc chắn con vật có kích thước khổng lồ như Bá Vương Cá Cóc sẽ không chui lọt.
Jindai Yunhe ngồi trên lưng Bá Vương Cá Cóc lạnh lùng nhìn thiếu niên ở trong động, hắn sai Bá Vương Cá Cóc bơi lại gần một chút thì đối phương lại chui sâu vào trong một chút.
Nhưng Khánh Trần lại nhất quyết không bơi hẳn vào trong động vì hắn không biết nhánh này sẽ thông đến đâu, nếu hắn lạc đường trong đó thì chắc chắn sẽ chết, nên hắn không dám mạo hiểm.
Khánh Trần định sai người máy Nano đến chữa trị vết thương, nhưng vì vừa rồi, người máy Nano đã hao tổn quá nhiều năng lượng, nên chúng nó cũng không thể giúp hắn được gì.
Hắn cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng lạnh, quay ra cửa hang nhìn Jindai Yunhe.
Jindai Yunhe đang cười lạnh nhìn hắn, hắn muốn xem Khánh Trần có thể nhịn được đến bao giờ.
Nhưng hắn phát hiện, đối phương bỗng nhắm mắt lại.
….
“Một mét cuối cùng, là con đường của chính ngươi.”
Trong bóng tối, tất cả lỗ chân lông trên người Khánh Trần đều mở ra.
Chúng đều đang hô hấp.
Hắn sắp phải chết sao?
Hắn sẽ chết chìm dưới này sao?
Còn bao nhiêu công việc chưa làm.
Còn bao nhiêu người chưa được gặp.
Còn bao nhiêu tháng ngày tốt đẹp chưa trải qua.
Còn bao nhiêu chặng đường chưa được đi.
Hắn không biết Jindai Yunhe còn chuẩn bị phương án gì nữa không.
Nhưng hắn biết, tất cả mọi chuyện đã không còn quan trọng nữa rồi.
Tất cả các lỗ chân lông trên người Khánh Trần đều đang cố gắng hô hấp.
Cuộc đời là một con đường dài dằng dặc, nếu có người đến thì cũng phải có người đi.
Bình minh.
Hoàng hôn.
Dù nó có đẹp đến đâu, thì sớm muộn gì nó cũng sẽ dần rời xa ngươi.
Chỉ có lòng tin mới là thứ có thể tồn tại vĩnh viễn.
Cuộc đời là một con đường rất dài, nếu Khánh Trần muốn sống tiếp thì hắn phải chấp nhận bỏ những thứ phải bỏ và giữ lại những thứ cần giữ lại.
Ở sâu trong hắn, có một loại sức mạnh bí ẩn.
Khi hắn hoàn thành sinh tử quan lần thứ nhất, lực lượng bí ẩn đó đã được mở ra theo khóa gien.
Trong lần thứ hai vượt qua sinh tử quan, lúc nhảy xuống hồ Vị Ương, cảm giác đó ngày càng rõ ràng hơn.
Nhưng trong lần thứ ba vượt qua sinh tử quan, Khánh Trần lại không hề cảm nhận được bất cứ cảm giác gì, luồng lực lượng thần bí đó cũng không hề xuất hiện như trong hai lần hoàn thành sinh tử quan trước đây.
Mãi đến tận bây giờ Khánh Trần mới hiểu được vì sao nó lại không xuất hiện nữa, hóa ra nguyên nhân chính là thế giới thần bí của Lấy Đức Phục Người, hắn biết nếu mình chết trong thế giới đó thì ở ngoài thế giới thật, mình vẫn hoàn toàn bình thường, nên hắn không hề kính sợ cái chết.
Hắn không biết mình đã vô thức khiến ‘sinh tử quan’, không còn là sinh tử quan nữa.
Đến bây giờ, thiếu niên đã hiểu được sai lầm của mình, những gì mình đã bỏ lỡ, sau đó tìm lại những gì mình đã đánh mất…..
Từng thứ một.
Thế là, lực lượng kia lại xuất hiện.
Có phải đây chính là ranh giới giữa sống và chết không.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










