[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
Tập 127 : Vở Kịch 1 (c1261-c1270)
❮ sautiếp ❯Chương 1261: Vở Kịch 1
Mãi đến khi chạng vạng tối, họ mới đi ra khỏi dãy núi, vừa bước vào bình nguyên, Khánh Trần đã nhìn thấy những thửa ruộng được sắp xếp gọn gàng ở phía xa.
Đây chính là nơi sản xuất.
Jindai Yunhe không dừng lại mà tiếp tục lôi Khánh Trần đi thẳng về phía cánh đồng lúa, mãi đến khi nhìn thấy những hàng nhà nhấp nhô phía trước, hắn mới dừng lại.
Vừa đến nơi, Jindai Yunhe đã lén lút đi phá hỏng trạm tín hiệu, sau khi phá xong, hắn còn quay sang nói với Khánh Trần:
“Nếu ngươi dám cầu cứu ai ở đây thì chắc chắn tất cả những người dân sống trong khu sản xuất này sẽ phải chôn cùng ngươi.”
Khánh Trần lạnh lùng nhìn đối phương.
Jindai Yunhe thấy hắn không nói gì thì tiếp tục đi vào nông trường.
Vừa thấy họ xuất hiện, một người đàn ông trung niên mặc áo tơi đã cầm xúng xông ra:
“Ai vậy?”
Jindai Yunhe lấy ra một tờ giấy chứng nhận:
“Ta là thám viên của cơ quan tình báo PCA đang phụ trách áp giải phạm nhân trên hoang dã về kết án, ta muốn tá túc ở đây đêm nay, đến sáng mai ta muốn trưng dụng xe dầu diesel của các ngươi.”
Người kia sửng sốt:
“Ném giấy chứng nhận sang đây, còn các ngươi đứng yên ở đấy!”
Jindai Yunhe nhẹ nhàng ném giấy chứng nhận sang bên đó, người đàn ông trung niên kia cầm tờ giấy đọc một lượt, tuy không thấy tờ giấy này có gì bất thường nhưng hắn vẫn kiên quyết nói:
“Thật xin lỗi, các ngươi chờ một chút, chúng ta phải đi xác minh tin tức đã.”
Sau khi nói xong, đối phương lại nói gì đó vào bộ đàm, ngay sau đó, hơn 10 tên sinh sản giả trong nông trường đã lao ra rồi đồng loạt chĩa súng vào Jindai Yunhe.
Ngoài ra, hai bão kim loại cũng bay ra rồi lượn lờ ngay trên đầu họ.
Vì bây giờ chuyện người hoang dã đến cướp các nông trường xảy ra rất thường xuyên nên hầu như nông trường nào cũng tự trang bị vũ khí cho mình, cũng có thể vì họ biết nếu mình không thể đánh thắng người hoang dã thì tất cả công sức của mọi người sẽ tan thành mây khói nên đối phương mới cẩn thận như thế.
Tuy bị mọi người chĩa súng vào người nhưng Jindai Yunhe cũng không nói gì mà chỉ nhướn mày một cái rồi thôi.
Đối phương đi một lúc rồi mới quay lại:
“Có lẽ vì hôm nay tuyêt rơi dày quá nên trạm phát tín hiệu của chúng ta hỏng rồi, không có tín hiệu nên ta không thể tra thông tin của các vị được.
Hay là thế này, bây giờ ta sẽ sai người đi sửa trạm phát tín hiệu, khi nào sửa xong, ta phải đi xác minh thân phận của ngươi rồi mới cho ngươi mượn xe được.”
Jindai Yunhe nhíu mày lạnh lùng nói:
“Một đám dân thường như các ngươi mà cũng dám chĩa súng vào thám viên của PCA sao, các ngươi chán sống rồi à.”
“Xin lỗi trưởng quan, dây là luật của nông trường, ta không thể làm trái được, nếu ta có phạm phải lỗi gì mong ngài bỏ qua cho.”
Sinh sản giả thành khẩn nói.
Jindai Yunhe vừa thoáng nhìn bão kim loại đang bay trên đầu vừa thầm nghĩ, nếu hai bão kim loại này cùng được kích hoạt thì sẽ khá phiền phức, tuy bọn chúng không thể giết chết hắn nhưng nếu bị tấn công ở khoảng cách gần như thế này thì chắc chắn hắn sẽ bị thương.
Hắn nghĩ một lúc rồi nói:
“Vậy trước khi các ngươi sửa xong, chúng ta có thể vào tá túc nhờ một đêm không? Yên tâm, trên người ta có bất kì khẩu súng nào, nếu ngươi không tin thì cứ kiểm tra xem.”
Cả đám sinh sản giả quay sang nhìn nhau, một người nói:
“Cho các ngươi vào cũng được, nhưng ngươi nhất định không được làm gì mờ ám, lập tức giơ hai tay lên chỗ ta có thể nhìn thấy.”
Jindai Yunhe vừa giơ tay lên đầu vừa thầm nghĩ, đợi đến khi vào được nông trường, chắc chắn hắn sẽ cho những người này biết hậu quả của việc uy hiếp một cao thủ cấp A là như thế nào.
Hắn lôi theo Khánh Trần vào trong.
Mười tên sinh sản giả chia làm hai nhóm, một nhóm đi trước, một nhóm đi sau họ.
Nhưng ngay khi Jindai Yunhe vừa bước qua cổng, cánh cổng bằng hợp kim phía sau lưng hắn tự nhiên đóng sầm lại, sợi dây nối giữa tay hắn và Khánh Trần cũng bị đứt lìa.
Căn nhà phía sau cánh cửa bỗng trở thành một lồng giam để nhốt Jindai Yunhe ở trong.
Phía bên kia, mấy tên sinh sản giả đang vội vàng dẫn Khánh Trần chạy ra bên ngoài.
Một người trong đó nói với Khánh Trần:
“Khánh Trần trưởng quan, chúng ta là người liên lạc của thủ lĩnh ảnh tử, trước khi ngài đến đây, thủ lĩnh ảnh tử đã ra lệnh nếu thấy ngài đến đây thì phải lập tức đưa ngài rời khỏi đây.”
Khánh Trần sửng sốt, sao lần này hắn được cứu nhanh vậy nhỉ, hắn còn tưởng phải đợi một thời gian nữa chứ.
Lúc này, trong căn phòng phía bên kia cánh của đã vang lên rất nhiều tiếng súng, nhưng chỉ một lúc sau, tiếng súng đã biến mất, cánh cửa hợp kim bắt đầu rung lắc dữ giội, sau đó những tiếng đập cửa ầm ầm bắt đầu vang lên.
Có vẻ như Jindai Yunhe đã giải quyết xong những người đứng trong phòng nên mới có thời gian đi phá cửa, chỉ vài giây sau, không chỉ cánh cửa mà cả căn phòng cũng bắt đầu rung lắc, lớp tro bụi trên nóc nhà bắt đầu rơi lả tả xuống dưới.
Chương 1262: Vở Kịch 2
Phía bên kia, trên đường chạy trốn, những sinh sản giả đó còn thay nhau cởi áo và giày của mình cho Khánh Trần.
Chạy đến đây, hắn đã nhìn thấy một chiếc xe đang đậu ngay phía xa.
Một tên sinh sản giả quay sang nói với Khánh Trần:
“Trưởng quan, bây giờ chúng ta sẽ quay lại kéo dài thời gian, những người còn lại sẽ đưa ngài ra khỏi đây, ngài mau đi đi! Cách đây 30 cây số về hướng bắc có một nhóm người đang đợi ở đó, họ sẽ đưa ngài đến nơi an toàn!”
Khánh Trần lập tức xúc động nói:
“Các ngươi….”
….
Phía bên kia cánh cửa, Jindai Yunhe vẫn đang liên tục dùng tay nện thật mạnh vào cánh cửa mà chẳng thèm quan tâm căn nhà này có sắp sập hay không.
Phía sau hắn, sáu tên sinh sản giả đang lặng lẽ đứng nhìn.
Năm phút sau, Jindai Yunhe nghĩ một lúc rồi nói:
“Chắc cũng đủ thời gian rồi, các ngươi mở cửa ra đi.”
Cánh cổng hợp kim từ từ mở ra, mọi người đều đi ra ngoài.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến tất cả mọi người ngây ngẩn cả người.
Trong số 7 tên sinh sản giả đứng ngoài vừa rồi thì có 5 tên đang nằm trên tuyết, trên cổ mỗi người đều bị thứ gì đó rạch một đường rất dài, máu tươi chảy ra từ cổ họ khiến cả một khoảng lớn tuyết đều bị nhuộm thành màu đỏ.
Jindai Yunhe bỗng ngẩng đầu nhìn Khánh Trần, tuy lúc này hai tay thiếu niên vẫn đang bị khóa nhưng cơ thể hắn lại không yếu ớt như lúc đi đường, mà nhanh nhẹn như chưa hề bị thương vậy.
Lúc này, thiếu niên đó đang dùng những ngón tay không bị khóa để nắm lấy cổ một tên sinh sản giả rồi lao về phía tên sinh sản giả còn sống cuối cùng.
Ngay khi hai bên va vào nhau, Khánh Trần lập tức vứt cái xác trên tay đi rồi dùng cánh tay làm khóa, sau đó kẹp chặt cổ tên sinh sản giả còn sống đó.
Cả Khánh Trần và tên sinh sản giả đó cùng ngã lăn ra đất.
Tên sinh sản giả đó giãy dụa muốn trốn khỏi tay hắn nhưng Khánh Trần không những không nới lỏng mà còn càng siết chặt thêm, hắn vừa ngồi trên tuyết vừa cười nói với Jindai Yunhe:
“Vở kịch của các ngươi….Thật là vụng về!”
Vừa dứt lời, tay hắn lại siết thật mạnh, cổ của tên sinh sản giả vang lên vài tiếng cạch rồi gãy lìa, cả cơ thể hắn lập tức ngã lăn ra tuyết.
Tuy đã giết được đối phương nhưng bộ dạng của thiếu niên lúc này cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu, nhưng Jindai Yunhe phát hiện, từ lúc họ bước vào nông trường đến giờ, nụ cười trên gương mặt thiếu niên chưa còn chưa tắt lần nào.
Không hiểu sao, khung cảnh thảm thiết trước mặt lại khiến rất nhiều người rung động.
Dù thân thể yếu ớt kia có bị tra tấn đến đâu thì ý trí trong nó cũng sẽ không bao giờ bị hủy diệt.
Khánh Trần nằm trên đống tuyết thở hổn hển nói:
“Các ngươi có thấy ai đi chĩa súng vào người khác mà còn không mở chốt an toàn không, ngươi không thấy kỳ lạ sao, à, có phải ngươi sợ họ ngộ thương ta không.”
Jindai Yunhe lạnh lùng nói:
“Ngươi nhận ra vấn đề từ bao giờ.”
“Cái này còn phải hỏi sao?”
Khánh Trần cười nói:
“Rõ ràng từ lúc rời khỏi nhà gỗ, ngươi vẫn luôn đi theo một tuyến đường nhất định, chứng tỏ con đường này nằm trong kế hoạch của ngươi, nếu con đường này đã nằm trong kế hoạch của ngươi thì chắc chắn nông trường này cũng nằm trong kế hoạch của ngươi, biết trước mình sẽ đến đây thì ngươi phải có chuẩn bị gì đó trước mới đúng, nhưng khi ngươi đến đây, họ lại chĩa súng vào người ngươi như thể chẳng quen biết gì ngươi cả, ngươi không thấy kỳ lạ sao? Hơn nữa, mấy người này còn nói họ là người liên lạc của thủ lĩnh ảnh tử….Nếu họ nói mình là người liên lạc của Diêu Chuẩn thì ta còn có thể tin, ngươi nghĩ những người này có thể làm người liên lạc của thủ lĩnh ảnh tử được sao.”
“Hơn nữa, ngươi không để ý đến tốc độ đóng cổng sao, nếu ta không bị thương thì ta cũng có thể thoát khỏi cánh cửa đó trước khi nó đóng lại, chứ đừng nói gì đến một kẻ cấp A như ngươi.”
Khánh Trần vừa cười vừa nói.
Jindai Yunhe lặng lẽ nhìn thiếu niên đang ngồi trên tuyết, rõ ràng mình đã hành hạ đối phương lâu như vậy rồi mà sao hắn vẫn có thể tỉnh táo được như vậy.
Nếu đổi lại là người khác thì chắc chắn đối phương đã mắc lừa rồi.
Hắn ra lệnh cho mấy tên sinh sản giả:
“Mang hắn vào phòng đi, lập tức tiến hành kết nối tế bào thần kinh.”
Khánh Trần bình tĩnh lại.
Lúc trước hắn còn không hiểu vì sao đối phương lại cố ý dùng nhiều cách như vậy để phá hủy ý chí của mình, hóa ra là đối phương muốn mang hắn đến đây để tiến hành kết nối tế bào thần kinh, sau đó cho người thay thế mình.
Đến lúc đó, dù họ không đưa hắn về phương bắc được cũng không sao, nếu hắn được cứu đi thì càng tốt.
Vì “Khánh Trần” lúc đó đã không còn là Khánh Trần bây giờ nữa rồi.
“Không ngờ vì ta mà các ngươi phải mang cả máy móc đến tận đây, các vị vất vả rồi.”
Khánh Trần lạnh lùng nói.
Khi cuộc chiến vẫn còn chưa kết thúc như bây giờ, Khánh Chuẩn đã cho hắn xem một bộ hồ sơ bí mật không hề có trong trong kho dữ liệu của PCA.
Trong bộ hồ sơ đó có ghi, một tháng trước khi cuộc chiến nổ ra, Jindai đã điều một đội quân tinh nhuệ bí mật đến phương nam, nhưng đến tận bây giờ, cả Lý thị và Khánh thị đều chưa tìm được tung tích của họ.
Xem ra, mục đích Jindai phái họ đến đây là để vận chuyển dụng cụ tiến hành kết nối tế bào thần kinh đến phương nam, sau đó bí mật thay thế những nhân vật quan trọng.
Chương 1263: Châm Ngòi Ly Gián
Đây không phải là lần đầu tiên Khánh Trần nghe nói tới kỹ thuật đoạt xá bằng kết nối tế bào thần kinh.
Nhưng đây là lần đầu tiên hắn là nạn nhân.
Một khi sử dụng kỹ thuật này, nếu người bị đoạt xá còn chưa vượt qua cấp B thì sẽ tạo thành tai họa to lớn đối với người đoạt xá.
Bởi vì đại não thân thể bị đoạt xá sẽ xuất hiện tổn thương không thể chữa lành được.
Cũng không thể tu hành tiếp nữa.
Chỉ có thể xác trên cấp B mới được các nhân vật lớn chú ý.
Vậy nên chắc chắn không phải là Jindai Yunhe tự mình đoạt xá, dù sao thì khó khăn lắm hắn mới tu hành tới cấp A, vừa mới trở thành một trong những nhân vật đứng đầu chuỗi thực vật, tuổi thọ cũng rất dài.
Một người như vậy sao có thể đồng ý vứt bỏ tiền đồ của mình chứ?
Chắc hẳn những ‘người nông dân’ ở chỗ này chính là người đoạt xá Khánh Trần.
Khánh Trần cười nói:
“Ngươi để mặc ta bị thương, dùng chân trần đi đường núi trong suốt một ngày, kéo ta trên mặt đất hơn mười cây số nhưng cũng không thể đánh vỡ ý thức của a, bây giờ các ngươi còn tự tin là đoạt xá được ta hay sao?”
Jindai Yunhe cười lạnh:
“Chớ có tự tin như vậy, rất nhiều người đều tưởng sức phòng thủ ý thức của mình rất mạnh mẽ, nhưng thật ra không phải như vậy.
Hiện giờ ngươi đã là nỏ mạnh hết đà rồi, còn có bao nhiêu tinh lực chốnglại
Khánh Trần gật đầu:
“Dùng từ nỏ mạnh rất chuẩn xác đó…”
Jindai Yunhe bình tĩnh đáp:
“Trọng điểm của câu nói này không phải ở hai chữ đó.”
Khánh Trần từ tốn đẩy thi thể kẻ vừa bị hắn bẻ gãy cổ ra, chật vật đứng dậy, phủi tuyết đọng trên người:
“Ngươi chuẩn bị chiếc xe việt dã chạy dầu kia cho mình hả? Ngươi không sợ khi nãy ta cướp xe chạy trốn hay sao?”
“Ngươi quá ngây thơ rồi đó, chiếc xe kia cần có giọng nói của ta mới khởi động được, ngươi không lái được nó đâu.”
Jindai Yunhe đáp.
“Ừm, hiện giờ ngươi cũng không lái được rồi.”
Khánh Trần nói.
Jindai Yunhe:
“???”
Jindai Yunhe kinh ngạc nhìn lại, phát hiện ra vô lăng của chiếc xe đã bị tháo xuống.
Bảng điều khiển trung tâm cũng đã bị thứ gì sắc bén đâm thủng một lỗ.
Hắn tìm kiếm xung quanh hồi lâu nhưng cũng không tìm ra Khánh Trần dùng thứ gì mới làm được chuyện này.
Chẳng lẽ là vật cấm kỵ nào đó?
Nhưng rõ ràng hắn không tìm thấy bất kỳ vật cấm kỵ nào trên người đối phương!
Chẳng lẽ là giấu trong cơ thể? Chẳng lẽ lúc ban ngày đối phương chưa vứt hết đi sao?
Jindai Yunhe nheo mắt lại nhìn những thi thể ở xung quanh.
Khánh Trần ở trong trạng thái trọng thương và yếu ớt còn làm được như vậy, nếu không có bản thân hắn đạt tới cấp A tự mình tới áp giải thì e rằng những người áp giải sẽ chết mà không hiểu do đâu.
Jindai Yunhe bình tĩnh nói:
“Ngươi tưởng rằng phá hủy chiếc xe thì có thể ảnh hưởng tới tính cơ động của ta, kéo dài thời gian chờ người phát hiện ra điểm khác thường ở đây rồi tới cứu ngươi hả? Đừng có suy nghĩ nhiều vậy chứ, ý thức của ngươi đã bị chôn vùi trong số liệu, bị ý thức của người khác bao phủ rồi.
Ra tay đi, đưa hắn xuống.”
Vừa dứt lời, hai tên sát thủ Jindai đi tới bên cạnh Khánh Trần, định đỡ hắn xuống tầng hầm bên trong căn phòng của nông trường.
Dường như đối phương sớm đã vận chuyển thiết bị kết nối tế bào thần kinh tới đây.
Chỉ là khi hai tên sát thủ này định ra tay với Khánh Trần, họ liếc nhìn thi thể đồng bọn rải rác trên nền tuyết ở xung quanh, nhìn thiếu niên bề ngoài đã yếu ớt tới cực hạn kia, có đôi chút do dự.
Họ không biết thiếu niên kia còn sức chiến đấu nữa hay không.
Nghĩ tới đây, trong lòng đám sát thủ cảm thấy xấu hổ, họ lại kiêng dè một người bị thương nặng như vậy hay sao?!
“Còn ngẩn ra đó làm gì hả?”
Jindai Yunhe lạnh lùng nói.
Cuối cùng thì hai tên sát thủ cũng vượt qua được nỗi sợ, nhấc Khánh Trần lên.
Khánh Trần không phản kháng lại, hắn biết trong tình cảnh hiện giờ, mình phản kháng lại cũng chỉ là giãy dụa không có bất kỳ ý nghĩa nào mà thôi.
Khi nãy hắn nhân cơ hội Jindai Yunhe đang diễn trò, giả vờ bị kẹt, vậy nên mới có cơ hội để ra tay.
Bây giờ ở ngay dưới mí mắt đối phương, hắn không có bất kỳ cơ hội ra tay nào cả.
Nhưng hắn lại nói nhỏ với tên sát thủ bên cạnh:
“Khi nãy có sáu tên thuộc hạ đi theo Jindai Yunhe, ngươi thử đoán xem sao họ không tới cùng?”
Mấy tên sát thủ Jindai ngụy trang thành người nông dân nghe vậy, theo bản năng nhìn về phía Jindai Yunhe.
Khánh Trần nói tiếp:
“Mấy người đó đã bị Jindai Yunhe hạ độc giết sạch rồi.
Chờ sau khi chuyện ở đây kết thúc, chắc chắn hắn cũng sẽ giết các ngươi.”
Jindai Yunhe quay đầu lại nhìn hắn:
“Ngươi có thể châm ngòi ly gián khi ta không nghe thấy được không?”
Khánh Trần cười tủm tỉm:
“Đó là châm ngòi ly gián hả? Thuật lại những việc ngươi đã làm mà là châm ngòi ly gián hay sao? Các ngươi nghe cho kỹ đây, nếu ta là các ngươi thì sẽ nhân lúc hắn không chú ý tới, lén lút trốn khỏi đây, bằng không sớm muộn gì các ngươi cũng sẽ chết.”
Từ đây tới tối sẽ lên 8 chương.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ ạ!
Chương 1264: Đoạt Xá 1
Cùng lúc đó, Khánh Trần đột nhiên ho khan liên hồi, ho ra một ngụm máu.
Đến tận lúc này đám người Jindai Yunhe mới ý thức được một điều, thiếu niên này bị thương rất nặng.
Trận chiến đấu khi nãy cũng ảnh hưởng tới thân thể của thiếu niên này.
“Ta đề nghị ngươi hãy tiết kiệm thể lực.”
Jindai Yunhe cười lạnh nói:
“Chiến sĩ tập đoàn Jindai sẽ không bị ngươi mê hoặc đâu, ta không muốn sau khi nối tế bào thần kinh thành công sẽ nhận được một cái xác.”
Nhưng Khánh Trần vẫn nở nụ cười nhìn về phía đám sát thủ:
“Ai trong số các ngươi đoạt xá ta vậy? Cẩn thận vừa đoạt xá thành công thì ta chết, vậy thì các ngươi quá xui xẻo rồi.”
Đám sát thủ Jindai im lặng.
Không phải bọn chúng sợ hãi kết quả Khánh Trần nói ra, bọn chúng đang tập trung nhìn thiếu niên đã hoàn toàn coi nhẹ chuyện sống chết, đang nở nụ cười nói chuyện kia.
Jindai Yunhe thở dài một tiếng:
“Chẳng trách Ảnh tử coi trọng ngươi như vậy.”
“Cảm ơn đã khen.”
Đám người đó dẫn Khánh Trần vào tầng hầm, nơi này sớm đã chuẩn bị hai chiếc giường và hai thiết bị có vô số những sợi dây nối với nhau.
Khánh Trần cẩn thận quan sát, hai thiết bị này đều không kết nối Internet, đây là hai thiết bị độc lập được chia tách về mặt vật lý.
Kế hoạch ban đầu của hắn chính là sau khi bị kết nối tế bào thần kinh thì sẽ thử tìm kiếm Nhất, để đối phương nghĩ cách cứu viện mình.
Hiện giờ xem ra không được rồi.
Đám người này quá cẩn thận.
Đám sát thủ đè Khánh Trần lên giường, dùng dây đai cố định tay chân của hắn lại, tránh hắn thoát khỏi khống chế.
Một tên sát thủ trong số đó nằm lên chiếc giường còn lại, để cho đồng bọn dán từng tấm dán tròn ở cuối các ống đường ống lên trên đầu.
Khánh Trần nhìn chất lỏng màu bạc lưu động trong cái ống trong suốt kia:
“Người máy Nano?”
Không ai trả lời hắn cả.
Ngay sau đó, chất lỏng màu bạc từ trong ống chảy ra, chảy thẳng tới phần cuối đường ống, thẩm thấu qua vỏ não, tiến vào tầng chất xám đại não.
Thể tích của người máy Nano quá nhỏ, thậm chí Khánh Trần còn không cảm nhận được quá trình bọn chúng thẩm thấu vào trong cơ thể.
“Tỷ suất đồng bộ hóa kết nối tế bào thần kinh: 47%”
“Tỷ suất đồng bộ hóa kết nối tế bào thần kinh: 61%”
“Tỷ suất đồng bộ hóa kết nối tế bào thần kinh: 100%”
Jindai Yunhe nhìn số liệu trên màn hình, ngạc nhiên nhìn về phía Khánh Trần:
“Tại sao lại có tỷ suất đồng bộ hóa cao như vậy chứ? Vì sao thể xác lẫn tinh thần đều tàn tạ như này rồi mà tỷ suất đồng bộ vẫn cao như vậy?”
Hắn lại nhìn về phía tên thuộc hạ của mình, tỷ suất đồng bộ đạt tới 84% thì dừng lại.
“Chờ đã, chuyện này rất lạ, mau dừng che phủ!”
Jindai Yunhe vừa nói xong.
Thì ngay sau đó, con ngươi Khánh Trần đột nhiên thu hẹp lại, giống như một con dã thú họ mèo hung dữ.
Hắn nhìn thấy một vùng biển số liệu màu xanh lam, từng dòng tín hiệu chảy qua trong đầu.
Rất nhanh sau đó, từng dòng tín hiệu đó biến mất, chỉ để lại một con đường dài, ở đó treo một bức cờ quán rượu màu trắng kiểu Nhật, một đứa bé nằm trong lòng mẹ, người phụ nữ đó ngồi bên đường, ngâm nga điệu hát ru.
Khánh Trần không muốn nhận lấy những ký ức này, thế nhưng sau khi kết nối tế bào thần kinh, những luồng ý thức kia không ngừng truyền vào.
Đứa bé dần dần lớn lên trong đầu hắn, Khánh Trần chứng kiến quá trình trưởng thành của đối phương, chứng kiến sau khi tốt nghiệp trung học, đối phương gia nhập vào quân đội.
Chứng kiến đối phương đạt được thành tích xuất sắc trong quân đội liên bang, chứng kiến đối phương tiêm thuốc biến đổi gen, trở thành một chiến sĩ ưu tú dưới trướng tập đoàn Jindai.
Sau đó được một người tên Jindai Yasukawa tuyển vào tổ chức tình báo của tập đoàn Jindai, cuối cùng nhận nhiệm vụ tiến vào Trung Nguyên.
Trong ngọn lửa nội chiến Liên Bang, họ âm thầm vượt qua đường núi, tiến vào Trung Nguyên.
Cho tới khi họ tới đây, bắt hết những người nông dân sinh ra ở chốn này lại, giam cầm ở thiết bị thời gian cách đó không xa, chờ đợi.
Những đoạn ngắn ý thức kia điên cuồng bao trùm lấy ký ức quá khứ của Khánh Trần.
Thế nhưng luồng ý thức này đột nhiên phát hiện ra…
Đối với đối phương thì ý thức của mình chỉ như một hạt cát trong biển cả.
Ở một bên các, khi tên sát thủ Jindai kia đứng trong ý thức mênh mông như biển của Khánh Trần thì nhìn thấy một tòa cung điện, đó chính là nơi được Khánh Trần gọi là cung điện ký ức, mỗi một căn phòng đều chứa đựng ký ức được Khánh Trần thu nhận, phân loại ra.
Cung điện kia cao chọc trời, bên trên có vô số cánh cửa.
Trong thời gian ngắn, tên sát thủ kia không thể phân biệt được cánh cửa kia có bao nhiêu cánh cửa.
Hắn vô cùng kinh ngạc, tình hình hiện giờ hoàn toàn khác những điều huấn luyện viên dạy.
Dưới tình hình bình thường, sau khi ý thức bao trùm thì sẽ bao trùm toàn bộ ký ức của đối phương, không thể biết được đối phương đã trải qua chuyện gì, cũng không thể nào nhìn thấy không gian ý thức của đối phương được.
Chương 1265: Đoạt Xá 2
Chỉ có duy nhất việc số liệu ý thức bao trùm một ý thức khác, sau khi hoàn thành sẽ tỉnh lại.
Cảnh tượng trước mắt quá mức quỷ dị.
Lúc này, một cánh cửa đột nhiên mở ra, dường như phía sau cánh cửa đó có một lỗ đen, dẫn dắt hắn chậm rãi tiến vào bên trong.
Ý thức của tên sát thủ giãy dụa, nhưng căn bản không thể chống lại màn đêm phía sau cánh cửa.
Cuối cùng, tựa như gặp phải một cơn lốc xoáy khổng lồ ở giữa vùng biển xanh sậm, bị cuốn vào trong.
Rầm một tiếng.
Cánh cửa đóng lại.
Ý thức của tên sát thủ rơi vào bóng tối.
Ngay sau đó, ý thức của hắn bị cối xay nghiền nát, hóa thành những hạt vi bụi.
Đồng tử dựng thẳng của Khánh Trần dần khôi phục bình thường, hắn nhìn về phía Jindai Yunhe:
“Trưởng quan, đã hoàn thành.”
Jindai Yunhe lạnh giọng hỏi:
“Ngươi tên là gì?”
“Ngươi sinh ra ở đâu?”
Jindai Yunhe hỏi tiếp.
Trong đôi mắt Jindai Yunhe hiện lên vẻ kinh ngạc:
“Ngươi không bị bao trùm ý thức, còn có được ký ức của Takahashi Toki?! Vì sao chứ? Rốt cục trên người ngươi ẩn giấu bí mật gì?!”
Khánh Trần nghi hoặc nói:
“Trưởng quan đang nói gì vậy, ta là Takahashi Toki mà.”
Jindai Yunhe chỉ vào dụng cụ:
“Tỷ suất đồng bộ kết nối tế bào thần kinh của ngươi cao hơn Takahashi Toki quá nhiều, hắn không thể bao trùm ý thức của ngươi được! Ngươi không cần giả vờ nữa, ngươi vẫn là Khánh Trần! Đừng có cãi láo, ta không hề lừa ngươi!”
Khánh Trần thầm thở dài trong lòng, những người này đã nghiên cứu rất sâu về kỹ thuật đoạt xá kết nối tế bào thần kinh, không rõ tập đoàn Jindai đã tiến hành thí nghiệm bao nhiêu lần rồi?
Vốn hắn còn định đóng giả Takahashi Toki để tìm kiếm cơ hội thoát khốn, kết quả là đã bị khoa học và kinh nghiệm lâm sàng bán đứng.
Nhưng Khánh Trần vẫn không thừa nhận, hắn nói với vẻ đau đớn:
“Trưởng quan, ta là Takahashi Toki mà!”
…
Thân thể Takahashi Toki đã hoàn toàn không còn động tĩnh gì.
Chức năng sinh lý vẫn bình thường, nhưng ý thức trong đầu hắn đã bị nano robot chuyển đi toàn bộ, trở thành một người thực vật không có ý thức.
Khánh Trần hiểu rất rõ.
Loại chuyện chuyển giao tế bào thần kinh để đoạt xá này, tập đoàn Jindai hẳn là đã từng làm rất nhiều thí nghiệm lâm sàng.
Bên ngoài cũng đồn đại, sở dĩ vị gia chủ kia của gia tộc Jindai có thể sống lâu như thế, cũng chính vì đối phương luôn dùng loại kỹ thuật tà ác này, không ngừng đổi lấy thể xác của cao thủ cấp B.
Một kỹ thuật dám dùng trên người gia chủ, chứng tỏ chúng nhất định vô cùng thành thạo kỹ thuật này.
Cho nên khi Jindai Yunhe nhìn thấy tỷ lệ đồng bộ của Khánh Trần cao như vậy, mới có thể khẳng định chắc chắn, Khánh Trần không bị cướp mất thể xác.
Tất cả những việc Jindai Yunhe làm trên đường tới đây, tra tấn Khánh Trần, nhục nhã Khánh Trần, đánh tan ý chí của hắn, cũng là để giảm chỉ số đồng bộ này xuống.
Rõ ràng, người trong tập đoàn tư bản Jindai biết làm thế nào, mới có thể giảm xuống chỉ số đồng bộ cân bằng này.
Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên là, sau khi Khánh Trần trải qua nhiều cực khổ như vậy, chỉ số đồng bộ cân bằng vẫn cao tới 100%.
“Trưởng quan, ta thật sự là Takahashi Toki.”
Khánh Trần lo lắng nói:
“Ta nhập ngũ từ năm 17 tuổi, trưởng quan Jindai Yasukawa tuyển chọn ta vào tổ chức ‘Yamata’, đi cùng ta tới đây là Takahashi Ichiro, Triệu Khoan, Triệu Kiệt…”
Mật Điệp ti của Khánh thị, Hồng Tước Lý thị, Chấp Đao Nhân Trần thị, Yamata của Jindai, Cô Đảo Kashima, đều xem như là những tổ chức tình báo tiếng tăm lừng lẫy trong liên bang.
Mỗi một tin tức trong lời Khánh Trần nói, đều vô cùng chính xác không thể nghi ngờ.
Nếu như Khánh Trần vẫn là Khánh Trần, thì Khánh Trần kia căn bản không có bất kỳ lý do gì biết được những tin tức này.
Cho nên ở đây xuất hiện một vấn đề….
Trong trung tâm số liệu lâm sàng, thực sự chưa bao giờ có án lệ ‘Tỷ lệ đồng bộ thấp’ đoạt xá thành công ‘Tỷ lệ đồng bộ cao’.
Thế nhưng cũng không có tình huống sau khi thất bại, người bị đoạt xá còn có thể nắm được ký ức của người đoạt xá….
Cho nên, bây giờ trước mặt Jindai Yunhe, là hai tình huống chưa bao giờ xuất hiện, hắn cần phải lựa chọn tin vào khả năng nào.
Khả năng thứ nhất, mặc dù tỷ lệ đồng bộ của Takahashi Toki thấp, nhưng thật sự đã đoạt xá Khánh Trần.
Khả năng thứ hai, Khánh Trần không những không mất thân thể, hắn còn nắm được ký ức của Takahashi Toki.
Theo lý luận mà nói, tình huống đầu hắn còn có thể giải thích là do máy móc trục trặc, nên khi biểu hiện trị số xảy ra sai lầm, mà tình huống thứ hai thì càng không thể tưởng tượng nổi….
Đây chính là nguyên nhân Khánh Trần dù chết cũng không thừa nhận, bởi vì hắn cảm thấy, đối phương cũng không nhất định có thể chắc chắn hoàn toàn.
Chỉ cần mình cứng đầu diễn tiếp, luôn có thể diễn đến khi đối phương hoài nghi cả nhân sinh.
Có thể thấy lúc này, Jindai Yunhe cũng không tự tin lắm….
“Trưởng quan, Takahashi có thật sự thành công không?”
Có người nhỏ giọng hỏi.
Chương 1266: Đoạt Xá 3
Jindai Yunhe cau mày hỏi:
“Người máy nano trong căn cứ bí mật này, còn đủ dùng mấy lần?”
Một tên cấp dưới thấp giọng nói:
“Trưởng quan, hai lần.”
Jindai Yunhe tiện tay đẩy thân thể Takahashi Toki trên giường ra, sau đó nói với một tên cấp dưới khác:
“Triệu Khoan, ngươi nằm lên đó, tiến hành tiếp nhận tế bào thần kinh, đoạt cơ thể hắn lần nữa.”
Triệu Khoan sửng sốt, hắn nhìn thân thể Takahashi Toki, có chút khẩn trương:
“Trưởng quan, Khánh Trần này chưa đạt tới cấp B, tiếp nhận tế bào thần kinh một lần đã tạo thành một số tổn thương không thể nghịch chuyển cho đại não.
Nếu như tiến hành tiếp nhận hai lần, sợ rằng sẽ tổn thương càng thêm nghiêm trọng.”
Jindai Yunhe lại hời hợt nói:
“Yên tâm, ít nhất còn có thể sống 5 năm.
Vì gia tộc làm việc, gia tộc sẽ thay ngươi chăm sóc tốt cho người nhà.
Nhưng nếu như ngươi phản bội gia tộc người nhà của ngươi sẽ ra sao?”
Triệu Khoan ngẩn người, hắn không muốn nằm trên đó, nhưng diện mục Jindai Yunhe âm trầm, nhìn rất khủng bố.
Giờ khắc này, người trong tầng hầm đều chợt nhớ tới chuyện, Khánh Trần từng nói Jindai Yunhe giết người cùng phe diệt khẩu.
Họ tin.
Triệu Khoan cay đắng nằm trên giường, chờ đợi đồng liêu dán mấy cái ống lên người hắn.
Khánh Trần thì bắt đầu điên cuồng giằng co, kêu khóc:
“Trưởng quan, ta thật sự là Takahashi Toki mà.
Đừng bao trùm ý thức của ta, ta đã hoàn thành nhiệm vụ! Trưởng quan, van ngươi, đừng bao trùm ta mà!”
Khánh Trần diễn quá khốc liệt, đến mức tất cả mọi người đều cảm thấy, đây khả năng thật sự là Takahashi Toki….
Nhưng Jindai Yunhe không hề dao động:
“Bắt đầu.”
Hắn yên lặng nhìn tỷ lệ cân bằng đồng bộ trên dụng cụ.
Lần này, thân thể Khánh Trần vẫn là 100%như cũ.
Triệu Khoan thì là 91%.
Lần này, Khánh Trần thấy được cuộc đời Triệu Khoan.
Triệu Khoan còn chưa tốt nghiệp cấp 2, đã gia nhập Đồng Tử quân phương Nam, sau đó bởi vì biểu hiện xuất sắc nên tiến nhập…vào tổ chức Chấp Đao Nhân.
Khánh Trần sửng sốt.
Chấp Đao Nhân?!
Mẹ nó, đây không phải tổ chức tình báo của Trần thị à.
Khánh Trần tuyệt đối không ngờ, người thứ hai đoạt xá bị mình thôn tính ngược lại, còn là một gián điệp hai mang.
Triệu Khoan lớn lên ở phương Nam, sau khi tiếp nhận huấn luyện, lặng yên không tiếng động bị phái đến phương Bắc, tham gia quân ngũ, bị Jindai tuyển chọn vào Yamata.
Lúc vừa tới phương Bắc, Triệu Khoan tuổi còn nhỏ sống cũng không tốt.
Dòng họ Takahashi ở mấy thành phố phương Bắc cũng được coi là tương đối tôn quý, dù trong nhà Takahashi Toki rất thảm, mỗi tháng cũng có thể nhận được một chút tiền trợ cấp.
Mà dòng họ Hoa Hạ như Triệu Khoan, thì ở phương Bắc thấp hơn một bậc, thậm chí không cho phép hắn yêu đương với con gái nhà Takahashi.
Dòng họ như Takahashi, Jindai ở phương Bắc là thế gia vọng tộc, giống như Triệu Tiền Tôn Lý ở Trung Nguyên.
Khánh Trần không nghĩ tới, Jindai ở phương Bắc vậy mà lại công nhiên thực hiện “Chế độ dòng tộc”, dùng dòng họ để phân chia giai cấp.
Lúc ở Yamata, Triệu Khoan hoà nhập coi như cũng không tệ.
Nhưng cuối cùng bởi vì nhận được mệnh lệnh, cố ý dụ dỗ vợ của một vị quan viên Jindai nào đó, muốn thông qua loại quan hệ này để thu hoạch tình báo.
Sau khi bị quan viên kia phát hiện ra, liền sai người điều hắn đến tiền tuyến phương Nam, tham gia kế hoạch đột nhập Trung Nguyên lần này, tự tìm cái chết.
Chờ chút.
Khánh Trần phát hiện một tin tức cực kỳ mấu chốt.
Trước khi Jindai Yunhe đến, Triệu Khoan đã nhận được nhiệm vụ phải phối hợp diễn kịch.
Hắn đã truyền lại tin tức cho Trần thị!
Khánh Trần trầm tư, không nghĩ tới thôn tính ý thức của Triệu Khoan, còn có được niềm vui ngoài ý muốn này.
Chỉ là không biết Trần thị biết được tin về Jindai Yunhe, đối với mình là chuyện tốt hay xấu.
Tập đoàn tư bản vẫn một mực yên lặng này…Còn chưa có ai biết rốt cuộc họ muốn làm gì.
Một bên khác.
Triệu Khoan rốt cuộc đã biết Takahashi Toki trải qua cái gì, hắn nhìn Ký Ức Cung Điện mênh mông trước mặt, chỉ cảm thấy mình giống như là con kiến nhỏ phía dưới toà cung điện kia.
Cho nên, ý thức của Takahashi Toki hẳn là đã bị ý chí khổng lồ này gạt bỏ.
Triệu Khoan thầm nguyền rủa Jindai Yunhe.
CMN thế này làm sao mà bao trùm?
Hả?
Dùng hạt mè bao trùm dưa hấu? Ý thức của mình còn không lớn bằng cái hạt của người ta!
ĐM, vậy mà các ngươi cũng nghĩ ra được!
Đám người Jindai Yunhe nhìn thấy thân thể Triệu Khoan run lẩy bẩy, còn chưa được hai lần đã không còn âm thanh gì nữa.
Ánh mắt mọi người nhìn về phía Khánh Trần, chỉ thấy Khánh Trần mở to mắt, ánh mắt hơi sợ hãi, giọng nói hơi do dự, nói:
“Trưởng quan, hoàn thành….”
Nói xong, ngón tay còn khẩn trương túm lấy ra giường,
Với Khánh Trần mà nói, phản ứng này rất phù hợp với Triệu Khoan, trong khi biểu diễn còn kèm theo một chút chi tiết nhỏ, vô cùng hoàn mỹ.
Ký ức của Triệu Khoan, cộng thêm kỹ thuật diễn của Khánh Trần, không có tì vết.
Jindai Yunhe: “….”
Hắn cũng không biết nên làm gì cho phải.
Tình huống hiện tại là, Jindai Yunhe căn bản không tin đã đoạt xá thành công, nhưng hắn không có chứng cứ là đã thất bại!
Mà Khánh Trần thì đang tự hỏi.
Chương 1267: Đoạt Xá 4
Hắn chưa bao giờ nghĩ đến, hóa ra người ta đoạt xá mình, lại có thể mang cho mình lượng tin tức nhiều như vậy.
Phải biết, hắn tựa như đã trải qua cuộc đời của Triệu Khoan và Takahashi Toki, mặc dù không hoàn chỉnh, nhưng toàn bộ người, sự việc, địa điểm quan trọng, Khánh Trần đều rõ như lòng bàn tay.
Người liên lạc, bạn bè, thân thuộc, quan hệ thượng hạ cấp của hai nhân viên tình báo này, cùng cơ chế vận hành nội bộ của Yamata, Đồng Tử quân, Chấp Đao Nhân của Trần thị, thậm chí là nhiệm vụ họ từng chấp hành, người cùng đi Trung Nguyên lần này có ai, đều không giữ lại chút nào bại lộ cho Khánh Trần.
Duy chỉ có chút tiếc nuối là, cấp bậc hai người này hơi thấp, mặc dù thông tin Khánh Trần nắm giữ hữu dụng, nhưng còn chưa đủ hữu dụng.
Sau khi hắn còn sống rời khỏi đây, nhiều nhất là có thể tìm hiểu nguồn gốc phá huỷ vài cứ điểm của Jindai, Trần thị, bắt mấy người tương đối quan trọng.
Nếu là loại cấp bậc như Jindai Yunhe đoạt xá mình thì tốt quá, Khánh Trần cảm thấy nếu như mình có thể nắm được tin tức mà tên này biết, đoán chừng có thể tận diệt tổ chức tình báo của Jindai ở phương Nam….
Nói thật, Khánh Trần còn nghĩ, sau khi tấn thăng đến cấp B có nên đi hỏi gia chủ Jindai một chút, xem đối phương có hứng thú với thể xác của mình hay không.
Bản thân rất khỏe mạnh, ăn ngon ngủ yên, một hơi leo lên lầu năm cũng không mệt!
Chỉ sợ Jindai Yunhe còn không biết, lúc hắn đang khổ sở suy nghĩ đối sách, Khánh Trần cũng bắt đầu nhịn không được, mặc sức tưởng tượng tương lai…
Đương nhiên, Khánh Trần cũng không xác định phải chăng mình có thể sống sót.
Lúc này, Jindai Yunhe đột nhiên nở nụ cười, hắn nói với cấp dưới:
“Áp giải thanh tra Khánh Trần đến phòng thiết bị.”
Trong lòng Khánh Trần trầm xuống, lập tức liền biết đối phương muốn làm gì.
Đợi mấy người áp giải Khánh Trần qua, mở phòng thiết bị ra, để lộ những nông dân thực sự bên trong.
Những người này đều là nông dân trong khu sản xuất, bình dân liên bang.
Sau khi nhân viên tình báo Jindai xâm nhập vào đây, đã hạn chế tự do những người này, nhét vào trong phòng chứa thiết bị vừa tối vừa lạnh.
Điều khiến người ta căm giận nhất là, gia đình những nông dân này cũng sinh sống luôn ở nơi sản xuất.
Trong 14 người, còn có hai bé trai, hai người phụ nữ.
Trong trí nhớ Triệu Khoan và Takahashi Toki, có quá nhiều hình ảnh khó coi.
Có đôi lúc, Khánh Trần nghĩ, người bình thường ở thời đại này, thật chẳng khác gì cỏ dại.
Lúc cửa phòng thiết bị mở ra, tất cả sợ hãi rụt vào trong.
Họ bị bịt miệng, chỉ có thể phát ra tiếng nghẹn ngào vô lực.
Jindai Yunhe đưa một khẩu súng lục cho Khánh Trần:
“Nếu như ngươi đã là Triệu Khoan, vậy liền nổ súng bắn chết chúng đi.
Ngươi không bắn chết chúng, người nhà của ngươi ở thành phố số 21 đều phải chết.
Theo ta được biết, thanh tra Khánh Trần ở thế giới ngoài vẫn là người tương đối có đạo đức, ít nhất thanh danh Bạch Trú cũng không tệ lắm.”
Súng đã lên đạn, cũng có đạn, Khánh Trần vừa cầm tới tay liền biết Jindai Yunhe thật sự muốn giết những người nông dân này.
Hắn có thể thuận thế nổ súng bắn đám người Jindai Yunhe, nhưng dù mình không bị thương, cũng không có khả năng nổ súng giết người trước mặt cấp A.
Tốc độ của đối phương, đủ để ngăn cản mình trước khi mình kịp có bất kỳ hành vi gì.
Hắn cũng có thể giết những người này để tiếp tục ngụy trang, nhưng hắn không xuống tay được.
Ranh giới cuối cùng của hắn không cho phép hắn làm loại chuyện này.
Khánh Trần rất rõ lợi và hại, biết cái gì là lựa chọn chính xác nhất, nhưng hắn không cách nào bóp cò.
Khánh Trần trầm mặc mấy giây.
“Không cần phí công, ta là Khánh Trần.”
Jindai Yunhe cười ha hả:
“Thanh tra Khánh Trần, ngươi khiến ta hơi bất ngờ đấy.
Ngươi đến thế giới trong đã lâu như vậy, còn chưa học được tập đoàn tư bản nên sống chung với dân đen như thế nào sao? Mạng của chúng, mấy vạn người cộng lại cũng không đáng giá bằng ngươi, sao phải vì mấy người bình thường mà khiến mình bại lộ? Nếu như ngươi không chủ động thừa nhận, mà gọn gàng dứt khoát giết chết họ, nói không chừng sẽ thật sự thêm chút phiền phức cho ta đấy.”
Khánh Trần ngẩng đầu bình tĩnh nhìn Jindai Yunhe:
“Ta đã từng lạc lối, cũng từng cảm thấy vì đạt được mục đích có thể không từ thủ đoạn.
Nhưng gần đây, các vị giúp ta nhớ tới ta rốt cuộc là ai, làm sao để đối mặt thế giới này.
Ta khác với những kẻ cầm thú như các vị.”
Jindai Yunhe cũng không tức giận, hắn hiếu kỳ hỏi:
“Ta rất nghi hoặc, vì sao ngươi không thể bị đoạt xá?”
Khánh Trần suy tư một lát:
“Ta cũng không biết, có thể là số lần thử quá ít.
Nếu không ngươi lại để cho những người khác thử xem?”
Chương 1268: Là Ngươi Thiếu Những Người Này
“Ngươi cho rằng ta sẽ ngu xuẩn như vậy, tiếp tục lấy mạng cấp dưới của mình để thử việc biết trước là không thể à?”
Jindai Yunhe cười lạnh nói.
Mà Jindai Yunhe cũng không ngốc.
Hắn đã đoán được một điều, Khánh Trần thật sự có thể hấp thu ký ức của người đoạt xá.
Có thể biết nơi sinh của người đoạt xá, biết thông tin bạn bè của người đoạt xá, biết…tất cả.
Loại tình huống này vô cùng nguy hiểm, nếu như để Khánh Trần trở về, như vậy tổ chức tình báo Jindai sẽ đối mặt với nguy cơ rất nghiêm trọng.
Cũng may Triệu Khoan và Takahashi Toki cũng không phải là nhân viên tình báo cấp cao gì, liên luỵ cũng không rộng.
Cũng may Khánh Trần còn bị hắn nắm chặt trong tay, không có cách nào đào thoát.
Jindai Yunhe lạnh lùng nói:
“Mặc dù ta không biết ngươi làm như thế nào, nhưng ngươi cũng cho ta một lời nhắc nhở, yên tâm, nếu như ta không thể mang ngươi về phương Bắc.
Vậy ta nhất định sẽ giết chết ngươi ở Trung Nguyên, trước khi nhiệm vụ thất bại.”
Thiếu niên này, không thể sống quay về Khánh thị.
Nhưng Jindai Yunhe không biết, Khánh Trần không chỉ đào được tin tức của Jindai Yamata, còn đào được tin tức của Chấp Đao Nhân Trần thị.
Mà với năng lực thăm dò cẩn thận của Khánh Trần, chỉ cần để hắn tìm được đầu dây, hắn sẽ nghĩ biện pháp rút ra cả cuộn chỉ.
Sau đó dùng sự đau đớn và thê thảm, để báo đáp những chuyện Jindai làm với hắn.
Khánh Trần nhìn về phía Jindai Yunhe:
“Ta không biết ta có chết hay không, nhưng ta biết, các ngươi nhất định sẽ trả giá đắt.
Ngươi không cần hù dọa ta, vì ngươi biết có làm thế cũng vô dụng.”
Jindai Yunhe cười:
“Kỳ thật ta cảm thấy, Ảnh tử hơi coi trọng ngươi quá.
Một người chỉ vì lũ dân đen mà khiến mình bại lộ bí mật, sao có thể gánh nổi trọng trách?”
Khánh Trần bình tĩnh lắc đầu.
Lần này có thể từ bỏ ranh giới cuối cùng, vậy lần tiếp theo thì sao?
Đã từng có người tranh luận một chủ đề.
Người La Mã Cổ đại ném tín đồ Cơ Đốc vào trong trường đấu thú, dùng sự thống khổ của một người để đổi lấy sự vui vẻ của mấy trăm người, hơn nghìn người, có đáng không?
Có người nói, chẳng lẽ niềm vui của mấy ngàn người, không giá trị bằng sự thống khổ của một người sao?
Nhưng mà nền văn minh thế gian này, vốn bắt đầu từ việc tôn trọng kẻ yếu.
Nếu không, văn minh nhân loại có khác gì dã thú?
Đây cũng là điểm khác biệt căn bản của Trung Quốc thế giới ngoài và liên bang thế giới trong.
Từng có lúc, Khánh Trần đã thử học làm sao để trở thành một người bề trên.
Hắn từng học Lý Thúc Đồng, học Lý Tu Duệ, học Ảnh tử.
Hắn là thái phó tương lai của Lý thị, hắn là người dự tuyển Ảnh tử Khánh thị, hắn là lãnh tụ đời sau của Kỵ Sĩ.
Rất nhanh, hắn còn có thể trở thành cục trưởng trẻ tuổi nhất của cơ quan tình báo PCA, đám thủ hạ đều kính ngưỡng hắn, sùng bái hắn.
Tựa hồ bắt đầu từ lúc xuyên không, hắn liền tự nhiên trở thành một người lãnh đạo, đại nhân vật.
Khánh Trần ở thế giới ngoài chưa bao giờ từng được chú ý như vậy, cũng chưa từng nếm thử sự ngọt ngào của quyền lực.
Cho nên một thiếu niên 17 tuổi, từng lạc lối trong quyền lực.
Ảnh tử dùng mạng người để giúp hắn thu phục Khánh Nhất, mặc dù hắn phản bác, nhưng không có ngăn lại.
Nhưng về sau, khi hắn cũng trở thành kẻ yếu ở thế giới trong này, mới hiểu ra một đạo lý, sự thống khổ của kẻ yếu, là bị người ta giẫm trên mặt đất, dùng đao khắc vào trong xương cốt, trên trái tim.
Từ một khắc kia trở đi, Khánh Trần liền biết mình nên đối mặt với thế giới này như thế nào.
Thiếu niên nào cũng có lúc đi qua một số đường vòng quanh co, bị thương vì gai nhọn trên đường, lòng bàn chân bị cục đá mài nát, nhưng sẽ có một ngày, hắn bỗng nhiên sẽ thanh tỉnh như lúc ban đầu.
Jindai Yunhe nhìn Khánh Trần, sau đó với với cấp dưới:
“Giết hết đi, để thanh tra Khánh Trần tốt bụng nhìn chúng chết.”
Hai tên cấp dưới kéo hai tay Khánh Trần lại, để ngăn hắn vùng vẫy.
Hai người khác thì nhấc súng bóp cò, ngay cả trẻ em cũng không buông tha.
Jindai Yunhe hăng hái quan sát biểu cảm của Khánh Trần, nhưng mà, trên mặt Khánh Trần chưa hề xuất hiện sự phẫn nộ, khổ sở, không cam lòng mà hắn mong đợi.
Khánh Trần cũng không giãy dụa, chỉ đứng lẳng lặng nhìn như thế, giống như muốn ghi tạc sự thống khổ trước khi chết của những người ‘Dân đen’ như cỏ dại kia vào trong óc.
Đến mắt cũng không nháy.
Như sợ bỏ lỡ cái gì.
Jindai Yunhe trêu chọc:
“Thanh tra Khánh Trần cũng không có phản ứng gì ta.”
Khánh Trần quay đầu nhìn về phía hắn, nghiêm túc nói:
“Ngươi tuyệt đối đừng chết trong tay người khác, có một ngày, ta sẽ đích thân lấy đi tính mạng của ngươi, nhớ kỹ, là ngươi thiếu những người này.”
Làm một tù nhân mà nói lời đe doạ cũng không sáng suốt cho lắm, nhưng tình huống của Khánh Trần cũng chẳng thể tệ hơn được nữa.
Jindai Yunhe không để bụng lời Khánh Trần nói, hắn hời hợt nói:
“Nếu thanh tra Khánh Trần đồng tình với chúng như vậy, vậy thì tự tay chôn chúng đi.
Không cho phép dùng công cụ, lấy tay không đào mộ cho chúng.”
Lúc này nhiệt độ không khí đã là âm độ, bùn đất đều bị đông lại vô cùng cứng rắn.
Lúc đào, ngón tay sẽ giống như bị dao cắt nát hết lần này đến lần khác.
Muốn đào ra một cái hố có thể mai táng hơn mười người, không thể nghi ngờ đó là một hình phạt tàn khốc nhất.
Mà hai bàn tay cùng cẳng tay của Khánh Trần còn bị khóa lại.
Nhưng Khánh Trần chỉ nhìn Jindai Yunhe một chút, dưới sự trông giữ của bọn sát thủ Jindai, cũng không quay đầu lại đi ra ngoài nông trường, không nói một lời hất tuyết ra, lại không nói một lời bắt đầu gỡ bùn đất.
Bùn đất cứng ngắc bị hắn cố gắng bới từng tí một, Jindai Yunhe lạnh lùng đứng nhìn, cũng không nói gì.
Thời gian dần trôi qua, không biết qua bao lâu, hố trên đất càng đào càng lớn, ngón tay Khánh Trần cũng đầy máu tươi, nhưng vẫn không đình chỉ.
Chương 1269: Nhẫn Tâm
Trong gió rét, thân thể Khánh Trần hư nhược giống như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, nhưng vẫn không đổ.
Mấy tên nhân viên tình báo Jindai, lúc đầu còn vui cười đứng nhìn, nhưng từ từ lại không cười được nữa.
Jindai Yunhe nói:
“Nếu ngươi cảm thấy thống khổ, chỉ cần xin tha một tiếng, liền có thể dừng lại.”
Khánh Trần giống như không nghe thấy gì, không hề dừng lại.
Cũng không biết lại qua bao lâu, trời đã sắp sáng, mấy tên nhân viên tình báo Jindai kia đã không tiếp tục nhìn về phía Khánh Trần nữa.
Thiếu niên dùng thời gian cả đêm, đào ra một cái hố có thể chứa hơn mười người, trên người hắn tất cả đều là bùn đất, trên tay thấm đẫm máu tươi.
Không hiểu sao, nhân viên tình báo Jindai lại liên tưởng đến hình ảnh Thần Linh gặp nạn mà một số tông giáo từng miêu tả.
Nhưng họ cũng chỉ ngẫm lại mà thôi, lập tức khôi phục sự lạnh lùng.
Khi tia nắng ban mai đầu tiên xuất hiện từ phương Đông, mưa tuyết bỗng nhiên dừng lại.
Khánh Trần chậm chạp leo từ trong hố ra, sau đó ôm từng thi thể trong phòng thiết bị ra, cẩn thận từng li từng tí đặt nó trong hố đất.
Hắn ra sức đẩy bùn đất và tuyết vào trong hố.
Thẳng đến một khắc tất cả mọi chuyện đều hoàn thành, mới đột nhiên té xỉu trong đống tuyết.
Jindai Yunhe trầm mặc hồi lâu, nhìn về phía cấp dưới:
“Thừa cơ hội này, lại tiến hành tiếp nhận tế bào thần kinh, đoạt xá một lần nữa!”
Bọn thuộc hạ vẫn đứng yên.
Jindai Yunhe cười lạnh:
“Các ngươi điên rồi sao, ngay cả mệnh lệnh của ta cũng dám không nghe?”
Lúc này, bọn thuộc hạ mới nâng Khánh Trần lên, đi xuống hầm ngầm trong phòng.
“Triệu Kiệt, lần này ngươi đến đoạt xá hắn.”
Jindai Yunhe nói.
Không biết Triệu Kiệt mang theo loại cảm xúc nào nằm lên trên giường, mặc cho đồng nghiệp nối ống dẫn vào trong não bộ của mình.
“Tỷ lệ đồng bộ 31%…”
“Tỷ lệ đồng bộ 72%…”
“Tỷ lệ đồng bộ 89%…”
Jindai Yunhe nhìn về phía Khánh Trần bên kia, con ngươi hắn bỗng co rút lại, vì hiệu suất đồng bộ tương ứng của thiếu niên vẫn là 100%.
Mà mấy giây qua đi, màn hình tinh thể lỏng biểu hiện tỷ lệ đồng bộ đột nhiên phụt tắt.
Triệu Kiệt đã chết.
Không giống Triệu Khoan trở thành người thực vật trước đây, chớp mắt một cái điện tâm đồ của Triệu Kiệt vậy mà lại về không.
Cho đến giờ phút này, Jindai Yunhe rốt cuộc đã rõ, hoá ra trên đời này thật sự có người, không thể bị đoạt xá.
Thế nhưng, không ai chú ý tới lần này, toàn bộ số Nano robot cũng không trở về trong dụng cụ, đám tí hon màu bạc kia đã tìm được nơi trú ẩn mới trong thể nội Khánh Trần.
Chương trình viết sẵn của chúng bị một loại ý chí nào đó xóa đi, nên gông xiềng của chúng cũng bị mở ra.
Ý thức của chúng tương liên với Khánh Trần, sau đó bắt đầu nhảy cẫng hoan hô.
Thành phố số 5.
Trang viên Bán Sơn vẫn đèn đuốc sáng trưng như cũ.
Nó đứng lặng ở đây đã gần ngàn năm, tựa như dù thời đại xoay chuyển thế nào, nó cũng sẽ không bị thời đại thay đổi.
Ám Ảnh Chi Môn mở ra.
Lần này, Ám Ảnh Chi Môn trực tiếp mở trong phòng ông lão kia.
Trong bóng tối, ông lão đưa lưng về phía Ảnh tử, bình tĩnh nói:
“Đúng là chẳng có tí quy củ nào, chút chuyện nhỏ như vậy, đã luống cuống chân tay?”
Ảnh tử xếp bằng ngồi trên mặt đất sau lưng lão giả:
“Mở Ám Ảnh Chi Môn ở chỗ này thuận tiện biết bao nhiêu, ta đã muốn làm như vậy từ sớm.
Trước kia mỗi lần lên đây phải khổ sở bò từng bậc thang, về sau hẳn là không cần nữa.”
“Nói xem, lần này ngươi tới vì cái gì?”
Ông lão lạnh nhạt hỏi:
“Trước kia một năm cũng không gặp ngươi được hai lần, bây giờ thì hay rồi, lúc không muốn nhìn thấy ngươi, ngươi lại chạy tới đây mỗi ngày.”
Ảnh tử lạnh lùng nói:
“Ngài đang giúp Jindai xóa vết tích à?”
Lão giả thở dài nói:
“Trong mắt ngươi, ta đã luân lạc tới mức phải làm loại chuyện nhỏ này sao? Yên tâm, nếu ta xuất thủ, ngươi nhất định sẽ biết là ta làm.”
Ảnh tử gật gật đầu:
“Vậy ta đại khái đoán được là ai đang làm chuyện này…Nhưng ta không rõ, tất cả những gì ngài làm, liệu có ý nghĩa gì chăng.
Để hắn nhận hết ngăn trở và khuất nhục, là vì cái gì?”
“Nung đao.”
“Nung đao?”
Ông lão nói:
“Sau khi hắn trở về thế giới trong quá xuôi gió xuôi nước, Lý Thúc Đồng giúp hắn, Lý Tu Duệ kia cũng giúp hắn, ngươi cũng đang giúp hắn, dạng đao này rất dễ bị bẻ gãy, cũng không biết mình nên chém ai.”
Ảnh tử trầm mặc.
Lão giả nói:
“Ngươi sợ hắn chết?”
Ảnh tử lắc đầu:
“Ta không sợ hắn sẽ chết.
Ta chỉ không rõ, ngài không sợ, rõ ràng là muốn cho hắn quyền lực, nhưng ngộ nhỡ từ nay về sau hắn không muốn nữa thì sao?”
“Không muốn?”
Lão giả cười cười:
“Nếu như để hắn trở lại Khánh thị tiếp tục làm việc, đương nhiên có thể hắn hờn dỗi không quay về, nhưng nếu như đem cả Khánh thị cho hắn thì sao? Trong công ty ngươi bị người ta gây khó khăn, có thể từ chức, nhưng nếu có một ngày, người làm khó dễ ngươi kia cho ngươi cả công ty, ngươi sẽ từ chối hắn sao? Sẽ không.”
“Hắn không phải loại người dã tâm bừng bừng mà ngài thường thấy.”
Ảnh tử lắc đầu:
“Ngài chớ có đẩy hắn ra xa.”
Lão giả lại cười:
“Cũng có người vĩ đại không nguyện ý trở thành lãnh tụ, nhưng một khi hiệu triệu, họ sẽ hất bụi gai đi, xuất hiện lần nữa.
Đừng lo lắng quá mức, một kiếp này hắn nhất định phải vượt qua, đi hết đoạn đường này, hắn sẽ hiểu.”
“Nhưng nếu như hắn chết thật?”
“Chết thì chết thôi.”
Chương 1270: Phi Thuyền
Một chiếc phi thuyền dân dụng cấp Bính đang từ phía nam bay về phía bắc trên không vực mênh mông bát ngát.
Phi thuyền được chia thành bốn cấp bậc, Giáp Ất Bính Đinh.
Hạng A, cấp Ất là cấp bậc quân dụng, dùng để vận chuyển vũ khí.
Cấp Bính, cấp Đinh là cấp bậc dân dụng, trong đó cấp Bính được sử dụng để kinh doanh.
Điển hình là việc di chuyển giữa thành phố số 10 và thành phố số 18, phương tiện giao thông cao cấp thường thấy nhất chính là phi thuyền cấp Bính.
Cấp Đinh là cấp bậc dành cho gia đình, đó là phi thuyền chuyên dụng cho các đại gia.
Trong khoang thuyền có bốn người, một người chịu trách nhiệm điều khiển hướng đi, ba người còn lại điên cuồng quét dọn các phòng trên thuyền, thậm chí còn sử dụng chất tẩy rửa axit mạnh nữa, họ muốn tẩy hết vết máu trong khoang thuyền.
Bọn hắn đeo một chiếc mặt nạ thở oxy trong suốt che kín mặt để tránh hít phải khí độc được sản sinh trong quá trình tẩy rửa.
Khoang thuyền đã được dọn dẹp từ trước, nhưng bọn hắn lo lắng DNA còn lưu lại trong khoang thuyền không thể vượt qua trạm kiểm tra không vực.
Người điều khiển phi thuyền nói:
“Chỉ 120km nữa sẽ tiến vào không vực tập đoàn quân Liên Bang quản chế, hiện giờ phía bên đó đã bị ả điên Lý Trường Thanh dùng ra đa bao trùm toàn bộ rồi, mau dọn dẹp cho sạch đi.
Nếu có ai lên phi thuyền kiểm tra thì tuyệt đối không thể để bọn hắn phát hiện ra bất kỳ đầu mối nào cả, nếu không chúng ta đều phải chết!”
“Mẹ kiếp, chúng ta cũng muốn nhanh mà, nhưng việc này sao mà nhanh được cơ chứ? Vả lại ta cũng không hiểu được chẳng phải cấp trên nói việc này không hề nguy hiểm hay sao? Sao đột nhiên lại như cả thế giới đang truy tìm chúng ta vậy?!”
“Nhất là ngày hôm qua, nếu như không phải có một chiếc phi thuyền khác bất ngờ xuất hiện, hấp dẫn sức chú ý của Khánh Thị thì e rằng chúng ta đã bị Ảnh Tử bắt rồi.”
Người điều khiển phi thuyền khẽ đáp:
“Kỳ lạ, là ai đang hấp dẫn lực chú ý giúp chúng ta vậy?”
“Hay là cấp trên đang hỗ trợ chúng ta thoát khốn?”
“Các ngươi tin hả? Hiện giờ chúng ta đã trở thành con rơi rồi, cấp trên sẽ không giúp đỡ đâu.”
Nhưng đúng vào lúc này, bầu trời đột nhiên sầm tối.
Mây đen bao phủ chiếc phi thuyền.
Người điều khiển kêu lên một tiếng:
“Xui vậy, tại sao lại sắp có tuyết rơi? Ta phải đi theo lộ trình cố định…Chờ đã! Đậu xanh rau má!”
Người điều khiển phi thuyền tiện tay mở góc nhìn 360 lên, lập tức cảm thấy da đầu tê rần.
Hắn cảm thấy như có một ngọn núi lớn từ trên bầu trời hạ xuống.
Cảm giác bị đè nén, không thể địch lại khiến bất kỳ ai nhìn thấy đều muốn quỳ xuống trước sự vĩ đại của nó.
Đó là trí tưởng tưởng cực hạn của nhân loại với từ ‘cỗ máy chiến tranh’ rồi.
Người điều khiển quay đầu lại, gầm thét tới khản cả giọng:
“Là cứ điểm không trung Thanh Sơn hào! Ả đàn bà điên Lý Trường Thanh khởi động cứ điểm không trung Thanh Sơn! Đậu má!”
Hóa ra bóng tối bao phủ lấy bọn hắn khi nãy không phải là mây đen xuất hiện trước khi có tuyết rơi mà là cứ điểm không trung Thanh Sơn hào che kín cả bầu trời.
Bá chủ không trung quá mức khổng lồ, sự to lớn của nó khiến bọn hắn tưởng rằng đó là khí tượng tự nhiên.
Đây là cứ điểm không trung cùng cấp bậc với Thần Linh Quyền Trượng hào của Khánh Thị, là vũ khí cấp chiến lượng trên chiến trường.
Nó được trang bị lò động lực phản ứng hạt nhân tiên tiến nhất, pháo điện từ chính có tầm bắn lên tới 230km, bệ phóng tên lửa hành trình.
Có cả vô số máy bay chiến đấu không người lái nữa.
Đó cũng chỉ là những chức năng cơ bản nhất của tòa cứ điểm không trung này, giống như trước khi ngục giam số 18 bị phá hủy, không ai biết Thần Linh Quyền Trượng hào còn kết nối với Thần Linh Quyền Trượng ở độ cao 800km trên bầu trời.
Trong phi thuyền, bốn người tuyệt vọng nhìn bóng ma trên bầu trời càng lúc càng tới gần:
“Tới bắt chúng ta hay sao?”
“Nói vớ vẩn, nếu không xác định được mục tiêu thì cứ điểm không trung Thanh Sơn hào sẽ không khởi hành đâu!”
“Vậy giờ chúng ta phải làm gì? Làm cách nào mới trốn thoát được đây?”
Người điều khiển nhìn đồng bọn của mình như nhìn một tên thiểu năng:
“Thanh Sơn hào đã xuất hiện rồi, ngươi còn hỏi ta trốn bằng cách nào hả? Ta có thể nói cho ngươi biết, thái độ nhận lỗi thành khẩn vào, như vậy chắc hẳn sẽ được toàn thây đó.”
Đồng bọn:
“…”
Người điều khiển hít sâu một hơi:
“Khởi động chương trình tự hủy đi, vì người nhà ở phương bắc của chúng ta.”
Nói xong hắn điền mật mã vào, ấn vào một nút màu đỏ trong khong thuyền.
Nhưng đúng lúc này, bọn hắn đột nhiên cảm thấy mình bị rơi vào trạng thái không trọng lượng, giống như có thứ gì đó ở trên bầu trời đã bắt bọn hắn lại.
Ngay sau đó, một tia laser cực bé quét qua, cắt đứt cả chiếc phi thuyền to lớn.
Giống như là đang cắt bánh phở vậy, phần đuôi của chiếc phi thuyền bị tia laser cắt đứt.
Nơi đó là bom hẹn giờ điều khiển tự động để tự hủy phi thuyền.
Cuối cùng thì người điều khiển cũng rơi vào tuyệt vọng, Lý Trường Thanh muốn bắt sống bọn hắn!
Trên bầu trời, bên dưới Thanh Sơn hào mở ra một cái miệng tròn khổng lồ chẳng khác nào một con quái thú mở cái miệng to lớn của mình ra, nuốt chiếc phi thuyền bị cắt nát này vào trong bụng!
Không lâu sau đó, có một chiếc phi thuyền cấp A từ dưới đáy cứ điểm không trung Thanh Sơn hào bay ra ngoài, bay thẳng về vùng núi phía tây.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










