1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 124 : Lý Ngọc Sống Lại (c1231-c1240)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 124 : Lý Ngọc Sống Lại (c1231-c1240)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1232: Lý Ngọc Sống Lại

Chuyện này cũng không thể trách Khánh Trần sơ ý.

Hắn ngụy trang thành Chu Thương cũng là việc ngoài ý muốn bị Ảnh tử bắt ép, theo kế hoạch ban đầu hắn sẽ một mình rời khỏi đội ngũ, đến khu cấm kỵ số 065 tản bộ một vòng, làm quen địa hình trước rồi tính sau.

Cho nên, hấp tấp đóng vai một người, khẳng định sẽ xảy ra chút vấn đề nhỏ.

Bây giờ Khánh Trần đã biết, ‘Chu Thương’ chưa từng đi lính….

Khánh Trần im lặng một lúc lâu, hỏi:

“Ngươi muốn lấy súng để làm gì?”

Lưu Lợi Quần nhỏ giọng nói với Khánh Trần:

“Chúng ta mới đào vong ngày đầu tiên, đã có hơn phân nửa người chết rồi.

Giờ mới đi hơn 20 cây số, đường về sau còn rất xa, ngươi có thể cầm một khẩu súng, chúng ta cũng có cái phòng thân.

Ngươi có đói bụng không?”

“Đói.”

Khánh Trần gật gật đầu.

Lưu Lợi Quần nói thầm:

“Còn nhiều, rất nhiều người đói hơn ngươi, nhưng trên người mọi người đều không có đồ ăn.

Tiếp đó, khi mọi người đối mặt với đói khát sẽ làm cái gì, hẳn là ngươi cũng có thể tưởng tượng ra.”

Khánh Trần thở dài, đây chính là sự tinh tường của kẻ làm nền.

Lúc này, có người kỳ quái nhìn về phía các trợ lý của Lý Ngọc:

“Lý Ngọc đâu? Không phải các ngươi kéo hắn đi đó sao?”

Trên đường đào vong, năm nam trợ lý giống như chó trượt tuyết, cũng coi như một cảnh tượng hiếm thấy.

Chỉ là, chó trượt tuyết đều đến rồi, xe trượt tuyết và người trượt tuyết thì không thấy đâu?!

Người đại diện Lý Ngọc ôm chặt ví da nhỏ vào trong ngực, cực kỳ đau buồn lên tiếng đầu tiên:

“Hắn ở trên đường đột nhiên giống như phát điên muốn chạy về hướng thành phố số 10, chúng ta không ngăn được hắn, chỉ có thể tiếp tục lên đường.

Chúng ta cũng không biết vì sao hắn phát điên, nhưng bây giờ hẳn đã bất hạnh gặp nạn.”

Những người khác trong doanh địa nửa tin nửa ngờ.

Lý Ngọc có thể làm ra chuyện ngu ngốc như vậy, nhưng cũng quá bất ngờ.

Không đợi đám người suy nghĩ rõ ràng, bên ngoài khe núi bỗng nhiên có người hô to:

“Cứu mạng! Mau cứu ta!”

Người đại diện Lý Ngọc biến sắc!

Bởi vì nàng biết, đây rõ ràng là giọng của Lý Ngọc! Đối phương lần theo ánh lửa trong khe núi mà đến đây!

Sao lại như vậy?!

Rõ ràng mình đã thắt chặt dây thừng trên người đối phương rồi, làm sao hắn ta sống được?!

Nhất thời, ánh mắt mọi người trong khe núi đồng loạt nhìn về phía người đại diện….

Trong lòng người đại diện rất chán nản, nếu như trước đó giết chết Lý Ngọc thì tốt, nhưng nàng sống trong thành thị ngày thường ngay cả cơ hội giết cá còn không có, nào dám thật sự giết người?

Đám người nhìn ra ngoài, chỉ thấy Lý Ngọc chân thấp chân cao chạy tới, quần áo trên người lộn xộn không chịu nổi.

Ở phía xa, trong gió tuyết có một bóng sói màu xám, nhanh chóng đuổi theo hắn.

“Ra ngoài cứu hắn chứ?”

Có người nhỏ giọng nói.

Người đại diện Lý Ngọc đột nhiên nói:

“Không được, đàn sói đã đến, ta biết mọi người rất tốt bụng, nhưng Lý Ngọc nhà chúng ta nhất định không đành lòng nhìn các ngươi vì hắn mà chết trên vùng hoang dã! Chúng ta tuyệt đối đừng ra ngoài!”

Người đại diện này nói năng rất dõng dạc.

Nhưng mọi người liền lập tức hiểu ra, người đại diện sợ Lý Ngọc còn sống trở về liên bang.

Có vài người yên lặng nhìn ví da trong lòng người đại diện, âm thầm suy nghĩ.

Kỳ thật, cũng không có ai thật sự muốn đi cứu Lý Ngọc, còn cảm thấy hứng thú với cái ví da này hơn.

Mà lúc này Khánh Trần đang cảm thấy nhàm chán, đột nhiên nổi hứng.

Hắn cũng không muốn Lý Ngọc sống, nhưng tiết mục giải trí đêm nay….không có gì sao.

Mọi người nhìn thấy ‘Chu Thương’ đột nhiên nổi máu anh hùng đứng dậy:

“Đó là một mạng người, sao chúng ta có thể thấy chết không cứu.

Cũng không cần ra ngoài, đứng từ xa nổ súng bắn chết hai con sói, đàn sói hẳn sẽ không tiếp tục đuổi giết hắn.”

Nói xong, hắn đi tới miệng núi bưng súng lên, tựa hồ đang cố hết sức ngắm chuẩn.

Trong đống tuyết, Lý Ngọc thất tha thất thểu chạy trước, hắn hô hấp càng ngày càng nặng, chỉ cảm thấy mỗi lần hít thở, hơi lạnh kia liền rót thẳng vào trong lá phổi.

Hắn nhìn ánh lửa phía trước, ra sức chạy, bản năng cầu sinh giúp hắn chiến thắng sự yếu ớt của mình.

Nhưng hắn đã nghe được tiếng bước chân của đàn sói sau lưng.

Đột nhiên, tạch tạch hai phát, đạn bắn vào bên cạnh cách hắn không xa, cũng không trúng vào cái gì.

Có vẻ đàn sói bị tiếng súng này quấy nhiễu, nên cũng không tiếp tục đuổi theo mà dừng bước, yên lặng quan sát.

Lý Ngọc nhân cơ hội này lao lên lần nữa, cuối cùng trước khi đàn sói tiếp tục đuổi theo, thành công xông vào trong khe núi.

Lúc này đàn sói đã cách rất gần, Khánh Lập nhìn trên lông đàn sói này dính không ít vết máu, ắt hẳn đã có không ít người thành đồ ăn của đàn sói.

Hắn trầm mặc hai giây sau nói với Khánh Trần:

“Trong quân đoàn số 2 các ngươi không tập bắn bia à? Tiết kiệm đạn một chút.”


Chương 1233: Đàn Sói Bất Thường

Khánh Trần áy náy nói:

“Thật ngại quá, quá lâu không nổ súng, nên không được thuận tay.”

“Ừm, chuyện thường thôi.”

Khánh Lập gật gật đầu.

Lúc này, Lý Ngọc đi vào trong khe núi còn chưa nghỉ ngơi, đã nhìn thấy người đại diện nhà mình và ví da nhỏ trong ngực đối phương.

Hắn dữ tợn nhào tới, đánh nhau với người đại diện:

“Ngươi dám mưu sát ta!”

Khánh Trần đi về góc hẻo lánh ngồi xuống, vui vẻ nhìn một màn này.

Giống như sau khi ăn xong xem vài tiết mục giải trí.

Người đại diện Lý Ngọc suýt ói, rõ ràng đã là người sắp chết, tại sao vẫn cứng đầu sống.

Nàng bị Lý Ngọc túm tóc đè xuống đất, đánh cho một trận.

Nhưng cũng may Lý Ngọc đã hết hơi sức, nhanh chóng bị nàng hất văng ra đất, run chân đứng lên không nổi.

Người đại diện giận dữ hét:

“Loại phế vật như ngươi nếu như không có ta giúp ngươi kiếm tài nguyên, hốt phân, thì mấy chuyện xấu của ngươi đã sớm bung bét rồi.”

Lý Ngọc ngồi tê liệt trên mặt đất, thở hồng hộc nói:

“Con đàn bà ác độc, đây chính là lý do ngươi mưu sát ta? Không có ta, bây giờ ngươi vẫn là một người đại diện vô danh tiểu tốt!”

Nói xong, Lý Ngọc nhìn bốn phía:

“Ai giúp ta giết nàng? Ta cho hắn 10 triệu!”

Có người động tâm.

Khánh Nhất bình tĩnh ngồi bên đống lửa, nói khẽ:

“Còn ồn ào nữa thì cút ra ngoài cho ta.

Khánh Lập, đàn sói chưa dám xông vào khe núi đâu, nhưng chúng ta bị vây ở chỗ này cũng không ổn, ngươi an bài thứ tự canh phòng một chút, để ta ngẫm lại nên lao ra như thế nào.”

Đồ ăn của họ không nhiều lắm, dù Khánh Nhất đã gom góp tất cả vật tư, cũng chỉ đủ cho một nhóm nhỏ ăn hai ngày.

Nếu như đàn sói bao vây nơi này, chỉ sợ không cần những mãnh thú kia xông tới, họ cũng nhanh chóng chịu không nổi.

Lúc này, khe núi đột nhiên thành một hòn đảo biệt lập.

Mọi người nhìn nhau, không biết đường ra ở nơi nào.

“Tất cả chúng ta sẽ không chết ở đây chứ?”

Lưu Lợi Quần ngồi trong khe núi, nhìn tuyết rơi bên ngoài miệng núi lo lắng nói.

Mọi người có thể nhìn thấy, bên ngoài miệng núi có hơn 20 con sói hoang hung hãn không rời đi, mà nằm chờ trong tuyết, cẩn thận quan sát họ.

Thời gian dần trôi qua, cho dù bão tuyết vùi lấp thân thể của chúng nó, chúng vẫn không nhúc nhích như cũ.

Khánh Lập thấy cảnh này, giả bộ muốn xông ra khỏi khe núi.

Lập tức, hơn 20 con sói hoang đồng thời đứng dậy, lắc hết tuyết đọng trên người, lạnh lùng theo dõi hắn.

Khánh Lập suy tư một lát, hắn bưng súng tự động lên muốn bắn sói hoang.

Thế nhưng, đàn sói kia lại kéo giãn khoảng cách trước, thẳng đến kéo hơn 300 mét mới nằm xuống một lần nữa.

Khánh Lập bắn mấy phát, nhưng đàn sói không hề nhúc nhích.

Việc này khiến Khánh Lập phát giác được điểm khác thường, hắn thấp giọng nói với Khánh Nhất:

“Thiếu gia, đàn sói này……không bình thường.

Giống như bọn chúng biết tầm sát thương của súng tự động vậy, mà chúng cũng không e ngại tiếng súng….Trước kia, đàn sói nghe thấy tiếng súng đã sớm chạy.”

Khánh Nhất nhíu mày:

“Ngươi muốn nói, thật ra có người đang thao túng đàn sói này?”

Khánh Lập thấp giọng nói:

“Trong lịch sử liên bang, cũng có không ít siêu phàm giả có thể thân cận với dã thú.

Mặc dù vẫn chưa có chứng cớ rõ ràng, nhưng không thể không phòng.”

“Vậy thì xong rồi.”

Khánh Nhất thở dài nói:

“Dã thú thật sự cũng sợ chết, nhưng dã thú do con người điều khiển thì không, một đàn sói đã khắc phục bản năng, đủ để nhốt chết chúng ta ở chỗ này.”

Đạn dược của họ vẫn còn không ít, nhưng giết hết đàn sói thì sao, liệu phía sau có còn những nguy hiểm khác?

“Chờ một chút đi.”

Khánh Nhất nói:

“Có lẽ còn có đường xoay chuyển.”

Trong khe núi khá rộng rãi, chừng ba bốn trăm mét vuông.

Nhưng nơi này chỉ có một đống lửa, cũng chỉ có một số ít người có thể ngồi quanh đống lửa.

Đám Khánh Nhất là những người đến nơi này đầu tiên, số củi bọn hắn gom cũng chỉ đủ cho mình dùng đến bình minh, cho nên căn bản là không có cách nào chia cho những người khác.

Mọi người chỉ có thể ngồi đằng xa trơ mắt nhìn, lạnh đến run lẩy bẩy.

Khánh Lập tính toán đại khái một chút, hắn nói với Khánh Nhất:

“Thiếu gia, có thể đàn sói muốn vây chết chúng ta ở chỗ này, củi đến sáng sớm sẽ dùng hết, nếu như trong ngày mai chúng ta còn chưa tìm ra cách rời đi, vậy đêm mai sẽ vô cùng gian nan.”

“Không quản được người khác, chính chúng ta vượt qua buổi tối hôm nay trước rồi nói sau.”

Khánh Nhất nói.

Lúc này.

Trong khe núi bắt đầu ồn ào.

Một nam trợ lý của Lý Ngọc nói với đồng nghiệp bên cạnh:

“Bộ quần áo trên người ngươi rõ ràng là của ta, cởi ra cho ta!”

“Đến đây rồi còn nói cái gì quần áo là của ngươi? Ngươi gọi nó, nó có trả lời không?”

Đồng nghiệp kia đáp trả.

Lúc rời khỏi khu trại mọi người đều rất vội vàng, có người mặc nhầm quần áo cũng rất bình thường.

Chỉ là lúc này thực sự quá lạnh, mọi người vừa lạnh vừa đói thật sự chịu không nổi.


Chương 1234: Tiếng Tim Đập

Nhất thời, hai người lao vào đánh nhau, quần áo đều rách toạc.

Khánh Nhất chỉ liếc nhìn nhưng không quản, những người khác cũng thờ ơ lạnh nhạt, duy chỉ có vị nữ diễn viên kia ở bên cạnh không ngừng thuyết phục:

“Đến nơi này mọi người phải giống như người một nhà, tuyệt đối không nên đánh nhau nữa! Các ngươi nghe ta nói, ở hoàn cảnh ác liệt này, chúng ta phải giống như huynh đệ tỷ muội đồng tâm hiệp lực, mới có thể sống sót…..”

Khánh Trần im thin thít.

Phong cách của Hội Phụ Huynh, quả nhiên không giống những người khác.

Hắn cùng Lưu Lợi Quần và các tạp vụ khác ngồi dựa vào vách đá trong khe núi, mặc dù Khánh Nhất có chiếu cố họ, nhưng đống lửa chỉ có một.

Chỉ có Khánh Nhất, Tôn Sở Từ, Tống Niểu Niểu mới đặc biệt được ngồi chen vào đó.

Cho nên, tự nhiên là không tới phiên tạp vụ.

Lưu Lợi Quần nhìn về phía những người kia:

“Lúc này lãng phí thể lực đánh nhau, chỉ có đường chết……Nói đến người nhà, thật ra ta có nghe nói ở thành phố số 10 có một tổ chức mới thành lập tên là Hội Phụ Huynh, hình như đến từ thành phố số 18.”

“Ồ?”

Khánh Trần quay đầu lại:

“Là tổ chức như thế nào?”

“Ta cũng không rõ lắm.”

Lưu Lợi Quần lắc đầu:

“Ta chỉ nghe người ta nhắc tới, tổ chức này không giống những đoàn thể bình thường, họ thích làm việc tốt, cũng không ức hiếp người khác, không thu phí bảo vệ, chỉ hỗ trợ lẫn nhau.

Nghe nói có một thành viên trong tổ chức ngã bệnh, một đám thành viên Hội Phụ Huynh liền ra sức kiếm tiền cho hắn trị bệnh, sau khi nghe chuyện, rất nhiều người đều muốn hỏi thăm làm sao để gia nhập.”

Trong liên bang cái ác hoành hành, xuất hiện một tổ chức thực sự lấy việc hỗ trợ nhau làm tôn chỉ, đơn giản là giống một dòng nước trong, khiến người ta chú ý…..

Lưu Lợi Quần nói:

“Được rồi, đừng quản những thứ này nữa, chúng ta đều đi ngủ đi, đợi lát nữa còn phải đứng gác.”

Khánh Lập phân công nhiệm vụ cho mọi người, luân phiên trông coi miệng núi, để phòng đàn sói tới gần cũng không biết.

Đám tạp vụ trải lều vải họ cực khổ kéo tới lên mặt tuyết, không có giá đỡ, chỉ có thể đắp lên người như túi ngủ, tối thiểu cũng có tác dụng thông khí, chống nước, giữ ấm.

Cử động kia khiến không ít người trong khe núi hâm mộ.

Thậm chí người đại diện của Lý Ngọc cũng đi tới chỗ Lưu Lợi Quần, thấp giọng nói: “Lều vải của ngươi còn rất nhiều chỗ, có thể để ta cũng chui vào không…..”

Đám tràng công đều ngơ ngác, lều vải họ đắp lên người, quả thực đủ cho hai người nhét chung một chỗ.

Nhưng vấn đề là, như vậy không phải nằm sát vào nhau sao?

Người đại diện này của Lý Ngọc trước kia cũng là nghệ sĩ không nổi danh, bởi vì bảo dưỡng rất cẩn thận, cho nên sắp 40 tuổi nhìn vẫn giống như là ngoài ba mươi.

Đổi lại những người khác, có lẽ sẽ thật sự động tâm.

Ở nơi hoang dã này, nói không chừng ngày mai sẽ chết, lúc này có thể hưởng thụ một chút tại sao lại không làm?

Nhưng khổ nỗi lại trúng Lưu Lợi Quần không thích phụ nữ:

“Cút…..”

Người đại diện vừa nhắm về phía đám tràng công, Lý Ngọc ở sau lưng cười lạnh:

“Không chê bản thân thấp hèn sao, trước kia dù sao ngủ cũng là đạo diễn, biên kịch, bây giờ bắt đầu ngủ với tạp vụ rồi hả?”

Người đại diện trợn mắt quay đầu, lúc này nàng không thèm che giấu gì nữa:

“Trước kia chẳng lẽ không phải vì ta muốn lôi kéo tài nguyên cho ngươi à?! Còn nữa, làm sao ngươi sống sót? Rõ ràng ta đã thắt chặt dây thừng, sao ngươi có thể thoát ra được? Khẳng định có gì đó cổ quái!”

Khánh Nhất nhìn sang.

Lý Ngọc cười lạnh nói:

“Ngươi chỉ ước gì ta chết, nhưng trong bão tuyết ông đây đã gặp một người quay phim lạc đường, hắn giúp ông tháo dây thừng.”

“Vậy hắn đâu rồi?”

Người đại diện hỏi.

“Bị sói cắn chết.”

Lý Ngọc trả lời.

“Coi như số ngươi may!”

Người đại diện dữ tợn nói:

“Nhưng ta tin rằng ngươi tuyệt đối không có cách nào còn sống quay về liên bang.”

Lúc này, lại có một nữ trợ lý của Lý Ngọc đến trước mặt Khánh Trần:

“Ta có thể đắp chung lều vải với ngươi chứ?”

Khánh Trần nhìn nàng một cái, lại ném lều vải của mình cho nữ diễn viên thuộc Hội Phụ Huynh kia, còn mình thì ôm súng tựa trên vách đá nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lưu Lợi Quần bên cạnh thở dài nói:

“Chu Thương, lúc này thằng nhóc ngươi còn làm người tốt cái gì? Không có đồ giữ ấm, thân nhiệt ngươi sẽ hạ rất nhanh.”

Khánh Trần cười cười:

“Không sao đâu, các ngươi ngủ đi, tất cả chúng ta đều nằm trong lều vải hành động sẽ rất không tiện, dễ bị người ta ám toán.”

Lưu Lợi Quần sửng sốt:

“Nói cũng đúng, vậy ngươi canh một lát đi , chờ ta đi gác đêm, ngươi dùng lều vải của ta.”

Khánh Trần thản nhiên như không có chuyện gì, híp mắt nhìn về phía khe núi.

Nơi này tổng cộng có 87 người.

Nhưng hắn chỉ nghe 86 tiếng tim đập.

Không phải có người bị lạnh chết cứng, mà có một “vật chết” đã xâm nhập vào khe núi.


Chương 1235: Đến Rồi!

Rạng sáng 4 giờ.

Mọi người trong khe núi đều đói bụng, nhưng chung quy vẫn không chịu nổi mỏi mệt, rã rời nằm trong đống tuyết thiếp đi.

Những người này đã bôn ba trong tuyết gần hai mươi km, trong giày thấm tuyết, sau đó lại hòa tan thành nước.

Lúc này, họ chỉ cảm thấy hai cái chân mình đã đông lạnh thành cục băng.

Có thể đoán được, phân nửa số người tỉnh lại sau giấc ngủ, sẽ sinh bệnh.

Lúc trời tối nhất trước hừng đông, đến phiên Lý Ngọc, tổ quay phim trong đoàn làm phim đi theo Tôn Sở Từ đứng gác.

Lý Ngọc bất đắc dĩ đi theo sau mọi người, đợi cho người gác phiên trước trở lại trong khe núi, chỉ thấy Lý Ngọc đột nhiên rút một con dao găm từ trong tay áo ra, hung ác lẻn ra phía sau một người quay phim, cắt đứt động mạch chủ trên cổ đối phương.

Ngay sau đó, thân hình lại nhào về phía Tôn Sở Từ, mắt thấy Tôn Sở Từ không hề phát giác, cũng sắp bị người ta cắt yết hầu.

Phịch một tiếng, Khánh Lập mặt không thay đổi nổ súng bắn một phát, xuyên qua đùi Lý Ngọc, làm gãy xương đùi của hắn.

Cũng đánh thức mọi người trong khe núi.

Thế nhưng, Lý Ngọc cũng không ngã xuống kêu rên, chỉ thấy thân thể hắn hơi nghiêng một chút, liền tiếp tục vung dao bổ vào cổ Tôn Sở Từ.

Đùng, lại một phát súng.

Cánh tay Lý Ngọc cũng gãy, dao găm trong tay bay ra ngoài.

Khánh Lập muốn để hắn sống, nhưng Lý Ngọc này cứ như bị điên, không hề biết đau đớn.

Đùng.

Khánh Lập bất đắc dĩ bắn vỡ sọ hắn.

Tôn Sở Từ không kịp xem xét tình huống phía sau, hắn giận dữ hét:

“Đàn sói đến rồi!”

Đã thấy đàn sói bên ngoài miệng núi đột nhiên tới gần, cứ như phối hợp với hành động của Lý Ngọc, nhanh chóng lao đến.

Lúc đàn sói tấn công, tứ chi tráng kiện đầy sức mạnh hất lên từng đợt sóng tuyết dữ dội, thanh thế đặc biệt kinh người.

Cứ như bọn chúng đã sớm biết, giờ khắc này khe núi sẽ xuất hiện hỗn loạn.

Khánh Lập đang nghỉ ngơi, lập tức đứng dậy dùng súng tự động bắn ra ngoài khe núi, cùng Tôn Sở Từ dùng hỏa lực dày đặc đánh lui đàn sói.

Trong khe núi, mọi người chưa tỉnh hồn nhìn một màn này, thẳng đến tiếng súng ngừng.

Bọn hắn trông thấy thi thể Lý Ngọc và người quay phim kia, nhất thời không biết đã xảy ra chuyện gì.

Khánh Lập lật thi thể Lý Ngọc lên, lại phát hiện sắc mặt của đối phương trong nháy mắt đã tím xanh, trên mặt cũng xuất hiện vết hoen tử thi.

Khánh Lập ngạc nhiên nói:

“Thi ban? Thứ này phải tử vong trên 2 giờ mới có thể xuất hiện mà.”

Khánh Nhất nhìn về phía những người khác, bình tĩnh giải thích:

“Lúc người này vừa mới vào khe núi ta đã cảm thấy có vấn đề, nếu như những gì người đại diện kia nói là thật, hẳn là hắn đã chết trong bão tuyết.”

Khánh Nhất phán đoán Lý Ngọc có vấn đề dựa trên logic, cho nên bàn giao cho Khánh Lập để ý hắn.

Mà chỉ có Khánh Trần biết, từ khi Lý Ngọc tiến vào khe núi, đã không có nhịp tim.

Lý Ngọc đã sớm chết.

Sở dĩ Khánh Trần không vạch trần hắn ngay từ đầu, chính là muốn xem kẻ thao túng Lý Ngọc rốt cuộc muốn làm gì, bây giờ lại phát hiện, đối phương muốn dùng Lý Ngọc làm nội ứng, từ bên trong phá hoại phòng bị ở khe núi, tạo ra hỗn loạn đủ để phá hủy phòng tuyến bên trong.

Như vậy là ai đang thao túng Lý Ngọc, còn có đàn sói?

Có thể đối phương đến vì Khánh Nhất, trong mọi người ở đây, chỉ có Khánh Nhất có giá trị để loại siêu phàm giả cấp bậc này xuất thủ.

Là Khánh Nguyên sao?

Hay là tác phẩm của Jindai, Kashima?

Khánh Trần nhíu mày, nếu như Khánh Nguyên có thể chế cả đàn sói thành con rối, vậy uy hiếp của người này cũng quá lớn.

Gió tuyết chưa ngừng, lại càng lúc càng lớn.

Họ ở trong khe núi này không chống được quá lâu, thức ăn không đủ.

Khánh Trần nhìn vào trong khe núi, nếu như mọi người bị bỏ đói ba ngày, chỉ sợ cũng không cần đàn sói phía ngoài tấn công vào, trong khe núi đã xảy ra nội chiến trước.

……

Khánh Trần lặng lẽ dựa vào vách đá.

Hắn phát huy thính lực của mình tới cực hạn, trong lòng không ngừng tính toán.

Bây giờ phải làm sao?

Dường như lần này ngay cả Khánh Trần cũng không có biện pháp nào giải vây cả.

Thật ra Khánh Nhất và Khánh Lập đã đánh giá thấp số lượng của đàn sói rồi, họ đoán đàn sói chỉ có hơn một trăm con, nhưng Khánh Trần đoán là…hơn bốn trăm con.

Khi Lý Ngọc đột nhiên gây sự, vì ngăn cản đàn sói mà Khánh Lập và Tôn Sở Từ đã dùng hỏa lực áp chế, tiêu tốn tương đối nhiều đạn dược.

Dù viên nào viên lấy đều trúng đích thì số đạn dược này cũng chỉ vừa đủ đề tiêu diệt hết bầy sói đó mà thôi.

Nhưng mối nguy hiểm bên ngoài không chỉ có đàn sói, còn có người điều khiển đàn sói và Lý Ngọc.

Rất có thể đây là một tổ chức có mục tiêu, kế hoạch cụ thể.

Hiện giờ Khánh Trần có ba phán đoán.

Đầu tiên, người chấp hành kế hoạch này không phải là Khánh Nguyên, tốc độ chế tạo con rối của đối phương không nhanh chóng, cũng không đơn giản như vậy.

Nếu không thì lúc ở Trịnh Thành, đối phương sẽ có thêm nhiều thủ đoạn khác.


Chương 1236: Hiện Tượng Bình Thường

Tiếp nữa, sau khi Lý Ngọc trở thành xác chết di động, tiến vào khe núi thì hắn vẫn có thể tự đóng vai bản thân một cách chuẩn xác.

Nói rõ…Người chế tạo hắn thành xác chết di động ít nhất cũng là người trong khu cắm trại, biết chuyện hắn xảy ra mâu thuẫn với người đại diện.

Cuối cùng, dựa vào hành vi logic thì Lý Ngọc chỉ là một người bình thường, dù hắn đánh lén từ phía sau lưng thì cũng có tổng cộng chín người đang canh gác, hắn không thể giết chết toàn bộ được.

Dù đánh lén Tôn Sở Từ thành công thì tối đa cũng chỉ tạo được một cơ hội để dò xét mà thôi.

Khánh Trần cảm thấy nếu như hắn là người điều khiển Lý Ngọc thì cũng có thể nhận được tầm nhìn của Lý Ngọc.

Vậy thì giữ lại Lý Ngọc ở trong khe núi để quan sát tình hình hữu dụng hơn là để hắn chịu chết nhiều.

Giữ lại Lý Ngọc, đối phương có thể biết được trong khe núi có xuất hiện nội chiến hay không, có thức ăn hay không, có còn đạn dược hay không, chẳng lẽ những điều này không hiệu quả hơn là để Lý Ngọc đi chịu chết sao?

Nhưng Khánh Trần nghĩ ngược lại, chẳng lẽ mình thông minh hơn đối phương hay sao? Mình nghĩ tới điều này, không chừng đối phương cũng nghĩ tới.

Vậy điều gì khiến đối phương cảm thấy tầm quan sát của nội ứng Lý Ngọc không hề quan trọng?

Trừ khi người biến Lý Ngọc thành xác chết di động cũng ở trong khe núi.

Khánh Trần suy nghĩ.

Chắc chắn người này tận mắt nhìn thấy quá trình người đại diện mưu sát Lý Ngọc, như vậy thì manh mối sẽ là những người bên cạnh Lý Ngọc lúc đó.

Mặt Khánh Trần không chút đổi sắc, quan sát mọi người.

Tạm thời hắn chưa thể nào phán đoán chính xác là ai được, cũng rất có thể mọi phán đoán của hắn đều sai.

Đống lửa trong khe núi đã bị tắt vào sáng sớm.

Củi đã đốt hết, mọi người không thể ra ngoài khe núi tìm kiếm chất đốt mới được, đàn sói vẫn đang ở quanh đây.

Không có đồ ăn, có người đói hoa cả mắt, nhưng họ chỉ có thể trơ mắt nhìn mấy người Khánh Nhất ăn.

Biến cố Lý Ngọc giết người lúc sáng đã khiến mọi người chưa hoàn hồn lại được.

“Nóng quá!”

Một nhân viên của đoàn làm phim đứng dậy, dưới nhiệt độ rét cóng, hắn cởi chiếc áo jacket trên người mình ra.

Mọi người thấy cảnh này đều ngẩn người.

Chỉ thấy người kia ngơ ngơ ngác ngác cởi quần áo ra, chỉ để lại đồ lót, sau đó ngã lăn ra đất, tử vong.

Có người tới gần xem thử, sau khi chết đối phương nở một nụ cười mỉm vô cùng quái dị, khiến ai thấy cũng phải sợ hãi.

“Xảy ra chuyện gì?!”

“Vì sao hắn lại cười?!”

Trước đó có sự kiện Lý Ngọc biến thành xác chết di động.

Bây giờ lại có người đột nhiên kêu nóng rồi mỉm cười chết đi.

Trong thời gian ngắn, mọi người trong khe núi đều hoảng sợ, họ nhìn ra ngoài khe núi, cảm thấy ở nơi đó có thứ gì đó rất thần bí và đáng sợ.

Nhưng mấy người Khánh Lập, Khánh Trần lại biết đó là dấu hiệu trước khi chết cóng.

Trước khi một người chết cóng, hệ thần kinh trung ương bị ức chế, sẽ truyền ra tín hiệu ‘nóng bất thường’ sai khiến người chết cóng không hề cảm thấy lạnh mà ngược lại còn cảm thấy nóng.

Rất nhanh sau đó, người này sẽ chết đi trong cảm giác ấm áp mông lung.

Đó cũng là nguyên nhân rất nhiều người bị chết cóng sẽ nở một nụ cười kỳ lạ như vậy.

Khánh Lập lạnh lùng nói:

“Đây là hiện tượng bình thường khi chết cóng, chớ có cảm thấy kinh ngạc làm gì, khi các ngươi chết cóng cũng sẽ như vậy thôi.”

Hắn nói như vậy càng khiến mọi người hoảng hốt hơn.

Khánh Trần ngồi tựa vào vách đá, hắn cũng đói nhưng không có biện pháp nào cả.

Hắn nhìn về phía đối diện, chỉ thấy Diêm Xuân Mễ đang khom người ngồi trong một góc vắng, không biết cầm thứ gì ở trong tay, lén lút đút vào trong miệng, sau đó cúi đầu xuống không cho người khác nhìn thấy mình đang nhai nuốt.

Vẫn có vài người trong khe núi mang theo một ít thức ăn.

Nhưng hôm nay mới là ngày đầu tiên, nguy cơ chân chính vẫn chưa tới.

Khi mọi người ý thức được mình sẽ bị vây chết ở đây, e rằng trật tự trong khe núi sẽ không còn tồn tại nữa.

Ngay cả tùy tùng của Khánh Nhất cũng chưa hẳn sẽ trung thành với hắn.

Ngày hôm sau, có 11 người chết cóng.

Quần áo của họ bị cởi ra, mấy tên đàn ông khỏe mạnh mặc ba bốn lớp quần áo trên người, cuối cùng cũng cảm thấy ấm áp hơn.

Khánh Nhất khinh thường việc lấy quần áo của người chết nhưng cũng mặc kệ.

Chỉ cần những người này đừng chọc đến hắn thì muốn làm gì cũng được.

Trong lúc này, Khánh Trần phát hiện ra Khánh Nhất luôn giữ trạng thái nhắm mắt tu hành, thậm chí còn không hề ngủ.

Khi trong núi có một đống lửa, dù mọi người xa cách với nhau nhưng lúc nhìn đống lửa, tối thiểu thì trong lòng cũng có nơi hướng về.

Hiện giờ nơi hướng về này đã không còn nữa.

Đàn sói vẫn đang canh chừng bên ngoài miệng khe núi, không hề có dấu hiệu rời đi.


Chương 1237: Ngày Thứ Ba

Trong đám người chạy nạn, ngoài Khánh Nhất ra thì còn rất ít người còn giấu đồ ăn.

Nửa đêm hôm đó, có người bị bịt miệng giết chết trong giấc mơ, không biết ai đã cướp đi chiếc bánh bích quy cất giấu đã mấy ngày ở trong ngực người này.

Trật tự trong khe núi dần dần sụp đỏ.

Ban đầu có người chỉ thăm dò, nhưng sau khi họ phát hiện Khánh Nhất, Khánh Lập không quan tâm tới thì đã bắt đầu làm càn.

Có người cởi quần áo của người chết rao bán, thậm chí còn tới tìm những người phụ nữ trong đoàn làm phim hỏi xem đối phương có bằng lòng trao đổi số quần áo giữ ấm này hay không.

Khánh Trần bắt đầu suy yếu, lúc đi lại cũng không còn vững nữa.

Mọi người không biết hắn đang đói hay đã bị bệnh.

Nửa đêm có người âm thầm mò tới bên cạnh hắn, muốn nhân cơ hội hắn đang ngủ say, cướp quần áo của hắn, cuối cùng bị Lưu Lợi Quần phát hiện ra, dẫn theo đám nhân viên hỗ trợ đuổi hắn đi.

Ngày thứ ba, 21 người chết.

Khánh Trần càng thêm yếu ớt, hôm nay Lưu Lợi Quần cũng dẫn theo những nhân viên hỗ trợ đi cướp quần áo, nhưng sau khi họ cướp được thì lại quấn cho Khánh Trần trước.

Còn Khánh Trần thì vẫn giả bệnh, đồng thời tỉnh táo quan sát phản ứng của mọi người trong khe núi.

Hắn muốn bắt được những kẻ khả nghi là nội ứng trong khe núi, như vậy khi giết ra ngoài mới không sợ bị đâm từ phía sau lưng.

Thế nhưng không biết Khánh Trần đã phán đoán sai hay do đối phương diễn quá giỏi.

Từ đầu tới giờ Khánh Trần không thể tìm ra được manh mối.

Đến hôm nay, đồ ăn của mấy người Khánh Nhất cũng đã dần không đủ.

Dựa theo tính toán của Khánh Lập, tối đa cũng chỉ đủ cho họ trong một ngày nữa.

Khánh lập nhỏ giọng hỏi Khánh Nhất:

“Cậu chủ, chúng ta phá vây thôi, đối phương muốn giết chúng ta nhưng chưa hẳn đã muốn đánh vào trong, chỉ cần cứ vây chặt ở bên ngoài, qua hai ngày nữa là chúng ta sẽ chết sạch.

Vậy nên chúng ta nhất định phải phá vây, chỉ có cách này mà thôi.”

Khánh Nhất gật đầu:

“Chờ thêm một thời gian, chờ hai ngày nữa là ta sẽ có cơ hội đột phá cấp C, như vậy xác suất sống sót của ta sẽ lớn hơn một phần.”

Đôi mắt Khánh Lập sáng bừng lên:

“Cậu chủ sắp đột phá cấp C rồi hả? Nhanh vậy sao?”

Khánh Nhất trả lời:

“Khi ở ven hồ, tiên sinh quán đỉnh cho ta, mấy ngày nay ta đang cố gắng tiêu hóa chân khí mà hắn truyền cho.”

Hiện giờ chân khí Kỵ Sĩ của Khánh Trần đã biến từ mây mù thành dòng suối.

Đối với bản thân hắn mà nói thì đó là chuyện tốt, nhưng đối với những người nhận quán đỉnh như Khánh Nhất thì có thể coi là một phiền phức nhỏ.

Sau khi dòng suối kia từ thần đài truyền vào trong cơ thể căn bản không thể lập tức chuyển hóa thành thực lực của bản thân mà cần không ngừng vận hành trong khí mạch, như vậy mới có thể hấp thu từng chút một.

Trong hai ngày này, Khánh Nhất không làm chuyện gì khác, tập trung toàn bộ tinh thần để tu hành.

Hắn chưa từng từ bỏ hi vọng sống sót, chỉ mong muốn mau chóng đột phá tới cấp C, sống sót rời khỏi đây.

Người hộ đạo cảm thấy hâm mộ, hắn là chiến sĩ gen, cha của Khánh Nhất từng hứa với hắn nếu như Khánh Nhất thuận lợi thông qua vòng thi Ảnh Tử thứ ba thì sẽ cho hắn ống thuốc biến đổi gen tiếp theo.

Đến lúc đó hắn trở thành cao thủ cấp B, địa vị của hắn trong dòng họ cũng sẽ tăng lên.

Khánh Trần nghe được cuộc trò chuyện của hai người thì cảm thấy rất vui mừng, trước đó hắn lo khi gặp phải nghịch cảnh Khánh Nhất sẽ nhụt chí, bây giờ phát hiện ra Khánh Nhất không hề như vậy.

Chỉ có điều nếu như Khánh Nhất định phá vòng vây vào sáng sớm ngày mai thì thời gian để mình bắt nội ứng không còn nhiều.

Đã có rất nhiều người trong khe núi đổ bệnh.

Trật tự ở nơi này đã dần dần sụp đổ.

Lúc này vẫn không ai dám tới mấy người Khánh Nhất, nhóm bảy người Tôn Sở Từ chiếm cứ một góc, thay nhau gác đêm, bởi vì họ có vũ khí nên không ai dám trêu chọc tới.

Bên phía nhân viên hỗ trợ, nhờ có Lưu Lợi Quần cầm đầu, vậy nên họ cũng rất đoàn kết.

Những người còn lại thì thường xuyên đánh nhau, tranh cướp quần áo.

Diêu Chuẩn Diêm Xuân Mễ thì khá xui xẻo, chỉ một đêm đã có ba bốn người mò về phía nàng.

Còn có không ít người chú ý tới nàng.

Khánh Trần biết trong số 21 người chết hôm nay, ít nhất có 4 người chết trong tay Diêm Xuân Mễ.

Lúc này, một diễn viên nam phụ của đoàn làm phim mang theo một chiếc áo jacket nặng nề đi tới phía Tống Niểu Niểu, nói:

“Tống Niểu Niểu, ta thích ngươi từ rất lâu rồi, làm bạn gái của ta nhé, ta sẽ tặng chiếc áo này cho ngươi.”

Khánh Nhất ngẩn ra, sau đó nhìn về phía Khánh Lập.

Nam phụ? Giỏi lắm!

Khánh Nhất thì thầm một tiếng:

“Ngay cả…của tiên sinh mà cũng dám nhúng chàm? Chán sống hả!”


Chương 1238: Nhiệm Vụ Của Ta

“Phát hết đồ ăn cho người của chúng ta, cả đám người Tôn Sở nữa.

Nói rõ với họ chờ khi trời vừa sáng thì chúng ta sẽ phá vòng vây, họ đuổi theo kịp thì đi cùng, nếu không kịp thì chúng ta cũng không có cách nào cả, ta không thể đột phá tới cấp C, nhưng không thể chờ thêm nữa.

Khánh Lập hỏi nhỏ:

“Vậy Tống Niểu Niểu thì làm sao, ta thấy nàng và người đại diện của nàng không thể theo kịp chúng ta.”

Khánh Nhất ngẫm nghĩ, đáp:

“Trước tiên bảo đảm mình còn sống rồi nói.”

Nhưng đúng lúc này, Khánh lập đột nhiên ra tay, dùng bàn tay làm đao, chém lên cổ Khánh Nhất.

Người trong nghề ra tay lập tức đánh Khánh Nhất hôn mê bất tỉnh.

Khánh Trần nhíu mày.

Chỉ là những người khác còn chưa kịp phản ứng lại, Khánh lập đã nói nhỏ với mấy tên tùy tùng khác của Khánh Nhất:

“Cởi quần áo của cậu chủ ra, ta mặc quần áo của hắn, một nửa các ngươi ở lại đây bảo vệ hắn, một nửa còn lại theo ta ra ngoài dẫn dụ đàn sói.

Khi đàn sói vừa bị chúng ta dẫn đi, các ngươi cõng cậu chủ rời khỏi đây theo hướng khác, hiểu chưa?”

Đám tùy tùng nhìn nhau, khó khăn lắm mới đáp:

“Đã hiểu.”

Khánh Trần ngẩn người, Khánh Lập cảm thấy họ không thể phá được vòng vây, cho nên định dùng tính mạng của mình để đổi lấy đường sống cho Khánh Nhất.

“Trưởng quan, chẳng lẽ ngài định cứ thế đi chịu chết sao?”

Một tên tùy tùng nói.

Khánh Lập bình tĩnh:

“Dù sao thì sớm muộn gì ta cũng phải chết, dùng cái mạng này để cứu thiếu gia còn có ích hơn.

Hơn nữa, cứu thiếu gia chẳng phải là nghĩa vụ của chúng ta sao.”

Tên tùy tùng không nói gì nữa, bầu không khí lại quay về yên tĩnh, cả hai cùng trầm tư nhìn theo gió tuyết ngoài khe núi.

Họ đều biết, dù bây giờ có cao thủ cấp B đến đây thì cũng chẳng thể giúp họ vượt qua được đàn sói này, huống chi là chẳng có cao thủ cấp B nào ở đây.

Trừ phi có một quân đoàn đến cứu họ, nếu không thì có lẽ họ chỉ có thể chờ chết mà thôi.

“Chỉ cần cha mẹ ta khỏe mạnh là được.”

Khánh Lập khẽ nói.

Nghe thấy hắn nói vậy, 6 tên tùy tùng lập tức giơ tay xin đi theo hắn, Khánh Lập không nhìn họ mà vừa nhìn ánh bình minh phía xa vừa nói:

“Các ngươi ở lại bảo vệ thiếu gia, những người còn lại đi theo ta.”

Sau đó, Khánh Lập lại quay sang nói với những người vừa giơ tay:

“Các ngươi lập tức lấy điện thoại ra viết một bản di thư, ta sẽ nhờ những người ở lại giao nó cho cha mẹ các ngươi.”

Sau khi nói xong câu này, chính hắn cũng lấy điện thoại ra rồi viết một bản di thư.

Một tên tùy tùng thì thầm nói với hắn:

“Trưởng quan, không phải cha mẹ của ngài vẫn còn khỏe mạnh sao….”

Khánh Lập sửng sốt ngẩng đầu nói với hắn:

“Nhiệm vụ của ta là bảo vệ thiếu gia, ta không thể vì lý do cá nhân mà làm ảnh hưởng đến tính mạng của thiếu gia được, hơn nữa, từ khi ông chủ gia cho ta trọng trách này, bảo vệ hắn là nghĩa vụ của ta.”

Trong số những người được giao trọng trách bảo vệ những người được chọn, Khánh Lập cũng không phải người có thực lực cao nhất.

Trong khi người bảo vệ của những người được chọn khác đều là giác tỉnh giả hoặc người tu hành thì hắn lại chỉ là một tên chiến sĩ gien bình thường, nhưng vì thành tích của hắn khi còn trong quân đội rất tốt, nên mới được cha của Khánh Nhất chọn.

Trước khi đảm nhiệm chức vị này, hắn đã làm bảo vệ cho cha Khánh Nhất được bảy năm, nhưng thật ra trong khoảng thời gian đó, hắn còn chưa thật sự trải qua chuyện nào nguy hiểm như hôm nay.

Nên hắn biết lý do cha Khánh giao trọng trách này cho hắn không phải vì thực lực của hắn, mà vì lòng trung thành của hắn.

Người bảo vệ có nhất thiết phải lợi hại không? Đương nhiên.

Nhưng so với ‘Lợi hại’, ‘Trung thành’ có quan trọng không? Cha của Khánh Nhất đã chọn có.

Vì chỉ có những người đủ trung thành mới có dũng khí dùng tính mạng của mình để đổi lấy tính mạng của Khánh Nhất trong những giờ phút quyết định như thế này.

Từ khi bắt đầu kế hoạch đến gì, Khánh Lập vẫn luôn dùng ngôn ngữ kí hiệu để tránh bị những người khác nghe được.

Khánh Lập nói tiếp:

“Lát nữa ta sẽ dụ tất cả những người còn lại trong khe núi lao ra ngoài, đến lúc đó các ngươi phải hành động thật nhanh….Nhất định không được lãng phí cơ hội này.”

Những tên tùy tùng khác đều im lặng, họ biết Khánh Lập đang định dùng những người trong khe núi để thu hút đàn sói.

Nhưng nếu hắn làm như vậy thì chẳng phải ngoài những người dẫn Khánh Nhất đi như họ, tất cả số người còn lại, kể cả hắn đều sẽ chết sao.

Khánh Lập lại nói:

“Chỉ cần thiếu gia được an toàn, tính mạng của những người khác đều không quan trọng, kể cả ta.

Nếu chiêu này có thể dụ được mấy tên quạ đen theo ta thì càng tốt, chắc chắn họ sẽ ngăn cản được không ít sói.”

Lúc này, hắn lại quay sang nói với những người trong khe núi:

“Bây giờ đồ ăn đã hết, nếu chúng ta còn tiếp tục trốn trong này thì chẳng khác gì ngồi chờ chết, nên lát nữa chúng ta định xông ra ngoài.

Đến lúc đó chúng ta sẽ làm tiên phong, các ngươi có muốn đi theo ta hay không thì tùy, ta không cấm, nhưng ta sẽ không quan tâm có ai không theo kịp hay không đâu.”


Chương 1239: Nhất Định Phải Sống

Đây là minh chứng điển hình cho sự độc ác của tập đoàn, vì để bảo vệ Khánh Nhất, thậm chí Khánh Lập còn chẳng thèm quan tâm những người ở đây có chết hết hay không.

Vì trong suy nghĩ của hắn, đây là chuyện đương nhiên.

Nhưng đúng lúc này, mấy tên quạ đen lại quay sang nhìn Tứ Nguyệt, nàng bốc một nắm tuyết cho vào miệng rồi nói:

“Đi thôi.”

Sau đó cả đám quạ đen đều đứng dậy đội mũ lên đầu rồi ngênh ngang đi ra bên ngoài.

Tất cả đều ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng đám quạ đen.

Nhưng chuyện xảy ra tiếp theo khiến mọi người đều cảm thấy rất bất ngờ, đán sói vốn đang bao vây xung quanh khe núi bỗng rẽ sang hai bên, một con đường trống trải nối thông từ khe núi ra ngoài lập tức hiện ra trước mắt họ.

Tuy cả Khánh Lập và Khánh Trần đều nghi ngờ có người đang điều khiển đàn sói, nhưng đây vẫn chỉ là giả thiết mà thôi, vẫn chưa có chứng cứ nào chứng minh cho giải thiết này cả, nhưng bây giờ thì có rồi.

Tất cả mọi người đều biết Tòa án Cấm kỵ là phe trung lập, nên từ trước đến giờ, trong những cuộc chiến, các phe phái đều không động đến họ.

Nhưng đàn sói trên hoang dã sao có thể biết được quy luật này?

Khánh Lập thở dài nhìn theo đám quạ đen, thậm chí bây giờ hắn còn nghi ngờ có phải vừa rồi đám người đó đã nghe được kế hoạch của họ nên mới dứt khoát đi như thế không.

Đúng lúc này, một người vốn chỉ im lặng ngồi nghe kế hoạch của Khánh Lập như Tôn Sở Từ bỗng đứng dậy nói:

“Ta sẽ đi cùng các ngươi, nhưng ngươi có thể bảo thủ hạ của ngươi mang theo cả người của ta rời khỏi đây không?”

Khánh Lập sửng sốt:

“Không ngờ ngươi lại dũng cảm như vậy, nhưng ngươi không cần đi theo chúng ta đâu, đã là người của tiên sinh thì chắc chắn chúng ta sẽ mang các ngươi theo, nên ngươi không cần hi sinh bản thân đâu.”

Tôn Sở Từ lắc đầu:

“Chính vì ta là người của tiên sinh nên nếu ta không đi theo các ngươi thì chắc chắn những người ở đây sẽ nghi ngờ.

Đến lúc đó, nếu chúng ta không kéo theo đủ người thì đàn sói sẽ không đuổi theo chúng ta đâu.”

Nghe thấy hắn nói vậy, mấy tên nam sinh nói:

“Học trưởng, nếu ngươi đã quyết định đi thì chúng ta sẽ đi theo ngươi, để họ dẫn hai bạn nữ đi.”

Tôn Sở Từ cười nói:

“Được thôi.”

Đoàn Tử và một nữ sinh khác lập tức nói:

“Tại sao các ngươi ở lại mà ta không được ở lại, ta cũng muốn ở lại cùng các ngươi.”

Tôn Sở Từ đột nhiên nghiêm túc nói:

“Bây giờ là lúc nào rồi mà còn ở đây cãi nhau.

Ngươi không nhớ chúng ta đã tốn bao nhiêu công sức để kiếm tiền sao, nếu các ngươi không đi theo họ thì ai sẽ mang tiền ra thế giới ngoài cho cha mẹ chúng ta, ngươi nghĩ nếu tất cả chúng ta cùng chết thì cha mẹ chúng ta sẽ phải làm sao, nếu các ngươi còn sống thì ít nhất cha mẹ chúng ta còn có chút tiền dưỡng già.

Nên vì cha mẹ chúng ta….Các ngươi nhất định phải sống.”

Đoàn Tử và một nữ sinh khác tên là Chu Du đều không nói gì nữa.

Thấy họ đã thương lượng xong, Khánh Lập lập tức tiến hành kế hoạch.

Hắn kiểm tra lại súng một lần nữa rồi lệnh cho tất cả những người đi theo hắn cùng lao ra ngoài.

Tôn Sở Từ lập tức hô to:

“Đợi chúng ta với!”

Sau đó hắn cũng lao ra theo họ, những người còn lại trong khe núi thấy thế cũng lao ra theo.

Trong lúc hỗn loạn, chẳng ai chú ý đến Khánh Nhất có đang đứng trong đám người đang lao ra kia không.

Vì tất cả mọi người còn đang bận chen lấn ra phía trước, ai cũng sợ chạy chậm sẽ bị tụt lại phía sau nên chẳng ai nhường ai cả.

Họ còn nhớ, cũng vì chạy chậm mà rất nhiều người của đoàn làm phim đã chết trên đường đến đây.

Lúc này, lớp tuyết đọng ngoài khe núi đã rất dầy, dày đến mức gần đến đầu gối bọn Khánh Lập.

Dù mỗi bước đi đều rất khó khăn nhưng Khánh Lập vẫn không ngừng nghỉ một giây phút nào, hắn vừa lao thật nhanh về phía trước, vừa liên tục bắn vào đàn sói.

Nhờ sự quả quyết của họ mà chỉ một thời gian ngắn, một con đường trống trải xuyên qua vòng vây của đàn sói đã được tạo ra.

Hắn cứ thế vừa nhắm bắn vừa lao về phía trước mà không thèm quan tâm những ngươi phía sau có theo kịp mình hay không.

Những người vừa rồi còn do dự không chạy theo thấy bọn Khánh Lập sắp thoát được khỏi vòng vây thì lập tức mừng rỡ chạy theo họ.

Lúc này bọn Lưu Lợi Quần cũng định chạy theo nhưng Khánh Trần lại ngăn họ lại:

“Chờ một chút.”

Lưu Lợi Quần sửng sốt:

“Còn chờ cái gì nữa? Nếu chúng ta còn không đi thì sẽ không rời khỏi đây được đâu!”

Nhưng Khánh Trần vẫn kiên quyết ngăn giữ tay Lưu Lợi Quần:

“Chờ một chút.”

Đến tận bây giờ những người làm công mới phát hiện bây giờ Khánh Trần không những không hề ốm yếu như mấy ngày trước mà còn nhanh nhạy hơn cả khi không bị bệnh.

Trong khe núi lúc này chỉ còn đám người làm công, Khánh Nhất và vài tên tùy tùng, cuối cùng là Diêm Xuân Mễ và một số ít người khác.


Chương 1240: ‘Chu Thương’

Khánh Trần quay sang nhìn những người này.

Nếu trong khe núi thật sự có nội ứng thì chắc chắn đối phương sẽ đi theo Khánh Nhất chứ không lao ra ngoài theo bọn Khánh Lập như những người khác.

Cho nên, chắc chắn người đó đang ẩn náu trong số những người đứng ở đó.

Một lúc sau, đám tùy tùng của Khánh Nhất thấy thời cơ đến nên quyết định cõng thiếu gia nhà mình đi.

Bây giờ đàn sói đã bị bọn Khánh Lập thu hút, nếu họ muốn thoát ra khỏi đây thì lúc này là thời cơ tốt nhất.

Khánh Trần muốn xem ai sẽ là người đi theo bọn Khánh Nhất đầu tiên.

Nhưng sau khi thấy đám tùy tùng của Khánh Nhất đứng dậy, tất cả những người còn lại trong khe núi cũng đứng dậy theo.

Nhưng Khánh Trần phát hiện có một người không hề đứng dậy như mọi người mà vẫn ngồi im trên đất.

Nhưng ngay khi Lưu Lợi Quần lôi Khánh Trần ra ngoài theo bọn Khánh Nhất:

“Đi mau, nếu bây giờ còn không đi thì không kịp nữa đâu.”

Thì chuyện xảy ra tiếp theo khiến hắn rất bất ngờ, người vừa ngồi im trên đất đó bỗng đứng dậy chạy theo họ.

Khuôn mặt Khánh Trần lập tức trở nên nghiêm trọng, mục tiêu của những người này không phải Khánh Nhất, mà là chính hắn!

Thật kỳ lạ.

Rõ ràng bây giờ hắn đã biến thành Chu Thương rồi mà, tại sao những người đó vẫn nhận ra mình, không phải chính Diêm Xuân Mễ cũng không nhận ra mình sao.

Chẳng lẽ là thủ lĩnh ảnh tử đã tiết lộ tin này ra ngoài?

Có phải thủ lĩnh ảnh tử muốn giết hắn, hay là người của đối phương có vấn đề?

Không đúng, nếu thủ lĩnh ảnh tử muốn giết hắn thì cần gì phải rắc rối như vậy.

….

Lúc này trên tay và trên người Khánh Lập đã xuất hiện rất nhiều vết máu, bây giờ súng đã hết đạn, họ chỉ còn một cách duy nhất là dùng gao găm để giải quyết lũ sói.

Tuy sức mạnh của một cao thủ cấp C như hắn có thể giết sói, nhưng hắn chỉ có hai tay mà thôi, mà đàn sói lại có đến mấy trăm con.

Lúc đầu những người khác thấy bọn Khánh Lập có thể chạy ra khỏi vòng vây của đàn sói nên mới chạy theo.

Nhưng họ chỉ nghĩ chạy được ra khỏi vòng vây, chứ không nghĩ đến khả năng sau khi chạy được ra khỏi vòng vây của đàn sói thì phải làm gì mới có thể chạy thoát khỏi chúng.

Sau khi đàn sói thấy họ chạy ra được thì không đuổi theo ngay mà chỉ bình tĩnh đi theo.

Vì chúng biết những người này không thể chạy nhanh hơn chúng, sớm muộn gì họ cũng chết cả thôi.

Khánh Lập bỗng dừng lại, ngoảnh lại nhìn đàn sói phía sau vừa cười nói:

“Đừng chạy nữa, chúng ta không thể làm mất mặt quân đội của Khánh thị được, đằng nào chúng ta cũng chết, phong cảnh chỗ này cũng không tệ, chúng ta dừng lại ở đây thôi.”

Những người đi theo Khánh Lập cũng dừng lại, mấy người Tôn Sở Từ thấy họ dừng lại nên cũng dừng lại theo, tất cả mọi người cũng đứng thành vòng tròn đợi đàn sói đến.

Những chuyện xảy ra tiếp theo lại không theo dự kiến của họ.

Vừa thấy họ dừng lại, một nửa đàn sói đang đi theo họ lại không tiếp tục tiến về phía trước mà quay đầu chạy về phía khe núi.

Khánh Lập lập tức hoảng hốt nói:

“Không tốt!”

Hắn biết, vì người điều khiển đàn sói đã nhận ra ý đồ của họ, nên hắn mới điều khiển đàn sói quay về khe núi.

Khánh Lập định dẫn người quay lại chỗ cũ thì một nửa đàn sói vốn đã quay về bỗng quay lại ngăn cản họ.

Phía bên kia, Khánh Trần và Lưu Lợi Quần đang chạy trên cánh đồng tuyết.

Có lẽ vì quá sóc này nên Khánh Nhất đã tỉnh lại, sau khi nhìn thấy những gì đang diễn ra, hắn cũng hiểu được mọi người đang làm gì.

Một tên tùy tùng vừa quay đầu về phía sau đã hô to:

“Đàn sói quay lại rồi, chẳng lẽ Khánh Lập chết rồi sao?!”

Khánh Nhất sửng sốt, không biết vì sao, sau khi nghe thấy câu này, hắn lại cảm thấy cổ họng mình như có gì đó nghẹn lại.

Tất cả những tùy tùng đi theo Khánh Nhất đều luống cuống:

“Làm sao bây giờ?! Chúng ta phải làm gì mới thoát được đây!”

Lúc này, đàn sói đã cách họ rất gần, nếu cứ tiếp tục tình trạng này thì chắc chắn mấy người Tống Niểu Niểu, Đoàn Tử, Diêm Xuân Mễ sẽ là những người đầu tiên bị đuổi kịp.

Khánh Nhất bình tĩnh nói:

“Để ta xuống, mọi người chuẩn bị chiến đấu.”

Nhưng đúng lúc này, một người làm công tên là ‘Chu Thương’ bỗng lại gần hắn.

Sau đó dùng giọng nói quen thuộc vừa cười vừa nói với hắn:

“Ta sẽ dẫn đàn sói đi, đến lúc đó, ngươi phải đưa đưa họ chạy về phía bắc.

Nhất định phải sống sót, đừng lãng phí tính mạng của mình, ngươi phải nhớ tính mạng của ngươi là do Khánh Lập dùng tính mạng của hắn đổi lấy đấy.”

Sau đó, ‘Chu Thương’ lại quay sang nói với Diêm Xuân Mễ:

“Ngươi hộ tống Khánh Nhất rời khỏi đây.”

Diêm Xuân Mễ sửng sốt, vì nàng nhận ra đây là giọng của Khánh Trần.

Ngay sau đó, Khánh Trần cứ thế chạy như điên về phía đông bắc.

Sau khi hắn chạy đi, mọi người đều thấy đàn sói phía sau và một người trong đội ngũ đều đổi hướng chạy về phía Khánh Trần vừa biến mất.

Khánh Nhất ngơ ngác nhìn theo bóng lưng vừa biến mất phía xa:

“Tiên sinh….”

Ngày mai sẽ lên tiếp 10 chương ạ.

Khánh Trần đại chiến đàn sói, chủ mưu sau màn lộ diện.

Các bạn đừng bỏ qua nhé!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 20 giờ trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
https://audiosite.net
Mình vừa về nhà mình đã check lại lỗi máy chủ tạm bảo trì ( Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Mình alo gọi cậu ý rùi nhé tuấn, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút thui ) Có lẽ lát nữa ổn đó bạn ^^! Mình cũng bảo các bạn ý Upload thêm Sever chính của HMT - tránh trường hợp này sảy ra nhé..!
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 23 giờ trước
Lỗi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 1 ngày trước
Truyện hỗn độn thiên thể lỗi rồi ad ơi
https://audiosite.net
Chi Hạ 1 ngày trước
Lỗi truyện rồi ad ơi
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Vậy bạn có kết nối với Google Play không? Tôi có mua games ở bên Anh dùng tiền từ Google Play account.
https://audiosite.net
Huhu 1 ngày trước
Ad ơi Kinh Phong lỗi all truyện rồi
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 ngày trước
Cảm ơn ad nhiều, mong bạn và CTV nhiều sức khoẻ để làm thêm nhiều nữa
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box