1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2
  4. Tập 123 : Không Có (c1221-c1230)

[Dịch] Nhân Danh Bóng Đêm Đệ Nhất Danh Sách p2

Tập 123 : Không Có (c1221-c1230)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1221: Không Có

Trên hoang dã này có quá nhiều người hoang dã, kỳ thật một số vốn là đào phạm liên bang, họ không thể quay về liên bang, chỉ có thể rời khỏi cuộc sống hiện đại, sống như dã nhân.

Không đủ thuốc men, không có phương thức giải trí, cũng không đủ đồ ăn.

Đối với rất nhiều người liên bang mà nói, cuộc sống đó rất thê thảm.

Chu đạo diễn tán thưởng:

“Người dự bị Ảnh tử quả nhiên rất dũng cảm.”

“Người ngoài giết người dự tuyển Ảnh tử thì chỉ còn một con đường chết, còn không bằng ở lại vùng hoang dã.”

Khánh Nhất cười lạnh:

“Chờ ngươi giết ta rồi, Ảnh tử sẽ truy sát các ngươi đến chân trời góc biển.

Nhiều người như vậy cùng chấp hành nhiệm vụ, ngươi đoán xem liệu một ngày nào đó có người sẽ bán đứng ngươi?”

Chu đạo diễn cười lắc đầu, dường như cũng không lo lắng chuyện này.

Khánh Nhất ngơ ngác.

Đối với Khánh thị mà nói, giết người dự bị Ảnh tử là không thể tha thứ, nhưng nếu như đạt được điều kiện nào đó, nội bộ Khánh thị sẽ không can dự.

Đó là tham dự vào cuộc chiến Ảnh tử.

Cho nên, nếu như Chu đạo diễn thật sự không sợ bị Ảnh tử trả thù, vậy chứng tỏ đằng sau đối phương là một người dự bị Ảnh tử.

Những kẻ này, lại là người của Khánh thị?

Người dự bị Ảnh tử đứng sau đối phương là ai?

Cũng vì những đại lão kia đã quyết tâm muốn loại bỏ cánh chim của Ảnh tử?

Chu đạo diễn nói:

“Người ngươi tôn kính, người ủng hộ ngươi tham dự cuộc chiến Ảnh tử, đã bỏ rơi ngươi chạy mất, ngươi cần gì phải phí tâm bảo vệ hắn chứ?”

Khánh Nhất im lặng không nói gì.

Lý Ngọc nói:

“Lúc các ngươi vừa mới tới, hắn an vị bên cạnh đống lửa tít ngoài rìa, đúng rồi, hắn đội mũ lưỡi trai.

Ta cảm thấy có thể hắn đã chạy vào trong rừng cây, các ngươi mau mau đuổi theo hắn đi.”

Khánh Nhất cười lạnh nhìn Lý Ngọc:

“Nếu để tiên sinh trốn, hắn còn có cơ hội tìm kiếm sự trợ giúp, ngươi vừa chôn vùi cơ hội cuối cùng rồi, đúng là quá ngu.”

Chu đạo diễn cười đứng dậy, nói vào tai nghe trên lỗ tai:

“Chú ý tìm kiếm trong rừng cây, giữ vững khoảng cách năm mét.”

Nhân viên đoàn làm phim bị giam giữ trong khu trại đều tuyệt vọng, trong rừng cây vẫn có đám vô lại.

Nhưng kỳ quái là, sau vài phút Chu đạo diễn nhíu mày hỏi:

“Đã phát hiện tung tích hắn chưa?”

“Không có, 212.”

“Không có, 231.”

“Không có, 712.”

Liên tiếp 24 người, tất cả đều không trả lời không.

Con số phía sau, là mã hóa của mỗi thành viên tham gia hành động, để tránh có người lẫn vào trong thay thế thân phận.

Không chỉ như vậy, lần hành động vây bắt này còn có lớp bảo hiểm thứ hai, trên người bọn họ đều mang theo bom cảm ứng, kết nối với chỉ số sinh mệnh mỗi người.

Một khi trái tim đột nhiên ngừng dập, chỉ số huyết áp giảm xuống, bom sẽ lập tức nổ tung.

Đây là phương pháp rất phù hợp để dùng trong chiến tranh, chiến đấu nơi rừng núi, tìm kiếm kiểu rải thảm, cũng phù hợp với tử sĩ.

Trên thế giới này, trừ một số ít người ra, không ai có thể thay thế, ám sát dưới loại tình huống này, cũng rất khó lặng yên không tiếng động trốn thoát ở khoảng cách năm mét.

Sắc mặt Chu đạo diễn lạnh dần.

Nếu như đối phương không chạy vào rừng cây, thì nói cách khác, mục tiêu vẫn còn trong khu trại, chưa bao giờ rời đi!

“Cắt tất cả lều vải.”

Chu đạo diễn lạnh giọng nói.

Đám quân vũ trang tận răng kia rút dao găm trên đùi ra, cắt nát từng cái lều, kiểm tra phải chăng có người trốn trong đó.

Kết quả vẫn không thu hoạch được gì.

Ngay sau đó, Chu đạo diễn nói: “Kiểm tra tất cả xe cộ, ngay cả gầm xe, kho hàng đều tiến hành kiểm tra triệt để.”

Kết quả vẫn không thu hoạch được gì như cũ.

Mọi chuyện càng lúc càng kỳ quái, Chu đạo diễn vốn rất tự tin và chắc chắn, thần sắc bắt đầu do dự, thậm chí hắn cũng nghĩ không ra vị thanh tra Khánh Trần kia rốt cuộc trốn đi đâu.

Đây quả nhiên là một nhân vật còn khó giải quyết hơn trong lời đồn!

Lúc này, Chu đạo diễn cười lạnh, hắn nhìn về phía một tên tùy tùng trong đám người Khánh Nhất:

“Khánh Trần đi đâu?”

Tên tùy tùng kia nói:

“Vừa rồi nhân lúc hỗn loạn hắn chui vào một cái lều vải, là cái kia.”

Nói đến đây tên tùy tùng chỉ tay, thế nhưng trong lều vải đã bị cắt nát kia cũng không có người.

Khánh Nhất quay đầu lạnh lùng nhìn tên tùy tùng của mình, hoá ra nội ứng đúng là ở bên cạnh mình, khó trách đối phương tới kịp thời như vậy, bên mình vừa tới khu trại, kẻ đuổi giết tiên sinh đã đến.

Việc này khiến trong lòng Khánh Nhất hơi áy náy bất an, hoá ra do mình để lộ bí mật.

Chu đạo diễn nhìn đám người đang ngồi trong khu trại, sắc mặt âm tình bất định.

Hắn hoài nghi Khánh Trần trốn trong đám người này, nhưng hắn không xác định được là ai.

“Giết cả, giết hết rồi từ từ tìm, Khánh Trì, ngươi đi ra đây.”

Chu đạo diễn nói xong liền lui về phía sau một bước.

Tựa hồ bọn hắn đã chuẩn bị nổ súng tàn sát tất cả mọi người.


Chương 1222: Sắp Nổ Súng

Nhưng lúc Chu đạo diễn ngẩng đầu nhìn về phía nội ứng tên Khánh Trì kia, lại ngạc nhiên phát hiện trên cổ đối phương có một đường tơ máu, đang bắt đầu rỉ máu!

Hắn cũng không biết, rốt cuộc Khánh Trì này bị ám toán từ lúc nào.

Khánh Nhất cũng ngẩn người.

Cũng chính khoảnh khắc này, trong rừng cây đột nhiên vang lên những tiếng nổ rầm trời, cẩn thận lắng nghe mới có thể phát hiện, tiếng nổ mạnh kia lần lượt vang lên, liên miên không dứt.

Giống như có người trong một giây giết chết cả hai mươi tư người kia, khiến bọn chúng mất đi chỉ số sinh mệnh.

Chu đạo diễn gầm thét:

“Khai hỏa!”

Khánh Nhất vô thức muốn đứng dậy phản kháng lần cuối, hắn không cam tâm mình giống như là một kẻ hèn nhát ngồi đây chờ chết.

Là con cháu Khánh thị, là người đi ra từ biệt viện Thu Diệp, dù hắn có chết cũng phải đứng mà chết.

Nhưng lúc hắn ra sức đứng dậy, chợt nhìn thấy ở xa xa, có một người phụ nữ đang mỉm cười nhìn mình.

Khánh Nhất nhớ đối phương, hình như là một nữ minh tinh hạng ba đến cùng đoàn làm phim này.

Mà bên cạnh hắn, đang có một người xa lạ đè bờ vai của hắn xuống, cười nhẹ nhìn về phía hắn:

“Đừng động, có người xử lý những chuyện này.”

Giọng nói quen thuộc kia….Là tiên sinh.

Khánh Nhất không nghĩ tới, hoá ra tiên sinh chưa bao giờ rời đi, mà vẫn luôn canh giữ ở bên cạnh mình.

Chẳng biết tại sao, hắn có thể cảm nhận được nhiệt độ truyền đến từ bàn tay tiên sinh đang đè trên bả vai mình.

Tất cả những lời khích bác Chu đạo diễn nói trước đó, đều tan thành mây khói trong khoảnh khắc này, Khánh Nhất cảm thấy nếu như mình còn có thể sống sót, nhất định phải kể chuyện này cho Lý Khác, để đối phương hâm mộ….

Thế nhưng, những người kia sắp nổ súng!

Khánh Nhất thậm chí còn nhìn thấy viên đạn bắn ra từ nòng súng!

Trong nháy mắt, tốc độ viên đạn kia đột nhiên trở nên chậm lại, giống như bắn vào nhựa cây đông đặc, viên đạn màu da cam bay trong không khí khoảng hơn một mét, liền đình trệ trên không trung.

Thậm chí Khánh Nhất nhìn thấy có một viên đạn, bay thẳng đến mi tâm của hắn mới chậm rãi dừng lại, treo lơ lửng trên không trung.

Đó là năng lực của Diêm Xuân Mễ, mà lý do nàng xuất hiện ở nơi này, là bảo vệ Khánh Trần.

Khánh Trần đã từng hỏi Diêm Xuân Mễ, thực lực nàng là cấp bậc gì.

Diêm Xuân Mễ trả lời, thực lực của nàng rất thấp.

Nhưng, đối phương từng là gián điệp tuyệt mật, bởi vì muốn phụ tá Khánh Trần mới xuống làm Diêu Chuẩn nằm vùng.

Người do Ảnh Tử đích thân tuyển chọn cho Khánh Trần, thực lực làm sao có thể thấp?

Bây giờ Khánh Trần đã hiểu, giống như Diệp mụ bên cạnh Lý Thúc Đồng, Ảnh tử cũng chọn lựa cho hắn một trợ thủ coi khinh tất cả hoả lực.

Cho nên Ảnh tử mới bảo hắn nên phối hợp nhiều hơn với các đặc vụ Diêu Chuẩn.

Khánh Trần nhịn không được lại nghĩ, nếu như Diêm Xuân Mễ là do Ảnh tử tỉ mỉ chọn lựa, vậy 11 Diêu Chuẩn còn lại thì sao, có phải cũng như vậy không?

Sau khi đám sát thủ bóp cò, từng viên đạn bắn ra từ súng tự động, đan xen vào nhau khảm nạm một cách tinh tế trên hàng rào vô hình bảo vệ những người bên trong.

Giống như vật trang trí trong không khí.

Trong rừng cây tối đen, một người trẻ tuổi mang mũ lưỡi trai màu đen, khẩu trang màu đen, thong dong tự nhiên đi ra.

Phía sau hắn còn có bảy người, cũng mặc trang phục giống vậy.

Khánh Trần nghĩ, Mật Điệp Ti có 12 tên Diêu Chuẩn, có phải Ảnh tử cũng có 12 Diêu Chuẩn không?

Diêu Chuẩn của Ảnh tử, là cấp bậc gì?

Chỉ thấy bảy người kia thế như lôi đình, chớp mắt đã đến, người của Chu đạo diễn căn bản không có năng lực phản kháng đã bị nghiền nát một cách vô tình, lúc đến tự tin bao nhiêu, thì lúc này chật vật bấy nhiêu.

Lúc này, Ảnh tử cười nhẹ nhàng nói:

“Đừng giết, để lại người sống, để cho ta nhìn xem rốt cuộc là ai không biết sống chết như vậy, dám hạ độc thủ với người của ta.”

Khánh Trần lập tức hiểu ra, vừa mới nãy là Ảnh tử ra tay, đối phương dùng năng lực ngưng đọng thời gian, trong một giây giết 24 người…

Nói thật, ngay cả Khánh Trần cũng không nghĩ tới, Ảnh tử lại đích thân lại đến đây.

Khánh Trần đứng dậy đi tới, tức giận thấp giọng nói:

“Trước khi ta đi ngài chỉ nói để ta làm mồi câu một lần, cũng không nói sẽ dụ tới nhiều người như vậy.”

“Không dụ tới nhiều người như vậy, sao có thể xứng với địa vị của ngươi bây giờ.”

Ảnh tử cười tủm tỉm nói:

“Cũng không xứng với cái giá ngươi giả mạo ta.”

“Vậy việc giả mạo ngài, xem như cho qua?”

Khánh Trần hỏi dò.

“Cho qua. “

Ảnh tử cười cười:

“Nhưng về sau ngươi không làm mồi câu nữa cũng hơi đáng tiếc, dùng ngươi có thể câu cá lớn.”

Khánh Trần nói:

“Ngài đã dự tính hết rồi, rõ ràng đã có thể động thủ từ sớm, tại sao phải chờ tới một khắc cuối cùng, cố ý tạo chút tình huống giật gân phải không?”


Chương 1223: Vô Lực Phản Kháng

Ảnh tử nhìn hắn:

“Không phải là muốn giúp ngươi bắt nội ứng bên người Khánh Nhất sao? Mà không đến một khắc mấu chốt này, làm sao Khánh Nhất khắc cốt ghi tâm được? Ngươi muốn hắn làm cái bóng của ngươi, nhưng ngươi còn không biết nên làm như thế nào, mới có thể khiến hắn khăng khăng một mực làm cái bóng.

Nếu không phải vậy, ngươi cho rằng vì cái gì ta phải tự mình đến bắt bọn tiểu nhân vật này?”

Khánh Trần sững người, phía sau những trò đùa của Ảnh tử, ít nhiều luôn có lý do.

Lần này, Ảnh tử lo lắng hắn không cách nào khống chế Khánh Nhất, cho nên mới tính toán đến một giây cuối cùng.

Khánh Trần thở dài:

“Kỳ thật không cần làm như vậy.”

Ảnh tử lạnh lùng nói:

“Đứng trước lợi ích của gia tộc, làm gì có được mất cá nhân.

Hãy buông cái gọi là tấm lòng son của Kỵ Sĩ các ngươi xuống, nếu như ngươi quá nhân từ, người chết vì ngươi sẽ càng nhiều.”

Khánh Trần lắc đầu:

“Ta không tin tính toán có thể đổi lấy chân tình.”

Ảnh tử bình tĩnh nói:

Tuyết từ trên trời rơi xuống, bay lả tả như lông ngỗng.

Rơi lên tóc, lên vai của Ảnh tử và Khánh Trần.

Khánh Trần cảm thấy mình rất may mắn.

Dù ở thế giới ngoài hắn sống khổ cực như vậy, nhưng hắn vẫn cảm thấy mình rất may mắn.

Lý Thúc Đồng, Lý Tu Duệ, Ảnh tử.

Mặc dù ba vị này có phong cách hành sự khác biệt, nhưng bọn họ đều đang cố gắng dùng phương thức của mình, giúp hắn nhìn nhận thế giới này.

Cũng dạy hắn đối xử với thế giới này như thế nào.

Có người cho hắn vật cấm kỵ và con đường tu hành dài nhất trong nhân thế.

Có người đón bình minh trên Thanh Sơn Tuyệt Bích, nói cho hắn biết thứ quý giá nhất của đời người rốt cuộc là cái gì.

Có người dùng hành động thực tế giúp hắn lôi kéo lòng người, dùng thủ đoạn không khoan nhương đưa hắn lên vị trí quyền thế nhất liên bang.

Ảnh tử đi đến ven hồ, tìm một tảng đá màu đen ngồi xuống, hắn nhìn tuyết rơi trên mặt hồ nói:

“Khánh Trần, một ngày nào đó ngươi sẽ phải tự mình đối mặt với tất cả, tựa như con đường trên Thanh Sơn Tuyệt Bích kia, 599 mét trước đó là các tiền bối mang ngươi đi, nhưng 1 mét cuối cùng lại không ai có thể giúp ngươi.”

Khánh Trần ngơ ngác.

Hắn nhìn về phía Ảnh tử, con ngươi bỗng nhiên co vào.

Nếu như không phải Kỵ Sĩ, làm sao có thể biết những chuyện này?!

Kỳ thật có rất nhiều người biết đến con đường lên trời kia, nhưng chỉ có người từng chân chính đi qua một lần, mới hiểu được việc khó khăn nhất là cái gì.

Mới biết được một mét cuối cùng kia.

Ảnh tử cười cười:

“Đừng nhìn ta như vậy, ta không phải Kỵ Sĩ, bởi vì ta không có nhảy qua một mét cuối cùng kia.

Con đường Kỵ Sĩ, chính là lựa chọn người đồng hành.

Đi qua một con đường giống nhau, dù thân phận khác biệt, xuất thân khác biệt, tính cách khác biệt, nhưng chỉ cần đi tới, thì sẽ tập hợp một chỗ, đây chính là chỗ kỳ diệu của con đường Kỵ Sĩ.

Mấy năm trước, tổ chức Kỵ Sĩ càng phân tán hơn, họ nói con đường này cho rất nhiều người, cổ vũ bọn hắn đi, không hề lo lắng đến việc bí mật của tổ chức bị tiết lộ.

Mà ta và ngươi lại là hai loại người khác nhau, có lẽ đây chính là lý do ta không có cách nào nhảy lên, một mét cuối cùng kia, ta dùng móc câu đu lên.

Ta không muốn đánh cược tính mạng, ta thích nắm tất cả trong tay.”

Ảnh tử nói tiếp:

“Cho nên, ngươi nguyện ý bỏ sự chân thành của mình ra với Khánh Nhất, mong rằng hắn vĩnh viễn sẽ không phản bội, mà ta sẽ dùng thủ đoạn để thu phục lòng trung thành của hắn.”

Khánh Trần trầm mặc.

Hắn biết khi mỗi người đối mặt một mét cuối cùng kia tuyệt vọng đến cỡ nào, cho nên hắn mới nói, thật ra Hồ Tiểu Ngưu rất là lợi hại, bởi vì thậm chí thành viên Bạch Trú này không hoàn toàn tiêu hóa quả trắng.

Mỗi người trong Bạch Trú đều có tiềm lực, một ngày nào đó Bạch Trú nhất định sẽ trở thành đại thụ che trời, mà việc Khánh Trần cần phải làm là đủ kiên nhẫn, chờ đợi kết quả đó.

Khánh Trần không nghĩ tới Ảnh tử cũng từng thiếu chút nữa trở thành một Kỵ Sĩ.

Cho nên, lần giao dịch với Lý Thúc Đồng, cũng là vì Ảnh tử kỳ thật đã sớm quen biết Lý Thúc Đồng.

Dường như có rất ít người biết chuyện này.

Lúc này, Ảnh tử cười nói:

“Không cần đoán tới đoán lui, rất nhiều chuyện ngươi còn thiếu quá nhiều tin tức mấu chốt, cho nên mù quáng phân tích sẽ dẫn đến sai lầm.”

“Tình cảnh của ngài kỳ thật rất không tốt phải không?”

Khánh Trần ngồi lên tảng đá đen bên bờ hồ, thấp giọng nói:

“Ở thế giới ngoài ta từng xem một bộ phim phóng sự tên là thế giới động vật, lúc hùng sư đang ở đỉnh cao, linh cẩu không dám tùy ý khiêu khích.”

Song khi hùng sư già đi, hoặc là sinh bệnh, bị thương, những con linh cẩu kia sẽ giống như ngửi thấy mùi thịt thối, từ từ vây lại.

Lúc đầu là thăm dò, một khi phát hiện hùng sư thật sự vô lực phản kháng, sẽ nhào tới cắn xé.


Chương 1224: Cầu Hôn

Sự kiện lần này, Khánh Trần vốn cho là Ảnh tử là muốn bắt hắn câu thế lực của gia tộc Jindai.

Thế nhưng không nghĩ tới, Ảnh tử lại nhằm vào nội bộ Khánh thị.

Khánh Trần chứng kiến những chuyện diễn ra dưới mắt mình, cũng thăm dò một trận.

Những linh cẩu kia đã vây quanh người Ảnh tử, khiến Khánh Trần ngửi được mùi nguy hiểm.

Nếu như Ảnh tử vẫn là Ảnh tử ở thời đỉnh cao, làm sao những người kia dám đến thăm dò?

Khánh Trần nói tiếp:

“Cho nên khi loại thăm dò nhỏ bé này mới vừa xuất hiện, ngài liền tự mình xuất thủ lấy thủ đoạn lôi đình dập tắt ngọn lửa kia.

Cho thấy kỳ thật trong lòng ngài cũng đang lo lắng, nếu như tùy ý để ngọn lửa này sinh sôi, có thể hỏa thế sẽ bùng nổ, khiến đám linh cẩu càng đắc ý.”

Khánh Trần phán đoán, kỳ thật tình huống của Ảnh tử đã vô cùng bất ổn, nếu không những tôm cá nhãi nhép này, đối phương căn bản không cần để vào mắt.

Việc gì phải tự mình tới?

Ảnh tử ngồi bên cạnh hắn cười cười:

“Vẫn nghĩ rất nhiều nha, nhưng cũng không hoàn toàn đúng.”

Khánh Trần hỏi:

“Ta rất hiếu kỳ, ngài đã sắp từ nhiệm, vì sao họ còn phải hao tổn tâm cơ thăm dò ngài? Đã đợi mười năm, đợi thêm hai năm thì có sao đâu?”

Ảnh tử cười phất phất tay:

“Được, ngươi cũng không cần quan tâm những chuyện này.”

Khánh Trần nghĩ nghĩ lại nói:

“Nếu như lần này ta trao đổi Khánh Mục thành công, tiếp theo sẽ phát sinh chuyện gì?”

Ảnh tử cười tủm tỉm nói:

“Sẽ phát sinh tình huống những đại lão của các phe phái kia không muốn nhìn thấy nhất, ngươi sẽ thành người thích hợp nhất để tiếp chưởng Khánh thị Mật Điệp ti, đến lúc đó dù ta từ nhiệm, lãnh tụ Mật Điệp ti vẫn là người của ta.

Nếu là thế, bọn hắn liền không thể tùy ý nắm đầu ta.

Nhớ kỹ, trong Khánh thị, trừ ta ra ngươi không thể tin tưởng bất kỳ ai.”

Khánh Trần sửng sốt, câu không thể tin tưởng bất kỳ ai này, hẳn là cũng bao gồm những Diêu Chuẩn, Người dự bị Ảnh tử, và gia chủ.

“Dựa vào cái gì mà ta phải ngài.”

Khánh Trần đột nhiên hỏi.

Ảnh tử ngẫm nghĩ:

“Vấn đề này thật đúng là hỏi khó ta, khả năng bởi vì….Ta không có lý do gì để lừa gạt ngươi.”

Nói xong, Ảnh tử đứng dậy rũ tuyết đọng trên người, đi về hướng khu trại:

“Bây giờ ngươi cũng coi như nhân vật chạm tay là bỏng, nghe nói có không ít người đến Khánh thị cầu hôn.

Ta vốn còn muốn an bài một mối hôn sự cho ngươi lần nữa, để ngươi nhận được được một số trợ lực khác, nhưng bây giờ ta nghĩ ngươi sẽ không đồng ý, thôi quên đi…”

Khánh Trần: “???”

Làm sao lại có loại chuyện ly kỳ cổ quái này.

Có người đi Khánh thị cầu hôn hắn?!

Ai?!

Sau cuộc khủng hoảng khu trại cực kỳ hỗn độn.

Tất cả nhân viên đoàn làm phim đều chật vật đứng đấy, mờ mịt nhìn bốn phía, giống như vừa cảm thấy may mắn vì sống sót sau tai nạn, vừa bối rối không biết làm sao.

Bộ phim điện ảnh này khẳng định là không quay được nữa, đạo diễn chết rồi, máy móc quay chụp cũng bị đạn lạc làm hỏng mấy món.

Đi ra quay bộ phim, kết quả quay một hồi mất luôn đạo diễn, quay kiểu này ai mà chịu nổi.

Lúc này, Khánh Trần đổi về dung mạo của mình, đi vào trong khu trại nhìn về hướng Tôn Sở Từ hỏi:

“Vẫn tốt chứ, có bị thương không?”

Tôn Sở Từ lắc đầu:

“Không có.”

Khánh Trần lại nhìn về phía Khánh Nhất:

“Tiếp theo, ngươi trực tiếp đi đến trấn nhỏ bên ngoài khu cấm kỵ số 065 đi, chỉ sợ tất cả đội ngũ đều sẽ dừng lại ở đó.”

Khánh Nhất gật gật đầu:

“Được rồi tiên sinh…Vậy ngài thì sao, ngài đi đâu?”

Khánh Trần cười cười:

“Ta định hành động một mình, tiếp tục ở lại đội ngũ, có thể sẽ ảnh hưởng đến an toàn của ngươi.”

Ảnh tử đứng trong khu trại, cười tủm tỉm nói:

“Chào mọi người, ta là Ảnh tử Khánh thị, bây giờ mời mọi người phối hợp một chút nằm rạp trên mặt đất không nói chuyện, chúng ta muốn rút lui.”

Bảy tên cấp dưới của hắn lạnh lùng đứng xung quanh, im ắng như là pho tượng trong thần điện, mà đám người Chu đạo diễn, đều bị bắt làm tù binh, dùng còng tay màu đen đặc biệt trói hai tay lại.

Nhân viên đoàn làm phim hơi mờ mịt.

Đây là…Ảnh tử trong truyền thuyết?

Họ thế mà gặp được Ảnh tử thần bí kia?!

Nhưng mà vì sao Ảnh tử rút lui, bọn họ lại phải nằm rạp xuống đất?

Diêm Xuân Mễ là người đầu tiên làm theo, vừa mới nãy nàng xuất thủ chỉ sử dụng năng lực, không ai biết thân phận thật của nàng.

Trong khu trại có người đầu tiên làm, liền sẽ có người làm theo.

Khánh Trần suy tư, Diêm Xuân Mễ này nhất định đã từng vào sinh ra tử cùng Ảnh tử rất nhiều lần, nếu không hành động lần này, Ảnh tử tuyệt đối sẽ không mang nàng theo.

Mà cũng sẽ không an bài nàng đến làm phụ tá cho mình.

Đợi cho mọi người đều nằm rạp trên mặt đất, Ảnh tử cười híp mắt nhìn về phía Khánh Trần, dùng ánh mắt im lặng ra hiệu hắn cũng nằm xuống.

Khánh Trần có chút kỳ quái, rốt cuộc muốn làm gì?


Chương 1225: Hư Xe

Ngay sau đó, tạp vụ tên Chu Thương lặng yên không tiếng động từ dưới đất bò dậy, đứng bên cạnh Ảnh tử.

Giữa trời tuyết lớn, hắn cởi áo khoác của mình đưa cho Khánh Trần.

Khánh Trần hiểu ra, đối phương biết mình muốn tiếp tục lặng lẽ đến trấn nhỏ bên ngoài khu cấm kỵ số 065, cho nên đã tìm cho mình một thân phận tốt nhất.

Đoàn làm phim này đã chịu khổ còn bị thương nặng, ai sẽ chú ý tới một nhân viên tạp vụ chật vật, thiếu chút nữa bị người ta giết chết chứ?

Chỉ là Khánh Trần hơi nghi hoặc một chút, tại sao khắp nơi đều là người của Ảnh tử, liệu trong đoàn làm phim này có còn người của đối phương không?

Mà trước đó, rõ ràng Chu Thương biết thân phận mình, cho nên tay trong của Ảnh tử vẫn yên lặng xem mình diễn kịch.

Khánh Trần nhìn về phía Chu Thương, chỉ thấy đối phương thật thà cười cười với mình…

Khánh Trần: “…”

Thân hình Chu Thương này tương tự mình, chiều cao cũng ngang ngửa, chứng tỏ Ảnh tử đã sớm sắp xếp xong xuôi những chuyện phía sau cho mình.

Mọi thứ, đều nằm trong kế hoạch của đối phương.

Nhưng mà, bây giờ đoàn làm phim hẳn là sẽ không tiếp tục đến trấn nhỏ phía Bắc, trải qua chuyện này, lựa chọn đầu tiên của mọi người khẳng định là trực tiếp lái xe về thành thị số 10.

Khánh Trần không nghĩ ra, nhưng hắn lựa chọn tin tưởng Ảnh tử.

Hắn yên lặng mặc quần áo của Chu Thương vào, sau đó nằm bò trong đống tuyết, đổi dung mạo của mình thành Chu Thương.

Lúc này, Ảnh tử cười nói với mọi người:

“Các vị, hữu duyên gặp mặt ở đây, hi vọng những người còn sống sót có thể càng thêm trân quý sinh mệnh của bản thân, chú ý an toàn.”

Nói xong, hắn mở Ám Ảnh Chi Môn, cùng cấp dưới áp giải tất cả sát thủ bao gồm cả Chu đạo diễn, cùng nối đuôi nhau đi vào.

Ảnh tử muốn thẩm vấn những người này, nhìn xem rốt cuộc là ai đang thử thăm dò mình.

Mà Khánh Trần thì run lẩy bẩy, cái gì vậy trời?!

Đi thì đi đi, còn nói một đống lời hoa mỹ như mấy người dẫn chương trình, thiếu chút nữa hắn đã tưởng là sau khi đối phương nói xong, sẽ có bài nhạc nền đêm nay khó quên vang lên.

Nhưng Khánh Trần biết, kỳ thật tất cả những lời Ảnh tử nói, cũng chỉ để nói với hắn bốn chữ cuối cùng kia, chú ý an toàn.

Có lẽ là chuyến đi này thực sự quá nguy hiểm, rất nhiều người đều không hi vọng mình có thể thành công trao đổi Khánh Mục, cho nên ngay cả Ảnh tử cũng lo lắng cho vấn đề an toàn của mình.

Tất cả nhân viên đoàn làm phim đều nằm nhoài trong đống tuyết, thẳng đến khi hòa tan lớp tuyết mỏng manh trên mặt đất vẫn không dám đứng dậy.

Người có tên, cây có bóng.

Thanh danh Ảnh tử ở liên bang vang dội như vậy, không chỉ vì nắm giữ quyền hành, còn có rất nhiều truyền thuyết đồn đãi đối phương xem mạng người như con sâu cái kiến.

Đương nhiên mấu chốt nhất là, Ảnh tử rời đi bằng Ám Ảnh Chi Môn, cũng có nghĩa là, tiếng bước chân Ảnh tử nghe qua như chưa hề đi xa…

Từ góc nhìn của người bình thường, tựa như là đám người Ảnh tử đi hai bước, sau đó lại dừng lại nhìn chằm chằm bọn họ.

Loại này cảm giác áp bách khó hiểu này, ép mọi người ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Cuối cùng, vẫn là Khánh Nhất đứng dậy đầu tiên.

Mới có người ngồi dậy theo.

Sau khi đứng dậy, bọn hắn càng thêm mờ mịt, Ảnh tử đâu? Rõ ràng không nghe thấy tiếng bước chân đi xa, tại sao lại không có ai.

Nhưng vào lúc này, rốt cuộc có người thoát khỏi trạng thái mờ mịt, bọn họ dùng hết sức bình sinh chạy về bãi đỗ xe.

Xem ra là chuẩn bị trực tiếp lái xe trở về thành thị số 10.

Chỉ là, một người trong đó mới vừa mở cửa xe, đã bị một tiếng ầm vang và ngọn lửa khổng lồ hất văng hơn mười mét.

Sau khi đám người Chu đạo diễn vào khu trại , để bảo đảm hành động lần này không có người sống thừa dịp hỗn loạn lái xe rời đi, đúng là đã đặt mìn trên mỗi chiếc xe của đoàn làm phim, chỉ cần mở cửa, xe sẽ nổ tung.

Một chiếc vừa nổ, mìn cảm ứng trên những chiếc xe còn lại cũng liên tiếp nổ tung.

Lúc này, mọi người đều trợn tròn hai mắt.

Bọn hắn ẩn nấp trên mặt đất, nhìn từng chiếc xe biến thành những quả cầu lửa.

Rất nhanh đã có người phản ứng lại, bọn hắn không còn xe để sử dụng nữa rồi.

Xe của đoàn làm phim đã nổ tung.

Xe của đám người Chu Đạo lái tới vẫn còn, thế nhưng chìa khóa xe lẫn đám sát thủ kia đã bị Ảnh tử mang đi cả rồi.

Kỹ thuật chống trộm trên xe của Liên Bang đã phát triển rất lâu đời, thậm chí không cần hệ thống khởi động bằng vân tay, tròng mắt hay giọng nói thì chỉ cần không có chìa khóa là tuyệt đối không thể khởi động xe được.

Nhân viên đoàn làm phim nhìn về phía khu cắm trại, lều vải của họ đã bị cắt rách hết, không thể chắn gió được nữa.

Nói cách khác thì những ngày tiếp theo, họ sẽ phải sống trong gió rét.

Lúc này, tuyết rơi càng lúc càng lớn, cảnh đẹp trước đó mọi người mong chờ lại trở thành thứ đòi mạng.

Lưu Lợi Quần kinh ngạc đứng trong đống tuyết:

“Bây giờ phải làm sao? Quãng đường trở về tối thiểu cũng hơn sáu trăm cây số, nếu như đi bộ trở về thì chỉ e mọi người sẽ chết dưới tuyết rơi mất.”


Chương 1226: Đi Nhờ Xe

Bên trong những chiếc xe bị nổ tung kia còn có thức ăn, vật tư của họ.

Tôn Sở Từ nhanh chóng phản ứng lại, hắn nói với mọi người:

“Chúng ta chỉ còn cách tiếp tục đi về phía bắc, tiến tới trấn nhỏ bên ngoài vùng cấm kỵ số 065.

Dù chi phí ở đó đắt đỏ nhưng tối thiểu đó cũng là nơi có người ở, cũng có xe cộ.

Nếu như so sánh với khoảng cách tới thành phố số 10, khoảng cách đến trấn nhỏ đó chỉ có 120km, chúng ta có thể vượt qua được.”

Dựa theo tốc độ hành quân của quân đội thì hành quân nhanh là 45-75km một ngày, hành quân cấp tốc thì chừng 200km một ngày.

Nhưng sức khỏe của những nhân viên và diễn viên của đoàn làm phim kém quân nhân rất xa, hơn nữa còn đi dưới trời tuyết rơi, gió lớn.

Chỉ e phải tốn ba bốn ngày mới có thể đi hết 120km này.

Nhất định sẽ có người không chịu đựng nổi, nhưng họ không có lựa chọn nào khác cả.

Lúc này Khánh Trần đang suy nghĩ một vấn đề, hóa ra Ảnh tử đã nghĩ tới điểm này, chắc chắn đối phương sớm đã khẳng định đoàn làm phim phải đi tới trấn nhỏ bên ngoài vùng cấm kỵ số 065, đoàn làm phim không có bất kỳ lựa chọn nào khác.

Hắn đột nhiên thở dài một tiếng, ai là kẻ địch của Ảnh tử chắc chắn sẽ rất mệt mỏi.

Ảnh tử biết những chiếc xe kia có vấn đề nhưng không hề báo cho đoàn làm phim biết.

Quả nhiên những người địa vị cao như hắn chưa từng cảm thấy mạng người quý giá.

Nhưng vì sao một người như vậy lại giúp đỡ mình chứ?

Sau khi Tống Niểu Niểu đứng dậy không hề chạy về phía chiếc xe, nàng âm thầm quan sát đám đông, phát hiện ra Khánh Trần không ở trong đám đông nữa, trong lòng đột nhiên cảm thấy mất mát, thất vọng.

Người đại diện hỏi nhỏ:

“Bây giờ chúng ta phải làm gì?”

Tống Niểu Niểu đáp:

“Còn làm gì khác được chứ? Chỉ còn cách đi theo đoàn làm phim về phía bắc mà thôi.”

Người đại diện tỏ vẻ mặt khó xử:

“Nghe nói trấn nhỏ đó là động tiêu tiền của đám người liều mạng, không phải là ta không nỡ tiêu tiền ở nơi đó, nhưng ta sợ có người ở đó để mắt tới ngươi.”

Tống Niểu Niểu suy nghĩ vài giây, đáp:

“Đi theo Tôn Sở Từ, đám người này cũng rất được, lại có quan hệ với Khánh Thị, chỉ cần bọn hắn đồng ý giúp đỡ thì chúng ta không gặp chuyện gì đâu.”

Người đại diện thì thầm hỏi:

“Vị kia mời ngươi tới nhưng đến lúc rời đi lại không dẫn ngươi theo, hai người đã phát triển tới mức độ nào rồi, đã nắm tay nhau chưa?”

Tống Niểu Niểu dở khóc dở cười:

“Chị đang nói cái gì vậy hả? Ta chỉ đang báo đáp ơn cứu mạng của hắn mà thôi, giữa chúng ta không có gì đâu.”

Người đại diện nói nhỏ:

“Đàn ông trên đời này đều đen tối như nhau cả thôi, hắn mời ngươi tới nhưng lại không dẫn ngươi đi, chắc chắn là không hề quan tâm tới ngươi rồi.

Ta nói với ngươi này, ngươi không thể dễ dãi với hắn quá được, nếu không thì vĩnh viễn hắn cũng không quý trọng ngươi đâu.”

Tống Niểu Niểu cười an ủi:

“Chị, có thể là hắn có chuyện quan trọng hơn phải làm thôi.

Dù sao Ảnh tử đã đích thân tới nơi đây, sao hắn có thể quan tâm tới mấy chuyện nhỏ bé như này được.”

‘Chu Thương’ ở bên cạnh nghe thấy người đại diện này không chút kiêng dè thảo luận về mình thì lộ vẻ mặt khác lạ.

Khánh Trần ẩn mình giữa đám đông, tỏ vẻ mặt mịt mờ như bao người khác.

Tuyết rơi càng lúc càng nhiều.

Khánh Nhất nói với người hộ đạo của mình:

“Thu dọn vật tư trong khu cắm trại, chúng ta phải lên đường càng sớm càng tốt.

Đúng rồi, dẫn theo nhóm người Tôn Sở Từ, họ là người của tiên sinh, không thể để họ chết trên vùng hoang dã được.”

Người hộ đạo có chút do dự:

“Vì sao lúc vị kia rời khỏi không dẫn theo ngài…”

Khánh Nhất lập tức tỏ vẻ mặt lạnh lùng:

“Ngươi có thể bàn luận về tiên sinh hả? Đi thu dọn đồ đạc đi.”

Người hộ đạo không nói gì nữa, hắn dẫn người đi thu hết số đồ ăn ít ỏi còn sót lại, có người định ý kiến vì hắn mang hết đồ ăn đi, nhưng khi thấy đó là thuộc hạ của Khánh Nhất thì không ai dám nói gì cả.

Khánh Nhất ngẫm nghĩ vài giây:

“Mang theo số thức ăn cần thiết cho chúng ta thôi, những thứ khác để lại cho bọn hắn.”

Người hộ đạo ngẩn ra, dường như đang cảm thấy khó hiểu trước mệnh lệnh này.

Khánh Nhất nói:

“Nếu như tiên sinh cũng ở đây, chắc hẳn cũng sẽ làm như vậy.”

Người hộ đạo suy tư vài giây rồi bỏ lại một phần tư số vật tư thu thập được, sau đó hắn đi đầu, mở đường giữa trời tuyết rơi.

Khánh Nhất vẫy tay với Tôn Sở Từ:

“Đi theo chúng ta.”

Không thể không nói người hộ đạo mà cha Khánh Nhất sắp xếp cho hắn rất có trách nhiệm.

Trước tiên không nói tới cấp bậc thực lực, đối phương đi ở trước tiên, cản gió giúp Khánh Nhất, thậm chí còn cố tình đi chậm lại để Khánh Nhất vóc dáng tương đối thấp có thể dẫm lên những vị trí mà hắn từng bước qua.


Chương 1227: Chúng Ta Hiểu

Khoảng cách bước chân của hai người hoàn toàn khác nhau, nhưng người hộ đạo này có thể điều chỉnh lại khoảng cách mỗi bước của mình để Khánh Nhất cảm thấy thoải mái hơn đôi chút.

Khánh Nhất ở phía sau lưng nói:

“Xin lỗi, khi nãy thái độ của ta không được tốt lắm, nhưng đó là tiên sinh của ta.”

Người hộ đạo cười đáp:

“Cậu chủ không cần phải giải thích, ta hiểu mà.

Đúng rồi, phải xử trí tên Lý Ngọc kia như nào? Hắn vẫn còn sống.”

Khánh Nhất quay đầu lại liếc nhìn Lý Ngọc ở phía sau, cười nói:

“Hạng người này không sống nổi tới trấn nhỏ đâu, đi thôi.”

Lúc này, những người khác trong khu cắm trại nhìn thấy mấy người Khánh Nhất dứt khoát rời khỏi đây thì cũng vội vàng đi theo.

Hiện giờ mười hai người trợ lý Lý Ngọc dẫn theo chỉ còn lại mười một người, năm nam sáu nữ.

Một tên bị bắn chết khi Chu Đạo thẩm vấn.

Lý Ngọc nói:

“Chúng ta không nên đi theo, chắc chắn chuyện ở đây sẽ nhanh chóng truyền về Liên Bang, đến lúc đó bạn bè của ta biết được, bọn hắn nhất định sẽ nghĩ cách tới cứu viện ta.

Mọi người đừng đi theo bọn hắn, tuyết rơi lớn như vậy lại phải đi 120km, đi ba bốn ngày chắc chắn sẽ chết cóng trên đường đi, ta không đi xa được như vậy!”

Trợ lý khuyên nhủ hắn:

“Mau đi thôi, sẽ không có ai tới cứu viện đâu, thành phố gần đây nhất cũng cách hơn 300km.”

Bọn hắn không nói thẳng ra những người bạn của Lý Ngọc đều chỉ là bạn bè ăn chơi, nào có ai tới đây cứu hắn chứ?

Lý Ngọc không muốn đi là vì hắn quá yếu ớt, mỏng manh,

Trước đó khi bàn tay bị thương nhẹ hắn đã la hét đòi ngừng diễn, dẫn tới cả một đoàn làm phim phải ngừng làm.

Chỉ là các trợ lý không ngờ rằng dưới tình hình này mà hắn vẫn tùy hứng như vậy.

Lý Ngọc nhìn mấy tên trợ lý nam:

“Ta không đi xa được như vậy đâu, hay là ta trả cho các ngươi ít tiền, các ngươi dùng lều vải làm một chiếc xe trượt tuyết đơn giản, kéo ta đi.

Mỗi người một triệu, năm người cộng lại là năm triệu, việc này cũng không quá vất vả.”

Các trợ lý nhìn nhau, động lòng trước con số này.

Trong suy nghĩ của bọn hắn thì chỉ hơn 100km mà thôi, mọi người đồng tâm hiệp lực có lẽ vẫn có thể vượt qua được.

Bình thường tiền lương của mọi người chỉ có ba bốn nghìn, nếu như có thể nhận được một triệu, sau khi trở về có thể mở một cửa hàng nhỏ ở Liên Bang, còn có thể trả hết nợ nữa.

Mấy tên trợ lý nhìn nhau:

“Phải ký hợp đồng.”

Hai mắt Lý Ngọc sáng bừng:

“Được, ký ngay bây giờ!”

Đối với hắn thì năm triệu không đáng là bao cả, với số tiền cát sê của hắn, chỉ cần tốn hai ngày là sẽ kiếm được.

Lưu Lợi Quần bảo các nhân viên hỗ trợ thu dọn những thứ có thể dùng được lại, bản thân hắn thì dỡ mấy cái lều vải xuống, nói là chắp vá lại biết đâu còn có tác dụng.

Không chỉ như vậy, hắn ta còn cởi quần áo của mấy người đã chết ra, bảo là sẽ mặc lên.

Lưu Lợi Quần vừa cởi quần áo vừa nhìn về phía Lý Ngọc, lẩm bẩm:

“Đúng là có tiền có thể sai khiến cả ma quỷ, đến nơi rừng núi hoang vắng này mà vẫn có thể dùng tiền để sai bảo mấy người này làm gia súc.

Chu Thương, thằng nhóc này đứng ngây ra đó làm gì hả, mau tới đây giúp một tay đi.”

‘Chu Thương’ cười cười:

“Lưu lão đại, ngài chẳng kiêng kỵ chuyện gì cả.”

Lưu Lợi Quần cười khổ:

“Những nhân viên hỗ trợ chúng ta vốn ti tiện, trước đây thu dọn quần áo trên người đạo cụ thì có lần nào nhẹ nhàng hơn bây giờ đâu? Ngươi cứ coi những người chết kia là đạo cụ là được rồi.”

Nhưng đúng lúc này, trong đêm tuyết rơi lạnh lẽo, có tiếng sói tru từ phương xa truyền tới.

Khánh Trần ngẩng đầu lên, nhìn thấy có kền kền đang bay lượn trên bầu trời.

Đám thú dữ hoang dã này ngửi được mùi máu tay nên chạy tới đây.

Khánh Trần nhíu mày lại, trên vùng hoang dã vắng người qua lại này, đàn sói sẽ có quy mô như nào?!

Nếu như đàn sói này chú ý tới bọn hắn, dị năng giả thì còn dễ nói, những người bình thường bị tụt lại phía sau tuyệt đối không có cơ hội sống sót.

Trong khi suy nghĩ, hắn quay đầu nhìn về phía nam, ở đó có bảy tên ‘Quạ Đen’ mặc áo choàng đen bằng sợi đay nhanh chóng lao tới.

Người cầm đầu chính là người quen cũ, Tứ Nguyệt.

Chỉ thấy Quạ Đen đi cực nhanh trên mặt đất phủ trắng tuyết, những cơn gió mạnh thổi áo choàng của bọn hắn bay phất phới.

Chỉ vài phút sau, Quạ Đen đã đi tới khu cắm trại, Tứ Nguyệt nhìn những thi thể ở xung quanh, nhưng không hề quan tâm tới.

Nàng hỏi mọi người:

“Các….các ngươi tới trấn nhỏ ở phía bắc phải không? Có thể cho đi nhờ xe được không?”

Khánh Trần ngạc nhiên, ngay cả Quạ Đen của Tòa án cấm kỵ cũng tới, vậy chẳng lẽ sẽ có một trận chiến vô cùng kịch liệt diễn ra trong trấn nhỏ hay sao?

Lúc này, Lưu Lợi Quần cười khổ, nói với Tứ Nguyệt:

“Thật ngại quá, xe trong khu cắm trại không thể dùng được nữa rồi.”


Chương 1228: Hố Người Quá A

Cặp lông mày lá liễu mỏng manh của Tứ Nguyệt nhăn lại:

“Ta thấy bên ngoài khu cắm trại vẫn còn có mấy chiếc xe nguyên vẹn không bị sao mà?”

Lưu Lợi Quần giải thích:

“Những chiếc xe đó không có chìa khóa.”

Tứ Nguyệt ngẩn ra, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trở nên đắng ngắt:

“Đều do tên Khánh Trần kia, không chỉ hại chúng ta phải đi công tác mà ngay cả một chiếc xe cũng không có.”

Trong lòng Khánh Trần thầm nghĩ chuyện này thì mắc mớ gì tới chính mình, hắn tò mò hỏi:

“Các ngươi đi bộ tới nơi đây sao?”

“Không phải, chúng ta đi nhờ xe tới cách đây mấy chục cây số, nhưng chiếc xe đó đi đường khác, vậy nên chúng ta đành phải tiếp tục đi bộ về phía bắc.”

Tứ Nguyệt thở dài nói:

“Hố người quá a.”

“Có phải các ngươi cũng định đến trấn nhỏ đúng không?”

Tứ Nguyệt hỏi.

Lưu Lợi Quần gật đầu, lúc này phần lớn mọi người đã bắt đầu lên đường nên trong khu trại chẳng còn ai khác ngoài họ cả.

Tứ Nguyệt hỏi:

“Thế thì càng tốt, ta biết các ngươi không có xe, nhưng…..Các ngươi có đồ ăn không?”

Khánh Trần dở khóc dở cười, theo những gì hắn biết, Tòa án Cấm kỵ đâu phải tổ chức nghèo khổ gì, bây giờ phần lớn thuốc biến đổi gien trên thị trường đều do họ cung cấp, mà giá cả của thuốc biến đổi gien chưa bao giờ thấp cả, nên số tiền lời mà họ thu về sao có thể ít được?

Có vẻ đây là lần đầu tiên Lưu Lợi Quần được tiếp xúc trực tiếp với người của Tòa án Cấm kỵ, nên sau khi nghe thấy câu nói này, hắn đã đứng ngây ra một lúc rồi mới nói:

“Phần lớn đồ ăn của chúng ta vừa bị một người được chọn tịch thu hết rồi.”

Khánh Trần tò mò hỏi:

“Chẳng lẽ các ngươi không mang theo chút đồ ăn nào sao?”

Tứ Nguyệt thở dài:

“Trên đường đi chúng ta đã gặp một nhóm người hoang dã sắp chết đói, lúc đầu ta định mặc kệ họ, nhưng sau khi thấy hơn mười đứa trẻ đứng lẫn trong đám người đó, ta đã quyết định tặng tất cả số đồ ăn của chúng ta cho họ.”

“Chẳng lẽ từ trước đến giờ ngươi luôn giúp đỡ mọi người sao?”

Khánh Trần thầm nói.

Tứ Nguyệt chân thành nói:

“Không phải ta muốn giúp mọi người, mà là ta muốn giúp những đứa trẻ đó, vì họ chính là tương lai.”

Lúc này, Lưu Lợi Quần đã thu thập những chiếc lều còn tạm dùng được lại một chỗ rồi gói gọn chúng thành một cái bọc nhỏ, cuối cùng hắn buộc một sợi dây vào bọc rồi kéo lê theo sau.

Lưu Lợi Quần vừa đi vừa nói thầm:

“Sao ta không nhận ra biểu hiện khác thường của hắn ngay từ đầu nhỉ, mãi chúng ta mới có cơ hội được ôm đùi, bây giờ thì hay rồi, chúng ta không những không ôm được đùi mà còn bị đùi bỏ lại.”

Khánh Trần vui vẻ nói:

“Ngươi muốn ôm đùi ai cơ?”

“Đương nhiên là đùi của vị thanh tra đó rồi.”

Lưu Lợi Quần thở dài:

“Bây giờ nghĩ lại, ta mới hiểu được vì sao lần đó đám Tôn Sở Từ lại bảo chúng ta không cần làm, mà để họ tự làm rồi, hóa ra là ông chủ của người ta đang đứng ngay ở đấy.

Không những thế, lúc họ đưa cơm cho ông chủ, ta còn đứng ta ngăn lại….”

Khánh Trần cười nói:

“Mấy người làm công như chúng ta làm gì có hi vọng ôm được đùi hắn?”

Lưu Lợi Quần nói:

“Nếu sau này lại có cơ hội khác, ta nhất định phải ôm bằng được cái đùi này.

Ngươi đã nghe truyền thuyết về vị thanh tra tên là Khánh Trần này chưa, trong khi người bình thường thích bàn tán tin tức về giới giải trí thì những ông trùm trong giới giải trí lại thích nói về những câu chuyện liên quan đến các nhân vật lớn trong tập đoàn, mỗi lần đi đự tiệc, ta đều nghe thấy những người ở đó nhắc đến cái tên này rất nhiều lần, nghe nói đối phương chính là một trong những nhân vật lớn lợi hại nhất trong Khánh thị ở thành phố số 10.

Nếu chúng ta ôm được cái đùi này thì đâu cần vất vả như bây giờ nữa?”

Khánh Trần hăng hái hỏi:

“Nếu ngươi thật sự ôm được đùi hắn thì ngươi định làm gì?”

Lưu Lợi Quần nghĩ một lúc rồi nói:

“Ta có thể nhờ hắn cho ta lên làm người quản lí tất cả các nhóm người làm công trong các đoàn phim được không?”

Khánh Trần: “….”

Tuy suy nghĩ này nghe có vẻ ngu xuẩn, nhưng lại rất đáng yêu.

Khánh Trần thầm nghĩ, nếu hắn cũng nghĩ như Lưu Lợi Quần thì có lẽ cuộc sống của hắn đã không phức tạp như bây giờ rồi.

….

Tuy Tứ Nguyệt vừa nói sẽ không giúp người trưởng thành, nhưng khi tất cả họ cùng xuất phát, nàng lại cố ý dẫn đầu đội ngũ để chắn bớt gió lạnh cho bọn Lưu Lợi Quần và Khánh Trần.

Vì phần lớn công việc của người làm công ở ngoài trời, nên đa phần mọi người đều mặc sẵn những bộ quần áo giữ ấm rất dày.

Sau khi đi được một lúc, họ đã nhìn thấy bóng lưng của những người khác trong đoàn làm phim.

Thời gian đầu, đoàn người của Khánh Nhất dẫn đầu mọi người, tiếp theo là đoàn Lý Ngọc và các nhân viên của đoàn làm phim, còn họ xếp cuối cùng.

Nhưng rất nhanh sau đó, mọi người chẳng còn thấy đoàn người của Khánh Nhất đâu nữa mà chỉ thấy một hàng dấu chân nối thẳng về phía xa.


Chương 1229: Đào Vong 1

Mà lúc này, đám người làm công cũng đã vượt lên dẫn trước những người còn lại.

Lúc này, Lý Ngọc quấn mình như một cái kén tằm trong một lớp vải lều rất dày.

Năm trợ lí của hắn đang ra sức kéo hắn về phía trước, nhưng có lẽ họ đánh giá quá thấp độ dày của tuyết và đánh giá cao sức khỏe của mình rồi.

Có lẽ vì họ chưa ra hoang dã bao giờ nên không biết, tuy trời mới rơi tuyết khoảng một giờ nhưng lớp tuyết trên đất đã cao đến mắt cá chân người trưởng thành rồi, chỉ sau đêm nay thôi, lớp tuyết này sẽ còn dày lên nhiều nữa.

Trong hoàn cảnh khí hậu khắc nghiệt như thế này, một người bước đi đã khó khăn rồi, huống chi là kéo theo một tên vô dụng nữa….

Nhưng không phải mỗi họ tham tiền, mà ngoài họ ra, những nhân viên khác của đoàn làm phim đều đang cố sức vác máy quay hoặc dụng cụ gì đó đắt tiền theo bên mình.

Khi họ thấy Lưu Lợi Quần đi qua, mấy người đó còn nói:

“Ngươi lại đây vác chiếc máy quay này đi, ngươi có biết cái máy này đáng giá gần 2 triệu không, chẳng lẽ ngươi cứ thế nhìn nó bị vứt trên hoang dã sao.”

Khánh Trần thở dài, bây giờ là lúc nào rồi mà họ còn hơi sức nghĩ đến tiền, xem ra những người này vẫn chưa hiểu được hoàn cảnh của mình lúc này rồi.

Thậm chí, dù không vác được cũng nhờ người vác cho.

Từ lúc hắn tham gia đoàn làm phim đến giờ, hắn chưa bao giờ thấy các nhân viên của đoàn làm phim cư xử ngang hàng với những người làm công cả, đến giờ ăn, họ được ăn trước, đến giờ nghỉ, họ được nghỉ trước, thậm chí mỗi lần các diễn viên mời mọi người uống trà sữa thì cũng chẳng có ai chừa phần lại cho những người làm công cả.

Cho nên, khi biết mình không khiêng nổi, họ mới có suy nghĩ sai những người làm công vác cho mình.

Nhưng Lưu Lợi Quần cũng không phải kẻ ngốc, hắn biết rõ bây giờ tiền bạc đã chẳng là gì nữa rồi, tính mạng mới là quan trọng nhất.

Lưu Lợi Quần lập tức từ chối người đó:

“Ta không khiêng đâu, cái máy quay đó phải nặng ít nhất 40 cân, nếu cho ta vác nó theo thì có lẽ ta cũng chẳng vác được đâu.”

Người đó gấp gáp nói:

“Vậy ngươi sai thủ hạ của ngươi là được.”

Lưu Lợi Quần quay đầu nhìn đám Khánh Trần, sau đó vui vẻ nói:

“Sao thủ hạ của ta phải vác nó cho ngươi? Cứ cho là ta sẽ sai người vác nó về được đi, đến lúc đó ngươi sẽ chia tiền bán nó cho chúng ta sao?”

“Có chứ!”

Hắn cắn răng nói:

“Ta và ngươi, một người một nửa.”

“Chia tiền cũng không được.”

Lưu Lợi Quần vừa nói vừa tiếp tục đi về phía trước.

Lúc này, người đó lại ngăn Khánh Trần lại:

“Hay ngươi vác cái máy đó đến trấn nhỏ cho ta đi, khi nào bán được, ta sẽ chia cho ngươi 500.000, sau khi có số tiền này, ngươi cần gì phải đi làm công cho người khác nữa.”

Lưu Lợi Quần vừa thấy hắn ngăn Khánh Trần lại thì tức giận nói:

“Nếu ngươi muốn chết thì cứ đi chết đi, chúng ta không ngăn cản đâu, nhưng đừng kéo theo người khác làm gì, chúng ta đi thôi, không cần để ý đến hắn!”

Bầy quạ đen vẫn đi theo phía sau họ, đến khi gặp đám Lý Ngọc, họ vẫn thản nhiên đi qua mà chẳng thèm nói câu gì.

Đây chính là minh chứng rõ ràng nhất cho câu nói chỉ giúp trẻ nhỏ của họ.

Tuyết rơi càng ngày càng nhiều, dấu chân trên tuyết của bọn Khánh Nhất cũng càng ngày càng mờ, nếu đến khi tuyết bao phủ hoàn toàn dấu vết mà họ vẫn không đuổi kịp thì có lẽ họ khó mà sống sót được.

“Mọi người nhanh chân lên, chúng ta nhất định phải đuổi kịp họ, những người đó có kinh nghiệm hơn chúng ta nhiều, chỉ khi nào chúng ta đuổi kịp được họ thì mới có khả năng sống sót, nếu không thì chúng ta cũng chẳng còn hi vọng sống nào nữa đâu.”

Lưu Lợi Quần vừa nói vừa bước nhanh về phía trước.

Đến tận lúc này, đám trợ lí của Lý Ngọc mới nhận ra vấn đề này.

Bây giờ họ đã là những người đi cuối cùng rồi, dấu chân của những người đi trước cũng đã hơi mờ, nếu họ còn không đi nhanh lên thì chắc chắn những dấu chân đó sẽ bị tuyết phủ mất, nghĩ đến đây, đám trợ lí bắt đầu luống cuồng.

Đúng lúc này, tiếng sói tru ở phía xa lại tiếp tục vang lên.

Một tên trợ lý vừa quay đầu nhìn ra sau thì đã thấy một con sói trắng to lớn đang từ từ đi về phía hắn.

Hắn lập tức nói:

“Nếu các ngươi thích thì cứ kéo tiếp đi, ta không kéo nữa đâu.”

Hắn vừa nói vừa nhanh chóng cởi sợi dây thừng kéo Lý Ngọc trên tay rồi lập tức chạy nhanh về phía trước.

Sau khi hắn đi, hai tên trợ lí còn lại quay sang nhìn nhau, sau đó họ cũng nhanh chóng cởi dây thừng trên tay rồi cũng chạy đi, quản lí của Lý Ngọc thấy mọi người đều chạy hết đã chửi ầm lên.

Nhưng vừa mắng được một lúc, nàng lại quay sang thoáng nhìn Lý Ngọc một lượt, sau đó nàng lập tức tiến lại gần hắn rồi nhanh chóng thắt chặt những sợi dây vốn để cố định lớp vải bọc quanh người hắn, sau khi thắt xong, nàng đưa tay giật lấy một cái túi da nhỏ ở ngay trước ngực Lý Ngọc rồi cũng chạy theo mọi người….


Chương 1230: Đào Vong 2

Sở dĩ nàng lấy cái túi này vì vật trong túi chính là giấy chứng nhận và điện thoại của Lý Ngọc, hơn nữa nàng còn biết mật khẩu tài khoản của hắn, nếu nàng có thể cầm điện thoại của hắn đến một nơi nào đó có tín hiệu thì chắc chắn nàng có thể dễ dàng chuyển tiền từ tài khoản của hắn sang tài khoản của nàng.

Lý Ngọc vừa mở mắt ra đã kinh ngạc phát hiện chỉ còn mình hắn đang nằm giữa đống tuyết.

Hắn định đứng dậy đuổi theo mọi người nhưng vì quản lí của hắn sợ hắn có thể chạy thoát nên đã thắt chặt những sợi dây buộc quanh người hắn.

Nàng thắt chặt đến mức Lý Ngọc giãy dụa một lúc mà vẫn không thể nào thoát ra được.

Lúc này, giữa một khoảng không đầy tuyết trắng rộng lớn chỉ còn một chấm đen là Lý Ngọc.

….

Trong khe núi, người bảo vệ của Khánh Nhất nói:

“Thiếu gia, chúng ta đã đi 20 cây số rồi, đêm qua mọi người đều đã không ngủ, hôm nay mọi người cứ ở trong khe núi này nghỉ ngơi một lúc đi.

Phía sau chúng ta có một đàn sói, vì bây giờ là mùa đông nên thức ăn rất khan hiếm, nên nếu đàn sói đã phát hiện ra con mồi thì nhất định bọn chúng sẽ không bỏ qua đâu.

Địa hình nơi này rất thuận lợi cho việc phòng ngự, nếu số lượng đàn sói không nhiều thì ta nghĩ chúng ta có thể dùng vũ khí để ngăn chúng được.

Nhưng đến lúc đi qua bình nguyên thì khó mà nói trước được điều gì.”

Địa hình khe núi khá chật hẹp, hai bên là hai ngọn núi cao hơn mười mét, lối dẫn vào khe núi chỉ đủ rộng cho bốn người đi, nhưng bù lại khoảng không bên trong lại khá rộng rãi.

Người bảo vệ nói tiếp:

“Ta đã nói chuyện với tên Tôn Sở Từ đó rồi, ta có thể khẳng định họ có quen biết tiên sinh, một cô gái tên là Đoàn Tử nói, ở thế giới ngoài, họ và tiên sinh rất thân thiết với nhau…..Ta định cho họ gia nhập vào đội bảo vệ, đến khi nào đàn sói tấn công thì họ sẽ tham gia vào hàng phòng thủ.

Tuy số vũ khí mà họ mang theo không tốt lắm, nhưng dù gì thì nó cũng có thể phát huy được chút tác dụng trên đàn sói.”

“Ừ.”

Khánh Nhất gật đầu, sau đó lại nói:

“Khánh Lập, ngươi đi đưa cho Tống Niểu Niểu chút đồ ăn đi, nếu đàn sói đến thì nhất định phải bảo vệ nàng.”

Chuyện khiến mọi người bất ngờ là từ khi xuất phát đến giờ, Tống Niểu Niểu còn chưa kêu ca bất kì câu nào.

Không nhưng thế, suốt quãng đường đi, nàng còn dìu người quản lí mập mạp của mình, có đôi khi họ bị ngã nhưng cả hai đều nhanh chóng tự đứng dậy mà không cần người giúp.

Khánh Lập sửng sốt:

“Tại sao chúng ta phải bảo vệ nàng?”

Khánh Nhất nói:

“Ngươi không cảm thấy, tiên sinh cố ý mời nàng đến đây là vì hai người họ có quan hệ gì đó sao….”

Khánh Lập:

“…..Vậy còn những người khác thì sao?”

“Để họ tự sinh tự diệt.”

Khánh Nhất nói:

“Chúng ta chỉ cần tự bảo vệ mình là được.”

Lúc này, phía xa bỗng xuất hiện vài bòng người, đợi đến khi họ đến gần, mọi người mới thấy rõ đó là bảy tên quạ đen của Tòa án Cấm kỵ, ngoài họ ra còn 7 người làm công đang đi ngay phía sau.

Những người làm công đó có vẻ rất mệt mỏi, sau khi những người đó đuổi kịp đám quạ đen, họ đều ngã ngồi xuống đất thở hồng hộc.

Một lúc sau, những người theo sau họ cũng đuổi kịp đến nơi, ngay khi họ xuất hiện, tiếng sói tru cũng càng ngày càng gần.

Nhưng ngay khi họ đến nơi thì mới phát hiện đám Khánh Nhất đã sớm cầm súng đứng canh ở cửa như đang cảnh cáo không cho họ lại gần vậy.

Có lẽ vì những người trong khe núi đang đốt lửa nên hai hai bức tường phản chiếu lên màu đỏ càm.

Bên ngoài là bầu trời xám xịt và băng tuyết trắng xóa.

Tất cả mọi thứ tựa khung như cảnh trong một bộ phim đen trắng cũ kĩ.

“Khánh Lập, cho những người làm công lên đây đi.”

Khánh Nhất nói.

Lần này Khánh Lập không hỏi lại, vì hắn biết vị tiên sinh kia từng giả mạo một người làm công để gia nhập đoàn làm phim nên nếu trong số những người làm công đó, có người là người quen của tiên sinh thì sao….

Hắn hiểu.

Trong mắt Khánh Nhất, những chuyện chỉ cần có chút xíu liên quan đến tiên sinh thì đều là chuyện ưu tiên.

Khánh Lập ra hiệu cho hai người đang đứng canh gác trước cửa khe núi:

“Mấy người làm công lên đây đi.”

Nghe thấy thế, Lưu Lợi Quần lập tức dẫn người của mình lên khe núi, đúng lúc này, nữ trợ lí luôn đi theo Lý Ngọc bỗng kéo tay áo Lưu Lợi Quần: “

Xin ngươi mang ta theo với.”

Lưu Lợi Quần cười khổ:

“Ta nghĩ ngươi nên nói với những người trên đó thì hơn, ngươi có nói với ta cũng chẳng có tác dụng gì đâu.”

Lúc này, trong khe núi.

Khánh Nhất nghe ngóng một lúc rồi nói:

“Khánh Lập, chuẩn bị chiến đấu đi, hai bên đều có tiếng sói, có lẽ chính bọn sói đã cố ý lùa mọi người đến một chỗ, xem ra bọn chúng sắp tấn công rồi.”

Trong lúc chờ chương có bạn có thể đọc:

👹KHỦNG BỐ SỐNG LẠI (BẢN DỊCH): Linh dị, dị năng, hắc ám lưu, đô thị, hài hước👹

🧠ĐỆ NHẤT DANH SÁCH (FULL): Mạt thế, hài hước, dị năng, hệ thống🧠

🧠MẶT TRĂNG ĐỎ (BẢN DỊCH): Linh dị, quái vật biến dị, dị năng tinh thần, khoa huyễn, luôn nằm trong TOP 10 QIDIAN!!!!🧠

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Tất cả bộ truyện bạn báo lỗi đã cập nhật thêm Sever Độc QUyền HMT nhé - Mình gửi bạn LT - Thỉnh vào trang cá nhân quy đổi Vip nhé Tuấn ^^!
https://audiosite.net
Chào bạn: Vinh Nguyen - Mình đã check rất kỹ không lỗi nhé :) Bạn kiểm tra lại Wifi hoặc 4g -5g nhé ^^! - Ngoài ra lúc lỗi bạn có ? chát box xem là lỗi ở đâu nhé Cậu.
https://audiosite.net
Mình không rõ lém...! Loay quay mk: 18 Hoặc 18+ 2 cái đó thui bạn.. !!!
https://audiosite.net
Nguyen Thuong 3 ngày trước
Mk là gì v
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 6 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box